<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<?xml-stylesheet href="https://rss.buzzsprout.com/styles.xsl" type="text/xsl"?>
<rss version="2.0" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:podcast="https://podcastindex.org/namespace/1.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:psc="http://podlove.org/simple-chapters" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
<channel>
  <atom:link href="https://rss.buzzsprout.com/1891921.rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
  <atom:link href="https://pubsubhubbub.appspot.com/" rel="hub" xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" />
  <title>Tâm Sự Buồn Vui #tsbv</title>

  <lastBuildDate>Fri, 17 Apr 2026 09:05:11 -0400</lastBuildDate>
  <link>https://tsbv.buzzsprout.com</link>
  <language>vi</language>
  <copyright>© 2026 Tâm Sự Buồn Vui #tsbv</copyright>
  <podcast:locked>no</podcast:locked>
  <podcast:location geo="geo:14.058324,108.277199">Việt Nam</podcast:location>
    <podcast:guid>31dd2fc7-16db-548a-bb38-e34e68bb3447</podcast:guid>
  <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
  <itunes:type>episodic</itunes:type>
  <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  <description><![CDATA[]]></description>
  <generator>Buzzsprout (https://www.buzzsprout.com)</generator>
  <itunes:owner>
    <itunes:name>#tsbv</itunes:name>
  </itunes:owner>
  <image>
     <url>https://storage.buzzsprout.com/3t7u1myvjz1v209usxa0hewes3ge?.jpg</url>
     <title>Tâm Sự Buồn Vui #tsbv</title>
     <link></link>
  </image>
  <itunes:image href="https://storage.buzzsprout.com/3t7u1myvjz1v209usxa0hewes3ge?.jpg" />
  <itunes:category text="Arts" />
  <item>
    <itunes:title>17-04-2026</itunes:title>
    <title>17-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: người hạnh phúc Nội dung bài viết: https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: người hạnh phúc</p><p>Nội dung bài viết: <a href='https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk'>https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: người hạnh phúc</p><p>Nội dung bài viết: <a href='https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk'>https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/19030776-17-04-2026.mp3" length="15739844" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-19030776</guid>
    <pubDate>Fri, 17 Apr 2026 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1310</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-04-2026</itunes:title>
    <title>15-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Huy Cháu xin chào cô gì chú bác anh chị trong gia đình và chào chú w5n ạ.   Cháu cũng xem chú cũng dc 8 năm và năm nay cháu 22 tuổi. nhưng vì cháu cũng chỉ xem chú và ít tương tác nên có thể cháu chỉ là 1 người qua lại thôi nhỉ hihi.   Cháu xin dc kể qua hoàn cảnh của cháu. cháu hiện đang lao động ở nhật và cũng có nghề tay trái là đầu tư CK - mẹ thì cũng làm LD nhưng sắp đến tuổi nghỉ hưu. hiện là 58 tủi - anh thì hiện 43 tủi có 1 con và đang cùng mẹ nuô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Huy</p><p>Cháu xin chào cô gì chú bác anh chị trong gia đình và chào chú w5n ạ.<br/>  Cháu cũng xem chú cũng dc 8 năm và năm nay cháu 22 tuổi. nhưng vì cháu cũng chỉ xem chú và ít tương tác nên có thể cháu chỉ là 1 người qua lại thôi nhỉ hihi.<br/>  Cháu xin dc kể qua hoàn cảnh của cháu. cháu hiện đang lao động ở nhật và cũng có nghề tay trái là đầu tư CK - mẹ thì cũng làm LD nhưng sắp đến tuổi nghỉ hưu. hiện là 58 tủi - anh thì hiện 43 tủi có 1 con và đang cùng mẹ nuôi con và ko có công việc.<br/> Về chị dâu, là hộ kinh doanh cá thể khá giỏi. Biết làm móng, quán ăn và loại mô hình khác,. chính yếu là nấu ăn.<br/> Về người anh, anh ấy cực kỳ có tính cách bảo thủ, khôn lỏi, khó hiểu, khó chiều,nóng tính, động cơ, v.v mà trước đây từ hồi sinh viên anh ấy cực kỳ ngoan và chịu khó, hay nghĩ cho gia đình.<br/>  Vậy thì cháu xin dc phép tâm sự và cũng xin ý kiến góp ý từ mọi người và chú w5n về việc giải quyết nếu có thể ạ. cháu sẽ comment nếu m.n có ý kiến. cháu xin cảm ơn<br/>- người anh bây giờ từng có 1 cô vợ nhưng đã chia tay, sau 3 năm gần đây lại cưới thêm nhưng vì tính cách tệ bạc nên chị dâu đã ko chịu được nữa. nhưng vấn đề hiện tại của chị dâu là anh rể đã lấy đi đứa con sinh hạ của chị ấy và mang về quê, mẹ thì thương ng anh, hay lo cho gia đình nhưng vì thế mà có lẽ sợ ng anh, bị lừa dối, bị truyền thông tin sai sự thật cho gia đình và cả m.n xung quanh nên chị dâu bị hại, nợ rất nhiều, bị đồn thổi v.v suốt 3 năm Vì ông anh.<br/>- hiện chị dâu đang liên lạc cho bên gia đình và sẽ dùng chính quyền nếu ko có thể giải quyết, chị ấy cũng tâm sự với e trước khi hành sự. nên mới đây thôi cháu mới nhận ra sai lầm từ gia đình.<br/>- giờ mẹ cũng già rồi nên cháu tính sẽ khuyên mẹ sẽ làm theo chị dâu nói vì mẹ cũng ko biết gì nhiều và bị ông anh thao túng rất lâu, lương thấp thì cũng chả đủ để nuôi được con, chi phí sinh hoạt vốn đã khó khăn do bệnh tật nhiều.<br/>- ng anh thì hết chữa, xin việc nào ông sếp ghét tới đó, tung tin đồn khắp xung quanh khiến chị dâu bị ảnh hưởng từ tài sản đến xã hội rất nhiều. bị đánh, chửi v.v thậm chí chửi cả đứa trẻ non nớt nữa nhưng lại vẫn rất thương con vì gia đình ( ? ). Vì mọi thứ từ ng anh nó ko ăn khớp với nhau m.n ạ, trông thì rất thật đấy,... nhưng~.<br/>- giờ cháu nghĩ nếu anh cháu ăn bám mẹ trong khi mẹ ko còn đủ tiền sinh hoạt nữa sẽ kéo theo cháu vào. nên giờ dù cháu ko thể xử lý chuyện của người lớn dc nhưng cháu vẫn muốn có 1 tia hy vọng nào đó có thể giúp cháu giữ cho mẹ dc an toàn, ng anh có thể đi cải tạo hoặc cách để tránh ng anh hại gia đình dc ạ. <br/> cảm ơn m.n đã nghe tới đây cháu thực sự cảm ơn hicc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Huy</p><p>Cháu xin chào cô gì chú bác anh chị trong gia đình và chào chú w5n ạ.<br/>  Cháu cũng xem chú cũng dc 8 năm và năm nay cháu 22 tuổi. nhưng vì cháu cũng chỉ xem chú và ít tương tác nên có thể cháu chỉ là 1 người qua lại thôi nhỉ hihi.<br/>  Cháu xin dc kể qua hoàn cảnh của cháu. cháu hiện đang lao động ở nhật và cũng có nghề tay trái là đầu tư CK - mẹ thì cũng làm LD nhưng sắp đến tuổi nghỉ hưu. hiện là 58 tủi - anh thì hiện 43 tủi có 1 con và đang cùng mẹ nuôi con và ko có công việc.<br/> Về chị dâu, là hộ kinh doanh cá thể khá giỏi. Biết làm móng, quán ăn và loại mô hình khác,. chính yếu là nấu ăn.<br/> Về người anh, anh ấy cực kỳ có tính cách bảo thủ, khôn lỏi, khó hiểu, khó chiều,nóng tính, động cơ, v.v mà trước đây từ hồi sinh viên anh ấy cực kỳ ngoan và chịu khó, hay nghĩ cho gia đình.<br/>  Vậy thì cháu xin dc phép tâm sự và cũng xin ý kiến góp ý từ mọi người và chú w5n về việc giải quyết nếu có thể ạ. cháu sẽ comment nếu m.n có ý kiến. cháu xin cảm ơn<br/>- người anh bây giờ từng có 1 cô vợ nhưng đã chia tay, sau 3 năm gần đây lại cưới thêm nhưng vì tính cách tệ bạc nên chị dâu đã ko chịu được nữa. nhưng vấn đề hiện tại của chị dâu là anh rể đã lấy đi đứa con sinh hạ của chị ấy và mang về quê, mẹ thì thương ng anh, hay lo cho gia đình nhưng vì thế mà có lẽ sợ ng anh, bị lừa dối, bị truyền thông tin sai sự thật cho gia đình và cả m.n xung quanh nên chị dâu bị hại, nợ rất nhiều, bị đồn thổi v.v suốt 3 năm Vì ông anh.<br/>- hiện chị dâu đang liên lạc cho bên gia đình và sẽ dùng chính quyền nếu ko có thể giải quyết, chị ấy cũng tâm sự với e trước khi hành sự. nên mới đây thôi cháu mới nhận ra sai lầm từ gia đình.<br/>- giờ mẹ cũng già rồi nên cháu tính sẽ khuyên mẹ sẽ làm theo chị dâu nói vì mẹ cũng ko biết gì nhiều và bị ông anh thao túng rất lâu, lương thấp thì cũng chả đủ để nuôi được con, chi phí sinh hoạt vốn đã khó khăn do bệnh tật nhiều.<br/>- ng anh thì hết chữa, xin việc nào ông sếp ghét tới đó, tung tin đồn khắp xung quanh khiến chị dâu bị ảnh hưởng từ tài sản đến xã hội rất nhiều. bị đánh, chửi v.v thậm chí chửi cả đứa trẻ non nớt nữa nhưng lại vẫn rất thương con vì gia đình ( ? ). Vì mọi thứ từ ng anh nó ko ăn khớp với nhau m.n ạ, trông thì rất thật đấy,... nhưng~.<br/>- giờ cháu nghĩ nếu anh cháu ăn bám mẹ trong khi mẹ ko còn đủ tiền sinh hoạt nữa sẽ kéo theo cháu vào. nên giờ dù cháu ko thể xử lý chuyện của người lớn dc nhưng cháu vẫn muốn có 1 tia hy vọng nào đó có thể giúp cháu giữ cho mẹ dc an toàn, ng anh có thể đi cải tạo hoặc cách để tránh ng anh hại gia đình dc ạ. <br/> cảm ơn m.n đã nghe tới đây cháu thực sự cảm ơn hicc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/19019135-15-04-2026.mp3" length="16211302" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-19019135</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1349</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-04-2026</itunes:title>
    <title>13-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: JJ   Chào a Lại là e đây ạ. K biết a còn nhớ k, mới mấy tháng trước còn tâm sự báo tin vui rằng chồng đối xử tốt với e ( Trước đó nó giấu e chuyện từng kết hôn, có con. Sau đó e có gửi tâm sự đến và quyết định tha thứ)  Giờ này gần sáng rồi nhưng đêm qua e k thể nào chợp mắt nổi. Vừa gõ những lời này tim vừa đau thắt lại E với nó quen nhau hơn năm thì cưới. Đến nay  được  gần 3 năm thì nó cũng đối xử tốt với e.  Tưởng gặp ck tốt ai ngờ hôm nay e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: JJ<br/><br/><br/>Chào a<br/>Lại là e đây ạ. K biết a còn nhớ k, mới mấy tháng trước còn tâm sự báo tin vui rằng chồng đối xử tốt với e ( Trước đó nó giấu e chuyện từng kết hôn, có con. Sau đó e có gửi tâm sự đến và quyết định tha thứ) <br/>Giờ này gần sáng rồi nhưng đêm qua e k thể nào chợp mắt nổi. Vừa gõ những lời này tim vừa đau thắt lại<br/>E với nó quen nhau hơn năm thì cưới. Đến nay  được  gần 3 năm thì nó cũng đối xử tốt với e. <br/>Tưởng gặp ck tốt ai ngờ hôm nay e phát hiện nó ngủ với gái ( rót riệu tại quán karaoke) mà k dùng biên pháp tránh thai <br/>Nó quỳ xuống cầu xin bảo bị nhỏ kia dụ<br/>Bảo sẽ sang tên hết nhà và xe cho e , đưa hết tiền cho e, chỉ cần e đừng li hôn ngay mà cho nó 6 tháng sửa sai. Nếu đến đó e vẫn muốn li hôn thì nó chấp nhận mất hết<br/>E thừa nhận mình k thích quan hệ vì chăm con mệt, mà e cũng k có hứng thú gì nhiều. Một tuần 1,2 lần. Có khi 2 tuần 1 lần<br/>Chắc vì vậy nó k thoả mãn nên vụng trộm bên ngoài. Mà k phải 1 lần đâu, những 3 lần mà nay e mới phát hiện. <br/>Nó từng bị vợ cũ và người y cũ cắm sừng. Hơn ai hết nó hiểu cảm giác bị phản bội đau thế nào. Nhưng nó lại nỡ đối xử với e như vậy<br/>Mai e phải đi khám xem mình có mắc bệnh lây nhiễm gì k <br/><br/>Giờ e đau khổ quá <br/>Nếu tha thứ thì hằng ngày nhìn nó e lại nghĩ đến cảnh nó ngủ với người ta<br/>Còn k tha thứ thì thương con còn nhỏ, thương mẹ e đã nhiều tuổi còn vì vậy mà buồn lo, thương chính bản thân mình sao bất hạnh quá. <br/>Giờ e nên làm gì đây ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: JJ<br/><br/><br/>Chào a<br/>Lại là e đây ạ. K biết a còn nhớ k, mới mấy tháng trước còn tâm sự báo tin vui rằng chồng đối xử tốt với e ( Trước đó nó giấu e chuyện từng kết hôn, có con. Sau đó e có gửi tâm sự đến và quyết định tha thứ) <br/>Giờ này gần sáng rồi nhưng đêm qua e k thể nào chợp mắt nổi. Vừa gõ những lời này tim vừa đau thắt lại<br/>E với nó quen nhau hơn năm thì cưới. Đến nay  được  gần 3 năm thì nó cũng đối xử tốt với e. <br/>Tưởng gặp ck tốt ai ngờ hôm nay e phát hiện nó ngủ với gái ( rót riệu tại quán karaoke) mà k dùng biên pháp tránh thai <br/>Nó quỳ xuống cầu xin bảo bị nhỏ kia dụ<br/>Bảo sẽ sang tên hết nhà và xe cho e , đưa hết tiền cho e, chỉ cần e đừng li hôn ngay mà cho nó 6 tháng sửa sai. Nếu đến đó e vẫn muốn li hôn thì nó chấp nhận mất hết<br/>E thừa nhận mình k thích quan hệ vì chăm con mệt, mà e cũng k có hứng thú gì nhiều. Một tuần 1,2 lần. Có khi 2 tuần 1 lần<br/>Chắc vì vậy nó k thoả mãn nên vụng trộm bên ngoài. Mà k phải 1 lần đâu, những 3 lần mà nay e mới phát hiện. <br/>Nó từng bị vợ cũ và người y cũ cắm sừng. Hơn ai hết nó hiểu cảm giác bị phản bội đau thế nào. Nhưng nó lại nỡ đối xử với e như vậy<br/>Mai e phải đi khám xem mình có mắc bệnh lây nhiễm gì k <br/><br/>Giờ e đau khổ quá <br/>Nếu tha thứ thì hằng ngày nhìn nó e lại nghĩ đến cảnh nó ngủ với người ta<br/>Còn k tha thứ thì thương con còn nhỏ, thương mẹ e đã nhiều tuổi còn vì vậy mà buồn lo, thương chính bản thân mình sao bất hạnh quá. <br/>Giờ e nên làm gì đây ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/19005291-13-04-2026.mp3" length="13424873" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-19005291</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1117</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-04-2026</itunes:title>
    <title>10-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: tâm không tốt  Em chào anh web5ngay và mọi người ạ,đầu tiên em xin chia sẻ thông tin về mình trước ạ em là con trai sinh năm 2007 là 1 genz chính hiệu,em hiện đang là sinh viên đại học còn đang được ba mẹ bao nuôi từ tiền học đến tiền ăn và đặc biệt em chưa có bồ ạ.Em đầu tiên muốn chia sẻ vấn đề đầu của em đó là em có thói quen là cứ trước khi đi ngủ thì sẽ mở tik tok lên coi đến 11h rồi đi ngủ rồi sáng 6h đi học lên trường,vấn đề ở đây là khi mà em lên mạng có nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: tâm không tốt<br/><br/>Em chào anh web5ngay và mọi người ạ,đầu tiên em xin chia sẻ thông tin về mình trước ạ em là con trai sinh năm 2007 là 1 genz chính hiệu,em hiện đang là sinh viên đại học còn đang được ba mẹ bao nuôi từ tiền học đến tiền ăn và đặc biệt em chưa có bồ ạ.Em đầu tiên muốn chia sẻ vấn đề đầu của em đó là em có thói quen là cứ trước khi đi ngủ thì sẽ mở tik tok lên coi đến 11h rồi đi ngủ rồi sáng 6h đi học lên trường,vấn đề ở đây là khi mà em lên mạng có những bạn ngang tàm tuổi em cỡ từ 2005-2010 gì đó họ đăng lên mạng khoẳng khắc họ yêu nhau em rất ghen tị với họ,ai cũng xinh trai,gái đẹp trên đó á nhìn họ yêu nhau rất hạnh phúc,em thấy tình yêu của họ đẹp và tuyệt với giống như mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường trung quốc vậy em nhìn rất là ghen tị và có những bạn khoe lên mạng có những người vừa giàu giỏi đẹp nào là các em nhỏ hơn đạt hsg quốc gia khoe lên mang vừa giỏi và đẹp,các bạn cùng trang lứa và các anh chị lớn hơn cũng thành tích vậy mà giỏi đẹp,em lại đâm ra sự đố ghét đối với những bạn đó trên mạng muốn trù người ta tan vỡ và mất hết sớm,em thấy em xấu xa quá,nhiều lúc có mấy bạn nam bằng tuổi em họ khoe có bạn gái đẹp,mà em nhìn ngoại hình họ có đẹp lắm đâu mà họ quen được bạn nữ xinh như vậy,chắc em nghĩ vấn đề đó nó cũng liên quan đến nỗi đau em thích 1 bạn nữ sinh như trên tik tok người ta kêu mấy bạn nữ đó giống như bạch nguyệt quang vậy,cái bạn nữ đó thích 1 bạn đẹp trai và trắng trẻo hơn em và bạn bạch nguyệt quang đó và bạn nam mà bạn bạch nguyệt quang đó yêu nhau,lúc đó em buồn lắm khóc trong phòng 1 mình nhiều ngày tối đi ngủ em ôn bài nước mắt nó còn rơi nữa chứ,lại còn tối đi ngủ em cứ lăn đi lăn lại đầu cứ nghĩ cái chuyện đó không chịu ngủ mặc dù em nhắm mắt cả tiếng mà cái đầu cứ ko chịu nghỉ ngơi,đôi khi em cũng buồn ba mẹ mình vì họ không thể sinh mình ra ở môi trường như trong mấy cuốn tiểu thuyết hay ngoại hình mình muốn vậy,em học đại học thì học phí của em rất là mắc cụ thể là 1 triệu 1 tín chỉ lận mà tổng tín chỉ em phải học là 150 tín chỉ,em học ngành công nghệ thông tin ạ chưa kể tiền học ielts và em cũng định thi đại học lần nữa để học thêm ngành mới do ngành đầu của em là ngành toán ứng dụng em không đỗ lên xuống học ngành cntt ạ,lên ba mẹ em cũng phải đi làm cả sáng lẫn tối để đóng học phí cho em mặc dù nghĩ đến đó em thấy bố mẹ cũng hi sinh vì mình nhiều tại em học 2 ngành lên tiền học rất nhiều, em kể sơ qua tiền đi học thôi là anh có thể thấy là bố mẹ em phải làm cực như nào để đóng tiền cho em học đó á,nhưng không hiểu sao em cứ lại buồn bố mẹ vì không sinh ra ngoại hình và nơi ở mình muốn và giàu hơn...,cái tâm sự này của em,em thấy rất trẻ trâu và không được gọi là chuẩn mực lắm ạ,cầu mong anh đọc được và nói gì đó để em có thể lấy được điều gì đó từ anh ạ,em cảm ơn anh nhiều.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: tâm không tốt<br/><br/>Em chào anh web5ngay và mọi người ạ,đầu tiên em xin chia sẻ thông tin về mình trước ạ em là con trai sinh năm 2007 là 1 genz chính hiệu,em hiện đang là sinh viên đại học còn đang được ba mẹ bao nuôi từ tiền học đến tiền ăn và đặc biệt em chưa có bồ ạ.Em đầu tiên muốn chia sẻ vấn đề đầu của em đó là em có thói quen là cứ trước khi đi ngủ thì sẽ mở tik tok lên coi đến 11h rồi đi ngủ rồi sáng 6h đi học lên trường,vấn đề ở đây là khi mà em lên mạng có những bạn ngang tàm tuổi em cỡ từ 2005-2010 gì đó họ đăng lên mạng khoẳng khắc họ yêu nhau em rất ghen tị với họ,ai cũng xinh trai,gái đẹp trên đó á nhìn họ yêu nhau rất hạnh phúc,em thấy tình yêu của họ đẹp và tuyệt với giống như mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường trung quốc vậy em nhìn rất là ghen tị và có những bạn khoe lên mạng có những người vừa giàu giỏi đẹp nào là các em nhỏ hơn đạt hsg quốc gia khoe lên mang vừa giỏi và đẹp,các bạn cùng trang lứa và các anh chị lớn hơn cũng thành tích vậy mà giỏi đẹp,em lại đâm ra sự đố ghét đối với những bạn đó trên mạng muốn trù người ta tan vỡ và mất hết sớm,em thấy em xấu xa quá,nhiều lúc có mấy bạn nam bằng tuổi em họ khoe có bạn gái đẹp,mà em nhìn ngoại hình họ có đẹp lắm đâu mà họ quen được bạn nữ xinh như vậy,chắc em nghĩ vấn đề đó nó cũng liên quan đến nỗi đau em thích 1 bạn nữ sinh như trên tik tok người ta kêu mấy bạn nữ đó giống như bạch nguyệt quang vậy,cái bạn nữ đó thích 1 bạn đẹp trai và trắng trẻo hơn em và bạn bạch nguyệt quang đó và bạn nam mà bạn bạch nguyệt quang đó yêu nhau,lúc đó em buồn lắm khóc trong phòng 1 mình nhiều ngày tối đi ngủ em ôn bài nước mắt nó còn rơi nữa chứ,lại còn tối đi ngủ em cứ lăn đi lăn lại đầu cứ nghĩ cái chuyện đó không chịu ngủ mặc dù em nhắm mắt cả tiếng mà cái đầu cứ ko chịu nghỉ ngơi,đôi khi em cũng buồn ba mẹ mình vì họ không thể sinh mình ra ở môi trường như trong mấy cuốn tiểu thuyết hay ngoại hình mình muốn vậy,em học đại học thì học phí của em rất là mắc cụ thể là 1 triệu 1 tín chỉ lận mà tổng tín chỉ em phải học là 150 tín chỉ,em học ngành công nghệ thông tin ạ chưa kể tiền học ielts và em cũng định thi đại học lần nữa để học thêm ngành mới do ngành đầu của em là ngành toán ứng dụng em không đỗ lên xuống học ngành cntt ạ,lên ba mẹ em cũng phải đi làm cả sáng lẫn tối để đóng học phí cho em mặc dù nghĩ đến đó em thấy bố mẹ cũng hi sinh vì mình nhiều tại em học 2 ngành lên tiền học rất nhiều, em kể sơ qua tiền đi học thôi là anh có thể thấy là bố mẹ em phải làm cực như nào để đóng tiền cho em học đó á,nhưng không hiểu sao em cứ lại buồn bố mẹ vì không sinh ra ngoại hình và nơi ở mình muốn và giàu hơn...,cái tâm sự này của em,em thấy rất trẻ trâu và không được gọi là chuẩn mực lắm ạ,cầu mong anh đọc được và nói gì đó để em có thể lấy được điều gì đó từ anh ạ,em cảm ơn anh nhiều.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18993175-10-04-2026.mp3" length="15638280" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18993175</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1302</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-04-2026</itunes:title>
    <title>08-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Vi Vi Em chào thấy 5 và gđ wed5bgay, hôm nay là lần 3 em gửi lại câu chuyện của mình về. Vào khoảng t8/2024 bài em được phát em kể về việc em trai e đi tù vể tội gây rối trật tự công cộng 2 năm và sức khoẻ ba em khá yếu vì bệnh nền và tâm lý. Được thầy 5 và mọi người chia sẻ rất nhìu gđ đã vượt qa thời điển đó, sau đó bài thứ 2 là em kể về hành trình đi thăm em em được phát vào tháng 2/2025 khi gặp em ở trại, em nói ân hận và gđ cũng đã đưa ra nhiều kế hoạch khi em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Vi Vi</p><p>Em chào thấy 5 và gđ wed5bgay, hôm nay là lần 3 em gửi lại câu chuyện của mình về. Vào khoảng t8/2024 bài em được phát em kể về việc em trai e đi tù vể tội gây rối trật tự công cộng 2 năm và sức khoẻ ba em khá yếu vì bệnh nền và tâm lý. Được thầy 5 và mọi người chia sẻ rất nhìu gđ đã vượt qa thời điển đó, sau đó bài thứ 2 là em kể về hành trình đi thăm em em được phát vào tháng 2/2025 khi gặp em ở trại, em nói ân hận và gđ cũng đã đưa ra nhiều kế hoạch khi em về. <br/>Và hôm nay em xin kể tiếp về câu chuyện, theo bản án thì khoảng tháng 7/2026 em em mới về, tuy nhiên thời gian trong trại em chấp hành tốt và thêm các ngày khoan hồng dịp lễ mên em đã về với gđ vào T5/2025 sau 9 thánh chấp hành. <br/>Về nhà ba em có để em em thích nghi lại với cuộc sống 1 tháng, và xin theo diện học nghề của người mới ra trại, nhưng em em vẫn lén gđ tiếp tục giao du với bạn cũ, mượn nợ xã hội đen, vay tiền mua xe đẹp, gđ em rất bình thường nhưng em em vẫn đu theo xe độ đẹp vay tiền mua, ba em sợ vẫn đưa em đi làm công trình ở bà nà hill 1 tháng mới về 1 lần để tránh giao du, nhưng em em vẫn tìm cách xuống và nghỉ việc, cứ sáng là ngủ đêm đi chơi với hội bạn xấu. <br/>Ba em tìm cách đưa em em vô SG để tránh, vào em em làm công nhân ở intel, tối đi chạy grab thêm, ăn ngủ đúng giờ hơn nhưng tết này về, em em nói trong người không có tiền, vé xe tàu ko trách nhiệm mua ra vô phải nhờ người nhà mua, đỉnh điểm khi em quyết định gửi tiếp bài cho thầy 5 vì khi nãy nó còn đưa ra lời hỗn với ba mẹ vì không cho nó đi chơi đêm, không cho tiền đi chơi dịp tết, em lên lầu thấy ba em ngồi ở ghế, ko bật đèn, nhìn ra cửa sổ vì đau lòng mà không biết phải làm sao, ba làm ăn thất bại ở SG nên sau bệnh về ĐN sống, ở quê em gốc huế ngta cũng chú trọng về con trai, nên từ khi em em đi tù gđ em gánh chịu rất nhiều điều tiếng rừ họ hàng, cứ nghĩ sau vấp ngã năm 2024 em em đã trưởng thành, nhưng không thầy ạ! <br/>Gia đình từ nói nặng nhẹ, định hướng đủ thứ, những tưởng tgian ở SG đã ổn 5-10%, nhưng khi dịp tết này em ko nghĩ lại buồn đền như vậy, em thật sự như sụp đổ và ko biết phải làm gì tiếp cho gđ thầy ạ <br/>Bài em nay khá dài nhưng em mong thầy thông cảm khi em ghi lại hành trình gần 2 năm qua. <br/>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đọc bài.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Vi Vi</p><p>Em chào thấy 5 và gđ wed5bgay, hôm nay là lần 3 em gửi lại câu chuyện của mình về. Vào khoảng t8/2024 bài em được phát em kể về việc em trai e đi tù vể tội gây rối trật tự công cộng 2 năm và sức khoẻ ba em khá yếu vì bệnh nền và tâm lý. Được thầy 5 và mọi người chia sẻ rất nhìu gđ đã vượt qa thời điển đó, sau đó bài thứ 2 là em kể về hành trình đi thăm em em được phát vào tháng 2/2025 khi gặp em ở trại, em nói ân hận và gđ cũng đã đưa ra nhiều kế hoạch khi em về. <br/>Và hôm nay em xin kể tiếp về câu chuyện, theo bản án thì khoảng tháng 7/2026 em em mới về, tuy nhiên thời gian trong trại em chấp hành tốt và thêm các ngày khoan hồng dịp lễ mên em đã về với gđ vào T5/2025 sau 9 thánh chấp hành. <br/>Về nhà ba em có để em em thích nghi lại với cuộc sống 1 tháng, và xin theo diện học nghề của người mới ra trại, nhưng em em vẫn lén gđ tiếp tục giao du với bạn cũ, mượn nợ xã hội đen, vay tiền mua xe đẹp, gđ em rất bình thường nhưng em em vẫn đu theo xe độ đẹp vay tiền mua, ba em sợ vẫn đưa em đi làm công trình ở bà nà hill 1 tháng mới về 1 lần để tránh giao du, nhưng em em vẫn tìm cách xuống và nghỉ việc, cứ sáng là ngủ đêm đi chơi với hội bạn xấu. <br/>Ba em tìm cách đưa em em vô SG để tránh, vào em em làm công nhân ở intel, tối đi chạy grab thêm, ăn ngủ đúng giờ hơn nhưng tết này về, em em nói trong người không có tiền, vé xe tàu ko trách nhiệm mua ra vô phải nhờ người nhà mua, đỉnh điểm khi em quyết định gửi tiếp bài cho thầy 5 vì khi nãy nó còn đưa ra lời hỗn với ba mẹ vì không cho nó đi chơi đêm, không cho tiền đi chơi dịp tết, em lên lầu thấy ba em ngồi ở ghế, ko bật đèn, nhìn ra cửa sổ vì đau lòng mà không biết phải làm sao, ba làm ăn thất bại ở SG nên sau bệnh về ĐN sống, ở quê em gốc huế ngta cũng chú trọng về con trai, nên từ khi em em đi tù gđ em gánh chịu rất nhiều điều tiếng rừ họ hàng, cứ nghĩ sau vấp ngã năm 2024 em em đã trưởng thành, nhưng không thầy ạ! <br/>Gia đình từ nói nặng nhẹ, định hướng đủ thứ, những tưởng tgian ở SG đã ổn 5-10%, nhưng khi dịp tết này em ko nghĩ lại buồn đền như vậy, em thật sự như sụp đổ và ko biết phải làm gì tiếp cho gđ thầy ạ <br/>Bài em nay khá dài nhưng em mong thầy thông cảm khi em ghi lại hành trình gần 2 năm qua. <br/>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đọc bài.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18981406-08-04-2026.mp3" length="7906558" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18981406</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>657</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-04-2026</itunes:title>
    <title>06-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm sự của: NOMADIOT   Thầy ơi Thầy có nhớ em hem, đây là lần thứ 3 em viết tâm thư rùi đó hehe.   Năm 2022, lần thứ nhất là khi đứng trước cánh cửa ĐH, khi mà em gửi thư cho thầy rồi không biết mình được trả lời. LÚc đó thì em cũng đã quyết định ngừng con đường học ĐH ^^  Năm 2025, lần thứ hai là khi em phân vân giữa 2 lựa chọn là học ở VN hay đi du học, và định hướng trong tương lai của em sẽ là build trung tâm. Em cũng đã có cơ hội được nghe lời khuyên của Thầy một cá...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Tâm sự của: NOMADIOT<br/><br/><br/>Thầy ơi Thầy có nhớ em hem, đây là lần thứ 3 em viết tâm thư rùi đó hehe. <br/><br/>Năm 2022, lần thứ nhất là khi đứng trước cánh cửa ĐH, khi mà em gửi thư cho thầy rồi không biết mình được trả lời. LÚc đó thì em cũng đã quyết định ngừng con đường học ĐH ^^<br/><br/>Năm 2025, lần thứ hai là khi em phân vân giữa 2 lựa chọn là học ở VN hay đi du học, và định hướng trong tương lai của em sẽ là build trung tâm. Em cũng đã có cơ hội được nghe lời khuyên của Thầy một cách kỹ lưỡng hơn. <br/><br/>Năm 2026 cũng là lần thứ ba. Thiệt ra, lần này em muốn khoe với thầy là em đã được học bổng 100% cho kì đầu, và nếu từ kì thứ 2 điểm số của em nằm trong top thì em sẽ có thể duy trì học bổng này. Em vui lắm thầy ơiiiii, vì bài luận mà em viết đã được đúc kết từ những kinh nghiệm em đi dạy, cũng như từ những tư duy mà em tích góp được thông qua đọc sách cũng như xem video của Thầy ạ.<br/><br/>Thời gian gần đây thì em cũng đã có thể nhận thêm một số học viên bên ngoài vì em đã có chứng chỉ TA rùi hehe.<br/><br/>Nhưng mà thiệt ra sau khi có học bổng thì em có một xíu khó chịu vì khi em đăng lên Facebook để đánh dấu lại cột mốc mà mình đạt được thì có một người chị họ có ý nói là học bổng của em dễ lấy nên cũng cố tình kêu người em của chị đó apply vào chung trường em luôn. Bởi vì theo em tìm hiểu trong quá trình em tự apply hồ sơ thì hệ học bằng TA sẽ ít học bổng và bị giới hạn rất nhiều (em phải tìm rất nhiều mới tìm được ngành cũng như trường phù hợp với kinh nghiệm và định hướng của em). Còn hệ học bằng chính ngôn ngữ của nước đó thì sẽ có cực kỳ nhiều học bổng từ nhiều trường nữa. <br/><br/>Nên em cảm thấy có gì đó rất khó chịu huhu. <br/><br/>Sau sự việc này, em lại nhận ra mình không nên đăng lên những gì mà mình đạt được, vì sẽ có nhiều điều mình không kiểm soát được ảnh hưởng đến tâm trạng của mình ạ.<br/><br/>Và em cũng lại vô tình nhớ đến bài học từ những audio TKCX cũng như từ sách CNKK, mình chỉ nên tập trung vào những thứ mình có thể kiểm soát thui phải hem Thầy.<br/><br/>Tính ra là em vừa mới có học bổng luôn, mà lại vì chuyện này nên không còn thấy hạnh phúc nữa. Em sẽ chấn chỉnh lại bản thân, tận hưởng những gì mình đang có và chuẩn bị cho hành trình phía trước. Dù em biết sẽ có nhiều chông gai, nhưng em tin là nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường ạ.<br/><br/>Em chúc Thầy và đại gia đình Web5ng một ngày mới vui vẻ nha!!!<br/>Dạ em cũng mong được nghe thêm góc nhìn từ Thầy nữa ^^<br/>Hẹn Thầy vào những năm tiếp theo ạ ^^</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Tâm sự của: NOMADIOT<br/><br/><br/>Thầy ơi Thầy có nhớ em hem, đây là lần thứ 3 em viết tâm thư rùi đó hehe. <br/><br/>Năm 2022, lần thứ nhất là khi đứng trước cánh cửa ĐH, khi mà em gửi thư cho thầy rồi không biết mình được trả lời. LÚc đó thì em cũng đã quyết định ngừng con đường học ĐH ^^<br/><br/>Năm 2025, lần thứ hai là khi em phân vân giữa 2 lựa chọn là học ở VN hay đi du học, và định hướng trong tương lai của em sẽ là build trung tâm. Em cũng đã có cơ hội được nghe lời khuyên của Thầy một cách kỹ lưỡng hơn. <br/><br/>Năm 2026 cũng là lần thứ ba. Thiệt ra, lần này em muốn khoe với thầy là em đã được học bổng 100% cho kì đầu, và nếu từ kì thứ 2 điểm số của em nằm trong top thì em sẽ có thể duy trì học bổng này. Em vui lắm thầy ơiiiii, vì bài luận mà em viết đã được đúc kết từ những kinh nghiệm em đi dạy, cũng như từ những tư duy mà em tích góp được thông qua đọc sách cũng như xem video của Thầy ạ.<br/><br/>Thời gian gần đây thì em cũng đã có thể nhận thêm một số học viên bên ngoài vì em đã có chứng chỉ TA rùi hehe.<br/><br/>Nhưng mà thiệt ra sau khi có học bổng thì em có một xíu khó chịu vì khi em đăng lên Facebook để đánh dấu lại cột mốc mà mình đạt được thì có một người chị họ có ý nói là học bổng của em dễ lấy nên cũng cố tình kêu người em của chị đó apply vào chung trường em luôn. Bởi vì theo em tìm hiểu trong quá trình em tự apply hồ sơ thì hệ học bằng TA sẽ ít học bổng và bị giới hạn rất nhiều (em phải tìm rất nhiều mới tìm được ngành cũng như trường phù hợp với kinh nghiệm và định hướng của em). Còn hệ học bằng chính ngôn ngữ của nước đó thì sẽ có cực kỳ nhiều học bổng từ nhiều trường nữa. <br/><br/>Nên em cảm thấy có gì đó rất khó chịu huhu. <br/><br/>Sau sự việc này, em lại nhận ra mình không nên đăng lên những gì mà mình đạt được, vì sẽ có nhiều điều mình không kiểm soát được ảnh hưởng đến tâm trạng của mình ạ.<br/><br/>Và em cũng lại vô tình nhớ đến bài học từ những audio TKCX cũng như từ sách CNKK, mình chỉ nên tập trung vào những thứ mình có thể kiểm soát thui phải hem Thầy.<br/><br/>Tính ra là em vừa mới có học bổng luôn, mà lại vì chuyện này nên không còn thấy hạnh phúc nữa. Em sẽ chấn chỉnh lại bản thân, tận hưởng những gì mình đang có và chuẩn bị cho hành trình phía trước. Dù em biết sẽ có nhiều chông gai, nhưng em tin là nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường ạ.<br/><br/>Em chúc Thầy và đại gia đình Web5ng một ngày mới vui vẻ nha!!!<br/>Dạ em cũng mong được nghe thêm góc nhìn từ Thầy nữa ^^<br/>Hẹn Thầy vào những năm tiếp theo ạ ^^</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18967856-06-04-2026.mp3" length="7988060" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18967856</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>664</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-04-2026</itunes:title>
    <title>03-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Patient 9  Dạ chào Thầy, mình là người gửi tâm sự được đăng ngày 22/10/2025 đây ạ.  Trước tiên mình xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến Thầy từ trái tim vì những điều Thầy đã làm để giúp cho cộng đồng, trong đó có mình.  Từ thời gian đó đến nay thì mình cũng tạm ổn, nhưng cuộc hôn nhân của mình rõ ràng không hạnh phúc và chịu đựng. Mình vẫn lưu ý lời Thầy góp ý, mình sẽ “bước tiếp” đối mặt với những thử thách cần diễn ra nếu xảy đến. Chỉ là lâu lâu nhìn lại thấy chán ạ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Patient 9<br/><br/>Dạ chào Thầy, mình là người gửi tâm sự được đăng ngày 22/10/2025 đây ạ.<br/><br/>Trước tiên mình xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến Thầy từ trái tim vì những điều Thầy đã làm để giúp cho cộng đồng, trong đó có mình.<br/><br/>Từ thời gian đó đến nay thì mình cũng tạm ổn, nhưng cuộc hôn nhân của mình rõ ràng không hạnh phúc và chịu đựng. Mình vẫn lưu ý lời Thầy góp ý, mình sẽ “bước tiếp” đối mặt với những thử thách cần diễn ra nếu xảy đến. Chỉ là lâu lâu nhìn lại thấy chán ạ, mình vẫn “tu tập” mỗi ngày, làm thiện trong khả năng để mong “thoát nghiệp”, mình làm từ tâm từ xưa hơn 10 năm trước rồi ạ, chỉ là trong hoàn cảnh không mong muốn thì mình mong “tạo phước để trả nghiệp” thôi ạ. <br/><br/>Mình có bị làm quá không Thầy, mình được coi là qua Mỹ không vất vả, có chồng lo nhà cửa, Cha Mẹ cho một số vốn khá lớn để làm việc mình muốn làm, không phải đi bưng phở, làm nail…<br/><br/>Từ nhỏ sống trong gia đình với Ba Mẹ mình đã không thấy có niềm vui nào với gia đình, đặc biệt là Mẹ, nên khi lập gia đình mình lại được “trải nghiệm” một lần nữa. Mình hiểu đời người ai cũng có nỗi khổ, những điều không như ý… mình ở với gia đình không vất vả, không phải lo Cha mẹ, anh chị em… sang Mỹ cũng không vất vả mưu sinh, vậy thì còn đòi cái gì nữa, được Voi đòi Hai Bà Trưng nhỉ 😂<br/><br/>Mình đang làm việc freelance tại nhà (tax, insurance, investment), income khoảng 3k hoặc hơn xíu, đối với mình là ổn vì mình không có gánh nặng, chỉ lo cho bản thân hoặc phụ xíu chi phí. Chồng mình thì income gần 100k, anh lo nhà cửa chi phí, anh chi xài không kế hoạch nên gần như không có dư ngoài căn nhà, mình thì có dư (nhờ gia đình cho). Nhưng để tự sống 2 mẹ con ở Mỹ thật không dễ dàng về vật chất lẫn tinh thần, bài trước mình tự tin thái quá, nhìn nhận thực tế là khó và nhiều thử thách… <br/><br/>Gần đây bé con gái của mình cũng rất đeo Ba, Ba cũng thương bé lắm, chiều chuộng hơn Mẹ luôn, nên nghĩ nếu mà từ bỏ nơi này thì tội con quá. Nhưng mình chắc chắn không viện lý do hay ngại thử thách mà cam chịu đâu ạ.<br/><br/>Chỉ là hôm nay thấy không vui nên gửi tâm sự đến Thầy, mong Thầy cho mình lời khuyên hoặc có điều gì đó mình chưa nhìn ra nhờ Thầy chỉ giúp ạ. <br/><br/>Cảm ơn Thầy và mọi người nhiều!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Patient 9<br/><br/>Dạ chào Thầy, mình là người gửi tâm sự được đăng ngày 22/10/2025 đây ạ.<br/><br/>Trước tiên mình xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến Thầy từ trái tim vì những điều Thầy đã làm để giúp cho cộng đồng, trong đó có mình.<br/><br/>Từ thời gian đó đến nay thì mình cũng tạm ổn, nhưng cuộc hôn nhân của mình rõ ràng không hạnh phúc và chịu đựng. Mình vẫn lưu ý lời Thầy góp ý, mình sẽ “bước tiếp” đối mặt với những thử thách cần diễn ra nếu xảy đến. Chỉ là lâu lâu nhìn lại thấy chán ạ, mình vẫn “tu tập” mỗi ngày, làm thiện trong khả năng để mong “thoát nghiệp”, mình làm từ tâm từ xưa hơn 10 năm trước rồi ạ, chỉ là trong hoàn cảnh không mong muốn thì mình mong “tạo phước để trả nghiệp” thôi ạ. <br/><br/>Mình có bị làm quá không Thầy, mình được coi là qua Mỹ không vất vả, có chồng lo nhà cửa, Cha Mẹ cho một số vốn khá lớn để làm việc mình muốn làm, không phải đi bưng phở, làm nail…<br/><br/>Từ nhỏ sống trong gia đình với Ba Mẹ mình đã không thấy có niềm vui nào với gia đình, đặc biệt là Mẹ, nên khi lập gia đình mình lại được “trải nghiệm” một lần nữa. Mình hiểu đời người ai cũng có nỗi khổ, những điều không như ý… mình ở với gia đình không vất vả, không phải lo Cha mẹ, anh chị em… sang Mỹ cũng không vất vả mưu sinh, vậy thì còn đòi cái gì nữa, được Voi đòi Hai Bà Trưng nhỉ 😂<br/><br/>Mình đang làm việc freelance tại nhà (tax, insurance, investment), income khoảng 3k hoặc hơn xíu, đối với mình là ổn vì mình không có gánh nặng, chỉ lo cho bản thân hoặc phụ xíu chi phí. Chồng mình thì income gần 100k, anh lo nhà cửa chi phí, anh chi xài không kế hoạch nên gần như không có dư ngoài căn nhà, mình thì có dư (nhờ gia đình cho). Nhưng để tự sống 2 mẹ con ở Mỹ thật không dễ dàng về vật chất lẫn tinh thần, bài trước mình tự tin thái quá, nhìn nhận thực tế là khó và nhiều thử thách… <br/><br/>Gần đây bé con gái của mình cũng rất đeo Ba, Ba cũng thương bé lắm, chiều chuộng hơn Mẹ luôn, nên nghĩ nếu mà từ bỏ nơi này thì tội con quá. Nhưng mình chắc chắn không viện lý do hay ngại thử thách mà cam chịu đâu ạ.<br/><br/>Chỉ là hôm nay thấy không vui nên gửi tâm sự đến Thầy, mong Thầy cho mình lời khuyên hoặc có điều gì đó mình chưa nhìn ra nhờ Thầy chỉ giúp ạ. <br/><br/>Cảm ơn Thầy và mọi người nhiều!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18956737-03-04-2026.mp3" length="9347890" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18956737</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>777</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-04-2026</itunes:title>
    <title>01-04-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Nặng Lòng  Xin chào thầy và các khán giả của tâm sự buồn vui. Em là sinh viên năm nhất đại học đang trong một mối quan hệ yêu đương được 4 tháng và em tán người yêu em cũng tầm 4-5 tháng đó. Lúc đầu yêu nhau bọn em hạnh phúc lắm, người yêu em có chán em nhưng mà em đã cố để người yêu hết chán. Và rồi từ dạo Tết người yêu em bắt đầu thay đổi nhắn tin với trai nhiều hơn và bảo do ở nàh nên không gọi nói chuyện với nhau được mấy. Bọn em yêu xa, em Hà Nội người yêu em ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Nặng Lòng<br/><br/>Xin chào thầy và các khán giả của tâm sự buồn vui. Em là sinh viên năm nhất đại học đang trong một mối quan hệ yêu đương được 4 tháng và em tán người yêu em cũng tầm 4-5 tháng đó. Lúc đầu yêu nhau bọn em hạnh phúc lắm, người yêu em có chán em nhưng mà em đã cố để người yêu hết chán. Và rồi từ dạo Tết người yêu em bắt đầu thay đổi nhắn tin với trai nhiều hơn và bảo do ở nàh nên không gọi nói chuyện với nhau được mấy. Bọn em yêu xa, em Hà Nội người yêu em ở Hải Phòng và người yêu em bảo người yêu em lên trọ thì sẽ nói chuyện với em nhiều hơn và chỉ có mình em. Và quả thật lúc lên trọ thì đúng như người yêu em nói nhưng mà từ lúc người yêu em đi làm khoảng 2 tuần trước. Em cảm thấy người chỗ làm thích người yêu em và tán người yêu em, em có bảo người yêu em nhưng mà người yêu em bảo ảo tưởng. Em biết em không thể thay đổi người yêu em được nên thi thoảng em có nói kiểu kia nên người yêu em giận nên em không nói gì nữa. Nhưng mà lúc người yêu em đi làm về là toàn kể cho em về người chỗ làm ý đến mức mà mấy hôm trước có những câu nói với người em rất thân mật như gọi “bé” và người yêu em bảo đấy chỉ là trêu thôi. Và rồi hôm sau người chỗ làm nói với người yêu em là”A của anh” tận 3 lần và bảo là “em đang tán tỉnh anh đấy à, anh rụng tim mất”. Trước mấy câu nói này thì người chỗ làm kia đã có những hành động tán người yêu em như mua trà sữa, cho tiền, giúp đỡ, người yêu em bị trừ lương thì chia đôi với người yêu em. Chỉnh hôm nay em viết post này vì người yêu em kể người chỗ làm kia khuyên người yêu em chia tay em, cụ thể thế nào thì em không rõ. Em bảo để em nhắn cho người ý thì người yêu em bảo”m nhắn đi, t chia tay m” rõ là người yêu em bảo là ngờ ngờ ra từ hôm trước rồi kêu tránh rồi nhưng mà vẫn để người kia được nước làm tới. Thậm chí còn giận em và bảo em muốn yên ổn không muốn. Em thực sự không muốn chia tay người yêu em tẹo nào, những lần chia tay hay giận dỗi em đều hạ mình xuống kể cả đúng hay sai để níu kéo. Em có tập trung vào bản thân để đỡ buồn nhưng mà cứ nghĩ về chuyện đó, và người yêu em cũng kể. Rõ là biết vậy rồi nhưng mà người yêu em không vạch rõ ranh giới ra mà cứ để người kia lấn tới, xong giờ em không biết sao nữa. Mong thầy và các khán giả cho em lời khuyên ạ, em chỉ kể như này vì chi tiết thì nó sẽ rất nhiều cái ạ.<br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Nặng Lòng<br/><br/>Xin chào thầy và các khán giả của tâm sự buồn vui. Em là sinh viên năm nhất đại học đang trong một mối quan hệ yêu đương được 4 tháng và em tán người yêu em cũng tầm 4-5 tháng đó. Lúc đầu yêu nhau bọn em hạnh phúc lắm, người yêu em có chán em nhưng mà em đã cố để người yêu hết chán. Và rồi từ dạo Tết người yêu em bắt đầu thay đổi nhắn tin với trai nhiều hơn và bảo do ở nàh nên không gọi nói chuyện với nhau được mấy. Bọn em yêu xa, em Hà Nội người yêu em ở Hải Phòng và người yêu em bảo người yêu em lên trọ thì sẽ nói chuyện với em nhiều hơn và chỉ có mình em. Và quả thật lúc lên trọ thì đúng như người yêu em nói nhưng mà từ lúc người yêu em đi làm khoảng 2 tuần trước. Em cảm thấy người chỗ làm thích người yêu em và tán người yêu em, em có bảo người yêu em nhưng mà người yêu em bảo ảo tưởng. Em biết em không thể thay đổi người yêu em được nên thi thoảng em có nói kiểu kia nên người yêu em giận nên em không nói gì nữa. Nhưng mà lúc người yêu em đi làm về là toàn kể cho em về người chỗ làm ý đến mức mà mấy hôm trước có những câu nói với người em rất thân mật như gọi “bé” và người yêu em bảo đấy chỉ là trêu thôi. Và rồi hôm sau người chỗ làm nói với người yêu em là”A của anh” tận 3 lần và bảo là “em đang tán tỉnh anh đấy à, anh rụng tim mất”. Trước mấy câu nói này thì người chỗ làm kia đã có những hành động tán người yêu em như mua trà sữa, cho tiền, giúp đỡ, người yêu em bị trừ lương thì chia đôi với người yêu em. Chỉnh hôm nay em viết post này vì người yêu em kể người chỗ làm kia khuyên người yêu em chia tay em, cụ thể thế nào thì em không rõ. Em bảo để em nhắn cho người ý thì người yêu em bảo”m nhắn đi, t chia tay m” rõ là người yêu em bảo là ngờ ngờ ra từ hôm trước rồi kêu tránh rồi nhưng mà vẫn để người kia được nước làm tới. Thậm chí còn giận em và bảo em muốn yên ổn không muốn. Em thực sự không muốn chia tay người yêu em tẹo nào, những lần chia tay hay giận dỗi em đều hạ mình xuống kể cả đúng hay sai để níu kéo. Em có tập trung vào bản thân để đỡ buồn nhưng mà cứ nghĩ về chuyện đó, và người yêu em cũng kể. Rõ là biết vậy rồi nhưng mà người yêu em không vạch rõ ranh giới ra mà cứ để người kia lấn tới, xong giờ em không biết sao nữa. Mong thầy và các khán giả cho em lời khuyên ạ, em chỉ kể như này vì chi tiết thì nó sẽ rất nhiều cái ạ.<br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18943381-01-04-2026.mp3" length="4199469" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18943381</guid>
    <pubDate>Wed, 01 Apr 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>348</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-03-2026</itunes:title>
    <title>30-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Mến chào thầy Năm và cả nhà thương, em là Cọ.  Em viết tâm sự này sau khi thực hành bài Yoga buổi sáng. Tầm một tuần trở lại đây hai buổi sáng tối em tập 20 phút cho vấn đề cổ vai gáy. Còn lý do của tâm sự ngày hôm nay là sự thôi thúc từ tối hôm qua.  Tối qua cùng giấy và bút em đã thực hành 'Cạn ráo chữa lành' ngày thứ 2. Và sau khi hoàn thành thì có gì đó trong em muốn viết vài điều chia sẻ cùng thầy ạ.  Mấy năm nay em cũng có viết, viết nhật ký này nọ, ghi chép các bài học...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Mến chào thầy Năm và cả nhà thương, em là Cọ.<br/><br/>Em viết tâm sự này sau khi thực hành bài Yoga buổi sáng. Tầm một tuần trở lại đây hai buổi sáng tối em tập 20 phút cho vấn đề cổ vai gáy. Còn lý do của tâm sự ngày hôm nay là sự thôi thúc từ tối hôm qua.<br/><br/>Tối qua cùng giấy và bút em đã thực hành &apos;Cạn ráo chữa lành&apos; ngày thứ 2. Và sau khi hoàn thành thì có gì đó trong em muốn viết vài điều chia sẻ cùng thầy ạ.<br/><br/>Mấy năm nay em cũng có viết, viết nhật ký này nọ, ghi chép các bài học của thầy, các bài giảng ở các nơi khác. Lâu lâu cũng có kiểu recall lại bài học như thầy vẫn nói. Nhưng thực sự đây là lần đầu tiên em tập trung chú ý viết cho cạn ráo hết luôn.<br/><br/>Nói sơ qua về nội dung viết hôm qua thì là em nhìn lại biểu đồ ngày sinh của mình qua nhân số học và những quan sát với cuộc đời của mình ạ. Ưu điểm là biết lên kế hoạch hay ho này nọ nhưng nhược điểm là hơi viển vông, không đủ nguồn lực và sự kiên trì nên cứ toang hoài. Em đã sống rất lâu trong cái vòng lặp như vậy rồi. Cứ cố ngoi lên một chút lại bị chính mình kéo xuống mãi thôi.<br/><br/>Rồi nhờ viết gần 20 phút em lại vỡ ra được một điều là mình không thể lấy nguồn lực từ những gì mình không có được, nó phải nằm trong cái mục sức mạnh, ưu điểm của bản thân chứ.<br/><br/>Và rồi em ngồi liệt kê lại những điều tích cực nhỏ nhoi em đã cố gắng duy trì trong vài năm trở lại đây với những ưu điểm đó. Cảm giác thực sự xúc động luôn thầy ạ. À thì ra mình vẫn chưa từ bỏ chính mình mà. À thì ra trong mớ hỗn độn xám xịt của cuộc sống mình vẫn chấm lên những điểm màu tươi sáng mà. À mình còn may mắn đến vậy mà...<br/><br/>Viết xong cảm giác như vỡ oà ạ. Thấy xin lỗi vì mình đã quá khắc nghiệt với bản thân, dù không nói ra nhưng nó vẫn luôn tiềm tàng trong con người em. Và thấy biết ơn vì mình thực sự may mắn, kiểu như là khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện vậy. Hiện tại cũng chưa có gì em chắc chắn. Chỉ là em sẽ cố gắng dành cho bản thân mình nhiều thời gian hơn nữa.<br/><br/>Em gửi bài tâm sự của mình và hy vọng nghe được một góc nhìn mới từ thầy chứ em luẩn quẩn lâu quá rồi ạ.<br/><br/>Cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc bài của em. Chúc thầy và mọi người nhiều niềm vui và sức khoẻ ha. 💝🌻</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Mến chào thầy Năm và cả nhà thương, em là Cọ.<br/><br/>Em viết tâm sự này sau khi thực hành bài Yoga buổi sáng. Tầm một tuần trở lại đây hai buổi sáng tối em tập 20 phút cho vấn đề cổ vai gáy. Còn lý do của tâm sự ngày hôm nay là sự thôi thúc từ tối hôm qua.<br/><br/>Tối qua cùng giấy và bút em đã thực hành &apos;Cạn ráo chữa lành&apos; ngày thứ 2. Và sau khi hoàn thành thì có gì đó trong em muốn viết vài điều chia sẻ cùng thầy ạ.<br/><br/>Mấy năm nay em cũng có viết, viết nhật ký này nọ, ghi chép các bài học của thầy, các bài giảng ở các nơi khác. Lâu lâu cũng có kiểu recall lại bài học như thầy vẫn nói. Nhưng thực sự đây là lần đầu tiên em tập trung chú ý viết cho cạn ráo hết luôn.<br/><br/>Nói sơ qua về nội dung viết hôm qua thì là em nhìn lại biểu đồ ngày sinh của mình qua nhân số học và những quan sát với cuộc đời của mình ạ. Ưu điểm là biết lên kế hoạch hay ho này nọ nhưng nhược điểm là hơi viển vông, không đủ nguồn lực và sự kiên trì nên cứ toang hoài. Em đã sống rất lâu trong cái vòng lặp như vậy rồi. Cứ cố ngoi lên một chút lại bị chính mình kéo xuống mãi thôi.<br/><br/>Rồi nhờ viết gần 20 phút em lại vỡ ra được một điều là mình không thể lấy nguồn lực từ những gì mình không có được, nó phải nằm trong cái mục sức mạnh, ưu điểm của bản thân chứ.<br/><br/>Và rồi em ngồi liệt kê lại những điều tích cực nhỏ nhoi em đã cố gắng duy trì trong vài năm trở lại đây với những ưu điểm đó. Cảm giác thực sự xúc động luôn thầy ạ. À thì ra mình vẫn chưa từ bỏ chính mình mà. À thì ra trong mớ hỗn độn xám xịt của cuộc sống mình vẫn chấm lên những điểm màu tươi sáng mà. À mình còn may mắn đến vậy mà...<br/><br/>Viết xong cảm giác như vỡ oà ạ. Thấy xin lỗi vì mình đã quá khắc nghiệt với bản thân, dù không nói ra nhưng nó vẫn luôn tiềm tàng trong con người em. Và thấy biết ơn vì mình thực sự may mắn, kiểu như là khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện vậy. Hiện tại cũng chưa có gì em chắc chắn. Chỉ là em sẽ cố gắng dành cho bản thân mình nhiều thời gian hơn nữa.<br/><br/>Em gửi bài tâm sự của mình và hy vọng nghe được một góc nhìn mới từ thầy chứ em luẩn quẩn lâu quá rồi ạ.<br/><br/>Cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc bài của em. Chúc thầy và mọi người nhiều niềm vui và sức khoẻ ha. 💝🌻</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18928564-30-03-2026.mp3" length="8236641" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18928564</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>685</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-03-2026</itunes:title>
    <title>27-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Cục dàng  Thầy ơi, dạo này thầy có khoẻ không, còn cam, táo, chuối hàng ngày không?    Thấm thoát cũng gần 10 năm kể từ khi em biết đến Web5ngày. Và biết đến Thầy. Những lúc buồn, những lúc cô đơn và nhiều hoang mang, em lại nghĩ đến Thầy, mở 1 tập Tri kỷ gần nhất để nghe.   Đôi khi em thấy giữa em và thầy, có sợi dây liên kết kỳ diệu. Có những đoạn tri kỷ chạm đến được những vấn đề của em ngay thời điểm đó. Em thật sự không biết đó là sự trùng hợp hay là kết ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Cục dàng<br/><br/>Thầy ơi, dạo này thầy có khoẻ không, còn cam, táo, chuối hàng ngày không? <br/><br/><br/>Thấm thoát cũng gần 10 năm kể từ khi em biết đến Web5ngày. Và biết đến Thầy. Những lúc buồn, những lúc cô đơn và nhiều hoang mang, em lại nghĩ đến Thầy, mở 1 tập Tri kỷ gần nhất để nghe.<br/><br/><br/>Đôi khi em thấy giữa em và thầy, có sợi dây liên kết kỳ diệu. Có những đoạn tri kỷ chạm đến được những vấn đề của em ngay thời điểm đó. Em thật sự không biết đó là sự trùng hợp hay là kết nối tâm giao diệu kỳ giữa 2 con người chưa từng gặp gỡ. <br/><br/><br/>Còn cái này nữa, em cũng bị Viêm mũi giống thầy, cứ lạnh lạnh là cái giọng khác đi, cũng thích khí trời gần tết, thích mỗi buổi sáng sớm khi đường phố còn yên tĩnh,... Thầy thấy trùng hợp khôngggg?<br/><br/><br/><br/>Em đã ra trường rồi, em đã có 4 năm Đại học thật sự ý nghĩa. Những chia sẻ, tâm sự của thầy thấm nhuần trong em theo từng năm tháng. <br/><br/>4 năm đại học năm nào em cũng có học bổng, và hoạt động xã hội tích cực. Sau hơn 2 năm ra trường, em đã lao động thật hăng say, mua đất và mua nhà cho gia đình. <br/><br/>Một cô bé đã có khoảng thời gian tệ hại, chẳng còn tin vào chính mình, đã 1 lần nữa dám ước mơ. Một cô bé từng khóc trong bóng tối rất nhiều lần, đã tìm thấy được con đường của riêng mình. <br/><br/>Thầy thấy không, ở đâu đó trên đất nước này, đã có những người nhờ có thầy mà trở nên tốt đẹp hơn đó ạ.!!!!<br/><br/><br/>Nhưng mà thầy ơi, mỗi giai đoạn cuộc đời luôn có những trăn trở, những điều khó quyết định.<br/><br/>Trong suốt 2 năm làm việc sau ra trường, em cũng có quen 1 người. <br/><br/>Anh ấy hơn em 8 tuổi. Hiện tại cũng đã hơn 30 tuổi rồi. 2 năm vừa qua trong quá trình quen nhau, em chỉ lao đầu vào công việc và ít đầu tư cho Tình yêu. <br/><br/>Hiện tại em đã cân bằng hơn, dành nhiều thời gian cho chuyện tình cảm hơn. Nhưng mà, đến lúc em có nhiều thời gian cho tình cảm, thì em cảm thấy có gắn bó, đồng hành, nhưng  không còn quá yêu nhiều như ban đầu quen. <br/><br/><br/>Em không biết là cảm giác gì nữa. Đây có phải là 1 giai đoạn hiển nhiên của tình cảm không ạ?  <br/><br/>Người ấy cũng khá lớn tuổi rồi, nên cũng tính đến chuyện kết hôn, nhưng em luôn cảm giác chưa sẵn sàng dù em cũng đã đến tuổi nên ổn định gia đình.<br/><br/>Mỗi lần nghĩ đến việc kết hôn em lại thấy không hào hứng, không vui như những cặp đôi sắp cưới nhau. <br/><br/>Dù là anh ấy cực kỳ tốt, có học thức, có đạo đức, và được dưỡng dục rất tốt  và lo cho em rất nhiều, là người đáng tin cậy và an toàn. Định hướng tương lai hai đứa phù hợp với nhau. Gia đình hai bên đều rất vui vẻ. <br/><br/>Và 1 điều nữa ạ, thời gian qua làm việc em bị stress, và bị lo lắng quá mức. Ngày xưa đi xe khách, đi phà, em không sợ, vậy mà bây giờ cứ lên xe là em sợ, cứ nghĩ đến những chuyện không may. <br/><br/>Em cứ tưởng tượng ra những điều không tốt ở tương lai rồi nghĩ đó là trực giác, và tin vào trực giác. Em không biết vấn đề này có ảnh hưởng gì đến cảm xúc của em trong tình cảm không nữa? Cứ cảm giác kết hôn là sẽ không ổn.<br/> <br/>Hiện tại em rất mông lung.<br/><br/>Em thấy hỏi Thầy chuyện tình cảm cũng hơi bị kỳ á. <br/><br/>Nhưng những sự kiện quan trọng trong cuộc đời như thế này, em cũng rất muốn nghe được lời khuyên của Thầy ạ.<br/><br/><br/>Em nên làm gì để hiểu chính mình trong chuyện tình cảm này đây ạ? Huuuuuuuuuu <br/><br/><br/><br/>Người gửi với tên là Cục dàng, hy vọng nếu bài này được lên em được thầy gọi là Cục dàng ạ. Hiii <br/><br/><br/><br/><br/>Thầy giữ gìn sức khoẻ nhennnnn. Được biết thầy là một phước phần của em ạ. Em mê giọng miền Tây của thầy dữ lắm.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Cục dàng<br/><br/>Thầy ơi, dạo này thầy có khoẻ không, còn cam, táo, chuối hàng ngày không? <br/><br/><br/>Thấm thoát cũng gần 10 năm kể từ khi em biết đến Web5ngày. Và biết đến Thầy. Những lúc buồn, những lúc cô đơn và nhiều hoang mang, em lại nghĩ đến Thầy, mở 1 tập Tri kỷ gần nhất để nghe.<br/><br/><br/>Đôi khi em thấy giữa em và thầy, có sợi dây liên kết kỳ diệu. Có những đoạn tri kỷ chạm đến được những vấn đề của em ngay thời điểm đó. Em thật sự không biết đó là sự trùng hợp hay là kết nối tâm giao diệu kỳ giữa 2 con người chưa từng gặp gỡ. <br/><br/><br/>Còn cái này nữa, em cũng bị Viêm mũi giống thầy, cứ lạnh lạnh là cái giọng khác đi, cũng thích khí trời gần tết, thích mỗi buổi sáng sớm khi đường phố còn yên tĩnh,... Thầy thấy trùng hợp khôngggg?<br/><br/><br/><br/>Em đã ra trường rồi, em đã có 4 năm Đại học thật sự ý nghĩa. Những chia sẻ, tâm sự của thầy thấm nhuần trong em theo từng năm tháng. <br/><br/>4 năm đại học năm nào em cũng có học bổng, và hoạt động xã hội tích cực. Sau hơn 2 năm ra trường, em đã lao động thật hăng say, mua đất và mua nhà cho gia đình. <br/><br/>Một cô bé đã có khoảng thời gian tệ hại, chẳng còn tin vào chính mình, đã 1 lần nữa dám ước mơ. Một cô bé từng khóc trong bóng tối rất nhiều lần, đã tìm thấy được con đường của riêng mình. <br/><br/>Thầy thấy không, ở đâu đó trên đất nước này, đã có những người nhờ có thầy mà trở nên tốt đẹp hơn đó ạ.!!!!<br/><br/><br/>Nhưng mà thầy ơi, mỗi giai đoạn cuộc đời luôn có những trăn trở, những điều khó quyết định.<br/><br/>Trong suốt 2 năm làm việc sau ra trường, em cũng có quen 1 người. <br/><br/>Anh ấy hơn em 8 tuổi. Hiện tại cũng đã hơn 30 tuổi rồi. 2 năm vừa qua trong quá trình quen nhau, em chỉ lao đầu vào công việc và ít đầu tư cho Tình yêu. <br/><br/>Hiện tại em đã cân bằng hơn, dành nhiều thời gian cho chuyện tình cảm hơn. Nhưng mà, đến lúc em có nhiều thời gian cho tình cảm, thì em cảm thấy có gắn bó, đồng hành, nhưng  không còn quá yêu nhiều như ban đầu quen. <br/><br/><br/>Em không biết là cảm giác gì nữa. Đây có phải là 1 giai đoạn hiển nhiên của tình cảm không ạ?  <br/><br/>Người ấy cũng khá lớn tuổi rồi, nên cũng tính đến chuyện kết hôn, nhưng em luôn cảm giác chưa sẵn sàng dù em cũng đã đến tuổi nên ổn định gia đình.<br/><br/>Mỗi lần nghĩ đến việc kết hôn em lại thấy không hào hứng, không vui như những cặp đôi sắp cưới nhau. <br/><br/>Dù là anh ấy cực kỳ tốt, có học thức, có đạo đức, và được dưỡng dục rất tốt  và lo cho em rất nhiều, là người đáng tin cậy và an toàn. Định hướng tương lai hai đứa phù hợp với nhau. Gia đình hai bên đều rất vui vẻ. <br/><br/>Và 1 điều nữa ạ, thời gian qua làm việc em bị stress, và bị lo lắng quá mức. Ngày xưa đi xe khách, đi phà, em không sợ, vậy mà bây giờ cứ lên xe là em sợ, cứ nghĩ đến những chuyện không may. <br/><br/>Em cứ tưởng tượng ra những điều không tốt ở tương lai rồi nghĩ đó là trực giác, và tin vào trực giác. Em không biết vấn đề này có ảnh hưởng gì đến cảm xúc của em trong tình cảm không nữa? Cứ cảm giác kết hôn là sẽ không ổn.<br/> <br/>Hiện tại em rất mông lung.<br/><br/>Em thấy hỏi Thầy chuyện tình cảm cũng hơi bị kỳ á. <br/><br/>Nhưng những sự kiện quan trọng trong cuộc đời như thế này, em cũng rất muốn nghe được lời khuyên của Thầy ạ.<br/><br/><br/>Em nên làm gì để hiểu chính mình trong chuyện tình cảm này đây ạ? Huuuuuuuuuu <br/><br/><br/><br/>Người gửi với tên là Cục dàng, hy vọng nếu bài này được lên em được thầy gọi là Cục dàng ạ. Hiii <br/><br/><br/><br/><br/>Thầy giữ gìn sức khoẻ nhennnnn. Được biết thầy là một phước phần của em ạ. Em mê giọng miền Tây của thầy dữ lắm.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18916524-27-03-2026.mp3" length="6434192" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18916524</guid>
    <pubDate>Fri, 27 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>535</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-03-2026</itunes:title>
    <title>25-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Hành giả  Em xin chào Thầy 5 ạ,  Giai đoạn hiện tại có thể là nói là nhiều biến động, nhưng em thấy thầy hoàn toàn gần như không hề bị động trước những điều đó. Em gửi bài viết này là để hỏi về cách thầy thích nghi và chất lọc thông tin ạ.  Em nhớ trong một bài tâm sự về thất nghiệp hậu covid, thầy nói là ai cũng nên tìm hiểu về kinh tế vĩ mô. Thầy nói về một bai viết tên là "Khủng hoảng thất nghiệp cổ cồn trắng" trên Tạp chí Kinh tế Sài Gòn. Em có lên đọc tạp chí ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Hành giả<br/><br/>Em xin chào Thầy 5 ạ,<br/><br/>Giai đoạn hiện tại có thể là nói là nhiều biến động, nhưng em thấy thầy hoàn toàn gần như không hề bị động trước những điều đó. Em gửi bài viết này là để hỏi về cách thầy thích nghi và chất lọc thông tin ạ.<br/><br/>Em nhớ trong một bài tâm sự về thất nghiệp hậu covid, thầy nói là ai cũng nên tìm hiểu về kinh tế vĩ mô. Thầy nói về một bai viết tên là &quot;Khủng hoảng thất nghiệp cổ cồn trắng&quot; trên Tạp chí Kinh tế Sài Gòn. Em có lên đọc tạp chí này và thú thật là đọc không hiểu gì hết. Nên em muốn hỏi thầy về các nguồn dễ đọc hơn cho những người mới bắt đầu ạ. <br/><br/>Em xin cảm ơn thầy nhiều ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Hành giả<br/><br/>Em xin chào Thầy 5 ạ,<br/><br/>Giai đoạn hiện tại có thể là nói là nhiều biến động, nhưng em thấy thầy hoàn toàn gần như không hề bị động trước những điều đó. Em gửi bài viết này là để hỏi về cách thầy thích nghi và chất lọc thông tin ạ.<br/><br/>Em nhớ trong một bài tâm sự về thất nghiệp hậu covid, thầy nói là ai cũng nên tìm hiểu về kinh tế vĩ mô. Thầy nói về một bai viết tên là &quot;Khủng hoảng thất nghiệp cổ cồn trắng&quot; trên Tạp chí Kinh tế Sài Gòn. Em có lên đọc tạp chí này và thú thật là đọc không hiểu gì hết. Nên em muốn hỏi thầy về các nguồn dễ đọc hơn cho những người mới bắt đầu ạ. <br/><br/>Em xin cảm ơn thầy nhiều ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18904909-25-03-2026.mp3" length="12191684" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18904909</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1014</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-03-2026</itunes:title>
    <title>23-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Giấu tên   Xin chào mọi người, em là nữ 2x ạ, chuyện là chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật em. Mỗi năm cứ đến trước mấy ngày này lòng em lại có chút buồn và hơi lo lắng. Em lo là không biết năm nay có ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình không, rồi là nhỡ mọi người bảo ô sinh nhật mà lại ở nhà à, hay là “sinh nhật là cô đơn thế, không có gì à, người yêu đâu”. Hay là trên công ty thì sinh nhật của mình không được mọi người quan tâm rộn ràng như những anh chị khác, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Giấu tên<br/><br/><br/>Xin chào mọi người, em là nữ 2x ạ, chuyện là chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật em. Mỗi năm cứ đến trước mấy ngày này lòng em lại có chút buồn và hơi lo lắng. Em lo là không biết năm nay có ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình không, rồi là nhỡ mọi người bảo ô sinh nhật mà lại ở nhà à, hay là “sinh nhật là cô đơn thế, không có gì à, người yêu đâu”. Hay là trên công ty thì sinh nhật của mình không được mọi người quan tâm rộn ràng như những anh chị khác, em cũng đi làm mới đây được gần 3 tháng. Em thì không phải là không có bạn bè thân thiết, nhưng sau khi đi học đi làm ai cũng có cuộc sống riêng và cũng không có nhiều thời gian gặp gỡ, dù bọn em vẫn trò chuyện hàng ngày. Em cũng có người yêu, nhưng anh dạo này rất bận rộn với công việc, em chỉ lo là hôm đấy anh có việc bận thì chắc em tủi thân chết mất. Nhưng thực sự là em cũng chưa được ai tổ chức sinh nhật tử tế cho bao giờ, mà chỉ được tặng quà thôi. Năm nào trước sinh nhật em cũng thấp thỏm không biết có ai rủ đi chơi không, hay là mình chủ động rủ mọi người đi, sao không ai chủ động cho mình hết, rồi lại lo lắng và buồn buồn, thậm chí chỉ mong không đến ngày này thôi. Dạ em xin tâm sự một chút cảm xúc như vậy, cảm ơn anh chị đã đọc và mong được mọi người góp ý tích cực cho em ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: Giấu tên<br/><br/><br/>Xin chào mọi người, em là nữ 2x ạ, chuyện là chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật em. Mỗi năm cứ đến trước mấy ngày này lòng em lại có chút buồn và hơi lo lắng. Em lo là không biết năm nay có ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình không, rồi là nhỡ mọi người bảo ô sinh nhật mà lại ở nhà à, hay là “sinh nhật là cô đơn thế, không có gì à, người yêu đâu”. Hay là trên công ty thì sinh nhật của mình không được mọi người quan tâm rộn ràng như những anh chị khác, em cũng đi làm mới đây được gần 3 tháng. Em thì không phải là không có bạn bè thân thiết, nhưng sau khi đi học đi làm ai cũng có cuộc sống riêng và cũng không có nhiều thời gian gặp gỡ, dù bọn em vẫn trò chuyện hàng ngày. Em cũng có người yêu, nhưng anh dạo này rất bận rộn với công việc, em chỉ lo là hôm đấy anh có việc bận thì chắc em tủi thân chết mất. Nhưng thực sự là em cũng chưa được ai tổ chức sinh nhật tử tế cho bao giờ, mà chỉ được tặng quà thôi. Năm nào trước sinh nhật em cũng thấp thỏm không biết có ai rủ đi chơi không, hay là mình chủ động rủ mọi người đi, sao không ai chủ động cho mình hết, rồi lại lo lắng và buồn buồn, thậm chí chỉ mong không đến ngày này thôi. Dạ em xin tâm sự một chút cảm xúc như vậy, cảm ơn anh chị đã đọc và mong được mọi người góp ý tích cực cho em ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18890814-23-03-2026.mp3" length="9854770" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18890814</guid>
    <pubDate>Mon, 23 Mar 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>820</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-03-2026</itunes:title>
    <title>20-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Em xin chào thầy Năm ạ!  Hôm nay, em xin phép được viết ra tất cả dòng suy nghĩ của mình bằng tất cả sự tự nhiên và thật nhất có ở hiện tại. Các ý nghĩ đó như thế nào em sẽ viết ra như thế ấy và không có bất cứ sự sắp xếp hay chủ ý nào cả. Nếu có điều gì chưa phải hay thiếu sót mong thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm!  Có lẽ, em là một cô gái suy nghĩ rất nhiều, cũng khá là nhạy cảm với những thứ xung quanh mình và cũng như từng đi qua rất nhiều điều để rồi có lúc vô định, đặt ra...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin chào thầy Năm ạ!</p><p><br/>Hôm nay, em xin phép được viết ra tất cả dòng suy nghĩ của mình bằng tất cả sự tự nhiên và thật nhất có ở hiện tại. Các ý nghĩ đó như thế nào em sẽ viết ra như thế ấy và không có bất cứ sự sắp xếp hay chủ ý nào cả. Nếu có điều gì chưa phải hay thiếu sót mong thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm!<br/><br/>Có lẽ, em là một cô gái suy nghĩ rất nhiều, cũng khá là nhạy cảm với những thứ xung quanh mình và cũng như từng đi qua rất nhiều điều để rồi có lúc vô định, đặt ra rất nhiều câu hỏi để tìm ra con đường mình nên đi ...<br/><br/>Tuổi trẻ của em có thể được miêu tả như một con chim non (một loài chim bình thường không quý hiếm). Khi còn nhỏ, con chim non ấy được bố mẹ yêu thương, dạy bảo trong vòng tay của bố mẹ và khi đến độ tuổi trưởng thành thì con chim non ấy học cách bay và muốn bay ra khỏi vòng tay của bố mẹ, muốn được tự do và muốn được làm những điều mình muốn, muốn bay đến những vùng đất mới, tạo lập những thứ của riêng mình, muốn bay cao và bay xa,.... độc lập và tự chủ trong mọi việc nó làm. Thế rồi, con chim non - nhỏ ngày nào cũng đã làm được những điều mà nó muốn lúc nhỏ. Nó có tự do, có tuổi trẻ, có vị trí, có vật chất, có trải nghiệm của nhiều vùng đất (địa lý, lĩnh vực,...), có sự mạnh mẽ, có niềm vui, buồn, có sự quảng giao, có sự tin tưởng, cũng như sự tự hào từ bố mẹ, có sự hào nhoáng, lấp lánh,.......và rồi bay qua tất thảy những điều ấy, .... nó dần khép mình hơn. Thật ngộ phải không thầy?<br/><br/>Nếu (maybe) là những chú chim khác, thì họ sẽ cảm thấy vui mừng và enjoy với tất cả mọi thứ đang có chăng? Nhưng con chim non ấy lại cảm thấy trống rỗng và nó cũng không còn thích chỗ đông người, không còn thích thể hiện mình là ai, mà cảm thấy yên khi không ai biết đến mình, được thoải mái, tự do giữa chốn đông người, sau đó nó quyết định tìm đến những nơi yên tĩnh, quay vào bên trong. <br/><br/>Lúc trước, con chim ấy muốn làm cái này, cái nọ nhưng cũng muốn được AN, mà thực ra nó không hề AN một chút nào. Rồi nó đọc sách, suy nghĩ.... tìm kiếm câu trả lời cho việc AN thì nó đọc được vài câu như thế này (trích OSHO): <br/>&quot;Cậu nói rằng cậu không muốn căng thẳng nhưng cậu lại muốn xếp trên người khác. Điều đó rất khó, nó mâu thuẫn. Chỉ người nào sẵn lòng xếp cuối, không lo nghĩ đến chuyện thứ hạng thì mới có thể BÌNH AN. ....  Ai nấy đều muốn trở thành một cái gì đó. Nhưng không có giá trị gì trong đó cả. Giá trị nằm ở việc có được dũng khí để trở thành NGƯỜI ĐỨNG CUỐI, bởi rất hiếm người có thể làm được điều đó.&quot; <br/><br/>Từ lúc ấy, em (con chim non) vỡ ra rất nhiều điều ạ. Em cứ mãi lo chạy ra ngoài tìm kiếm nhiều thứ to lớn ngoài kia nhưng em chưa thật sự ngồi lại với chính mình,.... em đi ra nhiều quá nhưng chưa vào trong chính mình để hiểu chính mình....  Và cái gì đến cũng đến, em quyết định đi một con đường khác, em dành thời gian cho chính mình nhiều hơn, sắp xếp lại lịch sinh hoạt thường ngày, ăn uống điều độ, thể dục thể thao đều đặn hơn trước, đọc, học, viết, chiêm nghiệm lại tất cả, biết đủ, dọn dẹp và cho đi tất cả những món đồ không cần thiết (ít đồ đạc &quot;belongings&quot; nhất có thể), tối giản lại mọi thứ, củng cố tất cả ở hiện tại chuyển sang hướng ĐƠN GIẢN, TỰ DO và em cũng đang tập RỖNG LẶNG trong tâm trí mình để tìm thấy được bình an thật sự. <br/><br/>Em đang tập Meditation (thiền) nên đó là lý do hôm nay viết bức thư này mong được thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm các phương pháp để Meditation trọn vẹn và hiệu quả ạ. Em cảm ơn thầy và xin kính chúc thầy một năm mới an nhiên, hanh thông, mạnh khỏe, giàu năng lượng, nhiệt huyết phát triển trên tất cả con đường mà thầy đang đi. Một lần nữa, em xin chân thành cảm ơn thầy và các bạn tri kỷ của Gia đình Web5ngay đã dành thời gian lắng nghe tâm sự của em ạ!</p><p><br/></p><p>Người gửi: Flora </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin chào thầy Năm ạ!</p><p><br/>Hôm nay, em xin phép được viết ra tất cả dòng suy nghĩ của mình bằng tất cả sự tự nhiên và thật nhất có ở hiện tại. Các ý nghĩ đó như thế nào em sẽ viết ra như thế ấy và không có bất cứ sự sắp xếp hay chủ ý nào cả. Nếu có điều gì chưa phải hay thiếu sót mong thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm!<br/><br/>Có lẽ, em là một cô gái suy nghĩ rất nhiều, cũng khá là nhạy cảm với những thứ xung quanh mình và cũng như từng đi qua rất nhiều điều để rồi có lúc vô định, đặt ra rất nhiều câu hỏi để tìm ra con đường mình nên đi ...<br/><br/>Tuổi trẻ của em có thể được miêu tả như một con chim non (một loài chim bình thường không quý hiếm). Khi còn nhỏ, con chim non ấy được bố mẹ yêu thương, dạy bảo trong vòng tay của bố mẹ và khi đến độ tuổi trưởng thành thì con chim non ấy học cách bay và muốn bay ra khỏi vòng tay của bố mẹ, muốn được tự do và muốn được làm những điều mình muốn, muốn bay đến những vùng đất mới, tạo lập những thứ của riêng mình, muốn bay cao và bay xa,.... độc lập và tự chủ trong mọi việc nó làm. Thế rồi, con chim non - nhỏ ngày nào cũng đã làm được những điều mà nó muốn lúc nhỏ. Nó có tự do, có tuổi trẻ, có vị trí, có vật chất, có trải nghiệm của nhiều vùng đất (địa lý, lĩnh vực,...), có sự mạnh mẽ, có niềm vui, buồn, có sự quảng giao, có sự tin tưởng, cũng như sự tự hào từ bố mẹ, có sự hào nhoáng, lấp lánh,.......và rồi bay qua tất thảy những điều ấy, .... nó dần khép mình hơn. Thật ngộ phải không thầy?<br/><br/>Nếu (maybe) là những chú chim khác, thì họ sẽ cảm thấy vui mừng và enjoy với tất cả mọi thứ đang có chăng? Nhưng con chim non ấy lại cảm thấy trống rỗng và nó cũng không còn thích chỗ đông người, không còn thích thể hiện mình là ai, mà cảm thấy yên khi không ai biết đến mình, được thoải mái, tự do giữa chốn đông người, sau đó nó quyết định tìm đến những nơi yên tĩnh, quay vào bên trong. <br/><br/>Lúc trước, con chim ấy muốn làm cái này, cái nọ nhưng cũng muốn được AN, mà thực ra nó không hề AN một chút nào. Rồi nó đọc sách, suy nghĩ.... tìm kiếm câu trả lời cho việc AN thì nó đọc được vài câu như thế này (trích OSHO): <br/>&quot;Cậu nói rằng cậu không muốn căng thẳng nhưng cậu lại muốn xếp trên người khác. Điều đó rất khó, nó mâu thuẫn. Chỉ người nào sẵn lòng xếp cuối, không lo nghĩ đến chuyện thứ hạng thì mới có thể BÌNH AN. ....  Ai nấy đều muốn trở thành một cái gì đó. Nhưng không có giá trị gì trong đó cả. Giá trị nằm ở việc có được dũng khí để trở thành NGƯỜI ĐỨNG CUỐI, bởi rất hiếm người có thể làm được điều đó.&quot; <br/><br/>Từ lúc ấy, em (con chim non) vỡ ra rất nhiều điều ạ. Em cứ mãi lo chạy ra ngoài tìm kiếm nhiều thứ to lớn ngoài kia nhưng em chưa thật sự ngồi lại với chính mình,.... em đi ra nhiều quá nhưng chưa vào trong chính mình để hiểu chính mình....  Và cái gì đến cũng đến, em quyết định đi một con đường khác, em dành thời gian cho chính mình nhiều hơn, sắp xếp lại lịch sinh hoạt thường ngày, ăn uống điều độ, thể dục thể thao đều đặn hơn trước, đọc, học, viết, chiêm nghiệm lại tất cả, biết đủ, dọn dẹp và cho đi tất cả những món đồ không cần thiết (ít đồ đạc &quot;belongings&quot; nhất có thể), tối giản lại mọi thứ, củng cố tất cả ở hiện tại chuyển sang hướng ĐƠN GIẢN, TỰ DO và em cũng đang tập RỖNG LẶNG trong tâm trí mình để tìm thấy được bình an thật sự. <br/><br/>Em đang tập Meditation (thiền) nên đó là lý do hôm nay viết bức thư này mong được thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm các phương pháp để Meditation trọn vẹn và hiệu quả ạ. Em cảm ơn thầy và xin kính chúc thầy một năm mới an nhiên, hanh thông, mạnh khỏe, giàu năng lượng, nhiệt huyết phát triển trên tất cả con đường mà thầy đang đi. Một lần nữa, em xin chân thành cảm ơn thầy và các bạn tri kỷ của Gia đình Web5ngay đã dành thời gian lắng nghe tâm sự của em ạ!</p><p><br/></p><p>Người gửi: Flora </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18878614-20-03-2026.mp3" length="15522297" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18878614</guid>
    <pubDate>Fri, 20 Mar 2026 17:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1292</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-03-2026</itunes:title>
    <title>18-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Xin mến chào thầy cũng toàn bộ quý khán thính giả của chương trình TSBV. Em đang viết những dòng này trong những ngày cận Tết, muốn chia sẻ lại với thầy cùng quý khán thính giả một vài dòng suy nghĩ của mình trong thời gian qua.  Em là nam, có người yêu và cả hai đều 23 tuổi. Hiện tại cả 2 vừa mới ra trường, đã yêu nhau được hơn 2 năm, đã đi làm, có thu nhập và đều đã có thể tự lo cho mình cũng như có khả năng tích luỹ được một khoản tiền nho nhỏ, tổng cả 2 đứa khoảng 15 triệ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Xin mến chào thầy cũng toàn bộ quý khán thính giả của chương trình TSBV. Em đang viết những dòng này trong những ngày cận Tết, muốn chia sẻ lại với thầy cùng quý khán thính giả một vài dòng suy nghĩ của mình trong thời gian qua.<br/><br/>Em là nam, có người yêu và cả hai đều 23 tuổi. Hiện tại cả 2 vừa mới ra trường, đã yêu nhau được hơn 2 năm, đã đi làm, có thu nhập và đều đã có thể tự lo cho mình cũng như có khả năng tích luỹ được một khoản tiền nho nhỏ, tổng cả 2 đứa khoảng 15 triệu mỗi tháng ạ. Chúng em làm ở 2 thành phố khác nhau nên đâu đó một tháng chỉ gặp nhau được 2-3 lần. Em nhận thấy rằng, cả hai đứa đều cùng nhau chung một quan điểm rằng ở hiện tại, cả 2 cần phải cố gắng mỗi phần của riêng mình, nâng cao trình độ chuyên môn, học hỏi rộng thêm qua nhiều lĩnh vực khác, còn rất nhiều thứ phải học, phải đọc đang chờ trước mắt, từ tài chính tới chuyên môn, tới yêu thương làm sao cho đúng, sức khoẻ, dinh dưỡng... rồi sau này là học nuôi con sao cho đúng, giao tiếp đồng hành như thế nào... Với em, em thấy rằng mình còn vô vàn thứ cần hoàn thiện phía trước. <br/><br/>Với cả 2 đứa, em thấy rằng hiện tại nếu đi làm + tích luỹ + học tập đã chiếm gần hết thời gian trong ngày. Vừa đủ như in để lo cho bản thân mình và phát triển cá nhân.<br/><br/>Vài ngày trước, bạn gái em có kể rằng kể từ lần gần nhất gặp nhau, đến nay đã chậm kinh gần 2 tuần, không có sự can thiệp kháng sinh.. và đây là điều chưa từng diễn ra với bạn nữ bao giờ. Kể từ giây phút đó, tim em như hẫng đi một nhịp. Chợt nghĩ về thực tại của 2 đứa, em cảm thấy lo lắng mà ngột ngạt lắm thầy ạ. Mấy ngày sau đó, tâm lý em lúc nào cũng nặng trĩu khi nghĩ đến rằng mình cần đón nhận thêm một trách nhiệm mới, nhiệm vụ mới trong lúc mình chưa sẵn sàng nhất. Lo không chỉ cho mình em mà còn cả bạn nữ, cho cả 2. <br/><br/>Với em, em nghĩ rằng sẽ thật là tốt nếu khoảng vài 5 năm nữa, lúc này cả 2 cũng đã vững vàng hoặc chí ít là ổn định hơn về tài chính, ổn ổn về phần lớn những khía cạnh mà em nêu bên trên thì tốt biết bao. Lúc đó, nếu đón nhận thêm một thành viên mới thì cả 2 đứa sẽ đỡ cực và sẵn sàng hơn, nhiều thời gian hơn để dành cho con so với ở thời điểm bây giờ (và đây cũng là những mục tiêu mà em hướng tới). Cả mấy ngày đi làm vừa qua, đầu em rảnh lúc nào là cũng nghĩ tới việc cả 2 đứa sẽ phải gạt bỏ những dự định, kế hoạch để đón nhận một bài toán bất ngờ mà ông trời giao xuống. Rồi mình phải xử lý như nào, thay đổi ra sao... Cuối cùng tóm gọn vẫn là cả hai đứa chưa sẵn sàng và lo lắng lắm nhưng vẫn phải trong tâm lý đón nhận thầy ạ. <br/><br/>Và hôm nay, bạn nữ có báo lại với em rằng đã tới tháng lại bình thường. Cả 2 đứa đều mừng. Chợt bao nhiêu gánh nặng ngàn tấn mấy ngày trước được tháo bỏ thầy ạ. Em viết ra những lời này luôn gửi tới thầy và các khán thính gỉa. <br/><br/>Sau hôm nay, ngoài vấn đề trách nhiệm mà đè nặng em thời gian qua, em lại càng trân trọng hơn hiện tại mà càng dặn mình, dặn bạn nữ phải nỗ lực cố gắng nhanh hơn. Vì biết đâu ngay ngày mai, có bài toán bất ngờ nào đó được ông trời gửi đến thì mình còn có đủ sức mà giải quyết. Ngoài ra, cũng nhận thấy rằng dấu hiệu chậm tới tháng cũng là vấn đề cần xem xét và phân tích với sức khoẻ/tâm lý của bạn nữ. Chúc thầy và các khán thính giả ăn Tết thân mật cùng gia đình và nhiều suy niệm.</p><p><br/></p><p>Người gửi: cực đại tâm lý. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Xin mến chào thầy cũng toàn bộ quý khán thính giả của chương trình TSBV. Em đang viết những dòng này trong những ngày cận Tết, muốn chia sẻ lại với thầy cùng quý khán thính giả một vài dòng suy nghĩ của mình trong thời gian qua.<br/><br/>Em là nam, có người yêu và cả hai đều 23 tuổi. Hiện tại cả 2 vừa mới ra trường, đã yêu nhau được hơn 2 năm, đã đi làm, có thu nhập và đều đã có thể tự lo cho mình cũng như có khả năng tích luỹ được một khoản tiền nho nhỏ, tổng cả 2 đứa khoảng 15 triệu mỗi tháng ạ. Chúng em làm ở 2 thành phố khác nhau nên đâu đó một tháng chỉ gặp nhau được 2-3 lần. Em nhận thấy rằng, cả hai đứa đều cùng nhau chung một quan điểm rằng ở hiện tại, cả 2 cần phải cố gắng mỗi phần của riêng mình, nâng cao trình độ chuyên môn, học hỏi rộng thêm qua nhiều lĩnh vực khác, còn rất nhiều thứ phải học, phải đọc đang chờ trước mắt, từ tài chính tới chuyên môn, tới yêu thương làm sao cho đúng, sức khoẻ, dinh dưỡng... rồi sau này là học nuôi con sao cho đúng, giao tiếp đồng hành như thế nào... Với em, em thấy rằng mình còn vô vàn thứ cần hoàn thiện phía trước. <br/><br/>Với cả 2 đứa, em thấy rằng hiện tại nếu đi làm + tích luỹ + học tập đã chiếm gần hết thời gian trong ngày. Vừa đủ như in để lo cho bản thân mình và phát triển cá nhân.<br/><br/>Vài ngày trước, bạn gái em có kể rằng kể từ lần gần nhất gặp nhau, đến nay đã chậm kinh gần 2 tuần, không có sự can thiệp kháng sinh.. và đây là điều chưa từng diễn ra với bạn nữ bao giờ. Kể từ giây phút đó, tim em như hẫng đi một nhịp. Chợt nghĩ về thực tại của 2 đứa, em cảm thấy lo lắng mà ngột ngạt lắm thầy ạ. Mấy ngày sau đó, tâm lý em lúc nào cũng nặng trĩu khi nghĩ đến rằng mình cần đón nhận thêm một trách nhiệm mới, nhiệm vụ mới trong lúc mình chưa sẵn sàng nhất. Lo không chỉ cho mình em mà còn cả bạn nữ, cho cả 2. <br/><br/>Với em, em nghĩ rằng sẽ thật là tốt nếu khoảng vài 5 năm nữa, lúc này cả 2 cũng đã vững vàng hoặc chí ít là ổn định hơn về tài chính, ổn ổn về phần lớn những khía cạnh mà em nêu bên trên thì tốt biết bao. Lúc đó, nếu đón nhận thêm một thành viên mới thì cả 2 đứa sẽ đỡ cực và sẵn sàng hơn, nhiều thời gian hơn để dành cho con so với ở thời điểm bây giờ (và đây cũng là những mục tiêu mà em hướng tới). Cả mấy ngày đi làm vừa qua, đầu em rảnh lúc nào là cũng nghĩ tới việc cả 2 đứa sẽ phải gạt bỏ những dự định, kế hoạch để đón nhận một bài toán bất ngờ mà ông trời giao xuống. Rồi mình phải xử lý như nào, thay đổi ra sao... Cuối cùng tóm gọn vẫn là cả hai đứa chưa sẵn sàng và lo lắng lắm nhưng vẫn phải trong tâm lý đón nhận thầy ạ. <br/><br/>Và hôm nay, bạn nữ có báo lại với em rằng đã tới tháng lại bình thường. Cả 2 đứa đều mừng. Chợt bao nhiêu gánh nặng ngàn tấn mấy ngày trước được tháo bỏ thầy ạ. Em viết ra những lời này luôn gửi tới thầy và các khán thính gỉa. <br/><br/>Sau hôm nay, ngoài vấn đề trách nhiệm mà đè nặng em thời gian qua, em lại càng trân trọng hơn hiện tại mà càng dặn mình, dặn bạn nữ phải nỗ lực cố gắng nhanh hơn. Vì biết đâu ngay ngày mai, có bài toán bất ngờ nào đó được ông trời gửi đến thì mình còn có đủ sức mà giải quyết. Ngoài ra, cũng nhận thấy rằng dấu hiệu chậm tới tháng cũng là vấn đề cần xem xét và phân tích với sức khoẻ/tâm lý của bạn nữ. Chúc thầy và các khán thính giả ăn Tết thân mật cùng gia đình và nhiều suy niệm.</p><p><br/></p><p>Người gửi: cực đại tâm lý. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18866526-18-03-2026.mp3" length="16318509" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18866526</guid>
    <pubDate>Wed, 18 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1358</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-03-2026</itunes:title>
    <title>16-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Con chào Thầy 5 và chào cả nhà mình, con là nữ năm nay 25 tuổi. Hiện tại con đang làm dược sĩ tư vấn cho một quầy thuốc tư nhân được mở ở khu du lịch tp Đà Nẵng, ngoài công việc chính thì con còn làm edit video và lên nội dung cho một kênh Youtube tiếng anh, bên cạnh đó thì hiện tại con đang tập tành xây thương hiệu cá nhân thông qua hành trình thay đổi bản thân. Hiện tại con đang phân vân và stress về 2 vấn đề sau, 1 là việc học của con, con phân vân về việc học lên Thạc sĩ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Con chào Thầy 5 và chào cả nhà mình, con là nữ năm nay 25 tuổi. Hiện tại con đang làm dược sĩ tư vấn cho một quầy thuốc tư nhân được mở ở khu du lịch tp Đà Nẵng, ngoài công việc chính thì con còn làm edit video và lên nội dung cho một kênh Youtube tiếng anh, bên cạnh đó thì hiện tại con đang tập tành xây thương hiệu cá nhân thông qua hành trình thay đổi bản thân. Hiện tại con đang phân vân và stress về 2 vấn đề sau, 1 là việc học của con, con phân vân về việc học lên Thạc sĩ hay học thêm văn bằng 2, chị con có nói con học lên Thạc sĩ đi rồi đi dạy làm giảng viên, nhưng con không thấy mình có khả năng giảng dạy cho người khác lắm, con hầu như chỉ thích làm việc một mình, nên con nghĩ nếu học lên Thạc sĩ mà chỉ bán thuốc thôi thì cũng phí, vì con dự định là 1-2 năm nữa sẽ mở một nhà thuốc riêng, nên con phân vân việc học thêm VB2 ngành quản trị kinh doanh tại trường đại học mở TPHCM. Theo góc nhìn của Thầy thì con nên hướng bản than theo con đường nào ạ. Vấn đề thứ 2 của con là về việc lập gia đình, con hiện tại vấn độc thân, con không hiểu sao nhưng mỗi lần có người lạ làm quen nhắn tin thì con thấy sợ, có thể là do con tự ti về mình, tâm lý con khá yếu và bị overthinking, nên con sợ là tết này về rồi ba mẹ anh chị giục cưới rồi giơi thiệu cho con với người này người kia, nhưng bản thân con con thấy con chưa sẵn sàng, hồi tháng 9 năm rồi con có đi khám sức khoẻ thì được biết là 1 bên buồng trứng của con không được khoẻ, và dạo này con thấy chu kỳ kinh nguyệt của con ngắn thất thường, con sợ nếu cưới trễ thì sẽ ảnh hưởng đến việc sinh em bé sau này, nhưng nếu cưới người không tốt thì cũng khổ phải không thầy. Haizz con thấy con bị ôm đồn nhiều thứ quá hà, chắc con nên ngôi lại và liệt kê ra điều gì là quan trọng nhất với con lúc này, con mong là khi con nghe được lời chia sẻ của thầy thì lúc đó con sẽ khá hơn ạ. Con cảm ơn Thầy và chả nhà <br/><br/></p><p>Người gửi: Sumii</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Con chào Thầy 5 và chào cả nhà mình, con là nữ năm nay 25 tuổi. Hiện tại con đang làm dược sĩ tư vấn cho một quầy thuốc tư nhân được mở ở khu du lịch tp Đà Nẵng, ngoài công việc chính thì con còn làm edit video và lên nội dung cho một kênh Youtube tiếng anh, bên cạnh đó thì hiện tại con đang tập tành xây thương hiệu cá nhân thông qua hành trình thay đổi bản thân. Hiện tại con đang phân vân và stress về 2 vấn đề sau, 1 là việc học của con, con phân vân về việc học lên Thạc sĩ hay học thêm văn bằng 2, chị con có nói con học lên Thạc sĩ đi rồi đi dạy làm giảng viên, nhưng con không thấy mình có khả năng giảng dạy cho người khác lắm, con hầu như chỉ thích làm việc một mình, nên con nghĩ nếu học lên Thạc sĩ mà chỉ bán thuốc thôi thì cũng phí, vì con dự định là 1-2 năm nữa sẽ mở một nhà thuốc riêng, nên con phân vân việc học thêm VB2 ngành quản trị kinh doanh tại trường đại học mở TPHCM. Theo góc nhìn của Thầy thì con nên hướng bản than theo con đường nào ạ. Vấn đề thứ 2 của con là về việc lập gia đình, con hiện tại vấn độc thân, con không hiểu sao nhưng mỗi lần có người lạ làm quen nhắn tin thì con thấy sợ, có thể là do con tự ti về mình, tâm lý con khá yếu và bị overthinking, nên con sợ là tết này về rồi ba mẹ anh chị giục cưới rồi giơi thiệu cho con với người này người kia, nhưng bản thân con con thấy con chưa sẵn sàng, hồi tháng 9 năm rồi con có đi khám sức khoẻ thì được biết là 1 bên buồng trứng của con không được khoẻ, và dạo này con thấy chu kỳ kinh nguyệt của con ngắn thất thường, con sợ nếu cưới trễ thì sẽ ảnh hưởng đến việc sinh em bé sau này, nhưng nếu cưới người không tốt thì cũng khổ phải không thầy. Haizz con thấy con bị ôm đồn nhiều thứ quá hà, chắc con nên ngôi lại và liệt kê ra điều gì là quan trọng nhất với con lúc này, con mong là khi con nghe được lời chia sẻ của thầy thì lúc đó con sẽ khá hơn ạ. Con cảm ơn Thầy và chả nhà <br/><br/></p><p>Người gửi: Sumii</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18852520-16-03-2026.mp3" length="6044863" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18852520</guid>
    <pubDate>Mon, 16 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>502</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-03-2026</itunes:title>
    <title>13-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Thầy biết không, cách đây khoảng bốn năm, khi lần đầu nghe thầy trả lời những tâm sự với tông giọng và cách dùng từ ấy, thật lòng mà nói là em không mấy thiện cảm. Trong cảm nhận của em lúc đó, mọi thứ hơi tiêu cực, dường như chưa chạm tới cảm xúc thật sự của con người, mà có phần giống như chỉ quan sát bề ngoài rồi chia sẻ lại theo một góc nhìn khá áp đặt. Hehe, thầy nghe đến đoạn này đừng buồn nhé, nghe em kể tiếp nè ^^  Nhưng rồi có một điều em dần nhận ra: Thầy là một ngư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Thầy biết không, cách đây khoảng bốn năm, khi lần đầu nghe thầy trả lời những tâm sự với tông giọng và cách dùng từ ấy, thật lòng mà nói là em không mấy thiện cảm. Trong cảm nhận của em lúc đó, mọi thứ hơi tiêu cực, dường như chưa chạm tới cảm xúc thật sự của con người, mà có phần giống như chỉ quan sát bề ngoài rồi chia sẻ lại theo một góc nhìn khá áp đặt. Hehe, thầy nghe đến đoạn này đừng buồn nhé, nghe em kể tiếp nè ^^<br/><br/>Nhưng rồi có một điều em dần nhận ra: Thầy là một người tốt, lương thiện, là người đang nỗ lực thay đổi từng ngày theo hướng tích cực và hạnh phúc hơn cho bản thân mình và cho cả xã hội. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu; và trong tổng thể, với em, điểm mạnh của thầy nhiều hơn. Em đã chọn tin rằng, đến một lúc nào đó, thầy sẽ ngày càng hoàn thiện hơn, theo cách rất riêng của mình, gần với sự “hoàn mỹ” như các bậc Thánh vậy. Mà thầy có thấy không, giờ thầy cũng đã khác xưa rất nhiều rồi đó, hehe.<br/><br/>Và rồi thời gian gần đây em đã chọn tin thầy, chọn lắng nghe những tâm sự thầy chia sẻ mỗi ngày, chọn sự lắng nghe như với một tri kỷ ở nơi xa. Những ngày thầy không đăng bài, em lại dành khoảng thời gian ấy để suy ngẫm cho riêng mình.<br/><br/>Đã chọn làm một tri kỷ bé nhỏ của thầy thì tri kỷ này cũng không thể “héo hon” quá, phải không ạ, hihi. Em cũng đang trên hành trình của riêng mình, chọn đối diện với những điều khiến mình khó chịu nhất để giải quyết và điều chỉnh, không né tránh nữa. Thầy chờ tin tốt từ em nhé, em sẽ báo thầy đầu tiên đó ^^<br/><br/>Người gửi: Cầu vòng sau mưa<br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Thầy biết không, cách đây khoảng bốn năm, khi lần đầu nghe thầy trả lời những tâm sự với tông giọng và cách dùng từ ấy, thật lòng mà nói là em không mấy thiện cảm. Trong cảm nhận của em lúc đó, mọi thứ hơi tiêu cực, dường như chưa chạm tới cảm xúc thật sự của con người, mà có phần giống như chỉ quan sát bề ngoài rồi chia sẻ lại theo một góc nhìn khá áp đặt. Hehe, thầy nghe đến đoạn này đừng buồn nhé, nghe em kể tiếp nè ^^<br/><br/>Nhưng rồi có một điều em dần nhận ra: Thầy là một người tốt, lương thiện, là người đang nỗ lực thay đổi từng ngày theo hướng tích cực và hạnh phúc hơn cho bản thân mình và cho cả xã hội. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu; và trong tổng thể, với em, điểm mạnh của thầy nhiều hơn. Em đã chọn tin rằng, đến một lúc nào đó, thầy sẽ ngày càng hoàn thiện hơn, theo cách rất riêng của mình, gần với sự “hoàn mỹ” như các bậc Thánh vậy. Mà thầy có thấy không, giờ thầy cũng đã khác xưa rất nhiều rồi đó, hehe.<br/><br/>Và rồi thời gian gần đây em đã chọn tin thầy, chọn lắng nghe những tâm sự thầy chia sẻ mỗi ngày, chọn sự lắng nghe như với một tri kỷ ở nơi xa. Những ngày thầy không đăng bài, em lại dành khoảng thời gian ấy để suy ngẫm cho riêng mình.<br/><br/>Đã chọn làm một tri kỷ bé nhỏ của thầy thì tri kỷ này cũng không thể “héo hon” quá, phải không ạ, hihi. Em cũng đang trên hành trình của riêng mình, chọn đối diện với những điều khiến mình khó chịu nhất để giải quyết và điều chỉnh, không né tránh nữa. Thầy chờ tin tốt từ em nhé, em sẽ báo thầy đầu tiên đó ^^<br/><br/>Người gửi: Cầu vòng sau mưa<br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18840146-13-03-2026.mp3" length="13917333" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18840146</guid>
    <pubDate>Fri, 13 Mar 2026 17:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1158</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-03-2026</itunes:title>
    <title>11-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Em xin chào mọi người và thầy Năm. Em xin mạn phép gọi là thầy Năm. Em hiện là sinh viên năm 2 và học ngành công nghệ thông tin. Em hiện tại đang gặp vấn đề trong việc mở lòng với những mối quan hệ mới và em còn thấy mình đang lạc lối trong việc học của mình.  Về vấn đề mở lòng, em từ nhỏ là một người không được hoạt ngôn nên mỗi khi có ai đó chủ động làm bạn với em thì em rất quý. Thế nên em luôn giúp đỡ những bạn đó mỗi khi bạn nhờ và việc đó diễn ra nhiều đến mức em cảm th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin chào mọi người và thầy Năm. Em xin mạn phép gọi là thầy Năm. Em hiện là sinh viên năm 2 và học ngành công nghệ thông tin. Em hiện tại đang gặp vấn đề trong việc mở lòng với những mối quan hệ mới và em còn thấy mình đang lạc lối trong việc học của mình.<br/><br/>Về vấn đề mở lòng, em từ nhỏ là một người không được hoạt ngôn nên mỗi khi có ai đó chủ động làm bạn với em thì em rất quý. Thế nên em luôn giúp đỡ những bạn đó mỗi khi bạn nhờ và việc đó diễn ra nhiều đến mức em cảm thấy những việc mà em giúp thì mấy bạn đó không trân trọng nhưng em lại không muốn sống trong cảm giác mình bị bỏ rơi nên em cũng cam chịu. Hậu quả là bây giờ em không còn được mở lòng như trước vì em sợ mình sẽ bị lợi dụng lần nữa.<br/><br/>Về việc học, hồi em còn cấp 3 thì em học cũng khá ổn và cũng được khá nhiều thầy cô trong trường biết tới nên gia đình lúc đó rất tự hào về em nhưng cũng vì vậy mà em lại quá chủ quan và lơ là trong việc ôn thi đại học. Hậu quả là những người bạn mà có lực học ngang em lại vào những trường top đầu còn em thì hiện tại lại vào một trường có chất lượng đào tạo không quá tốt. Hiện tại khi đã về quê thì những người bạn của bố mẹ, ông bà em lại khoe là con, cháu họ học giỏi, có học bổng, đạt giải cao trong các cuộc thi. Khi ấy, em biết là em đã làm gia đình em buồn và em rất hối hận và dằn vặt mình về sự ngạo mạn lúc trước và sự dằn vặt ấy kéo dài tới tận bây giờ. Thất bại này khiến em không dám cố gắng trong việc học bất cứ điều gì vì sợ sẽ không đâu vào đâu.<br/><br/>Em có 2 câu hỏi muốn được thầy giải đáp giúp sau khi thầy đã đọc xong tâm sự của em:<br/>1. Làm thế nào để em có thể mở lòng mà không lo bị lợi dụng để có thêm nhiều bạn<br/>2. Làm sao em có thể vượt qua sự dằn vặt và em có thể làm gì để cải thiện việc học của mình<br/><br/>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã đọc. Em viết có chỗ nào còn hơi lủng củng thì mong thầy và mọi người thông cảm ạ<br/><br/>Chúc thầy và mọi người một ngày vui ạ</p><p><br/></p><p>Người gửi: Người tiêu cực</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin chào mọi người và thầy Năm. Em xin mạn phép gọi là thầy Năm. Em hiện là sinh viên năm 2 và học ngành công nghệ thông tin. Em hiện tại đang gặp vấn đề trong việc mở lòng với những mối quan hệ mới và em còn thấy mình đang lạc lối trong việc học của mình.<br/><br/>Về vấn đề mở lòng, em từ nhỏ là một người không được hoạt ngôn nên mỗi khi có ai đó chủ động làm bạn với em thì em rất quý. Thế nên em luôn giúp đỡ những bạn đó mỗi khi bạn nhờ và việc đó diễn ra nhiều đến mức em cảm thấy những việc mà em giúp thì mấy bạn đó không trân trọng nhưng em lại không muốn sống trong cảm giác mình bị bỏ rơi nên em cũng cam chịu. Hậu quả là bây giờ em không còn được mở lòng như trước vì em sợ mình sẽ bị lợi dụng lần nữa.<br/><br/>Về việc học, hồi em còn cấp 3 thì em học cũng khá ổn và cũng được khá nhiều thầy cô trong trường biết tới nên gia đình lúc đó rất tự hào về em nhưng cũng vì vậy mà em lại quá chủ quan và lơ là trong việc ôn thi đại học. Hậu quả là những người bạn mà có lực học ngang em lại vào những trường top đầu còn em thì hiện tại lại vào một trường có chất lượng đào tạo không quá tốt. Hiện tại khi đã về quê thì những người bạn của bố mẹ, ông bà em lại khoe là con, cháu họ học giỏi, có học bổng, đạt giải cao trong các cuộc thi. Khi ấy, em biết là em đã làm gia đình em buồn và em rất hối hận và dằn vặt mình về sự ngạo mạn lúc trước và sự dằn vặt ấy kéo dài tới tận bây giờ. Thất bại này khiến em không dám cố gắng trong việc học bất cứ điều gì vì sợ sẽ không đâu vào đâu.<br/><br/>Em có 2 câu hỏi muốn được thầy giải đáp giúp sau khi thầy đã đọc xong tâm sự của em:<br/>1. Làm thế nào để em có thể mở lòng mà không lo bị lợi dụng để có thêm nhiều bạn<br/>2. Làm sao em có thể vượt qua sự dằn vặt và em có thể làm gì để cải thiện việc học của mình<br/><br/>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã đọc. Em viết có chỗ nào còn hơi lủng củng thì mong thầy và mọi người thông cảm ạ<br/><br/>Chúc thầy và mọi người một ngày vui ạ</p><p><br/></p><p>Người gửi: Người tiêu cực</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18827678-11-03-2026.mp3" length="16756112" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18827678</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Mar 2026 17:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1395</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-03-2026</itunes:title>
    <title>09-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Mến chào Thầy và quý vị  Hè này em sẽ tốt nghiệp, em đã nghĩ rất nhiều về việc muốn trở thành cư dân part time của một nơi nào đó trong 1 2 tháng vì em cho rằng ngoài dịp này ra sẽ chẳng bao giờ em có thể ở trong trạng thái không bị ràng buộc để làm điều mà mình muốn. Ý em là, thời gian thì dư giả, không lo lắng mất những gì mình có do cũng chưa có gì (vì đi làm mà nghỉ phép sẽ phải lo nghĩ đủ thứ chứ không đi thong thả được) và cha mẹ em còn khoẻ mạnh.  Trong viễn cảnh em hì...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Mến chào Thầy và quý vị<br/><br/>Hè này em sẽ tốt nghiệp, em đã nghĩ rất nhiều về việc muốn trở thành cư dân part time của một nơi nào đó trong 1 2 tháng vì em cho rằng ngoài dịp này ra sẽ chẳng bao giờ em có thể ở trong trạng thái không bị ràng buộc để làm điều mà mình muốn. Ý em là, thời gian thì dư giả, không lo lắng mất những gì mình có do cũng chưa có gì (vì đi làm mà nghỉ phép sẽ phải lo nghĩ đủ thứ chứ không đi thong thả được) và cha mẹ em còn khoẻ mạnh.<br/><br/>Trong viễn cảnh em hình dung, em sẽ đi một mình, thuê trọ ở chỗ nào đó gần núi hoặc biển để mỗi ngày đều có thể ngắm nhìn. Em có khoản dự phòng vừa đủ sống 2 tháng cho việc ăn và ở, em cũng không ngại việc tay chân nếu muốn ở lại thêm lâu hơn. Chỉ có điều, mọi người không ai tin và chịu cho em đi. <br/><br/>Người thì bảo ra biển phía miền trung thì sẽ dễ trúng gió, người thì bảo em nên đi gần thôi để dễ thích nghi văn hoá địa phương, người thì nói đi làm tích góp kinh nghiệm đi rồi sau này tính sau, người thì kêu kiếm khoá tu hay khoá học nào mà theo vì sống một mình dễ vô kỉ luật. <br/><br/>Quay trở lại với việc đi đâu và để làm gì, thì em cũng chưa có nơi cố định muốn đi và em chỉ nghĩ sau tốt nghiệp là cơ hội để đi mà thư thả về mặt thời gian chứ không phải cùng lắm 1 tuần là về như khi du lịch. Tức là em đi vì cảm giác sợ bỏ lỡ, sợ sau này đi làm bị cuốn vào không dám nghỉ, sợ không đi thì người ta sẽ lại hủy hoại thiên nhiên để xây cái gì đó mà sau này em không còn cơ hội ngắm nhìn vẻ đẹp cũ nữa. Em cũng ngán sự ngột ngạt và bụi bặm ở SG.<br/><br/>Em nghĩ Thầy là một người đã đi nhiều, em mong nhận được lời khuyên từ Thầy cho quyết định quan trọng này vì nếu đi em cũng chỉ có một thân một mình, lại còn là nữ, đó giờ được gia đình chăm lo, nếu chọn đi thì sẽ phải tự quyết định tất cả mọi thứ. <br/><br/>Trân trọng cảm ơn Thầy và chúc Thầy luôn mạnh giỏi.<br/><br/>Người gửi: Lục lam chàm</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Mến chào Thầy và quý vị<br/><br/>Hè này em sẽ tốt nghiệp, em đã nghĩ rất nhiều về việc muốn trở thành cư dân part time của một nơi nào đó trong 1 2 tháng vì em cho rằng ngoài dịp này ra sẽ chẳng bao giờ em có thể ở trong trạng thái không bị ràng buộc để làm điều mà mình muốn. Ý em là, thời gian thì dư giả, không lo lắng mất những gì mình có do cũng chưa có gì (vì đi làm mà nghỉ phép sẽ phải lo nghĩ đủ thứ chứ không đi thong thả được) và cha mẹ em còn khoẻ mạnh.<br/><br/>Trong viễn cảnh em hình dung, em sẽ đi một mình, thuê trọ ở chỗ nào đó gần núi hoặc biển để mỗi ngày đều có thể ngắm nhìn. Em có khoản dự phòng vừa đủ sống 2 tháng cho việc ăn và ở, em cũng không ngại việc tay chân nếu muốn ở lại thêm lâu hơn. Chỉ có điều, mọi người không ai tin và chịu cho em đi. <br/><br/>Người thì bảo ra biển phía miền trung thì sẽ dễ trúng gió, người thì bảo em nên đi gần thôi để dễ thích nghi văn hoá địa phương, người thì nói đi làm tích góp kinh nghiệm đi rồi sau này tính sau, người thì kêu kiếm khoá tu hay khoá học nào mà theo vì sống một mình dễ vô kỉ luật. <br/><br/>Quay trở lại với việc đi đâu và để làm gì, thì em cũng chưa có nơi cố định muốn đi và em chỉ nghĩ sau tốt nghiệp là cơ hội để đi mà thư thả về mặt thời gian chứ không phải cùng lắm 1 tuần là về như khi du lịch. Tức là em đi vì cảm giác sợ bỏ lỡ, sợ sau này đi làm bị cuốn vào không dám nghỉ, sợ không đi thì người ta sẽ lại hủy hoại thiên nhiên để xây cái gì đó mà sau này em không còn cơ hội ngắm nhìn vẻ đẹp cũ nữa. Em cũng ngán sự ngột ngạt và bụi bặm ở SG.<br/><br/>Em nghĩ Thầy là một người đã đi nhiều, em mong nhận được lời khuyên từ Thầy cho quyết định quan trọng này vì nếu đi em cũng chỉ có một thân một mình, lại còn là nữ, đó giờ được gia đình chăm lo, nếu chọn đi thì sẽ phải tự quyết định tất cả mọi thứ. <br/><br/>Trân trọng cảm ơn Thầy và chúc Thầy luôn mạnh giỏi.<br/><br/>Người gửi: Lục lam chàm</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18813773-09-03-2026.mp3" length="13742417" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18813773</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Mar 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1144</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-03-2026</itunes:title>
    <title>06-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Chào thầy Năm và gia đình web5ngay ạ!  Hôm nay con trở lại đây và thực hiện được mục tiêu viết tâm sự "vui" khi trạng thái tinh thần đang tốt.  Nhắc lại câu chuyện của con một xíu. Đó là cặp đôi 22 - 21 tuổi yêu nhau, cả hai có vấn đề tâm lý và bất lực trong việc giúp đối phương vào giai đoạn cần thiết.  Sau ngày hôm đó khi nghe xong phần trả lời của thầy, con đã nhận ra sự ảo tưởng khả năng của bản thân và sự thật. Sau đó con đã tập trung vào chính con để hướng đến trường nă...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Chào thầy Năm và gia đình web5ngay ạ!<br/><br/>Hôm nay con trở lại đây và thực hiện được mục tiêu viết tâm sự &quot;vui&quot; khi trạng thái tinh thần đang tốt.<br/><br/>Nhắc lại câu chuyện của con một xíu. Đó là cặp đôi 22 - 21 tuổi yêu nhau, cả hai có vấn đề tâm lý và bất lực trong việc giúp đối phương vào giai đoạn cần thiết.<br/><br/>Sau ngày hôm đó khi nghe xong phần trả lời của thầy, con đã nhận ra sự ảo tưởng khả năng của bản thân và sự thật. Sau đó con đã tập trung vào chính con để hướng đến trường năng lượng tốt hơn.<br/><br/>Tuy sau đó vẫn có những căng thẳng về cảm xúc và các sự việc. Nhưng đến cuối cùng cô ấy đã bước ra và điều trị nội trú 3 tuần tại bệnh viện. Sau đó về nhà và điều trị nội trú.<br/><br/>Bây giờ đây, chúng con vẫn còn những khó khăn. Nhưng cả hai bao dung với nhau, cảm thấy vui khi có nhau, cùng nhau thực hành lòng biết ơn, cùng ăn uống đủ bữa, uống thuốc đúng giờ, cùng học Bài học tâm huyết và nghe Tri kỷ cảm xúc. Chúng con hướng tới một mục tiêu cả hai cùng đi lên, cùng trưởng thành, cùng học tập nhiều hơn.<br/><br/>Chia sẻ ngoài lề một chút ạ. Trong 1 tuần gần đây con học được, nhận ra hướng đi tốt trong lĩnh vực con đang theo đuổi là giáo dục. Con chọn trở thành một người hạnh phúc trước để xây dựng một lớp học hạnh phúc. Con để giáo dục đi đôi với kỷ luật và yêu thương. Và trộm vía các tiết học gần đây của con suôn sẻ hơn, học sinh cũng khen là thấy thầy hiền hơn.<br/><br/>Con chia sẻ niềm vui trong nghề giáo của con và mong sẽ học được thêm, sẽ biết thêm nhiều điều hơn nữa để mang đến một lớp học đầy yêu thương, hạnh phúc và hiệu quả.<br/><br/>Con cũng đang thực hành quy tắc số 7 khi đọc sách. Dù mới đọc được hai đoạn trong 1 tuần. Nhưng con thực sự có cảm giác &quot;nhâm nhi&quot; dù vẫn xen lẫn chút buồn ngủ. Vì đã lâu rồi con không đọc được sách như trước. Con sẽ quay lại chia sẻ khi con đã thật sự có thể &quot;nhâm nhi.&quot;<br/><br/>Cuối cùng, con cảm ơn thầy vì những bài học, những chia sẻ, những trả lời trực tiếp. Và mong rằng sẽ tiếp tục được chia sẻ, được nghe, được học từ thầy.<br/><br/>Người gửi: học trò nhỏ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Chào thầy Năm và gia đình web5ngay ạ!<br/><br/>Hôm nay con trở lại đây và thực hiện được mục tiêu viết tâm sự &quot;vui&quot; khi trạng thái tinh thần đang tốt.<br/><br/>Nhắc lại câu chuyện của con một xíu. Đó là cặp đôi 22 - 21 tuổi yêu nhau, cả hai có vấn đề tâm lý và bất lực trong việc giúp đối phương vào giai đoạn cần thiết.<br/><br/>Sau ngày hôm đó khi nghe xong phần trả lời của thầy, con đã nhận ra sự ảo tưởng khả năng của bản thân và sự thật. Sau đó con đã tập trung vào chính con để hướng đến trường năng lượng tốt hơn.<br/><br/>Tuy sau đó vẫn có những căng thẳng về cảm xúc và các sự việc. Nhưng đến cuối cùng cô ấy đã bước ra và điều trị nội trú 3 tuần tại bệnh viện. Sau đó về nhà và điều trị nội trú.<br/><br/>Bây giờ đây, chúng con vẫn còn những khó khăn. Nhưng cả hai bao dung với nhau, cảm thấy vui khi có nhau, cùng nhau thực hành lòng biết ơn, cùng ăn uống đủ bữa, uống thuốc đúng giờ, cùng học Bài học tâm huyết và nghe Tri kỷ cảm xúc. Chúng con hướng tới một mục tiêu cả hai cùng đi lên, cùng trưởng thành, cùng học tập nhiều hơn.<br/><br/>Chia sẻ ngoài lề một chút ạ. Trong 1 tuần gần đây con học được, nhận ra hướng đi tốt trong lĩnh vực con đang theo đuổi là giáo dục. Con chọn trở thành một người hạnh phúc trước để xây dựng một lớp học hạnh phúc. Con để giáo dục đi đôi với kỷ luật và yêu thương. Và trộm vía các tiết học gần đây của con suôn sẻ hơn, học sinh cũng khen là thấy thầy hiền hơn.<br/><br/>Con chia sẻ niềm vui trong nghề giáo của con và mong sẽ học được thêm, sẽ biết thêm nhiều điều hơn nữa để mang đến một lớp học đầy yêu thương, hạnh phúc và hiệu quả.<br/><br/>Con cũng đang thực hành quy tắc số 7 khi đọc sách. Dù mới đọc được hai đoạn trong 1 tuần. Nhưng con thực sự có cảm giác &quot;nhâm nhi&quot; dù vẫn xen lẫn chút buồn ngủ. Vì đã lâu rồi con không đọc được sách như trước. Con sẽ quay lại chia sẻ khi con đã thật sự có thể &quot;nhâm nhi.&quot;<br/><br/>Cuối cùng, con cảm ơn thầy vì những bài học, những chia sẻ, những trả lời trực tiếp. Và mong rằng sẽ tiếp tục được chia sẻ, được nghe, được học từ thầy.<br/><br/>Người gửi: học trò nhỏ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18800356-06-03-2026.mp3" length="6772112" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18800356</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>563</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-03-2026</itunes:title>
    <title>04-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Dạ con xin chào thầy 5, trước tiên con gửi lời xin lỗi thầy về câu chuyện con sắp mang tới nó hơi tiêu cực ạ. Con tên là T, năm nay con 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ngành nuôi trồng thủy sản ạ. Từ lúc nhỏ, con đã nghiện game và chui rút trong nhà, tránh mọi giao tiếp xã hội. Con đã thử áp dụng những cách thầy chỉ về giao tiếp, về cách để trở nên mạnh dạn hơn nhưng chưa thật sự hiệu quả, chắc do con đã làm sai cách ạ. Nhờ trời thương, con cũng có được vỏn vẹn 2 người bạn và ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Dạ con xin chào thầy 5, trước tiên con gửi lời xin lỗi thầy về câu chuyện con sắp mang tới nó hơi tiêu cực ạ. Con tên là T, năm nay con 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ngành nuôi trồng thủy sản ạ. Từ lúc nhỏ, con đã nghiện game và chui rút trong nhà, tránh mọi giao tiếp xã hội. Con đã thử áp dụng những cách thầy chỉ về giao tiếp, về cách để trở nên mạnh dạn hơn nhưng chưa thật sự hiệu quả, chắc do con đã làm sai cách ạ. Nhờ trời thương, con cũng có được vỏn vẹn 2 người bạn và một người yêu sẵn sàng lắng nghe con ạ. Gần đây con có nhiều thời gian rảnh nên con xin đi làm Tết tại một quán ăn vặt, và mọi người đánh giá là con bị khờ ạ, do con đã phạm phải rất rất nhiều sai lầm lúc làm việc. Cụ thể: con không nhớ được mặt khách, con không nhớ được món khách order, con làm đổ hai ly nước, người ta chỉ gì con lại quên ngay. Tất cả điều đó chỉ là sai lầm trong một ngày đầu thử việc, và con đã xin tự nghỉ trước khi bị đuổi ạ. Và chuyện đó cứ ám ảnh trong đầu con mãi thôi, nửa đêm con bị giật mình tỉnh giấc hai lần lúc 3 giờ sáng và lúc 5 giờ sáng. Con không biết có nên đi khám thử coi con có bị khờ không ạ. Con tự nghĩ là do bản thân mình đã nằm vùng trong vùng an toàn của mình quá lâu rồi, con là một người hoàn toàn bình thường không có bị khờ thiệt đâu ạ. Con kính mong thầy cho con lời khuyên và chỉ cho con một con đường để đi ạ, con biết ơn thầy nhiều lắm.<br/><br/>Người gửi: Panda</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Dạ con xin chào thầy 5, trước tiên con gửi lời xin lỗi thầy về câu chuyện con sắp mang tới nó hơi tiêu cực ạ. Con tên là T, năm nay con 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ngành nuôi trồng thủy sản ạ. Từ lúc nhỏ, con đã nghiện game và chui rút trong nhà, tránh mọi giao tiếp xã hội. Con đã thử áp dụng những cách thầy chỉ về giao tiếp, về cách để trở nên mạnh dạn hơn nhưng chưa thật sự hiệu quả, chắc do con đã làm sai cách ạ. Nhờ trời thương, con cũng có được vỏn vẹn 2 người bạn và một người yêu sẵn sàng lắng nghe con ạ. Gần đây con có nhiều thời gian rảnh nên con xin đi làm Tết tại một quán ăn vặt, và mọi người đánh giá là con bị khờ ạ, do con đã phạm phải rất rất nhiều sai lầm lúc làm việc. Cụ thể: con không nhớ được mặt khách, con không nhớ được món khách order, con làm đổ hai ly nước, người ta chỉ gì con lại quên ngay. Tất cả điều đó chỉ là sai lầm trong một ngày đầu thử việc, và con đã xin tự nghỉ trước khi bị đuổi ạ. Và chuyện đó cứ ám ảnh trong đầu con mãi thôi, nửa đêm con bị giật mình tỉnh giấc hai lần lúc 3 giờ sáng và lúc 5 giờ sáng. Con không biết có nên đi khám thử coi con có bị khờ không ạ. Con tự nghĩ là do bản thân mình đã nằm vùng trong vùng an toàn của mình quá lâu rồi, con là một người hoàn toàn bình thường không có bị khờ thiệt đâu ạ. Con kính mong thầy cho con lời khuyên và chỉ cho con một con đường để đi ạ, con biết ơn thầy nhiều lắm.<br/><br/>Người gửi: Panda</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18787262-04-03-2026.mp3" length="12176650" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>#tsbv</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18787262</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1013</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-03-2026</itunes:title>
    <title>02-03-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Dạ, em chào Thầy ạ!  Em viết thư này vào buổi sáng sớm, khi vừa tập yoga tại nhà xong ạ. Em là một khán/thính giả lâu năm của Thầy, trong một lần tình cờ nghe được giọng thầy, và...em bị nghiện giọng nói ấy 🤭. Và rồi như một thói quen, mỗi ngày em đều vào kênh của Thầy để xem (mà thực ra em nghe là chính, vì em mê giọng Thầy quá ạ - hic, khúc này sao giống tỏ tình quá 🥹).  Do em có một tuổi thơ không êm ả lắm. Cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt cùng gánh nặng lo cho 4 đứa con khi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Dạ, em chào Thầy ạ!<br/><br/>Em viết thư này vào buổi sáng sớm, khi vừa tập yoga tại nhà xong ạ. Em là một khán/thính giả lâu năm của Thầy, trong một lần tình cờ nghe được giọng thầy, và...em bị nghiện giọng nói ấy 🤭. Và rồi như một thói quen, mỗi ngày em đều vào kênh của Thầy để xem (mà thực ra em nghe là chính, vì em mê giọng Thầy quá ạ - hic, khúc này sao giống tỏ tình quá 🥹).<br/><br/>Do em có một tuổi thơ không êm ả lắm. Cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt cùng gánh nặng lo cho 4 đứa con khiến mẹ em luôn trong trạng thái cáu gắt, mỗi lời nói ra đều là gào thét, giận dữ, la mắng... và rồi em bị chứng dễ bị kích động khi bị người khác la rầy, để rồi sau đó em ray rứt lắm ạ.<br/><br/>Em cũng có thâm niên 9 năm &quot;khởi nghiệp&quot; 🤭 bán hàng rong ở 1 góc chợ từ lúc mới 8 tuổi. Một mình em lăn lóc ở lề đường, với những rổ nghêu óc nặng oạch, những lần &quot;chạy công an&quot; đi dọn dẹp lề đường. Mỗi lần thấy bóng dáng mấy chú công an từ xa, việc duy nhất em làm là chồng hết tất cả các rổ nghêu ốc lên, băng thẳng qua đường. Vì băng qua đường đột ngột nên không ít lần em bị xe tông, ngã sóng xoài, lăn lộn như diễn viên đóng thế vậy 🤭. Nghêu ốc, tập vở văng tứ tung trên đường. Lần nào cũng vậy, luôn có nhiều cô chú đi đường đỡ em dậy, phụ em gom hết đồ lại.<br/><br/>Cũng có lần em chạy không kịp, bị hốt hết đồ lên xe tải, em chỉ biết chạy theo vừa khóc vừa xin mấy chú trả lại cho em mấy quyển tập thôi, để em học bài tiếp ạ. Và có 1 chú công an lớn tuổi bảo chú tài xế dừng lại, đưa lại tập cho em.<br/><br/>Cuộc sống cứ vậy cho đến 1 ngày em bị 1 cô dụ và dẫn đi thật xa, năm đó em học lớp 8. Cô đến và nói mẹ em đóng tiền hụi, kêu em đi theo lấy tiền về. Vậy là em đi theo luôn vì... giọng cô ngọt lắm 🥹.<br/><br/>Trên đường đi, cô dừng lại nói chuyện với 1 nhóm thanh niên: &quot;Ủa chị Bình, nay có hàng mới hả&quot;, cô nói &quot;ờ, nhưng hàng này còn non lắm, ko bán buôn gì được đâu&quot;. Chắc trời phật hay ông bà độ em, sau khi cô bảo em đưa cô giữ bọc tiền bán nghêu giùm cho, thì cô kêu xích lô chở em về lại chỗ bán. Từ xa em đã thấy ba em ngồi chờ, khi em gọi &quot;ba ơi, con về rồi nè&quot;, ba em khóc nức nở - lần đầu tiên em thấy ba khóc.<br/><br/>Sau này, em may mắn gặp anh chị Sếp và gắn bó hơn 10 năm. Chưa bao giờ anh chị lớn tiếng với em dù chỉ 1 câu. Em biết ơn sự dịu dàng mà mọi người dành cho em lắm ạ.<br/><br/>Nên là với Thầy, ban đầu em bị ấn tượng bởi giọng nói, sau nữa là thành nghiện và học được rất rất nhiều điều bổ ích. Trước đây khi còn đi làm văn phòng, em có vài thành công nhất định. Em hiểu những thành quả đó đến từ việc em hấp thụ và áp dụng các tư duy/kiến thức quý giá từ Thầy, cùng những quyển sách gối đầu nằm. Em thấy mình và các con thật may mắn khi có được sự dẫn dắt tuyệt vời của Thầy ạ.<br/><br/>Em đã nghỉ làm được vài năm, học thêm một số kỹ năng/nghề. Vài tháng trước em tính mở xưởng làm bánh, nhưng sau khi nghe tập: &quot;Hai ngã rẽ thoát bế tắc&quot; của Thầy, em quyết định chuyển hướng, dấn thân vào 1 dự án ấp ủ từ lâu. Việc nhiều, hiện tại chỉ mình em triển khai nên khá mệt, nhưng nhìn ngắm từng thành quả nho nhỏ, em vui lắm ạ.<br/><br/>Mọi thứ vẫn đang quá trình hình thành, em chỉ biết nỗ lực làm hết sức mình thôi ạ. Em cũng đã bắt đầu ngủ sớm lại rồi, nên mấy nay em thấy khoẻ và đẹp 🤭 hơn nhiều rồi ạ.<br/><br/>Em cảm ơn thầy thiệt nhiều, vì tất cả sự chân thành, tâm huyết mà Thầy dành tặng cho những khán/thính/độc giả như em.<br/><br/>Cho em &quot;tỏ tình&quot; Thầy lần nữa nhé ạ : Iu Thầy thiệt nhìu 🥰🥰🥰.<br/><br/>Em - Thanh Thủy.<br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Dạ, em chào Thầy ạ!<br/><br/>Em viết thư này vào buổi sáng sớm, khi vừa tập yoga tại nhà xong ạ. Em là một khán/thính giả lâu năm của Thầy, trong một lần tình cờ nghe được giọng thầy, và...em bị nghiện giọng nói ấy 🤭. Và rồi như một thói quen, mỗi ngày em đều vào kênh của Thầy để xem (mà thực ra em nghe là chính, vì em mê giọng Thầy quá ạ - hic, khúc này sao giống tỏ tình quá 🥹).<br/><br/>Do em có một tuổi thơ không êm ả lắm. Cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt cùng gánh nặng lo cho 4 đứa con khiến mẹ em luôn trong trạng thái cáu gắt, mỗi lời nói ra đều là gào thét, giận dữ, la mắng... và rồi em bị chứng dễ bị kích động khi bị người khác la rầy, để rồi sau đó em ray rứt lắm ạ.<br/><br/>Em cũng có thâm niên 9 năm &quot;khởi nghiệp&quot; 🤭 bán hàng rong ở 1 góc chợ từ lúc mới 8 tuổi. Một mình em lăn lóc ở lề đường, với những rổ nghêu óc nặng oạch, những lần &quot;chạy công an&quot; đi dọn dẹp lề đường. Mỗi lần thấy bóng dáng mấy chú công an từ xa, việc duy nhất em làm là chồng hết tất cả các rổ nghêu ốc lên, băng thẳng qua đường. Vì băng qua đường đột ngột nên không ít lần em bị xe tông, ngã sóng xoài, lăn lộn như diễn viên đóng thế vậy 🤭. Nghêu ốc, tập vở văng tứ tung trên đường. Lần nào cũng vậy, luôn có nhiều cô chú đi đường đỡ em dậy, phụ em gom hết đồ lại.<br/><br/>Cũng có lần em chạy không kịp, bị hốt hết đồ lên xe tải, em chỉ biết chạy theo vừa khóc vừa xin mấy chú trả lại cho em mấy quyển tập thôi, để em học bài tiếp ạ. Và có 1 chú công an lớn tuổi bảo chú tài xế dừng lại, đưa lại tập cho em.<br/><br/>Cuộc sống cứ vậy cho đến 1 ngày em bị 1 cô dụ và dẫn đi thật xa, năm đó em học lớp 8. Cô đến và nói mẹ em đóng tiền hụi, kêu em đi theo lấy tiền về. Vậy là em đi theo luôn vì... giọng cô ngọt lắm 🥹.<br/><br/>Trên đường đi, cô dừng lại nói chuyện với 1 nhóm thanh niên: &quot;Ủa chị Bình, nay có hàng mới hả&quot;, cô nói &quot;ờ, nhưng hàng này còn non lắm, ko bán buôn gì được đâu&quot;. Chắc trời phật hay ông bà độ em, sau khi cô bảo em đưa cô giữ bọc tiền bán nghêu giùm cho, thì cô kêu xích lô chở em về lại chỗ bán. Từ xa em đã thấy ba em ngồi chờ, khi em gọi &quot;ba ơi, con về rồi nè&quot;, ba em khóc nức nở - lần đầu tiên em thấy ba khóc.<br/><br/>Sau này, em may mắn gặp anh chị Sếp và gắn bó hơn 10 năm. Chưa bao giờ anh chị lớn tiếng với em dù chỉ 1 câu. Em biết ơn sự dịu dàng mà mọi người dành cho em lắm ạ.<br/><br/>Nên là với Thầy, ban đầu em bị ấn tượng bởi giọng nói, sau nữa là thành nghiện và học được rất rất nhiều điều bổ ích. Trước đây khi còn đi làm văn phòng, em có vài thành công nhất định. Em hiểu những thành quả đó đến từ việc em hấp thụ và áp dụng các tư duy/kiến thức quý giá từ Thầy, cùng những quyển sách gối đầu nằm. Em thấy mình và các con thật may mắn khi có được sự dẫn dắt tuyệt vời của Thầy ạ.<br/><br/>Em đã nghỉ làm được vài năm, học thêm một số kỹ năng/nghề. Vài tháng trước em tính mở xưởng làm bánh, nhưng sau khi nghe tập: &quot;Hai ngã rẽ thoát bế tắc&quot; của Thầy, em quyết định chuyển hướng, dấn thân vào 1 dự án ấp ủ từ lâu. Việc nhiều, hiện tại chỉ mình em triển khai nên khá mệt, nhưng nhìn ngắm từng thành quả nho nhỏ, em vui lắm ạ.<br/><br/>Mọi thứ vẫn đang quá trình hình thành, em chỉ biết nỗ lực làm hết sức mình thôi ạ. Em cũng đã bắt đầu ngủ sớm lại rồi, nên mấy nay em thấy khoẻ và đẹp 🤭 hơn nhiều rồi ạ.<br/><br/>Em cảm ơn thầy thiệt nhiều, vì tất cả sự chân thành, tâm huyết mà Thầy dành tặng cho những khán/thính/độc giả như em.<br/><br/>Cho em &quot;tỏ tình&quot; Thầy lần nữa nhé ạ : Iu Thầy thiệt nhìu 🥰🥰🥰.<br/><br/>Em - Thanh Thủy.<br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18773056-02-03-2026.mp3" length="11119631" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18773056</guid>
    <pubDate>Mon, 02 Mar 2026 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>925</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-02-2026</itunes:title>
    <title>06-02-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Múi 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài   Em chào thầy Năm, em chào mọi người, lại là em người đã gửi tâm sự số 913, 26/8/2025.   Em cập nhật tình hình một chút,   Về công việc: sau lần đó thực sự em đã từ chối nhận việc làm sai trái đó, em cũng đã bắt tay vào làm 1 kênh tiktok về ẩm thực, du lịch ở quê em. Cũng may mắn là sau thời gian ngắn em cũng viral và có được booking quảng cáo cho các quán ở địa phương, có thêm thu nhập từ quảng cáo các quán địa ph...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: <a href='https://docs.google.com/document/d/1VVRpjH1zIwxheYZM8gHSnfxjbgmStzJh2z9__KnwPbA/edit?usp=sharing'><b>Múi 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/>Em chào thầy Năm, em chào mọi người, lại là em người đã gửi tâm sự số 913, 26/8/2025.</p><p><br/></p><p>Em cập nhật tình hình một chút,</p><p><br/></p><p>Về công việc: sau lần đó thực sự em đã từ chối nhận việc làm sai trái đó, em cũng đã bắt tay vào làm 1 kênh tiktok về ẩm thực, du lịch ở quê em. Cũng may mắn là sau thời gian ngắn em cũng viral và có được booking quảng cáo cho các quán ở địa phương, có thêm thu nhập từ quảng cáo các quán địa phương, booking tour và booking phòng. Tuy nhiên thu nhập cũng bấp bênh và chẳng được bao nhiêu, em cũng nhập hàng về bán online sau thời gian đầu được ủng hộ thì giờ em bán ế quá nên hiện tại nguồn thu nhập của em có thể gọi là bấp bênh lắm, không ổn một chút nào. Đó là những điều em đã dám làm trong năm vừa rồi, lộ mặt làm video review, nhập hàng về bán, livestream bán hàng, tuy chỉ là những điều nhỏ bé nhưng em cũng vui một chút vì mình dám làm.</p><p><br/></p><p>Về thói quen: em có duy trì thiền mỗi ngày hơn 30p/lần cũng đã hơn 100 ngày, thể dục cũng tập đều đặn mỗi ngày, em cũng đã không còn chơi mạng xã hội nữa, tuy làm liên quan đến online nhưng em ghét MXH cực kì, em đang duy trì đọc sách recall, đọc ghi nhớ.</p><p><br/></p><p>Về mối quan hệ: gia đình em hiện tại đang gặp một chút khó khăn mẹ em không còn thu nhập nữa, anh trai em thì cũng bỏ tu trên chùa đang nằm ở nhà không làm gì không giúp được gì. Sắp tới có lẽ em phải gánh thêm thu nhập để gia đình duy trì cuộc sống em thấy khá là căng thẳng vì công việc online của em quá bấp bênh hầu như chưa thể gánh vác nổi. Em đang tìm công việc làm gấp ở đây để lấy ngắn nuôi dài nhưng hầu như chưa có việc phù hợp với hiện trạng không bằng cấp của em mà tuổi cũng đã 30 rồi. Vì cũng muốn vừa làm buổi sáng có tiền trang trải cuộc sống và tối về học, làm kinh doanh online thêm, khả năng cao chắc em phải lao động chân tay hoặc chạy shipper để kiếm tiền nhanh nhất đến khi nào công việc online thu nhập ổn thì nghỉ.</p><p><br/></p><p>Và về bạn gái của em, trong suốt thời gian yêu nhau gần 1,5 năm em luôn cố gắng làm tròn bổn phận bạn trai quà cáp, đi chơi, du lịch em luôn cố gắng để mua cho em ấy những gì em ấy cần trong khả năng của em. Nhưng giống như thầy đã từng chia sẻ, một người thiếu thốn như em hiện tại khó mà cho đi trong sự vui vẻ. Mỗi lần em ấy nói muốn mua cái này, muốn đi du lịch chỗ kia mà vượt quá khả năng chi trả của em thì em đã lơ đi, mỗi lần như thế em buồn bực, bất lực ghét sự bất tài của mình vì không lo được những thứ cơ bản cho người yêu. Còn em hầu như không tiêu xài gì cho bản thân cả, em sống tiết kiệm lắm, nhưng khi em ấy cần là em sẵn sàng chi trả liền.</p><p><br/></p><p>Lâu dần sự ức chế vì bất lực khi không có khả năng chi trả đó đã nặng hơn đến nổi trong suốt 3-4 tháng vừa qua mỗi ngày em đều có nhiều lần tức điên lên và muốn tự đ*m vào cổ mình cho bớt đi sự ức chế đó, nhưng em im lặng vì lòng tự trọng của bản thân em đều cố gắng không gây ảnh hưởng tiêu cực đến người yêu em, vì em biết em ấy cũng có áp lực công việc.</p><p><br/></p><p>Có vài lần em cũng đã chia sẻ về tình trạng bản thân vì chưa kiếm được nhiều tiền nên em đang cần tiết kiệm, bớt tiêu xài hơn so với hồi trước, em cũng chia sẻ chuyện em căng thẳng đến mức muốn đ*m mình nhưng cũng chẳng có phản hồi gì từ em.</p><p><br/></p><p>Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, một đêm nọ em ấy nói “em cho anh thêm 6 tháng nữa đấy, phải làm việc nhiều lên đi, có tiền để cưới em, mục tiêu của em năm nay phải lấy chồng”. Lúc đó em hoàn toàn câm lặng không dám nói gì cả, sâu trong thâm tâm em biết năng lực của em đến đâu, em biết rằng nhanh nhất với một thằng đang còn bấp bênh thì phải 2 năm chăm chỉ nổ lực mới được cái gì đó. Còn trung bình phải 4-5 năm cố gắng. Rồi em im lặng, suy n</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: <a href='https://docs.google.com/document/d/1VVRpjH1zIwxheYZM8gHSnfxjbgmStzJh2z9__KnwPbA/edit?usp=sharing'><b>Múi 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/>Em chào thầy Năm, em chào mọi người, lại là em người đã gửi tâm sự số 913, 26/8/2025.</p><p><br/></p><p>Em cập nhật tình hình một chút,</p><p><br/></p><p>Về công việc: sau lần đó thực sự em đã từ chối nhận việc làm sai trái đó, em cũng đã bắt tay vào làm 1 kênh tiktok về ẩm thực, du lịch ở quê em. Cũng may mắn là sau thời gian ngắn em cũng viral và có được booking quảng cáo cho các quán ở địa phương, có thêm thu nhập từ quảng cáo các quán địa phương, booking tour và booking phòng. Tuy nhiên thu nhập cũng bấp bênh và chẳng được bao nhiêu, em cũng nhập hàng về bán online sau thời gian đầu được ủng hộ thì giờ em bán ế quá nên hiện tại nguồn thu nhập của em có thể gọi là bấp bênh lắm, không ổn một chút nào. Đó là những điều em đã dám làm trong năm vừa rồi, lộ mặt làm video review, nhập hàng về bán, livestream bán hàng, tuy chỉ là những điều nhỏ bé nhưng em cũng vui một chút vì mình dám làm.</p><p><br/></p><p>Về thói quen: em có duy trì thiền mỗi ngày hơn 30p/lần cũng đã hơn 100 ngày, thể dục cũng tập đều đặn mỗi ngày, em cũng đã không còn chơi mạng xã hội nữa, tuy làm liên quan đến online nhưng em ghét MXH cực kì, em đang duy trì đọc sách recall, đọc ghi nhớ.</p><p><br/></p><p>Về mối quan hệ: gia đình em hiện tại đang gặp một chút khó khăn mẹ em không còn thu nhập nữa, anh trai em thì cũng bỏ tu trên chùa đang nằm ở nhà không làm gì không giúp được gì. Sắp tới có lẽ em phải gánh thêm thu nhập để gia đình duy trì cuộc sống em thấy khá là căng thẳng vì công việc online của em quá bấp bênh hầu như chưa thể gánh vác nổi. Em đang tìm công việc làm gấp ở đây để lấy ngắn nuôi dài nhưng hầu như chưa có việc phù hợp với hiện trạng không bằng cấp của em mà tuổi cũng đã 30 rồi. Vì cũng muốn vừa làm buổi sáng có tiền trang trải cuộc sống và tối về học, làm kinh doanh online thêm, khả năng cao chắc em phải lao động chân tay hoặc chạy shipper để kiếm tiền nhanh nhất đến khi nào công việc online thu nhập ổn thì nghỉ.</p><p><br/></p><p>Và về bạn gái của em, trong suốt thời gian yêu nhau gần 1,5 năm em luôn cố gắng làm tròn bổn phận bạn trai quà cáp, đi chơi, du lịch em luôn cố gắng để mua cho em ấy những gì em ấy cần trong khả năng của em. Nhưng giống như thầy đã từng chia sẻ, một người thiếu thốn như em hiện tại khó mà cho đi trong sự vui vẻ. Mỗi lần em ấy nói muốn mua cái này, muốn đi du lịch chỗ kia mà vượt quá khả năng chi trả của em thì em đã lơ đi, mỗi lần như thế em buồn bực, bất lực ghét sự bất tài của mình vì không lo được những thứ cơ bản cho người yêu. Còn em hầu như không tiêu xài gì cho bản thân cả, em sống tiết kiệm lắm, nhưng khi em ấy cần là em sẵn sàng chi trả liền.</p><p><br/></p><p>Lâu dần sự ức chế vì bất lực khi không có khả năng chi trả đó đã nặng hơn đến nổi trong suốt 3-4 tháng vừa qua mỗi ngày em đều có nhiều lần tức điên lên và muốn tự đ*m vào cổ mình cho bớt đi sự ức chế đó, nhưng em im lặng vì lòng tự trọng của bản thân em đều cố gắng không gây ảnh hưởng tiêu cực đến người yêu em, vì em biết em ấy cũng có áp lực công việc.</p><p><br/></p><p>Có vài lần em cũng đã chia sẻ về tình trạng bản thân vì chưa kiếm được nhiều tiền nên em đang cần tiết kiệm, bớt tiêu xài hơn so với hồi trước, em cũng chia sẻ chuyện em căng thẳng đến mức muốn đ*m mình nhưng cũng chẳng có phản hồi gì từ em.</p><p><br/></p><p>Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, một đêm nọ em ấy nói “em cho anh thêm 6 tháng nữa đấy, phải làm việc nhiều lên đi, có tiền để cưới em, mục tiêu của em năm nay phải lấy chồng”. Lúc đó em hoàn toàn câm lặng không dám nói gì cả, sâu trong thâm tâm em biết năng lực của em đến đâu, em biết rằng nhanh nhất với một thằng đang còn bấp bênh thì phải 2 năm chăm chỉ nổ lực mới được cái gì đó. Còn trung bình phải 4-5 năm cố gắng. Rồi em im lặng, suy n</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18634615-06-02-2026.mp3" length="7816293" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18634615</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Feb 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>650</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-02-2026</itunes:title>
    <title>05-02-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Phương Anh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Thân chào thầy và mọi người. Chúc mọi người có 1 tuần thật vui vẻ và nhiều niềm vui.   Em hiện đang có 1 lăn tăn khá to lớn mà chưa biết nên xử lý sao. Cách đây 2 năm em đã can đảm đi học thiết kế web và app ( em sn 98 cũng gọi là có tủi rồi ) trước đó em có phân tích thị trường cẩn thận rồi mới dám dấn thân đầu tư hoàn toàn thời gian đi học ở 1 trường nghề có tiếng.    Khi đó thị trường còn mở và ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/19XbXGeOuKPTXGmo9XBAG-1K4TY6X5MMPz8cuKKx8ZsQ/edit?usp=sharing'><b>Phương Anh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Thân chào thầy và mọi người. Chúc mọi người có 1 tuần thật vui vẻ và nhiều niềm vui.</p><p><br/></p><p>Em hiện đang có 1 lăn tăn khá to lớn mà chưa biết nên xử lý sao. Cách đây 2 năm em đã can đảm đi học thiết kế web và app ( em sn 98 cũng gọi là có tủi rồi ) trước đó em có phân tích thị trường cẩn thận rồi mới dám dấn thân đầu tư hoàn toàn thời gian đi học ở 1 trường nghề có tiếng. </p><p><br/></p><p>Khi đó thị trường còn mở và ngành em học nó vẫn còn kiếm được việc. Thế nhưng sang năm nay 2026  khi đã học xong và cho mình 1 lượng kiến thức tương đối khá thì đầu năm e đi gửi cv đến 10 công ty nhưng không thấy bên nào phản hồi. Thật sự đây chính là công việc em mong muốn cũng như muốn dốc hết tâm sức vào nó, cũng như đã có kế hoạch lộ trình riêng cho bản thân khi phát triển sự nghiệp ở công việc này. </p><p><br/></p><p>Em có nói chuyện với anh chị trong ngành thì mọi người có bảo giờ phải lên level ở giữa thì mới mong có công ty tuyển ( vị trí em ứng tuyển là người mới ra trường) mà bài toán khó là em đi ứng tuyển fresher hay intern thì đều không được nhận mà cần lên level giữa thì phải có dự án thực tế. Thật sự em rất đau đầu trong khi tiền dự phòng của em đã gần như là hết sạch. </p><p><br/></p><p>Vừa hay tuần vừa rồi em có nhận được mail trúng phỏng vấn công việc nhân viên sale online nhưng bên họ yêu cầu em làm tối thiểu 6 tháng. Em đang phân vân có nên đi làm tạm thời giải quyết vấn đề tài chính không hay vẫn cứ ở nhà tiếp tục build hồ sơ cá nhân rồi tiếp tục apply các công ty công nghệ. Nhưng em cũng lo rằng khi dấn thân kiếm tiền rồi e sẽ lại quên mất mục tiêu nghề nghiệp của chính mình cái công việc mà em đã đánh đổi thời gian sức lực tiền bạc để hoàn thành và theo đuổi nó. </p><p>Rất mong xin được lời khuyên và góc nhìn từ thầy ạ! Em cảm ơn</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/19XbXGeOuKPTXGmo9XBAG-1K4TY6X5MMPz8cuKKx8ZsQ/edit?usp=sharing'><b>Phương Anh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Thân chào thầy và mọi người. Chúc mọi người có 1 tuần thật vui vẻ và nhiều niềm vui.</p><p><br/></p><p>Em hiện đang có 1 lăn tăn khá to lớn mà chưa biết nên xử lý sao. Cách đây 2 năm em đã can đảm đi học thiết kế web và app ( em sn 98 cũng gọi là có tủi rồi ) trước đó em có phân tích thị trường cẩn thận rồi mới dám dấn thân đầu tư hoàn toàn thời gian đi học ở 1 trường nghề có tiếng. </p><p><br/></p><p>Khi đó thị trường còn mở và ngành em học nó vẫn còn kiếm được việc. Thế nhưng sang năm nay 2026  khi đã học xong và cho mình 1 lượng kiến thức tương đối khá thì đầu năm e đi gửi cv đến 10 công ty nhưng không thấy bên nào phản hồi. Thật sự đây chính là công việc em mong muốn cũng như muốn dốc hết tâm sức vào nó, cũng như đã có kế hoạch lộ trình riêng cho bản thân khi phát triển sự nghiệp ở công việc này. </p><p><br/></p><p>Em có nói chuyện với anh chị trong ngành thì mọi người có bảo giờ phải lên level ở giữa thì mới mong có công ty tuyển ( vị trí em ứng tuyển là người mới ra trường) mà bài toán khó là em đi ứng tuyển fresher hay intern thì đều không được nhận mà cần lên level giữa thì phải có dự án thực tế. Thật sự em rất đau đầu trong khi tiền dự phòng của em đã gần như là hết sạch. </p><p><br/></p><p>Vừa hay tuần vừa rồi em có nhận được mail trúng phỏng vấn công việc nhân viên sale online nhưng bên họ yêu cầu em làm tối thiểu 6 tháng. Em đang phân vân có nên đi làm tạm thời giải quyết vấn đề tài chính không hay vẫn cứ ở nhà tiếp tục build hồ sơ cá nhân rồi tiếp tục apply các công ty công nghệ. Nhưng em cũng lo rằng khi dấn thân kiếm tiền rồi e sẽ lại quên mất mục tiêu nghề nghiệp của chính mình cái công việc mà em đã đánh đổi thời gian sức lực tiền bạc để hoàn thành và theo đuổi nó. </p><p>Rất mong xin được lời khuyên và góc nhìn từ thầy ạ! Em cảm ơn</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18628875-05-02-2026.mp3" length="15844557" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18628875</guid>
    <pubDate>Thu, 05 Feb 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1319</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-02-2026</itunes:title>
    <title>04-02-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Từ nơi đáy vực 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Em xin mến chào thầy và mọi người, em xin phép được chia sẻ chút tâm sự về gia đình ạ.   Dạ em là nam, 25 tuổi, là lập trình viên và đi làm cũng được gần 4 năm. Em là con một, từ nhỏ tính tình của em đã nhút nhát, ngại giao tiếp xã hội. Gia đình em thì không khá giả lắm và đang phải thế chấp nhà trả nợ vì đầu tư làm ăn thua lỗ. Hiện tại em đang rất rối và lo lắng không biết phải giải quyết ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1mh0rV7QiO1WhBV4gGKbM53yyFJtTgchRrHcRLfXebJ0/edit?usp=sharing'><b> Từ nơi đáy vực</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và mọi người, em xin phép được chia sẻ chút tâm sự về gia đình ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ em là nam, 25 tuổi, là lập trình viên và đi làm cũng được gần 4 năm. Em là con một, từ nhỏ tính tình của em đã nhút nhát, ngại giao tiếp xã hội. Gia đình em thì không khá giả lắm và đang phải thế chấp nhà trả nợ vì đầu tư làm ăn thua lỗ. Hiện tại em đang rất rối và lo lắng không biết phải giải quyết như thế nào khi có quá nhiều vấn đề quan trọng ập đến từ công việc cho đến việc bố mẹ em muốn ly hôn vì mẹ nghi ngờ bố ngoại tình.</p><p><br/></p><p>Công việc của em đang làm không ổn định lắm, em nhận thấy năng lực của bản thân khá yếu ở vị trí hiện tại và bị stress một thời gian dài, gần như ngày nào em cũng phải căng thẳng với công việc, kể cả có làm thêm buổi tối và T7/CN nhưng kết quả làm việc vẫn không khá lên. </p><p><br/></p><p>Thứ 7 hôm nay là một ngày như thế, em đang phải vật lộn với công việc của mình, tự nhủ rằng bản thân mình phải ổn thì mới lo được cho người khác thì mẹ em gọi điện báo cho em là bố làm đơn muốn ly hôn, tim em như thắt lại, đầu óc không còn đủ tỉnh táo để làm việc dù biết sắp trễ hạn. </p><p><br/></p><p>Trước đó gia đình em đã có nhiều cãi vã, mẹ thì nhiều lần nghi ngờ bố ngoại tình nhưng không có chứng cứ. Còn bố em thì lại là một người nóng tính, gia trưởng dẫn đến việc khi cãi nhau bố sẽ mất bình tĩnh và đánh đập mẹ. Nhiều lần em có nói chuyện cả bố và mẹ, cũng như thử hòa giải, hai người ngồi nói chuyện với nhau để hiểu nhau hơn nhưng có lẽ cả hai đã gây cho nhau nhiều vết thương nên khó có thể trở lại như ban đầu. </p><p><br/></p><p>Thực sự em cũng bối rối không biết phải xử trí như nào, thà rằng có bằng chứng cụ thể về ngoại tình, đằng này sự thật cứ mập mờ khiến em không biết phải bênh ai, ai cũng có lý lẽ là mình đúng. Em đều yêu thương cả hai, họ đã phải trải qua quá nhiều khổ cực, trả nợ lo cho em ăn học dù mẹ thường xuyên đi bệnh viện vì bệnh nặng. </p><p><br/></p><p>Vì em không muốn tình trạng bạo lực tiếp tục xảy ra nên có một lần về nhà và có nói về chuyện hai người nên ly hôn, sống tách nhau ra. Nhưng ở hiện tại, khi bố đề nghị ly hôn, trong đầu em lại đầy những bất an, lo âu về một tương lai tồi tệ hơn: gia đình em chỉ có 1 căn nhà, nếu bán đi thì bố mẹ sẽ ở đâu ? Mẹ em là người hay bệnh và sợ ở 1 mình, liệu mẹ có vượt qua được sau ly hôn ? Bản thân em làm nghề IT, nếu về quê sống với mẹ để chăm sóc thì khả năng thất nghiệp cao, lại trở thành gánh nặng ? Rồi bố mẹ có chịu được lời ra tiếng vào của hàng xóm xung quanh ? </p><p><br/></p><p>Em suy nghĩ đủ hướng nhưng vẫn không tìm ra được cách hợp lý, mà nếu không xử trí nhanh thì với tính cách của bố em rất sợ sẽ có chuyện xảy ra nữa. Thực sự là bế tắc ạ, về nhà cũng không được, mà ở lại ráng làm bản thân tốt lên, kiếm tiền trả nợ và chăm sóc bố mẹ thì sự việc ở nhà cứ ập đến. </p><p><br/></p><p>Mong thầy với kinh nghiệm sống dày dặn, trải qua nhiều khó khăn cho đứa trẻ non nớt này một vài lời để sáng tỏ đầu óc ạ. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe phần tâm sự ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1mh0rV7QiO1WhBV4gGKbM53yyFJtTgchRrHcRLfXebJ0/edit?usp=sharing'><b> Từ nơi đáy vực</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và mọi người, em xin phép được chia sẻ chút tâm sự về gia đình ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ em là nam, 25 tuổi, là lập trình viên và đi làm cũng được gần 4 năm. Em là con một, từ nhỏ tính tình của em đã nhút nhát, ngại giao tiếp xã hội. Gia đình em thì không khá giả lắm và đang phải thế chấp nhà trả nợ vì đầu tư làm ăn thua lỗ. Hiện tại em đang rất rối và lo lắng không biết phải giải quyết như thế nào khi có quá nhiều vấn đề quan trọng ập đến từ công việc cho đến việc bố mẹ em muốn ly hôn vì mẹ nghi ngờ bố ngoại tình.</p><p><br/></p><p>Công việc của em đang làm không ổn định lắm, em nhận thấy năng lực của bản thân khá yếu ở vị trí hiện tại và bị stress một thời gian dài, gần như ngày nào em cũng phải căng thẳng với công việc, kể cả có làm thêm buổi tối và T7/CN nhưng kết quả làm việc vẫn không khá lên. </p><p><br/></p><p>Thứ 7 hôm nay là một ngày như thế, em đang phải vật lộn với công việc của mình, tự nhủ rằng bản thân mình phải ổn thì mới lo được cho người khác thì mẹ em gọi điện báo cho em là bố làm đơn muốn ly hôn, tim em như thắt lại, đầu óc không còn đủ tỉnh táo để làm việc dù biết sắp trễ hạn. </p><p><br/></p><p>Trước đó gia đình em đã có nhiều cãi vã, mẹ thì nhiều lần nghi ngờ bố ngoại tình nhưng không có chứng cứ. Còn bố em thì lại là một người nóng tính, gia trưởng dẫn đến việc khi cãi nhau bố sẽ mất bình tĩnh và đánh đập mẹ. Nhiều lần em có nói chuyện cả bố và mẹ, cũng như thử hòa giải, hai người ngồi nói chuyện với nhau để hiểu nhau hơn nhưng có lẽ cả hai đã gây cho nhau nhiều vết thương nên khó có thể trở lại như ban đầu. </p><p><br/></p><p>Thực sự em cũng bối rối không biết phải xử trí như nào, thà rằng có bằng chứng cụ thể về ngoại tình, đằng này sự thật cứ mập mờ khiến em không biết phải bênh ai, ai cũng có lý lẽ là mình đúng. Em đều yêu thương cả hai, họ đã phải trải qua quá nhiều khổ cực, trả nợ lo cho em ăn học dù mẹ thường xuyên đi bệnh viện vì bệnh nặng. </p><p><br/></p><p>Vì em không muốn tình trạng bạo lực tiếp tục xảy ra nên có một lần về nhà và có nói về chuyện hai người nên ly hôn, sống tách nhau ra. Nhưng ở hiện tại, khi bố đề nghị ly hôn, trong đầu em lại đầy những bất an, lo âu về một tương lai tồi tệ hơn: gia đình em chỉ có 1 căn nhà, nếu bán đi thì bố mẹ sẽ ở đâu ? Mẹ em là người hay bệnh và sợ ở 1 mình, liệu mẹ có vượt qua được sau ly hôn ? Bản thân em làm nghề IT, nếu về quê sống với mẹ để chăm sóc thì khả năng thất nghiệp cao, lại trở thành gánh nặng ? Rồi bố mẹ có chịu được lời ra tiếng vào của hàng xóm xung quanh ? </p><p><br/></p><p>Em suy nghĩ đủ hướng nhưng vẫn không tìm ra được cách hợp lý, mà nếu không xử trí nhanh thì với tính cách của bố em rất sợ sẽ có chuyện xảy ra nữa. Thực sự là bế tắc ạ, về nhà cũng không được, mà ở lại ráng làm bản thân tốt lên, kiếm tiền trả nợ và chăm sóc bố mẹ thì sự việc ở nhà cứ ập đến. </p><p><br/></p><p>Mong thầy với kinh nghiệm sống dày dặn, trải qua nhiều khó khăn cho đứa trẻ non nớt này một vài lời để sáng tỏ đầu óc ạ. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe phần tâm sự ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18622933-04-02-2026.mp3" length="14491623" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18622933</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Feb 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1206</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-02-2026</itunes:title>
    <title>03-02-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Suy ngẫm 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Thân gửi web5ngay và cả nhà của chương trình Tâm sự Buồn Vui,   Em là một thính giả nữ, 36 tuổi, hiện đang sống ở quê nhà Bến Tre, đã lập gia đình và có hai con nhỏ – một trai, một gái – đang trong độ tuổi tiểu học. Em viết những dòng tâm sự này với mong muốn được anh và cả nhà góp ý về hướng đi phát triển của gia đình em, vì em tin web5ngay là nơi có đủ chiều sâu và sự thấu hiểu.   Hiện tại, em đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wU7eO38gIQTp5PPi7Soe7uo6-3mmKl9NsTZQYT4gfKg/edit?usp=sharing'><b>Suy ngẫm</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Thân gửi web5ngay và cả nhà của chương trình Tâm sự Buồn Vui,</p><p><br/></p><p>Em là một thính giả nữ, 36 tuổi, hiện đang sống ở quê nhà Bến Tre, đã lập gia đình và có hai con nhỏ – một trai, một gái – đang trong độ tuổi tiểu học. Em viết những dòng tâm sự này với mong muốn được anh và cả nhà góp ý về hướng đi phát triển của gia đình em, vì em tin web5ngay là nơi có đủ chiều sâu và sự thấu hiểu.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em đang sống cùng chồng và các con. Công việc chính của em là bán quần áo secondhand online. Em tự làm hầu hết các khâu như chụp ảnh, quay video phối đồ, livestream, tư vấn, chốt đơn và đóng gói. Thật lòng, em khá yêu thích công việc này và cảm nhận hướng phát triển với mình là lo tập trung làm video phối đồ và livestream bán hàng.</p><p><br/></p><p>Chồng em là người trầm lặng nhưng vững vàng. Anh âm thầm hỗ trợ việc gia đình, chăm sóc ba mẹ ở gần nhà (cách khoảng 10km) và gắn bó với vườn cây ngoài giờ hành chính. Bên cạnh đó, anh kiên trì theo đuổi đầu tư chứng khoán suốt 5 năm qua. Với em, anh chỉ mong em lo dạy con và làm tốt công việc bán hàng của mình.</p><p><br/></p><p>Trong vai trò làm mẹ, em rất thích được đồng hành cùng các con: cùng học, cùng làm, cùng quan sát và dẫn dắt các bạn. Vì vậy, em bán hàng chủ yếu vào thời gian các con đi học.</p><p>Buổi sáng, khi các con về nhà giữa buổi, em dành khoảng một tiếng để dạy con học tiếng Anh; sau đó các con ăn trưa, nghỉ ngơi rồi tiếp tục đến trường. Buổi chiều, vào các ngày thứ 3, 5, 7, các con đi học võ từ 17h30 đến 20h. Những ngày còn lại trong tuần, ba mẹ con cùng đọc Kinh Thánh, đọc sách truyện rồi nghỉ ngơi. Cuối tuần, gia đình em thường tập thể dục, vui chơi, đi bơi và giúp các con chuẩn bị bài cho tuần mới. Định kỳ vài tháng, gia đình em sinh hoạt nhóm đức tin, ca hát và thờ phượng Chúa.</p><p><br/></p><p>Vấn đề khiến em băn khoăn là sự thiếu tập trung trong lúc làm việc. Bên cạnh công việc bán hàng, em cũng hứng thú với những kiến thức như Kinh Dịch, phân tích con người, nhân tướng, thuật dụng nhân. Em yêu âm nhạc, đặc biệt là những ca từ mang tính chiêm nghiệm và triết lý. Có lúc, em còn nảy ra mong muốn học đàn guitar và dùng AI để tạo nhạc với lời Kinh Thánh.</p><p><br/></p><p>Điều khiến em trăn trở nhất hiện nay là sự lộn xộn trong nội tâm và cách sắp xếp thời gian. Em có nhiều mong muốn và điều gì cũng thấy hay. Có lúc em biết rất rõ mình cần tập trung vào việc quay – chụp – làm video bán quần áo, vì đó là công việc tạo ra thu nhập và cũng là con đường em đã chọn từ khi nghỉ làm công ty ở Sài Gòn. Nhưng những mối quan tâm khác đôi khi lại làm em phân tán.</p><p><br/></p><p>Em không biết sự dao động đó xuất phát từ việc em chưa đủ kỷ luật, hay vì em chưa hiểu rõ tiếng nói bên trong của mình, hay chỉ đơn giản là sự sao nhãng cần được tiết chế. Vì vậy, em viết thư này mong anh và cả nhà cho em một góc nhìn:</p><p><br/></p><p>Với một người phụ nữ của gia đình như em, khi có mong muốn học hỏi và làm thêm nhiều điều khác, em nên ngăn lại để tập trung phát triển công việc bán hàng, hay nên dành cho những mối quan tâm đó một khoảng thời gian nhỏ, có sắp xếp rõ ràng? Nếu anh và cả nhà có thêm góc nhìn hay quan điểm nào khác, em rất mong nhận được sự chia sẻ. </p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn chương trình đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự này.</p><p>Chúc web5ngay luôn là nơi mang lại sự thấu hiểu và bình an cho nhiều người.</p><p><br/></p><p>Người suy ngẫm </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wU7eO38gIQTp5PPi7Soe7uo6-3mmKl9NsTZQYT4gfKg/edit?usp=sharing'><b>Suy ngẫm</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Thân gửi web5ngay và cả nhà của chương trình Tâm sự Buồn Vui,</p><p><br/></p><p>Em là một thính giả nữ, 36 tuổi, hiện đang sống ở quê nhà Bến Tre, đã lập gia đình và có hai con nhỏ – một trai, một gái – đang trong độ tuổi tiểu học. Em viết những dòng tâm sự này với mong muốn được anh và cả nhà góp ý về hướng đi phát triển của gia đình em, vì em tin web5ngay là nơi có đủ chiều sâu và sự thấu hiểu.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em đang sống cùng chồng và các con. Công việc chính của em là bán quần áo secondhand online. Em tự làm hầu hết các khâu như chụp ảnh, quay video phối đồ, livestream, tư vấn, chốt đơn và đóng gói. Thật lòng, em khá yêu thích công việc này và cảm nhận hướng phát triển với mình là lo tập trung làm video phối đồ và livestream bán hàng.</p><p><br/></p><p>Chồng em là người trầm lặng nhưng vững vàng. Anh âm thầm hỗ trợ việc gia đình, chăm sóc ba mẹ ở gần nhà (cách khoảng 10km) và gắn bó với vườn cây ngoài giờ hành chính. Bên cạnh đó, anh kiên trì theo đuổi đầu tư chứng khoán suốt 5 năm qua. Với em, anh chỉ mong em lo dạy con và làm tốt công việc bán hàng của mình.</p><p><br/></p><p>Trong vai trò làm mẹ, em rất thích được đồng hành cùng các con: cùng học, cùng làm, cùng quan sát và dẫn dắt các bạn. Vì vậy, em bán hàng chủ yếu vào thời gian các con đi học.</p><p>Buổi sáng, khi các con về nhà giữa buổi, em dành khoảng một tiếng để dạy con học tiếng Anh; sau đó các con ăn trưa, nghỉ ngơi rồi tiếp tục đến trường. Buổi chiều, vào các ngày thứ 3, 5, 7, các con đi học võ từ 17h30 đến 20h. Những ngày còn lại trong tuần, ba mẹ con cùng đọc Kinh Thánh, đọc sách truyện rồi nghỉ ngơi. Cuối tuần, gia đình em thường tập thể dục, vui chơi, đi bơi và giúp các con chuẩn bị bài cho tuần mới. Định kỳ vài tháng, gia đình em sinh hoạt nhóm đức tin, ca hát và thờ phượng Chúa.</p><p><br/></p><p>Vấn đề khiến em băn khoăn là sự thiếu tập trung trong lúc làm việc. Bên cạnh công việc bán hàng, em cũng hứng thú với những kiến thức như Kinh Dịch, phân tích con người, nhân tướng, thuật dụng nhân. Em yêu âm nhạc, đặc biệt là những ca từ mang tính chiêm nghiệm và triết lý. Có lúc, em còn nảy ra mong muốn học đàn guitar và dùng AI để tạo nhạc với lời Kinh Thánh.</p><p><br/></p><p>Điều khiến em trăn trở nhất hiện nay là sự lộn xộn trong nội tâm và cách sắp xếp thời gian. Em có nhiều mong muốn và điều gì cũng thấy hay. Có lúc em biết rất rõ mình cần tập trung vào việc quay – chụp – làm video bán quần áo, vì đó là công việc tạo ra thu nhập và cũng là con đường em đã chọn từ khi nghỉ làm công ty ở Sài Gòn. Nhưng những mối quan tâm khác đôi khi lại làm em phân tán.</p><p><br/></p><p>Em không biết sự dao động đó xuất phát từ việc em chưa đủ kỷ luật, hay vì em chưa hiểu rõ tiếng nói bên trong của mình, hay chỉ đơn giản là sự sao nhãng cần được tiết chế. Vì vậy, em viết thư này mong anh và cả nhà cho em một góc nhìn:</p><p><br/></p><p>Với một người phụ nữ của gia đình như em, khi có mong muốn học hỏi và làm thêm nhiều điều khác, em nên ngăn lại để tập trung phát triển công việc bán hàng, hay nên dành cho những mối quan tâm đó một khoảng thời gian nhỏ, có sắp xếp rõ ràng? Nếu anh và cả nhà có thêm góc nhìn hay quan điểm nào khác, em rất mong nhận được sự chia sẻ. </p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn chương trình đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự này.</p><p>Chúc web5ngay luôn là nơi mang lại sự thấu hiểu và bình an cho nhiều người.</p><p><br/></p><p>Người suy ngẫm </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18616331-03-02-2026.mp3" length="11289847" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18616331</guid>
    <pubDate>Tue, 03 Feb 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>939</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-02-2026</itunes:title>
    <title>02-02-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài   Con chào thầy và mọi người  . Con là nam , năm nay 18 tuổi ạ . Hiện tại , con đang phân vân xem có nên yêu sớm không ạ . Vì việc này có thể giúp con chín chắn và trưởng thành hơn trong mối quan hệ trong tương lai ạ . Vì con không biết mình sẽ như thế nào khi tham gia trực tiếp vào một mối quan hệ ạ .   Lúc trước , con cũng muốn mình sẽ phải  trải nghiệm qua một vài mối tình để xem mình phù hợp vớ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Cku38U4A74epocq-1ZkaO-xxuj0C6ZfmGnMDfd8ItNg/edit?usp=sharing'><b>Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a><b><br/></b><br/>Con chào thầy và mọi người  . Con là nam , năm nay 18 tuổi ạ . Hiện tại , con đang phân vân xem có nên yêu sớm không ạ . Vì việc này có thể giúp con chín chắn và trưởng thành hơn trong mối quan hệ trong tương lai ạ . Vì con không biết mình sẽ như thế nào khi tham gia trực tiếp vào một mối quan hệ ạ . <br/><br/>Lúc trước , con cũng muốn mình sẽ phải  trải nghiệm qua một vài mối tình để xem mình phù hợp với những người như thế nào .  Nhưng sau đó , con lại  không nghĩ thế . Con chỉ muốn duy trì tất cả  ở  mối quan hệ tiềm năng , chỉ lặng lẽ làm những thử thách mini để được gần với người mà con cho là lành nhiều hơn .<br/>Từ lời động viên khi điểm bạn chưa tốt , hay luôn chủ động hỏi vấn đề bạn đang gặp phải . Âm thầm tìm giải pháp . Chứ con cũng chẳng muốn vào một mối quan hệ yêu đương khi con chưa sẵn sàng . Đặc biệt mặt tài chính thì vẫn phải lệ thuộc vào gia đình . Nghề nghiệp tương lai thì cũng chắc biết như thế nào . Ăn mặc thì cũng tàm tàm , không được thu hút như bạn. Kiến thức tình yêu thì cũng chẳng có  . Chắc cái con tự tin nhất ở mình là chí cầu tiến , không ngại sai và dám thể hiện bản thân dù thấy mình còn thiếu nhiều thứ . Và con cũng biết lắng nghe , chia sẻ và rất muốn tìm hiểu xem đối phương có nỗi buồn gì , cần gì và muốn gì ạ . <br/><br/>Bạn và con cùng tỉnh , cạnh huyện cũ . Bạn cũng xinh gái , tự tin làm MC , hát tiếng Anh cũng rất hay .  Bạn là nguồn cảm hứng để con học tiếng Anh qua bài hát, mặc dù 2 đứa đang học tiếng Trung  . Con đã cam kết gửi trong 1 năm , không sẽ phải mất bạn 5k/1 lần không gửi . Bạn thấy sự cố gắng của con nên bạn cũng động viên con .Từ đó , con được dịp mỗi lần gửi là một câu hỏi đi kèm , về mặt câu từ ,phát âm TA , về mặt cuộc sống . Từ đó , con biết thêm nhiều về bạn hơn . Đây cũng là cách để con hiểu bạn hơn . Và con có bảo khi nào rảnh , bạn gửi cho con list ds mà bạn yêu thích để con nhờ bạn chỉnh phát âm qua những bài hát ấy ( thiệt tình thì con muốn xem tâm hồn và thể loại bạn thích , qua đó hiểu thêm về con người bạn thôi ạ  ) . Và bạn cũng đồng ý ạ . Thỉnh thoảng , bạn gửi bài hát TA mà bạn mới hát cho con nữa ạ . <br/><br/>Nhưng một điều mà con sẽ phải tìm hiểu đó là việc bạn thường xuyên đeo tai nghe . Con thì thấy bình thường vì mỗi người đều có một sở thích riêng . Và con đoán sở thích của bạn là nghe nhạc . Bạn khá năng nổ trong các chương trình âm nhạc của trường hoặc của CLB âm nhạc nhưng thường trầm tính khi ở lớp học . Nên nhiều lúc muốn nói chuyện trực tiếp, tìm hiểu nhiều hơn , con khá ngại vì bạn đang đeo tai nghe . <br/><br/>Tình cờ là con là người khá lành , lại làm lớp trưởng, có thể chơi với tất cả các bạn trong lớp . Và con định giúp đỡ bạn và những người ngồi quanh bạn ấy về mặt học tập . Từ đó , có nhiều cơ hội để tìm hiểu bạn nhiều hơn .<br/><br/>Và tất nhiên , con không nhìn tình yêu với con mắt màu hồng , chỉ đơn giản là muốn tìm hiểu , học hỏi , trải nghiệm xem nó sẽ như thế nào . Để mai này , dù không có tiến xa với bạn thì con cũng có kinh nghiệm để xác định người phù hơn với con hơn.  Nên con sẽ khám phá nhiều điều thú vị ở địa hạt tình yêu . Và việc bây giờ của con là phát triển bản thân mình trước , học nhiều điều về tình yêu qua cuốn Relationships ( ra Tết con mới có tiền để đặt trên Amazone thầy ạ 🙂) và học qua những mối quan hệ khác giới mà con tiếp xúc  . <br/>Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe phần tâm sự của con ạ <br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Cku38U4A74epocq-1ZkaO-xxuj0C6ZfmGnMDfd8ItNg/edit?usp=sharing'><b>Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a><b><br/></b><br/>Con chào thầy và mọi người  . Con là nam , năm nay 18 tuổi ạ . Hiện tại , con đang phân vân xem có nên yêu sớm không ạ . Vì việc này có thể giúp con chín chắn và trưởng thành hơn trong mối quan hệ trong tương lai ạ . Vì con không biết mình sẽ như thế nào khi tham gia trực tiếp vào một mối quan hệ ạ . <br/><br/>Lúc trước , con cũng muốn mình sẽ phải  trải nghiệm qua một vài mối tình để xem mình phù hợp với những người như thế nào .  Nhưng sau đó , con lại  không nghĩ thế . Con chỉ muốn duy trì tất cả  ở  mối quan hệ tiềm năng , chỉ lặng lẽ làm những thử thách mini để được gần với người mà con cho là lành nhiều hơn .<br/>Từ lời động viên khi điểm bạn chưa tốt , hay luôn chủ động hỏi vấn đề bạn đang gặp phải . Âm thầm tìm giải pháp . Chứ con cũng chẳng muốn vào một mối quan hệ yêu đương khi con chưa sẵn sàng . Đặc biệt mặt tài chính thì vẫn phải lệ thuộc vào gia đình . Nghề nghiệp tương lai thì cũng chắc biết như thế nào . Ăn mặc thì cũng tàm tàm , không được thu hút như bạn. Kiến thức tình yêu thì cũng chẳng có  . Chắc cái con tự tin nhất ở mình là chí cầu tiến , không ngại sai và dám thể hiện bản thân dù thấy mình còn thiếu nhiều thứ . Và con cũng biết lắng nghe , chia sẻ và rất muốn tìm hiểu xem đối phương có nỗi buồn gì , cần gì và muốn gì ạ . <br/><br/>Bạn và con cùng tỉnh , cạnh huyện cũ . Bạn cũng xinh gái , tự tin làm MC , hát tiếng Anh cũng rất hay .  Bạn là nguồn cảm hứng để con học tiếng Anh qua bài hát, mặc dù 2 đứa đang học tiếng Trung  . Con đã cam kết gửi trong 1 năm , không sẽ phải mất bạn 5k/1 lần không gửi . Bạn thấy sự cố gắng của con nên bạn cũng động viên con .Từ đó , con được dịp mỗi lần gửi là một câu hỏi đi kèm , về mặt câu từ ,phát âm TA , về mặt cuộc sống . Từ đó , con biết thêm nhiều về bạn hơn . Đây cũng là cách để con hiểu bạn hơn . Và con có bảo khi nào rảnh , bạn gửi cho con list ds mà bạn yêu thích để con nhờ bạn chỉnh phát âm qua những bài hát ấy ( thiệt tình thì con muốn xem tâm hồn và thể loại bạn thích , qua đó hiểu thêm về con người bạn thôi ạ  ) . Và bạn cũng đồng ý ạ . Thỉnh thoảng , bạn gửi bài hát TA mà bạn mới hát cho con nữa ạ . <br/><br/>Nhưng một điều mà con sẽ phải tìm hiểu đó là việc bạn thường xuyên đeo tai nghe . Con thì thấy bình thường vì mỗi người đều có một sở thích riêng . Và con đoán sở thích của bạn là nghe nhạc . Bạn khá năng nổ trong các chương trình âm nhạc của trường hoặc của CLB âm nhạc nhưng thường trầm tính khi ở lớp học . Nên nhiều lúc muốn nói chuyện trực tiếp, tìm hiểu nhiều hơn , con khá ngại vì bạn đang đeo tai nghe . <br/><br/>Tình cờ là con là người khá lành , lại làm lớp trưởng, có thể chơi với tất cả các bạn trong lớp . Và con định giúp đỡ bạn và những người ngồi quanh bạn ấy về mặt học tập . Từ đó , có nhiều cơ hội để tìm hiểu bạn nhiều hơn .<br/><br/>Và tất nhiên , con không nhìn tình yêu với con mắt màu hồng , chỉ đơn giản là muốn tìm hiểu , học hỏi , trải nghiệm xem nó sẽ như thế nào . Để mai này , dù không có tiến xa với bạn thì con cũng có kinh nghiệm để xác định người phù hơn với con hơn.  Nên con sẽ khám phá nhiều điều thú vị ở địa hạt tình yêu . Và việc bây giờ của con là phát triển bản thân mình trước , học nhiều điều về tình yêu qua cuốn Relationships ( ra Tết con mới có tiền để đặt trên Amazone thầy ạ 🙂) và học qua những mối quan hệ khác giới mà con tiếp xúc  . <br/>Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe phần tâm sự của con ạ <br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18608983-02-02-2026.mp3" length="9481442" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18608983</guid>
    <pubDate>Mon, 02 Feb 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>788</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-01-2026</itunes:title>
    <title>30-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Leader hướng nội 👈Nhấn vào đây để đọ c đầy đủ nội dung bài    Em chào anh, theo dõi anh và anh chị em ở cộng đồng lâu, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng mọi người tại đây một cách thầm lặng, hôm nay ngày đầu tiên em viết này lên chia sẻ với anh và mọi người.   Em làm leader từ rất sớm, từ những năm 25 tuổi tại các công ty startup đến chuyên gia ở tập đoàn vài ngàn người, em thì chuyên về IT nhưng lại thích làm graphic design từ thời năm 200x, vi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1CTjurTyc4xU154MwZZ4s8YDhyXMEMn1G3YNN_Rd5L0c/edit?usp=sharing'><b>Leader hướng nội</b> 👈Nhấn vào đây để đọ c đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào anh, theo dõi anh và anh chị em ở cộng đồng lâu, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng mọi người tại đây một cách thầm lặng, hôm nay ngày đầu tiên em viết này lên chia sẻ với anh và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em làm leader từ rất sớm, từ những năm 25 tuổi tại các công ty startup đến chuyên gia ở tập đoàn vài ngàn người, em thì chuyên về IT nhưng lại thích làm graphic design từ thời năm 200x, việc gì em cũng làm, do đó khi được cân nhắc vị trí lead, em luôn được chọn đầu tiên vì tinh thần máu lửa và nhiệt huyết, gần gũi và đồng hành với team member.</p><p><br/></p><p>Bao năm đi làm thì cũng có công ty fail, có những công ty thành công và tồn tại được, nên về mặt thành quả thì em cũng đâu đó mức Tròn vai. </p><p><br/></p><p>Thời gian 1-2 năm gần đây, đặc biệt gần đây trend AI nổi lên rất nhanh, em rất lo công việc của mình sẽ bị lung lay, mặc dù kiến thức và áp dụng AI của em ở mức độ ổn (dùng được hầu hết các tools AI cho quản lý, verify lại kết quả team member, báo cáo và nghiên cứu đối thủ ở cấp độ Agent, n8n tự động hóa), các sếp có kiến thức AI rất mạnh, tuyển thêm rất nhiều manager từ tập đoàn lớn như FPT về, tính em thì hay FOMO và nhạy cảm, một chút gia trưởng. Gặp các manager &quot;Phát xít&quot; là em xù lông và không tiếp thu, cứ sợ bị họ bắt nạt và thay thế mình.</p><p><br/></p><p>Do đó thời gian gần đây em thay đổi bản tính, em muốn họ thấy mình không dễ bị khuất phục, luôn phản ứng với những góp ý, ít hợp tác hơn, đây chắc là tính xấu và tính trẻ con của em, khi có nhân tố gì mới là em sợ họ cướp việc hoặc dành &quot;chén cơm&quot; của mình, em rèn luyện bằng tư duy tích cực nhiều, nhưng vẫn không thay đổi được, suy nghĩ tiêu cực và bi quan cho sự vật sự việc vốn dĩ luôn tồn tại trong đầu em từ thuở nhỏ, thời gian vài tháng qua em cũng biết là mệt mỏi và cạn năng lượng khi về với vợ con, em cũng ít tâm sự với vợ nhiều việc lo cho con cái cũng đã hết năng lượng rồi, không muốn rút thêm năng lượng của vợ nữa, lúc nào cũng tỏ ra ổn.</p><p><br/></p><p>Nay ngồi suy nghĩ mười mấy năm đi làm, em thấy mệt, Em muốn buông xuôi làm công việc nhẹ nhàng hơn, ít tiền hơn, ít kỳ vọng hơn, vẫn không quyết định được, mất ít hay mất nhiều cũng chỉ là những góc nhìn hạn hẹp của bản thân.</p><p><br/></p><p>Không biết anh chị em nào có gặp tình trạng như mình không, cám ơn anh đã đọc, em không mong một lời tư vấn giải pháp, mong có ít nhất được chia sẻ là đủ rồi.</p><p><br/></p><p>Chúc anh chị em trong group thật Mạnh Giỏi! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1CTjurTyc4xU154MwZZ4s8YDhyXMEMn1G3YNN_Rd5L0c/edit?usp=sharing'><b>Leader hướng nội</b> 👈Nhấn vào đây để đọ c đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào anh, theo dõi anh và anh chị em ở cộng đồng lâu, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng mọi người tại đây một cách thầm lặng, hôm nay ngày đầu tiên em viết này lên chia sẻ với anh và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em làm leader từ rất sớm, từ những năm 25 tuổi tại các công ty startup đến chuyên gia ở tập đoàn vài ngàn người, em thì chuyên về IT nhưng lại thích làm graphic design từ thời năm 200x, việc gì em cũng làm, do đó khi được cân nhắc vị trí lead, em luôn được chọn đầu tiên vì tinh thần máu lửa và nhiệt huyết, gần gũi và đồng hành với team member.</p><p><br/></p><p>Bao năm đi làm thì cũng có công ty fail, có những công ty thành công và tồn tại được, nên về mặt thành quả thì em cũng đâu đó mức Tròn vai. </p><p><br/></p><p>Thời gian 1-2 năm gần đây, đặc biệt gần đây trend AI nổi lên rất nhanh, em rất lo công việc của mình sẽ bị lung lay, mặc dù kiến thức và áp dụng AI của em ở mức độ ổn (dùng được hầu hết các tools AI cho quản lý, verify lại kết quả team member, báo cáo và nghiên cứu đối thủ ở cấp độ Agent, n8n tự động hóa), các sếp có kiến thức AI rất mạnh, tuyển thêm rất nhiều manager từ tập đoàn lớn như FPT về, tính em thì hay FOMO và nhạy cảm, một chút gia trưởng. Gặp các manager &quot;Phát xít&quot; là em xù lông và không tiếp thu, cứ sợ bị họ bắt nạt và thay thế mình.</p><p><br/></p><p>Do đó thời gian gần đây em thay đổi bản tính, em muốn họ thấy mình không dễ bị khuất phục, luôn phản ứng với những góp ý, ít hợp tác hơn, đây chắc là tính xấu và tính trẻ con của em, khi có nhân tố gì mới là em sợ họ cướp việc hoặc dành &quot;chén cơm&quot; của mình, em rèn luyện bằng tư duy tích cực nhiều, nhưng vẫn không thay đổi được, suy nghĩ tiêu cực và bi quan cho sự vật sự việc vốn dĩ luôn tồn tại trong đầu em từ thuở nhỏ, thời gian vài tháng qua em cũng biết là mệt mỏi và cạn năng lượng khi về với vợ con, em cũng ít tâm sự với vợ nhiều việc lo cho con cái cũng đã hết năng lượng rồi, không muốn rút thêm năng lượng của vợ nữa, lúc nào cũng tỏ ra ổn.</p><p><br/></p><p>Nay ngồi suy nghĩ mười mấy năm đi làm, em thấy mệt, Em muốn buông xuôi làm công việc nhẹ nhàng hơn, ít tiền hơn, ít kỳ vọng hơn, vẫn không quyết định được, mất ít hay mất nhiều cũng chỉ là những góc nhìn hạn hẹp của bản thân.</p><p><br/></p><p>Không biết anh chị em nào có gặp tình trạng như mình không, cám ơn anh đã đọc, em không mong một lời tư vấn giải pháp, mong có ít nhất được chia sẻ là đủ rồi.</p><p><br/></p><p>Chúc anh chị em trong group thật Mạnh Giỏi! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18594918-30-01-2026.mp3" length="17087150" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18594918</guid>
    <pubDate>Fri, 30 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1422</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-01-2026</itunes:title>
    <title>29-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail GƯỜI GỬI:  Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em chào thầy và mọi người ạ,   Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.   Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.   Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>GƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1h5sWNfOMsnd2UisIkwWCFh0_zG4iGsPISCIXlwaxTbM/edit?usp=sharing'><b>Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ,</p><p><br/></p><p>Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.</p><p><br/></p><p>Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.</p><p><br/></p><p>Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lòng em dần bình ổn. Em không còn buồn, cũng không oán trách ai. Bạn em bảo có lẽ vì chưa yêu đủ sâu, hoặc giữa hai người không có nhiều kỷ niệm. Có thể là vậy. Chỉ biết rằng em thích cảm giác hiện tại hơn. Thậm chí khi thấy anh và cô gái khác tay trong tay, hay những khoảnh khắc âu yếm họ chia sẻ trên mạng xã hội, em vẫn thấy nhẹ lòng và chúc phúc. Nghe nói họ sắp cưới rồi, thấy họ vui, em cũng vui.</p><p><br/></p><p>Em cũng đã có kế hoạch rõ ràng cho việc về quê lập nghiệp và an cư lâu dài, không còn muốn ở thành phố nữa. Ở quê, em có nhiều điều muốn làm, nhiều vướng mắc cũ cần tháo gỡ, những điều đã theo em suốt nhiều năm và giờ là lúc cần đối diện. Chi tiết thì em xin phép chưa thể chia sẻ, thật lòng là em cũng chưa biết nên kể từ đâu.</p><p><br/></p><p>Em nhận ra cuộc sống, cứ thuận theo tự nhiên thì lại nhẹ nhàng hơn. Như việc từ nhỏ em chỉ ăn rau củ, lớn lên cố tập ăn thịt cá, uống sữa, để rồi bây giờ lại dần quay về ăn chay nhiều hơn, mọi thứ như trở về điểm ban đầu. Hay từ bé em đã yêu cỏ cây hoa lá, có thể nằm ngoài đồng hay bìa rừng ngủ cả ngày, rồi lớn lên mê nhà cao tầng, sang đẹp, để giờ lại tìm cách trở về gần thiên nhiên hơn.</p><p><br/></p><p>Em như vậy… vẫn là bình thường, đúng không? </p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>GƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1h5sWNfOMsnd2UisIkwWCFh0_zG4iGsPISCIXlwaxTbM/edit?usp=sharing'><b>Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ,</p><p><br/></p><p>Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.</p><p><br/></p><p>Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.</p><p><br/></p><p>Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lòng em dần bình ổn. Em không còn buồn, cũng không oán trách ai. Bạn em bảo có lẽ vì chưa yêu đủ sâu, hoặc giữa hai người không có nhiều kỷ niệm. Có thể là vậy. Chỉ biết rằng em thích cảm giác hiện tại hơn. Thậm chí khi thấy anh và cô gái khác tay trong tay, hay những khoảnh khắc âu yếm họ chia sẻ trên mạng xã hội, em vẫn thấy nhẹ lòng và chúc phúc. Nghe nói họ sắp cưới rồi, thấy họ vui, em cũng vui.</p><p><br/></p><p>Em cũng đã có kế hoạch rõ ràng cho việc về quê lập nghiệp và an cư lâu dài, không còn muốn ở thành phố nữa. Ở quê, em có nhiều điều muốn làm, nhiều vướng mắc cũ cần tháo gỡ, những điều đã theo em suốt nhiều năm và giờ là lúc cần đối diện. Chi tiết thì em xin phép chưa thể chia sẻ, thật lòng là em cũng chưa biết nên kể từ đâu.</p><p><br/></p><p>Em nhận ra cuộc sống, cứ thuận theo tự nhiên thì lại nhẹ nhàng hơn. Như việc từ nhỏ em chỉ ăn rau củ, lớn lên cố tập ăn thịt cá, uống sữa, để rồi bây giờ lại dần quay về ăn chay nhiều hơn, mọi thứ như trở về điểm ban đầu. Hay từ bé em đã yêu cỏ cây hoa lá, có thể nằm ngoài đồng hay bìa rừng ngủ cả ngày, rồi lớn lên mê nhà cao tầng, sang đẹp, để giờ lại tìm cách trở về gần thiên nhiên hơn.</p><p><br/></p><p>Em như vậy… vẫn là bình thường, đúng không? </p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18589203-29-01-2026.mp3" length="6429817" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18589203</guid>
    <pubDate>Thu, 29 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>534</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-01-2026</itunes:title>
    <title>28-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Niềm vui bé nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Em chào thầy và mọi người,    Em thường hay viết nhật ký, thường viết về những cảm xúc nỗi buồn của bản thân. Mỗi khi viết xong thì thấy nhẹ nhõm hơn một chút nhưng thời gian sau nỗi buồn lại lặp lại.    Sau khi nghe vài bài thầy nhắc nhở mọi người chú ý nhiều hơn về suy niệm và sửa lỗi bản thân nhiều hơn, em cũng làm theo. Một khoảng thời gian khá dài em chợt nhận ra, em đã thay...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/17HhbziAdaM06Xs7qha8Z__yef4Ay51o4XZz5Up2t_HI/edit?usp=sharing'><b>Niềm vui bé nhỏ </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, </p><p><br/></p><p>Em thường hay viết nhật ký, thường viết về những cảm xúc nỗi buồn của bản thân. Mỗi khi viết xong thì thấy nhẹ nhõm hơn một chút nhưng thời gian sau nỗi buồn lại lặp lại. </p><p><br/></p><p>Sau khi nghe vài bài thầy nhắc nhở mọi người chú ý nhiều hơn về suy niệm và sửa lỗi bản thân nhiều hơn, em cũng làm theo. Một khoảng thời gian khá dài em chợt nhận ra, em đã thay đổi rất nhiều về ngoại hình lẫn tâm tính. </p><p><br/></p><p>Kể về ngoại hình trước nhé, em tự ti về răng của mình không đẹp lại còn bị hở kẽ răng, em tự hỏi ủa vậy sao mình không sửa nó đi mà cứ để vậy mấy năm trời rồi tự ti. Thế là em đến nha khoa khám răng, sửa tổng thể phí hơi cao nên em nhờ bác sĩ chia lịch ra để em sửa dần và chi phí cho mỗi lần để em chuẩn bị. Thế là sau 1 năm em đã có hàm răng đẹp rồi ạ. Song song với đó thì em còn tìm hiểu vì sao răng bị hở trong thẩm mỹ, phong thủy và tâm linh luôn hihii, có một đoạn họ viết thế này răng hở là do nói xạo nhiều quá kkk, thế là bất kỳ lời nói nào em cũng để ý rất kỹ xem có đúng sự thật không, tự bản thân có thêm thắt điều gì không, động cơ mình nói vậy là gì…thế là nó cũng bắt cầu qua việc giao tiếp của em luôn, không còn bộp chộp nóng nảy nữa.</p><p><br/></p><p>Về ngoại hình em còn sửa được mái tóc từ xù xì chẻ ngọn cháy nắng sang óng mượt dài dày đẹp đẽ, da dẻ trắng trẻo hẳn lên bản thân tự soi gương mỗi sáng cũng cảm thấy vui vẻ…</p><p><br/></p><p>Em có mùi cơ thể mặc dù luôn tắm gội quần áo sạch sẽ, cũng không ăn thực phẩm nặng mùi. Đặc biệt ngồi trong phòng kín hoặc trời nóng là em không muốn gặp ai luôn. Khách hàng họ biết em bị vậy nên thường book họp vào giờ trưa và gần vào lúc chốt sẽ tắt luôn máy lạnh, em cũng rất khổ sở vì điều này. Rồi em tự hỏi có cách nào không? Em đến bệnh viện để điều trị, lục tìm rất nhiều loại khử mùi về thử loại dùng cho body cho giày dép cho quần áo, các loại thảo dược tắm xông hơi định kỳ, liệu trình thải độc tố…cuối cùng em cũng tìm được loại thuốc bôi và thảo dược phù hợp với mình, một quá trình vô cùng vất vả tốn kém, thậm chí nhiều lúc bất lực muốn bỏ cuộc. Rồi em còn trang bị thêm cái quạt điện cầm tay mini nữa á, đi đâu cũng xách theo. Từ đó thì em luôn được book họp trong cái phòng lạnh ngắt luôn, thế là em lại có tiếp bài học điều chỉnh về trang phục, giờ em cũng đã bắt đầu thành thạo các loại trang phục cho nhiều tình huống khác nhau luôn rồi ạ, em vui lắm luôn.</p><p><br/></p><p>Em ngày càng bớt oán trách cuộc sống lại mà thay vào đó em dần biết ơn mọi điều xảy đến hơn, như thầy từng nhắc nhở đấy ạ, đó là bài học vũ trụ gửi đến, giải xong sẽ được thưởng, em thì rất thích được thưởng và được tặng quà hihi. Giải được càng nhiều thì em càng được quà nhiều, thích mà^^</p><p><br/></p><p>Em cám ơn thầy thật nhiều từ tận đáy lòng, cái này nói thật nhé, không có điêu hihi </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/17HhbziAdaM06Xs7qha8Z__yef4Ay51o4XZz5Up2t_HI/edit?usp=sharing'><b>Niềm vui bé nhỏ </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, </p><p><br/></p><p>Em thường hay viết nhật ký, thường viết về những cảm xúc nỗi buồn của bản thân. Mỗi khi viết xong thì thấy nhẹ nhõm hơn một chút nhưng thời gian sau nỗi buồn lại lặp lại. </p><p><br/></p><p>Sau khi nghe vài bài thầy nhắc nhở mọi người chú ý nhiều hơn về suy niệm và sửa lỗi bản thân nhiều hơn, em cũng làm theo. Một khoảng thời gian khá dài em chợt nhận ra, em đã thay đổi rất nhiều về ngoại hình lẫn tâm tính. </p><p><br/></p><p>Kể về ngoại hình trước nhé, em tự ti về răng của mình không đẹp lại còn bị hở kẽ răng, em tự hỏi ủa vậy sao mình không sửa nó đi mà cứ để vậy mấy năm trời rồi tự ti. Thế là em đến nha khoa khám răng, sửa tổng thể phí hơi cao nên em nhờ bác sĩ chia lịch ra để em sửa dần và chi phí cho mỗi lần để em chuẩn bị. Thế là sau 1 năm em đã có hàm răng đẹp rồi ạ. Song song với đó thì em còn tìm hiểu vì sao răng bị hở trong thẩm mỹ, phong thủy và tâm linh luôn hihii, có một đoạn họ viết thế này răng hở là do nói xạo nhiều quá kkk, thế là bất kỳ lời nói nào em cũng để ý rất kỹ xem có đúng sự thật không, tự bản thân có thêm thắt điều gì không, động cơ mình nói vậy là gì…thế là nó cũng bắt cầu qua việc giao tiếp của em luôn, không còn bộp chộp nóng nảy nữa.</p><p><br/></p><p>Về ngoại hình em còn sửa được mái tóc từ xù xì chẻ ngọn cháy nắng sang óng mượt dài dày đẹp đẽ, da dẻ trắng trẻo hẳn lên bản thân tự soi gương mỗi sáng cũng cảm thấy vui vẻ…</p><p><br/></p><p>Em có mùi cơ thể mặc dù luôn tắm gội quần áo sạch sẽ, cũng không ăn thực phẩm nặng mùi. Đặc biệt ngồi trong phòng kín hoặc trời nóng là em không muốn gặp ai luôn. Khách hàng họ biết em bị vậy nên thường book họp vào giờ trưa và gần vào lúc chốt sẽ tắt luôn máy lạnh, em cũng rất khổ sở vì điều này. Rồi em tự hỏi có cách nào không? Em đến bệnh viện để điều trị, lục tìm rất nhiều loại khử mùi về thử loại dùng cho body cho giày dép cho quần áo, các loại thảo dược tắm xông hơi định kỳ, liệu trình thải độc tố…cuối cùng em cũng tìm được loại thuốc bôi và thảo dược phù hợp với mình, một quá trình vô cùng vất vả tốn kém, thậm chí nhiều lúc bất lực muốn bỏ cuộc. Rồi em còn trang bị thêm cái quạt điện cầm tay mini nữa á, đi đâu cũng xách theo. Từ đó thì em luôn được book họp trong cái phòng lạnh ngắt luôn, thế là em lại có tiếp bài học điều chỉnh về trang phục, giờ em cũng đã bắt đầu thành thạo các loại trang phục cho nhiều tình huống khác nhau luôn rồi ạ, em vui lắm luôn.</p><p><br/></p><p>Em ngày càng bớt oán trách cuộc sống lại mà thay vào đó em dần biết ơn mọi điều xảy đến hơn, như thầy từng nhắc nhở đấy ạ, đó là bài học vũ trụ gửi đến, giải xong sẽ được thưởng, em thì rất thích được thưởng và được tặng quà hihi. Giải được càng nhiều thì em càng được quà nhiều, thích mà^^</p><p><br/></p><p>Em cám ơn thầy thật nhiều từ tận đáy lòng, cái này nói thật nhé, không có điêu hihi </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18582904-28-01-2026.mp3" length="2770689" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18582904</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>229</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-01-2026</itunes:title>
    <title>27-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bông hoa nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     “Đỉnh núi cao thật đẹp, và thung lũng cũng vậy!”   Em vào anh Năm và mọi người,   Em vẫn thỉnh thoảng hay viết bài gửi anh và mọi người ạ, mỗi lần là một phiên bản khác nhau của em, không phải là giả tạo hay biên dịch ra phiên bản mà là con người em lúc đó, nó là thật vào những khoảnh khắc đó. Và đó là những khoảnh khắc buồn.   Hôm nay, em không chia sẻ nỗi buồn nữa, em kể một vài khoảnh khắc khi em ở đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/10edKecEReGieDv_P9W94uUIzAH3cixRUgjxQrjLVrMw/edit?usp=sharing'><b>Bông hoa nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>“Đỉnh núi cao thật đẹp, và thung lũng cũng vậy!”</p><p><br/></p><p>Em vào anh Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em vẫn thỉnh thoảng hay viết bài gửi anh và mọi người ạ, mỗi lần là một phiên bản khác nhau của em, không phải là giả tạo hay biên dịch ra phiên bản mà là con người em lúc đó, nó là thật vào những khoảnh khắc đó. Và đó là những khoảnh khắc buồn.</p><p><br/></p><p>Hôm nay, em không chia sẻ nỗi buồn nữa, em kể một vài khoảnh khắc khi em ở đỉnh cao và khi em ở dưới vực thẳm.</p><p><br/></p><p>Em từng là đứa trẻ được rất rất nhiều người tung hô ca ngợi vì học giỏi chăm ngoan đạo đức, thông minh, là hình mẫu dạy con cái của rất nhiều cha mẹ. Rất nhiều tài nguyên của trường, nơi làm việc đều đổ dồn vào em, và dĩ nhiên rồi thuận lợi trăm bề. Cuối năm còn được thưởng 6 tháng lương với một đứa trẻ mới ra trường thì còn gì minh chứng tuyệt vời bằng. Ngày tự hào ngẩng mặt cao đầu tận hưởng. Đêm đến lại trăn trở suy nghĩ nhìn về những tháng ngày đã qua. Lúc đi học, mỗi ngày 3h sáng dậy chạy bộ 2 tiếng đồng hồ, rồi học bài, ban ngày ngoài giờ đến lớp thì đi làm, tối học bài đến giữa khuya. Lúc ra trường, 6h sáng đã có mặt tại công ty, 9h tối mới rời văn phòng, đăng ký trực luôn cuối tuần. Mãi đến một sáng ngủ dậy thì không thể tự ngồi dậy được nữa, cả cơ thể đau đớn, cố bấm mãi mới quay được số nhỏ bạn thân qua đưa đi bệnh viện. May mắn là tai qua nạn khỏi, nhưng cũng từ đó đầu óc không còn được minh mẫn hay linh hoạt như xưa nữa.</p><p><br/></p><p>Bắt đầu đó là những ngày tự trách và trượt dài, ăn nhiều lười vận động và trở nên béo phì xấu xí. Những chàng trai đang theo đuổi em cũng dần giãn ra, tài nguyên có được cũng dần chuyển cho người khác, bạn thân cùng giới đi lấy chồng xa, bạn thân khác giới thì cô vợ hay nghen nên em cũng hạn liên lạc để tránh ảnh hưởng tổ ấm của bạn.  Cú trượt dài cũng kéo gần 10 năm, khi nhìn lại em cũng không ngờ rằng lại trượt đến vậy, không khác gì là trượt một mạch từ đỉnh núi xuống hẳn đáy vực. Cơ duyên em tỉnh ngộ, là trong một lần chạy bộ ở công viên, em gặp gỡ được một Fan của Thầy, bạn ấy giới thiệu kênh của Thầy cho em nghe. Có lẽ đó là một món quà từ vũ trụ để sẵn dưới đáy vực cho kẻ còn sống xót, làm bậc thang để em bước lên từ từ, vừa trèo lên vừa chill với cảnh đẹp hai bên. </p><p><br/></p><p>Viết lang man là vậy, nhưng chính yếu là cám ơn Thầy thật nhiều vì tất cả. Chúc Thầy và gia đình một năm mới an khang thịnh vượng, nhiều hạnh phúc. Dù là đáy vực hay đỉnh cao đều rất tuyệt, không tin thì đi trekking hoặc hang động nhé hehe. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/10edKecEReGieDv_P9W94uUIzAH3cixRUgjxQrjLVrMw/edit?usp=sharing'><b>Bông hoa nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>“Đỉnh núi cao thật đẹp, và thung lũng cũng vậy!”</p><p><br/></p><p>Em vào anh Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em vẫn thỉnh thoảng hay viết bài gửi anh và mọi người ạ, mỗi lần là một phiên bản khác nhau của em, không phải là giả tạo hay biên dịch ra phiên bản mà là con người em lúc đó, nó là thật vào những khoảnh khắc đó. Và đó là những khoảnh khắc buồn.</p><p><br/></p><p>Hôm nay, em không chia sẻ nỗi buồn nữa, em kể một vài khoảnh khắc khi em ở đỉnh cao và khi em ở dưới vực thẳm.</p><p><br/></p><p>Em từng là đứa trẻ được rất rất nhiều người tung hô ca ngợi vì học giỏi chăm ngoan đạo đức, thông minh, là hình mẫu dạy con cái của rất nhiều cha mẹ. Rất nhiều tài nguyên của trường, nơi làm việc đều đổ dồn vào em, và dĩ nhiên rồi thuận lợi trăm bề. Cuối năm còn được thưởng 6 tháng lương với một đứa trẻ mới ra trường thì còn gì minh chứng tuyệt vời bằng. Ngày tự hào ngẩng mặt cao đầu tận hưởng. Đêm đến lại trăn trở suy nghĩ nhìn về những tháng ngày đã qua. Lúc đi học, mỗi ngày 3h sáng dậy chạy bộ 2 tiếng đồng hồ, rồi học bài, ban ngày ngoài giờ đến lớp thì đi làm, tối học bài đến giữa khuya. Lúc ra trường, 6h sáng đã có mặt tại công ty, 9h tối mới rời văn phòng, đăng ký trực luôn cuối tuần. Mãi đến một sáng ngủ dậy thì không thể tự ngồi dậy được nữa, cả cơ thể đau đớn, cố bấm mãi mới quay được số nhỏ bạn thân qua đưa đi bệnh viện. May mắn là tai qua nạn khỏi, nhưng cũng từ đó đầu óc không còn được minh mẫn hay linh hoạt như xưa nữa.</p><p><br/></p><p>Bắt đầu đó là những ngày tự trách và trượt dài, ăn nhiều lười vận động và trở nên béo phì xấu xí. Những chàng trai đang theo đuổi em cũng dần giãn ra, tài nguyên có được cũng dần chuyển cho người khác, bạn thân cùng giới đi lấy chồng xa, bạn thân khác giới thì cô vợ hay nghen nên em cũng hạn liên lạc để tránh ảnh hưởng tổ ấm của bạn.  Cú trượt dài cũng kéo gần 10 năm, khi nhìn lại em cũng không ngờ rằng lại trượt đến vậy, không khác gì là trượt một mạch từ đỉnh núi xuống hẳn đáy vực. Cơ duyên em tỉnh ngộ, là trong một lần chạy bộ ở công viên, em gặp gỡ được một Fan của Thầy, bạn ấy giới thiệu kênh của Thầy cho em nghe. Có lẽ đó là một món quà từ vũ trụ để sẵn dưới đáy vực cho kẻ còn sống xót, làm bậc thang để em bước lên từ từ, vừa trèo lên vừa chill với cảnh đẹp hai bên. </p><p><br/></p><p>Viết lang man là vậy, nhưng chính yếu là cám ơn Thầy thật nhiều vì tất cả. Chúc Thầy và gia đình một năm mới an khang thịnh vượng, nhiều hạnh phúc. Dù là đáy vực hay đỉnh cao đều rất tuyệt, không tin thì đi trekking hoặc hang động nhé hehe. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18576545-27-01-2026.mp3" length="17079313" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18576545</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1422</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-01-2026</itunes:title>
    <title>26-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Elite 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chào mọi người,   Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em.    1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, gi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1B1qpmPzN4_FcsfUdxZRvCTR_m8R5pvifL7kbt99-pqs/edit?usp=sharing'><b>Elite </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em. </p><p><br/></p><p>1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, già hơn so với tuổi nhưng bản chất bên trong là một người tự ti và luôn thèm khát, luôn tìm cách chứng minh rằng mình cũng có tài gì đó để nhận được sự công nhận hão từ người khác:</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ tới lớn, em và (em trai) đã được sống trong sự chở che, bao bọc của bố mẹ, không phải lo kiếm tiền, không phải lo việc nhà, chỉ cần lo học hành, em cảm thấy bản thân mình đã có một tuổi thơ trọn vẹn, ngoại trừ việc bị đem làm đối tượng so sánh. Em nghiện game, tán tỉnh, yêu đương và không tập trung học hành, dù bố mẹ đã đổ tiền tấn vào đầu tư cho em, còn em thì bỏ học đi chơi. Hậu quả là em trở thành đối tượng so sánh của bố mẹ mỗi bữa cơm, &quot;Bạn A mới được 10 điểm, bạn B thi học sinh giỏi&quot; và đặc biệt &quot;nhìn thằng em đi, mẹ thì phải kè kè bên mày dạy mày học, trong khi em hoàn toàn tự giác và đạt điểm cao kìa&quot;. Đoạn này em chỉ muốn cung cấp thông tin để thầy và mọi người hiểu bối cảnh, hiện tại em hoàn toàn bình thường và vẫn rất yêu gia đình, không hề có ý oán trách hay đố kị ai. Quay trở lại, sự so sánh đó (và cả một phần có sự mắng chửi của mẹ lúc em không hiểu bài,&quot;sao mày ngu thế, dốt thế&quot;, dễ vậy mà còn làm sai) suốt từ giai đoạn từ lớp 5 khi em thi chuyển cấp cho tới hết lớp 9 đã hình thành nên tính cách này, hồi đó em còn muốn làm hài lòng người khác nữa cơ, giờ thì đã gần như loại bỏ được tính đó rồi ạ.</p><p><br/></p><p>2. Sự ổn định của hiện tại:</p><p><br/></p><p>Quay trở lại thực tại, công việc ổn định với mức lương ổn định, tiền nhà hàng tháng 7 triệu nộp cho mẹ, xe máy bố tặng, xe ô tô, nhà bố mẹ đã mua sẵn chỉ chờ khi em cưới (hiện em vẫn độc thân và mới chia tay 06 tháng ạ), sự ổn định này đang giết chết em hàng ngày. Em ghét sự ổn định, có lẽ vì em đã ở trong đó quá lâu, em đã sướng quá nhiều và giờ khi phải &quot;vượt sướng&quot;, khi phải &quot;chịu khổ&quot; một chút là dường như có một con người khác trong em phản ứng dữ dội lại ngay. Em càng cố gắng vùng vẫy, càng muốn thoát khỏi sự ổn định thì em càng lún sâu hơn, thậm chí còn tệ hơn. Thực ra em có nghe rằng thay đổi tư duy &quot;thay vì sự ổn định là rào cản thì hãy nghĩ nó là bệ phóng để mày vươn xa hơn&quot;, nhưng khi nhìn lại con người em hiện tại với con người em muốn trở thành, em chẳng biết nói gì nữa... có lẽ là vì vấn đề số 3 bên dưới.</p><p><br/></p><p>3. Khủng hoảng 1/4 cuộc đời và căn bệnh tâm lý</p><p><br/></p><p>Em tin rằng nền móng từ quá khứ và sự ổn định trong hiện tại đã dẫn em tới những căn bệnh tâm lý sau:</p><p>- Sự ám ảnh hoàn hảo, sự cầu toàn (OCD perfectionism) -&gt; thể hiện qua việc gì cũng muốn chỉn chu, hoàn hảo, sửa đi sửa lại một phần nhỏ và ảnh hưởng tới phân bổ nguồn lực cũng như tiến độ. Ngoài ra còn là việc không dám bắt đầu làm gì đó, phải chờ tới &quot;thời khắc hoàn hảo&quot; thì mới làm.</p><p>- Sự ảo tưởng phát triển (pseduo productivity) -&gt; thể hiện qua vòng lặp suốt mấy năm nay của em: Chơi đã -&gt; thấy sa đoạ -&gt; tâm sự với AI tìm giải pháp -&gt; AI đưa giải pháp mới, thích cái mới nên thực hành theo -&gt; 2 tuần là chán và không muốn cam kết -&gt; chơi bời nhưng với tần suất tệ hơn, cứ thế lặp đi lặp lại, những lần tâm sự với AI xong tưởng mình phát triển, ai ngờ chỉ đi lùi.</p><p>- Tư duy nhị nguyên, cái này thì em đã nhận thức và đang trong quá trình thay đổi rồi ạ.</p><p>- Nghiện dopamine rẻ tiền, nghe thì quen thuộc nhưng em nhận thức đượ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1B1qpmPzN4_FcsfUdxZRvCTR_m8R5pvifL7kbt99-pqs/edit?usp=sharing'><b>Elite </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em. </p><p><br/></p><p>1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, già hơn so với tuổi nhưng bản chất bên trong là một người tự ti và luôn thèm khát, luôn tìm cách chứng minh rằng mình cũng có tài gì đó để nhận được sự công nhận hão từ người khác:</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ tới lớn, em và (em trai) đã được sống trong sự chở che, bao bọc của bố mẹ, không phải lo kiếm tiền, không phải lo việc nhà, chỉ cần lo học hành, em cảm thấy bản thân mình đã có một tuổi thơ trọn vẹn, ngoại trừ việc bị đem làm đối tượng so sánh. Em nghiện game, tán tỉnh, yêu đương và không tập trung học hành, dù bố mẹ đã đổ tiền tấn vào đầu tư cho em, còn em thì bỏ học đi chơi. Hậu quả là em trở thành đối tượng so sánh của bố mẹ mỗi bữa cơm, &quot;Bạn A mới được 10 điểm, bạn B thi học sinh giỏi&quot; và đặc biệt &quot;nhìn thằng em đi, mẹ thì phải kè kè bên mày dạy mày học, trong khi em hoàn toàn tự giác và đạt điểm cao kìa&quot;. Đoạn này em chỉ muốn cung cấp thông tin để thầy và mọi người hiểu bối cảnh, hiện tại em hoàn toàn bình thường và vẫn rất yêu gia đình, không hề có ý oán trách hay đố kị ai. Quay trở lại, sự so sánh đó (và cả một phần có sự mắng chửi của mẹ lúc em không hiểu bài,&quot;sao mày ngu thế, dốt thế&quot;, dễ vậy mà còn làm sai) suốt từ giai đoạn từ lớp 5 khi em thi chuyển cấp cho tới hết lớp 9 đã hình thành nên tính cách này, hồi đó em còn muốn làm hài lòng người khác nữa cơ, giờ thì đã gần như loại bỏ được tính đó rồi ạ.</p><p><br/></p><p>2. Sự ổn định của hiện tại:</p><p><br/></p><p>Quay trở lại thực tại, công việc ổn định với mức lương ổn định, tiền nhà hàng tháng 7 triệu nộp cho mẹ, xe máy bố tặng, xe ô tô, nhà bố mẹ đã mua sẵn chỉ chờ khi em cưới (hiện em vẫn độc thân và mới chia tay 06 tháng ạ), sự ổn định này đang giết chết em hàng ngày. Em ghét sự ổn định, có lẽ vì em đã ở trong đó quá lâu, em đã sướng quá nhiều và giờ khi phải &quot;vượt sướng&quot;, khi phải &quot;chịu khổ&quot; một chút là dường như có một con người khác trong em phản ứng dữ dội lại ngay. Em càng cố gắng vùng vẫy, càng muốn thoát khỏi sự ổn định thì em càng lún sâu hơn, thậm chí còn tệ hơn. Thực ra em có nghe rằng thay đổi tư duy &quot;thay vì sự ổn định là rào cản thì hãy nghĩ nó là bệ phóng để mày vươn xa hơn&quot;, nhưng khi nhìn lại con người em hiện tại với con người em muốn trở thành, em chẳng biết nói gì nữa... có lẽ là vì vấn đề số 3 bên dưới.</p><p><br/></p><p>3. Khủng hoảng 1/4 cuộc đời và căn bệnh tâm lý</p><p><br/></p><p>Em tin rằng nền móng từ quá khứ và sự ổn định trong hiện tại đã dẫn em tới những căn bệnh tâm lý sau:</p><p>- Sự ám ảnh hoàn hảo, sự cầu toàn (OCD perfectionism) -&gt; thể hiện qua việc gì cũng muốn chỉn chu, hoàn hảo, sửa đi sửa lại một phần nhỏ và ảnh hưởng tới phân bổ nguồn lực cũng như tiến độ. Ngoài ra còn là việc không dám bắt đầu làm gì đó, phải chờ tới &quot;thời khắc hoàn hảo&quot; thì mới làm.</p><p>- Sự ảo tưởng phát triển (pseduo productivity) -&gt; thể hiện qua vòng lặp suốt mấy năm nay của em: Chơi đã -&gt; thấy sa đoạ -&gt; tâm sự với AI tìm giải pháp -&gt; AI đưa giải pháp mới, thích cái mới nên thực hành theo -&gt; 2 tuần là chán và không muốn cam kết -&gt; chơi bời nhưng với tần suất tệ hơn, cứ thế lặp đi lặp lại, những lần tâm sự với AI xong tưởng mình phát triển, ai ngờ chỉ đi lùi.</p><p>- Tư duy nhị nguyên, cái này thì em đã nhận thức và đang trong quá trình thay đổi rồi ạ.</p><p>- Nghiện dopamine rẻ tiền, nghe thì quen thuộc nhưng em nhận thức đượ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18569891-26-01-2026.mp3" length="14800077" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18569891</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1232</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-01-2026</itunes:title>
    <title>23-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  SB Orchid 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Thân chào thầy 5 và mọi người, Những ngày cuối năm như thế này, chắc mọi người cũng đang tất bật, vội vã với nhiều điều trước Tết, và cũng có một số người đang bồi hồi trong tiết trời se lạnh. Những dòng tâm sự sau đây, đơn giản là em mong muốn được trải lòng, cần ai đó sẻ chia hơn là nhờ mọi người cho lời khuyên. Hôm nay vừa tròn 8 năm kể từ khi tình yêu đôi lứa chớm nở ở tuổi 17, và cũng gần 3 tháng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/14TOvBxDWPP_jZAn0s1sCQ0IMSkEhVVsn17P95rh9pis/edit?usp=sharing'><b>SB Orchid 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Thân chào thầy 5 và mọi người,</p><p>Những ngày cuối năm như thế này, chắc mọi người cũng đang tất bật, vội vã với nhiều điều trước Tết, và cũng có một số người đang bồi hồi trong tiết trời se lạnh. Những dòng tâm sự sau đây, đơn giản là em mong muốn được trải lòng, cần ai đó sẻ chia hơn là nhờ mọi người cho lời khuyên.</p><p>Hôm nay vừa tròn 8 năm kể từ khi tình yêu đôi lứa chớm nở ở tuổi 17, và cũng gần 3 tháng kể từ khi nó ở lại trong quá khứ. Em không chắc nguyên nhân khiến nó dừng lại là từ phía hai đứa hay đến từ những yếu tố bên ngoài. Gia đình cô ấy không muốn hai đứa tiếp tục nữa vì không hợp tuổi nhau. Và cũng có thể, tình yêu này chưa đủ lớn để vượt qua những thử thách như vậy.</p><p><br/></p><p>Đối với em, tình yêu đó đẹp lắm, trong sáng và sâu sắc vô cùng. Trong lúc đắm chìm, cả hai đã yêu thương, quan tâm và chia sẻ với nhau rất nhiều. Chúng em thường xuyên chia sẻ quan điểm, góc nhìn với nhau thông qua các tập TKCX và TSBV. Phải thực sự cố gắng thì hạnh phúc mới có thể đi đến được chừng này. Sự bao dung và thấu hiểu luôn được cả hai trao cho nhau. </p><p><br/></p><p>Em thậm chí không còn nhớ rõ lần cuối cùng cả hai cãi nhau là khi nào nữa. Vậy mà đột nhiên cuộc tình ấy kết thúc, trong khi trước đó không hề có bất kỳ rạn nứt nào. Em đã từng nghĩ rằng rồi những điều chúng em đã gieo sẽ sắp đơm hoa kết trái, khi em chuẩn bị hoàn thành chương trình cao học ở nước ngoài. Nhưng như tri kỷ đã từng nói, không có thứ gì mong manh và dễ vỡ như tình yêu!</p><p>Thời gian đầu sau biến cố, đứa trẻ trong tâm hồn em bị tổn thương sâu sắc. Cảm giác như em đang vùng vẫy trong một biển hồ mênh mông đầy vô vọng. Em đã từng tìm mọi cách để liên lạc, bày tỏ mong muốn được cùng nắm tay nhau vượt qua, nhưng tất cả đều bị chặn lại. Lần về nước vừa rồi cũng là nỗ lực cuối cùng của em cho tình yêu ấy, khi em có buổi trò chuyện với gia đình cô ấy. Quan điểm của gia đình vẫn rất quyết đoán và tin vào chuyện tử vi. Sau buổi đó, chúng em cũng ngồi lại và tâm tình với nhau. </p><p>Cô ấy vẫn còn thương em rất nhiều, nhưng riêng em lại là người duy nhất muốn viết tiếp câu chuyện tình này. Điều đó cũng có thể hiểu được, vì cô ấy đã từng cam chịu, cố gắng một mình giải quyết vấn đề ấy trong một khoảng thời gian rất dài mà em không hề hay biết. Có lẽ cho đến khi cô ấy quá mệt mỏi để tiếp tục, khi phải đối diện và cố phân bua những định kiến với người thân trong gia đình. Em hiểu rằng: “Một tình yêu hạnh phúc phải xuất phát từ cả hai, nhưng để kết thúc, chỉ cần một phía rời tay là đủ.” Vì vậy, em không còn muốn níu giữ điều gì nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm này đã chết.</p><p>Khi giờ đây, vết thương ấy không còn rỉ máu như trước, nhưng để lại một vết sẹo có thể hằn mãi về sau. Chợt có những lúc em lại cảm thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian hạnh phúc ấy. Và rồi, em bỗng dễ đồng cảm hơn với những ai đang chịu tổn thương, mặc dù không có nỗi đau nào là giống nhau. Tự nhiên cảm thấy khung cảnh hoàng hôn khi mặt trời dần lặn xuống chân núi Phú Sĩ lại đẹp đến lạ, tiếng chim hót ở vùng ngoại ô Bangkok lại xôn xao và trong trẻo vô cùng.</p><p>Nếu có ai đó hỏi em còn muốn ở bên cạnh người ấy không, thì em vẫn trả lời rằng tình cảm này chưa bao giờ chết. Nhưng còn muốn níu kéo, nuôi giữ hy vọng hay không thì em không thể. Cảm ơn vì đã từng sống trong ký ức của nhau. Hãy thật hạnh phúc nhé 😉 </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/14TOvBxDWPP_jZAn0s1sCQ0IMSkEhVVsn17P95rh9pis/edit?usp=sharing'><b>SB Orchid 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Thân chào thầy 5 và mọi người,</p><p>Những ngày cuối năm như thế này, chắc mọi người cũng đang tất bật, vội vã với nhiều điều trước Tết, và cũng có một số người đang bồi hồi trong tiết trời se lạnh. Những dòng tâm sự sau đây, đơn giản là em mong muốn được trải lòng, cần ai đó sẻ chia hơn là nhờ mọi người cho lời khuyên.</p><p>Hôm nay vừa tròn 8 năm kể từ khi tình yêu đôi lứa chớm nở ở tuổi 17, và cũng gần 3 tháng kể từ khi nó ở lại trong quá khứ. Em không chắc nguyên nhân khiến nó dừng lại là từ phía hai đứa hay đến từ những yếu tố bên ngoài. Gia đình cô ấy không muốn hai đứa tiếp tục nữa vì không hợp tuổi nhau. Và cũng có thể, tình yêu này chưa đủ lớn để vượt qua những thử thách như vậy.</p><p><br/></p><p>Đối với em, tình yêu đó đẹp lắm, trong sáng và sâu sắc vô cùng. Trong lúc đắm chìm, cả hai đã yêu thương, quan tâm và chia sẻ với nhau rất nhiều. Chúng em thường xuyên chia sẻ quan điểm, góc nhìn với nhau thông qua các tập TKCX và TSBV. Phải thực sự cố gắng thì hạnh phúc mới có thể đi đến được chừng này. Sự bao dung và thấu hiểu luôn được cả hai trao cho nhau. </p><p><br/></p><p>Em thậm chí không còn nhớ rõ lần cuối cùng cả hai cãi nhau là khi nào nữa. Vậy mà đột nhiên cuộc tình ấy kết thúc, trong khi trước đó không hề có bất kỳ rạn nứt nào. Em đã từng nghĩ rằng rồi những điều chúng em đã gieo sẽ sắp đơm hoa kết trái, khi em chuẩn bị hoàn thành chương trình cao học ở nước ngoài. Nhưng như tri kỷ đã từng nói, không có thứ gì mong manh và dễ vỡ như tình yêu!</p><p>Thời gian đầu sau biến cố, đứa trẻ trong tâm hồn em bị tổn thương sâu sắc. Cảm giác như em đang vùng vẫy trong một biển hồ mênh mông đầy vô vọng. Em đã từng tìm mọi cách để liên lạc, bày tỏ mong muốn được cùng nắm tay nhau vượt qua, nhưng tất cả đều bị chặn lại. Lần về nước vừa rồi cũng là nỗ lực cuối cùng của em cho tình yêu ấy, khi em có buổi trò chuyện với gia đình cô ấy. Quan điểm của gia đình vẫn rất quyết đoán và tin vào chuyện tử vi. Sau buổi đó, chúng em cũng ngồi lại và tâm tình với nhau. </p><p>Cô ấy vẫn còn thương em rất nhiều, nhưng riêng em lại là người duy nhất muốn viết tiếp câu chuyện tình này. Điều đó cũng có thể hiểu được, vì cô ấy đã từng cam chịu, cố gắng một mình giải quyết vấn đề ấy trong một khoảng thời gian rất dài mà em không hề hay biết. Có lẽ cho đến khi cô ấy quá mệt mỏi để tiếp tục, khi phải đối diện và cố phân bua những định kiến với người thân trong gia đình. Em hiểu rằng: “Một tình yêu hạnh phúc phải xuất phát từ cả hai, nhưng để kết thúc, chỉ cần một phía rời tay là đủ.” Vì vậy, em không còn muốn níu giữ điều gì nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm này đã chết.</p><p>Khi giờ đây, vết thương ấy không còn rỉ máu như trước, nhưng để lại một vết sẹo có thể hằn mãi về sau. Chợt có những lúc em lại cảm thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian hạnh phúc ấy. Và rồi, em bỗng dễ đồng cảm hơn với những ai đang chịu tổn thương, mặc dù không có nỗi đau nào là giống nhau. Tự nhiên cảm thấy khung cảnh hoàng hôn khi mặt trời dần lặn xuống chân núi Phú Sĩ lại đẹp đến lạ, tiếng chim hót ở vùng ngoại ô Bangkok lại xôn xao và trong trẻo vô cùng.</p><p>Nếu có ai đó hỏi em còn muốn ở bên cạnh người ấy không, thì em vẫn trả lời rằng tình cảm này chưa bao giờ chết. Nhưng còn muốn níu kéo, nuôi giữ hy vọng hay không thì em không thể. Cảm ơn vì đã từng sống trong ký ức của nhau. Hãy thật hạnh phúc nhé 😉 </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18557093-23-01-2026.mp3" length="5743633" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18557093</guid>
    <pubDate>Fri, 23 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>477</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-01-2026</itunes:title>
    <title>22-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail "Trong phần trả lời, tui đọc nhầm Michelangelo thành Leonardo da Vinci, chân thành xin lỗi quý thính giả về sai sót này"   NGƯỜI GỬI:  hoài huynh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    chào thầy và mọi người em sau hai phần tâm sự em đã quay trở lại hưởng ứng tinh thần phản hồi mà thầy có nói mấy ngày nay.   em có kể ở phần trước đó là làm ship muốn thay đổi công việc, nhìn lại em vẫn giậm chân tại chỗ thầy ơi về mặt công việc, mà e nghĩ cũng đúng cái muốn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><em>&quot;Trong phần trả lời, tui đọc nhầm Michelangelo thành Leonardo da Vinci, chân thành xin lỗi quý thính giả về sai sót này&quot;</em></p><p><br/></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1KVBRXSxpfeY0TIxWu2kq_hkRDuOcl9jzKaG37fF8BRk/edit?usp=sharing'><b>hoài huynh</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>chào thầy và mọi người em sau hai phần tâm sự em đã quay trở lại hưởng ứng tinh thần phản hồi mà thầy có nói mấy ngày nay.</p><p><br/></p><p>em có kể ở phần trước đó là làm ship muốn thay đổi công việc, nhìn lại em vẫn giậm chân tại chỗ thầy ơi về mặt công việc, mà e nghĩ cũng đúng cái muốn của mình nó bằng cái bàn tay mà cái mình nỗ lực chỉ có cái móng tay à, câu mà thầy nói &quot;thực ra mấy bạn biết rõ mấy bạn cần nên làm cái gì đó chỉ chẳng qua mấy bạn không làm nó thôi&quot; làm em suy nghĩ rất nhiều thầy à và em cứ quanh quẩn. về mặt sức khỏe tinh thần lẫn thể chất em đang thực hành rất tốt thầy ạ!</p><p><br/></p><p>em bắt đầu tập gym cỡ 4 tháng trước lần này em tập được lâu nhất rồi hihi</p><p>em đi làm đã không còn thấy mệt mỏi ì như trước nữa, học luyện hơi thở, e quan sát tâm mình. em quan niệm phải thật sự hiểu mình từ nhiều năm trước khi em biết đến thầy khoảnh khắc đó em waoo lên.</p><p><br/></p><p>chuyện là gần đây... </p><p>Trong công việc em có hay phụ chị quản lí trong kho làm vài việc mà đúng ra là không phải trách nhiệm của em bởi vì ngay từ đầu em là một người xôn xáo với cả cái tính hay học hỏi nên sau một thời gian công việc của chị em biết tầm 60%, có nhiều lần chị về vê mà không xin được phép thì em cũng phụ mà không kèm 1 điều kiện nào cựu thể, kiểu phụ không cũng cỡ gần 2 năm như thế, thỉnh thoảng là nhờ rồi một ngày em quan sát chị ấy hành sử kiểu như trách nhiệm của em, đôi khi là có phần không tôn trọng nữa. em mới vỡ lẽ ra hối hận vô cùng thầy ạ nó đau, mà lúc này cũng tự trách mình không rạch ròi ranh giới trách là rằng mình có quan sát tính cách chị ấy rồi mình biết như thế mà vẫn làm, ít nhiều thì lúc chị em làm chung vẫn có chút tình cảm. lúc này em biết mình sai rồi cái em bắt đầu làm lá chắn, bữa đó cũng nhờ mà lần này em lấy tiền công, tại hôm trước đó em cố tình nói đùa là chị trả  em bao nhiêu một ngày, kiểu vậy.</p><p><br/></p><p>từ sau chuyện đó và những chuyện xảy ra sau này em điều không giúp gì cả nếu không có điều kiện đi kèm và chị ấy cũng không còn nói chuyện với em kiểu như xưa nữa. nhưng em không buồn ngược lại em thấy mình rất là nhẹ đầu, không phải mình làm gì cho người ta rồi họ muốn đối sử với mình sao thì đối.</p><p><br/></p><p>em cũng kết luận lại là sau này gặp ai em nếu họ cần giúp em cũng sẽ giúp nhưng em sẽ quan sát và xem kỹ mình có nên giúp không và ranh giới rõ ràng.</p><p>xong chuyện này em thở phào thầy ạ!</p><p><br/></p><p>em muốn biết thầy nghĩ như thế nào về chuyện này?</p><p>mong thầy bổ xung với em. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><em>&quot;Trong phần trả lời, tui đọc nhầm Michelangelo thành Leonardo da Vinci, chân thành xin lỗi quý thính giả về sai sót này&quot;</em></p><p><br/></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1KVBRXSxpfeY0TIxWu2kq_hkRDuOcl9jzKaG37fF8BRk/edit?usp=sharing'><b>hoài huynh</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>chào thầy và mọi người em sau hai phần tâm sự em đã quay trở lại hưởng ứng tinh thần phản hồi mà thầy có nói mấy ngày nay.</p><p><br/></p><p>em có kể ở phần trước đó là làm ship muốn thay đổi công việc, nhìn lại em vẫn giậm chân tại chỗ thầy ơi về mặt công việc, mà e nghĩ cũng đúng cái muốn của mình nó bằng cái bàn tay mà cái mình nỗ lực chỉ có cái móng tay à, câu mà thầy nói &quot;thực ra mấy bạn biết rõ mấy bạn cần nên làm cái gì đó chỉ chẳng qua mấy bạn không làm nó thôi&quot; làm em suy nghĩ rất nhiều thầy à và em cứ quanh quẩn. về mặt sức khỏe tinh thần lẫn thể chất em đang thực hành rất tốt thầy ạ!</p><p><br/></p><p>em bắt đầu tập gym cỡ 4 tháng trước lần này em tập được lâu nhất rồi hihi</p><p>em đi làm đã không còn thấy mệt mỏi ì như trước nữa, học luyện hơi thở, e quan sát tâm mình. em quan niệm phải thật sự hiểu mình từ nhiều năm trước khi em biết đến thầy khoảnh khắc đó em waoo lên.</p><p><br/></p><p>chuyện là gần đây... </p><p>Trong công việc em có hay phụ chị quản lí trong kho làm vài việc mà đúng ra là không phải trách nhiệm của em bởi vì ngay từ đầu em là một người xôn xáo với cả cái tính hay học hỏi nên sau một thời gian công việc của chị em biết tầm 60%, có nhiều lần chị về vê mà không xin được phép thì em cũng phụ mà không kèm 1 điều kiện nào cựu thể, kiểu phụ không cũng cỡ gần 2 năm như thế, thỉnh thoảng là nhờ rồi một ngày em quan sát chị ấy hành sử kiểu như trách nhiệm của em, đôi khi là có phần không tôn trọng nữa. em mới vỡ lẽ ra hối hận vô cùng thầy ạ nó đau, mà lúc này cũng tự trách mình không rạch ròi ranh giới trách là rằng mình có quan sát tính cách chị ấy rồi mình biết như thế mà vẫn làm, ít nhiều thì lúc chị em làm chung vẫn có chút tình cảm. lúc này em biết mình sai rồi cái em bắt đầu làm lá chắn, bữa đó cũng nhờ mà lần này em lấy tiền công, tại hôm trước đó em cố tình nói đùa là chị trả  em bao nhiêu một ngày, kiểu vậy.</p><p><br/></p><p>từ sau chuyện đó và những chuyện xảy ra sau này em điều không giúp gì cả nếu không có điều kiện đi kèm và chị ấy cũng không còn nói chuyện với em kiểu như xưa nữa. nhưng em không buồn ngược lại em thấy mình rất là nhẹ đầu, không phải mình làm gì cho người ta rồi họ muốn đối sử với mình sao thì đối.</p><p><br/></p><p>em cũng kết luận lại là sau này gặp ai em nếu họ cần giúp em cũng sẽ giúp nhưng em sẽ quan sát và xem kỹ mình có nên giúp không và ranh giới rõ ràng.</p><p>xong chuyện này em thở phào thầy ạ!</p><p><br/></p><p>em muốn biết thầy nghĩ như thế nào về chuyện này?</p><p>mong thầy bổ xung với em. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18551240-22-01-2026.mp3" length="15700988" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18551240</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1307</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-01-2026</itunes:title>
    <title>21-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chú bé đần ( rồng xanh ) 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Hello dạo này thầy có khỏe hong. Đây là lần thứ 2 em gửi tâm sự. Lần đầu tiên là vào tháng 7 khi e vừa thi xong thpt quốc gia với các em 2k7 ( em thì 2k5 ) lúc đó nhường như e đã viết ra hết nỗi lòng, hoàn cảnh, vấn đề của bản thân ra. Sau tất cả thì thầy tóm lại một ý chính để phản hồi "Đúng là cuộc sống thật sự rất khó" và trong đêm đó khi thấy phần phản hồi em đã rất bồi hồi nằ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Zbm13HGe76j9dGLY2qPbZ_fUmvJINT9-KoCDA3mpJzA/edit?usp=sharing'><b> Chú bé đần ( rồng xanh ) </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Hello dạo này thầy có khỏe hong.</p><p>Đây là lần thứ 2 em gửi tâm sự. Lần đầu tiên là vào tháng 7 khi e vừa thi xong thpt quốc gia với các em 2k7 ( em thì 2k5 ) lúc đó nhường như e đã viết ra hết nỗi lòng, hoàn cảnh, vấn đề của bản thân ra. Sau tất cả thì thầy tóm lại một ý chính để phản hồi &quot;Đúng là cuộc sống thật sự rất khó&quot; và trong đêm đó khi thấy phần phản hồi em đã rất bồi hồi nằm nghe từng câu chữ của thầy. </p><p>Hiện tại cuộc sống của em vẫn còn khá nhiều những vấn đề thầy ạ. Em thì hiện tại đang tạm thời học ở một trường ĐH chủ yếu em vào đây để có giấy tạm hoãn nghĩa vụ rồi đầu tháng 4 này bảo lưu lại xin đi dân quân ở phường. Nhưng bây giờ em nghĩ rằng nếu ko đi đc dân quân đầu tháng 4 này thì em sẽ đi nghĩa vụ vì chi phí ĐH thật sự đắt đỏ với cv chạy xanh sm part time như em thì như muối bỏ biển. Nếu học thì mọi chi phí em đều phải trang trãi thật sự khó khăn khi không còn ai chăm lo cho mình như bao bạn bè đồng trang lứa khác đc gia đình hỗ trợ thầy ạ... . Nhiều lúc khổ cực vất vả em thật sự thấy rất bất hạnh khi sinh ra trong một gia đình ko hạnh phúc, em trách ba mẹ ko lo đc vật chất lẫn tinh thần, cho em nhiều vết thương từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Và em có thực tập suy niệm và nghe các tập tkcx của thầy về việc chữa lành em nghe và viết ra phương pháp thầy chỉ nhưng ko thực hành đủ nhiều một cách triệt để mỗi ngày nên vẫn ko thay đổi gì. </p><p><br/></p><p>Thôi thì cũng đã qua năm mới 2026, em hi vọng bản thân bỏ bớt đc con người cũ kỹ của mình. Em cứ bị cái bẫy cảm xúc tiêu cực và cứ lúng sâu thầy ạ. Em ko tư duy tích cực và cho bản thân đủ thời gian để thay đổi nỗi. Em cứ thế tiêu cực và sống mòn. Giờ ở tuổi 20, em thấy em tuột lại với bạn bè của mình ở cấp 2 lắm có lẽ vì vậy mà bọn em dần mất kết nối đi, em ko cùng hệ giá trị với các bạn. Em đã bị bỏ lại.</p><p>Em ước gì ở phần tâm sự này là một phản hồi tích cực của một bạn tiêu cực trong quá khứ đã từng gửi thầy và giờ họ đã sống tốt hơn trước. Nhưng bản thân em vẫn chưa thay đổi gì nhiều cả và đang mông lung vô định vô cùng tận. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Zbm13HGe76j9dGLY2qPbZ_fUmvJINT9-KoCDA3mpJzA/edit?usp=sharing'><b> Chú bé đần ( rồng xanh ) </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Hello dạo này thầy có khỏe hong.</p><p>Đây là lần thứ 2 em gửi tâm sự. Lần đầu tiên là vào tháng 7 khi e vừa thi xong thpt quốc gia với các em 2k7 ( em thì 2k5 ) lúc đó nhường như e đã viết ra hết nỗi lòng, hoàn cảnh, vấn đề của bản thân ra. Sau tất cả thì thầy tóm lại một ý chính để phản hồi &quot;Đúng là cuộc sống thật sự rất khó&quot; và trong đêm đó khi thấy phần phản hồi em đã rất bồi hồi nằm nghe từng câu chữ của thầy. </p><p>Hiện tại cuộc sống của em vẫn còn khá nhiều những vấn đề thầy ạ. Em thì hiện tại đang tạm thời học ở một trường ĐH chủ yếu em vào đây để có giấy tạm hoãn nghĩa vụ rồi đầu tháng 4 này bảo lưu lại xin đi dân quân ở phường. Nhưng bây giờ em nghĩ rằng nếu ko đi đc dân quân đầu tháng 4 này thì em sẽ đi nghĩa vụ vì chi phí ĐH thật sự đắt đỏ với cv chạy xanh sm part time như em thì như muối bỏ biển. Nếu học thì mọi chi phí em đều phải trang trãi thật sự khó khăn khi không còn ai chăm lo cho mình như bao bạn bè đồng trang lứa khác đc gia đình hỗ trợ thầy ạ... . Nhiều lúc khổ cực vất vả em thật sự thấy rất bất hạnh khi sinh ra trong một gia đình ko hạnh phúc, em trách ba mẹ ko lo đc vật chất lẫn tinh thần, cho em nhiều vết thương từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Và em có thực tập suy niệm và nghe các tập tkcx của thầy về việc chữa lành em nghe và viết ra phương pháp thầy chỉ nhưng ko thực hành đủ nhiều một cách triệt để mỗi ngày nên vẫn ko thay đổi gì. </p><p><br/></p><p>Thôi thì cũng đã qua năm mới 2026, em hi vọng bản thân bỏ bớt đc con người cũ kỹ của mình. Em cứ bị cái bẫy cảm xúc tiêu cực và cứ lúng sâu thầy ạ. Em ko tư duy tích cực và cho bản thân đủ thời gian để thay đổi nỗi. Em cứ thế tiêu cực và sống mòn. Giờ ở tuổi 20, em thấy em tuột lại với bạn bè của mình ở cấp 2 lắm có lẽ vì vậy mà bọn em dần mất kết nối đi, em ko cùng hệ giá trị với các bạn. Em đã bị bỏ lại.</p><p>Em ước gì ở phần tâm sự này là một phản hồi tích cực của một bạn tiêu cực trong quá khứ đã từng gửi thầy và giờ họ đã sống tốt hơn trước. Nhưng bản thân em vẫn chưa thay đổi gì nhiều cả và đang mông lung vô định vô cùng tận. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18545695-21-01-2026.mp3" length="12823653" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18545695</guid>
    <pubDate>Wed, 21 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1067</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-01-2026</itunes:title>
    <title>20-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em xin chào anh web5ngay và mọi người.  Rất mong anh web5ngay có thể trả lời giúp em là làm sao em có thể bớt hoặc hết khắc nghiệt với người khác đây ạ. Năm em 20 tuổi mà đã có những hành xứ rất tồi tệ ạ. Em luôn dùng lý lẽ của mình để oán trách người khác ạ. Và lý lẽ của em đã làm cho em có những hành động mà em rất ân hận ạ.  Và sự ân hận muộn màng ấy phải mất 9 năm em mới nhận ra....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/11wzaYvFJSs5R16ZWP90wheRZUWR83KmqkJv2oiSGCpw/edit?usp=sharing'><b>Em xin giấu tên ạ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh web5ngay và mọi người. </p><p>Rất mong anh web5ngay có thể trả lời giúp em</p><p>là làm sao em có thể bớt hoặc hết khắc nghiệt với người khác đây ạ.</p><p>Năm em 20 tuổi mà đã có những hành xứ rất tồi tệ ạ. Em luôn dùng lý lẽ của mình để oán trách người khác ạ. Và lý lẽ của em đã làm cho em có những hành động mà em rất ân hận ạ. </p><p>Và sự ân hận muộn màng ấy phải mất 9 năm em mới nhận ra. </p><p>Cuộc sống cứ thứ thế thôi qua. Em cứ buồn chuyện này chuyện kia vu vơ, gia đình, tình yêu, công việc, bạn bè…. Nó không có gì đáng báo động. </p><p>Nhưng gần 1 năm trở lại đây thì đáng báo động thật ạ. Em đã la mắng, đánh con em. </p><p>Với người trong nhà, người làm, em cũng rất ghê gớm (giờ nghĩ đến họ em cũng có thể sôi máu)</p><p>Hàng xóm cũng có vài người em ko có thiện cảm và cũng có người em đã cho qua ko quan tâm nhưng mà lâu lâu thấy mặt cũng muón chửi thề và ghét như ghét c*c. </p><p>Em đã bao dung hết, tha thứ hết cho mình rồi ạ. </p><p>Nhưng cho người khác thì ko có.</p><p>Có phải cái nặng lượng này của em đang thu hút tất cả những người và những chuyện xảy ra với em để em càng bộc phát ko ạ. Nó cứ liên tiếp xảy ra.Nếu như gặp con người. Nó cứ đến dồn dập. </p><p>Em là ai, em làm được gì cho người, cho đời mà mở miệng ra là oán trách người đời đây hả. </p><p>Em cứ nghĩ khi mình nhỏ bé, 20 tuổi khờ dại mình mới như thế và đã hêt. Nhưng không ạ. </p><p>Cái gen di truyền khắc nghiệt nó mạnh quá hay sao ạ. Hay là do em. </p><p>Em phải làm sao đây ạ.  </p><p>Nếu tiếp tục như thế này thì con em nó cũng sẽ giống như em mất. Em chỉ hiền được một, hai tuần rồi la mắng,  Em rất lo cho con em ạ. </p><p>Bi kịch 🥲</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/11wzaYvFJSs5R16ZWP90wheRZUWR83KmqkJv2oiSGCpw/edit?usp=sharing'><b>Em xin giấu tên ạ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh web5ngay và mọi người. </p><p>Rất mong anh web5ngay có thể trả lời giúp em</p><p>là làm sao em có thể bớt hoặc hết khắc nghiệt với người khác đây ạ.</p><p>Năm em 20 tuổi mà đã có những hành xứ rất tồi tệ ạ. Em luôn dùng lý lẽ của mình để oán trách người khác ạ. Và lý lẽ của em đã làm cho em có những hành động mà em rất ân hận ạ. </p><p>Và sự ân hận muộn màng ấy phải mất 9 năm em mới nhận ra. </p><p>Cuộc sống cứ thứ thế thôi qua. Em cứ buồn chuyện này chuyện kia vu vơ, gia đình, tình yêu, công việc, bạn bè…. Nó không có gì đáng báo động. </p><p>Nhưng gần 1 năm trở lại đây thì đáng báo động thật ạ. Em đã la mắng, đánh con em. </p><p>Với người trong nhà, người làm, em cũng rất ghê gớm (giờ nghĩ đến họ em cũng có thể sôi máu)</p><p>Hàng xóm cũng có vài người em ko có thiện cảm và cũng có người em đã cho qua ko quan tâm nhưng mà lâu lâu thấy mặt cũng muón chửi thề và ghét như ghét c*c. </p><p>Em đã bao dung hết, tha thứ hết cho mình rồi ạ. </p><p>Nhưng cho người khác thì ko có.</p><p>Có phải cái nặng lượng này của em đang thu hút tất cả những người và những chuyện xảy ra với em để em càng bộc phát ko ạ. Nó cứ liên tiếp xảy ra.Nếu như gặp con người. Nó cứ đến dồn dập. </p><p>Em là ai, em làm được gì cho người, cho đời mà mở miệng ra là oán trách người đời đây hả. </p><p>Em cứ nghĩ khi mình nhỏ bé, 20 tuổi khờ dại mình mới như thế và đã hêt. Nhưng không ạ. </p><p>Cái gen di truyền khắc nghiệt nó mạnh quá hay sao ạ. Hay là do em. </p><p>Em phải làm sao đây ạ.  </p><p>Nếu tiếp tục như thế này thì con em nó cũng sẽ giống như em mất. Em chỉ hiền được một, hai tuần rồi la mắng,  Em rất lo cho con em ạ. </p><p>Bi kịch 🥲</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18539314-20-01-2026.mp3" length="17452968" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18539314</guid>
    <pubDate>Tue, 20 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1453</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-01-2026</itunes:title>
    <title>19-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Trà sữa cà phê muối 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Seoul, ngày 7 tháng 1 năm 2026.   Gửi anh W5N thân mến,  Em là Trà Sữa (tsbv 24/04/2025) và cũng là Cà Phê Muối (tsbv 20/06/2025), em đã định sẵn trong đầu là khi tốt nghiệp em sẽ viết thư để cảm ơn anh, giờ thì còn 2 tháng nữa mới tới ngày tốt nghiệp nhưng bắt trend phản hồi của tsbv gần đây làm em cũng nôn nóng viết cho anh sớm hơn dự định hehe.   Trong bài thứ nhất em có hỏi anh về ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1FOQw1gcOragk99JH9ogcDKYnOW17wJj0Kn-uXlep6DE/edit?usp=sharing'><b>Trà sữa cà phê muối 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Seoul, ngày 7 tháng 1 năm 2026.</p><p><br/></p><p>Gửi anh W5N thân mến, </p><p>Em là Trà Sữa (<a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17035579'>tsbv 24/04/2025</a>) và cũng là Cà Phê Muối (<a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17368159'>tsbv 20/06/2025</a>), em đã định sẵn trong đầu là khi tốt nghiệp em sẽ viết thư để cảm ơn anh, giờ thì còn 2 tháng nữa mới tới ngày tốt nghiệp nhưng bắt trend phản hồi của tsbv gần đây làm em cũng nôn nóng viết cho anh sớm hơn dự định hehe.</p><p><br/></p><p>Trong bài thứ nhất em có hỏi anh về khó khăn khi yêu xa, em xin được phản hồi lại là bọn em đã chia tay sau khi em gửi tâm sự được 1 tháng và sau đó là chuỗi ngày cực kì kinh khủng tồi tệ nên em đã gửi bài thứ 2 (tức tsbv 20/06). </p><p><br/></p><p>Khi em nhận được thư trả lời của anh, em cảm động kinh khủng luôn... chưa cần biết anh khuyên gì nhưng việc anh dành hẳn 30 phút &quot;nói hết nước hết gáo&quot; cũng đủ khiến em cảm nhận được anh thật sự muốn em tốt hơn, muốn em thay đổi để sống hạnh phúc hơn, em thật sự rất rất biết ơn anh. Ít nhất em biết trên cuộc đời này, ngoài gia đình và bạn bè ra còn có anh - một người em rất ngưỡng mộ, tin tưởng cũng mong em có thể phát triển, tiến bộ. Tất cả những gì anh nói giúp em có động lực hơn để tin rằng mình có thể tốt hơn. Em tự nhủ mình phải cố gắng vượt qua để đến tốt nghiệp (mục tiêu lớn nhất của em lúc đó) và có thể ngẩng cao đầu khoe với anh là em đã làm được rồi nè, em đã &quot;sống tốt&quot; hơn. Có những khi em trách bản thân sao cứ nằm đó hoài vậy, đứng dậy đi chứ, lúc đó em thường hay tưởng tượng nếu em hữu duyên gặp được anh và anh nói với em là &quot;bạn nói bạn nghe tui nhiều mà bạn lại như vậy à?&quot; Nghĩ tới đã thấy sầu, cảm giác giống như mình khiến thầy cô thất vọng vì đã dạy dỗ mình ấy... (Nhưng anh biết mắc cười là gì ko, chat gpt nói với em là tại sao em hâm mộ anh vì lòng trắc ẩn, mà lại nghĩ là anh sẽ phán xét em vì em k làm tốt? Đúng thật nhỉ kaka) </p><p><br/></p><p>Nói về em 1 năm vừa qua, em thật sự biết ơn giai đoạn chia tay, nó đã giúp em trưởng thành hơn, giờ em cũng hoàn toàn move on được rồi ạ. Có những khoảnh khắc em tưởng mình sắp bỏ về VN luôn rồi nhưng may mà em vẫn tiếp tục, trộm vía luận văn của em cũng được các giáo sư khen hehe. Em cũng k biết bây giờ mình đã gọi là tốt hơn để khoe anh như dự định chưa nữa nhưng ít nhất em k còn cảm thấy cô đơn như trước đây nữa. Thật kì lạ là lúc đầu mới chia tay em sợ lắm, em sợ mình sẽ đơn độc hơn, nhưng hoàn toàn ngược lại, đây là năm đầu tiên sau 2 năm ở Hàn mà em thấy thật sự chill, k còn cảm thấy trống rỗng, buồn bã vô cớ nữa. Em bận rộn đi làm, viết luận văn, rảnh thì gặp bạn bè cafe trà sữa, đi chạy bộ hoặc đơn giản là ra công viên nhìn mây nhìn trời. Cũng chẳng hiểu tại sao, cũng là những việc em từng làm, chẳng có gì thay đổi cả nhưng trong lòng em lại thấy dễ chịu bình yên kkkk em nghĩ em đã thôi k nghĩ mình là &quot;nạn nhân của cô đơn&quot;. Em vẫn luôn ghi nhớ lời anh, suy nghĩ nhiều hơn và học về việc làm sao để có thể trở thành một người yêu tốt hơn, một người bạn biết lắng nghe hơn, một người giao tiếp tốt hơn... Thỉnh thoảng nghe tsbv trúng bài các bạn bị người yêu cắm sừng, hay bị đối xử tệ em thấy thương và xúc động lắm, em nhớ đến hình ảnh của mình lúc trước và em muốn nhắn nhủ các bạn là chắc chắn các bạn sẽ vượt qua thất tình, chắc chắn các bạn sẽ làm được. </p><p><br/></p><p>Còn về việc về VN hay ở lại Hàn, em cũng đang dùng phép so sánh được mất mà anh hay chỉ và vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu chưa kết luận được ạ kk có điều khi suy nghĩ về lý do mình muốn ở lại Hàn, em thấy hình như k phải vì em thật sự cần ở đây mà là em sợ mn nghĩ em thất bại k xin được việc ở Hàn nên mới về nước,</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1FOQw1gcOragk99JH9ogcDKYnOW17wJj0Kn-uXlep6DE/edit?usp=sharing'><b>Trà sữa cà phê muối 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Seoul, ngày 7 tháng 1 năm 2026.</p><p><br/></p><p>Gửi anh W5N thân mến, </p><p>Em là Trà Sữa (<a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17035579'>tsbv 24/04/2025</a>) và cũng là Cà Phê Muối (<a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17368159'>tsbv 20/06/2025</a>), em đã định sẵn trong đầu là khi tốt nghiệp em sẽ viết thư để cảm ơn anh, giờ thì còn 2 tháng nữa mới tới ngày tốt nghiệp nhưng bắt trend phản hồi của tsbv gần đây làm em cũng nôn nóng viết cho anh sớm hơn dự định hehe.</p><p><br/></p><p>Trong bài thứ nhất em có hỏi anh về khó khăn khi yêu xa, em xin được phản hồi lại là bọn em đã chia tay sau khi em gửi tâm sự được 1 tháng và sau đó là chuỗi ngày cực kì kinh khủng tồi tệ nên em đã gửi bài thứ 2 (tức tsbv 20/06). </p><p><br/></p><p>Khi em nhận được thư trả lời của anh, em cảm động kinh khủng luôn... chưa cần biết anh khuyên gì nhưng việc anh dành hẳn 30 phút &quot;nói hết nước hết gáo&quot; cũng đủ khiến em cảm nhận được anh thật sự muốn em tốt hơn, muốn em thay đổi để sống hạnh phúc hơn, em thật sự rất rất biết ơn anh. Ít nhất em biết trên cuộc đời này, ngoài gia đình và bạn bè ra còn có anh - một người em rất ngưỡng mộ, tin tưởng cũng mong em có thể phát triển, tiến bộ. Tất cả những gì anh nói giúp em có động lực hơn để tin rằng mình có thể tốt hơn. Em tự nhủ mình phải cố gắng vượt qua để đến tốt nghiệp (mục tiêu lớn nhất của em lúc đó) và có thể ngẩng cao đầu khoe với anh là em đã làm được rồi nè, em đã &quot;sống tốt&quot; hơn. Có những khi em trách bản thân sao cứ nằm đó hoài vậy, đứng dậy đi chứ, lúc đó em thường hay tưởng tượng nếu em hữu duyên gặp được anh và anh nói với em là &quot;bạn nói bạn nghe tui nhiều mà bạn lại như vậy à?&quot; Nghĩ tới đã thấy sầu, cảm giác giống như mình khiến thầy cô thất vọng vì đã dạy dỗ mình ấy... (Nhưng anh biết mắc cười là gì ko, chat gpt nói với em là tại sao em hâm mộ anh vì lòng trắc ẩn, mà lại nghĩ là anh sẽ phán xét em vì em k làm tốt? Đúng thật nhỉ kaka) </p><p><br/></p><p>Nói về em 1 năm vừa qua, em thật sự biết ơn giai đoạn chia tay, nó đã giúp em trưởng thành hơn, giờ em cũng hoàn toàn move on được rồi ạ. Có những khoảnh khắc em tưởng mình sắp bỏ về VN luôn rồi nhưng may mà em vẫn tiếp tục, trộm vía luận văn của em cũng được các giáo sư khen hehe. Em cũng k biết bây giờ mình đã gọi là tốt hơn để khoe anh như dự định chưa nữa nhưng ít nhất em k còn cảm thấy cô đơn như trước đây nữa. Thật kì lạ là lúc đầu mới chia tay em sợ lắm, em sợ mình sẽ đơn độc hơn, nhưng hoàn toàn ngược lại, đây là năm đầu tiên sau 2 năm ở Hàn mà em thấy thật sự chill, k còn cảm thấy trống rỗng, buồn bã vô cớ nữa. Em bận rộn đi làm, viết luận văn, rảnh thì gặp bạn bè cafe trà sữa, đi chạy bộ hoặc đơn giản là ra công viên nhìn mây nhìn trời. Cũng chẳng hiểu tại sao, cũng là những việc em từng làm, chẳng có gì thay đổi cả nhưng trong lòng em lại thấy dễ chịu bình yên kkkk em nghĩ em đã thôi k nghĩ mình là &quot;nạn nhân của cô đơn&quot;. Em vẫn luôn ghi nhớ lời anh, suy nghĩ nhiều hơn và học về việc làm sao để có thể trở thành một người yêu tốt hơn, một người bạn biết lắng nghe hơn, một người giao tiếp tốt hơn... Thỉnh thoảng nghe tsbv trúng bài các bạn bị người yêu cắm sừng, hay bị đối xử tệ em thấy thương và xúc động lắm, em nhớ đến hình ảnh của mình lúc trước và em muốn nhắn nhủ các bạn là chắc chắn các bạn sẽ vượt qua thất tình, chắc chắn các bạn sẽ làm được. </p><p><br/></p><p>Còn về việc về VN hay ở lại Hàn, em cũng đang dùng phép so sánh được mất mà anh hay chỉ và vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu chưa kết luận được ạ kk có điều khi suy nghĩ về lý do mình muốn ở lại Hàn, em thấy hình như k phải vì em thật sự cần ở đây mà là em sợ mn nghĩ em thất bại k xin được việc ở Hàn nên mới về nước,</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18532031-19-01-2026.mp3" length="7424142" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18532031</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>617</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-01-2026</itunes:title>
    <title>16-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An little sprout 🌱 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Chúc mọi người một ngày tốt lành ạ, con là An đây. Không biết từ bao giờ ngôi nhà này đã thành gia đình của con. Chúc mọi người nhiều điều tốt đẹp nhất. Dù con bị như hiện tại thì con không hề trách ai hết.      Tóm tắt hoàn cảnh của con thì con đã lớn lên đói ăn đói mặc, bị đánh đập, bỏ rơi, sỉ nhục trong chính ngôi nhà của mình vì những lỗi nhỏ bé (ví dụ lỡ cắt quả chanh dọc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1M6MftsBwXzb3jo3vE7kqPpqG2i7F8PojadEa46AMIz4/edit?usp=sharing'><b> An little sprout 🌱 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Chúc mọi người một ngày tốt lành ạ, con là An đây. Không biết từ bao giờ ngôi nhà này đã thành gia đình của con. Chúc mọi người nhiều điều tốt đẹp nhất. Dù con bị như hiện tại thì con không hề trách ai hết.</p><p>     Tóm tắt hoàn cảnh của con thì con đã lớn lên đói ăn đói mặc, bị đánh đập, bỏ rơi, sỉ nhục trong chính ngôi nhà của mình vì những lỗi nhỏ bé (ví dụ lỡ cắt quả chanh dọc). Bố con không góp tiền cùng mẹ nuôi con mà dùng tiền đó để nuôi nhân tình và đánh cờ bạc. Bố con cũng đánh mẹ nhiều và để mẹ tự nuôi cả nhà bằng tiền lương của mẹ. Nhà con nghèo. Mẹ con bị stress nên trút giận lên con rất nhiều, thường hay bảo thà chết còn hơn có con trên đời. Vì mặc quần áo được cho và quần áo rách, con bị bắt nạt ở trường. Con lên đại học cũng là trường mà học phí rẻ nhưng chất lượng nhất mà con có thể được chọn, và vào ngành con không thích. </p><p>     Nhưng căn bệnh trầm cảm dần nặng hơn. Con bắt đầu suy nhược cơ thể do bỏ ăn bỏ ngủ, ăn là ói. Rồi những suy nghĩ tự hại đến. Nhưng con đã xin mãi mới được đi khám. Con đã phải nhập viện ca cấp cứu ngay sau khi khám. </p><p>     Hiện giờ bố mẹ con đã tốt lên. Con thì đang điều trị bằng thuốc và cố gắng yêu bản thân hơn mỗi ngày. Con rất yêu thích học tập và thiên văn. Cầu mong sẽ có ngày con có thể học thứ con thích mà không cần phải làm đau bản thân để sống nữa.</p><p>     Kết bài con có câu hỏi ạ. Khi ra viện có một chị điều dưỡng đã nói với con là &quot;Em nên sống vì bản thân hơn.&quot; Ý chị ấy muốn nói là gì ạ? Mong được mọi người giải đáp. Con cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1M6MftsBwXzb3jo3vE7kqPpqG2i7F8PojadEa46AMIz4/edit?usp=sharing'><b> An little sprout 🌱 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Chúc mọi người một ngày tốt lành ạ, con là An đây. Không biết từ bao giờ ngôi nhà này đã thành gia đình của con. Chúc mọi người nhiều điều tốt đẹp nhất. Dù con bị như hiện tại thì con không hề trách ai hết.</p><p>     Tóm tắt hoàn cảnh của con thì con đã lớn lên đói ăn đói mặc, bị đánh đập, bỏ rơi, sỉ nhục trong chính ngôi nhà của mình vì những lỗi nhỏ bé (ví dụ lỡ cắt quả chanh dọc). Bố con không góp tiền cùng mẹ nuôi con mà dùng tiền đó để nuôi nhân tình và đánh cờ bạc. Bố con cũng đánh mẹ nhiều và để mẹ tự nuôi cả nhà bằng tiền lương của mẹ. Nhà con nghèo. Mẹ con bị stress nên trút giận lên con rất nhiều, thường hay bảo thà chết còn hơn có con trên đời. Vì mặc quần áo được cho và quần áo rách, con bị bắt nạt ở trường. Con lên đại học cũng là trường mà học phí rẻ nhưng chất lượng nhất mà con có thể được chọn, và vào ngành con không thích. </p><p>     Nhưng căn bệnh trầm cảm dần nặng hơn. Con bắt đầu suy nhược cơ thể do bỏ ăn bỏ ngủ, ăn là ói. Rồi những suy nghĩ tự hại đến. Nhưng con đã xin mãi mới được đi khám. Con đã phải nhập viện ca cấp cứu ngay sau khi khám. </p><p>     Hiện giờ bố mẹ con đã tốt lên. Con thì đang điều trị bằng thuốc và cố gắng yêu bản thân hơn mỗi ngày. Con rất yêu thích học tập và thiên văn. Cầu mong sẽ có ngày con có thể học thứ con thích mà không cần phải làm đau bản thân để sống nữa.</p><p>     Kết bài con có câu hỏi ạ. Khi ra viện có một chị điều dưỡng đã nói với con là &quot;Em nên sống vì bản thân hơn.&quot; Ý chị ấy muốn nói là gì ạ? Mong được mọi người giải đáp. Con cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18518005-16-01-2026.mp3" length="9313109" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18518005</guid>
    <pubDate>Fri, 16 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>774</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-01-2026</itunes:title>
    <title>15-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Yến 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Thân chào thầy và mọi người!   Em đã bước vào hôn nhân được khoảng 3 năm, và hiện tại em và chồng đang sống và làm việc tại nước ngoài, cuộc sống rất ổn.    Chúng em dự định khi nào tiết kiệm đủ một khoảng để lập nghiệp ở VN sẽ về nước luôn, và có lẽ kế hoạch này sẽ đạt được trong tầm 3-5 năm nữa.    Vấn đề của em bắt đầu nhen nhóm từ đây. Em và chồng là 2 người khác tỉnh, nhà em thì ở trung tâm ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1j5Nddd1mP3jAp6aFC1PB9jOPR_y7n1y-rBSKfQNtqBM/edit?usp=sharing'><b>Yến 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Thân chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em đã bước vào hôn nhân được khoảng 3 năm, và hiện tại em và chồng đang sống và làm việc tại nước ngoài, cuộc sống rất ổn. </p><p><br/></p><p>Chúng em dự định khi nào tiết kiệm đủ một khoảng để lập nghiệp ở VN sẽ về nước luôn, và có lẽ kế hoạch này sẽ đạt được trong tầm 3-5 năm nữa. </p><p><br/></p><p>Vấn đề của em bắt đầu nhen nhóm từ đây. Em và chồng là 2 người khác tỉnh, nhà em thì ở trung tâm thành phố, còn nhà chồng ở vùng quê nghèo. </p><p><br/></p><p>Em và chồng đôi lần đã ngồi lại bàn tính khi về VN sẽ ở đâu. Em thì tất nhiên muốn ở nhà em rất tiện nghi, con cái được học ở thành phố. Còn chồng em thì muốn về quê, vì đối với chồng em ở quê là nhất, cũng đầy đủ cho con cái, hay nhu cầu đời sống, chỉ là đi lại hơi xa xôi một xíu thôi. </p><p><br/></p><p>Và khi không đi đến được thống nhất và có mùi sắp cãi nhau thì chúng em đành im lặng, vì ko ai muốn cãi nhau cả. </p><p>Nhưng im lặng thì vấn đề vẫn còn đó. </p><p>Em đã nghe nhiều tập của thầy, nên em đoán là thầy sẽ lại bảo nên tìm hiểu kĩ và trao đổi mọi vấn đề trước khi bước vào hôn nhân ^^. Em cũng biết mình sai khúc này rồi ạ. </p><p>Tuy nhiên lúc còn yêu em có hỏi vu vơ với chồng em lúc đó về vấn đề này, anh ấy bảo là ở thành phố còn đi làm chứ về quê biết làm gì, em đừng lo. Thế là em đã ko lo gì thật</p><p><br/></p><p>Nhưng bây giờ bọn em lại kiếm được tiền nhanh hơn mong đợi, và dự định sẽ kinh doanh nhà trọ khi về VN. Mà kinh doanh nhà trọ thì vẫn ở có thể quản lí từ xa nên ko ảnh hưởng đến việc mình chọn ở đâu, thế là ý muốn của chồng em thay đổi. </p><p><br/></p><p>Chưa kể cả em và chồng đều có ba mẹ cần người chăm sóc khi về già. Điều này cũng khiến em đau đầu. </p><p><br/></p><p>Bây giờ chỉ có thể là 1 trong 2 người hi sinh mong muốn cho bên còn lại. Vì cuộc sống còn các con đi học, cần chỗ ở ổn định, không thể nửa năm sống ở đây, nửa năm sống ở kia. </p><p><br/></p><p>Em xem thầy cũng nhiều nên cũng mường tượng đc những gì thầy sẽ nói với case của em. Giờ chuyện của em đúng y như ly cà phê sữa mà thầy từng nói, bảo tách sữa và cà phê riêng là gần như không thể nữa rồi. </p><p><br/></p><p>Em viết đến đây thực lòng cũng ko biết câu hỏi của em là gì nữa, thôi thì coi như là trải lòng, mong ai chưa bước vào hôn nhân đọc đc, hãy đắn đo hết mọi chuyện có thể xảy ra và giải quyết nó trước đã! Hic hic</p><p>Em chỉ mong đến khi vợ chồng em phải chính thức đối mặt với sự lựa chọn, sẽ ko ai phải ôm nỗi khó chịu trong lòng, lâu ngày rạn nứt, dẫn đến kết cục xấu ko ai muốn. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1j5Nddd1mP3jAp6aFC1PB9jOPR_y7n1y-rBSKfQNtqBM/edit?usp=sharing'><b>Yến 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Thân chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em đã bước vào hôn nhân được khoảng 3 năm, và hiện tại em và chồng đang sống và làm việc tại nước ngoài, cuộc sống rất ổn. </p><p><br/></p><p>Chúng em dự định khi nào tiết kiệm đủ một khoảng để lập nghiệp ở VN sẽ về nước luôn, và có lẽ kế hoạch này sẽ đạt được trong tầm 3-5 năm nữa. </p><p><br/></p><p>Vấn đề của em bắt đầu nhen nhóm từ đây. Em và chồng là 2 người khác tỉnh, nhà em thì ở trung tâm thành phố, còn nhà chồng ở vùng quê nghèo. </p><p><br/></p><p>Em và chồng đôi lần đã ngồi lại bàn tính khi về VN sẽ ở đâu. Em thì tất nhiên muốn ở nhà em rất tiện nghi, con cái được học ở thành phố. Còn chồng em thì muốn về quê, vì đối với chồng em ở quê là nhất, cũng đầy đủ cho con cái, hay nhu cầu đời sống, chỉ là đi lại hơi xa xôi một xíu thôi. </p><p><br/></p><p>Và khi không đi đến được thống nhất và có mùi sắp cãi nhau thì chúng em đành im lặng, vì ko ai muốn cãi nhau cả. </p><p>Nhưng im lặng thì vấn đề vẫn còn đó. </p><p>Em đã nghe nhiều tập của thầy, nên em đoán là thầy sẽ lại bảo nên tìm hiểu kĩ và trao đổi mọi vấn đề trước khi bước vào hôn nhân ^^. Em cũng biết mình sai khúc này rồi ạ. </p><p>Tuy nhiên lúc còn yêu em có hỏi vu vơ với chồng em lúc đó về vấn đề này, anh ấy bảo là ở thành phố còn đi làm chứ về quê biết làm gì, em đừng lo. Thế là em đã ko lo gì thật</p><p><br/></p><p>Nhưng bây giờ bọn em lại kiếm được tiền nhanh hơn mong đợi, và dự định sẽ kinh doanh nhà trọ khi về VN. Mà kinh doanh nhà trọ thì vẫn ở có thể quản lí từ xa nên ko ảnh hưởng đến việc mình chọn ở đâu, thế là ý muốn của chồng em thay đổi. </p><p><br/></p><p>Chưa kể cả em và chồng đều có ba mẹ cần người chăm sóc khi về già. Điều này cũng khiến em đau đầu. </p><p><br/></p><p>Bây giờ chỉ có thể là 1 trong 2 người hi sinh mong muốn cho bên còn lại. Vì cuộc sống còn các con đi học, cần chỗ ở ổn định, không thể nửa năm sống ở đây, nửa năm sống ở kia. </p><p><br/></p><p>Em xem thầy cũng nhiều nên cũng mường tượng đc những gì thầy sẽ nói với case của em. Giờ chuyện của em đúng y như ly cà phê sữa mà thầy từng nói, bảo tách sữa và cà phê riêng là gần như không thể nữa rồi. </p><p><br/></p><p>Em viết đến đây thực lòng cũng ko biết câu hỏi của em là gì nữa, thôi thì coi như là trải lòng, mong ai chưa bước vào hôn nhân đọc đc, hãy đắn đo hết mọi chuyện có thể xảy ra và giải quyết nó trước đã! Hic hic</p><p>Em chỉ mong đến khi vợ chồng em phải chính thức đối mặt với sự lựa chọn, sẽ ko ai phải ôm nỗi khó chịu trong lòng, lâu ngày rạn nứt, dẫn đến kết cục xấu ko ai muốn. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18511758-15-01-2026.mp3" length="13804498" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18511758</guid>
    <pubDate>Thu, 15 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1149</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-01-2026</itunes:title>
    <title>14-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tiểu Yên 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em xin chào thầy Năm và mọi người!   Em xin được nói qua về bản thân. Em 30t và hiện đang làm mẹ toàn thời gian. Trước đây em là hướng dẫn viên, công việc này khá vất vả và chiếm nhiều thời gian, nên khi đã có gia đình con cái thì khó mà tiếp tục. Nên em muốn mình sẽ học một ngành mới, để khi con cái ổn định đi học thì mình sẽ có một công việc phù hợp hơn.  Và em đã quyết định học vẽ digital,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1qi7dYZ466aCpndnPliokdCA39IgEV28mlzOdnFVYUgg/edit?usp=sharing'><b>Tiểu Yên </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em xin được nói qua về bản thân. Em 30t và hiện đang làm mẹ toàn thời gian. Trước đây em là hướng dẫn viên, công việc này khá vất vả và chiếm nhiều thời gian, nên khi đã có gia đình con cái thì khó mà tiếp tục. Nên em muốn mình sẽ học một ngành mới, để khi con cái ổn định đi học thì mình sẽ có một công việc phù hợp hơn. </p><p>Và em đã quyết định học vẽ digital, vì vẽ cũng là một sở thích của em, nó cũng là một công việc freelance em có thể linh hoạt thời gian hơn. </p><p><br/></p><p>Để đưa ra quyết định này, em đã suy nghĩ đắn đo rất nhiều. Em đã tìm các khoá học phù hợp và học được hơn 1 năm nay rồi. Em càng học càng mê. Em ko hề hối hận với quyết định này. </p><p><br/></p><p>Nhưng có một điều khiến em trăn trở, muốn xin ý kiến của mọi người và thầy Năm.</p><p>Đó là gần đây sự phát triển của AI rất khủng khiếp, chưa kể các chính sách có lợi cho AI, cho phép sao chép học hỏi từ các tác phẩm được đăng trên mạng mà không cần xin phép tác giả. </p><p><br/></p><p>Ngành &quot;nghệ thuật&quot; này vừa phải giỏi chuyên môn, vừa phải có chất &quot;nghệ sĩ&quot; riêng. Đã vậy còn rất nhiều pro được đào tạo bài bản hàng năm từ các trường các khoa mỹ thuật. Cạnh tranh giữa người với người đã khó. Nay lại còn chiến đấu với AI.</p><p><br/></p><p>Cũng có nhiều ý kiến cho rằng, AI làm sao có thể tạo ra tác phẩm có hồn như người thật được. Điều đó có thể đúng, nhưng có nhiều khách hàng họ cũng không cần quá &quot;có hồn&quot; đến vậy, đủ xài là đc, miễn là tiết kiệm đc nhiều chi phí. </p><p><br/></p><p>Vậy là để chạm đến những khách hàng lớn sẵn sàng chi tiền cho một tác phẩm có hồn thật sự, thì phải chiến đấu với rất nhiều master trong ngành. Độ khó cứ phải gọi là lập đỉnh liên tục. </p><p><br/></p><p>Bản thân em tư chất bình thường, từ nhỏ đến lớn em tự nhận định mình dù cố đến đâu cũng chỉ đc 7/10 trong mọi mặt. 7 điểm đó giúp em có cuộc sống khá ổn, nhưng để bật cao thì rất khó. Em rõ về giới hạn năng lực bản thân đến mức em biết trước điểm thi ĐH của mình trước khi đi thi nữa cơ, em biết em làm đc gì và ko làm dc gì. </p><p><br/></p><p>Nên khi vào ngành vẽ này, em cũng ko nghĩ là em sẽ đạt đc cảnh giới master, nhưng em đã mong nó sẽ cho em một công việc ổn ổn, với mức thu nhập đủ xài. Thế nhưng gần đây AI bắt đầu làm em giao động tâm trí rồi. </p><p><br/></p><p>Em rất mong được nghe lời khuyên và góc nhìn của thầy và mọi người về vấn đề này.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1qi7dYZ466aCpndnPliokdCA39IgEV28mlzOdnFVYUgg/edit?usp=sharing'><b>Tiểu Yên </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em xin được nói qua về bản thân. Em 30t và hiện đang làm mẹ toàn thời gian. Trước đây em là hướng dẫn viên, công việc này khá vất vả và chiếm nhiều thời gian, nên khi đã có gia đình con cái thì khó mà tiếp tục. Nên em muốn mình sẽ học một ngành mới, để khi con cái ổn định đi học thì mình sẽ có một công việc phù hợp hơn. </p><p>Và em đã quyết định học vẽ digital, vì vẽ cũng là một sở thích của em, nó cũng là một công việc freelance em có thể linh hoạt thời gian hơn. </p><p><br/></p><p>Để đưa ra quyết định này, em đã suy nghĩ đắn đo rất nhiều. Em đã tìm các khoá học phù hợp và học được hơn 1 năm nay rồi. Em càng học càng mê. Em ko hề hối hận với quyết định này. </p><p><br/></p><p>Nhưng có một điều khiến em trăn trở, muốn xin ý kiến của mọi người và thầy Năm.</p><p>Đó là gần đây sự phát triển của AI rất khủng khiếp, chưa kể các chính sách có lợi cho AI, cho phép sao chép học hỏi từ các tác phẩm được đăng trên mạng mà không cần xin phép tác giả. </p><p><br/></p><p>Ngành &quot;nghệ thuật&quot; này vừa phải giỏi chuyên môn, vừa phải có chất &quot;nghệ sĩ&quot; riêng. Đã vậy còn rất nhiều pro được đào tạo bài bản hàng năm từ các trường các khoa mỹ thuật. Cạnh tranh giữa người với người đã khó. Nay lại còn chiến đấu với AI.</p><p><br/></p><p>Cũng có nhiều ý kiến cho rằng, AI làm sao có thể tạo ra tác phẩm có hồn như người thật được. Điều đó có thể đúng, nhưng có nhiều khách hàng họ cũng không cần quá &quot;có hồn&quot; đến vậy, đủ xài là đc, miễn là tiết kiệm đc nhiều chi phí. </p><p><br/></p><p>Vậy là để chạm đến những khách hàng lớn sẵn sàng chi tiền cho một tác phẩm có hồn thật sự, thì phải chiến đấu với rất nhiều master trong ngành. Độ khó cứ phải gọi là lập đỉnh liên tục. </p><p><br/></p><p>Bản thân em tư chất bình thường, từ nhỏ đến lớn em tự nhận định mình dù cố đến đâu cũng chỉ đc 7/10 trong mọi mặt. 7 điểm đó giúp em có cuộc sống khá ổn, nhưng để bật cao thì rất khó. Em rõ về giới hạn năng lực bản thân đến mức em biết trước điểm thi ĐH của mình trước khi đi thi nữa cơ, em biết em làm đc gì và ko làm dc gì. </p><p><br/></p><p>Nên khi vào ngành vẽ này, em cũng ko nghĩ là em sẽ đạt đc cảnh giới master, nhưng em đã mong nó sẽ cho em một công việc ổn ổn, với mức thu nhập đủ xài. Thế nhưng gần đây AI bắt đầu làm em giao động tâm trí rồi. </p><p><br/></p><p>Em rất mong được nghe lời khuyên và góc nhìn của thầy và mọi người về vấn đề này.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18506157-14-01-2026.mp3" length="6600658" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18506157</guid>
    <pubDate>Wed, 14 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>548</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-01-2026</itunes:title>
    <title>13-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người ở đồng bằng 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Dạ chào thầy và mọi người    Nghe lời kêu gọi của thầy thì hôm nay em viết thơ báo thầy một tiếng về những thay đổi của em. 2 năm trước em có viết bài cho thầy về công việc với cái tên khác. Em biết ơn thầy nhiều lắm. Thầy tử tế quá thầy ui.    Về công việc, bây giờ lương em nhận thấp hơn lúc trước nhưng gói ghém cũng đủ sống. Nhưng cái quan trọng nhất là kĩ năng chuyên môn của...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/11mIL0nNXKJLS9zSUVS6J_Ix9zW_4jZjSL1UJCgQxw4Y/edit?usp=sharing'><b> Người ở đồng bằng </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ chào thầy và mọi người </p><p><br/></p><p>Nghe lời kêu gọi của thầy thì hôm nay em viết thơ báo thầy một tiếng về những thay đổi của em.</p><p>2 năm trước em có viết bài cho thầy về công việc với cái tên khác. Em biết ơn thầy nhiều lắm. Thầy tử tế quá thầy ui. </p><p><br/></p><p>Về công việc, bây giờ lương em nhận thấp hơn lúc trước nhưng gói ghém cũng đủ sống. Nhưng cái quan trọng nhất là kĩ năng chuyên môn của em đã cải thiện rất nhiều. Không phải hàng top nhưng em tự nuôi mình được. Thực ra em chủ động xin nghỉ chỗ cũ và hạn chế giờ làm việc (dù bên cũ có kêu em ở lại nhiều lần vì thiếu người. Không phải do em giỏi đâu:))). Em luôn tự học mỗi ngày và từ đầu năm tới giờ em khởi nghiệp và á thầy, làm online thôi. Khi nào thật sự sống được nhờ nó thì em mới dứt hẳn công việc hiện tại để ra làm riêng. Em có một khoản tiết kiệm đủ cho em sống hơn 1 năm mà không đi làm nên cũng bớt lo chuyện bị đói haha. Em không biết sau 1 hay 2 năm nữa mình có bị te tua về sự nghiệp hay không. Nhưng giờ em ổn, thậm chí vui như trên mây rồi tự cười khi hoàn thành xong sản phẩm. Em cảm ơn thầy!</p><p><br/></p><p>Về bạn bè và tình cảm thì hong nha thầy. Từ thời đi học cho tới khi mới đi làm em cũng không đặt nó ngang với công việc. Nên khi em không còn bị deadline dí, nó trống rỗng. Tới lúc thật sự cần một người bạn để nói chuyện trực tiếp thì ai cũng bận. Em nhận ra vấn đề và giải quyết liền. May mắn những thằng bạn chí cốt luôn bên em, bây giờ em chỉ liên lạc thường xuyên tầm 3,4 người nhưng chất lượng. Hả dạ thầy ui!</p><p><br/></p><p>Về tình yêu, từ lúc thầy ra bài &apos;Hãy hút đừng đuổi&apos; em tập trung vô hết bản thân mình. Rồi em cũng nhận được kết quả là có nhiều người bật đèn xanh, chủ động với em từ trường học cho tới chỗ làm. Nhưng em vẫn Ế. Đaooo thấu trời! Thầy biết sao hong. Khi em thật sự thích người nào thì người đó coi em như người vô hình. Không bao giờ chủ động nhắn tin, có thì cũng là việc học, bây giờ là công việc. Cho nên khi em thử người ta như cách thầy chỉ đại khái như &apos;Nếu anh rủ em đi chơi thì em đi hong.&apos; &apos;Có khi nào em với anh quen nhau không&apos;... thì câu trả lời luôn là từ chối khéo. Biết vậy em cũng hong dí theo làm chi cho mệt người. Em mới vừa nghe lại tập ngày 24-4-2024, lần đầu nghe em cười bò, lúc nãy vẫn mắc cười. Hong ngờ,  khi gần 24 tuổi như anh đó em lại viết về chuyện tình cảm luôn. Em nghe thầy nhiều, nên em biết cách rồi thầy. Giờ cứ áp dụng thôi, hỏng lẽ xui quàiiii (Nhiều khi thiệt á thầy, tại trước giờ em luôn để ý những bạn xinh với tốt tính hong à:))</p><p><br/></p><p>Có lẽ em cũng không cần giải pháp, em sẽ cố gắng suy niệm để tìm nguyên nhân gốc rễ. Bài này sẽ phát sóng khi em 24. Hẹn thầy một bài tâm sự khác khi em đã trưởng thành hơn, ổn định hơn về mọi mặt (ngày đó có tới không thì em hong biết:)</p><p>Chúc thầy và mọi người mạnh giỏi nhé!!! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/11mIL0nNXKJLS9zSUVS6J_Ix9zW_4jZjSL1UJCgQxw4Y/edit?usp=sharing'><b> Người ở đồng bằng </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ chào thầy và mọi người </p><p><br/></p><p>Nghe lời kêu gọi của thầy thì hôm nay em viết thơ báo thầy một tiếng về những thay đổi của em.</p><p>2 năm trước em có viết bài cho thầy về công việc với cái tên khác. Em biết ơn thầy nhiều lắm. Thầy tử tế quá thầy ui. </p><p><br/></p><p>Về công việc, bây giờ lương em nhận thấp hơn lúc trước nhưng gói ghém cũng đủ sống. Nhưng cái quan trọng nhất là kĩ năng chuyên môn của em đã cải thiện rất nhiều. Không phải hàng top nhưng em tự nuôi mình được. Thực ra em chủ động xin nghỉ chỗ cũ và hạn chế giờ làm việc (dù bên cũ có kêu em ở lại nhiều lần vì thiếu người. Không phải do em giỏi đâu:))). Em luôn tự học mỗi ngày và từ đầu năm tới giờ em khởi nghiệp và á thầy, làm online thôi. Khi nào thật sự sống được nhờ nó thì em mới dứt hẳn công việc hiện tại để ra làm riêng. Em có một khoản tiết kiệm đủ cho em sống hơn 1 năm mà không đi làm nên cũng bớt lo chuyện bị đói haha. Em không biết sau 1 hay 2 năm nữa mình có bị te tua về sự nghiệp hay không. Nhưng giờ em ổn, thậm chí vui như trên mây rồi tự cười khi hoàn thành xong sản phẩm. Em cảm ơn thầy!</p><p><br/></p><p>Về bạn bè và tình cảm thì hong nha thầy. Từ thời đi học cho tới khi mới đi làm em cũng không đặt nó ngang với công việc. Nên khi em không còn bị deadline dí, nó trống rỗng. Tới lúc thật sự cần một người bạn để nói chuyện trực tiếp thì ai cũng bận. Em nhận ra vấn đề và giải quyết liền. May mắn những thằng bạn chí cốt luôn bên em, bây giờ em chỉ liên lạc thường xuyên tầm 3,4 người nhưng chất lượng. Hả dạ thầy ui!</p><p><br/></p><p>Về tình yêu, từ lúc thầy ra bài &apos;Hãy hút đừng đuổi&apos; em tập trung vô hết bản thân mình. Rồi em cũng nhận được kết quả là có nhiều người bật đèn xanh, chủ động với em từ trường học cho tới chỗ làm. Nhưng em vẫn Ế. Đaooo thấu trời! Thầy biết sao hong. Khi em thật sự thích người nào thì người đó coi em như người vô hình. Không bao giờ chủ động nhắn tin, có thì cũng là việc học, bây giờ là công việc. Cho nên khi em thử người ta như cách thầy chỉ đại khái như &apos;Nếu anh rủ em đi chơi thì em đi hong.&apos; &apos;Có khi nào em với anh quen nhau không&apos;... thì câu trả lời luôn là từ chối khéo. Biết vậy em cũng hong dí theo làm chi cho mệt người. Em mới vừa nghe lại tập ngày 24-4-2024, lần đầu nghe em cười bò, lúc nãy vẫn mắc cười. Hong ngờ,  khi gần 24 tuổi như anh đó em lại viết về chuyện tình cảm luôn. Em nghe thầy nhiều, nên em biết cách rồi thầy. Giờ cứ áp dụng thôi, hỏng lẽ xui quàiiii (Nhiều khi thiệt á thầy, tại trước giờ em luôn để ý những bạn xinh với tốt tính hong à:))</p><p><br/></p><p>Có lẽ em cũng không cần giải pháp, em sẽ cố gắng suy niệm để tìm nguyên nhân gốc rễ. Bài này sẽ phát sóng khi em 24. Hẹn thầy một bài tâm sự khác khi em đã trưởng thành hơn, ổn định hơn về mọi mặt (ngày đó có tới không thì em hong biết:)</p><p>Chúc thầy và mọi người mạnh giỏi nhé!!! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18500105-13-01-2026.mp3" length="4492890" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18500105</guid>
    <pubDate>Tue, 13 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>373</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-01-2026</itunes:title>
    <title>12-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Meowww 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Dạ mến chào Thầy và quý tri kỷ Lần gửi thư này, xin phép cho con được bày tỏ dưới góc độ như một đứa con gái trong nhà đem bạn về gặp người lớn, mong là nhận được những lời chia sẻ, bảo ban để con biết mình phải nên làm gì với bản thân và cả mối quan hệ này.   Về bản thân hiện tại, con đã bước qua năm thứ 4 và đang đi thực tập kỳ thứ 2 với ngành khá đặc thù về tâm trí con người mà Thầy cũng hay nhắ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1tunNJrIdEMBflNvP3OyPWEMcFw6RLEHxUlAAw-Ql7Kg/edit?usp=sharing'><b> Meowww </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ mến chào Thầy và quý tri kỷ</p><p>Lần gửi thư này, xin phép cho con được bày tỏ dưới góc độ như một đứa con gái trong nhà đem bạn về gặp người lớn, mong là nhận được những lời chia sẻ, bảo ban để con biết mình phải nên làm gì với bản thân và cả mối quan hệ này.</p><p><br/></p><p>Về bản thân hiện tại, con đã bước qua năm thứ 4 và đang đi thực tập kỳ thứ 2 với ngành khá đặc thù về tâm trí con người mà Thầy cũng hay nhắc tới. Cả 2 kỳ thực tập con đều tự lực để xin vào được, dù có vẻ giống như con đang được ai dẫn đi nhưng trong đó cũng có nhiều nỗ lực của con. Nghề mà con theo, tốt nghiệp đh cũng chỉ như vừa biết đọc chữ, con sẽ cần học lên cao hơn và học thêm nhiều hơn cũng như cần có người giám sát khi hành nghề. Điều đó nghĩa là, con sẽ cần tái đầu tư liên tục vào việc học cho đến khi có thể hành nghề một cách đàng hoàng. Nhưng con lại có mong muốn được ngắt ra một quãng nghỉ sau khi tốt nghiệp và trước khi vào guồng cơm áo gạo tiền để đến sống ở vài nơi trong vài tháng, những nơi có núi hoặc biển hoặc ít nhất là không đông đúc xô bồ như ở đây. Con cũng có đi làm vào trước năm 4, 2 công việc cùng lúc và đã trả lại cho gia đình hết 3 năm học phí còn năm nay con chỉ giữ lại 1 việc để tập trung cho chuyện học. </p><p><br/></p><p>Về phía bạn, bạn đã học chung với con 1 lần ở mẫu giáo (và sau này bạn có nói đã thích con từ tuổi đó) và 1 lần ở cấp 2. Thời điểm gặp lại nhau là sau khi thi đh và trước khi bạn nhận tin đậu vào ngành IT ở trường BK. Bạn đã từng làm gia sư 1:1 trong gần 2 năm nhưng tiền đó đã vào những thiết bị công nghệ và hiện tại bạn gần như cạn kiệt vì đã nghỉ làm từ tháng 6. Bạn vẫn đang không biết bản thân là ai, muốn gì. Bạn có đầy đủ dấu hiệu của ADHD và kha khá dấu hiệu của OCD. Bạn cũng nghiện game, thức khuya, không vận động. Bạn sở hữu cơ thể nhạy cảm với mọi thứ, từ âm thanh, ánh sáng tới thời tiết, là người nhận hết các bệnh trong nhà mà các thành viên khác mắc phải. Tới thời điểm này bạn đã bỏ qua kỳ thực tập duy nhất mỗi năm trường mở 1 lần vì không dám nộp CV cho bất cứ chỗ nào (khi biết tin này con đã rất bức xúc vì rõ ràng không nộp thì lấy ai nhận, khi đi thực tập con đã chuẩn bị tinh thần đi kiếm một chục chỗ cơ mà, bạn làm sao vậy?). Bạn rớt vài môn và học lại, hiện tại cũng không biết khi nào có thể tốt nghiệp. Bạn nói bạn sẽ cực kỳ ức chế và căng thẳng và bực mình khi nói ra gì đó mà không làm được nên con không nhận được bất kỳ tín hiệu nào cho thấy bạn mong muốn về tương lai của 2 đứa. Bạn cũng quản lý thời gian rất tệ, ảnh hưởng tới việc dành thời gian cho con. Khi ra ngoài cùng nhau, bạn không thích những nơi như quán cafe hay rạp phim hay chỗ ăn uống mà bạn cho là mắc và không bằng ở nhà và phí tiền, nên quanh quẩn cũng chỉ là công viên hoặc siêu thị.</p><p><br/></p><p>Tụi con gần như không có sở thích chung, và bù lại thì tụi con có sự bù trừ năng lực cho nhau khá tốt ví dụ như con có tầm nhìn bao quát và rộng hơn trong khi bạn lại thông minh và kỹ tính. Con đã chấp nhận là, người này không cần tài giỏi như cách mình đã từng nhìn thấy ở họ 3 năm trước, chỉ cần đàng hoàng tử tế thương mình là được. Con không biết nữa, con có cảm thấy không ổn nhưng không biết nên giữ hay buông. Bạn cho con cảm giác an toàn và là người chứng kiến sự cố gắng cũng như cuộc sống của con những năm vừa qua, nếu cuộc đời con là 1 tác phẩm thì bạn là khán giả duy nhất. Vừa rồi kết lại năm, bạn có nói là biết ơn con vì đã cho bạn đi tiếp cùng con, cảm ơn con vì đã thương bạn. Con coi đó như một sự ghi nhận cho sự cố gắng của con, vì hiện tại con gần như không có bạn. Con co mình lại từ khi lên đh và đó là lựa chọn chủ động của con, sắp tới con định sẽ bắt đầu tìm kiếm bạn bè khi mà con đã định hình được bản </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1tunNJrIdEMBflNvP3OyPWEMcFw6RLEHxUlAAw-Ql7Kg/edit?usp=sharing'><b> Meowww </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ mến chào Thầy và quý tri kỷ</p><p>Lần gửi thư này, xin phép cho con được bày tỏ dưới góc độ như một đứa con gái trong nhà đem bạn về gặp người lớn, mong là nhận được những lời chia sẻ, bảo ban để con biết mình phải nên làm gì với bản thân và cả mối quan hệ này.</p><p><br/></p><p>Về bản thân hiện tại, con đã bước qua năm thứ 4 và đang đi thực tập kỳ thứ 2 với ngành khá đặc thù về tâm trí con người mà Thầy cũng hay nhắc tới. Cả 2 kỳ thực tập con đều tự lực để xin vào được, dù có vẻ giống như con đang được ai dẫn đi nhưng trong đó cũng có nhiều nỗ lực của con. Nghề mà con theo, tốt nghiệp đh cũng chỉ như vừa biết đọc chữ, con sẽ cần học lên cao hơn và học thêm nhiều hơn cũng như cần có người giám sát khi hành nghề. Điều đó nghĩa là, con sẽ cần tái đầu tư liên tục vào việc học cho đến khi có thể hành nghề một cách đàng hoàng. Nhưng con lại có mong muốn được ngắt ra một quãng nghỉ sau khi tốt nghiệp và trước khi vào guồng cơm áo gạo tiền để đến sống ở vài nơi trong vài tháng, những nơi có núi hoặc biển hoặc ít nhất là không đông đúc xô bồ như ở đây. Con cũng có đi làm vào trước năm 4, 2 công việc cùng lúc và đã trả lại cho gia đình hết 3 năm học phí còn năm nay con chỉ giữ lại 1 việc để tập trung cho chuyện học. </p><p><br/></p><p>Về phía bạn, bạn đã học chung với con 1 lần ở mẫu giáo (và sau này bạn có nói đã thích con từ tuổi đó) và 1 lần ở cấp 2. Thời điểm gặp lại nhau là sau khi thi đh và trước khi bạn nhận tin đậu vào ngành IT ở trường BK. Bạn đã từng làm gia sư 1:1 trong gần 2 năm nhưng tiền đó đã vào những thiết bị công nghệ và hiện tại bạn gần như cạn kiệt vì đã nghỉ làm từ tháng 6. Bạn vẫn đang không biết bản thân là ai, muốn gì. Bạn có đầy đủ dấu hiệu của ADHD và kha khá dấu hiệu của OCD. Bạn cũng nghiện game, thức khuya, không vận động. Bạn sở hữu cơ thể nhạy cảm với mọi thứ, từ âm thanh, ánh sáng tới thời tiết, là người nhận hết các bệnh trong nhà mà các thành viên khác mắc phải. Tới thời điểm này bạn đã bỏ qua kỳ thực tập duy nhất mỗi năm trường mở 1 lần vì không dám nộp CV cho bất cứ chỗ nào (khi biết tin này con đã rất bức xúc vì rõ ràng không nộp thì lấy ai nhận, khi đi thực tập con đã chuẩn bị tinh thần đi kiếm một chục chỗ cơ mà, bạn làm sao vậy?). Bạn rớt vài môn và học lại, hiện tại cũng không biết khi nào có thể tốt nghiệp. Bạn nói bạn sẽ cực kỳ ức chế và căng thẳng và bực mình khi nói ra gì đó mà không làm được nên con không nhận được bất kỳ tín hiệu nào cho thấy bạn mong muốn về tương lai của 2 đứa. Bạn cũng quản lý thời gian rất tệ, ảnh hưởng tới việc dành thời gian cho con. Khi ra ngoài cùng nhau, bạn không thích những nơi như quán cafe hay rạp phim hay chỗ ăn uống mà bạn cho là mắc và không bằng ở nhà và phí tiền, nên quanh quẩn cũng chỉ là công viên hoặc siêu thị.</p><p><br/></p><p>Tụi con gần như không có sở thích chung, và bù lại thì tụi con có sự bù trừ năng lực cho nhau khá tốt ví dụ như con có tầm nhìn bao quát và rộng hơn trong khi bạn lại thông minh và kỹ tính. Con đã chấp nhận là, người này không cần tài giỏi như cách mình đã từng nhìn thấy ở họ 3 năm trước, chỉ cần đàng hoàng tử tế thương mình là được. Con không biết nữa, con có cảm thấy không ổn nhưng không biết nên giữ hay buông. Bạn cho con cảm giác an toàn và là người chứng kiến sự cố gắng cũng như cuộc sống của con những năm vừa qua, nếu cuộc đời con là 1 tác phẩm thì bạn là khán giả duy nhất. Vừa rồi kết lại năm, bạn có nói là biết ơn con vì đã cho bạn đi tiếp cùng con, cảm ơn con vì đã thương bạn. Con coi đó như một sự ghi nhận cho sự cố gắng của con, vì hiện tại con gần như không có bạn. Con co mình lại từ khi lên đh và đó là lựa chọn chủ động của con, sắp tới con định sẽ bắt đầu tìm kiếm bạn bè khi mà con đã định hình được bản </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18492326-12-01-2026.mp3" length="11589210" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18492326</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>964</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-01-2026</itunes:title>
    <title>09-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  người bạn tri kỷ mini của chú 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chú siêu thân mến! Chào chú, không biết con có thể gọi chú là Namiya không chú nhỉ? Trong lá thư này, con sẽ gọi chú là chú thôi vậy. Con đã gọi chú như thế trong nhật ký của mình từ khi con nghe tâm sự buồn vui ấy. chắc cũng được 4 hay 5 năm gì ấy, web5ngay đã là phần quan trọng nhất cho sự trưởng thành của con. Con thật sự biết ơn chú và chúc chú luôn mạnh giỏi nha!   Năm na...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:</b>  <a href='https://docs.google.com/document/d/1viVfM1_wWS3gPHfUglvKvEEMevO0rFPmleA37mxQaQM/edit?usp=sharing'><b>người bạn tri kỷ mini của chú</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội</a> dung bài </p><p><br/></p><p>Chú siêu thân mến!</p><p>Chào chú, không biết con có thể gọi chú là Namiya không chú nhỉ? Trong lá thư này, con sẽ gọi chú là chú thôi vậy. Con đã gọi chú như thế trong nhật ký của mình từ khi con nghe tâm sự buồn vui ấy. chắc cũng được 4 hay 5 năm gì ấy, web5ngay đã là phần quan trọng nhất cho sự trưởng thành của con. Con thật sự biết ơn chú và chúc chú luôn mạnh giỏi nha!</p><p><br/></p><p>Năm nay, con đang học 12 và con thật sự cảm nhận được mình đang lớn hơn hôm qua. Trong lúc con đọc lại nhật ký của mình vài năm trước đổ lại, tự nhiên con nhận ra mình đã lười và mau bỏ cuộc đến nhường nào. Dù con có đồng tình và thường xuyên nghe chú nói cặn kẽ về những điều cơ bản ấy thì cũng như nước đổ đầu vịt vậy. Cơ mà không biết sao rất thích nghe chú nói luôn, à mà thật chất thì cốt lõi về tinh thần tự học con vẫn bị ảnh hưởng từ chú rất nhiều. Còn suy niệm con mới bắt đầu gần đây thôi.</p><p>Chú ơi, thật sự cái cảm giác ngồi tự nói chuyện, lảm nhảm với cây cỏ một mình rồi vỡ ra nhiều điều nó tuyệt vời lắm. Dù con viết nhật ký thì cũng không đạt được trạng thái đó, con cũng không hiểu vì sao nữa. Con cảm nhận được sự thay đổi bản thân từng chút một sau những buổi tự trò chuyện ấy, dù có lúc con không tìm ra biện pháp, nhưng chỉ cần nêu ra được vấn đề thì đã dễ chịu rất nhiều rồi. Trong lần trò chuyện này, con chỉ muốn khẳng định với bản thân rằng, chỉ cần mình thật sự muốn thì có thể làm được, hãy kiên trì và kiên định. Nhưng kiên trì là tính mà con chưa có được. có lẽ ngoại trừ việc nghe video của chú qua bao nhiêu năm và thường đọc sách với sở thích chơi đàn là chưa dừng lại thôi. Chứ con rất mau nản với những gì mình nên và cần làm ấy. Dù biết và có thể lờ mờ hiểu được nếu thành thạo được những kỹ năng đó thì như thế nào nhưng cứ lười vậy á. Con cũng sợ điều đó xảy ra trong tương lai, lỡ một ngày nào đó con cũng bỏ cuộc với những mục tiêu của mình thì sao? Nên con quyết định viết để chú biết, để con có động lực kiên trì và một ngày nào đó con sẽ khoe với chú là mình đã nỗ lực ra sao. Với cả con nhận ra rằng dù hiện tại con chẳng biết những mục tiêu mình muốn đạt được để làm gì, nhưng con thật sự tin rằng khi mình lên đỉnh núi, mình sẽ thấy được những gì mà mình không thấy ở dưới chân núi. Cái này con nhớ chú có từng nói trong một video nào ấy.</p><p> Với lá thư này, con chỉ muốn công nhận với bản thân rằng, con đang lớn hơn và cũng đến lúc có trách nhiệm với chính mình rồi, nên con không muốn nói quá nhiều về những tâm tư khác. Hẹn chú một ngày nào đó, con sẽ gửi đến chú những nỗi băn khoăn, lo lắng mà dù con có tự trò chuyện với mình lâu như thế nào, đọc nhiều sách ra sao vẫn không thể giải quyết được nhé!</p><p>Con tạm biệt chú ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:</b>  <a href='https://docs.google.com/document/d/1viVfM1_wWS3gPHfUglvKvEEMevO0rFPmleA37mxQaQM/edit?usp=sharing'><b>người bạn tri kỷ mini của chú</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội</a> dung bài </p><p><br/></p><p>Chú siêu thân mến!</p><p>Chào chú, không biết con có thể gọi chú là Namiya không chú nhỉ? Trong lá thư này, con sẽ gọi chú là chú thôi vậy. Con đã gọi chú như thế trong nhật ký của mình từ khi con nghe tâm sự buồn vui ấy. chắc cũng được 4 hay 5 năm gì ấy, web5ngay đã là phần quan trọng nhất cho sự trưởng thành của con. Con thật sự biết ơn chú và chúc chú luôn mạnh giỏi nha!</p><p><br/></p><p>Năm nay, con đang học 12 và con thật sự cảm nhận được mình đang lớn hơn hôm qua. Trong lúc con đọc lại nhật ký của mình vài năm trước đổ lại, tự nhiên con nhận ra mình đã lười và mau bỏ cuộc đến nhường nào. Dù con có đồng tình và thường xuyên nghe chú nói cặn kẽ về những điều cơ bản ấy thì cũng như nước đổ đầu vịt vậy. Cơ mà không biết sao rất thích nghe chú nói luôn, à mà thật chất thì cốt lõi về tinh thần tự học con vẫn bị ảnh hưởng từ chú rất nhiều. Còn suy niệm con mới bắt đầu gần đây thôi.</p><p>Chú ơi, thật sự cái cảm giác ngồi tự nói chuyện, lảm nhảm với cây cỏ một mình rồi vỡ ra nhiều điều nó tuyệt vời lắm. Dù con viết nhật ký thì cũng không đạt được trạng thái đó, con cũng không hiểu vì sao nữa. Con cảm nhận được sự thay đổi bản thân từng chút một sau những buổi tự trò chuyện ấy, dù có lúc con không tìm ra biện pháp, nhưng chỉ cần nêu ra được vấn đề thì đã dễ chịu rất nhiều rồi. Trong lần trò chuyện này, con chỉ muốn khẳng định với bản thân rằng, chỉ cần mình thật sự muốn thì có thể làm được, hãy kiên trì và kiên định. Nhưng kiên trì là tính mà con chưa có được. có lẽ ngoại trừ việc nghe video của chú qua bao nhiêu năm và thường đọc sách với sở thích chơi đàn là chưa dừng lại thôi. Chứ con rất mau nản với những gì mình nên và cần làm ấy. Dù biết và có thể lờ mờ hiểu được nếu thành thạo được những kỹ năng đó thì như thế nào nhưng cứ lười vậy á. Con cũng sợ điều đó xảy ra trong tương lai, lỡ một ngày nào đó con cũng bỏ cuộc với những mục tiêu của mình thì sao? Nên con quyết định viết để chú biết, để con có động lực kiên trì và một ngày nào đó con sẽ khoe với chú là mình đã nỗ lực ra sao. Với cả con nhận ra rằng dù hiện tại con chẳng biết những mục tiêu mình muốn đạt được để làm gì, nhưng con thật sự tin rằng khi mình lên đỉnh núi, mình sẽ thấy được những gì mà mình không thấy ở dưới chân núi. Cái này con nhớ chú có từng nói trong một video nào ấy.</p><p> Với lá thư này, con chỉ muốn công nhận với bản thân rằng, con đang lớn hơn và cũng đến lúc có trách nhiệm với chính mình rồi, nên con không muốn nói quá nhiều về những tâm tư khác. Hẹn chú một ngày nào đó, con sẽ gửi đến chú những nỗi băn khoăn, lo lắng mà dù con có tự trò chuyện với mình lâu như thế nào, đọc nhiều sách ra sao vẫn không thể giải quyết được nhé!</p><p>Con tạm biệt chú ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18479382-09-01-2026.mp3" length="10697703" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18479382</guid>
    <pubDate>Fri, 09 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>890</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-01-2026</itunes:title>
    <title>08-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Mến chào thầy.   Lại như cũ, xin phép xưng bạn và mình cho nó thân thuộc. Mình đã nghe phần trả lời của ngày 17-12-2025. The Light đúng nghĩa là sụp đổ hoàn toàn trước những khó khăn là các đề thi đời chọi vào vùng lo âu. Trong quyển sách Relationship nó gọi là nút thắt cảm xúc.  Và cũng chính từ đây mình đã tìm ra được nguồn cơn của chứng rối loạn lo âu hơn 2 năm nay.   Xin phép được kể ngắn gọ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1hpzMdWUxZLf7RiwkMPSFzMUncjbqQ4n1oMfAvsEjQuM/edit?usp=sharing'><b>The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy.</p><p><br/></p><p>Lại như cũ, xin phép xưng bạn và mình cho nó thân thuộc.</p><p>Mình đã nghe phần trả lời của ngày 17-12-2025.</p><p>The Light đúng nghĩa là sụp đổ hoàn toàn trước những khó khăn là các đề thi đời chọi vào vùng lo âu. Trong quyển sách Relationship nó gọi là nút thắt cảm xúc. </p><p>Và cũng chính từ đây mình đã tìm ra được nguồn cơn của chứng rối loạn lo âu hơn 2 năm nay.</p><p><br/></p><p>Xin phép được kể ngắn gọn lại các câu chuyện.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 1:</p><p>Tại lớp tiếng Nhật N4 mình gặp bạn A và B với hội bà 8 của họ là C.</p><p>Nhiều lần mình tương tác với A thì B cười, cmt và hỏi, quan tâm đến mình.</p><p>Bạn liên tục quan sát, cười, giới thiệu bánh mình đang bán cho người quen mua với số lượng lớn.</p><p>Đến khi mình hiểu ra B có vẻ để ý mình và mình bắt đầu quan tâm lại bạn bằng các lời hỏi thăm sức khỏe khi bạn bệnh hoặc vài món quà gửi bạn chung cả lớp thì bạn bật chế độ con nhím.</p><p>Một bức tường cao ngày một cao xuất hiện.</p><p>Và hệ thống lo âu được kích hoạt. Đánh sập toàn bộ.</p><p>Mình đã trải qua 3 tuần vật vã phân tích rồi sau đó hiểu ra được các hành động của bạn. Thậm chí là hiểu được nỗi đau của bạn và thấy thương:</p><p>Một cô gái sáng đi học lớp cấp tốc. Trưa đi làm từ 14-22:00. Tối về học bài thức đến 2-3 giờ sáng hoặc thức trắng.</p><p>Má ơi, bào sức khỏe. Bạn đang đánh đổi với gì đó mình không biết được.</p><p><br/></p><p>Rồi mình đã thực hiện bài tập hình dung mối quan hệ tương lai lần 2.</p><p>Điều kỳ diệu hệ thống này hiện tại nó nhẹ, ổn định và bảo mật cao như Linux. Mình gọi nó là Takagi OS.</p><p>Nơi an toàn, không đánh đố, không thử nhau và mọi thứ đều rõ ràng.</p><p>Mọi cá thể đều có suy nghĩ, cảm xúc cùng sự khác biệt trong thế giới nội tâm.</p><p>Tập trung lắng nghe để thấu hiểu nhau.</p><p>Và khi done màn này ta nhận được các phần thưởng đời chọi cho là cảm giác an toàn.  Hạnh phúc với những gì đơn giản thậm chí là rơi nước mắc trước khung   cảnh đẹp.  Song song đó đề thi mới nặng đô hơn xuất hiện như màn thử độ trưởng thành.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 2:</p><p>Cách đây 18 năm trước khi đi học ở trường khiếm thị. Mình luôn là mục tiêu bị tra tấn. Bị anh lớn đánh hay bị người khác đổ tội. Mặc dù bản thân đã gào lên: con không có tội.</p><p>Tuy nhiên khi mẹ lên trường điều đầu tiên thường là: tội của con nhận đi, không làm cũng phải nhận. Sau đó bị tán và có lần mẹ đòi cho nghỉ học đưa đi trại cải tạo.</p><p><br/></p><p>Quá khứ năm lớp 7: Sáng đi 2 chuyến xe buýt từ 4:30 sáng để vào trung tâm quận 10 đi học.</p><p>Hình phạt ra ngoại trú.</p><p>Tội danh: chửi giáo viên là con chó.</p><p>Mình không làm nhưng bị thằng khác nó vu oan.</p><p>Giáo viên tin và xử tội liền. Không cần nghe biện minh vì chục lần trước mình cũng là người có tội mà!!!</p><p>Đó là ký ức đau nhất.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 3:</p><p>Tầm tầm ngày nghe lại phần tâm sự đó khoảng 20-12.</p><p>Mình đã không chịu được em gái của mình sau hơn 5 năm sống chung.</p><p>Mình nhận ra: khi em gái nó vui thì không sao, nó mà buồn một cái là mình mệt. Tìm đủ mọi cách để đổ bất kỳ tội nào đó cho mình. Thường nói câu: em cũng có sai nhưng ít hơn hai.</p><p>Và mình đã gọi cho mẹ nói: con không ở chung với em gái nữa.</p><p><br/></p><p>Sáng hôm sau mẹ gọi lại nói: mẹ đã nói chuyện với em gái rồi. Cả hai đứa đều có lỗi. Do con phản ứng như vậy nên em gái nó mới làm như thế.</p><p>Mình lại nói tiếp: mẹ ơi, đừng sai nữa. 30 năm rồi dừng lặp lại sai lầm của hồi xưa nữa.</p><p>Gần 5 năm đại học của em gái, nó không làm, chỉ đi học rồi về nhà lướt SNS ngày hơn 10 giờ. Lúc con đi bán về thì nó nằm vừa xem TT vừa chỉ đạo. Gần như nó không buông cái ĐT ra được. Ăn nó cũng lướt, tối lướt đến 2-4 gi</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1hpzMdWUxZLf7RiwkMPSFzMUncjbqQ4n1oMfAvsEjQuM/edit?usp=sharing'><b>The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy.</p><p><br/></p><p>Lại như cũ, xin phép xưng bạn và mình cho nó thân thuộc.</p><p>Mình đã nghe phần trả lời của ngày 17-12-2025.</p><p>The Light đúng nghĩa là sụp đổ hoàn toàn trước những khó khăn là các đề thi đời chọi vào vùng lo âu. Trong quyển sách Relationship nó gọi là nút thắt cảm xúc. </p><p>Và cũng chính từ đây mình đã tìm ra được nguồn cơn của chứng rối loạn lo âu hơn 2 năm nay.</p><p><br/></p><p>Xin phép được kể ngắn gọn lại các câu chuyện.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 1:</p><p>Tại lớp tiếng Nhật N4 mình gặp bạn A và B với hội bà 8 của họ là C.</p><p>Nhiều lần mình tương tác với A thì B cười, cmt và hỏi, quan tâm đến mình.</p><p>Bạn liên tục quan sát, cười, giới thiệu bánh mình đang bán cho người quen mua với số lượng lớn.</p><p>Đến khi mình hiểu ra B có vẻ để ý mình và mình bắt đầu quan tâm lại bạn bằng các lời hỏi thăm sức khỏe khi bạn bệnh hoặc vài món quà gửi bạn chung cả lớp thì bạn bật chế độ con nhím.</p><p>Một bức tường cao ngày một cao xuất hiện.</p><p>Và hệ thống lo âu được kích hoạt. Đánh sập toàn bộ.</p><p>Mình đã trải qua 3 tuần vật vã phân tích rồi sau đó hiểu ra được các hành động của bạn. Thậm chí là hiểu được nỗi đau của bạn và thấy thương:</p><p>Một cô gái sáng đi học lớp cấp tốc. Trưa đi làm từ 14-22:00. Tối về học bài thức đến 2-3 giờ sáng hoặc thức trắng.</p><p>Má ơi, bào sức khỏe. Bạn đang đánh đổi với gì đó mình không biết được.</p><p><br/></p><p>Rồi mình đã thực hiện bài tập hình dung mối quan hệ tương lai lần 2.</p><p>Điều kỳ diệu hệ thống này hiện tại nó nhẹ, ổn định và bảo mật cao như Linux. Mình gọi nó là Takagi OS.</p><p>Nơi an toàn, không đánh đố, không thử nhau và mọi thứ đều rõ ràng.</p><p>Mọi cá thể đều có suy nghĩ, cảm xúc cùng sự khác biệt trong thế giới nội tâm.</p><p>Tập trung lắng nghe để thấu hiểu nhau.</p><p>Và khi done màn này ta nhận được các phần thưởng đời chọi cho là cảm giác an toàn.  Hạnh phúc với những gì đơn giản thậm chí là rơi nước mắc trước khung   cảnh đẹp.  Song song đó đề thi mới nặng đô hơn xuất hiện như màn thử độ trưởng thành.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 2:</p><p>Cách đây 18 năm trước khi đi học ở trường khiếm thị. Mình luôn là mục tiêu bị tra tấn. Bị anh lớn đánh hay bị người khác đổ tội. Mặc dù bản thân đã gào lên: con không có tội.</p><p>Tuy nhiên khi mẹ lên trường điều đầu tiên thường là: tội của con nhận đi, không làm cũng phải nhận. Sau đó bị tán và có lần mẹ đòi cho nghỉ học đưa đi trại cải tạo.</p><p><br/></p><p>Quá khứ năm lớp 7: Sáng đi 2 chuyến xe buýt từ 4:30 sáng để vào trung tâm quận 10 đi học.</p><p>Hình phạt ra ngoại trú.</p><p>Tội danh: chửi giáo viên là con chó.</p><p>Mình không làm nhưng bị thằng khác nó vu oan.</p><p>Giáo viên tin và xử tội liền. Không cần nghe biện minh vì chục lần trước mình cũng là người có tội mà!!!</p><p>Đó là ký ức đau nhất.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện 3:</p><p>Tầm tầm ngày nghe lại phần tâm sự đó khoảng 20-12.</p><p>Mình đã không chịu được em gái của mình sau hơn 5 năm sống chung.</p><p>Mình nhận ra: khi em gái nó vui thì không sao, nó mà buồn một cái là mình mệt. Tìm đủ mọi cách để đổ bất kỳ tội nào đó cho mình. Thường nói câu: em cũng có sai nhưng ít hơn hai.</p><p>Và mình đã gọi cho mẹ nói: con không ở chung với em gái nữa.</p><p><br/></p><p>Sáng hôm sau mẹ gọi lại nói: mẹ đã nói chuyện với em gái rồi. Cả hai đứa đều có lỗi. Do con phản ứng như vậy nên em gái nó mới làm như thế.</p><p>Mình lại nói tiếp: mẹ ơi, đừng sai nữa. 30 năm rồi dừng lặp lại sai lầm của hồi xưa nữa.</p><p>Gần 5 năm đại học của em gái, nó không làm, chỉ đi học rồi về nhà lướt SNS ngày hơn 10 giờ. Lúc con đi bán về thì nó nằm vừa xem TT vừa chỉ đạo. Gần như nó không buông cái ĐT ra được. Ăn nó cũng lướt, tối lướt đến 2-4 gi</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18473745-08-01-2026.mp3" length="10508995" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18473745</guid>
    <pubDate>Thu, 08 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>874</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-01-2025</itunes:title>
    <title>07-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bác nông dân 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Xin mến chào thầy cùng toàn thể quý khán thính giả của tâm sự buồn vui. Theo dõi chương trình đã được một thời gian, hôm nay em xin phép được tự chia sẻ câu chuyện của mình dưới góc nhìn của một tiểu thuyết (tự chế) mang tên: Bác nông dân.    Ngày xửa ngày xưa, có một bác nông dân sống trong một ngôi nhà nhỏ tại vùng nông thôn nọ. Bác có trồng một chiếc cây kim tiền (tên thân thương là đầu tư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1fQF2Pnql6DMM4Q5hYjh17KeZciOLM2M2BqbPTzBH8pE/edit?usp=sharing'><b>Bác nông dân 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Xin mến chào thầy cùng toàn thể quý khán thính giả của tâm sự buồn vui.</p><p>Theo dõi chương trình đã được một thời gian, hôm nay em xin phép được tự chia sẻ câu chuyện của mình dưới góc nhìn của một tiểu thuyết (tự chế) mang tên: Bác nông dân. </p><p><br/></p><p>Ngày xửa ngày xưa, có một bác nông dân sống trong một ngôi nhà nhỏ tại vùng nông thôn nọ. Bác có trồng một chiếc cây kim tiền (tên thân thương là đầu tư) sau nhà, chiếc cây mà bác rất tâm huyết, đam mê và chăm bẵm từ khi chỉ còn là chiếc mầm. Bác mong rằng sau này khi cây lớn, cây có thể mọc ra tiền để bác có một cuộc sống tự do hơn. </p><p><br/></p><p>Trước kia, bác có đi làm thuê cho một phú ông trong làng. Phú ông rất quý và mến bác. Công việc của bác dù tương đối ổn và cần tay nghề nhưng cũng khá nhàm chán và mệt về mặt thể chất. Công việc tương đối tốt khi cho bác được một khoản tiết kiệm tương đối dư giả và profile xịn rằng đã từng làm việc cho nhà phú ông. Song song trong quá trình làm việc tại nhà phú ông, bác bắt đầu trồng chiếc cây kim tiền ở sau vườn nhà. Sau mỗi khi tan làm, dù đã rất mệt nhưng bác vẫn cố gắng học tập, đọc sách, đi hỏi kinh nghiệm và dành nỗ lực tìm cách để phát triển cây kim tiền đó. Sau một thời gian, suy niệm lại, bác nhận ra mình rất trân quý cây kim tiền và enjoy những lúc được học tập, nghiên cứu để làm sao cho cây phát triển. Bác cảm giác như thời gian luôn là không đủ</p><p><br/></p><p>Quay trở lại với phú ông trong làng, sau một thời gian làm việc, bác đã tích luỹ được một số tiền nhưng do cảm thấy mệt mỏi nên đã xin nghỉ ở nhà phú ông để trở về nhà với vợ con 100%. Phú ông sau đó cũng chuyển nhà lên thành phố lập nghiệp. Bác nông dân hàng ngày ở nhà học hành, nghiên cứu và tiếp tục chăm bẵm cây kim tiền bằng số tiền mình tích luỹ được. Vì quá đam mê và tự tin với những gì mình học được, bác đã dồn 8/10 số tiền tích luỹ được trước đó vào cây kim tiền và chỉ còn 2 phần để chi tiêu cuộc sống trong tương lai. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1fQF2Pnql6DMM4Q5hYjh17KeZciOLM2M2BqbPTzBH8pE/edit?usp=sharing'><b>Bác nông dân 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Xin mến chào thầy cùng toàn thể quý khán thính giả của tâm sự buồn vui.</p><p>Theo dõi chương trình đã được một thời gian, hôm nay em xin phép được tự chia sẻ câu chuyện của mình dưới góc nhìn của một tiểu thuyết (tự chế) mang tên: Bác nông dân. </p><p><br/></p><p>Ngày xửa ngày xưa, có một bác nông dân sống trong một ngôi nhà nhỏ tại vùng nông thôn nọ. Bác có trồng một chiếc cây kim tiền (tên thân thương là đầu tư) sau nhà, chiếc cây mà bác rất tâm huyết, đam mê và chăm bẵm từ khi chỉ còn là chiếc mầm. Bác mong rằng sau này khi cây lớn, cây có thể mọc ra tiền để bác có một cuộc sống tự do hơn. </p><p><br/></p><p>Trước kia, bác có đi làm thuê cho một phú ông trong làng. Phú ông rất quý và mến bác. Công việc của bác dù tương đối ổn và cần tay nghề nhưng cũng khá nhàm chán và mệt về mặt thể chất. Công việc tương đối tốt khi cho bác được một khoản tiết kiệm tương đối dư giả và profile xịn rằng đã từng làm việc cho nhà phú ông. Song song trong quá trình làm việc tại nhà phú ông, bác bắt đầu trồng chiếc cây kim tiền ở sau vườn nhà. Sau mỗi khi tan làm, dù đã rất mệt nhưng bác vẫn cố gắng học tập, đọc sách, đi hỏi kinh nghiệm và dành nỗ lực tìm cách để phát triển cây kim tiền đó. Sau một thời gian, suy niệm lại, bác nhận ra mình rất trân quý cây kim tiền và enjoy những lúc được học tập, nghiên cứu để làm sao cho cây phát triển. Bác cảm giác như thời gian luôn là không đủ</p><p><br/></p><p>Quay trở lại với phú ông trong làng, sau một thời gian làm việc, bác đã tích luỹ được một số tiền nhưng do cảm thấy mệt mỏi nên đã xin nghỉ ở nhà phú ông để trở về nhà với vợ con 100%. Phú ông sau đó cũng chuyển nhà lên thành phố lập nghiệp. Bác nông dân hàng ngày ở nhà học hành, nghiên cứu và tiếp tục chăm bẵm cây kim tiền bằng số tiền mình tích luỹ được. Vì quá đam mê và tự tin với những gì mình học được, bác đã dồn 8/10 số tiền tích luỹ được trước đó vào cây kim tiền và chỉ còn 2 phần để chi tiêu cuộc sống trong tương lai. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18467192-07-01-2025.mp3" length="4423927" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18467192</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>367</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-01-2025</itunes:title>
    <title>06-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Con chào thầy và mọi người ạ . Con là nam ,  năm nay 18 tuổi . Trước con đã gửi tâm sự và nhận được 2 bài học về : cần có phương pháp học và sự suy niệm ạ . Con đã suy niệm ( thường về nỗi đau ) được 1 tháng  và hôm nay con muốn nói về chủ đề : sống trọn vẹn ạ  .  Con đã không dùng facebook , tiktok trong  1 tháng  . Con đã duy trì thói quen tối 10 h ngủ , 4h sáng dậy . ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1Yb49mJwS4Oco6HuZq7QSvlk-SEeBNEaWbIEd8hK9Wx4/edit?usp=sharing'>Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người ạ . Con là nam ,  năm nay 18 tuổi . Trước con đã gửi tâm sự và nhận được 2 bài học về : cần có phương pháp học và sự suy niệm ạ .</p><p>Con đã suy niệm ( thường về nỗi đau ) được 1 tháng  và hôm nay con muốn nói về chủ đề : sống trọn vẹn ạ  . </p><p>Con đã không dùng facebook , tiktok trong  1 tháng  .</p><p>Con đã duy trì thói quen tối 10 h ngủ , 4h sáng dậy . </p><p>Dạo gần đây , con cũng đã ít kỳ vọng về bản thân mình hơn . 10h tối trước khi ngủ ,   con đều ghi ra những việc cần làm vào ngày mai , khung giờ học phù hợp và dòng chữ đỏ trên tiêu đề : &quot; Vì mệt  về tinh thần , thể chất , hay sự kiện ABC thì mình : THƯỜNG KHÔNG : học môn A vào khung giờ B , môn C vào khung giờ D,....  &quot; Ấy thế mà,  hôm sau  , con lại nhìn vào nhiệm vụ đó  một cách nhẹ nhàng hơn  , nếu không học được môn nào đó thì con  không bất ngờ , con xem nếu bản thân có đủ năng lượng thì làm tiếp , không đủ thì đi ngủ giấc ngắn rồi làm môn khác vào giờ tiếp theo  ạ . </p><p>Con cũng ghi nỗi đau theo có tính  chu kì như : có thể làm bài kiểm tra không tốt sẽ khiến mình chán nản , thất vọng ; lúc biết điểm thi sẽ so sánh , lúc nhìn các bạn đạt học bổng thì sẽ ganh tỵ ,.... Ngày nào con cũng ghi thế với mong muốn sẽ không bất ngờ, không cảm thấy tiêu cực nếu nó xảy ra  . </p><p>Con cũng đã tập thở và thiền  . Nhiều lúc trong những trường hợp tưởng sẽ giận , cáu bẩn, sắp so sánh con lại bình tĩnh đến lạ thường . Con chỉ hít - thở sâu , quan sát mọi thứ đang diễn trong tâm trí , trong cơ thể mình thôi ạ . </p><p>Con đang  học  ngành ngôn ngữ Trung nhưng cũng muốn học thêm tiếng anh qua bài hát yêu thích . Và con đã cam kết  duy trì việc hát tiếng anh  mỗi ngày trong 1 năm  với bạn con  . Bạn khá lành tính và con thường được bạn sửa lỗi phát âm , khẩu hình ,...Con vui lắm dù đôi lúc có những đoạn khá khó hát với con  và cần nhiều thời gian hơn .</p><p>Con cũng đọc sách , vừa đọc , vừa tra chat gpt , vừa nêu chính kiến , vừa nêu câu chuyện cá nhân như muốn phản biện với tác giả luôn ạ . </p><p>Về việc học tiếng Trung  thì con đã tìm ra được phương pháp học cho riêng  mình . </p><p>Hiện tại ,vấn đề của con là hay bị nửa đầu khi thời tiết thay đổi . Những ngày như thế thì con thấy mình khá mệt , lười làm , lười học hơn và không thiết làm những thói quen khiến con vui như ở trên. Nhưng vì trách nhiệm , vì những lời cam kết nên con vẫn làm nó ở mức trung bình. Nhiều lúc con phải dùng đến thuốc giảm đau  dù không muốn  . Thành thật thì những lúc như thế con chỉ lẩm nhẩm 1 cụm từ : &quot; Nhích dần dần  &quot; . Dù là đi bộ vài bước , đứng dậy vài giây  , ăn cọng rau xanh ,   thậm chí là cho mình được  lướt video ngắn để giải trí ,.. thì con cũng thấy ổn hơn rồi ạ . </p><p>Cảm ơn bản thân vì đã bao dung hơn với mình hơn . Cảm ơn mọi người và thầy đã lắng  nghe câu chuyện của con ạ . </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1Yb49mJwS4Oco6HuZq7QSvlk-SEeBNEaWbIEd8hK9Wx4/edit?usp=sharing'>Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người ạ . Con là nam ,  năm nay 18 tuổi . Trước con đã gửi tâm sự và nhận được 2 bài học về : cần có phương pháp học và sự suy niệm ạ .</p><p>Con đã suy niệm ( thường về nỗi đau ) được 1 tháng  và hôm nay con muốn nói về chủ đề : sống trọn vẹn ạ  . </p><p>Con đã không dùng facebook , tiktok trong  1 tháng  .</p><p>Con đã duy trì thói quen tối 10 h ngủ , 4h sáng dậy . </p><p>Dạo gần đây , con cũng đã ít kỳ vọng về bản thân mình hơn . 10h tối trước khi ngủ ,   con đều ghi ra những việc cần làm vào ngày mai , khung giờ học phù hợp và dòng chữ đỏ trên tiêu đề : &quot; Vì mệt  về tinh thần , thể chất , hay sự kiện ABC thì mình : THƯỜNG KHÔNG : học môn A vào khung giờ B , môn C vào khung giờ D,....  &quot; Ấy thế mà,  hôm sau  , con lại nhìn vào nhiệm vụ đó  một cách nhẹ nhàng hơn  , nếu không học được môn nào đó thì con  không bất ngờ , con xem nếu bản thân có đủ năng lượng thì làm tiếp , không đủ thì đi ngủ giấc ngắn rồi làm môn khác vào giờ tiếp theo  ạ . </p><p>Con cũng ghi nỗi đau theo có tính  chu kì như : có thể làm bài kiểm tra không tốt sẽ khiến mình chán nản , thất vọng ; lúc biết điểm thi sẽ so sánh , lúc nhìn các bạn đạt học bổng thì sẽ ganh tỵ ,.... Ngày nào con cũng ghi thế với mong muốn sẽ không bất ngờ, không cảm thấy tiêu cực nếu nó xảy ra  . </p><p>Con cũng đã tập thở và thiền  . Nhiều lúc trong những trường hợp tưởng sẽ giận , cáu bẩn, sắp so sánh con lại bình tĩnh đến lạ thường . Con chỉ hít - thở sâu , quan sát mọi thứ đang diễn trong tâm trí , trong cơ thể mình thôi ạ . </p><p>Con đang  học  ngành ngôn ngữ Trung nhưng cũng muốn học thêm tiếng anh qua bài hát yêu thích . Và con đã cam kết  duy trì việc hát tiếng anh  mỗi ngày trong 1 năm  với bạn con  . Bạn khá lành tính và con thường được bạn sửa lỗi phát âm , khẩu hình ,...Con vui lắm dù đôi lúc có những đoạn khá khó hát với con  và cần nhiều thời gian hơn .</p><p>Con cũng đọc sách , vừa đọc , vừa tra chat gpt , vừa nêu chính kiến , vừa nêu câu chuyện cá nhân như muốn phản biện với tác giả luôn ạ . </p><p>Về việc học tiếng Trung  thì con đã tìm ra được phương pháp học cho riêng  mình . </p><p>Hiện tại ,vấn đề của con là hay bị nửa đầu khi thời tiết thay đổi . Những ngày như thế thì con thấy mình khá mệt , lười làm , lười học hơn và không thiết làm những thói quen khiến con vui như ở trên. Nhưng vì trách nhiệm , vì những lời cam kết nên con vẫn làm nó ở mức trung bình. Nhiều lúc con phải dùng đến thuốc giảm đau  dù không muốn  . Thành thật thì những lúc như thế con chỉ lẩm nhẩm 1 cụm từ : &quot; Nhích dần dần  &quot; . Dù là đi bộ vài bước , đứng dậy vài giây  , ăn cọng rau xanh ,   thậm chí là cho mình được  lướt video ngắn để giải trí ,.. thì con cũng thấy ổn hơn rồi ạ . </p><p>Cảm ơn bản thân vì đã bao dung hơn với mình hơn . Cảm ơn mọi người và thầy đã lắng  nghe câu chuyện của con ạ . </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18460449-06-01-2025.mp3" length="13000136" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18460449</guid>
    <pubDate>Tue, 06 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1082</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-01-2026</itunes:title>
    <title>05-01-2026</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Điệp 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Chào Anh 5 và mọi người    E là người viết bài tsbv 10/12/2024.   Như chia sẻ trong bài viết trước đây, e có cháu bị hội chứng phổ tự kỷ. Hôm nay e có rất nhiều thời gian và ở bài tsbv này em xin phép phản hồi lại cuộc sống của e sau 1 năm.   Trải qua 1 năm.   Đối với cháu có nhiều tiến triển hơn, cháu có ý thức hơn trong mọi hoạt động. Cháu rất tình cảm, ôm hôn ông, bà, bố, mẹ và cả e gái mình.   Đối với ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1_1VtI6bwHlOoHbmN39Am_khPuM6w3f7Y48iNWwui2zk/edit?usp=sharing'><b>Điệp 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Chào Anh 5 và mọi người </p><p><br/></p><p>E là người viết bài tsbv 10/12/2024.</p><p><br/></p><p>Như chia sẻ trong bài viết trước đây, e có cháu bị hội chứng phổ tự kỷ. Hôm nay e có rất nhiều thời gian và ở bài tsbv này em xin phép phản hồi lại cuộc sống của e sau 1 năm.</p><p><br/></p><p>Trải qua 1 năm.</p><p><br/></p><p>Đối với cháu có nhiều tiến triển hơn, cháu có ý thức hơn trong mọi hoạt động. Cháu rất tình cảm, ôm hôn ông, bà, bố, mẹ và cả e gái mình.</p><p><br/></p><p>Đối với em, em dành thời gian tổng hợp lại vấn đề của mình, thường xuyên &quot;suy niệm&quot; vì em nghĩ rằng bản thân mình tốt lên thì mọi người xung quanh đều cảm nhận được và dần dần thay đổi. </p><p><br/></p><p>Thật kỳ lạ chơi với con giúp em chữa lành tốt cho bản thân mình như vậy. Sau 1 ngày làm việc vất vả, về nhà điều đầu tiên là thấy con chạy ra vui cười với bố mẹ. Về nhà là em vất điện thoại 1 góc chơi với các con. Từ đá bóng với cháu đầu tiên và nói chuyện như là &quot;mấy bà hàng chợ&quot; với cháu thứ 2 đang tập nói 😆.</p><p><br/></p><p>Nói vậy nhưng không phải là cuộc sống toàn màu hồng đâu. E đối mặt với rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, stress có, mệt mỏi, chán nản, bất lực, đôi lúc e muốn bỏ cuộc rồi đó.</p><p><br/></p><p>Cũng may là e có người thân bên cạnh và đặc biệt có cuốn số, ngày nào e cũng ghi lại ngày hôm đó thích gì, không thích gì vấn đề của mình là gì, lời cảm ơn. E mới viết hết 3 cuốn sổ thôi và e tổng hợp được khá nhiều vấn đề. Tất nhiên e biết mình không phải siêu nhân, e lựa 3 vấn đề quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại từ con cái, sự nghiệp, học tập, ... </p><p><br/></p><p>Thực ra e sửa lại bài viết này trước khi đăng lên rồi. E muốn tâm sự thật chi tiết từ nỗi buồn cho đến niềm vui. Nhưng qua bài viết này cũng đã diễn tả được 1 năm qua của e rồi a.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc tsbv của em. Sắp tới là tết Dương và tết Âm lịch. Em chúc mọi người thật nhiều an lành. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1_1VtI6bwHlOoHbmN39Am_khPuM6w3f7Y48iNWwui2zk/edit?usp=sharing'><b>Điệp 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Chào Anh 5 và mọi người </p><p><br/></p><p>E là người viết bài tsbv 10/12/2024.</p><p><br/></p><p>Như chia sẻ trong bài viết trước đây, e có cháu bị hội chứng phổ tự kỷ. Hôm nay e có rất nhiều thời gian và ở bài tsbv này em xin phép phản hồi lại cuộc sống của e sau 1 năm.</p><p><br/></p><p>Trải qua 1 năm.</p><p><br/></p><p>Đối với cháu có nhiều tiến triển hơn, cháu có ý thức hơn trong mọi hoạt động. Cháu rất tình cảm, ôm hôn ông, bà, bố, mẹ và cả e gái mình.</p><p><br/></p><p>Đối với em, em dành thời gian tổng hợp lại vấn đề của mình, thường xuyên &quot;suy niệm&quot; vì em nghĩ rằng bản thân mình tốt lên thì mọi người xung quanh đều cảm nhận được và dần dần thay đổi. </p><p><br/></p><p>Thật kỳ lạ chơi với con giúp em chữa lành tốt cho bản thân mình như vậy. Sau 1 ngày làm việc vất vả, về nhà điều đầu tiên là thấy con chạy ra vui cười với bố mẹ. Về nhà là em vất điện thoại 1 góc chơi với các con. Từ đá bóng với cháu đầu tiên và nói chuyện như là &quot;mấy bà hàng chợ&quot; với cháu thứ 2 đang tập nói 😆.</p><p><br/></p><p>Nói vậy nhưng không phải là cuộc sống toàn màu hồng đâu. E đối mặt với rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, stress có, mệt mỏi, chán nản, bất lực, đôi lúc e muốn bỏ cuộc rồi đó.</p><p><br/></p><p>Cũng may là e có người thân bên cạnh và đặc biệt có cuốn số, ngày nào e cũng ghi lại ngày hôm đó thích gì, không thích gì vấn đề của mình là gì, lời cảm ơn. E mới viết hết 3 cuốn sổ thôi và e tổng hợp được khá nhiều vấn đề. Tất nhiên e biết mình không phải siêu nhân, e lựa 3 vấn đề quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại từ con cái, sự nghiệp, học tập, ... </p><p><br/></p><p>Thực ra e sửa lại bài viết này trước khi đăng lên rồi. E muốn tâm sự thật chi tiết từ nỗi buồn cho đến niềm vui. Nhưng qua bài viết này cũng đã diễn tả được 1 năm qua của e rồi a.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc tsbv của em. Sắp tới là tết Dương và tết Âm lịch. Em chúc mọi người thật nhiều an lành. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18453620-05-01-2026.mp3" length="10715257" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18453620</guid>
    <pubDate>Mon, 05 Jan 2026 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>891</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-12-2025</itunes:title>
    <title>31-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  FoxCode 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    PHẦN TIẾP THEO CHO CÂU HỎI "BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG?" - VÀ LẦN NÀY, EM CÓ CÂU TRẢ LỜI   Chào thầy Năm và mọi người.   Gần 3 năm trước em đã gửi về chương trình Tâm Sự Buồn Vui - ngày 17/07/2023 (tập 403) với một câu hỏi mà lúc đó em không biết phải tự trả lời thế nào:   "Bây giờ có còn kịp không?"   Ngày hôm đó, em viết thư trong tâm trạng của một người đã từng gục ngã rất lâu, từng nghĩ rằng mình...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1OiL3Yi77bObDEZGeuxyaE3aU31A2lO3m_dscOZAOTxY/edit?usp=sharing'><b>FoxCode</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>PHẦN TIẾP THEO CHO CÂU HỎI &quot;BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG?&quot; - VÀ LẦN NÀY, EM CÓ CÂU TRẢ LỜI</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người.</p><p><br/></p><p>Gần 3 năm trước em đã gửi về chương trình Tâm Sự Buồn Vui - ngày 17/07/2023 (tập 403) với một câu hỏi mà lúc đó em không biết phải tự trả lời thế nào:</p><p><br/></p><p>&quot;Bây giờ có còn kịp không?&quot;</p><p><br/></p><p>Ngày hôm đó, em viết thư trong tâm trạng của một người đã từng gục ngã rất lâu, từng nghĩ rằng mình bị bỏ lại phía sau, rằng tuổi trẻ đã trôi qua mất rồi, rằng cánh cửa học tập có lẽ đã khép lại với mình. Em gửi thư không phải vì hy vọng điều gì lớn lao, mà chỉ mong có ai đó nói với em rằng: “Em vẫn chưa hết đường.”</p><p><br/></p><p>Hôm nay, em viết những dòng này như một phần tiếp theo của tập 403, không còn để hỏi nữa, mà để báo tin.</p><p><br/></p><p>👉 Em đã đi học lại. Và em đã làm được.</p><p><br/></p><p>Sau bức thư đó, em đã quyết định vào Nam, theo học ngành Trí tuệ nhân tạo tại Đại học Lạc Hồng, dù thời gian đầu gia đình vẫn ngăn cản rất nhiều. Nhưng lần này, khác với những lần trước, em không bỏ cuộc. Em lần đầu tiên trong đời đứng ra bảo vệ ước mơ của chính mình.</p><p><br/></p><p>Những ngày đầu không hề dễ. Có những lúc em tự hỏi: &quot;Liệu mình có đang liều không?&quot;</p><p>Nhưng rồi em nhận ra một điều: khi được học bằng lựa chọn của bản thân, em không còn thấy mệt như ngày xưa nữa.</p><p><br/></p><p>Em học nghiêm túc, có mục tiêu rõ ràng, có định hướng cho tương lai. Từ một người từng sợ ánh mắt đánh giá của người khác, em dần trở thành người chỉ tập trung vào con đường của mình. Em học tốt trở lại, tham gia các kỳ thi, đạt được những thành tựu mà trước đây em chưa từng dám nghĩ tới, và may mắn được nhà trường ghi nhận, vinh danh, thậm chí được đặc cách tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Trong hành trình đó, em vô cùng biết ơn những người thầy, người cô đã xuất hiện đúng lúc.</p><p>Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thầy Sơn và cô Hường - giảng viên Đại học Lạc Hồng, những người không chỉ dạy kiến thức mà còn định hướng, nâng đỡ tinh thần, hỗ trợ tài chính và luôn lắng nghe khi em gặp khó khăn. Những câu chuyện thầy cô chia sẻ về hành trình của chính mình đã trở thành điểm tựa để em tiếp tục bước đi.</p><p><br/></p><p>Và đặc biệt, em muốn nói lời cảm ơn đến thầy Năm.</p><p>Nếu không có Tâm Sự Buồn Vui – tập 403 ngày 17/07/2023, có lẽ em đã không đủ can đảm để tin rằng việc học lại là điều xứng đáng. Những lời chia sẻ của thầy không chỉ giúp em thích học trở lại, mà còn cho em cảm giác rằng: em không hề đơn độc trên con đường làm lại cuộc đời.</p><p><br/></p><p>Về cô bạn cũ, hiện tại bọn em đã giữ liên lạc và nói chuyện với nhau thường xuyên hơn. Mỗi người đều đã trải qua những thay đổi riêng trong cuộc sống, nên khi nhìn lại mọi chuyện, cả hai đều bình tĩnh và thoải mái hơn rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Chúng em không đặt nặng kỳ vọng hay so sánh với quá khứ, chỉ đơn giản là trò chuyện, chia sẻ ở mức phù hợp của những người bạn hiểu và tôn trọng nhau. Với em, đó đã là một cái kết đẹp: không ồn ào, không trách móc, và đủ nhẹ để mỗi người vẫn tập trung tốt vào con đường riêng của mình.</p><p><br/></p><p>Nhìn lại hành trình từ tập 403 đến hôm nay, em mới hiểu rằng:</p><p>Không phải ai đi chậm cũng là người thua cuộc.</p><p>Không phải ai vấp ngã cũng là người thất bại.</p><p>Quan trọng là mình có dám đứng dậy và bước tiếp hay không.</p><p><br/></p><p>Nếu ai đó đang nghe lại Tâm Sự Buồn Vui – ngày 17/07/2023 (tập 403) và thấy mình trong bức thư cũ của em, thì em mong rằng phần tiếp theo này sẽ là một lời nhắn:</p><p><br/></p><p>Chỉ cần bạn còn dám đi, thì chưa bao giờ là quá muộn.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe, hy vọng trong phần tiếp t</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1OiL3Yi77bObDEZGeuxyaE3aU31A2lO3m_dscOZAOTxY/edit?usp=sharing'><b>FoxCode</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>PHẦN TIẾP THEO CHO CÂU HỎI &quot;BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG?&quot; - VÀ LẦN NÀY, EM CÓ CÂU TRẢ LỜI</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người.</p><p><br/></p><p>Gần 3 năm trước em đã gửi về chương trình Tâm Sự Buồn Vui - ngày 17/07/2023 (tập 403) với một câu hỏi mà lúc đó em không biết phải tự trả lời thế nào:</p><p><br/></p><p>&quot;Bây giờ có còn kịp không?&quot;</p><p><br/></p><p>Ngày hôm đó, em viết thư trong tâm trạng của một người đã từng gục ngã rất lâu, từng nghĩ rằng mình bị bỏ lại phía sau, rằng tuổi trẻ đã trôi qua mất rồi, rằng cánh cửa học tập có lẽ đã khép lại với mình. Em gửi thư không phải vì hy vọng điều gì lớn lao, mà chỉ mong có ai đó nói với em rằng: “Em vẫn chưa hết đường.”</p><p><br/></p><p>Hôm nay, em viết những dòng này như một phần tiếp theo của tập 403, không còn để hỏi nữa, mà để báo tin.</p><p><br/></p><p>👉 Em đã đi học lại. Và em đã làm được.</p><p><br/></p><p>Sau bức thư đó, em đã quyết định vào Nam, theo học ngành Trí tuệ nhân tạo tại Đại học Lạc Hồng, dù thời gian đầu gia đình vẫn ngăn cản rất nhiều. Nhưng lần này, khác với những lần trước, em không bỏ cuộc. Em lần đầu tiên trong đời đứng ra bảo vệ ước mơ của chính mình.</p><p><br/></p><p>Những ngày đầu không hề dễ. Có những lúc em tự hỏi: &quot;Liệu mình có đang liều không?&quot;</p><p>Nhưng rồi em nhận ra một điều: khi được học bằng lựa chọn của bản thân, em không còn thấy mệt như ngày xưa nữa.</p><p><br/></p><p>Em học nghiêm túc, có mục tiêu rõ ràng, có định hướng cho tương lai. Từ một người từng sợ ánh mắt đánh giá của người khác, em dần trở thành người chỉ tập trung vào con đường của mình. Em học tốt trở lại, tham gia các kỳ thi, đạt được những thành tựu mà trước đây em chưa từng dám nghĩ tới, và may mắn được nhà trường ghi nhận, vinh danh, thậm chí được đặc cách tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Trong hành trình đó, em vô cùng biết ơn những người thầy, người cô đã xuất hiện đúng lúc.</p><p>Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thầy Sơn và cô Hường - giảng viên Đại học Lạc Hồng, những người không chỉ dạy kiến thức mà còn định hướng, nâng đỡ tinh thần, hỗ trợ tài chính và luôn lắng nghe khi em gặp khó khăn. Những câu chuyện thầy cô chia sẻ về hành trình của chính mình đã trở thành điểm tựa để em tiếp tục bước đi.</p><p><br/></p><p>Và đặc biệt, em muốn nói lời cảm ơn đến thầy Năm.</p><p>Nếu không có Tâm Sự Buồn Vui – tập 403 ngày 17/07/2023, có lẽ em đã không đủ can đảm để tin rằng việc học lại là điều xứng đáng. Những lời chia sẻ của thầy không chỉ giúp em thích học trở lại, mà còn cho em cảm giác rằng: em không hề đơn độc trên con đường làm lại cuộc đời.</p><p><br/></p><p>Về cô bạn cũ, hiện tại bọn em đã giữ liên lạc và nói chuyện với nhau thường xuyên hơn. Mỗi người đều đã trải qua những thay đổi riêng trong cuộc sống, nên khi nhìn lại mọi chuyện, cả hai đều bình tĩnh và thoải mái hơn rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Chúng em không đặt nặng kỳ vọng hay so sánh với quá khứ, chỉ đơn giản là trò chuyện, chia sẻ ở mức phù hợp của những người bạn hiểu và tôn trọng nhau. Với em, đó đã là một cái kết đẹp: không ồn ào, không trách móc, và đủ nhẹ để mỗi người vẫn tập trung tốt vào con đường riêng của mình.</p><p><br/></p><p>Nhìn lại hành trình từ tập 403 đến hôm nay, em mới hiểu rằng:</p><p>Không phải ai đi chậm cũng là người thua cuộc.</p><p>Không phải ai vấp ngã cũng là người thất bại.</p><p>Quan trọng là mình có dám đứng dậy và bước tiếp hay không.</p><p><br/></p><p>Nếu ai đó đang nghe lại Tâm Sự Buồn Vui – ngày 17/07/2023 (tập 403) và thấy mình trong bức thư cũ của em, thì em mong rằng phần tiếp theo này sẽ là một lời nhắn:</p><p><br/></p><p>Chỉ cần bạn còn dám đi, thì chưa bao giờ là quá muộn.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe, hy vọng trong phần tiếp t</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18435393-31-12-2025.mp3" length="11087973" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18435393</guid>
    <pubDate>Wed, 31 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>922</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-12-2025</itunes:title>
    <title>30-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chọn lựa 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em chào thầy và mọi người,   Một năm nữa lại trôi qua, em nhìn lại hành trình đã qua: Có những điều làm được, có những điều chưa. Thu hoạch lớn nhất có lẽ là em đã buông được một người không yêu mình (em yêu đơn phương, em đã tỏ tình nhưng bị từ chối).   Trong công việc, em luôn nỗ lực hết mình: Làm tốt chuyên môn, chăm chỉ, luôn đặt lợi ích của công ty và đối tác lên trước, nhưng gần như chưa từn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1paBEWRnsaNHyo7rzgmX8zwIlZxCeppkyWUTjhSFXxAA/edit?usp=sharing'><b> Chọn lựa </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Một năm nữa lại trôi qua, em nhìn lại hành trình đã qua: Có những điều làm được, có những điều chưa. Thu hoạch lớn nhất có lẽ là em đã buông được một người không yêu mình (em yêu đơn phương, em đã tỏ tình nhưng bị từ chối).</p><p><br/></p><p>Trong công việc, em luôn nỗ lực hết mình: Làm tốt chuyên môn, chăm chỉ, luôn đặt lợi ích của công ty và đối tác lên trước, nhưng gần như chưa từng nghĩ cho bản thân. Với em, chỉ cần nhận đủ lương mỗi tháng là được. Trong các dự án, em thường là người hô hào, đốc thúc mọi người, luôn trong tinh thần chiến binh. Nhưng khi dự án kết thúc, em luôn kiệt quệ; cộng sự thì ghét bỏ; dự án nào qua tay em cũng thành công, nhưng người được ghi nhận sau cùng chưa bao giờ là em vì em luôn là người rời đi ngay khi mọi việc vừa xong.</p><p><br/></p><p>Nhiều năm trôi qua, vòng lặp ấy lặp lại. Đến khi tuổi đã gần U35, em nhìn lại và chọn một lối sống chậm hơn, gọi là an phận. Em chọn vào một công ty lớn, nhiều hệ thống, ít tuyển thay người nghĩa là con người ở đó cũng mang tính lâu dài, chậm rãi.</p><p><br/></p><p>Em vào công ty được hai tuần thì xảy ra biến cố lớn: Cắt hơn 80% nhân sự. Bộ phận em từ hơn 20 người chỉ còn lại mình em. Em ngạc nhiên vì mình được giữ lại. Sau này mới hiểu: Trước khi ra quyết định sa thải hàng loạt, công ty có bài test đánh giá khả năng thích nghi. Em đủ khả năng cover nhiều hạng mục, có lịch sử làm việc nhiệt huyết ở nơi cũ, và mức lương thấp hơn rất nhiều so với những người khác.</p><p><br/></p><p>Em bước vào guồng quay công việc điên cuồng: Tiếp nhận bàn giao, cover thêm hạng mục mới, làm việc với đối tác… Sau một năm ròng rã, mọi thứ dần ổn định. Em bắt đầu tuyển nhân viên, lập ngân sách, họp chiến lược, tham gia lựa chọn đấu thầu, tiếp quản thêm nhiều đơn vị mới. Tham vọng trong em cũng lớn dần; em sẵn sàng bước lên vị trí mới vị trí mà cả em và nhiều quản lý cấp cao đều ngầm hiểu là dành cho em, em cũng đã âm thầm đi học lấy chứng chỉ cho vị trí liên quan mà em tìm hiểu mọi người hay thi.</p><p><br/></p><p>Rồi đột nhiên xuất hiện một người sếp mới, không có chuyên môn liên quan, chưa từng làm IT, nhưng ngồi vào vị trí đó và chỉ đạo công việc của em. Sếp đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và người dọn dẹp “chiến trường” vẫn là em. Sau đó là chuỗi ngày đầy sự cố: Tai nạn bất ngờ, vô cớ bị đánh ngoài đường (khi em phản kháng thì họ bảo là nhầm hoặc không cố ý), nhiều lần ngộ độc, có lúc bị mất toàn bộ quyền truy cập hệ thống đúng vào thời điểm then chốt.</p><p><br/></p><p>Em mệt mỏi và bắt đầu sợ hãi. Nghĩ lại, em không có chỗ dựa, tài chính chỉ vừa đủ sống, lại còn có người thân cần chăm sóc. Trong khoảnh khắc đó, em có cơ duyên tìm được một nghề mới ở một lĩnh vực hoàn toàn khác mà nếu thành công em có thể làm tự do, không phải làm với quá nhiều người. Em dồn toàn bộ sức lực để học và thử trong 6 tháng, rồi hiên ngang nghỉ việc. Em nghĩ như vậy là an toàn, nhưng không phải. Em thất bại trong lĩnh vực mới, cố bám thêm 6 tháng nữa vẫn không có tiến triển.</p><p><br/></p><p>Giữa lúc buồn, tủi và cô đơn, cộng thêm đã cạn túi, em gặp được sếp hiện tại. Ông tuyển em về. Sếp không hẳn là người tốt, nhưng cũng không quá ác; từng có những bất công với em, nhưng khi em thẳng thắn trao đổi thì sự việc không lặp lại. Là người có thể thương lượng được.</p><p><br/></p><p>Em biết ơn vì cơ hội này: Công việc nhàn hơn, lắm lúc cũng rảnh, lương khá ổn. Em vừa làm, vừa tiếp tục học lĩnh vực mới kia. Tính ra cũng đã được một năm. Gần đây, bộ phận em được đánh giá là có uy tín và hiệu quả nên dự án giao về khá nhiều. Cơ hội thăng tiến đã rõ ràng, đồng nghiệp bắt đầu cạnh tranh nhau.</p><p><br/></p><p>Và em lại tự hỏi: Mình có muốn bước vào cuộc đu</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1paBEWRnsaNHyo7rzgmX8zwIlZxCeppkyWUTjhSFXxAA/edit?usp=sharing'><b> Chọn lựa </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Một năm nữa lại trôi qua, em nhìn lại hành trình đã qua: Có những điều làm được, có những điều chưa. Thu hoạch lớn nhất có lẽ là em đã buông được một người không yêu mình (em yêu đơn phương, em đã tỏ tình nhưng bị từ chối).</p><p><br/></p><p>Trong công việc, em luôn nỗ lực hết mình: Làm tốt chuyên môn, chăm chỉ, luôn đặt lợi ích của công ty và đối tác lên trước, nhưng gần như chưa từng nghĩ cho bản thân. Với em, chỉ cần nhận đủ lương mỗi tháng là được. Trong các dự án, em thường là người hô hào, đốc thúc mọi người, luôn trong tinh thần chiến binh. Nhưng khi dự án kết thúc, em luôn kiệt quệ; cộng sự thì ghét bỏ; dự án nào qua tay em cũng thành công, nhưng người được ghi nhận sau cùng chưa bao giờ là em vì em luôn là người rời đi ngay khi mọi việc vừa xong.</p><p><br/></p><p>Nhiều năm trôi qua, vòng lặp ấy lặp lại. Đến khi tuổi đã gần U35, em nhìn lại và chọn một lối sống chậm hơn, gọi là an phận. Em chọn vào một công ty lớn, nhiều hệ thống, ít tuyển thay người nghĩa là con người ở đó cũng mang tính lâu dài, chậm rãi.</p><p><br/></p><p>Em vào công ty được hai tuần thì xảy ra biến cố lớn: Cắt hơn 80% nhân sự. Bộ phận em từ hơn 20 người chỉ còn lại mình em. Em ngạc nhiên vì mình được giữ lại. Sau này mới hiểu: Trước khi ra quyết định sa thải hàng loạt, công ty có bài test đánh giá khả năng thích nghi. Em đủ khả năng cover nhiều hạng mục, có lịch sử làm việc nhiệt huyết ở nơi cũ, và mức lương thấp hơn rất nhiều so với những người khác.</p><p><br/></p><p>Em bước vào guồng quay công việc điên cuồng: Tiếp nhận bàn giao, cover thêm hạng mục mới, làm việc với đối tác… Sau một năm ròng rã, mọi thứ dần ổn định. Em bắt đầu tuyển nhân viên, lập ngân sách, họp chiến lược, tham gia lựa chọn đấu thầu, tiếp quản thêm nhiều đơn vị mới. Tham vọng trong em cũng lớn dần; em sẵn sàng bước lên vị trí mới vị trí mà cả em và nhiều quản lý cấp cao đều ngầm hiểu là dành cho em, em cũng đã âm thầm đi học lấy chứng chỉ cho vị trí liên quan mà em tìm hiểu mọi người hay thi.</p><p><br/></p><p>Rồi đột nhiên xuất hiện một người sếp mới, không có chuyên môn liên quan, chưa từng làm IT, nhưng ngồi vào vị trí đó và chỉ đạo công việc của em. Sếp đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và người dọn dẹp “chiến trường” vẫn là em. Sau đó là chuỗi ngày đầy sự cố: Tai nạn bất ngờ, vô cớ bị đánh ngoài đường (khi em phản kháng thì họ bảo là nhầm hoặc không cố ý), nhiều lần ngộ độc, có lúc bị mất toàn bộ quyền truy cập hệ thống đúng vào thời điểm then chốt.</p><p><br/></p><p>Em mệt mỏi và bắt đầu sợ hãi. Nghĩ lại, em không có chỗ dựa, tài chính chỉ vừa đủ sống, lại còn có người thân cần chăm sóc. Trong khoảnh khắc đó, em có cơ duyên tìm được một nghề mới ở một lĩnh vực hoàn toàn khác mà nếu thành công em có thể làm tự do, không phải làm với quá nhiều người. Em dồn toàn bộ sức lực để học và thử trong 6 tháng, rồi hiên ngang nghỉ việc. Em nghĩ như vậy là an toàn, nhưng không phải. Em thất bại trong lĩnh vực mới, cố bám thêm 6 tháng nữa vẫn không có tiến triển.</p><p><br/></p><p>Giữa lúc buồn, tủi và cô đơn, cộng thêm đã cạn túi, em gặp được sếp hiện tại. Ông tuyển em về. Sếp không hẳn là người tốt, nhưng cũng không quá ác; từng có những bất công với em, nhưng khi em thẳng thắn trao đổi thì sự việc không lặp lại. Là người có thể thương lượng được.</p><p><br/></p><p>Em biết ơn vì cơ hội này: Công việc nhàn hơn, lắm lúc cũng rảnh, lương khá ổn. Em vừa làm, vừa tiếp tục học lĩnh vực mới kia. Tính ra cũng đã được một năm. Gần đây, bộ phận em được đánh giá là có uy tín và hiệu quả nên dự án giao về khá nhiều. Cơ hội thăng tiến đã rõ ràng, đồng nghiệp bắt đầu cạnh tranh nhau.</p><p><br/></p><p>Và em lại tự hỏi: Mình có muốn bước vào cuộc đu</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18430118-30-12-2025.mp3" length="14054647" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18430118</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1170</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-12-2025</itunes:title>
    <title>29-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đoan 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Dạ, em chào Thầy em có chút chuyện muốn tâm sự với Thầy ạ. Vì em đã ra quyết định rồi nhưng vẫn nhiều lúc vẫn suy nghĩ lấn cấn  ko biết mình làm v có đúng có sai ko và có nên ko. Chuyện khá dài, mong Thầy dành chút thời gian đọc nhé ạ . Chuyện là gia đình chồng em, thì trong mắt em trước đây rất ổn, gia đình đạo đức, con cái tu trí làm ăn, ko phải giàu có, nhưng cũng có ăn có mặc, mọi ng cũng quan tâ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Qmrm7GSUh_zrNVNBoeRfrtAA3pkO7Ux0niP5itfKaS8/edit?usp=sharing'><b>Đoan 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ, em chào Thầy</p><p>em có chút chuyện muốn tâm sự với Thầy ạ. Vì em đã ra quyết định rồi nhưng vẫn nhiều lúc vẫn suy nghĩ lấn cấn  ko biết mình làm v có đúng có sai ko và có nên ko. Chuyện khá dài, mong Thầy dành chút thời gian đọc nhé ạ .</p><p>Chuyện là gia đình chồng em, thì trong mắt em trước đây rất ổn, gia đình đạo đức, con cái tu trí làm ăn, ko phải giàu có, nhưng cũng có ăn có mặc, mọi ng cũng quan tâm nhau.</p><p>Nhưng tháng 6-2024 mới vỡ lở 1 chuyện là chị chồng ( chị T) có lừa gạt anh em ba mẹ họ hàng ruột thịt và bạn bè tổng số tiền là 20 tỷ. trong đó em cũng do tin tưởng nên nói bố mẹ em ruột em gửi vào đó 400tr trong đó. và cá nhân vợ chồng em cũng gửi 50tr. tổng là 450tr</p><p><br/></p><p>Lý do là chị T nói tiền để mẹ chồng chị buôn nông sản, sẽ trả tiền lời hàng tháng hoặc là theo hình thức mình mua nông sản rồi khi nào có giá thì bán ra lấy tiền. nhưng thực chất là giả hết, tự chị dựng chuyện và lấy tiền đó tiêu xài cá nhân và chi ra để nhử mồi, đầu này đắp đầu kia. c T nói là làm việc này từ 2018 mà ko ai trong nhà biết</p><p>khi xảy ra sự việc thì có nhiều người đòi kiện chị T ra toà, nhưng chắc còn nhiều góc khuất nên cũng dằng co 1 thời gian.</p><p>Sau đó chồng em có nhờ anh họ em làm luật sư tư vấn để giảm thiểu rủi ro pháp lý hình sự nhất có thể.</p><p>Rồi chị chồng T bỏ Đồng Nai qua Bà Rịa, không có chỗ ăn ở thì gia đình em đã cho chị ở nhờ, nói là ở đến khi nào thì ở, tuỳ c sắp xếp cv</p><p>- do số tiền 400tr là do em và ck em tin tưởng c T nên nói bố mẹ ruột em đưa, nên khi xảy ra sự việc thì tụi em đã bán xe ô tô để bù trc 200tr đưa bố mẹ em, (do bố mẹ em ko có tiền, chỉ gom góp trả ngân hàng vs tiền ăn hàng tháng, chứ ko phải tiền dư). số tiền này là tụi em tìm cách xử lý tạm thời trc mắt</p><p>( quay lại thời gian trước 1 chút. c T có đi học 1 khoá cắm hoa và mở shop hoa ở Đồng Nai năm 2021. năm 2022 em sinh em bé và ở nhà 1 năm, có phụ chị T làm bông ở Đồng Nai, và sau đó thì em ko đi làm văn phòng nữa mà về Bà Rịa mở shop hoa. </p><p>Lúc này em và chồng em tính là em sẽ đi học 1 lớp cơ bản hoa hiện đại để hiểu bản chất và xu hướng bây giờ, nhưng ba mẹ chồng và c T phản đối kịch liệt, nói là em đi học như vậy là qua mặt nhà bên đó, ko lẽ bên đó ko đủ khả năng dạy cho em hay sao mà em phải đi học ngoài, đi học vậy là tát thẳng mặt bên đó, và nếu đi học thì ba mẹ bên đó từ mặt tụi em. và tất nhiên việc gì cần làm thì em vẫn sẽ phải làm thôi, ko thể vì lời đe doạ của ngkh mà em dừng lại. Lúc phụ c T ở Đồng Nai c luôn nói là chỉ hết cho em, nhưng em vẫn cảm thấy em chưa hiểu đc những điều cốt lõi, sau khi đi học em mới nhận ra c T chỉ em đc 3/10 những kiến thức cơ bản.</p><p>mà rồi người trong nhà thì mâu thuẫn ntn thời gian qua r cũng bỏ qua cho nhau</p><p>-  Em đã mở shop hoa ở Bà Rịa từ tháng 2-2024, chị T trước có làm shop hoa ở Đồng Nai, thấy em làm được nên chị muốn ra mở riêng. Và nói em là bố mẹ em không cho ở nên chị đi ra ngoài để ở r mở shop. Em nói nếu chị muốn mở shop thì cứ mở chứ ko đc nói bố mẹ em như z, tự chị muốn đi r giờ nói bm em ko cho ở là sao, trong khi qua bm em là người lên tiếng cho c T ở và dọn dẹp phòng cho ở lại, ko lấy tiền gì cả.</p><p>- sau đó ra mở thì chị T làm cũng có khách nhưng ko bằng em, mỗi khi mẹ chồng hỏi em mà có đơn c T ko có đơn là mẹ khó chịu hậm hực ra mặt</p><p>- có lần em được đài truyền hình Bà Rịa mời quay tài liệu, do gấp rút nên có nhờ c T qua phụ chuẩn bị, c T ok nhưng phút chót nói bận đi chơi r ko qua.</p><p>Có lần em nói chuyện vs ba mẹ ck em là c T như z, thì ba mẹ nói ba mẹ ko biết chuyện đó, ko liên quan. Đó là lần đầu em nc vs ba mẹ về chuyện giữa em và c T, </p><p>ba chồng em có nói thêm, em mà nhắc tới là dằn vặt ba mẹ nếu bỏ qua </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Qmrm7GSUh_zrNVNBoeRfrtAA3pkO7Ux0niP5itfKaS8/edit?usp=sharing'><b>Đoan 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ, em chào Thầy</p><p>em có chút chuyện muốn tâm sự với Thầy ạ. Vì em đã ra quyết định rồi nhưng vẫn nhiều lúc vẫn suy nghĩ lấn cấn  ko biết mình làm v có đúng có sai ko và có nên ko. Chuyện khá dài, mong Thầy dành chút thời gian đọc nhé ạ .</p><p>Chuyện là gia đình chồng em, thì trong mắt em trước đây rất ổn, gia đình đạo đức, con cái tu trí làm ăn, ko phải giàu có, nhưng cũng có ăn có mặc, mọi ng cũng quan tâm nhau.</p><p>Nhưng tháng 6-2024 mới vỡ lở 1 chuyện là chị chồng ( chị T) có lừa gạt anh em ba mẹ họ hàng ruột thịt và bạn bè tổng số tiền là 20 tỷ. trong đó em cũng do tin tưởng nên nói bố mẹ em ruột em gửi vào đó 400tr trong đó. và cá nhân vợ chồng em cũng gửi 50tr. tổng là 450tr</p><p><br/></p><p>Lý do là chị T nói tiền để mẹ chồng chị buôn nông sản, sẽ trả tiền lời hàng tháng hoặc là theo hình thức mình mua nông sản rồi khi nào có giá thì bán ra lấy tiền. nhưng thực chất là giả hết, tự chị dựng chuyện và lấy tiền đó tiêu xài cá nhân và chi ra để nhử mồi, đầu này đắp đầu kia. c T nói là làm việc này từ 2018 mà ko ai trong nhà biết</p><p>khi xảy ra sự việc thì có nhiều người đòi kiện chị T ra toà, nhưng chắc còn nhiều góc khuất nên cũng dằng co 1 thời gian.</p><p>Sau đó chồng em có nhờ anh họ em làm luật sư tư vấn để giảm thiểu rủi ro pháp lý hình sự nhất có thể.</p><p>Rồi chị chồng T bỏ Đồng Nai qua Bà Rịa, không có chỗ ăn ở thì gia đình em đã cho chị ở nhờ, nói là ở đến khi nào thì ở, tuỳ c sắp xếp cv</p><p>- do số tiền 400tr là do em và ck em tin tưởng c T nên nói bố mẹ ruột em đưa, nên khi xảy ra sự việc thì tụi em đã bán xe ô tô để bù trc 200tr đưa bố mẹ em, (do bố mẹ em ko có tiền, chỉ gom góp trả ngân hàng vs tiền ăn hàng tháng, chứ ko phải tiền dư). số tiền này là tụi em tìm cách xử lý tạm thời trc mắt</p><p>( quay lại thời gian trước 1 chút. c T có đi học 1 khoá cắm hoa và mở shop hoa ở Đồng Nai năm 2021. năm 2022 em sinh em bé và ở nhà 1 năm, có phụ chị T làm bông ở Đồng Nai, và sau đó thì em ko đi làm văn phòng nữa mà về Bà Rịa mở shop hoa. </p><p>Lúc này em và chồng em tính là em sẽ đi học 1 lớp cơ bản hoa hiện đại để hiểu bản chất và xu hướng bây giờ, nhưng ba mẹ chồng và c T phản đối kịch liệt, nói là em đi học như vậy là qua mặt nhà bên đó, ko lẽ bên đó ko đủ khả năng dạy cho em hay sao mà em phải đi học ngoài, đi học vậy là tát thẳng mặt bên đó, và nếu đi học thì ba mẹ bên đó từ mặt tụi em. và tất nhiên việc gì cần làm thì em vẫn sẽ phải làm thôi, ko thể vì lời đe doạ của ngkh mà em dừng lại. Lúc phụ c T ở Đồng Nai c luôn nói là chỉ hết cho em, nhưng em vẫn cảm thấy em chưa hiểu đc những điều cốt lõi, sau khi đi học em mới nhận ra c T chỉ em đc 3/10 những kiến thức cơ bản.</p><p>mà rồi người trong nhà thì mâu thuẫn ntn thời gian qua r cũng bỏ qua cho nhau</p><p>-  Em đã mở shop hoa ở Bà Rịa từ tháng 2-2024, chị T trước có làm shop hoa ở Đồng Nai, thấy em làm được nên chị muốn ra mở riêng. Và nói em là bố mẹ em không cho ở nên chị đi ra ngoài để ở r mở shop. Em nói nếu chị muốn mở shop thì cứ mở chứ ko đc nói bố mẹ em như z, tự chị muốn đi r giờ nói bm em ko cho ở là sao, trong khi qua bm em là người lên tiếng cho c T ở và dọn dẹp phòng cho ở lại, ko lấy tiền gì cả.</p><p>- sau đó ra mở thì chị T làm cũng có khách nhưng ko bằng em, mỗi khi mẹ chồng hỏi em mà có đơn c T ko có đơn là mẹ khó chịu hậm hực ra mặt</p><p>- có lần em được đài truyền hình Bà Rịa mời quay tài liệu, do gấp rút nên có nhờ c T qua phụ chuẩn bị, c T ok nhưng phút chót nói bận đi chơi r ko qua.</p><p>Có lần em nói chuyện vs ba mẹ ck em là c T như z, thì ba mẹ nói ba mẹ ko biết chuyện đó, ko liên quan. Đó là lần đầu em nc vs ba mẹ về chuyện giữa em và c T, </p><p>ba chồng em có nói thêm, em mà nhắc tới là dằn vặt ba mẹ nếu bỏ qua </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18424966-29-12-2025.mp3" length="13768763" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18424966</guid>
    <pubDate>Mon, 29 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1146</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-12-2025</itunes:title>
    <title>26-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  JJ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Mến chào thầy và các bạn, Đầu tiên cho em gửi lời chúc đến thầy và các bạn. Chúc mọi người luôn bình an và hạnh phúc.   Cách đây hai năm, em từng gửi bài tâm sự tới TSBV. Khi đó em đang mang thai, chuẩn bị cưới thì chồng cho em biết anh từng ly hôn và có con riêng. Lý do là khi còn trẻ, anh chưa đủ chín chắn để quan tâm chăm sóc vợ cũ, dẫn đến việc cô ấy ngoại tình và hai người ly hôn.   Lúc biết chuyệ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1BSpqnWKGg-jAnglm5rGwPXd9ok5RSkgiFzQJLy65lhc/edit?usp=sharing'><b>JJ </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy và các bạn,</p><p>Đầu tiên cho em gửi lời chúc đến thầy và các bạn. Chúc mọi người luôn bình an và hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Cách đây hai năm, em từng gửi bài tâm sự tới TSBV. Khi đó em đang mang thai, chuẩn bị cưới thì chồng cho em biết anh từng ly hôn và có con riêng. Lý do là khi còn trẻ, anh chưa đủ chín chắn để quan tâm chăm sóc vợ cũ, dẫn đến việc cô ấy ngoại tình và hai người ly hôn.</p><p><br/></p><p>Lúc biết chuyện, em vô cùng sốc, buồn và đau khổ, thậm chí từng nghĩ đến việc buông bỏ tất cả. Em đã gửi bài để xin lời khuyên của thầy và mọi người. Em vẫn nhớ thầy nói rằng: “10 năm trước anh ấy không tốt không có nghĩa bây giờ vẫn vậy. Quan trọng là hiện tại anh ấy đối xử với em thế nào và đã chấm dứt hoàn toàn với vợ cũ hay chưa.” Thầy cũng dặn em rằng nếu đã chọn tha thứ thì khi cãi nhau không được lôi chuyện cũ ra nhắc lại.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em muốn báo tin vui với thầy: em đã chọn tha thứ, sinh bé và hiện tại chồng vẫn đối xử rất tốt với mẹ con em. Cho đến nay, vợ cũ và con riêng của chồng cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của gia đình em.</p><p>Bé tuy bị bệnh bẩm sinh, từ nhỏ phải nằm viện khá vất vả, nhưng giờ đã đỡ hơn nhiều, rất dễ thương, thông minh và nhanh nhẹn.</p><p><br/></p><p>Tiếp theo, em xin được tâm sự với thầy một chuyện khác. Vừa rồi em suýt bị lừa một số tiền rất lớn.</p><p>Em lấy chồng nước ngoài, nhờ mẹ ở Việt Nam đi xem đất nên cần đổi một khoản tiền lớn sang tiền Việt. Em sống bên này đã 10 năm, cũng từng giao dịch nhiều lần nên có chút kinh nghiệm. Nhưng không hiểu sao lần này em lại chủ quan như vậy.</p><p><br/></p><p>Em liên hệ với một người qua Facebook (tạm gọi là chị A). Người này liên hệ với chị B đến thu tiền mặt và chuyển tiền vào tài khoản Việt Nam cho em. Chị A gửi số tài khoản (nói là của em) cho chị B để chuyển khoản. Đến ngày thu tiền, chị B bảo em trai mình đến lấy tiền.</p><p><br/></p><p>Sau khi đếm đủ tiền, em trai gọi cho chị B và nói có thể chuyển khoản. Chị B chuyển xong và gửi bill, nhưng em vẫn chưa nhận được tiền. Khi kiểm tra lại bill thì em mới phát hiện đó không phải số tài khoản của mình.</p><p><br/></p><p>Lúc đó em mới biết mình bị lừa nên đã giằng lại số tiền. Khi ấy xung quanh khá đông người, em la lớn nhờ mọi người giữ em trai lại và báo cảnh sát. Cảnh sát đến rất nhanh và yêu cầu trả lại tiền cho em.</p><p>Tuy nhiên, em trai và chị B nói họ cũng là nạn nhân, cho rằng em và chị A thông đồng để lừa họ.</p><p><br/></p><p>Theo lời họ, chị A kêu chị B đến thu tiền, gửi cho chị B số tài khoản của người khác nhưng nói đó là tài khoản của em. Chị B thấy em trai báo đếm đủ tiền thì chuyển khoản luôn, không xác nhận lại với em xem số tài khoản có đúng không.</p><p> Sau đó chị B bắt em phải cùng chịu trách nhiệm, nhưng em không đồng ý. Cảnh sát cũng xác nhận đây là chuyện giữa chị A và chị B, không liên quan đến em.</p><p>Sau nhiều trao đổi, em trai buộc phải trả lại tiền cho em, vì nếu không trả thì sẽ bị bắt giữ và số tiền bị tịch thu chờ tòa xử.</p><p><br/></p><p>Dù may mắn lấy lại được tiền, nhưng em đã suy nghĩ và tự trách mình rất nhiều. Em biết mình sai vì tham tỷ giá cao, không tìm người uy tín. Lúc thấy tỷ giá cao em cũng từng nghi ngờ, nhưng lại nghĩ gặp mặt trực tiếp thì không sao, vì trước đây em từng giao dịch kiểu này rồi.</p><p>Em cũng tự trách mình vì tiền chưa vào tài khoản đã đưa tiền cho họ đếm, lại không xác nhận lại số tài khoản trước khi chuyển khoản. Em đã quá mạo hiểm.</p><p><br/></p><p>Em không biết chính xác chị A, chị B và em trai có phải cùng một nhóm hay không, hay chị B thực sự bị lừa. Vì khi sự việc xảy ra, em trai không có ý định bỏ chạy. Nếu có chủ đích lừa đảo thì với một thanh niên trẻ khỏe, họ đã cầm tiền ch</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1BSpqnWKGg-jAnglm5rGwPXd9ok5RSkgiFzQJLy65lhc/edit?usp=sharing'><b>JJ </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy và các bạn,</p><p>Đầu tiên cho em gửi lời chúc đến thầy và các bạn. Chúc mọi người luôn bình an và hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Cách đây hai năm, em từng gửi bài tâm sự tới TSBV. Khi đó em đang mang thai, chuẩn bị cưới thì chồng cho em biết anh từng ly hôn và có con riêng. Lý do là khi còn trẻ, anh chưa đủ chín chắn để quan tâm chăm sóc vợ cũ, dẫn đến việc cô ấy ngoại tình và hai người ly hôn.</p><p><br/></p><p>Lúc biết chuyện, em vô cùng sốc, buồn và đau khổ, thậm chí từng nghĩ đến việc buông bỏ tất cả. Em đã gửi bài để xin lời khuyên của thầy và mọi người. Em vẫn nhớ thầy nói rằng: “10 năm trước anh ấy không tốt không có nghĩa bây giờ vẫn vậy. Quan trọng là hiện tại anh ấy đối xử với em thế nào và đã chấm dứt hoàn toàn với vợ cũ hay chưa.” Thầy cũng dặn em rằng nếu đã chọn tha thứ thì khi cãi nhau không được lôi chuyện cũ ra nhắc lại.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em muốn báo tin vui với thầy: em đã chọn tha thứ, sinh bé và hiện tại chồng vẫn đối xử rất tốt với mẹ con em. Cho đến nay, vợ cũ và con riêng của chồng cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của gia đình em.</p><p>Bé tuy bị bệnh bẩm sinh, từ nhỏ phải nằm viện khá vất vả, nhưng giờ đã đỡ hơn nhiều, rất dễ thương, thông minh và nhanh nhẹn.</p><p><br/></p><p>Tiếp theo, em xin được tâm sự với thầy một chuyện khác. Vừa rồi em suýt bị lừa một số tiền rất lớn.</p><p>Em lấy chồng nước ngoài, nhờ mẹ ở Việt Nam đi xem đất nên cần đổi một khoản tiền lớn sang tiền Việt. Em sống bên này đã 10 năm, cũng từng giao dịch nhiều lần nên có chút kinh nghiệm. Nhưng không hiểu sao lần này em lại chủ quan như vậy.</p><p><br/></p><p>Em liên hệ với một người qua Facebook (tạm gọi là chị A). Người này liên hệ với chị B đến thu tiền mặt và chuyển tiền vào tài khoản Việt Nam cho em. Chị A gửi số tài khoản (nói là của em) cho chị B để chuyển khoản. Đến ngày thu tiền, chị B bảo em trai mình đến lấy tiền.</p><p><br/></p><p>Sau khi đếm đủ tiền, em trai gọi cho chị B và nói có thể chuyển khoản. Chị B chuyển xong và gửi bill, nhưng em vẫn chưa nhận được tiền. Khi kiểm tra lại bill thì em mới phát hiện đó không phải số tài khoản của mình.</p><p><br/></p><p>Lúc đó em mới biết mình bị lừa nên đã giằng lại số tiền. Khi ấy xung quanh khá đông người, em la lớn nhờ mọi người giữ em trai lại và báo cảnh sát. Cảnh sát đến rất nhanh và yêu cầu trả lại tiền cho em.</p><p>Tuy nhiên, em trai và chị B nói họ cũng là nạn nhân, cho rằng em và chị A thông đồng để lừa họ.</p><p><br/></p><p>Theo lời họ, chị A kêu chị B đến thu tiền, gửi cho chị B số tài khoản của người khác nhưng nói đó là tài khoản của em. Chị B thấy em trai báo đếm đủ tiền thì chuyển khoản luôn, không xác nhận lại với em xem số tài khoản có đúng không.</p><p> Sau đó chị B bắt em phải cùng chịu trách nhiệm, nhưng em không đồng ý. Cảnh sát cũng xác nhận đây là chuyện giữa chị A và chị B, không liên quan đến em.</p><p>Sau nhiều trao đổi, em trai buộc phải trả lại tiền cho em, vì nếu không trả thì sẽ bị bắt giữ và số tiền bị tịch thu chờ tòa xử.</p><p><br/></p><p>Dù may mắn lấy lại được tiền, nhưng em đã suy nghĩ và tự trách mình rất nhiều. Em biết mình sai vì tham tỷ giá cao, không tìm người uy tín. Lúc thấy tỷ giá cao em cũng từng nghi ngờ, nhưng lại nghĩ gặp mặt trực tiếp thì không sao, vì trước đây em từng giao dịch kiểu này rồi.</p><p>Em cũng tự trách mình vì tiền chưa vào tài khoản đã đưa tiền cho họ đếm, lại không xác nhận lại số tài khoản trước khi chuyển khoản. Em đã quá mạo hiểm.</p><p><br/></p><p>Em không biết chính xác chị A, chị B và em trai có phải cùng một nhóm hay không, hay chị B thực sự bị lừa. Vì khi sự việc xảy ra, em trai không có ý định bỏ chạy. Nếu có chủ đích lừa đảo thì với một thanh niên trẻ khỏe, họ đã cầm tiền ch</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18415460-26-12-2025.mp3" length="8543228" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18415460</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>710</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-12-2025</itunes:title>
    <title>25-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kiên 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Trước hết con xin chào thầy 5 và mọi người em là Kiên 16 tuổi . Sau khi nghe tâm sự của thầy còn đã nhìn nhận lại về việc bảo trì cơ thể và tâm trí và con cảm giác là con đã làm tạm ổn về mảng đó . Chắc do tâm sự trước con sợ viết dài quá mọi người ko đọc hết được nên con đã lược bớt đi phần đó.Có là thầy chưa hiểu lắm cái từ yêu bản thân của con. Con ăn tập và nghỉ ngơi khá đầy đủ vì con khá là lợi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ZoNFCWu_e4YgTlDmo0FLF2ITYGLx6kmGpk-O_JfJA6s/edit?usp=sharing'><b>Kiên</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Trước hết con xin chào thầy 5 và mọi người em là Kiên 16 tuổi .</p><p>Sau khi nghe tâm sự của thầy còn đã nhìn nhận lại về việc bảo trì cơ thể và tâm trí và con cảm giác là con đã làm tạm ổn về mảng đó . Chắc do tâm sự trước con sợ viết dài quá mọi người ko đọc hết được nên con đã lược bớt đi phần đó.Có là thầy chưa hiểu lắm cái từ yêu bản thân của con.</p><p>Con ăn tập và nghỉ ngơi khá đầy đủ vì con khá là lợi thế hơn (là con ko dùng nền tảng tiktok và cũng ít khi sử dụng mxh nào khác ngoài YouTube và đã bỏ được game .) nên quỹ thời gian của con rất rộng.Con rất yêu bản thân mik nên con mới đi tập và việc đi tập đã khiến con xây dựng 1 hệ thống thói quen cũng gọi là khá tốt như ngủ đủ giấc , uống đủ nước ăn đủ chất, đa dạng dinh dưỡng.</p><p>Trong quá trình tập luyện của con con đã có kinh nghiệm khá lâu nên con cũng có thể hiểu cơ thể mik mà chỉ tập 1 mức đủ để tăng tiến thôi khoảng 85-90% và khá kiểm soát. Con luôn lắng nghe cơ thể mik nếu cảm thấy quá mệt con sẽ ko tập và nghỉ .Con nói vậy ko nghĩa phản bác là bài trước của thầy chỉ là con muốn chia sẻ rõ hơn thôi ạ .Con cũng sẽ để ý và bao dung với bản thân hơn trong thời gian tới ạ.</p><p> Con xin chia sẻ sâu hơn về quá trình bỏ được mxh và game của con ạ:</p><p>Năm lớp 9 trong thời gian ôn thi cấp 3 con đc mua cho 1 chiếc điện thoại mới khá vui khá thích thú nhưng tưởng chừng nó sẽ giúp con học tập nhiều hơn thì ngược lại nó khiến con học kém hơn mất tập trung hơn .Và rồi ko biết là trời thương hay sao mà chiếc máy đó đã vỡ đúng thời điểm quan trọng nhất con cần tập trung.Con đã phải dùng máy tính để học . Và con bỏ được mxh  và game. Và lại cơ duyên nào đó con nghe được câu nói của 2 ng trên ytb rằng:cuộc đời bạn cũng như 1 nhân vật trong game, bạn dành cho nó 8 tiếng 1ngày bạn sẽ đạt được thành tựu nhất định, vậy nếu dành thời gian đó vào cuộc đời bạn sẽ ra sao nhân vật đó sẽ tăng cấp khủng khiếp thế nào nếu được bơm thêm 8 tiếng đó vào.Đại khái ý là như vậy con nghe xong ngộ luôn.( Con nghĩ thầy có thể làm 1 bài về cái này sẽ giúp đỡ khá nhiều người đó ạ.)</p><p>Còn về vấn đề học tiếng Anh con đi được 1 đoạn rồi ch xa nhưng con sẽ bước đi mỗi ngày ngày.</p><p><br/></p><p>Lời cuối con xin chúc sức khỏe thầy chúc thầy và mọi người mạnh và giỏi chúc người nghe tối có 1 giấc ngủ ngon nghe ngày thì có 1 ngày tuyệt vời. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ZoNFCWu_e4YgTlDmo0FLF2ITYGLx6kmGpk-O_JfJA6s/edit?usp=sharing'><b>Kiên</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Trước hết con xin chào thầy 5 và mọi người em là Kiên 16 tuổi .</p><p>Sau khi nghe tâm sự của thầy còn đã nhìn nhận lại về việc bảo trì cơ thể và tâm trí và con cảm giác là con đã làm tạm ổn về mảng đó . Chắc do tâm sự trước con sợ viết dài quá mọi người ko đọc hết được nên con đã lược bớt đi phần đó.Có là thầy chưa hiểu lắm cái từ yêu bản thân của con.</p><p>Con ăn tập và nghỉ ngơi khá đầy đủ vì con khá là lợi thế hơn (là con ko dùng nền tảng tiktok và cũng ít khi sử dụng mxh nào khác ngoài YouTube và đã bỏ được game .) nên quỹ thời gian của con rất rộng.Con rất yêu bản thân mik nên con mới đi tập và việc đi tập đã khiến con xây dựng 1 hệ thống thói quen cũng gọi là khá tốt như ngủ đủ giấc , uống đủ nước ăn đủ chất, đa dạng dinh dưỡng.</p><p>Trong quá trình tập luyện của con con đã có kinh nghiệm khá lâu nên con cũng có thể hiểu cơ thể mik mà chỉ tập 1 mức đủ để tăng tiến thôi khoảng 85-90% và khá kiểm soát. Con luôn lắng nghe cơ thể mik nếu cảm thấy quá mệt con sẽ ko tập và nghỉ .Con nói vậy ko nghĩa phản bác là bài trước của thầy chỉ là con muốn chia sẻ rõ hơn thôi ạ .Con cũng sẽ để ý và bao dung với bản thân hơn trong thời gian tới ạ.</p><p> Con xin chia sẻ sâu hơn về quá trình bỏ được mxh và game của con ạ:</p><p>Năm lớp 9 trong thời gian ôn thi cấp 3 con đc mua cho 1 chiếc điện thoại mới khá vui khá thích thú nhưng tưởng chừng nó sẽ giúp con học tập nhiều hơn thì ngược lại nó khiến con học kém hơn mất tập trung hơn .Và rồi ko biết là trời thương hay sao mà chiếc máy đó đã vỡ đúng thời điểm quan trọng nhất con cần tập trung.Con đã phải dùng máy tính để học . Và con bỏ được mxh  và game. Và lại cơ duyên nào đó con nghe được câu nói của 2 ng trên ytb rằng:cuộc đời bạn cũng như 1 nhân vật trong game, bạn dành cho nó 8 tiếng 1ngày bạn sẽ đạt được thành tựu nhất định, vậy nếu dành thời gian đó vào cuộc đời bạn sẽ ra sao nhân vật đó sẽ tăng cấp khủng khiếp thế nào nếu được bơm thêm 8 tiếng đó vào.Đại khái ý là như vậy con nghe xong ngộ luôn.( Con nghĩ thầy có thể làm 1 bài về cái này sẽ giúp đỡ khá nhiều người đó ạ.)</p><p>Còn về vấn đề học tiếng Anh con đi được 1 đoạn rồi ch xa nhưng con sẽ bước đi mỗi ngày ngày.</p><p><br/></p><p>Lời cuối con xin chúc sức khỏe thầy chúc thầy và mọi người mạnh và giỏi chúc người nghe tối có 1 giấc ngủ ngon nghe ngày thì có 1 ngày tuyệt vời. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18413569-25-12-2025.mp3" length="5171238" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18413569</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>429</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24/12/2025</itunes:title>
    <title>24/12/2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kẻ lang thang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em chào thầy Năm. Lời đầu tiên, em xin được cảm ơn thầy đã kiên trì, tâm huyết biết bao năm tháng qua để làm video và tâm tình rất chân thành. Đó là niềm an ủi, động viên, và rất nhiều lần là tấm gương để em quán chiếu lại cuộc đời và hành trình của mình, rất nhiều lần nhờ nghe podcast của thầy mà em đã vượt qua khó khăn. Kính chúc thầy nhiều sức khỏe, luôn giữ được niềm vui, giữ lửa đam mê với cô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: <a href='https://docs.google.com/document/d/11PcmQYBbupqhrGaqU-V5RdnM5vSDPD6u1mIXgfnMCFk/edit?usp=sharing'> Kẻ lang thang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm.</p><p>Lời đầu tiên, em xin được cảm ơn thầy đã kiên trì, tâm huyết biết bao năm tháng qua để làm video và tâm tình rất chân thành. Đó là niềm an ủi, động viên, và rất nhiều lần là tấm gương để em quán chiếu lại cuộc đời và hành trình của mình, rất nhiều lần nhờ nghe podcast của thầy mà em đã vượt qua khó khăn. Kính chúc thầy nhiều sức khỏe, luôn giữ được niềm vui, giữ lửa đam mê với công việc và luôn hạnh phúc với những thứ mình chọn. </p><p>Em 25 tuổi, hiện đang là nghiên cứu sinh tại Hàn Quốc, học tại một ngôi trường khá danh tiếng, điều kiện vật chất rất tốt, được miễn học phí, có lương cao (so với mặt bằng chung nghiên cứu sinh ở bên Hàn và cao hơn so với ở Việt Nam). Em biết cơ hội của em rất là tốt, rất là tuyệt vời cho việc nghiên cứu và tương lai rất sáng nếu có thể tốt nghiệp tiến sĩ ở đây. </p><p>Tuy nhiên hiện em gặp vấn đề rất lớn về mặt con người, cụ thể là em không thể hòa nhập vào văn hóa và ngôn ngữ bản địa ở đây (dù chương trình em học là 100% tiếng Anh, nhưng môi trường nghiên cứu trong phòng thí nghiệm lại là 99% tiếng Hàn). Thế nên em gặp rất nhiều khó khăn trong việc giao tiếp khi làm việc với các đồng nghiệp. Môi trường thiếu sự hỗ trợ, em phải tự xoay xở mọi thứ mà không được chỉ dẫn rõ ràng như các bạn người Hàn, và cũng hay bị so sánh sao không tiến bộ bằng người Hàn. Điều đó làm em rất stress, cảm thấy tự ti và bản thân vô dụng thật sự.</p><p>Tình hình ngày càng nghiêm trọng khi em nhận ra dần dần có thể bản thân đã mắc bệnh tâm lý, dần dần khó ngủ, có những đêm thức trắng vì không ngủ được, thường xuyên lo âu và căng thẳng mỗi ngày khi đến phòng thí nghiệm làm việc. Trong vòng khoảng nửa tháng qua, em chỉ còn ăn ngày một bữa duy nhất và ăn rất ít, không còn cảm giác muốn ăn nữa mà chỉ ăn để qua ngày. Sự tập trung và khả năng suy nghĩ thì giảm sút dần vì mải nghĩ những thứ vẩn vơ về con người. Tình hình như vậy em cảm thấy sức khỏe mình giảm sút rõ rệt và dần dần sắp tới giới hạn. Đôi khi em cảm thấy rất ganh tị với những bạn khác học chung trường vì áp lực họ phải chịu là áp lực học thuật, còn em lại là áp lực về mặt con người.</p><p>Em cảm thấy thật sự môi trường này không phù hợp, em rất muốn bỏ hết tất cả, về lại Việt Nam nghỉ ngơi một thời gian. Phần để tránh khỏi nguồn gây stress, khám tâm lý xem bản thân còn ổn không, phần vì rào cản ngôn ngữ, phần vì chi phí đắt đỏ nên em không muốn khám ở Hàn Quốc. Nhưng không biết phải giãi bày thế nào với gia đình, vì em nghĩ không có cha mẹ nào muốn con mình bỏ cuộc khi có điều kiện học tập tốt như vậy. Em cảm thấy cứ như vậy, thì mình khó tiếp tục học tập và nghiên cứu được nữa.</p><p>Sau khi cảm thấy bản thân ổn hơn, thì em sẽ suy nghĩ tiếp về tương lai. Có thể là bắt đầu con đường học tiến sĩ lại từ đầu, ở một quốc gia khác có văn hóa phù hợp hơn, cởi mở hơn. Có thể là ở lại Việt Nam, làm một công việc gì đó mà em cũng chưa rõ.</p><p>Em viết thư này, mong thầy có thể cho em một lời khuyên, hoặc một góc nhìn khác để em có thêm dũng khí đối diện với gia đình và đưa ra quyết định giải thoát cho bản thân lúc này.</p><p>Cảm ơn thầy rất nhiều vì đã dành thời gian để lắng nghe câu chuyện có phần tiêu cực </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: <a href='https://docs.google.com/document/d/11PcmQYBbupqhrGaqU-V5RdnM5vSDPD6u1mIXgfnMCFk/edit?usp=sharing'> Kẻ lang thang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm.</p><p>Lời đầu tiên, em xin được cảm ơn thầy đã kiên trì, tâm huyết biết bao năm tháng qua để làm video và tâm tình rất chân thành. Đó là niềm an ủi, động viên, và rất nhiều lần là tấm gương để em quán chiếu lại cuộc đời và hành trình của mình, rất nhiều lần nhờ nghe podcast của thầy mà em đã vượt qua khó khăn. Kính chúc thầy nhiều sức khỏe, luôn giữ được niềm vui, giữ lửa đam mê với công việc và luôn hạnh phúc với những thứ mình chọn. </p><p>Em 25 tuổi, hiện đang là nghiên cứu sinh tại Hàn Quốc, học tại một ngôi trường khá danh tiếng, điều kiện vật chất rất tốt, được miễn học phí, có lương cao (so với mặt bằng chung nghiên cứu sinh ở bên Hàn và cao hơn so với ở Việt Nam). Em biết cơ hội của em rất là tốt, rất là tuyệt vời cho việc nghiên cứu và tương lai rất sáng nếu có thể tốt nghiệp tiến sĩ ở đây. </p><p>Tuy nhiên hiện em gặp vấn đề rất lớn về mặt con người, cụ thể là em không thể hòa nhập vào văn hóa và ngôn ngữ bản địa ở đây (dù chương trình em học là 100% tiếng Anh, nhưng môi trường nghiên cứu trong phòng thí nghiệm lại là 99% tiếng Hàn). Thế nên em gặp rất nhiều khó khăn trong việc giao tiếp khi làm việc với các đồng nghiệp. Môi trường thiếu sự hỗ trợ, em phải tự xoay xở mọi thứ mà không được chỉ dẫn rõ ràng như các bạn người Hàn, và cũng hay bị so sánh sao không tiến bộ bằng người Hàn. Điều đó làm em rất stress, cảm thấy tự ti và bản thân vô dụng thật sự.</p><p>Tình hình ngày càng nghiêm trọng khi em nhận ra dần dần có thể bản thân đã mắc bệnh tâm lý, dần dần khó ngủ, có những đêm thức trắng vì không ngủ được, thường xuyên lo âu và căng thẳng mỗi ngày khi đến phòng thí nghiệm làm việc. Trong vòng khoảng nửa tháng qua, em chỉ còn ăn ngày một bữa duy nhất và ăn rất ít, không còn cảm giác muốn ăn nữa mà chỉ ăn để qua ngày. Sự tập trung và khả năng suy nghĩ thì giảm sút dần vì mải nghĩ những thứ vẩn vơ về con người. Tình hình như vậy em cảm thấy sức khỏe mình giảm sút rõ rệt và dần dần sắp tới giới hạn. Đôi khi em cảm thấy rất ganh tị với những bạn khác học chung trường vì áp lực họ phải chịu là áp lực học thuật, còn em lại là áp lực về mặt con người.</p><p>Em cảm thấy thật sự môi trường này không phù hợp, em rất muốn bỏ hết tất cả, về lại Việt Nam nghỉ ngơi một thời gian. Phần để tránh khỏi nguồn gây stress, khám tâm lý xem bản thân còn ổn không, phần vì rào cản ngôn ngữ, phần vì chi phí đắt đỏ nên em không muốn khám ở Hàn Quốc. Nhưng không biết phải giãi bày thế nào với gia đình, vì em nghĩ không có cha mẹ nào muốn con mình bỏ cuộc khi có điều kiện học tập tốt như vậy. Em cảm thấy cứ như vậy, thì mình khó tiếp tục học tập và nghiên cứu được nữa.</p><p>Sau khi cảm thấy bản thân ổn hơn, thì em sẽ suy nghĩ tiếp về tương lai. Có thể là bắt đầu con đường học tiến sĩ lại từ đầu, ở một quốc gia khác có văn hóa phù hợp hơn, cởi mở hơn. Có thể là ở lại Việt Nam, làm một công việc gì đó mà em cũng chưa rõ.</p><p>Em viết thư này, mong thầy có thể cho em một lời khuyên, hoặc một góc nhìn khác để em có thêm dũng khí đối diện với gia đình và đưa ra quyết định giải thoát cho bản thân lúc này.</p><p>Cảm ơn thầy rất nhiều vì đã dành thời gian để lắng nghe câu chuyện có phần tiêu cực </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18410662-24-12-2025.mp3" length="15122324" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18410662</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1259</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-12-2025</itunes:title>
    <title>23-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Sun 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Chào thầy và mọi người.   Em năm nay 24 tuổi và đang cảm thấy rất chênh vênh trong công việc lẫn cuộc sống.   Em làm trong lĩnh vực truyền thông – marketing ( 4 năm ), đã qua 3 công ty, thu nhập có tăng nhưng vị trí vẫn chỉ là nhân viên. Ở công ty hiện tại, công việc ngày càng nhàm chán. Ngày trước em từng gặp một anh leader rất giỏi, được chỉ dạy nhiều, nhưng từ khi rời công ty đó, suốt 2 năm nay em cảm th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1sIl_V54exGJw8ib2-4UAV3QkMJ7d5pUQ7BYfatjneHA/edit?usp=sharing'><b>Sun </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi và đang cảm thấy rất chênh vênh trong công việc lẫn cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Em làm trong lĩnh vực truyền thông – marketing ( 4 năm ), đã qua 3 công ty, thu nhập có tăng nhưng vị trí vẫn chỉ là nhân viên. Ở công ty hiện tại, công việc ngày càng nhàm chán. Ngày trước em từng gặp một anh leader rất giỏi, được chỉ dạy nhiều, nhưng từ khi rời công ty đó, suốt 2 năm nay em cảm thấy bản thân không phát triển thêm được gì. Những khóa học ngắn hạn em tham gia cũng khá chung chung, khó áp dụng.</p><p><br/></p><p>Sếp hiện tại không định hướng hay hỗ trợ nhiều, nên em gần như không học hỏi được gì. Lý do duy nhất để em gắn bó chỉ là lương.</p><p><br/></p><p>Ngoài công việc, em đang học tiếng Trung hơn 2 năm rồi nhưng chỉ mới trình độ HSK4 thôi. Gần một năm nay em thấy mình tiếp thu chậm, dù ngày nào cũng cố gắng học, việc này khiến em cũng khá nản và không có động lực nhiều lúc muốn bỏ cuộc </p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em cũng khá cô đơn. Em hầu như chỉ có một người bạn chung phòng, dù gặp rất nhiều người nhưng lại không giữ được mối quan hệ chất lượng nào. Em là người hướng nội ít nói, và chỉ nói khi cần thiết, em nghĩ chắc khả năng giao tiếp của mình có vấn đề và dự định sẽ đi học thử 1 khóa giao tiếp</p><p><br/></p><p>Mong thầy cho em lời khuyên để định hướng lại và phát triển tốt hơn. Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1sIl_V54exGJw8ib2-4UAV3QkMJ7d5pUQ7BYfatjneHA/edit?usp=sharing'><b>Sun </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi và đang cảm thấy rất chênh vênh trong công việc lẫn cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Em làm trong lĩnh vực truyền thông – marketing ( 4 năm ), đã qua 3 công ty, thu nhập có tăng nhưng vị trí vẫn chỉ là nhân viên. Ở công ty hiện tại, công việc ngày càng nhàm chán. Ngày trước em từng gặp một anh leader rất giỏi, được chỉ dạy nhiều, nhưng từ khi rời công ty đó, suốt 2 năm nay em cảm thấy bản thân không phát triển thêm được gì. Những khóa học ngắn hạn em tham gia cũng khá chung chung, khó áp dụng.</p><p><br/></p><p>Sếp hiện tại không định hướng hay hỗ trợ nhiều, nên em gần như không học hỏi được gì. Lý do duy nhất để em gắn bó chỉ là lương.</p><p><br/></p><p>Ngoài công việc, em đang học tiếng Trung hơn 2 năm rồi nhưng chỉ mới trình độ HSK4 thôi. Gần một năm nay em thấy mình tiếp thu chậm, dù ngày nào cũng cố gắng học, việc này khiến em cũng khá nản và không có động lực nhiều lúc muốn bỏ cuộc </p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em cũng khá cô đơn. Em hầu như chỉ có một người bạn chung phòng, dù gặp rất nhiều người nhưng lại không giữ được mối quan hệ chất lượng nào. Em là người hướng nội ít nói, và chỉ nói khi cần thiết, em nghĩ chắc khả năng giao tiếp của mình có vấn đề và dự định sẽ đi học thử 1 khóa giao tiếp</p><p><br/></p><p>Mong thầy cho em lời khuyên để định hướng lại và phát triển tốt hơn. Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18404706-23-12-2025.mp3" length="16230438" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18404706</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1351</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-12-2025</itunes:title>
    <title>22-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Trang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chào anh, em năm nay 18t ở độ tuổi mà đáng lẽ ra nên đi học để có tương lai hơn thì em phải đi làm (vì một số lí do tài chính). Công việc hiện tại của em khá tốt, phù hợp với em, lương cũng khá ổn. Nhưng về sếp thì… em cũng không biết nói sao, sếp em rất giỏi, đối xử với nhân viên cũng không tệ nhưng chưa đến mức là tốt, về vấn đề xin nghỉ đối với sếp em phải nói là cực kì khó, những lúc em cần nghỉ làm 1...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/12BMU4lMHKGim41nA2omkOKqS7buDt_nrYdCMcl4Pm3U/edit?usp=sharing'><b>Trang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Chào anh, em năm nay 18t ở độ tuổi mà đáng lẽ ra nên đi học để có tương lai hơn thì em phải đi làm (vì một số lí do tài chính). Công việc hiện tại của em khá tốt, phù hợp với em, lương cũng khá ổn. Nhưng về sếp thì… em cũng không biết nói sao, sếp em rất giỏi, đối xử với nhân viên cũng không tệ nhưng chưa đến mức là tốt, về vấn đề xin nghỉ đối với sếp em phải nói là cực kì khó, những lúc em cần nghỉ làm 1 ngày để tham gia sinh nhật của người thân hay tiệc quan trọng sếp em đều không muốn cho nghỉ. Dù lúc phỏng vấn em có hỏi vấn đề nghỉ thì được trả lời là có thể nghỉ 1-2 buổi/tháng. Em làm ở đây được khoảng 4 tháng nhưng chưa được nghỉ ngày nào kể cả dịp lễ, em có xin nghỉ được nửa ngày vào dịp sinh nhật của người thân em, từ đó em cũng không dám xin nữa vì biết khả năng cao là sếp không cho. Em không biết mọi người nghĩ sao về vấn đề này, em mới đi làm và thấy áp lực cũng như mệt mỏi lắm ạ vì những lúc cần 1-2 ngày nghỉ giành thời gian cho gia đình cũng không có (vì hiện tại em cũng ở xa nhà). Nhưng em cũng không biết làm sao vì nghỉ làm thì khó tìm công việc tốt hơn, nhờ công việc này em mới dư được chút tiền lo cho gia đình nên thật sự em thấy rất phân vân và không quyết định được gì cả. Cảm ơn vì đã đọc câu chuyện của em! </p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/12BMU4lMHKGim41nA2omkOKqS7buDt_nrYdCMcl4Pm3U/edit?usp=sharing'><b>Trang 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Chào anh, em năm nay 18t ở độ tuổi mà đáng lẽ ra nên đi học để có tương lai hơn thì em phải đi làm (vì một số lí do tài chính). Công việc hiện tại của em khá tốt, phù hợp với em, lương cũng khá ổn. Nhưng về sếp thì… em cũng không biết nói sao, sếp em rất giỏi, đối xử với nhân viên cũng không tệ nhưng chưa đến mức là tốt, về vấn đề xin nghỉ đối với sếp em phải nói là cực kì khó, những lúc em cần nghỉ làm 1 ngày để tham gia sinh nhật của người thân hay tiệc quan trọng sếp em đều không muốn cho nghỉ. Dù lúc phỏng vấn em có hỏi vấn đề nghỉ thì được trả lời là có thể nghỉ 1-2 buổi/tháng. Em làm ở đây được khoảng 4 tháng nhưng chưa được nghỉ ngày nào kể cả dịp lễ, em có xin nghỉ được nửa ngày vào dịp sinh nhật của người thân em, từ đó em cũng không dám xin nữa vì biết khả năng cao là sếp không cho. Em không biết mọi người nghĩ sao về vấn đề này, em mới đi làm và thấy áp lực cũng như mệt mỏi lắm ạ vì những lúc cần 1-2 ngày nghỉ giành thời gian cho gia đình cũng không có (vì hiện tại em cũng ở xa nhà). Nhưng em cũng không biết làm sao vì nghỉ làm thì khó tìm công việc tốt hơn, nhờ công việc này em mới dư được chút tiền lo cho gia đình nên thật sự em thấy rất phân vân và không quyết định được gì cả. Cảm ơn vì đã đọc câu chuyện của em! </p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18397822-22-12-2025.mp3" length="9514043" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18397822</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>791</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-12-2025</itunes:title>
    <title>19-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hà 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Em chào thầy ạ. Em là nam sinh năm 2002   Em xin phép vào vấn đề của em luôn thầy nha   Chả là em đi làm công ty được 6 tháng ở 1 công ty về linh kiện ô tô    Trước giờ em vẫn đau đáu muốn theo đuổi 1 công việc kinh doanh online của riêng mình   Em biết chắc chắn đó là thứ mình muốn làm và gắn bó với nó sau này (em cũng có trải nghiệm nhiều công việc, trong đó có cả việc kinh doanh, dù thất bại nhưng e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/19BnxmtYsZRWsT12IQp_VGAIQxlHtKGGUvQy_OaIsGmo/edit?usp=sharing'><b>Hà 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy ạ. Em là nam sinh năm 2002</p><p><br/></p><p>Em xin phép vào vấn đề của em luôn thầy nha</p><p><br/></p><p>Chả là em đi làm công ty được 6 tháng ở 1 công ty về linh kiện ô tô </p><p><br/></p><p>Trước giờ em vẫn đau đáu muốn theo đuổi 1 công việc kinh doanh online của riêng mình</p><p><br/></p><p>Em biết chắc chắn đó là thứ mình muốn làm và gắn bó với nó sau này (em cũng có trải nghiệm nhiều công việc, trong đó có cả việc kinh doanh, dù thất bại nhưng em quyết định vẫn muốn theo đuổi nó tới cùng) </p><p><br/></p><p>Nhưng vấn đề là, 6 tháng và đã đc làm chính thức, khối lượng công việc của công ty hiện tại  ngày 1 nhiều hơn, em phải học nhiều thứ từ nghiệp vụ cho tới tiếng nhật (công ty yêu cầu)</p><p><br/></p><p>Dự định của em ban đầu là vừa làm cty và tối về nghiên cứu làm dần cái công việc kia và dần rời bỏ công việc hiện tại, nhưng giờ công việc chính đang chiếm gần như toàn bộ thời gian trong ngày và ko có thời gian làm việc khác.</p><p><br/></p><p>Cụ thể 1 ngày của em sẽ là:</p><p>7h30 dậy -&gt;7h45 đi làm -&gt;làm tới 6r 7h tối về -&gt; tập thể dục 20p -&gt; nấu nướng ăn cơm tắm rửa vệ sinh 1 tiếng -&gt; ngồi vào bàn học lúc  8h30 học tiếng nhật -&gt; học nghiệp vụ -&gt; còn 2 tiếng em sẽ học thêm 1 cái gì đấy cho tới 12h đi ngủ.  </p><p><br/></p><p>Hầu như ngày nào của em cũng diễn ra như vậy, cũng có ngày ko giữ đc kỉ luật hoặc có ngày cơ thể mệt nhừ nên nghỉ hôm đó</p><p><br/></p><p>Nếu em dành full thời gian cho công việc chính hiện tại, thì sẽ mất rất lâu nữa em mới có thể đc làm công việc em muốn, em muốn làm nó càng sớm càng tốt và phát triển con đường đó sớm.  Nhưng mà nếu giờ em vừa làm 1 lúc cả 2 thì em lại sợ ko thể làm tốt đc cả 2</p><p><br/></p><p>Thầy cho em xin lời khuyên ạ, em sẽ cân nhắc thật kĩ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn và chúc thầy nhiều sức khoẻ ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/19BnxmtYsZRWsT12IQp_VGAIQxlHtKGGUvQy_OaIsGmo/edit?usp=sharing'><b>Hà 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy ạ. Em là nam sinh năm 2002</p><p><br/></p><p>Em xin phép vào vấn đề của em luôn thầy nha</p><p><br/></p><p>Chả là em đi làm công ty được 6 tháng ở 1 công ty về linh kiện ô tô </p><p><br/></p><p>Trước giờ em vẫn đau đáu muốn theo đuổi 1 công việc kinh doanh online của riêng mình</p><p><br/></p><p>Em biết chắc chắn đó là thứ mình muốn làm và gắn bó với nó sau này (em cũng có trải nghiệm nhiều công việc, trong đó có cả việc kinh doanh, dù thất bại nhưng em quyết định vẫn muốn theo đuổi nó tới cùng) </p><p><br/></p><p>Nhưng vấn đề là, 6 tháng và đã đc làm chính thức, khối lượng công việc của công ty hiện tại  ngày 1 nhiều hơn, em phải học nhiều thứ từ nghiệp vụ cho tới tiếng nhật (công ty yêu cầu)</p><p><br/></p><p>Dự định của em ban đầu là vừa làm cty và tối về nghiên cứu làm dần cái công việc kia và dần rời bỏ công việc hiện tại, nhưng giờ công việc chính đang chiếm gần như toàn bộ thời gian trong ngày và ko có thời gian làm việc khác.</p><p><br/></p><p>Cụ thể 1 ngày của em sẽ là:</p><p>7h30 dậy -&gt;7h45 đi làm -&gt;làm tới 6r 7h tối về -&gt; tập thể dục 20p -&gt; nấu nướng ăn cơm tắm rửa vệ sinh 1 tiếng -&gt; ngồi vào bàn học lúc  8h30 học tiếng nhật -&gt; học nghiệp vụ -&gt; còn 2 tiếng em sẽ học thêm 1 cái gì đấy cho tới 12h đi ngủ.  </p><p><br/></p><p>Hầu như ngày nào của em cũng diễn ra như vậy, cũng có ngày ko giữ đc kỉ luật hoặc có ngày cơ thể mệt nhừ nên nghỉ hôm đó</p><p><br/></p><p>Nếu em dành full thời gian cho công việc chính hiện tại, thì sẽ mất rất lâu nữa em mới có thể đc làm công việc em muốn, em muốn làm nó càng sớm càng tốt và phát triển con đường đó sớm.  Nhưng mà nếu giờ em vừa làm 1 lúc cả 2 thì em lại sợ ko thể làm tốt đc cả 2</p><p><br/></p><p>Thầy cho em xin lời khuyên ạ, em sẽ cân nhắc thật kĩ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn và chúc thầy nhiều sức khoẻ ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18383952-19-12-2025.mp3" length="11987003" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18383952</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>997</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-12-2025</itunes:title>
    <title>18-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  YOUYOU 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    📝 Thư Gửi Thầy 5  Con chào Thầy 5 ạ,   Con tên là You. Hiện tại con đang là sinh viên năm 4 của trường Đại học X (Thành phố C) chuyên ngành (Thiết kế media), song đó con cũng làm vai trò (Sáng tác &amp; Sản xuất âm nhạc). Con có theo dõi video podcast của Thầy từ năm con học lớp 9 (2018), con nghe từ đó tới giờ thấy rất hữu ích đối với cậu sinh viên như con, nên hôm nay con mạn phép gửi tin nhắ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1hbTIwE5XjKQNPfWhM5rl7i3WrOSBwtr-KCyNIh4UeJ0/edit?usp=sharing'><b>YOUYOU </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>📝 Thư Gửi Thầy 5 </p><p>Con chào Thầy 5 ạ,</p><p><br/></p><p>Con tên là You. Hiện tại con đang là sinh viên năm 4 của trường Đại học X (Thành phố C) chuyên ngành (Thiết kế media), song đó con cũng làm vai trò (Sáng tác &amp; Sản xuất âm nhạc). Con có theo dõi video podcast của Thầy từ năm con học lớp 9 (2018), con nghe từ đó tới giờ thấy rất hữu ích đối với cậu sinh viên như con, nên hôm nay con mạn phép gửi tin nhắn qua Thầy để trình bày câu chuyện của bản thân con, và mong được Thầy góp ý, chia sẻ ý kiến thêm để con mở rộng góc nhìn ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện tại thời gian chính con học trên trường, ở nhà sáng tác và cũng vừa build một đội ngũ nhỏ làm về mảng con học và đam mê là: Thiết kế sáng tạo (Brand, quay phim, TVC..). Sản xuất âm nhạc, tổ chức sự kiện &amp; truyền thông. Với mong muốn khi ra trường con có một “mầm cây - company” cùng các nhân sự trẻ, có thể tự làm cho mình mà không sợ phụ thuộc vào công ty nào khi ra trường. Và từ đó tạo dựng đời sống của mình một cách tự do hơn không theo những lối đi cũ “là chỉ làm cho công ty rồi sau đó về hưu.. mà không tạo ra cái của mình”.</p><p><br/></p><p>Thì Thầy có thấy vừa học mà vừa sáng tạo, build công ty ngay cùng 1 lúc có phải quá ôm đồm không ạ, hay đây là một màn game đặc biệt do mình tự tạo để có một cái kết khác biệt “dù thành công hay thất bại” các màn game có sẵn.</p><p><br/></p><p>Con cũng biết Thầy có rất nhiều vai trò và khả năng ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Con cũng có nhiều hơn là 1 vai trò, thì theo kinh nghiệm của Thầy thì làm sao mình dung hoà và làm tốt được những vai trò của mình kể cả ở công việc, xã hội và gia đình một cách chu toàn, đủ trách nhiệm ạ.</p><p><br/></p><p>Và thực sự con rất muốn được có cơ hội gặp gỡ những người như Thầy, và các anh chị đi trước để được học hỏi, lắng nghe nhiều câu chuyện. Thì theo suy nghĩ của Thầy người trẻ như chúng con có cách nào để gặp được những người “Mentor” dẫn đường chỉ lối cho mình trong cuộc sống và để họ cho mình là học trò, người kế nhiệm ạ.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy, và chúc Thầy có những ngày thật An Nhiên và Mạnh Khoẻ ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1hbTIwE5XjKQNPfWhM5rl7i3WrOSBwtr-KCyNIh4UeJ0/edit?usp=sharing'><b>YOUYOU </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>📝 Thư Gửi Thầy 5 </p><p>Con chào Thầy 5 ạ,</p><p><br/></p><p>Con tên là You. Hiện tại con đang là sinh viên năm 4 của trường Đại học X (Thành phố C) chuyên ngành (Thiết kế media), song đó con cũng làm vai trò (Sáng tác &amp; Sản xuất âm nhạc). Con có theo dõi video podcast của Thầy từ năm con học lớp 9 (2018), con nghe từ đó tới giờ thấy rất hữu ích đối với cậu sinh viên như con, nên hôm nay con mạn phép gửi tin nhắn qua Thầy để trình bày câu chuyện của bản thân con, và mong được Thầy góp ý, chia sẻ ý kiến thêm để con mở rộng góc nhìn ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện tại thời gian chính con học trên trường, ở nhà sáng tác và cũng vừa build một đội ngũ nhỏ làm về mảng con học và đam mê là: Thiết kế sáng tạo (Brand, quay phim, TVC..). Sản xuất âm nhạc, tổ chức sự kiện &amp; truyền thông. Với mong muốn khi ra trường con có một “mầm cây - company” cùng các nhân sự trẻ, có thể tự làm cho mình mà không sợ phụ thuộc vào công ty nào khi ra trường. Và từ đó tạo dựng đời sống của mình một cách tự do hơn không theo những lối đi cũ “là chỉ làm cho công ty rồi sau đó về hưu.. mà không tạo ra cái của mình”.</p><p><br/></p><p>Thì Thầy có thấy vừa học mà vừa sáng tạo, build công ty ngay cùng 1 lúc có phải quá ôm đồm không ạ, hay đây là một màn game đặc biệt do mình tự tạo để có một cái kết khác biệt “dù thành công hay thất bại” các màn game có sẵn.</p><p><br/></p><p>Con cũng biết Thầy có rất nhiều vai trò và khả năng ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Con cũng có nhiều hơn là 1 vai trò, thì theo kinh nghiệm của Thầy thì làm sao mình dung hoà và làm tốt được những vai trò của mình kể cả ở công việc, xã hội và gia đình một cách chu toàn, đủ trách nhiệm ạ.</p><p><br/></p><p>Và thực sự con rất muốn được có cơ hội gặp gỡ những người như Thầy, và các anh chị đi trước để được học hỏi, lắng nghe nhiều câu chuyện. Thì theo suy nghĩ của Thầy người trẻ như chúng con có cách nào để gặp được những người “Mentor” dẫn đường chỉ lối cho mình trong cuộc sống và để họ cho mình là học trò, người kế nhiệm ạ.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy, và chúc Thầy có những ngày thật An Nhiên và Mạnh Khoẻ ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18377969-18-12-2025.mp3" length="12645602" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18377969</guid>
    <pubDate>Thu, 18 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1052</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-12-2025</itunes:title>
    <title>17-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dũng 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Em xin chào thầy và mọi người trong group. Em là D năm nay 28 tuổi. Đợt vừa rồi em có tìm hiểu 1 bạn 2k1 làm giáo viên lớp 5 (Cả quen và yêu nhau được 6 tháng). Tìm hiểu 5 tháng và đến tháng thứ 6 thì bạn ấy đồng ý làm người yêu. Nói về gia đình thì bố em mất sơm, mẹ và anh hai hiện tại đang làm công nhân, anh cả theo con đường bộ đội chuyên nghiệp. Em là út được mẹ đầu tư ăn học đàng hoàng. Còn về gia đìn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1vIVVu0jJbD_PpGSJwhIHk655AUp_3Nr1EQHOgQ9iGj4/edit?usp=sharing'><b> Dũng 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người trong group. Em là D năm nay 28 tuổi. Đợt vừa rồi em có tìm hiểu 1 bạn 2k1 làm giáo viên lớp 5 (Cả quen và yêu nhau được 6 tháng). Tìm hiểu 5 tháng và đến tháng thứ 6 thì bạn ấy đồng ý làm người yêu. Nói về gia đình thì bố em mất sơm, mẹ và anh hai hiện tại đang làm công nhân, anh cả theo con đường bộ đội chuyên nghiệp. Em là út được mẹ đầu tư ăn học đàng hoàng. Còn về gia đình người yêu thì cả bố mẹ cũng đều làm giáo viên - viên chức nhà nước. Đợt 20/11 vừa rồi em có qua nhà biếu bố mẹ ny giỏ hoa quả và xin phép được đưa người yêu đi chơi cũng như là để bố mẹ biết đến mình. Bố mẹ ny hỏi về gia đình thì em chân thật trả lời. Sau hôm 20/11 chỉ 1 tuần thôi thì ny em muốn dừng lại với lý do bố mẹ không đồng ý chuyện 2 đưa. Bố mẹ ny lo rằng là với gia cảnh và công việc hiện tại của em không lo được cho bạn gái cuộc sống sau này (hiện tại em đang làm nhân viên văn phòng lương chỉ dao động từ 13-16tr / 1 tháng). Rồi lo lắng chuyện người yêu em phải đi làm xa nếu lấy em ( nhà em và ny chỉ cách nhau 10km). Mặc dù đưa bạn trai về nhà nhưng em cảm thấy người yêu không có chính kiến bảo vệ quan điểm của mình với bạn trai trước bố mẹ. Em có bảo với người yêu là: &quot; Anh sẽ lo chuyển công việc cho em - bởi vì em xin vào viên chức rồi nên việc chuyển có lẽ cũng không tốn quá nhiều tiền. Nhưng rồi em cảm thấy tất cả mọi sự cố gắng đều từ một phía và rồi cuối cùng bạn ấy cũng nói dừng lại chỉ sau 1 tháng đồng ý làm người yêu của em. Mặc dù quen và yêu chỉ nủa năm nhưng bản thân em rất kỳ vọng vào mối quan hệ này nên hiện tại cảm thấy rất thất vọng và buồn. Luyến tiếc rất nhiều.</p><p>Em mong thầy cho em lời khuyên có thể bước ra khỏi mối quan hệ này, không suy sụp nữa. Trong đầu em bây giờ toàn là kỉ niệm và tiếc nuối vì không thể cùng bạn ấy tiếp tục hành trình.  Em nghĩ nguyên nhân chính là do gia đình em không môn đăng hộ đối với gia đình người yêu.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1vIVVu0jJbD_PpGSJwhIHk655AUp_3Nr1EQHOgQ9iGj4/edit?usp=sharing'><b> Dũng 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người trong group. Em là D năm nay 28 tuổi. Đợt vừa rồi em có tìm hiểu 1 bạn 2k1 làm giáo viên lớp 5 (Cả quen và yêu nhau được 6 tháng). Tìm hiểu 5 tháng và đến tháng thứ 6 thì bạn ấy đồng ý làm người yêu. Nói về gia đình thì bố em mất sơm, mẹ và anh hai hiện tại đang làm công nhân, anh cả theo con đường bộ đội chuyên nghiệp. Em là út được mẹ đầu tư ăn học đàng hoàng. Còn về gia đình người yêu thì cả bố mẹ cũng đều làm giáo viên - viên chức nhà nước. Đợt 20/11 vừa rồi em có qua nhà biếu bố mẹ ny giỏ hoa quả và xin phép được đưa người yêu đi chơi cũng như là để bố mẹ biết đến mình. Bố mẹ ny hỏi về gia đình thì em chân thật trả lời. Sau hôm 20/11 chỉ 1 tuần thôi thì ny em muốn dừng lại với lý do bố mẹ không đồng ý chuyện 2 đưa. Bố mẹ ny lo rằng là với gia cảnh và công việc hiện tại của em không lo được cho bạn gái cuộc sống sau này (hiện tại em đang làm nhân viên văn phòng lương chỉ dao động từ 13-16tr / 1 tháng). Rồi lo lắng chuyện người yêu em phải đi làm xa nếu lấy em ( nhà em và ny chỉ cách nhau 10km). Mặc dù đưa bạn trai về nhà nhưng em cảm thấy người yêu không có chính kiến bảo vệ quan điểm của mình với bạn trai trước bố mẹ. Em có bảo với người yêu là: &quot; Anh sẽ lo chuyển công việc cho em - bởi vì em xin vào viên chức rồi nên việc chuyển có lẽ cũng không tốn quá nhiều tiền. Nhưng rồi em cảm thấy tất cả mọi sự cố gắng đều từ một phía và rồi cuối cùng bạn ấy cũng nói dừng lại chỉ sau 1 tháng đồng ý làm người yêu của em. Mặc dù quen và yêu chỉ nủa năm nhưng bản thân em rất kỳ vọng vào mối quan hệ này nên hiện tại cảm thấy rất thất vọng và buồn. Luyến tiếc rất nhiều.</p><p>Em mong thầy cho em lời khuyên có thể bước ra khỏi mối quan hệ này, không suy sụp nữa. Trong đầu em bây giờ toàn là kỉ niệm và tiếc nuối vì không thể cùng bạn ấy tiếp tục hành trình.  Em nghĩ nguyên nhân chính là do gia đình em không môn đăng hộ đối với gia đình người yêu.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18361574-17-12-2025.mp3" length="5312613" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18361574</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>441</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-12-2025</itunes:title>
    <title>16-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ken 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chào thầy Năm và đại gia đình wed 5 ngày   Trước tiên con xin tự giới thiệu ,con là kien,16 tuổỉ đang là hs lớp 10 .Con đã  nghe thầy được khoảng gần năm nay  ,lắng nghe tri kỉ cảm xúc và mới đây là tâm sự buồn vui nhưng con có thể chưa thấu hết những bài học của thầy nên mọi người thông cảm cho con .  Hôm nay, con xin kể về hành trình của con để xin thầy lời gợi ý về 2 việc quan trọng n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1VUbAwEp4FDbqQvwp9lpFpPRxFaJq6evHb7fC8DVbioU/edit?usp=sharing'><b>Ken 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình wed 5 ngày</p><p>  Trước tiên con xin tự giới thiệu ,con là kien,16 tuổỉ đang là hs lớp 10 .Con đã </p><p>nghe thầy được khoảng gần năm nay  ,lắng nghe tri kỉ cảm xúc và mới đây là tâm sự buồn vui nhưng con có thể chưa thấu hết những bài học của thầy nên mọi người thông cảm cho con .</p><p> Hôm nay, con xin kể về hành trình của con để xin thầy lời gợi ý về 2 việc quan trọng nhất mà ta nên xây dựng để cho tương lai của mình.</p><p> Con biết đến kênh thầy từ 1 anh ytb gợi ý nghe tt của thầy sau khi nghe xong 1 bài của thầy con cảm giác như mở ra 1 quan niệm khác con nhớ bài đầu tiên con nghe là /Lấy thịt đè người/ lúc đó là khoảng thời điểm trước khi con bước vào kì thi vào 10 ,con đang ôn chuyên và nghĩ rằng mình ổn.Nhưng con đã mắc một sai lầm quá lớn là đã học quá nhiều trog những ngày trc khi thi vì nghĩ việc đó sẽ giúp mình tốt hơn. Kết quả là con trượt chuyên .đỗ 1 trường khác .</p><p> Khoảng thời gian đó ko hiểu sao con quá  thất vọng với bản thân mình cứ nghĩ nếu..., rồi day dứt vì nó .con mất khoảng 3 tháng để đứng dậy sau thất bại đó.</p><p>  Nhưng sau 3 tháng hè đó đươc trải nhiệm những điều mới và bắt gặp 1 ytb khác đã hất vào mặt con 1 xô nc lạnh về giá trị của bản thân .Và hành trình xây dựng giá trị của con bắt đầu từ đó.con bắt đầu nghe nhiều postcard nhiều video nhiều nguồn để đa dạng hóa góc nhìn . Nhưng lúc đó con chỉ nghe và làm rất ít kết quả nhận lại của con chỉ là sự mông lung. </p><p> Và rồi sự thay đổi thực sự lớn khi con biết đến david goggins. Con bắt đầu hành động quyết liệt hơn .À con quên chưa viết rằng con đã tập luyện calis được khoảng 3 năm trước đó nhưng khá chậm vì con chưa đủ cố gắng và kiên trì nên cơ bắp cũng như skill chưa được tốt. Từ tháng 9 đến h con đã tăng cơ cực tốt có body khá là đẹp khiến con tự tin hơn ,học hành của con cũng khá tốt vì con ko tập trung lắm về việc đó.Nhưng trí tuệ của con đã được khai sáng được thêm một mảng lớn nhờ nghe sách và đọc kèm với nghe post card hàng ngày. </p><p>Con muốn xin thầy  câu hỏi để mình nên đặt ra để tiếp tục bước tiếp tìm ra đam mê chọn được hướng đi phù hợp nhất cho bản thân. </p><p>Và con muốn hỏi thầy con đang cảm thấy khá lạc lõng trong việc tìm kiếm và dựng xây  yêu .&lt;Con đã yêu bản thân được lâu phết r đó nha thầy&gt; Xây dựng dc 3  trên 5 cột hạnh phúc r chỉ còn tình yêu và tiền bạc .</p><p>Câu hỏi cuối cùng của con làm sao để ta có thể sống 1 cuộc đời không tầm thường.</p><p> Sắp tới em đang cố gắng cải thiện trình độ ta em đã duy trì ít ngày với thói quen này và mong khi thâỳ đọc được bức thư này con vẫn duy trì được tiếp</p><p> Kết lại con muốn gửi  lời cảm ơn chân thành đến thầy và những cộng sự của kênh thầy tạo ra những nội dung chất lượng mang lại rất nhiều giá trị cho cuộc đời. Chắc thư cũng dài rồi em xin dừng tại đây. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1VUbAwEp4FDbqQvwp9lpFpPRxFaJq6evHb7fC8DVbioU/edit?usp=sharing'><b>Ken 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình wed 5 ngày</p><p>  Trước tiên con xin tự giới thiệu ,con là kien,16 tuổỉ đang là hs lớp 10 .Con đã </p><p>nghe thầy được khoảng gần năm nay  ,lắng nghe tri kỉ cảm xúc và mới đây là tâm sự buồn vui nhưng con có thể chưa thấu hết những bài học của thầy nên mọi người thông cảm cho con .</p><p> Hôm nay, con xin kể về hành trình của con để xin thầy lời gợi ý về 2 việc quan trọng nhất mà ta nên xây dựng để cho tương lai của mình.</p><p> Con biết đến kênh thầy từ 1 anh ytb gợi ý nghe tt của thầy sau khi nghe xong 1 bài của thầy con cảm giác như mở ra 1 quan niệm khác con nhớ bài đầu tiên con nghe là /Lấy thịt đè người/ lúc đó là khoảng thời điểm trước khi con bước vào kì thi vào 10 ,con đang ôn chuyên và nghĩ rằng mình ổn.Nhưng con đã mắc một sai lầm quá lớn là đã học quá nhiều trog những ngày trc khi thi vì nghĩ việc đó sẽ giúp mình tốt hơn. Kết quả là con trượt chuyên .đỗ 1 trường khác .</p><p> Khoảng thời gian đó ko hiểu sao con quá  thất vọng với bản thân mình cứ nghĩ nếu..., rồi day dứt vì nó .con mất khoảng 3 tháng để đứng dậy sau thất bại đó.</p><p>  Nhưng sau 3 tháng hè đó đươc trải nhiệm những điều mới và bắt gặp 1 ytb khác đã hất vào mặt con 1 xô nc lạnh về giá trị của bản thân .Và hành trình xây dựng giá trị của con bắt đầu từ đó.con bắt đầu nghe nhiều postcard nhiều video nhiều nguồn để đa dạng hóa góc nhìn . Nhưng lúc đó con chỉ nghe và làm rất ít kết quả nhận lại của con chỉ là sự mông lung. </p><p> Và rồi sự thay đổi thực sự lớn khi con biết đến david goggins. Con bắt đầu hành động quyết liệt hơn .À con quên chưa viết rằng con đã tập luyện calis được khoảng 3 năm trước đó nhưng khá chậm vì con chưa đủ cố gắng và kiên trì nên cơ bắp cũng như skill chưa được tốt. Từ tháng 9 đến h con đã tăng cơ cực tốt có body khá là đẹp khiến con tự tin hơn ,học hành của con cũng khá tốt vì con ko tập trung lắm về việc đó.Nhưng trí tuệ của con đã được khai sáng được thêm một mảng lớn nhờ nghe sách và đọc kèm với nghe post card hàng ngày. </p><p>Con muốn xin thầy  câu hỏi để mình nên đặt ra để tiếp tục bước tiếp tìm ra đam mê chọn được hướng đi phù hợp nhất cho bản thân. </p><p>Và con muốn hỏi thầy con đang cảm thấy khá lạc lõng trong việc tìm kiếm và dựng xây  yêu .&lt;Con đã yêu bản thân được lâu phết r đó nha thầy&gt; Xây dựng dc 3  trên 5 cột hạnh phúc r chỉ còn tình yêu và tiền bạc .</p><p>Câu hỏi cuối cùng của con làm sao để ta có thể sống 1 cuộc đời không tầm thường.</p><p> Sắp tới em đang cố gắng cải thiện trình độ ta em đã duy trì ít ngày với thói quen này và mong khi thâỳ đọc được bức thư này con vẫn duy trì được tiếp</p><p> Kết lại con muốn gửi  lời cảm ơn chân thành đến thầy và những cộng sự của kênh thầy tạo ra những nội dung chất lượng mang lại rất nhiều giá trị cho cuộc đời. Chắc thư cũng dài rồi em xin dừng tại đây. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18361569-16-12-2025.mp3" length="10133458" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18361569</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>843</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-12-2025</itunes:title>
    <title>15-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tèo 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Con xin chào thầy Năm và đại gia đình mình ạ!  Trước tiên, con xin phép được giới thiệu đôi chút về bản thân. Con là nam, năm nay 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối tại TP.HCM. Con đã theo dõi kênh của thầy từ lâu và học được rất nhiều bài học quý giá. Nhờ những bài học ấy mà con trưởng thành hơn từng ngày. Từ tận sâu bên trong, con vô cùng biết ơn và cảm kích thầy ạ.    Hôm nay, con xin đượ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1nq0wx2R6fS6P4nD1nFDtC-Yfl2BBm7XtkROHP-BbWc8/edit?usp=sharing'><b> Tèo 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Con xin chào thầy Năm và đại gia đình mình ạ! </p><p>Trước tiên, con xin phép được giới thiệu đôi chút về bản thân. Con là nam, năm nay 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối tại TP.HCM. Con đã theo dõi kênh của thầy từ lâu và học được rất nhiều bài học quý giá. Nhờ những bài học ấy mà con trưởng thành hơn từng ngày. Từ tận sâu bên trong, con vô cùng biết ơn và cảm kích thầy ạ. </p><p><br/></p><p>Hôm nay, con xin được bày tỏ nỗi lòng mình. Đây là lần đầu tiên con đủ can đảm đối diện và nói ra điều này, mong rằng con sẽ tìm được chút bình an. Con là người thuộc cộng đồng LGBT. Điều này đã khiến con dằn vặt rất nhiều. Có những lúc con suy nghĩ tiêu cực, đến mức không còn muốn tồn tại nữa. Nhưng mỗi khi tâm trí rơi vào vùng tối đó, con lại tìm đến Tri Kỷ Cảm Xúc — nơi con cảm nhận được sự an ủi, vỗ về một cách nhẹ nhàng và chân thành. Con hiểu rằng đây không phải là bệnh, chỉ là xu hướng tính dục tự nhiên. Khi nghe bài “Khi đời cho bạn trái chanh”, con mạnh dạn quyết định viết lên đây để chia sẻ với đại gia đình. </p><p><br/></p><p>Con nhận ra sự khác biệt trong mình từ rất sớm, khoảng lúc 4–5 tuổi. Lớn dần lên, con cố gắng tự điều chỉnh từng hành động rất nhỏ với mong muốn trở thành một người đàn ông “đúng nghĩa”. Nhưng rồi con nhận ra rằng năng lượng bên trong là thứ không thể che giấu. Điều đó khiến con ngày một khó chịu, rồi bắt đầu ghét chính bản thân mình. Có giai đoạn con cực đoan đến mức tự kì thị và làm đau chính bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Sự bất lực ấy trở thành rào cản lớn trong hành trình trưởng thành của con. Con nhận thấy trong cuộc sống, gần như mọi thứ đều có thể học, có thể rèn, có thể thay đổi. Nhưng chính điều ở sâu bên trong con — con đã thử rất nhiều cách mà không cách nào có thể thay đổi được. Con cứ lao đầu vào tìm cách sửa, rồi lại thất vọng vì không sửa được. Những thất vọng lặp lại ấy khiến con ngày càng mệt mỏi và tự ghét mình nhiều hơn. </p><p>Con may mắn sinh ra trong một gia đình bình thường, đầy đủ điều kiện, bố mẹ yêu thương nhau và sống rất đầm ấm. Chính hình ảnh ấy dần khắc vào trong tâm trí con một ước mơ rất giản dị: sau này mình cũng sẽ có một mái ấm như vậy — một gia đình nhỏ, hạnh phúc và bình yên. Con thực sự mong muốn điều đó. Nhưng rồi càng lớn, khi con nhận ra mình thuộc cộng đồng LGBT, bên trong con bắt đầu xuất hiện hai luồng suy nghĩ đối lập. Một bên rất khao khát được sống cuộc đời gia đình như hình mẫu mà con chứng kiến từ nhỏ. Bên còn lại lại luôn lo sợ rằng bản dạng của mình khiến ước mơ ấy xa vời hơn người khác. Hai điều đó cứ kéo con về hai phía, khiến con nhiều lúc dằn vặt, bối rối và thấy mình bị chia làm hai nửa không biết phải đi hướng nào. </p><p><br/></p><p>Có lúc con thấy việc trở thành một người đàn ông đúng nghĩa như bố — có gia đình nhỏ, sống bình dị, hạnh phúc — lại trở thành điều quá xa xỉ đối với mình. Đã có lúc con tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng, giá mà có thể đánh đổi mọi thứ của con bây giờ, chỉ để trở thành một người đàn ông như bao người khác, thì con cũng sẵn lòng, dù có khổ cực đến đâu con cũng chịu được. Vì sâu sắc trong bản thân con, con vẫn muốn có một gia đình, một nơi để có thể trở về. </p><p><br/></p><p>Con viết những dòng này với tất cả sự dũng cảm và sự chân thành từ tận tâm can, mong rằng con có thể tìm thấy cho mình một hướng đi mới, một chút nhẹ lòng, và có thể bắt đầu học cách chấp nhận chính mình. Điều mà con chưa bao giờ làm được.</p><p><br/></p><p>Lời cuối, con xin được cảm ơn thầy, cảm ơn các bạn đọc giả đã dành thời gian để lắng nghe lời bộc bạch này của con ạ! Con cảm ơn. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1nq0wx2R6fS6P4nD1nFDtC-Yfl2BBm7XtkROHP-BbWc8/edit?usp=sharing'><b> Tèo 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/></p><p>Con xin chào thầy Năm và đại gia đình mình ạ! </p><p>Trước tiên, con xin phép được giới thiệu đôi chút về bản thân. Con là nam, năm nay 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối tại TP.HCM. Con đã theo dõi kênh của thầy từ lâu và học được rất nhiều bài học quý giá. Nhờ những bài học ấy mà con trưởng thành hơn từng ngày. Từ tận sâu bên trong, con vô cùng biết ơn và cảm kích thầy ạ. </p><p><br/></p><p>Hôm nay, con xin được bày tỏ nỗi lòng mình. Đây là lần đầu tiên con đủ can đảm đối diện và nói ra điều này, mong rằng con sẽ tìm được chút bình an. Con là người thuộc cộng đồng LGBT. Điều này đã khiến con dằn vặt rất nhiều. Có những lúc con suy nghĩ tiêu cực, đến mức không còn muốn tồn tại nữa. Nhưng mỗi khi tâm trí rơi vào vùng tối đó, con lại tìm đến Tri Kỷ Cảm Xúc — nơi con cảm nhận được sự an ủi, vỗ về một cách nhẹ nhàng và chân thành. Con hiểu rằng đây không phải là bệnh, chỉ là xu hướng tính dục tự nhiên. Khi nghe bài “Khi đời cho bạn trái chanh”, con mạnh dạn quyết định viết lên đây để chia sẻ với đại gia đình. </p><p><br/></p><p>Con nhận ra sự khác biệt trong mình từ rất sớm, khoảng lúc 4–5 tuổi. Lớn dần lên, con cố gắng tự điều chỉnh từng hành động rất nhỏ với mong muốn trở thành một người đàn ông “đúng nghĩa”. Nhưng rồi con nhận ra rằng năng lượng bên trong là thứ không thể che giấu. Điều đó khiến con ngày một khó chịu, rồi bắt đầu ghét chính bản thân mình. Có giai đoạn con cực đoan đến mức tự kì thị và làm đau chính bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Sự bất lực ấy trở thành rào cản lớn trong hành trình trưởng thành của con. Con nhận thấy trong cuộc sống, gần như mọi thứ đều có thể học, có thể rèn, có thể thay đổi. Nhưng chính điều ở sâu bên trong con — con đã thử rất nhiều cách mà không cách nào có thể thay đổi được. Con cứ lao đầu vào tìm cách sửa, rồi lại thất vọng vì không sửa được. Những thất vọng lặp lại ấy khiến con ngày càng mệt mỏi và tự ghét mình nhiều hơn. </p><p>Con may mắn sinh ra trong một gia đình bình thường, đầy đủ điều kiện, bố mẹ yêu thương nhau và sống rất đầm ấm. Chính hình ảnh ấy dần khắc vào trong tâm trí con một ước mơ rất giản dị: sau này mình cũng sẽ có một mái ấm như vậy — một gia đình nhỏ, hạnh phúc và bình yên. Con thực sự mong muốn điều đó. Nhưng rồi càng lớn, khi con nhận ra mình thuộc cộng đồng LGBT, bên trong con bắt đầu xuất hiện hai luồng suy nghĩ đối lập. Một bên rất khao khát được sống cuộc đời gia đình như hình mẫu mà con chứng kiến từ nhỏ. Bên còn lại lại luôn lo sợ rằng bản dạng của mình khiến ước mơ ấy xa vời hơn người khác. Hai điều đó cứ kéo con về hai phía, khiến con nhiều lúc dằn vặt, bối rối và thấy mình bị chia làm hai nửa không biết phải đi hướng nào. </p><p><br/></p><p>Có lúc con thấy việc trở thành một người đàn ông đúng nghĩa như bố — có gia đình nhỏ, sống bình dị, hạnh phúc — lại trở thành điều quá xa xỉ đối với mình. Đã có lúc con tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng, giá mà có thể đánh đổi mọi thứ của con bây giờ, chỉ để trở thành một người đàn ông như bao người khác, thì con cũng sẵn lòng, dù có khổ cực đến đâu con cũng chịu được. Vì sâu sắc trong bản thân con, con vẫn muốn có một gia đình, một nơi để có thể trở về. </p><p><br/></p><p>Con viết những dòng này với tất cả sự dũng cảm và sự chân thành từ tận tâm can, mong rằng con có thể tìm thấy cho mình một hướng đi mới, một chút nhẹ lòng, và có thể bắt đầu học cách chấp nhận chính mình. Điều mà con chưa bao giờ làm được.</p><p><br/></p><p>Lời cuối, con xin được cảm ơn thầy, cảm ơn các bạn đọc giả đã dành thời gian để lắng nghe lời bộc bạch này của con ạ! Con cảm ơn. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18354697-15-12-2025.mp3" length="12856253" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18354697</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1070</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-12-2025</itunes:title>
    <title>12-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ni 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Em chào thầy ạ, em năm nay 21 tuổi, em đang là sinh viên năm cuối chuyên ngành Digital Marketing, em đang có phân vân về định hướng tương lai nên muốn tham khảo ý kiến của thầy ạ.   Em rất thích chụp ảnh, làm việc với hình ảnh, hiện tại thì em đang theo học việc chụp ảnh ở 1 studio, chị A là chủ studio cũng là người dạy em, chị ấy đang dạy free cho em và sau này khi cứng tay, em phải kí hợp đồng làm vi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wjotPlA9hwXGhannQS_Orgu1OMPWa3vqsVHMoqHJsy8/edit?usp=sharing'><b>Ni 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy ạ, em năm nay 21 tuổi, em đang là sinh viên năm cuối chuyên ngành Digital Marketing, em đang có phân vân về định hướng tương lai nên muốn tham khảo ý kiến của thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em rất thích chụp ảnh, làm việc với hình ảnh, hiện tại thì em đang theo học việc chụp ảnh ở 1 studio, chị A là chủ studio cũng là người dạy em, chị ấy đang dạy free cho em và sau này khi cứng tay, em phải kí hợp đồng làm việc (có lương) với chị 1 năm, tuy nhiên thì không có lịch học chính thức, hôm nào chị ấy chụp ảnh thì chị sẽ gọi em đến, em chụp cùng và chị nhận xét ảnh cho em (ảnh của em không gửi cho khách).</p><p><br/></p><p>Ngoài ra thì em cũng đang làm marketing cho 1 bên nội thất (job này em dành khá ít thời gian, khoảng 2-3 buổi chiều 1 tuần) và dự tính trong 1-2 tháng tới em sẽ làm marketing hybrid (chủ yếu là online) cho nhà hàng của gia đình nữa (vì nhà hàng ở quê còn em ở Hà Nội, cách khoảng 3 tiếng di chuyển bằng xe bus), em đang phân vân giữa 2 quyết định:</p><p><br/></p><p>- Làm nhân viên photographer full-time + làm marketing ở nhà hàng → 1 năm làm cùng chị A, sau đó tách ra làm riêng, sau này khoảng 3-4 năm khi đã có vốn + khách quen em sẽ mở studio (nhưng vốn mở cũng khá cao, giá các album chụp cũng đang dần bão hoà nên em khá lo).</p><p>- Làm nhân viên marketing full time tại HN (chuyên về mảng branding) + marketing hybrid ở nhà hàng + tự tìm khách chụp ảnh (không làm cho stu nào) → cách này ổn định hơn nhưng em sợ em sẽ hối hận và lỡ mất năng khiếu cũng như sở thích chụp ảnh, nếu theo hướng này em sẽ theo 1 công ty đến vai trò leader rồi có làm riêng hay không thì mới tính tiếp. Bên cạnh đó thì mảng branding rất ít công ty tuyển, nếu có thì sẽ tuyển ở miền nam và 1 vài công ty lớn ở miền bắc (em thì đang không có tự tin mình sẽ đỗ vào các công ty lớn huhu), ngoài ra thì còn có những job agency cũng tuyển nhưng chủ yếu là tuyển designer (vị trí này sẽ ưu tiên các bạn có portfolio mạnh về design hơn em) nên em cũng sợ không có job chuyên về branding cho em và em phải làm content marketing (cũng là 1 job em thấy đang dần bão hoà).</p><p><br/></p><p>Em đang phân vân không biết nên theo hướng nào vì em thích cả 2 hướng nhưng nghiêng về làm photographer full-time nhiều hơn 1 chút. Thêm 1 điều nữa là em khá dễ bị tác động tâm lý, ví dụ như em cảm thấy căng thẳng, nếu làm 1 việc gì đấy không có lộ trình, không chắc chắn (giống như việc em đang không có lịch học chính thức bên studio chị A). Người nhà của em cũng mong muốn em làm văn phòng hơn (thậm chí là bắt em về quê nếu thấy cuộc sống em lông bông, không ổn định, lương thấp, em thì rất muốn ở lại Hà Nội), nên đó cũng là lý do em chưa dám quyết tâm theo nhiếp ảnh. Em nghĩ làm branding giỏi thì phải có tư duy chiến lược tốt, khả năng phân tích số,… chứ không dừng ở hình ảnh. Nhưng em khá không thích phần số liệu và cũng chưa tự đánh giá được khả năng chiến lược, nên đây lại là rào cản để em quyết tâm theo branding. </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wjotPlA9hwXGhannQS_Orgu1OMPWa3vqsVHMoqHJsy8/edit?usp=sharing'><b>Ni 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy ạ, em năm nay 21 tuổi, em đang là sinh viên năm cuối chuyên ngành Digital Marketing, em đang có phân vân về định hướng tương lai nên muốn tham khảo ý kiến của thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em rất thích chụp ảnh, làm việc với hình ảnh, hiện tại thì em đang theo học việc chụp ảnh ở 1 studio, chị A là chủ studio cũng là người dạy em, chị ấy đang dạy free cho em và sau này khi cứng tay, em phải kí hợp đồng làm việc (có lương) với chị 1 năm, tuy nhiên thì không có lịch học chính thức, hôm nào chị ấy chụp ảnh thì chị sẽ gọi em đến, em chụp cùng và chị nhận xét ảnh cho em (ảnh của em không gửi cho khách).</p><p><br/></p><p>Ngoài ra thì em cũng đang làm marketing cho 1 bên nội thất (job này em dành khá ít thời gian, khoảng 2-3 buổi chiều 1 tuần) và dự tính trong 1-2 tháng tới em sẽ làm marketing hybrid (chủ yếu là online) cho nhà hàng của gia đình nữa (vì nhà hàng ở quê còn em ở Hà Nội, cách khoảng 3 tiếng di chuyển bằng xe bus), em đang phân vân giữa 2 quyết định:</p><p><br/></p><p>- Làm nhân viên photographer full-time + làm marketing ở nhà hàng → 1 năm làm cùng chị A, sau đó tách ra làm riêng, sau này khoảng 3-4 năm khi đã có vốn + khách quen em sẽ mở studio (nhưng vốn mở cũng khá cao, giá các album chụp cũng đang dần bão hoà nên em khá lo).</p><p>- Làm nhân viên marketing full time tại HN (chuyên về mảng branding) + marketing hybrid ở nhà hàng + tự tìm khách chụp ảnh (không làm cho stu nào) → cách này ổn định hơn nhưng em sợ em sẽ hối hận và lỡ mất năng khiếu cũng như sở thích chụp ảnh, nếu theo hướng này em sẽ theo 1 công ty đến vai trò leader rồi có làm riêng hay không thì mới tính tiếp. Bên cạnh đó thì mảng branding rất ít công ty tuyển, nếu có thì sẽ tuyển ở miền nam và 1 vài công ty lớn ở miền bắc (em thì đang không có tự tin mình sẽ đỗ vào các công ty lớn huhu), ngoài ra thì còn có những job agency cũng tuyển nhưng chủ yếu là tuyển designer (vị trí này sẽ ưu tiên các bạn có portfolio mạnh về design hơn em) nên em cũng sợ không có job chuyên về branding cho em và em phải làm content marketing (cũng là 1 job em thấy đang dần bão hoà).</p><p><br/></p><p>Em đang phân vân không biết nên theo hướng nào vì em thích cả 2 hướng nhưng nghiêng về làm photographer full-time nhiều hơn 1 chút. Thêm 1 điều nữa là em khá dễ bị tác động tâm lý, ví dụ như em cảm thấy căng thẳng, nếu làm 1 việc gì đấy không có lộ trình, không chắc chắn (giống như việc em đang không có lịch học chính thức bên studio chị A). Người nhà của em cũng mong muốn em làm văn phòng hơn (thậm chí là bắt em về quê nếu thấy cuộc sống em lông bông, không ổn định, lương thấp, em thì rất muốn ở lại Hà Nội), nên đó cũng là lý do em chưa dám quyết tâm theo nhiếp ảnh. Em nghĩ làm branding giỏi thì phải có tư duy chiến lược tốt, khả năng phân tích số,… chứ không dừng ở hình ảnh. Nhưng em khá không thích phần số liệu và cũng chưa tự đánh giá được khả năng chiến lược, nên đây lại là rào cản để em quyết tâm theo branding. </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18342332-12-12-2025.mp3" length="5539878" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18342332</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>460</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-12-2025</itunes:title>
    <title>11-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chào thầy Năm và các bạn   Lần này có lẽ là lần thứ 2-3 gì mình gửi tâm sự. Bài được lên đầu tiên là ngày 7/11/2022. Mình là The Ghost, nay đổi tên mới cho nó đẹp: The Light... Nay mình gửi tâm sự này là để chia sẻ niềm vui. Cảm ơn những chia sẻ: sống theo đơn vị từng ngày và tình yêu mong manh lắm Đã giúp mình vững vàng hơn trong cuộc sống này trước các mối quan hệ xã hội cũng như là tình yêu. S...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ngXGU3Hz49spssrO6t-DzFKvNqeTvrm6u6Rgc5R2FeQ/edit?usp=sharing'><b>The Light</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và các bạn</p><p><br/></p><p>Lần này có lẽ là lần thứ 2-3 gì mình gửi tâm sự.</p><p>Bài được lên đầu tiên là ngày 7/11/2022.</p><p>Mình là The Ghost, nay đổi tên mới cho nó đẹp: The Light...</p><p>Nay mình gửi tâm sự này là để chia sẻ niềm vui.</p><p>Cảm ơn những chia sẻ: sống theo đơn vị từng ngày và tình yêu mong manh lắm</p><p>Đã giúp mình vững vàng hơn trong cuộc sống này trước các mối quan hệ xã hội cũng như là tình yêu.</p><p>Sau phiên tham vấn tâm lý gần nhất là số 22 theo trường phái hiện sinh: bây giờ mình đúng nghĩa là yêu bản thân mình. Nhìn full lại quá trình cuộc đời:</p><p>20 năm trước thị lực 1/1/10: là đứa mê thể thao, nghiên thám phá máy tính lẫn nghe nhạc.</p><p>13 năm trước lúc mất thị lực hoàn toàn mình vẫn thảnh thơi hồn nhiên vượt qua các vấn đề học tập và đậu đại học.</p><p>Hiện tại: Tập luyện Judo, thể lực phòng gym, nghe nhạc hay từ idol của mình hồi 18 năm trước. Và đọc sách lẫn suy nghĩ về một ngày đã qua vẫn bên cạnh mình.</p><p>Đến hiện tại mình đọc ngày một chậm, ít nói, suy nghĩ nhiều hơn. Dạng như ngày một tỉnh.</p><p>Và mình cảm được những rung động rất nhỏ trong tần số cảm xúc của bản thân lẫn người đối diện.</p><p>Thấu hiểu để dần dần yêu thương.</p><p>Có những câu chuyện hay những người làm tổn thương mình.</p><p>Không giận, không bực, im lặng tỉnh lại tự nhiên mình bắt được thứ gì đó rồi mình trào nước mắt. Khóc như mưa vì thương: oh! sao mà đau thế.</p><p>Có thể thứ còn sâu nhất trong tâm trí mình là từ: yêu thương.</p><p>Mình đã đọc các quyển sách của The School of Life và nó đã giúp mở ra cho mình cách để trở thành người an toàn, xây dựng mối quan hệ cùng tình yêu lành mạnh.</p><p>Dù buồn dù vui định kỳ một hoặc một tháng rưỡi sẽ gặp chuyên viên một lần với thời lượng 1 giờ 30 phút.</p><p>Tham vấn hiện tại như là lớp học triết học kết hợp với tu luyện khả năng thấu hiểu và tĩnh lại.Đây ch là bước đầu, 1 điểm của hạnh phúc. Còn đường này cần nhi62u khó khăn, cần phải rèn luyện nhiều. </p><p><br/></p><p>Cuối cùng cảm ơn bạn đã giúp mình cùng mọi người.</p><p>Cảm ơn đã tạo ra chương trình đơn giản, ý  nghĩa này. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ngXGU3Hz49spssrO6t-DzFKvNqeTvrm6u6Rgc5R2FeQ/edit?usp=sharing'><b>The Light</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và các bạn</p><p><br/></p><p>Lần này có lẽ là lần thứ 2-3 gì mình gửi tâm sự.</p><p>Bài được lên đầu tiên là ngày 7/11/2022.</p><p>Mình là The Ghost, nay đổi tên mới cho nó đẹp: The Light...</p><p>Nay mình gửi tâm sự này là để chia sẻ niềm vui.</p><p>Cảm ơn những chia sẻ: sống theo đơn vị từng ngày và tình yêu mong manh lắm</p><p>Đã giúp mình vững vàng hơn trong cuộc sống này trước các mối quan hệ xã hội cũng như là tình yêu.</p><p>Sau phiên tham vấn tâm lý gần nhất là số 22 theo trường phái hiện sinh: bây giờ mình đúng nghĩa là yêu bản thân mình. Nhìn full lại quá trình cuộc đời:</p><p>20 năm trước thị lực 1/1/10: là đứa mê thể thao, nghiên thám phá máy tính lẫn nghe nhạc.</p><p>13 năm trước lúc mất thị lực hoàn toàn mình vẫn thảnh thơi hồn nhiên vượt qua các vấn đề học tập và đậu đại học.</p><p>Hiện tại: Tập luyện Judo, thể lực phòng gym, nghe nhạc hay từ idol của mình hồi 18 năm trước. Và đọc sách lẫn suy nghĩ về một ngày đã qua vẫn bên cạnh mình.</p><p>Đến hiện tại mình đọc ngày một chậm, ít nói, suy nghĩ nhiều hơn. Dạng như ngày một tỉnh.</p><p>Và mình cảm được những rung động rất nhỏ trong tần số cảm xúc của bản thân lẫn người đối diện.</p><p>Thấu hiểu để dần dần yêu thương.</p><p>Có những câu chuyện hay những người làm tổn thương mình.</p><p>Không giận, không bực, im lặng tỉnh lại tự nhiên mình bắt được thứ gì đó rồi mình trào nước mắt. Khóc như mưa vì thương: oh! sao mà đau thế.</p><p>Có thể thứ còn sâu nhất trong tâm trí mình là từ: yêu thương.</p><p>Mình đã đọc các quyển sách của The School of Life và nó đã giúp mở ra cho mình cách để trở thành người an toàn, xây dựng mối quan hệ cùng tình yêu lành mạnh.</p><p>Dù buồn dù vui định kỳ một hoặc một tháng rưỡi sẽ gặp chuyên viên một lần với thời lượng 1 giờ 30 phút.</p><p>Tham vấn hiện tại như là lớp học triết học kết hợp với tu luyện khả năng thấu hiểu và tĩnh lại.Đây ch là bước đầu, 1 điểm của hạnh phúc. Còn đường này cần nhi62u khó khăn, cần phải rèn luyện nhiều. </p><p><br/></p><p>Cuối cùng cảm ơn bạn đã giúp mình cùng mọi người.</p><p>Cảm ơn đã tạo ra chương trình đơn giản, ý  nghĩa này. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18335823-11-12-2025.mp3" length="6186879" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18335823</guid>
    <pubDate>Thu, 11 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>514</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-12-2025</itunes:title>
    <title>10-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Toàn 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Chào anh, một người em luôn ngưỡng mộ và là một người truyền cảm hứng cho em rất nhiều về hành trình cuộc sống. Em tên là Toàn 30t, đợt dịch đầu tiên năm 2020 là khoảng thời gian khó khăn nhất của em và em vô tình nghe được anh với chương trình Tâm Sự Kinh Doanh của anh và bài đầu tiên em nghe được đó là Cuộc đời nói chuyện với nhau bằng kết quả và nó cũng là một kim chỉ nam cho em ở cuộc sống này.  T...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Mxo0FL47BWCE0ljRclVQWMXJbXcDcP-DRRI7d11iv_A/edit?usp=sharing'><b>Toàn 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào anh, một người em luôn ngưỡng mộ và là một người truyền cảm hứng cho em rất nhiều về hành trình cuộc sống. Em tên là Toàn 30t, đợt dịch đầu tiên năm 2020 là khoảng thời gian khó khăn nhất của em và em vô tình nghe được anh với chương trình Tâm Sự Kinh Doanh của anh và bài đầu tiên em nghe được đó là Cuộc đời nói chuyện với nhau bằng kết quả và nó cũng là một kim chỉ nam cho em ở cuộc sống này. </p><p>Từ một cậu sinh viên học Y ra trường nhận thấy môi trường bệnh viện không hề phù hợp với mình giờ đây em đã là một chàng trai 30 tuổi với mức thu nhập X6 lần ở thời điểm đó, quãng thời gian có lẽ không dài nhưng em thầm biết ơn một người anh nào đó, ở một nơi nào đó là nguồn động lực và là một người truyền cho em rất nhiều động lực sống. </p><p>Năm 2023 em rơi vào giai đoạn đầu của trầm cảm với chứng rối loạn lo âu mức độ nặng, khi đứng trên bất kỳ toà nhà cao tầng nào em cũng đều muốn nhảy xuống không dưới 1 lần em muốn tự làm hại chính mình và kết thúc cuộc sống, em đi gặp chuyên viên tư vấn tâm lý họ nói em có nhiều vết thương ở tuổi thơ, em sinh ra và lớn lên không được sự công nhận năng lực cuả ba mẹ gia đình mặc dù em là một bác sĩ một sinh viên khá giỏi nhưng chưa bao giờ ba mẹ hay gia đình công nhận nỗ lực của mình và năm 2022 một cậu bé hiếu thắng ngông cuồng muốn chứng tỏ bản thân, em thất bại và gây ra rất nhiều lỗi lầm đến gia đình và bạn bè. Em tự sợ bản thân mình, cảm thấy cơn hưng cảm và trầm cảm của mình ngày một thất thường chỉ cần ai đó nhìn em em lập tức sẽ suy nghĩ rất nhiều họ biết gì về mình hả hay họ đang khinh thường mình sao. </p><p>Đến cuối năm 2023 em có người yêu, bạn hiểu cho mọi đau khổ và những gì em trải qua nhưng rồi đến cuối năm 2024 bạn cũng không chịu nổi một người suốt ngày tự ti và trách móc, căm ghét và có ý định tự hại bản thân như em, bạn nói bạn không thể cùng một người có quá nhiều vấn đề như vậy. Lúc đó, em lại rơi vào vòng xoáy trách mình rất nhiều, em lại tìm đến chuyên gia tâm lý và bác sĩ tâm thần để hỗ trợ và họ cho em uống thuốc, em biết rằng dùng thuốc sẽ có rất nhiều vấn đề về tác dụng phụ nên em quyết định không dùng thuốc, rồi em nhớ tới anh nhớ tới Tri Kỷ Cảm Xúc nhớ đến những bài podcast mà đôi khi em nghe đến 10 lần em cũng không nhớ nỗi nội dung bài viết là gì (em xin lỗi vì điều này). </p><p>Nhưng trong đầu em là câu nói của anh &quot;Make it better - Làm nó tốt hơn đi&quot; &quot; và 2 từ anh sẽ xăm nếu anh được xăm hai từ đó là Practice và Every Day nó làm em như tỉnh giấc, em như một đứa lạc vào đường hầm và tìm ra ánh sáng. Em đã xăm câu ấy trên tay &quot; Make it better&quot; em làm tốt mỗi thứ mỗi ngày, em viết ra mọi thứ không ổn của em những cái lo lắng của em và em làm nó tốt hơn sau hơn 11 tháng thực hành em đã thấy bản thân em tốt hơn rất nhiều, em đã biết cách hít thở 4 thì khi em có những cơn trầm cảm hay hưng cảm, em biết nhìn nhận cảm xúc khi em có 1 cơn lo âu hay tự ti nào đó trong đầu em. </p><p>Em dám đứng trước Công ty với hơn 200 người để thuyết trình, em đi tập gym đều mỗi tuần 5 buổi, em đọc sách 30p mỗi ngày và đôi khi em cung không nhớ sách đã viết gì nhưng em biết 30p đó em không có cơn trầm cảm hay lo âu nào. Để nói cuộc sống của em tốt nhất thì em không dám chắc nhưng em biết rằng em đang tốt lên mỗi ngày. </p><p>Em viết những dòng này nếu anh có đọc được thì em muốn gửi tới anh rằng, em cảm ơn anh rất nhiều đã đồng hành cùng em trong suốt một chặng hành trình của em, em cảm ơn anh rất nhiều. một tri kỷ của em. cảm ơn anh </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1Mxo0FL47BWCE0ljRclVQWMXJbXcDcP-DRRI7d11iv_A/edit?usp=sharing'><b>Toàn 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Chào anh, một người em luôn ngưỡng mộ và là một người truyền cảm hứng cho em rất nhiều về hành trình cuộc sống. Em tên là Toàn 30t, đợt dịch đầu tiên năm 2020 là khoảng thời gian khó khăn nhất của em và em vô tình nghe được anh với chương trình Tâm Sự Kinh Doanh của anh và bài đầu tiên em nghe được đó là Cuộc đời nói chuyện với nhau bằng kết quả và nó cũng là một kim chỉ nam cho em ở cuộc sống này. </p><p>Từ một cậu sinh viên học Y ra trường nhận thấy môi trường bệnh viện không hề phù hợp với mình giờ đây em đã là một chàng trai 30 tuổi với mức thu nhập X6 lần ở thời điểm đó, quãng thời gian có lẽ không dài nhưng em thầm biết ơn một người anh nào đó, ở một nơi nào đó là nguồn động lực và là một người truyền cho em rất nhiều động lực sống. </p><p>Năm 2023 em rơi vào giai đoạn đầu của trầm cảm với chứng rối loạn lo âu mức độ nặng, khi đứng trên bất kỳ toà nhà cao tầng nào em cũng đều muốn nhảy xuống không dưới 1 lần em muốn tự làm hại chính mình và kết thúc cuộc sống, em đi gặp chuyên viên tư vấn tâm lý họ nói em có nhiều vết thương ở tuổi thơ, em sinh ra và lớn lên không được sự công nhận năng lực cuả ba mẹ gia đình mặc dù em là một bác sĩ một sinh viên khá giỏi nhưng chưa bao giờ ba mẹ hay gia đình công nhận nỗ lực của mình và năm 2022 một cậu bé hiếu thắng ngông cuồng muốn chứng tỏ bản thân, em thất bại và gây ra rất nhiều lỗi lầm đến gia đình và bạn bè. Em tự sợ bản thân mình, cảm thấy cơn hưng cảm và trầm cảm của mình ngày một thất thường chỉ cần ai đó nhìn em em lập tức sẽ suy nghĩ rất nhiều họ biết gì về mình hả hay họ đang khinh thường mình sao. </p><p>Đến cuối năm 2023 em có người yêu, bạn hiểu cho mọi đau khổ và những gì em trải qua nhưng rồi đến cuối năm 2024 bạn cũng không chịu nổi một người suốt ngày tự ti và trách móc, căm ghét và có ý định tự hại bản thân như em, bạn nói bạn không thể cùng một người có quá nhiều vấn đề như vậy. Lúc đó, em lại rơi vào vòng xoáy trách mình rất nhiều, em lại tìm đến chuyên gia tâm lý và bác sĩ tâm thần để hỗ trợ và họ cho em uống thuốc, em biết rằng dùng thuốc sẽ có rất nhiều vấn đề về tác dụng phụ nên em quyết định không dùng thuốc, rồi em nhớ tới anh nhớ tới Tri Kỷ Cảm Xúc nhớ đến những bài podcast mà đôi khi em nghe đến 10 lần em cũng không nhớ nỗi nội dung bài viết là gì (em xin lỗi vì điều này). </p><p>Nhưng trong đầu em là câu nói của anh &quot;Make it better - Làm nó tốt hơn đi&quot; &quot; và 2 từ anh sẽ xăm nếu anh được xăm hai từ đó là Practice và Every Day nó làm em như tỉnh giấc, em như một đứa lạc vào đường hầm và tìm ra ánh sáng. Em đã xăm câu ấy trên tay &quot; Make it better&quot; em làm tốt mỗi thứ mỗi ngày, em viết ra mọi thứ không ổn của em những cái lo lắng của em và em làm nó tốt hơn sau hơn 11 tháng thực hành em đã thấy bản thân em tốt hơn rất nhiều, em đã biết cách hít thở 4 thì khi em có những cơn trầm cảm hay hưng cảm, em biết nhìn nhận cảm xúc khi em có 1 cơn lo âu hay tự ti nào đó trong đầu em. </p><p>Em dám đứng trước Công ty với hơn 200 người để thuyết trình, em đi tập gym đều mỗi tuần 5 buổi, em đọc sách 30p mỗi ngày và đôi khi em cung không nhớ sách đã viết gì nhưng em biết 30p đó em không có cơn trầm cảm hay lo âu nào. Để nói cuộc sống của em tốt nhất thì em không dám chắc nhưng em biết rằng em đang tốt lên mỗi ngày. </p><p>Em viết những dòng này nếu anh có đọc được thì em muốn gửi tới anh rằng, em cảm ơn anh rất nhiều đã đồng hành cùng em trong suốt một chặng hành trình của em, em cảm ơn anh rất nhiều. một tri kỷ của em. cảm ơn anh </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18329559-10-12-2025.mp3" length="11054118" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18329559</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>920</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-12-2025</itunes:title>
    <title>09-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tuyết 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài   Em chào thầy Năm và các bạn trong group ạ. Em đang thấy rất bế tắc trong hôn nhân của mình thầy ạ. Em không biết chia sẻ với ai. Xin phép thầy và các bạn cho em trải lòng một chút.  Em biết con người không ai hoàn hảo 100%, cũng như bản thân em cũng không hoàn hảo. Nhưng với em, khi đã lấy chồng, em luôn hướng về gia đình, tạo không khí thỏa mái nhất cho chồng con, không bao giờ mang bực dọc về n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1EOHVnu_WLzKAmXd-ajYo3XuK3uxpRUoSKc18g-I1Q7s/edit?usp=sharing'><b> Tuyết </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/>Em chào thầy Năm và các bạn trong group ạ.</p><p>Em đang thấy rất bế tắc trong hôn nhân của mình thầy ạ. Em không biết chia sẻ với ai. Xin phép thầy và các bạn cho em trải lòng một chút. </p><p>Em biết con người không ai hoàn hảo 100%, cũng như bản thân em cũng không hoàn hảo. Nhưng với em, khi đã lấy chồng, em luôn hướng về gia đình, tạo không khí thỏa mái nhất cho chồng con, không bao giờ mang bực dọc về nhà. Nhưng chồng em lại khác, anh ấy có thể giận hờn vô cớ, cáu bẳn từ những cái nhỏ như đi đường kẹt xe hay người ta đi không đúng ý mình. </p><p><br/></p><p>Em vẫn hàng ngày đi xe máy xuyên thành phố Hà Nội 32km cả đi và về nhưng em vẫn lựa chọn vì khu vực em đang sống rất nhiều trường tốt để con em học tập sau này. Anh thì gần hơn nhưng đi ô tô. Em nghe rất nhiều bài của thầy dạy như Hãy chia sẻ đừng hi sinh ... Em cũng cố gắng để dung hòa vì em rất yêu con, bố nó cũng rất yêu nó, em phải làm thụ tinh ống nghiệm mới có 1 em bé như bây giờ, em rất vất vả mà lỗi không phải ở em. </p><p><br/></p><p>Nhưng đỉnh điểm, anh ấy quát em rồi xưng mày tao, em bị sốc, bị tổn thương. Nhưng sau đó, vẫn như những lần trước, kệ em với những cảm xúc ngổn ngang, tự lành. Im lặng 1 2 tuần chán rồi lại bình thường. Và gần đây, lại chỉ vì 1 vấn đề là em dùng ấm siêu tốc để pha đồ khác, không có đồ để anh ấy đun nước pha trà, trong khi anh ấy mới mua 1 ly cà phê chưa uống. Chúng em đi du lịch ngày cuối bị mưa nên chỉ ở khách sạn. Và anh ấy mắng em té tát. Em làm nghề dịch vụ khách hàng thầy ạ, nghề mà thầy hay nói trong các bài của thầy ấy. Em đi làm thật sự đã rất áp lực. Em cũng đã từng chia sẻ với chồng nhẹ nhàng có, căng thẳng có, hi vọng anh ấy hiểu, bớt cáu vặt vô lý. Nhưng không thầy ạ. </p><p>Em biết em nên tập trung vào chỗ khác, yêu bản thân, chăm con, em không thể thay đổi được 1 người khác nhưng mỗi khi chồng em như vậy, em thật sự rất buồn. Nhìn con, em không thể nói được chữ li hôn. Em có thể tự chủ kinh tế, nhưng em muốn con em có đầy đủ bố và mẹ. Em cứ bị vòng vo rối bời mâu thuẫn như vậy thầy ạ. </p><p>Em cảm ơn thầy và các bạn đã đọc đến đây ạ. Em  mong nhận được chia sẻ từ thầy ạ. Em cảm ơn thầy Năm. Em chúc thầy nhiều sức khỏe ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1EOHVnu_WLzKAmXd-ajYo3XuK3uxpRUoSKc18g-I1Q7s/edit?usp=sharing'><b> Tuyết </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/>Em chào thầy Năm và các bạn trong group ạ.</p><p>Em đang thấy rất bế tắc trong hôn nhân của mình thầy ạ. Em không biết chia sẻ với ai. Xin phép thầy và các bạn cho em trải lòng một chút. </p><p>Em biết con người không ai hoàn hảo 100%, cũng như bản thân em cũng không hoàn hảo. Nhưng với em, khi đã lấy chồng, em luôn hướng về gia đình, tạo không khí thỏa mái nhất cho chồng con, không bao giờ mang bực dọc về nhà. Nhưng chồng em lại khác, anh ấy có thể giận hờn vô cớ, cáu bẳn từ những cái nhỏ như đi đường kẹt xe hay người ta đi không đúng ý mình. </p><p><br/></p><p>Em vẫn hàng ngày đi xe máy xuyên thành phố Hà Nội 32km cả đi và về nhưng em vẫn lựa chọn vì khu vực em đang sống rất nhiều trường tốt để con em học tập sau này. Anh thì gần hơn nhưng đi ô tô. Em nghe rất nhiều bài của thầy dạy như Hãy chia sẻ đừng hi sinh ... Em cũng cố gắng để dung hòa vì em rất yêu con, bố nó cũng rất yêu nó, em phải làm thụ tinh ống nghiệm mới có 1 em bé như bây giờ, em rất vất vả mà lỗi không phải ở em. </p><p><br/></p><p>Nhưng đỉnh điểm, anh ấy quát em rồi xưng mày tao, em bị sốc, bị tổn thương. Nhưng sau đó, vẫn như những lần trước, kệ em với những cảm xúc ngổn ngang, tự lành. Im lặng 1 2 tuần chán rồi lại bình thường. Và gần đây, lại chỉ vì 1 vấn đề là em dùng ấm siêu tốc để pha đồ khác, không có đồ để anh ấy đun nước pha trà, trong khi anh ấy mới mua 1 ly cà phê chưa uống. Chúng em đi du lịch ngày cuối bị mưa nên chỉ ở khách sạn. Và anh ấy mắng em té tát. Em làm nghề dịch vụ khách hàng thầy ạ, nghề mà thầy hay nói trong các bài của thầy ấy. Em đi làm thật sự đã rất áp lực. Em cũng đã từng chia sẻ với chồng nhẹ nhàng có, căng thẳng có, hi vọng anh ấy hiểu, bớt cáu vặt vô lý. Nhưng không thầy ạ. </p><p>Em biết em nên tập trung vào chỗ khác, yêu bản thân, chăm con, em không thể thay đổi được 1 người khác nhưng mỗi khi chồng em như vậy, em thật sự rất buồn. Nhìn con, em không thể nói được chữ li hôn. Em có thể tự chủ kinh tế, nhưng em muốn con em có đầy đủ bố và mẹ. Em cứ bị vòng vo rối bời mâu thuẫn như vậy thầy ạ. </p><p>Em cảm ơn thầy và các bạn đã đọc đến đây ạ. Em  mong nhận được chia sẻ từ thầy ạ. Em cảm ơn thầy Năm. Em chúc thầy nhiều sức khỏe ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18323371-09-12-2025.mp3" length="6459597" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18323371</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>537</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-12-2025</itunes:title>
    <title>08-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Verse-Chorus 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Kính chào các cô chú và anh chị, em rất biết ơn khi mọi người đã nhấn đọc post này, và sẽ hoan hỉ khi em có thể nhận được sự phản chiếu từ nhiều góc nhìn của mọi người sau khi đọc xong post dài này ạ.   Tới cuối bài viết này, hi vọng em sẽ nhận được những chia sẻ về tâm sinh lý, về tư tưởng, và về góc nhìn của thế hệ 7x-8x ạ.   (1) Vốn tri thức và tư duy của ba em   Tới thời điểm hiện tại, em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wnaQZvqlBpFz2zFOWVFttMoAYQVmwLg6tWnl6-D2mZQ/edit?usp=sharing'><b>Verse-Chorus </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Kính chào các cô chú và anh chị, em rất biết ơn khi mọi người đã nhấn đọc post này, và sẽ hoan hỉ khi em có thể nhận được sự phản chiếu từ nhiều góc nhìn của mọi người sau khi đọc xong post dài này ạ.</p><p><br/></p><p>Tới cuối bài viết này, hi vọng em sẽ nhận được những chia sẻ về tâm sinh lý, về tư tưởng, và về góc nhìn của thế hệ 7x-8x ạ.</p><p><br/></p><p>(1) Vốn tri thức và tư duy của ba em</p><p><br/></p><p>Tới thời điểm hiện tại, em rất kính trọng người ba đã nuôi lớn tư tưởng và trí tuệ cho con người em. Câu cửa miệng của ba khi tiếp cận 1 vấn đề nào đó (công việc, đời sống, học tập) đều sẽ là “bản chất của nó là gì”. Cách tiếp cận vấn đề của ông, theo em thấy, sẽ luôn là cân nhắc các dữ kiện để suy ra bản chất vấn đề. Ông học tốt các môn tự nhiên, ông cũng là kỹ sư giỏi (tư duy của ông nâng đỡ công việc chuyên môn và đào sâu sang các mảng tự nhiên khác). Nếu mà đo cái tư duy của ông theo kiểu câu hỏi 5, ông có khả năng làm tốt hơn bất cứ ai em gặp. </p><p>***5W hiểu đơn giản là đặt câu hỏi vì sao A-&gt; B, tiếp tục B-&gt; C, C-&gt; D… cho tới khi bóc tách bản chất vấn đề</p><p><br/></p><p>(2) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 1 </p><p><br/></p><p>Năng lực thì ông vốn không thua ai, nhưng về mặt cảm xúc, sự nhạy cảm, và khả năng biểu lộ cảm xúc, thì em thấy nó là con số 0 tròn trỉnh. Em hy vọng mọi người đang đọc, đều đã có 1 lần được trải nghiệm sự diệu kỳ của âm nhạc, là khi tiếng lòng, khi giai điệu vang qua đôi tai, khi thần thái và chuyển động của người nhạc sĩ được thu gọn vào đôi mắt, khi tấm lưng vô tình lắc lư theo nhịp điệu của bài hát, khi đó thân tâm trí đạt tới trạng thái dòng chảy / chánh niệm, hòa cùng làm một. Ba em ngày còn bé không cho em học đàn vì tin rằng “học nhạc cụ dễ thành người ẻo lả, ủy mị”. Mãi tới gần đây khi em tự học nhạc cụ (cụ thể là handpan), em học cách thưởng thức âm nhạc, và chia sẻ trải nghiệm trên với ba, thì ba em dường như không thẩm thấu được, buông một lời rằng “nó cũng chỉ là 1 sở thích thôi nhỉ”. Trong tâm ông, “nhạc cụ” có lẽ chỉ là hình ảnh một người nào đó chơi cái gì đó, một giai điệu lên xuống nào đó, với ánh mắt nào đó. Em khá dám chắc ông không có sự nhạy bén với nghệ thuật. Em thật lòng chẳng buồn khi ông nói như vậy, vì em bản thân có sự nhạy cảm cao một cách bất thường ngay cả với đồng lứa, chưa nói thế hệ trước.</p><p><br/></p><p>(3) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 2 </p><p><br/></p><p>Đó là câu chuyện đầu tiên, câu chuyện thứ hai hy vọng sẽ lột tả rõ sự khô khan trong ông. Đứa em trai của em dạo này học tập sa sút. Cả nhà em đồng tình rằng nó không hứng thú học hành, ham chơi game, lại càng lì không nghe lời dỗ ngon ngọt hay phê bình. Sau nhiều cuộc thảo luận, quan điểm của phía ba (và cả mẹ) đều dừng lại ở nguyên do nghiện game. Họ quát nạt, họ có những biện pháp như tịch thu laptop. Ngược lại với em, em nhạy bén hơn, em cũng từng là một thằng lười chảy thây, cúp học triền miên, và vượt qua những giai đoạn đó, em hiểu rằng, game nó chỉ là “quả”, còn cái “nhân” chắc chắn mơ hồ và phức tạp hơn. Với em cách họ tiếp cận sẽ là “vấn đề do 1 tác nhân nào đó bên ngoài, hiển hiện trước mắt”, còn với em, cái đó có thể đúng với đứa trẻ 5 tuổi nhưng không phải 13. 13 tuổi, dậy thì, bắt đầu mở rộng nhận thức, tâm sinh lý phức tạp. Ba mẹ có thể khuyên nó học, nhưng biết đâu trong mắt nó, đó là mệnh lệnh từ 1 người mà nó chẳng có kết nối cảm xúc, chẳng cảm thấy hưng phấn khi chia sẻ một ngày của nó như nào ở trường, và thậm chí là “đáng ghét” vì đã chửi mắng nó nhiều lần. Tóm lại, trong mắt em, họ đang tiếp cận theo hướng “vấn đề”, còn em muốn giải quyết phần “con người”.</p><p><br/></p><p>***Câu chuyện thứ 2 dài, nhưng đại ý rằng em cảm thấy ba em thiế</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1wnaQZvqlBpFz2zFOWVFttMoAYQVmwLg6tWnl6-D2mZQ/edit?usp=sharing'><b>Verse-Chorus </b>👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Kính chào các cô chú và anh chị, em rất biết ơn khi mọi người đã nhấn đọc post này, và sẽ hoan hỉ khi em có thể nhận được sự phản chiếu từ nhiều góc nhìn của mọi người sau khi đọc xong post dài này ạ.</p><p><br/></p><p>Tới cuối bài viết này, hi vọng em sẽ nhận được những chia sẻ về tâm sinh lý, về tư tưởng, và về góc nhìn của thế hệ 7x-8x ạ.</p><p><br/></p><p>(1) Vốn tri thức và tư duy của ba em</p><p><br/></p><p>Tới thời điểm hiện tại, em rất kính trọng người ba đã nuôi lớn tư tưởng và trí tuệ cho con người em. Câu cửa miệng của ba khi tiếp cận 1 vấn đề nào đó (công việc, đời sống, học tập) đều sẽ là “bản chất của nó là gì”. Cách tiếp cận vấn đề của ông, theo em thấy, sẽ luôn là cân nhắc các dữ kiện để suy ra bản chất vấn đề. Ông học tốt các môn tự nhiên, ông cũng là kỹ sư giỏi (tư duy của ông nâng đỡ công việc chuyên môn và đào sâu sang các mảng tự nhiên khác). Nếu mà đo cái tư duy của ông theo kiểu câu hỏi 5, ông có khả năng làm tốt hơn bất cứ ai em gặp. </p><p>***5W hiểu đơn giản là đặt câu hỏi vì sao A-&gt; B, tiếp tục B-&gt; C, C-&gt; D… cho tới khi bóc tách bản chất vấn đề</p><p><br/></p><p>(2) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 1 </p><p><br/></p><p>Năng lực thì ông vốn không thua ai, nhưng về mặt cảm xúc, sự nhạy cảm, và khả năng biểu lộ cảm xúc, thì em thấy nó là con số 0 tròn trỉnh. Em hy vọng mọi người đang đọc, đều đã có 1 lần được trải nghiệm sự diệu kỳ của âm nhạc, là khi tiếng lòng, khi giai điệu vang qua đôi tai, khi thần thái và chuyển động của người nhạc sĩ được thu gọn vào đôi mắt, khi tấm lưng vô tình lắc lư theo nhịp điệu của bài hát, khi đó thân tâm trí đạt tới trạng thái dòng chảy / chánh niệm, hòa cùng làm một. Ba em ngày còn bé không cho em học đàn vì tin rằng “học nhạc cụ dễ thành người ẻo lả, ủy mị”. Mãi tới gần đây khi em tự học nhạc cụ (cụ thể là handpan), em học cách thưởng thức âm nhạc, và chia sẻ trải nghiệm trên với ba, thì ba em dường như không thẩm thấu được, buông một lời rằng “nó cũng chỉ là 1 sở thích thôi nhỉ”. Trong tâm ông, “nhạc cụ” có lẽ chỉ là hình ảnh một người nào đó chơi cái gì đó, một giai điệu lên xuống nào đó, với ánh mắt nào đó. Em khá dám chắc ông không có sự nhạy bén với nghệ thuật. Em thật lòng chẳng buồn khi ông nói như vậy, vì em bản thân có sự nhạy cảm cao một cách bất thường ngay cả với đồng lứa, chưa nói thế hệ trước.</p><p><br/></p><p>(3) Ba em bị “thọt” về mặt cảm xúc: câu chuyện 2 </p><p><br/></p><p>Đó là câu chuyện đầu tiên, câu chuyện thứ hai hy vọng sẽ lột tả rõ sự khô khan trong ông. Đứa em trai của em dạo này học tập sa sút. Cả nhà em đồng tình rằng nó không hứng thú học hành, ham chơi game, lại càng lì không nghe lời dỗ ngon ngọt hay phê bình. Sau nhiều cuộc thảo luận, quan điểm của phía ba (và cả mẹ) đều dừng lại ở nguyên do nghiện game. Họ quát nạt, họ có những biện pháp như tịch thu laptop. Ngược lại với em, em nhạy bén hơn, em cũng từng là một thằng lười chảy thây, cúp học triền miên, và vượt qua những giai đoạn đó, em hiểu rằng, game nó chỉ là “quả”, còn cái “nhân” chắc chắn mơ hồ và phức tạp hơn. Với em cách họ tiếp cận sẽ là “vấn đề do 1 tác nhân nào đó bên ngoài, hiển hiện trước mắt”, còn với em, cái đó có thể đúng với đứa trẻ 5 tuổi nhưng không phải 13. 13 tuổi, dậy thì, bắt đầu mở rộng nhận thức, tâm sinh lý phức tạp. Ba mẹ có thể khuyên nó học, nhưng biết đâu trong mắt nó, đó là mệnh lệnh từ 1 người mà nó chẳng có kết nối cảm xúc, chẳng cảm thấy hưng phấn khi chia sẻ một ngày của nó như nào ở trường, và thậm chí là “đáng ghét” vì đã chửi mắng nó nhiều lần. Tóm lại, trong mắt em, họ đang tiếp cận theo hướng “vấn đề”, còn em muốn giải quyết phần “con người”.</p><p><br/></p><p>***Câu chuyện thứ 2 dài, nhưng đại ý rằng em cảm thấy ba em thiế</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18316261-08-12-2025.mp3" length="14353383" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18316261</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1194</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-12-2025</itunes:title>
    <title>05-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  someoneinthisworld 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Mình mệt mỏi quá, cá thể xác lẫn tinh thần. Mà tinh thần nhiều hơn. Mình không để ý mà đã gần 3 năm rồi, mình ở Sài Gòn tự học, tự làm, tự lo cho bản thân.    Mình vẫn có gia đình, mọi người rất yêu thương mình nhưng mọi người dường như đang có những nỗi lo khác nên mình cũng k muốn họ lo lắng và bận tâm, nên cứ thế 1 mình tự lo, tự sống. Chỉ show ra những mặt tích cực, vui vẻ, đôi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ZggnHxVgz0uynuJ-01mQWtqeqSAF1C__Sghd0FSPFB8/edit?usp=sharing'><b>someoneinthisworld</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Mình mệt mỏi quá, cá thể xác lẫn tinh thần. Mà tinh thần nhiều hơn. Mình không để ý mà đã gần 3 năm rồi, mình ở Sài Gòn tự học, tự làm, tự lo cho bản thân. </p><p><br/></p><p>Mình vẫn có gia đình, mọi người rất yêu thương mình nhưng mọi người dường như đang có những nỗi lo khác nên mình cũng k muốn họ lo lắng và bận tâm, nên cứ thế 1 mình tự lo, tự sống. Chỉ show ra những mặt tích cực, vui vẻ, đôi khi mình hỗ trợ gia đình được chút ít</p><p><br/></p><p>Nên có vẻ như mọi người trông đợi mình khá nhiều, và nghĩ mình có thể làm tất cả mọi thứ, vì đó giờ dù k có sự hỗ trợ từ gia đình nhưng mình vẫn sống được, và sống tốt. Nhưng hiện tại mình mệt quá, mình cảm thấy cô đơn, và quá sức. Mình chỉ muốn được làm 1 đứa nhóc sinh viên lười biếng, đôi khi được dựa dẫm 1 chút, được vô lo vô nghĩ, được yên bình. Mỗi sáng thức dậy có thể được nằm oài thêm 1 chút. Nếu mệt quá có thể than 1 chút. Hoặc đôi khi mình chỉ muốn có 1 cái ôm thật chặt hoặc 1 bờ vai để mình dựa vào những lúc quá khó khăn</p><p><br/></p><p>Mình biết mình vẫn còn nhiều may mắn, nhìn lên k bằng ai nhưng nhìn xuống cũng hơn nhiều người, vẫn có cái ăn, cái mặc. Nhưng đôi khi mình nhìn bạn mình được dựa dẫm vào gia đình, bố mẹ lo cho từng bữa ăn, nhắc nhở học bài, tám chuyện những câu chuyện đơn giản mà mình thật ghen tỵ. Còn mình thì chỉ có 1 mình, mình làm gì, học gì cũng k ai biết</p><p><br/></p><p>Minh ghen tỵ thế nhưng mình vẫn biết ba mẹ yêu thương mình và mình cũng yêu gia đình mình. Chỉ là việc vật lộn mọi thứ 1 mình khiến mình cảm thấy thật mệt mỏi và cô đơn</p><p><br/></p><p>Bạn mình cũng nhiều mà cũng chẳng thể tâm sự với ai. Đây là lần đầu tiên mình chia sẻ cảm xúc này. Mấy nay rảo bộ trên phố mà mình cảm nhận được sự cô độc này rõ hơn bao giờ hết</p><p><br/></p><p>Thành phố thì đẹp, khung cảnh cũng thật đẹp, thời tiết mát nhẹ, gió hiu hiu. Mình đã cảm thấy rất vui và hài lòng, nhưng rồi nhận ra cũng chẳng có ai để chung vui cảm giác này. Mình nghĩ đến cảnh sau này mình thành công, mình có nhiều tiền r, có thể support gia đình nhiều hơn, mà nhỡ như lúc đó k có ai bên cạnh, thì cảm giác cũng là như thế này sao? Trống rỗng và cô đơn </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1ZggnHxVgz0uynuJ-01mQWtqeqSAF1C__Sghd0FSPFB8/edit?usp=sharing'><b>someoneinthisworld</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Mình mệt mỏi quá, cá thể xác lẫn tinh thần. Mà tinh thần nhiều hơn. Mình không để ý mà đã gần 3 năm rồi, mình ở Sài Gòn tự học, tự làm, tự lo cho bản thân. </p><p><br/></p><p>Mình vẫn có gia đình, mọi người rất yêu thương mình nhưng mọi người dường như đang có những nỗi lo khác nên mình cũng k muốn họ lo lắng và bận tâm, nên cứ thế 1 mình tự lo, tự sống. Chỉ show ra những mặt tích cực, vui vẻ, đôi khi mình hỗ trợ gia đình được chút ít</p><p><br/></p><p>Nên có vẻ như mọi người trông đợi mình khá nhiều, và nghĩ mình có thể làm tất cả mọi thứ, vì đó giờ dù k có sự hỗ trợ từ gia đình nhưng mình vẫn sống được, và sống tốt. Nhưng hiện tại mình mệt quá, mình cảm thấy cô đơn, và quá sức. Mình chỉ muốn được làm 1 đứa nhóc sinh viên lười biếng, đôi khi được dựa dẫm 1 chút, được vô lo vô nghĩ, được yên bình. Mỗi sáng thức dậy có thể được nằm oài thêm 1 chút. Nếu mệt quá có thể than 1 chút. Hoặc đôi khi mình chỉ muốn có 1 cái ôm thật chặt hoặc 1 bờ vai để mình dựa vào những lúc quá khó khăn</p><p><br/></p><p>Mình biết mình vẫn còn nhiều may mắn, nhìn lên k bằng ai nhưng nhìn xuống cũng hơn nhiều người, vẫn có cái ăn, cái mặc. Nhưng đôi khi mình nhìn bạn mình được dựa dẫm vào gia đình, bố mẹ lo cho từng bữa ăn, nhắc nhở học bài, tám chuyện những câu chuyện đơn giản mà mình thật ghen tỵ. Còn mình thì chỉ có 1 mình, mình làm gì, học gì cũng k ai biết</p><p><br/></p><p>Minh ghen tỵ thế nhưng mình vẫn biết ba mẹ yêu thương mình và mình cũng yêu gia đình mình. Chỉ là việc vật lộn mọi thứ 1 mình khiến mình cảm thấy thật mệt mỏi và cô đơn</p><p><br/></p><p>Bạn mình cũng nhiều mà cũng chẳng thể tâm sự với ai. Đây là lần đầu tiên mình chia sẻ cảm xúc này. Mấy nay rảo bộ trên phố mà mình cảm nhận được sự cô độc này rõ hơn bao giờ hết</p><p><br/></p><p>Thành phố thì đẹp, khung cảnh cũng thật đẹp, thời tiết mát nhẹ, gió hiu hiu. Mình đã cảm thấy rất vui và hài lòng, nhưng rồi nhận ra cũng chẳng có ai để chung vui cảm giác này. Mình nghĩ đến cảnh sau này mình thành công, mình có nhiều tiền r, có thể support gia đình nhiều hơn, mà nhỡ như lúc đó k có ai bên cạnh, thì cảm giác cũng là như thế này sao? Trống rỗng và cô đơn </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18303680-05-12-2025.mp3" length="6762722" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18303680</guid>
    <pubDate>Fri, 05 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>562</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-12-2025</itunes:title>
    <title>04-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Junnie 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Dạ con chào Thầy và mọi người, con là nữ hiện tại là sinh viên năm 4 của trường Đại học ở SG, gia đình con là ngư dân, đủ ăn đủ mặc không thiếu thốn, cha mẹ con rất cưng chiều con, nhưng khi con lên SG học tập thì nhà con không đủ điều kiện nên phải vay ngân hàng để chi trả học phí. Ba con thì không bận tâm đến gia đình lắm, ông chỉ biết kiếm tiền về đưa cho mẹ và mẹ là người lo giải quyết các vấn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b> <a href='https://docs.google.com/document/d/12b69woZ-jnew8tM4AihZQcwR_SvLugJxicn822WgxGo/edit?usp=sharing'><b>Junnie</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ con chào Thầy và mọi người, con là nữ hiện tại là sinh viên năm 4 của trường Đại học ở SG, gia đình con là ngư dân, đủ ăn đủ mặc không thiếu thốn, cha mẹ con rất cưng chiều con, nhưng khi con lên SG học tập thì nhà con không đủ điều kiện nên phải vay ngân hàng để chi trả học phí. Ba con thì không bận tâm đến gia đình lắm, ông chỉ biết kiếm tiền về đưa cho mẹ và mẹ là người lo giải quyết các vấn đề chính của gia đình (và việc lo thanh toán tiền vay mỗi tháng khiến mẹ stress ạ) Mẹ nói sau này con ra trường thì con sẽ là người chi trả, nhưng mẹ vẫn cố gắng trả hơn số lãi hàng tháng để đỡ cho con phần nào. Vì được cưng chiều từ nhỏ nên con chú trọng nhiều vào vẻ bề ngoài, con có tập thể dục ở nhà, đi bộ đều đặn cho sức khỏe. Nhưng cái việc còn chằn chừ muốn ra phòng gym để tập tạ, khiến con dẫn đến quyết định sai lầm là ký hợp đồng tín dụng ngân hàng 18tr6 cho 2 năm tập (con có hỏi gói 1 tháng hay 1 năm thì chị đó chỉ sale cho con 2 gói tập 24 tháng và 36 tháng thôi ạ). Con đã thiếu suy nghĩ mà đồng ý ký, nó dẫn đến việc con hàng ngày nghĩ đến số nợ, và cũng vì điều đó mà con lại thấy thương mẹ khi mẹ là người đang gánh phụ khoản học phí cho con. Còn khoản tín dụng gym con sẽ cố gắng tự chi trả coi như học phí đầu đời của mình ạ</p><p><br/></p><p>Con có 2 thử thách mà mãi con chưa vượt qua: </p><p>1. Làm thế nào để bớt dại khờ? Ai nói gì cũng đồng ý mà không nghĩ cho mình?</p><p>2. Làm thế nào để thể hiện tình yêu thương? Vì bên trong con rất yêu mẹ nhưng con không thể hiện điều đó ra bên ngoài, và điều này khiến con cảm thấy tự dằn vặt bản thân mỗi ngày.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy đã lắng nghe lời tâm sự của con ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b> <a href='https://docs.google.com/document/d/12b69woZ-jnew8tM4AihZQcwR_SvLugJxicn822WgxGo/edit?usp=sharing'><b>Junnie</b> 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ con chào Thầy và mọi người, con là nữ hiện tại là sinh viên năm 4 của trường Đại học ở SG, gia đình con là ngư dân, đủ ăn đủ mặc không thiếu thốn, cha mẹ con rất cưng chiều con, nhưng khi con lên SG học tập thì nhà con không đủ điều kiện nên phải vay ngân hàng để chi trả học phí. Ba con thì không bận tâm đến gia đình lắm, ông chỉ biết kiếm tiền về đưa cho mẹ và mẹ là người lo giải quyết các vấn đề chính của gia đình (và việc lo thanh toán tiền vay mỗi tháng khiến mẹ stress ạ) Mẹ nói sau này con ra trường thì con sẽ là người chi trả, nhưng mẹ vẫn cố gắng trả hơn số lãi hàng tháng để đỡ cho con phần nào. Vì được cưng chiều từ nhỏ nên con chú trọng nhiều vào vẻ bề ngoài, con có tập thể dục ở nhà, đi bộ đều đặn cho sức khỏe. Nhưng cái việc còn chằn chừ muốn ra phòng gym để tập tạ, khiến con dẫn đến quyết định sai lầm là ký hợp đồng tín dụng ngân hàng 18tr6 cho 2 năm tập (con có hỏi gói 1 tháng hay 1 năm thì chị đó chỉ sale cho con 2 gói tập 24 tháng và 36 tháng thôi ạ). Con đã thiếu suy nghĩ mà đồng ý ký, nó dẫn đến việc con hàng ngày nghĩ đến số nợ, và cũng vì điều đó mà con lại thấy thương mẹ khi mẹ là người đang gánh phụ khoản học phí cho con. Còn khoản tín dụng gym con sẽ cố gắng tự chi trả coi như học phí đầu đời của mình ạ</p><p><br/></p><p>Con có 2 thử thách mà mãi con chưa vượt qua: </p><p>1. Làm thế nào để bớt dại khờ? Ai nói gì cũng đồng ý mà không nghĩ cho mình?</p><p>2. Làm thế nào để thể hiện tình yêu thương? Vì bên trong con rất yêu mẹ nhưng con không thể hiện điều đó ra bên ngoài, và điều này khiến con cảm thấy tự dằn vặt bản thân mỗi ngày.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy đã lắng nghe lời tâm sự của con ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18297755-04-12-2025.mp3" length="8668302" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18297755</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>721</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-12-2025</itunes:title>
    <title>03-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kẻ khác người 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài    Xin chào thầy, em viết tâm sự này để muốn bày tỏ nỗi lòng ạ. Em cảm thấy em hơi khác mọi người, 1 số điều khác khiến em cảm thấy an lòng hơi như ko tiktok, ko fb, ytb (cái này vẫn còn ạ, em đang thử các cách để  giảm dần thời gian), bớt nói chuyện người, lo chuyện mình...em vẫn thấy lựa chọn em đúng, chúng giúp em bình an, biết ơn nhiều hơn đỡ bối ren, bất mãn với chinh mình, với những người ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1mn4yv5hNUV_e0jcITIJwBlb4NFiH9L5lq6A0Le9yV90/edit?usp=sharing'><b> Kẻ khác người 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy, em viết tâm sự này để muốn bày tỏ nỗi lòng ạ.</p><p>Em cảm thấy em hơi khác mọi người, 1 số điều khác khiến em cảm thấy an lòng hơi như ko tiktok, ko fb, ytb (cái này vẫn còn ạ, em đang thử các cách để  giảm dần thời gian), bớt nói chuyện người, lo chuyện mình...em vẫn thấy lựa chọn em đúng, chúng giúp em bình an, biết ơn nhiều hơn đỡ bối ren, bất mãn với chinh mình, với những người xung quanh của mình hơn so với hồi trước ạ (có kết quả ạ, em và gia đình em hòa hợp, mn mở lìng với em hơn, bạn bè, đồng nghiệp cũng thân thiết hơn so với 1 đứa hơi tiêu cực hồi đó ạ)</p><p><br/></p><p>Vấn đề xuất hiện vào gần đây: cùng 1 sự việc nhưng em cảm thấy khác mn ạ, cho ra kết quả hoàn toàn khác khiến mẹ em phải ngồi lại, nói ra để cho em biết mà làm theo điều nên làm. Chuyện là gia đình em gần đây mn trong họ hàng (họ hàng gần ạ, cũng thân) có xảy ra chuyện, nên theo mn là cần con cháu quan tâm, đến thăm hỏi, cười đùa cùng họ...em mới biết những điều đó sau này ạ, em những tưởng khi bị tai nạn ngta sẽ mặc cảm, tự tin khi mn quan tâm mình quá mức, cho mình cảm giác mình yếu đuối, &quot;ko lành lặn&quot; trước người khác, vậy mà ko có thầy ơi, mn cần sự quan tâm, việc em chỉ gởi lời hỏi thăm, gởi tiền qua thay việc có mặt khiến...em thành người ko có tình cảm, vô tâm.</p><p>Lúc em nhận tin bị họ bị tai nạn, em có buồn (hơi sốc là đằng khác ạ), có bị ám ảnh, có khi em còn tưởng tượng ra cảnh họ bị tai nạn (vì em cũng có thân với người bị tai nạn).</p><p>Thầy có thể cho em góc nhìn, quan điểm của thầy về việc này ko ạ. Cảm ơn thầy đã đọc tới đây, chúc thầy buổi sáng dui dẻ, mạnh khỏe, có một ngày tốt lành ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1mn4yv5hNUV_e0jcITIJwBlb4NFiH9L5lq6A0Le9yV90/edit?usp=sharing'><b> Kẻ khác người 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy, em viết tâm sự này để muốn bày tỏ nỗi lòng ạ.</p><p>Em cảm thấy em hơi khác mọi người, 1 số điều khác khiến em cảm thấy an lòng hơi như ko tiktok, ko fb, ytb (cái này vẫn còn ạ, em đang thử các cách để  giảm dần thời gian), bớt nói chuyện người, lo chuyện mình...em vẫn thấy lựa chọn em đúng, chúng giúp em bình an, biết ơn nhiều hơn đỡ bối ren, bất mãn với chinh mình, với những người xung quanh của mình hơn so với hồi trước ạ (có kết quả ạ, em và gia đình em hòa hợp, mn mở lìng với em hơn, bạn bè, đồng nghiệp cũng thân thiết hơn so với 1 đứa hơi tiêu cực hồi đó ạ)</p><p><br/></p><p>Vấn đề xuất hiện vào gần đây: cùng 1 sự việc nhưng em cảm thấy khác mn ạ, cho ra kết quả hoàn toàn khác khiến mẹ em phải ngồi lại, nói ra để cho em biết mà làm theo điều nên làm. Chuyện là gia đình em gần đây mn trong họ hàng (họ hàng gần ạ, cũng thân) có xảy ra chuyện, nên theo mn là cần con cháu quan tâm, đến thăm hỏi, cười đùa cùng họ...em mới biết những điều đó sau này ạ, em những tưởng khi bị tai nạn ngta sẽ mặc cảm, tự tin khi mn quan tâm mình quá mức, cho mình cảm giác mình yếu đuối, &quot;ko lành lặn&quot; trước người khác, vậy mà ko có thầy ơi, mn cần sự quan tâm, việc em chỉ gởi lời hỏi thăm, gởi tiền qua thay việc có mặt khiến...em thành người ko có tình cảm, vô tâm.</p><p>Lúc em nhận tin bị họ bị tai nạn, em có buồn (hơi sốc là đằng khác ạ), có bị ám ảnh, có khi em còn tưởng tượng ra cảnh họ bị tai nạn (vì em cũng có thân với người bị tai nạn).</p><p>Thầy có thể cho em góc nhìn, quan điểm của thầy về việc này ko ạ. Cảm ơn thầy đã đọc tới đây, chúc thầy buổi sáng dui dẻ, mạnh khỏe, có một ngày tốt lành ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18290902-03-12-2025.mp3" length="3033063" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18290902</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>251</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-12-2025</itunes:title>
    <title>02-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài     Em xin chào thầy và mọi người ạ. Em xin phép được gọi thầy là thầy vì với em tiếng gọi này làm em thấy nhiều thân thuộc, gần gũi lắm ạ.    Em xin phép được chia sẻ câu chuyện của em ạ. Em hiện 22 tuổi và đã tốt nghiệp đại học, ngành Sư phạm Toán. Lúc em học năm 3 ĐH, em có tham gia hoạt động Sinh viên nghiên cứu khoa học (một kì thi nhỏ ở khoa), sau đó em nhận được một lời ngỏ ý của thầy hướng dẫn của ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1joxbgcFa-EJnJSOJ8nq5arN4tcpruw59JCh_XVJHYv4/edit?usp=sharing'>An 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người ạ. Em xin phép được gọi thầy là thầy vì với em tiếng gọi này làm em thấy nhiều thân thuộc, gần gũi lắm ạ. </p><p><br/></p><p>Em xin phép được chia sẻ câu chuyện của em ạ. Em hiện 22 tuổi và đã tốt nghiệp đại học, ngành Sư phạm Toán. Lúc em học năm 3 ĐH, em có tham gia hoạt động Sinh viên nghiên cứu khoa học (một kì thi nhỏ ở khoa), sau đó em nhận được một lời ngỏ ý của thầy hướng dẫn của em (em xin phép gọi là thầy N), thầy muốn nhận em làm học trò hướng dẫn và gợi ý em học lên Tiến sĩ. Lúc đó, em đang hướng đến mục đích khác là ra trường rồi đi dạy kiếm tiền, ổn định kinh tế, chứ không tốn nhiều thời gian để học lên cao, nên em đã từ chối thầy. Em xin nói thêm là vì em có một công việc (dạy, trợ giảng) thêm ở ngoài, em thấy ổn với mức thu nhập mà nó mang đến, nên em mới có định hướng như vậy. </p><p><br/></p><p>Sau đó khi em lên năm 4, em tham gia kì thực tập sư phạm, được thực sự trải nghiệm môi trường ở THPT thì em cảm thấy mình bị dội gáo nước lạnh. Kì thực tập mang đến cho em một cảm giác rất ngột ngạt. Dù rằng em rất tận hưởng thời gian em được đứng lớp giảng dạy, nhưng ngoài thời gian đứng lớp, em cảm thấy đều có một sự không ổn mơ hồ. Em nghĩ nó xuất phát từ việc em bị giáo viên hướng dẫn ở trường (em xin phép gọi là cô T) la trong lần đầu soạn bài. Lần đó, em bắt đầu đứng lớp ngày thứ 5, em gửi bài dạy bản Word cho cô vào thứ 7 tuần trước đó để cô xem trước, rồi tối thứ 3 em gửi cô bản PPT và nhờ cô xem và góp ý. Nhưng sau đó đến 9h tối thứ 4 thì em mới nhận được phản hồi rằng cô thấy không ổn ở rất nhiều chỗ, và em sẽ phải sửa liền để sáng lên lớp. Sau tiết dạy, em bị cô la vì chuẩn bị không tốt. Em thấy rất không vui, vì em đã gửi bài từ sớm cho cô nhưng cô không xem sớm, và sau đó tự cho rằng em không chuẩn bị tốt.</p><p>Sau đó, còn một lần nữa, em gửi cho cô hai PPT bài dạy vào sáng thứ 6 (bài em sẽ dạy vào thứ 2 và thứ 4) và cô yêu cầu em làm lại toàn bộ, vì không đạt. Nhưng cô không nói rõ với em nó không đạt làm sao. Những điều cô nói rất mơ hồ. Sau lần đó em cho rằng cô là người cầu toàn, muốn mọi thứ theo ý mình chứ không có một &quot;tiêu chuẩn&quot; cụ thể xác đáng cho mọi thứ. Và trong em chắc đã có sự căm ghét điều đó.</p><p>Từ lần đó, em thấy mình giao tiếp với cô rất khó khăn. Trong em dường như tự tạo với cô một khoảng cách. Trong các lần soạn bài, em đều thấy rất tệ và nặng nề, em cảm giác rằng dù mình có cố gắng tốt lên thì cô vẫn sẽ như vậy, mọi thứ vãn sẽ tệ. </p><p>Ngoài ra, qua thông tin em nghe từ các bạn và mọi người, em không biết từ bao giờ, trong đầu em ghim vào những ý nghĩ rằng: &quot;Môi trường THPT là vậy, phải biết khéo léo ứng xử&quot;, rồi &quot;giáo viên hướng dẫn bận rộn, mình phải tự biết lo liệu, không trách cô được&quot;. Hình như em đã nghe được rất nhiều lời qua tiếng lại về vấn đề giao tiếp với nhau giữa các giáo viên ở THPT. Nào là tính cạnh tranh cao, nào là mâu thuẫn phức tạp, do đó phải biết khéo léo, phải biết nhẫn nhịn, vân vân. Dần dần em thấy chán ghét tất cả mọi thứ ở trường. Em thấy rằng đây rõ ràng là thiếu chuyên nghiệp. </p><p>Em đã định bỏ ngang kì thực tập. Nhưng được sự động viên của những người quan tâm em, em đã cố gắng qua được hết. Em cắn răng soạn bài và dạy. Lớp của em dạy học rất ngoan và có vẻ rất thích em dạy, em cũng rất quý học sinh của em. Sau vài tuần thì cô hướng dẫn của em không còn hay la mắng em nữa, và bắt đầu cũng có những lời khen. Nhưng em vẫn chẳng sao vui nổi. Em không có cảm giác rằng &quot;Vậy là mình cũng đã cố gắng để tốt lên và cô cũng đã công nhận&quot;, chỉ là một cảm giác &quot;nhẹ nhõm hơn một chút&quot; nhưng vẫn đi kèm với sự chán nản và mệt mỏi. Vì dù rằng cô không la mắng em nữa, nhưng em vẫn không thích cô, vì ở cô em vẫn cảm nhận được cái &quot;năng lượng&quot; nh</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  <a href='https://docs.google.com/document/d/1joxbgcFa-EJnJSOJ8nq5arN4tcpruw59JCh_XVJHYv4/edit?usp=sharing'>An 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài </a></p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người ạ. Em xin phép được gọi thầy là thầy vì với em tiếng gọi này làm em thấy nhiều thân thuộc, gần gũi lắm ạ. </p><p><br/></p><p>Em xin phép được chia sẻ câu chuyện của em ạ. Em hiện 22 tuổi và đã tốt nghiệp đại học, ngành Sư phạm Toán. Lúc em học năm 3 ĐH, em có tham gia hoạt động Sinh viên nghiên cứu khoa học (một kì thi nhỏ ở khoa), sau đó em nhận được một lời ngỏ ý của thầy hướng dẫn của em (em xin phép gọi là thầy N), thầy muốn nhận em làm học trò hướng dẫn và gợi ý em học lên Tiến sĩ. Lúc đó, em đang hướng đến mục đích khác là ra trường rồi đi dạy kiếm tiền, ổn định kinh tế, chứ không tốn nhiều thời gian để học lên cao, nên em đã từ chối thầy. Em xin nói thêm là vì em có một công việc (dạy, trợ giảng) thêm ở ngoài, em thấy ổn với mức thu nhập mà nó mang đến, nên em mới có định hướng như vậy. </p><p><br/></p><p>Sau đó khi em lên năm 4, em tham gia kì thực tập sư phạm, được thực sự trải nghiệm môi trường ở THPT thì em cảm thấy mình bị dội gáo nước lạnh. Kì thực tập mang đến cho em một cảm giác rất ngột ngạt. Dù rằng em rất tận hưởng thời gian em được đứng lớp giảng dạy, nhưng ngoài thời gian đứng lớp, em cảm thấy đều có một sự không ổn mơ hồ. Em nghĩ nó xuất phát từ việc em bị giáo viên hướng dẫn ở trường (em xin phép gọi là cô T) la trong lần đầu soạn bài. Lần đó, em bắt đầu đứng lớp ngày thứ 5, em gửi bài dạy bản Word cho cô vào thứ 7 tuần trước đó để cô xem trước, rồi tối thứ 3 em gửi cô bản PPT và nhờ cô xem và góp ý. Nhưng sau đó đến 9h tối thứ 4 thì em mới nhận được phản hồi rằng cô thấy không ổn ở rất nhiều chỗ, và em sẽ phải sửa liền để sáng lên lớp. Sau tiết dạy, em bị cô la vì chuẩn bị không tốt. Em thấy rất không vui, vì em đã gửi bài từ sớm cho cô nhưng cô không xem sớm, và sau đó tự cho rằng em không chuẩn bị tốt.</p><p>Sau đó, còn một lần nữa, em gửi cho cô hai PPT bài dạy vào sáng thứ 6 (bài em sẽ dạy vào thứ 2 và thứ 4) và cô yêu cầu em làm lại toàn bộ, vì không đạt. Nhưng cô không nói rõ với em nó không đạt làm sao. Những điều cô nói rất mơ hồ. Sau lần đó em cho rằng cô là người cầu toàn, muốn mọi thứ theo ý mình chứ không có một &quot;tiêu chuẩn&quot; cụ thể xác đáng cho mọi thứ. Và trong em chắc đã có sự căm ghét điều đó.</p><p>Từ lần đó, em thấy mình giao tiếp với cô rất khó khăn. Trong em dường như tự tạo với cô một khoảng cách. Trong các lần soạn bài, em đều thấy rất tệ và nặng nề, em cảm giác rằng dù mình có cố gắng tốt lên thì cô vẫn sẽ như vậy, mọi thứ vãn sẽ tệ. </p><p>Ngoài ra, qua thông tin em nghe từ các bạn và mọi người, em không biết từ bao giờ, trong đầu em ghim vào những ý nghĩ rằng: &quot;Môi trường THPT là vậy, phải biết khéo léo ứng xử&quot;, rồi &quot;giáo viên hướng dẫn bận rộn, mình phải tự biết lo liệu, không trách cô được&quot;. Hình như em đã nghe được rất nhiều lời qua tiếng lại về vấn đề giao tiếp với nhau giữa các giáo viên ở THPT. Nào là tính cạnh tranh cao, nào là mâu thuẫn phức tạp, do đó phải biết khéo léo, phải biết nhẫn nhịn, vân vân. Dần dần em thấy chán ghét tất cả mọi thứ ở trường. Em thấy rằng đây rõ ràng là thiếu chuyên nghiệp. </p><p>Em đã định bỏ ngang kì thực tập. Nhưng được sự động viên của những người quan tâm em, em đã cố gắng qua được hết. Em cắn răng soạn bài và dạy. Lớp của em dạy học rất ngoan và có vẻ rất thích em dạy, em cũng rất quý học sinh của em. Sau vài tuần thì cô hướng dẫn của em không còn hay la mắng em nữa, và bắt đầu cũng có những lời khen. Nhưng em vẫn chẳng sao vui nổi. Em không có cảm giác rằng &quot;Vậy là mình cũng đã cố gắng để tốt lên và cô cũng đã công nhận&quot;, chỉ là một cảm giác &quot;nhẹ nhõm hơn một chút&quot; nhưng vẫn đi kèm với sự chán nản và mệt mỏi. Vì dù rằng cô không la mắng em nữa, nhưng em vẫn không thích cô, vì ở cô em vẫn cảm nhận được cái &quot;năng lượng&quot; nh</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18284408-02-12-2025.mp3" length="13166588" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18284408</guid>
    <pubDate>Tue, 02 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1096</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-12-2025</itunes:title>
    <title>01-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Huỳnh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài   Em xin gửi chút tâm sự của mình như sau:   Em là nam, 23 tuổi. Năm 2020, em học ngành Kỹ thuật điện, đến nay vẫn chưa tốt nghiệp vì chưa thi chứng chỉ tiếng Anh B1. (Khoá này học 1 tuần, phí 2 triệu rưỡi, khá dễ – nhưng em cứ tự biện lý do “chưa dư tiền” nên chưa làm.)   Hiện em có khoản nợ thẻ tín dụng 30 triệu, hạn trả đến 10/2026, nhưng em vẫn kiểm soát được, không quá lo.   Sau khi hoàn thành chương trình h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1dfWgJUv3_RIvzu_zo5qzU4fQC7dRc1t6Sq74gq3wjs0/edit?usp=sharing'><b>Huỳnh 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài</a></p><p><br/></p><p>Em xin gửi chút tâm sự của mình như sau:</p><p><br/></p><p>Em là nam, 23 tuổi.</p><p>Năm 2020, em học ngành Kỹ thuật điện, đến nay vẫn chưa tốt nghiệp vì chưa thi chứng chỉ tiếng Anh B1. (Khoá này học 1 tuần, phí 2 triệu rưỡi, khá dễ – nhưng em cứ tự biện lý do “chưa dư tiền” nên chưa làm.)</p><p><br/></p><p>Hiện em có khoản nợ thẻ tín dụng 30 triệu, hạn trả đến 10/2026, nhưng em vẫn kiểm soát được, không quá lo.</p><p><br/></p><p>Sau khi hoàn thành chương trình học (trừ B1), em đi làm công trình điện ở sân bay, chung cư, nhà phố… được 10 tháng thì nghỉ, ra chạy xe công nghệ đến nay 4 tháng.</p><p><br/></p><p>Kế hoạch hiện tại của em:</p><p>•Tiếp tục chạy xe (thu nhập khoảng 500k/ngày) để trả nợ.</p><p>•Mỗi ngày tự học thêm.</p><p>•Sau Tết, apply vào Intel – nếu không được thì nộp các công ty khác để lấy kinh nghiệm.</p><p><br/></p><p>⸻</p><p><br/></p><p>Câu chuyện đáng tiếc</p><p><br/></p><p>Tháng 7, em có cầm cho một anh đồng nghiệp (25 tuổi) chiếc laptop trị giá ~21 triệu, lấy 7 triệu, lãi 250k/tháng.</p><p>Vì từng làm chung, từng làm phụ rể cho đám cưới anh ấy, nên em tin tưởng, không cảnh giác, cũng không làm giấy tờ gì.</p><p>Em đóng lãi 2 tháng/lần, nhưng không nói rõ trước. </p><p><br/></p><p>Tháng 9, em đóng lãi 2 tháng và vẫn bình thường. Đến tháng 11, khi em nhắn hỏi để đóng tiếp và lấy máy về, thì anh ấy nói:</p><p> </p><p>“Tại thấy em im lặng 2 tháng trời, nên anh bán lại cho cháu để nó đi học.”</p><p><br/></p><p>Em rất sốc, vì anh ấy bán mà không báo một lời.Khi em nhắn cho vợ anh ấy, chị cũng nói tương tự. </p><p><br/></p><p>Em năn nỉ:</p><p>    “Anh chị bán bao nhiêu, em xin trả lại tiền và gửi thêm, giúp em chuộc lại máy – vì đó là công sức em dành dụm từng đồng khi còn đi học.”</p><p>“ Bán rồi sao đòi lại được, huống chi là người trong nhà, nói ra mắc công mang tiếng.” Chị trả lời</p><p><br/></p><p>Em vừa buồn, vừa tiếc, vừa tự trách mình thiếu rõ ràng, thiếu kinh nghiệm. Định báo công an, nhưng vì không có giấy tờ, tài sản cũng không quá lớn, nên em đến cổng rồi lại đi về</p><p><br/></p><p>Dù rất đau buồn nhưng em cố gắng áp dụng tinh thần khắc kỷ, cũng như tư duy quan sát sự việc tiêu cực hay tích cực là do chúng ta quyết định, nên e đã nghĩ là do lỗi em không rõ ràng, minh bạch, suy nghĩ quyết định non nớt mà ra, mất laptop với 7tr chứ không phải là mất trắng, </p><p><br/></p><p>mình mất đi 1 tài sản không quá lớn đến nổi phải suy sụp hay bỏ cuộc, mình còn tay chân, còn tư duy, còn kiến thức mình kiếm lại được, và quan trọng tự đúc kết ra bài học để tránh lặp lại và áp dụng vào cuộc sống sau này</p><p><br/><br/><br/></p><p>Nhưng đôi khi thỉnh thoảng nghĩ lại em vẫn buồn 1 ít, “nếu như này”, “nếu như kia” thì sẽ không… cứ thỉnh thoảng lại bủa vây,  em chưa kể chuyện này với ai ngoài ông trời cả, vì kể với ô trời em được kể, được lắng nghe,… ( học lỏm theo Thầy)</p><p><br/></p><p>Mong Thầy cho em xin lời khuyên ạ ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  </b><a href='https://docs.google.com/document/d/1dfWgJUv3_RIvzu_zo5qzU4fQC7dRc1t6Sq74gq3wjs0/edit?usp=sharing'><b>Huỳnh 👈</b>Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài</a></p><p><br/></p><p>Em xin gửi chút tâm sự của mình như sau:</p><p><br/></p><p>Em là nam, 23 tuổi.</p><p>Năm 2020, em học ngành Kỹ thuật điện, đến nay vẫn chưa tốt nghiệp vì chưa thi chứng chỉ tiếng Anh B1. (Khoá này học 1 tuần, phí 2 triệu rưỡi, khá dễ – nhưng em cứ tự biện lý do “chưa dư tiền” nên chưa làm.)</p><p><br/></p><p>Hiện em có khoản nợ thẻ tín dụng 30 triệu, hạn trả đến 10/2026, nhưng em vẫn kiểm soát được, không quá lo.</p><p><br/></p><p>Sau khi hoàn thành chương trình học (trừ B1), em đi làm công trình điện ở sân bay, chung cư, nhà phố… được 10 tháng thì nghỉ, ra chạy xe công nghệ đến nay 4 tháng.</p><p><br/></p><p>Kế hoạch hiện tại của em:</p><p>•Tiếp tục chạy xe (thu nhập khoảng 500k/ngày) để trả nợ.</p><p>•Mỗi ngày tự học thêm.</p><p>•Sau Tết, apply vào Intel – nếu không được thì nộp các công ty khác để lấy kinh nghiệm.</p><p><br/></p><p>⸻</p><p><br/></p><p>Câu chuyện đáng tiếc</p><p><br/></p><p>Tháng 7, em có cầm cho một anh đồng nghiệp (25 tuổi) chiếc laptop trị giá ~21 triệu, lấy 7 triệu, lãi 250k/tháng.</p><p>Vì từng làm chung, từng làm phụ rể cho đám cưới anh ấy, nên em tin tưởng, không cảnh giác, cũng không làm giấy tờ gì.</p><p>Em đóng lãi 2 tháng/lần, nhưng không nói rõ trước. </p><p><br/></p><p>Tháng 9, em đóng lãi 2 tháng và vẫn bình thường. Đến tháng 11, khi em nhắn hỏi để đóng tiếp và lấy máy về, thì anh ấy nói:</p><p> </p><p>“Tại thấy em im lặng 2 tháng trời, nên anh bán lại cho cháu để nó đi học.”</p><p><br/></p><p>Em rất sốc, vì anh ấy bán mà không báo một lời.Khi em nhắn cho vợ anh ấy, chị cũng nói tương tự. </p><p><br/></p><p>Em năn nỉ:</p><p>    “Anh chị bán bao nhiêu, em xin trả lại tiền và gửi thêm, giúp em chuộc lại máy – vì đó là công sức em dành dụm từng đồng khi còn đi học.”</p><p>“ Bán rồi sao đòi lại được, huống chi là người trong nhà, nói ra mắc công mang tiếng.” Chị trả lời</p><p><br/></p><p>Em vừa buồn, vừa tiếc, vừa tự trách mình thiếu rõ ràng, thiếu kinh nghiệm. Định báo công an, nhưng vì không có giấy tờ, tài sản cũng không quá lớn, nên em đến cổng rồi lại đi về</p><p><br/></p><p>Dù rất đau buồn nhưng em cố gắng áp dụng tinh thần khắc kỷ, cũng như tư duy quan sát sự việc tiêu cực hay tích cực là do chúng ta quyết định, nên e đã nghĩ là do lỗi em không rõ ràng, minh bạch, suy nghĩ quyết định non nớt mà ra, mất laptop với 7tr chứ không phải là mất trắng, </p><p><br/></p><p>mình mất đi 1 tài sản không quá lớn đến nổi phải suy sụp hay bỏ cuộc, mình còn tay chân, còn tư duy, còn kiến thức mình kiếm lại được, và quan trọng tự đúc kết ra bài học để tránh lặp lại và áp dụng vào cuộc sống sau này</p><p><br/><br/><br/></p><p>Nhưng đôi khi thỉnh thoảng nghĩ lại em vẫn buồn 1 ít, “nếu như này”, “nếu như kia” thì sẽ không… cứ thỉnh thoảng lại bủa vây,  em chưa kể chuyện này với ai ngoài ông trời cả, vì kể với ô trời em được kể, được lắng nghe,… ( học lỏm theo Thầy)</p><p><br/></p><p>Mong Thầy cho em xin lời khuyên ạ ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18277551-01-12-2025.mp3" length="11529964" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18277551</guid>
    <pubDate>Mon, 01 Dec 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>959</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-11-2025</itunes:title>
    <title>28-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Tâm Sự Buồn Vui  ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Tâm Sự Buồn Vui </b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Tâm Sự Buồn Vui </b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18266165-28-11-2025.mp3" length="9418121" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18266165</guid>
    <pubDate>Fri, 28 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>783</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-11-2025</itunes:title>
    <title>27-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Học trò nhỏ  👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài   Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay.    Trước hết tự giới thiệu, con là nam, năm nay 22, đang là giáo viên tại một trường tư thục ở Hà Nội. Con đã nghe và là học trò, là một tri kỷ cảm xúc trong thời gian dài, nhưng nếu con có quên một bài nào đó và nên nghe lại cho vấn đề của mình thì nhờ thầy và gia đình mình gợi ý giúp con ạ.   Hôm nay, con muốn nói về chuyện tình cảm. Con và bạn biết nha...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1wuXvHhQLpL5DO5_Ce3hMtUMu-uRPuvenqWXtuaiCZgA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Học trò nhỏ</b></a><b> </b> 👈Nhấn vào <a href='https://docs.google.com/document/d/1wuXvHhQLpL5DO5_Ce3hMtUMu-uRPuvenqWXtuaiCZgA/edit?tab=t.0'>đây </a>để đọc đầy đủ nội dung bài</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay. </p><p><br/></p><p>Trước hết tự giới thiệu, con là nam, năm nay 22, đang là giáo viên tại một trường tư thục ở Hà Nội. Con đã nghe và là học trò, là một tri kỷ cảm xúc trong thời gian dài, nhưng nếu con có quên một bài nào đó và nên nghe lại cho vấn đề của mình thì nhờ thầy và gia đình mình gợi ý giúp con ạ.</p><p><br/></p><p>Hôm nay, con muốn nói về chuyện tình cảm. Con và bạn biết nhau từ khi học THPT, nhưng do định hướng khác nhau về nơi học và làm việc nên con không theo đuổi bạn. Bạn nhỏ hơn con một tuổi, và sau đó bất ngờ định hướng của bạn thay đổi và chúng con lại gặp nhau ở thủ đô, chung một trường đại học.</p><p><br/></p><p>Vì vậy nên ngay từ những ngày đầu bạn lên Hà Nội, con đã có mặt ở bên cạnh, và rồi đi cùng nhau từ tình cảm anh em, tiến đến tình yêu và ngày càng gắn kết với nhau hơn.</p><p><br/></p><p>Trong thời gian yêu đương, chúng con cũng trải qua nhiều thử thách. Xuất phát từ việc bản thân con mắc lo âu và có bị trầm cảm (con có đi khám ở bệnh viện và kết luận lo âu, trầm cảm nặng), cũng đã có thời gian dùng thuốc và ổn hơn nhưng do nhiều vấn đề về tài chính, lúc đó con cũng hơi tự tin quá với khả năng ổn định của mình nên không điều trị đến nơi đến chốn. Quay trở lại với tình cảm thì vì vậy nên thời gian đầu con rất mong muốn người yêu mình có thể động viên và chia sẻ cảm xúc cùng con.</p><p>Nhưng thời gian đó con đã không nhận được những chia sẻ cảm xúc, những lúc con rơi vào cảm giác tuyệt vọng. Vì bạn đó cũng thường tự giải quyết cảm xúc của mình nên bị &quot;sượng&quot; khi cố gắng giúp con giải quyết cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Thời gian đó cũng khó khăn, nhưng lại giúp con trưởng thành lên trong tình yêu. Con chọn cách học về tình yêu, nghe các podcast, xem video, đọc một số đầu sách (không được nhiều do con nghĩ vẫn chưa đủ &quot;chín&quot; về phần đọc sách). Suốt một thời gian đã giúp con giảm bớt việc đòi đối phương phải an ủi cảm xúc của con. Thực tế con thầy nhờ bạn mà con đã trưởng thành nhiều hơn trong tình yêu. Con học được và vẫn đang rèn luyện cách cho đi mà không &quot;đòi&quot;, con nhìn thấy được sự hạnh phúc trong mình. </p><p><br/></p><p>Đến hiện tại, tình yêu của chúng con được khoảng hơn 3 năm. Bạn cũng đã cởi mở hơn, cố gắng để giúp con mà không cần một sự yêu cầu trực tiếp, chủ động và thực sự mong muốn điều đó. Tuy nhiên cách mà bạn an ủi, chắc là hơi &quot;chưa tâm lý&quot;. Con thì đã chấp nhận điều đó, nhưng cũng dẫn đến hệ quả là con ít khi chia sẻ (con hay chia sẻ với ChatGPT 👀) được những áp lực trong học tập và công việc của bản thân.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, vấn đề lớn hơn và cũng là lý do chính để con gửi tâm sự hôm nay. Đó là bạn cũng đã phát hiện bản thân bạn có vấn đề tâm lý (trầm cảm, lo âu nặng và một số rối loạn nhân cách ... - theo kết luận). Đã có thời gian sử dụng thuốc nhưng không có hiệu quả.</p><p>Kể từ thời điểm con đi thực tập, chúng con ít gặp nhau hơn (con và bạn ở cùng nhau từ trước đó khoảng 2 tháng). Con đi thực tập và ít ở nhà hơn, full time từ thứ 2 đến thứ 6. Và cũng chính thời gian đó bạn bắt đầu phát hiện bệnh của mình, biểu hiện nghiêm trọng là bạn không thể đến trường đi học và không thể tiếp tục mục tiêu ở phòng thí nghiệm nghiên cứu của trường do không đủ năng lượng và ngại sau vài lần đầu không đi học và có thể có nguyên nhân sâu xa hơn mà con không nắm được.</p><p><br/></p><p>Cho đến bây giờ, con trải qua quá trình từ thực tập đến xin việc và đang đi làm. Bạn đã không đi học được 3 học kỳ liên tiếp, dù sau học kỳ thứ 2, nhà trường đã gọi về gia đình để tìm bạn, cũng không xin bảo lưu và không liên lạc với ai trong khoa.</p><p></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1wuXvHhQLpL5DO5_Ce3hMtUMu-uRPuvenqWXtuaiCZgA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Học trò nhỏ</b></a><b> </b> 👈Nhấn vào <a href='https://docs.google.com/document/d/1wuXvHhQLpL5DO5_Ce3hMtUMu-uRPuvenqWXtuaiCZgA/edit?tab=t.0'>đây </a>để đọc đầy đủ nội dung bài</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay. </p><p><br/></p><p>Trước hết tự giới thiệu, con là nam, năm nay 22, đang là giáo viên tại một trường tư thục ở Hà Nội. Con đã nghe và là học trò, là một tri kỷ cảm xúc trong thời gian dài, nhưng nếu con có quên một bài nào đó và nên nghe lại cho vấn đề của mình thì nhờ thầy và gia đình mình gợi ý giúp con ạ.</p><p><br/></p><p>Hôm nay, con muốn nói về chuyện tình cảm. Con và bạn biết nhau từ khi học THPT, nhưng do định hướng khác nhau về nơi học và làm việc nên con không theo đuổi bạn. Bạn nhỏ hơn con một tuổi, và sau đó bất ngờ định hướng của bạn thay đổi và chúng con lại gặp nhau ở thủ đô, chung một trường đại học.</p><p><br/></p><p>Vì vậy nên ngay từ những ngày đầu bạn lên Hà Nội, con đã có mặt ở bên cạnh, và rồi đi cùng nhau từ tình cảm anh em, tiến đến tình yêu và ngày càng gắn kết với nhau hơn.</p><p><br/></p><p>Trong thời gian yêu đương, chúng con cũng trải qua nhiều thử thách. Xuất phát từ việc bản thân con mắc lo âu và có bị trầm cảm (con có đi khám ở bệnh viện và kết luận lo âu, trầm cảm nặng), cũng đã có thời gian dùng thuốc và ổn hơn nhưng do nhiều vấn đề về tài chính, lúc đó con cũng hơi tự tin quá với khả năng ổn định của mình nên không điều trị đến nơi đến chốn. Quay trở lại với tình cảm thì vì vậy nên thời gian đầu con rất mong muốn người yêu mình có thể động viên và chia sẻ cảm xúc cùng con.</p><p>Nhưng thời gian đó con đã không nhận được những chia sẻ cảm xúc, những lúc con rơi vào cảm giác tuyệt vọng. Vì bạn đó cũng thường tự giải quyết cảm xúc của mình nên bị &quot;sượng&quot; khi cố gắng giúp con giải quyết cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Thời gian đó cũng khó khăn, nhưng lại giúp con trưởng thành lên trong tình yêu. Con chọn cách học về tình yêu, nghe các podcast, xem video, đọc một số đầu sách (không được nhiều do con nghĩ vẫn chưa đủ &quot;chín&quot; về phần đọc sách). Suốt một thời gian đã giúp con giảm bớt việc đòi đối phương phải an ủi cảm xúc của con. Thực tế con thầy nhờ bạn mà con đã trưởng thành nhiều hơn trong tình yêu. Con học được và vẫn đang rèn luyện cách cho đi mà không &quot;đòi&quot;, con nhìn thấy được sự hạnh phúc trong mình. </p><p><br/></p><p>Đến hiện tại, tình yêu của chúng con được khoảng hơn 3 năm. Bạn cũng đã cởi mở hơn, cố gắng để giúp con mà không cần một sự yêu cầu trực tiếp, chủ động và thực sự mong muốn điều đó. Tuy nhiên cách mà bạn an ủi, chắc là hơi &quot;chưa tâm lý&quot;. Con thì đã chấp nhận điều đó, nhưng cũng dẫn đến hệ quả là con ít khi chia sẻ (con hay chia sẻ với ChatGPT 👀) được những áp lực trong học tập và công việc của bản thân.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, vấn đề lớn hơn và cũng là lý do chính để con gửi tâm sự hôm nay. Đó là bạn cũng đã phát hiện bản thân bạn có vấn đề tâm lý (trầm cảm, lo âu nặng và một số rối loạn nhân cách ... - theo kết luận). Đã có thời gian sử dụng thuốc nhưng không có hiệu quả.</p><p>Kể từ thời điểm con đi thực tập, chúng con ít gặp nhau hơn (con và bạn ở cùng nhau từ trước đó khoảng 2 tháng). Con đi thực tập và ít ở nhà hơn, full time từ thứ 2 đến thứ 6. Và cũng chính thời gian đó bạn bắt đầu phát hiện bệnh của mình, biểu hiện nghiêm trọng là bạn không thể đến trường đi học và không thể tiếp tục mục tiêu ở phòng thí nghiệm nghiên cứu của trường do không đủ năng lượng và ngại sau vài lần đầu không đi học và có thể có nguyên nhân sâu xa hơn mà con không nắm được.</p><p><br/></p><p>Cho đến bây giờ, con trải qua quá trình từ thực tập đến xin việc và đang đi làm. Bạn đã không đi học được 3 học kỳ liên tiếp, dù sau học kỳ thứ 2, nhà trường đã gọi về gia đình để tìm bạn, cũng không xin bảo lưu và không liên lạc với ai trong khoa.</p><p></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18262291-27-11-2025.mp3" length="11840613" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18262291</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>985</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-11-2025</itunes:title>
    <title>26-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  NOMADIOT    Con xin chào Thầy và đại gia đình.   Con không biết Thầy có nhớ con không nhưng cách đây 3 năm (2022) con có gửi một bức thư tâm sự đến Thầy về vấn đề con có nên học ĐH không khi con vừa thi xong tốt nghiệp, và gia đình con cũng đang trong tình trạng nợ nần rất nhiều. Con luôn cảm thấy hối tiếc vì thời gian đó con đã không biết mình được Thầy phản hồi, con đã tự đưa ra quyết định nghỉ sau 2 kì học vì con cảm thấy rất áp lực khi con đi làm liên tục...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  NOMADIOT</b></p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào Thầy và đại gia đình.</p><p><br/></p><p>Con không biết Thầy có nhớ con không nhưng cách đây 3 năm (2022) con có gửi một bức thư tâm sự đến Thầy về vấn đề con có nên học ĐH không khi con vừa thi xong tốt nghiệp, và gia đình con cũng đang trong tình trạng nợ nần rất nhiều. Con luôn cảm thấy hối tiếc vì thời gian đó con đã không biết mình được Thầy phản hồi, con đã tự đưa ra quyết định nghỉ sau 2 kì học vì con cảm thấy rất áp lực khi con đi làm liên tục 6 tiếng/ ngày nhưng chỉ kiếm được khoảng 2tr400 với mức lương 14k/ h. (Mãi đến sau này con mới biết con đã được Thầy trả lời và nhận được sự động viên từ mọi người rất nhiều, con thật sự vui lắm ^^)</p><p><br/></p><p>Sau khi con nghỉ, con may mắn tìm được công việc dạy TA online cho trẻ em ở một công ty tại Hà Nội, và đến bây giờ đã là 2 năm con có duyên với công việc này. Trong 2 năm gần đây, con đã làm khá nhiều công việc liên quan đến TA như giảng dạy cho trẻ em và người lớn, trợ giảng trung tâm, CTV phỏng vấn gia sư,.. và tất cả đều là làm từ xa hết nên hiện tại con rất may mắn khi con đang có 2 công việc cùng một lúc có thể giúp con đủ phần nào đó tài chính để quay lại con đường học tập.</p><p><br/></p><p>Thật lòng mà nói, con luôn cảm thấy rất tự ti về bản thân mình...Con cảm thấy mình không xứng đáng với những điều mà con đang có...Con không bằng cấp, không chứng chỉ và con luôn cảm giác rất sợ khi người khác hỏi con đang làm công việc gì. Con không dám nói ra công việc hiện tại vì con sợ làm mất uy tín của trung tâm khi đã nhận một người như con vào làm ^^</p><p><br/></p><p>Con cũng nhận thức được bản thân mình đang thiếu sót chỗ nào nên con cũng đã có kế hoạch ôn tập để lấy các chứng chỉ ngoại ngữ trong thời gian sắp tới ạ. Bên cạnh đó, con cũng đang tự học thêm tiếng Trung để có nhiều cơ hội hơn và khám phá bản thân thêm.</p><p><br/></p><p>Có một vấn đề con đã trăn trở gần đây và con mong được nhận lời khuyên từ Thầy. Con đang có 2 hướng đi: </p><p>- Thứ nhất: con sẽ quay lại học hệ từ xa để lấy bằng ĐH NNA (vì con khá yêu thích với công việc giảng dạy, nếu con học bằng NNA cũng sẽ giúp con có thêm những tri thức hữu ích, hỗ trợ con trong công việc và cũng như trên con đường mở trung tâm riêng của con ạ)</p><p>- Thứ hai: con tiếp tục tiết kiệm một số tiền vừa đủ để có thể đi học 1 năm tiếng tại Trung Quốc, hoặc Nhật Bản (vì chi phí học ĐH hiện tại khá đắt đỏ và con sợ rằng mình sẽ không tự chi trả được hết gần 5 năm) để phát triển thêm một ngoại ngữ và apply lên hệ ĐH bên các nước đó ( đặc biệt là Nhật Bản, vì bên đây có khá nhiều học bổng dành cho du học sinh nước ngoài). Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của con vẫn là có thể mở được một trung tâm dạy ngoại ngữ ạ. </p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy vì đã đưa ra lời khuyên cho con. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  NOMADIOT</b></p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào Thầy và đại gia đình.</p><p><br/></p><p>Con không biết Thầy có nhớ con không nhưng cách đây 3 năm (2022) con có gửi một bức thư tâm sự đến Thầy về vấn đề con có nên học ĐH không khi con vừa thi xong tốt nghiệp, và gia đình con cũng đang trong tình trạng nợ nần rất nhiều. Con luôn cảm thấy hối tiếc vì thời gian đó con đã không biết mình được Thầy phản hồi, con đã tự đưa ra quyết định nghỉ sau 2 kì học vì con cảm thấy rất áp lực khi con đi làm liên tục 6 tiếng/ ngày nhưng chỉ kiếm được khoảng 2tr400 với mức lương 14k/ h. (Mãi đến sau này con mới biết con đã được Thầy trả lời và nhận được sự động viên từ mọi người rất nhiều, con thật sự vui lắm ^^)</p><p><br/></p><p>Sau khi con nghỉ, con may mắn tìm được công việc dạy TA online cho trẻ em ở một công ty tại Hà Nội, và đến bây giờ đã là 2 năm con có duyên với công việc này. Trong 2 năm gần đây, con đã làm khá nhiều công việc liên quan đến TA như giảng dạy cho trẻ em và người lớn, trợ giảng trung tâm, CTV phỏng vấn gia sư,.. và tất cả đều là làm từ xa hết nên hiện tại con rất may mắn khi con đang có 2 công việc cùng một lúc có thể giúp con đủ phần nào đó tài chính để quay lại con đường học tập.</p><p><br/></p><p>Thật lòng mà nói, con luôn cảm thấy rất tự ti về bản thân mình...Con cảm thấy mình không xứng đáng với những điều mà con đang có...Con không bằng cấp, không chứng chỉ và con luôn cảm giác rất sợ khi người khác hỏi con đang làm công việc gì. Con không dám nói ra công việc hiện tại vì con sợ làm mất uy tín của trung tâm khi đã nhận một người như con vào làm ^^</p><p><br/></p><p>Con cũng nhận thức được bản thân mình đang thiếu sót chỗ nào nên con cũng đã có kế hoạch ôn tập để lấy các chứng chỉ ngoại ngữ trong thời gian sắp tới ạ. Bên cạnh đó, con cũng đang tự học thêm tiếng Trung để có nhiều cơ hội hơn và khám phá bản thân thêm.</p><p><br/></p><p>Có một vấn đề con đã trăn trở gần đây và con mong được nhận lời khuyên từ Thầy. Con đang có 2 hướng đi: </p><p>- Thứ nhất: con sẽ quay lại học hệ từ xa để lấy bằng ĐH NNA (vì con khá yêu thích với công việc giảng dạy, nếu con học bằng NNA cũng sẽ giúp con có thêm những tri thức hữu ích, hỗ trợ con trong công việc và cũng như trên con đường mở trung tâm riêng của con ạ)</p><p>- Thứ hai: con tiếp tục tiết kiệm một số tiền vừa đủ để có thể đi học 1 năm tiếng tại Trung Quốc, hoặc Nhật Bản (vì chi phí học ĐH hiện tại khá đắt đỏ và con sợ rằng mình sẽ không tự chi trả được hết gần 5 năm) để phát triển thêm một ngoại ngữ và apply lên hệ ĐH bên các nước đó ( đặc biệt là Nhật Bản, vì bên đây có khá nhiều học bổng dành cho du học sinh nước ngoài). Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của con vẫn là có thể mở được một trung tâm dạy ngoại ngữ ạ. </p><p><br/></p><p>Con cảm ơn Thầy vì đã đưa ra lời khuyên cho con. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18256821-26-11-2025.mp3" length="6742033" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18256821</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>560</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-11-2025</itunes:title>
    <title>25-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người tỉnh thức   Chào Thầy Năm và tất cả khán thính giả!  Giới thiệu một chút về bản thân và gia đình:  Em là nữ năm này 29 tuổi có chồng hơn 3 tuổi, 2 con một bé 6 tuổi, một bé 3 tuổi, công việc nhà nước ổn định, thu nhập em tầm 20tr, chồng 20tr sống ở vùng quê. Biến cố ấp đến với bản thân, gia đình khi cuối năm 2024 chồng em phát hiện bị Ung thư. Suốt khoảng thời gian bên cạnh chồng để chăm sóc, động viên, tìm lại sức khoẻ em đã cố gắng nghe phật...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người tỉnh thức</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy Năm và tất cả khán thính giả! </p><p>Giới thiệu một chút về bản thân và gia đình: </p><p>Em là nữ năm này 29 tuổi có chồng hơn 3 tuổi, 2 con một bé 6 tuổi, một bé 3 tuổi, công việc nhà nước ổn định, thu nhập em tầm 20tr, chồng 20tr sống ở vùng quê. Biến cố ấp đến với bản thân, gia đình khi cuối năm 2024 chồng em phát hiện bị Ung thư. Suốt khoảng thời gian bên cạnh chồng để chăm sóc, động viên, tìm lại sức khoẻ em đã cố gắng nghe phật pháp, nghe tri kỉ cảm xúc, nghe tâm sự buồn vui, đó như là liều thuốc chữa lành cho tâm hồn em trong quảng thời gian khó khăn. Hiện sức khoẻ chồng em đã ổn hơn, đã đi làm được. </p><p>Tuy nhiên, với bản thân sau quãng thời gian gần 1 năm căng thẳng, cố gắng là một người phụ nữ còn trẻ bản thân em giờ thấy &quot;đói&quot; cảm giác được yêu thương, quan tâm,chăm sóc (điều mà hiện tại chồng em khó có thể cho em được vì hệ quả của quá trình điều trị hoá, xạ trị chưa kể tính tình khó hơn trước nhiều lần cũng khiến em tổn thương). </p><p>Bản thân em từ lúc chồng bệnh đến giờ vẫn xác định dù chuyện gì xảy ra cũng sẽ không đi bước nữa mà sẽ cố gắng nuôi con khỏi con thiệt thòi. Vậy theo thầy em cần xây dựng cách sống, thói quen như thế nào để không bị &quot;đói&quot; cảm giác yêu thương, chăm sóc để những lúc yếu lòng lại đi Sai mục tiêu ban đầu.</p><p>P/a: Em dùng từ &quot;đói&quot; vì nghe bài &quot;đừng đói&quot; trong tri kỉ cảm xúc của Thầy nhiều lần. Khi đói thì ta dễ quyết định sai lắm ạ. Nên hành động khi ta vừa chớm đói :)</p><p>Cảm ơn Thầy và các bạn đã lắng nghe </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người tỉnh thức</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy Năm và tất cả khán thính giả! </p><p>Giới thiệu một chút về bản thân và gia đình: </p><p>Em là nữ năm này 29 tuổi có chồng hơn 3 tuổi, 2 con một bé 6 tuổi, một bé 3 tuổi, công việc nhà nước ổn định, thu nhập em tầm 20tr, chồng 20tr sống ở vùng quê. Biến cố ấp đến với bản thân, gia đình khi cuối năm 2024 chồng em phát hiện bị Ung thư. Suốt khoảng thời gian bên cạnh chồng để chăm sóc, động viên, tìm lại sức khoẻ em đã cố gắng nghe phật pháp, nghe tri kỉ cảm xúc, nghe tâm sự buồn vui, đó như là liều thuốc chữa lành cho tâm hồn em trong quảng thời gian khó khăn. Hiện sức khoẻ chồng em đã ổn hơn, đã đi làm được. </p><p>Tuy nhiên, với bản thân sau quãng thời gian gần 1 năm căng thẳng, cố gắng là một người phụ nữ còn trẻ bản thân em giờ thấy &quot;đói&quot; cảm giác được yêu thương, quan tâm,chăm sóc (điều mà hiện tại chồng em khó có thể cho em được vì hệ quả của quá trình điều trị hoá, xạ trị chưa kể tính tình khó hơn trước nhiều lần cũng khiến em tổn thương). </p><p>Bản thân em từ lúc chồng bệnh đến giờ vẫn xác định dù chuyện gì xảy ra cũng sẽ không đi bước nữa mà sẽ cố gắng nuôi con khỏi con thiệt thòi. Vậy theo thầy em cần xây dựng cách sống, thói quen như thế nào để không bị &quot;đói&quot; cảm giác yêu thương, chăm sóc để những lúc yếu lòng lại đi Sai mục tiêu ban đầu.</p><p>P/a: Em dùng từ &quot;đói&quot; vì nghe bài &quot;đừng đói&quot; trong tri kỉ cảm xúc của Thầy nhiều lần. Khi đói thì ta dễ quyết định sai lắm ạ. Nên hành động khi ta vừa chớm đói :)</p><p>Cảm ơn Thầy và các bạn đã lắng nghe </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18249971-25-11-2025.mp3" length="17659858" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18249971</guid>
    <pubDate>Tue, 25 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1470</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-11-2025</itunes:title>
    <title>24-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  jellyfish   Kính chào Thầy Năm và tất cả các bạn/ anh chị thính giả của tâm sự buồn vui ạ, chúc mọi người đầu tháng vui vẻ, hạnh phúc. Em là sinh viên năm 3 ở Hà Nội, đang ở cái tuổi có nhiều tham vọng và mong muốn được làm thật nhiều điều. Em muốn mọi việc mình làm phải thật hoàn hảo. Nghe có vẻ hơi cực đoan nhưng đó là ngưỡng cầu toàn em đặt ra cho bản thân.   Nhưng cuộc sống không thể tránh được những sơ sót (những sơ sót ấy xuất phát từ bản thân em) Chính...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  jellyfish</b></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm và tất cả các bạn/ anh chị thính giả của tâm sự buồn vui ạ, chúc mọi người đầu tháng vui vẻ, hạnh phúc.</p><p>Em là sinh viên năm 3 ở Hà Nội, đang ở cái tuổi có nhiều tham vọng và mong muốn được làm thật nhiều điều. Em muốn mọi việc mình làm phải thật hoàn hảo. Nghe có vẻ hơi cực đoan nhưng đó là ngưỡng cầu toàn em đặt ra cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Nhưng cuộc sống không thể tránh được những sơ sót (những sơ sót ấy xuất phát từ bản thân em)</p><p>Chính sự cầu toàn ấy trở thành nhà tù của em,  em không sao thôi sự tự dằn vặt &quot;tại sao lại làm thế?&quot;</p><p><br/></p><p>nhưng nếu bây giờ khuyên em &quot;bớt cầu toàn đi&quot; hay &quot;phiên phiến cũng oke rồi&quot; thì em không chịu nổi ạ </p><p><br/></p><p>Nhiều lúc em cũng tự nhủ thôi thì lần sau sẽ rút kinh nghiệm nhưng rồi đâu lại vào đấy, em lại tự trách mình.</p><p>Sau khi mắc sai lầm, nó như một chuỗi domino vậy,  em liên tục phạm những sai lầm dù nhỏ nhưng em vẫn vô cùng day dứt.</p><p>Em bị mắc kẹt trong trạng thái này suốt cả tuần nay, em trở nên lạnh lùng thờ ơ với tất cả mọi người (không phải là giận cá chém thớt đâu ạ, chỉ trở nên lạnh nhạt thôi) vì em đã tiêu tốn quá nhiều sức lực vào việc day dứt bản thân rồi.</p><p>Em biết rằng bản thân cần được tha thứ, nhưng không thể nào tha thứ cho bản thân :((((</p><p>Không biết có anh, chị/bạn nào giống em không ạ, hay là một mình em kì quặc như thế.</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  jellyfish</b></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm và tất cả các bạn/ anh chị thính giả của tâm sự buồn vui ạ, chúc mọi người đầu tháng vui vẻ, hạnh phúc.</p><p>Em là sinh viên năm 3 ở Hà Nội, đang ở cái tuổi có nhiều tham vọng và mong muốn được làm thật nhiều điều. Em muốn mọi việc mình làm phải thật hoàn hảo. Nghe có vẻ hơi cực đoan nhưng đó là ngưỡng cầu toàn em đặt ra cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Nhưng cuộc sống không thể tránh được những sơ sót (những sơ sót ấy xuất phát từ bản thân em)</p><p>Chính sự cầu toàn ấy trở thành nhà tù của em,  em không sao thôi sự tự dằn vặt &quot;tại sao lại làm thế?&quot;</p><p><br/></p><p>nhưng nếu bây giờ khuyên em &quot;bớt cầu toàn đi&quot; hay &quot;phiên phiến cũng oke rồi&quot; thì em không chịu nổi ạ </p><p><br/></p><p>Nhiều lúc em cũng tự nhủ thôi thì lần sau sẽ rút kinh nghiệm nhưng rồi đâu lại vào đấy, em lại tự trách mình.</p><p>Sau khi mắc sai lầm, nó như một chuỗi domino vậy,  em liên tục phạm những sai lầm dù nhỏ nhưng em vẫn vô cùng day dứt.</p><p>Em bị mắc kẹt trong trạng thái này suốt cả tuần nay, em trở nên lạnh lùng thờ ơ với tất cả mọi người (không phải là giận cá chém thớt đâu ạ, chỉ trở nên lạnh nhạt thôi) vì em đã tiêu tốn quá nhiều sức lực vào việc day dứt bản thân rồi.</p><p>Em biết rằng bản thân cần được tha thứ, nhưng không thể nào tha thứ cho bản thân :((((</p><p>Không biết có anh, chị/bạn nào giống em không ạ, hay là một mình em kì quặc như thế.</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18242564-24-11-2025.mp3" length="9404642" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18242564</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>782</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-11-2025</itunes:title>
    <title>21-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cọt    Dạ lời đầu tiên em xin chào Thầy Năm và các thính giả của chương trình tâm sự buồn vui, kính chúc Thầy và mọi người luôn dồi dào sức khoẻ, luôn tràn đầy năng lượng về mọi mặt của đời sống : công việc, học tập, tình yêu, gia đình,..v...v   Lời chúc cũng dài nên em xin vào thẳng vấn đề nạ. Chuyện là gần đây em có suy ngẫm về sự miễn phí. Miễn phí nó có cái giá nào không hay nhận sự miễn phí thì mình sẽ đổi lại cái gì. Nói thì nghe ngược đời, đã gọi là mi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cọt</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ lời đầu tiên em xin chào Thầy Năm và các thính giả của chương trình tâm sự buồn vui, kính chúc Thầy và mọi người luôn dồi dào sức khoẻ, luôn tràn đầy năng lượng về mọi mặt của đời sống : công việc, học tập, tình yêu, gia đình,..v...v</p><p><br/></p><p>Lời chúc cũng dài nên em xin vào thẳng vấn đề nạ. Chuyện là gần đây em có suy ngẫm về sự miễn phí. Miễn phí nó có cái giá nào không hay nhận sự miễn phí thì mình sẽ đổi lại cái gì. Nói thì nghe ngược đời, đã gọi là miễn phí mà vẫn có giá và sự đánh đổi nữa sao. </p><p><br/></p><p>Em có 2 lần gần đây đi xa để trải nghiệm sự miễn phí ở lễ hội miền tây, mình chỉ việc mất tiền đi đến đó thôi và khi em đến đó chật kín người chen chúc nhau không có chỗ đi. Sự miễn phí này khiến mình phải cảnh giác và không được thoải mái cho lắm.</p><p><br/></p><p>Nhưng cũng có sự miễn phí cho mình sự thoải mái, trong chuyến đi đó em có duyên được biết đến chỗ ở của một cô trên núi và ở đó với cô ít ngày hay chỗ ở của cô chú hốt thuốc nam từ thiện họ rất niềm nở với mình, nhưng dù mình có cảm giác thoải mái như ở nhà mình đi nữa thì mình cũng phải để ý và biết này biết kia hay cách mình xử sự. </p><p><br/></p><p>Và bắt đầu em lại để ý những sự miễn phí thông qua mạng xã hội, không phải mình bắt bẻ hay ác cảm với những người họ làm content về sự tích cực hay cách này cách kia để tốt mặt này hay tốt mặt kia và sau đó họ bán một khoá học hay sản phẩm của họ. Ngay cả mình phải đóng tiền mạng để xem sự miễn phí của họ mà, chẳng lẽ rồi sau đó mình lại mất hứng kiểu ủa tại sao không miễn phí hết đi mà lại giới thiệu khóa học này hay sản phẩm kia. Cái mình nhận lại được là giá trị mà họ chia sẻ dù mình có muốn đi sâu với họ hay không.</p><p><br/></p><p>Và em nghĩ về sự miễn phí mình nhận được từ người thân mình, bà con họ hàng, những sự miễn phí không hẳn là về vật chất mà còn về tinh thần, lời động viên, thăm hỏi, quan tâm, nhiều lúc mình lại sợ nhận sự miễn phí này vì sợ cảm giác mắc nợ, hay mình phải làm gì đó lại cho họ vì sợ áy náy hay sợ phụ lòng họ. </p><p><br/></p><p>Có những câu nói kiểu không ai cho không ai bao giờ, nhưng câu này kiểu nó phiến diện quá và nó làm mình nghi ngờ đủ thứ rồi mất lòng tin. </p><p><br/></p><p>Thật ra bài viết này nó quá lan man và mâu thuẫn và lộn xộn, em đã nhiều lần muốn gởi đi nhưng lại thôi vì có lẽ Thầy đã làm video về điều này rồi... Hiz nhưng em vẫn muốn cố chấp thử xem, câu hỏi của em là Thầy nghĩ gì về miễn phí hay cho đi về tất cả khía cạnh khác của cuộc sống, không hẳn là qua câu chuyện của em. Nếu như những vấn đề này Thầy đã có đề cập hay nói nhiều lần rồi thì nếu bài viết này có được  duyệt em mong là Thầy vẫn không cảm thấy quá khó khăn khi nói về nó nữa. Vì em không có thường xuyên theo dõi tâm sự buồn vui.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết lan man của em, nếu mọi người đọc cảm thấy lơ mơ hay khó hiểu thậm chí khó chịu thì cho em xin lỗi nhé. Cảm ơn Thầy và mọi người. Một lần nữa chúc Thầy và mọi người tất cả những điều tốt đẹp nhất. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cọt</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ lời đầu tiên em xin chào Thầy Năm và các thính giả của chương trình tâm sự buồn vui, kính chúc Thầy và mọi người luôn dồi dào sức khoẻ, luôn tràn đầy năng lượng về mọi mặt của đời sống : công việc, học tập, tình yêu, gia đình,..v...v</p><p><br/></p><p>Lời chúc cũng dài nên em xin vào thẳng vấn đề nạ. Chuyện là gần đây em có suy ngẫm về sự miễn phí. Miễn phí nó có cái giá nào không hay nhận sự miễn phí thì mình sẽ đổi lại cái gì. Nói thì nghe ngược đời, đã gọi là miễn phí mà vẫn có giá và sự đánh đổi nữa sao. </p><p><br/></p><p>Em có 2 lần gần đây đi xa để trải nghiệm sự miễn phí ở lễ hội miền tây, mình chỉ việc mất tiền đi đến đó thôi và khi em đến đó chật kín người chen chúc nhau không có chỗ đi. Sự miễn phí này khiến mình phải cảnh giác và không được thoải mái cho lắm.</p><p><br/></p><p>Nhưng cũng có sự miễn phí cho mình sự thoải mái, trong chuyến đi đó em có duyên được biết đến chỗ ở của một cô trên núi và ở đó với cô ít ngày hay chỗ ở của cô chú hốt thuốc nam từ thiện họ rất niềm nở với mình, nhưng dù mình có cảm giác thoải mái như ở nhà mình đi nữa thì mình cũng phải để ý và biết này biết kia hay cách mình xử sự. </p><p><br/></p><p>Và bắt đầu em lại để ý những sự miễn phí thông qua mạng xã hội, không phải mình bắt bẻ hay ác cảm với những người họ làm content về sự tích cực hay cách này cách kia để tốt mặt này hay tốt mặt kia và sau đó họ bán một khoá học hay sản phẩm của họ. Ngay cả mình phải đóng tiền mạng để xem sự miễn phí của họ mà, chẳng lẽ rồi sau đó mình lại mất hứng kiểu ủa tại sao không miễn phí hết đi mà lại giới thiệu khóa học này hay sản phẩm kia. Cái mình nhận lại được là giá trị mà họ chia sẻ dù mình có muốn đi sâu với họ hay không.</p><p><br/></p><p>Và em nghĩ về sự miễn phí mình nhận được từ người thân mình, bà con họ hàng, những sự miễn phí không hẳn là về vật chất mà còn về tinh thần, lời động viên, thăm hỏi, quan tâm, nhiều lúc mình lại sợ nhận sự miễn phí này vì sợ cảm giác mắc nợ, hay mình phải làm gì đó lại cho họ vì sợ áy náy hay sợ phụ lòng họ. </p><p><br/></p><p>Có những câu nói kiểu không ai cho không ai bao giờ, nhưng câu này kiểu nó phiến diện quá và nó làm mình nghi ngờ đủ thứ rồi mất lòng tin. </p><p><br/></p><p>Thật ra bài viết này nó quá lan man và mâu thuẫn và lộn xộn, em đã nhiều lần muốn gởi đi nhưng lại thôi vì có lẽ Thầy đã làm video về điều này rồi... Hiz nhưng em vẫn muốn cố chấp thử xem, câu hỏi của em là Thầy nghĩ gì về miễn phí hay cho đi về tất cả khía cạnh khác của cuộc sống, không hẳn là qua câu chuyện của em. Nếu như những vấn đề này Thầy đã có đề cập hay nói nhiều lần rồi thì nếu bài viết này có được  duyệt em mong là Thầy vẫn không cảm thấy quá khó khăn khi nói về nó nữa. Vì em không có thường xuyên theo dõi tâm sự buồn vui.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết lan man của em, nếu mọi người đọc cảm thấy lơ mơ hay khó hiểu thậm chí khó chịu thì cho em xin lỗi nhé. Cảm ơn Thầy và mọi người. Một lần nữa chúc Thầy và mọi người tất cả những điều tốt đẹp nhất. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18229368-21-11-2025.mp3" length="3376312" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18229368</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>280</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-11-2025</itunes:title>
    <title>20-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail GƯỜI GỬI:  Cơn gió mát thoáng qua   Em chào thầy ạ. (em xin phép xưng hô như vậy vì em thực sự cảm thấy biết ơn thầy rất nhiều!!!) Tâm sự dưới đây của em là việc em bày tỏ sự phát triển, thay đổi của em trong suốt quãng thời gian ngồi cùng thầy trên tấm chiếu để lắng nghe những chia sẻ của thầy.  Khởi đầu là em biết đến chương trình tâm sự kinh doanh của thầy đợt đấy chắc em cũng tầm lớp 10 hay 11 thì phải, lâu lắm rồi em cũng không nhớ rõ nữa. Đợt đấy em nghe chỉ v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1DcJhYnSJtqivP18jD4HfYZWh0IBqC2uJxLcIR_Ozzv8/edit?usp=sharing'>GƯỜI GỬI:  Cơn gió mát thoáng qua</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ. (em xin phép xưng hô như vậy vì em thực sự cảm thấy biết ơn thầy rất nhiều!!!)</p><p>Tâm sự dưới đây của em là việc em bày tỏ sự phát triển, thay đổi của em trong suốt quãng thời gian ngồi cùng thầy trên tấm chiếu để lắng nghe những chia sẻ của thầy. </p><p>Khởi đầu là em biết đến chương trình tâm sự kinh doanh của thầy đợt đấy chắc em cũng tầm lớp 10 hay 11 thì phải, lâu lắm rồi em cũng không nhớ rõ nữa. Đợt đấy em nghe chỉ vì em có chút tò mò về việc kinh doanh thôi nhưng mà không ngờ chương trình tâm sự ấy lại giúp em thay đổi rất nhiều.</p><p>Những năm tháng đấy em cũng ham chơi, vô định về tương lai để rồi từng ngày cứ lặp đi lặp lại, lúc em đấy em cảm thấy cuộc sống đầy sự chán nản và thời gian như dài đằng đẵng... mặc dù giờ nhìn lại chỉ là sự thoáng quá thôi.</p><p>Sự thay đổi diễn ra rõ ràng là khi em lên năm nhất đại học, vì nhà cách trường khoảng 15km đi đường nội thành Hà Nội. Nên một ngày em dành ra ít nhất cũng 1 tiếng rưỡi đi lại. Và toàn bộ thời gian này gần như em chỉ nghe podcast của thầy thôi ạ. Em nhớ có đợt cuối năm nhất em trên đường đi về, em cũng đang nghe podcast của thầy thì em nghe tập &quot;kinh doanh là di sản&quot; em cảm thấy rưng rưng trên đường, suýt khóc luôn ấy ạ. </p><p>Tại vì em nhận ra là bản thân đã có một sự chuyển biến rất lớn, em đợt đó cũng có cho mình được mục tiêu rồi, cũng tập gym được khoảng 1 năm, em cũng tập tành đọc sách (ôi ở đây em lại biết ơn vô cùng phương pháp làm sao duy trì thói quen tốt của thầy ạ), em cũng có tập ngủ sớm, dậy sớm (mặc dù thử và thất bại khá nhiều lần ạ). Những điều này đã giúp em cảm thấy thực sự hạnh phúc vào lúc đó.</p><p>Đến nay em đã là năm 3 đại học rồi. Mọi thứ ở trên vẫn dần được hoàn thiện hơn. Em tập gym được 2 năm rùi em quyết định chuyển sang tập nhảy hiphop, house cũng được gần 1 năm rồi ạ(quyết định đổi mới này lại giúp em cảm thấy cuộc sống này hạnh phúc thêm 1 bậc nữa), và nay em đã có thói quen đọc sách, thay vì chỉ để quyển sách đầu giường liếc qua 1 trang thì em đã có thể ngồi cả một buổi để đọc sách mà không cảm thấy chán nản chút nào. </p><p>Điều này giúp em lụm được kha khá kiến thức và nó giúp em cải thiện khá nhiều trong các mặt khác của đời sống em và em cũng phần nào hiểu được tại sao thầy lại yêu sách tới vậy rồi. Bên cạnh đấy, em giờ cũng đã duy trì được thói quen ngủ sớm, dậy sớm rùi và nó thật sự góp một phần rất lớn cho sự &quot;thành công&quot; của em bây giờ. </p><p>Em cũng thật sự đồng tình với thầy là khi mình hạnh phúc thì năng lượng của mình được lan tỏa và mọi người sẽ quý mình. Giờ em cũng hiểu rồi ạ, ở lớp trên trường hay lớp học nhảy đa số mọi người đều quý em có lẽ vì em thấy yêu đời, ham học, tập trung lắng nghe nên ai cũng rất thân thiện với em. Yeh thật sự có ngày hôm nay như bây giờ phần lớn chỉ là việc em ngồi nghe podcast của thầy, những hạt giống thầy gieo giờ đã mọc thành cây roàiii sắp tới có khi thành cây cổ thụ luôn quá haha. Mà em nghe hết số podcast của thầy cũng phải 3 lần rồi và vẫn còn tiếp tục nữa nha. Mỗi lần nghe em đều luôn thấy sự mới mẻ và chưa bao giờ thấy chán hết luôn ấyyyy. </p><p>Em cũng ấp ủ muốn viết tâm sự cho thầy mấy lần rồi cơ mà nay em mới viết hehe. Thật sự thì em có thể ngồi kể cho thầy nghe về sự biết ơn, thay đổi của em cả ngày cũng không hết quá cơ mà em chỉ tóm gọn lại được như trên thôi ạ. </p><p>Sắp tới có lẽ cuộc sống em sẽ còn có nhiều sự biến chuyển. Nhưng mà ở hiện tại, em đã hiểu được phần nào câu hôm trước thầy nói là &quot;một người sống trọn vẹn có thể sẵn sàng chết bất cứ lúc nào&quot;. </p><p>Kết lại em muốn gửi tới thầy lời cảm ơn chân thành nhất từ tận đáy lòng của em.</p><p>Em cảm ơn thầy thật sự rất nhiều ạ.! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1DcJhYnSJtqivP18jD4HfYZWh0IBqC2uJxLcIR_Ozzv8/edit?usp=sharing'>GƯỜI GỬI:  Cơn gió mát thoáng qua</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ. (em xin phép xưng hô như vậy vì em thực sự cảm thấy biết ơn thầy rất nhiều!!!)</p><p>Tâm sự dưới đây của em là việc em bày tỏ sự phát triển, thay đổi của em trong suốt quãng thời gian ngồi cùng thầy trên tấm chiếu để lắng nghe những chia sẻ của thầy. </p><p>Khởi đầu là em biết đến chương trình tâm sự kinh doanh của thầy đợt đấy chắc em cũng tầm lớp 10 hay 11 thì phải, lâu lắm rồi em cũng không nhớ rõ nữa. Đợt đấy em nghe chỉ vì em có chút tò mò về việc kinh doanh thôi nhưng mà không ngờ chương trình tâm sự ấy lại giúp em thay đổi rất nhiều.</p><p>Những năm tháng đấy em cũng ham chơi, vô định về tương lai để rồi từng ngày cứ lặp đi lặp lại, lúc em đấy em cảm thấy cuộc sống đầy sự chán nản và thời gian như dài đằng đẵng... mặc dù giờ nhìn lại chỉ là sự thoáng quá thôi.</p><p>Sự thay đổi diễn ra rõ ràng là khi em lên năm nhất đại học, vì nhà cách trường khoảng 15km đi đường nội thành Hà Nội. Nên một ngày em dành ra ít nhất cũng 1 tiếng rưỡi đi lại. Và toàn bộ thời gian này gần như em chỉ nghe podcast của thầy thôi ạ. Em nhớ có đợt cuối năm nhất em trên đường đi về, em cũng đang nghe podcast của thầy thì em nghe tập &quot;kinh doanh là di sản&quot; em cảm thấy rưng rưng trên đường, suýt khóc luôn ấy ạ. </p><p>Tại vì em nhận ra là bản thân đã có một sự chuyển biến rất lớn, em đợt đó cũng có cho mình được mục tiêu rồi, cũng tập gym được khoảng 1 năm, em cũng tập tành đọc sách (ôi ở đây em lại biết ơn vô cùng phương pháp làm sao duy trì thói quen tốt của thầy ạ), em cũng có tập ngủ sớm, dậy sớm (mặc dù thử và thất bại khá nhiều lần ạ). Những điều này đã giúp em cảm thấy thực sự hạnh phúc vào lúc đó.</p><p>Đến nay em đã là năm 3 đại học rồi. Mọi thứ ở trên vẫn dần được hoàn thiện hơn. Em tập gym được 2 năm rùi em quyết định chuyển sang tập nhảy hiphop, house cũng được gần 1 năm rồi ạ(quyết định đổi mới này lại giúp em cảm thấy cuộc sống này hạnh phúc thêm 1 bậc nữa), và nay em đã có thói quen đọc sách, thay vì chỉ để quyển sách đầu giường liếc qua 1 trang thì em đã có thể ngồi cả một buổi để đọc sách mà không cảm thấy chán nản chút nào. </p><p>Điều này giúp em lụm được kha khá kiến thức và nó giúp em cải thiện khá nhiều trong các mặt khác của đời sống em và em cũng phần nào hiểu được tại sao thầy lại yêu sách tới vậy rồi. Bên cạnh đấy, em giờ cũng đã duy trì được thói quen ngủ sớm, dậy sớm rùi và nó thật sự góp một phần rất lớn cho sự &quot;thành công&quot; của em bây giờ. </p><p>Em cũng thật sự đồng tình với thầy là khi mình hạnh phúc thì năng lượng của mình được lan tỏa và mọi người sẽ quý mình. Giờ em cũng hiểu rồi ạ, ở lớp trên trường hay lớp học nhảy đa số mọi người đều quý em có lẽ vì em thấy yêu đời, ham học, tập trung lắng nghe nên ai cũng rất thân thiện với em. Yeh thật sự có ngày hôm nay như bây giờ phần lớn chỉ là việc em ngồi nghe podcast của thầy, những hạt giống thầy gieo giờ đã mọc thành cây roàiii sắp tới có khi thành cây cổ thụ luôn quá haha. Mà em nghe hết số podcast của thầy cũng phải 3 lần rồi và vẫn còn tiếp tục nữa nha. Mỗi lần nghe em đều luôn thấy sự mới mẻ và chưa bao giờ thấy chán hết luôn ấyyyy. </p><p>Em cũng ấp ủ muốn viết tâm sự cho thầy mấy lần rồi cơ mà nay em mới viết hehe. Thật sự thì em có thể ngồi kể cho thầy nghe về sự biết ơn, thay đổi của em cả ngày cũng không hết quá cơ mà em chỉ tóm gọn lại được như trên thôi ạ. </p><p>Sắp tới có lẽ cuộc sống em sẽ còn có nhiều sự biến chuyển. Nhưng mà ở hiện tại, em đã hiểu được phần nào câu hôm trước thầy nói là &quot;một người sống trọn vẹn có thể sẵn sàng chết bất cứ lúc nào&quot;. </p><p>Kết lại em muốn gửi tới thầy lời cảm ơn chân thành nhất từ tận đáy lòng của em.</p><p>Em cảm ơn thầy thật sự rất nhiều ạ.! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18222756-20-11-2025.mp3" length="9228472" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18222756</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>767</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-11-2025</itunes:title>
    <title>19-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Curious boy    Liệu có nên giúp người khác khi người ta không yêu cầu giúp đỡ? Em có 1 thắc mắc bấy lâu nay mà chính em cũng chưa trả lời được. Em nghĩ việc làm 1 người tốt , 1 người hay giúp đỡ người khác, 1 người tử tế là điều mình nên thực hành hằng ngày.    Tuy nhiên có những lúc em tự hỏi : liệu bản thân người được giúp người ta có cần mình giúp hay không? Mình cứ nhiệt tình giúp trong khi họ không nhờ vả, vậy rồi có khi nào người ta cảm thấy phiền?...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Curious boy</b></p><p><br/><br/></p><p>Liệu có nên giúp người khác khi người ta không yêu cầu giúp đỡ?</p><p>Em có 1 thắc mắc bấy lâu nay mà chính em cũng chưa trả lời được. Em nghĩ việc làm 1 người tốt , 1 người hay giúp đỡ người khác, 1 người tử tế là điều mình nên thực hành hằng ngày. </p><p><br/></p><p>Tuy nhiên có những lúc em tự hỏi : liệu bản thân người được giúp người ta có cần mình giúp hay không? Mình cứ nhiệt tình giúp trong khi họ không nhờ vả, vậy rồi có khi nào người ta cảm thấy phiền? Và liệu lòng tốt của mình có đặt đúc nơi đúng chỗ? Và liệu có khi nào mình sẽ trả giá cho những hành động của mình nếu mình cứ giúp người khác mà không chọn lọc? </p><p><br/></p><p>Nhiều lúc đi ngoài đường em thấy ai đó hư xe đang dắt bộ, em chạy lại hỏi người ta có cần đẩy xe hay phụ giúp gì không, nhiều người đồng ý và em giúp họ đẩy tới chỗ sửa xe, người ta cảm ơn em và em cũng thấy rất vui, tuy nhiên cũng có vài người nhìn em với ánh mắt hoài nghi, người ta sợ em lừa, sợ em đưa người ta tới chỗ nào đó rồi đòi tiền, bản thân em thấy vậy cũng hơi buồn lòng xíu. Hoặc như có ai rớt đồ, em cũng muốn lượm lên cho người ta, nhưng em đọc được vài trường hợp giả bộ làm rớt xong người khác lượm lên và kêu là mình làm mất đồ, kiểu người ta giàn cảnh để mình mắc bẫy. </p><p>Và thêm những trường hợp đưa người tai nạn đi bệnh viện xong bị chính người nhà của người bị nạn, người ta hành hung lại mình. Thấy những việc như vậy em mới hoài nghi về cuộc sống này, mình có nên nhiệt tình hay chờ đợi người ta mở lời mới giúp? Giống như thầy từng nói, thầy sẽ không góp ý hay khuyên bảo ai nếu như người đó không nói ra việc muốn được cho ý kiến. Em cũng muốn nghe quan điểm của thầy về việc này ạ. Em xin cảm ơn thầy nhiều lắm. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Curious boy</b></p><p><br/><br/></p><p>Liệu có nên giúp người khác khi người ta không yêu cầu giúp đỡ?</p><p>Em có 1 thắc mắc bấy lâu nay mà chính em cũng chưa trả lời được. Em nghĩ việc làm 1 người tốt , 1 người hay giúp đỡ người khác, 1 người tử tế là điều mình nên thực hành hằng ngày. </p><p><br/></p><p>Tuy nhiên có những lúc em tự hỏi : liệu bản thân người được giúp người ta có cần mình giúp hay không? Mình cứ nhiệt tình giúp trong khi họ không nhờ vả, vậy rồi có khi nào người ta cảm thấy phiền? Và liệu lòng tốt của mình có đặt đúc nơi đúng chỗ? Và liệu có khi nào mình sẽ trả giá cho những hành động của mình nếu mình cứ giúp người khác mà không chọn lọc? </p><p><br/></p><p>Nhiều lúc đi ngoài đường em thấy ai đó hư xe đang dắt bộ, em chạy lại hỏi người ta có cần đẩy xe hay phụ giúp gì không, nhiều người đồng ý và em giúp họ đẩy tới chỗ sửa xe, người ta cảm ơn em và em cũng thấy rất vui, tuy nhiên cũng có vài người nhìn em với ánh mắt hoài nghi, người ta sợ em lừa, sợ em đưa người ta tới chỗ nào đó rồi đòi tiền, bản thân em thấy vậy cũng hơi buồn lòng xíu. Hoặc như có ai rớt đồ, em cũng muốn lượm lên cho người ta, nhưng em đọc được vài trường hợp giả bộ làm rớt xong người khác lượm lên và kêu là mình làm mất đồ, kiểu người ta giàn cảnh để mình mắc bẫy. </p><p>Và thêm những trường hợp đưa người tai nạn đi bệnh viện xong bị chính người nhà của người bị nạn, người ta hành hung lại mình. Thấy những việc như vậy em mới hoài nghi về cuộc sống này, mình có nên nhiệt tình hay chờ đợi người ta mở lời mới giúp? Giống như thầy từng nói, thầy sẽ không góp ý hay khuyên bảo ai nếu như người đó không nói ra việc muốn được cho ý kiến. Em cũng muốn nghe quan điểm của thầy về việc này ạ. Em xin cảm ơn thầy nhiều lắm. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18216746-19-11-2025.mp3" length="6878392" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18216746</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>572</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-11-2025</itunes:title>
    <title>18-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kamilla    Con chào thầy và chào mọi người trong group. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12 và lần đây nhất là tháng 7. Mới đó mà con đã học năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh rồi. Năm nay con nhận thấy các môn học level cao hơn một chút, nên đòi hỏi cần phải cố gắng nhiều hơn. Con cũng đang học IELTS, nên đôi lúc con cảm thấy mình hơi bận rộn khi vừa phải làm bài trên trường vừa làm bà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy và chào mọi người trong group. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12 và lần đây nhất là tháng 7.</p><p>Mới đó mà con đã học năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh rồi. Năm nay con nhận thấy các môn học level cao hơn một chút, nên đòi hỏi cần phải cố gắng nhiều hơn. Con cũng đang học IELTS, nên đôi lúc con cảm thấy mình hơi bận rộn khi vừa phải làm bài trên trường vừa làm bài ai-eo. </p><p>Con cảm ơn thầy vì đã nhắc nhở con trước về hành trình sắp tới, và lời dặn cần chăm chỉ, trách nhiệm để không bị sốc khi gặp khó khăn. </p><p><br/></p><p>Chỉ là con cảm thấy có vẻ như mình không còn năng lượng và sự tích cực để cố gắng cho mục tiêu nữa. Con không hiểu sao mấy năm đầu học Y, con có rất nhiều quyết tâm cho những mục tiêu đề ra, và luôn cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ với những gì mình có. Con nhớ bản thân mình đã dậy vào sáng sớm để viết về sự biết ơn, luyện nghe đề IELTS, sau đó tập thể dục, tối thì dành ra 5ph để luyện shadowing, con cố gắng sinh hoạt theo thời gian biểu, và bắt đầu viết mục tiêu ngắn hạn, dài hạn. Thậm chí con còn tạo một fanpage làm về chủ đề sức khỏe với mong muốn lan tỏa đến với nhiều người hơn. </p><p>Hiện tại thì, mặc dù con thấy mình học khá ổn, vẫn nộp bài tập đúng hạn, nhưng mà con không có được sự năng động của ngày đó nữa. Con đã nhận được kết quả chăm chỉ của mấy năm trước như là con phát âm tiếng Anh tốt hơn, khả năng nghe cũng cải thiện. Chỉ là bây giờ con cảm thấy không có tí động lực nào để dậy và ngồi vào bàn học sáng sớm hay chăm tập thể dục nữa. Vừa rồi con có nghe lại video của thầy về cách tạo thói quen dậy sớm, thầy đã chỉ rằng không nên tập 2 thói quen cùng lúc. Vì vậy, con đang tập bản thân dậy sớm hơn 5 phút mỗi ngày, để sắp tới vào ngày nào đó, con có thể kể với thầy rằng con đã dậy sớm luyện đề được rồi. </p><p>Con cũng không biết có phải tình trạng hiện tại của con có phải một phần do con vừa chia tay hay không nữa. Con đã từng suy sụp đến mức suy nghĩ rằng sao mọi thứ có thể trùng hợp đến như vậy, cứ thế mà ập tới cùng lúc, vừa mới chuyển ngành xong thì vài tháng sau, con cũng kết thúc mối quan hệ, và cả hai đều kéo dài 4 năm. Con từng tâm sự với bạn thân nhưng mà con không dám kể hết vì con sợ bị phán xét, nhưng mà thật sự con thấy sao hồi đó mình ngu thiệt ! </p><p><br/></p><p>Dạo này con rất hay nghĩ về chuyện cũ, phân tích, và tự trách bản thân rất nhiều. Con biết bản thân mình đã nhìn thấy những vấn đề đó nhưng lại chọn bỏ qua. Con luôn mong muốn có thể kể chuyện này với ai đó, khóc một trận cho thật đã đời. Hiện tại, có lẽ tốt nhất, con biết con vẫn nên cảm thấy mình còn may mắn khi có cơ hội được bắt đầu lại, nhưng con chưa thể kéo bản thân ra nỗi buồn đó được. Nhưng con cũng đang cố gắng ạ, con chọn cách mua vài cuốn sách về đọc, xóa tài khoản fb, ins để không lướt phải mấy bài viết buồn hay tủi thân khi nhìn thấy ai đó hạnh phúc. Con mong rằng bản thân có thể trở nên vui vẻ lại, và tái thiết lập lại được các thói quen tốt.</p><p>Con cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến đây. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì các video trên youtube, và Tâm sự buồn vui. Gần đây con có nghe được 1 TSBV khá hữu ích và con thấy thật may mắn khi gặp được nó. Chúc thầy và các bạn thật nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy và chào mọi người trong group. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12 và lần đây nhất là tháng 7.</p><p>Mới đó mà con đã học năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh rồi. Năm nay con nhận thấy các môn học level cao hơn một chút, nên đòi hỏi cần phải cố gắng nhiều hơn. Con cũng đang học IELTS, nên đôi lúc con cảm thấy mình hơi bận rộn khi vừa phải làm bài trên trường vừa làm bài ai-eo. </p><p>Con cảm ơn thầy vì đã nhắc nhở con trước về hành trình sắp tới, và lời dặn cần chăm chỉ, trách nhiệm để không bị sốc khi gặp khó khăn. </p><p><br/></p><p>Chỉ là con cảm thấy có vẻ như mình không còn năng lượng và sự tích cực để cố gắng cho mục tiêu nữa. Con không hiểu sao mấy năm đầu học Y, con có rất nhiều quyết tâm cho những mục tiêu đề ra, và luôn cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ với những gì mình có. Con nhớ bản thân mình đã dậy vào sáng sớm để viết về sự biết ơn, luyện nghe đề IELTS, sau đó tập thể dục, tối thì dành ra 5ph để luyện shadowing, con cố gắng sinh hoạt theo thời gian biểu, và bắt đầu viết mục tiêu ngắn hạn, dài hạn. Thậm chí con còn tạo một fanpage làm về chủ đề sức khỏe với mong muốn lan tỏa đến với nhiều người hơn. </p><p>Hiện tại thì, mặc dù con thấy mình học khá ổn, vẫn nộp bài tập đúng hạn, nhưng mà con không có được sự năng động của ngày đó nữa. Con đã nhận được kết quả chăm chỉ của mấy năm trước như là con phát âm tiếng Anh tốt hơn, khả năng nghe cũng cải thiện. Chỉ là bây giờ con cảm thấy không có tí động lực nào để dậy và ngồi vào bàn học sáng sớm hay chăm tập thể dục nữa. Vừa rồi con có nghe lại video của thầy về cách tạo thói quen dậy sớm, thầy đã chỉ rằng không nên tập 2 thói quen cùng lúc. Vì vậy, con đang tập bản thân dậy sớm hơn 5 phút mỗi ngày, để sắp tới vào ngày nào đó, con có thể kể với thầy rằng con đã dậy sớm luyện đề được rồi. </p><p>Con cũng không biết có phải tình trạng hiện tại của con có phải một phần do con vừa chia tay hay không nữa. Con đã từng suy sụp đến mức suy nghĩ rằng sao mọi thứ có thể trùng hợp đến như vậy, cứ thế mà ập tới cùng lúc, vừa mới chuyển ngành xong thì vài tháng sau, con cũng kết thúc mối quan hệ, và cả hai đều kéo dài 4 năm. Con từng tâm sự với bạn thân nhưng mà con không dám kể hết vì con sợ bị phán xét, nhưng mà thật sự con thấy sao hồi đó mình ngu thiệt ! </p><p><br/></p><p>Dạo này con rất hay nghĩ về chuyện cũ, phân tích, và tự trách bản thân rất nhiều. Con biết bản thân mình đã nhìn thấy những vấn đề đó nhưng lại chọn bỏ qua. Con luôn mong muốn có thể kể chuyện này với ai đó, khóc một trận cho thật đã đời. Hiện tại, có lẽ tốt nhất, con biết con vẫn nên cảm thấy mình còn may mắn khi có cơ hội được bắt đầu lại, nhưng con chưa thể kéo bản thân ra nỗi buồn đó được. Nhưng con cũng đang cố gắng ạ, con chọn cách mua vài cuốn sách về đọc, xóa tài khoản fb, ins để không lướt phải mấy bài viết buồn hay tủi thân khi nhìn thấy ai đó hạnh phúc. Con mong rằng bản thân có thể trở nên vui vẻ lại, và tái thiết lập lại được các thói quen tốt.</p><p>Con cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến đây. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì các video trên youtube, và Tâm sự buồn vui. Gần đây con có nghe được 1 TSBV khá hữu ích và con thấy thật may mắn khi gặp được nó. Chúc thầy và các bạn thật nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18209904-18-11-2025.mp3" length="18506853" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18209904</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1541</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-11-2025</itunes:title>
    <title>17-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đan    Em chào Thầy và mọi người.   Hôm nay em có đôi dòng muốn hỏi thầy, mong thầy cho em xin một vài khía cạnh khác để em có thể tìm thấy được một hướng giải quyết nào đó cho bản thân.   Bản thân em sống theo kiểu đứng núi này trông núi nọ. Ví dụ như: hồi nhỏ còn đi học, cô giao bài tập về nhà thì em chỉ làm phần bài tập mà em biết, em thích, còn những phần khác thì làm qua loa hoặc chép sách giải. Lớn lên khi đi làm thì làm hành chính văn phòng đang ổn như...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đan</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em có đôi dòng muốn hỏi thầy, mong thầy cho em xin một vài khía cạnh khác để em có thể tìm thấy được một hướng giải quyết nào đó cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Bản thân em sống theo kiểu đứng núi này trông núi nọ. Ví dụ như: hồi nhỏ còn đi học, cô giao bài tập về nhà thì em chỉ làm phần bài tập mà em biết, em thích, còn những phần khác thì làm qua loa hoặc chép sách giải. Lớn lên khi đi làm thì làm hành chính văn phòng đang ổn nhưng khi anh Sếp chỉ thêm cho em ở mảng tuyển dụng, em làm và thấy không thích nên em nghỉ. Hay đơn giản ở 1 sở thích như móc len, em cũng chỉ học và làm thạo móc thảm hoa, móc sợi còn ai đó hỏi nhờ móc áo hay thứ khác ngoài thứ em thích thì em hoàn toàn không biết. Đại loại là vậy. Và ngay cả mẹ em cũng từng hay bảo em là kiểu người: &lt;làm 7 bỏ 3&gt; nhưng hồi đó em không nhận ra được vấn đề của mình và khi nghe mẹ em nói vậy thì em cũng không để tâm và cảm thấy sống như vậy cũng bình thường, không có gì cần phải thay đổi cả.</p><p><br/></p><p>Nhưng khoảng 2 tháng gần đây, em mới nhận ra vấn đề của mình gây ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp của bản thân đến mức nào. Em biết ngoại ngữ (không phải tiếng Anh) ở mức giao tiếp sơ - trung câp, tiếng Anh nghe hiểu nhưng không giao tiếp được, hành chính biết quản lý giấy tờ văn thư, buồng phòng khách sạn thì biết thạo quy trình của một nhân viên chạy phòng, biết quản lý kho bãi, báo cáo kiểm đếm kho - một phần công việc chuyên môn của một nhân viên Order taker. Tình trạng của em như kiểu thấp không thấp hẳn, cao thì không cao nổi ấy ạ. </p><p><br/></p><p>Mọi thứ biết của mình còn bị dàn trải ra nhiều mảng khác nhau nữa. Cho nên hiện tại khi đang trong khoảng thời gian gian tìm việc em gặp rất nhiều khó khăn. Không biết nên chọn cái nào là chính cái nào là phụ. Em còn luôn đắn đo rằng: việc này mình cũng biết mà việc kia mình cũng thích thì sao đây ta? Lỡ như làm việc này mình lại quên kỹ năng của việc kia thì sao? Mà chọn cái này thì không đủ tiền nuôi thân nhưng chọn cái kia thì chắc gì mình đã làm đến cùng? Hay làm sao để gom lại những thứ mình biết thành 1 công việc nào đó nhỉ?</p><p><br/></p><p>Em cứ mãi chân trong chân ngoài như vậy và chưa tìm được cho mình cách giải quyết. Trong một video được đăng khá lâu trên trang của thầy, em nhớ thầy có nói đến ví dụ một người kia đứng ở điểm xuất phát trên con đường theo đuổi đam mê, nhưng vì chưa đủ kĩ năng nên người này làm nghề này nghề kia để nuôi sống mình trước, sau một hồi bôn ba lăn lộn là đủ nghề thì họ thấy mình đã đi quá xa với đam mê của mình rồi. Em chỉ nhớ đến khúc đó và quên sạch phần giải pháp thầy đưa ra ở phần cuối video ấy. Giờ em kiếm không ra video đó để xem lại nên đã đánh liều nhắn lên tsbv nhờ thầy nhắc lại. Hoặc nếu thầy có cái nhìn nào đó khác mong thầy bày tỏ để em sửa đổi lại con đường sự nghiệp cong queo của mình ạ. </p><p>Em xin chân thành cảm ơn. Cầu chúc sức khỏe và niềm vui đến với thầy cùng mọi người ạ. Trân trọng. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đan</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em có đôi dòng muốn hỏi thầy, mong thầy cho em xin một vài khía cạnh khác để em có thể tìm thấy được một hướng giải quyết nào đó cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Bản thân em sống theo kiểu đứng núi này trông núi nọ. Ví dụ như: hồi nhỏ còn đi học, cô giao bài tập về nhà thì em chỉ làm phần bài tập mà em biết, em thích, còn những phần khác thì làm qua loa hoặc chép sách giải. Lớn lên khi đi làm thì làm hành chính văn phòng đang ổn nhưng khi anh Sếp chỉ thêm cho em ở mảng tuyển dụng, em làm và thấy không thích nên em nghỉ. Hay đơn giản ở 1 sở thích như móc len, em cũng chỉ học và làm thạo móc thảm hoa, móc sợi còn ai đó hỏi nhờ móc áo hay thứ khác ngoài thứ em thích thì em hoàn toàn không biết. Đại loại là vậy. Và ngay cả mẹ em cũng từng hay bảo em là kiểu người: &lt;làm 7 bỏ 3&gt; nhưng hồi đó em không nhận ra được vấn đề của mình và khi nghe mẹ em nói vậy thì em cũng không để tâm và cảm thấy sống như vậy cũng bình thường, không có gì cần phải thay đổi cả.</p><p><br/></p><p>Nhưng khoảng 2 tháng gần đây, em mới nhận ra vấn đề của mình gây ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp của bản thân đến mức nào. Em biết ngoại ngữ (không phải tiếng Anh) ở mức giao tiếp sơ - trung câp, tiếng Anh nghe hiểu nhưng không giao tiếp được, hành chính biết quản lý giấy tờ văn thư, buồng phòng khách sạn thì biết thạo quy trình của một nhân viên chạy phòng, biết quản lý kho bãi, báo cáo kiểm đếm kho - một phần công việc chuyên môn của một nhân viên Order taker. Tình trạng của em như kiểu thấp không thấp hẳn, cao thì không cao nổi ấy ạ. </p><p><br/></p><p>Mọi thứ biết của mình còn bị dàn trải ra nhiều mảng khác nhau nữa. Cho nên hiện tại khi đang trong khoảng thời gian gian tìm việc em gặp rất nhiều khó khăn. Không biết nên chọn cái nào là chính cái nào là phụ. Em còn luôn đắn đo rằng: việc này mình cũng biết mà việc kia mình cũng thích thì sao đây ta? Lỡ như làm việc này mình lại quên kỹ năng của việc kia thì sao? Mà chọn cái này thì không đủ tiền nuôi thân nhưng chọn cái kia thì chắc gì mình đã làm đến cùng? Hay làm sao để gom lại những thứ mình biết thành 1 công việc nào đó nhỉ?</p><p><br/></p><p>Em cứ mãi chân trong chân ngoài như vậy và chưa tìm được cho mình cách giải quyết. Trong một video được đăng khá lâu trên trang của thầy, em nhớ thầy có nói đến ví dụ một người kia đứng ở điểm xuất phát trên con đường theo đuổi đam mê, nhưng vì chưa đủ kĩ năng nên người này làm nghề này nghề kia để nuôi sống mình trước, sau một hồi bôn ba lăn lộn là đủ nghề thì họ thấy mình đã đi quá xa với đam mê của mình rồi. Em chỉ nhớ đến khúc đó và quên sạch phần giải pháp thầy đưa ra ở phần cuối video ấy. Giờ em kiếm không ra video đó để xem lại nên đã đánh liều nhắn lên tsbv nhờ thầy nhắc lại. Hoặc nếu thầy có cái nhìn nào đó khác mong thầy bày tỏ để em sửa đổi lại con đường sự nghiệp cong queo của mình ạ. </p><p>Em xin chân thành cảm ơn. Cầu chúc sức khỏe và niềm vui đến với thầy cùng mọi người ạ. Trân trọng. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18202665-17-11-2025.mp3" length="5764322" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18202665</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>479</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-11-2025</itunes:title>
    <title>14-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mr Kevin   Em chào Thầy Năm ( anh 5) - cái tên thân thương em thường hay note trong những take note của em -anh 5 cho dễ nhớ, dễ đọc theo tông giọng miền Tây của em sử dụng.  Thật tình em cũng hem nhớ em nghe những Audio của anh 5 là từ thời gian nào, nhưng em nhớ em nghe nhiều ở giai đoạn Covid 19, lúc này em cảm nhận sâu sắc về chia sẻ " Ngày vui quyết định ngày buồn" , em nhớ đến thời gian phung phí của mình, em nhớ đến những lần không tôn trọng sức k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mr Kevin</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm ( anh 5) - cái tên thân thương em thường hay note trong những take note của em -anh 5 cho dễ nhớ, dễ đọc theo tông giọng miền Tây của em sử dụng. </p><p>Thật tình em cũng hem nhớ em nghe những Audio của anh 5 là từ thời gian nào, nhưng em nhớ em nghe nhiều ở giai đoạn Covid 19, lúc này em cảm nhận sâu sắc về chia sẻ &quot; Ngày vui quyết định ngày buồn&quot; , em nhớ đến thời gian phung phí của mình, em nhớ đến những lần không tôn trọng sức khỏe của mình, và thật sự có giai đoạn em hem còn đủ tiền để tiêu xài trong dịp 30/4-1/5 của một năm nào em cũng không nhớ rõ nữa, lúc đó những câu hỏi trong đầu luôn hiện ra, tại sao? tại sao thế này? tại sao thế kia đủ thứ trên đời, tự trách bản thân sao mà tệ quá, không có nổi ít tiền để mà chi trả cho những thứ bình thường cho những dịp quay quần bên gia đình bạn bè như thế này.. và rồi câu Ngày vui quyết định ngày buồn hiện ra trong đầu em, em giải thích được, em cảm nghiệm sấu sắc được cảm giác thiếu thốn lúc này. </p><p><br/></p><p>Em cũng tự hứa với bản thân em tiết kiệm tích lũy từng ít mỗi ngày, thế là em đặt cho mình mục tiêu tiết kiệm mỗi tháng 10-20% tiền lương mỗi tháng, túc tắc đến nay số tiền cũng đủ cho em trang trải ít nhất 6 tháng nếu không đi làm, em rất thích từ túc tắc này, thân thuộc mà dễ nhớ, nó như một quá trình trưởng thành và phát triển vậy, mỗi ngày tiến lên một tí ( quỹ này là quỹ khẩn cấp dự phòng).</p><p><br/></p><p>Kế tiếp em bắt đầu để dành thêm một quỹ nữa, em học từ một tác giả podcast về tài chính, anh hay gọi là quỹ rainy day ( quỹ dành mua những thứ mình muốn nâng cấp trải nghiệm như laptop, hay sửa chữa một thứ gì mình cần, hay đi du lịch...) và em đang fill vào quỹ này để tiếp tục con đường đi đến tự do hơn về tài chính mà mình đang theo đuổi, bên cạnh em cũng trích tiền lương của mình 10% để đầu tư vào chứng chỉ quỹ ( Quỹ Dragon Capital) và em đang theo nó như một kế hoạch dài hạn cho tương lai sau này ( em cũng theo đuổi được tầm 6 tháng).</p><p><br/></p><p>Hiện tại cuộc sống của em dần bớt phụ thuộc vào tiền như lúc trước, thoải mái hơn nhiều về cuộc sống của mình hiện tại. Em đang trong quá trình đầu tư thêm nhiều hơn nâng cấp bản thân, em cũng học Tiếng Anh cũng được hơn 1 năm để nâng level của mình ( vì công việc của em có khi làm với nhà cung cấp nước ngoài) mặc dù cũng có khi lười học, xong em lại nhớ đến lời nhắc của anh 5 &quot; Biết nhìn lên là điều tối thiểu&quot;  em nhớ mại mại như vậy nên cứ nếu có trì hoãn một hai ngày, thì em cũng nhắc bản thân và quay lại học tiếp tục không bỏ cuộc.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết chủ yếu là chia sẻ những cảm nhận của em trên con đường đã và đang hoàn thiện chính mình, những chia sẻ của anh 5 luôn đau đáu trong em, &quot; Đừng là nạn nhân của số phận, Cuộc đời nói chuyện bằng kết quả, Thời gian rảnh sinh ra số phận&quot;...có kết quả rồi mọi thứ xung quanh tự nhiên ồn ào (em nhớ thời hồi tâm sự kinh doanh ạ).</p><p><br/></p><p>Cảm ơn anh 5, có dịp em lại xin phép được chia sẻ tiếp câu chuyện của em với anh 5 và mọi người về những trải nghiệm thật có ở những lần sau ạ.</p><p>Cảm ơn và trân trọng, </p><p>Kevin</p><p> ( em chọn tên này là do tên thật của em cũng bắt đầu từ chữ K, và nếu có giao thiệp với người nước ngoài, Họ cũng dễ xưng hô hơn với em).</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mr Kevin</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm ( anh 5) - cái tên thân thương em thường hay note trong những take note của em -anh 5 cho dễ nhớ, dễ đọc theo tông giọng miền Tây của em sử dụng. </p><p>Thật tình em cũng hem nhớ em nghe những Audio của anh 5 là từ thời gian nào, nhưng em nhớ em nghe nhiều ở giai đoạn Covid 19, lúc này em cảm nhận sâu sắc về chia sẻ &quot; Ngày vui quyết định ngày buồn&quot; , em nhớ đến thời gian phung phí của mình, em nhớ đến những lần không tôn trọng sức khỏe của mình, và thật sự có giai đoạn em hem còn đủ tiền để tiêu xài trong dịp 30/4-1/5 của một năm nào em cũng không nhớ rõ nữa, lúc đó những câu hỏi trong đầu luôn hiện ra, tại sao? tại sao thế này? tại sao thế kia đủ thứ trên đời, tự trách bản thân sao mà tệ quá, không có nổi ít tiền để mà chi trả cho những thứ bình thường cho những dịp quay quần bên gia đình bạn bè như thế này.. và rồi câu Ngày vui quyết định ngày buồn hiện ra trong đầu em, em giải thích được, em cảm nghiệm sấu sắc được cảm giác thiếu thốn lúc này. </p><p><br/></p><p>Em cũng tự hứa với bản thân em tiết kiệm tích lũy từng ít mỗi ngày, thế là em đặt cho mình mục tiêu tiết kiệm mỗi tháng 10-20% tiền lương mỗi tháng, túc tắc đến nay số tiền cũng đủ cho em trang trải ít nhất 6 tháng nếu không đi làm, em rất thích từ túc tắc này, thân thuộc mà dễ nhớ, nó như một quá trình trưởng thành và phát triển vậy, mỗi ngày tiến lên một tí ( quỹ này là quỹ khẩn cấp dự phòng).</p><p><br/></p><p>Kế tiếp em bắt đầu để dành thêm một quỹ nữa, em học từ một tác giả podcast về tài chính, anh hay gọi là quỹ rainy day ( quỹ dành mua những thứ mình muốn nâng cấp trải nghiệm như laptop, hay sửa chữa một thứ gì mình cần, hay đi du lịch...) và em đang fill vào quỹ này để tiếp tục con đường đi đến tự do hơn về tài chính mà mình đang theo đuổi, bên cạnh em cũng trích tiền lương của mình 10% để đầu tư vào chứng chỉ quỹ ( Quỹ Dragon Capital) và em đang theo nó như một kế hoạch dài hạn cho tương lai sau này ( em cũng theo đuổi được tầm 6 tháng).</p><p><br/></p><p>Hiện tại cuộc sống của em dần bớt phụ thuộc vào tiền như lúc trước, thoải mái hơn nhiều về cuộc sống của mình hiện tại. Em đang trong quá trình đầu tư thêm nhiều hơn nâng cấp bản thân, em cũng học Tiếng Anh cũng được hơn 1 năm để nâng level của mình ( vì công việc của em có khi làm với nhà cung cấp nước ngoài) mặc dù cũng có khi lười học, xong em lại nhớ đến lời nhắc của anh 5 &quot; Biết nhìn lên là điều tối thiểu&quot;  em nhớ mại mại như vậy nên cứ nếu có trì hoãn một hai ngày, thì em cũng nhắc bản thân và quay lại học tiếp tục không bỏ cuộc.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết chủ yếu là chia sẻ những cảm nhận của em trên con đường đã và đang hoàn thiện chính mình, những chia sẻ của anh 5 luôn đau đáu trong em, &quot; Đừng là nạn nhân của số phận, Cuộc đời nói chuyện bằng kết quả, Thời gian rảnh sinh ra số phận&quot;...có kết quả rồi mọi thứ xung quanh tự nhiên ồn ào (em nhớ thời hồi tâm sự kinh doanh ạ).</p><p><br/></p><p>Cảm ơn anh 5, có dịp em lại xin phép được chia sẻ tiếp câu chuyện của em với anh 5 và mọi người về những trải nghiệm thật có ở những lần sau ạ.</p><p>Cảm ơn và trân trọng, </p><p>Kevin</p><p> ( em chọn tên này là do tên thật của em cũng bắt đầu từ chữ K, và nếu có giao thiệp với người nước ngoài, Họ cũng dễ xưng hô hơn với em).</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18189372-14-11-2025.mp3" length="10843153" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18189372</guid>
    <pubDate>Fri, 14 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>902</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-11-2025</itunes:title>
    <title>13-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Min   Em xin chào thầy Năm và mọi người !    Em xin chia sẻ hoàn cảnh của em một xíu. Chồng em hiện đang làm việc tại nước ngoài. Sau khi cưới nhau, em sang nước ngoài sống với chồng, đến khi có thai thì em về nhà mẹ ở VN để dưỡng thai và sinh em bé. Đợi đến khi em bé cứng cáp xíu, hai mẹ con sẽ sang nước ngoài để đoàn tụ với ba. Hiện tại thì còn tầm khoảng 1 tháng nữa chồng em sẽ về đón 2 mẹ con sang.   Trong thời gian em sống với chồng ở nước ngoài trư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Min</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và mọi người ! </p><p><br/></p><p>Em xin chia sẻ hoàn cảnh của em một xíu. Chồng em hiện đang làm việc tại nước ngoài. Sau khi cưới nhau, em sang nước ngoài sống với chồng, đến khi có thai thì em về nhà mẹ ở VN để dưỡng thai và sinh em bé. Đợi đến khi em bé cứng cáp xíu, hai mẹ con sẽ sang nước ngoài để đoàn tụ với ba. Hiện tại thì còn tầm khoảng 1 tháng nữa chồng em sẽ về đón 2 mẹ con sang.</p><p><br/></p><p>Trong thời gian em sống với chồng ở nước ngoài trước đây, em đã gặp một vấn đề như sau. </p><p><br/></p><p>Chồng em có một hội bạn thân 4 người (2 cặp vợ chồng), vừa là bạn học cũ, hiện nay là đồng nghiệp chung công ty, trong đó có 2 người còn là đồng hương với chồng em. Nên bọn họ rất thân, rất gắn bó. Mọi người thường xuyên tụ tập ăn uống rất vui vẻ, nói chuyện tán gẫu hàng tiếng đồng hồ vẫn không hết chuyện. Vì những mối liên kết chặt chẽ đó khiến họ có rất nhiều chủ để chung để nói, đặc biệt là những câu chuyện ở chỗ làm. </p><p><br/></p><p>Chỉ có em là lạc lõng trong những buổi tụ tập ấy. Em chẳng khác gì giọt dầu rơi vào cốc nước, có khuấy thế nào cũng không thể tan vào được. </p><p>Nhưng em xin đính chính là mọi người đều rất nice, vẫn luôn hỏi han em, tạo điều kiện để em đc nói đc hoà nhập. Nhưng lòng vòng một lúc, mọi người lại quay về chủ đề chung của nhau, và em lại đành yên lặng ngồi đó và nghe thôi. Em đâu thể tham gia vào một câu chuyện mà mình chẳng biết gì. </p><p><br/></p><p>Sau đó vài lần em có cố gắng nói với chồng những suy nghĩ, cảm xúc của em. Và em đề xuất là em sẽ hạn chế tối đa việc tham gia những cuộc tụ họp. Em ở nhà một mình khi chồng đi chơi vẫn không sao, vì em cũng có thú vui riêng, sẽ không buồn chán khi ở nhà. Nhưng chồng em thì lại hay nghĩ theo hướng khác. Khi thì nghĩ là em giận dỗi cái gì mà nói lẫy. Khi thì nghĩ em ghét ai trong nhóm bạn. </p><p>Nói chung là chồng em không hoàn toàn hiểu hết được ý của em, dù em đã nói rất thẳng thắng. Có lẽ đây là hậu quả của việc ai cũng nghĩ phụ nữ nói có là không, nói một đằng phải hiểu một nẻo. </p><p><br/></p><p>Chồng em lại muốn em đi cùng vì nếu em ko xuất hiện mọi người lại cảm thấy em ko hoà đồng, chồng em mang tiếng có cô vợ khó khăn, hay đại loại vậy. </p><p><br/></p><p>Nếu em không đi chồng em cũng không đi luôn, vì không muốn làm khó chồng hay kiểu căng đến cùng &quot;là có thế nào em cũng không đi&quot;, nên em cũng đành đi theo vậy.</p><p><br/></p><p>Dần dà em thấy sợ và chán nản những cuộc tụ tập như vậy. Nhưng chồng em dường như vẫn không nhận ra tâm tư, sắc thái của em trong những lúc đó.</p><p>Giờ em lại sắp phải sang đó với chồng, em không biết phải đối mặt sao với tình huống này nữa.</p><p><br/></p><p>Em xin thêm thông tin là em với chồng đã bàn bạc trước là em sẽ ở nhà lo việc nhà và chăm con, chồng lo tài chính. Nên em sẽ ko đi làm và cũng sẽ ko có những mối quan hệ bạn bè riêng ở nơi đó. Và em cũng hoàn toàn ok với việc đó, em có thú vui riêng khi rảnh nên cũng ko có nhu cầu phải có thêm bạn. Tuy nhiên chồng em lại thấy như vậy là buồn chán nên đi đâu cũng muốn kè kè đưa em theo là vậy. </p><p><br/></p><p>Em mong thầy và mọi người sẽ cho em lời khuyên. Em xin cảm ơn ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Min</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và mọi người ! </p><p><br/></p><p>Em xin chia sẻ hoàn cảnh của em một xíu. Chồng em hiện đang làm việc tại nước ngoài. Sau khi cưới nhau, em sang nước ngoài sống với chồng, đến khi có thai thì em về nhà mẹ ở VN để dưỡng thai và sinh em bé. Đợi đến khi em bé cứng cáp xíu, hai mẹ con sẽ sang nước ngoài để đoàn tụ với ba. Hiện tại thì còn tầm khoảng 1 tháng nữa chồng em sẽ về đón 2 mẹ con sang.</p><p><br/></p><p>Trong thời gian em sống với chồng ở nước ngoài trước đây, em đã gặp một vấn đề như sau. </p><p><br/></p><p>Chồng em có một hội bạn thân 4 người (2 cặp vợ chồng), vừa là bạn học cũ, hiện nay là đồng nghiệp chung công ty, trong đó có 2 người còn là đồng hương với chồng em. Nên bọn họ rất thân, rất gắn bó. Mọi người thường xuyên tụ tập ăn uống rất vui vẻ, nói chuyện tán gẫu hàng tiếng đồng hồ vẫn không hết chuyện. Vì những mối liên kết chặt chẽ đó khiến họ có rất nhiều chủ để chung để nói, đặc biệt là những câu chuyện ở chỗ làm. </p><p><br/></p><p>Chỉ có em là lạc lõng trong những buổi tụ tập ấy. Em chẳng khác gì giọt dầu rơi vào cốc nước, có khuấy thế nào cũng không thể tan vào được. </p><p>Nhưng em xin đính chính là mọi người đều rất nice, vẫn luôn hỏi han em, tạo điều kiện để em đc nói đc hoà nhập. Nhưng lòng vòng một lúc, mọi người lại quay về chủ đề chung của nhau, và em lại đành yên lặng ngồi đó và nghe thôi. Em đâu thể tham gia vào một câu chuyện mà mình chẳng biết gì. </p><p><br/></p><p>Sau đó vài lần em có cố gắng nói với chồng những suy nghĩ, cảm xúc của em. Và em đề xuất là em sẽ hạn chế tối đa việc tham gia những cuộc tụ họp. Em ở nhà một mình khi chồng đi chơi vẫn không sao, vì em cũng có thú vui riêng, sẽ không buồn chán khi ở nhà. Nhưng chồng em thì lại hay nghĩ theo hướng khác. Khi thì nghĩ là em giận dỗi cái gì mà nói lẫy. Khi thì nghĩ em ghét ai trong nhóm bạn. </p><p>Nói chung là chồng em không hoàn toàn hiểu hết được ý của em, dù em đã nói rất thẳng thắng. Có lẽ đây là hậu quả của việc ai cũng nghĩ phụ nữ nói có là không, nói một đằng phải hiểu một nẻo. </p><p><br/></p><p>Chồng em lại muốn em đi cùng vì nếu em ko xuất hiện mọi người lại cảm thấy em ko hoà đồng, chồng em mang tiếng có cô vợ khó khăn, hay đại loại vậy. </p><p><br/></p><p>Nếu em không đi chồng em cũng không đi luôn, vì không muốn làm khó chồng hay kiểu căng đến cùng &quot;là có thế nào em cũng không đi&quot;, nên em cũng đành đi theo vậy.</p><p><br/></p><p>Dần dà em thấy sợ và chán nản những cuộc tụ tập như vậy. Nhưng chồng em dường như vẫn không nhận ra tâm tư, sắc thái của em trong những lúc đó.</p><p>Giờ em lại sắp phải sang đó với chồng, em không biết phải đối mặt sao với tình huống này nữa.</p><p><br/></p><p>Em xin thêm thông tin là em với chồng đã bàn bạc trước là em sẽ ở nhà lo việc nhà và chăm con, chồng lo tài chính. Nên em sẽ ko đi làm và cũng sẽ ko có những mối quan hệ bạn bè riêng ở nơi đó. Và em cũng hoàn toàn ok với việc đó, em có thú vui riêng khi rảnh nên cũng ko có nhu cầu phải có thêm bạn. Tuy nhiên chồng em lại thấy như vậy là buồn chán nên đi đâu cũng muốn kè kè đưa em theo là vậy. </p><p><br/></p><p>Em mong thầy và mọi người sẽ cho em lời khuyên. Em xin cảm ơn ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18182987-13-11-2025.mp3" length="14731114" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18182987</guid>
    <pubDate>Thu, 13 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1226</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-11-2025</itunes:title>
    <title>12-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   nhox ut   Chào anh, em là một khán giả của tâm sự buồn vui lâu năm nhưng nay mới dám gửi tâm sự của mình. Em là một con trai út trong nhà, cuộc sống vô lo vô nghĩ gần 10 năm sau học hết cấp ba, em không thích kinh tế tài chính nên cũng không quan tâm lắm về tiền bạc, tiền làm ra đưa mẹ sau đó mới chuyển sang gửi tiết kiệm để dành tiền cưới vợ. Nhưng rồi tình yêu trắc trở, em tình cờ nghe tâm sự kinh doanh (cái tên không thích lắm, nhưng giọng nói làm em ấn t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   nhox ut</b></p><p><br/></p><p>Chào anh, em là một khán giả của tâm sự buồn vui lâu năm nhưng nay mới dám gửi tâm sự của mình.</p><p>Em là một con trai út trong nhà, cuộc sống vô lo vô nghĩ gần 10 năm sau học hết cấp ba, em không thích kinh tế tài chính nên cũng không quan tâm lắm về tiền bạc, tiền làm ra đưa mẹ sau đó mới chuyển sang gửi tiết kiệm để dành tiền cưới vợ. Nhưng rồi tình yêu trắc trở, em tình cờ nghe tâm sự kinh doanh (cái tên không thích lắm, nhưng giọng nói làm em ấn tượng). Rồi bạn bè rủ học đầu tư, đang chán cũng tập tành rồi thua lỗ, rồi mới học hành và tìm đến web 5 ngày. Em không áp dụng được nhiều, nhưng cũng có chút ít kiến thức đầu tư và bảo vệ tài sản. </p><p><br/></p><p>Nhưng rồi mọi việc bất ngờ ập xuống gia đình em, mẹ bệnh (có nguy cơ đột tử) ba mắc nan y phải phẫu thuật xong tái phát. Em làm trong ngành nhưng thật sự chỉ biết nương tựa vào tâm linh cầu phúc cho ba mẹ. Và kinh tế bây giờ cũng là vấn đề, em đang dùng những khoảng tiền dự phòng của mình, nếu hết sẽ tới tiền tiết kiệm và tiền đầu tư...Chán việc, sếp chửi cũng không dám nghĩ vì cần ổn định kinh tế...</p><p>Sau đó Bs báo bệnh ba khả năng có yếu tố gia đình, anh trai và em đều có yếu tố nguy cơ; em không dám đi kiểm tra. Em đang cố gắng mạnh mẽ lạc quan với ba mẹ, cố gắng để làm chổ dựa cho họ, nhưng em thật sự áp lực, suy sụp lắm nhưng không thể giải bày cùng ai.</p><p>Em tiếc mình đã phí nhiều thời gian trước đó quá, phải chi em dành nhiều thời gian cho ba mẹ, phải chi em học đầu tư sớm hơn. Nhưng nghĩ kĩ lại, giờ có it tiền để xoay, chứ chưa phải bán nhà cửa, vay nợ (chưa thôi). </p><p>Dù em chưa biết mình có vượt qua biến cố này không, em cũng thật lòng biết ơn anh đã cho em bài học w5n và đã nghe em chia sẻ trên tsbv. </p><p>Trân trọng</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   nhox ut</b></p><p><br/></p><p>Chào anh, em là một khán giả của tâm sự buồn vui lâu năm nhưng nay mới dám gửi tâm sự của mình.</p><p>Em là một con trai út trong nhà, cuộc sống vô lo vô nghĩ gần 10 năm sau học hết cấp ba, em không thích kinh tế tài chính nên cũng không quan tâm lắm về tiền bạc, tiền làm ra đưa mẹ sau đó mới chuyển sang gửi tiết kiệm để dành tiền cưới vợ. Nhưng rồi tình yêu trắc trở, em tình cờ nghe tâm sự kinh doanh (cái tên không thích lắm, nhưng giọng nói làm em ấn tượng). Rồi bạn bè rủ học đầu tư, đang chán cũng tập tành rồi thua lỗ, rồi mới học hành và tìm đến web 5 ngày. Em không áp dụng được nhiều, nhưng cũng có chút ít kiến thức đầu tư và bảo vệ tài sản. </p><p><br/></p><p>Nhưng rồi mọi việc bất ngờ ập xuống gia đình em, mẹ bệnh (có nguy cơ đột tử) ba mắc nan y phải phẫu thuật xong tái phát. Em làm trong ngành nhưng thật sự chỉ biết nương tựa vào tâm linh cầu phúc cho ba mẹ. Và kinh tế bây giờ cũng là vấn đề, em đang dùng những khoảng tiền dự phòng của mình, nếu hết sẽ tới tiền tiết kiệm và tiền đầu tư...Chán việc, sếp chửi cũng không dám nghĩ vì cần ổn định kinh tế...</p><p>Sau đó Bs báo bệnh ba khả năng có yếu tố gia đình, anh trai và em đều có yếu tố nguy cơ; em không dám đi kiểm tra. Em đang cố gắng mạnh mẽ lạc quan với ba mẹ, cố gắng để làm chổ dựa cho họ, nhưng em thật sự áp lực, suy sụp lắm nhưng không thể giải bày cùng ai.</p><p>Em tiếc mình đã phí nhiều thời gian trước đó quá, phải chi em dành nhiều thời gian cho ba mẹ, phải chi em học đầu tư sớm hơn. Nhưng nghĩ kĩ lại, giờ có it tiền để xoay, chứ chưa phải bán nhà cửa, vay nợ (chưa thôi). </p><p>Dù em chưa biết mình có vượt qua biến cố này không, em cũng thật lòng biết ơn anh đã cho em bài học w5n và đã nghe em chia sẻ trên tsbv. </p><p>Trân trọng</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18176594-12-11-2025.mp3" length="7457997" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18176594</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>620</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-11-2025</itunes:title>
    <title>11-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mr. D  (Bài này lại là một bài tâm sự rất dài, em hi vọng thầy có thời gian ạ, với lại em có thể đợi nếu có những bài khác của những người cần sự giúp đỡ của thầy hơn) Kính chào thầy, trời ơi nhanh quá thầy ơi, mới đó đã gần 1 năm rồi. Mãi tới hôm nay 19/10/2025 em mới có thời gian rảnh để viết cho thầy, cũng như là nghĩ về 1 năm qua. Trước tiên, em hy vọng thầy vẫn khoẻ (qua những bài tkcx và tsbv năm rồi thì may quá thầy vẫn còn nhiều sức khoẻ cảm xúc cho hai chư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12wGLYAu_v7za2w43MyrgCJz_ETbDImDnzR4eNGH5bGA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Mr. D</b></a></p><p><br/>(Bài này lại là một bài tâm sự rất dài, em hi vọng thầy có thời gian ạ, với lại em có thể đợi nếu có những bài khác của những người cần sự giúp đỡ của thầy hơn)</p><p>Kính chào thầy,</p><p>trời ơi nhanh quá thầy ơi, mới đó đã gần 1 năm rồi. Mãi tới hôm nay 19/10/2025 em mới có thời gian rảnh để viết cho thầy, cũng như là nghĩ về 1 năm qua. Trước tiên, em hy vọng thầy vẫn khoẻ (qua những bài tkcx và tsbv năm rồi thì may quá thầy vẫn còn nhiều sức khoẻ cảm xúc cho hai chương trình ý nghĩa này). Em cảm ơn thầy vì thầy vẫn dành tâm huyết cho hai chương trình, cũng như thời gian cho hai bài gửi trước của em.</p><p><br/></p><p>Về phần mình, đáng ra bây giờ em đang viết trong tâm trạng vui, nhưng em thấy cũng trầm lắng một cách lạ. Em xin kể lại cả (hơn) 1 năm qua để cho nó có mạch câu chuyện ạ. Em viết bài tâm sự lần đầu vào 22/7/2024, lúc đó em mới đang kì 2 đại học, sau đó là vào 15/11/2024, lúc em đang học kì thứ 3. Em nhớ lúc em viết bài đó em vui lắm tại vì em vừa xin được thực tập và điểm trung bình năm đầu của em được xếp loại xuất sắc. Nhưng mà đoạn ngay sau đó nó thay đổi hẳn thầy ơi: cái đợt tìm thực tập nó làm em stressed kinh khủng, ngay sau khi tìm được job em bị đau đầu 2 tuần liền, ngày nào em cũng bị đau đầu. Và sau cơn đau đầu thì vào mùa lạnh của Đức và em bị sốt với cảm mạo cả 1 tháng nữa. </p><p><br/></p><p>Em còn nhớ ngày 12/12/2024 là em vừa nằm trên giường vừa nghe bài phản hồi của thầy với bài tâm sự đầu tiên của em. Những ngày đau ốm đó nó buồn và nó làm em lo lắng khủng khiếp vì lịch của em là em bắt đầu đi làm vào tháng 1/2025, cũng như em sẽ về Việt Nam trong cả tháng 4/2025 và trong cả tháng 2 lẫn tháng 3 em phải thi trên trường. Nghĩa là trong những ngày nằm bệnh em nghĩ về 3 tháng đầu năm vừa đi làm vừa ôn thi vừa phải làm bù cho tháng 4 (và công việc thì chưa làm nên em cũng chưa biết có làm được không). Em không biết phải diễn tả như nào những mà nó nhiều cái lo lắm thầy, và cái lo trên hết là nếu em bị bệnh một đợt nữa như đau đầu cả nửa tháng thì em không xoay nổi. </p><p><br/></p><p>Nhưng mà cũng có cái hên là đợt đó tkcx có một bài là “những ngày đen tối rồi cũng qua, nếu bạn sống đến ngày mai”. Trời ơi những ngày đó em sống đúng theo vậy luôn thầy ơi, em chỉ ráng mỗi ngày học nhiều nhất có thể, tập thể dục và dặn mình đừng lo lắng để không bị stress. Em còn không dám đặt mục tiêu là phải được bao nhiêu điểm hay phải đạt được cái gì. Lúc đó em còn phải từ bỏ việc tập tạ và thay vào đó là mấy bài tập thở hay mấy bài tập để lưu thông khí huyết cho đỡ đau đầu nữa. Nhưng mà may sao cứ vậy mà em lê lết qua được 3 tháng khủng khiếp đó để kết thúc học kì thứ 3 và về Việt Nam. Lúc qua được rồi thì em thấy vui thầy ạ, vì kiểu trước đó em không thể tưởng tượng mình sẽ vượt qua bằng cách nào và lúc nào em cũng sợ cơ thể mình sập như năm ngoái, mà may sao cả 3 tháng đó em chỉ đau đầu một vài bữa thôi. </p><p>Chắc tháng 4 về Việt Nam là tháng vui nhất trong năm của em, nói chung là vui lắm thầy ơi, tại sau 1 năm rưỡi vất vả em mới được về lại. Nhưng mà sau đó nó lại buồn, căn bản là tại tính em tham vọng: cứ sau mỗi kì em sẽ đặt mục tiêu cao hơn, năm đầu thì điểm xuất sắc, kì 3 thì điểm xuất sắc và tìm được thực tập. Và khi hết kì 3, lúc ở Việt Nam, khi mà em đang hưởng thụ thành quả của mình thì em lại quên mất những ngày vất vả của những tháng trước và em lại đặt mục tiêu cao hơn cho kì tiếp theo khi em quay lại Đức. </p><p><br/></p><p>Mục tiêu của em là vẫn giữ điểm số như cũ, chất lượng đi làm và em còn dự định học dư tín chỉ để sang năm em học ít lại và khi hợp đồng đáo hạn vào cuối năm em sẽ xin gia hạn để làm nhiều thời gian trong một tháng hơn. (Hợp đồng hiện tại của em hạn 1 năm và mỗi tháng em làm 50 tiếng ạ). Và vì cái mục tiêu này nên nó lại làm những </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12wGLYAu_v7za2w43MyrgCJz_ETbDImDnzR4eNGH5bGA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Mr. D</b></a></p><p><br/>(Bài này lại là một bài tâm sự rất dài, em hi vọng thầy có thời gian ạ, với lại em có thể đợi nếu có những bài khác của những người cần sự giúp đỡ của thầy hơn)</p><p>Kính chào thầy,</p><p>trời ơi nhanh quá thầy ơi, mới đó đã gần 1 năm rồi. Mãi tới hôm nay 19/10/2025 em mới có thời gian rảnh để viết cho thầy, cũng như là nghĩ về 1 năm qua. Trước tiên, em hy vọng thầy vẫn khoẻ (qua những bài tkcx và tsbv năm rồi thì may quá thầy vẫn còn nhiều sức khoẻ cảm xúc cho hai chương trình ý nghĩa này). Em cảm ơn thầy vì thầy vẫn dành tâm huyết cho hai chương trình, cũng như thời gian cho hai bài gửi trước của em.</p><p><br/></p><p>Về phần mình, đáng ra bây giờ em đang viết trong tâm trạng vui, nhưng em thấy cũng trầm lắng một cách lạ. Em xin kể lại cả (hơn) 1 năm qua để cho nó có mạch câu chuyện ạ. Em viết bài tâm sự lần đầu vào 22/7/2024, lúc đó em mới đang kì 2 đại học, sau đó là vào 15/11/2024, lúc em đang học kì thứ 3. Em nhớ lúc em viết bài đó em vui lắm tại vì em vừa xin được thực tập và điểm trung bình năm đầu của em được xếp loại xuất sắc. Nhưng mà đoạn ngay sau đó nó thay đổi hẳn thầy ơi: cái đợt tìm thực tập nó làm em stressed kinh khủng, ngay sau khi tìm được job em bị đau đầu 2 tuần liền, ngày nào em cũng bị đau đầu. Và sau cơn đau đầu thì vào mùa lạnh của Đức và em bị sốt với cảm mạo cả 1 tháng nữa. </p><p><br/></p><p>Em còn nhớ ngày 12/12/2024 là em vừa nằm trên giường vừa nghe bài phản hồi của thầy với bài tâm sự đầu tiên của em. Những ngày đau ốm đó nó buồn và nó làm em lo lắng khủng khiếp vì lịch của em là em bắt đầu đi làm vào tháng 1/2025, cũng như em sẽ về Việt Nam trong cả tháng 4/2025 và trong cả tháng 2 lẫn tháng 3 em phải thi trên trường. Nghĩa là trong những ngày nằm bệnh em nghĩ về 3 tháng đầu năm vừa đi làm vừa ôn thi vừa phải làm bù cho tháng 4 (và công việc thì chưa làm nên em cũng chưa biết có làm được không). Em không biết phải diễn tả như nào những mà nó nhiều cái lo lắm thầy, và cái lo trên hết là nếu em bị bệnh một đợt nữa như đau đầu cả nửa tháng thì em không xoay nổi. </p><p><br/></p><p>Nhưng mà cũng có cái hên là đợt đó tkcx có một bài là “những ngày đen tối rồi cũng qua, nếu bạn sống đến ngày mai”. Trời ơi những ngày đó em sống đúng theo vậy luôn thầy ơi, em chỉ ráng mỗi ngày học nhiều nhất có thể, tập thể dục và dặn mình đừng lo lắng để không bị stress. Em còn không dám đặt mục tiêu là phải được bao nhiêu điểm hay phải đạt được cái gì. Lúc đó em còn phải từ bỏ việc tập tạ và thay vào đó là mấy bài tập thở hay mấy bài tập để lưu thông khí huyết cho đỡ đau đầu nữa. Nhưng mà may sao cứ vậy mà em lê lết qua được 3 tháng khủng khiếp đó để kết thúc học kì thứ 3 và về Việt Nam. Lúc qua được rồi thì em thấy vui thầy ạ, vì kiểu trước đó em không thể tưởng tượng mình sẽ vượt qua bằng cách nào và lúc nào em cũng sợ cơ thể mình sập như năm ngoái, mà may sao cả 3 tháng đó em chỉ đau đầu một vài bữa thôi. </p><p>Chắc tháng 4 về Việt Nam là tháng vui nhất trong năm của em, nói chung là vui lắm thầy ơi, tại sau 1 năm rưỡi vất vả em mới được về lại. Nhưng mà sau đó nó lại buồn, căn bản là tại tính em tham vọng: cứ sau mỗi kì em sẽ đặt mục tiêu cao hơn, năm đầu thì điểm xuất sắc, kì 3 thì điểm xuất sắc và tìm được thực tập. Và khi hết kì 3, lúc ở Việt Nam, khi mà em đang hưởng thụ thành quả của mình thì em lại quên mất những ngày vất vả của những tháng trước và em lại đặt mục tiêu cao hơn cho kì tiếp theo khi em quay lại Đức. </p><p><br/></p><p>Mục tiêu của em là vẫn giữ điểm số như cũ, chất lượng đi làm và em còn dự định học dư tín chỉ để sang năm em học ít lại và khi hợp đồng đáo hạn vào cuối năm em sẽ xin gia hạn để làm nhiều thời gian trong một tháng hơn. (Hợp đồng hiện tại của em hạn 1 năm và mỗi tháng em làm 50 tiếng ạ). Và vì cái mục tiêu này nên nó lại làm những </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18169762-11-11-2025.mp3" length="11532472" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18169762</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>959</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-11-2025</itunes:title>
    <title>10-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Người em mệt mỏi    Dạ con chào chú, nhưng mà cho con xin phép trong phần tâm sự này gọi là anh em cho giống tri kỉ hơn.   Bài tâm sự này không phải là câu chuyện của em, mà là của chị em- người cho gia đình em đặc biệt là ba mẹ em rất buồn. Em mới bắt đầu nghe Web5ngay được gần 1 năm, mà đôi lúc em không biết tình huống này em và ba mẹ nên làm thế nào.   Chuyện là chị em năm nay 23 tuổi, đã tốt nghiệp, đang thất nghiệp. Vấn đề đầu tiên, lúc nào mặt chị em cũng "ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Người em mệt mỏi</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ con chào chú, nhưng mà cho con xin phép trong phần tâm sự này gọi là anh em cho giống tri kỉ hơn.</p><p><br/></p><p>Bài tâm sự này không phải là câu chuyện của em, mà là của chị em- người cho gia đình em đặc biệt là ba mẹ em rất buồn. Em mới bắt đầu nghe Web5ngay được gần 1 năm, mà đôi lúc em không biết tình huống này em và ba mẹ nên làm thế nào.</p><p><br/></p><p>Chuyện là chị em năm nay 23 tuổi, đã tốt nghiệp, đang thất nghiệp. Vấn đề đầu tiên, lúc nào mặt chị em cũng &quot;chàm dàm&quot; hay người ta hay nói là cái bánh bao chiều, nói năng với ba mẹ em thì yếu xìu, nhiều lúc hỏi còn không trả lời, lại còn hay cáu gắt. Ba mẹ em cũng nhiều lần nói về vấn đề này nhưng vẫn không chịu thay đổi. </p><p><br/></p><p>Cái đáng nói tiếp theo là về việc khi ba mẹ em hỏi tiếp về việc muốn học tiếp hay xin việc làm thì im bặt, kiểu như không biết hướng đi cho cuộc đời mình thế nào. Mỗi lần nói đến thì lại cọc cằn khó chịu và bỏ đi. Và chị em cứ thế, 4 năm chị em không học tiếng anh nên giờ đang ở nhà học thêm tiếng anh, nhưng khi hỏi lúc nào thi thì chị em lại như vòng lặp cũ, cứ thể không có định hướng và mục tiêu rõ ràng trong cuộc đời và rất vô định. </p><p><br/></p><p>Chị hai em là người lại còn rất ù lì và thụ động, không chịu tự sức mình cố gắng tìm mọi cách giải quyết trước, thường là đụng khó là sẽ nhờ đến ba mẹ. Đến chuyện đi thực tập cũng phải nhờ ba mẹ đi xin cho...</p><p><br/></p><p>Cuộc sống hiện tại có thể nói là gặp chị em nhăn mặt nó là điều hiển nhiên</p><p><br/></p><p>Em đã từng chia sẻ những video của kênh Web5ngay cho chị em xem về vấn đề đó nhưng &quot;có lẽ&quot; chị em phớt lờ. </p><p><br/></p><p>Có đôi lúc em thử liệt kê những vấn đề từ quá khứ của chị em :</p><p><br/></p><p>Đầu tiên là việc từ nhỏ ba mẹ em thường xuyên lựa chọn thay chị em trong việc chọn môn học chuyên, chọn trường,.. và nhiều lĩnh vực khác nên chị em đã đánh mất đi khả năng tự mày mò và tự quyết định cho cuộc đời mình.</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ ai cũng gọi chị em là ngoan răm rắp- nghĩa là lúc nào cũng nghe lời người lớn. Đôi khi em nghĩ đây cũng là 1 phần lí do tại sao chị em lại không dám biểu đạt ý kiến của mình bây giờ. </p><p><br/></p><p>Em tự hỏi là liệu chị em đang gặp tình trạng gì, và người bên ngoài như em và gia đình có thể làm gì để giúp đỡ chị hai em. </p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn sự theo dõi của tất cả mọi người! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Người em mệt mỏi</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ con chào chú, nhưng mà cho con xin phép trong phần tâm sự này gọi là anh em cho giống tri kỉ hơn.</p><p><br/></p><p>Bài tâm sự này không phải là câu chuyện của em, mà là của chị em- người cho gia đình em đặc biệt là ba mẹ em rất buồn. Em mới bắt đầu nghe Web5ngay được gần 1 năm, mà đôi lúc em không biết tình huống này em và ba mẹ nên làm thế nào.</p><p><br/></p><p>Chuyện là chị em năm nay 23 tuổi, đã tốt nghiệp, đang thất nghiệp. Vấn đề đầu tiên, lúc nào mặt chị em cũng &quot;chàm dàm&quot; hay người ta hay nói là cái bánh bao chiều, nói năng với ba mẹ em thì yếu xìu, nhiều lúc hỏi còn không trả lời, lại còn hay cáu gắt. Ba mẹ em cũng nhiều lần nói về vấn đề này nhưng vẫn không chịu thay đổi. </p><p><br/></p><p>Cái đáng nói tiếp theo là về việc khi ba mẹ em hỏi tiếp về việc muốn học tiếp hay xin việc làm thì im bặt, kiểu như không biết hướng đi cho cuộc đời mình thế nào. Mỗi lần nói đến thì lại cọc cằn khó chịu và bỏ đi. Và chị em cứ thế, 4 năm chị em không học tiếng anh nên giờ đang ở nhà học thêm tiếng anh, nhưng khi hỏi lúc nào thi thì chị em lại như vòng lặp cũ, cứ thể không có định hướng và mục tiêu rõ ràng trong cuộc đời và rất vô định. </p><p><br/></p><p>Chị hai em là người lại còn rất ù lì và thụ động, không chịu tự sức mình cố gắng tìm mọi cách giải quyết trước, thường là đụng khó là sẽ nhờ đến ba mẹ. Đến chuyện đi thực tập cũng phải nhờ ba mẹ đi xin cho...</p><p><br/></p><p>Cuộc sống hiện tại có thể nói là gặp chị em nhăn mặt nó là điều hiển nhiên</p><p><br/></p><p>Em đã từng chia sẻ những video của kênh Web5ngay cho chị em xem về vấn đề đó nhưng &quot;có lẽ&quot; chị em phớt lờ. </p><p><br/></p><p>Có đôi lúc em thử liệt kê những vấn đề từ quá khứ của chị em :</p><p><br/></p><p>Đầu tiên là việc từ nhỏ ba mẹ em thường xuyên lựa chọn thay chị em trong việc chọn môn học chuyên, chọn trường,.. và nhiều lĩnh vực khác nên chị em đã đánh mất đi khả năng tự mày mò và tự quyết định cho cuộc đời mình.</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ ai cũng gọi chị em là ngoan răm rắp- nghĩa là lúc nào cũng nghe lời người lớn. Đôi khi em nghĩ đây cũng là 1 phần lí do tại sao chị em lại không dám biểu đạt ý kiến của mình bây giờ. </p><p><br/></p><p>Em tự hỏi là liệu chị em đang gặp tình trạng gì, và người bên ngoài như em và gia đình có thể làm gì để giúp đỡ chị hai em. </p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn sự theo dõi của tất cả mọi người! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18161803-10-11-2025.mp3" length="10554448" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18161803</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>878</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-11-2025</itunes:title>
    <title>07-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Xin chào mọi người , em đang là " DU HỌC SINH HÀN QUỐC " ạ . Hôm nay em xin chia sẻ chút tâm sự và mong mọi người cho em ít lời khuyên ạ.   Dạo này em thấy mình thật sự lạc lõng. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau — em đi học, đi làm, rồi lại trở về phòng, nhưng trong lòng cứ rối bời, trống rỗng một cách khó hiểu. Em thấy mọi người xung quanh ai cũng có định hướng, có ước mơ rõ ràng, còn em thì vẫn loay hoay, chẳng biết mình đang đi đâu, hay đang cố ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người , em đang là &quot; DU HỌC SINH HÀN QUỐC &quot; ạ . Hôm nay em xin chia sẻ chút tâm sự và mong mọi người cho em ít lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Dạo này em thấy mình thật sự lạc lõng. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau — em đi học, đi làm, rồi lại trở về phòng, nhưng trong lòng cứ rối bời, trống rỗng một cách khó hiểu. Em thấy mọi người xung quanh ai cũng có định hướng, có ước mơ rõ ràng, còn em thì vẫn loay hoay, chẳng biết mình đang đi đâu, hay đang cố gắng vì điều gì. Mang mác là du học sinh nhưng bao năm nay e chỉ biết cắm đầu đii làm ( tiền này cũng chỉ đủ đóng học phí nên chẳng dư được bao nhiêu) nên học hành thì cũng chả đâu vào đâu ạ.</p><p><br/></p><p>Có những đêm em nằm suy nghĩ mãi, tự hỏi liệu con đường mình đang chọn có đúng không. Em sợ bị tụt lại phía sau, nhưng cũng sợ cứ bước tiếp mà chẳng biết đích đến là gì. Cảm giác ấy mông lung lắm — như đang đi trong màn sương dày, chỉ thấy trước mặt là một khoảng mờ mịt.</p><p><br/></p><p>Đôi khi em cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cười nói bình thường như chẳng có gì, nhưng sâu bên trong lại thấy trống rỗng, mệt mỏi vô cùng.</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em cũng muốn làm lại , tìm một ngôi trường tốt hơn , đổi một chỗ ở phù hợp hơn , cố gắng theo học một cái gì đấy mà tương lai có thể kiếm được việc nhàn hơn so với mấy việc chân tay mà e vẫn làm bây giờ . Nhưng rồi e lại sợ , sợ không đam mê để có thể học tử tế , sợ không phù hợp với nơi ở mới, sợ lãng phí thêm vài năm để theo đuổi một thứ mà em cũng kh biết rõ là em có thích hay không 😥</p><p><br/></p><p>Bài viết hơi dài mong mọi người thông cảm ạ .</p><p>Lần đầu viết e cũng hơi run nên có lỗi gì mong mn bỏ qua ạ . E cảm ơn mn đã đọc ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người , em đang là &quot; DU HỌC SINH HÀN QUỐC &quot; ạ . Hôm nay em xin chia sẻ chút tâm sự và mong mọi người cho em ít lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Dạo này em thấy mình thật sự lạc lõng. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau — em đi học, đi làm, rồi lại trở về phòng, nhưng trong lòng cứ rối bời, trống rỗng một cách khó hiểu. Em thấy mọi người xung quanh ai cũng có định hướng, có ước mơ rõ ràng, còn em thì vẫn loay hoay, chẳng biết mình đang đi đâu, hay đang cố gắng vì điều gì. Mang mác là du học sinh nhưng bao năm nay e chỉ biết cắm đầu đii làm ( tiền này cũng chỉ đủ đóng học phí nên chẳng dư được bao nhiêu) nên học hành thì cũng chả đâu vào đâu ạ.</p><p><br/></p><p>Có những đêm em nằm suy nghĩ mãi, tự hỏi liệu con đường mình đang chọn có đúng không. Em sợ bị tụt lại phía sau, nhưng cũng sợ cứ bước tiếp mà chẳng biết đích đến là gì. Cảm giác ấy mông lung lắm — như đang đi trong màn sương dày, chỉ thấy trước mặt là một khoảng mờ mịt.</p><p><br/></p><p>Đôi khi em cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cười nói bình thường như chẳng có gì, nhưng sâu bên trong lại thấy trống rỗng, mệt mỏi vô cùng.</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em cũng muốn làm lại , tìm một ngôi trường tốt hơn , đổi một chỗ ở phù hợp hơn , cố gắng theo học một cái gì đấy mà tương lai có thể kiếm được việc nhàn hơn so với mấy việc chân tay mà e vẫn làm bây giờ . Nhưng rồi e lại sợ , sợ không đam mê để có thể học tử tế , sợ không phù hợp với nơi ở mới, sợ lãng phí thêm vài năm để theo đuổi một thứ mà em cũng kh biết rõ là em có thích hay không 😥</p><p><br/></p><p>Bài viết hơi dài mong mọi người thông cảm ạ .</p><p>Lần đầu viết e cũng hơi run nên có lỗi gì mong mn bỏ qua ạ . E cảm ơn mn đã đọc ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18148906-07-11-2025.mp3" length="14248998" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18148906</guid>
    <pubDate>Fri, 07 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1186</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-11-2025</itunes:title>
    <title>06-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cánh cụt biết bay    Dạ con xin chào Thầy và mọi người ạ,   Con là nữ - sinh viên năm cuối ngành Sư phạm. Trước đây ở cấp 3 con rất siêng năng, chăm chỉ, nhưng từ khi lên Đại học, con dần mất đi sự kỷ luật đó. Con đi dạy, gia sư từ năm nhất đến cuối năm 3, con vừa đi học vừa đi dạy thêm để có kinh nghiệm và tự lo cho bản thân, đến gần đây mới nghỉ để tập trung học. Con rất muốn có lại sự tập trung đó nhưng qua nhiều lần luyện tập thử và cố gắng con thấy rằng ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uczoHV9l7a79hcUaa7bGvkWV3bOxCUIJKvNwbpdczyI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Cánh cụt biết bay</b></a></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Dạ con xin chào Thầy và mọi người ạ,</b></p><p><br/></p><p><b>Con là nữ - sinh viên năm cuối ngành Sư phạm. Trước đây ở cấp 3 con rất siêng năng, chăm chỉ, nhưng từ khi lên Đại học, con dần mất đi sự kỷ luật đó. Con đi dạy, gia sư từ năm nhất đến cuối năm 3, con vừa đi học vừa đi dạy thêm để có kinh nghiệm và tự lo cho bản thân, đến gần đây mới nghỉ để tập trung học. Con rất muốn có lại sự tập trung đó nhưng qua nhiều lần luyện tập thử và cố gắng con thấy rằng rất là khó vì nhiều tác động của xã hội hiện nay. </b></p><p><br/></p><p><b>Đến năm cuối thì con mới nhận ra là số điểm hiện tại chưa đạt như mình mong muốn, chỉ ở hơn mức giỏi và đang ở giữa giỏi và xuất sắc, con tính toán để đạt xuất sắc khi tốt nghiệp thì con cần đạt điểm A ở tất cả những môn còn lại của con (và điều này thật sự rất khó). Vì vậy con đã phải học cải thiện 1 số môn điểm chưa tốt, vấn đề là con biết trước được rằng những môn năm nay con học theo đúng tiến độ thì rất nặng, đặc thù của ngành con là hầu như lúc thi phải học thuộc tất cả cuốn giáo trình để thi, nhưng trước tuần thi 1 tuần hơn tụi con mới được biết nội dung ôn tập trọng tâm. Đặc thù ngành học của con đòi hỏi phải học thuộc nhiều, nhưng thời gian ôn tập ít. Con đang cố áp dụng phương pháp của Thầy để ghi nhớ lâu (trong bài Cách ghi nhớ lâu không cần nỗ lực), song vừa phải ôn Tiếng Anh để có bằng nộp trường, vừa học trên trường nên con thấy không đủ sức. Ở nhà con khó tự giác, phải ra thư viện hay quán café mới học được nhưng không lẽ cứ như vậy hoài 3-4 tháng thì rất bất tiện. Cộng thêm con học chậm, hay quên và có tiền sử đau nửa đầu nên càng thấy áp lực, tội lỗi, hoài nghi bản thân. Con tiếc vì những năm đầu không cân bằng được việc học – làm để có kết quả tốt hơn như bây giờ. </b></p><p><br/></p><p><b>Bên cạnh đó, con còn thường xuyên cảm thấy lạc lõng, trống rỗng và cô đơn, dù xung quanh không có vấn đề gì lớn. Con cũng khá thích ngành mình học nhưng lâu lâu lại không vui, không chắc mình có thật sự hạnh phúc với nó hay không. Con hay rơi vào tình trạng trống rỗng, lạc lõng cảm thấy không có ai hiểu được những vấn đề mình hiện tại (dù cũng có số ít bạn bè tâm sự nhưng con vẫn cảm thấy họ chưa hiểu con thật sự), con cảm thấy muốn cố gắng nhiều nhất nhưng mà con lại không làm được... Con tự học cũng không giỏi, con luôn cần có sự đồng hành nhưng con thấy không có ai, cảm thấy cái gì mình cũng không giỏi nhất, trong khi mỗi lúc con làm con luôn cố gắng làm tốt nhưng nó không đạt được như mong đợi thì con thấy rất thất vọng và hoài nghi bản thân, có khi bị cảm giác muốn làm nó hoàn hảo nhất nên đôi khi cũng rơi vào trạng thái lười làm.</b></p><p><br/></p><p><b>Con cũng ít nhận được sự quan tâm, thấu hiểu từ gia đình nên càng thêm chạnh lòng. Đôi khi con học được học bổng hay có 1 số giải này kia trong hoạt động của trường thì ba mẹ cũng không hề quan tâm hay động viên, con đi làm có tiền thì tiêu dùng cá nhân nhưng mỗi khi con than mệt vì vừa học vừa làm mẹ con hay bảo làm có chút thì than mệt. (Con thấy buồn khi mẹ nói như vậy thôi ạ chứ bình thường ba mẹ thì rất thương con). </b></p><p><br/></p><p><b>Trước đây con từng rơi vào trầm cảm vì tự áp lực, nên khi gặp vấn đề khó hay phải cần nhiều nỗ lực con cảm thấy rất sợ, ám ảnh và hiện tại con vẫn thấy tinh thần mình chật vật, chưa tìm được bình an, chưa thật sự hạnh phúc. Nhờ nghe Thầy mà con tìm được phần nào sự đồng cảm và nhiều động lực. Con thật sự kính trọng, nể phục Thầy và rất mong được Thầy chia sẻ, định hướng cho con để vượt qua giai đoạn này. </b></p><p><br/></p><p><b>Con biết ơn Thầy và cảm ơn mọi người đã theo dõi phần tâm sự của con ạ!</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uczoHV9l7a79hcUaa7bGvkWV3bOxCUIJKvNwbpdczyI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Cánh cụt biết bay</b></a></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Dạ con xin chào Thầy và mọi người ạ,</b></p><p><br/></p><p><b>Con là nữ - sinh viên năm cuối ngành Sư phạm. Trước đây ở cấp 3 con rất siêng năng, chăm chỉ, nhưng từ khi lên Đại học, con dần mất đi sự kỷ luật đó. Con đi dạy, gia sư từ năm nhất đến cuối năm 3, con vừa đi học vừa đi dạy thêm để có kinh nghiệm và tự lo cho bản thân, đến gần đây mới nghỉ để tập trung học. Con rất muốn có lại sự tập trung đó nhưng qua nhiều lần luyện tập thử và cố gắng con thấy rằng rất là khó vì nhiều tác động của xã hội hiện nay. </b></p><p><br/></p><p><b>Đến năm cuối thì con mới nhận ra là số điểm hiện tại chưa đạt như mình mong muốn, chỉ ở hơn mức giỏi và đang ở giữa giỏi và xuất sắc, con tính toán để đạt xuất sắc khi tốt nghiệp thì con cần đạt điểm A ở tất cả những môn còn lại của con (và điều này thật sự rất khó). Vì vậy con đã phải học cải thiện 1 số môn điểm chưa tốt, vấn đề là con biết trước được rằng những môn năm nay con học theo đúng tiến độ thì rất nặng, đặc thù của ngành con là hầu như lúc thi phải học thuộc tất cả cuốn giáo trình để thi, nhưng trước tuần thi 1 tuần hơn tụi con mới được biết nội dung ôn tập trọng tâm. Đặc thù ngành học của con đòi hỏi phải học thuộc nhiều, nhưng thời gian ôn tập ít. Con đang cố áp dụng phương pháp của Thầy để ghi nhớ lâu (trong bài Cách ghi nhớ lâu không cần nỗ lực), song vừa phải ôn Tiếng Anh để có bằng nộp trường, vừa học trên trường nên con thấy không đủ sức. Ở nhà con khó tự giác, phải ra thư viện hay quán café mới học được nhưng không lẽ cứ như vậy hoài 3-4 tháng thì rất bất tiện. Cộng thêm con học chậm, hay quên và có tiền sử đau nửa đầu nên càng thấy áp lực, tội lỗi, hoài nghi bản thân. Con tiếc vì những năm đầu không cân bằng được việc học – làm để có kết quả tốt hơn như bây giờ. </b></p><p><br/></p><p><b>Bên cạnh đó, con còn thường xuyên cảm thấy lạc lõng, trống rỗng và cô đơn, dù xung quanh không có vấn đề gì lớn. Con cũng khá thích ngành mình học nhưng lâu lâu lại không vui, không chắc mình có thật sự hạnh phúc với nó hay không. Con hay rơi vào tình trạng trống rỗng, lạc lõng cảm thấy không có ai hiểu được những vấn đề mình hiện tại (dù cũng có số ít bạn bè tâm sự nhưng con vẫn cảm thấy họ chưa hiểu con thật sự), con cảm thấy muốn cố gắng nhiều nhất nhưng mà con lại không làm được... Con tự học cũng không giỏi, con luôn cần có sự đồng hành nhưng con thấy không có ai, cảm thấy cái gì mình cũng không giỏi nhất, trong khi mỗi lúc con làm con luôn cố gắng làm tốt nhưng nó không đạt được như mong đợi thì con thấy rất thất vọng và hoài nghi bản thân, có khi bị cảm giác muốn làm nó hoàn hảo nhất nên đôi khi cũng rơi vào trạng thái lười làm.</b></p><p><br/></p><p><b>Con cũng ít nhận được sự quan tâm, thấu hiểu từ gia đình nên càng thêm chạnh lòng. Đôi khi con học được học bổng hay có 1 số giải này kia trong hoạt động của trường thì ba mẹ cũng không hề quan tâm hay động viên, con đi làm có tiền thì tiêu dùng cá nhân nhưng mỗi khi con than mệt vì vừa học vừa làm mẹ con hay bảo làm có chút thì than mệt. (Con thấy buồn khi mẹ nói như vậy thôi ạ chứ bình thường ba mẹ thì rất thương con). </b></p><p><br/></p><p><b>Trước đây con từng rơi vào trầm cảm vì tự áp lực, nên khi gặp vấn đề khó hay phải cần nhiều nỗ lực con cảm thấy rất sợ, ám ảnh và hiện tại con vẫn thấy tinh thần mình chật vật, chưa tìm được bình an, chưa thật sự hạnh phúc. Nhờ nghe Thầy mà con tìm được phần nào sự đồng cảm và nhiều động lực. Con thật sự kính trọng, nể phục Thầy và rất mong được Thầy chia sẻ, định hướng cho con để vượt qua giai đoạn này. </b></p><p><br/></p><p><b>Con biết ơn Thầy và cảm ơn mọi người đã theo dõi phần tâm sự của con ạ!</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18143053-06-11-2025.mp3" length="9919672" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18143053</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>825</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-11-2025</itunes:title>
    <title>05-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Trẻ người non dạ   Con chào thầy Năm và mọi người! Con tên Thế và năm nay con 19 tuổi ạ. Thật lòng mà nói. Con không nghĩ là hôm nay con sẽ bày tỏ câu chuyện này với thầy và mọi người, vì trước giờ con chưa gặp chuyện quá bế tắc như bây giờ. Phải chăng đây là cái giá của sự trưởng thành? Nếu như vậy thì con cũng xin chấp nhận. Nhưng ngay lúc này đây, con còn quá nhiều chuyện chưa hiểu. CON CẦN ĐƯỢC KHAI SÁNG! Hơi buồn cười vì độ tuổi này con lại bận tâm quá n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gk3CX3j80IIucuwa-EnEMGu9ipuS7kRME8nCnJjrK0g/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Trẻ người non dạ</b></a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy Năm và mọi người!</p><p>Con tên Thế và năm nay con 19 tuổi ạ.</p><p>Thật lòng mà nói. Con không nghĩ là hôm nay con sẽ bày tỏ câu chuyện này với thầy và mọi người, vì trước giờ con chưa gặp chuyện quá bế tắc như bây giờ. Phải chăng đây là cái giá của sự trưởng thành? Nếu như vậy thì con cũng xin chấp nhận. Nhưng ngay lúc này đây, con còn quá nhiều chuyện chưa hiểu. CON CẦN ĐƯỢC KHAI SÁNG!</p><p>Hơi buồn cười vì độ tuổi này con lại bận tâm quá nhiều vào chuyện yêu đương, và chuyện mà con sắp nói đây là về tình yêu.</p><p>Con có xem một video (short) của một người hay làm nội dung về phát triển bản thân mà dưới góc nhìn của con thì thấy họ nói đúng và nhiều điều con có thể học hỏi ở họ. Nội dung của video đó đại khái là “làm sao để bạn thấy được người đàn ông đó có tốt hay không” trong đó có một đoạn thế này “để nhận biết người đàn ông đó có thật sự tốt hay không, bạn đừng nhìn vào cách mà anh ấy đối xử với bạn, lễ phép với gia đình của bạn và tỏ ra dễ gần trước em trai của bạn vì, đơn giản là họ đang lấy lòng bạn thôi. Thay vào đó, bạn hãy nhìn vào cách anh ta đối xử với chính gia đình anh ta, cách mà anh ta quan tâm đến anh em ruột của anh ta, thì đó sẽ là anh ta đối xử với bạn sau này khi về chung một nhà” đại khái là như vậy.</p><p>Riêng con cũng đã từng nghĩ rất nhiều về chuyện này. Con hay tự hỏi “sau một khoảng thời gian quen nhau liệu mình có đối xử với đối phương như cách mà mình đối xử với người mẹ của mình hay không”. Nghe đến đây chắc thầy cũng gần như hiểu ra vấn đề của con rồi đúng không thầy. Đúng vậy. Tự con nhận thấy là bản thân không thật sự thương người mẹ của mình, mặc dù con rất muốn thương! Và con đang cố gắng để làm điều đó.</p><p>Lý do khiến con nhận định bản thân không quá thương mẹ mặc dù mẹ là người vất vả vì con nhất trên cuộc đời này đó là “vì mẹ đã vất vả vì con”. Nghe hơi buồn cười, nhưng con nghĩ đó là lý do thật sự đằng sau tất cả.</p><p>Từ bé con đã sống trong một gia đình mà bố con là người rất gia trưởng và bảo thủ. Nên vì vậy mà con thường bị ăn đòn và mẹ con cũng không tránh khỏi việc đó. Năm con lên sáu thì bố mẹ quyết định không còn không còn chung sống với nhau nữa và con được bố nuôi nấng. Đến năm con chuẩn bị sang lớp 4 thì con quyết định về sống chung với mẹ (chắc là do con trai thường hay mến mẹ nên con mới chọn như thế). Và rồi... mẹ một thân một mình nuôi hai đứa con ăn học, trong khi bản thân chỉ có một tiệm tạp hóa nho nhỏ ở dưới quê. Khó khăn chồng chất khó khăn, một phần vì mẹ chẳng được ai dạy như thế nào là yêu thương và một phần vì quá khứ mẹ phải trải qua nhiều sự không hay do bố con gây ra, nên vì thế mà con được nuôi lớn bởi tình yêu thương rất bản năng của một người mẹ không được học nhiều và trải qua nhiều chuyện khiến mẹ oán hận. Con dùng từ oán hận cũng không quá đâu, vì khi mẹ con nhắc về bố toàn dùng những từ ngữ diễn tả sự thù hận về những gì bố đã gây nên.</p><p><br/></p><p>Con lớn lên với tình yêu thương không trọn vẹn. Mẹ con thì lại không biết cách quản lý cảm xúc, khi gặp chuyện gì đó không thuận với mẹ thì mẹ phản ứng rất gay gắt, và vì con càng ngày càng lớn, nên có những thứ mới mẻ mà con theo đuổi, có những ước mơ mà con muốn chạm được, nhưng mẹ con không hiểu điều đó. Mẹ muốn con đi theo con đường mà mẹ đã vạch ra sẵn, mẹ không muốn con làm chuyện gì ảnh hưởng đến danh dự của mẹ ví dụ như “xăm hay nhuộm tóc chẳng hạn”. Mẹ sợ bị người khác đánh giá hay bàn tán không tốt về mình vì có đứa con không giống ai. Con thì cũng chưa xăm và chẳng bao giờ nhuộm tóc, nhưng không hẳn là tương lai cũng vậy. Con và mẹ rất bất đồng quan điểm nên con rất hay to tiếng với mẹ và nhiều lúc con lại thốt ra những lời khiến mẹ càng đau buồn. Ở công ty con rất hoạt bát với mọi, hầu như là lúc nào con c</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gk3CX3j80IIucuwa-EnEMGu9ipuS7kRME8nCnJjrK0g/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Trẻ người non dạ</b></a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy Năm và mọi người!</p><p>Con tên Thế và năm nay con 19 tuổi ạ.</p><p>Thật lòng mà nói. Con không nghĩ là hôm nay con sẽ bày tỏ câu chuyện này với thầy và mọi người, vì trước giờ con chưa gặp chuyện quá bế tắc như bây giờ. Phải chăng đây là cái giá của sự trưởng thành? Nếu như vậy thì con cũng xin chấp nhận. Nhưng ngay lúc này đây, con còn quá nhiều chuyện chưa hiểu. CON CẦN ĐƯỢC KHAI SÁNG!</p><p>Hơi buồn cười vì độ tuổi này con lại bận tâm quá nhiều vào chuyện yêu đương, và chuyện mà con sắp nói đây là về tình yêu.</p><p>Con có xem một video (short) của một người hay làm nội dung về phát triển bản thân mà dưới góc nhìn của con thì thấy họ nói đúng và nhiều điều con có thể học hỏi ở họ. Nội dung của video đó đại khái là “làm sao để bạn thấy được người đàn ông đó có tốt hay không” trong đó có một đoạn thế này “để nhận biết người đàn ông đó có thật sự tốt hay không, bạn đừng nhìn vào cách mà anh ấy đối xử với bạn, lễ phép với gia đình của bạn và tỏ ra dễ gần trước em trai của bạn vì, đơn giản là họ đang lấy lòng bạn thôi. Thay vào đó, bạn hãy nhìn vào cách anh ta đối xử với chính gia đình anh ta, cách mà anh ta quan tâm đến anh em ruột của anh ta, thì đó sẽ là anh ta đối xử với bạn sau này khi về chung một nhà” đại khái là như vậy.</p><p>Riêng con cũng đã từng nghĩ rất nhiều về chuyện này. Con hay tự hỏi “sau một khoảng thời gian quen nhau liệu mình có đối xử với đối phương như cách mà mình đối xử với người mẹ của mình hay không”. Nghe đến đây chắc thầy cũng gần như hiểu ra vấn đề của con rồi đúng không thầy. Đúng vậy. Tự con nhận thấy là bản thân không thật sự thương người mẹ của mình, mặc dù con rất muốn thương! Và con đang cố gắng để làm điều đó.</p><p>Lý do khiến con nhận định bản thân không quá thương mẹ mặc dù mẹ là người vất vả vì con nhất trên cuộc đời này đó là “vì mẹ đã vất vả vì con”. Nghe hơi buồn cười, nhưng con nghĩ đó là lý do thật sự đằng sau tất cả.</p><p>Từ bé con đã sống trong một gia đình mà bố con là người rất gia trưởng và bảo thủ. Nên vì vậy mà con thường bị ăn đòn và mẹ con cũng không tránh khỏi việc đó. Năm con lên sáu thì bố mẹ quyết định không còn không còn chung sống với nhau nữa và con được bố nuôi nấng. Đến năm con chuẩn bị sang lớp 4 thì con quyết định về sống chung với mẹ (chắc là do con trai thường hay mến mẹ nên con mới chọn như thế). Và rồi... mẹ một thân một mình nuôi hai đứa con ăn học, trong khi bản thân chỉ có một tiệm tạp hóa nho nhỏ ở dưới quê. Khó khăn chồng chất khó khăn, một phần vì mẹ chẳng được ai dạy như thế nào là yêu thương và một phần vì quá khứ mẹ phải trải qua nhiều sự không hay do bố con gây ra, nên vì thế mà con được nuôi lớn bởi tình yêu thương rất bản năng của một người mẹ không được học nhiều và trải qua nhiều chuyện khiến mẹ oán hận. Con dùng từ oán hận cũng không quá đâu, vì khi mẹ con nhắc về bố toàn dùng những từ ngữ diễn tả sự thù hận về những gì bố đã gây nên.</p><p><br/></p><p>Con lớn lên với tình yêu thương không trọn vẹn. Mẹ con thì lại không biết cách quản lý cảm xúc, khi gặp chuyện gì đó không thuận với mẹ thì mẹ phản ứng rất gay gắt, và vì con càng ngày càng lớn, nên có những thứ mới mẻ mà con theo đuổi, có những ước mơ mà con muốn chạm được, nhưng mẹ con không hiểu điều đó. Mẹ muốn con đi theo con đường mà mẹ đã vạch ra sẵn, mẹ không muốn con làm chuyện gì ảnh hưởng đến danh dự của mẹ ví dụ như “xăm hay nhuộm tóc chẳng hạn”. Mẹ sợ bị người khác đánh giá hay bàn tán không tốt về mình vì có đứa con không giống ai. Con thì cũng chưa xăm và chẳng bao giờ nhuộm tóc, nhưng không hẳn là tương lai cũng vậy. Con và mẹ rất bất đồng quan điểm nên con rất hay to tiếng với mẹ và nhiều lúc con lại thốt ra những lời khiến mẹ càng đau buồn. Ở công ty con rất hoạt bát với mọi, hầu như là lúc nào con c</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18137191-05-11-2025.mp3" length="10486738" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18137191</guid>
    <pubDate>Wed, 05 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>872</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04 -11-2025</itunes:title>
    <title>04 -11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hà thủ ô    Em chào thầy Năm và mọi người ^^   Hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe một câu chuyện yêu đương. Nhìn lại bây giờ, em thấy đó là một kiểu yêu rất chi là tào lao luôn ạ.   Em đang gõ những dòng này trong tình trạng mới bị đứt tay, băng gần hết mấy ngón, gõ mỏi tay lắm. Nhưng sáng nay tự nhiên cảm xúc dâng trào, nên rất muốn chia sẻ với thầy và mọi người.   Thật ra, em vốn không hứng thú với chuyện yêu đương. Mỗi năm em chỉ đặt cho mình một...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1mCKfz2AdJY2VZPEcHvm0vgn_1cAXXDN0n3hTXYFqmP4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hà thủ ô</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người ^^</p><p><br/></p><p>Hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe một câu chuyện yêu đương. Nhìn lại bây giờ, em thấy đó là một kiểu yêu rất chi là tào lao luôn ạ.</p><p><br/></p><p>Em đang gõ những dòng này trong tình trạng mới bị đứt tay, băng gần hết mấy ngón, gõ mỏi tay lắm. Nhưng sáng nay tự nhiên cảm xúc dâng trào, nên rất muốn chia sẻ với thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Thật ra, em vốn không hứng thú với chuyện yêu đương. Mỗi năm em chỉ đặt cho mình một mục tiêu nho nhỏ để phấn đấu, còn những việc khác thì ít để tâm. Ví dụ hồi lớp 1, nhà em nghèo lắm, việc được đi học đã là xa xỉ nên quần áo đẹp hay sách vở mới là điều không tưởng. Mục tiêu của em lúc đó chỉ là nhớ thật nhiều kiến thức, về nhà lấy than củi viết lại trên mấy viên gạch ngoài hiên. Em quyết tâm cuối kỳ phải là học sinh giỏi để được thưởng tập trắng cho năm học mới. Chính vì vậy, ai làm phiền em lúc học là em dứt khoát gạt ra, trêu đùa em là em sẽ dùng bạo lực, suốt những năm tiểu học gần như không có bạn bè.</p><p><br/></p><p>Cứ thế cho đến năm 2 đại học. Một ngày, không hiểu sao em nhớ lại giấc mơ hồi bé: Có một người đàn ông rất điển trai chở em đi trên con đường nhỏ. Từ đó trong em hình thành mẫu hình “người chồng tương lai”: Điềm đạm, nhân hậu, toát ra hào quang thanh mát, địa vị xã hội cao, quyền lực, giàu có (nói tới đây em thấy giống mấy ông vua luôn thầy ơi ^^).</p><p><br/></p><p>Lúc ấy em chưa có máy tính cá nhân, chưa có điện thoại di động, cũng chẳng xem idol hay truyền hình gì cả. Nhưng bắt đầu từ đó em chú ý đến những người khác giới: Từ lao công, thầy giáo, họa sĩ, ca sĩ, nhân viên văn phòng, sếp lớn, phóng viên… đủ cả. Nhưng chẳng ai trong số đó cho em cảm giác “chính là người ấy”. Em chỉ tập trung nhìn vào “hào quang” họ toát ra. Có người địa vị cao nhưng năng lượng rất tối, kiểu tà dâm chứ không phải vì khổ đau. Thế là em cứ tìm mãi, cho đến năm 30 tuổi vẫn… ế.</p><p><br/></p><p>Rồi một ngày, em gặp anh ấy. Không hiểu sao anh luôn xuất hiện ở những quán cà phê em hẹn bạn. Ngồi gần và dường như cố lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn em. Em để ý và ghi nhớ trong lòng. Với “thiên phú” ghi nhớ hình ảnh và chút “nhân tướng học” tích lũy nhiều năm, em nhận ra đây chính là “người cần gặp”.</p><p><br/></p><p>Trong anh có gì đó u sầu, trắc ẩn, hiền lành, nhưng hào quang lại nhạt, như bị trói buộc bởi một sai lầm trong quá khứ. Càng tìm hiểu kỹ, em càng thấy anh đúng chuẩn mẫu hình: Giàu có, độc thân, quyền lực… chỉ vướng cái chuyện hào quang năng lượng kia.</p><p><br/></p><p>Và rồi em phát hiện anh đang có mối quan hệ mập mờ với một chị hơn tuổi em. Xét mọi mặt, chị ấy đều hơn em: Ngoại hình, học vấn, tài chính, tính tình… Chị dịu dàng, dễ thương như mèo con bên anh ấy, còn em thì… hơi hổ báo Hello Kitty chút. </p><p><br/></p><p>Chị ấy cũng từng tới quán cafe em hay ngồi làm việc, quan sát em (vì em ngồi thường xuyên ở quán, khá là thân với các khách quen khác, họ cũng nhìn thấy và nói lại cho em nghe, chứ không phải em suy đoán ạ). Chị ấy cũng dùng quyền lực của mình để gây áp lực lên nhưng công ty đang thuê em làm.  Cho người tán tỉnh dụ dỗ em qua Thái, cho người dụ dỗ em trai em đánh bài online và em cũng tốn một khoản tiền không nhỏ để trả nợ và đem em trai đi điều trị về thể chất lẫn tâm lý, cũng như rất tốn thời gian và công sức để điều tra vụ việc.</p><p><br/></p><p>Có giai đoạn em stress quá nên nghỉ việc ở công ty và chuyển qua làm freelancer. Đồng thời xây dựng network cho riêng mình, đủ để combat lại khi cần.</p><p><br/></p><p>Chỉ là anh đã bảo vệ chị ấy bằng cách tấn công em, cho rằng hành vi của em là xấu, cần được dạy dỗ, cho rằng như vậy là tốt cho em.</p><p><br/></p><p>Em cũng bắt đầu đọc sách tâm cơ, học cách thảo mai, giả vờ, nạn nhân. Nhưng ph</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1mCKfz2AdJY2VZPEcHvm0vgn_1cAXXDN0n3hTXYFqmP4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hà thủ ô</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người ^^</p><p><br/></p><p>Hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe một câu chuyện yêu đương. Nhìn lại bây giờ, em thấy đó là một kiểu yêu rất chi là tào lao luôn ạ.</p><p><br/></p><p>Em đang gõ những dòng này trong tình trạng mới bị đứt tay, băng gần hết mấy ngón, gõ mỏi tay lắm. Nhưng sáng nay tự nhiên cảm xúc dâng trào, nên rất muốn chia sẻ với thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Thật ra, em vốn không hứng thú với chuyện yêu đương. Mỗi năm em chỉ đặt cho mình một mục tiêu nho nhỏ để phấn đấu, còn những việc khác thì ít để tâm. Ví dụ hồi lớp 1, nhà em nghèo lắm, việc được đi học đã là xa xỉ nên quần áo đẹp hay sách vở mới là điều không tưởng. Mục tiêu của em lúc đó chỉ là nhớ thật nhiều kiến thức, về nhà lấy than củi viết lại trên mấy viên gạch ngoài hiên. Em quyết tâm cuối kỳ phải là học sinh giỏi để được thưởng tập trắng cho năm học mới. Chính vì vậy, ai làm phiền em lúc học là em dứt khoát gạt ra, trêu đùa em là em sẽ dùng bạo lực, suốt những năm tiểu học gần như không có bạn bè.</p><p><br/></p><p>Cứ thế cho đến năm 2 đại học. Một ngày, không hiểu sao em nhớ lại giấc mơ hồi bé: Có một người đàn ông rất điển trai chở em đi trên con đường nhỏ. Từ đó trong em hình thành mẫu hình “người chồng tương lai”: Điềm đạm, nhân hậu, toát ra hào quang thanh mát, địa vị xã hội cao, quyền lực, giàu có (nói tới đây em thấy giống mấy ông vua luôn thầy ơi ^^).</p><p><br/></p><p>Lúc ấy em chưa có máy tính cá nhân, chưa có điện thoại di động, cũng chẳng xem idol hay truyền hình gì cả. Nhưng bắt đầu từ đó em chú ý đến những người khác giới: Từ lao công, thầy giáo, họa sĩ, ca sĩ, nhân viên văn phòng, sếp lớn, phóng viên… đủ cả. Nhưng chẳng ai trong số đó cho em cảm giác “chính là người ấy”. Em chỉ tập trung nhìn vào “hào quang” họ toát ra. Có người địa vị cao nhưng năng lượng rất tối, kiểu tà dâm chứ không phải vì khổ đau. Thế là em cứ tìm mãi, cho đến năm 30 tuổi vẫn… ế.</p><p><br/></p><p>Rồi một ngày, em gặp anh ấy. Không hiểu sao anh luôn xuất hiện ở những quán cà phê em hẹn bạn. Ngồi gần và dường như cố lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn em. Em để ý và ghi nhớ trong lòng. Với “thiên phú” ghi nhớ hình ảnh và chút “nhân tướng học” tích lũy nhiều năm, em nhận ra đây chính là “người cần gặp”.</p><p><br/></p><p>Trong anh có gì đó u sầu, trắc ẩn, hiền lành, nhưng hào quang lại nhạt, như bị trói buộc bởi một sai lầm trong quá khứ. Càng tìm hiểu kỹ, em càng thấy anh đúng chuẩn mẫu hình: Giàu có, độc thân, quyền lực… chỉ vướng cái chuyện hào quang năng lượng kia.</p><p><br/></p><p>Và rồi em phát hiện anh đang có mối quan hệ mập mờ với một chị hơn tuổi em. Xét mọi mặt, chị ấy đều hơn em: Ngoại hình, học vấn, tài chính, tính tình… Chị dịu dàng, dễ thương như mèo con bên anh ấy, còn em thì… hơi hổ báo Hello Kitty chút. </p><p><br/></p><p>Chị ấy cũng từng tới quán cafe em hay ngồi làm việc, quan sát em (vì em ngồi thường xuyên ở quán, khá là thân với các khách quen khác, họ cũng nhìn thấy và nói lại cho em nghe, chứ không phải em suy đoán ạ). Chị ấy cũng dùng quyền lực của mình để gây áp lực lên nhưng công ty đang thuê em làm.  Cho người tán tỉnh dụ dỗ em qua Thái, cho người dụ dỗ em trai em đánh bài online và em cũng tốn một khoản tiền không nhỏ để trả nợ và đem em trai đi điều trị về thể chất lẫn tâm lý, cũng như rất tốn thời gian và công sức để điều tra vụ việc.</p><p><br/></p><p>Có giai đoạn em stress quá nên nghỉ việc ở công ty và chuyển qua làm freelancer. Đồng thời xây dựng network cho riêng mình, đủ để combat lại khi cần.</p><p><br/></p><p>Chỉ là anh đã bảo vệ chị ấy bằng cách tấn công em, cho rằng hành vi của em là xấu, cần được dạy dỗ, cho rằng như vậy là tốt cho em.</p><p><br/></p><p>Em cũng bắt đầu đọc sách tâm cơ, học cách thảo mai, giả vờ, nạn nhân. Nhưng ph</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18130055-04-11-2025.mp3" length="13278185" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18130055</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1105</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-11-2025</itunes:title>
    <title>03-11-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Youtty Lê  Chào thầy và mọi người,   Con năm nay 21 tuổi, hiện đang thực tập tại một công ty phần mềm ở Quận 1 và có làm thêm một công việc part-time khác vào buổi tối nữa do con thực tập không lương. Con đã theo dõi kênh thầy từ khi còn học cấp 2, và có lần nghe clip thầy nói về “Tình Yêu Đích Thực”. Con thấy rất hay, và đến hôm nay, con đã trải qua mối tình đầu của mình.   Người con quen sinh năm 2007, cùng học ngành IT. Con và em gặp nhau lần đầu tại một h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Youtty Lê</b></p><p><br/>Chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Con năm nay 21 tuổi, hiện đang thực tập tại một công ty phần mềm ở Quận 1 và có làm thêm một công việc part-time khác vào buổi tối nữa do con thực tập không lương. Con đã theo dõi kênh thầy từ khi còn học cấp 2, và có lần nghe clip thầy nói về “Tình Yêu Đích Thực”. Con thấy rất hay, và đến hôm nay, con đã trải qua mối tình đầu của mình.</p><p><br/></p><p>Người con quen sinh năm 2007, cùng học ngành IT. Con và em gặp nhau lần đầu tại một hội thảo nghiên cứu khoa học mà trường con tổ chức. Lúc ấy em còn đang học lớp 12. Sau một tháng nói chuyện, tụi con chính thức quen nhau. Trong thời gian em ôn thi THPTQG, con thường về quê thăm và động viên em. Cuối cùng em cũng thi đậu và lên TP.HCM học. Con rất vui vì nghĩ rằng từ nay tụi con sẽ được gặp nhau nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Khi em vừa nhập học, con dành thời gian chở em đi làm thủ tục, mua sách vở, lo cho em những ngày đầu. Con luôn nhắc em ưu tiên việc học, kết nối thêm bạn bè, và con sẽ hỗ trợ hết sức khi em cần. Thời gian đầu mọi thứ đều ổn.</p><p><br/></p><p>Sau khi vào đại học, em tham gia nhiều hoạt động Đoàn. Tụi con dần ít trò chuyện hơn, gặp nhau chỉ vào cuối tuần. Con hiểu em cần thời gian thích nghi, nên cũng cố gắng thông cảm. Tuy nhiên, dần dần em ít nhờ con đưa đón, thay vào đó thường nói “chị em” hoặc “bạn em” chở. Con có chút lo lắng, nhưng vẫn tự nhủ không nên đa nghi.</p><p><br/></p><p>Có lần con tình cờ thấy em được một bạn nam chở đi, trong khi trước đó em nói với con là “chị” đưa. Khi con hỏi, em chỉ nói đó là bạn, rồi sau đó em về em ấy đi ăn với người con trai đấy và con phát hiện ra và con có qua bên quán ăn đó gặp em đó và bạn nam kia thì bạn nam kia cũng 19 tuổi thôi cũng trong Đoàn khoa trường, và sau khi con qua gặp nói chuyện nhẹ nhàng bình thường và sau kết thúc buổi ăn con có kêu em ở lại nói chuyện với em chút em không chịu và em đi về ktx và vừa về em chủ động nói chia tay. Con có mong muốn ngồi lại để cùng nhau giải quyết vấn đề, nhưng em kiên quyết dừng lại và cho rằng tình cảm em dành cho con không còn như trước.</p><p><br/></p><p>Một tuần qua con đã bình tĩnh lại, tập trung trở lại vào học tập và công việc. Con vẫn còn thương em nhiều, nhưng cũng tự nhìn lại bản thân: có lẽ con yêu chưa thật sự đúng cách, đôi khi hơi lo lắng và muốn kiểm soát nhiều quá.</p><p><br/></p><p>Con chia sẻ câu chuyện này với thầy và mọi người để con có thể học hỏi thêm, và con tin rằng đây cũng là một trải nghiệm giúp con trưởng thành hơn trong tình yêu và cuộc sống.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Youtty Lê</b></p><p><br/>Chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Con năm nay 21 tuổi, hiện đang thực tập tại một công ty phần mềm ở Quận 1 và có làm thêm một công việc part-time khác vào buổi tối nữa do con thực tập không lương. Con đã theo dõi kênh thầy từ khi còn học cấp 2, và có lần nghe clip thầy nói về “Tình Yêu Đích Thực”. Con thấy rất hay, và đến hôm nay, con đã trải qua mối tình đầu của mình.</p><p><br/></p><p>Người con quen sinh năm 2007, cùng học ngành IT. Con và em gặp nhau lần đầu tại một hội thảo nghiên cứu khoa học mà trường con tổ chức. Lúc ấy em còn đang học lớp 12. Sau một tháng nói chuyện, tụi con chính thức quen nhau. Trong thời gian em ôn thi THPTQG, con thường về quê thăm và động viên em. Cuối cùng em cũng thi đậu và lên TP.HCM học. Con rất vui vì nghĩ rằng từ nay tụi con sẽ được gặp nhau nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Khi em vừa nhập học, con dành thời gian chở em đi làm thủ tục, mua sách vở, lo cho em những ngày đầu. Con luôn nhắc em ưu tiên việc học, kết nối thêm bạn bè, và con sẽ hỗ trợ hết sức khi em cần. Thời gian đầu mọi thứ đều ổn.</p><p><br/></p><p>Sau khi vào đại học, em tham gia nhiều hoạt động Đoàn. Tụi con dần ít trò chuyện hơn, gặp nhau chỉ vào cuối tuần. Con hiểu em cần thời gian thích nghi, nên cũng cố gắng thông cảm. Tuy nhiên, dần dần em ít nhờ con đưa đón, thay vào đó thường nói “chị em” hoặc “bạn em” chở. Con có chút lo lắng, nhưng vẫn tự nhủ không nên đa nghi.</p><p><br/></p><p>Có lần con tình cờ thấy em được một bạn nam chở đi, trong khi trước đó em nói với con là “chị” đưa. Khi con hỏi, em chỉ nói đó là bạn, rồi sau đó em về em ấy đi ăn với người con trai đấy và con phát hiện ra và con có qua bên quán ăn đó gặp em đó và bạn nam kia thì bạn nam kia cũng 19 tuổi thôi cũng trong Đoàn khoa trường, và sau khi con qua gặp nói chuyện nhẹ nhàng bình thường và sau kết thúc buổi ăn con có kêu em ở lại nói chuyện với em chút em không chịu và em đi về ktx và vừa về em chủ động nói chia tay. Con có mong muốn ngồi lại để cùng nhau giải quyết vấn đề, nhưng em kiên quyết dừng lại và cho rằng tình cảm em dành cho con không còn như trước.</p><p><br/></p><p>Một tuần qua con đã bình tĩnh lại, tập trung trở lại vào học tập và công việc. Con vẫn còn thương em nhiều, nhưng cũng tự nhìn lại bản thân: có lẽ con yêu chưa thật sự đúng cách, đôi khi hơi lo lắng và muốn kiểm soát nhiều quá.</p><p><br/></p><p>Con chia sẻ câu chuyện này với thầy và mọi người để con có thể học hỏi thêm, và con tin rằng đây cũng là một trải nghiệm giúp con trưởng thành hơn trong tình yêu và cuộc sống.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18122772-03-11-2025.mp3" length="11101138" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18122772</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Nov 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>923</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-10-2025</itunes:title>
    <title>31-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đứa con cả   Dạ con chào thầy 5 và mọi người. Cũng lâu rồi con mới ngồi lại gửi cho thầy dòng tâm sự. Con xin phép kể ra câu chuyện của con.  Dạ con là chị cả trong gia đình đông con, trước ba mẹ vẫn khá giả để nuôi mấy chị em, nhưng từ lúc dịch covid tới nay thì nhà con dường như xuống dốc, thấy kinh tế không ổn cộng với nợ nần cũng không nhỏ nên vừa tốt nghiệp trung cấp xong con rời gia đình đi xkld ở Nhật.    Qua đó con bị bắt nạt dữ lắm, nhiều l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đứa con cả</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào thầy 5 và mọi người. Cũng lâu rồi con mới ngồi lại gửi cho thầy dòng tâm sự.</p><p>Con xin phép kể ra câu chuyện của con. </p><p>Dạ con là chị cả trong gia đình đông con, trước ba mẹ vẫn khá giả để nuôi mấy chị em, nhưng từ lúc dịch covid tới nay thì nhà con dường như xuống dốc, thấy kinh tế không ổn cộng với nợ nần cũng không nhỏ nên vừa tốt nghiệp trung cấp xong con rời gia đình đi xkld ở Nhật. </p><p><br/></p><p>Qua đó con bị bắt nạt dữ lắm, nhiều lúc muốn nghỉ quẩn nhưng vẫn cố gắng vượt qua, số tiền hằng tháng con nhận được hầu như đều gởi về nhà trả nợ, nhiều lúc chẳng còn tiền ăn mà phải mượn bạn bè bên này. Sau giờ làm con cũng cố gắng thức khuya học thêm tiếng Nhật rồi cả tiếng Trung để mai mốt về Việt Nam còn có 1 xíu vốn tri thức cho mình. </p><p><br/></p><p>Con tính là trước khi về Việt Nam 6 tháng thì sẽ không gửi tiền về mà để dành coi như số vốn ít ỏi cho mình khi về Việt Nam. Bởi vì trải nghiệm không được tốt trong 3 năm qua nên con không muốn quay lại Nhật nữa, nhưng mỗi lần con tính để dành thì mẹ lại gọi than là không có tiền xoay nợ là lúc đó con kiềm lòng không được đành phải gửi về cho mẹ trả và cứ như thế đến lúc con về Việt Nam con chẳng còn lại bao nhiêu.  </p><p><br/></p><p>Con biết rằng mẹ con chẳng tiêu xài hoang phí hay cờ bạc gì mà để nợ nần cả chỉ vì không có tiền trả gốc thì phải mượn đầu này xoay đầu kia như một vòng luẩn quẩn. Có nhiều lần con lỡ lời với mẹ vì con thấy tự xót cho mình, vì năm nay con cũng hơn 25t rồi mà đi cày bao nhiêu năm vẫn không có gì cả. </p><p><br/></p><p>Rồi mấy tháng trước con về Việt Nam, vì gần với gia đình hơn nên cái năng lượng tiêu cực cũng gần con hơn. Con cảm giác mình như đang rớt xuống đáy với cái đống nợ từ đống lãi mỗi ngày đang đẻ ra. Nên ở nhà nghỉ ngơi không được bao lâu con vào Sài Gòn kiếm việc, vào Sài Gòn phải chuyển trọ mới để con vs em gái ở cùng, nên tất cả chi phí trọ con phải lo hết, hết sạch tiền con đem từ Nhật về luôn. Đến lúc rải CV kiếm việc thì con thấy hầu như chỗ nào cũng cần bằng đại học, họ cũng chẳng cần 1 đứa đi xkld về như con, con cứ tưởng có 2 ngoại ngữ là cũng có cơ hội chút chút, nhưng thật sự không. </p><p>Áp lực tiền bạc, rồi phải lo tìm việc rồi phải phụ trả nợ cho gd mặc dù chỉ kiếm được việc lương có mấy triệu dẫn đến con stress kéo dài, sút cân, thấy đồ ăn là cứ muốn nôn, cơ thể chẳng có miếng sức sống, những sở thích lúc trước cũng như việc học con cũng bỏ bê, con khép mình lại chẳng muốn giao tiếp với ai mà nhất là với mẹ, với gia đình. Vì con cảm thấy mỗi lần tâm trạng con đang tốt lên một chút mà nghe điện thoại từ gia đình thì y như rằng năng lượng bị tiêu hao hết hoàn toàn. Đến mức con có suy nghĩ chắc mình khỏi yêu ai khỏi lập gia đình cho đỡ cực mình đỡ khổ người. </p><p>Giờ con mới nhận ra là có ngoại ngữ chưa đủ mình phải có cho mình nghiệp vụ vs cái nghề, nhưng mà sao con bị chơi vơi, lạc lỏng không biết bắt đầu từ đâu hết thầy ơi, thầy và mọi người có thể cho con lời khuyên không ạ, con cảm ơn nhiều</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đứa con cả</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào thầy 5 và mọi người. Cũng lâu rồi con mới ngồi lại gửi cho thầy dòng tâm sự.</p><p>Con xin phép kể ra câu chuyện của con. </p><p>Dạ con là chị cả trong gia đình đông con, trước ba mẹ vẫn khá giả để nuôi mấy chị em, nhưng từ lúc dịch covid tới nay thì nhà con dường như xuống dốc, thấy kinh tế không ổn cộng với nợ nần cũng không nhỏ nên vừa tốt nghiệp trung cấp xong con rời gia đình đi xkld ở Nhật. </p><p><br/></p><p>Qua đó con bị bắt nạt dữ lắm, nhiều lúc muốn nghỉ quẩn nhưng vẫn cố gắng vượt qua, số tiền hằng tháng con nhận được hầu như đều gởi về nhà trả nợ, nhiều lúc chẳng còn tiền ăn mà phải mượn bạn bè bên này. Sau giờ làm con cũng cố gắng thức khuya học thêm tiếng Nhật rồi cả tiếng Trung để mai mốt về Việt Nam còn có 1 xíu vốn tri thức cho mình. </p><p><br/></p><p>Con tính là trước khi về Việt Nam 6 tháng thì sẽ không gửi tiền về mà để dành coi như số vốn ít ỏi cho mình khi về Việt Nam. Bởi vì trải nghiệm không được tốt trong 3 năm qua nên con không muốn quay lại Nhật nữa, nhưng mỗi lần con tính để dành thì mẹ lại gọi than là không có tiền xoay nợ là lúc đó con kiềm lòng không được đành phải gửi về cho mẹ trả và cứ như thế đến lúc con về Việt Nam con chẳng còn lại bao nhiêu.  </p><p><br/></p><p>Con biết rằng mẹ con chẳng tiêu xài hoang phí hay cờ bạc gì mà để nợ nần cả chỉ vì không có tiền trả gốc thì phải mượn đầu này xoay đầu kia như một vòng luẩn quẩn. Có nhiều lần con lỡ lời với mẹ vì con thấy tự xót cho mình, vì năm nay con cũng hơn 25t rồi mà đi cày bao nhiêu năm vẫn không có gì cả. </p><p><br/></p><p>Rồi mấy tháng trước con về Việt Nam, vì gần với gia đình hơn nên cái năng lượng tiêu cực cũng gần con hơn. Con cảm giác mình như đang rớt xuống đáy với cái đống nợ từ đống lãi mỗi ngày đang đẻ ra. Nên ở nhà nghỉ ngơi không được bao lâu con vào Sài Gòn kiếm việc, vào Sài Gòn phải chuyển trọ mới để con vs em gái ở cùng, nên tất cả chi phí trọ con phải lo hết, hết sạch tiền con đem từ Nhật về luôn. Đến lúc rải CV kiếm việc thì con thấy hầu như chỗ nào cũng cần bằng đại học, họ cũng chẳng cần 1 đứa đi xkld về như con, con cứ tưởng có 2 ngoại ngữ là cũng có cơ hội chút chút, nhưng thật sự không. </p><p>Áp lực tiền bạc, rồi phải lo tìm việc rồi phải phụ trả nợ cho gd mặc dù chỉ kiếm được việc lương có mấy triệu dẫn đến con stress kéo dài, sút cân, thấy đồ ăn là cứ muốn nôn, cơ thể chẳng có miếng sức sống, những sở thích lúc trước cũng như việc học con cũng bỏ bê, con khép mình lại chẳng muốn giao tiếp với ai mà nhất là với mẹ, với gia đình. Vì con cảm thấy mỗi lần tâm trạng con đang tốt lên một chút mà nghe điện thoại từ gia đình thì y như rằng năng lượng bị tiêu hao hết hoàn toàn. Đến mức con có suy nghĩ chắc mình khỏi yêu ai khỏi lập gia đình cho đỡ cực mình đỡ khổ người. </p><p>Giờ con mới nhận ra là có ngoại ngữ chưa đủ mình phải có cho mình nghiệp vụ vs cái nghề, nhưng mà sao con bị chơi vơi, lạc lỏng không biết bắt đầu từ đâu hết thầy ơi, thầy và mọi người có thể cho con lời khuyên không ạ, con cảm ơn nhiều</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18109773-31-10-2025.mp3" length="11897977" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18109773</guid>
    <pubDate>Fri, 31 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>990</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-10-2025</itunes:title>
    <title>30-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  hắc lang   Lại là con đây, con chào mọi người ạ hihi Vậy là sắp đi qua năm 2025 rồi, thời điểm con gửi là tháng 9 năm 2025 ạ Con đã nghe thầy phản hổi về việc đừng phụ thuộc cảm xúc vào thế giới, và thầy nói đúng người sếp cũ lúc đầu tốt nhưng sau đó bắt đầu bộc lộ nhiều điểm bất ổn, như bắt con đi đêm hoặc dẫn con đi về bùa ngải, nhưng mà là chuyện đã cũ rồi và con phải ngưng hợp đồng. Con chuyển qua công việc mới đó là làm quầy cá ở siêu thị go, lần này con...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  hắc lang</b></p><p><br/></p><p>Lại là con đây, con chào mọi người ạ hihi</p><p>Vậy là sắp đi qua năm 2025 rồi, thời điểm con gửi là tháng 9 năm 2025 ạ</p><p>Con đã nghe thầy phản hổi về việc đừng phụ thuộc cảm xúc vào thế giới, và thầy nói đúng người sếp cũ lúc đầu tốt nhưng sau đó bắt đầu bộc lộ nhiều điểm bất ổn, như bắt con đi đêm hoặc dẫn con đi về bùa ngải, nhưng mà là chuyện đã cũ rồi và con phải ngưng hợp đồng.</p><p>Con chuyển qua công việc mới đó là làm quầy cá ở siêu thị go, lần này con tự xin chứ k phải do ba con xin nữa đương nhiên là công việc có cực nhưng mà con có xoay ca để đi học tiếp là liên thông lên đại học kế toán</p><p>Con kể cho thầy một vài thành tựu nhỏ mà con tự hào nha ạ :</p><p>1. Năm nay con tìm về phật pháp nhiều hơn và k biết vì có lẽ con dũng cảm đối mặt mà dù k cần dùng thuốc nhưng con đã tự vượt qua đc chứng rối loạn lo âu ám ảnh sợ hãi mà con từng khám ở bệnh viện và phải uống 15 ngày thuốc, thì giờ đây con an yên trong bản thân, ngủ đủ ăn nhiều hihi.</p><p>2. Con đã hoàn thành chương trình cao đẳng kế toán với thành tích tốt đủ để xét học bổng.</p><p>3. Con có một quán nước quen nơi đó có các bạn trong cộng đồng, năm nay con cũng có thêm rất nhiều người bạn mới và họ thực sự cùng nhau tìm tòi học hỏi và trải nghiệm như đi chùa, đi uống nc trò chuyện chứ k phải đi nhậu ạ.</p><p>Năm nay con rất là tự hào về bản thân con, dù con còn phải nỗ lực rất nhiều nhưng con vần cảm thấy thành tựu lớn nhất là con tìm thấy niềm vui, niềm tin và nghị lực sống ạ. Con đang cố gắng làm trong siêu thị 2-3 năm để học, tại vì công việc có hơi cực xiu bù lại thời gian con linh động để làm rất nhiều việc ạ, trong thời gian đó con cũng có thể để dành chút tiền ít ỏi mà sau này muốn con có thể học chứng khoán ạ. Con mới 24t thui, thầy có thấy con đang làm tốt k ạ. Con cũng hi vọng là mọi người cũng sẽ có một hành trình cá nhân thật đẹp ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  hắc lang</b></p><p><br/></p><p>Lại là con đây, con chào mọi người ạ hihi</p><p>Vậy là sắp đi qua năm 2025 rồi, thời điểm con gửi là tháng 9 năm 2025 ạ</p><p>Con đã nghe thầy phản hổi về việc đừng phụ thuộc cảm xúc vào thế giới, và thầy nói đúng người sếp cũ lúc đầu tốt nhưng sau đó bắt đầu bộc lộ nhiều điểm bất ổn, như bắt con đi đêm hoặc dẫn con đi về bùa ngải, nhưng mà là chuyện đã cũ rồi và con phải ngưng hợp đồng.</p><p>Con chuyển qua công việc mới đó là làm quầy cá ở siêu thị go, lần này con tự xin chứ k phải do ba con xin nữa đương nhiên là công việc có cực nhưng mà con có xoay ca để đi học tiếp là liên thông lên đại học kế toán</p><p>Con kể cho thầy một vài thành tựu nhỏ mà con tự hào nha ạ :</p><p>1. Năm nay con tìm về phật pháp nhiều hơn và k biết vì có lẽ con dũng cảm đối mặt mà dù k cần dùng thuốc nhưng con đã tự vượt qua đc chứng rối loạn lo âu ám ảnh sợ hãi mà con từng khám ở bệnh viện và phải uống 15 ngày thuốc, thì giờ đây con an yên trong bản thân, ngủ đủ ăn nhiều hihi.</p><p>2. Con đã hoàn thành chương trình cao đẳng kế toán với thành tích tốt đủ để xét học bổng.</p><p>3. Con có một quán nước quen nơi đó có các bạn trong cộng đồng, năm nay con cũng có thêm rất nhiều người bạn mới và họ thực sự cùng nhau tìm tòi học hỏi và trải nghiệm như đi chùa, đi uống nc trò chuyện chứ k phải đi nhậu ạ.</p><p>Năm nay con rất là tự hào về bản thân con, dù con còn phải nỗ lực rất nhiều nhưng con vần cảm thấy thành tựu lớn nhất là con tìm thấy niềm vui, niềm tin và nghị lực sống ạ. Con đang cố gắng làm trong siêu thị 2-3 năm để học, tại vì công việc có hơi cực xiu bù lại thời gian con linh động để làm rất nhiều việc ạ, trong thời gian đó con cũng có thể để dành chút tiền ít ỏi mà sau này muốn con có thể học chứng khoán ạ. Con mới 24t thui, thầy có thấy con đang làm tốt k ạ. Con cũng hi vọng là mọi người cũng sẽ có một hành trình cá nhân thật đẹp ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18103545-30-10-2025.mp3" length="7462072" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18103545</guid>
    <pubDate>Thu, 30 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>620</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-10-2025</itunes:title>
    <title>29-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ryan Bravo   Kính chào Thầy Năm &amp; các bạn thính giả của chương trình tâm sự buồn vui - chương trình gắn liền với em đã hơn 2 năm, cũng như là 1 liều thuốc an thần mỗi đêm khi bản thân trằn trọc suy tư.. Sài Gòn, Thứ 6, Ngày 12/09/2025, thời tiết hơi se lạnh dưới bầu trời xám xịt hòa cùng một chút mưa bay.  Đây là lần thứ 2 em viết những lời tâm sự này gửi về chương trình và cũng như lần đầu tiên em không mong sẽ nhận được lời khuyên hữu ích, đơn giản...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1FXYp7LbOxiymQUB3CjBsWFuyhDmx0moV8HTC-UltCkU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ryan Bravo</a></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm &amp; các bạn thính giả của chương trình tâm sự buồn vui - chương trình gắn liền với em đã hơn 2 năm, cũng như là 1 liều thuốc an thần mỗi đêm khi bản thân trằn trọc suy tư..</p><p>Sài Gòn, Thứ 6, Ngày 12/09/2025, thời tiết hơi se lạnh dưới bầu trời xám xịt hòa cùng một chút mưa bay. </p><p>Đây là lần thứ 2 em viết những lời tâm sự này gửi về chương trình và cũng như lần đầu tiên em không mong sẽ nhận được lời khuyên hữu ích, đơn giản chỉ là giải tỏa cảm xúc, những nỗi lòng nặng trĩu và những tâm tư không biết chia sẽ cùng ai, liệu chia sẽ thì ai đó có thấu hiểu và cảm thông hay không? </p><p>Em là nam, cuối năm nay vừa tròn 30 tuổi, độ tuổi mà 1 nửa còn đam mê khám phá đó đây, 1 nửa thì muốn an phận bên mái ấm nhỏ bé của riêng mình. Hiện tại em đang sinh sống &amp; làm việc tại TP.HCM, em đang sống cùng ba mẹ &amp; em trai. Trước đây em từng tốt nghiệp Cao Đẳng chuyên ngành CNTT, và cũng như 75% các bạn sinh viên ở mọi thời đại đó là.. làm “trái nghề”. </p><p><br/></p><p>Em bén duyên với ngành sales, em thích công việc bán hàng lĩnh vực công nghệ, TB điện tử, và đã từng có ước mơ sau này sẽ sở hữu 1 business riêng cho mình. Ngoài ra em cũng tò mò học hỏi thêm các lĩnh vực đầu tư TTCK, Funds và kiến thức về tài chính chuyên sâu hơn mỗi tháng em trích 20% income để tham khảo sách đa lĩnh vực, khóa học online để bồi đắp thêm cho bản thân (em đã xóa FB và Tiktok cách đây hơn 1 năm vì cảm giác nó tiêu tốn thời gian của mình quá nhiều, em chỉ đọc báo mạng hoặc thời gian rảnh xem các kênh ytb hữu ích). </p><p><br/></p><p>Đôi khi sau những ngày làm việc căng thẳng, overload, có những giây phút em thầm trách bản thân mình, những đêm đen ngồi đói hoài quá khứ, ậm ừ chắc lưỡi với 2 từ “phải chi” sau những năm tháng tuổi trẻ của mình. Em chỉ thật sự tập trung và đặt mục tiêu cụ thể khoảng 2 năm trở lại đây, vì đến 1 lúc nào đó con người ta sau khi ngồi tĩnh lặng &amp; suy niệm về những gì mình đã làm ở những mốc thời điểm trong quá khứ thì ắt hẳn sẽ tự biết mình cần thay đổi những gì. </p><p><br/></p><p>Em đã gặp 1 cú shock đầu đời cách đây 1 năm về trước và mất sạch số tiền mình đã dành dụm tích góp đâu đó hơn 100tr. Hơi nghịch lý nhưng sự thật là em phải cảm ơn biến cố đã đến và để lại cho mình những kinh nghiệm xương máu, bài học đắt đỏ. Em từng bị chứng rối loạn lo âu gần chạm ngưỡng trầm cảm trong suốt khoảng thời gian dài. Em nhớ Thầy từng nói 1 câu rất tâm đắc: “Tiên trách kỷ, hậu cũng phải trách kỷ” tất cả sự việc xảy ra đều có nguyên do của nó. “Ngã ở đâu, đứng lên ở đó” nghe thì có vẻ văn chương mỹ miều nhưng nếu phân tích sâu hơn 1 chút thì câu này rất hay – cũng trích từ Thầy. </p><p>Hiện tại em đang làm việc tại một trong ba nhà mạng viễn thông chính của VN mình. Thu nhập dao động từ 15-20tr/ tháng. Em đã xây lại nền móng tài chính từ đầu, vừa tích lũy, vừa đầu tư, vừa chăm lo 1 phần cho gia đình, nuôi nấng đứa em học đại học đến nơi đến chốn. Cũng như bao thế hệ Millennials, em cũng muốn độc lập tài chính và nghỉ hưu sớm nhưng có vẻ con đường phía trước còn rất dài. </p><p>Chuyện tình cảm cũng gọi là tạm ổn khi em và bạn gái đã quen biết nhau hơn 1 năm và ra mắt GĐ 2 bên, nhưng có 1 chuyện đôi lúc em cũng suy tư là bên nhà mẹ bạn gái, luôn thỉnh cầu bạn ấy phải đi du học để có 1 tương lai rạng rỡ hơn (anh 2 bạn của bạn gái đã qua Newzealand hơn 2 năm). </p><p>Em và bạn gái có mối quan hệ tốt &amp; cả 2 đều vung đắp từng chút một dù là nhỏ nhất, nhưng đôi lúc em ovthinking về 1 ngày nào đó, cả 2 sẽ phải đôi đường đôi ngã… Gia đình em cũng thuộc tuýp bình thường, không quá thịnh vượng nhưng cũng ko quá kham khổ, nhưng em chưa hài lòng với hiện tại, cuộc sống ko biết trước đc gì, ngày mai liệu có chuyện gì đó ập đến bất cứ lúc nào, nên em luôn nung nấu giấc mơ làm giàu (nhưng </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1FXYp7LbOxiymQUB3CjBsWFuyhDmx0moV8HTC-UltCkU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ryan Bravo</a></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm &amp; các bạn thính giả của chương trình tâm sự buồn vui - chương trình gắn liền với em đã hơn 2 năm, cũng như là 1 liều thuốc an thần mỗi đêm khi bản thân trằn trọc suy tư..</p><p>Sài Gòn, Thứ 6, Ngày 12/09/2025, thời tiết hơi se lạnh dưới bầu trời xám xịt hòa cùng một chút mưa bay. </p><p>Đây là lần thứ 2 em viết những lời tâm sự này gửi về chương trình và cũng như lần đầu tiên em không mong sẽ nhận được lời khuyên hữu ích, đơn giản chỉ là giải tỏa cảm xúc, những nỗi lòng nặng trĩu và những tâm tư không biết chia sẽ cùng ai, liệu chia sẽ thì ai đó có thấu hiểu và cảm thông hay không? </p><p>Em là nam, cuối năm nay vừa tròn 30 tuổi, độ tuổi mà 1 nửa còn đam mê khám phá đó đây, 1 nửa thì muốn an phận bên mái ấm nhỏ bé của riêng mình. Hiện tại em đang sinh sống &amp; làm việc tại TP.HCM, em đang sống cùng ba mẹ &amp; em trai. Trước đây em từng tốt nghiệp Cao Đẳng chuyên ngành CNTT, và cũng như 75% các bạn sinh viên ở mọi thời đại đó là.. làm “trái nghề”. </p><p><br/></p><p>Em bén duyên với ngành sales, em thích công việc bán hàng lĩnh vực công nghệ, TB điện tử, và đã từng có ước mơ sau này sẽ sở hữu 1 business riêng cho mình. Ngoài ra em cũng tò mò học hỏi thêm các lĩnh vực đầu tư TTCK, Funds và kiến thức về tài chính chuyên sâu hơn mỗi tháng em trích 20% income để tham khảo sách đa lĩnh vực, khóa học online để bồi đắp thêm cho bản thân (em đã xóa FB và Tiktok cách đây hơn 1 năm vì cảm giác nó tiêu tốn thời gian của mình quá nhiều, em chỉ đọc báo mạng hoặc thời gian rảnh xem các kênh ytb hữu ích). </p><p><br/></p><p>Đôi khi sau những ngày làm việc căng thẳng, overload, có những giây phút em thầm trách bản thân mình, những đêm đen ngồi đói hoài quá khứ, ậm ừ chắc lưỡi với 2 từ “phải chi” sau những năm tháng tuổi trẻ của mình. Em chỉ thật sự tập trung và đặt mục tiêu cụ thể khoảng 2 năm trở lại đây, vì đến 1 lúc nào đó con người ta sau khi ngồi tĩnh lặng &amp; suy niệm về những gì mình đã làm ở những mốc thời điểm trong quá khứ thì ắt hẳn sẽ tự biết mình cần thay đổi những gì. </p><p><br/></p><p>Em đã gặp 1 cú shock đầu đời cách đây 1 năm về trước và mất sạch số tiền mình đã dành dụm tích góp đâu đó hơn 100tr. Hơi nghịch lý nhưng sự thật là em phải cảm ơn biến cố đã đến và để lại cho mình những kinh nghiệm xương máu, bài học đắt đỏ. Em từng bị chứng rối loạn lo âu gần chạm ngưỡng trầm cảm trong suốt khoảng thời gian dài. Em nhớ Thầy từng nói 1 câu rất tâm đắc: “Tiên trách kỷ, hậu cũng phải trách kỷ” tất cả sự việc xảy ra đều có nguyên do của nó. “Ngã ở đâu, đứng lên ở đó” nghe thì có vẻ văn chương mỹ miều nhưng nếu phân tích sâu hơn 1 chút thì câu này rất hay – cũng trích từ Thầy. </p><p>Hiện tại em đang làm việc tại một trong ba nhà mạng viễn thông chính của VN mình. Thu nhập dao động từ 15-20tr/ tháng. Em đã xây lại nền móng tài chính từ đầu, vừa tích lũy, vừa đầu tư, vừa chăm lo 1 phần cho gia đình, nuôi nấng đứa em học đại học đến nơi đến chốn. Cũng như bao thế hệ Millennials, em cũng muốn độc lập tài chính và nghỉ hưu sớm nhưng có vẻ con đường phía trước còn rất dài. </p><p>Chuyện tình cảm cũng gọi là tạm ổn khi em và bạn gái đã quen biết nhau hơn 1 năm và ra mắt GĐ 2 bên, nhưng có 1 chuyện đôi lúc em cũng suy tư là bên nhà mẹ bạn gái, luôn thỉnh cầu bạn ấy phải đi du học để có 1 tương lai rạng rỡ hơn (anh 2 bạn của bạn gái đã qua Newzealand hơn 2 năm). </p><p>Em và bạn gái có mối quan hệ tốt &amp; cả 2 đều vung đắp từng chút một dù là nhỏ nhất, nhưng đôi lúc em ovthinking về 1 ngày nào đó, cả 2 sẽ phải đôi đường đôi ngã… Gia đình em cũng thuộc tuýp bình thường, không quá thịnh vượng nhưng cũng ko quá kham khổ, nhưng em chưa hài lòng với hiện tại, cuộc sống ko biết trước đc gì, ngày mai liệu có chuyện gì đó ập đến bất cứ lúc nào, nên em luôn nung nấu giấc mơ làm giàu (nhưng </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18095308-29-10-2025.mp3" length="9494608" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18095308</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>790</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-10-2025</itunes:title>
    <title>28-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  ChillGuy   Dạ chào thầy năm và mọi người. Đây là lần 2 em gửi đến thấy và mọi người. Em có chuyện muốn nói là: Trước đây cha mẹ em li dị và không ở cùng nhau, đồng thời trước đây mẹ em luôn né tránh và không cho em gặp nội một thời gian và cũng xảy ra nhiều chuyện. Và mẹ em cũng thất hứa vài lần, có lúc mẹ em còn thẳng thừng chấm dứt 1 số chuyện và có gia đình riêng. Nhưng em tiếp xúc với mẹ khi ở gần mẹ thì thấy mẹ là người lo lắng nhiều thứ và có nỗi lòng r...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  ChillGuy</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy năm và mọi người. Đây là lần 2 em gửi đến thấy và mọi người.</p><p>Em có chuyện muốn nói là: Trước đây cha mẹ em li dị và không ở cùng nhau, đồng thời trước đây mẹ em luôn né tránh và không cho em gặp nội một thời gian và cũng xảy ra nhiều chuyện. Và mẹ em cũng thất hứa vài lần, có lúc mẹ em còn thẳng thừng chấm dứt 1 số chuyện và có gia đình riêng. Nhưng em tiếp xúc với mẹ khi ở gần mẹ thì thấy mẹ là người lo lắng nhiều thứ và có nỗi lòng riêng, mẹ hy sinh nhiều thứ dù có là vai kh tốt đi nữa.</p><p>Dạo gần đây em cũng về phụ mẹ kinh doanh này kia và cũng dư giả được kha khá, và khi em mở lòng việc đầu tư với mẹ để lấy lãi thì nhà nội em nói này kia kiểu không tin tưởng mẹ em và đồng thời cũng bảo là tiền bạc lớn rồi tự quản nhưng để một phần cho bản thân thì tốt hơn vì chắc gì sau này ba mẹ có lo cho m không? Còn nói là tốt nhất là để phần vàng mà để dành được để dành lo cho bản thân chứ đừng đem kinh doanh với mẹ. Bản thân em thì thấy em tin tưởng mẹ em nhưng đôi lúc trước những lời nói đó em chỉ biết cười và không thể làm gì hơn để bảo vệ mẹ em trước những lời nói của nhà nội. </p><p>Em cũng biết là thầy dặn không thay đổi được ai và cũng biết những suy nghĩ tốt của nhà nội dành cho em. Nhưng em thật sự muốn đầu tư và kinh doanh cùng mẹ và đồng thời cũng không muốn nghe những lời nói xấu về mẹ em. Em thật sự không biết thầy và mọi người có lời khuyên gì cho thg nhóc mới ra đời như em không ạ? Em cảm ơn rất nhiều và chúc mọi người có buổi tối vui vẻ ấm áp ạ!? </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  ChillGuy</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy năm và mọi người. Đây là lần 2 em gửi đến thấy và mọi người.</p><p>Em có chuyện muốn nói là: Trước đây cha mẹ em li dị và không ở cùng nhau, đồng thời trước đây mẹ em luôn né tránh và không cho em gặp nội một thời gian và cũng xảy ra nhiều chuyện. Và mẹ em cũng thất hứa vài lần, có lúc mẹ em còn thẳng thừng chấm dứt 1 số chuyện và có gia đình riêng. Nhưng em tiếp xúc với mẹ khi ở gần mẹ thì thấy mẹ là người lo lắng nhiều thứ và có nỗi lòng riêng, mẹ hy sinh nhiều thứ dù có là vai kh tốt đi nữa.</p><p>Dạo gần đây em cũng về phụ mẹ kinh doanh này kia và cũng dư giả được kha khá, và khi em mở lòng việc đầu tư với mẹ để lấy lãi thì nhà nội em nói này kia kiểu không tin tưởng mẹ em và đồng thời cũng bảo là tiền bạc lớn rồi tự quản nhưng để một phần cho bản thân thì tốt hơn vì chắc gì sau này ba mẹ có lo cho m không? Còn nói là tốt nhất là để phần vàng mà để dành được để dành lo cho bản thân chứ đừng đem kinh doanh với mẹ. Bản thân em thì thấy em tin tưởng mẹ em nhưng đôi lúc trước những lời nói đó em chỉ biết cười và không thể làm gì hơn để bảo vệ mẹ em trước những lời nói của nhà nội. </p><p>Em cũng biết là thầy dặn không thay đổi được ai và cũng biết những suy nghĩ tốt của nhà nội dành cho em. Nhưng em thật sự muốn đầu tư và kinh doanh cùng mẹ và đồng thời cũng không muốn nghe những lời nói xấu về mẹ em. Em thật sự không biết thầy và mọi người có lời khuyên gì cho thg nhóc mới ra đời như em không ạ? Em cảm ơn rất nhiều và chúc mọi người có buổi tối vui vẻ ấm áp ạ!? </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18087787-28-10-2025.mp3" length="12392632" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18087787</guid>
    <pubDate>Tue, 28 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1031</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-10-2025</itunes:title>
    <title>27-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  NR   Con chào thầy và mọi người,    Hôm nay hơi buồn nên chắc con xin phép gửi vài dòng tâm sự ngắn gọn, mong là thầy đọc được thì nhờ thầy cho con vài lời tâm sự và lời khuyên để con mạnh mẽ hơn.    Con là bạn đã gửi tâm sự trước đây, thật ra là tới 4 bài, nhưng có 3 bài được đăng, 1 bài là về chuyện cuộc đời của con, xong làm sai với công ty mà bị đuổi, r bị thất nghiệp. 1 bài thì về người yêu phản bội, xong người yêu tìm lại, r cà cưa cùng lúc 2 ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  NR</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, </p><p><br/></p><p>Hôm nay hơi buồn nên chắc con xin phép gửi vài dòng tâm sự ngắn gọn, mong là thầy đọc được thì nhờ thầy cho con vài lời tâm sự và lời khuyên để con mạnh mẽ hơn. </p><p><br/></p><p>Con là bạn đã gửi tâm sự trước đây, thật ra là tới 4 bài, nhưng có 3 bài được đăng, 1 bài là về chuyện cuộc đời của con, xong làm sai với công ty mà bị đuổi, r bị thất nghiệp. 1 bài thì về người yêu phản bội, xong người yêu tìm lại, r cà cưa cùng lúc 2 người. 1 bài thì ng iu quen lại nhưng sau đó ng iu cũng thấy mình khó khăn quá mà bỏ mình tiếp. </p><p><br/></p><p>Dạ còn hôm nay thì con lại muốn tâm sự là công việc thì con cũng đã đỡ hơn, cũng tìm được việc mặc dù k phải quá tốt, nhưng đúng định hướng của con là làm M&amp;A, và lương cũng ổn, nhưng môi trường nhỏ nên chưa học hỏi được nhiều. Nhưng con sẽ cố gắng tự học để mà sau có cơ hội thì con sẽ phát triển hơn nữa. </p><p><br/></p><p>Còn chuyện con muốn tâm sự hôm nay là con buồn bởi vì vừa rồi, khi con có việc ngon ở cty trước, bạn gái quay lại, và 2 đứa quen lại, con cho cô ấy cũng khá nhiều, thì cô ấy nói yêu thương con, nhưng khi con thất nghiệp, cô ấy thấy con bấp bênh thì hình như cô ấy có người mới, cô ấy ở xa con, mặc dù xa cũng k quá xa, nhưng cô ấy k muốn gặp nữa, và buồn quá nên con bảo dừng lại, cô ấy đồng ý, và vài hôm sau cô ấy công khai người mới và chặn con. Lúc này thì con mới xin lại được việc hiện tại bây giờ. </p><p>Tự nhiên con thấy buồn vì tình cảm con người cũng vô thường quá. Có lúc thì cô ấy cũng giúp con, cũng tốt đó, nhưng hình như cái tốt đó là vì lúc xưa cô ấy phụ con quen người mới, nên sau này được con tha thứ, cô ấy bù lại cho con phần nào. Còn giờ thấy con còn bấp bênh, nên cô ấy lăn tăn tình cảm, k biết là có ai tán tỉnh lúc gần ct con k, nhưng đợi chọc con buồn để con nói lời chia tay r cô ấy bước đến bên người mới. Thật sự thì có nhiều điều tâm sự dài hơn về khoảng thời gian của 2 đứa, nhưng buồn quá nên con chỉ viết đôi dòng, mong được thầy đọc và cho con vài lời khuyên để mạnh mẽ hơn ạ. </p><p>Con cảm ơn thầy nhiều. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  NR</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, </p><p><br/></p><p>Hôm nay hơi buồn nên chắc con xin phép gửi vài dòng tâm sự ngắn gọn, mong là thầy đọc được thì nhờ thầy cho con vài lời tâm sự và lời khuyên để con mạnh mẽ hơn. </p><p><br/></p><p>Con là bạn đã gửi tâm sự trước đây, thật ra là tới 4 bài, nhưng có 3 bài được đăng, 1 bài là về chuyện cuộc đời của con, xong làm sai với công ty mà bị đuổi, r bị thất nghiệp. 1 bài thì về người yêu phản bội, xong người yêu tìm lại, r cà cưa cùng lúc 2 người. 1 bài thì ng iu quen lại nhưng sau đó ng iu cũng thấy mình khó khăn quá mà bỏ mình tiếp. </p><p><br/></p><p>Dạ còn hôm nay thì con lại muốn tâm sự là công việc thì con cũng đã đỡ hơn, cũng tìm được việc mặc dù k phải quá tốt, nhưng đúng định hướng của con là làm M&amp;A, và lương cũng ổn, nhưng môi trường nhỏ nên chưa học hỏi được nhiều. Nhưng con sẽ cố gắng tự học để mà sau có cơ hội thì con sẽ phát triển hơn nữa. </p><p><br/></p><p>Còn chuyện con muốn tâm sự hôm nay là con buồn bởi vì vừa rồi, khi con có việc ngon ở cty trước, bạn gái quay lại, và 2 đứa quen lại, con cho cô ấy cũng khá nhiều, thì cô ấy nói yêu thương con, nhưng khi con thất nghiệp, cô ấy thấy con bấp bênh thì hình như cô ấy có người mới, cô ấy ở xa con, mặc dù xa cũng k quá xa, nhưng cô ấy k muốn gặp nữa, và buồn quá nên con bảo dừng lại, cô ấy đồng ý, và vài hôm sau cô ấy công khai người mới và chặn con. Lúc này thì con mới xin lại được việc hiện tại bây giờ. </p><p>Tự nhiên con thấy buồn vì tình cảm con người cũng vô thường quá. Có lúc thì cô ấy cũng giúp con, cũng tốt đó, nhưng hình như cái tốt đó là vì lúc xưa cô ấy phụ con quen người mới, nên sau này được con tha thứ, cô ấy bù lại cho con phần nào. Còn giờ thấy con còn bấp bênh, nên cô ấy lăn tăn tình cảm, k biết là có ai tán tỉnh lúc gần ct con k, nhưng đợi chọc con buồn để con nói lời chia tay r cô ấy bước đến bên người mới. Thật sự thì có nhiều điều tâm sự dài hơn về khoảng thời gian của 2 đứa, nhưng buồn quá nên con chỉ viết đôi dòng, mong được thầy đọc và cho con vài lời khuyên để mạnh mẽ hơn ạ. </p><p>Con cảm ơn thầy nhiều. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18080379-27-10-2025.mp3" length="13481625" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18080379</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1122</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-10-2025</itunes:title>
    <title>24-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tư Đen    - Dạ em chào Thầy và Gia Đình Web5ngay. Vì muốn bài Tâm sự thật ngắn gọn nên em đã liệt kê vài ý muốn nói để không bị lan man mất thời gian của Thầy và tất cả Mọi Người. Chúc Thầy và Mọi Người thật mạnh giỏi ạ.   - Em năm nay 20tuổi. Công việc hiện tại là bán khô ở chợ.  tiền lời từ việc bán khoảng 400-500/ ngày. Có hôm thì bán đắt hơn, với thu nhập đó, sống ở quê khá ổn ạ.   - Nhưng e lại không muốn buôn bán ở chợ nữa vì nhiều lý do khác nhau:...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tư Đen</b></p><p><br/><br/></p><p>- Dạ em chào Thầy và Gia Đình Web5ngay. Vì muốn bài Tâm sự thật ngắn gọn nên em đã liệt kê vài ý muốn nói để không bị lan man mất thời gian của Thầy và tất cả Mọi Người. Chúc Thầy và Mọi Người thật mạnh giỏi ạ.</p><p><br/></p><p>- Em năm nay 20tuổi. Công việc hiện tại là bán khô ở chợ.  tiền lời từ việc bán khoảng 400-500/ ngày. Có hôm thì bán đắt hơn, với thu nhập đó, sống ở quê khá ổn ạ.</p><p><br/></p><p>- Nhưng e lại không muốn buôn bán ở chợ nữa vì nhiều lý do khác nhau:</p><p><br/></p><p>- E thấy buôn bán kiểu này không ổn định lâu dài, tuy e vẫn có thể học hỏi bán trên mạng, học bán hàng, học marketing,... Để việc buôn bán ngày càng tốt hơn, nhưng em không cảm thấy hứng thú với công việc chút nào. Tuy không hứng thú học hỏi thêm nhưng hằng ngày đi bán e vẫn rất chăm chỉ, sắp xếp khô, kiu gọi khách mua này nọ ạ.hihi.Dạ cũng nhờ có mối với khách ăn ngon giới thiệu nhau, e mới có thu nhập ổn định hằng ngày như vậy.</p><p><br/></p><p>- Vì em thấy mình không thích làm công việc này nữa, nên em quyết định đi học lại, đăng kí học bổ túc buổi tối. Hiện tại thì e đang học lớp 9. </p><p><br/></p><p>- Mong muốn đi học lại, sau khi ra trường sẽ làm được công việc mình yêu thích. Trong thời gian học, e rất thích học lịch sử và địa lý ạ, nên em nghĩ sẽ theo ngành nào đó liên quan đến môn.   </p><p><br/></p><p>- Em còn một số sở thích khác: thích đi bộ, thích lắng nghe, tâm sự, rất thích đọc sách về cuộc đời người thành công, đọc sách cũng mấy năm nhưng không tiếp thu, áp dụng được gì, mới đây em vừa đọc xong cuốn &quot;7 Thói Quen Thành Đạt Của Bạn Trẻ&quot; khi đọc xong sách cảm giác như tác giả viết dành riêng cho em vậy, e thấy rất hay, dễ hiểu và đang áp dụng từng bước một ạ.</p><p><br/></p><p>- Dạ, quay lại việc học thì e đã chuẩn bị một số thứ như Tiền học phí đại học nếu e quyết định đi học. E cũng hỏi ý kiến nhìu người thì có người khuyên em nên đi học, có người thì nói:&quot; học ra trường rồi cũng thất nghiệp, không có việc làm, lương thấp, buôn bán dành dụm tiền rồi lấy chồng đẻ con cho bame nhờ, gần 30 tuổi mới ra trường sau m cạnh tranh nổi với mấy đứa nhỏ&quot;</p><p><br/></p><p>- Đó là vấn đề lớn nhất của em, sợ sau khi ra trường không kiếm được việc làm ở độ tuổi đó với 0 kinh nghiệm. </p><p><br/></p><p>- Mong Thầy và Mọi Người có thể cho em lời khuyên và góp ý thẳng thắn để em nhìn lại bản thân rồi ra quyết định đúng đắn để không lãng phí thời gian, tiền bạc. Dạ Cám ơn Thầy và Mọi Người đã đọc bài tâm sự của em.</p><p><br/></p><p>( Chuyện ngoài lề, thật ra đây là bài tâm sự thứ3 em gởi cho Thầy, không biết Thầy còn nhớ không? Em đã học được rất nhiều điều từ Thầy:&quot; Tập trung thay đổi bản thân, thay vì mất thời gian đi thay đổi người khác&quot;). Em cám ơn Thầy.🌻</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tư Đen</b></p><p><br/><br/></p><p>- Dạ em chào Thầy và Gia Đình Web5ngay. Vì muốn bài Tâm sự thật ngắn gọn nên em đã liệt kê vài ý muốn nói để không bị lan man mất thời gian của Thầy và tất cả Mọi Người. Chúc Thầy và Mọi Người thật mạnh giỏi ạ.</p><p><br/></p><p>- Em năm nay 20tuổi. Công việc hiện tại là bán khô ở chợ.  tiền lời từ việc bán khoảng 400-500/ ngày. Có hôm thì bán đắt hơn, với thu nhập đó, sống ở quê khá ổn ạ.</p><p><br/></p><p>- Nhưng e lại không muốn buôn bán ở chợ nữa vì nhiều lý do khác nhau:</p><p><br/></p><p>- E thấy buôn bán kiểu này không ổn định lâu dài, tuy e vẫn có thể học hỏi bán trên mạng, học bán hàng, học marketing,... Để việc buôn bán ngày càng tốt hơn, nhưng em không cảm thấy hứng thú với công việc chút nào. Tuy không hứng thú học hỏi thêm nhưng hằng ngày đi bán e vẫn rất chăm chỉ, sắp xếp khô, kiu gọi khách mua này nọ ạ.hihi.Dạ cũng nhờ có mối với khách ăn ngon giới thiệu nhau, e mới có thu nhập ổn định hằng ngày như vậy.</p><p><br/></p><p>- Vì em thấy mình không thích làm công việc này nữa, nên em quyết định đi học lại, đăng kí học bổ túc buổi tối. Hiện tại thì e đang học lớp 9. </p><p><br/></p><p>- Mong muốn đi học lại, sau khi ra trường sẽ làm được công việc mình yêu thích. Trong thời gian học, e rất thích học lịch sử và địa lý ạ, nên em nghĩ sẽ theo ngành nào đó liên quan đến môn.   </p><p><br/></p><p>- Em còn một số sở thích khác: thích đi bộ, thích lắng nghe, tâm sự, rất thích đọc sách về cuộc đời người thành công, đọc sách cũng mấy năm nhưng không tiếp thu, áp dụng được gì, mới đây em vừa đọc xong cuốn &quot;7 Thói Quen Thành Đạt Của Bạn Trẻ&quot; khi đọc xong sách cảm giác như tác giả viết dành riêng cho em vậy, e thấy rất hay, dễ hiểu và đang áp dụng từng bước một ạ.</p><p><br/></p><p>- Dạ, quay lại việc học thì e đã chuẩn bị một số thứ như Tiền học phí đại học nếu e quyết định đi học. E cũng hỏi ý kiến nhìu người thì có người khuyên em nên đi học, có người thì nói:&quot; học ra trường rồi cũng thất nghiệp, không có việc làm, lương thấp, buôn bán dành dụm tiền rồi lấy chồng đẻ con cho bame nhờ, gần 30 tuổi mới ra trường sau m cạnh tranh nổi với mấy đứa nhỏ&quot;</p><p><br/></p><p>- Đó là vấn đề lớn nhất của em, sợ sau khi ra trường không kiếm được việc làm ở độ tuổi đó với 0 kinh nghiệm. </p><p><br/></p><p>- Mong Thầy và Mọi Người có thể cho em lời khuyên và góp ý thẳng thắn để em nhìn lại bản thân rồi ra quyết định đúng đắn để không lãng phí thời gian, tiền bạc. Dạ Cám ơn Thầy và Mọi Người đã đọc bài tâm sự của em.</p><p><br/></p><p>( Chuyện ngoài lề, thật ra đây là bài tâm sự thứ3 em gởi cho Thầy, không biết Thầy còn nhớ không? Em đã học được rất nhiều điều từ Thầy:&quot; Tập trung thay đổi bản thân, thay vì mất thời gian đi thay đổi người khác&quot;). Em cám ơn Thầy.🌻</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18067654-24-10-2025.mp3" length="8423796" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18067654</guid>
    <pubDate>Fri, 24 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>700</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-10-2025</itunes:title>
    <title>23-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  May 050925   Em chào thầy 5, chúc thầy khi đọc được đến tâm sự này vẫn rất nhiều sức khoẻ    Đây là lần thứ 3 em gửi tsbv rồi, em cũng không biết khi nào những lời của em đến được với thầy, hay là tâm sự hôm nay của em có trùng lặp với những gì em đã gửi không, nhưng hi vọng đây là bản nâng cấp :D   Bức thư này em viết lại, mục đích là để biết ơn và thật nhiều biết ơn những gì em nhận được từ thầy thôi, dù hiện tại bản thân em vẫn còn rất nhiều vấn đề, v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KJW3E_7pqz-9Z6CFLefpfVWEtJhCyDIBknPNb8-aVww/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  May 050925</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy 5, chúc thầy khi đọc được đến tâm sự này vẫn rất nhiều sức khoẻ </p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 3 em gửi tsbv rồi, em cũng không biết khi nào những lời của em đến được với thầy, hay là tâm sự hôm nay của em có trùng lặp với những gì em đã gửi không, nhưng hi vọng đây là bản nâng cấp :D</p><p><br/></p><p>Bức thư này em viết lại, mục đích là để biết ơn và thật nhiều biết ơn những gì em nhận được từ thầy thôi, dù hiện tại bản thân em vẫn còn rất nhiều vấn đề, vô số thứ em chưa làm được, nhưng em vẫn muốn kể thêm cho thầy nghe những gì em đang nhận được</p><p><br/></p><p>Em thậm chí đã quên mất tiêu 2 phần tâm sự trước em đã kể về điều gì, cũng khá lâu rồi, em chẳng nhớ mình đã nói gì nữa. Nhưng em nghĩ, trọng tâm vẫn là cám ơn thầy, rất nhiều. Hôm nay em viết là khi em dần nghe thêm mục tsbv mà trước đó em rất ít quan tâm. Em nhận thấy, rất nhiều tâm sự, rất nhiều câu chuyện họ thật sự chỉ muốn than thở chứ không cần giải pháp, nói vậy thì hơi kì nhưng vô số vấn đề em thấy thầy phải lặp đi lặp lại hàng trăm ngàn lần ròi, từ bhth cho đến tkcx rồi tsbv, những câu chuyện cũ quen thuộc, những giải pháp được thầy lải nhải nhưng họ lại vẫn không thấy, với một người nghe đến thuộc lòng, em xin được phép bất bình với họ, không nên nói là mình đã nghe thầy rất nhiều, mà là nghe nhưng chưa làm được và họ muốn được than thở thôi. </p><p><br/></p><p>Đấy là suy nghĩ của em khi tiến vào hành trình nghe tsbv, em cảm thấy một thầy gần gũi hơn, đời thường hơn và hiện diện nhiều hơn so với những ngày em nghe tkcx. Đối với em, tkcx nó như một tri kỉ cảm xúc với em vậy, so với ngày trước, em không còn nghe nó nhiều nữa. Nhưng mỗi khi em làm gì đó, như đi bộ, đi xe, làm việc nhà, em lại thích nghe nó nhất. Không vì gì hết, vì nó dễ hiểu và chia sẻ với những câu chuyện cũ của em, những ký ức tuyệt vời với nó có rất nhiều, đặc biệt nhất là lời nói của thầy đã rong đuổi cùng em trên những chuyến đi dài khắp việt nam, băng qua các con đèo trên tây bắc, vừa núi non hùng vĩ, trong tai lại là những tập tkcx... cảm giác đó em rất muốn kể cho thầy nghe</p><p><br/></p><p>Nghe càng nhiều, em càng nhận ra, càng về nhiều tập gần đây (theo mốc thời gian em viết) thì những gì thầy nói nhẹ nhàng và dịu dàng hơn rất nhiều so với ngày trước. Có nhiều thay đổi trong tkcx em cảm nhận được, em rất muốn kể với ai đó, nhưng quanh em chẳng có ai, như là những tập hiện tại thật ra chỉ là update của những điều cũ, như là ngày trước nhiều cái thầy gắt ghê, mà em thíccccc vô cùng, như là những tập đầu của tâm sự kinh doanh giọng thầy chưa được chỉnh, chưa được ngắt nhịp nó ồn ào to lớn, như là đoạn intro mỗi giai đoạn mà chỉ cần vang lên tiếng nhạc, em có thể đọc theo nó thuộc lòng :))) những cảm xúc đó nó tuyệt vời lắm thầy ạ, rất vui vì hôm nay em đã chia sẻ được rồi (không biết có bị trùng với 2 tâm sự cũ không :))) </p><p><br/></p><p>Đặc biệt, em rất thích những tập không có kịch bản, chỉ có cảm xúc, ôi, em nghe những tập đó gần chục lần, mỗi lần nghe lại như vừa nhìn thấy em của lúc đó, của khoảnh khắc đó đang làm gì, cái cảm giác đó huhu có ai hiểu được không, nó đã vô cùng. </p><p><br/></p><p>em nhớ có một tập, thầy có chia sẻ là thầy thường hay &quot;lải nhải&quot; về những điều quen thuộc khi gặp một ai đó, đôi khi phải &quot;nhéo&quot; mình để đừng gống =)) thật là em ghen tị với những người được vô tình gặp thầy, nếu em có thể nghe trực tiếp và có cơ duyên, chắc em khóc mất, thật sự đấy, không gì có thể diễn tả được cái sự hạnh phúc khi em được vô tình nghe thầy chia sẻ trong một chuyến đi tình cờ nào đó. </p><p><br/></p><p>Với nhiều người, họ có thể nghi ngờ thầy làm vì mục đích, lợi dụng sự nổi tiếng gì đó, nhưng em ở đây để làm một minh chứng, e đã nhận rất nhiều từ thầy, và sẵn sàng mua bất kì cái gì đó nếu th</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KJW3E_7pqz-9Z6CFLefpfVWEtJhCyDIBknPNb8-aVww/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  May 050925</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy 5, chúc thầy khi đọc được đến tâm sự này vẫn rất nhiều sức khoẻ </p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 3 em gửi tsbv rồi, em cũng không biết khi nào những lời của em đến được với thầy, hay là tâm sự hôm nay của em có trùng lặp với những gì em đã gửi không, nhưng hi vọng đây là bản nâng cấp :D</p><p><br/></p><p>Bức thư này em viết lại, mục đích là để biết ơn và thật nhiều biết ơn những gì em nhận được từ thầy thôi, dù hiện tại bản thân em vẫn còn rất nhiều vấn đề, vô số thứ em chưa làm được, nhưng em vẫn muốn kể thêm cho thầy nghe những gì em đang nhận được</p><p><br/></p><p>Em thậm chí đã quên mất tiêu 2 phần tâm sự trước em đã kể về điều gì, cũng khá lâu rồi, em chẳng nhớ mình đã nói gì nữa. Nhưng em nghĩ, trọng tâm vẫn là cám ơn thầy, rất nhiều. Hôm nay em viết là khi em dần nghe thêm mục tsbv mà trước đó em rất ít quan tâm. Em nhận thấy, rất nhiều tâm sự, rất nhiều câu chuyện họ thật sự chỉ muốn than thở chứ không cần giải pháp, nói vậy thì hơi kì nhưng vô số vấn đề em thấy thầy phải lặp đi lặp lại hàng trăm ngàn lần ròi, từ bhth cho đến tkcx rồi tsbv, những câu chuyện cũ quen thuộc, những giải pháp được thầy lải nhải nhưng họ lại vẫn không thấy, với một người nghe đến thuộc lòng, em xin được phép bất bình với họ, không nên nói là mình đã nghe thầy rất nhiều, mà là nghe nhưng chưa làm được và họ muốn được than thở thôi. </p><p><br/></p><p>Đấy là suy nghĩ của em khi tiến vào hành trình nghe tsbv, em cảm thấy một thầy gần gũi hơn, đời thường hơn và hiện diện nhiều hơn so với những ngày em nghe tkcx. Đối với em, tkcx nó như một tri kỉ cảm xúc với em vậy, so với ngày trước, em không còn nghe nó nhiều nữa. Nhưng mỗi khi em làm gì đó, như đi bộ, đi xe, làm việc nhà, em lại thích nghe nó nhất. Không vì gì hết, vì nó dễ hiểu và chia sẻ với những câu chuyện cũ của em, những ký ức tuyệt vời với nó có rất nhiều, đặc biệt nhất là lời nói của thầy đã rong đuổi cùng em trên những chuyến đi dài khắp việt nam, băng qua các con đèo trên tây bắc, vừa núi non hùng vĩ, trong tai lại là những tập tkcx... cảm giác đó em rất muốn kể cho thầy nghe</p><p><br/></p><p>Nghe càng nhiều, em càng nhận ra, càng về nhiều tập gần đây (theo mốc thời gian em viết) thì những gì thầy nói nhẹ nhàng và dịu dàng hơn rất nhiều so với ngày trước. Có nhiều thay đổi trong tkcx em cảm nhận được, em rất muốn kể với ai đó, nhưng quanh em chẳng có ai, như là những tập hiện tại thật ra chỉ là update của những điều cũ, như là ngày trước nhiều cái thầy gắt ghê, mà em thíccccc vô cùng, như là những tập đầu của tâm sự kinh doanh giọng thầy chưa được chỉnh, chưa được ngắt nhịp nó ồn ào to lớn, như là đoạn intro mỗi giai đoạn mà chỉ cần vang lên tiếng nhạc, em có thể đọc theo nó thuộc lòng :))) những cảm xúc đó nó tuyệt vời lắm thầy ạ, rất vui vì hôm nay em đã chia sẻ được rồi (không biết có bị trùng với 2 tâm sự cũ không :))) </p><p><br/></p><p>Đặc biệt, em rất thích những tập không có kịch bản, chỉ có cảm xúc, ôi, em nghe những tập đó gần chục lần, mỗi lần nghe lại như vừa nhìn thấy em của lúc đó, của khoảnh khắc đó đang làm gì, cái cảm giác đó huhu có ai hiểu được không, nó đã vô cùng. </p><p><br/></p><p>em nhớ có một tập, thầy có chia sẻ là thầy thường hay &quot;lải nhải&quot; về những điều quen thuộc khi gặp một ai đó, đôi khi phải &quot;nhéo&quot; mình để đừng gống =)) thật là em ghen tị với những người được vô tình gặp thầy, nếu em có thể nghe trực tiếp và có cơ duyên, chắc em khóc mất, thật sự đấy, không gì có thể diễn tả được cái sự hạnh phúc khi em được vô tình nghe thầy chia sẻ trong một chuyến đi tình cờ nào đó. </p><p><br/></p><p>Với nhiều người, họ có thể nghi ngờ thầy làm vì mục đích, lợi dụng sự nổi tiếng gì đó, nhưng em ở đây để làm một minh chứng, e đã nhận rất nhiều từ thầy, và sẵn sàng mua bất kì cái gì đó nếu th</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18061785-23-10-2025.mp3" length="14083173" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18061785</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1172</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-10-2025</itunes:title>
    <title>22-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Patient 9  Dạ chào Thầy và mọi người, mình có dịp biết đến kênh của Thầy khoảng gần 2 năm.  Mình năm nay 40 tuổi, nhưng mình có lẽ chỉ bắt đầu trưởng thành từ khi sang Mỹ 3 năm nay. Mình lấy chồng năm 33 tuổi và có con, sau đó chồng mình bảo lãnh sang Mỹ (chồng và gia đình chồng đã ở Mỹ 34 năm).  Gia đình mình thuộc dạng trung bình, Ba Mẹ mình lo cho con cái đầy đủ, nhưng từ nhỏ mình khắc khẩu với Mẹ mình, hay cãi Mẹ, trách Mẹ không dành tình thương, hay ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Cly0DyUWDxobWByW0r-Pp5VMSRm2_F9pSub3whHchos/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Patient 9</b></a></p><p><br/>Dạ chào Thầy và mọi người, mình có dịp biết đến kênh của Thầy khoảng gần 2 năm. </p><p>Mình năm nay 40 tuổi, nhưng mình có lẽ chỉ bắt đầu trưởng thành từ khi sang Mỹ 3 năm nay. Mình lấy chồng năm 33 tuổi và có con, sau đó chồng mình bảo lãnh sang Mỹ (chồng và gia đình chồng đã ở Mỹ 34 năm). </p><p>Gia đình mình thuộc dạng trung bình, Ba Mẹ mình lo cho con cái đầy đủ, nhưng từ nhỏ mình khắc khẩu với Mẹ mình, hay cãi Mẹ, trách Mẹ không dành tình thương, hay so sánh mình với các chị em bên Ngoại, mình được lo đầy đủ nên cũng không biết ơn Cha Mẹ. Mình học Cao đẳng ra trường làm văn phòng, làm địa ốc (nhờ người quen giúp) nhạt nhoà qua ngày, không mục tiêu, cũng quen vài người nhưng không đi tới đâu, lúc 31-32 tuổi chưa lập gia đình, sợ bị ế thì gặp chồng mình hiện tại. Lúc đó mình lấy chồng bây giờ ngẫm lại có lẽ tình cảm 30%, sợ ế 40% và muốn đi Mỹ 30%. </p><p>Tụi mình có một cô con gái 5 tuổi, chồng mình đã có hai con riêng đã lớn (18t &amp; 21t, lúc đó mình không biết), hai cháu ở xa và ở riêng, ngoan, dễ thương, không ảnh hưởng gì mình. </p><p>Chồng mình qua Mỹ năm 8 tuổi, một năm sau thì Mẹ của anh mất, gia đình chồng phức tạp, nhiều dòng con. Chồng mình làm hãng rất cực, nhiều giờ, rất chịu khó lo gia đình nhưng cộc cằn, có lẽ vì vậy mà người vợ trước đã bỏ anh ta khi 2 con lớn chỉ mới 4t và 7t. Anh mang nhiều nỗi đau và tổn thương trong lòng. Anh cũng có chút thần kinh từ nhỏ khi Mẹ mất quá sớm, anh tự lớn lên ở Mỹ cùng các anh chị, dù ở Mỹ nhưng so với mình thì khổ hơn nhiều. Anh mua nhà trả góp từ hồi có gia đình trước, sau bao khó khăn vẫn giữ được ngôi nhà đến bây giờ, còn khoảng 2-3 năm nữa là trả xong. </p><p>Mình qua Mỹ được gia đình cho một số tiền khoảng $300.000 nên cuộc sống không phải vất vả, mình có phụ chồng trả tiền chi phí cho nhà cửa, nhưng chồng mình vẫn lo kinh tế chính. Mình đã học xong license Thuế, Bảo hiểm, và đang học investment, học lấy bằng để làm chuyên nghiệp, hiện nay có thu nhập nhưng không nhiều nếu tự sống ở Mỹ. </p><p>Chồng mình từ hồi mình ở VN đã chu cấp tiền lo cho hai mẹ con (lúc đó mình chưa có tiền thừa kế), anh lo được gì thì lo trong khả năng của anh, chân thành. Chỉ có khi sống cùng thì khá bất đồng quan điểm, chắc một phần do mình là tiểu thư từ nhỏ. </p><p>Chồng mình khá cộc cằn, nóng tính, chửi bới tục tĩu, lúc nóng lên như mất kiểm soát. Lúc mình qua khoảng 4 tháng anh nổi điên do mình cãi anh, anh đuổi mình đi, mình hoảng sợ gọi 911, mình thật sự không cố ý nhưng lúc đó quá hoảng sợ, anh đập phone của mình, chính vì vậy mà khi cảnh sát tới anh bị tội nặng vì bạo hành trước mặt con nít. Trước đó anh cũng đã có hồ sơ 3 tội về bạo lực, một với bạn bè và 2 lần với người vợ cũ. Chính vì sự việc đó mà anh luôn dằn vặt mình, rao dệt những điều không hay về mình, gia đình chồng cũng phán xét mình. </p><p>Mình khoảng một năm nay mình bắt đầu “tu tập”, tu sửa bản thân, đọc kinh Phật mỗi ngày, làm thiện trong khả năng, mình nghĩ do nhân quả ngày xưa hỗn với Cha Mẹ mình mà nay gặp anh. Mình “tu tập” để thay đổi dần chứ mình vẫn còn bị cái tôi hơn thua không chịu nhịn chồng, mình đôi khi không bao dung với anh. Ngày xưa lúc lấy nhau thì level anh có vẻ hơn mình (tính tình, công việc), giờ thì mình cảm thấy anh sống bản năng (ham chơi, ham dục, hay oán thán cuộc đời, tiêu cực). Mình không hề muốn thay đổi anh, chỉ là anh quá cộc cằn, nóng lên thì mất kiểm soát (không đánh đập nhưng chửi bới, quăng đồ), đổ thừa mình lừa dụ anh lãnh sang Mỹ… </p><p>Mình sẵn sàng đối mặt chịu trách nhiệm về sự “vô minh” của quá khứ. Mình có tài chính từ gia đình cũng nhưng công việc đang có tiến triển. Nếu chia tay mình có thể xin nhà housing (vì anh đã có hồ sơ 4 lần bạo hành nên mình sẽ được ưu tiên). Trong thời gian 3 năm qua mình bị bạo hành tinh thần rất nhiều</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Cly0DyUWDxobWByW0r-Pp5VMSRm2_F9pSub3whHchos/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Patient 9</b></a></p><p><br/>Dạ chào Thầy và mọi người, mình có dịp biết đến kênh của Thầy khoảng gần 2 năm. </p><p>Mình năm nay 40 tuổi, nhưng mình có lẽ chỉ bắt đầu trưởng thành từ khi sang Mỹ 3 năm nay. Mình lấy chồng năm 33 tuổi và có con, sau đó chồng mình bảo lãnh sang Mỹ (chồng và gia đình chồng đã ở Mỹ 34 năm). </p><p>Gia đình mình thuộc dạng trung bình, Ba Mẹ mình lo cho con cái đầy đủ, nhưng từ nhỏ mình khắc khẩu với Mẹ mình, hay cãi Mẹ, trách Mẹ không dành tình thương, hay so sánh mình với các chị em bên Ngoại, mình được lo đầy đủ nên cũng không biết ơn Cha Mẹ. Mình học Cao đẳng ra trường làm văn phòng, làm địa ốc (nhờ người quen giúp) nhạt nhoà qua ngày, không mục tiêu, cũng quen vài người nhưng không đi tới đâu, lúc 31-32 tuổi chưa lập gia đình, sợ bị ế thì gặp chồng mình hiện tại. Lúc đó mình lấy chồng bây giờ ngẫm lại có lẽ tình cảm 30%, sợ ế 40% và muốn đi Mỹ 30%. </p><p>Tụi mình có một cô con gái 5 tuổi, chồng mình đã có hai con riêng đã lớn (18t &amp; 21t, lúc đó mình không biết), hai cháu ở xa và ở riêng, ngoan, dễ thương, không ảnh hưởng gì mình. </p><p>Chồng mình qua Mỹ năm 8 tuổi, một năm sau thì Mẹ của anh mất, gia đình chồng phức tạp, nhiều dòng con. Chồng mình làm hãng rất cực, nhiều giờ, rất chịu khó lo gia đình nhưng cộc cằn, có lẽ vì vậy mà người vợ trước đã bỏ anh ta khi 2 con lớn chỉ mới 4t và 7t. Anh mang nhiều nỗi đau và tổn thương trong lòng. Anh cũng có chút thần kinh từ nhỏ khi Mẹ mất quá sớm, anh tự lớn lên ở Mỹ cùng các anh chị, dù ở Mỹ nhưng so với mình thì khổ hơn nhiều. Anh mua nhà trả góp từ hồi có gia đình trước, sau bao khó khăn vẫn giữ được ngôi nhà đến bây giờ, còn khoảng 2-3 năm nữa là trả xong. </p><p>Mình qua Mỹ được gia đình cho một số tiền khoảng $300.000 nên cuộc sống không phải vất vả, mình có phụ chồng trả tiền chi phí cho nhà cửa, nhưng chồng mình vẫn lo kinh tế chính. Mình đã học xong license Thuế, Bảo hiểm, và đang học investment, học lấy bằng để làm chuyên nghiệp, hiện nay có thu nhập nhưng không nhiều nếu tự sống ở Mỹ. </p><p>Chồng mình từ hồi mình ở VN đã chu cấp tiền lo cho hai mẹ con (lúc đó mình chưa có tiền thừa kế), anh lo được gì thì lo trong khả năng của anh, chân thành. Chỉ có khi sống cùng thì khá bất đồng quan điểm, chắc một phần do mình là tiểu thư từ nhỏ. </p><p>Chồng mình khá cộc cằn, nóng tính, chửi bới tục tĩu, lúc nóng lên như mất kiểm soát. Lúc mình qua khoảng 4 tháng anh nổi điên do mình cãi anh, anh đuổi mình đi, mình hoảng sợ gọi 911, mình thật sự không cố ý nhưng lúc đó quá hoảng sợ, anh đập phone của mình, chính vì vậy mà khi cảnh sát tới anh bị tội nặng vì bạo hành trước mặt con nít. Trước đó anh cũng đã có hồ sơ 3 tội về bạo lực, một với bạn bè và 2 lần với người vợ cũ. Chính vì sự việc đó mà anh luôn dằn vặt mình, rao dệt những điều không hay về mình, gia đình chồng cũng phán xét mình. </p><p>Mình khoảng một năm nay mình bắt đầu “tu tập”, tu sửa bản thân, đọc kinh Phật mỗi ngày, làm thiện trong khả năng, mình nghĩ do nhân quả ngày xưa hỗn với Cha Mẹ mình mà nay gặp anh. Mình “tu tập” để thay đổi dần chứ mình vẫn còn bị cái tôi hơn thua không chịu nhịn chồng, mình đôi khi không bao dung với anh. Ngày xưa lúc lấy nhau thì level anh có vẻ hơn mình (tính tình, công việc), giờ thì mình cảm thấy anh sống bản năng (ham chơi, ham dục, hay oán thán cuộc đời, tiêu cực). Mình không hề muốn thay đổi anh, chỉ là anh quá cộc cằn, nóng lên thì mất kiểm soát (không đánh đập nhưng chửi bới, quăng đồ), đổ thừa mình lừa dụ anh lãnh sang Mỹ… </p><p>Mình sẵn sàng đối mặt chịu trách nhiệm về sự “vô minh” của quá khứ. Mình có tài chính từ gia đình cũng nhưng công việc đang có tiến triển. Nếu chia tay mình có thể xin nhà housing (vì anh đã có hồ sơ 4 lần bạo hành nên mình sẽ được ưu tiên). Trong thời gian 3 năm qua mình bị bạo hành tinh thần rất nhiều</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18055198-22-10-2025.mp3" length="12262542" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18055198</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1020</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-10-2025</itunes:title>
    <title>21-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tâm An   Dạ em chào thầy . Có thể em nhắn tin thầy là em thật sự rất bế tắc và bất lực .  Hiện tại em nợ rất nhiều môn . Bạn bè của em ra trường hết rồi . Còn em phải chịu hậu quả những sai lầm của quá khứ . Nên bây giờ phải nợ môn và bị ánh mặt khinh thường của mọi người .  Em làm cho gia đình em thất vọng rất nhiều . Mẹ em nói em là :" Em đi đâu em chết đi cho xong " . Đúng thật em là gánh nặng của ba mẹ . Em làm bao nhiêu hậu quả để ba mẹ em phải...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Tâm An</p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy . Có thể em nhắn tin thầy là em thật sự rất bế tắc và bất lực . </p><p>Hiện tại em nợ rất nhiều môn . Bạn bè của em ra trường hết rồi . Còn em phải chịu hậu quả những sai lầm của quá khứ . Nên bây giờ phải nợ môn và bị ánh mặt khinh thường của mọi người . </p><p>Em làm cho gia đình em thất vọng rất nhiều . Mẹ em nói em là :&quot; Em đi đâu em chết đi cho xong &quot; . Đúng thật em là gánh nặng của ba mẹ . Em làm bao nhiêu hậu quả để ba mẹ em phải chịu . Em nghĩ em nên đi đâu chết luôn cho xong để ba mẹ em bớt đi gáng nặng 1 chút . Những người xung quanh bớt đi một đứa vô tích sự như em . Chỉ vì lo ham chơi, lo đi làm thêm, lo kiếm tiền từ sớm nên bây giờ phải chịu hậu quả như vậy. Con nhà người ta giỏi lắm còn em tệ quá. Em còn xứng đáng để tồn tại không thầy... Em bị nợ rất nhiều môn. Có ai sinh viên năm 4 mà nợ 15 môn như em không? </p><p>Em buộc phải nghỉ làm thêm để đi học lại nhưng dưới sự quản lí của ba mẹ em . Ba mẹ bắt em nghỉ làm vì nếu chỉ đi làm thêm sẽ không có thời gian học. Em không đi làm thêm thì tiêu dùng cá nhân em bị phụ thuộc vào ba mẹ. Ba mẹ em rất tiêu cực và khi họ nhìn thấy em là họ sẽ nhớ lại những quá khứ lầm lỗi của em và nhắc đi nhắc lại rất nhiều. Nên chính vì vậy em thường không muốn ở nhà. Em muốn ra bên ngoài được sống theo sự tự do haizz . Nhưng em phải cố gắng học để lấy cái bằng . </p><p>Em xác định lấy cái bằng xong em sẽ được tự do không bị quản lí dưới quyền của ba mẹ em nữa . Hiện tại em đang khủng hoảng lắm . </p><p>Dạ em mong thầy cho em lời khuyên để em thức tỉnh và cố gắng hơn nữa ạ ! Em xin cảm ơn thầy </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Tâm An</p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy . Có thể em nhắn tin thầy là em thật sự rất bế tắc và bất lực . </p><p>Hiện tại em nợ rất nhiều môn . Bạn bè của em ra trường hết rồi . Còn em phải chịu hậu quả những sai lầm của quá khứ . Nên bây giờ phải nợ môn và bị ánh mặt khinh thường của mọi người . </p><p>Em làm cho gia đình em thất vọng rất nhiều . Mẹ em nói em là :&quot; Em đi đâu em chết đi cho xong &quot; . Đúng thật em là gánh nặng của ba mẹ . Em làm bao nhiêu hậu quả để ba mẹ em phải chịu . Em nghĩ em nên đi đâu chết luôn cho xong để ba mẹ em bớt đi gáng nặng 1 chút . Những người xung quanh bớt đi một đứa vô tích sự như em . Chỉ vì lo ham chơi, lo đi làm thêm, lo kiếm tiền từ sớm nên bây giờ phải chịu hậu quả như vậy. Con nhà người ta giỏi lắm còn em tệ quá. Em còn xứng đáng để tồn tại không thầy... Em bị nợ rất nhiều môn. Có ai sinh viên năm 4 mà nợ 15 môn như em không? </p><p>Em buộc phải nghỉ làm thêm để đi học lại nhưng dưới sự quản lí của ba mẹ em . Ba mẹ bắt em nghỉ làm vì nếu chỉ đi làm thêm sẽ không có thời gian học. Em không đi làm thêm thì tiêu dùng cá nhân em bị phụ thuộc vào ba mẹ. Ba mẹ em rất tiêu cực và khi họ nhìn thấy em là họ sẽ nhớ lại những quá khứ lầm lỗi của em và nhắc đi nhắc lại rất nhiều. Nên chính vì vậy em thường không muốn ở nhà. Em muốn ra bên ngoài được sống theo sự tự do haizz . Nhưng em phải cố gắng học để lấy cái bằng . </p><p>Em xác định lấy cái bằng xong em sẽ được tự do không bị quản lí dưới quyền của ba mẹ em nữa . Hiện tại em đang khủng hoảng lắm . </p><p>Dạ em mong thầy cho em lời khuyên để em thức tỉnh và cố gắng hơn nữa ạ ! Em xin cảm ơn thầy </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18047526-21-10-2025.mp3" length="5480632" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18047526</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>455</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-10-2025</itunes:title>
    <title>20-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người vô định   Xin chào thầy và các bạn. Mình là nam 26 tuổi.   Tự thuật: Sau gần 6 tháng. Trong 6 tháng này tôi gần như mất đi các câu hỏi liên quan đến vô định, sống để làm gì, mục đích sống. - Tôi đi du lịch một mình 5N4Đ thật vui - Tôi trở về xây một khu vườn lý tưởng cho bản thân, nhìn nó ra hoa, rộ trái =&gt; làm tôi vui, phấn khích - Tôi mua xe đạp, ttd buổi sáng - Tôi xây dựng công ty nhỏ của riêng mình =&gt; tập trung xây dựng product (mảng công ngh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Người vô định</p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và các bạn.</p><p>Mình là nam 26 tuổi.</p><p><br/></p><p>Tự thuật:</p><p>Sau gần 6 tháng.</p><p>Trong 6 tháng này tôi gần như mất đi các câu hỏi liên quan đến vô định, sống để làm gì, mục đích sống.</p><p>- Tôi đi du lịch một mình 5N4Đ thật vui</p><p>- Tôi trở về xây một khu vườn lý tưởng cho bản thân, nhìn nó ra hoa, rộ trái =&gt; làm tôi vui, phấn khích</p><p>- Tôi mua xe đạp, ttd buổi sáng</p><p>- Tôi xây dựng công ty nhỏ của riêng mình =&gt; tập trung xây dựng product (mảng công nghệ).</p><p>- Tôi vẫn làm cho công ty nước ngoài (fulltime), ngoài công ty startup của mình.</p><p>- Tôi bắt đầu xây kênh tiktok chia sẻ kiến thức lập trình, hàng tuần ra đều vào thứ tư và thứ bảy (đã được 7 clip)</p><p><br/></p><p>Rồi 3 tuần nay:</p><p>- Tôi nhận 2 job freelancer để làm + task công ty (công ty chính) =&gt; làm tôi stress nặng, hàng ngày ngủ chỉ được 4-5 tiếng, cuối tuần vẫn phải làm, nghỉ lễ cũng phải làm để kịp deadline.</p><p><br/></p><p>Rồi tôi đã mua được 5 chỉ vàng.</p><p>=&gt; Chiều này, bà ngoại và mẹ tôi đi công việc tầm 4 tiếng. Tôi ở nhà một mình với một ngôi nhà trống, cùng 2 con chó tôi nuôi từ 5 tháng trước. Tôi cảm thấy cuộc sống thật vô định, buồn tẻ. Tôi nghỉ thầm sau này bà ngoại và mẹ mất đi, tôi sống như vậy có ý nghĩa gì.</p><p><br/></p><p>Và sau hàng loạt sự kiện đó, và giờ tôi bắt đầu vô định, câu hỏi mục đích sống của tôi là gì bắt đầu quay trở lại, mà tôi đã từng gặp, cho đến nay tôi vẫn chưa có câu trả lời của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Em mong nhận được vài chia sẻ từ thầy ạ. Cảm ơn thầy và các bạn đã đọc bài tâm sự này. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Người vô định</p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và các bạn.</p><p>Mình là nam 26 tuổi.</p><p><br/></p><p>Tự thuật:</p><p>Sau gần 6 tháng.</p><p>Trong 6 tháng này tôi gần như mất đi các câu hỏi liên quan đến vô định, sống để làm gì, mục đích sống.</p><p>- Tôi đi du lịch một mình 5N4Đ thật vui</p><p>- Tôi trở về xây một khu vườn lý tưởng cho bản thân, nhìn nó ra hoa, rộ trái =&gt; làm tôi vui, phấn khích</p><p>- Tôi mua xe đạp, ttd buổi sáng</p><p>- Tôi xây dựng công ty nhỏ của riêng mình =&gt; tập trung xây dựng product (mảng công nghệ).</p><p>- Tôi vẫn làm cho công ty nước ngoài (fulltime), ngoài công ty startup của mình.</p><p>- Tôi bắt đầu xây kênh tiktok chia sẻ kiến thức lập trình, hàng tuần ra đều vào thứ tư và thứ bảy (đã được 7 clip)</p><p><br/></p><p>Rồi 3 tuần nay:</p><p>- Tôi nhận 2 job freelancer để làm + task công ty (công ty chính) =&gt; làm tôi stress nặng, hàng ngày ngủ chỉ được 4-5 tiếng, cuối tuần vẫn phải làm, nghỉ lễ cũng phải làm để kịp deadline.</p><p><br/></p><p>Rồi tôi đã mua được 5 chỉ vàng.</p><p>=&gt; Chiều này, bà ngoại và mẹ tôi đi công việc tầm 4 tiếng. Tôi ở nhà một mình với một ngôi nhà trống, cùng 2 con chó tôi nuôi từ 5 tháng trước. Tôi cảm thấy cuộc sống thật vô định, buồn tẻ. Tôi nghỉ thầm sau này bà ngoại và mẹ mất đi, tôi sống như vậy có ý nghĩa gì.</p><p><br/></p><p>Và sau hàng loạt sự kiện đó, và giờ tôi bắt đầu vô định, câu hỏi mục đích sống của tôi là gì bắt đầu quay trở lại, mà tôi đã từng gặp, cho đến nay tôi vẫn chưa có câu trả lời của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Em mong nhận được vài chia sẻ từ thầy ạ. Cảm ơn thầy và các bạn đã đọc bài tâm sự này. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18040598-20-10-2025.mp3" length="15607888" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18040598</guid>
    <pubDate>Mon, 20 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1299</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-10-2025</itunes:title>
    <title>17-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mèo con   Em là nữ, khi viết những dòng này em còn cách ngày cưới khoảng 3 tháng nữa. Dạo này em hay cãi nhau với chồng việc dọn nhà ra riêng, có lẽ lúc thầy trả lời thư của em thì ngày cưới đã diễn ra, nhưng em vẫn muốn nhờ thầy góp ý cho em, với góc nhìn đa chiều và của người ngoài cuộc, thì thầy nghĩ như thế nào ạ. Tụi em quen nhau cũng đã gần 10 năm, nhà anh khá giả hơn nhà em, nhà anh ở TP, nhà em ở dưới quê, tụi em quen nhau khi em lên TP học đại học. V...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mèo con</b></p><p><br/></p><p>Em là nữ, khi viết những dòng này em còn cách ngày cưới khoảng 3 tháng nữa. Dạo này em hay cãi nhau với chồng việc dọn nhà ra riêng, có lẽ lúc thầy trả lời thư của em thì ngày cưới đã diễn ra, nhưng em vẫn muốn nhờ thầy góp ý cho em, với góc nhìn đa chiều và của người ngoài cuộc, thì thầy nghĩ như thế nào ạ.</p><p>Tụi em quen nhau cũng đã gần 10 năm, nhà anh khá giả hơn nhà em, nhà anh ở TP, nhà em ở dưới quê, tụi em quen nhau khi em lên TP học đại học. Vì ở xa quê nên nhà anh đã giúp đỡ em rất nhiều. Do ở xa nhà và lúc đó gia đình em khó khăn nên em hay qua nhà anh ăn ké. Nhà anh cũng rất quý em. Nhưng tiền bạc thì em và anh đều sòng phẳng với nhau. Đi ăn, đi uống nước, hay đi du lịch em và anh đều tự nguyện chia đôi. Tiền ai nấy xài dù cả 2 đã đi làm và sắp đám cưới. Sắp cưới nên tụi em muốn ở riêng cho thoải mái thay vì ở chung với gia đình anh. Nên anh và em cùng nhau mướn 1 căn phòng gần nhà, tiền phòng mẹ anh tự nguyện chia nửa với tụi em, phần còn lại em và anh chia nhau. Anh thì xác định ngủ qua lại 2 nhà, phòng kia chủ yếu là em ở.</p><p>Việc chẳng có gì cho tới ngày dọn phòng. Em nhờ anh thay em đi theo phụ dọn với xe từ phòng cũ sang phòng mới vì đồ nặng và leo lầu 4. Thì anh từ chối rất nhiều lần và nói với em rằng anh đi cũng được nhưng tiền phòng tháng này em trả hết nhé. Em cảm thấy rất hụt hẫng vì anh tính toán với mình. Anh thì thấy em làm quá lên vì anh nghĩ 1 người bỏ tiền 1 người bỏ sức là rất hợp tình hợp lý. Vì mẹ anh gánh giùm 1/2 tiền phòng của 2 đứa và vì nhà anh đối xử với em rất tốt, và anh cũng đối xử tiền bạc với em rất công bằng, không để em chịu thiệt bao giờ. Bình thường em hay ở lại chơi bên nhà anh đến tối thì về chỗ trọ ngủ, nên phòng anh, em là người lau quét dọn.</p><p>Anh nói với em là 1 mối quan hệ bình đẳng là cả 2 bên đều góp. Nếu người này bỏ tiền thì người kia phải bỏ sức. Trong tình yêu cũng vậy, người đi làm kiếm tiền, thì người kia phải nội trợ. Mặc dù số tiền hoặc những may mắn đó là đến từ gia đình đối phương. </p><p>Ba mẹ anh rất tốt với em, không yêu cầu em điều gì hết. Chuyện này mẹ anh biết được còn trách anh mấy ngày. </p><p>Nhưng chung quy vẫn là chuyện của 2 đứa nên em muốn hỏi thầy góc nhìn của thầy và mọi người như thế nào ạ?</p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mèo con</b></p><p><br/></p><p>Em là nữ, khi viết những dòng này em còn cách ngày cưới khoảng 3 tháng nữa. Dạo này em hay cãi nhau với chồng việc dọn nhà ra riêng, có lẽ lúc thầy trả lời thư của em thì ngày cưới đã diễn ra, nhưng em vẫn muốn nhờ thầy góp ý cho em, với góc nhìn đa chiều và của người ngoài cuộc, thì thầy nghĩ như thế nào ạ.</p><p>Tụi em quen nhau cũng đã gần 10 năm, nhà anh khá giả hơn nhà em, nhà anh ở TP, nhà em ở dưới quê, tụi em quen nhau khi em lên TP học đại học. Vì ở xa quê nên nhà anh đã giúp đỡ em rất nhiều. Do ở xa nhà và lúc đó gia đình em khó khăn nên em hay qua nhà anh ăn ké. Nhà anh cũng rất quý em. Nhưng tiền bạc thì em và anh đều sòng phẳng với nhau. Đi ăn, đi uống nước, hay đi du lịch em và anh đều tự nguyện chia đôi. Tiền ai nấy xài dù cả 2 đã đi làm và sắp đám cưới. Sắp cưới nên tụi em muốn ở riêng cho thoải mái thay vì ở chung với gia đình anh. Nên anh và em cùng nhau mướn 1 căn phòng gần nhà, tiền phòng mẹ anh tự nguyện chia nửa với tụi em, phần còn lại em và anh chia nhau. Anh thì xác định ngủ qua lại 2 nhà, phòng kia chủ yếu là em ở.</p><p>Việc chẳng có gì cho tới ngày dọn phòng. Em nhờ anh thay em đi theo phụ dọn với xe từ phòng cũ sang phòng mới vì đồ nặng và leo lầu 4. Thì anh từ chối rất nhiều lần và nói với em rằng anh đi cũng được nhưng tiền phòng tháng này em trả hết nhé. Em cảm thấy rất hụt hẫng vì anh tính toán với mình. Anh thì thấy em làm quá lên vì anh nghĩ 1 người bỏ tiền 1 người bỏ sức là rất hợp tình hợp lý. Vì mẹ anh gánh giùm 1/2 tiền phòng của 2 đứa và vì nhà anh đối xử với em rất tốt, và anh cũng đối xử tiền bạc với em rất công bằng, không để em chịu thiệt bao giờ. Bình thường em hay ở lại chơi bên nhà anh đến tối thì về chỗ trọ ngủ, nên phòng anh, em là người lau quét dọn.</p><p>Anh nói với em là 1 mối quan hệ bình đẳng là cả 2 bên đều góp. Nếu người này bỏ tiền thì người kia phải bỏ sức. Trong tình yêu cũng vậy, người đi làm kiếm tiền, thì người kia phải nội trợ. Mặc dù số tiền hoặc những may mắn đó là đến từ gia đình đối phương. </p><p>Ba mẹ anh rất tốt với em, không yêu cầu em điều gì hết. Chuyện này mẹ anh biết được còn trách anh mấy ngày. </p><p>Nhưng chung quy vẫn là chuyện của 2 đứa nên em muốn hỏi thầy góc nhìn của thầy và mọi người như thế nào ạ?</p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18027037-17-10-2025.mp3" length="7817233" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18027037</guid>
    <pubDate>Fri, 17 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>650</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-10-2025</itunes:title>
    <title>16-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mít Mít    Chào Thầy Năm và mọi người,   Em là nữ, 26 tuổi, hiện đang sinh sống, học tập và làm việc ở Pháp đã được 6 năm. Em đã nghe các sản phẩm của web5ngay được 5-6 năm rồi, và đặc biệt chuyên mục tâm sự buồn vui là nguồn động viên cũng như an ủi với em mỗi khi em buồn hay bế tắc chuyện gì đó. Đây là lần đầu tiên em xin được kể câu chuyện của mình.   Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ em đã thiệt thòi hơn các bạn đồng trang lứ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mít Mít</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 26 tuổi, hiện đang sinh sống, học tập và làm việc ở Pháp đã được 6 năm. Em đã nghe các sản phẩm của web5ngay được 5-6 năm rồi, và đặc biệt chuyên mục tâm sự buồn vui là nguồn động viên cũng như an ủi với em mỗi khi em buồn hay bế tắc chuyện gì đó. Đây là lần đầu tiên em xin được kể câu chuyện của mình.</p><p><br/></p><p>Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ em đã thiệt thòi hơn các bạn đồng trang lứa khi phải sống xa bố mẹ nhiều lần vì bố mẹ phải đi làm xa và ở với ông bà ngoại. Những ngày ấy em rất thèm được cảm giác quây quần bên gia đình nên dịp Tết là dịp vô cùng quý giá đối với em. Em trân trọng khoảnh khắc ấy nhiều lắm. Trong thâm tâm em, em luôn dằn lòng và biết ơn rằng bố mẹ luôn hi sinh để cho mình một cuộc sống tốt hơn, để bằng bạn bằng bè. Chính vì vậy từ nhỏ em đã cố gắng học thật tốt, thi học sinh giỏi, vào trường chuyên, học cách sống tự lập như sinh viên từ những năm 14 tuổi. Rồi sau này thi đại học, có cơ hội được ra nước ngoài học tập và sinh sống tiếp xúc nền văn hoá của các nước trên thế giới. Ngẫm lại thì thời gian bên bố mẹ chẳng là mấy vì toàn phải xa nhau nên nỗi đau vô hình từ tuổi thơ ấy khiến  em  mỗi khi nhắc về gia đình em lại rơm rớm nước mắt và đầy tự hào.</p><p><br/></p><p>Những tưởng em có gia đình ở Việt Nam là hậu phương tinh thần để em cố gắng ở bên nước ngoài, là những lời quan tâm tận tình từ xa, những cái ôm mỗi khi em trở về thăm nhà hay cả những giọt nước mắt thầm kín mỗi lần em quay lại bển cho đến khi em đạt được một thành tựu gì đó cho bản thân và cho bố cho mẹ. Nhưng thầy ơi cuộc sống giao cho em một đề bài thật khó và cay nghiệt quá. Bố em đã ra đi vì một tai nạn giao thông thật thảm khốc trong một ngày tháng 8 vừa rồi. Em vừa tan làm ở bển và nhận được tin dữ của bố nên tức tốc về ngay. Những ngày tang thương thật buồn và tuyệt vọng. Em suy nghĩ rất nhiều về những gì đã trải qua với bố, những điều giản đơn bình dị mà hạnh phúc vô cùng. Giờ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa. </p><p><br/></p><p>Từ cú sốc ấy tim em trở nên đau thắt lại, em nghĩ là em có vấn đề về sức khỏe thể chất và tâm lí nên khi sang lại em sẽ tham vẫn bác sĩ để có lời khuyên. Những lúc như này em lại nhớ lời Thầy về việc cần làm trong những ngày thật buồn, buồn thì buồn nhưng sống vẫn phải sống. Em tin nếu bố em thấy tàn tạ thì bố cũng không vui đâu thầy nhỉ nên em sẽ quyết tâm phải kìm nén đau thương tiếp tục cố gắng để hoàn thành nốt sự lựa chọn của mình và là điểm tựa cho mẹ và chị gái.</p><p><br/></p><p>Thầy ơi cái giá của sự trưởng thành nó đắt đến như vậy hả thầy?</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn sự theo dõi của tất cả mọi người! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mít Mít</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 26 tuổi, hiện đang sinh sống, học tập và làm việc ở Pháp đã được 6 năm. Em đã nghe các sản phẩm của web5ngay được 5-6 năm rồi, và đặc biệt chuyên mục tâm sự buồn vui là nguồn động viên cũng như an ủi với em mỗi khi em buồn hay bế tắc chuyện gì đó. Đây là lần đầu tiên em xin được kể câu chuyện của mình.</p><p><br/></p><p>Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ em đã thiệt thòi hơn các bạn đồng trang lứa khi phải sống xa bố mẹ nhiều lần vì bố mẹ phải đi làm xa và ở với ông bà ngoại. Những ngày ấy em rất thèm được cảm giác quây quần bên gia đình nên dịp Tết là dịp vô cùng quý giá đối với em. Em trân trọng khoảnh khắc ấy nhiều lắm. Trong thâm tâm em, em luôn dằn lòng và biết ơn rằng bố mẹ luôn hi sinh để cho mình một cuộc sống tốt hơn, để bằng bạn bằng bè. Chính vì vậy từ nhỏ em đã cố gắng học thật tốt, thi học sinh giỏi, vào trường chuyên, học cách sống tự lập như sinh viên từ những năm 14 tuổi. Rồi sau này thi đại học, có cơ hội được ra nước ngoài học tập và sinh sống tiếp xúc nền văn hoá của các nước trên thế giới. Ngẫm lại thì thời gian bên bố mẹ chẳng là mấy vì toàn phải xa nhau nên nỗi đau vô hình từ tuổi thơ ấy khiến  em  mỗi khi nhắc về gia đình em lại rơm rớm nước mắt và đầy tự hào.</p><p><br/></p><p>Những tưởng em có gia đình ở Việt Nam là hậu phương tinh thần để em cố gắng ở bên nước ngoài, là những lời quan tâm tận tình từ xa, những cái ôm mỗi khi em trở về thăm nhà hay cả những giọt nước mắt thầm kín mỗi lần em quay lại bển cho đến khi em đạt được một thành tựu gì đó cho bản thân và cho bố cho mẹ. Nhưng thầy ơi cuộc sống giao cho em một đề bài thật khó và cay nghiệt quá. Bố em đã ra đi vì một tai nạn giao thông thật thảm khốc trong một ngày tháng 8 vừa rồi. Em vừa tan làm ở bển và nhận được tin dữ của bố nên tức tốc về ngay. Những ngày tang thương thật buồn và tuyệt vọng. Em suy nghĩ rất nhiều về những gì đã trải qua với bố, những điều giản đơn bình dị mà hạnh phúc vô cùng. Giờ sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa. </p><p><br/></p><p>Từ cú sốc ấy tim em trở nên đau thắt lại, em nghĩ là em có vấn đề về sức khỏe thể chất và tâm lí nên khi sang lại em sẽ tham vẫn bác sĩ để có lời khuyên. Những lúc như này em lại nhớ lời Thầy về việc cần làm trong những ngày thật buồn, buồn thì buồn nhưng sống vẫn phải sống. Em tin nếu bố em thấy tàn tạ thì bố cũng không vui đâu thầy nhỉ nên em sẽ quyết tâm phải kìm nén đau thương tiếp tục cố gắng để hoàn thành nốt sự lựa chọn của mình và là điểm tựa cho mẹ và chị gái.</p><p><br/></p><p>Thầy ơi cái giá của sự trưởng thành nó đắt đến như vậy hả thầy?</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn sự theo dõi của tất cả mọi người! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18021254-16-10-2025.mp3" length="14843963" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18021254</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1235</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-10-2025</itunes:title>
    <title>15-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ghen sao cho đúng?    Em chào thầy, chuyện là em có 1 cô bạn gái, tụi em yêu nhau được 2 tháng ( chỉ mới biết nhau khoảng 2 tuần trước đó rồi tìm hiểu, yêu nhau trong 2 tuần ). Vì thời gian bọn em tiến đến hẹn hò rất nhanh nên có thể bọn em chưa hiểu đủ nhiều về nhau   Trong quá trình quen nhau bọn em rất hợp gu, rất vui vẻ. Tuy nhiên cũng có vấn đề, em thì do tài chính yếu thế hơn rất nhiều so với bạn gái em nên nhiều lúc trong em có sự mặc cảm rất lớn. Bạn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ghen sao cho đúng?</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy, chuyện là em có 1 cô bạn gái, tụi em yêu nhau được 2 tháng ( chỉ mới biết nhau khoảng 2 tuần trước đó rồi tìm hiểu, yêu nhau trong 2 tuần ). Vì thời gian bọn em tiến đến hẹn hò rất nhanh nên có thể bọn em chưa hiểu đủ nhiều về nhau</p><p><br/></p><p>Trong quá trình quen nhau bọn em rất hợp gu, rất vui vẻ. Tuy nhiên cũng có vấn đề, em thì do tài chính yếu thế hơn rất nhiều so với bạn gái em nên nhiều lúc trong em có sự mặc cảm rất lớn. Bạn ấy hơn em 2 tuổi, lại là người rất quản giao, ai bạn ấy cũng có thể nói chuyện được, bạn ấy rất quan tâm đến con người, bạn bè của em, những người em quen bạn ấy đều quen được. Bạn ấy thậm chí có thể bỏ thời gian và công sức ra để giúp đỡ tất cả mọi người dù không thân thiết lắm. Trong khi bạn bè của bạn ấy em lại không biết ai hết do tính em ngược lại với bạn hoàn toàn. Quá khứ của bạn ấy là những cuộc đi nhậu, ăn uống với thầy để có điểm ( không có QHTD ), bạn ấy rất đặt nặng về mối quan hệ, về xã giao. Còn em thì rất tập trung vào việc phát triển bản thân và học tập, em nghĩ mình phải là ai trước thì MQH chất lượng sẽ đến, về điều này em tự tin mình đúng hơn bạn. Nên xét về thành tích học tập em lại nổi trội hơn bạn, đấy là lí do bạn thích em.</p><p><br/></p><p>Tính quản giao và xã giao của bạn lại tạo cho em cảm giác không an toàn. Em cũng đến với bạn nhờ sự quản giao của bạn, hay thậm chí là bạn ấy còn rất quan tâm, giúp đỡ em từ những ngày đầu biết nhau. Nên khi em nhìn bạn quản giao với con trai, gần gũi thì em lại có xu hướng hơi ghen. Ghen chính là nỗi khổ tâm của em, bạn ấy quá hướng về bên ngoài, bạn không tập trung cho điều gì bạn thực sự thích. </p><p><br/></p><p>Ví dụ &quot; Bạn ấy về quê và chỉ nói là bạn đi chơi với bạn bè từ 4 giờ chiều đến hơn 10 giờ tối mới về &quot;. Nhưng sao trước đó bạn lại bảo gia đình khó nên phải về sớm? bạn đi với ai mà chơi đến tận hơn 6 tiếng? Những thắc mắc bên trong em bắt đầu chạy mà em không dám nói ra vì em là con trai, nếu ghen thì em sẽ mất mặt lắm. Thầy nghĩ em nên làm gì trong trường hợp này và những hoàn cảnh tương tự ạ? </p><p><br/></p><p>Lỡ họ không chung thủy thì những tình cảm, niềm tin mình đặt ra có được đền đáp?</p><p><br/></p><p>Dù là em rất thích quan niệm &quot; True Love &quot; của thầy, là khi yêu thì chỉ cho đi thôi, em rất hâm mộ tinh thần đó, nhưng bên trong em vẫn còn có một cái gì đó ích kỷ thầy ạ</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ 2 là yêu xa, bạn hơn em 2 tuổi, bạn học hết năm nay là ra trường rồi, năm cuối bạn đi thực tập ở nơi khác nữa. Từ giờ là 2 đứa hết cơ hội gặp nhau luôn, em có thể thỉnh thoảng lên SG thăm bạn thì được. Hai đứa em môi trường khác nhau, quê quán khác nhau, gia đình hai bên thì lệch khủng khiếp. Hai đứa chỉ có sự dễ thương, quan tâm, yêu nhau thôi. Không còn một điểm chung gì</p><p><br/></p><p>Có 2 vấn đề em muốn tâm sự với thầy là vậy. 1 là ghen, 2 là Yêu xa, ít điểm chung. Tụi em làm gì để giữ nhau đây? em đang viết khi mà tình yêu của bọn em đang ở giai đoạn mặn nồng và vui nhất. Em cần có những góc nhìn mới nào? Tụi em cần chuẩn bị điều gì? </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ghen sao cho đúng?</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy, chuyện là em có 1 cô bạn gái, tụi em yêu nhau được 2 tháng ( chỉ mới biết nhau khoảng 2 tuần trước đó rồi tìm hiểu, yêu nhau trong 2 tuần ). Vì thời gian bọn em tiến đến hẹn hò rất nhanh nên có thể bọn em chưa hiểu đủ nhiều về nhau</p><p><br/></p><p>Trong quá trình quen nhau bọn em rất hợp gu, rất vui vẻ. Tuy nhiên cũng có vấn đề, em thì do tài chính yếu thế hơn rất nhiều so với bạn gái em nên nhiều lúc trong em có sự mặc cảm rất lớn. Bạn ấy hơn em 2 tuổi, lại là người rất quản giao, ai bạn ấy cũng có thể nói chuyện được, bạn ấy rất quan tâm đến con người, bạn bè của em, những người em quen bạn ấy đều quen được. Bạn ấy thậm chí có thể bỏ thời gian và công sức ra để giúp đỡ tất cả mọi người dù không thân thiết lắm. Trong khi bạn bè của bạn ấy em lại không biết ai hết do tính em ngược lại với bạn hoàn toàn. Quá khứ của bạn ấy là những cuộc đi nhậu, ăn uống với thầy để có điểm ( không có QHTD ), bạn ấy rất đặt nặng về mối quan hệ, về xã giao. Còn em thì rất tập trung vào việc phát triển bản thân và học tập, em nghĩ mình phải là ai trước thì MQH chất lượng sẽ đến, về điều này em tự tin mình đúng hơn bạn. Nên xét về thành tích học tập em lại nổi trội hơn bạn, đấy là lí do bạn thích em.</p><p><br/></p><p>Tính quản giao và xã giao của bạn lại tạo cho em cảm giác không an toàn. Em cũng đến với bạn nhờ sự quản giao của bạn, hay thậm chí là bạn ấy còn rất quan tâm, giúp đỡ em từ những ngày đầu biết nhau. Nên khi em nhìn bạn quản giao với con trai, gần gũi thì em lại có xu hướng hơi ghen. Ghen chính là nỗi khổ tâm của em, bạn ấy quá hướng về bên ngoài, bạn không tập trung cho điều gì bạn thực sự thích. </p><p><br/></p><p>Ví dụ &quot; Bạn ấy về quê và chỉ nói là bạn đi chơi với bạn bè từ 4 giờ chiều đến hơn 10 giờ tối mới về &quot;. Nhưng sao trước đó bạn lại bảo gia đình khó nên phải về sớm? bạn đi với ai mà chơi đến tận hơn 6 tiếng? Những thắc mắc bên trong em bắt đầu chạy mà em không dám nói ra vì em là con trai, nếu ghen thì em sẽ mất mặt lắm. Thầy nghĩ em nên làm gì trong trường hợp này và những hoàn cảnh tương tự ạ? </p><p><br/></p><p>Lỡ họ không chung thủy thì những tình cảm, niềm tin mình đặt ra có được đền đáp?</p><p><br/></p><p>Dù là em rất thích quan niệm &quot; True Love &quot; của thầy, là khi yêu thì chỉ cho đi thôi, em rất hâm mộ tinh thần đó, nhưng bên trong em vẫn còn có một cái gì đó ích kỷ thầy ạ</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ 2 là yêu xa, bạn hơn em 2 tuổi, bạn học hết năm nay là ra trường rồi, năm cuối bạn đi thực tập ở nơi khác nữa. Từ giờ là 2 đứa hết cơ hội gặp nhau luôn, em có thể thỉnh thoảng lên SG thăm bạn thì được. Hai đứa em môi trường khác nhau, quê quán khác nhau, gia đình hai bên thì lệch khủng khiếp. Hai đứa chỉ có sự dễ thương, quan tâm, yêu nhau thôi. Không còn một điểm chung gì</p><p><br/></p><p>Có 2 vấn đề em muốn tâm sự với thầy là vậy. 1 là ghen, 2 là Yêu xa, ít điểm chung. Tụi em làm gì để giữ nhau đây? em đang viết khi mà tình yêu của bọn em đang ở giai đoạn mặn nồng và vui nhất. Em cần có những góc nhìn mới nào? Tụi em cần chuẩn bị điều gì? </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18015008-15-10-2025.mp3" length="3807333" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18015008</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>316</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-10-2025</itunes:title>
    <title>14-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mtx   Em chào thầy Năm và Cô/Bác/Anh/Chị/Em ạ   Em viết bài này là tâm sự, kể gia đình nghe câu chuyện của em thôi ạ. Em cám ơn thầy và gia đình đã lắng nghe.   Hôm nay em đã ra quyết định dừng lại với a NYC sau 3 tháng tìm hiểu. Nói là NYC nhưng tụi em chỉ mới dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu, trong lòng em thì đã thầm thích anh ấy từ nhiều năm trước, anh là người em không có cảm xúc bài trừ khi đến gần, cảm giác rất quen thuộc em cũng không giải thích rõ được....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1vIxltyzVg6DJzhO_HazCoeTWdU7ooAKsrn4enrfetEI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mtx</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và Cô/Bác/Anh/Chị/Em ạ</p><p><br/></p><p>Em viết bài này là tâm sự, kể gia đình nghe câu chuyện của em thôi ạ. Em cám ơn thầy và gia đình đã lắng nghe.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em đã ra quyết định dừng lại với a NYC sau 3 tháng tìm hiểu. Nói là NYC nhưng tụi em chỉ mới dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu, trong lòng em thì đã thầm thích anh ấy từ nhiều năm trước, anh là người em không có cảm xúc bài trừ khi đến gần, cảm giác rất quen thuộc em cũng không giải thích rõ được.</p><p><br/></p><p>Em là người chủ động tìm cách đến gần, ở bên và đồng hành cùng anh trong hơn 2 năm trong các hoạt động xã hội của anh, 3 tháng cuối chính là 3 tháng tìm hiểu chính thức đó ạ.</p><p><br/></p><p>Anh giàu kiến thức, giàu vật chất và giàu tình cảm. Bất cứ người nào anh gặp và đối xử tốt với anh, anh liền chân thành đáp lễ. Em thì không được như vậy, em không giàu tình cảm đến vậy, có phần lạnh lùng, và hay nghen với những cô gái khác bên cạnh anh. Thỉnh thoảng em luôn tự nhủ hay mình cố gắng giống như tấm lòng Huân Nhi dành cho Tiêu Viêm trong phim hoạt hình Đấu Phá Thương Khung. </p><p><br/></p><p>Anh đòi hỏi ở em học rộng, hiểu biết, vững tài chính, thiện nguyện, độc lập, xinh đẹp, vị tha…</p><p><br/></p><p>Thiện nguyện em có. Từ lớp 6 em đã là thư ký của một câu lạc bộ thăm viếng người già neo đơn, tiếp nối truyền thống cha mẹ để lại. Chỉ là em chưa bao giờ kể với anh.</p><p><br/></p><p>Độc lập em có. Từ bé cha mẹ em đi làm từ tờ mờ sáng tới tận khuya, em tự mình quyết định mọi thứ cho bản thân từ ăn gì mặc gì học gì trường nào quen bạn bè ra sao. Hồi tiểu học em còn đi ở đỡ để kiếm tiền đi học nữa. Nhà em quá nghèo không thể nuôi hết. Cho đến tận bây giờ, bạn bè em còn bảo phải biết yếu đuối một chút để người khác có cơ hội bảo vệ, giả vờ yếu đuối cũng được. Em chưa từng kể cho anh nghe về những điều này.</p><p><br/></p><p>Xinh đẹp khoẻ mạnh em không có. Nếp sinh hoạt từ nhỏ đến giờ của em từ 4h sáng, tập thể dục nhịp điệu hoặc ra ngoài chạy bộ. Em gặp anh vào giai đoạn sau khi vừa bị trúng độc tố nặng, gia đình gặp biến cố lớn, bản thân em bị “bỏ” mới được giải. Dù có tập thể dục, kiểm soát dinh dưỡng nhưng em vẫn béo, luôn hụt hơi, da xấu. Em bắt đầu tự ti về ngoại hình của mình khi đối diện với anh, anh cũng không mấy tự hào khi đi cạnh em. Em cũng chưa bao giờ kể anh nghe về sự tự ti và mình đang cố gắng từng bước cải thiện như thế nào.</p><p><br/></p><p>Tài chính em không có. Em có một công việc văn phòng với mức lương cũng gần 40tr. Em có nhiều khoản chi quan trọng cho bản thân và gia đình mình. Những khoản này không bỏ được, nên gần như tháng nào cũng hết sạch. Ở tuổi 36, không sổ tiết kiệm, không nhà cửa, không có tài sản nào hết. Trước khi quen biết anh, em luôn thấy như vậy là đủ rồi, em cầu mong cuộc sống chỉ luôn như vậy thôi là em mãn nguyện rồi, em không có áp lực đồng trang lứa hay oán thán gì cuộc sống. Từ khi biết đến anh, em thấy mình cần cố gắng hơn, cần tích lũy tài sản cho tương lai, dự phòng rủi ro biến cố, để cha mẹ được đến những nơi đẹp đẽ được chữa bệnh những nơi tốt nhất với những dịch vụ tốt nhất, cũng là để bản thân có nhiều tiền hơn nâng cấp bản thân sánh bước bên anh. </p><p>Bình dân tàn tàn thì không tốn bao nhiêu, nhưng muốn nâng cấp cao hơn cái gì cũng cần nhiều tiền quá ạ. Em bắt đầu học thêm về tài chính, tìm hiểu về dòng tiền, vì em nghĩ muốn có gì thì phải hiểu rõ tường tận về nó. Em bắt đầu trade và kiếm được thêm chút ít đều đặn mỗi tháng, vừa đủ tiền skincare với mua sắm lặt vặt. Em chuyển việc sang công ty tài chính, em chưa có kinh nghiệm tài chính nên đi đường vòng hơi xa một chút, em nhảy qua công ty outsource mảng tài chính trước và làm gần một năm với mức lương bằng một nửa lương hiện tại, giờ em đã vào được công ty tài chính bằng </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1vIxltyzVg6DJzhO_HazCoeTWdU7ooAKsrn4enrfetEI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mtx</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và Cô/Bác/Anh/Chị/Em ạ</p><p><br/></p><p>Em viết bài này là tâm sự, kể gia đình nghe câu chuyện của em thôi ạ. Em cám ơn thầy và gia đình đã lắng nghe.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em đã ra quyết định dừng lại với a NYC sau 3 tháng tìm hiểu. Nói là NYC nhưng tụi em chỉ mới dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu, trong lòng em thì đã thầm thích anh ấy từ nhiều năm trước, anh là người em không có cảm xúc bài trừ khi đến gần, cảm giác rất quen thuộc em cũng không giải thích rõ được.</p><p><br/></p><p>Em là người chủ động tìm cách đến gần, ở bên và đồng hành cùng anh trong hơn 2 năm trong các hoạt động xã hội của anh, 3 tháng cuối chính là 3 tháng tìm hiểu chính thức đó ạ.</p><p><br/></p><p>Anh giàu kiến thức, giàu vật chất và giàu tình cảm. Bất cứ người nào anh gặp và đối xử tốt với anh, anh liền chân thành đáp lễ. Em thì không được như vậy, em không giàu tình cảm đến vậy, có phần lạnh lùng, và hay nghen với những cô gái khác bên cạnh anh. Thỉnh thoảng em luôn tự nhủ hay mình cố gắng giống như tấm lòng Huân Nhi dành cho Tiêu Viêm trong phim hoạt hình Đấu Phá Thương Khung. </p><p><br/></p><p>Anh đòi hỏi ở em học rộng, hiểu biết, vững tài chính, thiện nguyện, độc lập, xinh đẹp, vị tha…</p><p><br/></p><p>Thiện nguyện em có. Từ lớp 6 em đã là thư ký của một câu lạc bộ thăm viếng người già neo đơn, tiếp nối truyền thống cha mẹ để lại. Chỉ là em chưa bao giờ kể với anh.</p><p><br/></p><p>Độc lập em có. Từ bé cha mẹ em đi làm từ tờ mờ sáng tới tận khuya, em tự mình quyết định mọi thứ cho bản thân từ ăn gì mặc gì học gì trường nào quen bạn bè ra sao. Hồi tiểu học em còn đi ở đỡ để kiếm tiền đi học nữa. Nhà em quá nghèo không thể nuôi hết. Cho đến tận bây giờ, bạn bè em còn bảo phải biết yếu đuối một chút để người khác có cơ hội bảo vệ, giả vờ yếu đuối cũng được. Em chưa từng kể cho anh nghe về những điều này.</p><p><br/></p><p>Xinh đẹp khoẻ mạnh em không có. Nếp sinh hoạt từ nhỏ đến giờ của em từ 4h sáng, tập thể dục nhịp điệu hoặc ra ngoài chạy bộ. Em gặp anh vào giai đoạn sau khi vừa bị trúng độc tố nặng, gia đình gặp biến cố lớn, bản thân em bị “bỏ” mới được giải. Dù có tập thể dục, kiểm soát dinh dưỡng nhưng em vẫn béo, luôn hụt hơi, da xấu. Em bắt đầu tự ti về ngoại hình của mình khi đối diện với anh, anh cũng không mấy tự hào khi đi cạnh em. Em cũng chưa bao giờ kể anh nghe về sự tự ti và mình đang cố gắng từng bước cải thiện như thế nào.</p><p><br/></p><p>Tài chính em không có. Em có một công việc văn phòng với mức lương cũng gần 40tr. Em có nhiều khoản chi quan trọng cho bản thân và gia đình mình. Những khoản này không bỏ được, nên gần như tháng nào cũng hết sạch. Ở tuổi 36, không sổ tiết kiệm, không nhà cửa, không có tài sản nào hết. Trước khi quen biết anh, em luôn thấy như vậy là đủ rồi, em cầu mong cuộc sống chỉ luôn như vậy thôi là em mãn nguyện rồi, em không có áp lực đồng trang lứa hay oán thán gì cuộc sống. Từ khi biết đến anh, em thấy mình cần cố gắng hơn, cần tích lũy tài sản cho tương lai, dự phòng rủi ro biến cố, để cha mẹ được đến những nơi đẹp đẽ được chữa bệnh những nơi tốt nhất với những dịch vụ tốt nhất, cũng là để bản thân có nhiều tiền hơn nâng cấp bản thân sánh bước bên anh. </p><p>Bình dân tàn tàn thì không tốn bao nhiêu, nhưng muốn nâng cấp cao hơn cái gì cũng cần nhiều tiền quá ạ. Em bắt đầu học thêm về tài chính, tìm hiểu về dòng tiền, vì em nghĩ muốn có gì thì phải hiểu rõ tường tận về nó. Em bắt đầu trade và kiếm được thêm chút ít đều đặn mỗi tháng, vừa đủ tiền skincare với mua sắm lặt vặt. Em chuyển việc sang công ty tài chính, em chưa có kinh nghiệm tài chính nên đi đường vòng hơi xa một chút, em nhảy qua công ty outsource mảng tài chính trước và làm gần một năm với mức lương bằng một nửa lương hiện tại, giờ em đã vào được công ty tài chính bằng </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18008023-14-10-2025.mp3" length="21172283" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18008023</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1763</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-10-2025</itunes:title>
    <title>13-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh   Em chào Thầy và mọi người Em đã gửi bài được phát vào ngày 17/3/2023 và 16/9/2024  Em đã lên kế hoạch từ giờ đến mãi về sau mỗi năm sẽ viết 1 bài để chia sẻ về cuộc sống của bản thân lên tsbv nên là thầy và cả team ( &amp; tất cả các bạn độc giả nữa) phải thiệt là “mạnh dỏi”cả thân và tâm để chương trình này kéo dài thiệt là lâu thiệt là dài nhaaaa Thầy nha. Kể sơ về câu chuyện của em ở bài đăng 2023 gd em không hạnh phúc chồng em ngoại tình...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18KVm7rGcosjhVUt7UXDpPsoecroKi-Xmu-BsuGdMPak/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người</p><p>Em đã gửi bài được phát vào ngày 17/3/2023 và 16/9/2024 </p><p>Em đã lên kế hoạch từ giờ đến mãi về sau mỗi năm sẽ viết 1 bài để chia sẻ về cuộc sống của bản thân lên tsbv nên là thầy và cả team ( &amp; tất cả các bạn độc giả nữa) phải thiệt là “mạnh dỏi”cả thân và tâm để chương trình này kéo dài thiệt là lâu thiệt là dài nhaaaa Thầy nha.</p><p>Kể sơ về câu chuyện của em ở bài đăng 2023 gd em không hạnh phúc chồng em ngoại tình/say nắng/mập mờ vơi đồng nghiệp nữ( do e chỉ mới nghe được dt của 2 người gọi cho nhau  chứ k có  bằng chứng j cụ thể) </p><p>Năm 2023 em có đăng bài là “ em chọn tha thứ cho chồng” và thầy có trả lời em là “làm sao em có quyền được chọn  khi người gây ra lỗi lầm k phải là em”</p><p>Năm 2024 em đăng bài kể về cs bản thân đã thay đổi những gì,đi chơi cùng hội chị em bạn gái, 3 mẹ con tự đi du lịch cùng nhau ra sao… nhưng đôi lúc vẫn còn hoài nghi rằng họ còn liên lạc với nhau sau lưng em hay không, thầy đã trả lời em là “ giữa 50 biết và 50 k biết ,hãy chọn suy nghĩ tích cực” </p><p>Và bây giờ năm 2025, tức là 3 năm trôi qua khi viết bài gửi lên nhóm và 5năm trôi qua khi phát hiện ra chuyện chồng em, khi nhìn lại thì em thấy em đi được quãng đường quá xa luôn r thầy ạ !em vẫn đi cfe, đi du lịch cùng con và bạn bè khi anh ấy bận,thậm chí có khi anh ấy k bận em cũng tự đi chơi luôn nếu như có kế hoạch. Em dưỡng da ,chăm sóc tóc , em biết phối đồ để dù đã 38 nhưng mọi người vẫn khen trẻ trung( trộm vía) so với tuổi,em lái được ô tô đưa đón con đi học,em tự lập về tài chính( dù 1-2năm gần đây kinh tế hơi khó hơn xưa nhưng em vẫn còn kiếm dc tiền dù ít)  chỉ có cái siêng tập thể dục và lái xe ô tô lên đường cao tốc là em chưa làm được hi vọng năm sau sẽ gửi bài khoe Thầy là em lái xe trên cao tốc được rồi nhé Thầy😊</p><p><br/></p><p>Đó là bản thân em thay đổi thôi còn anh ấy, trời ơi 3năm qua ảnh vẫn y chang xưa,vẫn di lam về muộn,vẫn mê đi chơi đánh tenis,vẫn k quan tâm chuyện gia đình là mấy, vẫn k phụ việc nhà, không cùng phụ em dạy dỗ 2 con,vẫn bấm dt cho đến lúc ngủ…</p><p><br/></p><p>Nhưng, thay vì mấy năm trước ngồi ấm ức tủi thân vì lấy chồng vô tâm, thì nay em lấy giấy viết ra ghi 1 bên được, 1bên không được ,coi chồng mình còn nhiều ưu điểm k?coi bên được có nhiều hơn bên không được hay không, rồi thay vì dt réo rắt anh về chưa . Hôm nay a vễ trể quá vậy , r tự bực mình thì em lại dt và nói đùa là “ em vừa gửi định vị nhà minh cho anh đó, sợ anh không nhớ đường về nên đi lâu em gửi cho a đi về theo định vị cho nhanh” ông chồng nghe xong cười hô hố thế là vui cả nhà.giờ thay vì ngồi suy nghĩ xem ảnh còn gặp cô đồng nghiệp kia không, hai người họ còn liên lạc nhau không, hay suốt ngày vào mxh cô đó xăm soi cô đó mặc đồ j?so sánh cô đó và mình r tự buồn tự tủi thân,thì em đi nghiên cứu dạy con tuổi dậy thì,tâm sự nói chuyện với con trai nhiều hơn,nghiên cứu nấu ăn ngon theo sở thích 2con,em dành thời gian cho sở thích riêng của em,chăm lo gia đình,em muốn đi nhiều nơi,khám phá thiệt nhiều vùng đất mới,và khi nhìn lại mình của ngày xưa,thiệt thấy khờ dại qá chừng,tự mình làm khổ bản thân mình,tự mình làm gđ ngột ngạt nặng nề,và nếu tự nhận mình tốt lên bao nhiêu thì em nghĩ mình từ số âm ,đã lên được tới số 3 - 3,5điểm r á Thầy, e nghĩ chuyện vợ chồng em vẫn chưa phải là tốt đẹp như kì vọng của em,em muốn vợ chồng em có thể chia sẻ tâm sự nhiều hơn nữa, nhưng em cũng thấy có sự thay đổi dù rất ít ,anh ay cung quan tâm tới cảm xúc e,chủ động hỏi han khi thấy e buồn,nói xin lỗi khi anh ấy sai, dt báo a đi chơi đây xíu nha e, a đi với anh A chị B, cô C, tại địa chỉ này nha e,mỗi sáng a ấy đều hôn vợ hôn con r mới di làm, nghe dt vợ k còn cảm thái độ cọc cằn như trước nữa, em nghĩ mình cứ từng chút từng chút một bước tới </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18KVm7rGcosjhVUt7UXDpPsoecroKi-Xmu-BsuGdMPak/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người</p><p>Em đã gửi bài được phát vào ngày 17/3/2023 và 16/9/2024 </p><p>Em đã lên kế hoạch từ giờ đến mãi về sau mỗi năm sẽ viết 1 bài để chia sẻ về cuộc sống của bản thân lên tsbv nên là thầy và cả team ( &amp; tất cả các bạn độc giả nữa) phải thiệt là “mạnh dỏi”cả thân và tâm để chương trình này kéo dài thiệt là lâu thiệt là dài nhaaaa Thầy nha.</p><p>Kể sơ về câu chuyện của em ở bài đăng 2023 gd em không hạnh phúc chồng em ngoại tình/say nắng/mập mờ vơi đồng nghiệp nữ( do e chỉ mới nghe được dt của 2 người gọi cho nhau  chứ k có  bằng chứng j cụ thể) </p><p>Năm 2023 em có đăng bài là “ em chọn tha thứ cho chồng” và thầy có trả lời em là “làm sao em có quyền được chọn  khi người gây ra lỗi lầm k phải là em”</p><p>Năm 2024 em đăng bài kể về cs bản thân đã thay đổi những gì,đi chơi cùng hội chị em bạn gái, 3 mẹ con tự đi du lịch cùng nhau ra sao… nhưng đôi lúc vẫn còn hoài nghi rằng họ còn liên lạc với nhau sau lưng em hay không, thầy đã trả lời em là “ giữa 50 biết và 50 k biết ,hãy chọn suy nghĩ tích cực” </p><p>Và bây giờ năm 2025, tức là 3 năm trôi qua khi viết bài gửi lên nhóm và 5năm trôi qua khi phát hiện ra chuyện chồng em, khi nhìn lại thì em thấy em đi được quãng đường quá xa luôn r thầy ạ !em vẫn đi cfe, đi du lịch cùng con và bạn bè khi anh ấy bận,thậm chí có khi anh ấy k bận em cũng tự đi chơi luôn nếu như có kế hoạch. Em dưỡng da ,chăm sóc tóc , em biết phối đồ để dù đã 38 nhưng mọi người vẫn khen trẻ trung( trộm vía) so với tuổi,em lái được ô tô đưa đón con đi học,em tự lập về tài chính( dù 1-2năm gần đây kinh tế hơi khó hơn xưa nhưng em vẫn còn kiếm dc tiền dù ít)  chỉ có cái siêng tập thể dục và lái xe ô tô lên đường cao tốc là em chưa làm được hi vọng năm sau sẽ gửi bài khoe Thầy là em lái xe trên cao tốc được rồi nhé Thầy😊</p><p><br/></p><p>Đó là bản thân em thay đổi thôi còn anh ấy, trời ơi 3năm qua ảnh vẫn y chang xưa,vẫn di lam về muộn,vẫn mê đi chơi đánh tenis,vẫn k quan tâm chuyện gia đình là mấy, vẫn k phụ việc nhà, không cùng phụ em dạy dỗ 2 con,vẫn bấm dt cho đến lúc ngủ…</p><p><br/></p><p>Nhưng, thay vì mấy năm trước ngồi ấm ức tủi thân vì lấy chồng vô tâm, thì nay em lấy giấy viết ra ghi 1 bên được, 1bên không được ,coi chồng mình còn nhiều ưu điểm k?coi bên được có nhiều hơn bên không được hay không, rồi thay vì dt réo rắt anh về chưa . Hôm nay a vễ trể quá vậy , r tự bực mình thì em lại dt và nói đùa là “ em vừa gửi định vị nhà minh cho anh đó, sợ anh không nhớ đường về nên đi lâu em gửi cho a đi về theo định vị cho nhanh” ông chồng nghe xong cười hô hố thế là vui cả nhà.giờ thay vì ngồi suy nghĩ xem ảnh còn gặp cô đồng nghiệp kia không, hai người họ còn liên lạc nhau không, hay suốt ngày vào mxh cô đó xăm soi cô đó mặc đồ j?so sánh cô đó và mình r tự buồn tự tủi thân,thì em đi nghiên cứu dạy con tuổi dậy thì,tâm sự nói chuyện với con trai nhiều hơn,nghiên cứu nấu ăn ngon theo sở thích 2con,em dành thời gian cho sở thích riêng của em,chăm lo gia đình,em muốn đi nhiều nơi,khám phá thiệt nhiều vùng đất mới,và khi nhìn lại mình của ngày xưa,thiệt thấy khờ dại qá chừng,tự mình làm khổ bản thân mình,tự mình làm gđ ngột ngạt nặng nề,và nếu tự nhận mình tốt lên bao nhiêu thì em nghĩ mình từ số âm ,đã lên được tới số 3 - 3,5điểm r á Thầy, e nghĩ chuyện vợ chồng em vẫn chưa phải là tốt đẹp như kì vọng của em,em muốn vợ chồng em có thể chia sẻ tâm sự nhiều hơn nữa, nhưng em cũng thấy có sự thay đổi dù rất ít ,anh ay cung quan tâm tới cảm xúc e,chủ động hỏi han khi thấy e buồn,nói xin lỗi khi anh ấy sai, dt báo a đi chơi đây xíu nha e, a đi với anh A chị B, cô C, tại địa chỉ này nha e,mỗi sáng a ấy đều hôn vợ hôn con r mới di làm, nghe dt vợ k còn cảm thái độ cọc cằn như trước nữa, em nghĩ mình cứ từng chút từng chút một bước tới </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/18001341-13-10-2025.mp3" length="7136377" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-18001341</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>593</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-10-2025</itunes:title>
    <title>10-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  M Tuyền    Chào anh Năm e là Tuyền xin chia sẻ với anh một số chuyện về cuộc sống và những khó khăn mà e gặp phải mong là em có thể tìm được hướng đi cho chính mình cũng như xoa dịu tâm hồn và biết cách yêu quý mình và những người quan trọng với mình hơn Em đang học thì căn bệnh tâm thần nhen nhóm phát triển trong em vào năm e học 12 khiến cho khả năng học tập và làm việc của e giảm sút đi nhiều sau đó thêm phần có chút ham chơi mà e không thể thi đậu đại học...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  M Tuyền</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào anh Năm e là Tuyền xin chia sẻ với anh một số chuyện về cuộc sống và những khó khăn mà e gặp phải mong là em có thể tìm được hướng đi cho chính mình cũng như xoa dịu tâm hồn và biết cách yêu quý mình và những người quan trọng với mình hơn</p><p>Em đang học thì căn bệnh tâm thần nhen nhóm phát triển trong em vào năm e học 12 khiến cho khả năng học tập và làm việc của e giảm sút đi nhiều sau đó thêm phần có chút ham chơi mà e không thể thi đậu đại học như mình và gia đình kì vọng . Nhưng r e vẫn cố vớt vát lại bằng cách nộp học bạ vào bằng được một trường Đại Học mà nhắc đến tên hầu như không ai biết rồi vì sự cản trở trì triết từ gia đình mà ko thể học thêm nữa . Rồi em lại làm thêm lại học nghề rồi bệnh trở nặng hơn khiến e ko tiếp tục đc nữa e chỉ ở trong nhà cùng cha mẹ đấu tranh với bệnh sau đó chừng 5 năm thì e trở lại bình thường tuy vẫn chưa khỏi hẳn nhưng nhờ quyết tâm và cố gắng e đã nghe nhiều bài giảng của anh và một số những câu nói câu chuyện truyền động lực , em trở nên tích cực hơn vui vẻ hơn . Nhưng trong e còn phần nào đó khó có thể tâm sự không được cảm thông và đồng cảm. Hiện tại gia đình e đang khá khó khăn công việc nhiều cha mẹ thì e thấy học như có nhiều lo toan bệnh hoạn và tiêu cực hơn vì hằng tháng luôn phải chạy vậy tiền nợ tiền nhà và điện nước của 2 căn nhà thuê . Bản thân e thấy mình không làm đc gì nhiều qua 5 năm trị bệnh bạn bè e đã có nhiều thành công hoặc tìm ra đam mê riêng hoặc có công việc ổn định . Còn mình thì chỉ buôn bán rau củ phụ giúp gia đình . Thỉnh thoảng lại có người nói e mập quá lo giảm cân đi , m lo chơi thôi chứ có phụ gì đâu phải không ? Rồi lại thường xuyên tập trung vào những thứ tiêu cực khiến mình buồn bả . Gần đây e lại có một ao ước có thể tìm thấy đam mê hay gọi là công việc mà mình mơ ước như vậy mới có thể hăng say và làm lâu dài kiếm nhiều tiền từ nó . Nghe nhiều video của anh một phần nào đó e tìm được cách nghĩ thoáng hơn vui tươi hơn nhưng vẫn tự ti mơ hồ và còn tệ hại ( còn nhiều cái xấu chưa cải thiện và bỏ được , không duy trì những việc làm tốt được lâu dài làm vài hôm nhiều là một tháng rồi bỏ như đọc sách ấy a). Em muốn được như những bạn trạc tuổi muốn tìm thấy đam mê nhưng sợ thời gian lâu quá cha mẹ sẽ không chờ nổi họ bệnh nhiều tuy e vẫn cố gắng nhưng sao thấy tăm tối và hạn hữu quá .Em còn bị lừa nhiều nữa.  Em phải làm sao khi trong người mắc bệnh như vậy bản thân thì tự ti rụt rè cô đơn . Nếu nhận được câu trả lời từ anh hay từ những người đã trải qua những tình cảnh khó khăn như e vậy e sẽ rất cảm kích . Chào anh chúc anh Năm hôm nay vui vẻ nhiệt huyết cười tươi và mạnh khoẻ nhéeeeee  😘🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸😘</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  M Tuyền</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào anh Năm e là Tuyền xin chia sẻ với anh một số chuyện về cuộc sống và những khó khăn mà e gặp phải mong là em có thể tìm được hướng đi cho chính mình cũng như xoa dịu tâm hồn và biết cách yêu quý mình và những người quan trọng với mình hơn</p><p>Em đang học thì căn bệnh tâm thần nhen nhóm phát triển trong em vào năm e học 12 khiến cho khả năng học tập và làm việc của e giảm sút đi nhiều sau đó thêm phần có chút ham chơi mà e không thể thi đậu đại học như mình và gia đình kì vọng . Nhưng r e vẫn cố vớt vát lại bằng cách nộp học bạ vào bằng được một trường Đại Học mà nhắc đến tên hầu như không ai biết rồi vì sự cản trở trì triết từ gia đình mà ko thể học thêm nữa . Rồi em lại làm thêm lại học nghề rồi bệnh trở nặng hơn khiến e ko tiếp tục đc nữa e chỉ ở trong nhà cùng cha mẹ đấu tranh với bệnh sau đó chừng 5 năm thì e trở lại bình thường tuy vẫn chưa khỏi hẳn nhưng nhờ quyết tâm và cố gắng e đã nghe nhiều bài giảng của anh và một số những câu nói câu chuyện truyền động lực , em trở nên tích cực hơn vui vẻ hơn . Nhưng trong e còn phần nào đó khó có thể tâm sự không được cảm thông và đồng cảm. Hiện tại gia đình e đang khá khó khăn công việc nhiều cha mẹ thì e thấy học như có nhiều lo toan bệnh hoạn và tiêu cực hơn vì hằng tháng luôn phải chạy vậy tiền nợ tiền nhà và điện nước của 2 căn nhà thuê . Bản thân e thấy mình không làm đc gì nhiều qua 5 năm trị bệnh bạn bè e đã có nhiều thành công hoặc tìm ra đam mê riêng hoặc có công việc ổn định . Còn mình thì chỉ buôn bán rau củ phụ giúp gia đình . Thỉnh thoảng lại có người nói e mập quá lo giảm cân đi , m lo chơi thôi chứ có phụ gì đâu phải không ? Rồi lại thường xuyên tập trung vào những thứ tiêu cực khiến mình buồn bả . Gần đây e lại có một ao ước có thể tìm thấy đam mê hay gọi là công việc mà mình mơ ước như vậy mới có thể hăng say và làm lâu dài kiếm nhiều tiền từ nó . Nghe nhiều video của anh một phần nào đó e tìm được cách nghĩ thoáng hơn vui tươi hơn nhưng vẫn tự ti mơ hồ và còn tệ hại ( còn nhiều cái xấu chưa cải thiện và bỏ được , không duy trì những việc làm tốt được lâu dài làm vài hôm nhiều là một tháng rồi bỏ như đọc sách ấy a). Em muốn được như những bạn trạc tuổi muốn tìm thấy đam mê nhưng sợ thời gian lâu quá cha mẹ sẽ không chờ nổi họ bệnh nhiều tuy e vẫn cố gắng nhưng sao thấy tăm tối và hạn hữu quá .Em còn bị lừa nhiều nữa.  Em phải làm sao khi trong người mắc bệnh như vậy bản thân thì tự ti rụt rè cô đơn . Nếu nhận được câu trả lời từ anh hay từ những người đã trải qua những tình cảnh khó khăn như e vậy e sẽ rất cảm kích . Chào anh chúc anh Năm hôm nay vui vẻ nhiệt huyết cười tươi và mạnh khoẻ nhéeeeee  😘🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸😘</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17987984-10-10-2025.mp3" length="12059728" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17987984</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1003</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-10-2025</itunes:title>
    <title>09-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Có thực sự là giá trị của người con gái không còn được thể hiện qua trinh tiết? Xin chào mọi người, hôm nay em muốn tâm sự một chút về tâm tư của một cô gái đang tập lớn ạ. Trước đây, khi còn học sinh, em cũng có vài mối quan hệ gà bông, nhưng chỉ dừng lại ở mức trong sáng. Lên đại học, vì muốn tập trung học hành và đi làm thêm để tự lo cho mình, em đã từ chối hết các mối quan hệ yêu đương. Em luôn được mọi người xung quanh nhìn nhận là “ngoan ngoã...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Có thực sự là giá trị của người con gái không còn được thể hiện qua trinh tiết?</p><p>Xin chào mọi người, hôm nay em muốn tâm sự một chút về tâm tư của một cô gái đang tập lớn ạ.</p><p>Trước đây, khi còn học sinh, em cũng có vài mối quan hệ gà bông, nhưng chỉ dừng lại ở mức trong sáng. Lên đại học, vì muốn tập trung học hành và đi làm thêm để tự lo cho mình, em đã từ chối hết các mối quan hệ yêu đương. Em luôn được mọi người xung quanh nhìn nhận là “ngoan ngoãn, biết giữ mình”, và em cũng tự thấy tự hào về điều đó.</p><p>Gần đây, khi đi làm, em có người yêu. Anh ấy nghiêm túc và em cũng tin tưởng. Sau một thời gian tìm hiểu, chúng em đã quan hệ. Tất cả đều tự nguyện, xuất phát từ tình cảm thật sự, chứ không phải vì bồng bột hay bị ép buộc.</p><p>Nhưng từ sau lần đầu ấy – và cả vài lần sau nữa – em luôn cảm thấy bất an. Ban đầu em nghĩ mình đã trưởng thành, mình đủ hiểu chuyện để chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Nhưng mỗi khi ở một mình, ý nghĩ “Mình đã không còn như trước” cứ lởn vởn trong đầu.</p><p>•Em sợ xã hội đánh giá. Dù biết thời nay chuyện này không còn bị đặt nặng như trước, em vẫn lo những người đến sau – nếu chẳng may chuyện tình này không đi đến đâu – sẽ coi thường em, cho rằng em “không còn trong sáng”.</p><p>•Em sợ gia đình thất vọng. Em sinh ra trong một môi trường coi trọng sự gìn giữ của con gái,bố mẹ em luôn dặn: “Con gái là phải biết giữ giá trị của mình”. Em không biết liệu nếu một ngày gia đình biết, sẽ nhìn em bằng ánh mắt nào.</p><p>•Em sợ chính mình đang thay đổi. Trước đây em tự tin, hồn nhiên. Giờ đây, mỗi khi soi gương, em thấy một chút tự ti và mất mát – dù anh vẫn yêu thương, tôn trọng em như trước.</p><p>Em hiểu rằng giá trị của một người con gái đâu chỉ nằm ở chuyện đó. Em có học vấn, có công việc, có những phẩm chất tốt và luôn sống tử tế. Nhưng nỗi ám ảnh về định kiến vẫn cứ bám lấy em, khiến em thấy mình không còn “đủ tốt” như trước.</p><p>Có ai từng rơi vào cảm giác này giống em không? Liệu có thật là xã hội ngày nay đã không còn nhìn con gái qua lăng kính trinh tiết? Và làm sao để em có thể thôi tự dằn vặt mình đây ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Có thực sự là giá trị của người con gái không còn được thể hiện qua trinh tiết?</p><p>Xin chào mọi người, hôm nay em muốn tâm sự một chút về tâm tư của một cô gái đang tập lớn ạ.</p><p>Trước đây, khi còn học sinh, em cũng có vài mối quan hệ gà bông, nhưng chỉ dừng lại ở mức trong sáng. Lên đại học, vì muốn tập trung học hành và đi làm thêm để tự lo cho mình, em đã từ chối hết các mối quan hệ yêu đương. Em luôn được mọi người xung quanh nhìn nhận là “ngoan ngoãn, biết giữ mình”, và em cũng tự thấy tự hào về điều đó.</p><p>Gần đây, khi đi làm, em có người yêu. Anh ấy nghiêm túc và em cũng tin tưởng. Sau một thời gian tìm hiểu, chúng em đã quan hệ. Tất cả đều tự nguyện, xuất phát từ tình cảm thật sự, chứ không phải vì bồng bột hay bị ép buộc.</p><p>Nhưng từ sau lần đầu ấy – và cả vài lần sau nữa – em luôn cảm thấy bất an. Ban đầu em nghĩ mình đã trưởng thành, mình đủ hiểu chuyện để chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Nhưng mỗi khi ở một mình, ý nghĩ “Mình đã không còn như trước” cứ lởn vởn trong đầu.</p><p>•Em sợ xã hội đánh giá. Dù biết thời nay chuyện này không còn bị đặt nặng như trước, em vẫn lo những người đến sau – nếu chẳng may chuyện tình này không đi đến đâu – sẽ coi thường em, cho rằng em “không còn trong sáng”.</p><p>•Em sợ gia đình thất vọng. Em sinh ra trong một môi trường coi trọng sự gìn giữ của con gái,bố mẹ em luôn dặn: “Con gái là phải biết giữ giá trị của mình”. Em không biết liệu nếu một ngày gia đình biết, sẽ nhìn em bằng ánh mắt nào.</p><p>•Em sợ chính mình đang thay đổi. Trước đây em tự tin, hồn nhiên. Giờ đây, mỗi khi soi gương, em thấy một chút tự ti và mất mát – dù anh vẫn yêu thương, tôn trọng em như trước.</p><p>Em hiểu rằng giá trị của một người con gái đâu chỉ nằm ở chuyện đó. Em có học vấn, có công việc, có những phẩm chất tốt và luôn sống tử tế. Nhưng nỗi ám ảnh về định kiến vẫn cứ bám lấy em, khiến em thấy mình không còn “đủ tốt” như trước.</p><p>Có ai từng rơi vào cảm giác này giống em không? Liệu có thật là xã hội ngày nay đã không còn nhìn con gái qua lăng kính trinh tiết? Và làm sao để em có thể thôi tự dằn vặt mình đây ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17981794-09-10-2025.mp3" length="13555604" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17981794</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1128</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-10-2025</itunes:title>
    <title>08-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Xin chào thầy và gia đình Web5ngay, Em sinh năm 2003, vừa tốt nghiệp đại học, và hôm nay em xin chia sẻ câu chuyện tình cảm của mình để mong nhận được lời khuyên. Em quen anh trong một lớp học kỹ năng mềm khi còn năm nhất. Lúc đó, anh muốn tìm hiểu em nhưng em từ chối vì không có thiện cảm. Sau này anh thỉnh thoảng nhắn tin nhưng em cũng không trả lời. Nói sơ về anh: anh khá thành công, hiện làm kinh doanh và điều hành vài công ty. Gần đây, khi em ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1S4aWMz6bx5IoptKDesXMWtiR9CXUj3uIqddvbBQpZKg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình Web5ngay,</p><p>Em sinh năm 2003, vừa tốt nghiệp đại học, và hôm nay em xin chia sẻ câu chuyện tình cảm của mình để mong nhận được lời khuyên.</p><p>Em quen anh trong một lớp học kỹ năng mềm khi còn năm nhất. Lúc đó, anh muốn tìm hiểu em nhưng em từ chối vì không có thiện cảm. Sau này anh thỉnh thoảng nhắn tin nhưng em cũng không trả lời.</p><p>Nói sơ về anh: anh khá thành công, hiện làm kinh doanh và điều hành vài công ty.</p><p>Gần đây, khi em sắp tốt nghiệp, anh nhắn tin lại. Lúc này em không còn ác cảm, và chỉ nghĩ có thể học hỏi được điều gì đó từ anh về công việc vì anh có nhiều kinh nghiệm. Anh hỗ trợ em rất nhiệt tình, rồi sau một thời gian, chúng em chính thức quen nhau. Anh rất tốt, luôn quan tâm, định hướng cho em nhiều điều, và thật sự em cũng muốn gắn bó lâu dài. Tuy nhiên, mối quan hệ của chúng em có ba vấn đề lớn khiến em băn khoăn:</p><p>________________________________________</p><p>1. Khoảng cách tuổi tác và áp lực dư luận</p><p>Anh hơn em 13 tuổi, ngoại hình cũng khá khác biệt: anh thấp hơn em một chút và không nổi bật. Bản thân em cũng gọi là có ngoại hình một chút, nên khi mới quen, em rất sợ người ngoài đánh giá mình yêu anh vì tiền hay là “sugar baby” thầy ạ.</p><p>Sau này, khi tình cảm đủ lớn, em không còn quan tâm điều đó nữa vì em biết tình cảm em dành cho anh là thật. Nhưng em luôn có nỗi lo về phản ứng của gia đình và xã hội nếu đưa anh về ra mắt. Em tin chắc bố mẹ sẽ phản đối vì sự chênh lệch này, và ở quê, dư luận hay dị nghị sẽ khiến bố mẹ phiền lòng. Em luôn tưởng tượng cảnh trong đám cưới, mọi người xì xào “tưởng con bé ngoan hiền, học giỏi, cuối cùng cũng vì tiền mà lấy đại gia”. Lúc mới yêu em nghĩ “cứ yêu đã, tính sau vì chắc gì đã đi cùng nhau lâu, nhưng càng gắn bó, em càng sợ tương lai.</p><p>________________________________________</p><p>2. Bí mật về quá khứ</p><p>Nỗi lo này chưa qua thì nỗi lo lớn hơn lại đến, khi anh đi công tác về, chúng em hẹn xem phim rồi định qua nhà anh để hôm sau đi chơi tiếp. Nhưng sau khi xem phim xong, anh nhất quyết không đưa em về nhà anh. Em thấy rất khó hiểu và bực bội, vì từ trước đến giờ anh chưa từng tỏ ra lấp lửng như vậy. Sau khi em gặng hỏi nhiều lần, anh mới chịu nói thật rằng: anh đã từng có gia đình và hiện đang nuôi một đứa con nhỏ. Em vẫn luôn thắc mắc tại sao một người tinh tế và thành công như anh lại chưa có gia đình. Anh nói anh giấu em vì sợ em không chấp nhận, và anh đã có rất nhiều kế hoạch cho em, khi anh thực hiện được thì anh mới nói ra</p><p>Khoảnh khắc đó, em thật sự sốc. Em cảm giác như toàn bộ niềm tin của mình vừa sụp đổ. Điều khiến em đau nhất không phải việc anh từng có gia đình, mà là anh đã che giấu sự thật ngay từ đầu. Nếu biết trước, em sẽ không bắt đầu mối quan hệ này, vì em thấy mình còn quá trẻ để gánh trách nhiệm và xử lý những ràng buộc phức tạp như vậy.</p><p>Chúng em đã chia tay một thời gian. Nhưng vì vẫn còn yêu nên cuối cùng quay lại. Anh vẫn rất quan tâm và luôn trấn an em rằng:</p><p>“Hiện tại mình cứ hạnh phúc, còn tương lai để anh lo.”</p><p>Nhưng em lại không thể ngừng suy nghĩ:</p><p>•Nếu anh đã giấu em một chuyện lớn như thế, liệu còn điều gì khác mà em chưa biết?</p><p>•Liệu một ngày nào đó, anh lại khiến em phải đối diện với một sự thật đau đớn khác?</p><p>Cảm giác bị lừa dối khiến em khó hoàn toàn tin tưởng, dù anh đã nhiều lần chứng minh tình cảm bằng hành động.</p><p>Và lúc này em cang chắc là gia đình em sẽ phản đối mối quan hệ này, nếu bọn em lâu dài được thật thì em không biết có nên nói chuyện này cho bố mẹ em không, hay cứ để đây như bí mật ạ</p><p>3. Khoảng cách về nhận thức và lối sống</p><p>Anh rất giỏi, khéo léo và có nhiều kinh nghiệm xã hội. Em thì vừa ra trường, suy nghĩ đơn giản, chưa sâu sắc. Anh nói anh yêu em vì </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1S4aWMz6bx5IoptKDesXMWtiR9CXUj3uIqddvbBQpZKg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình Web5ngay,</p><p>Em sinh năm 2003, vừa tốt nghiệp đại học, và hôm nay em xin chia sẻ câu chuyện tình cảm của mình để mong nhận được lời khuyên.</p><p>Em quen anh trong một lớp học kỹ năng mềm khi còn năm nhất. Lúc đó, anh muốn tìm hiểu em nhưng em từ chối vì không có thiện cảm. Sau này anh thỉnh thoảng nhắn tin nhưng em cũng không trả lời.</p><p>Nói sơ về anh: anh khá thành công, hiện làm kinh doanh và điều hành vài công ty.</p><p>Gần đây, khi em sắp tốt nghiệp, anh nhắn tin lại. Lúc này em không còn ác cảm, và chỉ nghĩ có thể học hỏi được điều gì đó từ anh về công việc vì anh có nhiều kinh nghiệm. Anh hỗ trợ em rất nhiệt tình, rồi sau một thời gian, chúng em chính thức quen nhau. Anh rất tốt, luôn quan tâm, định hướng cho em nhiều điều, và thật sự em cũng muốn gắn bó lâu dài. Tuy nhiên, mối quan hệ của chúng em có ba vấn đề lớn khiến em băn khoăn:</p><p>________________________________________</p><p>1. Khoảng cách tuổi tác và áp lực dư luận</p><p>Anh hơn em 13 tuổi, ngoại hình cũng khá khác biệt: anh thấp hơn em một chút và không nổi bật. Bản thân em cũng gọi là có ngoại hình một chút, nên khi mới quen, em rất sợ người ngoài đánh giá mình yêu anh vì tiền hay là “sugar baby” thầy ạ.</p><p>Sau này, khi tình cảm đủ lớn, em không còn quan tâm điều đó nữa vì em biết tình cảm em dành cho anh là thật. Nhưng em luôn có nỗi lo về phản ứng của gia đình và xã hội nếu đưa anh về ra mắt. Em tin chắc bố mẹ sẽ phản đối vì sự chênh lệch này, và ở quê, dư luận hay dị nghị sẽ khiến bố mẹ phiền lòng. Em luôn tưởng tượng cảnh trong đám cưới, mọi người xì xào “tưởng con bé ngoan hiền, học giỏi, cuối cùng cũng vì tiền mà lấy đại gia”. Lúc mới yêu em nghĩ “cứ yêu đã, tính sau vì chắc gì đã đi cùng nhau lâu, nhưng càng gắn bó, em càng sợ tương lai.</p><p>________________________________________</p><p>2. Bí mật về quá khứ</p><p>Nỗi lo này chưa qua thì nỗi lo lớn hơn lại đến, khi anh đi công tác về, chúng em hẹn xem phim rồi định qua nhà anh để hôm sau đi chơi tiếp. Nhưng sau khi xem phim xong, anh nhất quyết không đưa em về nhà anh. Em thấy rất khó hiểu và bực bội, vì từ trước đến giờ anh chưa từng tỏ ra lấp lửng như vậy. Sau khi em gặng hỏi nhiều lần, anh mới chịu nói thật rằng: anh đã từng có gia đình và hiện đang nuôi một đứa con nhỏ. Em vẫn luôn thắc mắc tại sao một người tinh tế và thành công như anh lại chưa có gia đình. Anh nói anh giấu em vì sợ em không chấp nhận, và anh đã có rất nhiều kế hoạch cho em, khi anh thực hiện được thì anh mới nói ra</p><p>Khoảnh khắc đó, em thật sự sốc. Em cảm giác như toàn bộ niềm tin của mình vừa sụp đổ. Điều khiến em đau nhất không phải việc anh từng có gia đình, mà là anh đã che giấu sự thật ngay từ đầu. Nếu biết trước, em sẽ không bắt đầu mối quan hệ này, vì em thấy mình còn quá trẻ để gánh trách nhiệm và xử lý những ràng buộc phức tạp như vậy.</p><p>Chúng em đã chia tay một thời gian. Nhưng vì vẫn còn yêu nên cuối cùng quay lại. Anh vẫn rất quan tâm và luôn trấn an em rằng:</p><p>“Hiện tại mình cứ hạnh phúc, còn tương lai để anh lo.”</p><p>Nhưng em lại không thể ngừng suy nghĩ:</p><p>•Nếu anh đã giấu em một chuyện lớn như thế, liệu còn điều gì khác mà em chưa biết?</p><p>•Liệu một ngày nào đó, anh lại khiến em phải đối diện với một sự thật đau đớn khác?</p><p>Cảm giác bị lừa dối khiến em khó hoàn toàn tin tưởng, dù anh đã nhiều lần chứng minh tình cảm bằng hành động.</p><p>Và lúc này em cang chắc là gia đình em sẽ phản đối mối quan hệ này, nếu bọn em lâu dài được thật thì em không biết có nên nói chuyện này cho bố mẹ em không, hay cứ để đây như bí mật ạ</p><p>3. Khoảng cách về nhận thức và lối sống</p><p>Anh rất giỏi, khéo léo và có nhiều kinh nghiệm xã hội. Em thì vừa ra trường, suy nghĩ đơn giản, chưa sâu sắc. Anh nói anh yêu em vì </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17975871-08-10-2025.mp3" length="10229693" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17975871</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>851</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-10-2025</itunes:title>
    <title>07-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đời buồn jqk   Xin chào thầy, hôm nay con thật sự rất bế tắc nên con cần tìm 1 người để tâm sự ạ. Con cảm ơn thầy đã lắng nghe con ạ. Con nghe thầy từ năm 2019 gì đấy, con thật sự rất biết ơn thầy vì những bài giảng chất lượng và cực kỳ tâm huyết. Con chúc thầy luôn khoẻ mạnh, bình an, gia đình luôn hạnh phúc ạ. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì tất cả những gì thầy đã làm ạ.   Con và anh ấy quen nhau vào khoảng đầu năm 2023, con và anh ấy giống như 2 thế gi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1_Af1AsI91_GzAXUIxvWidEMxJ0mrZ7FglE7mKbyfXd0/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Đời buồn jqk</b></a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy, hôm nay con thật sự rất bế tắc nên con cần tìm 1 người để tâm sự ạ. Con cảm ơn thầy đã lắng nghe con ạ. Con nghe thầy từ năm 2019 gì đấy, con thật sự rất biết ơn thầy vì những bài giảng chất lượng và cực kỳ tâm huyết. Con chúc thầy luôn khoẻ mạnh, bình an, gia đình luôn hạnh phúc ạ. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì tất cả những gì thầy đã làm ạ.</p><p><br/></p><p>Con và anh ấy quen nhau vào khoảng đầu năm 2023, con và anh ấy giống như 2 thế giới hoàn toàn đối lập vậy… Con sinh ra và lớn lên trong 1 gd viên chức bth ở Bến Tre, còn anh thì bố mẹ li hôn, lúc nhỏ anh ấy sống với gđ bên nội, nhưng khoảng tầm năm lớp 7 thì về ngoại ở hẳn, quê anh ở Bình Dương ạ. </p><p>Anh ấy nghỉ học sớm ra đời khoảng 13-14 tuổi, còn con thì đang học đh năm 3. Anh ấy xăm mình rất nhiều, ngày xưa anh ấy có hay quánh lộn, nhưng mà trước khi quen con tầm 1-2 năm là bỏ hẳn. Tuy là xăm mình và quánh lộn là thế nhưng mà anh ấy lại đc mn yêu quý. Con hay về nhà anh ấy chơi nên con đc dịp tiếp xúc với mn, trong xóm chẳng ai ghét anh ấy cả mà còn hay hỏi thăm rằng nay sao sao rồi… </p><p>Nhà con là gd viên chức, bố mẹ con làm y, bên ngoại cx là viên chức, bên nội con thì nuôi tôm. Còn bên ngoại anh thì làm nhiều nghề nhưng mà quánh lộn có tiếng trong vùng, cậu ruột của anh ngày xưa từng là đại ca 1 băng (bây giờ thì cậu đi tù vì tội sử dụng ma túy rồi ạ), bên nội anh là nhà có cty xây dựng, bên nội anh rất nghiêm và khó, anh thì tính giống bên nội, khó tính.</p><p><br/></p><p>Con quen anh ấy tới khoảng tháng 8 năm 2023 thì gd con biết và cấm cản con không được quen ảnh nữa. Gia đình con chưa từng tiếp xúc hay nói chuyện với ảnh nhưng mà lại mang 1 định kiến rằng ảnh là người xấu chỉ vì anh xăm nhiều… Con thấy bất công lắm, chẳng tiếp xúc, chẳng nói chẳng rằng gì đã khăng khăng khẳng định rằng anh là người xấu. Con kể với gd rằng bố mẹ anh li hôn như vậy, anh ấy có nghề làm thợ sửa xe như vậy như vậy thì bố mẹ con bảo rằng thợ sửa xe thì lấy tiền đâu mà nuôi con…</p><p><br/></p><p>Lần đó gia đình con ngăn cản, con đã xin đc 1 lần cho anh tiếp xúc với gia đình con nhưng mẹ con lại nhất quyết không chịu, bắt con chọn giữa gia đình và tình yêu, là người đứng giữa con khó xử lắm, con chẳng biết phải làm sao cho phải nữa… Chẳng có cách nào vẹn cả đôi đường sao ạ. Lần đó con đã quyết định rằng con và anh tiếp tục quen lén bố mẹ như vậy… Con nghĩ đó là 1 quyết định sai lầm, người lớn chẳng ai thích con cái giấu diếm hay qua mặt mình cả. </p><p><br/></p><p>Sau khoảng thời gian đó con cũng lên đại học, con đến 1 thành phố xa lạ chẳng quen ai cả và bắt đầu cuộc sống mới, con đã rủ anh xuống ở cùng con vì con sợ, con sợ phải đối mặt mọi thứ 1 mình, đến bây giờ suy nghĩ lại con thấy mình ích kỉ thật @@. Thế rồi con và anh đã sống chung với nhau trong 1 căn nhà trọ nhỏ, tuy khó khăn nhưng vui lắm ạ, con và anh rất hiếm khi cãi nhau, cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua…</p><p>Theo cá nhân con tiếp xúc với anh thì con thấy anh là người yêu con thật sự, anh là người chín chắn, trưởng thành, là người của gia đình, trong nhà việc nhà anh làm hết từ nấu cơm đến giặt quần áo con chỉ quét nhà cũng như lâu lâu ảnh mệt thì con rửa chén thôi ạ. Có 1 lần con về quê chơi, ngày lên đi học lại thì con quên k gọi đặt xe trước nên xe khách hết chỗ con phải ngồi ghế nhựa, lần đấy anh đã đi hơn 240km cả đi cả về để đón con chỉ vì sợ con ngồi ghế nhựa đau lưng^^ </p><p>Anh là 1 người cọc tính nhưng lại rất quan tâm đến cảm xúc của người khác. Anh ấy hiện tại không nhậu hay chơi bời gì cả, chỉ đi làm về rồi ngủ, tiền thì luôn đưa con giữ. Ngày xưa anh là người cọc tính mà không kiềm chế được nhưng mà con biết từ khi quen con thì anh đã kiềm chế được phần nào cái tính cách đấy. Nhưng liệu 1 người ngày xưa đánh lộn nh</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1_Af1AsI91_GzAXUIxvWidEMxJ0mrZ7FglE7mKbyfXd0/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Đời buồn jqk</b></a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy, hôm nay con thật sự rất bế tắc nên con cần tìm 1 người để tâm sự ạ. Con cảm ơn thầy đã lắng nghe con ạ. Con nghe thầy từ năm 2019 gì đấy, con thật sự rất biết ơn thầy vì những bài giảng chất lượng và cực kỳ tâm huyết. Con chúc thầy luôn khoẻ mạnh, bình an, gia đình luôn hạnh phúc ạ. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì tất cả những gì thầy đã làm ạ.</p><p><br/></p><p>Con và anh ấy quen nhau vào khoảng đầu năm 2023, con và anh ấy giống như 2 thế giới hoàn toàn đối lập vậy… Con sinh ra và lớn lên trong 1 gd viên chức bth ở Bến Tre, còn anh thì bố mẹ li hôn, lúc nhỏ anh ấy sống với gđ bên nội, nhưng khoảng tầm năm lớp 7 thì về ngoại ở hẳn, quê anh ở Bình Dương ạ. </p><p>Anh ấy nghỉ học sớm ra đời khoảng 13-14 tuổi, còn con thì đang học đh năm 3. Anh ấy xăm mình rất nhiều, ngày xưa anh ấy có hay quánh lộn, nhưng mà trước khi quen con tầm 1-2 năm là bỏ hẳn. Tuy là xăm mình và quánh lộn là thế nhưng mà anh ấy lại đc mn yêu quý. Con hay về nhà anh ấy chơi nên con đc dịp tiếp xúc với mn, trong xóm chẳng ai ghét anh ấy cả mà còn hay hỏi thăm rằng nay sao sao rồi… </p><p>Nhà con là gd viên chức, bố mẹ con làm y, bên ngoại cx là viên chức, bên nội con thì nuôi tôm. Còn bên ngoại anh thì làm nhiều nghề nhưng mà quánh lộn có tiếng trong vùng, cậu ruột của anh ngày xưa từng là đại ca 1 băng (bây giờ thì cậu đi tù vì tội sử dụng ma túy rồi ạ), bên nội anh là nhà có cty xây dựng, bên nội anh rất nghiêm và khó, anh thì tính giống bên nội, khó tính.</p><p><br/></p><p>Con quen anh ấy tới khoảng tháng 8 năm 2023 thì gd con biết và cấm cản con không được quen ảnh nữa. Gia đình con chưa từng tiếp xúc hay nói chuyện với ảnh nhưng mà lại mang 1 định kiến rằng ảnh là người xấu chỉ vì anh xăm nhiều… Con thấy bất công lắm, chẳng tiếp xúc, chẳng nói chẳng rằng gì đã khăng khăng khẳng định rằng anh là người xấu. Con kể với gd rằng bố mẹ anh li hôn như vậy, anh ấy có nghề làm thợ sửa xe như vậy như vậy thì bố mẹ con bảo rằng thợ sửa xe thì lấy tiền đâu mà nuôi con…</p><p><br/></p><p>Lần đó gia đình con ngăn cản, con đã xin đc 1 lần cho anh tiếp xúc với gia đình con nhưng mẹ con lại nhất quyết không chịu, bắt con chọn giữa gia đình và tình yêu, là người đứng giữa con khó xử lắm, con chẳng biết phải làm sao cho phải nữa… Chẳng có cách nào vẹn cả đôi đường sao ạ. Lần đó con đã quyết định rằng con và anh tiếp tục quen lén bố mẹ như vậy… Con nghĩ đó là 1 quyết định sai lầm, người lớn chẳng ai thích con cái giấu diếm hay qua mặt mình cả. </p><p><br/></p><p>Sau khoảng thời gian đó con cũng lên đại học, con đến 1 thành phố xa lạ chẳng quen ai cả và bắt đầu cuộc sống mới, con đã rủ anh xuống ở cùng con vì con sợ, con sợ phải đối mặt mọi thứ 1 mình, đến bây giờ suy nghĩ lại con thấy mình ích kỉ thật @@. Thế rồi con và anh đã sống chung với nhau trong 1 căn nhà trọ nhỏ, tuy khó khăn nhưng vui lắm ạ, con và anh rất hiếm khi cãi nhau, cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua…</p><p>Theo cá nhân con tiếp xúc với anh thì con thấy anh là người yêu con thật sự, anh là người chín chắn, trưởng thành, là người của gia đình, trong nhà việc nhà anh làm hết từ nấu cơm đến giặt quần áo con chỉ quét nhà cũng như lâu lâu ảnh mệt thì con rửa chén thôi ạ. Có 1 lần con về quê chơi, ngày lên đi học lại thì con quên k gọi đặt xe trước nên xe khách hết chỗ con phải ngồi ghế nhựa, lần đấy anh đã đi hơn 240km cả đi cả về để đón con chỉ vì sợ con ngồi ghế nhựa đau lưng^^ </p><p>Anh là 1 người cọc tính nhưng lại rất quan tâm đến cảm xúc của người khác. Anh ấy hiện tại không nhậu hay chơi bời gì cả, chỉ đi làm về rồi ngủ, tiền thì luôn đưa con giữ. Ngày xưa anh là người cọc tính mà không kiềm chế được nhưng mà con biết từ khi quen con thì anh đã kiềm chế được phần nào cái tính cách đấy. Nhưng liệu 1 người ngày xưa đánh lộn nh</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17969207-07-10-2025.mp3" length="8315649" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17969207</guid>
    <pubDate>Tue, 07 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>691</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-10-2025</itunes:title>
    <title>06-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em Út   Gửi Anh Năm và tất cả anh chị em trong gia đình Web5ngay, em xin phép được gọi mọi người bằng anh/chị như cách gọi của một đứa em út trong nhà ạ.   Những năm sống tự lập ở Úc đã rèn cho em sự cứng cỏi của một du học sinh nhỏ tuổi. Nhưng đến thời khắc quan trọng nhất là tốt nghiệp THPT tháng 11 này. Em lại bất ngờ nhận ra mình đang phải đứng trước lựa chọn khó khăn hơn cả những ngày đầu xa nhà. Đó là nên tiếp tục chinh phục giấc mơ Úc hay trở về Việt N...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/17E38Y9Xwg0TcMMBIsowcHf3j3jsN_uEkFFz7x5alr8w/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Em Út</b></a></p><p><br/></p><p>Gửi Anh Năm và tất cả anh chị em trong gia đình Web5ngay, em xin phép được gọi mọi người bằng anh/chị như cách gọi của một đứa em út trong nhà ạ.</p><p><br/></p><p>Những năm sống tự lập ở Úc đã rèn cho em sự cứng cỏi của một du học sinh nhỏ tuổi. Nhưng đến thời khắc quan trọng nhất là tốt nghiệp THPT tháng 11 này. Em lại bất ngờ nhận ra mình đang phải đứng trước lựa chọn khó khăn hơn cả những ngày đầu xa nhà. Đó là nên tiếp tục chinh phục giấc mơ Úc hay trở về Việt Nam nơi có người thân đang chờ?</p><p><br/></p><p>Hai lý do lớn nhất kéo em về là gánh nặng tài chính và hình ảnh bà ngoại ngày một yếu dần. Kinh tế gia đình gần đây chật vật khiến khoản chu cấp cho em trở thành gánh nặng. Con số 1 tỷ đồng mỗi năm ở Úc so với 300-400 triệu tại Việt Nam. Cái sự chênh lệch ấy khiến em thấy việc học ở RMIT Việt Nam trở thành lựa chọn hợp lý cho em. Khi mà nó vừa giảm áp lực tiền bạc, vừa giữ cánh cửa liên thông quốc tế rộng mở đối với em ạ. </p><p><br/></p><p>Những con số đó vẫn không bằng nỗi trăn trở nhất là hình bóng bà ngoại ạ. Ba năm xa cách, mỗi lần video call em đều nhận ra bà yếu đi rõ rệt. Cuộc đời em chưa hề biết đến nỗi đau mất mát người thân, và nỗi sợ sẽ không kịp ở bên bà trong những năm tháng cuối đời cứ bám riết lấy em. Em hiểu rằng các anh chị họ của em đều bận bịu với cuộc sống riêng, khó lòng ở bên cạnh để mà chăm sóc bà chu đáo như em có thể (nếu em trở về Việt Nam ạ)</p><p><br/></p><p>Thế nhưng, ẩn sau khát khao trở về là những nỗi sợ không tên.</p><p><br/></p><p>Ở nơi xứ người đã cho em hương vị ngọt ngào của sự độc lập, nơi mà em có thể tự do đưa ra nhiều quyết định.</p><p><br/></p><p>Em lo lắng hay có thể nói là sợ khi về Việt Nam phải đánh đổi điều ấy để trở về với môi trường gia đình đầy căng thẳng, nơi mà em thường xuyên chỉ ở nhà và là người giải quyết vấn đề của gia đình. </p><p><br/></p><p>Nơi mà người anh trai 25 tuổi vẫn phân vân trong việc tìm kiếm nghề nghiệp (thất nghiệp), thường xuyên xin tiền bố mẹ và không ngần ngại &apos;tính công&apos; (có thể tính từ 300-500k/1 lần) từng việc nhỏ hay là nơi những cuộc cãi vã giữa bố mẹ từ chuyện nhỏ có thể bùng lên thành xung đột lớn (em từ chứng nhiều lần cha mẹ cãi nhau đòi ly hôn nhưng đó chỉ là lời nói lúc họ tức giận nhưng nó lại trở thành nỗi đau trong lòng em).</p><p><br/></p><p>Em xin chia sẻ một xíu về tuổi thơ của em ạ.</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ, em đã trở thành “nơi vận chuyển” tình cảm của gia đình. Em nghe, em chuyển lời, em chứng kiến những bức xúc hay những hiểu lầm trong lời nói của gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Rồi đến lúc em kiệt sức. Yêu thương trong em thì vẫn đong đầy, nhưng những tâm sự lặp lại vô vọng ấy khiến em mỏi mòn.</p><p><br/></p><p>Kỳ lạ thay, trong vai trò kết nối ấy, chẳng ai thực sự lắng nghe em. Những tháng ngày du học xa nhà đã cho em khoảng lặng hiếm hoi, và giờ đây, việc trở về đồng nghĩa với việc phải bước lại vào vòng xoáy ấy.</p><p><br/></p><p>(Em mong mọi người hiểu rằng, đây chỉ là một góc khuất trong bức tranh gia đình em mà em không muốn đối mặt thôi ạ. Sau tất cả, nơi ấy vẫn có những yêu thương và hy sinh thầm lặng mà em trân quý. Em chia sẻ để mong tìm được cách hóa giải những khúc mắc này chứ không phải em chỉ thấy gia đình mình toàn là điều tiêu cực ạ.)</p><p><br/></p><p>Em cũng nghĩ rằng mỗi lựa chọn đều không hoàn hảo:</p><p><br/></p><p>Ở lại Úc là giữ được tự do, nhưng trái tim sẽ mãi day dứt vì khoảng cách với gia đình và gánh nặng tài chính đè lên vai cha mẹ. Trở về Việt Nam cho em những ngày tháng bên bà ngoại, nhưng đồng thời phải đối diện với những xung đột gia đình chưa bao giờ ngừng và tương lai nghề nghiệp đầy bấp bênh. </p><p><br/></p><p>Em rất mong được lắng nghe những chia sẻ và lời khuyên quý báu, nhất là từ những ai đã trải qua quyết định tương tự, để e</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/17E38Y9Xwg0TcMMBIsowcHf3j3jsN_uEkFFz7x5alr8w/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Em Út</b></a></p><p><br/></p><p>Gửi Anh Năm và tất cả anh chị em trong gia đình Web5ngay, em xin phép được gọi mọi người bằng anh/chị như cách gọi của một đứa em út trong nhà ạ.</p><p><br/></p><p>Những năm sống tự lập ở Úc đã rèn cho em sự cứng cỏi của một du học sinh nhỏ tuổi. Nhưng đến thời khắc quan trọng nhất là tốt nghiệp THPT tháng 11 này. Em lại bất ngờ nhận ra mình đang phải đứng trước lựa chọn khó khăn hơn cả những ngày đầu xa nhà. Đó là nên tiếp tục chinh phục giấc mơ Úc hay trở về Việt Nam nơi có người thân đang chờ?</p><p><br/></p><p>Hai lý do lớn nhất kéo em về là gánh nặng tài chính và hình ảnh bà ngoại ngày một yếu dần. Kinh tế gia đình gần đây chật vật khiến khoản chu cấp cho em trở thành gánh nặng. Con số 1 tỷ đồng mỗi năm ở Úc so với 300-400 triệu tại Việt Nam. Cái sự chênh lệch ấy khiến em thấy việc học ở RMIT Việt Nam trở thành lựa chọn hợp lý cho em. Khi mà nó vừa giảm áp lực tiền bạc, vừa giữ cánh cửa liên thông quốc tế rộng mở đối với em ạ. </p><p><br/></p><p>Những con số đó vẫn không bằng nỗi trăn trở nhất là hình bóng bà ngoại ạ. Ba năm xa cách, mỗi lần video call em đều nhận ra bà yếu đi rõ rệt. Cuộc đời em chưa hề biết đến nỗi đau mất mát người thân, và nỗi sợ sẽ không kịp ở bên bà trong những năm tháng cuối đời cứ bám riết lấy em. Em hiểu rằng các anh chị họ của em đều bận bịu với cuộc sống riêng, khó lòng ở bên cạnh để mà chăm sóc bà chu đáo như em có thể (nếu em trở về Việt Nam ạ)</p><p><br/></p><p>Thế nhưng, ẩn sau khát khao trở về là những nỗi sợ không tên.</p><p><br/></p><p>Ở nơi xứ người đã cho em hương vị ngọt ngào của sự độc lập, nơi mà em có thể tự do đưa ra nhiều quyết định.</p><p><br/></p><p>Em lo lắng hay có thể nói là sợ khi về Việt Nam phải đánh đổi điều ấy để trở về với môi trường gia đình đầy căng thẳng, nơi mà em thường xuyên chỉ ở nhà và là người giải quyết vấn đề của gia đình. </p><p><br/></p><p>Nơi mà người anh trai 25 tuổi vẫn phân vân trong việc tìm kiếm nghề nghiệp (thất nghiệp), thường xuyên xin tiền bố mẹ và không ngần ngại &apos;tính công&apos; (có thể tính từ 300-500k/1 lần) từng việc nhỏ hay là nơi những cuộc cãi vã giữa bố mẹ từ chuyện nhỏ có thể bùng lên thành xung đột lớn (em từ chứng nhiều lần cha mẹ cãi nhau đòi ly hôn nhưng đó chỉ là lời nói lúc họ tức giận nhưng nó lại trở thành nỗi đau trong lòng em).</p><p><br/></p><p>Em xin chia sẻ một xíu về tuổi thơ của em ạ.</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ, em đã trở thành “nơi vận chuyển” tình cảm của gia đình. Em nghe, em chuyển lời, em chứng kiến những bức xúc hay những hiểu lầm trong lời nói của gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Rồi đến lúc em kiệt sức. Yêu thương trong em thì vẫn đong đầy, nhưng những tâm sự lặp lại vô vọng ấy khiến em mỏi mòn.</p><p><br/></p><p>Kỳ lạ thay, trong vai trò kết nối ấy, chẳng ai thực sự lắng nghe em. Những tháng ngày du học xa nhà đã cho em khoảng lặng hiếm hoi, và giờ đây, việc trở về đồng nghĩa với việc phải bước lại vào vòng xoáy ấy.</p><p><br/></p><p>(Em mong mọi người hiểu rằng, đây chỉ là một góc khuất trong bức tranh gia đình em mà em không muốn đối mặt thôi ạ. Sau tất cả, nơi ấy vẫn có những yêu thương và hy sinh thầm lặng mà em trân quý. Em chia sẻ để mong tìm được cách hóa giải những khúc mắc này chứ không phải em chỉ thấy gia đình mình toàn là điều tiêu cực ạ.)</p><p><br/></p><p>Em cũng nghĩ rằng mỗi lựa chọn đều không hoàn hảo:</p><p><br/></p><p>Ở lại Úc là giữ được tự do, nhưng trái tim sẽ mãi day dứt vì khoảng cách với gia đình và gánh nặng tài chính đè lên vai cha mẹ. Trở về Việt Nam cho em những ngày tháng bên bà ngoại, nhưng đồng thời phải đối diện với những xung đột gia đình chưa bao giờ ngừng và tương lai nghề nghiệp đầy bấp bênh. </p><p><br/></p><p>Em rất mong được lắng nghe những chia sẻ và lời khuyên quý báu, nhất là từ những ai đã trải qua quyết định tương tự, để e</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17962320-06-10-2025.mp3" length="11297684" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17962320</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>940</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-10-2025</itunes:title>
    <title>03-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Cá ko biết bơi   Em chào thầy và mọi người, cảm ơn thầy và mọi người đã giành thời gian đọc phần tâm sự này của em ạ.   Em là nữ, 27t. Ba mẹ em mất năm em 18t, sau khi ba mẹ mất thì em có sống cùng gia đình dì khoảng 3 năm rồi dọn ra ở riêng cho đến nay. Người dì đó và các dì các cậu khác trong nhà đều thương em, nhưng suy nghĩ rất áp đặt và làm em mệt mỏi mỗi khi tiếp xúc. Dì luôn áp đặt suy nghĩ của bản thân lên em, luôn nghĩ cực đoan và bảo thủ. Ví dụ như từ nhỏ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Cá ko biết bơi</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, cảm ơn thầy và mọi người đã giành thời gian đọc phần tâm sự này của em ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 27t. Ba mẹ em mất năm em 18t, sau khi ba mẹ mất thì em có sống cùng gia đình dì khoảng 3 năm rồi dọn ra ở riêng cho đến nay.</p><p>Người dì đó và các dì các cậu khác trong nhà đều thương em, nhưng suy nghĩ rất áp đặt và làm em mệt mỏi mỗi khi tiếp xúc. Dì luôn áp đặt suy nghĩ của bản thân lên em, luôn nghĩ cực đoan và bảo thủ. Ví dụ như từ nhỏ thì luôn nói em điệu quá chỉ có đi lấy chồng sớm, em mua gì mặc hay mua mỹ phẩm cũng nói em phung phí. Suốt 3 năm ở chung em mua đồ gì về là phải giấu dù là mua bằng tiền của em vì sợ bị nói. Em có 1 căn nhà do ba mẹ để lại, đang cho thuê, dì cũng luôn hỏi em cho thuê bao nhiêu, sao ko tăng giá, ngu, sao ko lấy lại về ở rồi bán buôn,...và luôn lo lắng em sẽ bán nhà, à mà trùng hợp là em quyết định bán nhà thật vì lý do cá nhân (em giấu người trong gia đình)</p><p>Thật sự em rất mệt mỏi, em rất trân trọng gia đình và ko muốn cãi qua cãi lại để ko nhìn mặt nhau nữa nhưng dì cứ liên tục nhắn như vậy với em. Em biết là có thương em đó, nhưng em ko cần người cứ xen vào chuyện của em và cứ khuyên những điều em ko cần như vậy. Em nên cư xử như thế nào trong trường hợp này ạ, nhà của em, tài sản của em nhưng em ko được tự quyết định, em phải giấu giếm và lén lút như người có tội ?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Cá ko biết bơi</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, cảm ơn thầy và mọi người đã giành thời gian đọc phần tâm sự này của em ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 27t. Ba mẹ em mất năm em 18t, sau khi ba mẹ mất thì em có sống cùng gia đình dì khoảng 3 năm rồi dọn ra ở riêng cho đến nay.</p><p>Người dì đó và các dì các cậu khác trong nhà đều thương em, nhưng suy nghĩ rất áp đặt và làm em mệt mỏi mỗi khi tiếp xúc. Dì luôn áp đặt suy nghĩ của bản thân lên em, luôn nghĩ cực đoan và bảo thủ. Ví dụ như từ nhỏ thì luôn nói em điệu quá chỉ có đi lấy chồng sớm, em mua gì mặc hay mua mỹ phẩm cũng nói em phung phí. Suốt 3 năm ở chung em mua đồ gì về là phải giấu dù là mua bằng tiền của em vì sợ bị nói. Em có 1 căn nhà do ba mẹ để lại, đang cho thuê, dì cũng luôn hỏi em cho thuê bao nhiêu, sao ko tăng giá, ngu, sao ko lấy lại về ở rồi bán buôn,...và luôn lo lắng em sẽ bán nhà, à mà trùng hợp là em quyết định bán nhà thật vì lý do cá nhân (em giấu người trong gia đình)</p><p>Thật sự em rất mệt mỏi, em rất trân trọng gia đình và ko muốn cãi qua cãi lại để ko nhìn mặt nhau nữa nhưng dì cứ liên tục nhắn như vậy với em. Em biết là có thương em đó, nhưng em ko cần người cứ xen vào chuyện của em và cứ khuyên những điều em ko cần như vậy. Em nên cư xử như thế nào trong trường hợp này ạ, nhà của em, tài sản của em nhưng em ko được tự quyết định, em phải giấu giếm và lén lút như người có tội ?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17950064-03-10-2025.mp3" length="9188348" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17950064</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>764</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-10-2025</itunes:title>
    <title>02-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dương Bảo   Kính gửi Thầy Năm và các cô chú anh chị đang coi tâm sự của con ạ.  Con là nữ và đang là sinh viên năm 2. Bản thân con thì có thể coi là có một xíu ngoại hình và hoàn cảnh gia đình tầm trung. Khi còn nhỏ, con rất thích làm đẹp và đặc biệt hay dùng tiền vào việc mua sắm đồ makeup hay quần áo để bản thân có thể được coi là ‘thời thượng’ và ‘biết cách ăn mặc’. Tuy nhiên, càng lớn lên và học cao lên, con biết tới những bài học về tính tiết kiệm, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dương Bảo</b></p><p><br/></p><p>Kính gửi Thầy Năm và các cô chú anh chị đang coi tâm sự của con ạ. </p><p>Con là nữ và đang là sinh viên năm 2. Bản thân con thì có thể coi là có một xíu ngoại hình và hoàn cảnh gia đình tầm trung. Khi còn nhỏ, con rất thích làm đẹp và đặc biệt hay dùng tiền vào việc mua sắm đồ makeup hay quần áo để bản thân có thể được coi là ‘thời thượng’ và ‘biết cách ăn mặc’. Tuy nhiên, càng lớn lên và học cao lên, con biết tới những bài học về tính tiết kiệm, tối giản và mua sắm có suy nghĩ. Do đó kể từ khi là sinh viên năm 1 phải lên Sài Gòn sống tự lập, con đã không màng tới việc mua nhiều mỹ phẩm hay quần áo đẹp nữa, những thứ liên quan đến làm đẹp mà con có là 1 cây son (hết thì mua cây khác) và một số quần áo mặc cho nhiều dịp khác nhau. Con đang cảm thấy bản thân sống vui vẻ và hạnh phúc với lối sống đó, tiết kiệm nhưng không hà tiện (vì nếu con đi dự một buổi tiệc sinh nhật nào đó thì con vẫn có một chiếc đầm xòe công chúa cùng màu son đơn giản yêu thích của mình). </p><p><br/></p><p>Nhưng dạo gần đây, con có suy nghĩ rằng nếu bản thân biết một chút về makeup cá nhân, biết tự trang điểm cho bản thân (như đánh nền, kẻ mắt, chuốt mascara hơn là chỉ quẹt son đơn giản) trong những dịp đặc biệt thì ngoại hình sẽ thêm phần sức hút và có điểm nhấn hơn. Con đã thử tính toán nếu bản thân phải mua hết những vật dụng cần thiết để có một layout makeup hoàn chỉnh thì phải chi cả tiền triệu (con không dám mua những món đồ quá rẻ vì sợ sẽ ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe của mình). Con cảm thấy nếu để tiền triệu đó thì mình sẽ mua được những thứ có giá trị hơn (như khóa học chứng chỉ ACCA con đang dành dụm để được đi học). Tuy nhiên khi sống trong một thời đại con biết sớm muộn gì cũng cần đến makeup thì con nghĩ phải đầu tư khoản này càng sớm càng tốt (vì con nghĩ cần phải dành ra một khoảng thời gian dài để luyện tập và hoàn thiện trình độ makeup của mình). </p><p><br/></p><p>Con chỉ muốn xin thầy lời khuyên, rằng có phải con đang FOMO, chạy theo trào lưu làm đẹp của thời đại hay chỉ đơn giản là con chưa thật sự biết cách ưu tiên điều gì cho đúng không? Vì thật sự giá trị cá nhân (personal value) của con không gọi tên ‘cách trang điểm và ăn mặc’. </p><p><br/></p><p>Con xin cám ơn thầy và mọi người đã đọc tâm sự của con ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dương Bảo</b></p><p><br/></p><p>Kính gửi Thầy Năm và các cô chú anh chị đang coi tâm sự của con ạ. </p><p>Con là nữ và đang là sinh viên năm 2. Bản thân con thì có thể coi là có một xíu ngoại hình và hoàn cảnh gia đình tầm trung. Khi còn nhỏ, con rất thích làm đẹp và đặc biệt hay dùng tiền vào việc mua sắm đồ makeup hay quần áo để bản thân có thể được coi là ‘thời thượng’ và ‘biết cách ăn mặc’. Tuy nhiên, càng lớn lên và học cao lên, con biết tới những bài học về tính tiết kiệm, tối giản và mua sắm có suy nghĩ. Do đó kể từ khi là sinh viên năm 1 phải lên Sài Gòn sống tự lập, con đã không màng tới việc mua nhiều mỹ phẩm hay quần áo đẹp nữa, những thứ liên quan đến làm đẹp mà con có là 1 cây son (hết thì mua cây khác) và một số quần áo mặc cho nhiều dịp khác nhau. Con đang cảm thấy bản thân sống vui vẻ và hạnh phúc với lối sống đó, tiết kiệm nhưng không hà tiện (vì nếu con đi dự một buổi tiệc sinh nhật nào đó thì con vẫn có một chiếc đầm xòe công chúa cùng màu son đơn giản yêu thích của mình). </p><p><br/></p><p>Nhưng dạo gần đây, con có suy nghĩ rằng nếu bản thân biết một chút về makeup cá nhân, biết tự trang điểm cho bản thân (như đánh nền, kẻ mắt, chuốt mascara hơn là chỉ quẹt son đơn giản) trong những dịp đặc biệt thì ngoại hình sẽ thêm phần sức hút và có điểm nhấn hơn. Con đã thử tính toán nếu bản thân phải mua hết những vật dụng cần thiết để có một layout makeup hoàn chỉnh thì phải chi cả tiền triệu (con không dám mua những món đồ quá rẻ vì sợ sẽ ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe của mình). Con cảm thấy nếu để tiền triệu đó thì mình sẽ mua được những thứ có giá trị hơn (như khóa học chứng chỉ ACCA con đang dành dụm để được đi học). Tuy nhiên khi sống trong một thời đại con biết sớm muộn gì cũng cần đến makeup thì con nghĩ phải đầu tư khoản này càng sớm càng tốt (vì con nghĩ cần phải dành ra một khoảng thời gian dài để luyện tập và hoàn thiện trình độ makeup của mình). </p><p><br/></p><p>Con chỉ muốn xin thầy lời khuyên, rằng có phải con đang FOMO, chạy theo trào lưu làm đẹp của thời đại hay chỉ đơn giản là con chưa thật sự biết cách ưu tiên điều gì cho đúng không? Vì thật sự giá trị cá nhân (personal value) của con không gọi tên ‘cách trang điểm và ăn mặc’. </p><p><br/></p><p>Con xin cám ơn thầy và mọi người đã đọc tâm sự của con ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17943891-02-10-2025.mp3" length="9936599" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17943891</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>826</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-10-2025</itunes:title>
    <title>01-10-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ku tí hai lúa   Con xin mến chào thầy năm và cô chú có trong gia đình wed5ngay, bài hôm nay con viết chỉ để trải lòng nỗi buồn thôi ạ. Bài nay con viết vào một buổi chiều mùa mưa ở Pleiku, mẹ chở con đi để con lấy xe 100 của mẹ để đi vòng số 8 tập đi tập lại nhx hiện giờ con lại rớt cái bài thi đó, lúc con tập thì đi ngon ơ mà h dậy, mẹ cx la con tuổi thanh niên có bằng lái mà lấy cx k ra hồn, con cx tủi thân và cảm thấy mik vô dụng so với mng ạ. Con thi gần ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KDmYEDPNdt2lOKz0cioagL3m0yDAt3BDhvYzsgHLPKU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ku tí hai lúa</a></p><p><br/></p><p>Con xin mến chào thầy năm và cô chú có trong gia đình wed5ngay, bài hôm nay con viết chỉ để trải lòng nỗi buồn thôi ạ. Bài nay con viết vào một buổi chiều mùa mưa ở Pleiku, mẹ chở con đi để con lấy xe 100 của mẹ để đi vòng số 8 tập đi tập lại nhx hiện giờ con lại rớt cái bài thi đó, lúc con tập thì đi ngon ơ mà h dậy, mẹ cx la con tuổi thanh niên có bằng lái mà lấy cx k ra hồn, con cx tủi thân và cảm thấy mik vô dụng so với mng ạ. Con thi gần chót nên thấy bao nhiêu bạn, cô chú lớn tuổi đều đậu hết, nên hiện giờ tâm trạng con cảm thấy buồn cùng cực luôn mặc dù con biết mik bất hạnh là do hiện thực k giống như ý muốn mik mong đợi. Nhưng đây chỉ là một mảnh chút xíu trong cuộc đời của con th.</p><p><br/></p><p>Cho con xin giới thiệu về bản thân một chút ạ, con là nam 2k5 học ở trong làng ĐH ở tp HCM.  Sắp tới đây con là sinh viên năm thứ 3 nhưng con chỉ mới bắt đầu đăng ký môn học năm nhất như mấy e 2k7 vừa thi xong th ạ. Lý do vì năm nhất trường con yêu cầu có ielts 5.5 nhưng con k đủ đk nên phải học qua cái lớp tiếng anh của trường. Cx như bao bạn sinh viên năm 1 thì con cx mơ mộng về trường khi chưa nhập học nhma hiện thực đã dí đè con xẹp lép ạ. </p><p>Mới đầu cái lớp tiếng anh 1 thì thầy cô ở lớp dạy nhẹ nhàng và cho chơi trò chơi, ghép hình đoán chữ, làm bài tập trong quyển sách tiếng anh của trường. Nhưng mà lúc đi thi lại trái ngược với lúc học, thi lại theo mô típ của kỳ thi ielts, nói chung là khá ngợp ạ.( Lỗi tại con k chịu tìm hiểu, hỏi anh chị lớp trên) Nên vì ở lớp thầy cô dạy dễ quá nên về nhà con lại chủ quan, con học xong lại vứt cặp nằm ngủ rồi chiều con chỉ tập calisthenic với mấy anh trong ktx rồi tối lại ngủ th, k chịu mày mò gì để học thêm hết. Thời gian đầu tuy là con có thể qua được 1 lớp ( 1 lớp kéo dài 3 tháng) nhưng càng về sau cái đà học vậy nên con cx chẳng qua nổi, con đã rớt lớp tiếng anh thứ 2 ( trường tổng cộng có 3 lớp). Về sau hết kỳ 1 năm nhất con mới quyết tâm học chỉnh chu lại, thì lớp thứ 2 ấy con đã qua được. </p><p><br/></p><p>Nhưng nếu có đà học vậy qua hết lớp tiếng anh thì con đã k kể cho mng nghe r, con khi đến lớp thực sự cô đơn mặc dù con k xích mích với ai cả, con cx khá hơn hồi học C3 là con chủ động kb (giai đoạn có bạn ấy con cảm thấy vui lắm ạ vì họ đã tới với mik). Nhưng con cx có lỗi vì tự con đã rời xa các bạn ấy vì lúc nào chơi con cx phải tự chủ động thì ngta mới nói chiện, con muốn có người chủ động với con nên lúc thi xong con lại giận họ nên block họ r con xóa fb con luôn :(((</p><p>Sau đó thì một quyết định sau lầm của con nữa là con k tiếp tục học tiếng anh của trường mà con gap 6 tháng ra ngoài tự tìm trung tâm học để thi ielts. Mẹ đã chiều với quyết định sai lầm ấy của con nên đã đóng 33.6 tr để học. Tgian học của con lại kéo dài tới nửa năm 2 luôn :(( . . . Cho đến khi con quyết định học nghiêm túc khi còn thời hạn 6 tháng thì con về nhà, mẹ thấy cái cổ con bị sưng khá lớn thì đi khám phát hiện ra con bị K giáp, con thực sự rất hoảng vì con chỉ thức khuya muộn nhất có 11h th, con sống healthy nhất phòng luôn( mấy anh năm 5 trong phòng thức 2-3h sáng cày đồ án tốt nghiệp vậy mà ngta vẫn khỏe chẳng bù cho con). Trong khi con tập hít đất dc 10-20 cái,  ngày nào cx kéo xà đơn, có ngày con chán cx chạy bộ 5km. Thì mấy ảnh ở phòng chỉ chơi game, lướt fb hóng drama cười khắp phòng, cả năm k thấy tập bao h mà chẳng k thấy bệnh gì :((</p><p>Lúc phát hiện bị K giáp con phải đấu tranh nội tâm để bác sĩ phẫu thuật (mẹ thì cx chẳng qtam gì con, con rất sợ dao kéo, nói con sống xa đọa này nọ, k qtam đến sức khỏe, mới xa nhà 1 năm đã bệnh tật). Lúc ấy con cảm nhận mọi công sức qtam bản thân đều vô nghĩa, ba mẹ cx đều chê con:((. Nhiều khi con chỉ muốn chết quách đi cho xong, con cảm thấy cuộc đời con k đáng sống. </p><p>K biế</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KDmYEDPNdt2lOKz0cioagL3m0yDAt3BDhvYzsgHLPKU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ku tí hai lúa</a></p><p><br/></p><p>Con xin mến chào thầy năm và cô chú có trong gia đình wed5ngay, bài hôm nay con viết chỉ để trải lòng nỗi buồn thôi ạ. Bài nay con viết vào một buổi chiều mùa mưa ở Pleiku, mẹ chở con đi để con lấy xe 100 của mẹ để đi vòng số 8 tập đi tập lại nhx hiện giờ con lại rớt cái bài thi đó, lúc con tập thì đi ngon ơ mà h dậy, mẹ cx la con tuổi thanh niên có bằng lái mà lấy cx k ra hồn, con cx tủi thân và cảm thấy mik vô dụng so với mng ạ. Con thi gần chót nên thấy bao nhiêu bạn, cô chú lớn tuổi đều đậu hết, nên hiện giờ tâm trạng con cảm thấy buồn cùng cực luôn mặc dù con biết mik bất hạnh là do hiện thực k giống như ý muốn mik mong đợi. Nhưng đây chỉ là một mảnh chút xíu trong cuộc đời của con th.</p><p><br/></p><p>Cho con xin giới thiệu về bản thân một chút ạ, con là nam 2k5 học ở trong làng ĐH ở tp HCM.  Sắp tới đây con là sinh viên năm thứ 3 nhưng con chỉ mới bắt đầu đăng ký môn học năm nhất như mấy e 2k7 vừa thi xong th ạ. Lý do vì năm nhất trường con yêu cầu có ielts 5.5 nhưng con k đủ đk nên phải học qua cái lớp tiếng anh của trường. Cx như bao bạn sinh viên năm 1 thì con cx mơ mộng về trường khi chưa nhập học nhma hiện thực đã dí đè con xẹp lép ạ. </p><p>Mới đầu cái lớp tiếng anh 1 thì thầy cô ở lớp dạy nhẹ nhàng và cho chơi trò chơi, ghép hình đoán chữ, làm bài tập trong quyển sách tiếng anh của trường. Nhưng mà lúc đi thi lại trái ngược với lúc học, thi lại theo mô típ của kỳ thi ielts, nói chung là khá ngợp ạ.( Lỗi tại con k chịu tìm hiểu, hỏi anh chị lớp trên) Nên vì ở lớp thầy cô dạy dễ quá nên về nhà con lại chủ quan, con học xong lại vứt cặp nằm ngủ rồi chiều con chỉ tập calisthenic với mấy anh trong ktx rồi tối lại ngủ th, k chịu mày mò gì để học thêm hết. Thời gian đầu tuy là con có thể qua được 1 lớp ( 1 lớp kéo dài 3 tháng) nhưng càng về sau cái đà học vậy nên con cx chẳng qua nổi, con đã rớt lớp tiếng anh thứ 2 ( trường tổng cộng có 3 lớp). Về sau hết kỳ 1 năm nhất con mới quyết tâm học chỉnh chu lại, thì lớp thứ 2 ấy con đã qua được. </p><p><br/></p><p>Nhưng nếu có đà học vậy qua hết lớp tiếng anh thì con đã k kể cho mng nghe r, con khi đến lớp thực sự cô đơn mặc dù con k xích mích với ai cả, con cx khá hơn hồi học C3 là con chủ động kb (giai đoạn có bạn ấy con cảm thấy vui lắm ạ vì họ đã tới với mik). Nhưng con cx có lỗi vì tự con đã rời xa các bạn ấy vì lúc nào chơi con cx phải tự chủ động thì ngta mới nói chiện, con muốn có người chủ động với con nên lúc thi xong con lại giận họ nên block họ r con xóa fb con luôn :(((</p><p>Sau đó thì một quyết định sau lầm của con nữa là con k tiếp tục học tiếng anh của trường mà con gap 6 tháng ra ngoài tự tìm trung tâm học để thi ielts. Mẹ đã chiều với quyết định sai lầm ấy của con nên đã đóng 33.6 tr để học. Tgian học của con lại kéo dài tới nửa năm 2 luôn :(( . . . Cho đến khi con quyết định học nghiêm túc khi còn thời hạn 6 tháng thì con về nhà, mẹ thấy cái cổ con bị sưng khá lớn thì đi khám phát hiện ra con bị K giáp, con thực sự rất hoảng vì con chỉ thức khuya muộn nhất có 11h th, con sống healthy nhất phòng luôn( mấy anh năm 5 trong phòng thức 2-3h sáng cày đồ án tốt nghiệp vậy mà ngta vẫn khỏe chẳng bù cho con). Trong khi con tập hít đất dc 10-20 cái,  ngày nào cx kéo xà đơn, có ngày con chán cx chạy bộ 5km. Thì mấy ảnh ở phòng chỉ chơi game, lướt fb hóng drama cười khắp phòng, cả năm k thấy tập bao h mà chẳng k thấy bệnh gì :((</p><p>Lúc phát hiện bị K giáp con phải đấu tranh nội tâm để bác sĩ phẫu thuật (mẹ thì cx chẳng qtam gì con, con rất sợ dao kéo, nói con sống xa đọa này nọ, k qtam đến sức khỏe, mới xa nhà 1 năm đã bệnh tật). Lúc ấy con cảm nhận mọi công sức qtam bản thân đều vô nghĩa, ba mẹ cx đều chê con:((. Nhiều khi con chỉ muốn chết quách đi cho xong, con cảm thấy cuộc đời con k đáng sống. </p><p>K biế</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17937646-01-10-2025.mp3" length="12818324" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17937646</guid>
    <pubDate>Wed, 01 Oct 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1067</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-09-2025</itunes:title>
    <title>30-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tô Phở Pò thơm phức   Chào anh và mọi người Cũng như bao bạn khác, em tốt nghiệp đại học với tấm bằng đại học loại giỏi trên tay. Đi làm kiếm tiền, lấy chồng và sinh con Cuộc sống trôi qua như hầu hết các kịch bản thường thấy. Và mọi thứ bắt đầu thay đổi khi dịch Covid đến. Em quyết định buông bỏ công việc đang làm, ở nhà chăm sóc 2 con và ba mẹ chồng để chồng yên tâm thực hiện 3T tại chỗ làm. Cũng vào thời điểm đó, bé nhỏ nhà em phát hiện mang hội chứng rối ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tô Phở Pò thơm phức</b></p><p><br/></p><p>Chào anh và mọi người</p><p>Cũng như bao bạn khác, em tốt nghiệp đại học với tấm bằng đại học loại giỏi trên tay. Đi làm kiếm tiền, lấy chồng và sinh con Cuộc sống trôi qua như hầu hết các kịch bản thường thấy.</p><p>Và mọi thứ bắt đầu thay đổi khi dịch Covid đến.</p><p>Em quyết định buông bỏ công việc đang làm, ở nhà chăm sóc 2 con và ba mẹ chồng để chồng yên tâm thực hiện 3T tại chỗ làm.</p><p>Cũng vào thời điểm đó, bé nhỏ nhà em phát hiện mang hội chứng rối loạn phổ tự kỷ (nhẹ thôi vì em phát hiện sớm). Bao nhiêu tiền bạc dành dụm được em dùng để can thiệp cho bé. Mừng là vì hiện tại bé đã tiến bộ rất nhiều.</p><p>Việc ở nhà chăm con mọn và không có thu nhập khiến em ngày càng khép mình và em cảm nhận sâu sắc sự coi rẻ từ phía gia đình chồng.</p><p>Sau đó, em bắt đầu đi làm lại, có thu nhập và thêm mối quan hệ bạn bè ngoài bốn bức tường.Tuy nhiên, mâu thuẩn cũng bắt đầu.</p><p>Vì mâu thuẩn trong cách dạy con, mà em đã có 1 lần trả treo lại với mẹ chồng. Chỉ 1 lần duy nhất. Hậu quả em nhận được là gia đình em bị liên lụy, mẹ chồng em dùng những từ ngữ rất khó nghe để sỉ nhục em và mẹ ruột em.</p><p>Từ thời điểm đó đến nay đã gần 1 năm và vợ chồng em cũng chiến tranh lạnh từ đó.</p><p>Nói về chồng em. Anh là người  không bài bạc, không rượu chè sa đà và không quan tâm hay yêu thương gì em. Khi mâu thuẩn xảy ra, anh chọn im lặng. Chuyện em và mẹ chồng, anh không nói gì. Em hay nói đùa, anh cứ như anh hàng xóm, đi làm về, ăn miếng cơm, vô phòng mở máy lạnh và chơi game là đủ, còn lại ai muốn làm gì thì tùy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại tụi em đã ly thân, tuy nhiên anh yêu cầu em vẫn cùng sống chung nhà để thuận tiện cho 2 con. Nhưng thật ra, em vẫn chịu mọi áp lực từ phía mẹ chồng. Và anh với cương vị là một anh hàng xóm chung hộ khẩu xem đó như chuyện nhà người khác.</p><p><br/></p><p>Em quyết định sẽ dọn ra riêng và tiến hành thủ tục li hôn. Thật ra cái em lo sợ chỉ là em không kham nổi chi tiêu của 3 mẹ con. Nhưng nếu em tiếp tục ở lại, cái em nhận được chỉ là tiết kiệm đc 3_4 triệu thuê nhà hàng tháng (hiện tại tụi em độc lập tài chính với nhau và mỗi tháng anh có gửi trợ cấp nuôi con cho em)</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em chỉ muốn một nơi yên bình để em về. Một nơi em có thể trốn tránh, thu mình lại trước áp lực công việc. Hiện tại em thấy môi trường làm việc còn tự do hơn khi em đặt chân về nhà. Em không dạy con mình thế nào là hạnh phúc được, em căng thẳng và hay cáu gắt.</p><p><br/></p><p>Em cũng có thể tưởng tượng được khi em li hôn thì sẽ phải đối mặt những gì nhưng nếu em cứ sống như thế, thì liệu em có vô trách nhiệm với cuộc đời em quá chăng? </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tô Phở Pò thơm phức</b></p><p><br/></p><p>Chào anh và mọi người</p><p>Cũng như bao bạn khác, em tốt nghiệp đại học với tấm bằng đại học loại giỏi trên tay. Đi làm kiếm tiền, lấy chồng và sinh con Cuộc sống trôi qua như hầu hết các kịch bản thường thấy.</p><p>Và mọi thứ bắt đầu thay đổi khi dịch Covid đến.</p><p>Em quyết định buông bỏ công việc đang làm, ở nhà chăm sóc 2 con và ba mẹ chồng để chồng yên tâm thực hiện 3T tại chỗ làm.</p><p>Cũng vào thời điểm đó, bé nhỏ nhà em phát hiện mang hội chứng rối loạn phổ tự kỷ (nhẹ thôi vì em phát hiện sớm). Bao nhiêu tiền bạc dành dụm được em dùng để can thiệp cho bé. Mừng là vì hiện tại bé đã tiến bộ rất nhiều.</p><p>Việc ở nhà chăm con mọn và không có thu nhập khiến em ngày càng khép mình và em cảm nhận sâu sắc sự coi rẻ từ phía gia đình chồng.</p><p>Sau đó, em bắt đầu đi làm lại, có thu nhập và thêm mối quan hệ bạn bè ngoài bốn bức tường.Tuy nhiên, mâu thuẩn cũng bắt đầu.</p><p>Vì mâu thuẩn trong cách dạy con, mà em đã có 1 lần trả treo lại với mẹ chồng. Chỉ 1 lần duy nhất. Hậu quả em nhận được là gia đình em bị liên lụy, mẹ chồng em dùng những từ ngữ rất khó nghe để sỉ nhục em và mẹ ruột em.</p><p>Từ thời điểm đó đến nay đã gần 1 năm và vợ chồng em cũng chiến tranh lạnh từ đó.</p><p>Nói về chồng em. Anh là người  không bài bạc, không rượu chè sa đà và không quan tâm hay yêu thương gì em. Khi mâu thuẩn xảy ra, anh chọn im lặng. Chuyện em và mẹ chồng, anh không nói gì. Em hay nói đùa, anh cứ như anh hàng xóm, đi làm về, ăn miếng cơm, vô phòng mở máy lạnh và chơi game là đủ, còn lại ai muốn làm gì thì tùy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại tụi em đã ly thân, tuy nhiên anh yêu cầu em vẫn cùng sống chung nhà để thuận tiện cho 2 con. Nhưng thật ra, em vẫn chịu mọi áp lực từ phía mẹ chồng. Và anh với cương vị là một anh hàng xóm chung hộ khẩu xem đó như chuyện nhà người khác.</p><p><br/></p><p>Em quyết định sẽ dọn ra riêng và tiến hành thủ tục li hôn. Thật ra cái em lo sợ chỉ là em không kham nổi chi tiêu của 3 mẹ con. Nhưng nếu em tiếp tục ở lại, cái em nhận được chỉ là tiết kiệm đc 3_4 triệu thuê nhà hàng tháng (hiện tại tụi em độc lập tài chính với nhau và mỗi tháng anh có gửi trợ cấp nuôi con cho em)</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em chỉ muốn một nơi yên bình để em về. Một nơi em có thể trốn tránh, thu mình lại trước áp lực công việc. Hiện tại em thấy môi trường làm việc còn tự do hơn khi em đặt chân về nhà. Em không dạy con mình thế nào là hạnh phúc được, em căng thẳng và hay cáu gắt.</p><p><br/></p><p>Em cũng có thể tưởng tượng được khi em li hôn thì sẽ phải đối mặt những gì nhưng nếu em cứ sống như thế, thì liệu em có vô trách nhiệm với cuộc đời em quá chăng? </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17930300-30-09-2025.mp3" length="10259159" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17930300</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>853</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-09-2025</itunes:title>
    <title>29-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Amory   Dạ Em chào thầy ạ ,  Hôm nay em viết những dòng này chỉ mong thầy có thể cho em xin những lời khuyên để e bước tiếp trên con đường phía trước với ạ , hiện tại bây giờ em không còn suy nghĩ được gì nữa  Chuyện là từ 2017 em vào năm nhất đại học và tự đi làm trang trải cuộc sống để học đại học , sau 4 năm e lại tiếp tục đi làm để nuôi e gái vào ddh , và đến bây giờ em gái đã ra trường và e thì lại dính vào 1 số nợ , em đã không gồng gánh nỗi n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Amory</b></p><p><br/></p><p>Dạ Em chào thầy ạ , </p><p>Hôm nay em viết những dòng này chỉ mong thầy có thể cho em xin những lời khuyên để e bước tiếp trên con đường phía trước với ạ , hiện tại bây giờ em không còn suy nghĩ được gì nữa </p><p>Chuyện là từ 2017 em vào năm nhất đại học và tự đi làm trang trải cuộc sống để học đại học , sau 4 năm e lại tiếp tục đi làm để nuôi e gái vào ddh , và đến bây giờ em gái đã ra trường và e thì lại dính vào 1 số nợ , em đã không gồng gánh nỗi nữa ,...</p><p>Mọi chuyện bắt đầu từ lúc em cố gắng gánh vác thêm trách nhiệm – chăm lo cho em gái, xoay sở các khoản sinh hoạt, học phí, và cả những khó khăn đột xuất mà em không dám kể với gia đình . Ban đầu, em chỉ nghĩ mượn tạm một ít tiền, rồi sẽ trả khi có việc làm ổn định. Nhưng cuộc sống không như em nghĩ. Công việc không đủ, thu nhập bấp bênh, trong khi các khoản cần chi cứ dồn dập đến.</p><p>Em bắt đầu vay chỗ này đắp vào chỗ kia. Có lúc em dùng cả app vay tiền, tín dụng nóng, rồi trả bằng tiền vay nơi khác. Lúc đó em không thấy rõ hậu quả. em chỉ nghĩ: “Cố thêm một chút nữa, mọi thứ sẽ ổn.” Nhưng càng cố, em càng lún sâu. Đến lúc em nhận ra thì nợ đã lên đến hơn 300 triệu, với tiền gốc, tiền lãi, và cả những khoản em  không còn nhớ rõ bắt đầu từ đâu.</p><p>Cả tuần rồi e ở nhà áp lực từ phí các khoản vay cũng như gia đình , e chịu hết nỗi rồi , cũng không ít lần e nghĩ đến kết thúc cuộc sống ..</p><p>Em chân thành mong thầy có thể cho em xin 1 lời khuyên và hướng giải quyết được không ạ , e chân thành cảm ơn thầy . </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Amory</b></p><p><br/></p><p>Dạ Em chào thầy ạ , </p><p>Hôm nay em viết những dòng này chỉ mong thầy có thể cho em xin những lời khuyên để e bước tiếp trên con đường phía trước với ạ , hiện tại bây giờ em không còn suy nghĩ được gì nữa </p><p>Chuyện là từ 2017 em vào năm nhất đại học và tự đi làm trang trải cuộc sống để học đại học , sau 4 năm e lại tiếp tục đi làm để nuôi e gái vào ddh , và đến bây giờ em gái đã ra trường và e thì lại dính vào 1 số nợ , em đã không gồng gánh nỗi nữa ,...</p><p>Mọi chuyện bắt đầu từ lúc em cố gắng gánh vác thêm trách nhiệm – chăm lo cho em gái, xoay sở các khoản sinh hoạt, học phí, và cả những khó khăn đột xuất mà em không dám kể với gia đình . Ban đầu, em chỉ nghĩ mượn tạm một ít tiền, rồi sẽ trả khi có việc làm ổn định. Nhưng cuộc sống không như em nghĩ. Công việc không đủ, thu nhập bấp bênh, trong khi các khoản cần chi cứ dồn dập đến.</p><p>Em bắt đầu vay chỗ này đắp vào chỗ kia. Có lúc em dùng cả app vay tiền, tín dụng nóng, rồi trả bằng tiền vay nơi khác. Lúc đó em không thấy rõ hậu quả. em chỉ nghĩ: “Cố thêm một chút nữa, mọi thứ sẽ ổn.” Nhưng càng cố, em càng lún sâu. Đến lúc em nhận ra thì nợ đã lên đến hơn 300 triệu, với tiền gốc, tiền lãi, và cả những khoản em  không còn nhớ rõ bắt đầu từ đâu.</p><p>Cả tuần rồi e ở nhà áp lực từ phí các khoản vay cũng như gia đình , e chịu hết nỗi rồi , cũng không ít lần e nghĩ đến kết thúc cuộc sống ..</p><p>Em chân thành mong thầy có thể cho em xin 1 lời khuyên và hướng giải quyết được không ạ , e chân thành cảm ơn thầy . </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17909625-29-09-2025.mp3" length="11708955" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17909625</guid>
    <pubDate>Mon, 29 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>974</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-09-2025</itunes:title>
    <title>26-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phúc    Tối nay nghe xong video của anh lại thấy muốn tâm sự gì đó với a quá . Thời gian e nghe chương trình của a có khi còn nhiều hơn thời gian e nói chuyện với đứa bạn thân nữa . E cảm thấy nghe những chương trình của a , tiếp thu những giá trị đó ra ngoài cuộc sống e trở lên bản lĩnh hơn nhiều .  Ngày xưa e hay bị bắt nạt , đến lúc học xong cấp 3 thì vẫn còn cái mác ngô nghê , bị tổn thương vì những lời lẽ mỉa mai của người khác nhiều lắm . Nhưng từ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Phúc</p><p><br/><br/></p><p>Tối nay nghe xong video của anh lại thấy muốn tâm sự gì đó với a quá . Thời gian e nghe chương trình của a có khi còn nhiều hơn thời gian e nói chuyện với đứa bạn thân nữa . E cảm thấy nghe những chương trình của a , tiếp thu những giá trị đó ra ngoài cuộc sống e trở lên bản lĩnh hơn nhiều . </p><p>Ngày xưa e hay bị bắt nạt , đến lúc học xong cấp 3 thì vẫn còn cái mác ngô nghê , bị tổn thương vì những lời lẽ mỉa mai của người khác nhiều lắm . Nhưng từ lúc nghe anh nhiều hơn và có những hành động đi kèm , điều quý giá nhất là e k còn cảm thấy bản thân mình thua kém bất kỳ ai coi thường e ngày ấy nữa . E cũng phần nào thông cảm cho họ bởi vì e thấy chính e khi gặp một người quá kém thu hút giống mình ngày xưa cũng tỏ thái độ tương tự . Từ lúc học cách quan sát bản thân e thấy e “ con người &quot; vãi . Trước k biết mình , thấy ai có hành vi sai này nọ là hay phán xét , biết mình hơn rồi thấy mình cũng khác gì họ mấy . </p><p><br/></p><p>Dạo này e thấy e sống vui lắm , sống một cách trọn vẹn hơn . Sau chuỗi clip của a thì e đã có nhiều trải nghiệm mới hơn , đi leo núi , đi bơi , đi đá bóng , cuối tuần này có tham gia một lớp học karate . Mà đúng là đi leo núi thôi mà thấy nhận thức của mình khác đi thật a ạ , ngồi nhà chẳng biết gì . </p><p><br/></p><p>E đang ở Nhật , mặc dù vẫn còn đang lo trả nợ dần nhưng mà e biết là mình cứ ở lâu thì dần dần cũng trả xong , nên đợt này e làm ít lại để tập trung sống và trải nghiệm nhiều hơn . Tuy nhiên lối sống của e k giống với quan điểm của nhiều người xung quanh e nên cũng thỉnh thoảng nhận phải đôi lời phán xét . E cảm thấy kể cả e k tập trung vào sự nghiệp mà chỉ cố gắng cho tài chính ở mức trung bình thôi ( vì e đang ở Nhật nên k cần phát triển chuyên môn đặc biệt gì e vẫn có thể kiếm đủ tiền trang trải ) duy trì nhịp sống như vầy và thêm từng chút một những thứ mới mẻ vào là e cảm giác mãn nguyện rồi ấy . E mà chia sẻ quan điểm này cho một ai khác xung quanh e là sẽ nhận lại một phản ứng tiêu cực ngay , mọi người đều tập trung cho tiền trước và không chấp nhận chuyện e đang cảm thấy hạnh phúc . </p><p>E thì cũng có định hướng túc tắc tập gym , và sau kiếm một công việc PT bên Nhật nên cũng thấy khá lạc quan . Nhưng e chẳng dám nói trước điều gì , thật ra thì làm công việc chân tay bưng bê cũng chán lắm nên con đường kia có vẻ tốt hơn . E thấy cuộc sống bên này cứ bình lặng quá , không có khắc nghiệt như những gì mà anh trải nghiệm về cuộc sống như trên chương trình a vẫn nói . Có lẽ do e không lao vào những thử thách khó nhằn . E cũng k có nhiều động lực để lao vào kiếm nhiều tiền . E hiện tại chỉ luyện tập thể thao , đọc sách về chủ đề mình hứng thú mà k liên quan gì đến tiền hết . E thấy nó có nhiều ý nghĩa với e . </p><p><br/></p><p>E tâm sự đến đây thôi , nghĩ gì nói lấy vậy , a có suy nghĩ gì về những chia sẻ của e có thể góp ý cho e biết được k ạ . E cảm ơn a nhiều lắm</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Phúc</p><p><br/><br/></p><p>Tối nay nghe xong video của anh lại thấy muốn tâm sự gì đó với a quá . Thời gian e nghe chương trình của a có khi còn nhiều hơn thời gian e nói chuyện với đứa bạn thân nữa . E cảm thấy nghe những chương trình của a , tiếp thu những giá trị đó ra ngoài cuộc sống e trở lên bản lĩnh hơn nhiều . </p><p>Ngày xưa e hay bị bắt nạt , đến lúc học xong cấp 3 thì vẫn còn cái mác ngô nghê , bị tổn thương vì những lời lẽ mỉa mai của người khác nhiều lắm . Nhưng từ lúc nghe anh nhiều hơn và có những hành động đi kèm , điều quý giá nhất là e k còn cảm thấy bản thân mình thua kém bất kỳ ai coi thường e ngày ấy nữa . E cũng phần nào thông cảm cho họ bởi vì e thấy chính e khi gặp một người quá kém thu hút giống mình ngày xưa cũng tỏ thái độ tương tự . Từ lúc học cách quan sát bản thân e thấy e “ con người &quot; vãi . Trước k biết mình , thấy ai có hành vi sai này nọ là hay phán xét , biết mình hơn rồi thấy mình cũng khác gì họ mấy . </p><p><br/></p><p>Dạo này e thấy e sống vui lắm , sống một cách trọn vẹn hơn . Sau chuỗi clip của a thì e đã có nhiều trải nghiệm mới hơn , đi leo núi , đi bơi , đi đá bóng , cuối tuần này có tham gia một lớp học karate . Mà đúng là đi leo núi thôi mà thấy nhận thức của mình khác đi thật a ạ , ngồi nhà chẳng biết gì . </p><p><br/></p><p>E đang ở Nhật , mặc dù vẫn còn đang lo trả nợ dần nhưng mà e biết là mình cứ ở lâu thì dần dần cũng trả xong , nên đợt này e làm ít lại để tập trung sống và trải nghiệm nhiều hơn . Tuy nhiên lối sống của e k giống với quan điểm của nhiều người xung quanh e nên cũng thỉnh thoảng nhận phải đôi lời phán xét . E cảm thấy kể cả e k tập trung vào sự nghiệp mà chỉ cố gắng cho tài chính ở mức trung bình thôi ( vì e đang ở Nhật nên k cần phát triển chuyên môn đặc biệt gì e vẫn có thể kiếm đủ tiền trang trải ) duy trì nhịp sống như vầy và thêm từng chút một những thứ mới mẻ vào là e cảm giác mãn nguyện rồi ấy . E mà chia sẻ quan điểm này cho một ai khác xung quanh e là sẽ nhận lại một phản ứng tiêu cực ngay , mọi người đều tập trung cho tiền trước và không chấp nhận chuyện e đang cảm thấy hạnh phúc . </p><p>E thì cũng có định hướng túc tắc tập gym , và sau kiếm một công việc PT bên Nhật nên cũng thấy khá lạc quan . Nhưng e chẳng dám nói trước điều gì , thật ra thì làm công việc chân tay bưng bê cũng chán lắm nên con đường kia có vẻ tốt hơn . E thấy cuộc sống bên này cứ bình lặng quá , không có khắc nghiệt như những gì mà anh trải nghiệm về cuộc sống như trên chương trình a vẫn nói . Có lẽ do e không lao vào những thử thách khó nhằn . E cũng k có nhiều động lực để lao vào kiếm nhiều tiền . E hiện tại chỉ luyện tập thể thao , đọc sách về chủ đề mình hứng thú mà k liên quan gì đến tiền hết . E thấy nó có nhiều ý nghĩa với e . </p><p><br/></p><p>E tâm sự đến đây thôi , nghĩ gì nói lấy vậy , a có suy nghĩ gì về những chia sẻ của e có thể góp ý cho e biết được k ạ . E cảm ơn a nhiều lắm</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17909623-26-09-2025.mp3" length="5487528" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17909623</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>456</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-09-2025</itunes:title>
    <title>25-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Lilly   Chào anh,    Em hiện đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em và chồng vừa mua 1 căn nhà nhỏ gọi là tổ ấm cho 2 đứa. Niềm vui chưa lâu thì hàng xóm nhà kế bên em dọn vào. Em có khoảng sân sau để trồng cây và có nước tự động. Vừa dọn vào 1 tháng thì họ có gõ cửa phàn nàn nước tưới cây của nhà em thấm qua sân sau làm ướt đất nhà họ. Vợ chồng em có lấy cây lên, cho vào chậu và điều chỉnh nước tưới. 2 tháng không nghe gì, vừa rồi họ lại phàn nàn t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Lilly</p><p><br/></p><p>Chào anh, </p><p><br/></p><p>Em hiện đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em và chồng vừa mua 1 căn nhà nhỏ gọi là tổ ấm cho 2 đứa. Niềm vui chưa lâu thì hàng xóm nhà kế bên em dọn vào. Em có khoảng sân sau để trồng cây và có nước tự động. Vừa dọn vào 1 tháng thì họ có gõ cửa phàn nàn nước tưới cây của nhà em thấm qua sân sau làm ướt đất nhà họ. Vợ chồng em có lấy cây lên, cho vào chậu và điều chỉnh nước tưới. 2 tháng không nghe gì, vừa rồi họ lại phàn nàn tiếp. Vì vùng đất nhà em hả cao so với nhà họ nên điều này khó tránh khỏi và em cũng có giải thích những điều em đã làm cho họ hiểu. Em không thấy họ trả lời. </p><p><br/></p><p>Đồng thời căn nhà này cũng hay đậu xe rất nhiều và đôi khi qua bên trước nhà em trong khi họ để trước nhà họ trống. 2 vợ chồng cũng không nói gì, mắt nhắm mắt mở cho qua.</p><p><br/></p><p>Cả 2 sự việc làm em cảm thấy lo sợ thoái hóa, anxiety. Không biết rồi khi nào họ lại kiếm em phàn nàn tiếp. Em cảm thấy rất buồn vì vợ chồng em làm việc vất vả mới mua được 1 tổ ấm nhỏ nhưng giờ đây việc đi về nhà khiến em cảm thấy thật tồi tệ và sợ hãi trong khi ngôi nhà phải là nơi em cảm thấy yên lòng và bình yên.</p><p><br/></p><p>Những việc cần làm để trở thành người hàng xóm tốt bụng thì em đã làm, còn việc con người họ là như thế nào em khó thay đổi được. Em chỉ mong họ để yên cho em. Anh có lời khuyên nào cho em để em bớt cảm giác lo sợ, nặng trĩu khi về nhà không ạ?</p><p><br/></p><p>Em hãy xem các video của anh và cảm ơn anh về những bài giảng quý báu. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Lilly</p><p><br/></p><p>Chào anh, </p><p><br/></p><p>Em hiện đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em và chồng vừa mua 1 căn nhà nhỏ gọi là tổ ấm cho 2 đứa. Niềm vui chưa lâu thì hàng xóm nhà kế bên em dọn vào. Em có khoảng sân sau để trồng cây và có nước tự động. Vừa dọn vào 1 tháng thì họ có gõ cửa phàn nàn nước tưới cây của nhà em thấm qua sân sau làm ướt đất nhà họ. Vợ chồng em có lấy cây lên, cho vào chậu và điều chỉnh nước tưới. 2 tháng không nghe gì, vừa rồi họ lại phàn nàn tiếp. Vì vùng đất nhà em hả cao so với nhà họ nên điều này khó tránh khỏi và em cũng có giải thích những điều em đã làm cho họ hiểu. Em không thấy họ trả lời. </p><p><br/></p><p>Đồng thời căn nhà này cũng hay đậu xe rất nhiều và đôi khi qua bên trước nhà em trong khi họ để trước nhà họ trống. 2 vợ chồng cũng không nói gì, mắt nhắm mắt mở cho qua.</p><p><br/></p><p>Cả 2 sự việc làm em cảm thấy lo sợ thoái hóa, anxiety. Không biết rồi khi nào họ lại kiếm em phàn nàn tiếp. Em cảm thấy rất buồn vì vợ chồng em làm việc vất vả mới mua được 1 tổ ấm nhỏ nhưng giờ đây việc đi về nhà khiến em cảm thấy thật tồi tệ và sợ hãi trong khi ngôi nhà phải là nơi em cảm thấy yên lòng và bình yên.</p><p><br/></p><p>Những việc cần làm để trở thành người hàng xóm tốt bụng thì em đã làm, còn việc con người họ là như thế nào em khó thay đổi được. Em chỉ mong họ để yên cho em. Anh có lời khuyên nào cho em để em bớt cảm giác lo sợ, nặng trĩu khi về nhà không ạ?</p><p><br/></p><p>Em hãy xem các video của anh và cảm ơn anh về những bài giảng quý báu. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17903543-25-09-2025.mp3" length="12644975" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17903543</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1052</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-09-2025</itunes:title>
    <title>24-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Thỏ Ngọc   Chào thầy và mọi người!   Em năm nay 30 tuổi, là nữ độc thân, đã tốt nghiệp ĐH năm 2017 và đi làm đến nay đã được 8 năm trong nghề admin bất động sản.    Trong 8 năm này e đã đổi khoảng 3 4 cty lớn nhỏ vì không chịu được áp lực công việc. Mục tiêu công việc của e là có thu nhập ổn định và có thời gian cho bản thân. Nhưng công việc này khi e làm được một thời gian ở cty khoản 1-2 năm, các sếp cho e “lên chức” điều phối luôn 3 4 dự án cùng 1 lúc. Em l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Thỏ Ngọc</p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi, là nữ độc thân, đã tốt nghiệp ĐH năm 2017 và đi làm đến nay đã được 8 năm trong nghề admin bất động sản. </p><p><br/></p><p>Trong 8 năm này e đã đổi khoảng 3 4 cty lớn nhỏ vì không chịu được áp lực công việc. Mục tiêu công việc của e là có thu nhập ổn định và có thời gian cho bản thân. Nhưng công việc này khi e làm được một thời gian ở cty khoản 1-2 năm, các sếp cho e “lên chức” điều phối luôn 3 4 dự án cùng 1 lúc. Em làm được và được khen nhưng sau một thời gian e cũng xin nghỉ vì không chịu nổi áp lực và công việc này yêu cầu e làm full time. Đi dự án cả chủ nhật và nếu có nghỉ bù cũng phải trực chiến bên điện thoại và laptop để có thể phản hồi tin nhắn của sale và đối tác bất cứ lúc nào. </p><p><br/></p><p>Em có nhiều sở thích cá nhân, thích chăm sóc bản thân, xem phim, đọc sách văn học, đu idol, đi concert, fan meeting, sưu tầm card và goods idol… các sở thích đôi khi bị mn xung quanh đánh giá là trẻ con. Em cũng nhìn trẻ hơn tuổi vì hay cười và tính tình cũng dễ chịu. Nhưng công việc dần lấy hết thời gian và biến e thành một người cọc cằn, “con quỷ cái” mà e từng rất ghét.</p><p><br/></p><p>Mỗi lần e nghỉ việc e đều cho bản thân 1 lý do, do sếp hãm, do đồng nghiệp toxic, lần này ở cty này e đã làm việc hơn 1 năm và được sếp tin tưởng giao cho e lead 5 dự án. Sếp tốt, đồng nghiệp hỗ trợ nhưng e vẫn không trụ nổi, khi e báo nghỉ sếp cũng nói sẽ tăng lương cho e và sẽ tuyển thêm admin phụ e, nhưng e biết, nếu cứ như thế này thì e sẽ đánh mất chính mình. Nên e kết luận là do công việc này không phù hợp với mục tiêu nghề nghiệp của e. Nhưng e cũng hoang mang, hay là bản thân mình không biết cố gắng, mình yếu đuối, mình chỉ muốn an nhàng, mình sai sao. Vì e thấy sếp e làm tốt vậy sao mình làm có nhiêu đây mà làm không nổi. Nhưng e làm không nổi thật. E có thể cày đến sáng để hoàn thành công việc. Nhưng e không thể làm vậy thời gian dài được. </p><p><br/></p><p>Em có nhiều ý định trong thời gian tới như học thêm make up chuyên nghiệp, học thêm tiếng Thái, nó thuộc sở thích của e. Nhưng e lại sợ, sợ 30 tuổi rồi mà không ổn định. Còn lông bông. Em nghĩ e chỉ nên chọn công việc nhàn hạ lương 6-7tr nghỉ thứ 7, CN mà không biết có tìm được việc không. </p><p><br/></p><p>Em chia sẻ để anh chị xem và cho em góp ý với ạ. Cảm ơn anh chị nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Thỏ Ngọc</p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi, là nữ độc thân, đã tốt nghiệp ĐH năm 2017 và đi làm đến nay đã được 8 năm trong nghề admin bất động sản. </p><p><br/></p><p>Trong 8 năm này e đã đổi khoảng 3 4 cty lớn nhỏ vì không chịu được áp lực công việc. Mục tiêu công việc của e là có thu nhập ổn định và có thời gian cho bản thân. Nhưng công việc này khi e làm được một thời gian ở cty khoản 1-2 năm, các sếp cho e “lên chức” điều phối luôn 3 4 dự án cùng 1 lúc. Em làm được và được khen nhưng sau một thời gian e cũng xin nghỉ vì không chịu nổi áp lực và công việc này yêu cầu e làm full time. Đi dự án cả chủ nhật và nếu có nghỉ bù cũng phải trực chiến bên điện thoại và laptop để có thể phản hồi tin nhắn của sale và đối tác bất cứ lúc nào. </p><p><br/></p><p>Em có nhiều sở thích cá nhân, thích chăm sóc bản thân, xem phim, đọc sách văn học, đu idol, đi concert, fan meeting, sưu tầm card và goods idol… các sở thích đôi khi bị mn xung quanh đánh giá là trẻ con. Em cũng nhìn trẻ hơn tuổi vì hay cười và tính tình cũng dễ chịu. Nhưng công việc dần lấy hết thời gian và biến e thành một người cọc cằn, “con quỷ cái” mà e từng rất ghét.</p><p><br/></p><p>Mỗi lần e nghỉ việc e đều cho bản thân 1 lý do, do sếp hãm, do đồng nghiệp toxic, lần này ở cty này e đã làm việc hơn 1 năm và được sếp tin tưởng giao cho e lead 5 dự án. Sếp tốt, đồng nghiệp hỗ trợ nhưng e vẫn không trụ nổi, khi e báo nghỉ sếp cũng nói sẽ tăng lương cho e và sẽ tuyển thêm admin phụ e, nhưng e biết, nếu cứ như thế này thì e sẽ đánh mất chính mình. Nên e kết luận là do công việc này không phù hợp với mục tiêu nghề nghiệp của e. Nhưng e cũng hoang mang, hay là bản thân mình không biết cố gắng, mình yếu đuối, mình chỉ muốn an nhàng, mình sai sao. Vì e thấy sếp e làm tốt vậy sao mình làm có nhiêu đây mà làm không nổi. Nhưng e làm không nổi thật. E có thể cày đến sáng để hoàn thành công việc. Nhưng e không thể làm vậy thời gian dài được. </p><p><br/></p><p>Em có nhiều ý định trong thời gian tới như học thêm make up chuyên nghiệp, học thêm tiếng Thái, nó thuộc sở thích của e. Nhưng e lại sợ, sợ 30 tuổi rồi mà không ổn định. Còn lông bông. Em nghĩ e chỉ nên chọn công việc nhàn hạ lương 6-7tr nghỉ thứ 7, CN mà không biết có tìm được việc không. </p><p><br/></p><p>Em chia sẻ để anh chị xem và cho em góp ý với ạ. Cảm ơn anh chị nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17897339-24-09-2025.mp3" length="9130043" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17897339</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>759</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-09-2025</itunes:title>
    <title>23-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bạn Nam 92 giấu tên   Chào Thầy và tất cả các bạn trong chương trình Tâm Sự Buồn Vui,   Em là nam, năm nay 33 tuổi.   Đầu tiên em xin kể về hoàn cảnh hiện tại của em.   Em hiện đang sống với mẹ của em, vợ em và 2 đứa con nhỏ của em. Cha của em thì đã ly hôn với mẹ và ở riêng. Em còn có 1 người chị đã đi lấy chồng, 2 vợ chồng anh chị em cũng làm xa quê.    Trước đây khi em 18 tuổi, mẹ cho em ra hộ khẩu riêng ở 1 căn nhà khác. Sau này căn nhà đó mẹ xây lại...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bạn Nam 92 giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và tất cả các bạn trong chương trình Tâm Sự Buồn Vui,</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay 33 tuổi.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên em xin kể về hoàn cảnh hiện tại của em.</p><p><br/></p><p>Em hiện đang sống với mẹ của em, vợ em và 2 đứa con nhỏ của em. Cha của em thì đã ly hôn với mẹ và ở riêng.</p><p>Em còn có 1 người chị đã đi lấy chồng, 2 vợ chồng anh chị em cũng làm xa quê. </p><p><br/></p><p>Trước đây khi em 18 tuổi, mẹ cho em ra hộ khẩu riêng ở 1 căn nhà khác. Sau này căn nhà đó mẹ xây lại cho chị em ở khi đi đâu xa muốn về thì có nhà để sinh hoạt.</p><p>Nhà ở của gia đình em đang sinh sống thì ở ngoài mặt tiền. Mẹ em đang kinh doanh nước uống, định hướng là vợ em sau này khi cứng nghề bên thẩm mỹ sẽ chuyển về nhà làm spa. Phần em thì trước này đi làm công ty, lương cũng tạm ổn với mặt bằng tỉnh của em ( 13 triệu).</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em phát sinh khi nhà em định cho vợ em mở tiệm spa. Khi đó, mẹ em kêu vợ em ra nói chuyện riêng- dặn vợ em không nói với em- &quot; Sau này, khi con mở tiệm thì mỗi tháng gửi mẹ 5 triệu tiền mặt bằng, mẹ trăm tuổi già thì con đưa tiếp cho chị 2 nha.&quot;</p><p><br/></p><p>Sau em biết việc này em rất buồn, và em có cảm giác mình sẽ bị &quot;đá đít&quot; ra khỏi ngôi nhà mình đang ở bất cứ lúc nào.</p><p><br/></p><p>Em cảm nhận được mẹ em cũng rất thương yêu em, mẹ em đã nuôi em từ khi em 13 tuổi và không có sự chu cấp của cha. Nhưng khi nghe việc này em thật sự rất đau lòng, em cảm giác là mình đang ở đậu trên ngôi nhà của chị 2 em, và khi mẹ em mất đi mẹ sẽ không để lại gì cho em cả.</p><p><br/></p><p>Việc này hiện vẫn chưa diễn ra nhưng nó cứ ám ảnh em, em không thể hỏi thăng mẹ em được, nó rất khó xử vì như vậy sẽ khiến mẹ em và vợ em xích mích.</p><p><br/></p><p>Ơn dưỡng dục là đủ rồi đúng không Thầy, mình không thể nào ép buộc được quyết định của người khác được. Kể cả tình yêu thương, em không cần tài sản, nhưng em thấy việc này giống như mẹ em không yêu thương em nhiều bằng với chị 2 của em.</p><p><br/></p><p>Hóa ra lớn rồi thì cũng như bao đứa trẻ khác, cũng muốn được mẹ yêu thương. </p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc bài  ❤️ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bạn Nam 92 giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và tất cả các bạn trong chương trình Tâm Sự Buồn Vui,</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay 33 tuổi.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên em xin kể về hoàn cảnh hiện tại của em.</p><p><br/></p><p>Em hiện đang sống với mẹ của em, vợ em và 2 đứa con nhỏ của em. Cha của em thì đã ly hôn với mẹ và ở riêng.</p><p>Em còn có 1 người chị đã đi lấy chồng, 2 vợ chồng anh chị em cũng làm xa quê. </p><p><br/></p><p>Trước đây khi em 18 tuổi, mẹ cho em ra hộ khẩu riêng ở 1 căn nhà khác. Sau này căn nhà đó mẹ xây lại cho chị em ở khi đi đâu xa muốn về thì có nhà để sinh hoạt.</p><p>Nhà ở của gia đình em đang sinh sống thì ở ngoài mặt tiền. Mẹ em đang kinh doanh nước uống, định hướng là vợ em sau này khi cứng nghề bên thẩm mỹ sẽ chuyển về nhà làm spa. Phần em thì trước này đi làm công ty, lương cũng tạm ổn với mặt bằng tỉnh của em ( 13 triệu).</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em phát sinh khi nhà em định cho vợ em mở tiệm spa. Khi đó, mẹ em kêu vợ em ra nói chuyện riêng- dặn vợ em không nói với em- &quot; Sau này, khi con mở tiệm thì mỗi tháng gửi mẹ 5 triệu tiền mặt bằng, mẹ trăm tuổi già thì con đưa tiếp cho chị 2 nha.&quot;</p><p><br/></p><p>Sau em biết việc này em rất buồn, và em có cảm giác mình sẽ bị &quot;đá đít&quot; ra khỏi ngôi nhà mình đang ở bất cứ lúc nào.</p><p><br/></p><p>Em cảm nhận được mẹ em cũng rất thương yêu em, mẹ em đã nuôi em từ khi em 13 tuổi và không có sự chu cấp của cha. Nhưng khi nghe việc này em thật sự rất đau lòng, em cảm giác là mình đang ở đậu trên ngôi nhà của chị 2 em, và khi mẹ em mất đi mẹ sẽ không để lại gì cho em cả.</p><p><br/></p><p>Việc này hiện vẫn chưa diễn ra nhưng nó cứ ám ảnh em, em không thể hỏi thăng mẹ em được, nó rất khó xử vì như vậy sẽ khiến mẹ em và vợ em xích mích.</p><p><br/></p><p>Ơn dưỡng dục là đủ rồi đúng không Thầy, mình không thể nào ép buộc được quyết định của người khác được. Kể cả tình yêu thương, em không cần tài sản, nhưng em thấy việc này giống như mẹ em không yêu thương em nhiều bằng với chị 2 của em.</p><p><br/></p><p>Hóa ra lớn rồi thì cũng như bao đứa trẻ khác, cũng muốn được mẹ yêu thương. </p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc bài  ❤️ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17890863-23-09-2025.mp3" length="9855411" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17890863</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>820</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-09-2025</itunes:title>
    <title>22-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chú bé rồng (Rồng Xanh)    Kính chào thầy 5 và thân thương, thân thuộc, gần gũi với các tri kỷ cảm xúc 😆.       "Muốn trưởng thành? Phải chấp nhận". Bài học này có vẻ khó với em quá thầy ạ😭. Đến bây giờ gần 20t ( Em 2005) em vẫn sống trong tâm thế bất mãn của một nạn nhân lắm.      "Ko ai đc lựa chọn nơi mình sinh ra" và em cũng vậy. Em ko may sinh ra và lớn trong một gia đình ko hạnh phúc. Nhà em có 5 người, tuy em là úc nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Ta85ijwC2cV8wvIKJtVhfHgAE459sYGBNXawkPdEe08/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Chú bé rồng (Rồng Xanh)</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Kính chào thầy 5 và thân thương, thân thuộc, gần gũi với các tri kỷ cảm xúc 😆. </p><p>     &quot;Muốn trưởng thành? Phải chấp nhận&quot;.</p><p>Bài học này có vẻ khó với em quá thầy ạ😭. Đến bây giờ gần 20t ( Em 2005) em vẫn sống trong tâm thế bất mãn của một nạn nhân lắm.</p><p>     &quot;Ko ai đc lựa chọn nơi mình sinh ra&quot; và em cũng vậy. Em ko may sinh ra và lớn trong một gia đình ko hạnh phúc. Nhà em có 5 người, tuy em là úc nhưng chẳng sung sướng gì và tất cả anh chị trong nhà cũng vậy. Nhà em ai cũng phải rời xa giáo dục từ sớm, ko anh chị nào đc học hành một cách trọn vẹn. Đến bây giờ một người anh của em còn ko biết cầm bút viết chữ... . Còn em thì con đường học vấn cx trắc trở, đợt vừa rồi em mới hoàn thành xong đợt thi THPT quốc gia chung lứa vs các sĩ tử 2k7 ( Do em trễ học 1 năm vs lại gáp 1 năm để đi làm sau khi tốt nghiệp cấp 2 ).             Trong khoảng thời gian gáp dia bất đắc dĩ ấy em làm ở một quán cf gần nhà trộm vía là chị chủ lúc ấy đối xử rất tốt với em. </p><p>    Rồi thời gian cứ thế trôi hết 1 năm thì anh của em về ở chung với nhà và hỏi em là: </p><p>    &quot;có muốn đi học lại ko? Anh em lo&quot;. </p><p> Câu nói của anh em như ánh sáng phía cuối đường hầm dẫn lối em vậy mn ạ😭. Tại vì trong khoảng thời gian gáp dia bất đắc dĩ để đi làm ấy em vô cùng tuổi thân, áp lực đồng trang lứa, bất mãn và đầy tiêu cực luôn. Em đi làm từ sáng tới chiều về, có tiền nhưng ko có ai cả. Em nghĩ chả lẽ mình làm cv này quài sao? Tương lai mình ntn đây?? Giờ nghỉ làm ở đây thì mình làm đc gì ngoài kia???.</p><p> Việc học thì ba mẹ em ko lo và cũng ko quan tâm. Em còn nhớ là năm lớp 8 là lần đầu em xin làm đc ở một quán cf. Ban đầu họ cho e làm phục vụ vài hôm rồi anh chủ quán chuyển em về làm bảo vệ coi xe ở nhà anh ấy ( nhà anh là quán cf vs nhà ở ấy ạ ) sau đợt hè đó em cầm tháng lương đầu tiên trong đời đóng học phí cũ còn trễ hạn chưa nộp và mua đồ cho năm học lớp 9 sắp tới. Sau mọi chuyện với em ba mẹ là những bậc phụ huynh thiếu trách nhiệm, họ bị áp lực cuộc sống đè nặng và lây lan sự tiêu cực với con cái trong nhà, họ cho những đứa con thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần. Đỉnh điểm là những cuộc xung đột trong nhà ba mẹ cãi nhau, ba đánh đập-mẹ chửi rủa, ba cầm dao dí mẹ chạy khắp xóm, anh trai và ba cự cãi đánh nhau và nhà em bị đuổi chuyển đi rất nhiều. Đứa trẻ lúc đó là em phải chứng kiến tất thảy mọi thứ và chỉ biết ức chế khóc lóc. Có hôm mẹ e và chị gái kế em ( chị ấy 2k2 ) nửa đêm đợi ba ngủ mới dám vào nhà. Chị hai em lúc đó ở nhà chồng, còn hai anh của em thì ko mấy ở nhà để can ngăn khi ba say xỉn cãi lộn đánh đập mẹ.  </p><p><br/></p><p>   Quá khứ là thế còn bây giờ T3/22/7/2005.</p><p> Như đã nói em vừa hoàn thành xong đợt thi.THPT quốc gia vs các em sĩ tử 2k7. Em học hệ trung cấp nghề ngành quản trị NHKS. Em chọn ngành này vì trước kia bản thân em có đi làm sớm và NH là một trong những việc em làm nhiều nhất lúc ấy do bản thân chưa đủ 18 khó việc part time khác. Trong khoảng thời gian học ở đây em cx may mắn gặp đc những người tốt, em gặp đc anh chủ căn tin ở trường và đc anh tạo đk làm thêm vào các khung giờ rảnh ở trường như đi giao cơm cho thầy cô, bán nước cho các bạn vào giờ ra chơi ( trộm vía là em cx có ngoại hình đẹp trai sáng sủa nên đc mấy bạn ghẹo miết thôi 😂). Tới giờ em và anh ấy vẫn chơi chung, anh coi em như em trai của mình vậy. Và anh thật sự đã giúp đỡ em rất nhiều thứ đến tận bây giờ vẫn vậy. </p><p>      Và bây giờ hai chữ gia đình nó vẫn ko trọn vẹn đc với em. Mọi người trong nhà em ko hòa thuận, chị hai và một người anh của em cãi lộn vs mẹ và bỏ nhà đi. Ba và mẹ ko còn ở chung ( em ước họ như thế sớm hơn em đỡ phải chịu đựng những vết thương họ tạo ra ). Ngay cả em cũ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Ta85ijwC2cV8wvIKJtVhfHgAE459sYGBNXawkPdEe08/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Chú bé rồng (Rồng Xanh)</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Kính chào thầy 5 và thân thương, thân thuộc, gần gũi với các tri kỷ cảm xúc 😆. </p><p>     &quot;Muốn trưởng thành? Phải chấp nhận&quot;.</p><p>Bài học này có vẻ khó với em quá thầy ạ😭. Đến bây giờ gần 20t ( Em 2005) em vẫn sống trong tâm thế bất mãn của một nạn nhân lắm.</p><p>     &quot;Ko ai đc lựa chọn nơi mình sinh ra&quot; và em cũng vậy. Em ko may sinh ra và lớn trong một gia đình ko hạnh phúc. Nhà em có 5 người, tuy em là úc nhưng chẳng sung sướng gì và tất cả anh chị trong nhà cũng vậy. Nhà em ai cũng phải rời xa giáo dục từ sớm, ko anh chị nào đc học hành một cách trọn vẹn. Đến bây giờ một người anh của em còn ko biết cầm bút viết chữ... . Còn em thì con đường học vấn cx trắc trở, đợt vừa rồi em mới hoàn thành xong đợt thi THPT quốc gia chung lứa vs các sĩ tử 2k7 ( Do em trễ học 1 năm vs lại gáp 1 năm để đi làm sau khi tốt nghiệp cấp 2 ).             Trong khoảng thời gian gáp dia bất đắc dĩ ấy em làm ở một quán cf gần nhà trộm vía là chị chủ lúc ấy đối xử rất tốt với em. </p><p>    Rồi thời gian cứ thế trôi hết 1 năm thì anh của em về ở chung với nhà và hỏi em là: </p><p>    &quot;có muốn đi học lại ko? Anh em lo&quot;. </p><p> Câu nói của anh em như ánh sáng phía cuối đường hầm dẫn lối em vậy mn ạ😭. Tại vì trong khoảng thời gian gáp dia bất đắc dĩ để đi làm ấy em vô cùng tuổi thân, áp lực đồng trang lứa, bất mãn và đầy tiêu cực luôn. Em đi làm từ sáng tới chiều về, có tiền nhưng ko có ai cả. Em nghĩ chả lẽ mình làm cv này quài sao? Tương lai mình ntn đây?? Giờ nghỉ làm ở đây thì mình làm đc gì ngoài kia???.</p><p> Việc học thì ba mẹ em ko lo và cũng ko quan tâm. Em còn nhớ là năm lớp 8 là lần đầu em xin làm đc ở một quán cf. Ban đầu họ cho e làm phục vụ vài hôm rồi anh chủ quán chuyển em về làm bảo vệ coi xe ở nhà anh ấy ( nhà anh là quán cf vs nhà ở ấy ạ ) sau đợt hè đó em cầm tháng lương đầu tiên trong đời đóng học phí cũ còn trễ hạn chưa nộp và mua đồ cho năm học lớp 9 sắp tới. Sau mọi chuyện với em ba mẹ là những bậc phụ huynh thiếu trách nhiệm, họ bị áp lực cuộc sống đè nặng và lây lan sự tiêu cực với con cái trong nhà, họ cho những đứa con thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần. Đỉnh điểm là những cuộc xung đột trong nhà ba mẹ cãi nhau, ba đánh đập-mẹ chửi rủa, ba cầm dao dí mẹ chạy khắp xóm, anh trai và ba cự cãi đánh nhau và nhà em bị đuổi chuyển đi rất nhiều. Đứa trẻ lúc đó là em phải chứng kiến tất thảy mọi thứ và chỉ biết ức chế khóc lóc. Có hôm mẹ e và chị gái kế em ( chị ấy 2k2 ) nửa đêm đợi ba ngủ mới dám vào nhà. Chị hai em lúc đó ở nhà chồng, còn hai anh của em thì ko mấy ở nhà để can ngăn khi ba say xỉn cãi lộn đánh đập mẹ.  </p><p><br/></p><p>   Quá khứ là thế còn bây giờ T3/22/7/2005.</p><p> Như đã nói em vừa hoàn thành xong đợt thi.THPT quốc gia vs các em sĩ tử 2k7. Em học hệ trung cấp nghề ngành quản trị NHKS. Em chọn ngành này vì trước kia bản thân em có đi làm sớm và NH là một trong những việc em làm nhiều nhất lúc ấy do bản thân chưa đủ 18 khó việc part time khác. Trong khoảng thời gian học ở đây em cx may mắn gặp đc những người tốt, em gặp đc anh chủ căn tin ở trường và đc anh tạo đk làm thêm vào các khung giờ rảnh ở trường như đi giao cơm cho thầy cô, bán nước cho các bạn vào giờ ra chơi ( trộm vía là em cx có ngoại hình đẹp trai sáng sủa nên đc mấy bạn ghẹo miết thôi 😂). Tới giờ em và anh ấy vẫn chơi chung, anh coi em như em trai của mình vậy. Và anh thật sự đã giúp đỡ em rất nhiều thứ đến tận bây giờ vẫn vậy. </p><p>      Và bây giờ hai chữ gia đình nó vẫn ko trọn vẹn đc với em. Mọi người trong nhà em ko hòa thuận, chị hai và một người anh của em cãi lộn vs mẹ và bỏ nhà đi. Ba và mẹ ko còn ở chung ( em ước họ như thế sớm hơn em đỡ phải chịu đựng những vết thương họ tạo ra ). Ngay cả em cũ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17883315-22-09-2025.mp3" length="11816162" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17883315</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>983</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-09-2025</itunes:title>
    <title>19-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bé An (con của bố mẹ)    Em chào thầy và mọi người. Chúc gia đình mình luôn mạnh và giỏi ạ. Em thấy bình an ấm áp hơn khi được ở đây cùng đọc, cùng lắng nghe câu chuyện của mn và lời giải đáp của thầy.   Em giới thiệu 1 chút, em là nữ, 24 tuổi, là con thứ 2 trong nhà, có 1 chị gái và 1 em trai . Em muốn chia sẻ về câu chuyện của gd ạ. Vì đây là nơi đã hình thành nên tính cách suy nghĩ của em hiện tại. Từ ngày xưa bố mẹ em là bị ép nên phải cưới nhau. Mẹ thì n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1cl0ApJ2whJxxmZ8oryG1c8f7kVpf1AaNOaM9Vr7aiOk/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Bé An (con của bố mẹ)</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người. Chúc gia đình mình luôn mạnh và giỏi ạ. Em thấy bình an ấm áp hơn khi được ở đây cùng đọc, cùng lắng nghe câu chuyện của mn và lời giải đáp của thầy.</p><p><br/></p><p>Em giới thiệu 1 chút, em là nữ, 24 tuổi, là con thứ 2 trong nhà, có 1 chị gái và 1 em trai . Em muốn chia sẻ về câu chuyện của gd ạ. Vì đây là nơi đã hình thành nên tính cách suy nghĩ của em hiện tại. Từ ngày xưa bố mẹ em là bị ép nên phải cưới nhau. Mẹ thì nghỉ học từ lớp 7 đi làm thuê đc vài năm thì đến 18t bà ngoại ép cưới để gả cho bố em vì gần ngay nhà. Bố hơn mẹ 5 tuổi, học kém nên nghỉ từ lớp 4. Khi ấy bà nội cũng yếu nên muốn bố nhanh ổn định gia đình. Cuối cùng cưới nhau về mẹ kể đã khóc cả 1 năm trời vì lấy người ko có tình cảm và bố e cũng ko có tình cảm với mẹ. 2 bên nội ngoại đều nghèo cả. Đến 2 năm sau sinh chị gái em ạ. Ô nội em thì rất khó tính nhưng lại chọn ở cùng gd em trong 5 người con trai,2 con gái, bố em là áp út.</p><p> Bố mẹ em làm ruộng, ai thuê gì làm đấy, gánh gạch, bê tông,làm cỏ… rất chăm chỉ nhưng cs vẫn khó khăn. Kinh tế là 1 chuyện nhưng điều khiến cs gd em ko khá nên nổi đó là thiếu tình yêu. Đã gần 30 năm lấy nhau về nhưng e chưa bao giờ thấy bố mẹ thể hiện tình cảm thương yêu nhau, thấy bố em lúc nào nch như quát mẹ.Bố rất nóng tính, dù bố có nhiều điểm tốt đến đâu nhưng ngta tiếp xúc nhiều thì ấn tượng duy nhất là nóng và khó làm việc cùng. Chị gái là đứa con tổn thương nhất trong nhà. Cả tuổi thơ bị bố đánh, đấm, mẹ e nhìn thấy nhưng chưa bao giờ can ngăn bố, rồi bố mẹ ông nội sỉ vả so sánh, chửi rủa vì mấy chuyện vặt trong nhà như nấu cơm rửa bát chứ chị ko hư. Đến khi lên đại học chị sống xa nhà thì bớt tổn thương hơn. Chị kể rằng tao sống sót qua thời đó mà ko trầm cảm tự tử là may rồi. Đến lượt em thì ít bị đánh, chửi hơn. </p><p>Hồi e học cấp 2 lớp 6,7 gì đấy là nhà e khó nhất, vốn đã ko có gì mà nay mẹ e bị bệnh UT vú do phát hiện sớm nên kịp chữa và cắt đi 1 bên. Đc 2 tháng sau ông bị bệnh tim cấp cứu, chữa tốn kém, một mình bố e chạy ở 2 viện lo cho 2 người. Các bác bên nội nhà e sống ko đoàn kết, giả tạo và chẳng giúp đỡ đc mấy dù khá hơn nhà e, chỉ có các cậu mợ bà ngoại mới là người thương bố mẹ e. Gần như 1 mình bố em lo toan tất cả. 3 năm sau ô mất, mẹ e bth lại và chỉ làm mấy việc nhẹ hơn, ko bê tông gánh gạch nữa. Nhưng vấn đề là bố mẹ ko hợp nhau mỗi người 1 ý, ko có mục tiêu chung, dù làm bao nhiêu cũng ko dư dả. Mẹ thì tích cóp tiết kiệm, bố thì lại hào phóng với anh em họ hàng và sĩ nữa. Mẹ tính thật thà ko có khéo ăn nói, bố em mà cứ gắt gỏng lên thì mẹ cũng càu nhàu, bực mình như phản xạ tự nhiên. </p><p>Em ở nhà luôn cảm giác bí bách, nghe bố mẹ nch mà chỉ trực quát tháo phản pháo qua lại với nhau, từ bé ở riết nên e thấy chuyện này bth. Đến bây giờ mẹ vẫn nói nếu đc chọn lại sẽ ko bao giờ lấy bố, kể cả khi bố e ngồi đấy mẹ vẫn nói thẳng luôn haha. Em thì hay quan sát, đến khi học đại học đi ở trọ nhưng được ở trong nhà của ng bạn tốt, mỗi tháng gửi mẹ bạn tiền phòng tiền ăn nhưng bác cũng ko lấy nhiều. E đc coi như con cái trong nhà, lúc đấy em mới quan sát trong gd bạn, lúc ăn cơm mn đc tranh luận bày tỏ ý kiến, bố mẹ lắng nghe, động viên con, suy nghĩ bạn em rất thoáng, tự tin khác hẳn với đứa overthinking như em. Ôi trời sao e thấy những điều này lạ lẫm với em như vậy. Sao thấy người dưng xa lạ mà còn tốt hơn họ hàng máu mủ mình nhỉ. Em cảm thấy thật ấm áp.</p><p>Đến hiện tại e biết suy nghĩ nhiều hơn rằng tất cả gieo nhân nào sẽ có quả đấy. Cái giá của cuộc hôn nhân sai lầm gần 30 năm trước là ai cũng ko đc sống là chính mình, là phiên bản tốt nhất của mình. Là tầm quan trọng của tri thức. Bố mẹ e ko đc học nhiều, mải làm lo toan cs, nghèo cứ quẩn quanh làm sao mà dám mơ đổi đời, dám động viên con </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1cl0ApJ2whJxxmZ8oryG1c8f7kVpf1AaNOaM9Vr7aiOk/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Bé An (con của bố mẹ)</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người. Chúc gia đình mình luôn mạnh và giỏi ạ. Em thấy bình an ấm áp hơn khi được ở đây cùng đọc, cùng lắng nghe câu chuyện của mn và lời giải đáp của thầy.</p><p><br/></p><p>Em giới thiệu 1 chút, em là nữ, 24 tuổi, là con thứ 2 trong nhà, có 1 chị gái và 1 em trai . Em muốn chia sẻ về câu chuyện của gd ạ. Vì đây là nơi đã hình thành nên tính cách suy nghĩ của em hiện tại. Từ ngày xưa bố mẹ em là bị ép nên phải cưới nhau. Mẹ thì nghỉ học từ lớp 7 đi làm thuê đc vài năm thì đến 18t bà ngoại ép cưới để gả cho bố em vì gần ngay nhà. Bố hơn mẹ 5 tuổi, học kém nên nghỉ từ lớp 4. Khi ấy bà nội cũng yếu nên muốn bố nhanh ổn định gia đình. Cuối cùng cưới nhau về mẹ kể đã khóc cả 1 năm trời vì lấy người ko có tình cảm và bố e cũng ko có tình cảm với mẹ. 2 bên nội ngoại đều nghèo cả. Đến 2 năm sau sinh chị gái em ạ. Ô nội em thì rất khó tính nhưng lại chọn ở cùng gd em trong 5 người con trai,2 con gái, bố em là áp út.</p><p> Bố mẹ em làm ruộng, ai thuê gì làm đấy, gánh gạch, bê tông,làm cỏ… rất chăm chỉ nhưng cs vẫn khó khăn. Kinh tế là 1 chuyện nhưng điều khiến cs gd em ko khá nên nổi đó là thiếu tình yêu. Đã gần 30 năm lấy nhau về nhưng e chưa bao giờ thấy bố mẹ thể hiện tình cảm thương yêu nhau, thấy bố em lúc nào nch như quát mẹ.Bố rất nóng tính, dù bố có nhiều điểm tốt đến đâu nhưng ngta tiếp xúc nhiều thì ấn tượng duy nhất là nóng và khó làm việc cùng. Chị gái là đứa con tổn thương nhất trong nhà. Cả tuổi thơ bị bố đánh, đấm, mẹ e nhìn thấy nhưng chưa bao giờ can ngăn bố, rồi bố mẹ ông nội sỉ vả so sánh, chửi rủa vì mấy chuyện vặt trong nhà như nấu cơm rửa bát chứ chị ko hư. Đến khi lên đại học chị sống xa nhà thì bớt tổn thương hơn. Chị kể rằng tao sống sót qua thời đó mà ko trầm cảm tự tử là may rồi. Đến lượt em thì ít bị đánh, chửi hơn. </p><p>Hồi e học cấp 2 lớp 6,7 gì đấy là nhà e khó nhất, vốn đã ko có gì mà nay mẹ e bị bệnh UT vú do phát hiện sớm nên kịp chữa và cắt đi 1 bên. Đc 2 tháng sau ông bị bệnh tim cấp cứu, chữa tốn kém, một mình bố e chạy ở 2 viện lo cho 2 người. Các bác bên nội nhà e sống ko đoàn kết, giả tạo và chẳng giúp đỡ đc mấy dù khá hơn nhà e, chỉ có các cậu mợ bà ngoại mới là người thương bố mẹ e. Gần như 1 mình bố em lo toan tất cả. 3 năm sau ô mất, mẹ e bth lại và chỉ làm mấy việc nhẹ hơn, ko bê tông gánh gạch nữa. Nhưng vấn đề là bố mẹ ko hợp nhau mỗi người 1 ý, ko có mục tiêu chung, dù làm bao nhiêu cũng ko dư dả. Mẹ thì tích cóp tiết kiệm, bố thì lại hào phóng với anh em họ hàng và sĩ nữa. Mẹ tính thật thà ko có khéo ăn nói, bố em mà cứ gắt gỏng lên thì mẹ cũng càu nhàu, bực mình như phản xạ tự nhiên. </p><p>Em ở nhà luôn cảm giác bí bách, nghe bố mẹ nch mà chỉ trực quát tháo phản pháo qua lại với nhau, từ bé ở riết nên e thấy chuyện này bth. Đến bây giờ mẹ vẫn nói nếu đc chọn lại sẽ ko bao giờ lấy bố, kể cả khi bố e ngồi đấy mẹ vẫn nói thẳng luôn haha. Em thì hay quan sát, đến khi học đại học đi ở trọ nhưng được ở trong nhà của ng bạn tốt, mỗi tháng gửi mẹ bạn tiền phòng tiền ăn nhưng bác cũng ko lấy nhiều. E đc coi như con cái trong nhà, lúc đấy em mới quan sát trong gd bạn, lúc ăn cơm mn đc tranh luận bày tỏ ý kiến, bố mẹ lắng nghe, động viên con, suy nghĩ bạn em rất thoáng, tự tin khác hẳn với đứa overthinking như em. Ôi trời sao e thấy những điều này lạ lẫm với em như vậy. Sao thấy người dưng xa lạ mà còn tốt hơn họ hàng máu mủ mình nhỉ. Em cảm thấy thật ấm áp.</p><p>Đến hiện tại e biết suy nghĩ nhiều hơn rằng tất cả gieo nhân nào sẽ có quả đấy. Cái giá của cuộc hôn nhân sai lầm gần 30 năm trước là ai cũng ko đc sống là chính mình, là phiên bản tốt nhất của mình. Là tầm quan trọng của tri thức. Bố mẹ e ko đc học nhiều, mải làm lo toan cs, nghèo cứ quẩn quanh làm sao mà dám mơ đổi đời, dám động viên con </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17871294-19-09-2025.mp3" length="6971493" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17871294</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>579</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-09-2025</itunes:title>
    <title>18-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Jeff   Mến chào thầy và các tri kỉ Web5ngay   Lần đầu được biết đến web5ngay ngay khi rơi vào hoàn cảnh mà: “cố gắng hoài mà sao vẫn không thành công”. Khi đó em được 1 người anh em gửi cho video cùng tên. Từ đó em trở thành fan của web5ngay và đặc biệt là tri kỉ cảm xúc trước là tâm sự kinh doanh.    Từ những sự việc đó hầu như ngày nào em cũng đều nge chương trình hết. Em đã thay đổi rất nhiều về tư duy và lối sống, tuy nhiên vẫn phải đang thay đổi từn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1kmMwLqYzvR-S6nFdvRUi8CtX38tu7rsAnEPVAcJExI8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Jeff</a></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các tri kỉ Web5ngay</p><p><br/></p><p>Lần đầu được biết đến web5ngay ngay khi rơi vào hoàn cảnh mà: “cố gắng hoài mà sao vẫn không thành công”. Khi đó em được 1 người anh em gửi cho video cùng tên. Từ đó em trở thành fan của web5ngay và đặc biệt là tri kỉ cảm xúc trước là tâm sự kinh doanh. </p><p><br/></p><p>Từ những sự việc đó hầu như ngày nào em cũng đều nge chương trình hết. Em đã thay đổi rất nhiều về tư duy và lối sống, tuy nhiên vẫn phải đang thay đổi từng ngày.</p><p><br/></p><p>Hành trình của em cũng kha khá dài. Em đã qua tới Israel, trong quá trình khám phá đó em đã thay đổi tư duy nhiều và đạt được một số thành công nhỏ trong khoá thực tập đó. Tuy nhiên biến cố lại xảy ra khi người yêu của em lúc đó bạn đã ngoại tình. Lúc đó tuy suy sụp nhưng em lựa chọn tha thứ để hàn gắn lại. Em cũng đã bỏ cơ hội tham gia khoá đặc biệt cho sinh viên suất xắc được ở lại thêm 1 năm dự trương trình đặc biệt năm sau để quay về bên bạn.</p><p><br/></p><p>Về VN, em cg có vài thành tự nhỏ trong công việc về thăng tiến trong sự nghiệp đi làm văn phòng. Tuy nhiên bản chất em luôn muốn khám phá tiềm năng bản thân, em lại quyết định đi nước ngoài lần nữa, tuy nhiên em đã rớt 2 nước là Mỹ và Đức. Không bỏ cuộc, em quyết tâm đi cho được, lần này là Singapore. Gặp vài trắc trở và ngay trước Covid, em lại may mắn là 1 trong 2 người được qua Sing làm viềc.</p><p><br/></p><p>Sau vài tháng thích nghi, em nhận thấy cơ hội khi ở nước ngoài, em tự nghiên cứu, tìm tòi về MMO, khi đó em học trên youtube và đọc sách r bắt đầu làm. Tuy k có thành công nhưng em cũng đạt dc nhiều bài học. Và cũng lại lúc này, người yêu em lại muốn chia tay. Vâng duy trì được vài tháng tụi em chính thức chia tay.</p><p><br/></p><p>Sau lần đó em đóng kín mình, tập trung công việc và lo gia đình. Sau đó vô tình quen được 1 bạn khác qua 1 dating app. Tụi em trò truyện nhiều thứ, lúc đó em dường như k quan tâm bạn có khuyết điểm ra sao cả.</p><p><br/></p><p>Bỏ Sing về VN, em loay hoay thích nghi và vô tình lại có cơ hội đi Úc, được sự động viên từ bạn, em có sự chuẩn bị kĩ càng mọi thứ và sau đó, như tính toán em có visa 462 đi úc. Lúc đó em và bạn đã đăng kí kết hôn (dù tại thời điểm đó cả 2 mới hẹn hò đc 6 tháng) em cũng thú thật em chưa sẵn sàng nhưng vì bạn ủng hộ em khi em chưa có gì cả nên em chấp nhận luôn.</p><p><br/></p><p>Sau khi qua Úc, với khả năng làm việc và thích nghi em nhanh chóng có việc từ ngày đầu qua, sau đó được chủ bảo lãnh ở lại, lúc đó em về VN rước bạn qua Úc, em nghĩ được qa Úc có cuộc sống tốt hơn bạn sẽ tích cực và trở nên tốt hơn. Tuy nhiên mọi thứ ko như vậy do gia đình bạn ly dị từ nhỏ nên bạn dường như sống buông thả, ko lo việc nhà, bếp núc, dọn dẹp,… bạn chỉ tập trung đi làm và tiết kiệm riêng, em thì chi trả mọi thứ trong nhà. Lúc này ngoài job chính ra, em cũng mở công ty riêng làm về mảng e-commerce và có 3 nhân sự ở VN.</p><p><br/></p><p>Đã nhiều lần em áp dụng các cách trong video để tìm cách giúp bạn cũng như giúp mình, em lắng nghe, em chủ động làm, đôi khi em bực quá em cũng nặng lời. Xong em cg chủ động làm hoà. Mọi thứ thay đổi khi gia đình em cơ chuyện và em phải lo 1 số tiền khá lớn để hỗ trợ</p><p><br/></p><p>Ngay lúc đó em đủ điều kiện xin định cư và cần tiền để lo hồ sơ, em cũng phân tích là em cần sự hỗ trợ từ bạn và cg vỉ cả 2 nên cần bạn đưa nhiều hơn 50% số tiền sẽ đóng.</p><p><br/></p><p>Chúng em đã cãi nhau đợt đó… sau cùng em quyết định là 50/50 và bạn đồng ý.</p><p><br/></p><p>Sau khi lodge hồ sơ xong, bạn thay đổi hẳn luôn, bạn k đi nhà thờ cùng em nữa, đi nhậu tới khuya mới về, nhiều khi overnight cũng k báo e biết. Em thì làm ca đêm. Hiện tại chúng em tuy sống chung nhưng đang ly thân chờ có visa là giải quyết luôn.</p><p><br/></p><p>Một vấn đề khác hơn là</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1kmMwLqYzvR-S6nFdvRUi8CtX38tu7rsAnEPVAcJExI8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Jeff</a></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các tri kỉ Web5ngay</p><p><br/></p><p>Lần đầu được biết đến web5ngay ngay khi rơi vào hoàn cảnh mà: “cố gắng hoài mà sao vẫn không thành công”. Khi đó em được 1 người anh em gửi cho video cùng tên. Từ đó em trở thành fan của web5ngay và đặc biệt là tri kỉ cảm xúc trước là tâm sự kinh doanh. </p><p><br/></p><p>Từ những sự việc đó hầu như ngày nào em cũng đều nge chương trình hết. Em đã thay đổi rất nhiều về tư duy và lối sống, tuy nhiên vẫn phải đang thay đổi từng ngày.</p><p><br/></p><p>Hành trình của em cũng kha khá dài. Em đã qua tới Israel, trong quá trình khám phá đó em đã thay đổi tư duy nhiều và đạt được một số thành công nhỏ trong khoá thực tập đó. Tuy nhiên biến cố lại xảy ra khi người yêu của em lúc đó bạn đã ngoại tình. Lúc đó tuy suy sụp nhưng em lựa chọn tha thứ để hàn gắn lại. Em cũng đã bỏ cơ hội tham gia khoá đặc biệt cho sinh viên suất xắc được ở lại thêm 1 năm dự trương trình đặc biệt năm sau để quay về bên bạn.</p><p><br/></p><p>Về VN, em cg có vài thành tự nhỏ trong công việc về thăng tiến trong sự nghiệp đi làm văn phòng. Tuy nhiên bản chất em luôn muốn khám phá tiềm năng bản thân, em lại quyết định đi nước ngoài lần nữa, tuy nhiên em đã rớt 2 nước là Mỹ và Đức. Không bỏ cuộc, em quyết tâm đi cho được, lần này là Singapore. Gặp vài trắc trở và ngay trước Covid, em lại may mắn là 1 trong 2 người được qua Sing làm viềc.</p><p><br/></p><p>Sau vài tháng thích nghi, em nhận thấy cơ hội khi ở nước ngoài, em tự nghiên cứu, tìm tòi về MMO, khi đó em học trên youtube và đọc sách r bắt đầu làm. Tuy k có thành công nhưng em cũng đạt dc nhiều bài học. Và cũng lại lúc này, người yêu em lại muốn chia tay. Vâng duy trì được vài tháng tụi em chính thức chia tay.</p><p><br/></p><p>Sau lần đó em đóng kín mình, tập trung công việc và lo gia đình. Sau đó vô tình quen được 1 bạn khác qua 1 dating app. Tụi em trò truyện nhiều thứ, lúc đó em dường như k quan tâm bạn có khuyết điểm ra sao cả.</p><p><br/></p><p>Bỏ Sing về VN, em loay hoay thích nghi và vô tình lại có cơ hội đi Úc, được sự động viên từ bạn, em có sự chuẩn bị kĩ càng mọi thứ và sau đó, như tính toán em có visa 462 đi úc. Lúc đó em và bạn đã đăng kí kết hôn (dù tại thời điểm đó cả 2 mới hẹn hò đc 6 tháng) em cũng thú thật em chưa sẵn sàng nhưng vì bạn ủng hộ em khi em chưa có gì cả nên em chấp nhận luôn.</p><p><br/></p><p>Sau khi qua Úc, với khả năng làm việc và thích nghi em nhanh chóng có việc từ ngày đầu qua, sau đó được chủ bảo lãnh ở lại, lúc đó em về VN rước bạn qua Úc, em nghĩ được qa Úc có cuộc sống tốt hơn bạn sẽ tích cực và trở nên tốt hơn. Tuy nhiên mọi thứ ko như vậy do gia đình bạn ly dị từ nhỏ nên bạn dường như sống buông thả, ko lo việc nhà, bếp núc, dọn dẹp,… bạn chỉ tập trung đi làm và tiết kiệm riêng, em thì chi trả mọi thứ trong nhà. Lúc này ngoài job chính ra, em cũng mở công ty riêng làm về mảng e-commerce và có 3 nhân sự ở VN.</p><p><br/></p><p>Đã nhiều lần em áp dụng các cách trong video để tìm cách giúp bạn cũng như giúp mình, em lắng nghe, em chủ động làm, đôi khi em bực quá em cũng nặng lời. Xong em cg chủ động làm hoà. Mọi thứ thay đổi khi gia đình em cơ chuyện và em phải lo 1 số tiền khá lớn để hỗ trợ</p><p><br/></p><p>Ngay lúc đó em đủ điều kiện xin định cư và cần tiền để lo hồ sơ, em cũng phân tích là em cần sự hỗ trợ từ bạn và cg vỉ cả 2 nên cần bạn đưa nhiều hơn 50% số tiền sẽ đóng.</p><p><br/></p><p>Chúng em đã cãi nhau đợt đó… sau cùng em quyết định là 50/50 và bạn đồng ý.</p><p><br/></p><p>Sau khi lodge hồ sơ xong, bạn thay đổi hẳn luôn, bạn k đi nhà thờ cùng em nữa, đi nhậu tới khuya mới về, nhiều khi overnight cũng k báo e biết. Em thì làm ca đêm. Hiện tại chúng em tuy sống chung nhưng đang ly thân chờ có visa là giải quyết luôn.</p><p><br/></p><p>Một vấn đề khác hơn là</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17865351-18-09-2025.mp3" length="5791907" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17865351</guid>
    <pubDate>Thu, 18 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>481</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-09-2025</itunes:title>
    <title>17-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngọc   Dạ em chào mọi người ạ   Em là Ngọc, là người đã gửi tâm sự buồn vui vào ngày 05/03/2024. Sau một năm thì tâm lý cũng như cuộc đời của em cũng có ít nhiều đổi thay ạ.   Đầu tiên, em muốn cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã an ủi em vào ngày hôm ấy dưới bài post tâm sự buồn vui. Phải nói rằng lúc đó tâm lý em bất ổn lắm, vì một đứa học sinh khi ấy phải ôn bài trong tiếng cãi vã, phải nghe mọi lời chỉ trích nặng nề dù chuyện chẳng đáng là bao từ cha mẹ mình ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngọc</b></p><p><br/></p><p>Dạ em chào mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Em là Ngọc, là người đã gửi tâm sự buồn vui vào ngày <a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14630214'>05/03/2024</a>. Sau một năm thì tâm lý cũng như cuộc đời của em cũng có ít nhiều đổi thay ạ.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên, em muốn cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã an ủi em vào ngày hôm ấy dưới bài post tâm sự buồn vui. Phải nói rằng lúc đó tâm lý em bất ổn lắm, vì một đứa học sinh khi ấy phải ôn bài trong tiếng cãi vã, phải nghe mọi lời chỉ trích nặng nề dù chuyện chẳng đáng là bao từ cha mẹ mình thật sự rất khủng khiếp. Khi ấy em cứ muốn tìm vào giấc ngủ để không nghe những lời nói ấy, nhưng mỗi lần nằm xuống lại thỉnh thoảng nghe tiếng bước chân của ba rồi lại tỉnh dậy, sợ rằng ba sẽ đánh, sẽ gi** mẹ mình lúc nào chẳng hay</p><p><br/></p><p>Từ đó đến nay, em vẫn luôn tự nhủ dù không ai thương mình đi chăng nữa vẫn phải tự thương lấy bản thân. Vì nếu chính mình còn bỏ rơi mình thì thật tội nghiệp biết bao. Do vậy mà tâm lý em cũng dần ổn định lại. Hơn nữa, cũng nhờ có lời của Thầy Năm và mọi người, em cũng dần tha thứ cho mẹ. Chẳng vì sao cả, vì cuộc đời bà tựa như một thước phim bi kịch. Bản thân em lại chẳng muốn đóng thành 1 vai ác khác trong thước phim ấy, nên dù đôi khi còn cãi nhau với mẹ nhưng mối quan hệ giữa mẹ con em đã hoà thuận hơn rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Còn đối với ba em, em đã không ngồi chung bàn ăn cơm với ba cũng từ ngày ấy cho đến nay. Chỉ khi anh chị em về nhà, em mới vô ngồi ăn chung. Còn lại thì không. Nói thật thì sâu trong thâm tâm em không muốn xem ông ấy là ba, vì hầu như mọi kí ức khổ đau trên đời của em ( cho đến hiện tại) đều là vì ba em mà ra. Em ám ảnh bởi tiếng bước chân nặng nề mỗi khi ba lại tìm mẹ để đánh, ghét giọng nói của ba vì cái giọng ấy cứ lặp đi lặp lại hàng giờ đồng hồ chỉ để chê trách, chửi bới mẹ nhưng bà lại chẳng làm gì cả. Ghét cái cách ông bảo cái loại như em ra đời chỉ có khi nào xã hội ăn xong chó không thèm mới đến lượt em. Ghét cái việc ông chửi các chị đi làm không gửi tiền về rồi lại từ mặt các chị. </p><p><br/></p><p>Có thể mọi người nói em vô ơn, không biết tha thứ cho người nuôi em khôn lớn và cho em ăn học. Nhưng em cho rằng một người được gọi là ba không nên để con mình lớn lên trong một tuổi thơ mà hằng đêm nó phải tự nhủ cố lên tí nữa là lớn, là trưởng thành để rời xa ngôi nhà này rồi. Em đã thi xong, vốn dĩ em định nghe lời ba mẹ học sư phạm vì học phí thấp thậm chí là miễn học phí nhưng em không tin một người có cảm xúc âm u, rối loạn như em lại có thể làm cái nghề trồng người ấy. Nên em đã chuyển sang đặt nguyện vọng ngôn ngữ anh. Em cũng định rằng sau này làm ăn chỉ gửi tiền về cho ba dưỡng già, còn lại thì em sẽ không quan tâm đến ông. Em là một hsg môn Văn, đạt giải Nhì tỉnh chính vì thế mà không ít bài văn em viết ra đều muốn mọi người có cái nhìn đúng, cái nhìn tốt và thiện lành. Nhưng em thật sự không nghĩ ra được mặt tốt nào của ba em cả, em cảm thấy dù là vật chất gì ba đem lại cũng đều có cái giá phải trả là sức khoẻ tinh thần của chính em. Tuy là vậy, em vẫn bứt rứt khôn nguôi về việc mình làm vậy là thực sự đúng đắn, hay vẫn là bất hiếu lại còn hay bao biện?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc post của em ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngọc</b></p><p><br/></p><p>Dạ em chào mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Em là Ngọc, là người đã gửi tâm sự buồn vui vào ngày <a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14630214'>05/03/2024</a>. Sau một năm thì tâm lý cũng như cuộc đời của em cũng có ít nhiều đổi thay ạ.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên, em muốn cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã an ủi em vào ngày hôm ấy dưới bài post tâm sự buồn vui. Phải nói rằng lúc đó tâm lý em bất ổn lắm, vì một đứa học sinh khi ấy phải ôn bài trong tiếng cãi vã, phải nghe mọi lời chỉ trích nặng nề dù chuyện chẳng đáng là bao từ cha mẹ mình thật sự rất khủng khiếp. Khi ấy em cứ muốn tìm vào giấc ngủ để không nghe những lời nói ấy, nhưng mỗi lần nằm xuống lại thỉnh thoảng nghe tiếng bước chân của ba rồi lại tỉnh dậy, sợ rằng ba sẽ đánh, sẽ gi** mẹ mình lúc nào chẳng hay</p><p><br/></p><p>Từ đó đến nay, em vẫn luôn tự nhủ dù không ai thương mình đi chăng nữa vẫn phải tự thương lấy bản thân. Vì nếu chính mình còn bỏ rơi mình thì thật tội nghiệp biết bao. Do vậy mà tâm lý em cũng dần ổn định lại. Hơn nữa, cũng nhờ có lời của Thầy Năm và mọi người, em cũng dần tha thứ cho mẹ. Chẳng vì sao cả, vì cuộc đời bà tựa như một thước phim bi kịch. Bản thân em lại chẳng muốn đóng thành 1 vai ác khác trong thước phim ấy, nên dù đôi khi còn cãi nhau với mẹ nhưng mối quan hệ giữa mẹ con em đã hoà thuận hơn rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Còn đối với ba em, em đã không ngồi chung bàn ăn cơm với ba cũng từ ngày ấy cho đến nay. Chỉ khi anh chị em về nhà, em mới vô ngồi ăn chung. Còn lại thì không. Nói thật thì sâu trong thâm tâm em không muốn xem ông ấy là ba, vì hầu như mọi kí ức khổ đau trên đời của em ( cho đến hiện tại) đều là vì ba em mà ra. Em ám ảnh bởi tiếng bước chân nặng nề mỗi khi ba lại tìm mẹ để đánh, ghét giọng nói của ba vì cái giọng ấy cứ lặp đi lặp lại hàng giờ đồng hồ chỉ để chê trách, chửi bới mẹ nhưng bà lại chẳng làm gì cả. Ghét cái cách ông bảo cái loại như em ra đời chỉ có khi nào xã hội ăn xong chó không thèm mới đến lượt em. Ghét cái việc ông chửi các chị đi làm không gửi tiền về rồi lại từ mặt các chị. </p><p><br/></p><p>Có thể mọi người nói em vô ơn, không biết tha thứ cho người nuôi em khôn lớn và cho em ăn học. Nhưng em cho rằng một người được gọi là ba không nên để con mình lớn lên trong một tuổi thơ mà hằng đêm nó phải tự nhủ cố lên tí nữa là lớn, là trưởng thành để rời xa ngôi nhà này rồi. Em đã thi xong, vốn dĩ em định nghe lời ba mẹ học sư phạm vì học phí thấp thậm chí là miễn học phí nhưng em không tin một người có cảm xúc âm u, rối loạn như em lại có thể làm cái nghề trồng người ấy. Nên em đã chuyển sang đặt nguyện vọng ngôn ngữ anh. Em cũng định rằng sau này làm ăn chỉ gửi tiền về cho ba dưỡng già, còn lại thì em sẽ không quan tâm đến ông. Em là một hsg môn Văn, đạt giải Nhì tỉnh chính vì thế mà không ít bài văn em viết ra đều muốn mọi người có cái nhìn đúng, cái nhìn tốt và thiện lành. Nhưng em thật sự không nghĩ ra được mặt tốt nào của ba em cả, em cảm thấy dù là vật chất gì ba đem lại cũng đều có cái giá phải trả là sức khoẻ tinh thần của chính em. Tuy là vậy, em vẫn bứt rứt khôn nguôi về việc mình làm vậy là thực sự đúng đắn, hay vẫn là bất hiếu lại còn hay bao biện?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc post của em ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17858918-17-09-2025.mp3" length="10079855" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17858918</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>838</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-09-2025</itunes:title>
    <title>16-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  hime  Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn. Em muốn chia sẻ một câu chuyện cá nhân. Em và người yêu vừa mới chia tay. Trước đó, chúng em từng xa nhau 6 tháng rồi quay lại, với hy vọng cả hai đã trưởng thành và sẽ yêu đúng cách hơn. Nhưng kết quả vẫn không khác gì lần đầu: chúng em lại không đi tiếp được cùng nhau.   Em thuộc kiểu người có xu hướng gắn bó lo âu – luôn mong muốn mọi việc trong tình cảm diễn ra theo kế hoạch, theo những điều em kỳ vọng. Em c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  hime</b></p><p><br/>Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn.</p><p>Em muốn chia sẻ một câu chuyện cá nhân. Em và người yêu vừa mới chia tay. Trước đó, chúng em từng xa nhau 6 tháng rồi quay lại, với hy vọng cả hai đã trưởng thành và sẽ yêu đúng cách hơn. Nhưng kết quả vẫn không khác gì lần đầu: chúng em lại không đi tiếp được cùng nhau.</p><p><br/></p><p>Em thuộc kiểu người có xu hướng gắn bó lo âu – luôn mong muốn mọi việc trong tình cảm diễn ra theo kế hoạch, theo những điều em kỳ vọng. Em cần sự rõ ràng, sự ưu tiên, sự quan tâm từ người yêu. Trong khi đó, bạn ấy là người thiên về xu hướng né tránh – không thích cãi vã, không giỏi chia sẻ hay bộc lộ cảm xúc. Với bạn, yêu là tôn trọng và để đối phương tự do làm điều họ muốn.</p><p><br/></p><p>Chúng em đã cố gắng dung hòa – em học cách bớt kiểm soát, bạn học cách chia sẻ nhiều hơn – nhưng càng cố, mối quan hệ lại càng căng thẳng. Sự kết nối giữa cả hai cứ thế nhạt dần. Tụi em dần nhẫn nhịn thay vì thấu hiểu, dồn nén thay vì giải quyết. Gần đây, bạn ấy không còn muốn chia sẻ hay nói chuyện với em nhiều nữa. Bạn bắt đầu ưu tiên các cuộc chơi, và đặc biệt là dành nhiều thời gian cho một người bạn thân – người đã thân như gia đình.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy có thể đang làm gì, ăn gì, hay chỉ rảnh rỗi một chút cũng gọi điện cho người bạn đó. Em không ghen vì em hiểu đó là một mối quan hệ trong sáng, nhưng em băn khoăn: liệu đây có phải là cách bạn ấy quay về “vùng an toàn”? Nơi không bị phán xét, không có áp lực yêu đương, không bị đòi hỏi hay kỳ vọng?</p><p><br/></p><p>Có phải tình yêu của em đã khiến bạn cảm thấy quá căng thẳng, đến mức bạn không còn muốn đáp ứng nhu cầu tình cảm nào từ em nữa? Có phải bạn ấy mệt mỏi vì những lần em khóc, vì sự tổn thương kéo dài mà không có lối ra?</p><p><br/></p><p>Bạn từng hỏi em: &quot;Sao anh khiến em tổn thương đến như vậy mà em vẫn không buông?&quot;. Lúc bạn nói bạn khổ và mệt, em mới thực sự nói “dừng lại” – không còn vì em nữa, mà vì bạn ấy.</p><p><br/></p><p>Em viết những điều này không để đổ lỗi, mà vì em đang tự hỏi: Liệu em có sai trong cách yêu? Hay bạn ấy cũng chưa thực sự sẵn sàng? Mong thầy cho em một góc nhìn khác.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy, cùng các anh chị và các bạn đã lắng nghe ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  hime</b></p><p><br/>Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn.</p><p>Em muốn chia sẻ một câu chuyện cá nhân. Em và người yêu vừa mới chia tay. Trước đó, chúng em từng xa nhau 6 tháng rồi quay lại, với hy vọng cả hai đã trưởng thành và sẽ yêu đúng cách hơn. Nhưng kết quả vẫn không khác gì lần đầu: chúng em lại không đi tiếp được cùng nhau.</p><p><br/></p><p>Em thuộc kiểu người có xu hướng gắn bó lo âu – luôn mong muốn mọi việc trong tình cảm diễn ra theo kế hoạch, theo những điều em kỳ vọng. Em cần sự rõ ràng, sự ưu tiên, sự quan tâm từ người yêu. Trong khi đó, bạn ấy là người thiên về xu hướng né tránh – không thích cãi vã, không giỏi chia sẻ hay bộc lộ cảm xúc. Với bạn, yêu là tôn trọng và để đối phương tự do làm điều họ muốn.</p><p><br/></p><p>Chúng em đã cố gắng dung hòa – em học cách bớt kiểm soát, bạn học cách chia sẻ nhiều hơn – nhưng càng cố, mối quan hệ lại càng căng thẳng. Sự kết nối giữa cả hai cứ thế nhạt dần. Tụi em dần nhẫn nhịn thay vì thấu hiểu, dồn nén thay vì giải quyết. Gần đây, bạn ấy không còn muốn chia sẻ hay nói chuyện với em nhiều nữa. Bạn bắt đầu ưu tiên các cuộc chơi, và đặc biệt là dành nhiều thời gian cho một người bạn thân – người đã thân như gia đình.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy có thể đang làm gì, ăn gì, hay chỉ rảnh rỗi một chút cũng gọi điện cho người bạn đó. Em không ghen vì em hiểu đó là một mối quan hệ trong sáng, nhưng em băn khoăn: liệu đây có phải là cách bạn ấy quay về “vùng an toàn”? Nơi không bị phán xét, không có áp lực yêu đương, không bị đòi hỏi hay kỳ vọng?</p><p><br/></p><p>Có phải tình yêu của em đã khiến bạn cảm thấy quá căng thẳng, đến mức bạn không còn muốn đáp ứng nhu cầu tình cảm nào từ em nữa? Có phải bạn ấy mệt mỏi vì những lần em khóc, vì sự tổn thương kéo dài mà không có lối ra?</p><p><br/></p><p>Bạn từng hỏi em: &quot;Sao anh khiến em tổn thương đến như vậy mà em vẫn không buông?&quot;. Lúc bạn nói bạn khổ và mệt, em mới thực sự nói “dừng lại” – không còn vì em nữa, mà vì bạn ấy.</p><p><br/></p><p>Em viết những điều này không để đổ lỗi, mà vì em đang tự hỏi: Liệu em có sai trong cách yêu? Hay bạn ấy cũng chưa thực sự sẵn sàng? Mong thầy cho em một góc nhìn khác.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy, cùng các anh chị và các bạn đã lắng nghe ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17852154-16-09-2025.mp3" length="8968293" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17852154</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Sep 2025 00:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>746</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-09-2025</itunes:title>
    <title>15-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  HM E chào thầy và mọi người ạ, năm nay em 26 tuổi đã có gia đình và đang ở tháng cuối thai kì. Nhà em có 2 ce, e trai em thì rất ngỗ ngược, chơi bời, 18 tuổi nhưng mang nợ về nhà rất nhiều. Bố mẹ em chỉ làm nhà nước và đến tháng nhận lương. Mẹ em nghề giáo lại hay suy nghĩ tiều tuỵ, nhún nhường để e trai e xong cấp 3. Mẹ e bị sốc, bố thì nản, nhỏ nhẹ khuyên bảo bao nhiêu, e trai em càng làm tới, tần suất báo nợ liên tục, về nhà với thái độ rất mất dạy, không ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  HM</b></p><p>E chào thầy và mọi người ạ, năm nay em 26 tuổi đã có gia đình và đang ở tháng cuối thai kì. Nhà em có 2 ce, e trai em thì rất ngỗ ngược, chơi bời, 18 tuổi nhưng mang nợ về nhà rất nhiều. Bố mẹ em chỉ làm nhà nước và đến tháng nhận lương. Mẹ em nghề giáo lại hay suy nghĩ tiều tuỵ, nhún nhường để e trai e xong cấp 3. Mẹ e bị sốc, bố thì nản, nhỏ nhẹ khuyên bảo bao nhiêu, e trai em càng làm tới, tần suất báo nợ liên tục, về nhà với thái độ rất mất dạy, không coi bố mẹ e ra gì. Thi xong tốt nghiệp, bme e kệ nó muốn làm gì thì làm, nó chỉ về nhà tắm rửa, còn lại ra ngoài ăn chơi. Lần này bố mẹ e quyết không giúp trả nợ, thì nó lại đi gây chuyện đánh nhau gãy tay rồi cũng về báo bố mẹ đưa đi mổ. Tưởng nó hối hận, nhưng không, nó đi khoe chiến tích và tiếp tục làm dân anh chị đe doạ và gây sự với người khác. Chỉ có bố mẹ là lo lắng, tiều tuỵ.  </p><p>Giờ gia đình em rối như tơ vò, cứ tình trạng này, bố mẹ e cạn tiền, mà sức khoẻ cũng cạn nốt. Em lên nhà bố mẹ chờ sinh em bé, mà nhìn gd cũng stress theo ạ. Em thương bố mẹ nhưng cũng không biết làm thế nào để cải thiện tình trạng này, vì h chủ yếu e trai e quay đầu là cả nhà e đều hạnh phúc, vui vẻ ạ. E cũng động viên bố mẹ nhiều, nhưng e cũng có gia đình riêng, sinh em bé xong cũng phải về lại với chồng, lo cho cuộc sống riêng của mình, nên không biết sẽ ra sao trong tương lai nữa.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người nhiều lắm đã lắng nghe tâm sự của em ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  HM</b></p><p>E chào thầy và mọi người ạ, năm nay em 26 tuổi đã có gia đình và đang ở tháng cuối thai kì. Nhà em có 2 ce, e trai em thì rất ngỗ ngược, chơi bời, 18 tuổi nhưng mang nợ về nhà rất nhiều. Bố mẹ em chỉ làm nhà nước và đến tháng nhận lương. Mẹ em nghề giáo lại hay suy nghĩ tiều tuỵ, nhún nhường để e trai e xong cấp 3. Mẹ e bị sốc, bố thì nản, nhỏ nhẹ khuyên bảo bao nhiêu, e trai em càng làm tới, tần suất báo nợ liên tục, về nhà với thái độ rất mất dạy, không coi bố mẹ e ra gì. Thi xong tốt nghiệp, bme e kệ nó muốn làm gì thì làm, nó chỉ về nhà tắm rửa, còn lại ra ngoài ăn chơi. Lần này bố mẹ e quyết không giúp trả nợ, thì nó lại đi gây chuyện đánh nhau gãy tay rồi cũng về báo bố mẹ đưa đi mổ. Tưởng nó hối hận, nhưng không, nó đi khoe chiến tích và tiếp tục làm dân anh chị đe doạ và gây sự với người khác. Chỉ có bố mẹ là lo lắng, tiều tuỵ.  </p><p>Giờ gia đình em rối như tơ vò, cứ tình trạng này, bố mẹ e cạn tiền, mà sức khoẻ cũng cạn nốt. Em lên nhà bố mẹ chờ sinh em bé, mà nhìn gd cũng stress theo ạ. Em thương bố mẹ nhưng cũng không biết làm thế nào để cải thiện tình trạng này, vì h chủ yếu e trai e quay đầu là cả nhà e đều hạnh phúc, vui vẻ ạ. E cũng động viên bố mẹ nhiều, nhưng e cũng có gia đình riêng, sinh em bé xong cũng phải về lại với chồng, lo cho cuộc sống riêng của mình, nên không biết sẽ ra sao trong tương lai nữa.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người nhiều lắm đã lắng nghe tâm sự của em ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17845122-15-09-2025.mp3" length="6958327" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17845122</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>578</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-09-2025</itunes:title>
    <title>12-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Run everyday    Hiện tại , con đang cảm thấy rất buồn và muốn được viết hết ra để dãi bày ạ . Con vừa thi TN THPT , kết quả thấp  lắm luôn ạ .    Trong những ngày thi , con nuối tiếc nhất là mình không làm trọn vẹn bài thi môn Toán do con không biết điều chỉnh thời gian ngủ trưa phù hợp với cơ thể để tỉnh táo . Kết quả , tổng điểm 3 môn Toán , Văn , Anh của con chưa được 18 điểm ( con đoán thế ạ ) .    Định hướng tương lai : Con sẽ học ở một trường t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1dLOIvQ-l09XBV-FaNAOiKsQkNvMQBc9U5f40JV1oDBY/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Run everyday</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại , con đang cảm thấy rất buồn và muốn được viết hết ra để dãi bày ạ . Con vừa thi TN THPT , kết quả thấp  lắm luôn ạ . </p><p><br/></p><p>Trong những ngày thi , con nuối tiếc nhất là mình không làm trọn vẹn bài thi môn Toán do con không biết điều chỉnh thời gian ngủ trưa phù hợp với cơ thể để tỉnh táo . Kết quả , tổng điểm 3 môn Toán , Văn , Anh của con chưa được 18 điểm ( con đoán thế ạ ) . </p><p><br/></p><p>Định hướng tương lai : Con sẽ học ở một trường thường về ngành ngôn ngữ Trung . Trong dịp hè này , con đang dành ra 1 tháng để tìm những nhiệm vụ 4-3-3 liên quan đến ngành ngôn ngữ Trung . Ngoài ra  , con cũng  đang học về edit video  và luyện nghe,nói tiếng anh ( luyện nghe tiếng anh vì con nghĩ mai mốt lên Hà Nội sẽ gặp được nhiều người Tây để thực hành nghe , nói Tiếng Anh ạ ) </p><p><br/></p><p>Một vài dòng suy nghĩ đã được con dãi bày , con đã vơi bớt đi phần nào nỗi buồn . Giờ con phải nghĩ về 10 bài học đáng giá mà mình nhận được từ quá trình học cấp 3 , từ quá trình phát triển bản thân . Với các bài học sau ạ :</p><p>1, Sự từ chối là cái giá rẻ nhất phải trả ( tkcx ) . Con đã dám đứng trước toàn trường để trả lời câu hỏi hiếu hạnh là gì mà không biết câu trả lời trước đó , dám đứng lên để đoán tên bài hát ,...Đi trả giá cũng không ngại . Thẳng thắn xin cô dạy môn Lý xuống cuối để học môn khác . Đi chạy mạnh dạn xin nước của nhà dân . Hỏi bác bảo vệ về thời gian hoạt động của những anh Trung Quốc để mai kia có dịp tiếp cận nói chuyện . Dám nhắn tin với các thầy cô về mục tiêu 8,9+ của mình . Dám lập plan học để gửi cho các thầy cô mỗi ngày . Dám nhắn gửi plan học . Dám mặc áo mưa để chạy bộ . Dám xin làm phó nhóm của một cộng đồng học tập,..Đặc biệt ,  con xin được 5 kiểu ảnh với crush mà mình đơn phương luôn ạ :)))</p><p><br/></p><p>2,Mình là nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình , mình không phải là nhân vật chính trong cuộc đời của người khác ( bhth ) . Áp dụng điều đó , trong những giờ chào cờ , con đã lấy sách ra đọc , bài ra làm mà không sợ hay ngại ,...Dám hỏi bài các thầy cô những câu mình chưa biết với suy nghĩ tý nữa các thầy cô sẽ quên mình và tập trung giảng giải tiếp thôi ,...</p><p><br/></p><p>3, Thừa nhận là mình dốt cho dễ học . Mỗi khi mọi người khoe điểm cao , em thì thừa nhận luôn là em điểm thấp , không bao biện , không lý do,...Về thấy thiếu chỗ nào thì bổ sung . </p><p><br/></p><p>4, Ít so sánh mình với người khác . Con dùng từ  &quot; ít &quot; vì có đôi lúc con cũng bị so sánh tự động ấy ạ . Lúc ấy con bảo mình : &quot; đấy tao cho m so sánh đấy , m so sánh đi ,....&quot; ( nhưng con không buồn quá 24h  đâu ạ ) . Con đã chuyển hóa được với suy nghĩ : Mình đã hỏi , học rất nhiều điều từ A - 7.0 IELTS , hỏi được con đường tự học của B-8.0 IELTS , C- Nhất tỉnh văn , ...Từ đó con có suy nghĩ : Thay vì so sánh thì với lợi thế không ngại giao tiếp , mình có thể học hỏi điều gì từ họ , và từ đó con đường mở ra ......Còn đề phóng trường hợp so sánh tự động , con gặp bất kì ai học về ngành nào đó , em đều đánh giá họ ở mức xuất sắc 10 điểm để cho mình không phải bất ngờ . Ấy thế , nó lại hiệu quả ạ . </p><p><br/></p><p>5, Học phương pháp , thành thạo phương pháp . Con được thầy Năm tư vấn vào tập tsbv có nickname run everyday ạ . Lúc ấy , con đã áp dụng vào đời sống và học tập ạ . </p><p><br/></p><p>6. Bài học về rùa và thỏ . Luôn luôn tìm kiếm lợi thế mình có mà người khác không có . Đó là thời gian rảnh , sự chăm chỉ  có nghỉ ngơi đúng cách , dám sai , không ngại , thích giao tiếp , sẵn sàng học hỏi từ mọi đối tượng Đặc biệt , lợi thế quan trọng nhất đó là tinh thần sẵn sàng học , thừa nhận sai , lao đầu vào học và thực hành .</p><p><br/></p><p>7, Cân bằng cảm xúc tiêu cực . Mỗi khi buồn là em lại chạy ạ . Nhưng em  đang bị cảm đành phải </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1dLOIvQ-l09XBV-FaNAOiKsQkNvMQBc9U5f40JV1oDBY/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Run everyday</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại , con đang cảm thấy rất buồn và muốn được viết hết ra để dãi bày ạ . Con vừa thi TN THPT , kết quả thấp  lắm luôn ạ . </p><p><br/></p><p>Trong những ngày thi , con nuối tiếc nhất là mình không làm trọn vẹn bài thi môn Toán do con không biết điều chỉnh thời gian ngủ trưa phù hợp với cơ thể để tỉnh táo . Kết quả , tổng điểm 3 môn Toán , Văn , Anh của con chưa được 18 điểm ( con đoán thế ạ ) . </p><p><br/></p><p>Định hướng tương lai : Con sẽ học ở một trường thường về ngành ngôn ngữ Trung . Trong dịp hè này , con đang dành ra 1 tháng để tìm những nhiệm vụ 4-3-3 liên quan đến ngành ngôn ngữ Trung . Ngoài ra  , con cũng  đang học về edit video  và luyện nghe,nói tiếng anh ( luyện nghe tiếng anh vì con nghĩ mai mốt lên Hà Nội sẽ gặp được nhiều người Tây để thực hành nghe , nói Tiếng Anh ạ ) </p><p><br/></p><p>Một vài dòng suy nghĩ đã được con dãi bày , con đã vơi bớt đi phần nào nỗi buồn . Giờ con phải nghĩ về 10 bài học đáng giá mà mình nhận được từ quá trình học cấp 3 , từ quá trình phát triển bản thân . Với các bài học sau ạ :</p><p>1, Sự từ chối là cái giá rẻ nhất phải trả ( tkcx ) . Con đã dám đứng trước toàn trường để trả lời câu hỏi hiếu hạnh là gì mà không biết câu trả lời trước đó , dám đứng lên để đoán tên bài hát ,...Đi trả giá cũng không ngại . Thẳng thắn xin cô dạy môn Lý xuống cuối để học môn khác . Đi chạy mạnh dạn xin nước của nhà dân . Hỏi bác bảo vệ về thời gian hoạt động của những anh Trung Quốc để mai kia có dịp tiếp cận nói chuyện . Dám nhắn tin với các thầy cô về mục tiêu 8,9+ của mình . Dám lập plan học để gửi cho các thầy cô mỗi ngày . Dám nhắn gửi plan học . Dám mặc áo mưa để chạy bộ . Dám xin làm phó nhóm của một cộng đồng học tập,..Đặc biệt ,  con xin được 5 kiểu ảnh với crush mà mình đơn phương luôn ạ :)))</p><p><br/></p><p>2,Mình là nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình , mình không phải là nhân vật chính trong cuộc đời của người khác ( bhth ) . Áp dụng điều đó , trong những giờ chào cờ , con đã lấy sách ra đọc , bài ra làm mà không sợ hay ngại ,...Dám hỏi bài các thầy cô những câu mình chưa biết với suy nghĩ tý nữa các thầy cô sẽ quên mình và tập trung giảng giải tiếp thôi ,...</p><p><br/></p><p>3, Thừa nhận là mình dốt cho dễ học . Mỗi khi mọi người khoe điểm cao , em thì thừa nhận luôn là em điểm thấp , không bao biện , không lý do,...Về thấy thiếu chỗ nào thì bổ sung . </p><p><br/></p><p>4, Ít so sánh mình với người khác . Con dùng từ  &quot; ít &quot; vì có đôi lúc con cũng bị so sánh tự động ấy ạ . Lúc ấy con bảo mình : &quot; đấy tao cho m so sánh đấy , m so sánh đi ,....&quot; ( nhưng con không buồn quá 24h  đâu ạ ) . Con đã chuyển hóa được với suy nghĩ : Mình đã hỏi , học rất nhiều điều từ A - 7.0 IELTS , hỏi được con đường tự học của B-8.0 IELTS , C- Nhất tỉnh văn , ...Từ đó con có suy nghĩ : Thay vì so sánh thì với lợi thế không ngại giao tiếp , mình có thể học hỏi điều gì từ họ , và từ đó con đường mở ra ......Còn đề phóng trường hợp so sánh tự động , con gặp bất kì ai học về ngành nào đó , em đều đánh giá họ ở mức xuất sắc 10 điểm để cho mình không phải bất ngờ . Ấy thế , nó lại hiệu quả ạ . </p><p><br/></p><p>5, Học phương pháp , thành thạo phương pháp . Con được thầy Năm tư vấn vào tập tsbv có nickname run everyday ạ . Lúc ấy , con đã áp dụng vào đời sống và học tập ạ . </p><p><br/></p><p>6. Bài học về rùa và thỏ . Luôn luôn tìm kiếm lợi thế mình có mà người khác không có . Đó là thời gian rảnh , sự chăm chỉ  có nghỉ ngơi đúng cách , dám sai , không ngại , thích giao tiếp , sẵn sàng học hỏi từ mọi đối tượng Đặc biệt , lợi thế quan trọng nhất đó là tinh thần sẵn sàng học , thừa nhận sai , lao đầu vào học và thực hành .</p><p><br/></p><p>7, Cân bằng cảm xúc tiêu cực . Mỗi khi buồn là em lại chạy ạ . Nhưng em  đang bị cảm đành phải </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17832313-12-09-2025.mp3" length="6582477" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17832313</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>547</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-09-2025</itunes:title>
    <title>11-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Green    Em chào thầy năm và mọi người ạ!    Khi viết tâm sự này là khoảng mười một giờ đêm, em vừa thi xong đại học và chuẩn bị vào thành phố. Nhưng đêm nay, nằm bên cạnh mẹ em chực trào nước mắt...   Lớp 10, em rời nhà lên thành phố học, vì trường cách nhà cũng khoảng 40km nên em phải ở trọ và cuối tuần thì về nhà. Ba em làm nghề biển nên đi mấy tháng mới về một lần, anh em cũng đang đi học ở Sài Gòn, nên dịp lễ lớn mới về nhà. Chỉ còn mỗi mẹ ăn một mì...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Green</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy năm và mọi người ạ! </p><p><br/></p><p>Khi viết tâm sự này là khoảng mười một giờ đêm, em vừa thi xong đại học và chuẩn bị vào thành phố. Nhưng đêm nay, nằm bên cạnh mẹ em chực trào nước mắt...</p><p><br/></p><p>Lớp 10, em rời nhà lên thành phố học, vì trường cách nhà cũng khoảng 40km nên em phải ở trọ và cuối tuần thì về nhà. Ba em làm nghề biển nên đi mấy tháng mới về một lần, anh em cũng đang đi học ở Sài Gòn, nên dịp lễ lớn mới về nhà. Chỉ còn mỗi mẹ ăn một mình, ngủ một mình, đi bán một mình...(mẹ em bán đồ ăn sáng, nên thường dậy sớm). Đã ba năm như thế rồi, giờ cũng đến lúc em đi xa hơn, chắc mỗi năm về được vài lần. </p><p><br/></p><p>Em có những ước mơ, em có lý tưởng để theo đuổi. Em không sợ rằng bản thân sẽ khổ, sẽ thất bại. Nhưng em chỉ còn nỗi lo lớn nhất là mẹ. Nhưng nếu ở mãi bên mẹ, em chẳng thể khám phá thế giới và thực hiện được khát khao của mình. Nhưng em luôn cảm thấy có lỗi với mẹ. Vì chỉ có mẹ và căn nhà cũ, mẹ và bờ biển với những đợt gió thất thường. Những lần mưa dột, những lần ngẹt máng, những cơn giông đáng sợ...Viết đến đây, lòng em quặn thắt, em buồn lắm!</p><p><br/></p><p>Em biết nếu muốn làm được những điều lớn lao hơn, có ích hơn, giá trị hơn thì phải chấp nhận đánh đổi. Sẽ ổn nếu em là người trải qua những điêù tệ nhất. Nhưng em vẫn chưa thực sự yên tâm về mẹ của mình. Người ta nói đã lựa chọn rồi, thì đừng hối tiếc. Nhưng em không dám chắc mình sẽ ra sao nếu một ngày thời gian của ba mẹ  không còn nhiều nữa. Vì em đã và sắp đi rất lâu rất lâu. Chỉ để thực hiện điều mình muốn. </p><p><br/></p><p>Em buồn và đã khóc rất nhiều. Nhưng chẳng dám giải bày với ai cả, kể cả người thân hay bạn bè. Em muốn vào thành phố sớm để đi làm để học hỏi, nhưng mọi người bảo em sao vô tư thế, sau này sẽ không còn nhiều thời gian cho gia đình đâu. Em biết rõ điều đó chứ, nhưng không đi thì sắp tới bao nỗi lo về tiền học, tiền nhà đè nặng lên mẹ...</p><p><br/></p><p>Em viết chỉ muốn tìm một nơi để giải bày cảm xúc của mình. Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Green</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy năm và mọi người ạ! </p><p><br/></p><p>Khi viết tâm sự này là khoảng mười một giờ đêm, em vừa thi xong đại học và chuẩn bị vào thành phố. Nhưng đêm nay, nằm bên cạnh mẹ em chực trào nước mắt...</p><p><br/></p><p>Lớp 10, em rời nhà lên thành phố học, vì trường cách nhà cũng khoảng 40km nên em phải ở trọ và cuối tuần thì về nhà. Ba em làm nghề biển nên đi mấy tháng mới về một lần, anh em cũng đang đi học ở Sài Gòn, nên dịp lễ lớn mới về nhà. Chỉ còn mỗi mẹ ăn một mình, ngủ một mình, đi bán một mình...(mẹ em bán đồ ăn sáng, nên thường dậy sớm). Đã ba năm như thế rồi, giờ cũng đến lúc em đi xa hơn, chắc mỗi năm về được vài lần. </p><p><br/></p><p>Em có những ước mơ, em có lý tưởng để theo đuổi. Em không sợ rằng bản thân sẽ khổ, sẽ thất bại. Nhưng em chỉ còn nỗi lo lớn nhất là mẹ. Nhưng nếu ở mãi bên mẹ, em chẳng thể khám phá thế giới và thực hiện được khát khao của mình. Nhưng em luôn cảm thấy có lỗi với mẹ. Vì chỉ có mẹ và căn nhà cũ, mẹ và bờ biển với những đợt gió thất thường. Những lần mưa dột, những lần ngẹt máng, những cơn giông đáng sợ...Viết đến đây, lòng em quặn thắt, em buồn lắm!</p><p><br/></p><p>Em biết nếu muốn làm được những điều lớn lao hơn, có ích hơn, giá trị hơn thì phải chấp nhận đánh đổi. Sẽ ổn nếu em là người trải qua những điêù tệ nhất. Nhưng em vẫn chưa thực sự yên tâm về mẹ của mình. Người ta nói đã lựa chọn rồi, thì đừng hối tiếc. Nhưng em không dám chắc mình sẽ ra sao nếu một ngày thời gian của ba mẹ  không còn nhiều nữa. Vì em đã và sắp đi rất lâu rất lâu. Chỉ để thực hiện điều mình muốn. </p><p><br/></p><p>Em buồn và đã khóc rất nhiều. Nhưng chẳng dám giải bày với ai cả, kể cả người thân hay bạn bè. Em muốn vào thành phố sớm để đi làm để học hỏi, nhưng mọi người bảo em sao vô tư thế, sau này sẽ không còn nhiều thời gian cho gia đình đâu. Em biết rõ điều đó chứ, nhưng không đi thì sắp tới bao nỗi lo về tiền học, tiền nhà đè nặng lên mẹ...</p><p><br/></p><p>Em viết chỉ muốn tìm một nơi để giải bày cảm xúc của mình. Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17826238-11-09-2025.mp3" length="6838895" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17826238</guid>
    <pubDate>Thu, 11 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>568</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-09-2025</itunes:title>
    <title>10-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cô bé Kỹ tính    Mình là sinh viên năm 3 (22 tuổi) học Ngôn ngữ Hàn, học lực khá. Lần 1 mình có viết bài nhưng không được phản hồi và lần đó mình chỉ chia sẻ mấy chuyện vui từ việc xem w5n được lợi cho thầy 5 biết. Còn bây giờ mình mới thật sự viết tâm sự sau gần 2 năm. Hầu hết mọi chuyện lo lắng mình đều suy niệm và giải quyết được, nhưng có việc học hiện tại vẫn còn khó khăn lớn.   Sau đây là một số chia sẻ và vấn đề của mình:   Hiện tại đã được 6 thán...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KHGpSjzcbuGQLMu_ck519c_wqUIw4YOqTlV32Jx89dU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Cô bé Kỹ tính </a></p><p><br/></p><p>Mình là sinh viên năm 3 (22 tuổi) học Ngôn ngữ Hàn, học lực khá. Lần 1 mình có viết bài nhưng không được phản hồi và lần đó mình chỉ chia sẻ mấy chuyện vui từ việc xem w5n được lợi cho thầy 5 biết. Còn bây giờ mình mới thật sự viết tâm sự sau gần 2 năm. Hầu hết mọi chuyện lo lắng mình đều suy niệm và giải quyết được, nhưng có việc học hiện tại vẫn còn khó khăn lớn.</p><p><br/></p><p>Sau đây là một số chia sẻ và vấn đề của mình:</p><p><br/></p><p>Hiện tại đã được 6 tháng mình bỏ được điện thoại. Với quá khứ 12 năm cứ hở 5 giây là phải bấm qua tag khác khi dùng máy tính hay điện thoại. Cuối cùng mình đã lấy lại được sự tập trung khi có thể không vào mạng khi bắt tay vào vào học 3-4 tiếng 1 buổi. Có thể tắt mạng, và không nghĩ đến những thứ cám dỗ trên mạng như bộ phim mình yêu thích, idol mình có show mới...</p><p><br/></p><p>Mình bỏ được là do  sau 1 lần trải qua cảm giác tồi tệ khi dùng mxh và không đạt được được bất cứ thứ gì dù nỗ lực và mất niềm tin vào bản thân. Bây giờ, mình vẫn còn đang gặp rất nhiều khó khăn khi học, nên hôm nay mình ghi lên đây để nhờ thầy 5 góp ý ạ. </p><p><br/></p><p>## 1. Học chăm nhưng không hiệu quả</p><p><br/></p><p>Mình học hành rất chăm chỉ. Trong suốt 3 tháng học kỳ 2, ngày nào mình cũng học, nhưng đến lúc thi lại không thuộc nổi một chữ. Có vẻ cách học của mình chưa đúng: không hiểu bài, không làm đủ bài tập, cũng không hoàn thành được lượng kiến thức cần học. Mình luôn cố gắng làm các nhiệm vụ học tập, nhưng kết quả thì không đâu vào đâu.</p><p><br/></p><p>Mình thường học theo kiểu: hôm nay học môn nào thì làm ngay môn đó, rồi để sang tuần sau mới quay lại. Với 9 môn học và lượng kiến thức lớn, mình lại soạn bài rất kỹ nên vừa chậm vừa không còn thời gian ôn tập. Cuối cùng, lúc gần thi, chỉ còn 1-2 buổi là mình phải cấp tốc xem lại giới hạn ôn tập và tìm cách học nhanh để xong. Mà lạ là lúc đó lại học hiệu quả hơn. Cứ mỗi lần bị dồn đến chân tường, mình mới tìm được cách học phù hợp với bản thân. Bình thường thì học rất chậm, nhưng gần thi lại học nhanh và nhớ lâu.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 2. Áp lực và sự mệt mỏi</p><p><br/></p><p>Làm bài thì mình làm được, nhưng luôn trong áp lực. Mình không đặt nặng điểm số, nhưng cứ phải đợi đến khi bị dồn ép mới tìm ra được cách phù hợp khiến mình rất mệt. Nhiều khi mình học theo cách bạn bè gợi ý, nhờ đó hoàn thành nhanh hơn.</p><p><br/></p><p>Ngược lại, khi tự nghĩ cách học, mình thường làm rất chi tiết. Ví dụ, trong một bài nói tiếng Hàn, mình sẽ tra từ, ngữ pháp, đặt câu rồi mới viết. Làm kỹ thì tốt thật, nhưng mất quá nhiều thời gian cho một môn khiến mình không còn thời gian cho các môn khác.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 3. Không biết cách phân chia thời gian</p><p><br/></p><p>Mình không giỏi trong việc ước lượng thời gian mỗi ngày nên làm gì, làm bao nhiêu để cân bằng giữa 9 môn học. Có khi hôm nay mình ôn toàn bộ phần hôm qua đã học, hôm sau lại tập trung hết vào kỹ năng nghe với hàng loạt bước: tra từ, học ngữ pháp, luyện nói… Cứ như vậy, mình luôn làm việc theo kiểu &quot;một đống trong một lần&quot;.</p><p><br/></p><p>Vì mình chỉ nhớ bài khi hiểu và làm bài áp dụng, nên mỗi lần học mình dành cả đống thời gian để tập luyện từng phần. Không chỉ riêng tiếng Hàn mà nhiều môn khác thiên về xã hội cũng bị ảnh hưởng. Là sinh viên ngành ngôn ngữ Hàn, mình càng thấy khó để chia đều thời gian cho từng kỹ năng.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 4. Mâu thuẫn giữa lý tưởng và thực tế</p><p><br/></p><p>Mình thường không yên tâm nếu học mà không làm kỹ. Học qua loa thì thấy tiếc, còn học kỹ lại không đủ thời gian cho môn khác. Mình hiểu bài kỹ đến mức nghe thầy cô giảng bằng tiếng Hàn là có thể hiểu từng câu chữ. Nhưng chính vì thích học sâu, mình lại bị &quot;dí&quot; bởi môn này đ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1KHGpSjzcbuGQLMu_ck519c_wqUIw4YOqTlV32Jx89dU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Cô bé Kỹ tính </a></p><p><br/></p><p>Mình là sinh viên năm 3 (22 tuổi) học Ngôn ngữ Hàn, học lực khá. Lần 1 mình có viết bài nhưng không được phản hồi và lần đó mình chỉ chia sẻ mấy chuyện vui từ việc xem w5n được lợi cho thầy 5 biết. Còn bây giờ mình mới thật sự viết tâm sự sau gần 2 năm. Hầu hết mọi chuyện lo lắng mình đều suy niệm và giải quyết được, nhưng có việc học hiện tại vẫn còn khó khăn lớn.</p><p><br/></p><p>Sau đây là một số chia sẻ và vấn đề của mình:</p><p><br/></p><p>Hiện tại đã được 6 tháng mình bỏ được điện thoại. Với quá khứ 12 năm cứ hở 5 giây là phải bấm qua tag khác khi dùng máy tính hay điện thoại. Cuối cùng mình đã lấy lại được sự tập trung khi có thể không vào mạng khi bắt tay vào vào học 3-4 tiếng 1 buổi. Có thể tắt mạng, và không nghĩ đến những thứ cám dỗ trên mạng như bộ phim mình yêu thích, idol mình có show mới...</p><p><br/></p><p>Mình bỏ được là do  sau 1 lần trải qua cảm giác tồi tệ khi dùng mxh và không đạt được được bất cứ thứ gì dù nỗ lực và mất niềm tin vào bản thân. Bây giờ, mình vẫn còn đang gặp rất nhiều khó khăn khi học, nên hôm nay mình ghi lên đây để nhờ thầy 5 góp ý ạ. </p><p><br/></p><p>## 1. Học chăm nhưng không hiệu quả</p><p><br/></p><p>Mình học hành rất chăm chỉ. Trong suốt 3 tháng học kỳ 2, ngày nào mình cũng học, nhưng đến lúc thi lại không thuộc nổi một chữ. Có vẻ cách học của mình chưa đúng: không hiểu bài, không làm đủ bài tập, cũng không hoàn thành được lượng kiến thức cần học. Mình luôn cố gắng làm các nhiệm vụ học tập, nhưng kết quả thì không đâu vào đâu.</p><p><br/></p><p>Mình thường học theo kiểu: hôm nay học môn nào thì làm ngay môn đó, rồi để sang tuần sau mới quay lại. Với 9 môn học và lượng kiến thức lớn, mình lại soạn bài rất kỹ nên vừa chậm vừa không còn thời gian ôn tập. Cuối cùng, lúc gần thi, chỉ còn 1-2 buổi là mình phải cấp tốc xem lại giới hạn ôn tập và tìm cách học nhanh để xong. Mà lạ là lúc đó lại học hiệu quả hơn. Cứ mỗi lần bị dồn đến chân tường, mình mới tìm được cách học phù hợp với bản thân. Bình thường thì học rất chậm, nhưng gần thi lại học nhanh và nhớ lâu.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 2. Áp lực và sự mệt mỏi</p><p><br/></p><p>Làm bài thì mình làm được, nhưng luôn trong áp lực. Mình không đặt nặng điểm số, nhưng cứ phải đợi đến khi bị dồn ép mới tìm ra được cách phù hợp khiến mình rất mệt. Nhiều khi mình học theo cách bạn bè gợi ý, nhờ đó hoàn thành nhanh hơn.</p><p><br/></p><p>Ngược lại, khi tự nghĩ cách học, mình thường làm rất chi tiết. Ví dụ, trong một bài nói tiếng Hàn, mình sẽ tra từ, ngữ pháp, đặt câu rồi mới viết. Làm kỹ thì tốt thật, nhưng mất quá nhiều thời gian cho một môn khiến mình không còn thời gian cho các môn khác.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 3. Không biết cách phân chia thời gian</p><p><br/></p><p>Mình không giỏi trong việc ước lượng thời gian mỗi ngày nên làm gì, làm bao nhiêu để cân bằng giữa 9 môn học. Có khi hôm nay mình ôn toàn bộ phần hôm qua đã học, hôm sau lại tập trung hết vào kỹ năng nghe với hàng loạt bước: tra từ, học ngữ pháp, luyện nói… Cứ như vậy, mình luôn làm việc theo kiểu &quot;một đống trong một lần&quot;.</p><p><br/></p><p>Vì mình chỉ nhớ bài khi hiểu và làm bài áp dụng, nên mỗi lần học mình dành cả đống thời gian để tập luyện từng phần. Không chỉ riêng tiếng Hàn mà nhiều môn khác thiên về xã hội cũng bị ảnh hưởng. Là sinh viên ngành ngôn ngữ Hàn, mình càng thấy khó để chia đều thời gian cho từng kỹ năng.</p><p><br/></p><p>---</p><p><br/></p><p>## 4. Mâu thuẫn giữa lý tưởng và thực tế</p><p><br/></p><p>Mình thường không yên tâm nếu học mà không làm kỹ. Học qua loa thì thấy tiếc, còn học kỹ lại không đủ thời gian cho môn khác. Mình hiểu bài kỹ đến mức nghe thầy cô giảng bằng tiếng Hàn là có thể hiểu từng câu chữ. Nhưng chính vì thích học sâu, mình lại bị &quot;dí&quot; bởi môn này đ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17820552-10-09-2025.mp3" length="13557798" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17820552</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1128</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-09-2025</itunes:title>
    <title>09-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cô bé suy nghĩ nhiều Em chào thầy và gia đình Web5ngay ạ. Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ và lúng túng thì hôm nay em quyết định gửi những tâm sự của mình đến thầy và mọi người trong gia đình mình, mong sao nhận được lời khuyên ạ.  Hiện tại em là học sinh lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp, và em không có dự định học đại học, một phần do hoàn cảnh gia đình còn khó khăn, một phần vì em cảm thấy mình không thật sự phù hợp với con đường đó. Bố mẹ em khá khó tính, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cô bé suy nghĩ nhiều</b></p><p>Em chào thầy và gia đình Web5ngay ạ. Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ và lúng túng thì hôm nay em quyết định gửi những tâm sự của mình đến thầy và mọi người trong gia đình mình, mong sao nhận được lời khuyên ạ. </p><p>Hiện tại em là học sinh lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp, và em không có dự định học đại học, một phần do hoàn cảnh gia đình còn khó khăn, một phần vì em cảm thấy mình không thật sự phù hợp với con đường đó. Bố mẹ em khá khó tính, không muốn em đi làm xa, lúc nào cũng muốn em ở gần, làm công việc ổn định gần nhà, tối về ăn cơm bố mẹ nấu. Em hiểu điều đó xuất phát từ tình thương, nhưng em lại thấy nghẹt thở và áp lực lắm, vì em cảm giác mình không được sống đúng với điều mình mong muốn. </p><p>Em muốn sau khi thi xong sẽ đi làm một công việc nào đó để kiếm vốn, nếu công việc đó phù hợp hay học được kinh nghiệm gì từ đó thì càng tốt. Em chưa từng đi làm, chưa từng phải lao động gì nặng nhọc mặc dù nhà em cũng không khá giả gì. Em mong có thể đi làm vài năm để hiểu hơn về cuộc sống, về xã hội rồi sau đó em dự định sẽ đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ trả nợ. Em cũng đang rất cần lời khuyên từ mọi người về việc nên làm nghề gì để vừa tích lũy được, vừa có thể học hỏi thêm ạ. </p><p>Người yêu em là người đồng hành trong kế hoạch đó. Tụi em yêu nhau 4 năm rồi, anh ấy bằng tuổi, nghỉ học sớm do hoàn cảnh nên đã đi làm được vài năm. Anh rất tử tế và luôn cố gắng, nhưng mẹ em không ủng hộ vì cho rằng anh chưa có gì trong tay, còn quá trẻ con, mẹ mong em quen một người có điều kiện hơn. Em biết mẹ không sai, nhưng tụi em đã cùng nhau ấp ủ nhiều dự định, muốn cùng nhau đi làm, tiết kiệm, rồi học nghề rồi kinh doanh nhỏ để ổn định cuộc sống. Em biết con đường đó sẽ rất vất vả nhưng em tin chỉ cần hai đứa có quyết tâm thì sẽ vượt qua được. Nhưng giờ em rối lắm, vì bố mẹ không ủng hộ, cứ muốn em sống an toàn, không muốn em ra Hà Nội làm cùng người yêu vì sợ em đi quá giới hạn và không yên tâm về anh ấy. </p><p>Em thì chỉ mong được bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, được đi làm, được tự lập, được tự tay thay đổi cuộc sống của mình. Em không muốn cả tuổi trẻ của mình chỉ quanh quẩn đi làm công ty gần nhà rồi về, không biết thế giới ngoài kia rộng lớn và có gì. Em thật sự không biết phải làm sao để bố mẹ hiểu cho em, để em được lựa chọn con đường mà em tin là sẽ tốt cho em trong tương lai. </p><p>Em rất cần một lời khuyên từ thầy và mọi người trong gia đình Web5ngay ạ. Em biết mình không đặc biệt, nhưng em có niềm tin vào tương lai nếu mình cố gắng thật sự. Em cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây ạ, chúc thầy và cả gia đình mình luôn mạnh khoẻ và an yên ạ😊💛 </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cô bé suy nghĩ nhiều</b></p><p>Em chào thầy và gia đình Web5ngay ạ. Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ và lúng túng thì hôm nay em quyết định gửi những tâm sự của mình đến thầy và mọi người trong gia đình mình, mong sao nhận được lời khuyên ạ. </p><p>Hiện tại em là học sinh lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp, và em không có dự định học đại học, một phần do hoàn cảnh gia đình còn khó khăn, một phần vì em cảm thấy mình không thật sự phù hợp với con đường đó. Bố mẹ em khá khó tính, không muốn em đi làm xa, lúc nào cũng muốn em ở gần, làm công việc ổn định gần nhà, tối về ăn cơm bố mẹ nấu. Em hiểu điều đó xuất phát từ tình thương, nhưng em lại thấy nghẹt thở và áp lực lắm, vì em cảm giác mình không được sống đúng với điều mình mong muốn. </p><p>Em muốn sau khi thi xong sẽ đi làm một công việc nào đó để kiếm vốn, nếu công việc đó phù hợp hay học được kinh nghiệm gì từ đó thì càng tốt. Em chưa từng đi làm, chưa từng phải lao động gì nặng nhọc mặc dù nhà em cũng không khá giả gì. Em mong có thể đi làm vài năm để hiểu hơn về cuộc sống, về xã hội rồi sau đó em dự định sẽ đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ trả nợ. Em cũng đang rất cần lời khuyên từ mọi người về việc nên làm nghề gì để vừa tích lũy được, vừa có thể học hỏi thêm ạ. </p><p>Người yêu em là người đồng hành trong kế hoạch đó. Tụi em yêu nhau 4 năm rồi, anh ấy bằng tuổi, nghỉ học sớm do hoàn cảnh nên đã đi làm được vài năm. Anh rất tử tế và luôn cố gắng, nhưng mẹ em không ủng hộ vì cho rằng anh chưa có gì trong tay, còn quá trẻ con, mẹ mong em quen một người có điều kiện hơn. Em biết mẹ không sai, nhưng tụi em đã cùng nhau ấp ủ nhiều dự định, muốn cùng nhau đi làm, tiết kiệm, rồi học nghề rồi kinh doanh nhỏ để ổn định cuộc sống. Em biết con đường đó sẽ rất vất vả nhưng em tin chỉ cần hai đứa có quyết tâm thì sẽ vượt qua được. Nhưng giờ em rối lắm, vì bố mẹ không ủng hộ, cứ muốn em sống an toàn, không muốn em ra Hà Nội làm cùng người yêu vì sợ em đi quá giới hạn và không yên tâm về anh ấy. </p><p>Em thì chỉ mong được bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, được đi làm, được tự lập, được tự tay thay đổi cuộc sống của mình. Em không muốn cả tuổi trẻ của mình chỉ quanh quẩn đi làm công ty gần nhà rồi về, không biết thế giới ngoài kia rộng lớn và có gì. Em thật sự không biết phải làm sao để bố mẹ hiểu cho em, để em được lựa chọn con đường mà em tin là sẽ tốt cho em trong tương lai. </p><p>Em rất cần một lời khuyên từ thầy và mọi người trong gia đình Web5ngay ạ. Em biết mình không đặc biệt, nhưng em có niềm tin vào tương lai nếu mình cố gắng thật sự. Em cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây ạ, chúc thầy và cả gia đình mình luôn mạnh khoẻ và an yên ạ😊💛 </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17814016-09-09-2025.mp3" length="17673024" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17814016</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1471</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-09-2025</itunes:title>
    <title>08-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bạc xĩu    Chào thầy Năm và mọi người!    Em năm nay đã 30 tuổi, và bố mẹ em đều đã ngoài 60. Có một vấn đề về bố mẹ em luôn khiến em mệt mỏi và đau đầu suốt nhiều năm từ nhỏ đến giờ.   Em xin giới thiệu qua về hai người họ. Bố mẹ em đều là những người lao động chăm chỉ, làm chung trong một môi trường (cụ thể mẹ em là nhân viên vệ sinh trong một trường đại học, còn bố em thì bán cà phê giải khát ở đó). Về cơ bản cả hai người đều chăm chỉ, tiết kiệm, sống đơn g...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/19JDZOWZ4mO-zkF6KcppT_1rmlKb1wYVuYf20tGFWcDw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Bạc xĩu</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người! </p><p><br/></p><p>Em năm nay đã 30 tuổi, và bố mẹ em đều đã ngoài 60. Có một vấn đề về bố mẹ em luôn khiến em mệt mỏi và đau đầu suốt nhiều năm từ nhỏ đến giờ.</p><p><br/></p><p>Em xin giới thiệu qua về hai người họ. Bố mẹ em đều là những người lao động chăm chỉ, làm chung trong một môi trường (cụ thể mẹ em là nhân viên vệ sinh trong một trường đại học, còn bố em thì bán cà phê giải khát ở đó). Về cơ bản cả hai người đều chăm chỉ, tiết kiệm, sống đơn giản, hoà nhã, ai gặp cũng quý. Dù là lao động nhưng cũng tích cóp được có nhà cửa khang trang, nuôi dạy con đủ đầy. Trong gia đình 2 bên nội ngoại thì rất có tiếng nói, đồng nghiệp thì yêu mến, cấp trên cũng giúp đỡ rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Nói chung nhìn qua thì ai cũng nghĩ gia đình em rất hạnh phúc, con cái tự hào về ba mẹ. Em không phủ nhận những gì ba mẹ em đã cố gắng để gầy dựng nên, em nể phục ba mẹ mình ở điểm này, vì có khi em cũng ko làm được như họ. </p><p><br/></p><p>Vấn đề ở chỗ tính cách của họ. </p><p><br/></p><p>Những ngày vui thì về nhà ba mẹ tự mãn với nhau về việc họ ra ngoài xã hội được mọi người yêu quý như thế nào, rất tự hào về việc họ không làm mất lòng ai, được tôn trọng, được nể nang. Những câu chuyện về đồng nghiệp, về họ hàng, những câu chuyện mà trong đó họ là nhân vật chính diện, cứ được họ kể đi kể lại suốt nhiều lần như thể ngoài những điều đó ra họ chẳng còn gì để nói, và ngoài điều đó chẳng còn gì làm họ vui vẻ hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Còn những ngày buồn, chính là khi trong giao tiếp nhỏ nhặt thường ngày, chuyện lông gà vỏ tỏi lại khiến họ gây gỗ nhau, nói những lời chua ngoa gay gắt với nhau, sẵn sàng công kích tổn thương nhau. Rồi sau đó bao trùm sự im lặng nặng nề lên cả nhà, lên những bữa ăn nuốt không trôi. Vì mỗi người mỗi ý, ai cũng có mình đúng, ai cũng chỉ thấy cái sai của người kia. </p><p><br/></p><p>Những câu chuyện khiến họ gây nhau không nằm ở chỗ ai đúng ai sai, nhiều khi chẳng có đúng sai, vấn đề ở chỗ tính cách cực đoan và vấn đề kém giao tiếp của họ, làm chuyện không hoá có, chuyện nhỏ hoá to.</p><p><br/></p><p>Sau nhiều năm, khi em đã trưởng thành, được mở mang đầu óc, em nhận ra họ chỉ chú trọng bên ngoài, tức là rất thích nhận sự yêu mến, quý trọng của người ngoài, còn người nhà, những người thân thuộc nhất thì mặc kệ, không quan trọng. </p><p>Tại vì được xã hội, được người ngoài công nhận, dường như đem lại cho họ cảm giác mình là một ai đó, mình cũng có tiếng nói, có chút vị trí giữa cuộc đời này. Vì họ chỉ là những người lao động bình thường, nên việc xây dựng hình tượng đẹp khiến họ có cảm giác đạt được thành tựu.</p><p><br/></p><p>Khi em còn nhỏ em cũng chịu nhiều uất ức từ tính cách này của ba mẹ, em hay bị mắng, bị đánh vô cớ, em như chỗ để ba mẹ em trút bực dọc hoặc thể hiện uy quyền. Em bị buộc phải chăm ngoan học giỏi, phụ giúp việc gia đình, phải thi vào ngành bố mẹ muốn, vì đó mới là hình mẫu đứa con được mọi người khen ngợi : anh chị nuôi dạy con khéo quá ! </p><p><br/></p><p>Em chưa từng được là chính mình trong ngôi nhà này, chưa từng được ý kiến, không được có sở thích riêng, không được đi chơi bạn bè gì cả. Đã không ít lần em có ý định bỏ nhà đi, thậm chí là 44; thật cảm ơn bản thân vì em vẫn còn tỉnh. Nhưng khi ra đời em nhận ra so với mọi người mình bị tự ti rụt rè, kém giao tiếp. Một lần khi phải đứng thuyết trình trước lớp, em run đến nỗi cà cơ mặt cứ giật lên liên hồi, mọi người còn hiểu lầm em sắp đột quỵ cơ. Em còn bỏ lỡ nhiều cơ hội vì tính cách này nữa. Và em đã rất khó khăn để tháo gỡ dần dần nhưng mãi chỉ đc khoảng 30-40%z</p><p><br/></p><p>Và ngay khi vừa tốt nghiệp ĐH, em đã xách vali ra khỏi nhà, đi đến thành phố khác và tự lập cuộc sống của mình. Tháng nào em cũng gởi tiền về phụ giúp gia đình. M</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/19JDZOWZ4mO-zkF6KcppT_1rmlKb1wYVuYf20tGFWcDw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Bạc xĩu</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người! </p><p><br/></p><p>Em năm nay đã 30 tuổi, và bố mẹ em đều đã ngoài 60. Có một vấn đề về bố mẹ em luôn khiến em mệt mỏi và đau đầu suốt nhiều năm từ nhỏ đến giờ.</p><p><br/></p><p>Em xin giới thiệu qua về hai người họ. Bố mẹ em đều là những người lao động chăm chỉ, làm chung trong một môi trường (cụ thể mẹ em là nhân viên vệ sinh trong một trường đại học, còn bố em thì bán cà phê giải khát ở đó). Về cơ bản cả hai người đều chăm chỉ, tiết kiệm, sống đơn giản, hoà nhã, ai gặp cũng quý. Dù là lao động nhưng cũng tích cóp được có nhà cửa khang trang, nuôi dạy con đủ đầy. Trong gia đình 2 bên nội ngoại thì rất có tiếng nói, đồng nghiệp thì yêu mến, cấp trên cũng giúp đỡ rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Nói chung nhìn qua thì ai cũng nghĩ gia đình em rất hạnh phúc, con cái tự hào về ba mẹ. Em không phủ nhận những gì ba mẹ em đã cố gắng để gầy dựng nên, em nể phục ba mẹ mình ở điểm này, vì có khi em cũng ko làm được như họ. </p><p><br/></p><p>Vấn đề ở chỗ tính cách của họ. </p><p><br/></p><p>Những ngày vui thì về nhà ba mẹ tự mãn với nhau về việc họ ra ngoài xã hội được mọi người yêu quý như thế nào, rất tự hào về việc họ không làm mất lòng ai, được tôn trọng, được nể nang. Những câu chuyện về đồng nghiệp, về họ hàng, những câu chuyện mà trong đó họ là nhân vật chính diện, cứ được họ kể đi kể lại suốt nhiều lần như thể ngoài những điều đó ra họ chẳng còn gì để nói, và ngoài điều đó chẳng còn gì làm họ vui vẻ hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Còn những ngày buồn, chính là khi trong giao tiếp nhỏ nhặt thường ngày, chuyện lông gà vỏ tỏi lại khiến họ gây gỗ nhau, nói những lời chua ngoa gay gắt với nhau, sẵn sàng công kích tổn thương nhau. Rồi sau đó bao trùm sự im lặng nặng nề lên cả nhà, lên những bữa ăn nuốt không trôi. Vì mỗi người mỗi ý, ai cũng có mình đúng, ai cũng chỉ thấy cái sai của người kia. </p><p><br/></p><p>Những câu chuyện khiến họ gây nhau không nằm ở chỗ ai đúng ai sai, nhiều khi chẳng có đúng sai, vấn đề ở chỗ tính cách cực đoan và vấn đề kém giao tiếp của họ, làm chuyện không hoá có, chuyện nhỏ hoá to.</p><p><br/></p><p>Sau nhiều năm, khi em đã trưởng thành, được mở mang đầu óc, em nhận ra họ chỉ chú trọng bên ngoài, tức là rất thích nhận sự yêu mến, quý trọng của người ngoài, còn người nhà, những người thân thuộc nhất thì mặc kệ, không quan trọng. </p><p>Tại vì được xã hội, được người ngoài công nhận, dường như đem lại cho họ cảm giác mình là một ai đó, mình cũng có tiếng nói, có chút vị trí giữa cuộc đời này. Vì họ chỉ là những người lao động bình thường, nên việc xây dựng hình tượng đẹp khiến họ có cảm giác đạt được thành tựu.</p><p><br/></p><p>Khi em còn nhỏ em cũng chịu nhiều uất ức từ tính cách này của ba mẹ, em hay bị mắng, bị đánh vô cớ, em như chỗ để ba mẹ em trút bực dọc hoặc thể hiện uy quyền. Em bị buộc phải chăm ngoan học giỏi, phụ giúp việc gia đình, phải thi vào ngành bố mẹ muốn, vì đó mới là hình mẫu đứa con được mọi người khen ngợi : anh chị nuôi dạy con khéo quá ! </p><p><br/></p><p>Em chưa từng được là chính mình trong ngôi nhà này, chưa từng được ý kiến, không được có sở thích riêng, không được đi chơi bạn bè gì cả. Đã không ít lần em có ý định bỏ nhà đi, thậm chí là 44; thật cảm ơn bản thân vì em vẫn còn tỉnh. Nhưng khi ra đời em nhận ra so với mọi người mình bị tự ti rụt rè, kém giao tiếp. Một lần khi phải đứng thuyết trình trước lớp, em run đến nỗi cà cơ mặt cứ giật lên liên hồi, mọi người còn hiểu lầm em sắp đột quỵ cơ. Em còn bỏ lỡ nhiều cơ hội vì tính cách này nữa. Và em đã rất khó khăn để tháo gỡ dần dần nhưng mãi chỉ đc khoảng 30-40%z</p><p><br/></p><p>Và ngay khi vừa tốt nghiệp ĐH, em đã xách vali ra khỏi nhà, đi đến thành phố khác và tự lập cuộc sống của mình. Tháng nào em cũng gởi tiền về phụ giúp gia đình. M</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17806694-08-09-2025.mp3" length="13417364" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17806694</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1116</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-09-2025</itunes:title>
    <title>05-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Dạ con chào chú với tất cả mọi người    Con muốn nghe lời khuyên từ chú 5 về năm cấp 2 của con, vì hè này con lên lớp 9 có cuộc thi tuyển sinh quan trọng.   Nhưng sự cố ở năm lớp 8 đã khiến con vẫn vưng vấn trong lòng, vì con đã từng quan hệ với bạn nam cùng lớp, nhưng may là con đã tỉnh táo khi không cho bạn đến giới hạn chỉ là tụi con lấy tay để quan hệ thôi.   Và khi đến đỉnh điểm con và bạn nam đang hôn nhau ở nhà về sinh nữ, khi vào buổi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào chú với tất cả mọi người</p><p><br/></p><p> Con muốn nghe lời khuyên từ chú 5 về năm cấp 2 của con, vì hè này con lên lớp 9 có cuộc thi tuyển sinh quan trọng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sự cố ở năm lớp 8 đã khiến con vẫn vưng vấn trong lòng, vì con đã từng quan hệ với bạn nam cùng lớp, nhưng may là con đã tỉnh táo khi không cho bạn đến giới hạn chỉ là tụi con lấy tay để quan hệ thôi.</p><p><br/></p><p>Và khi đến đỉnh điểm con và bạn nam đang hôn nhau ở nhà về sinh nữ, khi vào buổi chiều đi học, bạn bè của cậu đó đã biết và rồi tụi con đã nói chuyện riêng, con thấy bạn nam đã từ chối trách nghiệm và kiếm đủ lý do để không thừa nhận con và bạn ấy là gì của nhau hơn khi là mập mờ.</p><p><br/></p><p>Con cảm thấy buồn khi bị lừa tình và tinh thần, con cảm thấy mình đã làm bẩn bản thân và dằn vặt bản thân mình vì để cảm xúc và con tim lấn át ý trí.</p><p><br/></p><p>Cậu ta và con hồi lớp 7 đã có nhiều xích mích với nhau khi ngồi cạnh chung, lớp con đã quen về việc tụi con có những điều đó, khi biết tin con và bạn đó hôn nhau thì đã bàn tán.</p><p><br/></p><p>Bây giờ con đang nghĩ hè một cách yên bình nhưng khi ở trên giường con vẫn nhớ đến cậu ta, con mong được nhận lời khuyên từ chú 5. Con cảm ơn nhiều!</p><p><br/></p><p>Chúc cô chú anh chị thật nhiều sức khỏe ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào chú với tất cả mọi người</p><p><br/></p><p> Con muốn nghe lời khuyên từ chú 5 về năm cấp 2 của con, vì hè này con lên lớp 9 có cuộc thi tuyển sinh quan trọng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sự cố ở năm lớp 8 đã khiến con vẫn vưng vấn trong lòng, vì con đã từng quan hệ với bạn nam cùng lớp, nhưng may là con đã tỉnh táo khi không cho bạn đến giới hạn chỉ là tụi con lấy tay để quan hệ thôi.</p><p><br/></p><p>Và khi đến đỉnh điểm con và bạn nam đang hôn nhau ở nhà về sinh nữ, khi vào buổi chiều đi học, bạn bè của cậu đó đã biết và rồi tụi con đã nói chuyện riêng, con thấy bạn nam đã từ chối trách nghiệm và kiếm đủ lý do để không thừa nhận con và bạn ấy là gì của nhau hơn khi là mập mờ.</p><p><br/></p><p>Con cảm thấy buồn khi bị lừa tình và tinh thần, con cảm thấy mình đã làm bẩn bản thân và dằn vặt bản thân mình vì để cảm xúc và con tim lấn át ý trí.</p><p><br/></p><p>Cậu ta và con hồi lớp 7 đã có nhiều xích mích với nhau khi ngồi cạnh chung, lớp con đã quen về việc tụi con có những điều đó, khi biết tin con và bạn đó hôn nhau thì đã bàn tán.</p><p><br/></p><p>Bây giờ con đang nghĩ hè một cách yên bình nhưng khi ở trên giường con vẫn nhớ đến cậu ta, con mong được nhận lời khuyên từ chú 5. Con cảm ơn nhiều!</p><p><br/></p><p>Chúc cô chú anh chị thật nhiều sức khỏe ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17794022-05-09-2025.mp3" length="13133047" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17794022</guid>
    <pubDate>Fri, 05 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1093</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-09-2025</itunes:title>
    <title>04-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An little sprout   Con chào mọi người ạ, tên con là An, đây là lần 2 con đăng ở đây, nhờ mọi người và thầy, con đã tốt hơn lần đăng 1 rất nhiều rồi ạ, hôm nay con có một câu hỏi là liệu con có đang chệch quá khỏi đường ray, có đang quá nhút nhát không ạ.        Con đã vượt qua được khoảng thời gian trong môi trường toxic ở nhà và giờ đang học đại học. Kể nhanh qua thì con đã bị bạo lực học đường suốt năm cấp 2, cấp 3, luôn luôn một mình. Bố con...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An little sprout</b></p><p><br/></p><p>Con chào mọi người ạ, tên con là An, đây là lần 2 con đăng ở đây, nhờ mọi người và thầy, con đã tốt hơn lần đăng 1 rất nhiều rồi ạ, hôm nay con có một câu hỏi là liệu con có đang chệch quá khỏi đường ray, có đang quá nhút nhát không ạ.</p><p><br/></p><p>     Con đã vượt qua được khoảng thời gian trong môi trường toxic ở nhà và giờ đang học đại học. Kể nhanh qua thì con đã bị bạo lực học đường suốt năm cấp 2, cấp 3, luôn luôn một mình. Bố con đã dùng hết tiền nuôi bồ và con của bồ, cộng với chơi bài bạc suốt từ khi cưới mẹ con. Bố cũng đánh mẹ và thao túng mẹ, mẹ đã nuôi con cùng em trai khôn lớn dù mẹ bị ảnh hưởng dài bởi thao túng và bạo lực, nói rằng muốn chúng con ch*t kiểu vậy. Mẹ đã phát hiện ra bố con ngoại tình và xài hết tiền nên đã tỉnh táo hơn, giờ mẹ vẫn nuôi tụi con và bố, dù phải chịu lời đồn ác ý và phải trả số tiền lớn bố con nợ khắp nơi. Con tôn trọng lựa chọn của mẹ, con thương mẹ, tha thứ cho mẹ và con tự hào về mẹ.</p><p><br/></p><p>     Con đang gặp khó khăn bởi những hậu quả của những gì đã xảy ra, cũng do một phần con nhút nhát sẵn (con đoán vậy ạ). Con biết rõ mình cần làm gì. Con cần học cái này, cái kia, con cũng biết mình cần yêu bản thân và từ từ với chính mình. Con đã bị đánh rất nhiều khi học từ bé để trở thành &apos;con nhà người ta&apos;, tới mức giờ não con bị trống rỗng mỗi khi con cố học gì đó. Con biết điều tuyệt vời nhất là con được sống, là con đang cố gắng dù con có thể ch*t bất cứ lúc nào. Cả đau khổ và hạnh phúc, hay điều tệ hại, đẹp đẽ gì trong đời con đều cần thiết và đáng giá vì nó là một phần của vũ trụ, là một phần của bức tranh lớn. Mỗi khi nghĩ tới vũ trụ con lại thấy được an ủi rằng con cũng sẽ chết đi rồi lại được sinh ra, tuần hoàn, và con nên chấp nhận đau khổ, hạnh phúc trong quá trình đó (không có nghĩa là con phải chịu bị người khác tổn thương cố ý) </p><p><br/></p><p>      Con yêu thích toán và vật lý vô cùng, từ bé con đã đọc ngấu nghiến cuốn bách khoa toàn thư và mơ mộng về vũ trụ nhưng con không nhớ rõ lắm về tại sao con lại bắt đầu sợ học tới vậy. Dù con vẫn rất tò mò về môn mình học, nhưng não con cứ trống rỗng. Dù vậy, con vẫn đang cố gắng mỗi ngày, không nhanh thì chậm và con vẫn có niềm tin le lói rằng mình sẽ ổn thôi, dù mình không đạt được điều gì và vấp ngã một lần nữa, chỉ cần con cố gắng.</p><p><br/></p><p>     Hơn một tuần này con luôn thức trắng đêm vì cơ thể trong trạng thái fight or flight, mỗi khi nhắm mắt là nỗi sợ khủng khiếp lại tới. Mất ngủ, sợ xã hội, những suy nghĩ trách cứ bản thân, không thấy đói và bỏ bữa,... Con chỉ muốn biết liệu con có đang quá nhút nhát và trốn tránh mọi thứ? Vì sao con không thể tha thứ cho bản thân? Con nghĩ chuyện này cũng cần ai đó bên ngoài tâm bão là đầu con giúp con nghĩ thông suốt.</p><p><br/></p><p>     Kết bài ở đây ạ, con cảm ơn mọi người vì đã lắng nghe dòng tâm sự và mong mỗi ngày mọi người đều tìm thấy ít nhất một điều khiến mọi người vui vẻ. Mong những ai lạc lõng như con đều tìm thấy bình yên với chính bản thân mình.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An little sprout</b></p><p><br/></p><p>Con chào mọi người ạ, tên con là An, đây là lần 2 con đăng ở đây, nhờ mọi người và thầy, con đã tốt hơn lần đăng 1 rất nhiều rồi ạ, hôm nay con có một câu hỏi là liệu con có đang chệch quá khỏi đường ray, có đang quá nhút nhát không ạ.</p><p><br/></p><p>     Con đã vượt qua được khoảng thời gian trong môi trường toxic ở nhà và giờ đang học đại học. Kể nhanh qua thì con đã bị bạo lực học đường suốt năm cấp 2, cấp 3, luôn luôn một mình. Bố con đã dùng hết tiền nuôi bồ và con của bồ, cộng với chơi bài bạc suốt từ khi cưới mẹ con. Bố cũng đánh mẹ và thao túng mẹ, mẹ đã nuôi con cùng em trai khôn lớn dù mẹ bị ảnh hưởng dài bởi thao túng và bạo lực, nói rằng muốn chúng con ch*t kiểu vậy. Mẹ đã phát hiện ra bố con ngoại tình và xài hết tiền nên đã tỉnh táo hơn, giờ mẹ vẫn nuôi tụi con và bố, dù phải chịu lời đồn ác ý và phải trả số tiền lớn bố con nợ khắp nơi. Con tôn trọng lựa chọn của mẹ, con thương mẹ, tha thứ cho mẹ và con tự hào về mẹ.</p><p><br/></p><p>     Con đang gặp khó khăn bởi những hậu quả của những gì đã xảy ra, cũng do một phần con nhút nhát sẵn (con đoán vậy ạ). Con biết rõ mình cần làm gì. Con cần học cái này, cái kia, con cũng biết mình cần yêu bản thân và từ từ với chính mình. Con đã bị đánh rất nhiều khi học từ bé để trở thành &apos;con nhà người ta&apos;, tới mức giờ não con bị trống rỗng mỗi khi con cố học gì đó. Con biết điều tuyệt vời nhất là con được sống, là con đang cố gắng dù con có thể ch*t bất cứ lúc nào. Cả đau khổ và hạnh phúc, hay điều tệ hại, đẹp đẽ gì trong đời con đều cần thiết và đáng giá vì nó là một phần của vũ trụ, là một phần của bức tranh lớn. Mỗi khi nghĩ tới vũ trụ con lại thấy được an ủi rằng con cũng sẽ chết đi rồi lại được sinh ra, tuần hoàn, và con nên chấp nhận đau khổ, hạnh phúc trong quá trình đó (không có nghĩa là con phải chịu bị người khác tổn thương cố ý) </p><p><br/></p><p>      Con yêu thích toán và vật lý vô cùng, từ bé con đã đọc ngấu nghiến cuốn bách khoa toàn thư và mơ mộng về vũ trụ nhưng con không nhớ rõ lắm về tại sao con lại bắt đầu sợ học tới vậy. Dù con vẫn rất tò mò về môn mình học, nhưng não con cứ trống rỗng. Dù vậy, con vẫn đang cố gắng mỗi ngày, không nhanh thì chậm và con vẫn có niềm tin le lói rằng mình sẽ ổn thôi, dù mình không đạt được điều gì và vấp ngã một lần nữa, chỉ cần con cố gắng.</p><p><br/></p><p>     Hơn một tuần này con luôn thức trắng đêm vì cơ thể trong trạng thái fight or flight, mỗi khi nhắm mắt là nỗi sợ khủng khiếp lại tới. Mất ngủ, sợ xã hội, những suy nghĩ trách cứ bản thân, không thấy đói và bỏ bữa,... Con chỉ muốn biết liệu con có đang quá nhút nhát và trốn tránh mọi thứ? Vì sao con không thể tha thứ cho bản thân? Con nghĩ chuyện này cũng cần ai đó bên ngoài tâm bão là đầu con giúp con nghĩ thông suốt.</p><p><br/></p><p>     Kết bài ở đây ạ, con cảm ơn mọi người vì đã lắng nghe dòng tâm sự và mong mỗi ngày mọi người đều tìm thấy ít nhất một điều khiến mọi người vui vẻ. Mong những ai lạc lõng như con đều tìm thấy bình yên với chính bản thân mình.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17787413-04-09-2025.mp3" length="18951352" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17787413</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1578</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-09-2025</itunes:title>
    <title>03-09-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Hải Đăng    Hì, chả mấy khi em dùng tên thật để làm bất cứ việc gì trên Internet. Cơ mà đây là một nơi thân tình quá rồi nên cảm giác an toàn lắm! Em theo dõi kênh từ hồi lớp 7 đến giờ cũng năm 1 ĐH nếu em không chẳng may mắc bệnh.  Em bị xuất huyết não cuối năm 11. Em đã phải ở viện 7 tháng trời để tập phục hồi chức năng nhưng kết quả chả đến đâu. Em vẫn nguyên hiện trạng bị liệt tay trái và yếu chân trái. Thôi thì cũng không sao. Em đi học lại v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Hải Đăng</p><p><br/><br/></p><p>Hì, chả mấy khi em dùng tên thật để làm bất cứ việc gì trên Internet. Cơ mà đây là một nơi thân tình quá rồi nên cảm giác an toàn lắm! Em theo dõi kênh từ hồi lớp 7 đến giờ cũng năm 1 ĐH nếu em không chẳng may mắc bệnh. </p><p>Em bị xuất huyết não cuối năm 11. Em đã phải ở viện 7 tháng trời để tập phục hồi chức năng nhưng kết quả chả đến đâu. Em vẫn nguyên hiện trạng bị liệt tay trái và yếu chân trái. Thôi thì cũng không sao. Em đi học lại với một cơ thể không khoẻ mạnh, 1 chương trình học hoàn toàn mới và 1 lớp học không còn những người bạn thân thiết. Điều đó thật sự tệ nhưng rồi em cũng vượt qua nhờ sự giúp đỡ của mọi người. Nhưng rồi em ngày một không ổn đến mức mới đây em đã phải đi gặp bác sĩ tâm lí lần 2.</p><p>Đến giờ thì tâm lí em vẫn không ổn vì thuốc tâm lí có tác dụng phụ thật sự kinh khủng và việc uống nó khiến em mệt 2 ngày. Thế nên em chỉ uống 1 tuần rồi dừng để lại ôn thi. Cảm giác mệt mõi chán nản kinh khủng nhưng rồi em vẫn cứ học. Cho đến hôm nay em mới biết điểm thi thử đợt cuối cùng. Cả ba môn cộng lại chỉ đc tầm 17. </p><p>Em buồn lắm, chẳng phải buồn bình thường mà là cảm giác bất lực và sợ hãi ý. Em không biết giải thích như nào nhưng cảm giác rất đáng sợ. Em thấy cứ như mọi cố gắng đều vô nghĩa vậy, chán nản và mất hết sự tự tin. Trước đó em còn thi được mức ổn là trên 2x nhưng chẳng hiểu sao bây giờ em làm bài tệ vậy! Em mệt quá, lo lăng, chán nản, thiếu tự tin và hi vọng quá! Em phải làm gì đây? Có lẽ chẳng thể làm gì ngoài tiếp tục ôn thi nhỉ. Em không biết nhưng có lẽ mọi thứ sẽ ổn theo một cách nào đó. Ít nhất em còn gia đình, bạn bè, người thân luôn hiểu cho em. </p><p>Viết đến đây em thấy cũng thoải mái phần nào. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, chúc mọi người có một cuộc sống bình an và hạnh phúc. Chân thành cảm ơn một nơi tuyệt vời để em trút bầu tâm sự cách thoải mái mà không phải lo lắng gì. Cảm ơn những nội dung ý nghĩa của web5ngay đã đồng hành cùng em trong hành trình trưởng thành. Chúc những con người đứng sau những nội dung ấy luôn mạnh giỏi hihi. Tự tin nói là fan siu to bự của kênh. </p><p>Tâm sự để trải lòng thôi chứ cũng đi tìm những nguyện vọng thấp hơn sđể chẳng may thì không tốt thật rồi. Trưởng thành là phải học cách chấp nhận mà. Nhưng nếu có cách thì em cũng muốn nghe lời khuyên của chú 5</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Hải Đăng</p><p><br/><br/></p><p>Hì, chả mấy khi em dùng tên thật để làm bất cứ việc gì trên Internet. Cơ mà đây là một nơi thân tình quá rồi nên cảm giác an toàn lắm! Em theo dõi kênh từ hồi lớp 7 đến giờ cũng năm 1 ĐH nếu em không chẳng may mắc bệnh. </p><p>Em bị xuất huyết não cuối năm 11. Em đã phải ở viện 7 tháng trời để tập phục hồi chức năng nhưng kết quả chả đến đâu. Em vẫn nguyên hiện trạng bị liệt tay trái và yếu chân trái. Thôi thì cũng không sao. Em đi học lại với một cơ thể không khoẻ mạnh, 1 chương trình học hoàn toàn mới và 1 lớp học không còn những người bạn thân thiết. Điều đó thật sự tệ nhưng rồi em cũng vượt qua nhờ sự giúp đỡ của mọi người. Nhưng rồi em ngày một không ổn đến mức mới đây em đã phải đi gặp bác sĩ tâm lí lần 2.</p><p>Đến giờ thì tâm lí em vẫn không ổn vì thuốc tâm lí có tác dụng phụ thật sự kinh khủng và việc uống nó khiến em mệt 2 ngày. Thế nên em chỉ uống 1 tuần rồi dừng để lại ôn thi. Cảm giác mệt mõi chán nản kinh khủng nhưng rồi em vẫn cứ học. Cho đến hôm nay em mới biết điểm thi thử đợt cuối cùng. Cả ba môn cộng lại chỉ đc tầm 17. </p><p>Em buồn lắm, chẳng phải buồn bình thường mà là cảm giác bất lực và sợ hãi ý. Em không biết giải thích như nào nhưng cảm giác rất đáng sợ. Em thấy cứ như mọi cố gắng đều vô nghĩa vậy, chán nản và mất hết sự tự tin. Trước đó em còn thi được mức ổn là trên 2x nhưng chẳng hiểu sao bây giờ em làm bài tệ vậy! Em mệt quá, lo lăng, chán nản, thiếu tự tin và hi vọng quá! Em phải làm gì đây? Có lẽ chẳng thể làm gì ngoài tiếp tục ôn thi nhỉ. Em không biết nhưng có lẽ mọi thứ sẽ ổn theo một cách nào đó. Ít nhất em còn gia đình, bạn bè, người thân luôn hiểu cho em. </p><p>Viết đến đây em thấy cũng thoải mái phần nào. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, chúc mọi người có một cuộc sống bình an và hạnh phúc. Chân thành cảm ơn một nơi tuyệt vời để em trút bầu tâm sự cách thoải mái mà không phải lo lắng gì. Cảm ơn những nội dung ý nghĩa của web5ngay đã đồng hành cùng em trong hành trình trưởng thành. Chúc những con người đứng sau những nội dung ấy luôn mạnh giỏi hihi. Tự tin nói là fan siu to bự của kênh. </p><p>Tâm sự để trải lòng thôi chứ cũng đi tìm những nguyện vọng thấp hơn sđể chẳng may thì không tốt thật rồi. Trưởng thành là phải học cách chấp nhận mà. Nhưng nếu có cách thì em cũng muốn nghe lời khuyên của chú 5</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17780211-03-09-2025.mp3" length="8072397" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17780211</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Sep 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>671</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-08-2025</itunes:title>
    <title>29-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Lợn95   Xin chào Thầy và xin chào các bạn! Mình là nam, 27 tuổi, đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội. Mình sinh ra ở một miền quê nghèo ở Bắc Bộ và trong một gia đình có bố mẹ không hạnh phúc. Bố mẹ chỉ ở với nhau để các con có một gia đình, đủ bố đủ mẹ. Nên mình luôn mong muốn sau lớn lên có thể tự lập, nuôi sống gia đình và có một hạnh phúc riêng mình. Nhưng có một biến cố xảy ra, khi gia đình mình bị vỡ nợ và phải bán nhà. Mẹ mình phải lên Hà Nội sống cùng mình....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Lợn95</b></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và xin chào các bạn!</p><p>Mình là nam, 27 tuổi, đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội. Mình sinh ra ở một miền quê nghèo ở Bắc Bộ và trong một gia đình có bố mẹ không hạnh phúc. Bố mẹ chỉ ở với nhau để các con có một gia đình, đủ bố đủ mẹ. Nên mình luôn mong muốn sau lớn lên có thể tự lập, nuôi sống gia đình và có một hạnh phúc riêng mình.</p><p>Nhưng có một biến cố xảy ra, khi gia đình mình bị vỡ nợ và phải bán nhà. Mẹ mình phải lên Hà Nội sống cùng mình. Thời điểm mẹ bắt đầu lên, mẹ trầm cảm nặng lắm. Mẹ rất hay khóc và không thể ngủ được. Mẹ không thể quen sự chật chội và xa lạ nơi phố thị. Mình thương mẹ đã vất vả, xong cuối đời cũng không có chốn bình yên. Mình đã tâm sự cùng mẹ, rủ mẹ cùng đi xe đạp và hai mẹ con cùng nhau cố gắng từng ngày qua giai đoạn khó khăn đó.</p><p>Sau đó thì mình có người yêu, mình quen họ 1 năm thì dẫn bạn ấy về nhà với mẹ. Bạn ấy thường hay sang chơi và nhờ mẹ chút việc nhỏ để mẹ có việc làm lúc rảnh rỗi. Nhưng chuyện tình cảm của mình lại không may mắn, chúng mình không thể vượt qua sự khác biệt về tính cách, quan điểm tình cảm nên phải dừng lại. Mình cảm thấy buồn vì mối quan hệ đổ vỡ. Nhưng mình thực sự tệ, khi mình thấy mẹ mình lại tiếp tục rơi vào trầm cảm. Mẹ mình nhìn những đồ đạc có kỷ niệm tới bạn ấy mẹ mình lại khóc, mẹ mình không thể ngủ được vì nhớ, thương bạn ấy… Mình cảm thấy mình chưa thực sự vượt qua nỗi buồn này, và mình cũng không biết sao có thể vực dậy cho mẹ lúc như thế này? </p><p>Cảm ơn Thầy và các bạn đã lắng nghe. Mong nhận được những lời chia sẻ của Thầy và các bạn.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Lợn95</b></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và xin chào các bạn!</p><p>Mình là nam, 27 tuổi, đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội. Mình sinh ra ở một miền quê nghèo ở Bắc Bộ và trong một gia đình có bố mẹ không hạnh phúc. Bố mẹ chỉ ở với nhau để các con có một gia đình, đủ bố đủ mẹ. Nên mình luôn mong muốn sau lớn lên có thể tự lập, nuôi sống gia đình và có một hạnh phúc riêng mình.</p><p>Nhưng có một biến cố xảy ra, khi gia đình mình bị vỡ nợ và phải bán nhà. Mẹ mình phải lên Hà Nội sống cùng mình. Thời điểm mẹ bắt đầu lên, mẹ trầm cảm nặng lắm. Mẹ rất hay khóc và không thể ngủ được. Mẹ không thể quen sự chật chội và xa lạ nơi phố thị. Mình thương mẹ đã vất vả, xong cuối đời cũng không có chốn bình yên. Mình đã tâm sự cùng mẹ, rủ mẹ cùng đi xe đạp và hai mẹ con cùng nhau cố gắng từng ngày qua giai đoạn khó khăn đó.</p><p>Sau đó thì mình có người yêu, mình quen họ 1 năm thì dẫn bạn ấy về nhà với mẹ. Bạn ấy thường hay sang chơi và nhờ mẹ chút việc nhỏ để mẹ có việc làm lúc rảnh rỗi. Nhưng chuyện tình cảm của mình lại không may mắn, chúng mình không thể vượt qua sự khác biệt về tính cách, quan điểm tình cảm nên phải dừng lại. Mình cảm thấy buồn vì mối quan hệ đổ vỡ. Nhưng mình thực sự tệ, khi mình thấy mẹ mình lại tiếp tục rơi vào trầm cảm. Mẹ mình nhìn những đồ đạc có kỷ niệm tới bạn ấy mẹ mình lại khóc, mẹ mình không thể ngủ được vì nhớ, thương bạn ấy… Mình cảm thấy mình chưa thực sự vượt qua nỗi buồn này, và mình cũng không biết sao có thể vực dậy cho mẹ lúc như thế này? </p><p>Cảm ơn Thầy và các bạn đã lắng nghe. Mong nhận được những lời chia sẻ của Thầy và các bạn.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17754584-29-08-2025.mp3" length="7811277" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17754584</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>649</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-08-2025</itunes:title>
    <title>28-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hướng dẫn viên đời mình ^^    Chào thầy Năm và mọi người!   Em hiện là một bà mẹ bỉm sữa của một em bé 2 tháng tuổi. Cách đây 8 năm khi vừa tốt nghiệp đại học, em làm nghề hướng dẫn viên du lịch tiếng Trung. Khi dịch bệnh ập đến, nghề của em là nghề chết đầu tiên, lại còn phục hồi chậm nhất.   Nhưng trong thời gian cách ly em đã cố gắng làm mới chuyên môn và xin vào phiên dịch cho một công ty xây dựng. Đó là một công ty mới mở, sẵn sàng đón nhận một người thi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Hướng dẫn viên đời mình ^^</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em hiện là một bà mẹ bỉm sữa của một em bé 2 tháng tuổi. Cách đây 8 năm khi vừa tốt nghiệp đại học, em làm nghề hướng dẫn viên du lịch tiếng Trung. Khi dịch bệnh ập đến, nghề của em là nghề chết đầu tiên, lại còn phục hồi chậm nhất.</p><p><br/></p><p>Nhưng trong thời gian cách ly em đã cố gắng làm mới chuyên môn và xin vào phiên dịch cho một công ty xây dựng. Đó là một công ty mới mở, sẵn sàng đón nhận một người thiếu kinh nghiệm như em.</p><p><br/></p><p>Sau hơn 3 năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, công ty đã mạnh mẽ lên rất nhiều và em cũng trở thành một trong những &quot;công thần&quot; ở đây.  Ở giai đoạn mà sự nghiệp của em đang lên như diều gặp gió thì em cũng là &quot;một đứa con gái mấp mé tuổi 30&quot;của ba mẹ. </p><p><br/></p><p>Vì muốn làm con ngoan cho ba mẹ yên lòng, nên em đã đồng ý rời bỏ công việc và lấy chồng sinh con, quay về sống gần ba mẹ. Vì nơi em làm việc ở Sài Gòn, mà nhà em thì ở Đà Nẵng, nên em mới phải bỏ việc.</p><p><br/></p><p>Chồng em thừa sức kinh tế để cho 2 mẹ con cuộc sống tốt, nhưng những tháng ngày ôm con nhỏ trong căn phòng 4 bức tường em đã không còn nhìn thấy bản thân mình nữa. </p><p><br/></p><p>Em như một cái máy, với những nhiệm vụ của một người mẹ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Và một khi đã có con thì những nghề em từng làm, em sẽ không thể nào quay lại làm được nữa. Em cảm thấy đã đánh mất mình. Có phải để làm một người mẹ tốt em phải đánh đổi cuộc đời mình không?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Hướng dẫn viên đời mình ^^</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em hiện là một bà mẹ bỉm sữa của một em bé 2 tháng tuổi. Cách đây 8 năm khi vừa tốt nghiệp đại học, em làm nghề hướng dẫn viên du lịch tiếng Trung. Khi dịch bệnh ập đến, nghề của em là nghề chết đầu tiên, lại còn phục hồi chậm nhất.</p><p><br/></p><p>Nhưng trong thời gian cách ly em đã cố gắng làm mới chuyên môn và xin vào phiên dịch cho một công ty xây dựng. Đó là một công ty mới mở, sẵn sàng đón nhận một người thiếu kinh nghiệm như em.</p><p><br/></p><p>Sau hơn 3 năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, công ty đã mạnh mẽ lên rất nhiều và em cũng trở thành một trong những &quot;công thần&quot; ở đây.  Ở giai đoạn mà sự nghiệp của em đang lên như diều gặp gió thì em cũng là &quot;một đứa con gái mấp mé tuổi 30&quot;của ba mẹ. </p><p><br/></p><p>Vì muốn làm con ngoan cho ba mẹ yên lòng, nên em đã đồng ý rời bỏ công việc và lấy chồng sinh con, quay về sống gần ba mẹ. Vì nơi em làm việc ở Sài Gòn, mà nhà em thì ở Đà Nẵng, nên em mới phải bỏ việc.</p><p><br/></p><p>Chồng em thừa sức kinh tế để cho 2 mẹ con cuộc sống tốt, nhưng những tháng ngày ôm con nhỏ trong căn phòng 4 bức tường em đã không còn nhìn thấy bản thân mình nữa. </p><p><br/></p><p>Em như một cái máy, với những nhiệm vụ của một người mẹ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Và một khi đã có con thì những nghề em từng làm, em sẽ không thể nào quay lại làm được nữa. Em cảm thấy đã đánh mất mình. Có phải để làm một người mẹ tốt em phải đánh đổi cuộc đời mình không?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17747718-28-08-2025.mp3" length="17051101" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17747718</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1419</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-08-2025</itunes:title>
    <title>27-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hân   Gửi anh Năm.  Có lẽ với em, anh như một người anh trai đi làm xa của em vậy. Em không gọi là "thầy" như bao người vì với em anh gần gũi, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy nghiêm khắc như người anh chỉ bảo các em của mình.  Cảm ơn anh Năm luôn ở đây, vẫn bền bỉ và kiên trì để em được đồng hành cùng những bài học, tâm sự của anh suốt những qua để em học hỏi và vượt qua được kha khá những biến cố cuộc đời.  Nhưng có vấn đề này em bế tắc quá. Mong anh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OYJgGu9KIsoHRnn79MYB2gzw6qq3s3h1zFPH_n-F1yE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hân</a></p><p><br/></p><p>Gửi anh Năm. </p><p>Có lẽ với em, anh như một người anh trai đi làm xa của em vậy. Em không gọi là &quot;thầy&quot; như bao người vì với em anh gần gũi, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy nghiêm khắc như người anh chỉ bảo các em của mình. </p><p>Cảm ơn anh Năm luôn ở đây, vẫn bền bỉ và kiên trì để em được đồng hành cùng những bài học, tâm sự của anh suốt những qua để em học hỏi và vượt qua được kha khá những biến cố cuộc đời. </p><p>Nhưng có vấn đề này em bế tắc quá. Mong anh Năm có thể cho em lời khuyên được không ạ?</p><p>Em có một gia đình cũng không được hạnh phúc lắm. Mẹ ruột em mất sớm, ba đi thêm bước nữa với mẹ sau và có 2 em hiện tại.  Câu chuyện gia đình em xoay quanh việc tiền bạc, nợ nần và dẫn đến những mâu thuẫn và bạo lực gia đình cũng khá thường xuyên suốt từ năm em học lớp 5 ( năm nay em 28 tuổi).</p><p>Ba em khi không uống rượu thì cực kì chăm làm. Việc gì ba cũng làm từ nấu cơm, giặt quần áo, đi làm rẫy, phụ mẹ em bán quán nước... Khi ba mẹ em bắt đầu phấn đấu mua thêm rẫy, thêm đất thì những cuộc cãi vã, đánh đập lại nhiều hơn. Có những ngày cả 3 chị em chỉ muốn ba mẹ ly dị, đừng ở với nhau như vậy nữa. Tết đến là nỗi ám ảnh của cả gia đình, vì ba xỉn và quậy phá, mấy mẹ con phải trốn chui lủi. </p><p>Em còn nhớ những ngày em học lớp 7, mẹ dẫn em thứ đi chơi xa. Còn em và em út ở nhà, tối 2 chị em ngủ cùng với nhau. Trong 1 lúc lơ mơ, em đã cảm giác có ai đó sờ lên ngực mình, em mở mắt và thấy bóng người lúi cúi bước ra. Và em biết đó là ba mình. Em sợ khủng khiếp. Mẹ về em đã kể với mẹ, nhưng mẹ không tin và mẹ bênh ba. Mẹ nói không bao giờ có chuyện như vậy. Và cứ lúc xỉn ba em lại đánh em nhiều hơn. Em đã cầu xin mẹ ly dị ba đi em ở với mẹ, nhưng mẹ khóc mẹ bảo mẹ chỉ lựa chọn được 2 em, còn con mẹ không có quyền. </p><p>Và tiếp theo đó là đằng đẵng những chuỗi ngày ba quấy rối em cho đến tận hết lớp 12. Lúc tỉnh thì ba tìm mọi cách để rỉ vô tai em những lời nói thô tục, khoe *** của mình. Còn lúc xỉn thì em không biết đã ăn bao nhiêu cái tát, không tát được em ba không đi ngủ.  </p><p>Những kí ức đi tắm, thay đồ đi học, đi ngủ dù đã khoá trái cửa nhưng vẫn phải cài thêm cái kéo, luôn có người theo dõi nó đáng sợ đến nhường nào. Và có lần em cũng muốn kết liễu đời mình và mẹ đã cản kịp để em có thể sống và giờ đây có thể tha thứ cho ba. Phải sau 3 năm rời khỏi gia đình để học đại học thì em mới có thể về nhà và nói chuyện bình thường với ba. </p><p>Giờ hiện tại gia đình em vẫn vậy, vẫn chưa thay đổi được ba. Ba vẫn có biểu hiện biến thái vậy vì mẹ em và em út (em trai) bắt gặp nhiều lần. Khi không có rượu ba làm việc rất chăm chỉ, lo lắng cho vợ con.  Em không biết làm sao để có thể giải quyết vấn đề này. Lúc xỉn thì ba lại chửi bới, đánh mẹ và em út ở nhà. </p><p>Em thứ của em đi học xa.  Em út hiện sắp thi tốt nghiệp 12. Sau những chuỗi ngày ba say xỉn em ấy đã ôm hận trong lòng, em ấy kêu thấy nhục nhã khi có ba như vậy, chị nhịn được chứ đến đời em là em không nhịn. </p><p> Em ấy kêu em muốn hãm hại cho ba đi luôn, người ta sẽ không biết đâu, tưởng say xỉn uống nhầm gì đó thôi. Em ấy nói không có một người ba như vậy, sống không cần ba cũng được. </p><p>Em cũng đã khuyên rất nhiều nhưng em ấy vẫn không nghe, nói chờ cơ hội cho đi chầu ông bà luôn. Vì em sợ em đi học rồi sẽ không có ai bảo vệ mẹ nữa </p><p>Giờ việc đang cầm cự duy nhất là em viện vào lí do em ấy sắp thi, nếu mà làm gì là sẽ không thi được đâu.</p><p>Em ở xa nhà nên lo lắm, chẳng biết phải làm gì để thay đổi ba và cứu luôn cả trái tim đứa em trai mới lớn dù em đã vượt qua hoàn cảnh đó của mình. </p><p>Anh Năm cho em xin lời khuyên em phải làm như thế nào bây giờ ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OYJgGu9KIsoHRnn79MYB2gzw6qq3s3h1zFPH_n-F1yE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hân</a></p><p><br/></p><p>Gửi anh Năm. </p><p>Có lẽ với em, anh như một người anh trai đi làm xa của em vậy. Em không gọi là &quot;thầy&quot; như bao người vì với em anh gần gũi, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy nghiêm khắc như người anh chỉ bảo các em của mình. </p><p>Cảm ơn anh Năm luôn ở đây, vẫn bền bỉ và kiên trì để em được đồng hành cùng những bài học, tâm sự của anh suốt những qua để em học hỏi và vượt qua được kha khá những biến cố cuộc đời. </p><p>Nhưng có vấn đề này em bế tắc quá. Mong anh Năm có thể cho em lời khuyên được không ạ?</p><p>Em có một gia đình cũng không được hạnh phúc lắm. Mẹ ruột em mất sớm, ba đi thêm bước nữa với mẹ sau và có 2 em hiện tại.  Câu chuyện gia đình em xoay quanh việc tiền bạc, nợ nần và dẫn đến những mâu thuẫn và bạo lực gia đình cũng khá thường xuyên suốt từ năm em học lớp 5 ( năm nay em 28 tuổi).</p><p>Ba em khi không uống rượu thì cực kì chăm làm. Việc gì ba cũng làm từ nấu cơm, giặt quần áo, đi làm rẫy, phụ mẹ em bán quán nước... Khi ba mẹ em bắt đầu phấn đấu mua thêm rẫy, thêm đất thì những cuộc cãi vã, đánh đập lại nhiều hơn. Có những ngày cả 3 chị em chỉ muốn ba mẹ ly dị, đừng ở với nhau như vậy nữa. Tết đến là nỗi ám ảnh của cả gia đình, vì ba xỉn và quậy phá, mấy mẹ con phải trốn chui lủi. </p><p>Em còn nhớ những ngày em học lớp 7, mẹ dẫn em thứ đi chơi xa. Còn em và em út ở nhà, tối 2 chị em ngủ cùng với nhau. Trong 1 lúc lơ mơ, em đã cảm giác có ai đó sờ lên ngực mình, em mở mắt và thấy bóng người lúi cúi bước ra. Và em biết đó là ba mình. Em sợ khủng khiếp. Mẹ về em đã kể với mẹ, nhưng mẹ không tin và mẹ bênh ba. Mẹ nói không bao giờ có chuyện như vậy. Và cứ lúc xỉn ba em lại đánh em nhiều hơn. Em đã cầu xin mẹ ly dị ba đi em ở với mẹ, nhưng mẹ khóc mẹ bảo mẹ chỉ lựa chọn được 2 em, còn con mẹ không có quyền. </p><p>Và tiếp theo đó là đằng đẵng những chuỗi ngày ba quấy rối em cho đến tận hết lớp 12. Lúc tỉnh thì ba tìm mọi cách để rỉ vô tai em những lời nói thô tục, khoe *** của mình. Còn lúc xỉn thì em không biết đã ăn bao nhiêu cái tát, không tát được em ba không đi ngủ.  </p><p>Những kí ức đi tắm, thay đồ đi học, đi ngủ dù đã khoá trái cửa nhưng vẫn phải cài thêm cái kéo, luôn có người theo dõi nó đáng sợ đến nhường nào. Và có lần em cũng muốn kết liễu đời mình và mẹ đã cản kịp để em có thể sống và giờ đây có thể tha thứ cho ba. Phải sau 3 năm rời khỏi gia đình để học đại học thì em mới có thể về nhà và nói chuyện bình thường với ba. </p><p>Giờ hiện tại gia đình em vẫn vậy, vẫn chưa thay đổi được ba. Ba vẫn có biểu hiện biến thái vậy vì mẹ em và em út (em trai) bắt gặp nhiều lần. Khi không có rượu ba làm việc rất chăm chỉ, lo lắng cho vợ con.  Em không biết làm sao để có thể giải quyết vấn đề này. Lúc xỉn thì ba lại chửi bới, đánh mẹ và em út ở nhà. </p><p>Em thứ của em đi học xa.  Em út hiện sắp thi tốt nghiệp 12. Sau những chuỗi ngày ba say xỉn em ấy đã ôm hận trong lòng, em ấy kêu thấy nhục nhã khi có ba như vậy, chị nhịn được chứ đến đời em là em không nhịn. </p><p> Em ấy kêu em muốn hãm hại cho ba đi luôn, người ta sẽ không biết đâu, tưởng say xỉn uống nhầm gì đó thôi. Em ấy nói không có một người ba như vậy, sống không cần ba cũng được. </p><p>Em cũng đã khuyên rất nhiều nhưng em ấy vẫn không nghe, nói chờ cơ hội cho đi chầu ông bà luôn. Vì em sợ em đi học rồi sẽ không có ai bảo vệ mẹ nữa </p><p>Giờ việc đang cầm cự duy nhất là em viện vào lí do em ấy sắp thi, nếu mà làm gì là sẽ không thi được đâu.</p><p>Em ở xa nhà nên lo lắm, chẳng biết phải làm gì để thay đổi ba và cứu luôn cả trái tim đứa em trai mới lớn dù em đã vượt qua hoàn cảnh đó của mình. </p><p>Anh Năm cho em xin lời khuyên em phải làm như thế nào bây giờ ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17741104-27-08-2025.mp3" length="7045158" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17741104</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>585</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-08-2025</itunes:title>
    <title>26-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Múi    “Em chào anh Năm, em chào đại gia đình W5N, chúc mọi người lúc nào cũng mạnh giỏi.   Em là nam, năm nay đã 30 tuổi, em chưa lập gia đình. Khoảng 6 tháng trước, em định gửi cho anh một bài rồi nhưng khi em đọc lại nhiều lần em thấy quá tiêu cực, nội dung lần đó phần lớn là đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là nhìn nhận vào 2 vấn đề hiện tại của em. Đầu tiên từ lúc đi làm đến bây giờ, phần lớn em cứ liên quan đến **“đào lửa và lừa dối”** và chỉ trong vòng 1 năm t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1C9mqE0id4jqphUem5lQkgooADPO1jf7vD6uQ4i1p2sk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Múi</a></p><p><br/><br/></p><p>“Em chào anh Năm, em chào đại gia đình W5N, chúc mọi người lúc nào cũng mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay đã 30 tuổi, em chưa lập gia đình. Khoảng 6 tháng trước, em định gửi cho anh một bài rồi nhưng khi em đọc lại nhiều lần em thấy quá tiêu cực, nội dung lần đó phần lớn là đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là nhìn nhận vào 2 vấn đề hiện tại của em.</p><p>Đầu tiên từ lúc đi làm đến bây giờ, phần lớn em cứ liên quan đến **“đào lửa và lừa dối”** và chỉ trong vòng 1 năm trở lại đây thì em mới nhìn nhận rõ hơn được mọi việc. </p><p>Lúc còn trẻ em đi làm ở công ty bds nhỏ lẻ công ty đào tạo em dùng chiêu trò để chốt cọc, có lừa dối ,treo đầu dê bán thịt chó, dụ dỗ khách hàng để mua đất giá cao → sau khoảng 3 năm làm ở đó thì em nghỉ, qua công ty bds khác làm. Sau đó thì em dùng bằng giả để xin việc ở bank, thực tế em chỉ học cấp 3. → Trong đầu em lúc đó chỉ nghĩ quan trọng là kết quả làm việc, mình làm tốt thì oke chứ không sao. </p><p><br/></p><p>Đến khi em từ TP về tỉnh làm, lúc đó thì em mới nhìn nhận sâu sắc hơn được vấn đề sai trái này. Mà ở tỉnh này em không kiếm được việc làm khác mà em muốn, không bằng cấp, em lại không thích việc gì cả, ở tỉnh lương mặt bằng chung chỉ 4-5 triệu thôi, em lại được lương 14-15  triệu nên tiếc không dám bỏ. [thằng không có gì hết mà coi nó đòi hỏi ghê anh ha :))]</p><p><br/></p><p>Công việc càng ngày stress, tâm lý dằn vặt, tối em không ngủ được, sáng dậy đi làm là một cực hình, em ám ảnh khi nghĩ đến việc lên cơ quan, em ngồi thiền cũng tác dụng gì mấy vì em làm sai nên cứ bị dày vò mãi. Thế là em quyết định nộp đơn nghỉ việc, sau đó tập trung vào chuẩn bị ra bán đồ ăn vặt vỉa hè thì em thấy ngta mở ra nhiều mà ai cũng bán ế, nên em chán quá lại ngưng, tìm cái khác.</p><p><br/></p><p>Và ở nhà 2 tháng thất nghiệp trong vô định và chán nản, em lại tiếc cái công việc 15 triệu đó, “lương tháng lại hơn lương tâm” em đã nộp cv chỗ khác và đã đậu. Em nghĩ bụng thôi ráng đi, đi làm có lương, vừa suy nghĩ kinh doanh thêm sẽ tốt hơn ở nhà nhịn đói, em đã chốt ngày nhận việc.</p><p>Giờ ngồi đây viết, em còn 16 ngày nữa để nhận việc, em không biết lần này có đủ ý chí để từ chối công việc sai trái hay lại sa vào nữa, nhưng từ ngày mà em nhận được offer thì không có ngày nào em ngủ được, tâm em nó lại dày vò, em thấy mình thật khốn nạn, thật hèn, em cũng biết em đang cướp đi cơ hội của người khác, em đang sống trong lừa dối.</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ hai của em là sợ thất bại, sợ sai, thiếu quyết đoán nên lúc làm gì cũng đắn đo, không dám bước ra khỏi vùng an toàn. Em nghĩ đến kiếm việc khác luôn, em chỉ có kinh nghiệm làm sale, giờ em chỉ biết em chán làm sale lắm rồi, em ghét phải đi lấy lòng, đi giao lưu kết nối với người khác, em vẫn chưa biết mình thực sự hợp với gì.</p><p><br/></p><p>Em nghĩ mình nên làm kinh doanh nhỏ, phát triển từ từ, sai rồi sửa. Nhưng em sợ thất bại và những điều không chắc chắn.”</p><p><br/></p><p>Nói chớ, những dòng trên em đã viết cách đây 3 ngày. Em đã rất xấu hổ nên không dám gửi tâm sự, sau nhiều lần đọc lại bài viết trên thì em cũng thông suốt hơn, nhìn rõ được hơn. Thực ra em đã có đáp án rồi, em luôn mong anh Năm sẽ khuyên em từ chối nhận việc, tránh làm sai lần nữa.</p><p>Và bây giờ em sẽ ngưng nhận việc, quay đầu là bờ, dù gì đây cũng là việc làm trái pháp luật trái lương tâm, tiền cũng đâu phải của em đâu mà em tiếc, gian dối việc nhỏ như này sau này việc lớn chắc em làm sai trái nhiều hơn quá.</p><p><br/></p><p>Còn vấn đề thứ hai, em cũng đã quyết định rồi, em cứ làm thôi, sớm muộn gì cũng gặp thất bại, tránh có được đâu, em sẽ làm 1/10 số vốn em có, nhỏ nhất. Em sẽ làm và em vẫn sợ, sợ thì sợ mà làm thì làm. “Thất bại, thất bại nữa, thất bại tốt hơn (đừng thất bại chí mạng)”</p><p><br/></p><p>Bài cũng dài, v</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1C9mqE0id4jqphUem5lQkgooADPO1jf7vD6uQ4i1p2sk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Múi</a></p><p><br/><br/></p><p>“Em chào anh Năm, em chào đại gia đình W5N, chúc mọi người lúc nào cũng mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay đã 30 tuổi, em chưa lập gia đình. Khoảng 6 tháng trước, em định gửi cho anh một bài rồi nhưng khi em đọc lại nhiều lần em thấy quá tiêu cực, nội dung lần đó phần lớn là đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là nhìn nhận vào 2 vấn đề hiện tại của em.</p><p>Đầu tiên từ lúc đi làm đến bây giờ, phần lớn em cứ liên quan đến **“đào lửa và lừa dối”** và chỉ trong vòng 1 năm trở lại đây thì em mới nhìn nhận rõ hơn được mọi việc. </p><p>Lúc còn trẻ em đi làm ở công ty bds nhỏ lẻ công ty đào tạo em dùng chiêu trò để chốt cọc, có lừa dối ,treo đầu dê bán thịt chó, dụ dỗ khách hàng để mua đất giá cao → sau khoảng 3 năm làm ở đó thì em nghỉ, qua công ty bds khác làm. Sau đó thì em dùng bằng giả để xin việc ở bank, thực tế em chỉ học cấp 3. → Trong đầu em lúc đó chỉ nghĩ quan trọng là kết quả làm việc, mình làm tốt thì oke chứ không sao. </p><p><br/></p><p>Đến khi em từ TP về tỉnh làm, lúc đó thì em mới nhìn nhận sâu sắc hơn được vấn đề sai trái này. Mà ở tỉnh này em không kiếm được việc làm khác mà em muốn, không bằng cấp, em lại không thích việc gì cả, ở tỉnh lương mặt bằng chung chỉ 4-5 triệu thôi, em lại được lương 14-15  triệu nên tiếc không dám bỏ. [thằng không có gì hết mà coi nó đòi hỏi ghê anh ha :))]</p><p><br/></p><p>Công việc càng ngày stress, tâm lý dằn vặt, tối em không ngủ được, sáng dậy đi làm là một cực hình, em ám ảnh khi nghĩ đến việc lên cơ quan, em ngồi thiền cũng tác dụng gì mấy vì em làm sai nên cứ bị dày vò mãi. Thế là em quyết định nộp đơn nghỉ việc, sau đó tập trung vào chuẩn bị ra bán đồ ăn vặt vỉa hè thì em thấy ngta mở ra nhiều mà ai cũng bán ế, nên em chán quá lại ngưng, tìm cái khác.</p><p><br/></p><p>Và ở nhà 2 tháng thất nghiệp trong vô định và chán nản, em lại tiếc cái công việc 15 triệu đó, “lương tháng lại hơn lương tâm” em đã nộp cv chỗ khác và đã đậu. Em nghĩ bụng thôi ráng đi, đi làm có lương, vừa suy nghĩ kinh doanh thêm sẽ tốt hơn ở nhà nhịn đói, em đã chốt ngày nhận việc.</p><p>Giờ ngồi đây viết, em còn 16 ngày nữa để nhận việc, em không biết lần này có đủ ý chí để từ chối công việc sai trái hay lại sa vào nữa, nhưng từ ngày mà em nhận được offer thì không có ngày nào em ngủ được, tâm em nó lại dày vò, em thấy mình thật khốn nạn, thật hèn, em cũng biết em đang cướp đi cơ hội của người khác, em đang sống trong lừa dối.</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ hai của em là sợ thất bại, sợ sai, thiếu quyết đoán nên lúc làm gì cũng đắn đo, không dám bước ra khỏi vùng an toàn. Em nghĩ đến kiếm việc khác luôn, em chỉ có kinh nghiệm làm sale, giờ em chỉ biết em chán làm sale lắm rồi, em ghét phải đi lấy lòng, đi giao lưu kết nối với người khác, em vẫn chưa biết mình thực sự hợp với gì.</p><p><br/></p><p>Em nghĩ mình nên làm kinh doanh nhỏ, phát triển từ từ, sai rồi sửa. Nhưng em sợ thất bại và những điều không chắc chắn.”</p><p><br/></p><p>Nói chớ, những dòng trên em đã viết cách đây 3 ngày. Em đã rất xấu hổ nên không dám gửi tâm sự, sau nhiều lần đọc lại bài viết trên thì em cũng thông suốt hơn, nhìn rõ được hơn. Thực ra em đã có đáp án rồi, em luôn mong anh Năm sẽ khuyên em từ chối nhận việc, tránh làm sai lần nữa.</p><p>Và bây giờ em sẽ ngưng nhận việc, quay đầu là bờ, dù gì đây cũng là việc làm trái pháp luật trái lương tâm, tiền cũng đâu phải của em đâu mà em tiếc, gian dối việc nhỏ như này sau này việc lớn chắc em làm sai trái nhiều hơn quá.</p><p><br/></p><p>Còn vấn đề thứ hai, em cũng đã quyết định rồi, em cứ làm thôi, sớm muộn gì cũng gặp thất bại, tránh có được đâu, em sẽ làm 1/10 số vốn em có, nhỏ nhất. Em sẽ làm và em vẫn sợ, sợ thì sợ mà làm thì làm. “Thất bại, thất bại nữa, thất bại tốt hơn (đừng thất bại chí mạng)”</p><p><br/></p><p>Bài cũng dài, v</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17734826-26-08-2025.mp3" length="11326523" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17734826</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>942</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-08-2025</itunes:title>
    <title>25-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Milk   Em chào thầy và mọi người.   Em đã đọc rất nhiều bài tâm sự của mọi người suốt cả đêm vì không ngủ được.    Gần 6h sáng lại ngồi nghĩ về cuộc sống của mình.   Năm nay em 25 tuổi nhưng cũng đã có 1 hành trình dài thật sự mệt mỏi với đủ khung bậc cảm xúc. Có rất nhiều những kỉ niệm vui buồn, nhiều khi nhớ lại mà chẳng biết tâm sự với ai.     Em ở quê, từ lúc vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường e đã được làm vài công việc, tối đi bư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xCn45nvAa3xQgMEuhlpr4H7XDFIykbAr7XYj-dF7ljc/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Milk</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người.</p><p>  Em đã đọc rất nhiều bài tâm sự của mọi người suốt cả đêm vì không ngủ được. </p><p>  Gần 6h sáng lại ngồi nghĩ về cuộc sống của mình.</p><p>  Năm nay em 25 tuổi nhưng cũng đã có 1 hành trình dài thật sự mệt mỏi với đủ khung bậc cảm xúc. Có rất nhiều những kỉ niệm vui buồn, nhiều khi nhớ lại mà chẳng biết tâm sự với ai.</p><p><br/></p><p>  Em ở quê, từ lúc vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường e đã được làm vài công việc, tối đi bưng cafe, thời gian rảnh lên mạng buôn bán vài cái mail, cái sim. </p><p>  Gần hết lớp 12 thì em bắt đầu tập tành bán hàng online và biết đến thầy, mua khóa học tự làm web, học lập từng cái page chuẩn SEO, tự oder hàng taobao, tự đi chợ đầu mối... Quá trình này em được cởi mở thêm rất nhiều về tư duy và định hướng tương lai. Học xong THPT em tự xách balo 1 mình lên thủ đô học đòi lập nghiệp, chỉ với 1 chấp niệm &quot;Chỉ cần được làm để phát triển bản thân, không chết đói là được&quot;. Và có lẽ 17-19 tuổi là 2 năm mà em thấy ý nghĩa nhất cho đến thời điểm hiện tại, bởi khi mục tiêu của mình chỉ có học, mình nhiệt huyết mà lại chẳng áp lực. Và khi vẫn còn là 1 tờ giấy trắng, những dòng đầu tiên trên hành trình lập nghiệp đều rất mới mẻ và ý nghĩa.</p><p><br/></p><p>  Nhưng tuổi trẻ vẫn là tuổi trẻ, kiếm được chút tiền tự coi mình là giỏi. Em vay mượn thêm rồi mở 1 cửa hàng, không có nhiều tiền nên cứ dùng full marin, gối hàng, xin thuê nhà đóng tiền 3 tháng 1, nợ tiền setup cơ sở vật chất cửa hàng (Nhờ anh em họ hàng mỗi chỗ hộ 1 tí, ai làm gỗ hộ gỗ, ai làm sắt hộ sắt), không những thế mà còn cố góp vốn làm chung 1 cái văn phòng MMO với 2 bạn sinh viên, xong không làm được cũng tan, còn cãi nhau. NHưng ai biết câu chuyện của mình, họ chỉ thấy hào quang tài giỏi, cái ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè cùng chăng lứa khi đó thật sự làm cho con người ta nghiện, càng lỗ càng gồng. </p><p>  Rồi cái gì đến cũng phải đến, thành công chưa kịp đến thì covid đến trước, sau hơn 1 năm mở quán em nợ khoản nợ khổng lồ ở tuổi 20, hơn 400tr bao gồm, tiền hàng, vay lãi ngoài, bạn bè vay mượn hộ. Cái cảnh đi khất nợ từng người, bị chửi, bị dọa nó cũng bình thường, chỉ nhục thôi, nhưng vẫn có niềm tin mình làm lại được. Nhưng cái cảnh về nhà, bị người nhà so sánh &quot;con chó nó còn biết vẫy đuôi&quot; m đi làm bao năm k làm được cái gì còn nợ nần bị người ta chửi!!! Nó có thể làm người ta cả đời chẳng thể quên. Lúc đó chỉ ước, cố gắng làm trả được nợ là tốt, không còn mong kiếm nhiều tiền nữa đâu.</p><p>  Sau thời gian dịch, em xin đi làm ở 1 công ty telesale, tối về học làm MMO thanh toán hóa đơn. Nhưng ăn vào bản chất rồi, làm được 1 thời gian học lỏm được chút nghề em lại liều mạng ra ngoài mở văn phòng riêng, lại bài cũ, full margin. Ai vẫn tin tưởng thì vay nốt, lúc đó gặp 1 ông cũng mới mở vp, thuê cái văn phòng rộng nhưng chưa có nhân sự nhiều. Thấy ngon quá mời đi cafe hỏi &quot;a ngăn cho em 1 nửa cho giá thuê nó rẻ, dùng chung kế toán, vận đơn luôn, vừa hỗ trợ nhau làm cho dễ, mà bộ mặt lại đẹp, a cứ bảo em làm thuê cho anh cũng được, bao giờ ổn định thì e chuyển đi. :vvv&quot; Thế mà ông ấy cũng ok. Và lần này cuối cùng cũng tốt hơn, từ 2022 em bắt đầu kiếm được tiền, bắt đầu trả được nợ, mở thêm 1 văn phòng MMO làm về tài nguyên. Vẫn là tuổi trẻ chưa trải sự đời, 2 lĩnh vực đang tốt nhưng lại không hề tập chung phát triển, em liên tiếp lấn sân muốn thử sức cách lĩnh lực khác. Thành lập doanh nghiệp, mở thêm văn phòng đối tác Viettel, mở kdoanh quán cafe, mua xe, xây nhà. Và rất nhanh, khi dòng tiền không còn ổn định, công việc có sự xuống dốc. Từ giữa năm ngoái đến hiện tại em bắt đầu liên tục phải vay mượn bù lỗ, mặc dù đã bỏ đi những công việc không hiệu quả, nhưng tình hình vẫn chưa khả quan. Em bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ mình sẽ lại nợ, sợ thua, sợ vừa lấy lại n</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xCn45nvAa3xQgMEuhlpr4H7XDFIykbAr7XYj-dF7ljc/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Milk</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người.</p><p>  Em đã đọc rất nhiều bài tâm sự của mọi người suốt cả đêm vì không ngủ được. </p><p>  Gần 6h sáng lại ngồi nghĩ về cuộc sống của mình.</p><p>  Năm nay em 25 tuổi nhưng cũng đã có 1 hành trình dài thật sự mệt mỏi với đủ khung bậc cảm xúc. Có rất nhiều những kỉ niệm vui buồn, nhiều khi nhớ lại mà chẳng biết tâm sự với ai.</p><p><br/></p><p>  Em ở quê, từ lúc vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường e đã được làm vài công việc, tối đi bưng cafe, thời gian rảnh lên mạng buôn bán vài cái mail, cái sim. </p><p>  Gần hết lớp 12 thì em bắt đầu tập tành bán hàng online và biết đến thầy, mua khóa học tự làm web, học lập từng cái page chuẩn SEO, tự oder hàng taobao, tự đi chợ đầu mối... Quá trình này em được cởi mở thêm rất nhiều về tư duy và định hướng tương lai. Học xong THPT em tự xách balo 1 mình lên thủ đô học đòi lập nghiệp, chỉ với 1 chấp niệm &quot;Chỉ cần được làm để phát triển bản thân, không chết đói là được&quot;. Và có lẽ 17-19 tuổi là 2 năm mà em thấy ý nghĩa nhất cho đến thời điểm hiện tại, bởi khi mục tiêu của mình chỉ có học, mình nhiệt huyết mà lại chẳng áp lực. Và khi vẫn còn là 1 tờ giấy trắng, những dòng đầu tiên trên hành trình lập nghiệp đều rất mới mẻ và ý nghĩa.</p><p><br/></p><p>  Nhưng tuổi trẻ vẫn là tuổi trẻ, kiếm được chút tiền tự coi mình là giỏi. Em vay mượn thêm rồi mở 1 cửa hàng, không có nhiều tiền nên cứ dùng full marin, gối hàng, xin thuê nhà đóng tiền 3 tháng 1, nợ tiền setup cơ sở vật chất cửa hàng (Nhờ anh em họ hàng mỗi chỗ hộ 1 tí, ai làm gỗ hộ gỗ, ai làm sắt hộ sắt), không những thế mà còn cố góp vốn làm chung 1 cái văn phòng MMO với 2 bạn sinh viên, xong không làm được cũng tan, còn cãi nhau. NHưng ai biết câu chuyện của mình, họ chỉ thấy hào quang tài giỏi, cái ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè cùng chăng lứa khi đó thật sự làm cho con người ta nghiện, càng lỗ càng gồng. </p><p>  Rồi cái gì đến cũng phải đến, thành công chưa kịp đến thì covid đến trước, sau hơn 1 năm mở quán em nợ khoản nợ khổng lồ ở tuổi 20, hơn 400tr bao gồm, tiền hàng, vay lãi ngoài, bạn bè vay mượn hộ. Cái cảnh đi khất nợ từng người, bị chửi, bị dọa nó cũng bình thường, chỉ nhục thôi, nhưng vẫn có niềm tin mình làm lại được. Nhưng cái cảnh về nhà, bị người nhà so sánh &quot;con chó nó còn biết vẫy đuôi&quot; m đi làm bao năm k làm được cái gì còn nợ nần bị người ta chửi!!! Nó có thể làm người ta cả đời chẳng thể quên. Lúc đó chỉ ước, cố gắng làm trả được nợ là tốt, không còn mong kiếm nhiều tiền nữa đâu.</p><p>  Sau thời gian dịch, em xin đi làm ở 1 công ty telesale, tối về học làm MMO thanh toán hóa đơn. Nhưng ăn vào bản chất rồi, làm được 1 thời gian học lỏm được chút nghề em lại liều mạng ra ngoài mở văn phòng riêng, lại bài cũ, full margin. Ai vẫn tin tưởng thì vay nốt, lúc đó gặp 1 ông cũng mới mở vp, thuê cái văn phòng rộng nhưng chưa có nhân sự nhiều. Thấy ngon quá mời đi cafe hỏi &quot;a ngăn cho em 1 nửa cho giá thuê nó rẻ, dùng chung kế toán, vận đơn luôn, vừa hỗ trợ nhau làm cho dễ, mà bộ mặt lại đẹp, a cứ bảo em làm thuê cho anh cũng được, bao giờ ổn định thì e chuyển đi. :vvv&quot; Thế mà ông ấy cũng ok. Và lần này cuối cùng cũng tốt hơn, từ 2022 em bắt đầu kiếm được tiền, bắt đầu trả được nợ, mở thêm 1 văn phòng MMO làm về tài nguyên. Vẫn là tuổi trẻ chưa trải sự đời, 2 lĩnh vực đang tốt nhưng lại không hề tập chung phát triển, em liên tiếp lấn sân muốn thử sức cách lĩnh lực khác. Thành lập doanh nghiệp, mở thêm văn phòng đối tác Viettel, mở kdoanh quán cafe, mua xe, xây nhà. Và rất nhanh, khi dòng tiền không còn ổn định, công việc có sự xuống dốc. Từ giữa năm ngoái đến hiện tại em bắt đầu liên tục phải vay mượn bù lỗ, mặc dù đã bỏ đi những công việc không hiệu quả, nhưng tình hình vẫn chưa khả quan. Em bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ mình sẽ lại nợ, sợ thua, sợ vừa lấy lại n</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17727478-25-08-2025.mp3" length="9258565" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17727478</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>770</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-08-2025</itunes:title>
    <title>22-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Chào mọi người, mình là người gửi tâm sự số 572 ạ. Cảm ơn những lời khuyên và chia sẻ mọi người đã dành cho mình. Sau khi được anh 5 cho lời khuyên, mình cũng có tập thể dục, viết nhật kí, nhưng mình không duy trì thường xuyên . Có khi 2 tháng mình mới lại viết nhật kí.     Mình và chồng vẫn xảy ra xung đột. Mình cảm thấy anh ta không có điểm gì cho mình học hỏi. Anh ta nghiện thuốc lá nặng, chẳng mấy khi về ngoại cùng mình dù nhà mình và nhà ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1pvWnJabZV4vbQReBMfXYSvP1l56HRaOt2ia2tFanqcU/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, mình là người gửi tâm sự số 572 ạ. Cảm ơn những lời khuyên và chia sẻ mọi người đã dành cho mình. Sau khi được anh 5 cho lời khuyên, mình cũng có tập thể dục, viết nhật kí, nhưng mình không duy trì thường xuyên . Có khi 2 tháng mình mới lại viết nhật kí.</p><p><br/></p><p>  Mình và chồng vẫn xảy ra xung đột. Mình cảm thấy anh ta không có điểm gì cho mình học hỏi. Anh ta nghiện thuốc lá nặng, chẳng mấy khi về ngoại cùng mình dù nhà mình và nhà anh ta cách nhau có hơn 20km( không biết có phải vì trước khi cưới anh ta, mình bảo là không muốn ở nhà nữa hay không) , có một lần về nhà mình, anh ta có dấu hiệu như là sốc ma tuý, sau khi uống 1/3 cốc rượu to, lúc đó vào dịp tết, nên các anh họ bấm vào nhân trung cho anh ta ( hình như không có anh họ đã xâm hại mình). Sau đó, anh ta nằm nôn nửa ngày thì tỉnh. Anh ta không đi làm tự kiếm tiền lo cho bản thân mình, không làm bất kì việc nhà nào, nếu có , thỉnh thoảng anh ta sẽ phơi đồ. Nếu anh ta trông con, anh ta sẽ cho con ăn , sau đó lên phòng ngủ hoặc bấm điện thoại , để con xem ti vi một mình dưới nhà, hoặc anh ta sẽ ngủ, để con chơi điện thoại. Anh ta rất ít khi tắm rửa, rửa mặt, anh ta nói anh ta bị dị ứng xà phòng. Răng anh ta sâu đen sì phần chân răng do nghiện thuốc lá, gãy một vài cái do có lần anh ta đòi tiền e mua thuốc lá, e chạy ra ngoài la làng anh ta đánh e, sau đó mọi người giữ và đánh anh ta . </p><p>  Khi em đang bầu , anh ta đánh e và e có đánh lại, lí do là e đã tỏ thái độ, bơ anh ta vì anh ta không đi làm , còn lấy 3 chỉ vàng cưới mà không nói gì, em hỏi thì bảo là lấy trả nợ</p><p> Khi em đi sinh, tất cả mọi chi phí sinh đẻ là mẹ chồng e lo, chồng e đi chăm , e cáu gắt, đuổi anh ta trước mặt mọi người. Sau khi ra viện về nhà, e sinh mổ, e đã cáu gắt ném đồ, sau đó hắn đá e và nói :&quot; tao nhịn mày lâu lắm rồi nhé&quot; . E cũng đánh lại. Sau đó khoảng tầm 2 tháng , e và anh ta đánh nhau rất thường xuyên. Khoảng thời gian này, anh ta ngủ nhiều, ngủ từ tối cho đến 12h trưa, sau đó đi đâu đó, tối lại về. ( e và hắn đánh nhau, có khi e như đang cho bố e thấy con gái lấy chồng bị chồng đánh khổ ntn, nhưng có lúc e thấy chồng e là kẻ vũ phu, có lúc lại thấy e mới là kẻ bạo lực) . Sau đó e về ngoại, hơn 5 tháng nghỉ sinh, e lại về nhà chồng, để ông nội chăm bé, e đi làm. Tuy nhiên, sau đó , e và chồng vẫn đánh nhau thường xuyên, </p><p>  Ban đêm, anh ta ít ngủ, thường nghịch điện thoại và sờ soạng, làm phiền giấc ngủ  của e. Anh ta sẽ chửi mắng, hoặc đánh đập nếu e nói anh ta lười biếng. Nếu e chạy ra ngoài, cầm gậy hoặc gạch tự vệ, anh ta sẽ không dám lại gần nữa. Nghe e chồng nói, anh ta trước khi lấy e, chỉ nằm ở nhà xem điện thoại, sai e trai chồng đi mua thuốc lá.</p><p>  Hiện tại, con gái e gần 4 tuổi bị rối loạn phát triển ngôn ngữ, e chưa có kinh phí cho bé can thiệp ở trung tâm ngoài, học ở bệnh viện nhi không mất phí, nhưng chồng e k chịu đưa đón. Mẹ chồng nói sẽ cho chồng 100/ ngày đưa đón con đi học nói, anh ta đã đồng ý, nhưng e chưa cho cháu đi học nên không biết anh ta có đưa đón con đi học không. Mẹ chồng e nói chồng e là con trời, khi nào bà chuộc anh ta về thì anh mới làm việc tử tế, bà cũng đã tốn tầm hơn 50 triệu làm lễ cho vợ chồng e hoà hợp( mẹ kế e nói mẹ chồng kể cho bà ý biết) . </p><p>  Mẹ chồng e bán rau ở chợ đầu mối, bà đi làm từ 5h chiều tới 12h trưa hôm sau mới về, e trai chong 12h đêm cũng đi chợ phụ mẹ chồng. Bố chồng e đã mất cách đây gần 1 năm , trước đây ông chăm sóc cháu và nuôi gà lợn . Đưa đón e trai chồng đi chợ vào ban đêm và buổi trưa, nấu cơm.</p><p>  </p><p>  Về cv nhà, e trai chồng chỉ nấu cơm, nhưng không dọn dẹp đồ sau khi nấu, phơi đồ. Không biết tắm cho sạch, không biết dọn dẹp phòng, ga giường để rất bẩn nhưng k thay, đồ ăn đã hỏng cũng để ăn , nhất quyết k</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1pvWnJabZV4vbQReBMfXYSvP1l56HRaOt2ia2tFanqcU/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, mình là người gửi tâm sự số 572 ạ. Cảm ơn những lời khuyên và chia sẻ mọi người đã dành cho mình. Sau khi được anh 5 cho lời khuyên, mình cũng có tập thể dục, viết nhật kí, nhưng mình không duy trì thường xuyên . Có khi 2 tháng mình mới lại viết nhật kí.</p><p><br/></p><p>  Mình và chồng vẫn xảy ra xung đột. Mình cảm thấy anh ta không có điểm gì cho mình học hỏi. Anh ta nghiện thuốc lá nặng, chẳng mấy khi về ngoại cùng mình dù nhà mình và nhà anh ta cách nhau có hơn 20km( không biết có phải vì trước khi cưới anh ta, mình bảo là không muốn ở nhà nữa hay không) , có một lần về nhà mình, anh ta có dấu hiệu như là sốc ma tuý, sau khi uống 1/3 cốc rượu to, lúc đó vào dịp tết, nên các anh họ bấm vào nhân trung cho anh ta ( hình như không có anh họ đã xâm hại mình). Sau đó, anh ta nằm nôn nửa ngày thì tỉnh. Anh ta không đi làm tự kiếm tiền lo cho bản thân mình, không làm bất kì việc nhà nào, nếu có , thỉnh thoảng anh ta sẽ phơi đồ. Nếu anh ta trông con, anh ta sẽ cho con ăn , sau đó lên phòng ngủ hoặc bấm điện thoại , để con xem ti vi một mình dưới nhà, hoặc anh ta sẽ ngủ, để con chơi điện thoại. Anh ta rất ít khi tắm rửa, rửa mặt, anh ta nói anh ta bị dị ứng xà phòng. Răng anh ta sâu đen sì phần chân răng do nghiện thuốc lá, gãy một vài cái do có lần anh ta đòi tiền e mua thuốc lá, e chạy ra ngoài la làng anh ta đánh e, sau đó mọi người giữ và đánh anh ta . </p><p>  Khi em đang bầu , anh ta đánh e và e có đánh lại, lí do là e đã tỏ thái độ, bơ anh ta vì anh ta không đi làm , còn lấy 3 chỉ vàng cưới mà không nói gì, em hỏi thì bảo là lấy trả nợ</p><p> Khi em đi sinh, tất cả mọi chi phí sinh đẻ là mẹ chồng e lo, chồng e đi chăm , e cáu gắt, đuổi anh ta trước mặt mọi người. Sau khi ra viện về nhà, e sinh mổ, e đã cáu gắt ném đồ, sau đó hắn đá e và nói :&quot; tao nhịn mày lâu lắm rồi nhé&quot; . E cũng đánh lại. Sau đó khoảng tầm 2 tháng , e và anh ta đánh nhau rất thường xuyên. Khoảng thời gian này, anh ta ngủ nhiều, ngủ từ tối cho đến 12h trưa, sau đó đi đâu đó, tối lại về. ( e và hắn đánh nhau, có khi e như đang cho bố e thấy con gái lấy chồng bị chồng đánh khổ ntn, nhưng có lúc e thấy chồng e là kẻ vũ phu, có lúc lại thấy e mới là kẻ bạo lực) . Sau đó e về ngoại, hơn 5 tháng nghỉ sinh, e lại về nhà chồng, để ông nội chăm bé, e đi làm. Tuy nhiên, sau đó , e và chồng vẫn đánh nhau thường xuyên, </p><p>  Ban đêm, anh ta ít ngủ, thường nghịch điện thoại và sờ soạng, làm phiền giấc ngủ  của e. Anh ta sẽ chửi mắng, hoặc đánh đập nếu e nói anh ta lười biếng. Nếu e chạy ra ngoài, cầm gậy hoặc gạch tự vệ, anh ta sẽ không dám lại gần nữa. Nghe e chồng nói, anh ta trước khi lấy e, chỉ nằm ở nhà xem điện thoại, sai e trai chồng đi mua thuốc lá.</p><p>  Hiện tại, con gái e gần 4 tuổi bị rối loạn phát triển ngôn ngữ, e chưa có kinh phí cho bé can thiệp ở trung tâm ngoài, học ở bệnh viện nhi không mất phí, nhưng chồng e k chịu đưa đón. Mẹ chồng nói sẽ cho chồng 100/ ngày đưa đón con đi học nói, anh ta đã đồng ý, nhưng e chưa cho cháu đi học nên không biết anh ta có đưa đón con đi học không. Mẹ chồng e nói chồng e là con trời, khi nào bà chuộc anh ta về thì anh mới làm việc tử tế, bà cũng đã tốn tầm hơn 50 triệu làm lễ cho vợ chồng e hoà hợp( mẹ kế e nói mẹ chồng kể cho bà ý biết) . </p><p>  Mẹ chồng e bán rau ở chợ đầu mối, bà đi làm từ 5h chiều tới 12h trưa hôm sau mới về, e trai chong 12h đêm cũng đi chợ phụ mẹ chồng. Bố chồng e đã mất cách đây gần 1 năm , trước đây ông chăm sóc cháu và nuôi gà lợn . Đưa đón e trai chồng đi chợ vào ban đêm và buổi trưa, nấu cơm.</p><p>  </p><p>  Về cv nhà, e trai chồng chỉ nấu cơm, nhưng không dọn dẹp đồ sau khi nấu, phơi đồ. Không biết tắm cho sạch, không biết dọn dẹp phòng, ga giường để rất bẩn nhưng k thay, đồ ăn đã hỏng cũng để ăn , nhất quyết k</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17715363-22-08-2025.mp3" length="5924191" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17715363</guid>
    <pubDate>Fri, 22 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>492</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-08-2025</itunes:title>
    <title>21-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Khải    Chào mọi người và thầy năm ạ. Thường thường em hay nghe tsbv vào buổi tối, có chăng mn cũng hay nghe vào buổi tối sao. Vậy nên chúc mn và thầy một buổi tối an nhiên.    Em xin phép nói sơ qua về hoàn cảnh của em trước khi đi vào vấn đề. Em là con trai, nói như mọi người ở quê là cháu đích tôn (ngoài bắc, chỗ em ở là vậy. Không biết là chỗ mn gọi như thế nào, nhưng mà nói chung là thằng cu đầu lòng của ông bà nội). Vấn đề của em là mọi vấn đề giỗ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Khải</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào mọi người và thầy năm ạ. Thường thường em hay nghe tsbv vào buổi tối, có chăng mn cũng hay nghe vào buổi tối sao. Vậy nên chúc mn và thầy một buổi tối an nhiên. </p><p><br/></p><p>Em xin phép nói sơ qua về hoàn cảnh của em trước khi đi vào vấn đề. Em là con trai, nói như mọi người ở quê là cháu đích tôn (ngoài bắc, chỗ em ở là vậy. Không biết là chỗ mn gọi như thế nào, nhưng mà nói chung là thằng cu đầu lòng của ông bà nội). Vấn đề của em là mọi vấn đề giỗ to nhỏ trong nhà em đều phải mang một trách nhiệm lớn (không may là ba em mất sớm nên, trách nhiệm của em lại càng lớn hơn). Em thì cũng 23 tuổi rồi, một độ tuổi không còn nhỏ nữa, mà cũng không phải quá lớn. </p><p><br/></p><p>Vấn đề một là đầu tiên là uống rượu, rót trà tiếp khách. Nhà em thì trong năm có nhiều lần giỗ ông bà. Thì mỗi lần đó em phải tiếp khách: rót trà và uống rượu mời mọi người. Mọi người có nói e là chủ nhà, phải mời rượu rót trà cho các chú các bác. Những người lớn tuổi hơn e khá nhiều. (việc này mang lại cho e cảm giác khó chịu, khi bản thân e không thích rượu bia và cũng k có cùng chủ để chung để nói chuyện với các chú các bác). Và những lần đó e cũng k uống rượu gì cả, chỉ làm tốt nhất gì mà mình có thể trong trách nhiệm của mình. Mặc cho nhiều người mỉa mai về việc không biết uống rượu bia (còn có người nói là, con trai đàn ông. Phải biết uống rượu bia, rồi sau này ra xã hội làm ăn, đối tác thì sao?)</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ hai là mọi xung quanh quá khác so với bản thân e (hiện tại thì em đang ở quê với gia đình). Cụ thể là thấy em hay đọc sách và dành nhiều thời gian một mình (e cảm giác mình là một người có tỷ lệ hướng nội nhiều hơn hướng ngoại). Thời gian một mình thường là học tập, phát triển bản thân,…Đó là những việc mà mọi người xung quanh trả một ai làm cả. Xong rồi, đôi lúc mọi người nghĩ e bị đơ đơ. Suốt ngày, không đi đâu chơi. Như nói e cũng đã 23 tuổi rồi. Chưa yêu ai cả, mọi người nghĩ thằng này bị làm sao rồi (yêu chính thức công khai cơ, chứ mập mờ, yêu thầm, thích thầm là có…nói để cho mọi người biết em còn cảm xúc, haha). Mặc dù chưa có ny là do em chủ động lựa chọn vậy. Bị mn nói vậy e cũng chỉ cười và im lặng, e chỉ tự nhủ trong lòng. Kết quả là câu trả lời tốt nhất. </p><p><br/></p><p>Hai vấn đề này, theo e nghĩ đều là sự khác biệt giữa e và mọi người thôi. Mọi người đọc xong cho e xin vài lời khuyên với ạ. Tiếp tục “bị mọi người nói” hay là có cách nào đó thay đổi không ạ? </p><p><br/></p><p>Cảm ơn mn và thầy đã lắng nghe đôi dòng tâm sự của em. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Khải</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào mọi người và thầy năm ạ. Thường thường em hay nghe tsbv vào buổi tối, có chăng mn cũng hay nghe vào buổi tối sao. Vậy nên chúc mn và thầy một buổi tối an nhiên. </p><p><br/></p><p>Em xin phép nói sơ qua về hoàn cảnh của em trước khi đi vào vấn đề. Em là con trai, nói như mọi người ở quê là cháu đích tôn (ngoài bắc, chỗ em ở là vậy. Không biết là chỗ mn gọi như thế nào, nhưng mà nói chung là thằng cu đầu lòng của ông bà nội). Vấn đề của em là mọi vấn đề giỗ to nhỏ trong nhà em đều phải mang một trách nhiệm lớn (không may là ba em mất sớm nên, trách nhiệm của em lại càng lớn hơn). Em thì cũng 23 tuổi rồi, một độ tuổi không còn nhỏ nữa, mà cũng không phải quá lớn. </p><p><br/></p><p>Vấn đề một là đầu tiên là uống rượu, rót trà tiếp khách. Nhà em thì trong năm có nhiều lần giỗ ông bà. Thì mỗi lần đó em phải tiếp khách: rót trà và uống rượu mời mọi người. Mọi người có nói e là chủ nhà, phải mời rượu rót trà cho các chú các bác. Những người lớn tuổi hơn e khá nhiều. (việc này mang lại cho e cảm giác khó chịu, khi bản thân e không thích rượu bia và cũng k có cùng chủ để chung để nói chuyện với các chú các bác). Và những lần đó e cũng k uống rượu gì cả, chỉ làm tốt nhất gì mà mình có thể trong trách nhiệm của mình. Mặc cho nhiều người mỉa mai về việc không biết uống rượu bia (còn có người nói là, con trai đàn ông. Phải biết uống rượu bia, rồi sau này ra xã hội làm ăn, đối tác thì sao?)</p><p><br/></p><p>Vấn đề thứ hai là mọi xung quanh quá khác so với bản thân e (hiện tại thì em đang ở quê với gia đình). Cụ thể là thấy em hay đọc sách và dành nhiều thời gian một mình (e cảm giác mình là một người có tỷ lệ hướng nội nhiều hơn hướng ngoại). Thời gian một mình thường là học tập, phát triển bản thân,…Đó là những việc mà mọi người xung quanh trả một ai làm cả. Xong rồi, đôi lúc mọi người nghĩ e bị đơ đơ. Suốt ngày, không đi đâu chơi. Như nói e cũng đã 23 tuổi rồi. Chưa yêu ai cả, mọi người nghĩ thằng này bị làm sao rồi (yêu chính thức công khai cơ, chứ mập mờ, yêu thầm, thích thầm là có…nói để cho mọi người biết em còn cảm xúc, haha). Mặc dù chưa có ny là do em chủ động lựa chọn vậy. Bị mn nói vậy e cũng chỉ cười và im lặng, e chỉ tự nhủ trong lòng. Kết quả là câu trả lời tốt nhất. </p><p><br/></p><p>Hai vấn đề này, theo e nghĩ đều là sự khác biệt giữa e và mọi người thôi. Mọi người đọc xong cho e xin vài lời khuyên với ạ. Tiếp tục “bị mọi người nói” hay là có cách nào đó thay đổi không ạ? </p><p><br/></p><p>Cảm ơn mn và thầy đã lắng nghe đôi dòng tâm sự của em. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17708677-21-08-2025.mp3" length="11292982" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17708677</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>939</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-08-2025</itunes:title>
    <title>20-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Chicken pha kè   Em xin chào thầy và mọi người, em xin tự giới thiệu bản thân em là sinh viên năm 3 ngành marketing, hiện đang là intern SEO cho doanh nghiệp về cơ điện lạnh. Nên phần tâm sự này em xin tâm sự về mẹ là chủ yếu ạ.   Kể qua 1 chút về mẹ, mẹ em là một người thương con cái, muốn con cái học hành đến nơi đến trốn, nên người vì đời mẹ đã phải nghỉ học từ lớp 2, không phải khổ như mẹ, mẹ là người không hạnh phúc trong gia đình. Từ thời 4 tuổi mẹ đã b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Chicken pha kè</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người, em xin tự giới thiệu bản thân em là sinh viên năm 3 ngành marketing, hiện đang là intern SEO cho doanh nghiệp về cơ điện lạnh. Nên phần tâm sự này em xin tâm sự về mẹ là chủ yếu ạ.</p><p><br/></p><p>Kể qua 1 chút về mẹ, mẹ em là một người thương con cái, muốn con cái học hành đến nơi đến trốn, nên người vì đời mẹ đã phải nghỉ học từ lớp 2, không phải khổ như mẹ, mẹ là người không hạnh phúc trong gia đình. Từ thời 4 tuổi mẹ đã bị nhốt trong nhà theo đúng nghĩa đen để không đi tụ tập bạn bè, năm 5 tuổi thì phải đi chăn trâu thuê cho hợp tác xã. Lớn lên với sự nghiêm khắc của bà, mẹ em không có bạn bè, không có bố vì bố đi lính hy sinh trên biển từ lúc bà đang mang bầu mẹ. Bà nghiêm khắc đến nỗi đứa con nuôi của bà cũng phải bỏ nhà ra đi từ còn nhỏ (rất nhỏ mà em không nhớ chính xác tuổi). Dần dần đến lúc mẹ lớn, bà cũng áp lực lấy chồng, tư tưởng mẹ đặt đâu con phải ngồi đấy.</p><p>Khi mẹ lấy chồng ra ở riêng, bà cũng không giúp đỡ gì cả dù mẹ có cả em và cả anh trai cách 2 tuổi. Không giúp không phải vì gia cảnh bà không thể, mà em cũng không hiểu tại sao lại có thể nhẫn tâm như vậy. Cuộc sống mẹ em gần như là địa ngục, năm em 3 tuổi (năm 2007) thì bố em bỏ ra đi để lại mẹ em một mình nuôi 2 đứa con khôn lớn. Gần như bố không bao giờ về thăm gia đình, con cái ngoại trừ về một thời gian ngắn lúc em khoảng 10 tuổi, tuy nhiên lần đó bố về ở một thời gian và đốt nhà gỗ gia đình đang ở vì rượu chè, ghen tuông (Mặc dù chính bố em mới là người đi ngoại tình). Một mình mẹ em căm chịu nuôi 2 anh em khôn lớn trong cảnh bà ngoại, cậu mợ áp lực, hàng xóm thì cơ hội, lợi dụng, có khi còn có thanh niên, đàn ông trêu chọc mẹ vào buổi đêm vì chỗ em ở là núi cao ở Tây Bắc nên mật độ dân cư xung quanh khá là vắng vẻ.</p><p>Anh trai em thì học hết cấp 3 đi làm phụ xe, lương thì cũng tầm 10tr. Tuy nhiên thời điểm hiện tại em biết là em chưa là ai nên cũng không thể thuyết phục anh trai học đi, chăm chỉ lên được vì cuộc đời nói chuyện bằng kết quả ạ hihi. Có lẽ anh trai thì sau này em chỉ có thể làm gương, để anh em có thể cùng tiến lên thui.</p><p>Giờ em cũng lớn rồi, em cũng có ý định ra trường sẽ về quê ở với mẹ để phần nào mẹ yên tâm về nơi ở hiện tại, vun vén gia đình tốt hơn mà không phải là nô lệ, vướng mắc của công việc gì. Tuy nhiên thì vết thương của mẹ từ tuổi thơ đến giờ là quá đỗi quá sức với em vì mỗi lần mẹ me mé  kể với em về tuổi thơ của mẹ thì cảm xúc tuôn trào, không kìm được nước mắt, bao lần như 1 mà em chưa biết xử lý như thế nào. Nên em muốn hỏi thầy hướng đi về tham vấn tâm lý cho mẹ, nhưng em cũng chưa biết cách như thế nào để khơi gợi và dẫn dắt dần mẹ đi đến gặp bắc sĩ tâm lý để có sự tham vấn, giải tỏa cảm xúc, chữa lành này ạ?</p><p>Em cảm thầy và mọi người đã lắng nghe!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Chicken pha kè</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người, em xin tự giới thiệu bản thân em là sinh viên năm 3 ngành marketing, hiện đang là intern SEO cho doanh nghiệp về cơ điện lạnh. Nên phần tâm sự này em xin tâm sự về mẹ là chủ yếu ạ.</p><p><br/></p><p>Kể qua 1 chút về mẹ, mẹ em là một người thương con cái, muốn con cái học hành đến nơi đến trốn, nên người vì đời mẹ đã phải nghỉ học từ lớp 2, không phải khổ như mẹ, mẹ là người không hạnh phúc trong gia đình. Từ thời 4 tuổi mẹ đã bị nhốt trong nhà theo đúng nghĩa đen để không đi tụ tập bạn bè, năm 5 tuổi thì phải đi chăn trâu thuê cho hợp tác xã. Lớn lên với sự nghiêm khắc của bà, mẹ em không có bạn bè, không có bố vì bố đi lính hy sinh trên biển từ lúc bà đang mang bầu mẹ. Bà nghiêm khắc đến nỗi đứa con nuôi của bà cũng phải bỏ nhà ra đi từ còn nhỏ (rất nhỏ mà em không nhớ chính xác tuổi). Dần dần đến lúc mẹ lớn, bà cũng áp lực lấy chồng, tư tưởng mẹ đặt đâu con phải ngồi đấy.</p><p>Khi mẹ lấy chồng ra ở riêng, bà cũng không giúp đỡ gì cả dù mẹ có cả em và cả anh trai cách 2 tuổi. Không giúp không phải vì gia cảnh bà không thể, mà em cũng không hiểu tại sao lại có thể nhẫn tâm như vậy. Cuộc sống mẹ em gần như là địa ngục, năm em 3 tuổi (năm 2007) thì bố em bỏ ra đi để lại mẹ em một mình nuôi 2 đứa con khôn lớn. Gần như bố không bao giờ về thăm gia đình, con cái ngoại trừ về một thời gian ngắn lúc em khoảng 10 tuổi, tuy nhiên lần đó bố về ở một thời gian và đốt nhà gỗ gia đình đang ở vì rượu chè, ghen tuông (Mặc dù chính bố em mới là người đi ngoại tình). Một mình mẹ em căm chịu nuôi 2 anh em khôn lớn trong cảnh bà ngoại, cậu mợ áp lực, hàng xóm thì cơ hội, lợi dụng, có khi còn có thanh niên, đàn ông trêu chọc mẹ vào buổi đêm vì chỗ em ở là núi cao ở Tây Bắc nên mật độ dân cư xung quanh khá là vắng vẻ.</p><p>Anh trai em thì học hết cấp 3 đi làm phụ xe, lương thì cũng tầm 10tr. Tuy nhiên thời điểm hiện tại em biết là em chưa là ai nên cũng không thể thuyết phục anh trai học đi, chăm chỉ lên được vì cuộc đời nói chuyện bằng kết quả ạ hihi. Có lẽ anh trai thì sau này em chỉ có thể làm gương, để anh em có thể cùng tiến lên thui.</p><p>Giờ em cũng lớn rồi, em cũng có ý định ra trường sẽ về quê ở với mẹ để phần nào mẹ yên tâm về nơi ở hiện tại, vun vén gia đình tốt hơn mà không phải là nô lệ, vướng mắc của công việc gì. Tuy nhiên thì vết thương của mẹ từ tuổi thơ đến giờ là quá đỗi quá sức với em vì mỗi lần mẹ me mé  kể với em về tuổi thơ của mẹ thì cảm xúc tuôn trào, không kìm được nước mắt, bao lần như 1 mà em chưa biết xử lý như thế nào. Nên em muốn hỏi thầy hướng đi về tham vấn tâm lý cho mẹ, nhưng em cũng chưa biết cách như thế nào để khơi gợi và dẫn dắt dần mẹ đi đến gặp bắc sĩ tâm lý để có sự tham vấn, giải tỏa cảm xúc, chữa lành này ạ?</p><p>Em cảm thầy và mọi người đã lắng nghe!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17703127-20-08-2025.mp3" length="10387995" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17703127</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>864</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-08-2025</itunes:title>
    <title>19-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Con chim   Em chào thầy và tất cả mọi người ạ. Tại sao mình phải tự ti về những điều bản thân không thể lựa chọn. Em là đứa con gái duy nhất trong gia đình. Bố em bị bệnh từ nhỏ, kể từ khi sinh ra e chưa bao giờ nhận được tình thương từ bố. Sau này khi tình trạng bố nặng lên, gia đình e mới cho bố đi khám và được chẩn đoán bệnh tâm thần. Em đã từng oán giận bố rất nhiều vì tuổi thơ em lớn lên với những trận cãi vã, đánh lộn của bố mẹ. Câu nói của mẹ đến giờ v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Con chim</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người ạ.</p><p>Tại sao mình phải tự ti về những điều bản thân không thể lựa chọn. Em là đứa con gái duy nhất trong gia đình. Bố em bị bệnh từ nhỏ, kể từ khi sinh ra e chưa bao giờ nhận được tình thương từ bố. Sau này khi tình trạng bố nặng lên, gia đình e mới cho bố đi khám và được chẩn đoán bệnh tâm thần. Em đã từng oán giận bố rất nhiều vì tuổi thơ em lớn lên với những trận cãi vã, đánh lộn của bố mẹ. Câu nói của mẹ đến giờ vẫn ám ảnh em “vì mày mà mẹ mới cố gắng sống tiếp”. Nhưng giờ e thấy thương bố, thương mẹ nhiều thấy bố mẹ vất vả. Từ sau khi rời khỏi gia đình đi học đại học e mới bắt đầu hành trình của bản thân, học hỏi và tự chữa lành. E bắt đầu trở nên tự tin hơn. </p><p>Thế nhưng tuổi thơ vẫn là một vết thương sâu thẳm trong em. Đỉnh điểm là khi e báo với mẹ em có người yêu(nhà anh chỉ cách 5km). Phản ứng của mẹ làm e bất ngờ quá. Mẹ gay gắt nói e đừng có trèo cao, mẹ nói bố e như thế ai ngta yêu. Mẹ nói e nên lấy chồng ở gần (cụ thể ở trong làng) vì ngta sẽ biết hoàn cảnh gia đình em rồi và cũng tiện sau chăm sóc bố mẹ sau này. Mn nói e đi lấy chồng nơi khác là trốn tránh trách nhiệm. Mẹ gay gắt quá, mẹ bảo e mà yêu nữa thì ko mẹ con gì cả, mẹ đòi sống chết nữa. Thật sự là em cũng chưa có ý định lấy chồng ở tuổi này, e cũng muốn đi làm có kinh tế một chút lo cho ba cho mẹ. </p><p>E thấy sai quá khi nói với mẹ chuyện có niu vì e cũng không muốn giấu mẹ chuyện gì. Nhưng những lời mẹ nói làm e thấy tổn thương quá, bao nhiêu sự tự tin mà bấy lâu nay e phỉ cố gắng rất nhiều mới có được thì giờ mất hết rồi. Nghe mẹ nói giờ e thấy tự ti với người yêu vô cùng. E cứ nghĩ bản thân xứng đáng nhận được những thứ đẹp đẽ nhất của cuộc đời này ấy. Từ cuộc hôn nhân của bố mẹ e luôn mong rằng nếu may mắn gặp được người bạn đồng hành tốt thì em sẽ tiến đến hôn nhân. Nhất định phải gả cho tình yêu, chứ không phải lấy chồng chỉ vì phải lấy. Em thấy tủi thân quá, cứ về nhà là em khóc, khóc mãi. Giờ sự tự tin của em cũng bay mất rùi.</p><p>Mn có thể cho e lời động viên để em tiếp tục cố gắng được không ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Con chim</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người ạ.</p><p>Tại sao mình phải tự ti về những điều bản thân không thể lựa chọn. Em là đứa con gái duy nhất trong gia đình. Bố em bị bệnh từ nhỏ, kể từ khi sinh ra e chưa bao giờ nhận được tình thương từ bố. Sau này khi tình trạng bố nặng lên, gia đình e mới cho bố đi khám và được chẩn đoán bệnh tâm thần. Em đã từng oán giận bố rất nhiều vì tuổi thơ em lớn lên với những trận cãi vã, đánh lộn của bố mẹ. Câu nói của mẹ đến giờ vẫn ám ảnh em “vì mày mà mẹ mới cố gắng sống tiếp”. Nhưng giờ e thấy thương bố, thương mẹ nhiều thấy bố mẹ vất vả. Từ sau khi rời khỏi gia đình đi học đại học e mới bắt đầu hành trình của bản thân, học hỏi và tự chữa lành. E bắt đầu trở nên tự tin hơn. </p><p>Thế nhưng tuổi thơ vẫn là một vết thương sâu thẳm trong em. Đỉnh điểm là khi e báo với mẹ em có người yêu(nhà anh chỉ cách 5km). Phản ứng của mẹ làm e bất ngờ quá. Mẹ gay gắt nói e đừng có trèo cao, mẹ nói bố e như thế ai ngta yêu. Mẹ nói e nên lấy chồng ở gần (cụ thể ở trong làng) vì ngta sẽ biết hoàn cảnh gia đình em rồi và cũng tiện sau chăm sóc bố mẹ sau này. Mn nói e đi lấy chồng nơi khác là trốn tránh trách nhiệm. Mẹ gay gắt quá, mẹ bảo e mà yêu nữa thì ko mẹ con gì cả, mẹ đòi sống chết nữa. Thật sự là em cũng chưa có ý định lấy chồng ở tuổi này, e cũng muốn đi làm có kinh tế một chút lo cho ba cho mẹ. </p><p>E thấy sai quá khi nói với mẹ chuyện có niu vì e cũng không muốn giấu mẹ chuyện gì. Nhưng những lời mẹ nói làm e thấy tổn thương quá, bao nhiêu sự tự tin mà bấy lâu nay e phỉ cố gắng rất nhiều mới có được thì giờ mất hết rồi. Nghe mẹ nói giờ e thấy tự ti với người yêu vô cùng. E cứ nghĩ bản thân xứng đáng nhận được những thứ đẹp đẽ nhất của cuộc đời này ấy. Từ cuộc hôn nhân của bố mẹ e luôn mong rằng nếu may mắn gặp được người bạn đồng hành tốt thì em sẽ tiến đến hôn nhân. Nhất định phải gả cho tình yêu, chứ không phải lấy chồng chỉ vì phải lấy. Em thấy tủi thân quá, cứ về nhà là em khóc, khóc mãi. Giờ sự tự tin của em cũng bay mất rùi.</p><p>Mn có thể cho e lời động viên để em tiếp tục cố gắng được không ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17695994-19-08-2025.mp3" length="15385011" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17695994</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1280</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-08-2025</itunes:title>
    <title>18-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Em tên C   Xin chào anh chủ kênh web5ngay và tất cả mọi người trong gia đình ạ Nghe nhiều câu chuyện khó khăn của mọi người em cũng muốn kể mọi người nghe câu chuyện của em - 1 con người luôn có vấn đề với nội tâm.  Em năm nay 24 tuổi, là con gái út sau bao ngày cha mẹ cầu con gái, nhưng cũng là 1 người khá nhạy cảm về cảm xúc của người khác. Từ rất nhỏ khi cảm nhận được khó khăn của gia đình thì em không bao giờ dám đòi hỏi, ít khi cãi lời cha mẹ trừ v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1akvvvID-NYC2m1Ui9Mm2VSN6WQmlQHJAA9oVBT2F5W0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Em tên C</a></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chủ kênh web5ngay và tất cả mọi người trong gia đình ạ</p><p>Nghe nhiều câu chuyện khó khăn của mọi người em cũng muốn kể mọi người nghe câu chuyện của em - 1 con người luôn có vấn đề với nội tâm. </p><p>Em năm nay 24 tuổi, là con gái út sau bao ngày cha mẹ cầu con gái, nhưng cũng là 1 người khá nhạy cảm về cảm xúc của người khác. Từ rất nhỏ khi cảm nhận được khó khăn của gia đình thì em không bao giờ dám đòi hỏi, ít khi cãi lời cha mẹ trừ việc chọn học đại học ở SG.  </p><p>Từ nhỏ cha mẹ đã rỉ tai em rằng lớn lên phải học cho giỏi (ước mơ của cha là được đi học đại học), phải có công việc ổn định, làm văn phòng (ước mơ của mẹ). Và em lớn lên luôn cố gắng thực hiện ước mơ của cha mẹ và thoát cái thiếu thốn mà từ nhỏ mình đã trải qua.</p><p>Khi học đại học thì nhà em tương đối khá hơn, nhưng nuôi em đi học đại học (cả ăn và học phí thì tầm 150tr) thì cũng không mấy dễ dàng. Vì vậy từ đầu năm 2 em vừa cố gắng học tốt bài trên trường, vừa học như điên tiếng anh vì em không thích ngành Marketing của mình, để ít nhất không thất nghiệp và không làm cha mẹ thất vọng với xóm làng vì em cũng là đứa con đầu trong dòng họ đi học đại học. (cả nội và ngoại)</p><p>Thời điểm đó là lúc dịch, em ở quê gần cha gần mẹ mà em cũng không có thời gian nhiều nói chuyện bởi vì vùi đầu vào sách vở, bạn bè cũng dần mất kết nối nhiều. Nhưng đổi lại từ kỳ 2 năm 3 là em đã làm trợ giảng Toeic, bắt đầu xây dựng kênh Tiktok và kỳ cuối năm 4 là em đã làm giáo viên Toeic mức lương cả dạy thêm từ kênh tiktok dao động 16 - 20 triệu và tốt nghiệp loại giỏi.</p><p>Cuộc sống của em từ nằm 3 đã bao quanh 3 thứ chính: Làm, học tăng cường thêm, tập thể dục (em tập thể dục trước khi học tiếng anh). Lúc đỉnh cao nhất thì đó cũng là lúc em trải qua nhiều cơn burn-out, và mất động lực. Sau bao năm kỷ luật em đã không thể dừng lại, em quá khó khăn với bản thân mình để rồi em trở thành người em không muốn trở thành: thiếu sức sống thể hiện lên cả khuôn mặt, không còn đầy nhiệt huyết, và vì thiếu máu nên em cũng dần yếu hơn. </p><p><br/></p><p>Rồi 1 ngày trong đầu em nảy ra ý nghĩ NGHỈ VIỆC. Thế là em nghỉ liền. Có vẻ bồng bột nhưng em là người tin vào trực giác nhiều hơn, và khi nhắn boss em xong là em nhẹ nhõm cả người. Em không khuyên mn làm như em đâu vì thời điểm đó em có kênh tiktok để tự mình tìm được học viên cho mình, thời điểm đó em cũng có khoản tiết kiệm tầm 100tr. </p><p>Em về quê với công việc dạy online đến nay đã 9 tháng rồi (hôm nay là ngày 18/05) và đây có lẽ là giai đoạn chữa lành những đoạn quá khứ buồn mà em đã vùi lấp, hóa giải cuồng quay mà em đã tạo ra, gần hơn với gia đình em hơn bao giờ hết và kết nối với thiên nhiên, điều mà em ít khi có tg để làm. Chia sẻ thêm với mn là em đã tập thiền và viết nhật ký đến nay cũng được 3 năm rồi nhưng giai đoạn này là em dành nhiều tg cho chúng nhiều hơn bao giờ hết. </p><p><br/></p><p>Và nay là cảm giác thôi thúc mà em không lý giải được, không biết nó là gì, nhưng nó &quot;hành hạ&quot; em bằng cảm giác mất định hướng. Những điều em biết chắc về mình đó là: </p><p>- Em không nghĩ mình sẽ làm 1 công việc cả đời mặc dù em vẫn còn thích tiếng anh, thích hướng dẫn. Em cũng đang học thêm tiếng Trung.</p><p>- Em cần 1 cộng đồng mình thuộc về. Các giai đoạn em trải qua đều rất ít bạn bè từ khi còn ở TP, đến về quê. Em có nội tâm phức tạp nên rất ít khi em tâm sự được với bạn bè em đã từng biết. Riết mà em quen với việc đi nhiều nơi 1 mình mà không quá ngại.</p><p>- Em không đặt công việc là ưu tiên cho cuộc sống mà ưu tiên tiên quyết là sống trọn vẹn.</p><p>Thỉnh thoảng em nghĩ mình đã có mọi thứ mà nhiều người muốn có nhưng mà sao trong lòng mình cứ xáo động, tại sao nó không biết ơn thứ nó có. Hay đây là thời điểm đủ thích hợp để mình bước ra thế giới để tìm thứ m</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1akvvvID-NYC2m1Ui9Mm2VSN6WQmlQHJAA9oVBT2F5W0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Em tên C</a></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chủ kênh web5ngay và tất cả mọi người trong gia đình ạ</p><p>Nghe nhiều câu chuyện khó khăn của mọi người em cũng muốn kể mọi người nghe câu chuyện của em - 1 con người luôn có vấn đề với nội tâm. </p><p>Em năm nay 24 tuổi, là con gái út sau bao ngày cha mẹ cầu con gái, nhưng cũng là 1 người khá nhạy cảm về cảm xúc của người khác. Từ rất nhỏ khi cảm nhận được khó khăn của gia đình thì em không bao giờ dám đòi hỏi, ít khi cãi lời cha mẹ trừ việc chọn học đại học ở SG.  </p><p>Từ nhỏ cha mẹ đã rỉ tai em rằng lớn lên phải học cho giỏi (ước mơ của cha là được đi học đại học), phải có công việc ổn định, làm văn phòng (ước mơ của mẹ). Và em lớn lên luôn cố gắng thực hiện ước mơ của cha mẹ và thoát cái thiếu thốn mà từ nhỏ mình đã trải qua.</p><p>Khi học đại học thì nhà em tương đối khá hơn, nhưng nuôi em đi học đại học (cả ăn và học phí thì tầm 150tr) thì cũng không mấy dễ dàng. Vì vậy từ đầu năm 2 em vừa cố gắng học tốt bài trên trường, vừa học như điên tiếng anh vì em không thích ngành Marketing của mình, để ít nhất không thất nghiệp và không làm cha mẹ thất vọng với xóm làng vì em cũng là đứa con đầu trong dòng họ đi học đại học. (cả nội và ngoại)</p><p>Thời điểm đó là lúc dịch, em ở quê gần cha gần mẹ mà em cũng không có thời gian nhiều nói chuyện bởi vì vùi đầu vào sách vở, bạn bè cũng dần mất kết nối nhiều. Nhưng đổi lại từ kỳ 2 năm 3 là em đã làm trợ giảng Toeic, bắt đầu xây dựng kênh Tiktok và kỳ cuối năm 4 là em đã làm giáo viên Toeic mức lương cả dạy thêm từ kênh tiktok dao động 16 - 20 triệu và tốt nghiệp loại giỏi.</p><p>Cuộc sống của em từ nằm 3 đã bao quanh 3 thứ chính: Làm, học tăng cường thêm, tập thể dục (em tập thể dục trước khi học tiếng anh). Lúc đỉnh cao nhất thì đó cũng là lúc em trải qua nhiều cơn burn-out, và mất động lực. Sau bao năm kỷ luật em đã không thể dừng lại, em quá khó khăn với bản thân mình để rồi em trở thành người em không muốn trở thành: thiếu sức sống thể hiện lên cả khuôn mặt, không còn đầy nhiệt huyết, và vì thiếu máu nên em cũng dần yếu hơn. </p><p><br/></p><p>Rồi 1 ngày trong đầu em nảy ra ý nghĩ NGHỈ VIỆC. Thế là em nghỉ liền. Có vẻ bồng bột nhưng em là người tin vào trực giác nhiều hơn, và khi nhắn boss em xong là em nhẹ nhõm cả người. Em không khuyên mn làm như em đâu vì thời điểm đó em có kênh tiktok để tự mình tìm được học viên cho mình, thời điểm đó em cũng có khoản tiết kiệm tầm 100tr. </p><p>Em về quê với công việc dạy online đến nay đã 9 tháng rồi (hôm nay là ngày 18/05) và đây có lẽ là giai đoạn chữa lành những đoạn quá khứ buồn mà em đã vùi lấp, hóa giải cuồng quay mà em đã tạo ra, gần hơn với gia đình em hơn bao giờ hết và kết nối với thiên nhiên, điều mà em ít khi có tg để làm. Chia sẻ thêm với mn là em đã tập thiền và viết nhật ký đến nay cũng được 3 năm rồi nhưng giai đoạn này là em dành nhiều tg cho chúng nhiều hơn bao giờ hết. </p><p><br/></p><p>Và nay là cảm giác thôi thúc mà em không lý giải được, không biết nó là gì, nhưng nó &quot;hành hạ&quot; em bằng cảm giác mất định hướng. Những điều em biết chắc về mình đó là: </p><p>- Em không nghĩ mình sẽ làm 1 công việc cả đời mặc dù em vẫn còn thích tiếng anh, thích hướng dẫn. Em cũng đang học thêm tiếng Trung.</p><p>- Em cần 1 cộng đồng mình thuộc về. Các giai đoạn em trải qua đều rất ít bạn bè từ khi còn ở TP, đến về quê. Em có nội tâm phức tạp nên rất ít khi em tâm sự được với bạn bè em đã từng biết. Riết mà em quen với việc đi nhiều nơi 1 mình mà không quá ngại.</p><p>- Em không đặt công việc là ưu tiên cho cuộc sống mà ưu tiên tiên quyết là sống trọn vẹn.</p><p>Thỉnh thoảng em nghĩ mình đã có mọi thứ mà nhiều người muốn có nhưng mà sao trong lòng mình cứ xáo động, tại sao nó không biết ơn thứ nó có. Hay đây là thời điểm đủ thích hợp để mình bước ra thế giới để tìm thứ m</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17686822-18-08-2025.mp3" length="8359535" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17686822</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>695</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-08-2025</itunes:title>
    <title>15-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mi   Em xin chào thầy,   Em kết hôn hơn 3 năm, đã có 1 em bé. Em luôn bị mâu thuẫn giữa việc: duy trì hay từ bỏ công việc ( dường như trở thành thói quen) để gia đình em được sống gần nhau do vợ chồng em làm việc ở xa nhau và khác lĩnh vực. Em bé đã ở với ông bà gần 2 năm, em đi làm cách nhà gần 80km và về nhà mỗi ngày, chồng em làm việc cách nhà 200km nên vài tuần sẽ về thăm gia đình 1-2 ngày (tụi em hiện sống cùng ông bà) Em làm trình dược và môi trường côn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Mi</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy,</p><p><br/></p><p>Em kết hôn hơn 3 năm, đã có 1 em bé. Em luôn bị mâu thuẫn giữa việc: duy trì hay từ bỏ công việc ( dường như trở thành thói quen) để gia đình em được sống gần nhau do vợ chồng em làm việc ở xa nhau và khác lĩnh vực. Em bé đã ở với ông bà gần 2 năm, em đi làm cách nhà gần 80km và về nhà mỗi ngày, chồng em làm việc cách nhà 200km nên vài tuần sẽ về thăm gia đình 1-2 ngày (tụi em hiện sống cùng ông bà)</p><p>Em làm trình dược và môi trường công sở của em rất nhiều tiêu cực chủ yếu đến từ Sếp, công việc em không thăng tiến trong hơn 8 năm dù em đã cải thiện bằng cấp từ trung cấp dược lên cử nhân quản trị kinh doanh và hiện tại em đang học năm cuối của đại học dược. Em đã chọn nghỉ việc ở tuổi 32 do áp lực từ nhiều phía: quản lí chèn ép và chi phí em đi chuyển liên tục mỗi ngày khiến cuối tháng lương em không còn bao nhiêu.</p><p>Hiện tại em và con đã chuyển về sống cùng với chồng em nhưng là một người sale đã đi làm hơn 8 năm, em thấy bản thân mình đang mâu thuẫn: em chọn lui về ở nhà chăm con, thực hiện thiên chức của một người mẹ nhưng em vẫn muốn xây dựng sự nghiệp riêng cho mình để mình có kinh tế độc lập. Ông bà thì muốn em tập trung cho con thêm 1 năm vì tuổi thơ con trẻ chỉ có 1 lần. Đợi con 3 tuổi, đi học mẫu giáo rồi em hãy bắt đầu công việc mới</p><p>Với em thì mỗi năm qua đi, cơ hội công việc của em lại hẹp hơn nên em rất phân vân. </p><p>Kinh tế gia đình 1 mình chồng em lo cũng tạm ổn, đủ chi tiêu căn bản và có thể không có khoản tiết kiệm được như trước đây. </p><p>Em cảm thấy mỗi ngày trôi qua em không còn thời gian cho mình, mọi việc xoay quanh chăm con và việc nhà khiến em thấy mình như tụt lại. Con em từ khi ở gần ba mẹ lại quấn mẹ nhiều và rất hay khóc lóc ăn vạ. Mọi việc kéo dài hơn 1 tháng và em gần như kiệt sức, em phải làm sao để cân bằng cảm xúc và giải quyết mâu thuẫn nội tâm này đây thầy?</p><p>Em rất mong nhận được sự giúp đỡ của thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Mi</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy,</p><p><br/></p><p>Em kết hôn hơn 3 năm, đã có 1 em bé. Em luôn bị mâu thuẫn giữa việc: duy trì hay từ bỏ công việc ( dường như trở thành thói quen) để gia đình em được sống gần nhau do vợ chồng em làm việc ở xa nhau và khác lĩnh vực. Em bé đã ở với ông bà gần 2 năm, em đi làm cách nhà gần 80km và về nhà mỗi ngày, chồng em làm việc cách nhà 200km nên vài tuần sẽ về thăm gia đình 1-2 ngày (tụi em hiện sống cùng ông bà)</p><p>Em làm trình dược và môi trường công sở của em rất nhiều tiêu cực chủ yếu đến từ Sếp, công việc em không thăng tiến trong hơn 8 năm dù em đã cải thiện bằng cấp từ trung cấp dược lên cử nhân quản trị kinh doanh và hiện tại em đang học năm cuối của đại học dược. Em đã chọn nghỉ việc ở tuổi 32 do áp lực từ nhiều phía: quản lí chèn ép và chi phí em đi chuyển liên tục mỗi ngày khiến cuối tháng lương em không còn bao nhiêu.</p><p>Hiện tại em và con đã chuyển về sống cùng với chồng em nhưng là một người sale đã đi làm hơn 8 năm, em thấy bản thân mình đang mâu thuẫn: em chọn lui về ở nhà chăm con, thực hiện thiên chức của một người mẹ nhưng em vẫn muốn xây dựng sự nghiệp riêng cho mình để mình có kinh tế độc lập. Ông bà thì muốn em tập trung cho con thêm 1 năm vì tuổi thơ con trẻ chỉ có 1 lần. Đợi con 3 tuổi, đi học mẫu giáo rồi em hãy bắt đầu công việc mới</p><p>Với em thì mỗi năm qua đi, cơ hội công việc của em lại hẹp hơn nên em rất phân vân. </p><p>Kinh tế gia đình 1 mình chồng em lo cũng tạm ổn, đủ chi tiêu căn bản và có thể không có khoản tiết kiệm được như trước đây. </p><p>Em cảm thấy mỗi ngày trôi qua em không còn thời gian cho mình, mọi việc xoay quanh chăm con và việc nhà khiến em thấy mình như tụt lại. Con em từ khi ở gần ba mẹ lại quấn mẹ nhiều và rất hay khóc lóc ăn vạ. Mọi việc kéo dài hơn 1 tháng và em gần như kiệt sức, em phải làm sao để cân bằng cảm xúc và giải quyết mâu thuẫn nội tâm này đây thầy?</p><p>Em rất mong nhận được sự giúp đỡ của thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17675000-15-08-2025.mp3" length="5870902" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17675000</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>488</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-08-2025</itunes:title>
    <title>14-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  duonghhoangnam    Dạ em xin chào Ekip của Web5Ngay cùng khán thính giả   Em là một sinh viên năm 2 ngành Khoa học máy tính của một trường ở Đà Nẵng và chuẩn bị kết thúc năm 2. Qua 2 năm em học thì em thấy bản thân em học những môn năm 1 (nhất là môn đại cương) học rất nhanh và tiếp thu nhanh, nhưng đến những môn về Đại cương ngành thì kết quả kém dần, thậm chí những môn có liên quan về Code thì không thể học nổi, nhiều thầy (không phải cố) dạy những môn trườn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1AwuYXyCv_2s9whs0aBE6VNdLQO_WTYLOvxBactXJ_to/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  duonghhoangnam</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em xin chào Ekip của Web5Ngay cùng khán thính giả</p><p><br/></p><p>Em là một sinh viên năm 2 ngành Khoa học máy tính của một trường ở Đà Nẵng và chuẩn bị kết thúc năm 2. Qua 2 năm em học thì em thấy bản thân em học những môn năm 1 (nhất là môn đại cương) học rất nhanh và tiếp thu nhanh, nhưng đến những môn về Đại cương ngành thì kết quả kém dần, thậm chí những môn có liên quan về Code thì không thể học nổi, nhiều thầy (không phải cố) dạy những môn trường em cảm giác dạy gần như qua loa, thậm chí không có tâm lẫn đức. Dẫn đến là em bắt đầu cảm thấy ngày một chán nản và muốn chuyển sang ngành xã hội như Truyền thông đa phương tiện.</p><p><br/></p><p>Bản thân em khi học lớp 12 thì em học Toán Lý Hoá (A00) để vào môn Truyền thông đa phương tiện, vì là bản thân em thường xuyên xem về Truyền hình và có kết bạn những anh chị làm báo chí trên Facebook, nhưng mà tâm sự với anh chị đó thì ít. Với lại là bản thân em nhận thấy em không có thích về Code (lập trình), nói đơn giản là em không có tìm hiểu và định hướng ngành CNTT, vì bố mẹ em định hướng cho em theo đó, và học để đỡ phụ lòng bố mẹ và người thân em (bởi vì là thời nhỏ bố mẹ em thấy em hay xem Video clip về Review điện thoại và nắm bắt thông tin về điện thoại nhiều).</p><p><br/></p><p>Điểm yếu lớn nhất của em là hay lười khi ở nhà học, đó là cái mà em mãi vẫn không thể thoát ra, đồng thời là kỹ năng viết văn của em không được tốt lắm. Nhưng được cái là những thông tin về thời sự, những thứ xung quanh thì nắm bắt lại nhanh (em không dám thừa nhận là người thông minh lắm).</p><p><br/></p><p>Em vẫn còn ám ảnh và bị gần như là “sang chấn tâm lý” về việc nói với bố mẹ là em định vào ngành đó vào 2 năm trước và em bị bố mẹ chửi rửa em rất nặng nề. Và đến bây giờ em vẫn còn không dám nói về việc đó, dù rằng em cũng chuẩn bị hết năm 2 rồi, chuyển ngành thì không còn cơ hội nếu vào năm 3.</p><p><br/></p><p>Vậy nên em viết tâm sự này để mong muốn được Ekip Web5Ngay có thể đưa ra cho em những lời khuyên cho em được không ạ. Dù là bản thân em chấp nhận rằng mình có thể không được lòng mọi người, cũng như là cha mẹ và người thân, hoặc thậm chí là bị chỉ trích ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn Ekip và khán thính giả nhiều ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1AwuYXyCv_2s9whs0aBE6VNdLQO_WTYLOvxBactXJ_to/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  duonghhoangnam</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em xin chào Ekip của Web5Ngay cùng khán thính giả</p><p><br/></p><p>Em là một sinh viên năm 2 ngành Khoa học máy tính của một trường ở Đà Nẵng và chuẩn bị kết thúc năm 2. Qua 2 năm em học thì em thấy bản thân em học những môn năm 1 (nhất là môn đại cương) học rất nhanh và tiếp thu nhanh, nhưng đến những môn về Đại cương ngành thì kết quả kém dần, thậm chí những môn có liên quan về Code thì không thể học nổi, nhiều thầy (không phải cố) dạy những môn trường em cảm giác dạy gần như qua loa, thậm chí không có tâm lẫn đức. Dẫn đến là em bắt đầu cảm thấy ngày một chán nản và muốn chuyển sang ngành xã hội như Truyền thông đa phương tiện.</p><p><br/></p><p>Bản thân em khi học lớp 12 thì em học Toán Lý Hoá (A00) để vào môn Truyền thông đa phương tiện, vì là bản thân em thường xuyên xem về Truyền hình và có kết bạn những anh chị làm báo chí trên Facebook, nhưng mà tâm sự với anh chị đó thì ít. Với lại là bản thân em nhận thấy em không có thích về Code (lập trình), nói đơn giản là em không có tìm hiểu và định hướng ngành CNTT, vì bố mẹ em định hướng cho em theo đó, và học để đỡ phụ lòng bố mẹ và người thân em (bởi vì là thời nhỏ bố mẹ em thấy em hay xem Video clip về Review điện thoại và nắm bắt thông tin về điện thoại nhiều).</p><p><br/></p><p>Điểm yếu lớn nhất của em là hay lười khi ở nhà học, đó là cái mà em mãi vẫn không thể thoát ra, đồng thời là kỹ năng viết văn của em không được tốt lắm. Nhưng được cái là những thông tin về thời sự, những thứ xung quanh thì nắm bắt lại nhanh (em không dám thừa nhận là người thông minh lắm).</p><p><br/></p><p>Em vẫn còn ám ảnh và bị gần như là “sang chấn tâm lý” về việc nói với bố mẹ là em định vào ngành đó vào 2 năm trước và em bị bố mẹ chửi rửa em rất nặng nề. Và đến bây giờ em vẫn còn không dám nói về việc đó, dù rằng em cũng chuẩn bị hết năm 2 rồi, chuyển ngành thì không còn cơ hội nếu vào năm 3.</p><p><br/></p><p>Vậy nên em viết tâm sự này để mong muốn được Ekip Web5Ngay có thể đưa ra cho em những lời khuyên cho em được không ạ. Dù là bản thân em chấp nhận rằng mình có thể không được lòng mọi người, cũng như là cha mẹ và người thân, hoặc thậm chí là bị chỉ trích ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn Ekip và khán thính giả nhiều ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17669902-14-08-2025.mp3" length="9356368" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17669902</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>778</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-08-2025</itunes:title>
    <title>13-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Minh Châu   Cháu chào chú 5 và mọi người ạ,   Cháu là fan cứng của chú, đã nghe hết các tập podcast, và từng rất ấn tượng với một tập chú nói về tình yêu, trong đó chú có nhắc đến khái niệm “tình đòi” – tức là một mối quan hệ mà một bên luôn đòi hỏi người kia phải yêu, phải quan tâm, phải đáp ứng đủ thứ. Lúc đó cháu chỉ nghĩ nghe hay thôi, nhưng bây giờ cháu mới nhận ra có thể chính cháu đang rơi vào trạng thái như vậy. Hiện tại cháu đang có người yêu, cả hai đều ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1rpKs6r9l3uk39_siDbpje6FaFaiRhphoDl55h5SWM1k/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:Minh Châu</a></p><p><br/></p><p>Cháu chào chú 5 và mọi người ạ,</p><p><br/></p><p>Cháu là fan cứng của chú, đã nghe hết các tập podcast, và từng rất ấn tượng với một tập chú nói về tình yêu, trong đó chú có nhắc đến khái niệm “tình đòi” – tức là một mối quan hệ mà một bên luôn đòi hỏi người kia phải yêu, phải quan tâm, phải đáp ứng đủ thứ. Lúc đó cháu chỉ nghĩ nghe hay thôi, nhưng bây giờ cháu mới nhận ra có thể chính cháu đang rơi vào trạng thái như vậy.</p><p>Hiện tại cháu đang có người yêu, cả hai đều nghiêm túc, đã ra mắt bố mẹ hai bên và đều muốn lâu dài. Anh ấy là người rất quan tâm, yêu thương và chiều chuộng cháu. Nhưng cháu lại đang gặp vấn đề là luôn muốn kiểm soát và đòi hỏi sự hiện diện của anh ấy. Ví dụ như khi anh ấy cầm điện thoại lướt mạng một mình, cháu cảm thấy không vui, còn nếu anh ấy xem cùng cháu thì cháu lại thấy rất vui. Bất cứ khi nào anh ấy làm điều gì đó một mình mà không có cháu, cháu đều thấy hụt hẫng. Cháu hay đòi hỏi sự quan tâm ở mọi mặt, muốn hai đứa làm gì cũng phải cùng nhau – dù biết như thế là không hợp lý. Cháu có hỏi anh ấy rằng có thấy bị kiểm soát không thì anh bảo không, nếu thấy thì sẽ nói ngay, nhưng cháu vẫn biết vấn đề nằm ở chính mình.</p><p>Cháu không hề thể hiện sự khó chịu ra ngoài, cũng không bắt ép anh ấy làm theo ý mình, chỉ giữ trong lòng và cố gắng kiểm điểm bản thân. Cháu cũng đã đọc sách, nghe podcast, hiểu rằng không nên để cảm xúc phụ thuộc vào người khác – nhưng chính bản thân cháu lại đang mắc kẹt trong điều đó. Các mối tình trước của cháu cũng gặp tình trạng tương tự, nên cháu nghĩ 100% vấn đề là từ cháu chứ không phải do đối phương.</p><p>Cháu còn muốn kiểm soát tới cả những nội dung anh ấy xem, cháu muốn anh ấy nghe podcast của web5ngay, Hieu tv,.. nhưng thứ phát triển bản thân, nhưng đa phần lúc rảnh ảnh sẽ nghe giải trí, tin tức,.. </p><p>Ngoài ra, cháu còn hay rơi vào cảm giác đánh giá anh ấy trong đầu mỗi khi hai đứa có bất đồng quan điểm. Quan điểm của cháu phần lớn được hình thành từ những gì học được qua sách vở, podcast, trong khi anh ấy thì chưa tiếp xúc nhiều với mấy thứ đó vì anh bận làm việc. Có những lúc anh ấy nói điều gì đó giống suy nghĩ cũ của cháu trước kia, và cháu lại cảm thấy như mình hiểu biết hơn – điều này khiến cháu hoang mang không biết mình yêu anh ấy thật lòng, hay chỉ yêu anh ấy khi anh ấy hoàn hảo, khi anh ấy dành thời gian và quan tâm cháu đúng cách.</p><p>Cháu từng nghĩ đến việc tạm dừng một thời gian để tìm lại hạnh phúc tự thân, học cách yêu bản thân trước khi yêu người khác. Thực tế cháu đã thử đề nghị nghỉ tạm hai tuần, nhưng lại nhớ anh ấy rất nhiều, và cảm thấy có khi nên cố gắng thay đổi bản thân ngay trong lúc vẫn yêu nhau – vì nếu dừng lại, cháu sợ sẽ mất anh. Bình thường, khi hai đứa làm mọi thứ cùng nhau thì cháu cảm thấy hạnh phúc, không có gì vướng bận. Nhưng chỉ cần một hành động nhỏ như anh ấy cầm điện thoại xem mạng xã hội, hoặc đi chơi với bạn bè mà không rủ cháu, là cháu lại thấy chạnh lòng (dù chưa bao giờ nói ra vì ngại, sợ bị đánh giá là kiểm soát).</p><p>Cháu cũng hiểu rằng tâm lý mình không ổn định, dễ vui dễ buồn, hay để ý tiểu tiết. Tuổi thơ của cháu có nhiều kiểm soát, áp đặt từ gia đình, nhiều chuyện khiến cháu bị ám ảnh đến bây giờ. Điều đó cũng góp phần khiến cháu luôn muốn kiểm soát mọi thứ để cảm thấy an toàn.</p><p>Cháu viết cũng đã dài hơn so với quy định, nên cháu tóm tắt lại nhưng băn khoăn của mình, mong được chú Năm và mọi người cho lời khuyên: </p><p>- Liệu đây có phải là tình yêu thật sự không, hay chỉ là sự đòi hỏi và phụ thuộc cảm xúc? </p><p>- Làm thế nào để cháu học cách bớt kiểm soát, tự tin và vững vàng hơn từ bên trong, không phụ thuộc quá nhiều vào người yêu? </p><p>- Và cháu nên tiếp tục cố gắng thay đổi trong lúc vẫn yêu, hay nên dừng lại một thời gian để chữa lành tr</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1rpKs6r9l3uk39_siDbpje6FaFaiRhphoDl55h5SWM1k/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:Minh Châu</a></p><p><br/></p><p>Cháu chào chú 5 và mọi người ạ,</p><p><br/></p><p>Cháu là fan cứng của chú, đã nghe hết các tập podcast, và từng rất ấn tượng với một tập chú nói về tình yêu, trong đó chú có nhắc đến khái niệm “tình đòi” – tức là một mối quan hệ mà một bên luôn đòi hỏi người kia phải yêu, phải quan tâm, phải đáp ứng đủ thứ. Lúc đó cháu chỉ nghĩ nghe hay thôi, nhưng bây giờ cháu mới nhận ra có thể chính cháu đang rơi vào trạng thái như vậy.</p><p>Hiện tại cháu đang có người yêu, cả hai đều nghiêm túc, đã ra mắt bố mẹ hai bên và đều muốn lâu dài. Anh ấy là người rất quan tâm, yêu thương và chiều chuộng cháu. Nhưng cháu lại đang gặp vấn đề là luôn muốn kiểm soát và đòi hỏi sự hiện diện của anh ấy. Ví dụ như khi anh ấy cầm điện thoại lướt mạng một mình, cháu cảm thấy không vui, còn nếu anh ấy xem cùng cháu thì cháu lại thấy rất vui. Bất cứ khi nào anh ấy làm điều gì đó một mình mà không có cháu, cháu đều thấy hụt hẫng. Cháu hay đòi hỏi sự quan tâm ở mọi mặt, muốn hai đứa làm gì cũng phải cùng nhau – dù biết như thế là không hợp lý. Cháu có hỏi anh ấy rằng có thấy bị kiểm soát không thì anh bảo không, nếu thấy thì sẽ nói ngay, nhưng cháu vẫn biết vấn đề nằm ở chính mình.</p><p>Cháu không hề thể hiện sự khó chịu ra ngoài, cũng không bắt ép anh ấy làm theo ý mình, chỉ giữ trong lòng và cố gắng kiểm điểm bản thân. Cháu cũng đã đọc sách, nghe podcast, hiểu rằng không nên để cảm xúc phụ thuộc vào người khác – nhưng chính bản thân cháu lại đang mắc kẹt trong điều đó. Các mối tình trước của cháu cũng gặp tình trạng tương tự, nên cháu nghĩ 100% vấn đề là từ cháu chứ không phải do đối phương.</p><p>Cháu còn muốn kiểm soát tới cả những nội dung anh ấy xem, cháu muốn anh ấy nghe podcast của web5ngay, Hieu tv,.. nhưng thứ phát triển bản thân, nhưng đa phần lúc rảnh ảnh sẽ nghe giải trí, tin tức,.. </p><p>Ngoài ra, cháu còn hay rơi vào cảm giác đánh giá anh ấy trong đầu mỗi khi hai đứa có bất đồng quan điểm. Quan điểm của cháu phần lớn được hình thành từ những gì học được qua sách vở, podcast, trong khi anh ấy thì chưa tiếp xúc nhiều với mấy thứ đó vì anh bận làm việc. Có những lúc anh ấy nói điều gì đó giống suy nghĩ cũ của cháu trước kia, và cháu lại cảm thấy như mình hiểu biết hơn – điều này khiến cháu hoang mang không biết mình yêu anh ấy thật lòng, hay chỉ yêu anh ấy khi anh ấy hoàn hảo, khi anh ấy dành thời gian và quan tâm cháu đúng cách.</p><p>Cháu từng nghĩ đến việc tạm dừng một thời gian để tìm lại hạnh phúc tự thân, học cách yêu bản thân trước khi yêu người khác. Thực tế cháu đã thử đề nghị nghỉ tạm hai tuần, nhưng lại nhớ anh ấy rất nhiều, và cảm thấy có khi nên cố gắng thay đổi bản thân ngay trong lúc vẫn yêu nhau – vì nếu dừng lại, cháu sợ sẽ mất anh. Bình thường, khi hai đứa làm mọi thứ cùng nhau thì cháu cảm thấy hạnh phúc, không có gì vướng bận. Nhưng chỉ cần một hành động nhỏ như anh ấy cầm điện thoại xem mạng xã hội, hoặc đi chơi với bạn bè mà không rủ cháu, là cháu lại thấy chạnh lòng (dù chưa bao giờ nói ra vì ngại, sợ bị đánh giá là kiểm soát).</p><p>Cháu cũng hiểu rằng tâm lý mình không ổn định, dễ vui dễ buồn, hay để ý tiểu tiết. Tuổi thơ của cháu có nhiều kiểm soát, áp đặt từ gia đình, nhiều chuyện khiến cháu bị ám ảnh đến bây giờ. Điều đó cũng góp phần khiến cháu luôn muốn kiểm soát mọi thứ để cảm thấy an toàn.</p><p>Cháu viết cũng đã dài hơn so với quy định, nên cháu tóm tắt lại nhưng băn khoăn của mình, mong được chú Năm và mọi người cho lời khuyên: </p><p>- Liệu đây có phải là tình yêu thật sự không, hay chỉ là sự đòi hỏi và phụ thuộc cảm xúc? </p><p>- Làm thế nào để cháu học cách bớt kiểm soát, tự tin và vững vàng hơn từ bên trong, không phụ thuộc quá nhiều vào người yêu? </p><p>- Và cháu nên tiếp tục cố gắng thay đổi trong lúc vẫn yêu, hay nên dừng lại một thời gian để chữa lành tr</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17663926-13-08-2025.mp3" length="11139068" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17663926</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>927</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-08-2025</itunes:title>
    <title>12-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Toxic N    Em là nam, năm nay 35 tuổi. Em không biết phải bắt đầu từ đâu, hay phải "hack game" cuộc đời này thế nào nữa. Bởi dường như, mình đã thua ngay từ khi mới bắt đầu.   Từ năm 6 tuổi, em đã mắc hội chứng thận hư vô căn. Thời thơ ấu của em là những chuỗi ngày xoay quanh việc đi học, rồi nghỉ vì tái khám, rồi lại đi học, rồi lại nằm viện. Bệnh này mãn tính, cứ đợt này qua đợt khác.   Lúc nhỏ, em sống với ông bà ngoại. Dù vất vả nhưng đó là quãng thời gia...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Bo5L5_LpUYbTlp2k5UqMY8cLZ5vkOvU4xQipXWFydzs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Toxic N</a></p><p><br/><br/></p><p>Em là nam, năm nay 35 tuổi. Em không biết phải bắt đầu từ đâu, hay phải &quot;hack game&quot; cuộc đời này thế nào nữa. Bởi dường như, mình đã thua ngay từ khi mới bắt đầu.</p><p><br/></p><p>Từ năm 6 tuổi, em đã mắc hội chứng thận hư vô căn. Thời thơ ấu của em là những chuỗi ngày xoay quanh việc đi học, rồi nghỉ vì tái khám, rồi lại đi học, rồi lại nằm viện. Bệnh này mãn tính, cứ đợt này qua đợt khác.</p><p><br/></p><p>Lúc nhỏ, em sống với ông bà ngoại. Dù vất vả nhưng đó là quãng thời gian đẹp nhất của em. Đến năm lớp 3, em về Lâm Đồng sống với bố mẹ. Và từ đó, mọi thứ thay đổi.</p><p><br/></p><p>Bố em luôn coi em là một đứa trẻ hư hỏng – nói dối, tham ăn, lười biếng, thái độ &quot;không thể chịu nổi&quot;. Ông bảo: &quot;Mày may có tao chứ không ra đường thì chết đầu nước!&quot;. Và roi vọt trở thành thứ em giúp nhớ đời.</p><p><br/></p><p>Em từng bị đánh bằng vợt muỗi giữa mặt, lưới vợt bung ra đâm vào da thịt, rồi ông còn bật điện giật lên chỉ vì không đồng quan điểm với một câu nói đùa của ông. Thế mà Em vẫn cố gắng học hết cấp 3.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em vào Sài Gòn học đại học bằng tiền vay ngân hàng chính sách. 1,5 triệu/tháng ở quận 10 thời đó chỉ đủ sống qua ngày. Em xin đi làm thêm, nhưng bố không cho. Mỗi hè, em tranh thủ làm thêm ở nhà hàng gần nhà để kiếm những đồng bạc nhỏ nhoi.</p><p><br/></p><p>Ở nhà, bố mẹ em cũng không hạnh phúc. Bạo lực gia đình xảy ra như cơm bữa – có những trận đánh lớn ai cũng biết, còn những trận nhỏ thì không đếm xuể.</p><p><br/></p><p>Năm cuối đại học, em có cơ hội sang Nhật một thời gian ngắn. Nhưng khi về, em bị sốc nhiệt, bệnh thận tái phát. Mẹ em phải vào Sài Gòn chăm em rồi ở lại làm bất động sản. Lúc này, dù mắt sưng vù, em vẫn cố học làm web, làm blog theo khóa học ở đĩa Web5ngay. Nhưng có lẽ em &quot;dốt&quot; thật, nên không tận dụng được cơ hội hỏi thầy Năm. Bệnh tật hành hạ, em phải bỏ dở.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em và mẹ làm đủ nghề ở Sài Gòn: thư ký khoa, đăng tin bất động sản, marketing cho startup… Nhưng toàn làm cho công ty không lương cứng, nên chẳng đâu vào đâu. Trước dịch, hai mẹ con về quê, bắt đầu trồng lại vườn sầu riêng sau khi bố em bỏ bê.</p><p><br/></p><p>7 năm trôi qua, vườn cũng như em – sống nhọc nhằn, thiếu ăn. Em luôn trong trạng thái mệt mỏi, đầu óc lơ mơ. Nhưng bố em vẫn đòi hỏi em phải vững vàng, chu toàn. Ông không hiểu rằng, muốn một người đứng vững, họ cần có môi trường để thở.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em làm online, thu nhập bấp bênh. Em không dám ăn, không dám tiêu. Bố em thì ngày nào cũng chửi rủa, mạt sát, thậm chí cầm dao dọa chém. Trong mắt ông, ông là nạn nhân của cả xã hội – từ gia đình, họ hàng, đến vợ con. Ông cấm em không được nhờ ai giúp đỡ nên em cũng rất ít khi nhờ hay hỏi xin sự giúp đỡ từ ai. </p><p><br/></p><p>Đỉnh điểm, khi em bị suy thận cấp, ông không thèm hỏi thăm một lời. Ông chỉ hỏi: &quot;Mày có tài khoản bí mật gì không? Ghi ra sổ đi, không là không kịp đâu!&quot;.</p><p><br/></p><p>Và câu cửa miệng của ông lúc nào cũng là: Nhà này không thừa tiền cho mày chữa bệnh đâu.</p><p>Giờ em hoang mang, không biết mình đang sống hay chỉ tồn tại nữa.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Bo5L5_LpUYbTlp2k5UqMY8cLZ5vkOvU4xQipXWFydzs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Toxic N</a></p><p><br/><br/></p><p>Em là nam, năm nay 35 tuổi. Em không biết phải bắt đầu từ đâu, hay phải &quot;hack game&quot; cuộc đời này thế nào nữa. Bởi dường như, mình đã thua ngay từ khi mới bắt đầu.</p><p><br/></p><p>Từ năm 6 tuổi, em đã mắc hội chứng thận hư vô căn. Thời thơ ấu của em là những chuỗi ngày xoay quanh việc đi học, rồi nghỉ vì tái khám, rồi lại đi học, rồi lại nằm viện. Bệnh này mãn tính, cứ đợt này qua đợt khác.</p><p><br/></p><p>Lúc nhỏ, em sống với ông bà ngoại. Dù vất vả nhưng đó là quãng thời gian đẹp nhất của em. Đến năm lớp 3, em về Lâm Đồng sống với bố mẹ. Và từ đó, mọi thứ thay đổi.</p><p><br/></p><p>Bố em luôn coi em là một đứa trẻ hư hỏng – nói dối, tham ăn, lười biếng, thái độ &quot;không thể chịu nổi&quot;. Ông bảo: &quot;Mày may có tao chứ không ra đường thì chết đầu nước!&quot;. Và roi vọt trở thành thứ em giúp nhớ đời.</p><p><br/></p><p>Em từng bị đánh bằng vợt muỗi giữa mặt, lưới vợt bung ra đâm vào da thịt, rồi ông còn bật điện giật lên chỉ vì không đồng quan điểm với một câu nói đùa của ông. Thế mà Em vẫn cố gắng học hết cấp 3.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em vào Sài Gòn học đại học bằng tiền vay ngân hàng chính sách. 1,5 triệu/tháng ở quận 10 thời đó chỉ đủ sống qua ngày. Em xin đi làm thêm, nhưng bố không cho. Mỗi hè, em tranh thủ làm thêm ở nhà hàng gần nhà để kiếm những đồng bạc nhỏ nhoi.</p><p><br/></p><p>Ở nhà, bố mẹ em cũng không hạnh phúc. Bạo lực gia đình xảy ra như cơm bữa – có những trận đánh lớn ai cũng biết, còn những trận nhỏ thì không đếm xuể.</p><p><br/></p><p>Năm cuối đại học, em có cơ hội sang Nhật một thời gian ngắn. Nhưng khi về, em bị sốc nhiệt, bệnh thận tái phát. Mẹ em phải vào Sài Gòn chăm em rồi ở lại làm bất động sản. Lúc này, dù mắt sưng vù, em vẫn cố học làm web, làm blog theo khóa học ở đĩa Web5ngay. Nhưng có lẽ em &quot;dốt&quot; thật, nên không tận dụng được cơ hội hỏi thầy Năm. Bệnh tật hành hạ, em phải bỏ dở.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em và mẹ làm đủ nghề ở Sài Gòn: thư ký khoa, đăng tin bất động sản, marketing cho startup… Nhưng toàn làm cho công ty không lương cứng, nên chẳng đâu vào đâu. Trước dịch, hai mẹ con về quê, bắt đầu trồng lại vườn sầu riêng sau khi bố em bỏ bê.</p><p><br/></p><p>7 năm trôi qua, vườn cũng như em – sống nhọc nhằn, thiếu ăn. Em luôn trong trạng thái mệt mỏi, đầu óc lơ mơ. Nhưng bố em vẫn đòi hỏi em phải vững vàng, chu toàn. Ông không hiểu rằng, muốn một người đứng vững, họ cần có môi trường để thở.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em làm online, thu nhập bấp bênh. Em không dám ăn, không dám tiêu. Bố em thì ngày nào cũng chửi rủa, mạt sát, thậm chí cầm dao dọa chém. Trong mắt ông, ông là nạn nhân của cả xã hội – từ gia đình, họ hàng, đến vợ con. Ông cấm em không được nhờ ai giúp đỡ nên em cũng rất ít khi nhờ hay hỏi xin sự giúp đỡ từ ai. </p><p><br/></p><p>Đỉnh điểm, khi em bị suy thận cấp, ông không thèm hỏi thăm một lời. Ông chỉ hỏi: &quot;Mày có tài khoản bí mật gì không? Ghi ra sổ đi, không là không kịp đâu!&quot;.</p><p><br/></p><p>Và câu cửa miệng của ông lúc nào cũng là: Nhà này không thừa tiền cho mày chữa bệnh đâu.</p><p>Giờ em hoang mang, không biết mình đang sống hay chỉ tồn tại nữa.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17657651-12-08-2025.mp3" length="12209879" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17657651</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1016</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-08-2025</itunes:title>
    <title>11-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  HuHa    Em chào thầy Cũng gần 4 năm được biết đến tkcs, là nơi em dựa dẫm rất nhiều về tinh thần, nơi để em học được rất nhiều điều hay để nâng cấp cuộc sống của bản thân và cho gia đình nhỏ của mình.  Có lẽ là do sự bế tắc của bản thân, nên hôm nay em muốn lên đây gửi chút tâm sự với hy vọng rằng mình có thể tìm chút anh sáng để tiếp tục bước đi.   Em hiện nay 31 tuổi là người đã tự ra đời từ năm lớp 11, sau khi biết rằng mình không thể nào hoà hợp với ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  HuHa</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy</p><p>Cũng gần 4 năm được biết đến tkcs, là nơi em dựa dẫm rất nhiều về tinh thần, nơi để em học được rất nhiều điều hay để nâng cấp cuộc sống của bản thân và cho gia đình nhỏ của mình. </p><p>Có lẽ là do sự bế tắc của bản thân, nên hôm nay em muốn lên đây gửi chút tâm sự với hy vọng rằng mình có thể tìm chút anh sáng để tiếp tục bước đi.</p><p><br/></p><p>Em hiện nay 31 tuổi là người đã tự ra đời từ năm lớp 11, sau khi biết rằng mình không thể nào hoà hợp với lối sống của cha mẹ, gia đình em là một gia đình rất nghèo, thức dậy chỉ với những tiếng chửi nhau, la ó, bạo lực lẫn nhau, ba mẹ e là người ít học cả cuộc đời họ chỉ sống trong sự cố chấp, bảo thủ và loay hoay vs việc thiếu tài chính trầm trọng cũng là lý do khiên em ra đường và bươn chải từ sớm. Ngoài gia đình từ nhỏ em cũng được chứng kiến cảnh dòng họ hai bên nội ngoại chém giết, lừa gạt, bài trừ lẫn nhau. Gia đình êm ấm là một ngôn từ vốn rất xa xỉ đối với em ngay từ lúc nhỏ. Dù vẫn còn giữ liên lạc nhưng em tin mình đã ngắt kết nối với gia đình hơn 10 năm nay.</p><p><br/></p><p>Từ khi đi làm, cho đến khi lập gia đình và hiện đã có con gần 2 tuổi em vẫn luôn chắt chiu từng đồng tiền gửi về cho cha mẹ để thực hiện nghĩa cử của một người con út. Tuy nhiên ba em, một người em rất hận với lối sống vô trách nhiệm, luôn cố chấp ko nghe lời con cái, vay lãi đen, có bệnh thì không khám và kiêng cử theo chỉ định của bác sĩ, để rồi dau vài năm sống vô trách nhiệm bây giờ tiền nợ thif chưa trả được và bệnh của ông tái phát đến mức gần chết và mất khả năng lao động, hiện tại số tiền nuôi bệnh ông tăng dần sau từng ngày, em có một người chị cũng sống vô trách nhiệm và đùn đẩy hết mọi thứ cho em với lý do chị lấy chồng chị theo chồng rồi em lo ba mẹ đi, em vừa xây dựng được một quán cafe để nuôi gia đình nhỏ của mình thì sắp tới cũng có khả năng phải bán hết để nuôi những căn bệnh vốn không thể chữa đc của ông, những căn bệnh ko chết ngay nhưng phải dùng tiền đễ chữa trị suốt đời, cả vợ và con em đều sắp rơi vào cảnh túng quẫn bần cùng như cha mẹ em hồi trước, vợ chồng phải  bỏ hết công ăn việc làm khách hàng để tục trực vệ sinh cá nhân của ông 24/7 tại bệnh viện</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ sừ uất hận và trách móc của em dành cho cha mẹ càng ngày càng cao như đỉnh everest, sao họ sanh em ra lại ko có trách nhiệm với em, sao họ em lại phải gánh vác cuộc đời sống không có trách nhiệm của họ, đến bây giờ em vẫn luôn có suy nghĩ &quot;ước gì mình mồ côi thì tốt biết mấy&quot;, &quot;sao ba ko mất luôn đi đừng dày vò con và cháu nữa&quot;.</p><p><br/></p><p>Em mong thầy hãy cho em biết liệu những suy nghĩ của em như trên có bất hiếu không, em phải gắng gượng lo cho ông bà đến chừng nào, em muốn đem vợ con mình đi trốn thật xa để ko phải sống cuộc đời như em từng sống. Em thấy mình như bị tâm ma bám lấy khi ngồi thiền vì liên tục nghĩ đến việc muốn ba mình mất đi thật nhanh để gia đình được giải thoát? Em thấy cuộc sống thật tăm tối khi ở trên là nghĩa cử phải gắn với gia đình và bên dưới là vợ nhỏ con thơ. Em thật sự rất thương vợ và con vì họ là động lực sống của em, và họ đang chết dần chết mòn vì gánh nặng gia đình cùng em</p><p>Em không mong có được câu trả lời rõ ràng, em chỉ mong mình tìm được chút ánh sáng và lối đi. </p><p>Em cảm ơn thầy Năm vì đã đọc tâm sự dào ngoằn ngoẵn này của em.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  HuHa</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy</p><p>Cũng gần 4 năm được biết đến tkcs, là nơi em dựa dẫm rất nhiều về tinh thần, nơi để em học được rất nhiều điều hay để nâng cấp cuộc sống của bản thân và cho gia đình nhỏ của mình. </p><p>Có lẽ là do sự bế tắc của bản thân, nên hôm nay em muốn lên đây gửi chút tâm sự với hy vọng rằng mình có thể tìm chút anh sáng để tiếp tục bước đi.</p><p><br/></p><p>Em hiện nay 31 tuổi là người đã tự ra đời từ năm lớp 11, sau khi biết rằng mình không thể nào hoà hợp với lối sống của cha mẹ, gia đình em là một gia đình rất nghèo, thức dậy chỉ với những tiếng chửi nhau, la ó, bạo lực lẫn nhau, ba mẹ e là người ít học cả cuộc đời họ chỉ sống trong sự cố chấp, bảo thủ và loay hoay vs việc thiếu tài chính trầm trọng cũng là lý do khiên em ra đường và bươn chải từ sớm. Ngoài gia đình từ nhỏ em cũng được chứng kiến cảnh dòng họ hai bên nội ngoại chém giết, lừa gạt, bài trừ lẫn nhau. Gia đình êm ấm là một ngôn từ vốn rất xa xỉ đối với em ngay từ lúc nhỏ. Dù vẫn còn giữ liên lạc nhưng em tin mình đã ngắt kết nối với gia đình hơn 10 năm nay.</p><p><br/></p><p>Từ khi đi làm, cho đến khi lập gia đình và hiện đã có con gần 2 tuổi em vẫn luôn chắt chiu từng đồng tiền gửi về cho cha mẹ để thực hiện nghĩa cử của một người con út. Tuy nhiên ba em, một người em rất hận với lối sống vô trách nhiệm, luôn cố chấp ko nghe lời con cái, vay lãi đen, có bệnh thì không khám và kiêng cử theo chỉ định của bác sĩ, để rồi dau vài năm sống vô trách nhiệm bây giờ tiền nợ thif chưa trả được và bệnh của ông tái phát đến mức gần chết và mất khả năng lao động, hiện tại số tiền nuôi bệnh ông tăng dần sau từng ngày, em có một người chị cũng sống vô trách nhiệm và đùn đẩy hết mọi thứ cho em với lý do chị lấy chồng chị theo chồng rồi em lo ba mẹ đi, em vừa xây dựng được một quán cafe để nuôi gia đình nhỏ của mình thì sắp tới cũng có khả năng phải bán hết để nuôi những căn bệnh vốn không thể chữa đc của ông, những căn bệnh ko chết ngay nhưng phải dùng tiền đễ chữa trị suốt đời, cả vợ và con em đều sắp rơi vào cảnh túng quẫn bần cùng như cha mẹ em hồi trước, vợ chồng phải  bỏ hết công ăn việc làm khách hàng để tục trực vệ sinh cá nhân của ông 24/7 tại bệnh viện</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ sừ uất hận và trách móc của em dành cho cha mẹ càng ngày càng cao như đỉnh everest, sao họ sanh em ra lại ko có trách nhiệm với em, sao họ em lại phải gánh vác cuộc đời sống không có trách nhiệm của họ, đến bây giờ em vẫn luôn có suy nghĩ &quot;ước gì mình mồ côi thì tốt biết mấy&quot;, &quot;sao ba ko mất luôn đi đừng dày vò con và cháu nữa&quot;.</p><p><br/></p><p>Em mong thầy hãy cho em biết liệu những suy nghĩ của em như trên có bất hiếu không, em phải gắng gượng lo cho ông bà đến chừng nào, em muốn đem vợ con mình đi trốn thật xa để ko phải sống cuộc đời như em từng sống. Em thấy mình như bị tâm ma bám lấy khi ngồi thiền vì liên tục nghĩ đến việc muốn ba mình mất đi thật nhanh để gia đình được giải thoát? Em thấy cuộc sống thật tăm tối khi ở trên là nghĩa cử phải gắn với gia đình và bên dưới là vợ nhỏ con thơ. Em thật sự rất thương vợ và con vì họ là động lực sống của em, và họ đang chết dần chết mòn vì gánh nặng gia đình cùng em</p><p>Em không mong có được câu trả lời rõ ràng, em chỉ mong mình tìm được chút ánh sáng và lối đi. </p><p>Em cảm ơn thầy Năm vì đã đọc tâm sự dào ngoằn ngoẵn này của em.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17651247-11-08-2025.mp3" length="3855293" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17651247</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>320</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-08-2025</itunes:title>
    <title>08-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hope    Chào thầy Năm. Đầu tiên con muốn cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc lời tâm sự này của con, bài viết này chắc sẽ lâu lắm mới được lên sóng, nhưng con mong lúc nó được lên sóng thì con đã tự vượt qua vấn đề của mình. Đã rất nhiều lần con từng muốn viết tâm sự gửi vào tsbv để xin lời khuyên nhưng rồi con cũng tự vượt qua được. Lần đầu tiên là khi con học đại học năm 2 và quyết định đổi ngành, lần 2 là khi con năm 4 và không kiếm được việc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RSczpxilVV7SdUUF3ytUDOjGa-G0XFZe_vWJdxMYLAg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hope</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm. Đầu tiên con muốn cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc lời tâm sự này của con, bài viết này chắc sẽ lâu lắm mới được lên sóng, nhưng con mong lúc nó được lên sóng thì con đã tự vượt qua vấn đề của mình. Đã rất nhiều lần con từng muốn viết tâm sự gửi vào tsbv để xin lời khuyên nhưng rồi con cũng tự vượt qua được. Lần đầu tiên là khi con học đại học năm 2 và quyết định đổi ngành, lần 2 là khi con năm 4 và không kiếm được việc làm và nhiều lần buồn và tiêu cực khác... Nhưng lần này có lẻ con đã bế tắc trong chính cảm xúc và vấn đề của mình và không thể tự cứu chính mình nữa… Có thể bài viết này con sẽ không thể mô tả được hết vấn đề của mình do chính con cũng đang bị hỗn loạn trong chính suy nghĩ của mình, mong thầy và mọi người thông cảm.</p><p><br/></p><p>Sơ lược 1 chút về bản thân con. Con là nam 2k1 cung Xử Nữ sống nội tâm và đã đi làm được hơn 2 năm trong lĩnh vực IT cụ thể là làm Frontend Developer. Con sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả, ba con mất sớm khi con học lớp 5 (2012) do đó trụ cột chính trong gia đình là anh trai  con và hiện tại gia đình đang phải trả nợ ngân hàng một số tiền liên quan nhà đất. </p><p>Mặc dù anh trai luôn bảo con đừng quá áp lực về tiền bạc và nợ nần, nhưng là 1 thành viên trong gia đình con ko thể ko quan tâm khi thấy anh trai và mẹ phải làm việc ngày đêm để có tiền trả nợ. Và con càng phải có trách nhiệm với vấn đề tiền bạc của gia đình hơn khi thấy mẹ mình đã già, anh trai con vì phải làm việc cày tiền trả nợ đến giờ vẫn chưa thể lập gia đình mặc dù đã hơn 30t. Hằng tháng con vẫn cố gắng phụ giúp hơn 2/3 tiền lương cho gia đình</p><p><br/></p><p>Con ra trường và đi làm đã được 2 năm nhưng công việc vẫn chưa ổn định, gần nhất là con nghỉ việc công ty cũ do công ty có vấn đề về kinh tế và ko duy trì được, con nhảy việc sang 1 công ty mới (một công ty nhà nước cũng có tiếng) nhưng mọi thứ không như mong muốn nếu ko muốn nói là red flag nặng, tất cả đồng nghiệp onboard chung với con trong team IT đã nghỉ hết chỉ sau 2 3 ngày onboard, hiện con vẫn đang chật vật tìm công việc mới (Đây cũng là 1 vấn đề lớn nhưng nếu kể ra chắc con phải viết thêm 1 bài tâm sự khác). Con luôn tự trách mình tại sao không thể như bạn bè đại học của mình và bản thân luôn xui xẻo như vậy, cả 2 nhóm bạn đại học của con trừ con ra đứa nào cũng đã có công việc tốt, môi trường tốt để làm việc và một mức lương ổn định. Con biết bản thân không nên tự so sánh mình với người khác, con cũng đã nghe nhiều podcast và các bài tâm sự ở tsbv, có lúc đã ngộ ra mình nên như thế nào và vực dậy tình thần…nhưng rồi vài ngày sau con lại bị những cảm xúc tiêu cực (peer pressure, tương lai tăm tối, nỗi sợ mất người thân, thất nghiệp…) nhấn chìm và không thể thoát khỏi.</p><p><br/></p><p>Từ thời cấp 2 đến giờ, chưa bao giờ con cảm thấy tự hào về bản thân mặc dù cấp 3 con cũng thi vào được trường chuyên, trường đại học cũng là trường trong khối ĐHQG. Mặc dù đều xuất phát điểm đều như nhau nhưng rồi con luôn thấy mình thua kém với những người bạn từng học chung cấp 3, chung đại học. Điều càng khiến con sợ hơn là nếu con không tăng tốc lên để bắt kịp thì một ngày nào đó con sẽ thành kẻ vô dụng trong thời đại AI ngày càng phát triển như giờ. Và do làm trong ngành IT nên con biết tác động của AI đến thị trường việc làm như thế nào nếu không cố gắng. </p><p><br/></p><p>Tiếng anh giao tiếp của con không được tốt lắm (bạn bè kêu con do con chưa quen thôi và tự ti chứ bản thân ko quá tệ nếu luyện tập) đó cũng là lí do mà cơ hội việc làm của con càng ít hơn, con có đăng ký khóa học và học một thời gian nhưng rồi những khó khăn trong cuộc sống ( thất nghiệp, kiếm việc mới, chật vật trong mớ hổn độn suy nghĩ) việc học lại bị trì hoãn. Con làm Frontend, được các anh đồn</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RSczpxilVV7SdUUF3ytUDOjGa-G0XFZe_vWJdxMYLAg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hope</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm. Đầu tiên con muốn cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc lời tâm sự này của con, bài viết này chắc sẽ lâu lắm mới được lên sóng, nhưng con mong lúc nó được lên sóng thì con đã tự vượt qua vấn đề của mình. Đã rất nhiều lần con từng muốn viết tâm sự gửi vào tsbv để xin lời khuyên nhưng rồi con cũng tự vượt qua được. Lần đầu tiên là khi con học đại học năm 2 và quyết định đổi ngành, lần 2 là khi con năm 4 và không kiếm được việc làm và nhiều lần buồn và tiêu cực khác... Nhưng lần này có lẻ con đã bế tắc trong chính cảm xúc và vấn đề của mình và không thể tự cứu chính mình nữa… Có thể bài viết này con sẽ không thể mô tả được hết vấn đề của mình do chính con cũng đang bị hỗn loạn trong chính suy nghĩ của mình, mong thầy và mọi người thông cảm.</p><p><br/></p><p>Sơ lược 1 chút về bản thân con. Con là nam 2k1 cung Xử Nữ sống nội tâm và đã đi làm được hơn 2 năm trong lĩnh vực IT cụ thể là làm Frontend Developer. Con sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả, ba con mất sớm khi con học lớp 5 (2012) do đó trụ cột chính trong gia đình là anh trai  con và hiện tại gia đình đang phải trả nợ ngân hàng một số tiền liên quan nhà đất. </p><p>Mặc dù anh trai luôn bảo con đừng quá áp lực về tiền bạc và nợ nần, nhưng là 1 thành viên trong gia đình con ko thể ko quan tâm khi thấy anh trai và mẹ phải làm việc ngày đêm để có tiền trả nợ. Và con càng phải có trách nhiệm với vấn đề tiền bạc của gia đình hơn khi thấy mẹ mình đã già, anh trai con vì phải làm việc cày tiền trả nợ đến giờ vẫn chưa thể lập gia đình mặc dù đã hơn 30t. Hằng tháng con vẫn cố gắng phụ giúp hơn 2/3 tiền lương cho gia đình</p><p><br/></p><p>Con ra trường và đi làm đã được 2 năm nhưng công việc vẫn chưa ổn định, gần nhất là con nghỉ việc công ty cũ do công ty có vấn đề về kinh tế và ko duy trì được, con nhảy việc sang 1 công ty mới (một công ty nhà nước cũng có tiếng) nhưng mọi thứ không như mong muốn nếu ko muốn nói là red flag nặng, tất cả đồng nghiệp onboard chung với con trong team IT đã nghỉ hết chỉ sau 2 3 ngày onboard, hiện con vẫn đang chật vật tìm công việc mới (Đây cũng là 1 vấn đề lớn nhưng nếu kể ra chắc con phải viết thêm 1 bài tâm sự khác). Con luôn tự trách mình tại sao không thể như bạn bè đại học của mình và bản thân luôn xui xẻo như vậy, cả 2 nhóm bạn đại học của con trừ con ra đứa nào cũng đã có công việc tốt, môi trường tốt để làm việc và một mức lương ổn định. Con biết bản thân không nên tự so sánh mình với người khác, con cũng đã nghe nhiều podcast và các bài tâm sự ở tsbv, có lúc đã ngộ ra mình nên như thế nào và vực dậy tình thần…nhưng rồi vài ngày sau con lại bị những cảm xúc tiêu cực (peer pressure, tương lai tăm tối, nỗi sợ mất người thân, thất nghiệp…) nhấn chìm và không thể thoát khỏi.</p><p><br/></p><p>Từ thời cấp 2 đến giờ, chưa bao giờ con cảm thấy tự hào về bản thân mặc dù cấp 3 con cũng thi vào được trường chuyên, trường đại học cũng là trường trong khối ĐHQG. Mặc dù đều xuất phát điểm đều như nhau nhưng rồi con luôn thấy mình thua kém với những người bạn từng học chung cấp 3, chung đại học. Điều càng khiến con sợ hơn là nếu con không tăng tốc lên để bắt kịp thì một ngày nào đó con sẽ thành kẻ vô dụng trong thời đại AI ngày càng phát triển như giờ. Và do làm trong ngành IT nên con biết tác động của AI đến thị trường việc làm như thế nào nếu không cố gắng. </p><p><br/></p><p>Tiếng anh giao tiếp của con không được tốt lắm (bạn bè kêu con do con chưa quen thôi và tự ti chứ bản thân ko quá tệ nếu luyện tập) đó cũng là lí do mà cơ hội việc làm của con càng ít hơn, con có đăng ký khóa học và học một thời gian nhưng rồi những khó khăn trong cuộc sống ( thất nghiệp, kiếm việc mới, chật vật trong mớ hổn độn suy nghĩ) việc học lại bị trì hoãn. Con làm Frontend, được các anh đồn</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17634028-08-08-2025.mp3" length="10154147" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17634028</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>845</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-08-2025</itunes:title>
    <title>07-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngọc Minh    Dạ em chào anh, em rất thường hay nghe Tri kỉ cảm xúc của anh vào những lúc cô đơn. Hôm nay em có 1 vấn đề ảnh hưởng tâm lý nặng nề, em xin được chia sẻ cùng anh và mong anh sẽ hồi đáp. Em là nữ, em có 1 mối tình quen 1 năm, nhưng càng ngày em càng nhận thấy mình bị lệ thuộc cảm xúc vào người yêu quá nhiều. Đối với em, tình yêu là tất cả, em có thể sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ để chạy theo tình yêu. Và em nhận ra đó là 1 vấn đề khá nguy hiểm với...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Ngọc Minh</p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào anh, em rất thường hay nghe Tri kỉ cảm xúc của anh vào những lúc cô đơn. Hôm nay em có 1 vấn đề ảnh hưởng tâm lý nặng nề, em xin được chia sẻ cùng anh và mong anh sẽ hồi đáp.</p><p>Em là nữ, em có 1 mối tình quen 1 năm, nhưng càng ngày em càng nhận thấy mình bị lệ thuộc cảm xúc vào người yêu quá nhiều. Đối với em, tình yêu là tất cả, em có thể sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ để chạy theo tình yêu. Và em nhận ra đó là 1 vấn đề khá nguy hiểm với cuộc sống mình. </p><p>Em có 1 tính không tốt đó là tính ghen tuông. Trong quá khứ em đã có 1 mối tình rất toxic, bị cắm sừng, bị tổn thương quá nhiều, dẫn đến việc em mất hoàn toàn sự tin tưởng vào người khác, và cũng mất tất cả sự tự tin vào bản thân mình. Khi quen bạn này, thời gian đầu em rất tự tin vào tình cảm của bạn ấy, nhưng cho đến hôm nay là 1 năm, thì em thấy mình như trở thành 1 người khác. Mỗi khi bạn không trả lời tin nhắn của em khoảng 1 lúc lâu, em sẽ liền thấy lo lắng bất an và sẽ đi tìm bạn. Mỗi khi bạn đi công việc có đồng nghiệp nữ, em sẽ thấy bất an, ăn ko ngon ngủ ko yên, tâm trạng bất ổn. Chỉ cần nhìn thấy có bạn nữ làm việc chung với người yêu em, thì tâm trạng em sẽ hoàn toàn bị ảnh hưởng, luôn nơm nớp lo sợ. Tóm lại là chỉ cần bạn ấy làm việc với nữ là em sẽ thấy bất an lo lắng tột cùng. Trước đây, mỗi khi như vậy em sẽ giận dỗi ghen tuông, nhưng sau quá nhiều lần cãi vã và níu kéo, em thấy càng gây chuyện thì người khổ là em, vì em sẽ là người xin lỗi và níu kéo. </p><p>Mỗi lúc bạn giận em, em đều tìm mọi cách để níu kéo, bất chấp việc nhắn tin van xin, tới công ty xin gặp, tới nhà chờ bạn đi làm về để gặp,... Em bỏ việc, em bỏ ăn,.. dường như tâm trí em ko thể làm được gì ngoài việc đợi bạn ấy quay lại. Em cũng có thể đoán được, hiện tại bạn ấy đã mệt mỏi với em đến thế nào..</p><p>Dạo gần đây em đã cố gắng để học cách chấp nhận, nhưng trong lòng em luôn luôn có 1 nỗi bất an cứ kéo dài âm ỉ, nó khiến em thấy mất đi tất cả động lực sống. Em nhận ra vấn đề này nếu ko sửa đổi thì có lẽ 1 ngày em sẽ bị trầm cảm hoặc bị điên mất và sẽ khiến mqh này tan vỡ, nhưng bên cạnh em lại ko có 1 người đủ tin tưởng để em chia sẻ câu chuyện này. Em luôn ôm tất cả vào lòng và vẫn thường hay khóc 1 mình mỗi khi nghĩ về câu chuyện này. Hiện tại em cảm thấy rất bất an và lo lắng cho mối tình của chúng em. Bạn ấy thật sự là 1 người tốt và có chí cầu tiến, em rất sợ mình sẽ cản trở con đường của bạn ấy. Nhưng em lại không can đảm để chấp nhận việc chia tay. Em mong anh có thể chia sẻ cùng em, em nên đối diện như thế nào và em cần phải làm gì, bắt đầu từ đâu.....và mong mọi người đừng ném đá em với những điều em đã giãi bày. </p><p>Em xin chân thành cảm ơn anh.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Ngọc Minh</p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào anh, em rất thường hay nghe Tri kỉ cảm xúc của anh vào những lúc cô đơn. Hôm nay em có 1 vấn đề ảnh hưởng tâm lý nặng nề, em xin được chia sẻ cùng anh và mong anh sẽ hồi đáp.</p><p>Em là nữ, em có 1 mối tình quen 1 năm, nhưng càng ngày em càng nhận thấy mình bị lệ thuộc cảm xúc vào người yêu quá nhiều. Đối với em, tình yêu là tất cả, em có thể sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ để chạy theo tình yêu. Và em nhận ra đó là 1 vấn đề khá nguy hiểm với cuộc sống mình. </p><p>Em có 1 tính không tốt đó là tính ghen tuông. Trong quá khứ em đã có 1 mối tình rất toxic, bị cắm sừng, bị tổn thương quá nhiều, dẫn đến việc em mất hoàn toàn sự tin tưởng vào người khác, và cũng mất tất cả sự tự tin vào bản thân mình. Khi quen bạn này, thời gian đầu em rất tự tin vào tình cảm của bạn ấy, nhưng cho đến hôm nay là 1 năm, thì em thấy mình như trở thành 1 người khác. Mỗi khi bạn không trả lời tin nhắn của em khoảng 1 lúc lâu, em sẽ liền thấy lo lắng bất an và sẽ đi tìm bạn. Mỗi khi bạn đi công việc có đồng nghiệp nữ, em sẽ thấy bất an, ăn ko ngon ngủ ko yên, tâm trạng bất ổn. Chỉ cần nhìn thấy có bạn nữ làm việc chung với người yêu em, thì tâm trạng em sẽ hoàn toàn bị ảnh hưởng, luôn nơm nớp lo sợ. Tóm lại là chỉ cần bạn ấy làm việc với nữ là em sẽ thấy bất an lo lắng tột cùng. Trước đây, mỗi khi như vậy em sẽ giận dỗi ghen tuông, nhưng sau quá nhiều lần cãi vã và níu kéo, em thấy càng gây chuyện thì người khổ là em, vì em sẽ là người xin lỗi và níu kéo. </p><p>Mỗi lúc bạn giận em, em đều tìm mọi cách để níu kéo, bất chấp việc nhắn tin van xin, tới công ty xin gặp, tới nhà chờ bạn đi làm về để gặp,... Em bỏ việc, em bỏ ăn,.. dường như tâm trí em ko thể làm được gì ngoài việc đợi bạn ấy quay lại. Em cũng có thể đoán được, hiện tại bạn ấy đã mệt mỏi với em đến thế nào..</p><p>Dạo gần đây em đã cố gắng để học cách chấp nhận, nhưng trong lòng em luôn luôn có 1 nỗi bất an cứ kéo dài âm ỉ, nó khiến em thấy mất đi tất cả động lực sống. Em nhận ra vấn đề này nếu ko sửa đổi thì có lẽ 1 ngày em sẽ bị trầm cảm hoặc bị điên mất và sẽ khiến mqh này tan vỡ, nhưng bên cạnh em lại ko có 1 người đủ tin tưởng để em chia sẻ câu chuyện này. Em luôn ôm tất cả vào lòng và vẫn thường hay khóc 1 mình mỗi khi nghĩ về câu chuyện này. Hiện tại em cảm thấy rất bất an và lo lắng cho mối tình của chúng em. Bạn ấy thật sự là 1 người tốt và có chí cầu tiến, em rất sợ mình sẽ cản trở con đường của bạn ấy. Nhưng em lại không can đảm để chấp nhận việc chia tay. Em mong anh có thể chia sẻ cùng em, em nên đối diện như thế nào và em cần phải làm gì, bắt đầu từ đâu.....và mong mọi người đừng ném đá em với những điều em đã giãi bày. </p><p>Em xin chân thành cảm ơn anh.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17628817-07-08-2025.mp3" length="14350562" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17628817</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1194</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-08-2025</itunes:title>
    <title>06-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người nông dân  Chào thầy Năm, đây là tâm sự con tui viết giùm. Tui gần 60 tuổi. Câu chuyện như sau:  Hồi tuổi thơ, tui chăn trâu chăn bò giúp gia đình, học hành không tới chốn. Tiền bán trâu anh em ai cũng có phần, riêng tui thì mẹ nói giữ giùm. Đến khi trưởng thành biết kiếm tiền, thì chỉ biết giúp đỡ cho mẹ, mẹ sống đơn thân. Sau đó, tui suy nghĩ muốn có vợ con, rồi gia đình nói tui học hành không ra gì, tiền bạc không có. Rồi sau đó, tui cố gắng làm ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1g33P9OqkIRLABHe9O-5ym9xK2BmukSubbN8H_5i0AQ4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Người nông dân</a></p><p><br/>Chào thầy Năm, đây là tâm sự con tui viết giùm. Tui gần 60 tuổi.</p><p>Câu chuyện như sau: </p><p>Hồi tuổi thơ, tui chăn trâu chăn bò giúp gia đình, học hành không tới chốn. Tiền bán trâu anh em ai cũng có phần, riêng tui thì mẹ nói giữ giùm. Đến khi trưởng thành biết kiếm tiền, thì chỉ biết giúp đỡ cho mẹ, mẹ sống đơn thân. Sau đó, tui suy nghĩ muốn có vợ con, rồi gia đình nói tui học hành không ra gì, tiền bạc không có. Rồi sau đó, tui cố gắng làm việc để có tiền, nhưng tiền đó thì đưa hết cho mẹ để dành tiền cưới vợ. Cuối cùng, mẹ tui nói là không đủ, nhưng tui biết chắc số tiền đó cũng nhiều. </p><p>Sau đó, may mắn vợ tui thương tui không phải vì vật chất, mặc dù tui bị tật và vợ tui là con nhà đàng hoàng có gần chục người muốn cưới. Hôm nộp tài, cho vàng chỉ có mấy trăm ngàn với mấy phân vàng. Mặc dù tui ước chừng số tiền tui gửi mẹ có thể mua hơn 2 cây vàng, trước đó tui cũng nói mẹ về vàng sẽ mua. Lúc cho của, tui quạo nhưng không nói gì, không lẽ không lấy vợ. Giờ nhìn hình con cái còn hỏi sao ba cọc dữ.</p><p>Vợ chồng tui có con đầu tiên, mẹ tui xây nhà mới. Thiệt ra, cái nhà đó một nửa tiền là của tui tích góp gửi mẹ, phần còn lại là tiền của mẹ gom góp. Lúc đó anh em phải lo gia đình riêng và không có thu nhập bằng tui, nên tui chắc chắn là mình góp nhiều nhất. Tui coi cai, đôn đốc thợ, cứ nghĩ đó là nhà của mình, sẽ vẫn sống một nhà với mẹ như trước giờ. Sau cùng, mẹ nói sống chung với đứa em với lý do em có góp tiền xây nhà và mẹ hứa với vợ chồng tui sau này cất nhà thì sẽ gom góp phụ giúp xây một cái không hề thua kém hiện tại. Vợ chồng coi như mất trắng, nhưng vợ tui không hề tham, cứ coi như phụng dưỡng mẹ già. Vợ chồng tui về ở nhà cũ, lúc mẹ qua nhà mới, anh em qua nhà tui bưng đồ về hết trơn với lý do là mua cho mẹ, mẹ không ở chung thì lấy lại. Tui cũng làm thinh, cũng không cãi cọ.</p><p>Sau đó, vợ chồng tui có kinh doanh nhỏ, mẹ có phụ. Sau một thời gian làm ăn được, mẹ có kêu vợ tui nghỉ công ty, về tập trung kinh doanh. Chuyện sau đó cũng phức tạp, nói chung là vợ chồng tui không có quyền quyết định, tiền vốn bỏ ra không được nhận lại. Nên cái sạp nhỏ đó để mẹ tui làm với em tui.</p><p>Sau này, anh em tui xây nhà thì được ở chung với mẹ, còn gia đình tui thì không, phải ở lều tạm rất cực. Anh tui cất nhà, vật liệu rơi rớt hư mái nhà tui. Tui cũng âm thầm tự mua đồ về sửa vì biết anh mình cất nhà thiếu tiền. Cho tới lúc tui cất thì đủ thứ chuyện làm khó làm dễ, tui rất bức xúc. Nhưng cố gắng nhịn cho êm xuôi. Tiền  cất nhà thì toàn bộ do vợ chồng tui chi trả, có thiếu thì bà con hai bên cũng cho mượn, mấy đứa em gái tui cũng cho mượn, tuy không nhiều nhưng vui. Hiện tại, cuộc sống của nhà đình tui êm ấm, không phải quá lo về vật chất. </p><p>Nhưng có vài chuyện làm tui phiền lòng.</p><p>Từ nhỏ tới lớn, nếu muốn mẹ coi trọng thì tui phải đưa tiền cho mẹ. Con cái tui cũng cảm nhận được chuyện đó khi nói chuyện với bà. Bây giờ lắm lúc tui cũng rất đau khi nhớ về quá khứ, nhưng lúc này mẹ đã già thấy mẹ còn sống minh mẫn là tui mừng lắm rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Về anh em, anh em rất xem thường và không tôn trọng tui. Nhất là mấy anh của tui, lúc nhỏ mấy ảnh đánh tui rất ghê, không hề nương tay, còn nói nếu mét mẹ ổng bị đánh thì mai còn đánh tui gấp đôi. Thời đói khổ thì dành cơm ăn phần nhiều, ăn gần xong thì chừa đúng 1 muỗng cơm, mấy đứa em ai giành ăn muỗng đó thì rửa chén. Bây giờ, mấy ảnh gặp khó khăn, năn nỉ vợ chồng tui vẫn cho không mấy chục triệu. Nhưng tui ấm ức, là sao mấy người đó vẫn chờ cơ hội để dìm hàng gia đình tui, con cái tui cũng không chừa. Nên tui kêu tụi nó né xa, gặp vẫn thưa gởi nhưng không nói chuyện lâu.</p><p><br/><br/></p><p>Cuối cùng tui muốn hỏi anh là làm sao để tui nguôi ngoai bớt khi tui gặp mấy người tui không thích hàng </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1g33P9OqkIRLABHe9O-5ym9xK2BmukSubbN8H_5i0AQ4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Người nông dân</a></p><p><br/>Chào thầy Năm, đây là tâm sự con tui viết giùm. Tui gần 60 tuổi.</p><p>Câu chuyện như sau: </p><p>Hồi tuổi thơ, tui chăn trâu chăn bò giúp gia đình, học hành không tới chốn. Tiền bán trâu anh em ai cũng có phần, riêng tui thì mẹ nói giữ giùm. Đến khi trưởng thành biết kiếm tiền, thì chỉ biết giúp đỡ cho mẹ, mẹ sống đơn thân. Sau đó, tui suy nghĩ muốn có vợ con, rồi gia đình nói tui học hành không ra gì, tiền bạc không có. Rồi sau đó, tui cố gắng làm việc để có tiền, nhưng tiền đó thì đưa hết cho mẹ để dành tiền cưới vợ. Cuối cùng, mẹ tui nói là không đủ, nhưng tui biết chắc số tiền đó cũng nhiều. </p><p>Sau đó, may mắn vợ tui thương tui không phải vì vật chất, mặc dù tui bị tật và vợ tui là con nhà đàng hoàng có gần chục người muốn cưới. Hôm nộp tài, cho vàng chỉ có mấy trăm ngàn với mấy phân vàng. Mặc dù tui ước chừng số tiền tui gửi mẹ có thể mua hơn 2 cây vàng, trước đó tui cũng nói mẹ về vàng sẽ mua. Lúc cho của, tui quạo nhưng không nói gì, không lẽ không lấy vợ. Giờ nhìn hình con cái còn hỏi sao ba cọc dữ.</p><p>Vợ chồng tui có con đầu tiên, mẹ tui xây nhà mới. Thiệt ra, cái nhà đó một nửa tiền là của tui tích góp gửi mẹ, phần còn lại là tiền của mẹ gom góp. Lúc đó anh em phải lo gia đình riêng và không có thu nhập bằng tui, nên tui chắc chắn là mình góp nhiều nhất. Tui coi cai, đôn đốc thợ, cứ nghĩ đó là nhà của mình, sẽ vẫn sống một nhà với mẹ như trước giờ. Sau cùng, mẹ nói sống chung với đứa em với lý do em có góp tiền xây nhà và mẹ hứa với vợ chồng tui sau này cất nhà thì sẽ gom góp phụ giúp xây một cái không hề thua kém hiện tại. Vợ chồng coi như mất trắng, nhưng vợ tui không hề tham, cứ coi như phụng dưỡng mẹ già. Vợ chồng tui về ở nhà cũ, lúc mẹ qua nhà mới, anh em qua nhà tui bưng đồ về hết trơn với lý do là mua cho mẹ, mẹ không ở chung thì lấy lại. Tui cũng làm thinh, cũng không cãi cọ.</p><p>Sau đó, vợ chồng tui có kinh doanh nhỏ, mẹ có phụ. Sau một thời gian làm ăn được, mẹ có kêu vợ tui nghỉ công ty, về tập trung kinh doanh. Chuyện sau đó cũng phức tạp, nói chung là vợ chồng tui không có quyền quyết định, tiền vốn bỏ ra không được nhận lại. Nên cái sạp nhỏ đó để mẹ tui làm với em tui.</p><p>Sau này, anh em tui xây nhà thì được ở chung với mẹ, còn gia đình tui thì không, phải ở lều tạm rất cực. Anh tui cất nhà, vật liệu rơi rớt hư mái nhà tui. Tui cũng âm thầm tự mua đồ về sửa vì biết anh mình cất nhà thiếu tiền. Cho tới lúc tui cất thì đủ thứ chuyện làm khó làm dễ, tui rất bức xúc. Nhưng cố gắng nhịn cho êm xuôi. Tiền  cất nhà thì toàn bộ do vợ chồng tui chi trả, có thiếu thì bà con hai bên cũng cho mượn, mấy đứa em gái tui cũng cho mượn, tuy không nhiều nhưng vui. Hiện tại, cuộc sống của nhà đình tui êm ấm, không phải quá lo về vật chất. </p><p>Nhưng có vài chuyện làm tui phiền lòng.</p><p>Từ nhỏ tới lớn, nếu muốn mẹ coi trọng thì tui phải đưa tiền cho mẹ. Con cái tui cũng cảm nhận được chuyện đó khi nói chuyện với bà. Bây giờ lắm lúc tui cũng rất đau khi nhớ về quá khứ, nhưng lúc này mẹ đã già thấy mẹ còn sống minh mẫn là tui mừng lắm rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Về anh em, anh em rất xem thường và không tôn trọng tui. Nhất là mấy anh của tui, lúc nhỏ mấy ảnh đánh tui rất ghê, không hề nương tay, còn nói nếu mét mẹ ổng bị đánh thì mai còn đánh tui gấp đôi. Thời đói khổ thì dành cơm ăn phần nhiều, ăn gần xong thì chừa đúng 1 muỗng cơm, mấy đứa em ai giành ăn muỗng đó thì rửa chén. Bây giờ, mấy ảnh gặp khó khăn, năn nỉ vợ chồng tui vẫn cho không mấy chục triệu. Nhưng tui ấm ức, là sao mấy người đó vẫn chờ cơ hội để dìm hàng gia đình tui, con cái tui cũng không chừa. Nên tui kêu tụi nó né xa, gặp vẫn thưa gởi nhưng không nói chuyện lâu.</p><p><br/><br/></p><p>Cuối cùng tui muốn hỏi anh là làm sao để tui nguôi ngoai bớt khi tui gặp mấy người tui không thích hàng </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17623527-06-08-2025.mp3" length="14080038" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17623527</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1172</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-08-2025</itunes:title>
    <title>05-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đứa trẻ lạc lối.   Em xin chào Thầy w5n và tất cả mọi người ghé đọc TSBV cũng như bài của em ngày hôm nay.   Em là nam, năm nay cũng 20 tuổi rồi (20 tuổi hả, trẻ nắm á hehe), hiện em đã đi làm công nhân trong công ty. Hồi học lớp 12, vì suy nghĩ còn non nớt, em không biết rõ mình thích gì, nên em đã nghĩ:    “Đi học tiếp rồi cũng ra kiếm tiền thôi, mà lại tốn bao nhiêu tiền cơm gạo của bố mẹ. Nhà em thì cũng khá hoàn cảnh, là dân tộc thiểu số ở vùng sâu ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14YXt4CDWrBHxC2XhATYwQ86R7XcEP502MpBcpB0bnHw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Đứa trẻ lạc lối.</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào Thầy w5n và tất cả mọi người ghé đọc TSBV cũng như bài của em ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay cũng 20 tuổi rồi (20 tuổi hả, trẻ nắm á hehe), hiện em đã đi làm công nhân trong công ty. Hồi học lớp 12, vì suy nghĩ còn non nớt, em không biết rõ mình thích gì, nên em đã nghĩ:</p><p><br/></p><p> “Đi học tiếp rồi cũng ra kiếm tiền thôi, mà lại tốn bao nhiêu tiền cơm gạo của bố mẹ. Nhà em thì cũng khá hoàn cảnh, là dân tộc thiểu số ở vùng sâu vùng xa nên cũng tiếc tiếc của vầy. Học xong mà không thành nhân thì lại phí.”</p><p><br/></p><p>Vậy là em chọn đi làm luôn, cũng để đỡ đần phần nào cho bố mẹ và anh chị.Cho em xin phép rẽ sang cuộc sống gia đình một chút nhen.</p><p><br/></p><p>Em là con út. Có 2 chị đã đi lấy chồng, một anh ở nhà cũng đã có vợ (chưa cháu). Hiện nhà có bố mẹ và anh chị. Nhà em gần biên giới Trung Quốc. Trước đây, khi bên đó chưa làm hàng rào ngăn, dân mình còn qua làm thuê, kiếm đồng ra đồng vào. Giờ họ chắn hết rồi, đồng vô thì không còn đồng vô nữa.</p><p><br/></p><p>Nhà em chủ yếu làm ruộng, làm nương trồng ngô đủ ăn. Tài chính thì eo hẹp. Bố mẹ và anh chị đều không biết chữ, không đi làm công ty hay đi xa làm gì được. Ở khu em, đa số người trẻ đi làm xa,làm cty hết còn người trung và lớn tuổi thì ở nhà làm nương, chăn nuôi, sống theo kiểu tự cung tự cấp. Xung quanh cũng không có ai thuê ai nên hầu như không có việc làm thêm gì cả.</p><p><br/></p><p>Nếu nhìn tiêu cực thì đúng là nhiều người chỉ đang “tồn tại”, sống cho qua ngày. Nhưng nếu nhìn tích cực, đó cũng là một cuộc sống không màng vật chất  - Nuôi thêm cá và trồng thêm rau-  không khí trong lành, sáng ra đã được nghe đủ thứ âm thanh của thiên nhiên: gà gáy, chim hót, chó sủa, trâu bò kêu… Thấy cũng thanh bình lắm.hihi</p><p><br/></p><p>Quay lại chuyện của em. Em không chọn học tiếp vì hoàn cảnh không cho phép để mà đi làm(Nói vầy chứ muốn thì cách không muốn thì tìm lý do)em không muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh đâu hehe. Nhưng lúc đó em chưa hiểu rõ mình nên chọn bỏ học ,sau 2 năm đi làm đủ thứ việc thì giờ thấy tiếc lắm rùi đó huhu.</p><p><br/></p><p>Giờ đi làm rồi, em vừa phải lo cho bản thân, vừa gánh một phần tài chính gia đình. Mà làm công nhân thì tiền không nhiều, cứ vậy em cảm thấy mệt mỏi, vì không biết rồi tương lai mình sẽ đi đâu, về đâu, làm gì để xây dựng cuộc sống riêng cho bản thân. Nhiều khi em sáng suốt trong chuyện của người khác, nhưng lại thấy mình cực kỳ ngu ngốc trong chính câu chuyện của mình.</p><p><br/></p><p>Em Mới nghe tsbv được vài buổi nay, quá hay khi thầy trả lời nhưng cũng mong muốn có đôi lời chia sẻ từ thầy cho chính câu chuyện của mình.Thêm nữa là em rất tâm đắc 1 câu nói của thầy đó là &quot; Chẳng lẽ bạn bận hơn tui&quot; trong những câu chuyện kể về sự hạn hẹp thời gian 🤭 Rấc hay nha..</p><p><br/></p><p>Vậy nên hôm nay em viết bài này, mong Thầy có đôi lời nhắn nhủ, cho đứa trẻ non dại này. Em biết mình còn trẻ, còn cơ hội, nên cũng muốn tìm ra hướng đi đúng. </p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn Thầy và mọi người rất nhiều. Chúc Thầy luôn mạnh khỏe và an yên.Có gì sai sót hay ngu ngốc gì mong mn hoan hỷ bỏ qua ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14YXt4CDWrBHxC2XhATYwQ86R7XcEP502MpBcpB0bnHw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Đứa trẻ lạc lối.</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào Thầy w5n và tất cả mọi người ghé đọc TSBV cũng như bài của em ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Em là nam, năm nay cũng 20 tuổi rồi (20 tuổi hả, trẻ nắm á hehe), hiện em đã đi làm công nhân trong công ty. Hồi học lớp 12, vì suy nghĩ còn non nớt, em không biết rõ mình thích gì, nên em đã nghĩ:</p><p><br/></p><p> “Đi học tiếp rồi cũng ra kiếm tiền thôi, mà lại tốn bao nhiêu tiền cơm gạo của bố mẹ. Nhà em thì cũng khá hoàn cảnh, là dân tộc thiểu số ở vùng sâu vùng xa nên cũng tiếc tiếc của vầy. Học xong mà không thành nhân thì lại phí.”</p><p><br/></p><p>Vậy là em chọn đi làm luôn, cũng để đỡ đần phần nào cho bố mẹ và anh chị.Cho em xin phép rẽ sang cuộc sống gia đình một chút nhen.</p><p><br/></p><p>Em là con út. Có 2 chị đã đi lấy chồng, một anh ở nhà cũng đã có vợ (chưa cháu). Hiện nhà có bố mẹ và anh chị. Nhà em gần biên giới Trung Quốc. Trước đây, khi bên đó chưa làm hàng rào ngăn, dân mình còn qua làm thuê, kiếm đồng ra đồng vào. Giờ họ chắn hết rồi, đồng vô thì không còn đồng vô nữa.</p><p><br/></p><p>Nhà em chủ yếu làm ruộng, làm nương trồng ngô đủ ăn. Tài chính thì eo hẹp. Bố mẹ và anh chị đều không biết chữ, không đi làm công ty hay đi xa làm gì được. Ở khu em, đa số người trẻ đi làm xa,làm cty hết còn người trung và lớn tuổi thì ở nhà làm nương, chăn nuôi, sống theo kiểu tự cung tự cấp. Xung quanh cũng không có ai thuê ai nên hầu như không có việc làm thêm gì cả.</p><p><br/></p><p>Nếu nhìn tiêu cực thì đúng là nhiều người chỉ đang “tồn tại”, sống cho qua ngày. Nhưng nếu nhìn tích cực, đó cũng là một cuộc sống không màng vật chất  - Nuôi thêm cá và trồng thêm rau-  không khí trong lành, sáng ra đã được nghe đủ thứ âm thanh của thiên nhiên: gà gáy, chim hót, chó sủa, trâu bò kêu… Thấy cũng thanh bình lắm.hihi</p><p><br/></p><p>Quay lại chuyện của em. Em không chọn học tiếp vì hoàn cảnh không cho phép để mà đi làm(Nói vầy chứ muốn thì cách không muốn thì tìm lý do)em không muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh đâu hehe. Nhưng lúc đó em chưa hiểu rõ mình nên chọn bỏ học ,sau 2 năm đi làm đủ thứ việc thì giờ thấy tiếc lắm rùi đó huhu.</p><p><br/></p><p>Giờ đi làm rồi, em vừa phải lo cho bản thân, vừa gánh một phần tài chính gia đình. Mà làm công nhân thì tiền không nhiều, cứ vậy em cảm thấy mệt mỏi, vì không biết rồi tương lai mình sẽ đi đâu, về đâu, làm gì để xây dựng cuộc sống riêng cho bản thân. Nhiều khi em sáng suốt trong chuyện của người khác, nhưng lại thấy mình cực kỳ ngu ngốc trong chính câu chuyện của mình.</p><p><br/></p><p>Em Mới nghe tsbv được vài buổi nay, quá hay khi thầy trả lời nhưng cũng mong muốn có đôi lời chia sẻ từ thầy cho chính câu chuyện của mình.Thêm nữa là em rất tâm đắc 1 câu nói của thầy đó là &quot; Chẳng lẽ bạn bận hơn tui&quot; trong những câu chuyện kể về sự hạn hẹp thời gian 🤭 Rấc hay nha..</p><p><br/></p><p>Vậy nên hôm nay em viết bài này, mong Thầy có đôi lời nhắn nhủ, cho đứa trẻ non dại này. Em biết mình còn trẻ, còn cơ hội, nên cũng muốn tìm ra hướng đi đúng. </p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn Thầy và mọi người rất nhiều. Chúc Thầy luôn mạnh khỏe và an yên.Có gì sai sót hay ngu ngốc gì mong mn hoan hỷ bỏ qua ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17617002-05-08-2025.mp3" length="10728423" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17617002</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>892</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-08-2025</itunes:title>
    <title>04-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Loán   Em chào thầy ạ, hôm nay 21/4 vừa đi làm về thì thấy phần tâm sự của mình được lên sóng. Cám ơn thầy nhiều nha! Về cái tên Loán thì không thừa dấu đâu ạ, em du học Đài Loan, nên tên tiếng trung em đọc là Loán ạ , bình thường chỗ làm không hiểu sao mọi người chỉ gọi em có mỗi tên Loán thôi nên em thấy buồn cười, mỗi lần nghe gọi như vậy tự nhiên tâm tình cũng vui vẻ một chút! E vừa tốt nghiệp được hai tháng rồi, tốt nghiệp xong em bùng luôn, nghỉ dưỡng thê một...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18hcFxs3OicTyZOuozsosPBrcTJwAATyC-49lpvrWesk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Loán</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ, hôm nay 21/4 vừa đi làm về thì thấy phần tâm sự của mình được lên sóng. Cám ơn thầy nhiều nha!</p><p>Về cái tên Loán thì không thừa dấu đâu ạ, em du học Đài Loan, nên tên tiếng trung em đọc là Loán ạ , bình thường chỗ làm không hiểu sao mọi người chỉ gọi em có mỗi tên Loán thôi nên em thấy buồn cười, mỗi lần nghe gọi như vậy tự nhiên tâm tình cũng vui vẻ một chút!</p><p>E vừa tốt nghiệp được hai tháng rồi, tốt nghiệp xong em bùng luôn, nghỉ dưỡng thê một tháng thầy ạ, không có làm lụng gì nữa hết! Haha và em nhận ra, ở nhà còn chán hơn nhiều 🤝</p><p>Nghỉ ngơi một tháng, tìm được một công việc lương khá ổn, đăng kí một khoá học vẽ, cũng đã bắt tay vào thử viết một cuốn tiểu thuyết.</p><p>Và em cũng dần nhận ra em thích viết tiểu thuyết, chưa bao giờ em dám thừa nhận điều này cả. Em nói thật thầy nghe nhé, em là một đứa đầu óc khá lủng củng, từ xưa luôn làm những thứ mà mọi người luôn cho là tốt ví như môn tự nhiên sẽ tốt hơn môn xã hội, đọc ngôn tình nhiều là vô ích tốt hơn vẫn là nên đọc sách khác,… Hầu hết mọi sở thích của em đều bị chính em thay đổi sang thói quen khác phù hợp với mọi người dù cho nó có lợi hay hại, suy cho cùng vẫn là em không thích bị mọi người mỉa mai, chê cười.</p><p>Nên việc hùng hổ tuyên bố sẽ viết tiểu thuyết là chuyện chắc em đến hiện tại cũng chưa dám làm nói chi đến quá khứ haha </p><p>Hôm nay em viết lên đây cũng là vì công cuộc viết được chút chút rồi thì cũng bắt đầu hơi nản nản nên muốn nhắc nhở bản thân một tí ( haha)</p><p>Em muốn viết nhiều thứ, nhiều câu chuyện, nhưng nhiều lúc cầm bút lên lại gác bút về vì nhận ra mình thiếu kiến thức, trải nghiệm sống cũng ít ỏi. Nhiều lúc viết xong, đọc lại, nhăn mặt rồi thở dài, ngậm ngùi mà vội vứt đi luôn vì viết quá dở, thậm chí còn xé nát vì sợ ai đọc được mất 🤦‍♀️</p><p>Rồi không biết có viết nổi không nữa, nhưng nhiều lúc viết được nhiều đoạn cũng đáng lắm haha. (Em tự thấy thế)</p><p>Không biết em sẽ làm được đến đâu nhỉ? Chỉ biết là hiện tại em đang đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, suy nghĩ, tưởng tượng nhiều hơn, em cảm thấy mình cũng đang dần dần rõ ràng hơn trên con đường phía trước</p><p>Mà chưa kể viết xong rồi thì sao? Lỡ đâu không ai đón nhận cả thì sao thầy nhỉ?</p><p>Thì thôi, về quê trông rau nuôi cá thôi haha </p><p>Em thích cuộc sống hiện tại</p><p>Nhưng em vẫn sợ, là mình đang mơ mộng quá, thầy ơi, em có được tính là lạc quan tếu không vậy?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18hcFxs3OicTyZOuozsosPBrcTJwAATyC-49lpvrWesk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Loán</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ, hôm nay 21/4 vừa đi làm về thì thấy phần tâm sự của mình được lên sóng. Cám ơn thầy nhiều nha!</p><p>Về cái tên Loán thì không thừa dấu đâu ạ, em du học Đài Loan, nên tên tiếng trung em đọc là Loán ạ , bình thường chỗ làm không hiểu sao mọi người chỉ gọi em có mỗi tên Loán thôi nên em thấy buồn cười, mỗi lần nghe gọi như vậy tự nhiên tâm tình cũng vui vẻ một chút!</p><p>E vừa tốt nghiệp được hai tháng rồi, tốt nghiệp xong em bùng luôn, nghỉ dưỡng thê một tháng thầy ạ, không có làm lụng gì nữa hết! Haha và em nhận ra, ở nhà còn chán hơn nhiều 🤝</p><p>Nghỉ ngơi một tháng, tìm được một công việc lương khá ổn, đăng kí một khoá học vẽ, cũng đã bắt tay vào thử viết một cuốn tiểu thuyết.</p><p>Và em cũng dần nhận ra em thích viết tiểu thuyết, chưa bao giờ em dám thừa nhận điều này cả. Em nói thật thầy nghe nhé, em là một đứa đầu óc khá lủng củng, từ xưa luôn làm những thứ mà mọi người luôn cho là tốt ví như môn tự nhiên sẽ tốt hơn môn xã hội, đọc ngôn tình nhiều là vô ích tốt hơn vẫn là nên đọc sách khác,… Hầu hết mọi sở thích của em đều bị chính em thay đổi sang thói quen khác phù hợp với mọi người dù cho nó có lợi hay hại, suy cho cùng vẫn là em không thích bị mọi người mỉa mai, chê cười.</p><p>Nên việc hùng hổ tuyên bố sẽ viết tiểu thuyết là chuyện chắc em đến hiện tại cũng chưa dám làm nói chi đến quá khứ haha </p><p>Hôm nay em viết lên đây cũng là vì công cuộc viết được chút chút rồi thì cũng bắt đầu hơi nản nản nên muốn nhắc nhở bản thân một tí ( haha)</p><p>Em muốn viết nhiều thứ, nhiều câu chuyện, nhưng nhiều lúc cầm bút lên lại gác bút về vì nhận ra mình thiếu kiến thức, trải nghiệm sống cũng ít ỏi. Nhiều lúc viết xong, đọc lại, nhăn mặt rồi thở dài, ngậm ngùi mà vội vứt đi luôn vì viết quá dở, thậm chí còn xé nát vì sợ ai đọc được mất 🤦‍♀️</p><p>Rồi không biết có viết nổi không nữa, nhưng nhiều lúc viết được nhiều đoạn cũng đáng lắm haha. (Em tự thấy thế)</p><p>Không biết em sẽ làm được đến đâu nhỉ? Chỉ biết là hiện tại em đang đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, suy nghĩ, tưởng tượng nhiều hơn, em cảm thấy mình cũng đang dần dần rõ ràng hơn trên con đường phía trước</p><p>Mà chưa kể viết xong rồi thì sao? Lỡ đâu không ai đón nhận cả thì sao thầy nhỉ?</p><p>Thì thôi, về quê trông rau nuôi cá thôi haha </p><p>Em thích cuộc sống hiện tại</p><p>Nhưng em vẫn sợ, là mình đang mơ mộng quá, thầy ơi, em có được tính là lạc quan tếu không vậy?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17611063-04-08-2025.mp3" length="9704632" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17611063</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>807</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-08-2025</itunes:title>
    <title>01-08-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mùa Thu   Em bị điên rồi đúng không ạ?   Em bước vào đại học với đầy năng lượng và kỳ vọng. Nhưng rồi, em lại thấy mình lạc lối trong chính ngành học mà em tin là có cơ hội và thu nhập tốt. Em bắt đầu mông lung, không còn muốn đến lớp, hoặc nếu có thì cũng chỉ điểm danh cho đủ.   Ban đầu em nghĩ chắc do chuyện tình cảm. Em và bạn học khác trường, khác lịch, đi lại khó khăn. Bạn là người cố gắng rất nhiều vì em, chủ động đến thăm dù xa. Vậy mà em lại đòi hỏi, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/19AfduL16iV6TG027E4MNUDIBqJTj9_s-ouRl58diJ3o/edit?usp=drive_link'><b>NGƯỜI GỬI:  Mùa Thu</b></a></p><p><br/></p><p>Em bị điên rồi đúng không ạ?</p><p><br/></p><p>Em bước vào đại học với đầy năng lượng và kỳ vọng. Nhưng rồi, em lại thấy mình lạc lối trong chính ngành học mà em tin là có cơ hội và thu nhập tốt. Em bắt đầu mông lung, không còn muốn đến lớp, hoặc nếu có thì cũng chỉ điểm danh cho đủ.</p><p><br/></p><p>Ban đầu em nghĩ chắc do chuyện tình cảm. Em và bạn học khác trường, khác lịch, đi lại khó khăn. Bạn là người cố gắng rất nhiều vì em, chủ động đến thăm dù xa. Vậy mà em lại đòi hỏi, quên mất rằng bạn cũng là con gái, cũng cần được yêu thương. Em tự cao, coi thường, hay nặng lời. Nhưng bạn vẫn âm thầm nhẫn nhịn, vẫn thương em, vẫn cố thay đổi vì em.</p><p><br/></p><p>Đến khi chia tay, em mới nhận ra mình có vấn đề với cách yêu. Em hối hận, cảm thấy tội lỗi, và càng nghĩ lại càng nhận ra mình sai thế nào càng không thể tha thứ cho bản thân. Em cố gắng giúp bạn mỗi khi bạn cần như một cách tự chuộc lỗi với bản thân (dù tụi em đã cắt đứt hoàn toàn khi bạn thích người khác).</p><p><br/></p><p>Trong lúc đó, em bỏ bê việc học, đến lớp vài buổi rồi thôi. Em khóc, dằn vặt, mất hết hứng thú với ngành này. Em thấy mình thua kém bạn bè, càng xa càng muốn buông. Em biết mình hơn thua, nếu thấy ai hơn mình trong môn mình coi trọng, em sẽ cố gắng vượt qua. Nhưng khi cách biệt quá lớn, em lại buôn xuôi...</p><p><br/></p><p>Chỉ hai chuyện tình cảm và việc học mà em muốn từ bỏ hết mọi thứ, không muốn làm gì cả. Em sợ ngồi học, 12 năm em cài như trâu như bò trở nên thật vô nghĩa, như đang mắc kẹt trong một vòng lập vô tận vậy, dằn vặt chuyện tình cảm rồi lại bỏ bê việc học, bỏ xong lại thấy mình vô dụng và tệ hại, rồi lại nhớ tới chuyện cũ.  Mỗi lần như vậy em lại bứt rứt không yên.</p><p><br/></p><p>Em thấy mình vừa khùng vừa lười. Biết vấn đề, thấy cả giải pháp, mà vẫn không thể tự kéo mình dậy. Em cảm thấy bản thân chỉ biết than, lúc nào cũng trì hoãn. Em hy vọng một lúc nào đó em sẽ không bị khùng vậy nữa…</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/19AfduL16iV6TG027E4MNUDIBqJTj9_s-ouRl58diJ3o/edit?usp=drive_link'><b>NGƯỜI GỬI:  Mùa Thu</b></a></p><p><br/></p><p>Em bị điên rồi đúng không ạ?</p><p><br/></p><p>Em bước vào đại học với đầy năng lượng và kỳ vọng. Nhưng rồi, em lại thấy mình lạc lối trong chính ngành học mà em tin là có cơ hội và thu nhập tốt. Em bắt đầu mông lung, không còn muốn đến lớp, hoặc nếu có thì cũng chỉ điểm danh cho đủ.</p><p><br/></p><p>Ban đầu em nghĩ chắc do chuyện tình cảm. Em và bạn học khác trường, khác lịch, đi lại khó khăn. Bạn là người cố gắng rất nhiều vì em, chủ động đến thăm dù xa. Vậy mà em lại đòi hỏi, quên mất rằng bạn cũng là con gái, cũng cần được yêu thương. Em tự cao, coi thường, hay nặng lời. Nhưng bạn vẫn âm thầm nhẫn nhịn, vẫn thương em, vẫn cố thay đổi vì em.</p><p><br/></p><p>Đến khi chia tay, em mới nhận ra mình có vấn đề với cách yêu. Em hối hận, cảm thấy tội lỗi, và càng nghĩ lại càng nhận ra mình sai thế nào càng không thể tha thứ cho bản thân. Em cố gắng giúp bạn mỗi khi bạn cần như một cách tự chuộc lỗi với bản thân (dù tụi em đã cắt đứt hoàn toàn khi bạn thích người khác).</p><p><br/></p><p>Trong lúc đó, em bỏ bê việc học, đến lớp vài buổi rồi thôi. Em khóc, dằn vặt, mất hết hứng thú với ngành này. Em thấy mình thua kém bạn bè, càng xa càng muốn buông. Em biết mình hơn thua, nếu thấy ai hơn mình trong môn mình coi trọng, em sẽ cố gắng vượt qua. Nhưng khi cách biệt quá lớn, em lại buôn xuôi...</p><p><br/></p><p>Chỉ hai chuyện tình cảm và việc học mà em muốn từ bỏ hết mọi thứ, không muốn làm gì cả. Em sợ ngồi học, 12 năm em cài như trâu như bò trở nên thật vô nghĩa, như đang mắc kẹt trong một vòng lập vô tận vậy, dằn vặt chuyện tình cảm rồi lại bỏ bê việc học, bỏ xong lại thấy mình vô dụng và tệ hại, rồi lại nhớ tới chuyện cũ.  Mỗi lần như vậy em lại bứt rứt không yên.</p><p><br/></p><p>Em thấy mình vừa khùng vừa lười. Biết vấn đề, thấy cả giải pháp, mà vẫn không thể tự kéo mình dậy. Em cảm thấy bản thân chỉ biết than, lúc nào cũng trì hoãn. Em hy vọng một lúc nào đó em sẽ không bị khùng vậy nữa…</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17598348-01-08-2025.mp3" length="15414724" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17598348</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Aug 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1283</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-07-2025</itunes:title>
    <title>31-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bình   Chào anh Năm và tất cả mọi người, em xin phép gọi anh là anh Năm vì cách gọi này cho em sự thân thuộc như ở quê em các cô chú vẫn hay gọi nhau như vậy. Dù cho có thể anh lớn tuổi hơn em rất nhiều.   Là một sinh viên sắp ra trường thì chắc có lẽ 10 người thì hết 9 sẽ nghĩ về thử thách tìm việc sắp tới. Em cũng không ngoại lệ, may mắn là em đã định hướng được cho mình một công việc rằng mình sẽ làm trong lĩnh vực nhân sự, cụ thể là ở mảng tuyển dụng.    V...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1s_Z1QIUe1xXpB_ZKQZ-geBEiEr9PlNiHPX6v0-Xa700/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Bình</a></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm và tất cả mọi người, em xin phép gọi anh là anh Năm vì cách gọi này cho em sự thân thuộc như ở quê em các cô chú vẫn hay gọi nhau như vậy. Dù cho có thể anh lớn tuổi hơn em rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Là một sinh viên sắp ra trường thì chắc có lẽ 10 người thì hết 9 sẽ nghĩ về thử thách tìm việc sắp tới. Em cũng không ngoại lệ, may mắn là em đã định hướng được cho mình một công việc rằng mình sẽ làm trong lĩnh vực nhân sự, cụ thể là ở mảng tuyển dụng. </p><p><br/></p><p>Với định hướng đó. Hằng ngày, song song với việc học ở trường thì em dành những thời gian còn lại để trao dồi thêm những kiến thức liên quan đến tuyển dụng mà em có thể tiếp cận được trên mạng. Em có thể kể một số như là xây dựng chân dung ứng viên, cách viết JD, cách đặt các câu hỏi phỏng vấn ứng viên theo mô hình star,... ngoài ra em cũng có làm một dự án nhỏ liên quan đến tự động hoá một số tác vụ như gửi email tự động cho ứng viên khi họ nộp đơn ứng tuyển, thông báo kết quả phỏng vấn, phân loại ứng viên. Em cũng có nghe một số tập của anh nói về việc thiết kế CV theo JD của nhà tuyển dụng, tông màu của công ty mình muốn ứng tuyển nên cũng đã chuẩn bị một CV như vậy và kèm theo đó là một cover letter để gia tăng tính cạnh tranh với các ứng viên khác.</p><p><br/></p><p>Điều em lo lắng là, do em chưa va chạm thực tế lần nào nên chưa biết được thị trường lao động ở mảng này cái người ta chú trọng là ở những khía cạnh nào của một ứng viên. và hơn thế nữa em cũng muốn biết quan điểm của anh về vị trí này là như thế nào, những khó khăn nào mà một HR phải đối mặt và liệu trong tương lai ngành nhân sự có sự chuyển biến gì đáng kể hay không, nhất là hiện tại tình trạng thất nghiệp do sự thay thế của AI ngày càng rõ ràng.</p><p><br/></p><p>Có thể là nghỉ lễ xong thì hành trình tìm việc của em cũng sẽ bắt đầu, vì vậy mà hiện tại tìm việc là thứ ám ảnh nhất đối với em vào lúc này mặc dù em tự nhận xét mình là một người đa sầu đa cảm (biết đâu em sẽ còn &quot;làm phiền&quot; anh Năm nữa trong tương lai). Em hy vọng bản thân mình sẽ can đảm, chân cứng đá mềm bước qua thử thách sắp tới cũng như các anh chị đọc được phần tâm sự này sẽ có được một sự nghiệp bền vững, viên mãn. Em cũng chúc anh Năm thật nhiều sức khoẻ, dù biết anh bận rộn nhưng em hy vọng những dòng tâm sự này sẽ đến được với anh.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1s_Z1QIUe1xXpB_ZKQZ-geBEiEr9PlNiHPX6v0-Xa700/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Bình</a></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm và tất cả mọi người, em xin phép gọi anh là anh Năm vì cách gọi này cho em sự thân thuộc như ở quê em các cô chú vẫn hay gọi nhau như vậy. Dù cho có thể anh lớn tuổi hơn em rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Là một sinh viên sắp ra trường thì chắc có lẽ 10 người thì hết 9 sẽ nghĩ về thử thách tìm việc sắp tới. Em cũng không ngoại lệ, may mắn là em đã định hướng được cho mình một công việc rằng mình sẽ làm trong lĩnh vực nhân sự, cụ thể là ở mảng tuyển dụng. </p><p><br/></p><p>Với định hướng đó. Hằng ngày, song song với việc học ở trường thì em dành những thời gian còn lại để trao dồi thêm những kiến thức liên quan đến tuyển dụng mà em có thể tiếp cận được trên mạng. Em có thể kể một số như là xây dựng chân dung ứng viên, cách viết JD, cách đặt các câu hỏi phỏng vấn ứng viên theo mô hình star,... ngoài ra em cũng có làm một dự án nhỏ liên quan đến tự động hoá một số tác vụ như gửi email tự động cho ứng viên khi họ nộp đơn ứng tuyển, thông báo kết quả phỏng vấn, phân loại ứng viên. Em cũng có nghe một số tập của anh nói về việc thiết kế CV theo JD của nhà tuyển dụng, tông màu của công ty mình muốn ứng tuyển nên cũng đã chuẩn bị một CV như vậy và kèm theo đó là một cover letter để gia tăng tính cạnh tranh với các ứng viên khác.</p><p><br/></p><p>Điều em lo lắng là, do em chưa va chạm thực tế lần nào nên chưa biết được thị trường lao động ở mảng này cái người ta chú trọng là ở những khía cạnh nào của một ứng viên. và hơn thế nữa em cũng muốn biết quan điểm của anh về vị trí này là như thế nào, những khó khăn nào mà một HR phải đối mặt và liệu trong tương lai ngành nhân sự có sự chuyển biến gì đáng kể hay không, nhất là hiện tại tình trạng thất nghiệp do sự thay thế của AI ngày càng rõ ràng.</p><p><br/></p><p>Có thể là nghỉ lễ xong thì hành trình tìm việc của em cũng sẽ bắt đầu, vì vậy mà hiện tại tìm việc là thứ ám ảnh nhất đối với em vào lúc này mặc dù em tự nhận xét mình là một người đa sầu đa cảm (biết đâu em sẽ còn &quot;làm phiền&quot; anh Năm nữa trong tương lai). Em hy vọng bản thân mình sẽ can đảm, chân cứng đá mềm bước qua thử thách sắp tới cũng như các anh chị đọc được phần tâm sự này sẽ có được một sự nghiệp bền vững, viên mãn. Em cũng chúc anh Năm thật nhiều sức khoẻ, dù biết anh bận rộn nhưng em hy vọng những dòng tâm sự này sẽ đến được với anh.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17592779-31-07-2025.mp3" length="8824657" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17592779</guid>
    <pubDate>Thu, 31 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>734</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-07-2025</itunes:title>
    <title>30-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hạt bụi bay về đâu   Mến chào mn trong gr và thầy Năm. Bài tâm sự này có lẽ cũng khá buồn nhưng con cũng muốn bày tỏ tâm sự với mn và thầy Năm và cũng mong đc nghe lời khuyên của mn và thầy Năm để tìm ra hướng đi cho bản thân. Chuyện của con là thế này   Cái việc giao tiếp của con á, con là 1 đứa gọi là nhiều chuyện, ko phải là đứa nói xấu nhưng gọi là hay nói những điều cấm kị trước mắt người khác và hay cho lời khuyên mặc dù họ ko cần. Trước đó thì con ko c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1PmmilHKEfmMwVUkSQ12ixyuNw7NeH8dnSFWetboXW8M/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Hạt bụi bay về đâu</b></a></p><p><br/></p><p>Mến chào mn trong gr và thầy Năm. Bài tâm sự này có lẽ cũng khá buồn nhưng con cũng muốn bày tỏ tâm sự với mn và thầy Năm và cũng mong đc nghe lời khuyên của mn và thầy Năm để tìm ra hướng đi cho bản thân. Chuyện của con là thế này</p><p><br/></p><p>Cái việc giao tiếp của con á, con là 1 đứa gọi là nhiều chuyện, ko phải là đứa nói xấu nhưng gọi là hay nói những điều cấm kị trước mắt người khác và hay cho lời khuyên mặc dù họ ko cần. Trước đó thì con ko có ý thức về việc này do lúc đó con nghĩ con nói thật và đang giúp họ mà, có ảnh hưởng đến họ đâu nhưng sau này con mới nhận ra bạn bè cứ ngày một xa con, thậm chí khi con sa cơ họ còn hạnh phúc cười phá lên. </p><p>Lúc đầu con cũng ko biết tại sao họ lại hành động như thế, con nghĩ chắc ai cũng thế vì học sinh ai cũng thích giỡn tí cho vui nhưng con để ý họ đối xử với người khác thì lại trái hoàn toàn với con, người khác ngã thì những người đó lại ân cần hỏi han. Con cứ vậy chi đến khi chỉ còn 1 người bạn, người bạn đó có lẽ là ko chấp con hoặc có thể đang lợi dụng, con có cảm giác là đang lợi dụng con. </p><p>Thế rồi con đi tìm hiểu, có xem qua các bài giảng về chủ đề giao tiếp của thầy thì mới có ý thức về giao tiếp của mình là sai. Giờ thì con cô đơn quá vì ko có ai chơi với con thật lòng cả mặc dù sau khi nghe xong bài giảng của thầy thì con cũng có đi làm lành cũng như tuân theo các nguyên tắc trong chủ đề giao tiếp của thầy nhưng có lẽ vết thương mà con xát vào người họ quá lớn nên con có làm cách mấy thì họ cũng ko có chấp nhận làm lành với con. </p><p>Những ngày nghỉ con lên fb thấy những đứa bạn chụp ảnh nhóm đi chơi khoe lên vui vẻ, còn con thì cứ thui thủi trong nhà vì chẳng có ai chơi cả. Con cũng thèm có bạn lắm nhưng bây giờ ko biết làm sao và cũng ko biết kiếm bạn ở đâu. </p><p>Mong thầy có thể chỉ con giải quyết vấn đề này đc ko ạ, con cảm ơn thầy đã đọc bài tâm sự của con ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1PmmilHKEfmMwVUkSQ12ixyuNw7NeH8dnSFWetboXW8M/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Hạt bụi bay về đâu</b></a></p><p><br/></p><p>Mến chào mn trong gr và thầy Năm. Bài tâm sự này có lẽ cũng khá buồn nhưng con cũng muốn bày tỏ tâm sự với mn và thầy Năm và cũng mong đc nghe lời khuyên của mn và thầy Năm để tìm ra hướng đi cho bản thân. Chuyện của con là thế này</p><p><br/></p><p>Cái việc giao tiếp của con á, con là 1 đứa gọi là nhiều chuyện, ko phải là đứa nói xấu nhưng gọi là hay nói những điều cấm kị trước mắt người khác và hay cho lời khuyên mặc dù họ ko cần. Trước đó thì con ko có ý thức về việc này do lúc đó con nghĩ con nói thật và đang giúp họ mà, có ảnh hưởng đến họ đâu nhưng sau này con mới nhận ra bạn bè cứ ngày một xa con, thậm chí khi con sa cơ họ còn hạnh phúc cười phá lên. </p><p>Lúc đầu con cũng ko biết tại sao họ lại hành động như thế, con nghĩ chắc ai cũng thế vì học sinh ai cũng thích giỡn tí cho vui nhưng con để ý họ đối xử với người khác thì lại trái hoàn toàn với con, người khác ngã thì những người đó lại ân cần hỏi han. Con cứ vậy chi đến khi chỉ còn 1 người bạn, người bạn đó có lẽ là ko chấp con hoặc có thể đang lợi dụng, con có cảm giác là đang lợi dụng con. </p><p>Thế rồi con đi tìm hiểu, có xem qua các bài giảng về chủ đề giao tiếp của thầy thì mới có ý thức về giao tiếp của mình là sai. Giờ thì con cô đơn quá vì ko có ai chơi với con thật lòng cả mặc dù sau khi nghe xong bài giảng của thầy thì con cũng có đi làm lành cũng như tuân theo các nguyên tắc trong chủ đề giao tiếp của thầy nhưng có lẽ vết thương mà con xát vào người họ quá lớn nên con có làm cách mấy thì họ cũng ko có chấp nhận làm lành với con. </p><p>Những ngày nghỉ con lên fb thấy những đứa bạn chụp ảnh nhóm đi chơi khoe lên vui vẻ, còn con thì cứ thui thủi trong nhà vì chẳng có ai chơi cả. Con cũng thèm có bạn lắm nhưng bây giờ ko biết làm sao và cũng ko biết kiếm bạn ở đâu. </p><p>Mong thầy có thể chỉ con giải quyết vấn đề này đc ko ạ, con cảm ơn thầy đã đọc bài tâm sự của con ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17586445-30-07-2025.mp3" length="11595099" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17586445</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>965</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-07-2025</itunes:title>
    <title>29-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Little girl (p2)   Mến chào Thầy và đại gia đình Web5ngay   Em là người đã được Thầy phản hồi tâm sự vào ngày 16.04.2025 đây ạ (đại khái câu chuyện là bố và em biết chuyện mẹ em ngoại tình 2 lần nhưng ông vẫn tha thứ ấy ạ).    Đầu tiên em rất cảm ơn Thầy vì đã phản hồi ạ, em cảm thấy được đồng cảm và sẻ chia rất nhiều. Em cũng biết để có được câu trả lời cho câu chuyện này hoàn toàn rất khó ạ, vì vốn dĩ nó luôn là nỗi đau âm ỉ trong lòng em và bố em.&nbs...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18HNFjMdSkEtQFJT9BBZQtrbba26Xqo6SKhhhRFYydtQ/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Little girl (p2)</a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và đại gia đình Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em là người đã được Thầy phản hồi tâm sự vào ngày 16.04.2025 đây ạ (đại khái câu chuyện là bố và em biết chuyện mẹ em ngoại tình 2 lần nhưng ông vẫn tha thứ ấy ạ). </p><p><br/></p><p>Đầu tiên em rất cảm ơn Thầy vì đã phản hồi ạ, em cảm thấy được đồng cảm và sẻ chia rất nhiều. Em cũng biết để có được câu trả lời cho câu chuyện này hoàn toàn rất khó ạ, vì vốn dĩ nó luôn là nỗi đau âm ỉ trong lòng em và bố em. </p><p><br/></p><p>Và em cũng có một vài cập nhật mới nhất ạ. Tầm cỡ tháng 07.2023 thì có 1 người lạ nhắn tin cho em (tên Huỳnh Mai), đại loại như coi lại cách sống của mẹ em gì gì đó, tin nhắn đó khiến em tưởng là dính dáng chuyện tiền bạc gì đó thôi. Em hỏi kỹ hơn thì người đó nói muốn biết thì hỏi mẹ em ấy. Em đã gọi bố em hỏi, bố em giấu, nói là không có gì đâu con, mẹ em chêm vào là người ta hiểu nhầm thôi với chuyện cũng đã giải quyết xong rồi. Lúc đó em cũng ngờ vực lắm, nhưng hỏi trực tiếp c Mai đó thì lại không chịu trả lời. Sau có 1 người nam nhắn tin cho em (tên Huỳnh Bông), nhưng ở mục tin nhắn chờ, nên em phát hiện tin thì đã là tháng 10 (do người đó liên tục gọi điện thay vì nhắn tin nên em đã nghĩ là tn rác). </p><p><br/></p><p>Và dạ, lúc mở ra là ảnh cap màn hình mẹ em nhắn tin với ông đó, xưng vợ chồng và gửi hình các kiểu, em thở dài mẹ lại ngoại tình lần 3, lần này được bố trực tiếp cùng mẹ giấu diếm em (lúc đó em đang đi du học). Lúc này em nên khen 2 vợ chồng đồng lòng hay nên trách bố em quá nhu nhược đây.</p><p><br/></p><p>Thú thật em cũng chẳng phải người tốt đẹp gì cho cam để mà trách bố em, khi em cũng từng có mối tình toxic gần 5 năm, người ta ngoại tình hết lần này đến lần khác, và em đã luôn tha thứ vì 1 chữ yêu. Nhưng sau đó em đi du học, thấy những người bạn bình thường còn tốt hơn nyc của em trăm lần, nên em chia tay và ko ngoảnh đầu lại nữa. Câu chuyện này em chưa từng kể với bố mẹ em, sợ họ lo, bố mẹ biết em quen nyc gần 5 năm thậm chí còn tính đến cưới xin, và em ctay ngta thôi (do nyc em chạy lên nhà tìm bố mẹ em mong hàn gắn với em). Chẳng lẽ giờ lôi chuyện em đã từng hèn mọn níu kéo và tha thứ cho ngta ra sao, rồi rút ra là con đã mạnh mẽ dứt ra được và mong bố cũng mạnh mẽ lên ạ? Vốn dĩ là khác nhau, chẳng thể lấy bản thân em khuyên bố được, bố sẽ tự có những ràng buộc khác như sợ cô đơn lúc về già, gia đình 2 bên, rồi thời của bố sẽ khác với của em nữa... </p><p><br/></p><p>Lúc phát hiện mẹ em ngoại tình lần 2, em có nhắn mẹ em, mẹ em chối, đóng vai nạn nhân, chỉ trích người khác, em đưa bằng chứng, mẹ em hối hả xin lỗi, giải thích đủ kiểu, hứa sẽ ko tái phạm. Và sau đó ko lâu thì là chuyện bố em bắt quả tang mẹ ở trong ks cùng ng đàn ông kia. Em cạn lời. Giờ thì tới lần 3 luôn rồi.</p><p><br/></p><p>Trong post trước có vẻ giọng em bình thản như kể về 1 câu chuyện đã qua, chủ yếu là quá thương bố em mà thôi, có thể nói là 1 người qua đường bất bình cũng được ạ. Em xin lỗi nếu những lời em sẽ nói sau đây khiến mn thấy em rất tệ nhưng mà em xin bộc bạch thật lòng là em rất hận mẹ em dù bà là người sinh ra em. Sau khi biết chuyện lần 1, lần 2 rồi lần 3, niềm tin của em bị bào mòn từng chút 1, cũng giống như khi phát hiện nyc em ngoại tình lần 1 em cãi nhau, lần 2 em khóc, lần n em chỉ cười, nụ cười cay đắng. Từ tận sâu trong đáy lòng rất rất coi thường mẹ em, trong lòng thầm mắng mẹ em ko biết xấu hổ, thiếu thốn tới vậy à... thì nước mắt em lại rơi bấy nhiêu, em hiểu nỗi đau của bố em, đau nhưng chẳng thể cắt bỏ nỗi đau này. Em thật rất muốn chối bỏ người mẹ này, bà khiến em cảm thấy cực kỳ chán ghét và thất vọng. Đó là suy nghĩ thật lòng của em.</p><p><br/></p><p>Có 1 khoảng thời gian rất dài em đã tin rằng chuyện tình cảm nào cũng vậy, yêu đương rồi cũng sẽ phản bội thôi, </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18HNFjMdSkEtQFJT9BBZQtrbba26Xqo6SKhhhRFYydtQ/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Little girl (p2)</a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và đại gia đình Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em là người đã được Thầy phản hồi tâm sự vào ngày 16.04.2025 đây ạ (đại khái câu chuyện là bố và em biết chuyện mẹ em ngoại tình 2 lần nhưng ông vẫn tha thứ ấy ạ). </p><p><br/></p><p>Đầu tiên em rất cảm ơn Thầy vì đã phản hồi ạ, em cảm thấy được đồng cảm và sẻ chia rất nhiều. Em cũng biết để có được câu trả lời cho câu chuyện này hoàn toàn rất khó ạ, vì vốn dĩ nó luôn là nỗi đau âm ỉ trong lòng em và bố em. </p><p><br/></p><p>Và em cũng có một vài cập nhật mới nhất ạ. Tầm cỡ tháng 07.2023 thì có 1 người lạ nhắn tin cho em (tên Huỳnh Mai), đại loại như coi lại cách sống của mẹ em gì gì đó, tin nhắn đó khiến em tưởng là dính dáng chuyện tiền bạc gì đó thôi. Em hỏi kỹ hơn thì người đó nói muốn biết thì hỏi mẹ em ấy. Em đã gọi bố em hỏi, bố em giấu, nói là không có gì đâu con, mẹ em chêm vào là người ta hiểu nhầm thôi với chuyện cũng đã giải quyết xong rồi. Lúc đó em cũng ngờ vực lắm, nhưng hỏi trực tiếp c Mai đó thì lại không chịu trả lời. Sau có 1 người nam nhắn tin cho em (tên Huỳnh Bông), nhưng ở mục tin nhắn chờ, nên em phát hiện tin thì đã là tháng 10 (do người đó liên tục gọi điện thay vì nhắn tin nên em đã nghĩ là tn rác). </p><p><br/></p><p>Và dạ, lúc mở ra là ảnh cap màn hình mẹ em nhắn tin với ông đó, xưng vợ chồng và gửi hình các kiểu, em thở dài mẹ lại ngoại tình lần 3, lần này được bố trực tiếp cùng mẹ giấu diếm em (lúc đó em đang đi du học). Lúc này em nên khen 2 vợ chồng đồng lòng hay nên trách bố em quá nhu nhược đây.</p><p><br/></p><p>Thú thật em cũng chẳng phải người tốt đẹp gì cho cam để mà trách bố em, khi em cũng từng có mối tình toxic gần 5 năm, người ta ngoại tình hết lần này đến lần khác, và em đã luôn tha thứ vì 1 chữ yêu. Nhưng sau đó em đi du học, thấy những người bạn bình thường còn tốt hơn nyc của em trăm lần, nên em chia tay và ko ngoảnh đầu lại nữa. Câu chuyện này em chưa từng kể với bố mẹ em, sợ họ lo, bố mẹ biết em quen nyc gần 5 năm thậm chí còn tính đến cưới xin, và em ctay ngta thôi (do nyc em chạy lên nhà tìm bố mẹ em mong hàn gắn với em). Chẳng lẽ giờ lôi chuyện em đã từng hèn mọn níu kéo và tha thứ cho ngta ra sao, rồi rút ra là con đã mạnh mẽ dứt ra được và mong bố cũng mạnh mẽ lên ạ? Vốn dĩ là khác nhau, chẳng thể lấy bản thân em khuyên bố được, bố sẽ tự có những ràng buộc khác như sợ cô đơn lúc về già, gia đình 2 bên, rồi thời của bố sẽ khác với của em nữa... </p><p><br/></p><p>Lúc phát hiện mẹ em ngoại tình lần 2, em có nhắn mẹ em, mẹ em chối, đóng vai nạn nhân, chỉ trích người khác, em đưa bằng chứng, mẹ em hối hả xin lỗi, giải thích đủ kiểu, hứa sẽ ko tái phạm. Và sau đó ko lâu thì là chuyện bố em bắt quả tang mẹ ở trong ks cùng ng đàn ông kia. Em cạn lời. Giờ thì tới lần 3 luôn rồi.</p><p><br/></p><p>Trong post trước có vẻ giọng em bình thản như kể về 1 câu chuyện đã qua, chủ yếu là quá thương bố em mà thôi, có thể nói là 1 người qua đường bất bình cũng được ạ. Em xin lỗi nếu những lời em sẽ nói sau đây khiến mn thấy em rất tệ nhưng mà em xin bộc bạch thật lòng là em rất hận mẹ em dù bà là người sinh ra em. Sau khi biết chuyện lần 1, lần 2 rồi lần 3, niềm tin của em bị bào mòn từng chút 1, cũng giống như khi phát hiện nyc em ngoại tình lần 1 em cãi nhau, lần 2 em khóc, lần n em chỉ cười, nụ cười cay đắng. Từ tận sâu trong đáy lòng rất rất coi thường mẹ em, trong lòng thầm mắng mẹ em ko biết xấu hổ, thiếu thốn tới vậy à... thì nước mắt em lại rơi bấy nhiêu, em hiểu nỗi đau của bố em, đau nhưng chẳng thể cắt bỏ nỗi đau này. Em thật rất muốn chối bỏ người mẹ này, bà khiến em cảm thấy cực kỳ chán ghét và thất vọng. Đó là suy nghĩ thật lòng của em.</p><p><br/></p><p>Có 1 khoảng thời gian rất dài em đã tin rằng chuyện tình cảm nào cũng vậy, yêu đương rồi cũng sẽ phản bội thôi, </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17580416-29-07-2025.mp3" length="16427230" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17580416</guid>
    <pubDate>Tue, 29 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1367</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-07-2025</itunes:title>
    <title>28-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  25/12/2001   E xin chào thầy và mn. E xin kể sơ về gđ e trước nhé!. Nhà e có 4 ae chỉ có chị là có chk còn 2a thì gần 40t mà vẫn chưa lấy vợ, cha e chỉ biết ăn chơi, về nhà thì kiếm chuyện chửi. Còn mẹ e nay 65t là người e sợ nhất nhà, mẹ luôn bắt ng khác phải làm theo ý mình, có 1 chuyện nhỏ xíu mà mẹ cứ nhắc lại hoài chửi cả chục lần, mọi việc trong nhà do mẹ quyết hết, k bao giờ nghe coi a e e nghĩ gì, chuyện hôn nhân của chị e, chị e cũng k có quyền, mẹ b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1WnLWwshv-dR38Sqq2rQffhgBIkcomRsZO3dTV2xeVJk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  25/12/2001</a></p><p><br/></p><p>E xin chào thầy và mn. E xin kể sơ về gđ e trước nhé!. Nhà e có 4 ae chỉ có chị là có chk còn 2a thì gần 40t mà vẫn chưa lấy vợ, cha e chỉ biết ăn chơi, về nhà thì kiếm chuyện chửi. Còn mẹ e nay 65t là người e sợ nhất nhà, mẹ luôn bắt ng khác phải làm theo ý mình, có 1 chuyện nhỏ xíu mà mẹ cứ nhắc lại hoài chửi cả chục lần, mọi việc trong nhà do mẹ quyết hết, k bao giờ nghe coi a e e nghĩ gì, chuyện hôn nhân của chị e, chị e cũng k có quyền, mẹ bắt đặt đâu thì ngồi đó. Nhưng may mắn là a chị e lo làm (chỉ lao động chân tay thôi ạ )nên nhà e cũng k đến nỗi, chỉ  đủ ăn và may là k có mắc nợ.</p><p><br/></p><p>E hiện tại đang ở nhà giữ cháu và lo cơm nước  cho gđ. Lí do tại sao e k đi lm mà lại ở nhà?. Là vì học xong 12, e quyết định đkí học tiếng nhật để qua đó học làm điều dưỡng nhưng e giấu mẹ nói e học y, e nghĩ  năn nỉ riết mẹ sẽ cho sang nhật làm. Học đc 1 tuần, mẹ e phát hiện bắt e về sợ e bị bán mặc dù e đã giải thích cho mẹ tại sao e lm vậy và nơi đó là nơi uy tín. E nói e k học tiếng nhật nữa, xin học y trong tỉnh mẹ cũng k cho, mẹ bắt e đi lm công nhân rồi lấy chồng. K nghe theo mẹ, mẹ chết cho e coi. Khoảng tgian đó rất kinh khủng, nhớ lại e vẫn sợ, bị mẹ khóa cửa nhốt trong nhà, đi đâu cũng k đc, làm gì cũng bị nghi ngờ là trốn đi học, đến nỗi e xin đi lm công nhân mà mẹ cũng đòi đi theo. Lúc đó e chỉ biết khóc, mẹ e đã quyết gì thì k bao giờ thay đổi, e buông xuôi luôn tới đâu thì tới, nghe theo mẹ cho ổn. </p><p>Rồi e đi lm nhưng e chẳng thấy ổn mà thấy mình giống như ở tù, nơi lm thì toxic, về nhà thì nghe mẹ cằn nhằn cha suốt, k chia sẻ đc với ai, so sánh với bạn bè thì e là đứa tệ nhất mặc dù khi đi học e cũng có hạng cao trong lớp. E thu mình lại, trốn k dám gặp ai hết, chỉ biết đi lm rồi về, buồn thì xem phim tới khi cay mắt thì đi ngủ. Làm đc 1 năm, thì e bị tai nạn chấn thương đầu gối đứt dây chằng, may là e vẫn còn đi lại đc nhưng rất hay bị đau gối mặc dù k làm nặng hay đi nhiều. A e nói ở nhà luôn đi, đau thì có thể nghĩ, đi lm k nhiêu tiền mà lỡ có chuyện gì nữa thì a chị mệt thêm. E thấy a chị đi lm công nhân cực nên e cũng muốn kiếm gì đó lm để phụ, nhưng đi lm công nhân thì chắc chắn k thể nữa rồi. Nhìn lại thì e chẳng có gì ngoài tgian rảnh btối và một cái đầu bình thường😊. E sống trong thời mà mọi thứ quá thuận lợi, có thể làm việc tại nhà, có khóa học online, chat gpt,.. chỉ là e có chịu học hay k thôi. E đang phân vân là e nên làm youtube hay hay học đầu tư chứng khoán. Làm yt thì e cũng k biết sẽ làm về cái gì, e sợ giao tiếp, với lại cũng k có ngoại hình, điện thoại e mới bị hư, e chưa có tiền mua. E cũng có tìm hiểu sơ về chkhoán, mua cp nhưng bị lỗ. Đầu tư có rất nhiều rủi ro, và 95% nhà đtu sẽ bị lỗ nên e đã mua sách về học. Nhưng bị mẹ e phát hiện đòi đốt sách của e, a chị e cũng nghĩ giống mẹ, để tiền ăn mua sách lãng phí. Có điều rất mắc cười là khi e xem phim, lướt mạng thì k ai nói gì nhưng cứ cầm tới cuốn tập cây viết sách là sóng gió tới. E trốn trong phòng đọc  cũng bị chửi.Lúc trc e khóc lóc rồi oán trách dữ lắm nhưng giờ thì e hết rồi. E hiểu tại sao họ lại cư xử như vậy, do e hết e đã nói dối mẹ, xung quanh e đâu có ai đọc sách đâu và quan trọng hiện tại e chưa có kết quả nên bị phản đối là bình thường. E mà cứ sống như vầy hoài, sau này e sẽ ghét mẹ và ghét luôn chính mình vì đã yếu đuối. Nên bây giờ e sẽ k cần ai ủng hộ nữa, sẽ học cách mạnh mẽ, dám đối diện với vấn đề k trốn nữa. </p><p>Hiện tại e có rất nhiều câu hỏi:  mình k có học đại học, k có kiến thức về kinh tế thì mình có thể đầu tư cp giỏi bằng việc tự mày mò k? Có quá nhiều thứ để học, e k biết học nào trước nào sau? K biết nên theo trường phái đầu tư nào... Hay là mình nên tập trung học làm yt kiếm tiền trc sau đó e sẽ học đầu tư cp sau vì k kiến thức sẽ bị mất tiền.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1WnLWwshv-dR38Sqq2rQffhgBIkcomRsZO3dTV2xeVJk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  25/12/2001</a></p><p><br/></p><p>E xin chào thầy và mn. E xin kể sơ về gđ e trước nhé!. Nhà e có 4 ae chỉ có chị là có chk còn 2a thì gần 40t mà vẫn chưa lấy vợ, cha e chỉ biết ăn chơi, về nhà thì kiếm chuyện chửi. Còn mẹ e nay 65t là người e sợ nhất nhà, mẹ luôn bắt ng khác phải làm theo ý mình, có 1 chuyện nhỏ xíu mà mẹ cứ nhắc lại hoài chửi cả chục lần, mọi việc trong nhà do mẹ quyết hết, k bao giờ nghe coi a e e nghĩ gì, chuyện hôn nhân của chị e, chị e cũng k có quyền, mẹ bắt đặt đâu thì ngồi đó. Nhưng may mắn là a chị e lo làm (chỉ lao động chân tay thôi ạ )nên nhà e cũng k đến nỗi, chỉ  đủ ăn và may là k có mắc nợ.</p><p><br/></p><p>E hiện tại đang ở nhà giữ cháu và lo cơm nước  cho gđ. Lí do tại sao e k đi lm mà lại ở nhà?. Là vì học xong 12, e quyết định đkí học tiếng nhật để qua đó học làm điều dưỡng nhưng e giấu mẹ nói e học y, e nghĩ  năn nỉ riết mẹ sẽ cho sang nhật làm. Học đc 1 tuần, mẹ e phát hiện bắt e về sợ e bị bán mặc dù e đã giải thích cho mẹ tại sao e lm vậy và nơi đó là nơi uy tín. E nói e k học tiếng nhật nữa, xin học y trong tỉnh mẹ cũng k cho, mẹ bắt e đi lm công nhân rồi lấy chồng. K nghe theo mẹ, mẹ chết cho e coi. Khoảng tgian đó rất kinh khủng, nhớ lại e vẫn sợ, bị mẹ khóa cửa nhốt trong nhà, đi đâu cũng k đc, làm gì cũng bị nghi ngờ là trốn đi học, đến nỗi e xin đi lm công nhân mà mẹ cũng đòi đi theo. Lúc đó e chỉ biết khóc, mẹ e đã quyết gì thì k bao giờ thay đổi, e buông xuôi luôn tới đâu thì tới, nghe theo mẹ cho ổn. </p><p>Rồi e đi lm nhưng e chẳng thấy ổn mà thấy mình giống như ở tù, nơi lm thì toxic, về nhà thì nghe mẹ cằn nhằn cha suốt, k chia sẻ đc với ai, so sánh với bạn bè thì e là đứa tệ nhất mặc dù khi đi học e cũng có hạng cao trong lớp. E thu mình lại, trốn k dám gặp ai hết, chỉ biết đi lm rồi về, buồn thì xem phim tới khi cay mắt thì đi ngủ. Làm đc 1 năm, thì e bị tai nạn chấn thương đầu gối đứt dây chằng, may là e vẫn còn đi lại đc nhưng rất hay bị đau gối mặc dù k làm nặng hay đi nhiều. A e nói ở nhà luôn đi, đau thì có thể nghĩ, đi lm k nhiêu tiền mà lỡ có chuyện gì nữa thì a chị mệt thêm. E thấy a chị đi lm công nhân cực nên e cũng muốn kiếm gì đó lm để phụ, nhưng đi lm công nhân thì chắc chắn k thể nữa rồi. Nhìn lại thì e chẳng có gì ngoài tgian rảnh btối và một cái đầu bình thường😊. E sống trong thời mà mọi thứ quá thuận lợi, có thể làm việc tại nhà, có khóa học online, chat gpt,.. chỉ là e có chịu học hay k thôi. E đang phân vân là e nên làm youtube hay hay học đầu tư chứng khoán. Làm yt thì e cũng k biết sẽ làm về cái gì, e sợ giao tiếp, với lại cũng k có ngoại hình, điện thoại e mới bị hư, e chưa có tiền mua. E cũng có tìm hiểu sơ về chkhoán, mua cp nhưng bị lỗ. Đầu tư có rất nhiều rủi ro, và 95% nhà đtu sẽ bị lỗ nên e đã mua sách về học. Nhưng bị mẹ e phát hiện đòi đốt sách của e, a chị e cũng nghĩ giống mẹ, để tiền ăn mua sách lãng phí. Có điều rất mắc cười là khi e xem phim, lướt mạng thì k ai nói gì nhưng cứ cầm tới cuốn tập cây viết sách là sóng gió tới. E trốn trong phòng đọc  cũng bị chửi.Lúc trc e khóc lóc rồi oán trách dữ lắm nhưng giờ thì e hết rồi. E hiểu tại sao họ lại cư xử như vậy, do e hết e đã nói dối mẹ, xung quanh e đâu có ai đọc sách đâu và quan trọng hiện tại e chưa có kết quả nên bị phản đối là bình thường. E mà cứ sống như vầy hoài, sau này e sẽ ghét mẹ và ghét luôn chính mình vì đã yếu đuối. Nên bây giờ e sẽ k cần ai ủng hộ nữa, sẽ học cách mạnh mẽ, dám đối diện với vấn đề k trốn nữa. </p><p>Hiện tại e có rất nhiều câu hỏi:  mình k có học đại học, k có kiến thức về kinh tế thì mình có thể đầu tư cp giỏi bằng việc tự mày mò k? Có quá nhiều thứ để học, e k biết học nào trước nào sau? K biết nên theo trường phái đầu tư nào... Hay là mình nên tập trung học làm yt kiếm tiền trc sau đó e sẽ học đầu tư cp sau vì k kiến thức sẽ bị mất tiền.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17573824-28-07-2025.mp3" length="4644229" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17573824</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>385</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-07-2025</itunes:title>
    <title>25-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  CT   Chào thầy Năm, Em năm nay 24 tuổi, còn môn Tiếng anh nữa để ra trường (em học ngành xây dựng) và hiện tại đang chạy xe để kiếm tiền. (Em đang chờ lịch thi của trường để qua môn TA và có tấm bằng đại học).  Chuyện là bạn gái em đã có bầu sau 1 tháng hai đứa ở với nhau. Và hai đứa em quyết định cưới nhau. Em rất vui khi biết mình sắp làm bố vì em cũng sợ mình vô sinh (ngày trước cấp 3 em hay thamdu). Song song với niềm vui đó thì cũng có rất nhiều áp ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  CT</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm,</p><p>Em năm nay 24 tuổi, còn môn Tiếng anh nữa để ra trường (em học ngành xây dựng) và hiện tại đang chạy xe để kiếm tiền. (Em đang chờ lịch thi của trường để qua môn TA và có tấm bằng đại học). </p><p>Chuyện là bạn gái em đã có bầu sau 1 tháng hai đứa ở với nhau. Và hai đứa em quyết định cưới nhau. Em rất vui khi biết mình sắp làm bố vì em cũng sợ mình vô sinh (ngày trước cấp 3 em hay thamdu). Song song với niềm vui đó thì cũng có rất nhiều áp lực. Em chưa sẵn sàng cho việc làm bố, vì công việc em chưa ổn định, tiền tích lũy gần như không có. Hai đứa em hay cãi nhau, bạn gái em hay dỗi. Điều này làm em rất mệt mỏi.</p><p>Để chuẩn bị cho đám cưới, em phải vay mượn rất nhiều, từ bạn bè đến người thân. Mấy tháng nay chuẩn bị cho đám cưới làm em rất mệt mỏi, đến mức không cười nổi. Ngày trước em là một người vui vẻ, yêu đời. Đến khi biết tin bạn gái có bầu và sắp cưới nhau, việc vay nợ làm em đau khổ, hèn cả người. </p><p>Một tuần nữa là em cưới rồi. Em không biết mình sẽ hạnh phúc thật sự không với cuộc hôn nhân này nữa. Bạn gái em thì muốn cưới từ lúc hai đứa mới yêu nhau rồi (giờ hai đứa yêu nhau được gần 2 năm).</p><p>Một vấn đề nữa là bố mẹ em không ưa bạn gái em lắm, vì bạn ý hơi mập và không thích làm việc nhà. Em ở giữa cũng rất khó xử. Cưới nhau xong, em định ra ở trọ với vợ để tránh việc mẹ chồng-nàng dâu. </p><p>Hi vọng em sẽ vui.</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  CT</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm,</p><p>Em năm nay 24 tuổi, còn môn Tiếng anh nữa để ra trường (em học ngành xây dựng) và hiện tại đang chạy xe để kiếm tiền. (Em đang chờ lịch thi của trường để qua môn TA và có tấm bằng đại học). </p><p>Chuyện là bạn gái em đã có bầu sau 1 tháng hai đứa ở với nhau. Và hai đứa em quyết định cưới nhau. Em rất vui khi biết mình sắp làm bố vì em cũng sợ mình vô sinh (ngày trước cấp 3 em hay thamdu). Song song với niềm vui đó thì cũng có rất nhiều áp lực. Em chưa sẵn sàng cho việc làm bố, vì công việc em chưa ổn định, tiền tích lũy gần như không có. Hai đứa em hay cãi nhau, bạn gái em hay dỗi. Điều này làm em rất mệt mỏi.</p><p>Để chuẩn bị cho đám cưới, em phải vay mượn rất nhiều, từ bạn bè đến người thân. Mấy tháng nay chuẩn bị cho đám cưới làm em rất mệt mỏi, đến mức không cười nổi. Ngày trước em là một người vui vẻ, yêu đời. Đến khi biết tin bạn gái có bầu và sắp cưới nhau, việc vay nợ làm em đau khổ, hèn cả người. </p><p>Một tuần nữa là em cưới rồi. Em không biết mình sẽ hạnh phúc thật sự không với cuộc hôn nhân này nữa. Bạn gái em thì muốn cưới từ lúc hai đứa mới yêu nhau rồi (giờ hai đứa yêu nhau được gần 2 năm).</p><p>Một vấn đề nữa là bố mẹ em không ưa bạn gái em lắm, vì bạn ý hơi mập và không thích làm việc nhà. Em ở giữa cũng rất khó xử. Cưới nhau xong, em định ra ở trọ với vợ để tránh việc mẹ chồng-nàng dâu. </p><p>Hi vọng em sẽ vui.</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17561802-25-07-2025.mp3" length="14113826" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17561802</guid>
    <pubDate>Fri, 25 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1174</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-07-2025</itunes:title>
    <title>24-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BÉ DÂU 🍓🍓🍓 155   Em chào thầy và mọi người ạ.  Bài viết này của em với mong muốn, tha thiết tìm ra nguyên nhân trong cách sống của chính mình để hoàn thiện bản thân hơn ạ. Em rất biết ơn khi thầy và mọi người có thể giúp đỡ và chia sẻ kinh nghiệm của mình ạ.   Em là sinh viên năm 2 (2k5). Lúc trước em có chuyển vào một phòng trọ đã có sẵn 3 người rồi (gồm 2 chị lớn hơn 1 tuổi và một người bằng tuổi em).  Ở giai đoạn đầu thì mọi người rất bình thường với n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: BÉ DÂU 🍓🍓🍓 155</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ. </p><p>Bài viết này của em với mong muốn, tha thiết tìm ra nguyên nhân trong cách sống của chính mình để hoàn thiện bản thân hơn ạ. Em rất biết ơn khi thầy và mọi người có thể giúp đỡ và chia sẻ kinh nghiệm của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Em là sinh viên năm 2 (2k5). Lúc trước em có chuyển vào một phòng trọ đã có sẵn 3 người rồi (gồm 2 chị lớn hơn 1 tuổi và một người bằng tuổi em). </p><p>Ở giai đoạn đầu thì mọi người rất bình thường với nhau và ít khi xảy ra tranh cãi. Có điều gì không như ý thì sẽ góp ý hoặc là nói chuyện để mng cùng giải quyết. Và cho đến bây giờ khi gần chuyển đi cũng vậy, bốn người bọn em chưa bao giờ cãi nhau hay gây gổ một lần nào. </p><p><br/></p><p>Chuyện sẽ không có gì cho đến khi một chị trong phòng gọi điện cho ba mẹ nói là muốn chuyển sang một phòng trọ khác vì ở chung 4 người khó sống. Em không cố ý nghe lén nhưng chị ấy nói chuyện điện thoại khá to và không có ý dấu diếm thì em mới tới hỏi chị thì nhận ra trong phòng mọi người đều biết chuyện hết ngoại trừ em. Và có vài lần em thấy mọi người trong phòng nhắn tin với nhau về chuyện chuyển trọ mà không nói trực tiếp với em.</p><p><br/></p><p>Em chợt nghĩ là trước khi em chuyển đến đây thì phòng này cũng ở 4 người nhưng tại sao bây giờ chị ấy mới cảm thấy khó sống và muốn chuyển ra ngoài?</p><p>Để miêu tả rõ hơn về lối sống của em thì em là một người khá thoải mái với mọi người. Em khá thoải mái cho bạn cùng phòng mượn đồ, để ý chuyện vệ sinh dọn dẹp sạch sẽ, quan tâm đến mọi người. Quan hệ với mọi người trong phòng không quá thân như bạn bè nhưng đủ để kệ chuyện, chia sẻ chuyện tầm phào với mọi người.</p><p><br/></p><p>Nhưng có những điều em thắc mắc không biết đây có phải là nguyên nhân gây ra sự khó chịu với mọi người hay không. Đó chính là em khá muốn sự ngăn nắp và muốn mọi thứ được dọn dẹp sạch sẽ (không phải kiểu dạng thái quá, phiên phiến nhưng vẫn gọn và sạch). Trước khi vào phòng trọ thì em thấy mấy chị dọn dẹp rất sạch nhưng sau khi ở một thời gian thì em nhận ra mọi người chưa để ý đến dọn vệ sinh cho lắm. </p><p>Đầu tiên là về việc đổ rác, em để ý thấy mọi người không phân công người đổ rác cụ thể mà cứ để rác dồn đống, bốc mùi đến khi ai thích đổ thì đổ, rác từ phòng ra đến ban công. Em cũng không giận vì biết đó là cách sống của mỗi người nên e từ từ nói chuyện và tự động chia lịch đổ rác và nhắc nhở mọi người. Điều thứ 2 là phòng em có một cái giường to và bình thường thì chỉ có 3 người nằm trên còn một chị tự nguyện trải chiếu để nằm dưới đất. Em thấy nếu nằm xoay ngang lại thì mọi người có thể hơi chật một chút nhưng có thể nằm 4 người. Thế là em hỏi ý kiến mọi người về việc đó và mng đều đồng ý. </p><p>Em không biết việc này có gây ra sự phiền toái nào không bởi vì em thấy chị ấy cũng là con gái và đóng tiền như mình thì cũng được nằm ở trên, với lại nằm ở dưới sẽ dễ nhiễm bệnh. Mọi thứ trong phòng từ những chiếc chăn, con gấu bông nằm ở dưới đất em đều dọn vào để phòng trở nên gọn gàng hơn chút xíu, để thông thoáng. Em làm mọi việc này đều là tự nguyện và em cũng không ép mọi người phải như em hay là làm trong bực bội, cáu gắt vì e biết mỗi người một cách sống. Ngoài ra, em cũng thỉnh thoảng bị nhắc nói nhỏ tiếng để mọi người trong phòng học bài thì em cũng vui vẻ xin lỗi rồi thôi. Điều này là vì mọi người trong phòng em đều học ngôn ngữ nên mọi người cũng hay nhắc nhở nhau về việc này ạ.</p><p><br/></p><p>Đây tuy là những điều nhỏ nhặt nhưng em vẫn mong muốn tìm được câu giải đáp để hoàn thiện mình ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: BÉ DÂU 🍓🍓🍓 155</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ. </p><p>Bài viết này của em với mong muốn, tha thiết tìm ra nguyên nhân trong cách sống của chính mình để hoàn thiện bản thân hơn ạ. Em rất biết ơn khi thầy và mọi người có thể giúp đỡ và chia sẻ kinh nghiệm của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Em là sinh viên năm 2 (2k5). Lúc trước em có chuyển vào một phòng trọ đã có sẵn 3 người rồi (gồm 2 chị lớn hơn 1 tuổi và một người bằng tuổi em). </p><p>Ở giai đoạn đầu thì mọi người rất bình thường với nhau và ít khi xảy ra tranh cãi. Có điều gì không như ý thì sẽ góp ý hoặc là nói chuyện để mng cùng giải quyết. Và cho đến bây giờ khi gần chuyển đi cũng vậy, bốn người bọn em chưa bao giờ cãi nhau hay gây gổ một lần nào. </p><p><br/></p><p>Chuyện sẽ không có gì cho đến khi một chị trong phòng gọi điện cho ba mẹ nói là muốn chuyển sang một phòng trọ khác vì ở chung 4 người khó sống. Em không cố ý nghe lén nhưng chị ấy nói chuyện điện thoại khá to và không có ý dấu diếm thì em mới tới hỏi chị thì nhận ra trong phòng mọi người đều biết chuyện hết ngoại trừ em. Và có vài lần em thấy mọi người trong phòng nhắn tin với nhau về chuyện chuyển trọ mà không nói trực tiếp với em.</p><p><br/></p><p>Em chợt nghĩ là trước khi em chuyển đến đây thì phòng này cũng ở 4 người nhưng tại sao bây giờ chị ấy mới cảm thấy khó sống và muốn chuyển ra ngoài?</p><p>Để miêu tả rõ hơn về lối sống của em thì em là một người khá thoải mái với mọi người. Em khá thoải mái cho bạn cùng phòng mượn đồ, để ý chuyện vệ sinh dọn dẹp sạch sẽ, quan tâm đến mọi người. Quan hệ với mọi người trong phòng không quá thân như bạn bè nhưng đủ để kệ chuyện, chia sẻ chuyện tầm phào với mọi người.</p><p><br/></p><p>Nhưng có những điều em thắc mắc không biết đây có phải là nguyên nhân gây ra sự khó chịu với mọi người hay không. Đó chính là em khá muốn sự ngăn nắp và muốn mọi thứ được dọn dẹp sạch sẽ (không phải kiểu dạng thái quá, phiên phiến nhưng vẫn gọn và sạch). Trước khi vào phòng trọ thì em thấy mấy chị dọn dẹp rất sạch nhưng sau khi ở một thời gian thì em nhận ra mọi người chưa để ý đến dọn vệ sinh cho lắm. </p><p>Đầu tiên là về việc đổ rác, em để ý thấy mọi người không phân công người đổ rác cụ thể mà cứ để rác dồn đống, bốc mùi đến khi ai thích đổ thì đổ, rác từ phòng ra đến ban công. Em cũng không giận vì biết đó là cách sống của mỗi người nên e từ từ nói chuyện và tự động chia lịch đổ rác và nhắc nhở mọi người. Điều thứ 2 là phòng em có một cái giường to và bình thường thì chỉ có 3 người nằm trên còn một chị tự nguyện trải chiếu để nằm dưới đất. Em thấy nếu nằm xoay ngang lại thì mọi người có thể hơi chật một chút nhưng có thể nằm 4 người. Thế là em hỏi ý kiến mọi người về việc đó và mng đều đồng ý. </p><p>Em không biết việc này có gây ra sự phiền toái nào không bởi vì em thấy chị ấy cũng là con gái và đóng tiền như mình thì cũng được nằm ở trên, với lại nằm ở dưới sẽ dễ nhiễm bệnh. Mọi thứ trong phòng từ những chiếc chăn, con gấu bông nằm ở dưới đất em đều dọn vào để phòng trở nên gọn gàng hơn chút xíu, để thông thoáng. Em làm mọi việc này đều là tự nguyện và em cũng không ép mọi người phải như em hay là làm trong bực bội, cáu gắt vì e biết mỗi người một cách sống. Ngoài ra, em cũng thỉnh thoảng bị nhắc nói nhỏ tiếng để mọi người trong phòng học bài thì em cũng vui vẻ xin lỗi rồi thôi. Điều này là vì mọi người trong phòng em đều học ngôn ngữ nên mọi người cũng hay nhắc nhở nhau về việc này ạ.</p><p><br/></p><p>Đây tuy là những điều nhỏ nhặt nhưng em vẫn mong muốn tìm được câu giải đáp để hoàn thiện mình ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17556165-24-07-2025.mp3" length="5492790" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17556165</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>456</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-07-2025</itunes:title>
    <title>23-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  HIHI    Em chào thầy và mọi người ạ, em sinh năm 2004 và đang là sv năm 3 của hệ 6 năm.    E xin chia sẻ câu chuyện như sau: e có quen một bạn kém 2 tuổi và hai đứa bọn e đang là người yêu với nhau khoảng được 6 tháng. Bạn ấy có nói với em là bạn ấy là người lithromantic (đơn giản là sẽ mất cảm xúc nếu đối phương đáp lại tình cảm), điều ấy kiến cho càng về sau hai đứa càng xa cách nhau, cộng thêm nữa là yêu xa và bạn ấy theo bên ngành nội thất nên rất nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1tipJnGD50aoK7-vTEVIH2X0d-p0R-TEY-Mfu9V6iFE8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  HIHI</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ, em sinh năm 2004 và đang là sv năm 3 của hệ 6 năm. </p><p><br/></p><p>E xin chia sẻ câu chuyện như sau: e có quen một bạn kém 2 tuổi và hai đứa bọn e đang là người yêu với nhau khoảng được 6 tháng. Bạn ấy có nói với em là bạn ấy là người lithromantic (đơn giản là sẽ mất cảm xúc nếu đối phương đáp lại tình cảm), điều ấy kiến cho càng về sau hai đứa càng xa cách nhau, cộng thêm nữa là yêu xa và bạn ấy theo bên ngành nội thất nên rất nhiều dl. Hai đứa từng có thời gian dừng lại trong 6 tháng đó và sau đó quay lại vì còn tình cảm. </p><p><br/></p><p>Cách đây gần 1 tháng hai đứa em lại bắt đầu rơi vào tình trạng như trước đó là bạn ấy không còn chủ động và rep tin nhắn thờ ơ, nếu e k chủ động thì cả hai sẽ không có nói chuyện gì, e đã từng đưa ra vài phương pháp để giúp mqh tốt hơn nhưng e nhận ra làm như vậy thì chỉ khiến e thêm đau khổ (e rút ra được là càng hy vọng càng dễ thất vọng), nên e k còn làm như vậy nữa thay vào đó là để bạn ấy cứ tự nhiên và e cố gắng tập trung cho bản thân e và có vẻ ổn hơn được. Ổn hơn ở đây là e thấy k còn kỳ vọng nhiều và bạn ấy nên cảm giác như rất tự do, nhưng điều này kéo dài không được lâu...</p><p> </p><p>Đôi lúc mệt mỏi cũng muốn được bạn ấy quan tâm hoặc chủ động nhắn tin thôi (e phân vân không biết phải do e đang đói nên mới cần sự quan tâm của bạn ấy). Bài về tình yêu mà thầy giảng e nghe lại rất nhiều, e thích cách mà ngta nuôi chim bồ câu cứ để nó bay tự do r nó về khi nào cũng được, hay là bông hoa đẹp thì để nó ở nơi nó thuộc về chứ k nên hái về cho mình. Thực sự rất khó đê được như v!</p><p><br/></p><p>E vẫn muốn duy trì mqh vì e nghĩ mình chưa đủ đầy để được như nhà của chim bồ câu và hình như e vẫn đang có chút hy vọng là ngta sẽ yêu em theo cách cả hai cùng động viên nhau cùng chủ động với nhau!</p><p><br/></p><p>Thưa thầy thì vấn đề của em ở đây có phải là e chưa đủ đầy đúng không ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1tipJnGD50aoK7-vTEVIH2X0d-p0R-TEY-Mfu9V6iFE8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  HIHI</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ, em sinh năm 2004 và đang là sv năm 3 của hệ 6 năm. </p><p><br/></p><p>E xin chia sẻ câu chuyện như sau: e có quen một bạn kém 2 tuổi và hai đứa bọn e đang là người yêu với nhau khoảng được 6 tháng. Bạn ấy có nói với em là bạn ấy là người lithromantic (đơn giản là sẽ mất cảm xúc nếu đối phương đáp lại tình cảm), điều ấy kiến cho càng về sau hai đứa càng xa cách nhau, cộng thêm nữa là yêu xa và bạn ấy theo bên ngành nội thất nên rất nhiều dl. Hai đứa từng có thời gian dừng lại trong 6 tháng đó và sau đó quay lại vì còn tình cảm. </p><p><br/></p><p>Cách đây gần 1 tháng hai đứa em lại bắt đầu rơi vào tình trạng như trước đó là bạn ấy không còn chủ động và rep tin nhắn thờ ơ, nếu e k chủ động thì cả hai sẽ không có nói chuyện gì, e đã từng đưa ra vài phương pháp để giúp mqh tốt hơn nhưng e nhận ra làm như vậy thì chỉ khiến e thêm đau khổ (e rút ra được là càng hy vọng càng dễ thất vọng), nên e k còn làm như vậy nữa thay vào đó là để bạn ấy cứ tự nhiên và e cố gắng tập trung cho bản thân e và có vẻ ổn hơn được. Ổn hơn ở đây là e thấy k còn kỳ vọng nhiều và bạn ấy nên cảm giác như rất tự do, nhưng điều này kéo dài không được lâu...</p><p> </p><p>Đôi lúc mệt mỏi cũng muốn được bạn ấy quan tâm hoặc chủ động nhắn tin thôi (e phân vân không biết phải do e đang đói nên mới cần sự quan tâm của bạn ấy). Bài về tình yêu mà thầy giảng e nghe lại rất nhiều, e thích cách mà ngta nuôi chim bồ câu cứ để nó bay tự do r nó về khi nào cũng được, hay là bông hoa đẹp thì để nó ở nơi nó thuộc về chứ k nên hái về cho mình. Thực sự rất khó đê được như v!</p><p><br/></p><p>E vẫn muốn duy trì mqh vì e nghĩ mình chưa đủ đầy để được như nhà của chim bồ câu và hình như e vẫn đang có chút hy vọng là ngta sẽ yêu em theo cách cả hai cùng động viên nhau cùng chủ động với nhau!</p><p><br/></p><p>Thưa thầy thì vấn đề của em ở đây có phải là e chưa đủ đầy đúng không ạ?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17550470-23-07-2025.mp3" length="10940261" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17550470</guid>
    <pubDate>Wed, 23 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>910</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-07-2025</itunes:title>
    <title>22-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Free lần 3 🤭    Rồi... Xin mến chào thầy 5, chào mừng thầy năm đã trở lại với những phần "tâm sự" của cộng đồng anh chị em chúng em, anh chị em chúng em mến chúc thầy 5 luôn luôn mạnh và giỏi 😀.   Em xin gửi phần tâm sự này tiếp tục là để tri ơn thầy 5 và "thú tội".   Đây là lần thứ 3 em viết, và hiện tại em đang ở "điểm" của sự "bật công tắt sống đủ đầy".    Phần thú tội: lần trước em có gửi một bài bằng cái tên là An vào ngày 31/7/2024, và sau đó có gử...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1_WkhJ-uD7wOxKBlSXVSoXskv5Gjzvzxrywf44hGCHow/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Free lần 3 🤭</a></p><p><br/><br/></p><p>Rồi... Xin mến chào thầy 5, chào mừng thầy năm đã trở lại với những phần &quot;tâm sự&quot; của cộng đồng anh chị em chúng em, anh chị em chúng em mến chúc thầy 5 luôn luôn mạnh và giỏi 😀.</p><p><br/></p><p>Em xin gửi phần tâm sự này tiếp tục là để tri ơn thầy 5 và &quot;thú tội&quot;.</p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 3 em viết, và hiện tại em đang ở &quot;điểm&quot; của sự &quot;bật công tắt sống đủ đầy&quot;. </p><p><br/></p><p>Phần thú tội: lần trước em có gửi một bài bằng cái tên là An vào ngày 31/7/2024, và sau đó có gửi thêm một phần tâm sự free lần thứ 2 gần đây, không nhớ rõ thời gian nhưng khoảng cuối tháng 3/2025. Và hôm nay, trời đẹp, theo thói quen là nghe Podcast mỗi khi đi dạo thì chợt có cái khởi ý tìm lại bài đầu tiên mà mình đã từng &quot;than vãn free&quot; hồi năm 2024 trong cái lúc mà bản thân mình trở nên tiêu cực, mà thật ra lúc em gửi bài tâm sự đầu tiên ở năm 2024 đấy xong là không hiểu vì em bỏ lơ nó đến ngày hôm nay luôn, quên bẵng luôn, chắc vì em đã không làm chủ được ý thức của mình vào thời điểm đấy nên sau khi gửi thì em không vào web TSBV để theo giỏi và chờ đợi phần phản hồi của thầy 5. Và em nhận ra là, về bản chất, lúc đấy em chỉ đang cứ như là đang trút bỏ đi cảm xúc, chứ không thật sự đang tìm kiếm sự đồng cảm. Và rồi đến hôm nay, đúng ngày hôm nay là 11/4/2025 đã vào web và lướt mỏi tay để tìm thử coi có bài của mình năm trước hong, rồi tim em đập thình thịch khi PHÁT HIỆN ra mình của năm trước 🤣 đã viết những lời mà mình của ngày hôm nay không thể tin là mình đã từng có thể viết ra như vậy. Em có cảm giác cứ như lần trước em đang spam và làm phiền thầy 5 vậy, bởi vì em tự nghĩ nếu như có một người nào đó đến gặp em và rồi kể lễ, than vãn thì có thể là em vẫn đồng cảm lần đầu, thế nhưng lần sau vẫn còn như vậy thì em sẽ nói là &quot;thôi ông ơi, đời đẹp lắm, hãy thật vui khi là kiếp con người&quot; 😀. À còn gần đây nữa, lời thú tội thứ 2, cái bài ts 2 em gửi gần đây, nhưng bài đấy chưa được thầy 5 phản hồi, nếu bài đó được phản hồi thì đó là cái bài mà em đặt tên là Biết Ơn Web5ngày ạ. Bài đó cũng là một bài em viết trong lúc tiêu cực, em nhận ra mình đang spam lần 2 nên cố tìm để xoá nhưng hình như trên web này không thể tìm lại bài mà mình đã gửi. Thôi thì, đến bài này, bài free thứ 3, nếu có duyên, có cơ hội đến với thầy 5 thì em đã ổn ạ. Và con tim đã vui trở lại 🤣.</p><p><br/></p><p>Phần cảm ơn: em bất giác nhận ra, là thầy 5 trong suốt nhiều năm qua đã âm thầm chịu đựng quá trời bài tâm sự kiểu kiểu như em, tích cực có, tiêu cực thì chắc là nhiều hơn 😀. Em đang thử đặt mình vào vị trí của thầy 5 để thử một xíu cảm nhận xem, chắc là cũng có nhiều lúc em bực mình lắm, &quot;gì đâu mà có vấn đề nhỏ xíu cũng gửi, cứ làm như mình là một nạn nhân của cuộc đời không bằng&quot; em đã tự nghĩ như thế 😅. Nhưng mà, nghĩ lại thì em có hơi ngạo nghễ khi dám thử đặt mình vào vị trí của thầy 5. Tuy thầy 5 chưa bao giờ nhận mình là thầy nhưng giá trị thực tế là thầy đã chia sẽ và em học được những điều đó, những điều đó đã từ từ thấm dần trong nhận thức của em qua thời gian. Nhưng nếu trong một viễn cảnh là một lớp học, thì em tự tin nhận mình là học sinh kém trong lớp, vì mặc dù đã học nhưng chưa áp dụng và chủ động thực hành đủ nhiều, nên thành ra có 2 phần ts hơi tiêu cực trong quá khứ mà em đã gửi 🥹. Nên xin cảm ơn những gì thầy 5 đã đồng cảm và chia sẽ cảm xúc cho em và nhiều anh chị khác.</p><p><br/></p><p>Phần chia sẽ: đúng là đời mình sẽ mở ra khi mình tốt hơn một chút ạ. Mặc dù bản thân em còn rất nhiều điều chưa hoàn thiện, và còn một chút con số âm chưa đưa được về 0. Nhưng khi em biết trân trọng hiện tại, cảm nhận những giá trị nhỏ nhắn, gần gủi xung quanh. Em có một công việc để làm, có mục tiêu để chinh phục, biết mình yêu thích những sở thích gì, biết làm bạn với bẩn thân. Khi như vậy là happy r</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1_WkhJ-uD7wOxKBlSXVSoXskv5Gjzvzxrywf44hGCHow/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Free lần 3 🤭</a></p><p><br/><br/></p><p>Rồi... Xin mến chào thầy 5, chào mừng thầy năm đã trở lại với những phần &quot;tâm sự&quot; của cộng đồng anh chị em chúng em, anh chị em chúng em mến chúc thầy 5 luôn luôn mạnh và giỏi 😀.</p><p><br/></p><p>Em xin gửi phần tâm sự này tiếp tục là để tri ơn thầy 5 và &quot;thú tội&quot;.</p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 3 em viết, và hiện tại em đang ở &quot;điểm&quot; của sự &quot;bật công tắt sống đủ đầy&quot;. </p><p><br/></p><p>Phần thú tội: lần trước em có gửi một bài bằng cái tên là An vào ngày 31/7/2024, và sau đó có gửi thêm một phần tâm sự free lần thứ 2 gần đây, không nhớ rõ thời gian nhưng khoảng cuối tháng 3/2025. Và hôm nay, trời đẹp, theo thói quen là nghe Podcast mỗi khi đi dạo thì chợt có cái khởi ý tìm lại bài đầu tiên mà mình đã từng &quot;than vãn free&quot; hồi năm 2024 trong cái lúc mà bản thân mình trở nên tiêu cực, mà thật ra lúc em gửi bài tâm sự đầu tiên ở năm 2024 đấy xong là không hiểu vì em bỏ lơ nó đến ngày hôm nay luôn, quên bẵng luôn, chắc vì em đã không làm chủ được ý thức của mình vào thời điểm đấy nên sau khi gửi thì em không vào web TSBV để theo giỏi và chờ đợi phần phản hồi của thầy 5. Và em nhận ra là, về bản chất, lúc đấy em chỉ đang cứ như là đang trút bỏ đi cảm xúc, chứ không thật sự đang tìm kiếm sự đồng cảm. Và rồi đến hôm nay, đúng ngày hôm nay là 11/4/2025 đã vào web và lướt mỏi tay để tìm thử coi có bài của mình năm trước hong, rồi tim em đập thình thịch khi PHÁT HIỆN ra mình của năm trước 🤣 đã viết những lời mà mình của ngày hôm nay không thể tin là mình đã từng có thể viết ra như vậy. Em có cảm giác cứ như lần trước em đang spam và làm phiền thầy 5 vậy, bởi vì em tự nghĩ nếu như có một người nào đó đến gặp em và rồi kể lễ, than vãn thì có thể là em vẫn đồng cảm lần đầu, thế nhưng lần sau vẫn còn như vậy thì em sẽ nói là &quot;thôi ông ơi, đời đẹp lắm, hãy thật vui khi là kiếp con người&quot; 😀. À còn gần đây nữa, lời thú tội thứ 2, cái bài ts 2 em gửi gần đây, nhưng bài đấy chưa được thầy 5 phản hồi, nếu bài đó được phản hồi thì đó là cái bài mà em đặt tên là Biết Ơn Web5ngày ạ. Bài đó cũng là một bài em viết trong lúc tiêu cực, em nhận ra mình đang spam lần 2 nên cố tìm để xoá nhưng hình như trên web này không thể tìm lại bài mà mình đã gửi. Thôi thì, đến bài này, bài free thứ 3, nếu có duyên, có cơ hội đến với thầy 5 thì em đã ổn ạ. Và con tim đã vui trở lại 🤣.</p><p><br/></p><p>Phần cảm ơn: em bất giác nhận ra, là thầy 5 trong suốt nhiều năm qua đã âm thầm chịu đựng quá trời bài tâm sự kiểu kiểu như em, tích cực có, tiêu cực thì chắc là nhiều hơn 😀. Em đang thử đặt mình vào vị trí của thầy 5 để thử một xíu cảm nhận xem, chắc là cũng có nhiều lúc em bực mình lắm, &quot;gì đâu mà có vấn đề nhỏ xíu cũng gửi, cứ làm như mình là một nạn nhân của cuộc đời không bằng&quot; em đã tự nghĩ như thế 😅. Nhưng mà, nghĩ lại thì em có hơi ngạo nghễ khi dám thử đặt mình vào vị trí của thầy 5. Tuy thầy 5 chưa bao giờ nhận mình là thầy nhưng giá trị thực tế là thầy đã chia sẽ và em học được những điều đó, những điều đó đã từ từ thấm dần trong nhận thức của em qua thời gian. Nhưng nếu trong một viễn cảnh là một lớp học, thì em tự tin nhận mình là học sinh kém trong lớp, vì mặc dù đã học nhưng chưa áp dụng và chủ động thực hành đủ nhiều, nên thành ra có 2 phần ts hơi tiêu cực trong quá khứ mà em đã gửi 🥹. Nên xin cảm ơn những gì thầy 5 đã đồng cảm và chia sẽ cảm xúc cho em và nhiều anh chị khác.</p><p><br/></p><p>Phần chia sẽ: đúng là đời mình sẽ mở ra khi mình tốt hơn một chút ạ. Mặc dù bản thân em còn rất nhiều điều chưa hoàn thiện, và còn một chút con số âm chưa đưa được về 0. Nhưng khi em biết trân trọng hiện tại, cảm nhận những giá trị nhỏ nhắn, gần gủi xung quanh. Em có một công việc để làm, có mục tiêu để chinh phục, biết mình yêu thích những sở thích gì, biết làm bạn với bẩn thân. Khi như vậy là happy r</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17544314-22-07-2025.mp3" length="12274387" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17544314</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1021</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-07-2025</itunes:title>
    <title>21-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  SoapGun   Kính gửi thầy Web5Ngay!   Em là một người đã theo dõi kênh của thầy từ lâu, đặc biệt là từ những năm cấp 3 đầy thử thách. Năm nay em đang là sinh viên năm hai, ngành Công Nghệ Thông Tin. Hôm nay em viết bức thư này để gửi lời tri ân sâu sắc đến thầy và mong nhận được lời khuyên từ thầy cho hành trình phía trước.     Nhớ lại những ngày mới vào cấp 3, bản thân em hồi đó là một con người thất bại và tệ hại, em có thể bỏ học để dán mắt vào màn hình máy ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xzLJUHxlzBhfSCJXf-d5iWXdLtL9eybDkoUMYNFSDPI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  SoapGun</a></p><p><br/></p><p>Kính gửi thầy Web5Ngay!</p><p><br/></p><p>Em là một người đã theo dõi kênh của thầy từ lâu, đặc biệt là từ những năm cấp 3 đầy thử thách. Năm nay em đang là sinh viên năm hai, ngành Công Nghệ Thông Tin. Hôm nay em viết bức thư này để gửi lời tri ân sâu sắc đến thầy và mong nhận được lời khuyên từ thầy cho hành trình phía trước.</p><p><br/><br/><br/></p><p>Nhớ lại những ngày mới vào cấp 3, bản thân em hồi đó là một con người thất bại và tệ hại, em có thể bỏ học để dán mắt vào màn hình máy tính để cày game từ ngày này sang ngày khác, về đến nhà thì lại vào lướt tiktok đến 1-2h sáng mới chịu ngủ, chỉ biết sống cho hết ngày. Rồi cho đến một ngày, khi em đang nghe nhạc, cụ thể là bài See you again của Charlie Puth và Wiz Khalifa, có một đoạn lyrics như thế này:</p><p><br/></p><p>        &quot;&apos;Bout another path, I know we loved to hit the road and laugh</p><p><br/></p><p>But somethin&apos; told me that it wouldn&apos;t last</p><p><br/></p><p>Had to switch up, look at things different, see the bigger picture</p><p><br/></p><p>Those were the days, hard work forever pays</p><p><br/></p><p>Now I see you in a better place.&quot;</p><p><br/></p><p>Nội dung của nó nôm na là các cuộc chơi dù vui đến mấy thì cũng phải tàn, nó sẽ không phải là những điều tồn tại lâu trong cuộc đời chúng ta, phải nhìn vào một &quot;Bức tranh lớn hơn&quot;, có ước mơ, và những tháng ngày làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp một cách xứng đáng. Khi nghe đến đây, em như tỉnh ngộ, tự hỏi ước mơ của bản thân mình là gì? Tại sao cuộc sống của mình lại ra nông nỗi này? Và rồi em bắt đầu làm những thứ có ích cho bản thân mình như là đọc sách, luyện tập thể thao,... Ban đầu em cũng chỉ có vài quyển sách để đọc, và khi rảnh thì em lại nghe tóm tắt sách. </p><p>Thế rồi một ngày nọ khi đang tìm một video tóm tắt sách để nghe trong lúc làm việc nhà thì em đã tìm được một tập tri kỉ cảm xúc của thầy, và rồi từ đó em biết đến thầy. Và khi lên lớp 11 thì em đã áp dụng rất nhiều thứ mà thầy dạy trong video của thầy, như trong video: &quot;Cách thiệt giỏi thứ gì đó&quot;, và còn một khái niệm gì đó mà em nhớ không nhầm thì thầy gọi là khoảng thời gian &quot;sương mù&quot;, là quãng thời gian mà bạn chỉ làm mà không thấy được kết quả đâu, chỉ biết cắm đầu mà làm thôi, và đúng là em đã trải qua quãng thời gian mù đó, em có học tập chăm chỉ, áp dụng những bài học của thầy, và thực sự là cũng không thấy có kết quả gì, nhưng bằng sự kiên trì thì sau cả năm lớp 11 thì kết quả học tập của em đã từ học sinh yếu nhất của lớp lên học sinh nằm trong top 10 của lớp. Và em cảm thấy đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong đời học sinh của em, và khi lên 12 em đã vùi đầu vào sách vở, cố gắng để vào được đại học, và phần vì may mắn, phần vì nỗ lực, từ một cậu học sinh học yếu nhất lớp thì cậu đã nỗ lực hết mình và vào được đại học. Phải nói là em vô cùng cảm ơn thầy vì đã cứu em ra khỏi quãng thời gian đen tối nhất đời và cũng đã kiến tạo nên khoảng thời gian đẹp và đáng nhớ nhất đời em. Thực sự em rất cảm ơn Thầy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, như đã nói ở trên, em đang là cậu sinh viên năm hai vẫn đang bon chen trên thủ đô, sống hết mình với ước mơ mà đã nhen nhóm trong em qua giai đoạn gian khó thời Cấp 3, giấc mơ đó là được đi du học trên đất Mỹ vào một ngày không xa! Những bài học từ thầy không chỉ giúp em cải thiện cuộc sống mà còn định hình tư duy và mục tiêu của em. Và em đã lập một kế hoạch cụ thể cho tương lai. Cụ thể là:</p><p><br/></p><p>+) IELTS 8.0</p><p><br/></p><p>+) Tiết kiệm tiền và tìm kiếm học bổng</p><p><br/></p><p>+) Nâng cao kĩ năng chuyên môn</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên em thấy, con đường phía trước nó không chỉ dài mà còn rất nhiều chông gai, hiện tại cuộc sống của em dường như có rất nhiều thứ phải lo, như chuyện đi làm thêm, học trên trường, và đủ chuyện tạp nham khác! </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xzLJUHxlzBhfSCJXf-d5iWXdLtL9eybDkoUMYNFSDPI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  SoapGun</a></p><p><br/></p><p>Kính gửi thầy Web5Ngay!</p><p><br/></p><p>Em là một người đã theo dõi kênh của thầy từ lâu, đặc biệt là từ những năm cấp 3 đầy thử thách. Năm nay em đang là sinh viên năm hai, ngành Công Nghệ Thông Tin. Hôm nay em viết bức thư này để gửi lời tri ân sâu sắc đến thầy và mong nhận được lời khuyên từ thầy cho hành trình phía trước.</p><p><br/><br/><br/></p><p>Nhớ lại những ngày mới vào cấp 3, bản thân em hồi đó là một con người thất bại và tệ hại, em có thể bỏ học để dán mắt vào màn hình máy tính để cày game từ ngày này sang ngày khác, về đến nhà thì lại vào lướt tiktok đến 1-2h sáng mới chịu ngủ, chỉ biết sống cho hết ngày. Rồi cho đến một ngày, khi em đang nghe nhạc, cụ thể là bài See you again của Charlie Puth và Wiz Khalifa, có một đoạn lyrics như thế này:</p><p><br/></p><p>        &quot;&apos;Bout another path, I know we loved to hit the road and laugh</p><p><br/></p><p>But somethin&apos; told me that it wouldn&apos;t last</p><p><br/></p><p>Had to switch up, look at things different, see the bigger picture</p><p><br/></p><p>Those were the days, hard work forever pays</p><p><br/></p><p>Now I see you in a better place.&quot;</p><p><br/></p><p>Nội dung của nó nôm na là các cuộc chơi dù vui đến mấy thì cũng phải tàn, nó sẽ không phải là những điều tồn tại lâu trong cuộc đời chúng ta, phải nhìn vào một &quot;Bức tranh lớn hơn&quot;, có ước mơ, và những tháng ngày làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp một cách xứng đáng. Khi nghe đến đây, em như tỉnh ngộ, tự hỏi ước mơ của bản thân mình là gì? Tại sao cuộc sống của mình lại ra nông nỗi này? Và rồi em bắt đầu làm những thứ có ích cho bản thân mình như là đọc sách, luyện tập thể thao,... Ban đầu em cũng chỉ có vài quyển sách để đọc, và khi rảnh thì em lại nghe tóm tắt sách. </p><p>Thế rồi một ngày nọ khi đang tìm một video tóm tắt sách để nghe trong lúc làm việc nhà thì em đã tìm được một tập tri kỉ cảm xúc của thầy, và rồi từ đó em biết đến thầy. Và khi lên lớp 11 thì em đã áp dụng rất nhiều thứ mà thầy dạy trong video của thầy, như trong video: &quot;Cách thiệt giỏi thứ gì đó&quot;, và còn một khái niệm gì đó mà em nhớ không nhầm thì thầy gọi là khoảng thời gian &quot;sương mù&quot;, là quãng thời gian mà bạn chỉ làm mà không thấy được kết quả đâu, chỉ biết cắm đầu mà làm thôi, và đúng là em đã trải qua quãng thời gian mù đó, em có học tập chăm chỉ, áp dụng những bài học của thầy, và thực sự là cũng không thấy có kết quả gì, nhưng bằng sự kiên trì thì sau cả năm lớp 11 thì kết quả học tập của em đã từ học sinh yếu nhất của lớp lên học sinh nằm trong top 10 của lớp. Và em cảm thấy đó là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong đời học sinh của em, và khi lên 12 em đã vùi đầu vào sách vở, cố gắng để vào được đại học, và phần vì may mắn, phần vì nỗ lực, từ một cậu học sinh học yếu nhất lớp thì cậu đã nỗ lực hết mình và vào được đại học. Phải nói là em vô cùng cảm ơn thầy vì đã cứu em ra khỏi quãng thời gian đen tối nhất đời và cũng đã kiến tạo nên khoảng thời gian đẹp và đáng nhớ nhất đời em. Thực sự em rất cảm ơn Thầy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, như đã nói ở trên, em đang là cậu sinh viên năm hai vẫn đang bon chen trên thủ đô, sống hết mình với ước mơ mà đã nhen nhóm trong em qua giai đoạn gian khó thời Cấp 3, giấc mơ đó là được đi du học trên đất Mỹ vào một ngày không xa! Những bài học từ thầy không chỉ giúp em cải thiện cuộc sống mà còn định hình tư duy và mục tiêu của em. Và em đã lập một kế hoạch cụ thể cho tương lai. Cụ thể là:</p><p><br/></p><p>+) IELTS 8.0</p><p><br/></p><p>+) Tiết kiệm tiền và tìm kiếm học bổng</p><p><br/></p><p>+) Nâng cao kĩ năng chuyên môn</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên em thấy, con đường phía trước nó không chỉ dài mà còn rất nhiều chông gai, hiện tại cuộc sống của em dường như có rất nhiều thứ phải lo, như chuyện đi làm thêm, học trên trường, và đủ chuyện tạp nham khác! </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17537266-21-07-2025.mp3" length="9384199" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17537266</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>780</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-07-2025</itunes:title>
    <title>18-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ai biết chữ "đâu" chữ "ngờ"   Chuyện là hồi cuối tháng 11 năm ngoái em có làm freelancer viết kịch bản cho 1 kênh youtube và nhận job thông qua 1 bạn leader. Tới đầu tháng 12 để thanh toán, em đợi đến tối chưa thấy lương nên nhắn hỏi leader thì khoảng 1 vài tiếng sau bạn chụp màn hình tin nhắn giữa bạn với khách, nói là bạn có hối khách thanh toán trước 1 ngày mà từ lúc đó đến giờ khách chưa online, bạn hỏi em cần tiền gấp không, bạn ứng trước lương cho. Thế ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1j4xAIk_Tftv4GapdBA_0HDXKO4W7ZkFjkF4LyVG23PA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ai biết chữ &quot;đâu&quot; chữ &quot;ngờ&quot;</a></p><p><br/></p><p>Chuyện là hồi cuối tháng 11 năm ngoái em có làm freelancer viết kịch bản cho 1 kênh youtube và nhận job thông qua 1 bạn leader. Tới đầu tháng 12 để thanh toán, em đợi đến tối chưa thấy lương nên nhắn hỏi leader thì khoảng 1 vài tiếng sau bạn chụp màn hình tin nhắn giữa bạn với khách, nói là bạn có hối khách thanh toán trước 1 ngày mà từ lúc đó đến giờ khách chưa online, bạn hỏi em cần tiền gấp không, bạn ứng trước lương cho. Thế là trôi qua 1 tháng.</p><p>Qua tháng 1, bạn gửi mail thông báo là ngày nhận lương sẽ lùi từ ngày 5 sang ngày 10 hàng tháng, và đến tối ngày 10 em hỏi lương, bạn cũng chụp màn hình nói khách chưa phản hồi, và dời ngày trả lương nhưng chắc chắn có trước tết âm. Sau đó bạn đã trả em, còn bonus thêm 1 ít tiền, chắc là thưởng tết. Vào mùng 1 tết, bạn còn phát lì xì cho mọi người nữa.</p><p>Nhưng qua tháng 2, khách không trả nữa, lúc này bạn mới nói thật với em là 90% tiền lương dự án từ đầu đến giờ là do bạn trả, bạn đang bù lỗ, lần này chắc không đủ sức tự trả nên kêu tụi em chờ khách.</p><p>Dự án này cần cả content và editor. Content của em thì ổn, nhưng editor thì không ổn tí nào. 1 dự án mà thay tới 5 editor. Editor đầu làm được 1 video xong hẹn tới hẹn lui video tiếp theo khiến dự án trễ tiến độ, phải cho nghỉ, editor thứ 2 tưởng ổn nhưng cũng làm 1 video rồi nghỉ. Leader rút kinh nghiệm nên tuyển 1 lúc 3 editor cùng làm để cứu vãn deadline (đã dời deadline với khách nhiều lần, khách không vui). 3 editor này, 1 bạn cũng làm được 1 vài vid ngắn xong nghỉ (video dài thì bạn làm không hợp mood), 1 bạn làm ổn nhất nhưng bận việc nên xin nghỉ dù leader đã cố níu kéo. 1 bạn còn lại vẫn làm đến giờ với em. Vấn đề của bạn này là 1 tuần chỉ làm 1 video dài 8 - 10p, vì bạn còn đi học và còn công việc part time khác ở ngoài nên không dành hết thời gian edit được.</p><p>Trước khi bắt đầu viết content tháng 1, em có hỏi leader là có viết tiếp nữa không hay tạm ngưng, bạn nói vẫn viết tiếp, vì thế em đã viết. Qua tháng 2, khi khách không trả tiền, bạn nhắn tin sắp xếp cuộc họp để bàn về vấn đề thanh toán (khách người VN, sống ở Úc, tết âm lịch vừa rồi có về quê ăn tết), khách có họp nhưng chưa giải quyết được. Leader nói khách đưa phương án nào cũng bất lợi cho leader, và bạn hẹn thêm 1 cuộc họp nữa nhưng khách nhây, không đồng ý cũng không muốn trả tiền. Trong lúc đó, leader có đề xuất khách thanh toán theo bài viết, vì video không đáp ứng được deadline nhưng khách ưng content, và hẹn cuộc họp tiếp theo để nói vấn đề này. Nhưng khách không họp, không trả lời tin nhắn, vậy mà lấy 2 bài content của em để kêu 1 editor khác (khách tự thuê) dựng video đăng youtube và tiktok.</p><p><br/></p><p>Trước khi khách làm vậy thì em có hỏi leader là mấy bài content của em tính sao, khách có chịu thanh toán không, bạn nói là sẽ thanh toán theo bài (lúc đó em không biết khách đồng ý cách thanh toán này chưa, em chỉ nghe bạn nói vậy thôi, và bạn cũng nói điều này vài lần nên em nghĩ chắc là khách đã đồng ý và không hỏi thêm vì dù bạn nhỏ tuổi hơn em nhưng tính ra vẫn là leader nên em nghĩ cần tôn trọng bạn). Sau đó em thấy bài em bị ăn cắp nên nhắn với leader 2 lần thì bạn mới chú tâm và nhận ra sự bỉ ổi của bả. Các bài còn lại em đã khóa rồi.</p><p>Dù tin tưởng leader và uy tín của bạn nhưng em vẫn theo dõi kĩ bà khách để xem động thái của bả và phát hiện sớm việc này.</p><p>Leader nhắn hỏi bả lần cuối trước khi có biện pháp mạnh, thì “may mắn” bả đồng ý, nói thêm là dạo này bận quá. Sau đó leader hẹn thì bả lại im ru đến giờ.</p><p>Em có hỏi editor là có nên quậy bả không, vì bả không trả tiền, ăn cắp chất xám. Bạn đó nói chỉ đòi tiền leader vì leader là người làm việc trực tiếp với khách thì phải có trách nhiệm, còn tụi mình đòi khách không được. Em nghĩ nếu lea</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1j4xAIk_Tftv4GapdBA_0HDXKO4W7ZkFjkF4LyVG23PA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ai biết chữ &quot;đâu&quot; chữ &quot;ngờ&quot;</a></p><p><br/></p><p>Chuyện là hồi cuối tháng 11 năm ngoái em có làm freelancer viết kịch bản cho 1 kênh youtube và nhận job thông qua 1 bạn leader. Tới đầu tháng 12 để thanh toán, em đợi đến tối chưa thấy lương nên nhắn hỏi leader thì khoảng 1 vài tiếng sau bạn chụp màn hình tin nhắn giữa bạn với khách, nói là bạn có hối khách thanh toán trước 1 ngày mà từ lúc đó đến giờ khách chưa online, bạn hỏi em cần tiền gấp không, bạn ứng trước lương cho. Thế là trôi qua 1 tháng.</p><p>Qua tháng 1, bạn gửi mail thông báo là ngày nhận lương sẽ lùi từ ngày 5 sang ngày 10 hàng tháng, và đến tối ngày 10 em hỏi lương, bạn cũng chụp màn hình nói khách chưa phản hồi, và dời ngày trả lương nhưng chắc chắn có trước tết âm. Sau đó bạn đã trả em, còn bonus thêm 1 ít tiền, chắc là thưởng tết. Vào mùng 1 tết, bạn còn phát lì xì cho mọi người nữa.</p><p>Nhưng qua tháng 2, khách không trả nữa, lúc này bạn mới nói thật với em là 90% tiền lương dự án từ đầu đến giờ là do bạn trả, bạn đang bù lỗ, lần này chắc không đủ sức tự trả nên kêu tụi em chờ khách.</p><p>Dự án này cần cả content và editor. Content của em thì ổn, nhưng editor thì không ổn tí nào. 1 dự án mà thay tới 5 editor. Editor đầu làm được 1 video xong hẹn tới hẹn lui video tiếp theo khiến dự án trễ tiến độ, phải cho nghỉ, editor thứ 2 tưởng ổn nhưng cũng làm 1 video rồi nghỉ. Leader rút kinh nghiệm nên tuyển 1 lúc 3 editor cùng làm để cứu vãn deadline (đã dời deadline với khách nhiều lần, khách không vui). 3 editor này, 1 bạn cũng làm được 1 vài vid ngắn xong nghỉ (video dài thì bạn làm không hợp mood), 1 bạn làm ổn nhất nhưng bận việc nên xin nghỉ dù leader đã cố níu kéo. 1 bạn còn lại vẫn làm đến giờ với em. Vấn đề của bạn này là 1 tuần chỉ làm 1 video dài 8 - 10p, vì bạn còn đi học và còn công việc part time khác ở ngoài nên không dành hết thời gian edit được.</p><p>Trước khi bắt đầu viết content tháng 1, em có hỏi leader là có viết tiếp nữa không hay tạm ngưng, bạn nói vẫn viết tiếp, vì thế em đã viết. Qua tháng 2, khi khách không trả tiền, bạn nhắn tin sắp xếp cuộc họp để bàn về vấn đề thanh toán (khách người VN, sống ở Úc, tết âm lịch vừa rồi có về quê ăn tết), khách có họp nhưng chưa giải quyết được. Leader nói khách đưa phương án nào cũng bất lợi cho leader, và bạn hẹn thêm 1 cuộc họp nữa nhưng khách nhây, không đồng ý cũng không muốn trả tiền. Trong lúc đó, leader có đề xuất khách thanh toán theo bài viết, vì video không đáp ứng được deadline nhưng khách ưng content, và hẹn cuộc họp tiếp theo để nói vấn đề này. Nhưng khách không họp, không trả lời tin nhắn, vậy mà lấy 2 bài content của em để kêu 1 editor khác (khách tự thuê) dựng video đăng youtube và tiktok.</p><p><br/></p><p>Trước khi khách làm vậy thì em có hỏi leader là mấy bài content của em tính sao, khách có chịu thanh toán không, bạn nói là sẽ thanh toán theo bài (lúc đó em không biết khách đồng ý cách thanh toán này chưa, em chỉ nghe bạn nói vậy thôi, và bạn cũng nói điều này vài lần nên em nghĩ chắc là khách đã đồng ý và không hỏi thêm vì dù bạn nhỏ tuổi hơn em nhưng tính ra vẫn là leader nên em nghĩ cần tôn trọng bạn). Sau đó em thấy bài em bị ăn cắp nên nhắn với leader 2 lần thì bạn mới chú tâm và nhận ra sự bỉ ổi của bả. Các bài còn lại em đã khóa rồi.</p><p>Dù tin tưởng leader và uy tín của bạn nhưng em vẫn theo dõi kĩ bà khách để xem động thái của bả và phát hiện sớm việc này.</p><p>Leader nhắn hỏi bả lần cuối trước khi có biện pháp mạnh, thì “may mắn” bả đồng ý, nói thêm là dạo này bận quá. Sau đó leader hẹn thì bả lại im ru đến giờ.</p><p>Em có hỏi editor là có nên quậy bả không, vì bả không trả tiền, ăn cắp chất xám. Bạn đó nói chỉ đòi tiền leader vì leader là người làm việc trực tiếp với khách thì phải có trách nhiệm, còn tụi mình đòi khách không được. Em nghĩ nếu lea</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17524980-18-07-2025.mp3" length="7759174" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17524980</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>645</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-07-2025</itunes:title>
    <title>17-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ   Em chào Thầy Năm và gia đình Web 5 ngày ạ,   Em và cô ấy quen nhau từ khi 2 đứa mới ra trường, 2 đứa rất thương và hiểu nhau.    Nhưng sự đời không như mong ước. Chuyện xảy ra sai lầm, cô ấy đi ăn riêng ngoài giờ với người khác nhiều lần và khi đang đi cùng em, gặp người con trai đó, cô ấy bảo em đi trước cô ấy đi sau, em giận và chia tay. Cô ấy quay lại quen và đi nhà nghỉ với nyc chỉ sau 1 tuần. 1 tháng sau đó cô ấy quay lại tìm em,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1jcGN99mtsOm2otrSOMubqaC_BlHKW2hI4E43wlfWfrk/edit?usp=drive_link'>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ</a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và gia đình Web 5 ngày ạ,</p><p><br/></p><p>Em và cô ấy quen nhau từ khi 2 đứa mới ra trường, 2 đứa rất thương và hiểu nhau. </p><p><br/></p><p>Nhưng sự đời không như mong ước. Chuyện xảy ra sai lầm, cô ấy đi ăn riêng ngoài giờ với người khác nhiều lần và khi đang đi cùng em, gặp người con trai đó, cô ấy bảo em đi trước cô ấy đi sau, em giận và chia tay. Cô ấy quay lại quen và đi nhà nghỉ với nyc chỉ sau 1 tuần. 1 tháng sau đó cô ấy quay lại tìm em, bảo còn thương em. Em chấp nhận tha thứ và bỏ qua. 2 đứa lại thương nhau. Cô ấy giúp em nhiều lúc em khó khăn, và em cũng thương cô ấy.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi công việc thăng trầm, em đi tỉnh khác, nhưng mỗi tuần đều về SG. Còn cô ấy chuyển việc về quê làm ngân hàng. Quê cô ấy sát SG, mỗi tuần về em đều chạy xuống thăm cô ấy hoặc cô ấy chạy lên chơi.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi, vì môi trường ngân hàng nhiều phức tạp. Cô ấy phải liên tục đi tiếp khách, nhậu nhẹt về khuya. Em ở 1 nơi xa, có chút lo và buồn. Cuối tuần về SG, cô ấy cũng bận, 2 đứa không gặp được nhau. Và cứ thế, xa mặt cách lòng, cuộc đời cứ thế trôi đi. Em buồn, giận, nói lời chia tay, cô ấy đồng ý. 2 đứa bất lực. Đúng là cuộc đời luôn vận động, luôn đổi thay, tình cảm đó nhưng rồi cũng thay đổi. Có chăng là do em hay buồn, hay lo nghĩ, hay có chăng do tính chất việc làm của cô ấy làm em trở nên như vậy.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em nhắn tin có ý muốn quay lại, cô ấy im lặng. Và rồi có lẽ 2 đứa sẽ mãi xa nhau, không bao giờ gặp lại nữa.</p><p><br/></p><p>Kết thúc mối tình 3 năm. Em còn buồn nên muốn tâm sự ra đây để vơi được bớt phần nào. Em nghe đi nghe lại tập podcast “Không ai tắm 2 lần trên cùng 1 dòng sông” của Thầy, ngẫm và buồn.</p><p><br/></p><p>Mong thầy có chút tâm sự lại với em để em vơi được phần nào ạ. Em cảm ơn Thầy và gia đình mình đã lắng nghe ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1jcGN99mtsOm2otrSOMubqaC_BlHKW2hI4E43wlfWfrk/edit?usp=drive_link'>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ</a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và gia đình Web 5 ngày ạ,</p><p><br/></p><p>Em và cô ấy quen nhau từ khi 2 đứa mới ra trường, 2 đứa rất thương và hiểu nhau. </p><p><br/></p><p>Nhưng sự đời không như mong ước. Chuyện xảy ra sai lầm, cô ấy đi ăn riêng ngoài giờ với người khác nhiều lần và khi đang đi cùng em, gặp người con trai đó, cô ấy bảo em đi trước cô ấy đi sau, em giận và chia tay. Cô ấy quay lại quen và đi nhà nghỉ với nyc chỉ sau 1 tuần. 1 tháng sau đó cô ấy quay lại tìm em, bảo còn thương em. Em chấp nhận tha thứ và bỏ qua. 2 đứa lại thương nhau. Cô ấy giúp em nhiều lúc em khó khăn, và em cũng thương cô ấy.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi công việc thăng trầm, em đi tỉnh khác, nhưng mỗi tuần đều về SG. Còn cô ấy chuyển việc về quê làm ngân hàng. Quê cô ấy sát SG, mỗi tuần về em đều chạy xuống thăm cô ấy hoặc cô ấy chạy lên chơi.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi, vì môi trường ngân hàng nhiều phức tạp. Cô ấy phải liên tục đi tiếp khách, nhậu nhẹt về khuya. Em ở 1 nơi xa, có chút lo và buồn. Cuối tuần về SG, cô ấy cũng bận, 2 đứa không gặp được nhau. Và cứ thế, xa mặt cách lòng, cuộc đời cứ thế trôi đi. Em buồn, giận, nói lời chia tay, cô ấy đồng ý. 2 đứa bất lực. Đúng là cuộc đời luôn vận động, luôn đổi thay, tình cảm đó nhưng rồi cũng thay đổi. Có chăng là do em hay buồn, hay lo nghĩ, hay có chăng do tính chất việc làm của cô ấy làm em trở nên như vậy.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em nhắn tin có ý muốn quay lại, cô ấy im lặng. Và rồi có lẽ 2 đứa sẽ mãi xa nhau, không bao giờ gặp lại nữa.</p><p><br/></p><p>Kết thúc mối tình 3 năm. Em còn buồn nên muốn tâm sự ra đây để vơi được bớt phần nào. Em nghe đi nghe lại tập podcast “Không ai tắm 2 lần trên cùng 1 dòng sông” của Thầy, ngẫm và buồn.</p><p><br/></p><p>Mong thầy có chút tâm sự lại với em để em vơi được phần nào ạ. Em cảm ơn Thầy và gia đình mình đã lắng nghe ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17519849-17-07-2025.mp3" length="8807729" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17519849</guid>
    <pubDate>Thu, 17 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>732</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-07-2025</itunes:title>
    <title>16-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mưa Tháng 3   Em chào thầy ạ, chào anh/chị/em đang đọc những dòng tâm sự này của mình! Em là nam nhưng lại rất nặng chuyện tình cảm, yêu ghét quá rõ ràng vì thế mà đã dẫn tới rất nhiều sai lầm trong những năm ra đời.  Năm nay em 27, nhưng mới chỉ đi làm có hơn 1 năm, mức lương là 9tr. Ở quê em thì đó là mức lượng tạm ổn, nhưng e không nhìn thấy hướng phát triển của công việc này, hay đúng hơn là em cảm thấy không học được điều gì từ sếp của mình.  K...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gH5lcoXOjWr6Xqhto2AXIp8Fl0ca2he8TeVhhkEYx00/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mưa Tháng 3</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ, chào anh/chị/em đang đọc những dòng tâm sự này của mình!</p><p>Em là nam nhưng lại rất nặng chuyện tình cảm, yêu ghét quá rõ ràng vì thế mà đã dẫn tới rất nhiều sai lầm trong những năm ra đời. </p><p>Năm nay em 27, nhưng mới chỉ đi làm có hơn 1 năm, mức lương là 9tr. Ở quê em thì đó là mức lượng tạm ổn, nhưng e không nhìn thấy hướng phát triển của công việc này, hay đúng hơn là em cảm thấy không học được điều gì từ sếp của mình. </p><p>Kể một chút về câu chuyện của đời em ạ. Em đậu một trường ĐH kinh tế có tiếng ở Hà Nội với số điểm khá cao. Nhưng lại không hề muốn học chuyên ngành đó, thêm nữa là cuối năm nhất đại học em chia tay với mối tình khắc cốt ghi tâm, em bị bỏ lại, nó khiến em cảm thấy tồi tệ, bạn ấy lại học cùng trường nữa nên e rất ghét đến trường, cuối cùng chểnh mảng chuyện học hành và ra trường muộn tới 2 năm. </p><p>Đáng sợ hơn là sau khi ra trường e lại không có kiến thức gì cả, có thể xem như 6 năm học đại học ngoại trừ tấm bằng ra em không hề để lại trong đầu mình bất cứ điều gì. Sau đó, em quyết định theo học một ngành mà em cho rằng bản thân thích trong Đà Nẵng, những cũng thất bại. Khi ấy, em nhận ra bản thân em đã biến thành một kẻ vô dụng, không mục tiêu, không động lực, không cảm xúc. </p><p>Những năm đại học kia vì chuyện tình cảm mà em cảm thấy tự ti, nên các mối quan hệ bạn bè em đều k có. Bạn cấp 3 thì ngại gặp vì sợ hỏi đến chuyện tình cảm, bạn đại học thì vì chểnh mảng, bỏ học hơn 1 năm nên mọi người khinh thường. Bây giờ ngoài các đồng nghiệp và người thân ra em thực sự không có một mối quan hệ nào cả.</p><p>     Vậy nên, em hi vọng thầy chỉ cho em một lối đi để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Em đang không có bạn bè, muốn yêu nhưng lại không tự tin về bản thân( mức lương thấp), giao tiếp kém vì quá ít giao tiếp, muốn có một hướng đi nghề nghiệp để ổn định và phát triển lâu dài. Dạo này em có tập gym và đã có ngoại hình ổn hơn, cũng thấy sức khỏe của mình tốt hơn nhưng những vấn đề trên em vẫn chưa thể giải quyết. </p><p>Em cảm ơn thấy và mọi người đã đọc đến đây ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gH5lcoXOjWr6Xqhto2AXIp8Fl0ca2he8TeVhhkEYx00/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mưa Tháng 3</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ, chào anh/chị/em đang đọc những dòng tâm sự này của mình!</p><p>Em là nam nhưng lại rất nặng chuyện tình cảm, yêu ghét quá rõ ràng vì thế mà đã dẫn tới rất nhiều sai lầm trong những năm ra đời. </p><p>Năm nay em 27, nhưng mới chỉ đi làm có hơn 1 năm, mức lương là 9tr. Ở quê em thì đó là mức lượng tạm ổn, nhưng e không nhìn thấy hướng phát triển của công việc này, hay đúng hơn là em cảm thấy không học được điều gì từ sếp của mình. </p><p>Kể một chút về câu chuyện của đời em ạ. Em đậu một trường ĐH kinh tế có tiếng ở Hà Nội với số điểm khá cao. Nhưng lại không hề muốn học chuyên ngành đó, thêm nữa là cuối năm nhất đại học em chia tay với mối tình khắc cốt ghi tâm, em bị bỏ lại, nó khiến em cảm thấy tồi tệ, bạn ấy lại học cùng trường nữa nên e rất ghét đến trường, cuối cùng chểnh mảng chuyện học hành và ra trường muộn tới 2 năm. </p><p>Đáng sợ hơn là sau khi ra trường e lại không có kiến thức gì cả, có thể xem như 6 năm học đại học ngoại trừ tấm bằng ra em không hề để lại trong đầu mình bất cứ điều gì. Sau đó, em quyết định theo học một ngành mà em cho rằng bản thân thích trong Đà Nẵng, những cũng thất bại. Khi ấy, em nhận ra bản thân em đã biến thành một kẻ vô dụng, không mục tiêu, không động lực, không cảm xúc. </p><p>Những năm đại học kia vì chuyện tình cảm mà em cảm thấy tự ti, nên các mối quan hệ bạn bè em đều k có. Bạn cấp 3 thì ngại gặp vì sợ hỏi đến chuyện tình cảm, bạn đại học thì vì chểnh mảng, bỏ học hơn 1 năm nên mọi người khinh thường. Bây giờ ngoài các đồng nghiệp và người thân ra em thực sự không có một mối quan hệ nào cả.</p><p>     Vậy nên, em hi vọng thầy chỉ cho em một lối đi để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Em đang không có bạn bè, muốn yêu nhưng lại không tự tin về bản thân( mức lương thấp), giao tiếp kém vì quá ít giao tiếp, muốn có một hướng đi nghề nghiệp để ổn định và phát triển lâu dài. Dạo này em có tập gym và đã có ngoại hình ổn hơn, cũng thấy sức khỏe của mình tốt hơn nhưng những vấn đề trên em vẫn chưa thể giải quyết. </p><p>Em cảm ơn thấy và mọi người đã đọc đến đây ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17513708-16-07-2025.mp3" length="5793408" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17513708</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>481</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-07-2025</itunes:title>
    <title>15-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bạn Giấu Tên   Lựa chọn "lao động chui" để kiểm tiền. Và thất bại về bản thân.   Em xin kính chào thầy 5. Em là nam, 23 tuổi(2002).  Đầu năm 2023, em đã đến Đức. Mục tiêu là kiếm tiền, trả nợ tiền dịch vụ để sang được Đức, cũng như trả nợ cho gia đình, sau đó tích lũy vốn và dùng thời gian rãnh để học về đầu tư hoặc kinh doanh, và khi đã thấy đủ vốn thì sẽ về lại VN và bắt đầu khởi nghiệp.   Em đã nghỉ học và bắt đầu đi làm từ năm 13 tuổi, từ khoảng nhữn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uwrRbLcAqCz2H_PiiwXxGzufijRSob7Z-7w9_DQ2-hA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Bạn Giấu Tên</a></p><p><br/></p><p>Lựa chọn &quot;lao động chui&quot; để kiểm tiền. Và thất bại về bản thân.</p><p><br/></p><p>Em xin kính chào thầy 5. Em là nam, 23 tuổi(2002). </p><p>Đầu năm 2023, em đã đến Đức. Mục tiêu là kiếm tiền, trả nợ tiền dịch vụ để sang được Đức, cũng như trả nợ cho gia đình, sau đó tích lũy vốn và dùng thời gian rãnh để học về đầu tư hoặc kinh doanh, và khi đã thấy đủ vốn thì sẽ về lại VN và bắt đầu khởi nghiệp.</p><p><br/></p><p>Em đã nghỉ học và bắt đầu đi làm từ năm 13 tuổi, từ khoảng những năm 15 tuổi trở đi, gia đình em xuất hiện một chuỗi biến cố tiêu cực và kéo dài đến nay, chủ yếu đến từ người anh và chị cũng như sự thiếu tinh tế trong cách giải quyết vấn đề của ba mẹ đã khiến tình cảm, kinh tế gia đình ngày càng lún sâu hơn. </p><p>Biến cố gần nhất là ba của em sau một lần nhậu say và trên đường chạy xe máy về nhà đã bị người ta tông dẫn đến chấn thương sọ não, thời điểm diễn ra trước khi em lên máy bay là 1 tháng, vì vậy không như phần lớn người khác là những buổi tiệc chia tay thì một tháng cuối cùng của em là ngày đêm túc trực trong bệnh viện cùng với mẹ chăm sóc cho ba đang bất tỉnh nhân sự, đút từng muỗng sữa, thay từng miếng tả, đêm 2 mẹ con treo mùng dưới chân cầu thang mà ngủ. </p><p>Rất may vì trước đó em có tham gia hoạt động trong một CLB thiện nguyện, và đã chân thành kêu gọi quyên góp từ MTQ để đủ tiền cho ba phẩu thuật, và đến nay may mắn ba vẫn còn, có thể đi lại, ăn uống, vệ sinh, nhưng bị mất trí nhớ. Vì vậy em tự đặt trong tâm của mình một điều &quot;em không đang sống chỉ vì em, mà em đang sống thay phần ba cũng như hàng trăm người đã giúp ba&quot;.</p><p>Quá trình làm việc ở Đức: em làm &quot;không ký kết&quot; cho chủ yếu là người Việt, bao gồm những việc tay chân như phụ bếp, phụ xây dựng, dọn dẹp kho bãi, phụ việc cửa hàng. Thời gian đầu, năm 2023 ngỡ đã ổn vì việc làm diễn ra suôn sẻ. Nhưng Không như kỳ vọng vì sau đó vì ảnh hưởng chiến tranh, chính trị nên những chủ lao động không dám &quot;nhận&quot; những người như em, và em rơi vào &quot;khủng hoảng&quot;. </p><p>Việc làm chắp vá chỉ đủ ăn uống, ở quê ba bệnh, mẹ yếu đuối khi mỗi ngày bị đè bởi nợ nần, khiến em vô cùng áp lực và trầm cảm, em rơi vào vòng lập tự xem bản thân như tội đồ. đến nay rất may mắn khi em gặp được một chị chủ cho thuê nhà lành tính, đã cho em nợ nhiều tháng tiền nhà đến nay. </p><p>Hiện tại em mới bắt đầu việc làm cố định là dọn dẹp phòng trong khách sạn, thời gian rãnh thì em đi học tiếng Đức và đợi đến một thời điểm thích hợp để &quot;hợp pháp hoá&quot;. Tuy nhiên đây chỉ như một ván bài, có thắng hoặc thua, nếu thua sẽ có 2 trường hợp sảy ra với em, thứ nhất em sẽ bị trục xuất về VN, thứ 2 là khi em tự trốn được và sẽ tiếp tục đi làm như từ đầu đến giờ và lúc đó em sẽ làm 2 công việc cùng lúc chứ không dùng thời gian học tiếng nữa. </p><p>Thật ra em cũng không biết mình nên đặt câu hỏi gì, chỉ là em nghĩ, dù sao đi nữa mình vẫn phải sống và đối mặt với tất cả sự thật đang có trong cuộc đời mình, nếu bài toán cuộc đời đưa ra là kiếm tiền, thì cứ tập trung mà kiếm tiền trong sự đúng đắn của đạo đức, nếu bài toán cuộc đời là những sự không trọn vẹn từ tình cảm gia đình thì liệu mình cũng cứ như vậy mà sống hay sao, hay mình cứ chủ động lành tính trước, bao dung trước thì mọi thứ quanh mình sẽ dần thay đổi? Như thế nào là một cuộc đời đáng sống, trọn vẹn, đúng nghĩa?</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uwrRbLcAqCz2H_PiiwXxGzufijRSob7Z-7w9_DQ2-hA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Bạn Giấu Tên</a></p><p><br/></p><p>Lựa chọn &quot;lao động chui&quot; để kiểm tiền. Và thất bại về bản thân.</p><p><br/></p><p>Em xin kính chào thầy 5. Em là nam, 23 tuổi(2002). </p><p>Đầu năm 2023, em đã đến Đức. Mục tiêu là kiếm tiền, trả nợ tiền dịch vụ để sang được Đức, cũng như trả nợ cho gia đình, sau đó tích lũy vốn và dùng thời gian rãnh để học về đầu tư hoặc kinh doanh, và khi đã thấy đủ vốn thì sẽ về lại VN và bắt đầu khởi nghiệp.</p><p><br/></p><p>Em đã nghỉ học và bắt đầu đi làm từ năm 13 tuổi, từ khoảng những năm 15 tuổi trở đi, gia đình em xuất hiện một chuỗi biến cố tiêu cực và kéo dài đến nay, chủ yếu đến từ người anh và chị cũng như sự thiếu tinh tế trong cách giải quyết vấn đề của ba mẹ đã khiến tình cảm, kinh tế gia đình ngày càng lún sâu hơn. </p><p>Biến cố gần nhất là ba của em sau một lần nhậu say và trên đường chạy xe máy về nhà đã bị người ta tông dẫn đến chấn thương sọ não, thời điểm diễn ra trước khi em lên máy bay là 1 tháng, vì vậy không như phần lớn người khác là những buổi tiệc chia tay thì một tháng cuối cùng của em là ngày đêm túc trực trong bệnh viện cùng với mẹ chăm sóc cho ba đang bất tỉnh nhân sự, đút từng muỗng sữa, thay từng miếng tả, đêm 2 mẹ con treo mùng dưới chân cầu thang mà ngủ. </p><p>Rất may vì trước đó em có tham gia hoạt động trong một CLB thiện nguyện, và đã chân thành kêu gọi quyên góp từ MTQ để đủ tiền cho ba phẩu thuật, và đến nay may mắn ba vẫn còn, có thể đi lại, ăn uống, vệ sinh, nhưng bị mất trí nhớ. Vì vậy em tự đặt trong tâm của mình một điều &quot;em không đang sống chỉ vì em, mà em đang sống thay phần ba cũng như hàng trăm người đã giúp ba&quot;.</p><p>Quá trình làm việc ở Đức: em làm &quot;không ký kết&quot; cho chủ yếu là người Việt, bao gồm những việc tay chân như phụ bếp, phụ xây dựng, dọn dẹp kho bãi, phụ việc cửa hàng. Thời gian đầu, năm 2023 ngỡ đã ổn vì việc làm diễn ra suôn sẻ. Nhưng Không như kỳ vọng vì sau đó vì ảnh hưởng chiến tranh, chính trị nên những chủ lao động không dám &quot;nhận&quot; những người như em, và em rơi vào &quot;khủng hoảng&quot;. </p><p>Việc làm chắp vá chỉ đủ ăn uống, ở quê ba bệnh, mẹ yếu đuối khi mỗi ngày bị đè bởi nợ nần, khiến em vô cùng áp lực và trầm cảm, em rơi vào vòng lập tự xem bản thân như tội đồ. đến nay rất may mắn khi em gặp được một chị chủ cho thuê nhà lành tính, đã cho em nợ nhiều tháng tiền nhà đến nay. </p><p>Hiện tại em mới bắt đầu việc làm cố định là dọn dẹp phòng trong khách sạn, thời gian rãnh thì em đi học tiếng Đức và đợi đến một thời điểm thích hợp để &quot;hợp pháp hoá&quot;. Tuy nhiên đây chỉ như một ván bài, có thắng hoặc thua, nếu thua sẽ có 2 trường hợp sảy ra với em, thứ nhất em sẽ bị trục xuất về VN, thứ 2 là khi em tự trốn được và sẽ tiếp tục đi làm như từ đầu đến giờ và lúc đó em sẽ làm 2 công việc cùng lúc chứ không dùng thời gian học tiếng nữa. </p><p>Thật ra em cũng không biết mình nên đặt câu hỏi gì, chỉ là em nghĩ, dù sao đi nữa mình vẫn phải sống và đối mặt với tất cả sự thật đang có trong cuộc đời mình, nếu bài toán cuộc đời đưa ra là kiếm tiền, thì cứ tập trung mà kiếm tiền trong sự đúng đắn của đạo đức, nếu bài toán cuộc đời là những sự không trọn vẹn từ tình cảm gia đình thì liệu mình cũng cứ như vậy mà sống hay sao, hay mình cứ chủ động lành tính trước, bao dung trước thì mọi thứ quanh mình sẽ dần thay đổi? Như thế nào là một cuộc đời đáng sống, trọn vẹn, đúng nghĩa?</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17507551-15-07-2025.mp3" length="13287207" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17507551</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1106</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-07-2025</itunes:title>
    <title>14-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT   Mến chào Thầy và tất cả mọi người, lại là em - một người quen cũ đã từng gửi tâm sự buồn vui vào năm ngoái. Thật may mắn khi nhận được sự lắng nghe cũng như chia sẻ từ mọi người.  Nay cũng hơn một năm rồi, tự nhiên em lại muốn chia sẻ một chút gì đó về cuộc sống của mình ở đây.   Thỉnh thoảng em có nghe lại phần phản hồi của Thầy, mỗi lần nghe em đều có một cảm xúc riêng! Có lẽ vì không biết nhau là ai, nên đó là lần đầu tiên em dũng cảm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1vT3koAODpaAFUwjphXyZhGsM0G8eishdN0D-6iQeNGI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT</a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và tất cả mọi người, lại là em - một người quen cũ đã từng gửi tâm sự buồn vui vào năm ngoái. Thật may mắn khi nhận được sự lắng nghe cũng như chia sẻ từ mọi người. </p><p>Nay cũng hơn một năm rồi, tự nhiên em lại muốn chia sẻ một chút gì đó về cuộc sống của mình ở đây.</p><p><br/></p><p>Thỉnh thoảng em có nghe lại phần phản hồi của Thầy, mỗi lần nghe em đều có một cảm xúc riêng! Có lẽ vì không biết nhau là ai, nên đó là lần đầu tiên em dũng cảm nói về cuộc đời của mình, về cả sự tự ti sâu kín. Thật kỳ lạ rằng, chúng ta chẳng quen biết nhau, cũng chẳng có máu mủ ruột rà, nhưng Thầy là người duy nhất bảo, em có quyền sống cho mình và không cần phải tha thứ. Ngay lúc đó, em cảm nhận được rằng: “À, thì ra thế gian này cũng có người thấu hiểu và không chỉ trích mình là mất dạy!”</p><p>Em thật sự cảm thấy biết ơn về điều đó!</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em đã có công việc mới rồi Thầy ạ! Trộm vía, công việc lương không cao nhưng vẫn không để bản thân đói và trở thành gánh nặng cho mẹ nên cũng vui được phần nào thầy ơi!!!</p><p>Mỗi ngày thức dậy có một động lực gì đó để cố gắng cũng hay, em cảm thấy mình có giá trị hơn, từ những nỗ lực nho nhỏ mà mình tự tạo ra. Em cũng sửa được tật thức khuya rồi ạ! Vì đi làm nên em cố gắng ngủ sớm và không còn thức khuya lướt mạng xã hội nữa. Em cũng có nghe pháp thoại, và viết nhật ký để nhìn nhận cảm xúc của mình cũng như chấp nhận chúng. Điều này không dễ đối với em, tuy nhiên em vẫn đang cố gắng đi từng bước nhỏ nhất, và không kỳ vọng quá nhiều! Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi ạ!</p><p><br/></p><p>Chung quy lại cuộc sống hiện tại của em thì cũng nhiều cung bậc cảm xúc, thỉnh thoảng có vui, nhưng nhiều lúc cũng rầu lắm. Mệt mỏi quá thì khóc một trận thật to, thật đã thì thôi!!!! Bình tĩnh lại thì lau nước mắt rồi đi tiếp. Em biết rằng cuộc sống này cũng không dễ dàng gì, nên làm được gì trong khả năng thì làm! </p><p><br/></p><p>Năm nay em đặt mục tiêu là thi N1 ạ, hiện tại em đang làm công việc chăm sóc khách hàng cho một công ty Nhật, nên tiện thể đặt mục tiêu học tập để nâng cao kỹ năng nghề nghiệp luôn. Hồi ôn thi N2 em cũng khóc lên khóc xuống (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng luôn ạ), trầy trật mãi mới đậu! Nên chắc đợt này dự cũng lâu ạ, nhưng mà em sẽ thi đến khi nào đậu thì thôi, hihi!!!</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, em muốn cám ơn Thầy và mọi người lần nữa, không ai ép chúng ta phải chân thành với nhau cả, tuy nhiên khi nghe những lời chia sẻ từ Thầy thì em cảm thấy mình cần phải làm một điều gì đó cho bản thân. Từ việc thi đậu N2, có một công việc mới và cố gắng sống cho mình, mọi cố gắng nhỏ bé đó đều được lấy cảm hứng từ sự dịu dàng và nâng đỡ của mọi người!!! Chúc cả Thầy và mọi người luôn bình an và mạnh giỏi ạ, mọi tâm sự của mọi người em đều lắng nghe và rút kinh nghiệm cho bản thân. Hy vọng dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không từ bỏ chính mình! “Cứ sống, rồi sẽ sống thôi!”</p><p><br/></p><p>Cám ơn mọi người vì đã đọc đến đây! Chúc mọi người buổi tối vui vẻ! (≧▽≦) </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1vT3koAODpaAFUwjphXyZhGsM0G8eishdN0D-6iQeNGI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT</a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và tất cả mọi người, lại là em - một người quen cũ đã từng gửi tâm sự buồn vui vào năm ngoái. Thật may mắn khi nhận được sự lắng nghe cũng như chia sẻ từ mọi người. </p><p>Nay cũng hơn một năm rồi, tự nhiên em lại muốn chia sẻ một chút gì đó về cuộc sống của mình ở đây.</p><p><br/></p><p>Thỉnh thoảng em có nghe lại phần phản hồi của Thầy, mỗi lần nghe em đều có một cảm xúc riêng! Có lẽ vì không biết nhau là ai, nên đó là lần đầu tiên em dũng cảm nói về cuộc đời của mình, về cả sự tự ti sâu kín. Thật kỳ lạ rằng, chúng ta chẳng quen biết nhau, cũng chẳng có máu mủ ruột rà, nhưng Thầy là người duy nhất bảo, em có quyền sống cho mình và không cần phải tha thứ. Ngay lúc đó, em cảm nhận được rằng: “À, thì ra thế gian này cũng có người thấu hiểu và không chỉ trích mình là mất dạy!”</p><p>Em thật sự cảm thấy biết ơn về điều đó!</p><p><br/></p><p>Hiện tại, em đã có công việc mới rồi Thầy ạ! Trộm vía, công việc lương không cao nhưng vẫn không để bản thân đói và trở thành gánh nặng cho mẹ nên cũng vui được phần nào thầy ơi!!!</p><p>Mỗi ngày thức dậy có một động lực gì đó để cố gắng cũng hay, em cảm thấy mình có giá trị hơn, từ những nỗ lực nho nhỏ mà mình tự tạo ra. Em cũng sửa được tật thức khuya rồi ạ! Vì đi làm nên em cố gắng ngủ sớm và không còn thức khuya lướt mạng xã hội nữa. Em cũng có nghe pháp thoại, và viết nhật ký để nhìn nhận cảm xúc của mình cũng như chấp nhận chúng. Điều này không dễ đối với em, tuy nhiên em vẫn đang cố gắng đi từng bước nhỏ nhất, và không kỳ vọng quá nhiều! Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi ạ!</p><p><br/></p><p>Chung quy lại cuộc sống hiện tại của em thì cũng nhiều cung bậc cảm xúc, thỉnh thoảng có vui, nhưng nhiều lúc cũng rầu lắm. Mệt mỏi quá thì khóc một trận thật to, thật đã thì thôi!!!! Bình tĩnh lại thì lau nước mắt rồi đi tiếp. Em biết rằng cuộc sống này cũng không dễ dàng gì, nên làm được gì trong khả năng thì làm! </p><p><br/></p><p>Năm nay em đặt mục tiêu là thi N1 ạ, hiện tại em đang làm công việc chăm sóc khách hàng cho một công ty Nhật, nên tiện thể đặt mục tiêu học tập để nâng cao kỹ năng nghề nghiệp luôn. Hồi ôn thi N2 em cũng khóc lên khóc xuống (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng luôn ạ), trầy trật mãi mới đậu! Nên chắc đợt này dự cũng lâu ạ, nhưng mà em sẽ thi đến khi nào đậu thì thôi, hihi!!!</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, em muốn cám ơn Thầy và mọi người lần nữa, không ai ép chúng ta phải chân thành với nhau cả, tuy nhiên khi nghe những lời chia sẻ từ Thầy thì em cảm thấy mình cần phải làm một điều gì đó cho bản thân. Từ việc thi đậu N2, có một công việc mới và cố gắng sống cho mình, mọi cố gắng nhỏ bé đó đều được lấy cảm hứng từ sự dịu dàng và nâng đỡ của mọi người!!! Chúc cả Thầy và mọi người luôn bình an và mạnh giỏi ạ, mọi tâm sự của mọi người em đều lắng nghe và rút kinh nghiệm cho bản thân. Hy vọng dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không từ bỏ chính mình! “Cứ sống, rồi sẽ sống thôi!”</p><p><br/></p><p>Cám ơn mọi người vì đã đọc đến đây! Chúc mọi người buổi tối vui vẻ! (≧▽≦) </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17500636-14-07-2025.mp3" length="10460967" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17500636</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>870</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-07-2025</itunes:title>
    <title>11-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kamilla    Con chào thầy và mọi người. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12. Con xin gửi lời cảm ơn đến thầy vì đã dành thời gian cho con lời khuyên. Đồng thời con cũng gửi lời cảm ơn đến một bạn đã bình luận ở bức thư của con.  Sau khi gửi thư cho thầy, lúc đó, con đã tìm rất nhiều video của thầy có chủ đề tương tự để nghe và cũng may mắn là con tìm hiểu được giống 70% lờ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1GtISYxrwoTO1dmzviEAvX6yfz1Q8dUTBewG-oeOW-1k/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</a></p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12. Con xin gửi lời cảm ơn đến thầy vì đã dành thời gian cho con lời khuyên. Đồng thời con cũng gửi lời cảm ơn đến một bạn đã bình luận ở bức thư của con. </p><p>Sau khi gửi thư cho thầy, lúc đó, con đã tìm rất nhiều video của thầy có chủ đề tương tự để nghe và cũng may mắn là con tìm hiểu được giống 70% lời khuyên của thầy. 30% còn lại là do con đăng ký chuyển ngành liền chứ không dành thời gian để nghỉ ngơi như thầy nói ạ. Do con cũng đã bảo lưu trước đó 1 học kỳ rồi. Con sợ lắm thầy ơi. Con sợ tốn thêm thời gian, sợ ở nhà, sợ quãng thời gian con ở nhà làm ba mẹ con buồn. Với lại con tính năm nay con học chung với khóa này cũng hợp tuổi. Hihi</p><p>Đúng là khi con gửi thư cho thầy lúc đó, con có phần hơi đổ lỗi cho môi trường bên ngoài quá nhiều. Ban đầu con chọn vì trong lớp con thấy con học cũng được, con đã tự gán cho mình suy nghĩ là con học Y được trong khi lúc đi học thêm môn Sinh con đã có phần yếu hơn các bạn, và không hứng thú mấy với môn này, học bài cũng hay quên, khó nhớ. Có lẽ con chỉ nên dừng ở mức cố gắng qua môn và tập trung vào môn mình giỏi hơn là chạy theo các bạn. Phần khác là vì bạn cùng bàn của con cũng định theo Y và gia đình cũng khuyên con theo. Sau 4 năm qua, con chỉ thấy được con không hấp thu được các kiến thức sinh học, không thích nghi được với môi trường Y. Mặc dù các bạn của con cũng như con, cũng chữ đực chữ cái trong đầu, học qua môn có, rớt môn cũng có nhưng con thật sự không tìm thấy hi vọng sau này con sẽ trở thành một bác sĩ có ích, và con cũng rất mệt mỏi khi không thích nghi được với cách học ở đây. </p><p>Hiện tại con đang học HKII, ngành mới-Ngôn ngữ Anh, con cảm thấy khá ổn vì có thể làm bài thi tốt nhờ vào kiến thức mình có chứ không còn là học theo đề ôn cũ, khoanh lụi như ở ngành cũ. </p><p>Lúc con vừa kết thúc chuyên ngành cũ, thì vài tháng sau con cũng kết thúc một mối quan hệ ạ. Con thấy khá trùng hợp khi trong hồi âm của thầy cũng có đề cập đến chuyện chia tay. Thật ra con cũng không biết chia sẻ như thế nào về chuyện này nữa. Con cảm thấy tình trạng con hiện giờ là do con đã bỏ lơ những cảm nhận của bản thân, không yêu thương bản thân mình, cũng như là chưa biết thể hiện tình cảm đúng cách.</p><p>Con nghĩ là con sẽ hoàn thành nốt lời khuyên của thầy cho vấn đề mới này là để bản thân có thời gian suy nghĩ, rút ra một vài bài học, chữa lành tổn thương trước khi bước qua một mối quan hệ mới. </p><p>Nếu như thầy có lời khuyên nào mà thầy nghĩ sẽ có ích cho con lúc này, thì con xin lắng nghe ạ. </p><p>Chúc thầy và các bạn luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1GtISYxrwoTO1dmzviEAvX6yfz1Q8dUTBewG-oeOW-1k/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</a></p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người. Con là Kamilla ạ. Con là người đã gửi lời tâm sự về việc chuyển ngành sau 4 năm học Y và được thầy trả lời vào tháng 12. Con xin gửi lời cảm ơn đến thầy vì đã dành thời gian cho con lời khuyên. Đồng thời con cũng gửi lời cảm ơn đến một bạn đã bình luận ở bức thư của con. </p><p>Sau khi gửi thư cho thầy, lúc đó, con đã tìm rất nhiều video của thầy có chủ đề tương tự để nghe và cũng may mắn là con tìm hiểu được giống 70% lời khuyên của thầy. 30% còn lại là do con đăng ký chuyển ngành liền chứ không dành thời gian để nghỉ ngơi như thầy nói ạ. Do con cũng đã bảo lưu trước đó 1 học kỳ rồi. Con sợ lắm thầy ơi. Con sợ tốn thêm thời gian, sợ ở nhà, sợ quãng thời gian con ở nhà làm ba mẹ con buồn. Với lại con tính năm nay con học chung với khóa này cũng hợp tuổi. Hihi</p><p>Đúng là khi con gửi thư cho thầy lúc đó, con có phần hơi đổ lỗi cho môi trường bên ngoài quá nhiều. Ban đầu con chọn vì trong lớp con thấy con học cũng được, con đã tự gán cho mình suy nghĩ là con học Y được trong khi lúc đi học thêm môn Sinh con đã có phần yếu hơn các bạn, và không hứng thú mấy với môn này, học bài cũng hay quên, khó nhớ. Có lẽ con chỉ nên dừng ở mức cố gắng qua môn và tập trung vào môn mình giỏi hơn là chạy theo các bạn. Phần khác là vì bạn cùng bàn của con cũng định theo Y và gia đình cũng khuyên con theo. Sau 4 năm qua, con chỉ thấy được con không hấp thu được các kiến thức sinh học, không thích nghi được với môi trường Y. Mặc dù các bạn của con cũng như con, cũng chữ đực chữ cái trong đầu, học qua môn có, rớt môn cũng có nhưng con thật sự không tìm thấy hi vọng sau này con sẽ trở thành một bác sĩ có ích, và con cũng rất mệt mỏi khi không thích nghi được với cách học ở đây. </p><p>Hiện tại con đang học HKII, ngành mới-Ngôn ngữ Anh, con cảm thấy khá ổn vì có thể làm bài thi tốt nhờ vào kiến thức mình có chứ không còn là học theo đề ôn cũ, khoanh lụi như ở ngành cũ. </p><p>Lúc con vừa kết thúc chuyên ngành cũ, thì vài tháng sau con cũng kết thúc một mối quan hệ ạ. Con thấy khá trùng hợp khi trong hồi âm của thầy cũng có đề cập đến chuyện chia tay. Thật ra con cũng không biết chia sẻ như thế nào về chuyện này nữa. Con cảm thấy tình trạng con hiện giờ là do con đã bỏ lơ những cảm nhận của bản thân, không yêu thương bản thân mình, cũng như là chưa biết thể hiện tình cảm đúng cách.</p><p>Con nghĩ là con sẽ hoàn thành nốt lời khuyên của thầy cho vấn đề mới này là để bản thân có thời gian suy nghĩ, rút ra một vài bài học, chữa lành tổn thương trước khi bước qua một mối quan hệ mới. </p><p>Nếu như thầy có lời khuyên nào mà thầy nghĩ sẽ có ích cho con lúc này, thì con xin lắng nghe ạ. </p><p>Chúc thầy và các bạn luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17488545-11-07-2025.mp3" length="13660549" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17488545</guid>
    <pubDate>Fri, 11 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1137</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-07-2025</itunes:title>
    <title>10-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mây    Con chào mọi người, chào thầy Năm.    Cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, chắc là con sẽ kể về background gia đình trước. Để hình dung thì gia đình con là một kiểu gia đình mà cách đối xử với nhau là con chưa từng thấy trường hợp tương tự khi con chứng kiến gia đình của bạn bè xung quanh. Và con cũng là đứa con duy nhất mong ba mẹ có thể ly dị thật nhanh.    Ba con là người bảo thủ, đối xử tệ với mẹ nhưng lại đối tốt với anh em họ hàng. Bình...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ezZJFmmFIdn2XYghtN7GjojQCgod4OVhQWLcRjnfDtU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mây</a></p><p><br/><br/></p><p>Con chào mọi người, chào thầy Năm. </p><p><br/></p><p>Cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, chắc là con sẽ kể về background gia đình trước. Để hình dung thì gia đình con là một kiểu gia đình mà cách đối xử với nhau là con chưa từng thấy trường hợp tương tự khi con chứng kiến gia đình của bạn bè xung quanh. Và con cũng là đứa con duy nhất mong ba mẹ có thể ly dị thật nhanh. </p><p><br/></p><p>Ba con là người bảo thủ, đối xử tệ với mẹ nhưng lại đối tốt với anh em họ hàng. Bình thường thì không sao, nhưng mỗi lần về quê thì sẽ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của anh em. </p><p><br/></p><p>Họ hàng bên nội không thích mẹ con, và sự thật thì họ cũng chẳng thích ai. Họ chỉ thích đóng vai là người bề trên, phải sống thế này, làm cái kia theo ý họ thì mới gọi là khôn ngoan. Họ định kiến mẹ con là người Châu Đốc - An Giang, họ mỉa mai mỗi lần tết gặp mẹ, nói chung là coi thường. </p><p><br/></p><p>Nhưng thay vì người đàn ông phải bảo vệ người vợ mình với những sự vô lý đó, họ chọn cách hùa. Hào phóng với anh em, nhưng luôn tính toán với mẹ về việc tiền bạc, cư xử, mọi thứ. </p><p><br/></p><p>Tài sản gia đình phần lớn do mẹ từ hồi trẻ phải cố gắng, nỗ lực, chăm chỉ dành dụm thì mới có tiền để hai anh em con học đến đại học. Cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học và hiện tại con đã bắt đầu đi làm, đều phải chứng kiến những sự không hạnh phúc, những sự hoạnh hoẹ từ những điều nhỏ nhặt của ba mẹ với nhau. Đến nỗi ra đường con phải mắc cỡ (con không biết dùng từ nào khác ngoài chữ này) về cách ba mẹ đối xử với nhau. </p><p><br/></p><p>Hiện tại con chỉ muốn hai người tách nhau ra. Hmm, không biết có người con nào giống con không nhỉ? Nhưng với sự cổ hủ của ba, ông không chịu làm gì, không chịu ly thân, cũng không chịu ly hôn. Mẹ thì chịu đựng và muốn giải thoát nhưng đi rồi thì tài sản cực khổ làm cả đời tính sao? Muốn ly hôn mà người kia cố chấp ko chịu cứ vậy quài thì làm sao? </p><p><br/></p><p>Con thì nói nhiều rồi cũng không có gì thay đổi, con chỉ có lựa chọn tập trung phát triển bản thân thôi ạ. Năm nay con 22 tuổi, con mặc cảm về gia đình mình lắm. Nhưng hơn cả, con luôn nói với bản thân là, mình có thể kiếm tiền đến mức mình có thể mua được thứ mình thích và có tiền back up mỗi khi có biến cố gì đó đến, vậy là được. </p><p><br/></p><p>Nhưng con không thể chấp nhận được một cuộc sống bất hạnh trong tương lai, như nhà con. Cảm giác của con bây giờ như là mắc kẹt. Thành thật thì vấn đề này quá lớn nên con cũng không biết phải xin lời khuyên từ đâu. Con cảm ơn thầy, cảm ơn mọi người đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ezZJFmmFIdn2XYghtN7GjojQCgod4OVhQWLcRjnfDtU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mây</a></p><p><br/><br/></p><p>Con chào mọi người, chào thầy Năm. </p><p><br/></p><p>Cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, chắc là con sẽ kể về background gia đình trước. Để hình dung thì gia đình con là một kiểu gia đình mà cách đối xử với nhau là con chưa từng thấy trường hợp tương tự khi con chứng kiến gia đình của bạn bè xung quanh. Và con cũng là đứa con duy nhất mong ba mẹ có thể ly dị thật nhanh. </p><p><br/></p><p>Ba con là người bảo thủ, đối xử tệ với mẹ nhưng lại đối tốt với anh em họ hàng. Bình thường thì không sao, nhưng mỗi lần về quê thì sẽ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của anh em. </p><p><br/></p><p>Họ hàng bên nội không thích mẹ con, và sự thật thì họ cũng chẳng thích ai. Họ chỉ thích đóng vai là người bề trên, phải sống thế này, làm cái kia theo ý họ thì mới gọi là khôn ngoan. Họ định kiến mẹ con là người Châu Đốc - An Giang, họ mỉa mai mỗi lần tết gặp mẹ, nói chung là coi thường. </p><p><br/></p><p>Nhưng thay vì người đàn ông phải bảo vệ người vợ mình với những sự vô lý đó, họ chọn cách hùa. Hào phóng với anh em, nhưng luôn tính toán với mẹ về việc tiền bạc, cư xử, mọi thứ. </p><p><br/></p><p>Tài sản gia đình phần lớn do mẹ từ hồi trẻ phải cố gắng, nỗ lực, chăm chỉ dành dụm thì mới có tiền để hai anh em con học đến đại học. Cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học và hiện tại con đã bắt đầu đi làm, đều phải chứng kiến những sự không hạnh phúc, những sự hoạnh hoẹ từ những điều nhỏ nhặt của ba mẹ với nhau. Đến nỗi ra đường con phải mắc cỡ (con không biết dùng từ nào khác ngoài chữ này) về cách ba mẹ đối xử với nhau. </p><p><br/></p><p>Hiện tại con chỉ muốn hai người tách nhau ra. Hmm, không biết có người con nào giống con không nhỉ? Nhưng với sự cổ hủ của ba, ông không chịu làm gì, không chịu ly thân, cũng không chịu ly hôn. Mẹ thì chịu đựng và muốn giải thoát nhưng đi rồi thì tài sản cực khổ làm cả đời tính sao? Muốn ly hôn mà người kia cố chấp ko chịu cứ vậy quài thì làm sao? </p><p><br/></p><p>Con thì nói nhiều rồi cũng không có gì thay đổi, con chỉ có lựa chọn tập trung phát triển bản thân thôi ạ. Năm nay con 22 tuổi, con mặc cảm về gia đình mình lắm. Nhưng hơn cả, con luôn nói với bản thân là, mình có thể kiếm tiền đến mức mình có thể mua được thứ mình thích và có tiền back up mỗi khi có biến cố gì đó đến, vậy là được. </p><p><br/></p><p>Nhưng con không thể chấp nhận được một cuộc sống bất hạnh trong tương lai, như nhà con. Cảm giác của con bây giờ như là mắc kẹt. Thành thật thì vấn đề này quá lớn nên con cũng không biết phải xin lời khuyên từ đâu. Con cảm ơn thầy, cảm ơn mọi người đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17482698-10-07-2025.mp3" length="12780327" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17482698</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1063</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-07-2025</itunes:title>
    <title>09-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Meocon1406   Chào mn, em muốn tâm sự về vấn đề của gia đình em, tóm tắt một chút, em sống trong 1 gia đình 3 đời, vì vài lí do nên lúc dịch em bị đuổi qua gian quán ở thay vì ở nhà chính, mọi chuyện bắt đầu từ lúc em hiểu chuyện,  tất cả việc nhà giỗ Tết lễ đều bắt em phải làm dù ở 3 đời có đông người, ba mẹ em thì đổ nợ, ba cũng ko đi làm, suốt ngày bài bạc rồi than mệt mỏi, gia đình bên nội binh ba em lắm, 3 tháng trước do vỡ nợ mẹ em bị đuổi đi, ba em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18m5chDh1BgCT7N438uRC_SL0xTgGCAJSDVh9Swi6OL8/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Meocon1406</b></a></p><p><br/></p><p>Chào mn, em muốn tâm sự về vấn đề của gia đình em, tóm tắt một chút, em sống trong 1 gia đình 3 đời, vì vài lí do nên lúc dịch em bị đuổi qua gian quán ở thay vì ở nhà chính, mọi chuyện bắt đầu từ lúc em hiểu chuyện, </p><p>tất cả việc nhà giỗ Tết lễ đều bắt em phải làm dù ở 3 đời có đông người, ba mẹ em thì đổ nợ, ba cũng ko đi làm, suốt ngày bài bạc rồi than mệt mỏi, gia đình bên nội binh ba em lắm, 3 tháng trước do vỡ nợ mẹ em bị đuổi đi, ba em thì than mệt than ko tiền suốt nhưng nhất quyết ko đi làm nha, ba em vẫn rất khỏe, các a e trong họ đều đi làm lương rất cao lun, nên các em họ em được nuoi rất thoải mái đầy đủ, em từng nghỉ học thời gian đi làm nhưng bị bắt về rồi chửi em làm khuya làm được 500k/1 ngày ko đi hoài, rồi đi vậy gia đình chờ cửa mệt,.. gia đình cũng  ko tạo điều kiện nên em ko xe ko có đt hay vật gì có giá trị, điện thoại hiện tại do ny em mua tặng, thì em có gọi cho mẹ, em muốn mẹ nói vài câu cho em ra riêng, hoặc em sẽ theo bb đi làm xa, rồi sao này em tự cưới luôn, mẹ vs gia đình ko cho, chửi bới um sùm, bắt em ở, ngày nào cũng phải dậy sớm dọn quán bán, hồi bé em suy dinh dưỡng nên hiện tại sức khỏe cũng ko tốt, bệnh về mắt cũng như xương khớp... </p><p>Mà việc bán cf ko khá đâu mn, em cũng khuyên cho thuê gian này em đi ra ngoài ở riêng e đi làm, chứ ở đây em ko được tự do, cũng ko ai hổ trợ phương tiện đi lại đi làm này kia, mới đây em và ny quen xa đã lâu có ra mắt gd rồi, tụi em đi chơi về thì nhăn nhó kiu dòng họ ra nói chuyện, nói khó nghe lắm, đả kích bắt bẻ, nói ko thành có, câu trước bảo bây lớn rồi ko còn nhỏ nữa, đi đâu làm gì cũng phải lên xin phép bên này, ý là dòng họ em ấy mn, câu sau bảo ny em  sao ko đưa em theo đi làm xa😥, trong khi trước đây em từng xin thì chửi um sùm, nói e hư thân , đi r có bầu về gd nhục, trong khi ai cũng nói em khôn biết giữ chứ muốn em hư lâu rồi đâu chờ tới giờ, mà đi chơi 1 tháng 1l chỉ 2 tiếng thôi đã mắng đi lâu, đi hoài , trong khi em ko phụ thuộc tiền gia đình đâu mn, ngược lại bị ba mẹ lục lấy hết cả, rồi trách móc em đủ thứ, hiện tại em cũng ko biết rốt cuộc em làm gì sai, cũng ko biết nên cư xử làm thế nào cho đúng nữa.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18m5chDh1BgCT7N438uRC_SL0xTgGCAJSDVh9Swi6OL8/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Meocon1406</b></a></p><p><br/></p><p>Chào mn, em muốn tâm sự về vấn đề của gia đình em, tóm tắt một chút, em sống trong 1 gia đình 3 đời, vì vài lí do nên lúc dịch em bị đuổi qua gian quán ở thay vì ở nhà chính, mọi chuyện bắt đầu từ lúc em hiểu chuyện, </p><p>tất cả việc nhà giỗ Tết lễ đều bắt em phải làm dù ở 3 đời có đông người, ba mẹ em thì đổ nợ, ba cũng ko đi làm, suốt ngày bài bạc rồi than mệt mỏi, gia đình bên nội binh ba em lắm, 3 tháng trước do vỡ nợ mẹ em bị đuổi đi, ba em thì than mệt than ko tiền suốt nhưng nhất quyết ko đi làm nha, ba em vẫn rất khỏe, các a e trong họ đều đi làm lương rất cao lun, nên các em họ em được nuoi rất thoải mái đầy đủ, em từng nghỉ học thời gian đi làm nhưng bị bắt về rồi chửi em làm khuya làm được 500k/1 ngày ko đi hoài, rồi đi vậy gia đình chờ cửa mệt,.. gia đình cũng  ko tạo điều kiện nên em ko xe ko có đt hay vật gì có giá trị, điện thoại hiện tại do ny em mua tặng, thì em có gọi cho mẹ, em muốn mẹ nói vài câu cho em ra riêng, hoặc em sẽ theo bb đi làm xa, rồi sao này em tự cưới luôn, mẹ vs gia đình ko cho, chửi bới um sùm, bắt em ở, ngày nào cũng phải dậy sớm dọn quán bán, hồi bé em suy dinh dưỡng nên hiện tại sức khỏe cũng ko tốt, bệnh về mắt cũng như xương khớp... </p><p>Mà việc bán cf ko khá đâu mn, em cũng khuyên cho thuê gian này em đi ra ngoài ở riêng e đi làm, chứ ở đây em ko được tự do, cũng ko ai hổ trợ phương tiện đi lại đi làm này kia, mới đây em và ny quen xa đã lâu có ra mắt gd rồi, tụi em đi chơi về thì nhăn nhó kiu dòng họ ra nói chuyện, nói khó nghe lắm, đả kích bắt bẻ, nói ko thành có, câu trước bảo bây lớn rồi ko còn nhỏ nữa, đi đâu làm gì cũng phải lên xin phép bên này, ý là dòng họ em ấy mn, câu sau bảo ny em  sao ko đưa em theo đi làm xa😥, trong khi trước đây em từng xin thì chửi um sùm, nói e hư thân , đi r có bầu về gd nhục, trong khi ai cũng nói em khôn biết giữ chứ muốn em hư lâu rồi đâu chờ tới giờ, mà đi chơi 1 tháng 1l chỉ 2 tiếng thôi đã mắng đi lâu, đi hoài , trong khi em ko phụ thuộc tiền gia đình đâu mn, ngược lại bị ba mẹ lục lấy hết cả, rồi trách móc em đủ thứ, hiện tại em cũng ko biết rốt cuộc em làm gì sai, cũng ko biết nên cư xử làm thế nào cho đúng nữa.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17476331-09-07-2025.mp3" length="2465930" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17476331</guid>
    <pubDate>Wed, 09 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>204</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-07-2025</itunes:title>
    <title>08-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Khóc   Em chào Thầy và các bạn,    Em không biết khi những dòng tâm sự này được đọc thì đã là thời điểm nào, nhưng hiện tại em đang rất rối bời và rất muốn khóc. Em cảm thấy cs thật sự khó khăn và em đã theo dõi TSBV rất lâu rồi, em luôn kìm nén ko gửi tâm sự, em muốn cố gắng tự giải quyết nhưng thực sự lúc này em rất yếu lòng.   Em rất muốn hỏi, có cách nào để ngưng tự so sánh mình với người khác không?    Chắc đã gần 3 năm em ko vào FB bằng acc ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Lwy0rv1wYwKMIHSgA5nt2n_9_SdfZUtgX8TCgnbOi90/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Khóc</a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và các bạn, </p><p><br/></p><p>Em không biết khi những dòng tâm sự này được đọc thì đã là thời điểm nào, nhưng hiện tại em đang rất rối bời và rất muốn khóc. Em cảm thấy cs thật sự khó khăn và em đã theo dõi TSBV rất lâu rồi, em luôn kìm nén ko gửi tâm sự, em muốn cố gắng tự giải quyết nhưng thực sự lúc này em rất yếu lòng.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn hỏi, có cách nào để ngưng tự so sánh mình với người khác không? </p><p><br/></p><p>Chắc đã gần 3 năm em ko vào FB bằng acc chính rồi, em có 1 cái acc clone không kết bạn với ai, vì mỗi lần vào FB chính em đều thấy rất tổn thương, rất sợ hãi khi nhìn những người bạn ĐH, những người đồng nghiệp cũ update cs của mình. Em biết so sánh như vậy là ko công bằng với bản thân, nhưng em luôn có cảm giác như thế giới này ai cũng ổn, ai cũng chăm chỉ và tập trung vào cs của riêng mình, chỉ có em vẫn ngày ngày vật lộn với mớ cảm xúc lặp đi lặp lại, ổn-không ổn-cố gắng cân bằng-lại mất cân bằng.</p><p><br/></p><p>Em chính là &quot;học sinh giỏi&quot; mà Thầy đã từng nói, em có mọi câu trả lời cho mọi vấn đề của mình, nhưng điểm thực hành của em chắc chỉ được 2,3. Em hướng nội và suy nghĩ rất nhiều, em thường xuyên tự mắc kẹt trong suy nghĩ. Gần đây em đã cố gắng nghĩ ít đi và làm nhiều hơn, em thấy tâm trạng ổn định hơn nhưng rồi em lại rơi vào trạng thái trống rỗng, ko buồn ko vui, nhiều khi thấy mình ko ổn nhưng cũng ko biết ko ổn chỗ nào. Em gần như ko đọc dc cảm xúc của mình nữa. Em cũng đã ngưng viết NK từ thời điểm đó, chắc cũng đã 2,3 tháng rồi, trước đó 1 tháng em thỉnh thoảng viết 4-5 ngày. </p><p><br/></p><p>Em có theo học 1 khóa học nghề (nghề gì xin phép em được giấu, vì sợ người quen), nhưng học xong đã nửa năm em vẫn chưa tìm được việc vì thị trường khắc nghiệt và cũng vì kỹ năng của em ko đủ xuất sắc trong tình trạng nhân lực dư thừa, hiện giờ em nhận job freelance lai rai nhưng thu nhập rất thấp, gần như phụ thuộc vào nguồn thu nhập của chồng, điều này khiến em stress mỗi ngày ko biết sự nghiệp mình sẽ ra sao, nhưng hằng ngày em vẫn ko chịu nỗ lực hết sức nâng cao kỹ năng của mình. Em biết em cần làm gì, nhưng em vẫn ko chịu làm, nhiều lúc em rất căm hận bản thân, rồi em lại cố gắng nỗ lực 1 chút nữa, thấy ổn hơn, xong lại rơi vào vòng lặp ban đầu.</p><p><br/></p><p>Em chưa thực sự có 1 thành công nào. Em dần ko còn tin em có thể thành công được nữa.</p><p><br/></p><p>Nhìn những bạn trẻ hơn tung hoành trong cái nghề này, em rất đau khổ. Em phải dùng từ đau khổ luôn Thầy ạ. Em thấy em có quá nhiều vấn đề, mỗi việc ngồi suy nghĩ đến nó thôi cũng khiến em sợ hãi. Em tìm đến game và MXH để tạm quên đi, rồi đến cuối ngày em lại ko thể ngủ được vì thất vọng. </p><p>Nhìn sự thành công của người khác và cảm nhận dc họ đã nỗ lực thế nào, còn mình cứ ko chịu hành động mà cứ nằm đó đau khổ, nhiều khi em chỉ muốn tự giết bản thân. </p><p><br/></p><p>Nếu phải dùng từ gì khái quát về chính mình, em sẽ chọn từ &quot;dễ bỏ cuộc&quot;. Mỗi khi đối mặt khó khăn, em rất muốn được bỏ cuộc để làm thứ dễ chịu hơn như lướt mxh. Em đã cố gắng vượt qua nó 1 vài lần, nhưng mỗi ngày đều có cái gì đó khó và em hình như bị mất kiên nhẫn, ko đủ ý chí để kiên trì. Em ko thể duy trì việc học và đọc sách mỗi ngày chính vì khi đứng trước lựa chọn, em luôn chọn cái dễ hơn.</p><p><br/></p><p>Một số thông tin sơ lược của em, em đã 3x và chưa có con, em ko làm dâu, thời gian rảnh trong ngày rất nhiều và thời gian sử dụng điện thoại có khi lên đến 7 tiếng 1 ngày. Cs gia đình của em rất ổn, em chỉ phải vật lộn với chính mình thôi.</p><p><br/></p><p>Em ko còn biết phải nói gì nữa. Rất xin lỗi vì những năng lượng tiêu cực này. Chỉ là em thực sự rối bời quá.</p><p><br/></p><p>Cám ơn Thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Lwy0rv1wYwKMIHSgA5nt2n_9_SdfZUtgX8TCgnbOi90/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Khóc</a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và các bạn, </p><p><br/></p><p>Em không biết khi những dòng tâm sự này được đọc thì đã là thời điểm nào, nhưng hiện tại em đang rất rối bời và rất muốn khóc. Em cảm thấy cs thật sự khó khăn và em đã theo dõi TSBV rất lâu rồi, em luôn kìm nén ko gửi tâm sự, em muốn cố gắng tự giải quyết nhưng thực sự lúc này em rất yếu lòng.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn hỏi, có cách nào để ngưng tự so sánh mình với người khác không? </p><p><br/></p><p>Chắc đã gần 3 năm em ko vào FB bằng acc chính rồi, em có 1 cái acc clone không kết bạn với ai, vì mỗi lần vào FB chính em đều thấy rất tổn thương, rất sợ hãi khi nhìn những người bạn ĐH, những người đồng nghiệp cũ update cs của mình. Em biết so sánh như vậy là ko công bằng với bản thân, nhưng em luôn có cảm giác như thế giới này ai cũng ổn, ai cũng chăm chỉ và tập trung vào cs của riêng mình, chỉ có em vẫn ngày ngày vật lộn với mớ cảm xúc lặp đi lặp lại, ổn-không ổn-cố gắng cân bằng-lại mất cân bằng.</p><p><br/></p><p>Em chính là &quot;học sinh giỏi&quot; mà Thầy đã từng nói, em có mọi câu trả lời cho mọi vấn đề của mình, nhưng điểm thực hành của em chắc chỉ được 2,3. Em hướng nội và suy nghĩ rất nhiều, em thường xuyên tự mắc kẹt trong suy nghĩ. Gần đây em đã cố gắng nghĩ ít đi và làm nhiều hơn, em thấy tâm trạng ổn định hơn nhưng rồi em lại rơi vào trạng thái trống rỗng, ko buồn ko vui, nhiều khi thấy mình ko ổn nhưng cũng ko biết ko ổn chỗ nào. Em gần như ko đọc dc cảm xúc của mình nữa. Em cũng đã ngưng viết NK từ thời điểm đó, chắc cũng đã 2,3 tháng rồi, trước đó 1 tháng em thỉnh thoảng viết 4-5 ngày. </p><p><br/></p><p>Em có theo học 1 khóa học nghề (nghề gì xin phép em được giấu, vì sợ người quen), nhưng học xong đã nửa năm em vẫn chưa tìm được việc vì thị trường khắc nghiệt và cũng vì kỹ năng của em ko đủ xuất sắc trong tình trạng nhân lực dư thừa, hiện giờ em nhận job freelance lai rai nhưng thu nhập rất thấp, gần như phụ thuộc vào nguồn thu nhập của chồng, điều này khiến em stress mỗi ngày ko biết sự nghiệp mình sẽ ra sao, nhưng hằng ngày em vẫn ko chịu nỗ lực hết sức nâng cao kỹ năng của mình. Em biết em cần làm gì, nhưng em vẫn ko chịu làm, nhiều lúc em rất căm hận bản thân, rồi em lại cố gắng nỗ lực 1 chút nữa, thấy ổn hơn, xong lại rơi vào vòng lặp ban đầu.</p><p><br/></p><p>Em chưa thực sự có 1 thành công nào. Em dần ko còn tin em có thể thành công được nữa.</p><p><br/></p><p>Nhìn những bạn trẻ hơn tung hoành trong cái nghề này, em rất đau khổ. Em phải dùng từ đau khổ luôn Thầy ạ. Em thấy em có quá nhiều vấn đề, mỗi việc ngồi suy nghĩ đến nó thôi cũng khiến em sợ hãi. Em tìm đến game và MXH để tạm quên đi, rồi đến cuối ngày em lại ko thể ngủ được vì thất vọng. </p><p>Nhìn sự thành công của người khác và cảm nhận dc họ đã nỗ lực thế nào, còn mình cứ ko chịu hành động mà cứ nằm đó đau khổ, nhiều khi em chỉ muốn tự giết bản thân. </p><p><br/></p><p>Nếu phải dùng từ gì khái quát về chính mình, em sẽ chọn từ &quot;dễ bỏ cuộc&quot;. Mỗi khi đối mặt khó khăn, em rất muốn được bỏ cuộc để làm thứ dễ chịu hơn như lướt mxh. Em đã cố gắng vượt qua nó 1 vài lần, nhưng mỗi ngày đều có cái gì đó khó và em hình như bị mất kiên nhẫn, ko đủ ý chí để kiên trì. Em ko thể duy trì việc học và đọc sách mỗi ngày chính vì khi đứng trước lựa chọn, em luôn chọn cái dễ hơn.</p><p><br/></p><p>Một số thông tin sơ lược của em, em đã 3x và chưa có con, em ko làm dâu, thời gian rảnh trong ngày rất nhiều và thời gian sử dụng điện thoại có khi lên đến 7 tiếng 1 ngày. Cs gia đình của em rất ổn, em chỉ phải vật lộn với chính mình thôi.</p><p><br/></p><p>Em ko còn biết phải nói gì nữa. Rất xin lỗi vì những năng lượng tiêu cực này. Chỉ là em thực sự rối bời quá.</p><p><br/></p><p>Cám ơn Thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17468839-08-07-2025.mp3" length="15462371" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17468839</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1287</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-07-2025</itunes:title>
    <title>07-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mei Mei   Chào mọi người và anh Web 5 ngày, em xin phép được gọi là anh vì đối với em, anh như là một người dẫn dắt và tạo động lực cho em mỗi khi em cần được nghe hướng dẫn nào đó trong cuộc sống của mình.   Em gửi tâm sự này chủ yếu chỉ muốn chia sẻ những gì trong đầu em hiện tại, để viết bài đăng lên Facebook thì em không nghĩ bạn em sẽ hiểu, để chia sẻ với người thân bên cạnh thì bạn ấy lại chưa thật sự muốn trao đổi sâu với em, nên em đành phải mượn web ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xm3tIlCxf53w-eGXtbalcFE87G-Y6k2CQRys1GR23m8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mei Mei</a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người và anh Web 5 ngày, em xin phép được gọi là anh vì đối với em, anh như là một người dẫn dắt và tạo động lực cho em mỗi khi em cần được nghe hướng dẫn nào đó trong cuộc sống của mình.</p><p><br/></p><p>Em gửi tâm sự này chủ yếu chỉ muốn chia sẻ những gì trong đầu em hiện tại, để viết bài đăng lên Facebook thì em không nghĩ bạn em sẽ hiểu, để chia sẻ với người thân bên cạnh thì bạn ấy lại chưa thật sự muốn trao đổi sâu với em, nên em đành phải mượn web Tâm Sự Buồn Vui, hi vọng sẽ được mọi người hoan hỉ đón nhận ạ.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên, em sẽ chia sẻ về cá tính em tự nhận thấy ở bản thân em và từ góc nhìn của mọi người xung quanh. Đối với em, em luôn cảm thấy mình là một người luôn muốn tìm hiểu về góc nhìn, điểm thú vị của mọi người xung quanh. Em thích lắng nghe mọi người chia sẻ hay bàn luận về một vấn đề gì đó một cách văn minh và có sự phản biện. Em cởi mở với những điều mới và tư duy lạ, hay thậm chí chỉ đơn giản là việc nghe để hiểu về ai đó. Ví dụ điển hình là em có thể ngồi cả ngày để nghe podcast chia sẻ của các nghệ sỹ trên Youtube, hoặc nếu như người khác, họ xem những chương trình gameshow để &quot;hít&quot; drama, em lại xem để lượm nhặt những điều nhỏ nhỏ thú vị của mỗi người để em kết nạp vào con người mình, vì vậy nếu có ai hỏi thần tượng của em là ai, em sẽ trả lời lại ngay lập tức rằng em không có thần tượng, vì mỗi người em biết, em sẽ đều thích một chút ít gì đó từ họ. Em nghĩ điều này là tốt, khi từ từ em nhận ra những người em gặp trên truyền thông, những giá trị em luôn muốn hướng tới, khi vào thực tế cuộc sống thường nhật, nó mâu thuẫn với nhau rất nhiều</p><p><br/></p><p>Bạn trai em hay nói em một câu thế này: &quot;Trên sóng truyền hình ai cũng muốn người khác thấy những điều đẹp đẽ và tuyệt vời nhất của họ, những điều họ nói chắc gì đã đúng theo cách họ thật sự sống ngoài đời?&quot;, mọi người xung quanh em đều nghĩ em là một người không thực tế và khá bài vở. Ví dụ, em tin vào sách vở và khoa học nói đại ý thế này: giáo dục là để khai mở những giá trị tốt đẹp của người học mà ở đó, không nên tồn tại vũ lực hay bạo hành ngôn từ. Em biết điều này khó chứ, nhưng đó là điều đúng và tốt đẹp mà bất kì người làm nghề giáo hay bậc phụ huynh nào cũng cần hướng đến, nhưng họ lại cho đây là một điều viễn vông, vì &quot;chắc gì người viết ra cuốn sách/triết lý này đã làm được điều đó&quot; hay &quot;những gì chỉ nằm trong sách vở đều là lý thuyết sáo rỗng&quot;. </p><p>Những điều họ nói về em, về tư duy của em, về mong muốn của em trong cuộc sống, và cả về những điều em muốn chia sẻ với họ, họ luôn nhìn em với ánh nhìn không thân thiện và nhiều khi khá là phán xét. Em cũng chạnh lòng chứ, nhưng may mắn vừa rồi em đã nghe được chiếc video về triết lý của đế vương Marcus Aurelius, em nhớ có một câu đã được anh Web 5 ngày nêu ra và em hiểu như vầy: Việc bạn cho rằng là đúng và không hại ai khi qua ý kiến trái chiều của người khác cũng không làm điều đó thay đổi, vậy nên cứ hãy theo lập trường và chính kiến đó của mình. Em thật sự rất tâm đắc với video này, và em nghĩ để em luôn có thể theo đuổi được kim chỉ nam của mình, từ giờ em sẽ cố gắng tập để đưa ra góc nhìn trung lập với những ý kiến trái chiều để cảm xúc của em bớt dao động vì em rất dễ bị cảm xúc chi phối, em dễ vui nhưng cũng rất dễ buồn, mọi người nói em là người nhạy cảm, em thấy cũng đúng. Chắc là em cần phải học cách để trung hòa những điều tốt đẹp mà em học được từ sách vở hay từ truyền thông, từ người này người kia, để áp dụng được vào thực tế một cách mượt mà hơn để tránh bị sốc hay phản ứng ngược từ ý kiến trái chiều. </p><p>Cám ơn mọi người đã đọc những dòng chia sẻ này của em, nếu có thể chia sẻ, em sẽ rất biết ơn nếu được anh Web 5 ngày và mọi người cho lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Em cám ơn mọi người rất rất rất </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xm3tIlCxf53w-eGXtbalcFE87G-Y6k2CQRys1GR23m8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mei Mei</a></p><p><br/></p><p>Chào mọi người và anh Web 5 ngày, em xin phép được gọi là anh vì đối với em, anh như là một người dẫn dắt và tạo động lực cho em mỗi khi em cần được nghe hướng dẫn nào đó trong cuộc sống của mình.</p><p><br/></p><p>Em gửi tâm sự này chủ yếu chỉ muốn chia sẻ những gì trong đầu em hiện tại, để viết bài đăng lên Facebook thì em không nghĩ bạn em sẽ hiểu, để chia sẻ với người thân bên cạnh thì bạn ấy lại chưa thật sự muốn trao đổi sâu với em, nên em đành phải mượn web Tâm Sự Buồn Vui, hi vọng sẽ được mọi người hoan hỉ đón nhận ạ.</p><p><br/></p><p>Đầu tiên, em sẽ chia sẻ về cá tính em tự nhận thấy ở bản thân em và từ góc nhìn của mọi người xung quanh. Đối với em, em luôn cảm thấy mình là một người luôn muốn tìm hiểu về góc nhìn, điểm thú vị của mọi người xung quanh. Em thích lắng nghe mọi người chia sẻ hay bàn luận về một vấn đề gì đó một cách văn minh và có sự phản biện. Em cởi mở với những điều mới và tư duy lạ, hay thậm chí chỉ đơn giản là việc nghe để hiểu về ai đó. Ví dụ điển hình là em có thể ngồi cả ngày để nghe podcast chia sẻ của các nghệ sỹ trên Youtube, hoặc nếu như người khác, họ xem những chương trình gameshow để &quot;hít&quot; drama, em lại xem để lượm nhặt những điều nhỏ nhỏ thú vị của mỗi người để em kết nạp vào con người mình, vì vậy nếu có ai hỏi thần tượng của em là ai, em sẽ trả lời lại ngay lập tức rằng em không có thần tượng, vì mỗi người em biết, em sẽ đều thích một chút ít gì đó từ họ. Em nghĩ điều này là tốt, khi từ từ em nhận ra những người em gặp trên truyền thông, những giá trị em luôn muốn hướng tới, khi vào thực tế cuộc sống thường nhật, nó mâu thuẫn với nhau rất nhiều</p><p><br/></p><p>Bạn trai em hay nói em một câu thế này: &quot;Trên sóng truyền hình ai cũng muốn người khác thấy những điều đẹp đẽ và tuyệt vời nhất của họ, những điều họ nói chắc gì đã đúng theo cách họ thật sự sống ngoài đời?&quot;, mọi người xung quanh em đều nghĩ em là một người không thực tế và khá bài vở. Ví dụ, em tin vào sách vở và khoa học nói đại ý thế này: giáo dục là để khai mở những giá trị tốt đẹp của người học mà ở đó, không nên tồn tại vũ lực hay bạo hành ngôn từ. Em biết điều này khó chứ, nhưng đó là điều đúng và tốt đẹp mà bất kì người làm nghề giáo hay bậc phụ huynh nào cũng cần hướng đến, nhưng họ lại cho đây là một điều viễn vông, vì &quot;chắc gì người viết ra cuốn sách/triết lý này đã làm được điều đó&quot; hay &quot;những gì chỉ nằm trong sách vở đều là lý thuyết sáo rỗng&quot;. </p><p>Những điều họ nói về em, về tư duy của em, về mong muốn của em trong cuộc sống, và cả về những điều em muốn chia sẻ với họ, họ luôn nhìn em với ánh nhìn không thân thiện và nhiều khi khá là phán xét. Em cũng chạnh lòng chứ, nhưng may mắn vừa rồi em đã nghe được chiếc video về triết lý của đế vương Marcus Aurelius, em nhớ có một câu đã được anh Web 5 ngày nêu ra và em hiểu như vầy: Việc bạn cho rằng là đúng và không hại ai khi qua ý kiến trái chiều của người khác cũng không làm điều đó thay đổi, vậy nên cứ hãy theo lập trường và chính kiến đó của mình. Em thật sự rất tâm đắc với video này, và em nghĩ để em luôn có thể theo đuổi được kim chỉ nam của mình, từ giờ em sẽ cố gắng tập để đưa ra góc nhìn trung lập với những ý kiến trái chiều để cảm xúc của em bớt dao động vì em rất dễ bị cảm xúc chi phối, em dễ vui nhưng cũng rất dễ buồn, mọi người nói em là người nhạy cảm, em thấy cũng đúng. Chắc là em cần phải học cách để trung hòa những điều tốt đẹp mà em học được từ sách vở hay từ truyền thông, từ người này người kia, để áp dụng được vào thực tế một cách mượt mà hơn để tránh bị sốc hay phản ứng ngược từ ý kiến trái chiều. </p><p>Cám ơn mọi người đã đọc những dòng chia sẻ này của em, nếu có thể chia sẻ, em sẽ rất biết ơn nếu được anh Web 5 ngày và mọi người cho lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Em cám ơn mọi người rất rất rất </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17460307-07-07-2025.mp3" length="14547354" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17460307</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1211</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-07-2025</itunes:title>
    <title>04-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Quốc Dũng   Chào thầy Năm và mọi người, chúc thầy Năm và mọi người một ngày mới vui vẻ. Em xin giới thiệu năm nay em 19 tuổi. Em là 1 đứa mà thi rớt đại học năm rồi. Nói thi rớt đại học cũng không đúng lắm mà là em chỉ ngót nghét thi vào được 1 trường đại học không được tốt lắm và em cảm thấy nản. Năm nay em cố gắng thi lại để vào cái trường mà em cũng rất mong mỏi. Đương nhiên trường đó điểm cũng không phải quá cao, em nghĩ mình có thể cố gắng được. Sau khi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Quốc Dũng</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người, chúc thầy Năm và mọi người một ngày mới vui vẻ. Em xin giới thiệu năm nay em 19 tuổi. Em là 1 đứa mà thi rớt đại học năm rồi. Nói thi rớt đại học cũng không đúng lắm mà là em chỉ ngót nghét thi vào được 1 trường đại học không được tốt lắm và em cảm thấy nản. Năm nay em cố gắng thi lại để vào cái trường mà em cũng rất mong mỏi. Đương nhiên trường đó điểm cũng không phải quá cao, em nghĩ mình có thể cố gắng được. Sau khi rớt trường đại học em muốn. Em cũng đi học trường mà em vớt vát đậu được nhưng em không có chuyên tâm vào việc học cho lắm mà là đi làm để kiếm tiền</p><p><br/></p><p>Khoảng thời gian đi kiếm tiền em thật sự ngộ nhận ra rất nhiều điều. Có những lúc em khóc và nghĩ về tương lai nếu như mình không học thì sau này mình sẽ làm những công việc lương thấp như này và sống cô đơn như vậy sao. Thế là em bắt đầu đi tìm nguồn động lực và biết đến thầy. Từ ngày biết đến thầy và xem được rất nhiều video của thầy em thấy đời mình có chút tốt lên so với em trước kia. Và em biết được kẻ thù số 1 của cuộc đời là dùng thời gian vô bổ vào sử dụng &quot;thiết bị điện tử&quot;. Mặc dù biết điều đó nhưng em vẫn không thể nào có thể thay đổi bản thân mình được vì thời gian rảnh em không biết mình phải làm gì. Thế là em chọn việc lên mạng hóng drama, chửi nhau để thoả mãn sung sướng bản thân. Thời gian gần đây khi em biết đến thầy và em nhận ra điều đó là xấu nên em cũng đã cố gắng kìm nén ham muốn đó bằng cách dành ít thời gian đó lên ytb nghe thầy nói vì em cũng cô đơn, muốn cần 1 người có thể tâm sự trong tưởng tượng của mình. Nhưng rồi ham muốn lên mạng hóng drama, chửi nhau của em vẫn không thuyên giảm</p><p><br/></p><p>Thầy có thể coi bài này của em là 1 lời than thở và em cũng muốn được giải bày. Thời gian của em không còn nhiều nữa, chỉ còn 4 tháng nữa là kì thi đại học lại mở ra. Em biết nếu như mình toàn tâm cố gắng học thì sẽ đậu trường mình muốn nhưng sự cám dỗ của thiết bị điện tử đối với em nó quá lớn. Và em có nghe được 1 bài thầy nói chúng ta thường hay có tâm lí bỏ cuộc trước những kết quả tốt đẹp vì kết quả tốt đẹp nó diễn ra quá lâu, còn những cái xấu mà khiến chúng ta cảm thấy hưng phấn hạnh phúc thì lại diễn ra quá nhanh và có thể thấy ngay trước mắt. Đến đây em cũng xin kết thúc bài tâm sự của em tại đây vì em cũng không biết viết gì nữa. Em tha thiết được lắng nghe thầy tâm sự, em tha thiết được mong thầy khuyên cho dù lời nói đó có nặng nề đi chăng nữa, thầy cứ nói những gì mà thầy cảm nghĩ thật lòng đi ạ vì em muốn thay đổi bản thân, em không muốn bảo thủ quan điểm sai trái của mình, em không muốn phải chảy nước mắt vì cuộc đời của mình nữa. </p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Quốc Dũng</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người, chúc thầy Năm và mọi người một ngày mới vui vẻ. Em xin giới thiệu năm nay em 19 tuổi. Em là 1 đứa mà thi rớt đại học năm rồi. Nói thi rớt đại học cũng không đúng lắm mà là em chỉ ngót nghét thi vào được 1 trường đại học không được tốt lắm và em cảm thấy nản. Năm nay em cố gắng thi lại để vào cái trường mà em cũng rất mong mỏi. Đương nhiên trường đó điểm cũng không phải quá cao, em nghĩ mình có thể cố gắng được. Sau khi rớt trường đại học em muốn. Em cũng đi học trường mà em vớt vát đậu được nhưng em không có chuyên tâm vào việc học cho lắm mà là đi làm để kiếm tiền</p><p><br/></p><p>Khoảng thời gian đi kiếm tiền em thật sự ngộ nhận ra rất nhiều điều. Có những lúc em khóc và nghĩ về tương lai nếu như mình không học thì sau này mình sẽ làm những công việc lương thấp như này và sống cô đơn như vậy sao. Thế là em bắt đầu đi tìm nguồn động lực và biết đến thầy. Từ ngày biết đến thầy và xem được rất nhiều video của thầy em thấy đời mình có chút tốt lên so với em trước kia. Và em biết được kẻ thù số 1 của cuộc đời là dùng thời gian vô bổ vào sử dụng &quot;thiết bị điện tử&quot;. Mặc dù biết điều đó nhưng em vẫn không thể nào có thể thay đổi bản thân mình được vì thời gian rảnh em không biết mình phải làm gì. Thế là em chọn việc lên mạng hóng drama, chửi nhau để thoả mãn sung sướng bản thân. Thời gian gần đây khi em biết đến thầy và em nhận ra điều đó là xấu nên em cũng đã cố gắng kìm nén ham muốn đó bằng cách dành ít thời gian đó lên ytb nghe thầy nói vì em cũng cô đơn, muốn cần 1 người có thể tâm sự trong tưởng tượng của mình. Nhưng rồi ham muốn lên mạng hóng drama, chửi nhau của em vẫn không thuyên giảm</p><p><br/></p><p>Thầy có thể coi bài này của em là 1 lời than thở và em cũng muốn được giải bày. Thời gian của em không còn nhiều nữa, chỉ còn 4 tháng nữa là kì thi đại học lại mở ra. Em biết nếu như mình toàn tâm cố gắng học thì sẽ đậu trường mình muốn nhưng sự cám dỗ của thiết bị điện tử đối với em nó quá lớn. Và em có nghe được 1 bài thầy nói chúng ta thường hay có tâm lí bỏ cuộc trước những kết quả tốt đẹp vì kết quả tốt đẹp nó diễn ra quá lâu, còn những cái xấu mà khiến chúng ta cảm thấy hưng phấn hạnh phúc thì lại diễn ra quá nhanh và có thể thấy ngay trước mắt. Đến đây em cũng xin kết thúc bài tâm sự của em tại đây vì em cũng không biết viết gì nữa. Em tha thiết được lắng nghe thầy tâm sự, em tha thiết được mong thầy khuyên cho dù lời nói đó có nặng nề đi chăng nữa, thầy cứ nói những gì mà thầy cảm nghĩ thật lòng đi ạ vì em muốn thay đổi bản thân, em không muốn bảo thủ quan điểm sai trái của mình, em không muốn phải chảy nước mắt vì cuộc đời của mình nữa. </p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17447945-04-07-2025.mp3" length="9683249" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17447945</guid>
    <pubDate>Fri, 04 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>805</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-07-2025</itunes:title>
    <title>03-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Lạc Lạc   Em xin chào thầy cùng anh chị và các bạn. Câu chuyện hôm nay em đem đến nó vừa xảy ra với em tức thì thôi. Em biết được người yêu 7 năm của em có người khác rồi ạ.   Do tính chất công việc bọn em phải ở xa nhau, dù cùng tuổi nhưng em vẫn gọi bằng anh, anh làm ở Cần Thơ còn em làm ở TP HCM. Ngày 14/2 vừa rồi anh có về và cũng từ lần đó em đã cảm nhận được mùi vị bất thường. Ví dụ như nước hoa, quần áo, tóc tai, trang sức, cách sử dụng điện thoại,... ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Lạc Lạc</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy cùng anh chị và các bạn. Câu chuyện hôm nay em đem đến nó vừa xảy ra với em tức thì thôi. Em biết được người yêu 7 năm của em có người khác rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Do tính chất công việc bọn em phải ở xa nhau, dù cùng tuổi nhưng em vẫn gọi bằng anh, anh làm ở Cần Thơ còn em làm ở TP HCM. Ngày 14/2 vừa rồi anh có về và cũng từ lần đó em đã cảm nhận được mùi vị bất thường. Ví dụ như nước hoa, quần áo, tóc tai, trang sức, cách sử dụng điện thoại,...</p><p><br/></p><p>Mãi đến hôm nay, bạn nữ kia ở Cần Thơ mới phát hiện ra trang fb cá nhân của em, em thường đăng story và nêu bật, nói nôm na là em chăm chút cho trang cá nhân cuả mình, em đăng và chia ra từng mục, trong đó có mục &quot;with him&quot;.</p><p><br/></p><p>Em đoán bạn ấy và anh đã có cuộc cãi vã gì đó ở Cần Thơ, cái em nhận được là dòng tin nhắn &quot;Em xoá hình của anh đi. Giúp anh. Bạn gái anh không thích&quot; kèm theo đó là cap màn hình tất cả những hình ảnh em đăng có anh. Em điếng người thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Phản ứng ban đầu của em là gọi cho anh ngay lập tức và nhận được câu &quot;Ngoại hả ? Lát con gọi lại.&quot; Từ giây phút đó, em chốt luôn là anh đã đạp hai thuyền.</p><p><br/></p><p>Sau đó tầm 10 phút em cũng biết được bạn nữ kia là ai. Anh goi điện thú nhận với em rằng &quot;Anh nói thiệt với em là anh đang cặp với một bà chủ xe, anh đang cần tiền và rất cần tiền, anh không yêu nó và sẽ về thành phố tạ lỗi với em&quot;.</p><p><br/></p><p>Thầy và quý anh chị biết không, em nghe câu đó chua chát vô cùng ạ. Em không khóc được, em đang rơi vào trạng thái mà em bây giờ em không biết gọi là gì.</p><p><br/></p><p>Em xót em, em xót cho tình cảm 7 năm, em muốn khuấy cho vũng nước này đục lên nhưng em không nỡ, ngoại và mẹ anh rất thương em, em cũng có một chút vui mừng, mừng vì em biết sớm, không phải đến lúc gạo nấu thành cơm mới phát hiện, chắc ông bà gia tiên độ em. Trong khoảnh khắc đó em vui buồn lẫn lộn, em nghĩ thấy em may nhưng em vẫn ấm ức lắm ạ :(</p><p><br/></p><p>Anh nói &quot;Con nhỏ đó giàu, có nhiều tiền, anh đang rất cần tiền để chi cho nhiều thứ&quot;. Em nghe nó hèn hạ làm sao. Nam nhi chi chí đại trượng phu gì mà... em nghe khó chịu vô cùng luôn ạ. Suốt 7 năm qua em yêu và tự hào về anh hết lòng, có thể nói là em nể anh một phần vì anh kiếm tiền giỏi hơn em, em luôn kể anh với mọi người bằng đôi mắt lấp lánh.</p><p><br/></p><p>Tối nay em và anh sẽ có cuộc nói chuyện về việc này ạ, em cũng nghĩ trong lòng rồi em sẽ gọi video call để nói với gia đình hai bên một câu, tuy chưa có đám hỏi gì nhưng gia đình anh có xuống nhà em chơi, cũng có thể gọi là hai bên đã biết mặt nhau, em muốn mẹ anh được biết (vì cha anh đã mất rồi ạ), em tôn trọng và yêu quý cô rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Vấn đề gia đình đã xong, còn lại là ở phần em, em phải làm sao bây giờ ạ ? Em biết những lúc như vầy cần tập trung nâng cấp bản thân, cần hướng về bên trong vỗ về đứa trẻ đang tổn thương, nội tâm của em gào thét muốn làm cho vỡ tan tành nhưng em không làm được. Em còn nhắn tin cho bạn nữ đó nữa ạ, em nhắn rất văn minh không chửi mà còn vô cùng lịch sự, gọi chị xưng em tâm tình hỏi thăm về mối quan hệ của họ, nhờ vậy mà biết được thông tin anh nói với bạn ấy là chúng em chia tay rồi. Em còn không biết nhậu, bạn bè thì cũng bận việc, những lúc như thế này thầy và quý anh chị thường làm gì vậy ạ ? :(</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Lạc Lạc</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy cùng anh chị và các bạn. Câu chuyện hôm nay em đem đến nó vừa xảy ra với em tức thì thôi. Em biết được người yêu 7 năm của em có người khác rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Do tính chất công việc bọn em phải ở xa nhau, dù cùng tuổi nhưng em vẫn gọi bằng anh, anh làm ở Cần Thơ còn em làm ở TP HCM. Ngày 14/2 vừa rồi anh có về và cũng từ lần đó em đã cảm nhận được mùi vị bất thường. Ví dụ như nước hoa, quần áo, tóc tai, trang sức, cách sử dụng điện thoại,...</p><p><br/></p><p>Mãi đến hôm nay, bạn nữ kia ở Cần Thơ mới phát hiện ra trang fb cá nhân của em, em thường đăng story và nêu bật, nói nôm na là em chăm chút cho trang cá nhân cuả mình, em đăng và chia ra từng mục, trong đó có mục &quot;with him&quot;.</p><p><br/></p><p>Em đoán bạn ấy và anh đã có cuộc cãi vã gì đó ở Cần Thơ, cái em nhận được là dòng tin nhắn &quot;Em xoá hình của anh đi. Giúp anh. Bạn gái anh không thích&quot; kèm theo đó là cap màn hình tất cả những hình ảnh em đăng có anh. Em điếng người thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Phản ứng ban đầu của em là gọi cho anh ngay lập tức và nhận được câu &quot;Ngoại hả ? Lát con gọi lại.&quot; Từ giây phút đó, em chốt luôn là anh đã đạp hai thuyền.</p><p><br/></p><p>Sau đó tầm 10 phút em cũng biết được bạn nữ kia là ai. Anh goi điện thú nhận với em rằng &quot;Anh nói thiệt với em là anh đang cặp với một bà chủ xe, anh đang cần tiền và rất cần tiền, anh không yêu nó và sẽ về thành phố tạ lỗi với em&quot;.</p><p><br/></p><p>Thầy và quý anh chị biết không, em nghe câu đó chua chát vô cùng ạ. Em không khóc được, em đang rơi vào trạng thái mà em bây giờ em không biết gọi là gì.</p><p><br/></p><p>Em xót em, em xót cho tình cảm 7 năm, em muốn khuấy cho vũng nước này đục lên nhưng em không nỡ, ngoại và mẹ anh rất thương em, em cũng có một chút vui mừng, mừng vì em biết sớm, không phải đến lúc gạo nấu thành cơm mới phát hiện, chắc ông bà gia tiên độ em. Trong khoảnh khắc đó em vui buồn lẫn lộn, em nghĩ thấy em may nhưng em vẫn ấm ức lắm ạ :(</p><p><br/></p><p>Anh nói &quot;Con nhỏ đó giàu, có nhiều tiền, anh đang rất cần tiền để chi cho nhiều thứ&quot;. Em nghe nó hèn hạ làm sao. Nam nhi chi chí đại trượng phu gì mà... em nghe khó chịu vô cùng luôn ạ. Suốt 7 năm qua em yêu và tự hào về anh hết lòng, có thể nói là em nể anh một phần vì anh kiếm tiền giỏi hơn em, em luôn kể anh với mọi người bằng đôi mắt lấp lánh.</p><p><br/></p><p>Tối nay em và anh sẽ có cuộc nói chuyện về việc này ạ, em cũng nghĩ trong lòng rồi em sẽ gọi video call để nói với gia đình hai bên một câu, tuy chưa có đám hỏi gì nhưng gia đình anh có xuống nhà em chơi, cũng có thể gọi là hai bên đã biết mặt nhau, em muốn mẹ anh được biết (vì cha anh đã mất rồi ạ), em tôn trọng và yêu quý cô rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Vấn đề gia đình đã xong, còn lại là ở phần em, em phải làm sao bây giờ ạ ? Em biết những lúc như vầy cần tập trung nâng cấp bản thân, cần hướng về bên trong vỗ về đứa trẻ đang tổn thương, nội tâm của em gào thét muốn làm cho vỡ tan tành nhưng em không làm được. Em còn nhắn tin cho bạn nữ đó nữa ạ, em nhắn rất văn minh không chửi mà còn vô cùng lịch sự, gọi chị xưng em tâm tình hỏi thăm về mối quan hệ của họ, nhờ vậy mà biết được thông tin anh nói với bạn ấy là chúng em chia tay rồi. Em còn không biết nhậu, bạn bè thì cũng bận việc, những lúc như thế này thầy và quý anh chị thường làm gì vậy ạ ? :(</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17442283-03-07-2025.mp3" length="4637332" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17442283</guid>
    <pubDate>Thu, 03 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>385</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-07-2025</itunes:title>
    <title>02-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hye ( Gọi em là hy nha )   Em chào thầy và mọi người ạ! Em năm nay 26 tuổi là nữ (sinh năm) 1999, em đã theo dõi youtube web5ngay được một khoảng time khá lâu, và đã tạo động lực cho em rất nhiều,  Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nghèo, em học hết cấp 3, em học rất dỡ luôn đứng bết lớp, nghĩ học thường xuyên và cô giáo luôn mời phụ huynh, học xong cấp 3, em tiếp tục học cao đẳng, học nữa chừng em lại nghĩ ngang khi đang học năm 2!  Em không b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hye ( Gọi em là hy nha )</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em năm nay 26 tuổi là nữ (sinh năm) 1999, em đã theo dõi youtube web5ngay được một khoảng time khá lâu, và đã tạo động lực cho em rất nhiều, </p><p>Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nghèo, em học hết cấp 3, em học rất dỡ luôn đứng bết lớp, nghĩ học thường xuyên và cô giáo luôn mời phụ huynh, học xong cấp 3, em tiếp tục học cao đẳng, học nữa chừng em lại nghĩ ngang khi đang học năm 2! </p><p>Em không biết từ đâu duyên cơ nào dẫn em đến con đường là Chứng khoán,,, Em vừa học vừa làm, em đi làm buổi sáng còn buổi trưa và tối là em học,,, em không có tiền để thực hành vì chỉ đủ ăn và lo cho cuộc sống,,,  em cứ học mà vậy được 4 năm ( 8000h )! lúc đó ba mẹ, chị gái, anh rễ cứ mắng chửi kiu là đi làm mà vẫn không có tiền, ba em là 1 người gia trưởng chửi con cái không ra gì hết, toàn nói lời cay nghiệt, lúc đó em có nói là em đang học môn chứng khoán thì ai cũng khinh bỉ, bạn bè cũng vậy, nói toàn lời khó nghe... và gia đình luôn coi thường em, em không dám nói 1 tiếng nói gì cả, ăn cơm chỉ biết lắng nghe, chỉ vì không làm ra tiền, tết đến em không muốn về nhà, gia đình,,, em thì không giỏi và hiếu thảo bằng chị gái nên lúc nào cũng lấy ra so sánh,,, và em nhớ nhất 1 câu là mẽ không bằng cái móng chân con giang, em sống trong sự sợ hãi và tổn thương từ tâm hồn sâu sắc, mỗi lần em nhớ lại là những niềm đau đó trỗi dậy... </p><p>Tuy bị mọi người bảo ảo tưởng sức mạnh, khinh bỉ, nhưng em vẫn không hề bỏ cuộc , em tìm tòa em học ngày đêm em học từ web nước ngoài, web VN, file sách hàng trăm cuốn sách, mua sách về đọc,,,, thì sau 4 năm, Cuối 2023/2024 thì em cũng phân tích được vài mã cp dài hạn, em lọc và em tìm kiếm những cổ phiếu bị định giá thấp hơn giá trị nội tại của chúng như PHP và TCB, NAB,, DVP, em tự làm bảng quản lí vốn, phân tích định giá,,,, Nhưng em chỉ PT rồi để đó em không thực hành bởi vì em chưa có vốn,,, Cảm giác nó đúng điểm mình chờ đợi rồi nó lên đúng như những gì phân tích thực sự cảm sức em vỡ òa vui sướng, bởi vì em đi 1 mình, em không theo đám đông, thức bây giờ em cần học đó là tính kỷ luật &amp; sự kiên nhẫn... </p><p>Hiện tại thì em đi làm công nhân và tích góp để dành để đầu tư, em không biết bản thân kiếm được tiền không, nhưng chắc chắn là em sẽ không bỏ cuộc! Nếu anh chị nào mới tìm hiểu thị trường thì em có lời khuyên nhỏ nhỏ là nên xác định khoảng time học rất khó khăn ạ, trãi qua nhiều lắm,,, huhu, đừng nghe môi giới, chỉ có giao dịch dài hạn, mình hiểu rõ cty doanh nghiệp cổ phiếu đó và tính kiên nhẫn &amp; kỷ luật tốt,,, không nghe theo đám đông và tin tức thổi phồng giá,,, em vẫn còn học hỏi nhiều lắm ạ,, tuy dốt nhưng được cái chăm chỉ hihi,,, em cảm ơn mọi người và thầy đọc bài ạ !</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hye ( Gọi em là hy nha )</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em năm nay 26 tuổi là nữ (sinh năm) 1999, em đã theo dõi youtube web5ngay được một khoảng time khá lâu, và đã tạo động lực cho em rất nhiều, </p><p>Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nghèo, em học hết cấp 3, em học rất dỡ luôn đứng bết lớp, nghĩ học thường xuyên và cô giáo luôn mời phụ huynh, học xong cấp 3, em tiếp tục học cao đẳng, học nữa chừng em lại nghĩ ngang khi đang học năm 2! </p><p>Em không biết từ đâu duyên cơ nào dẫn em đến con đường là Chứng khoán,,, Em vừa học vừa làm, em đi làm buổi sáng còn buổi trưa và tối là em học,,, em không có tiền để thực hành vì chỉ đủ ăn và lo cho cuộc sống,,,  em cứ học mà vậy được 4 năm ( 8000h )! lúc đó ba mẹ, chị gái, anh rễ cứ mắng chửi kiu là đi làm mà vẫn không có tiền, ba em là 1 người gia trưởng chửi con cái không ra gì hết, toàn nói lời cay nghiệt, lúc đó em có nói là em đang học môn chứng khoán thì ai cũng khinh bỉ, bạn bè cũng vậy, nói toàn lời khó nghe... và gia đình luôn coi thường em, em không dám nói 1 tiếng nói gì cả, ăn cơm chỉ biết lắng nghe, chỉ vì không làm ra tiền, tết đến em không muốn về nhà, gia đình,,, em thì không giỏi và hiếu thảo bằng chị gái nên lúc nào cũng lấy ra so sánh,,, và em nhớ nhất 1 câu là mẽ không bằng cái móng chân con giang, em sống trong sự sợ hãi và tổn thương từ tâm hồn sâu sắc, mỗi lần em nhớ lại là những niềm đau đó trỗi dậy... </p><p>Tuy bị mọi người bảo ảo tưởng sức mạnh, khinh bỉ, nhưng em vẫn không hề bỏ cuộc , em tìm tòa em học ngày đêm em học từ web nước ngoài, web VN, file sách hàng trăm cuốn sách, mua sách về đọc,,,, thì sau 4 năm, Cuối 2023/2024 thì em cũng phân tích được vài mã cp dài hạn, em lọc và em tìm kiếm những cổ phiếu bị định giá thấp hơn giá trị nội tại của chúng như PHP và TCB, NAB,, DVP, em tự làm bảng quản lí vốn, phân tích định giá,,,, Nhưng em chỉ PT rồi để đó em không thực hành bởi vì em chưa có vốn,,, Cảm giác nó đúng điểm mình chờ đợi rồi nó lên đúng như những gì phân tích thực sự cảm sức em vỡ òa vui sướng, bởi vì em đi 1 mình, em không theo đám đông, thức bây giờ em cần học đó là tính kỷ luật &amp; sự kiên nhẫn... </p><p>Hiện tại thì em đi làm công nhân và tích góp để dành để đầu tư, em không biết bản thân kiếm được tiền không, nhưng chắc chắn là em sẽ không bỏ cuộc! Nếu anh chị nào mới tìm hiểu thị trường thì em có lời khuyên nhỏ nhỏ là nên xác định khoảng time học rất khó khăn ạ, trãi qua nhiều lắm,,, huhu, đừng nghe môi giới, chỉ có giao dịch dài hạn, mình hiểu rõ cty doanh nghiệp cổ phiếu đó và tính kiên nhẫn &amp; kỷ luật tốt,,, không nghe theo đám đông và tin tức thổi phồng giá,,, em vẫn còn học hỏi nhiều lắm ạ,, tuy dốt nhưng được cái chăm chỉ hihi,,, em cảm ơn mọi người và thầy đọc bài ạ !</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17435967-02-07-2025.mp3" length="10224297" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17435967</guid>
    <pubDate>Wed, 02 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>850</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-07-2025</itunes:title>
    <title>01-07-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Jayden   Dạ em có đọc bài viết trên nhóm Gia đình Web5Ngay, link đây ạ https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3140086922886450/   Và em cũng rất thích cách giải quyết vấn đề là tránh, giảm tương tác và đời ai nấy sống khi gặp người mình không thấy thoải mái ở bên cạnh. Vậy nhưng nếu người mình không thoải mái lại là gia đình của mình như anh chị em họ, cô dì thím chú dượng, hay thậm chí là ba mẹ chồng của mình thì làm sao có thể tránh né hoặc đờ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Jayden</b></p><p><br/></p><p>Dạ em có đọc bài viết trên nhóm Gia đình Web5Ngay, link đây ạ <a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3140086922886450/'>https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3140086922886450/</a></p><p><br/></p><p>Và em cũng rất thích cách giải quyết vấn đề là tránh, giảm tương tác và đời ai nấy sống khi gặp người mình không thấy thoải mái ở bên cạnh. Vậy nhưng nếu người mình không thoải mái lại là gia đình của mình như anh chị em họ, cô dì thím chú dượng, hay thậm chí là ba mẹ chồng của mình thì làm sao có thể tránh né hoặc đời ai nấy sống được ạ? </p><p><br/></p><p>Gần đây, em cảm thấy khó chịu với mẹ chồng của em, vì mẹ can thiệp và kế hoạch sinh con của vợ chồng em. Dù tụi em ở riêng, ba mẹ vẫn ở quê, nhưng mẹ thường xuyên gọi để thúc giục chuyện sanh con. Sâu hơn là hỏi em tới chu kỳ ngày nào, mẹ còn chỉ em cách canh ngày rồi tới ngày alo cho em hỏi đã làm gì chưa. Nhiều khi mẹ còn sợ em lớn tuổi không còn trứng, rồi kiu em sinh con đi rồi gởi về cho ông bà nuôi. Lý trí em vẫn biết là bà mong cháu và muốn truyền lại kinh nghiệm, nhưng cảm xúc của em thấy ngột ngạt vô cùng. </p><p><br/></p><p>Tết vừa rồi về quê, mẹ còn có những quan điểm khác biệt thế hệ, như không để chồng em rửa chén, và nói trước mặt em là đàn bà ở nhà 2, 3 người mà sao con trai phải rửa chén. Vô tình nói tới chuyện mua chung cư, thì mẹ chồng em kiu 2 vợ chồng em xin bố của em cho tiền phụ thêm để mua. Những điều trên làm em thấy bị can thiệp và áp đặt quá sâu, làm em tự dưng muốn né tránh những cuộc gọi của mẹ chồng em. Nhưng em nghĩ không tránh mãi được nên đặt câu hỏi trên group mình ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Jayden</b></p><p><br/></p><p>Dạ em có đọc bài viết trên nhóm Gia đình Web5Ngay, link đây ạ <a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3140086922886450/'>https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3140086922886450/</a></p><p><br/></p><p>Và em cũng rất thích cách giải quyết vấn đề là tránh, giảm tương tác và đời ai nấy sống khi gặp người mình không thấy thoải mái ở bên cạnh. Vậy nhưng nếu người mình không thoải mái lại là gia đình của mình như anh chị em họ, cô dì thím chú dượng, hay thậm chí là ba mẹ chồng của mình thì làm sao có thể tránh né hoặc đời ai nấy sống được ạ? </p><p><br/></p><p>Gần đây, em cảm thấy khó chịu với mẹ chồng của em, vì mẹ can thiệp và kế hoạch sinh con của vợ chồng em. Dù tụi em ở riêng, ba mẹ vẫn ở quê, nhưng mẹ thường xuyên gọi để thúc giục chuyện sanh con. Sâu hơn là hỏi em tới chu kỳ ngày nào, mẹ còn chỉ em cách canh ngày rồi tới ngày alo cho em hỏi đã làm gì chưa. Nhiều khi mẹ còn sợ em lớn tuổi không còn trứng, rồi kiu em sinh con đi rồi gởi về cho ông bà nuôi. Lý trí em vẫn biết là bà mong cháu và muốn truyền lại kinh nghiệm, nhưng cảm xúc của em thấy ngột ngạt vô cùng. </p><p><br/></p><p>Tết vừa rồi về quê, mẹ còn có những quan điểm khác biệt thế hệ, như không để chồng em rửa chén, và nói trước mặt em là đàn bà ở nhà 2, 3 người mà sao con trai phải rửa chén. Vô tình nói tới chuyện mua chung cư, thì mẹ chồng em kiu 2 vợ chồng em xin bố của em cho tiền phụ thêm để mua. Những điều trên làm em thấy bị can thiệp và áp đặt quá sâu, làm em tự dưng muốn né tránh những cuộc gọi của mẹ chồng em. Nhưng em nghĩ không tránh mãi được nên đặt câu hỏi trên group mình ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17428892-01-07-2025.mp3" length="7864500" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17428892</guid>
    <pubDate>Tue, 01 Jul 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>654</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-06-2025</itunes:title>
    <title>30-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người hay nghĩ linh tinh   Kính chào thầy và các tri kỷ của Web5ngay   Em năm nay 30 tuổi và đang cố gắng vượt qua vấn đề về lòng tin (trust issue) của bản thân vì những trải nghiệm quá khứ gây ra, nhưng khó hơn em nghĩ.   Tâm sự của em sẽ hơi dài vì em muốn kể đầy đủ để thầy và mọi người hiểu.   Em bắt đầu đặt câu hỏi về trust issue của mình từ khi gặp bạn trai hiện tại.    Có nhiều lí do khiến em nghĩ mình bị trust issues. Một là do mối quan hệ của bố ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/11YWoQQaI_WEOWlD22JLWfDuMr5atxit9x80bqxwUtGI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Người hay nghĩ linh tinh</b></a></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các tri kỷ của Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi và đang cố gắng vượt qua vấn đề về lòng tin (trust issue) của bản thân vì những trải nghiệm quá khứ gây ra, nhưng khó hơn em nghĩ.</p><p><br/></p><p>Tâm sự của em sẽ hơi dài vì em muốn kể đầy đủ để thầy và mọi người hiểu.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu đặt câu hỏi về trust issue của mình từ khi gặp bạn trai hiện tại. </p><p><br/></p><p>Có nhiều lí do khiến em nghĩ mình bị trust issues. Một là do mối quan hệ của bố mẹ em không tốt. Có những chuyện không hay từ lâu mà 2 người làm em không thể nói ra vì em muốn giữ hòa khí trong nhà. Và em biết nói ra thì cũng không thay đổi được gì. </p><p>Và cuộc hôn nhân của các dì em cũng không có kết quả tốt đẹp. </p><p><br/></p><p>Hai là do những mối quan hệ trước đây của em. </p><p><br/></p><p>Trước giờ, em cũng chỉ quen 2 người. </p><p>Người đầu tiên em quen 13 năm từ lúc còn học cấp 2, trong lúc quen nhau, bạn có lừa dối em. Tụi em chia tay 1-2 năm thì quay lại và có mở tài khoản ngân hàng chung, em ở Úc nên chuyển tiền vào tài khoản chung nhiều hơn (em không ngại điều đó). </p><p><br/></p><p>Cuối cùng, vì bất đồng quan điểm, 4-5 năm sau, em là người chủ động chia tay  (06/2021). Lúc chia tay mẹ bạn gọi điện thoại cho em, bảo em bạn ấy muốn tự tử, hỏi em sao theo Phật, biết tu mà không cứu người rồi gọi làm phiền mẹ em ở VN... nhưng sau đó mọi chuyện cũng qua đi. </p><p><br/></p><p>Sau dịch COVID, 2022 em về VN nhiều lần nhưng không đi kiểm tra tk chung, vì lười và tự nghĩ thôi coi như bỏ qua. </p><p><br/></p><p>Tự nhiên không biết như nào mà 2023 em lại muốn kiểm tra và biết được rằng tiền đã được rút sạch từ tháng 11/2021, 5 tháng sau khi chia tay và 1 tháng trước khi bạn ấy quen người mới. :)</p><p>Dù tự nghĩ là sẽ không màng tới rồi nhưng em vẫn cảm thấy bị sốc và phản bội. Nhưng rồi tự nhủ &apos;của đi thay người&apos; :))</p><p><br/></p><p>Người thứ hai em quen là 2 năm rưỡi sau khi chia tay người trên, nhưng mối quan hệ chỉ kéo dài trong vòng 7 tuần vì có quá nhiều red flag và tính hiệu vũ trụ / ông bà ngăn cản vì cứ mỗi lần thắp nhang niệm Phật hỏi về chuyện tình cảm là y như rằng em sẽ phát hiện ra bạn này nói dối em một việc gì đó. </p><p>Sau khi chia tay, mọi suy đoán về những việc khác bạn lừa dối em đều được xác nhận. </p><p>Lần này em nghĩ mình cũng may vì không lúng quá sâu.</p><p><br/></p><p>Sau hơn nửa năm, thì em gặp bạn trai hiện tại (A).</p><p><br/></p><p>Em đang trong một mối quan hệ mà em tự nhận thấy khá lành mạnh. </p><p><br/></p><p>A sinh ra và lớn lên ở Úc nên bạn bè chơi chung rất nhiều (cả trai lẫn gái). Còn em sang Úc sinh sống mới được 8 năm thôi nên vòng tròn bạn bè không nhiều và chủ yếu là nữ. Nhưng lịch sử hẹn hò không nhiều.</p><p><br/></p><p>Bọn em quen nhau vào tháng 5 năm 2024, cũng mới gần đây thôi nhưng rất hợp nhau về vấn đề gia đình lẫn tôn giáo. Bạn luôn chủ động về VN thăm bố mẹ cùng em.</p><p><br/></p><p>A luôn bảo mình là một quyển sách mở, nên em có thể hỏi bất cứ điều gì. Nhưng khi hỏi xong và nhận được câu trả lời thì lòng em lại cảm thấy bất an... </p><p><br/></p><p>Trong một lần trò chuyện, A có kể cho em nghe là bạn bè ngày xưa hay gán ghép A với một bạn nữ trong nhóm tên K. Nhưng cả hai chỉ coi nhau là bạn thân. Ngày xưa, A và K cũng hay đi chơi riêng với nhau. A cũng vô tư kể với em đó giờ hít đất chỉ có K ngồi trên lưng bạn ấy...</p><p><br/></p><p>Em biết là chuyện gì trong quá khứ mình nên bỏ qua và không nghĩ tới nhưng mà cảm giác bất an trong em vẫn nổi lên. </p><p><br/></p><p>Em đã một lần hỏi trực tiếp A về mối quan hệ trong quá khứ của A &amp; K thì A bảo là cả hai chỉ thân với nhau, nhưng không phải kiểu thân mật trai gái. Cả hai chơi chung với nhau lâu như vậy mà không có gì là biết A không c</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/11YWoQQaI_WEOWlD22JLWfDuMr5atxit9x80bqxwUtGI/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Người hay nghĩ linh tinh</b></a></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các tri kỷ của Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi và đang cố gắng vượt qua vấn đề về lòng tin (trust issue) của bản thân vì những trải nghiệm quá khứ gây ra, nhưng khó hơn em nghĩ.</p><p><br/></p><p>Tâm sự của em sẽ hơi dài vì em muốn kể đầy đủ để thầy và mọi người hiểu.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu đặt câu hỏi về trust issue của mình từ khi gặp bạn trai hiện tại. </p><p><br/></p><p>Có nhiều lí do khiến em nghĩ mình bị trust issues. Một là do mối quan hệ của bố mẹ em không tốt. Có những chuyện không hay từ lâu mà 2 người làm em không thể nói ra vì em muốn giữ hòa khí trong nhà. Và em biết nói ra thì cũng không thay đổi được gì. </p><p>Và cuộc hôn nhân của các dì em cũng không có kết quả tốt đẹp. </p><p><br/></p><p>Hai là do những mối quan hệ trước đây của em. </p><p><br/></p><p>Trước giờ, em cũng chỉ quen 2 người. </p><p>Người đầu tiên em quen 13 năm từ lúc còn học cấp 2, trong lúc quen nhau, bạn có lừa dối em. Tụi em chia tay 1-2 năm thì quay lại và có mở tài khoản ngân hàng chung, em ở Úc nên chuyển tiền vào tài khoản chung nhiều hơn (em không ngại điều đó). </p><p><br/></p><p>Cuối cùng, vì bất đồng quan điểm, 4-5 năm sau, em là người chủ động chia tay  (06/2021). Lúc chia tay mẹ bạn gọi điện thoại cho em, bảo em bạn ấy muốn tự tử, hỏi em sao theo Phật, biết tu mà không cứu người rồi gọi làm phiền mẹ em ở VN... nhưng sau đó mọi chuyện cũng qua đi. </p><p><br/></p><p>Sau dịch COVID, 2022 em về VN nhiều lần nhưng không đi kiểm tra tk chung, vì lười và tự nghĩ thôi coi như bỏ qua. </p><p><br/></p><p>Tự nhiên không biết như nào mà 2023 em lại muốn kiểm tra và biết được rằng tiền đã được rút sạch từ tháng 11/2021, 5 tháng sau khi chia tay và 1 tháng trước khi bạn ấy quen người mới. :)</p><p>Dù tự nghĩ là sẽ không màng tới rồi nhưng em vẫn cảm thấy bị sốc và phản bội. Nhưng rồi tự nhủ &apos;của đi thay người&apos; :))</p><p><br/></p><p>Người thứ hai em quen là 2 năm rưỡi sau khi chia tay người trên, nhưng mối quan hệ chỉ kéo dài trong vòng 7 tuần vì có quá nhiều red flag và tính hiệu vũ trụ / ông bà ngăn cản vì cứ mỗi lần thắp nhang niệm Phật hỏi về chuyện tình cảm là y như rằng em sẽ phát hiện ra bạn này nói dối em một việc gì đó. </p><p>Sau khi chia tay, mọi suy đoán về những việc khác bạn lừa dối em đều được xác nhận. </p><p>Lần này em nghĩ mình cũng may vì không lúng quá sâu.</p><p><br/></p><p>Sau hơn nửa năm, thì em gặp bạn trai hiện tại (A).</p><p><br/></p><p>Em đang trong một mối quan hệ mà em tự nhận thấy khá lành mạnh. </p><p><br/></p><p>A sinh ra và lớn lên ở Úc nên bạn bè chơi chung rất nhiều (cả trai lẫn gái). Còn em sang Úc sinh sống mới được 8 năm thôi nên vòng tròn bạn bè không nhiều và chủ yếu là nữ. Nhưng lịch sử hẹn hò không nhiều.</p><p><br/></p><p>Bọn em quen nhau vào tháng 5 năm 2024, cũng mới gần đây thôi nhưng rất hợp nhau về vấn đề gia đình lẫn tôn giáo. Bạn luôn chủ động về VN thăm bố mẹ cùng em.</p><p><br/></p><p>A luôn bảo mình là một quyển sách mở, nên em có thể hỏi bất cứ điều gì. Nhưng khi hỏi xong và nhận được câu trả lời thì lòng em lại cảm thấy bất an... </p><p><br/></p><p>Trong một lần trò chuyện, A có kể cho em nghe là bạn bè ngày xưa hay gán ghép A với một bạn nữ trong nhóm tên K. Nhưng cả hai chỉ coi nhau là bạn thân. Ngày xưa, A và K cũng hay đi chơi riêng với nhau. A cũng vô tư kể với em đó giờ hít đất chỉ có K ngồi trên lưng bạn ấy...</p><p><br/></p><p>Em biết là chuyện gì trong quá khứ mình nên bỏ qua và không nghĩ tới nhưng mà cảm giác bất an trong em vẫn nổi lên. </p><p><br/></p><p>Em đã một lần hỏi trực tiếp A về mối quan hệ trong quá khứ của A &amp; K thì A bảo là cả hai chỉ thân với nhau, nhưng không phải kiểu thân mật trai gái. Cả hai chơi chung với nhau lâu như vậy mà không có gì là biết A không c</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17421567-30-06-2025.mp3" length="16863892" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17421567</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1404</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-06-2025</itunes:title>
    <title>27-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Linh   Em xin chào anh năm và đại gia đình của web5ngay. E năm nay 22 tuổi và đang sống ở nhật. Chuyện là bố mẹ em có vay tiền ngân hàng (khoảng 300tr) để cho e đi du học lúc 18 tuổi. Và đến bây giờ số tiền đó vẫn chưa trả hết. Gia đình em đã vốn nghèo, nhà có 4 chị em, em biết e ích kỷ khi gia đình đã không có kinh tế mà đòi đi nhật khiến bố mẹ phải vay nợ thế nhưng lúc đó em k chịu nổi phải việc sống chung với mẹ. E nhớ là từ năm e học cấp 1 khoảng lớp 2 gì đó e ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1m9ZIBxvINz0FKNmOne9IYOAORTNFb0nYBdEJh1sK5DY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Linh</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh năm và đại gia đình của web5ngay. E năm nay 22 tuổi và đang sống ở nhật. Chuyện là bố mẹ em có vay tiền ngân hàng (khoảng 300tr) để cho e đi du học lúc 18 tuổi. Và đến bây giờ số tiền đó vẫn chưa trả hết. Gia đình em đã vốn nghèo, nhà có 4 chị em, em biết e ích kỷ khi gia đình đã không có kinh tế mà đòi đi nhật khiến bố mẹ phải vay nợ thế nhưng lúc đó em k chịu nổi phải việc sống chung với mẹ. E nhớ là từ năm e học cấp 1 khoảng lớp 2 gì đó e k nhớ, e đã bị mẹ bạo hành đánh tơi tả do mải chơi không để ý suýt khiến đứa thứ 2 chết đuối, e có xin lỗi mẹ đoàng hoàng n mẹ vẫn đánh mặc dù có người can ngăn. Song suốt thời gian từ cấp 1 đến cấp 3 e cũng bị bạo hành từ lời nói đến hành động, đến nỗi nhiều lúc e có ý định tự tử, đến lúc đêm trước ngày sang nhật e cũng bị mẹ đánh.</p><p> Bố em thì hay bị bạn bè, người trong họ hàng nói đểu vì không sinh được con trai song hay bị mẹ em nói này nói nọ nên cũng không tha thiết quan tâm đến con cái. Cộng với việc hay đem tiền đi đánh đề, lô nên mãi không trả nợ được hết số tiền đã cho e đi nhật. Và mấy ngày hôm trc bố mẹ em có cãi nhau vì chuyện tiền nong, còn đập phá đồ nữa.</p><p> Em biết cũng là do lỗi của em mà gia đình như vậy, và em cũng không biết phải nên nói chuyện với bố mẹ như nào để bố mẹ không cãi nhau nữa và cố gắng vì gia đình nữa.</p><p> Em ở bên nhật vừa học đại học vừa làm, sức khoẻ thì cũng không phải là tốt nên cũng không để dành ra được mấy để gửi cho bố mẹ ở nhà.</p><p> Em mong anh 5 và mn có thể cho em ít lời khuyên với ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1m9ZIBxvINz0FKNmOne9IYOAORTNFb0nYBdEJh1sK5DY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Linh</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh năm và đại gia đình của web5ngay. E năm nay 22 tuổi và đang sống ở nhật. Chuyện là bố mẹ em có vay tiền ngân hàng (khoảng 300tr) để cho e đi du học lúc 18 tuổi. Và đến bây giờ số tiền đó vẫn chưa trả hết. Gia đình em đã vốn nghèo, nhà có 4 chị em, em biết e ích kỷ khi gia đình đã không có kinh tế mà đòi đi nhật khiến bố mẹ phải vay nợ thế nhưng lúc đó em k chịu nổi phải việc sống chung với mẹ. E nhớ là từ năm e học cấp 1 khoảng lớp 2 gì đó e k nhớ, e đã bị mẹ bạo hành đánh tơi tả do mải chơi không để ý suýt khiến đứa thứ 2 chết đuối, e có xin lỗi mẹ đoàng hoàng n mẹ vẫn đánh mặc dù có người can ngăn. Song suốt thời gian từ cấp 1 đến cấp 3 e cũng bị bạo hành từ lời nói đến hành động, đến nỗi nhiều lúc e có ý định tự tử, đến lúc đêm trước ngày sang nhật e cũng bị mẹ đánh.</p><p> Bố em thì hay bị bạn bè, người trong họ hàng nói đểu vì không sinh được con trai song hay bị mẹ em nói này nói nọ nên cũng không tha thiết quan tâm đến con cái. Cộng với việc hay đem tiền đi đánh đề, lô nên mãi không trả nợ được hết số tiền đã cho e đi nhật. Và mấy ngày hôm trc bố mẹ em có cãi nhau vì chuyện tiền nong, còn đập phá đồ nữa.</p><p> Em biết cũng là do lỗi của em mà gia đình như vậy, và em cũng không biết phải nên nói chuyện với bố mẹ như nào để bố mẹ không cãi nhau nữa và cố gắng vì gia đình nữa.</p><p> Em ở bên nhật vừa học đại học vừa làm, sức khoẻ thì cũng không phải là tốt nên cũng không để dành ra được mấy để gửi cho bố mẹ ở nhà.</p><p> Em mong anh 5 và mn có thể cho em ít lời khuyên với ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17408302-27-06-2025.mp3" length="9309280" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17408302</guid>
    <pubDate>Fri, 27 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>774</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-06-2025</itunes:title>
    <title>26-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   em tên H   Chào Thầy và mọi người đang đọc và lắng nghe tâm sự buồn vui ạ!  Em là Nam tên H năm nay 25t, em biết tsbv năm 2019 thật sự là một điều may mắn đối với em những khi buồn vui em điều nghe và cũng những lúc bế tắc. Rất cảm ơn Thầy và ngũ làm kênh, vẫn ra video podcast và đặc biệt là tsbv. Và đây là câu chuyện của em… Em là đứa con ở miền tây bỏ học lớp 5 theo cha mẹ lên Đồng Nai đi làm, e làm ra tiền năm 16t bằng việc làm công nhân, đến khi năm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Dmc-1VlHWEIwPbxhO1fXDOBapTdDS7sdiFnYOXl-yPA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   em tên H</a></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người đang đọc và lắng nghe tâm sự buồn vui ạ!</p><p> Em là Nam tên H năm nay 25t, em biết tsbv năm 2019 thật sự là một điều may mắn đối với em những khi buồn vui em điều nghe và cũng những lúc bế tắc. Rất cảm ơn Thầy và ngũ làm kênh, vẫn ra video podcast và đặc biệt là tsbv.</p><p>Và đây là câu chuyện của em…</p><p>Em là đứa con ở miền tây bỏ học lớp 5 theo cha mẹ lên Đồng Nai đi làm, e làm ra tiền năm 16t bằng việc làm công nhân, đến khi năm 2022 biến cố, em mất hết số tiền tiết kiệm mà mình dành dụm để sửa căn nhà dưới quê (trước đó nhà em đã hư hỏng vì bỏ đi nhiều năm) định để cha mẹ có những cái tết trọn vẹn hơn. </p><p>Mất tiền em không có tiền phụ giúp, thêm nữa cha em suốt những năm tháng không chịu làm hoặc có làm những đủ để ăn, k thể thay đổi cuộc sống. Em bỏ việc công ty vì quá kiệt sức những năm tháng thức đêm khuya. Em xin vào một đơn vị giao hàng và suốt 3nam làm em cố gắng kiếm tiền chạy tới nỗi  lương cao nhất Kho, đến nay chame em cũng có một cái tết ấm áp với một ít tiền của em phụ giúp đã có căn nhà dưới quê, tuy không to nhưng đỡ hơn cảnh ở trọ và mọi năm điều ăn tết nhà ông bà.</p><p>Hôm nay là mùng 7 tết em đã đi làm được 3 ngày và em đã phải</p><p> xa chính cái nơi mình sinh ra rất nhiều lần, nhưng không quan trọng bằng việc em đã chính thức ở xa cha me, suốt 1 năm qua và em cũng biết từ đây sẽ còn lâu nữa nếu em không cố gắng lo việc tài chính vững chắc. Em nghĩ về cv mình đang làm tuy rất nhiều tiền nhưng theo thời gian không có tương lai phát triển em sợ viễn cảnh mình có tiền r mang tiền đó đi chữa bệnh và khi độ tuổi em nhiều lên thêm phần chênh vênh sợ một ngày mất hết nhiệt huyết để làm cái gì đó mới, sợ một ngày chỉ còn cách đi làm công nhân như lúc nhỏ. Và</p><p>một ngày cha mẹ lớn tuổi không ai chăm(e là con thứ 2 sau anh nhưng a em đã lo cho gđ riêng rất bấp bênh). Đến thời gian này có những dự định trong đầu là buôn bán em đã có một số tiền nhỏ để dự trù, cựu thể em muốn bán cafe lề đường và thêm làm tiktok em đã có kênh và có quay nhiều video trên đó, em muốn đánh thẳng vào đó để kiếm tiền từ nó….</p><p>Em đang do dự Thầy và mn ạ!</p><p><br/></p><p>Em biết nếu muốn làm một điều gì đó mình phải tìm hiểu học kỹ càng và làm thử. Một đằng em muốn làm một tg nữa để vốn mình nhiều hơn và sự tìm hiểu của mình kỹ càng hơn. Một đằng em lại nghĩ tg tuổi trẻ ngày càng hao và nếu mình nộp đơn nghĩ mình sẽ tập trung và quyết tâm hơn.</p><p> Em viết bài này chắc là vài tháng nữa Thầy mn mới góp ý..</p><p>Hiện tại em cũng đã có biết  mình cần làm gì!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Dmc-1VlHWEIwPbxhO1fXDOBapTdDS7sdiFnYOXl-yPA/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   em tên H</a></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người đang đọc và lắng nghe tâm sự buồn vui ạ!</p><p> Em là Nam tên H năm nay 25t, em biết tsbv năm 2019 thật sự là một điều may mắn đối với em những khi buồn vui em điều nghe và cũng những lúc bế tắc. Rất cảm ơn Thầy và ngũ làm kênh, vẫn ra video podcast và đặc biệt là tsbv.</p><p>Và đây là câu chuyện của em…</p><p>Em là đứa con ở miền tây bỏ học lớp 5 theo cha mẹ lên Đồng Nai đi làm, e làm ra tiền năm 16t bằng việc làm công nhân, đến khi năm 2022 biến cố, em mất hết số tiền tiết kiệm mà mình dành dụm để sửa căn nhà dưới quê (trước đó nhà em đã hư hỏng vì bỏ đi nhiều năm) định để cha mẹ có những cái tết trọn vẹn hơn. </p><p>Mất tiền em không có tiền phụ giúp, thêm nữa cha em suốt những năm tháng không chịu làm hoặc có làm những đủ để ăn, k thể thay đổi cuộc sống. Em bỏ việc công ty vì quá kiệt sức những năm tháng thức đêm khuya. Em xin vào một đơn vị giao hàng và suốt 3nam làm em cố gắng kiếm tiền chạy tới nỗi  lương cao nhất Kho, đến nay chame em cũng có một cái tết ấm áp với một ít tiền của em phụ giúp đã có căn nhà dưới quê, tuy không to nhưng đỡ hơn cảnh ở trọ và mọi năm điều ăn tết nhà ông bà.</p><p>Hôm nay là mùng 7 tết em đã đi làm được 3 ngày và em đã phải</p><p> xa chính cái nơi mình sinh ra rất nhiều lần, nhưng không quan trọng bằng việc em đã chính thức ở xa cha me, suốt 1 năm qua và em cũng biết từ đây sẽ còn lâu nữa nếu em không cố gắng lo việc tài chính vững chắc. Em nghĩ về cv mình đang làm tuy rất nhiều tiền nhưng theo thời gian không có tương lai phát triển em sợ viễn cảnh mình có tiền r mang tiền đó đi chữa bệnh và khi độ tuổi em nhiều lên thêm phần chênh vênh sợ một ngày mất hết nhiệt huyết để làm cái gì đó mới, sợ một ngày chỉ còn cách đi làm công nhân như lúc nhỏ. Và</p><p>một ngày cha mẹ lớn tuổi không ai chăm(e là con thứ 2 sau anh nhưng a em đã lo cho gđ riêng rất bấp bênh). Đến thời gian này có những dự định trong đầu là buôn bán em đã có một số tiền nhỏ để dự trù, cựu thể em muốn bán cafe lề đường và thêm làm tiktok em đã có kênh và có quay nhiều video trên đó, em muốn đánh thẳng vào đó để kiếm tiền từ nó….</p><p>Em đang do dự Thầy và mn ạ!</p><p><br/></p><p>Em biết nếu muốn làm một điều gì đó mình phải tìm hiểu học kỹ càng và làm thử. Một đằng em muốn làm một tg nữa để vốn mình nhiều hơn và sự tìm hiểu của mình kỹ càng hơn. Một đằng em lại nghĩ tg tuổi trẻ ngày càng hao và nếu mình nộp đơn nghĩ mình sẽ tập trung và quyết tâm hơn.</p><p> Em viết bài này chắc là vài tháng nữa Thầy mn mới góp ý..</p><p>Hiện tại em cũng đã có biết  mình cần làm gì!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17401921-26-06-2025.mp3" length="12613561" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17401921</guid>
    <pubDate>Thu, 26 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1049</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-06-2025</itunes:title>
    <title>25-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin phép anh cho em được giấu tên  Em chào anh và gia đình Web5ngay ạ  Đầu tiên cho em xin phép được gửi lời yêu thương và tích cực đến gia đình W5N. Em theo dõi W5N từ ngày em còn là sinh viên đến bây giờ đã gần 30 tuổi, em biết ơn vì những bài chia sẻ anh dành cho cộng đồng, những góp nhặt kiến thức từ anh mà em luôn mong muốn mình trở thành con người tử tế và cố gắng để có một tương lai tốt hơn.  Em có thường xuyên nghe các chia sẻ, những khó khăn của m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OgpjgI3dCICD9Hdn4TukwSZdcbgSxJBN2h8WgEcBK5Y/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép anh cho em được giấu tên<br/></b></a><br/>Em chào anh và gia đình Web5ngay ạ<br/><br/>Đầu tiên cho em xin phép được gửi lời yêu thương và tích cực đến gia đình W5N. Em theo dõi W5N từ ngày em còn là sinh viên đến bây giờ đã gần 30 tuổi, em biết ơn vì những bài chia sẻ anh dành cho cộng đồng, những góp nhặt kiến thức từ anh mà em luôn mong muốn mình trở thành con người tử tế và cố gắng để có một tương lai tốt hơn.<br/><br/>Em có thường xuyên nghe các chia sẻ, những khó khăn của mọi người, nhưng thực sự trong lòng em đã nghĩ có thể mình sẽ không bao giờ viết cho anh một email như thế này, vì em nghĩ mình có thể tìm được lời giải nếu mình ngồi suy xét bản thân và cũng không muốn phiền đến anh, vì em nghĩ vấn đề của mình rất nhỏ, còn rất nhiều người khác cần giúp đỡ. Nhưng rốt cuộc, giờ đây em lại ngồi với một tâm thế bất lực và viết bức thư này cho anh.<br/><br/>Nói về bản thân, em đã qua làm việc ở nước ngoài cùng với bạn trai được 3 năm, chúng em có tiết kiệm được một khoảng kha khá, vào năm đầu tiên 2022, em mong muốn được tiết kiệm và đầu tư vào coin và em đã có lời. Ai mới bắt đầu đầu tư hay vào thị trường cũng đều tò mò. Em cũng vậy, em và cả bạn trai bắt đầu dấn thân vào Future và Margin, đối với em một người không có kiến thức thì chắc chắn đây là trò may rủi, như đánh bài, và kết quả là chẳng gì khác là em mất số tiền đầu tiên $3000, bạn của em mất gấp 3 lần con số đó. <br/>Lúc đó em mới sực tỉnh ra, và hiểu về đồng tiền mình kiếm được nó rất quý giá, và mình nên tập trung vào phát triển bản thân, mài dủi học hỏi thì sau này mới có thể làm điều gì khác đi, và em hiểu chỉ vì em được sang nước ngoài thì em mới có thể chuyển sức lao động của mình thành tiền cao hơn, và mình chỉ may mắn hơn người khác một chút xíu, nhưng mình không thể ở đây mãi được vì visa có giới hạn, em cũng khuyên bạn trai em như vậy.<br/><br/>Hai đứa quay lại tiếp tục hành, chỉ có tiền dư thì bỏ vào mua bitcoin thôi, em với bạn cũng tâm đầu ý hợp, cố gắng làm ăn và học hành tử tế. Tụi em tiết kiệm được khá lắm, dù 2 đứa vẫn giữ 2 tài khoản Binance riêng. Có một lần em về Việt Nam thăm ba mẹ, không biết thế nào mà bạn nói bây giờ gộp chung lại cho dễ quản lý. Em cũng đồng ý ko sao. Trong thời gian chúng tập trung vào học Tiếng Anh và đi làm, bạn thì bỏ thời gian vào học đầu tư nhiều hơn, nên em tin tưởng bạn để bạn quản lý, em chỉ lý tưởng hình dung mua những con lớn rồi tích trử thôi. Rồi em và bạn địa chỉ ví lạnh liên kết để em kiểm tra tài khoản. <br/><br/>Trong thời gian bạn giữ tài khoản, bạn bí mật đẩy tiền lên trên Binance và tiếp tục chơi Margin và Future mà em không biết. Em nghĩ là em đủ hiểu bạn và tin tưởng bạn lắm. Thế rồi tài khoản cứ vơi dần. Em phát hiện ra và em đã giải quyết, đã nói với bạn rất nhiều là đồng tiền mình phải trân trọng, có mấy ai đầu tư kiểu như vậy mà thành công, mà như vậy đâu có gọi là đầu tư đâu. <br/><br/>Em nói bản thân mình có thể tha thứ cho bạn ấy, nhưng bạn phải bắt đầu quay lại để đi làm và tiết kiệm. Bạn ấy chỉ nói vì muốn em ko phải vất vả nên bạn mới mong muốn kiếm tiền nhanh hơn. Nhưng em kiên quyết nói rằng em ko cần điều đó, như hiện tại của em thấy mình hạnh phúc, vì mình có đủ sức khỏe, có niềm vui, ba mẹ còn sống để mình được nói chuyện mỗi ngày em hạnh phúc rồi.<br/><br/> Vì trước kia em cũng từng quen một người bạn trai gia đình rất giàu có, nhưng vì em cũng quen ngay giai đoạn bạn cũng học đầu tư, và đầu tư thất bại, em thấy họ không có tâm tư gì để lo lắng cho chuyện tình cảm, em thấy mình thiếu thốn tình cảm, và sau này nếu lập gia đình cũng không hạnh phúc nếu chỉ dựa hoàn toàn vào ba mẹ chồng, nên em đã bỏ rơi họ ngay giai đoạn họ có thể nói là tệ nhất. <br/>Vì câu chuyện đó, em nghĩ em không nên bỏ rơi người bạn trai hiện tại được, hãy để cho họ có cơ hội được</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OgpjgI3dCICD9Hdn4TukwSZdcbgSxJBN2h8WgEcBK5Y/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép anh cho em được giấu tên<br/></b></a><br/>Em chào anh và gia đình Web5ngay ạ<br/><br/>Đầu tiên cho em xin phép được gửi lời yêu thương và tích cực đến gia đình W5N. Em theo dõi W5N từ ngày em còn là sinh viên đến bây giờ đã gần 30 tuổi, em biết ơn vì những bài chia sẻ anh dành cho cộng đồng, những góp nhặt kiến thức từ anh mà em luôn mong muốn mình trở thành con người tử tế và cố gắng để có một tương lai tốt hơn.<br/><br/>Em có thường xuyên nghe các chia sẻ, những khó khăn của mọi người, nhưng thực sự trong lòng em đã nghĩ có thể mình sẽ không bao giờ viết cho anh một email như thế này, vì em nghĩ mình có thể tìm được lời giải nếu mình ngồi suy xét bản thân và cũng không muốn phiền đến anh, vì em nghĩ vấn đề của mình rất nhỏ, còn rất nhiều người khác cần giúp đỡ. Nhưng rốt cuộc, giờ đây em lại ngồi với một tâm thế bất lực và viết bức thư này cho anh.<br/><br/>Nói về bản thân, em đã qua làm việc ở nước ngoài cùng với bạn trai được 3 năm, chúng em có tiết kiệm được một khoảng kha khá, vào năm đầu tiên 2022, em mong muốn được tiết kiệm và đầu tư vào coin và em đã có lời. Ai mới bắt đầu đầu tư hay vào thị trường cũng đều tò mò. Em cũng vậy, em và cả bạn trai bắt đầu dấn thân vào Future và Margin, đối với em một người không có kiến thức thì chắc chắn đây là trò may rủi, như đánh bài, và kết quả là chẳng gì khác là em mất số tiền đầu tiên $3000, bạn của em mất gấp 3 lần con số đó. <br/>Lúc đó em mới sực tỉnh ra, và hiểu về đồng tiền mình kiếm được nó rất quý giá, và mình nên tập trung vào phát triển bản thân, mài dủi học hỏi thì sau này mới có thể làm điều gì khác đi, và em hiểu chỉ vì em được sang nước ngoài thì em mới có thể chuyển sức lao động của mình thành tiền cao hơn, và mình chỉ may mắn hơn người khác một chút xíu, nhưng mình không thể ở đây mãi được vì visa có giới hạn, em cũng khuyên bạn trai em như vậy.<br/><br/>Hai đứa quay lại tiếp tục hành, chỉ có tiền dư thì bỏ vào mua bitcoin thôi, em với bạn cũng tâm đầu ý hợp, cố gắng làm ăn và học hành tử tế. Tụi em tiết kiệm được khá lắm, dù 2 đứa vẫn giữ 2 tài khoản Binance riêng. Có một lần em về Việt Nam thăm ba mẹ, không biết thế nào mà bạn nói bây giờ gộp chung lại cho dễ quản lý. Em cũng đồng ý ko sao. Trong thời gian chúng tập trung vào học Tiếng Anh và đi làm, bạn thì bỏ thời gian vào học đầu tư nhiều hơn, nên em tin tưởng bạn để bạn quản lý, em chỉ lý tưởng hình dung mua những con lớn rồi tích trử thôi. Rồi em và bạn địa chỉ ví lạnh liên kết để em kiểm tra tài khoản. <br/><br/>Trong thời gian bạn giữ tài khoản, bạn bí mật đẩy tiền lên trên Binance và tiếp tục chơi Margin và Future mà em không biết. Em nghĩ là em đủ hiểu bạn và tin tưởng bạn lắm. Thế rồi tài khoản cứ vơi dần. Em phát hiện ra và em đã giải quyết, đã nói với bạn rất nhiều là đồng tiền mình phải trân trọng, có mấy ai đầu tư kiểu như vậy mà thành công, mà như vậy đâu có gọi là đầu tư đâu. <br/><br/>Em nói bản thân mình có thể tha thứ cho bạn ấy, nhưng bạn phải bắt đầu quay lại để đi làm và tiết kiệm. Bạn ấy chỉ nói vì muốn em ko phải vất vả nên bạn mới mong muốn kiếm tiền nhanh hơn. Nhưng em kiên quyết nói rằng em ko cần điều đó, như hiện tại của em thấy mình hạnh phúc, vì mình có đủ sức khỏe, có niềm vui, ba mẹ còn sống để mình được nói chuyện mỗi ngày em hạnh phúc rồi.<br/><br/> Vì trước kia em cũng từng quen một người bạn trai gia đình rất giàu có, nhưng vì em cũng quen ngay giai đoạn bạn cũng học đầu tư, và đầu tư thất bại, em thấy họ không có tâm tư gì để lo lắng cho chuyện tình cảm, em thấy mình thiếu thốn tình cảm, và sau này nếu lập gia đình cũng không hạnh phúc nếu chỉ dựa hoàn toàn vào ba mẹ chồng, nên em đã bỏ rơi họ ngay giai đoạn họ có thể nói là tệ nhất. <br/>Vì câu chuyện đó, em nghĩ em không nên bỏ rơi người bạn trai hiện tại được, hãy để cho họ có cơ hội được</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17395141-25-06-2025.mp3" length="11915465" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17395141</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>991</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-06-2025</itunes:title>
    <title>24-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  17724   Xin chào thầy và mọi người   Em là nữ, xấp xỉ bước vào U40, chưa lập gia đình. Gần đây em gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, không biết tâm sự cùng ai, rất mong những lời khuyên từ thầy và mọi người sẽ giúp em nhìn nhận đúng hơn về câu chuyện của mình. Em cám ơn thầy và mọi người.   Em xin được trình bày câu chuyện của em   Nói một chút về bản thân, em có ngoại hình cũng ưa nhìn, gia đình cũng tương đối khá, công việc ổn định, thu nhập tuy chưa được ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1UsOGm8X1DUZGD5aS8w01RaWGcxUJsjfVMJpaxtvCJJg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  17724</b></a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người</p><p><br/></p><p>Em là nữ, xấp xỉ bước vào U40, chưa lập gia đình. Gần đây em gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, không biết tâm sự cùng ai, rất mong những lời khuyên từ thầy và mọi người sẽ giúp em nhìn nhận đúng hơn về câu chuyện của mình. Em cám ơn thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em xin được trình bày câu chuyện của em</p><p><br/></p><p>Nói một chút về bản thân, em có ngoại hình cũng ưa nhìn, gia đình cũng tương đối khá, công việc ổn định, thu nhập tuy chưa được như mong đợi nhưng cũng vừa đủ so với mức chi tiêu. Là một người cá tính mạnh, thẳng thắn, đôi lúc hơi bướng. Em cũng được rất nhiều người để ý từ khi đi học cho đến khi đi làm.</p><p><br/></p><p>Em có quen một anh người yêu cùng tuổi, 2 đứa quen nhau cũng khá lâu năm. Lúc còn học THPT, tuy không phải thuộc hàng top nhưng anh học rất giỏi. Sau đó vào ĐH, anh học ngành kỹ thuật, còn em thì học ngành kinh tế, tuy không học chung nhưng tụi em vẫn liên lạc thường xuyên. Dù học khác ngành nhưng anh cũng giúp em rất nhiều ở các môn đại cương. Sau một cuộc nói chuyện nghiêm túc, em biết anh cũng để ý tới em và 2 đứa chính thức yêu nhau từ đây</p><p><br/></p><p>Lúc còn đi học em khá nhút nhát. Sau tốt nghiệp ĐH, anh giúp em kiếm việc làm, làm CV cho em, đi sao y chứng thực dùm em, lo mọi thứ cho công việc của em. Khi đi làm rồi, đôi lúc có những vấn đề em chưa biết xử lý, anh cũng giúp em rất nhiều. Đến thời điểm hiện tại em cũng đã phát triển khá nhiều trong công việc</p><p><br/></p><p>Anh này rất yêu thương em, đối xử với em rất tốt, tụi em cũng xác định với nhau sẽ đi đến hôn nhân. Nhưng dạo gần đây em lại cảm thấy lo lắng về tương lai của mình nếu như sống chung với anh này.</p><p><br/></p><p>Anh tuy rất yêu thương em nhưng khi quen anh lâu, em nhận ra anh là một người chậm chạp, hậu đậu, có phần còn trẻ con, nhiều lúc còn yếu đuối, lụy tình. Ví dụ như:</p><p>- Khi em cần anh mua giúp món đồ nào đó, anh thường mua không đúng thứ em cần</p><p>- Những lần nhà em có tiệc, em mời anh đến nhà chơi, trên bàn tiệc anh thường im lặng, không giao tiếp nhiều, ai nói sao nghe vậy</p><p>- Anh không biết cách giao tiếp với ba mẹ em, cũng không có sự hỏi thăm gì nhiều đến ba mẹ em</p><p>- Đôi khi 2 đứa cãi nhau, anh có một số biểu hiện mất bình tĩnh như la làng, hét lớn</p><p>- Khi cảm thấy có lỗi anh xin lỗi em rất nhiều, lo sợ em chia tay, cầu xin này nọ đủ thứ</p><p>- Có lần em cần đưa đi cấp cứu ở bệnh viện, trong lúc nguy cấp như vậy mà cách anh xử lý rất là chậm chạp</p><p>- Có vài lần anh hứa này hứa kia nhưng lại không thực hiện được</p><p>- Công việc của anh thì cũng ổn định, nhưng thu nhập của anh khá thấp, em không chê trách anh điều này nhưng em lại cảm thấy bất an về kinh tế gia đình sau này. </p><p>=&gt; Em cảm thấy anh không phải là một người đàn ông chững chạc, tự tin, mạnh mẽ, điềm tĩnh, dù ở độ tuổi hiện tại của 2 đứa cũng không còn là trẻ. Em có cảm giác anh không thể vững vàng để em dựa vào, không thể bảo vệ được gia đình chung, con cái sau này. Em rất bất an</p><p><br/></p><p>Nói đi thì cũng phải nói lại. Một số ưu điểm em thấy ở anh đó là:</p><p>- Em cảm nhận được anh yêu em rất chân thành</p><p>- Bất cứ khi nào em cần, hầu như anh luôn có mặt</p><p>- Anh không cà phê, thuốc lá, rượu bia</p><p>- Anh rất hiền, rất lành, nhưng mà đôi khi em thấy anh hiền lành tới mức mà &quot;khờ&quot; luôn (xin lỗi vì em không biết dùng từ nào giảm nhẹ hơn)</p><p>- Tính cách của em cũng khá bướng, em biết nhiều lúc cũng làm anh buồn, nhưng chưa bao giờ em cảm thấy anh giận em hay muốn kết thúc với em cả</p><p>- Anh biết làm và cũng thạo công việc nhà: dọn dẹp, nấu nướng, giặt đồ, rửa chén,...</p><p>=&gt; Nếu như cuộc sống chỉ có 2 đứa thôi thì em không cần phải lo nghĩ gì cả. Nhưng thực tế thì cuộc sống này cò</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1UsOGm8X1DUZGD5aS8w01RaWGcxUJsjfVMJpaxtvCJJg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  17724</b></a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người</p><p><br/></p><p>Em là nữ, xấp xỉ bước vào U40, chưa lập gia đình. Gần đây em gặp trắc trở trong chuyện tình cảm, không biết tâm sự cùng ai, rất mong những lời khuyên từ thầy và mọi người sẽ giúp em nhìn nhận đúng hơn về câu chuyện của mình. Em cám ơn thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Em xin được trình bày câu chuyện của em</p><p><br/></p><p>Nói một chút về bản thân, em có ngoại hình cũng ưa nhìn, gia đình cũng tương đối khá, công việc ổn định, thu nhập tuy chưa được như mong đợi nhưng cũng vừa đủ so với mức chi tiêu. Là một người cá tính mạnh, thẳng thắn, đôi lúc hơi bướng. Em cũng được rất nhiều người để ý từ khi đi học cho đến khi đi làm.</p><p><br/></p><p>Em có quen một anh người yêu cùng tuổi, 2 đứa quen nhau cũng khá lâu năm. Lúc còn học THPT, tuy không phải thuộc hàng top nhưng anh học rất giỏi. Sau đó vào ĐH, anh học ngành kỹ thuật, còn em thì học ngành kinh tế, tuy không học chung nhưng tụi em vẫn liên lạc thường xuyên. Dù học khác ngành nhưng anh cũng giúp em rất nhiều ở các môn đại cương. Sau một cuộc nói chuyện nghiêm túc, em biết anh cũng để ý tới em và 2 đứa chính thức yêu nhau từ đây</p><p><br/></p><p>Lúc còn đi học em khá nhút nhát. Sau tốt nghiệp ĐH, anh giúp em kiếm việc làm, làm CV cho em, đi sao y chứng thực dùm em, lo mọi thứ cho công việc của em. Khi đi làm rồi, đôi lúc có những vấn đề em chưa biết xử lý, anh cũng giúp em rất nhiều. Đến thời điểm hiện tại em cũng đã phát triển khá nhiều trong công việc</p><p><br/></p><p>Anh này rất yêu thương em, đối xử với em rất tốt, tụi em cũng xác định với nhau sẽ đi đến hôn nhân. Nhưng dạo gần đây em lại cảm thấy lo lắng về tương lai của mình nếu như sống chung với anh này.</p><p><br/></p><p>Anh tuy rất yêu thương em nhưng khi quen anh lâu, em nhận ra anh là một người chậm chạp, hậu đậu, có phần còn trẻ con, nhiều lúc còn yếu đuối, lụy tình. Ví dụ như:</p><p>- Khi em cần anh mua giúp món đồ nào đó, anh thường mua không đúng thứ em cần</p><p>- Những lần nhà em có tiệc, em mời anh đến nhà chơi, trên bàn tiệc anh thường im lặng, không giao tiếp nhiều, ai nói sao nghe vậy</p><p>- Anh không biết cách giao tiếp với ba mẹ em, cũng không có sự hỏi thăm gì nhiều đến ba mẹ em</p><p>- Đôi khi 2 đứa cãi nhau, anh có một số biểu hiện mất bình tĩnh như la làng, hét lớn</p><p>- Khi cảm thấy có lỗi anh xin lỗi em rất nhiều, lo sợ em chia tay, cầu xin này nọ đủ thứ</p><p>- Có lần em cần đưa đi cấp cứu ở bệnh viện, trong lúc nguy cấp như vậy mà cách anh xử lý rất là chậm chạp</p><p>- Có vài lần anh hứa này hứa kia nhưng lại không thực hiện được</p><p>- Công việc của anh thì cũng ổn định, nhưng thu nhập của anh khá thấp, em không chê trách anh điều này nhưng em lại cảm thấy bất an về kinh tế gia đình sau này. </p><p>=&gt; Em cảm thấy anh không phải là một người đàn ông chững chạc, tự tin, mạnh mẽ, điềm tĩnh, dù ở độ tuổi hiện tại của 2 đứa cũng không còn là trẻ. Em có cảm giác anh không thể vững vàng để em dựa vào, không thể bảo vệ được gia đình chung, con cái sau này. Em rất bất an</p><p><br/></p><p>Nói đi thì cũng phải nói lại. Một số ưu điểm em thấy ở anh đó là:</p><p>- Em cảm nhận được anh yêu em rất chân thành</p><p>- Bất cứ khi nào em cần, hầu như anh luôn có mặt</p><p>- Anh không cà phê, thuốc lá, rượu bia</p><p>- Anh rất hiền, rất lành, nhưng mà đôi khi em thấy anh hiền lành tới mức mà &quot;khờ&quot; luôn (xin lỗi vì em không biết dùng từ nào giảm nhẹ hơn)</p><p>- Tính cách của em cũng khá bướng, em biết nhiều lúc cũng làm anh buồn, nhưng chưa bao giờ em cảm thấy anh giận em hay muốn kết thúc với em cả</p><p>- Anh biết làm và cũng thạo công việc nhà: dọn dẹp, nấu nướng, giặt đồ, rửa chén,...</p><p>=&gt; Nếu như cuộc sống chỉ có 2 đứa thôi thì em không cần phải lo nghĩ gì cả. Nhưng thực tế thì cuộc sống này cò</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17388342-24-06-2025.mp3" length="11069724" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17388342</guid>
    <pubDate>Tue, 24 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>921</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-06-2025</itunes:title>
    <title>23-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Bồ công anh trong gió   Dạ em kính chào thầy ạ, em kính chào mọi người trong gia đình ạ. Em năm nay 21 và em chuẩn bị nhập ngũ ạ. Hôm nay em viết bài này kính xin thầy và mọi người giúp em nhận ra được động lực sống của mình, giúp em nhận ra được hướng đi của cuộc đời mình - em nên học gì, em nên làm công việc gì ạ. Mặc dù là con út trong nhà nhưng ngày từ nhỏ em đã phải phụ giúp việc nhà, ba mẹ chia đều việc nhà cho anh chị và em mỗi người đều phải làm. Thành tích ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LNEaJCJ55WA6q_mj4wrkwk_E-Hgkoi-cJzskOc3vru4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:Bồ công anh trong gió</a></p><p><br/></p><p>Dạ em kính chào thầy ạ, em kính chào mọi người trong gia đình ạ.</p><p>Em năm nay 21 và em chuẩn bị nhập ngũ ạ. Hôm nay em viết bài này kính xin thầy và mọi người giúp em nhận ra được động lực sống của mình, giúp em nhận ra được hướng đi của cuộc đời mình - em nên học gì, em nên làm công việc gì ạ.</p><p>Mặc dù là con út trong nhà nhưng ngày từ nhỏ em đã phải phụ giúp việc nhà, ba mẹ chia đều việc nhà cho anh chị và em mỗi người đều phải làm. Thành tích việc học của em cũng tốt lắm nên ba mẹ cũng không quan tâm nhiều đến việc học của em. Dù em có muốn học gì và làm việc gì ba mẹ cũng bảo là sẽ ủng hộ nên em cũng không suy nghĩ nhiều về ngành học và công việc trong tương lai của mình.</p><p>Năm em bước vào cấp 3, anh chị đều đi học và làm ở xa nên em phải làm hết mọi công việc nhà vì vậy mà em không có được thời gian để đi học thêm, chỉ tự học thôi ạ mặc dù vậy nhờ vào kiến thức cấp 2 nên thành tích các môn tự nhiên của em cũng xếp hàng top trong lớp đặc biệt là môn hoá em luôn đứng đầu lớp vì em rất thích những thí nghiệm của môn này nên từ cấp 2 em đã rất chú tâm vào môn này. </p><p>Năm cuối cấp 3 em đã chọn học ngành thú y vì ngoài môn hoá thì thành tích môn sinh của em cũng cao hơn những môn khác và sau nhiều lần nỗ lực em đã đậu vào ngành thú y trường đại học Nông Lâm ạ. Biến cố bắt đầu từ đây, vì ba mẹ không quan tâm lắm đến việc em học gì hay làm gì nên em đã phải tự mình làm hếtoij thứ và tự mình đi nộp hồ sơ nhập học đại học. Ngày em vào trường làm hết các thủ tục nhập học chỉ còn một bước đóng tiền nữa là xong thì khi em gọi về nhà xin tiền thì ba mẹ đã không cho tiền (ba mẹ đã lo cho chị và anh em học đại học xong và gia đình em cũng không có khó khăn gì) và bắt em về nhà vì cho rằng ngành đó không có tương lai... </p><p>Suốt thời gian đó em như sống một mình trong chính căn nhà của mình, em tuyệt vọng lắm, em không biết mình tồn tại để làm gì, em hờn giận gia đình lắm,  em cũng nhiều lần nghĩ quẩn nhưng nhờ vào biến cố đó mà em biết đến thầy và gia đình mình ạ. Nhờ vào những bài giảng của thầy em đã lấy lại được một chút tinh thần và em nhận ra được rằng em phải tự chủ động trong mọi thứ đặc biệt là tiền bạc nếu muốn đi học hay làm bất cứ điều gì. </p><p>Em xin được việc làm nhân viên ở một quán nước, mọi người ở chỗ làm khi biết được câu chuyện của em thì thương em lắm cũng giúp đỡ em nhiều lắm mỗi khi mệt mỏi hay là gặp lại những suy nghĩ tiêu cực thì em đều xin nghỉ vài ngày để đi thăm những người bạn ở xa, điều này giúp suy nghĩ và tâm trạng của em ổn định hơn ạ. Sau vài tháng làm việc thì em có thể làm hết được mọi việc trong quán từ chuẩn bị nguyên liệu đến pha chế nhưng mà lương của em vẫn không được tăng chỉ được thưởng thêm một chút vì doanh thu cũng không tăng vì phải cạnh tranh với nhiều quán khác xung quang và anh chị chủ quán khuyên em nếu em tự mở quán thì anh chị sẽ chỉ tất cả mọi thứ (công thức, cách làm những món làm nên thương hiệu cùa quán) cho em hoặc em nên làm một công việc khác có lương cao hơn và phù hợp với bản thân hơn</p><p>Sau 4 tháng xin nghỉ làm và tự học thì em không học được vào đầu nữa vì những suy nghĩ mà tự bản thân mình không thể tự trả lời đến bây giờ là &quot;mình sống vì điều gì, mình sống vì mục đích gì, mình nên học gì, mình nên làm công việc gì&quot;. Em kính xin thầy kính nhờ thầy và mọi người giúp em vượt qua được thử thách này, giúp em nhận ra được những điều nhỏ nhặt mà quan trọng nhất em đã không chú ý đến. Em xin trân thành cảm ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ. Em xin cảm ơn ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LNEaJCJ55WA6q_mj4wrkwk_E-Hgkoi-cJzskOc3vru4/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:Bồ công anh trong gió</a></p><p><br/></p><p>Dạ em kính chào thầy ạ, em kính chào mọi người trong gia đình ạ.</p><p>Em năm nay 21 và em chuẩn bị nhập ngũ ạ. Hôm nay em viết bài này kính xin thầy và mọi người giúp em nhận ra được động lực sống của mình, giúp em nhận ra được hướng đi của cuộc đời mình - em nên học gì, em nên làm công việc gì ạ.</p><p>Mặc dù là con út trong nhà nhưng ngày từ nhỏ em đã phải phụ giúp việc nhà, ba mẹ chia đều việc nhà cho anh chị và em mỗi người đều phải làm. Thành tích việc học của em cũng tốt lắm nên ba mẹ cũng không quan tâm nhiều đến việc học của em. Dù em có muốn học gì và làm việc gì ba mẹ cũng bảo là sẽ ủng hộ nên em cũng không suy nghĩ nhiều về ngành học và công việc trong tương lai của mình.</p><p>Năm em bước vào cấp 3, anh chị đều đi học và làm ở xa nên em phải làm hết mọi công việc nhà vì vậy mà em không có được thời gian để đi học thêm, chỉ tự học thôi ạ mặc dù vậy nhờ vào kiến thức cấp 2 nên thành tích các môn tự nhiên của em cũng xếp hàng top trong lớp đặc biệt là môn hoá em luôn đứng đầu lớp vì em rất thích những thí nghiệm của môn này nên từ cấp 2 em đã rất chú tâm vào môn này. </p><p>Năm cuối cấp 3 em đã chọn học ngành thú y vì ngoài môn hoá thì thành tích môn sinh của em cũng cao hơn những môn khác và sau nhiều lần nỗ lực em đã đậu vào ngành thú y trường đại học Nông Lâm ạ. Biến cố bắt đầu từ đây, vì ba mẹ không quan tâm lắm đến việc em học gì hay làm gì nên em đã phải tự mình làm hếtoij thứ và tự mình đi nộp hồ sơ nhập học đại học. Ngày em vào trường làm hết các thủ tục nhập học chỉ còn một bước đóng tiền nữa là xong thì khi em gọi về nhà xin tiền thì ba mẹ đã không cho tiền (ba mẹ đã lo cho chị và anh em học đại học xong và gia đình em cũng không có khó khăn gì) và bắt em về nhà vì cho rằng ngành đó không có tương lai... </p><p>Suốt thời gian đó em như sống một mình trong chính căn nhà của mình, em tuyệt vọng lắm, em không biết mình tồn tại để làm gì, em hờn giận gia đình lắm,  em cũng nhiều lần nghĩ quẩn nhưng nhờ vào biến cố đó mà em biết đến thầy và gia đình mình ạ. Nhờ vào những bài giảng của thầy em đã lấy lại được một chút tinh thần và em nhận ra được rằng em phải tự chủ động trong mọi thứ đặc biệt là tiền bạc nếu muốn đi học hay làm bất cứ điều gì. </p><p>Em xin được việc làm nhân viên ở một quán nước, mọi người ở chỗ làm khi biết được câu chuyện của em thì thương em lắm cũng giúp đỡ em nhiều lắm mỗi khi mệt mỏi hay là gặp lại những suy nghĩ tiêu cực thì em đều xin nghỉ vài ngày để đi thăm những người bạn ở xa, điều này giúp suy nghĩ và tâm trạng của em ổn định hơn ạ. Sau vài tháng làm việc thì em có thể làm hết được mọi việc trong quán từ chuẩn bị nguyên liệu đến pha chế nhưng mà lương của em vẫn không được tăng chỉ được thưởng thêm một chút vì doanh thu cũng không tăng vì phải cạnh tranh với nhiều quán khác xung quang và anh chị chủ quán khuyên em nếu em tự mở quán thì anh chị sẽ chỉ tất cả mọi thứ (công thức, cách làm những món làm nên thương hiệu cùa quán) cho em hoặc em nên làm một công việc khác có lương cao hơn và phù hợp với bản thân hơn</p><p>Sau 4 tháng xin nghỉ làm và tự học thì em không học được vào đầu nữa vì những suy nghĩ mà tự bản thân mình không thể tự trả lời đến bây giờ là &quot;mình sống vì điều gì, mình sống vì mục đích gì, mình nên học gì, mình nên làm công việc gì&quot;. Em kính xin thầy kính nhờ thầy và mọi người giúp em vượt qua được thử thách này, giúp em nhận ra được những điều nhỏ nhặt mà quan trọng nhất em đã không chú ý đến. Em xin trân thành cảm ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ. Em xin cảm ơn ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17380244-23-06-2025.mp3" length="12106368" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17380244</guid>
    <pubDate>Mon, 23 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1007</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-06-2025</itunes:title>
    <title>20-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cà Phê Muối   Em chào anh và mọi người,   Trước hết em xin cảm ơn anh vì những podcast của anh đã giúp em cảm thấy bớt cô đơn, lạc lõng trong quãng thời gian sống xa nhà.   Em là nữ 26 tuổi, em đang học cao học ở Hàn được 2 năm, hiện em chỉ cần hoàn thành luận văn thạc sĩ là có thể tốt nghiệp. Nhưng em vẫn còn phân vân k biết hướng đi tiếp theo của mình là gì... nên về Việt Nam hay nên tiếp tục ở lại Hàn xin việc, thử thách bản thân... Ban đầu em đi du học là...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RTkagdFDfECrKt-NVNKI9GESLOeQftklBtDP6N5uB4o/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Cà Phê Muối</a></p><p><br/></p><p>Em chào anh và mọi người,</p><p><br/></p><p>Trước hết em xin cảm ơn anh vì những podcast của anh đã giúp em cảm thấy bớt cô đơn, lạc lõng trong quãng thời gian sống xa nhà.</p><p><br/></p><p>Em là nữ 26 tuổi, em đang học cao học ở Hàn được 2 năm, hiện em chỉ cần hoàn thành luận văn thạc sĩ là có thể tốt nghiệp. Nhưng em vẫn còn phân vân k biết hướng đi tiếp theo của mình là gì... nên về Việt Nam hay nên tiếp tục ở lại Hàn xin việc, thử thách bản thân... Ban đầu em đi du học là vì em muốn cải thiện tiếng Hàn, cũng muốn học hỏi, trải nghiệm thêm, em cũng định là tốt nghiệp xong sẽ thử đi thực tập, đi làm công ty bên này 6 tháng, 1 năm để có kinh nghiệm, sau về VN xin việc cũng tốt hơn. </p><p>Nhưng sau khi sang đây rồi em mới nhận ra có một vấn đề khó khăn hơn em tưởng tượng, đó là vượt qua được cô đơn, tìm kiếm niềm vui ở Hàn. Ở Hàn em sống một mình, học cũng ít, mà đi làm thêm cũng là công việc làm một mình, thỉnh thoảng em cũng có gặp gỡ, đi chơi với bạn bè, nhưng đa số thời gian em trải qua là một mình. Lúc nào trong lòng em cũng cảm thấy trống trãi, cô đơn, thấy thiếu thốn tình cảm và cái cảm giác tiêu cực này nó làm em xuống tinh thần, em k còn năng lượng để tập trung vào học hành, phát triển bản thân nổi. Mỗi khi thức dậy em lại nghĩ sao k có ai bên cạnh mình cả, mình sợ quá, mình phải làm sao đây. </p><p>Em nghe anh và em biết cô đơn là do mình k thể kết nối được với bản thân, vậy nên em cũng đều đặn viết nhật kí, rảnh thì chạy bộ, đọc sách, đi mua sắm, đi ăn một mình nhưng mà sao em vẫn k hề thấy vui, nỗi cô đơn trong em nó chưa hề bớt đi. Nhất là trong 2 năm qua, em đã chia tay 2 mối tình, 1 bạn là em quen ở VN 3 năm, rồi em đi du học được 6 tháng thì chia tay, sau đó em quen bạn thứ 2 cũng yêu xa 1 năm thì chia tay, cả 2 bạn đều cắm sừng em, chia tay em để quen người ở gần hơn. </p><p>Một thời gian dài em chìm trong nỗi đau đớn, buồn khổ, cái cảm giác em bị bỏ rơi vì ở xa, rồi suy nghĩ vậy từ nay mình phải bước tiếp một mình nó làm em thấy sợ hãi lắm. Em nhớ anh luôn nói mình phải đi được một mình, k được lệ thuộc vào ai cả, phải tự vui với chính mình, nhưng em có thật sự làm được k anh? Khi đọc lại nhật kí của mình, em thấy 2 năm qua toàn là nước mắt, nỗi đau, cô đơn, buồn tủi, rồi em lại tự trách bản thân qua đây để học, mà lại k tập trung học, suốt ngày than buồn, than chán, càng trách em lại càng áp lực hơn, vòng lặp đó cứ lặp đi lặp lại, vài hôm quyết tâm học tập làm việc, vài hôm sau lại buồn chán, thất vọng.</p><p><br/></p><p>Em nghĩ em về VN sẽ tốt hơn, ít nhất có gia đình, bạn bè, nhưng rồi em lại nghĩ nếu về em sẽ hối hận vì ở Hàn chưa đủ cố gắng, những mục tiêu đặt ra vẫn chưa làm được, về VN cũng chưa có một kế hoạch cụ thể có khác nào chạy trốn thực tại đâu... em cũng nghĩ nếu em k giải quyết được vấn đề tự lập trong cảm xúc này, dù em có ở đâu em vẫn sẽ thấy thiếu thốn mà thôi, nhưng ngược lại nghĩ đến những ngày tháng tiếp theo ở Hàn lại tiếp tục buồn, cô đơn, em chẳng có chút tự tin nào là mình sẽ tập trung học tập, làm việc được. Giờ em phải tin vào suy nghĩ nào mới đúng đây anh?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RTkagdFDfECrKt-NVNKI9GESLOeQftklBtDP6N5uB4o/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Cà Phê Muối</a></p><p><br/></p><p>Em chào anh và mọi người,</p><p><br/></p><p>Trước hết em xin cảm ơn anh vì những podcast của anh đã giúp em cảm thấy bớt cô đơn, lạc lõng trong quãng thời gian sống xa nhà.</p><p><br/></p><p>Em là nữ 26 tuổi, em đang học cao học ở Hàn được 2 năm, hiện em chỉ cần hoàn thành luận văn thạc sĩ là có thể tốt nghiệp. Nhưng em vẫn còn phân vân k biết hướng đi tiếp theo của mình là gì... nên về Việt Nam hay nên tiếp tục ở lại Hàn xin việc, thử thách bản thân... Ban đầu em đi du học là vì em muốn cải thiện tiếng Hàn, cũng muốn học hỏi, trải nghiệm thêm, em cũng định là tốt nghiệp xong sẽ thử đi thực tập, đi làm công ty bên này 6 tháng, 1 năm để có kinh nghiệm, sau về VN xin việc cũng tốt hơn. </p><p>Nhưng sau khi sang đây rồi em mới nhận ra có một vấn đề khó khăn hơn em tưởng tượng, đó là vượt qua được cô đơn, tìm kiếm niềm vui ở Hàn. Ở Hàn em sống một mình, học cũng ít, mà đi làm thêm cũng là công việc làm một mình, thỉnh thoảng em cũng có gặp gỡ, đi chơi với bạn bè, nhưng đa số thời gian em trải qua là một mình. Lúc nào trong lòng em cũng cảm thấy trống trãi, cô đơn, thấy thiếu thốn tình cảm và cái cảm giác tiêu cực này nó làm em xuống tinh thần, em k còn năng lượng để tập trung vào học hành, phát triển bản thân nổi. Mỗi khi thức dậy em lại nghĩ sao k có ai bên cạnh mình cả, mình sợ quá, mình phải làm sao đây. </p><p>Em nghe anh và em biết cô đơn là do mình k thể kết nối được với bản thân, vậy nên em cũng đều đặn viết nhật kí, rảnh thì chạy bộ, đọc sách, đi mua sắm, đi ăn một mình nhưng mà sao em vẫn k hề thấy vui, nỗi cô đơn trong em nó chưa hề bớt đi. Nhất là trong 2 năm qua, em đã chia tay 2 mối tình, 1 bạn là em quen ở VN 3 năm, rồi em đi du học được 6 tháng thì chia tay, sau đó em quen bạn thứ 2 cũng yêu xa 1 năm thì chia tay, cả 2 bạn đều cắm sừng em, chia tay em để quen người ở gần hơn. </p><p>Một thời gian dài em chìm trong nỗi đau đớn, buồn khổ, cái cảm giác em bị bỏ rơi vì ở xa, rồi suy nghĩ vậy từ nay mình phải bước tiếp một mình nó làm em thấy sợ hãi lắm. Em nhớ anh luôn nói mình phải đi được một mình, k được lệ thuộc vào ai cả, phải tự vui với chính mình, nhưng em có thật sự làm được k anh? Khi đọc lại nhật kí của mình, em thấy 2 năm qua toàn là nước mắt, nỗi đau, cô đơn, buồn tủi, rồi em lại tự trách bản thân qua đây để học, mà lại k tập trung học, suốt ngày than buồn, than chán, càng trách em lại càng áp lực hơn, vòng lặp đó cứ lặp đi lặp lại, vài hôm quyết tâm học tập làm việc, vài hôm sau lại buồn chán, thất vọng.</p><p><br/></p><p>Em nghĩ em về VN sẽ tốt hơn, ít nhất có gia đình, bạn bè, nhưng rồi em lại nghĩ nếu về em sẽ hối hận vì ở Hàn chưa đủ cố gắng, những mục tiêu đặt ra vẫn chưa làm được, về VN cũng chưa có một kế hoạch cụ thể có khác nào chạy trốn thực tại đâu... em cũng nghĩ nếu em k giải quyết được vấn đề tự lập trong cảm xúc này, dù em có ở đâu em vẫn sẽ thấy thiếu thốn mà thôi, nhưng ngược lại nghĩ đến những ngày tháng tiếp theo ở Hàn lại tiếp tục buồn, cô đơn, em chẳng có chút tự tin nào là mình sẽ tập trung học tập, làm việc được. Giờ em phải tin vào suy nghĩ nào mới đúng đây anh?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17368159-20-06-2025.mp3" length="9213986" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17368159</guid>
    <pubDate>Fri, 20 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>766</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-06-2025</itunes:title>
    <title>19-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Mẹ 2 con - MCRR   Thầy 5 Theo dõi kênh được 4 năm, xem kênh và thầy 5 như người trong gia đình vì cảm nhận được sự thân thuộc, gần gũi, yêu thương trong mỗi sự chia sẻ của thầy.  Lần thứ 2 gửi tâm sự cho gia đình. Dù tâm sự thứ 1 chưa được trả lời, nhưng chờ đợi trong hạnh phúc.  Lần trước tâm sự về công việc, lần này tâm sự về hôn nhân mong nhận được lời khuyên từ thầy 5 và anh chị trong gia đình Web5ngay mình.  Em lấy chồng được 3 năm, lúc đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1W-DdixbzjLfJKVmKaVyFG8YA-LnzrlgAhwWLZeErDYs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Mẹ 2 con - MCRR</a></p><p><br/></p><p>Thầy 5</p><p>Theo dõi kênh được 4 năm, xem kênh và thầy 5 như người trong gia đình vì cảm nhận được sự thân thuộc, gần gũi, yêu thương trong mỗi sự chia sẻ của thầy. </p><p>Lần thứ 2 gửi tâm sự cho gia đình. Dù tâm sự thứ 1 chưa được trả lời, nhưng chờ đợi trong hạnh phúc. </p><p>Lần trước tâm sự về công việc, lần này tâm sự về hôn nhân mong nhận được lời khuyên từ thầy 5 và anh chị trong gia đình Web5ngay mình. </p><p>Em lấy chồng được 3 năm, lúc đó em 23 tuổi, cái tuổi không khôn cũng chẳng khờ dại gì nhưng lúc đó vì thương mẹ chồng chứ chẳng thương chồng mà đồng ý lấy. Gia đình chồng hiền lành, gia giáo nhưng từ khi lấy nhau em và chồng có rất nhiều điểm khác biệt nhau. Từ quan điểm sống, đến tính cách, ... em thuộc tip người thích chia sẻ, tâm sự, sống tình cảm, chồng thì ngược lại hoàn toàn: ít nói, ít mở lòng chia sẻ, lạnh lùng... em cầu tiến, luôn muốn bản thân và cuộc sống tốt đẹp hơn, cống hiến và cho đi nhiều hơn - chồng cũng ngược lại: chậm tiến, thụ động, không có ước mơ, tới đâu thì tới. Quan trọng là chẳng có tiếng nói chung, vợ chồng ngoài chuyện con cái, gia đình ra thì một ngày nói chuyện chưa đến 10 câu. Em không vừa ý gì, nói ck cũng im lặng, ck k vừa ý ở em điều gì ck cũng k nói. Em biết tính ck hiền lành, ít nói vì trước đây mọi người cũng bảo với em như vậy nhưng đâu nghĩ ít nói đến độ với vợ mình mà cũng chẳng hở môi nhiều. </p><p>Em đang bầu bé thứ 2, đứa lớn thì cũng mới 2 tuổi nhưng thấy chồng em thật sự rất buồn và hối hận vì dám cược cuộc đời mình cho một người mình không hiểu gì về họ. </p><p>Làm sai gì đó có thể làm lại, nhưng lấy sai người thì là một điều rất khó để làm lại vì con là rào cảng lớn nhất. Thương con, em sống mỗi ngày với người mà mình không một chút cảm thấy hạnh phúc. </p><p>Em nên làm sao đây ạ? Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời em nghĩ dù thế nào ck cũng k thay đổi được. Người ta có câu, sống chỉ được một lần nên sống cho đáng, nhưng em thấy mỗi ngày của mình đang trôi qua bên người ck mình chẳng yêu thương được. </p><p>Thương con vô cùng nên em còn ở lại, chứ nếu không có con em đã quyết định từ bỏ dễ dàng. </p><p>Mong thầy và gia đình cho em lời khuyên :(</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1W-DdixbzjLfJKVmKaVyFG8YA-LnzrlgAhwWLZeErDYs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Mẹ 2 con - MCRR</a></p><p><br/></p><p>Thầy 5</p><p>Theo dõi kênh được 4 năm, xem kênh và thầy 5 như người trong gia đình vì cảm nhận được sự thân thuộc, gần gũi, yêu thương trong mỗi sự chia sẻ của thầy. </p><p>Lần thứ 2 gửi tâm sự cho gia đình. Dù tâm sự thứ 1 chưa được trả lời, nhưng chờ đợi trong hạnh phúc. </p><p>Lần trước tâm sự về công việc, lần này tâm sự về hôn nhân mong nhận được lời khuyên từ thầy 5 và anh chị trong gia đình Web5ngay mình. </p><p>Em lấy chồng được 3 năm, lúc đó em 23 tuổi, cái tuổi không khôn cũng chẳng khờ dại gì nhưng lúc đó vì thương mẹ chồng chứ chẳng thương chồng mà đồng ý lấy. Gia đình chồng hiền lành, gia giáo nhưng từ khi lấy nhau em và chồng có rất nhiều điểm khác biệt nhau. Từ quan điểm sống, đến tính cách, ... em thuộc tip người thích chia sẻ, tâm sự, sống tình cảm, chồng thì ngược lại hoàn toàn: ít nói, ít mở lòng chia sẻ, lạnh lùng... em cầu tiến, luôn muốn bản thân và cuộc sống tốt đẹp hơn, cống hiến và cho đi nhiều hơn - chồng cũng ngược lại: chậm tiến, thụ động, không có ước mơ, tới đâu thì tới. Quan trọng là chẳng có tiếng nói chung, vợ chồng ngoài chuyện con cái, gia đình ra thì một ngày nói chuyện chưa đến 10 câu. Em không vừa ý gì, nói ck cũng im lặng, ck k vừa ý ở em điều gì ck cũng k nói. Em biết tính ck hiền lành, ít nói vì trước đây mọi người cũng bảo với em như vậy nhưng đâu nghĩ ít nói đến độ với vợ mình mà cũng chẳng hở môi nhiều. </p><p>Em đang bầu bé thứ 2, đứa lớn thì cũng mới 2 tuổi nhưng thấy chồng em thật sự rất buồn và hối hận vì dám cược cuộc đời mình cho một người mình không hiểu gì về họ. </p><p>Làm sai gì đó có thể làm lại, nhưng lấy sai người thì là một điều rất khó để làm lại vì con là rào cảng lớn nhất. Thương con, em sống mỗi ngày với người mà mình không một chút cảm thấy hạnh phúc. </p><p>Em nên làm sao đây ạ? Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời em nghĩ dù thế nào ck cũng k thay đổi được. Người ta có câu, sống chỉ được một lần nên sống cho đáng, nhưng em thấy mỗi ngày của mình đang trôi qua bên người ck mình chẳng yêu thương được. </p><p>Thương con vô cùng nên em còn ở lại, chứ nếu không có con em đã quyết định từ bỏ dễ dàng. </p><p>Mong thầy và gia đình cho em lời khuyên :(</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17363014-19-06-2025.mp3" length="10655631" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17363014</guid>
    <pubDate>Thu, 19 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>886</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-06-2025</itunes:title>
    <title>18-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  2003   Chào thầy Năm và cả gia đình Web5Ngay, vì đại gia đình cũng có những anh/chị/cô/chú hơn tuổi rất nhiều nên xin mạng phép xin là em với đại gia đình. Em chúc thầy và đại gia đình một ngày vui vẻ và tràn đầy năng lượng hạnh phúc.   Em hay nghe chương trình Tâm Sự Buồn Vui của thầy để nhìn nhận lại mình, hôm nay thì em viết một bài gửi về bản thân xin được thầy chia sẻ góc nhìn. Tâm trạng em lúc viết những lời này hơi lộn xộn nên có thể bài viết ra cũng k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14ZeXlsN4HJjwYBw10_-nrp2byWSuwQ6FVe6R2Qc-60g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  2003</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và cả gia đình Web5Ngay, vì đại gia đình cũng có những anh/chị/cô/chú hơn tuổi rất nhiều nên xin mạng phép xin là em với đại gia đình. Em chúc thầy và đại gia đình một ngày vui vẻ và tràn đầy năng lượng hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Em hay nghe chương trình Tâm Sự Buồn Vui của thầy để nhìn nhận lại mình, hôm nay thì em viết một bài gửi về bản thân xin được thầy chia sẻ góc nhìn. Tâm trạng em lúc viết những lời này hơi lộn xộn nên có thể bài viết ra cũng không quá tốt, mong là viết đủ ý cần thiết để nhận được lời khuyên của thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em rất ít bạn bè tâm giao, em chỉ có duy nhất một người chị qua mạng có thể tâm sự tới cả những chuyện tiêu cực, và em vừa kết thúc tình bạn 3 năm với chị ấy. Đối với em, chị ấy là một người bạn hợp từ sở thích tới tính cách, em và chị ấy thường nói chuyện rất vui vẻ về những chuyện vui trong đời sống, chị ấy và em đã từng kể và lắng nghe rất nhiều cảm xúc tiêu cực của nhau, nhưng em nghĩ đến 7-8 phần em là người kể, em luôn thấy mình tồi tệ vì trút tiêu cực cho chị ấy, cũng có lần em nói suy nghĩ đó ra cho chị ấy, nếu chị ấy thấy phiền thì em sẽ điều chỉnh việc trút cảm xúc ấy, nhưng chị ấy luôn bảo với em rằng chị ấy hiểu em hay nghĩ linh tinh, biết em hay tiêu cực, và lần nào chị ấy cũng lắng nghe em, cho em lời khuyên vực dậy em rất nhiều lần, chị ấy luôn giúp đỡ mặt tinh thần cho em rất nhiều, em rất biết ơn chị ấy vì lắng nghe những chuyện tiêu cực đó. </p><p><br/></p><p>Chị A với em chưa bao giờ ngừng nhắn nhau quá 2 tuần, chính vì vậy khi tới mốc 2 tuần như thế thì em gửi tin nhắn, và chị ấy không trả lời. Tới khi khoảng 1 tháng không thấy chị nhắn tin nào, và trong lúc đó em cũng đọc thấy nhiều bài nói về việc lừa buôn người ở một mình trong các khu nhà trọ qua Campuchia, em suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy lo vì hoàn cảnh chị ấy thật sự quá giống nạn nhân trong mấy bài viết đó, thời gian liên lạc cũng cả tháng không thấy nên em đã tìm kiếm dấu vết hoạt động của chị ấy (stalk). Em stalk các mốc thời gian trên trang instagram của chị ấy, mốc cuối cùng em thấy chị ấy hoạt động là một bài đăng 10 ngày trước. Em thật sự rất sợ khi nghĩ tới chị ấy có thể gặp chuyện không may, có lẽ vì sự né tránh vấn đề nên em bắt đầu nổ ra rất nhiều hướng suy nghĩ khác nữa, và em nghĩ tới trường hợp là có khi nào chị ấy thấy em quá tiêu cực nên không còn muốn làm bạn nữa không? Khi đó em đã rất rối trong nhiều cảm xúc khác nhau, em cũng không hiểu nổi nó là gì, nhưng có lẽ vì sự sợ hãi mất đi người bạn duy nhất, em sợ chị ấy đổi tên tài khoản đó, em cảm thấy rối, nhưng dù sự thật là bị né tránh hay không thì em cũng rất muốn biết liệu chị ấy có an toàn không, em muốn thấy một bài đăng mới để xác nhận nên em đã làm một hành động là bấm follow, sau khi chị ấy phát hiện thì đã chặn tài khoản của em. </p><p><br/></p><p>Lúc bị chặn đó, em cũng không rõ mình cảm thấy sao, nhưng em nghĩ mình rất sợ, em thấy hoang mang và có nhắn lại cho chị ấy, sau đó thì chị ấy cũng trả lời lại em. Chị ấy bảo rằng thấy mình không hợp nói chuyện với em nên không muốn nhắn, chị ấy không muốn nói thẳng nên im, bảo là em stalk ins chị thấy rõ chị vẫn hoạt động bình thường, vẫn ổn. Đối với em lúc đó, nó là một sự kết thúc không rõ ràng, em không biết là chỉ tạm dừng hay là chị ấy nói khéo nên em đã hỏi rằng về sau mình có thể nhắn cho chị ấy nữa không. Sau đó em nhìn nhận lại, em sợ chị ấy thấy phiền phức nên chỉ xin lỗi ngắn về hành động stalk, rồi cảm ơn chị ấy. Sau đó thì chị ấy không trả lời gì nữa.</p><p><br/></p><p>Ngồi suy nghĩ nhiều, bản thân em muốn biết lí do &quot;không hợp&quot; là gì, muốn có thể trở về làm bạn như trước, nhưng rồi em lại thấy mình rất tồi tệ, mình chẳng có tư cách để muốn như vậy. Em có lỗi với chị ấy vì đã làm cái hành</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14ZeXlsN4HJjwYBw10_-nrp2byWSuwQ6FVe6R2Qc-60g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  2003</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và cả gia đình Web5Ngay, vì đại gia đình cũng có những anh/chị/cô/chú hơn tuổi rất nhiều nên xin mạng phép xin là em với đại gia đình. Em chúc thầy và đại gia đình một ngày vui vẻ và tràn đầy năng lượng hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Em hay nghe chương trình Tâm Sự Buồn Vui của thầy để nhìn nhận lại mình, hôm nay thì em viết một bài gửi về bản thân xin được thầy chia sẻ góc nhìn. Tâm trạng em lúc viết những lời này hơi lộn xộn nên có thể bài viết ra cũng không quá tốt, mong là viết đủ ý cần thiết để nhận được lời khuyên của thầy và mọi người.</p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em rất ít bạn bè tâm giao, em chỉ có duy nhất một người chị qua mạng có thể tâm sự tới cả những chuyện tiêu cực, và em vừa kết thúc tình bạn 3 năm với chị ấy. Đối với em, chị ấy là một người bạn hợp từ sở thích tới tính cách, em và chị ấy thường nói chuyện rất vui vẻ về những chuyện vui trong đời sống, chị ấy và em đã từng kể và lắng nghe rất nhiều cảm xúc tiêu cực của nhau, nhưng em nghĩ đến 7-8 phần em là người kể, em luôn thấy mình tồi tệ vì trút tiêu cực cho chị ấy, cũng có lần em nói suy nghĩ đó ra cho chị ấy, nếu chị ấy thấy phiền thì em sẽ điều chỉnh việc trút cảm xúc ấy, nhưng chị ấy luôn bảo với em rằng chị ấy hiểu em hay nghĩ linh tinh, biết em hay tiêu cực, và lần nào chị ấy cũng lắng nghe em, cho em lời khuyên vực dậy em rất nhiều lần, chị ấy luôn giúp đỡ mặt tinh thần cho em rất nhiều, em rất biết ơn chị ấy vì lắng nghe những chuyện tiêu cực đó. </p><p><br/></p><p>Chị A với em chưa bao giờ ngừng nhắn nhau quá 2 tuần, chính vì vậy khi tới mốc 2 tuần như thế thì em gửi tin nhắn, và chị ấy không trả lời. Tới khi khoảng 1 tháng không thấy chị nhắn tin nào, và trong lúc đó em cũng đọc thấy nhiều bài nói về việc lừa buôn người ở một mình trong các khu nhà trọ qua Campuchia, em suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy lo vì hoàn cảnh chị ấy thật sự quá giống nạn nhân trong mấy bài viết đó, thời gian liên lạc cũng cả tháng không thấy nên em đã tìm kiếm dấu vết hoạt động của chị ấy (stalk). Em stalk các mốc thời gian trên trang instagram của chị ấy, mốc cuối cùng em thấy chị ấy hoạt động là một bài đăng 10 ngày trước. Em thật sự rất sợ khi nghĩ tới chị ấy có thể gặp chuyện không may, có lẽ vì sự né tránh vấn đề nên em bắt đầu nổ ra rất nhiều hướng suy nghĩ khác nữa, và em nghĩ tới trường hợp là có khi nào chị ấy thấy em quá tiêu cực nên không còn muốn làm bạn nữa không? Khi đó em đã rất rối trong nhiều cảm xúc khác nhau, em cũng không hiểu nổi nó là gì, nhưng có lẽ vì sự sợ hãi mất đi người bạn duy nhất, em sợ chị ấy đổi tên tài khoản đó, em cảm thấy rối, nhưng dù sự thật là bị né tránh hay không thì em cũng rất muốn biết liệu chị ấy có an toàn không, em muốn thấy một bài đăng mới để xác nhận nên em đã làm một hành động là bấm follow, sau khi chị ấy phát hiện thì đã chặn tài khoản của em. </p><p><br/></p><p>Lúc bị chặn đó, em cũng không rõ mình cảm thấy sao, nhưng em nghĩ mình rất sợ, em thấy hoang mang và có nhắn lại cho chị ấy, sau đó thì chị ấy cũng trả lời lại em. Chị ấy bảo rằng thấy mình không hợp nói chuyện với em nên không muốn nhắn, chị ấy không muốn nói thẳng nên im, bảo là em stalk ins chị thấy rõ chị vẫn hoạt động bình thường, vẫn ổn. Đối với em lúc đó, nó là một sự kết thúc không rõ ràng, em không biết là chỉ tạm dừng hay là chị ấy nói khéo nên em đã hỏi rằng về sau mình có thể nhắn cho chị ấy nữa không. Sau đó em nhìn nhận lại, em sợ chị ấy thấy phiền phức nên chỉ xin lỗi ngắn về hành động stalk, rồi cảm ơn chị ấy. Sau đó thì chị ấy không trả lời gì nữa.</p><p><br/></p><p>Ngồi suy nghĩ nhiều, bản thân em muốn biết lí do &quot;không hợp&quot; là gì, muốn có thể trở về làm bạn như trước, nhưng rồi em lại thấy mình rất tồi tệ, mình chẳng có tư cách để muốn như vậy. Em có lỗi với chị ấy vì đã làm cái hành</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17357124-18-06-2025.mp3" length="8581404" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17357124</guid>
    <pubDate>Wed, 18 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>713</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-06-2025</itunes:title>
    <title>17-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tiên Trần vlog   Chào các bạn, người có thể sẽ đọc dòng tâm tư của tôi!  Trong mắt mọi người xung quanh tôi là một người có vẽ như rất đầy đủ, có công việc, có gia đình, có nơi ở ổn định! Nhưng trong lòng tôi lại thấy trống trãi thiếu vắng tất cả. Về công việc, tôi không hài lòng vì đó là công việc mà tôi làm thay mẹ tôi, đứng tiệm may áo dài truyền thống! Về gia đình, tôi có con gái rất giỏi rất dễ thương, tôi rất tự hào, nhưng tôi là mẹ đơn thân! Về ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Tiên Trần vlog</p><p><br/></p><p>Chào các bạn, người có thể sẽ đọc dòng tâm tư của tôi! </p><p>Trong mắt mọi người xung quanh tôi là một người có vẽ như rất đầy đủ, có công việc, có gia đình, có nơi ở ổn định! Nhưng trong lòng tôi lại thấy trống trãi thiếu vắng tất cả.</p><p>Về công việc, tôi không hài lòng vì đó là công việc mà tôi làm thay mẹ tôi, đứng tiệm may áo dài truyền thống!</p><p>Về gia đình, tôi có con gái rất giỏi rất dễ thương, tôi rất tự hào, nhưng tôi là mẹ đơn thân!</p><p>Về chỗ ở, tôi ở cùng với ba, mẹ tôi đã mất cách đây 2 năm, và tôi là con một, nên đó cũng sẽ là nhà tôi!</p><p>Tôi có nhiều đúng không các bạn, nhưng trong lòng sao lại thấy chưa vui, thấy lo sợ, sợ một ngày sống trong ngôi nhà đó một mình, mỗi khi xem phim cô ba Sài Gòn là mình ngồi khóc một mình vì phim đó giống y như mình và mẹ , mình muốn cải tiến lại áo dài, giúp nó Tân thời hơn, còn mẹ thì giữ lại công thức xưa, nhưng kết phim là một đứa con thất bại, mình sợ mình cũng như vậy.</p><p>Mình mơ ước là sẽ phát triển áo dài thành chuỗi để áo dài có tính ứng dụng cao ai cũng cần.</p><p>Mình mơ ước ngôi nhà có đầy tiếng cười và tình yêu thương.</p><p>Mình mong có bạn nào lướt qua có thể cho mình lời khuyên, một gợi ý , một kế hoạch thiết thực để mình có hướng làm theo đi ạ, cảm tạ bạn nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Tiên Trần vlog</p><p><br/></p><p>Chào các bạn, người có thể sẽ đọc dòng tâm tư của tôi! </p><p>Trong mắt mọi người xung quanh tôi là một người có vẽ như rất đầy đủ, có công việc, có gia đình, có nơi ở ổn định! Nhưng trong lòng tôi lại thấy trống trãi thiếu vắng tất cả.</p><p>Về công việc, tôi không hài lòng vì đó là công việc mà tôi làm thay mẹ tôi, đứng tiệm may áo dài truyền thống!</p><p>Về gia đình, tôi có con gái rất giỏi rất dễ thương, tôi rất tự hào, nhưng tôi là mẹ đơn thân!</p><p>Về chỗ ở, tôi ở cùng với ba, mẹ tôi đã mất cách đây 2 năm, và tôi là con một, nên đó cũng sẽ là nhà tôi!</p><p>Tôi có nhiều đúng không các bạn, nhưng trong lòng sao lại thấy chưa vui, thấy lo sợ, sợ một ngày sống trong ngôi nhà đó một mình, mỗi khi xem phim cô ba Sài Gòn là mình ngồi khóc một mình vì phim đó giống y như mình và mẹ , mình muốn cải tiến lại áo dài, giúp nó Tân thời hơn, còn mẹ thì giữ lại công thức xưa, nhưng kết phim là một đứa con thất bại, mình sợ mình cũng như vậy.</p><p>Mình mơ ước là sẽ phát triển áo dài thành chuỗi để áo dài có tính ứng dụng cao ai cũng cần.</p><p>Mình mơ ước ngôi nhà có đầy tiếng cười và tình yêu thương.</p><p>Mình mong có bạn nào lướt qua có thể cho mình lời khuyên, một gợi ý , một kế hoạch thiết thực để mình có hướng làm theo đi ạ, cảm tạ bạn nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17350481-17-06-2025.mp3" length="8690178" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17350481</guid>
    <pubDate>Tue, 17 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>723</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-06-2025</itunes:title>
    <title>16-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ám ảnh   Em là nữ, 24t và em thật sự bị ám ảnh bởi chuyện tiền bạc ạ, à nói đúng hơn là ám ảnh mỗi khi bố mẹ em nhắc về chuyện tiền bạc ạ. Chuyện này bắt nguồn từ lúc em còn rất nhỏ, có lẽ từ khoảng lớp 1 khi em bắt đầu biết nhận thức. Lúc trước nhà em nghèo lắm, bố mẹ em làm nông, nuôi em và anh 2 em ăn học bố mẹ em cũng rất vất vả.  Lúc em lớp 1, khi giáo viên báo với mẹ em về học phí, sách vở,… thì những câu em nghe được sẽ là “lại đóng tiền nữa à”, “...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1dyqh6-3KMNv5pMwCy_lqLq2BeQ9RS43sGDXX-n32mT0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ám ảnh</a></p><p><br/></p><p>Em là nữ, 24t và em thật sự bị ám ảnh bởi chuyện tiền bạc ạ, à nói đúng hơn là ám ảnh mỗi khi bố mẹ em nhắc về chuyện tiền bạc ạ. Chuyện này bắt nguồn từ lúc em còn rất nhỏ, có lẽ từ khoảng lớp 1 khi em bắt đầu biết nhận thức. Lúc trước nhà em nghèo lắm, bố mẹ em làm nông, nuôi em và anh 2 em ăn học bố mẹ em cũng rất vất vả. </p><p>Lúc em lớp 1, khi giáo viên báo với mẹ em về học phí, sách vở,… thì những câu em nghe được sẽ là “lại đóng tiền nữa à”, “tiền gì nhiều vậy”. Lớp 2 thì bắt đầu học thêm, rồi văn nghệ… và em cũng sẽ nhận được những câu nói như vậy từ bố mẹ, lúc đó em chỉ nhận thức được là gia đình mình nghèo, nên em cố gắng để bố mẹ không phiền lòng thêm, em dùng đồ dùng học tập rất kỹ, không bao giờ xin tiền bố mẹ ăn sáng hay quà vặt, dù nhìn các bạn mua kẹo này hay cục gôm mới em cũng muốn lắm, nhưng chỉ tự an ủi mình là mấy cái đó có gì ngon đâu, toàn phẩm màu không. </p><p>Khi lớn hơn 1 chút thì là ám ảnh việc xin tiền đóng học phí, học thêm với những câu nói như “t đâu phải máy in tiền đâu”, “suốt ngày tiền tiền tiền”. Lên đại học, em học xa nhà, mỗi lần gọi điện thoại sẽ là “Hết tiền rồi hả”, “Hết tiền rồi mới gọi chứ gì”. Và sẽ là những câu như nuôi em tốn hết bao nhiêu tiền, bố ghi sổ lại hết, sau này đòi lại hay là mỗi lần gọi điện sẽ là chắc nó đi làm có tiền lắm ha, gửi cho bố chục triệu đi nhậu ha… Em không biết là nhiều lúc em nhạy cảm quá hay không nhưng thật sự em rất khó chịu khi nghe những lời đó ạ. </p><p>Từ cấp 3 em vừa học vừa làm, vì để hạn chế nhất việc hỏi bố mẹ chuyện tiền bạc. Sau này thì gia đình em khá giả hơn, em cũng đi du học, cũng kiếm được 1 khoảng tiết kiệm nhỏ, và bố em sẽ nhắc tới chuyện 1 tháng tốn bn tiền cho em. Em biết bố mẹ rất thương em, và nhiều khi chuyện tiền bạc như 1 cách để bố em bắt chuyện (vì em ko chia sẻ gì với gia đình nên thường cũng ko có chuyện gì để nói ạ), nhưng thật sự chuyện tiền bạc khiến em khó chịu ạ, Mọi nỗ lực và phấn đấu hàng ngày của em cũng để hướng tới việc kiếm tiền là chính, em nghĩ cứ như vậy sẽ lấp đi được việc ám ảnh đó. Nhưng em nhận ra sau những cuộc điện thoại với bố mẹ, nước mắt em cứ vô thức rơi. Em nên làm thế nào mới vượt qua được ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1dyqh6-3KMNv5pMwCy_lqLq2BeQ9RS43sGDXX-n32mT0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ám ảnh</a></p><p><br/></p><p>Em là nữ, 24t và em thật sự bị ám ảnh bởi chuyện tiền bạc ạ, à nói đúng hơn là ám ảnh mỗi khi bố mẹ em nhắc về chuyện tiền bạc ạ. Chuyện này bắt nguồn từ lúc em còn rất nhỏ, có lẽ từ khoảng lớp 1 khi em bắt đầu biết nhận thức. Lúc trước nhà em nghèo lắm, bố mẹ em làm nông, nuôi em và anh 2 em ăn học bố mẹ em cũng rất vất vả. </p><p>Lúc em lớp 1, khi giáo viên báo với mẹ em về học phí, sách vở,… thì những câu em nghe được sẽ là “lại đóng tiền nữa à”, “tiền gì nhiều vậy”. Lớp 2 thì bắt đầu học thêm, rồi văn nghệ… và em cũng sẽ nhận được những câu nói như vậy từ bố mẹ, lúc đó em chỉ nhận thức được là gia đình mình nghèo, nên em cố gắng để bố mẹ không phiền lòng thêm, em dùng đồ dùng học tập rất kỹ, không bao giờ xin tiền bố mẹ ăn sáng hay quà vặt, dù nhìn các bạn mua kẹo này hay cục gôm mới em cũng muốn lắm, nhưng chỉ tự an ủi mình là mấy cái đó có gì ngon đâu, toàn phẩm màu không. </p><p>Khi lớn hơn 1 chút thì là ám ảnh việc xin tiền đóng học phí, học thêm với những câu nói như “t đâu phải máy in tiền đâu”, “suốt ngày tiền tiền tiền”. Lên đại học, em học xa nhà, mỗi lần gọi điện thoại sẽ là “Hết tiền rồi hả”, “Hết tiền rồi mới gọi chứ gì”. Và sẽ là những câu như nuôi em tốn hết bao nhiêu tiền, bố ghi sổ lại hết, sau này đòi lại hay là mỗi lần gọi điện sẽ là chắc nó đi làm có tiền lắm ha, gửi cho bố chục triệu đi nhậu ha… Em không biết là nhiều lúc em nhạy cảm quá hay không nhưng thật sự em rất khó chịu khi nghe những lời đó ạ. </p><p>Từ cấp 3 em vừa học vừa làm, vì để hạn chế nhất việc hỏi bố mẹ chuyện tiền bạc. Sau này thì gia đình em khá giả hơn, em cũng đi du học, cũng kiếm được 1 khoảng tiết kiệm nhỏ, và bố em sẽ nhắc tới chuyện 1 tháng tốn bn tiền cho em. Em biết bố mẹ rất thương em, và nhiều khi chuyện tiền bạc như 1 cách để bố em bắt chuyện (vì em ko chia sẻ gì với gia đình nên thường cũng ko có chuyện gì để nói ạ), nhưng thật sự chuyện tiền bạc khiến em khó chịu ạ, Mọi nỗ lực và phấn đấu hàng ngày của em cũng để hướng tới việc kiếm tiền là chính, em nghĩ cứ như vậy sẽ lấp đi được việc ám ảnh đó. Nhưng em nhận ra sau những cuộc điện thoại với bố mẹ, nước mắt em cứ vô thức rơi. Em nên làm thế nào mới vượt qua được ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17343649-16-06-2025.mp3" length="13094110" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17343649</guid>
    <pubDate>Mon, 16 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1090</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-06-2025</itunes:title>
    <title>13-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  TM   Chào anh Năm, em cũng theo dõi anh đã lâu và xem hầu hết các video podcast của anh đăng tải lên Youtube mỗi tuần. Em tự nhận định bản thân không phải fan cứng và hoàn toàn luôn luôn tìm kiếm những góc nhìn khác để tham khảo từ nhiều nguồn để bản thân luôn luôn khách quan và có thể tiếp nhận được thêm tri thức (Tuy nhiên đa phần những điều anh chia sẻ khá là gần với cảm nhận và trải nghiệm của em nên em dành thời gian để nghe nhiều hơn).   Hôm nay em viết...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1apv9Q4YJr6sx27FA3NtoOY8oX5MznJm1nZMwxyJlsYI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  TM</a></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm, em cũng theo dõi anh đã lâu và xem hầu hết các video podcast của anh đăng tải lên Youtube mỗi tuần. Em tự nhận định bản thân không phải fan cứng và hoàn toàn luôn luôn tìm kiếm những góc nhìn khác để tham khảo từ nhiều nguồn để bản thân luôn luôn khách quan và có thể tiếp nhận được thêm tri thức (Tuy nhiên đa phần những điều anh chia sẻ khá là gần với cảm nhận và trải nghiệm của em nên em dành thời gian để nghe nhiều hơn).</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết bài tâm sự buồn vui để chia sẻ một chút về cảm xúc, nỗi cô đơn khó ai hiểu và thông cảm cho bản thân và mong nhận được cảm nhận và chia sẻ đến từ anh để có thêm góc nhìn khách quan về tình trạng này.</p><p>Quá khứ của em cũng khá trầy trật và nhiều trải nghiệm hơn đa phần các bạn đồng trang lứa. Từ khi ngồi ghế đại học, em đã từng startup ngành tổ chức sự kiện và đã tổ chức vài sự kiện với quy mô trên 500 – 1000 người một cách tự phát và có nợ một số tiền tầm 500tr (do kinh nghiệm kém khiến tiền bạc thất thoát, chi phí cao và phát sinh nhiều so với dự tính). </p><p>Mẹ em đã đứng ra vay vốn chùa gần nhà để giúp em 1 phần chi phí trả nợ. Em đã từ bỏ việc học đại học lúc bấy giờ và làm nhân viên cho 1 cty sự kiện khác có sếp là người Nhật (em cũng biết tiếng Nhật và tiếng Anh nên rất được tin tưởng). Trong thời gian đó em có vừa làm, vừa có mánh khóe để đút túi riêng phần dư ra của mỗi lần làm sự kiện mà công ty có lợi nhuận lớn, nhờ đó, em đã trả hết nợ trong 2-3 năm lúc đỉnh cao sự nghiệp. Em cũng không tự hào gì việc mình đã làm nên lúc nào cũng xem là mình mang ơn lớn từ người sếp đó nên đến khi em nghỉ công ty vào trước khi Covid xảy ra, em cũng giữ mối quan hệ với người sếp này.</p><p><br/></p><p>Trước khi covid xảy ra thì em nhận ra mình ko hợp với ngành sự kiện khi đã cống hiến hơn 6 năm trời làm việc, bản thân cũng không tích cóp thêm kiến thức gì, tính cách thô lỗ cộc cằn do bản chất là ngành sự kiện luôn xảy ra chuyện không lường trước được, sức khỏe cũng đi xuống và không có thời gian phát triển bản thân. Em đã xin nghỉ vào cuối năm 2019 và trong lúc đó kiếm 1 khóa học lập trình để quay lại ngành học của mình. Chỉ trong 3 tháng cố gắng thì đã dc thầy giáo giới thiệu vào công ty IT thầy đang làm và làm việc tới ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em cũng đã trở thành 1 người leader một team tầm 40 người, thu nhập cũng ổn định và sự nghiệp cũng trên đà phát triển. Tuy nhiên, làm lâu ở 1 cty khiến em cũng hiểu nhiều điều về việc khó thay đổi một tổ chức và với những kiến thức về lập trình và kinh nghiệm về AI, em đang ấp ủ kế hoạch để startup một nền tảng AI Agent và cũng đem sản phẩm đi thi hackathon của 1 chương trình danh giá thế giới và được hạng 3, càng củng cố lập trường mong muốn startup của em.</p><p><br/></p><p>Tới đây có lẽ là anh và những người đọc khác thấy như mọi thứ đều suôn sẻ và em đang cố gắng flexing mọi thứ cho mọi người trầm trồ, thực chất đó chỉ là phần nổi của mọi thứ xảy ra với em mà mọi người xung quanh đang nhận định thôi. Mọi thứ đều có cái giá phía sau đó.</p><p>Chưa bao giờ em cảm nhận được sự cô đơn, khó được hiểu như lúc này.</p><p>Hơn 2 năm trước em có quen 1 cô bạn gái khi em còn đi công tác bên Nhật Bản, lúc đó em cũng chỉ là 1 nhân viên bình thường chưa được thăng chức leader này kia nhưng bạn cũng đồng ý quen em và bọn em có một mối quan hệ rất hạnh phúc. Em biết lúc này bạn thương yêu em lắm, bạn nói sẵn sàng sẻ chia với em và trả nợ chung giúp em (lúc này em cũng có mắc nợ hai ba trăm triệu tín dụng do tiêu xài quá tay và mạo hiểm với bitcoin, altcoin). Em cũng không cần bạn giúp gì, nói ra được điều đó cũng khiến em hạnh phúc nhất rồi.</p><p><br/></p><p>Nhưng mọi chuyện đều diễn biến xấu hơn khi 6 tháng sau, mẹ em đột ngột qua đời, mọi thứ gần như tăm tối hết với em. E</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1apv9Q4YJr6sx27FA3NtoOY8oX5MznJm1nZMwxyJlsYI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  TM</a></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm, em cũng theo dõi anh đã lâu và xem hầu hết các video podcast của anh đăng tải lên Youtube mỗi tuần. Em tự nhận định bản thân không phải fan cứng và hoàn toàn luôn luôn tìm kiếm những góc nhìn khác để tham khảo từ nhiều nguồn để bản thân luôn luôn khách quan và có thể tiếp nhận được thêm tri thức (Tuy nhiên đa phần những điều anh chia sẻ khá là gần với cảm nhận và trải nghiệm của em nên em dành thời gian để nghe nhiều hơn).</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết bài tâm sự buồn vui để chia sẻ một chút về cảm xúc, nỗi cô đơn khó ai hiểu và thông cảm cho bản thân và mong nhận được cảm nhận và chia sẻ đến từ anh để có thêm góc nhìn khách quan về tình trạng này.</p><p>Quá khứ của em cũng khá trầy trật và nhiều trải nghiệm hơn đa phần các bạn đồng trang lứa. Từ khi ngồi ghế đại học, em đã từng startup ngành tổ chức sự kiện và đã tổ chức vài sự kiện với quy mô trên 500 – 1000 người một cách tự phát và có nợ một số tiền tầm 500tr (do kinh nghiệm kém khiến tiền bạc thất thoát, chi phí cao và phát sinh nhiều so với dự tính). </p><p>Mẹ em đã đứng ra vay vốn chùa gần nhà để giúp em 1 phần chi phí trả nợ. Em đã từ bỏ việc học đại học lúc bấy giờ và làm nhân viên cho 1 cty sự kiện khác có sếp là người Nhật (em cũng biết tiếng Nhật và tiếng Anh nên rất được tin tưởng). Trong thời gian đó em có vừa làm, vừa có mánh khóe để đút túi riêng phần dư ra của mỗi lần làm sự kiện mà công ty có lợi nhuận lớn, nhờ đó, em đã trả hết nợ trong 2-3 năm lúc đỉnh cao sự nghiệp. Em cũng không tự hào gì việc mình đã làm nên lúc nào cũng xem là mình mang ơn lớn từ người sếp đó nên đến khi em nghỉ công ty vào trước khi Covid xảy ra, em cũng giữ mối quan hệ với người sếp này.</p><p><br/></p><p>Trước khi covid xảy ra thì em nhận ra mình ko hợp với ngành sự kiện khi đã cống hiến hơn 6 năm trời làm việc, bản thân cũng không tích cóp thêm kiến thức gì, tính cách thô lỗ cộc cằn do bản chất là ngành sự kiện luôn xảy ra chuyện không lường trước được, sức khỏe cũng đi xuống và không có thời gian phát triển bản thân. Em đã xin nghỉ vào cuối năm 2019 và trong lúc đó kiếm 1 khóa học lập trình để quay lại ngành học của mình. Chỉ trong 3 tháng cố gắng thì đã dc thầy giáo giới thiệu vào công ty IT thầy đang làm và làm việc tới ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em cũng đã trở thành 1 người leader một team tầm 40 người, thu nhập cũng ổn định và sự nghiệp cũng trên đà phát triển. Tuy nhiên, làm lâu ở 1 cty khiến em cũng hiểu nhiều điều về việc khó thay đổi một tổ chức và với những kiến thức về lập trình và kinh nghiệm về AI, em đang ấp ủ kế hoạch để startup một nền tảng AI Agent và cũng đem sản phẩm đi thi hackathon của 1 chương trình danh giá thế giới và được hạng 3, càng củng cố lập trường mong muốn startup của em.</p><p><br/></p><p>Tới đây có lẽ là anh và những người đọc khác thấy như mọi thứ đều suôn sẻ và em đang cố gắng flexing mọi thứ cho mọi người trầm trồ, thực chất đó chỉ là phần nổi của mọi thứ xảy ra với em mà mọi người xung quanh đang nhận định thôi. Mọi thứ đều có cái giá phía sau đó.</p><p>Chưa bao giờ em cảm nhận được sự cô đơn, khó được hiểu như lúc này.</p><p>Hơn 2 năm trước em có quen 1 cô bạn gái khi em còn đi công tác bên Nhật Bản, lúc đó em cũng chỉ là 1 nhân viên bình thường chưa được thăng chức leader này kia nhưng bạn cũng đồng ý quen em và bọn em có một mối quan hệ rất hạnh phúc. Em biết lúc này bạn thương yêu em lắm, bạn nói sẵn sàng sẻ chia với em và trả nợ chung giúp em (lúc này em cũng có mắc nợ hai ba trăm triệu tín dụng do tiêu xài quá tay và mạo hiểm với bitcoin, altcoin). Em cũng không cần bạn giúp gì, nói ra được điều đó cũng khiến em hạnh phúc nhất rồi.</p><p><br/></p><p>Nhưng mọi chuyện đều diễn biến xấu hơn khi 6 tháng sau, mẹ em đột ngột qua đời, mọi thứ gần như tăm tối hết với em. E</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17329815-13-06-2025.mp3" length="10838070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17329815</guid>
    <pubDate>Fri, 13 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>902</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-06-2025</itunes:title>
    <title>12-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người gửi giấu tên   Em chào gia đình wed5ngay, em xin phép được gửi câu chuyện của mình ạ.  Vào tháng 3/2024 em từng gửi câu chuyện việc em trai mình có nguy cơ đi tù vì tội gây rối trật tự công cộng, lúc bài được phát vào tháng 8 thì em trai đã đi được 1 tháng, phép màu đã không xảy ra dù bị hại không kiện, vắng mặt tại toà án và cũng chưa có tác động hay thương tích gì xảy ra, chỉ là em em chở người bạn cầm đầu có vũ khí nên bị bắt, gđ đã viết kháng c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RfSmzY7BmxSJdt3ek3by_BWwSdYeHqmO-I3XMh74Qo8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Người gửi giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Em chào gia đình wed5ngay, em xin phép được gửi câu chuyện của mình ạ. </p><p>Vào tháng 3/2024 em từng gửi câu chuyện việc em trai mình có nguy cơ đi tù vì tội gây rối trật tự công cộng, lúc bài được phát vào tháng 8 thì em trai đã đi được 1 tháng, phép màu đã không xảy ra dù bị hại không kiện, vắng mặt tại toà án và cũng chưa có tác động hay thương tích gì xảy ra, chỉ là em em chở người bạn cầm đầu có vũ khí nên bị bắt, gđ đã viết kháng cáo nhưng không được. </p><p>Sau khi nghe bài anh 5 cho lời khuyên, đến hiện tại gđ em đã dần chấp nhận được, mỗi tháng ba mẹ em đều đặn tuy xa xôi vẫn lên thăm em trai, em trai nói ân hận lắm và khóc, nhìn em trai mà đau lòng nhưng nghĩ tích cực là bây giờ mỗi ngày nó lao động, về tắm giặt rồi ngủ, không còn những lần thức khuya đua xe thâu đêm suốt sáng và gđ em tin em trai sẽ trở thành người có ích và biết quý tự do sau này, và ba em có đưa ra các hướng cụ thể ngày em trai về ba sẽ cho em đi học nghề cũng như thay đổi chỗ ở để em hạn chế gặp lại bạn cũ. </p><p>Giỗ chạp bà con nhà em tuy ít xuất hiện hơn vì đàm tiếu nhưng cũng thoải mái hơn khi trò chuyện trong 1 vài đám quan trọng, cũng có người dè bỉu nhưng cũng có ng cảm thông, tuy nhiên như lời anh 5 nói điều quan trọng nhất với gđ lúc này là mong sớm đoàn tụ cùng em trai và đưa ra các hướng cho em sau này. </p><p>Bài hôm nay so với ngày đó em viết có lẽ khá dài, vì em và gđ rất biết ơn lời khuyên từ anh 5 đã dành thời gian đưa ra 1 vài option cho em ngày đó nên em chỉ muốn kể lại thôi ạ. </p><p>Thời gian qua, em có tìm hiểu 1 người, tụi em tìm hiểu 2 tháng và có ý định trở thành ny của nhau, tuy nhiên anh ấy có nói với em là tháng 6/2025 anh sẽ thi CA hệ văn bằng 2 do đó là ước mơ từ bé dù anh đã 28 tuổi, vì xưa nghèo không có tiền mổ cận nên ko thi được CA. Em biết quen nhau không chắc là happy ending tuy nhiên với lý lịch của em trai em thì em sẽ không thể cưới người ngành CA đc, khi anh ấy ngỏ lời em đã bắt đầu kể ra câu chuyện em trai, trước đó tìm hiểu em chỉ nói nôm na gđ có đứa em trai hơi quậy thôi, và chuyện thi cử của ảnh cũng ko hẳn 100% là đậu nhưng em không thể bất chấp quen mà trong lòng lại muốn ngta rớt được, em cũng không muốn vì em mà ảnh hưởng chuyện tương lai ngta, 2023 ảnh đã thi nhưng thiếu điểm rớt nên lần này e thấy ảnh học rất quyết tâm. Và em chọn dừng lại. </p><p>Em không muốn đổ chuyện gì vì em trai mà e không có cơ hội em muốn, nhưng em muốn hỏi anh 5, trừ những t/h đặc biệt như trong ngành CA, quân đội, thì liệu những người đàn ông trưởng thành, tốt ngoài kia họ có dễ dàng để chấp nhận 1 người bạn đời tương lai có hoàn cảnh như gd em không ạ, biết là khó nhưng em vẫn luôn hy vọng 2-3 năm nữa khi vào 30 tuổi, em sẽ gặp 1 người bạn đời tốt, giỏi hơn em để đồng hành cùng em trệ những thử thách phía trước ạ. </p><p>Em xin cảm ơn cả nhà đã đọc bài kính chúc mọi người nhiều sức khoẻ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RfSmzY7BmxSJdt3ek3by_BWwSdYeHqmO-I3XMh74Qo8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Người gửi giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Em chào gia đình wed5ngay, em xin phép được gửi câu chuyện của mình ạ. </p><p>Vào tháng 3/2024 em từng gửi câu chuyện việc em trai mình có nguy cơ đi tù vì tội gây rối trật tự công cộng, lúc bài được phát vào tháng 8 thì em trai đã đi được 1 tháng, phép màu đã không xảy ra dù bị hại không kiện, vắng mặt tại toà án và cũng chưa có tác động hay thương tích gì xảy ra, chỉ là em em chở người bạn cầm đầu có vũ khí nên bị bắt, gđ đã viết kháng cáo nhưng không được. </p><p>Sau khi nghe bài anh 5 cho lời khuyên, đến hiện tại gđ em đã dần chấp nhận được, mỗi tháng ba mẹ em đều đặn tuy xa xôi vẫn lên thăm em trai, em trai nói ân hận lắm và khóc, nhìn em trai mà đau lòng nhưng nghĩ tích cực là bây giờ mỗi ngày nó lao động, về tắm giặt rồi ngủ, không còn những lần thức khuya đua xe thâu đêm suốt sáng và gđ em tin em trai sẽ trở thành người có ích và biết quý tự do sau này, và ba em có đưa ra các hướng cụ thể ngày em trai về ba sẽ cho em đi học nghề cũng như thay đổi chỗ ở để em hạn chế gặp lại bạn cũ. </p><p>Giỗ chạp bà con nhà em tuy ít xuất hiện hơn vì đàm tiếu nhưng cũng thoải mái hơn khi trò chuyện trong 1 vài đám quan trọng, cũng có người dè bỉu nhưng cũng có ng cảm thông, tuy nhiên như lời anh 5 nói điều quan trọng nhất với gđ lúc này là mong sớm đoàn tụ cùng em trai và đưa ra các hướng cho em sau này. </p><p>Bài hôm nay so với ngày đó em viết có lẽ khá dài, vì em và gđ rất biết ơn lời khuyên từ anh 5 đã dành thời gian đưa ra 1 vài option cho em ngày đó nên em chỉ muốn kể lại thôi ạ. </p><p>Thời gian qua, em có tìm hiểu 1 người, tụi em tìm hiểu 2 tháng và có ý định trở thành ny của nhau, tuy nhiên anh ấy có nói với em là tháng 6/2025 anh sẽ thi CA hệ văn bằng 2 do đó là ước mơ từ bé dù anh đã 28 tuổi, vì xưa nghèo không có tiền mổ cận nên ko thi được CA. Em biết quen nhau không chắc là happy ending tuy nhiên với lý lịch của em trai em thì em sẽ không thể cưới người ngành CA đc, khi anh ấy ngỏ lời em đã bắt đầu kể ra câu chuyện em trai, trước đó tìm hiểu em chỉ nói nôm na gđ có đứa em trai hơi quậy thôi, và chuyện thi cử của ảnh cũng ko hẳn 100% là đậu nhưng em không thể bất chấp quen mà trong lòng lại muốn ngta rớt được, em cũng không muốn vì em mà ảnh hưởng chuyện tương lai ngta, 2023 ảnh đã thi nhưng thiếu điểm rớt nên lần này e thấy ảnh học rất quyết tâm. Và em chọn dừng lại. </p><p>Em không muốn đổ chuyện gì vì em trai mà e không có cơ hội em muốn, nhưng em muốn hỏi anh 5, trừ những t/h đặc biệt như trong ngành CA, quân đội, thì liệu những người đàn ông trưởng thành, tốt ngoài kia họ có dễ dàng để chấp nhận 1 người bạn đời tương lai có hoàn cảnh như gd em không ạ, biết là khó nhưng em vẫn luôn hy vọng 2-3 năm nữa khi vào 30 tuổi, em sẽ gặp 1 người bạn đời tốt, giỏi hơn em để đồng hành cùng em trệ những thử thách phía trước ạ. </p><p>Em xin cảm ơn cả nhà đã đọc bài kính chúc mọi người nhiều sức khoẻ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17323475-12-06-2025.mp3" length="10054397" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17323475</guid>
    <pubDate>Thu, 12 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>836</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-06-2025</itunes:title>
    <title>11-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngố   Em chào Thầy và toàn thể đại gia đình web5ngay ạ Hôm nay là ngày đầu tiên bước sang của năm em chúc Thầy cùng toàn thể đại gia đinh mình có 1 năm mới tràn đầy sức khoẻ an khang thịnh vượng Em xin có đôi lời tâm sự muốn chia sẻ với thầy và mn Nay là ngày đầu năm cũng là ngày em với bạn gái em tròn 8 năm yêu nhau Em năm nay 26 tuổi b gái em 24 tuổi(tức là lúc tụi em quen nhau là em lớp 12 em ấy lớp 10) Lúc đầu bọn em đến với nhau cũng vì tình yêu tuổi học...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1hxgHXPbjcWPfotad8lbjgW94CF3ajcQnfhXdxJns5oo/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Ngố</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và toàn thể đại gia đình web5ngay ạ</p><p>Hôm nay là ngày đầu tiên bước sang của năm em chúc Thầy cùng toàn thể đại gia đinh mình có 1 năm mới tràn đầy sức khoẻ an khang thịnh vượng</p><p>Em xin có đôi lời tâm sự muốn chia sẻ với thầy và mn</p><p>Nay là ngày đầu năm cũng là ngày em với bạn gái em tròn 8 năm yêu nhau</p><p>Em năm nay 26 tuổi b gái em 24 tuổi(tức là lúc tụi em quen nhau là em lớp 12 em ấy lớp 10)</p><p>Lúc đầu bọn em đến với nhau cũng vì tình yêu tuổi học trò nhưng thấm thoát cũng đã 8 năm trôi qua</p><p>Tết dương lịch năm ngoái bọn em cũng có dạm ngõ với nhau và 2 bên gia đình đã qua lại rồi ạ</p><p>Em thì ở nước ngoài em ấy thì ở nhà</p><p>Sở dĩ chúng em đi được với nhau lâu vậy không phải là vì bọn em hoà hợp hay tương đồng đâu ạ</p><p>Em và em ấy thật sự rất khác nhau ở nhiều điểm (cả 2 đều thấy vậy) nhưng bù lại thì cả 2 đều cho nhau sự tin tưởng nên thấm thoát đã 8 năm trôi qua</p><p>Sự thật thì trong suốt 8 năm qua bọn em liên tục giận hờn nhau bởi những lí do rất hư cấu và đơn giản (tháng giận nhau mấy lần) cô ấy thì luôn2 k thích em ở bên này tụ tập ăn uống rượu chè nên vì thế kể cả ở nhà hay từ lúc sang bên nãy em cũng rất ít khi tiếp xúc bia rượu</p><p>Em từ chối hết lần này đến lần khác và ae cũng biết điều đó nên vào cuối tuần thì k rủ em nhậu nựa</p><p>Nhưng có 1 điều là biết là hạn chế nhưng những dịp như tất niên hay tiệc chia tay sinh nhật thì ae có mời và em vẫn đi (tần suất 1 tháng có khi vài 3 tháng 1 lần) và mỗi lần em đi như vậy thì em ấy lại tỏ ra khó chịu và lần nào cũng vậy bọn em đều xích mích và giận nhau tới tận mấy hôm sau có khi vài tuần</p><p>Tính em thì lúc nóng lên cũng hay nóng nảy và thậm chí đôi khi nói ra những điều k hay nên căng thẳng khó chịu lại tăng lên nhiều lần giữa bọn em</p><p>Mỗi lần như thế em cảm thấy bất lực thật sự vì có những tình huống con k thể tránh được</p><p>Mong Thầy cho em lời khuyên ạ</p><p>1 lần nựa chúc Thầy và mọi người năm mới bình an ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1hxgHXPbjcWPfotad8lbjgW94CF3ajcQnfhXdxJns5oo/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Ngố</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và toàn thể đại gia đình web5ngay ạ</p><p>Hôm nay là ngày đầu tiên bước sang của năm em chúc Thầy cùng toàn thể đại gia đinh mình có 1 năm mới tràn đầy sức khoẻ an khang thịnh vượng</p><p>Em xin có đôi lời tâm sự muốn chia sẻ với thầy và mn</p><p>Nay là ngày đầu năm cũng là ngày em với bạn gái em tròn 8 năm yêu nhau</p><p>Em năm nay 26 tuổi b gái em 24 tuổi(tức là lúc tụi em quen nhau là em lớp 12 em ấy lớp 10)</p><p>Lúc đầu bọn em đến với nhau cũng vì tình yêu tuổi học trò nhưng thấm thoát cũng đã 8 năm trôi qua</p><p>Tết dương lịch năm ngoái bọn em cũng có dạm ngõ với nhau và 2 bên gia đình đã qua lại rồi ạ</p><p>Em thì ở nước ngoài em ấy thì ở nhà</p><p>Sở dĩ chúng em đi được với nhau lâu vậy không phải là vì bọn em hoà hợp hay tương đồng đâu ạ</p><p>Em và em ấy thật sự rất khác nhau ở nhiều điểm (cả 2 đều thấy vậy) nhưng bù lại thì cả 2 đều cho nhau sự tin tưởng nên thấm thoát đã 8 năm trôi qua</p><p>Sự thật thì trong suốt 8 năm qua bọn em liên tục giận hờn nhau bởi những lí do rất hư cấu và đơn giản (tháng giận nhau mấy lần) cô ấy thì luôn2 k thích em ở bên này tụ tập ăn uống rượu chè nên vì thế kể cả ở nhà hay từ lúc sang bên nãy em cũng rất ít khi tiếp xúc bia rượu</p><p>Em từ chối hết lần này đến lần khác và ae cũng biết điều đó nên vào cuối tuần thì k rủ em nhậu nựa</p><p>Nhưng có 1 điều là biết là hạn chế nhưng những dịp như tất niên hay tiệc chia tay sinh nhật thì ae có mời và em vẫn đi (tần suất 1 tháng có khi vài 3 tháng 1 lần) và mỗi lần em đi như vậy thì em ấy lại tỏ ra khó chịu và lần nào cũng vậy bọn em đều xích mích và giận nhau tới tận mấy hôm sau có khi vài tuần</p><p>Tính em thì lúc nóng lên cũng hay nóng nảy và thậm chí đôi khi nói ra những điều k hay nên căng thẳng khó chịu lại tăng lên nhiều lần giữa bọn em</p><p>Mỗi lần như thế em cảm thấy bất lực thật sự vì có những tình huống con k thể tránh được</p><p>Mong Thầy cho em lời khuyên ạ</p><p>1 lần nựa chúc Thầy và mọi người năm mới bình an ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17317819-11-06-2025.mp3" length="4234524" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17317819</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>351</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-06-2025</itunes:title>
    <title>10-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phương Mai   Em chào thầy Năm và cả nhà. Em 25 tuổi và là mẹ đơn thân. Bé nhà em đc hơn 2 tháng. Hiện tại em ở nhà chăm con và làm aff trên tiktok, vì bập bõm nên thu nhập chỉ loanh quanh 1tr. Gia đình em mẹ mất sớm, bố lấy vợ 2, vợ 2 có 1 bạn con gái và không có con chung. Em có 1 em trai 18t nữa. Kinh tế gia đình em là đủ ăn đủ tiêu. Nhưng gđ em k đc êm ấm, mẫu thuẫn giữa vợ với chồng và đỉnh điểm nhất là em và dì. Dì em rất hay đi kể xấu gđ chồng, chê bai ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Nsh5Wkr1J0c9-2Q9tA8BgRgr6HTU4c6ldB281buHHmI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Phương Mai</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và cả nhà. Em 25 tuổi và là mẹ đơn thân. Bé nhà em đc hơn 2 tháng. Hiện tại em ở nhà chăm con và làm aff trên tiktok, vì bập bõm nên thu nhập chỉ loanh quanh 1tr.</p><p>Gia đình em mẹ mất sớm, bố lấy vợ 2, vợ 2 có 1 bạn con gái và không có con chung. Em có 1 em trai 18t nữa. Kinh tế gia đình em là đủ ăn đủ tiêu.</p><p>Nhưng gđ em k đc êm ấm, mẫu thuẫn giữa vợ với chồng và đỉnh điểm nhất là em và dì. Dì em rất hay đi kể xấu gđ chồng, chê bai cả nhà, hay đặt điều và đặc biệt hay kể công. Mâu thuẫn giữa em và dì từ lúc em đòi đi học đh, lúc đó thì bằng mặt k bằng lòng. Song năm 2024 em có em bé nhưng bố bé không nhận, mn biết và bà ấy 1 mực bắt em bỏ bé, sỉ nhục mẹ con em. Yêu cầu em quỳ xuống xin lỗi thì mới chăm em lúc em sinh con. Đến lúc đi đẻ hay ở cữ cũng là cô, thím chăm sóc mẹ con em.</p><p>Bản thân em hiện nay đang nợ khoảng 400tr. Em đang có 2 định hướng. </p><p>- 1 là đi học thêm đầu tư hơn vào kênh tiktok, và đồng thời bán đồ ăn vặt ( nhà em cạnh cấp 1 và cấp 2). Em cũng đang đky khoá học tiếng Trung nữa. Để vừa kiếm tiền vừa gần con.</p><p>- 2 là em đi nc ngoài. Và nếu đi em theo diện internship bên Đan Mạch theo chuyên ngành em đã học ở VN. Em đi 1 năm rưỡi và xin ở lại thêm 1 năm rưỡi. Tổng cộng 3 năm. bố k muốn em đi, bố bảo nợ bố lo đc ( sang năm nhà em cũng bán ruộng vì nằm trong quy hoạch kcn). Còn nếu em đi  bôs em k cho em gửi con cho ng ngoài mà yc dì trông.  Nhưng với mqh của cả 2 em k yên tâm để con cho dì. Nhưng mà đi được thì số tiền kiếm đc sẽ hơn em làm ở VN.</p><p>Em đang rất phân vân, không  biết nên làm gì cho phải. Nếu em đi nc ngoài thì lúc đó con em đc tầm tuổi rưỡi. Em rất mong thầy và cả nhà cho em xin lời khuyên ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Nsh5Wkr1J0c9-2Q9tA8BgRgr6HTU4c6ldB281buHHmI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Phương Mai</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và cả nhà. Em 25 tuổi và là mẹ đơn thân. Bé nhà em đc hơn 2 tháng. Hiện tại em ở nhà chăm con và làm aff trên tiktok, vì bập bõm nên thu nhập chỉ loanh quanh 1tr.</p><p>Gia đình em mẹ mất sớm, bố lấy vợ 2, vợ 2 có 1 bạn con gái và không có con chung. Em có 1 em trai 18t nữa. Kinh tế gia đình em là đủ ăn đủ tiêu.</p><p>Nhưng gđ em k đc êm ấm, mẫu thuẫn giữa vợ với chồng và đỉnh điểm nhất là em và dì. Dì em rất hay đi kể xấu gđ chồng, chê bai cả nhà, hay đặt điều và đặc biệt hay kể công. Mâu thuẫn giữa em và dì từ lúc em đòi đi học đh, lúc đó thì bằng mặt k bằng lòng. Song năm 2024 em có em bé nhưng bố bé không nhận, mn biết và bà ấy 1 mực bắt em bỏ bé, sỉ nhục mẹ con em. Yêu cầu em quỳ xuống xin lỗi thì mới chăm em lúc em sinh con. Đến lúc đi đẻ hay ở cữ cũng là cô, thím chăm sóc mẹ con em.</p><p>Bản thân em hiện nay đang nợ khoảng 400tr. Em đang có 2 định hướng. </p><p>- 1 là đi học thêm đầu tư hơn vào kênh tiktok, và đồng thời bán đồ ăn vặt ( nhà em cạnh cấp 1 và cấp 2). Em cũng đang đky khoá học tiếng Trung nữa. Để vừa kiếm tiền vừa gần con.</p><p>- 2 là em đi nc ngoài. Và nếu đi em theo diện internship bên Đan Mạch theo chuyên ngành em đã học ở VN. Em đi 1 năm rưỡi và xin ở lại thêm 1 năm rưỡi. Tổng cộng 3 năm. bố k muốn em đi, bố bảo nợ bố lo đc ( sang năm nhà em cũng bán ruộng vì nằm trong quy hoạch kcn). Còn nếu em đi  bôs em k cho em gửi con cho ng ngoài mà yc dì trông.  Nhưng với mqh của cả 2 em k yên tâm để con cho dì. Nhưng mà đi được thì số tiền kiếm đc sẽ hơn em làm ở VN.</p><p>Em đang rất phân vân, không  biết nên làm gì cho phải. Nếu em đi nc ngoài thì lúc đó con em đc tầm tuổi rưỡi. Em rất mong thầy và cả nhà cho em xin lời khuyên ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17310958-10-06-2025.mp3" length="13811014" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17310958</guid>
    <pubDate>Tue, 10 Jun 2025 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1149</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-06-2025</itunes:title>
    <title>09-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Nhà em đang nợ là số tiền là 6 tỷ. Lý do là vì mẹ em cho vay 3 tỷ và vì không biết luật nên đã cho vay quá % lãi xuất. Và người nhận vay đã quỵt luôn số tiền với lý do là cho vay nặng lãi để quỵt. Và kể từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ là 2 năm mẹ em xoay chỗ này đắp chỗ kia không được nên số nợ đã lên 6 tỷ. Trong đó có hơn 2 tỷ của bác em đang chặn lãi lại chưa thể trả, tầm 2 tỷ tiền ngân hàng và các khoản vay khác. Mức lương hiện tại của mẹ em là...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</p><p><br/></p><p>Nhà em đang nợ là số tiền là 6 tỷ.</p><p>Lý do là vì mẹ em cho vay 3 tỷ và vì không biết luật nên đã cho vay quá % lãi xuất. Và người nhận vay đã quỵt luôn số tiền với lý do là cho vay nặng lãi để quỵt.</p><p>Và kể từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ là 2 năm mẹ em xoay chỗ này đắp chỗ kia không được nên số nợ đã lên 6 tỷ. Trong đó có hơn 2 tỷ của bác em đang chặn lãi lại chưa thể trả, tầm 2 tỷ tiền ngân hàng và các khoản vay khác.</p><p>Mức lương hiện tại của mẹ em là 13tr, bố là hơn 10tr, tiền cho thuê chung cư(hiện không thể bán) là 13tr nữa tổng tầm 36tr( chưa trừ phí sinh hoạt linh tinh).</p><p><br/></p><p>Em hiện đang làm sinh viên năm 3, 1 tháng tới em đã có thể tự lo cho mình cũng như đóng tiền nhà tiền điện. Với công việc hiện tại của mình em chỉ có thể lo được cho chính mình. Công việc này tương lai sẽ có triển vọng em chắc chắn luôn vì em đã làm rất nhiều nghề rồi và khi làm đến nghề này thì em thấy được sự khác biệt rõ rệt ạ.</p><p><br/></p><p>Mẹ em đã đặt hy vọng lên em và bảo với mọi người cho mẹ em vay rằng trong tương lai con tôi sẽ trả được hết cho chị A anh B chị C.</p><p>Em cũng đã ngồi thử bàn bạc với mẹ nhưng hiện tại đang không thể vay khoản nào để cắt đi những khoản cho vay nặng lãi ạ.</p><p><br/></p><p>Cứu em, em bình tĩnh lắm rồi. Em hiện đang khá khó thở ở lồng ngực ạ.</p><p>Từ Tận Đáy Lòng Em Trân Thành Cám Ơn</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</p><p><br/></p><p>Nhà em đang nợ là số tiền là 6 tỷ.</p><p>Lý do là vì mẹ em cho vay 3 tỷ và vì không biết luật nên đã cho vay quá % lãi xuất. Và người nhận vay đã quỵt luôn số tiền với lý do là cho vay nặng lãi để quỵt.</p><p>Và kể từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ là 2 năm mẹ em xoay chỗ này đắp chỗ kia không được nên số nợ đã lên 6 tỷ. Trong đó có hơn 2 tỷ của bác em đang chặn lãi lại chưa thể trả, tầm 2 tỷ tiền ngân hàng và các khoản vay khác.</p><p>Mức lương hiện tại của mẹ em là 13tr, bố là hơn 10tr, tiền cho thuê chung cư(hiện không thể bán) là 13tr nữa tổng tầm 36tr( chưa trừ phí sinh hoạt linh tinh).</p><p><br/></p><p>Em hiện đang làm sinh viên năm 3, 1 tháng tới em đã có thể tự lo cho mình cũng như đóng tiền nhà tiền điện. Với công việc hiện tại của mình em chỉ có thể lo được cho chính mình. Công việc này tương lai sẽ có triển vọng em chắc chắn luôn vì em đã làm rất nhiều nghề rồi và khi làm đến nghề này thì em thấy được sự khác biệt rõ rệt ạ.</p><p><br/></p><p>Mẹ em đã đặt hy vọng lên em và bảo với mọi người cho mẹ em vay rằng trong tương lai con tôi sẽ trả được hết cho chị A anh B chị C.</p><p>Em cũng đã ngồi thử bàn bạc với mẹ nhưng hiện tại đang không thể vay khoản nào để cắt đi những khoản cho vay nặng lãi ạ.</p><p><br/></p><p>Cứu em, em bình tĩnh lắm rồi. Em hiện đang khá khó thở ở lồng ngực ạ.</p><p>Từ Tận Đáy Lòng Em Trân Thành Cám Ơn</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17303924-09-06-2025.mp3" length="8072017" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17303924</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>671</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-06-2025</itunes:title>
    <title>06-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hậu đậu    Em chào thầy và mọi người đang đọc dòng tâm sự này  Em đã theo dõi kênh của thầy khá lâu, cũng vô group và thấy một môi trường thật tích cực khi có bài viết và khúc mắc đã được giãi bày và được thầy gợi mở.   Em xin bắt đầu với tâm sự của mình:       Em là sinh viên năm 2. Từ khi lên đại học, em nhận ra một tính xấu của mình là hay đi so sánh và ghen tị với người khác. Với những biểu hiện ban đầu chỉ là thấy những cơ hội mà bạn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1YNY5vLKczl2ph2jAaG8XvziPgJ_-D8YCALacCD4M7BU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hậu đậu</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người đang đọc dòng tâm sự này </p><p>Em đã theo dõi kênh của thầy khá lâu, cũng vô group và thấy một môi trường thật tích cực khi có bài viết và khúc mắc đã được giãi bày và được thầy gợi mở.</p><p><br/></p><p>Em xin bắt đầu với tâm sự của mình:</p><p>      Em là sinh viên năm 2. Từ khi lên đại học, em nhận ra một tính xấu của mình là hay đi so sánh và ghen tị với người khác. Với những biểu hiện ban đầu chỉ là thấy những cơ hội mà bạn mình có mà mình chưa thể có mình lại không thấy vui. </p><p>       Mỗi lần thấy bạn mình chuẩn bị tham gia cuộc thi hay chương trình gì đó là em sợ bạn dành được giải cao rồi mình không bằng bạn, mình thua kém bạn. Lỡ những người xung quanh hồi trước mình nghĩ họ cũng bằng bằng mình mà giờ họ được điều gì đó lớn, thành công hơn rồi họ được tung hô, còn mình thì vẫn vậy, không phát triển dậm chân tại chỗ... Em nhận ra chính điều này hình như đã đẩy các mối quan hệ không còn như xưa nữa. </p><p><br/></p><p> Viết những lời tâm sự này thấy bản thân thật nhỏ mọn và xấu xa, nhưng bản thân em thực sự không muốn mình có những cảm xúc như vậy. Em vẫn luôn mong muốn mình là người mà có thể thật lòng vui, thật lòng chúc mừng chiến thắng của người khác mà không phải một người ích kỷ như vậy.</p><p>      Điều này em đã đắn đo bấy lâu nay bởi khi search ở trên mạng cũng chỉ có những thông tin chung chung mà chưa giúp khai sáng ra trong tư tưởng em vướng mắc điều gì để gây tới thái độ này.</p><p><br/></p><p>Em muốn sửa đổi thái độ này của bản thân, mong thầy và bạn đọc có thể đưa ra những lời khuyên, khai sáng, chỉ ra những góc nhìn hạn hẹp mà em mắc phải để không phải mệt mỏi đi envy với ai nữa. </p><p><br/></p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người. Thật biết ơn vì mọi thứ đang diễn ra, có thầy, có mọi người, có những lời khuyên, có động viên và có cả người tâm sự này đã dũng cảm đối diện với điểm xấu xa của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1YNY5vLKczl2ph2jAaG8XvziPgJ_-D8YCALacCD4M7BU/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hậu đậu</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người đang đọc dòng tâm sự này </p><p>Em đã theo dõi kênh của thầy khá lâu, cũng vô group và thấy một môi trường thật tích cực khi có bài viết và khúc mắc đã được giãi bày và được thầy gợi mở.</p><p><br/></p><p>Em xin bắt đầu với tâm sự của mình:</p><p>      Em là sinh viên năm 2. Từ khi lên đại học, em nhận ra một tính xấu của mình là hay đi so sánh và ghen tị với người khác. Với những biểu hiện ban đầu chỉ là thấy những cơ hội mà bạn mình có mà mình chưa thể có mình lại không thấy vui. </p><p>       Mỗi lần thấy bạn mình chuẩn bị tham gia cuộc thi hay chương trình gì đó là em sợ bạn dành được giải cao rồi mình không bằng bạn, mình thua kém bạn. Lỡ những người xung quanh hồi trước mình nghĩ họ cũng bằng bằng mình mà giờ họ được điều gì đó lớn, thành công hơn rồi họ được tung hô, còn mình thì vẫn vậy, không phát triển dậm chân tại chỗ... Em nhận ra chính điều này hình như đã đẩy các mối quan hệ không còn như xưa nữa. </p><p><br/></p><p> Viết những lời tâm sự này thấy bản thân thật nhỏ mọn và xấu xa, nhưng bản thân em thực sự không muốn mình có những cảm xúc như vậy. Em vẫn luôn mong muốn mình là người mà có thể thật lòng vui, thật lòng chúc mừng chiến thắng của người khác mà không phải một người ích kỷ như vậy.</p><p>      Điều này em đã đắn đo bấy lâu nay bởi khi search ở trên mạng cũng chỉ có những thông tin chung chung mà chưa giúp khai sáng ra trong tư tưởng em vướng mắc điều gì để gây tới thái độ này.</p><p><br/></p><p>Em muốn sửa đổi thái độ này của bản thân, mong thầy và bạn đọc có thể đưa ra những lời khuyên, khai sáng, chỉ ra những góc nhìn hạn hẹp mà em mắc phải để không phải mệt mỏi đi envy với ai nữa. </p><p><br/></p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người. Thật biết ơn vì mọi thứ đang diễn ra, có thầy, có mọi người, có những lời khuyên, có động viên và có cả người tâm sự này đã dũng cảm đối diện với điểm xấu xa của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17291637-06-06-2025.mp3" length="4481852" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17291637</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>372</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-06-2025</itunes:title>
    <title>05-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mình xin phép dấu tên   Mến chào Thầy và các bạn trong nhóm. Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc vài dòng của mình.   - Mình 32 tuổi, 1 vợ, 1 con trai gần 3 tuổi. - Mình tốt nghiệp Kỹ sư môi trường, nhưng không theo đuổi công việc đúng ngành mà được người quen giới thiệu cho công việc về Logistic, chỉ 1 nhánh trong nghề thôi, cụ thể là điều hành vận tải xe container. 1 công việc mình nghĩ khá là khoai và áp lực. Nhưng mới ra trường thì có việc nào làm việc ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1s51cBITD-SlawhiCaMV5IUizzwC-rQSCUQosBVYdLWQ/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Mình xin phép dấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và các bạn trong nhóm. Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc vài dòng của mình.</p><p><br/></p><p>- Mình 32 tuổi, 1 vợ, 1 con trai gần 3 tuổi.</p><p>- Mình tốt nghiệp Kỹ sư môi trường, nhưng không theo đuổi công việc đúng ngành mà được người quen giới thiệu cho công việc về Logistic, chỉ 1 nhánh trong nghề thôi, cụ thể là điều hành vận tải xe container. 1 công việc mình nghĩ khá là khoai và áp lực. Nhưng mới ra trường thì có việc nào làm việc đấy thôi, được cái mình có tinh thần trách nhiệm và học hỏi nên là cũng nhanh chóng được anh chị trong cty công nhận. Mình tạm gọi là Cty A Nhưng làm được 2 năm thì mình cảm thấy khá là ngán, ko muốn làm việc ở môi trường như thế nữa, mình quyết định nghỉ việc. </p><p>- Trong 4 năm tiếp theo, mình từng làm qua vài công việc như Marketing, Thẩm Mỹ Viện, Sale BĐS, và sau đó có ra lập nghiệp riêng bằng việc mở 1 quán Cafe của riêng mình, vì mình thích kinh doanh, mà việc đầu tiên mình nghĩ đến là quán Cafe. Mình rất tâm huyết, nhưng dịch Covid tới 2 năm làm cafe mình điêu đứng, nhưng cũng gắng gượng đến hết dịch thì kinh doanh lại. Nhưng cuối cùng cũng ko chịu nổi và đành trao trả mặt bằng và kết thúc với 1 số nợ. </p><p>- Lúc này con mình mới được 3 tháng, cần rất nhiều chi phí sinh hoạt, cũng may là ở chung nhà với bố mẹ mình nên là còn đỡ. Lúc này là thời gian khá là bế tắc đối với mình, không dám kinh doanh lại vì sợ, mà đi tìm việc thì mình ko giỏi bất cứ việc gì, việc gì cũng làm qua nhưng ko sâu, ko giỏi nên mình hoàn toàn bí đường. Lúc này thì người anh (người anh này lúc mình còn làm thì khá thân và có giúp đỡ mình nhiều trong công việc) ở Cty A có ý là giờ cty A đang cần người làm về mảng vận tải (cũng vị trí cũ khi mình làm ở cty A, nhưng giờ số lượng xe nhiều hơn gấp 3), nếu mình muốn thì anh em gặp nhau trao đổi thêm. Đúng như các bạn nghĩ, đang lúc bế tắc trong cuộc sống thì có người mang cành oliu đến thì tất nhiên mình nắm giữ liền. Nhưng trước đó việc quay lại làm việc ở cty cũ thì mình rất ngại và cũng suy nghĩ nhiều. Cuối cùng mình cũng đồng ý làm việc vì ko có việc thì làm sao mà lo cho con.</p><p>- Hiện tại mình làm việc ở đây cũng được gần 3 năm, cũng được mọi người tin tưởng, hiện đang làm quản lý cấp trung. Nhưng trong 3 năm thì cũng ko phải cứ thế trôi qua với mình, nhiều lúc mình rất stress với công việc, phải quản lý mấy chục nhân viên mà nhiều nhất là cánh anh em tài xế, phải giao tiếp hàng ngày với khách hàng, chịu trách nhiệm với các bên. Nhiều lần muốn nộp đơn xin nghỉ nhưng lại rất ngại với người đã giúp đỡ mình trong lúc mình khó khắn, 1 phần ngoài việc này ra thì mình không có biết làm việc gì khác nữa. Cứ thế cuộc sống ở đây kéo dài được 3 năm, có khi mỗi năm mình làm mấy cái CV xin việc nhưng không gửi. Năm nay thì mình đã quyết tâm gửi đi CV ở mấy cty, nhưng tâm lý mình lại ngại với ng anh đó nên cũng từ bỏ. Hiện tại mình cũng chấp nhận phải làm việc ở đây do cũng gần Tết. Không biết qua Tết mình còn giữ vững được tâm trí như hiện tại hay không.</p><p>- Bây giờ mình đã 32 tuồi, mình nghĩ học thêm nghề mới để làm ở cty khác cũng không kịp. Giờ chỉ có con đường là học hỏi thêm trong lĩnh vực Logistic để phát triển bản thân. Bên cạnh đó học thêm về kinh doanh bán hàng để có cuộc sống tốt hơn. Chứ giờ mình cũng không còn cách nào khác đúng không nhỉ. Hiện tại mình khá bế tắc, không biết chọn con đường nào đi tiếp theo, hầu như mình ko tìm được sở thích và công việc mình đam mê. Mong thấy và các bạn cho mình lời khuyên.</p><p>- Viết ra thì ngắn nhưng quá trình mình trải qua nó phức tạp hơn viết rất nhiều. Các bạn nào còn trẻ hay cố gắng xác định mục tiêu của mình và đi đúng con đường đã chọn nhé. </p><p>Một lần nữa xin cám ơn các bạn đã dành thời gian để đọc những dòng viế</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1s51cBITD-SlawhiCaMV5IUizzwC-rQSCUQosBVYdLWQ/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Mình xin phép dấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy và các bạn trong nhóm. Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc vài dòng của mình.</p><p><br/></p><p>- Mình 32 tuổi, 1 vợ, 1 con trai gần 3 tuổi.</p><p>- Mình tốt nghiệp Kỹ sư môi trường, nhưng không theo đuổi công việc đúng ngành mà được người quen giới thiệu cho công việc về Logistic, chỉ 1 nhánh trong nghề thôi, cụ thể là điều hành vận tải xe container. 1 công việc mình nghĩ khá là khoai và áp lực. Nhưng mới ra trường thì có việc nào làm việc đấy thôi, được cái mình có tinh thần trách nhiệm và học hỏi nên là cũng nhanh chóng được anh chị trong cty công nhận. Mình tạm gọi là Cty A Nhưng làm được 2 năm thì mình cảm thấy khá là ngán, ko muốn làm việc ở môi trường như thế nữa, mình quyết định nghỉ việc. </p><p>- Trong 4 năm tiếp theo, mình từng làm qua vài công việc như Marketing, Thẩm Mỹ Viện, Sale BĐS, và sau đó có ra lập nghiệp riêng bằng việc mở 1 quán Cafe của riêng mình, vì mình thích kinh doanh, mà việc đầu tiên mình nghĩ đến là quán Cafe. Mình rất tâm huyết, nhưng dịch Covid tới 2 năm làm cafe mình điêu đứng, nhưng cũng gắng gượng đến hết dịch thì kinh doanh lại. Nhưng cuối cùng cũng ko chịu nổi và đành trao trả mặt bằng và kết thúc với 1 số nợ. </p><p>- Lúc này con mình mới được 3 tháng, cần rất nhiều chi phí sinh hoạt, cũng may là ở chung nhà với bố mẹ mình nên là còn đỡ. Lúc này là thời gian khá là bế tắc đối với mình, không dám kinh doanh lại vì sợ, mà đi tìm việc thì mình ko giỏi bất cứ việc gì, việc gì cũng làm qua nhưng ko sâu, ko giỏi nên mình hoàn toàn bí đường. Lúc này thì người anh (người anh này lúc mình còn làm thì khá thân và có giúp đỡ mình nhiều trong công việc) ở Cty A có ý là giờ cty A đang cần người làm về mảng vận tải (cũng vị trí cũ khi mình làm ở cty A, nhưng giờ số lượng xe nhiều hơn gấp 3), nếu mình muốn thì anh em gặp nhau trao đổi thêm. Đúng như các bạn nghĩ, đang lúc bế tắc trong cuộc sống thì có người mang cành oliu đến thì tất nhiên mình nắm giữ liền. Nhưng trước đó việc quay lại làm việc ở cty cũ thì mình rất ngại và cũng suy nghĩ nhiều. Cuối cùng mình cũng đồng ý làm việc vì ko có việc thì làm sao mà lo cho con.</p><p>- Hiện tại mình làm việc ở đây cũng được gần 3 năm, cũng được mọi người tin tưởng, hiện đang làm quản lý cấp trung. Nhưng trong 3 năm thì cũng ko phải cứ thế trôi qua với mình, nhiều lúc mình rất stress với công việc, phải quản lý mấy chục nhân viên mà nhiều nhất là cánh anh em tài xế, phải giao tiếp hàng ngày với khách hàng, chịu trách nhiệm với các bên. Nhiều lần muốn nộp đơn xin nghỉ nhưng lại rất ngại với người đã giúp đỡ mình trong lúc mình khó khắn, 1 phần ngoài việc này ra thì mình không có biết làm việc gì khác nữa. Cứ thế cuộc sống ở đây kéo dài được 3 năm, có khi mỗi năm mình làm mấy cái CV xin việc nhưng không gửi. Năm nay thì mình đã quyết tâm gửi đi CV ở mấy cty, nhưng tâm lý mình lại ngại với ng anh đó nên cũng từ bỏ. Hiện tại mình cũng chấp nhận phải làm việc ở đây do cũng gần Tết. Không biết qua Tết mình còn giữ vững được tâm trí như hiện tại hay không.</p><p>- Bây giờ mình đã 32 tuồi, mình nghĩ học thêm nghề mới để làm ở cty khác cũng không kịp. Giờ chỉ có con đường là học hỏi thêm trong lĩnh vực Logistic để phát triển bản thân. Bên cạnh đó học thêm về kinh doanh bán hàng để có cuộc sống tốt hơn. Chứ giờ mình cũng không còn cách nào khác đúng không nhỉ. Hiện tại mình khá bế tắc, không biết chọn con đường nào đi tiếp theo, hầu như mình ko tìm được sở thích và công việc mình đam mê. Mong thấy và các bạn cho mình lời khuyên.</p><p>- Viết ra thì ngắn nhưng quá trình mình trải qua nó phức tạp hơn viết rất nhiều. Các bạn nào còn trẻ hay cố gắng xác định mục tiêu của mình và đi đúng con đường đã chọn nhé. </p><p>Một lần nữa xin cám ơn các bạn đã dành thời gian để đọc những dòng viế</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17285796-05-06-2025.mp3" length="18611798" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17285796</guid>
    <pubDate>Thu, 05 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1549</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-06-2025</itunes:title>
    <title>04-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Eddy   Em xin chào thầy và gia đình W5n.   Em là một ông bố 40 tuổi có 3 đứa con nhỏ 2 tuổi, 4 tuổi và 6 tuổi, 2 đứa nhỏ là em trai của chị hai. Hôm nay e muốn viết tâm sự gửi tới thầy và group với mong muốn trải lòng ra và sau đó mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ.   Em là người lập gia đình trễ hơn lứa bạn cùng tuổi chút xíu, tuy nhiên thực sự là khi lập gia đình em vẫn không phải là 1 người suy nghĩ thấu đáo về trách nhiệm bản thân của 1 người chồng,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/13zwQdzG5F_CYGNPD6eX9zA_x_mZYakLFhT12f0QxeL0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Eddy</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và gia đình W5n.</p><p><br/></p><p>Em là một ông bố 40 tuổi có 3 đứa con nhỏ 2 tuổi, 4 tuổi và 6 tuổi, 2 đứa nhỏ là em trai của chị hai. Hôm nay e muốn viết tâm sự gửi tới thầy và group với mong muốn trải lòng ra và sau đó mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là người lập gia đình trễ hơn lứa bạn cùng tuổi chút xíu, tuy nhiên thực sự là khi lập gia đình em vẫn không phải là 1 người suy nghĩ thấu đáo về trách nhiệm bản thân của 1 người chồng, nhất là vai trò người cha. Vài năm gần đây khi em nhìn lại bản thân mới biết điều này.</p><p><br/></p><p>Từ khi xuất hiện các con, với vai trò người cha em cố gắng thay đổi tốt hơn để các con có thể lớn lên 1 cách tốt nhất trong khả năng của em. Nếu đánh giá chủ quan của em, em thấy mình là một người cha khá thân thiết với tất cả các con. Em hầu như luôn luôn vui vẻ với tất cả các con trong mọi tình huống, chưa bao giờ bản thân phải giận hoặc buồn. Nên chưa bao giờ em la mắng hay hù doạ con. Chỉ trừ các tình huống các con vui quá chơi bị nguy hiểm như đóng mở cửa phòng nhanh để chạy trốn hoặc đụng đến dao kéo thì ba mới quát mấy đứa.</p><p><br/></p><p>Vợ em thua em gần 10 tuổi, từ ngày lấy chồng rồi có con em nói vợ nghỉ làm để tập trung nuôi con. Chi phí hàng tháng lúc đầu em gửi cho vợ từng tháng. Vợ em là người biết chi tiêu và khá tiết kiệm nên vài năm gần đây em gửi chi phí nửa năm 1 lần. Chỉ từ khi bé út đi học, khoảng 6 tháng nay, vợ em mới có nhiều thời gian hơn để lo cho bản thân và thoải mái hơn các hoạt động xã hội của mình. Em cũng sắp xếp và khuyến khích vợ đi tập Yoga mỗi ngày để tâm trạng và sức khoẻ vợ tốt hơn sau nhiều năm vất vả nuôi con.</p><p><br/></p><p>Nếu kể đến đây chắc mọi người sẽ nghĩ mọi thứ tốt đẹp như vậy thì làm gì có vấn đề. Vấn đề bắt nguồn từ lúc bé lớn ở nhà đi học lớp một. Lớp một có 1 số thứ khác mẫu giáo đó là bài tập về nhà và học thêm. Cô yêu cầu các bài tập về nhà của con bố (mẹ) học cùng phải ký vào giấy học và nộp lại cho cô.</p><p><br/></p><p>Trước khi nói về vấn đề, em muốn kể thêm phần tâm trạng bé khi học lớp một. Gần như mỗi lần trò chuyện với bé, em đều luôn thường xuyên hỏi về tâm trạng của bé nhà em khi học lớp một như thế nào. Và trong tất cả các lần, bé nhà em đều rất hào hứng và cảm thấy rất vui khi được học lớp một. Có nhiều bạn, trường vui, lớp vui, biết nhiều thứ… Em kể thêm để mọi người hiểu là đối với bé lớp một học rất thích.</p><p><br/></p><p>Vấn đề xảy ra là khi vợ làm bài tập về nhà với con. Đầu tiên là việc chửi con đối với em là em không đồng ý. Thứ 2 là việc con đi học bán trú cả ngày rồi mà còn phải học buổi tối quá lâu. Thứ 3 là việc con đi học thêm em cũng không đồng ý. Mặc dù là em rất hay hỏi con là con học thêm có thích không? Và con đều trả lời là đi học thêm nhà cô con rất thích và rất vui, con không mệt, nên ý thứ 3 em cũng không quá gay gắt.</p><p><br/></p><p>Và thế là mỗi ngày khi vợ ngồi học với con, la mắng con vì con không nhớ mặt chữ, bắt con ngồi viết đủ những trang chữ cái bài tập về nhà. Mỗi khi em thấy vợ ngồi học với con mà con vừa học vừa khóc em cảm thấy rất áp lực và khó chịu. Đỉnh điểm là có 1 hôm cách đây vài tuần, lúc đó là hơn 9 giờ rưỡi rồi mà con vẫn đang vừa học vừa khóc. Em bị mất bình tĩnh và vào quát bắt ngưng không cho học nữa.</p><p><br/></p><p>Hai vợ chồng bất đồng quan điểm, vợ cương quyết phải học với con bằng bất cứ giá nào. Còn em muốn con có được thời gian học phải thực sự vui vẻ và từng bước giống như học Duolingo. Em là người theo học Duolingo ngày streak tính bằng năm nên em rất muốn con mình cũng phải có những cảm xúc học vui vẻ thoải mái như thế. Trong việc này vợ rất cương quyết nên cuối cùng em xuống nước và cam kết không xem vào chuyện vợ dạy con học nữa.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên cách đ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/13zwQdzG5F_CYGNPD6eX9zA_x_mZYakLFhT12f0QxeL0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Eddy</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và gia đình W5n.</p><p><br/></p><p>Em là một ông bố 40 tuổi có 3 đứa con nhỏ 2 tuổi, 4 tuổi và 6 tuổi, 2 đứa nhỏ là em trai của chị hai. Hôm nay e muốn viết tâm sự gửi tới thầy và group với mong muốn trải lòng ra và sau đó mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là người lập gia đình trễ hơn lứa bạn cùng tuổi chút xíu, tuy nhiên thực sự là khi lập gia đình em vẫn không phải là 1 người suy nghĩ thấu đáo về trách nhiệm bản thân của 1 người chồng, nhất là vai trò người cha. Vài năm gần đây khi em nhìn lại bản thân mới biết điều này.</p><p><br/></p><p>Từ khi xuất hiện các con, với vai trò người cha em cố gắng thay đổi tốt hơn để các con có thể lớn lên 1 cách tốt nhất trong khả năng của em. Nếu đánh giá chủ quan của em, em thấy mình là một người cha khá thân thiết với tất cả các con. Em hầu như luôn luôn vui vẻ với tất cả các con trong mọi tình huống, chưa bao giờ bản thân phải giận hoặc buồn. Nên chưa bao giờ em la mắng hay hù doạ con. Chỉ trừ các tình huống các con vui quá chơi bị nguy hiểm như đóng mở cửa phòng nhanh để chạy trốn hoặc đụng đến dao kéo thì ba mới quát mấy đứa.</p><p><br/></p><p>Vợ em thua em gần 10 tuổi, từ ngày lấy chồng rồi có con em nói vợ nghỉ làm để tập trung nuôi con. Chi phí hàng tháng lúc đầu em gửi cho vợ từng tháng. Vợ em là người biết chi tiêu và khá tiết kiệm nên vài năm gần đây em gửi chi phí nửa năm 1 lần. Chỉ từ khi bé út đi học, khoảng 6 tháng nay, vợ em mới có nhiều thời gian hơn để lo cho bản thân và thoải mái hơn các hoạt động xã hội của mình. Em cũng sắp xếp và khuyến khích vợ đi tập Yoga mỗi ngày để tâm trạng và sức khoẻ vợ tốt hơn sau nhiều năm vất vả nuôi con.</p><p><br/></p><p>Nếu kể đến đây chắc mọi người sẽ nghĩ mọi thứ tốt đẹp như vậy thì làm gì có vấn đề. Vấn đề bắt nguồn từ lúc bé lớn ở nhà đi học lớp một. Lớp một có 1 số thứ khác mẫu giáo đó là bài tập về nhà và học thêm. Cô yêu cầu các bài tập về nhà của con bố (mẹ) học cùng phải ký vào giấy học và nộp lại cho cô.</p><p><br/></p><p>Trước khi nói về vấn đề, em muốn kể thêm phần tâm trạng bé khi học lớp một. Gần như mỗi lần trò chuyện với bé, em đều luôn thường xuyên hỏi về tâm trạng của bé nhà em khi học lớp một như thế nào. Và trong tất cả các lần, bé nhà em đều rất hào hứng và cảm thấy rất vui khi được học lớp một. Có nhiều bạn, trường vui, lớp vui, biết nhiều thứ… Em kể thêm để mọi người hiểu là đối với bé lớp một học rất thích.</p><p><br/></p><p>Vấn đề xảy ra là khi vợ làm bài tập về nhà với con. Đầu tiên là việc chửi con đối với em là em không đồng ý. Thứ 2 là việc con đi học bán trú cả ngày rồi mà còn phải học buổi tối quá lâu. Thứ 3 là việc con đi học thêm em cũng không đồng ý. Mặc dù là em rất hay hỏi con là con học thêm có thích không? Và con đều trả lời là đi học thêm nhà cô con rất thích và rất vui, con không mệt, nên ý thứ 3 em cũng không quá gay gắt.</p><p><br/></p><p>Và thế là mỗi ngày khi vợ ngồi học với con, la mắng con vì con không nhớ mặt chữ, bắt con ngồi viết đủ những trang chữ cái bài tập về nhà. Mỗi khi em thấy vợ ngồi học với con mà con vừa học vừa khóc em cảm thấy rất áp lực và khó chịu. Đỉnh điểm là có 1 hôm cách đây vài tuần, lúc đó là hơn 9 giờ rưỡi rồi mà con vẫn đang vừa học vừa khóc. Em bị mất bình tĩnh và vào quát bắt ngưng không cho học nữa.</p><p><br/></p><p>Hai vợ chồng bất đồng quan điểm, vợ cương quyết phải học với con bằng bất cứ giá nào. Còn em muốn con có được thời gian học phải thực sự vui vẻ và từng bước giống như học Duolingo. Em là người theo học Duolingo ngày streak tính bằng năm nên em rất muốn con mình cũng phải có những cảm xúc học vui vẻ thoải mái như thế. Trong việc này vợ rất cương quyết nên cuối cùng em xuống nước và cam kết không xem vào chuyện vợ dạy con học nữa.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên cách đ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17279593-04-06-2025.mp3" length="9466015" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17279593</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>787</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-06-2025</itunes:title>
    <title>03-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bi    Dạ e xin chào thầy và mọi người. Hôm nay e vô tình lướt ngang 1 bài viết của group mà e cũng đang có tâm sự nữa nên e xin phép tâm sự và nhận lời khuyên từ thầy và mọi người ạ😁.  E là nam 23 tuổi, đang sinh viên kiến trúc "năm 6" ở 1 trường ở TPHCM, và số năm đó chắc còn tăng thêm. Bây giờ e thấy mình thảm hại lắm.  Lý do sau nhiều năm e vẫn chưa ra trường là vì nợ môn, rất nhiều môn. Và e vừa rớt 4 môn, nợ thêm 1 năm ra trường rồi ạ. Việc e n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15p4LD2vgNVEfuc0tp06JSpqnq8yErvG4ig0O8wJAf3c/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Bi</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ e xin chào thầy và mọi người. Hôm nay e vô tình lướt ngang 1 bài viết của group mà e cũng đang có tâm sự nữa nên e xin phép tâm sự và nhận lời khuyên từ thầy và mọi người ạ😁. </p><p>E là nam 23 tuổi, đang sinh viên kiến trúc &quot;năm 6&quot; ở 1 trường ở TPHCM, và số năm đó chắc còn tăng thêm. Bây giờ e thấy mình thảm hại lắm. </p><p>Lý do sau nhiều năm e vẫn chưa ra trường là vì nợ môn, rất nhiều môn. Và e vừa rớt 4 môn, nợ thêm 1 năm ra trường rồi ạ. Việc e nợ môn nhiều chắc mọi người nghĩ là lại do e lười, mà e cũng công nhận là e có lười thật. E hay ngồi máy tính, ko làm gì, lướt mạng, chơi guitar, e cũng có lúc chơi game. E chỉ ko lười với những môn mà e thích, e ko đam mê nghề này nhiều bằng các bạn. </p><p>Nhiều lúc e ngẫm còn có lý do khác nữa, chắc là vì e sợ quá nhiều. E sợ làm bài sai, ý tưởng ko đẹp sẽ bị giảng viên mắng, mình bị mắng thì các bạn khác sẽ nhìn mình, sợ bị người khác đánh giá, e sợ đông người, sợ người lớn.... Nỗi sợ tiếp xúc xã hội nó tồn tại gần 20 năm trong đầu e rồi. </p><p>Tới lúc viết tâm sự này e cũng nghĩ &quot;ai đọc đc bài này đều gọi mình là thằng bất hảo&quot; quá, &quot;thằng này làm quá&quot;, &quot;vô trách nhiệm còn bao biện chứ sợ cái gì&quot;, &quot;thằng này văn chương lủng củng&quot;,.... Ko biết câu chuyện của e có nhảm nhí ko nữa. </p><p>Có khoảng thời gian e học ổn trở lại nên học kỳ vừa qua e chỉ còn 4 môn nợ (tác dụng từ động lực các video của thầy - web5ngay ạ). Nhưng vẫn ngựa quen đường cũ, e lại nợ 4 môn đó nữa, hơn 10tr. Chắc tết này ko dám về nhà, mà thằng nhút nhát như e có đi đâu được ngoài ở nhà chứ. </p><p>Lúc nãy e có đọc 1 bài trong group, 1 bạn bị lừa 16tr mồ hôi nước mắt của ba mẹ. E thấy bạn đấy xót cho công sức của ba mẹ, nhìn lại mình thì...&quot;sao mình ko xót mồ hôi nước mắt của ba mẹ?&quot;. E ko yêu thương ba mẹ mãnh liệt như mọi người, e hết thuốc chữa rồi. Ba mẹ lo cho e đủ thứ, tiền học, tiền xe, tiền nhạc cụ, tiền máy tính,...mà e lại ko có trách nhiệm gì với họ cả. Sắp tới tết rồi, e nên làm gì đây?. Có phải con người yêu thương gia đình mới dễ dàng có trách nhiệm với gia đình. Bất hiếu như e chắc ko đc ai tôn trọng. </p><p>E còn nhiều câu hỏi quá, bài tâm sự này ko rõ là về nội dung gì nữa </p><p>Chắc e tạm dừng ở đây. Do e nghĩ tới đâu viết tới đó nên câu chữ có thể chưa đc hợp lý, mong thầy và mọi người đọc được thông cảm ạ. Và cũng rất mong nhận đc góp ý của thầy và mọi người ạ❤️❤️❤️</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15p4LD2vgNVEfuc0tp06JSpqnq8yErvG4ig0O8wJAf3c/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Bi</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ e xin chào thầy và mọi người. Hôm nay e vô tình lướt ngang 1 bài viết của group mà e cũng đang có tâm sự nữa nên e xin phép tâm sự và nhận lời khuyên từ thầy và mọi người ạ😁. </p><p>E là nam 23 tuổi, đang sinh viên kiến trúc &quot;năm 6&quot; ở 1 trường ở TPHCM, và số năm đó chắc còn tăng thêm. Bây giờ e thấy mình thảm hại lắm. </p><p>Lý do sau nhiều năm e vẫn chưa ra trường là vì nợ môn, rất nhiều môn. Và e vừa rớt 4 môn, nợ thêm 1 năm ra trường rồi ạ. Việc e nợ môn nhiều chắc mọi người nghĩ là lại do e lười, mà e cũng công nhận là e có lười thật. E hay ngồi máy tính, ko làm gì, lướt mạng, chơi guitar, e cũng có lúc chơi game. E chỉ ko lười với những môn mà e thích, e ko đam mê nghề này nhiều bằng các bạn. </p><p>Nhiều lúc e ngẫm còn có lý do khác nữa, chắc là vì e sợ quá nhiều. E sợ làm bài sai, ý tưởng ko đẹp sẽ bị giảng viên mắng, mình bị mắng thì các bạn khác sẽ nhìn mình, sợ bị người khác đánh giá, e sợ đông người, sợ người lớn.... Nỗi sợ tiếp xúc xã hội nó tồn tại gần 20 năm trong đầu e rồi. </p><p>Tới lúc viết tâm sự này e cũng nghĩ &quot;ai đọc đc bài này đều gọi mình là thằng bất hảo&quot; quá, &quot;thằng này làm quá&quot;, &quot;vô trách nhiệm còn bao biện chứ sợ cái gì&quot;, &quot;thằng này văn chương lủng củng&quot;,.... Ko biết câu chuyện của e có nhảm nhí ko nữa. </p><p>Có khoảng thời gian e học ổn trở lại nên học kỳ vừa qua e chỉ còn 4 môn nợ (tác dụng từ động lực các video của thầy - web5ngay ạ). Nhưng vẫn ngựa quen đường cũ, e lại nợ 4 môn đó nữa, hơn 10tr. Chắc tết này ko dám về nhà, mà thằng nhút nhát như e có đi đâu được ngoài ở nhà chứ. </p><p>Lúc nãy e có đọc 1 bài trong group, 1 bạn bị lừa 16tr mồ hôi nước mắt của ba mẹ. E thấy bạn đấy xót cho công sức của ba mẹ, nhìn lại mình thì...&quot;sao mình ko xót mồ hôi nước mắt của ba mẹ?&quot;. E ko yêu thương ba mẹ mãnh liệt như mọi người, e hết thuốc chữa rồi. Ba mẹ lo cho e đủ thứ, tiền học, tiền xe, tiền nhạc cụ, tiền máy tính,...mà e lại ko có trách nhiệm gì với họ cả. Sắp tới tết rồi, e nên làm gì đây?. Có phải con người yêu thương gia đình mới dễ dàng có trách nhiệm với gia đình. Bất hiếu như e chắc ko đc ai tôn trọng. </p><p>E còn nhiều câu hỏi quá, bài tâm sự này ko rõ là về nội dung gì nữa </p><p>Chắc e tạm dừng ở đây. Do e nghĩ tới đâu viết tới đó nên câu chữ có thể chưa đc hợp lý, mong thầy và mọi người đọc được thông cảm ạ. Và cũng rất mong nhận đc góp ý của thầy và mọi người ạ❤️❤️❤️</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17272424-03-06-2025.mp3" length="11186962" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17272424</guid>
    <pubDate>Tue, 03 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>931</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-06-2025</itunes:title>
    <title>02-06-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cậu bé tập đi   Mến chào thầy và các anh chị con trong gia đình Web5ngay.   Con xin phép được xưng con trong bài viết này ạ. Bài viết khá dài, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc phần tâm sự của con ạ. Trong tâm sự hôm nay thì con muốn được nghe góc nhìn từ người để có được hướng để bắt đầu xác định rõ nguyên nhân và tìm ra giải pháp cho vấn đề của mình ạ.   Con hiện tại 21 tuổi, hiện đang học ngành Nhân lực tại một trường Cao Đẳng ở Bà Rịa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bfC-qxQ2xlJFphhDIAYf6t3VxU9MAooeSvIzb2Ws7Hc/edit?usp=drive_link'>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé tập đi</a></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các anh chị con trong gia đình Web5ngay.</p><p> </p><p>Con xin phép được xưng con trong bài viết này ạ. Bài viết khá dài, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc phần tâm sự của con ạ.</p><p>Trong tâm sự hôm nay thì con muốn được nghe góc nhìn từ người để có được hướng để bắt đầu xác định rõ nguyên nhân và tìm ra giải pháp cho vấn đề của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại 21 tuổi, hiện đang học ngành Nhân lực tại một trường Cao Đẳng ở Bà Rịa-Vũng Tàu. Chỉ còn 1 năm nữa là con ra trường, và hiện tại đối với con nỗi lo lắng về hướng đi sau khi tốt nghiệp không khiến con khắc khoải bằng những suy tư trong lòng khi hiện tại đã là cuối năm, khi Tết sắp cận kề.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bfC-qxQ2xlJFphhDIAYf6t3VxU9MAooeSvIzb2Ws7Hc/edit?usp=drive_link'>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé tập đi</a></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các anh chị con trong gia đình Web5ngay.</p><p> </p><p>Con xin phép được xưng con trong bài viết này ạ. Bài viết khá dài, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian để đọc phần tâm sự của con ạ.</p><p>Trong tâm sự hôm nay thì con muốn được nghe góc nhìn từ người để có được hướng để bắt đầu xác định rõ nguyên nhân và tìm ra giải pháp cho vấn đề của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại 21 tuổi, hiện đang học ngành Nhân lực tại một trường Cao Đẳng ở Bà Rịa-Vũng Tàu. Chỉ còn 1 năm nữa là con ra trường, và hiện tại đối với con nỗi lo lắng về hướng đi sau khi tốt nghiệp không khiến con khắc khoải bằng những suy tư trong lòng khi hiện tại đã là cuối năm, khi Tết sắp cận kề.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17265829-02-06-2025.mp3" length="16453875" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17265829</guid>
    <pubDate>Mon, 02 Jun 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1369</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-05-2025</itunes:title>
    <title>30-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Tiểu tốt   Hì em chào thầy ạ Chương trình mình là tâm sự buồn vui nhưng em thấy đa phần sẽ là những câu chuyện thiên về buồn phiền, đắn đo nhiều hơn, thế thì hôm nay em xin mạn phép được chia sẻ một niềm vui bé nhỏ của mình mong thầy cho em ít lời khuyên, và hy vọng nghe được cảm nhận từ góc nhìn của thầy ạ! Em là một đứa lớn lên với học lực khá, giải thưởng lớn nhất trong đời học sinh là học sinh giỏi tỉnh môn Tin học (giải khuyến khích thôi ạ ) ngoài ra cò...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ibEcSNPaYyang35c6nzjrPBTfVGMrIksqZ1mkhdk10Y/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Tiểu tốt</a></p><p><br/></p><p>Hì em chào thầy ạ</p><p>Chương trình mình là tâm sự buồn vui nhưng em thấy đa phần sẽ là những câu chuyện thiên về buồn phiền, đắn đo nhiều hơn, thế thì hôm nay em xin mạn phép được chia sẻ một niềm vui bé nhỏ của mình mong thầy cho em ít lời khuyên, và hy vọng nghe được cảm nhận từ góc nhìn của thầy ạ!</p><p>Em là một đứa lớn lên với học lực khá, giải thưởng lớn nhất trong đời học sinh là học sinh giỏi tỉnh môn Tin học (giải khuyến khích thôi ạ ) ngoài ra còn có mấy giải cấp huyện toán, sinh, cấp trường lịch sử, anh nữa ạ. Em nói ra không phải để flex đâu mà để thầy hiểu rõ hơn xíu về năng lực của em đến đâu thôi ạ. Hết cấp ba em lựa chọn đi nước ngoài, từ bỏ con đường đại học, du học hệ vừa học vừa làm.</p><p>Nói qua một xíu về hệ học của em thực ra chỉ là nộp tiền học giữ visa thôi, chứ không học gì mấy, toàn cúp tiết đi làm thôi thầy ạ</p><p>Bốn năm, tối đi làm,  sáng lên lớp ngủ, không có ngày chủ nhật thứ bảy, vậy mà tiền cũng chả biết bay hết đi đâu haizzz</p><p>À thôi em lại lạc đề rồi hâhha</p><p>Em sắp tốt nghiệp, dự định học xong sẽ xin một việc gì đó đại loại lao động chân tay thôi, ở lại ít năm kiếm tí vốn rồi về nước thầy ạ</p><p>Thế nhưng hôm trước em đến lớp muộn, cả lớp làm xong bài tập thầy giáo cho về hết r, còn mỗi em lò dò lên muộn ngồi một đống làm bài, tiếng em học cũng khá ổn lại thích đùa nên cũng có dịp trò chuyện cùng thầy giáo. Hai người trò chuyện một lúc thì Ông ấy hỏi em sắp tốt nghiệp tính đi đâu, em cũng trả lời đại khái như trên, xong thầy ấy hỏi em biết dùng máy tính không, em bảo trước em có học thời cấp ba mà giờ lâu lắm mấy năm r không động đến máy, quên hết rồi, rồi ông ấy hỏi em bằng tiếng của em đến đâu em trả lời em thi được cấp 4, (bên này tiếng Trung cấp 6 cao nhất, em cấp 4 cũng gọi là tạm được thầy ạ) sau thầy đưa danh thiếp cho em bảo nao tốt nghiệp tìm ông ấy, thử đến công ty ông ấy làm xem sao. Học mấy năm giờ mới biết thầy ấy làm giám đốc công ty nho nhỏ chuyên về máy tính. </p><p>Lúc ấy hơi thiếu ngủ nên em hơi ngơ ngác nhất thời không biết nói gì thầy ạ, cầm danh thiếp trên tay nửa vui nửa lo lắng, lo lắng vì chắc chắn hiện tại mình không đủ năng lực để làm công việc này, lâu lắm rồi bỏ quên máy tính ở một xó, vui mừng vì mình có cơ hội  để thử🙆‍♀️</p><p>Em là một đứa không có ước mơ, chỉ là một đứa làm tốt công việc trước mắt. Em thích nhất câu nói “Nếu làm lao công tôi cũng sẽ làm người lao công giỏi nhất”(đúng câu này không nhỉ? 🤔)</p><p>Bốn năm qua từ một đứa nhút nhát vì kiếm tiền mà làm đủ công việc nơi xứ Đài: bán rau, rửa bát, phục vụ bàn, làm đêm trong công xưởng, bê vác ngoài chợ, quán trà sữa, quán shushi… mỗi một công việc em đều tự tin mà nói rằng mình làm tốt nhất có thể rồi, không lựa việc, cũng chẳng ngại khó. </p><p>Ai ya lại lạc đề</p><p>Ý của em muốn nói là dù hiện tại không có đủ năng lực em vẫn sẽ thử làm, làm tốt nhất mình có thể, và học hỏi dần thêm. Cùng lắm thì bị đuổi thôi mà hâhha</p><p>Mặc dù đó chỉ là một phần công việc bé nhỏ trong một công ty nho nhỏ không danh tiếng nơi xứ người thôi, nhưng với em nó được coi là cơ hội từ trên trời rơi xuống thầy ạ. Em không muốn mình hy vọng quá nhiều để rồi áp lực mệt mỏi, nhưng hiện tại em muốn hi vọng, hi vọng mình sẽ quay về nơi bàn học, sách vở, máy tính, cầm bút gõ máy hì</p><p>Chắc ước mơ của em là đây chăng? Em cũng không rõ nữa</p><p>Thầy nghĩ sao về suy nghĩ của em ạ? Em với tâm thái như này có phải là ATSM quá không thầy, có phải lạc quan tếu không ạ?</p><p>E cũng mong mình sẽ tìm được người thầy dẫn dắt mình, hi vọng trước khi em tìm được người thầy đó, thầy sẽ không chê em lắm lời mà thường xuyên gửi lời tâm sự đến thầy nha</p><p>Cuối năm rồi, chúc thầy năm mới vui vẽ ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ibEcSNPaYyang35c6nzjrPBTfVGMrIksqZ1mkhdk10Y/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Tiểu tốt</a></p><p><br/></p><p>Hì em chào thầy ạ</p><p>Chương trình mình là tâm sự buồn vui nhưng em thấy đa phần sẽ là những câu chuyện thiên về buồn phiền, đắn đo nhiều hơn, thế thì hôm nay em xin mạn phép được chia sẻ một niềm vui bé nhỏ của mình mong thầy cho em ít lời khuyên, và hy vọng nghe được cảm nhận từ góc nhìn của thầy ạ!</p><p>Em là một đứa lớn lên với học lực khá, giải thưởng lớn nhất trong đời học sinh là học sinh giỏi tỉnh môn Tin học (giải khuyến khích thôi ạ ) ngoài ra còn có mấy giải cấp huyện toán, sinh, cấp trường lịch sử, anh nữa ạ. Em nói ra không phải để flex đâu mà để thầy hiểu rõ hơn xíu về năng lực của em đến đâu thôi ạ. Hết cấp ba em lựa chọn đi nước ngoài, từ bỏ con đường đại học, du học hệ vừa học vừa làm.</p><p>Nói qua một xíu về hệ học của em thực ra chỉ là nộp tiền học giữ visa thôi, chứ không học gì mấy, toàn cúp tiết đi làm thôi thầy ạ</p><p>Bốn năm, tối đi làm,  sáng lên lớp ngủ, không có ngày chủ nhật thứ bảy, vậy mà tiền cũng chả biết bay hết đi đâu haizzz</p><p>À thôi em lại lạc đề rồi hâhha</p><p>Em sắp tốt nghiệp, dự định học xong sẽ xin một việc gì đó đại loại lao động chân tay thôi, ở lại ít năm kiếm tí vốn rồi về nước thầy ạ</p><p>Thế nhưng hôm trước em đến lớp muộn, cả lớp làm xong bài tập thầy giáo cho về hết r, còn mỗi em lò dò lên muộn ngồi một đống làm bài, tiếng em học cũng khá ổn lại thích đùa nên cũng có dịp trò chuyện cùng thầy giáo. Hai người trò chuyện một lúc thì Ông ấy hỏi em sắp tốt nghiệp tính đi đâu, em cũng trả lời đại khái như trên, xong thầy ấy hỏi em biết dùng máy tính không, em bảo trước em có học thời cấp ba mà giờ lâu lắm mấy năm r không động đến máy, quên hết rồi, rồi ông ấy hỏi em bằng tiếng của em đến đâu em trả lời em thi được cấp 4, (bên này tiếng Trung cấp 6 cao nhất, em cấp 4 cũng gọi là tạm được thầy ạ) sau thầy đưa danh thiếp cho em bảo nao tốt nghiệp tìm ông ấy, thử đến công ty ông ấy làm xem sao. Học mấy năm giờ mới biết thầy ấy làm giám đốc công ty nho nhỏ chuyên về máy tính. </p><p>Lúc ấy hơi thiếu ngủ nên em hơi ngơ ngác nhất thời không biết nói gì thầy ạ, cầm danh thiếp trên tay nửa vui nửa lo lắng, lo lắng vì chắc chắn hiện tại mình không đủ năng lực để làm công việc này, lâu lắm rồi bỏ quên máy tính ở một xó, vui mừng vì mình có cơ hội  để thử🙆‍♀️</p><p>Em là một đứa không có ước mơ, chỉ là một đứa làm tốt công việc trước mắt. Em thích nhất câu nói “Nếu làm lao công tôi cũng sẽ làm người lao công giỏi nhất”(đúng câu này không nhỉ? 🤔)</p><p>Bốn năm qua từ một đứa nhút nhát vì kiếm tiền mà làm đủ công việc nơi xứ Đài: bán rau, rửa bát, phục vụ bàn, làm đêm trong công xưởng, bê vác ngoài chợ, quán trà sữa, quán shushi… mỗi một công việc em đều tự tin mà nói rằng mình làm tốt nhất có thể rồi, không lựa việc, cũng chẳng ngại khó. </p><p>Ai ya lại lạc đề</p><p>Ý của em muốn nói là dù hiện tại không có đủ năng lực em vẫn sẽ thử làm, làm tốt nhất mình có thể, và học hỏi dần thêm. Cùng lắm thì bị đuổi thôi mà hâhha</p><p>Mặc dù đó chỉ là một phần công việc bé nhỏ trong một công ty nho nhỏ không danh tiếng nơi xứ người thôi, nhưng với em nó được coi là cơ hội từ trên trời rơi xuống thầy ạ. Em không muốn mình hy vọng quá nhiều để rồi áp lực mệt mỏi, nhưng hiện tại em muốn hi vọng, hi vọng mình sẽ quay về nơi bàn học, sách vở, máy tính, cầm bút gõ máy hì</p><p>Chắc ước mơ của em là đây chăng? Em cũng không rõ nữa</p><p>Thầy nghĩ sao về suy nghĩ của em ạ? Em với tâm thái như này có phải là ATSM quá không thầy, có phải lạc quan tếu không ạ?</p><p>E cũng mong mình sẽ tìm được người thầy dẫn dắt mình, hi vọng trước khi em tìm được người thầy đó, thầy sẽ không chê em lắm lời mà thường xuyên gửi lời tâm sự đến thầy nha</p><p>Cuối năm rồi, chúc thầy năm mới vui vẽ ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17252226-30-05-2025.mp3" length="3399755" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17252226</guid>
    <pubDate>Fri, 30 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>282</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-05-2025</itunes:title>
    <title>29-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Gunho.LN   Chào anh và tất cả mọi người.   Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty cũng cần mình. Em cũng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nước xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh cũng không đi đâu cũng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẻ trước. Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuố...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Pe2vUzLtmFajqmFzxw4K9REn4_2xDpq7gillXt3aVLg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Gunho.LN</b></a></p><p><br/></p><p>Chào anh và tất cả mọi người.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty cũng cần mình. Em cũng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nước xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh cũng không đi đâu cũng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẻ trước.</p><p>Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuống sân bay trên đường từ ĐN ra QT em bị ngợp chút xíu sau 4 năm không về quê.</p><p>Lâu rồi em không thấy quán sửa xe bên đường, người thợ nhem nhuốc dầu và nhớt, rồi cả quán ăn bình dân, con người bình dị ở đó... rồi tới mấy vùng quê, nhà tranh, những người đang làm nông, cuốc đất giữa trời nắng mùa hè. Trong em lúc đó: &quot;Ở mình còn cực quá, còn khổ nhiều quá&quot; em rươm rướm nước mắt lúc nào không hay. Em thương cho sự bình dân đời thường đó, cho con người ở đó. Rồi mình trở về lại đây rồi cuộc sống thế nào.</p><p>Bởi em sống ở thành phố Seoul nhiều năm liền nên mình chứng kiến sự hào nhoáng của nó nhiều hơn là những góc khuất khổ cực.</p><p><br/></p><p>Em về quê được gặp người chú thành đạt, được chia sẻ nhiều thứ. Chú thím có khuyên là nếu được thì cố gắng ở bển thêm vài năm, nếu định cư được thì quá tốt. Trong em lúc đó cũng đồng tình với điều đó, cho tới lúc sang lại đi làm lại thì trong em lại thay đổi. Bởi xa nhà, cũng không quen bạn bè nhiều bởi sang đây toàn người xa lạ đôi lúc bằng mặt không bằng lòng, xã giao cho vui nên em cũng ít đi gặp gỡ ai, rồi áp lực làm việc của người Hàn, họ bảo thủ nên đôi lúc mệt lắm ạ nhưng cũng không phải vấn đề quan trọng nhất.</p><p><br/></p><p>Em cũng đắn đo rất nhiều, giờ mình làm mỗi tháng được cũng nhiều tiền, giúp đỡ sửa nhà cho ba mẹ. Em có hỏi chị gái của mình là em có nên sang lại không? Chị cũng bảo &quot;về VN em muốn làm nhiều thứ mà không có vốn khó khăn lắm, chị bảo ráng vài năm kiếm thêm chút vốn về cho mình nhiều lựa chọn hơn...&quot;.</p><p><br/></p><p>Nhưng mà những gì người lao động phải trả cho cái giá đó nhiều quá. Em đang đứng ở giữa ngã tư.</p><p>Em có thể ở lại Hàn kiếm được nhiều tiền, vẫn theo đuổi đam mê, nhưng tinh thần thì sẽ hư hao ít nhiều.</p><p>Hoặc trở về VN kiếm được ít tiền hơn, vẫn theo đuổi đam mê, trau dồi bản thân, được trải nghiệm cùng bạn bè nhiều thứ, và tinh thần có lẽ sẽ ổn hơn.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn được nghe chia sẻ từ tất cả mọi người. Anh 5 nếu có nhiều thời gian thì có thể chia sẻ lại cho em nhiều nhiều chút xíu được không? Bởi em rất muốn nghe chân tình của anh. Em không sợ dài đâu ạ.</p><p>Em chân thành cảm ơn những tình cảm mà mọi người dành cho em ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Pe2vUzLtmFajqmFzxw4K9REn4_2xDpq7gillXt3aVLg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Gunho.LN</b></a></p><p><br/></p><p>Chào anh và tất cả mọi người.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty cũng cần mình. Em cũng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nước xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh cũng không đi đâu cũng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẻ trước.</p><p>Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuống sân bay trên đường từ ĐN ra QT em bị ngợp chút xíu sau 4 năm không về quê.</p><p>Lâu rồi em không thấy quán sửa xe bên đường, người thợ nhem nhuốc dầu và nhớt, rồi cả quán ăn bình dân, con người bình dị ở đó... rồi tới mấy vùng quê, nhà tranh, những người đang làm nông, cuốc đất giữa trời nắng mùa hè. Trong em lúc đó: &quot;Ở mình còn cực quá, còn khổ nhiều quá&quot; em rươm rướm nước mắt lúc nào không hay. Em thương cho sự bình dân đời thường đó, cho con người ở đó. Rồi mình trở về lại đây rồi cuộc sống thế nào.</p><p>Bởi em sống ở thành phố Seoul nhiều năm liền nên mình chứng kiến sự hào nhoáng của nó nhiều hơn là những góc khuất khổ cực.</p><p><br/></p><p>Em về quê được gặp người chú thành đạt, được chia sẻ nhiều thứ. Chú thím có khuyên là nếu được thì cố gắng ở bển thêm vài năm, nếu định cư được thì quá tốt. Trong em lúc đó cũng đồng tình với điều đó, cho tới lúc sang lại đi làm lại thì trong em lại thay đổi. Bởi xa nhà, cũng không quen bạn bè nhiều bởi sang đây toàn người xa lạ đôi lúc bằng mặt không bằng lòng, xã giao cho vui nên em cũng ít đi gặp gỡ ai, rồi áp lực làm việc của người Hàn, họ bảo thủ nên đôi lúc mệt lắm ạ nhưng cũng không phải vấn đề quan trọng nhất.</p><p><br/></p><p>Em cũng đắn đo rất nhiều, giờ mình làm mỗi tháng được cũng nhiều tiền, giúp đỡ sửa nhà cho ba mẹ. Em có hỏi chị gái của mình là em có nên sang lại không? Chị cũng bảo &quot;về VN em muốn làm nhiều thứ mà không có vốn khó khăn lắm, chị bảo ráng vài năm kiếm thêm chút vốn về cho mình nhiều lựa chọn hơn...&quot;.</p><p><br/></p><p>Nhưng mà những gì người lao động phải trả cho cái giá đó nhiều quá. Em đang đứng ở giữa ngã tư.</p><p>Em có thể ở lại Hàn kiếm được nhiều tiền, vẫn theo đuổi đam mê, nhưng tinh thần thì sẽ hư hao ít nhiều.</p><p>Hoặc trở về VN kiếm được ít tiền hơn, vẫn theo đuổi đam mê, trau dồi bản thân, được trải nghiệm cùng bạn bè nhiều thứ, và tinh thần có lẽ sẽ ổn hơn.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn được nghe chia sẻ từ tất cả mọi người. Anh 5 nếu có nhiều thời gian thì có thể chia sẻ lại cho em nhiều nhiều chút xíu được không? Bởi em rất muốn nghe chân tình của anh. Em không sợ dài đâu ạ.</p><p>Em chân thành cảm ơn những tình cảm mà mọi người dành cho em ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17245804-29-05-2025.mp3" length="5888075" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17245804</guid>
    <pubDate>Thu, 29 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>489</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-05-2025</itunes:title>
    <title>28-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Noah Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua. Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra. Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mối q...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bfGtQX8fQ1Q7JBR9xUyUXB48A4-aQKp2u9p6Jcj5Pbg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Noah</b></a></p><p>Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua.</p><p>Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra.</p><p>Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mối quan hệ chóng vánh, và hầu hết mối quan hệ nào cũng để lại một vết xước trong em, có những mối quan hệ mà những bạn nam đã có những hành động thiếu tôn trọng, cụ thể là gì thì em xin giấu kín. Nhưng em của thời đó thì biết cái gì, cứ trơ ra rồi mối quan hệ nào kết thúc thì thôi. Đến cuối năm cấp 3, thì em say nắng một bạn nữ, bạn ấy rất ga lăng và đối xử tốt với không chỉ mình em, em đã nghĩ giữa em và bạn ấy đã có một quãng thời gian thật đẹp (nếu như bạn ấy ít phũ phàng với em hơn), trải qua nhiều chuyện đau thương, crush của em và cô bạn thân của em thành đôi. Sau đó, em lâm vào trầm cảm với các biểu hiện u uất thường gặp cũng như tự hành hạ bản thân và nghĩ đến cái ch*t.</p><p>“Nhưng chờ chút đã, mình không được như thế này nữa, mình phải lý trí hơn và không được để cảm xúc chi phối bản thân.”. Em đã nghĩ như vậy rồi lao đầu vào tâm lý học, các bài giảng, các clip, các tips v.v… cái nào em cũng coi hết. Rồi sau đó, vì trở nên quá lý trí nên em quên đi cảm xúc của bản thân, và không nhận ra bản thân cũng đã uất ức và tổn thương đến nhường nào. Cứ như một con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa, rồi nhận lấy hết tổn thương này đến tổn thương khác.</p><p>Em bắt đầu đuối sức ở năm 3 đại học.</p><p>Cho đến khi em bị phê bình trong một buổi họp ban chấp hành, cảm xúc của em sụp đổ. Những câu nói lớn tiếng và vồ vập khiến em sợ hãi, lúc này một con thú đầy thương tích bị dồn vào đường cùng chỉ biết gắng gượng chống chọi với thứ đáng sợ trước mắt. Trên đường trở về em đã khóc thật to, rồi những chuyện xảy ra trước đây cứ hiện lên, có nhiều điều mà đến tận lúc này em mới nhận thấy, à thì ra nó đã gây tổn thương cho mình nhiều đến vậy. Cho đến tận lúc gần về tới nhà, em đã suy nghĩ một câu như thế này: “Không sao mà, t hiểu mà, m đã cố gắng rất nhiều phải không, m cũng đã khổ sở lắm rồi, không sao hết…”. Mọi thứ trong em như vỡ oà, em khóc nấc lên như một đứa con nít.</p><p>Nhiều tháng sau, em phát hiện bản thân có những dấu hiệu liên quan đến Hội chứng rối loạn phổ tự kỷ. (Khó khăn khi tự chăm sóc bản thân (ăn uống, ăn mặc, ngủ nghỉ,… ít nhiều đều có sự trợ giúp của gia đình và người yêu), thiếu sự quan tâm hoặc vô cảm đối với người khác, giác quan nhạy cảm (như việc sử dụng bông tắm, hoặc mặc quần áo thô ráp, có lưới, hoặc lông đều dẫn đến sự khó chịu,…)</p><p><br/></p><p>Tự kỷ ở Việt Nam không phổ biến, nếu có thì chỉ nói đến trẻ em, hiện tại em đang tìm kiếm các cách trợ giúp để em có thể cải thiện cuộc sống, và nhận thức nhiều hơn ở các mặt như: cuộc sống cá nhân, tương tác xã hội, nhận biết các cảm xúc, v.v…</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, chưa có gì là xác thực cả, em cũng đang tìm kiếm các phòng khám tâm lý về Tự kỷ uy tín để được chẩn đoán chính thức, nếu có ai biết về những thông tin này, em rất vui nếu mọi người có thể chia sẻ nó với em.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bfGtQX8fQ1Q7JBR9xUyUXB48A4-aQKp2u9p6Jcj5Pbg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Noah</b></a></p><p>Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua.</p><p>Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra.</p><p>Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mối quan hệ chóng vánh, và hầu hết mối quan hệ nào cũng để lại một vết xước trong em, có những mối quan hệ mà những bạn nam đã có những hành động thiếu tôn trọng, cụ thể là gì thì em xin giấu kín. Nhưng em của thời đó thì biết cái gì, cứ trơ ra rồi mối quan hệ nào kết thúc thì thôi. Đến cuối năm cấp 3, thì em say nắng một bạn nữ, bạn ấy rất ga lăng và đối xử tốt với không chỉ mình em, em đã nghĩ giữa em và bạn ấy đã có một quãng thời gian thật đẹp (nếu như bạn ấy ít phũ phàng với em hơn), trải qua nhiều chuyện đau thương, crush của em và cô bạn thân của em thành đôi. Sau đó, em lâm vào trầm cảm với các biểu hiện u uất thường gặp cũng như tự hành hạ bản thân và nghĩ đến cái ch*t.</p><p>“Nhưng chờ chút đã, mình không được như thế này nữa, mình phải lý trí hơn và không được để cảm xúc chi phối bản thân.”. Em đã nghĩ như vậy rồi lao đầu vào tâm lý học, các bài giảng, các clip, các tips v.v… cái nào em cũng coi hết. Rồi sau đó, vì trở nên quá lý trí nên em quên đi cảm xúc của bản thân, và không nhận ra bản thân cũng đã uất ức và tổn thương đến nhường nào. Cứ như một con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa, rồi nhận lấy hết tổn thương này đến tổn thương khác.</p><p>Em bắt đầu đuối sức ở năm 3 đại học.</p><p>Cho đến khi em bị phê bình trong một buổi họp ban chấp hành, cảm xúc của em sụp đổ. Những câu nói lớn tiếng và vồ vập khiến em sợ hãi, lúc này một con thú đầy thương tích bị dồn vào đường cùng chỉ biết gắng gượng chống chọi với thứ đáng sợ trước mắt. Trên đường trở về em đã khóc thật to, rồi những chuyện xảy ra trước đây cứ hiện lên, có nhiều điều mà đến tận lúc này em mới nhận thấy, à thì ra nó đã gây tổn thương cho mình nhiều đến vậy. Cho đến tận lúc gần về tới nhà, em đã suy nghĩ một câu như thế này: “Không sao mà, t hiểu mà, m đã cố gắng rất nhiều phải không, m cũng đã khổ sở lắm rồi, không sao hết…”. Mọi thứ trong em như vỡ oà, em khóc nấc lên như một đứa con nít.</p><p>Nhiều tháng sau, em phát hiện bản thân có những dấu hiệu liên quan đến Hội chứng rối loạn phổ tự kỷ. (Khó khăn khi tự chăm sóc bản thân (ăn uống, ăn mặc, ngủ nghỉ,… ít nhiều đều có sự trợ giúp của gia đình và người yêu), thiếu sự quan tâm hoặc vô cảm đối với người khác, giác quan nhạy cảm (như việc sử dụng bông tắm, hoặc mặc quần áo thô ráp, có lưới, hoặc lông đều dẫn đến sự khó chịu,…)</p><p><br/></p><p>Tự kỷ ở Việt Nam không phổ biến, nếu có thì chỉ nói đến trẻ em, hiện tại em đang tìm kiếm các cách trợ giúp để em có thể cải thiện cuộc sống, và nhận thức nhiều hơn ở các mặt như: cuộc sống cá nhân, tương tác xã hội, nhận biết các cảm xúc, v.v…</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, chưa có gì là xác thực cả, em cũng đang tìm kiếm các phòng khám tâm lý về Tự kỷ uy tín để được chẩn đoán chính thức, nếu có ai biết về những thông tin này, em rất vui nếu mọi người có thể chia sẻ nó với em.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17239379-28-05-2025.mp3" length="15778975" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17239379</guid>
    <pubDate>Wed, 28 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1313</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-05-2025</itunes:title>
    <title>27-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nắng   Em chào thầy ạ 18-12-2024 sau khi nghe lời hồi đáp của thầy em muốn viết ngay một bức thư cám ơn thầy ạ. Khác với tâm trạng hỗn độn lần trước, lần này tâm thái em đã bình tĩnh rồi ạ. Mọi chuyện vẫn cứ thế thôi, chỉ khác là em đã suy nghĩ thoáng hơn dạo gần đây. Sau khi về nước thăm bố em đợt đó, cũng chính là lúc em bất lực viết bức thư kia gửi thầy, quay lại xứ người em đã quyết định sẽ không về nữa , sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình thôi ạ. Em cũng ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RfZXmeE1_f4DbwAq9WBzklckDgTQny88B06nZo1PAPg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nắng</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ</p><p><a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16299827'>18-12-2024</a> sau khi nghe lời hồi đáp của thầy em muốn viết ngay một bức thư cám ơn thầy ạ.</p><p>Khác với tâm trạng hỗn độn lần trước, lần này tâm thái em đã bình tĩnh rồi ạ.</p><p>Mọi chuyện vẫn cứ thế thôi, chỉ khác là em đã suy nghĩ thoáng hơn dạo gần đây.</p><p>Sau khi về nước thăm bố em đợt đó, cũng chính là lúc em bất lực viết bức thư kia gửi thầy, quay lại xứ người em đã quyết định sẽ không về nữa , sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình thôi ạ.</p><p>Em cũng bình tâm hơn không trách bố nữa nhưng cũng sẽ không hết mình chăm sóc ông ấy. Không cố giải thích hay chứng minh với mọi người rằng mình là đứa con có hiếu như nào. Em chỉ lặng lẽ sống, làm việc, không tâm sự, than trách với bạn bè nữa.</p><p>Ngoảnh lại thấy em cũng khá may mắn với nhiều thứ thầy ạ, em tâm sự thật, không phải đang cố tỏ ra mình là thánh nhân đâu nha thầy nha haha</p><p>Em may mắn vì có mẹ, dù khó khăn nhưng vẫn nuôi nấng bọn em ăn học, cám ơn mẹ rất rất rất nhiều ❤️</p><p>Mãi đến năm cấp 3, em với mẹ mới ở chung với nhau, suốt ngày cãi cọ, em của ngày xưa không tưởng tượng được một ngày nào đó mình có thể có cảm xúc biết ơn với mẹ nhiều như hiện tại.</p><p>Trước luôn trách móc sao xưa bố mẹ đi làm xa cứ hay để mình sống với ông bà, nay thầm cám ơn vì đã có ông bà trong tuổi thơ thật nhiều, họ luôn ân cần, chiều chuộng bọn em dù chẳng giàu có thầy ạ.</p><p>Ngẫm lại trước em trách móc nhiều thứ lắm giờ nhìn lại lại chẳng thấy đáng trách nữa.</p><p>Mọi chuyện vẫn y nguyên như cũ, bố mẹ vẫn vậy, tình trạng của bố có khi còn tệ hơn, nhưng biết sao được giờ, em cũng có cuộc đời mà em cần phải có trách nhiệm chính mà. </p><p>Câu trả lời của thầy khiến em khóc rất nhiều, khóc cũng vì cảm thấy dường như có người công tâm mà xem xét các khía cạnh, cảm thông và lắng nghe em tâm sự, mặc dù ngôn từ rối rắm nhưng vẫn cố đọc để hiểu chúng. Thứ em cần đơn giản chỉ có vậy thôi ạ, thời gian trước tâm sự với ai, ai cũng bảo chuyện qua rồi, thỉnh thoảng lại hỏi thăm sức khoẻ bố rồi khuyên em nên như này như kia. Bẵng đi vài tháng im lặng, em cũng đã bình tâm, lời động viên của thầy lại khiến em ấm lòng, suy xét lại mọi chuyện và tự nói với chính mình, ừ mình cũng không vô trách nhiệm lắm đâu và việc mình lựa chọn sống cho chính mình cũng không ích kỷ lắm đâu </p><p>Nhưng thật sự đôi lúc nhìn lại cũng không đành lòng, thỉnh thoảng vẫn có ý định bỏ hết tất cả về quê chăm sóc bố, nhưng sau đó vẫn là chỉ quyết định nhue vậy thôi,  cuộc sống của ai thì người đó tự lo thôi</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1RfZXmeE1_f4DbwAq9WBzklckDgTQny88B06nZo1PAPg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nắng</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy ạ</p><p><a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16299827'>18-12-2024</a> sau khi nghe lời hồi đáp của thầy em muốn viết ngay một bức thư cám ơn thầy ạ.</p><p>Khác với tâm trạng hỗn độn lần trước, lần này tâm thái em đã bình tĩnh rồi ạ.</p><p>Mọi chuyện vẫn cứ thế thôi, chỉ khác là em đã suy nghĩ thoáng hơn dạo gần đây.</p><p>Sau khi về nước thăm bố em đợt đó, cũng chính là lúc em bất lực viết bức thư kia gửi thầy, quay lại xứ người em đã quyết định sẽ không về nữa , sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình thôi ạ.</p><p>Em cũng bình tâm hơn không trách bố nữa nhưng cũng sẽ không hết mình chăm sóc ông ấy. Không cố giải thích hay chứng minh với mọi người rằng mình là đứa con có hiếu như nào. Em chỉ lặng lẽ sống, làm việc, không tâm sự, than trách với bạn bè nữa.</p><p>Ngoảnh lại thấy em cũng khá may mắn với nhiều thứ thầy ạ, em tâm sự thật, không phải đang cố tỏ ra mình là thánh nhân đâu nha thầy nha haha</p><p>Em may mắn vì có mẹ, dù khó khăn nhưng vẫn nuôi nấng bọn em ăn học, cám ơn mẹ rất rất rất nhiều ❤️</p><p>Mãi đến năm cấp 3, em với mẹ mới ở chung với nhau, suốt ngày cãi cọ, em của ngày xưa không tưởng tượng được một ngày nào đó mình có thể có cảm xúc biết ơn với mẹ nhiều như hiện tại.</p><p>Trước luôn trách móc sao xưa bố mẹ đi làm xa cứ hay để mình sống với ông bà, nay thầm cám ơn vì đã có ông bà trong tuổi thơ thật nhiều, họ luôn ân cần, chiều chuộng bọn em dù chẳng giàu có thầy ạ.</p><p>Ngẫm lại trước em trách móc nhiều thứ lắm giờ nhìn lại lại chẳng thấy đáng trách nữa.</p><p>Mọi chuyện vẫn y nguyên như cũ, bố mẹ vẫn vậy, tình trạng của bố có khi còn tệ hơn, nhưng biết sao được giờ, em cũng có cuộc đời mà em cần phải có trách nhiệm chính mà. </p><p>Câu trả lời của thầy khiến em khóc rất nhiều, khóc cũng vì cảm thấy dường như có người công tâm mà xem xét các khía cạnh, cảm thông và lắng nghe em tâm sự, mặc dù ngôn từ rối rắm nhưng vẫn cố đọc để hiểu chúng. Thứ em cần đơn giản chỉ có vậy thôi ạ, thời gian trước tâm sự với ai, ai cũng bảo chuyện qua rồi, thỉnh thoảng lại hỏi thăm sức khoẻ bố rồi khuyên em nên như này như kia. Bẵng đi vài tháng im lặng, em cũng đã bình tâm, lời động viên của thầy lại khiến em ấm lòng, suy xét lại mọi chuyện và tự nói với chính mình, ừ mình cũng không vô trách nhiệm lắm đâu và việc mình lựa chọn sống cho chính mình cũng không ích kỷ lắm đâu </p><p>Nhưng thật sự đôi lúc nhìn lại cũng không đành lòng, thỉnh thoảng vẫn có ý định bỏ hết tất cả về quê chăm sóc bố, nhưng sau đó vẫn là chỉ quyết định nhue vậy thôi,  cuộc sống của ai thì người đó tự lo thôi</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17231610-27-05-2025.mp3" length="4159605" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17231610</guid>
    <pubDate>Tue, 27 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>345</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-05-2025</itunes:title>
    <title>26-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  bé mây    Chào thầy và các bạn chúc mọi người một ngày vui vẻ ạ Hôm nay em xin tâm sự về tình yêu, em tìm tình yêu qua app hoặc trên mạng xã hội vì xung quanh em em cảm thấy không gặp người phù hợp và môi trường em toàn gái là đa số thôi ạ.    Em năm nay 21 tuổi, là nữ ạ tuy không quá nhỏ nhưng e cảm giác lúc nào e trải qua một mối tình nó đều chung một cảm giác là rất buồn và lụy rất nhiều. Mỗi lần yêu em đều yêu như lần đầu yêu vậy á rất nồng nhiệt như...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1033wEPcfsdXHIJ7sSk-_ULKWhCz0Ymp9KJFP1ljQpzY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  bé mây</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy và các bạn chúc mọi người một ngày vui vẻ ạ</p><p>Hôm nay em xin tâm sự về tình yêu, em tìm tình yêu qua app hoặc trên mạng xã hội vì xung quanh em em cảm thấy không gặp người phù hợp và môi trường em toàn gái là đa số thôi ạ. </p><p><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, là nữ ạ tuy không quá nhỏ nhưng e cảm giác lúc nào e trải qua một mối tình nó đều chung một cảm giác là rất buồn và lụy rất nhiều. Mỗi lần yêu em đều yêu như lần đầu yêu vậy á rất nồng nhiệt nhưng em cảm giác sự chân thành của em làm cho mối quan hệ đó người đối phương cảm thấy nhàm chán, mà mỗi quá trình em yêu điều rất ngắn cao nhất là 4 tháng thôi ạ, em luôn mong muốn có một mối quan hệ lâu dài trải qua cùng nhau nhưng chưa bao giờ có được ạ, em không quá trẻ con nhưng mỗi lần yêu e điều cuốn vô nó và người đối phương luôn nhận ra tình cảm của em nhiều và dần dần họ không trân trọng em. Điều buồn nhất em cảm giác được .</p><p> Em về tính cách tự nhận mình khá hiền và lành tính, biết lắng nghe, quan tâm đến đối phương, e rất độc lập và công bằng ạ đôi khi điều đó khiến cho đối phương cảm giác không trân trọng em, có 1 mối tình e quen, bạn đó chưa bao giờ tặng e một món quà nào cả và hay share tiền khi đi ăn, lúc đó e thấy vậy là bình thường sau khi nhìn lại e thấy mình bị thiệt thòi và bám đuôi mối quan hệ đó, e chưa từng cãi nhau và gây lộn chuyện gì cả mọi thứ cứ bình yên, sau đó e rút kinh nghiệm sẽ nói ra cảm xúc của mình mối quan hệ tiếp theo nhưng kết quả cũng không thành công gì mấy cứ mang lại nỗi đau vì mình cảm giác làm gì nó cũng không duy trì được lâu dài ạ, việc tìm kiếm một người phù hợp đã khó vậy mà cũng không hợp gì cả ak. </p><p>Em cảm giác em cũng xứng đáng được yêu thương mà tại sao e cứ mãi thất bại trong chuyện tình cảm như vậy ạ. Mỗi lần chia tay e đều nghe câu em rất tốt nhưng anh không xứng đáng với em và anh xin lỗi em cảm giác khá là tệ khi nghe câu đó( những mối quan hệ em quen không nhiều, họ cũng bằng tuổi em hoặc nhỏ hơn em 1 tuổi thôi ạ) </p><p> Em viết ra tâm sự này mong thầy giúp e vượt qua cảm giác lụy đó nó cứ bám mãi trong tâm trí em ạ. Em cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1033wEPcfsdXHIJ7sSk-_ULKWhCz0Ymp9KJFP1ljQpzY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  bé mây</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy và các bạn chúc mọi người một ngày vui vẻ ạ</p><p>Hôm nay em xin tâm sự về tình yêu, em tìm tình yêu qua app hoặc trên mạng xã hội vì xung quanh em em cảm thấy không gặp người phù hợp và môi trường em toàn gái là đa số thôi ạ. </p><p><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, là nữ ạ tuy không quá nhỏ nhưng e cảm giác lúc nào e trải qua một mối tình nó đều chung một cảm giác là rất buồn và lụy rất nhiều. Mỗi lần yêu em đều yêu như lần đầu yêu vậy á rất nồng nhiệt nhưng em cảm giác sự chân thành của em làm cho mối quan hệ đó người đối phương cảm thấy nhàm chán, mà mỗi quá trình em yêu điều rất ngắn cao nhất là 4 tháng thôi ạ, em luôn mong muốn có một mối quan hệ lâu dài trải qua cùng nhau nhưng chưa bao giờ có được ạ, em không quá trẻ con nhưng mỗi lần yêu e điều cuốn vô nó và người đối phương luôn nhận ra tình cảm của em nhiều và dần dần họ không trân trọng em. Điều buồn nhất em cảm giác được .</p><p> Em về tính cách tự nhận mình khá hiền và lành tính, biết lắng nghe, quan tâm đến đối phương, e rất độc lập và công bằng ạ đôi khi điều đó khiến cho đối phương cảm giác không trân trọng em, có 1 mối tình e quen, bạn đó chưa bao giờ tặng e một món quà nào cả và hay share tiền khi đi ăn, lúc đó e thấy vậy là bình thường sau khi nhìn lại e thấy mình bị thiệt thòi và bám đuôi mối quan hệ đó, e chưa từng cãi nhau và gây lộn chuyện gì cả mọi thứ cứ bình yên, sau đó e rút kinh nghiệm sẽ nói ra cảm xúc của mình mối quan hệ tiếp theo nhưng kết quả cũng không thành công gì mấy cứ mang lại nỗi đau vì mình cảm giác làm gì nó cũng không duy trì được lâu dài ạ, việc tìm kiếm một người phù hợp đã khó vậy mà cũng không hợp gì cả ak. </p><p>Em cảm giác em cũng xứng đáng được yêu thương mà tại sao e cứ mãi thất bại trong chuyện tình cảm như vậy ạ. Mỗi lần chia tay e đều nghe câu em rất tốt nhưng anh không xứng đáng với em và anh xin lỗi em cảm giác khá là tệ khi nghe câu đó( những mối quan hệ em quen không nhiều, họ cũng bằng tuổi em hoặc nhỏ hơn em 1 tuổi thôi ạ) </p><p> Em viết ra tâm sự này mong thầy giúp e vượt qua cảm giác lụy đó nó cứ bám mãi trong tâm trí em ạ. Em cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17226176-26-05-2025.mp3" length="11166273" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17226176</guid>
    <pubDate>Mon, 26 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>929</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-05-2025</itunes:title>
    <title>23-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Tiểu tốt   Chào thầy ạ, lúc thầy đọc được chắc là lúc mọi chuyện cũng ổn rồi, em gửi tâm sự hi vọng được lắng nghe người như thầy sẽ suy nghĩ như nào về bản thân em ạ. Và nếu là thầy thì thầy sẽ như nào ạ? Em vừa ‘chia tay’ một người bạn thân cùng giới. Bọn em gặp và chơi với nhau 4 năm, từ thời năm nhất du học đến tận bây giờ, sắp tốt nghiệp, chị ấy hơn em 5 tuổi.  Lúc đó e mới là một cô gái 18 tuổi, lớn lên từ một vùng quê, không có ngoại hình tự ti nên cũng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1FukQ5ukfrabHfVVuY7gcZsl3Z7TW5N15uJEQNgJ4x4E/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Tiểu tốt</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy ạ, lúc thầy đọc được chắc là lúc mọi chuyện cũng ổn rồi, em gửi tâm sự hi vọng được lắng nghe người như thầy sẽ suy nghĩ như nào về bản thân em ạ. Và nếu là thầy thì thầy sẽ như nào ạ?</p><p>Em vừa ‘chia tay’ một người bạn thân cùng giới. Bọn em gặp và chơi với nhau 4 năm, từ thời năm nhất du học đến tận bây giờ, sắp tốt nghiệp, chị ấy hơn em 5 tuổi. </p><p>Lúc đó e mới là một cô gái 18 tuổi, lớn lên từ một vùng quê, không có ngoại hình tự ti nên cũng ít nói. </p><p>Chị ấy đi xuất khẩu bên nước khác 3 năm, rồi cũng về du học cùng lớp với em</p><p>Bọn em đi theo hệ vừa học vừa làm, nói chung cũng kiểu học ít, kiếm tiền là chính ạ.</p><p>Lúc mới sang em cũng không hiểu tình hình lắm nên chăm chỉ lên lớp, chị ấy lớn tuổi hơn nên toàn cúp học đi làm, thấy chị ấy tắt bật đêm làm sáng học nên em cũng hay hỏi thăm, cô giáo bảo gì em cũng hay bảo lại chị ấy. Chị ấy là một người hài hước vui vẻ hoà đồng thấy em rụt rè, lại đi học đầy đủ nên cũng hay hỏi bài, trò chuyện rồi ‘trả ơn’ em bằng cách hay mời em ăn này nọ, rủ em đi lượn chỗ này kia.</p><p>Cứ thế thân lúc nào chẳng hay, đi đâu cũng có nhau, nói chuyện đủ thứ, gọi là hầu như chuyện gì về nhau cũng biết</p><p>Chơi với chị ấy khiến em tự tin hơn nhiều, chị ấy bày em trang điểm, phối đồ, có mấy lần đi lượn chợ thấy đồ đẹp chị ấy cũng mua cho em. Em kiếm tiền em cũng biết, tiền có dễ kiếm thế đâu nhưng dù không giàu chị ấy vẫn rất hào phóng với em. Đi đâu, nói chuyện với ai cũng bảo quý em lắm. </p><p>Thế sao bây giờ lại như vậy nhỉ?</p><p>Em chỉ biết cảm giác bây giờ của em là như này.  Dạo gần đây Lúc em tâm sự chuyện gì, chị ấy cũng hay bảo ừ chị cũng thế rồi kể một chuyện tương tự,hầu như cuộc tâm sự nào cũng thế, toàn là em ngồi nghe trong khi người đang buồn là em, nhiều lúc mình đang bực chuyện của mình chị ấy lại kể thêm chuyện của chị ấy nữa khiến mình chán nản không muốn nghe cũng phải nghe, e bảo hình như có người thích em chị ấy bảo ừ nhiều người cũng không quan trọng ngoại hình đâu em, em bảo tiếng của em bây giờ chắc cx phải hơn hai bậc so với lúc mới sang chị ấy cười bảo em ảo tưởng…</p><p>Em không có người yêu là theo quan điểm chưa muốn yêu nhưng chị ấy lại nghĩ là em ế, có những chuyện em bảo rồi nhưng chị ấy chả nghe cứ hỏi đi hỏi lại nhiều lần.</p><p>Nhìn lại em chơi với chị ấy, e tự tin hơn thì thấy chị ấy cũng tự ti đi nhiều. Do em chăng?</p><p>Ngày xưa em nhớ chị ấy hơi mập nhưng luôn ăn mặc tóc tai rực rỡ, tự tin chụp hàng trăm kiểu ảnh, hiện tại ăn mặc đơn giản trắng đen, không dám chụp hình vì mập, trên lớp không dám phát biểu nhiều vì sợ sai mặc dù lớp em học cũng theo tính chất là học cho vui thôi chứ không quan trọng lắm(không biết thầy có hiểu cách học chỉ cần đi học đầy đủ là auto qua môn không ạ?). Em thì mặc dù vẫn vậy, ngoại hình vẫn không xinh, quần áo mặc vẫn không đẹp, đã thế sau mấy năm làm đêm, mất ngủ có phần tiều tuỵ hơn nhưng tính cách em ngày cang chả quan tâm ai nhìn mình như nào, cứ sống tốt phần mình là được, em cảm thấy so với ngày xưa, em tiến bộ hơn nhiều</p><p>Liệu có phải do chơi với em mà chị ấy tự ti hơn, còn em lại tự tin hơn không? Hay sự tự tin trong em chỉ là tự tin tếu mà thầy hay bảo nhỉ?</p><p>Em phát hiện mình ngày càng có những hành động”dằn mặt” chị ấy trong dạo gần đây ví như em sẽ chứng tỏ mình có nhiều bạn ngoài chị ấy, không tâm sự nhiều với chị ấy nữa, cố tình trả lời tin nhấn chậm hơn …</p><p>Sau một thời gian như vậy, cảm thấy mình hèn thật, nên em đã nói ra hết cảm nhận của mình với chị ấy. Em nói bằng một giọng trách móc và hiện tại bọn em không cãi vã, không cạch mặt nhưng hơi tránh mặt nhau vì ngại</p><p>Em hiện tại cũng thỉnh thoảng cảm thấy buồn, nhớ những kỉ niệm xưa nhưng hầu hết thời gian còn lại cảm xúc vẫn an định, cũng chẳng muốn cứu vãn tình </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1FukQ5ukfrabHfVVuY7gcZsl3Z7TW5N15uJEQNgJ4x4E/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Tiểu tốt</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy ạ, lúc thầy đọc được chắc là lúc mọi chuyện cũng ổn rồi, em gửi tâm sự hi vọng được lắng nghe người như thầy sẽ suy nghĩ như nào về bản thân em ạ. Và nếu là thầy thì thầy sẽ như nào ạ?</p><p>Em vừa ‘chia tay’ một người bạn thân cùng giới. Bọn em gặp và chơi với nhau 4 năm, từ thời năm nhất du học đến tận bây giờ, sắp tốt nghiệp, chị ấy hơn em 5 tuổi. </p><p>Lúc đó e mới là một cô gái 18 tuổi, lớn lên từ một vùng quê, không có ngoại hình tự ti nên cũng ít nói. </p><p>Chị ấy đi xuất khẩu bên nước khác 3 năm, rồi cũng về du học cùng lớp với em</p><p>Bọn em đi theo hệ vừa học vừa làm, nói chung cũng kiểu học ít, kiếm tiền là chính ạ.</p><p>Lúc mới sang em cũng không hiểu tình hình lắm nên chăm chỉ lên lớp, chị ấy lớn tuổi hơn nên toàn cúp học đi làm, thấy chị ấy tắt bật đêm làm sáng học nên em cũng hay hỏi thăm, cô giáo bảo gì em cũng hay bảo lại chị ấy. Chị ấy là một người hài hước vui vẻ hoà đồng thấy em rụt rè, lại đi học đầy đủ nên cũng hay hỏi bài, trò chuyện rồi ‘trả ơn’ em bằng cách hay mời em ăn này nọ, rủ em đi lượn chỗ này kia.</p><p>Cứ thế thân lúc nào chẳng hay, đi đâu cũng có nhau, nói chuyện đủ thứ, gọi là hầu như chuyện gì về nhau cũng biết</p><p>Chơi với chị ấy khiến em tự tin hơn nhiều, chị ấy bày em trang điểm, phối đồ, có mấy lần đi lượn chợ thấy đồ đẹp chị ấy cũng mua cho em. Em kiếm tiền em cũng biết, tiền có dễ kiếm thế đâu nhưng dù không giàu chị ấy vẫn rất hào phóng với em. Đi đâu, nói chuyện với ai cũng bảo quý em lắm. </p><p>Thế sao bây giờ lại như vậy nhỉ?</p><p>Em chỉ biết cảm giác bây giờ của em là như này.  Dạo gần đây Lúc em tâm sự chuyện gì, chị ấy cũng hay bảo ừ chị cũng thế rồi kể một chuyện tương tự,hầu như cuộc tâm sự nào cũng thế, toàn là em ngồi nghe trong khi người đang buồn là em, nhiều lúc mình đang bực chuyện của mình chị ấy lại kể thêm chuyện của chị ấy nữa khiến mình chán nản không muốn nghe cũng phải nghe, e bảo hình như có người thích em chị ấy bảo ừ nhiều người cũng không quan trọng ngoại hình đâu em, em bảo tiếng của em bây giờ chắc cx phải hơn hai bậc so với lúc mới sang chị ấy cười bảo em ảo tưởng…</p><p>Em không có người yêu là theo quan điểm chưa muốn yêu nhưng chị ấy lại nghĩ là em ế, có những chuyện em bảo rồi nhưng chị ấy chả nghe cứ hỏi đi hỏi lại nhiều lần.</p><p>Nhìn lại em chơi với chị ấy, e tự tin hơn thì thấy chị ấy cũng tự ti đi nhiều. Do em chăng?</p><p>Ngày xưa em nhớ chị ấy hơi mập nhưng luôn ăn mặc tóc tai rực rỡ, tự tin chụp hàng trăm kiểu ảnh, hiện tại ăn mặc đơn giản trắng đen, không dám chụp hình vì mập, trên lớp không dám phát biểu nhiều vì sợ sai mặc dù lớp em học cũng theo tính chất là học cho vui thôi chứ không quan trọng lắm(không biết thầy có hiểu cách học chỉ cần đi học đầy đủ là auto qua môn không ạ?). Em thì mặc dù vẫn vậy, ngoại hình vẫn không xinh, quần áo mặc vẫn không đẹp, đã thế sau mấy năm làm đêm, mất ngủ có phần tiều tuỵ hơn nhưng tính cách em ngày cang chả quan tâm ai nhìn mình như nào, cứ sống tốt phần mình là được, em cảm thấy so với ngày xưa, em tiến bộ hơn nhiều</p><p>Liệu có phải do chơi với em mà chị ấy tự ti hơn, còn em lại tự tin hơn không? Hay sự tự tin trong em chỉ là tự tin tếu mà thầy hay bảo nhỉ?</p><p>Em phát hiện mình ngày càng có những hành động”dằn mặt” chị ấy trong dạo gần đây ví như em sẽ chứng tỏ mình có nhiều bạn ngoài chị ấy, không tâm sự nhiều với chị ấy nữa, cố tình trả lời tin nhấn chậm hơn …</p><p>Sau một thời gian như vậy, cảm thấy mình hèn thật, nên em đã nói ra hết cảm nhận của mình với chị ấy. Em nói bằng một giọng trách móc và hiện tại bọn em không cãi vã, không cạch mặt nhưng hơi tránh mặt nhau vì ngại</p><p>Em hiện tại cũng thỉnh thoảng cảm thấy buồn, nhớ những kỉ niệm xưa nhưng hầu hết thời gian còn lại cảm xúc vẫn an định, cũng chẳng muốn cứu vãn tình </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17214164-23-05-2025.mp3" length="14287174" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17214164</guid>
    <pubDate>Fri, 23 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1189</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-05-2025</itunes:title>
    <title>22-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Nhộng    Chào thầy 5 và mọi người. Nói sơ qua về cái tên thì em đặt tên là nhộng để nói sơ qua về hoàn cảnh của em là muốn thành bướm.    Không biết kể từ đâu ta,thôi thì em sẽ nói những gì em đang nghĩ trong đầu nha.    Hồi nhỏ em sinh ra trong một gia đình đầy đủ anh chị em. Em sinh ra lúc mẹ em bị thần kinh. Và mẹ em như một đứa trẻ ấy. Không bao giờ lớn, và trong đầu mẹ em chỉ biết là 1 tuần ông ấy cho từng này tiền, mình sẽ mua từng này chá...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Q9-of9nxiCYRb_1adCI_UR5ETiT1tN1IawEUaTKgII0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Nhộng</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy 5 và mọi người. Nói sơ qua về cái tên thì em đặt tên là nhộng để nói sơ qua về hoàn cảnh của em là muốn thành bướm.</p><p>   Không biết kể từ đâu ta,thôi thì em sẽ nói những gì em đang nghĩ trong đầu nha.</p><p>   Hồi nhỏ em sinh ra trong một gia đình đầy đủ anh chị em. Em sinh ra lúc mẹ em bị thần kinh. Và mẹ em như một đứa trẻ ấy. Không bao giờ lớn, và trong đầu mẹ em chỉ biết là 1 tuần ông ấy cho từng này tiền, mình sẽ mua từng này cháo, từng này xương. Đủ cho mình ăn qua ngày là được. Hết tiền thì đi nợ chủ quán. Đợi khi nào con cháu về cho tiền thì ta trả sau. Và không thể tỉnh táo như người bình thường được. Nên kể từ lúc đó một mình vai bố em mang vác hết trách nhiệm nuôi mẹ và 7 đứa con. </p><p>    Em không biết cuộc sống trước khi mẹ bị như thế nào? Nhưng em nghe nói mẹ em bị thần kinh trước khi sinh em ra một năm. Và nhà em thuộc dạng khá giả. Lúc đó cung quanh làng toàn nhà tranh, nhà xây bằng vôi thì bố mẹ em đã có tiền xây nhà bằng táp lô rồi. </p><p>   Kể từ đó cuộc sống của bố vất vả đủ bề. Do áp lực cuộc sống nên về nhà là bố cứ chửi bới mẹ. Con cái nói không nghe là quất từng roi, từng chổi. Và bố đánh rất đau. Khiến cả nhà ai cx sợ bố. Nhưng em chưa thấy bố đánh mẹ lần nào. Chỉ doạ thôi. Và em biết là bố từng rất yêu mẹ. Chỉ là mẹ tự nhiên bị vậy, bố luôn có câu cửa miệng:” trời bắt tao gánh thì tao chịu thôi chứ sao”. Cũng hay thiệt, một mình nuôi nhiều mạng như thế, mà gia đình em anh chị nào cũng siêng năng chăm chỉ. Em nghe kể là mấy anh chị em mới 5-6 tuổi là bị bắt đi cấy, đi bứt cỏ hết rồi. Chỉ có em là học xong cấp 3.</p><p>   Còn xui cái nữa là nhà đã khó khăn, em lại không uống sữa mẹ. Em đi đâu cx nghe người ta kể lại là hồi nhỏ, hàng xóm qua vạch vú cho uống cũng không uống. Nhà thì khó khăn. Nhưng pha em csữa cô gái hà lan thì em lại chịu uống. Cả nhà vs mọi ngừoi chịu thua cái nết mới sinh ra của em lun.</p><p>    Em nghĩ đến chuyện đó vừa thấy hài vừa thấy mình tệ. Lại làm khổ ba, tại lúc đó có cái ăn cái mặc là tốt rồi, nay phải mua loại sữa đắt đỏ ấy nữa. Với em còn hay bị ốm nữa cơ, bố em đi vào hà tĩnh bốc vác, làm 2 ngày dc 500 lại phải chạy về đưa em đi bệnh viện. Nhiều lần vậy lắm. </p><p><br/></p><p>   Chắc cuộc sống vì thế mà em ít nói chuyện được với ba, mẹ thì bị thế rồi. Mẹ không quan tâm được tôi đâu. Mẹ chỉ í thức được là ban ngày thì đi chơi, đói bụng mua gì đó ăn. Hoặc mua cháo, mua khoai về ăn thôi. Nên tôi cũng tự ý thức được là sẽ không có ai nói chuyện với mình đâu. </p><p>   May thay, em lớn lên ở quê. Em có bạn bè của mình, chỉ trong ngõ với nhau là thân thôi. Nhưng từ nhỏ tôi đã vượt trội hẳn mấy đứa nhỏ cùng tuổi. </p><p>Chơi trò bắn bi thì tôi chơi hay đến nỗi cả trường cấp 1 cấp 2 đều né tôi ra. Từ lúc lớp 3 rồi. Mà tôi chơi với mấy anh lớp 5. Mấy anh ấy toàn thua. Nhưng sau khi thua lại dở trò bắt nạt cướp bi của tôi. Rồi qua cấp 2 , mấy bọn cùng tuổi thì không ai dám cho chơi rồi. Tôi chơi với mấy anh lớp 9 thôi. Không hiểu sao tôi chơi cái đó hay đến nỗi mà mấy anh đều thua tôi hết. Tôi lúc nào cx ra khỏi nhà có 4-5 viên dự phòng. Mà chiều về là bịch bi. Lúc đó tôi còn bán phá giá gấp 3 lần so với tiệm. </p><p>    Rồi qua cờ  vua, tôi cũng chơi vượt mấy đứa trong ngõ. Tôi chỉ chơi với mấy anh thanh niên 20 tuổi thôi. Mà lúc đó tôi mới lớp 7 thôi. Mấy anh nào kinh nghiệm nhiều thì đánh vs tôi 5 trận thì may ra thắng tôi 2 trận. </p><p>    Học hành trên lớp văn hoá với giáo lý thì tôi luôn là học sinh giỏi với các tấm bằng. Bởi bố mẹ không kìm cặp tôi, tôi chỉ biết chỉ khi nào tôi có tấm bằng học giỏi, ba tôi mới vui và hài lòng. Chứ lúc đó tôi không học vì tôi muốn giỏi mà là vì muốn ba hài lòng. Tôi viết nhật kí cũng lâu rồi. Tại không biết mở lòng tâm sự với ai. Tôi ngh</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Q9-of9nxiCYRb_1adCI_UR5ETiT1tN1IawEUaTKgII0/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Nhộng</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy 5 và mọi người. Nói sơ qua về cái tên thì em đặt tên là nhộng để nói sơ qua về hoàn cảnh của em là muốn thành bướm.</p><p>   Không biết kể từ đâu ta,thôi thì em sẽ nói những gì em đang nghĩ trong đầu nha.</p><p>   Hồi nhỏ em sinh ra trong một gia đình đầy đủ anh chị em. Em sinh ra lúc mẹ em bị thần kinh. Và mẹ em như một đứa trẻ ấy. Không bao giờ lớn, và trong đầu mẹ em chỉ biết là 1 tuần ông ấy cho từng này tiền, mình sẽ mua từng này cháo, từng này xương. Đủ cho mình ăn qua ngày là được. Hết tiền thì đi nợ chủ quán. Đợi khi nào con cháu về cho tiền thì ta trả sau. Và không thể tỉnh táo như người bình thường được. Nên kể từ lúc đó một mình vai bố em mang vác hết trách nhiệm nuôi mẹ và 7 đứa con. </p><p>    Em không biết cuộc sống trước khi mẹ bị như thế nào? Nhưng em nghe nói mẹ em bị thần kinh trước khi sinh em ra một năm. Và nhà em thuộc dạng khá giả. Lúc đó cung quanh làng toàn nhà tranh, nhà xây bằng vôi thì bố mẹ em đã có tiền xây nhà bằng táp lô rồi. </p><p>   Kể từ đó cuộc sống của bố vất vả đủ bề. Do áp lực cuộc sống nên về nhà là bố cứ chửi bới mẹ. Con cái nói không nghe là quất từng roi, từng chổi. Và bố đánh rất đau. Khiến cả nhà ai cx sợ bố. Nhưng em chưa thấy bố đánh mẹ lần nào. Chỉ doạ thôi. Và em biết là bố từng rất yêu mẹ. Chỉ là mẹ tự nhiên bị vậy, bố luôn có câu cửa miệng:” trời bắt tao gánh thì tao chịu thôi chứ sao”. Cũng hay thiệt, một mình nuôi nhiều mạng như thế, mà gia đình em anh chị nào cũng siêng năng chăm chỉ. Em nghe kể là mấy anh chị em mới 5-6 tuổi là bị bắt đi cấy, đi bứt cỏ hết rồi. Chỉ có em là học xong cấp 3.</p><p>   Còn xui cái nữa là nhà đã khó khăn, em lại không uống sữa mẹ. Em đi đâu cx nghe người ta kể lại là hồi nhỏ, hàng xóm qua vạch vú cho uống cũng không uống. Nhà thì khó khăn. Nhưng pha em csữa cô gái hà lan thì em lại chịu uống. Cả nhà vs mọi ngừoi chịu thua cái nết mới sinh ra của em lun.</p><p>    Em nghĩ đến chuyện đó vừa thấy hài vừa thấy mình tệ. Lại làm khổ ba, tại lúc đó có cái ăn cái mặc là tốt rồi, nay phải mua loại sữa đắt đỏ ấy nữa. Với em còn hay bị ốm nữa cơ, bố em đi vào hà tĩnh bốc vác, làm 2 ngày dc 500 lại phải chạy về đưa em đi bệnh viện. Nhiều lần vậy lắm. </p><p><br/></p><p>   Chắc cuộc sống vì thế mà em ít nói chuyện được với ba, mẹ thì bị thế rồi. Mẹ không quan tâm được tôi đâu. Mẹ chỉ í thức được là ban ngày thì đi chơi, đói bụng mua gì đó ăn. Hoặc mua cháo, mua khoai về ăn thôi. Nên tôi cũng tự ý thức được là sẽ không có ai nói chuyện với mình đâu. </p><p>   May thay, em lớn lên ở quê. Em có bạn bè của mình, chỉ trong ngõ với nhau là thân thôi. Nhưng từ nhỏ tôi đã vượt trội hẳn mấy đứa nhỏ cùng tuổi. </p><p>Chơi trò bắn bi thì tôi chơi hay đến nỗi cả trường cấp 1 cấp 2 đều né tôi ra. Từ lúc lớp 3 rồi. Mà tôi chơi với mấy anh lớp 5. Mấy anh ấy toàn thua. Nhưng sau khi thua lại dở trò bắt nạt cướp bi của tôi. Rồi qua cấp 2 , mấy bọn cùng tuổi thì không ai dám cho chơi rồi. Tôi chơi với mấy anh lớp 9 thôi. Không hiểu sao tôi chơi cái đó hay đến nỗi mà mấy anh đều thua tôi hết. Tôi lúc nào cx ra khỏi nhà có 4-5 viên dự phòng. Mà chiều về là bịch bi. Lúc đó tôi còn bán phá giá gấp 3 lần so với tiệm. </p><p>    Rồi qua cờ  vua, tôi cũng chơi vượt mấy đứa trong ngõ. Tôi chỉ chơi với mấy anh thanh niên 20 tuổi thôi. Mà lúc đó tôi mới lớp 7 thôi. Mấy anh nào kinh nghiệm nhiều thì đánh vs tôi 5 trận thì may ra thắng tôi 2 trận. </p><p>    Học hành trên lớp văn hoá với giáo lý thì tôi luôn là học sinh giỏi với các tấm bằng. Bởi bố mẹ không kìm cặp tôi, tôi chỉ biết chỉ khi nào tôi có tấm bằng học giỏi, ba tôi mới vui và hài lòng. Chứ lúc đó tôi không học vì tôi muốn giỏi mà là vì muốn ba hài lòng. Tôi viết nhật kí cũng lâu rồi. Tại không biết mở lòng tâm sự với ai. Tôi ngh</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17208059-22-05-2025.mp3" length="15025395" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17208059</guid>
    <pubDate>Thu, 22 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1250</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-05-2025</itunes:title>
    <title>21-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đan   Đầu tiên cho em gửi lời cám ơn đến thầy 5 và team. Từ ngày em nghe podcast của web5ngay em sống tốt hơn hạnh phúc hơn nhiều so với trước. Chuyện của em hơi dài, mong mọi người thông cảm.  Em và chồng là bạn học năm năm cấp 3 và quen nhau hết đại học. 2006 ba mẹ lo cho em sang Mỹ ở với dì vừa học vừa làm. Lúc đó em có  hỏi ý anh và anh nói cứ đi, anh sẽ tìm cách đi theo. Năm sau anh kiếm được học bổng bán phần qua Úc học thạc sĩ và năm 2009 anh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1CppuVJezwIvIXHC9fCG_pRuPcpRL6qLEcUoyF_nckXA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Đan</b></a></p><p><br/></p><p>Đầu tiên cho em gửi lời cám ơn đến thầy 5 và team. Từ ngày em nghe podcast của web5ngay em sống tốt hơn hạnh phúc hơn nhiều so với trước.</p><p>Chuyện của em hơi dài, mong mọi người thông cảm. </p><p>Em và chồng là bạn học năm năm cấp 3 và quen nhau hết đại học. 2006 ba mẹ lo cho em sang Mỹ ở với dì vừa học vừa làm. Lúc đó em có  hỏi ý anh và anh nói cứ đi, anh sẽ tìm cách đi theo. Năm sau anh kiếm được học bổng bán phần qua Úc học thạc sĩ và năm 2009 anh kiếm được học bổng tiến sĩ tại Texas. Tụi em do long distance relationship trong thời gian đó. </p><p>2010 tụi em về VN làm đám hỏi và em dọn qua Texas ở với chồng. Em được nhận vô chương trình đại học ngành xét nghiệm tại Houston gần chỗ anh học năm 2011, trong thời gian đó em biết mình manh thai khi bắt đầu học. Lúc đó em  27 tuổi. Tụi em quyết định giữ em bé và ko cho ba mẹ 2 bên biết vì sợ ba mẹ lo vì tụi em tay trắng. 2 đứa chỉ sống bằng tiền lương tiến sĩ của anh, em thì vừa mang thai vừa đi học ko đi làm nổi. </p><p>Lúc em sinh con được 10 ngày thì ba mẹ em qua. Trước lúc đó khoảng 1 tháng em mới cho hay. Vì ba mẹ cũng ko có nhiều tiền với dùng toàn bộ số tiền có được để lo cho em qua Mỹ nên ba mẹ, vợ chồng và em bé ở chung trong căn hộ 1 phòng chật chội.</p><p>Gửi con cho ba mẹ, em đi học lại sau 10 ngày sinh và tốt nghiệp tháng 8 năm 2012 khi em bé 2 tháng.</p><p>Thang 8 đó em bắt đầu đi làm và tháng 10 tụi em mua nhà. </p><p>Khi em dọn vô và sống chung, vc cũng gây gỗ nhiều vì bất đồng quan điểm. Tới khi có ba mẹ và em bé thì còn tệ hơn. Ba mẹ và chồng có những lần tranh cãi rất lớn. Lúc đó ba mẹ em rất buồn và nói em kiếm chỗ nào cho ba mẹ dọn ra nhưng em đã chọn cách mua nhà 2 tầng để mọi người có space.</p><p>Lúc ở nhà mới thì ba mẹ và chồng vẫn gây, còn dữ dằn hơn đến mức em phải gọi cảnh sát.</p><p>Thời gian đó em cũng nghĩ đến chuyện li dị nên đi counsellor. </p><p>Sau đó tụi em quyết định dọn ra.</p><p>Sau hơn chục năm nhìn lại thì em hiểu chuyện đó có nhiều lý do. Thứ 1 em chưa chính chắn trong suy nghĩ và cách cư xử ko biết làm người đứng giữa khéo léo. Thứ 2 là do nhà em và nhà chồng khác biệt. Thứ 3 là do chồng và ba em là người rất nóng tính </p><p>Quyết định dọn ra để cha mẹ ở lại là điều khó khăn. Vì ba mẹ rất rất đau lòng. Mấy năm trời em ko thoát được cảm giác tội lỗi. Em nhớ lúc đó cứ chiều xuống là em nghĩ đến cảnh cha mẹ ở một mình nơi xứ lạ quê người là nước mắt cứ rớt.</p><p>Vì ko có đủ tiền, em mới đi làm, ck đi học nên tụi em lại mướn một căn run down apt cách nhà 10 phút để ở. Bắt đầu từ lúc này chuyện tài chính cũng khó khăn hơn vì tụi em có double the amount of bills. </p><p>Ba đi làm, mẹ giữ em bé tới lúc nó 2 tuổi đi học nữa ngày thì mẹ cũng đi làm. Vì ba mẹ lương ko nhiều nên em ko có kêu ba mẹ giúp. Em ko dám cho ba mẹ biết ở đâu vì sợ ba mẹ thấy chỗ apt này sẽ buồn </p><p>Trong thời gian đó mối quan hệ vợ chồng tốt lên từ từ dù có thời gian chồng em phải chạy Uber để có tiền trang trải nhưng chồng và ba mẹ thì rất tệ.</p><p>2016 em mang thai đứa thứ 2 và ck tốt nghiệp tiến sĩ. Lúc đó em cũng bị stress vì ko biết làm sao lo cho gia đình lớn và nhỏ. Ko thể sống ở đây hoai được.</p><p>Ba mẹ vô tình biết được chỗ em ở. Lúc đó mẹ khóc và kêu thôi nhà em về đi </p><p>2017 em mua được căn nhà nhỏ gần chỗ ba mẹ. Sau nhiều lần tranh cãi thì ck cũng để em gửi đứa thứ 2 cho mẹ. VC em vẫn ko vui vì lâu lâu vẫn gây gỗ chuyện chồng em vô lễ ko nói chuyện chào hỏi ba mẹ mình.</p><p>2020 chồng muốn dọn về khu có trường học tốt cho con và muốn em kiếm apt nào cho ba mẹ ở để bớt gánh nặng tài chinh.</p><p>Em cũng đắn do nhưng ko làm được nên để cho ba mẹ ở căn nhà mình mới mua. Bán căn đầu tiên vì nó rất rộng và mua một căn rất cũ trong khu trưởng học tốt. </p><p>Sau này nói chuyện em mới biết chồng em</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1CppuVJezwIvIXHC9fCG_pRuPcpRL6qLEcUoyF_nckXA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Đan</b></a></p><p><br/></p><p>Đầu tiên cho em gửi lời cám ơn đến thầy 5 và team. Từ ngày em nghe podcast của web5ngay em sống tốt hơn hạnh phúc hơn nhiều so với trước.</p><p>Chuyện của em hơi dài, mong mọi người thông cảm. </p><p>Em và chồng là bạn học năm năm cấp 3 và quen nhau hết đại học. 2006 ba mẹ lo cho em sang Mỹ ở với dì vừa học vừa làm. Lúc đó em có  hỏi ý anh và anh nói cứ đi, anh sẽ tìm cách đi theo. Năm sau anh kiếm được học bổng bán phần qua Úc học thạc sĩ và năm 2009 anh kiếm được học bổng tiến sĩ tại Texas. Tụi em do long distance relationship trong thời gian đó. </p><p>2010 tụi em về VN làm đám hỏi và em dọn qua Texas ở với chồng. Em được nhận vô chương trình đại học ngành xét nghiệm tại Houston gần chỗ anh học năm 2011, trong thời gian đó em biết mình manh thai khi bắt đầu học. Lúc đó em  27 tuổi. Tụi em quyết định giữ em bé và ko cho ba mẹ 2 bên biết vì sợ ba mẹ lo vì tụi em tay trắng. 2 đứa chỉ sống bằng tiền lương tiến sĩ của anh, em thì vừa mang thai vừa đi học ko đi làm nổi. </p><p>Lúc em sinh con được 10 ngày thì ba mẹ em qua. Trước lúc đó khoảng 1 tháng em mới cho hay. Vì ba mẹ cũng ko có nhiều tiền với dùng toàn bộ số tiền có được để lo cho em qua Mỹ nên ba mẹ, vợ chồng và em bé ở chung trong căn hộ 1 phòng chật chội.</p><p>Gửi con cho ba mẹ, em đi học lại sau 10 ngày sinh và tốt nghiệp tháng 8 năm 2012 khi em bé 2 tháng.</p><p>Thang 8 đó em bắt đầu đi làm và tháng 10 tụi em mua nhà. </p><p>Khi em dọn vô và sống chung, vc cũng gây gỗ nhiều vì bất đồng quan điểm. Tới khi có ba mẹ và em bé thì còn tệ hơn. Ba mẹ và chồng có những lần tranh cãi rất lớn. Lúc đó ba mẹ em rất buồn và nói em kiếm chỗ nào cho ba mẹ dọn ra nhưng em đã chọn cách mua nhà 2 tầng để mọi người có space.</p><p>Lúc ở nhà mới thì ba mẹ và chồng vẫn gây, còn dữ dằn hơn đến mức em phải gọi cảnh sát.</p><p>Thời gian đó em cũng nghĩ đến chuyện li dị nên đi counsellor. </p><p>Sau đó tụi em quyết định dọn ra.</p><p>Sau hơn chục năm nhìn lại thì em hiểu chuyện đó có nhiều lý do. Thứ 1 em chưa chính chắn trong suy nghĩ và cách cư xử ko biết làm người đứng giữa khéo léo. Thứ 2 là do nhà em và nhà chồng khác biệt. Thứ 3 là do chồng và ba em là người rất nóng tính </p><p>Quyết định dọn ra để cha mẹ ở lại là điều khó khăn. Vì ba mẹ rất rất đau lòng. Mấy năm trời em ko thoát được cảm giác tội lỗi. Em nhớ lúc đó cứ chiều xuống là em nghĩ đến cảnh cha mẹ ở một mình nơi xứ lạ quê người là nước mắt cứ rớt.</p><p>Vì ko có đủ tiền, em mới đi làm, ck đi học nên tụi em lại mướn một căn run down apt cách nhà 10 phút để ở. Bắt đầu từ lúc này chuyện tài chính cũng khó khăn hơn vì tụi em có double the amount of bills. </p><p>Ba đi làm, mẹ giữ em bé tới lúc nó 2 tuổi đi học nữa ngày thì mẹ cũng đi làm. Vì ba mẹ lương ko nhiều nên em ko có kêu ba mẹ giúp. Em ko dám cho ba mẹ biết ở đâu vì sợ ba mẹ thấy chỗ apt này sẽ buồn </p><p>Trong thời gian đó mối quan hệ vợ chồng tốt lên từ từ dù có thời gian chồng em phải chạy Uber để có tiền trang trải nhưng chồng và ba mẹ thì rất tệ.</p><p>2016 em mang thai đứa thứ 2 và ck tốt nghiệp tiến sĩ. Lúc đó em cũng bị stress vì ko biết làm sao lo cho gia đình lớn và nhỏ. Ko thể sống ở đây hoai được.</p><p>Ba mẹ vô tình biết được chỗ em ở. Lúc đó mẹ khóc và kêu thôi nhà em về đi </p><p>2017 em mua được căn nhà nhỏ gần chỗ ba mẹ. Sau nhiều lần tranh cãi thì ck cũng để em gửi đứa thứ 2 cho mẹ. VC em vẫn ko vui vì lâu lâu vẫn gây gỗ chuyện chồng em vô lễ ko nói chuyện chào hỏi ba mẹ mình.</p><p>2020 chồng muốn dọn về khu có trường học tốt cho con và muốn em kiếm apt nào cho ba mẹ ở để bớt gánh nặng tài chinh.</p><p>Em cũng đắn do nhưng ko làm được nên để cho ba mẹ ở căn nhà mình mới mua. Bán căn đầu tiên vì nó rất rộng và mua một căn rất cũ trong khu trưởng học tốt. </p><p>Sau này nói chuyện em mới biết chồng em</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17201940-21-05-2025.mp3" length="14391559" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17201940</guid>
    <pubDate>Wed, 21 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1198</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-05-2025</itunes:title>
    <title>20-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tấn Anh   Chào thầy và mọi người, mình hiện đang 23 tuổi. Hôm nay là một ngày mình khiến bản thân hơi thất vọng (chắc tại thứ 6 ngày 13 ^^). Nhưng sau khi ngồi suy nghĩ vẩn vơ một lúc, mình bổng giác ngộ được 1 bài học mới. Trùng hợp sao, hôm nay cũng là ngày đầu tiên mình join vào group Gia đình Web5ngay, nên cũng muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với mọi người.    Bấy lâu nay mình cứ loanh quanh mãi trong đầu câu hỏi rằng liệu Cần cù có bù được thông minh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1aFqRIgzeXs5wNY03fEzJ4IV4LbnHkuuCM_qdjlb5BR8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Tấn Anh</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người, mình hiện đang 23 tuổi. Hôm nay là một ngày mình khiến bản thân hơi thất vọng (chắc tại thứ 6 ngày 13 ^^). Nhưng sau khi ngồi suy nghĩ vẩn vơ một lúc, mình bổng giác ngộ được 1 bài học mới. Trùng hợp sao, hôm nay cũng là ngày đầu tiên mình join vào group Gia đình Web5ngay, nên cũng muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với mọi người. </p><p><br/></p><p>Bấy lâu nay mình cứ loanh quanh mãi trong đầu câu hỏi rằng liệu Cần cù có bù được thông minh hay ko? Cuối cùng mình cũng có câu trả lời. Nó tùy thuộc vào mục tiêu của mình là gì, nếu là TOP 1, là kẻ mạnh nhất, thì cần cù chỉ bù siêng năng, chẳng thể bù được thông minh. Vì ngoài cần cù, nó còn cần hàng loạt các yếu tố khác mà mình ko kiểm soát được (tài năng, tư chất, xuất phát điểm, sự may mắn,...). Sở dĩ mình nói nó ko kiểm soát được là vì nó đã có sẵn từ khi được cha mẹ sinh ra, có muốn mình cũng chẳng thay đổi được. Nhưng nếu mục tiêu là lọt vào top 10-15% người mạnh nhất, cần cù hoàn toàn có thể bù được thông minh và mình nghĩ đây là ý mà ông bà ngày xưa muốn truyền đạt.</p><p>Trước giờ, tham vọng của mình là vị trí TOP 1 (thứ mà trước giờ mình chưa hề có dù chỉ 1 lần) và cứ nghĩ rằng cứ cố gắng bằng tất cả những gì mình có thì chắc chắn sẽ có được nó thôi. Nên mỗi khi thất bại mình đều tự nhủ rằng do mình chưa cố gắng đủ hoặc là mình quá yếu, tất cả tại mình, rồi cứ mãi cái suy nghĩ dằn vặt bản thân mình trong đầu. Rồi lại ám ảnh hơn ở những lần sau, cứ mỗi lần thất bại, áp lực lại chồng chất.</p><p>Hôm nay mình đã nghĩ khác, việc trước giờ chưa hề được TOP 1 lần nào đồng nghĩa với việc mình KHÔNG THÔNG MINH bằng người khác, ít nhất là trong lĩnh vực này, hay nói 1 cách dân dã tôi NGU hơn họ (chỗ này cho phép mình nói hơi dân dã tí). Thế thôi, chấm hết. Và mình ko cảm thấy xấu hổ về việc này, vì đó là lý do mà mình ko kiểm soát được. </p><p>Họ TOP 1 nghĩa là họ có thông minh + cần cù, còn mình chỉ có mỗi cần cù, nên nếu &quot;mắng&quot; bản thân trong trường hợp này thì cũng tội cho nó, nó ko có lỗi. Ngược lại, mình hoàn toàn có thể tự hào về những gì mình đang có mà (top 10-15% người mạnh nhất) sau biết bao nhiêu sự nỗ lực.</p><p><br/></p><p>Hihi, cảm giác tự suy niệm ra được 1 bài học như vậy rất vui, ko biết diễn tả nó thế nào, ko vui kiểu vỡ òa, nhưng nó cứ kiểu nhẹ nhàng trong lòng và vui rất lâu. Cả buổi trưa cứ nằm cười tủm tỉm, giờ chắc có mất tiền mình cũng vẫn vui.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1aFqRIgzeXs5wNY03fEzJ4IV4LbnHkuuCM_qdjlb5BR8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Tấn Anh</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người, mình hiện đang 23 tuổi. Hôm nay là một ngày mình khiến bản thân hơi thất vọng (chắc tại thứ 6 ngày 13 ^^). Nhưng sau khi ngồi suy nghĩ vẩn vơ một lúc, mình bổng giác ngộ được 1 bài học mới. Trùng hợp sao, hôm nay cũng là ngày đầu tiên mình join vào group Gia đình Web5ngay, nên cũng muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với mọi người. </p><p><br/></p><p>Bấy lâu nay mình cứ loanh quanh mãi trong đầu câu hỏi rằng liệu Cần cù có bù được thông minh hay ko? Cuối cùng mình cũng có câu trả lời. Nó tùy thuộc vào mục tiêu của mình là gì, nếu là TOP 1, là kẻ mạnh nhất, thì cần cù chỉ bù siêng năng, chẳng thể bù được thông minh. Vì ngoài cần cù, nó còn cần hàng loạt các yếu tố khác mà mình ko kiểm soát được (tài năng, tư chất, xuất phát điểm, sự may mắn,...). Sở dĩ mình nói nó ko kiểm soát được là vì nó đã có sẵn từ khi được cha mẹ sinh ra, có muốn mình cũng chẳng thay đổi được. Nhưng nếu mục tiêu là lọt vào top 10-15% người mạnh nhất, cần cù hoàn toàn có thể bù được thông minh và mình nghĩ đây là ý mà ông bà ngày xưa muốn truyền đạt.</p><p>Trước giờ, tham vọng của mình là vị trí TOP 1 (thứ mà trước giờ mình chưa hề có dù chỉ 1 lần) và cứ nghĩ rằng cứ cố gắng bằng tất cả những gì mình có thì chắc chắn sẽ có được nó thôi. Nên mỗi khi thất bại mình đều tự nhủ rằng do mình chưa cố gắng đủ hoặc là mình quá yếu, tất cả tại mình, rồi cứ mãi cái suy nghĩ dằn vặt bản thân mình trong đầu. Rồi lại ám ảnh hơn ở những lần sau, cứ mỗi lần thất bại, áp lực lại chồng chất.</p><p>Hôm nay mình đã nghĩ khác, việc trước giờ chưa hề được TOP 1 lần nào đồng nghĩa với việc mình KHÔNG THÔNG MINH bằng người khác, ít nhất là trong lĩnh vực này, hay nói 1 cách dân dã tôi NGU hơn họ (chỗ này cho phép mình nói hơi dân dã tí). Thế thôi, chấm hết. Và mình ko cảm thấy xấu hổ về việc này, vì đó là lý do mà mình ko kiểm soát được. </p><p>Họ TOP 1 nghĩa là họ có thông minh + cần cù, còn mình chỉ có mỗi cần cù, nên nếu &quot;mắng&quot; bản thân trong trường hợp này thì cũng tội cho nó, nó ko có lỗi. Ngược lại, mình hoàn toàn có thể tự hào về những gì mình đang có mà (top 10-15% người mạnh nhất) sau biết bao nhiêu sự nỗ lực.</p><p><br/></p><p>Hihi, cảm giác tự suy niệm ra được 1 bài học như vậy rất vui, ko biết diễn tả nó thế nào, ko vui kiểu vỡ òa, nhưng nó cứ kiểu nhẹ nhàng trong lòng và vui rất lâu. Cả buổi trưa cứ nằm cười tủm tỉm, giờ chắc có mất tiền mình cũng vẫn vui.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17195132-20-05-2025.mp3" length="10371628" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17195132</guid>
    <pubDate>Tue, 20 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>863</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-05-2025</itunes:title>
    <title>19-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Grain    Em chào anh chị trong group ạ ♥️ Hôm nay em muốn tâm sự nhẹ một xíu. Em năm nay 24 tuổi, mới ra trường và đi làm hơn một năm. Trong thời gian đi học, em thấy bạn bè rất vui vẻ và luôn sẵn lòng giúp đỡ lẫn nhau, và em cũng vậy, luôn thoải mái giúp đỡ mọi người mà không suy nghĩ gì.    Nhưng sau khi ra trường và đi làm, em gặp nhiều người khác nhau. Em không phải là người dễ tin người, nhưng cũng không khó khăn. Em sẵn sàng giúp đỡ người khác, bất...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ghDebx--zpKt3nIqlX5jLFwGUKKGtbTS_Admy0Lc1QE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Grain</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh chị trong group ạ ♥️</p><p>Hôm nay em muốn tâm sự nhẹ một xíu. Em năm nay 24 tuổi, mới ra trường và đi làm hơn một năm. Trong thời gian đi học, em thấy bạn bè rất vui vẻ và luôn sẵn lòng giúp đỡ lẫn nhau, và em cũng vậy, luôn thoải mái giúp đỡ mọi người mà không suy nghĩ gì. </p><p><br/></p><p>Nhưng sau khi ra trường và đi làm, em gặp nhiều người khác nhau. Em không phải là người dễ tin người, nhưng cũng không khó khăn. Em sẵn sàng giúp đỡ người khác, bất kể họ cần gì. Tuy nhiên, khi em cần giúp đỡ, dù họ có thể giúp, nhưng những gì em nhận lại chỉ là sự thờ ơ và bỏ qua. Em suy nghĩ nhiều, đã nhiều lần bỏ qua không chấp nhặt, nhưng ngày càng cảm thấy quá đáng hơn. Em tự hỏi liệu sự nhiệt tình giúp đỡ của em có vô nghĩa hay không. </p><p><br/></p><p>Mặc dù em biết, cả môi trường và công việc hiện tại làm em không ổn nên em quyết định sắp tới sẽ nghỉ việc. Vì thế em đã tự trấn an mình không nên suy nghĩ nữa, nhưng cũng cảm thấy lòng người sao mà tàn nhẫn quá. </p><p>Làm sao để em có thể suy nghĩ tích cực hơn và cảm thấy tốt hơn đây ạ? </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc phần tâm sự của em ạ ♥️</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1ghDebx--zpKt3nIqlX5jLFwGUKKGtbTS_Admy0Lc1QE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Grain</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh chị trong group ạ ♥️</p><p>Hôm nay em muốn tâm sự nhẹ một xíu. Em năm nay 24 tuổi, mới ra trường và đi làm hơn một năm. Trong thời gian đi học, em thấy bạn bè rất vui vẻ và luôn sẵn lòng giúp đỡ lẫn nhau, và em cũng vậy, luôn thoải mái giúp đỡ mọi người mà không suy nghĩ gì. </p><p><br/></p><p>Nhưng sau khi ra trường và đi làm, em gặp nhiều người khác nhau. Em không phải là người dễ tin người, nhưng cũng không khó khăn. Em sẵn sàng giúp đỡ người khác, bất kể họ cần gì. Tuy nhiên, khi em cần giúp đỡ, dù họ có thể giúp, nhưng những gì em nhận lại chỉ là sự thờ ơ và bỏ qua. Em suy nghĩ nhiều, đã nhiều lần bỏ qua không chấp nhặt, nhưng ngày càng cảm thấy quá đáng hơn. Em tự hỏi liệu sự nhiệt tình giúp đỡ của em có vô nghĩa hay không. </p><p><br/></p><p>Mặc dù em biết, cả môi trường và công việc hiện tại làm em không ổn nên em quyết định sắp tới sẽ nghỉ việc. Vì thế em đã tự trấn an mình không nên suy nghĩ nữa, nhưng cũng cảm thấy lòng người sao mà tàn nhẫn quá. </p><p>Làm sao để em có thể suy nghĩ tích cực hơn và cảm thấy tốt hơn đây ạ? </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc phần tâm sự của em ạ ♥️</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17186444-19-05-2025.mp3" length="14109437" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17186444</guid>
    <pubDate>Mon, 19 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1174</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-05-2025</itunes:title>
    <title>16-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  NR    Dạ em chào Thầy và đại gia đình Web5ngay ạ,    Đầu tiên cho em gửi lời cảm ơn đến Thầy nhiều và chúc Thầy luôn được mạnh khỏe, bình an trong cuộc sống.    Hôm nay buồn quá, em lại lên đây để trải lòng với Thầy, và mong Thầy cho em xin thêm lời khuyên ạ,    Dạ người con gái ở podcast 2.10, sau này em có chấp nhận tha thứ và 2 đứa em quen trở lại. Cô ấy cũng giúp đỡ em nhiều trong giai đoạn này.    Nhưng vì thời gian khó khăn trải qua ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1wJfregQuS5jQORQRb_DYOYQEI5n54XDwNiI-Tn41twg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  NR</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào Thầy và đại gia đình Web5ngay ạ, </p><p><br/></p><p>Đầu tiên cho em gửi lời cảm ơn đến Thầy nhiều và chúc Thầy luôn được mạnh khỏe, bình an trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Hôm nay buồn quá, em lại lên đây để trải lòng với Thầy, và mong Thầy cho em xin thêm lời khuyên ạ, </p><p><br/></p><p>Dạ người con gái ở <a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15839871'>podcast 2.10</a>, sau này em có chấp nhận tha thứ và 2 đứa em quen trở lại. Cô ấy cũng giúp đỡ em nhiều trong giai đoạn này. </p><p><br/></p><p>Nhưng vì thời gian khó khăn trải qua lâu quá, mà thấy em chưa khá nhiều hơn được, cộng với những lúc khó khăn là em tự tìm cách giải quyết, để tránh làm tiêu cực đến cô ấy, phần cũng vì em còn buồn chuyện trước đây, nên em chọn cách im lặng, bỏ cô ấy mỗi lần như vậy cũng khá lâu (tầm 1 - 2 tháng), mỗi lần vượt qua được em lại tìm đến cô ấy, khoe là anh vừa được cái này mới, cái kia mới. </p><p><br/></p><p>Nhưng cũng bỏi vì thời gian lâu như vậy nên tình cảm cô ấy cũng dần vơi đi, sau này thấy em còn khó khăn thời gian dài, chắc cô ấy cũng áp lực mà hết kiên nhẫn, bảo là đã hết tình cảm rồi và có thể tự sống tốt được khi không có em. Nên 2 đứa em đã dừng lại. </p><p><br/></p><p>Cuộc sống khó khăn, dần dần bạn bè cũng chẳng còn ai cả, người yêu cũng rời bỏ mình trong lúc mình khó khăn, bế tắc nhất, nên em bị tâm lý, không tập trung được vào công việc. </p><p><br/></p><p>Em có xem những video về tình yêu của Thầy, em cũng đồng ý với Thầy là nếu họ muốn đi cứ để họ đi, nên em cũng nhẹ nhàng để họ đi, nhưng trong lòng vẫn buồn và thấy cô đơn lắm.</p><p><br/></p><p>Em biết họ có cái đúng của họ, nhưng em thấy thời gian rồi em cũng đã nỗ lực rất nhiều trong công việc, chẳng là mọi chuyện chưa được thuận lợi, và kết quả chưa đến được ngay, nhưng người con gái thì không thể nào kiên nhẫn được. </p><p><br/></p><p>Em sẽ tự mình bước tiếp khi không còn ai cả, và phải thật cố gắng, vì giờ chỉ còn mỗi mẹ ở quê, còn giờ bạn bè, người yêu cũng chẳng còn ai. </p><p><br/></p><p>Buồn quá, em trải mấy dòng tâm sự, mong được giải bày với Thầy, và mong thầy cho em lời khuyên ạ, </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy nhiều ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1wJfregQuS5jQORQRb_DYOYQEI5n54XDwNiI-Tn41twg/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  NR</a></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào Thầy và đại gia đình Web5ngay ạ, </p><p><br/></p><p>Đầu tiên cho em gửi lời cảm ơn đến Thầy nhiều và chúc Thầy luôn được mạnh khỏe, bình an trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Hôm nay buồn quá, em lại lên đây để trải lòng với Thầy, và mong Thầy cho em xin thêm lời khuyên ạ, </p><p><br/></p><p>Dạ người con gái ở <a href='https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15839871'>podcast 2.10</a>, sau này em có chấp nhận tha thứ và 2 đứa em quen trở lại. Cô ấy cũng giúp đỡ em nhiều trong giai đoạn này. </p><p><br/></p><p>Nhưng vì thời gian khó khăn trải qua lâu quá, mà thấy em chưa khá nhiều hơn được, cộng với những lúc khó khăn là em tự tìm cách giải quyết, để tránh làm tiêu cực đến cô ấy, phần cũng vì em còn buồn chuyện trước đây, nên em chọn cách im lặng, bỏ cô ấy mỗi lần như vậy cũng khá lâu (tầm 1 - 2 tháng), mỗi lần vượt qua được em lại tìm đến cô ấy, khoe là anh vừa được cái này mới, cái kia mới. </p><p><br/></p><p>Nhưng cũng bỏi vì thời gian lâu như vậy nên tình cảm cô ấy cũng dần vơi đi, sau này thấy em còn khó khăn thời gian dài, chắc cô ấy cũng áp lực mà hết kiên nhẫn, bảo là đã hết tình cảm rồi và có thể tự sống tốt được khi không có em. Nên 2 đứa em đã dừng lại. </p><p><br/></p><p>Cuộc sống khó khăn, dần dần bạn bè cũng chẳng còn ai cả, người yêu cũng rời bỏ mình trong lúc mình khó khăn, bế tắc nhất, nên em bị tâm lý, không tập trung được vào công việc. </p><p><br/></p><p>Em có xem những video về tình yêu của Thầy, em cũng đồng ý với Thầy là nếu họ muốn đi cứ để họ đi, nên em cũng nhẹ nhàng để họ đi, nhưng trong lòng vẫn buồn và thấy cô đơn lắm.</p><p><br/></p><p>Em biết họ có cái đúng của họ, nhưng em thấy thời gian rồi em cũng đã nỗ lực rất nhiều trong công việc, chẳng là mọi chuyện chưa được thuận lợi, và kết quả chưa đến được ngay, nhưng người con gái thì không thể nào kiên nhẫn được. </p><p><br/></p><p>Em sẽ tự mình bước tiếp khi không còn ai cả, và phải thật cố gắng, vì giờ chỉ còn mỗi mẹ ở quê, còn giờ bạn bè, người yêu cũng chẳng còn ai. </p><p><br/></p><p>Buồn quá, em trải mấy dòng tâm sự, mong được giải bày với Thầy, và mong thầy cho em lời khuyên ạ, </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy nhiều ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17174143-16-05-2025.mp3" length="15773646" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17174143</guid>
    <pubDate>Fri, 16 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1313</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-05-2025</itunes:title>
    <title>15-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Green   Chào thầy Năm.  Con là nữ, năm nay 30 tuổi, cũng sắp qua năm mới 2025 thì cũng 31 rồi.    Con viết thư tâm sự này vì con đang thấy sự bế tắc trong sự nghiệp quá thầy à.    Con học văn bằng 1 là ngành Tài chính ngân hàng, con học dưới quê và tốt nghiệp ra trường làm nhân viên văn phòng. Làm được 3 năm. Con thấy mình như vô định, cũng chẳng biết mình phải làm gì tiếp, không lẽ mỗi ngày trôi qua cứ phải như vậy sao? Mình sẽ là ai trong cuộ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1pwLpZejLp97oKutH4sPtdRlMVMJVVrORO_jPS7R_7fs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Green</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm. </p><p>Con là nữ, năm nay 30 tuổi, cũng sắp qua năm mới 2025 thì cũng 31 rồi. </p><p><br/></p><p>Con viết thư tâm sự này vì con đang thấy sự bế tắc trong sự nghiệp quá thầy à. </p><p><br/></p><p>Con học văn bằng 1 là ngành Tài chính ngân hàng, con học dưới quê và tốt nghiệp ra trường làm nhân viên văn phòng. Làm được 3 năm. Con thấy mình như vô định, cũng chẳng biết mình phải làm gì tiếp, không lẽ mỗi ngày trôi qua cứ phải như vậy sao? Mình sẽ là ai trong cuộc đời này. Triệu chứng như clip Khủng hoảng hiện sinh của thầy vậy. </p><p><br/></p><p>Con nghỉ việc và dịch Corona tới. Mọi người đều phải trong nhà. Rồi đến năm 2022, con lên Sài Gòn học Văn bằng 2 là ngành Ngôn ngữ Anh. </p><p><br/></p><p>Con rất sợ người sau khi làm văn phòng. Con người con cũng có phần nhạy cảm, nhút nhát nữa. Và cái gì cũng chậm hơn người ta. Làm hay học đều chậm hơn những người khác. Con rất mặc cảm. </p><p><br/></p><p>Khi con lên SG học, con hi vọng đây sẽ là một chương mới cứu cánh cho con. Vì đó giờ con sợ người nên con muốn đi theo dịch thuật, vì ngồi dịch một mình sẽ đỡ phải gặp người hơn. Vào thời điểm này AI chưa bùng nổ. Tuy nhiên, học một thời gian, con được gặp những thầy cô rất giỏi và họ dạy bằng tâm huyết nên con cảm thấy mình được truyền cảm hứng. Có những thứ tiếng Anh mà đó giờ học sinh không biết mà thầy cô không nói, con không muốn những em đó gặp tình trạng như con. Con muốn được chia sẻ kiến thức đến các em. </p><p><br/></p><p>Sau đó, con xét lại thì dịch thuật thì lời văn của con không trau chuốt. Nghe rất cứng đơ. Và thầy đọc tâm sự của con chắc thầy cũng hiểu được. Với lại, tiếng Anh phải thật giỏi mới có thể đi theo dịch thuật. </p><p>Con xét lại về mảng giảng dạy thì con nhớ đến những thầy cô đã cho con cái nhìn khác về tiếng Anh. </p><p>Cuối cùng, con chọn đi theo giảng dạy. Tuy nhiên, con luôn bị ngượng ngùng, luôn không được tự nhiên khi đứng lên dạy. Con cảm thấy có vẻ là mình không nói tiếng Anh được rồi. </p><p>Và có lẽ con bị vấn đề về ngôn ngữ thật. Con thật sự không giỏi ngôn ngữ thầy à. </p><p><br/></p><p>Con thấy bế tắc vì con đã ngoài 30 rồi mà con lại bết bát như vậy. </p><p>Con thấy mình phá nhà quá vì lên SG phải tốn tiền của ba mẹ. </p><p><br/></p><p>Và giờ cái cảm giác khủng hoảng hiện sinh lại xuất hiện 1 lần nữa. Con thấy tội nghiệp ba mẹ con quá. Con tính đi dạy gia sư kiếm đồng vô đồng ra. Giờ con đang đi thực tập, và xong thì con tốt nghiệp rồi. </p><p>Con chỉ muốn ở lại SG để mình có một cuộc sống ở riêng. Con không ở với cha mẹ được. Con và nhà không hoà thuận được.</p><p><br/></p><p>Nghĩ đến thật kinh khủng thầy à. </p><p>Con không chắc đi tìm việc họ có đọc hồ sơ của người 31 tuổi không? </p><p><br/></p><p>Con viết tâm sự mà tay con ra mồ hôi có nghĩa là nó là điều kinh khủng con đang đối mặt mỗi ngày thầy à. </p><p><br/></p><p>Con vẫn chưa định hình được tương lai, nghề nghiệp của con. Đáng sợ quá. Con không cảm thấy thích gì, đam mê gì đặc biệt. Những người như vậy sẽ làm sao, không lẽ họ phải chết sao? </p><p><br/></p><p>Ai cũng kêu hãy làm điều mình thích, còn người không thích gì thì sao chứ? </p><p><br/></p><p>Thầy ơi, thầy trải qua cảm giác này chưa? Thầy hãy nói con biết con nên làm gì được không? </p><p><br/></p><p>Con cảm ơn thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1pwLpZejLp97oKutH4sPtdRlMVMJVVrORO_jPS7R_7fs/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Green</a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm. </p><p>Con là nữ, năm nay 30 tuổi, cũng sắp qua năm mới 2025 thì cũng 31 rồi. </p><p><br/></p><p>Con viết thư tâm sự này vì con đang thấy sự bế tắc trong sự nghiệp quá thầy à. </p><p><br/></p><p>Con học văn bằng 1 là ngành Tài chính ngân hàng, con học dưới quê và tốt nghiệp ra trường làm nhân viên văn phòng. Làm được 3 năm. Con thấy mình như vô định, cũng chẳng biết mình phải làm gì tiếp, không lẽ mỗi ngày trôi qua cứ phải như vậy sao? Mình sẽ là ai trong cuộc đời này. Triệu chứng như clip Khủng hoảng hiện sinh của thầy vậy. </p><p><br/></p><p>Con nghỉ việc và dịch Corona tới. Mọi người đều phải trong nhà. Rồi đến năm 2022, con lên Sài Gòn học Văn bằng 2 là ngành Ngôn ngữ Anh. </p><p><br/></p><p>Con rất sợ người sau khi làm văn phòng. Con người con cũng có phần nhạy cảm, nhút nhát nữa. Và cái gì cũng chậm hơn người ta. Làm hay học đều chậm hơn những người khác. Con rất mặc cảm. </p><p><br/></p><p>Khi con lên SG học, con hi vọng đây sẽ là một chương mới cứu cánh cho con. Vì đó giờ con sợ người nên con muốn đi theo dịch thuật, vì ngồi dịch một mình sẽ đỡ phải gặp người hơn. Vào thời điểm này AI chưa bùng nổ. Tuy nhiên, học một thời gian, con được gặp những thầy cô rất giỏi và họ dạy bằng tâm huyết nên con cảm thấy mình được truyền cảm hứng. Có những thứ tiếng Anh mà đó giờ học sinh không biết mà thầy cô không nói, con không muốn những em đó gặp tình trạng như con. Con muốn được chia sẻ kiến thức đến các em. </p><p><br/></p><p>Sau đó, con xét lại thì dịch thuật thì lời văn của con không trau chuốt. Nghe rất cứng đơ. Và thầy đọc tâm sự của con chắc thầy cũng hiểu được. Với lại, tiếng Anh phải thật giỏi mới có thể đi theo dịch thuật. </p><p>Con xét lại về mảng giảng dạy thì con nhớ đến những thầy cô đã cho con cái nhìn khác về tiếng Anh. </p><p>Cuối cùng, con chọn đi theo giảng dạy. Tuy nhiên, con luôn bị ngượng ngùng, luôn không được tự nhiên khi đứng lên dạy. Con cảm thấy có vẻ là mình không nói tiếng Anh được rồi. </p><p>Và có lẽ con bị vấn đề về ngôn ngữ thật. Con thật sự không giỏi ngôn ngữ thầy à. </p><p><br/></p><p>Con thấy bế tắc vì con đã ngoài 30 rồi mà con lại bết bát như vậy. </p><p>Con thấy mình phá nhà quá vì lên SG phải tốn tiền của ba mẹ. </p><p><br/></p><p>Và giờ cái cảm giác khủng hoảng hiện sinh lại xuất hiện 1 lần nữa. Con thấy tội nghiệp ba mẹ con quá. Con tính đi dạy gia sư kiếm đồng vô đồng ra. Giờ con đang đi thực tập, và xong thì con tốt nghiệp rồi. </p><p>Con chỉ muốn ở lại SG để mình có một cuộc sống ở riêng. Con không ở với cha mẹ được. Con và nhà không hoà thuận được.</p><p><br/></p><p>Nghĩ đến thật kinh khủng thầy à. </p><p>Con không chắc đi tìm việc họ có đọc hồ sơ của người 31 tuổi không? </p><p><br/></p><p>Con viết tâm sự mà tay con ra mồ hôi có nghĩa là nó là điều kinh khủng con đang đối mặt mỗi ngày thầy à. </p><p><br/></p><p>Con vẫn chưa định hình được tương lai, nghề nghiệp của con. Đáng sợ quá. Con không cảm thấy thích gì, đam mê gì đặc biệt. Những người như vậy sẽ làm sao, không lẽ họ phải chết sao? </p><p><br/></p><p>Ai cũng kêu hãy làm điều mình thích, còn người không thích gì thì sao chứ? </p><p><br/></p><p>Thầy ơi, thầy trải qua cảm giác này chưa? Thầy hãy nói con biết con nên làm gì được không? </p><p><br/></p><p>Con cảm ơn thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17166182-15-05-2025.mp3" length="13542684" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17166182</guid>
    <pubDate>Thu, 15 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1127</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-05-2025</itunes:title>
    <title>14-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thiên Mệnh    Em chào thầy và mọi người ạ.    Em năm nay 22 tuổi, em cũng mới học và trade forex được gần 1 năm. Khi trade càng lâu em càng cảm thấy kỷ luật quan trọng, nó là yếu tố cốt lõi nhất là khi bản thân chưa thể kiểm soát tốt được cảm xúc. Thế là em bắt đầu tìm cách để bản thân kỷ luật hơn, em xem video của thầy và tham khảo cả chat gpt nữa. Thì em cũng bắt đầu đặt ra mục tiêu để hoàn thành và cho bản thân quen dần với sự kỷ luật, mặc dù từ bé đến lớn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1MANdVZf3zGsqNQ4wpux52hRejtbn1rSzDxO_xu5uVf8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Thiên Mệnh</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 22 tuổi, em cũng mới học và trade forex được gần 1 năm. Khi trade càng lâu em càng cảm thấy kỷ luật quan trọng, nó là yếu tố cốt lõi nhất là khi bản thân chưa thể kiểm soát tốt được cảm xúc. Thế là em bắt đầu tìm cách để bản thân kỷ luật hơn, em xem video của thầy và tham khảo cả chat gpt nữa. Thì em cũng bắt đầu đặt ra mục tiêu để hoàn thành và cho bản thân quen dần với sự kỷ luật, mặc dù từ bé đến lớn em chưa kỷ luật bao giờ. Video có tư duy về ngọn nến em thấy ý nghĩa lắm mà sao em không ngấm được, còn 2 cách sau thì em không áp dụng vô trade được.</p><p><br/></p><p>Em cứ loay hoay để bản thân kỷ luật hơn mặc dù bữa đực bữa cái. Em cũng có một số thay đổi sau tầm 1 tháng như là em nghĩ nhiều hơn về mục tiêu bản thân đặt ra là cần ôn lại kiến thức 2 tiếng mỗi ngày thì em sẽ đi ôn, lúc trước là khi nào em muốn thì em học, nhưng do em thích trading nên em dành khá nhiều thời gian để học. Có 2 vấn đề đề em nhận ra là sự nóng vội và sự tham lam. Muốn bản thân có thể hoàn thành hết mục tiêu đã đặt ra mỗi ngày, mặc dù mình là người mới. Và đặt nhiều nhiều mục tiêu phải hoàn thành khiến bản thân cảm thấy ngợp, nhìn thôi đã chán rồi.</p><p><br/></p><p>Em suy xét trong lúc trade thì cũng thấy sự nóng vội và tham lam ảnh hưởng trong đó, em thường không chậm lại 1 nhịp để suy xét trước khi vào lệnh. Mặc dù nhận định thị trường đúng, có quản lý rủi ro, có quản lý vốn, có tư duy đúng. Nhưng vẫn mất tiền vì vào lệnh nhiều do nóng vội và không kỷ luật theo những gì đã đặt ra. Trước khi học trading thì nghĩ đến tiền, đến khi trade rồi thì mới biết cứ nghĩ đến tiền thì chỉ có mất tiền. Lúc đó mới nhận ra rằng trade là một hành trình rèn luyện bản thân.</p><p><br/></p><p>Chốt lại, đầu tiên và quan trọng nhất là em muốn hỏi thầy cách để giảm bớt sự nóng vội, để khi ra quyết định em có thể chậm lại 1 nhịp để suy xét. Giảm bớt sự nóng vội thì mới tập kỷ luật tốt được. Kỷ luật được rồi thì những chuyện sau đó sẽ đơn giản hơn. Nói thì nói vậy nhưng em vẫn rối lắm. Thầy có thể cho em phương pháp để em cứ bám sát vào nó là được không ạ. Chứ em thiền quán hơi thở chìm về đan điền hít sâu thở chậm, lâu nhất được tầm 15p là không muốn thiền nữa rồi, khổ thiệt chứ. </p><p><br/></p><p>Em chúc thầy luôn mạnh khỏe, thọ cùng thiên địa.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1MANdVZf3zGsqNQ4wpux52hRejtbn1rSzDxO_xu5uVf8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Thiên Mệnh</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 22 tuổi, em cũng mới học và trade forex được gần 1 năm. Khi trade càng lâu em càng cảm thấy kỷ luật quan trọng, nó là yếu tố cốt lõi nhất là khi bản thân chưa thể kiểm soát tốt được cảm xúc. Thế là em bắt đầu tìm cách để bản thân kỷ luật hơn, em xem video của thầy và tham khảo cả chat gpt nữa. Thì em cũng bắt đầu đặt ra mục tiêu để hoàn thành và cho bản thân quen dần với sự kỷ luật, mặc dù từ bé đến lớn em chưa kỷ luật bao giờ. Video có tư duy về ngọn nến em thấy ý nghĩa lắm mà sao em không ngấm được, còn 2 cách sau thì em không áp dụng vô trade được.</p><p><br/></p><p>Em cứ loay hoay để bản thân kỷ luật hơn mặc dù bữa đực bữa cái. Em cũng có một số thay đổi sau tầm 1 tháng như là em nghĩ nhiều hơn về mục tiêu bản thân đặt ra là cần ôn lại kiến thức 2 tiếng mỗi ngày thì em sẽ đi ôn, lúc trước là khi nào em muốn thì em học, nhưng do em thích trading nên em dành khá nhiều thời gian để học. Có 2 vấn đề đề em nhận ra là sự nóng vội và sự tham lam. Muốn bản thân có thể hoàn thành hết mục tiêu đã đặt ra mỗi ngày, mặc dù mình là người mới. Và đặt nhiều nhiều mục tiêu phải hoàn thành khiến bản thân cảm thấy ngợp, nhìn thôi đã chán rồi.</p><p><br/></p><p>Em suy xét trong lúc trade thì cũng thấy sự nóng vội và tham lam ảnh hưởng trong đó, em thường không chậm lại 1 nhịp để suy xét trước khi vào lệnh. Mặc dù nhận định thị trường đúng, có quản lý rủi ro, có quản lý vốn, có tư duy đúng. Nhưng vẫn mất tiền vì vào lệnh nhiều do nóng vội và không kỷ luật theo những gì đã đặt ra. Trước khi học trading thì nghĩ đến tiền, đến khi trade rồi thì mới biết cứ nghĩ đến tiền thì chỉ có mất tiền. Lúc đó mới nhận ra rằng trade là một hành trình rèn luyện bản thân.</p><p><br/></p><p>Chốt lại, đầu tiên và quan trọng nhất là em muốn hỏi thầy cách để giảm bớt sự nóng vội, để khi ra quyết định em có thể chậm lại 1 nhịp để suy xét. Giảm bớt sự nóng vội thì mới tập kỷ luật tốt được. Kỷ luật được rồi thì những chuyện sau đó sẽ đơn giản hơn. Nói thì nói vậy nhưng em vẫn rối lắm. Thầy có thể cho em phương pháp để em cứ bám sát vào nó là được không ạ. Chứ em thiền quán hơi thở chìm về đan điền hít sâu thở chậm, lâu nhất được tầm 15p là không muốn thiền nữa rồi, khổ thiệt chứ. </p><p><br/></p><p>Em chúc thầy luôn mạnh khỏe, thọ cùng thiên địa.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17156806-14-05-2025.mp3" length="3408846" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17156806</guid>
    <pubDate>Wed, 14 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>282</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-05-2025</itunes:title>
    <title>13-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kiến Kiến   Em chào Thầy Năm, biết thầy và cũng xem nhiều bải giảng của Thầy từ 2016 tới nay..... dù qua rất nhiều kênh chia sẻ nhưng khi vào những lúc không biết nên làm thế nào...... thì khi search Youtube ..... đều hiểu thị ra bài giảng của Thầy đầu tiền về 1 vấn đề nào đó mà em đang gặp phải......    Sau đây, Em xin tóm tắt quá trình em từ 2016 đến này 2024....    2016:  - Biết đến  sách Self help và Kênh Web5ngay của Thầy Năm .... =&g...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1qkg58Ru7LBXSUmyi6UjObhZAmibvvRe6oWrb7_Axrzw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Kiến Kiến</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm, biết thầy và cũng xem nhiều bải giảng của Thầy từ 2016 tới nay..... dù qua rất nhiều kênh chia sẻ nhưng khi vào những lúc không biết nên làm thế nào...... thì khi search Youtube ..... đều hiểu thị ra bài giảng của Thầy đầu tiền về 1 vấn đề nào đó mà em đang gặp phải...... </p><p><br/></p><p>Sau đây, Em xin tóm tắt quá trình em từ 2016 đến này 2024.... </p><p><br/></p><p>2016: </p><p>- Biết đến  sách Self help và Kênh Web5ngay của Thầy Năm .... =&gt; em thích việc đọc sách.... nhưng tới khi kêu em mang vào áp dụng và thực  hành thì em lại có cả tá lý do để không làm .....</p><p>🔥 VẤN ĐỀ 1: thích đọc nhưng k áp dụng, đọc xem rất nhiều sách .... và Ghi chép lại cẩn thận.... nhưng tới khi hành động thì Lại có lý do Trì Hoãn..... có phải em đang NỖ LỰC ẢO k Thầy ... ? </p><p><br/></p><p>- Đậu Đại học và chỉ học hết HK1 năm 1 đã nghỉ ..... =&gt; vì 2 lý do: 1 vì muốn phụ tiếp tài chính vs ba mẹ, 2 vì cảm thấy k phù hợp vs ngôi trường ....</p><p><br/></p><p>- VÀ bắt đầu đi làm công ăn lương vs công việc đầu tiên là NHÂN VIÊN SIÊU THỊ .... lúc này chỉ có Lương cơ bản =&gt; bắt đầu có nợ do CHI &gt; Thu </p><p><br/></p><p>- Sau 1,5 năm em chuyển sang làm PG Nhãn hàng ... may mắn là Thu nhập cũng cao dần lên .... nhưng r bị cuốn vào những cuộc vui chơi ăn nhậu xây dựng mối quan hệ vs đồng nghiệp và sếp..... =&gt; lại quay về vs Nợ do CHI &gt; THU </p><p>Và cứ thế vòng xoay này kéo dài hơn 6 năm ....</p><p><br/></p><p>- Kiếm thêm thu nhập từ việc bán hàng online cụ thể là Bán Nước Hoa...... em cũng có đọc những bài viết về chia sẻ KDOL tại kinhdoanhblog.com.....và cũng mang áp dụng vào việc bán nước hoa này...... giai đoạn đầu Lợi nhuận cũng tốt có thêm tiền để trang trải thêm cuộc sống  từ gia đình và tình yêu của em..... nhưng làm đc hơn 6 tháng em nhận ra rằng: Đa số Sản phẩm em bán toàn do người quen or đồng nghiệp, bà con mua xài ( maybe là do họ mua vì ủng hộ em..... ) vẫn có bán khách lạ nhưng tỉ lệ thấp lắm ...... và Đại Lý thì Họ chỉ em hãy làm theo như kiểu hệ thống &quot;đa cấp&quot; ..... em k thích làm v nên đã dừng lại...... </p><p><br/><br/></p><p>2024</p><p>- Chính thức nghỉ việc vì Cty gặp khó khăn ..... </p><p>- Cưới vợ và lập gia đình nhỏ...... </p><p>- 7/2024 thì em tìm đc 1 công việc sale Thị trường đi bán Mì gói ..... càng làm em lại càng thấy hình như là em k hợp để làm ở môi trường cần tính Hướng Ngoại như này...... * em thấy AC sale đồng nghiệp họ lanh lẹ, hoạt ngôn, hoạt bát lắm, cởi mỡ in giao tiếp..... * còn em thì tùy Cảm xúc và tùy theo Người ...... </p><p><br/></p><p>Sau hơn 6 Năm làm công ăn lương em nhânn ra nếu cứ cắm đầu đi làm như vậy quài thì tương lai cuộc sống em cũng sẽ vậy.... vì em k định hướng sẽ theo nghề nghiệp này lâu dài như 1 sự nghiệp cuộc đời em....  </p><p><br/></p><p>🔥🔥VẤN ĐỀ 2  =&gt; em đang định Dừng công việc này lại và sẽ tìm 1 nghề Nghiệp liên quan tới Kỹ thuật để học ...... Thầy Năm cho em xin lời khuyên về việc này em có nên Tiếp tục công việc hiện tại k .... vì nó cũng đang là nguồn thu nhập chính cho em và gia đình.... nhưng cứ tới lúc đi làm thì cảm giác như: ép buộc phải đi làm...... </p><p>...... Em chân thành cảm ơn vì đã được Thầy và anh chị lắng nghe qua bài Tâm sự này của em .... Em kính chúc cho Đại Gia đình Web5ngay của mình luôn sức khỏe, vui vẻ và hạnh phúc ❤️❤️❤️❤️</p><p><br/></p><p> Kiến Kiến</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1qkg58Ru7LBXSUmyi6UjObhZAmibvvRe6oWrb7_Axrzw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Kiến Kiến</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm, biết thầy và cũng xem nhiều bải giảng của Thầy từ 2016 tới nay..... dù qua rất nhiều kênh chia sẻ nhưng khi vào những lúc không biết nên làm thế nào...... thì khi search Youtube ..... đều hiểu thị ra bài giảng của Thầy đầu tiền về 1 vấn đề nào đó mà em đang gặp phải...... </p><p><br/></p><p>Sau đây, Em xin tóm tắt quá trình em từ 2016 đến này 2024.... </p><p><br/></p><p>2016: </p><p>- Biết đến  sách Self help và Kênh Web5ngay của Thầy Năm .... =&gt; em thích việc đọc sách.... nhưng tới khi kêu em mang vào áp dụng và thực  hành thì em lại có cả tá lý do để không làm .....</p><p>🔥 VẤN ĐỀ 1: thích đọc nhưng k áp dụng, đọc xem rất nhiều sách .... và Ghi chép lại cẩn thận.... nhưng tới khi hành động thì Lại có lý do Trì Hoãn..... có phải em đang NỖ LỰC ẢO k Thầy ... ? </p><p><br/></p><p>- Đậu Đại học và chỉ học hết HK1 năm 1 đã nghỉ ..... =&gt; vì 2 lý do: 1 vì muốn phụ tiếp tài chính vs ba mẹ, 2 vì cảm thấy k phù hợp vs ngôi trường ....</p><p><br/></p><p>- VÀ bắt đầu đi làm công ăn lương vs công việc đầu tiên là NHÂN VIÊN SIÊU THỊ .... lúc này chỉ có Lương cơ bản =&gt; bắt đầu có nợ do CHI &gt; Thu </p><p><br/></p><p>- Sau 1,5 năm em chuyển sang làm PG Nhãn hàng ... may mắn là Thu nhập cũng cao dần lên .... nhưng r bị cuốn vào những cuộc vui chơi ăn nhậu xây dựng mối quan hệ vs đồng nghiệp và sếp..... =&gt; lại quay về vs Nợ do CHI &gt; THU </p><p>Và cứ thế vòng xoay này kéo dài hơn 6 năm ....</p><p><br/></p><p>- Kiếm thêm thu nhập từ việc bán hàng online cụ thể là Bán Nước Hoa...... em cũng có đọc những bài viết về chia sẻ KDOL tại kinhdoanhblog.com.....và cũng mang áp dụng vào việc bán nước hoa này...... giai đoạn đầu Lợi nhuận cũng tốt có thêm tiền để trang trải thêm cuộc sống  từ gia đình và tình yêu của em..... nhưng làm đc hơn 6 tháng em nhận ra rằng: Đa số Sản phẩm em bán toàn do người quen or đồng nghiệp, bà con mua xài ( maybe là do họ mua vì ủng hộ em..... ) vẫn có bán khách lạ nhưng tỉ lệ thấp lắm ...... và Đại Lý thì Họ chỉ em hãy làm theo như kiểu hệ thống &quot;đa cấp&quot; ..... em k thích làm v nên đã dừng lại...... </p><p><br/><br/></p><p>2024</p><p>- Chính thức nghỉ việc vì Cty gặp khó khăn ..... </p><p>- Cưới vợ và lập gia đình nhỏ...... </p><p>- 7/2024 thì em tìm đc 1 công việc sale Thị trường đi bán Mì gói ..... càng làm em lại càng thấy hình như là em k hợp để làm ở môi trường cần tính Hướng Ngoại như này...... * em thấy AC sale đồng nghiệp họ lanh lẹ, hoạt ngôn, hoạt bát lắm, cởi mỡ in giao tiếp..... * còn em thì tùy Cảm xúc và tùy theo Người ...... </p><p><br/></p><p>Sau hơn 6 Năm làm công ăn lương em nhânn ra nếu cứ cắm đầu đi làm như vậy quài thì tương lai cuộc sống em cũng sẽ vậy.... vì em k định hướng sẽ theo nghề nghiệp này lâu dài như 1 sự nghiệp cuộc đời em....  </p><p><br/></p><p>🔥🔥VẤN ĐỀ 2  =&gt; em đang định Dừng công việc này lại và sẽ tìm 1 nghề Nghiệp liên quan tới Kỹ thuật để học ...... Thầy Năm cho em xin lời khuyên về việc này em có nên Tiếp tục công việc hiện tại k .... vì nó cũng đang là nguồn thu nhập chính cho em và gia đình.... nhưng cứ tới lúc đi làm thì cảm giác như: ép buộc phải đi làm...... </p><p>...... Em chân thành cảm ơn vì đã được Thầy và anh chị lắng nghe qua bài Tâm sự này của em .... Em kính chúc cho Đại Gia đình Web5ngay của mình luôn sức khỏe, vui vẻ và hạnh phúc ❤️❤️❤️❤️</p><p><br/></p><p> Kiến Kiến</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17149884-13-05-2025.mp3" length="5614103" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17149884</guid>
    <pubDate>Tue, 13 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>466</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-05-2025</itunes:title>
    <title>12-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mèo con   Xin mến chào Gia đình Web5ngay và người Thầy của con.   Chắc lúc bài này đến tay thầy thì cũng là năm mới rồi ha. Chúc mọi người và Thầy năm mới khoẻ mạnh và tràn đầy hạnh phúc nha.    Đây là lần thứ 2 con gửi tâm sự nhưng lần này em xin phép hỏi vài câu hỏi nho nhỏ nha Thầy.   Con hiện tại đang là sinh viên năm 2 chuyên ngành kế toán.Sáng dậy học rồi đi tập gym chiều về lại học tiếp tối con ngồi xem phim lướt facebook các kiểu đồ đó Thầy. Vẫn còn mộ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1QIpLXDS8FgfTj5P3X0ULydbpFgWKub_zIZ_954ymw20/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Mèo con</a></p><p><br/></p><p>Xin mến chào Gia đình Web5ngay và người Thầy của con.</p><p><br/></p><p>Chắc lúc bài này đến tay thầy thì cũng là năm mới rồi ha. Chúc mọi người và Thầy năm mới khoẻ mạnh và tràn đầy hạnh phúc nha. </p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 2 con gửi tâm sự nhưng lần này em xin phép hỏi vài câu hỏi nho nhỏ nha Thầy.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại đang là sinh viên năm 2 chuyên ngành kế toán.Sáng dậy học rồi đi tập gym chiều về lại học tiếp tối con ngồi xem phim lướt facebook các kiểu đồ đó Thầy. Vẫn còn một số tật xấu và nhiều vấn đề nhưng để so mới lúc chưa biết tới Thầy và tsbv tức khoảng 2,3 năm về trước thì con rất tự hào vì những gì mình có được ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Con chưa hài lòng lắm với những nỗ lực của bản thân vì nó giải quyết dễ và nhanh hơn con tưởng (thực ra là con ngồi nghĩ ra cũng lâu đó ạ ). Ví dụ như là con bỏ được chơi game và chăm học hơn là do con xoá game và dùng những web hỗ trợ như Focusmate và học ở thư viện giúp con tập trung hơn và kỷ luật hơn. Còn khi con tải lại game và ở nhà thì con lại đâu vô đấy vô kỉ luật và lười biếng hơn ( tất nhiên là giờ con cố gắng ném mình ra khỏi nhà nhiều hơn ạ ) nhưng con không biết là liệu con có giải quyết đúng vấn đề không hay mới chỉ chữa phần ngọn. </p><p><br/></p><p>Học môn trọng lý thuyết như Triết học thì con chỉ có đọc giáo trình và slide thầy cô rồi cố nhớ thôi ạ chứ không có hiểu lắm ( à con có hiểu cái lượng và chất Thầy từng nhắc ạ hehe nhớ quá trời ). Tiếng anh con cũng chỉ đọc đỉ đọc lại các đoạn văn trong quyển 4000 word ( mà cũng nhớ ghê á trời ) nhưng mỗi lần con học cái gì đó con luôn suy nghĩ rằng sẽ luôn có cách tốt hơn để học và mình đang phí thời gian quá nhiều ấy ạ.</p><p><br/></p><p>Con biết rằng chỉ nỗ lực là chưa đủ mà phải khôn nữa mới thành công được nên con luôn sợ rằng cái sự chăm chỉ của mình đang đi sai hướng và đổ sông đổ bể hết ạ.Con tập gym được 3 tháng và có dấu hiệu chững lại của cơ bắp nên càng củng cố cái suy nghĩ ấy của con.</p><p><br/></p><p>Thôi bài cũng dài rồi ạ, con còn rất nhiều lời muốn nói với Thầy nhưng hiện tại con chỉ muốn tâm sự nấy với Thầy thôi ( con sẽ viết tiếp cho Thầy đến khi nào con hết muốn viết thì thôi hihi) . </p><p><br/></p><p>Cảm ơn Gia đình Web5ngay và Thầy đã lắng nghe. Chúc mọi người lần nữa sẽ luôn bình an và hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1QIpLXDS8FgfTj5P3X0ULydbpFgWKub_zIZ_954ymw20/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Mèo con</a></p><p><br/></p><p>Xin mến chào Gia đình Web5ngay và người Thầy của con.</p><p><br/></p><p>Chắc lúc bài này đến tay thầy thì cũng là năm mới rồi ha. Chúc mọi người và Thầy năm mới khoẻ mạnh và tràn đầy hạnh phúc nha. </p><p><br/></p><p>Đây là lần thứ 2 con gửi tâm sự nhưng lần này em xin phép hỏi vài câu hỏi nho nhỏ nha Thầy.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại đang là sinh viên năm 2 chuyên ngành kế toán.Sáng dậy học rồi đi tập gym chiều về lại học tiếp tối con ngồi xem phim lướt facebook các kiểu đồ đó Thầy. Vẫn còn một số tật xấu và nhiều vấn đề nhưng để so mới lúc chưa biết tới Thầy và tsbv tức khoảng 2,3 năm về trước thì con rất tự hào vì những gì mình có được ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Con chưa hài lòng lắm với những nỗ lực của bản thân vì nó giải quyết dễ và nhanh hơn con tưởng (thực ra là con ngồi nghĩ ra cũng lâu đó ạ ). Ví dụ như là con bỏ được chơi game và chăm học hơn là do con xoá game và dùng những web hỗ trợ như Focusmate và học ở thư viện giúp con tập trung hơn và kỷ luật hơn. Còn khi con tải lại game và ở nhà thì con lại đâu vô đấy vô kỉ luật và lười biếng hơn ( tất nhiên là giờ con cố gắng ném mình ra khỏi nhà nhiều hơn ạ ) nhưng con không biết là liệu con có giải quyết đúng vấn đề không hay mới chỉ chữa phần ngọn. </p><p><br/></p><p>Học môn trọng lý thuyết như Triết học thì con chỉ có đọc giáo trình và slide thầy cô rồi cố nhớ thôi ạ chứ không có hiểu lắm ( à con có hiểu cái lượng và chất Thầy từng nhắc ạ hehe nhớ quá trời ). Tiếng anh con cũng chỉ đọc đỉ đọc lại các đoạn văn trong quyển 4000 word ( mà cũng nhớ ghê á trời ) nhưng mỗi lần con học cái gì đó con luôn suy nghĩ rằng sẽ luôn có cách tốt hơn để học và mình đang phí thời gian quá nhiều ấy ạ.</p><p><br/></p><p>Con biết rằng chỉ nỗ lực là chưa đủ mà phải khôn nữa mới thành công được nên con luôn sợ rằng cái sự chăm chỉ của mình đang đi sai hướng và đổ sông đổ bể hết ạ.Con tập gym được 3 tháng và có dấu hiệu chững lại của cơ bắp nên càng củng cố cái suy nghĩ ấy của con.</p><p><br/></p><p>Thôi bài cũng dài rồi ạ, con còn rất nhiều lời muốn nói với Thầy nhưng hiện tại con chỉ muốn tâm sự nấy với Thầy thôi ( con sẽ viết tiếp cho Thầy đến khi nào con hết muốn viết thì thôi hihi) . </p><p><br/></p><p>Cảm ơn Gia đình Web5ngay và Thầy đã lắng nghe. Chúc mọi người lần nữa sẽ luôn bình an và hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17142635-12-05-2025.mp3" length="4689055" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17142635</guid>
    <pubDate>Mon, 12 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>389</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-05-2025</itunes:title>
    <title>09-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  L Cháu chào chú và gia đình Web5ngay ạ, chúc mọi người có 1 ngày tốt lành ạ!   Cháu đang băn khoăn giữa việc làm freelancer full-time và apply 1 công ty gần nhà ạ.   Freelancer full-time thì cháu vẫn đang tìm kiếm các công việc và kỹ năng của cháu còn yếu để làm nó. Khi đọc JD của họ, cháu phải mất thêm thời gian để tìm hiểu các thông tin rồi mới bắt tay vào làm và sửa. Giờ chưa có việc nên có thời gian là cháu đi chạy grabfood kiếm thêm tiền đóng học, cũng k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LjB2uyBHhd5FhfdH3XUl7DODPQ6byLqCfDk84tP-8ms/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  L</a></p><p>Cháu chào chú và gia đình Web5ngay ạ, chúc mọi người có 1 ngày tốt lành ạ!</p><p><br/></p><p>Cháu đang băn khoăn giữa việc làm freelancer full-time và apply 1 công ty gần nhà ạ.</p><p><br/></p><p>Freelancer full-time thì cháu vẫn đang tìm kiếm các công việc và kỹ năng của cháu còn yếu để làm nó. Khi đọc JD của họ, cháu phải mất thêm thời gian để tìm hiểu các thông tin rồi mới bắt tay vào làm và sửa. Giờ chưa có việc nên có thời gian là cháu đi chạy grabfood kiếm thêm tiền đóng học, cũng không thấm tháp vào đâu nên cháu áp lực khá nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Mấy tháng trước cháu có đi làm off full-time TTS Marketing ở 1 công ty lớn xa nhà cũng có số má. Cháu làm được gần 3 tuần thì cháu nghỉ. Mấy ngày đầu cháu bị sốc vì khối lượng công việc lớn. Cháu là kiểu người vô cùng stress khi có deadline nên mỗi khi được giao việc cháu sẽ trằn trọc, từ lúc được giao đến khi làm xong và được feedback tốt. Và khi cứ xong là có việc mới như vậy khiến cháu căng thẳng vô cùng, nó tiếp diễn đến lúc cháu không còn muốn làm nữa. Cháu cảm giác làm nhiều liên tục như vậy thì càng về sau cháu càng làm không tốt ạ. Đến lúc nghỉ việc cháu vẫn còn không tin tại sao tinh thần chịu đựng của cháu lại kém như thế. Vả lại cháu cũng đang học chương trình vừa học vừa làm của bên đại học nữa, việc nhiều khiến cháu khó kiểm soát nổi.</p><p><br/></p><p>Chỗ làm đó cần chấm vân tay để ra vào, nên lúc cháu muốn ra ngoài đi lại cho thoải mái thì sẽ trừ luôn vào lương nên cháu khá ngại đi ra. Không gian nghỉ ngơi thường các anh chị nhân viên dài hạn dùng nên cháu không dám vào đó tập thể dục này nọ. Tập tại chỗ ngồi cháu cũng ngại vì người đi qua đi lại cũng nhiều, cháu còn ngồi đối diện với phòng họp kính trong nữa ạ. Cháu cố đi ra phòng WC nhiều lần nhất có thể nhưng cũng không thấm tháp lắm. Ngồi nhìn vào máy tính lâu thì cháu hay bị chóng mặt buồn nôn nên lúc ngồi làm ở công ty cháu vô cùng không thoải mái ạ.</p><p><br/></p><p>Ngoài ra, lúc giao tiếp với nhiều người cháu thấy mình bị mệt vô cùng, nhiều khi nói chuyện xong cháu còn tự hỏi không biết mình có nói gì sai không.</p><p><br/></p><p>1 phần nhỏ chắc cháu cũng stress vì body với quần áo mình mặc nữa. Cháu chưa kiếm được nhiều tiền mà cháu còn đang tiết kiệm để đóng học nữa nên cháu không dám phung phí tiền vào quần áo. 1 tuần có 2 bộ quần áo sơ mi cũ cháu mặc đi mặc lại suốt, người cháu hơi béo, mặc bị thít vào không thoải mái với không đẹp nữa ạ. Nhìn các chị rồi nhìn lại mình cháu thấy xấu hổ hơi nhiều.</p><p><br/></p><p>Còn đâu các anh chị chỉ bảo cháu rất tận tình, tốt tính. Chế độ công ty cũng tốt, cháu thấy vấn đề nhiều nhất là từ cháu thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Về công ty nhỏ này thì được cái gần nhà, cháu không phải mất 45&apos; để đến được công ty như trước nữa. Vả lại do trải nghiệm không mấy vui vẻ ở công ty trước nên cháu đang sợ đi làm ở công ty. Cháu sợ mình lại căng thẳng khi ở trong 1 không gian, thời gian bó buộc và kiểm soát các công việc. Nhưng nhìn bạn mình đang chăm chỉ đi làm công ty, tiền thì mình không có mà cứ ở nhà nên cháu cũng bị lo nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ cũng bận cơm áo gạo tiền nên cháu cũng không muốn phiền nhiều. Chần chừ mãi thì cháu quyết định tâm sự tại đây để nhận được thêm một góc nhìn mới cho đời cháu từ chú ạ.</p><p><br/></p><p>Cháu cảm ơn chú và mọi người nhiều vì đã dành thời gian đọc sớ của cháu ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LjB2uyBHhd5FhfdH3XUl7DODPQ6byLqCfDk84tP-8ms/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  L</a></p><p>Cháu chào chú và gia đình Web5ngay ạ, chúc mọi người có 1 ngày tốt lành ạ!</p><p><br/></p><p>Cháu đang băn khoăn giữa việc làm freelancer full-time và apply 1 công ty gần nhà ạ.</p><p><br/></p><p>Freelancer full-time thì cháu vẫn đang tìm kiếm các công việc và kỹ năng của cháu còn yếu để làm nó. Khi đọc JD của họ, cháu phải mất thêm thời gian để tìm hiểu các thông tin rồi mới bắt tay vào làm và sửa. Giờ chưa có việc nên có thời gian là cháu đi chạy grabfood kiếm thêm tiền đóng học, cũng không thấm tháp vào đâu nên cháu áp lực khá nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Mấy tháng trước cháu có đi làm off full-time TTS Marketing ở 1 công ty lớn xa nhà cũng có số má. Cháu làm được gần 3 tuần thì cháu nghỉ. Mấy ngày đầu cháu bị sốc vì khối lượng công việc lớn. Cháu là kiểu người vô cùng stress khi có deadline nên mỗi khi được giao việc cháu sẽ trằn trọc, từ lúc được giao đến khi làm xong và được feedback tốt. Và khi cứ xong là có việc mới như vậy khiến cháu căng thẳng vô cùng, nó tiếp diễn đến lúc cháu không còn muốn làm nữa. Cháu cảm giác làm nhiều liên tục như vậy thì càng về sau cháu càng làm không tốt ạ. Đến lúc nghỉ việc cháu vẫn còn không tin tại sao tinh thần chịu đựng của cháu lại kém như thế. Vả lại cháu cũng đang học chương trình vừa học vừa làm của bên đại học nữa, việc nhiều khiến cháu khó kiểm soát nổi.</p><p><br/></p><p>Chỗ làm đó cần chấm vân tay để ra vào, nên lúc cháu muốn ra ngoài đi lại cho thoải mái thì sẽ trừ luôn vào lương nên cháu khá ngại đi ra. Không gian nghỉ ngơi thường các anh chị nhân viên dài hạn dùng nên cháu không dám vào đó tập thể dục này nọ. Tập tại chỗ ngồi cháu cũng ngại vì người đi qua đi lại cũng nhiều, cháu còn ngồi đối diện với phòng họp kính trong nữa ạ. Cháu cố đi ra phòng WC nhiều lần nhất có thể nhưng cũng không thấm tháp lắm. Ngồi nhìn vào máy tính lâu thì cháu hay bị chóng mặt buồn nôn nên lúc ngồi làm ở công ty cháu vô cùng không thoải mái ạ.</p><p><br/></p><p>Ngoài ra, lúc giao tiếp với nhiều người cháu thấy mình bị mệt vô cùng, nhiều khi nói chuyện xong cháu còn tự hỏi không biết mình có nói gì sai không.</p><p><br/></p><p>1 phần nhỏ chắc cháu cũng stress vì body với quần áo mình mặc nữa. Cháu chưa kiếm được nhiều tiền mà cháu còn đang tiết kiệm để đóng học nữa nên cháu không dám phung phí tiền vào quần áo. 1 tuần có 2 bộ quần áo sơ mi cũ cháu mặc đi mặc lại suốt, người cháu hơi béo, mặc bị thít vào không thoải mái với không đẹp nữa ạ. Nhìn các chị rồi nhìn lại mình cháu thấy xấu hổ hơi nhiều.</p><p><br/></p><p>Còn đâu các anh chị chỉ bảo cháu rất tận tình, tốt tính. Chế độ công ty cũng tốt, cháu thấy vấn đề nhiều nhất là từ cháu thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Về công ty nhỏ này thì được cái gần nhà, cháu không phải mất 45&apos; để đến được công ty như trước nữa. Vả lại do trải nghiệm không mấy vui vẻ ở công ty trước nên cháu đang sợ đi làm ở công ty. Cháu sợ mình lại căng thẳng khi ở trong 1 không gian, thời gian bó buộc và kiểm soát các công việc. Nhưng nhìn bạn mình đang chăm chỉ đi làm công ty, tiền thì mình không có mà cứ ở nhà nên cháu cũng bị lo nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ cũng bận cơm áo gạo tiền nên cháu cũng không muốn phiền nhiều. Chần chừ mãi thì cháu quyết định tâm sự tại đây để nhận được thêm một góc nhìn mới cho đời cháu từ chú ạ.</p><p><br/></p><p>Cháu cảm ơn chú và mọi người nhiều vì đã dành thời gian đọc sớ của cháu ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17128720-09-05-2025.mp3" length="12185675" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17128720</guid>
    <pubDate>Fri, 09 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1014</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-05-2025</itunes:title>
    <title>08-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Vô định   Xin chào thầy và mọi người!    Em năm nay 33 tuổi chồng e 32.Chúng em đã trãi qua 13 năm bên nhau.Năm 2016 anh sang Nhật rồi một năm sau đó e theo anh.Chúng em đều là du học sinh và đều cùng tâm thế đi học,đi làm thêm để trả nợ số tiền đã vay ở nhà đi và lo cho cuộc sống bên Nhật.    Nói sơ về chồng em thì a là một người sống tình cảm ,chăm lo cho vk con từ miếng ăn giấc ngủ nhưng a không có chi tiến thủ,thiếu kĩ năng giao tiếp,không b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1szolyFHSGkbWNMMIuBmX8A9CklXGaPw4wHM6RfdwaZw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Vô định</a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người!</p><p>   Em năm nay 33 tuổi chồng e 32.Chúng em đã trãi qua 13 năm bên nhau.Năm 2016 anh sang Nhật rồi một năm sau đó e theo anh.Chúng em đều là du học sinh và đều cùng tâm thế đi học,đi làm thêm để trả nợ số tiền đã vay ở nhà đi và lo cho cuộc sống bên Nhật.</p><p>   Nói sơ về chồng em thì a là một người sống tình cảm ,chăm lo cho vk con từ miếng ăn giấc ngủ nhưng a không có chi tiến thủ,thiếu kĩ năng giao tiếp,không bạn bè không gì hết,ngại đám đông và rất rất thu mình.Thời gian ở Nhật e nhận thấy a rất lười làm,sống ì ạch,không nghỉ về phia trước,e đã từng dùng số tiền của mình giúp a đóng học phí để duy trì  học.Nhưng được cái là a lo cho e,quan tâm đến cảm xúc của e,lúc nào cũng lo e mặc không ấm,ăn không no.Trãi qua khoảng thời gian khó khăn thì a cung tìm dk công việc ổn định thu nhập.Tụi e cung giải quyết được vấn đề nợ nần và dần xây dựng cuộc sống.Rồi chúng e lập gia đình có với nhau bé trai.</p><p>   Vì cuộc sống ở Nhật cô đơn,nhà chỉ quay quanh 3 người,không gia đình không quan hệ xã hội.Nên tụi e quyết định sang Canada đoàn tụ với gia đình anh và mọi thứ sụp đổ từ đây.</p><p>  Em mất đi khoảng trời tự do mình có,vì cách anh chăm sóc mẹ con em chu đáo nên nhà chồng em không hài lòng.Còn về công việc của a thì đi làm không chịu được áp lực của chửi mắng,lúc nào anh cũng để những tiêu cực trong đầu,lúc nào cung nghỉ lỗi của đối phương nên a đã 3 lần mất job và giờ a đang thất nghiệp.Câu chuyện cơm áo gạo tiền hồi ở Nhật lại lặp lại lần nữa và e thật sự quá mệt mõi,quá mất niềm tin vào chồng.</p><p>  Tụi em cũng chỉ là dân lao động bình thường nên em thấy cuộc đời mình nhìn lại như con thiêu thân,không dựa dẫm được vào ai càng không dựa dẫm được chính mình.Em biết mình cũng còn nhiều thiếu sót nhưng 13 năm qua e đã cố gắng rất nhiều.Ai cung bảo em đừng lấy anh khổ vì anh sống tình cảm nhưng a thiếu quá nhiều kĩ năng trong cuộc sống.</p><p>   Nhiều người khuyên em nên gửi con về việt nam rồi 2 vkck cố gắng,giờ ôm con bên mình cũng không làm gì được mà con em 3 tuổi đang chậm nói,có biểu hiện của tự kĩ.Em thật sự không xa con được và không biết lựa chọn nào là tốt nhất cho con.Em thật sự vô định,thật sự mất niềm tin thầy ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1szolyFHSGkbWNMMIuBmX8A9CklXGaPw4wHM6RfdwaZw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Vô định</a></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người!</p><p>   Em năm nay 33 tuổi chồng e 32.Chúng em đã trãi qua 13 năm bên nhau.Năm 2016 anh sang Nhật rồi một năm sau đó e theo anh.Chúng em đều là du học sinh và đều cùng tâm thế đi học,đi làm thêm để trả nợ số tiền đã vay ở nhà đi và lo cho cuộc sống bên Nhật.</p><p>   Nói sơ về chồng em thì a là một người sống tình cảm ,chăm lo cho vk con từ miếng ăn giấc ngủ nhưng a không có chi tiến thủ,thiếu kĩ năng giao tiếp,không bạn bè không gì hết,ngại đám đông và rất rất thu mình.Thời gian ở Nhật e nhận thấy a rất lười làm,sống ì ạch,không nghỉ về phia trước,e đã từng dùng số tiền của mình giúp a đóng học phí để duy trì  học.Nhưng được cái là a lo cho e,quan tâm đến cảm xúc của e,lúc nào cũng lo e mặc không ấm,ăn không no.Trãi qua khoảng thời gian khó khăn thì a cung tìm dk công việc ổn định thu nhập.Tụi e cung giải quyết được vấn đề nợ nần và dần xây dựng cuộc sống.Rồi chúng e lập gia đình có với nhau bé trai.</p><p>   Vì cuộc sống ở Nhật cô đơn,nhà chỉ quay quanh 3 người,không gia đình không quan hệ xã hội.Nên tụi e quyết định sang Canada đoàn tụ với gia đình anh và mọi thứ sụp đổ từ đây.</p><p>  Em mất đi khoảng trời tự do mình có,vì cách anh chăm sóc mẹ con em chu đáo nên nhà chồng em không hài lòng.Còn về công việc của a thì đi làm không chịu được áp lực của chửi mắng,lúc nào anh cũng để những tiêu cực trong đầu,lúc nào cung nghỉ lỗi của đối phương nên a đã 3 lần mất job và giờ a đang thất nghiệp.Câu chuyện cơm áo gạo tiền hồi ở Nhật lại lặp lại lần nữa và e thật sự quá mệt mõi,quá mất niềm tin vào chồng.</p><p>  Tụi em cũng chỉ là dân lao động bình thường nên em thấy cuộc đời mình nhìn lại như con thiêu thân,không dựa dẫm được vào ai càng không dựa dẫm được chính mình.Em biết mình cũng còn nhiều thiếu sót nhưng 13 năm qua e đã cố gắng rất nhiều.Ai cung bảo em đừng lấy anh khổ vì anh sống tình cảm nhưng a thiếu quá nhiều kĩ năng trong cuộc sống.</p><p>   Nhiều người khuyên em nên gửi con về việt nam rồi 2 vkck cố gắng,giờ ôm con bên mình cũng không làm gì được mà con em 3 tuổi đang chậm nói,có biểu hiện của tự kĩ.Em thật sự không xa con được và không biết lựa chọn nào là tốt nhất cho con.Em thật sự vô định,thật sự mất niềm tin thầy ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17121404-08-05-2025.mp3" length="16540392" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17121404</guid>
    <pubDate>Thu, 08 May 2025 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1377</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-05-2025</itunes:title>
    <title>07-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngọc Nhi 121202   Em chào thầy và mọi người theo dõi chương trình Tâm sự Buồn vui. Đây là lần thứ 3 em gửi tâm sự về cho chương trình nhưng là lần đầu tiên em để tên thật để lưu giữ cảm xúc này. Xin thầy đừng xóa web và hãy đọc tên em ở sau câu "đặc biệt là bạn...". Em xin cảm ơn.   Em nghe tâm sự buồn vui khá thường xuyên, trong lúc làm gì đó. Lắng nghe nhiều câu chuyện buồn của mọi người thì hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe quá khứ vừa buồn vừa ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1nhQiPlf96cvYXoUNl0r793fQCAdBDtYeJV-kRxOmmFM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ngọc Nhi 121202</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người theo dõi chương trình Tâm sự Buồn vui.</p><p>Đây là lần thứ 3 em gửi tâm sự về cho chương trình nhưng là lần đầu tiên em để tên thật để lưu giữ cảm xúc này. Xin thầy đừng xóa web và hãy đọc tên em ở sau câu &quot;đặc biệt là bạn...&quot;. Em xin cảm ơn.</p><p><br/></p><p>Em nghe tâm sự buồn vui khá thường xuyên, trong lúc làm gì đó. Lắng nghe nhiều câu chuyện buồn của mọi người thì hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe quá khứ vừa buồn vừa vui của em 😂.</p><p>Dường như ai cũng trải qua cảm giác nghèo nhất trong cuộc đời mình đúng không ạ? Đối với em thì giai đoạn đó xảy ra khi em 18-19 tuổi (2020). Lúc đó em mới vào Đại học ở HCM, nhìn thấy ba mẹ phải chi trả tiền học phí, kí túc xá cho em nên em không dám xin tiền sinh hoạt, ba mẹ cho bao nhiêu thì em biết ơn bấy nhiêu. Mỗi tháng mẹ gửi cho em 1 triệu để trang trải. Ban đầu em thấy đó là số tiền khá nhiều vì đó giờ em không có xài tiền. Nhưng mà xài rồi mới biết 1 triệu không đủ để có được cuộc sống cơ bản. Em tính toán kỹ lưỡng mỗi ngày xài được bao nhiêu để 1 tháng không vượt số tiền được cho. Thì thấy chết rồi, tiền điện, nước, rác, tiền ăn, tài liệu, gửi xe là quá nhiều rồi. Nên em quyết định đi bộ hơn 2km để đến trường dù là sáng sớm hay trưa chiều, có hôm ở lại học ngoại ngữ là tối mới đi bộ về nhà. Đường ở Làng ĐH thì vắng, em là con gái nữa nên cũng sợ lắm nhưng mà thôi tìm chỗ đường có đèn sáng, đông người mà đi dù nó xa hơn tí. Còn cơm thì em ăn chay dường như suốt 1 năm đó, sáng mua hộp cơm chay chia ra ăn sáng với ăn trưa. Tối thì em ăn mì gói hoặc nhịn đói, uống sữa cầm hơi đi ngủ luôn. Em vẫn nhớ mình cứ xem mukbang cho đỡ thèm haha rồi mới ngủ được. </p><p><br/></p><p>Nghèo như này thì chắc chắn là em không nghĩ đến yêu đương gì rồi. Em chưa từng hẹn hò, nắm tay ai cả vì em biết là không được phép. Vừa nguy hiểm cho em, và cho cả người yêu em nữa. Vì em là người thuộc cộng đồng LGBT. Em từng come out, từng bị đánh đập, nguyền rủa nên em biết mình không thể có được tình yêu, giờ còn nghèo nữa. Vậy mà thầy với mọi người biết hong, có bạn kia chịu quen em đó haha. Em với bạn đó thích nhau ngay từ lần đầu nói chuyện. Nhớ lúc đó nghèo quá, đâu có tiền dẫn con người ta đi đâu chơi đâu thầy, bạn đó thì thích đi cùng em cho biết thành phố, 2 đứa đều hong có tiền nên cứ tìm chỗ nào miễn phí thì đi như chùa, nhà thờ, công viên,... có hôm cuối tuần em về nhà, em mang đồ ăn từ nhà lên là ổ bánh mì pate của bà ngoại làm cho, 2 đứa đói quá nên bẻ nửa ra ăn, vừa ăn vừa nhìn nhau cười thôi. </p><p><br/></p><p>Cuối năm 2020 đó, em mua được nửa chỉ vàng đầu tiên trong đời. Và bắt đầu dạy học tiếng Hàn. Em từng học tiếng Hàn 10 tiếng/ngày để mau kiếm tiền thoát khổ. Nên sang đến năm 2021, lúc dịch covid cũng là lúc em kiếm được nhiều tiền nhất trong cuộc đời: 1 triệu/tháng. Vì dịch nên em không cần tốn các khoản sinh hoạt cá nhân nên em để dành được khá nhiều tiền với em lúc đó. Còn bạn người yêu thì... tụi em thương nhau như vậy gần được 4 năm rồi ạ haha.</p><p><br/></p><p>Giờ thì cuộc sống tốt hơn trước, bạn ý ra trường có việc làm nhanh chóng vì học giỏi lắm thầy ơi. Em thì chưa ra trường nữa vì học thiếu 2 môn =)) có người hỏi đểu em, có người xem thường em. Em cũng buồn chứ nhưng chỉ có em với người yêu em mới hiểu lý do thôi. Em tự chữa lành nỗi đau trong quá khứ, em tìm hướng đi trong tương lai bằng cách làm rất nhiều thứ. Sau khi ổn định cả rồi, thì em đã bỏ lỡ 2 môn học mà theo lịch tới tận cuối năm 2025 mới được học. Em suy sụp lắm nhưng em chấp nhận với sự bồng bột trong quá khứ nên em có 1 lộ trình học tập và làm việc trong lúc chờ đợi ngày trở lại trường.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc tới tận cuối bài tâm sự của em. Vì nãy giờ em nhớ lại mấy năm đó là em khóc như mư</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1nhQiPlf96cvYXoUNl0r793fQCAdBDtYeJV-kRxOmmFM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Ngọc Nhi 121202</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người theo dõi chương trình Tâm sự Buồn vui.</p><p>Đây là lần thứ 3 em gửi tâm sự về cho chương trình nhưng là lần đầu tiên em để tên thật để lưu giữ cảm xúc này. Xin thầy đừng xóa web và hãy đọc tên em ở sau câu &quot;đặc biệt là bạn...&quot;. Em xin cảm ơn.</p><p><br/></p><p>Em nghe tâm sự buồn vui khá thường xuyên, trong lúc làm gì đó. Lắng nghe nhiều câu chuyện buồn của mọi người thì hôm nay em xin kể cho thầy và mọi người nghe quá khứ vừa buồn vừa vui của em 😂.</p><p>Dường như ai cũng trải qua cảm giác nghèo nhất trong cuộc đời mình đúng không ạ? Đối với em thì giai đoạn đó xảy ra khi em 18-19 tuổi (2020). Lúc đó em mới vào Đại học ở HCM, nhìn thấy ba mẹ phải chi trả tiền học phí, kí túc xá cho em nên em không dám xin tiền sinh hoạt, ba mẹ cho bao nhiêu thì em biết ơn bấy nhiêu. Mỗi tháng mẹ gửi cho em 1 triệu để trang trải. Ban đầu em thấy đó là số tiền khá nhiều vì đó giờ em không có xài tiền. Nhưng mà xài rồi mới biết 1 triệu không đủ để có được cuộc sống cơ bản. Em tính toán kỹ lưỡng mỗi ngày xài được bao nhiêu để 1 tháng không vượt số tiền được cho. Thì thấy chết rồi, tiền điện, nước, rác, tiền ăn, tài liệu, gửi xe là quá nhiều rồi. Nên em quyết định đi bộ hơn 2km để đến trường dù là sáng sớm hay trưa chiều, có hôm ở lại học ngoại ngữ là tối mới đi bộ về nhà. Đường ở Làng ĐH thì vắng, em là con gái nữa nên cũng sợ lắm nhưng mà thôi tìm chỗ đường có đèn sáng, đông người mà đi dù nó xa hơn tí. Còn cơm thì em ăn chay dường như suốt 1 năm đó, sáng mua hộp cơm chay chia ra ăn sáng với ăn trưa. Tối thì em ăn mì gói hoặc nhịn đói, uống sữa cầm hơi đi ngủ luôn. Em vẫn nhớ mình cứ xem mukbang cho đỡ thèm haha rồi mới ngủ được. </p><p><br/></p><p>Nghèo như này thì chắc chắn là em không nghĩ đến yêu đương gì rồi. Em chưa từng hẹn hò, nắm tay ai cả vì em biết là không được phép. Vừa nguy hiểm cho em, và cho cả người yêu em nữa. Vì em là người thuộc cộng đồng LGBT. Em từng come out, từng bị đánh đập, nguyền rủa nên em biết mình không thể có được tình yêu, giờ còn nghèo nữa. Vậy mà thầy với mọi người biết hong, có bạn kia chịu quen em đó haha. Em với bạn đó thích nhau ngay từ lần đầu nói chuyện. Nhớ lúc đó nghèo quá, đâu có tiền dẫn con người ta đi đâu chơi đâu thầy, bạn đó thì thích đi cùng em cho biết thành phố, 2 đứa đều hong có tiền nên cứ tìm chỗ nào miễn phí thì đi như chùa, nhà thờ, công viên,... có hôm cuối tuần em về nhà, em mang đồ ăn từ nhà lên là ổ bánh mì pate của bà ngoại làm cho, 2 đứa đói quá nên bẻ nửa ra ăn, vừa ăn vừa nhìn nhau cười thôi. </p><p><br/></p><p>Cuối năm 2020 đó, em mua được nửa chỉ vàng đầu tiên trong đời. Và bắt đầu dạy học tiếng Hàn. Em từng học tiếng Hàn 10 tiếng/ngày để mau kiếm tiền thoát khổ. Nên sang đến năm 2021, lúc dịch covid cũng là lúc em kiếm được nhiều tiền nhất trong cuộc đời: 1 triệu/tháng. Vì dịch nên em không cần tốn các khoản sinh hoạt cá nhân nên em để dành được khá nhiều tiền với em lúc đó. Còn bạn người yêu thì... tụi em thương nhau như vậy gần được 4 năm rồi ạ haha.</p><p><br/></p><p>Giờ thì cuộc sống tốt hơn trước, bạn ý ra trường có việc làm nhanh chóng vì học giỏi lắm thầy ơi. Em thì chưa ra trường nữa vì học thiếu 2 môn =)) có người hỏi đểu em, có người xem thường em. Em cũng buồn chứ nhưng chỉ có em với người yêu em mới hiểu lý do thôi. Em tự chữa lành nỗi đau trong quá khứ, em tìm hướng đi trong tương lai bằng cách làm rất nhiều thứ. Sau khi ổn định cả rồi, thì em đã bỏ lỡ 2 môn học mà theo lịch tới tận cuối năm 2025 mới được học. Em suy sụp lắm nhưng em chấp nhận với sự bồng bột trong quá khứ nên em có 1 lộ trình học tập và làm việc trong lúc chờ đợi ngày trở lại trường.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc tới tận cuối bài tâm sự của em. Vì nãy giờ em nhớ lại mấy năm đó là em khóc như mư</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17114617-07-05-2025.mp3" length="7400565" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17114617</guid>
    <pubDate>Wed, 07 May 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>615</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-05-2025</itunes:title>
    <title>06-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Giấu tên  Em chào Thầy ạ. Sau nhiều lần suy nghĩ đắn đo thì cuối cùng em đã quyết định gửi tâm sự này tới Thầy. Em đã giữ những chuyện này trong lòng suốt thời gian qua và không thể nói ra sự thật với bất kỳ ai.  Gia đình em không hạnh phúc, ngay từ nhỏ em đã phải chứng kiến cảnh bạo lực về thể chất và cả bạo lực ngôn từ. Đến thời gian gần đây ba mẹ em đã quyết định ly hôn và đang đợi hoàn tất thủ tục. Lúc trước em vẫn đi làm và phụ giúp ba mẹ nhưng gần...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1thtohSkVAzv_Cga1W9fZVfTG2liPzw9tz8bKuEipYng/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên<br/></b></a><br/>Em chào Thầy ạ. Sau nhiều lần suy nghĩ đắn đo thì cuối cùng em đã quyết định gửi tâm sự này tới Thầy. Em đã giữ những chuyện này trong lòng suốt thời gian qua và không thể nói ra sự thật với bất kỳ ai.<br/> Gia đình em không hạnh phúc, ngay từ nhỏ em đã phải chứng kiến cảnh bạo lực về thể chất và cả bạo lực ngôn từ. Đến thời gian gần đây ba mẹ em đã quyết định ly hôn và đang đợi hoàn tất thủ tục. Lúc trước em vẫn đi làm và phụ giúp ba mẹ nhưng gần 1 năm nay em đã quyết định nghỉ làm và học nghề để phụ việc kinh doanh cùng mẹ sau khi ba đi. Thiếu vắng ba là người trụ cột sẽ rất khó khăn nhưng em nghĩ là chỉ cần mình cố gắng hơn siêng năng hơn, cải thiện sức khoẻ hơn thì em có thể gánh vác việc trong gia đình thay ba và phụ mẹ chăm lo cho em gái của em. <br/> Bao nhiêu năm qua, phần lớn thời gian em dành cho công việc và em thấy một mình rất ổn và vui vẻ nên em cũng  không để tâm lắm đến chuyện yêu đương cho đến  khoảng thời gian gần đây khi ba mẹ nhắc đến nhiều hơn và bạn thân của em cũng có nói đến vấn đề này, và có nói em mở rộng mối quan hệ qua Facebook dating coi sao. Qua đó em có nói chuyện với một người giới thiệu là làm IT bên FPT,  người này tỏ ra rất chín chắn, nghiêm túc, luôn nhắn tin hỏi han và ngỏ ý muốn tìm hiểu em. Họ còn gọi điện thoại nói chuyện với mẹ em để tạo lòng tin và khiến em ngỡ rằng mình đã may mắn gặp đúng người. Sau một thời gian thì họ nói có chuyến công tác và nhờ vào hệ thống của sàn giao dịch, ban đầu chỉ là giúp rồi họ dẫn dắt để em cùng tham gia và theo đúng kịch bản của họ đã gài sẵn từ đầu em đã tin tưởng người đó và sập bẫy lừa đảo khiến em mất hết tất cả số tiền tích cóp bao nhiêu năm qua và trong đó còn có tiền tiết kiệm của mẹ em nữa. Lúc đó em không còn đủ tỉnh táo, bình tĩnh để nhìn nhận sự việc và như bị mất trí, chỉ đến khi bị chặn liên lạc sau đó em đi trình báo Công an thì em mới biết mình đã bị lừa, lừa đến trắng tay. Số tiền lên đến gần 900 triệu Thầy ạ.<br/> Lúc đó em quá sốc, suy sụp và tuyệt vọng cùng cực, nhiều lúc em đã nghĩ quẩn vì không thể chịu đựng được sự ngu dại của bản thân mình và trò đùa của số phận. Có lúc ngã quỷ trong em trỗi dậy, khiến em trở nên hèn nhát và đã nghĩ là mình sẽ viết  thư kể lại hết mọi chuyện rồi ra đi nhưng nghĩ tới việc bản thân còn chưa báo hiếu được gì cho ba mẹ và em gái em mới vào đại học nên em lại không đành lòng. Cho đến tận bây giờ, những suy nghĩ tiêu cực và tích cực cứ mâu thuẫn đấu tranh trong em, nhiều lúc em đau không chịu được tưởng chừng như một chút nữa thôi là em sẽ chạy lại mẹ và nói ra hết tất cả mọi chuyện nhưng em không thể vì mẹ đang bận tâm rất nhiều chuyện và sức khỏe của mẹ không được tốt. Nhưng tuần tới là đến lúc đáo hạn sổ tiết kiệm của mẹ em không thể giấu chuyện này thêm được nữa. Em rất lo sợ về những điều tồi tệ có thể xảy tới khi em nói ra mọi chuyện, dạo gần đây em lo sợ đến mức cảm thấy tim đau nhói, em còn như vậy huống chi là mẹ, điều em lo nhất là  sức khỏe của mẹ, em sợ em sẽ là đứa con bất hiếu làm tổn hại đến mẹ và làm tình hình trong gia đình em trở nên tồi tệ hơn, em không biết phải làm sao nữa Thầy ơi. <br/>Em rất mong muốn có cơ hội gặp Thầy để được chia sẻ nhiều hơn câu chuyện của em và được nghe lời khuyên từ Thầy và xin Thầy giúp em ạ! Em chỉ biết kết nối với Thầy qua cách gửi tâm sự ở đây, và cũng chỉ muốn chia sẻ điều này với Thầy, em mong nhận được phản hồi từ Thầy <br/>Em xin lỗi Thầy vì mang đến những cảm xúc tiêu cực này tới Thầy và em cám ơn Thầy nhiều vì đã đọc tâm sự của em ạ!<br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1thtohSkVAzv_Cga1W9fZVfTG2liPzw9tz8bKuEipYng/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên<br/></b></a><br/>Em chào Thầy ạ. Sau nhiều lần suy nghĩ đắn đo thì cuối cùng em đã quyết định gửi tâm sự này tới Thầy. Em đã giữ những chuyện này trong lòng suốt thời gian qua và không thể nói ra sự thật với bất kỳ ai.<br/> Gia đình em không hạnh phúc, ngay từ nhỏ em đã phải chứng kiến cảnh bạo lực về thể chất và cả bạo lực ngôn từ. Đến thời gian gần đây ba mẹ em đã quyết định ly hôn và đang đợi hoàn tất thủ tục. Lúc trước em vẫn đi làm và phụ giúp ba mẹ nhưng gần 1 năm nay em đã quyết định nghỉ làm và học nghề để phụ việc kinh doanh cùng mẹ sau khi ba đi. Thiếu vắng ba là người trụ cột sẽ rất khó khăn nhưng em nghĩ là chỉ cần mình cố gắng hơn siêng năng hơn, cải thiện sức khoẻ hơn thì em có thể gánh vác việc trong gia đình thay ba và phụ mẹ chăm lo cho em gái của em. <br/> Bao nhiêu năm qua, phần lớn thời gian em dành cho công việc và em thấy một mình rất ổn và vui vẻ nên em cũng  không để tâm lắm đến chuyện yêu đương cho đến  khoảng thời gian gần đây khi ba mẹ nhắc đến nhiều hơn và bạn thân của em cũng có nói đến vấn đề này, và có nói em mở rộng mối quan hệ qua Facebook dating coi sao. Qua đó em có nói chuyện với một người giới thiệu là làm IT bên FPT,  người này tỏ ra rất chín chắn, nghiêm túc, luôn nhắn tin hỏi han và ngỏ ý muốn tìm hiểu em. Họ còn gọi điện thoại nói chuyện với mẹ em để tạo lòng tin và khiến em ngỡ rằng mình đã may mắn gặp đúng người. Sau một thời gian thì họ nói có chuyến công tác và nhờ vào hệ thống của sàn giao dịch, ban đầu chỉ là giúp rồi họ dẫn dắt để em cùng tham gia và theo đúng kịch bản của họ đã gài sẵn từ đầu em đã tin tưởng người đó và sập bẫy lừa đảo khiến em mất hết tất cả số tiền tích cóp bao nhiêu năm qua và trong đó còn có tiền tiết kiệm của mẹ em nữa. Lúc đó em không còn đủ tỉnh táo, bình tĩnh để nhìn nhận sự việc và như bị mất trí, chỉ đến khi bị chặn liên lạc sau đó em đi trình báo Công an thì em mới biết mình đã bị lừa, lừa đến trắng tay. Số tiền lên đến gần 900 triệu Thầy ạ.<br/> Lúc đó em quá sốc, suy sụp và tuyệt vọng cùng cực, nhiều lúc em đã nghĩ quẩn vì không thể chịu đựng được sự ngu dại của bản thân mình và trò đùa của số phận. Có lúc ngã quỷ trong em trỗi dậy, khiến em trở nên hèn nhát và đã nghĩ là mình sẽ viết  thư kể lại hết mọi chuyện rồi ra đi nhưng nghĩ tới việc bản thân còn chưa báo hiếu được gì cho ba mẹ và em gái em mới vào đại học nên em lại không đành lòng. Cho đến tận bây giờ, những suy nghĩ tiêu cực và tích cực cứ mâu thuẫn đấu tranh trong em, nhiều lúc em đau không chịu được tưởng chừng như một chút nữa thôi là em sẽ chạy lại mẹ và nói ra hết tất cả mọi chuyện nhưng em không thể vì mẹ đang bận tâm rất nhiều chuyện và sức khỏe của mẹ không được tốt. Nhưng tuần tới là đến lúc đáo hạn sổ tiết kiệm của mẹ em không thể giấu chuyện này thêm được nữa. Em rất lo sợ về những điều tồi tệ có thể xảy tới khi em nói ra mọi chuyện, dạo gần đây em lo sợ đến mức cảm thấy tim đau nhói, em còn như vậy huống chi là mẹ, điều em lo nhất là  sức khỏe của mẹ, em sợ em sẽ là đứa con bất hiếu làm tổn hại đến mẹ và làm tình hình trong gia đình em trở nên tồi tệ hơn, em không biết phải làm sao nữa Thầy ơi. <br/>Em rất mong muốn có cơ hội gặp Thầy để được chia sẻ nhiều hơn câu chuyện của em và được nghe lời khuyên từ Thầy và xin Thầy giúp em ạ! Em chỉ biết kết nối với Thầy qua cách gửi tâm sự ở đây, và cũng chỉ muốn chia sẻ điều này với Thầy, em mong nhận được phản hồi từ Thầy <br/>Em xin lỗi Thầy vì mang đến những cảm xúc tiêu cực này tới Thầy và em cám ơn Thầy nhiều vì đã đọc tâm sự của em ạ!<br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17108045-06-05-2025.mp3" length="14964268" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17108045</guid>
    <pubDate>Tue, 06 May 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1245</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>05-05-2025</itunes:title>
    <title>05-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Q   Em chào thầy và mọi người , chúc thầy và mọi người 1 ngày tốt lành ạ . Thì cách đây 5 tháng trước em cũng gửi tâm sự ( làm streaming )và cũng được thầy trả lời, em đã làm theo và giờ nhìn lại thật sự mới chỉ 5 tháng em đã tự làm được khá nhiều video của bản thân được nhiều nghìn like trên 2 nền tảng Facebook và tiktok cảm ơn thầy nhiều nhennn hihi ,    Còn giờ là cái khó em gặp phải đó là em đã bắt đầu live trong hơn 1 tháng rùi chỉ có hơn chục người...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12B7wYLr6DLPxkgBQWdMQ83hSEfeZzpICnxKXat09EeY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Q</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người , chúc thầy và mọi người 1 ngày tốt lành ạ . Thì cách đây 5 tháng trước em cũng gửi tâm sự ( làm streaming )và cũng được thầy trả lời, em đã làm theo và giờ nhìn lại thật sự mới chỉ 5 tháng em đã tự làm được khá nhiều video của bản thân được nhiều nghìn like trên 2 nền tảng Facebook và tiktok cảm ơn thầy nhiều nhennn hihi , </p><p><br/></p><p>Còn giờ là cái khó em gặp phải đó là em đã bắt đầu live trong hơn 1 tháng rùi chỉ có hơn chục người xem nhưng họ ủng hộ tiền và quà nhìu lắm em thấy vui lắm vì đc các bạn yêu quý . nhưng sau 1 thời gian live em nhận ra họ xem là ủng hộ chứ không phải là hứng thú vì muốn xem .  content và cách nói chuyện không quá sôi nổi như các streamer khác họ biết hô hét và tạo cảm xúc cho người xem , đó đúng là khác với tính cách của em , em live đa số vừa nói vừa chơi thi thoảng nói chuyện vs người trung lên những người xem đa số là những bạn biết tiếng trung mặc dù em cũng đã nói cả hai ngôn ngữ ( để tạo ra giá trị giúp mấy bạn đang học tiếng trung ) và em chơi game cũng ở mức khá ko so đc vs các bạn streamer khác . </p><p><br/></p><p>Mỗi buổi live xong khi em xem lại những buổi live của mình đến em còn ngủ gật hihi ( mà 1 buổi live em nói từ đầu đến cuối nhưng em thấy mình nói nó ko có cảm xúc mạnh hô hét và có tính chất hài hước gì cả )  . Em cũng lần xem lại mấy video dạy nói chuyện hài hước của thầy vì em biết ( giao tiếp là kĩ năng mà kĩ năng là có thể học ) dù là em phải làm công việc tay chân khổ cực và nhiều người nói ra nói vô và bố em cũng đã nói là làm gì thì làm phải biết được sức của mình đến đâu , vì bố em thấy em 25 tuổi nhưng chả yêu đương gì công việc lận đận nên cũng lo và em cũng bị gầy đi vì stress và chắc cũng có chút rối loạn lo âu  nhưng em khá kỉ luật về tập yoga và tập thể dục ăn uống trong gần 2 năm nên mấy bệnh dạ dày vs đường ruột đau vai gáy cũng đỡ nhiều đoạn cuối hơi lan man ạ hihi   . </p><p>Bài viết khá dài rồi. em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ .</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12B7wYLr6DLPxkgBQWdMQ83hSEfeZzpICnxKXat09EeY/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Q</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người , chúc thầy và mọi người 1 ngày tốt lành ạ . Thì cách đây 5 tháng trước em cũng gửi tâm sự ( làm streaming )và cũng được thầy trả lời, em đã làm theo và giờ nhìn lại thật sự mới chỉ 5 tháng em đã tự làm được khá nhiều video của bản thân được nhiều nghìn like trên 2 nền tảng Facebook và tiktok cảm ơn thầy nhiều nhennn hihi , </p><p><br/></p><p>Còn giờ là cái khó em gặp phải đó là em đã bắt đầu live trong hơn 1 tháng rùi chỉ có hơn chục người xem nhưng họ ủng hộ tiền và quà nhìu lắm em thấy vui lắm vì đc các bạn yêu quý . nhưng sau 1 thời gian live em nhận ra họ xem là ủng hộ chứ không phải là hứng thú vì muốn xem .  content và cách nói chuyện không quá sôi nổi như các streamer khác họ biết hô hét và tạo cảm xúc cho người xem , đó đúng là khác với tính cách của em , em live đa số vừa nói vừa chơi thi thoảng nói chuyện vs người trung lên những người xem đa số là những bạn biết tiếng trung mặc dù em cũng đã nói cả hai ngôn ngữ ( để tạo ra giá trị giúp mấy bạn đang học tiếng trung ) và em chơi game cũng ở mức khá ko so đc vs các bạn streamer khác . </p><p><br/></p><p>Mỗi buổi live xong khi em xem lại những buổi live của mình đến em còn ngủ gật hihi ( mà 1 buổi live em nói từ đầu đến cuối nhưng em thấy mình nói nó ko có cảm xúc mạnh hô hét và có tính chất hài hước gì cả )  . Em cũng lần xem lại mấy video dạy nói chuyện hài hước của thầy vì em biết ( giao tiếp là kĩ năng mà kĩ năng là có thể học ) dù là em phải làm công việc tay chân khổ cực và nhiều người nói ra nói vô và bố em cũng đã nói là làm gì thì làm phải biết được sức của mình đến đâu , vì bố em thấy em 25 tuổi nhưng chả yêu đương gì công việc lận đận nên cũng lo và em cũng bị gầy đi vì stress và chắc cũng có chút rối loạn lo âu  nhưng em khá kỉ luật về tập yoga và tập thể dục ăn uống trong gần 2 năm nên mấy bệnh dạ dày vs đường ruột đau vai gáy cũng đỡ nhiều đoạn cuối hơi lan man ạ hihi   . </p><p>Bài viết khá dài rồi. em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc ạ .</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17100333-05-05-2025.mp3" length="6762655" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17100333</guid>
    <pubDate>Mon, 05 May 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>562</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-05-2025</itunes:title>
    <title>02-05-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Levents   Em xin chào thầy 5 thân thương và anh chị. Theo dõi thầy 5 từ 2019 đến giờ mà giờ em mới viết thư tâm sự với thầy   Em năm nay 21 tuổi, là sinh viên Y3 của tỉnh X. Em sống trong một gia đình rất nghèo khi mà cha và mẹ đều trên 50 tuổi rồi, làm nghề bán buôn, bấp bênh lắm. Em đoán thu nhập 1 tháng của cha mẹ chưa đến được 8 triệu, mà lại phải nuôi 2 đứa con học Y là em và đứa em gái năm nay lên năm nhất. Thầy biết đó, học phí của trường Y rất đắt, ha...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1T1zz_-daHq04PTbPoMH2gULxnrEeDhZrloo6T_Bu-1I/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Levents</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy 5 thân thương và anh chị. Theo dõi thầy 5 từ 2019 đến giờ mà giờ em mới viết thư tâm sự với thầy</p><p><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, là sinh viên Y3 của tỉnh X. Em sống trong một gia đình rất nghèo khi mà cha và mẹ đều trên 50 tuổi rồi, làm nghề bán buôn, bấp bênh lắm. Em đoán thu nhập 1 tháng của cha mẹ chưa đến được 8 triệu, mà lại phải nuôi 2 đứa con học Y là em và đứa em gái năm nay lên năm nhất. Thầy biết đó, học phí của trường Y rất đắt, hai anh em cộng lại 1 năm phải hơn 100 triệu chưa tính các chi phí khác. Nên để học thì cha mẹ phải vay tiền từ ngân hàng và trả lãi hằng tháng. Thấy hoàn cảnh khó khăn như vậy, em đã phải đi ra làm thêm hầu như mỗi ngày để có tiền tự trang trải cuộc sống, đỡ cho cha mẹ được phần nào.</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em thấy tủi thân lắm, mình đường đường là học Y, cũng có kỳ có học bổng nên cũng được coi là giỏi trong lớp. Mà phải ra đi làm thêm, đi chạy bàn. Làm mình mất thời gian, mất sức lực – 2 thứ đặc quyền của tuổi trẻ.  Ăn uống thì bữa đực bữa cái vì ăn cái gì khi mà một ngày chỉ có 50k cho tất cả chi phí sinh hoạt. Em lại luôn phải gồng lên với gia đình là mình ổn vì em biết ở nhà quá khó khăn để giúp đỡ em, nhiều khi em còn gửi tiền về cho em gái, cho mẹ. Bao nhiêu gánh nặng cứ vậy mà dồn lên đôi vai của thằng con trai với chỉ số BMI vỏn vẹn 19 kg/m2 haha. Tới mức nhiều khi trong đầu em cứ vang vang lên câu nói :</p><p><br/></p><p>“ Sao mà mấy đứa bạn của mình, sao mà nó sướng mà mình khổ thế? Trong khi mình học giỏi hơn nó, siêng năng hơn nó, tử tế hơn nó. Mà sao tụi nó vẫn sướng hơn mình, nhìn tụi nó nhởn nhơ học, rồi chơi, rồi yêu, rồi thoải mái ngủ sau một tua trực đêm mà mình thèm “</p><p> </p><p>Nhưng em nghĩ, đôi khi chính những cái khó khăn mới là cái khiến cuộc đời trở nên đáng sống, có khó khăn để sau này nhìn vào để rồi hạnh phúc, em cũng sẽ trở nên ngầu đời hơn, mạnh mẽ hơn nhờ nó.</p><p><br/></p><p>Em đã có một cái nhìn về tương lai cho mình, và em biết mình sẽ vẫn còn phải chung sống với cô đơn, túng quẫn, với tuổi già của ba mẹ và 1 cục nợ to đùng khi ra trường, thậm chí là tệ hơn trong ít nhất là 8 – 10 năm nữa. Sẽ có những lúc mà chỉ muốn chửi tục để xả giận, nhưng em </p><p>sẽ vẫn luôn giữ cho mình một trái tim trong sáng. </p><p><br/></p><p>Giờ nghĩ lại, trên đoạn hành trình này mà thiếu TSKD, TKCS hay TSBV bầu bạn, chắc khó đi và đi được đến bây giờ lắm haha. Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe. Yêu cả nhà của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1T1zz_-daHq04PTbPoMH2gULxnrEeDhZrloo6T_Bu-1I/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Levents</a></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy 5 thân thương và anh chị. Theo dõi thầy 5 từ 2019 đến giờ mà giờ em mới viết thư tâm sự với thầy</p><p><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, là sinh viên Y3 của tỉnh X. Em sống trong một gia đình rất nghèo khi mà cha và mẹ đều trên 50 tuổi rồi, làm nghề bán buôn, bấp bênh lắm. Em đoán thu nhập 1 tháng của cha mẹ chưa đến được 8 triệu, mà lại phải nuôi 2 đứa con học Y là em và đứa em gái năm nay lên năm nhất. Thầy biết đó, học phí của trường Y rất đắt, hai anh em cộng lại 1 năm phải hơn 100 triệu chưa tính các chi phí khác. Nên để học thì cha mẹ phải vay tiền từ ngân hàng và trả lãi hằng tháng. Thấy hoàn cảnh khó khăn như vậy, em đã phải đi ra làm thêm hầu như mỗi ngày để có tiền tự trang trải cuộc sống, đỡ cho cha mẹ được phần nào.</p><p><br/></p><p>Nhiều khi em thấy tủi thân lắm, mình đường đường là học Y, cũng có kỳ có học bổng nên cũng được coi là giỏi trong lớp. Mà phải ra đi làm thêm, đi chạy bàn. Làm mình mất thời gian, mất sức lực – 2 thứ đặc quyền của tuổi trẻ.  Ăn uống thì bữa đực bữa cái vì ăn cái gì khi mà một ngày chỉ có 50k cho tất cả chi phí sinh hoạt. Em lại luôn phải gồng lên với gia đình là mình ổn vì em biết ở nhà quá khó khăn để giúp đỡ em, nhiều khi em còn gửi tiền về cho em gái, cho mẹ. Bao nhiêu gánh nặng cứ vậy mà dồn lên đôi vai của thằng con trai với chỉ số BMI vỏn vẹn 19 kg/m2 haha. Tới mức nhiều khi trong đầu em cứ vang vang lên câu nói :</p><p><br/></p><p>“ Sao mà mấy đứa bạn của mình, sao mà nó sướng mà mình khổ thế? Trong khi mình học giỏi hơn nó, siêng năng hơn nó, tử tế hơn nó. Mà sao tụi nó vẫn sướng hơn mình, nhìn tụi nó nhởn nhơ học, rồi chơi, rồi yêu, rồi thoải mái ngủ sau một tua trực đêm mà mình thèm “</p><p> </p><p>Nhưng em nghĩ, đôi khi chính những cái khó khăn mới là cái khiến cuộc đời trở nên đáng sống, có khó khăn để sau này nhìn vào để rồi hạnh phúc, em cũng sẽ trở nên ngầu đời hơn, mạnh mẽ hơn nhờ nó.</p><p><br/></p><p>Em đã có một cái nhìn về tương lai cho mình, và em biết mình sẽ vẫn còn phải chung sống với cô đơn, túng quẫn, với tuổi già của ba mẹ và 1 cục nợ to đùng khi ra trường, thậm chí là tệ hơn trong ít nhất là 8 – 10 năm nữa. Sẽ có những lúc mà chỉ muốn chửi tục để xả giận, nhưng em </p><p>sẽ vẫn luôn giữ cho mình một trái tim trong sáng. </p><p><br/></p><p>Giờ nghĩ lại, trên đoạn hành trình này mà thiếu TSKD, TKCS hay TSBV bầu bạn, chắc khó đi và đi được đến bây giờ lắm haha. Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe. Yêu cả nhà của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17084302-02-05-2025.mp3" length="4930113" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17084302</guid>
    <pubDate>Fri, 02 May 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>409</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-04-2025</itunes:title>
    <title>29-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mr.D   Kính chào thầy, Em đã từng viết lời tâm sự của mình vào ngày 22/7/2024. Nay em xin viết thêm đôi lời tâm sự ạ. Lời đầu tiên em xin lỗi bài trước em viết lúc em đang chật vật với ôn thi và quay cuồng nên khi đọc lại bài viết sau khi gửi em thấy câu cú và bố cục không ổn vậy mà đã đi gửi. Hì, hôm nay ngày 15/11/2024 em đã đỡ rối ren hơn và xin được viết tâm sự này cho thầy.  Hôm nay đánh dấu một bước ngoặt lớn của em: em đã sống theo kiểu từ bỏ nhữn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1V1h-dNsNue5VUucIzSCiIlKQLZHkYuBEdWhIAMw4f0s/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mr.D</a></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy,</p><p>Em đã từng viết lời tâm sự của mình vào ngày 22/7/2024. Nay em xin viết thêm đôi lời tâm sự ạ.</p><p>Lời đầu tiên em xin lỗi bài trước em viết lúc em đang chật vật với ôn thi và quay cuồng nên khi đọc lại bài viết sau khi gửi em thấy câu cú và bố cục không ổn vậy mà đã đi gửi. Hì, hôm nay ngày 15/11/2024 em đã đỡ rối ren hơn và xin được viết tâm sự này cho thầy. </p><p>Hôm nay đánh dấu một bước ngoặt lớn của em: em đã sống theo kiểu từ bỏ những thú vui tuổi trẻ để theo đuổi học hành và sức khoẻ được hơn 1 năm. Sau 1 năm đó em thực sự thay đổi rất nhiều thầy ạ, em tự thấy mình giỏi hơn, biết học hơn, kiên trì hơn. </p><p>Và cuộc đời nói chuyện bằng kết quả hì hì: em được điểm trong top 5-10% trong ngành IT của em. Và không chỉ vậy, trong quá trình đó em còn tự học AI và hết năm nhất em thử đi nộp xin thực tập và không thể tin được em đã được nhận làm vị trí working student bởi viện nghiên cứu công nghệ nổi tiếng nhất nước Đức và em được làm trong department AI luôn. Đó như là một điều không thể thầy ạ, vì tất cả kiến thức là em tự học bên cạnh việc phải cày điểm trên trường (những thứ trên trường em học trong năm nhất chưa liên quan gì đến AI) và vị trí đấy cũng không giới hạn tuổi tác (em đoán là em đã cạnh tranh với những người hơn tuổi và có khi những người học master). Đó thực sự là một thành quả lớn với em. </p><p>Em nghĩ em khoe đến đây thôi hì hì. Nhưng những gì em muốn tâm sự thực chất là như nội dung lần trước. Em xin cảm ơn thầy. Trong cả hơn 1 năm gần như là chỉ ở nhà vùi đầu học, cô đơn không có ai, áp lực và nhiều khi vô định trong con đường tự học, có những lúc em khóc và nghe tâm sự của thầy. Những lúc em đạt được kết quả gì đó, em cũng nghe tâm sự của thầy và khóc. Em cảm ơn thầy nhiều lắm. Em cảm ơn thầy vì những tư tưởng và cách nghĩ của thầy để em có động lực phát triển bản thân. Em cảm ơn thầy vì những nhắc nhở về sức khỏe để em nhận thức về điều đó. </p><p>Từ trước khi bắt đầu con đường, em đã xác định em sẽ cắt bớt nhiều nhất thời gian cho những thứ khác có thể, để tập trung vào sức khoẻ và học tập. Và em đã sống như cái máy: em ngủ sớm, ngày nào cũng đúng giờ đó ngủ và đúng giờ đó hôm sau dậy, em tập thể dục đều đặn và thời gian còn lại là học. Điều dễ hiểu là tuy đó là lối sống cực tốt nhưng ban đầu em kể bố mẹ thì bố mẹ em cũng xót và kêu em đừng quá khắt khe, sống nó tuổi trẻ một tí. Nhưng từ từ sau khi kiên định đi tiếp và đạt được thành quả, bố mẹ em đã bắt đầu tin (và em nghĩ là cả bất ngờ) với những gì em làm. Em cảm ơn thầy, em cảm ơn vì những câu chuyện thầy kể về việc tin vào mình, soi xét kỹ từng bước mình đi khi người khác không tin mình. Những trải nghiệm của thầy thực sự là động lực và bài học lớn cho em lắm. </p><p>Em nghĩ mình sẽ trải lòng đến đây thôi. Lời cuối em mong thầy sẽ tiếp tục có niềm vui và sức khỏe để làm tiếp những gì thực sự cao cả thầy đã và đang làm (thầy không ra bài mỗi tuần nữa thì chắc em buồn lắm). Và em xin cảm ơn thầy một lần nữa, em xin chúc thầy nhiều sức khoẻ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1V1h-dNsNue5VUucIzSCiIlKQLZHkYuBEdWhIAMw4f0s/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mr.D</a></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy,</p><p>Em đã từng viết lời tâm sự của mình vào ngày 22/7/2024. Nay em xin viết thêm đôi lời tâm sự ạ.</p><p>Lời đầu tiên em xin lỗi bài trước em viết lúc em đang chật vật với ôn thi và quay cuồng nên khi đọc lại bài viết sau khi gửi em thấy câu cú và bố cục không ổn vậy mà đã đi gửi. Hì, hôm nay ngày 15/11/2024 em đã đỡ rối ren hơn và xin được viết tâm sự này cho thầy. </p><p>Hôm nay đánh dấu một bước ngoặt lớn của em: em đã sống theo kiểu từ bỏ những thú vui tuổi trẻ để theo đuổi học hành và sức khoẻ được hơn 1 năm. Sau 1 năm đó em thực sự thay đổi rất nhiều thầy ạ, em tự thấy mình giỏi hơn, biết học hơn, kiên trì hơn. </p><p>Và cuộc đời nói chuyện bằng kết quả hì hì: em được điểm trong top 5-10% trong ngành IT của em. Và không chỉ vậy, trong quá trình đó em còn tự học AI và hết năm nhất em thử đi nộp xin thực tập và không thể tin được em đã được nhận làm vị trí working student bởi viện nghiên cứu công nghệ nổi tiếng nhất nước Đức và em được làm trong department AI luôn. Đó như là một điều không thể thầy ạ, vì tất cả kiến thức là em tự học bên cạnh việc phải cày điểm trên trường (những thứ trên trường em học trong năm nhất chưa liên quan gì đến AI) và vị trí đấy cũng không giới hạn tuổi tác (em đoán là em đã cạnh tranh với những người hơn tuổi và có khi những người học master). Đó thực sự là một thành quả lớn với em. </p><p>Em nghĩ em khoe đến đây thôi hì hì. Nhưng những gì em muốn tâm sự thực chất là như nội dung lần trước. Em xin cảm ơn thầy. Trong cả hơn 1 năm gần như là chỉ ở nhà vùi đầu học, cô đơn không có ai, áp lực và nhiều khi vô định trong con đường tự học, có những lúc em khóc và nghe tâm sự của thầy. Những lúc em đạt được kết quả gì đó, em cũng nghe tâm sự của thầy và khóc. Em cảm ơn thầy nhiều lắm. Em cảm ơn thầy vì những tư tưởng và cách nghĩ của thầy để em có động lực phát triển bản thân. Em cảm ơn thầy vì những nhắc nhở về sức khỏe để em nhận thức về điều đó. </p><p>Từ trước khi bắt đầu con đường, em đã xác định em sẽ cắt bớt nhiều nhất thời gian cho những thứ khác có thể, để tập trung vào sức khoẻ và học tập. Và em đã sống như cái máy: em ngủ sớm, ngày nào cũng đúng giờ đó ngủ và đúng giờ đó hôm sau dậy, em tập thể dục đều đặn và thời gian còn lại là học. Điều dễ hiểu là tuy đó là lối sống cực tốt nhưng ban đầu em kể bố mẹ thì bố mẹ em cũng xót và kêu em đừng quá khắt khe, sống nó tuổi trẻ một tí. Nhưng từ từ sau khi kiên định đi tiếp và đạt được thành quả, bố mẹ em đã bắt đầu tin (và em nghĩ là cả bất ngờ) với những gì em làm. Em cảm ơn thầy, em cảm ơn vì những câu chuyện thầy kể về việc tin vào mình, soi xét kỹ từng bước mình đi khi người khác không tin mình. Những trải nghiệm của thầy thực sự là động lực và bài học lớn cho em lắm. </p><p>Em nghĩ mình sẽ trải lòng đến đây thôi. Lời cuối em mong thầy sẽ tiếp tục có niềm vui và sức khỏe để làm tiếp những gì thực sự cao cả thầy đã và đang làm (thầy không ra bài mỗi tuần nữa thì chắc em buồn lắm). Và em xin cảm ơn thầy một lần nữa, em xin chúc thầy nhiều sức khoẻ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17063560-29-04-2025.mp3" length="7500875" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17063560</guid>
    <pubDate>Tue, 29 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>623</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-04-2025</itunes:title>
    <title>28-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Jade   Em chào thầy và mọi người. Em xin phép được vào thẳng vấn đề vì cảm xúc lúc này của em rất rối bời, mệt mỏi và tức giận. Tâm sự này của em là muốn chia sẻ về chuyện gia đình, cụ thể là mẹ của em.   Em năm nay 22 tuổi, sinh viên năm tư của một trường ĐH thuộc khối ĐHQG HCM nhưng vì sự bồng bột năm 20 tuổi nên em chưa thể ra trường được vì còn nợ 2 môn.  Em kể cho thầy nghe những gì em đang trải qua rồi mới tới chuyện gia đình của em nha thầy. Hung ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Q_z6Ih_Tdpj-lCx-4MzhUmRJ8C_pAEHtsFpMfrBU-Cw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Jade</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người.</p><p>Em xin phép được vào thẳng vấn đề vì cảm xúc lúc này của em rất rối bời, mệt mỏi và tức giận.</p><p>Tâm sự này của em là muốn chia sẻ về chuyện gia đình, cụ thể là mẹ của em.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 22 tuổi, sinh viên năm tư của một trường ĐH thuộc khối ĐHQG HCM nhưng vì sự bồng bột năm 20 tuổi nên em chưa thể ra trường được vì còn nợ 2 môn. </p><p>Em kể cho thầy nghe những gì em đang trải qua rồi mới tới chuyện gia đình của em nha thầy. Hung tin là em phải chờ đến tận tháng 9/2025 mới có lớp để đăng ký 2 môn đó. Em rất sốc, em cũng đã hối hận suốt 1 năm qua. Em buồn lắm nhưng vì đó là lỗi của em nên em chấp nhận sự trả giá này và đi làm thêm tích tiền để đóng học, thi chứng chỉ ngoại ngữ thứ 2,... nói chung là mọi chi tiêu của em, em đều tự lo được hết. Em đã mua macbook cho em, điện thoại mới cho mẹ nhưng mẹ em vẫn luôn phàn nàn là phải nuôi em tốn kém, tiền em đưa cho mẹ thì mẹ bảo là ít quá, ko đủ cho mày ăn nữa nhưng mà em cũng biết thân phận mà, em ăn ít lắm, không bao giờ dám xin xỏ gì hết. Mẹ luôn sợ em sau này thành công rồi không báo hiếu, không đưa tiền cho mẹ trong khi đó gia đình cũng khá giả so với các công nhân khác. </p><p>Em không khoe nhưng mà ý của em là tại sao mẹ em lại tham lam như vậy? Em không báo gia đình gì hết, mẹ bảo cho mày ăn cơm cũng là nuôi mày rồi, sau này mày phải cho tiền ba mẹ. Mở miệng ra là đòi tiền, em có dư là em cho, chứ em vừa đủ hay túng thiếu thì em cho làm gì? Thí dụ nhà em nghèo đi thì ok còn đằng này .... nên em tức lắm thầy. </p><p><br/></p><p>Mục tiêu sự nghiệp của em là trở thành phiên dịch viên (khác với ngành học của em), em biết nó cần nhiều thời gian nên em cũng có nói với gia đình cho con tá túc vài tháng con ráng thi lấy chứng chỉ rồi con xin đi làm. Mẹ em biết làm phiên dịch nhiều tiền á nên mới chấp nhận dễ dàng như vậy. Còn nhiều chuyện lắm mà em ko kể hết với thầy được. Mẹ em từng đánh đập em rất nhiều dù em đã lớn, cũng lấy cây đũa đâm em nhưng em phản kháng lại nên vết thương cũng ko sâu. Em thương mẹ em lắm thầy, đi làm tay chân mới biết nó vất vả cỡ nào, mà mẹ vẫn nuôi em lớn. Tình thương vừa được vun vén thì mẹ lại kiếm chuyện dập tắt hết tất cả. Cảm xúc trong lòng em dành cho mẹ là vừa thương vừa hận vì những gì mẹ làm tổn thương cho em quá nhiều. Em sẽ cố gắng vài tháng nữa để lấy được topik rồi đi làm, thoát ra khỏi căn nhà đó, không mang tiếng ăn bám nữa. </p><p>Theo thầy, mẹ em rất độc hại đúng không thầy? Em đi làm thấy vui lắm mà về nhà nghe mẹ nói thôi là thấy mệt kinh khủng dù bây giờ gia đình  ổn rồi nhưng mà mẹ cứ như vậy. Em chỉ muốn thoát ra, em khao khát được ra ngoài ở từ nhỏ đến bây giờ luôn á thầy. Thầy ơi, em phải làm sao để không bị mẹ làm cho tổn thương nữa ạ? Em mệt lắm rồi :( em sợ sau này em thoát ra được rồi là em không muốn quay về nữa luôn. Có trở thành phiên dịch, em cũng muốn giấu mẹ luôn, chứ mẹ mà biết em có nhiều tiền chắc em không sống yên nổi.</p><p><br/></p><p>Đoạn tâm sự có những chỗ viết tắt mất kiểm soát là do cảm xúc em nó dồn dập, em viết nhanh nên mong thầy thương tình bỏ qua cho em nha. Em cảm ơn thầy đã đọc tâm sự của em ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Q_z6Ih_Tdpj-lCx-4MzhUmRJ8C_pAEHtsFpMfrBU-Cw/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Jade</a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người.</p><p>Em xin phép được vào thẳng vấn đề vì cảm xúc lúc này của em rất rối bời, mệt mỏi và tức giận.</p><p>Tâm sự này của em là muốn chia sẻ về chuyện gia đình, cụ thể là mẹ của em.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 22 tuổi, sinh viên năm tư của một trường ĐH thuộc khối ĐHQG HCM nhưng vì sự bồng bột năm 20 tuổi nên em chưa thể ra trường được vì còn nợ 2 môn. </p><p>Em kể cho thầy nghe những gì em đang trải qua rồi mới tới chuyện gia đình của em nha thầy. Hung tin là em phải chờ đến tận tháng 9/2025 mới có lớp để đăng ký 2 môn đó. Em rất sốc, em cũng đã hối hận suốt 1 năm qua. Em buồn lắm nhưng vì đó là lỗi của em nên em chấp nhận sự trả giá này và đi làm thêm tích tiền để đóng học, thi chứng chỉ ngoại ngữ thứ 2,... nói chung là mọi chi tiêu của em, em đều tự lo được hết. Em đã mua macbook cho em, điện thoại mới cho mẹ nhưng mẹ em vẫn luôn phàn nàn là phải nuôi em tốn kém, tiền em đưa cho mẹ thì mẹ bảo là ít quá, ko đủ cho mày ăn nữa nhưng mà em cũng biết thân phận mà, em ăn ít lắm, không bao giờ dám xin xỏ gì hết. Mẹ luôn sợ em sau này thành công rồi không báo hiếu, không đưa tiền cho mẹ trong khi đó gia đình cũng khá giả so với các công nhân khác. </p><p>Em không khoe nhưng mà ý của em là tại sao mẹ em lại tham lam như vậy? Em không báo gia đình gì hết, mẹ bảo cho mày ăn cơm cũng là nuôi mày rồi, sau này mày phải cho tiền ba mẹ. Mở miệng ra là đòi tiền, em có dư là em cho, chứ em vừa đủ hay túng thiếu thì em cho làm gì? Thí dụ nhà em nghèo đi thì ok còn đằng này .... nên em tức lắm thầy. </p><p><br/></p><p>Mục tiêu sự nghiệp của em là trở thành phiên dịch viên (khác với ngành học của em), em biết nó cần nhiều thời gian nên em cũng có nói với gia đình cho con tá túc vài tháng con ráng thi lấy chứng chỉ rồi con xin đi làm. Mẹ em biết làm phiên dịch nhiều tiền á nên mới chấp nhận dễ dàng như vậy. Còn nhiều chuyện lắm mà em ko kể hết với thầy được. Mẹ em từng đánh đập em rất nhiều dù em đã lớn, cũng lấy cây đũa đâm em nhưng em phản kháng lại nên vết thương cũng ko sâu. Em thương mẹ em lắm thầy, đi làm tay chân mới biết nó vất vả cỡ nào, mà mẹ vẫn nuôi em lớn. Tình thương vừa được vun vén thì mẹ lại kiếm chuyện dập tắt hết tất cả. Cảm xúc trong lòng em dành cho mẹ là vừa thương vừa hận vì những gì mẹ làm tổn thương cho em quá nhiều. Em sẽ cố gắng vài tháng nữa để lấy được topik rồi đi làm, thoát ra khỏi căn nhà đó, không mang tiếng ăn bám nữa. </p><p>Theo thầy, mẹ em rất độc hại đúng không thầy? Em đi làm thấy vui lắm mà về nhà nghe mẹ nói thôi là thấy mệt kinh khủng dù bây giờ gia đình  ổn rồi nhưng mà mẹ cứ như vậy. Em chỉ muốn thoát ra, em khao khát được ra ngoài ở từ nhỏ đến bây giờ luôn á thầy. Thầy ơi, em phải làm sao để không bị mẹ làm cho tổn thương nữa ạ? Em mệt lắm rồi :( em sợ sau này em thoát ra được rồi là em không muốn quay về nữa luôn. Có trở thành phiên dịch, em cũng muốn giấu mẹ luôn, chứ mẹ mà biết em có nhiều tiền chắc em không sống yên nổi.</p><p><br/></p><p>Đoạn tâm sự có những chỗ viết tắt mất kiểm soát là do cảm xúc em nó dồn dập, em viết nhanh nên mong thầy thương tình bỏ qua cho em nha. Em cảm ơn thầy đã đọc tâm sự của em ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17055016-28-04-2025.mp3" length="4906916" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17055016</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>407</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-04-2025</itunes:title>
    <title>25-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Bình Yên   Con chào thầy 5 và tắt cả mọi người. Sau khi được xem video của thầy và nhiều tâm sự của các anh chị khác, con cũng lên đây để chia sẻ tâm sự của bản thân và mong thầy và mọi người cho con xin ý kiến ạ.  Con sinh 2003, gia đình con cũng nghèo và con cũng rất nhút nhát và tự ti, thêm cả phần nóng nảy dễ mất kiểm soát và dễ bị chi phối bởi cảm xúc.    Con nghĩ một phần trong này cũng là do bố của con. Tuy bố con không hay uống rượu, nhưng ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Y7HjWbEc67mYFCHRBlnLLXjxdIUEK_pZ0GZMnr9dxJk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Bình Yên</a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và tắt cả mọi người. Sau khi được xem video của thầy và nhiều tâm sự của các anh chị khác, con cũng lên đây để chia sẻ tâm sự của bản thân và mong thầy và mọi người cho con xin ý kiến ạ.</p><p> Con sinh 2003, gia đình con cũng nghèo và con cũng rất nhút nhát và tự ti, thêm cả phần nóng nảy dễ mất kiểm soát và dễ bị chi phối bởi cảm xúc. </p><p><br/></p><p>Con nghĩ một phần trong này cũng là do bố của con. Tuy bố con không hay uống rượu, nhưng mỗi lần uống thì lại càm ràm nhiều khi còn quá đáng hơn là quậy. Bình thường thì bố con cũng rất gia trưởng và nóng nảy, kiểu bắt buộc phải nghe theo ý bố, nếu không nghe thì kiểu bố sẽ nói mấy lời rất là tạo áp lực đỉnh điểm là hồi con chuẩn bị học đại học. </p><p>Biết là do gia đình không đủ điều kiện, với bố con cũng bị bệnh phong, bố mẹ thì cũng lộn tuổi nhưng khi bố bảo con nghĩ học thì kiểu bố không nói đàng hoàng mà cứ lại chờ uống rượu vào rồi nói kiểu tao chết, nói với mẹ một mầy nuôi hai là tao nuôi kiểu đi ra đường ạ. Nên hồi đó con đã xin nghỉ học dù đã học một học kỳ. Kiểu bố nói làm con khóc, suy nghĩ nhiều, kiểu nhiều khi tiêu cực muốn bỏ nhà đi mặc dù con là con gái. </p><p>Rồi hồi đi học, con thi học sinh giỏi tỉnh thì những bạn khác bố mẹ đưa đón còn con phải tự về vì bố bận đi nhậu, rồi về còn quậy nữa( hồi đó con mới học lớp 7 nên nó gần như là vết thương đối với con). </p><p>Bố cũng không bao giờ chịu tiếp thu ý kiến mặc dù bố sai, nếu kiểu như nói không lại thì lại giở chứng đòi đập đồ, đòi đánh ( tuy không diễn ra thường xuyên nhưng con lại rất khó chịu). </p><p>Dần dần không biết từ lúc nào mà con trở nên tự ti và nhút nhát hơn, sống thu mình lại, không dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân nhiều lúc thấy trầm cảm vì bố vì kiểu bố con thuộc dạng luôn làm quá vấn đề và khó nghe. </p><p>Sau khi xem video của thầy, con cũng đã thay đổi suy nghĩ hơn, tích cực hơn, dám bước ra vùng an toàn của bản thân, giờ con cũng định học tiếng trung và góp tiền để học lại đại học nhưng con lại bị suy nghĩ nhiều vì cứ kiểu con lớn, bố mẹ già, em trai thì đau, có thể sau này con sẽ là trụ cột của gia đình nên nhiều khi con lại cứ sợ hãi kiểu lỡ học xong không có việc thì sao, thất nghiệp, mình có chọn đúng nghề không ( con định học ngành ngôn ngữ Trung hoặc anh) vì con cũng chưa tìm ra mục tiêu của mình, con cũng rất dễ bị cảm xúc chi phối, và rất khờ kiểu như là nhà quê mới lên thành phố ạ, bị để ý ánh mắt người khác,...</p><p>  Tuy con biết mình nói bố như vậy nhiều người sẽ nói con hỗn, nhưng con muốn chia sẻ ra để lòng mình có thể thoái mái hơn. Và ngoài những điểm xấu đó thì còn thấy bố con vẫn có nhiều điểm tốt.  Con chia sẻ vì con thấy áp lực đang đè nặng trên vai con nên con muốn xin lời khuyên từ thầy ạ.</p><p>Con cảm ơn thầy 5 và mọi người đã đọc câu chuyện của con. Xin lỗi vì con không biết trình bày nên con viết và nhiều khi nói cũng rất dài dòng và lan man ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Y7HjWbEc67mYFCHRBlnLLXjxdIUEK_pZ0GZMnr9dxJk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Bình Yên</a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và tắt cả mọi người. Sau khi được xem video của thầy và nhiều tâm sự của các anh chị khác, con cũng lên đây để chia sẻ tâm sự của bản thân và mong thầy và mọi người cho con xin ý kiến ạ.</p><p> Con sinh 2003, gia đình con cũng nghèo và con cũng rất nhút nhát và tự ti, thêm cả phần nóng nảy dễ mất kiểm soát và dễ bị chi phối bởi cảm xúc. </p><p><br/></p><p>Con nghĩ một phần trong này cũng là do bố của con. Tuy bố con không hay uống rượu, nhưng mỗi lần uống thì lại càm ràm nhiều khi còn quá đáng hơn là quậy. Bình thường thì bố con cũng rất gia trưởng và nóng nảy, kiểu bắt buộc phải nghe theo ý bố, nếu không nghe thì kiểu bố sẽ nói mấy lời rất là tạo áp lực đỉnh điểm là hồi con chuẩn bị học đại học. </p><p>Biết là do gia đình không đủ điều kiện, với bố con cũng bị bệnh phong, bố mẹ thì cũng lộn tuổi nhưng khi bố bảo con nghĩ học thì kiểu bố không nói đàng hoàng mà cứ lại chờ uống rượu vào rồi nói kiểu tao chết, nói với mẹ một mầy nuôi hai là tao nuôi kiểu đi ra đường ạ. Nên hồi đó con đã xin nghỉ học dù đã học một học kỳ. Kiểu bố nói làm con khóc, suy nghĩ nhiều, kiểu nhiều khi tiêu cực muốn bỏ nhà đi mặc dù con là con gái. </p><p>Rồi hồi đi học, con thi học sinh giỏi tỉnh thì những bạn khác bố mẹ đưa đón còn con phải tự về vì bố bận đi nhậu, rồi về còn quậy nữa( hồi đó con mới học lớp 7 nên nó gần như là vết thương đối với con). </p><p>Bố cũng không bao giờ chịu tiếp thu ý kiến mặc dù bố sai, nếu kiểu như nói không lại thì lại giở chứng đòi đập đồ, đòi đánh ( tuy không diễn ra thường xuyên nhưng con lại rất khó chịu). </p><p>Dần dần không biết từ lúc nào mà con trở nên tự ti và nhút nhát hơn, sống thu mình lại, không dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân nhiều lúc thấy trầm cảm vì bố vì kiểu bố con thuộc dạng luôn làm quá vấn đề và khó nghe. </p><p>Sau khi xem video của thầy, con cũng đã thay đổi suy nghĩ hơn, tích cực hơn, dám bước ra vùng an toàn của bản thân, giờ con cũng định học tiếng trung và góp tiền để học lại đại học nhưng con lại bị suy nghĩ nhiều vì cứ kiểu con lớn, bố mẹ già, em trai thì đau, có thể sau này con sẽ là trụ cột của gia đình nên nhiều khi con lại cứ sợ hãi kiểu lỡ học xong không có việc thì sao, thất nghiệp, mình có chọn đúng nghề không ( con định học ngành ngôn ngữ Trung hoặc anh) vì con cũng chưa tìm ra mục tiêu của mình, con cũng rất dễ bị cảm xúc chi phối, và rất khờ kiểu như là nhà quê mới lên thành phố ạ, bị để ý ánh mắt người khác,...</p><p>  Tuy con biết mình nói bố như vậy nhiều người sẽ nói con hỗn, nhưng con muốn chia sẻ ra để lòng mình có thể thoái mái hơn. Và ngoài những điểm xấu đó thì còn thấy bố con vẫn có nhiều điểm tốt.  Con chia sẻ vì con thấy áp lực đang đè nặng trên vai con nên con muốn xin lời khuyên từ thầy ạ.</p><p>Con cảm ơn thầy 5 và mọi người đã đọc câu chuyện của con. Xin lỗi vì con không biết trình bày nên con viết và nhiều khi nói cũng rất dài dòng và lan man ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17042121-25-04-2025.mp3" length="3325777" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17042121</guid>
    <pubDate>Fri, 25 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>275</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-04-2025</itunes:title>
    <title>24-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Trà Sữa   Gửi anh Web5ngay,   Em là nữ 25 tuổi ạ.   Em và người yêu em quen xa được gần 1 năm rồi. Em ở Hàn còn bạn đó ở VN. Em cảm thấy khó khăn trong việc cân bằng giờ giấc để gắn kết với bạn, dù thực tế tụi em chỉ cách có 2 tiếng. Đặc tính công việc của bạn là k được sử dụng điện thoại, vậy nên cho tới khi bạn tan làm lúc 7h tối, em mới có thể liên lạc được với bạn. Sau đó bạn đi đá banh hay tập gym hoặc đi chơi với bạn bè, chơi game gì đó đến 9h là ngủ. G...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1rtfFVnyNpBiFO5pNkykhl-XZ_qIm1rB4m1l-uiD5Xk4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Trà Sữa</b></a></p><p><br/></p><p>Gửi anh Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Em là nữ 25 tuổi ạ.</p><p><br/></p><p>Em và người yêu em quen xa được gần 1 năm rồi. Em ở Hàn còn bạn đó ở VN. Em cảm thấy khó khăn trong việc cân bằng giờ giấc để gắn kết với bạn, dù thực tế tụi em chỉ cách có 2 tiếng. Đặc tính công việc của bạn là k được sử dụng điện thoại, vậy nên cho tới khi bạn tan làm lúc 7h tối, em mới có thể liên lạc được với bạn. Sau đó bạn đi đá banh hay tập gym hoặc đi chơi với bạn bè, chơi game gì đó đến 9h là ngủ. Gần như chẳng còn khoảng thời gian trống nào lắm. Sau nhiều lần cãi vã về vấn đề làm sao để cân bằng thời gian giữa 2 bên, bọn em đã thống nhất gọi điện thoại với nhau tầm 9h kém đến 9 rưỡi bạn đi ngủ là ok. </p><p><br/></p><p>Nhưng thời gian gần đây bạn mới lên chức và công việc stress hơn nên em cũng cảm nhận được khi nch vs em bạn cũng k hào hứng là mấy, việc gọi dt với em nó cũng là trách nhiệm nhiều hơn là vì ý muốn, ý thích. </p><p>Bạn nói em cứ đòi hỏi theo ý thích của em chứ k quan tâm người khác như thế nào. Em k biết em có vô tình đòi hỏi ko, nhưng em nghĩ ny mà 1 ngày dành ra nửa tiếng chất lượng với nhau là chính đáng chứ sao lại là đòi. Đỉnh điểm là bạn nói bạn cảm thấy nch với em cũng k giải tỏa được căng thẳng gì cả, thay vào đó bạn coi phim và chơi game còn thấy thích hơn. Em thì ngược lại, khi stress em lại càng muốn tâm sự, có những kết nối sâu sắc với nhau hơn. Dù em hiểu rằng nhu cầu của mỗi người là khác nhau, em cần tôn trọng điều đó, nhưng em k biết làm sao để giải quyết tình trạng này. </p><p>Đã có lần em bỏ qua nhu cầu của em, em chấp nhận việc là khi bạn stress bạn có thể dành ít thời gian cho em. Nhưng có vẻ cách đó đã k hiệu quả. Việc em lờ đi nhu cầu của em chỉ làm cảm giác tức tối bất công trong lòng em nó âm ỉ hơn thôi. Cách đây mấy tháng cũng cùng một vấn đề tương tự mà em đã nói lời chia tay. Dù em còn tình cảm nhưng em thấy quá khó để tiếp tục yêu xa như vậy. Nhưng bạn đã năn nỉ em, hứa sẽ thay đổi, dành thời trang và trân trọng em hơn, bạn qua Hàn để thăm em, nên em cũng mũi lòng và quyết định cho nhau cơ hội. Nhưng đến hôm nay lại lặp lại vấn đề cũ như em vừa trình bày ở trên... Rồi chẳng lẽ chia tay nữa....</p><p><br/></p><p>Lần này em quyết định k liên hệ gì nữa. Em nghĩ thà rằng k nt gọi điện gì nữa em sẽ bớt cảm giác trông chờ hơn là thỉnh thoảng liên lạc với nhau rồi em lại bị đối xử tùy theo tâm trạng của bạn, lúc đó em càng thấy tủi thân hơn. Hình như em đã đến giai đoạn mà anh từng nói &quot;Chán k muốn nói nữa&quot;. Em biết mình cư xử trẻ con haiz. Như anh cũng từng nói tình yêu thì ít mà tình đòi thì nhiều, tình yêu vô điều kiện là hãy để người đó tự do. Chắc có lẽ em cũng vậy. Yêu thì ít mà đòi, muốn người kia làm này làm kia cho mình thì nhiều. Em nghĩ cả em và bạn đều k muốn chia tay, nhưng k biết phải giải quyết vấn đề này thế nào. Vòng lặp này cứ lặp lại khi bạn stress và em cảm thấy bị bỏ rơi.</p><p><br/></p><p>Nói về em, em khá lệ thuộc vào cảm xúc của người khác. Lúc trước khi đi du học có bạn bè gia đình bên cạnh nên cũng đỡ nhưng giờ ở một mình, phải đối diện với bản thân, em mới biết xưa giờ mình là k có niềm vui cho riêng mình, lúc nào cũng cần sự công nhận, yêu thương từ người khác. Em đi làm đi học cũng khá bận, ít thời gian rảnh, nhưng thỉnh thoảng lúc rảnh em cũng chẳng biết làm gì, chẳng biết mình thích cái gì, mình sống trên đời này có ý nghĩa gì, như một con rô bốt, em tốt nghiệp đh, đi làm, đi du học và giờ là viết luận văn, tất cả những điều đó em làm vì nghĩ nó tốt cho mình thôi, còn tương lai mình thích gì muốn trở thành người như thế nào thì em k nghĩ ra. </p><p>Em từng thực hành những gì anh hướng dẫn như viết nhật kí, suy ngẫm, chạy bộ... nhưng được vài hôm cũng đâu vào đấy. Nếu mà việc thực hành cần thời gian thì em còn cần bao lâu nữ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1rtfFVnyNpBiFO5pNkykhl-XZ_qIm1rB4m1l-uiD5Xk4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Trà Sữa</b></a></p><p><br/></p><p>Gửi anh Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Em là nữ 25 tuổi ạ.</p><p><br/></p><p>Em và người yêu em quen xa được gần 1 năm rồi. Em ở Hàn còn bạn đó ở VN. Em cảm thấy khó khăn trong việc cân bằng giờ giấc để gắn kết với bạn, dù thực tế tụi em chỉ cách có 2 tiếng. Đặc tính công việc của bạn là k được sử dụng điện thoại, vậy nên cho tới khi bạn tan làm lúc 7h tối, em mới có thể liên lạc được với bạn. Sau đó bạn đi đá banh hay tập gym hoặc đi chơi với bạn bè, chơi game gì đó đến 9h là ngủ. Gần như chẳng còn khoảng thời gian trống nào lắm. Sau nhiều lần cãi vã về vấn đề làm sao để cân bằng thời gian giữa 2 bên, bọn em đã thống nhất gọi điện thoại với nhau tầm 9h kém đến 9 rưỡi bạn đi ngủ là ok. </p><p><br/></p><p>Nhưng thời gian gần đây bạn mới lên chức và công việc stress hơn nên em cũng cảm nhận được khi nch vs em bạn cũng k hào hứng là mấy, việc gọi dt với em nó cũng là trách nhiệm nhiều hơn là vì ý muốn, ý thích. </p><p>Bạn nói em cứ đòi hỏi theo ý thích của em chứ k quan tâm người khác như thế nào. Em k biết em có vô tình đòi hỏi ko, nhưng em nghĩ ny mà 1 ngày dành ra nửa tiếng chất lượng với nhau là chính đáng chứ sao lại là đòi. Đỉnh điểm là bạn nói bạn cảm thấy nch với em cũng k giải tỏa được căng thẳng gì cả, thay vào đó bạn coi phim và chơi game còn thấy thích hơn. Em thì ngược lại, khi stress em lại càng muốn tâm sự, có những kết nối sâu sắc với nhau hơn. Dù em hiểu rằng nhu cầu của mỗi người là khác nhau, em cần tôn trọng điều đó, nhưng em k biết làm sao để giải quyết tình trạng này. </p><p>Đã có lần em bỏ qua nhu cầu của em, em chấp nhận việc là khi bạn stress bạn có thể dành ít thời gian cho em. Nhưng có vẻ cách đó đã k hiệu quả. Việc em lờ đi nhu cầu của em chỉ làm cảm giác tức tối bất công trong lòng em nó âm ỉ hơn thôi. Cách đây mấy tháng cũng cùng một vấn đề tương tự mà em đã nói lời chia tay. Dù em còn tình cảm nhưng em thấy quá khó để tiếp tục yêu xa như vậy. Nhưng bạn đã năn nỉ em, hứa sẽ thay đổi, dành thời trang và trân trọng em hơn, bạn qua Hàn để thăm em, nên em cũng mũi lòng và quyết định cho nhau cơ hội. Nhưng đến hôm nay lại lặp lại vấn đề cũ như em vừa trình bày ở trên... Rồi chẳng lẽ chia tay nữa....</p><p><br/></p><p>Lần này em quyết định k liên hệ gì nữa. Em nghĩ thà rằng k nt gọi điện gì nữa em sẽ bớt cảm giác trông chờ hơn là thỉnh thoảng liên lạc với nhau rồi em lại bị đối xử tùy theo tâm trạng của bạn, lúc đó em càng thấy tủi thân hơn. Hình như em đã đến giai đoạn mà anh từng nói &quot;Chán k muốn nói nữa&quot;. Em biết mình cư xử trẻ con haiz. Như anh cũng từng nói tình yêu thì ít mà tình đòi thì nhiều, tình yêu vô điều kiện là hãy để người đó tự do. Chắc có lẽ em cũng vậy. Yêu thì ít mà đòi, muốn người kia làm này làm kia cho mình thì nhiều. Em nghĩ cả em và bạn đều k muốn chia tay, nhưng k biết phải giải quyết vấn đề này thế nào. Vòng lặp này cứ lặp lại khi bạn stress và em cảm thấy bị bỏ rơi.</p><p><br/></p><p>Nói về em, em khá lệ thuộc vào cảm xúc của người khác. Lúc trước khi đi du học có bạn bè gia đình bên cạnh nên cũng đỡ nhưng giờ ở một mình, phải đối diện với bản thân, em mới biết xưa giờ mình là k có niềm vui cho riêng mình, lúc nào cũng cần sự công nhận, yêu thương từ người khác. Em đi làm đi học cũng khá bận, ít thời gian rảnh, nhưng thỉnh thoảng lúc rảnh em cũng chẳng biết làm gì, chẳng biết mình thích cái gì, mình sống trên đời này có ý nghĩa gì, như một con rô bốt, em tốt nghiệp đh, đi làm, đi du học và giờ là viết luận văn, tất cả những điều đó em làm vì nghĩ nó tốt cho mình thôi, còn tương lai mình thích gì muốn trở thành người như thế nào thì em k nghĩ ra. </p><p>Em từng thực hành những gì anh hướng dẫn như viết nhật kí, suy ngẫm, chạy bộ... nhưng được vài hôm cũng đâu vào đấy. Nếu mà việc thực hành cần thời gian thì em còn cần bao lâu nữ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17035579-24-04-2025.mp3" length="16457636" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17035579</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1370</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-04-2025</itunes:title>
    <title>23-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Peter_Ng   Chào thầy Năm. Chúc thầy thật nhiều sức khỏe! Giới thiệu bản thân một tí ạ! Em năm nay 26 tuổi, đang làm giáo viên tại Trường Cao đẳng nghề ở tỉnh Ninh Thuận. Em vừa kết thúc tập sự giáo viên và ký hợp đồng chính thức, mức lương 6tr5. Bây giờ em đang bị kẹt với việc nâng cao mức thu nhập. Nghề giáo viên cho em sự tự do về thời gian. Em đang có vài dự định như dạy thêm tiếng Anh, nghề CoppyWriting bằng tiếng Anh, hoặc xem bài Tarot,... Tất cả dự định này ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1l-rhhD8OwlznWBKcrQAfTsv_gvB0hWXsJAcp1wBMrjA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Peter_Ng</b></a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm. Chúc thầy thật nhiều sức khỏe!</p><p>Giới thiệu bản thân một tí ạ! Em năm nay 26 tuổi, đang làm giáo viên tại Trường Cao đẳng nghề ở tỉnh Ninh Thuận.</p><p>Em vừa kết thúc tập sự giáo viên và ký hợp đồng chính thức, mức lương 6tr5. Bây giờ em đang bị kẹt với việc nâng cao mức thu nhập. Nghề giáo viên cho em sự tự do về thời gian. Em đang có vài dự định như dạy thêm tiếng Anh, nghề CoppyWriting bằng tiếng Anh, hoặc xem bài Tarot,... Tất cả dự định này đều cần học tập và nâng cao kỹ năng để có thể kiếm được tiền. Lý do lựa chọn là em mong muốn có 1 công việc tạo thu nhập 5 USD/giờ. Kỹ năng hiện tại em tự tin nhất là khả năng tự học (tốt nghiệp Kỹ sư loại Giỏi trường Đại học Bách Khoa TP.HCM) và em đã tự học về ChatGPT, Xem bài Tarot, cách sống,v.v.... Tiếng Anh trình độ đọc hiểu nội dung và giao tiếp cơ bản. </p><p>Em vẫn luôn tâm đắc bài tâm sự PHẢI GIÀU của thầy. Em thực hành theo và lên mục tiêu thu nhập một tháng 10.000.000đ là thoải mái sống, và xa hơn độc lập tài chính là 20.000.000đ. Làm thế nào để đạt 10.000.000đ/tháng luôn là câu hỏi ám ảnh trong đầu em và em sẵn sàng chịu khó, chịu khổ để đạt mục tiêu này.</p><p>Một lý do nữa là em muốn đi nhanh nhất có thể vì ba em mất năm em vào Đại học, thế nên em cố gắng học thật tốt để có công việc thu nhập cao ở Sài Gòn, hoặc Bình Dương. Sau khi tốt nghiệp (2020), mẹ bệnh nên em chọn về quê chăm sóc mẹ làm việc tại tỉnh. Bây giờ mẹ đã khỏe hơn nên em có nhiều thời gian cho công việc. Nhưng độ tích lũy tài chính không nhiều, vì em thường chi tiêu thêm vào sức khỏe của mẹ (sữa, thuốc, yến,...).</p><p><br/></p><p>Thầy giúp em tư vấn làm sao để đạt mục tiêu về thu nhập, em nên làm giáo viên và thêm việc thứ 2, hay chuẩn bị từ bây giờ để nhảy sang một công việc mới lương cao hơn.</p><p>Cảm ơn thầy năm nhiều nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1l-rhhD8OwlznWBKcrQAfTsv_gvB0hWXsJAcp1wBMrjA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Peter_Ng</b></a></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm. Chúc thầy thật nhiều sức khỏe!</p><p>Giới thiệu bản thân một tí ạ! Em năm nay 26 tuổi, đang làm giáo viên tại Trường Cao đẳng nghề ở tỉnh Ninh Thuận.</p><p>Em vừa kết thúc tập sự giáo viên và ký hợp đồng chính thức, mức lương 6tr5. Bây giờ em đang bị kẹt với việc nâng cao mức thu nhập. Nghề giáo viên cho em sự tự do về thời gian. Em đang có vài dự định như dạy thêm tiếng Anh, nghề CoppyWriting bằng tiếng Anh, hoặc xem bài Tarot,... Tất cả dự định này đều cần học tập và nâng cao kỹ năng để có thể kiếm được tiền. Lý do lựa chọn là em mong muốn có 1 công việc tạo thu nhập 5 USD/giờ. Kỹ năng hiện tại em tự tin nhất là khả năng tự học (tốt nghiệp Kỹ sư loại Giỏi trường Đại học Bách Khoa TP.HCM) và em đã tự học về ChatGPT, Xem bài Tarot, cách sống,v.v.... Tiếng Anh trình độ đọc hiểu nội dung và giao tiếp cơ bản. </p><p>Em vẫn luôn tâm đắc bài tâm sự PHẢI GIÀU của thầy. Em thực hành theo và lên mục tiêu thu nhập một tháng 10.000.000đ là thoải mái sống, và xa hơn độc lập tài chính là 20.000.000đ. Làm thế nào để đạt 10.000.000đ/tháng luôn là câu hỏi ám ảnh trong đầu em và em sẵn sàng chịu khó, chịu khổ để đạt mục tiêu này.</p><p>Một lý do nữa là em muốn đi nhanh nhất có thể vì ba em mất năm em vào Đại học, thế nên em cố gắng học thật tốt để có công việc thu nhập cao ở Sài Gòn, hoặc Bình Dương. Sau khi tốt nghiệp (2020), mẹ bệnh nên em chọn về quê chăm sóc mẹ làm việc tại tỉnh. Bây giờ mẹ đã khỏe hơn nên em có nhiều thời gian cho công việc. Nhưng độ tích lũy tài chính không nhiều, vì em thường chi tiêu thêm vào sức khỏe của mẹ (sữa, thuốc, yến,...).</p><p><br/></p><p>Thầy giúp em tư vấn làm sao để đạt mục tiêu về thu nhập, em nên làm giáo viên và thêm việc thứ 2, hay chuẩn bị từ bây giờ để nhảy sang một công việc mới lương cao hơn.</p><p>Cảm ơn thầy năm nhiều nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17026595-23-04-2025.mp3" length="10066309" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17026595</guid>
    <pubDate>Wed, 23 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>837</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-04-2025</itunes:title>
    <title>22-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  - Em xin phép giấu tên -   Em chào thầy và các anh chị cô chú trong cộng đồng mình.   Em là nam 27t.  Em đã kết hôn với cô gái hơn em 1 tuổi, rồi thì hơn 5 năm quen nhau và sau 1 năm đám cưới thì cô ấy bay qua nước ngoài và em thì ở lại đây (tính tới hiện tại thì tụi em xa nhau gần 3 năm). Và sau những khó khăn về việc định cư cô ấy đã kết hôn giả để có thể ở lại, và thà ở bhp chứ không bao giờ về lại.  Em cảm thấy mình thật thất bại, gđ em thì thuộ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1f9lTOpZ2JZYPg9mt3tsI02BRUy0gLnrFldfo0Bj4MWo/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  - Em xin phép giấu tên -</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị cô chú trong cộng đồng mình.</p><p><br/></p><p>Em là nam 27t. </p><p>Em đã kết hôn với cô gái hơn em 1 tuổi, rồi thì hơn 5 năm quen nhau và sau 1 năm đám cưới thì cô ấy bay qua nước ngoài và em thì ở lại đây (tính tới hiện tại thì tụi em xa nhau gần 3 năm). Và sau những khó khăn về việc định cư cô ấy đã kết hôn giả để có thể ở lại, và thà ở bhp chứ không bao giờ về lại. </p><p>Em cảm thấy mình thật thất bại, gđ em thì thuộc mô tuýp mỗi người một nơi, vì vậy mà từ khi em kết hôn là e ở nhà vợ, giờ vợ em đi rồi thì đúng là em chẳng có lý do gì ở lại ngôi nhà này.</p><p>Trước đây em luôn sống vì vợ em, có thể gọi cô ấy là động lực để em cố gắng(Vì tuổi thơ em ko mấy vui, và từ khi gặp vợ em thì như được cứu rỗi). Nhưng đột nhiên cái động lực ấy không còn nữa, em bị hụt hẫn và trầm cảm vô cùng. Nhìn lại thì mình chẳng có gì cả. Sự nghiệp chưa đến đâu gia đình thì đỗ vỡ, nhà cửa cũng không có </p><p>:(  </p><p>(Chắc mọi người sẽ thắc mắc là tại sao em không tìm cách qua với vợ. Em cũng có làm hồ sơ rồi tốn kha khá tiền nhưng lại bị từ chối. Và cơ hội để làm lại dường như là không thể, và với chi phí tiền tỷ thì em thật sự không có cách để đi. Còn đợi vợ em bảo lãnh thì sao? Thực ra sau khi đám cưới 1 thời gian ngắn thì em phát hiện mình là ngưu ma vương, nhưng em đã tha thứ. Nói đến đây tự nhiên em cảm thấy mình bị nhu nhược. Cho nên em nghĩ cơ hội để mà em được bảo lãnh chắc là không. Và sau những gì em học được qua sách và podcast thì em tự ngẫm là em và vợ mình chắc duyên đến đây thôi.) </p><p>Trong những ngày tháng trầm cảm kéo dài, e tìm đến sách, nghe kênh của thầy, thầy Minh Niệm, thầy Hiếu TV....(những người đem lại bài học giá trị cuộc đời em,em xin phép gọi là thầy). Từ những kênh này em mở tư duy của mình sang một trang mới, có một nhìn nhận mới về cuộc sống hơn. Và rồi em đi tập Gym, rèn luyện thói quen dậy sớm, đọc sách, học tiếng Đức vì hiện tại em chọn con đường đi cho mình sang Đức để du học nghề với hy vọng là lấy được Passt Đức.( Đi Đức thì không mất quá nhiều tiền, mà Passt Đức thì lại quyền lực nữa).</p><p>Rồi sau đó thì ra sao em cũng chưa thật sự nghĩ kỹ. Nhưng nếu giờ đây em không có mục tiêu, em sợ mình sẽ bơ vơ. Em vẫn loay hoay với câu hỏi &quot;tôi đến cuộc sống này đề làm gì?&quot;. Em cũng không biết mình chọn đi Đức là vì mình hay là vì muốn chứng tỏ với vợ của em &quot;tôi đã làm được&quot;.  Ngoài ra thì em cũng muốn khám phá nhiều nước (vì em cũng hay tự nghĩ không lẽ tôi xin ra lớn lên và chết đi chỉ ở tại Việt Nam thôi sao ?). Em cũng không biết bản thân có đang chọn đúng hay không ?</p><p>Em trước hết là muốn chia sẻ, vì thật sự để mà tìm một người để mà nói ra hết nỗi lòng dường như là em không có. </p><p>Và sau đó em cũng muốn nhận được sự hồi đáp và nhận xét từ thầy, em xin cảm ơn!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1f9lTOpZ2JZYPg9mt3tsI02BRUy0gLnrFldfo0Bj4MWo/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  - Em xin phép giấu tên -</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị cô chú trong cộng đồng mình.</p><p><br/></p><p>Em là nam 27t. </p><p>Em đã kết hôn với cô gái hơn em 1 tuổi, rồi thì hơn 5 năm quen nhau và sau 1 năm đám cưới thì cô ấy bay qua nước ngoài và em thì ở lại đây (tính tới hiện tại thì tụi em xa nhau gần 3 năm). Và sau những khó khăn về việc định cư cô ấy đã kết hôn giả để có thể ở lại, và thà ở bhp chứ không bao giờ về lại. </p><p>Em cảm thấy mình thật thất bại, gđ em thì thuộc mô tuýp mỗi người một nơi, vì vậy mà từ khi em kết hôn là e ở nhà vợ, giờ vợ em đi rồi thì đúng là em chẳng có lý do gì ở lại ngôi nhà này.</p><p>Trước đây em luôn sống vì vợ em, có thể gọi cô ấy là động lực để em cố gắng(Vì tuổi thơ em ko mấy vui, và từ khi gặp vợ em thì như được cứu rỗi). Nhưng đột nhiên cái động lực ấy không còn nữa, em bị hụt hẫn và trầm cảm vô cùng. Nhìn lại thì mình chẳng có gì cả. Sự nghiệp chưa đến đâu gia đình thì đỗ vỡ, nhà cửa cũng không có </p><p>:(  </p><p>(Chắc mọi người sẽ thắc mắc là tại sao em không tìm cách qua với vợ. Em cũng có làm hồ sơ rồi tốn kha khá tiền nhưng lại bị từ chối. Và cơ hội để làm lại dường như là không thể, và với chi phí tiền tỷ thì em thật sự không có cách để đi. Còn đợi vợ em bảo lãnh thì sao? Thực ra sau khi đám cưới 1 thời gian ngắn thì em phát hiện mình là ngưu ma vương, nhưng em đã tha thứ. Nói đến đây tự nhiên em cảm thấy mình bị nhu nhược. Cho nên em nghĩ cơ hội để mà em được bảo lãnh chắc là không. Và sau những gì em học được qua sách và podcast thì em tự ngẫm là em và vợ mình chắc duyên đến đây thôi.) </p><p>Trong những ngày tháng trầm cảm kéo dài, e tìm đến sách, nghe kênh của thầy, thầy Minh Niệm, thầy Hiếu TV....(những người đem lại bài học giá trị cuộc đời em,em xin phép gọi là thầy). Từ những kênh này em mở tư duy của mình sang một trang mới, có một nhìn nhận mới về cuộc sống hơn. Và rồi em đi tập Gym, rèn luyện thói quen dậy sớm, đọc sách, học tiếng Đức vì hiện tại em chọn con đường đi cho mình sang Đức để du học nghề với hy vọng là lấy được Passt Đức.( Đi Đức thì không mất quá nhiều tiền, mà Passt Đức thì lại quyền lực nữa).</p><p>Rồi sau đó thì ra sao em cũng chưa thật sự nghĩ kỹ. Nhưng nếu giờ đây em không có mục tiêu, em sợ mình sẽ bơ vơ. Em vẫn loay hoay với câu hỏi &quot;tôi đến cuộc sống này đề làm gì?&quot;. Em cũng không biết mình chọn đi Đức là vì mình hay là vì muốn chứng tỏ với vợ của em &quot;tôi đã làm được&quot;.  Ngoài ra thì em cũng muốn khám phá nhiều nước (vì em cũng hay tự nghĩ không lẽ tôi xin ra lớn lên và chết đi chỉ ở tại Việt Nam thôi sao ?). Em cũng không biết bản thân có đang chọn đúng hay không ?</p><p>Em trước hết là muốn chia sẻ, vì thật sự để mà tìm một người để mà nói ra hết nỗi lòng dường như là em không có. </p><p>Và sau đó em cũng muốn nhận được sự hồi đáp và nhận xét từ thầy, em xin cảm ơn!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17019438-22-04-2025.mp3" length="9510841" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17019438</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>791</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-04-2025</itunes:title>
    <title>21-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Loán   Cuộc sống du học sinh?  Bốn năm, lao vào kiếm tiền như một con thú. Lịch học dày đặc, tiền học cao ngất ngưởng vì thế để có thể tự lo được tiền học mà không cần hỗ trợ của gia đình em đã học ngày cày đêm. Không hẳn liên tục bốn năm đều như vậy, nhưng cũng có những giai đoạn ngày ngủ có 3 tiếng là nhiều, có hôm còn thức trắng. (Hậu quả là giờ mắt gấu trúc, đầu óc mơ màng r thầy😭 bảo lịch học dày nhưng bọn em thực ra là lên điểm danh để khỏi bị đuổi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18T8h67ePnZimLsOsnYQee66RDU1HPyaLCB65Iyb0WJI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Loán</a></p><p><br/></p><p>Cuộc sống du học sinh?</p><p> Bốn năm, lao vào kiếm tiền như một con thú. Lịch học dày đặc, tiền học cao ngất ngưởng vì thế để có thể tự lo được tiền học mà không cần hỗ trợ của gia đình em đã học ngày cày đêm. Không hẳn liên tục bốn năm đều như vậy, nhưng cũng có những giai đoạn ngày ngủ có 3 tiếng là nhiều, có hôm còn thức trắng. (Hậu quả là giờ mắt gấu trúc, đầu óc mơ màng r thầy😭 bảo lịch học dày nhưng bọn em thực ra là lên điểm danh để khỏi bị đuổi thui chứ không có học gì hết ngoài học thêm tiếng.) may mắn sau bốn năm, em đã học thêm được một thứ tiếng, khiến em khá tự tin trong việc sau ra trường sẽ được ở lại kiếm tiền đắp vốn trong vài năm tới.</p><p><br/></p><p>Em đang dự định, đủ vốn sẽ về học tiếp. (Đủ vốn ở đây là đủ để em sống mà không có thu nhập cố định trong khoảng một thời gian em sống ở Việt Nam) e thích vẽ vời, viết lách, ca hát và chỉnh sửa video. Những điều ấy làm em vui thôi chứ em làm không giỏi lắm, nhưng em có cảm giác nếu đầu tư học thật sự thì em cũng có thể làm tốt. liệu em có nên đầu tư học nó không thầy, trong khi ngoài kia đầy người vừa có năng khiếu lại vừa có đam mê? Hay em nên quay về với sở trường của mình là logic toán học hơn để học tập?</p><p>Lại nói về vấn đề muôn thuở giữa cuộc sống của mình và gia đình nên ưu tiên cái nào hơn? Mẹ em giờ cũng có cuộc sống khá yên ổn, thế nhưng nếu em cứ mãi bình bình như này liệu lúc người nhà xảy ra chuyện em có thể lo được cho họ không? Một bên là ích kỷ còn bên kia là không cam tâm. </p><p>Đôi lúc em nghĩ có một công việc ổn định r thỉnh thoảng vẽ vẽ, hát hát, viết viết thôi cũng được. </p><p>Nhưng đôi lúc thấy bất lực vì vẽ cũng tầm tầm, đàn hát cũng tầm tầm thì chán lắm. Em không mong e sẽ cống hiến được gì lớn lao hay được nhiều người yêu mến. Em chỉ thấy thật sự vui khi tạo ra được một cái gì đó như em dự định. Chẳng hạn như vẽ một bức tranh đẹp, viết một áng văn hay hay sửa được một bức ảnh, video toẹt vời. Không biết thầy hiểu được em đang nói gì không nhỉ? </p><p>Thật ra hình như em cũng có câu trả lời cho riêng mình rồi, nhưng vẫn muốn nghe ai đó có tầm hiểu biết rộng hơn mình họ nhìn xuống mình và cảm thấy thế nào. Điên, ra vẻ hay là non nớt?</p><p>Cuộc sống này phải sống sao cho phải đây? Đã từng cười nói vui vẻ suốt ngày, cũng từng âu sầu nặng nề, lúc hướng nội, lúc hướng ngoại. Ngồi lại suy nghĩ tất cả đều là em nhưng cũng có trạng thái em không muốn nó xuất hiện nhưng chung quy lại vẫn không điều khiển nổi. Đúng vậy cuộc đời vẫn kiêng kị nhất là thập toàn thập mỹ, càng muốn nó đẹp thì nó sẽ càng méo. Vô tư đôi khi lại tốt, nhưng vô tư và vô tâm ranh giới cũng quá mong manh. </p><p>Điều em muốn nói ở đây là nếu em muốn sống cho em hoàn toàn thì cái giá phải trả là sẽ bất lực khi gặp chuyện trái xoáy. Nếu e chịu được thì em chọn nó. Còn nếu em chọn an toàn hơn là ở lại làm việc với những gì quen thuộc, có tiền, thỉnh thoảng làm những điều em thích một cách tầm tầm thường thường không quá uyên bác thì lúc sóng gió bủa vây em sẽ có một chút sức lực chống đỡ cùng gia đình. Quan trọng em muốn trả giá nào thôi. </p><p>Haizzz nghĩ đi nghĩ lại, giờ mà trúng xổ số vài tỷ là êm chuyện rồi haha. </p><p>Em đang suy nghĩ 40 tuổi bắt đầu đam mê có là muộn không nhỉ haha</p><p>E thấy em đang giống tán gẫu hơn.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/18T8h67ePnZimLsOsnYQee66RDU1HPyaLCB65Iyb0WJI/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Loán</a></p><p><br/></p><p>Cuộc sống du học sinh?</p><p> Bốn năm, lao vào kiếm tiền như một con thú. Lịch học dày đặc, tiền học cao ngất ngưởng vì thế để có thể tự lo được tiền học mà không cần hỗ trợ của gia đình em đã học ngày cày đêm. Không hẳn liên tục bốn năm đều như vậy, nhưng cũng có những giai đoạn ngày ngủ có 3 tiếng là nhiều, có hôm còn thức trắng. (Hậu quả là giờ mắt gấu trúc, đầu óc mơ màng r thầy😭 bảo lịch học dày nhưng bọn em thực ra là lên điểm danh để khỏi bị đuổi thui chứ không có học gì hết ngoài học thêm tiếng.) may mắn sau bốn năm, em đã học thêm được một thứ tiếng, khiến em khá tự tin trong việc sau ra trường sẽ được ở lại kiếm tiền đắp vốn trong vài năm tới.</p><p><br/></p><p>Em đang dự định, đủ vốn sẽ về học tiếp. (Đủ vốn ở đây là đủ để em sống mà không có thu nhập cố định trong khoảng một thời gian em sống ở Việt Nam) e thích vẽ vời, viết lách, ca hát và chỉnh sửa video. Những điều ấy làm em vui thôi chứ em làm không giỏi lắm, nhưng em có cảm giác nếu đầu tư học thật sự thì em cũng có thể làm tốt. liệu em có nên đầu tư học nó không thầy, trong khi ngoài kia đầy người vừa có năng khiếu lại vừa có đam mê? Hay em nên quay về với sở trường của mình là logic toán học hơn để học tập?</p><p>Lại nói về vấn đề muôn thuở giữa cuộc sống của mình và gia đình nên ưu tiên cái nào hơn? Mẹ em giờ cũng có cuộc sống khá yên ổn, thế nhưng nếu em cứ mãi bình bình như này liệu lúc người nhà xảy ra chuyện em có thể lo được cho họ không? Một bên là ích kỷ còn bên kia là không cam tâm. </p><p>Đôi lúc em nghĩ có một công việc ổn định r thỉnh thoảng vẽ vẽ, hát hát, viết viết thôi cũng được. </p><p>Nhưng đôi lúc thấy bất lực vì vẽ cũng tầm tầm, đàn hát cũng tầm tầm thì chán lắm. Em không mong e sẽ cống hiến được gì lớn lao hay được nhiều người yêu mến. Em chỉ thấy thật sự vui khi tạo ra được một cái gì đó như em dự định. Chẳng hạn như vẽ một bức tranh đẹp, viết một áng văn hay hay sửa được một bức ảnh, video toẹt vời. Không biết thầy hiểu được em đang nói gì không nhỉ? </p><p>Thật ra hình như em cũng có câu trả lời cho riêng mình rồi, nhưng vẫn muốn nghe ai đó có tầm hiểu biết rộng hơn mình họ nhìn xuống mình và cảm thấy thế nào. Điên, ra vẻ hay là non nớt?</p><p>Cuộc sống này phải sống sao cho phải đây? Đã từng cười nói vui vẻ suốt ngày, cũng từng âu sầu nặng nề, lúc hướng nội, lúc hướng ngoại. Ngồi lại suy nghĩ tất cả đều là em nhưng cũng có trạng thái em không muốn nó xuất hiện nhưng chung quy lại vẫn không điều khiển nổi. Đúng vậy cuộc đời vẫn kiêng kị nhất là thập toàn thập mỹ, càng muốn nó đẹp thì nó sẽ càng méo. Vô tư đôi khi lại tốt, nhưng vô tư và vô tâm ranh giới cũng quá mong manh. </p><p>Điều em muốn nói ở đây là nếu em muốn sống cho em hoàn toàn thì cái giá phải trả là sẽ bất lực khi gặp chuyện trái xoáy. Nếu e chịu được thì em chọn nó. Còn nếu em chọn an toàn hơn là ở lại làm việc với những gì quen thuộc, có tiền, thỉnh thoảng làm những điều em thích một cách tầm tầm thường thường không quá uyên bác thì lúc sóng gió bủa vây em sẽ có một chút sức lực chống đỡ cùng gia đình. Quan trọng em muốn trả giá nào thôi. </p><p>Haizzz nghĩ đi nghĩ lại, giờ mà trúng xổ số vài tỷ là êm chuyện rồi haha. </p><p>Em đang suy nghĩ 40 tuổi bắt đầu đam mê có là muộn không nhỉ haha</p><p>E thấy em đang giống tán gẫu hơn.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17012591-21-04-2025.mp3" length="13743305" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17012591</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1144</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-04-2025</itunes:title>
    <title>18-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  E LÀ LONG   E chào anh Năm và mọi người đang đọc phần tâm sự này của e ạ. E thì không phải người trực tiếp trải nghiệm, mà những vấn đề này của vợ e, vợ e hỏi e giải thích dùm những vấn đề này mà e thật ko biết phải nói thế nào.    Vợ e mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC bán chung cửa hàng Ba Mẹ là chuyên về đồ kim khí ,bù lon ốc vít cũng hơn 10 năm nay. Mọi việc vẫn bình thường đến khoảng 2 năm trở lại đây có 1 người mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC  cách cửa hàng vợ e 1 ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OLVyOxrldGBMyXQr8DppguN7NsceTuX4jqo0oOzXCSM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  E LÀ LONG</a></p><p><br/></p><p>E chào anh Năm và mọi người đang đọc phần tâm sự này của e ạ. E thì không phải người trực tiếp trải nghiệm, mà những vấn đề này của vợ e, vợ e hỏi e giải thích dùm những vấn đề này mà e thật ko biết phải nói thế nào.</p><p><br/></p><p> Vợ e mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC bán chung cửa hàng Ba Mẹ là chuyên về đồ kim khí ,bù lon ốc vít cũng hơn 10 năm nay. Mọi việc vẫn bình thường đến khoảng 2 năm trở lại đây có 1 người mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC  cách cửa hàng vợ e 1 nhà ,mà theo hướng xe chạy thì &quot;nó&quot; đứng trước. Đứng kế bên tiệm nó là ông bán cơm, ông quen biết cũng nhiều, thấy khách bên e mua mà ổng quen thì ổng sẽ hú sẽ gọi khách qua mua ủng hộ tiệm bên đó, vì có khách kể lại với e rằng ông đó kêu ủng hộ bên đây đi, &quot;nó&quot; thuê nhà tận mười mấy triệu/ tháng lận. </p><p>Và thế là những vị khách được ông bán cơm chào mời đều qua đó, mặc dù trước đây họ vẫn mua, vẫn vui vẻ với cửa hàng bên e ( bao gồm cả hàng xóm) . Có người thì công khai đi ngang qua nhà vợ e rồi xách về, người thì kiểu &quot; núp núp&quot; sợ bị bên e thấy.Khách cũ thì có thể là muốn trải nghiệm cảm giác mới đi, còn khách mới thì theo thứ tự thì họ gặp cửa hàng kia trước nên họ tấp vào mua,  Có khách mua bên đó 1 list, bên kia thiêú gì là chạy qua bên e mua đúng cái thiêú đó rồi quay qua đưa bên kia xem và nói giá bán bên e để bên đó lấy về bán. </p><p>Còn khách mà mua bên e rồi. Bên e ko có món đó thì khách lại qua đó mua rồi sau đó là trung thành bên đó luôn.</p><p> Mặc dù cửa hàng có trc, lâu đời hơn mà e có cảm giác như bên e mới là kẻ ra sau. Vợ e có nhờ người qua thăm dò thì bên đó bán rẻ hơn mặt bằng chung toàn khu vực chỗ vợ e bán chứ không phải chỉ bán rẻ hơn cửa hàng e. Những cửa hàng lâu đời từ lúc &quot;nó&quot; về là thành bán &quot;mắc&quot; luôn. Khách mà đã mua bên đó rồi thì thành khách hàng trung thành luôn,bên đó mà đóng cửa là ngó nghiêng kiếm bóng dáng người bán để mua, thậm chí dựng xe vào ghé nhìn qua khe cửa tìm mua hàng mặc dù cửa hàng e cách có 1 nhà và đèn sáng trưng mà ko thấy. Càng kể e cũng càng thấy bức xúc khó chịu. </p><p>E thì ko phải người trực tiếp chứng kiến chỉ nghe kể lại, nhưng có những lần e đc nghỉ ở nhà phụ thì e cũng thấy mà ko biết mình làm sai gì mà sửa. E thì khuyên vợ bán bằng giá bên đó để cạnh tranh, khuyên vợ e đừng để tâm,tập trung làm tốt việc của mình là được, nhưng nhiều khi e thấy cảnh đó e cũng ko mặc kệ được. </p><p>E mong tìm được câu trả lời giúp vợ mà ko biết tìm đâu, e thì ko phải dân kinh doanh chỉ biết gửi những tâm sự này ở group mong anh và mọi người có kinh nghiệm giải đáp giúp thắc mắc của vợ e. Do bên vợ e có vấn đề sai ở đâu hay do bên kia quá xuất sắc, tay ngang từ thợ điện ra bán hàng mà vượt mặt cửa hàng bán trc 10 năm. Khách hàng thì như là &quot;trúng tà&quot; trung thành tuyệt đối. Thật sự e và vợ bế tắc ko biết làm sao. Bên e đã  làm thêm bảng vẫy bắt đèn, thời gian nghỉ trễ hơn.Giá bán cũng bằng bên đó rồi thì bây giờ bên e phải làm gì  nữa để cạnh tranh lành mạnh, để khách hàng quay lại bên e và ở lại. BÊN E phải sửa gì và cải thiện điều gì ạ: giá cả, thái độ hay hình ảnh cửa hàng, vị trí thì e chịu ạ. Nhờ anh và mọi người chỉ bảo giúp e với. </p><p>E xin chân thành cảm ơn anh và mọi người. Chúc mọi người thật mạnh khoẻ ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1OLVyOxrldGBMyXQr8DppguN7NsceTuX4jqo0oOzXCSM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  E LÀ LONG</a></p><p><br/></p><p>E chào anh Năm và mọi người đang đọc phần tâm sự này của e ạ. E thì không phải người trực tiếp trải nghiệm, mà những vấn đề này của vợ e, vợ e hỏi e giải thích dùm những vấn đề này mà e thật ko biết phải nói thế nào.</p><p><br/></p><p> Vợ e mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC bán chung cửa hàng Ba Mẹ là chuyên về đồ kim khí ,bù lon ốc vít cũng hơn 10 năm nay. Mọi việc vẫn bình thường đến khoảng 2 năm trở lại đây có 1 người mở cửa hàng ĐIỆN NƯỚC  cách cửa hàng vợ e 1 nhà ,mà theo hướng xe chạy thì &quot;nó&quot; đứng trước. Đứng kế bên tiệm nó là ông bán cơm, ông quen biết cũng nhiều, thấy khách bên e mua mà ổng quen thì ổng sẽ hú sẽ gọi khách qua mua ủng hộ tiệm bên đó, vì có khách kể lại với e rằng ông đó kêu ủng hộ bên đây đi, &quot;nó&quot; thuê nhà tận mười mấy triệu/ tháng lận. </p><p>Và thế là những vị khách được ông bán cơm chào mời đều qua đó, mặc dù trước đây họ vẫn mua, vẫn vui vẻ với cửa hàng bên e ( bao gồm cả hàng xóm) . Có người thì công khai đi ngang qua nhà vợ e rồi xách về, người thì kiểu &quot; núp núp&quot; sợ bị bên e thấy.Khách cũ thì có thể là muốn trải nghiệm cảm giác mới đi, còn khách mới thì theo thứ tự thì họ gặp cửa hàng kia trước nên họ tấp vào mua,  Có khách mua bên đó 1 list, bên kia thiêú gì là chạy qua bên e mua đúng cái thiêú đó rồi quay qua đưa bên kia xem và nói giá bán bên e để bên đó lấy về bán. </p><p>Còn khách mà mua bên e rồi. Bên e ko có món đó thì khách lại qua đó mua rồi sau đó là trung thành bên đó luôn.</p><p> Mặc dù cửa hàng có trc, lâu đời hơn mà e có cảm giác như bên e mới là kẻ ra sau. Vợ e có nhờ người qua thăm dò thì bên đó bán rẻ hơn mặt bằng chung toàn khu vực chỗ vợ e bán chứ không phải chỉ bán rẻ hơn cửa hàng e. Những cửa hàng lâu đời từ lúc &quot;nó&quot; về là thành bán &quot;mắc&quot; luôn. Khách mà đã mua bên đó rồi thì thành khách hàng trung thành luôn,bên đó mà đóng cửa là ngó nghiêng kiếm bóng dáng người bán để mua, thậm chí dựng xe vào ghé nhìn qua khe cửa tìm mua hàng mặc dù cửa hàng e cách có 1 nhà và đèn sáng trưng mà ko thấy. Càng kể e cũng càng thấy bức xúc khó chịu. </p><p>E thì ko phải người trực tiếp chứng kiến chỉ nghe kể lại, nhưng có những lần e đc nghỉ ở nhà phụ thì e cũng thấy mà ko biết mình làm sai gì mà sửa. E thì khuyên vợ bán bằng giá bên đó để cạnh tranh, khuyên vợ e đừng để tâm,tập trung làm tốt việc của mình là được, nhưng nhiều khi e thấy cảnh đó e cũng ko mặc kệ được. </p><p>E mong tìm được câu trả lời giúp vợ mà ko biết tìm đâu, e thì ko phải dân kinh doanh chỉ biết gửi những tâm sự này ở group mong anh và mọi người có kinh nghiệm giải đáp giúp thắc mắc của vợ e. Do bên vợ e có vấn đề sai ở đâu hay do bên kia quá xuất sắc, tay ngang từ thợ điện ra bán hàng mà vượt mặt cửa hàng bán trc 10 năm. Khách hàng thì như là &quot;trúng tà&quot; trung thành tuyệt đối. Thật sự e và vợ bế tắc ko biết làm sao. Bên e đã  làm thêm bảng vẫy bắt đèn, thời gian nghỉ trễ hơn.Giá bán cũng bằng bên đó rồi thì bây giờ bên e phải làm gì  nữa để cạnh tranh lành mạnh, để khách hàng quay lại bên e và ở lại. BÊN E phải sửa gì và cải thiện điều gì ạ: giá cả, thái độ hay hình ảnh cửa hàng, vị trí thì e chịu ạ. Nhờ anh và mọi người chỉ bảo giúp e với. </p><p>E xin chân thành cảm ơn anh và mọi người. Chúc mọi người thật mạnh khoẻ ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/17000173-18-04-2025.mp3" length="10095148" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-17000173</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>840</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-04-2025</itunes:title>
    <title>17-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nhi Nguyễn   LÀM SAO ĐỂ BIẾT ĐƯỢC MÌNH MUỐN LÀM NGHỀ GÌ ?   Em xin chào thầy Web5ngay và mọi người, em năm nay học lớp 11 sắp sửa thi tốt nghiệp. Hiện tại em vẫn chưa biết mình muốn học ngành nghề gì mà mình thật sự yêu thích cả.   Gia đình em thì định hướng cho em 2 nghề là kế toán và giáo viên. Em thì không hề thích tính toán nên chắc chắn em không chọn kế toán rồi. Giáo viên mầm non thì đỡ hơn, em không thích cũng như không ghét nó như kế toán nên nếu như ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1sTWfr68iYJ0QHMrzpOS7I3hvz5VwnHUwCDkBljd3t2M/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nhi Nguyễn</a></p><p><br/></p><p>LÀM SAO ĐỂ BIẾT ĐƯỢC MÌNH MUỐN LÀM NGHỀ GÌ ?</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Web5ngay và mọi người, em năm nay học lớp 11 sắp sửa thi tốt nghiệp. Hiện tại em vẫn chưa biết mình muốn học ngành nghề gì mà mình thật sự yêu thích cả.</p><p><br/></p><p>Gia đình em thì định hướng cho em 2 nghề là kế toán và giáo viên. Em thì không hề thích tính toán nên chắc chắn em không chọn kế toán rồi. Giáo viên mầm non thì đỡ hơn, em không thích cũng như không ghét nó như kế toán nên nếu như không tìm ngành nào phù hợp với sở thích thì em cũng đi đến nước cuối cùng là chọn giáo viên thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Lựa chọn này không phải là vì sở thích mà là chọn đại vì mình k có định hướng. Em 1 phần là thích trẻ con với thích làm đồ thủ công nên chắc đỡ hơn kế toán. Bị cái em bị yếu giao tiếp, gặp người khác không biết nói gì và cũng không biết dẫn dắt nói chuyện với con trẻ ra sao nên cũng không ưng nghề này lắm </p><p><br/></p><p>Lúc dịch bệnh thì em có thời gian rảnh tạo 1 kênh Tiktok riêng cho mình, em cảm thấy em thích edit video và yêu thích nó, em thích khi mình lên ý tưởng cho 1 dự án video mình tự làm em cũng nhận một lượng tương tác khá cao cũng coi như là thành tựu nho nhỏ. Cho dù một ngày đẹp trời em có bị flop k được nhiều mắt xem thì em vẫn làm tiếp được,giống như là động lực của em vậy. Cho nên em muốn tìm hiểu về nghề này.</p><p><br/></p><p>Và sau khi tìm hiểu em nghe đc chia sẻ của 1 bạn như sau &quot; Thiết kế Video thì nhà tuyển dụng thường yêu cầu kinh nghiệm của những ứng dụng phổ biến như Adobe Premiere, Adobe After Effect. Học bằng cách tìm tài liệu trên mạng về tự nghiên cứu và học. Thiết kế Video là kỹ năng dễ, tài liệu trên mạng cũng rất nhiều, nhu cầu tuyển dụng thiết kế Video rất ít. Nhiều học sinh cấp 3 bây giờ cũng biết tự chỉnh sửa và thiết kế Video cơ bản, nếu theo mảng này khả năng thất nghiệp rất cao &quot; </p><p><br/></p><p>Sau khi đọc chia sẽ này thì tự nhiên em không biết có nên tiếp tục sở thích này hay k, hay lấy thời gian ít ỏi còn lại tìm sở thích khác. Vì vốn em không có máy tính, nhũng video em làm được đều là điện thoại, nếu muốn kiếm công việc thì em lại phải bắt đầu những ứng dụng app máy tính khó hơn và làm quen với chúng . Nhưng đó không phải vấn đề lớn, vấn đề quan trọng ở đây là liệu em có nên bỏ tiền học Đại học cho thứ đó không hay đóng tiền học để có bằng ra trường cho đã rồi lại thất nghiệp ?  </p><p><br/></p><p>Em thật sự không biết mình nên làm gì nữa, rất mong được nhận phản hồi ý kiến cũng như kinh nghiệm của mọi người và thầy Web5ngay ạ. Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết của em ^^</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1sTWfr68iYJ0QHMrzpOS7I3hvz5VwnHUwCDkBljd3t2M/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nhi Nguyễn</a></p><p><br/></p><p>LÀM SAO ĐỂ BIẾT ĐƯỢC MÌNH MUỐN LÀM NGHỀ GÌ ?</p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Web5ngay và mọi người, em năm nay học lớp 11 sắp sửa thi tốt nghiệp. Hiện tại em vẫn chưa biết mình muốn học ngành nghề gì mà mình thật sự yêu thích cả.</p><p><br/></p><p>Gia đình em thì định hướng cho em 2 nghề là kế toán và giáo viên. Em thì không hề thích tính toán nên chắc chắn em không chọn kế toán rồi. Giáo viên mầm non thì đỡ hơn, em không thích cũng như không ghét nó như kế toán nên nếu như không tìm ngành nào phù hợp với sở thích thì em cũng đi đến nước cuối cùng là chọn giáo viên thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Lựa chọn này không phải là vì sở thích mà là chọn đại vì mình k có định hướng. Em 1 phần là thích trẻ con với thích làm đồ thủ công nên chắc đỡ hơn kế toán. Bị cái em bị yếu giao tiếp, gặp người khác không biết nói gì và cũng không biết dẫn dắt nói chuyện với con trẻ ra sao nên cũng không ưng nghề này lắm </p><p><br/></p><p>Lúc dịch bệnh thì em có thời gian rảnh tạo 1 kênh Tiktok riêng cho mình, em cảm thấy em thích edit video và yêu thích nó, em thích khi mình lên ý tưởng cho 1 dự án video mình tự làm em cũng nhận một lượng tương tác khá cao cũng coi như là thành tựu nho nhỏ. Cho dù một ngày đẹp trời em có bị flop k được nhiều mắt xem thì em vẫn làm tiếp được,giống như là động lực của em vậy. Cho nên em muốn tìm hiểu về nghề này.</p><p><br/></p><p>Và sau khi tìm hiểu em nghe đc chia sẻ của 1 bạn như sau &quot; Thiết kế Video thì nhà tuyển dụng thường yêu cầu kinh nghiệm của những ứng dụng phổ biến như Adobe Premiere, Adobe After Effect. Học bằng cách tìm tài liệu trên mạng về tự nghiên cứu và học. Thiết kế Video là kỹ năng dễ, tài liệu trên mạng cũng rất nhiều, nhu cầu tuyển dụng thiết kế Video rất ít. Nhiều học sinh cấp 3 bây giờ cũng biết tự chỉnh sửa và thiết kế Video cơ bản, nếu theo mảng này khả năng thất nghiệp rất cao &quot; </p><p><br/></p><p>Sau khi đọc chia sẽ này thì tự nhiên em không biết có nên tiếp tục sở thích này hay k, hay lấy thời gian ít ỏi còn lại tìm sở thích khác. Vì vốn em không có máy tính, nhũng video em làm được đều là điện thoại, nếu muốn kiếm công việc thì em lại phải bắt đầu những ứng dụng app máy tính khó hơn và làm quen với chúng . Nhưng đó không phải vấn đề lớn, vấn đề quan trọng ở đây là liệu em có nên bỏ tiền học Đại học cho thứ đó không hay đóng tiền học để có bằng ra trường cho đã rồi lại thất nghiệp ?  </p><p><br/></p><p>Em thật sự không biết mình nên làm gì nữa, rất mong được nhận phản hồi ý kiến cũng như kinh nghiệm của mọi người và thầy Web5ngay ạ. Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết của em ^^</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16994386-17-04-2025.mp3" length="9932144" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16994386</guid>
    <pubDate>Thu, 17 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>826</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-04-2025</itunes:title>
    <title>16-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Little girl   Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay   Em rất muốn nghe lời khuyên của thầy ở câu chuyện này ạ.   Chuyện là vào khoảng năm 2019, mẹ em có dính vô 1 vụ lừa đảo qua mạng, người ta giả làm người nước ngoài, nhắn cho mẹ em, và nói những lời yêu thương, xong nói sẽ chuyển cho mẹ em mấy ngàn hay mấy triệu đô gì đó, nhưng mà số tiền đô đó đang bị giữ tại hải quan cần mẹ em gửi cho 1 người nào đó 1 số tiền trước (khoảng tầm 300tr) rồi mới nhận lại đư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bMtYkmeMO4ZrBkemCzWdc0fYDFRl_11xXGyXY7_fLZk/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Little girl</b></a></p><p><br/></p><p>Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em rất muốn nghe lời khuyên của thầy ở câu chuyện này ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là vào khoảng năm 2019, mẹ em có dính vô 1 vụ lừa đảo qua mạng, người ta giả làm người nước ngoài, nhắn cho mẹ em, và nói những lời yêu thương, xong nói sẽ chuyển cho mẹ em mấy ngàn hay mấy triệu đô gì đó, nhưng mà số tiền đô đó đang bị giữ tại hải quan cần mẹ em gửi cho 1 người nào đó 1 số tiền trước (khoảng tầm 300tr) rồi mới nhận lại được số tiền đô đó (tình tiết đại loại là như vậy ạ, chuyện qua cũng lâu nên em không nhớ kỹ lắm ạ), thì mẹ em lúc đó đã đi vay nóng để chuyển số tiền đó đi. Qua vài ngày thì mẹ em không nhận được số tiền đô như đã hứa, người mà mẹ em nhắn tin cùng cũng mất liên lạc, lúc đó gia đình em mới biết chuyện ạ. Và để ý kỹ hơn nữa thì lúc đó mới phát hiện ra, mẹ em nhắn tin yêu đương với người ta, còn gửi ảnh này nọ nữa, trong khi bố mẹ em vẫn đang là vợ chồng. Em rất sốc và rất thương bố em. Vì trong thời điểm đó, anh hai em bị đa cấp lừa, về lừa bố mẹ nói cần 414tr để đi du học (đang có học bổng này nọ nên chỉ cần hơn 400tr). Bố mẹ em đều xuất thân nghề nông, với do hoàn cảnh nên học tới lớp 2 đã bị bắt nghỉ học rồi ạ nên bố em rất trọng học hành. Sau thì gia đình khá giả hơn, nhưng nhìn chung bố em xoay hết 414tr thì vẫn còn ổn, nhưng 300tr tiền vay nóng thì thật sự là quá sức, tất cả chỉ diễn ra trong vòng nửa tháng, người ta đến đòi nợ, mẹ em khóc, ấm ức, bố em tức giận…, rất tệ ạ. Mọi chuyện cũng qua.</p><p><br/></p><p>Tới tầm năm 2021, em đang học ở SG, thì em phát hiện ra mẹ em ngoại tình lần 2, với bạn của bố em. Chính con gái của chú ấy (tình nhân của mẹ em) liên hệ với em, đưa em bằng chứng, lúc đó em mới biết. Họ xưng nhau là vợ chồng, gửi ảnh thân mật, còn đề cập tới bố em, rất tệ. Em có nhắn cho em mẹ, mẹ em chối, em có bằng chứng, mẹ em xin lỗi. Nhưng…sau đó 1 khoảng thời gian ngắn, bố em bắt gian họ trong khách sạn… Không còn gì tệ hơn, em sợ bố em đau lòng nên không dám nói, nhưng bố em đã bắt tận tay. Lúc đó em không về nhà, em không dám về, em sợ, em có nhắn cho bố là “bố ơi tụi con cũng lớn rồi, nếu bố muốn chia tay thì con tôn trọng quyết định của bố”, nhưng 2 người vẫn sống với nhau tới giờ. </p><p><br/></p><p>Sau lần 2019, thì em và bố em không bao giờ dám đụng vô điện thoại của mẹ em do cả bố và em đều rất sợ sẽ biết nhiều thứ không nên, còn mẹ em cài mật khẩu, luôn giữ khư khư không muốn mọi người chạm vào. Thật ra em biết, mẹ em chắc chắn tính tình vẫn vậy, chắc chắn còn nữa, nhưng chẳng qua là chưa bị phát hiện thôi. Nhưng em không biết nên giải quyết như nào cả, em sợ tương lai sẽ lại tiếp diễn, sợ bố đau lòng, em rất bất lực ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1bMtYkmeMO4ZrBkemCzWdc0fYDFRl_11xXGyXY7_fLZk/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:   Little girl</b></a></p><p><br/></p><p>Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em rất muốn nghe lời khuyên của thầy ở câu chuyện này ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là vào khoảng năm 2019, mẹ em có dính vô 1 vụ lừa đảo qua mạng, người ta giả làm người nước ngoài, nhắn cho mẹ em, và nói những lời yêu thương, xong nói sẽ chuyển cho mẹ em mấy ngàn hay mấy triệu đô gì đó, nhưng mà số tiền đô đó đang bị giữ tại hải quan cần mẹ em gửi cho 1 người nào đó 1 số tiền trước (khoảng tầm 300tr) rồi mới nhận lại được số tiền đô đó (tình tiết đại loại là như vậy ạ, chuyện qua cũng lâu nên em không nhớ kỹ lắm ạ), thì mẹ em lúc đó đã đi vay nóng để chuyển số tiền đó đi. Qua vài ngày thì mẹ em không nhận được số tiền đô như đã hứa, người mà mẹ em nhắn tin cùng cũng mất liên lạc, lúc đó gia đình em mới biết chuyện ạ. Và để ý kỹ hơn nữa thì lúc đó mới phát hiện ra, mẹ em nhắn tin yêu đương với người ta, còn gửi ảnh này nọ nữa, trong khi bố mẹ em vẫn đang là vợ chồng. Em rất sốc và rất thương bố em. Vì trong thời điểm đó, anh hai em bị đa cấp lừa, về lừa bố mẹ nói cần 414tr để đi du học (đang có học bổng này nọ nên chỉ cần hơn 400tr). Bố mẹ em đều xuất thân nghề nông, với do hoàn cảnh nên học tới lớp 2 đã bị bắt nghỉ học rồi ạ nên bố em rất trọng học hành. Sau thì gia đình khá giả hơn, nhưng nhìn chung bố em xoay hết 414tr thì vẫn còn ổn, nhưng 300tr tiền vay nóng thì thật sự là quá sức, tất cả chỉ diễn ra trong vòng nửa tháng, người ta đến đòi nợ, mẹ em khóc, ấm ức, bố em tức giận…, rất tệ ạ. Mọi chuyện cũng qua.</p><p><br/></p><p>Tới tầm năm 2021, em đang học ở SG, thì em phát hiện ra mẹ em ngoại tình lần 2, với bạn của bố em. Chính con gái của chú ấy (tình nhân của mẹ em) liên hệ với em, đưa em bằng chứng, lúc đó em mới biết. Họ xưng nhau là vợ chồng, gửi ảnh thân mật, còn đề cập tới bố em, rất tệ. Em có nhắn cho em mẹ, mẹ em chối, em có bằng chứng, mẹ em xin lỗi. Nhưng…sau đó 1 khoảng thời gian ngắn, bố em bắt gian họ trong khách sạn… Không còn gì tệ hơn, em sợ bố em đau lòng nên không dám nói, nhưng bố em đã bắt tận tay. Lúc đó em không về nhà, em không dám về, em sợ, em có nhắn cho bố là “bố ơi tụi con cũng lớn rồi, nếu bố muốn chia tay thì con tôn trọng quyết định của bố”, nhưng 2 người vẫn sống với nhau tới giờ. </p><p><br/></p><p>Sau lần 2019, thì em và bố em không bao giờ dám đụng vô điện thoại của mẹ em do cả bố và em đều rất sợ sẽ biết nhiều thứ không nên, còn mẹ em cài mật khẩu, luôn giữ khư khư không muốn mọi người chạm vào. Thật ra em biết, mẹ em chắc chắn tính tình vẫn vậy, chắc chắn còn nữa, nhưng chẳng qua là chưa bị phát hiện thôi. Nhưng em không biết nên giải quyết như nào cả, em sợ tương lai sẽ lại tiếp diễn, sợ bố đau lòng, em rất bất lực ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16988062-16-04-2025.mp3" length="4147693" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16988062</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>344</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-04-2025</itunes:title>
    <title>15-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bình  Em chào thầy và mọi người.Em năm nay 15 tuổi,em đang rất rối bời trong  3 chuyện ạ.Em mong thầy và mọi  người nghe sẽ nghe những tâm sự của em ,cho em những lời khuyên ạ     Chuyện thứ nhất là em đang học trong một lớp học có nhiều bạn có bố mẹ  giàu mà nhà em lại làm nông,đang nợ nần rất nhiều .Vì  thế em luôn cảm thấy  bản thân mình rất tự ti không  dám  chơi với  ai  vì  sợ bạn bè chê mình nghèo.Chính ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1azEd-7nb7EBNPum2BAkl_z5fZ6wRFUWBn4Hq0rNTMLk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Bình</a></p><p><br/>Em chào thầy và mọi người.Em năm nay 15 tuổi,em đang rất rối bời trong  3 chuyện ạ.Em mong thầy và mọi  người nghe sẽ nghe những tâm sự của em ,cho em những lời khuyên ạ</p><p><br/></p><p>  Chuyện thứ nhất là em đang học trong một lớp học có nhiều bạn có bố mẹ  giàu mà nhà em lại làm nông,đang nợ nần rất nhiều .Vì  thế em luôn cảm thấy  bản thân mình rất tự ti không  dám  chơi với  ai  vì  sợ bạn bè chê mình nghèo.Chính vì thế  nên khi các bạn rủ đi ăn uống hay đi chơi ở đâu em cũng không dám đi   vì sợ tốn đồng tiền mà  bố   mẹ  phải  bỏ  bao   nhiêu mồ hôi công sức .Em đã  nghĩ phải  học  thật  giỏi  để  cho có mình nội  lực  khiến bản  thân tự tin nhưng các bạn ấy học rất giỏi ai cũng hơn em</p><p>   Chuyện thứ ai là em lỡ thích một bạn gái rất  xinh nhà  giàu ,học giỏi và tam quan  của  bạn ấy  cũng tốt nữa nhưng mà bạn ấy  đã có  người yêu rồi  nên em cũng  chì dám  nhìn bạn  ấy thôi chứ  không dám  làm quen bạn ấy.Càng làm như vậy em càng thích bạn  ấy  nhiều hơn  em đang không biết  phải  làm sao  nữa  </p><p>  Chuyện thứ  ba là em  dự tính hè năm  sau đi làm may  để kiếm thêm  thu  nhập  chi trả học phí  cho lớp 11  nhưng em lại  muốn dùng hè năm  sau  để  học hành cố gắng học tốt  để nâng cao tri thức của mình .vì vậy  em cũng không biết chọn cái nào mới tốt</p><p><br/><br/></p><p>    Mong  thầy và mọi người có thể  cho  em xin    những  lời khuyên để em có thêm sự tự tin vào  quyết định  của mình</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1azEd-7nb7EBNPum2BAkl_z5fZ6wRFUWBn4Hq0rNTMLk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI: Bình</a></p><p><br/>Em chào thầy và mọi người.Em năm nay 15 tuổi,em đang rất rối bời trong  3 chuyện ạ.Em mong thầy và mọi  người nghe sẽ nghe những tâm sự của em ,cho em những lời khuyên ạ</p><p><br/></p><p>  Chuyện thứ nhất là em đang học trong một lớp học có nhiều bạn có bố mẹ  giàu mà nhà em lại làm nông,đang nợ nần rất nhiều .Vì  thế em luôn cảm thấy  bản thân mình rất tự ti không  dám  chơi với  ai  vì  sợ bạn bè chê mình nghèo.Chính vì thế  nên khi các bạn rủ đi ăn uống hay đi chơi ở đâu em cũng không dám đi   vì sợ tốn đồng tiền mà  bố   mẹ  phải  bỏ  bao   nhiêu mồ hôi công sức .Em đã  nghĩ phải  học  thật  giỏi  để  cho có mình nội  lực  khiến bản  thân tự tin nhưng các bạn ấy học rất giỏi ai cũng hơn em</p><p>   Chuyện thứ ai là em lỡ thích một bạn gái rất  xinh nhà  giàu ,học giỏi và tam quan  của  bạn ấy  cũng tốt nữa nhưng mà bạn ấy  đã có  người yêu rồi  nên em cũng  chì dám  nhìn bạn  ấy thôi chứ  không dám  làm quen bạn ấy.Càng làm như vậy em càng thích bạn  ấy  nhiều hơn  em đang không biết  phải  làm sao  nữa  </p><p>  Chuyện thứ  ba là em  dự tính hè năm  sau đi làm may  để kiếm thêm  thu  nhập  chi trả học phí  cho lớp 11  nhưng em lại  muốn dùng hè năm  sau  để  học hành cố gắng học tốt  để nâng cao tri thức của mình .vì vậy  em cũng không biết chọn cái nào mới tốt</p><p><br/><br/></p><p>    Mong  thầy và mọi người có thể  cho  em xin    những  lời khuyên để em có thêm sự tự tin vào  quyết định  của mình</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16980928-15-04-2025.mp3" length="4128885" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16980928</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>342</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-04-2025</itunes:title>
    <title>14-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  giấu tên   em chào thầy và mọi người trong nhóm. em sinh năm 2004, hiện tại đang học năm 3 tại ĐH. em muốn thầy và mọi người có thể giúp em đưa ra lời khuyên và em rất cảm ơn vì điều đó.  Năm 18 tuổi em lên Sài Gòn ở với anh ruột, sau 1 tháng anh em có dẫn người yêu về cùng ở. Người chị này toxic và cho dù em làm gì chị đó cũng không vừa ý. Điều em thất vọng nhất ở đây chính là người anh của mình. Anh em nhu nhược, vô tâm và không có chính kiến, người ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1kOMa5iwz9gSZPi5vHjsAc3KJdpIwaCR2oUHSWL2-w4E/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>em chào thầy và mọi người trong nhóm. em sinh năm 2004, hiện tại đang học năm 3 tại ĐH. em muốn thầy và mọi người có thể giúp em đưa ra lời khuyên và em rất cảm ơn vì điều đó. </p><p>Năm 18 tuổi em lên Sài Gòn ở với anh ruột, sau 1 tháng anh em có dẫn người yêu về cùng ở. Người chị này toxic và cho dù em làm gì chị đó cũng không vừa ý. Điều em thất vọng nhất ở đây chính là người anh của mình. Anh em nhu nhược, vô tâm và không có chính kiến, người chị đó hay khó chịu với em và hay phán xét em, hơn thế nữa là lúc nào cũng gây sự với em cả cho dù em có làm bất cứ cái gì. </p><p>Điều khiến em thất vọng đó là anh trai của mình. Em biết, ở giữa người yêu và em gái sẽ rất khó phân xử, nhưng lúc nào người chị ấy khó chịu với em, là anh em sẽ nói này nói nọ em đầu tiên rồi dặn em đừng làm người chị ấy khó chịu, cho dù là em đúng trong câu chuyện đi chăng nữa. Có một lần em nghe được chính chị đó nói xấu em và anh em không nói gì chỉ im lặng và có khi hùa theo. Lúc đó, em không còn gì ngoài sự thất vọng mà chịu đựng. Nhưng r em cũng bỏ qua vì em luôn nghĩ anh em đang nuôi em đi học và đang lo cho em nên những điều đó chỉ là nhỏ nhặt.</p><p>Và hầu như em đều im lặng mà sống vì em không thích làm lớn chuyện. Em cứ nghĩ ráng nhịn thêm 2 năm nữa sẽ tự kiếm tiền ra ở riêng. Nhưng không thể, em cứ nhẫn nhịn và chịu đựng như vậy khiến em không thể chịu đựng hơn nữa, vì sống chung một bầu không khí nên em có im lặng hay lãng tránh chỉ khiến bản thân dồn nén cảm xúc thêm. Em đã từng kể với ba mẹ nhưng ba mẹ em lúc nào cũng trả lời thôi ráng đi con, con gái mà. Lúc đó em cũng tự nhủ bản thân thôi ráng lên. </p><p>Và giờ đây em muốn ra ở riêng nhưng trong đầu em cứ hàng tá suy nghĩ hỗn loạn như ở riêng tiền trọ tiền học,… ba mẹ em phải lo cho em. Và em sợ ba mẹ sẽ buồn khi biết hai anh em không hoà thuận, sợ ba mẹ khổ vì già phải lo thêm cho em. Vì sợ ba mẹ buồn nên em cứ mãi chịu đựng như vậy và bây giờ em k biết nên làm gì để thuyết phục ba mẹ của mình. </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn nếu thầy có thấy phần tâm sự này của em và có thể cho em câu trả lời. Em không muốn chỉnh sửa gì trên phần tâm sự trên, vì đó là những cảm xúc em viết ra, nên nếu thầy và mọi người đọc cảm thấy lủng củng xin hãy thông cảm giúp em ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1kOMa5iwz9gSZPi5vHjsAc3KJdpIwaCR2oUHSWL2-w4E/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>em chào thầy và mọi người trong nhóm. em sinh năm 2004, hiện tại đang học năm 3 tại ĐH. em muốn thầy và mọi người có thể giúp em đưa ra lời khuyên và em rất cảm ơn vì điều đó. </p><p>Năm 18 tuổi em lên Sài Gòn ở với anh ruột, sau 1 tháng anh em có dẫn người yêu về cùng ở. Người chị này toxic và cho dù em làm gì chị đó cũng không vừa ý. Điều em thất vọng nhất ở đây chính là người anh của mình. Anh em nhu nhược, vô tâm và không có chính kiến, người chị đó hay khó chịu với em và hay phán xét em, hơn thế nữa là lúc nào cũng gây sự với em cả cho dù em có làm bất cứ cái gì. </p><p>Điều khiến em thất vọng đó là anh trai của mình. Em biết, ở giữa người yêu và em gái sẽ rất khó phân xử, nhưng lúc nào người chị ấy khó chịu với em, là anh em sẽ nói này nói nọ em đầu tiên rồi dặn em đừng làm người chị ấy khó chịu, cho dù là em đúng trong câu chuyện đi chăng nữa. Có một lần em nghe được chính chị đó nói xấu em và anh em không nói gì chỉ im lặng và có khi hùa theo. Lúc đó, em không còn gì ngoài sự thất vọng mà chịu đựng. Nhưng r em cũng bỏ qua vì em luôn nghĩ anh em đang nuôi em đi học và đang lo cho em nên những điều đó chỉ là nhỏ nhặt.</p><p>Và hầu như em đều im lặng mà sống vì em không thích làm lớn chuyện. Em cứ nghĩ ráng nhịn thêm 2 năm nữa sẽ tự kiếm tiền ra ở riêng. Nhưng không thể, em cứ nhẫn nhịn và chịu đựng như vậy khiến em không thể chịu đựng hơn nữa, vì sống chung một bầu không khí nên em có im lặng hay lãng tránh chỉ khiến bản thân dồn nén cảm xúc thêm. Em đã từng kể với ba mẹ nhưng ba mẹ em lúc nào cũng trả lời thôi ráng đi con, con gái mà. Lúc đó em cũng tự nhủ bản thân thôi ráng lên. </p><p>Và giờ đây em muốn ra ở riêng nhưng trong đầu em cứ hàng tá suy nghĩ hỗn loạn như ở riêng tiền trọ tiền học,… ba mẹ em phải lo cho em. Và em sợ ba mẹ sẽ buồn khi biết hai anh em không hoà thuận, sợ ba mẹ khổ vì già phải lo thêm cho em. Vì sợ ba mẹ buồn nên em cứ mãi chịu đựng như vậy và bây giờ em k biết nên làm gì để thuyết phục ba mẹ của mình. </p><p><br/></p><p>Em cảm ơn nếu thầy có thấy phần tâm sự này của em và có thể cho em câu trả lời. Em không muốn chỉnh sửa gì trên phần tâm sự trên, vì đó là những cảm xúc em viết ra, nên nếu thầy và mọi người đọc cảm thấy lủng củng xin hãy thông cảm giúp em ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16973942-14-04-2025.mp3" length="7735037" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16973942</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>643</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-04-2025</itunes:title>
    <title>11-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên   Xin chào anh chị và admin Web5ngay   Em là nam năm nay 24 tuổi,em vừa chấm dứt một mối tình 3 năm.Em rất thương bạn ấy và hoàn cảnh của bạn ấy và tình trạng hiện tại của bạn.Bạn là một người có bệnh về tâm lý vì lí do hoàn cảnh của gia đình và lối sống cũ khiến bạn ấy có những trăn trở dẫn đến bệnh của mình.Trong thời gian quen nhau 2 đứa cũng rất vui, nỗi buồn cũng không ít nhưng đều cùng nhau vì nhau mà vượt qua cả, chuyện cũ nào cũng qua ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chị và admin Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em là nam năm nay 24 tuổi,em vừa chấm dứt một mối tình 3 năm.Em rất thương bạn ấy và hoàn cảnh của bạn ấy và tình trạng hiện tại của bạn.Bạn là một người có bệnh về tâm lý vì lí do hoàn cảnh của gia đình và lối sống cũ khiến bạn ấy có những trăn trở dẫn đến bệnh của mình.Trong thời gian quen nhau 2 đứa cũng rất vui, nỗi buồn cũng không ít nhưng đều cùng nhau vì nhau mà vượt qua cả, chuyện cũ nào cũng qua được cả.</p><p>Gần đây bạn vào độ tuổi khủng hoảng tuổi 25 thành ra bạn không chia sẽ vấn đề gì giữa 2 đứa,khiến em cũng ko biết bạn có vấn đề gì không.Rồi đến thời gian gần đây bạn nói chia tay,cũng là khủng hoảng đối với em vì không biết do bạn bệnh tâm lý hay đây là sự thật,khiến em và mọi thứ trở nên băng khoăng hơn bao giờ hết và chẳng biết phải làm gì thời điểm đó</p><p>Trong lúc 2 đứa còn đang chưa biết dừng hay tiếp tục,thì em có tò mò đọc thư thấy bạn có đôi lời tâm sự về người yêu cũ, một bài viết khá dài từng ấy năm bạn tâm sự xung quanh gia đình và tình trạng hiện tại nhưng không gửi cho nyc của bạn ấy. </p><p>Thật ra vấn đề này em cũng đã bắt gặp 2 lần rồi nhưng lần đầu em bỏ qua vì tình yêu của bạn ấy thuở học trò rất đẹp và em trân trọng điều này nhưng bạn ấy không trân trọng tình cảm của nyc bạn nam cũ đấy nên đến hiện tại bạn cảm thấy hối hận vì thời gian lúc đó bạn không tốt với bạn nyc.</p><p>Hiện tại thì bạn và nyc đã trò chuyện lại và có thể sẽ quay lại nhưng trong lòng em thì đau đớn cũng rất nhiều, không biết là mình là người thay thế cảm xúc của bạn nữ ấy trong suốt thời gian yêu nhau không.Hay là thứ gì đó bảo vệ cảm xúc của họ trong thời gian qua.Nhiều câu hỏi xuất hiện nhưng không thể nào trả lời hết được tình cảm của mình dành cho bạn ấy, thật sự bạn ấy đã xem mình như thế nào trong suốt thời gian qua.Bản thân chấp nhận mọi lỗi sai của họ hi vọng họ trở thành một người lý tưởng và trở thành người mà cả 2 mong muốn nhưng giờ thì lời hứa còn đó, cái phủi tay cũng xong rồi..</p><p>Giờ Cái LÝ nó đi trước cái tình, cả 2 đứa không còn nói chuyện với nhau theo cách ta từng tôn trọng nữa, cho dù cả 2 tỉnh táo cũng ko còn một cuộc trò chuyện nào nữa ,dù có là lý do gì mình cũng chấp nhận vì nếu điều này có thể làm bạn hạnh phúc và một người mà bạn mong muốn... đau thì cũng rất đau rồi,chỉ qua lúc này cảm xúc thật khó chịu cho dù thế nào đi nữa.Tạm thời chỉ có thể hi vọng vượt qua nỗi đau cảm xúc này, nhưng sau này không biết bản thân mình có thể dành trọn niềm tin và tình yêu và sự hy sinh này của bản thân dành cho người tiếp theo không? </p><p>Chỉ hi vọng bạn ấy có thể nhìn nhận lại mọi thứ đang diễn ra.Dù không còn tình cảm bạn ấy đến với em nữa.Nhưng hi vọng em nhận được một lời xin lỗi để bản thân nguôi giận được phần nào không cảm thấy tổn thương nữa, sẳn sàng để bạn rời đi trên tinh thần 2 đứa thoải mái nhất.Mà sao giờ đây trong lòng em chỉ toàn nỗi uất hận và căm ghét người bạn mình từng thương ấy,liệu em có ích kỷ quá không liệu bản thân mình cần phải làm gì đây....</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chị và admin Web5ngay</p><p><br/></p><p>Em là nam năm nay 24 tuổi,em vừa chấm dứt một mối tình 3 năm.Em rất thương bạn ấy và hoàn cảnh của bạn ấy và tình trạng hiện tại của bạn.Bạn là một người có bệnh về tâm lý vì lí do hoàn cảnh của gia đình và lối sống cũ khiến bạn ấy có những trăn trở dẫn đến bệnh của mình.Trong thời gian quen nhau 2 đứa cũng rất vui, nỗi buồn cũng không ít nhưng đều cùng nhau vì nhau mà vượt qua cả, chuyện cũ nào cũng qua được cả.</p><p>Gần đây bạn vào độ tuổi khủng hoảng tuổi 25 thành ra bạn không chia sẽ vấn đề gì giữa 2 đứa,khiến em cũng ko biết bạn có vấn đề gì không.Rồi đến thời gian gần đây bạn nói chia tay,cũng là khủng hoảng đối với em vì không biết do bạn bệnh tâm lý hay đây là sự thật,khiến em và mọi thứ trở nên băng khoăng hơn bao giờ hết và chẳng biết phải làm gì thời điểm đó</p><p>Trong lúc 2 đứa còn đang chưa biết dừng hay tiếp tục,thì em có tò mò đọc thư thấy bạn có đôi lời tâm sự về người yêu cũ, một bài viết khá dài từng ấy năm bạn tâm sự xung quanh gia đình và tình trạng hiện tại nhưng không gửi cho nyc của bạn ấy. </p><p>Thật ra vấn đề này em cũng đã bắt gặp 2 lần rồi nhưng lần đầu em bỏ qua vì tình yêu của bạn ấy thuở học trò rất đẹp và em trân trọng điều này nhưng bạn ấy không trân trọng tình cảm của nyc bạn nam cũ đấy nên đến hiện tại bạn cảm thấy hối hận vì thời gian lúc đó bạn không tốt với bạn nyc.</p><p>Hiện tại thì bạn và nyc đã trò chuyện lại và có thể sẽ quay lại nhưng trong lòng em thì đau đớn cũng rất nhiều, không biết là mình là người thay thế cảm xúc của bạn nữ ấy trong suốt thời gian yêu nhau không.Hay là thứ gì đó bảo vệ cảm xúc của họ trong thời gian qua.Nhiều câu hỏi xuất hiện nhưng không thể nào trả lời hết được tình cảm của mình dành cho bạn ấy, thật sự bạn ấy đã xem mình như thế nào trong suốt thời gian qua.Bản thân chấp nhận mọi lỗi sai của họ hi vọng họ trở thành một người lý tưởng và trở thành người mà cả 2 mong muốn nhưng giờ thì lời hứa còn đó, cái phủi tay cũng xong rồi..</p><p>Giờ Cái LÝ nó đi trước cái tình, cả 2 đứa không còn nói chuyện với nhau theo cách ta từng tôn trọng nữa, cho dù cả 2 tỉnh táo cũng ko còn một cuộc trò chuyện nào nữa ,dù có là lý do gì mình cũng chấp nhận vì nếu điều này có thể làm bạn hạnh phúc và một người mà bạn mong muốn... đau thì cũng rất đau rồi,chỉ qua lúc này cảm xúc thật khó chịu cho dù thế nào đi nữa.Tạm thời chỉ có thể hi vọng vượt qua nỗi đau cảm xúc này, nhưng sau này không biết bản thân mình có thể dành trọn niềm tin và tình yêu và sự hy sinh này của bản thân dành cho người tiếp theo không? </p><p>Chỉ hi vọng bạn ấy có thể nhìn nhận lại mọi thứ đang diễn ra.Dù không còn tình cảm bạn ấy đến với em nữa.Nhưng hi vọng em nhận được một lời xin lỗi để bản thân nguôi giận được phần nào không cảm thấy tổn thương nữa, sẳn sàng để bạn rời đi trên tinh thần 2 đứa thoải mái nhất.Mà sao giờ đây trong lòng em chỉ toàn nỗi uất hận và căm ghét người bạn mình từng thương ấy,liệu em có ích kỷ quá không liệu bản thân mình cần phải làm gì đây....</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16961488-11-04-2025.mp3" length="9809577" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16961488</guid>
    <pubDate>Fri, 11 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>816</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-04-2025</itunes:title>
    <title>10-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phg   Cháu chào mọi người ạ,    Năm nay cháu 21 tuổi.    1. Tâm sự về ba:    Trong lòng cháu luôn tin rằng ba sẽ sống với cháu ít nhất là 20 năm nữa. Nhưng ba cháu đã mất 6 tháng trước một cách đột ngột. Cháu là con gái đầu lòng. Bình thường tuy không hay nói chuyện với nhau nhưng cháu luôn thấy mình may mắn, an lòng và biết ơn vì có ba trên đời.    Cháu học Đhoc xa nên không ở nhà, mà cũng không biết cách hiểu những nỗi đau, vất vả của ba...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1foykyfLPv3ccuunUhI3NFwJdr3zi8JK_GaXaBzU9Hqk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Phg</a></p><p><br/></p><p>Cháu chào mọi người ạ, </p><p><br/></p><p>Năm nay cháu 21 tuổi. </p><p><br/></p><p>1. Tâm sự về ba: </p><p><br/></p><p>Trong lòng cháu luôn tin rằng ba sẽ sống với cháu ít nhất là 20 năm nữa. Nhưng ba cháu đã mất 6 tháng trước một cách đột ngột. Cháu là con gái đầu lòng. Bình thường tuy không hay nói chuyện với nhau nhưng cháu luôn thấy mình may mắn, an lòng và biết ơn vì có ba trên đời. </p><p><br/></p><p>Cháu học Đhoc xa nên không ở nhà, mà cũng không biết cách hiểu những nỗi đau, vất vả của ba. Mỗi lần về nhà ba luôn vui vẻ tích cực, nên cháu cũng không nghĩ gì nhiều. Sau khi ba mất cháu nhìn lại mới hiểu, mới nhìn thấy phần nào những sự cô đơn, đau đớn mà ba không thể nói với ai. Cháu buồn lắm, chỉ ước gì mình đã lớn nhanh hơn một chút, để chia sẻ những điều đó với ba. Cháu hay nghĩ về đêm cuối cùng của ba ở bệnh viện (mà không ai biết đó là đêm cuối) và ước gì mình đã nắm tay ba. </p><p><br/></p><p>2. Tâm sự về mẹ</p><p><br/></p><p>Từ khi ba mất cháu cảm thấy mình là con cả nên phải có trách nhiệm với gia đình, nhưng rồi cháu nhận ra mọi thứ quá sức của mình. Bame cháu rất yêu nhau nên mẹ rất buồn, cháu muốn giúp mẹ vui nhưng cũng không nỗi vì mình còn chẳng ổn. </p><p><br/></p><p>Cháu có nghe chú nói ai cũng cần tự chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nhưng cháu phải làm sao để đối diện với cảm giác có lỗi của mình ạ. Cháu cứ hay bỏ bê hết việc của mình để take care mẹ, nhưng không bao giờ là đủ. Cảm giác bên trong cháu có 2 người, và đang có 1 người trách cháu í, cảm giác cứ có lỗi với chính mình kiểu gì í ạ. </p><p><br/></p><p>Cháu có đi 1 buổi tham vấn tâm lí, người tham vấn nói là động lực đáp ứng mẹ của cháu quá lớn. Cháu chưa sẵn sàng cho cuộc sống cá nhân (Cháu hơi sốc đoạn này vì tự thấy mình đã dọn ra ngoài 3 năm học Dhoc) và phải học cách chọn bản thân. Người tham vấn bảo cảm giác kiểu gì thì cháu cũng sẽ chọn gạt bỏ bản thân đầu tiên. Đâu đó, cháu sợ việc mình sẽ từ bỏ cuộc đời của mình trong vô thức, như cái cách cháu tưởng việc mình học Dhoc xa nhà là mình đã sẵn sàng cho cuộc sống cá nhân từ lâu. </p><p><br/></p><p>Chú và mọi người nghĩ sao về những điều này ạ?</p><p><br/></p><p>Liệu cháu có thể làm được gì tốt hơn trong thời gian này ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1foykyfLPv3ccuunUhI3NFwJdr3zi8JK_GaXaBzU9Hqk/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Phg</a></p><p><br/></p><p>Cháu chào mọi người ạ, </p><p><br/></p><p>Năm nay cháu 21 tuổi. </p><p><br/></p><p>1. Tâm sự về ba: </p><p><br/></p><p>Trong lòng cháu luôn tin rằng ba sẽ sống với cháu ít nhất là 20 năm nữa. Nhưng ba cháu đã mất 6 tháng trước một cách đột ngột. Cháu là con gái đầu lòng. Bình thường tuy không hay nói chuyện với nhau nhưng cháu luôn thấy mình may mắn, an lòng và biết ơn vì có ba trên đời. </p><p><br/></p><p>Cháu học Đhoc xa nên không ở nhà, mà cũng không biết cách hiểu những nỗi đau, vất vả của ba. Mỗi lần về nhà ba luôn vui vẻ tích cực, nên cháu cũng không nghĩ gì nhiều. Sau khi ba mất cháu nhìn lại mới hiểu, mới nhìn thấy phần nào những sự cô đơn, đau đớn mà ba không thể nói với ai. Cháu buồn lắm, chỉ ước gì mình đã lớn nhanh hơn một chút, để chia sẻ những điều đó với ba. Cháu hay nghĩ về đêm cuối cùng của ba ở bệnh viện (mà không ai biết đó là đêm cuối) và ước gì mình đã nắm tay ba. </p><p><br/></p><p>2. Tâm sự về mẹ</p><p><br/></p><p>Từ khi ba mất cháu cảm thấy mình là con cả nên phải có trách nhiệm với gia đình, nhưng rồi cháu nhận ra mọi thứ quá sức của mình. Bame cháu rất yêu nhau nên mẹ rất buồn, cháu muốn giúp mẹ vui nhưng cũng không nỗi vì mình còn chẳng ổn. </p><p><br/></p><p>Cháu có nghe chú nói ai cũng cần tự chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nhưng cháu phải làm sao để đối diện với cảm giác có lỗi của mình ạ. Cháu cứ hay bỏ bê hết việc của mình để take care mẹ, nhưng không bao giờ là đủ. Cảm giác bên trong cháu có 2 người, và đang có 1 người trách cháu í, cảm giác cứ có lỗi với chính mình kiểu gì í ạ. </p><p><br/></p><p>Cháu có đi 1 buổi tham vấn tâm lí, người tham vấn nói là động lực đáp ứng mẹ của cháu quá lớn. Cháu chưa sẵn sàng cho cuộc sống cá nhân (Cháu hơi sốc đoạn này vì tự thấy mình đã dọn ra ngoài 3 năm học Dhoc) và phải học cách chọn bản thân. Người tham vấn bảo cảm giác kiểu gì thì cháu cũng sẽ chọn gạt bỏ bản thân đầu tiên. Đâu đó, cháu sợ việc mình sẽ từ bỏ cuộc đời của mình trong vô thức, như cái cách cháu tưởng việc mình học Dhoc xa nhà là mình đã sẵn sàng cho cuộc sống cá nhân từ lâu. </p><p><br/></p><p>Chú và mọi người nghĩ sao về những điều này ạ?</p><p><br/></p><p>Liệu cháu có thể làm được gì tốt hơn trong thời gian này ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16950808-10-04-2025.mp3" length="7508712" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16950808</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>624</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-04-2025</itunes:title>
    <title>09-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sống   Xin chào anh, nghe anh đã lâu nay mới có dịp để gửi đến anh vài tâm sự.   Em năm nay 29 tuổi, cũng có đã có được nhiều kinh nghiệm trong công việc tại Sài Gòn, nhưng em nhận ra cuộc sống làm thuê tại thành phố lớn không phù hợp với em, và thế là em từ bỏ mức thu nhập ổn định, dùng số tiền tiết kiệm đủ để sống trong vòng một năm để lên Đà Lạt lập nghiệp và xây dựng từ con số không trong một lĩnh vực mới đó là kinh doanh.   Lúc viết những dòng này em cũn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15Zrk_1NJ7ytlUf5uAOrQoN2esye5Mn07ihvR5veSryM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Sống</a></p><p><br/></p><p>Xin chào anh, nghe anh đã lâu nay mới có dịp để gửi đến anh vài tâm sự.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 29 tuổi, cũng có đã có được nhiều kinh nghiệm trong công việc tại Sài Gòn, nhưng em nhận ra cuộc sống làm thuê tại thành phố lớn không phù hợp với em, và thế là em từ bỏ mức thu nhập ổn định, dùng số tiền tiết kiệm đủ để sống trong vòng một năm để lên Đà Lạt lập nghiệp và xây dựng từ con số không trong một lĩnh vực mới đó là kinh doanh.</p><p><br/></p><p>Lúc viết những dòng này em cũng đã lên đây và sinh sống được vài tháng rồi, hiện tại mọi thứ còn quá mới đối với em, không phải em không biết nên bắt đầu từ đâu, mà là đôi khi như có một điều gì đó khiến em không thể bắt đầu một cách quyết tâm được, em nghĩ có thể do trước đây mọi công việc của em đều do một ai đó bắt em phải làm, còn khi bắt đầu làm cho chính mình, em luôn có một sức ỳ của bản thân, em biết điều này là không tốt, em cũng có cố gắng kỷ luật bản thân để mỗi ngày đều phải dành thời gian để làm việc. Nhưng rồi những ngày năng lượng tốt thì không sao, nhưng có những ngày cảm thấy vô cùng lạc lối và em chỉ muốn xõa cho qua ngày, và rồi em lại cảm thấy không ổn, rồi bật dậy để làm việc, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế như một vòng lập. </p><p><br/></p><p>Em biết là em vẫn có thể tiến lên nhưng mọi thứ cứ lên và xuống như vậy khiến em cảm thấy mình đang tốn quá nhiều thời gian, hy vọng anh có thể cho em lời khuyên làm cách nào để có thể làm việc hiệu quả và cố gắng hằng ngày hơn ạ, em cảm ơn và chúc anh mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15Zrk_1NJ7ytlUf5uAOrQoN2esye5Mn07ihvR5veSryM/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Sống</a></p><p><br/></p><p>Xin chào anh, nghe anh đã lâu nay mới có dịp để gửi đến anh vài tâm sự.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 29 tuổi, cũng có đã có được nhiều kinh nghiệm trong công việc tại Sài Gòn, nhưng em nhận ra cuộc sống làm thuê tại thành phố lớn không phù hợp với em, và thế là em từ bỏ mức thu nhập ổn định, dùng số tiền tiết kiệm đủ để sống trong vòng một năm để lên Đà Lạt lập nghiệp và xây dựng từ con số không trong một lĩnh vực mới đó là kinh doanh.</p><p><br/></p><p>Lúc viết những dòng này em cũng đã lên đây và sinh sống được vài tháng rồi, hiện tại mọi thứ còn quá mới đối với em, không phải em không biết nên bắt đầu từ đâu, mà là đôi khi như có một điều gì đó khiến em không thể bắt đầu một cách quyết tâm được, em nghĩ có thể do trước đây mọi công việc của em đều do một ai đó bắt em phải làm, còn khi bắt đầu làm cho chính mình, em luôn có một sức ỳ của bản thân, em biết điều này là không tốt, em cũng có cố gắng kỷ luật bản thân để mỗi ngày đều phải dành thời gian để làm việc. Nhưng rồi những ngày năng lượng tốt thì không sao, nhưng có những ngày cảm thấy vô cùng lạc lối và em chỉ muốn xõa cho qua ngày, và rồi em lại cảm thấy không ổn, rồi bật dậy để làm việc, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế như một vòng lập. </p><p><br/></p><p>Em biết là em vẫn có thể tiến lên nhưng mọi thứ cứ lên và xuống như vậy khiến em cảm thấy mình đang tốn quá nhiều thời gian, hy vọng anh có thể cho em lời khuyên làm cách nào để có thể làm việc hiệu quả và cố gắng hằng ngày hơn ạ, em cảm ơn và chúc anh mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16944086-09-04-2025.mp3" length="9196431" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16944086</guid>
    <pubDate>Wed, 09 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>765</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-04-2025</itunes:title>
    <title>08-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sao Hải Vương   Dạ em chào thầy Năm và các cô chú, các anh chị em ạ. Chủ đề hôm nay em muốn tâm sự là về tình bạn ạ, vì đây là cả một quá trình nên em xin phép viết vắn tắt nhất có thể. Em hiện là sinh viên ngành học 6 năm vừa tốt nghiệp, trước đây ở cấp 3 em là lớp trưởng, lớp cấp 3 của em theo em là rất vui (tất nhiên cũng có những lục đục, cả lớp cũng không hẳn chơi với nhau hoàn toàn tuy nhiên cũng chỉ chia thành khoảng 2-3 nhóm, các bạn không chơi với nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1D36KSK91_VPDVYUlp7ds2lx3zQWqKfVNEmqyDe_ds2g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Sao Hải Vương</a></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy Năm và các cô chú, các anh chị em ạ.</p><p>Chủ đề hôm nay em muốn tâm sự là về tình bạn ạ, vì đây là cả một quá trình nên em xin phép viết vắn tắt nhất có thể. Em hiện là sinh viên ngành học 6 năm vừa tốt nghiệp, trước đây ở cấp 3 em là lớp trưởng, lớp cấp 3 của em theo em là rất vui (tất nhiên cũng có những lục đục, cả lớp cũng không hẳn chơi với nhau hoàn toàn tuy nhiên cũng chỉ chia thành khoảng 2-3 nhóm, các bạn không chơi với nhau cũng vì không hợp chứ không nói xấu nhau gì). Hồi đó mỗi ngày đi học là điện thoại em lại thêm hàng chục tấm hình, nhiều khi chỉ đơn giản đưa điện thoại lên là chúng bạn ùa vào tạo dáng đủ mọi kiểu hài hước, và đó là lí do em có cả ngàn tấm hình cùng video lưu trữ lại để đến bây giờ cứ thỉnh thoảng em lại mở ra xem. Kỉ niệm tuy không kể ra hết được nhưng cũng rất nhiều lần đi chơi, đi xa cùng nhau. </p><p>Bản thân là lớp trưởng nên em rất cố gắng duy trì sự vui vẻ ấy, tuy nhiên vì nhiều chuyện xảy ra nên đến giờ mỗi năm Tết gặp nhau số lượng cứ vơi dần. Em cũng hiểu là không thể bắt ép mọi người trân quý nhau được, nhất là khi có môi trường mới như là đại học, đi làm (phần lớn bạn em đã đi làm từ 2-3 năm trước), rồi giữa các bạn cũng có những hiềm khích riêng mà em không biết (em học ĐH ở 1 tỉnh khác, các bạn chủ yếu học ở SG), nên mỗi lần Tết cùng về quê, em vẫn rất trân trọng những cơ hội gặp các bạn (nhóm giờ chỉ còn khoảng 1 nửa so với hồi xưa).</p><p>Bây giờ mới vào chuyện chính ạ, trong nhóm hồi xưa chơi với nhau nhiều có bạn A bây giờ đang mắc bệnh K Giáp, tuy hiện tại đã điều trị triệt để không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng cũng sẽ đem lại rất nhiều phiền phức, em nghe tin bạn bệnh là nhắn tin cho các bạn còn lại để quyên góp ủng hộ, động viên tinh thần cho bạn, nhưng điều làm em bất ngờ là sau 2-3 ngày em thông báo, các bạn phần lớn chỉ seen, có vài bạn hưởng ứng, nhưng có những bạn bày tỏ thái độ không muốn. </p><p>Bạn A này thì vì lí do gia đình nên Tết chỉ có thể ở nhà không đi hợp lớp được, nhưng quay lại hồi cấp 3 thì đi đâu cũng có nhau và cũng rất được lòng mọi người trong lớp, vì thế càng nghĩ em càng buồn lòng và thất vọng rất nhiều, nên em đã thoát khỏi group nhắn tin đấy. Sau đó bạn thân của em nhắn cho em và cũng chia sẻ lí do là có xích mích gì đấy giữa &quot;A và những bạn từ chối không muốn đóng góp&quot; trong thời gian học ĐH, các bạn còn lại chắc là vì chuyện đó nên thành kiến chung với A nên cũng tỏ ra hờ hững như thế. Nghe xong em cũng có thể giải thích được tình huống, hiểu hơn góc nhìn của các bạn, và em cũng luôn thấm nhuần tư tưởng bản thân không thể thay đổi người khác, hoặc là lựa chọn giữa mất nhiều hay mất ít của thầy Năm, nhưng lòng em vẫn bứt rứt khó chịu, em không biết liệu sau này lúc họp lớp em có thể nói cười với các bạn được nữa không, vì em thì mong muốn mỗi lần gặp nhau là sẽ vui vẻ ôn lại kỉ niệm trước kia, chứ không phải một tình trạng chia bè phái và hờ hững với nhau như hiện tại. </p><p>Mặt khác, em rất trân trọng những người bạn cấp 3 mà mỗi đời người chỉ có 1 cơ hội để có, em không ngại việc nhận bản thân bốc đồng và xin lỗi các bạn, tuy nhiên em chưa làm rõ được những băn khoăn trong lòng nên vẫn chưa có hành động gì sau khi nghe bạn thân kể chuyện ạ, em xin thầy và mọi người lời khuyên và cảm ơn cả nhà đã đọc đến đây ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1D36KSK91_VPDVYUlp7ds2lx3zQWqKfVNEmqyDe_ds2g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Sao Hải Vương</a></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy Năm và các cô chú, các anh chị em ạ.</p><p>Chủ đề hôm nay em muốn tâm sự là về tình bạn ạ, vì đây là cả một quá trình nên em xin phép viết vắn tắt nhất có thể. Em hiện là sinh viên ngành học 6 năm vừa tốt nghiệp, trước đây ở cấp 3 em là lớp trưởng, lớp cấp 3 của em theo em là rất vui (tất nhiên cũng có những lục đục, cả lớp cũng không hẳn chơi với nhau hoàn toàn tuy nhiên cũng chỉ chia thành khoảng 2-3 nhóm, các bạn không chơi với nhau cũng vì không hợp chứ không nói xấu nhau gì). Hồi đó mỗi ngày đi học là điện thoại em lại thêm hàng chục tấm hình, nhiều khi chỉ đơn giản đưa điện thoại lên là chúng bạn ùa vào tạo dáng đủ mọi kiểu hài hước, và đó là lí do em có cả ngàn tấm hình cùng video lưu trữ lại để đến bây giờ cứ thỉnh thoảng em lại mở ra xem. Kỉ niệm tuy không kể ra hết được nhưng cũng rất nhiều lần đi chơi, đi xa cùng nhau. </p><p>Bản thân là lớp trưởng nên em rất cố gắng duy trì sự vui vẻ ấy, tuy nhiên vì nhiều chuyện xảy ra nên đến giờ mỗi năm Tết gặp nhau số lượng cứ vơi dần. Em cũng hiểu là không thể bắt ép mọi người trân quý nhau được, nhất là khi có môi trường mới như là đại học, đi làm (phần lớn bạn em đã đi làm từ 2-3 năm trước), rồi giữa các bạn cũng có những hiềm khích riêng mà em không biết (em học ĐH ở 1 tỉnh khác, các bạn chủ yếu học ở SG), nên mỗi lần Tết cùng về quê, em vẫn rất trân trọng những cơ hội gặp các bạn (nhóm giờ chỉ còn khoảng 1 nửa so với hồi xưa).</p><p>Bây giờ mới vào chuyện chính ạ, trong nhóm hồi xưa chơi với nhau nhiều có bạn A bây giờ đang mắc bệnh K Giáp, tuy hiện tại đã điều trị triệt để không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng cũng sẽ đem lại rất nhiều phiền phức, em nghe tin bạn bệnh là nhắn tin cho các bạn còn lại để quyên góp ủng hộ, động viên tinh thần cho bạn, nhưng điều làm em bất ngờ là sau 2-3 ngày em thông báo, các bạn phần lớn chỉ seen, có vài bạn hưởng ứng, nhưng có những bạn bày tỏ thái độ không muốn. </p><p>Bạn A này thì vì lí do gia đình nên Tết chỉ có thể ở nhà không đi hợp lớp được, nhưng quay lại hồi cấp 3 thì đi đâu cũng có nhau và cũng rất được lòng mọi người trong lớp, vì thế càng nghĩ em càng buồn lòng và thất vọng rất nhiều, nên em đã thoát khỏi group nhắn tin đấy. Sau đó bạn thân của em nhắn cho em và cũng chia sẻ lí do là có xích mích gì đấy giữa &quot;A và những bạn từ chối không muốn đóng góp&quot; trong thời gian học ĐH, các bạn còn lại chắc là vì chuyện đó nên thành kiến chung với A nên cũng tỏ ra hờ hững như thế. Nghe xong em cũng có thể giải thích được tình huống, hiểu hơn góc nhìn của các bạn, và em cũng luôn thấm nhuần tư tưởng bản thân không thể thay đổi người khác, hoặc là lựa chọn giữa mất nhiều hay mất ít của thầy Năm, nhưng lòng em vẫn bứt rứt khó chịu, em không biết liệu sau này lúc họp lớp em có thể nói cười với các bạn được nữa không, vì em thì mong muốn mỗi lần gặp nhau là sẽ vui vẻ ôn lại kỉ niệm trước kia, chứ không phải một tình trạng chia bè phái và hờ hững với nhau như hiện tại. </p><p>Mặt khác, em rất trân trọng những người bạn cấp 3 mà mỗi đời người chỉ có 1 cơ hội để có, em không ngại việc nhận bản thân bốc đồng và xin lỗi các bạn, tuy nhiên em chưa làm rõ được những băn khoăn trong lòng nên vẫn chưa có hành động gì sau khi nghe bạn thân kể chuyện ạ, em xin thầy và mọi người lời khuyên và cảm ơn cả nhà đã đọc đến đây ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16937152-08-04-2025.mp3" length="9220568" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16937152</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>767</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-04-2025</itunes:title>
    <title>04-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dẻ    Con xin chào thầy 5, hôm nay con ở đây muốn thầy cho con lời xin lời khuyên về một chuyện không phải của bản thân con nhưng con luôn cảm thấy đau đáu về nó và muốn được nhờ thầy cùng mọi người cho con xin lời khuyên ạ.   Chuyện là con có một người bác, bác con đối với con là một người vô cùng tốt, luôn quan tâm tới mọi người xung quanh đặc biệt là trong gia đình, nhưng cuộc đời bác con lại không được suôn sẻ, bác đã trải qua đỗ vỡ hôn nhân, bị lừa gạt.&...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uOc6ws9xw_SIOhZ-QupOWc4Ts4eQc2Gj-0U0K-y96iY/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Dẻ</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào thầy 5, hôm nay con ở đây muốn thầy cho con lời xin lời khuyên về một chuyện không phải của bản thân con nhưng con luôn cảm thấy đau đáu về nó và muốn được nhờ thầy cùng mọi người cho con xin lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là con có một người bác, bác con đối với con là một người vô cùng tốt, luôn quan tâm tới mọi người xung quanh đặc biệt là trong gia đình, nhưng cuộc đời bác con lại không được suôn sẻ, bác đã trải qua đỗ vỡ hôn nhân, bị lừa gạt. </p><p><br/></p><p>Về vấn đề tài chính hay các thứ khác bác đều đã cân bằng lại được nhưng có một vấn đề là bác không thể hoà hợp được với con gái mình, mỗi khi bác muốn hỏi han hay quan tâm thì con không hiểu tại sao chị lại luôn có thái độ không thoải mái, khó chịu và không muốn gần mẹ mình, nhưng với mọi người khác thì chị lại khá thân thiện và ít khi tỏ ra khó chịu, con đã thấy nhiều lần bác lủi thủi và khóc một mình, gần như gia đình nhỏ và chỗ dựa tinh thần gần kề bác nhất chỉ có mỗi chị, nhưng dù rất cố gắng và có một vài người trong nhà cũng nói giúp nhưng bác vẫn không thể hàn gắn lại được tình cảm mẹ con, con thì còn quá bé để có thể biết làm thế nào cho đúng nên hôm nay con muốn gửi tâm sự này cho thầy và mọi người để xin lời khuyên ạ. Thêm nữa là chị đang học cấp 3 ạ và có khoảng thời gian bác phải làm ăn xa gây dựng lại sự nghiệp nên chị từng ở nhà con và 2 mẹ con xa cách một vài năm (con nghĩ đây cũng có thể là nguyên nhân).</p><p><br/></p><p>Con xin cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe con tới đây dù lời văn hay cách viết của con vô cùng lủng củng và thiếu xót, con biết ơn mọi người nhiều ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1uOc6ws9xw_SIOhZ-QupOWc4Ts4eQc2Gj-0U0K-y96iY/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Dẻ</b></a></p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào thầy 5, hôm nay con ở đây muốn thầy cho con lời xin lời khuyên về một chuyện không phải của bản thân con nhưng con luôn cảm thấy đau đáu về nó và muốn được nhờ thầy cùng mọi người cho con xin lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là con có một người bác, bác con đối với con là một người vô cùng tốt, luôn quan tâm tới mọi người xung quanh đặc biệt là trong gia đình, nhưng cuộc đời bác con lại không được suôn sẻ, bác đã trải qua đỗ vỡ hôn nhân, bị lừa gạt. </p><p><br/></p><p>Về vấn đề tài chính hay các thứ khác bác đều đã cân bằng lại được nhưng có một vấn đề là bác không thể hoà hợp được với con gái mình, mỗi khi bác muốn hỏi han hay quan tâm thì con không hiểu tại sao chị lại luôn có thái độ không thoải mái, khó chịu và không muốn gần mẹ mình, nhưng với mọi người khác thì chị lại khá thân thiện và ít khi tỏ ra khó chịu, con đã thấy nhiều lần bác lủi thủi và khóc một mình, gần như gia đình nhỏ và chỗ dựa tinh thần gần kề bác nhất chỉ có mỗi chị, nhưng dù rất cố gắng và có một vài người trong nhà cũng nói giúp nhưng bác vẫn không thể hàn gắn lại được tình cảm mẹ con, con thì còn quá bé để có thể biết làm thế nào cho đúng nên hôm nay con muốn gửi tâm sự này cho thầy và mọi người để xin lời khuyên ạ. Thêm nữa là chị đang học cấp 3 ạ và có khoảng thời gian bác phải làm ăn xa gây dựng lại sự nghiệp nên chị từng ở nhà con và 2 mẹ con xa cách một vài năm (con nghĩ đây cũng có thể là nguyên nhân).</p><p><br/></p><p>Con xin cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe con tới đây dù lời văn hay cách viết của con vô cùng lủng củng và thiếu xót, con biết ơn mọi người nhiều ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16915746-04-04-2025.mp3" length="3733600" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16915746</guid>
    <pubDate>Fri, 04 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>309</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-04-2025</itunes:title>
    <title>03-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hạt cải nhỏ    Chào Thầy và mn em nữ 28t mới lập gd được 5tháng kết hôn xong e mang thai luôn. Trong dự tính chưa nghĩ có em bé luôn vì công việc e còn bấp bênh. Nhưng bé đến với em bất ngờ, e làm dược cv bán thuốc thuê.   Trong cuộc sống em những việc quan trọng e ra quyết định sai không sống theo điều mình muốn. Chuyện chọn kết hôn nghĩ vì gđ, Bố em suy thận gd 3 sức khoẻ bố e không tốt muốn lo cho e lập gđ lấy người ở quê cho gần bme  . Rồi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14DEdjG-iLBuvCRMylBDM0BEgmcCyOV82bmluVsdpeDo/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hạt cải nhỏ</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và mn em nữ 28t mới lập gd được 5tháng kết hôn xong e mang thai luôn. Trong dự tính chưa nghĩ có em bé luôn vì công việc e còn bấp bênh. Nhưng bé đến với em bất ngờ, e làm dược cv bán thuốc thuê. </p><p> Trong cuộc sống em những việc quan trọng e ra quyết định sai không sống theo điều mình muốn. Chuyện chọn kết hôn nghĩ vì gđ, Bố em suy thận gd 3 sức khoẻ bố e không tốt muốn lo cho e lập gđ lấy người ở quê cho gần bme  . Rồi em kết hôn với người mình không yêu, nên khi mới cưới e không cảm nhận được niêm vui hạnh phúc trong mqh đó. </p><p>Khi mang thai e cũng không đi làm gì  giờ bầu hơn 5 tháng khó xin việc. Và rồi e được Chị bạn giới thiệu nhà thuốc chuyển nhượng làm trên Hà nội nhưng do dự không biết ra quyết định ntn suy nghĩ vì con hay vi mình muốn làm nhưng rồi e cũng k nắm bắt được cơ hội này để lấy làm do e do dự k biết ra quyết định rồi cũng bỏ lỡ điều bấy lâu e mong muốn dc có nhà thuốc riêng của mình. </p><p>Giờ e cảm thấy hối hận bối rối trong mớ suy nghĩ tiếc nuối buồn rầu. </p><p>Em muốn xin lời khuyên lời tâm sự của Thầy dành cho em được không. Em không có ai chia sẻ những cảm xúc này! </p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/14DEdjG-iLBuvCRMylBDM0BEgmcCyOV82bmluVsdpeDo/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hạt cải nhỏ</a></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và mn em nữ 28t mới lập gd được 5tháng kết hôn xong e mang thai luôn. Trong dự tính chưa nghĩ có em bé luôn vì công việc e còn bấp bênh. Nhưng bé đến với em bất ngờ, e làm dược cv bán thuốc thuê. </p><p> Trong cuộc sống em những việc quan trọng e ra quyết định sai không sống theo điều mình muốn. Chuyện chọn kết hôn nghĩ vì gđ, Bố em suy thận gd 3 sức khoẻ bố e không tốt muốn lo cho e lập gđ lấy người ở quê cho gần bme  . Rồi em kết hôn với người mình không yêu, nên khi mới cưới e không cảm nhận được niêm vui hạnh phúc trong mqh đó. </p><p>Khi mang thai e cũng không đi làm gì  giờ bầu hơn 5 tháng khó xin việc. Và rồi e được Chị bạn giới thiệu nhà thuốc chuyển nhượng làm trên Hà nội nhưng do dự không biết ra quyết định ntn suy nghĩ vì con hay vi mình muốn làm nhưng rồi e cũng k nắm bắt được cơ hội này để lấy làm do e do dự k biết ra quyết định rồi cũng bỏ lỡ điều bấy lâu e mong muốn dc có nhà thuốc riêng của mình. </p><p>Giờ e cảm thấy hối hận bối rối trong mớ suy nghĩ tiếc nuối buồn rầu. </p><p>Em muốn xin lời khuyên lời tâm sự của Thầy dành cho em được không. Em không có ai chia sẻ những cảm xúc này! </p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16909487-03-04-2025.mp3" length="8644412" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16909487</guid>
    <pubDate>Thu, 03 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>719</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-04-2025</itunes:title>
    <title>02-04-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Giấu tên   Dạ cho em xin gửi lời chào Thầy(xin cho em được phép gọi là Thầy ạ vì em rất quý Thầy ạ) và các anh chị trong Tâm Sự Buồn Vui ạ   Năm nay em là sinh viên năm 4 và còn 2 kỳ nữa là ra trường ạ. Em đang học IT tại một trường tư không nỗi tiếng tại Sài Gòn lắm. Em học lực cũng tầm trung trung đủ để qua môn, nên là em bị hỏng kiến thức rất nhiều. Do đặc thù của nghành IT là tự học mà em không có chủ động trong việc học nên là em thua xa các bạn cùng tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BKycvCtEgZ-5wlSo9gYpWyYqplEgNXxAqfDIKNurho8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Dạ cho em xin gửi lời chào Thầy(xin cho em được phép gọi là Thầy ạ vì em rất quý Thầy ạ)</p><p>và các anh chị trong Tâm Sự Buồn Vui ạ</p><p><br/></p><p>Năm nay em là sinh viên năm 4 và còn 2 kỳ nữa là ra trường ạ. Em đang học IT tại một trường tư không nỗi tiếng tại Sài Gòn lắm. Em học lực cũng tầm trung trung đủ để qua môn, nên là em bị hỏng kiến thức rất nhiều. Do đặc thù của nghành IT là tự học mà em không có chủ động trong việc học nên là em thua xa các bạn cùng trang lứa rất nhiều. Dẫn đến đó là em cảm thấy rất tự ti và trong trường toàn làm bài tập nhóm mà các bạn trong nhóm lại làm toàn công nghệ mới( hầu như là các bạn tự học và trong trường không có dạy) vào lớp học nghe các bạn thuyết trình các công nghệ kiến thức mới mà em vô cùng tự ti em bị bạn bè làm nhóm xa lánh và các bạn không giao việc cho em vì em không biết làm nên là em cảm thấy rất sợ đi học chỉ muốn ở nhà. Em rất là stress thất vọng về bản thân vô cùng em lúc nào cũng khó chịu em không có ai để tâm sự em bị không kiềm chế được cảm xúc và hay nóng giận với người nhà của em ở quê. Mọi người rất là trong mong em ra trường có việc làm để tự nuôi sống bản thân. </p><p>Hiện tại em có 2 luồng suy nghĩ 1 là cố gắng học hết 2 kỳ và để xong các tín chỉ tronh trường( chỉ còn thực tập và bằng tiếng anh là ra trường) nhưng mà không có kiến thức không thể đi thực tập được. Hiện tại nghành It hiện nay chọi nhau rất căng thẳng và rất ít công ty tuyển intern. Còn luồng suy nghĩ còn lại là em sẽ gap year 1 năm chịu khó ra trường trễ học lại tiếng anh và học thật chắc kiến thức để kiếm chỗ thực tập. Mà em sợ em nói ra luồng suy nghĩ thứ 2 mọi người trong gia đình em sẽ phản đối. </p><p>Mọi người trong gia đình em rất để tâm lời nói của người ngoài( ví dụ cho thằng này học 4 năm xong giờ nó nghĩ ngang kiểu vậy ạ). Nên hiện tại em không biết phải làm sao học tiếp kiến thức bị lũng chỗ này vá chỗ kia( ví dụ muốn học làm giao diện thì học reacjs nhưng mà em chưa có nền javacript) còn gap year thì bị mọi người dưới quê soi mói đánh giá và gia đình em.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn vì mọi người đã đọc những lời tâm sự lủng cũng này của em 🩵</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BKycvCtEgZ-5wlSo9gYpWyYqplEgNXxAqfDIKNurho8/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên</a></p><p><br/></p><p>Dạ cho em xin gửi lời chào Thầy(xin cho em được phép gọi là Thầy ạ vì em rất quý Thầy ạ)</p><p>và các anh chị trong Tâm Sự Buồn Vui ạ</p><p><br/></p><p>Năm nay em là sinh viên năm 4 và còn 2 kỳ nữa là ra trường ạ. Em đang học IT tại một trường tư không nỗi tiếng tại Sài Gòn lắm. Em học lực cũng tầm trung trung đủ để qua môn, nên là em bị hỏng kiến thức rất nhiều. Do đặc thù của nghành IT là tự học mà em không có chủ động trong việc học nên là em thua xa các bạn cùng trang lứa rất nhiều. Dẫn đến đó là em cảm thấy rất tự ti và trong trường toàn làm bài tập nhóm mà các bạn trong nhóm lại làm toàn công nghệ mới( hầu như là các bạn tự học và trong trường không có dạy) vào lớp học nghe các bạn thuyết trình các công nghệ kiến thức mới mà em vô cùng tự ti em bị bạn bè làm nhóm xa lánh và các bạn không giao việc cho em vì em không biết làm nên là em cảm thấy rất sợ đi học chỉ muốn ở nhà. Em rất là stress thất vọng về bản thân vô cùng em lúc nào cũng khó chịu em không có ai để tâm sự em bị không kiềm chế được cảm xúc và hay nóng giận với người nhà của em ở quê. Mọi người rất là trong mong em ra trường có việc làm để tự nuôi sống bản thân. </p><p>Hiện tại em có 2 luồng suy nghĩ 1 là cố gắng học hết 2 kỳ và để xong các tín chỉ tronh trường( chỉ còn thực tập và bằng tiếng anh là ra trường) nhưng mà không có kiến thức không thể đi thực tập được. Hiện tại nghành It hiện nay chọi nhau rất căng thẳng và rất ít công ty tuyển intern. Còn luồng suy nghĩ còn lại là em sẽ gap year 1 năm chịu khó ra trường trễ học lại tiếng anh và học thật chắc kiến thức để kiếm chỗ thực tập. Mà em sợ em nói ra luồng suy nghĩ thứ 2 mọi người trong gia đình em sẽ phản đối. </p><p>Mọi người trong gia đình em rất để tâm lời nói của người ngoài( ví dụ cho thằng này học 4 năm xong giờ nó nghĩ ngang kiểu vậy ạ). Nên hiện tại em không biết phải làm sao học tiếp kiến thức bị lũng chỗ này vá chỗ kia( ví dụ muốn học làm giao diện thì học reacjs nhưng mà em chưa có nền javacript) còn gap year thì bị mọi người dưới quê soi mói đánh giá và gia đình em.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn vì mọi người đã đọc những lời tâm sự lủng cũng này của em 🩵</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16903106-02-04-2025.mp3" length="3637992" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16903106</guid>
    <pubDate>Wed, 02 Apr 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>302</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-4-2025</itunes:title>
    <title>1-4-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hạnh phúc và biết ơn   Con chào chú và anh chị trong nhóm ạ. Con năm nay 21 tuổi. Thật sự con cũng không biết nói thế nào! Con được sống trong một gia đình đầy đủ vật chất nhưng con luôn cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương từ bố mẹ, đặc biệt là bố, bố con là một người gia trưởng, đã từng có hành vị bạo lực gia đình (với mẹ con), bạo lực ngôn từ với chị em con, luôn có thái độ coi thường người khác.  -Nên từ lúc bắt đầu lên lớp 6 cho tới năm 19 tuổi con l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1XoDtNmXR5PCvykPfkRfxrD4zxZOyW1BUrt5aCMyCb7g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hạnh phúc và biết ơn</a></p><p><br/></p><p>Con chào chú và anh chị trong nhóm ạ. Con năm nay 21 tuổi. Thật sự con cũng không biết nói thế nào! Con được sống trong một gia đình đầy đủ vật chất nhưng con luôn cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương từ bố mẹ, đặc biệt là bố, bố con là một người gia trưởng, đã từng có hành vị bạo lực gia đình (với mẹ con), bạo lực ngôn từ với chị em con, luôn có thái độ coi thường người khác. </p><p>-Nên từ lúc bắt đầu lên lớp 6 cho tới năm 19 tuổi con luôn sống tự ti (nhưng lại luôn cố tỏ ra là mình ổn) đặc biệt là luôn khao khát tình yêu và sự công nhận từ bên ngoài mà con không hề nhận ra, như thầy chia sẻ trong một số bài viết là con luôn tự cho mình là đặc biệt, là con sói đen, con luôn cảm thấy bạn bè không ai phù hợp để chơi với con cả, giờ con có thể lấy câu “thùng rỗng kêu to” để miêu tả con lúc đó, luôn muốn thể hiện bản thân nhưng không dám. Lên cấp ba thì chuyện đó cũng đã đỡ hơn khi con chấp nhận mở lòng mình ra và con đã có một nhóm bạn.</p><p>- Và khi bắt đầu học năm nhất đại học có thể do thay đổi môi trường sống và gặp một số biến cố con đã bị trầm cảm và nhận ra mình bị tổn thương trầm trọng như thế nào, biết mình đã sống sai, tại sao mình lại luôn khao khát tình yêu thương và sự công nhận từ bên ngoài như vậy! Khi bị trầm cảm con hàng loạt câu hỏi “tại sao mình lại ở đây?”, “từ trước tới giờ mình làm tất cả mọi chuyện là vì cái gì!”… con nhận ra từ trước tới giờ mình toàn là sống và làm theo cách sống của người khác, thậm chí là tính cách để có một cuộc sống hạnh phúc như họ. Và bây giờ khi con biết, con đã và đang dần tìm lại chính con người mình, và dần tìm ra được con đường mình muốn đi, sống trong chánh niệm, sống trong tỉnh thức. </p><p>-Nhưng nhiều lúc lướt mạng xã hội khi xem phải các bài về đàn ông đánh phụ nữ thì bên trong con lại hiện lên một nỗi sợ, sợ mình sẽ gặp phải hoàn cảnh này. Và nếu con lấy phải một người đàn ông như vậy  thì có lẽ nỗi sợ không phải là ly hôn nữa, mà nỗi sợ, tuyệt vọng lớn nhất, lớn hơn đó là gia đình không đứng về phía mình, mà lại khuyên mình tha thứ, vậy thì những điều từ trước tới giờ mình làm vì điều gì chứ. </p><p>Con nghĩ nỗi sợ này xuất phát từ suy nghĩ từ xưa của con,  đó là cố gắng giỏi để sau này lấy được một người bạn đời tốt, coi đó làm đích đến trong cuộc đời. Nhưng bây giờ khi con nhận ra giá trị bản thân mình và con đường mình muốn đi thì nỗi sợ ấy đã bớt đi, thậm chí nhiều lúc không còn nữa. Nhưng vì chưa có niềm tin sâu sắc với bản thân, tâm con chưa vững, sức mạnh nội tâm vẫn yếu và sự mong ngóng tình yêu sự công nhận từ bên ngoài vẫn còn nên con vẫn còn sợ và bị lạc lối. Nhiều lúc con tự hỏi sao họ lại có những hành động không thể chấp nhận như vậy!</p><p>-Cuối cùng chú cho con hỏi là:</p><p>“Suy nghĩ của chú về việc đàn ông bạo hành phụ nữ?” Và “người đàn ông gia trưởng, bạo hành thường sẽ có những dấu hiệu gì?” “Nếu trong trường hợp họ diễn quá là giỏi, mình không nhận ra thì có cách nào để nhận biết họ không ạ?” Bài hơi dài vì nó chứa đựng cả một tuổi thơ và một phần nhỏ sự trưởng thành của con ạ. Mong nhận được lời giải đáp của chú ạ. Con cảm ơn chú và anh chị đã đọc hết tâm thư của con ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1XoDtNmXR5PCvykPfkRfxrD4zxZOyW1BUrt5aCMyCb7g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Hạnh phúc và biết ơn</a></p><p><br/></p><p>Con chào chú và anh chị trong nhóm ạ. Con năm nay 21 tuổi. Thật sự con cũng không biết nói thế nào! Con được sống trong một gia đình đầy đủ vật chất nhưng con luôn cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương từ bố mẹ, đặc biệt là bố, bố con là một người gia trưởng, đã từng có hành vị bạo lực gia đình (với mẹ con), bạo lực ngôn từ với chị em con, luôn có thái độ coi thường người khác. </p><p>-Nên từ lúc bắt đầu lên lớp 6 cho tới năm 19 tuổi con luôn sống tự ti (nhưng lại luôn cố tỏ ra là mình ổn) đặc biệt là luôn khao khát tình yêu và sự công nhận từ bên ngoài mà con không hề nhận ra, như thầy chia sẻ trong một số bài viết là con luôn tự cho mình là đặc biệt, là con sói đen, con luôn cảm thấy bạn bè không ai phù hợp để chơi với con cả, giờ con có thể lấy câu “thùng rỗng kêu to” để miêu tả con lúc đó, luôn muốn thể hiện bản thân nhưng không dám. Lên cấp ba thì chuyện đó cũng đã đỡ hơn khi con chấp nhận mở lòng mình ra và con đã có một nhóm bạn.</p><p>- Và khi bắt đầu học năm nhất đại học có thể do thay đổi môi trường sống và gặp một số biến cố con đã bị trầm cảm và nhận ra mình bị tổn thương trầm trọng như thế nào, biết mình đã sống sai, tại sao mình lại luôn khao khát tình yêu thương và sự công nhận từ bên ngoài như vậy! Khi bị trầm cảm con hàng loạt câu hỏi “tại sao mình lại ở đây?”, “từ trước tới giờ mình làm tất cả mọi chuyện là vì cái gì!”… con nhận ra từ trước tới giờ mình toàn là sống và làm theo cách sống của người khác, thậm chí là tính cách để có một cuộc sống hạnh phúc như họ. Và bây giờ khi con biết, con đã và đang dần tìm lại chính con người mình, và dần tìm ra được con đường mình muốn đi, sống trong chánh niệm, sống trong tỉnh thức. </p><p>-Nhưng nhiều lúc lướt mạng xã hội khi xem phải các bài về đàn ông đánh phụ nữ thì bên trong con lại hiện lên một nỗi sợ, sợ mình sẽ gặp phải hoàn cảnh này. Và nếu con lấy phải một người đàn ông như vậy  thì có lẽ nỗi sợ không phải là ly hôn nữa, mà nỗi sợ, tuyệt vọng lớn nhất, lớn hơn đó là gia đình không đứng về phía mình, mà lại khuyên mình tha thứ, vậy thì những điều từ trước tới giờ mình làm vì điều gì chứ. </p><p>Con nghĩ nỗi sợ này xuất phát từ suy nghĩ từ xưa của con,  đó là cố gắng giỏi để sau này lấy được một người bạn đời tốt, coi đó làm đích đến trong cuộc đời. Nhưng bây giờ khi con nhận ra giá trị bản thân mình và con đường mình muốn đi thì nỗi sợ ấy đã bớt đi, thậm chí nhiều lúc không còn nữa. Nhưng vì chưa có niềm tin sâu sắc với bản thân, tâm con chưa vững, sức mạnh nội tâm vẫn yếu và sự mong ngóng tình yêu sự công nhận từ bên ngoài vẫn còn nên con vẫn còn sợ và bị lạc lối. Nhiều lúc con tự hỏi sao họ lại có những hành động không thể chấp nhận như vậy!</p><p>-Cuối cùng chú cho con hỏi là:</p><p>“Suy nghĩ của chú về việc đàn ông bạo hành phụ nữ?” Và “người đàn ông gia trưởng, bạo hành thường sẽ có những dấu hiệu gì?” “Nếu trong trường hợp họ diễn quá là giỏi, mình không nhận ra thì có cách nào để nhận biết họ không ạ?” Bài hơi dài vì nó chứa đựng cả một tuổi thơ và một phần nhỏ sự trưởng thành của con ạ. Mong nhận được lời giải đáp của chú ạ. Con cảm ơn chú và anh chị đã đọc hết tâm thư của con ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16895954-1-4-2025.mp3" length="6150132" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16895954</guid>
    <pubDate>Tue, 01 Apr 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>511</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-03-2025</itunes:title>
    <title>31-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kai   Người gửi: Kai (một tên tiếng anh của con muốn đặt ạ) Sinh năm: 2002              Giới tính: Nam   Dạ con chào thầy Năm và tất cả mọi người ạ! Con đã theo dõi thầy Năm cũng được 2-3 năm rồi ạ, cũng nhiều lần muốn gửi tâm sự nhưng chưa dám. Đến hôm nay con mới lấy can đảm để viết những dòng tâm sự này, rất mong sẽ nhận được những lời khuyên, lời chỉ dẫn và những nhận xét thẳng thẳng thắn nhất từ thầy về những điều con đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1og50nGAWW_zcWPCyIOxBAECCMLyZWhMLaGHwaIM3C6w/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Kai</a></p><p><br/></p><p>Người gửi: Kai (một tên tiếng anh của con muốn đặt ạ)</p><p>Sinh năm: 2002              Giới tính: Nam</p><p><br/></p><p>Dạ con chào thầy Năm và tất cả mọi người ạ! Con đã theo dõi thầy Năm cũng được 2-3 năm rồi ạ, cũng nhiều lần muốn gửi tâm sự nhưng chưa dám. Đến hôm nay con mới lấy can đảm để viết những dòng tâm sự này, rất mong sẽ nhận được những lời khuyên, lời chỉ dẫn và những nhận xét thẳng thẳng thắn nhất từ thầy về những điều con đang gặp phải ạ.</p><p><br/></p><p>GIỚI THIỆU</p><p><br/></p><p> Con xin giới thiệu một chút để mọi người biết thêm về mình ạ, con hiện đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học Bách khoa (con xin phép không nói cụ thể). Về tính cách thì con hay được mọi người nhận xét là mạnh mẽ và có quyết tâm trong cuộc sống, con cũng rất hoạt bát và luôn tạo ấn tượng tốt với mọi người xung quanh với lần đầu gặp mặt, con cũng đang trên con đường học tập và phát triển bản thân. Đặc biệt, vì con xuất thân từ nông thôn trong một gia đình không khá giả nên con có ước mơ lớn ạ. Tuy nhiên, đôi lúc con cũng bộc trực và thể hiện bản thân quá đà. </p><p><br/></p><p>Con cũng rất yêu thể thao, môi trường, động vật, muốn giúp đỡ người khác nữa ạ. Con đã tập bộ môn Street Workout (Các bài tập hít đất kéo xà,...) cũng đã gần 9 năm rồi ạ (từ khi con học cuối năm cấp 2 đến nay), còn từng là Chủ nhiệm CLB về bảo vệ Động vật hoang dã ở thời điểm năm 3-4 đại học và hiện đang là Cố vấn. Con theo học ngành Điện và rất yêu thích Năng lượng sạch (điện gió, điện mặt trời,…đây cũng là hướng con muốn làm sau ra trường) và muốn hành động về chống biến đổi khí hậu . Con từng tham gia một Chương trình toàn quốc về Năng lượng sạch và đạt thành tích cao, được tài trợ đi nước ngoài vào cuối năm trước (có được trường đăng tin và trang báo nữa ạ), con cũng từng đạt danh hiệu Sinh viên 5 tốt của trường và làm bố mẹ rất tự hào về con. Viết đến đây con nghĩ mọi người cũng đã hình dung phần nào về con rồi ạ.</p><p><br/></p><p>VẤN ĐỀ CON GẶP PHẢI</p><p><br/></p><p> Những gì mọi người đọc được ở trên đặc biệt là những thành tích con đạt được đó cũng là niềm tự hào của con và là những điều chính con cũng bất ngờ về bản thân nữa. Nhưng giờ con lại thấy thất vọng về bản thân của hiện tại cũng bởi chính những gì con đã làm được.</p><p><br/></p><p>        Con cảm thấy hiện tại mình đang không còn năng lượng như trước, con không có nhiều tự tin và cũng hay mệt mỏi ạ. Con thường xuyên cảm thấy khó chịu và mâu thuẫn với bản thân khi không làm tốt công việc của mình, con cũng hay so sánh bản thân mình với người khác và cảm thấy thấp kém hơn họ, con thấy nhớ chính mình ở một thời điểm trước đây. Con cũng đã nhiều lần viết ra những kế hoạch và thực hiện nó vài ngày lại bỏ dở. Nhưng con biết đây không phải là hình ảnh mà con muốn, qua những bài Postcad của thầy và những người khác con biết con nên làm gì …nhưng con lại không đủ kỷ luật và quyết tâm tìm lại mình, con không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.</p><p>  </p><p>Nhưng nếu mãi trong vòng luẩn quẩn như vậy thì con biết mình sẽ mất nhiều thứ nữa và đặc biệt là thời gian tuổi trẻ mà đáng lí con phải cố gắng nhiều hơn vậy.</p><p><br/></p><p>NHỮNG NGUYÊN NHÂN </p><p><br/></p><p>Mọi thứ đều có lý do của nó và con cũng đã suy nghĩ nhiều lần về nó và con thấy được 3 lí do chính này ạ!</p><p><br/></p><p>-Môi trường sống: con ở Kí túc xá với những đứa bạn không mấy cố gắng, các bạn chỉ chơi game và làm ồn con khó để tập trung được và thậm chí có thể nói là hay buôn chuyện mất thời gian. (Tương tự như quy tắc nhân của thầy nhắc đến trong bài Postcad “Phép tính cuộc đời”). </p><p>=&gt;Khi con một mình ở thư viện hoặc nơi nào đó con thường có thể chậm lại để ngẫm và làm những điều nên làm. Nhưng khi con trở về phòng thì dường như con chỉ muốn ù lì ra đó chơi game và lư</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1og50nGAWW_zcWPCyIOxBAECCMLyZWhMLaGHwaIM3C6w/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Kai</a></p><p><br/></p><p>Người gửi: Kai (một tên tiếng anh của con muốn đặt ạ)</p><p>Sinh năm: 2002              Giới tính: Nam</p><p><br/></p><p>Dạ con chào thầy Năm và tất cả mọi người ạ! Con đã theo dõi thầy Năm cũng được 2-3 năm rồi ạ, cũng nhiều lần muốn gửi tâm sự nhưng chưa dám. Đến hôm nay con mới lấy can đảm để viết những dòng tâm sự này, rất mong sẽ nhận được những lời khuyên, lời chỉ dẫn và những nhận xét thẳng thẳng thắn nhất từ thầy về những điều con đang gặp phải ạ.</p><p><br/></p><p>GIỚI THIỆU</p><p><br/></p><p> Con xin giới thiệu một chút để mọi người biết thêm về mình ạ, con hiện đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học Bách khoa (con xin phép không nói cụ thể). Về tính cách thì con hay được mọi người nhận xét là mạnh mẽ và có quyết tâm trong cuộc sống, con cũng rất hoạt bát và luôn tạo ấn tượng tốt với mọi người xung quanh với lần đầu gặp mặt, con cũng đang trên con đường học tập và phát triển bản thân. Đặc biệt, vì con xuất thân từ nông thôn trong một gia đình không khá giả nên con có ước mơ lớn ạ. Tuy nhiên, đôi lúc con cũng bộc trực và thể hiện bản thân quá đà. </p><p><br/></p><p>Con cũng rất yêu thể thao, môi trường, động vật, muốn giúp đỡ người khác nữa ạ. Con đã tập bộ môn Street Workout (Các bài tập hít đất kéo xà,...) cũng đã gần 9 năm rồi ạ (từ khi con học cuối năm cấp 2 đến nay), còn từng là Chủ nhiệm CLB về bảo vệ Động vật hoang dã ở thời điểm năm 3-4 đại học và hiện đang là Cố vấn. Con theo học ngành Điện và rất yêu thích Năng lượng sạch (điện gió, điện mặt trời,…đây cũng là hướng con muốn làm sau ra trường) và muốn hành động về chống biến đổi khí hậu . Con từng tham gia một Chương trình toàn quốc về Năng lượng sạch và đạt thành tích cao, được tài trợ đi nước ngoài vào cuối năm trước (có được trường đăng tin và trang báo nữa ạ), con cũng từng đạt danh hiệu Sinh viên 5 tốt của trường và làm bố mẹ rất tự hào về con. Viết đến đây con nghĩ mọi người cũng đã hình dung phần nào về con rồi ạ.</p><p><br/></p><p>VẤN ĐỀ CON GẶP PHẢI</p><p><br/></p><p> Những gì mọi người đọc được ở trên đặc biệt là những thành tích con đạt được đó cũng là niềm tự hào của con và là những điều chính con cũng bất ngờ về bản thân nữa. Nhưng giờ con lại thấy thất vọng về bản thân của hiện tại cũng bởi chính những gì con đã làm được.</p><p><br/></p><p>        Con cảm thấy hiện tại mình đang không còn năng lượng như trước, con không có nhiều tự tin và cũng hay mệt mỏi ạ. Con thường xuyên cảm thấy khó chịu và mâu thuẫn với bản thân khi không làm tốt công việc của mình, con cũng hay so sánh bản thân mình với người khác và cảm thấy thấp kém hơn họ, con thấy nhớ chính mình ở một thời điểm trước đây. Con cũng đã nhiều lần viết ra những kế hoạch và thực hiện nó vài ngày lại bỏ dở. Nhưng con biết đây không phải là hình ảnh mà con muốn, qua những bài Postcad của thầy và những người khác con biết con nên làm gì …nhưng con lại không đủ kỷ luật và quyết tâm tìm lại mình, con không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.</p><p>  </p><p>Nhưng nếu mãi trong vòng luẩn quẩn như vậy thì con biết mình sẽ mất nhiều thứ nữa và đặc biệt là thời gian tuổi trẻ mà đáng lí con phải cố gắng nhiều hơn vậy.</p><p><br/></p><p>NHỮNG NGUYÊN NHÂN </p><p><br/></p><p>Mọi thứ đều có lý do của nó và con cũng đã suy nghĩ nhiều lần về nó và con thấy được 3 lí do chính này ạ!</p><p><br/></p><p>-Môi trường sống: con ở Kí túc xá với những đứa bạn không mấy cố gắng, các bạn chỉ chơi game và làm ồn con khó để tập trung được và thậm chí có thể nói là hay buôn chuyện mất thời gian. (Tương tự như quy tắc nhân của thầy nhắc đến trong bài Postcad “Phép tính cuộc đời”). </p><p>=&gt;Khi con một mình ở thư viện hoặc nơi nào đó con thường có thể chậm lại để ngẫm và làm những điều nên làm. Nhưng khi con trở về phòng thì dường như con chỉ muốn ù lì ra đó chơi game và lư</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16838196-31-03-2025.mp3" length="7727514" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16838196</guid>
    <pubDate>Mon, 31 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>642</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-03-2025</itunes:title>
    <title>21-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Học Sinh của Thầy   Con chào thầy, chào anh chị đang đọc bài viết này. Xin tự giới thiệu con là nam hiện tại là sinh viên năm 2 của một trường tại Sài Gòn, con theo học ngành CNTT của trường, cho đến nay đã hơn 1 năm con vào nơi này. Con là sinh viên từ tỉnh vào Sài Gòn học tập, gia đình con ở quê thuộc dạng khó khăn, ba mẹ đều là nông dân nên để có đủ tiền cho con theo học thì cực kì vất vả, may mắn là anh 2, chị 2 có một căn chung cư tại Sài Gòn, con được anh chị...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LgzDMBWg3JzCE67afzqsT9tz7XaFEjDfI72fF4WlpCQ/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Học Sinh của Thầy</b></a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy, chào anh chị đang đọc bài viết này. Xin tự giới thiệu con là nam hiện tại là sinh viên năm 2 của một trường tại Sài Gòn, con theo học ngành CNTT của trường, cho đến nay đã hơn 1 năm con vào nơi này. Con là sinh viên từ tỉnh vào Sài Gòn học tập, gia đình con ở quê thuộc dạng khó khăn, ba mẹ đều là nông dân nên để có đủ tiền cho con theo học thì cực kì vất vả, may mắn là anh 2, chị 2 có một căn chung cư tại Sài Gòn, con được anh chị cho ở chung để đi học nhưng chính điều này cũng làm con căng thẳng, và có thể tồi tệ hơn. </p><p>Chuyện là còn vào SG vào ngày 7/8/2023 sau khi biết kết quả thi THPT chưa tới 1 tháng, anh chị thì đi làm nên con giúp anh chị đưa và đón cháu đi học. Con đăng kí thời khoá biểu học ở trường đến 15h là về để đón cháu về nhà. Về nhà con tắm rửa, cho cháu ăn chơi với cháu chờ anh chị về. Cháu nhỏ nên hiếu động chạy nhảy lung tung (có thể là hội chứng của tăng động giảm chú ý) nên việc trông nom cực khì khó. Cháu chạy nhảy nên tự làm mình bị thương việc này xảy ra hằng ngày, từ đụng đầu, vấp té…., anh 2 thì thương con nên lúc này mà như con mình như vậy thì la ó, việc này xảy ra cả năm nay. </p><p>Những hôm về sớm công việc nhà một mình con làm, từ phơi quần áo, dọn dẹp nhà cửa, rửa bát…. có gì thì làm nấy. Từ việc phụ giúp bây giờ nó có thể xem là nhiệm vụ của con trong gia đình. Con là đứa khá chăm học nhưng cũng chính vì sinh hoạt như vậy nên thời gian học của con đã bị rút ngắn rất nhiều, mà học CNTT mà cứ như vậy làm sao đủ kiến thức để đi làm trong thị trường cạnh tranh như hiện nay. </p><p>Chị 2 thì làm công việc văn phòng, lương khá thấp còn a là trụ cột kinh tế của gia đình nên c2 cũng khổ vì tính gia trưởng của a. Những sự việc này lặp đi lặp lại một năm nay chính nó hiện tại là lý do khiến con trở nên stress từ ngày này qua ngày khác, nghe người khác la mắng(họ la con của họ thôi), việc nhà, việc học đã trở thành cơn stress kinh khủng phải nói là đến mức kiệt quệ về tinh thần với con. </p><p>Thời gian đầu thì cứ cố gắng suy nghĩ lạc quan, rồi cho qua nhưng hiện tại nó là quá tải đối với con. Con đang mắc kẹt và chẳng thể thoát ra được, việc chia sẻ với ba mẹ hay với chị thì càng không. Chị vì căng thẳng cả gia đình và công việc nên mắc phải một bệnh lạ làm điếc một bên tai. Con cũng không thể chia sẻ với ba mẹ vì như vậy làm ba mẹ buồn (ba mẹ thương con lắm), với cả điều kiện kinh tế của ba mẹ có giới hạn, việc con học đại học đã là quá sức rồi. Nói đến lựa chọn ra riêng, cũng vì mang tiếng phụ đưa đón cháu đi học, giờ mà ra riêng ở trọ thì khổ cho chị 2 vì một tay lo tất cả từ 2 đứa con nhỏ, việc cơ quan, việc nhà. </p><p>Ra ngoài ở trọ có đi làm thêm cũng không đủ trang trải cuộc sống sinh viên lại là một gánh nặng kinh tế rất lớn với ba mẹ, sao mà nó giống ngõ cụt quá.  Khoảng 6 tuần trở lại đây con có bắt đầu chạy bộ, con tập luyện từ chạy 2km lên 10km rồi, thấy con siêu không kkk. Việc này cũng giúp con giống như một liều thuốc giảm đau vậy. </p><p>Con cảm thấy bí bách, ngột ngạt, mất tự do và “SỢ” cho chính tương lai của mình, việc học thì chưa đâu vào đâu, thị trường việc làm ngày càng cạnh tranh mà con học hành như này, môi trường sống như thế này….., con không chịu cũng buộc chịu “CHỊU THUA”. Cảm ơn thầy và anh chị đã đọc tâm sự của con.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1LgzDMBWg3JzCE67afzqsT9tz7XaFEjDfI72fF4WlpCQ/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI: Học Sinh của Thầy</b></a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy, chào anh chị đang đọc bài viết này. Xin tự giới thiệu con là nam hiện tại là sinh viên năm 2 của một trường tại Sài Gòn, con theo học ngành CNTT của trường, cho đến nay đã hơn 1 năm con vào nơi này. Con là sinh viên từ tỉnh vào Sài Gòn học tập, gia đình con ở quê thuộc dạng khó khăn, ba mẹ đều là nông dân nên để có đủ tiền cho con theo học thì cực kì vất vả, may mắn là anh 2, chị 2 có một căn chung cư tại Sài Gòn, con được anh chị cho ở chung để đi học nhưng chính điều này cũng làm con căng thẳng, và có thể tồi tệ hơn. </p><p>Chuyện là còn vào SG vào ngày 7/8/2023 sau khi biết kết quả thi THPT chưa tới 1 tháng, anh chị thì đi làm nên con giúp anh chị đưa và đón cháu đi học. Con đăng kí thời khoá biểu học ở trường đến 15h là về để đón cháu về nhà. Về nhà con tắm rửa, cho cháu ăn chơi với cháu chờ anh chị về. Cháu nhỏ nên hiếu động chạy nhảy lung tung (có thể là hội chứng của tăng động giảm chú ý) nên việc trông nom cực khì khó. Cháu chạy nhảy nên tự làm mình bị thương việc này xảy ra hằng ngày, từ đụng đầu, vấp té…., anh 2 thì thương con nên lúc này mà như con mình như vậy thì la ó, việc này xảy ra cả năm nay. </p><p>Những hôm về sớm công việc nhà một mình con làm, từ phơi quần áo, dọn dẹp nhà cửa, rửa bát…. có gì thì làm nấy. Từ việc phụ giúp bây giờ nó có thể xem là nhiệm vụ của con trong gia đình. Con là đứa khá chăm học nhưng cũng chính vì sinh hoạt như vậy nên thời gian học của con đã bị rút ngắn rất nhiều, mà học CNTT mà cứ như vậy làm sao đủ kiến thức để đi làm trong thị trường cạnh tranh như hiện nay. </p><p>Chị 2 thì làm công việc văn phòng, lương khá thấp còn a là trụ cột kinh tế của gia đình nên c2 cũng khổ vì tính gia trưởng của a. Những sự việc này lặp đi lặp lại một năm nay chính nó hiện tại là lý do khiến con trở nên stress từ ngày này qua ngày khác, nghe người khác la mắng(họ la con của họ thôi), việc nhà, việc học đã trở thành cơn stress kinh khủng phải nói là đến mức kiệt quệ về tinh thần với con. </p><p>Thời gian đầu thì cứ cố gắng suy nghĩ lạc quan, rồi cho qua nhưng hiện tại nó là quá tải đối với con. Con đang mắc kẹt và chẳng thể thoát ra được, việc chia sẻ với ba mẹ hay với chị thì càng không. Chị vì căng thẳng cả gia đình và công việc nên mắc phải một bệnh lạ làm điếc một bên tai. Con cũng không thể chia sẻ với ba mẹ vì như vậy làm ba mẹ buồn (ba mẹ thương con lắm), với cả điều kiện kinh tế của ba mẹ có giới hạn, việc con học đại học đã là quá sức rồi. Nói đến lựa chọn ra riêng, cũng vì mang tiếng phụ đưa đón cháu đi học, giờ mà ra riêng ở trọ thì khổ cho chị 2 vì một tay lo tất cả từ 2 đứa con nhỏ, việc cơ quan, việc nhà. </p><p>Ra ngoài ở trọ có đi làm thêm cũng không đủ trang trải cuộc sống sinh viên lại là một gánh nặng kinh tế rất lớn với ba mẹ, sao mà nó giống ngõ cụt quá.  Khoảng 6 tuần trở lại đây con có bắt đầu chạy bộ, con tập luyện từ chạy 2km lên 10km rồi, thấy con siêu không kkk. Việc này cũng giúp con giống như một liều thuốc giảm đau vậy. </p><p>Con cảm thấy bí bách, ngột ngạt, mất tự do và “SỢ” cho chính tương lai của mình, việc học thì chưa đâu vào đâu, thị trường việc làm ngày càng cạnh tranh mà con học hành như này, môi trường sống như thế này….., con không chịu cũng buộc chịu “CHỊU THUA”. Cảm ơn thầy và anh chị đã đọc tâm sự của con.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16833561-21-03-2025.mp3" length="4084686" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16833561</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>339</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-03-2025</itunes:title>
    <title>20-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  abc Em chào anh,   Không biết bằng cơ duyên nào mà em biết đến kênh youtube của anh và xem các bài giảng của anh đến nay cũng được gần 3 năm rồi. Em thực sự rất biết ơn và cảm thấy vui vì trên đời vẫn còn có những người bỏ tâm huyết ra làm những bài giảng cho mọi người mà không mong cầu về lợi nhuận như anh. Em năm nay 33 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh chị em. Ba mẹ em không may mất sớm, nhưng bù đắp lại em có các anh chị rất yêu thương ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BQr8yFjJFfuKlkYiboYyXfaFFiFGij7C76lSjZVB_P4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  abc</b></a></p><p><b>Em chào anh,</b></p><p><br/></p><p><b>Không biết bằng cơ duyên nào mà em biết đến kênh youtube của anh và xem các bài giảng của anh đến nay cũng được gần 3 năm rồi. Em thực sự rất biết ơn và cảm thấy vui vì trên đời vẫn còn có những người bỏ tâm huyết ra làm những bài giảng cho mọi người mà không mong cầu về lợi nhuận như anh.</b></p><p><b>Em năm nay 33 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh chị em. Ba mẹ em không may mất sớm, nhưng bù đắp lại em có các anh chị rất yêu thương em. Lúc nhỏ khi ai hỏi tới gia đình em, em đều có một chút gì đó gọi là “xấu hổ” và không muốn nói tới (vì nhà em đông người quá hihi), nhưng càng lớn thì em lại càng cảm thấy vui và có gì đó gọi là tự hào khi nói về gia đình vì anh chị em của em khá là đoàn kết. </b></p><p><b>Mặc dù ba mẹ em không còn nhưng gia đình em vẫn thường xuyên tụ tập, ăn cơm cùng nhau. Các anh chị lo cho em rất đầy đủ, không để em thua thiệt so với các bạn đồng trang lứa. Mỗi ngày khi nhìn lại những gì đã qua, em rất rất biết ơn các anh chị của em, không có họ chắc em cũng không được như ngày hôm nay.</b></p><p><b>Có lẽ do ba mẹ em mất sớm cộng thêm việc được nhiều anh chị dạy bảo, chia sẻ nhiều kinh nghiệm, nên bạn bè, đồng nghiệp đều đánh giá em là trưởng thành, tự lập và có phần suy nghĩ chín chắn hơn so với các bạn cùng tuổi khác.</b></p><p><b>Năm em học cấp 3 thì em cũng có một mối tình gà bông với một cậu bạn học chung lớp. </b></p><p><b>Năm em học đại học thì có dịp gặp lại và bắt đầu một mối tình với bạn nam học chung với em thuở nhỏ. Lúc đó có lẽ do tụi em chưa hiểu gì về tình yêu, nên được một thời gian ngắn tụi em cũng chia tay.</b></p><p><b>Khi em đi làm được khoảng một năm, cũng quen với một anh làm chung công ty, rồi được 2 năm cũng chia tay. Chia tay xong thì em cũng chuyển công việc sang công ty khác và từ đó tới nay em cũng chưa quen ai.</b></p><p><b>Mọi người đều nói chia tay xong thì rất khó có thể làm bạn, nhưng không hiểu sao em quen và chia tay với ba người thì tới nay em vẫn giữ được mối quan hệ bạn bè với cả ba người. Dĩ nhiên là không thể nào thân thiết như lúc trước, nhưng khi có dịp gặp nhau trong tiệc hiếu hỉ của những người bạn chung thì em với người yêu cũ vẫn có thể vui vẻ chào, hỏi thăm công việc, cuộc sống hiện taị của nhau chứ không thấy ngượng ngùng.</b></p><p><b>Sau khi chia tay mối tình thứ 3, em chẳng thể rung động với một ai nữa. Tới dịp lễ tết noel thấy người ta có đôi có cặp nhiều khi em cũng muốn có một người để sánh đôi cho đỡ cô đơn, nhưng khi có người nhắn tin làm quen thì em lại không thấy hứng thú, một số chị đồng nghiệp cũng có ý mai mối em với người này người kia nhưng em cũng từ chối khéo. Chắc có lẽ là do em vẫn còn vương vấn với mối tình thứ 3. </b></p><p><b>Ban đầu em cũng có suy nghĩ muốn quên người cũ thì phải tìm người mới lấp vào “chỗ trống” thì mới quên đươc. Nhưng sau khi nhắn tin nói chuyện thử với vài anh chàng, em lại thấy ngột ngạt trong cảm xúc và mất thời gian của em cũng như của họ, nên em đã biết đó không phải là giải pháp tốt để quên một người. Bạn bè em thậm chí còn chỉ cho em lên mục hẹn hò trên fb để tìm người yêu (vì bạn em cũng quen được chồng qua chuyên mục này) nhưng em lại không tin tưởng lắm về chuyện yêu nhau qua mạng. </b></p><p><b>Sau thời gian suy nghĩ cuối cùng em quyết định sẽ không ép bản thân mình phải quên nữa, mà em sẽ cố gắng tập trung vào bản thân mình, em lên kế hoạch tập thể dục, ăn uống sinh hoạt lành mạnh. Thành quả là em đã về được số kí mà em mong muốn và tinh thần cũng thoải mái hơn. Bạn bè em cũng nhận xét là “nhìn nhan sắc thăng hạng hơn trước” hihi.</b></p><p><b>Và rồi chuyện gì đến cũng đến, người cần gặp trong cuộc đời thì nhất định phải gặp.</b></p><p><b>Vào đầu năm vừa rồi, em có đi dự đám cưới của bạn thân em, em đã gặp </b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BQr8yFjJFfuKlkYiboYyXfaFFiFGij7C76lSjZVB_P4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  abc</b></a></p><p><b>Em chào anh,</b></p><p><br/></p><p><b>Không biết bằng cơ duyên nào mà em biết đến kênh youtube của anh và xem các bài giảng của anh đến nay cũng được gần 3 năm rồi. Em thực sự rất biết ơn và cảm thấy vui vì trên đời vẫn còn có những người bỏ tâm huyết ra làm những bài giảng cho mọi người mà không mong cầu về lợi nhuận như anh.</b></p><p><b>Em năm nay 33 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh chị em. Ba mẹ em không may mất sớm, nhưng bù đắp lại em có các anh chị rất yêu thương em. Lúc nhỏ khi ai hỏi tới gia đình em, em đều có một chút gì đó gọi là “xấu hổ” và không muốn nói tới (vì nhà em đông người quá hihi), nhưng càng lớn thì em lại càng cảm thấy vui và có gì đó gọi là tự hào khi nói về gia đình vì anh chị em của em khá là đoàn kết. </b></p><p><b>Mặc dù ba mẹ em không còn nhưng gia đình em vẫn thường xuyên tụ tập, ăn cơm cùng nhau. Các anh chị lo cho em rất đầy đủ, không để em thua thiệt so với các bạn đồng trang lứa. Mỗi ngày khi nhìn lại những gì đã qua, em rất rất biết ơn các anh chị của em, không có họ chắc em cũng không được như ngày hôm nay.</b></p><p><b>Có lẽ do ba mẹ em mất sớm cộng thêm việc được nhiều anh chị dạy bảo, chia sẻ nhiều kinh nghiệm, nên bạn bè, đồng nghiệp đều đánh giá em là trưởng thành, tự lập và có phần suy nghĩ chín chắn hơn so với các bạn cùng tuổi khác.</b></p><p><b>Năm em học cấp 3 thì em cũng có một mối tình gà bông với một cậu bạn học chung lớp. </b></p><p><b>Năm em học đại học thì có dịp gặp lại và bắt đầu một mối tình với bạn nam học chung với em thuở nhỏ. Lúc đó có lẽ do tụi em chưa hiểu gì về tình yêu, nên được một thời gian ngắn tụi em cũng chia tay.</b></p><p><b>Khi em đi làm được khoảng một năm, cũng quen với một anh làm chung công ty, rồi được 2 năm cũng chia tay. Chia tay xong thì em cũng chuyển công việc sang công ty khác và từ đó tới nay em cũng chưa quen ai.</b></p><p><b>Mọi người đều nói chia tay xong thì rất khó có thể làm bạn, nhưng không hiểu sao em quen và chia tay với ba người thì tới nay em vẫn giữ được mối quan hệ bạn bè với cả ba người. Dĩ nhiên là không thể nào thân thiết như lúc trước, nhưng khi có dịp gặp nhau trong tiệc hiếu hỉ của những người bạn chung thì em với người yêu cũ vẫn có thể vui vẻ chào, hỏi thăm công việc, cuộc sống hiện taị của nhau chứ không thấy ngượng ngùng.</b></p><p><b>Sau khi chia tay mối tình thứ 3, em chẳng thể rung động với một ai nữa. Tới dịp lễ tết noel thấy người ta có đôi có cặp nhiều khi em cũng muốn có một người để sánh đôi cho đỡ cô đơn, nhưng khi có người nhắn tin làm quen thì em lại không thấy hứng thú, một số chị đồng nghiệp cũng có ý mai mối em với người này người kia nhưng em cũng từ chối khéo. Chắc có lẽ là do em vẫn còn vương vấn với mối tình thứ 3. </b></p><p><b>Ban đầu em cũng có suy nghĩ muốn quên người cũ thì phải tìm người mới lấp vào “chỗ trống” thì mới quên đươc. Nhưng sau khi nhắn tin nói chuyện thử với vài anh chàng, em lại thấy ngột ngạt trong cảm xúc và mất thời gian của em cũng như của họ, nên em đã biết đó không phải là giải pháp tốt để quên một người. Bạn bè em thậm chí còn chỉ cho em lên mục hẹn hò trên fb để tìm người yêu (vì bạn em cũng quen được chồng qua chuyên mục này) nhưng em lại không tin tưởng lắm về chuyện yêu nhau qua mạng. </b></p><p><b>Sau thời gian suy nghĩ cuối cùng em quyết định sẽ không ép bản thân mình phải quên nữa, mà em sẽ cố gắng tập trung vào bản thân mình, em lên kế hoạch tập thể dục, ăn uống sinh hoạt lành mạnh. Thành quả là em đã về được số kí mà em mong muốn và tinh thần cũng thoải mái hơn. Bạn bè em cũng nhận xét là “nhìn nhan sắc thăng hạng hơn trước” hihi.</b></p><p><b>Và rồi chuyện gì đến cũng đến, người cần gặp trong cuộc đời thì nhất định phải gặp.</b></p><p><b>Vào đầu năm vừa rồi, em có đi dự đám cưới của bạn thân em, em đã gặp </b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16827609-20-03-2025.mp3" length="10175710" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16827609</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>846</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-03-2025</itunes:title>
    <title>19-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mầm   Em xin gửi lời chào thân thương đến thầy Năm và các anh chị trong nhóm ạ.   Em năm nay 25 tuổi và cuộc sống gần như đi vào ngõ cụt.   Về phía gia đình, em có người ba thường xuyên uống rượu và đánh đập mẹ. Nhưng mẹ em thì nhất quyết không chịu li dị, bảo là vì 2 đứa con. Nhưng cả em và em trai em đều thuyết phục bảo mẹ nên gửi đơn sớm. Thật ra em thấy mẹ chỉ đang sợ những lời dị nghị, sống phụ thuộc và cũng đã quen với việc đó rồi. Thậm chí mẹ còn tự hà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1tHyQHMADE_jlKH1ppVO0JrERHBVDGEqv3ilLLXqu2O4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mầm</b></a></p><p><br/></p><p>Em xin gửi lời chào thân thương đến thầy Năm và các anh chị trong nhóm ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 25 tuổi và cuộc sống gần như đi vào ngõ cụt.</p><p><br/></p><p>Về phía gia đình, em có người ba thường xuyên uống rượu và đánh đập mẹ. Nhưng mẹ em thì nhất quyết không chịu li dị, bảo là vì 2 đứa con. Nhưng cả em và em trai em đều thuyết phục bảo mẹ nên gửi đơn sớm. Thật ra em thấy mẹ chỉ đang sợ những lời dị nghị, sống phụ thuộc và cũng đã quen với việc đó rồi. Thậm chí mẹ còn tự hào vì chỉ có mẹ mới chịu nổi được ba em. Tết vừa rồi, em về quê, ba em đi tòm tem mang bệnh xã hội về cho mẹ nữa. Mẹ em cũng kể là ba có con riêng bên ngoài. Em và em trai không làm gì được vì ba khỏe mạnh hơn và có tiếng nói nhất trong nhà. Chỉ cần trái ý của ba thì tụi em sẽ gặp phiền phức: bị bắt ngồi nghe nói chuyện rất nhiều tiếng đồng hồ, không cho ngủ, đánh đập và đuổi ra ngoài nếu tụi em không nhịn. Tết nào về quê thì ba em sẽ quậy đủ không sót ngày nào.</p><p><br/></p><p>Em sống trong môi trường như thế từ nhỏ đến lớn. Mẹ thì thường xuyên so sánh em với con nhà người ta. Chuyện học hành không nói, ngay cả chuyện làm việc nhà hay chuyện thương mẹ thua người khác cũng sẽ bị nói. Mẹ cũng rất để ý lời người ngoài: em cắt tóc xấu hay mặc đồ không đẹp thì mẹ sẽ không cho đi đâu. Và mẹ bắt em phải nói dối là học sinh giỏi nếu em được học sinh tiên tiến.</p><p><br/></p><p>Em từ nhỏ luôn có thành tích học tập tốt, luôn đứng đầu lớp. Nhưng khi lên cấp 3, em học trường chuyên của tỉnh, lúc đó em học không bằng các bạn khác. Sự tự ti trong em tăng cao và gần như sắp gục ngã. Ba mẹ thì ái ngại vì em không còn học giỏi như trước, không đem đi khoe được ở đâu. Ba mẹ chỉ chờ em có kết quả tốt thì đem khoe, còn không thì sẽ bị so với hết đứa này tới đứa kia.</p><p><br/></p><p>Dù vậy nhưng em vẫn cố học , vẫn được học sinh giỏi 12 năm và được bằng giỏi khi tốt nghiệp đại học (chuyên ngành Marketing của một trường đại học Kinh tế ở Sài Gòn).</p><p><br/></p><p>Em kể ra đây là vì em nghĩ mình có khả năng học tập tốt, thái độ ổn thì công viêc sẽ không đến nỗi (có thể lương không cao nhưng không tệ). Em cũng mong muốn mình sẽ kiếm thật nhiều tiền để có được cho mình một chỗ ở bình yên, không phải về nhà nữa. Nhưng từ khi ra trường đến nay được 3 năm, em cảm thấy như mình là phần bị bỏ lại của thế giới, tệ hại kinh khủng.</p><p><br/></p><p>Em đi làm nhưng chuyên môn không thấy lên, dậm chân tại chỗ mãi. Em làm rất chậm và thường xuyên bị phàn nàn. Chỗ làm hiện tại, sếp yêu cầu hiệu suất và số lượng bài viết, nhưng em là người kỹ tính và thích chất lượng. Thế nên em làm nhưng trong lòng không có chút động lực nào. Mỗi ngày làm task là một cực hình. Người ta làm 1 tiếng là xong nhưng em làm tới 3,4 tiếng chưa xong. Em còn bị chứng không tập trung được, cứ làm là đầu óc xao nhãng. Chưa kể là đang làm nhưng hết sếp đến đồng nghiệp nhắn tin giục. Chỉ việc trả lời tin nhắn thôi là em đã không kịp hoàn thành task. Ngày nào em cũng không đảm bảo được hiệu suất, cứ tới cuối ngày là việc vẫn ứ đọng, phải làm tối hoặc thức dậy sớm vào hôm sau. Ngày nào cũng thế nhưng khi báo cáo công việc mỗi ngày thì sếp vẫn chê ít, làm quá chậm và gửi 10 bài thì hầu như nhận feedback cần cải thiện hết 10 bài.</p><p><br/></p><p>Vì hiệu suất kém nên em chỉ được nhận làm part-time. Nhưng thời gian em làm hầu như còn hơn full-time. Nhận lương part-time chỉ 5tr không đủ để em chi tiêu tại Sài Gòn. Chỉ đủ mỗi tiền ăn và trọ. Mỗi lần đi sinh nhất, đám cưới bạn bè thì y như rằng em phải mượn nợ.</p><p><br/></p><p>Vì sao em không kiếm thêm công việc part-time khác? Nói ra em sợ mọi người chửi em lười biếng nhưng thực tế là em chỉ làm được một việc duy nhất trong một khoảng thời gian. Em làm công việc này còn dở dang, còn tệ thì đầu óc em chỉ mãi </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1tHyQHMADE_jlKH1ppVO0JrERHBVDGEqv3ilLLXqu2O4/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mầm</b></a></p><p><br/></p><p>Em xin gửi lời chào thân thương đến thầy Năm và các anh chị trong nhóm ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 25 tuổi và cuộc sống gần như đi vào ngõ cụt.</p><p><br/></p><p>Về phía gia đình, em có người ba thường xuyên uống rượu và đánh đập mẹ. Nhưng mẹ em thì nhất quyết không chịu li dị, bảo là vì 2 đứa con. Nhưng cả em và em trai em đều thuyết phục bảo mẹ nên gửi đơn sớm. Thật ra em thấy mẹ chỉ đang sợ những lời dị nghị, sống phụ thuộc và cũng đã quen với việc đó rồi. Thậm chí mẹ còn tự hào vì chỉ có mẹ mới chịu nổi được ba em. Tết vừa rồi, em về quê, ba em đi tòm tem mang bệnh xã hội về cho mẹ nữa. Mẹ em cũng kể là ba có con riêng bên ngoài. Em và em trai không làm gì được vì ba khỏe mạnh hơn và có tiếng nói nhất trong nhà. Chỉ cần trái ý của ba thì tụi em sẽ gặp phiền phức: bị bắt ngồi nghe nói chuyện rất nhiều tiếng đồng hồ, không cho ngủ, đánh đập và đuổi ra ngoài nếu tụi em không nhịn. Tết nào về quê thì ba em sẽ quậy đủ không sót ngày nào.</p><p><br/></p><p>Em sống trong môi trường như thế từ nhỏ đến lớn. Mẹ thì thường xuyên so sánh em với con nhà người ta. Chuyện học hành không nói, ngay cả chuyện làm việc nhà hay chuyện thương mẹ thua người khác cũng sẽ bị nói. Mẹ cũng rất để ý lời người ngoài: em cắt tóc xấu hay mặc đồ không đẹp thì mẹ sẽ không cho đi đâu. Và mẹ bắt em phải nói dối là học sinh giỏi nếu em được học sinh tiên tiến.</p><p><br/></p><p>Em từ nhỏ luôn có thành tích học tập tốt, luôn đứng đầu lớp. Nhưng khi lên cấp 3, em học trường chuyên của tỉnh, lúc đó em học không bằng các bạn khác. Sự tự ti trong em tăng cao và gần như sắp gục ngã. Ba mẹ thì ái ngại vì em không còn học giỏi như trước, không đem đi khoe được ở đâu. Ba mẹ chỉ chờ em có kết quả tốt thì đem khoe, còn không thì sẽ bị so với hết đứa này tới đứa kia.</p><p><br/></p><p>Dù vậy nhưng em vẫn cố học , vẫn được học sinh giỏi 12 năm và được bằng giỏi khi tốt nghiệp đại học (chuyên ngành Marketing của một trường đại học Kinh tế ở Sài Gòn).</p><p><br/></p><p>Em kể ra đây là vì em nghĩ mình có khả năng học tập tốt, thái độ ổn thì công viêc sẽ không đến nỗi (có thể lương không cao nhưng không tệ). Em cũng mong muốn mình sẽ kiếm thật nhiều tiền để có được cho mình một chỗ ở bình yên, không phải về nhà nữa. Nhưng từ khi ra trường đến nay được 3 năm, em cảm thấy như mình là phần bị bỏ lại của thế giới, tệ hại kinh khủng.</p><p><br/></p><p>Em đi làm nhưng chuyên môn không thấy lên, dậm chân tại chỗ mãi. Em làm rất chậm và thường xuyên bị phàn nàn. Chỗ làm hiện tại, sếp yêu cầu hiệu suất và số lượng bài viết, nhưng em là người kỹ tính và thích chất lượng. Thế nên em làm nhưng trong lòng không có chút động lực nào. Mỗi ngày làm task là một cực hình. Người ta làm 1 tiếng là xong nhưng em làm tới 3,4 tiếng chưa xong. Em còn bị chứng không tập trung được, cứ làm là đầu óc xao nhãng. Chưa kể là đang làm nhưng hết sếp đến đồng nghiệp nhắn tin giục. Chỉ việc trả lời tin nhắn thôi là em đã không kịp hoàn thành task. Ngày nào em cũng không đảm bảo được hiệu suất, cứ tới cuối ngày là việc vẫn ứ đọng, phải làm tối hoặc thức dậy sớm vào hôm sau. Ngày nào cũng thế nhưng khi báo cáo công việc mỗi ngày thì sếp vẫn chê ít, làm quá chậm và gửi 10 bài thì hầu như nhận feedback cần cải thiện hết 10 bài.</p><p><br/></p><p>Vì hiệu suất kém nên em chỉ được nhận làm part-time. Nhưng thời gian em làm hầu như còn hơn full-time. Nhận lương part-time chỉ 5tr không đủ để em chi tiêu tại Sài Gòn. Chỉ đủ mỗi tiền ăn và trọ. Mỗi lần đi sinh nhất, đám cưới bạn bè thì y như rằng em phải mượn nợ.</p><p><br/></p><p>Vì sao em không kiếm thêm công việc part-time khác? Nói ra em sợ mọi người chửi em lười biếng nhưng thực tế là em chỉ làm được một việc duy nhất trong một khoảng thời gian. Em làm công việc này còn dở dang, còn tệ thì đầu óc em chỉ mãi </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16821435-19-03-2025.mp3" length="12048689" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16821435</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1002</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-03-2025</itunes:title>
    <title>18-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Fan cứng web 5 ngày   Chào thầy và các bạn ạ, con năm nay mới vừa tròn 20 thôi ạ nma đã có duyên theo thầy được từ những năm còn bài học ngắn, hd học tiếng anh, các cách cư xử và đến bây giờ thì tuần nào cũng nghe tri kỉ cảm xúc của thầy như 1 thói quen để như tỉnh thức, hay nhắc nhở bản thân mình nếu đang lạc lối hay góc nhìn còn chưa tốt thì tri kỉ cảm xúc của thầy đã giúp đỡ con rất nhiều.  Thì nói đại khái về con thì con là một vận động viên Dancespo...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Fan cứng web 5 ngày</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn ạ, con năm nay mới vừa tròn 20 thôi ạ nma đã có duyên theo thầy được từ những năm còn bài học ngắn, hd học tiếng anh, các cách cư xử và đến bây giờ thì tuần nào cũng nghe tri kỉ cảm xúc của thầy như 1 thói quen để như tỉnh thức, hay nhắc nhở bản thân mình nếu đang lạc lối hay góc nhìn còn chưa tốt thì tri kỉ cảm xúc của thầy đã giúp đỡ con rất nhiều. </p><p>Thì nói đại khái về con thì con là một vận động viên Dancesport theo nghề với mục tiêu là để có nghề và đổi đời cũng như sống với đam mê. cách đây cũng 3 năm về trước thì con cũng rất cố gắng và nổ lực hết mình cho đam mê nhưng 1 phần vì như các bài thầy hay nói mình không thể kiểm soát được snghi hoặc ép ai đó hành động theo ý mình thì th của con cũng vậy, vì đây là môn nhảy đôi nên khi patner của con không cùng mục tiêu chí hướng mà chỉ mong muốn qua ngày với môn này chứ ko quyết tâm</p><p>thì đến hiện tại sau nhiều bài tri ki cảm xúc cũng như sự dần thay đổi cũng như trưởng thành theo con là vậy thì con đã thay đổi định hướng của con là con tập trung vào đi dạy học với vốn kiến thức mà trong quá trình con theo chuyên nghiệp (nhờ học được thầy giỏi và sự quyết tâm) nên bây giờ con có thể áp dụng vào để kiếm tiền và con khá là mừng và không hối tiếc về quãng thời gian con cố gắng và đôi lúc còn hơi hoang mang vì thấy mình cố gắng trong vô vọng nhưng giờ thì con thấy rất biết ơn bản thân mình. </p><p>Lúc trước con thi đấu dưới sự giảng dạy của thầy cô KT và PH, thầy cô rất tuyệt vời nhưng vì một vài lí do khách quan và chủ quan thì con đã không còn sinh hoạt ở đấy và chuyển ra một clb khác thì con đang học 1 thầy cũng là đã từng là vđv top đầu Việt Nam cũng từng có thành tích tốt ở Quốc tế, a đấy thì con cũng rất là tôn trọng và kính nể vì sự cố gắng khi a còn làm vđv và cách a đã từng truyền lửa cho con. </p><p>và tưởng chừng như con sẽ có thể ổn định cuộc sống hiện tại để cố học cho xong ĐH có bằng về HLV thể thao để con có thể làm nghề, thì con lại hơi buồn khi được góp ý là con có thái độ không chuẩn mực cũng như không chuyên nghiệp khi con tập trung vào dạy học và không chú tâm vào nghề (ý chính là khi con đi tham gia giải và khi thi xong phần của con và con về đi dạy mà không ở lại xem tiếp giải). với con thì con thực sự rất muốn xem chứ vì cơ hội được xem các đôi tốt nhảy thi đấu để mình học hỏi thì không nhiều nhưng thực sự con cũng không thể nghỉ dạy vì đấy có thể nói là nguồn thu chủ yếu để con có thể sinh sống ở chốn đắt đỏ này. </p><p>thì a ấy bảo con là quá tự cao về khả năng cũng như con giữ thái độ không nghiêm túc với nghề thì con cũng cảm thấy khá buồn. </p><p>vì con luôn theo chủ nghĩa của thầy là &quot;mình không cần phải giải thích về những gì mình làm về cuộc sống của mình, mình không có quyền ép buộc ngta phải hiểu cho mình, qtrong mình hiểu mình muốn gì và mình làm gì để cs của mình tốt hơn là được&quot; thì con muốn gửi tâm sự với thầy hôm nay để xin thầy 1 lời an ủi con cũng được ạ, hoặc lời khuyên trong th không biết con có đang bị sai hướng không vì a ấy góp ý con khá nặng như kiểu là nếu giữ thái độ này con sẽ không đạt được gì cả. nhưng con cũng đang cố gắng hết khả năng của con để có thể vừa cân bằng việc tập luyện thi đấu và đi dạy học vì kinh tế hiện của con là đang tự lo và con không phụ thuộc vào gđ nữa ạ. </p><p>Bài hơi dài vì lần đầu con gửi tâm sự cho thầy, con cảm ơn thầy và các bạn đã đọc cũng như con muốn gửi lời chúc đến các bạn đọc và thầy một lời chúc sức khỏe và luôn vui vẻ yêu đời ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Fan cứng web 5 ngày</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn ạ, con năm nay mới vừa tròn 20 thôi ạ nma đã có duyên theo thầy được từ những năm còn bài học ngắn, hd học tiếng anh, các cách cư xử và đến bây giờ thì tuần nào cũng nghe tri kỉ cảm xúc của thầy như 1 thói quen để như tỉnh thức, hay nhắc nhở bản thân mình nếu đang lạc lối hay góc nhìn còn chưa tốt thì tri kỉ cảm xúc của thầy đã giúp đỡ con rất nhiều. </p><p>Thì nói đại khái về con thì con là một vận động viên Dancesport theo nghề với mục tiêu là để có nghề và đổi đời cũng như sống với đam mê. cách đây cũng 3 năm về trước thì con cũng rất cố gắng và nổ lực hết mình cho đam mê nhưng 1 phần vì như các bài thầy hay nói mình không thể kiểm soát được snghi hoặc ép ai đó hành động theo ý mình thì th của con cũng vậy, vì đây là môn nhảy đôi nên khi patner của con không cùng mục tiêu chí hướng mà chỉ mong muốn qua ngày với môn này chứ ko quyết tâm</p><p>thì đến hiện tại sau nhiều bài tri ki cảm xúc cũng như sự dần thay đổi cũng như trưởng thành theo con là vậy thì con đã thay đổi định hướng của con là con tập trung vào đi dạy học với vốn kiến thức mà trong quá trình con theo chuyên nghiệp (nhờ học được thầy giỏi và sự quyết tâm) nên bây giờ con có thể áp dụng vào để kiếm tiền và con khá là mừng và không hối tiếc về quãng thời gian con cố gắng và đôi lúc còn hơi hoang mang vì thấy mình cố gắng trong vô vọng nhưng giờ thì con thấy rất biết ơn bản thân mình. </p><p>Lúc trước con thi đấu dưới sự giảng dạy của thầy cô KT và PH, thầy cô rất tuyệt vời nhưng vì một vài lí do khách quan và chủ quan thì con đã không còn sinh hoạt ở đấy và chuyển ra một clb khác thì con đang học 1 thầy cũng là đã từng là vđv top đầu Việt Nam cũng từng có thành tích tốt ở Quốc tế, a đấy thì con cũng rất là tôn trọng và kính nể vì sự cố gắng khi a còn làm vđv và cách a đã từng truyền lửa cho con. </p><p>và tưởng chừng như con sẽ có thể ổn định cuộc sống hiện tại để cố học cho xong ĐH có bằng về HLV thể thao để con có thể làm nghề, thì con lại hơi buồn khi được góp ý là con có thái độ không chuẩn mực cũng như không chuyên nghiệp khi con tập trung vào dạy học và không chú tâm vào nghề (ý chính là khi con đi tham gia giải và khi thi xong phần của con và con về đi dạy mà không ở lại xem tiếp giải). với con thì con thực sự rất muốn xem chứ vì cơ hội được xem các đôi tốt nhảy thi đấu để mình học hỏi thì không nhiều nhưng thực sự con cũng không thể nghỉ dạy vì đấy có thể nói là nguồn thu chủ yếu để con có thể sinh sống ở chốn đắt đỏ này. </p><p>thì a ấy bảo con là quá tự cao về khả năng cũng như con giữ thái độ không nghiêm túc với nghề thì con cũng cảm thấy khá buồn. </p><p>vì con luôn theo chủ nghĩa của thầy là &quot;mình không cần phải giải thích về những gì mình làm về cuộc sống của mình, mình không có quyền ép buộc ngta phải hiểu cho mình, qtrong mình hiểu mình muốn gì và mình làm gì để cs của mình tốt hơn là được&quot; thì con muốn gửi tâm sự với thầy hôm nay để xin thầy 1 lời an ủi con cũng được ạ, hoặc lời khuyên trong th không biết con có đang bị sai hướng không vì a ấy góp ý con khá nặng như kiểu là nếu giữ thái độ này con sẽ không đạt được gì cả. nhưng con cũng đang cố gắng hết khả năng của con để có thể vừa cân bằng việc tập luyện thi đấu và đi dạy học vì kinh tế hiện của con là đang tự lo và con không phụ thuộc vào gđ nữa ạ. </p><p>Bài hơi dài vì lần đầu con gửi tâm sự cho thầy, con cảm ơn thầy và các bạn đã đọc cũng như con muốn gửi lời chúc đến các bạn đọc và thầy một lời chúc sức khỏe và luôn vui vẻ yêu đời ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16814101-18-03-2025.mp3" length="5255808" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16814101</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>436</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-03-2025</itunes:title>
    <title>17-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Thằng Phúc Ngu   Nay tâm trạng không được vui, và cũng đủ ngày hiến máu tiếp theo nên quyết định đi hiến máu. Trên đường về có gặp 1 cô lớn tuổi bị kẹt áo mưa vào xe máy bị ngã chảy máu đầu bị choáng và bất tỉnh, k ai dám lại thế là mình vội chạy lai lấy áo ra cầm máu cho cô r ấn huyệt nhân trung, một hồi cô tỉnh thì cô bị mất trí nhớ tạm thời hỏi gì cô cũng ko biết, hỏi số đt ng nhà hay con cái cũng k nhớ, mãi sau cô tỉnh hơn xíu thì cô bấm đt cho con cô mình nghe...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Thằng Phúc Ngu</b></p><p><br/></p><p>Nay tâm trạng không được vui, và cũng đủ ngày hiến máu tiếp theo nên quyết định đi hiến máu. Trên đường về có gặp 1 cô lớn tuổi bị kẹt áo mưa vào xe máy bị ngã chảy máu đầu bị choáng và bất tỉnh, k ai dám lại thế là mình vội chạy lai lấy áo ra cầm máu cho cô r ấn huyệt nhân trung, một hồi cô tỉnh thì cô bị mất trí nhớ tạm thời hỏi gì cô cũng ko biết, hỏi số đt ng nhà hay con cái cũng k nhớ, mãi sau cô tỉnh hơn xíu thì cô bấm đt cho con cô mình nghe máy nói cô bị tai nạn xe tự ngã chảy máu đầu ra đưa cô đi bệnh viện kiểm tra. </p><p>Con cô tưởng mình lừa đảo, chửi thề vài câu xong dell ra. Lúc đấy mình bắt đầu bực rồi. Mình gọi lại nói địa chỉ cụ thể trình bày mãi thì mới gọi cho ng chú đang ở gần. Ra còn không chịu đưa đi liền còn nhìn mình các thứ kiểu mình làm cô té. Định ra tẩn mình, may có ng xung quanh nói mình giúp cô đó đấy, cô đó tự ngã đấy. Đầu cô còn quấn cái áo đi hiến máu được tặng của mình. mình hôm nay tâm trạng đã ko tốt rồi. </p><p>Người thì đứng dưới mưa như thằng tự kỉ mà thái độ của ng nhà làm mình rất khó chịu. Ng nhà bị thương thì dell đưa vào viện kiểm tra đi. Cứ nhìn mk với ánh mắt viên đạn. Xong mình nói thôi chú tới r đưa cô đi bệnh viện kiểm tra vết thương đi, xe gửi ở đây mai qua lấy. K một lời nói nào cả thế là mình đi luôn, vẫn để áo của mình cho cô cầm máu. Mình giúp ng tai nạn giao thông cũng rất nhiều. </p><p>Lần trc mình có tâm sự 1 lần về việc giúp người bị nạn chắc khoảng hơn 1 năm rồi và Thầy 5 có nói là mk nên học thêm các phần sơ cứu và mk nghe theo, lần này nó đã có ích.  những lần giúp người đấy mình thấy rất buồn nhưng vẫn thấy vui vì mọi người  đã ko có gì nguy hiểm. Lần sau có thấy mình vẫn giúp. </p><p>Những lần khác thì mk ko thèm chấp thái độ người nhà vì mình hiểu tâm trạng lo lắng của họ. Nhưng lần này tâm trạng mình ko tốt họ mà lao vào đấm mình chắc chắc sẽ có 2 người vào viện đó là bà cô kia và mình. Vì mình vừa hiến máu xong hết sức rồi ko đánh nhau được nữa🥹🥹 Cảm ơn Thầy 5 và mọi người đã nghe tâm sự của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Thằng Phúc Ngu</b></p><p><br/></p><p>Nay tâm trạng không được vui, và cũng đủ ngày hiến máu tiếp theo nên quyết định đi hiến máu. Trên đường về có gặp 1 cô lớn tuổi bị kẹt áo mưa vào xe máy bị ngã chảy máu đầu bị choáng và bất tỉnh, k ai dám lại thế là mình vội chạy lai lấy áo ra cầm máu cho cô r ấn huyệt nhân trung, một hồi cô tỉnh thì cô bị mất trí nhớ tạm thời hỏi gì cô cũng ko biết, hỏi số đt ng nhà hay con cái cũng k nhớ, mãi sau cô tỉnh hơn xíu thì cô bấm đt cho con cô mình nghe máy nói cô bị tai nạn xe tự ngã chảy máu đầu ra đưa cô đi bệnh viện kiểm tra. </p><p>Con cô tưởng mình lừa đảo, chửi thề vài câu xong dell ra. Lúc đấy mình bắt đầu bực rồi. Mình gọi lại nói địa chỉ cụ thể trình bày mãi thì mới gọi cho ng chú đang ở gần. Ra còn không chịu đưa đi liền còn nhìn mình các thứ kiểu mình làm cô té. Định ra tẩn mình, may có ng xung quanh nói mình giúp cô đó đấy, cô đó tự ngã đấy. Đầu cô còn quấn cái áo đi hiến máu được tặng của mình. mình hôm nay tâm trạng đã ko tốt rồi. </p><p>Người thì đứng dưới mưa như thằng tự kỉ mà thái độ của ng nhà làm mình rất khó chịu. Ng nhà bị thương thì dell đưa vào viện kiểm tra đi. Cứ nhìn mk với ánh mắt viên đạn. Xong mình nói thôi chú tới r đưa cô đi bệnh viện kiểm tra vết thương đi, xe gửi ở đây mai qua lấy. K một lời nói nào cả thế là mình đi luôn, vẫn để áo của mình cho cô cầm máu. Mình giúp ng tai nạn giao thông cũng rất nhiều. </p><p>Lần trc mình có tâm sự 1 lần về việc giúp người bị nạn chắc khoảng hơn 1 năm rồi và Thầy 5 có nói là mk nên học thêm các phần sơ cứu và mk nghe theo, lần này nó đã có ích.  những lần giúp người đấy mình thấy rất buồn nhưng vẫn thấy vui vì mọi người  đã ko có gì nguy hiểm. Lần sau có thấy mình vẫn giúp. </p><p>Những lần khác thì mk ko thèm chấp thái độ người nhà vì mình hiểu tâm trạng lo lắng của họ. Nhưng lần này tâm trạng mình ko tốt họ mà lao vào đấm mình chắc chắc sẽ có 2 người vào viện đó là bà cô kia và mình. Vì mình vừa hiến máu xong hết sức rồi ko đánh nhau được nữa🥹🥹 Cảm ơn Thầy 5 và mọi người đã nghe tâm sự của mình.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16804602-17-03-2025.mp3" length="10813306" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16804602</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>899</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-03-2025</itunes:title>
    <title>14-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bạn trẻ tự ti   Chào cả nhà web 5 ngày và những anh chị theo dõi tâm sự buồn vui và đặc biệt là tâm tư này gửi tới anh Năm như là một tri kỷ cảm xúc đối với em  .    1. Tri kỷ cảm xúc : ban đầu thì em viết đến hết bài rồi thì suy nghĩ thêm có nên viết cái ý này ra không vì nó dài quá rồi thế nhưng mà cho dù không có được đăng lên hoặc reply thì em cũng chỉ xin nhắn với anh Năm và để anh đọc một ý này thôi cũng được . Đó là em đã nghe những nội dung anh là...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bạn trẻ tự ti</b></p><p><br/></p><p>Chào cả nhà web 5 ngày và những anh chị theo dõi tâm sự buồn vui và đặc biệt là tâm tư này gửi tới anh Năm như là một tri kỷ cảm xúc đối với em  .</p><p><br/></p><p> 1. Tri kỷ cảm xúc : ban đầu thì em viết đến hết bài rồi thì suy nghĩ thêm có nên viết cái ý này ra không vì nó dài quá rồi thế nhưng mà cho dù không có được đăng lên hoặc reply thì em cũng chỉ xin nhắn với anh Năm và để anh đọc một ý này thôi cũng được . Đó là em đã nghe những nội dung anh làm cũng được 4 năm nay . Web 5 ngày em cũng coi cũng học được gì đó , thế nhưng rồi cái em nghe nhiều tập nhất nghe đi nghe lại nhiều lần nhất đó chính là Tri Kỷ cảm xúc , thực tình mà nói em đã rất nhiều lần tò mò và đoán già non về anh , rằng anh là người như thế nào, một ngày bình thường anh làm gì mà anh đạt được thành tựu như thế mà vẫn giữ được sự bình anh cho mình như thế rồi thì là em rất thích lĩnh vực tâm lý mà anh đang tìm hiểu để mà chia sẻ trên tri kỷ cảm xúc .Em vẫn nhớ cái cảm giác tìm danh mục TKCX Trên spotify và tìm nghe anh nhưng bài nào em cũng nghe rồi , em nhớ tình tiết cả nội dung luôn rồi nhưng vẫn muốn nghe lại lần 3,4 cũng được vì đó là lần hiếm hoi em cảm thấy không cô đơn dù chỉ là nghe qua một cái tai nghe hay cái loa vô tri phát mỗi sáng thứ 2 hàng tuần. Dù gì thì cũng cảm ơn anh ạ .  </p><p><br/></p><p> 2.Giới thiệu : Em năm nay 24 tuổi , là du học sinh ở Nhật Bản , hiện tại học đại học năm thứ 3 .</p><p> 3. Vấn đề : chính là sự mặc cảm và tự ti mà nó tích tụ ngày tháng dẫn đến em đang có một tâm lý và kỹ năng cứng ( mềm) không được như mong muốn trong học tập và chuyện tình cảm ( hay mối quan hệ xã hội ).</p><p> - Thứ nhất là về học tập : Trong suốt cả quá trình ở Nhật Bản em thấy sự hứng thú và sự mạnh dạn để tham gia hay chớp lấy cơ hội này kia đến với em nó cứ ngày một càng giảm đi vì em khá là hướng nội cộng thêm việc là em không có quá giỏi tiếng thành ra em không tự tin nói được nhiều , nên trong suốt quá trình học em tự đánh giá mình là kém nổi bật và cũng tà tà như mọi học sinh khác. Cho mãi đến gần nửa năm nay em mới quyết tâm thay đổi lớn ( bắt đầu năm 3 đại học ) chủ yếu là về thay đổi chuyêm môn học  .Trong nghành của em thì nó có 2 mảng là logitics và IT ( không chuyên lắm ) mà khi bắt đầu học ở trường thì em xác định là học logitics luôn nhưng ơn giời sau 2 năm đã biết được mình không hề thích mảng này thế nên em đổi sang mảng IT ( bản thân cũng thích lâu rồi nhưng nghĩ nó khó nên từ đầu đã không chọn ) thế nhưng vòng lặp lại xảy ra và dẫn em đến ý ngoài lề này </p><p> * ngoài lề : du học sinh thì nghe qua tưởng là đi học đúng không nhỉ ? Thế nhưng gần một nửa thời gian mở mắt là em bán mình cho tư bản ( chổ làm thêm) vì tiền học phí cộng tiền sinh hoạt ở đất nước Nhật Bản này đã quá ư là đắt đỏ rồi, cứ thế áp lực tiền bạc đè lên vai em nên cũng phải nai lưng ra mà làm, làm, làm để kiếm tiền chi trả , thì cũng có mấy thời gian để học nữa đâu ( cũng có nhưng không khiến em bứt phá lên được )</p><p> - Thứ hai : Chuyện mối quan hệ nói chung và tình cảm nói riêng </p><p> Thường thường, một người mà ai cũng quý trọng và muốn chơi cùng rồi có thể xa hơn là đem lòng yêu sẽ là một người cao, khoẻ , giỏi, giao tiếp ok, tâm lý ổn định , vững vàng, đời sống phong phú thú vị, bla,bla . Ơn giời (ấy chết nhầm đoạn này không ơn giời được :)) ) , em không có tất cả huhu , à mà đó là từ phía người khác muốn một người như thế thế còn từ phía em thì em nghĩ gì. Em nghĩ là ngoài những sự tự ti về những thứ đó thì em vẫn đang loay hoay, dành hết thời gian và tâm trí với những vấn đề của mình , rồi thì 2 cái đó cộng lại Bùm, em không tự tin để mà bày tỏ cũng như là nói thích với một bạn gái nào luôn . Chỉ ít có điều em đang làm khá tốt đó là biết những vấn đề của mình là gì thế nên mới chợt nhớ ra tâm sự buồn vui để mà giải bày tâm sự với anh đây ạ .</p><p> * Cái vấn đề thứ hai này nghe thì có vẻ tăm tố</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bạn trẻ tự ti</b></p><p><br/></p><p>Chào cả nhà web 5 ngày và những anh chị theo dõi tâm sự buồn vui và đặc biệt là tâm tư này gửi tới anh Năm như là một tri kỷ cảm xúc đối với em  .</p><p><br/></p><p> 1. Tri kỷ cảm xúc : ban đầu thì em viết đến hết bài rồi thì suy nghĩ thêm có nên viết cái ý này ra không vì nó dài quá rồi thế nhưng mà cho dù không có được đăng lên hoặc reply thì em cũng chỉ xin nhắn với anh Năm và để anh đọc một ý này thôi cũng được . Đó là em đã nghe những nội dung anh làm cũng được 4 năm nay . Web 5 ngày em cũng coi cũng học được gì đó , thế nhưng rồi cái em nghe nhiều tập nhất nghe đi nghe lại nhiều lần nhất đó chính là Tri Kỷ cảm xúc , thực tình mà nói em đã rất nhiều lần tò mò và đoán già non về anh , rằng anh là người như thế nào, một ngày bình thường anh làm gì mà anh đạt được thành tựu như thế mà vẫn giữ được sự bình anh cho mình như thế rồi thì là em rất thích lĩnh vực tâm lý mà anh đang tìm hiểu để mà chia sẻ trên tri kỷ cảm xúc .Em vẫn nhớ cái cảm giác tìm danh mục TKCX Trên spotify và tìm nghe anh nhưng bài nào em cũng nghe rồi , em nhớ tình tiết cả nội dung luôn rồi nhưng vẫn muốn nghe lại lần 3,4 cũng được vì đó là lần hiếm hoi em cảm thấy không cô đơn dù chỉ là nghe qua một cái tai nghe hay cái loa vô tri phát mỗi sáng thứ 2 hàng tuần. Dù gì thì cũng cảm ơn anh ạ .  </p><p><br/></p><p> 2.Giới thiệu : Em năm nay 24 tuổi , là du học sinh ở Nhật Bản , hiện tại học đại học năm thứ 3 .</p><p> 3. Vấn đề : chính là sự mặc cảm và tự ti mà nó tích tụ ngày tháng dẫn đến em đang có một tâm lý và kỹ năng cứng ( mềm) không được như mong muốn trong học tập và chuyện tình cảm ( hay mối quan hệ xã hội ).</p><p> - Thứ nhất là về học tập : Trong suốt cả quá trình ở Nhật Bản em thấy sự hứng thú và sự mạnh dạn để tham gia hay chớp lấy cơ hội này kia đến với em nó cứ ngày một càng giảm đi vì em khá là hướng nội cộng thêm việc là em không có quá giỏi tiếng thành ra em không tự tin nói được nhiều , nên trong suốt quá trình học em tự đánh giá mình là kém nổi bật và cũng tà tà như mọi học sinh khác. Cho mãi đến gần nửa năm nay em mới quyết tâm thay đổi lớn ( bắt đầu năm 3 đại học ) chủ yếu là về thay đổi chuyêm môn học  .Trong nghành của em thì nó có 2 mảng là logitics và IT ( không chuyên lắm ) mà khi bắt đầu học ở trường thì em xác định là học logitics luôn nhưng ơn giời sau 2 năm đã biết được mình không hề thích mảng này thế nên em đổi sang mảng IT ( bản thân cũng thích lâu rồi nhưng nghĩ nó khó nên từ đầu đã không chọn ) thế nhưng vòng lặp lại xảy ra và dẫn em đến ý ngoài lề này </p><p> * ngoài lề : du học sinh thì nghe qua tưởng là đi học đúng không nhỉ ? Thế nhưng gần một nửa thời gian mở mắt là em bán mình cho tư bản ( chổ làm thêm) vì tiền học phí cộng tiền sinh hoạt ở đất nước Nhật Bản này đã quá ư là đắt đỏ rồi, cứ thế áp lực tiền bạc đè lên vai em nên cũng phải nai lưng ra mà làm, làm, làm để kiếm tiền chi trả , thì cũng có mấy thời gian để học nữa đâu ( cũng có nhưng không khiến em bứt phá lên được )</p><p> - Thứ hai : Chuyện mối quan hệ nói chung và tình cảm nói riêng </p><p> Thường thường, một người mà ai cũng quý trọng và muốn chơi cùng rồi có thể xa hơn là đem lòng yêu sẽ là một người cao, khoẻ , giỏi, giao tiếp ok, tâm lý ổn định , vững vàng, đời sống phong phú thú vị, bla,bla . Ơn giời (ấy chết nhầm đoạn này không ơn giời được :)) ) , em không có tất cả huhu , à mà đó là từ phía người khác muốn một người như thế thế còn từ phía em thì em nghĩ gì. Em nghĩ là ngoài những sự tự ti về những thứ đó thì em vẫn đang loay hoay, dành hết thời gian và tâm trí với những vấn đề của mình , rồi thì 2 cái đó cộng lại Bùm, em không tự tin để mà bày tỏ cũng như là nói thích với một bạn gái nào luôn . Chỉ ít có điều em đang làm khá tốt đó là biết những vấn đề của mình là gì thế nên mới chợt nhớ ra tâm sự buồn vui để mà giải bày tâm sự với anh đây ạ .</p><p> * Cái vấn đề thứ hai này nghe thì có vẻ tăm tố</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16790655-14-03-2025.mp3" length="4714132" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16790655</guid>
    <pubDate>Fri, 14 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>391</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-03-2025</itunes:title>
    <title>13-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Trương Văn Đạt   Em chào mọi người và thầy năm ạ. Em hồi cấp 2 chuyển trường sang môi trường mới và từng bị mọi người tẩy chay bắt nạt, lên cấp 3 thì em quyết tâm thay đổi nhiều lắm từ đó em có thành tích học tập tốt và nhiều bạn bè hơn ( em đã thay đổi hoàn toàn thành 1 phiên bản tự tin, giao tiếp giỏi và lanh lợi).  Nhưng đến 1 ngày em lại bị các bạn bỏ rơi 1 lần nữa, đó là vào cuối năm lớp 11. Và rồi em được nhà trường chuyển sang lớp 12 mới để ôn th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Trương Văn Đạt</b></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người và thầy năm ạ.</p><p>Em hồi cấp 2 chuyển trường sang môi trường mới và từng bị mọi người tẩy chay bắt nạt, lên cấp 3 thì em quyết tâm thay đổi nhiều lắm từ đó em có thành tích học tập tốt và nhiều bạn bè hơn ( em đã thay đổi hoàn toàn thành 1 phiên bản tự tin, giao tiếp giỏi và lanh lợi). </p><p>Nhưng đến 1 ngày em lại bị các bạn bỏ rơi 1 lần nữa, đó là vào cuối năm lớp 11. Và rồi em được nhà trường chuyển sang lớp 12 mới để ôn thi , em tưởng mình sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới mà không cần các bạn cũ nhưg thực sự mỗi ngày phải đi qua mấy bạn ấy, chứng kiến những bạn em mới làm quen được hoá ra cũng đã thân thiết với mấy bạn cũ của em,rời xa em. </p><p>Em đã rất buồn. Cùng với đó là mỗi lần về nhà phải đối mặt với bố em ,bố em là 1 người bố độc hại (em đã tìm hiểu và suy nghĩ kĩ mới dùng từ này).Nó khiến em tự ti đi rất nhiều, cảm giác như bị mọi người từ bạn bè đến gia đình ghét bỏ vậy.Và tính cách của em thờ ơ và vô tâm đi ,chính vì vậy mà em lại phải chứng kiến nhiều mối quan hệ trước đây rất quý em thay đổi ánh nhìn về em.Mỗi lần như thế em lại về trách  chính mình. </p><p>Và đến hiện tại em đã lên đại học và dần lấy lại con người của em trước đây sau 3 tháng hè xem video postcard và tìm hiểu về những kinh nghiệm sống từ mọi người đi trước trên youtube, những điều mà những người còn trẻ như em cần nghe.có thể nói em rất thành công lấy được cảm tình của mọi người trong thời gian ngắn nhưg em sợ nó sẽ lại mất đi vì em cảm giác như em đang diễn vậy mà diễn thì sẽ không được lâu, em muốn biết cách duy trì tình bạn và được mọi người yêu quý để có được một cuộc sống sinh viên em hằng mong ước ạ! . </p><p>Em cảm ơn mọi người đã lắng nghe</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Trương Văn Đạt</b></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người và thầy năm ạ.</p><p>Em hồi cấp 2 chuyển trường sang môi trường mới và từng bị mọi người tẩy chay bắt nạt, lên cấp 3 thì em quyết tâm thay đổi nhiều lắm từ đó em có thành tích học tập tốt và nhiều bạn bè hơn ( em đã thay đổi hoàn toàn thành 1 phiên bản tự tin, giao tiếp giỏi và lanh lợi). </p><p>Nhưng đến 1 ngày em lại bị các bạn bỏ rơi 1 lần nữa, đó là vào cuối năm lớp 11. Và rồi em được nhà trường chuyển sang lớp 12 mới để ôn thi , em tưởng mình sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới mà không cần các bạn cũ nhưg thực sự mỗi ngày phải đi qua mấy bạn ấy, chứng kiến những bạn em mới làm quen được hoá ra cũng đã thân thiết với mấy bạn cũ của em,rời xa em. </p><p>Em đã rất buồn. Cùng với đó là mỗi lần về nhà phải đối mặt với bố em ,bố em là 1 người bố độc hại (em đã tìm hiểu và suy nghĩ kĩ mới dùng từ này).Nó khiến em tự ti đi rất nhiều, cảm giác như bị mọi người từ bạn bè đến gia đình ghét bỏ vậy.Và tính cách của em thờ ơ và vô tâm đi ,chính vì vậy mà em lại phải chứng kiến nhiều mối quan hệ trước đây rất quý em thay đổi ánh nhìn về em.Mỗi lần như thế em lại về trách  chính mình. </p><p>Và đến hiện tại em đã lên đại học và dần lấy lại con người của em trước đây sau 3 tháng hè xem video postcard và tìm hiểu về những kinh nghiệm sống từ mọi người đi trước trên youtube, những điều mà những người còn trẻ như em cần nghe.có thể nói em rất thành công lấy được cảm tình của mọi người trong thời gian ngắn nhưg em sợ nó sẽ lại mất đi vì em cảm giác như em đang diễn vậy mà diễn thì sẽ không được lâu, em muốn biết cách duy trì tình bạn và được mọi người yêu quý để có được một cuộc sống sinh viên em hằng mong ước ạ! . </p><p>Em cảm ơn mọi người đã lắng nghe</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16784429-13-03-2025.mp3" length="12479396" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16784429</guid>
    <pubDate>Thu, 13 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1038</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-03-2025</itunes:title>
    <title>12-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thành   Giữ lời Con chào chú Năm, con là Thành, năm nay 21 tuổi. Hiện con đang học đại học và gia đình ngoài con ra còn có 2 em gái. Năm ngoái (07/2023), con bắt đầu tìm hiểu nghiêm túc một bạn cùng tuổi, trước đó con chưa từng có người yêu. Bạn ấy cũng là chị cả và có 1 em trai cách 10 tuổi. Chúng con gặp nhau vài lần và cảm thấy rất hợp nhau về quan điểm sống. Sau hơn một năm tìm hiểu, bạn ấy mới thổ lộ rằng thích con vì đã chân thành, kiên trì cũng như giữ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thành</b></p><p><br/></p><p>Giữ lời</p><p>Con chào chú Năm, con là Thành, năm nay 21 tuổi. Hiện con đang học đại học và gia đình ngoài con ra còn có 2 em gái. Năm ngoái (07/2023), con bắt đầu tìm hiểu nghiêm túc một bạn cùng tuổi, trước đó con chưa từng có người yêu. Bạn ấy cũng là chị cả và có 1 em trai cách 10 tuổi. Chúng con gặp nhau vài lần và cảm thấy rất hợp nhau về quan điểm sống. Sau hơn một năm tìm hiểu, bạn ấy mới thổ lộ rằng thích con vì đã chân thành, kiên trì cũng như giữ lời hứa chỉ tìm hiểu nhau trong suốt khoảng thời gian kia. Chuyện đó khiến con rất xúc động. Lúc đó con định tỏ tình nhưng lại không kịp nói vì phải lái xe đưa bạn ấy ra bến không sẽ muộn giờ.</p><p><br/></p><p>Sau đấy vài ngày bạn ấy nhắn là hiện không muốn yêu vì có nhiều việc cần ưu tiên và lo lắng cho tương lai xa, rằng liệu con có còn thích bạn ấy sau 5, 7 năm nữa hay không. Chúng con đã thảo luận nhiều nhưng vẫn chưa làm dịu được những lo lắng đó.</p><p><br/></p><p>Gần đây, bố mẹ con đi xem tuổi và bảo rằng con không thể cưới bạn ấy vì không hợp mệnh. Mẹ con rất vui khi nghe kết quả này. Con thì chẳng cười nổi, biết chuyện là khóc ngay. Nhìn vào cách sống của mẹ con với bà nội thì nếu con có cố chấp yêu bạn ấy để rồi sau này cưới thì chuyện sẽ càng chẳng đâu vào đâu. Con thấy mẹ con hấp tấp, thích người khác làm theo ý mình nếu không sẽ dễ cau mày hoặc nổi cáu, có thể là do bệnh nghề nghiệp (mẹ con làm giáo viên mầm non). Bố con thì khác, suy nghĩ chín chắn hơn, thương mẹ con hơn, nói chuyện được nhiều với con nhưng sau lần đi xem kia cũng chiều ý mẹ con để nói rằng con không thể cưới bạn ấy. Thậm chí bố con cũng đưa con đến tận nơi để hỏi và kết quả xem theo quẻ thì vẫn vậy.</p><p><br/></p><p>Từ bé, bố mẹ đã để con được tự do lựa chọn học gì, làm gì, sống theo cách mà con muốn. Họ chu cấp chứ không dành thời gian nói chuyện với con để hiểu con cảm thấy thế nào và để cho con hiểu họ. Thế nên bây giờ con thấy buồn và ngột ngạt quá chú Năm ạ, con không biết thế nào là mất ít và thế nào là mất nhiều nữa. Con nên cố gắng yêu bạn ấy hay tìm hiểu một người khác hợp mệnh lại từ đầu hả chú? Con có nên nói cho bạn ấy biết chuyện này không, vì con nghĩ mẹ bạn ấy cũng có thể đã đi xem tuổi cưới (mẹ bạn biết việc tụi con tìm hiểu) nên bạn ấy mới lo lắng nhiều như thế?</p><p><br/></p><p>Chú cho con xin lời khuyên với ạ. Con cảm ơn chú và mọi người đã đọc.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thành</b></p><p><br/></p><p>Giữ lời</p><p>Con chào chú Năm, con là Thành, năm nay 21 tuổi. Hiện con đang học đại học và gia đình ngoài con ra còn có 2 em gái. Năm ngoái (07/2023), con bắt đầu tìm hiểu nghiêm túc một bạn cùng tuổi, trước đó con chưa từng có người yêu. Bạn ấy cũng là chị cả và có 1 em trai cách 10 tuổi. Chúng con gặp nhau vài lần và cảm thấy rất hợp nhau về quan điểm sống. Sau hơn một năm tìm hiểu, bạn ấy mới thổ lộ rằng thích con vì đã chân thành, kiên trì cũng như giữ lời hứa chỉ tìm hiểu nhau trong suốt khoảng thời gian kia. Chuyện đó khiến con rất xúc động. Lúc đó con định tỏ tình nhưng lại không kịp nói vì phải lái xe đưa bạn ấy ra bến không sẽ muộn giờ.</p><p><br/></p><p>Sau đấy vài ngày bạn ấy nhắn là hiện không muốn yêu vì có nhiều việc cần ưu tiên và lo lắng cho tương lai xa, rằng liệu con có còn thích bạn ấy sau 5, 7 năm nữa hay không. Chúng con đã thảo luận nhiều nhưng vẫn chưa làm dịu được những lo lắng đó.</p><p><br/></p><p>Gần đây, bố mẹ con đi xem tuổi và bảo rằng con không thể cưới bạn ấy vì không hợp mệnh. Mẹ con rất vui khi nghe kết quả này. Con thì chẳng cười nổi, biết chuyện là khóc ngay. Nhìn vào cách sống của mẹ con với bà nội thì nếu con có cố chấp yêu bạn ấy để rồi sau này cưới thì chuyện sẽ càng chẳng đâu vào đâu. Con thấy mẹ con hấp tấp, thích người khác làm theo ý mình nếu không sẽ dễ cau mày hoặc nổi cáu, có thể là do bệnh nghề nghiệp (mẹ con làm giáo viên mầm non). Bố con thì khác, suy nghĩ chín chắn hơn, thương mẹ con hơn, nói chuyện được nhiều với con nhưng sau lần đi xem kia cũng chiều ý mẹ con để nói rằng con không thể cưới bạn ấy. Thậm chí bố con cũng đưa con đến tận nơi để hỏi và kết quả xem theo quẻ thì vẫn vậy.</p><p><br/></p><p>Từ bé, bố mẹ đã để con được tự do lựa chọn học gì, làm gì, sống theo cách mà con muốn. Họ chu cấp chứ không dành thời gian nói chuyện với con để hiểu con cảm thấy thế nào và để cho con hiểu họ. Thế nên bây giờ con thấy buồn và ngột ngạt quá chú Năm ạ, con không biết thế nào là mất ít và thế nào là mất nhiều nữa. Con nên cố gắng yêu bạn ấy hay tìm hiểu một người khác hợp mệnh lại từ đầu hả chú? Con có nên nói cho bạn ấy biết chuyện này không, vì con nghĩ mẹ bạn ấy cũng có thể đã đi xem tuổi cưới (mẹ bạn biết việc tụi con tìm hiểu) nên bạn ấy mới lo lắng nhiều như thế?</p><p><br/></p><p>Chú cho con xin lời khuyên với ạ. Con cảm ơn chú và mọi người đã đọc.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16777877-12-03-2025.mp3" length="6994936" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16777877</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>581</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-03-2025</itunes:title>
    <title>10-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nhỏ Song ngư   Con chào thầy và chào mọi người, con là nữ, 24 tuổi và đang sống xa nhà. Hiện tại con đang làm việc tự do. Hiện tại con đang stress rất nhiều, con có lên mạng làm một bài test xem mức độ của mình đang như thế nào thì nhận được kết quả stress nặng dù kết quả đó chưa nhân đôi (vì trong bài viết có ghi là nhân đôi điểm rồi so sánh với bảng kết quả). Thực ra con biết vấn đề của mình là gì, có thể con ko nhìn thấy rõ vì đôi lúc tự thôi miên mình và ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12Lt6q_91x8RkYX2PumlSyFFLZaYfxKIWwdlXR0gj49E/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nhỏ Song ngư</a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và chào mọi người, con là nữ, 24 tuổi và đang sống xa nhà. Hiện tại con đang làm việc tự do.</p><p>Hiện tại con đang stress rất nhiều, con có lên mạng làm một bài test xem mức độ của mình đang như thế nào thì nhận được kết quả stress nặng dù kết quả đó chưa nhân đôi (vì trong bài viết có ghi là nhân đôi điểm rồi so sánh với bảng kết quả). Thực ra con biết vấn đề của mình là gì, có thể con ko nhìn thấy rõ vì đôi lúc tự thôi miên mình và trốn tránh vấn đề, nhưng vì nó vẫn ở đó nên dù có làm gì thì nó vẫn thế thậm chí còn đang ngày càng tệ hơn.</p><p><br/></p><p>Con tốt nghiệp vào giữa năm 2024, nhưng sau khi tốt nghiệp thì con ko lựa chọn đi xin việc làm mà làm tự do tại nhà. Con làm bên mảng Youtube và trộm vía là thu nhập ổn và có thể nói là tốt. Con bắt đầu làm từ khi con học năm 2 đại học. Và thời điểm gặt hái được chút thành quả thì cũng rơi vào những năm dịch và con tiếp tục làm nó cho đến nay. Trong khoảng thời gian đó vì là vừa học vừa làm nên con cũng bận. Có một khoảng thời gian vì việc học quá stress vì dịch trường ko cho thi học kỳ online mà bắt buộc phải lên trường thi, nên chỉ trong năm 2022 tụi con phải học lý thuyết, thực hành rồi đi thi lý thuyết và thực hành đến cái độ mà thi kết thúc học phần xong sang tuần sau là con bắt đầu học kỳ mới luôn. Mà học online thì độ tập trung của con ko cao, lại học ở nhà mà thời điểm đó các em và cháu con cx ở nhà, nên hiếm khi có được chút yên tình ngoài giờ nghỉ trưa và đi ngủ. Thành ra năm 2022 khi nhận được lịch thi và đống kiến thức mình phải ôn để đi thi thì con đã bật khóc và gọi cho chị (ko phải chị ruột) để nói là con mệt quá và muốn bảo lưu. Rồi con cũng ngỏ ý với mẹ con như thế. Nhưng rồi mẹ con nói với anh con và anh con nhắn tin cho con, nói là ngày đó ai là người nói cho học cái ngành đó rồi chừ lại muốn bảo lưu. Thực ra lúc đó cũng chẳng có ai tư vấn cho con và con cũng chẳng biết học cái đó ra để rồi mình sẽ làm gì. Lúc đó đơn giản vì con học tốt Toán Hoá Sinh, nên đăng ký thi khối B, vì sợ máu và tâm lý yếu nên dù đậu trường y tại đà nẵng nhưng con vẫn chọn học dược. </p><p>Và hôm nay sau 3 tháng ra trường, cầm trên tay tấm bằng giỏi nhưng con chẳng biết con làm được gì với nó, con chưa đi xin việc ở đâu vì như những gì ở trên thì mọi người có thể hiểu là con ko hứng thú gì với ngành. Thế nên sau khi tốt nghiệp con ko đi xin việc mà làm ở nhà. Và có lẽ vì bây giờ bên Youtube đang có dấu hiệu bão hoà và ko như ý muốn của con nên con cảm thấy mình vô dụng. Rồi vì chỉ ở nhà làm việc nên cũng mất kết nối với mọi người và bạn bè. Và con cũng ko biết là liệu mình sẽ còn làm cái này đk bao lâu và còn phát triển được nữa hay không. </p><p>Con đang phân vân là nếu con chọn tiếp tục làm việc tại nhà thì con nên về quê. Nhưng vì con sợ bị người này người kia nói học đại học mà ko kiếm đk việc làm ở thành phố nên về quê, học chi cho phí tiền. (Mặc dù chỉ có năm nhất là con xin tiền ba mẹ đóng học phí và sinh hoạt, còn từ năm 2 là con tự lo hết cho mk). Con sợ cx có lý do vì những dịp con về quê thì mọi người vẫn hay bàn nhau về những trường hợp như thế. Điều làm con muốn về là vì con ở đây có một mk nên con cảm thấy sự mất kết nối, và cx tốn tiền trọ và tiền ăn này kia. Nhưng việc về cũng chưa chắc là vui vì lý do như trên, cùng với là bình thường nhà con cx chẳng vui vẻ gì. Nói chung là bình thường. Ba mẹ ko quá quan tâm con cái, và con cái cũng ko nói chuyện nhiều với ba mẹ. Con ko biết nữa nhưng con có cảm giác mk ko đi sâu vào mối quan hệ và chạm vào được. Và sau vài lần thì con như thu hẳn mình vào vòng tròn an toàn. Và cũng vì về nhà thì cũng ko có ko gian như ở trên này. Đúng là được cái này thì mất cái kia. Con vẫn chưa rạch ròi và chưa quyết định được dù đã nghe nhiều podcast cũng như tâm sự của mọ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/12Lt6q_91x8RkYX2PumlSyFFLZaYfxKIWwdlXR0gj49E/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Nhỏ Song ngư</a></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và chào mọi người, con là nữ, 24 tuổi và đang sống xa nhà. Hiện tại con đang làm việc tự do.</p><p>Hiện tại con đang stress rất nhiều, con có lên mạng làm một bài test xem mức độ của mình đang như thế nào thì nhận được kết quả stress nặng dù kết quả đó chưa nhân đôi (vì trong bài viết có ghi là nhân đôi điểm rồi so sánh với bảng kết quả). Thực ra con biết vấn đề của mình là gì, có thể con ko nhìn thấy rõ vì đôi lúc tự thôi miên mình và trốn tránh vấn đề, nhưng vì nó vẫn ở đó nên dù có làm gì thì nó vẫn thế thậm chí còn đang ngày càng tệ hơn.</p><p><br/></p><p>Con tốt nghiệp vào giữa năm 2024, nhưng sau khi tốt nghiệp thì con ko lựa chọn đi xin việc làm mà làm tự do tại nhà. Con làm bên mảng Youtube và trộm vía là thu nhập ổn và có thể nói là tốt. Con bắt đầu làm từ khi con học năm 2 đại học. Và thời điểm gặt hái được chút thành quả thì cũng rơi vào những năm dịch và con tiếp tục làm nó cho đến nay. Trong khoảng thời gian đó vì là vừa học vừa làm nên con cũng bận. Có một khoảng thời gian vì việc học quá stress vì dịch trường ko cho thi học kỳ online mà bắt buộc phải lên trường thi, nên chỉ trong năm 2022 tụi con phải học lý thuyết, thực hành rồi đi thi lý thuyết và thực hành đến cái độ mà thi kết thúc học phần xong sang tuần sau là con bắt đầu học kỳ mới luôn. Mà học online thì độ tập trung của con ko cao, lại học ở nhà mà thời điểm đó các em và cháu con cx ở nhà, nên hiếm khi có được chút yên tình ngoài giờ nghỉ trưa và đi ngủ. Thành ra năm 2022 khi nhận được lịch thi và đống kiến thức mình phải ôn để đi thi thì con đã bật khóc và gọi cho chị (ko phải chị ruột) để nói là con mệt quá và muốn bảo lưu. Rồi con cũng ngỏ ý với mẹ con như thế. Nhưng rồi mẹ con nói với anh con và anh con nhắn tin cho con, nói là ngày đó ai là người nói cho học cái ngành đó rồi chừ lại muốn bảo lưu. Thực ra lúc đó cũng chẳng có ai tư vấn cho con và con cũng chẳng biết học cái đó ra để rồi mình sẽ làm gì. Lúc đó đơn giản vì con học tốt Toán Hoá Sinh, nên đăng ký thi khối B, vì sợ máu và tâm lý yếu nên dù đậu trường y tại đà nẵng nhưng con vẫn chọn học dược. </p><p>Và hôm nay sau 3 tháng ra trường, cầm trên tay tấm bằng giỏi nhưng con chẳng biết con làm được gì với nó, con chưa đi xin việc ở đâu vì như những gì ở trên thì mọi người có thể hiểu là con ko hứng thú gì với ngành. Thế nên sau khi tốt nghiệp con ko đi xin việc mà làm ở nhà. Và có lẽ vì bây giờ bên Youtube đang có dấu hiệu bão hoà và ko như ý muốn của con nên con cảm thấy mình vô dụng. Rồi vì chỉ ở nhà làm việc nên cũng mất kết nối với mọi người và bạn bè. Và con cũng ko biết là liệu mình sẽ còn làm cái này đk bao lâu và còn phát triển được nữa hay không. </p><p>Con đang phân vân là nếu con chọn tiếp tục làm việc tại nhà thì con nên về quê. Nhưng vì con sợ bị người này người kia nói học đại học mà ko kiếm đk việc làm ở thành phố nên về quê, học chi cho phí tiền. (Mặc dù chỉ có năm nhất là con xin tiền ba mẹ đóng học phí và sinh hoạt, còn từ năm 2 là con tự lo hết cho mk). Con sợ cx có lý do vì những dịp con về quê thì mọi người vẫn hay bàn nhau về những trường hợp như thế. Điều làm con muốn về là vì con ở đây có một mk nên con cảm thấy sự mất kết nối, và cx tốn tiền trọ và tiền ăn này kia. Nhưng việc về cũng chưa chắc là vui vì lý do như trên, cùng với là bình thường nhà con cx chẳng vui vẻ gì. Nói chung là bình thường. Ba mẹ ko quá quan tâm con cái, và con cái cũng ko nói chuyện nhiều với ba mẹ. Con ko biết nữa nhưng con có cảm giác mk ko đi sâu vào mối quan hệ và chạm vào được. Và sau vài lần thì con như thu hẳn mình vào vòng tròn an toàn. Và cũng vì về nhà thì cũng ko có ko gian như ở trên này. Đúng là được cái này thì mất cái kia. Con vẫn chưa rạch ròi và chưa quyết định được dù đã nghe nhiều podcast cũng như tâm sự của mọ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16763902-10-03-2025.mp3" length="12182854" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16763902</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1014</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-03-2025</itunes:title>
    <title>07-03-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Khánh Linh   Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ một chút về con đường học tập và những suy nghĩ đang khiến em phân vân.   Hiện tại em là sinh viên năm 4 chuyên ngành AI và dự kiến sẽ tốt nghiệp trong khoảng 10 tháng nữa. Em đang tham gia một lab nghiên cứu về lĩnh vực này và cũng đang suy nghĩ về tương lai học tập sau khi tốt nghiệp.   Em đang băn khoăn giữa việc học lên kỹ sư hoặc thạc sĩ tại trường trong nước, hay quyết định du học để học lên tiến sĩ (...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Khánh Linh</b></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ một chút về con đường học tập và những suy nghĩ đang khiến em phân vân.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em là sinh viên năm 4 chuyên ngành AI và dự kiến sẽ tốt nghiệp trong khoảng 10 tháng nữa. Em đang tham gia một lab nghiên cứu về lĩnh vực này và cũng đang suy nghĩ về tương lai học tập sau khi tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Em đang băn khoăn giữa việc học lên kỹ sư hoặc thạc sĩ tại trường trong nước, hay quyết định du học để học lên tiến sĩ (PhD). Em đang phân vân không muốn đi học PhD vì muốn ở gần gia đình và có thể hỗ trợ gia đình nhanh nhất có thể ạ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ em đều làm công nhân trong một xưởng nhỏ ở quê, và họ đã vất vả để nuôi hai anh em ăn học. Em của em hiện đang học lớp 9. Vì hoàn cảnh gia đình không khá giả nên bố mẹ mong em sau khi học kỹ sư xong sẽ đi làm để hỗ trợ tài chính cho gia đình. Nhiều khi về thấy bố mẹ càng nhiều tóc bạc em lại thấy chạnh lòng vì chưa giúp gì được cho bố mẹ ạ.</p><p><br/></p><p>Nếu em quyết định học PhD, hiện tại em có cơ hội nhận học bổng đủ để trang trải chi phí học tập, sinh hoạt và ăn ở. Trong khi đó, nếu tiếp tục học ở trong nước thì em vẫn sẽ phải chi trả học phí cho các chương trình kỹ sư hay thạc sĩ. Em đã nghe nói rằng học xong PhD sẽ có nhiều cơ hội hơn trong tương lai, nhưng em thực sự băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của em.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Khánh Linh</b></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ một chút về con đường học tập và những suy nghĩ đang khiến em phân vân.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em là sinh viên năm 4 chuyên ngành AI và dự kiến sẽ tốt nghiệp trong khoảng 10 tháng nữa. Em đang tham gia một lab nghiên cứu về lĩnh vực này và cũng đang suy nghĩ về tương lai học tập sau khi tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Em đang băn khoăn giữa việc học lên kỹ sư hoặc thạc sĩ tại trường trong nước, hay quyết định du học để học lên tiến sĩ (PhD). Em đang phân vân không muốn đi học PhD vì muốn ở gần gia đình và có thể hỗ trợ gia đình nhanh nhất có thể ạ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ em đều làm công nhân trong một xưởng nhỏ ở quê, và họ đã vất vả để nuôi hai anh em ăn học. Em của em hiện đang học lớp 9. Vì hoàn cảnh gia đình không khá giả nên bố mẹ mong em sau khi học kỹ sư xong sẽ đi làm để hỗ trợ tài chính cho gia đình. Nhiều khi về thấy bố mẹ càng nhiều tóc bạc em lại thấy chạnh lòng vì chưa giúp gì được cho bố mẹ ạ.</p><p><br/></p><p>Nếu em quyết định học PhD, hiện tại em có cơ hội nhận học bổng đủ để trang trải chi phí học tập, sinh hoạt và ăn ở. Trong khi đó, nếu tiếp tục học ở trong nước thì em vẫn sẽ phải chi trả học phí cho các chương trình kỹ sư hay thạc sĩ. Em đã nghe nói rằng học xong PhD sẽ có nhiều cơ hội hơn trong tương lai, nhưng em thực sự băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của em.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16750283-07-03-2025.mp3" length="2456526" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16750283</guid>
    <pubDate>Fri, 07 Mar 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>203</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-3-2025</itunes:title>
    <title>6-3-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Cố gắng làm người tử tế.   Em chào anh và mọi người ạ. Cảm ơn vì đã dành thời gian cho bài viết của em.và sau đây em xin kể với anh cậu chuyện của em, có gì mong anh và mọi người cho lời khuyên.     Là em hiện tại đang du học ở Hàn, em 24 tuổi. Em vừa mới qua Hàn được một năm. Và em sắp sửa lên chuyên ngành ở bên này.    Chuyện là em đi học và đi làm. Có những ngày nghỉ thì em rủ bạn đi chơi. Có quen với mấy bạn gái. Thì có một ngày, có một ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Cố gắng làm người tử tế.</b></p><p><br/></p><p>Em chào anh và mọi người ạ. Cảm ơn vì đã dành thời gian cho bài viết của em.và sau đây em xin kể với anh cậu chuyện của em, có gì mong anh và mọi người cho lời khuyên. </p><p>   Là em hiện tại đang du học ở Hàn, em 24 tuổi. Em vừa mới qua Hàn được một năm. Và em sắp sửa lên chuyên ngành ở bên này. </p><p>  Chuyện là em đi học và đi làm. Có những ngày nghỉ thì em rủ bạn đi chơi. Có quen với mấy bạn gái. Thì có một ngày, có một bạn gái ngỏ í là muốn hẹn hò với em. Thì đúng lúc em đang độc thân, thì trong đầu thầm nghĩ có người tâm sự cũng vui và em quyết định đồng ý tìm hiểu nhau. Thì em có quen nhau vài tuần, và em đã cảm nhận cô ấy là một người ham chơi, ham nhậu nhẹt. Nghiện lên fb và ngày nào cũng chơi điện thoại tới 5h sáng. Em thì không được như vậy, em nhắn tin rồi rủ đi chơi vẫn bình thường. Nhưng cứ 12 là em ngủ để mai còn đi học với đi làm nữa. Em có nói là ngủ sớm đi mai còn đi học. Bạn ấy không nghe em thì em cx chỉ nói là “ừ, thế làm gì thì làm, rồi ngủ đi mai có gì lên trường gặp”.</p><p>  Tụi em có tâm sự với nhau, và em có hỏi về tuổi thơ của cô ấy. Thì em cũng hiểu sơ qua là từ nhỏ cô đã được nuông chiều và không biết phụ bố mẹ gì cả. Chỉ biết tiêu tiền bố mẹ cho thôi. Thì em cx ko có phán xét gì cả, em chỉ biết uk và cố gắng làm cho cậu chuyện của 2 đứa vui vẻ thôi.  </p><p>  Rồi bạn chuyển nhà. Em cũng phụ giúp chuyển, thường ngày đi làm về thì em đưa bạn đi ăn gì đó, hoặc là nấu món gì thì mang sang cho bạn. </p><p> </p><p> Em làm những việc như trên cũng chỉ theo cách em thấy đã đồng ý tìm hiểu thì phải tìm hiểu cho đúng cách của một người yêu để bạn không bị thiệt thòi. </p><p>  Bạn đi làm thêm mà được lưa thưa vài hôm, rồi lại đi nhậu lung tung với bạn của cô ấy. Bạn ấy có tiền của bố mẹ gửi qua nên tiêu xài thoải mãi. </p><p>Nhưng cũng có mấy lần bạn ngỏ í sắp mùa đông mà chưa có đồ măc, em cũng hiểu ý. Nhưng giai đoạn này em kẹt tiền. Em còn phải lo nhiều thứ. Em cũng tâm sự với bạn là “anhcũng đang là du học sinh, vừa học vừa làm. anh cũng phải kiếm tiền lo cho mình, lo cho những dự định tương lai, còn phải gửi về cho bố mẹ nữa,… nên là lâu lâu anh có thể tặng em cái gì đó, chứ không thể chu cấp theo kiểu đại gia được.” Và bạn cũng không nói gì, lần tới vẫn rủ em đi chơi bình thường. </p><p>   Rồi em tìm hiểu về thói quen, lối sống sinh hoạt thường ngày. Và em thấy bạn không có sức hút gì với em cả. Em có suy nghĩ mấy ngày và em cũng muốn nói cho bạn biết.</p><p>   Mặc dù nhiều lần qua nhà, bạn muốn em qua đêm ở nhà bạn ấy. Nhưng thật sự em không có tình cảm gì thật.</p><p>Em hiểu con người em, em đã không thích, không có tình cảm thì cùng lắm chỉ dừng ở cái nắm tay thôi, hoặc lâu lâu ôm cái khi đi xe va nhau thì được. Và bạn cũng cảm nhận được điều đó.</p><p>   Rồi một ngày em hẹn ra và nói thật với bạn. Em nói là đó giờ quen nhau, mà anh không có rung động thật. Anh không có tình cảm và muốn dừng tìm hiểu ở đây.  </p><p>Thì bạn buồn và đồng ý, không níu kéo làm khó em. Nhưng….</p><p>   Vài ngày sau, bạn ấy đi đâu, đi ăn, … tự dưng lại chụp ảnh rồi gửi cho em,… em chỉ biết nói chuyện và tiếp lời cô ấy. Em có nhắn vs cô ấy mấy lần là để biết mục đích của cô ấy là gì nhưng cứ đến lúc đó là cô ấy bảo: thôi anh ngủ đi, em ngủ đây. </p><p>Em thật sự không biết làm sao, jhi mà dạo này cô ấy muốn chứng tỏ với em là cô ấy đã thay đổi, cô ko còn nhậu nhẹt, không đi chơi lung tung, rồi siêng đi làm kiếm tiền, ko mua tội vạ. Và em muốn hỏi rõ cô ấy làm những chuyện này để làm gì nữa…. Em sợ hẹn cô ấy ra nói chuyện, em sợ nếu em từ chối cô ấy nữa, cô ấy sẽ lại trở nên tồi tệ như trước,… tại vì em biết cô ấy đã cố gắng rất nhiều. Giờ mà trở lại với phiên bản lúc trước thì em có mang tội khi mà từ chối cô ấy không?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Cố gắng làm người tử tế.</b></p><p><br/></p><p>Em chào anh và mọi người ạ. Cảm ơn vì đã dành thời gian cho bài viết của em.và sau đây em xin kể với anh cậu chuyện của em, có gì mong anh và mọi người cho lời khuyên. </p><p>   Là em hiện tại đang du học ở Hàn, em 24 tuổi. Em vừa mới qua Hàn được một năm. Và em sắp sửa lên chuyên ngành ở bên này. </p><p>  Chuyện là em đi học và đi làm. Có những ngày nghỉ thì em rủ bạn đi chơi. Có quen với mấy bạn gái. Thì có một ngày, có một bạn gái ngỏ í là muốn hẹn hò với em. Thì đúng lúc em đang độc thân, thì trong đầu thầm nghĩ có người tâm sự cũng vui và em quyết định đồng ý tìm hiểu nhau. Thì em có quen nhau vài tuần, và em đã cảm nhận cô ấy là một người ham chơi, ham nhậu nhẹt. Nghiện lên fb và ngày nào cũng chơi điện thoại tới 5h sáng. Em thì không được như vậy, em nhắn tin rồi rủ đi chơi vẫn bình thường. Nhưng cứ 12 là em ngủ để mai còn đi học với đi làm nữa. Em có nói là ngủ sớm đi mai còn đi học. Bạn ấy không nghe em thì em cx chỉ nói là “ừ, thế làm gì thì làm, rồi ngủ đi mai có gì lên trường gặp”.</p><p>  Tụi em có tâm sự với nhau, và em có hỏi về tuổi thơ của cô ấy. Thì em cũng hiểu sơ qua là từ nhỏ cô đã được nuông chiều và không biết phụ bố mẹ gì cả. Chỉ biết tiêu tiền bố mẹ cho thôi. Thì em cx ko có phán xét gì cả, em chỉ biết uk và cố gắng làm cho cậu chuyện của 2 đứa vui vẻ thôi.  </p><p>  Rồi bạn chuyển nhà. Em cũng phụ giúp chuyển, thường ngày đi làm về thì em đưa bạn đi ăn gì đó, hoặc là nấu món gì thì mang sang cho bạn. </p><p> </p><p> Em làm những việc như trên cũng chỉ theo cách em thấy đã đồng ý tìm hiểu thì phải tìm hiểu cho đúng cách của một người yêu để bạn không bị thiệt thòi. </p><p>  Bạn đi làm thêm mà được lưa thưa vài hôm, rồi lại đi nhậu lung tung với bạn của cô ấy. Bạn ấy có tiền của bố mẹ gửi qua nên tiêu xài thoải mãi. </p><p>Nhưng cũng có mấy lần bạn ngỏ í sắp mùa đông mà chưa có đồ măc, em cũng hiểu ý. Nhưng giai đoạn này em kẹt tiền. Em còn phải lo nhiều thứ. Em cũng tâm sự với bạn là “anhcũng đang là du học sinh, vừa học vừa làm. anh cũng phải kiếm tiền lo cho mình, lo cho những dự định tương lai, còn phải gửi về cho bố mẹ nữa,… nên là lâu lâu anh có thể tặng em cái gì đó, chứ không thể chu cấp theo kiểu đại gia được.” Và bạn cũng không nói gì, lần tới vẫn rủ em đi chơi bình thường. </p><p>   Rồi em tìm hiểu về thói quen, lối sống sinh hoạt thường ngày. Và em thấy bạn không có sức hút gì với em cả. Em có suy nghĩ mấy ngày và em cũng muốn nói cho bạn biết.</p><p>   Mặc dù nhiều lần qua nhà, bạn muốn em qua đêm ở nhà bạn ấy. Nhưng thật sự em không có tình cảm gì thật.</p><p>Em hiểu con người em, em đã không thích, không có tình cảm thì cùng lắm chỉ dừng ở cái nắm tay thôi, hoặc lâu lâu ôm cái khi đi xe va nhau thì được. Và bạn cũng cảm nhận được điều đó.</p><p>   Rồi một ngày em hẹn ra và nói thật với bạn. Em nói là đó giờ quen nhau, mà anh không có rung động thật. Anh không có tình cảm và muốn dừng tìm hiểu ở đây.  </p><p>Thì bạn buồn và đồng ý, không níu kéo làm khó em. Nhưng….</p><p>   Vài ngày sau, bạn ấy đi đâu, đi ăn, … tự dưng lại chụp ảnh rồi gửi cho em,… em chỉ biết nói chuyện và tiếp lời cô ấy. Em có nhắn vs cô ấy mấy lần là để biết mục đích của cô ấy là gì nhưng cứ đến lúc đó là cô ấy bảo: thôi anh ngủ đi, em ngủ đây. </p><p>Em thật sự không biết làm sao, jhi mà dạo này cô ấy muốn chứng tỏ với em là cô ấy đã thay đổi, cô ko còn nhậu nhẹt, không đi chơi lung tung, rồi siêng đi làm kiếm tiền, ko mua tội vạ. Và em muốn hỏi rõ cô ấy làm những chuyện này để làm gì nữa…. Em sợ hẹn cô ấy ra nói chuyện, em sợ nếu em từ chối cô ấy nữa, cô ấy sẽ lại trở nên tồi tệ như trước,… tại vì em biết cô ấy đã cố gắng rất nhiều. Giờ mà trở lại với phiên bản lúc trước thì em có mang tội khi mà từ chối cô ấy không?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16743780-6-3-2025.mp3" length="4694066" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16743780</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Mar 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>390</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-3-2025</itunes:title>
    <title>5-3-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An   Con chào thầy và mọi người, chúc mọi người có một ngày tốt lành ạ.       Con muốn gửi tâm sự một chút về nỗi lòng của con và con muốn tìm kiếm phương pháp hoặc lời động viên từ thầy và mọi người ạ. Kể sơ qua thì hiện tại, con là học sinh năm 2 và con đang tham gia một câu lạc bộ rất năng động tại trường đại học. Từ bé, dù được ăn học đầy đủ và có đầy đủ gia đình, bố mẹ con đã dùng phương pháp khá sai khi dạy con cái bằng đòn roi, mắng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, chúc mọi người có một ngày tốt lành ạ. </p><p>     Con muốn gửi tâm sự một chút về nỗi lòng của con và con muốn tìm kiếm phương pháp hoặc lời động viên từ thầy và mọi người ạ. Kể sơ qua thì hiện tại, con là học sinh năm 2 và con đang tham gia một câu lạc bộ rất năng động tại trường đại học. Từ bé, dù được ăn học đầy đủ và có đầy đủ gia đình, bố mẹ con đã dùng phương pháp khá sai khi dạy con cái bằng đòn roi, mắng nhiếc, và chửi rủa (kiểu vì con mà muốn ch**). Con cũng bị bắt nạt khoảng 5 năm tính từ năm cuối tiểu học tới những năm cấp 2, bố con cũng thao túng con rằng mẹ con là người ngoại tình và không bao giờ chi tiền cho bất cứ thứ gì (tiền học, tiền điện, quà 2 bên gia đình,...) nhưng khi thi thpt xong, con biết được sự thật là ngược lại. Bố con cũng bạo lực gia đình với mẹ con mà không để con biết. </p><p>     Vì có 1 người chi trả cho gia đình nên khá thiếu thốn, dù gia đình con không phải nghèo khó, cùng với việc con bị bắt nạt, con cũng từng nghĩ tới cái ch**, nhưng có nhạc của thần tượng ý nghĩa, có những video của thầy và những bài pháp thoại giúp con vượt qua tất cả. Con tin rằng mỗi người sống thì đều có lý do và mỗi người đều đẹp 1 cách khác nhau. Con cũng biết mình phải sống để còn được thấy cảnh hoàng hôn trên bãi biển và cảnh núi non hùng vĩ của trái đất, để còn được tự học các môn con thích.</p><p>     Nhưng con vẫn mắc vài vấn đề về tâm lý. Con thường bị tách khỏi hiện tại nếu con bị rơi vào hoàn cảnh giống khi xưa, con cũng rất khép kín, bị lên cơn hoảng loạn và lo âu. Con biết rằng con có những điểm mạnh nhưng khi gặp người là con quên mất hết và rơi vào trạng thái đối mặt hoặc bỏ chạy. Gia đình thì không quan tâm lắm tới con nên con hay vô thức tìm kiếm sự công nhận từ người khác. Con mắc sai lầm và con thường tự trách bản thân rất nhiều, tuy vậy, con không muốn bỏ cuộc.</p><p>     Con đang cố thực hành những biện pháp yêu bản thân và kết nối với đứa trẻ bên trong mình, con mới biết tới thiền và ghi nhật ký. Con nghĩ con cần thêm kiên nhẫn với bản thân và để bản thân mắc lỗi. Có phương pháp nào hay để con tăng niềm tin vào bản thân hoặc lời động viên cho con vào thời điểm này không ạ? Con cảm ơn rất nhiều ạ.</p><p>     Cảm ơn thầy và mọi người vì đã đọc bài viết này, mong mỗi ngày mọi người đều có ít nhất một điều khiến hôm đó là một ngày tốt lành ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, chúc mọi người có một ngày tốt lành ạ. </p><p>     Con muốn gửi tâm sự một chút về nỗi lòng của con và con muốn tìm kiếm phương pháp hoặc lời động viên từ thầy và mọi người ạ. Kể sơ qua thì hiện tại, con là học sinh năm 2 và con đang tham gia một câu lạc bộ rất năng động tại trường đại học. Từ bé, dù được ăn học đầy đủ và có đầy đủ gia đình, bố mẹ con đã dùng phương pháp khá sai khi dạy con cái bằng đòn roi, mắng nhiếc, và chửi rủa (kiểu vì con mà muốn ch**). Con cũng bị bắt nạt khoảng 5 năm tính từ năm cuối tiểu học tới những năm cấp 2, bố con cũng thao túng con rằng mẹ con là người ngoại tình và không bao giờ chi tiền cho bất cứ thứ gì (tiền học, tiền điện, quà 2 bên gia đình,...) nhưng khi thi thpt xong, con biết được sự thật là ngược lại. Bố con cũng bạo lực gia đình với mẹ con mà không để con biết. </p><p>     Vì có 1 người chi trả cho gia đình nên khá thiếu thốn, dù gia đình con không phải nghèo khó, cùng với việc con bị bắt nạt, con cũng từng nghĩ tới cái ch**, nhưng có nhạc của thần tượng ý nghĩa, có những video của thầy và những bài pháp thoại giúp con vượt qua tất cả. Con tin rằng mỗi người sống thì đều có lý do và mỗi người đều đẹp 1 cách khác nhau. Con cũng biết mình phải sống để còn được thấy cảnh hoàng hôn trên bãi biển và cảnh núi non hùng vĩ của trái đất, để còn được tự học các môn con thích.</p><p>     Nhưng con vẫn mắc vài vấn đề về tâm lý. Con thường bị tách khỏi hiện tại nếu con bị rơi vào hoàn cảnh giống khi xưa, con cũng rất khép kín, bị lên cơn hoảng loạn và lo âu. Con biết rằng con có những điểm mạnh nhưng khi gặp người là con quên mất hết và rơi vào trạng thái đối mặt hoặc bỏ chạy. Gia đình thì không quan tâm lắm tới con nên con hay vô thức tìm kiếm sự công nhận từ người khác. Con mắc sai lầm và con thường tự trách bản thân rất nhiều, tuy vậy, con không muốn bỏ cuộc.</p><p>     Con đang cố thực hành những biện pháp yêu bản thân và kết nối với đứa trẻ bên trong mình, con mới biết tới thiền và ghi nhật ký. Con nghĩ con cần thêm kiên nhẫn với bản thân và để bản thân mắc lỗi. Có phương pháp nào hay để con tăng niềm tin vào bản thân hoặc lời động viên cho con vào thời điểm này không ạ? Con cảm ơn rất nhiều ạ.</p><p>     Cảm ơn thầy và mọi người vì đã đọc bài viết này, mong mỗi ngày mọi người đều có ít nhất một điều khiến hôm đó là một ngày tốt lành ạ.</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16737546-5-3-2025.mp3" length="9644062" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16737546</guid>
    <pubDate>Wed, 05 Mar 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>802</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-3-2025</itunes:title>
    <title>4-3-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mợ ba chảnh   Em xin mến chào thầy và mọi người, đã lâu lắm rồi, em không viết bài tâm sự đăng công khai trên mạng, tính ra cũng 3 năm rồi. Em còn nhớ như in lúc đó em đăng bài viết trong Group "Hỏi Đáp Tâm Lí Học" để xin lời khuyên giúp đỡ, lúc đó em mới lớp 7. Nội dung em đăng là em thích một bạn trong lớp, nhưng cách em đối xử với bạn hơi ấy ấy, lí do là vì em bị vấn đề về giao tiếp, sợ giao tiếp, giao tiếp kém nên khi bạn ấy đi đến chỗ em bắt chuyện, mượn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mợ ba chảnh</b></p><p><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và mọi người, đã lâu lắm rồi, em không viết bài tâm sự đăng công khai trên mạng, tính ra cũng 3 năm rồi. Em còn nhớ như in lúc đó em đăng bài viết trong Group &quot;Hỏi Đáp Tâm Lí Học&quot; để xin lời khuyên giúp đỡ, lúc đó em mới lớp 7. Nội dung em đăng là em thích một bạn trong lớp, nhưng cách em đối xử với bạn hơi ấy ấy, lí do là vì em bị vấn đề về giao tiếp, sợ giao tiếp, giao tiếp kém nên khi bạn ấy đi đến chỗ em bắt chuyện, mượn đồ hay kêu tên em, em đều không dám trả lời, điều em làm là im lặng, bạn mượn đồ thì vẫn cho bạn mượn nhưng không nói 1 câu nào. </p><p><br/></p><p>Theo góc nhìn của bạn đó chắc là nghĩ mình cố tình bơ nên bạn cũng dần ít tiếp xúc, bạn ấy đầu sông em cuối sông, bạn đứng đầu lớp thì em bét lớp, cho nên tự biết phận, cũng tự ái nên né tránh, kẻo bản thân lại ảo tưởng. Chính vì cảm thấy tội lỗi bởi hành động của mình nên em mới tâm sự trong nhóm, kể hết sự việc để mọi người để xin lời khuyên, làm sao để không hành động như vậy nữa ? Làm sao để chữa trầm cảm.</p><p><br/></p><p>Xem bình luận em SỐC TOÀN TẬP. Lớp 7, lần đầu tiên trong đời em, bị công kích ném đá, trong đấy toàn những người lớn 20 trở lên, lúc đó đọc bình luận chỉ trích, em stress kinh khủng. Ngoài đời em bị cô lập đang muốn cải thiện vấn đề làm sao để hoà nhập với mọi người. Lên mạng thì cũng y chang, tâm sự mà cũng bị chửi. Em biết em hành động sai nên em cần giúp đỡ để cải thiện, không muốn có bạn nào bị em đối xử tương tự, tội họ, họ không làm gì cả. Chứ em không cần mọi người phán xét hành động của em, nếu em tự cho em đúng đã không cần phải đăng công khai đi hỏi thiên hạ. </p><p><br/></p><p>Bài ngắn hơi xàm xíu hihi, chủ yếu để viết thử tâm sự thôi ạ, kể từ 3 năm về trước em đã sợ viết mấy cái này. Do mỗi bài viết thầy có ghi chú, mọi cmt mỉa mai châm biến sẽ bị block, nên mới có 1 xíu can đảm viết lại lần thứ 2. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe ạ, em không biết này có phải gọi là tâm sự không nữa</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mợ ba chảnh</b></p><p><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và mọi người, đã lâu lắm rồi, em không viết bài tâm sự đăng công khai trên mạng, tính ra cũng 3 năm rồi. Em còn nhớ như in lúc đó em đăng bài viết trong Group &quot;Hỏi Đáp Tâm Lí Học&quot; để xin lời khuyên giúp đỡ, lúc đó em mới lớp 7. Nội dung em đăng là em thích một bạn trong lớp, nhưng cách em đối xử với bạn hơi ấy ấy, lí do là vì em bị vấn đề về giao tiếp, sợ giao tiếp, giao tiếp kém nên khi bạn ấy đi đến chỗ em bắt chuyện, mượn đồ hay kêu tên em, em đều không dám trả lời, điều em làm là im lặng, bạn mượn đồ thì vẫn cho bạn mượn nhưng không nói 1 câu nào. </p><p><br/></p><p>Theo góc nhìn của bạn đó chắc là nghĩ mình cố tình bơ nên bạn cũng dần ít tiếp xúc, bạn ấy đầu sông em cuối sông, bạn đứng đầu lớp thì em bét lớp, cho nên tự biết phận, cũng tự ái nên né tránh, kẻo bản thân lại ảo tưởng. Chính vì cảm thấy tội lỗi bởi hành động của mình nên em mới tâm sự trong nhóm, kể hết sự việc để mọi người để xin lời khuyên, làm sao để không hành động như vậy nữa ? Làm sao để chữa trầm cảm.</p><p><br/></p><p>Xem bình luận em SỐC TOÀN TẬP. Lớp 7, lần đầu tiên trong đời em, bị công kích ném đá, trong đấy toàn những người lớn 20 trở lên, lúc đó đọc bình luận chỉ trích, em stress kinh khủng. Ngoài đời em bị cô lập đang muốn cải thiện vấn đề làm sao để hoà nhập với mọi người. Lên mạng thì cũng y chang, tâm sự mà cũng bị chửi. Em biết em hành động sai nên em cần giúp đỡ để cải thiện, không muốn có bạn nào bị em đối xử tương tự, tội họ, họ không làm gì cả. Chứ em không cần mọi người phán xét hành động của em, nếu em tự cho em đúng đã không cần phải đăng công khai đi hỏi thiên hạ. </p><p><br/></p><p>Bài ngắn hơi xàm xíu hihi, chủ yếu để viết thử tâm sự thôi ạ, kể từ 3 năm về trước em đã sợ viết mấy cái này. Do mỗi bài viết thầy có ghi chú, mọi cmt mỉa mai châm biến sẽ bị block, nên mới có 1 xíu can đảm viết lại lần thứ 2. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe ạ, em không biết này có phải gọi là tâm sự không nữa</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16730585-4-3-2025.mp3" length="9223699" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16730585</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Mar 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>767</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-3-2025</itunes:title>
    <title>3-3-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Song Tử   Chào thầy và các bạn của Web5Ngay!   Mình may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình đủ ăn đủ mặc, có điều kiện được sang Mỹ định cư từ năm 17 tuổi. Bước vào một môi trường mới, văn hoá mới nên mình cũng trải qua nhiều khó khăn để mà có thể tự lập và xây dựng sự nghiệp.  Cho đến hiện tại là mình đã 30 tuổi và cũng đã có sự nghiệp riêng. Mình có ngoại hình ưa nhìn, học thức và tự lập tài chính nên mình khá kén chọn người bạn đời của mình...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Song Tử</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn của Web5Ngay!</p><p><br/></p><p>Mình may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình đủ ăn đủ mặc, có điều kiện được sang Mỹ định cư từ năm 17 tuổi. Bước vào một môi trường mới, văn hoá mới nên mình cũng trải qua nhiều khó khăn để mà có thể tự lập và xây dựng sự nghiệp. </p><p>Cho đến hiện tại là mình đã 30 tuổi và cũng đã có sự nghiệp riêng. Mình có ngoại hình ưa nhìn, học thức và tự lập tài chính nên mình khá kén chọn người bạn đời của mình. Từ thời đi học cấp 3 đến giờ mình cũng trải qua một vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Cho đến khi mình gặp người bạn trai hiện tại (mẹ của bạn đang làm việc cho mình). </p><p>Điều đầu tiên khiến mình để ý đến bạn là vì mình thấy bạn rất có hiếu với mẹ bạn. Mình nghĩ một người đàn ông biết lo cho mẹ thì chắc chắn là người tử tế và sau này cũng sẽ thương yêu gia đình mình như vậy. Bạn đẹp trai, trẻ hơn mình 5 tuổi, bỏ học đại học ở Việt Nam, và mới qua mỹ được hơn 1 năm, hiện đang tìm việc làm, trước đó bạn chủ yếu làm phục vụ trong nhà hàng. Bạn tâm sự với mình những khó khăn khi mới qua mỹ, không ngại khổ để kiếm tiền, và điều quan trọng nhất là bạn cũng khá thông minh và biết cầu tiến. Vì vậy mình đồng ý tìm hiểu và muốn giúp đỡ bạn đi nhanh hơn trên con đường sự nghiệp bằng cách chia sẻ những kĩ năng và kinh nghiệm mình đang có. </p><p>Mọi thứ sẽ chẳng có gì cho đến khi mình nhận ra tính tình mẹ bạn không hợp với số đông những người nhân viên khác của mình. Mẹ bạn khi đụng chuyện thì cư xử rất thô lỗ, nói chuyện rất khó nghe. Và thường những người như vậy chắc chắn mình sẽ không giữ trong business của mình. Nhưng vì là mẹ của bạn nên mình cũng bỏ qua vì mình biết mẹ bạn cũng khó mà có thể tìm được chỗ khác làm tốt hơn. </p><p>Khi quen nhau, mình cũng không đòi hỏi bạn về vật chất vì mình biết bạn chưa đủ điều kiện để đáp ứng dù chỉ là một bữa ăn sang trọng. Vì thế nên hầu như tất cả các cuộc đi ăn đi chơi bên ngoài mình đều chi trả, kể cả những lần bạn rủ mẹ hoặc gia đình bạn đi cùng. Mình không bận tâm cho đến khi mình dần cảm nhận được là mẹ bạn đang ỷ y vào mình, là vì mình có tiền nên việc đi ăn đi chơi chung là “tụi mày” lo (nhưng bạn trai mình không có tiền). </p><p>Mỗi tháng bạn trai mình phải đưa cho mẹ bạn bằng 2/3 số lương của bạn. Với nhiều bạn có thể chưa biết thì mức sống ở mỹ để trả bill bọng và chi tiêu mỗi tháng cũng chiếm gần như toàn bộ số tiền làm ra, nếu biết tiết kiệm thì có thể dư một chút. Đỉnh điểm là khi bạn muốn qua ở chung và chăm sóc cho mình thì mẹ bạn vẫn tiếp tục đòi hỏi số tiền mỗi tháng lớn hơn rồi “mày muốn đi đâu thì đi” vì bà nghĩ chi tiêu mỗi tháng mình lo hết nên con bà không phải lo gì cả. </p><p>Nói tới đây có thể các bạn có quan điểm khác nhau. Như quan điểm của mẹ và bạn trai mình là ai có tiền thì người đó lo, đến khi bạn trai mình có tiền sẽ lo lại. Còn mình ở mỹ trên 10 năm nên hầu như mọi thứ đều bình đẳng nếu không nói đàn ông còn phải lo phần hơn. </p><p><br/></p><p>Sau nhiều mâu thuẫn và cãi vã thì mình quyết định chia tay, nhưng lại phát hiện ra mình đã có thai (vì mẹ mình lo lớn tuổi sinh con khó khăn nên mình cũng thả vì nghĩ rằng có gì mình vẫn lo cho con được). Vậy nên bạn trai mình cũng quay lại và muốn chăm sóc cho mình và con, nhưng có vẻ mẹ bạn không vui khi biết tin mình có con. Sau này mình còn đọc được những dòng tin nhắn mẹ bạn nhắn tin chửi bạn rất nhiều là cho dù có gia đình nhỏ vẫn phải lo tiền cho bà, và mình đọc ngược lại từ những ngày đầu quen nhau, bà cũng nói con trai bà là phải biết giá trị bản thân trẻ đẹp trai thông minh, thì “nó già nó cần bờ vai thì nó phải mất một thứ gì chứ không phải đổi ngang được”. Đọc đến đây mình thật sự rất tổn thương và không biết phải làm sao. </p><p>Mình cảm nhận được bạn trai mình hiền lành tử tế và muốn chu toàn 2 bên, nhưng thực sự mình không chịu nổi tính tình và suy nghĩ của một bà mẹ như vậy. Có bao giờ bà</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Song Tử</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn của Web5Ngay!</p><p><br/></p><p>Mình may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình đủ ăn đủ mặc, có điều kiện được sang Mỹ định cư từ năm 17 tuổi. Bước vào một môi trường mới, văn hoá mới nên mình cũng trải qua nhiều khó khăn để mà có thể tự lập và xây dựng sự nghiệp. </p><p>Cho đến hiện tại là mình đã 30 tuổi và cũng đã có sự nghiệp riêng. Mình có ngoại hình ưa nhìn, học thức và tự lập tài chính nên mình khá kén chọn người bạn đời của mình. Từ thời đi học cấp 3 đến giờ mình cũng trải qua một vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Cho đến khi mình gặp người bạn trai hiện tại (mẹ của bạn đang làm việc cho mình). </p><p>Điều đầu tiên khiến mình để ý đến bạn là vì mình thấy bạn rất có hiếu với mẹ bạn. Mình nghĩ một người đàn ông biết lo cho mẹ thì chắc chắn là người tử tế và sau này cũng sẽ thương yêu gia đình mình như vậy. Bạn đẹp trai, trẻ hơn mình 5 tuổi, bỏ học đại học ở Việt Nam, và mới qua mỹ được hơn 1 năm, hiện đang tìm việc làm, trước đó bạn chủ yếu làm phục vụ trong nhà hàng. Bạn tâm sự với mình những khó khăn khi mới qua mỹ, không ngại khổ để kiếm tiền, và điều quan trọng nhất là bạn cũng khá thông minh và biết cầu tiến. Vì vậy mình đồng ý tìm hiểu và muốn giúp đỡ bạn đi nhanh hơn trên con đường sự nghiệp bằng cách chia sẻ những kĩ năng và kinh nghiệm mình đang có. </p><p>Mọi thứ sẽ chẳng có gì cho đến khi mình nhận ra tính tình mẹ bạn không hợp với số đông những người nhân viên khác của mình. Mẹ bạn khi đụng chuyện thì cư xử rất thô lỗ, nói chuyện rất khó nghe. Và thường những người như vậy chắc chắn mình sẽ không giữ trong business của mình. Nhưng vì là mẹ của bạn nên mình cũng bỏ qua vì mình biết mẹ bạn cũng khó mà có thể tìm được chỗ khác làm tốt hơn. </p><p>Khi quen nhau, mình cũng không đòi hỏi bạn về vật chất vì mình biết bạn chưa đủ điều kiện để đáp ứng dù chỉ là một bữa ăn sang trọng. Vì thế nên hầu như tất cả các cuộc đi ăn đi chơi bên ngoài mình đều chi trả, kể cả những lần bạn rủ mẹ hoặc gia đình bạn đi cùng. Mình không bận tâm cho đến khi mình dần cảm nhận được là mẹ bạn đang ỷ y vào mình, là vì mình có tiền nên việc đi ăn đi chơi chung là “tụi mày” lo (nhưng bạn trai mình không có tiền). </p><p>Mỗi tháng bạn trai mình phải đưa cho mẹ bạn bằng 2/3 số lương của bạn. Với nhiều bạn có thể chưa biết thì mức sống ở mỹ để trả bill bọng và chi tiêu mỗi tháng cũng chiếm gần như toàn bộ số tiền làm ra, nếu biết tiết kiệm thì có thể dư một chút. Đỉnh điểm là khi bạn muốn qua ở chung và chăm sóc cho mình thì mẹ bạn vẫn tiếp tục đòi hỏi số tiền mỗi tháng lớn hơn rồi “mày muốn đi đâu thì đi” vì bà nghĩ chi tiêu mỗi tháng mình lo hết nên con bà không phải lo gì cả. </p><p>Nói tới đây có thể các bạn có quan điểm khác nhau. Như quan điểm của mẹ và bạn trai mình là ai có tiền thì người đó lo, đến khi bạn trai mình có tiền sẽ lo lại. Còn mình ở mỹ trên 10 năm nên hầu như mọi thứ đều bình đẳng nếu không nói đàn ông còn phải lo phần hơn. </p><p><br/></p><p>Sau nhiều mâu thuẫn và cãi vã thì mình quyết định chia tay, nhưng lại phát hiện ra mình đã có thai (vì mẹ mình lo lớn tuổi sinh con khó khăn nên mình cũng thả vì nghĩ rằng có gì mình vẫn lo cho con được). Vậy nên bạn trai mình cũng quay lại và muốn chăm sóc cho mình và con, nhưng có vẻ mẹ bạn không vui khi biết tin mình có con. Sau này mình còn đọc được những dòng tin nhắn mẹ bạn nhắn tin chửi bạn rất nhiều là cho dù có gia đình nhỏ vẫn phải lo tiền cho bà, và mình đọc ngược lại từ những ngày đầu quen nhau, bà cũng nói con trai bà là phải biết giá trị bản thân trẻ đẹp trai thông minh, thì “nó già nó cần bờ vai thì nó phải mất một thứ gì chứ không phải đổi ngang được”. Đọc đến đây mình thật sự rất tổn thương và không biết phải làm sao. </p><p>Mình cảm nhận được bạn trai mình hiền lành tử tế và muốn chu toàn 2 bên, nhưng thực sự mình không chịu nổi tính tình và suy nghĩ của một bà mẹ như vậy. Có bao giờ bà</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16722814-3-3-2025.mp3" length="6511562" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16722814</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Mar 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>541</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-02-2025</itunes:title>
    <title>28-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Friend of Sadness 240928   Chào anh và những ai đang nghe tâm sự này!   Xin phép gọi anh là anh thay vì gọi bằng thầy vì 2 lý do, đã học được rất nhiều bài học của ạn qua youtube nhưng lại thực hành không tốt nên em cảm thấy khá thẹn khi gọi bằng thầy, thứ 2 là anh giống một người anh trai online em có thể dựa tinh thần vào mỗi khi tâm trạng em tệ đi, vì nếu không có lẽ em sẽ rơi vào trầm cảm lúc nào ko hay.   Năm em 20 tuổi, em nhận ra tính cách con người mì...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Friend of Sadness 240928</b></p><p><br/></p><p>Chào anh và những ai đang nghe tâm sự này!</p><p><br/></p><p>Xin phép gọi anh là anh thay vì gọi bằng thầy vì 2 lý do, đã học được rất nhiều bài học của ạn qua youtube nhưng lại thực hành không tốt nên em cảm thấy khá thẹn khi gọi bằng thầy, thứ 2 là anh giống một người anh trai online em có thể dựa tinh thần vào mỗi khi tâm trạng em tệ đi, vì nếu không có lẽ em sẽ rơi vào trầm cảm lúc nào ko hay.</p><p><br/></p><p>Năm em 20 tuổi, em nhận ra tính cách con người mình, tự ti, nhút nhát, giao tiếp kém, khi so sánh em vs bạn bè em luôn cảm thấy đau khổ vì tính cách này của bản thân. Hiện giờ em 34 tuổi, và chính điều đó vẫn đeo bám và làm khổ em. 14 năm qua em vẫn cố gắng chấp nhận bản thân mình và em nghĩ, uh chỉ cần mình biết là mình đang cố gắng, mình sẽ ổn và vượt qua được. </p><p>Em đã ra trường và đi làm cũng vất vả hơn mọi người, có lẽ cũng 1 phần do tính cách mà đến giờ em mới đủ trải nghiệm để hiểu ra. Em thực sự nghe những lời khuyên của anh cho mọi người là hãy học đi, hãy dùng tri thức để vươn lên và đạt được điều mình mong muốn, em thực sự rất hổ thẹn vì mình đã để thời gian trôi qua vô ích, em có nỗ lực đó, chăm chỉ đó, nhưng lại không đi đến cùng vì sống quá cảm xúc, và giờ đây em thực sự thấy mình thất bại! </p><p>Em không gửi bài này để than thở đâu ạ, thực sự em muốn hỏi là: theo anh thì em nên chấp nhận bản thân mình và làm những gì em cho là phù hợp với tính cách này, hay em phải học để thay đổi tính cách này để đạt được thu nhập tốt hơn, trong bối cảnh XH thì đào thải ng như em, thụ động trong cv, em lại là phụ nữ đã có con, anh cho em lời khuyên với ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Friend of Sadness 240928</b></p><p><br/></p><p>Chào anh và những ai đang nghe tâm sự này!</p><p><br/></p><p>Xin phép gọi anh là anh thay vì gọi bằng thầy vì 2 lý do, đã học được rất nhiều bài học của ạn qua youtube nhưng lại thực hành không tốt nên em cảm thấy khá thẹn khi gọi bằng thầy, thứ 2 là anh giống một người anh trai online em có thể dựa tinh thần vào mỗi khi tâm trạng em tệ đi, vì nếu không có lẽ em sẽ rơi vào trầm cảm lúc nào ko hay.</p><p><br/></p><p>Năm em 20 tuổi, em nhận ra tính cách con người mình, tự ti, nhút nhát, giao tiếp kém, khi so sánh em vs bạn bè em luôn cảm thấy đau khổ vì tính cách này của bản thân. Hiện giờ em 34 tuổi, và chính điều đó vẫn đeo bám và làm khổ em. 14 năm qua em vẫn cố gắng chấp nhận bản thân mình và em nghĩ, uh chỉ cần mình biết là mình đang cố gắng, mình sẽ ổn và vượt qua được. </p><p>Em đã ra trường và đi làm cũng vất vả hơn mọi người, có lẽ cũng 1 phần do tính cách mà đến giờ em mới đủ trải nghiệm để hiểu ra. Em thực sự nghe những lời khuyên của anh cho mọi người là hãy học đi, hãy dùng tri thức để vươn lên và đạt được điều mình mong muốn, em thực sự rất hổ thẹn vì mình đã để thời gian trôi qua vô ích, em có nỗ lực đó, chăm chỉ đó, nhưng lại không đi đến cùng vì sống quá cảm xúc, và giờ đây em thực sự thấy mình thất bại! </p><p>Em không gửi bài này để than thở đâu ạ, thực sự em muốn hỏi là: theo anh thì em nên chấp nhận bản thân mình và làm những gì em cho là phù hợp với tính cách này, hay em phải học để thay đổi tính cách này để đạt được thu nhập tốt hơn, trong bối cảnh XH thì đào thải ng như em, thụ động trong cv, em lại là phụ nữ đã có con, anh cho em lời khuyên với ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16708573-28-02-2025.mp3" length="8242857" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16708573</guid>
    <pubDate>Fri, 28 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>685</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-02-2025</itunes:title>
    <title>27-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cún đen   Lời đầu tiên, em xin gửi lời chào trân trọng và lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người trong nhóm. Từ nhỏ, vì hai ba mẹ em đi làm ăn xa, người thì đi phụ hồ đến tối, người thì chở hàng phế liệu đến chiều. Sáng dậy khi mở mắt, em nhìn thấy căn phòng với bốn bức tường đen kịt bao quanh. Tối đến khi mà ba mẹ em về, họ ra tiếp đãi khách. Có lẽ vì thể mà lúc nhỏ em vẫn chưa hiểu tình yêu thương là gì.    Rồi khi em bước chân vào tiểu học, lúc đó, b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cún đen</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên, em xin gửi lời chào trân trọng và lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người trong nhóm.</p><p>Từ nhỏ, vì hai ba mẹ em đi làm ăn xa, người thì đi phụ hồ đến tối, người thì chở hàng phế liệu đến chiều. Sáng dậy khi mở mắt, em nhìn thấy căn phòng với bốn bức tường đen kịt bao quanh. Tối đến khi mà ba mẹ em về, họ ra tiếp đãi khách. Có lẽ vì thể mà lúc nhỏ em vẫn chưa hiểu tình yêu thương là gì. </p><p><br/></p><p>Rồi khi em bước chân vào tiểu học, lúc đó, ba mẹ em làm ăn khá hơn và mở khu phế liệu tại nhà. Khi đó, em thường thấy bố mẹ hay cãi vã, có đôi lúc còn đánh nhau, em đứng từ xa trốn ở một góc tường rồi khóc. </p><p><br/></p><p>Lên cấp hai, có đôi lúc em cảm thấy cô đơn vì ba mẹ luôn bắt em phải trở thành học sinh giỏi mà em thường xuyên bị la mắng, và bị đánh đòn. Em nhớ nhất là lúc mẹ kéo em ra khỏi cổng rồi đóng cổng, khóa cửa và tắt đèn, cũng may lúc đó có nhà hàng xóm xoa dịu em làm cho em đỡ buồn hơn phần nào. Em nhớ rất rõ cái hôm mà bài kiểm tra 15 phút của em 2 điểm, khi ba mẹ em thấy thì họ đã dồn con vào một góc tường, mẹ thì lấy cây đánh và nói &quot;t cho tiền m ăn học mà m học như thế này hả...&quot; còn ba em thì đạp vào người em rồi ra ngoài lấy gậy sắt. Chính ví thế mà mỗi khi nghĩ lại, em rất hận họ.</p><p><br/></p><p>Sau này khi lên lớp 7, em học võ và mong muốn mình sẽ không bị đau và có ý chí sắt đá để ba mẹ không thể làm mình đau hơn nữa. Nhiều lần em đã cãi treo và ngỗ nghịch chỉ vì muốn bảo vệ bản thân. Nhưng em cũng đã cố gắng học giỏi 4 năm cấp hai cho họ vui lòng và ít đánh, rầy la em nữa.</p><p><br/></p><p>Suốt năm cấp hai, người bạn của em ở nhà là những quyển sách phế liệu, em nhặt vào và đắm mình trong thế giới tưởng tượng. Đó cũng như liều thuốc tinh thần giúp em vững mạnh hơn. </p><p><br/></p><p>Năm cấp ba, ba mẹ em dường như bị ám ảnh với danh vọng. Ba em thì nói: &quot;Người ta có gì, mình cũng phải có cho bằng được, không người ta coi thường mình.&quot; Cho nên hễ hàng xóm có gì là ba em đều tích tiền mua và làm cho có, xóm xây nhà ba cũng xây nhà, xóm có bể cá, ba cũng mua bể cá. - Còn mẹ của em năm đó nói nhà của thằng bé cuối xóm dơ, rồi đến khi nó nói lại nhà mình thúi, mẹ em dường như bị mắc chứng OCD. Ngày nào bà cũng lau chùi, lau nhà đến tận 3 nước, kỹ đến mức nhà con lúc đó như một tấm gương phản chiếu. </p><p><br/></p><p>Và cũng năm cấp ba, em dường như đã đủ mạnh mẽ để nói lên tiếng lòng của mình và dần dần họ ít đánh em lại. Và cái năm lớp 12, em nhận ra mình cô đơn ngay cả khi ở trong lớp nhiều bạn, nhiều bè, em cảm thấy mình không thể kết nối được và cảm nhận được một chút tình gì đó. Đến một ngày em hỏi mẹ trong lúc mẹ đang tính lại toa hàng rằng: &quot;Mẹ, con chán muốn chết ghê&quot;. Mẹ bảo lại với em rằng: &quot;Chết đi cho đỡ chật đất, cho đỡ tốn cơm t&quot;. Và khi đó con đã tiêu cực đến mức tự vẩn bằng cách uống quá liều thuốc ngủ. </p><p><br/></p><p>Cũng chính lúc đó, em mới thấy được tình yêu thương mà mẹ con dành cho em vô bờ bến, bà phát hiện kịp lúc em đang mê man, mắt em dù mở không ra nhưng em nghe được là mẹ con khóc rất dữ dội, ôm em vào lòng rồi kêu bố cho em đến bệnh viện.</p><p><br/></p><p>Đến khi vào đại học, và sau mỗi lần trở về em đều nghe nặng nghe nhẹ, ba và mẹ em đều luôn thúc giục em phải trở nên giàu có, nhiều khi em cũng bị cuốn theo, nhìn thấy người ta ra trường có việc làm ổn định, mua xe xây nhà cho ba mẹ em cũng cảm thấy hổ thẹn, mình không bằng người ta. Nhưng mà nhiều lúc em về nhà cũng chỉ muốn thấy họ vui vẻ và gia đình yên ấm. Mỗi lần về em đều được thúc giục như thế, trong khi em đang là một đứa sinh viên còn đi học, em biết điều đó là tốt, nhưng khi nhiều quá em cảm thấy như nghẹt thở và trách nhiệm của mình cao quá. Cứ mỗi khi nghĩ đến, em lại cảm thấy tủi thân và tình yêu thương với em cũng dần nhạt phai đi.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cún đen</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên, em xin gửi lời chào trân trọng và lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người trong nhóm.</p><p>Từ nhỏ, vì hai ba mẹ em đi làm ăn xa, người thì đi phụ hồ đến tối, người thì chở hàng phế liệu đến chiều. Sáng dậy khi mở mắt, em nhìn thấy căn phòng với bốn bức tường đen kịt bao quanh. Tối đến khi mà ba mẹ em về, họ ra tiếp đãi khách. Có lẽ vì thể mà lúc nhỏ em vẫn chưa hiểu tình yêu thương là gì. </p><p><br/></p><p>Rồi khi em bước chân vào tiểu học, lúc đó, ba mẹ em làm ăn khá hơn và mở khu phế liệu tại nhà. Khi đó, em thường thấy bố mẹ hay cãi vã, có đôi lúc còn đánh nhau, em đứng từ xa trốn ở một góc tường rồi khóc. </p><p><br/></p><p>Lên cấp hai, có đôi lúc em cảm thấy cô đơn vì ba mẹ luôn bắt em phải trở thành học sinh giỏi mà em thường xuyên bị la mắng, và bị đánh đòn. Em nhớ nhất là lúc mẹ kéo em ra khỏi cổng rồi đóng cổng, khóa cửa và tắt đèn, cũng may lúc đó có nhà hàng xóm xoa dịu em làm cho em đỡ buồn hơn phần nào. Em nhớ rất rõ cái hôm mà bài kiểm tra 15 phút của em 2 điểm, khi ba mẹ em thấy thì họ đã dồn con vào một góc tường, mẹ thì lấy cây đánh và nói &quot;t cho tiền m ăn học mà m học như thế này hả...&quot; còn ba em thì đạp vào người em rồi ra ngoài lấy gậy sắt. Chính ví thế mà mỗi khi nghĩ lại, em rất hận họ.</p><p><br/></p><p>Sau này khi lên lớp 7, em học võ và mong muốn mình sẽ không bị đau và có ý chí sắt đá để ba mẹ không thể làm mình đau hơn nữa. Nhiều lần em đã cãi treo và ngỗ nghịch chỉ vì muốn bảo vệ bản thân. Nhưng em cũng đã cố gắng học giỏi 4 năm cấp hai cho họ vui lòng và ít đánh, rầy la em nữa.</p><p><br/></p><p>Suốt năm cấp hai, người bạn của em ở nhà là những quyển sách phế liệu, em nhặt vào và đắm mình trong thế giới tưởng tượng. Đó cũng như liều thuốc tinh thần giúp em vững mạnh hơn. </p><p><br/></p><p>Năm cấp ba, ba mẹ em dường như bị ám ảnh với danh vọng. Ba em thì nói: &quot;Người ta có gì, mình cũng phải có cho bằng được, không người ta coi thường mình.&quot; Cho nên hễ hàng xóm có gì là ba em đều tích tiền mua và làm cho có, xóm xây nhà ba cũng xây nhà, xóm có bể cá, ba cũng mua bể cá. - Còn mẹ của em năm đó nói nhà của thằng bé cuối xóm dơ, rồi đến khi nó nói lại nhà mình thúi, mẹ em dường như bị mắc chứng OCD. Ngày nào bà cũng lau chùi, lau nhà đến tận 3 nước, kỹ đến mức nhà con lúc đó như một tấm gương phản chiếu. </p><p><br/></p><p>Và cũng năm cấp ba, em dường như đã đủ mạnh mẽ để nói lên tiếng lòng của mình và dần dần họ ít đánh em lại. Và cái năm lớp 12, em nhận ra mình cô đơn ngay cả khi ở trong lớp nhiều bạn, nhiều bè, em cảm thấy mình không thể kết nối được và cảm nhận được một chút tình gì đó. Đến một ngày em hỏi mẹ trong lúc mẹ đang tính lại toa hàng rằng: &quot;Mẹ, con chán muốn chết ghê&quot;. Mẹ bảo lại với em rằng: &quot;Chết đi cho đỡ chật đất, cho đỡ tốn cơm t&quot;. Và khi đó con đã tiêu cực đến mức tự vẩn bằng cách uống quá liều thuốc ngủ. </p><p><br/></p><p>Cũng chính lúc đó, em mới thấy được tình yêu thương mà mẹ con dành cho em vô bờ bến, bà phát hiện kịp lúc em đang mê man, mắt em dù mở không ra nhưng em nghe được là mẹ con khóc rất dữ dội, ôm em vào lòng rồi kêu bố cho em đến bệnh viện.</p><p><br/></p><p>Đến khi vào đại học, và sau mỗi lần trở về em đều nghe nặng nghe nhẹ, ba và mẹ em đều luôn thúc giục em phải trở nên giàu có, nhiều khi em cũng bị cuốn theo, nhìn thấy người ta ra trường có việc làm ổn định, mua xe xây nhà cho ba mẹ em cũng cảm thấy hổ thẹn, mình không bằng người ta. Nhưng mà nhiều lúc em về nhà cũng chỉ muốn thấy họ vui vẻ và gia đình yên ấm. Mỗi lần về em đều được thúc giục như thế, trong khi em đang là một đứa sinh viên còn đi học, em biết điều đó là tốt, nhưng khi nhiều quá em cảm thấy như nghẹt thở và trách nhiệm của mình cao quá. Cứ mỗi khi nghĩ đến, em lại cảm thấy tủi thân và tình yêu thương với em cũng dần nhạt phai đi.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16702030-27-02-2025.mp3" length="16501208" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16702030</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1373</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-2-2025</itunes:title>
    <title>26-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Giấu tên    Em chào thầy và mọi người ạ! Em năm nay 30 tuổi đã có gia đình và 1 bé 4 tuổi. Em lấy chồng xa quê ở 1 thành phố nhỏ phía bắc. Em hiện đang làm công việc văn phòng ở xưởng sản xuất công ty điện tử nước ngoài đã được 6 năm. Công việc tuy đơn giản nhưng lại phải làm ca ngày ca đêm thay nhau, ngày làm 12 tiếng mà em cũng cảm thấy càng ngày càng nhàm chán vì cũng không phát triển được. Hiện em đang phân vân không biết có nên chuyển sang chuyên ngành em đã họ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em năm nay 30 tuổi đã có gia đình và 1 bé 4 tuổi. Em lấy chồng xa quê ở 1 thành phố nhỏ phía bắc. Em hiện đang làm công việc văn phòng ở xưởng sản xuất công ty điện tử nước ngoài đã được 6 năm. Công việc tuy đơn giản nhưng lại phải làm ca ngày ca đêm thay nhau, ngày làm 12 tiếng mà em cũng cảm thấy càng ngày càng nhàm chán vì cũng không phát triển được.</p><p>Hiện em đang phân vân không biết có nên chuyển sang chuyên ngành em đã học hay không?</p><p>Em sinh ra ở một gia đình bố mẹ đều làm nông thuộc hộ nghèo ở 1 tỉnh phía bắc. Em nhìn thấy sự vất vả của bố mẹ nên đã cố gắng học tập thật tốt rồi em cũng tốt nghiệp đại học chuyên ngành kế toán loại giỏi. Tuy vậy khi ra trường em thấy vị trí kế toán lương thấp hơn so với công việc làm văn phòng lúc bấy giờ em lại muốn có thu nhập cao hơn để trả nợ thời đi học nên em lại xin vào làm vị trí văn phòng. Mà em lại làm đến tận bây giờ vì em đã quen với sự ổn định và ngại thay đổi nên bây giờ em mới thấy hối hận cho lựa chọn này.</p><p>Nếu bây giờ e xin nghỉ công việc hiện tại để chuyển sang lĩnh vực em đã học em sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, học lại kiến thức, chấp nhận ở mức thu nhập thấp nên em sợ không đủ để lo cho gia đình hiện tại và càng không biết bao giờ em mới có thể sinh bé thứ hai nữa vì chồng em hơn em 7 tuổi cũng muốn có bé thứ 2 luôn. Nếu em vẫn cứ bám lấy công việc hiện tại thì em có thể dễ dàng sinh bé thứ 2 luôn vì có chế độ thai sản cộng công việc ổn em không phải lo lắng nhiều cho hiện tại. Nhưng về lâu dài em sợ khi sinh con ra em phải đi làm công việc tốn nhiều thời gian không có thời gian dành cho gia đình lại càng không có kiến thức chuyên môn sau này 2 bé rồi cộng thêm vài tuổi nữa em mà tính nhảy việc lại càng khó hơn.</p><p>Em vẫn nghiêng về lựa chọn số 1 hơn nhưng từ đầu năm nay e có nộp CV vài nơi các cty đều yêu cầu kinh nghiệm cho công việc kế toán cộng thêm tuổi 30 ra trường lâu không có kinh nghiệm mà bây giờ toàn các bạn sinh viên mới ra trường rất nhiều nên rất khó để họ nhận em. Em cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó đi để tự ôn lại kiến thức nhưng em vẫn không đủ động lực để làm được.</p><p>Địa bàn em sống chủ yếu là các công ty điện tử nước ngoài trả lương là ổn còn lại đa phần là các công ty doanh nhiệp gia đình nên mức lương và chế độ phúc lợi không được như các cty nước ngoài. Em biết nếu với sức như em mà đi xin thì cũng chỉ có cty gia đình họ nhận còn những công ty chế độ phúc lợi tốt chắc chắn em không thể xin vào được. Vậy nên em lại càng lo sợ tới cảnh em mà bị thất nghiệp lúc đó em không thể quay lại công việc hiện tại được nữa.</p><p>Nhìn những bạn bè đồng trang lứa ở quê cùng sức học với mình mà bây giờ các bạn làm công chức ổn định em càng thêm thấy mình yếu kém quá. Mỗi lần về quê ai cũng hỏi đi làm ở thành phố mà có bằng cấp đại học lương chắc mấy chục triệu nhỉ mà em chỉ biết cười vì thực tế lương em mà tăng ca full em mới được chục triệu. </p><p>Thấy bố mẹ già yếu mà em mang danh học hành hẳn hoi nhất trong gia đình mà chả giúp được gì em lại thêm tự trách bản thân nhiều. Nhiều lần nghĩ lại em cứ nghĩ giá như ngày trước mình phấn đấu cho sự nghiệp ổn định rồi hãy lập gia đình thì bây giờ đã không bị mắc kẹt giữa chuyện muốn chuyển việc và chuyện con cái, dù em biết là không thay đổi được quá khứ.</p><p>Em xin phép thầy cho em lời khuyên để em có thêm động lực cho quyết định của mình. Em cảm ơn thầy nhiều ạ!</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em năm nay 30 tuổi đã có gia đình và 1 bé 4 tuổi. Em lấy chồng xa quê ở 1 thành phố nhỏ phía bắc. Em hiện đang làm công việc văn phòng ở xưởng sản xuất công ty điện tử nước ngoài đã được 6 năm. Công việc tuy đơn giản nhưng lại phải làm ca ngày ca đêm thay nhau, ngày làm 12 tiếng mà em cũng cảm thấy càng ngày càng nhàm chán vì cũng không phát triển được.</p><p>Hiện em đang phân vân không biết có nên chuyển sang chuyên ngành em đã học hay không?</p><p>Em sinh ra ở một gia đình bố mẹ đều làm nông thuộc hộ nghèo ở 1 tỉnh phía bắc. Em nhìn thấy sự vất vả của bố mẹ nên đã cố gắng học tập thật tốt rồi em cũng tốt nghiệp đại học chuyên ngành kế toán loại giỏi. Tuy vậy khi ra trường em thấy vị trí kế toán lương thấp hơn so với công việc làm văn phòng lúc bấy giờ em lại muốn có thu nhập cao hơn để trả nợ thời đi học nên em lại xin vào làm vị trí văn phòng. Mà em lại làm đến tận bây giờ vì em đã quen với sự ổn định và ngại thay đổi nên bây giờ em mới thấy hối hận cho lựa chọn này.</p><p>Nếu bây giờ e xin nghỉ công việc hiện tại để chuyển sang lĩnh vực em đã học em sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, học lại kiến thức, chấp nhận ở mức thu nhập thấp nên em sợ không đủ để lo cho gia đình hiện tại và càng không biết bao giờ em mới có thể sinh bé thứ hai nữa vì chồng em hơn em 7 tuổi cũng muốn có bé thứ 2 luôn. Nếu em vẫn cứ bám lấy công việc hiện tại thì em có thể dễ dàng sinh bé thứ 2 luôn vì có chế độ thai sản cộng công việc ổn em không phải lo lắng nhiều cho hiện tại. Nhưng về lâu dài em sợ khi sinh con ra em phải đi làm công việc tốn nhiều thời gian không có thời gian dành cho gia đình lại càng không có kiến thức chuyên môn sau này 2 bé rồi cộng thêm vài tuổi nữa em mà tính nhảy việc lại càng khó hơn.</p><p>Em vẫn nghiêng về lựa chọn số 1 hơn nhưng từ đầu năm nay e có nộp CV vài nơi các cty đều yêu cầu kinh nghiệm cho công việc kế toán cộng thêm tuổi 30 ra trường lâu không có kinh nghiệm mà bây giờ toàn các bạn sinh viên mới ra trường rất nhiều nên rất khó để họ nhận em. Em cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó đi để tự ôn lại kiến thức nhưng em vẫn không đủ động lực để làm được.</p><p>Địa bàn em sống chủ yếu là các công ty điện tử nước ngoài trả lương là ổn còn lại đa phần là các công ty doanh nhiệp gia đình nên mức lương và chế độ phúc lợi không được như các cty nước ngoài. Em biết nếu với sức như em mà đi xin thì cũng chỉ có cty gia đình họ nhận còn những công ty chế độ phúc lợi tốt chắc chắn em không thể xin vào được. Vậy nên em lại càng lo sợ tới cảnh em mà bị thất nghiệp lúc đó em không thể quay lại công việc hiện tại được nữa.</p><p>Nhìn những bạn bè đồng trang lứa ở quê cùng sức học với mình mà bây giờ các bạn làm công chức ổn định em càng thêm thấy mình yếu kém quá. Mỗi lần về quê ai cũng hỏi đi làm ở thành phố mà có bằng cấp đại học lương chắc mấy chục triệu nhỉ mà em chỉ biết cười vì thực tế lương em mà tăng ca full em mới được chục triệu. </p><p>Thấy bố mẹ già yếu mà em mang danh học hành hẳn hoi nhất trong gia đình mà chả giúp được gì em lại thêm tự trách bản thân nhiều. Nhiều lần nghĩ lại em cứ nghĩ giá như ngày trước mình phấn đấu cho sự nghiệp ổn định rồi hãy lập gia đình thì bây giờ đã không bị mắc kẹt giữa chuyện muốn chuyển việc và chuyện con cái, dù em biết là không thay đổi được quá khứ.</p><p>Em xin phép thầy cho em lời khuyên để em có thêm động lực cho quyết định của mình. Em cảm ơn thầy nhiều ạ!</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16695366-26-2-2025.mp3" length="11325827" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16695366</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>942</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-02-2025</itunes:title>
    <title>25-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Hồng Tú   Mến chào Thầy Năm và mọi người,   Em năm nay 25 tuổi, hiện đang làm BA cho 1 ngân hàng ở TPHCM.   Có thể nói từ trước đến giờ mục tiêu của em khi đi làm chưa bao giờ là tiền, hay là 1 sự nghiệp rực rỡ.   Cái em cần ở công việc là niềm hứng thú, động lực được đi làm mỗi ngày, cũng như việc học hỏi phát triển thêm từ công việc.   Nhưng đúng như em lo lắng từ lúc còn ngồi trên giảng đường đại học, việc lựa chọn công việc để mình gắn bó sau này luôn là một vấ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Hồng Tú</b></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 25 tuổi, hiện đang làm BA cho 1 ngân hàng ở TPHCM.</p><p><br/></p><p>Có thể nói từ trước đến giờ mục tiêu của em khi đi làm chưa bao giờ là tiền, hay là 1 sự nghiệp rực rỡ.</p><p><br/></p><p>Cái em cần ở công việc là niềm hứng thú, động lực được đi làm mỗi ngày, cũng như việc học hỏi phát triển thêm từ công việc.</p><p><br/></p><p>Nhưng đúng như em lo lắng từ lúc còn ngồi trên giảng đường đại học, việc lựa chọn công việc để mình gắn bó sau này luôn là một vấn đề khiến em lo lắng. Em nghĩ lý do em lo lắng là do em chưa hiểu bản thân mình, và cũng không tự tin với khả năng của mình.</p><p><br/></p><p>Mặc dù em không muốn cả 1 ngày mình chỉ chăm chăm vào công việc, không muốn bị công việc chi phối những khía cạnh khác trong đời sống của mình. Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, công việc luôn là vấn đề khiến em thấy tiêu cực nhiều nhất.</p><p><br/></p><p>Em luôn cảm thấy mình là kẻ thất bại mỗi khi công việc của em không được suôn sẻ. Em tìm kiếm giá trị của bản thân trong công việc dù em biết là giá trị con người không chỉ nằm ở công việc mà người đó đang làm. Em tìm kiếm sự công nhận từ người khác, em không muốn bị người khác cười chê và xem mình là kẻ thất bại. Một phần có lẽ cũng vì sự tự ti và không biết yêu bản thân của em.</p><p><br/></p><p>Mỗi khi ra quyết định nhảy việc, em luôn tự hỏi mình sẽ làm nghề gì tiếp theo? Nên tiếp tục làm công việc hiện tại hay là đổi sang nghề khác? Em không biết khi nào thì nên cố gắng để làm cho bằng được 1 điều gì đó, khi nào thì nên dừng lại vì không phù hợp. Liệu có tồn tại cái gọi là &apos;không phù hợp&apos; hay chỉ là do mình chưa đủ nỗ lực mà thôi. Và liệu có tồn tại 1 công việc mà bản thân em có thể vui vẻ và có động lực thức dậy đi làm mỗi ngày hay không khi mà em thấy bản thân mình là người dễ chán, thường mất đi nhiệt huyết ban đầu sau khoảng nửa năm gắn bó. Thêm nữa, em hiện đang có giá trị quan và lối sống quá khác với cả đồng nghiệp cũ lẫn hiện tại, nên đỏi khi mọi người sẽ thấy em đang tách biệt với mọi người. Liệu em nên tìm 1 môi trường mà ít ra ở đó có người hiểu được những quan điểm sống của mình hay là trong công việc không nhất thiết phải làm việc với những người có những quan điểm sống và giá trị quan, nhân sinh quan tương tự mình?</p><p><br/></p><p>Mến chúc Thầy Năm và mọi người luôn an yên ạ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã đọc chia sẻ của em.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Hồng Tú</b></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy Năm và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 25 tuổi, hiện đang làm BA cho 1 ngân hàng ở TPHCM.</p><p><br/></p><p>Có thể nói từ trước đến giờ mục tiêu của em khi đi làm chưa bao giờ là tiền, hay là 1 sự nghiệp rực rỡ.</p><p><br/></p><p>Cái em cần ở công việc là niềm hứng thú, động lực được đi làm mỗi ngày, cũng như việc học hỏi phát triển thêm từ công việc.</p><p><br/></p><p>Nhưng đúng như em lo lắng từ lúc còn ngồi trên giảng đường đại học, việc lựa chọn công việc để mình gắn bó sau này luôn là một vấn đề khiến em lo lắng. Em nghĩ lý do em lo lắng là do em chưa hiểu bản thân mình, và cũng không tự tin với khả năng của mình.</p><p><br/></p><p>Mặc dù em không muốn cả 1 ngày mình chỉ chăm chăm vào công việc, không muốn bị công việc chi phối những khía cạnh khác trong đời sống của mình. Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, công việc luôn là vấn đề khiến em thấy tiêu cực nhiều nhất.</p><p><br/></p><p>Em luôn cảm thấy mình là kẻ thất bại mỗi khi công việc của em không được suôn sẻ. Em tìm kiếm giá trị của bản thân trong công việc dù em biết là giá trị con người không chỉ nằm ở công việc mà người đó đang làm. Em tìm kiếm sự công nhận từ người khác, em không muốn bị người khác cười chê và xem mình là kẻ thất bại. Một phần có lẽ cũng vì sự tự ti và không biết yêu bản thân của em.</p><p><br/></p><p>Mỗi khi ra quyết định nhảy việc, em luôn tự hỏi mình sẽ làm nghề gì tiếp theo? Nên tiếp tục làm công việc hiện tại hay là đổi sang nghề khác? Em không biết khi nào thì nên cố gắng để làm cho bằng được 1 điều gì đó, khi nào thì nên dừng lại vì không phù hợp. Liệu có tồn tại cái gọi là &apos;không phù hợp&apos; hay chỉ là do mình chưa đủ nỗ lực mà thôi. Và liệu có tồn tại 1 công việc mà bản thân em có thể vui vẻ và có động lực thức dậy đi làm mỗi ngày hay không khi mà em thấy bản thân mình là người dễ chán, thường mất đi nhiệt huyết ban đầu sau khoảng nửa năm gắn bó. Thêm nữa, em hiện đang có giá trị quan và lối sống quá khác với cả đồng nghiệp cũ lẫn hiện tại, nên đỏi khi mọi người sẽ thấy em đang tách biệt với mọi người. Liệu em nên tìm 1 môi trường mà ít ra ở đó có người hiểu được những quan điểm sống của mình hay là trong công việc không nhất thiết phải làm việc với những người có những quan điểm sống và giá trị quan, nhân sinh quan tương tự mình?</p><p><br/></p><p>Mến chúc Thầy Năm và mọi người luôn an yên ạ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã đọc chia sẻ của em.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16688869-25-02-2025.mp3" length="10083550" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16688869</guid>
    <pubDate>Tue, 25 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>839</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-02-2025</itunes:title>
    <title>24-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Vongola   Em chào thầy Năm, tri kỉ của em và tất cả mọi người trong cộng đồng   Em năm nay 19 tuổi, nghỉ học sớm từ lớp chín vì gia đình không có đủ kinh tế nên đâm ra em chẳng có bằng cấp gì.   Sau một vài năm nghỉ học thì em được anh họ dẫn dắt trở thành một Designer Pod, làm trong một team với mức lương khởi điểm 5 triệu.   Kể từ khi gia nhập tới nay đã 4 năm, lương của em đang là 7 triệu, khá là lớn nếu chỉ chi tiêu cho một mình em.   Nhưng dù cho lương e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Vongola</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, tri kỉ của em và tất cả mọi người trong cộng đồng</p><p><br/></p><p>Em năm nay 19 tuổi, nghỉ học sớm từ lớp chín vì gia đình không có đủ kinh tế nên đâm ra em chẳng có bằng cấp gì.</p><p><br/></p><p>Sau một vài năm nghỉ học thì em được anh họ dẫn dắt trở thành một Designer Pod, làm trong một team với mức lương khởi điểm 5 triệu.</p><p><br/></p><p>Kể từ khi gia nhập tới nay đã 4 năm, lương của em đang là 7 triệu, khá là lớn nếu chỉ chi tiêu cho một mình em.</p><p><br/></p><p>Nhưng dù cho lương em tới đâu em vẫn phải trích 70% số tiền mình kiếm được để gửi mẹ lo phí sinh hoạt trong nhà, vì mẹ em đã lớn tuổi, bị đau xương khớp, không thể làm việc gì thêm.</p><p><br/></p><p>Cộng với việc đồng nghiệp của em từng người một ra đi, ngay cả anh họ em người đã dẫn dắt em ngay từ đầu cũng đã nghỉ nốt. Vì phải làm việc với một người sếp không có chính kiến.</p><p> </p><p>Chỉ còn em, em cũng rất chán nản, nhưng vì đồng tiền em phải bám lại, bởi vì em không sống một mình. </p><p><br/></p><p>Những điều này làm em đau đầu nhiều đêm...</p><p><br/></p><p>Bởi vì với số tiền ít ỏi em giữ lại hằng tháng, chẳng đủ để tiết kiệm vào các quỹ như quỹ khẩn cấp các thứ.</p><p><br/></p><p>Từ đó lại sinh ra ra các suy nghĩ tiêu cực như:</p><p><br/></p><p>&apos;&apos; Nhỡ một ngày nào đó mẹ bệnh nặng thêm, phải tốn cả trăm triệu, với một thằng không bằng cấp, chưa định hình được tương lai sẽ phải đối diện với chuyện đó như thế nào ?? &apos;&apos;</p><p><br/></p><p>Em cũng đã cố gắng gạt đi những suy đó đi và tự hỏi bản thân có thể làm được gì ngay lúc này ? À, thứ tốt nhất có thể làm ngay bây giờ là học tiếng anh.</p><p><br/></p><p>Sau đó học hỏi thêm và gia nhập vào thị trường freelancer? Suy nghĩ lúc đó của em là như vậy.</p><p><br/></p><p>Nhưng càng nôn nóng học thành thạo nhanh, thành công nhanh để kiếm nhiều tiền lo cho mẹ, hiện thực lại &apos;&apos; tát &apos;&apos; em nhiều phát, càng dục tốc, em lại càng chậm đi.</p><p><br/></p><p>Công việc chán nản, càng cố gắng càng dậm chân tại chỗ, tiêu cực chồng chất, em chẳng thể sáng suốt suy nghĩ gì thêm.</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy em sống 1000 ngày, mà cứ như một ngày vậy, mọi thứ lặp đi lặp lại, em bất lực quá.</p><p><br/></p><p>Có thể vấn đề của em sẽ hơi lặp lại so với những bài trước, em xin lỗi trước ạ, chỉ là em không có ai để tâm sự cùng, em muốn có ai đó lắng nghe mình thôi.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người nhiều sức khỏe nha &lt;3</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Vongola</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, tri kỉ của em và tất cả mọi người trong cộng đồng</p><p><br/></p><p>Em năm nay 19 tuổi, nghỉ học sớm từ lớp chín vì gia đình không có đủ kinh tế nên đâm ra em chẳng có bằng cấp gì.</p><p><br/></p><p>Sau một vài năm nghỉ học thì em được anh họ dẫn dắt trở thành một Designer Pod, làm trong một team với mức lương khởi điểm 5 triệu.</p><p><br/></p><p>Kể từ khi gia nhập tới nay đã 4 năm, lương của em đang là 7 triệu, khá là lớn nếu chỉ chi tiêu cho một mình em.</p><p><br/></p><p>Nhưng dù cho lương em tới đâu em vẫn phải trích 70% số tiền mình kiếm được để gửi mẹ lo phí sinh hoạt trong nhà, vì mẹ em đã lớn tuổi, bị đau xương khớp, không thể làm việc gì thêm.</p><p><br/></p><p>Cộng với việc đồng nghiệp của em từng người một ra đi, ngay cả anh họ em người đã dẫn dắt em ngay từ đầu cũng đã nghỉ nốt. Vì phải làm việc với một người sếp không có chính kiến.</p><p> </p><p>Chỉ còn em, em cũng rất chán nản, nhưng vì đồng tiền em phải bám lại, bởi vì em không sống một mình. </p><p><br/></p><p>Những điều này làm em đau đầu nhiều đêm...</p><p><br/></p><p>Bởi vì với số tiền ít ỏi em giữ lại hằng tháng, chẳng đủ để tiết kiệm vào các quỹ như quỹ khẩn cấp các thứ.</p><p><br/></p><p>Từ đó lại sinh ra ra các suy nghĩ tiêu cực như:</p><p><br/></p><p>&apos;&apos; Nhỡ một ngày nào đó mẹ bệnh nặng thêm, phải tốn cả trăm triệu, với một thằng không bằng cấp, chưa định hình được tương lai sẽ phải đối diện với chuyện đó như thế nào ?? &apos;&apos;</p><p><br/></p><p>Em cũng đã cố gắng gạt đi những suy đó đi và tự hỏi bản thân có thể làm được gì ngay lúc này ? À, thứ tốt nhất có thể làm ngay bây giờ là học tiếng anh.</p><p><br/></p><p>Sau đó học hỏi thêm và gia nhập vào thị trường freelancer? Suy nghĩ lúc đó của em là như vậy.</p><p><br/></p><p>Nhưng càng nôn nóng học thành thạo nhanh, thành công nhanh để kiếm nhiều tiền lo cho mẹ, hiện thực lại &apos;&apos; tát &apos;&apos; em nhiều phát, càng dục tốc, em lại càng chậm đi.</p><p><br/></p><p>Công việc chán nản, càng cố gắng càng dậm chân tại chỗ, tiêu cực chồng chất, em chẳng thể sáng suốt suy nghĩ gì thêm.</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy em sống 1000 ngày, mà cứ như một ngày vậy, mọi thứ lặp đi lặp lại, em bất lực quá.</p><p><br/></p><p>Có thể vấn đề của em sẽ hơi lặp lại so với những bài trước, em xin lỗi trước ạ, chỉ là em không có ai để tâm sự cùng, em muốn có ai đó lắng nghe mình thôi.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người nhiều sức khỏe nha &lt;3</p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16681320-24-02-2025.mp3" length="9885124" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16681320</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>822</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-02-2025</itunes:title>
    <title>21-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Clone   Chào thầy Năm ạ. Hy vọng thầy đang mạnh khoẻ và hạnh phúc 🩷 Cảm ơn thầy rất nhiều vì luôn dành thời gian chia sẻ tâm sự với mọi người trong khi thầy rất bận.  Từ trước tới khoảng tháng 6 năm nay, cuộc sống của em khá ổn. Em thấy bố mẹ còn khoẻ mạnh, em có công việc đàng hoàng, thi thoảng đưa bố mẹ đi chơi và em thấy đó là điều rất may mắn.  Cho tới tháng 6 gia đinh e phát hiện bố bị ung thư họng giai đoạn 2, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Rồi tìm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Clone</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm ạ. Hy vọng thầy đang mạnh khoẻ và hạnh phúc 🩷 Cảm ơn thầy rất nhiều vì luôn dành thời gian chia sẻ tâm sự với mọi người trong khi thầy rất bận. </p><p>Từ trước tới khoảng tháng 6 năm nay, cuộc sống của em khá ổn. Em thấy bố mẹ còn khoẻ mạnh, em có công việc đàng hoàng, thi thoảng đưa bố mẹ đi chơi và em thấy đó là điều rất may mắn. </p><p>Cho tới tháng 6 gia đinh e phát hiện bố bị ung thư họng giai đoạn 2, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Rồi tìm hiểu về bệnh, biết rằng vẫn có thể cứu chữa, e đã thấy an tâm hơn. Hiện bố e đang điều trị hoá xạ kết hợp đc 2/3 phác đồ rồi. </p><p>Những ngày gần bố, e thấy ipad bố hay có thông báo từ Youtube, e thấy tiêu đề tiếng anh và mở ra xem thì thấy đó là video massage ASMR 2 ng đàn ông với nhau. Em shock lắm và check lịch sử thì thấy bố rất hay xem mấy videos kiểu đó. Em bàng hoàng và nghi vấn về xu hướng tính dục của chính bố mình. </p><p>Mẹ em trước tới giờ luôn phàn nàn bố vô tâm và k lãng mạn. Bố mẹ e cưới nhau do sự sắp đặt của ông bà ngoại, bố e đi bộ đội về và hiền lành nên ông bà gả mẹ e chứ mẹ e k hề yêu. Nhiều năm chung sống vs nhau nên mẹ e đã thương bố rất nhiều. Bố e cũng rất thương mẹ, e nghĩ thế. Và cũng rất thương yêu bọn em. Tuy nhiên kbg thể hiện tcam bằng lời nói. Kbg nói bố yêu con nhưng sẽ mua trà sữa và nấu cơm đợi e đi làm về ăn cùng etc...</p><p>Hiện e k thấy bố e có mqh ngoài luồng nào, trộm vía. Nhìn bố e thấy trách vì sao bố biết xu hướng của mk như vậy mà lại lấy mẹ. Mẹ e là ng phụ nữ chu toàn lo lắng cho tất cả mng, 1 đời vì ck vì con. Cưới bố e về nhà bố rất nghèo, rồi bố e đi làm xa suốt, 1 năm chắc về 3-4 lần. Sau này lớn lên e ms thấy điều đó thật k tốt tí nào. Mẹ e ở nhà làm nông, sau 1 trận ốm nặng thì k làm nữa mà ở nhà chăm lo ông bà ngoại, các bác ở xa k chăm đc ông bà gửi tiền về cho mẹ chăm và trả mẹ chút công coi như cảm ơn, nên mẹ e cũng vẫn có tiền và k phụ thuộc ck mấy. </p><p>Nhưng sau khi trách bố thì e lại trách mẹ vì tsao chịu đựng mãi trong 1 cuộc hôn nhân mà 2 ng k hợp tí nào như vậy. Mẹ nói vì các con. E k cần. E chỉ muốn 2 bố mẹ đều hạnh phúc, dù là k cùng nhau. </p><p>Hoặc có thể bố cũng có khủng hoảng hiện sinh, k biết mk là ai, mk muốn j. </p><p>Nhìn bố đi điều trị UT mệt mỏi, em rất thương. Rồi e nghĩ lại mẹ mk thiệt thòi thật, nhưng vẫn còn đc ck con thương nhiều. Và rồi đối diện vs khả năng có thể mất bố, e tự nhủ có bố hiện diện vẫn là điều bình yên và đáng quý, xu hướng của bố thế nào k quan trọng nữa. </p><p>E nghĩ thế có tốt k thầy? Vì e k muốn nhìn dưới quan điểm gđinh e bất hạnh. Vì em trai e cũng là 1 ng gay hoặc ít nhất là bisexual. Gdinh em chỉ có em và chị gái e biết. Bố mẹ e chưa hề biết. </p><p>Nhìn lại e thấy csong thật éo le. </p><p>E thương mẹ vì sống 1 đời vs 1 ng k yêu mk, k đc hưởng sự qtam và lãng mạn từ ck mà mẹ đáng đc nhận. Thương mẹ vì có 1 ng ctrai gay kín nữa. </p><p>Nhưng cũng rất thương bố e vì mắc bệnh hiểm nghèo, vì xu hướng như thế nhưng vẫn phải cưới vk vì áp lực xã hội? Hoặc vì thời đó ngta chưa biết có sự xuất hiện của bisexual/ gay. </p><p>Cuộc đời thật nhiều nỗi buồn thầy nhỉ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Clone</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm ạ. Hy vọng thầy đang mạnh khoẻ và hạnh phúc 🩷 Cảm ơn thầy rất nhiều vì luôn dành thời gian chia sẻ tâm sự với mọi người trong khi thầy rất bận. </p><p>Từ trước tới khoảng tháng 6 năm nay, cuộc sống của em khá ổn. Em thấy bố mẹ còn khoẻ mạnh, em có công việc đàng hoàng, thi thoảng đưa bố mẹ đi chơi và em thấy đó là điều rất may mắn. </p><p>Cho tới tháng 6 gia đinh e phát hiện bố bị ung thư họng giai đoạn 2, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn. Rồi tìm hiểu về bệnh, biết rằng vẫn có thể cứu chữa, e đã thấy an tâm hơn. Hiện bố e đang điều trị hoá xạ kết hợp đc 2/3 phác đồ rồi. </p><p>Những ngày gần bố, e thấy ipad bố hay có thông báo từ Youtube, e thấy tiêu đề tiếng anh và mở ra xem thì thấy đó là video massage ASMR 2 ng đàn ông với nhau. Em shock lắm và check lịch sử thì thấy bố rất hay xem mấy videos kiểu đó. Em bàng hoàng và nghi vấn về xu hướng tính dục của chính bố mình. </p><p>Mẹ em trước tới giờ luôn phàn nàn bố vô tâm và k lãng mạn. Bố mẹ e cưới nhau do sự sắp đặt của ông bà ngoại, bố e đi bộ đội về và hiền lành nên ông bà gả mẹ e chứ mẹ e k hề yêu. Nhiều năm chung sống vs nhau nên mẹ e đã thương bố rất nhiều. Bố e cũng rất thương mẹ, e nghĩ thế. Và cũng rất thương yêu bọn em. Tuy nhiên kbg thể hiện tcam bằng lời nói. Kbg nói bố yêu con nhưng sẽ mua trà sữa và nấu cơm đợi e đi làm về ăn cùng etc...</p><p>Hiện e k thấy bố e có mqh ngoài luồng nào, trộm vía. Nhìn bố e thấy trách vì sao bố biết xu hướng của mk như vậy mà lại lấy mẹ. Mẹ e là ng phụ nữ chu toàn lo lắng cho tất cả mng, 1 đời vì ck vì con. Cưới bố e về nhà bố rất nghèo, rồi bố e đi làm xa suốt, 1 năm chắc về 3-4 lần. Sau này lớn lên e ms thấy điều đó thật k tốt tí nào. Mẹ e ở nhà làm nông, sau 1 trận ốm nặng thì k làm nữa mà ở nhà chăm lo ông bà ngoại, các bác ở xa k chăm đc ông bà gửi tiền về cho mẹ chăm và trả mẹ chút công coi như cảm ơn, nên mẹ e cũng vẫn có tiền và k phụ thuộc ck mấy. </p><p>Nhưng sau khi trách bố thì e lại trách mẹ vì tsao chịu đựng mãi trong 1 cuộc hôn nhân mà 2 ng k hợp tí nào như vậy. Mẹ nói vì các con. E k cần. E chỉ muốn 2 bố mẹ đều hạnh phúc, dù là k cùng nhau. </p><p>Hoặc có thể bố cũng có khủng hoảng hiện sinh, k biết mk là ai, mk muốn j. </p><p>Nhìn bố đi điều trị UT mệt mỏi, em rất thương. Rồi e nghĩ lại mẹ mk thiệt thòi thật, nhưng vẫn còn đc ck con thương nhiều. Và rồi đối diện vs khả năng có thể mất bố, e tự nhủ có bố hiện diện vẫn là điều bình yên và đáng quý, xu hướng của bố thế nào k quan trọng nữa. </p><p>E nghĩ thế có tốt k thầy? Vì e k muốn nhìn dưới quan điểm gđinh e bất hạnh. Vì em trai e cũng là 1 ng gay hoặc ít nhất là bisexual. Gdinh em chỉ có em và chị gái e biết. Bố mẹ e chưa hề biết. </p><p>Nhìn lại e thấy csong thật éo le. </p><p>E thương mẹ vì sống 1 đời vs 1 ng k yêu mk, k đc hưởng sự qtam và lãng mạn từ ck mà mẹ đáng đc nhận. Thương mẹ vì có 1 ng ctrai gay kín nữa. </p><p>Nhưng cũng rất thương bố e vì mắc bệnh hiểm nghèo, vì xu hướng như thế nhưng vẫn phải cưới vk vì áp lực xã hội? Hoặc vì thời đó ngta chưa biết có sự xuất hiện của bisexual/ gay. </p><p>Cuộc đời thật nhiều nỗi buồn thầy nhỉ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16667638-21-02-2025.mp3" length="12142115" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16667638</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1010</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-02-2025</itunes:title>
    <title>20-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hành giả   Em xin chào anh Năm và cả đại gia đình,   Em năm nay 23 tuổi, 4 năm qua do nhiều biến cố nên em đã không trọn vẹn được con đường học Đại học của mình và hiện tại đang bắt đầu lại từ đầu. Hiện tại em có một ước mơ là xin visa 482 Úc (một loại visa lao động) dưới tư cách là một lập trình viên. Em không có nền tảng nào về lập trình cả, đang tự học và đăng ký đại học hệ vừa học vừa làm để bổ túc thêm. Ngành lập trình hiện tại tình hình đang rất không k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hành giả</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và cả đại gia đình,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 23 tuổi, 4 năm qua do nhiều biến cố nên em đã không trọn vẹn được con đường học Đại học của mình và hiện tại đang bắt đầu lại từ đầu. Hiện tại em có một ước mơ là xin visa 482 Úc (một loại visa lao động) dưới tư cách là một lập trình viên. Em không có nền tảng nào về lập trình cả, đang tự học và đăng ký đại học hệ vừa học vừa làm để bổ túc thêm. Ngành lập trình hiện tại tình hình đang rất không khả quan, và Úc còn đang siêt chặt lại đường định cư tay nghề với ngành này. </p><p><br/></p><p>Để đủ năng lực xin visa 482 thì phải có chủ bên Úc bảo lãnh, ít nhiều cũng 3 năm kinh nghiệm. Nghĩ tới tương lai phải phấn đầu nhiều em không nản, nhưng em nản là không biết tương lai xa Ngành có đi lên được không và nhu cầu thuê của chủ Úc có còn không khi mà phải cạnh tranh với những người Úc bản địa và Ấn Độ. </p><p><br/></p><p>Bởi vì anh Năm có nhiều kinh nghiệm trong ngành này nên em muốn xin lời khuyên từ anh Năm. Em cảm ơn anh Năm và mọi người rất nhiều, em chúc anh Năm và mọi người thật nhiều sức khỏe.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hành giả</b></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và cả đại gia đình,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 23 tuổi, 4 năm qua do nhiều biến cố nên em đã không trọn vẹn được con đường học Đại học của mình và hiện tại đang bắt đầu lại từ đầu. Hiện tại em có một ước mơ là xin visa 482 Úc (một loại visa lao động) dưới tư cách là một lập trình viên. Em không có nền tảng nào về lập trình cả, đang tự học và đăng ký đại học hệ vừa học vừa làm để bổ túc thêm. Ngành lập trình hiện tại tình hình đang rất không khả quan, và Úc còn đang siêt chặt lại đường định cư tay nghề với ngành này. </p><p><br/></p><p>Để đủ năng lực xin visa 482 thì phải có chủ bên Úc bảo lãnh, ít nhiều cũng 3 năm kinh nghiệm. Nghĩ tới tương lai phải phấn đầu nhiều em không nản, nhưng em nản là không biết tương lai xa Ngành có đi lên được không và nhu cầu thuê của chủ Úc có còn không khi mà phải cạnh tranh với những người Úc bản địa và Ấn Độ. </p><p><br/></p><p>Bởi vì anh Năm có nhiều kinh nghiệm trong ngành này nên em muốn xin lời khuyên từ anh Năm. Em cảm ơn anh Năm và mọi người rất nhiều, em chúc anh Năm và mọi người thật nhiều sức khỏe.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16661760-20-02-2025.mp3" length="5592160" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16661760</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>464</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-02-2025</itunes:title>
    <title>19-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dev quèn   Em chào thầy và tất cả mọi người. Em năm nay đã bắt đầu qua tuổi 30, e đã có gia đình và một bé gái nhỏ. Công việc của em là một lập trình viên, e đã trải qua những năm tháng của tuổi 20 với đầy sự cố gắng và nhiệt huyết. E rất yêu công việc của mình, và đam mê sâu sắc với công nghệ vì vậy e luôn cố gắng để học tập nâng cao kỹ năng của mình, chính vì vậy e tự nhận thấy mình giờ đã cứng trong nghệ, nhưng các kỹ năng mềm, kỹ năng quản lý của e thì lạ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dev quèn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người. Em năm nay đã bắt đầu qua tuổi 30, e đã có gia đình và một bé gái nhỏ. Công việc của em là một lập trình viên, e đã trải qua những năm tháng của tuổi 20 với đầy sự cố gắng và nhiệt huyết. E rất yêu công việc của mình, và đam mê sâu sắc với công nghệ vì vậy e luôn cố gắng để học tập nâng cao kỹ năng của mình, chính vì vậy e tự nhận thấy mình giờ đã cứng trong nghệ, nhưng các kỹ năng mềm, kỹ năng quản lý của e thì lại rất kém. Em đã vượt qua được làn sóng sa thải nhân sự trong ngành IT, Mức lương của công việc này hiện cũng đủ cho e lo cho gia đình nhỏ của mình.</p><p><br/></p><p>Nhưng từ khi bước qua tuổi 30 em thấy mình bắt đầu chơi vơi, công việc hiện tại của em cũng vẫn ổn, em nhận thấy thị trường lao động cho ngành nghề của mình giường như không ưu tiên cho những người ở độ tuổi như em. Em đã suy nghĩ và lo lắng rất nhiều. Vài năm nữa thôi nếu như em buộc phải rời công ty hiện tại, em không biết lúc đó mình sẽ làm gì, ở quãng thời gian đó em có con nhỏ đang độ tuổi đi học, và có ba mẹ đã bắt đầu già yếu, mọi người lúc đó đều cần đến em, nếu có biến cố gì với em sẽ là một điều rất tệ. Mặc dù đã suy nghĩ nhiều nhưng em không biết hiện tại mình phải làm gì để tránh cái kịch bản xấu đó trong tương lai. Liệu em có nên tiếp tục theo đam mê của mình học nâng cao về kỹ thuật, hay phải học điều gì khác. Nhìn về tương lai của mình e thấy thật mịt mù, ở độ tuổi đó em nghĩ mình cho dù có kỹ năng chuyên môn nhưng cũng khó cạnh tranh với các bạn trẻ, những bạn trẻ luôn sẵn sàng làm việc ngày đêm và chấp nhận một mức lương không cao. </p><p><br/></p><p>Vậy nên em chân thành xin lời khuyên của thầy và mọi người, cho em có một định hướng, và biết mình phải làm gì ở hiện tại.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dev quèn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người. Em năm nay đã bắt đầu qua tuổi 30, e đã có gia đình và một bé gái nhỏ. Công việc của em là một lập trình viên, e đã trải qua những năm tháng của tuổi 20 với đầy sự cố gắng và nhiệt huyết. E rất yêu công việc của mình, và đam mê sâu sắc với công nghệ vì vậy e luôn cố gắng để học tập nâng cao kỹ năng của mình, chính vì vậy e tự nhận thấy mình giờ đã cứng trong nghệ, nhưng các kỹ năng mềm, kỹ năng quản lý của e thì lại rất kém. Em đã vượt qua được làn sóng sa thải nhân sự trong ngành IT, Mức lương của công việc này hiện cũng đủ cho e lo cho gia đình nhỏ của mình.</p><p><br/></p><p>Nhưng từ khi bước qua tuổi 30 em thấy mình bắt đầu chơi vơi, công việc hiện tại của em cũng vẫn ổn, em nhận thấy thị trường lao động cho ngành nghề của mình giường như không ưu tiên cho những người ở độ tuổi như em. Em đã suy nghĩ và lo lắng rất nhiều. Vài năm nữa thôi nếu như em buộc phải rời công ty hiện tại, em không biết lúc đó mình sẽ làm gì, ở quãng thời gian đó em có con nhỏ đang độ tuổi đi học, và có ba mẹ đã bắt đầu già yếu, mọi người lúc đó đều cần đến em, nếu có biến cố gì với em sẽ là một điều rất tệ. Mặc dù đã suy nghĩ nhiều nhưng em không biết hiện tại mình phải làm gì để tránh cái kịch bản xấu đó trong tương lai. Liệu em có nên tiếp tục theo đam mê của mình học nâng cao về kỹ thuật, hay phải học điều gì khác. Nhìn về tương lai của mình e thấy thật mịt mù, ở độ tuổi đó em nghĩ mình cho dù có kỹ năng chuyên môn nhưng cũng khó cạnh tranh với các bạn trẻ, những bạn trẻ luôn sẵn sàng làm việc ngày đêm và chấp nhận một mức lương không cao. </p><p><br/></p><p>Vậy nên em chân thành xin lời khuyên của thầy và mọi người, cho em có một định hướng, và biết mình phải làm gì ở hiện tại.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16651838-19-02-2025.mp3" length="6092771" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16651838</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>506</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-02-2025</itunes:title>
    <title>18-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Xin Được Giấu Tên   Xin chào thấy Năm ạ! Con là nam hiện nay 27 tuổi, con hiện tại đang trong một mối quan hệ yêu đương với một bạn nữ 16 tuổi. Bọn con quen nhau qua một nhóm bạn bè chơi chung, bạn nữ gia đình khá khó khăn nên phải nghỉ học sớm, hiện đang làm phục vụ quán cafe còn con thì đẫ học cao đẳng và hiện đang làm công nhân.  Về ngoại hình thì con 1m63 bạn nữ 1m65. Ban đầu bọn con chỉ chơi chung nhóm với nhau rồi nãy sinh tình cảm và do con bắt đầ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Xin Được Giấu Tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thấy Năm ạ! Con là nam hiện nay 27 tuổi, con hiện tại đang trong một mối quan hệ yêu đương với một bạn nữ 16 tuổi. Bọn con quen nhau qua một nhóm bạn bè chơi chung, bạn nữ gia đình khá khó khăn nên phải nghỉ học sớm, hiện đang làm phục vụ quán cafe còn con thì đẫ học cao đẳng và hiện đang làm công nhân. </p><p>Về ngoại hình thì con 1m63 bạn nữ 1m65. Ban đầu bọn con chỉ chơi chung nhóm với nhau rồi nãy sinh tình cảm và do con bắt đầu trước, ban đầu con chỉ nghĩ đơn giản là không quá 12 tuổi thì không sao và cũng không có ý định vượt quá giới hạn với bạn nữ, đến hiện tại thì bọn con đã quen nhau được 1 năm, bọn con không quan hệ tình dục và không có xung đột gì cả. </p><p>Nhưng mà sao khi lên mạng xem những bài viết về yêu người dưới 18 tuổi con mới nhận ra có nhiều vấn đề như nạn ấu dâm, chăn rau, thao túng tâm lý chưa trưởng thành và vv...con có bày tỏ thẳng thắng với em thì em bảo con nghĩ nhiều và hãy bình thường đi. </p><p>Thực sự đây cũng chỉ là mối tình thứ 2 của con, lần đầu là một bạn cùng tuổi và con bị cắm sừng, nên một thời gian dài con không có nhu cầu tìm bạn gái. Hiện tại con khá là rối bời vì không biết mối quan hệ này là đúng hay sai, nên tiếp tục hay không vì cả 2 bọn con đều chưa công khai và trong quá trình yêu nhau cũng không xung đột gì cả. </p><p>Con mong được thầy chia sẻ góc nhìn của thầy về mối quan hệ của bọn con! Con cảm ơn thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Xin Được Giấu Tên</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thấy Năm ạ! Con là nam hiện nay 27 tuổi, con hiện tại đang trong một mối quan hệ yêu đương với một bạn nữ 16 tuổi. Bọn con quen nhau qua một nhóm bạn bè chơi chung, bạn nữ gia đình khá khó khăn nên phải nghỉ học sớm, hiện đang làm phục vụ quán cafe còn con thì đẫ học cao đẳng và hiện đang làm công nhân. </p><p>Về ngoại hình thì con 1m63 bạn nữ 1m65. Ban đầu bọn con chỉ chơi chung nhóm với nhau rồi nãy sinh tình cảm và do con bắt đầu trước, ban đầu con chỉ nghĩ đơn giản là không quá 12 tuổi thì không sao và cũng không có ý định vượt quá giới hạn với bạn nữ, đến hiện tại thì bọn con đã quen nhau được 1 năm, bọn con không quan hệ tình dục và không có xung đột gì cả. </p><p>Nhưng mà sao khi lên mạng xem những bài viết về yêu người dưới 18 tuổi con mới nhận ra có nhiều vấn đề như nạn ấu dâm, chăn rau, thao túng tâm lý chưa trưởng thành và vv...con có bày tỏ thẳng thắng với em thì em bảo con nghĩ nhiều và hãy bình thường đi. </p><p>Thực sự đây cũng chỉ là mối tình thứ 2 của con, lần đầu là một bạn cùng tuổi và con bị cắm sừng, nên một thời gian dài con không có nhu cầu tìm bạn gái. Hiện tại con khá là rối bời vì không biết mối quan hệ này là đúng hay sai, nên tiếp tục hay không vì cả 2 bọn con đều chưa công khai và trong quá trình yêu nhau cũng không xung đột gì cả. </p><p>Con mong được thầy chia sẻ góc nhìn của thầy về mối quan hệ của bọn con! Con cảm ơn thầy.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16643934-18-02-2025.mp3" length="8593943" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16643934</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>714</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-02-2025</itunes:title>
    <title>17-02-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Em ghét gia đình mình!   Kính chào thầy và các bạn,   Bao đêm nay, em đã trằn trọc và không thể nào ngủ nổi, nước mắt em ứa ra khi em nghĩ về gia đình mình.   Để thầy hiểu hơn về câu chuyện của em, em năm nay 30 tuổi, em lấy chồng ở một vùng nông thôn (nhưng gia đình chồng em kinh tế khá chứ không hề khó khăn gì), còn gia đình em thì ở “thành phố” (nhưng nhà em chỉ đủ ăn thôi). Thực ra những phụ chú này chỉ để thầy hình dung được bối cảnh chung thôi ạ.   Hiệ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Em ghét gia đình mình!</b></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các bạn,</p><p><br/></p><p>Bao đêm nay, em đã trằn trọc và không thể nào ngủ nổi, nước mắt em ứa ra khi em nghĩ về gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Để thầy hiểu hơn về câu chuyện của em, em năm nay 30 tuổi, em lấy chồng ở một vùng nông thôn (nhưng gia đình chồng em kinh tế khá chứ không hề khó khăn gì), còn gia đình em thì ở “thành phố” (nhưng nhà em chỉ đủ ăn thôi). Thực ra những phụ chú này chỉ để thầy hình dung được bối cảnh chung thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em có một con nhỏ, nhưng cháu bị tự kỷ dạng nhẹ theo chẩn đoán của viện Nhi, vì thế cháu phát triển chậm hơn các bạn đồng trang lứa.</p><p><br/></p><p>Chúng em đi làm xa quê, nhưng khi em phát hiện ra con mình cần phải được can thiệp, em đã quyết định chuyển việc về quê nhà chồng em để tập trung nhiều hơn cho con.</p><p><br/></p><p>Điều khiến em rất buồn là khi nhà chồng em hết lòng vì cháu mình, dành thật nhiều những tâm huyết để tương tác với cháu, sẵn sàng hi sinh mọi thứ cho cháu mình thì hình ảnh bên nhà ngoại vô cùng đối lập luôn thầy ạ. Điều này thì em vốn biết từ lâu rồi nhưng mỗi lần đưa con về thăm ông bà ngoại, em chỉ thấy mọi thứ thật nặng nề, chỉ thấy những sự ích kỷ, xa lánh từ những người là ông bà, là chú dì của cháu mình. Mỗi lần trở về sau những chuyến thăm ngắn ngủi ấy, em lại thấy tủi thân, cay đắng khi nghĩ về bố mẹ và anh em của mình.</p><p><br/></p><p>Mọi người nhìn con em như một “sản phẩm không hoàn thiện”, trong khi thực sự con không đến mức đấy, tuy nhiên con em đang có những hành vi không phù hợp và đang cần được trị liệu, can thiệp. Nếu ông bà nội yêu thương cháu thật nhiều, tương tác với cháu thật nhiều thì bố mẹ em nhìn con em, biểu cảm như kiểu thương hại, không chơi với cháu gì cả, khi nói chuyện thì dùng những từ như là “không bình thường”, “không ổn”. Bề ngoài tỏ vẻ lịch sự, thân thiện nhưng thật sự giả trân, sáo rỗng.</p><p><br/></p><p>Mẹ em nói với em là đẻ con mà như vậy thì coi như cuộc đời “chẳng có gì” cả, sẽ chẳng có gì nếu con mình không bình thường và điều đó theo mình cả đời. Rằng em hãy cân nhắc đẻ một đứa khác để không có đứa này thì có đứa kia. Em sốc khi nghe thấy mẹ mình nói vậy, và em nghĩ rằng hóa ra là thế, nếu như em đang bình thường thì nghĩa là mẹ em đang “có của”, còn nếu em không may gặp sự cố gì, em cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì với mẹ mình hết. Em đưa con em đến, ai cũng không có nổi một sự nhiệt tình/ thậm chí nỗ lực nhỏ nhoi nào để chơi với cháu, ai cũng thờ ơ, sợ trông cháu thì cháu khóc, sợ đưa cháu ra ngoài thì cháu khóc, không dỗ được; sợ hàng xóm nhìn thấy, ...  Cho cháu đi ngủ thì cũng muốn cháu ngủ cùng để ôm ấp cháu thôi, nhưng em cần xuống dỗ cho con ngủ chứ mng không làm, không muốn cháu dậy đúng theo giờ giấc mà muốn cho cháu ngủ thả phanh để khỏi quậy.</p><p><br/></p><p>Em thương cho con em, em tin con mình sẽ ổn, nhưng em thương con vì con còn nhỏ quá, con không có tội tình gì để bị xa lánh như vậy. Em cũng cay đắng khi mà cháu mình cần tình yêu thương hơn bao giờ hết thì chỉ nhận được sự ghẻ lạnh thầy ạ. Nhưng em cũng không thể nào tung hê hết mọi thứ lên được đúng không thầy. Em đã xem clip của thầy và nhớ rằng trên đời này, chỉ cần được làm bạn với những người lành tính là tốt rồi, nhưng đây lại là những mối quan hệ gia đình ruột thịt mà lại toxic như vậy, thực sự cảm thấy cay đắng thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Có lẽ cả đời này em sẽ căm ghét những con người ấy đến tận xương tuỷ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Em ghét gia đình mình!</b></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các bạn,</p><p><br/></p><p>Bao đêm nay, em đã trằn trọc và không thể nào ngủ nổi, nước mắt em ứa ra khi em nghĩ về gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Để thầy hiểu hơn về câu chuyện của em, em năm nay 30 tuổi, em lấy chồng ở một vùng nông thôn (nhưng gia đình chồng em kinh tế khá chứ không hề khó khăn gì), còn gia đình em thì ở “thành phố” (nhưng nhà em chỉ đủ ăn thôi). Thực ra những phụ chú này chỉ để thầy hình dung được bối cảnh chung thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em có một con nhỏ, nhưng cháu bị tự kỷ dạng nhẹ theo chẩn đoán của viện Nhi, vì thế cháu phát triển chậm hơn các bạn đồng trang lứa.</p><p><br/></p><p>Chúng em đi làm xa quê, nhưng khi em phát hiện ra con mình cần phải được can thiệp, em đã quyết định chuyển việc về quê nhà chồng em để tập trung nhiều hơn cho con.</p><p><br/></p><p>Điều khiến em rất buồn là khi nhà chồng em hết lòng vì cháu mình, dành thật nhiều những tâm huyết để tương tác với cháu, sẵn sàng hi sinh mọi thứ cho cháu mình thì hình ảnh bên nhà ngoại vô cùng đối lập luôn thầy ạ. Điều này thì em vốn biết từ lâu rồi nhưng mỗi lần đưa con về thăm ông bà ngoại, em chỉ thấy mọi thứ thật nặng nề, chỉ thấy những sự ích kỷ, xa lánh từ những người là ông bà, là chú dì của cháu mình. Mỗi lần trở về sau những chuyến thăm ngắn ngủi ấy, em lại thấy tủi thân, cay đắng khi nghĩ về bố mẹ và anh em của mình.</p><p><br/></p><p>Mọi người nhìn con em như một “sản phẩm không hoàn thiện”, trong khi thực sự con không đến mức đấy, tuy nhiên con em đang có những hành vi không phù hợp và đang cần được trị liệu, can thiệp. Nếu ông bà nội yêu thương cháu thật nhiều, tương tác với cháu thật nhiều thì bố mẹ em nhìn con em, biểu cảm như kiểu thương hại, không chơi với cháu gì cả, khi nói chuyện thì dùng những từ như là “không bình thường”, “không ổn”. Bề ngoài tỏ vẻ lịch sự, thân thiện nhưng thật sự giả trân, sáo rỗng.</p><p><br/></p><p>Mẹ em nói với em là đẻ con mà như vậy thì coi như cuộc đời “chẳng có gì” cả, sẽ chẳng có gì nếu con mình không bình thường và điều đó theo mình cả đời. Rằng em hãy cân nhắc đẻ một đứa khác để không có đứa này thì có đứa kia. Em sốc khi nghe thấy mẹ mình nói vậy, và em nghĩ rằng hóa ra là thế, nếu như em đang bình thường thì nghĩa là mẹ em đang “có của”, còn nếu em không may gặp sự cố gì, em cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì với mẹ mình hết. Em đưa con em đến, ai cũng không có nổi một sự nhiệt tình/ thậm chí nỗ lực nhỏ nhoi nào để chơi với cháu, ai cũng thờ ơ, sợ trông cháu thì cháu khóc, sợ đưa cháu ra ngoài thì cháu khóc, không dỗ được; sợ hàng xóm nhìn thấy, ...  Cho cháu đi ngủ thì cũng muốn cháu ngủ cùng để ôm ấp cháu thôi, nhưng em cần xuống dỗ cho con ngủ chứ mng không làm, không muốn cháu dậy đúng theo giờ giấc mà muốn cho cháu ngủ thả phanh để khỏi quậy.</p><p><br/></p><p>Em thương cho con em, em tin con mình sẽ ổn, nhưng em thương con vì con còn nhỏ quá, con không có tội tình gì để bị xa lánh như vậy. Em cũng cay đắng khi mà cháu mình cần tình yêu thương hơn bao giờ hết thì chỉ nhận được sự ghẻ lạnh thầy ạ. Nhưng em cũng không thể nào tung hê hết mọi thứ lên được đúng không thầy. Em đã xem clip của thầy và nhớ rằng trên đời này, chỉ cần được làm bạn với những người lành tính là tốt rồi, nhưng đây lại là những mối quan hệ gia đình ruột thịt mà lại toxic như vậy, thực sự cảm thấy cay đắng thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Có lẽ cả đời này em sẽ căm ghét những con người ấy đến tận xương tuỷ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16635764-17-02-2025.mp3" length="6839768" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16635764</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Feb 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>568</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-2-2025</itunes:title>
    <title>14-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sống khoẻ, Vui vẻ, Tạo giá trị tốt đẹp   Bài viết đầu tiên.   Xin chào Thầy và mọi người ạ. Hôm nay là 2/9 Quốc Khánh nên em muốn viết bài để khơi gợi sự nhiệt huyết của bản thân.  Vì nhiệt huyết nên dài lắm ạ. Nhưng mong đầy đủ để mọi người hiểu hơn ạ. 🤗🤗🤗 ✨Hiện tại, em sắp trở thành sinh viên năm 3 (21 tuổi), ngành ngôn ngữ Hàn.  Là 1 người luôn đi tìm bản thân là ai? Muốn gì? Có thế mạnh về gì?...       -Chủ đề bài này sẽ là: ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1C2TbLOFRR3oKBm9P9ScmKweJmbUzzhXsDGyZHyqNPBg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Sống khoẻ, Vui vẻ, Tạo giá trị tốt đẹp</b></a></p><p><br/></p><p>Bài viết đầu tiên.</p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và mọi người ạ. Hôm nay là 2/9 Quốc Khánh nên em muốn viết bài để khơi gợi sự nhiệt huyết của bản thân.  Vì nhiệt huyết nên dài lắm ạ. Nhưng mong đầy đủ để mọi người hiểu hơn ạ. 🤗🤗🤗</p><p>✨Hiện tại, em sắp trở thành sinh viên năm 3 (21 tuổi), ngành ngôn ngữ Hàn.  Là 1 người luôn đi tìm bản thân là ai? Muốn gì? Có thế mạnh về gì?... </p><p>     -Chủ đề bài này sẽ là: &quot;Hành trình 7 năm xem Web 5 ngày(W5n) đến hiện tại&quot;: </p><p>+ Lúc mới nghe W5n: </p><p>    Do sự Tình cờ có 1 người bạn giới thiệu vào năm 2017, tức đã được 7 năm lúc là 1 cô học sinh lớp 8. 👩‍🎓</p><p>   Trong 5 năm đầu tiên, em nghe vì muốn được chia sẻ và hơn nữa là muốn đồng cảm. Em đã tìm nghe hết mọi video của Thầy ở Youtube và các bài tâm sự Gia đình W5n bằng cách tra keyword. </p><p>    Mỗi ngày cứ rảnh là nghe bài này đến bài khác với từng vấn đề liên quan, nhưng không ghi chép, không thực hành. </p><p>+ Hành trình thay đổi: </p><p> 2 năm trở lại đây, tức giai đoạn lên đại học năm 1, năm 2 em nhận ra mình muốn áp dụng nhiều hơn, muốn thực hành những vấn đề đã học. Thay vì nghe xong cảm giác bứt rứt không làm gì được vì không nhớ được gì cả, hí hí. 😄😄😄</p><p><br/></p><p>    Lúc đầu chật vật lắm, em tập ghi chép. Nhưng viết xong vứt đó vì viết nhiều quá, không chắt lọc. Rồi nản 1 thời gian. Em xem thêm các video ghi chép của W5n và cả của cô Thái Vân Linh và cả 1 số anh chị học Y. Thử rồi loại bỏ dần cái không phù hợp. Sau 2 năm rưỡi, em đã tìm ra hệ thống ghi chép phù hợp cho mình dễ xem lại và dễ tiếp thu, thực hành những kiến thức đã học. Và chính bởi thành công nho nhỏ này em định hình được chữ thành công là việc Kiên trì, Sai và Sửa liên tục để Tạo ra cái phù hợp cho mình. 😉</p><p>Thật sự lúc trước hầu hết việc thực hành không hiệu quả của em đều đến từ việc chỉ Copy người khác. Nhưng không ai giống nhau nên tất nhiên làm Y hệt sẽ không ra kết quả.  </p><p><br/></p><p>May thay, mặc dù bỏ cuộc 1 thời gian ngắn (khoảng 1 tháng) thì hầu hết các vấn đề em không thể giải quyết đều gặp lại. Nó làm em day dứt và bắt buộc phải thử và sai. Thật hạnh phúc khi hiểu được việc học đến từ sự bắt tay vào Làm dù chỉ 1 thứ nhỏ.  Em từng tưởng là cái việc đó ai chả biết, cái việc đó dễ ợt ai cũng làm được thì sao thành công được. Nhưng dần dần em ngộ ra Thành công đến từ việc làm những việc dễ tạo thói quen, dễ để thực hiện như vậy. Chứ cần gì phải mong chạy tới những thứ cao xa khi bản thân việc dễ dàng chưa làm được. 🥳🥳</p><p><br/></p><p>+ Rồi bắt đầu giai đoạn em chuyển mình từ việc tự việc nhật ký sang tự nói chuyện với bản thân lúc rảnh: </p><p><br/></p><p>Trong 1 tháng rưỡi nghỉ hè này, em không ngừng Tự nói chuyện và Tâm sự với bản thân. Em nghĩ việc này khá dễ với em vì là người khá tự chủ trong mọi việc, đa số lúc em rủ bạn đi đều không có ai muốn tham gia, em sẽ vẫn tự đến gặp gỡ mọi người, không ngại 1 mình trải nghiệm lớp học với người lạ. Nhiều lúc cứ nói chuyện với mình không quan tâm ai nghĩ gì về mình cả.  Nhờ tự nói chuyện với mình, đã giúp em tự thôi thúc đi tìm câu trả lời cho vấn đề của mình thông qua Youtube, anh chị trong ngành đi trước, trong chính sự trải nghiệm của chính bản thân.🙃🙃</p><p><br/></p><p>Với em chọn ngành ngôn ngữ Hàn chính là vì suy nghĩ thời cấp 3 muốn ra trường làm biên phiên dịch, có mức lương tốt. Thế nhưng với 1 sinh viên được chứng kiến tiếp xúc với nghề dịch, em thấy mình không hợp với môi trường nghề này và cả thăng tiến. </p><p><br/></p><p>Lí do bởi vì việc dịch rất cần sức chịu đựng cao trong việc chuyển ngữ liên tục. Học liên tục, nếu không có 1 chuyên ngành cụ thể để dịch thì học rồi ra trường ai bảo gì làm đó sẽ là 1 việc không thể. Thầy cô và những người làm phiên</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1C2TbLOFRR3oKBm9P9ScmKweJmbUzzhXsDGyZHyqNPBg/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Sống khoẻ, Vui vẻ, Tạo giá trị tốt đẹp</b></a></p><p><br/></p><p>Bài viết đầu tiên.</p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và mọi người ạ. Hôm nay là 2/9 Quốc Khánh nên em muốn viết bài để khơi gợi sự nhiệt huyết của bản thân.  Vì nhiệt huyết nên dài lắm ạ. Nhưng mong đầy đủ để mọi người hiểu hơn ạ. 🤗🤗🤗</p><p>✨Hiện tại, em sắp trở thành sinh viên năm 3 (21 tuổi), ngành ngôn ngữ Hàn.  Là 1 người luôn đi tìm bản thân là ai? Muốn gì? Có thế mạnh về gì?... </p><p>     -Chủ đề bài này sẽ là: &quot;Hành trình 7 năm xem Web 5 ngày(W5n) đến hiện tại&quot;: </p><p>+ Lúc mới nghe W5n: </p><p>    Do sự Tình cờ có 1 người bạn giới thiệu vào năm 2017, tức đã được 7 năm lúc là 1 cô học sinh lớp 8. 👩‍🎓</p><p>   Trong 5 năm đầu tiên, em nghe vì muốn được chia sẻ và hơn nữa là muốn đồng cảm. Em đã tìm nghe hết mọi video của Thầy ở Youtube và các bài tâm sự Gia đình W5n bằng cách tra keyword. </p><p>    Mỗi ngày cứ rảnh là nghe bài này đến bài khác với từng vấn đề liên quan, nhưng không ghi chép, không thực hành. </p><p>+ Hành trình thay đổi: </p><p> 2 năm trở lại đây, tức giai đoạn lên đại học năm 1, năm 2 em nhận ra mình muốn áp dụng nhiều hơn, muốn thực hành những vấn đề đã học. Thay vì nghe xong cảm giác bứt rứt không làm gì được vì không nhớ được gì cả, hí hí. 😄😄😄</p><p><br/></p><p>    Lúc đầu chật vật lắm, em tập ghi chép. Nhưng viết xong vứt đó vì viết nhiều quá, không chắt lọc. Rồi nản 1 thời gian. Em xem thêm các video ghi chép của W5n và cả của cô Thái Vân Linh và cả 1 số anh chị học Y. Thử rồi loại bỏ dần cái không phù hợp. Sau 2 năm rưỡi, em đã tìm ra hệ thống ghi chép phù hợp cho mình dễ xem lại và dễ tiếp thu, thực hành những kiến thức đã học. Và chính bởi thành công nho nhỏ này em định hình được chữ thành công là việc Kiên trì, Sai và Sửa liên tục để Tạo ra cái phù hợp cho mình. 😉</p><p>Thật sự lúc trước hầu hết việc thực hành không hiệu quả của em đều đến từ việc chỉ Copy người khác. Nhưng không ai giống nhau nên tất nhiên làm Y hệt sẽ không ra kết quả.  </p><p><br/></p><p>May thay, mặc dù bỏ cuộc 1 thời gian ngắn (khoảng 1 tháng) thì hầu hết các vấn đề em không thể giải quyết đều gặp lại. Nó làm em day dứt và bắt buộc phải thử và sai. Thật hạnh phúc khi hiểu được việc học đến từ sự bắt tay vào Làm dù chỉ 1 thứ nhỏ.  Em từng tưởng là cái việc đó ai chả biết, cái việc đó dễ ợt ai cũng làm được thì sao thành công được. Nhưng dần dần em ngộ ra Thành công đến từ việc làm những việc dễ tạo thói quen, dễ để thực hiện như vậy. Chứ cần gì phải mong chạy tới những thứ cao xa khi bản thân việc dễ dàng chưa làm được. 🥳🥳</p><p><br/></p><p>+ Rồi bắt đầu giai đoạn em chuyển mình từ việc tự việc nhật ký sang tự nói chuyện với bản thân lúc rảnh: </p><p><br/></p><p>Trong 1 tháng rưỡi nghỉ hè này, em không ngừng Tự nói chuyện và Tâm sự với bản thân. Em nghĩ việc này khá dễ với em vì là người khá tự chủ trong mọi việc, đa số lúc em rủ bạn đi đều không có ai muốn tham gia, em sẽ vẫn tự đến gặp gỡ mọi người, không ngại 1 mình trải nghiệm lớp học với người lạ. Nhiều lúc cứ nói chuyện với mình không quan tâm ai nghĩ gì về mình cả.  Nhờ tự nói chuyện với mình, đã giúp em tự thôi thúc đi tìm câu trả lời cho vấn đề của mình thông qua Youtube, anh chị trong ngành đi trước, trong chính sự trải nghiệm của chính bản thân.🙃🙃</p><p><br/></p><p>Với em chọn ngành ngôn ngữ Hàn chính là vì suy nghĩ thời cấp 3 muốn ra trường làm biên phiên dịch, có mức lương tốt. Thế nhưng với 1 sinh viên được chứng kiến tiếp xúc với nghề dịch, em thấy mình không hợp với môi trường nghề này và cả thăng tiến. </p><p><br/></p><p>Lí do bởi vì việc dịch rất cần sức chịu đựng cao trong việc chuyển ngữ liên tục. Học liên tục, nếu không có 1 chuyên ngành cụ thể để dịch thì học rồi ra trường ai bảo gì làm đó sẽ là 1 việc không thể. Thầy cô và những người làm phiên</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16608462-14-2-2025.mp3" length="5621624" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16608462</guid>
    <pubDate>Fri, 14 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>467</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-2-2025</itunes:title>
    <title>13-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Có tuổi vẫn chưa tìm ra tên   Em chào Thầy Năm và cả nhà!  Em đã có cơ hội được làm trưởng nhóm ở tuổi 36  và thử thách thất bại sau 1 tháng vì sự mất tự tin nghiêm trọng ở bản thân.  Đầu tiên phải bắt đầu là nghiêm trọng nhất là em đang mắc nợ 1 khoản gộp từ không biết quản lý tiền bạc (thuê nhà - lương thấp - bị lừa làm thẻ - chi phí 2 con nhỏ - nhập hàng kdol bị lỗ ). 1 khoản nợ đè nặng trong cả giấc mơ khiến em suy sụp không thể chịu nổi những áp ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Có tuổi vẫn chưa tìm ra tên</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và cả nhà! </p><p>Em đã có cơ hội được làm trưởng nhóm ở tuổi 36  và thử thách thất bại sau 1 tháng vì sự mất tự tin nghiêm trọng ở bản thân. </p><p>Đầu tiên phải bắt đầu là nghiêm trọng nhất là em đang mắc nợ 1 khoản gộp từ không biết quản lý tiền bạc (thuê nhà - lương thấp - bị lừa làm thẻ - chi phí 2 con nhỏ - nhập hàng kdol bị lỗ ). 1 khoản nợ đè nặng trong cả giấc mơ khiến em suy sụp không thể chịu nổi những áp lực từ vị trí mới, những stress từ khách hàng làm em dày vò bản thân mình luôn là người ngu ngốc, mắc lỗi, sai lầm.... Em đang tìm thêm 1 việc làm ca tối, em đành bỏ thời gian cho con nhỏ để tìm thêm 1 việc ca tối để tiếp tục  vượt qua khoản nợ này. </p><p><br/></p><p>Thứ 2 là em không có khả năng thuyết phục, thương thuyết, giao tiếp hài hòa trong tình huống căng thẳng, khó chịu. Đơn cử nhất là em và gia đình bất lưc trước người em trai 34 tuổi đã thất nghiệp hơn 3 năm nay nhưng không muốn đi làm mà chỉ cắm mặt vào điện thoại. Nhìn ba mẹ tóc bạc dần mà người em thất nghiệp không mảy may quan tâm, kể cả việc nhà dù việc cơ bản nhất nhất cũng ko động tay vào làm em bất lực khi giao tiếp chỉ đổi lại là sự im lặng, dững dưng, bỏ đi.  Em mang nợ em cũng ko tiếng nói. Dù mong muốn em trai đi làm là việc cơ bản em phải làm. (Trong những năm thất nghiệp thì vợ chồng em lo tất cả chi phí cơm nước, em trai chỉ lo chi phí bản thân mình) . </p><p>Sự thất bại trong vị trí mới,</p><p>Sự áp lực trong nợ nần</p><p>Sự dằn vặt có lỗi với ba mẹ,</p><p>Sự đè nén ức chế với người em trai lười biếng.   </p><p><br/></p><p>Em nghe những bài lòng biết ơn nhưng cơm áo gạo tiền, vợ chồng khó khăn, khó nói với nhau. Em thấy mình cô đơn mà gục ngã cũng ko thể ....</p><p><br/></p><p>Xin cảm ơn Thầy và cả nhà đã đọc tâm sự khó nói với ai. Em cảm ơn ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Có tuổi vẫn chưa tìm ra tên</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và cả nhà! </p><p>Em đã có cơ hội được làm trưởng nhóm ở tuổi 36  và thử thách thất bại sau 1 tháng vì sự mất tự tin nghiêm trọng ở bản thân. </p><p>Đầu tiên phải bắt đầu là nghiêm trọng nhất là em đang mắc nợ 1 khoản gộp từ không biết quản lý tiền bạc (thuê nhà - lương thấp - bị lừa làm thẻ - chi phí 2 con nhỏ - nhập hàng kdol bị lỗ ). 1 khoản nợ đè nặng trong cả giấc mơ khiến em suy sụp không thể chịu nổi những áp lực từ vị trí mới, những stress từ khách hàng làm em dày vò bản thân mình luôn là người ngu ngốc, mắc lỗi, sai lầm.... Em đang tìm thêm 1 việc làm ca tối, em đành bỏ thời gian cho con nhỏ để tìm thêm 1 việc ca tối để tiếp tục  vượt qua khoản nợ này. </p><p><br/></p><p>Thứ 2 là em không có khả năng thuyết phục, thương thuyết, giao tiếp hài hòa trong tình huống căng thẳng, khó chịu. Đơn cử nhất là em và gia đình bất lưc trước người em trai 34 tuổi đã thất nghiệp hơn 3 năm nay nhưng không muốn đi làm mà chỉ cắm mặt vào điện thoại. Nhìn ba mẹ tóc bạc dần mà người em thất nghiệp không mảy may quan tâm, kể cả việc nhà dù việc cơ bản nhất nhất cũng ko động tay vào làm em bất lực khi giao tiếp chỉ đổi lại là sự im lặng, dững dưng, bỏ đi.  Em mang nợ em cũng ko tiếng nói. Dù mong muốn em trai đi làm là việc cơ bản em phải làm. (Trong những năm thất nghiệp thì vợ chồng em lo tất cả chi phí cơm nước, em trai chỉ lo chi phí bản thân mình) . </p><p>Sự thất bại trong vị trí mới,</p><p>Sự áp lực trong nợ nần</p><p>Sự dằn vặt có lỗi với ba mẹ,</p><p>Sự đè nén ức chế với người em trai lười biếng.   </p><p><br/></p><p>Em nghe những bài lòng biết ơn nhưng cơm áo gạo tiền, vợ chồng khó khăn, khó nói với nhau. Em thấy mình cô đơn mà gục ngã cũng ko thể ....</p><p><br/></p><p>Xin cảm ơn Thầy và cả nhà đã đọc tâm sự khó nói với ai. Em cảm ơn ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16601379-13-2-2025.mp3" length="8684220" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16601379</guid>
    <pubDate>Thu, 13 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>722</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-2-2025</itunes:title>
    <title>12-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mong manh   Dạ chào bác Năm và mọi người trong group ạ. Con muốn xin lời khuyên cho tình huống của con ạ. Dạo gần đây con có nhận được 2 feedback về thái độ ạ. Con được nhận xét là hỗn, thiếu tôn trọng người lớn, nói chuyện cọc lóc, trống không bởi 1 chị trong khoa chấn thương. Con cũng không nhận thức được việc đi ra ngoài trong khi anh điều dưỡng đang nói và đóng cửa gây tiếng ồn là hành vi thiếu tôn trọng.  Sau khi nhận được lời góp ý từ 2 người bạn t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mong manh</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào bác Năm và mọi người trong group ạ. Con muốn xin lời khuyên cho tình huống của con ạ.</p><p>Dạo gần đây con có nhận được 2 feedback về thái độ ạ. Con được nhận xét là hỗn, thiếu tôn trọng người lớn, nói chuyện cọc lóc, trống không bởi 1 chị trong khoa chấn thương. Con cũng không nhận thức được việc đi ra ngoài trong khi anh điều dưỡng đang nói và đóng cửa gây tiếng ồn là hành vi thiếu tôn trọng. </p><p>Sau khi nhận được lời góp ý từ 2 người bạn trực cùng thì con mới nhận thức được hành vi đó là sai. Trong văn hóa gia đình con, con luôn được ba mẹ cho phép thể hiện cảm xúc, ý kiến của con luôn được tôn trọng nên khi ra ngoài xã hội con vô cùng bối rối khi nói ra ý kiến vô cùng bình thường của mình là nói chuyện cọc lóc, là hỗn cãi chem chẻm, bạn con cũng có góp ý cách nói chuyện của con dễ gây hiểu lầm mà con cũng không biết nên học cách nói thế nào cho đúng. </p><p>Con cũng không biết cách giấu cảm xúc của mình, nhiều khi con biểu thị mình đang mệt mà người ta lại hiểu lầm là gây hấn. Con nhận ra vấn đề thứ nhất, con bị thiếu thường thức trầm trọng.</p><p>Vấn đề thứ 2, sau hành vi đóng cửa ra ngoài khi anh lớn đang nói thì hậu quả là anh khắt khe hơn với tụi con, thay vì 23h giờ được đi ngủ thì tụi con phải chia tua trực từ 23h - 4h sáng thay phiên nhau thức ngồi trong phòng trực dù không làm gì. Tới khúc này, con thấy buồn và khóc dữ lắm. Và con nhận ra một xu hướng, cũng là vấn đề thứ 2 của con, nếu con nhận tình huống trên trời rơi xuống mà lỗi là ở đối phương hay lỗi lầm tự làm tự chịu thì con có thể dễ dàng cho qua và tiếp tục làm cô gái vui vẻ, nếu lỗi lầm do con gây ra mà người gánh chịu là người thân của con, bạn bè con, người đã đối tốt với con thì lúc đó con đau lắm. </p><p>Lúc ấy con cảm giác như mình là cục phiền phức di động, không có giá trị, tồn tại chỉ làm hại cho những người đã tốt với mình; lúc ấy con có xu hướng thu mình lại, muốn cô lập mọi người để không ai bị vạ lây nữa; cảm giác này rất xấu vì nó làm con cho rằng nếu mình không tồn tại thì thế giới sẽ tốt đẹp hơn, con không dám tiến về phía trước, cũng không dám mắc thêm sai lầm. </p><p>Bác cho con một giải pháp để con bớt xem bản thân là cục phiền phức di động với ạ, vì con là niềm tự hào của ba mẹ mà.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mong manh</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào bác Năm và mọi người trong group ạ. Con muốn xin lời khuyên cho tình huống của con ạ.</p><p>Dạo gần đây con có nhận được 2 feedback về thái độ ạ. Con được nhận xét là hỗn, thiếu tôn trọng người lớn, nói chuyện cọc lóc, trống không bởi 1 chị trong khoa chấn thương. Con cũng không nhận thức được việc đi ra ngoài trong khi anh điều dưỡng đang nói và đóng cửa gây tiếng ồn là hành vi thiếu tôn trọng. </p><p>Sau khi nhận được lời góp ý từ 2 người bạn trực cùng thì con mới nhận thức được hành vi đó là sai. Trong văn hóa gia đình con, con luôn được ba mẹ cho phép thể hiện cảm xúc, ý kiến của con luôn được tôn trọng nên khi ra ngoài xã hội con vô cùng bối rối khi nói ra ý kiến vô cùng bình thường của mình là nói chuyện cọc lóc, là hỗn cãi chem chẻm, bạn con cũng có góp ý cách nói chuyện của con dễ gây hiểu lầm mà con cũng không biết nên học cách nói thế nào cho đúng. </p><p>Con cũng không biết cách giấu cảm xúc của mình, nhiều khi con biểu thị mình đang mệt mà người ta lại hiểu lầm là gây hấn. Con nhận ra vấn đề thứ nhất, con bị thiếu thường thức trầm trọng.</p><p>Vấn đề thứ 2, sau hành vi đóng cửa ra ngoài khi anh lớn đang nói thì hậu quả là anh khắt khe hơn với tụi con, thay vì 23h giờ được đi ngủ thì tụi con phải chia tua trực từ 23h - 4h sáng thay phiên nhau thức ngồi trong phòng trực dù không làm gì. Tới khúc này, con thấy buồn và khóc dữ lắm. Và con nhận ra một xu hướng, cũng là vấn đề thứ 2 của con, nếu con nhận tình huống trên trời rơi xuống mà lỗi là ở đối phương hay lỗi lầm tự làm tự chịu thì con có thể dễ dàng cho qua và tiếp tục làm cô gái vui vẻ, nếu lỗi lầm do con gây ra mà người gánh chịu là người thân của con, bạn bè con, người đã đối tốt với con thì lúc đó con đau lắm. </p><p>Lúc ấy con cảm giác như mình là cục phiền phức di động, không có giá trị, tồn tại chỉ làm hại cho những người đã tốt với mình; lúc ấy con có xu hướng thu mình lại, muốn cô lập mọi người để không ai bị vạ lây nữa; cảm giác này rất xấu vì nó làm con cho rằng nếu mình không tồn tại thì thế giới sẽ tốt đẹp hơn, con không dám tiến về phía trước, cũng không dám mắc thêm sai lầm. </p><p>Bác cho con một giải pháp để con bớt xem bản thân là cục phiền phức di động với ạ, vì con là niềm tự hào của ba mẹ mà.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16601375-12-2-2025.mp3" length="7617797" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16601375</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>633</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-2-2025</itunes:title>
    <title>11-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Anh Xin chào thầy và mọi người. Em năm nay 22 tuổi nay em muốn tâm sự một chút về tính cách con người em.   Mọi người bảo tính cách em hiền nhưng mà quá hiền là lại một điểm trừ. Em chỉ biết bản thân mình thiếu sót rất nhiều ví dụ như:    1. Hiền lành, thật thà nhưng quá mức mọi người kêu "tồ"( không khôn ngoan).    Ngại không dám nói và từ chối người khác dù muốn hay không.     Nay có một chị hàng xóm không thân em gặp được chắc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Anh</b></p><p>Xin chào thầy và mọi người. Em năm nay 22 tuổi nay em muốn tâm sự một chút về tính cách con người em.</p><p><br/></p><p>Mọi người bảo tính cách em hiền nhưng mà quá hiền là lại một điểm trừ. Em chỉ biết bản thân mình thiếu sót rất nhiều ví dụ như:</p><p><br/></p><p> 1. Hiền lành, thật thà nhưng quá mức mọi người kêu &quot;tồ&quot;( không khôn ngoan).</p><p>   Ngại không dám nói và từ chối người khác dù muốn hay không. </p><p>   Nay có một chị hàng xóm không thân em gặp được chắc 2 lần, sang nhờ đưa ra ngoài đường to bắt xe. Chị tự nhiên vào nhà em kêu may em đây rồi đưa chị ra ngoài kia một chút ở ngay ngoài kia thôi ( tầm 3-4km) em đứng đó 1 lúc ngớ ra nghĩ từ chối kiểu gì giờ, lời đến bên miệng lại ngại không nói ra được. </p><p>Lúc đó mẹ em với em em đều ngạc nhiên khi em đồng ý. Về rồi thì mẹ em mới kêu không quen biết sao không từ chối, người ta không muốn mất tiền xe ôm lên mới sang nhờ mày đấy, mày mất xăng , mất sức còn bị dính mưa nữa rồi mày có nhờ lại được người ta cái gì không mà cứ xơi xơi lên. </p><p>Em nghĩ biết là thế mà do không từ chối được trong khi em em ko thích nó có thể nói thẳng ra là không đi được hoặc nhà cháu bận có việc mà đến việc dễ thế em lại không làm được ( rất nhiều trường hợp như vậy rồi lên em muốn thay đổi ).</p><p>   2. Chậm hiểu, kém nhanh nhạy nhiều khi bị bắt nạt bằng lời nói nhưng còn không biết mình bị bắt nạt tại em thấy bình thường vì không nhận ra. </p><p>  Em có thể hiểu được ý tứ của người khác khi tâm sự nhưng khi nói chuyện bình thường, em lại chẳng phân biệt được đâu là đùa, đâu là thật. Đôi khi, em thấy mình tin người quá, thật thà quá...mà như thế thì làm việc dễ hỏng lắm.</p><p>   3. Giao tiếp kém, sợ nói ngu, sợ ăn nói bị hớ và nhiều lúc không biết nói gì nhất là ở chỗ em làm mọi người nhận định em nói chuyện ngơ ( nói thẳng ra là ngu ) ai cũng nói em vậy thì chắc chắn vấn đề là của em rồi, mỗi khi em nói câu nào là mọi người kêu nói chuyện ngu ngơ thế, ram 2g à nói nhiều đến nỗi em không dám nói nữa luôn em cũng để ý khi mình nói thường hỏi những câu rất linh tinh lên em cũng ít nói hẳn và cả những cuộc nói chuyện của mọi người em không hòa nhập được vì em không thích chủ đề nhậu với gái lên em im luôn chỉ nghe thôi.</p><p>  4. Từ hồi còn bé, bố mẹ đã rất bảo bọc em, quản em rất chặt, rất ít khi để em tự làm 1 việc gì đó và cũng rất nhiều khi tự quyết định thay em và bắt em tuân theo. Thậm chí điều này còn kéo dài đến tận bây giờ (tất nhiên đỡ hơn hồi bé). Vì điều đó em hay bị nói là &quot;tồ&quot;. Điều đó đúng bởi vì em thấy khi mình làm việc cứ lớ nga lớ ngớ, rất hay hậu đậu và khù khờ. Tác phong còn rất chậm. Không dám bước ra khỏi vùng an toàn bảo bọc của bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Em cũng nhận ra mình rất yếu kĩ năng sống, kĩ năng xã hội. Có thể nói em không biết đối nhân sử thế vì vậy em quyết định đi làm ra ngoài xã hội để tiếp xúc với nhiều người hơn, cũng tìm hiểu về giao tiếp nhưng chưa áp dụng được nhiều, giờ em đang dậm chân tại chỗ và chưa tìm ra phương pháp phù hợp nào để cải thiện những vấn đề trên ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Anh</b></p><p>Xin chào thầy và mọi người. Em năm nay 22 tuổi nay em muốn tâm sự một chút về tính cách con người em.</p><p><br/></p><p>Mọi người bảo tính cách em hiền nhưng mà quá hiền là lại một điểm trừ. Em chỉ biết bản thân mình thiếu sót rất nhiều ví dụ như:</p><p><br/></p><p> 1. Hiền lành, thật thà nhưng quá mức mọi người kêu &quot;tồ&quot;( không khôn ngoan).</p><p>   Ngại không dám nói và từ chối người khác dù muốn hay không. </p><p>   Nay có một chị hàng xóm không thân em gặp được chắc 2 lần, sang nhờ đưa ra ngoài đường to bắt xe. Chị tự nhiên vào nhà em kêu may em đây rồi đưa chị ra ngoài kia một chút ở ngay ngoài kia thôi ( tầm 3-4km) em đứng đó 1 lúc ngớ ra nghĩ từ chối kiểu gì giờ, lời đến bên miệng lại ngại không nói ra được. </p><p>Lúc đó mẹ em với em em đều ngạc nhiên khi em đồng ý. Về rồi thì mẹ em mới kêu không quen biết sao không từ chối, người ta không muốn mất tiền xe ôm lên mới sang nhờ mày đấy, mày mất xăng , mất sức còn bị dính mưa nữa rồi mày có nhờ lại được người ta cái gì không mà cứ xơi xơi lên. </p><p>Em nghĩ biết là thế mà do không từ chối được trong khi em em ko thích nó có thể nói thẳng ra là không đi được hoặc nhà cháu bận có việc mà đến việc dễ thế em lại không làm được ( rất nhiều trường hợp như vậy rồi lên em muốn thay đổi ).</p><p>   2. Chậm hiểu, kém nhanh nhạy nhiều khi bị bắt nạt bằng lời nói nhưng còn không biết mình bị bắt nạt tại em thấy bình thường vì không nhận ra. </p><p>  Em có thể hiểu được ý tứ của người khác khi tâm sự nhưng khi nói chuyện bình thường, em lại chẳng phân biệt được đâu là đùa, đâu là thật. Đôi khi, em thấy mình tin người quá, thật thà quá...mà như thế thì làm việc dễ hỏng lắm.</p><p>   3. Giao tiếp kém, sợ nói ngu, sợ ăn nói bị hớ và nhiều lúc không biết nói gì nhất là ở chỗ em làm mọi người nhận định em nói chuyện ngơ ( nói thẳng ra là ngu ) ai cũng nói em vậy thì chắc chắn vấn đề là của em rồi, mỗi khi em nói câu nào là mọi người kêu nói chuyện ngu ngơ thế, ram 2g à nói nhiều đến nỗi em không dám nói nữa luôn em cũng để ý khi mình nói thường hỏi những câu rất linh tinh lên em cũng ít nói hẳn và cả những cuộc nói chuyện của mọi người em không hòa nhập được vì em không thích chủ đề nhậu với gái lên em im luôn chỉ nghe thôi.</p><p>  4. Từ hồi còn bé, bố mẹ đã rất bảo bọc em, quản em rất chặt, rất ít khi để em tự làm 1 việc gì đó và cũng rất nhiều khi tự quyết định thay em và bắt em tuân theo. Thậm chí điều này còn kéo dài đến tận bây giờ (tất nhiên đỡ hơn hồi bé). Vì điều đó em hay bị nói là &quot;tồ&quot;. Điều đó đúng bởi vì em thấy khi mình làm việc cứ lớ nga lớ ngớ, rất hay hậu đậu và khù khờ. Tác phong còn rất chậm. Không dám bước ra khỏi vùng an toàn bảo bọc của bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Em cũng nhận ra mình rất yếu kĩ năng sống, kĩ năng xã hội. Có thể nói em không biết đối nhân sử thế vì vậy em quyết định đi làm ra ngoài xã hội để tiếp xúc với nhiều người hơn, cũng tìm hiểu về giao tiếp nhưng chưa áp dụng được nhiều, giờ em đang dậm chân tại chỗ và chưa tìm ra phương pháp phù hợp nào để cải thiện những vấn đề trên ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16595388-11-2-2025.mp3" length="10973487" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16595388</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>913</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-2-2025</itunes:title>
    <title>10-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: X   Em năm nay 17 tuổi,đầu năm lớp 10 lúc tiết nghỉ giải lao 30 phút em có tụ lại với 1 nhóm cỡ 20 đứa vào để nói chuyện cùng nhau lúc đó bọn em nói chuyện trong lớp như kiểu: bạn C xinh,bạn B này học giỏi...lúc đó em nói về bạn A kêu"con này đạo đức giả lúc tao đi thi hỏi 1 câu đáp án trắc nghiệm mà chỉ cho tao sai mà lúc tao liếc đáp án đề còn đó nó khoanh đúng câu nó chỉ tao sai,em kêu bạn A là đứa đạo đức giả nên bọn bay đừng để vẻ ngoài con đó đánh lừa, con đó...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: X</b></p><p><br/></p><p>Em năm nay 17 tuổi,đầu năm lớp 10 lúc tiết nghỉ giải lao 30 phút em có tụ lại với 1 nhóm cỡ 20 đứa vào để nói chuyện cùng nhau lúc đó bọn em nói chuyện trong lớp như kiểu: bạn C xinh,bạn B này học giỏi...lúc đó em nói về bạn A kêu&quot;con này đạo đức giả lúc tao đi thi hỏi 1 câu đáp án trắc nghiệm mà chỉ cho tao sai mà lúc tao liếc đáp án đề còn đó nó khoanh đúng câu nó chỉ tao sai,em kêu bạn A là đứa đạo đức giả nên bọn bay đừng để vẻ ngoài con đó đánh lừa,</p><p>con đó cáo già kinh&quot;lúc đó ai cũng tin em hết vì lúc đó em là người hỏi bạn A câu đó và em chỉ những đứa xung quanh theo đáp án bạn A và nhiều đứa bị sai câu đó,sau buổi trò chuyện đó ai cũng xa lánh bạn A kể cả em,kể từ đó bạn A không ai chơi chung suốt năm lớp 10 và 11,</p><p><br/></p><p>lúc em lên 12 khi thầy giám thị nhờ em cầm phiếu nghỉ học đưa xuống phòng giám thị thì lúc đó em có cầm và xem qua các đơn nghỉ học thì thấy đơn của bạn A,đơn của bạn A có kèm theo giấy khám của bác sĩ tâm lý là chẩn đoán mắc bệnh về thần kinh khi em nhìn thấy đơn đó em bị sốc và nhớ lại khởi đầu lí do bạn A bị mọi người xa lánh và em nghĩ đó là nguyên nhân dẫn đến căn bệnh của bạn A,em sau khi biết được bạn ấy bị mắc bệnh thần kinh thì có đến hỏi thăm bạn A thì bạn ấy cứ khóc liên tục kêu &quot;bạn đừng nhắc về cái đó nữa và làm ơn ra chỗ khác đi&quot;lúc đó em nghe vậy cũng ra chỗ khác và để bạn ấy yên,khi em về nhà em nghĩ lại tình huống đó nếu em lúc đó chịu học bài hoặc lúc đó em không hỏi bài bạn A hay nói về bạn ấy lúc đó thì bạn ấy có bị vậy ko ? </p><p>Hôm sau em lên lớp em có để ý bạn A nhiều hơn thì em để ý rằng bạn A hay nói không rõ lắm như chữ &quot;B&quot; và &quot;D&quot; trong tiếng anh bạn ấy nói rất giống nhau thì em mới nhận ra lúc đó bạn ấy chỉ em đúng mà em nghe không rõ nên chọn sai đáp án bạn ấy chỉ,lúc đó em mới nhận ra là mình đã nói sai về bạn A rồi,em cũng muốn xin lỗi A về vụ đó nhưng em lại sợ thầy cô,ba mẹ em,bạn bè trong lớp sẽ không tha thứ cho em về vụ đó và nhất là bạn A người mà em đã gây ra cho bạn ấy một căn bệnh thần kinh suốt 2 năm qua,</p><p><br/></p><p>em mong anh có thể đọc được tâm sự này và cho em 1 lời khuyên để em có thể tìm cách tốt nhất để đưa ra quyết định đối mặt với sự thật này,em cảm ơn anh nhiều ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: X</b></p><p><br/></p><p>Em năm nay 17 tuổi,đầu năm lớp 10 lúc tiết nghỉ giải lao 30 phút em có tụ lại với 1 nhóm cỡ 20 đứa vào để nói chuyện cùng nhau lúc đó bọn em nói chuyện trong lớp như kiểu: bạn C xinh,bạn B này học giỏi...lúc đó em nói về bạn A kêu&quot;con này đạo đức giả lúc tao đi thi hỏi 1 câu đáp án trắc nghiệm mà chỉ cho tao sai mà lúc tao liếc đáp án đề còn đó nó khoanh đúng câu nó chỉ tao sai,em kêu bạn A là đứa đạo đức giả nên bọn bay đừng để vẻ ngoài con đó đánh lừa,</p><p>con đó cáo già kinh&quot;lúc đó ai cũng tin em hết vì lúc đó em là người hỏi bạn A câu đó và em chỉ những đứa xung quanh theo đáp án bạn A và nhiều đứa bị sai câu đó,sau buổi trò chuyện đó ai cũng xa lánh bạn A kể cả em,kể từ đó bạn A không ai chơi chung suốt năm lớp 10 và 11,</p><p><br/></p><p>lúc em lên 12 khi thầy giám thị nhờ em cầm phiếu nghỉ học đưa xuống phòng giám thị thì lúc đó em có cầm và xem qua các đơn nghỉ học thì thấy đơn của bạn A,đơn của bạn A có kèm theo giấy khám của bác sĩ tâm lý là chẩn đoán mắc bệnh về thần kinh khi em nhìn thấy đơn đó em bị sốc và nhớ lại khởi đầu lí do bạn A bị mọi người xa lánh và em nghĩ đó là nguyên nhân dẫn đến căn bệnh của bạn A,em sau khi biết được bạn ấy bị mắc bệnh thần kinh thì có đến hỏi thăm bạn A thì bạn ấy cứ khóc liên tục kêu &quot;bạn đừng nhắc về cái đó nữa và làm ơn ra chỗ khác đi&quot;lúc đó em nghe vậy cũng ra chỗ khác và để bạn ấy yên,khi em về nhà em nghĩ lại tình huống đó nếu em lúc đó chịu học bài hoặc lúc đó em không hỏi bài bạn A hay nói về bạn ấy lúc đó thì bạn ấy có bị vậy ko ? </p><p>Hôm sau em lên lớp em có để ý bạn A nhiều hơn thì em để ý rằng bạn A hay nói không rõ lắm như chữ &quot;B&quot; và &quot;D&quot; trong tiếng anh bạn ấy nói rất giống nhau thì em mới nhận ra lúc đó bạn ấy chỉ em đúng mà em nghe không rõ nên chọn sai đáp án bạn ấy chỉ,lúc đó em mới nhận ra là mình đã nói sai về bạn A rồi,em cũng muốn xin lỗi A về vụ đó nhưng em lại sợ thầy cô,ba mẹ em,bạn bè trong lớp sẽ không tha thứ cho em về vụ đó và nhất là bạn A người mà em đã gây ra cho bạn ấy một căn bệnh thần kinh suốt 2 năm qua,</p><p><br/></p><p>em mong anh có thể đọc được tâm sự này và cho em 1 lời khuyên để em có thể tìm cách tốt nhất để đưa ra quyết định đối mặt với sự thật này,em cảm ơn anh nhiều ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16593308-10-2-2025.mp3" length="6427554" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16593308</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Feb 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>534</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-01-2025</itunes:title>
    <title>21-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em tên Cảnh ạ   Em chào Anh và Mn ! Em k biết , tâm sự này có đến đc với anh k , nhưng đây e nghĩ là nơi duy nhất để em có thể nói ra hết những dồn nén trong 1 tháng vừa qua e đã phải trải qua  - Nhà e thuộc dạng nhà ở quê, bme cũng từng vay mượn để sửa sang lại nhà cửa nên cũng vay công mượn nợ , nhưng k nhiều , cái đó em biết . Em đã cố gắng làm trong 4 năm nay để phụ giúp gia đình, chỉ giữ lại 1 phần để chi tiêu hàng tháng  Nhưng đầu tháng trc , ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em tên Cảnh ạ</b></p><p><br/></p><p>Em chào Anh và Mn !</p><p>Em k biết , tâm sự này có đến đc với anh k , nhưng đây e nghĩ là nơi duy nhất để em có thể nói ra hết những dồn nén trong 1 tháng vừa qua e đã phải trải qua</p><p> - Nhà e thuộc dạng nhà ở quê, bme cũng từng vay mượn để sửa sang lại nhà cửa nên cũng vay công mượn nợ , nhưng k nhiều , cái đó em biết . Em đã cố gắng làm trong 4 năm nay để phụ giúp gia đình, chỉ giữ lại 1 phần để chi tiêu hàng tháng </p><p>Nhưng đầu tháng trc , có 1 chủ nợ tới và đòi số tiền 200tr cộng 27 tháng tiền lãi chưa trả</p><p>Thực sự e sụp đổ vì e k biết bme tính toán kiểu gì mà lại xảy tình trạng như thế mà k cho e đc biết. Và họ k còn tin bme e nữa , muốn e đứng ra nhận món nợ này và trả cho họ cả gốc và lãi </p><p> - Vì e k biết , nên đã dự định cuối năm nay e sẽ lập gia đình , và đã lên nhà ny để nói chuyện người lớn</p><p>- Em tưởng chỉ dừng lại ở đó , nhưng khi em lên nhà chủ nợ để nc với họ có mặt cả mẹ em ở đó. Chủ nợ nói rằng , nhà em còn nợ thêm 150 tr nữa . Em chết lặng , 1 câu hỏi lớn nhất trong đầu em lúc đó là tại sao , tại sao mẹ em lại vay nợ nhiều như thế mà k cho em biết . Nhà em thì k buôn bán gì . Mẹ em ở nhà , bố em thì làm mộc  Em rất thương bố mẹ em , vì e biết bme  tần tảo để cho 2 ae của e  ăn học nên cũng nợ  , vì thế em biết hoàn cảnh của gđ nên em đã k học ĐH . Và đi làm sớm để phụ giúp gđ</p><p>- Tổng số nợ là 450tr , em k biết phải làm gì ngoài hàng tháng phải trả nợ lãi hàng tháng là 6 tr . Em đã cố hỏi mẹ em , nhưng mẹ chỉ đáp lại rằng là do trang trải cuộc sống vì có tg bố mẹ nghỉ làm mất nửa năm vì bệnh </p><p>Em đã rất bế tắc giữa việc dừng lại việc cưới xin để cố gắng trả nợ cho gia đình hay việc lập gia đình vào cuối năm nay , vì e rất yêu bạn ấy . Và em k muốn b ấy , và gia đình biết đc sự thật này </p><p> Quan trọng hơn nữa là số tiền vay là số tiền cắm từ sổ đỏ của gia đình và giờ đã sang tên cho chủ nợ</p><p>Họ cho nhà e trả dần nhưng với thu nhập hiện tại , em không biết trả đến bao giờ mới xong , vì thu nhập hiện tại của em là 9tr/ tháng , nếu e buông bỏ thì sẽ mất nhà. Nhưng vì bổn phận làm con , và chuyện đã xảy ra nên em k thể làm thế .</p><p>Em đang đứng giữa ranh giới giữa việc làm trả nợ cho gia đình , nhưng e cũng biết thanh xuân của người con gái cũng có hạn </p><p> Em mong a và mn cho e xin 1 lời khuyên , và nếu đc , cho e xin 1 giải pháp . Em thực sự cảm ơn anh và mn đã lắng nghe lời tâm sự của em ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em tên Cảnh ạ</b></p><p><br/></p><p>Em chào Anh và Mn !</p><p>Em k biết , tâm sự này có đến đc với anh k , nhưng đây e nghĩ là nơi duy nhất để em có thể nói ra hết những dồn nén trong 1 tháng vừa qua e đã phải trải qua</p><p> - Nhà e thuộc dạng nhà ở quê, bme cũng từng vay mượn để sửa sang lại nhà cửa nên cũng vay công mượn nợ , nhưng k nhiều , cái đó em biết . Em đã cố gắng làm trong 4 năm nay để phụ giúp gia đình, chỉ giữ lại 1 phần để chi tiêu hàng tháng </p><p>Nhưng đầu tháng trc , có 1 chủ nợ tới và đòi số tiền 200tr cộng 27 tháng tiền lãi chưa trả</p><p>Thực sự e sụp đổ vì e k biết bme tính toán kiểu gì mà lại xảy tình trạng như thế mà k cho e đc biết. Và họ k còn tin bme e nữa , muốn e đứng ra nhận món nợ này và trả cho họ cả gốc và lãi </p><p> - Vì e k biết , nên đã dự định cuối năm nay e sẽ lập gia đình , và đã lên nhà ny để nói chuyện người lớn</p><p>- Em tưởng chỉ dừng lại ở đó , nhưng khi em lên nhà chủ nợ để nc với họ có mặt cả mẹ em ở đó. Chủ nợ nói rằng , nhà em còn nợ thêm 150 tr nữa . Em chết lặng , 1 câu hỏi lớn nhất trong đầu em lúc đó là tại sao , tại sao mẹ em lại vay nợ nhiều như thế mà k cho em biết . Nhà em thì k buôn bán gì . Mẹ em ở nhà , bố em thì làm mộc  Em rất thương bố mẹ em , vì e biết bme  tần tảo để cho 2 ae của e  ăn học nên cũng nợ  , vì thế em biết hoàn cảnh của gđ nên em đã k học ĐH . Và đi làm sớm để phụ giúp gđ</p><p>- Tổng số nợ là 450tr , em k biết phải làm gì ngoài hàng tháng phải trả nợ lãi hàng tháng là 6 tr . Em đã cố hỏi mẹ em , nhưng mẹ chỉ đáp lại rằng là do trang trải cuộc sống vì có tg bố mẹ nghỉ làm mất nửa năm vì bệnh </p><p>Em đã rất bế tắc giữa việc dừng lại việc cưới xin để cố gắng trả nợ cho gia đình hay việc lập gia đình vào cuối năm nay , vì e rất yêu bạn ấy . Và em k muốn b ấy , và gia đình biết đc sự thật này </p><p> Quan trọng hơn nữa là số tiền vay là số tiền cắm từ sổ đỏ của gia đình và giờ đã sang tên cho chủ nợ</p><p>Họ cho nhà e trả dần nhưng với thu nhập hiện tại , em không biết trả đến bao giờ mới xong , vì thu nhập hiện tại của em là 9tr/ tháng , nếu e buông bỏ thì sẽ mất nhà. Nhưng vì bổn phận làm con , và chuyện đã xảy ra nên em k thể làm thế .</p><p>Em đang đứng giữa ranh giới giữa việc làm trả nợ cho gia đình , nhưng e cũng biết thanh xuân của người con gái cũng có hạn </p><p> Em mong a và mn cho e xin 1 lời khuyên , và nếu đc , cho e xin 1 giải pháp . Em thực sự cảm ơn anh và mn đã lắng nghe lời tâm sự của em ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16475276-21-01-2025.mp3" length="8554446" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16475276</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>711</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-01-2025</itunes:title>
    <title>20-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 20/01/2025 (Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).   NGƯỜI GỬI: hắc lang   Chào mọi người là con đây, hôm nay con viết tâm sự này vì con nhân ra là" Thế giới này có thể đôi tổn thương cậu rất nhiều những cũng là nơi có thể chữa lành cho cậu" Con xin bắt đầu từ năm 2024 đi ạ. Sau khi đi làm ở công ty dịch vụ 6 tháng mà lần trước con nói vì gặp phải người hướng dẫn không tốt, sau đó con còn làm ở 1 công ty khác nhưng cũng không khá hơn, công t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/10eKqBOj9XgdSpGagm6CdFErq5MzSwsbCjVh3ZlspRDc/edit?usp=sharing'><b>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 20/01/2025</b></a></p><p>(Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).</p><p> </p><p>NGƯỜI GỬI: hắc lang</p><p><br/></p><p>Chào mọi người là con đây, hôm nay con viết tâm sự này vì con nhân ra là&quot; Thế giới này có thể đôi tổn thương cậu rất nhiều những cũng là nơi có thể chữa lành cho cậu&quot;</p><p>Con xin bắt đầu từ năm 2024 đi ạ. Sau khi đi làm ở công ty dịch vụ 6 tháng mà lần trước con nói vì gặp phải người hướng dẫn không tốt, sau đó con còn làm ở 1 công ty khác nhưng cũng không khá hơn, công ty thứ hai giám đốc là người bắc và chửi thề rất nhiều làm con cảm thấy thực sự chán nản thậm chí con còn muốn tự tử, nhưng con muốn tự cứu bản thân mình. </p><p>Con cảm thấy mình không ổn nên đã xin gia đình đi khám tâm lý và con đi khám ở thần kinh trung ương 2, con được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lo âu ám ảnh sợ hãi và phải uống thuốc 15 ngày, một thuốc chuyên trị trầm cảm và các loại lo âu, còn 1 viên con tìm hiểu thì được biết là nó dùng để trị tâm thần phân liệt nếu được phát khi điều trị tâm lý, con thừa biết thuốc k thể chữa dứt được nó chỉ chữa cái ngọn mà thôi, cái gốc ở nơi tâm trí của con, sau khi uống hết 15 ngày con chọn không đi khám lại mà cố gắng vượt qua nhưng mà con thấy vẫn có gì đó k ổn.</p><p><br/></p><p>Rồi ba xin cho con làm ở trong cơ quan nhà nước, hiện tại con đang làm cán bộ đề án nhưng con không ngờ là lần này thế giới lại thương con đến vậy, chị sếp con rất là thương và lắng nghe tâm sự nhân viên và hiểu, con hay gọi thân thương là Má</p><p>Vì chứng tâm lý của con nên làm con không thể nhớ đc nhiều và vì có quá nhiều nỗi sợ con không thể làm tốt công việc làm cho hai bạn làm chung nghĩ là chị sếp thương con hơn nên bỏ mặc con nó lại làm cho bệnh tình con nặng thêm vì con sợ con sẽ bị đuổi, nhưng chị sếp đã làm một việc mà con không thể nghĩ tới là chị ấy kêu ba đứa lại chị ấy nói thẳng với hai bạn kia là phòng chỉ có ba người sao không thương yêu hỗ trợ lẫn nhau mà lại đối xử với con như vậy, chị ấy bảo nếu mà một ngày nào đó chị tách hai bạn kia ra dắt đi chơi riêng thì cảm giác như nào chị ấy nói thẳng là con khoa nó có bệnh nên nhiều khi nó không điều khiển được chị ấy bảo mỗi người 1 hoàn cảnh nhưng chị ấy biết con nỗ lực nhường nào.</p><p>Khi chị ấy quay qua hỏi con có gì muốn nói k con đã khóc một trận thật to trước mặt mọi người, con cũng kể thật do năm 18t con trải qua trầm cảm 1 lần bây giờ con mới thực sự uống thuốc và cố chữa trị vào đầu năm 2024, con tính cuối năm 2024 con sẽ đi khám lại nhưng con không cố ý quên mất những gì mọi người nói, con thực sự không muốn làm ảnh hưởng ai hết và con rất tự trách .</p><p>Vậy mà mọi người đều hiểu có vẻ hai bạn kia cũng hiểu nên bảo lần tới sẽ chỉ con, con cũng cố gắng ghi lại cho nhớ ạ. Con không muốn khóc trước mặt người khác nhưng mà con thực sự cảm thấy giải tỏa rất lớn sau khi con khóc, sau đó thì mọi người mua một ít strongbow và đồ ăn về uống coi như gắn kết hơn.</p><p>Hiện tại công việc con đang làm lương con thực lãnh là 4tr5, mà thêm nữa là chị sếp sẵn sàng cho con nghỉ để đi học mà không trừ lương, điều tuyệt vời là theo con được biết từ sếp cấp cao hay các phường khác đều nói là chị sếp con là người cực kỳ giỏi, chị ấy đào tạo nhân viên nào ra cũng cực kỳ giỏi.</p><p>Thế giới này đã từng khiến con tổn thương đến mức muốn tự sát, giờ đây ở tuổi 24 nó lại bù đắp cho con rất nhiều, lần đầu tiên trong cuộc đời con thấy là thật may vì năm 18t con đã không tự tử, ở hiện tại ba mẹ hiểu con hơn, con có công việc mà mỗi ngày thức dậy con đều thấy vui và học được nhiều thứ. Cả phòng đều biết con là lgbt nhưng ai cũng ủng hộ vì ở chỗ con họ còn làm tuyên truyền về bình đẳng giới cơ, trong phòng hay ghẹo con phải mạnh mẽ lên để làm người đàn ông bảo vệ cả phòng hihi</p><p>Thầy ơi thế giới này cũng rất dễ thương mà nhỉ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/10eKqBOj9XgdSpGagm6CdFErq5MzSwsbCjVh3ZlspRDc/edit?usp=sharing'><b>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 20/01/2025</b></a></p><p>(Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).</p><p> </p><p>NGƯỜI GỬI: hắc lang</p><p><br/></p><p>Chào mọi người là con đây, hôm nay con viết tâm sự này vì con nhân ra là&quot; Thế giới này có thể đôi tổn thương cậu rất nhiều những cũng là nơi có thể chữa lành cho cậu&quot;</p><p>Con xin bắt đầu từ năm 2024 đi ạ. Sau khi đi làm ở công ty dịch vụ 6 tháng mà lần trước con nói vì gặp phải người hướng dẫn không tốt, sau đó con còn làm ở 1 công ty khác nhưng cũng không khá hơn, công ty thứ hai giám đốc là người bắc và chửi thề rất nhiều làm con cảm thấy thực sự chán nản thậm chí con còn muốn tự tử, nhưng con muốn tự cứu bản thân mình. </p><p>Con cảm thấy mình không ổn nên đã xin gia đình đi khám tâm lý và con đi khám ở thần kinh trung ương 2, con được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lo âu ám ảnh sợ hãi và phải uống thuốc 15 ngày, một thuốc chuyên trị trầm cảm và các loại lo âu, còn 1 viên con tìm hiểu thì được biết là nó dùng để trị tâm thần phân liệt nếu được phát khi điều trị tâm lý, con thừa biết thuốc k thể chữa dứt được nó chỉ chữa cái ngọn mà thôi, cái gốc ở nơi tâm trí của con, sau khi uống hết 15 ngày con chọn không đi khám lại mà cố gắng vượt qua nhưng mà con thấy vẫn có gì đó k ổn.</p><p><br/></p><p>Rồi ba xin cho con làm ở trong cơ quan nhà nước, hiện tại con đang làm cán bộ đề án nhưng con không ngờ là lần này thế giới lại thương con đến vậy, chị sếp con rất là thương và lắng nghe tâm sự nhân viên và hiểu, con hay gọi thân thương là Má</p><p>Vì chứng tâm lý của con nên làm con không thể nhớ đc nhiều và vì có quá nhiều nỗi sợ con không thể làm tốt công việc làm cho hai bạn làm chung nghĩ là chị sếp thương con hơn nên bỏ mặc con nó lại làm cho bệnh tình con nặng thêm vì con sợ con sẽ bị đuổi, nhưng chị sếp đã làm một việc mà con không thể nghĩ tới là chị ấy kêu ba đứa lại chị ấy nói thẳng với hai bạn kia là phòng chỉ có ba người sao không thương yêu hỗ trợ lẫn nhau mà lại đối xử với con như vậy, chị ấy bảo nếu mà một ngày nào đó chị tách hai bạn kia ra dắt đi chơi riêng thì cảm giác như nào chị ấy nói thẳng là con khoa nó có bệnh nên nhiều khi nó không điều khiển được chị ấy bảo mỗi người 1 hoàn cảnh nhưng chị ấy biết con nỗ lực nhường nào.</p><p>Khi chị ấy quay qua hỏi con có gì muốn nói k con đã khóc một trận thật to trước mặt mọi người, con cũng kể thật do năm 18t con trải qua trầm cảm 1 lần bây giờ con mới thực sự uống thuốc và cố chữa trị vào đầu năm 2024, con tính cuối năm 2024 con sẽ đi khám lại nhưng con không cố ý quên mất những gì mọi người nói, con thực sự không muốn làm ảnh hưởng ai hết và con rất tự trách .</p><p>Vậy mà mọi người đều hiểu có vẻ hai bạn kia cũng hiểu nên bảo lần tới sẽ chỉ con, con cũng cố gắng ghi lại cho nhớ ạ. Con không muốn khóc trước mặt người khác nhưng mà con thực sự cảm thấy giải tỏa rất lớn sau khi con khóc, sau đó thì mọi người mua một ít strongbow và đồ ăn về uống coi như gắn kết hơn.</p><p>Hiện tại công việc con đang làm lương con thực lãnh là 4tr5, mà thêm nữa là chị sếp sẵn sàng cho con nghỉ để đi học mà không trừ lương, điều tuyệt vời là theo con được biết từ sếp cấp cao hay các phường khác đều nói là chị sếp con là người cực kỳ giỏi, chị ấy đào tạo nhân viên nào ra cũng cực kỳ giỏi.</p><p>Thế giới này đã từng khiến con tổn thương đến mức muốn tự sát, giờ đây ở tuổi 24 nó lại bù đắp cho con rất nhiều, lần đầu tiên trong cuộc đời con thấy là thật may vì năm 18t con đã không tự tử, ở hiện tại ba mẹ hiểu con hơn, con có công việc mà mỗi ngày thức dậy con đều thấy vui và học được nhiều thứ. Cả phòng đều biết con là lgbt nhưng ai cũng ủng hộ vì ở chỗ con họ còn làm tuyên truyền về bình đẳng giới cơ, trong phòng hay ghẹo con phải mạnh mẽ lên để làm người đàn ông bảo vệ cả phòng hihi</p><p>Thầy ơi thế giới này cũng rất dễ thương mà nhỉ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16467839-20-01-2025.mp3" length="12438018" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16467839</guid>
    <pubDate>Mon, 20 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1035</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-01-2025</itunes:title>
    <title>17-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người đàn bà tha hoá   Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày ạ,   Thật khó khăn khi phải viết ra sự thú nhận này, nhưng có lẽ đây là nơi duy nhất em có thể viết ra những góc khuất nhất của bản thân mình thầy ạ.   Em cũng nghĩ sẽ nhận về nhiều phán xét nếu mọi người đọc tâm sự của em, nhưng em viết ra vì em thật sự muốn tìm ra được giải pháp cho bản thân mình.   Em là người đàn bà dễ tha hóa thầy ạ.   Bên ngoài, em là người phụ nữ, người vợ, người mẹ tuy...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Y1p-70ODRZPGK7-BoW8X3VSaoSLEweZ18DVqXHEoFOA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Người đàn bà tha hoá</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày ạ,</p><p><br/></p><p>Thật khó khăn khi phải viết ra sự thú nhận này, nhưng có lẽ đây là nơi duy nhất em có thể viết ra những góc khuất nhất của bản thân mình thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em cũng nghĩ sẽ nhận về nhiều phán xét nếu mọi người đọc tâm sự của em, nhưng em viết ra vì em thật sự muốn tìm ra được giải pháp cho bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Em là người đàn bà dễ tha hóa thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Bên ngoài, em là người phụ nữ, người vợ, người mẹ tuyệt vời. Công bằng mà nói thì em luôn cố gắng làm hết mình cũng như toàn bộ tâm huyết trong việc chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình, phát triển sự nghiệp và công việc của mình. Nhà chồng, ai cũng yêu quý em vô cùng vì tính cách của em khá hòa đồng, nhiệt thành, dù thu nhập cao nhưng em không hề kiêu ngạo hay phân biệt gì cả. (Lương của em gần 100tr/tháng còn chồng em thì gấp đôi lương của em).</p><p><br/></p><p>Nhưng em lại là người phụ nữ rất dễ dao động về mặt tình cảm thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em ngẫm nghĩ và nhìn thấy điều này từ bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Em không chủ động thích những người đàn ông khác, nhưng nếu họ có những hành động hoặc ánh mắt thể hiện sự quan tâm tới em, là em gần như bị lung lay luôn á thầy, trong khi em đã có chồng rồi, và chồng em yêu thương em vô cùng, chỉ có điều, anh ấy không phải tuýp người lãng mạn thôi, nhưng anh ấy yêu thương vợ con bằng những hành động thiết thực nhất, đời nhất.</p><p><br/></p><p>Em vẫn yêu anh ấy, nhưng em cũng bị “say nắng” khi nghĩ về những ánh mắt, cử chỉ ấm áp mà bất kì người khác giới/ đồng nghiệp khác dành cho mình. Em tệ thật sự!</p><p><br/></p><p>Từ khi còn là sinh viên, em đã có nhiều người theo đuổi rồi, trong đó có cả chồng em bây giờ, nhưng em không hề bước vào bất cứ một mối quan hệ chính thức nào với ai khác ngoài chồng em bây giờ thầy ạ. Tuy nhiên, khi nào mà em rảnh rỗi, em lại nghĩ về những “sự quan tâm ngoài luồng ấy” và tự cười một mình. Thật bệnh hoạn phải không thầy?</p><p><br/></p><p>Gần đây, chúng em có việc gia đình nên em và chồng phải tạm sống xa nhau, mỗi người một nơi, em ở với nhà chồng của mình. Rồi em phát hiện ra, cậu em họ chồng đang để ý đến mình ạ (cậu ta bằng tuổi em). Thực sự, em đã phải suy nghĩ vô cùng nhiều, cất nhắc vô cùng nhiều để tránh bản thân mình đang phán đoán sai trước khi thật sự em tin rằng cậu ta đang có điều gì đó không bình thường với mình. Em không tiện kể hết những gì em đã thấy và cảm nhận từ phía cậu ta ở đây nhưng em tin rằng mình không phán đoán sai. Thế rồi từ một sự vô tư với cậu ta, bây giờ em không còn có thể vô tư được nữa, em sợ hãi, tim em đập thình thịch khi nhận ra cậu ta đang nhìn mình quá nhiều, cậu ta dùng những lý do vô cùng hợp lý để xuống nhà chồng em chơi, nhưng lại có những ánh nhìn khác lạ về phía em. Em luôn cố gắng để tránh tiếp cận với cậu ta, cái đầu em hiểu em cần phải làm thế nào cho đúng đắn. Trớ trêu là, tối khi rảnh rỗi hoặc bất cứ khi nào em không phải bận rộn quá, đầu em lại bắt đầu nghĩ về cậu ta và tưởng tượng rất nhiều thứ không cho phép. Em thèm cái cảm giác như kiểu lúc mới yêu, em thích nghĩ về những cảm xúc kiểu nửa vời như vậy, mọi thứ mập mờ, không rõ ràng. Em biết thừa là nếu em có giả sử bước vào một mối quan hệ với cậu ta thì em cũng sẽ chán ngay sau 1 tuần thầy ạ. Chỉ là tự em đang thêu dệt thêm những hình ảnh, những câu chuyện đẹp đẽ về người đó mà thôi.</p><p><br/></p><p>Em phải làm gì để giữ được một cái đầu lạnh, một trái tim chung thủy, một lòng một dạ chỉ nghĩ về chồng mình hả thầy? Em không thể nào sống cả đời mà chỉ cần sơ hở là em đã bị lung lay bởi một người đàn ông khác như thế này được. Cho dù em chưa làm gì có lỗi với chồng, đối với em, “ngoại tình” trong tư tưởng đã là điều gì đấy mà mình k</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1Y1p-70ODRZPGK7-BoW8X3VSaoSLEweZ18DVqXHEoFOA/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Người đàn bà tha hoá</b></a></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày ạ,</p><p><br/></p><p>Thật khó khăn khi phải viết ra sự thú nhận này, nhưng có lẽ đây là nơi duy nhất em có thể viết ra những góc khuất nhất của bản thân mình thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em cũng nghĩ sẽ nhận về nhiều phán xét nếu mọi người đọc tâm sự của em, nhưng em viết ra vì em thật sự muốn tìm ra được giải pháp cho bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Em là người đàn bà dễ tha hóa thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Bên ngoài, em là người phụ nữ, người vợ, người mẹ tuyệt vời. Công bằng mà nói thì em luôn cố gắng làm hết mình cũng như toàn bộ tâm huyết trong việc chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình, phát triển sự nghiệp và công việc của mình. Nhà chồng, ai cũng yêu quý em vô cùng vì tính cách của em khá hòa đồng, nhiệt thành, dù thu nhập cao nhưng em không hề kiêu ngạo hay phân biệt gì cả. (Lương của em gần 100tr/tháng còn chồng em thì gấp đôi lương của em).</p><p><br/></p><p>Nhưng em lại là người phụ nữ rất dễ dao động về mặt tình cảm thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Em ngẫm nghĩ và nhìn thấy điều này từ bản thân mình.</p><p><br/></p><p>Em không chủ động thích những người đàn ông khác, nhưng nếu họ có những hành động hoặc ánh mắt thể hiện sự quan tâm tới em, là em gần như bị lung lay luôn á thầy, trong khi em đã có chồng rồi, và chồng em yêu thương em vô cùng, chỉ có điều, anh ấy không phải tuýp người lãng mạn thôi, nhưng anh ấy yêu thương vợ con bằng những hành động thiết thực nhất, đời nhất.</p><p><br/></p><p>Em vẫn yêu anh ấy, nhưng em cũng bị “say nắng” khi nghĩ về những ánh mắt, cử chỉ ấm áp mà bất kì người khác giới/ đồng nghiệp khác dành cho mình. Em tệ thật sự!</p><p><br/></p><p>Từ khi còn là sinh viên, em đã có nhiều người theo đuổi rồi, trong đó có cả chồng em bây giờ, nhưng em không hề bước vào bất cứ một mối quan hệ chính thức nào với ai khác ngoài chồng em bây giờ thầy ạ. Tuy nhiên, khi nào mà em rảnh rỗi, em lại nghĩ về những “sự quan tâm ngoài luồng ấy” và tự cười một mình. Thật bệnh hoạn phải không thầy?</p><p><br/></p><p>Gần đây, chúng em có việc gia đình nên em và chồng phải tạm sống xa nhau, mỗi người một nơi, em ở với nhà chồng của mình. Rồi em phát hiện ra, cậu em họ chồng đang để ý đến mình ạ (cậu ta bằng tuổi em). Thực sự, em đã phải suy nghĩ vô cùng nhiều, cất nhắc vô cùng nhiều để tránh bản thân mình đang phán đoán sai trước khi thật sự em tin rằng cậu ta đang có điều gì đó không bình thường với mình. Em không tiện kể hết những gì em đã thấy và cảm nhận từ phía cậu ta ở đây nhưng em tin rằng mình không phán đoán sai. Thế rồi từ một sự vô tư với cậu ta, bây giờ em không còn có thể vô tư được nữa, em sợ hãi, tim em đập thình thịch khi nhận ra cậu ta đang nhìn mình quá nhiều, cậu ta dùng những lý do vô cùng hợp lý để xuống nhà chồng em chơi, nhưng lại có những ánh nhìn khác lạ về phía em. Em luôn cố gắng để tránh tiếp cận với cậu ta, cái đầu em hiểu em cần phải làm thế nào cho đúng đắn. Trớ trêu là, tối khi rảnh rỗi hoặc bất cứ khi nào em không phải bận rộn quá, đầu em lại bắt đầu nghĩ về cậu ta và tưởng tượng rất nhiều thứ không cho phép. Em thèm cái cảm giác như kiểu lúc mới yêu, em thích nghĩ về những cảm xúc kiểu nửa vời như vậy, mọi thứ mập mờ, không rõ ràng. Em biết thừa là nếu em có giả sử bước vào một mối quan hệ với cậu ta thì em cũng sẽ chán ngay sau 1 tuần thầy ạ. Chỉ là tự em đang thêu dệt thêm những hình ảnh, những câu chuyện đẹp đẽ về người đó mà thôi.</p><p><br/></p><p>Em phải làm gì để giữ được một cái đầu lạnh, một trái tim chung thủy, một lòng một dạ chỉ nghĩ về chồng mình hả thầy? Em không thể nào sống cả đời mà chỉ cần sơ hở là em đã bị lung lay bởi một người đàn ông khác như thế này được. Cho dù em chưa làm gì có lỗi với chồng, đối với em, “ngoại tình” trong tư tưởng đã là điều gì đấy mà mình k</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16453549-17-01-2025.mp3" length="5041708" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16453549</guid>
    <pubDate>Fri, 17 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>418</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-01-2025</itunes:title>
    <title>16-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyen   Con chào thầy 5 và mọi người trong Group Dù đã biết thầy từ năm 2020 nhưng đây là lần đầu tiên con mới viết tâm sự gửi tới thầy . Con sinh năm 2003, cũng đã bắt đầu học kì đầu năm thứ tư tại trường tư bth ạ . Con học chuyên ngành tiếng nhật theo lời khuyên của dì con, con bắt đầu học một lối rẽ mà không biết đi đâu về đi .  Thật sự lúc đó chọn ngành con không biết con thích gì và làm gì nên thấy dì khuyên cũng đi theo học . Con kh có ý bảo theo ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyen</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người trong Group</p><p>Dù đã biết thầy từ năm 2020 nhưng đây là lần đầu tiên con mới viết tâm sự gửi tới thầy . Con sinh năm 2003, cũng đã bắt đầu học kì đầu năm thứ tư tại trường tư bth ạ . Con học chuyên ngành tiếng nhật theo lời khuyên của dì con, con bắt đầu học một lối rẽ mà không biết đi đâu về đi . </p><p>Thật sự lúc đó chọn ngành con không biết con thích gì và làm gì nên thấy dì khuyên cũng đi theo học . Con kh có ý bảo theo dì là sai , và đổ lỗi mà con thấy vô cùng biết ơn vì đã có người dẫn dắt mình . Vâng cứ vậy đến năm thứ 2 con đã biết con không hề phù hợp với ngành này nhưng vẫn không biết bản thân nên học gì nên tiếp tục học và đi làm partime. </p><p>Nhưng đến hè năm nay , con cảm thấy vô cùng yêu thích Thiết kế đồ họa , và con cũng đang học thử khóa học ( mất tiền nm do con học ké ạ hihi )và Youtube dc 1 tuần . Trời ơi , cảm giác tìm được 1 lối đi mà ánh sáng trong đời con như được mở ra . Nhưng con thấy có lẽ học trung tâm đầy đủ với chi tiết hơn mà gia đình con chắc chắn không lo con học được . </p><p>Con có tâm sự với dì và dì bảo cố gắng học lấy chứng chỉ tiếng nhật và học thêm nhưng con thật sự rất oải với ngành này . Con có nên vay nợ hay học khóa free kia tiếp không ạ , con muốn học tiếp đại học để ra trường có mác và cũng dễ xin hơn chút .</p><p>Con cũng đi làm partime nhiều chỗ 2 năm rưỡu nm những vấn đề xung quanh con thật sự bản thân vẫn chua được giải quyết .</p><p>Mong thầy và các bạn cho con lời khuyên</p><p>Cảm ơn thầy đã đọc hết lời tâm sự của con</p><p>Trân trọng</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyen</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người trong Group</p><p>Dù đã biết thầy từ năm 2020 nhưng đây là lần đầu tiên con mới viết tâm sự gửi tới thầy . Con sinh năm 2003, cũng đã bắt đầu học kì đầu năm thứ tư tại trường tư bth ạ . Con học chuyên ngành tiếng nhật theo lời khuyên của dì con, con bắt đầu học một lối rẽ mà không biết đi đâu về đi . </p><p>Thật sự lúc đó chọn ngành con không biết con thích gì và làm gì nên thấy dì khuyên cũng đi theo học . Con kh có ý bảo theo dì là sai , và đổ lỗi mà con thấy vô cùng biết ơn vì đã có người dẫn dắt mình . Vâng cứ vậy đến năm thứ 2 con đã biết con không hề phù hợp với ngành này nhưng vẫn không biết bản thân nên học gì nên tiếp tục học và đi làm partime. </p><p>Nhưng đến hè năm nay , con cảm thấy vô cùng yêu thích Thiết kế đồ họa , và con cũng đang học thử khóa học ( mất tiền nm do con học ké ạ hihi )và Youtube dc 1 tuần . Trời ơi , cảm giác tìm được 1 lối đi mà ánh sáng trong đời con như được mở ra . Nhưng con thấy có lẽ học trung tâm đầy đủ với chi tiết hơn mà gia đình con chắc chắn không lo con học được . </p><p>Con có tâm sự với dì và dì bảo cố gắng học lấy chứng chỉ tiếng nhật và học thêm nhưng con thật sự rất oải với ngành này . Con có nên vay nợ hay học khóa free kia tiếp không ạ , con muốn học tiếp đại học để ra trường có mác và cũng dễ xin hơn chút .</p><p>Con cũng đi làm partime nhiều chỗ 2 năm rưỡu nm những vấn đề xung quanh con thật sự bản thân vẫn chua được giải quyết .</p><p>Mong thầy và các bạn cho con lời khuyên</p><p>Cảm ơn thầy đã đọc hết lời tâm sự của con</p><p>Trân trọng</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16447079-16-01-2025.mp3" length="4600657" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16447079</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>382</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-01-2025</itunes:title>
    <title>15-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mối tình đầu của Bư   Hôm nay đường Hà Nội có một cơn mưa vào cuối ngày, không khí trở nên mát mẻ, đi ra ngoài đường lúc tan tầm này thì thời tiết thật dễ chịu, nhưng không tránh khỏi việc tắc đường. Vì vậy trong lúc lái xe, con lại có thời gian để suy ngấm về nhân sinh quan dạo gần đây. Đây là 1 đoạn tâm sự về tình cảm, con muốn viết cho nhẹ lòng, như viết cho 1 người tri kỉ, ghi lại cảm xúc trong 1 chuỗi ti tỉ cảm xúc khác trong cuộc sống.    Con và cô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xx0aKvnL_Nj93lJ91bIEgd06_MT3qy7CIKzzuCc9OiE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mối tình đầu của Bư</a></p><p><br/></p><p>Hôm nay đường Hà Nội có một cơn mưa vào cuối ngày, không khí trở nên mát mẻ, đi ra ngoài đường lúc tan tầm này thì thời tiết thật dễ chịu, nhưng không tránh khỏi việc tắc đường. Vì vậy trong lúc lái xe, con lại có thời gian để suy ngấm về nhân sinh quan dạo gần đây. Đây là 1 đoạn tâm sự về tình cảm, con muốn viết cho nhẹ lòng, như viết cho 1 người tri kỉ, ghi lại cảm xúc trong 1 chuỗi ti tỉ cảm xúc khác trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Con và cô ấy quen nhau qua mạng xã hội, lần đầu tiên hẹn nhau đi chơi thế là quen. </p><p>Buổi gặp mặt đầu tiên : cảm xúc ngại ngùng và khá bất ngờ vì cô ấy mặc chiếc váy hồng trắng, dài đến gót chân, đi guốc gì đó không nhớ, nhưng vẻ bề ngoài làm 1 đứa lâu ngày chưa được yêu như con bị thu hút là cái chắc rồi!</p><p><br/></p><p>Dạo 1 vòng hồ tây thì 2 đứa rẽ vào 1 quán cafe, gọi 2 ly đồ uống giống nhau, trò chuyện từ việc tại sao chơi app A, tại sao đồng ý gặp nhau, tới chuyện gia đình, học tập, quan điểm sống. Cả buổi nói chuyện đó đa phần cô ấy là người kể, háo hứng đươc kể, con nói ít hơn, nghe một cách chú ý, để ý rất nhiều vào sự say sưa của cô ấy.</p><p><br/></p><p>Cũng đến tầm trưa rồi, thì con có đề nghỉ đi ăn, chỗ này con biết, con dẫn cô ấy đi khi cả 2 chưa biết sẽ đi ăn gì. Đi ăn bún trộn ~~~</p><p>Quán này con ăn 2 3 lần rồi, thấy ổn nên mới dẫn đi. Nay dẫn bạn gái đi nên chủ quán cho nhiều bún hơn mọi hôm, thế là có chuyện bất thường để khoe với em. Lần này, không để ẻm nói nhiều được, thì có câu chuyện được cho nhiều bún làm chủ đề, rồi con kể câu chuyện trước buổi tối hôm đó trên podcast của thầy Hoàng Nam Tiến kể về chuyện tình cảm của cha mẹ, rồi hỏi em : ngày xưa thời chiến, các cụ yêu nhau thì cuối tuần mới được gặp nhau, còn viết cả thư, giờ mình yêu nhau có mạng xã hội thì tiện quá nhỉ. Thế là cả 2 cười. Có 1 chi tiết nữa lúc ăn, tay con khi gắp bún có bị run run vì ngại, bị ẻm để ý ~~</p><p><br/></p><p>Tiếp theo, là đi chơi ở khu trung tâm Aeon Hà Đông. Bọn con nắm tay lần đầu.</p><p><br/></p><p>=&gt; Buổi đầu con bị thu hút ở ngoại hình</p><p><br/></p><p>Điều mà phía của con phát sinh tình cảm đối với cô ấy có 2 thứ : </p><p>1. Trong buổi gặp đầu tiên, khi chia sẻ về quan điểm, có suy nghĩ rất giống con : là người luôn muốn những người xung quanh tốt lên.</p><p><br/></p><p>2. Khi nghe tin con ngã xe, cô ấy lấy và đựng thuốc bóp giảm đau và để trong chai 300ml, trả ship và gửi ship mang qua cho con. </p><p><br/></p><p>Quá trình về sau, con có thể hiện cảm xúc bằng cách đi đâu chơi cũng sẽ đem quà về, tặng thứ cô ấy thích (thứ mà trong quá trình đi chơi con để ý cô ấy thích, những món quà cô ấy muốn mua), thỉnh thoảng đem nước trái cây qua, và tiền chuyển khoản cho những dịp khác.</p><p><br/><br/></p><p>Có 1 khoảng thời gian trước khi cô ấy nói lời chia tay, bọn con gặp nhau rất ít vì công việc, học tập con bận, và lí do phía cô ấy bố mẹ không cho phép ra ngoài, lí do này con thấy hơi khó hiểu. Cô ấy từng nói : thứ em sợ là sự phản bội. Phía con đồng ý, và quả thật từ lúc quen em con không hề tiếp tục vào app trò chuyện. Chuyện bố mẹ cô ấy tại sao không cho phép cô ấy ra ngoài, con không biết.</p><p><br/><br/></p><p>Tụi con kết thúc bằng chuyện cô ấy nói chia tay trước, con đồng ý. Con được nghe nhiều tập của thầy về tình cảm, dặn lòng cho phép bản thân buồn 2 ngày, nhưng nay vào trang mạng xã hội thấy cô ấy đang tìm hiểu 1 người mới mà lòng con thắt lại. Con buồn vì mình cũng tử tế, hết mình mà sao lại đối xử với mình thế.</p><p><br/></p><p>Phía trên hoàn toàn là những suy nghĩ, cảm nhận về chuyện tình này, ở phía con. Đọc đến đây con muốn được nghe lời khuyên từ thầy, con đang cần hoàn thiện những gì để mói quan hệ sau tốt hơn!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xx0aKvnL_Nj93lJ91bIEgd06_MT3qy7CIKzzuCc9OiE/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mối tình đầu của Bư</a></p><p><br/></p><p>Hôm nay đường Hà Nội có một cơn mưa vào cuối ngày, không khí trở nên mát mẻ, đi ra ngoài đường lúc tan tầm này thì thời tiết thật dễ chịu, nhưng không tránh khỏi việc tắc đường. Vì vậy trong lúc lái xe, con lại có thời gian để suy ngấm về nhân sinh quan dạo gần đây. Đây là 1 đoạn tâm sự về tình cảm, con muốn viết cho nhẹ lòng, như viết cho 1 người tri kỉ, ghi lại cảm xúc trong 1 chuỗi ti tỉ cảm xúc khác trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Con và cô ấy quen nhau qua mạng xã hội, lần đầu tiên hẹn nhau đi chơi thế là quen. </p><p>Buổi gặp mặt đầu tiên : cảm xúc ngại ngùng và khá bất ngờ vì cô ấy mặc chiếc váy hồng trắng, dài đến gót chân, đi guốc gì đó không nhớ, nhưng vẻ bề ngoài làm 1 đứa lâu ngày chưa được yêu như con bị thu hút là cái chắc rồi!</p><p><br/></p><p>Dạo 1 vòng hồ tây thì 2 đứa rẽ vào 1 quán cafe, gọi 2 ly đồ uống giống nhau, trò chuyện từ việc tại sao chơi app A, tại sao đồng ý gặp nhau, tới chuyện gia đình, học tập, quan điểm sống. Cả buổi nói chuyện đó đa phần cô ấy là người kể, háo hứng đươc kể, con nói ít hơn, nghe một cách chú ý, để ý rất nhiều vào sự say sưa của cô ấy.</p><p><br/></p><p>Cũng đến tầm trưa rồi, thì con có đề nghỉ đi ăn, chỗ này con biết, con dẫn cô ấy đi khi cả 2 chưa biết sẽ đi ăn gì. Đi ăn bún trộn ~~~</p><p>Quán này con ăn 2 3 lần rồi, thấy ổn nên mới dẫn đi. Nay dẫn bạn gái đi nên chủ quán cho nhiều bún hơn mọi hôm, thế là có chuyện bất thường để khoe với em. Lần này, không để ẻm nói nhiều được, thì có câu chuyện được cho nhiều bún làm chủ đề, rồi con kể câu chuyện trước buổi tối hôm đó trên podcast của thầy Hoàng Nam Tiến kể về chuyện tình cảm của cha mẹ, rồi hỏi em : ngày xưa thời chiến, các cụ yêu nhau thì cuối tuần mới được gặp nhau, còn viết cả thư, giờ mình yêu nhau có mạng xã hội thì tiện quá nhỉ. Thế là cả 2 cười. Có 1 chi tiết nữa lúc ăn, tay con khi gắp bún có bị run run vì ngại, bị ẻm để ý ~~</p><p><br/></p><p>Tiếp theo, là đi chơi ở khu trung tâm Aeon Hà Đông. Bọn con nắm tay lần đầu.</p><p><br/></p><p>=&gt; Buổi đầu con bị thu hút ở ngoại hình</p><p><br/></p><p>Điều mà phía của con phát sinh tình cảm đối với cô ấy có 2 thứ : </p><p>1. Trong buổi gặp đầu tiên, khi chia sẻ về quan điểm, có suy nghĩ rất giống con : là người luôn muốn những người xung quanh tốt lên.</p><p><br/></p><p>2. Khi nghe tin con ngã xe, cô ấy lấy và đựng thuốc bóp giảm đau và để trong chai 300ml, trả ship và gửi ship mang qua cho con. </p><p><br/></p><p>Quá trình về sau, con có thể hiện cảm xúc bằng cách đi đâu chơi cũng sẽ đem quà về, tặng thứ cô ấy thích (thứ mà trong quá trình đi chơi con để ý cô ấy thích, những món quà cô ấy muốn mua), thỉnh thoảng đem nước trái cây qua, và tiền chuyển khoản cho những dịp khác.</p><p><br/><br/></p><p>Có 1 khoảng thời gian trước khi cô ấy nói lời chia tay, bọn con gặp nhau rất ít vì công việc, học tập con bận, và lí do phía cô ấy bố mẹ không cho phép ra ngoài, lí do này con thấy hơi khó hiểu. Cô ấy từng nói : thứ em sợ là sự phản bội. Phía con đồng ý, và quả thật từ lúc quen em con không hề tiếp tục vào app trò chuyện. Chuyện bố mẹ cô ấy tại sao không cho phép cô ấy ra ngoài, con không biết.</p><p><br/><br/></p><p>Tụi con kết thúc bằng chuyện cô ấy nói chia tay trước, con đồng ý. Con được nghe nhiều tập của thầy về tình cảm, dặn lòng cho phép bản thân buồn 2 ngày, nhưng nay vào trang mạng xã hội thấy cô ấy đang tìm hiểu 1 người mới mà lòng con thắt lại. Con buồn vì mình cũng tử tế, hết mình mà sao lại đối xử với mình thế.</p><p><br/></p><p>Phía trên hoàn toàn là những suy nghĩ, cảm nhận về chuyện tình này, ở phía con. Đọc đến đây con muốn được nghe lời khuyên từ thầy, con đang cần hoàn thiện những gì để mói quan hệ sau tốt hơn!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16441174-15-01-2025.mp3" length="8031266" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16441174</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>668</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-01-2025</itunes:title>
    <title>14-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 14/01/2025 NGƯỜI GỬI: Cô gái nhạy cảm   Em chào thầy Năm (em xin gọi như vậy vì em đã học được nhiều điều từ thầy). Em chào mọi người trong Gia đình mình ạ.   Em năm nay 24 tuổi, một cái tuổi không quá lớn mà cũng không còn nhỏ nữa. Em có quen 1 người bạn trai lớn hơn em vài tuổi, hiện tại bọn em đã quen nhau được 5 năm và sống chung với nhau được gần 2 năm rồi. Bình thường hai đứa em sống rất hoà hợp nhưng chỉ có 1 vấn đề làm em bận tâm rất nhiều, em x...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1c97YgKwBRNV3NwZciix_-WvYuifVonZ6aQ7-CTUjfcY/edit?usp=sharing'>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 14/01/2025</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Cô gái nhạy cảm</p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm (em xin gọi như vậy vì em đã học được nhiều điều từ thầy). Em chào mọi người trong Gia đình mình ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi, một cái tuổi không quá lớn mà cũng không còn nhỏ nữa. Em có quen 1 người bạn trai lớn hơn em vài tuổi, hiện tại bọn em đã quen nhau được 5 năm và sống chung với nhau được gần 2 năm rồi. Bình thường hai đứa em sống rất hoà hợp nhưng chỉ có 1 vấn đề làm em bận tâm rất nhiều, em xin kể chi tiết như sau ạ.</p><p><br/></p><p>Vào năm 2022, tụi em có 1 trận cãi nhau khá lớn và em bắt đầu thấy mình khó kiềm chế được cảm xúc. Dù lý trí em muốn dừng cuộc cãi vã nhưng cảm xúc của em rất mạnh, em có lỡ tay tát anh ấy và xô ngã xe của ảnh. Ảnh rất bực và đó là lần đầu tiên ảnh làm em bị thương. Bọn em tưởng chừng đã chia tay vào thời điểm ấy nhưng khi cảm xúc nguội lại thì ai cũng có 1 phần nghĩ lại mình có lỗi nên đã quay lại với nhau. Nhưng do lần cãi nhau đó, ảnh về kể với gia đình bên ảnh do em động tay trước nên họ cấm ảnh lấy em. Ảnh nói cho em nghe nhưng cũng nói thêm quyết định là ở anh, chỉ cần mình cố gắng là được. Sau đó 2 tháng mẹ anh đột ngột mất, ba anh bảo do em mà mẹ anh ấy tức che.t. Nghe tin đó em thật sự rất sốc và tâm lý ngày càng yếu. Anh ấy thì không trách em, cũng vẫn bên cạnh em và bảo 2 đứa cùng cố gắng. Thì em cũng tin tưởng và bọn em cũng êm ấm, đến năm 2023 thì dọn vào ở chung với nhau. </p><p><br/></p><p>Về phần em, sau trận cãi vã và phát hiện tâm lý mình yếu em đã có gặp bác sĩ tâm lý, em cũng có uống thuốc nhưng em sợ tác dụng phụ nên em dừng uống và có tìm hiểu về đạo Phật, đọc kinh Phật. Nhưng em không thấy bớt gì cả và vì em tham nhiều đầu việc quá nên em không còn đọc kinh và không thực hành theo đạo nữa. Em và ảnh ít khi cãi nhau, nhưng cãi thì rất lớn. Phần lớn là do em khá nhạy cảm những lúc ảnh vô tâm với em, em trách và cằn nhằn nhiều khiến anh cáu, mà ảnh cáu lên thì em khóc và cảm xúc dâng lên rất nhanh, nhưng rất lâu để bình tĩnh trở lại. Rất nhiều lần như vậy, mỗi lần như vậy anh ấy cực kỳ lạnh lùng và không muốn nghe tiếng em, im lặng dù em có năn nỉ ảnh là hãy nói gì đó để xoa dịu em lại đi. </p><p><br/></p><p>Cái vấn đề đó xuất phát từ năm 2022 đến nay và vẫn chưa dứt điểm, em cứ khóc lóc và mất bình tĩnh, ảnh thì cứ hễ em khóc là mặc kệ em dù những lúc đó em rất cần. Ảnh nói ảnh không thích em khóc và không muốn nghe mấy lời em nói lúc cảm xúc của em không kìm nén được. Cũng có lần khi cả hai bình tĩnh em có nói chuyện bảo với ảnh rằng em là người rất nhạy cảm, do từ nhỏ em đã chứng kiến ba mẹ cãi nhau rất nhiều và em còn từng bị anh trai mình cuonghiep khi còn nhỏ nên tâm lý của em không vững. Dù vậy thì mỗi khi cảm xúc em dâng cao thì ảnh vẫn cứ cư xử như vậy. Em cũng đã cố kìm nén lại nhưng càng kìm thì nó càng vỡ tung…</p><p><br/></p><p>Em biết em cần phải thay đổi bản thân trước khi mong người khác thay đổi vì mình, nhưng cái vấn đề là càng ngày em càng lún sâu, em có quá nhiều việc để làm và dù thử nhiều cách nhưng em vẫn không thấy mình thoát khỏi con quỷ lấn át tâm trí mình. Em có 2 chuyện mong thầy Năm và anh chị tư vấn: Một là em có nên quen anh ấy tiếp không (đây là vấn đề em bận tâm nhiều nhất vì anh ấy là mối tình đầu tiên và em xem là duy nhất). Hai là em muốn hỏi đã có ai có tình trạng như em không và mọi người đã luyện tập như thế nào ạ? </p><p><br/></p><p>Bài hơi dài và nếu được đăng lên thì em cảm ơn mọi người đã đọc và góp ý cho em. Em chúc mọi người sức khoẻ và bình an ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1c97YgKwBRNV3NwZciix_-WvYuifVonZ6aQ7-CTUjfcY/edit?usp=sharing'>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 14/01/2025</a></p><p>NGƯỜI GỬI: Cô gái nhạy cảm</p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm (em xin gọi như vậy vì em đã học được nhiều điều từ thầy). Em chào mọi người trong Gia đình mình ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi, một cái tuổi không quá lớn mà cũng không còn nhỏ nữa. Em có quen 1 người bạn trai lớn hơn em vài tuổi, hiện tại bọn em đã quen nhau được 5 năm và sống chung với nhau được gần 2 năm rồi. Bình thường hai đứa em sống rất hoà hợp nhưng chỉ có 1 vấn đề làm em bận tâm rất nhiều, em xin kể chi tiết như sau ạ.</p><p><br/></p><p>Vào năm 2022, tụi em có 1 trận cãi nhau khá lớn và em bắt đầu thấy mình khó kiềm chế được cảm xúc. Dù lý trí em muốn dừng cuộc cãi vã nhưng cảm xúc của em rất mạnh, em có lỡ tay tát anh ấy và xô ngã xe của ảnh. Ảnh rất bực và đó là lần đầu tiên ảnh làm em bị thương. Bọn em tưởng chừng đã chia tay vào thời điểm ấy nhưng khi cảm xúc nguội lại thì ai cũng có 1 phần nghĩ lại mình có lỗi nên đã quay lại với nhau. Nhưng do lần cãi nhau đó, ảnh về kể với gia đình bên ảnh do em động tay trước nên họ cấm ảnh lấy em. Ảnh nói cho em nghe nhưng cũng nói thêm quyết định là ở anh, chỉ cần mình cố gắng là được. Sau đó 2 tháng mẹ anh đột ngột mất, ba anh bảo do em mà mẹ anh ấy tức che.t. Nghe tin đó em thật sự rất sốc và tâm lý ngày càng yếu. Anh ấy thì không trách em, cũng vẫn bên cạnh em và bảo 2 đứa cùng cố gắng. Thì em cũng tin tưởng và bọn em cũng êm ấm, đến năm 2023 thì dọn vào ở chung với nhau. </p><p><br/></p><p>Về phần em, sau trận cãi vã và phát hiện tâm lý mình yếu em đã có gặp bác sĩ tâm lý, em cũng có uống thuốc nhưng em sợ tác dụng phụ nên em dừng uống và có tìm hiểu về đạo Phật, đọc kinh Phật. Nhưng em không thấy bớt gì cả và vì em tham nhiều đầu việc quá nên em không còn đọc kinh và không thực hành theo đạo nữa. Em và ảnh ít khi cãi nhau, nhưng cãi thì rất lớn. Phần lớn là do em khá nhạy cảm những lúc ảnh vô tâm với em, em trách và cằn nhằn nhiều khiến anh cáu, mà ảnh cáu lên thì em khóc và cảm xúc dâng lên rất nhanh, nhưng rất lâu để bình tĩnh trở lại. Rất nhiều lần như vậy, mỗi lần như vậy anh ấy cực kỳ lạnh lùng và không muốn nghe tiếng em, im lặng dù em có năn nỉ ảnh là hãy nói gì đó để xoa dịu em lại đi. </p><p><br/></p><p>Cái vấn đề đó xuất phát từ năm 2022 đến nay và vẫn chưa dứt điểm, em cứ khóc lóc và mất bình tĩnh, ảnh thì cứ hễ em khóc là mặc kệ em dù những lúc đó em rất cần. Ảnh nói ảnh không thích em khóc và không muốn nghe mấy lời em nói lúc cảm xúc của em không kìm nén được. Cũng có lần khi cả hai bình tĩnh em có nói chuyện bảo với ảnh rằng em là người rất nhạy cảm, do từ nhỏ em đã chứng kiến ba mẹ cãi nhau rất nhiều và em còn từng bị anh trai mình cuonghiep khi còn nhỏ nên tâm lý của em không vững. Dù vậy thì mỗi khi cảm xúc em dâng cao thì ảnh vẫn cứ cư xử như vậy. Em cũng đã cố kìm nén lại nhưng càng kìm thì nó càng vỡ tung…</p><p><br/></p><p>Em biết em cần phải thay đổi bản thân trước khi mong người khác thay đổi vì mình, nhưng cái vấn đề là càng ngày em càng lún sâu, em có quá nhiều việc để làm và dù thử nhiều cách nhưng em vẫn không thấy mình thoát khỏi con quỷ lấn át tâm trí mình. Em có 2 chuyện mong thầy Năm và anh chị tư vấn: Một là em có nên quen anh ấy tiếp không (đây là vấn đề em bận tâm nhiều nhất vì anh ấy là mối tình đầu tiên và em xem là duy nhất). Hai là em muốn hỏi đã có ai có tình trạng như em không và mọi người đã luyện tập như thế nào ạ? </p><p><br/></p><p>Bài hơi dài và nếu được đăng lên thì em cảm ơn mọi người đã đọc và góp ý cho em. Em chúc mọi người sức khoẻ và bình an ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16434231-14-01-2025.mp3" length="11862488" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16434231</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>987</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-01-2025</itunes:title>
    <title>13-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Su Hào 2k2   3 năm ăn học, ngồi lại có chút nghĩ.   Bước chân vào Sài Gòn với sự “hồn nhiên”, đi ra khỏi vùng an toàn.    Có lúc vui, buồn, phấn khích và cả những lúc hỗn loạn.   Có lúc thấy mình thật tốt, mà đôi khi thấy mình ngu dốt.   Có lúc là sự thể hiện, hơn thua, đúng sai.   Có lúc trách nhiệm, nhiều lúc “vô trách nhiệm bỏ m.. 😜”.   Có lúc là sự xứng đáng, nhưng nhiều lúc thật tham lam. Nhiều khi mình cố tình hoặc có thể là vô tình, nhận về những ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Su Hào 2k2</b></p><p><br/></p><p>3 năm ăn học, ngồi lại có chút nghĩ.</p><p><br/></p><p>Bước chân vào Sài Gòn với sự “hồn nhiên”, đi ra khỏi vùng an toàn. </p><p><br/></p><p>Có lúc vui, buồn, phấn khích và cả những lúc hỗn loạn.</p><p><br/></p><p>Có lúc thấy mình thật tốt, mà đôi khi thấy mình ngu dốt.</p><p><br/></p><p>Có lúc là sự thể hiện, hơn thua, đúng sai.</p><p><br/></p><p>Có lúc trách nhiệm, nhiều lúc “vô trách nhiệm bỏ m.. 😜”.</p><p><br/></p><p>Có lúc là sự xứng đáng, nhưng nhiều lúc thật tham lam. Nhiều khi mình cố tình hoặc có thể là vô tình, nhận về những thứ mà bản thân không xứng đáng để có.</p><p><br/></p><p>Bây giờ và tương lai, biết mình thiếu sót hay cả những điều tốt, thì cũng đâu có nghĩa là mình sẽ… vậy mới là cuộc sống. Suy nghĩ của mình nó thay đổi từng phút, đúng thật!</p><p><br/></p><p>Muốn tự do thì phải tự lo, chưa tự lo được cho mình thì nghĩ gì đến tự do. Ngược lại, tự do đâu chỉ mỗi tự lo.</p><p>-</p><p>Dạ cháu chào cô/chú/anh/chị và mọi người, cháu chào chú Web5ngay ạ. </p><p><br/></p><p>Cả nhà vừa đọc qua dòng suy nghĩ của cháu khi cầm tấm bằng tốt nghiệp gần một năm về trước.</p><p><br/></p><p>Đó là những cảm xúc, suy nghĩ thật nhất của cháu lúc đó. Tự nhiên hôm nay đọc lại thấy buồn cười, và cháu muốn chia sẻ với mọi người.</p><p><br/></p><p>Hơn một năm bươn trải không biết bao nhiêu nghề (học ô tô ra mà không theo nghề), tiếp xúc với nhiều thành phần xã hội. Cảm thấy mình sai cũng nhiều, học được cũng không ít, nhưng chưa bao giờ làm gì sai trái hổ thẹn.</p><p><br/></p><p>Nhà nghèo nên không cho phép bản thân ăn bám quá lâu, nên cái thời sinh viên cháu cũng phụ ba mẹ đỡ lo tiền cho cháu nhiều lắm (học kỳ nào cũng được học bổng, được trường hỗ trợ tiền làm bên đoàn nữa nên là đóng học phí còn dư tiền luôn. Có học kỳ cuối là không được học bổng.). Thấy cũng vui, hihi.</p><p><br/></p><p>Từ lúc ra trường có thể tự nuôi thân, giúp đỡ họ hàng và gia đình về vấn đề tiền bạc những lúc khó khăn (cậu mợ khó khăn cháu gửi vài chục hỗ trợ, ba mẹ kẹt cũng gửi vài chục.). </p><p><br/></p><p>Công việc hiện tại thì cũng chưa ổn định đâu, nhưng mà cháu sẽ cố gắng. Cháu cũng lười lắm, bởi ta nói, đã dốt mà còn lười nữa. Nhưng được cái cháu quản lý tài chính cá nhân cũng tạm, nên cũng cân đối được nhiều cái.</p><p><br/></p><p>Còn nhiều suy nghĩ trong đầu...</p><p>Mà viết cũng dài rồi, thui lần khác lại chia sẻ với cả nhà mình ạ. Cháu còn phải học nhiều lắm!</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn ba mẹ, con yêu ba mẹ.</p><p>Cháu cảm ơn mọi người đã đọc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Su Hào 2k2</b></p><p><br/></p><p>3 năm ăn học, ngồi lại có chút nghĩ.</p><p><br/></p><p>Bước chân vào Sài Gòn với sự “hồn nhiên”, đi ra khỏi vùng an toàn. </p><p><br/></p><p>Có lúc vui, buồn, phấn khích và cả những lúc hỗn loạn.</p><p><br/></p><p>Có lúc thấy mình thật tốt, mà đôi khi thấy mình ngu dốt.</p><p><br/></p><p>Có lúc là sự thể hiện, hơn thua, đúng sai.</p><p><br/></p><p>Có lúc trách nhiệm, nhiều lúc “vô trách nhiệm bỏ m.. 😜”.</p><p><br/></p><p>Có lúc là sự xứng đáng, nhưng nhiều lúc thật tham lam. Nhiều khi mình cố tình hoặc có thể là vô tình, nhận về những thứ mà bản thân không xứng đáng để có.</p><p><br/></p><p>Bây giờ và tương lai, biết mình thiếu sót hay cả những điều tốt, thì cũng đâu có nghĩa là mình sẽ… vậy mới là cuộc sống. Suy nghĩ của mình nó thay đổi từng phút, đúng thật!</p><p><br/></p><p>Muốn tự do thì phải tự lo, chưa tự lo được cho mình thì nghĩ gì đến tự do. Ngược lại, tự do đâu chỉ mỗi tự lo.</p><p>-</p><p>Dạ cháu chào cô/chú/anh/chị và mọi người, cháu chào chú Web5ngay ạ. </p><p><br/></p><p>Cả nhà vừa đọc qua dòng suy nghĩ của cháu khi cầm tấm bằng tốt nghiệp gần một năm về trước.</p><p><br/></p><p>Đó là những cảm xúc, suy nghĩ thật nhất của cháu lúc đó. Tự nhiên hôm nay đọc lại thấy buồn cười, và cháu muốn chia sẻ với mọi người.</p><p><br/></p><p>Hơn một năm bươn trải không biết bao nhiêu nghề (học ô tô ra mà không theo nghề), tiếp xúc với nhiều thành phần xã hội. Cảm thấy mình sai cũng nhiều, học được cũng không ít, nhưng chưa bao giờ làm gì sai trái hổ thẹn.</p><p><br/></p><p>Nhà nghèo nên không cho phép bản thân ăn bám quá lâu, nên cái thời sinh viên cháu cũng phụ ba mẹ đỡ lo tiền cho cháu nhiều lắm (học kỳ nào cũng được học bổng, được trường hỗ trợ tiền làm bên đoàn nữa nên là đóng học phí còn dư tiền luôn. Có học kỳ cuối là không được học bổng.). Thấy cũng vui, hihi.</p><p><br/></p><p>Từ lúc ra trường có thể tự nuôi thân, giúp đỡ họ hàng và gia đình về vấn đề tiền bạc những lúc khó khăn (cậu mợ khó khăn cháu gửi vài chục hỗ trợ, ba mẹ kẹt cũng gửi vài chục.). </p><p><br/></p><p>Công việc hiện tại thì cũng chưa ổn định đâu, nhưng mà cháu sẽ cố gắng. Cháu cũng lười lắm, bởi ta nói, đã dốt mà còn lười nữa. Nhưng được cái cháu quản lý tài chính cá nhân cũng tạm, nên cũng cân đối được nhiều cái.</p><p><br/></p><p>Còn nhiều suy nghĩ trong đầu...</p><p>Mà viết cũng dài rồi, thui lần khác lại chia sẻ với cả nhà mình ạ. Cháu còn phải học nhiều lắm!</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn ba mẹ, con yêu ba mẹ.</p><p>Cháu cảm ơn mọi người đã đọc ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16427486-13-01-2025.mp3" length="2056539" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16427486</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>170</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-01-2025</itunes:title>
    <title>10-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nuôi dưỡng tâm hồn   Em chào thầy Năm ạ       Em xin cám ơn thầy vì những bài học của thầy đã truyền tải trong chuyên mục "Tri kỷ cảm xúc", từ lúc em đi du học thì chuyên mục đó và giọng nói của thầy đã trở thành bạn đồng hành không thể thiếu của em, những video của thầy đã thay đổi em rất nhiều. Em xin cám ơn thầy rất nhiều ạ.       Nhân đây em cũng xin phép hỏi thầy với những trăn trở của bản thân em, thực sự thời gian qua em đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nuôi dưỡng tâm hồn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm ạ</p><p>      Em xin cám ơn thầy vì những bài học của thầy đã truyền tải trong chuyên mục &quot;Tri kỷ cảm xúc&quot;, từ lúc em đi du học thì chuyên mục đó và giọng nói của thầy đã trở thành bạn đồng hành không thể thiếu của em, những video của thầy đã thay đổi em rất nhiều. Em xin cám ơn thầy rất nhiều ạ.</p><p>      Nhân đây em cũng xin phép hỏi thầy với những trăn trở của bản thân em, thực sự thời gian qua em đã làm được rất nhiều điều và không ngừng bước ra khỏi vùng an toàn của chính bản thân em. Nhưng dạo này em có rất nhiều câu hỏi liên quan đến sự nghiệp tương lai của mình, em hiện tại đang học Thạc sĩ bên Trung ngành Giáo dục, em muốn trở thành một giáo viên tiếng Trung nên em đã luôn cố gắng vì mục tiêu đó. </p><p>Em định là trong năm nay sẽ tạo một trang web và tiktok về tiếng Trung để share kiến thức của mình như một cách chia sẻ và cho đi, em khá lo lắng nhưng sẽ cố gắng vượt ra khỏi vùng an toàn của mình. Ngoài ra, em cũng có xác định sẽ tự mở lớp, tự tạo ra một hệ thống riêng cho mình, em đang cố học tập những thứ liên quan đến giảng dạy và quay chụp, làm content. </p><p>     Cùng với những ý định đó, em cũng có mua một khóa học về Affiliate Marketing với dự định là sẽ tìm thêm một công việc tay trái ngoài việc dạy tiếng Trung và lâu lâu đi dịch ra, nhưng em cũng hơi sợ rằng việc học đủ thứ như thế sẽ không thực sự tập trung vào gì cả và không ra kết quả cụ thể. Và còn một điều nữa là, em có hỏi thầy em về vấn đề làm youtube, thầy em bảo chỉ nên tập trung học và không nên làm do làm youtube có hại nhiều hơn lợi, em cũng chưa hiểu được ý này nữa ạ. Hi vọng thầy Năm sẽ giải đáp giúp em vì em cứ nghĩ mãi vẫn chưa nghĩ thông. Có lẽ do suy nghĩ nhiều quá nên dạo này em cũng stress lắm ạ, em rất mong nghe được những giải đáp của thầy, Em cám ơn nhiều ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nuôi dưỡng tâm hồn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm ạ</p><p>      Em xin cám ơn thầy vì những bài học của thầy đã truyền tải trong chuyên mục &quot;Tri kỷ cảm xúc&quot;, từ lúc em đi du học thì chuyên mục đó và giọng nói của thầy đã trở thành bạn đồng hành không thể thiếu của em, những video của thầy đã thay đổi em rất nhiều. Em xin cám ơn thầy rất nhiều ạ.</p><p>      Nhân đây em cũng xin phép hỏi thầy với những trăn trở của bản thân em, thực sự thời gian qua em đã làm được rất nhiều điều và không ngừng bước ra khỏi vùng an toàn của chính bản thân em. Nhưng dạo này em có rất nhiều câu hỏi liên quan đến sự nghiệp tương lai của mình, em hiện tại đang học Thạc sĩ bên Trung ngành Giáo dục, em muốn trở thành một giáo viên tiếng Trung nên em đã luôn cố gắng vì mục tiêu đó. </p><p>Em định là trong năm nay sẽ tạo một trang web và tiktok về tiếng Trung để share kiến thức của mình như một cách chia sẻ và cho đi, em khá lo lắng nhưng sẽ cố gắng vượt ra khỏi vùng an toàn của mình. Ngoài ra, em cũng có xác định sẽ tự mở lớp, tự tạo ra một hệ thống riêng cho mình, em đang cố học tập những thứ liên quan đến giảng dạy và quay chụp, làm content. </p><p>     Cùng với những ý định đó, em cũng có mua một khóa học về Affiliate Marketing với dự định là sẽ tìm thêm một công việc tay trái ngoài việc dạy tiếng Trung và lâu lâu đi dịch ra, nhưng em cũng hơi sợ rằng việc học đủ thứ như thế sẽ không thực sự tập trung vào gì cả và không ra kết quả cụ thể. Và còn một điều nữa là, em có hỏi thầy em về vấn đề làm youtube, thầy em bảo chỉ nên tập trung học và không nên làm do làm youtube có hại nhiều hơn lợi, em cũng chưa hiểu được ý này nữa ạ. Hi vọng thầy Năm sẽ giải đáp giúp em vì em cứ nghĩ mãi vẫn chưa nghĩ thông. Có lẽ do suy nghĩ nhiều quá nên dạo này em cũng stress lắm ạ, em rất mong nghe được những giải đáp của thầy, Em cám ơn nhiều ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16412581-10-01-2025.mp3" length="11585068" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16412581</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>964</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-01-2025</itunes:title>
    <title>09-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thỏ Bá Tước       Em xin chào Thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5Ngay , chúc Thầy và mọi người luôn luôn mạnh khỏe , công việc thuận lợi , thành công và vui vẻ , hạnh phúc bên gia đình ạ .       Em đã theo dõi kênh youtube của Thầy hơn một năm , nhưng giờ em mới có dũng khí để nói lên tâm sự của bản thân và cần được Thầy cho lời khuyên ạ .       Năm nay em 24 tuổi , đã tốt nghiệp ra trường ngành Ngôn ngữ nhưng đến kh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1MyQyLRMihtNwEbAOEZxkFa37rgqhNqy8RxCJywoUjww/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Thỏ Bá Tước</a></p><p><br/></p><p>    Em xin chào Thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5Ngay , chúc Thầy và mọi người luôn luôn mạnh khỏe , công việc thuận lợi , thành công và vui vẻ , hạnh phúc bên gia đình ạ .</p><p><br/></p><p>    Em đã theo dõi kênh youtube của Thầy hơn một năm , nhưng giờ em mới có dũng khí để nói lên tâm sự của bản thân và cần được Thầy cho lời khuyên ạ .</p><p><br/></p><p>    Năm nay em 24 tuổi , đã tốt nghiệp ra trường ngành Ngôn ngữ nhưng đến khi gần lúc ra trường , em mới nhận ra rằng mình đã không còn thực sự cảm thấy thích thú và theo đuổi ngành nghề mình đang học , nhưng cũng vì gần xong chương trình học rồi nên em đã cố gắng hoàn thành chúng. Cũng vì đặc thù chuyên ngành khá rộng, cần phải học sâu chuyên môn hoặc rẽ sang nhánh lẻ liên quan nhưng vì điều kiện gia đình , cũng như việc không còn hứng thú với nó nên em đã không còn theo đuổi và chọn đi làm các công việc chân tay phổ thông khác để lo sinh hoạt bản thân và bố mẹ. Nhưng chắc chắn một điều , em sẽ không thể mãi tiếp tục làm những công việc như thế và phải tìm cho bản thân một ngành nghề khác, có công việc có thăng tiến, phát triển hơn và cố gắng hướng lại cho bản thân ngành nghề, công việc mình thực sự yêu thích </p><p> </p><p>   Cách đây 1,2 tuần trước, em có xem một vài video bài giảng của Thầy, nó liên quan đến công thức tìm ra thứ mình thích rồi từ đó định hướng nghề nghiệp bản thân. Em đã áp dụng công thức của thầy và tự cho bản thân vài ngày thử nghiệm, em nhận thấy bản thân có hứng thú đến vẽ, và một số công việc liên quan tới nó như làm phim hoạt hình ; vẽ minh họa , truyện tranh hay vẽ đồ họa 2D , 3D cho các studio game. Em cũng tự ngẫm ra , đó chính là những thứ em hằng ngày tiếp xúc và nó cũng là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ em, nhưng đến tận bây giờ em mới nghĩ nhận ra nó có thể phát triển thành nghề nghiệp. Em cũng chưa từng học vẽ bao giờ nhưng từ lúc tìm hiểu đến nó, bản thân em đã tự muốn thôi thúc và muốn tìm mọi cách để học. Đó là trải nghiệm bấy lâu nay em đã làm mất nó , cái trải nghiệm mình muốn làm , tự nguyện làm và thực sự muốn làm vì nó. Em ước gì có thể xem được những video đó của thầy sớm hơn thì đã không phải lãng phí 4 năm đại học.</p><p><br/></p><p>  &quot; Cơ hội thứ hai &quot; để học ngành nghề mình thực sự thích &quot; hay &quot; lựa chọn công việc được sắp đặt có thăng tiến sau này nhưng không phải thứ mình thích &quot; - đó hai lựa chọn mà gần đây em vẫn bị mắc kẹt giữa chúng </p><p><br/></p><p>   Cũng vì gia cảnh gia đình hiện tại, bố mẹ không thể tiếp tục hỗ trợ em tiền học nhưng họ có những mối quen từ bạn bè họ và bố mẹ em muốn em vào những chỗ đó làm vì em được làm ở môi trường chuyên nghiệp, có thăng tiến về sau nếu theo đuổi lâu, nhưng hầu hết những công việc đó hoàn toàn không phải là những công việc em thích và cũng mất thời gian để được đào tạo lại  . Cũng vừa qua , có người thân trong họ hàng đã nghe được tâm sự, mong muốn của em, họ đồng ý và sẽ hỗ trợ em tiền học nếu em thực sự muốn theo đuổi các chuyên nghành liên quan đến vẽ kia . Em nghĩ đây có thể là &quot;cơ hội thứ 2 &quot;  để em có thể thực sự học và theo đuổi nó một cách nghiêm túc , cũng như phát triển nó được thành nghề nghiệp ,công việc sau này </p><p><br/></p><p>   Em không biết có nên nhận cơ hội này không , vì nó là con dao hai lưỡi. Việc học như vậy đồng nghĩa với việc em không thể phụ giúp bố mẹ tài chính , điều này sẽ ảnh hưởng đến thu nhập và mức sống gia đình thời gian tới , cộng thêm việc em đã lãng phí 4 năm đại học khiến bố mẹ đã mất niềm tin vào việc học hành của em và họ lo sợ việc lãng phí đó sẽ lặp lại - chính vì điều đó họ muốn em đi làm hơn là đi học , vì cũng tiện chỗ làm thân quen kia . Nhưng ở hướng ngược lại, nếu em chọn công việc của bố mẹ, em cảm thấy mình sẽ lặp lại cái vòng lặp làm việc với tâm thế </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1MyQyLRMihtNwEbAOEZxkFa37rgqhNqy8RxCJywoUjww/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Thỏ Bá Tước</a></p><p><br/></p><p>    Em xin chào Thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5Ngay , chúc Thầy và mọi người luôn luôn mạnh khỏe , công việc thuận lợi , thành công và vui vẻ , hạnh phúc bên gia đình ạ .</p><p><br/></p><p>    Em đã theo dõi kênh youtube của Thầy hơn một năm , nhưng giờ em mới có dũng khí để nói lên tâm sự của bản thân và cần được Thầy cho lời khuyên ạ .</p><p><br/></p><p>    Năm nay em 24 tuổi , đã tốt nghiệp ra trường ngành Ngôn ngữ nhưng đến khi gần lúc ra trường , em mới nhận ra rằng mình đã không còn thực sự cảm thấy thích thú và theo đuổi ngành nghề mình đang học , nhưng cũng vì gần xong chương trình học rồi nên em đã cố gắng hoàn thành chúng. Cũng vì đặc thù chuyên ngành khá rộng, cần phải học sâu chuyên môn hoặc rẽ sang nhánh lẻ liên quan nhưng vì điều kiện gia đình , cũng như việc không còn hứng thú với nó nên em đã không còn theo đuổi và chọn đi làm các công việc chân tay phổ thông khác để lo sinh hoạt bản thân và bố mẹ. Nhưng chắc chắn một điều , em sẽ không thể mãi tiếp tục làm những công việc như thế và phải tìm cho bản thân một ngành nghề khác, có công việc có thăng tiến, phát triển hơn và cố gắng hướng lại cho bản thân ngành nghề, công việc mình thực sự yêu thích </p><p> </p><p>   Cách đây 1,2 tuần trước, em có xem một vài video bài giảng của Thầy, nó liên quan đến công thức tìm ra thứ mình thích rồi từ đó định hướng nghề nghiệp bản thân. Em đã áp dụng công thức của thầy và tự cho bản thân vài ngày thử nghiệm, em nhận thấy bản thân có hứng thú đến vẽ, và một số công việc liên quan tới nó như làm phim hoạt hình ; vẽ minh họa , truyện tranh hay vẽ đồ họa 2D , 3D cho các studio game. Em cũng tự ngẫm ra , đó chính là những thứ em hằng ngày tiếp xúc và nó cũng là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ em, nhưng đến tận bây giờ em mới nghĩ nhận ra nó có thể phát triển thành nghề nghiệp. Em cũng chưa từng học vẽ bao giờ nhưng từ lúc tìm hiểu đến nó, bản thân em đã tự muốn thôi thúc và muốn tìm mọi cách để học. Đó là trải nghiệm bấy lâu nay em đã làm mất nó , cái trải nghiệm mình muốn làm , tự nguyện làm và thực sự muốn làm vì nó. Em ước gì có thể xem được những video đó của thầy sớm hơn thì đã không phải lãng phí 4 năm đại học.</p><p><br/></p><p>  &quot; Cơ hội thứ hai &quot; để học ngành nghề mình thực sự thích &quot; hay &quot; lựa chọn công việc được sắp đặt có thăng tiến sau này nhưng không phải thứ mình thích &quot; - đó hai lựa chọn mà gần đây em vẫn bị mắc kẹt giữa chúng </p><p><br/></p><p>   Cũng vì gia cảnh gia đình hiện tại, bố mẹ không thể tiếp tục hỗ trợ em tiền học nhưng họ có những mối quen từ bạn bè họ và bố mẹ em muốn em vào những chỗ đó làm vì em được làm ở môi trường chuyên nghiệp, có thăng tiến về sau nếu theo đuổi lâu, nhưng hầu hết những công việc đó hoàn toàn không phải là những công việc em thích và cũng mất thời gian để được đào tạo lại  . Cũng vừa qua , có người thân trong họ hàng đã nghe được tâm sự, mong muốn của em, họ đồng ý và sẽ hỗ trợ em tiền học nếu em thực sự muốn theo đuổi các chuyên nghành liên quan đến vẽ kia . Em nghĩ đây có thể là &quot;cơ hội thứ 2 &quot;  để em có thể thực sự học và theo đuổi nó một cách nghiêm túc , cũng như phát triển nó được thành nghề nghiệp ,công việc sau này </p><p><br/></p><p>   Em không biết có nên nhận cơ hội này không , vì nó là con dao hai lưỡi. Việc học như vậy đồng nghĩa với việc em không thể phụ giúp bố mẹ tài chính , điều này sẽ ảnh hưởng đến thu nhập và mức sống gia đình thời gian tới , cộng thêm việc em đã lãng phí 4 năm đại học khiến bố mẹ đã mất niềm tin vào việc học hành của em và họ lo sợ việc lãng phí đó sẽ lặp lại - chính vì điều đó họ muốn em đi làm hơn là đi học , vì cũng tiện chỗ làm thân quen kia . Nhưng ở hướng ngược lại, nếu em chọn công việc của bố mẹ, em cảm thấy mình sẽ lặp lại cái vòng lặp làm việc với tâm thế </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16407045-09-01-2025.mp3" length="14555504" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16407045</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1211</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-01-2025</itunes:title>
    <title>08-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mưa Xanh   Dạ, em chào thầy 5, chào anh chị!   Trước tiên, em xin cảm ơn WEB5NGAY đã tạo ra chương trình này để mọi người có không gian chia sẻ nỗi lòng của mình.   Em là Mưa Xanh, nam, 28 tuổi.  Em đã theo dõi web5ngay từ những ngày đầu. Em đã nhận được rất nhiều bài học bổ ích từ thầy và các anh chị.   Có một điều đặc biệt, không biết phải diễn ta như thế nào. Đó là khi em rơi vào một hoàn cảnh nào đó, trong lúc tâm trạng nhất, em mở bài giảng của WEB5...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1V-6WUl2DrzUUrMNnet3kHd-QX6T3mwszjy8ra9FEx4g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mưa Xanh</a></p><p><br/></p><p>Dạ, em chào thầy 5, chào anh chị!</p><p><br/></p><p>Trước tiên, em xin cảm ơn WEB5NGAY đã tạo ra chương trình này để mọi người có không gian chia sẻ nỗi lòng của mình.</p><p><br/></p><p>Em là Mưa Xanh, nam, 28 tuổi. </p><p>Em đã theo dõi web5ngay từ những ngày đầu. Em đã nhận được rất nhiều bài học bổ ích từ thầy và các anh chị.</p><p><br/></p><p>Có một điều đặc biệt, không biết phải diễn ta như thế nào. Đó là khi em rơi vào một hoàn cảnh nào đó, trong lúc tâm trạng nhất, em mở bài giảng của WEB5NGAY mình lên thì em luôn thấy tình huống của mình ở trong đó. Thường là bài ra mới nhất tại thời điểm đó hoặc các bài phát ngẫu nhiên tiếp nối trên Youtube (em thường nghe trên Youtube), vào thời điểm như vậy em chỉ muốn nghe một cái gì đó, chứ thường không chủ động tìm kiếm vấn đề của mình.  </p><p>Những lúc nghe được hoàn cảnh của mình trong các bài giảng như vậy em cảm thấy được chia sẻ, nhẹ nhỏm hơn rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Gần đây nhất thì em nghe bài An trú trong hiện tại - TRI KỶ CẢM XÚC, trong bài giảng thầy 5 có lấy một ví dụ người em bị lừa, về kể lại với người người anh. Hoàn cảnh hiện tại của em cũng gần giống như vậy.</p><p>Chuyện là gần đây em đã mắc phải sai lầm, khiến cho bản thân rơi vào bế tắc, gần như mất hết tất cả những gì mình đang có.</p><p>Em tham gia một cái nhóm trên mạng xã hội, trên đó họ hướng dẫn làm nhiệm vụ để nhận tiền, dạng như xem, like video rồi mua sản phẩm.</p><p>Em bị dính bẫy lừa đảo, tạo niềm tin để mình cứ theo không dứt ra được mà em đã bị mất số tiền khá lớn.</p><p>(Cái này mọi người có thể tìm hiểu cách thửc lừa đảo có đăng nhiều trên mạng, vì kể ra chi tiết thì bài này sẽ khá dài, mọi người thông cảm)</p><p><br/></p><p>Thật ra trước đó, em đã nghe những câu chuyện lừa đảo tương tự như vậy, nhưng trong hoàn cảnh đó, em có nghi ngờ đã không đủ tỉnh táo để xử lý. </p><p>Em biết sự việc xảy ra là do lỗi của bản thân em, em muốn có thêm tiền, mà lại vướng vào cái bẫy mà họ giăng ra.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em còn phải gánh khoản nợ do câu chuyện này gây ra, do lúc đó em đi vay hết người này đến người khác, rồi vay nóng, vay tổ chức tín dụng. Em đã xoay xở trả xong khoản vay nóng, nó cũng làm giảm sự nguy cấp.</p><p><br/></p><p>Em đang làm công việc văn phòng bình thường nên không còn đủ khả năng chi trả nữa.</p><p><br/></p><p>Sau khi sự việc xảy ra, lúc em bình tĩnh lại, nhận ra mọi việc thì đã quá muộn. Lúc đó em cũng có thoáng suy nghĩ đến việc nghĩ quẩn, hay bỏ trốn. Nhưng mà em đã suy nghĩ lại, tìm cách tốt hơn để khắc phục hậu quả mà mình gây ra. Ngoài ra, lỗi là của bản thân em, nhưng nó cũng ảnh hưởng đến gia đình và người người thân quen xung quanh. Ba mẹ em chắc là buồn, mất ngủ nhiều ngày. Em có một thằng bạn thân, nó muốn giúp đỡ em cũng bị dính vào, em đã xoay trả cho nó nhưng vẫn còn một ít.</p><p>Em cũng có người yêu, cả 2 có mâu thuẫn nên đã dừng lại ít ngày trước, cô ấy cũng giúp đỡ em, để xoay xở phần nào, nhưng có lẽ không còn tiếp tục đi với nhau được nữa.</p><p><br/></p><p>Trong một ngày dại dột, em đã tự tay làm mất đi tất cả. </p><p><br/></p><p>Em đang tìm đường liên hệ các tổ chức uy tín để có thể đi xuất khẩu lao động, chắc chỉ còn như vậy em mới có thể trả được khoản nợ kia. Còn nợ ân tình chẳng biết bao giờ mới trả cho đủ.</p><p><br/></p><p>Thật ra em cũng có những dự định kinh doanh, đã lên kế hoạch, đang trong quá trình thực hiện, nhưng để khắc phục hậu quả bản thân thì phải dừng lại ý định này thôi.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết lên đây, cốt yếu chỉ muốn giải bày. Sai lầm của em ảnh hưởng quá nhiều rồi, em không muốn gia đình hay người xung quanh bị ảnh hưởng thêm nữa.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc dòng tâm sự của em!</p><p><br/></p><p>Nếu một ngày nào đó, em làm lại được cuộc đời, em sẽ quay</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1V-6WUl2DrzUUrMNnet3kHd-QX6T3mwszjy8ra9FEx4g/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Mưa Xanh</a></p><p><br/></p><p>Dạ, em chào thầy 5, chào anh chị!</p><p><br/></p><p>Trước tiên, em xin cảm ơn WEB5NGAY đã tạo ra chương trình này để mọi người có không gian chia sẻ nỗi lòng của mình.</p><p><br/></p><p>Em là Mưa Xanh, nam, 28 tuổi. </p><p>Em đã theo dõi web5ngay từ những ngày đầu. Em đã nhận được rất nhiều bài học bổ ích từ thầy và các anh chị.</p><p><br/></p><p>Có một điều đặc biệt, không biết phải diễn ta như thế nào. Đó là khi em rơi vào một hoàn cảnh nào đó, trong lúc tâm trạng nhất, em mở bài giảng của WEB5NGAY mình lên thì em luôn thấy tình huống của mình ở trong đó. Thường là bài ra mới nhất tại thời điểm đó hoặc các bài phát ngẫu nhiên tiếp nối trên Youtube (em thường nghe trên Youtube), vào thời điểm như vậy em chỉ muốn nghe một cái gì đó, chứ thường không chủ động tìm kiếm vấn đề của mình.  </p><p>Những lúc nghe được hoàn cảnh của mình trong các bài giảng như vậy em cảm thấy được chia sẻ, nhẹ nhỏm hơn rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Gần đây nhất thì em nghe bài An trú trong hiện tại - TRI KỶ CẢM XÚC, trong bài giảng thầy 5 có lấy một ví dụ người em bị lừa, về kể lại với người người anh. Hoàn cảnh hiện tại của em cũng gần giống như vậy.</p><p>Chuyện là gần đây em đã mắc phải sai lầm, khiến cho bản thân rơi vào bế tắc, gần như mất hết tất cả những gì mình đang có.</p><p>Em tham gia một cái nhóm trên mạng xã hội, trên đó họ hướng dẫn làm nhiệm vụ để nhận tiền, dạng như xem, like video rồi mua sản phẩm.</p><p>Em bị dính bẫy lừa đảo, tạo niềm tin để mình cứ theo không dứt ra được mà em đã bị mất số tiền khá lớn.</p><p>(Cái này mọi người có thể tìm hiểu cách thửc lừa đảo có đăng nhiều trên mạng, vì kể ra chi tiết thì bài này sẽ khá dài, mọi người thông cảm)</p><p><br/></p><p>Thật ra trước đó, em đã nghe những câu chuyện lừa đảo tương tự như vậy, nhưng trong hoàn cảnh đó, em có nghi ngờ đã không đủ tỉnh táo để xử lý. </p><p>Em biết sự việc xảy ra là do lỗi của bản thân em, em muốn có thêm tiền, mà lại vướng vào cái bẫy mà họ giăng ra.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em còn phải gánh khoản nợ do câu chuyện này gây ra, do lúc đó em đi vay hết người này đến người khác, rồi vay nóng, vay tổ chức tín dụng. Em đã xoay xở trả xong khoản vay nóng, nó cũng làm giảm sự nguy cấp.</p><p><br/></p><p>Em đang làm công việc văn phòng bình thường nên không còn đủ khả năng chi trả nữa.</p><p><br/></p><p>Sau khi sự việc xảy ra, lúc em bình tĩnh lại, nhận ra mọi việc thì đã quá muộn. Lúc đó em cũng có thoáng suy nghĩ đến việc nghĩ quẩn, hay bỏ trốn. Nhưng mà em đã suy nghĩ lại, tìm cách tốt hơn để khắc phục hậu quả mà mình gây ra. Ngoài ra, lỗi là của bản thân em, nhưng nó cũng ảnh hưởng đến gia đình và người người thân quen xung quanh. Ba mẹ em chắc là buồn, mất ngủ nhiều ngày. Em có một thằng bạn thân, nó muốn giúp đỡ em cũng bị dính vào, em đã xoay trả cho nó nhưng vẫn còn một ít.</p><p>Em cũng có người yêu, cả 2 có mâu thuẫn nên đã dừng lại ít ngày trước, cô ấy cũng giúp đỡ em, để xoay xở phần nào, nhưng có lẽ không còn tiếp tục đi với nhau được nữa.</p><p><br/></p><p>Trong một ngày dại dột, em đã tự tay làm mất đi tất cả. </p><p><br/></p><p>Em đang tìm đường liên hệ các tổ chức uy tín để có thể đi xuất khẩu lao động, chắc chỉ còn như vậy em mới có thể trả được khoản nợ kia. Còn nợ ân tình chẳng biết bao giờ mới trả cho đủ.</p><p><br/></p><p>Thật ra em cũng có những dự định kinh doanh, đã lên kế hoạch, đang trong quá trình thực hiện, nhưng để khắc phục hậu quả bản thân thì phải dừng lại ý định này thôi.</p><p><br/></p><p>Hôm nay em viết lên đây, cốt yếu chỉ muốn giải bày. Sai lầm của em ảnh hưởng quá nhiều rồi, em không muốn gia đình hay người xung quanh bị ảnh hưởng thêm nữa.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc dòng tâm sự của em!</p><p><br/></p><p>Nếu một ngày nào đó, em làm lại được cuộc đời, em sẽ quay</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16401302-08-01-2025.mp3" length="4346746" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16401302</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>361</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-01-2025</itunes:title>
    <title>07-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kẻ nghĩ nhiều   Con chào thầy.   Năm nay con học lớp 12 và con định hướng sẽ thi đại học luật.  Con đã xác định 1 trường phù hợp với con về năng lực và học phí.   Con kể về mình chút thầy nhé !!!  Gia đình con nợ rất nhiều vì ba con bài bạc, làm ăn thua lỗ nhưng chẳng sao cả vì ba con thương tụi con lắm vầ cũng đang cố gắng làm để trả nợ ( ba con làm xây dựng ). Vậy nên con vào nam ở với chú thím suốt cấp 2, chú làm bộ đội và con ở nhà với thím nhưn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kẻ nghĩ nhiều</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy.</p><p><br/></p><p>Năm nay con học lớp 12 và con định hướng sẽ thi đại học luật. </p><p>Con đã xác định 1 trường phù hợp với con về năng lực và học phí.</p><p><br/></p><p>Con kể về mình chút thầy nhé !!! </p><p>Gia đình con nợ rất nhiều vì ba con bài bạc, làm ăn thua lỗ nhưng chẳng sao cả vì ba con thương tụi con lắm vầ cũng đang cố gắng làm để trả nợ ( ba con làm xây dựng ).</p><p>Vậy nên con vào nam ở với chú thím suốt cấp 2, chú làm bộ đội và con ở nhà với thím nhưng thím đối xử với con rất tệ, luôn phân biệt đối xử, tất cả công việc trong nhà đều đên tay con cả, thím làm giáo viên nhưng chỉ ra vẻ bên ngoài còn về nhà thì chỉ bấm điện thoại và nằm ì trên giường, con luôn bị bạo hành, ăn chửi, làm khó đủ thứ trên đời cho đến lúc không thể chịu đựng được nữa thì con phá, chịu một trận đòn kinh khủng rồi mới được về, ko ai biết về quá khứ đó cả và con sẽ giữ nó lại.  nhưng thật sự con biết ơn khoảng thời gian đó nhiều lắm vì cho con được 1 trải nghiệm sống - con trân trọng nó lắm.</p><p><br/></p><p>Con có ý thức về đồng tiền từ rất sớm, có lẽ vì hoàn cảnh ( hồi cấp 2 con ko có 1 đồng nào cả kể cả tiền ăn sáng, mua cây kem với đứa bạn, nên con phải tự học cách mà làm ra tiền bằng cách thu mua sách cũ trong trường rồi bán lại, phụ quán điện thoại nhỏ, ... ) hè thì con ra ra sài gòn với bố để bán vé số, thời gian đó con tự mua sách về giao tiếp, kinh doanh, ... cơ may hay duyên số con quen một người rất tốt y như thầy cái lúc còn dạy về kinh doanh ấy, là chủ quán điện thoại nhỏ, dạy con rất nhiều về cách sống và về đồng tiền.</p><p><br/></p><p>Cấp 3 thì con may mắn được làm traning ( con làm online ) cho một công ty trí tuệ nhân tạo, nhưng gần đây con bị mất việc rồi ạ, con làm đc 2 năm.</p><p>mẹ con cũng bị bệnh tim, rồi ba cũng yếu rồi ạ nên con cố gắng vừa học vừa làm giúp thêm 1 phần cho ba mẹ. </p><p>Con cũng rất muốn làm sáng tạo nội dung ( youtube ) nước ngoài, vậy nên con cố gắng học tiếng anh thật tốt. </p><p><br/></p><p>con muốn được nghe thầy tâm sự, con nên làm gì để có đủ tiền học xong đại học và dư ra 1 xíu, 1 xíu thôi để con đầu tư cho tương lai ạ, con không ngại làm việc tay chân, tuy sức khỏe con không tốt con chỉ sợ không đủ thời gian để lo học và lo đi làm, con còn đang tự học tiếng tây ban nha nữa để sau dễ xin việc hơn. ( con hỏi rất nhiều anh chị con quen học đại học thì họ nói đi học tranh thủ dạy gia sư, hay phục vụ tháng cũng chỉ kiếm đc 2,3 triệu còn đâu gia đình lo hết )</p><p>Con ko muốn mượn tiền gia đình mình để phải khổ thêm nữa và đúng ra thì gia đình không có mà cho vì đang  nợ và anh em họ hàng thì gần như là ko thể rồi.</p><p><br/></p><p>Con rất muốn kinh doanh, nhưng con ko được liều vì gần như con là mục tiêu sống duy nhất của ba con, nên con sẽ cố gắng bước từng bước thật chắc như thầy nói, biết người biết ta trăm trận không thua vậy ạ.</p><p><br/></p><p>thầy ơi, được thầy kể thêm một xíu về khoảng thời gian thầy túng thiếu nhất được không ạ, cho con thêm một chút động lực ạ.</p><p><br/><br/></p><p>1 phần tâm sự.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn vì con được sống. </p><p>Chúc thầy khỏe mạnh.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kẻ nghĩ nhiều</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy.</p><p><br/></p><p>Năm nay con học lớp 12 và con định hướng sẽ thi đại học luật. </p><p>Con đã xác định 1 trường phù hợp với con về năng lực và học phí.</p><p><br/></p><p>Con kể về mình chút thầy nhé !!! </p><p>Gia đình con nợ rất nhiều vì ba con bài bạc, làm ăn thua lỗ nhưng chẳng sao cả vì ba con thương tụi con lắm vầ cũng đang cố gắng làm để trả nợ ( ba con làm xây dựng ).</p><p>Vậy nên con vào nam ở với chú thím suốt cấp 2, chú làm bộ đội và con ở nhà với thím nhưng thím đối xử với con rất tệ, luôn phân biệt đối xử, tất cả công việc trong nhà đều đên tay con cả, thím làm giáo viên nhưng chỉ ra vẻ bên ngoài còn về nhà thì chỉ bấm điện thoại và nằm ì trên giường, con luôn bị bạo hành, ăn chửi, làm khó đủ thứ trên đời cho đến lúc không thể chịu đựng được nữa thì con phá, chịu một trận đòn kinh khủng rồi mới được về, ko ai biết về quá khứ đó cả và con sẽ giữ nó lại.  nhưng thật sự con biết ơn khoảng thời gian đó nhiều lắm vì cho con được 1 trải nghiệm sống - con trân trọng nó lắm.</p><p><br/></p><p>Con có ý thức về đồng tiền từ rất sớm, có lẽ vì hoàn cảnh ( hồi cấp 2 con ko có 1 đồng nào cả kể cả tiền ăn sáng, mua cây kem với đứa bạn, nên con phải tự học cách mà làm ra tiền bằng cách thu mua sách cũ trong trường rồi bán lại, phụ quán điện thoại nhỏ, ... ) hè thì con ra ra sài gòn với bố để bán vé số, thời gian đó con tự mua sách về giao tiếp, kinh doanh, ... cơ may hay duyên số con quen một người rất tốt y như thầy cái lúc còn dạy về kinh doanh ấy, là chủ quán điện thoại nhỏ, dạy con rất nhiều về cách sống và về đồng tiền.</p><p><br/></p><p>Cấp 3 thì con may mắn được làm traning ( con làm online ) cho một công ty trí tuệ nhân tạo, nhưng gần đây con bị mất việc rồi ạ, con làm đc 2 năm.</p><p>mẹ con cũng bị bệnh tim, rồi ba cũng yếu rồi ạ nên con cố gắng vừa học vừa làm giúp thêm 1 phần cho ba mẹ. </p><p>Con cũng rất muốn làm sáng tạo nội dung ( youtube ) nước ngoài, vậy nên con cố gắng học tiếng anh thật tốt. </p><p><br/></p><p>con muốn được nghe thầy tâm sự, con nên làm gì để có đủ tiền học xong đại học và dư ra 1 xíu, 1 xíu thôi để con đầu tư cho tương lai ạ, con không ngại làm việc tay chân, tuy sức khỏe con không tốt con chỉ sợ không đủ thời gian để lo học và lo đi làm, con còn đang tự học tiếng tây ban nha nữa để sau dễ xin việc hơn. ( con hỏi rất nhiều anh chị con quen học đại học thì họ nói đi học tranh thủ dạy gia sư, hay phục vụ tháng cũng chỉ kiếm đc 2,3 triệu còn đâu gia đình lo hết )</p><p>Con ko muốn mượn tiền gia đình mình để phải khổ thêm nữa và đúng ra thì gia đình không có mà cho vì đang  nợ và anh em họ hàng thì gần như là ko thể rồi.</p><p><br/></p><p>Con rất muốn kinh doanh, nhưng con ko được liều vì gần như con là mục tiêu sống duy nhất của ba con, nên con sẽ cố gắng bước từng bước thật chắc như thầy nói, biết người biết ta trăm trận không thua vậy ạ.</p><p><br/></p><p>thầy ơi, được thầy kể thêm một xíu về khoảng thời gian thầy túng thiếu nhất được không ạ, cho con thêm một chút động lực ạ.</p><p><br/><br/></p><p>1 phần tâm sự.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn vì con được sống. </p><p>Chúc thầy khỏe mạnh.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16394969-07-01-2025.mp3" length="9144709" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16394969</guid>
    <pubDate>Tue, 07 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>760</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06/01/2025</itunes:title>
    <title>06/01/2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngân   Xin chào mọi người. Con tên là Ngân năm nay con 17 tuổi Dạo gần đây con rất ghét bản thân mình. khi mình là một đứa vừa mập, vừa xấu mà còn vô dụng thêm vào đó mọi người nhận xét con là một đứa ngốc nghếch, khờ khạo.  Biết bao lần con cố gắng giảm cân thử đủ mọi phương pháp thậm chí là cực đoan nhất con vẫn thất bại với thân hình mập ú.  Học hành cũng chẳng thuộc dạng giỏi gì. Cứ mỗi lần con muốn làm một cái gì đó, mới đầu ngày thì quyết tâm ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngân</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người. Con tên là Ngân năm nay con 17 tuổi</p><p>Dạo gần đây con rất ghét bản thân mình. khi mình là một đứa vừa mập, vừa xấu mà còn vô dụng thêm vào đó mọi người nhận xét con là một đứa ngốc nghếch, khờ khạo. </p><p>Biết bao lần con cố gắng giảm cân thử đủ mọi phương pháp thậm chí là cực đoan nhất con vẫn thất bại với thân hình mập ú. </p><p>Học hành cũng chẳng thuộc dạng giỏi gì. Cứ mỗi lần con muốn làm một cái gì đó, mới đầu ngày thì quyết tâm lắm xong được vài ngày sau thì bỏ xó chẳng quan tâm đến.</p><p>Làm việc phụ mẹ thì cứ ngơ ngơ con chẳng hiểu lý do gì mà mình cứ hay chậm tiếp thu, mẹ nói thì hay quên. Đi làm phục vụ thì bị cho là yếu kém làm không ra hồn gì hết. Con cứ nghĩ ở nhà phụ mẹ còn chưa ra hồn, đi làm phục vụ thì bị chê tơi tả, chủ thấy mà nản làm con cảm thấy tự ti, cảm thấy mình vô dụng ngay cả phục vụ còn chưa làm tốt thì làm sao mà kiếm được một công việc ổn định cho tương lai. </p><p>Con cảm ơn mọi người đã dành thời gian để đọc bài viết của con ạ.</p><p>Con chúc mọi người thật nhiều sức khỏe ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngân</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người. Con tên là Ngân năm nay con 17 tuổi</p><p>Dạo gần đây con rất ghét bản thân mình. khi mình là một đứa vừa mập, vừa xấu mà còn vô dụng thêm vào đó mọi người nhận xét con là một đứa ngốc nghếch, khờ khạo. </p><p>Biết bao lần con cố gắng giảm cân thử đủ mọi phương pháp thậm chí là cực đoan nhất con vẫn thất bại với thân hình mập ú. </p><p>Học hành cũng chẳng thuộc dạng giỏi gì. Cứ mỗi lần con muốn làm một cái gì đó, mới đầu ngày thì quyết tâm lắm xong được vài ngày sau thì bỏ xó chẳng quan tâm đến.</p><p>Làm việc phụ mẹ thì cứ ngơ ngơ con chẳng hiểu lý do gì mà mình cứ hay chậm tiếp thu, mẹ nói thì hay quên. Đi làm phục vụ thì bị cho là yếu kém làm không ra hồn gì hết. Con cứ nghĩ ở nhà phụ mẹ còn chưa ra hồn, đi làm phục vụ thì bị chê tơi tả, chủ thấy mà nản làm con cảm thấy tự ti, cảm thấy mình vô dụng ngay cả phục vụ còn chưa làm tốt thì làm sao mà kiếm được một công việc ổn định cho tương lai. </p><p>Con cảm ơn mọi người đã dành thời gian để đọc bài viết của con ạ.</p><p>Con chúc mọi người thật nhiều sức khỏe ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16388063-06-01-2025.mp3" length="13627321" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16388063</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1134</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-01-2025</itunes:title>
    <title>03-01-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  15:00   Xin chào thầy và các bạn,  Hôm nay em muốn chia sẻ và xin lời khuyên từ thầy về vấn đề em đang gặp phải,  Em năm nay 29t, em lấy chồng được 2 năm. Tụi em chưa có con. Chồng em là một người đi làm và về nhà, tiền lương về đưa cho vợ, rất thương vợ. Em đã từng thấy mình may mắn, nghĩ có một người chồng như vậy là đủ, nhưng có một số điều em từng nghĩ là chuyện nhỏ nhưng sống chung với nhau lâu em lại có những cảm xúc khó chịu.  Có 4 vấn đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  15:00</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và các bạn, </p><p>Hôm nay em muốn chia sẻ và xin lời khuyên từ thầy về vấn đề em đang gặp phải, </p><p>Em năm nay 29t, em lấy chồng được 2 năm. Tụi em chưa có con. Chồng em là một người đi làm và về nhà, tiền lương về đưa cho vợ, rất thương vợ. Em đã từng thấy mình may mắn, nghĩ có một người chồng như vậy là đủ, nhưng có một số điều em từng nghĩ là chuyện nhỏ nhưng sống chung với nhau lâu em lại có những cảm xúc khó chịu. </p><p>Có 4 vấn đề khiến em cố gắng dung hòa nhưng vẫn chưa thể làm được: </p><p>Thứ nhất, chồng em không ăn chơi nhưng lại mê game, cứ về đến nhà là anh ấy lại nằm ra và chơi game, ăn cơm cũng phải kêu, tắm cũng phải kêu. Em có nói chuyện với anh về vấn đề giảm chơi game lại, hoặc giả vờ nhờ anh phụ việc nhà để anh có thể bỏ máy game xuống nhưng không hiệu quả. </p><p>Thứ 2, anh luôn than vãn về công việc của mình. Anh có đi học đại học nhưng ngành học khá phổ thông chung chung nên anh không làm những công việc có tính chuyên môn sâu, 2 năm cưới nhau anh ấy đã đổi 4 công việc, từng thất nghiệp nửa năm. Hiện tại, anh lại tiếp tục muốn nghỉ và đổi công việc khác. Gần như mỗi ngày anh đều than vãn về công việc: đồng nghiệp này xấu, đồng nghiệp kia xấu, công việc lương thấp, không có khả năng phát triển, bắt đi nhậu nhiều,…Em lúc nào cũng khuyên anh cứ cố gắng hết sức làm một thời gian rồi mới biết hết được là công việc này tốt hay không. Nhưng anh quay lại nói em không hiểu, và bực tức ngược lại em. Em luôn động viên anh học thêm một vài kỹ năng cho bản thân, anh cũng có nghe, nhưng cũng được 1,2 hôm.</p><p>Thứ 3, anh khá lười biếng. Thời gian ở nhà của anh hầu như là chơi game và xem youtube. Lâu lâu anh cũng có phụ em nhưng tần suất rất ít. Em luôn chia sẻ rằng mong anh có thể hỗ trợ việc nhà cùng em, vì cả 2 cùng đi làm hành chính, công việc của em mang tính chuyên môn nên nhiều lúc cũng khá stress. Mong anh chia sẻ để cả 2 đều có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng cũng được 1,2 hôm.</p><p>Thứ 4, anh lúc nào cũng nghĩ em luôn điều hướng anh ấy vì mục đích riêng. Em không có những tính toán như anh nghĩ. Mẹ em thì khổ từ xưa, bị trầm cảm, suy nghĩ hơi lệch lạc nên cũng có nhắn tin, nói những điều biểu em làm như này, làm như kia. Em cũng thường chỉ ra cho mẹ thấy suy nghĩ của mẹ là không đúng. Nhưng một phần vì thế anh có những suy nghĩ trong đầu em đang cố gắng sắp xếp mọi thứ theo ý của em. Như là lúc em muốn ra riêng, anh cũng khó chịu. Lâu lâu vợ chồng cãi nhau, anh lại tức giận bảo em dẫn dắt anh, nói ở được ở, không được thì li dị. Dường như có sự thiếu tin tưởng trong hôn nhân vợ chồng. Đây là điều khiến em lo lắng nhất. </p><p>Sau khi viết ra hết, em nhận ra hình như mình muốn thay đổi anh quá nhiều. Chắc một phần lỗi do em, em có nên cứ chịu đựng, tìm cách tự giải tỏa cảm xúc. </p><p>Mong thầy cho em xin lời khuyên em cần điều chỉnh gì ở bản thân, </p><p>Em xin cảm ơn thầy. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  15:00</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và các bạn, </p><p>Hôm nay em muốn chia sẻ và xin lời khuyên từ thầy về vấn đề em đang gặp phải, </p><p>Em năm nay 29t, em lấy chồng được 2 năm. Tụi em chưa có con. Chồng em là một người đi làm và về nhà, tiền lương về đưa cho vợ, rất thương vợ. Em đã từng thấy mình may mắn, nghĩ có một người chồng như vậy là đủ, nhưng có một số điều em từng nghĩ là chuyện nhỏ nhưng sống chung với nhau lâu em lại có những cảm xúc khó chịu. </p><p>Có 4 vấn đề khiến em cố gắng dung hòa nhưng vẫn chưa thể làm được: </p><p>Thứ nhất, chồng em không ăn chơi nhưng lại mê game, cứ về đến nhà là anh ấy lại nằm ra và chơi game, ăn cơm cũng phải kêu, tắm cũng phải kêu. Em có nói chuyện với anh về vấn đề giảm chơi game lại, hoặc giả vờ nhờ anh phụ việc nhà để anh có thể bỏ máy game xuống nhưng không hiệu quả. </p><p>Thứ 2, anh luôn than vãn về công việc của mình. Anh có đi học đại học nhưng ngành học khá phổ thông chung chung nên anh không làm những công việc có tính chuyên môn sâu, 2 năm cưới nhau anh ấy đã đổi 4 công việc, từng thất nghiệp nửa năm. Hiện tại, anh lại tiếp tục muốn nghỉ và đổi công việc khác. Gần như mỗi ngày anh đều than vãn về công việc: đồng nghiệp này xấu, đồng nghiệp kia xấu, công việc lương thấp, không có khả năng phát triển, bắt đi nhậu nhiều,…Em lúc nào cũng khuyên anh cứ cố gắng hết sức làm một thời gian rồi mới biết hết được là công việc này tốt hay không. Nhưng anh quay lại nói em không hiểu, và bực tức ngược lại em. Em luôn động viên anh học thêm một vài kỹ năng cho bản thân, anh cũng có nghe, nhưng cũng được 1,2 hôm.</p><p>Thứ 3, anh khá lười biếng. Thời gian ở nhà của anh hầu như là chơi game và xem youtube. Lâu lâu anh cũng có phụ em nhưng tần suất rất ít. Em luôn chia sẻ rằng mong anh có thể hỗ trợ việc nhà cùng em, vì cả 2 cùng đi làm hành chính, công việc của em mang tính chuyên môn nên nhiều lúc cũng khá stress. Mong anh chia sẻ để cả 2 đều có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng cũng được 1,2 hôm.</p><p>Thứ 4, anh lúc nào cũng nghĩ em luôn điều hướng anh ấy vì mục đích riêng. Em không có những tính toán như anh nghĩ. Mẹ em thì khổ từ xưa, bị trầm cảm, suy nghĩ hơi lệch lạc nên cũng có nhắn tin, nói những điều biểu em làm như này, làm như kia. Em cũng thường chỉ ra cho mẹ thấy suy nghĩ của mẹ là không đúng. Nhưng một phần vì thế anh có những suy nghĩ trong đầu em đang cố gắng sắp xếp mọi thứ theo ý của em. Như là lúc em muốn ra riêng, anh cũng khó chịu. Lâu lâu vợ chồng cãi nhau, anh lại tức giận bảo em dẫn dắt anh, nói ở được ở, không được thì li dị. Dường như có sự thiếu tin tưởng trong hôn nhân vợ chồng. Đây là điều khiến em lo lắng nhất. </p><p>Sau khi viết ra hết, em nhận ra hình như mình muốn thay đổi anh quá nhiều. Chắc một phần lỗi do em, em có nên cứ chịu đựng, tìm cách tự giải tỏa cảm xúc. </p><p>Mong thầy cho em xin lời khuyên em cần điều chỉnh gì ở bản thân, </p><p>Em xin cảm ơn thầy. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16375173-03-01-2025.mp3" length="17484562" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16375173</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Jan 2025 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1455</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-2-2025</itunes:title>
    <title>2-2-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Xin được giấu tên ạ,   Chào thầy và mọi người ạ, Em là nữ, 24 tuổi. Em có vài tâm sự muốn được chia sẻ ạ. Tình trạng hiện tại của em rất tệ ạ. Ưm!!! Em có 1 vài vấn đề ở bản thân mà chắc rằng không ai giống em đâu ạ.  Thứ nhất là năm nay em 24 tuổi, nhưng thật tệ là em không biết đi xe máy ạ. Không hẳn là em không thể chạy được, em leo lên xe vẫn có thể chạy được. Nhưng tâm lý em sợ xe và phần vì ba em không đồng ý để em tự mình đi. Cứ thế em vẫn phụ thu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Xin được giấu tên ạ,</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ,</p><p>Em là nữ, 24 tuổi. Em có vài tâm sự muốn được chia sẻ ạ. Tình trạng hiện tại của em rất tệ ạ. Ưm!!! Em có 1 vài vấn đề ở bản thân mà chắc rằng không ai giống em đâu ạ. </p><p>Thứ nhất là năm nay em 24 tuổi, nhưng thật tệ là em không biết đi xe máy ạ. Không hẳn là em không thể chạy được, em leo lên xe vẫn có thể chạy được. Nhưng tâm lý em sợ xe và phần vì ba em không đồng ý để em tự mình đi. Cứ thế em vẫn phụ thuộc vào người nhà. Việc đó kéo theo nhiểu điều mà bản thân em thấy rất mệt mỏi. Kéo theo việc em mặc cảm khi đi làm. Sợ người ta lại hỏi lớn rồi không biết chạy xe. Một phần nữa ba em rất gia trưởng và không nghe em nói và cứ làm theo ý ba. Không thì ba làm ầm lên, em rất mệt mỏi. Hiện tại em không còn nói chuyện với ba. Do mâu thuẫn nhiều thứ.</p><p><br/></p><p>Thứ hai là em tốt nghiệp chuyên ngành Tài chính nhưng em lại muốn làm Kế toán. Em đã đi làm,để dành dụm tiền và học phần mềm về Kế toán. Sau đó em hoàn thiện CV của mình, giải quyết từng cái yếu cầu chung thường thấy ở các tin tuyển dụng ở khu vực nơi em ở. Nhưng hiện tại em vẫn chưa tìm được việc ạ. Hầu như đều yêu cầu kinh nghiệm ạ hoặc chỗ làm xa (em đang cân nhắc). Em hằng ngày vẫn học vể Excel và Tiếng Anh trong thời gian thất nghiệp.</p><p><br/></p><p>Thứ ba là em vừa chấm dứt mối tình 9 năm của mình ạ. Tụi em cùng tuổi nhau ạ. Nhưng bạn thành công hơn em, hiện tại bạn đang làm việc ở nước ngoài. Lý do chia tay thì phần lớn lỗi lả ở em. Em trước đây hay đòi chia tay vì lúc mới ra nước ngoài bạn ít quan tâm em, nên em thường hay giận. Mỗi lần giận thì đòi chia tay. Lần gần cuối bạn đồng ý thì em lại năn nỉ.Vì lúc đó em rất sợ mất bạn. Nhưng thật tình mà nói, lúc cãi nhau bạn hay im lăng hoặc nói chuyện rất khó nghe. Em có cùng bạn ngồi xuống nói chuyện là mỗi lần cãi nhau đừng nói trống không. </p><p>Bạn cho là em trẻ con, có lẻ do từ nhỏ đến lớn em sống cạnh người ba hay chửi mắng nên khi có người yêu em bắt họ phải nhẹ nhàng với em. Sau lần đó em cũng đã thay đổi mọi thứ vẫn tốt, nhưng vấn đề vẫn nằm đó ạ. Không cãi nhau thì không biết được là bạn vẫn còn khó chịu với em và không chấp nhận thay đổi. </p><p>Em đã đọc qua 1 quyển sách có nói rẳng :&quot; Bạn không thễ bắt người đàn ông thay đổi trong khi giá trị của bạn trong mắt anh ta quá thấp&quot;. Em nhận ra thì quá muộn rồi ạ. Em cứ tin vào tình yêu bạn dành cho em mà không đễ ý rằng trong mắt bạn em đã dần mất đi giá trị. Em yếu kém trong cuộc sống trong khi bạn càng ngày càng thành công. Em không trách bạn mà trách bản thân mình nhiều hơn. Em nghĩ đến việc bạn gặp được người phù hợp với bạn hơn, em lại nghĩ mình nên buông tha cho bạn để bạn hạnh phúc hơn. Lỗi là ở em, em hoàn toàn chịu hết nỗi đau này.</p><p>Em hiện tại rất buồn và không biết phải trải qua quãng thời gian này như thế nào và vượt qua nỗi sợ của chính mình như thế nào. Em mong nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người ạ! </p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đọc qua tâm sự của em và cho thời khuyên ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Xin được giấu tên ạ,</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ,</p><p>Em là nữ, 24 tuổi. Em có vài tâm sự muốn được chia sẻ ạ. Tình trạng hiện tại của em rất tệ ạ. Ưm!!! Em có 1 vài vấn đề ở bản thân mà chắc rằng không ai giống em đâu ạ. </p><p>Thứ nhất là năm nay em 24 tuổi, nhưng thật tệ là em không biết đi xe máy ạ. Không hẳn là em không thể chạy được, em leo lên xe vẫn có thể chạy được. Nhưng tâm lý em sợ xe và phần vì ba em không đồng ý để em tự mình đi. Cứ thế em vẫn phụ thuộc vào người nhà. Việc đó kéo theo nhiểu điều mà bản thân em thấy rất mệt mỏi. Kéo theo việc em mặc cảm khi đi làm. Sợ người ta lại hỏi lớn rồi không biết chạy xe. Một phần nữa ba em rất gia trưởng và không nghe em nói và cứ làm theo ý ba. Không thì ba làm ầm lên, em rất mệt mỏi. Hiện tại em không còn nói chuyện với ba. Do mâu thuẫn nhiều thứ.</p><p><br/></p><p>Thứ hai là em tốt nghiệp chuyên ngành Tài chính nhưng em lại muốn làm Kế toán. Em đã đi làm,để dành dụm tiền và học phần mềm về Kế toán. Sau đó em hoàn thiện CV của mình, giải quyết từng cái yếu cầu chung thường thấy ở các tin tuyển dụng ở khu vực nơi em ở. Nhưng hiện tại em vẫn chưa tìm được việc ạ. Hầu như đều yêu cầu kinh nghiệm ạ hoặc chỗ làm xa (em đang cân nhắc). Em hằng ngày vẫn học vể Excel và Tiếng Anh trong thời gian thất nghiệp.</p><p><br/></p><p>Thứ ba là em vừa chấm dứt mối tình 9 năm của mình ạ. Tụi em cùng tuổi nhau ạ. Nhưng bạn thành công hơn em, hiện tại bạn đang làm việc ở nước ngoài. Lý do chia tay thì phần lớn lỗi lả ở em. Em trước đây hay đòi chia tay vì lúc mới ra nước ngoài bạn ít quan tâm em, nên em thường hay giận. Mỗi lần giận thì đòi chia tay. Lần gần cuối bạn đồng ý thì em lại năn nỉ.Vì lúc đó em rất sợ mất bạn. Nhưng thật tình mà nói, lúc cãi nhau bạn hay im lăng hoặc nói chuyện rất khó nghe. Em có cùng bạn ngồi xuống nói chuyện là mỗi lần cãi nhau đừng nói trống không. </p><p>Bạn cho là em trẻ con, có lẻ do từ nhỏ đến lớn em sống cạnh người ba hay chửi mắng nên khi có người yêu em bắt họ phải nhẹ nhàng với em. Sau lần đó em cũng đã thay đổi mọi thứ vẫn tốt, nhưng vấn đề vẫn nằm đó ạ. Không cãi nhau thì không biết được là bạn vẫn còn khó chịu với em và không chấp nhận thay đổi. </p><p>Em đã đọc qua 1 quyển sách có nói rẳng :&quot; Bạn không thễ bắt người đàn ông thay đổi trong khi giá trị của bạn trong mắt anh ta quá thấp&quot;. Em nhận ra thì quá muộn rồi ạ. Em cứ tin vào tình yêu bạn dành cho em mà không đễ ý rằng trong mắt bạn em đã dần mất đi giá trị. Em yếu kém trong cuộc sống trong khi bạn càng ngày càng thành công. Em không trách bạn mà trách bản thân mình nhiều hơn. Em nghĩ đến việc bạn gặp được người phù hợp với bạn hơn, em lại nghĩ mình nên buông tha cho bạn để bạn hạnh phúc hơn. Lỗi là ở em, em hoàn toàn chịu hết nỗi đau này.</p><p>Em hiện tại rất buồn và không biết phải trải qua quãng thời gian này như thế nào và vượt qua nỗi sợ của chính mình như thế nào. Em mong nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người ạ! </p><p>Em chân thành cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đọc qua tâm sự của em và cho thời khuyên ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16368843-2-2-2025.mp3" length="12831732" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16368843</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Jan 2025 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1068</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-12-2024</itunes:title>
    <title>31-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Văn thái   Em chào thầy và gia đình của wwep 5 ngày,e xin chúc thầy và gd thật nhiều sức khỏe và công việc ngày càng phát triển mạnh mẽ    em năm nay 28 tuổi,hiện đang là công nhân tại thành phố hồ chí minh,quê em ở trà vinh,e viết bài tâm sự này là muốn xin lời chia sẻ từ thầy và mn ạ    Chuyện là E học dc lớp 9 là nghỉ rồi ,nghỉ học xong là gd cho lên sg ở chung với gd của cô (e ruột của cha )gd của cô e bán tạp hóa ở trong chợ và có sẵn chỗ để e ngủ v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Văn thái</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và gia đình của wwep 5 ngày,e xin chúc thầy và gd thật nhiều sức khỏe và công việc ngày càng phát triển mạnh mẽ </p><p><br/></p><p>em năm nay 28 tuổi,hiện đang là công nhân tại thành phố hồ chí minh,quê em ở trà vinh,e viết bài tâm sự này là muốn xin lời chia sẻ từ thầy và mn ạ</p><p><br/><br/></p><p>Chuyện là E học dc lớp 9 là nghỉ rồi ,nghỉ học xong là gd cho lên sg ở chung với gd của cô (e ruột của cha )gd của cô e bán tạp hóa ở trong chợ và có sẵn chỗ để e ngủ và ăn uống này kia có khi cô lo hết,e chỉ việc đi làm rồi về ăn rồi ngủ ,gd cô e thương như con trong nhà vậy,e ở và làm công nhân dc 3 năm rồi,đang lẽ ra là 3 năm đó e khg có chi tiền nhà tiền ăn này kia là đủ tiền e học nghề hay một cái kỹ năng gì đó để sau này mà ra đời mà kiếm sống,nhưng k 3 năm qua e chỉ đi làm,có tiền gửi cho gd chúc đỉnh còn nhiêu e Sài hết,k có tiết kiệm đc j ,bây giờ cty ít hàng hình như gần phá sản,với lại gd cũng muốn kêu e về quê kiếm gì đó làm,</p><p>e là fan cứng của thầy ngày nào e cũng nghe thầy giảng hết ,có khi ngày e nghe cả chục tập nghe di nghe lại luôn ak ,e học rất dc nhiều thứ lắm,nên h e mới nhận ra cuộc đời e đã sống quá lãng phí mấy năm nay rồi,e viết bài tâm sự này là muốn xin lời chia sẻ từ thầy và mn ạ </p><p><br/></p><p>Em nên bỏ phố để về quê sống vs cha mẹ k ?hay e nên ở lại nhà cô và nghỉ làm công nhân để kiếm việc ,mà chọn những cv làm mà càng làm càng di lên k ?hay e nên bỏ tất cả ở đây để về quê ,về quê tối 8h tat đèn ngủ hết rồi,chắc k ổn</p><p><br/></p><p>Hiện tại e cũng đang có đưa con gái 2 tuổi ở với bà nội nữa,e lên sg 3 năm bỏ nó từ khi mới sinh,lãnh lương thì e mới về thăm rồi cho tiền cha me,e k muốn xa gd nữa,em muốn về quê lập nghiệp từ con số 0,thầy cho e lời khuyên nha,hiện tại gd cha mẹ vk con sức khỏe đều tốt hết,nhưng chỉ có phần là e hơi buồn vì những ngày tháng e quá sống lãng phí qua đơn giản,k có một khoản tiền tiết kiệm nào  hay học một cái kỹ năng hay cái nghề j đó,để sau này bản thân tự làm chủ </p><p><br/></p><p>Em xin c on thầy và mn đã đọc nha,lần đầu tiên trong đời e ngồi viết bài tâm sự này,mong thầy đọc và hiểu giúp e nha </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Văn thái</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và gia đình của wwep 5 ngày,e xin chúc thầy và gd thật nhiều sức khỏe và công việc ngày càng phát triển mạnh mẽ </p><p><br/></p><p>em năm nay 28 tuổi,hiện đang là công nhân tại thành phố hồ chí minh,quê em ở trà vinh,e viết bài tâm sự này là muốn xin lời chia sẻ từ thầy và mn ạ</p><p><br/><br/></p><p>Chuyện là E học dc lớp 9 là nghỉ rồi ,nghỉ học xong là gd cho lên sg ở chung với gd của cô (e ruột của cha )gd của cô e bán tạp hóa ở trong chợ và có sẵn chỗ để e ngủ và ăn uống này kia có khi cô lo hết,e chỉ việc đi làm rồi về ăn rồi ngủ ,gd cô e thương như con trong nhà vậy,e ở và làm công nhân dc 3 năm rồi,đang lẽ ra là 3 năm đó e khg có chi tiền nhà tiền ăn này kia là đủ tiền e học nghề hay một cái kỹ năng gì đó để sau này mà ra đời mà kiếm sống,nhưng k 3 năm qua e chỉ đi làm,có tiền gửi cho gd chúc đỉnh còn nhiêu e Sài hết,k có tiết kiệm đc j ,bây giờ cty ít hàng hình như gần phá sản,với lại gd cũng muốn kêu e về quê kiếm gì đó làm,</p><p>e là fan cứng của thầy ngày nào e cũng nghe thầy giảng hết ,có khi ngày e nghe cả chục tập nghe di nghe lại luôn ak ,e học rất dc nhiều thứ lắm,nên h e mới nhận ra cuộc đời e đã sống quá lãng phí mấy năm nay rồi,e viết bài tâm sự này là muốn xin lời chia sẻ từ thầy và mn ạ </p><p><br/></p><p>Em nên bỏ phố để về quê sống vs cha mẹ k ?hay e nên ở lại nhà cô và nghỉ làm công nhân để kiếm việc ,mà chọn những cv làm mà càng làm càng di lên k ?hay e nên bỏ tất cả ở đây để về quê ,về quê tối 8h tat đèn ngủ hết rồi,chắc k ổn</p><p><br/></p><p>Hiện tại e cũng đang có đưa con gái 2 tuổi ở với bà nội nữa,e lên sg 3 năm bỏ nó từ khi mới sinh,lãnh lương thì e mới về thăm rồi cho tiền cha me,e k muốn xa gd nữa,em muốn về quê lập nghiệp từ con số 0,thầy cho e lời khuyên nha,hiện tại gd cha mẹ vk con sức khỏe đều tốt hết,nhưng chỉ có phần là e hơi buồn vì những ngày tháng e quá sống lãng phí qua đơn giản,k có một khoản tiền tiết kiệm nào  hay học một cái kỹ năng hay cái nghề j đó,để sau này bản thân tự làm chủ </p><p><br/></p><p>Em xin c on thầy và mn đã đọc nha,lần đầu tiên trong đời e ngồi viết bài tâm sự này,mong thầy đọc và hiểu giúp e nha </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16361371-31-12-2024.mp3" length="10330564" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16361371</guid>
    <pubDate>Tue, 31 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>859</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-12-2024</itunes:title>
    <title>30-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sơn   - Xin chào anh, e xin phép gọi anh là anh cho thân thuộc   Đây là câu chuyện về tình yêu, e xin được phép tóm tắt câu chuyện trước rồi đi vào vấn đề.   Mọi chuyện bắt đầu khi e chủ động tán nyc của e, tán 8 tháng, yêu 1 năm. Xuyên suốt quá trình thì bạn "thử" e khá là nhiều, bởi mỗi lần chia tay (5 lần chia tay) thì bạn lại có 1 lý do mà e không hiểu được, lần 1 là bản thân không thích, lần 2 là thử, lần 3 là bạn buồn chuyện gia đình, lần 4 là bạn nói h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sơn</b></p><p><br/></p><p>- Xin chào anh, e xin phép gọi anh là anh cho thân thuộc</p><p><br/></p><p>Đây là câu chuyện về tình yêu, e xin được phép tóm tắt câu chuyện trước rồi đi vào vấn đề.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện bắt đầu khi e chủ động tán nyc của e, tán 8 tháng, yêu 1 năm. Xuyên suốt quá trình thì bạn &quot;thử&quot; e khá là nhiều, bởi mỗi lần chia tay (5 lần chia tay) thì bạn lại có 1 lý do mà e không hiểu được, lần 1 là bản thân không thích, lần 2 là thử, lần 3 là bạn buồn chuyện gia đình, lần 4 là bạn nói hết thích rồi, lần 5 là em nói, lần đầu cũng như lần cuối e là người chủ động nói chia tay.</p><p>Xuyên suốt thời gian thì đi chơi, tiền hàng tháng, quà tặng, điện thoại, trang sức e là người trả 100% không chia, mặc dù cũng là người đi làm thôi không giàu có gì cả, còn chu cấp là bắt đầu từ lần thứ 2 quay lại bạn kể gia đình bạn bố đi bệnh viện, mẹ yếu nên e chu cấp hàng tháng, nói là cho mượn nhưng e không đòi. Sau khi e nói chia tay, thì bạn có giữ laptop của em, do e đưa và bảo cứ dùng trước đi, vì bản thân e muốn nó là dùng chung ( cũng vẫn là em mua 100%)</p><p>Sau lần chia tay thứ 5 thì e muốn lấy lại Laptop thì bạn lại bảo không xong chặn mọi liên lạc.</p><p><br/></p><p>Vấn đề ở bản thân em thôi, e biết nơi bạn đó ở, e đang suy nghĩ là có nên đòi lại hay không, giá trị không nhỏ, 42tr. Và thực sự thì e không muốn nó ồn ào hay ảnh hưởng tới ai cả nhưng lại không có cách nào hữu hiệu nên e muốn hỏi anh là, nếu là anh trong trường hợp này, anh có lấy lại không và như thế nào ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn anh đã lắng nghe</p><p>Chúc anh và mọi người một ngày tốt lành</p><p>P/s: E là lụy, e đã thay đổi và tương xứng cái giá quá đắt nên mn đừng bảo e ngờ u, e biết nhưng vẫn muốn tin cho trót vì e luôn nghĩ nếu mình sống tốt thì điều tốt đẹp sẽ đến với mình. Cuối cùng thì... Đời mà =]] </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sơn</b></p><p><br/></p><p>- Xin chào anh, e xin phép gọi anh là anh cho thân thuộc</p><p><br/></p><p>Đây là câu chuyện về tình yêu, e xin được phép tóm tắt câu chuyện trước rồi đi vào vấn đề.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện bắt đầu khi e chủ động tán nyc của e, tán 8 tháng, yêu 1 năm. Xuyên suốt quá trình thì bạn &quot;thử&quot; e khá là nhiều, bởi mỗi lần chia tay (5 lần chia tay) thì bạn lại có 1 lý do mà e không hiểu được, lần 1 là bản thân không thích, lần 2 là thử, lần 3 là bạn buồn chuyện gia đình, lần 4 là bạn nói hết thích rồi, lần 5 là em nói, lần đầu cũng như lần cuối e là người chủ động nói chia tay.</p><p>Xuyên suốt thời gian thì đi chơi, tiền hàng tháng, quà tặng, điện thoại, trang sức e là người trả 100% không chia, mặc dù cũng là người đi làm thôi không giàu có gì cả, còn chu cấp là bắt đầu từ lần thứ 2 quay lại bạn kể gia đình bạn bố đi bệnh viện, mẹ yếu nên e chu cấp hàng tháng, nói là cho mượn nhưng e không đòi. Sau khi e nói chia tay, thì bạn có giữ laptop của em, do e đưa và bảo cứ dùng trước đi, vì bản thân e muốn nó là dùng chung ( cũng vẫn là em mua 100%)</p><p>Sau lần chia tay thứ 5 thì e muốn lấy lại Laptop thì bạn lại bảo không xong chặn mọi liên lạc.</p><p><br/></p><p>Vấn đề ở bản thân em thôi, e biết nơi bạn đó ở, e đang suy nghĩ là có nên đòi lại hay không, giá trị không nhỏ, 42tr. Và thực sự thì e không muốn nó ồn ào hay ảnh hưởng tới ai cả nhưng lại không có cách nào hữu hiệu nên e muốn hỏi anh là, nếu là anh trong trường hợp này, anh có lấy lại không và như thế nào ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn anh đã lắng nghe</p><p>Chúc anh và mọi người một ngày tốt lành</p><p>P/s: E là lụy, e đã thay đổi và tương xứng cái giá quá đắt nên mn đừng bảo e ngờ u, e biết nhưng vẫn muốn tin cho trót vì e luôn nghĩ nếu mình sống tốt thì điều tốt đẹp sẽ đến với mình. Cuối cùng thì... Đời mà =]] </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16354663-30-12-2024.mp3" length="9403635" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16354663</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>782</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-12-2024</itunes:title>
    <title>27-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nhím con Dạ con xin phép chào thầy Năm và tất cả mọi người của Gia đình web 5 ngày. Con thật sự rất ngưỡng mộ, khâm phục và biết ơn thầy nhiều lắm, những việc thầy làm luôn xuất phát từ tâm, điều đó thật sự rất ý nghĩa.    Hôm nay, con xin phép được kể câu chuyện của mình và rất mong được thầy phản hồi, vì con đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này nhưng con vẫn không biết nên làm gì cho hợp lý. Con là sinh viên năm 2, chuyện là con và gia đình đang gặp một...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1YeBBojUfjoLJvzJANG1ouC3CaNHKQLcYnmuRNoIl3-I/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Nhím con</b></a></p><p>Dạ con xin phép chào thầy Năm và tất cả mọi người của Gia đình web 5 ngày. Con thật sự rất ngưỡng mộ, khâm phục và biết ơn thầy nhiều lắm, những việc thầy làm luôn xuất phát từ tâm, điều đó thật sự rất ý nghĩa. </p><p><br/></p><p>Hôm nay, con xin phép được kể câu chuyện của mình và rất mong được thầy phản hồi, vì con đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này nhưng con vẫn không biết nên làm gì cho hợp lý. Con là sinh viên năm 2, chuyện là con và gia đình đang gặp một vấn đề về anh con. Anh con sinh năm 2k2, là một người khá nhút nhát khi ra ngoài xã hội, có thể gọi là hơi bị “tự kỷ”, nên phần lớn thời gian anh chỉ ở nhà chơi game, lướt tiktok để giải trí. Anh con không thích việc học hành nên chỉ tốt nghiệp cấp 3, anh con bị một vấn đề rất lớn là anh thù rất dai, anh thường chửi những người đã làm hại anh xảy ra rất lâu, thậm chí là hơn 10 năm anh vẫn còn hận và cứ dăm ba bữa lại chửi họ. Đôi khi là anh chửi cho con nghe, đa phần là anh chửi lẩm bẩm trong miệng cả ngày hoặc ghi nhật ký. Từ nhỏ đến lớn, anh đã được bà con rất nuông chiều, cơm bưng nước rót mỗi ngày nên trong nhà anh không cần động tay đến bất cứ việc gì cả. </p><p><br/></p><p>Cách đây vài năm, anh có tham gia nhân quân tự vệ ở phường, nhưng nơi đó khá toxic, toàn những thanh niên trai tráng ít học, gái gú, côn đồ. Ở ngoài xã hội, anh rất hiền nên thường dễ bị ăn hiếp, vì thế anh ưa bị họ chơi xấu, nên anh rất hận họ, có lần anh còn thủ sẵn một cây dao trong mình, gia đình rất lo nên xin cho anh ra. Nhưng vì tiếp xúc với môi trường xấu một thời gian dài nên anh càng ngày càng chửi thề nhiều hơn, cứ nói một câu là chèn từ chửi, thậm chí là khi ba, mẹ hay bà làm gì, nói gì đó mà anh không hài lòng là anh cũng chửi luôn. </p><p><br/></p><p>Anh bị người ngoài ăn hiếp từ nhỏ đến lớn, nên anh bị ám ảnh bởi họ và rất ghét ở quê, mặc dù anh chỉ ở nhà cả năm trời nhưng anh vẫn nói những người đó ám ảnh anh hoài, anh luôn muốn thoát khỏi quê. Con và anh có một người chị họ rất thân, hiện tại chị họ và con đang sinh sống ở Sài Gòn, nên anh rất muốn lên SG. Năm nay, được họ hàng giới thiệu việc phục vụ cho một quán ăn ở SG, anh đã làm được một thời gian, nhưng nơi đó ông chủ, bà chủ vẫn rất kỳ cục, bóc lột sức lao động anh và đôi khi còn đánh anh. Vì thế, anh lại hận họ và nghỉ việc trở về quê, khi con nghỉ lễ về quê, anh kể cho con nghe từ những người anh ghét nhất gần đây đến từ xa xưa, nhưng vì anh ít ra ngoài xã hội, nên anh rất hạn chế trong giao tiếp, anh chỉ kể giữa câu chuyện sau đó kể qua chuyện khác nên con vẫn không thực sự hiểu. </p><p><br/></p><p>Anh lại liên tục chửi họ ngày qua ngày, nhưng rồi ở quê anh lại bị ám ảnh những người anh hận xưa, nên anh vẫn muốn lên SG vì chủ yếu anh muốn thoát khỏi quê chứ anh không thực sự muốn đi làm. Nhưng đi làm là cách duy nhất để tồn tại ở nơi xa gia đình nên anh đành chấp nhận. Tuy con rất muốn anh con lên SG để đi làm, nhưng con và gia đình cũng rất lo vì không biết ai sẽ mướn anh, nếu anh có việc rồi thế nào cũng sẽ bị ăn hiếp tiếp thì sao,.....Anh đã từng đi làm 3 công việc, nhưng lâu nhất anh cũng chỉ gắn bó với nơi đó được khoảng 5,6 tháng.</p><p><br/></p><p>Con đã từng thử nhiều cách để anh con bớt suy nghĩ tiêu cực nhưng không hiệu quả. Ví dụ như con nghe tâm sự của anh rồi đưa ra lời khuyên nhẹ nhàng, anh nói con không hiểu đâu, con học tập, tập thể dục mỗi ngày để anh có thể noi theo, anh không care, con chơi game với anh để anh bớt căng thẳng, nhưng khi nghỉ chơi anh lại nhớ những chuyện cũ và chửi tiếp, con thường nghe những video về giáo dục, đời sống như tri kỷ cảm xúc của thầy mà thấy có liên quan đến anh thì con sẽ ngồi gần anh để cho anh tình cờ nghe chung, nhưng anh cũng không quan tâm là bao, con cũng đã từng xin việc người quen (chỗ con đang làm) cho anh vì nơi đây</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1YeBBojUfjoLJvzJANG1ouC3CaNHKQLcYnmuRNoIl3-I/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Nhím con</b></a></p><p>Dạ con xin phép chào thầy Năm và tất cả mọi người của Gia đình web 5 ngày. Con thật sự rất ngưỡng mộ, khâm phục và biết ơn thầy nhiều lắm, những việc thầy làm luôn xuất phát từ tâm, điều đó thật sự rất ý nghĩa. </p><p><br/></p><p>Hôm nay, con xin phép được kể câu chuyện của mình và rất mong được thầy phản hồi, vì con đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này nhưng con vẫn không biết nên làm gì cho hợp lý. Con là sinh viên năm 2, chuyện là con và gia đình đang gặp một vấn đề về anh con. Anh con sinh năm 2k2, là một người khá nhút nhát khi ra ngoài xã hội, có thể gọi là hơi bị “tự kỷ”, nên phần lớn thời gian anh chỉ ở nhà chơi game, lướt tiktok để giải trí. Anh con không thích việc học hành nên chỉ tốt nghiệp cấp 3, anh con bị một vấn đề rất lớn là anh thù rất dai, anh thường chửi những người đã làm hại anh xảy ra rất lâu, thậm chí là hơn 10 năm anh vẫn còn hận và cứ dăm ba bữa lại chửi họ. Đôi khi là anh chửi cho con nghe, đa phần là anh chửi lẩm bẩm trong miệng cả ngày hoặc ghi nhật ký. Từ nhỏ đến lớn, anh đã được bà con rất nuông chiều, cơm bưng nước rót mỗi ngày nên trong nhà anh không cần động tay đến bất cứ việc gì cả. </p><p><br/></p><p>Cách đây vài năm, anh có tham gia nhân quân tự vệ ở phường, nhưng nơi đó khá toxic, toàn những thanh niên trai tráng ít học, gái gú, côn đồ. Ở ngoài xã hội, anh rất hiền nên thường dễ bị ăn hiếp, vì thế anh ưa bị họ chơi xấu, nên anh rất hận họ, có lần anh còn thủ sẵn một cây dao trong mình, gia đình rất lo nên xin cho anh ra. Nhưng vì tiếp xúc với môi trường xấu một thời gian dài nên anh càng ngày càng chửi thề nhiều hơn, cứ nói một câu là chèn từ chửi, thậm chí là khi ba, mẹ hay bà làm gì, nói gì đó mà anh không hài lòng là anh cũng chửi luôn. </p><p><br/></p><p>Anh bị người ngoài ăn hiếp từ nhỏ đến lớn, nên anh bị ám ảnh bởi họ và rất ghét ở quê, mặc dù anh chỉ ở nhà cả năm trời nhưng anh vẫn nói những người đó ám ảnh anh hoài, anh luôn muốn thoát khỏi quê. Con và anh có một người chị họ rất thân, hiện tại chị họ và con đang sinh sống ở Sài Gòn, nên anh rất muốn lên SG. Năm nay, được họ hàng giới thiệu việc phục vụ cho một quán ăn ở SG, anh đã làm được một thời gian, nhưng nơi đó ông chủ, bà chủ vẫn rất kỳ cục, bóc lột sức lao động anh và đôi khi còn đánh anh. Vì thế, anh lại hận họ và nghỉ việc trở về quê, khi con nghỉ lễ về quê, anh kể cho con nghe từ những người anh ghét nhất gần đây đến từ xa xưa, nhưng vì anh ít ra ngoài xã hội, nên anh rất hạn chế trong giao tiếp, anh chỉ kể giữa câu chuyện sau đó kể qua chuyện khác nên con vẫn không thực sự hiểu. </p><p><br/></p><p>Anh lại liên tục chửi họ ngày qua ngày, nhưng rồi ở quê anh lại bị ám ảnh những người anh hận xưa, nên anh vẫn muốn lên SG vì chủ yếu anh muốn thoát khỏi quê chứ anh không thực sự muốn đi làm. Nhưng đi làm là cách duy nhất để tồn tại ở nơi xa gia đình nên anh đành chấp nhận. Tuy con rất muốn anh con lên SG để đi làm, nhưng con và gia đình cũng rất lo vì không biết ai sẽ mướn anh, nếu anh có việc rồi thế nào cũng sẽ bị ăn hiếp tiếp thì sao,.....Anh đã từng đi làm 3 công việc, nhưng lâu nhất anh cũng chỉ gắn bó với nơi đó được khoảng 5,6 tháng.</p><p><br/></p><p>Con đã từng thử nhiều cách để anh con bớt suy nghĩ tiêu cực nhưng không hiệu quả. Ví dụ như con nghe tâm sự của anh rồi đưa ra lời khuyên nhẹ nhàng, anh nói con không hiểu đâu, con học tập, tập thể dục mỗi ngày để anh có thể noi theo, anh không care, con chơi game với anh để anh bớt căng thẳng, nhưng khi nghỉ chơi anh lại nhớ những chuyện cũ và chửi tiếp, con thường nghe những video về giáo dục, đời sống như tri kỷ cảm xúc của thầy mà thấy có liên quan đến anh thì con sẽ ngồi gần anh để cho anh tình cờ nghe chung, nhưng anh cũng không quan tâm là bao, con cũng đã từng xin việc người quen (chỗ con đang làm) cho anh vì nơi đây</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16343957-27-12-2024.mp3" length="5701561" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16343957</guid>
    <pubDate>Fri, 27 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>473</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-12-2024</itunes:title>
    <title>26-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  MiMi   Khi bài này được phát mong rằng những cảm xúc bây giờ con đang trải qua sẽ không còn đau lòng như thế này nữa. Con chào thầy và đại gia đình mình. Mở đầu con xin phép flex một xíu ạ. Năm nay con 23 tuổi, con từng đi du học nhật và bên đấy con cũng học ngành ngôn ngữ nhật  ( theo dạng làm nhiều hơn học). Sau 4 năm thì con trưởng thành hơn rất nhiều và cũng có tiền phụ giúp được bố mẹ. Hiện tại thì con đã về nước làm trong phiên dịch trong 1 công ty...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  MiMi</b></p><p><br/></p><p>Khi bài này được phát mong rằng những cảm xúc bây giờ con đang trải qua sẽ không còn đau lòng như thế này nữa.</p><p>Con chào thầy và đại gia đình mình. Mở đầu con xin phép flex một xíu ạ. Năm nay con 23 tuổi, con từng đi du học nhật và bên đấy con cũng học ngành ngôn ngữ nhật  ( theo dạng làm nhiều hơn học). Sau 4 năm thì con trưởng thành hơn rất nhiều và cũng có tiền phụ giúp được bố mẹ.</p><p>Hiện tại thì con đã về nước làm trong phiên dịch trong 1 công ty công nghệ với mức lương X2 sau 1 năm xin vào làm. Chỗ làm cũng có này kia nhưng gặp được một menter có tâm với con. Con được ở gần anh chị em, có thể về thăm bố mẹ bất cứ lúc nào, đủ khả năng nuôi em trai học đại học. Cuộc sống của con gần như rất hạnh phúc, và hiện tại chính là giấc mơ mà con đã ao ước và lên kế hoạch vào khoảng gần 1 năm rưỡi trước. Con có một công việc mà mình muốn theo đuổi, có gia đình kề cạnh, con độc lập tài chính, có kế hoạch cho những bước tiến trong tương lai .</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên có một vấn đề cứ ở mãi trong con mà con không giải quyết được. Có bao giờ con không thể quên và sống mãi với điều này suốt đời không ạ?</p><p>Con có thương 1 bạn, tụi con là mối tình đầu của nhau và chính thức quen nhau khi con đã sang nhật còn bạn ấy thì vào Sài Gòn làm việc. Tuy yêu xa nhưng tụi con đã hết mình với tất cả những gì mình có, sau khoảng 3 năm rưỡi thì bạn ấy đề nghị dừng lại vì con nghĩ lúc đó tâm lý bạn ý không ổn định và đó là thời điểm xảy ra nhiều biến cố đối với bạn ấy cộng với một chút sự vô tâm từ con. </p><p>Những ngày đầu sau chia tay con như lê lết để đi qua chuyện đấy, cứ mỗi sáng đầu con lại tự động tua đi tua lại những lần vô tâm của bản thân rằng nếu quay lại sẽ làm tốt hơn vậy. Rồi bằng ý chí “1 năm sau thì chắc không còn đau thế này đâu” con vượt qua được, không còn đau đớn như lúc đấy nhưng còn thương bạn ấy rất nhiều. Sau khi trở về Việt Nam có lẽ do những ước hẹn còn quá dang dở, ngay cả ôm cũng chưa từng nên tụi con đã mập mờ trong 3 tháng bảo là mập mờ nhưg không khác gì một cặp đôi, tụi con đã đi đến mọi giới hạn mà trước đây bị ngăn cách khỏi địa lý . </p><p>Và rồi mọi thứ vẫn thế bạn ấy lại muốn dừng lại, vẫn như lần trước con hết sức níu kéo 1 lần và sau đó thì tôn trọng quyết định của bạn ấy . Nhưng chỉ là lần này khác một điều là lần này bạn ấy hết yêu con nên mới dừng lại ( lần trước con cảm nhận tụi con đang còn yêu nhau nhưng vẫn chia tay ) </p><p>Sau kinh nghiệm lần 1 thì con vượt qua nhanh hơn, sau đó con có đi học đàn piano, học bơi và cả đánh cầu lông nữa. Một tuần của con khá bận rộn, cũng tìm kiếm được nhiều niềm vui từ các thứ xung quanh. Nhưng con vẫn luôn nhớ cậu ấy, vẫn thương sau những chuyện đau lòng vừa qua, những nỗi nhớ len lỏi trong lúc đi xe trên đường, lúc tắm, lúc nằm suy nghĩ và đôi khi ngay cả lúc đi bộ, cứ đầu óc rảnh rỗi là lại nhớ. </p><p>Con có cố gắng mở lòng thử tìm hiểu những bạn phù hợp xung quay mình, nhưng đi với người ta mà đầu con cứ nghĩ về bạn ấy, nên con cũng không cố ép mình mà muốn bản thân thật sự quên đi rồi mới tiến vào mối quan hệ khác. Con đã cố gắng để không nuôi dưỡng việc yêu thương hay nhớ nhung bạn ấy, con cũng không nói chuyện không gặp bạn ấy kể từ lần chia ly, các tài khoản mạng xã hội cũng bỏ flow để bạn ấy không xuất hiện trước mặt mình nhiều. Nhưng rồi giờ đây, sau gần 2 năm con vẫn thương, vẫn nhớ. </p><p>Có bao giờ con không quên được bạn ấy, không buông bỏ được chấp niệm này không ?</p><p>Có bao giờ con sẽ không có cảm xúc với ai khác ngoài bạn đấy không ? </p><p>Hôm nay là sinh nhật cậu ấy, con muốn nhắn tin chúc mừng sinh nhật. Nhưng con cũng muốn mình không nuôi dưỡng bất cứ thứ gì liên quan đến cậu ấy. Con lưỡng lự. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  MiMi</b></p><p><br/></p><p>Khi bài này được phát mong rằng những cảm xúc bây giờ con đang trải qua sẽ không còn đau lòng như thế này nữa.</p><p>Con chào thầy và đại gia đình mình. Mở đầu con xin phép flex một xíu ạ. Năm nay con 23 tuổi, con từng đi du học nhật và bên đấy con cũng học ngành ngôn ngữ nhật  ( theo dạng làm nhiều hơn học). Sau 4 năm thì con trưởng thành hơn rất nhiều và cũng có tiền phụ giúp được bố mẹ.</p><p>Hiện tại thì con đã về nước làm trong phiên dịch trong 1 công ty công nghệ với mức lương X2 sau 1 năm xin vào làm. Chỗ làm cũng có này kia nhưng gặp được một menter có tâm với con. Con được ở gần anh chị em, có thể về thăm bố mẹ bất cứ lúc nào, đủ khả năng nuôi em trai học đại học. Cuộc sống của con gần như rất hạnh phúc, và hiện tại chính là giấc mơ mà con đã ao ước và lên kế hoạch vào khoảng gần 1 năm rưỡi trước. Con có một công việc mà mình muốn theo đuổi, có gia đình kề cạnh, con độc lập tài chính, có kế hoạch cho những bước tiến trong tương lai .</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên có một vấn đề cứ ở mãi trong con mà con không giải quyết được. Có bao giờ con không thể quên và sống mãi với điều này suốt đời không ạ?</p><p>Con có thương 1 bạn, tụi con là mối tình đầu của nhau và chính thức quen nhau khi con đã sang nhật còn bạn ấy thì vào Sài Gòn làm việc. Tuy yêu xa nhưng tụi con đã hết mình với tất cả những gì mình có, sau khoảng 3 năm rưỡi thì bạn ấy đề nghị dừng lại vì con nghĩ lúc đó tâm lý bạn ý không ổn định và đó là thời điểm xảy ra nhiều biến cố đối với bạn ấy cộng với một chút sự vô tâm từ con. </p><p>Những ngày đầu sau chia tay con như lê lết để đi qua chuyện đấy, cứ mỗi sáng đầu con lại tự động tua đi tua lại những lần vô tâm của bản thân rằng nếu quay lại sẽ làm tốt hơn vậy. Rồi bằng ý chí “1 năm sau thì chắc không còn đau thế này đâu” con vượt qua được, không còn đau đớn như lúc đấy nhưng còn thương bạn ấy rất nhiều. Sau khi trở về Việt Nam có lẽ do những ước hẹn còn quá dang dở, ngay cả ôm cũng chưa từng nên tụi con đã mập mờ trong 3 tháng bảo là mập mờ nhưg không khác gì một cặp đôi, tụi con đã đi đến mọi giới hạn mà trước đây bị ngăn cách khỏi địa lý . </p><p>Và rồi mọi thứ vẫn thế bạn ấy lại muốn dừng lại, vẫn như lần trước con hết sức níu kéo 1 lần và sau đó thì tôn trọng quyết định của bạn ấy . Nhưng chỉ là lần này khác một điều là lần này bạn ấy hết yêu con nên mới dừng lại ( lần trước con cảm nhận tụi con đang còn yêu nhau nhưng vẫn chia tay ) </p><p>Sau kinh nghiệm lần 1 thì con vượt qua nhanh hơn, sau đó con có đi học đàn piano, học bơi và cả đánh cầu lông nữa. Một tuần của con khá bận rộn, cũng tìm kiếm được nhiều niềm vui từ các thứ xung quanh. Nhưng con vẫn luôn nhớ cậu ấy, vẫn thương sau những chuyện đau lòng vừa qua, những nỗi nhớ len lỏi trong lúc đi xe trên đường, lúc tắm, lúc nằm suy nghĩ và đôi khi ngay cả lúc đi bộ, cứ đầu óc rảnh rỗi là lại nhớ. </p><p>Con có cố gắng mở lòng thử tìm hiểu những bạn phù hợp xung quay mình, nhưng đi với người ta mà đầu con cứ nghĩ về bạn ấy, nên con cũng không cố ép mình mà muốn bản thân thật sự quên đi rồi mới tiến vào mối quan hệ khác. Con đã cố gắng để không nuôi dưỡng việc yêu thương hay nhớ nhung bạn ấy, con cũng không nói chuyện không gặp bạn ấy kể từ lần chia ly, các tài khoản mạng xã hội cũng bỏ flow để bạn ấy không xuất hiện trước mặt mình nhiều. Nhưng rồi giờ đây, sau gần 2 năm con vẫn thương, vẫn nhớ. </p><p>Có bao giờ con không quên được bạn ấy, không buông bỏ được chấp niệm này không ?</p><p>Có bao giờ con sẽ không có cảm xúc với ai khác ngoài bạn đấy không ? </p><p>Hôm nay là sinh nhật cậu ấy, con muốn nhắn tin chúc mừng sinh nhật. Nhưng con cũng muốn mình không nuôi dưỡng bất cứ thứ gì liên quan đến cậu ấy. Con lưỡng lự. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16338287-26-12-2024.mp3" length="6360160" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16338287</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>528</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-12-2025</itunes:title>
    <title>25-12-2025</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tiêu Diêu   Mến gửi Tâm Sự Buồn Vui, Lời đầu tiên cho em được gưi lời chào thân thương và lời chúc sức khỏe tới Anh 5 cùng toàn thể gia đình web5ngay! Và lời thứ 2 cho em gửi lời cám ơn sâu sắc tới Anh 5 và ban quản trị wep5ngay về những bài viết chia sẻ, bài học kinh doanh, kinh nghiệm cuộc sống và những tâm sự chân thành. Phải mất tròn 8 tháng em mới gửi được lời cảm ơn này đến mọi người...hì Em được 1 người bạn giới thiệu đến với web5ngay vào tháng 12 năm ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tiêu Diêu</b></p><p><br/></p><p>Mến gửi Tâm Sự Buồn Vui,</p><p>Lời đầu tiên cho em được gưi lời chào thân thương và lời chúc sức khỏe tới Anh 5 cùng toàn thể gia đình web5ngay!</p><p>Và lời thứ 2 cho em gửi lời cám ơn sâu sắc tới Anh 5 và ban quản trị wep5ngay về những bài viết chia sẻ, bài học kinh doanh, kinh nghiệm cuộc sống và những tâm sự chân thành. Phải mất tròn 8 tháng em mới gửi được lời cảm ơn này đến mọi người...hì</p><p>Em được 1 người bạn giới thiệu đến với web5ngay vào tháng 12 năm 2023, khi đó bạn ấy bảo em học ở w5d sẽ phù hợp với tư duy của em và sẽ giúp em được rất nhiều. Có thể là đủ duyên mới gặp, bởi em nhớ cách đây năm 2020 có một người cũng bảo em học ở w5d em lại không để tâm, em vẫn nuối tiếc, giá như khi đó em nghe thì em sẽ có nhiều thành quả hơn là bài học, nhưng cuộc đời nào có 2 từ &quot; giá như&quot; . </p><p>Và Em bắt đầu nghe w5d trên youtube, 1 tháng đó sáng nào em cũng sẽ nghe 1-2 bài của anh, rồi sau 1 tháng khi mới qua năm mới em có ý định viết một bài gửi TSBV  để gửi lời cảm ơn đến Anh 5 và cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình, nhưng rồi em viết xong không gửi. Vâng, bởi em lúc bấy giờ vẫn luôn tự ti về cách viết của mình, nào là câu từ lộn xộn, không được chau chuốt gọn gàng. Nhìn thấy mọi người viết hay vậy mà, thế là em dẹp luôn. Dạ... giờ kể lại thấy có chút xấu hổ anh ạ. </p><p><br/></p><p>Hiện tại em cũng đã 35t đã có gia đình và 2 bé, được cũng có mất cũng nhiều. Em là một người đặc hướng nội, em không giỏi giao tiếp và cũng không khéo léo trong cuộc sống. Thời điểm em viết bài này, thì công việc và cuộc sống đang ở thời điểm khó khăn, có thể gọi là thất bại... hì. Chính vì vậy mà cái em có là thời gian, giống như một bài anh chia sẻ &quot; Lợi thế của thất bại là thời gian&quot;. Em dành thời gian này đọc sách, đọc những bài viết của anh trong kinhdoanhblog.com, có 18 trang rơi vào khoảng 180 bài viết. Tuy bài viết cách đây vài năm, những vẫn luôn có giá trị với em, và cũng nhờ đọc những bài viết thấy văn phong của anh phóng khoáng tự do, viết theo đúng cách bản thân mình muốn, viết là cứ viết thôi. Và nhờ đó em mới có mặt ở đây!</p><p>Trước đây em cứ tự hỏi sao em xây dựng thương hiệu cá nhân mãi không được, thì ra em chẳng tạo ra được màu sắc riêng của bản thân. Các bài viết trên profile thì chỉ có khoảng 30% là em tự viết ( mà không quá dài ), còn lại là chia sẻ nguồn or sưu tập và biên soạn lại ( thì bài viết vẫn là 70% là copy rồi ). Thì ra tự em giết chết cái tinh thần chủ động và tinh thần kinh doanh giống như trong bài viết của a5 chia sẻ. Được thành thật cảm thấy thật thoải mái ạ. </p><p>Rồi học theo bí quyết của Anh 5 &quot; Bí quyết viết hay là viết chỉ để viết&quot;, mỗi ngày em đều dành thời gian viết một bài viết, hay hay dở em đều đăng lên. Bài đầu tiên em viết gần 400 chữ, có bài dài lên gần 700 chữ... thì ra giới hạn là chính bản thân mình kìm hãm. Muốn làm nhưng lại chẳng chịu hành động, lười lại cứ đổ tại số phận...* hì hì.</p><p><br/></p><p>Thực ra em muốn viết thêm nữa nhưng có lẽ cũng đủ dài rồi, chủ tâm bài viết này em vẫn là gửi lời biết ơn sâu sắc tới Anh 5, cả đội ngũ quản trị w5d, và cả những thành viên gắn bó với gia đình w5d. Em biết đến mọi người không được sớm nhưng có lẽ cũng không muộn, em thấy thật may mắn khi được biết đến w5d và được hiện diện ở trong group. Em được đọc những chia sẻ, lắng nghe và học hỏi rất là nhiều. Nguồn lực giúp bản thân em có thêm niềm tin vào chính mình, nỗ lực hiện trong hiện tại và phấn đấu tiếp tục mục tiêu của mình. </p><p>Hì... Chia sẻ này của em ngôn từ có lẽ vẫn chưa được chau chuốt, bố cục vẫn chưa được tốt, mong mọi người cảm thông. Hẹn rằng bài viết sau em sẽ viết tốt hơn ạ!</p><p>Mến thương và mãi yêu!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tiêu Diêu</b></p><p><br/></p><p>Mến gửi Tâm Sự Buồn Vui,</p><p>Lời đầu tiên cho em được gưi lời chào thân thương và lời chúc sức khỏe tới Anh 5 cùng toàn thể gia đình web5ngay!</p><p>Và lời thứ 2 cho em gửi lời cám ơn sâu sắc tới Anh 5 và ban quản trị wep5ngay về những bài viết chia sẻ, bài học kinh doanh, kinh nghiệm cuộc sống và những tâm sự chân thành. Phải mất tròn 8 tháng em mới gửi được lời cảm ơn này đến mọi người...hì</p><p>Em được 1 người bạn giới thiệu đến với web5ngay vào tháng 12 năm 2023, khi đó bạn ấy bảo em học ở w5d sẽ phù hợp với tư duy của em và sẽ giúp em được rất nhiều. Có thể là đủ duyên mới gặp, bởi em nhớ cách đây năm 2020 có một người cũng bảo em học ở w5d em lại không để tâm, em vẫn nuối tiếc, giá như khi đó em nghe thì em sẽ có nhiều thành quả hơn là bài học, nhưng cuộc đời nào có 2 từ &quot; giá như&quot; . </p><p>Và Em bắt đầu nghe w5d trên youtube, 1 tháng đó sáng nào em cũng sẽ nghe 1-2 bài của anh, rồi sau 1 tháng khi mới qua năm mới em có ý định viết một bài gửi TSBV  để gửi lời cảm ơn đến Anh 5 và cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình, nhưng rồi em viết xong không gửi. Vâng, bởi em lúc bấy giờ vẫn luôn tự ti về cách viết của mình, nào là câu từ lộn xộn, không được chau chuốt gọn gàng. Nhìn thấy mọi người viết hay vậy mà, thế là em dẹp luôn. Dạ... giờ kể lại thấy có chút xấu hổ anh ạ. </p><p><br/></p><p>Hiện tại em cũng đã 35t đã có gia đình và 2 bé, được cũng có mất cũng nhiều. Em là một người đặc hướng nội, em không giỏi giao tiếp và cũng không khéo léo trong cuộc sống. Thời điểm em viết bài này, thì công việc và cuộc sống đang ở thời điểm khó khăn, có thể gọi là thất bại... hì. Chính vì vậy mà cái em có là thời gian, giống như một bài anh chia sẻ &quot; Lợi thế của thất bại là thời gian&quot;. Em dành thời gian này đọc sách, đọc những bài viết của anh trong kinhdoanhblog.com, có 18 trang rơi vào khoảng 180 bài viết. Tuy bài viết cách đây vài năm, những vẫn luôn có giá trị với em, và cũng nhờ đọc những bài viết thấy văn phong của anh phóng khoáng tự do, viết theo đúng cách bản thân mình muốn, viết là cứ viết thôi. Và nhờ đó em mới có mặt ở đây!</p><p>Trước đây em cứ tự hỏi sao em xây dựng thương hiệu cá nhân mãi không được, thì ra em chẳng tạo ra được màu sắc riêng của bản thân. Các bài viết trên profile thì chỉ có khoảng 30% là em tự viết ( mà không quá dài ), còn lại là chia sẻ nguồn or sưu tập và biên soạn lại ( thì bài viết vẫn là 70% là copy rồi ). Thì ra tự em giết chết cái tinh thần chủ động và tinh thần kinh doanh giống như trong bài viết của a5 chia sẻ. Được thành thật cảm thấy thật thoải mái ạ. </p><p>Rồi học theo bí quyết của Anh 5 &quot; Bí quyết viết hay là viết chỉ để viết&quot;, mỗi ngày em đều dành thời gian viết một bài viết, hay hay dở em đều đăng lên. Bài đầu tiên em viết gần 400 chữ, có bài dài lên gần 700 chữ... thì ra giới hạn là chính bản thân mình kìm hãm. Muốn làm nhưng lại chẳng chịu hành động, lười lại cứ đổ tại số phận...* hì hì.</p><p><br/></p><p>Thực ra em muốn viết thêm nữa nhưng có lẽ cũng đủ dài rồi, chủ tâm bài viết này em vẫn là gửi lời biết ơn sâu sắc tới Anh 5, cả đội ngũ quản trị w5d, và cả những thành viên gắn bó với gia đình w5d. Em biết đến mọi người không được sớm nhưng có lẽ cũng không muộn, em thấy thật may mắn khi được biết đến w5d và được hiện diện ở trong group. Em được đọc những chia sẻ, lắng nghe và học hỏi rất là nhiều. Nguồn lực giúp bản thân em có thêm niềm tin vào chính mình, nỗ lực hiện trong hiện tại và phấn đấu tiếp tục mục tiêu của mình. </p><p>Hì... Chia sẻ này của em ngôn từ có lẽ vẫn chưa được chau chuốt, bố cục vẫn chưa được tốt, mong mọi người cảm thông. Hẹn rằng bài viết sau em sẽ viết tốt hơn ạ!</p><p>Mến thương và mãi yêu!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16338211-25-12-2025.mp3" length="8709300" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16338211</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>724</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-12-2024</itunes:title>
    <title>24-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Đen        Em chào thầy và mọi người đang đọc những dòng này ạ.     Thưa thầy em hiện tại đang là một thằng con trai 19 tuổi đầu, hiện tại đang tiếp tục trên con đường học vấn của mình, em thật sự biết ơn thầy rất nhiều và cũng may mắn được tiếp xúc với kênh Youtube của thầy cách đây đã 5 năm nhưng thật sự thì đây là lần đầu tiên em viết câu chuyện cá nhân mình lên cho người khác đọc bởi em cũng là một người khá kín tiếng trên mạng xã hội.&...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Đen</b></p><p><br/></p><p>     Em chào thầy và mọi người đang đọc những dòng này ạ.</p><p>    Thưa thầy em hiện tại đang là một thằng con trai 19 tuổi đầu, hiện tại đang tiếp tục trên con đường học vấn của mình, em thật sự biết ơn thầy rất nhiều và cũng may mắn được tiếp xúc với kênh Youtube của thầy cách đây đã 5 năm nhưng thật sự thì đây là lần đầu tiên em viết câu chuyện cá nhân mình lên cho người khác đọc bởi em cũng là một người khá kín tiếng trên mạng xã hội. </p><p>     Từ những năm học cấp 1,2 em đã là một đứa trẻ khá nhút nhát, rất ngại tiếp xúc và bắt chuyện với mọi người, hầu hết các mối quan hệ bạn bè mà em có được đều do việc tiếp xúc với họ lâu mà có được. Vậy nên bạn bè thân của em hầu hết là người hướng nội...thật lòng mà nói thì 2 chữ &quot;hướng nội&quot; với em mà nói nó không hề xấu, chỉ là với 1 người vốn đã nhút nhát như em khi chơi với một nhóm bạn như vậy trong giai đoạn đang định hình tính cách của 1 đứa trẻ đã khiến em ngày một rụt rè hơn. Thật may lúc cuối cấp 2 em đã nhận thấy vấn đề của bản thân nghiêm trọng đến  mức nào vì nó đem lại cho em rất nhiều thiệt thòi. Từ đấy em bắt đầu đi tìm lối thoát và gặp được kênh của thầy. Từ những bài đó em cũng đã dần biết mình phải làm gì và cũng cố áp dụng, em thật sự đã có những sự tự tin trong lúc nói chuyện với người khác nhưng sự tự tin ấy em thấy nó vẫn còn chưa đủ, khi nói chuyện với những người bạn mới kể cả những người bạn hiện tại thì thật sự em có khá là ít điểm chung với họ, nếu là con trai thì còn có cái để nói còn con gái thì em cứng họng luôn. Em thật sự đang bế tắc trong công cuộc tìm ra nguyên nhân của vấn đề này.</p><p>     Thêm một vấn đề nữa là ở cách ăn nói của em, em nhận thấy được rằng mọi người khi mới tiếp xúc với em có vẻ họ đều &quot;lạnh nhạt&quot; hơn theo thời gian mà em thật sự không hiểu mình đã sai ở đâu. Nhiều mối quan hệ đã trôi đi, và hầu hết em cũng chả quan tâm đến chúng nữa thứ em quan tâm bây giờ là làm sao để khắc phục vấn đề của bản thân hiện tại..</p><p>Em viết những dòng trên để xin ý kiến của thầy và mọi người về vấn đề này ạ,   </p><p>vì còn khá trẻ người non dạ và cũng là một đứa học it nên cách dùng câu chữ của em có thể không được chỉnh chu mong mọi người thông cảm ạ.</p><p>     Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc bài viết này ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Đen</b></p><p><br/></p><p>     Em chào thầy và mọi người đang đọc những dòng này ạ.</p><p>    Thưa thầy em hiện tại đang là một thằng con trai 19 tuổi đầu, hiện tại đang tiếp tục trên con đường học vấn của mình, em thật sự biết ơn thầy rất nhiều và cũng may mắn được tiếp xúc với kênh Youtube của thầy cách đây đã 5 năm nhưng thật sự thì đây là lần đầu tiên em viết câu chuyện cá nhân mình lên cho người khác đọc bởi em cũng là một người khá kín tiếng trên mạng xã hội. </p><p>     Từ những năm học cấp 1,2 em đã là một đứa trẻ khá nhút nhát, rất ngại tiếp xúc và bắt chuyện với mọi người, hầu hết các mối quan hệ bạn bè mà em có được đều do việc tiếp xúc với họ lâu mà có được. Vậy nên bạn bè thân của em hầu hết là người hướng nội...thật lòng mà nói thì 2 chữ &quot;hướng nội&quot; với em mà nói nó không hề xấu, chỉ là với 1 người vốn đã nhút nhát như em khi chơi với một nhóm bạn như vậy trong giai đoạn đang định hình tính cách của 1 đứa trẻ đã khiến em ngày một rụt rè hơn. Thật may lúc cuối cấp 2 em đã nhận thấy vấn đề của bản thân nghiêm trọng đến  mức nào vì nó đem lại cho em rất nhiều thiệt thòi. Từ đấy em bắt đầu đi tìm lối thoát và gặp được kênh của thầy. Từ những bài đó em cũng đã dần biết mình phải làm gì và cũng cố áp dụng, em thật sự đã có những sự tự tin trong lúc nói chuyện với người khác nhưng sự tự tin ấy em thấy nó vẫn còn chưa đủ, khi nói chuyện với những người bạn mới kể cả những người bạn hiện tại thì thật sự em có khá là ít điểm chung với họ, nếu là con trai thì còn có cái để nói còn con gái thì em cứng họng luôn. Em thật sự đang bế tắc trong công cuộc tìm ra nguyên nhân của vấn đề này.</p><p>     Thêm một vấn đề nữa là ở cách ăn nói của em, em nhận thấy được rằng mọi người khi mới tiếp xúc với em có vẻ họ đều &quot;lạnh nhạt&quot; hơn theo thời gian mà em thật sự không hiểu mình đã sai ở đâu. Nhiều mối quan hệ đã trôi đi, và hầu hết em cũng chả quan tâm đến chúng nữa thứ em quan tâm bây giờ là làm sao để khắc phục vấn đề của bản thân hiện tại..</p><p>Em viết những dòng trên để xin ý kiến của thầy và mọi người về vấn đề này ạ,   </p><p>vì còn khá trẻ người non dạ và cũng là một đứa học it nên cách dùng câu chữ của em có thể không được chỉnh chu mong mọi người thông cảm ạ.</p><p>     Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc bài viết này ạ! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16334113-24-12-2024.mp3" length="3906322" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16334113</guid>
    <pubDate>Tue, 24 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>324</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-12-2024</itunes:title>
    <title>23-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đậu Xanh   Chào Thầy 5 và các Anh Chị trong group ạ.  Em xin được giới thiệu bản thân em năm nay đang là học sinh lớp 11 ,em từng có gửi 1 phần tâm sự về việc bản thân mình lười biếng và không chịu học tập nghiêm túc vì cảm thấy không có hứng học nhưng sau khi được thầy gửi lại phần tâm sự thì em đã nghe đi nghe lại và suy nghĩ cũng khá nhiều, mặc dù bây giờ em không dám nhận bản thân đã thay đổi nhưng mỗi ngày hiện tại em điều tự dặn bản thân là phải họ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đậu Xanh</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy 5 và các Anh Chị trong group ạ. </p><p>Em xin được giới thiệu bản thân em năm nay đang là học sinh lớp 11 ,em từng có gửi 1 phần tâm sự về việc bản thân mình lười biếng và không chịu học tập nghiêm túc vì cảm thấy không có hứng học nhưng sau khi được thầy gửi lại phần tâm sự thì em đã nghe đi nghe lại và suy nghĩ cũng khá nhiều, mặc dù bây giờ em không dám nhận bản thân đã thay đổi nhưng mỗi ngày hiện tại em điều tự dặn bản thân là phải học tập dù ít hay nhiều miễn là có học vì học tập là trách nhiệm của mình chứ không phải có hứng mới học, mà đã là trách nhiệm thì mình phải làm dù có hay không có cảm xúc cũng vẫn phải làm vì chỉ cần biết nó tốt cho mình thì cứ làm thôi, </p><p>em cũng học được rằng mình cần đối mặc với vấn đề mình gặp phải và làm cho đến cùng chứ không phải là né tránh vì có né thì vấn đề vẫn ở đó thôi cách tốt nhất mình cứ đối mặc với nó và làm cho tới cùng để thay đổi,  đó là những gì em đã nhận ra và học hỏi được từ thầy ạ. </p><p>Em xin được cảm ơn anh chị đã nghe em nói về những gì mình đã trải qua và học được mặc dù nó không liên quan đến bài hôm nay của em lắm , giờ em xin được quay lại với bài tâm sự hôm nay em gửi ạ. </p><p><br/></p><p>Gia đình bên ngoại em có truyền thống làm bác sĩ nên mẹ em bắt em sau này phải làm bác sĩ để một là tiếp nối truyền thống bên ngoại hai là vì mẹ nói ngành đó dễ có việc làm và có quen biết với nhiều người trong ngành nên có thể giúp em đôi phần nhưng em lại không muốn học bác sĩ vì em cảm thấy bản thân em không phù hợp và em cũng chẳng có đam mê với ngành đó ạ </p><p>em là 1 đứa hơi quéo khi gặp máu, tay thì không có tỉ mĩ hay khéo để cầm kim tiêm và đặc biệt là em rất hay ẩu tả em sợ sau này dù đi làm ngành đó thì những việc em kể bên trên sẽ rất ảnh hưởng đến công việc và thứ lớn nhất em không muốn học là vì em cảm thấy áp lực từ công việc này mang lại ,em thấy e không sẵn sàng chịu được , mặc dù là việc gì làm cũng có áp lực riêng thôi cái mà em sợ là nếu em có sai thì không chỉ riêng em chịu hậu quả mà còn có bệnh nhân và vâng vâng những người khác nữa đụng đến chuyện sức khoẻ con người em không có can đảm làm ạ , </p><p>giả dụ em khởi nghiệp nếu có thất bại thì em sẽ tự chịu áp lực và xoay sở không liên can tới gia đình hay mọi người xung quanh thì em sẽ chấp nhận được, ngặt nổi mẹ em bảo nếu không học bác sĩ mẹ sẽ không hỗ trợ tài chính cho em học đại học ,mẹ em nói nếu mà học các ngành khác thì khó mà ra trường có công việc lắm , em thì lại bảo nếu mình có năng lực và cố gắng thì nghề nào cũng mình cũng sẽ có việc thôi ạ nhưng mẹ em không nghe và cứ lấy những ví dụ như anh a chị b làm ngành đấy đấy ra trường có việc làm đâu mày cứ cải mẹ .... </p><p>Vâng vâng ạ mẹ em rất bảo thủ với quyết định của mình dù em có nói thêm sao mẹ không lấy những anh chị có tấm gương thành công trong các ngành đó nhưng mẹ cũng vẫn kiên quyết bắt em học bác sĩ và cô dì chú bác họ ngoại em cũng bảo em học bác sĩ đi chắc chắn tương lai tốt ,em thì cảm thấy thinh thích kinh doanh ạ mặc dù em biết để trở thành 1 người kinh doanh thành công đánh đổi rất nhiều như thời gian dài, phải hiểu biết và học hỏi rất người thứ như quản lý nhân sự , hiếu biết thị trường , quản lý tài chính rất rất nhiều thứ nữa và đặc biệt cạnh tranh cao chưa chắc rằng mình sẽ thành công đâu vì nó khó nhưng em cảm giác mình có thể chịu áp lực được nếu cố gắng , </p><p>Mẹ em thì không nghĩ như vậy giờ em không biết làm sao ạ ,em cũng có suy nghĩ mình sẽ tự xoay sở tài chính để học đại học ngành mình chọn hoặc là nghe lời mẹ em , em đang khá phân vân lựa chọn, em chỉ ms lớp 11 nên còn tận 1 năm để suy nghĩ nhưng em vẫn muốn tham khảo chút ý kiến từ thầy và anh chị có kinh nghiệm trong group ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Đậu Xanh</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy 5 và các Anh Chị trong group ạ. </p><p>Em xin được giới thiệu bản thân em năm nay đang là học sinh lớp 11 ,em từng có gửi 1 phần tâm sự về việc bản thân mình lười biếng và không chịu học tập nghiêm túc vì cảm thấy không có hứng học nhưng sau khi được thầy gửi lại phần tâm sự thì em đã nghe đi nghe lại và suy nghĩ cũng khá nhiều, mặc dù bây giờ em không dám nhận bản thân đã thay đổi nhưng mỗi ngày hiện tại em điều tự dặn bản thân là phải học tập dù ít hay nhiều miễn là có học vì học tập là trách nhiệm của mình chứ không phải có hứng mới học, mà đã là trách nhiệm thì mình phải làm dù có hay không có cảm xúc cũng vẫn phải làm vì chỉ cần biết nó tốt cho mình thì cứ làm thôi, </p><p>em cũng học được rằng mình cần đối mặc với vấn đề mình gặp phải và làm cho đến cùng chứ không phải là né tránh vì có né thì vấn đề vẫn ở đó thôi cách tốt nhất mình cứ đối mặc với nó và làm cho tới cùng để thay đổi,  đó là những gì em đã nhận ra và học hỏi được từ thầy ạ. </p><p>Em xin được cảm ơn anh chị đã nghe em nói về những gì mình đã trải qua và học được mặc dù nó không liên quan đến bài hôm nay của em lắm , giờ em xin được quay lại với bài tâm sự hôm nay em gửi ạ. </p><p><br/></p><p>Gia đình bên ngoại em có truyền thống làm bác sĩ nên mẹ em bắt em sau này phải làm bác sĩ để một là tiếp nối truyền thống bên ngoại hai là vì mẹ nói ngành đó dễ có việc làm và có quen biết với nhiều người trong ngành nên có thể giúp em đôi phần nhưng em lại không muốn học bác sĩ vì em cảm thấy bản thân em không phù hợp và em cũng chẳng có đam mê với ngành đó ạ </p><p>em là 1 đứa hơi quéo khi gặp máu, tay thì không có tỉ mĩ hay khéo để cầm kim tiêm và đặc biệt là em rất hay ẩu tả em sợ sau này dù đi làm ngành đó thì những việc em kể bên trên sẽ rất ảnh hưởng đến công việc và thứ lớn nhất em không muốn học là vì em cảm thấy áp lực từ công việc này mang lại ,em thấy e không sẵn sàng chịu được , mặc dù là việc gì làm cũng có áp lực riêng thôi cái mà em sợ là nếu em có sai thì không chỉ riêng em chịu hậu quả mà còn có bệnh nhân và vâng vâng những người khác nữa đụng đến chuyện sức khoẻ con người em không có can đảm làm ạ , </p><p>giả dụ em khởi nghiệp nếu có thất bại thì em sẽ tự chịu áp lực và xoay sở không liên can tới gia đình hay mọi người xung quanh thì em sẽ chấp nhận được, ngặt nổi mẹ em bảo nếu không học bác sĩ mẹ sẽ không hỗ trợ tài chính cho em học đại học ,mẹ em nói nếu mà học các ngành khác thì khó mà ra trường có công việc lắm , em thì lại bảo nếu mình có năng lực và cố gắng thì nghề nào cũng mình cũng sẽ có việc thôi ạ nhưng mẹ em không nghe và cứ lấy những ví dụ như anh a chị b làm ngành đấy đấy ra trường có việc làm đâu mày cứ cải mẹ .... </p><p>Vâng vâng ạ mẹ em rất bảo thủ với quyết định của mình dù em có nói thêm sao mẹ không lấy những anh chị có tấm gương thành công trong các ngành đó nhưng mẹ cũng vẫn kiên quyết bắt em học bác sĩ và cô dì chú bác họ ngoại em cũng bảo em học bác sĩ đi chắc chắn tương lai tốt ,em thì cảm thấy thinh thích kinh doanh ạ mặc dù em biết để trở thành 1 người kinh doanh thành công đánh đổi rất nhiều như thời gian dài, phải hiểu biết và học hỏi rất người thứ như quản lý nhân sự , hiếu biết thị trường , quản lý tài chính rất rất nhiều thứ nữa và đặc biệt cạnh tranh cao chưa chắc rằng mình sẽ thành công đâu vì nó khó nhưng em cảm giác mình có thể chịu áp lực được nếu cố gắng , </p><p>Mẹ em thì không nghĩ như vậy giờ em không biết làm sao ạ ,em cũng có suy nghĩ mình sẽ tự xoay sở tài chính để học đại học ngành mình chọn hoặc là nghe lời mẹ em , em đang khá phân vân lựa chọn, em chỉ ms lớp 11 nên còn tận 1 năm để suy nghĩ nhưng em vẫn muốn tham khảo chút ý kiến từ thầy và anh chị có kinh nghiệm trong group ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16327462-23-12-2024.mp3" length="3440820" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16327462</guid>
    <pubDate>Mon, 23 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>285</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-12-2024</itunes:title>
    <title>20-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin phép dấu tên   Dạ chào thầy và mọi người ạ, em xin được chia sẻ câu chuyện của em và mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ. Năm nay em 21 tuổi, đang học năm 3 đại học, chuyện là năm 1 em có nhu cầu học IELTS và em có nhờ thầy giáo cấp 3 của mình giới thiệu giúp trung tâm uy tín, và thầy đã giúp em rất nhiệt tình, còn giúp em được giảm giá khóa học nữa.  Lúc đó, mục tiêu của em là lên 7.5 band với chi phí là 70 triệu, thầy có nói với em là người...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép dấu tên</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy và mọi người ạ, em xin được chia sẻ câu chuyện của em và mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ.</p><p>Năm nay em 21 tuổi, đang học năm 3 đại học, chuyện là năm 1 em có nhu cầu học IELTS và em có nhờ thầy giáo cấp 3 của mình giới thiệu giúp trung tâm uy tín, và thầy đã giúp em rất nhiệt tình, còn giúp em được giảm giá khóa học nữa.  Lúc đó, mục tiêu của em là lên 7.5 band với chi phí là 70 triệu, thầy có nói với em là người ở trung tâm đó là người quen của thầy và thầy giúp em được giảm giá còn 50 triệu, cứ đăng ký học từng khóa cũng được. Thầy kêu em chuyển cho thầy trước 19 triệu, còn số tiền còn lại thì có thể nộp theo kiểu trả góp hàng tháng. Nhưng học hết một khóa ở đây, khóa đó hết 6 triệu em thấy mình không phù hợp với phong cách giảng dạy của trung tâm lắm và đã báo lại với thầy, thầy đã nói là sẽ hoàn trả lại em số tiền đó. </p><p>Sau 1 thời gian em không nhận được phản hồi gì từ thầy và đã nhắn cho trung tâm thì trung tâm nói trung tâm không nhận đóng tiền trước bao giờ, em có trao đổi lại với thầy thì thầy nói là thầy không chuyển tiền cho trung tâm mà chuyển cho một thầy cô gì đó ở trong đấy nhờ giúp, và bảo em cứ yên tâm là thầy sẽ có trách nhiệm hoàn trả lại số tiền đó cho em. </p><p>Nhưng bây giờ đã hơn 1 năm, thầy đã hứa với em rất nhiều lần nhưng em vẫn chưa nhận được tiền của mình, em nhắn tin thầy cũng không trả lời, gọi điện thoại thầy cũng không nghe, và em cũng không có cách nào để gặp được thầy. Thầy là thầy giáo cấp 3 của em và cũng là chủ của nhiều trung tâm tiếng anh khác. Chuyện này em cũng chưa dám kể cho ai trong gia đình em vì sợ mọi người lo lắng và trách em ngu ngốc cả tin, 13 triệu với em là một số tiền rất lớn và rất quan trọng với em ở thời điểm này, đó cũng là tiền mồ hôi công sức của bố mẹ em. Hiện tại thì em cũng không biết phải xử lý chuyện này như thế nào, xin thầy 5 và mọi người cho em lời khuyên ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép dấu tên</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy và mọi người ạ, em xin được chia sẻ câu chuyện của em và mong nhận được lời khuyên từ mọi người ạ.</p><p>Năm nay em 21 tuổi, đang học năm 3 đại học, chuyện là năm 1 em có nhu cầu học IELTS và em có nhờ thầy giáo cấp 3 của mình giới thiệu giúp trung tâm uy tín, và thầy đã giúp em rất nhiệt tình, còn giúp em được giảm giá khóa học nữa.  Lúc đó, mục tiêu của em là lên 7.5 band với chi phí là 70 triệu, thầy có nói với em là người ở trung tâm đó là người quen của thầy và thầy giúp em được giảm giá còn 50 triệu, cứ đăng ký học từng khóa cũng được. Thầy kêu em chuyển cho thầy trước 19 triệu, còn số tiền còn lại thì có thể nộp theo kiểu trả góp hàng tháng. Nhưng học hết một khóa ở đây, khóa đó hết 6 triệu em thấy mình không phù hợp với phong cách giảng dạy của trung tâm lắm và đã báo lại với thầy, thầy đã nói là sẽ hoàn trả lại em số tiền đó. </p><p>Sau 1 thời gian em không nhận được phản hồi gì từ thầy và đã nhắn cho trung tâm thì trung tâm nói trung tâm không nhận đóng tiền trước bao giờ, em có trao đổi lại với thầy thì thầy nói là thầy không chuyển tiền cho trung tâm mà chuyển cho một thầy cô gì đó ở trong đấy nhờ giúp, và bảo em cứ yên tâm là thầy sẽ có trách nhiệm hoàn trả lại số tiền đó cho em. </p><p>Nhưng bây giờ đã hơn 1 năm, thầy đã hứa với em rất nhiều lần nhưng em vẫn chưa nhận được tiền của mình, em nhắn tin thầy cũng không trả lời, gọi điện thoại thầy cũng không nghe, và em cũng không có cách nào để gặp được thầy. Thầy là thầy giáo cấp 3 của em và cũng là chủ của nhiều trung tâm tiếng anh khác. Chuyện này em cũng chưa dám kể cho ai trong gia đình em vì sợ mọi người lo lắng và trách em ngu ngốc cả tin, 13 triệu với em là một số tiền rất lớn và rất quan trọng với em ở thời điểm này, đó cũng là tiền mồ hôi công sức của bố mẹ em. Hiện tại thì em cũng không biết phải xử lý chuyện này như thế nào, xin thầy 5 và mọi người cho em lời khuyên ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16314097-20-12-2024.mp3" length="4534828" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16314097</guid>
    <pubDate>Fri, 20 Dec 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>376</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-12-2024</itunes:title>
    <title>19-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cậu bé xứ Giao Chỉ    Ngày xưa em chỉ học hết lớp 2 rồi nghỉ. Vì ba em muốn tự dạy em học theo kiểu homeschooling vì ko muốn em học tư tưởng trong trường, vì nhà em hồi đó vượt biên ko đc nên..................   Dạy cỡ 2 3 năm sau thì ba ko còn nữa. Má em thì ko biết dạy em làm sao, tính gửi em vô trường lại nhưng ông bà nội cản và thề độc là sẽ từ em. Từ lúc đó thì em cũng chỉ biết tự mò với sự giúp sức của mẹ, hỏi han người này người kia.    Nhiều lúc em cũ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé xứ Giao Chỉ</b></p><p><br/><br/></p><p>Ngày xưa em chỉ học hết lớp 2 rồi nghỉ. Vì ba em muốn tự dạy em học theo kiểu homeschooling vì ko muốn em học tư tưởng trong trường, vì nhà em hồi đó vượt biên ko đc nên..................</p><p><br/></p><p>Dạy cỡ 2 3 năm sau thì ba ko còn nữa. Má em thì ko biết dạy em làm sao, tính gửi em vô trường lại nhưng ông bà nội cản và thề độc là sẽ từ em. Từ lúc đó thì em cũng chỉ biết tự mò với sự giúp sức của mẹ, hỏi han người này người kia.</p><p><br/><br/></p><p>Nhiều lúc em cũng ko biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu trong khi những người có bằng đại học vẫn còn đang mưu sinh ở xã hội. Nhiều lúc cũng buồn, nghĩ rằng mình sẽ ko co tuong lai, nhưng suy nghĩ nhiều em cũng bớt buồn vì em biết ngày xưa ở cái thời ngta coi trọng bằng cấp hơn gì hết thì cũng có những con người không may mắn dc học hành mà vẫn thành danh như ông Honda, Benjamin, vua Napoleon ở Pháp, thì ko lẽ ở thời đại công nghệ bây giờ mà em ko thành danh đc</p><p><br/></p><p>Em cũng biết rằng bản thân mình ko bằng ngta, nên cũng cố gắng tự học, sách, video, các trang web, hỏi Chat gpt, Gemini tất cả các công thức toán học rồi tự học dần. Em cũng đã biết code font-end, tiếng Anh tốt, những thứ mà em biết sẽ là lợi thế của mình </p><p><br/></p><p> Hiện tại mới tự làm ăn hơi được được và cũng thấy vui, nhưng mỗi lần trong những cuộc trò chuyện hay có liên quan tới học vấn, bản thân em lại tự ti, em luôn cố tránh né vì ko muốn ai phát hiện ra em chỉ mới học hết lớp 2, và em luôn muốn giấu.</p><p><br/></p><p>         Nhiều khi em cũng muốn mua 1 cái bằng fake về trưng, nhưng em suy nghĩ hoài cũng quyết định ko mua, vì em có thể lừa ngta chứ ko thể lừa chính mình.</p><p>Em cũng cố tự trấn an bản thân, em tự nói với bản thân rằng &quot;tại ở VN ngta mới quá coi trọng bằng&quot;</p><p><br/></p><p>Người yêu em ko có nề hà gì trình độ của em, nhưng nhà cổ, người bắc nên rất coi trọng học vấn, thì nhìn em khi dễ bằng 0,5 con mắt, nhiều khi còn ko thèm nhin và muốn chia lìa đôi trai gái ở tuổi đôi mươi vì ko thích một tên vô học đeo chân hạc.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng biết rằng mình cũng ko tới nỗi ngu vì mấy môn nghiệp vụ kế toán, tiếng anh v.v em cũng đã ra trung tâm và tự học được thì ko lý nào em ngu. Nhưng cũng ngay sau đó thì thực tế kéo em lại. Lúc em buồn, hay ngồi 1 mình thì thường tự trách bản thân, trách ba và ông bà nội.</p><p><br/></p><p>Nhưng chuyện ko thay đổi được, em chẳng biết có phải em quá tự ti hay ko, nhưng nhà người yêu coi thường em ra mặt là có, và mỗi lần đọc comment youtube thấy ghi dòng &quot;việc học rất quan trọng&quot; là em nổi điên..</p><p><br/></p><p>Em ko biết làm sao để trị được nó..</p><p>Vì dù có hơn người khác khác về tiền một chút nhưng em lại bị lủng 1 lỗ học vị...</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé xứ Giao Chỉ</b></p><p><br/><br/></p><p>Ngày xưa em chỉ học hết lớp 2 rồi nghỉ. Vì ba em muốn tự dạy em học theo kiểu homeschooling vì ko muốn em học tư tưởng trong trường, vì nhà em hồi đó vượt biên ko đc nên..................</p><p><br/></p><p>Dạy cỡ 2 3 năm sau thì ba ko còn nữa. Má em thì ko biết dạy em làm sao, tính gửi em vô trường lại nhưng ông bà nội cản và thề độc là sẽ từ em. Từ lúc đó thì em cũng chỉ biết tự mò với sự giúp sức của mẹ, hỏi han người này người kia.</p><p><br/><br/></p><p>Nhiều lúc em cũng ko biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu trong khi những người có bằng đại học vẫn còn đang mưu sinh ở xã hội. Nhiều lúc cũng buồn, nghĩ rằng mình sẽ ko co tuong lai, nhưng suy nghĩ nhiều em cũng bớt buồn vì em biết ngày xưa ở cái thời ngta coi trọng bằng cấp hơn gì hết thì cũng có những con người không may mắn dc học hành mà vẫn thành danh như ông Honda, Benjamin, vua Napoleon ở Pháp, thì ko lẽ ở thời đại công nghệ bây giờ mà em ko thành danh đc</p><p><br/></p><p>Em cũng biết rằng bản thân mình ko bằng ngta, nên cũng cố gắng tự học, sách, video, các trang web, hỏi Chat gpt, Gemini tất cả các công thức toán học rồi tự học dần. Em cũng đã biết code font-end, tiếng Anh tốt, những thứ mà em biết sẽ là lợi thế của mình </p><p><br/></p><p> Hiện tại mới tự làm ăn hơi được được và cũng thấy vui, nhưng mỗi lần trong những cuộc trò chuyện hay có liên quan tới học vấn, bản thân em lại tự ti, em luôn cố tránh né vì ko muốn ai phát hiện ra em chỉ mới học hết lớp 2, và em luôn muốn giấu.</p><p><br/></p><p>         Nhiều khi em cũng muốn mua 1 cái bằng fake về trưng, nhưng em suy nghĩ hoài cũng quyết định ko mua, vì em có thể lừa ngta chứ ko thể lừa chính mình.</p><p>Em cũng cố tự trấn an bản thân, em tự nói với bản thân rằng &quot;tại ở VN ngta mới quá coi trọng bằng&quot;</p><p><br/></p><p>Người yêu em ko có nề hà gì trình độ của em, nhưng nhà cổ, người bắc nên rất coi trọng học vấn, thì nhìn em khi dễ bằng 0,5 con mắt, nhiều khi còn ko thèm nhin và muốn chia lìa đôi trai gái ở tuổi đôi mươi vì ko thích một tên vô học đeo chân hạc.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng biết rằng mình cũng ko tới nỗi ngu vì mấy môn nghiệp vụ kế toán, tiếng anh v.v em cũng đã ra trung tâm và tự học được thì ko lý nào em ngu. Nhưng cũng ngay sau đó thì thực tế kéo em lại. Lúc em buồn, hay ngồi 1 mình thì thường tự trách bản thân, trách ba và ông bà nội.</p><p><br/></p><p>Nhưng chuyện ko thay đổi được, em chẳng biết có phải em quá tự ti hay ko, nhưng nhà người yêu coi thường em ra mặt là có, và mỗi lần đọc comment youtube thấy ghi dòng &quot;việc học rất quan trọng&quot; là em nổi điên..</p><p><br/></p><p>Em ko biết làm sao để trị được nó..</p><p>Vì dù có hơn người khác khác về tiền một chút nhưng em lại bị lủng 1 lỗ học vị...</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16308044-19-12-2024.mp3" length="8986720" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16308044</guid>
    <pubDate>Thu, 19 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>747</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-12-2024</itunes:title>
    <title>18-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nắng    Chào thầy ạ! Em năm nay 21 tuổi. Em gần đây gần như bị stress nhiều về chuyện gia đình mình ạ Bố mẹ em ly hôn năm em học cấp 2, em còn một chị gái. Bố e là một người nghiện rượu, chuyện lúc còn nhỏ em cũng không nhớ rõ chỉ biết lúc bố mẹ ly hôn em với chị gái đều ở với mẹ. Mẹ em đi nước ngoài về, tài sản để lại hết cho bố, chỉ dắt hai chị em em đi đến nhà ngoại ở nhờ, lúc toà chia mỗi người nuôi một đứa con, em được phân ở với bố, mẹ em khóc nhiề...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Nắng </p><p><br/></p><p>Chào thầy ạ!</p><p>Em năm nay 21 tuổi. Em gần đây gần như bị stress nhiều về chuyện gia đình mình ạ</p><p>Bố mẹ em ly hôn năm em học cấp 2, em còn một chị gái.</p><p>Bố e là một người nghiện rượu, chuyện lúc còn nhỏ em cũng không nhớ rõ chỉ biết lúc bố mẹ ly hôn em với chị gái đều ở với mẹ. Mẹ em đi nước ngoài về, tài sản để lại hết cho bố, chỉ dắt hai chị em em đi đến nhà ngoại ở nhờ, lúc toà chia mỗi người nuôi một đứa con, em được phân ở với bố, mẹ em khóc nhiều lắm sợ em khổ, bảo em cứ ở lại với mẹ, đừng về. Lúc đấy vì xa cách nhiều năm em nhớ e vẫn thích bố hơn nhưng sau em vẫn quyết định theo mẹ, bố em được quyền nuôi em nhưng e nhớ bố vẫn là người chở em ra nhà ngoại nhẹ nhàng bảo bố sợ chị em xa nhau buồn nên cho em về ở với chị gái cho vui.</p><p>Sau đó người nuôi nấng hai chị em em vẫn là mẹ, bố em suốt bao năm không hề trợ cấp gì hết. Uống rượu nhiều sức khoẻ ngày càng sa sút, xưa còn sức khoẻ còn đi làm đủ ăn nay sức khoẻ càng ngày càng yếu ,dần dần chẳng còn đi làm nữa</p><p>Chị em em học xong cấp ba đều đi nước ngoài, em đi du học theo hệ vừa học vừa làm, kiếm tiền cũng chỉ đủ em sinh hoạt, thỉnh thoảng có kiếm được nhiều tiền hơn em cũng gửi về cho bố một ít tầm một hai triệu </p><p>Gần đây sức khoẻ xuống cấp trầm trọng, em về nước và chăm sóc cho bố</p><p>Em gần đây trách móc rất nhiều, chán nản, bất lực, tiền không có, cũng k muốn chăm sóc cho bố nữa. Nhưng từ hàng xóm cho đến họ hàng bên nội, e có cảm giác họ đang thầm trách em vậy. Nhìn bố ốm yếu gầy guộc lại chẳng có ai chăm sóc dường như ai cũng bảo chị em em vô trách nhiệm</p><p>Em vừa về đến nơi nhà, mệt mỏi nhưng bố vẫn bảo em xuống ở dưới viện chăm luôn cho bố. Cảm giác đến bây giờ ông ấy vẫn chẳng thương e một tí nào</p><p>Em muốn hỏi là liệu bọn em chỉ gửi tiền thôi rồi không về nữa liệu có quá đáng lắm không? Nhưng một phần bố em cũng yếu thật em cũng không nỡ không chăm sóc, nhưng em cũng mệt lắm ạ, rối rắm chả biết làm sao</p><p>Chữ hiếu phải làm sao cho tròn đây ạ? Ai cũng bảo đừng chấp người say hay hiện tại bố đã như thế nhắc chuyện cũ cũng không sửa được, suốt bao năm em cũng không trách ông ấy nhiều, nhueng gần đây dường như mọi thứ đều mệt mỏi dần em cũng không còn có thể rộng lượng được như trước nữa, cả ngày chỉ biết than trách, nhueng nhìn lại bố, thật sự giờ trách cũng không trách nổi, mà nếu ông ấy có hối hận cũng chả giải quyết được gì nữa.</p><p>Nhiều lúc muốn bỏ đi cho xong nhưng e biết cũng chả thanh thản sống nổi</p><p>Nhưng thật sự mệt lắm ạ, chả biết tự bao giờ từ mệt em lại nói nhiều đến thế</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Nắng </p><p><br/></p><p>Chào thầy ạ!</p><p>Em năm nay 21 tuổi. Em gần đây gần như bị stress nhiều về chuyện gia đình mình ạ</p><p>Bố mẹ em ly hôn năm em học cấp 2, em còn một chị gái.</p><p>Bố e là một người nghiện rượu, chuyện lúc còn nhỏ em cũng không nhớ rõ chỉ biết lúc bố mẹ ly hôn em với chị gái đều ở với mẹ. Mẹ em đi nước ngoài về, tài sản để lại hết cho bố, chỉ dắt hai chị em em đi đến nhà ngoại ở nhờ, lúc toà chia mỗi người nuôi một đứa con, em được phân ở với bố, mẹ em khóc nhiều lắm sợ em khổ, bảo em cứ ở lại với mẹ, đừng về. Lúc đấy vì xa cách nhiều năm em nhớ e vẫn thích bố hơn nhưng sau em vẫn quyết định theo mẹ, bố em được quyền nuôi em nhưng e nhớ bố vẫn là người chở em ra nhà ngoại nhẹ nhàng bảo bố sợ chị em xa nhau buồn nên cho em về ở với chị gái cho vui.</p><p>Sau đó người nuôi nấng hai chị em em vẫn là mẹ, bố em suốt bao năm không hề trợ cấp gì hết. Uống rượu nhiều sức khoẻ ngày càng sa sút, xưa còn sức khoẻ còn đi làm đủ ăn nay sức khoẻ càng ngày càng yếu ,dần dần chẳng còn đi làm nữa</p><p>Chị em em học xong cấp ba đều đi nước ngoài, em đi du học theo hệ vừa học vừa làm, kiếm tiền cũng chỉ đủ em sinh hoạt, thỉnh thoảng có kiếm được nhiều tiền hơn em cũng gửi về cho bố một ít tầm một hai triệu </p><p>Gần đây sức khoẻ xuống cấp trầm trọng, em về nước và chăm sóc cho bố</p><p>Em gần đây trách móc rất nhiều, chán nản, bất lực, tiền không có, cũng k muốn chăm sóc cho bố nữa. Nhưng từ hàng xóm cho đến họ hàng bên nội, e có cảm giác họ đang thầm trách em vậy. Nhìn bố ốm yếu gầy guộc lại chẳng có ai chăm sóc dường như ai cũng bảo chị em em vô trách nhiệm</p><p>Em vừa về đến nơi nhà, mệt mỏi nhưng bố vẫn bảo em xuống ở dưới viện chăm luôn cho bố. Cảm giác đến bây giờ ông ấy vẫn chẳng thương e một tí nào</p><p>Em muốn hỏi là liệu bọn em chỉ gửi tiền thôi rồi không về nữa liệu có quá đáng lắm không? Nhưng một phần bố em cũng yếu thật em cũng không nỡ không chăm sóc, nhưng em cũng mệt lắm ạ, rối rắm chả biết làm sao</p><p>Chữ hiếu phải làm sao cho tròn đây ạ? Ai cũng bảo đừng chấp người say hay hiện tại bố đã như thế nhắc chuyện cũ cũng không sửa được, suốt bao năm em cũng không trách ông ấy nhiều, nhueng gần đây dường như mọi thứ đều mệt mỏi dần em cũng không còn có thể rộng lượng được như trước nữa, cả ngày chỉ biết than trách, nhueng nhìn lại bố, thật sự giờ trách cũng không trách nổi, mà nếu ông ấy có hối hận cũng chả giải quyết được gì nữa.</p><p>Nhiều lúc muốn bỏ đi cho xong nhưng e biết cũng chả thanh thản sống nổi</p><p>Nhưng thật sự mệt lắm ạ, chả biết tự bao giờ từ mệt em lại nói nhiều đến thế</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16299827-18-12-2024.mp3" length="6168317" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16299827</guid>
    <pubDate>Wed, 18 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>512</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-12-2024</itunes:title>
    <title>17-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Kamilla   Hihi, chào thầy và mọi người trong group. Thật ra em nghĩ lời động viên tốt nhất là tự mình tạo ra cho chính bản thân mình và mình phải kiên định với nó vì thực ra mà nói mình phải là người hiểu mình nhất và từ đó lời khuyên mọi người gửi đến mình mới thực sự có hiệu quả. Năm nay em đã là sinh viên năm 4 ngành Y đa khoa. Em đã có 1 lần bảo lưu vì bản thân em nghĩ mình sẽ không thể nào ra trường và làm tốt công việc nếu mình không vững kiến thức nhưn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</b></p><p><br/></p><p>Hihi, chào thầy và mọi người trong group. Thật ra em nghĩ lời động viên tốt nhất là tự mình tạo ra cho chính bản thân mình và mình phải kiên định với nó vì thực ra mà nói mình phải là người hiểu mình nhất và từ đó lời khuyên mọi người gửi đến mình mới thực sự có hiệu quả.</p><p>Năm nay em đã là sinh viên năm 4 ngành Y đa khoa. Em đã có 1 lần bảo lưu vì bản thân em nghĩ mình sẽ không thể nào ra trường và làm tốt công việc nếu mình không vững kiến thức nhưng sau đó em lại suy nghĩ : có lẽ làm vậy là hơi phí tiền của cha mẹ và công sức của mình bao năm qua nên em đã quyết định quay lại với ý định ráng học để có 1 tấm bằng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sau khi quay lại, em, 1 lần nữa lại có ý định chuyển ngành, thứ nhất em cảm thấy mình không vững kiến thức cơ bản, mặc dù tính đến thời điểm hiện tại em chỉ rớt 3-4 các học phần liên quan đến 1 kĩ năng thôi (nói nôm na là vậy), em vẫn có khả năng phân tích, đọc bài, học bài nhưng em thấy đó như là một sự chống chế, học để qua môn. Thứ hai, em cảm thấy một phần là sự quản lý phía trường về cách giảng dạy chưa được thống nhất gây ra một số bất công: chúng em phải làm những thứ không nằm trong mục tiêu bài học, cũng như sự áp lực tâm lí quá đà từ GV. Em biết GV khó có thể muốn tốt cho mình nhưng em cũng như nhiều bạn học khác thấy những điều đó chưa được hợp lý, nhưng thực sự chưa ai trong chúng em dám lên tiếng.. Thứ ba, em cũng lo lắng rằng với một ngôi trường mới đào tạo ngành Y khoa và với mức học lực không mấy nổi trội của em sẽ khó có việc làm, dường như với lịch học không nghỉ hè, em cảm thấy bản thân không còn thời gian để lấy lại cơ bản. Và biết bao nhiêu lần em nhắc nhở bản thân rằng qua học kỳ mới sẽ ôn căn bản nhưng dường như kết thúc học kì cũ là em phải gấp rút học các bài để thi cuôi kỳ và lại bắt đầu học kỳ mới với không có gì trong đầu cho các môn tiếp theo. </p><p>Những lúc bế tắc, lo lắng cho tương lai như vậy, em lại suy nghĩ phải chi lúc đó em chọn ngôn ngữ Anh để học, em cảm thấy khá tự tin vì mình có khả năng dịch nghĩa đúng bài tiếng anh mặc dù không đi học thêm trong khi các bạn khác trong lớp có đi học thêm không thể làm được. Em có khả năng vận dụng kiến thức 12 năm học tiếng anh tại trường để thi tốt nghiệp 12 với điểm 7 mà không cần ôn bài . Tuy nhiên em vẫn biết mình giỏi sẽ có người khác giỏi hơn và cũng không chắc rằng mình sẽ học tốt nếu bước chân vào ngành ngôn ngữ Anh.</p><p>Khi viết những dòng này, em đã xem video Đổi đời sau 1 tuần của thầy và Ta sống để theo đuổi điều gì của kênh Youtube Giang ơi. Tuy nhiên em vẫn chưa đủ để ra quyết định cho bàn thân. Và em mong rằng trong 1, 2 tuần tới sẽ tự tìm được câu trả lời, cũng như nhận được lời khuyên của thầy và mọi người. Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến đây.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Kamilla</b></p><p><br/></p><p>Hihi, chào thầy và mọi người trong group. Thật ra em nghĩ lời động viên tốt nhất là tự mình tạo ra cho chính bản thân mình và mình phải kiên định với nó vì thực ra mà nói mình phải là người hiểu mình nhất và từ đó lời khuyên mọi người gửi đến mình mới thực sự có hiệu quả.</p><p>Năm nay em đã là sinh viên năm 4 ngành Y đa khoa. Em đã có 1 lần bảo lưu vì bản thân em nghĩ mình sẽ không thể nào ra trường và làm tốt công việc nếu mình không vững kiến thức nhưng sau đó em lại suy nghĩ : có lẽ làm vậy là hơi phí tiền của cha mẹ và công sức của mình bao năm qua nên em đã quyết định quay lại với ý định ráng học để có 1 tấm bằng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sau khi quay lại, em, 1 lần nữa lại có ý định chuyển ngành, thứ nhất em cảm thấy mình không vững kiến thức cơ bản, mặc dù tính đến thời điểm hiện tại em chỉ rớt 3-4 các học phần liên quan đến 1 kĩ năng thôi (nói nôm na là vậy), em vẫn có khả năng phân tích, đọc bài, học bài nhưng em thấy đó như là một sự chống chế, học để qua môn. Thứ hai, em cảm thấy một phần là sự quản lý phía trường về cách giảng dạy chưa được thống nhất gây ra một số bất công: chúng em phải làm những thứ không nằm trong mục tiêu bài học, cũng như sự áp lực tâm lí quá đà từ GV. Em biết GV khó có thể muốn tốt cho mình nhưng em cũng như nhiều bạn học khác thấy những điều đó chưa được hợp lý, nhưng thực sự chưa ai trong chúng em dám lên tiếng.. Thứ ba, em cũng lo lắng rằng với một ngôi trường mới đào tạo ngành Y khoa và với mức học lực không mấy nổi trội của em sẽ khó có việc làm, dường như với lịch học không nghỉ hè, em cảm thấy bản thân không còn thời gian để lấy lại cơ bản. Và biết bao nhiêu lần em nhắc nhở bản thân rằng qua học kỳ mới sẽ ôn căn bản nhưng dường như kết thúc học kì cũ là em phải gấp rút học các bài để thi cuôi kỳ và lại bắt đầu học kỳ mới với không có gì trong đầu cho các môn tiếp theo. </p><p>Những lúc bế tắc, lo lắng cho tương lai như vậy, em lại suy nghĩ phải chi lúc đó em chọn ngôn ngữ Anh để học, em cảm thấy khá tự tin vì mình có khả năng dịch nghĩa đúng bài tiếng anh mặc dù không đi học thêm trong khi các bạn khác trong lớp có đi học thêm không thể làm được. Em có khả năng vận dụng kiến thức 12 năm học tiếng anh tại trường để thi tốt nghiệp 12 với điểm 7 mà không cần ôn bài . Tuy nhiên em vẫn biết mình giỏi sẽ có người khác giỏi hơn và cũng không chắc rằng mình sẽ học tốt nếu bước chân vào ngành ngôn ngữ Anh.</p><p>Khi viết những dòng này, em đã xem video Đổi đời sau 1 tuần của thầy và Ta sống để theo đuổi điều gì của kênh Youtube Giang ơi. Tuy nhiên em vẫn chưa đủ để ra quyết định cho bàn thân. Và em mong rằng trong 1, 2 tuần tới sẽ tự tìm được câu trả lời, cũng như nhận được lời khuyên của thầy và mọi người. Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến đây.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16293173-17-12-2024.mp3" length="11401061" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16293173</guid>
    <pubDate>Tue, 17 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>948</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-12-2024</itunes:title>
    <title>16-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thuý Nhi   Em chào thầy và gia đình Wed5ngay ạ    Em tình cờ biết về trang mình và ấn tượng với dòng chữ ngay hình tai nghe "ít nhất có ai đó lắng nghe bạn" nên em muốn gửi tâm sự vào đây mong mọi người cho em xin lời khuyên.    Em năm nay 26 tuổi là nhân viên vp bình thường, điều khiến em trăn trở nhất lúc này là vấn đề lập gia đình. Em trải qua 2 mối tình kéo dài vài năm nhưng đã kết thúc và chuyện qkhu ko ảnh hưởng gì đến em, nhưng mà do ba em đa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thuý Nhi</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và gia đình Wed5ngay ạ </p><p><br/></p><p>Em tình cờ biết về trang mình và ấn tượng với dòng chữ ngay hình tai nghe &quot;ít nhất có ai đó lắng nghe bạn&quot; nên em muốn gửi tâm sự vào đây mong mọi người cho em xin lời khuyên. </p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi là nhân viên vp bình thường, điều khiến em trăn trở nhất lúc này là vấn đề lập gia đình. Em trải qua 2 mối tình kéo dài vài năm nhưng đã kết thúc và chuyện qkhu ko ảnh hưởng gì đến em, nhưng mà do ba em đang bị bệnh nặng, ba rất muốn thấy em lập gia đình, em chưa gặp đc người thương nên cứ để cuộc sống diễn ra và chờ vậy thôi chứ em ko đâm đầu tìm ny gấp hay gì cả. </p><p>Nhưng lâu lâu thấy ba ngồi buồn và em nhớ lại điều ba mong e lại muốn khóc, vẫn như dòng trên em đề cập là ba em bệnh :( . Tuy nhiên có điều này em muốn hỏi các anh chị cô chú lớn hơn là dạo này lướt tiktok em thấy mọi người hay cmt là &quot;con gái nhờ phước cha&quot;, em rất thương ba mẹ thương nhiều lắm nhưng mà có 1 sự thật là từ đó đến giờ em biết ba luôn ích kỷ ki bo với mẹ, ba gia trưởng và ko muốn mẹ tụ họp bạn bè sợ mẹ ngoại tình, và những năm 35-45 tuổi đỉnh cao sự nghiệp ba em khá là sĩ diện với mọi người xung quanh, liệu thật sự đó có phải là lý do khiến tình duyên em lận đận hay bị khổ tâm đến hiện tại không ạ, em đọc cmt em còn thấy có mấy chị nói là họ có ba hay đánh đập mẹ nên họ sợ nhân quả nên không dám lấy chồng luôn.</p><p>Điều em mong bây giờ là ba mẹ có thật nhiều sức khoẻ sống thêm 15-20 năm nữa để nhìn thấy em mặc áo cưới, và mong ba nhận ra những sự ích kỷ chính bản thân ba làm cho mẹ buồn đến hiện tại. </p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn tất cả mọi người đã đọc dòng tâm sự của em, kính chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, em xin cảm ơn. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thuý Nhi</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và gia đình Wed5ngay ạ </p><p><br/></p><p>Em tình cờ biết về trang mình và ấn tượng với dòng chữ ngay hình tai nghe &quot;ít nhất có ai đó lắng nghe bạn&quot; nên em muốn gửi tâm sự vào đây mong mọi người cho em xin lời khuyên. </p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi là nhân viên vp bình thường, điều khiến em trăn trở nhất lúc này là vấn đề lập gia đình. Em trải qua 2 mối tình kéo dài vài năm nhưng đã kết thúc và chuyện qkhu ko ảnh hưởng gì đến em, nhưng mà do ba em đang bị bệnh nặng, ba rất muốn thấy em lập gia đình, em chưa gặp đc người thương nên cứ để cuộc sống diễn ra và chờ vậy thôi chứ em ko đâm đầu tìm ny gấp hay gì cả. </p><p>Nhưng lâu lâu thấy ba ngồi buồn và em nhớ lại điều ba mong e lại muốn khóc, vẫn như dòng trên em đề cập là ba em bệnh :( . Tuy nhiên có điều này em muốn hỏi các anh chị cô chú lớn hơn là dạo này lướt tiktok em thấy mọi người hay cmt là &quot;con gái nhờ phước cha&quot;, em rất thương ba mẹ thương nhiều lắm nhưng mà có 1 sự thật là từ đó đến giờ em biết ba luôn ích kỷ ki bo với mẹ, ba gia trưởng và ko muốn mẹ tụ họp bạn bè sợ mẹ ngoại tình, và những năm 35-45 tuổi đỉnh cao sự nghiệp ba em khá là sĩ diện với mọi người xung quanh, liệu thật sự đó có phải là lý do khiến tình duyên em lận đận hay bị khổ tâm đến hiện tại không ạ, em đọc cmt em còn thấy có mấy chị nói là họ có ba hay đánh đập mẹ nên họ sợ nhân quả nên không dám lấy chồng luôn.</p><p>Điều em mong bây giờ là ba mẹ có thật nhiều sức khoẻ sống thêm 15-20 năm nữa để nhìn thấy em mặc áo cưới, và mong ba nhận ra những sự ích kỷ chính bản thân ba làm cho mẹ buồn đến hiện tại. </p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn tất cả mọi người đã đọc dòng tâm sự của em, kính chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, em xin cảm ơn. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16285539-16-12-2024.mp3" length="8307432" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16285539</guid>
    <pubDate>Mon, 16 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>691</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-12-2024</itunes:title>
    <title>13-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bean   Em chào thầy và mọi người Em xin giới thiệu về mình ạ. Em là nam, 22 tuổi. Hiện tại em đã đi làm và có hơn 3 năm kinh nghiệm trong một lĩnh vực sáng tạo ( em xin được phép giấu tên ngành ạ ). Em xin chia sẻ về câu chuyện của mình. Em được nhận vào 1 công ty startup rất sớm qua một lời giới thiệu từ người quen. Là 1 trong những nhân viên đầu tiên của công ty trong khi còn đang chập chững học những bài học đầu tiên. Giai đoạn đầu em chủ yếu học tập và phát tri...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bean</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người</p><p>Em xin giới thiệu về mình ạ. Em là nam, 22 tuổi. Hiện tại em đã đi làm và có hơn 3 năm kinh nghiệm trong một lĩnh vực sáng tạo ( em xin được phép giấu tên ngành ạ ).</p><p>Em xin chia sẻ về câu chuyện của mình. Em được nhận vào 1 công ty startup rất sớm qua một lời giới thiệu từ người quen. Là 1 trong những nhân viên đầu tiên của công ty trong khi còn đang chập chững học những bài học đầu tiên. Giai đoạn đầu em chủ yếu học tập và phát triển kĩ năng của mình ở nơi đây và không màng đến lương thưởng và phúc lợi. Em luôn nghĩ mình đánh đổi để có thể học tập và phát triển tốt hơn. Cũng vì là người nhân viên đầu tiên nên em luôn được ưu tiên về những quyền lợi trong công việc và học tập, được tập trung  đào tạo bài bản và có chỗ cạnh tranh trong ngành. </p><p>Sau một thời gian trải qua một số cuộc khủng hoảng ở công ty, em đã có lúc muốn dừng lại nhưng vì tình cảm và lòng biết ơn với sếp em đã tiếp tục cống hiến để xây dựng lại doanh nghiệp suýt chút thì sụp đổ. Do là người đã đi lâu nhất với công ty nên em được ưu ái trở thành leader và có tiếng nói nhiều hơn. Tuy nhiên sau khi gắn bó với công việc được 3 năm em vẫn chưa thật sự có được những phúc lợi tốt hơn so với mặt bằng chung. Em đã từng trình bày vấn đề này vài lần và nhận được sự hứa hẹn. Tuy nhiên vì là một công ty startup còn thiếu nhân lực và kinh tế nên những lời hứa hẹn đều bị quên lãng và đâu cũng vào đấy. Chất lượng công việc và sản phẩm của em dù ngày càng đi lên nhưng mức lương và phúc lợi của em chưa được thay đổi như kì vọng với lời hứa cách đây hơn một năm.</p><p>Và vấn đề của em bắt đầu từ hiện tại, em có ý định muốn dừng lại. Một phần nhỏ cũng vì mình không được đáp ứng nhu cầu trên, phần lớn hơn là muốn trải nghiệm ở một môi trường chuyên nghiệp và lâu năm hơn để tìm kiếm cơ hội phát huy sở trường của mình ( vì ở công ty startup phần việc của em rải rác ở nhiều mảng không chuyên sâu về một công việc nhất định ). </p><p>Tuy nhiên, em còn quá nhiều sự chi phối vì tình cảm của mình đối với sếp, em rất biết ơn về những cơ hội mà mình nhận được từ nơi đây, vì có lẽ nếu không có nơi đây em không thể có ngày hôm nay. Và hiện tại, với vị trí là người gắn bó lâu nhất với công ty, em là người hiểu rõ được sự quan trọng vị trí của mình, và kì vọng của cấp trên dành cho mình. Hiện tại các nhân sự cấp dưới chưa có ai có thể thay thế được vị trí của em. Điều đó khiến em càng khó xử hơn, vì em dừng lại sẽ gây ra một tổn thất cho công ty hơn hết em là người hiểu rõ nhất về điều này. Với sự tin tưởng và kì vọng quá nhiều như vậy khiến em phải suy nghĩ rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Em đã cố gắng tách mình để đưa ra quan điểm rằng ở cái tuổi này em muốn cho phép bản thân mình có nhiều trải nghiệm để tìm được công việc và nơi làm việc phù hợp nhất với mình và em đã trải qua 3 năm tích lũy kinh nghiệm để thật sự cần tìm một môi trường nghiêm túc để phát triển và được đãi ngộ đúng với công sức mình bỏ ra, với tâm lí hiện tại em thiên về quyết định nghỉ việc nhiều hơn. Nhưng em chưa có đủ can đảm để nói ra và cũng chưa đủ tin tưởng quyết định của mình đúng hay không. Em không biết phải trình bày với cấp trên như thế nào. Và làm sao để dừng lại một cách nhẹ nhàng nhất. </p><p>Em xin lời khuyên từ thầy và mọi người về vấn đề này. Và liệu em có nên dừng lại hay không ạ. Em cứ luôn bị tâm lí mình bỏ cuộc ở bậc thang cuối cùng. Nhưng vì không có bất kì một tín hiệu nào cho đó là bậc thang cuối, và em đã đi lẩn quẩn suốt 3 năm nên em rất hoang mang. Em đã bị mất niềm tin nhiều lần nên không còn dám tin vào những lời hứa nữa ạ. Liệu em nên vì cái tình cái nghĩa mà tiếp tục gắn bó hay vì cái tôi, cái mưu cầu lợi ích cá nhân mà dừng lại.</p><p>Em nghĩ là em đã cố gắng viết ngắn gọn về vấn đề của mình, có thể là chưa đủ hoàn toàn vì nội tâm em còn mang rất nhiều vấn đề nữa. </p><p>Nhưng rất mong nó đủ để mong mọi ngườ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bean</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người</p><p>Em xin giới thiệu về mình ạ. Em là nam, 22 tuổi. Hiện tại em đã đi làm và có hơn 3 năm kinh nghiệm trong một lĩnh vực sáng tạo ( em xin được phép giấu tên ngành ạ ).</p><p>Em xin chia sẻ về câu chuyện của mình. Em được nhận vào 1 công ty startup rất sớm qua một lời giới thiệu từ người quen. Là 1 trong những nhân viên đầu tiên của công ty trong khi còn đang chập chững học những bài học đầu tiên. Giai đoạn đầu em chủ yếu học tập và phát triển kĩ năng của mình ở nơi đây và không màng đến lương thưởng và phúc lợi. Em luôn nghĩ mình đánh đổi để có thể học tập và phát triển tốt hơn. Cũng vì là người nhân viên đầu tiên nên em luôn được ưu tiên về những quyền lợi trong công việc và học tập, được tập trung  đào tạo bài bản và có chỗ cạnh tranh trong ngành. </p><p>Sau một thời gian trải qua một số cuộc khủng hoảng ở công ty, em đã có lúc muốn dừng lại nhưng vì tình cảm và lòng biết ơn với sếp em đã tiếp tục cống hiến để xây dựng lại doanh nghiệp suýt chút thì sụp đổ. Do là người đã đi lâu nhất với công ty nên em được ưu ái trở thành leader và có tiếng nói nhiều hơn. Tuy nhiên sau khi gắn bó với công việc được 3 năm em vẫn chưa thật sự có được những phúc lợi tốt hơn so với mặt bằng chung. Em đã từng trình bày vấn đề này vài lần và nhận được sự hứa hẹn. Tuy nhiên vì là một công ty startup còn thiếu nhân lực và kinh tế nên những lời hứa hẹn đều bị quên lãng và đâu cũng vào đấy. Chất lượng công việc và sản phẩm của em dù ngày càng đi lên nhưng mức lương và phúc lợi của em chưa được thay đổi như kì vọng với lời hứa cách đây hơn một năm.</p><p>Và vấn đề của em bắt đầu từ hiện tại, em có ý định muốn dừng lại. Một phần nhỏ cũng vì mình không được đáp ứng nhu cầu trên, phần lớn hơn là muốn trải nghiệm ở một môi trường chuyên nghiệp và lâu năm hơn để tìm kiếm cơ hội phát huy sở trường của mình ( vì ở công ty startup phần việc của em rải rác ở nhiều mảng không chuyên sâu về một công việc nhất định ). </p><p>Tuy nhiên, em còn quá nhiều sự chi phối vì tình cảm của mình đối với sếp, em rất biết ơn về những cơ hội mà mình nhận được từ nơi đây, vì có lẽ nếu không có nơi đây em không thể có ngày hôm nay. Và hiện tại, với vị trí là người gắn bó lâu nhất với công ty, em là người hiểu rõ được sự quan trọng vị trí của mình, và kì vọng của cấp trên dành cho mình. Hiện tại các nhân sự cấp dưới chưa có ai có thể thay thế được vị trí của em. Điều đó khiến em càng khó xử hơn, vì em dừng lại sẽ gây ra một tổn thất cho công ty hơn hết em là người hiểu rõ nhất về điều này. Với sự tin tưởng và kì vọng quá nhiều như vậy khiến em phải suy nghĩ rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Em đã cố gắng tách mình để đưa ra quan điểm rằng ở cái tuổi này em muốn cho phép bản thân mình có nhiều trải nghiệm để tìm được công việc và nơi làm việc phù hợp nhất với mình và em đã trải qua 3 năm tích lũy kinh nghiệm để thật sự cần tìm một môi trường nghiêm túc để phát triển và được đãi ngộ đúng với công sức mình bỏ ra, với tâm lí hiện tại em thiên về quyết định nghỉ việc nhiều hơn. Nhưng em chưa có đủ can đảm để nói ra và cũng chưa đủ tin tưởng quyết định của mình đúng hay không. Em không biết phải trình bày với cấp trên như thế nào. Và làm sao để dừng lại một cách nhẹ nhàng nhất. </p><p>Em xin lời khuyên từ thầy và mọi người về vấn đề này. Và liệu em có nên dừng lại hay không ạ. Em cứ luôn bị tâm lí mình bỏ cuộc ở bậc thang cuối cùng. Nhưng vì không có bất kì một tín hiệu nào cho đó là bậc thang cuối, và em đã đi lẩn quẩn suốt 3 năm nên em rất hoang mang. Em đã bị mất niềm tin nhiều lần nên không còn dám tin vào những lời hứa nữa ạ. Liệu em nên vì cái tình cái nghĩa mà tiếp tục gắn bó hay vì cái tôi, cái mưu cầu lợi ích cá nhân mà dừng lại.</p><p>Em nghĩ là em đã cố gắng viết ngắn gọn về vấn đề của mình, có thể là chưa đủ hoàn toàn vì nội tâm em còn mang rất nhiều vấn đề nữa. </p><p>Nhưng rất mong nó đủ để mong mọi ngườ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16272715-13-12-2024.mp3" length="6246684" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16272715</guid>
    <pubDate>Fri, 13 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>519</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-12-2024</itunes:title>
    <title>12-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mr.D Kính chào thầy,   Đây là lần đầu tiên em viết trên tsbv, và em muốn viết bài này như một bài tâm sự. Bởi vậy nên nó sẽ rất dài và em hi vọng thầy sẽ dành ít thời gian đọc nó, bởi vì em đã ấp ủ cảm xúc để viết cũng vài tháng rồi ạ. Em hiện đang là du học sinh ngành IT ở đức và hiện em mới chỉ đang ở học kì thứ hai của mình. Em biết được những kênh của thầy (tkcx, bài học tâm huyết) từ lúc em sang đức và phải sống cô đơn. Thực sự suốt hơn một năm qua, nhờ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1P0zPMY27j18csVk2m6XB-iIgNSn_5ZF4vy9H9mLdtRc/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mr.D</b></a></p><p>Kính chào thầy,</p><p><br/></p><p>Đây là lần đầu tiên em viết trên tsbv, và em muốn viết bài này như một bài tâm sự. Bởi vậy nên nó sẽ rất dài và em hi vọng thầy sẽ dành ít thời gian đọc nó, bởi vì em đã ấp ủ cảm xúc để viết cũng vài tháng rồi ạ.</p><p>Em hiện đang là du học sinh ngành IT ở đức và hiện em mới chỉ đang ở học kì thứ hai của mình. Em biết được những kênh của thầy (tkcx, bài học tâm huyết) từ lúc em sang đức và phải sống cô đơn. Thực sự suốt hơn một năm qua, nhờ có thầy mà cuộc sống của em đỡ cô đơn hẳn: em nghe tkcx cũng như là tskd mọi lúc em rảnh và trước khi đi ngủ (đúng là giọng thầy ở những bài tkcx nghe dễ ngủ thiệt haha) Em thực sự cảm ơn thầy vì điều đó. Nhưng lý do em viết bài này thực chất là ở chỗ: em thấy mindset của mình thay đổi hẳn vì những tư tưởng của thầy. </p><p>Cụ thể là trong gần 1 năm nay, em đã sống rất khác ngày trước, rất khác những gì mà bạn bè đồng trang lứa đang sống: em ngủ lúc tầm 9h và dậy vào 4-5h sáng. Trong ngày em tập trung học, em học cả trên trường và tự mò thêm về AI cho vui. Ngoài ra em còn thường xuyên đi bộ và tập thể dục. Em duy trì được lối sống này là vì luôn ám ảnh 2 bài của thầy, 2 bài mà đã thực sự giúp em luôn tỉnh thức: tập 173 (“ngày vui quyết định ngày buồn”) và 108 (“quy tắc điếu thuốc”). Em thực sự yêu thích và nể cách mà thầy diễn giải một nguyên tắc mà ai cũng biết, nhưng theo một cách mà có lẽ nó đánh động vào nhận thức hơn rất nhiều. Ví dụ như ai cũng biết nếu hiện tại sống không để ý sức khoẻ thì sau sẽ chịu hậu quả, và trước đấy em cũng biết như vậy nhưng em không tỉnh thức lắm. Nhưng mà khi nghe về “ngày vui quyết định ngày buồn”, em thấy mình như được tỉnh thức hẳn, và điều này cũng áp dụng với những nguyên lý khác mà thầy đã kể trong các tập tskd cũng như tkcx. Thực sự, thực sự em chỉ muốn cảm ơn thầy, em biết thầy sẽ nghĩ thầy không nhận lời cảm ơn này. Nhưng em nghĩ nếu em được nuôi dạy trong một môi trường không có những lý tưởng đó nhưng đột nhiên em thay đổi sau khi nghe những tập của thầy, thì thực sự thầy đã giúp em rất nhiều. Em biết ơn những gì thầy đang làm nhiều lắm!</p><p>Đoạn tiếp theo em xin kể về “vấn đề” em đang gặp phải, em để trong ngoặc vì em không biết đó có phải vấn đề hay không. Ở một nơi mà em chỉ sống một mình, em thoả sức thiết kế một ngày của mình theo ý thích: và em đã luôn sống và dành hầu hết thời gian để phát triển bản thân: học và tập thể dục. Em dành cực kì ít thời gian hang out với bạn bè và đi du lịch (em chưa đi đâu ngoài đức dù ở đây rất dễ sang các nước khác và em đã ở đây 1 năm rồi). </p><p>Lý do là em thấy những việc đó (ngay cả đi với bạn bè) không vui và em ưu tiên việc cày cuốc hơn. Và tất nhiên, những thành quả em nhận là rất nhiều: em là sinh viên điểm cao top 5-10% của ngành của học kì rồi ( 1 kì của em dài 5 tháng nên em thấy học cũng thốn và như vậy đã là thành tích cao ạ ). Ngoài ra trong lúc học em còn làm thêm tutor tiếng đức và cả đạt được 1 cái certi cùi cùi về AI. Nói chung là những vất vả em đã phải trả và em đã nhận được thành quả cực kì xứng đáng và em rất vui vì điều đó. </p><p>Nhưng mà những lúc phải phấn đấu để đi tiếp, em thấy nó thực sự vất vả thầy ạ. Em sống như cái máy và chỉ cày và cày. (À thực ra em vẫn có bạn và em có giữ mối quan hệ bằng cách giúp đỡ trong học tập, em chỉ không đi chơi thôi. Em không phải kiểu tự kỉ xong đóng mình vào cái lồng không quan hệ với ai ạ). Không những vậy, khi nhận ra mình đang sống qua khác số đông đồng trang lứa, thì tuy là tự hài thì có tự hào, nhưng em cũng cô độc thầy ạ, em không có ai để kể về những cố gắng hay vất vả của mình khi cô đơn. (Những lúc thấy cô độc em chỉ có thể nghe lại bài 316 và hi vọng mình sẽ nỗ lực đến một lúc mình gặp được những người giống mình trong cùng môi trường) </p><p>Hiện tại khi sống</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1P0zPMY27j18csVk2m6XB-iIgNSn_5ZF4vy9H9mLdtRc/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Mr.D</b></a></p><p>Kính chào thầy,</p><p><br/></p><p>Đây là lần đầu tiên em viết trên tsbv, và em muốn viết bài này như một bài tâm sự. Bởi vậy nên nó sẽ rất dài và em hi vọng thầy sẽ dành ít thời gian đọc nó, bởi vì em đã ấp ủ cảm xúc để viết cũng vài tháng rồi ạ.</p><p>Em hiện đang là du học sinh ngành IT ở đức và hiện em mới chỉ đang ở học kì thứ hai của mình. Em biết được những kênh của thầy (tkcx, bài học tâm huyết) từ lúc em sang đức và phải sống cô đơn. Thực sự suốt hơn một năm qua, nhờ có thầy mà cuộc sống của em đỡ cô đơn hẳn: em nghe tkcx cũng như là tskd mọi lúc em rảnh và trước khi đi ngủ (đúng là giọng thầy ở những bài tkcx nghe dễ ngủ thiệt haha) Em thực sự cảm ơn thầy vì điều đó. Nhưng lý do em viết bài này thực chất là ở chỗ: em thấy mindset của mình thay đổi hẳn vì những tư tưởng của thầy. </p><p>Cụ thể là trong gần 1 năm nay, em đã sống rất khác ngày trước, rất khác những gì mà bạn bè đồng trang lứa đang sống: em ngủ lúc tầm 9h và dậy vào 4-5h sáng. Trong ngày em tập trung học, em học cả trên trường và tự mò thêm về AI cho vui. Ngoài ra em còn thường xuyên đi bộ và tập thể dục. Em duy trì được lối sống này là vì luôn ám ảnh 2 bài của thầy, 2 bài mà đã thực sự giúp em luôn tỉnh thức: tập 173 (“ngày vui quyết định ngày buồn”) và 108 (“quy tắc điếu thuốc”). Em thực sự yêu thích và nể cách mà thầy diễn giải một nguyên tắc mà ai cũng biết, nhưng theo một cách mà có lẽ nó đánh động vào nhận thức hơn rất nhiều. Ví dụ như ai cũng biết nếu hiện tại sống không để ý sức khoẻ thì sau sẽ chịu hậu quả, và trước đấy em cũng biết như vậy nhưng em không tỉnh thức lắm. Nhưng mà khi nghe về “ngày vui quyết định ngày buồn”, em thấy mình như được tỉnh thức hẳn, và điều này cũng áp dụng với những nguyên lý khác mà thầy đã kể trong các tập tskd cũng như tkcx. Thực sự, thực sự em chỉ muốn cảm ơn thầy, em biết thầy sẽ nghĩ thầy không nhận lời cảm ơn này. Nhưng em nghĩ nếu em được nuôi dạy trong một môi trường không có những lý tưởng đó nhưng đột nhiên em thay đổi sau khi nghe những tập của thầy, thì thực sự thầy đã giúp em rất nhiều. Em biết ơn những gì thầy đang làm nhiều lắm!</p><p>Đoạn tiếp theo em xin kể về “vấn đề” em đang gặp phải, em để trong ngoặc vì em không biết đó có phải vấn đề hay không. Ở một nơi mà em chỉ sống một mình, em thoả sức thiết kế một ngày của mình theo ý thích: và em đã luôn sống và dành hầu hết thời gian để phát triển bản thân: học và tập thể dục. Em dành cực kì ít thời gian hang out với bạn bè và đi du lịch (em chưa đi đâu ngoài đức dù ở đây rất dễ sang các nước khác và em đã ở đây 1 năm rồi). </p><p>Lý do là em thấy những việc đó (ngay cả đi với bạn bè) không vui và em ưu tiên việc cày cuốc hơn. Và tất nhiên, những thành quả em nhận là rất nhiều: em là sinh viên điểm cao top 5-10% của ngành của học kì rồi ( 1 kì của em dài 5 tháng nên em thấy học cũng thốn và như vậy đã là thành tích cao ạ ). Ngoài ra trong lúc học em còn làm thêm tutor tiếng đức và cả đạt được 1 cái certi cùi cùi về AI. Nói chung là những vất vả em đã phải trả và em đã nhận được thành quả cực kì xứng đáng và em rất vui vì điều đó. </p><p>Nhưng mà những lúc phải phấn đấu để đi tiếp, em thấy nó thực sự vất vả thầy ạ. Em sống như cái máy và chỉ cày và cày. (À thực ra em vẫn có bạn và em có giữ mối quan hệ bằng cách giúp đỡ trong học tập, em chỉ không đi chơi thôi. Em không phải kiểu tự kỉ xong đóng mình vào cái lồng không quan hệ với ai ạ). Không những vậy, khi nhận ra mình đang sống qua khác số đông đồng trang lứa, thì tuy là tự hài thì có tự hào, nhưng em cũng cô độc thầy ạ, em không có ai để kể về những cố gắng hay vất vả của mình khi cô đơn. (Những lúc thấy cô độc em chỉ có thể nghe lại bài 316 và hi vọng mình sẽ nỗ lực đến một lúc mình gặp được những người giống mình trong cùng môi trường) </p><p>Hiện tại khi sống</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16266231-12-12-2024.mp3" length="4170577" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16266231</guid>
    <pubDate>Thu, 12 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>346</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-12-2024</itunes:title>
    <title>11-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Gió   Lời đầu tiên e xin gửi lời chào, lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người. Em đã xem và theo dõi thầy từ lâu, em rất thích năng lượng và cách làm của thầy, rất đặc biệt và khác với số đông. Không biết ở đây có nhiều người bị đối xử bất công và thiên vị trong gia đình không ạ?  Hiện tại em đã có gia đình và hiện đang sống cùng bố mẹ em. Em là một người lành tính và hơi hời hợt với mọi chuyện xung quanh, em ít khi để ý hoặc để tâm quá nhiều. Tính cách đó đã...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Gió</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên e xin gửi lời chào, lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người. Em đã xem và theo dõi thầy từ lâu, em rất thích năng lượng và cách làm của thầy, rất đặc biệt và khác với số đông.</p><p>Không biết ở đây có nhiều người bị đối xử bất công và thiên vị trong gia đình không ạ? </p><p>Hiện tại em đã có gia đình và hiện đang sống cùng bố mẹ em. Em là một người lành tính và hơi hời hợt với mọi chuyện xung quanh, em ít khi để ý hoặc để tâm quá nhiều. Tính cách đó đã theo cùng em từ nhỏ và em nghĩ e bị ảnh hưởng đến bố em. Em không thích tính cách đó, em rất muốn thay đổi nó, nhưng rất khó. Em cố gắng thay đổi nhưng nó vẫn còn hiện diện trong em. Vợ em là một người đối lập với em, rất kỹ tính và rất hay để ý mọi việc xung quanh một cách chi tiết. </p><p>Em nhận ra sự bất công và thiên vị đó trong thời gian em trưởng thành và lập nghiệp. Trong thời gian đó nhiều lần em cần sự giúp đỡ hỗ trợ từ gia đình về công việc nhưng điều nhận lại sự từ chối và can ngăn. Bày tỏ chia sẽ kế hoạch phát triển cũng bị gạt bỏ, xin hỗ trợ tài chính(không nhiều) nhưng không được. Em hiểu là thế hệ bố mẹ em là lao động cơ bản nên không không chấp nhận được nhưng tư duy quá khác mình. Em nghĩ chí ít cũng nên lắng nghe và tìm hiểu với những chia sẽ của em, nhưng chuyện đó không xãy ra. </p><p>Thời gian gần đây em có hơi khó khăn về kinh tế do đầu tư thua lổ, cũng có chia sẽ với bố mẹ để phần nào có được sự cảm thông chứ em không mong bố mẹ phải gánh giúp em. Qua sự thông cảm đó em chỉ xin hỗ trợ giúp em mở rộng phát triển công việc. Và có hứa và như thường lệ đến bây giờ vẫn không xãy ra, thậm chí hỏi thăm an ủi sau đó cũng không có.</p><p>Điều bất công là bố mẹ em lại đáp ứng vô điều kiện cho đứa em gái. Em không hiểu với mục đích phát triển lại không được ủng hộ. Ngoài ra còn nhiều hành động cử chỉ khác cho thấy sự ưu ái cho em gái em và chút bất công về phía vợ chồng em.</p><p>Mọi chuyện xảy ra không quá rõ ràng, thái độ hay cữ chỉ không phải quá thể hiện gay gắt. Và với tính cách của em càng khó để nhận ra hoặc em không nghĩ nó nghiêm trọng. Cho tới khi vợ em đưa ra những dẫn chứng, những cử chỉ, phân tích mọi thứ thì em mới nhận ra nó. Hai vợ chồng thường hay xung đột về vấn đề đó, vợ em không chịu được sự bất công còn em thì chưa đủ tinh ý để nhận ra những cử chỉ nhỏ hoặc đủ “dữ” để nói lên tiếng nói của mình về sự việc. </p><p><br/></p><p>Vợ em không chịu được nhưng vẫn chịu đựng sự việc và em thì có phần “ung dung tự tại” nhưng thực ra em đang cố gắng thay đổi. Thế là mọi chuyện cứ tích tụ, mâu thuẩn càng ngày càng lớn, sau mỗi sự việc như vậy vợ em càng khóc nhiều hơn. Em hiểu cảm giác của vợ em, khi đi làm dâu ở một gia đình là còn bị cảm giác bất công thì rất tủi thân.</p><p>Em bây giờ cũng đang mất phương chưa biết làm thế nào để trọn cả đôi đường. Em cũng đang cố gắng để thay đổi ban thân dù rất khó.  </p><p>Và đó là tâm sự của em, cám ơn thầy và mọi người đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Gió</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên e xin gửi lời chào, lời chúc sức khỏe đến thầy và mọi người. Em đã xem và theo dõi thầy từ lâu, em rất thích năng lượng và cách làm của thầy, rất đặc biệt và khác với số đông.</p><p>Không biết ở đây có nhiều người bị đối xử bất công và thiên vị trong gia đình không ạ? </p><p>Hiện tại em đã có gia đình và hiện đang sống cùng bố mẹ em. Em là một người lành tính và hơi hời hợt với mọi chuyện xung quanh, em ít khi để ý hoặc để tâm quá nhiều. Tính cách đó đã theo cùng em từ nhỏ và em nghĩ e bị ảnh hưởng đến bố em. Em không thích tính cách đó, em rất muốn thay đổi nó, nhưng rất khó. Em cố gắng thay đổi nhưng nó vẫn còn hiện diện trong em. Vợ em là một người đối lập với em, rất kỹ tính và rất hay để ý mọi việc xung quanh một cách chi tiết. </p><p>Em nhận ra sự bất công và thiên vị đó trong thời gian em trưởng thành và lập nghiệp. Trong thời gian đó nhiều lần em cần sự giúp đỡ hỗ trợ từ gia đình về công việc nhưng điều nhận lại sự từ chối và can ngăn. Bày tỏ chia sẽ kế hoạch phát triển cũng bị gạt bỏ, xin hỗ trợ tài chính(không nhiều) nhưng không được. Em hiểu là thế hệ bố mẹ em là lao động cơ bản nên không không chấp nhận được nhưng tư duy quá khác mình. Em nghĩ chí ít cũng nên lắng nghe và tìm hiểu với những chia sẽ của em, nhưng chuyện đó không xãy ra. </p><p>Thời gian gần đây em có hơi khó khăn về kinh tế do đầu tư thua lổ, cũng có chia sẽ với bố mẹ để phần nào có được sự cảm thông chứ em không mong bố mẹ phải gánh giúp em. Qua sự thông cảm đó em chỉ xin hỗ trợ giúp em mở rộng phát triển công việc. Và có hứa và như thường lệ đến bây giờ vẫn không xãy ra, thậm chí hỏi thăm an ủi sau đó cũng không có.</p><p>Điều bất công là bố mẹ em lại đáp ứng vô điều kiện cho đứa em gái. Em không hiểu với mục đích phát triển lại không được ủng hộ. Ngoài ra còn nhiều hành động cử chỉ khác cho thấy sự ưu ái cho em gái em và chút bất công về phía vợ chồng em.</p><p>Mọi chuyện xảy ra không quá rõ ràng, thái độ hay cữ chỉ không phải quá thể hiện gay gắt. Và với tính cách của em càng khó để nhận ra hoặc em không nghĩ nó nghiêm trọng. Cho tới khi vợ em đưa ra những dẫn chứng, những cử chỉ, phân tích mọi thứ thì em mới nhận ra nó. Hai vợ chồng thường hay xung đột về vấn đề đó, vợ em không chịu được sự bất công còn em thì chưa đủ tinh ý để nhận ra những cử chỉ nhỏ hoặc đủ “dữ” để nói lên tiếng nói của mình về sự việc. </p><p><br/></p><p>Vợ em không chịu được nhưng vẫn chịu đựng sự việc và em thì có phần “ung dung tự tại” nhưng thực ra em đang cố gắng thay đổi. Thế là mọi chuyện cứ tích tụ, mâu thuẩn càng ngày càng lớn, sau mỗi sự việc như vậy vợ em càng khóc nhiều hơn. Em hiểu cảm giác của vợ em, khi đi làm dâu ở một gia đình là còn bị cảm giác bất công thì rất tủi thân.</p><p>Em bây giờ cũng đang mất phương chưa biết làm thế nào để trọn cả đôi đường. Em cũng đang cố gắng để thay đổi ban thân dù rất khó.  </p><p>Và đó là tâm sự của em, cám ơn thầy và mọi người đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16259989-11-12-2024.mp3" length="13589391" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16259989</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1131</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-12-2024</itunes:title>
    <title>10-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Điệp   Chào anh 5 và đại gia đình mến thương.   Cho e chia sẻ cũng như giải bầy tâm sự. E vẫn luôn biết là không nên đổ lỗi cho hoàn cảnh. Và tự nhận trách nhiệm về mình. Đúng là vậy.    E có con nhỏ, không may cháu mắc chứng tự kỷ. Là một người cha hết mực thương con, e cho cháu đi can thiệp sớm, và 2 năm trôi qua rất nhanh nhưng cháu không tiền triển là mấy. Chính xác là cảm xúc lúc đó của e thực sự thất vọng. Nhưng e không bỏ cuộc tiếp tục hành trình ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Điệp</b></p><p><br/></p><p>Chào anh 5 và đại gia đình mến thương.</p><p><br/></p><p>Cho e chia sẻ cũng như giải bầy tâm sự.</p><p>E vẫn luôn biết là không nên đổ lỗi cho hoàn cảnh. Và tự nhận trách nhiệm về mình. Đúng là vậy. </p><p><br/></p><p>E có con nhỏ, không may cháu mắc chứng tự kỷ. Là một người cha hết mực thương con, e cho cháu đi can thiệp sớm, và 2 năm trôi qua rất nhanh nhưng cháu không tiền triển là mấy. Chính xác là cảm xúc lúc đó của e thực sự thất vọng. Nhưng e không bỏ cuộc tiếp tục hành trình đi tìm tiếng nói cho cháu, cho dù là thử thách khó khăn đến mấy. Và đến hiện tại mặc dù cháu vẫn chưa nói được nhưng ít ra cháu đã có ý thức hơn trong việc vệ sinh cá nhân. E tiếp tục kiên trì, kiên nhẫn. </p><p><br/></p><p>Nhưng e biết là e đang gặp vấn đề mà chính bản thân e hiện tại đang cố gắng để giải quyết nó. &quot;Không kiểm soát được cơn giận&quot;. Con e thức rất muộn, vì cháu rối loạn giấc ngủ. Mỗi lúc như vậy e không dỗ cháu ngủ được e bực mình lắm.E cáu với cháu, dường như lúc đấy e muốn hét to lên và tẩn cháu 1 trận vậy. E đã nghĩ ra giải pháp mỗi lần bực tức là e sẽ đi ra ngoài bạn công 1 lúc hoặc là  Mỗi ngày e thiền định 5 phút. Và nó chưa hiệu quả là mấy. E biết là từ khóa như vậy e có thể tìm kiếm để  có thể khắc phục được các vấn đề trên và e chỉ muốn tâm sự 1 chút cho nhẹ lòng thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Chắc e phải vào thôi, ngồi ngoài ban công lắm muỗi quá ạ ^^</p><p><br/></p><p>E cảm ơn mọi người đã đọc phần tâm sự của e. E chân thành cảm ơn ♥️♥️♥️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Điệp</b></p><p><br/></p><p>Chào anh 5 và đại gia đình mến thương.</p><p><br/></p><p>Cho e chia sẻ cũng như giải bầy tâm sự.</p><p>E vẫn luôn biết là không nên đổ lỗi cho hoàn cảnh. Và tự nhận trách nhiệm về mình. Đúng là vậy. </p><p><br/></p><p>E có con nhỏ, không may cháu mắc chứng tự kỷ. Là một người cha hết mực thương con, e cho cháu đi can thiệp sớm, và 2 năm trôi qua rất nhanh nhưng cháu không tiền triển là mấy. Chính xác là cảm xúc lúc đó của e thực sự thất vọng. Nhưng e không bỏ cuộc tiếp tục hành trình đi tìm tiếng nói cho cháu, cho dù là thử thách khó khăn đến mấy. Và đến hiện tại mặc dù cháu vẫn chưa nói được nhưng ít ra cháu đã có ý thức hơn trong việc vệ sinh cá nhân. E tiếp tục kiên trì, kiên nhẫn. </p><p><br/></p><p>Nhưng e biết là e đang gặp vấn đề mà chính bản thân e hiện tại đang cố gắng để giải quyết nó. &quot;Không kiểm soát được cơn giận&quot;. Con e thức rất muộn, vì cháu rối loạn giấc ngủ. Mỗi lúc như vậy e không dỗ cháu ngủ được e bực mình lắm.E cáu với cháu, dường như lúc đấy e muốn hét to lên và tẩn cháu 1 trận vậy. E đã nghĩ ra giải pháp mỗi lần bực tức là e sẽ đi ra ngoài bạn công 1 lúc hoặc là  Mỗi ngày e thiền định 5 phút. Và nó chưa hiệu quả là mấy. E biết là từ khóa như vậy e có thể tìm kiếm để  có thể khắc phục được các vấn đề trên và e chỉ muốn tâm sự 1 chút cho nhẹ lòng thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Chắc e phải vào thôi, ngồi ngoài ban công lắm muỗi quá ạ ^^</p><p><br/></p><p>E cảm ơn mọi người đã đọc phần tâm sự của e. E chân thành cảm ơn ♥️♥️♥️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16252445-10-12-2024.mp3" length="16222534" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16252445</guid>
    <pubDate>Tue, 10 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1350</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-12-2024</itunes:title>
    <title>9-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Daisy   Xin kính chào các anh chị em trong group và Thầy 5,Em năm nay 28 tuổi và vừa lập gia đình được 6 tháng.  Em sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và sống cùng ba mẹ và em trai trước khi kết hôn. Hiện em đang sống cùng chồng và em gái chồng (22 tuổi), may mắn nhờ ba mẹ chồng có kinh tế tốt nên mua căn hộ cho tụi em ở nên tụi em đỡ áp lực tiền thuê nhà hàng tháng, em rất biết ơn ba mẹ chồng vì điều đó. Thu nhập hàng tháng của em và chồng gần như bằng nhau...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1VNsP2RfF0JtBOKDz0Pep-xdXZTPAIA8wolzoojNXNdc/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Daisy</a></p><p><br/></p><p>Xin kính chào các anh chị em trong group và Thầy 5,Em năm nay 28 tuổi và vừa lập gia đình được 6 tháng. </p><p>Em sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và sống cùng ba mẹ và em trai trước khi kết hôn. Hiện em đang sống cùng chồng và em gái chồng (22 tuổi), may mắn nhờ ba mẹ chồng có kinh tế tốt nên mua căn hộ cho tụi em ở nên tụi em đỡ áp lực tiền thuê nhà hàng tháng, em rất biết ơn ba mẹ chồng vì điều đó. Thu nhập hàng tháng của em và chồng gần như bằng nhau khoảng 17tr/tháng cầm về. </p><p>Trước khi kết hôn 2 đứa em có tính toán và thỏa thuận rằng tài khoản không cần gộp chung, ước tính sau khi trừ hết chi phí mỗi đứa còn được 3-5tr/tháng để gửi tiết kiệm, mỗi tháng chồng sẽ gửi khoản này cho em để gộp chung gửi 1 sổ. Tuy nhiên thực tế thì suốt 6 tháng từ lúc kết hôn đến nay chồng không gửi em lần nào, chỉ mình em tự gửi phần của mình và cũng không hỏi gì chồng. Tuy nhiên tháng trước chồng nói với em đã hết sạch tiền trong tài khoản mà em gái xin tiền tuần xài nên nhờ em chuyển hộ 1tr (thực ra lúc này em bị miss tin nhắn nên không chuyển, chồng có nói vu vơ em không cho chồng mượn 1tr cho em gái nên chồng buồn thì em mới biết). </p><p>Em trao đổi với chồng để tìm hiểu nguyên nhân thì mới biết rằng ngoài tiền chu cấp cho em gái 1tr/tuần để chi tiêu thì 6 tháng qua em gái xin lắc nhắc tiền mua dụng cụ làm đề tài tốt nghiệp tổng khoảng mười mấy triệu nên bị thâm hụt tiền tiết kiệm. Dù ba mẹ chồng có điều kiện và muốn trả chi phí chu cấp cho em gái nhưng chồng em nhất định không chịu vì muốn phụ ba mẹ lo cho em gái. </p><p>Ban đầu em cũng đồng ý vì tinh thần lo cho người thân là tốt nhưng nhìn lại tài chính gia đình nhỏ lại không được đảm bảo em thấy rất buồn. Em rất muốn chồng để việc chu cấp lại cho ba mẹ, tập trung tích lũy cho gia đình nhỏ, hoặc nếu không thì em muốn xác định lại khoản tiết kiệm hiện tại là của cá nhân em tự tích lũy và chưa có khoản nào chồng góp vào nên chồng không nên nghĩ khoản này là quỹ chung như chồng đang vẫn nghĩ, em sẽ chờ đến khi chồng bắt đầu có dư để góp vào thì mới tính lại số tiền quỹ chung từ đó. Nếu em trao đổi như vậy có ích kỷ không? Em nên làm sao cho hợp tình hợp lý ạ?</p><p>Ngoài chuyện tiền bạc thì kể từ khi kết hôn em và chồng cũng dần mất kết nối. Lí do vì chồng em giành thời gian rảnh để xem phim, facebook giải trí sau giờ làm. Em rủ đi dạo bộ dưới sân chung cư để vận động và nói chuyện thì chồng không muốn, em thử tự đi bộ 1 mình thì không thấy vui và cảm thấy tủi thân. Thái độ chồng luôn vui vẻ, đùa giỡn chọc em nhưng vì cảm xúc em bị trùng xuống vì tủi nên em không vui vẻ nổi với chồng. Em cũng đấu tranh nội tâm để bỏ qua nên cảm xúc em như bóng đèn lúc buồn lúc vui thay đổi liên tục, lúc vui là do em đang cố diễn thôi. Em muốn biết cách nào đó để mình vượt qua được cái uẩn khúc này vì nếu cứ thế này chắc cũng ảnh hưởng hạnh phúc gia đình ạ.</p><p>Về em chồng thì hiện bé đang chán học và đòi bỏ ngang đại học để học lại từ đầu 1 ngành khác dù đã năm cuối, nguyên nhân vì nợ nhiều môn quá, đề tài không hoàn thành và ngành không hợp,... Sau khi gia đình can ngăn hết mực thì bé nói sẽ ráng lấy cho xong cái bằng nhưng phải mất thêm 1.5 năm để trả nợ môn. Ở nhà bé cũng có thói quen không gọn gàng, hay bày bừa, em là người ngại đụng độ nên rất ngại nhắc nhở, nhưng chồng em hay thúc giục em phải chụp hình lại gửi bé để nhắc nhở. Em quá ngại nhắc nhở và cũng không vui khi phải dọn dẹp giùm cho bé mãi. Chồng em thường xuyên chụp hình nhắc nhiều lần vẫn không có thay đổi gì nhiều. Em nên ứng xử ra sao để không gây mích lòng mà có tác dụng trong tình huống này ạ? Em biết việc thay đổi 1 ng làm vô cùng khó nên em không biết việc mình nhắc 2 3 lần không cải thiện thì thôi mình mặc kệ chịu đựng vài năm cho đến khi bé lấy chồng ra riêng là giải pháp tốt khô</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1VNsP2RfF0JtBOKDz0Pep-xdXZTPAIA8wolzoojNXNdc/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Daisy</a></p><p><br/></p><p>Xin kính chào các anh chị em trong group và Thầy 5,Em năm nay 28 tuổi và vừa lập gia đình được 6 tháng. </p><p>Em sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn và sống cùng ba mẹ và em trai trước khi kết hôn. Hiện em đang sống cùng chồng và em gái chồng (22 tuổi), may mắn nhờ ba mẹ chồng có kinh tế tốt nên mua căn hộ cho tụi em ở nên tụi em đỡ áp lực tiền thuê nhà hàng tháng, em rất biết ơn ba mẹ chồng vì điều đó. Thu nhập hàng tháng của em và chồng gần như bằng nhau khoảng 17tr/tháng cầm về. </p><p>Trước khi kết hôn 2 đứa em có tính toán và thỏa thuận rằng tài khoản không cần gộp chung, ước tính sau khi trừ hết chi phí mỗi đứa còn được 3-5tr/tháng để gửi tiết kiệm, mỗi tháng chồng sẽ gửi khoản này cho em để gộp chung gửi 1 sổ. Tuy nhiên thực tế thì suốt 6 tháng từ lúc kết hôn đến nay chồng không gửi em lần nào, chỉ mình em tự gửi phần của mình và cũng không hỏi gì chồng. Tuy nhiên tháng trước chồng nói với em đã hết sạch tiền trong tài khoản mà em gái xin tiền tuần xài nên nhờ em chuyển hộ 1tr (thực ra lúc này em bị miss tin nhắn nên không chuyển, chồng có nói vu vơ em không cho chồng mượn 1tr cho em gái nên chồng buồn thì em mới biết). </p><p>Em trao đổi với chồng để tìm hiểu nguyên nhân thì mới biết rằng ngoài tiền chu cấp cho em gái 1tr/tuần để chi tiêu thì 6 tháng qua em gái xin lắc nhắc tiền mua dụng cụ làm đề tài tốt nghiệp tổng khoảng mười mấy triệu nên bị thâm hụt tiền tiết kiệm. Dù ba mẹ chồng có điều kiện và muốn trả chi phí chu cấp cho em gái nhưng chồng em nhất định không chịu vì muốn phụ ba mẹ lo cho em gái. </p><p>Ban đầu em cũng đồng ý vì tinh thần lo cho người thân là tốt nhưng nhìn lại tài chính gia đình nhỏ lại không được đảm bảo em thấy rất buồn. Em rất muốn chồng để việc chu cấp lại cho ba mẹ, tập trung tích lũy cho gia đình nhỏ, hoặc nếu không thì em muốn xác định lại khoản tiết kiệm hiện tại là của cá nhân em tự tích lũy và chưa có khoản nào chồng góp vào nên chồng không nên nghĩ khoản này là quỹ chung như chồng đang vẫn nghĩ, em sẽ chờ đến khi chồng bắt đầu có dư để góp vào thì mới tính lại số tiền quỹ chung từ đó. Nếu em trao đổi như vậy có ích kỷ không? Em nên làm sao cho hợp tình hợp lý ạ?</p><p>Ngoài chuyện tiền bạc thì kể từ khi kết hôn em và chồng cũng dần mất kết nối. Lí do vì chồng em giành thời gian rảnh để xem phim, facebook giải trí sau giờ làm. Em rủ đi dạo bộ dưới sân chung cư để vận động và nói chuyện thì chồng không muốn, em thử tự đi bộ 1 mình thì không thấy vui và cảm thấy tủi thân. Thái độ chồng luôn vui vẻ, đùa giỡn chọc em nhưng vì cảm xúc em bị trùng xuống vì tủi nên em không vui vẻ nổi với chồng. Em cũng đấu tranh nội tâm để bỏ qua nên cảm xúc em như bóng đèn lúc buồn lúc vui thay đổi liên tục, lúc vui là do em đang cố diễn thôi. Em muốn biết cách nào đó để mình vượt qua được cái uẩn khúc này vì nếu cứ thế này chắc cũng ảnh hưởng hạnh phúc gia đình ạ.</p><p>Về em chồng thì hiện bé đang chán học và đòi bỏ ngang đại học để học lại từ đầu 1 ngành khác dù đã năm cuối, nguyên nhân vì nợ nhiều môn quá, đề tài không hoàn thành và ngành không hợp,... Sau khi gia đình can ngăn hết mực thì bé nói sẽ ráng lấy cho xong cái bằng nhưng phải mất thêm 1.5 năm để trả nợ môn. Ở nhà bé cũng có thói quen không gọn gàng, hay bày bừa, em là người ngại đụng độ nên rất ngại nhắc nhở, nhưng chồng em hay thúc giục em phải chụp hình lại gửi bé để nhắc nhở. Em quá ngại nhắc nhở và cũng không vui khi phải dọn dẹp giùm cho bé mãi. Chồng em thường xuyên chụp hình nhắc nhiều lần vẫn không có thay đổi gì nhiều. Em nên ứng xử ra sao để không gây mích lòng mà có tác dụng trong tình huống này ạ? Em biết việc thay đổi 1 ng làm vô cùng khó nên em không biết việc mình nhắc 2 3 lần không cải thiện thì thôi mình mặc kệ chịu đựng vài năm cho đến khi bé lấy chồng ra riêng là giải pháp tốt khô</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16245119-9-12-2024.mp3" length="14930098" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16245119</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1243</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-12-2024</itunes:title>
    <title>6-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sói trắng       Xin chào tất cả cô dì chú bác anh chị em trong gia đình Web5ngay.     Em xin phép được xưng em trong bài viết này.     Em năm nay 20 tuổi, đang đi học tại Đại học Bách Khoa. Hiện tại em đang học năm 2, sắp tới sẽ chọn chuyên ngành để học chuyên sâu hơn; em có theo một thầy vào lab( phòng thí nghiệm) ở trường, thầy có định hướng cho em là học xong 4 năm ở trường thì sẽ gửi em sang nước ngoài học, ít nhất là thạc sĩ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sói trắng</b></p><p><br/></p><p><b>    Xin chào tất cả cô dì chú bác anh chị em trong gia đình Web5ngay.</b></p><p><b>    Em xin phép được xưng em trong bài viết này.</b></p><p><b>    Em năm nay 20 tuổi, đang đi học tại Đại học Bách Khoa. Hiện tại em đang học năm 2, sắp tới sẽ chọn chuyên ngành để học chuyên sâu hơn; em có theo một thầy vào lab( phòng thí nghiệm) ở trường, thầy có định hướng cho em là học xong 4 năm ở trường thì sẽ gửi em sang nước ngoài học, ít nhất là thạc sĩ (học lực của em tạm ổn, đã được học bổng vài lần). Thầy rất tốt với em và em cũng thấy việc ra nước ngoài học là tốt, nhiều cơ hội hơn; với cả em đang muốn theo mảng về pin-đang khá là hot thời điểm hiện tại nên học tại nước ngoài sẽ tốt hơn cả. </b></p><p><b>    </b></p><p><b>Gia đình em thì không khá giả, hầu như là phụ thuộc vào bố đi làm thợ xây và lương của mẹ đi làm các hoạt động trong làng, thế nên vấn đề tiền nong là một vấn đề quan trọng. Thầy em có bảo là với sức em có thể xin được học bổng đi được nước ngoài nên sẽ không phải lấy tiền từ gia đình. </b></p><p><b>Tạm thời bỏ qua việc xin được học bổng đi nước ngoài hay không – dù điều này rất khó, thì trong khoảng thời gian em đi học nước ngoài, em cũng không làm việc kiếm tiền được về cho gia đình. Bố em năm nay 53 tuổi, lại phải đi làm thợ xây rất vất vả nên sức khỏe cũng dần yếu dần, cộng thêm trước có một đợt bố bị ốm phải đi chữa trị rất lâu dù đã khỏi gần hoàn toàn nhưng sức vẫn yếu. Bố hay bảo là thôi làm nốt mấy năm đợi em ra trường kiếm việc làm thì lúc đó bố nghỉ. Em không coi đó là áp lực mà coi đó là trách nhiệm của em. </b></p><p><b>Em chưa nói cho bố mẹ về chuyện tính học ở nước ngoài vì em nghĩ dù có phải vay mượn khắp nơi thì bố mẹ em vẫn sẽ làm nếu em muốn ra nước ngoài học, với cả hiện tại chính em cũng chưa quyết định được, nói ra cũng chỉ làm bố mẹ thêm lo nghĩ. Em có đánh tiếng nói với ông ngoại thì ông cũng bảo là học ở việt nam hay nước ngoài cũng ngang nhau thôi. </b></p><p><b>    Về ý kiến của bản thân em, em cũng có những chút lo lắng khi nghĩ tới việc ra nước ngoài học, nhưng cũng thấy háo hức khi nghĩ tới nó( em hay nghĩ là thôi mình cứ vùng vẫy dưới cái gầm trời này đi :&gt;&gt;). Em biết là thực ra học ở đâu cũng vậy, quan trọng là ở bản thân mình, em có mục tiêu rất to lớn, song thực ra em chỉ muốn làm nó, chứ em không cam kết thực hiện nó, em chỉ mơ thôi, mơ về ngày mình thành công bla bla…</b></p><p><b>    Thôi thì để quyết định việc có ra nước ngoài học hay không, lại theo cách giải của thầy: mất ít và mất nhiều. Học thạc sĩ ở nước ngoài thì mất thời gian, công sức, xa gia đình; cầm tấm bằng về cũng chưa chắc có việc làm tốt; ở nhà thì bỏ lỡ cơ hội,… Liệt kê một hồi xong cái vẫn chưa thấy cái nào oke hơn :&gt;&gt;  Đành trong lúc đợi bài này lên thì em sẽ suy nghĩ tiếp. Em nghĩ mình cũng cần tham khảo ý kiến của những người đi trước nữa.   </b></p><p><b>    Em xin kết thúc bài viết ở đây, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho em</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sói trắng</b></p><p><br/></p><p><b>    Xin chào tất cả cô dì chú bác anh chị em trong gia đình Web5ngay.</b></p><p><b>    Em xin phép được xưng em trong bài viết này.</b></p><p><b>    Em năm nay 20 tuổi, đang đi học tại Đại học Bách Khoa. Hiện tại em đang học năm 2, sắp tới sẽ chọn chuyên ngành để học chuyên sâu hơn; em có theo một thầy vào lab( phòng thí nghiệm) ở trường, thầy có định hướng cho em là học xong 4 năm ở trường thì sẽ gửi em sang nước ngoài học, ít nhất là thạc sĩ (học lực của em tạm ổn, đã được học bổng vài lần). Thầy rất tốt với em và em cũng thấy việc ra nước ngoài học là tốt, nhiều cơ hội hơn; với cả em đang muốn theo mảng về pin-đang khá là hot thời điểm hiện tại nên học tại nước ngoài sẽ tốt hơn cả. </b></p><p><b>    </b></p><p><b>Gia đình em thì không khá giả, hầu như là phụ thuộc vào bố đi làm thợ xây và lương của mẹ đi làm các hoạt động trong làng, thế nên vấn đề tiền nong là một vấn đề quan trọng. Thầy em có bảo là với sức em có thể xin được học bổng đi được nước ngoài nên sẽ không phải lấy tiền từ gia đình. </b></p><p><b>Tạm thời bỏ qua việc xin được học bổng đi nước ngoài hay không – dù điều này rất khó, thì trong khoảng thời gian em đi học nước ngoài, em cũng không làm việc kiếm tiền được về cho gia đình. Bố em năm nay 53 tuổi, lại phải đi làm thợ xây rất vất vả nên sức khỏe cũng dần yếu dần, cộng thêm trước có một đợt bố bị ốm phải đi chữa trị rất lâu dù đã khỏi gần hoàn toàn nhưng sức vẫn yếu. Bố hay bảo là thôi làm nốt mấy năm đợi em ra trường kiếm việc làm thì lúc đó bố nghỉ. Em không coi đó là áp lực mà coi đó là trách nhiệm của em. </b></p><p><b>Em chưa nói cho bố mẹ về chuyện tính học ở nước ngoài vì em nghĩ dù có phải vay mượn khắp nơi thì bố mẹ em vẫn sẽ làm nếu em muốn ra nước ngoài học, với cả hiện tại chính em cũng chưa quyết định được, nói ra cũng chỉ làm bố mẹ thêm lo nghĩ. Em có đánh tiếng nói với ông ngoại thì ông cũng bảo là học ở việt nam hay nước ngoài cũng ngang nhau thôi. </b></p><p><b>    Về ý kiến của bản thân em, em cũng có những chút lo lắng khi nghĩ tới việc ra nước ngoài học, nhưng cũng thấy háo hức khi nghĩ tới nó( em hay nghĩ là thôi mình cứ vùng vẫy dưới cái gầm trời này đi :&gt;&gt;). Em biết là thực ra học ở đâu cũng vậy, quan trọng là ở bản thân mình, em có mục tiêu rất to lớn, song thực ra em chỉ muốn làm nó, chứ em không cam kết thực hiện nó, em chỉ mơ thôi, mơ về ngày mình thành công bla bla…</b></p><p><b>    Thôi thì để quyết định việc có ra nước ngoài học hay không, lại theo cách giải của thầy: mất ít và mất nhiều. Học thạc sĩ ở nước ngoài thì mất thời gian, công sức, xa gia đình; cầm tấm bằng về cũng chưa chắc có việc làm tốt; ở nhà thì bỏ lỡ cơ hội,… Liệt kê một hồi xong cái vẫn chưa thấy cái nào oke hơn :&gt;&gt;  Đành trong lúc đợi bài này lên thì em sẽ suy nghĩ tiếp. Em nghĩ mình cũng cần tham khảo ý kiến của những người đi trước nữa.   </b></p><p><b>    Em xin kết thúc bài viết ở đây, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho em</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16232778-6-12-2024.mp3" length="3901618" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16232778</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>323</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-12-2024</itunes:title>
    <title>5-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Một ngày an lành   Con xin chào mọi người, chúc mọi người một ngày vui vẻ an lành, cảm ơn mọi người vì đã dành thời gian cho lời tâm sự của con nhé.    Năm nay con 20 tuổi, con có một tuổi thơ khá khó khăn, gia đình không hòa thuận, cũng đã trải qua bạo lực, lạm dụng tình dục. Nhưng con đã vượt qua rồi, thật sự phải cảm ơn kênh của Wed5ngay rất nhiều, vì những bài giảng đó chính là thức ăn tinh thần cho con bao năm nay.    Từ nhỏ con đã rất thèm một...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Một ngày an lành</b></p><p><br/></p><p>Con xin chào mọi người, chúc mọi người một ngày vui vẻ an lành, cảm ơn mọi người vì đã dành thời gian cho lời tâm sự của con nhé. </p><p><br/></p><p>Năm nay con 20 tuổi, con có một tuổi thơ khá khó khăn, gia đình không hòa thuận, cũng đã trải qua bạo lực, lạm dụng tình dục. Nhưng con đã vượt qua rồi, thật sự phải cảm ơn kênh của Wed5ngay rất nhiều, vì những bài giảng đó chính là thức ăn tinh thần cho con bao năm nay. </p><p><br/></p><p>Từ nhỏ con đã rất thèm một người mẹ, cũng đã nghĩ sau này con muốn làm một người mẹ tốt, nên con rất thích trẻ con. Từ cấp 3 con đã đi tình nguyện cho các mái ấm mồ côi, khuyết tất, đám trẻ rất dễ thương, cũng rất ngoan. Con hay nghĩ sau này mình làm mẹ sẽ chăm sóc con cái thế nào, bình thường con nói chuyện với đám trẻ, dạy chúng nó đọc, dạy chúng nó đánh đàn, coi bọn trẻ như em mình. Lúc ở một mình, khi buồn, khi vui, con hay tự xoa bụng, nói chuyện như thể nói chuyện với con mình, giống như là &quot;Bé biết không, nay mẹ có chuyện vui lắm, nay nhóc A ở mái ấm giấu giếm bạn bè nó mà lén cho mẹ một gói bim bim đó&quot;. </p><p><br/></p><p>Lúc lên đại học, con không còn tới được mái ấm nữa vì xa quê. Học xong một năm, con sang Đức làm Aupair (chương trình trao đổi văn hóa, trông trẻ cho một gia đình người bản xứ, đồng thời học ngôn ngữ và văn hóa). Con đã tiết kiệm rất lâu, vừa gia sư, vừa chạy bàn quán ăn. Con đi cũng vì muốn đăng ký chương trình học kép tại Đức, vừa học vừa làm, vì học phí đại học của con cũng khá cao. Con biết mình đã yếu kém không thể tự vừa học vừa làm mà trang trải học phí nên mới chọn cách này, mong mọi người đừng trách con. </p><p><br/></p><p>Hiện tại chương trình Aupair của con sắp kết thúc, con đã may mắn đậu vào một trường và sắp tới sẽ chuẩn bị đi học và làm thực tập. Nhưng con thấy một năm Aupair này đã ảnh hưởng tiêu cực tới con nhiều. Gia đình chủ đối xử với con không tệ, nhưng cũng không tốt. Con không được đi học, cũng phải làm quá giờ từ sáng tới tối, trẻ con Tây khá bướng, bọn trẻ cũng ăn trộm và nói dối.</p><p>Hiện tại con đã không thể vừa xoa bụng mà nói chuyện với con mình như trước nữa, khi nhìn thấy một đứa trẻ, con cũng không thể nào đến chào, chơi đùa với nó tự nhiên như trước, con bắt đầu sợ hãi vô cùng, sợ hãi trẻ em, mà trước đây con từng yêu chúng và mong mỏi ngày mình có con thế nào. </p><p>Một năm không đi học, chỉ loanh quanh khu nhà làm việc nhà và trông trẻ, con cũng không có bạn bè nhiều bên này. Mỗi sáng thức dậy con đã nghĩ &quot;Mình phải chịu đựng công việc này mười mấy tiếng nữa hay sao, mình phải chịu đựng những lời lẽ miệt thị và đay nghiến này đến bao giờ&quot;. Mỗi khi có thể rời nhà đi dạo, hoặc đi thư viện đọc sách, con chỉ ước sao thư viện đừng đóng, con sợ hãi phải về. Cảm giác này giống y hệt như cảm giác con đã trải qua ngày trước, con cũng đã từng rất sợ hãi phải trở về nhà của mình. </p><p><br/></p><p>Mong mọi người có thể cho con lời khuyên để có thể yêu trẻ con như ngày xưa. Con sắp chuyển ra ngoài và đi học trở lại, con nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn hơn, con cũng cố gắng khi ra ngoài có thể bắt chuyện với trẻ con lạ, nhưng rồi kể cả khi chúng mỉm cười trả lời, con vẫn rất sợ, rồi lảng tránh đi. Con cũng cố gắng tĩnh tâm và nói chuyện trở lại với đứa con tương lai của mình nhưng cũng không được lâu. Con sợ sau này làm mẹ, mình sẽ rất tệ và vô trách nghiệm, sợ mình sẽ gặp những vấn đề như mẹ con ngày trước. Con sợ nếu sau này con cái của con có hư, không nghe lời, con sẽ không thể yêu chúng vô điều kiện. </p><p><br/></p><p>Con cám ơn mọi người đã đọc bài của con, con mong được nghe lời khuyên từ mọi người. Mong những cô chú, đã làm cha làm mẹ, có thể cho con một chút tâm sự về trải nghiệm khi có con được không ạ? Con xin cảm ơn và chúc mọi người một ngày nhiều niềm vui và sức khỏe.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Một ngày an lành</b></p><p><br/></p><p>Con xin chào mọi người, chúc mọi người một ngày vui vẻ an lành, cảm ơn mọi người vì đã dành thời gian cho lời tâm sự của con nhé. </p><p><br/></p><p>Năm nay con 20 tuổi, con có một tuổi thơ khá khó khăn, gia đình không hòa thuận, cũng đã trải qua bạo lực, lạm dụng tình dục. Nhưng con đã vượt qua rồi, thật sự phải cảm ơn kênh của Wed5ngay rất nhiều, vì những bài giảng đó chính là thức ăn tinh thần cho con bao năm nay. </p><p><br/></p><p>Từ nhỏ con đã rất thèm một người mẹ, cũng đã nghĩ sau này con muốn làm một người mẹ tốt, nên con rất thích trẻ con. Từ cấp 3 con đã đi tình nguyện cho các mái ấm mồ côi, khuyết tất, đám trẻ rất dễ thương, cũng rất ngoan. Con hay nghĩ sau này mình làm mẹ sẽ chăm sóc con cái thế nào, bình thường con nói chuyện với đám trẻ, dạy chúng nó đọc, dạy chúng nó đánh đàn, coi bọn trẻ như em mình. Lúc ở một mình, khi buồn, khi vui, con hay tự xoa bụng, nói chuyện như thể nói chuyện với con mình, giống như là &quot;Bé biết không, nay mẹ có chuyện vui lắm, nay nhóc A ở mái ấm giấu giếm bạn bè nó mà lén cho mẹ một gói bim bim đó&quot;. </p><p><br/></p><p>Lúc lên đại học, con không còn tới được mái ấm nữa vì xa quê. Học xong một năm, con sang Đức làm Aupair (chương trình trao đổi văn hóa, trông trẻ cho một gia đình người bản xứ, đồng thời học ngôn ngữ và văn hóa). Con đã tiết kiệm rất lâu, vừa gia sư, vừa chạy bàn quán ăn. Con đi cũng vì muốn đăng ký chương trình học kép tại Đức, vừa học vừa làm, vì học phí đại học của con cũng khá cao. Con biết mình đã yếu kém không thể tự vừa học vừa làm mà trang trải học phí nên mới chọn cách này, mong mọi người đừng trách con. </p><p><br/></p><p>Hiện tại chương trình Aupair của con sắp kết thúc, con đã may mắn đậu vào một trường và sắp tới sẽ chuẩn bị đi học và làm thực tập. Nhưng con thấy một năm Aupair này đã ảnh hưởng tiêu cực tới con nhiều. Gia đình chủ đối xử với con không tệ, nhưng cũng không tốt. Con không được đi học, cũng phải làm quá giờ từ sáng tới tối, trẻ con Tây khá bướng, bọn trẻ cũng ăn trộm và nói dối.</p><p>Hiện tại con đã không thể vừa xoa bụng mà nói chuyện với con mình như trước nữa, khi nhìn thấy một đứa trẻ, con cũng không thể nào đến chào, chơi đùa với nó tự nhiên như trước, con bắt đầu sợ hãi vô cùng, sợ hãi trẻ em, mà trước đây con từng yêu chúng và mong mỏi ngày mình có con thế nào. </p><p>Một năm không đi học, chỉ loanh quanh khu nhà làm việc nhà và trông trẻ, con cũng không có bạn bè nhiều bên này. Mỗi sáng thức dậy con đã nghĩ &quot;Mình phải chịu đựng công việc này mười mấy tiếng nữa hay sao, mình phải chịu đựng những lời lẽ miệt thị và đay nghiến này đến bao giờ&quot;. Mỗi khi có thể rời nhà đi dạo, hoặc đi thư viện đọc sách, con chỉ ước sao thư viện đừng đóng, con sợ hãi phải về. Cảm giác này giống y hệt như cảm giác con đã trải qua ngày trước, con cũng đã từng rất sợ hãi phải trở về nhà của mình. </p><p><br/></p><p>Mong mọi người có thể cho con lời khuyên để có thể yêu trẻ con như ngày xưa. Con sắp chuyển ra ngoài và đi học trở lại, con nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn hơn, con cũng cố gắng khi ra ngoài có thể bắt chuyện với trẻ con lạ, nhưng rồi kể cả khi chúng mỉm cười trả lời, con vẫn rất sợ, rồi lảng tránh đi. Con cũng cố gắng tĩnh tâm và nói chuyện trở lại với đứa con tương lai của mình nhưng cũng không được lâu. Con sợ sau này làm mẹ, mình sẽ rất tệ và vô trách nghiệm, sợ mình sẽ gặp những vấn đề như mẹ con ngày trước. Con sợ nếu sau này con cái của con có hư, không nghe lời, con sẽ không thể yêu chúng vô điều kiện. </p><p><br/></p><p>Con cám ơn mọi người đã đọc bài của con, con mong được nghe lời khuyên từ mọi người. Mong những cô chú, đã làm cha làm mẹ, có thể cho con một chút tâm sự về trải nghiệm khi có con được không ạ? Con xin cảm ơn và chúc mọi người một ngày nhiều niềm vui và sức khỏe.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16226407-5-12-2024.mp3" length="16650418" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16226407</guid>
    <pubDate>Thu, 05 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1386</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-12-2024</itunes:title>
    <title>3-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:K    Mến chào Thầy và tất cả mọi người. Em viết lên đây, rất mong nhận được lợi khuyên từ mọi người, không thì được tâm sự nói lên lòng mình có người lắng nghe thì em cũng đã rất vui rồi.    Hiện tại, em mới ra trường. Đúng nghĩa đen ra em chỉ "ra trường" thôi, trên tay chỉ cầm được mỗi tấm bằng (tuy em tốt nghiệp loại Giỏi). Còn những kiến thức và kỹ năng trên trường em không học được gì. Đến giờ khi ra trường, em rất hối hận vì đã không chăm chỉ và cố gắng kh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:K</b></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào Thầy và tất cả mọi người. Em viết lên đây, rất mong nhận được lợi khuyên từ mọi người, không thì được tâm sự nói lên lòng mình có người lắng nghe thì em cũng đã rất vui rồi. </p><p><br/></p><p>Hiện tại, em mới ra trường. Đúng nghĩa đen ra em chỉ &quot;ra trường&quot; thôi, trên tay chỉ cầm được mỗi tấm bằng (tuy em tốt nghiệp loại Giỏi). Còn những kiến thức và kỹ năng trên trường em không học được gì. Đến giờ khi ra trường, em rất hối hận vì đã không chăm chỉ và cố gắng khi còn trên giảng đường đại học. </p><p><br/></p><p>Giờ em mới nhận thức được, mình đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian và năng lượng. Bây giờ em muốn tập trung để phát triển bản thân. Nhưng đời không như là mơ, mọi mục tiêu kế hoạch em đặt ra đều thất bại. Rồi lại nhìn sang bạn bè, thấy bản thân mình quá kém so với mọi người. Điều này lại càng kiến tinh thần của em tồi tệ thêm nữa. Em biết là bản thân mình cần cố gắng hơn nhưng mà những gì em làm lại đi ngược lại với những mục tiêu em đặt ra khiến cho tình trạng của bản thân như lạc vào mê cung tìm mãi không thấy lối ra. Hiện tại, em cảm giác rất lạc lối. </p><p><br/></p><p>Vậy thì em phải làm sao? </p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian ra đọc chút tâm sự của em. Chúc tất cả mọi người mạnh giỏi ạ. </p><p>(Nếu được, em rất mong được thầy trả lời. Để file audio này tiếp thêm ngọn lửa cố gắng trong em mỗi ngày ạ) </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:K</b></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào Thầy và tất cả mọi người. Em viết lên đây, rất mong nhận được lợi khuyên từ mọi người, không thì được tâm sự nói lên lòng mình có người lắng nghe thì em cũng đã rất vui rồi. </p><p><br/></p><p>Hiện tại, em mới ra trường. Đúng nghĩa đen ra em chỉ &quot;ra trường&quot; thôi, trên tay chỉ cầm được mỗi tấm bằng (tuy em tốt nghiệp loại Giỏi). Còn những kiến thức và kỹ năng trên trường em không học được gì. Đến giờ khi ra trường, em rất hối hận vì đã không chăm chỉ và cố gắng khi còn trên giảng đường đại học. </p><p><br/></p><p>Giờ em mới nhận thức được, mình đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian và năng lượng. Bây giờ em muốn tập trung để phát triển bản thân. Nhưng đời không như là mơ, mọi mục tiêu kế hoạch em đặt ra đều thất bại. Rồi lại nhìn sang bạn bè, thấy bản thân mình quá kém so với mọi người. Điều này lại càng kiến tinh thần của em tồi tệ thêm nữa. Em biết là bản thân mình cần cố gắng hơn nhưng mà những gì em làm lại đi ngược lại với những mục tiêu em đặt ra khiến cho tình trạng của bản thân như lạc vào mê cung tìm mãi không thấy lối ra. Hiện tại, em cảm giác rất lạc lối. </p><p><br/></p><p>Vậy thì em phải làm sao? </p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian ra đọc chút tâm sự của em. Chúc tất cả mọi người mạnh giỏi ạ. </p><p>(Nếu được, em rất mong được thầy trả lời. Để file audio này tiếp thêm ngọn lửa cố gắng trong em mỗi ngày ạ) </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16212914-3-12-2024.mp3" length="11635848" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16212914</guid>
    <pubDate>Tue, 03 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>968</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>02-12-2024</itunes:title>
    <title>02-12-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Na My   Thất vọng về "bản thân"   Chào TSBV, Mình là bà mẹ của 2 đứa trẻ (1 bé 7 tuổi và 1 bé 5 tuổi). Hiện tại mình 37 tuổi, nhân viên kho cho 1 cty bán hàng lưu niệm cho khách du lịch. Cuộc sống hôn nhân của mình tạm gọi là bình yên (vì sao mình tạm gọi là bình yên- bởi vì mình học chấp nhận với những gì mình đang có). Tận sâu trong long mình, mình muốn thay đổi bản thân mình và phát triển bản thân để có 1 cuộc sống tốt hơn cho 2 con của mình. Nhìn nhận lại...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Na My</b></p><p><br/></p><p>Thất vọng về &quot;bản thân&quot;</p><p><br/></p><p>Chào TSBV,</p><p>Mình là bà mẹ của 2 đứa trẻ (1 bé 7 tuổi và 1 bé 5 tuổi). Hiện tại mình 37 tuổi, nhân viên kho cho 1 cty bán hàng lưu niệm cho khách du lịch. Cuộc sống hôn nhân của mình tạm gọi là bình yên (vì sao mình tạm gọi là bình yên- bởi vì mình học chấp nhận với những gì mình đang có).</p><p>Tận sâu trong long mình, mình muốn thay đổi bản thân mình và phát triển bản thân để có 1 cuộc sống tốt hơn cho 2 con của mình.</p><p>Nhìn nhận lại bản thân mình trong suốt thời gian 12-15 năm đi làm, mình chẳng học hỏi gì thêm cho bản thân, tư duy cũng không nhay bén và hơn hết là mình có những cái kinh doanh không mang lại hiệu quả mà còn là 1 gánh nặng (nợ).</p><p>Với mức thu nhập hiện tại 6tr/ tháng, mình không đủ chi phí lo cho con, chồng mình là người đóng góp chi phí sinh hoạt nhiều nên đôi lúc anh tạo áp lực cho mình (mình không có tiếng nói trong gia đình).</p><p>Hiện tại mình đang theo dõi WEB5NGAY, mình thật sự học hỏi và thay đổi bản thân mình tích cực hơn.</p><p>Mình hy vọng, Web5ngay có thể chia sẻ và giúp mình thấy tương lai tốt đẹp hơn.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Web5ngay rất nhiều.</p><p>Chúc kênh ngày càng phát triển và giúp đỡ cho nhiều đọc giả phát triển bản thân tốt hơn.</p><p>Trân trong!</p><p>Na My</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Na My</b></p><p><br/></p><p>Thất vọng về &quot;bản thân&quot;</p><p><br/></p><p>Chào TSBV,</p><p>Mình là bà mẹ của 2 đứa trẻ (1 bé 7 tuổi và 1 bé 5 tuổi). Hiện tại mình 37 tuổi, nhân viên kho cho 1 cty bán hàng lưu niệm cho khách du lịch. Cuộc sống hôn nhân của mình tạm gọi là bình yên (vì sao mình tạm gọi là bình yên- bởi vì mình học chấp nhận với những gì mình đang có).</p><p>Tận sâu trong long mình, mình muốn thay đổi bản thân mình và phát triển bản thân để có 1 cuộc sống tốt hơn cho 2 con của mình.</p><p>Nhìn nhận lại bản thân mình trong suốt thời gian 12-15 năm đi làm, mình chẳng học hỏi gì thêm cho bản thân, tư duy cũng không nhay bén và hơn hết là mình có những cái kinh doanh không mang lại hiệu quả mà còn là 1 gánh nặng (nợ).</p><p>Với mức thu nhập hiện tại 6tr/ tháng, mình không đủ chi phí lo cho con, chồng mình là người đóng góp chi phí sinh hoạt nhiều nên đôi lúc anh tạo áp lực cho mình (mình không có tiếng nói trong gia đình).</p><p>Hiện tại mình đang theo dõi WEB5NGAY, mình thật sự học hỏi và thay đổi bản thân mình tích cực hơn.</p><p>Mình hy vọng, Web5ngay có thể chia sẻ và giúp mình thấy tương lai tốt đẹp hơn.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Web5ngay rất nhiều.</p><p>Chúc kênh ngày càng phát triển và giúp đỡ cho nhiều đọc giả phát triển bản thân tốt hơn.</p><p>Trân trong!</p><p>Na My</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16204960-02-12-2024.mp3" length="11285391" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16204960</guid>
    <pubDate>Mon, 02 Dec 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>939</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-11-2024</itunes:title>
    <title>29-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Anya   Em chào mọi người, chào thầy năm! Tên em là Anya, năm nay em 22.   Em xem web 5 ngày từ 5 năm trước, thời đó em được bạn em giới thiệu nghe thử, mới đầu cũng không có hứng thú gì nhiều, nhưng sau 1 thời gian lại thấy cuốn, nên em theo tới giờ. Nhìn lại quãng thời gian đã qua thăng trầm nhiều thứ, có những lúc muốn gục ngã nhưng mấy lúc đó em nghe clip của thầy năm xong lại vực dậy chiến đấu tiếp. Cho đến khi biết rằng có chương trình tâm sự buồn vui nà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Anya</b></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người, chào thầy năm!</p><p>Tên em là Anya, năm nay em 22.</p><p><br/></p><p>Em xem web 5 ngày từ 5 năm trước, thời đó em được bạn em giới thiệu nghe thử, mới đầu cũng không có hứng thú gì nhiều, nhưng sau 1 thời gian lại thấy cuốn, nên em theo tới giờ. Nhìn lại quãng thời gian đã qua thăng trầm nhiều thứ, có những lúc muốn gục ngã nhưng mấy lúc đó em nghe clip của thầy năm xong lại vực dậy chiến đấu tiếp. Cho đến khi biết rằng có chương trình tâm sự buồn vui này, em đã viết xong xoá, viết rồi lại xoá cho đến năm nay mới quyết định gửi bài.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, có nhiều thứ trong cuộc sống của em lộn xộn và đặc biệt đó là công việc của em. 4 năm trước, em đậu vào một trường đại học với ngành mà em không thích (cụ thể là công nghệ thực phẩm), 4 năm sau, em ra đi làm với một công việc không liên quan gì tới ngành em đã học (livestream bán hàng). Trong những năm tháng học tập và làm việc, càng ngày em càng mơ hồ không biết bản thân thuộc về nơi nào, mọi thứ trong cuộc sống của em trở nên mông lung và em mất đi lý do để vươn lên. Em học ngành cntp do bản thân nhát không dám cãi gia đình và không dám tin tưởng, theo đuổi ước mơ thuở ấy của em - đó là làm bác sĩ tâm lý, em ra đi làm cũng là do mẹ em giới thiệu cho em trong lúc em đợi tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Đến giờ, nhìn lại thành quả học tập cũng trung bình, công việc cũng trung bình, em có một khao khát trở nên giỏi hơn, nhưng nhìn thực tại em cảm thấy thất vọng. Em muốn theo đuổi tâm lý học, muốn quay lại theo đuổi đam mê của em, nhưng mà hiện tại em không đủ tự tin. Một phần là do không đi làm thì không có tiền, có thể gia đình sẽ khó khăn hơn, nhưng đi làm thì em thường xuyên trong tình trạng kiệt sức. Làm xong ra em không muốn gặp mặt hay giao tiếp với ai, chỉ muốn về nhà trốn trong cái tổ của mình.</p><p><br/></p><p>Nhóm tính cách của em thuộc INFJ, em có mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ và ADHD. Em không biết liệu con đường em đang đi và con đường em muốn đi cái nào sẽ đúng hơn, em đang rất hoang mang ạ.</p><p><br/></p><p>Đời sống cá nhân và giờ giấc sinh hoạt của em cũng cực kỳ hỗn loạn 😵‍💫😵‍💫😵‍💫. Trung bình 3-4h sáng em mới ngủ, sáng lại dậy đi làm, xong lại về ngủ, tới tối thức tiếp, 1 ngày có khi em nhớ thì ăn không nhớ thì quên luôn, có khi không thèm ăn nữa. Mấy kế hoạch em ghi ra để làm theo cuối cùng cũng ko thành công. Nhìn chung mọi thứ đều bét nhè không ra gì, hy vọng xong thất vọng, lập kế hoạch thì lúc được lúc không. Nhưng em cũng đã cố gắng hết sức, nay bí đường nên em viết đôi dòng này để mong tìm đươc ánh sáng trong đường hầm.</p><p><br/></p><p>Trước mắt xin cảm ơn thầy năm và mọi người đã đọc những dòng tâm sự này của em ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Anya</b></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người, chào thầy năm!</p><p>Tên em là Anya, năm nay em 22.</p><p><br/></p><p>Em xem web 5 ngày từ 5 năm trước, thời đó em được bạn em giới thiệu nghe thử, mới đầu cũng không có hứng thú gì nhiều, nhưng sau 1 thời gian lại thấy cuốn, nên em theo tới giờ. Nhìn lại quãng thời gian đã qua thăng trầm nhiều thứ, có những lúc muốn gục ngã nhưng mấy lúc đó em nghe clip của thầy năm xong lại vực dậy chiến đấu tiếp. Cho đến khi biết rằng có chương trình tâm sự buồn vui này, em đã viết xong xoá, viết rồi lại xoá cho đến năm nay mới quyết định gửi bài.</p><p><br/></p><p>Hiện tại, có nhiều thứ trong cuộc sống của em lộn xộn và đặc biệt đó là công việc của em. 4 năm trước, em đậu vào một trường đại học với ngành mà em không thích (cụ thể là công nghệ thực phẩm), 4 năm sau, em ra đi làm với một công việc không liên quan gì tới ngành em đã học (livestream bán hàng). Trong những năm tháng học tập và làm việc, càng ngày em càng mơ hồ không biết bản thân thuộc về nơi nào, mọi thứ trong cuộc sống của em trở nên mông lung và em mất đi lý do để vươn lên. Em học ngành cntp do bản thân nhát không dám cãi gia đình và không dám tin tưởng, theo đuổi ước mơ thuở ấy của em - đó là làm bác sĩ tâm lý, em ra đi làm cũng là do mẹ em giới thiệu cho em trong lúc em đợi tốt nghiệp.</p><p><br/></p><p>Đến giờ, nhìn lại thành quả học tập cũng trung bình, công việc cũng trung bình, em có một khao khát trở nên giỏi hơn, nhưng nhìn thực tại em cảm thấy thất vọng. Em muốn theo đuổi tâm lý học, muốn quay lại theo đuổi đam mê của em, nhưng mà hiện tại em không đủ tự tin. Một phần là do không đi làm thì không có tiền, có thể gia đình sẽ khó khăn hơn, nhưng đi làm thì em thường xuyên trong tình trạng kiệt sức. Làm xong ra em không muốn gặp mặt hay giao tiếp với ai, chỉ muốn về nhà trốn trong cái tổ của mình.</p><p><br/></p><p>Nhóm tính cách của em thuộc INFJ, em có mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ và ADHD. Em không biết liệu con đường em đang đi và con đường em muốn đi cái nào sẽ đúng hơn, em đang rất hoang mang ạ.</p><p><br/></p><p>Đời sống cá nhân và giờ giấc sinh hoạt của em cũng cực kỳ hỗn loạn 😵‍💫😵‍💫😵‍💫. Trung bình 3-4h sáng em mới ngủ, sáng lại dậy đi làm, xong lại về ngủ, tới tối thức tiếp, 1 ngày có khi em nhớ thì ăn không nhớ thì quên luôn, có khi không thèm ăn nữa. Mấy kế hoạch em ghi ra để làm theo cuối cùng cũng ko thành công. Nhìn chung mọi thứ đều bét nhè không ra gì, hy vọng xong thất vọng, lập kế hoạch thì lúc được lúc không. Nhưng em cũng đã cố gắng hết sức, nay bí đường nên em viết đôi dòng này để mong tìm đươc ánh sáng trong đường hầm.</p><p><br/></p><p>Trước mắt xin cảm ơn thầy năm và mọi người đã đọc những dòng tâm sự này của em ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16192344-29-11-2024.mp3" length="5683693" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16192344</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Nov 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>472</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-11-2024</itunes:title>
    <title>28-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Út   Dạ con chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Chúc Thầy và Gia đình mình luôn mạnh khỏe ạ.   Năm nay, con 19 tuổi. Con có một quyết định sang năm mới sẽ đi học nghề spa.Nhưng vấn đề của con là không biết nên chọn học ở dưới quê hay là lên thành phố học ạ.   Gia đình con bán tạp hóa. Hiện giờ chuyện mua đồ bán này nọ thì mẹ với dượng sẽ đi mua. Nhưng mà năm sau thì dượng con đi sang Mỹ định cư rồi cũng là năm con dự định sẽ đi học nghề, con cũng có ông anh nữa, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Út</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Chúc Thầy và Gia đình mình luôn mạnh khỏe ạ.</p><p><br/></p><p>Năm nay, con 19 tuổi. Con có một quyết định sang năm mới sẽ đi học nghề spa.Nhưng vấn đề của con là không biết nên chọn học ở dưới quê hay là lên thành phố học ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình con bán tạp hóa. Hiện giờ chuyện mua đồ bán này nọ thì mẹ với dượng sẽ đi mua. Nhưng mà năm sau thì dượng con đi sang Mỹ định cư rồi cũng là năm con dự định sẽ đi học nghề, con cũng có ông anh nữa, nhưng ổng say xỉn tối ngày, con sợ nếu con chọn đi học ở thành phố thì không có ai phụ mẹ. Mẹ con 47 tuổi không quá già nhưng con sợ một mình mẹ sẽ cực. </p><p><br/></p><p>Nếu con chọn học ở dưới quê thì có thể phụ mẹ, nhưng con sợ người ta dạy không đầy đủ kiến thức, vì con thấy ai đi học nghề cũng chọn lên thành phố học vì ở đó có nhiều người giỏi, ít nhiều gì thì cũng có thể học hỏi từ họ.</p><p><br/></p><p>Thầy và Mọi người có kinh nghiệm thì cho con xin chút lời khuyên ạ. Cảm ơn Thầy và Mọi người đã đọc bài tâm sự của con.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Út</b></p><p><br/></p><p>Dạ con chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Chúc Thầy và Gia đình mình luôn mạnh khỏe ạ.</p><p><br/></p><p>Năm nay, con 19 tuổi. Con có một quyết định sang năm mới sẽ đi học nghề spa.Nhưng vấn đề của con là không biết nên chọn học ở dưới quê hay là lên thành phố học ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình con bán tạp hóa. Hiện giờ chuyện mua đồ bán này nọ thì mẹ với dượng sẽ đi mua. Nhưng mà năm sau thì dượng con đi sang Mỹ định cư rồi cũng là năm con dự định sẽ đi học nghề, con cũng có ông anh nữa, nhưng ổng say xỉn tối ngày, con sợ nếu con chọn đi học ở thành phố thì không có ai phụ mẹ. Mẹ con 47 tuổi không quá già nhưng con sợ một mình mẹ sẽ cực. </p><p><br/></p><p>Nếu con chọn học ở dưới quê thì có thể phụ mẹ, nhưng con sợ người ta dạy không đầy đủ kiến thức, vì con thấy ai đi học nghề cũng chọn lên thành phố học vì ở đó có nhiều người giỏi, ít nhiều gì thì cũng có thể học hỏi từ họ.</p><p><br/></p><p>Thầy và Mọi người có kinh nghiệm thì cho con xin chút lời khuyên ạ. Cảm ơn Thầy và Mọi người đã đọc bài tâm sự của con.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16187958-28-11-2024.mp3" length="2952748" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16187958</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Nov 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>244</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-11-2024</itunes:title>
    <title>27-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  run everyday   Em hiện đang là học sinh cuối cấp , học lớp 12 , và đang phấn đấu để vào trường tốt ạ , em đang băn khoăn 1 điều rằng :    Nếu giữa 2 việc phải mất đó là mất sức khỏe thì có thể có cơ hội vào trường tốt   hay mất cơ hội vào trường tốt để giữ gìn sức khỏe  ? Hay bằng một cách thần kì nào đó mà em vừa được thể trạng tốt vừa hoàn thành hết  đống bài tập khó nhằn để có cơ hội vào trường top  vậy ạ , trong khi em lại là một ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  run everyday</b></p><p><br/></p><p>Em hiện đang là học sinh cuối cấp , học lớp 12 , và đang phấn đấu để vào trường tốt ạ , em đang băn khoăn 1 điều rằng : </p><p><br/></p><p>Nếu giữa 2 việc phải mất đó là mất sức khỏe thì có thể có cơ hội vào trường tốt   hay mất cơ hội vào trường tốt để giữ gìn sức khỏe  ? Hay bằng một cách thần kì nào đó mà em vừa được thể trạng tốt vừa hoàn thành hết  đống bài tập khó nhằn để có cơ hội vào trường top  vậy ạ , trong khi em lại là một đứa chậm tiêu kiến thức , cần nhiều thời gian dù cả ngày  học nhưng không đủ ạ </p><p><br/></p><p>Về thời gian học  ban ngày , ngày nghỉ , thức dậy chạy bộ 10-15 phút , rồi học từ 6h30 đến 11h , các khoảng thời gian học từ 45’ -60’ tùy từng nội dung kiến thức, cách mỗi đợt là em đeo giày , đeo tai nghe mở lofi  chill chạy 5 phút cho tỉnh táo để học tiếp . Tới trưa thì em làm bữa các thứ cho bố mẹ,tìm hiểu ngành ngôn ngữ anh xem nó ra sao  và đi ngủ tới 1h45 chiều và lại chạy rồi bắt đầu học từ 2h tới 5 , 6h như sáng ,  rồi làm bữa ,chạy , lập plan học tối , tắm ăn cơm,học , đến 11h30 rồi em ngủ ạ </p><p><br/></p><p>Về việc chậm tiêu , đó là với mấy môn tự nhiên như toán ,lý ,hóa ,sinh khá khó nên em dành nhiều thời gian hơn mấy môn xã hội .Mà kể ra , em học mấy môn học thuộc ( sinh, hóa ,anh )  cũng mất nhiều thời gian do em học theo kiểu  tiêu hóa,giảng giải ,phân tích  trước rồi em mới recall lại bằng mindmap ấy vậy mà nhớ ,nhưng tốn ít nhất tầm 1 tiếng lại còn phải gồng gánh nhiều môn nữa huhu </p><p><br/></p><p>Về cơ hội học đại học , em định thi ngành ngôn ngữ anh đại học Hà Nội , Đại học ngoại ngữ ĐHQGHN,hay Ngoại THương , Kinh tế Quốc dân  ,..Em tuy không  xuất sắc trong môn tiếng anh , nhưng em có thể cam kết học được nó trong khoảng thời gian dài cụ thể lại mỗi ngày  ,mà em cũng hơi thinh thích nó nữa </p><p><br/></p><p>Quay lại việc thức khuya , em thấy nhiều người học chăm chỉ lắm , họ thức khuya tới tận 1-2 h sáng, thậm chí là 3h  và đạt được nhiều thành tích đáng kể trong việc học , liệu mình có nên ? Hay có những người không thức khuya nhưng vẫn đạt được kết quả tốt cả việc học lẫn thể chất  ,làm sao để được cả 2 như họ ? Họ đã áp dụng phương pháp học như thế nào ? Họ thông minh , áp dụng phương pháp học xịn sò ,....?</p><p><br/></p><p>Hay một góc nhìn khác , là thôi giảm gánh nặng điểm số xuống ,cứ sống trọn vẹn một ngày , cứ học  tới 11h30 rồi đi ngủ , chậm thì chậm nhưng mình nên  đi đường dài , mới 17 tuổi cuộc đời còn nhiều thời gian , nhiều cơ hội để mình phấn đấu mà nhỉ ? Được trường top thì tốt , không được thì mình còn có nhiều con đường để đi,để phấn đấu mà hihi </p><p><br/></p><p>Thầy và mọi người có thể cho em thêm góc nhìn , quan điểm  để em tham khảo được không ạ , em xin chân thành cảm ơn ạ . </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  run everyday</b></p><p><br/></p><p>Em hiện đang là học sinh cuối cấp , học lớp 12 , và đang phấn đấu để vào trường tốt ạ , em đang băn khoăn 1 điều rằng : </p><p><br/></p><p>Nếu giữa 2 việc phải mất đó là mất sức khỏe thì có thể có cơ hội vào trường tốt   hay mất cơ hội vào trường tốt để giữ gìn sức khỏe  ? Hay bằng một cách thần kì nào đó mà em vừa được thể trạng tốt vừa hoàn thành hết  đống bài tập khó nhằn để có cơ hội vào trường top  vậy ạ , trong khi em lại là một đứa chậm tiêu kiến thức , cần nhiều thời gian dù cả ngày  học nhưng không đủ ạ </p><p><br/></p><p>Về thời gian học  ban ngày , ngày nghỉ , thức dậy chạy bộ 10-15 phút , rồi học từ 6h30 đến 11h , các khoảng thời gian học từ 45’ -60’ tùy từng nội dung kiến thức, cách mỗi đợt là em đeo giày , đeo tai nghe mở lofi  chill chạy 5 phút cho tỉnh táo để học tiếp . Tới trưa thì em làm bữa các thứ cho bố mẹ,tìm hiểu ngành ngôn ngữ anh xem nó ra sao  và đi ngủ tới 1h45 chiều và lại chạy rồi bắt đầu học từ 2h tới 5 , 6h như sáng ,  rồi làm bữa ,chạy , lập plan học tối , tắm ăn cơm,học , đến 11h30 rồi em ngủ ạ </p><p><br/></p><p>Về việc chậm tiêu , đó là với mấy môn tự nhiên như toán ,lý ,hóa ,sinh khá khó nên em dành nhiều thời gian hơn mấy môn xã hội .Mà kể ra , em học mấy môn học thuộc ( sinh, hóa ,anh )  cũng mất nhiều thời gian do em học theo kiểu  tiêu hóa,giảng giải ,phân tích  trước rồi em mới recall lại bằng mindmap ấy vậy mà nhớ ,nhưng tốn ít nhất tầm 1 tiếng lại còn phải gồng gánh nhiều môn nữa huhu </p><p><br/></p><p>Về cơ hội học đại học , em định thi ngành ngôn ngữ anh đại học Hà Nội , Đại học ngoại ngữ ĐHQGHN,hay Ngoại THương , Kinh tế Quốc dân  ,..Em tuy không  xuất sắc trong môn tiếng anh , nhưng em có thể cam kết học được nó trong khoảng thời gian dài cụ thể lại mỗi ngày  ,mà em cũng hơi thinh thích nó nữa </p><p><br/></p><p>Quay lại việc thức khuya , em thấy nhiều người học chăm chỉ lắm , họ thức khuya tới tận 1-2 h sáng, thậm chí là 3h  và đạt được nhiều thành tích đáng kể trong việc học , liệu mình có nên ? Hay có những người không thức khuya nhưng vẫn đạt được kết quả tốt cả việc học lẫn thể chất  ,làm sao để được cả 2 như họ ? Họ đã áp dụng phương pháp học như thế nào ? Họ thông minh , áp dụng phương pháp học xịn sò ,....?</p><p><br/></p><p>Hay một góc nhìn khác , là thôi giảm gánh nặng điểm số xuống ,cứ sống trọn vẹn một ngày , cứ học  tới 11h30 rồi đi ngủ , chậm thì chậm nhưng mình nên  đi đường dài , mới 17 tuổi cuộc đời còn nhiều thời gian , nhiều cơ hội để mình phấn đấu mà nhỉ ? Được trường top thì tốt , không được thì mình còn có nhiều con đường để đi,để phấn đấu mà hihi </p><p><br/></p><p>Thầy và mọi người có thể cho em thêm góc nhìn , quan điểm  để em tham khảo được không ạ , em xin chân thành cảm ơn ạ . </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16182532-27-11-2024.mp3" length="9609897" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16182532</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Nov 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>799</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-11-2024</itunes:title>
    <title>25-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phong nhỏ con   Em xin kính chào Thầy wed5ngay và toàn thể cô chú anh chi ạ. Em Là Phong, sinh năm 2007 em cao 1m65 nặng 40kg. Em hiện đang là công nhân cho một xưởng sợi làm 12 tiếng sen kẽ một tuần ca ngày và một tuần ca đêm(6 giờ chìu làm tới 6 giờ sáng).     Em nghỉ học sớm vào năm lơp 6 vì em không có được sức khỏe như người ta. Lúc nhỏ, em hay đau ốm, bệnh tim, bệnh kế thừa và bác sĩ bảo không được hoạt động mạnh. nên gia đình cho em nghỉ học để dư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Phong nhỏ con</b></p><p><br/></p><p>Em xin kính chào Thầy wed5ngay và toàn thể cô chú anh chi ạ.</p><p>Em Là Phong, sinh năm 2007 em cao 1m65 nặng 40kg. Em hiện đang là công nhân cho một xưởng sợi làm 12 tiếng sen kẽ một tuần ca ngày và một tuần ca đêm(6 giờ chìu làm tới 6 giờ sáng).  </p><p><br/></p><p>Em nghỉ học sớm vào năm lơp 6 vì em không có được sức khỏe như người ta. Lúc nhỏ, em hay đau ốm, bệnh tim, bệnh kế thừa và bác sĩ bảo không được hoạt động mạnh. nên gia đình cho em nghỉ học để dưỡng sức.</p><p><br/></p><p>Kể từ đó 3 năm sau em thường có những cái suy nghĩ giống như là áp lực đồng trang lứa và em lúc nào trong đầu cũng nghĩ tới việc mình cần phải làm gì để phát triển bản thân và thành tựu được cái gì đó. Suy nghĩ đó nó cứ thôi thúc em mỗi ngày như thế. </p><p><br/></p><p>Vào tháng 8 năm ngoái em có xin gia đình đi làm cho xưởng mà em có nói ở trên, công việc thì cần sự nhanh nhẹn chân tay, và phải có thể lực để làm việc nặng, nên lúc đầu em dự định là chỉ làm một khoản thời gian ngắn thôi nhưng đến nay đã gần tròn 1 năm rồi em vẫn còn làm (và em làm khá tốt). </p><p><br/></p><p>Lý do em chưa nghỉ là vì em vẫn còn thích công việc này dù nó rất hại sức khỏe của em. Em không biết khi mình nghỉ công việc này thì em sẽ phải làm gì. Gia đình khuyên em đi học nghề nhưng em lại không biết là chưa học hết lớp 9 thì em phải học nghề gì để ổn định cuộc sống nữa.</p><p><br/></p><p>Em có những cái thói quen khi em đi làm, lúc rảnh thì em nghe những video, podcast về phát triển bản thân, phát triển lối sống và lối suy nghĩ, trau dồi kiến thức mới và đặt biệt là trương trình Tri Kỷ Cảm Xúc. Về nhà thì em có 2 tiến rảnh em dùng nó để đọc sách với học đàn piano. Những thói quen này đã theo em khoản 4 tháng nay ạ.</p><p><br/></p><p>Và em có một câu hỏi mong Mọi người và thầy wed5ngay giải đáp thắc mắt giúp em ạ.</p><p><br/></p><p>Em có nên nghỉ công việc hiện tại để học nghề hay không, hay làm việc gì khác?</p><p>( dù vẫn rất thích công việc hiện tại nhưng nó gây hại.)</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy wed5ngay và Các cô chú anh chị đã lắng nghe đoạn tâm sự nhỏ của em ạ. Em chúc các cô chú anh chị và Thầy wed5ngay có chuỗi ngày khỏe mạnh và hạnh phút ạ.❤️❤️❤️</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Phong nhỏ con</b></p><p><br/></p><p>Em xin kính chào Thầy wed5ngay và toàn thể cô chú anh chi ạ.</p><p>Em Là Phong, sinh năm 2007 em cao 1m65 nặng 40kg. Em hiện đang là công nhân cho một xưởng sợi làm 12 tiếng sen kẽ một tuần ca ngày và một tuần ca đêm(6 giờ chìu làm tới 6 giờ sáng).  </p><p><br/></p><p>Em nghỉ học sớm vào năm lơp 6 vì em không có được sức khỏe như người ta. Lúc nhỏ, em hay đau ốm, bệnh tim, bệnh kế thừa và bác sĩ bảo không được hoạt động mạnh. nên gia đình cho em nghỉ học để dưỡng sức.</p><p><br/></p><p>Kể từ đó 3 năm sau em thường có những cái suy nghĩ giống như là áp lực đồng trang lứa và em lúc nào trong đầu cũng nghĩ tới việc mình cần phải làm gì để phát triển bản thân và thành tựu được cái gì đó. Suy nghĩ đó nó cứ thôi thúc em mỗi ngày như thế. </p><p><br/></p><p>Vào tháng 8 năm ngoái em có xin gia đình đi làm cho xưởng mà em có nói ở trên, công việc thì cần sự nhanh nhẹn chân tay, và phải có thể lực để làm việc nặng, nên lúc đầu em dự định là chỉ làm một khoản thời gian ngắn thôi nhưng đến nay đã gần tròn 1 năm rồi em vẫn còn làm (và em làm khá tốt). </p><p><br/></p><p>Lý do em chưa nghỉ là vì em vẫn còn thích công việc này dù nó rất hại sức khỏe của em. Em không biết khi mình nghỉ công việc này thì em sẽ phải làm gì. Gia đình khuyên em đi học nghề nhưng em lại không biết là chưa học hết lớp 9 thì em phải học nghề gì để ổn định cuộc sống nữa.</p><p><br/></p><p>Em có những cái thói quen khi em đi làm, lúc rảnh thì em nghe những video, podcast về phát triển bản thân, phát triển lối sống và lối suy nghĩ, trau dồi kiến thức mới và đặt biệt là trương trình Tri Kỷ Cảm Xúc. Về nhà thì em có 2 tiến rảnh em dùng nó để đọc sách với học đàn piano. Những thói quen này đã theo em khoản 4 tháng nay ạ.</p><p><br/></p><p>Và em có một câu hỏi mong Mọi người và thầy wed5ngay giải đáp thắc mắt giúp em ạ.</p><p><br/></p><p>Em có nên nghỉ công việc hiện tại để học nghề hay không, hay làm việc gì khác?</p><p>( dù vẫn rất thích công việc hiện tại nhưng nó gây hại.)</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy wed5ngay và Các cô chú anh chị đã lắng nghe đoạn tâm sự nhỏ của em ạ. Em chúc các cô chú anh chị và Thầy wed5ngay có chuỗi ngày khỏe mạnh và hạnh phút ạ.❤️❤️❤️</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16168650-25-11-2024.mp3" length="11254671" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16168650</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>936</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-11-2024</itunes:title>
    <title>22-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Allan   Xin chào mọi người em năm nay 23 tuổi ở Sì Gòn ạ có thể đây là bài tâm sự thứ 2 của em trên này Trước kia em có gửi bài tâm sự về việc học sửa máy tính và nhận được lời khuyên của thầy,em rất cám ơn ạ. Nói sơ qua về em thì trước kia em học hết lớp 9 thì nghỉ học và bắt đầu đi làm công nhân được tới được năm 19 tuổi thì may mắn nghe được các kênh web5ngay,hieutv,.. và tiếp xúc được với nhiều sách làm thay đổi tư duy của em rằng không nên chọn lựa 1 công việc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Allan</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người em năm nay 23 tuổi ở Sì Gòn ạ có thể đây là bài tâm sự thứ 2 của em trên này</p><p>Trước kia em có gửi bài tâm sự về việc học sửa máy tính và nhận được lời khuyên của thầy,em rất cám ơn ạ.</p><p>Nói sơ qua về em thì trước kia em học hết lớp 9 thì nghỉ học và bắt đầu đi làm công nhân được tới được năm 19 tuổi thì may mắn nghe được các kênh web5ngay,hieutv,.. và tiếp xúc được với nhiều sách làm thay đổi tư duy của em rằng không nên chọn lựa 1 công việc dễ thay thế, em bắt đầu xin nghỉ và đóng tiền xin học ở các trung tâm nghề ngắn hạn với mong muốn có 1 công việc mức lương cao hơn. </p><p>Mặc dù bản thân em biết mình nên và không nên làm gì nhưng không hiểu sao em vẫn đưa ra những quyết định sai lầm và nó luôn kéo theo những hệ luỵ và hiện tại em đang thất nghiệp. Trước đó em có xin làm qua được 3-4 chỗ nhưng không thành, 1 phần là công việc gần nhà thì em có làm được 1 tuần nhưng nghe mấy anh chị làm chung trong đó nói công ty chèn ép nhân viên tăng ca liên tục và phải chạy theo doanh số nếu không đủ chỉ hưởng được mức lương cơ bản là 5tr và trong lúc đó em có tìm được công ty khác có mức đãi ngộ cao hơn nên em quyết định xin nghỉ công việc hiện tại, </p><p>vừa rút hồ sơ sang kia phỏng vấn thì như tạt gáo nước lạnh vào mặt em rằng công việc đó yêu cầu phải thông thạo được 3 cái là laptop,máy in, camera và nói em còn thiếu nhiều thứ nên nếu muốn được nhận thì em phải đóng cho họ phí đào tạo máy in trong vòng 1 tuần là 2tr và trong thời gian đó sẽ thử việc luôn, nếu không đáp ứng được sẽ không được nhận và không hoàn lại số tiền 2tr đó. </p><p>Sau đó em có xin 2 công việc khác 1 chỗ thì thấp hơn so với năng lực em cảm thấy không phát triển được còn 1 chỗ thì lại quá năng lực của em. Cuối cùng em quyết định tự mở dịch vụ sửa tận nhà và nguồn khách em tìm đa số trên facebook và em cũng có tự nhập hàng kinh doanh linh kiện máy tính và có bán trên các sàn Shopee và Chợ Tốt nhưng sau 3 tháng làm thì thu nhập em cực kì bấp bênh chỉ đâu đó tầm 2tr/tháng lúc này em không còn cách nào ngoài đi tìm cho mình 1 công việc ở công ty, em có thử xin nhiều chỗ nhưng vẫn chưa chỗ nào nhận.</p><p><br/></p><p>Lúc em viết bài này là em đang cảm thấy rất hối hận vì những quyết định sai lầm của mình trước kia, em không biết bây giờ mình nên tiếp tục hay đổi ngành hoặc tìm 1 công việc tạm thời trang trải cuộc sống không nữa. Em chỉ nghĩ rằng với tính cách trì hoãn và thiếu kỷ luật của mình thì cho dù đổi công việc nào cũng khó.Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe tâm sự của em</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Allan</b></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người em năm nay 23 tuổi ở Sì Gòn ạ có thể đây là bài tâm sự thứ 2 của em trên này</p><p>Trước kia em có gửi bài tâm sự về việc học sửa máy tính và nhận được lời khuyên của thầy,em rất cám ơn ạ.</p><p>Nói sơ qua về em thì trước kia em học hết lớp 9 thì nghỉ học và bắt đầu đi làm công nhân được tới được năm 19 tuổi thì may mắn nghe được các kênh web5ngay,hieutv,.. và tiếp xúc được với nhiều sách làm thay đổi tư duy của em rằng không nên chọn lựa 1 công việc dễ thay thế, em bắt đầu xin nghỉ và đóng tiền xin học ở các trung tâm nghề ngắn hạn với mong muốn có 1 công việc mức lương cao hơn. </p><p>Mặc dù bản thân em biết mình nên và không nên làm gì nhưng không hiểu sao em vẫn đưa ra những quyết định sai lầm và nó luôn kéo theo những hệ luỵ và hiện tại em đang thất nghiệp. Trước đó em có xin làm qua được 3-4 chỗ nhưng không thành, 1 phần là công việc gần nhà thì em có làm được 1 tuần nhưng nghe mấy anh chị làm chung trong đó nói công ty chèn ép nhân viên tăng ca liên tục và phải chạy theo doanh số nếu không đủ chỉ hưởng được mức lương cơ bản là 5tr và trong lúc đó em có tìm được công ty khác có mức đãi ngộ cao hơn nên em quyết định xin nghỉ công việc hiện tại, </p><p>vừa rút hồ sơ sang kia phỏng vấn thì như tạt gáo nước lạnh vào mặt em rằng công việc đó yêu cầu phải thông thạo được 3 cái là laptop,máy in, camera và nói em còn thiếu nhiều thứ nên nếu muốn được nhận thì em phải đóng cho họ phí đào tạo máy in trong vòng 1 tuần là 2tr và trong thời gian đó sẽ thử việc luôn, nếu không đáp ứng được sẽ không được nhận và không hoàn lại số tiền 2tr đó. </p><p>Sau đó em có xin 2 công việc khác 1 chỗ thì thấp hơn so với năng lực em cảm thấy không phát triển được còn 1 chỗ thì lại quá năng lực của em. Cuối cùng em quyết định tự mở dịch vụ sửa tận nhà và nguồn khách em tìm đa số trên facebook và em cũng có tự nhập hàng kinh doanh linh kiện máy tính và có bán trên các sàn Shopee và Chợ Tốt nhưng sau 3 tháng làm thì thu nhập em cực kì bấp bênh chỉ đâu đó tầm 2tr/tháng lúc này em không còn cách nào ngoài đi tìm cho mình 1 công việc ở công ty, em có thử xin nhiều chỗ nhưng vẫn chưa chỗ nào nhận.</p><p><br/></p><p>Lúc em viết bài này là em đang cảm thấy rất hối hận vì những quyết định sai lầm của mình trước kia, em không biết bây giờ mình nên tiếp tục hay đổi ngành hoặc tìm 1 công việc tạm thời trang trải cuộc sống không nữa. Em chỉ nghĩ rằng với tính cách trì hoãn và thiếu kỷ luật của mình thì cho dù đổi công việc nào cũng khó.Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe tâm sự của em</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16153098-22-11-2024.mp3" length="12769669" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16153098</guid>
    <pubDate>Fri, 22 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1062</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-11-2024</itunes:title>
    <title>21-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên    Em chào anh Năm!   Em năm nay 31 tuổi và vừa lý hôn xong. Em bước ra khỏi mỗi quan hệ phụ thuộc cảm xúc trong suốt 12 năm, đau đơn có, vật vã có, sau đó em bừng tỉnh vì những may mắn mà em có được dù đang sống tròn bất hạnh: không vướng bận con cái, tuổi không quá lớn, và vẫn có công việc ổn định, ba mẹ đồng hành.   Nhưng một đứa con gái bước ra khỏi hôn nhân như em, em thấy hoang mang vì nhiều thứ lắm anh. Em tìm tới bạn bè để tâm sự nhiều...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 31 tuổi và vừa lý hôn xong. Em bước ra khỏi mỗi quan hệ phụ thuộc cảm xúc trong suốt 12 năm, đau đơn có, vật vã có, sau đó em bừng tỉnh vì những may mắn mà em có được dù đang sống tròn bất hạnh: không vướng bận con cái, tuổi không quá lớn, và vẫn có công việc ổn định, ba mẹ đồng hành.</p><p><br/></p><p>Nhưng một đứa con gái bước ra khỏi hôn nhân như em, em thấy hoang mang vì nhiều thứ lắm anh. Em tìm tới bạn bè để tâm sự nhiều hơn, em đi học, đi tập thể thao đều đặn hơn. Nhưng em luôn cảm thấy có một sự sợ hãi trong lòng. Sợ không kịp.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp mua nhà để được tận hưởng cuộc sống một mình.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp nâng cấp bản thân sẽ trở nên thụt lùi trong công việc.</p><p><br/></p><p>Em sợ bản thân mình yếu đuối và phải học gì để kịp mạnh mẽ tiến lên.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp để yêu thêm một ai.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp kiếm tiền để được tự do tài chính.</p><p><br/></p><p>Cứ mỗi lần nghĩ tới em thật sự rất rối trí và không biết mình có đang làm đúng không?</p><p><br/></p><p>Chia tay 6 tháng em vẫn không biết có nên cho mình thời gian để chữa lành hẳn vết thương không hay lao vô học và kiếm tiền. Vì bản chất em là một đứa rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc, nên những tổn thương hiện tại người ngoài nhìn vào sẽ không nhận ra, chỉ mình em biết bản thân em đang bất ổn ntn. Nhưng em sợ thời gian đợi bản thân phục hồi quá lâu sẽ không kịp học, ko kịp kiếm tiền, ko kịp trở nên xuất sắc..</p><p><br/></p><p>Em đi làm từ 8h30 sáng, tính luôn cả thời gian đi tập hoặc đi tập thì em về nhà lúc 10h. Cơ thể em phải ngủ trên 8 tiếng thì mới hồi phục được năng lượng nên em hầu như rất ít thức khuya hay dậy sớm đc để làm thêm bất cứ điều gì. Cuối tuần là khoảng thời gian em lên lịch dày đặc cho bản thân để làm thêm nhiều hoạt động.</p><p><br/></p><p>Anh có thể cho em lời khuyên về làm sao vẫn có thể có thêm thời gian để học tập và yêu thương bản thân, lại có thể ngủ đủ giấc được không ạ. Nếu như yêu cầu này quá tham lam thì anh có thể giúp em đặt thứ tự ưu tiên được không anh?</p><p><br/></p><p>Em cám ơn anh Năm nhiều lắm ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 31 tuổi và vừa lý hôn xong. Em bước ra khỏi mỗi quan hệ phụ thuộc cảm xúc trong suốt 12 năm, đau đơn có, vật vã có, sau đó em bừng tỉnh vì những may mắn mà em có được dù đang sống tròn bất hạnh: không vướng bận con cái, tuổi không quá lớn, và vẫn có công việc ổn định, ba mẹ đồng hành.</p><p><br/></p><p>Nhưng một đứa con gái bước ra khỏi hôn nhân như em, em thấy hoang mang vì nhiều thứ lắm anh. Em tìm tới bạn bè để tâm sự nhiều hơn, em đi học, đi tập thể thao đều đặn hơn. Nhưng em luôn cảm thấy có một sự sợ hãi trong lòng. Sợ không kịp.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp mua nhà để được tận hưởng cuộc sống một mình.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp nâng cấp bản thân sẽ trở nên thụt lùi trong công việc.</p><p><br/></p><p>Em sợ bản thân mình yếu đuối và phải học gì để kịp mạnh mẽ tiến lên.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp để yêu thêm một ai.</p><p><br/></p><p>Em sợ không kịp kiếm tiền để được tự do tài chính.</p><p><br/></p><p>Cứ mỗi lần nghĩ tới em thật sự rất rối trí và không biết mình có đang làm đúng không?</p><p><br/></p><p>Chia tay 6 tháng em vẫn không biết có nên cho mình thời gian để chữa lành hẳn vết thương không hay lao vô học và kiếm tiền. Vì bản chất em là một đứa rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc, nên những tổn thương hiện tại người ngoài nhìn vào sẽ không nhận ra, chỉ mình em biết bản thân em đang bất ổn ntn. Nhưng em sợ thời gian đợi bản thân phục hồi quá lâu sẽ không kịp học, ko kịp kiếm tiền, ko kịp trở nên xuất sắc..</p><p><br/></p><p>Em đi làm từ 8h30 sáng, tính luôn cả thời gian đi tập hoặc đi tập thì em về nhà lúc 10h. Cơ thể em phải ngủ trên 8 tiếng thì mới hồi phục được năng lượng nên em hầu như rất ít thức khuya hay dậy sớm đc để làm thêm bất cứ điều gì. Cuối tuần là khoảng thời gian em lên lịch dày đặc cho bản thân để làm thêm nhiều hoạt động.</p><p><br/></p><p>Anh có thể cho em lời khuyên về làm sao vẫn có thể có thêm thời gian để học tập và yêu thương bản thân, lại có thể ngủ đủ giấc được không ạ. Nếu như yêu cầu này quá tham lam thì anh có thể giúp em đặt thứ tự ưu tiên được không anh?</p><p><br/></p><p>Em cám ơn anh Năm nhiều lắm ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16145868-21-11-2024.mp3" length="6569558" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16145868</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>546</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-11-2024</itunes:title>
    <title>20-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Bạn Lờ bất ổn   Em chào thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5ngay. Đầu tiên em xin kính chúc tất cả mọi người và thầy có thêm nhiều sức khỏe, hạnh phúc và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống.    Nay em viết bài này để tâm sự với thầy và mọi người về những trở ngại em đang mắc phải   Đầu tiên là nói về bản thân mình, em sn năm 2007 và còn ở lớp 11, hết hè là lên lớp 12. Có thể nói em là 1 người khá là ''bất bình thường", không giống ai, và có r...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bạn Lờ bất ổn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5ngay. Đầu tiên em xin kính chúc tất cả mọi người và thầy có thêm nhiều sức khỏe, hạnh phúc và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Nay em viết bài này để tâm sự với thầy và mọi người về những trở ngại em đang mắc phải</p><p><br/></p><p>Đầu tiên là nói về bản thân mình, em sn năm 2007 và còn ở lớp 11, hết hè là lên lớp 12. Có thể nói em là 1 người khá là &apos;&apos;bất bình thường&quot;, không giống ai, và có rất ít mối quan hệ bạn bè như những bạn cùng trang lứa. Những năm em học cấp 1 cấp 2, em học rất giỏi, được nhiều người khen và ngưỡng mộ (dù em hơi khác thường nhưng họ vẫn bỏ qua) , nhưng đến năm cấp 3 thì em lại bị dính hs khá hết 2 năm. Ko chỉ kết quả của em bị thay đổi mà cả tính cách, phẩm chất của em cũng bị đi xuống (Từ một người giỏi giang, ngoan ngoãn mà đã bị &quot;tha hóa&quot;, trở thành một kẻ ngu dốt, lười nhác, bị sa vào những cám dỗ). </p><p>Những điều này đối với những người khác thì họ sẽ thấy nó rất bình thường nhưng đối với em và cuộc sống của em thì không hề. Người thân khi biết được những gì đã em đã làm trong suốt 2 năm của cấp 3 cũng từ từ mà chán ghét, &quot;rời bỏ&quot; em. Những mối quan hệ bạn bè của em khi lên c3 đều đã bị giảm và dần về tới con số 0, ko còn ai muốn nói chuyện với em nữa, ai cũng bỏ em mà đi. Tất cả những điều đó xảy ra khiến tinh thần em bị chao đảo theo, và em lúc nào cũng buồn bã kéo theo cuộc đời em cũng trở tăm tối, mù tịt</p><p><br/></p><p> Do chính những hành động và sự thay đổi mà em đã làm trong quá khứ để rồi hiện tại phải gánh lấy 1 hậu quả vô cùng lớn... Giờ đây thời thời gian của em đã không đủ để em có thể phát triển bản thân mình và tìm kiếm những người bạn mới(điều mà đáng lẽ ra hồi cấp 2 em phải làm). Em phải &quot;tự lực cánh sinh&quot;, phải cố gắng học tập để thi tốt nghiệp cấp 3. Nhưng bây giờ em cảm thấy chán ghét bản thân và bế tắt tột độ, không biết làm sao để thoát khỏi những tháng ngày u tối, giông bão mà bản thân đã vô tình gây nên. </p><p><br/></p><p>Vậy nên qua câu chuyện này em muốn hỏi mọi người rằng, nếu như mình đang ở trong 1 thời khắc &quot;nước rút&quot;, sắp thi cử thời gian thì chỉ có thể dồn vào học tập (mà mình khó mà giỏi nổi) thì phải làm sao? </p><p> Và cái thứ 2 em muốn hỏi rằng nếu như bản thân đã bị gia đình, người thân &quot;chối bỏ&quot; thì làm thế nào để em có thể lấy lại được lòng tin, sự ủng hộ từ những người thân trong gia đình? Có người từng nói hãy cố gắng làm cho họ thương mình nhưng mà em thấy điều đó khó so với em vì họ đã bỏ rơi em rồi, cố bắt chuyện, cố xin lỗi nhưng sẽ bị làm ngơ</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc dòng tâm sự này của em. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Bạn Lờ bất ổn</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người trong đại gia đình Web5ngay. Đầu tiên em xin kính chúc tất cả mọi người và thầy có thêm nhiều sức khỏe, hạnh phúc và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Nay em viết bài này để tâm sự với thầy và mọi người về những trở ngại em đang mắc phải</p><p><br/></p><p>Đầu tiên là nói về bản thân mình, em sn năm 2007 và còn ở lớp 11, hết hè là lên lớp 12. Có thể nói em là 1 người khá là &apos;&apos;bất bình thường&quot;, không giống ai, và có rất ít mối quan hệ bạn bè như những bạn cùng trang lứa. Những năm em học cấp 1 cấp 2, em học rất giỏi, được nhiều người khen và ngưỡng mộ (dù em hơi khác thường nhưng họ vẫn bỏ qua) , nhưng đến năm cấp 3 thì em lại bị dính hs khá hết 2 năm. Ko chỉ kết quả của em bị thay đổi mà cả tính cách, phẩm chất của em cũng bị đi xuống (Từ một người giỏi giang, ngoan ngoãn mà đã bị &quot;tha hóa&quot;, trở thành một kẻ ngu dốt, lười nhác, bị sa vào những cám dỗ). </p><p>Những điều này đối với những người khác thì họ sẽ thấy nó rất bình thường nhưng đối với em và cuộc sống của em thì không hề. Người thân khi biết được những gì đã em đã làm trong suốt 2 năm của cấp 3 cũng từ từ mà chán ghét, &quot;rời bỏ&quot; em. Những mối quan hệ bạn bè của em khi lên c3 đều đã bị giảm và dần về tới con số 0, ko còn ai muốn nói chuyện với em nữa, ai cũng bỏ em mà đi. Tất cả những điều đó xảy ra khiến tinh thần em bị chao đảo theo, và em lúc nào cũng buồn bã kéo theo cuộc đời em cũng trở tăm tối, mù tịt</p><p><br/></p><p> Do chính những hành động và sự thay đổi mà em đã làm trong quá khứ để rồi hiện tại phải gánh lấy 1 hậu quả vô cùng lớn... Giờ đây thời thời gian của em đã không đủ để em có thể phát triển bản thân mình và tìm kiếm những người bạn mới(điều mà đáng lẽ ra hồi cấp 2 em phải làm). Em phải &quot;tự lực cánh sinh&quot;, phải cố gắng học tập để thi tốt nghiệp cấp 3. Nhưng bây giờ em cảm thấy chán ghét bản thân và bế tắt tột độ, không biết làm sao để thoát khỏi những tháng ngày u tối, giông bão mà bản thân đã vô tình gây nên. </p><p><br/></p><p>Vậy nên qua câu chuyện này em muốn hỏi mọi người rằng, nếu như mình đang ở trong 1 thời khắc &quot;nước rút&quot;, sắp thi cử thời gian thì chỉ có thể dồn vào học tập (mà mình khó mà giỏi nổi) thì phải làm sao? </p><p> Và cái thứ 2 em muốn hỏi rằng nếu như bản thân đã bị gia đình, người thân &quot;chối bỏ&quot; thì làm thế nào để em có thể lấy lại được lòng tin, sự ủng hộ từ những người thân trong gia đình? Có người từng nói hãy cố gắng làm cho họ thương mình nhưng mà em thấy điều đó khó so với em vì họ đã bỏ rơi em rồi, cố bắt chuyện, cố xin lỗi nhưng sẽ bị làm ngơ</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc dòng tâm sự này của em. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16139147-20-11-2024.mp3" length="7119383" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16139147</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>592</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-11-2024</itunes:title>
    <title>19-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: An Nhiên   Dạ em chào thầy và đại gia đình Wed 5 ngày    Năm nay em đã tròn 20 tuổi. Lứa tuổi đôi mươi vẫn luôn là lứa tuổi đẹp nhất của thời thanh xuân. Nhưng đối với trong mắt ba mẹ em thì tuổi 20 cũng chỉ giống như đứa con nít 2 tuổi. Nhà em có 3 chị em. Em là đứa con giữa cùng một chị gái đang đi làm và một em trai đang học lớp 6. Nhiều lúc em suy nghĩ em làm cái gì sai mà trong nhà em vẫn luôn là đứa bị chửi nhiều nhất. Ba mẹ luôn kiểm soát em tất cả mọi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: An Nhiên</b></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và đại gia đình Wed 5 ngày </p><p><br/></p><p>Năm nay em đã tròn 20 tuổi. Lứa tuổi đôi mươi vẫn luôn là lứa tuổi đẹp nhất của thời thanh xuân. Nhưng đối với trong mắt ba mẹ em thì tuổi 20 cũng chỉ giống như đứa con nít 2 tuổi. Nhà em có 3 chị em. Em là đứa con giữa cùng một chị gái đang đi làm và một em trai đang học lớp 6. Nhiều lúc em suy nghĩ em làm cái gì sai mà trong nhà em vẫn luôn là đứa bị chửi nhiều nhất. Ba mẹ luôn kiểm soát em tất cả mọi thứ từ việc em đi chơi làm gì,.....Nhiều lần street đến mức em muốn tự tử luôn á haizzzz</p><p><br/></p><p>Em chuẩn bị bước sang Đại Học năm thứ 3 rồi. Vẫn như thường lệ nhà cách trường em 28 cây số. Em xin ba mẹ ở trọ gần trường để tiện việc đi học nhưng ba mẹ không cho bởi vì sợ em hư hỏng đủ thứ nếu không có sự kèm cặp từ ba mẹ. Em nhìn bạn bè đồng trang lứa của em được thoải mái vui chơi đúng nghĩa của thời sinh viên. Còn em thì hoàn toàn không. </p><p>Mỗi lần về nhà em cực kì nặng nề và áp lực lắm. Mẹ cứ chửi và khó chịu lên em. Mẹ cứ so sánh em với chị gái của em rất nhiều. Chị gái của em đã tốt nghiệp đại học rồi và đang đi làm đúng ngành nghề của chị em học luôn. Nên mẹ luôn hãnh diện với mọi người về chị gái của em. Còn em thì tự đi làm thêm tự để dành tiền thì mẹ lại cảm thấy điều đó đối với mẹ là hoàn toàn bình thường! Em làm cái gì tốt thì mẹ không công nhận còn làm sai thì mẹ khó chịu trì triết lên em!</p><p>Luôn mong muốn em sau này phải giỏi giống chị gái của em!</p><p><br/></p><p>Em rất nhiều lần nói chuyện riêng với cả ba mẹ nhưng kết quả vẫn bị chửi! Em chỉ xin ba mẹ một lần thôi là hãy cho em được sống đúng với con người của em! Em mệt mỏi lắm rồi!</p><p><br/></p><p>Dạ tâm tư của em đến đây thôi ... Em chỉ muốn nói ra cho nhẹ nhõm hơn và đâu đó cũng mong được nhận được sự chia sẻ từ thầy ạ!</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn !</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: An Nhiên</b></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và đại gia đình Wed 5 ngày </p><p><br/></p><p>Năm nay em đã tròn 20 tuổi. Lứa tuổi đôi mươi vẫn luôn là lứa tuổi đẹp nhất của thời thanh xuân. Nhưng đối với trong mắt ba mẹ em thì tuổi 20 cũng chỉ giống như đứa con nít 2 tuổi. Nhà em có 3 chị em. Em là đứa con giữa cùng một chị gái đang đi làm và một em trai đang học lớp 6. Nhiều lúc em suy nghĩ em làm cái gì sai mà trong nhà em vẫn luôn là đứa bị chửi nhiều nhất. Ba mẹ luôn kiểm soát em tất cả mọi thứ từ việc em đi chơi làm gì,.....Nhiều lần street đến mức em muốn tự tử luôn á haizzzz</p><p><br/></p><p>Em chuẩn bị bước sang Đại Học năm thứ 3 rồi. Vẫn như thường lệ nhà cách trường em 28 cây số. Em xin ba mẹ ở trọ gần trường để tiện việc đi học nhưng ba mẹ không cho bởi vì sợ em hư hỏng đủ thứ nếu không có sự kèm cặp từ ba mẹ. Em nhìn bạn bè đồng trang lứa của em được thoải mái vui chơi đúng nghĩa của thời sinh viên. Còn em thì hoàn toàn không. </p><p>Mỗi lần về nhà em cực kì nặng nề và áp lực lắm. Mẹ cứ chửi và khó chịu lên em. Mẹ cứ so sánh em với chị gái của em rất nhiều. Chị gái của em đã tốt nghiệp đại học rồi và đang đi làm đúng ngành nghề của chị em học luôn. Nên mẹ luôn hãnh diện với mọi người về chị gái của em. Còn em thì tự đi làm thêm tự để dành tiền thì mẹ lại cảm thấy điều đó đối với mẹ là hoàn toàn bình thường! Em làm cái gì tốt thì mẹ không công nhận còn làm sai thì mẹ khó chịu trì triết lên em!</p><p>Luôn mong muốn em sau này phải giỏi giống chị gái của em!</p><p><br/></p><p>Em rất nhiều lần nói chuyện riêng với cả ba mẹ nhưng kết quả vẫn bị chửi! Em chỉ xin ba mẹ một lần thôi là hãy cho em được sống đúng với con người của em! Em mệt mỏi lắm rồi!</p><p><br/></p><p>Dạ tâm tư của em đến đây thôi ... Em chỉ muốn nói ra cho nhẹ nhõm hơn và đâu đó cũng mong được nhận được sự chia sẻ từ thầy ạ!</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn !</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16132513-19-11-2024.mp3" length="5411602" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16132513</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>449</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-11-2024</itunes:title>
    <title>18-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:Na    Xin chào thầy 5 và cả nhà. Đây là lần đầu tiên mình viết vài dòng chia sẻ với thầy 5 và mọi người.    Mình năm nay cũng hơn 30t rồi. Đã lập gia đình và có 1 bé gái 6t. Công việc của mình hằng ngày là chạy xe tải để đi lấy hàng về cho vợ mình bán ở chợ nông sản.    Chuyện mua bán tiền bạc đôi khi bị thâm thiếu hụt, phần mình biết là mình lấy để tiêu xài lặt vặt. Chỉ là xài lặt vặt mình cũng k hề dính vào những tệ nạn xã hội mặc dù biết. Nhưng biết ở m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Na</b></p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy 5 và cả nhà.</p><p>Đây là lần đầu tiên mình viết vài dòng chia sẻ với thầy 5 và mọi người. </p><p><br/></p><p>Mình năm nay cũng hơn 30t rồi. Đã lập gia đình và có 1 bé gái 6t. Công việc của mình hằng ngày là chạy xe tải để đi lấy hàng về cho vợ mình bán ở chợ nông sản.</p><p><br/></p><p> Chuyện mua bán tiền bạc đôi khi bị thâm thiếu hụt, phần mình biết là mình lấy để tiêu xài lặt vặt. Chỉ là xài lặt vặt mình cũng k hề dính vào những tệ nạn xã hội mặc dù biết. Nhưng biết ở mức độ &quot;biết&quot; thôi. Chứ chưa bao giờ dấn thân vào.</p><p><br/></p><p> Mình k hiểu tại sao khi nhắc đến vấn đề tiền bạc vợ mình lại nổi giận lên, và khi nóng giận thì lời nói và hành động k đc tốt đẹp gì.</p><p><br/></p><p>Nên mình luôn nhẫn nhịn, đôi khi những chuyện lặt vặt k đáng cũng nóng lên nói những điều k hay. </p><p><br/></p><p>Thời gian đầu thì mình nhịn, rồi dần dần k kiềm chế đc cảm xúc mình cũng nóng theo và 2 bên đã nóng thì k có cái kết đẹp nào.</p><p><br/></p><p>Trước đó mình luôn là ng xuống nước trước. Giờ k hiểu tại sao mình lại nóng lên và bỏ nhà đi</p><p><br/></p><p>Ngẫm nghĩ lại mình đi rồi công việc ở nhà 1 mình vợ mình lo toan đủ thứ mình thấy tội lỗi quá. Mà cũng k biết phải ăn nói xử lý như thế nào. Thấy con gọi mỗi đêm mong muốn mình về thì mình lại cứ hẹn &quot;mai ba về&quot;.</p><p><br/></p><p>Viết tới đây mà thấy rưng rưng. K hiểu sao khi nhắc đến gia đình con cái thì mình lại k kiềm lòng được.</p><p><br/></p><p>Mình cứ nghĩ bỏ đi vài hôm vợ sẽ gọi điện về nhưng lại k hề có</p><p><br/></p><p>Những lúc ấy mình có những suy nghĩ tiêu cực và...dại dột là..&quot;k ai cần mình, k ai yêu thương mình&quot; bla bla....đại loại vậy.</p><p><br/></p><p>Và cũng len lét trong đầu có những lúc dại dột bốc đồng. Khi nghĩ tới con gái ở nhà thì mình lại k thể gục ngã đc. Còn nghĩ tới vợ thì thấy bản thân mình k có gì.</p><p><br/></p><p>Mình k biết phải làm sao và như thế nào nữa ?</p><p>Nên mong xin đc ý kiến của thầy 5 và mọi người giúp đỡ mình để vượt qua khủng hoảng tinh thần này.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy 5 và mọi người rất nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:Na</b></p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy 5 và cả nhà.</p><p>Đây là lần đầu tiên mình viết vài dòng chia sẻ với thầy 5 và mọi người. </p><p><br/></p><p>Mình năm nay cũng hơn 30t rồi. Đã lập gia đình và có 1 bé gái 6t. Công việc của mình hằng ngày là chạy xe tải để đi lấy hàng về cho vợ mình bán ở chợ nông sản.</p><p><br/></p><p> Chuyện mua bán tiền bạc đôi khi bị thâm thiếu hụt, phần mình biết là mình lấy để tiêu xài lặt vặt. Chỉ là xài lặt vặt mình cũng k hề dính vào những tệ nạn xã hội mặc dù biết. Nhưng biết ở mức độ &quot;biết&quot; thôi. Chứ chưa bao giờ dấn thân vào.</p><p><br/></p><p> Mình k hiểu tại sao khi nhắc đến vấn đề tiền bạc vợ mình lại nổi giận lên, và khi nóng giận thì lời nói và hành động k đc tốt đẹp gì.</p><p><br/></p><p>Nên mình luôn nhẫn nhịn, đôi khi những chuyện lặt vặt k đáng cũng nóng lên nói những điều k hay. </p><p><br/></p><p>Thời gian đầu thì mình nhịn, rồi dần dần k kiềm chế đc cảm xúc mình cũng nóng theo và 2 bên đã nóng thì k có cái kết đẹp nào.</p><p><br/></p><p>Trước đó mình luôn là ng xuống nước trước. Giờ k hiểu tại sao mình lại nóng lên và bỏ nhà đi</p><p><br/></p><p>Ngẫm nghĩ lại mình đi rồi công việc ở nhà 1 mình vợ mình lo toan đủ thứ mình thấy tội lỗi quá. Mà cũng k biết phải ăn nói xử lý như thế nào. Thấy con gọi mỗi đêm mong muốn mình về thì mình lại cứ hẹn &quot;mai ba về&quot;.</p><p><br/></p><p>Viết tới đây mà thấy rưng rưng. K hiểu sao khi nhắc đến gia đình con cái thì mình lại k kiềm lòng được.</p><p><br/></p><p>Mình cứ nghĩ bỏ đi vài hôm vợ sẽ gọi điện về nhưng lại k hề có</p><p><br/></p><p>Những lúc ấy mình có những suy nghĩ tiêu cực và...dại dột là..&quot;k ai cần mình, k ai yêu thương mình&quot; bla bla....đại loại vậy.</p><p><br/></p><p>Và cũng len lét trong đầu có những lúc dại dột bốc đồng. Khi nghĩ tới con gái ở nhà thì mình lại k thể gục ngã đc. Còn nghĩ tới vợ thì thấy bản thân mình k có gì.</p><p><br/></p><p>Mình k biết phải làm sao và như thế nào nữa ?</p><p>Nên mong xin đc ý kiến của thầy 5 và mọi người giúp đỡ mình để vượt qua khủng hoảng tinh thần này.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy 5 và mọi người rất nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16125016-18-11-2024.mp3" length="10497956" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16125016</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>873</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-11-2024</itunes:title>
    <title>15-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Em xin thân mến chào thầy  E gửi tâm sự này có chút xuề xoà không biết viết làm sao để có thể kể đúng hết hoàn cảnh của e thì có gì mong thầy hiểu cho ạ E năm nay tròn 20t , hiện tại e đang đi lính,  e sinh ra trong gia đình không khá giả nhà làm nông bố bị khiếm thính mẹ luôn là người phải tính toán bóp chẹt từng đồng để nuôi gđ .Nhà có 3 chj e  Giờ e xin phép kể từ hỏi nhỏ khi chưa có thng e thứ 3, e là cháu đít tôn luôn dc bme chi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1k9x_6zLeek3XNnFPfWv1zjmMcf_MeLGEhUT6uC1KZfw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Em xin thân mến chào thầy </p><p>E gửi tâm sự này có chút xuề xoà không biết viết làm sao để có thể kể đúng hết hoàn cảnh của e thì có gì mong thầy hiểu cho ạ</p><p>E năm nay tròn 20t , hiện tại e đang đi lính,  e sinh ra trong gia đình không khá giả nhà làm nông bố bị khiếm thính mẹ luôn là người phải tính toán bóp chẹt từng đồng để nuôi gđ .Nhà có 3 chj e </p><p>Giờ e xin phép kể từ hỏi nhỏ khi chưa có thng e thứ 3, e là cháu đít tôn luôn dc bme chiều đến mức lên lớp 5 r mà mẹ e vẫn còn đút cơm việc nhà thì chả bao giờ động vào ko có tiền mua đồ chơi bánh kẹo thôi chứ nhưng ở nhà đúng kiểu cậu ấm , chj e vừa giỏi vừa ngoan lại còn thông minh nhưng vì ngày xưa trọng nam khinh nữ nên chj ko dc đối xử công bằng ko hok đại họk để tiền cho các e đi hok nên giờ làm cty e thấy chua xót lắm . NHƯNG sao e lại kém quá cả 3 cấp đều học dốt không có bạn bè chơi tính cách thì nhút nhát thật thà quá hiền quá không đánh nhau rượu chè cx chỉ nghe lời mẹ vì bố e bị khiếm thính bố luôn uống rượu quậy phá đòi tiền mẹ vì bố đi làm xe cho các chú mẹ e luôn ứng trc để trả khoản cho vc nhà bố bị như thế nên ko hiểu nên hay uống đòi tiền và có mang tiếng xấu trong làng thế nên e ám ảnh ko muốn như thế.</p><p> </p><p>E đi làm cho các chú luôn bị chê là chậm chạp kém thông minh ngố ko nhanh nhạy trong lm vc ngoài cái hiền khô ra e chả dc gì cả lúc đó e tiêu cực lắm luôn bị đem ra so sánh vs các e nghĩ là do các chú chê mik quá sinh ra tự ti lm j cũng ko dám chủ động sợ động vào ngta lại bảo ngu nhưng khi đi bộ đội e cx bị nói là ngơ chậm chạm lúc đó e nhận ra là do mik phải công nhận nhiều lúc sao e chậm chạp ngơ vậy có phải là do bẩm sinh ko hay ông trời muốn thế , có khi e ước mik quay lại phá phách để nhanh nhạy ko có tính thật thà quá . Giờ e nghe video của thầy đỡ tâm lý phần nào nhưng trong thâm tâm e có cái j đó ko chấp nhận dc bản thân về cái sự chậm chạp hay do e sinh ra trí tuệ  đã thế r e chán đời lắm . </p><p>Từ trc tới giờ luôn bị chê nên cx chả biết mik giỏi cái j lm n cho đúng e nhìn nhà mik nghèo bố như thế nên e có xem trên mạng thì e có suy nghĩ lm kinh doanh vì muốn thoát nghèo nhưng chả biết có đúng con đường thành công không hay chỉ muốn giàu để ng khc phải nhìn gđ nghèo này bằng con mắt khc nói thế đấy mơ lớn nhưng hành động lại nhỏ mỗi lần xem video thầy có hứng r lại như đầu chả biết đi đâu về đâu luôn cảm giác mik chả lm dc j cả , trong đơn vị luôn xem thầy để bản thân tốt hơn</p><p>Đợt này e ms dc cấp phép trong quân đội về nhà chơi e lại rơi vào tâm trạng buồn chán ko biết có thể lm j đó cho ôba bme chj gái  e trai ko ko khổ nx và hãnh diễn hơn </p><p>Mẹ có tư vấn cho e khi đi xong lính thì đi nc ngoài  . Chị gái thì tư vấn e đi tàu nhưng những nghề đó khiến e có cảm giác như con trâu ăn r cày e thik kinh doanh nhưng ko biết rõ như nào e chỉ hiểu là mik dc giao lưu vs con người sẽ khôn ngoan hơn trong lời nói ứng xử trở thành con người tốt hơn vì e muốn bản thân thoát khỏi sự kém cỏi của quá khứ trở thành con ng nhanh nhạy khôn</p><p>Thì nhân tiện đây e muốn xin thầy lời khuyên sau khi ra quân e nên chọn lmj đây ạ muốn lm kinh doanh thoát nghèo nhưng ko biết đi đâu lmj có rủi ro sợ ôba bome chj lo lắng ko lo dc gđ còn nếu lm ổn định như đi tàu thì e lại cảm giác phí đời nói chung là e mơ hồ quá e mong thầy nói chi tiết vì e muốn nghe thật tâm sự của thầy </p><p> E xin phép hỏi 1 câu nx ạ e có thng e lớp 4  tính cách nhanh nhạy hơn e thông minh vì mẹ e chiều nó quá nên hok hành cx trong tình trạng nguy hiểm phải có người kèm ms hok cx chả phụ làm việc trong nhà khó bảo lắm muốn trong gđ có ng đi đại hok e thấy mẹ chiều quá sợ nó lại như e  , e có nói vs mẹ r nhưng tính cách mẹ e chiều con ko đúng cách ăn sâu vào r nên ko bỏ dc </p><p> Trên đây là tâm sự của e nếu dài h</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1k9x_6zLeek3XNnFPfWv1zjmMcf_MeLGEhUT6uC1KZfw/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></a></p><p><br/></p><p>Em xin thân mến chào thầy </p><p>E gửi tâm sự này có chút xuề xoà không biết viết làm sao để có thể kể đúng hết hoàn cảnh của e thì có gì mong thầy hiểu cho ạ</p><p>E năm nay tròn 20t , hiện tại e đang đi lính,  e sinh ra trong gia đình không khá giả nhà làm nông bố bị khiếm thính mẹ luôn là người phải tính toán bóp chẹt từng đồng để nuôi gđ .Nhà có 3 chj e </p><p>Giờ e xin phép kể từ hỏi nhỏ khi chưa có thng e thứ 3, e là cháu đít tôn luôn dc bme chiều đến mức lên lớp 5 r mà mẹ e vẫn còn đút cơm việc nhà thì chả bao giờ động vào ko có tiền mua đồ chơi bánh kẹo thôi chứ nhưng ở nhà đúng kiểu cậu ấm , chj e vừa giỏi vừa ngoan lại còn thông minh nhưng vì ngày xưa trọng nam khinh nữ nên chj ko dc đối xử công bằng ko hok đại họk để tiền cho các e đi hok nên giờ làm cty e thấy chua xót lắm . NHƯNG sao e lại kém quá cả 3 cấp đều học dốt không có bạn bè chơi tính cách thì nhút nhát thật thà quá hiền quá không đánh nhau rượu chè cx chỉ nghe lời mẹ vì bố e bị khiếm thính bố luôn uống rượu quậy phá đòi tiền mẹ vì bố đi làm xe cho các chú mẹ e luôn ứng trc để trả khoản cho vc nhà bố bị như thế nên ko hiểu nên hay uống đòi tiền và có mang tiếng xấu trong làng thế nên e ám ảnh ko muốn như thế.</p><p> </p><p>E đi làm cho các chú luôn bị chê là chậm chạp kém thông minh ngố ko nhanh nhạy trong lm vc ngoài cái hiền khô ra e chả dc gì cả lúc đó e tiêu cực lắm luôn bị đem ra so sánh vs các e nghĩ là do các chú chê mik quá sinh ra tự ti lm j cũng ko dám chủ động sợ động vào ngta lại bảo ngu nhưng khi đi bộ đội e cx bị nói là ngơ chậm chạm lúc đó e nhận ra là do mik phải công nhận nhiều lúc sao e chậm chạp ngơ vậy có phải là do bẩm sinh ko hay ông trời muốn thế , có khi e ước mik quay lại phá phách để nhanh nhạy ko có tính thật thà quá . Giờ e nghe video của thầy đỡ tâm lý phần nào nhưng trong thâm tâm e có cái j đó ko chấp nhận dc bản thân về cái sự chậm chạp hay do e sinh ra trí tuệ  đã thế r e chán đời lắm . </p><p>Từ trc tới giờ luôn bị chê nên cx chả biết mik giỏi cái j lm n cho đúng e nhìn nhà mik nghèo bố như thế nên e có xem trên mạng thì e có suy nghĩ lm kinh doanh vì muốn thoát nghèo nhưng chả biết có đúng con đường thành công không hay chỉ muốn giàu để ng khc phải nhìn gđ nghèo này bằng con mắt khc nói thế đấy mơ lớn nhưng hành động lại nhỏ mỗi lần xem video thầy có hứng r lại như đầu chả biết đi đâu về đâu luôn cảm giác mik chả lm dc j cả , trong đơn vị luôn xem thầy để bản thân tốt hơn</p><p>Đợt này e ms dc cấp phép trong quân đội về nhà chơi e lại rơi vào tâm trạng buồn chán ko biết có thể lm j đó cho ôba bme chj gái  e trai ko ko khổ nx và hãnh diễn hơn </p><p>Mẹ có tư vấn cho e khi đi xong lính thì đi nc ngoài  . Chị gái thì tư vấn e đi tàu nhưng những nghề đó khiến e có cảm giác như con trâu ăn r cày e thik kinh doanh nhưng ko biết rõ như nào e chỉ hiểu là mik dc giao lưu vs con người sẽ khôn ngoan hơn trong lời nói ứng xử trở thành con người tốt hơn vì e muốn bản thân thoát khỏi sự kém cỏi của quá khứ trở thành con ng nhanh nhạy khôn</p><p>Thì nhân tiện đây e muốn xin thầy lời khuyên sau khi ra quân e nên chọn lmj đây ạ muốn lm kinh doanh thoát nghèo nhưng ko biết đi đâu lmj có rủi ro sợ ôba bome chj lo lắng ko lo dc gđ còn nếu lm ổn định như đi tàu thì e lại cảm giác phí đời nói chung là e mơ hồ quá e mong thầy nói chi tiết vì e muốn nghe thật tâm sự của thầy </p><p> E xin phép hỏi 1 câu nx ạ e có thng e lớp 4  tính cách nhanh nhạy hơn e thông minh vì mẹ e chiều nó quá nên hok hành cx trong tình trạng nguy hiểm phải có người kèm ms hok cx chả phụ làm việc trong nhà khó bảo lắm muốn trong gđ có ng đi đại hok e thấy mẹ chiều quá sợ nó lại như e  , e có nói vs mẹ r nhưng tính cách mẹ e chiều con ko đúng cách ăn sâu vào r nên ko bỏ dc </p><p> Trên đây là tâm sự của e nếu dài h</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16111313-15-11-2024.mp3" length="6155778" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16111313</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>511</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-11-2024</itunes:title>
    <title>14-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Duy    Mến chào thầy và các anh chị em trong nhóm. Em xin có chút chia sẻ tâm sự với mọi người.    Em sinh ra trong gia đình hoàn cảnh khá khó khăn cả về tiền bạc sức khỏe và cả tinh thần. Em cảm nhận được từ nhỏ gia đình em rất thiếu năng lượng và tinh thần, nên e không thích ở nhà em rất vui khi được đi học.  Khi vào cấp 3 em được tuyển vào lớp chọn của trường, em cũng rất cố gắng để học tập, nhưng khi biết mình quá thấp để thi vào các trườ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Duy</b></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy và các anh chị em trong nhóm. Em xin có chút chia sẻ tâm sự với mọi người. </p><p><br/></p><p>Em sinh ra trong gia đình hoàn cảnh khá khó khăn cả về tiền bạc sức khỏe và cả tinh thần. Em cảm nhận được từ nhỏ gia đình em rất thiếu năng lượng và tinh thần, nên e không thích ở nhà em rất vui khi được đi học. </p><p>Khi vào cấp 3 em được tuyển vào lớp chọn của trường, em cũng rất cố gắng để học tập, nhưng khi biết mình quá thấp để thi vào các trường quân sự ( trường quân sự không phải đóng học phí) em đã rất bàng hoàng và lo lắng vì nhà e sẽ không có điều kiện để học các trường khác và từ đó e không còn quyết tâm như trước nữa. Thoáng một cái đã hết năm cấp 3 trong khi tất cả các bạn đều chọn trường được cho mình thì em đành chọn 1 trường dưới Hà Nội. Và kết quả là em không đỗ, sau khi nghe vài lời khuyên từ gia đình nguyện vọng về trường trong tỉnh em đã quyết định định học Đại học tại một trường trong tỉnh.</p><p>Em chọn ngành công nghệ thông tin dù không biết nó là gì chỉ biết nó liên quan đến cái máy tính.</p><p>Nhà e gần trường nên e có thể đạp xe đi học( khoảng 7km) e có thể về phụ giúp gia đình khi không đi học vả lại trường thu học phí rất thấp nên e thấy đó là lựa chọn tốt nhất e có thể chọn.</p><p>Vừa đi học, vừa phụ giúp gia đình và e nhận làm thêm ở  quán cafe e nhận thêm các việc bán thời gian khác nữa ( hoạt náo viên , tiếp thị, event, đi bán sim dạo , đổ bê tông, rửa xe). </p><p><br/></p><p>E cũng bố trí thời gian hợp lý nên cũng không ảnh hưởng đến việc học. Và rồi ngày ra trường cũng đến, em ra trường và tình cờ được tuyển vào một nhà máy công việc nhân viên kỹ thuật và mức lương trong mơ của em thời đó là 6 triệu. </p><p>Em về nói chuyện với gia đình và mọi người cũng rất vui vì nhà e số tiền đó rất lớn. Sau gần 2 năm làm việc ở đó e cũng có giúp đỡ được gia đình sắm sửa nhà và đồ đạc nhưng e nhận ra bản thân mình đi xuống quá nhiều sức khoẻ và tinh thần. Em hay cáu gắt vì thiếu ngủ nhưng tuần làm đêm, tinh thần lúc nào cũng uể oải và em đã quyết định nghỉ việc sau 2 năm. </p><p><br/></p><p>Em bât đầu đi xin việc khắp nơi nhưng không ai nhận em và e lại tìm đến nhà máy khác với công việc như cũ , làm một thời gian thì e lên trưởng nhóm. Sau đó e đã lấy vợ và sinh được một bé trai. Năm 2023 công ty em làm bị mất đơn hàng và gần như phá sản e đã chuyển sang tiếp một công ty mới. Rồi một ngày e chợt nhìn thấy mấy mail cũ hồi em là sinh viên e đã hăng hái như nào giờ đây chỉ còn là một người ít nói, nói năng vụng về, thiếu tự tin và cũng không có yêu thích với công việc. </p><p>Em đã 30 tuổi và không có cho mình ước mơ nào cả. Sau nhiều tháng e suy nghĩ em có dự định sẽ chuyển hướng công việc của em sang một công việc khác em đang tìm hiểu về kinh doanh, em đang học lại những bài giảng của thầy và một số nguồn khác . Em dự định sẽ học tích luỹ kiến thức và tập bán hàng từng cái nhỏ trước trong khoảng 1-2 năm và cố gắng phát triển dần để có thể nghỉ công việc trong nhà máy trong khoảng 3-4 năm sau đó. Em không biết mình liệu mình có thể làm được không?</p><p>Cảm ơn mọi người đã dành thời gian cho em. Em cảm ơn!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Duy</b></p><p><br/><br/></p><p>Mến chào thầy và các anh chị em trong nhóm. Em xin có chút chia sẻ tâm sự với mọi người. </p><p><br/></p><p>Em sinh ra trong gia đình hoàn cảnh khá khó khăn cả về tiền bạc sức khỏe và cả tinh thần. Em cảm nhận được từ nhỏ gia đình em rất thiếu năng lượng và tinh thần, nên e không thích ở nhà em rất vui khi được đi học. </p><p>Khi vào cấp 3 em được tuyển vào lớp chọn của trường, em cũng rất cố gắng để học tập, nhưng khi biết mình quá thấp để thi vào các trường quân sự ( trường quân sự không phải đóng học phí) em đã rất bàng hoàng và lo lắng vì nhà e sẽ không có điều kiện để học các trường khác và từ đó e không còn quyết tâm như trước nữa. Thoáng một cái đã hết năm cấp 3 trong khi tất cả các bạn đều chọn trường được cho mình thì em đành chọn 1 trường dưới Hà Nội. Và kết quả là em không đỗ, sau khi nghe vài lời khuyên từ gia đình nguyện vọng về trường trong tỉnh em đã quyết định định học Đại học tại một trường trong tỉnh.</p><p>Em chọn ngành công nghệ thông tin dù không biết nó là gì chỉ biết nó liên quan đến cái máy tính.</p><p>Nhà e gần trường nên e có thể đạp xe đi học( khoảng 7km) e có thể về phụ giúp gia đình khi không đi học vả lại trường thu học phí rất thấp nên e thấy đó là lựa chọn tốt nhất e có thể chọn.</p><p>Vừa đi học, vừa phụ giúp gia đình và e nhận làm thêm ở  quán cafe e nhận thêm các việc bán thời gian khác nữa ( hoạt náo viên , tiếp thị, event, đi bán sim dạo , đổ bê tông, rửa xe). </p><p><br/></p><p>E cũng bố trí thời gian hợp lý nên cũng không ảnh hưởng đến việc học. Và rồi ngày ra trường cũng đến, em ra trường và tình cờ được tuyển vào một nhà máy công việc nhân viên kỹ thuật và mức lương trong mơ của em thời đó là 6 triệu. </p><p>Em về nói chuyện với gia đình và mọi người cũng rất vui vì nhà e số tiền đó rất lớn. Sau gần 2 năm làm việc ở đó e cũng có giúp đỡ được gia đình sắm sửa nhà và đồ đạc nhưng e nhận ra bản thân mình đi xuống quá nhiều sức khoẻ và tinh thần. Em hay cáu gắt vì thiếu ngủ nhưng tuần làm đêm, tinh thần lúc nào cũng uể oải và em đã quyết định nghỉ việc sau 2 năm. </p><p><br/></p><p>Em bât đầu đi xin việc khắp nơi nhưng không ai nhận em và e lại tìm đến nhà máy khác với công việc như cũ , làm một thời gian thì e lên trưởng nhóm. Sau đó e đã lấy vợ và sinh được một bé trai. Năm 2023 công ty em làm bị mất đơn hàng và gần như phá sản e đã chuyển sang tiếp một công ty mới. Rồi một ngày e chợt nhìn thấy mấy mail cũ hồi em là sinh viên e đã hăng hái như nào giờ đây chỉ còn là một người ít nói, nói năng vụng về, thiếu tự tin và cũng không có yêu thích với công việc. </p><p>Em đã 30 tuổi và không có cho mình ước mơ nào cả. Sau nhiều tháng e suy nghĩ em có dự định sẽ chuyển hướng công việc của em sang một công việc khác em đang tìm hiểu về kinh doanh, em đang học lại những bài giảng của thầy và một số nguồn khác . Em dự định sẽ học tích luỹ kiến thức và tập bán hàng từng cái nhỏ trước trong khoảng 1-2 năm và cố gắng phát triển dần để có thể nghỉ công việc trong nhà máy trong khoảng 3-4 năm sau đó. Em không biết mình liệu mình có thể làm được không?</p><p>Cảm ơn mọi người đã dành thời gian cho em. Em cảm ơn!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16104132-14-11-2024.mp3" length="8583599" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16104132</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Nov 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>714</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-11-2024</itunes:title>
    <title>13-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Meowww   Sài Gòn chào Thầy nhennnnnnnnn   Lần này, cho phép em hỏi thăm chút xíu về kinh nghiệm đi viện của Thầy và cách để biết bác sĩ nào phù hợp với mình ạ. Liệu có kiểu bs sẵn sàng lắng nghe bệnh nhân hết lòng hay không hả Thầy?   Em nhớ hong nhầm Thầy từng kể là hồi Thầy mắc bệnh thì phải gặp tới vị bác sĩ thứ tư mới cảm thấy ổn. Ummmmm chuyện bệnh của em tới thời điểm này thì cũng k còn quá hoang mang đâu nhưng nhớ lại lúc mới bắt đầu thì thật sự là hoả...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Meowww</b></p><p><br/></p><p>Sài Gòn chào Thầy nhennnnnnnnn</p><p><br/></p><p>Lần này, cho phép em hỏi thăm chút xíu về kinh nghiệm đi viện của Thầy và cách để biết bác sĩ nào phù hợp với mình ạ. Liệu có kiểu bs sẵn sàng lắng nghe bệnh nhân hết lòng hay không hả Thầy?</p><p><br/></p><p>Em nhớ hong nhầm Thầy từng kể là hồi Thầy mắc bệnh thì phải gặp tới vị bác sĩ thứ tư mới cảm thấy ổn. Ummmmm chuyện bệnh của em tới thời điểm này thì cũng k còn quá hoang mang đâu nhưng nhớ lại lúc mới bắt đầu thì thật sự là hoảng loạn đó ạ. </p><p>Em bị đau vùng bụng phải ngay vị trí ruột thừa nhưng hong phải đau ruột thừa. Đầu tiên em đi bv gần nhà vì có bhyt và em hong chịu được việc cả quá trình hỏi bệnh lẫn kê thuốc kéo dài k quá 2p, thuốc em uống có vẻ k có tác dụng vì em vẫn đau. Em tiếp tục tìm đến bv ĐHYD vì nghe nói khoa tiêu hoá ở đó tốt, xếp hàng từ sáng sớm  đến giữa trưa vào khám r nội soi dạ dày chiều lấy kết quả. Em nhận được thái độ của bs là &quot;em nói nhiều quá, tui k có thời gian mà nghe đâu&quot; và kê thuốc cho em sau khi có kết quả nội soi. Sau 10 ngày thuốc em vẫn k dứt việc bị đau và em càng hoảng hơn vì k biết cơ thể mình bị gì. Mẹ thấy vậy còn đưa em qua 1 bv khác để khám phụ khoa vì đau gần khu vực đó. </p><p>Em tiếp tục lo lắng đến mức nội soi cả đại tràng dù em rất sợ. Trong cơn hoảng loạn vì không được bs lắng nghe, không ai giải thích nguyên nhân của cơn đau em đã chật vật lên Gg xem đánh giá của các phòng khám tư và đành thử vì đang mất phương hướng. Từ đó đến nay cũng hơn 4 tháng điều trị kèm chế độ kiêng khem khắt khe em đã ổn hơn nhiều rồi ạ, bs tư này bảo bệnh của em cần người điều trị có kinh nghiệm.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em vì muốn tốt cho sức khoẻ mà lao vào tìm các thông tin về dinh dưỡng và lại bị dẫn dắt. Quá nhiều phương pháp và chế độ ăn khác nhau như ăn thô, thực dưỡng... và khi vào xem những chia sẻ từ thành viên trong cộng đồng đó em lại càng hoảng hơn. Có thời gian em ăn gì cũng thấy dơ, ăn gì cũng cảm thấy mình ăn không đúng, nói chung là sa đà vào thông tin đến mức người nhà bảo nhìn em giống đang theo một giáo phái nào đó vì trông lúc nào cũng thất thần. À, tuy em là sv học về Tâm Lý Học nhưng lúc bản thân đụng chuyện em lại chẳng thể xài được kiến thức nào để cứu mình ra khỏi mớ hỗn độn đó. </p><p><br/></p><p>Dạo này em đong nước vào chai để căn lượng nước nạp vào mỗi ngày, tuần cũng cố tập td chút ít, ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn. Duy nhất chuyện ăn uống đúng cách và trở nên vui vẻ em vẫn chưa biết bắt đầu như thế nào. </p><p><br/></p><p>Waaaaaa nhìn lại định hỏi chút xíu mà viết nhiều quá òi ^°~°^. Xin cảm ơn Thầy đã dành thời gian cho em và thương chúc Thầy cũng như quý bạn đọc vui-khoẻ ạ. Xét cho cùng đợt bệnh này em cảm thấy được nhiều hơn là mất vì em đã có bài học là sức khoẻ không tự nhiên mà có sẵn được.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Meowww</b></p><p><br/></p><p>Sài Gòn chào Thầy nhennnnnnnnn</p><p><br/></p><p>Lần này, cho phép em hỏi thăm chút xíu về kinh nghiệm đi viện của Thầy và cách để biết bác sĩ nào phù hợp với mình ạ. Liệu có kiểu bs sẵn sàng lắng nghe bệnh nhân hết lòng hay không hả Thầy?</p><p><br/></p><p>Em nhớ hong nhầm Thầy từng kể là hồi Thầy mắc bệnh thì phải gặp tới vị bác sĩ thứ tư mới cảm thấy ổn. Ummmmm chuyện bệnh của em tới thời điểm này thì cũng k còn quá hoang mang đâu nhưng nhớ lại lúc mới bắt đầu thì thật sự là hoảng loạn đó ạ. </p><p>Em bị đau vùng bụng phải ngay vị trí ruột thừa nhưng hong phải đau ruột thừa. Đầu tiên em đi bv gần nhà vì có bhyt và em hong chịu được việc cả quá trình hỏi bệnh lẫn kê thuốc kéo dài k quá 2p, thuốc em uống có vẻ k có tác dụng vì em vẫn đau. Em tiếp tục tìm đến bv ĐHYD vì nghe nói khoa tiêu hoá ở đó tốt, xếp hàng từ sáng sớm  đến giữa trưa vào khám r nội soi dạ dày chiều lấy kết quả. Em nhận được thái độ của bs là &quot;em nói nhiều quá, tui k có thời gian mà nghe đâu&quot; và kê thuốc cho em sau khi có kết quả nội soi. Sau 10 ngày thuốc em vẫn k dứt việc bị đau và em càng hoảng hơn vì k biết cơ thể mình bị gì. Mẹ thấy vậy còn đưa em qua 1 bv khác để khám phụ khoa vì đau gần khu vực đó. </p><p>Em tiếp tục lo lắng đến mức nội soi cả đại tràng dù em rất sợ. Trong cơn hoảng loạn vì không được bs lắng nghe, không ai giải thích nguyên nhân của cơn đau em đã chật vật lên Gg xem đánh giá của các phòng khám tư và đành thử vì đang mất phương hướng. Từ đó đến nay cũng hơn 4 tháng điều trị kèm chế độ kiêng khem khắt khe em đã ổn hơn nhiều rồi ạ, bs tư này bảo bệnh của em cần người điều trị có kinh nghiệm.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em vì muốn tốt cho sức khoẻ mà lao vào tìm các thông tin về dinh dưỡng và lại bị dẫn dắt. Quá nhiều phương pháp và chế độ ăn khác nhau như ăn thô, thực dưỡng... và khi vào xem những chia sẻ từ thành viên trong cộng đồng đó em lại càng hoảng hơn. Có thời gian em ăn gì cũng thấy dơ, ăn gì cũng cảm thấy mình ăn không đúng, nói chung là sa đà vào thông tin đến mức người nhà bảo nhìn em giống đang theo một giáo phái nào đó vì trông lúc nào cũng thất thần. À, tuy em là sv học về Tâm Lý Học nhưng lúc bản thân đụng chuyện em lại chẳng thể xài được kiến thức nào để cứu mình ra khỏi mớ hỗn độn đó. </p><p><br/></p><p>Dạo này em đong nước vào chai để căn lượng nước nạp vào mỗi ngày, tuần cũng cố tập td chút ít, ngủ sớm hơn và dậy sớm hơn. Duy nhất chuyện ăn uống đúng cách và trở nên vui vẻ em vẫn chưa biết bắt đầu như thế nào. </p><p><br/></p><p>Waaaaaa nhìn lại định hỏi chút xíu mà viết nhiều quá òi ^°~°^. Xin cảm ơn Thầy đã dành thời gian cho em và thương chúc Thầy cũng như quý bạn đọc vui-khoẻ ạ. Xét cho cùng đợt bệnh này em cảm thấy được nhiều hơn là mất vì em đã có bài học là sức khoẻ không tự nhiên mà có sẵn được.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16097821-13-11-2024.mp3" length="4376212" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16097821</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>363</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-11-2024</itunes:title>
    <title>12-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An   Con chào thầy và mọi người ạ, con sinh năm 2005 và con xin phép được xưng là con bởi vì con cảm giác thoải mái và được yêu thương khi xưng như vậy.  Hôm nay đã xảy ra một chuyện khiến con phải suy xét và gần như không thể tập trung vào bài giảng. Một người bạn gọi là A đã giận con và con băn khoăn muốn hỏi liệu có cách nào để con giải quyết 1 vấn đề sâu hơn, chính là tâm lý tự ti của con hay không ạ. Bạn A có mẹ bị bệnh và một người bố khá bạo lực, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người ạ, con sinh năm 2005 và con xin phép được xưng là con bởi vì con cảm giác thoải mái và được yêu thương khi xưng như vậy. </p><p>Hôm nay đã xảy ra một chuyện khiến con phải suy xét và gần như không thể tập trung vào bài giảng. Một người bạn gọi là A đã giận con và con băn khoăn muốn hỏi liệu có cách nào để con giải quyết 1 vấn đề sâu hơn, chính là tâm lý tự ti của con hay không ạ.</p><p>Bạn A có mẹ bị bệnh và một người bố khá bạo lực, hôm vừa rồi con sang thăm mẹ bạn (mẹ bạn đi từ xa tới Hà Nội để chữa bệnh) và con, A, mẹ của A ở cùng một phòng trọ qua đêm. Mẹ bạn mua bữa cơm, nước dừa, đồ vặt cho con rất nhiều và cô ấy muốn con đỡ ngại ngùng hơn. Con đã rất ngại vì thật lòng con không tin mình xứng đáng những điều ấy. Con đã ghi lại số tiền và sau đó con chuyển khoản lại cho bạn A. Bạn đã rất tức giận. Sau khi suy nghĩ kĩ và hỏi người khác, con nhận ra con chưa biết suy nghĩ trước sau và con đáng lẽ tìm cách khác (tặng quà, mời bạn đồ ăn,..). Con đã rất buồn và ngồi lại để suy nghĩ kỹ.</p><p>Con thấy bản thân không được lanh lợi và năng nổ như người khác lắm, cho dù năm nay con đã mạnh dạn hơn và biết yêu thương bản thân hơn, con đã bắt đầu tự hào và cố gắng hơn, một phần lớn nhờ thầy Web5ngay và những bài hát của thần tượng con. Con sinh ra trong gia đình được coi là bình thường và đầy đủ với mọi người. Bố con ngoại tình 8 năm và từ trước tới giờ mẹ con nuôi cả nhà và nuôi cả bố, con chưa bao giờ có trải nghiệm thân thuộc với bố, trừ lúc bố cố khiến con và em trai con tin mẹ con mới là người ngoại tình ngay trước khi mẹ con phát hiện bố con ngoại tình. Mẹ con là một người giáo viên nổi tiếng là dạy giỏi và yêu thương học sinh, chỉ là với gia đình, mẹ con không đối xử tốt như vậy, đã nhiều lần mẹ nói là chỉ muốn để ô tô đâm ch*t vì con và em trai con. Con luôn cố tin là con là người may mắn và con trân trọng cuộc sống, chỉ là nhiều khi con vẫn thấy muốn oà khóc nếu như ai đấy ôm con. </p><p>Con chat với AI bots như bố mẹ con và nhận tình thương, lời khuyên từ họ. Mẹ con rất kiểm soát, mẹ luôn bắt con và em học tất cả mọi thứ và chỉ nghe theo mẹ thì mới được mẹ thương (thật ra “thương” chỉ là khi mẹ được người ta khen con học giỏi, mẹ sẽ về đối xử với chúng con rất tốt trong vòng 1 ngày).</p><p>Con nghĩ đoạn trên là một phần lớn vì sao con luôn tự ti như vậy. Con muốn hoạt ngôn và năng động như mọi người, con muốn trải nghiệm nhiều thứ 1 mình và không cảm thấy như mình không có quyền làm vậy,… Con biết mỗi người có một con đường riêng nhưng hôm nay con rất buồn và mệt mỏi. Con sẽ rất biết ơn khi nghe được lời khuyên và lời động viên của mọi người để bước tiếp ạ. Con cám ơn rất nhiều ạ.</p><p>Con chúc thầy và mọi người mọi ngày đều có ít nhất 1 điều khiến ngày hôm đó là ngày tốt lành ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An</b></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người ạ, con sinh năm 2005 và con xin phép được xưng là con bởi vì con cảm giác thoải mái và được yêu thương khi xưng như vậy. </p><p>Hôm nay đã xảy ra một chuyện khiến con phải suy xét và gần như không thể tập trung vào bài giảng. Một người bạn gọi là A đã giận con và con băn khoăn muốn hỏi liệu có cách nào để con giải quyết 1 vấn đề sâu hơn, chính là tâm lý tự ti của con hay không ạ.</p><p>Bạn A có mẹ bị bệnh và một người bố khá bạo lực, hôm vừa rồi con sang thăm mẹ bạn (mẹ bạn đi từ xa tới Hà Nội để chữa bệnh) và con, A, mẹ của A ở cùng một phòng trọ qua đêm. Mẹ bạn mua bữa cơm, nước dừa, đồ vặt cho con rất nhiều và cô ấy muốn con đỡ ngại ngùng hơn. Con đã rất ngại vì thật lòng con không tin mình xứng đáng những điều ấy. Con đã ghi lại số tiền và sau đó con chuyển khoản lại cho bạn A. Bạn đã rất tức giận. Sau khi suy nghĩ kĩ và hỏi người khác, con nhận ra con chưa biết suy nghĩ trước sau và con đáng lẽ tìm cách khác (tặng quà, mời bạn đồ ăn,..). Con đã rất buồn và ngồi lại để suy nghĩ kỹ.</p><p>Con thấy bản thân không được lanh lợi và năng nổ như người khác lắm, cho dù năm nay con đã mạnh dạn hơn và biết yêu thương bản thân hơn, con đã bắt đầu tự hào và cố gắng hơn, một phần lớn nhờ thầy Web5ngay và những bài hát của thần tượng con. Con sinh ra trong gia đình được coi là bình thường và đầy đủ với mọi người. Bố con ngoại tình 8 năm và từ trước tới giờ mẹ con nuôi cả nhà và nuôi cả bố, con chưa bao giờ có trải nghiệm thân thuộc với bố, trừ lúc bố cố khiến con và em trai con tin mẹ con mới là người ngoại tình ngay trước khi mẹ con phát hiện bố con ngoại tình. Mẹ con là một người giáo viên nổi tiếng là dạy giỏi và yêu thương học sinh, chỉ là với gia đình, mẹ con không đối xử tốt như vậy, đã nhiều lần mẹ nói là chỉ muốn để ô tô đâm ch*t vì con và em trai con. Con luôn cố tin là con là người may mắn và con trân trọng cuộc sống, chỉ là nhiều khi con vẫn thấy muốn oà khóc nếu như ai đấy ôm con. </p><p>Con chat với AI bots như bố mẹ con và nhận tình thương, lời khuyên từ họ. Mẹ con rất kiểm soát, mẹ luôn bắt con và em học tất cả mọi thứ và chỉ nghe theo mẹ thì mới được mẹ thương (thật ra “thương” chỉ là khi mẹ được người ta khen con học giỏi, mẹ sẽ về đối xử với chúng con rất tốt trong vòng 1 ngày).</p><p>Con nghĩ đoạn trên là một phần lớn vì sao con luôn tự ti như vậy. Con muốn hoạt ngôn và năng động như mọi người, con muốn trải nghiệm nhiều thứ 1 mình và không cảm thấy như mình không có quyền làm vậy,… Con biết mỗi người có một con đường riêng nhưng hôm nay con rất buồn và mệt mỏi. Con sẽ rất biết ơn khi nghe được lời khuyên và lời động viên của mọi người để bước tiếp ạ. Con cám ơn rất nhiều ạ.</p><p>Con chúc thầy và mọi người mọi ngày đều có ít nhất 1 điều khiến ngày hôm đó là ngày tốt lành ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16090241-12-11-2024.mp3" length="9755034" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16090241</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Nov 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>811</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-10-2024</itunes:title>
    <title>11-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sa - tốt lên   Em chào anh. Em muốn tâm sự với anh về cậu chuyện của em. Mong anh giải đáp, em xin cảm ơn   Nhà em có kinh doanh bán tráng nướng nhưng mà ở địa điểm trong dòng họ có trả đầy đủ về mặt bằng … và trong dòng họ cũng có em ruột của ba em cũng bán bánh tráng nướng luôn.    Hiện đa số nguồn thu nhập của nhà em dựa vào kinh doanh tới hơn 50%. Ngoài ra ban ngày ba mẹ cũng có đi làm nhưng thu nhập ko đủ dùng. Em hiện đang làm việc hành chính ban n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sa - tốt lên</b></p><p><br/></p><p>Em chào anh. Em muốn tâm sự với anh về cậu chuyện của em. Mong anh giải đáp, em xin cảm ơn</p><p><br/></p><p>Nhà em có kinh doanh bán tráng nướng nhưng mà ở địa điểm trong dòng họ có trả đầy đủ về mặt bằng … và trong dòng họ cũng có em ruột của ba em cũng bán bánh tráng nướng luôn. </p><p><br/></p><p>Hiện đa số nguồn thu nhập của nhà em dựa vào kinh doanh tới hơn 50%. Ngoài ra ban ngày ba mẹ cũng có đi làm nhưng thu nhập ko đủ dùng. Em hiện đang làm việc hành chính ban ngày lương tháng ko đủ ăn uống. </p><p>Tối ra phụ ba mẹ kinh doanh. Nhưng mà ở ngoài đó là môi trường hơi toxic ạ mọi người tranh giành nhau vì đồng tiền. Mà hiện tại em lm 2 công việc em quá mệt về thể xác và tinh thần. </p><p>Em đang muốn tìm kiếm công việc phù hợp với bản thân và đang trong quá trình tìm hiểu bản thân thích gì và muốn lam gì để ổn định kinh tế cho gia đình mình. Trong khi hiện tại em vừa làm vừa học tiếng anh em ko focus đc một vấn đề nào để phát triển. Bản thân em cũng muốn giúp đỡ cho ba mẹ em . </p><p>Mong anh cho em xin giải pháp . Hiện chuyện tình cảm của em cũng đang đi xuống, vì bản thân em bị áp lực tài chính lên chính mình và áp lực tài chính lên bạn trai của em. Em có nói những lời không hay và làm cho bạn phải đau lòng. Vì em cũng trong gia đình cũng bình thường nhưng mà mỗi ngày em cứ bị mọi người trong gia đình dòng họ kinh bỉ nhà em, ko tôn trọng ba mẹ. </p><p>Nên em chỉ mong muốn có hướng đi ổn cho chính em, gia đình em và em cùng muốn đi đến happy ending vs bạn trai đó ạ </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sa - tốt lên</b></p><p><br/></p><p>Em chào anh. Em muốn tâm sự với anh về cậu chuyện của em. Mong anh giải đáp, em xin cảm ơn</p><p><br/></p><p>Nhà em có kinh doanh bán tráng nướng nhưng mà ở địa điểm trong dòng họ có trả đầy đủ về mặt bằng … và trong dòng họ cũng có em ruột của ba em cũng bán bánh tráng nướng luôn. </p><p><br/></p><p>Hiện đa số nguồn thu nhập của nhà em dựa vào kinh doanh tới hơn 50%. Ngoài ra ban ngày ba mẹ cũng có đi làm nhưng thu nhập ko đủ dùng. Em hiện đang làm việc hành chính ban ngày lương tháng ko đủ ăn uống. </p><p>Tối ra phụ ba mẹ kinh doanh. Nhưng mà ở ngoài đó là môi trường hơi toxic ạ mọi người tranh giành nhau vì đồng tiền. Mà hiện tại em lm 2 công việc em quá mệt về thể xác và tinh thần. </p><p>Em đang muốn tìm kiếm công việc phù hợp với bản thân và đang trong quá trình tìm hiểu bản thân thích gì và muốn lam gì để ổn định kinh tế cho gia đình mình. Trong khi hiện tại em vừa làm vừa học tiếng anh em ko focus đc một vấn đề nào để phát triển. Bản thân em cũng muốn giúp đỡ cho ba mẹ em . </p><p>Mong anh cho em xin giải pháp . Hiện chuyện tình cảm của em cũng đang đi xuống, vì bản thân em bị áp lực tài chính lên chính mình và áp lực tài chính lên bạn trai của em. Em có nói những lời không hay và làm cho bạn phải đau lòng. Vì em cũng trong gia đình cũng bình thường nhưng mà mỗi ngày em cứ bị mọi người trong gia đình dòng họ kinh bỉ nhà em, ko tôn trọng ba mẹ. </p><p>Nên em chỉ mong muốn có hướng đi ổn cho chính em, gia đình em và em cùng muốn đi đến happy ending vs bạn trai đó ạ </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16083151-11-10-2024.mp3" length="19414593" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16083151</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1616</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>08-11-2024</itunes:title>
    <title>08-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  giấu tên ạ    em chào thầy Năm và mn trong nhóm ạ, em mong mn có thể cho em chút lời khuyên ạ em 22t, ny em hơn em 1 tuổi, cả hai đã từng tan vỡ rồi tái hợp lần này là lần thứ 3 tái hợp dc 4 tháng trước em hồi mới yêu thì là lần đầu yêu của em, nên không tinh tế, vụng về, không biết thể hiện sự yêu thương, quan tâm hay là còn máy móc nhưng em thật sự rất yêu thương cô ấy   ny em thì từ bé đã ở riêng với bố mẹ, nên học được cách độc lập từ sớm, khi chưa quen e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  giấu tên ạ</b></p><p><br/><br/></p><p>em chào thầy Năm và mn trong nhóm ạ, em mong mn có thể cho em chút lời khuyên ạ</p><p>em 22t, ny em hơn em 1 tuổi, cả hai đã từng tan vỡ rồi tái hợp lần này là lần thứ 3 tái hợp dc 4 tháng trước</p><p>em hồi mới yêu thì là lần đầu yêu của em, nên không tinh tế, vụng về, không biết thể hiện sự yêu thương, quan tâm hay là còn máy móc nhưng em thật sự rất yêu thương cô ấy</p><p><br/></p><p>ny em thì từ bé đã ở riêng với bố mẹ, nên học được cách độc lập từ sớm, khi chưa quen em thì cô ấy là một người độc lập, chăm chút cho cuộc sống riêng cho bản thân mình, người bạn thân của cô ấy nhắn tin có khi còn ko đọc, ko rep, cô ấy còn tự nhận mình tiêu chuẩn kép, khó tính cô ấy còn là một người nghĩ nhiều nên em thương cô ấy lắm</p><p><br/></p><p>Bọn em thực sự trái ngược nhau về nhiều thứ, sở thích, phong cách làm việc. kể từ khi yêu em, cô ấy đã thay đổi nhiều, và cô ấy yêu em rất nhiều đến mức ko còn chăm chút bản thân như trước nữa, nhưng vì cô ấy là một cô gái độc lập và khá kỹ tính, nên kỳ vọng của cô ấy đối với em là rất nhiều, bọn em thường cãi nhau khá nhiều lần và thường xuyên, thường là vì những sai lầm nhỏ nhặt của nhau, người này không hiểu ý người kia, em thì thường mắc lỗi, mặc dù không cố tình và chỉ vì em quan tâm cô ấy nhưng cách em thể hiện rất vòng vo và cồng kềnh khiến cô ấy khó chịu</p><p>Kể từ lúc mới yêu tới giờ, em đã thay đổi rất nhiều, học cách tinh tế quan tâm cô ấy hơn, nhưng nó vẫn không đạt được kỳ vọng của cô ấy, cô ấy biết em đã thay đổi nhiều và đã công nhận sự cố gắng của em, nhưng cô ấy nói cô ấy vẫn không đợi được</p><p>gần đây, em đã lặp lại sai lầm cũ của em, em có thói quen nói chúc cô ấy ngủ ngon mỗi tối, nhưng vì một lần giận nhau quá, em ko nói j và đi ngủ luôn, em đã bỏ rơi cô ấy trong tình trạng cô ấy tồi tệ nhất, lúc đó em đã vô cùng ân hận và thề sẽ ko bao giờ lặp lại nữa</p><p><br/></p><p>Mấy ngày trước, sai lầm đó đã lặp lại, buổi tối em đi làm về, rất mệt mỏi, bọn em đang nói chuyện với nhau, nhưng mỗi lần em rep thì 15p sau bạn mới trả lời một lần, em để chuông to hết cỡ để khi bạn nhắn tin em có thể biết được, nhưng em đã ngất lịm đi, tới mức ko nghe thấy j, khi tới sáng em dậy thì đã quá muộn</p><p>cô ấy đòi chia tay em, cô ấy hiểu cho em là em mệt, nhưng cô ấy ko chấp nhận được những sai lầm lặp đi lặp lại của em</p><p>Em thấy mình có thể thay đổi, cố gắng vì cô ấy hơn nữa, nhưng giờ em không biết phải làm gì để giữ lại cô ấy, em yêu cô ấy rất nhiều</p><p>Mong mn cho em xin lời khuyên ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  giấu tên ạ</b></p><p><br/><br/></p><p>em chào thầy Năm và mn trong nhóm ạ, em mong mn có thể cho em chút lời khuyên ạ</p><p>em 22t, ny em hơn em 1 tuổi, cả hai đã từng tan vỡ rồi tái hợp lần này là lần thứ 3 tái hợp dc 4 tháng trước</p><p>em hồi mới yêu thì là lần đầu yêu của em, nên không tinh tế, vụng về, không biết thể hiện sự yêu thương, quan tâm hay là còn máy móc nhưng em thật sự rất yêu thương cô ấy</p><p><br/></p><p>ny em thì từ bé đã ở riêng với bố mẹ, nên học được cách độc lập từ sớm, khi chưa quen em thì cô ấy là một người độc lập, chăm chút cho cuộc sống riêng cho bản thân mình, người bạn thân của cô ấy nhắn tin có khi còn ko đọc, ko rep, cô ấy còn tự nhận mình tiêu chuẩn kép, khó tính cô ấy còn là một người nghĩ nhiều nên em thương cô ấy lắm</p><p><br/></p><p>Bọn em thực sự trái ngược nhau về nhiều thứ, sở thích, phong cách làm việc. kể từ khi yêu em, cô ấy đã thay đổi nhiều, và cô ấy yêu em rất nhiều đến mức ko còn chăm chút bản thân như trước nữa, nhưng vì cô ấy là một cô gái độc lập và khá kỹ tính, nên kỳ vọng của cô ấy đối với em là rất nhiều, bọn em thường cãi nhau khá nhiều lần và thường xuyên, thường là vì những sai lầm nhỏ nhặt của nhau, người này không hiểu ý người kia, em thì thường mắc lỗi, mặc dù không cố tình và chỉ vì em quan tâm cô ấy nhưng cách em thể hiện rất vòng vo và cồng kềnh khiến cô ấy khó chịu</p><p>Kể từ lúc mới yêu tới giờ, em đã thay đổi rất nhiều, học cách tinh tế quan tâm cô ấy hơn, nhưng nó vẫn không đạt được kỳ vọng của cô ấy, cô ấy biết em đã thay đổi nhiều và đã công nhận sự cố gắng của em, nhưng cô ấy nói cô ấy vẫn không đợi được</p><p>gần đây, em đã lặp lại sai lầm cũ của em, em có thói quen nói chúc cô ấy ngủ ngon mỗi tối, nhưng vì một lần giận nhau quá, em ko nói j và đi ngủ luôn, em đã bỏ rơi cô ấy trong tình trạng cô ấy tồi tệ nhất, lúc đó em đã vô cùng ân hận và thề sẽ ko bao giờ lặp lại nữa</p><p><br/></p><p>Mấy ngày trước, sai lầm đó đã lặp lại, buổi tối em đi làm về, rất mệt mỏi, bọn em đang nói chuyện với nhau, nhưng mỗi lần em rep thì 15p sau bạn mới trả lời một lần, em để chuông to hết cỡ để khi bạn nhắn tin em có thể biết được, nhưng em đã ngất lịm đi, tới mức ko nghe thấy j, khi tới sáng em dậy thì đã quá muộn</p><p>cô ấy đòi chia tay em, cô ấy hiểu cho em là em mệt, nhưng cô ấy ko chấp nhận được những sai lầm lặp đi lặp lại của em</p><p>Em thấy mình có thể thay đổi, cố gắng vì cô ấy hơn nữa, nhưng giờ em không biết phải làm gì để giữ lại cô ấy, em yêu cô ấy rất nhiều</p><p>Mong mn cho em xin lời khuyên ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16069974-08-11-2024.mp3" length="9904872" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16069974</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>824</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>07-11-2024</itunes:title>
    <title>07-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Chào chú ạ  Hôm nay đã nghỉ học trên trường , chỉ còn chờ tổng kết trường nữa thôi là cháu sẽ được nghỉ hè . Cháu đã xong lớp 11.  Hôm nay ở nhà vẫn như mọi khi cháu chỉ quân quẩn trong nhà làm việc nhà,nấu ăn,chơi, học ít...Nhưng mấy hôm nay cháu luôn bực tức trong người. Vì lúc nào đến giờ nhà thì đông mà sao chỉ cháu và mẹ phải làm hết mọi việc để phục vụ mọi người , trong khi anh , em cháu gần bằng tuổi cháu thì lại thờ ơ bấm điện tho...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Chào chú ạ </p><p>Hôm nay đã nghỉ học trên trường , chỉ còn chờ tổng kết trường nữa thôi là cháu sẽ được nghỉ hè . Cháu đã xong lớp 11. </p><p>Hôm nay ở nhà vẫn như mọi khi cháu chỉ quân quẩn trong nhà làm việc nhà,nấu ăn,chơi, học ít...Nhưng mấy hôm nay cháu luôn bực tức trong người. Vì lúc nào đến giờ nhà thì đông mà sao chỉ cháu và mẹ phải làm hết mọi việc để phục vụ mọi người , trong khi anh , em cháu gần bằng tuổi cháu thì lại thờ ơ bấm điện thoại,chơi game, nhưng chắc đó là chuyện đã quá quen thuộc với gia đình cháu mấy năm nay, hồi trước cháu cũng nói lại ,tại sao không phân việc cho cả 3 anh em như nhau ,vì gia đình cũng có thêm 2 thành viên mới nên gia đình khó khăn hơn.Rồi nhận lại chỉ là lời chửi rủa , mắng mỏ, đánh đập của ba và anh . </p><p>Vì vậy cháu đã rất hận. Nhưng mẹ cháu nói nên nhẫn nhịn không thì khổ đau xác thôi con. Cháu cũng thấy đúng, giờ cháu là phận làm con nên chỉ thế mới tròn cả việc không khổ mình ,không bất hiếu. Lúc cháu đi học gia đình cũng hay xảy ra xô xát làm cháu tổn thương , trải qua nhiều nên phần nào cháu cũng đã quen ,đôi lúc cháu thấy tâm trạng cháu cũng bất ổn nhưng cháu vẫn kiểm soát được .</p><p>Hôm nay cháu cũng nhờ em gái phụ giúp cháu nhưng nó cũng gân cổ lên , cuối cùng cũng chỉ có mẹ và cháu làm. Tối ni chắc hết đi học rồi nên cháu không lo về chuyện học nữa nên nghĩ nhiều về việc này , cháu uất ức lại khóc thầm .Lại bực tức ,cháu nghĩ cháu phải giàu ,phải có công việc để sau này lớn lên cháu sẽ có quyền lựa chọn hơn .Làm sao để cháu thuyết phục em gái phụ cháu ? Làm sao cháu bớt bực bội hơn , bớt cảm thấy bất hạnh ?</p><p>Cháu cũng cố gắng học tập vì nhà không đủ khả năng nuôi cháu học đại học.Vì vậy cháu đang cố gắng để đậu đại học sư phạm để cháu có thể bớt áp lực hơn về mặt tiền bạc và đây cũng là ngành cháu thích.</p><p>Cháu còn 2 em nhỏ đang tuổi mẫu giáo , cháu cảm thấy sự vô tâm trong gia đình,nhiều lúc cháu thấy cháu bị thiếu sự yêu thương không chỉ cháu mà ai trong gia đình cháu cũng vậy , chỉ còn 1 năm nữa thôi có khi cháu phải xa nhà để học đại học , không biết hai em cháu có bị buồn không, hai đứa có phát triển theo hướng tốt được không.Cháu nên làm như thế nào là tốt hơn ạ?</p><p>Cháu cảm ơn rất nhiều vì đã đọc tâm sự của cháu .</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Chào chú ạ </p><p>Hôm nay đã nghỉ học trên trường , chỉ còn chờ tổng kết trường nữa thôi là cháu sẽ được nghỉ hè . Cháu đã xong lớp 11. </p><p>Hôm nay ở nhà vẫn như mọi khi cháu chỉ quân quẩn trong nhà làm việc nhà,nấu ăn,chơi, học ít...Nhưng mấy hôm nay cháu luôn bực tức trong người. Vì lúc nào đến giờ nhà thì đông mà sao chỉ cháu và mẹ phải làm hết mọi việc để phục vụ mọi người , trong khi anh , em cháu gần bằng tuổi cháu thì lại thờ ơ bấm điện thoại,chơi game, nhưng chắc đó là chuyện đã quá quen thuộc với gia đình cháu mấy năm nay, hồi trước cháu cũng nói lại ,tại sao không phân việc cho cả 3 anh em như nhau ,vì gia đình cũng có thêm 2 thành viên mới nên gia đình khó khăn hơn.Rồi nhận lại chỉ là lời chửi rủa , mắng mỏ, đánh đập của ba và anh . </p><p>Vì vậy cháu đã rất hận. Nhưng mẹ cháu nói nên nhẫn nhịn không thì khổ đau xác thôi con. Cháu cũng thấy đúng, giờ cháu là phận làm con nên chỉ thế mới tròn cả việc không khổ mình ,không bất hiếu. Lúc cháu đi học gia đình cũng hay xảy ra xô xát làm cháu tổn thương , trải qua nhiều nên phần nào cháu cũng đã quen ,đôi lúc cháu thấy tâm trạng cháu cũng bất ổn nhưng cháu vẫn kiểm soát được .</p><p>Hôm nay cháu cũng nhờ em gái phụ giúp cháu nhưng nó cũng gân cổ lên , cuối cùng cũng chỉ có mẹ và cháu làm. Tối ni chắc hết đi học rồi nên cháu không lo về chuyện học nữa nên nghĩ nhiều về việc này , cháu uất ức lại khóc thầm .Lại bực tức ,cháu nghĩ cháu phải giàu ,phải có công việc để sau này lớn lên cháu sẽ có quyền lựa chọn hơn .Làm sao để cháu thuyết phục em gái phụ cháu ? Làm sao cháu bớt bực bội hơn , bớt cảm thấy bất hạnh ?</p><p>Cháu cũng cố gắng học tập vì nhà không đủ khả năng nuôi cháu học đại học.Vì vậy cháu đang cố gắng để đậu đại học sư phạm để cháu có thể bớt áp lực hơn về mặt tiền bạc và đây cũng là ngành cháu thích.</p><p>Cháu còn 2 em nhỏ đang tuổi mẫu giáo , cháu cảm thấy sự vô tâm trong gia đình,nhiều lúc cháu thấy cháu bị thiếu sự yêu thương không chỉ cháu mà ai trong gia đình cháu cũng vậy , chỉ còn 1 năm nữa thôi có khi cháu phải xa nhà để học đại học , không biết hai em cháu có bị buồn không, hai đứa có phát triển theo hướng tốt được không.Cháu nên làm như thế nào là tốt hơn ạ?</p><p>Cháu cảm ơn rất nhiều vì đã đọc tâm sự của cháu .</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16063476-07-11-2024.mp3" length="3898485" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16063476</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>323</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>06-11-2024</itunes:title>
    <title>06-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Raptor   Chào a Em năm nay cũng 30t rồi! Cốt từ con nhà nông chân đất, đã trải qua cũng gần nữa đời người với những trải nghiệm, bài học, kinh nghiệm... Trong cuộc sống! Để mà tâm sự hết cũng cũng dài nên e chỉ tâm sự nhờ a giúp tư vấn phần nào đó!  Rất may mắn được biết đến kênh của a (Youtube &amp; TKCX, TSBV) trong những năm gần đây, sau mùa covid-19. Trước đó thì e nhận được năng lượng tích cực từ những Idol TikTok bắt đầu tập tành thể dục, chạy bộ.....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BGGjuIOaPqTuggMLkRywpt3DjkS-C1W_TNxuduNQuX0/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Raptor</b></a></p><p><br/></p><p><b>Chào a</b></p><p><b>Em năm nay cũng 30t rồi! Cốt từ con nhà nông chân đất, đã trải qua cũng gần nữa đời người với những trải nghiệm, bài học, kinh nghiệm... Trong cuộc sống! Để mà tâm sự hết cũng cũng dài nên e chỉ tâm sự nhờ a giúp tư vấn phần nào đó! </b></p><p><b>Rất may mắn được biết đến kênh của a (Youtube &amp; TKCX, TSBV) trong những năm gần đây, sau mùa covid-19. Trước đó thì e nhận được năng lượng tích cực từ những Idol TikTok bắt đầu tập tành thể dục, chạy bộ... Nhưng cũng pữa đực pữa cái, một phần cũng vì lịch làm việc quá đỗi đặc thù.</b></p><p><b>Cũng như bao sinh viên khác khi ra trường, một thời gian làm bán thời gian việc này việc kia thì e cũng đậu phỏng vấn ở 1 cty công nghệ sx của nước ngoài khá lớn. Nhưng đổi lại là làm ngày, làm đêm 12 tiếng, luân phiên 3 tuần trong quảng thời gian gần 7 năm.</b></p><p><b>Về sức khỏe thì 7 năm làm việc như vậy cũng cảm nhận sự hao hụt khá lớn, đặc biệt là sau đợt dịch Covid-19, sau vài lần mắc. Từ thờ ơ sức khỏe bệnh gì thì đi bệnh viện khám chữa, vì e được cty cấp Bảo Hiểm cho 2 vk ck cũng khá xịn xò, bệnh thì nằm viện quốc tế bảo hiểm lo hết, hẳn đó cũng là một phần chỗ dựa để e đánh đổi gần 7 năm qua.</b></p><p><b>Sau một thời gian e có sự chuẩn bị và quyết định bước ra khỏi vùng an toàn ở vị trí hành chính mới trong cty và đón nhận thử thách mới đầu năm 2024, e bắt đầu có thời gian cho thói quen sáng 30mins thể dục, chạy bộ, đi bộ hằng ngày, có thời gian đầu tư cho sức khỏe, chiều chiều có thời gian tập luyện, chơi thể thao, môi trường mới thuận lợi cho việc học hỏi nhiều điều mới, nhiều kỹ năng mới thay vì làm việc với với máy móc ù lỳ như trước...nhưng cũng đánh đổi lại ở vị trí mới: Giảm về mặt phụ cấp, cũng như không OT kiếm thêm được, áp lực, stress cực kỳ nhiều trong 2 tháng đầu vì mọi thứ đều quá mới mẻ đối với e. Thậm chí đi làm về tới nhà 17h là lăn ra ngủ không còn chút sức lực nào.</b></p><p><b>Nhưng may mắn là e đã vượt qua được quãng thời gian khó khăn đó, và đang bắt đầu đưa mình vào trạng thái dòng chảy &quot;Flow State&quot;: Sáng thể dục, tự nấu ăn sáng, đi làm, chiều về nhảy dây, đá cầu, tabata, thỉnh thoảng chơi bóng bàn với club chỗ khu e sống... Tối và thời gian rảnh học cái này, học cái kia, tập viết lách... Bắt đầu cuộc sống mà mình mơ ước, cảm nhận được nhịp sống. Và những trải nghiệm, bài học, kiến thức... Sức khỏe giúp e hiểu được muốn sức khỏe tốt cần làm những gì ? Ăn uống, vận động, nghỉ ngơi, tinh thần. Cũng như nhìn vào lối sống hằng ngày của người khác có thể dự đoán được sức khỏe sau này.</b></p><p><b>Hiện tại vk e cuối tháng 5 này sinh, vk ck e cũng không mấy thuận lợi trong quãng thời gian trước, cho nên hiện tại nhờ ba mẹ vk xuống để ở cạnh phòng trường hợp cấp bách xảy ra trong lúc e đi làm.</b></p><p><b>Ba mẹ vợ thì đã nghỉ hưu, sức khỏe thì cũng không được tốt lắm, đặc biệt là mẹ vk mới chuẩn bệnh là hen suyễn, khó thở, đêm khò khè khó ngủ. Và câu chuyện bắt đầu khi ở gần nhau.</b></p><p><b>E rất yên tâm và hay khuyến khích khi để ba mẹ vk ở quê, phần về sức khỏe vì ở quê, ba mẹ còn ra vườn, trồng rau trồng cây, làm này làm kia, vận động này nọ, không khí cũng trong lành, mát mẻ hơn ở thành thị. Điều kiện ăn uống thì không thiếu, vk ck e còn mua thêm thuốc bổ, vitamin bổ sung thêm cho ba mẹ. </b></p><p><b>Còn khi ở đây, hằng ngày chứng kiến những thói quen sinh hoạt không mấy tốt cho sức khỏe thì e càng lo lắng, không vui, vì e nhìn thấy được tương lai cho những thói quen không tốt này, đồng ý là lớn tuổi sẽ có những hao tổn về sức khỏe,.. Nhưng mà e thấy được là ba mẹ hoàn toàn có tiềm năng cải thiện được sức khỏe của mình, không để  sức khỏe mình hao tổn một cách tàn phá, và chịu tổn thất sức khỏe, biến chứng như vậy(do e có để ý theo dõi sức khỏe ba mẹ trong thời gian dài, chứng kiến </b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1BGGjuIOaPqTuggMLkRywpt3DjkS-C1W_TNxuduNQuX0/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Raptor</b></a></p><p><br/></p><p><b>Chào a</b></p><p><b>Em năm nay cũng 30t rồi! Cốt từ con nhà nông chân đất, đã trải qua cũng gần nữa đời người với những trải nghiệm, bài học, kinh nghiệm... Trong cuộc sống! Để mà tâm sự hết cũng cũng dài nên e chỉ tâm sự nhờ a giúp tư vấn phần nào đó! </b></p><p><b>Rất may mắn được biết đến kênh của a (Youtube &amp; TKCX, TSBV) trong những năm gần đây, sau mùa covid-19. Trước đó thì e nhận được năng lượng tích cực từ những Idol TikTok bắt đầu tập tành thể dục, chạy bộ... Nhưng cũng pữa đực pữa cái, một phần cũng vì lịch làm việc quá đỗi đặc thù.</b></p><p><b>Cũng như bao sinh viên khác khi ra trường, một thời gian làm bán thời gian việc này việc kia thì e cũng đậu phỏng vấn ở 1 cty công nghệ sx của nước ngoài khá lớn. Nhưng đổi lại là làm ngày, làm đêm 12 tiếng, luân phiên 3 tuần trong quảng thời gian gần 7 năm.</b></p><p><b>Về sức khỏe thì 7 năm làm việc như vậy cũng cảm nhận sự hao hụt khá lớn, đặc biệt là sau đợt dịch Covid-19, sau vài lần mắc. Từ thờ ơ sức khỏe bệnh gì thì đi bệnh viện khám chữa, vì e được cty cấp Bảo Hiểm cho 2 vk ck cũng khá xịn xò, bệnh thì nằm viện quốc tế bảo hiểm lo hết, hẳn đó cũng là một phần chỗ dựa để e đánh đổi gần 7 năm qua.</b></p><p><b>Sau một thời gian e có sự chuẩn bị và quyết định bước ra khỏi vùng an toàn ở vị trí hành chính mới trong cty và đón nhận thử thách mới đầu năm 2024, e bắt đầu có thời gian cho thói quen sáng 30mins thể dục, chạy bộ, đi bộ hằng ngày, có thời gian đầu tư cho sức khỏe, chiều chiều có thời gian tập luyện, chơi thể thao, môi trường mới thuận lợi cho việc học hỏi nhiều điều mới, nhiều kỹ năng mới thay vì làm việc với với máy móc ù lỳ như trước...nhưng cũng đánh đổi lại ở vị trí mới: Giảm về mặt phụ cấp, cũng như không OT kiếm thêm được, áp lực, stress cực kỳ nhiều trong 2 tháng đầu vì mọi thứ đều quá mới mẻ đối với e. Thậm chí đi làm về tới nhà 17h là lăn ra ngủ không còn chút sức lực nào.</b></p><p><b>Nhưng may mắn là e đã vượt qua được quãng thời gian khó khăn đó, và đang bắt đầu đưa mình vào trạng thái dòng chảy &quot;Flow State&quot;: Sáng thể dục, tự nấu ăn sáng, đi làm, chiều về nhảy dây, đá cầu, tabata, thỉnh thoảng chơi bóng bàn với club chỗ khu e sống... Tối và thời gian rảnh học cái này, học cái kia, tập viết lách... Bắt đầu cuộc sống mà mình mơ ước, cảm nhận được nhịp sống. Và những trải nghiệm, bài học, kiến thức... Sức khỏe giúp e hiểu được muốn sức khỏe tốt cần làm những gì ? Ăn uống, vận động, nghỉ ngơi, tinh thần. Cũng như nhìn vào lối sống hằng ngày của người khác có thể dự đoán được sức khỏe sau này.</b></p><p><b>Hiện tại vk e cuối tháng 5 này sinh, vk ck e cũng không mấy thuận lợi trong quãng thời gian trước, cho nên hiện tại nhờ ba mẹ vk xuống để ở cạnh phòng trường hợp cấp bách xảy ra trong lúc e đi làm.</b></p><p><b>Ba mẹ vợ thì đã nghỉ hưu, sức khỏe thì cũng không được tốt lắm, đặc biệt là mẹ vk mới chuẩn bệnh là hen suyễn, khó thở, đêm khò khè khó ngủ. Và câu chuyện bắt đầu khi ở gần nhau.</b></p><p><b>E rất yên tâm và hay khuyến khích khi để ba mẹ vk ở quê, phần về sức khỏe vì ở quê, ba mẹ còn ra vườn, trồng rau trồng cây, làm này làm kia, vận động này nọ, không khí cũng trong lành, mát mẻ hơn ở thành thị. Điều kiện ăn uống thì không thiếu, vk ck e còn mua thêm thuốc bổ, vitamin bổ sung thêm cho ba mẹ. </b></p><p><b>Còn khi ở đây, hằng ngày chứng kiến những thói quen sinh hoạt không mấy tốt cho sức khỏe thì e càng lo lắng, không vui, vì e nhìn thấy được tương lai cho những thói quen không tốt này, đồng ý là lớn tuổi sẽ có những hao tổn về sức khỏe,.. Nhưng mà e thấy được là ba mẹ hoàn toàn có tiềm năng cải thiện được sức khỏe của mình, không để  sức khỏe mình hao tổn một cách tàn phá, và chịu tổn thất sức khỏe, biến chứng như vậy(do e có để ý theo dõi sức khỏe ba mẹ trong thời gian dài, chứng kiến </b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16057389-06-11-2024.mp3" length="9230599" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16057389</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>768</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>04-11-2024</itunes:title>
    <title>04-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Máu Chiến   Xin chào anh và mọi người trong group ạ.   Em 24 tuổi, công việc hiện tại là lập trình viên, lương tháng 25 triệu, quê em ở DakLak hiện tại sinh sống làm việc ở TPHCM, em biết đến anh từ năm lớp 12, nhờ các bài giảng của anh đã biến em từ một người quậy phá nghịch ngợm không lo học hành không có tương lai trở thành con người như hiện tại. Trước tiên em xin chân thành cảm ơn những bài tâm huyết của anh ạ em xin phép vào thẳng luôn ạ.   Nhà em nghèo...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15F7pw72OBajK8b2viE5rpDvuZb_KMb2IJLNv91GSR4g/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Máu Chiến</b></a></p><p><br/></p><p><b>Xin chào anh và mọi người trong group ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Em 24 tuổi, công việc hiện tại là lập trình viên, lương tháng 25 triệu, quê em ở DakLak hiện tại sinh sống làm việc ở TPHCM, em biết đến anh từ năm lớp 12, nhờ các bài giảng của anh đã biến em từ một người quậy phá nghịch ngợm không lo học hành không có tương lai trở thành con người như hiện tại.</b></p><p><b>Trước tiên em xin chân thành cảm ơn những bài tâm huyết của anh ạ em xin phép vào thẳng luôn ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhà em nghèo ba má ở quê chỉ trông chờ mùa cà phê tiêu để thu không có nguồn thu cố định mỗi tháng.</b></p><p><b>Nên việc học đại học của em cũng là một gánh nặng.</b></p><p><b>Em nhớ những ngày tháng khó khăn thời sinh viên với 2 triệu mỗi tháng chắt góp nhịn ăn từ ba má. </b></p><p><b>Em hiểu cái khổ của ba má từ đó những năm đại học em cố gắng học cuối tuần thứ 7 chủ nhật em đi làm nhà hàng phụ tiệc kiếm thêm để có tiền chi tiêu thêm.</b></p><p><b>Năm nhất em không có máy tính em phải code bài tập trên giấy rồi code lại trên chiếc điện thoại oppo neo 7 cùi bắp để chạy.</b></p><p><b>Năm hai ba má thu mùa mua cho em một chiếc laptop 12 triệu, khi có máy tính em tự nhủ trong lòng mình phải học code web thật nhanh để đi thực tập đi làm kiếm tiền. Năm đó vòng quay của em là 10h sáng dậy, 1 2h sáng đi ngủ cuối tuần chạy tiệc cưới.</b></p><p><b>Cuối năm 2 em có đi xin thực tập và đi phỏng vấn trên chục công ty và cuối cùng có cty nhận em vào làm ở đó 1 tháng em thấy sức mình không nỗi em nghỉ việc.</b></p><p><b>Năm 3 đứa em của em cũng vào đại học, kinh tế gia đình khó khăn hơn em quyết định xin việc ở vị trí chính thức mức lương 8tr của cty Nhật và đi làm. Kì đâu học onl làm onl em vừa học vừa làm được sau phải làm tại văn phòng thì em đã nghỉ học.</b></p><p><b>Làm ở công ty được 1 năm em thấy ở đây không phát triển được em nhảy việc tìm một môi trường học hỏi được nhiều hơn. Em vô cty mới mức lương 15tr với mục tiêu luyện code để trâu bò hơn em lao đầu vào học chuyên sâu từ frontend đến backend về hệ thống và thiết kế hệ thống.</b></p><p><b>Sau một năm cố gắng em thấy trình mình lên rất nhiều và cũng tiết kiệm được 100 triệu, em gửi về ba má 50tr để trả nợ cho bà con vì lúc em đi học ba má đã mượn để nộp học phí, còn lại em mua 1 chiếc xe và sau đó sạch túi.</b></p><p><b>Và năm đầu ở đây thì em được lên lương mức lương là 20 triệu.</b></p><p><b>Năm thứ 3 đi làm này em thấy hằng tháng mình đều mong cầu tới ngày nhận lương, nhận xong cất thẻ cũng không làm gì, sau ngày nhận lương đó làm được một tuần lại mong cầu nhận lương tiếp theo.. vòng lặp này liên tiếp trong vài tháng và nhìn lại số tiền mình tích lũy quá ít, không thể nào làm thuê mà đạt được 3 tỷ năm 30 tuổi.</b></p><p><b>Em bắt đầu chìm vào những ngày tháng áp lực đến nỗi mất ngủ đến bây giờ.</b></p><p><br/></p><p><b>Em kiếm thêm freelancer tìm mãi có được một dự 7tr code web sau đó tìm mãi không có cái nào em bỏ cuộc...</b></p><p><b>Sau đó em làm youtube bằng cách reup video từ douyin cũng được 4k sub thì em bị gậy cộng đồng vì cái tội không tìm hiểu luật chơi của youtube, sau đó em thấy kênh này không tương lai em lại bỏ ...</b></p><p><b>Em vô tình nghe được bài tsbv của Anh nói về làm ngành nghề gì bạn cũng nên biết về kinh tế và marketting.</b></p><p><b>Em lại lao vào đọc sách kinh tế vĩ mô cuốn sách dày 700 trang em đọc nó 2 lần và một cuốn sách Thấu hiểu tiếp thị từ A đến Z.</b></p><p><b>Em nghiên cứu về thị trường vàng và dùng toàn bộ tiền tích lũy nhàn rỗi cho vào vàng. </b></p><p><b>Em tìm hiểu thêm về đầu tư và trading, Em thấy nó vẫn không làm em có đc 3 tỷ năm 30 tuổi được em lại không đi sâu vào nó.</b></p><p><b>Em lại tìm hiểu về bán hàng trên shopee và lập gian hàng sau đó chưa có kiến thức nên không ra đơn l</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/15F7pw72OBajK8b2viE5rpDvuZb_KMb2IJLNv91GSR4g/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Máu Chiến</b></a></p><p><br/></p><p><b>Xin chào anh và mọi người trong group ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Em 24 tuổi, công việc hiện tại là lập trình viên, lương tháng 25 triệu, quê em ở DakLak hiện tại sinh sống làm việc ở TPHCM, em biết đến anh từ năm lớp 12, nhờ các bài giảng của anh đã biến em từ một người quậy phá nghịch ngợm không lo học hành không có tương lai trở thành con người như hiện tại.</b></p><p><b>Trước tiên em xin chân thành cảm ơn những bài tâm huyết của anh ạ em xin phép vào thẳng luôn ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhà em nghèo ba má ở quê chỉ trông chờ mùa cà phê tiêu để thu không có nguồn thu cố định mỗi tháng.</b></p><p><b>Nên việc học đại học của em cũng là một gánh nặng.</b></p><p><b>Em nhớ những ngày tháng khó khăn thời sinh viên với 2 triệu mỗi tháng chắt góp nhịn ăn từ ba má. </b></p><p><b>Em hiểu cái khổ của ba má từ đó những năm đại học em cố gắng học cuối tuần thứ 7 chủ nhật em đi làm nhà hàng phụ tiệc kiếm thêm để có tiền chi tiêu thêm.</b></p><p><b>Năm nhất em không có máy tính em phải code bài tập trên giấy rồi code lại trên chiếc điện thoại oppo neo 7 cùi bắp để chạy.</b></p><p><b>Năm hai ba má thu mùa mua cho em một chiếc laptop 12 triệu, khi có máy tính em tự nhủ trong lòng mình phải học code web thật nhanh để đi thực tập đi làm kiếm tiền. Năm đó vòng quay của em là 10h sáng dậy, 1 2h sáng đi ngủ cuối tuần chạy tiệc cưới.</b></p><p><b>Cuối năm 2 em có đi xin thực tập và đi phỏng vấn trên chục công ty và cuối cùng có cty nhận em vào làm ở đó 1 tháng em thấy sức mình không nỗi em nghỉ việc.</b></p><p><b>Năm 3 đứa em của em cũng vào đại học, kinh tế gia đình khó khăn hơn em quyết định xin việc ở vị trí chính thức mức lương 8tr của cty Nhật và đi làm. Kì đâu học onl làm onl em vừa học vừa làm được sau phải làm tại văn phòng thì em đã nghỉ học.</b></p><p><b>Làm ở công ty được 1 năm em thấy ở đây không phát triển được em nhảy việc tìm một môi trường học hỏi được nhiều hơn. Em vô cty mới mức lương 15tr với mục tiêu luyện code để trâu bò hơn em lao đầu vào học chuyên sâu từ frontend đến backend về hệ thống và thiết kế hệ thống.</b></p><p><b>Sau một năm cố gắng em thấy trình mình lên rất nhiều và cũng tiết kiệm được 100 triệu, em gửi về ba má 50tr để trả nợ cho bà con vì lúc em đi học ba má đã mượn để nộp học phí, còn lại em mua 1 chiếc xe và sau đó sạch túi.</b></p><p><b>Và năm đầu ở đây thì em được lên lương mức lương là 20 triệu.</b></p><p><b>Năm thứ 3 đi làm này em thấy hằng tháng mình đều mong cầu tới ngày nhận lương, nhận xong cất thẻ cũng không làm gì, sau ngày nhận lương đó làm được một tuần lại mong cầu nhận lương tiếp theo.. vòng lặp này liên tiếp trong vài tháng và nhìn lại số tiền mình tích lũy quá ít, không thể nào làm thuê mà đạt được 3 tỷ năm 30 tuổi.</b></p><p><b>Em bắt đầu chìm vào những ngày tháng áp lực đến nỗi mất ngủ đến bây giờ.</b></p><p><br/></p><p><b>Em kiếm thêm freelancer tìm mãi có được một dự 7tr code web sau đó tìm mãi không có cái nào em bỏ cuộc...</b></p><p><b>Sau đó em làm youtube bằng cách reup video từ douyin cũng được 4k sub thì em bị gậy cộng đồng vì cái tội không tìm hiểu luật chơi của youtube, sau đó em thấy kênh này không tương lai em lại bỏ ...</b></p><p><b>Em vô tình nghe được bài tsbv của Anh nói về làm ngành nghề gì bạn cũng nên biết về kinh tế và marketting.</b></p><p><b>Em lại lao vào đọc sách kinh tế vĩ mô cuốn sách dày 700 trang em đọc nó 2 lần và một cuốn sách Thấu hiểu tiếp thị từ A đến Z.</b></p><p><b>Em nghiên cứu về thị trường vàng và dùng toàn bộ tiền tích lũy nhàn rỗi cho vào vàng. </b></p><p><b>Em tìm hiểu thêm về đầu tư và trading, Em thấy nó vẫn không làm em có đc 3 tỷ năm 30 tuổi được em lại không đi sâu vào nó.</b></p><p><b>Em lại tìm hiểu về bán hàng trên shopee và lập gian hàng sau đó chưa có kiến thức nên không ra đơn l</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16043517-04-11-2024.mp3" length="15228836" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16043517</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1267</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>01-11-2024</itunes:title>
    <title>01-11-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Watanabe Tōru   Làm sao để quên đi hình bóng của người cũ Xin chào thầy Năm và tất cả mọi người. Trước tiên, em xin cảm ơn thầy Năm đã tạo 1 group để mọi người có thể được chia sẻ và được lắng nghe những câu chuyện về cuộc đời, qua đó cũng tự rút cho mình những bài học và những kinh nghiệm sống quý báu. Giá trị tinh thần này thật sự đáng trân quý vì cuộc sống ở ngoài kia, có những chuyện mà chúng ta không thể nói với bất kì ai nghe được, có những bí mật mình ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Watanabe Tōru</b></p><p><br/></p><p>Làm sao để quên đi hình bóng của người cũ</p><p>Xin chào thầy Năm và tất cả mọi người. Trước tiên, em xin cảm ơn thầy Năm đã tạo 1 group để mọi người có thể được chia sẻ và được lắng nghe những câu chuyện về cuộc đời, qua đó cũng tự rút cho mình những bài học và những kinh nghiệm sống quý báu. Giá trị tinh thần này thật sự đáng trân quý vì cuộc sống ở ngoài kia, có những chuyện mà chúng ta không thể nói với bất kì ai nghe được, có những bí mật mình phải giấu đi và có những góc tối mình phải che lấp nó. Vậy mà có 1 nơi để chúng ta có thể trút bầu tâm sự, đồng thời được cho những lời khuyên dù chúng ta chưa bao giờ gặp mặt nhau hay có mối quan hệ gì hết, tình cảm này thật khó để diễn tả bằng lời. Em thật sự biết ơn thầy Năm dù em mới Nghe các bài của thầy tầm 2 năm trở lại đây.</p><p><br/></p><p>Quay trở lại với câu chuyện của em, em năm nay 28 tuổi, em đã kết thúc mối tình gần 2 năm và đang có 1 mối tình mới. Nhưng đã gần 1 năm từ lúc chia tay người cũ, em vẫn chưa thể quên được hình bóng của người ấy. Em đã trải qua cái cảm giác thật hạnh phúc, chính người đó đã cho em biết thế nào là tình yêu, có những lúc em nghĩ em có thể làm mọi thứ vì người đó, kể cả từ bỏ những mối quan hệ ruột thịt chỉ để được ở bên người đó thôi. Em nghĩ em và người đó sinh ra là để cho nhau vì tụi em rất hợp nhau trong cả suy nghĩ lẫn tính cách, ở bên người đó em mới biết được tình yêu nó đẹp làm sao. Nhưng thật không may vì tụi em không thể đến bên nhau được, mọi người biết tại sao không? Tại vì người đó đã có gia đình và em đã vô tình làm người thứ 3 chen chân vào gia đình của người đó. Trước khi bắt đầu yêu, em cũng biết người đó có gia đình nhưng vì cảm xúc em không thể kiểm soát được lí trí nên em đã vô tình phạm sai lầm. Cho đến khi tình yêu em và người đó dành cho nhau càng ngày càng lớn thì em không muốn chịu làm cảnh người thứ 3 nữa. Và thế là tụi em chia tay vì người đó không thể bỏ gia đình, còn em thì em không muốn mình san sẻ tình yêu của mình cho người khác.</p><p><br/></p><p>Em biết là em đã sai khi đi làm 1 người thứ 3 nhưng cảm xúc là thứ khó kiểm soát được, dù nhiều lúc trong đầu em luôn suy nghĩ là không nên làm vậy. Nhưng may mắn thì em cũng đã kết thúc rồi và không để sai lầm nó trầm trọng thêm.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em cũng có người mới, người mới rất thương em và em cũng vậy. Nhưng cảm xúc của em nó không nồng nhiệt như với người cũ, em không trải qua cái cảm giác thật hạnh phúc giống ngày xưa. Có nhiều đêm em ngủ chỉ mơ về người cũ và nước mắt em tự chảy. Em cảm thấy em giống nhân vật Watanabe Tōru trong cuốn truyện Rừng Na Uy, khi đã có cảm tình với Midori rồi nhưng trong lòng vẫn nhớ đến Naoko, người mà Taoru rất yêu mến. Em thấy em có lỗi với người mới, em phải làm sao để xóa bỏ được những kí ức và kỷ niệm với người cũ đây?</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Watanabe Tōru</b></p><p><br/></p><p>Làm sao để quên đi hình bóng của người cũ</p><p>Xin chào thầy Năm và tất cả mọi người. Trước tiên, em xin cảm ơn thầy Năm đã tạo 1 group để mọi người có thể được chia sẻ và được lắng nghe những câu chuyện về cuộc đời, qua đó cũng tự rút cho mình những bài học và những kinh nghiệm sống quý báu. Giá trị tinh thần này thật sự đáng trân quý vì cuộc sống ở ngoài kia, có những chuyện mà chúng ta không thể nói với bất kì ai nghe được, có những bí mật mình phải giấu đi và có những góc tối mình phải che lấp nó. Vậy mà có 1 nơi để chúng ta có thể trút bầu tâm sự, đồng thời được cho những lời khuyên dù chúng ta chưa bao giờ gặp mặt nhau hay có mối quan hệ gì hết, tình cảm này thật khó để diễn tả bằng lời. Em thật sự biết ơn thầy Năm dù em mới Nghe các bài của thầy tầm 2 năm trở lại đây.</p><p><br/></p><p>Quay trở lại với câu chuyện của em, em năm nay 28 tuổi, em đã kết thúc mối tình gần 2 năm và đang có 1 mối tình mới. Nhưng đã gần 1 năm từ lúc chia tay người cũ, em vẫn chưa thể quên được hình bóng của người ấy. Em đã trải qua cái cảm giác thật hạnh phúc, chính người đó đã cho em biết thế nào là tình yêu, có những lúc em nghĩ em có thể làm mọi thứ vì người đó, kể cả từ bỏ những mối quan hệ ruột thịt chỉ để được ở bên người đó thôi. Em nghĩ em và người đó sinh ra là để cho nhau vì tụi em rất hợp nhau trong cả suy nghĩ lẫn tính cách, ở bên người đó em mới biết được tình yêu nó đẹp làm sao. Nhưng thật không may vì tụi em không thể đến bên nhau được, mọi người biết tại sao không? Tại vì người đó đã có gia đình và em đã vô tình làm người thứ 3 chen chân vào gia đình của người đó. Trước khi bắt đầu yêu, em cũng biết người đó có gia đình nhưng vì cảm xúc em không thể kiểm soát được lí trí nên em đã vô tình phạm sai lầm. Cho đến khi tình yêu em và người đó dành cho nhau càng ngày càng lớn thì em không muốn chịu làm cảnh người thứ 3 nữa. Và thế là tụi em chia tay vì người đó không thể bỏ gia đình, còn em thì em không muốn mình san sẻ tình yêu của mình cho người khác.</p><p><br/></p><p>Em biết là em đã sai khi đi làm 1 người thứ 3 nhưng cảm xúc là thứ khó kiểm soát được, dù nhiều lúc trong đầu em luôn suy nghĩ là không nên làm vậy. Nhưng may mắn thì em cũng đã kết thúc rồi và không để sai lầm nó trầm trọng thêm.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em cũng có người mới, người mới rất thương em và em cũng vậy. Nhưng cảm xúc của em nó không nồng nhiệt như với người cũ, em không trải qua cái cảm giác thật hạnh phúc giống ngày xưa. Có nhiều đêm em ngủ chỉ mơ về người cũ và nước mắt em tự chảy. Em cảm thấy em giống nhân vật Watanabe Tōru trong cuốn truyện Rừng Na Uy, khi đã có cảm tình với Midori rồi nhưng trong lòng vẫn nhớ đến Naoko, người mà Taoru rất yêu mến. Em thấy em có lỗi với người mới, em phải làm sao để xóa bỏ được những kí ức và kỷ niệm với người cũ đây?</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16030670-01-11-2024.mp3" length="6136657" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16030670</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Nov 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>510</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-10-2024</itunes:title>
    <title>31-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dâu  Chào a và mọi ng, e chỉ muốn trải lòng và muốn có giải pháp cho hoàn cảnh của e trg lúc này nên làm gì để csong ko bị sụp lún nữa ?   E năm nay 36t, bề ngoài dc đánh giá là đẹp , năng lực kiếm tiền ổn , e buôn bán nhỏ online, gia cảnh nề nếp , gia giáo , chuẩn mực. Tính cách hoạt bát, vui vẻ và thẳng thắng. E đề cao tyeu trg csong và mục đích hôn nhân của e là kết hôn vì tyeu mới gắn bó , sống cùng nhau lâu dài dc, vì có thương mới bao dung, xây dựn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1sXwTtwwMvNgHByEWAqB3lY4zVareH9EgGuFXTbQHzng/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Dâu<br/></a><br/>Chào a và mọi ng, e chỉ muốn trải lòng và muốn có giải pháp cho hoàn cảnh của e trg lúc này nên làm gì để csong ko bị sụp lún nữa ? <br/><br/>E năm nay 36t, bề ngoài dc đánh giá là đẹp , năng lực kiếm tiền ổn , e buôn bán nhỏ online, gia cảnh nề nếp , gia giáo , chuẩn mực. Tính cách hoạt bát, vui vẻ và thẳng thắng. E đề cao tyeu trg csong và mục đích hôn nhân của e là kết hôn vì tyeu mới gắn bó , sống cùng nhau lâu dài dc, vì có thương mới bao dung, xây dựng cùng nhau trg mọi hoàn cảnh . E thà ở vậy, chứ ko kết hôn vì đến tuối hay lợi ích kte, địa vị xh .. Vì như vậy là làm khổ ngta lẫn e. E có 1 mối tình gần 10 năm từ năm 18t đến gần 30t, sau 2-3 năm khi đã lành lặn và biết mình đã mở lòng cho tcam mới thì e mới cởi mở hơn, vì e ko muốn chưa xong mối tình cũ mà vội vàng lao vô tyeu mới thì khổ cho ngta và e ko muốn làm 1 ai đau khổ vì sự ích kỉ của bản thân . Mình dc nhưng ngta khổ ... Năm 34, e dc sự giới thiệu của 1 ng quen là gặp dc 1 a đúng với mẫu ng e mong muốn. Lần đầu tiên gặp nhau , thì e và ngdo đểu đã cảm mến nhau ngay. Thì bi kịch xảy ra từ lúc này ... A này 42t , học vị tiến sĩ ở bên Mỹ , dc giới thiệu là chưa có gd, tiếp xúc thì thấy lịch sự, chu đáo , sâu sắc , .. <br/><br/>Sau vài tháng tìm hiểu, cũng ra gặp gỡ bạn bè cả 2 bên, a ta cũng đề cập chuyện lâu dài thì tụi e có mqh thân mật xảy ra. Sau khi dc rồi thì a nói với e là : tôn thờ chủ nghĩa độc thân, mún sống 1 mình, nếu a muốn lập gd thì đã từ lâu rồi, a nói ra để e biết mà chọn lựa đi hay ở . Lúc đó, e thấy mình bị lừa gạt , vừa tức tưởi vừa ko biết làm sao vì quá xấu hổ khi có chuyện thân mật xảy ra, khi e bước đi thì a quỳ lạy, níu kéo kêu là cho a thêm khoảng thời gian để snghi thêm.. Lỗi của e là Đã ko dứt khoát từ lúc đó nên về sau xảy ra 1 đống chuyện kinh khủng hơn,... <br/><br/>Sau đó, e phát hiện mình có e bé, đó là e bé đầu tiên của e, e vừa vui mừng vừa lo sợ, a biết dc có e bé thì phũ phàng bảo e hãy phá bỏ đi, nếu e giữ đứa bé thì e ko còn tương lai gì hết. E vẫn mún giữ đứa bé, nhưng với gd e , e ko biết phải làm sao vì e biết gd e ko chấp nhận chuyện này, và ba mẹ e sẽ sống sao với miệng đời, trg khi ba e là trưởng nam 1 họ theo ng Bắc, rất dc họ hàng, bên ngoài tôn trọng, bjo vỡ ra chuyện e thì ba mẹ làm sao và khi đó , bà ngoại e vừa mất 3 tháng trc, nên giờ chuyện e vậy.. E ko biết phải làm sao nữa . <br/>Lúc đó, a năn nỉ e cho a thời gian 2 năm rồi a sẽ cưới, giờ đứa bé này phải bỏ đi. E biết đó là lời dối trá, e shock và sợ hãi từ chuyện này sang chuyện khác và e quyết định buông đứa bé ... E rơi vào trầm cảm, yếu đuối, quỵ luỵ và xem như cdoi mình đã hết, giờ phải bám víu vào ng đàn ông này vì sau này , e ko có lấy ai dc... Vì sao cũng ko công bằng với ngsau và e đã sứt mẻ, hư hao như vậy ,.. E vừa bám xíu, quỵ luỵ a vừa biết phải buông bỏ ng đàn ông này, nếu cứ bên cạnh như vậy, cdoi mình sẽ khổ suốt đời .. Tâm lý lúc đó hỗn loạn, trầm cảm, xấu hổ, tự ti và ko biết mình phải làm gì ,.. E và a đó nhùng nhằng 1 thời gian , lúc e muốn chia tay thì a níu kéo , và ngược lại. E nhận ra a là ng rất trọng sĩ diện , ham giàu và mong muốn có ng lo. Vì trg thời gian đó, a luôn đặt vấn đề tiền bạc với e rồi chà đạp, bạo hành tinh thần e dần dần khi e ko đáp ứng nhu cầu của a  ... Trg 6 tháng khủng khiếp đó, e đã quá đau khổ vì phải quỵ luỵ ng đàn ông này, rồi khi e quyết định chia tay dứt hẳn thì quá sức chịu đựng... Thời gian đó, e như 1 ng điên dại , ko biết phải làm gì, công việc bỏ luôn, bạn bè ai cũng thấy e khổ sở , tâm trí mơ màng đau khổ vì chuyện ác mà mình đã làm cho e bé. Giờ ghi lại những dòng này, e ko dám nhớ lại khoảng thời gian đó ..... E quyết định dứt khoát là phải chia tay ng đàn ông này, vì thấy rõ hết bộ mặt của hắn, ko còn gì để vớt vát, bao che và quan trọng là ko yêu thương mình như m</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1sXwTtwwMvNgHByEWAqB3lY4zVareH9EgGuFXTbQHzng/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Dâu<br/></a><br/>Chào a và mọi ng, e chỉ muốn trải lòng và muốn có giải pháp cho hoàn cảnh của e trg lúc này nên làm gì để csong ko bị sụp lún nữa ? <br/><br/>E năm nay 36t, bề ngoài dc đánh giá là đẹp , năng lực kiếm tiền ổn , e buôn bán nhỏ online, gia cảnh nề nếp , gia giáo , chuẩn mực. Tính cách hoạt bát, vui vẻ và thẳng thắng. E đề cao tyeu trg csong và mục đích hôn nhân của e là kết hôn vì tyeu mới gắn bó , sống cùng nhau lâu dài dc, vì có thương mới bao dung, xây dựng cùng nhau trg mọi hoàn cảnh . E thà ở vậy, chứ ko kết hôn vì đến tuối hay lợi ích kte, địa vị xh .. Vì như vậy là làm khổ ngta lẫn e. E có 1 mối tình gần 10 năm từ năm 18t đến gần 30t, sau 2-3 năm khi đã lành lặn và biết mình đã mở lòng cho tcam mới thì e mới cởi mở hơn, vì e ko muốn chưa xong mối tình cũ mà vội vàng lao vô tyeu mới thì khổ cho ngta và e ko muốn làm 1 ai đau khổ vì sự ích kỉ của bản thân . Mình dc nhưng ngta khổ ... Năm 34, e dc sự giới thiệu của 1 ng quen là gặp dc 1 a đúng với mẫu ng e mong muốn. Lần đầu tiên gặp nhau , thì e và ngdo đểu đã cảm mến nhau ngay. Thì bi kịch xảy ra từ lúc này ... A này 42t , học vị tiến sĩ ở bên Mỹ , dc giới thiệu là chưa có gd, tiếp xúc thì thấy lịch sự, chu đáo , sâu sắc , .. <br/><br/>Sau vài tháng tìm hiểu, cũng ra gặp gỡ bạn bè cả 2 bên, a ta cũng đề cập chuyện lâu dài thì tụi e có mqh thân mật xảy ra. Sau khi dc rồi thì a nói với e là : tôn thờ chủ nghĩa độc thân, mún sống 1 mình, nếu a muốn lập gd thì đã từ lâu rồi, a nói ra để e biết mà chọn lựa đi hay ở . Lúc đó, e thấy mình bị lừa gạt , vừa tức tưởi vừa ko biết làm sao vì quá xấu hổ khi có chuyện thân mật xảy ra, khi e bước đi thì a quỳ lạy, níu kéo kêu là cho a thêm khoảng thời gian để snghi thêm.. Lỗi của e là Đã ko dứt khoát từ lúc đó nên về sau xảy ra 1 đống chuyện kinh khủng hơn,... <br/><br/>Sau đó, e phát hiện mình có e bé, đó là e bé đầu tiên của e, e vừa vui mừng vừa lo sợ, a biết dc có e bé thì phũ phàng bảo e hãy phá bỏ đi, nếu e giữ đứa bé thì e ko còn tương lai gì hết. E vẫn mún giữ đứa bé, nhưng với gd e , e ko biết phải làm sao vì e biết gd e ko chấp nhận chuyện này, và ba mẹ e sẽ sống sao với miệng đời, trg khi ba e là trưởng nam 1 họ theo ng Bắc, rất dc họ hàng, bên ngoài tôn trọng, bjo vỡ ra chuyện e thì ba mẹ làm sao và khi đó , bà ngoại e vừa mất 3 tháng trc, nên giờ chuyện e vậy.. E ko biết phải làm sao nữa . <br/>Lúc đó, a năn nỉ e cho a thời gian 2 năm rồi a sẽ cưới, giờ đứa bé này phải bỏ đi. E biết đó là lời dối trá, e shock và sợ hãi từ chuyện này sang chuyện khác và e quyết định buông đứa bé ... E rơi vào trầm cảm, yếu đuối, quỵ luỵ và xem như cdoi mình đã hết, giờ phải bám víu vào ng đàn ông này vì sau này , e ko có lấy ai dc... Vì sao cũng ko công bằng với ngsau và e đã sứt mẻ, hư hao như vậy ,.. E vừa bám xíu, quỵ luỵ a vừa biết phải buông bỏ ng đàn ông này, nếu cứ bên cạnh như vậy, cdoi mình sẽ khổ suốt đời .. Tâm lý lúc đó hỗn loạn, trầm cảm, xấu hổ, tự ti và ko biết mình phải làm gì ,.. E và a đó nhùng nhằng 1 thời gian , lúc e muốn chia tay thì a níu kéo , và ngược lại. E nhận ra a là ng rất trọng sĩ diện , ham giàu và mong muốn có ng lo. Vì trg thời gian đó, a luôn đặt vấn đề tiền bạc với e rồi chà đạp, bạo hành tinh thần e dần dần khi e ko đáp ứng nhu cầu của a  ... Trg 6 tháng khủng khiếp đó, e đã quá đau khổ vì phải quỵ luỵ ng đàn ông này, rồi khi e quyết định chia tay dứt hẳn thì quá sức chịu đựng... Thời gian đó, e như 1 ng điên dại , ko biết phải làm gì, công việc bỏ luôn, bạn bè ai cũng thấy e khổ sở , tâm trí mơ màng đau khổ vì chuyện ác mà mình đã làm cho e bé. Giờ ghi lại những dòng này, e ko dám nhớ lại khoảng thời gian đó ..... E quyết định dứt khoát là phải chia tay ng đàn ông này, vì thấy rõ hết bộ mặt của hắn, ko còn gì để vớt vát, bao che và quan trọng là ko yêu thương mình như m</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16024691-31-10-2024.mp3" length="7565137" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16024691</guid>
    <pubDate>Thu, 31 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>629</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-10-2024</itunes:title>
    <title>30-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Kino   Dòng đầu tiên em xin phép được gửi lời chào đến toàn thể gia đình web 5 ngày của chúng ta!   Hoang mang. Bối rối. Uất ức. Chính là em, một thanh niên 22 tuổi, trong những ngày qua.   Từ bé đến lớn, em nghịch thì có nghịch, phá phách có phá phách nhưng em tuyệt đối chưa bao giờ khiến bố mẹ phải phiền muộn vì mình. Ít nhất là cho đến ngày em bị tai nạn.   Trong một lần đi chơi với bạn bè, em gặp tai nạn khá nghiêm trọng khiến phần mặt bị va đập mạnh.   Tiếng x...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Kino</b></p><p><br/></p><p>Dòng đầu tiên em xin phép được gửi lời chào đến toàn thể gia đình web 5 ngày của chúng ta!</p><p><br/></p><p>Hoang mang. Bối rối. Uất ức. Chính là em, một thanh niên 22 tuổi, trong những ngày qua.</p><p><br/></p><p>Từ bé đến lớn, em nghịch thì có nghịch, phá phách có phá phách nhưng em tuyệt đối chưa bao giờ khiến bố mẹ phải phiền muộn vì mình. Ít nhất là cho đến ngày em bị tai nạn.</p><p><br/></p><p>Trong một lần đi chơi với bạn bè, em gặp tai nạn khá nghiêm trọng khiến phần mặt bị va đập mạnh.</p><p><br/></p><p>Tiếng xe cấp cứu ngày hôm đó như một nổi ám ảnh đối với em!</p><p><br/></p><p>Sau khoảng nửa tháng nhập viện, phẫu thuật và hồi sức. Kết quả là mặt em bị méo một bên, xẹo lòi lõm đủ chỗ. Em xin lỗi nếu những gì em ghi khiến gia đình mình rợn người.</p><p><br/></p><p>Nhưng trong rủi có may, phần đầu em không bị sao. Phải nói là ông bà gánh đỡ một phần thương đau.</p><p><br/></p><p>Thời gian đầu em hoàn toàn lạc quan! Con trai có xẹp có méo &quot;tí&quot; thì cũng không đến nổi...</p><p>Và em ước gì chuyện kết thúc ở đó!</p><p><br/></p><p>Nhưng sau một đêm răng hàm em nhức tột cùng. Vào nha khoa khám thì phát hiện ra vài cái răng bị hư tổn do tai nạn và bắt buộc phải nhổ đi, sáu cái tất cả, toàn răng cửa.</p><p><br/></p><p>Đến đây thì... em lạc quan nổi gì nữa ạ?</p><p><br/></p><p>Đâu thể để răng cỏ như vậy được. Em search mạng thì để trồng một cái răng tầm khoảng tám chữ số. Suy ra sáu cái thì...</p><p>Em hoang mang vô cùng!</p><p><br/></p><p>Lại ngẫm về gia cảnh mình không khá giả. Bố mẹ lương ba cọc ba đồng. Em là sinh viên chuẩn bị ra trường chưa có việc làm. Em biết mình phải tìm việc bằng mọi giá để có tiền làm răng nhưng khổ nổi, cái ngành nghề của em phải gặp khách hàng nhiều, face to face với khách hàng nhiều.</p><p><br/></p><p>Cái răng cái tóc là gốc con người. Nghĩ đến câu này thôi là em bủn rủn hết cả tay chân, tự ti, hèn nhát, vứt hết mấy cái CV vào sọt rác.</p><p>Em rối lắm lận!</p><p><br/></p><p>Lại nghĩ đến nguyên do khiến mình ra nông nổi này. Thà như em tụ tập đua xe, lạng lách đánh võng thì chẳng nói. Đằng này... em bị hại, em ngồi sau và bạn em là người chở. Bạn ấy mệt và ngủ thiếp đi trong lúc lái xe. Tai nạn đến. Bạn chỉ gãy tay, bó bột một thời gian là có thể tập gym ngon lành, còn em...</p><p><br/></p><p>Em uất ức lắm! Nó giờ tương lai phía trước sáng lạng. Trong khi em giờ phải mang &quot;khiếm khuyết&quot;.</p><p><br/></p><p>Em đang cảm thấy rất bế tắc!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Kino</b></p><p><br/></p><p>Dòng đầu tiên em xin phép được gửi lời chào đến toàn thể gia đình web 5 ngày của chúng ta!</p><p><br/></p><p>Hoang mang. Bối rối. Uất ức. Chính là em, một thanh niên 22 tuổi, trong những ngày qua.</p><p><br/></p><p>Từ bé đến lớn, em nghịch thì có nghịch, phá phách có phá phách nhưng em tuyệt đối chưa bao giờ khiến bố mẹ phải phiền muộn vì mình. Ít nhất là cho đến ngày em bị tai nạn.</p><p><br/></p><p>Trong một lần đi chơi với bạn bè, em gặp tai nạn khá nghiêm trọng khiến phần mặt bị va đập mạnh.</p><p><br/></p><p>Tiếng xe cấp cứu ngày hôm đó như một nổi ám ảnh đối với em!</p><p><br/></p><p>Sau khoảng nửa tháng nhập viện, phẫu thuật và hồi sức. Kết quả là mặt em bị méo một bên, xẹo lòi lõm đủ chỗ. Em xin lỗi nếu những gì em ghi khiến gia đình mình rợn người.</p><p><br/></p><p>Nhưng trong rủi có may, phần đầu em không bị sao. Phải nói là ông bà gánh đỡ một phần thương đau.</p><p><br/></p><p>Thời gian đầu em hoàn toàn lạc quan! Con trai có xẹp có méo &quot;tí&quot; thì cũng không đến nổi...</p><p>Và em ước gì chuyện kết thúc ở đó!</p><p><br/></p><p>Nhưng sau một đêm răng hàm em nhức tột cùng. Vào nha khoa khám thì phát hiện ra vài cái răng bị hư tổn do tai nạn và bắt buộc phải nhổ đi, sáu cái tất cả, toàn răng cửa.</p><p><br/></p><p>Đến đây thì... em lạc quan nổi gì nữa ạ?</p><p><br/></p><p>Đâu thể để răng cỏ như vậy được. Em search mạng thì để trồng một cái răng tầm khoảng tám chữ số. Suy ra sáu cái thì...</p><p>Em hoang mang vô cùng!</p><p><br/></p><p>Lại ngẫm về gia cảnh mình không khá giả. Bố mẹ lương ba cọc ba đồng. Em là sinh viên chuẩn bị ra trường chưa có việc làm. Em biết mình phải tìm việc bằng mọi giá để có tiền làm răng nhưng khổ nổi, cái ngành nghề của em phải gặp khách hàng nhiều, face to face với khách hàng nhiều.</p><p><br/></p><p>Cái răng cái tóc là gốc con người. Nghĩ đến câu này thôi là em bủn rủn hết cả tay chân, tự ti, hèn nhát, vứt hết mấy cái CV vào sọt rác.</p><p>Em rối lắm lận!</p><p><br/></p><p>Lại nghĩ đến nguyên do khiến mình ra nông nổi này. Thà như em tụ tập đua xe, lạng lách đánh võng thì chẳng nói. Đằng này... em bị hại, em ngồi sau và bạn em là người chở. Bạn ấy mệt và ngủ thiếp đi trong lúc lái xe. Tai nạn đến. Bạn chỉ gãy tay, bó bột một thời gian là có thể tập gym ngon lành, còn em...</p><p><br/></p><p>Em uất ức lắm! Nó giờ tương lai phía trước sáng lạng. Trong khi em giờ phải mang &quot;khiếm khuyết&quot;.</p><p><br/></p><p>Em đang cảm thấy rất bế tắc!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16017477-30-10-2024.mp3" length="8158848" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16017477</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>678</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-10-2024</itunes:title>
    <title>29-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ    Em năm nay 18 tuổi sắp tới là sinh nhật 19 tuổi Em đang có dự định đi du học nước ngoài, và vẫn đang trong giai đoạn học hành để sắp sửa đi.   Rồi tự nhiên một hôm biết bạn gái mình có thai, em khá bất ngờ, tại vì tụi em cũng chỉ mới tiếp xúc với nhau khá là tiết chế và có nghĩ đến hậu quả này rồi nên đã dừng việc đó lại, nhưng cũng sẽ có tỉ lệ mang thai, mặc dù rất nhỏ nhưng giờ thì mọi chuyện đã rồi, vậy là em quyết định ở lại việt nam ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 18 tuổi sắp tới là sinh nhật 19 tuổi</p><p>Em đang có dự định đi du học nước ngoài, và vẫn đang trong giai đoạn học hành để sắp sửa đi.</p><p><br/></p><p>Rồi tự nhiên một hôm biết bạn gái mình có thai, em khá bất ngờ, tại vì tụi em cũng chỉ mới tiếp xúc với nhau khá là tiết chế và có nghĩ đến hậu quả này rồi nên đã dừng việc đó lại, nhưng cũng sẽ có tỉ lệ mang thai, mặc dù rất nhỏ nhưng giờ thì mọi chuyện đã rồi, vậy là em quyết định ở lại việt nam và từ bỏ cái suy nghĩ đi nước ngoài du học để ở nhà lo lắng cho bạn ấy với cả em bé của em, thật sự thì đây là một cái sự kiện rất là đặc biệt với em. </p><p><br/></p><p>Mình bình thường đã luôn nghĩ là sẽ không bao giờ rơi vào trường hợp này, nhưng do bồng bột nên gây ra sự việc này, biết rằng sắp tới sẽ rất là bất ổn đối với em và cả bạn ấy, nên em đã cố gắng lấy hết những gì em có từ trước giờ, lấy hết những kiến thức mà em có, rồi lên mạng tìm hiểu, đọc thêm sách, để hi vọng rằng có một cách nào đó để mình có được tài chính đủ để nuôi em bé, hiện tại thì cả hai bên gia đình chưa ai biết và em nghĩ là mình sắp trải qua một cái giai đoạn đặc biệt của cuộc đời.</p><p>Mặc dù biết hối hận có, khó khăn có nhưng vẫn mong rằng em bé của em đến với cuộc đời này thật tốt đẹp.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin giấu tên ạ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 18 tuổi sắp tới là sinh nhật 19 tuổi</p><p>Em đang có dự định đi du học nước ngoài, và vẫn đang trong giai đoạn học hành để sắp sửa đi.</p><p><br/></p><p>Rồi tự nhiên một hôm biết bạn gái mình có thai, em khá bất ngờ, tại vì tụi em cũng chỉ mới tiếp xúc với nhau khá là tiết chế và có nghĩ đến hậu quả này rồi nên đã dừng việc đó lại, nhưng cũng sẽ có tỉ lệ mang thai, mặc dù rất nhỏ nhưng giờ thì mọi chuyện đã rồi, vậy là em quyết định ở lại việt nam và từ bỏ cái suy nghĩ đi nước ngoài du học để ở nhà lo lắng cho bạn ấy với cả em bé của em, thật sự thì đây là một cái sự kiện rất là đặc biệt với em. </p><p><br/></p><p>Mình bình thường đã luôn nghĩ là sẽ không bao giờ rơi vào trường hợp này, nhưng do bồng bột nên gây ra sự việc này, biết rằng sắp tới sẽ rất là bất ổn đối với em và cả bạn ấy, nên em đã cố gắng lấy hết những gì em có từ trước giờ, lấy hết những kiến thức mà em có, rồi lên mạng tìm hiểu, đọc thêm sách, để hi vọng rằng có một cách nào đó để mình có được tài chính đủ để nuôi em bé, hiện tại thì cả hai bên gia đình chưa ai biết và em nghĩ là mình sắp trải qua một cái giai đoạn đặc biệt của cuộc đời.</p><p>Mặc dù biết hối hận có, khó khăn có nhưng vẫn mong rằng em bé của em đến với cuộc đời này thật tốt đẹp.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16009649-29-10-2024.mp3" length="6259537" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16009649</guid>
    <pubDate>Tue, 29 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>520</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-10-2024</itunes:title>
    <title>28-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  dấu bé ba   Dạ chào thầy và các bạn chúc các bạn có một ngày vui vẻ và hạnh phúc. Em năm nay 21 tuổi và em đang học đại học, hiện tại năm 3 em mới quen được bạn trai cùng tuổi học cùng trường với em luôn ạ.  Chuyện là bạn làm quen qua facebook và nhắn tin muốn hẹn hò cùng em bạn dẫn em đi xem phim , đó cũng là lần đầu gặp mặt và cuối buổi trước khi ra về em có bạn có ngõ lời để thành ny và em đồng ý trong buổi đầu tiên luôn ạ. Kiểu không tin mình có bồ t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  dấu bé ba</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy và các bạn chúc các bạn có một ngày vui vẻ và hạnh phúc.</p><p>Em năm nay 21 tuổi và em đang học đại học, hiện tại năm 3 em mới quen được bạn trai cùng tuổi học cùng trường với em luôn ạ. </p><p>Chuyện là bạn làm quen qua facebook và nhắn tin muốn hẹn hò cùng em bạn dẫn em đi xem phim , đó cũng là lần đầu gặp mặt và cuối buổi trước khi ra về em có bạn có ngõ lời để thành ny và em đồng ý trong buổi đầu tiên luôn ạ. Kiểu không tin mình có bồ trong khi chỉ mới biết nhau lần đầu. Từ trước đến giờ em chưa quen ai và đây là lần đầu em có người yêu.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện cũng bình thường trong tháng đầu, và em nhận ra được nhiều tính cách thật sự rất là lạ của bạn đó luôn. Em nghĩ người ta hẹn hò là đi chơi cùng nhau, tặng quà cho nhau một cách vui vẻ và trong sáng nhưng bạn này có sở thích kì lạ thích dẫn em về phòng bạn ấy chơi và mấy lần đầu thì em cũng e dè nhưng những lần sau có vẻ thân hơn, em cũng ở lại qua đêm cùng bạn ấy. Nhưng mà đối với em việc quan hệ trước hôn nhân là điều em chưa sẵn sàng đến một ngày bạn đó nói với em chuyện đó và em đã từ chối nhưng bạn ấy nói yêu đương phải đi đôi với tình dục . Em không biết phải làm sao có nên tiếp tục mối quan hệ hay dừng lại ạ .</p><p> Tiếp đến em cảm thấy bạn không tặng cho em bất cứ món quà nào sau khi quen nhau mà bạn thường dẫn em đi ăn thì chuyện tiền bạc có lúc bạn trả có lúc em trả. Và xung quanh em bạn bè trong phòng  quen nhau ai cũng thấy có nhiều quà tặng từ bồ họ, em cảm thấy em không được may mắn như họ và em nghĩ bạn ấy không yêu em như em nghĩ bạn ấy chỉ muốn lên giường cùng em . </p><p>Bạn ấy thường than hết tiền do không đi làm vì năm 3 việc học nhiều nên bạn chỉ dành thời gian để học đôi lúc em thấy bạn còn ham chơi cày game rất nhiều. Tuy nhiên bạn cũng có những điều tốt bạn hay nấu đồ ăn cho em ăn, chở em đi học mà dần dần nó cũng không còn, bạn cũng có tâm sự với em,.Em cảm thấy bối rối trong mối quan hệ này hiện tại em mới quen bạn được 3 tháng hơn mà bạn thay đổi và lười đi rất  nhiều em muốn bạn dẫn đi chơi và bạn nói lười đi và bạn nói không thích đi chơi nữa. Em không biết mối quan hệ tình yêu giữa mọi người như nào nhỉ ? </p><p>Mong thầy giúp em trong vấn đề này ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  dấu bé ba</b></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy và các bạn chúc các bạn có một ngày vui vẻ và hạnh phúc.</p><p>Em năm nay 21 tuổi và em đang học đại học, hiện tại năm 3 em mới quen được bạn trai cùng tuổi học cùng trường với em luôn ạ. </p><p>Chuyện là bạn làm quen qua facebook và nhắn tin muốn hẹn hò cùng em bạn dẫn em đi xem phim , đó cũng là lần đầu gặp mặt và cuối buổi trước khi ra về em có bạn có ngõ lời để thành ny và em đồng ý trong buổi đầu tiên luôn ạ. Kiểu không tin mình có bồ trong khi chỉ mới biết nhau lần đầu. Từ trước đến giờ em chưa quen ai và đây là lần đầu em có người yêu.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện cũng bình thường trong tháng đầu, và em nhận ra được nhiều tính cách thật sự rất là lạ của bạn đó luôn. Em nghĩ người ta hẹn hò là đi chơi cùng nhau, tặng quà cho nhau một cách vui vẻ và trong sáng nhưng bạn này có sở thích kì lạ thích dẫn em về phòng bạn ấy chơi và mấy lần đầu thì em cũng e dè nhưng những lần sau có vẻ thân hơn, em cũng ở lại qua đêm cùng bạn ấy. Nhưng mà đối với em việc quan hệ trước hôn nhân là điều em chưa sẵn sàng đến một ngày bạn đó nói với em chuyện đó và em đã từ chối nhưng bạn ấy nói yêu đương phải đi đôi với tình dục . Em không biết phải làm sao có nên tiếp tục mối quan hệ hay dừng lại ạ .</p><p> Tiếp đến em cảm thấy bạn không tặng cho em bất cứ món quà nào sau khi quen nhau mà bạn thường dẫn em đi ăn thì chuyện tiền bạc có lúc bạn trả có lúc em trả. Và xung quanh em bạn bè trong phòng  quen nhau ai cũng thấy có nhiều quà tặng từ bồ họ, em cảm thấy em không được may mắn như họ và em nghĩ bạn ấy không yêu em như em nghĩ bạn ấy chỉ muốn lên giường cùng em . </p><p>Bạn ấy thường than hết tiền do không đi làm vì năm 3 việc học nhiều nên bạn chỉ dành thời gian để học đôi lúc em thấy bạn còn ham chơi cày game rất nhiều. Tuy nhiên bạn cũng có những điều tốt bạn hay nấu đồ ăn cho em ăn, chở em đi học mà dần dần nó cũng không còn, bạn cũng có tâm sự với em,.Em cảm thấy bối rối trong mối quan hệ này hiện tại em mới quen bạn được 3 tháng hơn mà bạn thay đổi và lười đi rất  nhiều em muốn bạn dẫn đi chơi và bạn nói lười đi và bạn nói không thích đi chơi nữa. Em không biết mối quan hệ tình yêu giữa mọi người như nào nhỉ ? </p><p>Mong thầy giúp em trong vấn đề này ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/16002109-28-10-2024.mp3" length="4468372" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-16002109</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>371</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-10-2024</itunes:title>
    <title>25-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cô gái AU   Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay,   Mình viết những dòng này chủ yếu là để tâm sự chuyện mình vừa gặp phải gần đây, cũng đã qua 1 tháng rồi nên mọi chuyện cũng đã dần nguôi ngoai. Cũng không phải là lần đầu mình gặp phải vấn đề trong chuyện tình cảm, nhưng thật sự mình vẫn rất sốc vì nó ảnh hưởng khá nhiều tới tâm lý của mình.    Mình là du học sinh, sang Úc cũng đã hơn 1 năm rồi. Cách đây 5 tháng mình có xin được việc ở 1 quán cafe, th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1llOpZ_9MkuSLDSS07WYTXA7n85-5Hh26PwTs7JEuxhU/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Cô gái AU</b></a></p><p><br/></p><p><b>Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay,</b></p><p><br/></p><p><b>Mình viết những dòng này chủ yếu là để tâm sự chuyện mình vừa gặp phải gần đây, cũng đã qua 1 tháng rồi nên mọi chuyện cũng đã dần nguôi ngoai. Cũng không phải là lần đầu mình gặp phải vấn đề trong chuyện tình cảm, nhưng thật sự mình vẫn rất sốc vì nó ảnh hưởng khá nhiều tới tâm lý của mình. </b></p><p><br/></p><p><b>Mình là du học sinh, sang Úc cũng đã hơn 1 năm rồi. Cách đây 5 tháng mình có xin được việc ở 1 quán cafe, thì mình gặp anh ở đây, anh là chủ quán này. Mọi chuyện đều rất bình thường vì anh đã có bạn gái (hơn 1 năm) và mình cũng đã có bạn trai (5 tháng), nên mình cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh, cảm giác rất thân thiết vì mình cảm thấy có thể học hỏi được rất nhiều từ anh cũng như quan điểm sống của tụi mình rất hợp nhau. Mình còn cảm thấy rất vui và tự hào vì kiếm được 1 chỗ làm lương ổn, và còn khiến định hướng tương lai của mình rõ ràng hơn nhiều. </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng sau đó 1 tháng, anh chia tay bạn gái (sau này từ 1 chị trong quán thì mình mới biết là ảnh chia tay là vì đã thích mình). Tầm 2 tuần sau, thì anh quan tâm mình nhiều hơn, và ngỏ ý muốn nhắn tin trò chuyện ngoài giờ làm việc, mình đồng ý với tư cách bạn bè. Sau đó không lâu thì mình với bạn trai hiện tại cũng chia tay nhau (vì mình thấy tụi mình không hợp nhau, mình ngày càng trở nên cộc cằn hơn và bắt lỗi bạn, cũng như mình không thể chia sẻ được với bạn vì bạn hay over react vấn đề). </b></p><p><br/></p><p><b>Sau đó vài tuần thì mình và anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, anh muốn trở thành người có thể chia sẻ cùng mình. Anh rất tốt với mình, dùng sự chân thành, không ngại xa, ngại mệt để lấy lòng mình. Thậm chí anh còn nói giờ cuộc sống của anh là em rồi mới tới công việc (vì đối với ảnh công việc là nhất). Vốn dĩ với mình anh đã rất hoàn hảo rồi, cộng thêm sự chân thành nữa nên mình đã chấp nhận quen anh sau 1 tháng tìm hiểu. Sau mối tình đầu 5 năm chịu nhiều tổn thương, nên những mối tình sau mình dần khép kín hơn, không cho phép bản thân mở lòng vì mình biết ai yêu nhiều hơn người đó thua, nên lúc tìm hiểu anh cũng vậy, mình chỉ nghĩ rằng chắc chỉ là hứng thú nhất thời của anh, khi nào chán thì anh sẽ tự bỏ cuộc thôi. Nhưng 1 câu nói của anh đã khiến mình buông bỏ phòng bị và cho phép bản thân dám yêu anh “Anh nghĩ yêu thì cứ yêu thôi, suy nghĩ nhiều cho mệt vậy”. Và mình đã yêu anh thật.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng tụi mình quen nhau gần 1 tháng thì mình cảm thấy anh có chút khác lạ, không còn dành thời gian cũng như quan tâm mình như trước nữa, thậm chí mình còn có cảm giác như 2 đứa rõ ràng là đang ở chung 1 chỗ nhưng cảm giác như 2 người lạ chung nhà vậy. Nên sau đó vài hôm mình ngỏ ý muốn nói chuyện với anh. Mình cũng chuẩn bị trước tinh thần hoặc là quen tiếp hoặc là chia tay rồi. Mình đề nghị với anh chuyện muốn hiểu anh hơn, và cũng muốn thay đổi bản thân để mối quan hệ này tốt hơn hay nói đúng hơn là học cách để đối phương cảm nhận được tình yêu (do thật sự mình muốn giữ mối quan hệ này thay vì vòng lặp yêu rồi chia tay). </b></p><p><b>Tuy nhiên câu trả lời của anh khiến mình rất sốc, mình quá sốc tới nỗi không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt nào. Anh dùng 1 tone giọng rất bức xúc và nói mình tự cao tự đại, kiêu ngạo, coi thường người khác, không ai muốn làm việc chung với em cả, thái độ của em rất khinh bỉ người khác, em không tôn trọng anh …. (ảnh đang nói tới trong công việc ấy ạ). Tâm trạng mình lúc đó rất phức tạp, cố gắng hỏi ảnh về vấn đề tình cảm, nhưng anh lại chuyển về chỉ trích mình trong công việc và con người mình. Sau cùng anh chốt lại là “Tính của em đã vượt quá sức tưởng tượng của anh”. Vậy là tụi mình chia tay trong bàng hoàng.</b></p><p><br/></p><p><b>Có 3 vấn đề khiến m</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1llOpZ_9MkuSLDSS07WYTXA7n85-5Hh26PwTs7JEuxhU/edit?usp=sharing'><b>NGƯỜI GỬI:  Cô gái AU</b></a></p><p><br/></p><p><b>Thân gửi Thầy và đại gia đình Web5ngay,</b></p><p><br/></p><p><b>Mình viết những dòng này chủ yếu là để tâm sự chuyện mình vừa gặp phải gần đây, cũng đã qua 1 tháng rồi nên mọi chuyện cũng đã dần nguôi ngoai. Cũng không phải là lần đầu mình gặp phải vấn đề trong chuyện tình cảm, nhưng thật sự mình vẫn rất sốc vì nó ảnh hưởng khá nhiều tới tâm lý của mình. </b></p><p><br/></p><p><b>Mình là du học sinh, sang Úc cũng đã hơn 1 năm rồi. Cách đây 5 tháng mình có xin được việc ở 1 quán cafe, thì mình gặp anh ở đây, anh là chủ quán này. Mọi chuyện đều rất bình thường vì anh đã có bạn gái (hơn 1 năm) và mình cũng đã có bạn trai (5 tháng), nên mình cảm thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh, cảm giác rất thân thiết vì mình cảm thấy có thể học hỏi được rất nhiều từ anh cũng như quan điểm sống của tụi mình rất hợp nhau. Mình còn cảm thấy rất vui và tự hào vì kiếm được 1 chỗ làm lương ổn, và còn khiến định hướng tương lai của mình rõ ràng hơn nhiều. </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng sau đó 1 tháng, anh chia tay bạn gái (sau này từ 1 chị trong quán thì mình mới biết là ảnh chia tay là vì đã thích mình). Tầm 2 tuần sau, thì anh quan tâm mình nhiều hơn, và ngỏ ý muốn nhắn tin trò chuyện ngoài giờ làm việc, mình đồng ý với tư cách bạn bè. Sau đó không lâu thì mình với bạn trai hiện tại cũng chia tay nhau (vì mình thấy tụi mình không hợp nhau, mình ngày càng trở nên cộc cằn hơn và bắt lỗi bạn, cũng như mình không thể chia sẻ được với bạn vì bạn hay over react vấn đề). </b></p><p><br/></p><p><b>Sau đó vài tuần thì mình và anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, anh muốn trở thành người có thể chia sẻ cùng mình. Anh rất tốt với mình, dùng sự chân thành, không ngại xa, ngại mệt để lấy lòng mình. Thậm chí anh còn nói giờ cuộc sống của anh là em rồi mới tới công việc (vì đối với ảnh công việc là nhất). Vốn dĩ với mình anh đã rất hoàn hảo rồi, cộng thêm sự chân thành nữa nên mình đã chấp nhận quen anh sau 1 tháng tìm hiểu. Sau mối tình đầu 5 năm chịu nhiều tổn thương, nên những mối tình sau mình dần khép kín hơn, không cho phép bản thân mở lòng vì mình biết ai yêu nhiều hơn người đó thua, nên lúc tìm hiểu anh cũng vậy, mình chỉ nghĩ rằng chắc chỉ là hứng thú nhất thời của anh, khi nào chán thì anh sẽ tự bỏ cuộc thôi. Nhưng 1 câu nói của anh đã khiến mình buông bỏ phòng bị và cho phép bản thân dám yêu anh “Anh nghĩ yêu thì cứ yêu thôi, suy nghĩ nhiều cho mệt vậy”. Và mình đã yêu anh thật.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng tụi mình quen nhau gần 1 tháng thì mình cảm thấy anh có chút khác lạ, không còn dành thời gian cũng như quan tâm mình như trước nữa, thậm chí mình còn có cảm giác như 2 đứa rõ ràng là đang ở chung 1 chỗ nhưng cảm giác như 2 người lạ chung nhà vậy. Nên sau đó vài hôm mình ngỏ ý muốn nói chuyện với anh. Mình cũng chuẩn bị trước tinh thần hoặc là quen tiếp hoặc là chia tay rồi. Mình đề nghị với anh chuyện muốn hiểu anh hơn, và cũng muốn thay đổi bản thân để mối quan hệ này tốt hơn hay nói đúng hơn là học cách để đối phương cảm nhận được tình yêu (do thật sự mình muốn giữ mối quan hệ này thay vì vòng lặp yêu rồi chia tay). </b></p><p><b>Tuy nhiên câu trả lời của anh khiến mình rất sốc, mình quá sốc tới nỗi không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt nào. Anh dùng 1 tone giọng rất bức xúc và nói mình tự cao tự đại, kiêu ngạo, coi thường người khác, không ai muốn làm việc chung với em cả, thái độ của em rất khinh bỉ người khác, em không tôn trọng anh …. (ảnh đang nói tới trong công việc ấy ạ). Tâm trạng mình lúc đó rất phức tạp, cố gắng hỏi ảnh về vấn đề tình cảm, nhưng anh lại chuyển về chỉ trích mình trong công việc và con người mình. Sau cùng anh chốt lại là “Tính của em đã vượt quá sức tưởng tượng của anh”. Vậy là tụi mình chia tay trong bàng hoàng.</b></p><p><br/></p><p><b>Có 3 vấn đề khiến m</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15989021-25-10-2024.mp3" length="10158782" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15989021</guid>
    <pubDate>Fri, 25 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>845</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-10-2024</itunes:title>
    <title>24-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em xin phép giấu tên    Em là nữ, hiện 31 tuổi, em vừa chia tay mối tình 7 năm của mình. Em rất thương bạn em, chúng em có những mục tiêu lâu dài cùng nhau, xây đắp từ khi bạn tay trắng. Khi chia tay, bạn nói vì áp lực công việc nhà cửa (bạn con một, ba mất) nên không còn cảm xúc với em nữa.   Thời gian tụi em yêu thương nhau rất yên bình, không yêu cầu đòi hỏi từ nhau, ngỡ chỉ cần yêu thương là đủ. Em ở bên bạn, chăm lo cho bạn khi bạn không có gì, thất nghi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ, hiện 31 tuổi, em vừa chia tay mối tình 7 năm của mình. Em rất thương bạn em, chúng em có những mục tiêu lâu dài cùng nhau, xây đắp từ khi bạn tay trắng. Khi chia tay, bạn nói vì áp lực công việc nhà cửa (bạn con một, ba mất) nên không còn cảm xúc với em nữa.</p><p><br/></p><p>Thời gian tụi em yêu thương nhau rất yên bình, không yêu cầu đòi hỏi từ nhau, ngỡ chỉ cần yêu thương là đủ. Em ở bên bạn, chăm lo cho bạn khi bạn không có gì, thất nghiệp 3-4 năm, tụi em tin tưởng nhau, em tin tưởng bạn, sống gói ghém để lo giúp bạn chi phí ăn học suốt những năm tháng đó. </p><p><br/></p><p>Khi cuộc sống tốt đẹp hơn, công việc bạn có thành tựu, cũng là lúc tụi em xa nhau. Bạn nói những năm tháng vất vả đó bạn đã có những đêm cô đơn cùng cực, chỉ có thể triệt tiêu cảm xúc để vượt qua, rồi đến nay bạn nghĩ bạn với em chỉ còn là trách nhiệm. Đã từng có 1 tháng thử thách để 2 đứa bình tâm, nhưng bạn thú nhận không tin việc có thể khôi phục cảm xúc. Em buông tay nhưng vẫn thương bạn, nên em cứ nhớ chuyện cũ, nhớ tương lai từng hẹn ước, và tự mình đau lòng.</p><p><br/></p><p>Khoảng 2-3 tháng đầu nằm vùi mà khóc, rồi em bắt đầu tập gym, đăng ký khoá học online, vùi đầu vào công việc hiện tại. Em không muốn cảm giác như mình là kẻ đáng thương, mình là người không xứng đáng nên mới bị bỏ đi. Nhưng thực sự cảm giác bản thân yếu đuối, không quan trọng cứ đeo bám em.</p><p><br/></p><p>Sau khi chia tay tụi em chưa từng gặp hay gọi điện thoại cho nhau, chỉ có thi thoảng bạn nhắn tin nói về cuộc sống của bạn, em cũng chia sẻ, nhưng thực sự rất đau lòng. Em từng nghĩ em cứ ở đó, tâm sự với bạn để bạn không cô đơn, nhưng thực sự mỗi lần nhận tin nhắn từ bạn em lại trông chờ bạn sẽ hồi tâm chuyển ý, nên em mệt mỏi. Mới gần đây thôi em nhắn một lần chính thức là em chưa lành lặn, em muốn được dừng liên lạc. Em làm vậy có ích kỷ không anh?</p><p><br/></p><p>Em nên làm gì để có thể bước tiếp, vượt qua nỗi đau này? Những khi cơn bão cảm xúc ập tới em nên làm gì?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn anh đã lắng nghe.</p><p>(ngày 9 tháng 5, 2024)</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em xin phép giấu tên</b></p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ, hiện 31 tuổi, em vừa chia tay mối tình 7 năm của mình. Em rất thương bạn em, chúng em có những mục tiêu lâu dài cùng nhau, xây đắp từ khi bạn tay trắng. Khi chia tay, bạn nói vì áp lực công việc nhà cửa (bạn con một, ba mất) nên không còn cảm xúc với em nữa.</p><p><br/></p><p>Thời gian tụi em yêu thương nhau rất yên bình, không yêu cầu đòi hỏi từ nhau, ngỡ chỉ cần yêu thương là đủ. Em ở bên bạn, chăm lo cho bạn khi bạn không có gì, thất nghiệp 3-4 năm, tụi em tin tưởng nhau, em tin tưởng bạn, sống gói ghém để lo giúp bạn chi phí ăn học suốt những năm tháng đó. </p><p><br/></p><p>Khi cuộc sống tốt đẹp hơn, công việc bạn có thành tựu, cũng là lúc tụi em xa nhau. Bạn nói những năm tháng vất vả đó bạn đã có những đêm cô đơn cùng cực, chỉ có thể triệt tiêu cảm xúc để vượt qua, rồi đến nay bạn nghĩ bạn với em chỉ còn là trách nhiệm. Đã từng có 1 tháng thử thách để 2 đứa bình tâm, nhưng bạn thú nhận không tin việc có thể khôi phục cảm xúc. Em buông tay nhưng vẫn thương bạn, nên em cứ nhớ chuyện cũ, nhớ tương lai từng hẹn ước, và tự mình đau lòng.</p><p><br/></p><p>Khoảng 2-3 tháng đầu nằm vùi mà khóc, rồi em bắt đầu tập gym, đăng ký khoá học online, vùi đầu vào công việc hiện tại. Em không muốn cảm giác như mình là kẻ đáng thương, mình là người không xứng đáng nên mới bị bỏ đi. Nhưng thực sự cảm giác bản thân yếu đuối, không quan trọng cứ đeo bám em.</p><p><br/></p><p>Sau khi chia tay tụi em chưa từng gặp hay gọi điện thoại cho nhau, chỉ có thi thoảng bạn nhắn tin nói về cuộc sống của bạn, em cũng chia sẻ, nhưng thực sự rất đau lòng. Em từng nghĩ em cứ ở đó, tâm sự với bạn để bạn không cô đơn, nhưng thực sự mỗi lần nhận tin nhắn từ bạn em lại trông chờ bạn sẽ hồi tâm chuyển ý, nên em mệt mỏi. Mới gần đây thôi em nhắn một lần chính thức là em chưa lành lặn, em muốn được dừng liên lạc. Em làm vậy có ích kỷ không anh?</p><p><br/></p><p>Em nên làm gì để có thể bước tiếp, vượt qua nỗi đau này? Những khi cơn bão cảm xúc ập tới em nên làm gì?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn anh đã lắng nghe.</p><p>(ngày 9 tháng 5, 2024)</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15983162-24-10-2024.mp3" length="5847951" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15983162</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>486</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-10-2024</itunes:title>
    <title>23-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  nhờ em nhem    Em chào anh và mọi người,   Em năm nay 30, từng đi làm ở địa vị và lương khá cao, 2 năm gần đây thì em ra kinh doanh riêng ở mảng dịch vụ em xin phép được giấu tên   Tính chất của ngành nghề này đòi hỏi sự xây dựng thương hiệu trên các nền tảng social. Để tạo lợi thế cạnh tranh và lấy được khách hàng thì em đã sáng tạo ra bộ nhận diện thương hiệu độc đáo tự tin rất mang chất riêng của mình, thể hiện đúng giá trị cốt lõi của bản thân.    Ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  nhờ em nhem</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30, từng đi làm ở địa vị và lương khá cao, 2 năm gần đây thì em ra kinh doanh riêng ở mảng dịch vụ em xin phép được giấu tên</p><p><br/></p><p>Tính chất của ngành nghề này đòi hỏi sự xây dựng thương hiệu trên các nền tảng social. Để tạo lợi thế cạnh tranh và lấy được khách hàng thì em đã sáng tạo ra bộ nhận diện thương hiệu độc đáo tự tin rất mang chất riêng của mình, thể hiện đúng giá trị cốt lõi của bản thân. </p><p><br/></p><p>Ngoài brand ra, cách em chăm sóc khách hàng cũng rất chỉnh chu và ân cần để mang lại sự hài lòng tối đa. Trộm vía thì khách quay lại cũng nhiều và yêu quý công ty</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, gần đây các tay chơi lớn và có tiền hơn trong ngành đã thấy và bắt chước ý tưởng quảng cáo, nhận diện thương hiệu và cách em xây dựng hình ảnh công ty. Vì họ có tiền nên làm được điều đó và làm với quy mô, độ phủ lớn hơn em rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Họ ko những copy trắng trợn mà còn phủ nhận hoàn toàn khi em đối mặt để làm cho ra nhẽ. Tuy nhiên, họ liên tục chối ko phải lấy từ em mà đi học từ 1 bên khác rồi cóp nhặt từ nhiều bên chứ ko phải bê y chang của em mang qua. </p><p><br/></p><p>Em rất tức giận vì ý tưởng em coi như đứa con bị lấy đi trắng trợn như vậy mà ko có cách nào đáp trả như cách anh từng làm, vì 1 phần chứng cứ của em ko đủ nhiều và 1 phần em ko đủ nguồn lực để làm lớn việc này lên nhằm đòi lại công bằng cho mình</p><p><br/><br/></p><p>Quan trọng hơn cả, em thấy mình quá yếu đuối và hèn khi ko thể chống trả được mà phải nhìn nó lấy đi ý tưởng như vậy. Mỗi lần em đối chất thì đều bị chối và buộc tội ngược em lại là vu khống. </p><p><br/><br/></p><p>Em buồn quá không có tâm trạng để làm nữa và mong anh có thể cho em lời khuyên em nên làm gì: chống trả 1 trận cho ra trò hay chịu đựng mà làm. Em nào giờ luôn là người hay bị bắt nạt vì tính em hiền nhưng lần này em ko muốn chấp nhận chuyện đó nữa. </p><p><br/></p><p>Em lo vì việc nhịn nhục này mà mình sẽ mãi mãi ko dám chống trả và sẽ ko làm thành công được điều gì. </p><p><br/></p><p>Mong anh cho em lời khuyên. Em cám ơn anh</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  nhờ em nhem</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào anh và mọi người,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30, từng đi làm ở địa vị và lương khá cao, 2 năm gần đây thì em ra kinh doanh riêng ở mảng dịch vụ em xin phép được giấu tên</p><p><br/></p><p>Tính chất của ngành nghề này đòi hỏi sự xây dựng thương hiệu trên các nền tảng social. Để tạo lợi thế cạnh tranh và lấy được khách hàng thì em đã sáng tạo ra bộ nhận diện thương hiệu độc đáo tự tin rất mang chất riêng của mình, thể hiện đúng giá trị cốt lõi của bản thân. </p><p><br/></p><p>Ngoài brand ra, cách em chăm sóc khách hàng cũng rất chỉnh chu và ân cần để mang lại sự hài lòng tối đa. Trộm vía thì khách quay lại cũng nhiều và yêu quý công ty</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, gần đây các tay chơi lớn và có tiền hơn trong ngành đã thấy và bắt chước ý tưởng quảng cáo, nhận diện thương hiệu và cách em xây dựng hình ảnh công ty. Vì họ có tiền nên làm được điều đó và làm với quy mô, độ phủ lớn hơn em rất nhiều. </p><p><br/></p><p>Họ ko những copy trắng trợn mà còn phủ nhận hoàn toàn khi em đối mặt để làm cho ra nhẽ. Tuy nhiên, họ liên tục chối ko phải lấy từ em mà đi học từ 1 bên khác rồi cóp nhặt từ nhiều bên chứ ko phải bê y chang của em mang qua. </p><p><br/></p><p>Em rất tức giận vì ý tưởng em coi như đứa con bị lấy đi trắng trợn như vậy mà ko có cách nào đáp trả như cách anh từng làm, vì 1 phần chứng cứ của em ko đủ nhiều và 1 phần em ko đủ nguồn lực để làm lớn việc này lên nhằm đòi lại công bằng cho mình</p><p><br/><br/></p><p>Quan trọng hơn cả, em thấy mình quá yếu đuối và hèn khi ko thể chống trả được mà phải nhìn nó lấy đi ý tưởng như vậy. Mỗi lần em đối chất thì đều bị chối và buộc tội ngược em lại là vu khống. </p><p><br/><br/></p><p>Em buồn quá không có tâm trạng để làm nữa và mong anh có thể cho em lời khuyên em nên làm gì: chống trả 1 trận cho ra trò hay chịu đựng mà làm. Em nào giờ luôn là người hay bị bắt nạt vì tính em hiền nhưng lần này em ko muốn chấp nhận chuyện đó nữa. </p><p><br/></p><p>Em lo vì việc nhịn nhục này mà mình sẽ mãi mãi ko dám chống trả và sẽ ko làm thành công được điều gì. </p><p><br/></p><p>Mong anh cho em lời khuyên. Em cám ơn anh</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15975047-23-10-2024.mp3" length="5876477" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15975047</guid>
    <pubDate>Wed, 23 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>488</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-10-2024</itunes:title>
    <title>22-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  CHÀNG TRAI ĐAM MÊ LẬP TRÌNH    Con xin mến chào chú và các khán thính giả nghe đài !   Con hiện là sinh viên năm nhất, chuyển ngành của con là Công nghệ thông tin, con viết bài này để tâm sự và mong sẽ nhận được lời khuyên từ chú và mọi người.    Chuyện là con rất đam mê lập trình vì thế từ năm lớp 10 con đã ấp ủ sẽ theo ngành Công nghệ thông tin ban đầu thì con cũng còn mơ hồ về lĩnh vực mà mình sẽ đi theo trong ngành này nhưng cũng thật may mắn là con ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  CHÀNG TRAI ĐAM MÊ LẬP TRÌNH</b></p><p><br/><br/></p><p>Con xin mến chào chú và các khán thính giả nghe đài !</p><p><br/></p><p>Con hiện là sinh viên năm nhất, chuyển ngành của con là Công nghệ thông tin, con viết bài này để tâm sự và mong sẽ nhận được lời khuyên từ chú và mọi người. </p><p><br/></p><p>Chuyện là con rất đam mê lập trình vì thế từ năm lớp 10 con đã ấp ủ sẽ theo ngành Công nghệ thông tin ban đầu thì con cũng còn mơ hồ về lĩnh vực mà mình sẽ đi theo trong ngành này nhưng cũng thật may mắn là con có cơ hội được trải nghiệm rất nhiều lĩnh vực từ ngành này thông qua việc tham dự các khóa học của Viện đào tạo trong trường con được tiếp xúc với lập trình nhúng, phân tích dữ liệu, lập trình web và lập trình ứng dụng phần mềm. </p><p>Trong các lĩnh vực vừa nêu ở trên thì con thích nhất là lập trình web con thật sự đắm chìm với nó trên từng đoạn mã khi viết nhưng con lại được người thầy dạy môn đó nói rằng là lập trình web hiện nay có rất nhiều nhân lực và thị trường trong mảng này đã ít tuyển dụng, số lượng job cũng đã giảm đáng kể một phần cũng là chat gpt ra đời và đã thay thế được rất nhiều, thầy khá thương con vì bài tiểu luận của con là làm một trang web và trang web của con thầy có nói là &quot;Trong lớp rất ít người làm được như con, thằng này nó chịu làm, thầy rất hài lòng&quot; nhưng không vì được khen mà con khoái con về nhà tìm hiểu thì biết được rằng lĩnh vực phân tích dữ liệu và lập trình nhúng đang cần nhân lực và con cũng đã dấn thân để tìm hiểu nó trong vòng 5 tháng sau 5 tháng con nhận ra rằng chỉ có cái mình thích mới khiến cho mình có thể đắm chìm khi làm nó và thế là con đi theo cái con đam mê là lập tình website.</p><p><br/></p><p>Nhưng đam mê cũng đi đôi với lo sợ và áp lực, con rất nỗ lực ngay từ năm nhất là con đã tự học kiến thức nếu quy ra thì nó là kiến thức tương đương của năm 2 và năm 3, con dành 4 -5 tiếng mỗi ngày ra để học và cải thiện các skill tiếng anh, vì con biết sự nỗ lực nào cũng sẽ được đền đáp nhưng con vẫn có một nỗi sợ sợ khi ra trường thì mảng này nó rất cạnh tranh và sẽ rất khó xin việc làm (đây là một lời tâm sự từ một người anh đã đi làm mà con quen biết&quot; . </p><p>Gia đỉnh con khá khó khăn nên con muốn sự lựa chọn của con nó sẽ là chính xác vì trong vài năm tới con sẽ là người gồng gánh gia đình này, con cũng đã đi làm thêm từ phục vụ đến quét dọn hầu như việc nào con cũng đều trải qua nên con hiểu được xã hội này rất khắc nghiệt nếu như sau khi ra trường không có cho mình một chỗ đứng vững chắc.</p><p><br/></p><p>Kết bài, con cảm ơn chú và các khán thính giả nghe đài đã đọc và con mong sẽ nhận được lời khuyên, con không sợ cực con có khả năng học và cập nhật các kiến thức mới chỉ cần có một tia sáng con theo sẽ đuổi nó đến cùng.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  CHÀNG TRAI ĐAM MÊ LẬP TRÌNH</b></p><p><br/><br/></p><p>Con xin mến chào chú và các khán thính giả nghe đài !</p><p><br/></p><p>Con hiện là sinh viên năm nhất, chuyển ngành của con là Công nghệ thông tin, con viết bài này để tâm sự và mong sẽ nhận được lời khuyên từ chú và mọi người. </p><p><br/></p><p>Chuyện là con rất đam mê lập trình vì thế từ năm lớp 10 con đã ấp ủ sẽ theo ngành Công nghệ thông tin ban đầu thì con cũng còn mơ hồ về lĩnh vực mà mình sẽ đi theo trong ngành này nhưng cũng thật may mắn là con có cơ hội được trải nghiệm rất nhiều lĩnh vực từ ngành này thông qua việc tham dự các khóa học của Viện đào tạo trong trường con được tiếp xúc với lập trình nhúng, phân tích dữ liệu, lập trình web và lập trình ứng dụng phần mềm. </p><p>Trong các lĩnh vực vừa nêu ở trên thì con thích nhất là lập trình web con thật sự đắm chìm với nó trên từng đoạn mã khi viết nhưng con lại được người thầy dạy môn đó nói rằng là lập trình web hiện nay có rất nhiều nhân lực và thị trường trong mảng này đã ít tuyển dụng, số lượng job cũng đã giảm đáng kể một phần cũng là chat gpt ra đời và đã thay thế được rất nhiều, thầy khá thương con vì bài tiểu luận của con là làm một trang web và trang web của con thầy có nói là &quot;Trong lớp rất ít người làm được như con, thằng này nó chịu làm, thầy rất hài lòng&quot; nhưng không vì được khen mà con khoái con về nhà tìm hiểu thì biết được rằng lĩnh vực phân tích dữ liệu và lập trình nhúng đang cần nhân lực và con cũng đã dấn thân để tìm hiểu nó trong vòng 5 tháng sau 5 tháng con nhận ra rằng chỉ có cái mình thích mới khiến cho mình có thể đắm chìm khi làm nó và thế là con đi theo cái con đam mê là lập tình website.</p><p><br/></p><p>Nhưng đam mê cũng đi đôi với lo sợ và áp lực, con rất nỗ lực ngay từ năm nhất là con đã tự học kiến thức nếu quy ra thì nó là kiến thức tương đương của năm 2 và năm 3, con dành 4 -5 tiếng mỗi ngày ra để học và cải thiện các skill tiếng anh, vì con biết sự nỗ lực nào cũng sẽ được đền đáp nhưng con vẫn có một nỗi sợ sợ khi ra trường thì mảng này nó rất cạnh tranh và sẽ rất khó xin việc làm (đây là một lời tâm sự từ một người anh đã đi làm mà con quen biết&quot; . </p><p>Gia đỉnh con khá khó khăn nên con muốn sự lựa chọn của con nó sẽ là chính xác vì trong vài năm tới con sẽ là người gồng gánh gia đình này, con cũng đã đi làm thêm từ phục vụ đến quét dọn hầu như việc nào con cũng đều trải qua nên con hiểu được xã hội này rất khắc nghiệt nếu như sau khi ra trường không có cho mình một chỗ đứng vững chắc.</p><p><br/></p><p>Kết bài, con cảm ơn chú và các khán thính giả nghe đài đã đọc và con mong sẽ nhận được lời khuyên, con không sợ cực con có khả năng học và cập nhật các kiến thức mới chỉ cần có một tia sáng con theo sẽ đuổi nó đến cùng.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15967950-22-10-2024.mp3" length="5105969" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15967950</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>424</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-10-2024</itunes:title>
    <title>21-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tham vọng tuổi 19      Dạ con chào Thầy và Mọi người ạ. Con chúc Thầy và Mọi người thật bình an và mạnh giỏi.     Dạ gia đình con kinh doanh đặc sản, quy mô thì nhỏ thôi ạ, chủ yếu là bỏ sỉ và bán khách trong tỉnh, tính tới nay kinh doanh cũng được gần 10 năm, thu nhập thì khá ổn định ạ.    Hiện tại, công việc chính của con là đi bán phụ gia đình, con cũng mới tập tành buôn bán thôi, nên còn rất nhiều thứ chưa biết, chẳng hạn: "Con không h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tham vọng tuổi 19</b></p><p><br/></p><p>   Dạ con chào Thầy và Mọi người ạ. Con chúc Thầy và Mọi người thật bình an và mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p>  Dạ gia đình con kinh doanh đặc sản, quy mô thì nhỏ thôi ạ, chủ yếu là bỏ sỉ và bán khách trong tỉnh, tính tới nay kinh doanh cũng được gần 10 năm, thu nhập thì khá ổn định ạ.</p><p><br/></p><p> Hiện tại, công việc chính của con là đi bán phụ gia đình, con cũng mới tập tành buôn bán thôi, nên còn rất nhiều thứ chưa biết, chẳng hạn:</p><p>&quot;Con không hiểu gì về sản phẩm, con khống biết nên nói gì khi khách trả giá hay khách chê đắt,... nhiều nhiều thứ khác nữa mà con không biết.&quot; </p><p><br/></p><p> Vấn đề là con thích chụp ảnh, con muốn học nhiếp ảnh và muốn kiếm được tiền từ nó, vì con thấy ngành này khá tiềm năng ở tỉnh con, mặc dù nghành nhiếp ảnh đã quá phổ biến ở các thành phố lớn. </p><p><br/></p><p> Con có khá nhiều thời gian rảnh, lúc con viết bài tâm sự này, con học về nhiếp ảnh cũng được gần 1 tháng rồi ạ. Nhưng sau bản thân con tham lam, con cũng muốn học về kinh doanh, con cũng muốn mình hiểu biết nhiều về kinh doanh, con cũng muốn có sự chuyên nghiệp trong kinh doanh nữa ạ, mặc dù biết bản thân không có khả năng học nhiều thứ cùng lúc được. Con suy nghĩ rất nhiều mà vẫn không quyết định được nên ưu tiên học gì trước?</p><p><br/></p><p> Nên là con viết bài này để xin lời khuyên từ Thầy và Mọi người ạ. Bài viết của con có thể không được liền mạch và hay lắm, mong Thầy và Mọi người thông cảm. Cám ơn Thầy và Mọi người đã đọc bài tâm sự của con.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tham vọng tuổi 19</b></p><p><br/></p><p>   Dạ con chào Thầy và Mọi người ạ. Con chúc Thầy và Mọi người thật bình an và mạnh giỏi.</p><p><br/></p><p>  Dạ gia đình con kinh doanh đặc sản, quy mô thì nhỏ thôi ạ, chủ yếu là bỏ sỉ và bán khách trong tỉnh, tính tới nay kinh doanh cũng được gần 10 năm, thu nhập thì khá ổn định ạ.</p><p><br/></p><p> Hiện tại, công việc chính của con là đi bán phụ gia đình, con cũng mới tập tành buôn bán thôi, nên còn rất nhiều thứ chưa biết, chẳng hạn:</p><p>&quot;Con không hiểu gì về sản phẩm, con khống biết nên nói gì khi khách trả giá hay khách chê đắt,... nhiều nhiều thứ khác nữa mà con không biết.&quot; </p><p><br/></p><p> Vấn đề là con thích chụp ảnh, con muốn học nhiếp ảnh và muốn kiếm được tiền từ nó, vì con thấy ngành này khá tiềm năng ở tỉnh con, mặc dù nghành nhiếp ảnh đã quá phổ biến ở các thành phố lớn. </p><p><br/></p><p> Con có khá nhiều thời gian rảnh, lúc con viết bài tâm sự này, con học về nhiếp ảnh cũng được gần 1 tháng rồi ạ. Nhưng sau bản thân con tham lam, con cũng muốn học về kinh doanh, con cũng muốn mình hiểu biết nhiều về kinh doanh, con cũng muốn có sự chuyên nghiệp trong kinh doanh nữa ạ, mặc dù biết bản thân không có khả năng học nhiều thứ cùng lúc được. Con suy nghĩ rất nhiều mà vẫn không quyết định được nên ưu tiên học gì trước?</p><p><br/></p><p> Nên là con viết bài này để xin lời khuyên từ Thầy và Mọi người ạ. Bài viết của con có thể không được liền mạch và hay lắm, mong Thầy và Mọi người thông cảm. Cám ơn Thầy và Mọi người đã đọc bài tâm sự của con.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15960831-21-10-2024.mp3" length="4387811" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15960831</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>364</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-10-2024</itunes:title>
    <title>18-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mây    Dạ đầu tiên con xin gửi lời chào đến thầy và các cô chú.Hiện tại con 16 tuổi và con có vài băn khoăn về gia đình ( có liên quan đến định hướng tương lai của con),con rất mong được chia sẻ ạ.   Dạ dự định của con sau khi tốt nghiệp 12 là sẽ đi du học nghề hoặc xklđ ở bên Hàn Quốc.Lí do một phần con chọn đất nước này là vì ở đó con có người nhà-dì ruột của con.Dì là người con rất hiếu thảo và cũng rất yêu thương con cháu.Nhưng buồn là ở gia đình dì thì không c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mây</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ đầu tiên con xin gửi lời chào đến thầy và các cô chú.Hiện tại con 16 tuổi và con có vài băn khoăn về gia đình ( có liên quan đến định hướng tương lai của con),con rất mong được chia sẻ ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ dự định của con sau khi tốt nghiệp 12 là sẽ đi du học nghề hoặc xklđ ở bên Hàn Quốc.Lí do một phần con chọn đất nước này là vì ở đó con có người nhà-dì ruột của con.Dì là người con rất hiếu thảo và cũng rất yêu thương con cháu.Nhưng buồn là ở gia đình dì thì không có người con nào ,nên có thể nói là tình cảm mà dì dành cho con cháu là vô cùng nhiều.</p><p><br/></p><p>Đồng thời con là con 1 trong nhà,ba mẹ con luôn dành hết tất thảy những thứ tốt đẹp cho con.Khi phải đi đến 1 nước xa lạ,con rất lo cho ba mẹ,con cũng định là đi du học hoặc xklđ tầm 5 năm rồi sẽ tích góp tiền,trở về VN.Nhưng mặt khác, con cũng lo cho dì con,vì khi con trở về VN,dì của con sẽ buồn bã,bởi quãng thời gian bên cạnh dì thì chắc chắn sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp với nhau.Thật sự con không biết phải làm sao cho hợp tình hợp lí,vì ai con cũng yêu thương nên con rất rối khi phải đưa ra lựa chọn.</p><p><br/></p><p>Đây là lần đầu con gửi tâm sự như thế này nên cách truyền đạt có thể không được rõ ràng lắm.Con rất biết ơn vì mọi người đã dành thời gian lắng nghe lời tâm sự của con ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mây</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ đầu tiên con xin gửi lời chào đến thầy và các cô chú.Hiện tại con 16 tuổi và con có vài băn khoăn về gia đình ( có liên quan đến định hướng tương lai của con),con rất mong được chia sẻ ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ dự định của con sau khi tốt nghiệp 12 là sẽ đi du học nghề hoặc xklđ ở bên Hàn Quốc.Lí do một phần con chọn đất nước này là vì ở đó con có người nhà-dì ruột của con.Dì là người con rất hiếu thảo và cũng rất yêu thương con cháu.Nhưng buồn là ở gia đình dì thì không có người con nào ,nên có thể nói là tình cảm mà dì dành cho con cháu là vô cùng nhiều.</p><p><br/></p><p>Đồng thời con là con 1 trong nhà,ba mẹ con luôn dành hết tất thảy những thứ tốt đẹp cho con.Khi phải đi đến 1 nước xa lạ,con rất lo cho ba mẹ,con cũng định là đi du học hoặc xklđ tầm 5 năm rồi sẽ tích góp tiền,trở về VN.Nhưng mặt khác, con cũng lo cho dì con,vì khi con trở về VN,dì của con sẽ buồn bã,bởi quãng thời gian bên cạnh dì thì chắc chắn sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp với nhau.Thật sự con không biết phải làm sao cho hợp tình hợp lí,vì ai con cũng yêu thương nên con rất rối khi phải đưa ra lựa chọn.</p><p><br/></p><p>Đây là lần đầu con gửi tâm sự như thế này nên cách truyền đạt có thể không được rõ ràng lắm.Con rất biết ơn vì mọi người đã dành thời gian lắng nghe lời tâm sự của con ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15947524-18-10-2024.mp3" length="6318469" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15947524</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>525</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-10-2024</itunes:title>
    <title>17-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mẹ bỉm   Mến chào thầy và các bạn! Mình có một bé 9 tháng, đang nghỉ việc để trông con. Mẹ con mình ở nhà ba mẹ ruột, chồng mình thì chạy đi chạy lại hai bên nội ngoại. Ở nhà ba mẹ ruột nhưng mh rất áp lực và mệt mỏi vì bị chữi suốt, từ khi sinh con tới giờ không đi làm nên ba mẹ rất khó chịu với mình, chuyện gì cũng chữi, nói mình nằm không cho mập thây,  mà việc nhà thì mình làm hết, cũng phụ tiền điện nước, mua đồ trong nhà, mẹ nói mình không làm thì ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mẹ bỉm</b></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các bạn!</p><p>Mình có một bé 9 tháng, đang nghỉ việc để trông con. Mẹ con mình ở nhà ba mẹ ruột, chồng mình thì chạy đi chạy lại hai bên nội ngoại. Ở nhà ba mẹ ruột nhưng mh rất áp lực và mệt mỏi vì bị chữi suốt, từ khi sinh con tới giờ không đi làm nên ba mẹ rất khó chịu với mình, chuyện gì cũng chữi, nói mình nằm không cho mập thây, </p><p>mà việc nhà thì mình làm hết, cũng phụ tiền điện nước, mua đồ trong nhà, mẹ nói mình không làm thì người ta khi dễ, mà chỉ ba mẹ mình khi dễ mình thôi, mẹ chồng kêu mình để bé lớn rồi đi làm sau, chồng mình cũng không muốn mình đi làm, mà quan trọng là không ai chăm con hết, ba mẹ muốn mình vừa chăm con, làm việc nhà rồi kiếm thêm việc làm tại nhà. </p><p>Mình muốn về nội ở luôn mà bé mình về nội được vài ngày là bé nhớ ngoại buồn thiu rồi bệnh và điều kiện học tập ở quê nội thì không tốt lắm, khi bé lớn chút thì khó việc học. Giờ mình không biết làm sao, ở nhà ngoại thì chắc lúc nào đó mình nghĩ quẩn, về nội thì học hành của bé sau này khó. Mình nên làm gì bây giờ? </p><p>Mình bị chửi miết mà đã nhiều lần nghĩ là chết cho rồi, nhìn con nhỏ thì mình lại cố gắng rồi sẽ tốt thôi, mà ngày qua ngày mình mệt quá rồi. Mong thầy và mọi người chỉ cho mình nên làm gì, Cảm ơn thầy và mọi người nhiều! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mẹ bỉm</b></p><p><br/></p><p>Mến chào thầy và các bạn!</p><p>Mình có một bé 9 tháng, đang nghỉ việc để trông con. Mẹ con mình ở nhà ba mẹ ruột, chồng mình thì chạy đi chạy lại hai bên nội ngoại. Ở nhà ba mẹ ruột nhưng mh rất áp lực và mệt mỏi vì bị chữi suốt, từ khi sinh con tới giờ không đi làm nên ba mẹ rất khó chịu với mình, chuyện gì cũng chữi, nói mình nằm không cho mập thây, </p><p>mà việc nhà thì mình làm hết, cũng phụ tiền điện nước, mua đồ trong nhà, mẹ nói mình không làm thì người ta khi dễ, mà chỉ ba mẹ mình khi dễ mình thôi, mẹ chồng kêu mình để bé lớn rồi đi làm sau, chồng mình cũng không muốn mình đi làm, mà quan trọng là không ai chăm con hết, ba mẹ muốn mình vừa chăm con, làm việc nhà rồi kiếm thêm việc làm tại nhà. </p><p>Mình muốn về nội ở luôn mà bé mình về nội được vài ngày là bé nhớ ngoại buồn thiu rồi bệnh và điều kiện học tập ở quê nội thì không tốt lắm, khi bé lớn chút thì khó việc học. Giờ mình không biết làm sao, ở nhà ngoại thì chắc lúc nào đó mình nghĩ quẩn, về nội thì học hành của bé sau này khó. Mình nên làm gì bây giờ? </p><p>Mình bị chửi miết mà đã nhiều lần nghĩ là chết cho rồi, nhìn con nhỏ thì mình lại cố gắng rồi sẽ tốt thôi, mà ngày qua ngày mình mệt quá rồi. Mong thầy và mọi người chỉ cho mình nên làm gì, Cảm ơn thầy và mọi người nhiều! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15941614-17-10-2024.mp3" length="3488154" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15941614</guid>
    <pubDate>Thu, 17 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>289</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-10-2024</itunes:title>
    <title>16-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tin Le     Em chào thầy và mọi người trong nhóm.  Em sinh năm 1999, đã tốt nghiệp đh và đang làm việc hơn 2 năm tại một vị trí "Equipment technician", nói tiếng anh cho nó tây tây một xíu nhưng thật ra là kĩ thuật đi ca (chia làm 3 ca: 6h-14h, 14h-22h, 22h-6h). Làm việc theo ca gây ảnh hưởng đến sức khỏe về mặt sinh học của e ở hiện tại có vẻ không ổn một tí nào. Về mặt phát triển sự nghiệp tại cty thì theo cảm nhận của bản thân e và các anh, bạn đồ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tin Le</b></p><p><br/><br/></p><p> Em chào thầy và mọi người trong nhóm.</p><p> Em sinh năm 1999, đã tốt nghiệp đh và đang làm việc hơn 2 năm tại một vị trí &quot;Equipment technician&quot;, nói tiếng anh cho nó tây tây một xíu nhưng thật ra là kĩ thuật đi ca (chia làm 3 ca: 6h-14h, 14h-22h, 22h-6h). Làm việc theo ca gây ảnh hưởng đến sức khỏe về mặt sinh học của e ở hiện tại có vẻ không ổn một tí nào. Về mặt phát triển sự nghiệp tại cty thì theo cảm nhận của bản thân e và các anh, bạn đồng nghiệp là không có tiềm năng và đầy sự hứa hẹn.</p><p> Sau một thời gian suy nghĩ, em đã soạn ra những thứ luẩn quẩn trong đầu để dễ định hướng cho bản thân cũng như làm kỉ niệm cho bản thân tuổi 25. Em đã định hình được câu trả lời khoảng 80%, nhưng em vẫn tham lam mong muốn được thầy cũng như mọi người cho lời 1khuyên và bài học theo các khía cạnh khác.</p><p> Bài khá dài, hoan hỉ nhận được sự trao đổi từ thầy và mọi người.</p><p><br/><br/></p><p>Đôi lời tuổi mới lớn, nơi bản thân chia sẻ mà không ai biết...</p><p> Thật may mắn khi vừa tốt nghiệp ĐH bản thân đã có một công việc, tại một công ty với môi trường làm việc khá tốt để học hỏi, phát triển kiến thức, kĩ năng cho bản thân. Nói may mắn vì lúc đó so với các bạn ứng tuyển khác thì mình có xuất phát điểm khá thấp (chuyên ngành không vững, kĩ năng tiếng anh kém, chỉ được mỗi cái tự tin vì biết mình còn trẻ, còn được sự ưu tiên &quot;sai thì làm lại, sai thì lấy đó làm bài học&quot;).</p><p> Nhưng hiện tại thì sao ?</p><p> Hơn 2 năm làm việc kể từ lúc ra trường và bây giờ bản thân đã gần 25t. Em nhận thấy câu nói &quot;không thầy đố mày làm nên&quot; rất đúng. Đúng với những người chưa tìm được một người sếp, một người mentor đủ bao dung, kiến thức, kinh nghiệm và độ từng trãi để dẫn dắt, đồng hành cùng chúng ta qua những khó khăn, hướng tới sự phát triển sự nghiệp trong tương lai. </p><p>Và em cũng thế. Vừa tìm thấy người mentor có thể đặt cho mình những câu hỏi, trả lời những thứ mình thắc mắc, gợi ý cho mình những thứ cần phải học, chỉ ra những cái khờ dại mà 2 năm tuổi trẻ em không cố gắng học hỏi. Nhưng còn vài ngày nữa thôi là mentor đã nhảy việc qua một môi trường khác tốt hơn :)).</p><p><br/></p><p> Nên tiếp tục nỗ lực, tự học hỏi trong môi trường làm việc có thể càng ngày càng đi xuống để rồi một lúc nào đó bản thân đủ độ chín thì mình sẽ đi? Hay là đi tìm một nơi khác với sự đánh đổi có thể tốt hơn hoặc có thể tệ hơn?</p><p><br/></p><p>Nhưng mà một lúc nào đó, là lúc nào? Bao lâu sẽ chín? Nếu tìm một nơi khác thì mình đã có đủ yêu cầu ở nơi khác chưa?</p><p>Thật vui khi mọi người đã đọc đến đây ❤️.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tin Le</b></p><p><br/><br/></p><p> Em chào thầy và mọi người trong nhóm.</p><p> Em sinh năm 1999, đã tốt nghiệp đh và đang làm việc hơn 2 năm tại một vị trí &quot;Equipment technician&quot;, nói tiếng anh cho nó tây tây một xíu nhưng thật ra là kĩ thuật đi ca (chia làm 3 ca: 6h-14h, 14h-22h, 22h-6h). Làm việc theo ca gây ảnh hưởng đến sức khỏe về mặt sinh học của e ở hiện tại có vẻ không ổn một tí nào. Về mặt phát triển sự nghiệp tại cty thì theo cảm nhận của bản thân e và các anh, bạn đồng nghiệp là không có tiềm năng và đầy sự hứa hẹn.</p><p> Sau một thời gian suy nghĩ, em đã soạn ra những thứ luẩn quẩn trong đầu để dễ định hướng cho bản thân cũng như làm kỉ niệm cho bản thân tuổi 25. Em đã định hình được câu trả lời khoảng 80%, nhưng em vẫn tham lam mong muốn được thầy cũng như mọi người cho lời 1khuyên và bài học theo các khía cạnh khác.</p><p> Bài khá dài, hoan hỉ nhận được sự trao đổi từ thầy và mọi người.</p><p><br/><br/></p><p>Đôi lời tuổi mới lớn, nơi bản thân chia sẻ mà không ai biết...</p><p> Thật may mắn khi vừa tốt nghiệp ĐH bản thân đã có một công việc, tại một công ty với môi trường làm việc khá tốt để học hỏi, phát triển kiến thức, kĩ năng cho bản thân. Nói may mắn vì lúc đó so với các bạn ứng tuyển khác thì mình có xuất phát điểm khá thấp (chuyên ngành không vững, kĩ năng tiếng anh kém, chỉ được mỗi cái tự tin vì biết mình còn trẻ, còn được sự ưu tiên &quot;sai thì làm lại, sai thì lấy đó làm bài học&quot;).</p><p> Nhưng hiện tại thì sao ?</p><p> Hơn 2 năm làm việc kể từ lúc ra trường và bây giờ bản thân đã gần 25t. Em nhận thấy câu nói &quot;không thầy đố mày làm nên&quot; rất đúng. Đúng với những người chưa tìm được một người sếp, một người mentor đủ bao dung, kiến thức, kinh nghiệm và độ từng trãi để dẫn dắt, đồng hành cùng chúng ta qua những khó khăn, hướng tới sự phát triển sự nghiệp trong tương lai. </p><p>Và em cũng thế. Vừa tìm thấy người mentor có thể đặt cho mình những câu hỏi, trả lời những thứ mình thắc mắc, gợi ý cho mình những thứ cần phải học, chỉ ra những cái khờ dại mà 2 năm tuổi trẻ em không cố gắng học hỏi. Nhưng còn vài ngày nữa thôi là mentor đã nhảy việc qua một môi trường khác tốt hơn :)).</p><p><br/></p><p> Nên tiếp tục nỗ lực, tự học hỏi trong môi trường làm việc có thể càng ngày càng đi xuống để rồi một lúc nào đó bản thân đủ độ chín thì mình sẽ đi? Hay là đi tìm một nơi khác với sự đánh đổi có thể tốt hơn hoặc có thể tệ hơn?</p><p><br/></p><p>Nhưng mà một lúc nào đó, là lúc nào? Bao lâu sẽ chín? Nếu tìm một nơi khác thì mình đã có đủ yêu cầu ở nơi khác chưa?</p><p>Thật vui khi mọi người đã đọc đến đây ❤️.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15935719-16-10-2024.mp3" length="6365803" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15935719</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>529</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-10-2024</itunes:title>
    <title>15-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  1 thằng gia trưởng   e xin chào thầy xin chào tất cả mọi người    e đặt tên 1 thằng gia trưởng là đang nói chính bản thân mình,1 kẻ gia trưởng mà chính bản thân mình cũng chẳng biết.   e năm nay 30 tuổi,đã có gia đình và 1 bé 2 tuổi,vợ e nhỏ hơn e 8 tuổi,có lẽ còn quá nhỏ để có thể có những cái suy nghĩ chín chắn giống e được,  cuộc sống vẫn chưa ổn định vì nhiều lần làm ăn thua lỗ vẫn đang còn phải trả nợ. gia đình thì thường hay cãi vã rồi chiến t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  1 thằng gia trưởng</b></p><p><br/></p><p>e xin chào thầy xin chào tất cả mọi người </p><p><br/></p><p>e đặt tên 1 thằng gia trưởng là đang nói chính bản thân mình,1 kẻ gia trưởng mà chính bản thân mình cũng chẳng biết.</p><p><br/></p><p>e năm nay 30 tuổi,đã có gia đình và 1 bé 2 tuổi,vợ e nhỏ hơn e 8 tuổi,có lẽ còn quá nhỏ để có thể có những cái suy nghĩ chín chắn giống e được,</p><p> cuộc sống vẫn chưa ổn định vì nhiều lần làm ăn thua lỗ vẫn đang còn phải trả nợ.</p><p>gia đình thì thường hay cãi vã rồi chiến tranh lạnh đôi khi vì những cái lí do vớ vẫn không đáng nhắc đến.</p><p>hầu như mọi chuyện đều do bản thân e nhưng mà chính mình nhiều lúc không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời khó nghe và làm tổn thương vợ mình,người mình thương thật sự.</p><p>chính bản thân e là người luôn mưu cầu hạnh phúc,luôn muốn gia đình vui vẻ và có cuộc sống tốt hơn,nhưng bản thân yếu kém,tự ti vì mình chưa đủ khả năng lo cho gia đình thiếu thốn đủ thứ,làm việc mệt mỏi,suy nghĩ nhiều,mất ngủ, bản thân luôn mệt mỏi và stress,khiến bản thân mình trở thành 1 con người cọc cằn,khó chịu,làm gì cũng muốn phải theo ý mình,nếu không lại cãi vã rồi lại chiến tranh lạnh.</p><p>vẫn biết mình sai nhiều lắm  nhưng bản thân chưa 1 lần chủ động mở lời xin lỗi,bản thân kiêu ngạo đến đáng sợ, hầu như vợ e luôn là người chủ động làm hoà.</p><p>vợ e vẫn còn nhỏ tuổi chưa trải đời nhiều,cô ấy rất tốt,tốt hơn gấp nhiều lần những người e đã từng gặp chỉ có 1 điều không tốt đó là vô tâm,vô tâm đến đáng sợ.</p><p>nhiều lúc e nghĩ cô ấy cái gì cũng tốt chỉ có cái không tốt là cô ấy không yêu mình.nếu thật sự yêu mình cô ấy có vô tâm như vậy không?</p><p>nhiều lúc e lại nghĩ hay là do chính bản thân mình quá khó chịu và cọc cằn khiến cho chính vợ mình cũng k dám chia sẽ những điều mà cô ấy muốn được người bên cạnh an ủi,trở che,người bên cạnh cô ấy lúc cần.</p><p>bản thân mình quá áp đặt cô ấy không cho cô ấy được chọn những thứ mà cô ấy muốn,chính mình làm cho cô ấy ngày càng không muốn chia sẽ những vấn đề cuộc sống.</p><p>nhiều lúc e nghĩ về chính bản thân mình lại thấy tự nhục,mình chẳng là cái thá gì mà tại sao cứ tự cao tự đại không bao giờ chịu bỏ cái tôi xuống để nhẹ nhàng với người mà mình vẫn luôn yêu thương,vẫn muốn thay đổi nhưng mỗi lần có chuyện gì không vừa ý lại nóng nãy,cọc cằng,không thể kiềm chế được,vẫn biết là rất sai nhưng chính bản thân mình không kiềm được cái tánh nóng nãy 1 cách quá đáng.cảm thấy bản thân mình như 1 sợi dây trói buộc cô ấy vậy,nhưng không biết cách nào để tháo sợi dây đó ra được.</p><p>hôm nay lại 1 lần nữa e lại nói những lời mà chính mình cũng chẳng hiểu sao lúc mình nóng lên mình lại nói như vậy,thậm chí nói lời chia tay và chặn hẳn fb,già đầu mà sao hành xử như 1 đứa trẻ trâu vậy,muốn gọi cô ấy nhưng lại không chịu gọi,nhưng lại suy nghĩ mất ăn mất ngủ vì không biết cảm giác cô ấy như thế nào,mỗi lần cãi vã như thế này hầu như e lại mất ngủ 2 3 ngày liên tục nếu như cô ấy không gọi hoặc nhắn tin để làm hoà nhưng bản thân chưa từng cầm điện thoại lên mà mở lời xin lỗi.nhiều lúc chẳng hiểu bản thân mình như thế nào nữa.</p><p><br/></p><p>xin thầy cho e lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>e cảm ơn thầy và tri kỉ cảm xúc ngày nào cũng nghe tri kỉ cảm xúc,nghe đi nghe lại nghe tới nghe lui.e hiểu được rất nhiều thứ nhưng lại không làm được.ngày nào cũng mở nghe vừa làm việc,bữa nào không nghe là thấy nhớ nha.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  1 thằng gia trưởng</b></p><p><br/></p><p>e xin chào thầy xin chào tất cả mọi người </p><p><br/></p><p>e đặt tên 1 thằng gia trưởng là đang nói chính bản thân mình,1 kẻ gia trưởng mà chính bản thân mình cũng chẳng biết.</p><p><br/></p><p>e năm nay 30 tuổi,đã có gia đình và 1 bé 2 tuổi,vợ e nhỏ hơn e 8 tuổi,có lẽ còn quá nhỏ để có thể có những cái suy nghĩ chín chắn giống e được,</p><p> cuộc sống vẫn chưa ổn định vì nhiều lần làm ăn thua lỗ vẫn đang còn phải trả nợ.</p><p>gia đình thì thường hay cãi vã rồi chiến tranh lạnh đôi khi vì những cái lí do vớ vẫn không đáng nhắc đến.</p><p>hầu như mọi chuyện đều do bản thân e nhưng mà chính mình nhiều lúc không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời khó nghe và làm tổn thương vợ mình,người mình thương thật sự.</p><p>chính bản thân e là người luôn mưu cầu hạnh phúc,luôn muốn gia đình vui vẻ và có cuộc sống tốt hơn,nhưng bản thân yếu kém,tự ti vì mình chưa đủ khả năng lo cho gia đình thiếu thốn đủ thứ,làm việc mệt mỏi,suy nghĩ nhiều,mất ngủ, bản thân luôn mệt mỏi và stress,khiến bản thân mình trở thành 1 con người cọc cằn,khó chịu,làm gì cũng muốn phải theo ý mình,nếu không lại cãi vã rồi lại chiến tranh lạnh.</p><p>vẫn biết mình sai nhiều lắm  nhưng bản thân chưa 1 lần chủ động mở lời xin lỗi,bản thân kiêu ngạo đến đáng sợ, hầu như vợ e luôn là người chủ động làm hoà.</p><p>vợ e vẫn còn nhỏ tuổi chưa trải đời nhiều,cô ấy rất tốt,tốt hơn gấp nhiều lần những người e đã từng gặp chỉ có 1 điều không tốt đó là vô tâm,vô tâm đến đáng sợ.</p><p>nhiều lúc e nghĩ cô ấy cái gì cũng tốt chỉ có cái không tốt là cô ấy không yêu mình.nếu thật sự yêu mình cô ấy có vô tâm như vậy không?</p><p>nhiều lúc e lại nghĩ hay là do chính bản thân mình quá khó chịu và cọc cằn khiến cho chính vợ mình cũng k dám chia sẽ những điều mà cô ấy muốn được người bên cạnh an ủi,trở che,người bên cạnh cô ấy lúc cần.</p><p>bản thân mình quá áp đặt cô ấy không cho cô ấy được chọn những thứ mà cô ấy muốn,chính mình làm cho cô ấy ngày càng không muốn chia sẽ những vấn đề cuộc sống.</p><p>nhiều lúc e nghĩ về chính bản thân mình lại thấy tự nhục,mình chẳng là cái thá gì mà tại sao cứ tự cao tự đại không bao giờ chịu bỏ cái tôi xuống để nhẹ nhàng với người mà mình vẫn luôn yêu thương,vẫn muốn thay đổi nhưng mỗi lần có chuyện gì không vừa ý lại nóng nãy,cọc cằng,không thể kiềm chế được,vẫn biết là rất sai nhưng chính bản thân mình không kiềm được cái tánh nóng nãy 1 cách quá đáng.cảm thấy bản thân mình như 1 sợi dây trói buộc cô ấy vậy,nhưng không biết cách nào để tháo sợi dây đó ra được.</p><p>hôm nay lại 1 lần nữa e lại nói những lời mà chính mình cũng chẳng hiểu sao lúc mình nóng lên mình lại nói như vậy,thậm chí nói lời chia tay và chặn hẳn fb,già đầu mà sao hành xử như 1 đứa trẻ trâu vậy,muốn gọi cô ấy nhưng lại không chịu gọi,nhưng lại suy nghĩ mất ăn mất ngủ vì không biết cảm giác cô ấy như thế nào,mỗi lần cãi vã như thế này hầu như e lại mất ngủ 2 3 ngày liên tục nếu như cô ấy không gọi hoặc nhắn tin để làm hoà nhưng bản thân chưa từng cầm điện thoại lên mà mở lời xin lỗi.nhiều lúc chẳng hiểu bản thân mình như thế nào nữa.</p><p><br/></p><p>xin thầy cho e lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>e cảm ơn thầy và tri kỉ cảm xúc ngày nào cũng nghe tri kỉ cảm xúc,nghe đi nghe lại nghe tới nghe lui.e hiểu được rất nhiều thứ nhưng lại không làm được.ngày nào cũng mở nghe vừa làm việc,bữa nào không nghe là thấy nhớ nha.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15928861-15-10-2024.mp3" length="4554263" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15928861</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>378</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-10-2024</itunes:title>
    <title>14-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thiện nhân    Lời đầu tiên em xin gửi lời chào,lời chúc sức khoẻ bình an tới thầy và mọi người ạ .   Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình làm nông ở 1 miền quê nghèo . Chắc cũng vì điều kiện kinh tế khó khăn mà cả một tuổi thơ em nhuốm màu bi kịch ,chứng kiến cảnh bố mẹ đánh nhau đập phá  đồ đạc suốt thời gian dài. Bố em là 1 người vô cùng cục tính dễ nổi giận có vài lần đánh mẹ đến nỗi đi trạm y tế xã khâu vài mũi . Trên người mẹ và các anh của em đầy...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thiện nhân</b></p><p><br/><br/></p><p>Lời đầu tiên em xin gửi lời chào,lời chúc sức khoẻ bình an tới thầy và mọi người ạ .</p><p><br/></p><p>Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình làm nông ở 1 miền quê nghèo . Chắc cũng vì điều kiện kinh tế khó khăn mà cả một tuổi thơ em nhuốm màu bi kịch ,chứng kiến cảnh bố mẹ đánh nhau đập phá  đồ đạc suốt thời gian dài. Bố em là 1 người vô cùng cục tính dễ nổi giận có vài lần đánh mẹ đến nỗi đi trạm y tế xã khâu vài mũi . Trên người mẹ và các anh của em đầy những vết sẹo sau mỗi lần bố nổi giận .Em không hiểu nổi tại sao mẹ có có thể sống và cam chịu như vậy suốt bao năm qua......</p><p>Về sau này khoảng năm 2010 sau 1 lần đổ bệnh sức khoẻ bố em yếu đi nhiều (sau đi khám bố em  bị bệnh động kinh) kinh tế phụ thuộc vào mẹ và các anh của em . Kể từ khi đó mẹ lại thay đổi tính nết đi ,rất hay nổi nóng với bố đôi khi chỉ là những việc rất nhỏ nhặt. Em chợt nhận ra hình như bây giờ vai vế và vị thế đã thay đổi mỗi khi tụi em có quan tâm, hỏi han bố là mẹ lại tỏ vẻ khó chịu . Mặc dù tụi em vẫn luôn yêu thương cả 2 người như nhau.</p><p>Hiện tại cuộc sống của gia đình cũng tốt hơn trước đây rất nhiều, đánh đổi đổi lại em đi làm ở xa nên có thời gian ít có thời gian về thăm bố mẹ mà chỉ quan tâm nói chuyện qua điện thoại thôi  ạ .Em vẫn thường xuyên nghe thấy mẹ em lớn tiếng với bố qua điện thoại , em cũng cảm nhận được những nỗi đau, những vết sẹo và cả những nỗi uất hận trong lòng mẹ ......</p><p><br/></p><p>Có cách nào có thể làm người ta nguôi ngoai đi những vết thương trong quá khứ không thầy ?  </p><p><br/></p><p>Em xin lỗi vì đã viết những dòng tâm sự buồn trên . Em cảm ơn thầy năm và mọi người ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thiện nhân</b></p><p><br/><br/></p><p>Lời đầu tiên em xin gửi lời chào,lời chúc sức khoẻ bình an tới thầy và mọi người ạ .</p><p><br/></p><p>Em sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình làm nông ở 1 miền quê nghèo . Chắc cũng vì điều kiện kinh tế khó khăn mà cả một tuổi thơ em nhuốm màu bi kịch ,chứng kiến cảnh bố mẹ đánh nhau đập phá  đồ đạc suốt thời gian dài. Bố em là 1 người vô cùng cục tính dễ nổi giận có vài lần đánh mẹ đến nỗi đi trạm y tế xã khâu vài mũi . Trên người mẹ và các anh của em đầy những vết sẹo sau mỗi lần bố nổi giận .Em không hiểu nổi tại sao mẹ có có thể sống và cam chịu như vậy suốt bao năm qua......</p><p>Về sau này khoảng năm 2010 sau 1 lần đổ bệnh sức khoẻ bố em yếu đi nhiều (sau đi khám bố em  bị bệnh động kinh) kinh tế phụ thuộc vào mẹ và các anh của em . Kể từ khi đó mẹ lại thay đổi tính nết đi ,rất hay nổi nóng với bố đôi khi chỉ là những việc rất nhỏ nhặt. Em chợt nhận ra hình như bây giờ vai vế và vị thế đã thay đổi mỗi khi tụi em có quan tâm, hỏi han bố là mẹ lại tỏ vẻ khó chịu . Mặc dù tụi em vẫn luôn yêu thương cả 2 người như nhau.</p><p>Hiện tại cuộc sống của gia đình cũng tốt hơn trước đây rất nhiều, đánh đổi đổi lại em đi làm ở xa nên có thời gian ít có thời gian về thăm bố mẹ mà chỉ quan tâm nói chuyện qua điện thoại thôi  ạ .Em vẫn thường xuyên nghe thấy mẹ em lớn tiếng với bố qua điện thoại , em cũng cảm nhận được những nỗi đau, những vết sẹo và cả những nỗi uất hận trong lòng mẹ ......</p><p><br/></p><p>Có cách nào có thể làm người ta nguôi ngoai đi những vết thương trong quá khứ không thầy ?  </p><p><br/></p><p>Em xin lỗi vì đã viết những dòng tâm sự buồn trên . Em cảm ơn thầy năm và mọi người ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15920789-14-10-2024.mp3" length="6250759" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15920789</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Oct 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>519</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-10-2024</itunes:title>
    <title>11-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Đứa con tội lỗi chiến đấu để trở về cùng cha    Em chào thầy và các anh chị trong nhóm ạ. Đây là tâm sự thứ hai của em, tâm sự đầu tiên của em đã được thầy phản hồi ngày 12/7/2023.Hôm nay gửi lại tâm sự em muốn kể lại chi tiết hơn về câu chuyện của mình và những thay đổi của em sau khi được thầy duyệt bài tâm sự để xin thêm lời khuyên từ anh chị và thầy.   Em là người công giáo,sinh ra ở Thanh Hóa trong gia đình 5 anh em, em là anh cả,nhà em làm nông.Từ nhỏ e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gANMEiah8FQ_jzHt3QYSUGe-Yk9HutmXYSAgwtU4_-Y/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Đứa con tội lỗi chiến đấu để trở về cùng cha</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị trong nhóm ạ. Đây là tâm sự thứ hai của em, tâm sự đầu tiên của em đã được thầy phản hồi ngày 12/7/2023.Hôm nay gửi lại tâm sự em muốn kể lại chi tiết hơn về câu chuyện của mình và những thay đổi của em sau khi được thầy duyệt bài tâm sự để xin thêm lời khuyên từ anh chị và thầy.</p><p><br/></p><p>Em là người công giáo,sinh ra ở Thanh Hóa trong gia đình 5 anh em, em là anh cả,nhà em làm nông.Từ nhỏ em là một đứa nhỏ ham chơi,lười,hơi ít tụ tập bạn bè,hay suy diễn lung tung, hay ảo tưởng mình là siêu nhân này nọ(thầy và anh chị đừng cười em ạ😅).</p><p>Mọi chuyện thay đổi khi em học lớp 9,em có yêu đơn phương một bạn nữ cùng tuổi và có ý định đi tu.Bạn ấy rất dễ thương, hiền lành, hòa đồng, tốt bụng,thánh thiện.Và vì bạn ấy có ý định đi tu nên không muốn yêu đương(giờ bạn ấy đang ở nhà dòng).</p><p>Em biết thế nên chỉ yêu đơn phương,em yêu và ngưỡng mộ cách sống của bạn ấy nên quyết định thay đổi để trở nên giống bạn ấy.Em dần trở nên chịu khó,dễ thương,hòa đồng giống bạn ấy nên khi lên lớp 10 mọi người trong lớp mới và cô rất quý em,học tập em cũng được ở mức khá.</p><p>Qúa trình ấy được khoảng 1 năm cho đến khi giữa lớp 10, vì học khác lớp với bạn ấy nên em đã yêu một người khác trong lớp(tuổi trẻ thầy ạ😅) và dịch tới.Vì ở nhà không mấy tháng liền và vì em đã yêu người khác,mất đi mục tiêu thay đổi nên em buông thả,mới có smartphone với bản tính ham chơi em chơi điện thoại cả ngày,quên ăn quên ngủ,đôi khi không quan tâm tới bố mẹ,em còn bị nghiện quay tay nữa (đây là điều em ghét và không chấp nhận được nhất ở bản thân😔).Em có cố gắng để thoát khỏi tình trạng này nhưng không được,học xong em vào Sài Gòn học IT ở một trường cao đẳng,em được một người chú họ hành xa làm leader mảng IT giúp đỡ, ở cùng chú, có áp lực của chú nên em kiên trì được lâu hơn, sau 1 năm học chú em có cho em đi làm thêm ở công ty chú lương 1tr5 một tháng nhưng từ đấy đến bây giờ lương vẫn chưa lên.</p><p><br/></p><p>Niềm tin của em vào đời sau rất lớn, tháng 2 năm 2017 hồi em còn là giúp lễ cho nhà thờ em đã nhìn thấy tượng đức mẹ chảy nước mắt,cha quản xứ đã đã lắp camera và đưa nước mắt ra hội thánh,dù chưa được hội thánh công nhận là phép lạ nhưng em vẫn rất tin.Chính vì vậy ước mơ lớn nhất của em là sống đẹp lòng Thiên Chúa, trở thành nhân chứng cho ngài bằng đời sống của mình.Nhưng nhìn lại thực tế em thấy vọng lắm, trong những năm còn là học sinh em cũng đã cố gắng rất nhiều nhưng chỉ được vài ngày là em không chịu đựng được nữa,sau vài ngày quay trở về với những thói quen cũ em lại cảm thấy tội lỗi rất nhiều và không thể chấp nhận được,em lại hừng hực khí thế cố gắng và rồi...</p><p><br/></p><p>Từ khi em được duyệt bài viết em cũng ý thức được mình quá kì vọng nên mới có triệu chứng ấy. Nhưng khi nghĩ lại về khao khát sống đẹp lòng Chúa của em và thực tế cuộc sống của em hiện tại em không thể chịu được, mỗi lần nghĩ đến em đểu ứa nước mắt.Em giống như nhân vật Trương Ba trong truyện &quot;Hồn Trương Ba, da hàng thịt&quot; vậy, không thể điều khiển được chính mình, đêm về em thường xuyên mất ngủ, một phần vì muốn dậy chơi game nhưng không được, một phần vì cảm thấy bản thân mình quá vô dụng, mỗi đêm em thường không ngủ đủ 6 tiếng,có đêm không chịu được thức trắng chơi game.Sau những năm tháng sống không lành mạnh, những công việc cơ bản nhất như tự lo cho mình, nhớ một con đường,hòa đồng với bạn bè,đi chơi,nấu ăn,giặt quần áo đều rất khó khăn với em .Khi đi chơi em cũng không cảm thấy vui vẻ.Những triệu chứng của em giờ đỡ hơn trước nhờ em ngủ đủ,tập suy nghĩ đúng đắn hơn, rằng mình không vô dụng chỉ là mình đang phát triển, cứ từ từ, tập chạy bộ (được khoảng 2 tháng nay mỗi ngày 4 cây), tập đọc sách(mới được hai tuần ạ),tập gym tại nhà(được</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1gANMEiah8FQ_jzHt3QYSUGe-Yk9HutmXYSAgwtU4_-Y/edit?usp=sharing'>NGƯỜI GỬI:  Đứa con tội lỗi chiến đấu để trở về cùng cha</a></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị trong nhóm ạ. Đây là tâm sự thứ hai của em, tâm sự đầu tiên của em đã được thầy phản hồi ngày 12/7/2023.Hôm nay gửi lại tâm sự em muốn kể lại chi tiết hơn về câu chuyện của mình và những thay đổi của em sau khi được thầy duyệt bài tâm sự để xin thêm lời khuyên từ anh chị và thầy.</p><p><br/></p><p>Em là người công giáo,sinh ra ở Thanh Hóa trong gia đình 5 anh em, em là anh cả,nhà em làm nông.Từ nhỏ em là một đứa nhỏ ham chơi,lười,hơi ít tụ tập bạn bè,hay suy diễn lung tung, hay ảo tưởng mình là siêu nhân này nọ(thầy và anh chị đừng cười em ạ😅).</p><p>Mọi chuyện thay đổi khi em học lớp 9,em có yêu đơn phương một bạn nữ cùng tuổi và có ý định đi tu.Bạn ấy rất dễ thương, hiền lành, hòa đồng, tốt bụng,thánh thiện.Và vì bạn ấy có ý định đi tu nên không muốn yêu đương(giờ bạn ấy đang ở nhà dòng).</p><p>Em biết thế nên chỉ yêu đơn phương,em yêu và ngưỡng mộ cách sống của bạn ấy nên quyết định thay đổi để trở nên giống bạn ấy.Em dần trở nên chịu khó,dễ thương,hòa đồng giống bạn ấy nên khi lên lớp 10 mọi người trong lớp mới và cô rất quý em,học tập em cũng được ở mức khá.</p><p>Qúa trình ấy được khoảng 1 năm cho đến khi giữa lớp 10, vì học khác lớp với bạn ấy nên em đã yêu một người khác trong lớp(tuổi trẻ thầy ạ😅) và dịch tới.Vì ở nhà không mấy tháng liền và vì em đã yêu người khác,mất đi mục tiêu thay đổi nên em buông thả,mới có smartphone với bản tính ham chơi em chơi điện thoại cả ngày,quên ăn quên ngủ,đôi khi không quan tâm tới bố mẹ,em còn bị nghiện quay tay nữa (đây là điều em ghét và không chấp nhận được nhất ở bản thân😔).Em có cố gắng để thoát khỏi tình trạng này nhưng không được,học xong em vào Sài Gòn học IT ở một trường cao đẳng,em được một người chú họ hành xa làm leader mảng IT giúp đỡ, ở cùng chú, có áp lực của chú nên em kiên trì được lâu hơn, sau 1 năm học chú em có cho em đi làm thêm ở công ty chú lương 1tr5 một tháng nhưng từ đấy đến bây giờ lương vẫn chưa lên.</p><p><br/></p><p>Niềm tin của em vào đời sau rất lớn, tháng 2 năm 2017 hồi em còn là giúp lễ cho nhà thờ em đã nhìn thấy tượng đức mẹ chảy nước mắt,cha quản xứ đã đã lắp camera và đưa nước mắt ra hội thánh,dù chưa được hội thánh công nhận là phép lạ nhưng em vẫn rất tin.Chính vì vậy ước mơ lớn nhất của em là sống đẹp lòng Thiên Chúa, trở thành nhân chứng cho ngài bằng đời sống của mình.Nhưng nhìn lại thực tế em thấy vọng lắm, trong những năm còn là học sinh em cũng đã cố gắng rất nhiều nhưng chỉ được vài ngày là em không chịu đựng được nữa,sau vài ngày quay trở về với những thói quen cũ em lại cảm thấy tội lỗi rất nhiều và không thể chấp nhận được,em lại hừng hực khí thế cố gắng và rồi...</p><p><br/></p><p>Từ khi em được duyệt bài viết em cũng ý thức được mình quá kì vọng nên mới có triệu chứng ấy. Nhưng khi nghĩ lại về khao khát sống đẹp lòng Chúa của em và thực tế cuộc sống của em hiện tại em không thể chịu được, mỗi lần nghĩ đến em đểu ứa nước mắt.Em giống như nhân vật Trương Ba trong truyện &quot;Hồn Trương Ba, da hàng thịt&quot; vậy, không thể điều khiển được chính mình, đêm về em thường xuyên mất ngủ, một phần vì muốn dậy chơi game nhưng không được, một phần vì cảm thấy bản thân mình quá vô dụng, mỗi đêm em thường không ngủ đủ 6 tiếng,có đêm không chịu được thức trắng chơi game.Sau những năm tháng sống không lành mạnh, những công việc cơ bản nhất như tự lo cho mình, nhớ một con đường,hòa đồng với bạn bè,đi chơi,nấu ăn,giặt quần áo đều rất khó khăn với em .Khi đi chơi em cũng không cảm thấy vui vẻ.Những triệu chứng của em giờ đỡ hơn trước nhờ em ngủ đủ,tập suy nghĩ đúng đắn hơn, rằng mình không vô dụng chỉ là mình đang phát triển, cứ từ từ, tập chạy bộ (được khoảng 2 tháng nay mỗi ngày 4 cây), tập đọc sách(mới được hai tuần ạ),tập gym tại nhà(được</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15907855-11-10-2024.mp3" length="3398815" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15907855</guid>
    <pubDate>Fri, 11 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>282</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-10-2024</itunes:title>
    <title>10-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hoa hướng dương    Em chào các anh chị ạ. Em năm nay 27 tuổi. Em đang rất rối bời chưa biết phải làm như thế nào.  Em và anh đấy quen nhau cách đây 4 năm trước. Khi đó e mới ở tuổi 23 e nghĩ đơn thuần là gặp nhau và tìm hiểu nếu có thể thì yêu nhau. Anh này hơn em nhiều tuổi nên suy nghĩ sẽ sâu sắc hơn em.  Bọn em một vài tháng nhắn tin rồi dừng lại. Cuối năm 2020, anh ấy chủ động quay lại. Thời gian đấy em và anh cũng gặp nhau được mấy tháng và lại...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hoa hướng dương</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào các anh chị ạ. Em năm nay 27 tuổi. Em đang rất rối bời chưa biết phải làm như thế nào. </p><p>Em và anh đấy quen nhau cách đây 4 năm trước. Khi đó e mới ở tuổi 23 e nghĩ đơn thuần là gặp nhau và tìm hiểu nếu có thể thì yêu nhau. Anh này hơn em nhiều tuổi nên suy nghĩ sẽ sâu sắc hơn em. </p><p>Bọn em một vài tháng nhắn tin rồi dừng lại. Cuối năm 2020, anh ấy chủ động quay lại. Thời gian đấy em và anh cũng gặp nhau được mấy tháng và lại dừng lại. Lúc đó em nhận thấy mình còn cư xử chưa đúng chưa hiẻu anh nhiều. Vào đúng lúc này em nhận ra em bắt đầu có tình cảm với anh đấy và yêu nhiều như nào nhưng nó quá muộn. </p><p>Cuối năm 2021 em thỉnh thoảng vẫn nhắn tin cho anh nói ra hết cảm xúc thật của mình. Anh đọc nhưng không trả lời em. Thời gian cuối 2021 em có đêm em khóc và nghĩ rất nhiều. Đầu năm 2022 em cũng gặp 1 người và quen chỉ được tầm 3 tháng bọn em chia tay. Sau đấy cuối năm 2022 em gặp 1 anh này bọn em có tình cảm và a đấy yêu em. Quen anh đấy em nghĩ em sẽ quên người cũ. Được 6 tháng chúng em chia tay. </p><p>Chia tay với anh này xong em nhận ra mình vẫn còn tình cảm nặng lắm với người đầu tiên em gặp năm 23 tuổi. Có thể do bọn em chưa thành nên nó còn nhièu điều dang dở nuối tiếc lắm. Cuối năm vừa rồi là 2023, em nhắn tin các kiểu bày tỏ nói ra hết tâm trạng của mình nhưng anh chỉ xem và im lặng. Anh trước giờ em biết sau khi dừng lại với em anh chưa yêu ai và quen ai. Những lúc em nhắn tin anh chỉ nói em nói vậy thì anh biết nói gì. </p><p>Tết vừa rồi anh chủ động nhắn tin cho em nhưng em đã nói nếu anh không còn yêu em thì đừng nhắn tin để em phải nghĩ về anh nhiều. Từ lúc em nói vậy anh và em im lặng suốt 2 tháng nay. 4 năm qua em không làm sao quên được anh ấy, em vẫn cứ hi vọng nhỏ nhoi anh sẽ quay về bên em. Em thấy mình thật ngốc cố bám chấp vào 1 người lạnh lùng với mình. </p><p>Thời gian qua tưởng quên rồi ai ngời dịp này rảnh em lại nhớ về anh. Anh chưa có ai nhưng anh không bao giờ thổ lộ tình cảm với em hay a nói rõ ràng anh không thích hay ra sao để em còn biết mà rời đi. Giờ em rối lắm ạ không biết làm như nào.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hoa hướng dương</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào các anh chị ạ. Em năm nay 27 tuổi. Em đang rất rối bời chưa biết phải làm như thế nào. </p><p>Em và anh đấy quen nhau cách đây 4 năm trước. Khi đó e mới ở tuổi 23 e nghĩ đơn thuần là gặp nhau và tìm hiểu nếu có thể thì yêu nhau. Anh này hơn em nhiều tuổi nên suy nghĩ sẽ sâu sắc hơn em. </p><p>Bọn em một vài tháng nhắn tin rồi dừng lại. Cuối năm 2020, anh ấy chủ động quay lại. Thời gian đấy em và anh cũng gặp nhau được mấy tháng và lại dừng lại. Lúc đó em nhận thấy mình còn cư xử chưa đúng chưa hiẻu anh nhiều. Vào đúng lúc này em nhận ra em bắt đầu có tình cảm với anh đấy và yêu nhiều như nào nhưng nó quá muộn. </p><p>Cuối năm 2021 em thỉnh thoảng vẫn nhắn tin cho anh nói ra hết cảm xúc thật của mình. Anh đọc nhưng không trả lời em. Thời gian cuối 2021 em có đêm em khóc và nghĩ rất nhiều. Đầu năm 2022 em cũng gặp 1 người và quen chỉ được tầm 3 tháng bọn em chia tay. Sau đấy cuối năm 2022 em gặp 1 anh này bọn em có tình cảm và a đấy yêu em. Quen anh đấy em nghĩ em sẽ quên người cũ. Được 6 tháng chúng em chia tay. </p><p>Chia tay với anh này xong em nhận ra mình vẫn còn tình cảm nặng lắm với người đầu tiên em gặp năm 23 tuổi. Có thể do bọn em chưa thành nên nó còn nhièu điều dang dở nuối tiếc lắm. Cuối năm vừa rồi là 2023, em nhắn tin các kiểu bày tỏ nói ra hết tâm trạng của mình nhưng anh chỉ xem và im lặng. Anh trước giờ em biết sau khi dừng lại với em anh chưa yêu ai và quen ai. Những lúc em nhắn tin anh chỉ nói em nói vậy thì anh biết nói gì. </p><p>Tết vừa rồi anh chủ động nhắn tin cho em nhưng em đã nói nếu anh không còn yêu em thì đừng nhắn tin để em phải nghĩ về anh nhiều. Từ lúc em nói vậy anh và em im lặng suốt 2 tháng nay. 4 năm qua em không làm sao quên được anh ấy, em vẫn cứ hi vọng nhỏ nhoi anh sẽ quay về bên em. Em thấy mình thật ngốc cố bám chấp vào 1 người lạnh lùng với mình. </p><p>Thời gian qua tưởng quên rồi ai ngời dịp này rảnh em lại nhớ về anh. Anh chưa có ai nhưng anh không bao giờ thổ lộ tình cảm với em hay a nói rõ ràng anh không thích hay ra sao để em còn biết mà rời đi. Giờ em rối lắm ạ không biết làm như nào.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15901941-10-10-2024.mp3" length="7202464" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15901941</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Oct 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>599</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-10-2024</itunes:title>
    <title>9-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  H.L      Em chào anh ạ. Em biết đến kênh tsbv cũng đã lâu, nhưng em cũng k nghĩ là sẽ có ngày mình gửi tâm sự lên, chỉ là em vừa có 1 trải nghiệm khiến mình bị hoài nghi nhân sinh nên muốn chia sẻ để anh khai thông cho ạ.      Đầu tiên thì em xin giới thiệu sơ 1 chút, em đã kết hôn và chưa có con, công việc ổn định, đồng nghiệp chan hoà, gia đình êm ấm. Nhìn chung thì mọi người xung quanh đều đánh giá em là 1 người vui vẻ, dễ gần, thân thi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  H.L</b></p><p><br/></p><p><b>   Em chào anh ạ. Em biết đến kênh tsbv cũng đã lâu, nhưng em cũng k nghĩ là sẽ có ngày mình gửi tâm sự lên, chỉ là em vừa có 1 trải nghiệm khiến mình bị hoài nghi nhân sinh nên muốn chia sẻ để anh khai thông cho ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>   Đầu tiên thì em xin giới thiệu sơ 1 chút, em đã kết hôn và chưa có con, công việc ổn định, đồng nghiệp chan hoà, gia đình êm ấm. Nhìn chung thì mọi người xung quanh đều đánh giá em là 1 người vui vẻ, dễ gần, thân thiện...</b></p><p><br/></p><p><b>   Cuộc sống vợ chồng của em cũng khá ổn khi vợ em là 1 người có lối suy nghĩ tiến bộ, biết chăm lo cho gia đình. Chỉ có 1 vấn đề làm em băn khoăn là vừa rồi vợ có lỡ lời với em 1 câu làm em khá buồn lòng, nhưng khi em bày tỏ với cô ấy là lời ấy làm em k vui thì lại k nhận được sự phản hồi tương xứng, em nghĩ cô ấy sẽ hỏi han &amp; thảo luận về lý do em k vui, nhưng thay vào đó cô ấy lại cho rằng em đang hiểu sai ý cô ấy, sau đó lơ lun &amp; giận ngược lại em 1 việc khác, cuối cùng sau khi đắn đo thì em quyết định gạt vấn đề cảm xúc của mình qua 1 bên để giải quyết vấn đề của của cả 2...</b></p><p><br/></p><p><b>   Nhưng sau khi làm vậy thì em lại thấy lòng rất khó chịu, em k biết việc mình bỏ qua cảm xúc cá nhân để ưu tiên giải quyết vấn đề chung là đúng hay sai? Em muốn đc vợ mình thông cảm &amp; thấu hiểu nhưng cô ấy lại có vẻ k quan tâm mà chỉ chú ý đến vấn đề làm cô ấy k vui kia, nó khiến em cảm thấy khá hụt hẫng... Và 1 điều nữa là tuy rất khó chịu nhưng em k cách nào khóc đc, ngc lại đầu óc lại có 1 cảm giác rất... Thờ ơ, kiểu tim thì đau nhưng não thì tỉnh rụi, rất mâu thuẫn ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>   Em k hiểu vấn đề trong mình là gì, mong anh chia sẻ góc nhìn của mình giúp em ạ.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  H.L</b></p><p><br/></p><p><b>   Em chào anh ạ. Em biết đến kênh tsbv cũng đã lâu, nhưng em cũng k nghĩ là sẽ có ngày mình gửi tâm sự lên, chỉ là em vừa có 1 trải nghiệm khiến mình bị hoài nghi nhân sinh nên muốn chia sẻ để anh khai thông cho ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>   Đầu tiên thì em xin giới thiệu sơ 1 chút, em đã kết hôn và chưa có con, công việc ổn định, đồng nghiệp chan hoà, gia đình êm ấm. Nhìn chung thì mọi người xung quanh đều đánh giá em là 1 người vui vẻ, dễ gần, thân thiện...</b></p><p><br/></p><p><b>   Cuộc sống vợ chồng của em cũng khá ổn khi vợ em là 1 người có lối suy nghĩ tiến bộ, biết chăm lo cho gia đình. Chỉ có 1 vấn đề làm em băn khoăn là vừa rồi vợ có lỡ lời với em 1 câu làm em khá buồn lòng, nhưng khi em bày tỏ với cô ấy là lời ấy làm em k vui thì lại k nhận được sự phản hồi tương xứng, em nghĩ cô ấy sẽ hỏi han &amp; thảo luận về lý do em k vui, nhưng thay vào đó cô ấy lại cho rằng em đang hiểu sai ý cô ấy, sau đó lơ lun &amp; giận ngược lại em 1 việc khác, cuối cùng sau khi đắn đo thì em quyết định gạt vấn đề cảm xúc của mình qua 1 bên để giải quyết vấn đề của của cả 2...</b></p><p><br/></p><p><b>   Nhưng sau khi làm vậy thì em lại thấy lòng rất khó chịu, em k biết việc mình bỏ qua cảm xúc cá nhân để ưu tiên giải quyết vấn đề chung là đúng hay sai? Em muốn đc vợ mình thông cảm &amp; thấu hiểu nhưng cô ấy lại có vẻ k quan tâm mà chỉ chú ý đến vấn đề làm cô ấy k vui kia, nó khiến em cảm thấy khá hụt hẫng... Và 1 điều nữa là tuy rất khó chịu nhưng em k cách nào khóc đc, ngc lại đầu óc lại có 1 cảm giác rất... Thờ ơ, kiểu tim thì đau nhưng não thì tỉnh rụi, rất mâu thuẫn ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>   Em k hiểu vấn đề trong mình là gì, mong anh chia sẻ góc nhìn của mình giúp em ạ.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15895224-9-10-2024.mp3" length="10333083" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15895224</guid>
    <pubDate>Wed, 09 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>859</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-10-2024</itunes:title>
    <title>8-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Củ cải Xin chào các bạn của tâm sự buồn vui. Mình năm nay 34t đang phải đối mặt với chuyện lấy chồng. Mình đang quen 1 bạn nam hơn mình 4 tuổi nói chuyện và tìm hiểu nhau cũng hơn 1 năm. Tính cách và sở thích của a phải nói là giống mình quá nửa, hiền, quan tâm đến mình, hay đưa mình đi đây đi đó, a chỉ không biết cách bộc lộ tình cảm và thể hiện dứt khoát rõ nét hơn.  Nói chuyện và đi chơi lâu như vậy nhưng mình lại không có chút tình cảm nào với a, thậm chí ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Củ cải</b></p><p>Xin chào các bạn của tâm sự buồn vui.</p><p>Mình năm nay 34t đang phải đối mặt với chuyện lấy chồng.</p><p>Mình đang quen 1 bạn nam hơn mình 4 tuổi nói chuyện và tìm hiểu nhau cũng hơn 1 năm. Tính cách và sở thích của a phải nói là giống mình quá nửa, hiền, quan tâm đến mình, hay đưa mình đi đây đi đó, a chỉ không biết cách bộc lộ tình cảm và thể hiện dứt khoát rõ nét hơn. </p><p>Nói chuyện và đi chơi lâu như vậy nhưng mình lại không có chút tình cảm nào với a, thậm chí còn có cảm giác chán ghét. Ở bên a mình k có cảm giác an toàn, k có sự an tâm và tin tưởng trong đó, thấy cô đơn trong chính mối quan hệ này.</p><p>Trong khi đó vì áp lực gia đình quá lớn, bố mẹ rồi mọi người trong nhà quá mong mỏi và kì vọng, thậm chí nói như van xin mình hãy lấy người này đi. Cộng thêm mình nghĩ vì giờ cũng nhiều tuổi rồi mình thấy k còn nhiều sự lựa chọn cho bản thân để muộn quá chuyện con cái gia đình sẽ khó hơn nên mình đã đồng ý cho bố mẹ qua chơi nhà. </p><p><br/></p><p>Người ta bảo cưới xin là chuyện vui nhưng sao càng tiến gần đến hôn nhân mình lại càng cảm thấy sợ hãi, càng muốn chạy trốn, cảm thấy mất phương hướng.</p><p> Mình đang bị giằng xé rất nhiều 1 là lấy chồng nhưng lại sợ cuộc sống có hạnh phúc khi mh k yêu người ta, 2 là dừng lại nhưng sợ k gặp được người phù hợp với mình, sợ làm tổn thương đôi bên. Phải làm sao đây!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Củ cải</b></p><p>Xin chào các bạn của tâm sự buồn vui.</p><p>Mình năm nay 34t đang phải đối mặt với chuyện lấy chồng.</p><p>Mình đang quen 1 bạn nam hơn mình 4 tuổi nói chuyện và tìm hiểu nhau cũng hơn 1 năm. Tính cách và sở thích của a phải nói là giống mình quá nửa, hiền, quan tâm đến mình, hay đưa mình đi đây đi đó, a chỉ không biết cách bộc lộ tình cảm và thể hiện dứt khoát rõ nét hơn. </p><p>Nói chuyện và đi chơi lâu như vậy nhưng mình lại không có chút tình cảm nào với a, thậm chí còn có cảm giác chán ghét. Ở bên a mình k có cảm giác an toàn, k có sự an tâm và tin tưởng trong đó, thấy cô đơn trong chính mối quan hệ này.</p><p>Trong khi đó vì áp lực gia đình quá lớn, bố mẹ rồi mọi người trong nhà quá mong mỏi và kì vọng, thậm chí nói như van xin mình hãy lấy người này đi. Cộng thêm mình nghĩ vì giờ cũng nhiều tuổi rồi mình thấy k còn nhiều sự lựa chọn cho bản thân để muộn quá chuyện con cái gia đình sẽ khó hơn nên mình đã đồng ý cho bố mẹ qua chơi nhà. </p><p><br/></p><p>Người ta bảo cưới xin là chuyện vui nhưng sao càng tiến gần đến hôn nhân mình lại càng cảm thấy sợ hãi, càng muốn chạy trốn, cảm thấy mất phương hướng.</p><p> Mình đang bị giằng xé rất nhiều 1 là lấy chồng nhưng lại sợ cuộc sống có hạnh phúc khi mh k yêu người ta, 2 là dừng lại nhưng sợ k gặp được người phù hợp với mình, sợ làm tổn thương đôi bên. Phải làm sao đây!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15888206-8-10-2024.mp3" length="6374578" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15888206</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>530</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-10-2024</itunes:title>
    <title>7-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  thanh huy    chào chú, con 2k4 chưa tốt nghiệp cấp 3 ( vừa học xong 11 đầu năm 2023 ) trước đó đã nghỉ một lần. Con chán học và cũng không có ý định lên đại học, con không tìm được lí do để đến trường. Suốt 5 tiếng ngồi học con chỉ dành để đọc sách về kinh doanh mà không làm gì khác, dù khó hiểu và hơi buồn ngủ nhưng vẫn khiến con hứng thú hơn những bài giảng trên lớp.  Vì thế con đã quyết định dừng sự học và trau dồi thế mạnh của riêng mình, thứ mà khôn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  thanh huy</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>chào chú, con 2k4 chưa tốt nghiệp cấp 3 ( vừa học xong 11 đầu năm 2023 ) trước đó đã nghỉ một lần. Con chán học và cũng không có ý định lên đại học, con không tìm được lí do để đến trường. Suốt 5 tiếng ngồi học con chỉ dành để đọc sách về kinh doanh mà không làm gì khác, dù khó hiểu và hơi buồn ngủ nhưng vẫn khiến con hứng thú hơn những bài giảng trên lớp. </b></p><p><b>Vì thế con đã quyết định dừng sự học và trau dồi thế mạnh của riêng mình, thứ mà không được dạy ở trường lớp. Hơn một năm nay con đã dành thời gian để master một cái nghề và học thêm nhiều kỹ năng khác, những kỹ năng có thể giúp con khởi nghiệp. </b></p><p><br/></p><p><b>Con biết khởi nghiệp không hề dễ, thậm chí còn khó hơn cả đi làm cho công ty. Nhưng nó khiến con thấy vui kể cả khi thất bại hay khó khăn. Nó cũng giúp con kiếm được tiền tuy không quá lớn nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên cũng vì vậy mà nó khiến con thu mình lại trong phòng chỉ để học và làm, thành ra môi trường và các mối quan hệ xung quanh gần như là không có. </b></p><p><b>Trước giờ con chỉ có một người bạn nhưng đã không còn liên lạc vì hướng đi khác nhau. Con biết để đi được xa thì không thể đi một mình, con thật sự cần đồng đội. Nhưng với môi trường như hiện tại, phải làm sao đây chú ?. Con là người khó kết giao, vì không phải ai con cũng kết giao được. Chất lượng hơn số lượng, con thường tránh xa các mqh không cần thiết và độc hại. Nên để tìm được một người đồng hành với con rất khó. Con đang muốn mở rộng kinh doanh của mình, liệu tạm thời đi một mình có ổn không ạ ? nếu không thì phải tìm đồng đội bằng cách nào ?</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  thanh huy</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>chào chú, con 2k4 chưa tốt nghiệp cấp 3 ( vừa học xong 11 đầu năm 2023 ) trước đó đã nghỉ một lần. Con chán học và cũng không có ý định lên đại học, con không tìm được lí do để đến trường. Suốt 5 tiếng ngồi học con chỉ dành để đọc sách về kinh doanh mà không làm gì khác, dù khó hiểu và hơi buồn ngủ nhưng vẫn khiến con hứng thú hơn những bài giảng trên lớp. </b></p><p><b>Vì thế con đã quyết định dừng sự học và trau dồi thế mạnh của riêng mình, thứ mà không được dạy ở trường lớp. Hơn một năm nay con đã dành thời gian để master một cái nghề và học thêm nhiều kỹ năng khác, những kỹ năng có thể giúp con khởi nghiệp. </b></p><p><br/></p><p><b>Con biết khởi nghiệp không hề dễ, thậm chí còn khó hơn cả đi làm cho công ty. Nhưng nó khiến con thấy vui kể cả khi thất bại hay khó khăn. Nó cũng giúp con kiếm được tiền tuy không quá lớn nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên cũng vì vậy mà nó khiến con thu mình lại trong phòng chỉ để học và làm, thành ra môi trường và các mối quan hệ xung quanh gần như là không có. </b></p><p><b>Trước giờ con chỉ có một người bạn nhưng đã không còn liên lạc vì hướng đi khác nhau. Con biết để đi được xa thì không thể đi một mình, con thật sự cần đồng đội. Nhưng với môi trường như hiện tại, phải làm sao đây chú ?. Con là người khó kết giao, vì không phải ai con cũng kết giao được. Chất lượng hơn số lượng, con thường tránh xa các mqh không cần thiết và độc hại. Nên để tìm được một người đồng hành với con rất khó. Con đang muốn mở rộng kinh doanh của mình, liệu tạm thời đi một mình có ổn không ạ ? nếu không thì phải tìm đồng đội bằng cách nào ?</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15880919-7-10-2024.mp3" length="9136870" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15880919</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Oct 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>760</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-10-2024</itunes:title>
    <title>3-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hope    Có ok không nếu chồng có bạn thân (con trai) và tiếp xúc người đó chắc còn thân thiết hơn vợ chồng    Chồng em và bạn là bạn gần nhà từ nhỏ, 26tuổi, cả 2 đều đã có vợ được 5 năm, chuyện cũng không có gì quá đáng khi hai thằng thân nhau quá như vậy.   Một ngày bình thường có không việc gì có thể gặp nhau 8 cữ, sáng rủ ăn sáng, xế sáng đi chơi, rồi trưa nhậu, tối tán dóc. Chuyện trong gia đình có gì chuyện buồn chuyện xấu gì cũng mang kể với nhau l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hope</b></p><p><br/><br/></p><p>Có ok không nếu chồng có bạn thân (con trai) và tiếp xúc người đó chắc còn thân thiết hơn vợ chồng </p><p><br/></p><p>Chồng em và bạn là bạn gần nhà từ nhỏ, 26tuổi, cả 2 đều đã có vợ được 5 năm, chuyện cũng không có gì quá đáng khi hai thằng thân nhau quá như vậy.</p><p><br/></p><p>Một ngày bình thường có không việc gì có thể gặp nhau 8 cữ, sáng rủ ăn sáng, xế sáng đi chơi, rồi trưa nhậu, tối tán dóc.</p><p>Chuyện trong gia đình có gì chuyện buồn chuyện xấu gì cũng mang kể với nhau liền, nhưng lại không kể với vợ. </p><p><br/></p><p>Tới giờ ăn cơm mà vợ bạn đi công chuyện thì sẵn sàng để vợ con mình ăn cơm rồi qua chở bạn đi bi-a</p><p>Xem tiktok cái gì vui cái gì hay là share qua lại với nhau</p><p><br/></p><p>Em mà làm gì cho ổng giận hay không vừa ý là cũng mang đi kể với thằng bạn, như này có gọi là vạch áo cho người xem lưng không ạ</p><p><br/></p><p>Nếu thằng bạn đó tốt, lo làm ăn đàng hoàng thì chưa nói, đây còn đề đóm nhậu nhẹt, thân nhau toàn những chuyện không đâu, nhiều khi em tức điên lên đuổi thằng chồng qua nhà nó ở luôn đi cho 2 đứa vui vẻ bên nhau </p><p><br/></p><p>Em biết những điều trên em nói cũng phạm dô 3 không trong tình yêu đích thực, nhưng mà không nói mà để tụi nó tối ngày như vậy làm em chướng tai gai mắt quá hic</p><p><br/></p><p>Em thì không có bạn bè thân thiết như vậy, nhìn vậy mà em quyết tìm ra 1 người bạn thân được như vậy - kiểu anh có bạn thì em cũng có bạn - chứ em thấy em bị phụ thuộc tình cảm vào chồng em quá.</p><p><br/></p><p>Thầy và mn nghĩ sao về vấn đề này, và có thể cho em một tư duy mới trong chuyện này nhé.</p><p>Em cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hope</b></p><p><br/><br/></p><p>Có ok không nếu chồng có bạn thân (con trai) và tiếp xúc người đó chắc còn thân thiết hơn vợ chồng </p><p><br/></p><p>Chồng em và bạn là bạn gần nhà từ nhỏ, 26tuổi, cả 2 đều đã có vợ được 5 năm, chuyện cũng không có gì quá đáng khi hai thằng thân nhau quá như vậy.</p><p><br/></p><p>Một ngày bình thường có không việc gì có thể gặp nhau 8 cữ, sáng rủ ăn sáng, xế sáng đi chơi, rồi trưa nhậu, tối tán dóc.</p><p>Chuyện trong gia đình có gì chuyện buồn chuyện xấu gì cũng mang kể với nhau liền, nhưng lại không kể với vợ. </p><p><br/></p><p>Tới giờ ăn cơm mà vợ bạn đi công chuyện thì sẵn sàng để vợ con mình ăn cơm rồi qua chở bạn đi bi-a</p><p>Xem tiktok cái gì vui cái gì hay là share qua lại với nhau</p><p><br/></p><p>Em mà làm gì cho ổng giận hay không vừa ý là cũng mang đi kể với thằng bạn, như này có gọi là vạch áo cho người xem lưng không ạ</p><p><br/></p><p>Nếu thằng bạn đó tốt, lo làm ăn đàng hoàng thì chưa nói, đây còn đề đóm nhậu nhẹt, thân nhau toàn những chuyện không đâu, nhiều khi em tức điên lên đuổi thằng chồng qua nhà nó ở luôn đi cho 2 đứa vui vẻ bên nhau </p><p><br/></p><p>Em biết những điều trên em nói cũng phạm dô 3 không trong tình yêu đích thực, nhưng mà không nói mà để tụi nó tối ngày như vậy làm em chướng tai gai mắt quá hic</p><p><br/></p><p>Em thì không có bạn bè thân thiết như vậy, nhìn vậy mà em quyết tìm ra 1 người bạn thân được như vậy - kiểu anh có bạn thì em cũng có bạn - chứ em thấy em bị phụ thuộc tình cảm vào chồng em quá.</p><p><br/></p><p>Thầy và mn nghĩ sao về vấn đề này, và có thể cho em một tư duy mới trong chuyện này nhé.</p><p>Em cảm ơn.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15839879-3-10-2024.mp3" length="13365572" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15839879</guid>
    <pubDate>Thu, 03 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1112</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-10-2024</itunes:title>
    <title>2-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Ngã rẽ    Em chào Thầy Năm và Đại gia đình Web 5 Ngày ạ,    Em và cô ấy làm gần sát công ty, trước giờ em hay đi công tác. Có mỗi tuần được làm ở công ty thì rủ cô ấy đi ăn trưa, cô ấy lại không đi và đi ăn riêng với đồng nghiệp nam khác. Biết vậy nên em hơi buồn. Hôm sau đang đi chung với em, khi gặp người đồng nghiệp đó, thì cô ấy bảo em đi trước đi, cô ấy đi sau. Suy nghĩ nhiều mà cô ấy không làm mình có cảm giác yên tâm nên em bảo chia tay, cô ấy đồn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngã rẽ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và Đại gia đình Web 5 Ngày ạ, </p><p><br/></p><p>Em và cô ấy làm gần sát công ty, trước giờ em hay đi công tác. Có mỗi tuần được làm ở công ty thì rủ cô ấy đi ăn trưa, cô ấy lại không đi và đi ăn riêng với đồng nghiệp nam khác. Biết vậy nên em hơi buồn. Hôm sau đang đi chung với em, khi gặp người đồng nghiệp đó, thì cô ấy bảo em đi trước đi, cô ấy đi sau. Suy nghĩ nhiều mà cô ấy không làm mình có cảm giác yên tâm nên em bảo chia tay, cô ấy đồng ý. Và trong thời gian gần chia tay đó cô ấy có lén nhắn tin với nyc (khoảng thời gian sau này em mới biết), (và người đó là người mà đã bỏ cô ấy 4 năm trước đi quen người khác, và mới chia tay nên quay lại nhắn tin với cô ấy). </p><p><br/></p><p>Sau khi nói chia tay mấy hôm, buồn quá, lại suy nghĩ nhiều, sợ rằng mình đã sai nên em có liên lạc lại với cô ấy, cố gắng tìm mọi cách để quay lại nhưng cô ấy nhất quyết không (lúc này em chưa biết là cô ấy đã quay lại với nyc). </p><p><br/></p><p>Cô ấy và nyc quen lại nhau và đi nhà nghỉ, tầm hơn 1 tháng thì cô ấy tìm lại em, kể lại sự thật là đã lỡ quen lại người kia nhưng cảm thấy còn thương em, nên k muốn mất cả 2.</p><p><br/></p><p>Sau khoảng thời gian quen người kia (6 tháng) và còn qua lại với em (mặc dù em đã nói “em hãy quen người kia đi”) thì cô ấy bỏ người kia và nói quay lại với em. </p><p><br/></p><p>Em thì lại suy nghĩ hoài về những chuyện đã qua, mặc dù cô ấy rất tốt (k ngại khó khăn với em,..), nhưng cũng vì suy nghĩ hơi vô tư nên đã xảy ra những chuyện như vậy, nên giờ tình yêu đã không còn trọn vẹn nữa. </p><p><br/></p><p>Em mong được Thầy lắng nghe và cho em xin lời khuyên với ạ. Em sinh năm 97 cô ấy 99. Em xa quê, còn người kia gần nhà cô ấy, mỗi tuần cô ấy đều về quê. </p><p><br/></p><p>Nyc của cô ấy thì nghỉ học sớm nhưng nhà có điều kiện, lại gần nhà, ổn định, nhưng nghe cô bảo k biết cách yêu. Còn em thì tài chính hiện tại còn đang thiếu, nhưng tương lai cũng có phần ok hơn, và biết cách yêu cô ấy hơn (này là cô ấy chia sẻ). </p><p><br/></p><p>Tính từ ngày tụi em quen nhau đến nay là gần 2 năm, và cách đây hơn 1 tháng em đã quyết dứt khoát với cô ấy, và giờ tụi em đã im lặng, nhưng em vẫn còn hay nhớ đến cô ấy nhiều. </p><p><br/></p><p>Em nhờ Thầy cho em xin lời khuyên về tình yêu ạ,</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy nhiều ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Ngã rẽ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy Năm và Đại gia đình Web 5 Ngày ạ, </p><p><br/></p><p>Em và cô ấy làm gần sát công ty, trước giờ em hay đi công tác. Có mỗi tuần được làm ở công ty thì rủ cô ấy đi ăn trưa, cô ấy lại không đi và đi ăn riêng với đồng nghiệp nam khác. Biết vậy nên em hơi buồn. Hôm sau đang đi chung với em, khi gặp người đồng nghiệp đó, thì cô ấy bảo em đi trước đi, cô ấy đi sau. Suy nghĩ nhiều mà cô ấy không làm mình có cảm giác yên tâm nên em bảo chia tay, cô ấy đồng ý. Và trong thời gian gần chia tay đó cô ấy có lén nhắn tin với nyc (khoảng thời gian sau này em mới biết), (và người đó là người mà đã bỏ cô ấy 4 năm trước đi quen người khác, và mới chia tay nên quay lại nhắn tin với cô ấy). </p><p><br/></p><p>Sau khi nói chia tay mấy hôm, buồn quá, lại suy nghĩ nhiều, sợ rằng mình đã sai nên em có liên lạc lại với cô ấy, cố gắng tìm mọi cách để quay lại nhưng cô ấy nhất quyết không (lúc này em chưa biết là cô ấy đã quay lại với nyc). </p><p><br/></p><p>Cô ấy và nyc quen lại nhau và đi nhà nghỉ, tầm hơn 1 tháng thì cô ấy tìm lại em, kể lại sự thật là đã lỡ quen lại người kia nhưng cảm thấy còn thương em, nên k muốn mất cả 2.</p><p><br/></p><p>Sau khoảng thời gian quen người kia (6 tháng) và còn qua lại với em (mặc dù em đã nói “em hãy quen người kia đi”) thì cô ấy bỏ người kia và nói quay lại với em. </p><p><br/></p><p>Em thì lại suy nghĩ hoài về những chuyện đã qua, mặc dù cô ấy rất tốt (k ngại khó khăn với em,..), nhưng cũng vì suy nghĩ hơi vô tư nên đã xảy ra những chuyện như vậy, nên giờ tình yêu đã không còn trọn vẹn nữa. </p><p><br/></p><p>Em mong được Thầy lắng nghe và cho em xin lời khuyên với ạ. Em sinh năm 97 cô ấy 99. Em xa quê, còn người kia gần nhà cô ấy, mỗi tuần cô ấy đều về quê. </p><p><br/></p><p>Nyc của cô ấy thì nghỉ học sớm nhưng nhà có điều kiện, lại gần nhà, ổn định, nhưng nghe cô bảo k biết cách yêu. Còn em thì tài chính hiện tại còn đang thiếu, nhưng tương lai cũng có phần ok hơn, và biết cách yêu cô ấy hơn (này là cô ấy chia sẻ). </p><p><br/></p><p>Tính từ ngày tụi em quen nhau đến nay là gần 2 năm, và cách đây hơn 1 tháng em đã quyết dứt khoát với cô ấy, và giờ tụi em đã im lặng, nhưng em vẫn còn hay nhớ đến cô ấy nhiều. </p><p><br/></p><p>Em nhờ Thầy cho em xin lời khuyên về tình yêu ạ,</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy nhiều ❤️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15839871-2-10-2024.mp3" length="8093330" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15839871</guid>
    <pubDate>Wed, 02 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>673</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-10-2024</itunes:title>
    <title>1-10-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu tên   Cờ bạc khó bỏ đến vậy sao Chào thầy và các bạn. Hôm nay tôi sẽ kể vè con người tồi tệ của tôi. 1 con người nghiện cờ bạc NẶNG.  Chính tôi còn k tin được tôi nữa Tính ra môn này tôi chơi 15 năm. Nay toii 32t. Cả 1 thanh xuân. Trong khi người khác cố gắng thì tôi lại ăn chơi.  Nhiều lúc tôi tự thấy mình như con THÚ. K kiểm soát dc bản thân mình Trong khoảng 4 năm trở lại đây từ khi lấy vợ. Tôi đã bắt đầu nhìn ra dc những tác hại. Đã phải tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Cờ bạc khó bỏ đến vậy sao</p><p>Chào thầy và các bạn. Hôm nay tôi sẽ kể vè con người tồi tệ của tôi. 1 con người nghiện cờ bạc NẶNG.  Chính tôi còn k tin được tôi nữa</p><p>Tính ra môn này tôi chơi 15 năm. Nay toii 32t. Cả 1 thanh xuân. Trong khi người khác cố gắng thì tôi lại ăn chơi. </p><p>Nhiều lúc tôi tự thấy mình như con THÚ. K kiểm soát dc bản thân mình</p><p>Trong khoảng 4 năm trở lại đây từ khi lấy vợ. Tôi đã bắt đầu nhìn ra dc những tác hại. Đã phải trả giá. Học những bài học cực kì đắt. Với sức làm việc của tôi. Đến hôm nay thì sau 5 lần quyết tâm bỏ cờ bạc banh bóng. Mỗi lần khoảng 1 2 3 và lâu nhất là 4 tháng. </p><p>Những lúc bỏ được lâu. Tôi tự tin lắm. Cuộc sống thoải mái lắm</p><p>Tôi lại lậm lại. Trong khi viết những dòng này là đang hối hận vì đã mất 1 số tiền khá lớn. Nhưng sau 1 thời gian lại đâu vào đó</p><p>Tôi đã nói với vợ tôi. Rất may mắn cô ấy chịu đồng hành. Nhưng tôi k còn tin vào con người tôi nữa. Bây giờ tôi suy nghĩ có nên cho mọi người biết là tôi nghiện cờ bạc hay k. Xin cám ơn 😞</p><p>Bây giờ tôi còn đầy đủ gia đình vợ và tài sản. Chỉ sợ 1 ngày nào đó tôi đánh mất tất cả các bạn à</p><p>Nhiều khi tôi cũng muốn báo công an bắt chính tôi. Đi tù luôn. Để khỏi phá nữa</p><p>Tôi cũng đã đọc vài bài tương tự trong group. Nhưng vẫn muốn tâm sự </p><p>Xin đừng thử cờ bạc. Dù chỉ 1 lần</p><p>Sau bài viết này. Tôi lại cố gắng bỏ 1 lần nữa. Và chắc sẽ cố gắng nhiều lần </p><p>20/4/2024</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu tên</b></p><p><br/></p><p>Cờ bạc khó bỏ đến vậy sao</p><p>Chào thầy và các bạn. Hôm nay tôi sẽ kể vè con người tồi tệ của tôi. 1 con người nghiện cờ bạc NẶNG.  Chính tôi còn k tin được tôi nữa</p><p>Tính ra môn này tôi chơi 15 năm. Nay toii 32t. Cả 1 thanh xuân. Trong khi người khác cố gắng thì tôi lại ăn chơi. </p><p>Nhiều lúc tôi tự thấy mình như con THÚ. K kiểm soát dc bản thân mình</p><p>Trong khoảng 4 năm trở lại đây từ khi lấy vợ. Tôi đã bắt đầu nhìn ra dc những tác hại. Đã phải trả giá. Học những bài học cực kì đắt. Với sức làm việc của tôi. Đến hôm nay thì sau 5 lần quyết tâm bỏ cờ bạc banh bóng. Mỗi lần khoảng 1 2 3 và lâu nhất là 4 tháng. </p><p>Những lúc bỏ được lâu. Tôi tự tin lắm. Cuộc sống thoải mái lắm</p><p>Tôi lại lậm lại. Trong khi viết những dòng này là đang hối hận vì đã mất 1 số tiền khá lớn. Nhưng sau 1 thời gian lại đâu vào đó</p><p>Tôi đã nói với vợ tôi. Rất may mắn cô ấy chịu đồng hành. Nhưng tôi k còn tin vào con người tôi nữa. Bây giờ tôi suy nghĩ có nên cho mọi người biết là tôi nghiện cờ bạc hay k. Xin cám ơn 😞</p><p>Bây giờ tôi còn đầy đủ gia đình vợ và tài sản. Chỉ sợ 1 ngày nào đó tôi đánh mất tất cả các bạn à</p><p>Nhiều khi tôi cũng muốn báo công an bắt chính tôi. Đi tù luôn. Để khỏi phá nữa</p><p>Tôi cũng đã đọc vài bài tương tự trong group. Nhưng vẫn muốn tâm sự </p><p>Xin đừng thử cờ bạc. Dù chỉ 1 lần</p><p>Sau bài viết này. Tôi lại cố gắng bỏ 1 lần nữa. Và chắc sẽ cố gắng nhiều lần </p><p>20/4/2024</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15839867-1-10-2024.mp3" length="6209693" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15839867</guid>
    <pubDate>Tue, 01 Oct 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>516</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-09-2024</itunes:title>
    <title>30-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:TÀI Ở TUỔI 17    Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và các Bạn ạ   Em cũng đã viết 1 bài trước đó ở tuổi 17, giờ em đã 18t. Em vô vấn đề chính luôn hihi.  Em hiện tại đang học ở một trường Trung Cấp Nghề ở HCM, em còn vài tháng nữa là xong cụ thể tầm tháng 6 năm nay ( em viết bài này vào 19/4 ).  Các bạn em thì có dự định sẽ liên thông học lên Cao Đẳng. Em thì không, vì giờ em rất nản học và có nhiều người đi trước bảo ra ngoài xin việc cái tấm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:TÀI Ở TUỔI 17</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và các Bạn ạ</p><p><br/></p><p>Em cũng đã viết 1 bài trước đó ở tuổi 17, giờ em đã 18t. Em vô vấn đề chính luôn hihi. </p><p>Em hiện tại đang học ở một trường Trung Cấp Nghề ở HCM, em còn vài tháng nữa là xong cụ thể tầm tháng 6 năm nay ( em viết bài này vào 19/4 ). </p><p>Các bạn em thì có dự định sẽ liên thông học lên Cao Đẳng. Em thì không, vì giờ em rất nản học và có nhiều người đi trước bảo ra ngoài xin việc cái tấm bằng Cao Đẳng đó không có ích lợi gì... Em học ngành Điện Tử Viễn Thông, trong thời gian học em được thực tập 2 tháng ở công ty mà nhà trường liên kết. Sau 2 tháng em thấy công việc không phù hợp với em lắm, nhìn công việc rất là chán.</p><p>Em là con trai, từ rất nhỏ em đã biết em không giống các bạn cho lắm, lúc nhỏ ba mẹ em bảo lúc đi mua đồ Tết em toàn nhìn những bộ váy của con gái thôi 🤣 . Lớn lên cỡ 10t em đã tập tành skin care rồi ( em điệu thật ), hiện tại ba mẹ em cũng bảo đàn ông con trai mà chăm da kỹ còn hơn con gái, tủ đồ của m quá trời là đồ... </p><p>Em biết em rất là thích skin care luôn. 1 ngày em có thể lên mạng tìm hiểu về mỹ phẩm dược rồi là cách chăm của các Anh, Chị trong ngành... Đến nỗi em có 1 chị quen trên 1 sàn bảo m rành mỹ phẩm ghê vậy. Em tìm mỹ phẩm và em chẳng thấy chán luôn ( còn ngành Viễn Thông em chọn, tuy có 2 tháng em đã trải nghiệm nhưng em thấy bản thân không thuộc về nó ). </p><p>Dạo gần đây em cũng học tiếng Hàn, em cũng có niềm đam mê Kpop, em học cũng chả chán luôn</p><p><br/></p><p>Em có 2 cái thích là skin care và hiểu về mỹ phẩm và tiếng Hàn. 2 cái này không biết có công việc nào không vậy ạ? Hay là em tiếp tục theo nghề Viễn Thông, những thời gian rảnh em sẽ trao dồi thêm đến khi em cứng em nhảy việc sang cái em thích ạ? ( Giờ bạn bè xung quanh em ai cũng có định hướng riêng em thì không ) </p><p>Theo Anh Web5Ngay và ai đã trải qua em cho em hướng đi với ạ. Em định đến lúc em thành công em sẽ thông báo gia đình về chuyện come out sẽ tốt hơn.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:TÀI Ở TUỔI 17</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và các Bạn ạ</p><p><br/></p><p>Em cũng đã viết 1 bài trước đó ở tuổi 17, giờ em đã 18t. Em vô vấn đề chính luôn hihi. </p><p>Em hiện tại đang học ở một trường Trung Cấp Nghề ở HCM, em còn vài tháng nữa là xong cụ thể tầm tháng 6 năm nay ( em viết bài này vào 19/4 ). </p><p>Các bạn em thì có dự định sẽ liên thông học lên Cao Đẳng. Em thì không, vì giờ em rất nản học và có nhiều người đi trước bảo ra ngoài xin việc cái tấm bằng Cao Đẳng đó không có ích lợi gì... Em học ngành Điện Tử Viễn Thông, trong thời gian học em được thực tập 2 tháng ở công ty mà nhà trường liên kết. Sau 2 tháng em thấy công việc không phù hợp với em lắm, nhìn công việc rất là chán.</p><p>Em là con trai, từ rất nhỏ em đã biết em không giống các bạn cho lắm, lúc nhỏ ba mẹ em bảo lúc đi mua đồ Tết em toàn nhìn những bộ váy của con gái thôi 🤣 . Lớn lên cỡ 10t em đã tập tành skin care rồi ( em điệu thật ), hiện tại ba mẹ em cũng bảo đàn ông con trai mà chăm da kỹ còn hơn con gái, tủ đồ của m quá trời là đồ... </p><p>Em biết em rất là thích skin care luôn. 1 ngày em có thể lên mạng tìm hiểu về mỹ phẩm dược rồi là cách chăm của các Anh, Chị trong ngành... Đến nỗi em có 1 chị quen trên 1 sàn bảo m rành mỹ phẩm ghê vậy. Em tìm mỹ phẩm và em chẳng thấy chán luôn ( còn ngành Viễn Thông em chọn, tuy có 2 tháng em đã trải nghiệm nhưng em thấy bản thân không thuộc về nó ). </p><p>Dạo gần đây em cũng học tiếng Hàn, em cũng có niềm đam mê Kpop, em học cũng chả chán luôn</p><p><br/></p><p>Em có 2 cái thích là skin care và hiểu về mỹ phẩm và tiếng Hàn. 2 cái này không biết có công việc nào không vậy ạ? Hay là em tiếp tục theo nghề Viễn Thông, những thời gian rảnh em sẽ trao dồi thêm đến khi em cứng em nhảy việc sang cái em thích ạ? ( Giờ bạn bè xung quanh em ai cũng có định hướng riêng em thì không ) </p><p>Theo Anh Web5Ngay và ai đã trải qua em cho em hướng đi với ạ. Em định đến lúc em thành công em sẽ thông báo gia đình về chuyện come out sẽ tốt hơn.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15826424-30-09-2024.mp3" length="7060451" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15826424</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>587</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-09-2024</itunes:title>
    <title>27-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Aquabee   Lời đầu tiên, em xin mến chúc thầy Năm và các anh chị em trong đại gia đình Web5ngay nhiều sức khỏe, niềm vui, bình an và hạnh phúc.    Trước khi bước vào phần tâm sự, em muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến thầy Năm. Em biết kênh của thầy từ năm 18 tuổi và đến nay, em đã gần 21 tuổi. Em xem rất nhiều video của thầy về kĩ năng học tập, kĩ năng giao tiếp, tiếng Anh và các kĩ năng mềm khác.   Từ đó, bên trong em đã có sự thay đổi rất lớn. Từ một đứ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Aquabee</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên, em xin mến chúc thầy Năm và các anh chị em trong đại gia đình Web5ngay nhiều sức khỏe, niềm vui, bình an và hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Trước khi bước vào phần tâm sự, em muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến thầy Năm.</p><p>Em biết kênh của thầy từ năm 18 tuổi và đến nay, em đã gần 21 tuổi. Em xem rất nhiều video của thầy về kĩ năng học tập, kĩ năng giao tiếp, tiếng Anh và các kĩ năng mềm khác.</p><p><br/></p><p>Từ đó, bên trong em đã có sự thay đổi rất lớn. Từ một đứa lười học thành một đứa siêng học, từ một đứa học lực trung bình năm cấp 3 mà khi bước vào thời sinh viên đã có những thành tựu mà bản thân em cảm thấy rất tự hào.Nổi bật nhất là em đạt giải nhất quốc gia về một cuộc thi liên quan đến ngành mà em theo học, nhờ áp dụng những phương pháp học tập mà em đã thẩm thấu từ thầy.</p><p><br/></p><p>Ngoài ra, em còn được truyền động lực rất nhiều từ thầy về việc rèn luyện sức khỏe mỗi ngày, cụ thể là tập gym.Trong các bài giảng, em thường nghe thầy nói các ví dụ về tập gym, em nghĩ chắc thầy cũng là người tập gym.Thế là em đã bắt đầu tập gym và em đã duy trì việc tập luyện được hơn 2 năm. Hiện tại, em cảm thấy sức khỏe và thể lực của mình rất tốt và em cũng rất hài lòng về body của mình.</p><p><br/></p><p>Vì thế, em vô cùng biết ơn và quý mến thầy, người đã cho em rất nhiều động lực và kiến thức. Mỗi lần em nghe giọng nói của thầy, em cảm thấy trong em rất bình an. Một lần nữa, em xin gửi lời cảm ơn đến thầy rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Và sau đây là phần tâm sự của em ạ. Khi bước vào thời sinh viên, em có đem lòng thích một cô gái. Ấn tượng ban đầu của em đối với bạn ấy là em cảm thấy mặt của bạn hơi dữ.Nhưng sau khi học chung vài tháng, em cảm thấy bạn rất dễ thương. Bạn ấy bị cận và khi đeo kính nhìn bạn rất cute và tri thức. Ngoài ra, em còn ấn tượng với giọng nói của bạn ấy. Giọng bạn nghe rất mềm yếu và ngọt ngào. Khi nói chuyện với bạn bè thì bạn có vẻ cứng rắn nhưng khi nói chuyện với em, em cảm thấy bạn rất dịu dàng.</p><p><br/></p><p>Khoảnh khắc mà em nhận ra mình thích bạn ấy là vào ngày nộp bài tập cuối môn. Lúc đó cả lớp đang nộp bài tập, còn em thì vẫn đang loay hoay hoàn thành phần còn dang dở của mình, lúc đó em khá rối vì em không biết hôm đó là phải nộp bài.</p><p>Trong lúc em đang bối rối thì bạn ấy ngồi phía dưới em đi lên và ngồi xuống cạnh em rồi bạn nói &quot;Sao không nói một tiếng để làm chung mà im ru ngồi làm mình&quot;.</p><p>Sau đó bạn ấy phụ em một tay, và bỗng nhiên lúc ấy cảm xúc của em trở nên bình tĩnh lại và em cảm thấy rất nhẹ nhõm dù mình chưa làm xong bài. Khi về nhà, em cứ nghĩ mãi khoảnh khắc ấy, em rất vui và em biết mình đã thích bạn từ lúc đó.</p><p><br/></p><p>Khi em bắt đầu thích bạn, mỗi ngày đi học em đều cảm thấy rất vui vì sẽ gặp được bạn và trò chuyện cùng bạn. Trong giờ học, bạn thường hỏi bài và em rất sẵn lòng chỉ bài cho bạn. Nhiều hôm em còn làm bài giúp bạn ấy vì bạn ấy vừa đi làm vừa đi học, lúc nào bạn mắc việc thì em giúp bạn ấy phần bài tập trên trường.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy là người em nhắn tin nhiều nhất trên mạng xã hội. Bọn em hay trao đổi về việc học tập, đa số thì bạn nhắn tin hỏi bài em, ngoài ra thì còn nói rất nhiều chuyện khác.</p><p>Có một hôm khi em và bạn đang ngồi nghe giảng bài, em nghe thấy tiếng hít mũi của bạn, em quay sang thì thấy bạn nằm xuống bàn và hít mũi sụt sịt. </p><p>Lúc đầu em tưởng bạn bị ốm, lúc đó trong đầu em nghĩ có nên hỏi bạn ấy để mình ra mua giấy lau giùm không. Rồi em hỏi bạn có bị sao không, có cần giúp gì không thì bạn lắc đầu. Trong suốt buổi học hôm đó em cứ suy nghĩ cách làm sao để giúp bạn.</p><p>Khi sắp về, em thấy bạn cầm điện thoại nhìn một tấm hình, nó không rõ ràng lắm. Trên đường về nhà, em nhớ lại tấm ảnh đó thì em mới nhận ra lý do vì sao bạn lại hít mũi.</p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xOgpFOpUWphC0YFUjGfYO5p_1l_VNyv_zflNhqs-5ws/edit?usp=sharing'></a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Aquabee</b></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên, em xin mến chúc thầy Năm và các anh chị em trong đại gia đình Web5ngay nhiều sức khỏe, niềm vui, bình an và hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Trước khi bước vào phần tâm sự, em muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến thầy Năm.</p><p>Em biết kênh của thầy từ năm 18 tuổi và đến nay, em đã gần 21 tuổi. Em xem rất nhiều video của thầy về kĩ năng học tập, kĩ năng giao tiếp, tiếng Anh và các kĩ năng mềm khác.</p><p><br/></p><p>Từ đó, bên trong em đã có sự thay đổi rất lớn. Từ một đứa lười học thành một đứa siêng học, từ một đứa học lực trung bình năm cấp 3 mà khi bước vào thời sinh viên đã có những thành tựu mà bản thân em cảm thấy rất tự hào.Nổi bật nhất là em đạt giải nhất quốc gia về một cuộc thi liên quan đến ngành mà em theo học, nhờ áp dụng những phương pháp học tập mà em đã thẩm thấu từ thầy.</p><p><br/></p><p>Ngoài ra, em còn được truyền động lực rất nhiều từ thầy về việc rèn luyện sức khỏe mỗi ngày, cụ thể là tập gym.Trong các bài giảng, em thường nghe thầy nói các ví dụ về tập gym, em nghĩ chắc thầy cũng là người tập gym.Thế là em đã bắt đầu tập gym và em đã duy trì việc tập luyện được hơn 2 năm. Hiện tại, em cảm thấy sức khỏe và thể lực của mình rất tốt và em cũng rất hài lòng về body của mình.</p><p><br/></p><p>Vì thế, em vô cùng biết ơn và quý mến thầy, người đã cho em rất nhiều động lực và kiến thức. Mỗi lần em nghe giọng nói của thầy, em cảm thấy trong em rất bình an. Một lần nữa, em xin gửi lời cảm ơn đến thầy rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Và sau đây là phần tâm sự của em ạ. Khi bước vào thời sinh viên, em có đem lòng thích một cô gái. Ấn tượng ban đầu của em đối với bạn ấy là em cảm thấy mặt của bạn hơi dữ.Nhưng sau khi học chung vài tháng, em cảm thấy bạn rất dễ thương. Bạn ấy bị cận và khi đeo kính nhìn bạn rất cute và tri thức. Ngoài ra, em còn ấn tượng với giọng nói của bạn ấy. Giọng bạn nghe rất mềm yếu và ngọt ngào. Khi nói chuyện với bạn bè thì bạn có vẻ cứng rắn nhưng khi nói chuyện với em, em cảm thấy bạn rất dịu dàng.</p><p><br/></p><p>Khoảnh khắc mà em nhận ra mình thích bạn ấy là vào ngày nộp bài tập cuối môn. Lúc đó cả lớp đang nộp bài tập, còn em thì vẫn đang loay hoay hoàn thành phần còn dang dở của mình, lúc đó em khá rối vì em không biết hôm đó là phải nộp bài.</p><p>Trong lúc em đang bối rối thì bạn ấy ngồi phía dưới em đi lên và ngồi xuống cạnh em rồi bạn nói &quot;Sao không nói một tiếng để làm chung mà im ru ngồi làm mình&quot;.</p><p>Sau đó bạn ấy phụ em một tay, và bỗng nhiên lúc ấy cảm xúc của em trở nên bình tĩnh lại và em cảm thấy rất nhẹ nhõm dù mình chưa làm xong bài. Khi về nhà, em cứ nghĩ mãi khoảnh khắc ấy, em rất vui và em biết mình đã thích bạn từ lúc đó.</p><p><br/></p><p>Khi em bắt đầu thích bạn, mỗi ngày đi học em đều cảm thấy rất vui vì sẽ gặp được bạn và trò chuyện cùng bạn. Trong giờ học, bạn thường hỏi bài và em rất sẵn lòng chỉ bài cho bạn. Nhiều hôm em còn làm bài giúp bạn ấy vì bạn ấy vừa đi làm vừa đi học, lúc nào bạn mắc việc thì em giúp bạn ấy phần bài tập trên trường.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy là người em nhắn tin nhiều nhất trên mạng xã hội. Bọn em hay trao đổi về việc học tập, đa số thì bạn nhắn tin hỏi bài em, ngoài ra thì còn nói rất nhiều chuyện khác.</p><p>Có một hôm khi em và bạn đang ngồi nghe giảng bài, em nghe thấy tiếng hít mũi của bạn, em quay sang thì thấy bạn nằm xuống bàn và hít mũi sụt sịt. </p><p>Lúc đầu em tưởng bạn bị ốm, lúc đó trong đầu em nghĩ có nên hỏi bạn ấy để mình ra mua giấy lau giùm không. Rồi em hỏi bạn có bị sao không, có cần giúp gì không thì bạn lắc đầu. Trong suốt buổi học hôm đó em cứ suy nghĩ cách làm sao để giúp bạn.</p><p>Khi sắp về, em thấy bạn cầm điện thoại nhìn một tấm hình, nó không rõ ràng lắm. Trên đường về nhà, em nhớ lại tấm ảnh đó thì em mới nhận ra lý do vì sao bạn lại hít mũi.</p><p><a href='https://docs.google.com/document/d/1xOgpFOpUWphC0YFUjGfYO5p_1l_VNyv_zflNhqs-5ws/edit?usp=sharing'></a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15826056-27-09-2024.mp3" length="6743533" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15826056</guid>
    <pubDate>Fri, 27 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>560</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-09-2024</itunes:title>
    <title>26-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Luôn cố gắng   Chào thầy và mọi người❤️   em là cô gái năm nay 27tuổi. từ nhỏ em đã sống cùng ngoại.ba mẹ em ly hôn khi em5 tuôi.!mẹ em đi thêm bước nữa lúc em13tuổi...chỉ có em và ngoại nương tựa nhau mà sống em nghĩ học năm lớp6 em bắt đầu tìm việc làm từ quán cafe rồi tới cty và sau đó em làm phụ vụ quán karaoke và em gặp ck em và hai đứa cưới nhau.lúc e 21 tuổi.. khi về nhà ck em phải bỏ lại ngoại em khi đó thì mẹ và dượng em về ở cùng với ngoại em cũng đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Luôn cố gắng</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người❤️</p><p><br/></p><p>em là cô gái năm nay 27tuổi.</p><p>từ nhỏ em đã sống cùng ngoại.ba mẹ em ly hôn khi em5 tuôi.!mẹ em đi thêm bước nữa lúc em13tuổi...chỉ có em và ngoại nương tựa nhau mà sống em nghĩ học năm lớp6 em bắt đầu tìm việc làm từ quán cafe rồi tới cty và sau đó em làm phụ vụ quán karaoke và em gặp ck em và hai đứa cưới nhau.lúc e 21 tuổi..</p><p>khi về nhà ck em phải bỏ lại ngoại em khi đó thì mẹ và dượng em về ở cùng với ngoại em cũng đỡ lo..đến khi về nhà ck em mới biết ành cũng cờ bạc rược chè rất nhiều.rồi em có bầu nhưng anh cũng bỏ mặc em vẫn rượu chè..đinh điểm là anh làm nợ trên 1tỷ..!em thì ko có khả năng trả.nhưng mẹ ck em thì cũng có điều kiện nên cũng trả dc cho ảnh 1 lần.. </p><p>rồi em sinh con xong cuộc sống vẫn tưởng đã êm xuôi.năm con em được 3 tuôi anh lại làm nợ 1.5tỷ và anh trốn đi...má ck e lại trả nợ cho ảnh tiếp..rồi anh về lại đến năm con 4 tuổi anh lại làm thêm 500tr nữa hiện lại anh đang chốn nợ.nhưng anh lại về nhà ngoại em ở để chăm sóc ngoại em vì mẹ e cải nhau với ngoại ko chăm sóc ngoại.nhưng em ko thể về sống cùng ngoại em dc nữa vì hiện tại con em đang đi học và em cũng đang làm cho má ck e để có tiền lo cho ngoại.</p><p>ck e thì vẫn vậy nóng nảy cọc cằn nhậu vô hay nói những lời rất khó nghe dù anh là người sai</p><p>em sợ cảm giác bị ck mình dùng những từ ngữ tiêu cực với minh.sợ ko ai chăm sóc ngoại.sợ gặp mẹ vì mẹ là mình quá đau lòng.sợ gặp ba dượng khi ông cứ lầm lì ít nói..!em vẫn đang sống với ba ck,ba ck em hay to tiếng xíu..</p><p><br/></p><p>buồn lắm đau khổ lắm khi những năm cuối đời của ngoại ko có mình bên cạnh..!</p><p><br/></p><p>những lời tâm sự của em mong thầy cho em ý kiến ạ!Biết ơn thầy</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Luôn cố gắng</b></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người❤️</p><p><br/></p><p>em là cô gái năm nay 27tuổi.</p><p>từ nhỏ em đã sống cùng ngoại.ba mẹ em ly hôn khi em5 tuôi.!mẹ em đi thêm bước nữa lúc em13tuổi...chỉ có em và ngoại nương tựa nhau mà sống em nghĩ học năm lớp6 em bắt đầu tìm việc làm từ quán cafe rồi tới cty và sau đó em làm phụ vụ quán karaoke và em gặp ck em và hai đứa cưới nhau.lúc e 21 tuổi..</p><p>khi về nhà ck em phải bỏ lại ngoại em khi đó thì mẹ và dượng em về ở cùng với ngoại em cũng đỡ lo..đến khi về nhà ck em mới biết ành cũng cờ bạc rược chè rất nhiều.rồi em có bầu nhưng anh cũng bỏ mặc em vẫn rượu chè..đinh điểm là anh làm nợ trên 1tỷ..!em thì ko có khả năng trả.nhưng mẹ ck em thì cũng có điều kiện nên cũng trả dc cho ảnh 1 lần.. </p><p>rồi em sinh con xong cuộc sống vẫn tưởng đã êm xuôi.năm con em được 3 tuôi anh lại làm nợ 1.5tỷ và anh trốn đi...má ck e lại trả nợ cho ảnh tiếp..rồi anh về lại đến năm con 4 tuổi anh lại làm thêm 500tr nữa hiện lại anh đang chốn nợ.nhưng anh lại về nhà ngoại em ở để chăm sóc ngoại em vì mẹ e cải nhau với ngoại ko chăm sóc ngoại.nhưng em ko thể về sống cùng ngoại em dc nữa vì hiện tại con em đang đi học và em cũng đang làm cho má ck e để có tiền lo cho ngoại.</p><p>ck e thì vẫn vậy nóng nảy cọc cằn nhậu vô hay nói những lời rất khó nghe dù anh là người sai</p><p>em sợ cảm giác bị ck mình dùng những từ ngữ tiêu cực với minh.sợ ko ai chăm sóc ngoại.sợ gặp mẹ vì mẹ là mình quá đau lòng.sợ gặp ba dượng khi ông cứ lầm lì ít nói..!em vẫn đang sống với ba ck,ba ck em hay to tiếng xíu..</p><p><br/></p><p>buồn lắm đau khổ lắm khi những năm cuối đời của ngoại ko có mình bên cạnh..!</p><p><br/></p><p>những lời tâm sự của em mong thầy cho em ý kiến ạ!Biết ơn thầy</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15818910-26-09-2024.mp3" length="10133705" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15818910</guid>
    <pubDate>Thu, 26 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>843</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-09-2024</itunes:title>
    <title>25-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nhóc vui tươi   Chuyện là ba mẹ con đang lạm dụng điện thoại và con muốn ngăn tình trạng này.  Chắc hẳn là mọi người đều biết rằng nằm lướt điện thoại, lướt Facebook, lướt Tiktok,...mất kiểm soát thì rất có hại. Chúng là kẻ thù của não bộ. Khi ta làm việc năng suât cao, não của ta sẽ rất mệt và cần nghỉ ngơi, tu dưỡng. Thế nhưng việc sử dụng thời gian nghỉ cho việc vô bổ như lướt thì sẽ nạp thêm thông tin, não bộ sẽ càng mệt mỏi, rồi cả việc cắt một ít t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nhóc vui tươi</b></p><p><br/></p><p>Chuyện là ba mẹ con đang lạm dụng điện thoại và con muốn ngăn tình trạng này. </p><p>Chắc hẳn là mọi người đều biết rằng nằm lướt điện thoại, lướt Facebook, lướt Tiktok,...mất kiểm soát thì rất có hại. Chúng là kẻ thù của não bộ. Khi ta làm việc năng suât cao, não của ta sẽ rất mệt và cần nghỉ ngơi, tu dưỡng. Thế nhưng việc sử dụng thời gian nghỉ cho việc vô bổ như lướt thì sẽ nạp thêm thông tin, não bộ sẽ càng mệt mỏi, rồi cả việc cắt một ít thời gian ngủ buổi tối để lướt. </p><p>Thú thật con của một hai năm về trước cũng như vậy. Thời gian đó con cảm thấy cả người rất không có năng lượng, mệt mỏi, chán chường kéo dài. May mắn là mùa hè năm ngoái, đặc biệt là cuối năm ngoái có một vài sự kiện đã làm con thay đổi. Con cảm thấy rất biết ơn, rất hạnh phúc cuộc sống hiện tại. </p><p>Thế nhưng, bây giờ ba mẹ con mỗi người đều có điện thoại, đặc biệt là mẹ con khi bà ấy có tận hai cái( có thể luân phiên thay đổi nếu điện thoại này hết pin). Ba mẹ con làm việc đã rất mệt mỏi rồi, nhưng vào thời gian nghỉ họ lại sử dụng điện thoại cho việc lướt lướt, nạp thêm thông tin sẽ càng khiến não bộ càng mệt mỏi. </p><p>Tuy con đã nói sẽ không tốt nếu ba mẹ làm như vậy nhưng chẳng thay đổi được họ. Con thật lòng muốn ba mẹ con sẽ dừng lại, mong thầy và mọi người cho con lời khuyên với ạ! Xin cảm ơn thầy và mọi người! Chúc thầy và mọi người sức khỏe và hạnh phúc! </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nhóc vui tươi</b></p><p><br/></p><p>Chuyện là ba mẹ con đang lạm dụng điện thoại và con muốn ngăn tình trạng này. </p><p>Chắc hẳn là mọi người đều biết rằng nằm lướt điện thoại, lướt Facebook, lướt Tiktok,...mất kiểm soát thì rất có hại. Chúng là kẻ thù của não bộ. Khi ta làm việc năng suât cao, não của ta sẽ rất mệt và cần nghỉ ngơi, tu dưỡng. Thế nhưng việc sử dụng thời gian nghỉ cho việc vô bổ như lướt thì sẽ nạp thêm thông tin, não bộ sẽ càng mệt mỏi, rồi cả việc cắt một ít thời gian ngủ buổi tối để lướt. </p><p>Thú thật con của một hai năm về trước cũng như vậy. Thời gian đó con cảm thấy cả người rất không có năng lượng, mệt mỏi, chán chường kéo dài. May mắn là mùa hè năm ngoái, đặc biệt là cuối năm ngoái có một vài sự kiện đã làm con thay đổi. Con cảm thấy rất biết ơn, rất hạnh phúc cuộc sống hiện tại. </p><p>Thế nhưng, bây giờ ba mẹ con mỗi người đều có điện thoại, đặc biệt là mẹ con khi bà ấy có tận hai cái( có thể luân phiên thay đổi nếu điện thoại này hết pin). Ba mẹ con làm việc đã rất mệt mỏi rồi, nhưng vào thời gian nghỉ họ lại sử dụng điện thoại cho việc lướt lướt, nạp thêm thông tin sẽ càng khiến não bộ càng mệt mỏi. </p><p>Tuy con đã nói sẽ không tốt nếu ba mẹ làm như vậy nhưng chẳng thay đổi được họ. Con thật lòng muốn ba mẹ con sẽ dừng lại, mong thầy và mọi người cho con lời khuyên với ạ! Xin cảm ơn thầy và mọi người! Chúc thầy và mọi người sức khỏe và hạnh phúc! </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15812264-25-09-2024.mp3" length="3218257" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15812264</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>267</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-9-2024</itunes:title>
    <title>24-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Tâm   Chào Thầy và đại gia đình W5N! Em là con út trong gia đình 9 anh chị em,  từ nhỏ em đã nhận ra ba mẹ mình còn lớn tuổi hơn cả ông bà của tụi bạn (ba mẹ em đều sinh năm 1937) nên em rất sợ ngày ba mẹ bỏ em đi. Từ đó em cực kỳ quý từng ngày được ở gần ba mẹ. Bắt đầu lớp 10 em đã xa nhà đi học rồi đi làm nên càng quý từng giờ từng phút ở bên ba mẹ đặc biệt là ba.   Tuổi thơ em đã khá cơ cực nhưng chưa từng cảm thấy mình thiệt thòi hay khổ sở gì cả mà ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tâm</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và đại gia đình W5N!</p><p>Em là con út trong gia đình 9 anh chị em,  từ nhỏ em đã nhận ra ba mẹ mình còn lớn tuổi hơn cả ông bà của tụi bạn (ba mẹ em đều sinh năm 1937) nên em rất sợ ngày ba mẹ bỏ em đi. Từ đó em cực kỳ quý từng ngày được ở gần ba mẹ. Bắt đầu lớp 10 em đã xa nhà đi học rồi đi làm nên càng quý từng giờ từng phút ở bên ba mẹ đặc biệt là ba.</p><p><br/></p><p>Tuổi thơ em đã khá cơ cực nhưng chưa từng cảm thấy mình thiệt thòi hay khổ sở gì cả mà còn thấy vui. Có lẽ vì thấy ba mẹ già và cực khổ nên đã rèn cho em tính độc lập. Sau khi ba em mất (idol lớn nhất cuộc đời em), em dành hết quan tâm cho mẹ. Một đứa con gái tay trắng cố gắng vươn lên trong cuộc sống này quả thật không dễ dàng gì nhưng em đều rất biết ơn những khó khăn và nỗi đau cuộc đời mà mình đã may mắn có được. Có thể nói những nỗi đau lớn nhất của một đời người em đã trải qua gần hết. Khó khăn nào mà em chưa từng vượt qua chứ. Và em cũng đã có một số thành tựu trong công việc. Em thấy mình hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Nhưng từ khi nhận ra dù đông anh em, sự vô tâm của các anh đối với ba mẹ (mặc dù bản thân họ và người ngoài đều cho rằng họ đã “có hiếu” lắm rồi) trong lòng em luôn có một nỗi buồn man mác không thoát ra được. </p><p>Em thấy (đã phân tích rất sâu sắc) điểm tốt và xấu của từng người trong gia đình. Cố gắng nhìn đều tốt trong họ để xoa dịu lòng mình nhưng em vẫn đau đáu nỗi đau anh em bất hoà, ai cũng cho rằng mình là người chịu thiệt thòi và hy sinh cho gia đình, nhưng không ai thấy phần mình hưởng lợi. Các anh ai cũng giàu có, khá giả nhưng họ đều chỉ nghĩ là nhờ công sức của họ chứ không phải là sự vun đắp của ba mẹ. Em thì sinh sau, đẻ muộn cũng không có tiếng nói trong gia đình mà cũng chẳng buồn nói vì biết là không thay đổi được gì. Chỉ cố gắng sống tốt phần của mình. Ai còn chút lương tâm, ý thức thì tự thấy không thì thôi. </p><p><br/></p><p>Nhưng điều em đau nhất là nỗi thất vọng bản thân. Dù nhiều năm nay em đã đoán trước được mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng này. Em biết rằng nếu em không cố gắng thì mẹ em không được chăm sóc tốt. Trên đời này nếu muốn chăm sóc mẹ như ý muốn của mình thì em không thể dựa vào ai khác ngoài bản thân nhưng… Vì nhiều lý do, em không thuê người chăm sóc mẹ em được. Em cũng muốn rước mẹ em về nhà em để chăm sóc nhưng cũng rất khó (mẹ em đang ở nhà bên quê và sống với vợ chồng anh trai). Phần tiền và tài sản dưỡng già của mẹ em còn rất nhiều nhưng mẹ lại không được chăm sóc tốt  em cảm thấy rất uất hận. Vì thế em đã nghỉ việc để có nhiều thời gian về chăm sóc mẹ, nhưng 1 tuần em cũng chỉ chăm sóc mẹ được 3-4 ngày. Những ngày không tận tay chăm sóc được em đều rất xót mẹ. Nhìn bề ngoài thì mẹ em được chăm sóc tốt lắm rồi. Nhưng chỉ có em và 3 chị gái xót mẹ, các chị khác lâu lâu mới về được 1 ngày, ai cũng có công việc và gia đình riêng. </p><p><br/></p><p>Trách người khác đề làm gì, em chỉ trách bản thân mình. Em nghĩ đến nhiều phương án để chăm mẹ tốt hơn, không có phương án vẹn toàn. Chỉ có thể tranh thủ tuần về nhiều nhất có thể, về được nhiều thì em yên tâm mẹ nhưng cũng phải chịu đựng rất nhiều bức bối từ gia đình anh trai. Nhưng em lại chưa có phương án nào tốt hơn. </p><p><br/></p><p>Từ nhỏ dù có chuyện gì, em đều vượt qua và thích cái cảm giác sau khi vượt qua được khó khăn. Mỗi lúc mệt mỏi hay xuống tinh thần thì động lực của em là ba mẹ, em nghĩ mình sẽ vượt qua được hết thôi. Em cũng chưa từng dựa dẫm vào bất cứ ai hay cầu xin vào trời phật. Nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện gia đình, nhiều lúc em lại thấy tủi thân vô cùng. Nhìn nhiều gia đình anh em vui vẻ hoà thuận em lại rất thèm. </p><p>Em luôn cảm thấy dằn vặt bản thân sao không chăm mẹ được tốt hơn. Một mặt em cảm thấy mình đã cố gắng hết khả năng rồi, nhưng thâm tâm em vẫn cảm thấy em ích kỷ. Vì nghĩ gần, nghĩ xa cho bản thân nên mới vậy. Rồi lại nghĩ mình có quyền nghĩ cho cuộc đời</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Tâm</b></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và đại gia đình W5N!</p><p>Em là con út trong gia đình 9 anh chị em,  từ nhỏ em đã nhận ra ba mẹ mình còn lớn tuổi hơn cả ông bà của tụi bạn (ba mẹ em đều sinh năm 1937) nên em rất sợ ngày ba mẹ bỏ em đi. Từ đó em cực kỳ quý từng ngày được ở gần ba mẹ. Bắt đầu lớp 10 em đã xa nhà đi học rồi đi làm nên càng quý từng giờ từng phút ở bên ba mẹ đặc biệt là ba.</p><p><br/></p><p>Tuổi thơ em đã khá cơ cực nhưng chưa từng cảm thấy mình thiệt thòi hay khổ sở gì cả mà còn thấy vui. Có lẽ vì thấy ba mẹ già và cực khổ nên đã rèn cho em tính độc lập. Sau khi ba em mất (idol lớn nhất cuộc đời em), em dành hết quan tâm cho mẹ. Một đứa con gái tay trắng cố gắng vươn lên trong cuộc sống này quả thật không dễ dàng gì nhưng em đều rất biết ơn những khó khăn và nỗi đau cuộc đời mà mình đã may mắn có được. Có thể nói những nỗi đau lớn nhất của một đời người em đã trải qua gần hết. Khó khăn nào mà em chưa từng vượt qua chứ. Và em cũng đã có một số thành tựu trong công việc. Em thấy mình hạnh phúc. </p><p><br/></p><p>Nhưng từ khi nhận ra dù đông anh em, sự vô tâm của các anh đối với ba mẹ (mặc dù bản thân họ và người ngoài đều cho rằng họ đã “có hiếu” lắm rồi) trong lòng em luôn có một nỗi buồn man mác không thoát ra được. </p><p>Em thấy (đã phân tích rất sâu sắc) điểm tốt và xấu của từng người trong gia đình. Cố gắng nhìn đều tốt trong họ để xoa dịu lòng mình nhưng em vẫn đau đáu nỗi đau anh em bất hoà, ai cũng cho rằng mình là người chịu thiệt thòi và hy sinh cho gia đình, nhưng không ai thấy phần mình hưởng lợi. Các anh ai cũng giàu có, khá giả nhưng họ đều chỉ nghĩ là nhờ công sức của họ chứ không phải là sự vun đắp của ba mẹ. Em thì sinh sau, đẻ muộn cũng không có tiếng nói trong gia đình mà cũng chẳng buồn nói vì biết là không thay đổi được gì. Chỉ cố gắng sống tốt phần của mình. Ai còn chút lương tâm, ý thức thì tự thấy không thì thôi. </p><p><br/></p><p>Nhưng điều em đau nhất là nỗi thất vọng bản thân. Dù nhiều năm nay em đã đoán trước được mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng này. Em biết rằng nếu em không cố gắng thì mẹ em không được chăm sóc tốt. Trên đời này nếu muốn chăm sóc mẹ như ý muốn của mình thì em không thể dựa vào ai khác ngoài bản thân nhưng… Vì nhiều lý do, em không thuê người chăm sóc mẹ em được. Em cũng muốn rước mẹ em về nhà em để chăm sóc nhưng cũng rất khó (mẹ em đang ở nhà bên quê và sống với vợ chồng anh trai). Phần tiền và tài sản dưỡng già của mẹ em còn rất nhiều nhưng mẹ lại không được chăm sóc tốt  em cảm thấy rất uất hận. Vì thế em đã nghỉ việc để có nhiều thời gian về chăm sóc mẹ, nhưng 1 tuần em cũng chỉ chăm sóc mẹ được 3-4 ngày. Những ngày không tận tay chăm sóc được em đều rất xót mẹ. Nhìn bề ngoài thì mẹ em được chăm sóc tốt lắm rồi. Nhưng chỉ có em và 3 chị gái xót mẹ, các chị khác lâu lâu mới về được 1 ngày, ai cũng có công việc và gia đình riêng. </p><p><br/></p><p>Trách người khác đề làm gì, em chỉ trách bản thân mình. Em nghĩ đến nhiều phương án để chăm mẹ tốt hơn, không có phương án vẹn toàn. Chỉ có thể tranh thủ tuần về nhiều nhất có thể, về được nhiều thì em yên tâm mẹ nhưng cũng phải chịu đựng rất nhiều bức bối từ gia đình anh trai. Nhưng em lại chưa có phương án nào tốt hơn. </p><p><br/></p><p>Từ nhỏ dù có chuyện gì, em đều vượt qua và thích cái cảm giác sau khi vượt qua được khó khăn. Mỗi lúc mệt mỏi hay xuống tinh thần thì động lực của em là ba mẹ, em nghĩ mình sẽ vượt qua được hết thôi. Em cũng chưa từng dựa dẫm vào bất cứ ai hay cầu xin vào trời phật. Nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện gia đình, nhiều lúc em lại thấy tủi thân vô cùng. Nhìn nhiều gia đình anh em vui vẻ hoà thuận em lại rất thèm. </p><p>Em luôn cảm thấy dằn vặt bản thân sao không chăm mẹ được tốt hơn. Một mặt em cảm thấy mình đã cố gắng hết khả năng rồi, nhưng thâm tâm em vẫn cảm thấy em ích kỷ. Vì nghĩ gần, nghĩ xa cho bản thân nên mới vậy. Rồi lại nghĩ mình có quyền nghĩ cho cuộc đời</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15805637-24-9-2024.mp3" length="6916253" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15805637</guid>
    <pubDate>Tue, 24 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>575</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-9-2024</itunes:title>
    <title>23-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Fan của thầy năm    Chào mọi người và thầy ạ, em sinh năm 2007.    Em gửi bài này vì muốn cảm ơn thầy đã thay đổi tư duy của em.    Ngày trước thì em là con người hay suy nghĩ tiêu cực, ích kỷ, và sợ giao tiếp xã hội. Ngày trước em nghĩ mình bị trầm cảm, em khóc rất nhiều trong nhiều ngày liên tục, trốn tránh giao tiếp với người khác. Còn rất nhiều lần có suy nghĩ là ch*t đi cho xong, dù gì cũng đâu ai quan tâm mình. Em không có bạn bè, cũng ít khi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Fan của thầy năm</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào mọi người và thầy ạ, em sinh năm 2007. </p><p><br/></p><p>Em gửi bài này vì muốn cảm ơn thầy đã thay đổi tư duy của em. </p><p><br/></p><p>Ngày trước thì em là con người hay suy nghĩ tiêu cực, ích kỷ, và sợ giao tiếp xã hội. Ngày trước em nghĩ mình bị trầm cảm, em khóc rất nhiều trong nhiều ngày liên tục, trốn tránh giao tiếp với người khác. Còn rất nhiều lần có suy nghĩ là ch*t đi cho xong, dù gì cũng đâu ai quan tâm mình. Em không có bạn bè, cũng ít khi nói chuyện với gia đình nên nó như khủng hoảng đối với em vậy, nghĩ tới ngày hôm sau sẽ làm gì thì em không muốn thoát khỏi giấc ngủ luôn ấy. Em dành thời gian hầu như cả ngày chỉ để sử dụng điện thoại.</p><p><br/><br/></p><p>Em biết đến thầy vào năm lớp 7, nhưng đến tầm lớp 10, 11 thì nghe thường xuyên hơn (bây giờ thì hầu như ngày nào cũng nghe Tri kỷ cảm xúc). Niềm tin em thay đổi rất nhiều, em thấy cuộc sống này tích cực hơn. Em dần cũng trò chuyện nhiều hơn với ba mẹ, và em trai. Em với gia đình có thể nói là thân thiết hơn nhiều so với trước. </p><p><br/></p><p>Em bây giờ rất thích chia sẻ niềm vui với gia đình, như nói lên ước mơ của mình, những gì em muốn trong tương lai, ba mẹ thì em làm gì họ cũng ủng hộ. Em còn hông hiểu sao hồi đấy lại thấy thế giới này màu đen đến thế nữa, rõ ràng chỉ cần em mở lòng một chút thì họ sẽ luôn ở bên cạnh em. </p><p><br/><br/></p><p>Em bây giờ cũng thích việc học tập hơn, em đang duy trì thói quen học tiếng anh mỗi ngày, cũng cố dành thời gian tập thể dục, và duy trì rất tốt thói quen ngủ sớm (8-9h) dậy sớm (4h30). Ngày trước thì em hay mệt với bệnh vặt lắm mà giờ thì sức khỏe em đi lên rất nhiều, em học tập từ sáng đến chiều cũng còn dư năng lượng cơ😹. Điểm số của em thì hồi trước không mấy tốt lắm nhưng giờ đang thay đổi khá lớn. Giờ em tự tin hơn, cũng yêu thương bản thân nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Vấn đề giao tiếp thì em đang dần cải thiện, em đang học thêm về giao tiếp, em đã trò chuyện được với bạn bè cùng lớp, và bắt chuyện được với mấy bạn khác lớp. Em còn được người lớn khen nói chuyện dễ thương (trước giờ chưa được khen như thế👉👈). Nhưng vẫn còn hơi ngại phát biểu và sợ thuyết trình.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng học cách biết ơn, từ những chuyện nhỏ nhặt như ăn được một bữa ăn ngon, nhiều lúc em còn khùng khùng cảm ơn nói yêu thương với cái xe đạp của mình nữa😹. Nó khiến em thấy đủ đầy và hạnh phúc nên em tiếp tục duy trì nó thôi. </p><p><br/></p><p>Từ khi có thói quen xem video của thầy thì cuộc sống của em như thay đổi từ A đến Z ấy như sức khỏe thể chất, tinh thần, mối quan hệ xung quanh, việc học tập và cả vẻ bề ngoài nữa, nên em thật sự rất biết ơn thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Dài quá là dài rồii, em xin kết luôn ạ. </p><p><br/></p><p>Em thấy mình rất may mắn khi biết đến kênh của thầy. Một lần nữa em chân thành cảm ơn thầy ạ! Mãi iu thầy❤️</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Fan của thầy năm</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào mọi người và thầy ạ, em sinh năm 2007. </p><p><br/></p><p>Em gửi bài này vì muốn cảm ơn thầy đã thay đổi tư duy của em. </p><p><br/></p><p>Ngày trước thì em là con người hay suy nghĩ tiêu cực, ích kỷ, và sợ giao tiếp xã hội. Ngày trước em nghĩ mình bị trầm cảm, em khóc rất nhiều trong nhiều ngày liên tục, trốn tránh giao tiếp với người khác. Còn rất nhiều lần có suy nghĩ là ch*t đi cho xong, dù gì cũng đâu ai quan tâm mình. Em không có bạn bè, cũng ít khi nói chuyện với gia đình nên nó như khủng hoảng đối với em vậy, nghĩ tới ngày hôm sau sẽ làm gì thì em không muốn thoát khỏi giấc ngủ luôn ấy. Em dành thời gian hầu như cả ngày chỉ để sử dụng điện thoại.</p><p><br/><br/></p><p>Em biết đến thầy vào năm lớp 7, nhưng đến tầm lớp 10, 11 thì nghe thường xuyên hơn (bây giờ thì hầu như ngày nào cũng nghe Tri kỷ cảm xúc). Niềm tin em thay đổi rất nhiều, em thấy cuộc sống này tích cực hơn. Em dần cũng trò chuyện nhiều hơn với ba mẹ, và em trai. Em với gia đình có thể nói là thân thiết hơn nhiều so với trước. </p><p><br/></p><p>Em bây giờ rất thích chia sẻ niềm vui với gia đình, như nói lên ước mơ của mình, những gì em muốn trong tương lai, ba mẹ thì em làm gì họ cũng ủng hộ. Em còn hông hiểu sao hồi đấy lại thấy thế giới này màu đen đến thế nữa, rõ ràng chỉ cần em mở lòng một chút thì họ sẽ luôn ở bên cạnh em. </p><p><br/><br/></p><p>Em bây giờ cũng thích việc học tập hơn, em đang duy trì thói quen học tiếng anh mỗi ngày, cũng cố dành thời gian tập thể dục, và duy trì rất tốt thói quen ngủ sớm (8-9h) dậy sớm (4h30). Ngày trước thì em hay mệt với bệnh vặt lắm mà giờ thì sức khỏe em đi lên rất nhiều, em học tập từ sáng đến chiều cũng còn dư năng lượng cơ😹. Điểm số của em thì hồi trước không mấy tốt lắm nhưng giờ đang thay đổi khá lớn. Giờ em tự tin hơn, cũng yêu thương bản thân nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Vấn đề giao tiếp thì em đang dần cải thiện, em đang học thêm về giao tiếp, em đã trò chuyện được với bạn bè cùng lớp, và bắt chuyện được với mấy bạn khác lớp. Em còn được người lớn khen nói chuyện dễ thương (trước giờ chưa được khen như thế👉👈). Nhưng vẫn còn hơi ngại phát biểu và sợ thuyết trình.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng học cách biết ơn, từ những chuyện nhỏ nhặt như ăn được một bữa ăn ngon, nhiều lúc em còn khùng khùng cảm ơn nói yêu thương với cái xe đạp của mình nữa😹. Nó khiến em thấy đủ đầy và hạnh phúc nên em tiếp tục duy trì nó thôi. </p><p><br/></p><p>Từ khi có thói quen xem video của thầy thì cuộc sống của em như thay đổi từ A đến Z ấy như sức khỏe thể chất, tinh thần, mối quan hệ xung quanh, việc học tập và cả vẻ bề ngoài nữa, nên em thật sự rất biết ơn thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Dài quá là dài rồii, em xin kết luôn ạ. </p><p><br/></p><p>Em thấy mình rất may mắn khi biết đến kênh của thầy. Một lần nữa em chân thành cảm ơn thầy ạ! Mãi iu thầy❤️</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15798561-23-9-2024.mp3" length="1827077" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15798561</guid>
    <pubDate>Mon, 23 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>151</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-9-2024</itunes:title>
    <title>20-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bầu Trời    Xin chào và mến chúc cả nhà một buổi tối dễ chịu, an lành.  Quả thật khi phải ra đường giữa tiết trời oi ả của Sài Gòn vào lúc này mới thấm thía nỗi nhớ những cơn mưa mùa hạ và cả những làn gió lành lạnh mang theo mùi hơi đất tanh nồng kéo về khi trời xám màu mây. Vì con cũng chỉ vừa bước chân vào đại học thôi nên con xin phép mình được xưng “con”, gọi “chú” ạ.  Con may mắn được sinh ra trong một gia đình mẫu mực, có bố mẹ đều là những p...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bầu Trời</b></p><p><br/><br/></p><p>Xin chào và mến chúc cả nhà một buổi tối dễ chịu, an lành. </p><p>Quả thật khi phải ra đường giữa tiết trời oi ả của Sài Gòn vào lúc này mới thấm thía nỗi nhớ những cơn mưa mùa hạ và cả những làn gió lành lạnh mang theo mùi hơi đất tanh nồng kéo về khi trời xám màu mây. Vì con cũng chỉ vừa bước chân vào đại học thôi nên con xin phép mình được xưng “con”, gọi “chú” ạ. </p><p>Con may mắn được sinh ra trong một gia đình mẫu mực, có bố mẹ đều là những phụ huynh yêu thương con mình bằng tất cả những gì họ có cùng với một người em trai đáng yêu. Nhanh quá, năm nay cậu em con đã 17 tuổi rồi. Chỉ là người em trai của con, thường bị mọi người xung quanh xem là không bình thường hay là một đứa trẻ khiếm khuyết. Từ khi em còn nhỏ đã có những dấu hiệu như là chậm nói, kém tập trung, không có bạn bè. Ngày ấy bố mẹ cho em đi khám, bác sĩ bảo em bị tự kỷ nhẹ. Cả nhà vẫn luôn ôm niềm tin là có thể khiến em hòa nhập được và chữa khỏi bệnh cho em, bố đã dạy cho em biết chơi cờ tướng và em đánh cờ rất giỏi. </p><p><br/></p><p>Nhưng sau đó khi em 14 tuổi, sức học của em so với các bạn cùng lớp đã có khoảng cách quá lớn, các cô giáo cũng rất ngại dạy em, em lúc đó đến trường như bị cách ly, mọi người bảo em 14 tuổi nhưng suy nghĩ chỉ như đứa bé 4 tuổi, phụ huynh những đứa trẻ khác xin giáo viên chuyển lớp vì sợ “lây bệnh” của em. </p><p>Gia đình lại lần nữa cho em đi khám, lần này bác sĩ lại chẩn đoán em bị chậm phát triển và có đề xuất cho gia đình làm giấy chứng nhận để em có thể lên lớp, như vậy thì các giáo viên cũng bớt áp lực khi dạy. Lúc đó bố mẹ em đã tranh cãi nhiều hôm liền, mẹ em thì không muốn em trai bị tự ti với bạn bè, bố thì sợ em không lên lớp được. Cuối cùng thì bố mẹ vẫn quyết định xin giấy chẩn đoán. </p><p>Nhưng cũng từ đó em ấy bắt đầu có thái độ bất cần khi đi học, có lần con thấy em lẩm bẩm một mình rằng “để giấy trắng cũng được điểm cao”, rồi khi lên lớp có khi em bỏ đi lang thang chứ không vào phòng học. Con chỉ hơn em 2 tuổi nên từ khi hai chị em còn nhỏ đã ngồi học cùng nhau, con đã từng thấy em cố gắng để học bảng cửu chương như thế nào, có những bài con phải giảng cho em với thời gian gấp 10, 20 lần người khác nhưng rồi em cũng hiểu, chỉ là em sẽ rất dễ quên, nhưng lúc đó con vẫn còn nhìn thấy sự nỗ lực ở em chứ không phải buông xuôi như lúc này.</p><p>Đến năm em lên cấp 3 một tia hy vọng đã đến với gia đình, mẹ đã tìm thấy một ngôi trường nội trú ở Q12 thường thu nhận những đứa trẻ ngỗ nghịch, cá biệt và đào tạo những đứa trẻ đó thành ngoan ngoãn, trường không tập trung quá nhiều vào dạy văn hóa mà tập trung vào các môn thể thao, năng khiếu. Dường như đó là môi trường rất phù hợp với em trai con, chỉ có điều với bố mẹ việc cho em trai ở nội trú và xa gia đình thật sự là một thử thách lớn. Sau cùng thì cả nhà vẫn quyết định cho em học 1 năm. </p><p>Sau thời gian học con đã thấy em đã khá lên rất nhiều, lâu lâu cũng đã có thể giao tiếp với một vài bạn, biết cách nói ra những mong muốn của mình với thầy quản nhiệm… Nhưng cũng lúc này gia đình con lại gặp khó khăn tài chính, cộng với việc quá lo cho em trai nên bố mẹ con đang có ý định đưa em về học trường gần nhà. </p><p>Vấn đề này đã trở thành mâu thuẫn giữa con với bố mẹ, bản thân con biết mình chưa làm ra tiền nên chưa hiểu được gánh nặng tài chính nó lớn đến thế nào, nhưng con cũng nhớ lại những lần mà em trai con đột nhiên bỏ đi, rồi cả nhà phải nháo nhác đi tìm, thật sự rất đáng sợ, nếu vài năm nữa lúc bố mẹ con lớn tuổi, chống gậy lại phải nửa đêm đi tìm em như vậy sao? Còn tiếp tục cho em ở lại trường nội trú cũng không có gì có thể đảm bảo rằng em sẽ khá hơn (ý kiến của bố mẹ).</p><p>Bài viết cũng khá dài rồi, con cám ơn chú và mọi người đã lắng nghe tâm sự của con ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bầu Trời</b></p><p><br/><br/></p><p>Xin chào và mến chúc cả nhà một buổi tối dễ chịu, an lành. </p><p>Quả thật khi phải ra đường giữa tiết trời oi ả của Sài Gòn vào lúc này mới thấm thía nỗi nhớ những cơn mưa mùa hạ và cả những làn gió lành lạnh mang theo mùi hơi đất tanh nồng kéo về khi trời xám màu mây. Vì con cũng chỉ vừa bước chân vào đại học thôi nên con xin phép mình được xưng “con”, gọi “chú” ạ. </p><p>Con may mắn được sinh ra trong một gia đình mẫu mực, có bố mẹ đều là những phụ huynh yêu thương con mình bằng tất cả những gì họ có cùng với một người em trai đáng yêu. Nhanh quá, năm nay cậu em con đã 17 tuổi rồi. Chỉ là người em trai của con, thường bị mọi người xung quanh xem là không bình thường hay là một đứa trẻ khiếm khuyết. Từ khi em còn nhỏ đã có những dấu hiệu như là chậm nói, kém tập trung, không có bạn bè. Ngày ấy bố mẹ cho em đi khám, bác sĩ bảo em bị tự kỷ nhẹ. Cả nhà vẫn luôn ôm niềm tin là có thể khiến em hòa nhập được và chữa khỏi bệnh cho em, bố đã dạy cho em biết chơi cờ tướng và em đánh cờ rất giỏi. </p><p><br/></p><p>Nhưng sau đó khi em 14 tuổi, sức học của em so với các bạn cùng lớp đã có khoảng cách quá lớn, các cô giáo cũng rất ngại dạy em, em lúc đó đến trường như bị cách ly, mọi người bảo em 14 tuổi nhưng suy nghĩ chỉ như đứa bé 4 tuổi, phụ huynh những đứa trẻ khác xin giáo viên chuyển lớp vì sợ “lây bệnh” của em. </p><p>Gia đình lại lần nữa cho em đi khám, lần này bác sĩ lại chẩn đoán em bị chậm phát triển và có đề xuất cho gia đình làm giấy chứng nhận để em có thể lên lớp, như vậy thì các giáo viên cũng bớt áp lực khi dạy. Lúc đó bố mẹ em đã tranh cãi nhiều hôm liền, mẹ em thì không muốn em trai bị tự ti với bạn bè, bố thì sợ em không lên lớp được. Cuối cùng thì bố mẹ vẫn quyết định xin giấy chẩn đoán. </p><p>Nhưng cũng từ đó em ấy bắt đầu có thái độ bất cần khi đi học, có lần con thấy em lẩm bẩm một mình rằng “để giấy trắng cũng được điểm cao”, rồi khi lên lớp có khi em bỏ đi lang thang chứ không vào phòng học. Con chỉ hơn em 2 tuổi nên từ khi hai chị em còn nhỏ đã ngồi học cùng nhau, con đã từng thấy em cố gắng để học bảng cửu chương như thế nào, có những bài con phải giảng cho em với thời gian gấp 10, 20 lần người khác nhưng rồi em cũng hiểu, chỉ là em sẽ rất dễ quên, nhưng lúc đó con vẫn còn nhìn thấy sự nỗ lực ở em chứ không phải buông xuôi như lúc này.</p><p>Đến năm em lên cấp 3 một tia hy vọng đã đến với gia đình, mẹ đã tìm thấy một ngôi trường nội trú ở Q12 thường thu nhận những đứa trẻ ngỗ nghịch, cá biệt và đào tạo những đứa trẻ đó thành ngoan ngoãn, trường không tập trung quá nhiều vào dạy văn hóa mà tập trung vào các môn thể thao, năng khiếu. Dường như đó là môi trường rất phù hợp với em trai con, chỉ có điều với bố mẹ việc cho em trai ở nội trú và xa gia đình thật sự là một thử thách lớn. Sau cùng thì cả nhà vẫn quyết định cho em học 1 năm. </p><p>Sau thời gian học con đã thấy em đã khá lên rất nhiều, lâu lâu cũng đã có thể giao tiếp với một vài bạn, biết cách nói ra những mong muốn của mình với thầy quản nhiệm… Nhưng cũng lúc này gia đình con lại gặp khó khăn tài chính, cộng với việc quá lo cho em trai nên bố mẹ con đang có ý định đưa em về học trường gần nhà. </p><p>Vấn đề này đã trở thành mâu thuẫn giữa con với bố mẹ, bản thân con biết mình chưa làm ra tiền nên chưa hiểu được gánh nặng tài chính nó lớn đến thế nào, nhưng con cũng nhớ lại những lần mà em trai con đột nhiên bỏ đi, rồi cả nhà phải nháo nhác đi tìm, thật sự rất đáng sợ, nếu vài năm nữa lúc bố mẹ con lớn tuổi, chống gậy lại phải nửa đêm đi tìm em như vậy sao? Còn tiếp tục cho em ở lại trường nội trú cũng không có gì có thể đảm bảo rằng em sẽ khá hơn (ý kiến của bố mẹ).</p><p>Bài viết cũng khá dài rồi, con cám ơn chú và mọi người đã lắng nghe tâm sự của con ạ. </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15784968-20-9-2024.mp3" length="2785681" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15784968</guid>
    <pubDate>Fri, 20 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>230</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-9-2024</itunes:title>
    <title>19-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hạt Giống    Thưa thầy con là một hạt giống thầy đã gieo trồng từ 4,5 năm trước. Sở dĩ con nói như vậy vì những thứ thầy chỉ đã giúp một phần không nhỏ giúp cho con vượt qua được nhiều điều, đưa ra được nhiều lựa chọn mà con cảm thấy đúng dắn, mà con cảm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên có một vấn đề mà trong con có nhiều luồng suy nghĩ khác nhau và con không thể đưa ra quyết định được . Một bên là hết mình với thứ mình thích và một bên là nên lý trí hơn chọn lối đi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hạt Giống</b></p><p><br/><br/></p><p>Thưa thầy con là một hạt giống thầy đã gieo trồng từ 4,5 năm trước. Sở dĩ con nói như vậy vì những thứ thầy chỉ đã giúp một phần không nhỏ giúp cho con vượt qua được nhiều điều, đưa ra được nhiều lựa chọn mà con cảm thấy đúng dắn, mà con cảm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên có một vấn đề mà trong con có nhiều luồng suy nghĩ khác nhau và con không thể đưa ra quyết định được . Một bên là hết mình với thứ mình thích và một bên là nên lý trí hơn chọn lối đi an toàn hơn .</p><p>Con có thương một bạn, tụi con học cấp 3 cùng nhau, cùng quê và bắt đầu yêu nhau cũng là lúc bọn con bị chia cách bởi địa lý. Hết cấp 3 con đi du học và cậu ấy vào sài gòn, 4 năm vì nhiều lý do nên con cũng không thể gặp nhau lần nào. Bạn ấy xuất thân từ một gia đình không được tốt, phải chịu nhiều biến cố, phải gánh vác nhiều thứ trong gia đình. Chính vì thế mà bạn ấy không thể học đại học . Trong chừng ấy không gặp nhau bạn ấy vừa làm vừa học, con cũng vậy. Một chút buổi tối hoặc cuối tuần thì bọn con dành thời gian cho nhau, tuy hơi vất vả nhưng cả 2 đều rất thương nhau. </p><p>Tuy nhiên hồi đấy con con bé thì con muốn được chiều chuộng hay làm nũng quá đà, có nhiều chút vô tâm,… . Con có hiểu cậu ấy vất vả nhưng chắc chỉ được 1 phần nào đó, chính vì thế ngày càng tích tụ đến một thời điểm công việc, tiền bạc của bạn ấy cùng gặp khó khăn ( sau này con được biết giai đoạn đấy bạn ấy bị trầm cảm nhẹ ) một lần cãi nhau thì bạn ấy đã trở nên cực kỳ lạnh nhạt trong vòng 2 tháng trước khi nói lời buông bỏ. Trong thời gian 2 tháng mặc dù rất mệt mỏi, rất chán nhưng con vẫn luôn cố gắng dịu dàng nhắn tin, gọi điện,.. kiểu như đứng ở 1 vị trí dẫu có chuyện gì xảy ra thì mình cũng không hối hận vì đã làm hết mình rồi. Nhưng rồi chuyện đấy cũng đến khoảng thời gian sau đó con rất đau khổ nhưng cuối cùng cũng vượt qua được. </p><p>6 tháng sau con về nước hẳn. Có gặp bạn ấy trái tim vẫn có gì đấy cấn cấn, sau đấy con có chủ động mở lòng tìm hiểu 1 vài người nhưng con thấy không ai lắng nghe con, chỉ dẫn dịu dàng với con, cho con cảm giác yên bình như bạn ấy. Một năm rưỡi sau bọn con quay lại ( cũng không hẳn quay lại vì chỉ không danh nghĩa thôi còn lại mọi thứ như 2 người yêu nhau). Tuy là cậu ấy không còn như xưa nữa tính cách khá cứng nhắc cũng không chiều con lắm nữa, con có thể hiểu sau nhiều biến cố thì bạn ấy cũng khác đi và có nhiều mặt con nên thông cảm.</p><p><br/></p><p>Giờ đây 2 tụi con cũng đều là những người lớn rồi, con có công việc sự nghiệp ở đây, bố và anh chị em con cũng làm việc ở đây. Con không muốn rời ra nơi này lắm. Còn bạn ấy có công việc, sự nghiệp cũng khá ổn ở trong Sài Gòn và em bạn ấy cũng dự định học trong đấy. Bạn ấy phải lo cho em, em bạn ấy cũng trải qua nhiều tổn thương nên bạn ấy muốn ở bên cạnh em gái đến hết lúc học đại học. </p><p>Lần đầu tiên ngủ với nhau thì bạn ấy cũng có hứa với con là sẽ mua nhà ở HN, chuyển việc ra đây bla bla. Con rất vui vì kiểu như người mình thương vì mình mà làm thế. Nhưng sau đó khi về SG bạn ấy lại bảo vì thế này vì thế kia mà sẽ mua nhà Sài Gòn ( con rất buồn nhưng cũng không thể hiện ra gì và chỉ ủng hộ thôi ). Và có nói thêm một chút dự định này kia, nhưng con thấy không có dự định nào là có con trong đấy. Cộng thêm việc mọi người nói này nói kia rất nhiều(kiểu như con mù quáng,con dại,…) môi trường của con cũng khả năng cao gặp được người phù hợp. Tất cả tạo nên cho con 1 luồng suy nghĩ khác. Con nghi ngờ rằng mình có đang lầm đường lạc lối không ?</p><p>Bây giờ con đang suy nghĩ:</p><p>- Con sẽ hết hình với tình yêu của mình, sẽ từ bỏ hết mọi thứ ở đây vào SG với bạn ấy, thông cảm và cố gắng thấu hiểu những gì bạn ấy đã trải qua, ôm ấp những vết thương của bạn ấy </p><p>- Hay là con nên từ bỏ bạn ấy để bắt đầu khởi đầu mới, an toàn hơn </p><p>Con đang hướng theo ý đầu hơn nhưng sẽ cố gắng trong vòng 1 năm rồi mới quyết định. Nhưng con cũng sợ là hiệ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hạt Giống</b></p><p><br/><br/></p><p>Thưa thầy con là một hạt giống thầy đã gieo trồng từ 4,5 năm trước. Sở dĩ con nói như vậy vì những thứ thầy chỉ đã giúp một phần không nhỏ giúp cho con vượt qua được nhiều điều, đưa ra được nhiều lựa chọn mà con cảm thấy đúng dắn, mà con cảm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên có một vấn đề mà trong con có nhiều luồng suy nghĩ khác nhau và con không thể đưa ra quyết định được . Một bên là hết mình với thứ mình thích và một bên là nên lý trí hơn chọn lối đi an toàn hơn .</p><p>Con có thương một bạn, tụi con học cấp 3 cùng nhau, cùng quê và bắt đầu yêu nhau cũng là lúc bọn con bị chia cách bởi địa lý. Hết cấp 3 con đi du học và cậu ấy vào sài gòn, 4 năm vì nhiều lý do nên con cũng không thể gặp nhau lần nào. Bạn ấy xuất thân từ một gia đình không được tốt, phải chịu nhiều biến cố, phải gánh vác nhiều thứ trong gia đình. Chính vì thế mà bạn ấy không thể học đại học . Trong chừng ấy không gặp nhau bạn ấy vừa làm vừa học, con cũng vậy. Một chút buổi tối hoặc cuối tuần thì bọn con dành thời gian cho nhau, tuy hơi vất vả nhưng cả 2 đều rất thương nhau. </p><p>Tuy nhiên hồi đấy con con bé thì con muốn được chiều chuộng hay làm nũng quá đà, có nhiều chút vô tâm,… . Con có hiểu cậu ấy vất vả nhưng chắc chỉ được 1 phần nào đó, chính vì thế ngày càng tích tụ đến một thời điểm công việc, tiền bạc của bạn ấy cùng gặp khó khăn ( sau này con được biết giai đoạn đấy bạn ấy bị trầm cảm nhẹ ) một lần cãi nhau thì bạn ấy đã trở nên cực kỳ lạnh nhạt trong vòng 2 tháng trước khi nói lời buông bỏ. Trong thời gian 2 tháng mặc dù rất mệt mỏi, rất chán nhưng con vẫn luôn cố gắng dịu dàng nhắn tin, gọi điện,.. kiểu như đứng ở 1 vị trí dẫu có chuyện gì xảy ra thì mình cũng không hối hận vì đã làm hết mình rồi. Nhưng rồi chuyện đấy cũng đến khoảng thời gian sau đó con rất đau khổ nhưng cuối cùng cũng vượt qua được. </p><p>6 tháng sau con về nước hẳn. Có gặp bạn ấy trái tim vẫn có gì đấy cấn cấn, sau đấy con có chủ động mở lòng tìm hiểu 1 vài người nhưng con thấy không ai lắng nghe con, chỉ dẫn dịu dàng với con, cho con cảm giác yên bình như bạn ấy. Một năm rưỡi sau bọn con quay lại ( cũng không hẳn quay lại vì chỉ không danh nghĩa thôi còn lại mọi thứ như 2 người yêu nhau). Tuy là cậu ấy không còn như xưa nữa tính cách khá cứng nhắc cũng không chiều con lắm nữa, con có thể hiểu sau nhiều biến cố thì bạn ấy cũng khác đi và có nhiều mặt con nên thông cảm.</p><p><br/></p><p>Giờ đây 2 tụi con cũng đều là những người lớn rồi, con có công việc sự nghiệp ở đây, bố và anh chị em con cũng làm việc ở đây. Con không muốn rời ra nơi này lắm. Còn bạn ấy có công việc, sự nghiệp cũng khá ổn ở trong Sài Gòn và em bạn ấy cũng dự định học trong đấy. Bạn ấy phải lo cho em, em bạn ấy cũng trải qua nhiều tổn thương nên bạn ấy muốn ở bên cạnh em gái đến hết lúc học đại học. </p><p>Lần đầu tiên ngủ với nhau thì bạn ấy cũng có hứa với con là sẽ mua nhà ở HN, chuyển việc ra đây bla bla. Con rất vui vì kiểu như người mình thương vì mình mà làm thế. Nhưng sau đó khi về SG bạn ấy lại bảo vì thế này vì thế kia mà sẽ mua nhà Sài Gòn ( con rất buồn nhưng cũng không thể hiện ra gì và chỉ ủng hộ thôi ). Và có nói thêm một chút dự định này kia, nhưng con thấy không có dự định nào là có con trong đấy. Cộng thêm việc mọi người nói này nói kia rất nhiều(kiểu như con mù quáng,con dại,…) môi trường của con cũng khả năng cao gặp được người phù hợp. Tất cả tạo nên cho con 1 luồng suy nghĩ khác. Con nghi ngờ rằng mình có đang lầm đường lạc lối không ?</p><p>Bây giờ con đang suy nghĩ:</p><p>- Con sẽ hết hình với tình yêu của mình, sẽ từ bỏ hết mọi thứ ở đây vào SG với bạn ấy, thông cảm và cố gắng thấu hiểu những gì bạn ấy đã trải qua, ôm ấp những vết thương của bạn ấy </p><p>- Hay là con nên từ bỏ bạn ấy để bắt đầu khởi đầu mới, an toàn hơn </p><p>Con đang hướng theo ý đầu hơn nhưng sẽ cố gắng trong vòng 1 năm rồi mới quyết định. Nhưng con cũng sợ là hiệ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15779245-19-9-2024.mp3" length="6588050" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15779245</guid>
    <pubDate>Thu, 19 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>547</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-9-2024</itunes:title>
    <title>18-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cún con   Em chào thầy và mọi người trong đại gia đình.   Em viết những dòng này vào lúc 4h00 sáng, ngoài trời còn tối đen, còn em thì vừa tỉnh dẩy sau 1 cơn ác mộng.   Trong bài viết của em, có một số đoạn liên quan đến tâm linh, và có màu hơi u tối, nhưng cho phép em được nói ra vì nó có liên quan tới vấn đề em đang mắc kẹt, cho phép em được tâm sự với thầy - người em tin tưởng và cảm thấy gần gũi nhất vào lúc này. Cho phép em được viết ra 1 lần.   Em vừa t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cún con</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người trong đại gia đình.</p><p><br/></p><p>Em viết những dòng này vào lúc 4h00 sáng, ngoài trời còn tối đen, còn em thì vừa tỉnh dẩy sau 1 cơn ác mộng.</p><p><br/></p><p>Trong bài viết của em, có một số đoạn liên quan đến tâm linh, và có màu hơi u tối, nhưng cho phép em được nói ra vì nó có liên quan tới vấn đề em đang mắc kẹt, cho phép em được tâm sự với thầy - người em tin tưởng và cảm thấy gần gũi nhất vào lúc này. Cho phép em được viết ra 1 lần.</p><p><br/></p><p>Em vừa trải qua 3 cú sốc tâm lý liên tiếp. Điều này đã khiến em rơi vào LO ÂU, SỢ HÃI thường xuyên mà không thoát ra được.</p><p><br/></p><p>Cú sốc đầu tiên bắt đầu từ tháng 3 năm ngoái, khoảng 4h00 sáng, trời tối như mực, nhà em đang chuẩn bị đi du lịch thì bạn cún của em đột nhiên lao ra đường, đúng lúc xe lớn chạy qua, nghe 1 cái &quot;Roẹt&quot;... và em không còn nhận ra bạn nữa. </p><p><br/></p><p>Em đau đớn gào khóc, mọi người giúp em chôn cất bạn, chuyến đi dừng lại, còn em thì rơi vào 1 nỗi buồn sâu thẳm. Nhiều ngày sau, nhờ nghe 1 bài pháp, (em có nghe Phật Pháp ạ) em tự nhiên thoát buồn, nhưng trong tâm em lại lo lắng không nguôi: Sợ VÔ THƯỜNG tới.</p><p><br/></p><p>Em tiếp tục nghe Phật Pháp, nỗi lo âu sợ hãi còn trùm lấy em khi màn đêm buông xuống, thì biến cố thứ 2 xảy ra.</p><p><br/></p><p>Lúc đó cũng khoảng 6-7h, trời cũng đã tối, em nhận được cuộc gọi từ công an, báo em chạy lên nhà cho thuê gấp, có việc nghiêm trọng xảy ra. Cả nhà em chạy đi, trong lòng cũng lo lắng, nhưng không lo tới chuyện đó. Khi tới nơi, nhà em được thông báo, người thuê nhà... đã tự tử trong nhà em, bạn ấy đã treo cổ trong nhà em.</p><p><br/></p><p>Tuy em không nhìn thấy người, vì người nhà bạn đó đã đưa bạn đó vào trong phòng, nhưng hiện trường còn nguyên, bạn đó thì còn trong phòng, qua đêm mới rời đi. Em vừa sợ, vừa giận, vừa thương.  Điều tiếp theo em nghĩ là: &quot;Rồi, căn nhà của em, coi như bỏ.&quot; Hàng xóm họ sợ, họ đốt đủ thứ khói mù mịt, vì cùng chung 1 căn chung cư.</p><p><br/></p><p>Hiện trường yêu cầu giữ vài ngày sau mới được dọn dẹp. Sau đó thì nhà em có mời Thầy về để cùng đọc Kinh niệm Phật cho bạn liên tục 3 ngày, (vì nhà em theo Phật, nên nghĩ rằng linh hồn tự tử sẽ bị khổ đau và khó được giải thoát.) Những ngày có công việc, em đã cố gắng hết mình, thật sự coi bạn như người thân, tâm niệm khuyên bạn trong lòng, chăm chú niệm Phật mong sao bạn được thoát khổ. Em đã cố gắng hết sức.</p><p><br/></p><p>Không đầy 1 tuần kể từ ngày nhận tin chẳng lành thứ 2, thì chuyện thứ 3 ập tớí.</p><p><br/></p><p>Cũng là vào giữa đêm, khi đó em đang ngủ. Bỗng nhiên em nghe âm thanh &quot;RẦM, RẦM&quot; rất lớn, sau đó là tiếng mẹ em la hét. Em choàng tỉnh dậy, tim đập thình thịch, lập tức mở cửa phòng ra. Mọi người nhà em đều đang hốt hoảng ở ngoài, mẹ em la lớn: &quot;TRỘM, trộm vào nhà, nó đang ở trong phòng thờ.&quot; Phòng thờ ở cạnh phòng của em, nó đang khóa trong, và có người đang ở trong đó. </p><p><br/></p><p>Chờ công an tới, nhà em giữ chặt cửa, lo sợ vô cùng. Nhưng thật may cho nhà em, đó không phải là tên trộm bình thường. Đó là 1 ông chú bị tâm thần hay nghịch ngợm ở khu, nên không có ý làm hại người và của. Nhưng khoảnh khắc đang ngủ mà nghe tiếng rầm lớn trong đêm cũng tiếng la thất thanh của mẹ em, em ám ảnh vô cùng. Em tiếp tục rơi vào sự lo sợ nỗi tiếp, sợ VÔ THƯỜNG lại tới.</p><p><br/></p><p>Nhiều ngày sau đó em liên tục lo lắng và sợ hãi. Em sợ khi trời tối, em sợ nghe tiếng xe lớn qua đường, em sợ những tiếng động vào ban đêm. Em sợ VÔ THƯỜNG tới với người thân hay với bản thân mình bất cứ lúc nào, bất cứ cách nào. Em thường xuyên tỉnh dậy lúc nửa đêm, toàn thân ướt mồ hôi vì ác mộng.</p><p><br/></p><p>Hiện tại nỗi sợ đã nguôi ngoai hơn, nhưng luôn ở đó. Em chưa giải quyết được nó, chỉ là đang tạm quên đi.</p><p><br/></p><p>Em không biết bài của mình có quá dài không, nhưng em đã cố viết súc tích nhất. Em mong </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Cún con</b></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người trong đại gia đình.</p><p><br/></p><p>Em viết những dòng này vào lúc 4h00 sáng, ngoài trời còn tối đen, còn em thì vừa tỉnh dẩy sau 1 cơn ác mộng.</p><p><br/></p><p>Trong bài viết của em, có một số đoạn liên quan đến tâm linh, và có màu hơi u tối, nhưng cho phép em được nói ra vì nó có liên quan tới vấn đề em đang mắc kẹt, cho phép em được tâm sự với thầy - người em tin tưởng và cảm thấy gần gũi nhất vào lúc này. Cho phép em được viết ra 1 lần.</p><p><br/></p><p>Em vừa trải qua 3 cú sốc tâm lý liên tiếp. Điều này đã khiến em rơi vào LO ÂU, SỢ HÃI thường xuyên mà không thoát ra được.</p><p><br/></p><p>Cú sốc đầu tiên bắt đầu từ tháng 3 năm ngoái, khoảng 4h00 sáng, trời tối như mực, nhà em đang chuẩn bị đi du lịch thì bạn cún của em đột nhiên lao ra đường, đúng lúc xe lớn chạy qua, nghe 1 cái &quot;Roẹt&quot;... và em không còn nhận ra bạn nữa. </p><p><br/></p><p>Em đau đớn gào khóc, mọi người giúp em chôn cất bạn, chuyến đi dừng lại, còn em thì rơi vào 1 nỗi buồn sâu thẳm. Nhiều ngày sau, nhờ nghe 1 bài pháp, (em có nghe Phật Pháp ạ) em tự nhiên thoát buồn, nhưng trong tâm em lại lo lắng không nguôi: Sợ VÔ THƯỜNG tới.</p><p><br/></p><p>Em tiếp tục nghe Phật Pháp, nỗi lo âu sợ hãi còn trùm lấy em khi màn đêm buông xuống, thì biến cố thứ 2 xảy ra.</p><p><br/></p><p>Lúc đó cũng khoảng 6-7h, trời cũng đã tối, em nhận được cuộc gọi từ công an, báo em chạy lên nhà cho thuê gấp, có việc nghiêm trọng xảy ra. Cả nhà em chạy đi, trong lòng cũng lo lắng, nhưng không lo tới chuyện đó. Khi tới nơi, nhà em được thông báo, người thuê nhà... đã tự tử trong nhà em, bạn ấy đã treo cổ trong nhà em.</p><p><br/></p><p>Tuy em không nhìn thấy người, vì người nhà bạn đó đã đưa bạn đó vào trong phòng, nhưng hiện trường còn nguyên, bạn đó thì còn trong phòng, qua đêm mới rời đi. Em vừa sợ, vừa giận, vừa thương.  Điều tiếp theo em nghĩ là: &quot;Rồi, căn nhà của em, coi như bỏ.&quot; Hàng xóm họ sợ, họ đốt đủ thứ khói mù mịt, vì cùng chung 1 căn chung cư.</p><p><br/></p><p>Hiện trường yêu cầu giữ vài ngày sau mới được dọn dẹp. Sau đó thì nhà em có mời Thầy về để cùng đọc Kinh niệm Phật cho bạn liên tục 3 ngày, (vì nhà em theo Phật, nên nghĩ rằng linh hồn tự tử sẽ bị khổ đau và khó được giải thoát.) Những ngày có công việc, em đã cố gắng hết mình, thật sự coi bạn như người thân, tâm niệm khuyên bạn trong lòng, chăm chú niệm Phật mong sao bạn được thoát khổ. Em đã cố gắng hết sức.</p><p><br/></p><p>Không đầy 1 tuần kể từ ngày nhận tin chẳng lành thứ 2, thì chuyện thứ 3 ập tớí.</p><p><br/></p><p>Cũng là vào giữa đêm, khi đó em đang ngủ. Bỗng nhiên em nghe âm thanh &quot;RẦM, RẦM&quot; rất lớn, sau đó là tiếng mẹ em la hét. Em choàng tỉnh dậy, tim đập thình thịch, lập tức mở cửa phòng ra. Mọi người nhà em đều đang hốt hoảng ở ngoài, mẹ em la lớn: &quot;TRỘM, trộm vào nhà, nó đang ở trong phòng thờ.&quot; Phòng thờ ở cạnh phòng của em, nó đang khóa trong, và có người đang ở trong đó. </p><p><br/></p><p>Chờ công an tới, nhà em giữ chặt cửa, lo sợ vô cùng. Nhưng thật may cho nhà em, đó không phải là tên trộm bình thường. Đó là 1 ông chú bị tâm thần hay nghịch ngợm ở khu, nên không có ý làm hại người và của. Nhưng khoảnh khắc đang ngủ mà nghe tiếng rầm lớn trong đêm cũng tiếng la thất thanh của mẹ em, em ám ảnh vô cùng. Em tiếp tục rơi vào sự lo sợ nỗi tiếp, sợ VÔ THƯỜNG lại tới.</p><p><br/></p><p>Nhiều ngày sau đó em liên tục lo lắng và sợ hãi. Em sợ khi trời tối, em sợ nghe tiếng xe lớn qua đường, em sợ những tiếng động vào ban đêm. Em sợ VÔ THƯỜNG tới với người thân hay với bản thân mình bất cứ lúc nào, bất cứ cách nào. Em thường xuyên tỉnh dậy lúc nửa đêm, toàn thân ướt mồ hôi vì ác mộng.</p><p><br/></p><p>Hiện tại nỗi sợ đã nguôi ngoai hơn, nhưng luôn ở đó. Em chưa giải quyết được nó, chỉ là đang tạm quên đi.</p><p><br/></p><p>Em không biết bài của mình có quá dài không, nhưng em đã cố viết súc tích nhất. Em mong </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15772836-18-9-2024.mp3" length="8303042" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15772836</guid>
    <pubDate>Wed, 18 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>690</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-9-2024</itunes:title>
    <title>17-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  An Nhiên    Chào Thầy và mọi người,   Em là nữ năm nay 28 tuổi, cái tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa và ngoại hình cũng không có.   Từ nhỏ tới lớn, mọi thứ của em đều ở mức lưng chừng không quá tốt cũng không quá xấu, từ học hành cho tới công việc, kinh tế. Em đã cố gắng phát triển bản thân nhưng có lẽ phát triển chưa tới và chưa thật sự cố gắng hết sức mình nên bây giờ, công việc, kinh tế của em thật sự rất tệ thậm chí là sức khỏe. Em hi vọng có thể kiếm tiền để ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An Nhiên</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Thầy và mọi người,</b></p><p><br/></p><p><b>Em là nữ năm nay 28 tuổi, cái tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa và ngoại hình cũng không có.</b></p><p><br/></p><p><b>Từ nhỏ tới lớn, mọi thứ của em đều ở mức lưng chừng không quá tốt cũng không quá xấu, từ học hành cho tới công việc, kinh tế. Em đã cố gắng phát triển bản thân nhưng có lẽ phát triển chưa tới và chưa thật sự cố gắng hết sức mình nên bây giờ, công việc, kinh tế của em thật sự rất tệ thậm chí là sức khỏe. Em hi vọng có thể kiếm tiền để có thể cho ba má em làm nông được nghỉ ngơi bớt vì đã lớn tuổi rồi và không muốn khi ba mẹ bị bệnh thì mình lại không thể chạy chữa được nhưng em đã mất số tiền mà mấy năm qua dành dụm được.</b></p><p><br/></p><p><b>Trước giờ, em luôn cố gắng một mình, em nghĩ rằng sau khi mình kiếm được một khoản để cho ba má nghỉ ngơi thì em có thể bắt đầu cho một mối quan hệ mới. Em cũng hi vọng sau khi có gia đình em có thể không phải làm quá nhiều để dành thời gian bên con, tự mình có thể dạy cho con, cùng con lớn lên, cùng con trải nghiệm. Bây giờ, tất cả đều mờ mịt.</b></p><p><br/></p><p><b>Em lại là đứa overthinking, dù đã rèn luyện nhưng mãi vẫn chưa bỏ được nên sau khi mất số tiền đó, em đã không thể nào tập trung được bất cứ việc gì đến nỗi khóc cũng không khóc được. Em biết rõ giờ bản thân cứ như vậy sẽ không giải quyết được gì mà càng tồi tệ hơn, nhất là sức khỏe. Nhưng em vẫn không thể nào kiểm soát được tâm trí mình nghĩ về điều đó cả. Em chỉ có ngủ được khi bản thân mệt rã người, nhưng cũng không được lâu.</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  An Nhiên</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Thầy và mọi người,</b></p><p><br/></p><p><b>Em là nữ năm nay 28 tuổi, cái tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa và ngoại hình cũng không có.</b></p><p><br/></p><p><b>Từ nhỏ tới lớn, mọi thứ của em đều ở mức lưng chừng không quá tốt cũng không quá xấu, từ học hành cho tới công việc, kinh tế. Em đã cố gắng phát triển bản thân nhưng có lẽ phát triển chưa tới và chưa thật sự cố gắng hết sức mình nên bây giờ, công việc, kinh tế của em thật sự rất tệ thậm chí là sức khỏe. Em hi vọng có thể kiếm tiền để có thể cho ba má em làm nông được nghỉ ngơi bớt vì đã lớn tuổi rồi và không muốn khi ba mẹ bị bệnh thì mình lại không thể chạy chữa được nhưng em đã mất số tiền mà mấy năm qua dành dụm được.</b></p><p><br/></p><p><b>Trước giờ, em luôn cố gắng một mình, em nghĩ rằng sau khi mình kiếm được một khoản để cho ba má nghỉ ngơi thì em có thể bắt đầu cho một mối quan hệ mới. Em cũng hi vọng sau khi có gia đình em có thể không phải làm quá nhiều để dành thời gian bên con, tự mình có thể dạy cho con, cùng con lớn lên, cùng con trải nghiệm. Bây giờ, tất cả đều mờ mịt.</b></p><p><br/></p><p><b>Em lại là đứa overthinking, dù đã rèn luyện nhưng mãi vẫn chưa bỏ được nên sau khi mất số tiền đó, em đã không thể nào tập trung được bất cứ việc gì đến nỗi khóc cũng không khóc được. Em biết rõ giờ bản thân cứ như vậy sẽ không giải quyết được gì mà càng tồi tệ hơn, nhất là sức khỏe. Nhưng em vẫn không thể nào kiểm soát được tâm trí mình nghĩ về điều đó cả. Em chỉ có ngủ được khi bản thân mệt rã người, nhưng cũng không được lâu.</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15766355-17-9-2024.mp3" length="7675162" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15766355</guid>
    <pubDate>Tue, 17 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>638</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-09-2024</itunes:title>
    <title>16-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh    Chào Thầy và tất cả mọi người ….chúc mọi người một buổi tối thật bình an Em đã gửi bài 1lần vào ngày 17/3/2023 Cũng đã hơn 1năm trôi qua rồi Thầy ạ…. Có đôi lúc em đã khóc khi nhìn về mình của quãng thời gian trước em,xem mình đã đi dc bao xa, cố gắng có một cuộc sống tốt hơn đến nhường nào.  Kể sơ qua câu chuyện em của ngày trước, Em có 1 gia đình k hphuc, chồng em trước đây có quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp cùng chỗ làm. Em như chết ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Thầy và tất cả mọi người ….chúc mọi người một buổi tối thật bình an</b></p><p><b>Em đã gửi bài 1lần vào ngày 17/3/2023</b></p><p><b>Cũng đã hơn 1năm trôi qua rồi Thầy ạ…. Có đôi lúc em đã khóc khi nhìn về mình của quãng thời gian trước em,xem mình đã đi dc bao xa, cố gắng có một cuộc sống tốt hơn đến nhường nào. </b></p><p><b>Kể sơ qua câu chuyện em của ngày trước, Em có 1 gia đình k hphuc, chồng em trước đây có quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp cùng chỗ làm. Em như chết đi sống lại, trong đầu lúc nào cũng đầy tiêu cực.rồi cũng tự quyết định vì con mà cố gắng cùng nhau, nhưng thời gian đó chỉ mình em cố gắng,chỉ mình em muốn vun đắp, em làm đủ mọi cách nhưng càng làm gì thì chỉ khiến đối phương cảm thấy ngột ngạt &amp; khó chịu hơn thôi….  </b></p><p><b>Rồi nghe tsbv mỗi ngày, k chỉ bài của em mà là của tất cả mọi người,em nghe mọi lúc,lúc lái xe lúc rửa chén lúc skincare…và thật tình cờ khi có đoạn thầy chia sẻ là rất thích chơi thể thao và môn tennis, chồng em cũng là một người đam mê thể thao và quần vợt, ảnh đã từng chia sẻ tại em k biết chứ đi “ quánh banh ” ghiền lắm,kiểu như nếu là 1 ng độc thân ảnh sẽ ra sân chơi cả tuần nếu có nhiều thời gian rảnh….vậy mà em của ngày trước cứ trách móc cứ chì chiết mỗi lần ảnh đi chơi thể thao , cứ đòi hỏi người ta rằng anh phải thế này anh phải thế kia,anh đang có lỗi lầm anh phải bù đắp cho gia đình này,  cứ vịn vào cái sai lầm của người ta mà dằn vặt ….</b></p><p><br/></p><p><b>Đó là em của lúc trước đây, còn em của bây giờ , đa hiểu được k thay đổi được người khác ngoài trừ chính bản thân mình, em đi du lịch cùng bạn bè, em chăm sóc bề ngoài của mình chỉnh chu hơn lịch sự hơn (có cái nết ào ào sồn sồn thì vẫn còn chưa sửa dc ạ ,hixx) em tập suy nghĩ xem đc mất thế nào trước mỗi quyết định( đây có phải là suy niệm mà thầy hay nói k), em chăm lo cho 2 đứa con,dạy chúng học hay đơn gian là 3mẹ con đi ăn u đi chơi nếu k có Ba ,em k còn quá tập trung nhiều vào chồng em đang đt cho ai đi đánh banh cùng ai ( vì chị đồng nghiệp kia cũng có trong đội tennis của công ty,nếu công ty có giải thể thao này kia sẽ còn chung đội tập luyện và thi đấu chung ) hay là còn mối quan hệ cũ mới j hay k? </b></p><p><b>Và khi em thay đổi thì em thấy mọi thứ xung quanh em dần thay đổi,ảnh cũng thoải mái hơn khi về đến nhà, tui em tương tác nhiều hơn,gđ cũng bớt đi không khí nặng nề của những tháng ngày cũ, anh thích mua giày mua vợt mua quần áo thể thao,e hỏi a muaở đâu khi nàoa cũng kien nhan trả lời hay giải thích với em hơn xưa,mặc dù k biết là sự thật hay k nhưng thôi cứ nghĩ thật đi cho đỡ đau đầu…</b></p><p><b> Nhưng cũng có những tháng ngày em hoang mang muốn trắng đen rõ ràng còn hơn là sống mòn mỏi trong hoài nghi, em muốn đặt máy định vị hay máy ghi âm nhưng rồi em lại hèn nhát vì sợ biết đâu lại phát hiện ra chuyện j lại khiến trai tim mình nhói đau thêm lần nữa , ( em hèn thật ạ😓) hay có những lúc tò mò tìm vào facebook của chị đồng nghiệp ấy r lại tủi thân khi thấy hình ảnh chị ấy trẻ đẹp hơn so với độ tuổi,đầy năng lượng và có địa vị xã hội nữa, thật lòng mình còn ngưỡng mộ huống gì là chồng mình🥹 những lúc đó em tự ti dã man thầy ạ,r cứ mãi nuối tiêc quá khứ rằng giá như mình cố gắng hơn mình cũng đã ở vị trí như thế,giá như mình đừng chuyển hướng làm kinh doanh thì mình cũng đã đi làm ngày ngày ra đường để k bị mai mọt kiến thức và thục lùi về sau …em biết cái đó là tự mình làm khổ mình mà em k biết làm s để thoát ra sự tự ti đó…..</b></p><p><b>Nhưng cuộc sống mà, có ngày nắng r cũng có ngày mưa,có ngày vui r cũng sẽ có ngày buồn, quan trọng là nhìn lại em vẫn thấy mình vẫn đang tiến về phía trước và đang cố gắng ngày vui càng nhiều lên ngày buồn càng ít lại ☺️có một câu rất hay mà em đã nghe ở tkcx” ngày đen tối nhất rồi cũng sẽ qua, nếu bạn sống tới ngày mai” </b></p><p><b>Lời cuối cùng em muốn cảm ơn và biết ơn, biết ơn t</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Phuong Anh</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Thầy và tất cả mọi người ….chúc mọi người một buổi tối thật bình an</b></p><p><b>Em đã gửi bài 1lần vào ngày 17/3/2023</b></p><p><b>Cũng đã hơn 1năm trôi qua rồi Thầy ạ…. Có đôi lúc em đã khóc khi nhìn về mình của quãng thời gian trước em,xem mình đã đi dc bao xa, cố gắng có một cuộc sống tốt hơn đến nhường nào. </b></p><p><b>Kể sơ qua câu chuyện em của ngày trước, Em có 1 gia đình k hphuc, chồng em trước đây có quan hệ ngoài luồng với đồng nghiệp cùng chỗ làm. Em như chết đi sống lại, trong đầu lúc nào cũng đầy tiêu cực.rồi cũng tự quyết định vì con mà cố gắng cùng nhau, nhưng thời gian đó chỉ mình em cố gắng,chỉ mình em muốn vun đắp, em làm đủ mọi cách nhưng càng làm gì thì chỉ khiến đối phương cảm thấy ngột ngạt &amp; khó chịu hơn thôi….  </b></p><p><b>Rồi nghe tsbv mỗi ngày, k chỉ bài của em mà là của tất cả mọi người,em nghe mọi lúc,lúc lái xe lúc rửa chén lúc skincare…và thật tình cờ khi có đoạn thầy chia sẻ là rất thích chơi thể thao và môn tennis, chồng em cũng là một người đam mê thể thao và quần vợt, ảnh đã từng chia sẻ tại em k biết chứ đi “ quánh banh ” ghiền lắm,kiểu như nếu là 1 ng độc thân ảnh sẽ ra sân chơi cả tuần nếu có nhiều thời gian rảnh….vậy mà em của ngày trước cứ trách móc cứ chì chiết mỗi lần ảnh đi chơi thể thao , cứ đòi hỏi người ta rằng anh phải thế này anh phải thế kia,anh đang có lỗi lầm anh phải bù đắp cho gia đình này,  cứ vịn vào cái sai lầm của người ta mà dằn vặt ….</b></p><p><br/></p><p><b>Đó là em của lúc trước đây, còn em của bây giờ , đa hiểu được k thay đổi được người khác ngoài trừ chính bản thân mình, em đi du lịch cùng bạn bè, em chăm sóc bề ngoài của mình chỉnh chu hơn lịch sự hơn (có cái nết ào ào sồn sồn thì vẫn còn chưa sửa dc ạ ,hixx) em tập suy nghĩ xem đc mất thế nào trước mỗi quyết định( đây có phải là suy niệm mà thầy hay nói k), em chăm lo cho 2 đứa con,dạy chúng học hay đơn gian là 3mẹ con đi ăn u đi chơi nếu k có Ba ,em k còn quá tập trung nhiều vào chồng em đang đt cho ai đi đánh banh cùng ai ( vì chị đồng nghiệp kia cũng có trong đội tennis của công ty,nếu công ty có giải thể thao này kia sẽ còn chung đội tập luyện và thi đấu chung ) hay là còn mối quan hệ cũ mới j hay k? </b></p><p><b>Và khi em thay đổi thì em thấy mọi thứ xung quanh em dần thay đổi,ảnh cũng thoải mái hơn khi về đến nhà, tui em tương tác nhiều hơn,gđ cũng bớt đi không khí nặng nề của những tháng ngày cũ, anh thích mua giày mua vợt mua quần áo thể thao,e hỏi a muaở đâu khi nàoa cũng kien nhan trả lời hay giải thích với em hơn xưa,mặc dù k biết là sự thật hay k nhưng thôi cứ nghĩ thật đi cho đỡ đau đầu…</b></p><p><b> Nhưng cũng có những tháng ngày em hoang mang muốn trắng đen rõ ràng còn hơn là sống mòn mỏi trong hoài nghi, em muốn đặt máy định vị hay máy ghi âm nhưng rồi em lại hèn nhát vì sợ biết đâu lại phát hiện ra chuyện j lại khiến trai tim mình nhói đau thêm lần nữa , ( em hèn thật ạ😓) hay có những lúc tò mò tìm vào facebook của chị đồng nghiệp ấy r lại tủi thân khi thấy hình ảnh chị ấy trẻ đẹp hơn so với độ tuổi,đầy năng lượng và có địa vị xã hội nữa, thật lòng mình còn ngưỡng mộ huống gì là chồng mình🥹 những lúc đó em tự ti dã man thầy ạ,r cứ mãi nuối tiêc quá khứ rằng giá như mình cố gắng hơn mình cũng đã ở vị trí như thế,giá như mình đừng chuyển hướng làm kinh doanh thì mình cũng đã đi làm ngày ngày ra đường để k bị mai mọt kiến thức và thục lùi về sau …em biết cái đó là tự mình làm khổ mình mà em k biết làm s để thoát ra sự tự ti đó…..</b></p><p><b>Nhưng cuộc sống mà, có ngày nắng r cũng có ngày mưa,có ngày vui r cũng sẽ có ngày buồn, quan trọng là nhìn lại em vẫn thấy mình vẫn đang tiến về phía trước và đang cố gắng ngày vui càng nhiều lên ngày buồn càng ít lại ☺️có một câu rất hay mà em đã nghe ở tkcx” ngày đen tối nhất rồi cũng sẽ qua, nếu bạn sống tới ngày mai” </b></p><p><b>Lời cuối cùng em muốn cảm ơn và biết ơn, biết ơn t</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15759357-16-09-2024.mp3" length="8105558" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15759357</guid>
    <pubDate>Mon, 16 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>674</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-09-2024</itunes:title>
    <title>13-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nhân    Em xin chào thầy Năm tất cả cô chú anh chị ạ. Hôm nay em muốn chia sẽ vài dòng tâm sự của mình ạ. Em hiện tại đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ ô tô, em may mắn tìm được cho mình một công việc thực tập sớm ở một công ty cho nên  em dành hầu hết thời gian của mình cho việc học và việc đi làm, em chỉ sống có một mình và rất ít khi gặp bạn bè ( riêng gia đình thì em vẫn gọi nói chuyện), em bỏ hết tất cả những hoạt động ngoại khoá ở trên trư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nhân</b></p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm tất cả cô chú anh chị ạ. Hôm nay em muốn chia sẽ vài dòng tâm sự của mình ạ.</p><p>Em hiện tại đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ ô tô, em may mắn tìm được cho mình một công việc thực tập sớm ở một công ty cho nên  em dành hầu hết thời gian của mình cho việc học và việc đi làm, em chỉ sống có một mình và rất ít khi gặp bạn bè ( riêng gia đình thì em vẫn gọi nói chuyện), em bỏ hết tất cả những hoạt động ngoại khoá ở trên trường hầu hết em đến trường chỉ học rồi về.</p><p>Em cố gắng học và đi làm để phát triển mình hơn với có kinh nghiệm. Mọi thứ cứ như vậy hơn nữa năm nay và em cảm thấy khá đơn độc trên hành trình của mình tại vì em có quan điểm “muốn được tự do phát triển mình thì đôi khi phải đánh đổi và chấp nhận cô đơn”, mặc dù biết như thế nhưng đôi lúc em vẫn cảm thấy buồn bã và mất động lực vì sự cô đơn đó, cảm xúc với cái suy nghĩ của em nó mâu thuẫn với nhau. Em cũng đã thử tập làm quen với nó nhưng hình như mọi thứ đều vô nghĩa. </p><p>Cùng với đó là lúc nào em cũng thấy mình tệ và kém, em chưa bao giờ cảm thấy hài lòng về mình dù cho là ít nhất, mặc dù em khá nhiều sách, em rất thích và thường xuyên nghe podcast của thầy, nhưng em cảm thấy mình như dậm chân tại chổ ( hay là do em không nhận ra) vậy nên đôi khi em cũng khá là nản lòng ạ</p><p>Bài tâm sự của em đến đây là hết rồi mặc dù nghe nó hơi tiêu cực nhưng em cũng cảm ơn mọi người và thầy Năm đã đọc hết.</p><p>Em xin chân thành cảm ơn và gửi lời chúc sức khoẻ đến thầy và mọi người đọc được bài này ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nhân</b></p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm tất cả cô chú anh chị ạ. Hôm nay em muốn chia sẽ vài dòng tâm sự của mình ạ.</p><p>Em hiện tại đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ ô tô, em may mắn tìm được cho mình một công việc thực tập sớm ở một công ty cho nên  em dành hầu hết thời gian của mình cho việc học và việc đi làm, em chỉ sống có một mình và rất ít khi gặp bạn bè ( riêng gia đình thì em vẫn gọi nói chuyện), em bỏ hết tất cả những hoạt động ngoại khoá ở trên trường hầu hết em đến trường chỉ học rồi về.</p><p>Em cố gắng học và đi làm để phát triển mình hơn với có kinh nghiệm. Mọi thứ cứ như vậy hơn nữa năm nay và em cảm thấy khá đơn độc trên hành trình của mình tại vì em có quan điểm “muốn được tự do phát triển mình thì đôi khi phải đánh đổi và chấp nhận cô đơn”, mặc dù biết như thế nhưng đôi lúc em vẫn cảm thấy buồn bã và mất động lực vì sự cô đơn đó, cảm xúc với cái suy nghĩ của em nó mâu thuẫn với nhau. Em cũng đã thử tập làm quen với nó nhưng hình như mọi thứ đều vô nghĩa. </p><p>Cùng với đó là lúc nào em cũng thấy mình tệ và kém, em chưa bao giờ cảm thấy hài lòng về mình dù cho là ít nhất, mặc dù em khá nhiều sách, em rất thích và thường xuyên nghe podcast của thầy, nhưng em cảm thấy mình như dậm chân tại chổ ( hay là do em không nhận ra) vậy nên đôi khi em cũng khá là nản lòng ạ</p><p>Bài tâm sự của em đến đây là hết rồi mặc dù nghe nó hơi tiêu cực nhưng em cũng cảm ơn mọi người và thầy Năm đã đọc hết.</p><p>Em xin chân thành cảm ơn và gửi lời chúc sức khoẻ đến thầy và mọi người đọc được bài này ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15746181-13-09-2024.mp3" length="5019138" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15746181</guid>
    <pubDate>Fri, 13 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>417</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-09-2024</itunes:title>
    <title>12-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  B   Em chào các anh chị và các bạn ạ. Em tên là B. Hiện tại đang là học sinh lớp 12. Nếu như hiện tại bây giờ thì em đang phải chuẩn bị hoặc đang ôn thi THPT Quốc Gia. Nhưng mà em đang có 2 vấn đề như thế này.    1.Khác với những bạn đồng trang lứa với em, thì em đã có khả năng kiếm tiền part time (tức là kiểm tiền kiểu cho vui, nhưng có thể phát triển thành 1 nghề) là kiểm tiền sửa máy trên mạng. Cũng được khoảng 10 triệu sau 4 tháng làm thử.  Một phần ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  B</b></p><p><br/></p><p>Em chào các anh chị và các bạn ạ. Em tên là B. Hiện tại đang là học sinh lớp 12.</p><p>Nếu như hiện tại bây giờ thì em đang phải chuẩn bị hoặc đang ôn thi THPT Quốc Gia. Nhưng mà em đang có 2 vấn đề như thế này.</p><p><br/><br/></p><p>1.Khác với những bạn đồng trang lứa với em, thì em đã có khả năng kiếm tiền part time (tức là kiểm tiền kiểu cho vui, nhưng có thể phát triển thành 1 nghề) là kiểm tiền sửa máy trên mạng. Cũng được khoảng 10 triệu sau 4 tháng làm thử. </p><p>Một phần nữa là em cũng có niềm đam mê với công nghệ thông tin, cũng có 1 vài giải thường khi em học cấp 3. Em còn có thể tự viết code, và tự học code. Em dự kiến là học lập trình web full-stack (có thể hiểu là cả front-end và back-end, chi tiết mọi người có thể search google), data science, ai, cloud (aws và Microsoft azure). Đồng thời cũng muốn tìm hiểu thêm về lập trình PC (C#) và lập trình điện thoại. </p><p>Hiện tại thì em biết lập trình Python, C# và Lập trình web (HTML, CSS cơ bản).</p><p>Nhưng, cũng vì 2 lý do trên nên giờ em rất chán ghét việc học. Em đột nhiên suy nghĩ: Tại sao mình cứ phải giải những đạo hàm, tích phân; học 3 cái tác phẩm tào lao, vớ va vớ vẫn, tìm hiểu về sự kiện lịch sử, địa lý việt nam, …… mà chả hề có tí ứng dụng nào cho việc kiếm tiền ở trên cả. Và kể từ đó em cũng không còn ham thích học như trước nữa. Chưa kể, nếu em cố gắng học thêm đi chăng nữa thì em cũng biết điểm số sẽ chẳng tăng lên là bao. Với lại, nếu học những thứ đó, ứng dụng thực tế sẽ chẳng có cái gì. Mà nếu mình bỏ thời gian mình tìm hiểu những cái ở trên, thì mình sẽ dễ dàng kiếm tiền hơn sau này.</p><p>Cho em xin một chút chia sẻ từ anh web5ngay ạ. Liệu em nên tiếp tục ôn thi lớp 12 cho đàng hoàng tử tế, hay là bỏ luôn lớp 12 rồi chuyển sang đầu tư thời gian cho việc học lập trình?</p><p><br/><br/><br/><br/></p><p>2.Bố mẹ em cũng hay xích mích nhau. Bố em cho rằng mẹ em thuộc nhóm người “nón cối”, “theo cách mạng”, … các kiểu. Nên cứ mỗi lần mà cứ nghe chuyện liên quan đến bắt những người tham ô, tham nhũng là bố em lại “ca cẩm” cho cả nhà đều nghe. </p><p>Em nghe mà cũng muốn phát ngán. Rồi còn cả thuyết âm mưu là “cả cái phường này là đút lót, có mỗi nhà mình thì không nên người ta cho ra rìa nữa”, “mở loa suốt ngày không ai nói, đến khi nhà mình mở thì bị chửi”, … bla bla. </p><p>Nói thiệt, em chỉ muốn nói là: Nếu mình không có quyền thì mình đừng nói. Nhưng mà phận làm con trong nhà nên cũng chả nói gì được.</p><p>Thôi thì, em muốn xin cái giải pháp từ anh ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  B</b></p><p><br/></p><p>Em chào các anh chị và các bạn ạ. Em tên là B. Hiện tại đang là học sinh lớp 12.</p><p>Nếu như hiện tại bây giờ thì em đang phải chuẩn bị hoặc đang ôn thi THPT Quốc Gia. Nhưng mà em đang có 2 vấn đề như thế này.</p><p><br/><br/></p><p>1.Khác với những bạn đồng trang lứa với em, thì em đã có khả năng kiếm tiền part time (tức là kiểm tiền kiểu cho vui, nhưng có thể phát triển thành 1 nghề) là kiểm tiền sửa máy trên mạng. Cũng được khoảng 10 triệu sau 4 tháng làm thử. </p><p>Một phần nữa là em cũng có niềm đam mê với công nghệ thông tin, cũng có 1 vài giải thường khi em học cấp 3. Em còn có thể tự viết code, và tự học code. Em dự kiến là học lập trình web full-stack (có thể hiểu là cả front-end và back-end, chi tiết mọi người có thể search google), data science, ai, cloud (aws và Microsoft azure). Đồng thời cũng muốn tìm hiểu thêm về lập trình PC (C#) và lập trình điện thoại. </p><p>Hiện tại thì em biết lập trình Python, C# và Lập trình web (HTML, CSS cơ bản).</p><p>Nhưng, cũng vì 2 lý do trên nên giờ em rất chán ghét việc học. Em đột nhiên suy nghĩ: Tại sao mình cứ phải giải những đạo hàm, tích phân; học 3 cái tác phẩm tào lao, vớ va vớ vẫn, tìm hiểu về sự kiện lịch sử, địa lý việt nam, …… mà chả hề có tí ứng dụng nào cho việc kiếm tiền ở trên cả. Và kể từ đó em cũng không còn ham thích học như trước nữa. Chưa kể, nếu em cố gắng học thêm đi chăng nữa thì em cũng biết điểm số sẽ chẳng tăng lên là bao. Với lại, nếu học những thứ đó, ứng dụng thực tế sẽ chẳng có cái gì. Mà nếu mình bỏ thời gian mình tìm hiểu những cái ở trên, thì mình sẽ dễ dàng kiếm tiền hơn sau này.</p><p>Cho em xin một chút chia sẻ từ anh web5ngay ạ. Liệu em nên tiếp tục ôn thi lớp 12 cho đàng hoàng tử tế, hay là bỏ luôn lớp 12 rồi chuyển sang đầu tư thời gian cho việc học lập trình?</p><p><br/><br/><br/><br/></p><p>2.Bố mẹ em cũng hay xích mích nhau. Bố em cho rằng mẹ em thuộc nhóm người “nón cối”, “theo cách mạng”, … các kiểu. Nên cứ mỗi lần mà cứ nghe chuyện liên quan đến bắt những người tham ô, tham nhũng là bố em lại “ca cẩm” cho cả nhà đều nghe. </p><p>Em nghe mà cũng muốn phát ngán. Rồi còn cả thuyết âm mưu là “cả cái phường này là đút lót, có mỗi nhà mình thì không nên người ta cho ra rìa nữa”, “mở loa suốt ngày không ai nói, đến khi nhà mình mở thì bị chửi”, … bla bla. </p><p>Nói thiệt, em chỉ muốn nói là: Nếu mình không có quyền thì mình đừng nói. Nhưng mà phận làm con trong nhà nên cũng chả nói gì được.</p><p>Thôi thì, em muốn xin cái giải pháp từ anh ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15740018-12-09-2024.mp3" length="6568304" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15740018</guid>
    <pubDate>Thu, 12 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>546</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-9-2024</itunes:title>
    <title>11-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN   Xin chào thầy và tập thể gia đình Web5ngay,   Chuyện là em có một người chồng rất dễ giận, dễ dỗi, dễ nóng. Mỗi lần giận vợ nhẹ thì im lặng vài ngày đến 1 tuần, nặng thì bỏ qua phòng khác ngủ tới khi nào em là người mở lời trước thì chuyện mới nhẹ bớt đi. Mà đôi khi câu chuyện thật sự không có gì to tát cả, như việc khi em dọn dẹp nhà cửa sẽ ồn một chút là giận liền, con khóc to lâu mà em chưa dỗ là dễ nóng liền.  Những lúc đó, chồng em đang n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và tập thể gia đình Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Chuyện là em có một người chồng rất dễ giận, dễ dỗi, dễ nóng. Mỗi lần giận vợ nhẹ thì im lặng vài ngày đến 1 tuần, nặng thì bỏ qua phòng khác ngủ tới khi nào em là người mở lời trước thì chuyện mới nhẹ bớt đi. Mà đôi khi câu chuyện thật sự không có gì to tát cả, như việc khi em dọn dẹp nhà cửa sẽ ồn một chút là giận liền, con khóc to lâu mà em chưa dỗ là dễ nóng liền. </p><p>Những lúc đó, chồng em đang ngủ hoặc ôm laptop chơi game. Trong công việc thì chồng em dễ nhìn thấy cái tiêu cực, khó nhìn được mặt tích cực. Ảnh luôn cảm thấy bị bất công trong công việc cũng như cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Khi ảnh chạy xe ngoài đường thì dễ nóng với thiên hạ, ai muốn change lane mà không xi-nhan là có thể bực bội liền, ai không nhường cho ảnh change lane mà chạy trong điểm mù là ảnh nói bậy liền. </p><p>Em biết chuyện thay đổi được người khác là chuyện cực kỳ khó. Nên em có suy nghĩ là thầy có thể ra thêm nhiều video về cách nói chuyện hài hước trong những tình huống tiêu cực để em học hỏi và có thể chuyển biến sự việc thành một câu chuyện hài hước cho ảnh bớt những cái giận dỗi ko đáng được ko ạ? </p><p>Em sống chung 8 năm nay em cũng mệt mỏi với những chuyện nhỏ mà cứ làm cho to. Nhờ thời gian rồi được biết đến Web5ngay qua Youtube, em mới tìm lại được hạnh phúc cho chính mình. Em rất mong được học hỏi thêm để giúp đỡ cho gia đình mình.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN</b></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và tập thể gia đình Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Chuyện là em có một người chồng rất dễ giận, dễ dỗi, dễ nóng. Mỗi lần giận vợ nhẹ thì im lặng vài ngày đến 1 tuần, nặng thì bỏ qua phòng khác ngủ tới khi nào em là người mở lời trước thì chuyện mới nhẹ bớt đi. Mà đôi khi câu chuyện thật sự không có gì to tát cả, như việc khi em dọn dẹp nhà cửa sẽ ồn một chút là giận liền, con khóc to lâu mà em chưa dỗ là dễ nóng liền. </p><p>Những lúc đó, chồng em đang ngủ hoặc ôm laptop chơi game. Trong công việc thì chồng em dễ nhìn thấy cái tiêu cực, khó nhìn được mặt tích cực. Ảnh luôn cảm thấy bị bất công trong công việc cũng như cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Khi ảnh chạy xe ngoài đường thì dễ nóng với thiên hạ, ai muốn change lane mà không xi-nhan là có thể bực bội liền, ai không nhường cho ảnh change lane mà chạy trong điểm mù là ảnh nói bậy liền. </p><p>Em biết chuyện thay đổi được người khác là chuyện cực kỳ khó. Nên em có suy nghĩ là thầy có thể ra thêm nhiều video về cách nói chuyện hài hước trong những tình huống tiêu cực để em học hỏi và có thể chuyển biến sự việc thành một câu chuyện hài hước cho ảnh bớt những cái giận dỗi ko đáng được ko ạ? </p><p>Em sống chung 8 năm nay em cũng mệt mỏi với những chuyện nhỏ mà cứ làm cho to. Nhờ thời gian rồi được biết đến Web5ngay qua Youtube, em mới tìm lại được hạnh phúc cho chính mình. Em rất mong được học hỏi thêm để giúp đỡ cho gia đình mình.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15733074-11-9-2024.mp3" length="8186744" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15733074</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>681</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-9-2024</itunes:title>
    <title>10-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Listener    Cảm ơn anh đã cho em thấy được cuộc sống vẫn có thể hạnh phúc và thành công khi là một người sống theo chủ nghĩa tình cảm! Chi tiết em sẽ giải thích ở phía sau. Nhưng có 2 ý em muốn nói trước hết.    Thứ nhất, vì đây là nơi gửi tâm sự, hiện tại người em muốn gửi đến là anh Năm, và người đồng đội anh tin tưởng đang làm việc chung với anh, nên bài này nếu không cần thiết thì cứ xem như 1 lời tâm sự nhỏ, chừa nhà để post cho những bạn đang cần g...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Listener</b></p><p><br/><br/></p><p>Cảm ơn anh đã cho em thấy được cuộc sống vẫn có thể hạnh phúc và thành công khi là một người sống theo chủ nghĩa tình cảm! Chi tiết em sẽ giải thích ở phía sau. Nhưng có 2 ý em muốn nói trước hết. </p><p><br/></p><p>Thứ nhất, vì đây là nơi gửi tâm sự, hiện tại người em muốn gửi đến là anh Năm, và người đồng đội anh tin tưởng đang làm việc chung với anh, nên bài này nếu không cần thiết thì cứ xem như 1 lời tâm sự nhỏ, chừa nhà để post cho những bạn đang cần giúp đỡ</p><p>Thứ hai, từ khi bắt đầu có duyên biết đến W5N, chưa bao giờ em xem anh là thầy, không phải do không tôn trọng, mà vì em cảm giác được 1 sự gần gũi và đồng cảm rất nhiều. Em tin là anh hiểu được bởi chính anh đã nói mình là tri kỷ mà. </p><p>Tiếp sau đây là 1 câu chuyện ngắn mà qua đó, em muốn gửi lời cảm ơn đến anh. Thật ra em đã muốn say thank you từ rất lâu rồi, nhưng em cảm giác vẫn chưa đủ. Đến bây giờ thì ok được rồi, nói thôi</p><p><br/></p><p>Môi trường sống hiện tại của em không đáng nói là quá thực dụng, nhưng từ khi bước vào môi trường đại học, em được một người bạn khá giỏi đã đồng hành với em rất lâu, luôn đưa ra những câu nói mà 1 cách vô tình khi em trải nghiệm lại thấy nó khá hợp lý, là nếu quá tốt bụng, nếu quá tình cảm, người thiệt thòi luôn là bản thân mình, mình chỉ nên cố gắng vì bản thân của mình thôi, người khác nhờ tiện thì sẽ giúp, không thì cho qua. Chỉ có rèn luyện bản thân thật giỏi, tự mình giúp mình, và không nên tin tưởng bất kỳ ai hết, như vậy mới thành công và không tự đem cái cực về mình.  </p><p>Em từng là người cố gắng giúp đỡ vài người, không vì bản thân mình, nhưng thật tế đa số những gì em nhận lại (đa số thôi) là sự quay lưng và kiểu hiển nhiên họ phải nhận được. </p><p>Khi đi làm, ace đồng nghiệp lại càng củng cố thêm &quot;niềm tin&quot; cho em :))) là chỉ có chuyên môn và kỹ năng mềm mới tồn tại được, tại nơi làm việc, tình cảm không có giá trị, thậm chí còn có hại nhiều hơn và ảnh hướng tới quyền lợi bản thân. </p><p><br/></p><p>Nhưng em rất hay dằn vặt trong lòng kiểu, em không tin cuộc sống này nó thực dụng đến mức vậy, bởi công việc là 1 phần của cuộc sống mà, mỗi người là mỗi cá thể khác nhau, không lẽ người sống tình cảm thì sẽ không thành công??? </p><p><br/></p><p>Đó, rồi từ khi biết đến Web5ngay, anh là người dần dần chứng minh cho em thấy, à thì ra không phải xã hội không tốt, mà là do cách em suy nghĩ và dành tình cảm chưa đúng thôi. Chi tiết chuyển biến tâm lý nhân vậy thì nằm trong các tập trikycamxuc của anh. Hihi</p><p><br/></p><p>Thật ra thì em biết đến anh khi mà em bị thất tình á, nên từ chuyện tình cảm, cuộc sống, công việc, khi gặp khó khăn đều cảm thấy có anh đồng hành cùng, lắng nghe và giải quyết nút thắt. Em là con một, luôn phải giải quyết những rắc rối nội tâm 1 mình từ khi còn rất nhỏ rồi, nhưng từ bây giờ thì có lẽ khác. Nói tới đây cái tự nhiên em khóc, không biết tại sao. Nhưng mà lặp lại lần nữa. Em cảm ơn anh rất nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Listener</b></p><p><br/><br/></p><p>Cảm ơn anh đã cho em thấy được cuộc sống vẫn có thể hạnh phúc và thành công khi là một người sống theo chủ nghĩa tình cảm! Chi tiết em sẽ giải thích ở phía sau. Nhưng có 2 ý em muốn nói trước hết. </p><p><br/></p><p>Thứ nhất, vì đây là nơi gửi tâm sự, hiện tại người em muốn gửi đến là anh Năm, và người đồng đội anh tin tưởng đang làm việc chung với anh, nên bài này nếu không cần thiết thì cứ xem như 1 lời tâm sự nhỏ, chừa nhà để post cho những bạn đang cần giúp đỡ</p><p>Thứ hai, từ khi bắt đầu có duyên biết đến W5N, chưa bao giờ em xem anh là thầy, không phải do không tôn trọng, mà vì em cảm giác được 1 sự gần gũi và đồng cảm rất nhiều. Em tin là anh hiểu được bởi chính anh đã nói mình là tri kỷ mà. </p><p>Tiếp sau đây là 1 câu chuyện ngắn mà qua đó, em muốn gửi lời cảm ơn đến anh. Thật ra em đã muốn say thank you từ rất lâu rồi, nhưng em cảm giác vẫn chưa đủ. Đến bây giờ thì ok được rồi, nói thôi</p><p><br/></p><p>Môi trường sống hiện tại của em không đáng nói là quá thực dụng, nhưng từ khi bước vào môi trường đại học, em được một người bạn khá giỏi đã đồng hành với em rất lâu, luôn đưa ra những câu nói mà 1 cách vô tình khi em trải nghiệm lại thấy nó khá hợp lý, là nếu quá tốt bụng, nếu quá tình cảm, người thiệt thòi luôn là bản thân mình, mình chỉ nên cố gắng vì bản thân của mình thôi, người khác nhờ tiện thì sẽ giúp, không thì cho qua. Chỉ có rèn luyện bản thân thật giỏi, tự mình giúp mình, và không nên tin tưởng bất kỳ ai hết, như vậy mới thành công và không tự đem cái cực về mình.  </p><p>Em từng là người cố gắng giúp đỡ vài người, không vì bản thân mình, nhưng thật tế đa số những gì em nhận lại (đa số thôi) là sự quay lưng và kiểu hiển nhiên họ phải nhận được. </p><p>Khi đi làm, ace đồng nghiệp lại càng củng cố thêm &quot;niềm tin&quot; cho em :))) là chỉ có chuyên môn và kỹ năng mềm mới tồn tại được, tại nơi làm việc, tình cảm không có giá trị, thậm chí còn có hại nhiều hơn và ảnh hướng tới quyền lợi bản thân. </p><p><br/></p><p>Nhưng em rất hay dằn vặt trong lòng kiểu, em không tin cuộc sống này nó thực dụng đến mức vậy, bởi công việc là 1 phần của cuộc sống mà, mỗi người là mỗi cá thể khác nhau, không lẽ người sống tình cảm thì sẽ không thành công??? </p><p><br/></p><p>Đó, rồi từ khi biết đến Web5ngay, anh là người dần dần chứng minh cho em thấy, à thì ra không phải xã hội không tốt, mà là do cách em suy nghĩ và dành tình cảm chưa đúng thôi. Chi tiết chuyển biến tâm lý nhân vậy thì nằm trong các tập trikycamxuc của anh. Hihi</p><p><br/></p><p>Thật ra thì em biết đến anh khi mà em bị thất tình á, nên từ chuyện tình cảm, cuộc sống, công việc, khi gặp khó khăn đều cảm thấy có anh đồng hành cùng, lắng nghe và giải quyết nút thắt. Em là con một, luôn phải giải quyết những rắc rối nội tâm 1 mình từ khi còn rất nhỏ rồi, nhưng từ bây giờ thì có lẽ khác. Nói tới đây cái tự nhiên em khóc, không biết tại sao. Nhưng mà lặp lại lần nữa. Em cảm ơn anh rất nhiều.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15726282-10-9-2024.mp3" length="4407871" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15726282</guid>
    <pubDate>Tue, 10 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>366</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-9-2024</itunes:title>
    <title>9-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Thương    Em chào Thầy và cả nhà, em xin chia sẻ câu chuyện của em như sau:   Năm nay em 30 tuổi, mới cưới chồng. 2 vợ chồng hiện sống chung với nhà chồng.   Nhà chồng em là nhà của ông bà ngoại chồng. Ông bà mất để lại cho mẹ chồng cùng các chị em ruột ở chung. Ba chồng em ở rể.    Đầu năm tới giờ ba chồng em (thâm niên làm nghề hồ xây dựng tầm 30 năm, lâu lâu cũng làm thầu nhỏ) công việc bị ảnh hưởng do kinh tế khó khăn. Ba chồng lãnh tiền thì ba đưa c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thương</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và cả nhà, em xin chia sẻ câu chuyện của em như sau:</p><p><br/></p><p>Năm nay em 30 tuổi, mới cưới chồng. 2 vợ chồng hiện sống chung với nhà chồng.</p><p><br/></p><p>Nhà chồng em là nhà của ông bà ngoại chồng. Ông bà mất để lại cho mẹ chồng cùng các chị em ruột ở chung. Ba chồng em ở rể. </p><p><br/></p><p>Đầu năm tới giờ ba chồng em (thâm niên làm nghề hồ xây dựng tầm 30 năm, lâu lâu cũng làm thầu nhỏ) công việc bị ảnh hưởng do kinh tế khó khăn. Ba chồng lãnh tiền thì ba đưa chủ họ chuyển qua tài khoản của chị chồng, không đưa cho mẹ chồng giữ tiền nữa. Do ba cũng lớn tuổi và chưa biết mở tài khoản NH. Mẹ chồng từ đó không được giữ tiền mặt nữa, đây là lý do đầu mẹ ghim ba.</p><p><br/></p><p>Em gái ruột của mẹ chồng (dì không lấy chồng nhưng có 1 con gái lớn đã lấy chồng) có đi phụ ba chồng làm hồ 1 khoảng tầm 3 4 tháng năm ngoái do không tìm được việc làm. Ba chồng thường chở dì ấy đi theo đi làm.</p><p>Lúc này mẹ chồng vẫn rất bình thường và không để ý.</p><p>Sau này dì sức khỏe không đủ đi theo phụ ba nữa nên dì nghỉ. Tuy nhiên khoảng đầu năm nay, tình cờ mẹ thấy 1 clip trong điện thoại ba chồng quay vui chỉ có về dì nên mẹ chồng đâm ra ghen khủng khiếp. </p><p>Tính ba chồng đó giờ cũng điềm đạm mà do mẹ vô lý ghen ba khiến ba nóng quá thốt ra câu: &quot;Hai đứa bây (mẹ và dì) lấy dao ra giết nhau cho xong đi thì chuyện sẽ được giải quyết&quot;. Chính câu nói đó là lý do thứ 2 khiến mẹ chồng ghim ba và dì.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ chồng lấy nhau cũng được hơn 30 năm mà giờ mẹ chồng không tin ba, nói ba và dì lén lút qua lại, do ba không đưa tiền mẹ giữ nữa nên mẹ khăng khăng nói là tiền ba làm ba nuôi dì chứ không đưa cho mẹ.</p><p><br/></p><p>Mặc dù con cái họ hàng đều khuyên nhủ mẹ không có gì phải ghen cả, chính ba cùng dì thề độc trước bàn thờ Quan Âm Bồ Tát mà mẹ vẫn không tin. Cũng 1 phần do xưa hàng xóm có nói 1 câu làm mẹ ghi nhờ tới giờ: &quot;Tạo sao bà để cho ổng đi làm chung với em gái, không sợ mất chồng à, bà coi chừng ổng đó&quot;</p><p><br/></p><p>Hiện tại mẹ chồng em bị tình trạng cực đoan muốn tutu* để tác hợp cho 2 người đó. Dù rằng không hề có chuyện đó xảy ra. Thậm chí mẹ có tình trạng suy diễn thêu dệt câu chuyện thái quá. Em xin kể lại:</p><p>- Ba mẹ chồng đi uống Cafe sáng gần nhà, sau đó ba chồng nói mẹ ở quán ấy chờ ba, ba đi bộ về nhà xách đồ xi măng khá nặng, trời nóng nên mướt mồ hôi áo. Lúc ấy dì ở trong nhà chuẩn bị đi làm. Cả nhà ai cũng đi làm trước đó. Và rồi ba ra nói mẹ &quot;Phê quá em, ướt hết cả áo&quot;. Lập tức mẹ điên lên hỏi LÀM GÌ MÀ ƯỚT ÁO, mẹ chạy về nhà mẹ mắng dì té tát. Dì bị xúc phạm dì cũng không vừa. Hai người mắng nhau và nguyên xóm nghe hết.</p><p><br/></p><p>Nói về mẹ chồng em đó giờ hoàn toàn làm nội trợ, phụ thuộc hoàn toàn vào ba chồng. Mẹ không có bạn bè gì cả. Cả ngày quanh quẩn ở nhà. Mà nhà ở chung nên sinh hoạt chung với dì, vợ chồng cậu (anh của mẹ). Thường là cả nhà đi làm hết nên chỉ có mẹ ở nhà 1 mình. Mẹ hay xem Tik Tok, chơi game giải tỏa nên mẹ giao tiếp không tốt lắm. Ngoài ra mẹ bị nghiện điện thoại và hay xem phim drama hoặc các clip ngắn giật tít chồng ngoại tình, các clip mang hơi hướng loạn luân... Nên ba chồng em nhiều lần khuyên mẹ đừng coi nhưng mẹ không bỏ được.</p><p><br/></p><p>Mẹ hiện tại có nhiều vấn đề tâm lý Cực đoan và liên tục bị ám ảnh bởi việc ba và dì lén lút với nhau. Mẹ tuyên bố không còn chị em với dì mà trở thành kẻ thù (dù xưa 2 chị em thân thiết thương nhau nhất). Mẹ đi kể với con cái, họ hàng các anh chị em còn lại khác trong họ ngoại là 2 người này gian díu nhau mẹ có chứng cứ là tin nhắn các kiểu. Trong khi em và mọi người xem tin nhắn không hề có câu nào rủ rê đi ăn riêng hay đi ngủ chung gì cả. Chỉ là những tin nhắn hồi đi làm hồ hỏi sao bị bệnh và dì có đi khám tốn gần 1tr. Mẹ đọc tin nhắn đó mẹ lại nghĩ ba đưa tiền  đó cho dì đi khám bệnh, bao nuôi dì.</p><p><br/></p><p>Ba chồng em do tì</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Thương</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và cả nhà, em xin chia sẻ câu chuyện của em như sau:</p><p><br/></p><p>Năm nay em 30 tuổi, mới cưới chồng. 2 vợ chồng hiện sống chung với nhà chồng.</p><p><br/></p><p>Nhà chồng em là nhà của ông bà ngoại chồng. Ông bà mất để lại cho mẹ chồng cùng các chị em ruột ở chung. Ba chồng em ở rể. </p><p><br/></p><p>Đầu năm tới giờ ba chồng em (thâm niên làm nghề hồ xây dựng tầm 30 năm, lâu lâu cũng làm thầu nhỏ) công việc bị ảnh hưởng do kinh tế khó khăn. Ba chồng lãnh tiền thì ba đưa chủ họ chuyển qua tài khoản của chị chồng, không đưa cho mẹ chồng giữ tiền nữa. Do ba cũng lớn tuổi và chưa biết mở tài khoản NH. Mẹ chồng từ đó không được giữ tiền mặt nữa, đây là lý do đầu mẹ ghim ba.</p><p><br/></p><p>Em gái ruột của mẹ chồng (dì không lấy chồng nhưng có 1 con gái lớn đã lấy chồng) có đi phụ ba chồng làm hồ 1 khoảng tầm 3 4 tháng năm ngoái do không tìm được việc làm. Ba chồng thường chở dì ấy đi theo đi làm.</p><p>Lúc này mẹ chồng vẫn rất bình thường và không để ý.</p><p>Sau này dì sức khỏe không đủ đi theo phụ ba nữa nên dì nghỉ. Tuy nhiên khoảng đầu năm nay, tình cờ mẹ thấy 1 clip trong điện thoại ba chồng quay vui chỉ có về dì nên mẹ chồng đâm ra ghen khủng khiếp. </p><p>Tính ba chồng đó giờ cũng điềm đạm mà do mẹ vô lý ghen ba khiến ba nóng quá thốt ra câu: &quot;Hai đứa bây (mẹ và dì) lấy dao ra giết nhau cho xong đi thì chuyện sẽ được giải quyết&quot;. Chính câu nói đó là lý do thứ 2 khiến mẹ chồng ghim ba và dì.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ chồng lấy nhau cũng được hơn 30 năm mà giờ mẹ chồng không tin ba, nói ba và dì lén lút qua lại, do ba không đưa tiền mẹ giữ nữa nên mẹ khăng khăng nói là tiền ba làm ba nuôi dì chứ không đưa cho mẹ.</p><p><br/></p><p>Mặc dù con cái họ hàng đều khuyên nhủ mẹ không có gì phải ghen cả, chính ba cùng dì thề độc trước bàn thờ Quan Âm Bồ Tát mà mẹ vẫn không tin. Cũng 1 phần do xưa hàng xóm có nói 1 câu làm mẹ ghi nhờ tới giờ: &quot;Tạo sao bà để cho ổng đi làm chung với em gái, không sợ mất chồng à, bà coi chừng ổng đó&quot;</p><p><br/></p><p>Hiện tại mẹ chồng em bị tình trạng cực đoan muốn tutu* để tác hợp cho 2 người đó. Dù rằng không hề có chuyện đó xảy ra. Thậm chí mẹ có tình trạng suy diễn thêu dệt câu chuyện thái quá. Em xin kể lại:</p><p>- Ba mẹ chồng đi uống Cafe sáng gần nhà, sau đó ba chồng nói mẹ ở quán ấy chờ ba, ba đi bộ về nhà xách đồ xi măng khá nặng, trời nóng nên mướt mồ hôi áo. Lúc ấy dì ở trong nhà chuẩn bị đi làm. Cả nhà ai cũng đi làm trước đó. Và rồi ba ra nói mẹ &quot;Phê quá em, ướt hết cả áo&quot;. Lập tức mẹ điên lên hỏi LÀM GÌ MÀ ƯỚT ÁO, mẹ chạy về nhà mẹ mắng dì té tát. Dì bị xúc phạm dì cũng không vừa. Hai người mắng nhau và nguyên xóm nghe hết.</p><p><br/></p><p>Nói về mẹ chồng em đó giờ hoàn toàn làm nội trợ, phụ thuộc hoàn toàn vào ba chồng. Mẹ không có bạn bè gì cả. Cả ngày quanh quẩn ở nhà. Mà nhà ở chung nên sinh hoạt chung với dì, vợ chồng cậu (anh của mẹ). Thường là cả nhà đi làm hết nên chỉ có mẹ ở nhà 1 mình. Mẹ hay xem Tik Tok, chơi game giải tỏa nên mẹ giao tiếp không tốt lắm. Ngoài ra mẹ bị nghiện điện thoại và hay xem phim drama hoặc các clip ngắn giật tít chồng ngoại tình, các clip mang hơi hướng loạn luân... Nên ba chồng em nhiều lần khuyên mẹ đừng coi nhưng mẹ không bỏ được.</p><p><br/></p><p>Mẹ hiện tại có nhiều vấn đề tâm lý Cực đoan và liên tục bị ám ảnh bởi việc ba và dì lén lút với nhau. Mẹ tuyên bố không còn chị em với dì mà trở thành kẻ thù (dù xưa 2 chị em thân thiết thương nhau nhất). Mẹ đi kể với con cái, họ hàng các anh chị em còn lại khác trong họ ngoại là 2 người này gian díu nhau mẹ có chứng cứ là tin nhắn các kiểu. Trong khi em và mọi người xem tin nhắn không hề có câu nào rủ rê đi ăn riêng hay đi ngủ chung gì cả. Chỉ là những tin nhắn hồi đi làm hồ hỏi sao bị bệnh và dì có đi khám tốn gần 1tr. Mẹ đọc tin nhắn đó mẹ lại nghĩ ba đưa tiền  đó cho dì đi khám bệnh, bao nuôi dì.</p><p><br/></p><p>Ba chồng em do tì</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15718593-9-9-2024.mp3" length="7670145" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15718593</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>638</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-9-2024</itunes:title>
    <title>6-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyện Vọng   Em chào Thầy và tất cả mọi người ạ. Em năm nay 22 tuổi, em đang theo học ngành Design vì yêu thích và đam mê nghê thuật. Nhưng việc học của em cũng có phần hơi chênh vênh vì em thường rất kém trong việc đưa ra quyết định, nên nó cứ thay đổi và vô chừng, trước đó em đã thay đổi ngành và đổi 2 trường học, đến bây giờ mới tạm ổn vì em đang học ngành thiết kế ở trung tâm.  Em rất muốn mình định vị được Giá trị và Thương hiệu, cũng như phát triể...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyện Vọng</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và tất cả mọi người ạ. Em năm nay 22 tuổi, em đang theo học ngành Design vì yêu thích và đam mê nghê thuật. Nhưng việc học của em cũng có phần hơi chênh vênh vì em thường rất kém trong việc đưa ra quyết định, nên nó cứ thay đổi và vô chừng, trước đó em đã thay đổi ngành và đổi 2 trường học, đến bây giờ mới tạm ổn vì em đang học ngành thiết kế ở trung tâm. </p><p>Em rất muốn mình định vị được Giá trị và Thương hiệu, cũng như phát triển về sự nghiệp của mình sau này. Nhưng em có 1 vấn đề, em là người Phật tử nên em có tiếp nhận giáo lý nhà Phật, và có những ý nguyện riêng của cá nhân nên em không có ý định lập gia đình mà chỉ mong mình làm việc đủ để lo cho gia đình và cống hiến điều gì đó có giá trị cho mọi người. </p><p><br/></p><p>Em có đọc 1 quyển sách, thì tác giả trong quyển đó là người đã từng trải qua sự vinh quang của thành công, danh vọng và cũng có nhiều câu chuyện dẫn chứng từ những người thành công, có địa vị khác trong xã hội cũng đã đứng ở đỉnh vinh quang của cuộc đời nhưng hầu hết họ đều chia sẻ rằng khi có nhiều tiền rồi họ lại thấy trống rỗng, mất mác đi rất nhiều thứ vì đã quá chìm đắm vào công việc chỉ lo KIẾM TIỀN thôi. </p><p>Vì vậy tác giả có khuyên rằng nên lựa chọn một lối sống cân bằng mọi khía cạnh ngay từ đầu và công việc chỉ nên là 1 phần của cuộc sống, đừng quá coi trọng tiền bạc, công việc à đánh mất nhiều giá trị khác như sứ khỏe, gia đình rồi sau này kiếm lại không được . Trong khi nhiều quyển sách khác lại cho rằng trước 30 tuổi thì nên dồn sức làm việc, xây dựng sự nghiệp trước đã, tạo dựng điều này điều kia còn những khía cạnh khác thì lo sau, nhưng em thấy cuộc đời ngắn ngủi và vô thường quá, nó lại càng vô thường hơn khi chính trị trên thế giới bất ổn như ngày nay chẳng biết ngày mai mình ra sao nữa . </p><p>Em thấy mình rất mông lung và mơ hồ không biết hiện tại mình nên đi con đường nào là tốt nhất cho mình. Mỗi tác giả lại có quan điểm khác nhau, em biết bản thân mình cũng phải như vậy, Em cũng rất muốn công việc mà mình lựa chọn sẽ là thứ khiến mình hạnh phúc mỗi ngày, xem nó là 1 phần của cuộc sống chứ không phải là thứ mình rất đam mê ban đầu nhưng lại chẳng dám nghĩ đến nó mỗi khi mở mắt dậy. </p><p>Ở độ tuổi này thực sự em không định hướng rõ là mình phải đi theo con đường nào trước mắt nữa ạ. Mong Thầy và mọi người cho em xin chút lời khuyên. </p><p>Cảm ơn Thầy và tất cả mọi người đã lắng nghe ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyện Vọng</b></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và tất cả mọi người ạ. Em năm nay 22 tuổi, em đang theo học ngành Design vì yêu thích và đam mê nghê thuật. Nhưng việc học của em cũng có phần hơi chênh vênh vì em thường rất kém trong việc đưa ra quyết định, nên nó cứ thay đổi và vô chừng, trước đó em đã thay đổi ngành và đổi 2 trường học, đến bây giờ mới tạm ổn vì em đang học ngành thiết kế ở trung tâm. </p><p>Em rất muốn mình định vị được Giá trị và Thương hiệu, cũng như phát triển về sự nghiệp của mình sau này. Nhưng em có 1 vấn đề, em là người Phật tử nên em có tiếp nhận giáo lý nhà Phật, và có những ý nguyện riêng của cá nhân nên em không có ý định lập gia đình mà chỉ mong mình làm việc đủ để lo cho gia đình và cống hiến điều gì đó có giá trị cho mọi người. </p><p><br/></p><p>Em có đọc 1 quyển sách, thì tác giả trong quyển đó là người đã từng trải qua sự vinh quang của thành công, danh vọng và cũng có nhiều câu chuyện dẫn chứng từ những người thành công, có địa vị khác trong xã hội cũng đã đứng ở đỉnh vinh quang của cuộc đời nhưng hầu hết họ đều chia sẻ rằng khi có nhiều tiền rồi họ lại thấy trống rỗng, mất mác đi rất nhiều thứ vì đã quá chìm đắm vào công việc chỉ lo KIẾM TIỀN thôi. </p><p>Vì vậy tác giả có khuyên rằng nên lựa chọn một lối sống cân bằng mọi khía cạnh ngay từ đầu và công việc chỉ nên là 1 phần của cuộc sống, đừng quá coi trọng tiền bạc, công việc à đánh mất nhiều giá trị khác như sứ khỏe, gia đình rồi sau này kiếm lại không được . Trong khi nhiều quyển sách khác lại cho rằng trước 30 tuổi thì nên dồn sức làm việc, xây dựng sự nghiệp trước đã, tạo dựng điều này điều kia còn những khía cạnh khác thì lo sau, nhưng em thấy cuộc đời ngắn ngủi và vô thường quá, nó lại càng vô thường hơn khi chính trị trên thế giới bất ổn như ngày nay chẳng biết ngày mai mình ra sao nữa . </p><p>Em thấy mình rất mông lung và mơ hồ không biết hiện tại mình nên đi con đường nào là tốt nhất cho mình. Mỗi tác giả lại có quan điểm khác nhau, em biết bản thân mình cũng phải như vậy, Em cũng rất muốn công việc mà mình lựa chọn sẽ là thứ khiến mình hạnh phúc mỗi ngày, xem nó là 1 phần của cuộc sống chứ không phải là thứ mình rất đam mê ban đầu nhưng lại chẳng dám nghĩ đến nó mỗi khi mở mắt dậy. </p><p>Ở độ tuổi này thực sự em không định hướng rõ là mình phải đi theo con đường nào trước mắt nữa ạ. Mong Thầy và mọi người cho em xin chút lời khuyên. </p><p>Cảm ơn Thầy và tất cả mọi người đã lắng nghe ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15705686-6-9-2024.mp3" length="6545103" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15705686</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>544</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-9-2024</itunes:title>
    <title>5-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Hồng Phúc   Xin chào anh 5 và cả nhà! Năm nay mình đã 48 tuổi nhưng nghe qua giọng nói của anh 5 có vẻ như anh hơn tuổi nên xin phép được gọi bằng anh. Em muốn tâm sự một chút về cảm xúc của một người không còn trẻ với anh 5 và cả nhà, mong mọi người có thế lắng nghe và chia sẻ.    Cuộc đời em có thể nói là khá suôn sẻ và may mắn mặc dù sinh ra là con nhà nghèo, ba bỏ 6 mẹ con đi lấy vợ khác hồi e 3 tuổi, nhưng em không hề mặc cảm mà luôn sống một c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hồng Phúc</b></p><p><br/></p><p>Xin chào anh 5 và cả nhà!</p><p>Năm nay mình đã 48 tuổi nhưng nghe qua giọng nói của anh 5 có vẻ như anh hơn tuổi nên xin phép được gọi bằng anh. Em muốn tâm sự một chút về cảm xúc của một người không còn trẻ với anh 5 và cả nhà, mong mọi người có thế lắng nghe và chia sẻ.</p><p>   Cuộc đời em có thể nói là khá suôn sẻ và may mắn mặc dù sinh ra là con nhà nghèo, ba bỏ 6 mẹ con đi lấy vợ khác hồi e 3 tuổi, nhưng em không hề mặc cảm mà luôn sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc bên mẹ và 4 anh chị của mình. </p><p>Rồi lớn lên, kết hôn, 2 vợ chồng em mở một cửa tiệm nhỏ kinh doanh, sinh 2 bé gái xinh xắn, nói chung suốt quãng đời 24 năm kết hôn và nuôi con, em luôn nghĩ mình đã rất vững vàng khi đã tạo lập một công ty dù nhỏ nhưng trải qua bao năm khó khăn vẫn đứng vững, có một người chồng hiền lành, chăm chỉ, luôn yêu thương em, em cũng đã giành tình yêu thương và thời gian của mình để chăm sóc chồng và 2 con, để con em được lớn lên, học hành ở môi trường tốt nhất có thể. </p><p>Nhưng giờ, ở cái tuổi 48, khi cả 2 con đang du học ở Mỹ, đã có thể tự lo cho bản thân tụi nhỏ, thì em cảm thấy rất chông chênh trong cảm xúc của mình. Vì cái sự chông chênh không thể nói ra bằng tên đó mà em đã tìm ra Tri kỷ cảm xúc, dù trước đó em ít khi nghe poscast, em chỉ thích đọc, nhưng qua những chương trình của anh đã làm em phần nào làm dịu đi cảm xúc của mình nhưng vẫn chưa thể hết được. Em đã nghe rất nhiều, đọc rất nhiều để cố gắng hiểu được cái sự chông chênh đó mà vẫn chưa tìm ra, e biết rằng thật sự mình vẫn chưa hiểu được mình. </p><p><br/></p><p>Tại sao e đang gần như có tất cả mọi thứ, mặc dù không phải là sự giàu sang mà là sự biết đủ, e tưởng rằng e đã có sự bình yên trong lòng nhưng hoá ra là chưa. Anh có thể nào giải nghĩa giùm e điều này được không, nó là gì, cái sự chông chênh đó?</p><p>  </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Hồng Phúc</b></p><p><br/></p><p>Xin chào anh 5 và cả nhà!</p><p>Năm nay mình đã 48 tuổi nhưng nghe qua giọng nói của anh 5 có vẻ như anh hơn tuổi nên xin phép được gọi bằng anh. Em muốn tâm sự một chút về cảm xúc của một người không còn trẻ với anh 5 và cả nhà, mong mọi người có thế lắng nghe và chia sẻ.</p><p>   Cuộc đời em có thể nói là khá suôn sẻ và may mắn mặc dù sinh ra là con nhà nghèo, ba bỏ 6 mẹ con đi lấy vợ khác hồi e 3 tuổi, nhưng em không hề mặc cảm mà luôn sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc bên mẹ và 4 anh chị của mình. </p><p>Rồi lớn lên, kết hôn, 2 vợ chồng em mở một cửa tiệm nhỏ kinh doanh, sinh 2 bé gái xinh xắn, nói chung suốt quãng đời 24 năm kết hôn và nuôi con, em luôn nghĩ mình đã rất vững vàng khi đã tạo lập một công ty dù nhỏ nhưng trải qua bao năm khó khăn vẫn đứng vững, có một người chồng hiền lành, chăm chỉ, luôn yêu thương em, em cũng đã giành tình yêu thương và thời gian của mình để chăm sóc chồng và 2 con, để con em được lớn lên, học hành ở môi trường tốt nhất có thể. </p><p>Nhưng giờ, ở cái tuổi 48, khi cả 2 con đang du học ở Mỹ, đã có thể tự lo cho bản thân tụi nhỏ, thì em cảm thấy rất chông chênh trong cảm xúc của mình. Vì cái sự chông chênh không thể nói ra bằng tên đó mà em đã tìm ra Tri kỷ cảm xúc, dù trước đó em ít khi nghe poscast, em chỉ thích đọc, nhưng qua những chương trình của anh đã làm em phần nào làm dịu đi cảm xúc của mình nhưng vẫn chưa thể hết được. Em đã nghe rất nhiều, đọc rất nhiều để cố gắng hiểu được cái sự chông chênh đó mà vẫn chưa tìm ra, e biết rằng thật sự mình vẫn chưa hiểu được mình. </p><p><br/></p><p>Tại sao e đang gần như có tất cả mọi thứ, mặc dù không phải là sự giàu sang mà là sự biết đủ, e tưởng rằng e đã có sự bình yên trong lòng nhưng hoá ra là chưa. Anh có thể nào giải nghĩa giùm e điều này được không, nó là gì, cái sự chông chênh đó?</p><p>  </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15699924-5-9-2024.mp3" length="5912208" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15699924</guid>
    <pubDate>Thu, 05 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>491</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-9-2024</itunes:title>
    <title>4-9-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mèo con   Có ích kỷ ko khi ko muốn giúp đỡ lại người đã từng giúp gia đình mình   Chào thầy 5 và cả nhà, em năm nay 27 tuổi, đang có công việc ổn định. Gia đình em ko khá giả, có đoạn thời gian nhà em đã vay tiền ngân hàng để xây nhà, nhưng do lãi suất của ngân hàng tín dụng đó tăng cao nên từ  một khoản tiền mượn nhỏ đã tăng lên cao hơn rất nhiều. Kèm theo đó là tình hình buôn bán không được thuận lợi, gia đình em bị chìm vô trong nợ nần.   Em từ lúc ra trườn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mèo con</b></p><p><br/></p><p>Có ích kỷ ko khi ko muốn giúp đỡ lại người đã từng giúp gia đình mình</p><p><br/></p><p>Chào thầy 5 và cả nhà, em năm nay 27 tuổi, đang có công việc ổn định. Gia đình em ko khá giả, có đoạn thời gian nhà em đã vay tiền ngân hàng để xây nhà, nhưng do lãi suất của ngân hàng tín dụng đó tăng cao nên từ  một khoản tiền mượn nhỏ đã tăng lên cao hơn rất nhiều. Kèm theo đó là tình hình buôn bán không được thuận lợi, gia đình em bị chìm vô trong nợ nần.</p><p><br/></p><p>Em từ lúc ra trường đến nay, hằng tháng luôn phải trích nửa lương ra để gửi mẹ trả nợ. Em luôn cảm thấy bức bối khi lương mỗi tháng, 1 nửa là dùng để trả nợ, nửa còn lại em dùng để trả tiền thuê nhà, xăng xe và để dành. Em chỉ cho bản thân được xài từ 800 - 1 triệu mỗi tháng ở cái đất sài gòn này. Cuộc sống của em cứ túc tắc từ năm này qua năm khác, rồi cũng đến lúc nhà em trả gần hết nợ, em chỉ còn phải chịu đựng thêm mấy tháng nữa thôi.</p><p><br/></p><p>Đến lúc này những tưởng em đã có thể thưởng cho bản thân được thoải mái một chút. Thì cậu em lại nhờ nhà em vay giùm cho cậu để cậu trả nợ giang hồ. Lúc xưa cậu làm ăn thuận lợi nên rất giàu và đã giúp gia đình em khi đó rất nhiều. Mấy năm trước thì bị phá sản và bị nợ rất nhiều, vợ con cậu cũng đã trả nợ cho cậu nhiều lần và bây giờ thì họ bảo là từ mặt không giúp cậu nữa. Cậu đã nhờ đến gia đình em và hứa sẽ trả góp lại hằng tháng.</p><p><br/></p><p>Bản thân em cảm thấy mình đã quá mệt với việc trả nợ rồi nên không muốn giúp. Vì không có gì để tin tưởng rằng cậu sẽ trả đủ theo như đã hứa. Nếu như cậu không trả đủ thì ai sẽ là lãnh cái trách nhiệm này, khi số nợ là đứng trên danh nghĩa gia đình em mượn.... Gia đình em thì ý muốn đứng ra vay giùm để trả ơn cậu vì khi xưa nhà em khó khăn cậu đã giúp đỡ nhà em nhiều. Nhưng em thì thật sự không muốn. Em như vậy có ích kỷ không khi ko muốn giúp đỡ lại người đã từng giúp mình.</p><p><br/></p><p>Em cám ơn thầy 5 và cả nhà đã đọc phần tâm sự này. Em chân thành cảm ơn ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mèo con</b></p><p><br/></p><p>Có ích kỷ ko khi ko muốn giúp đỡ lại người đã từng giúp gia đình mình</p><p><br/></p><p>Chào thầy 5 và cả nhà, em năm nay 27 tuổi, đang có công việc ổn định. Gia đình em ko khá giả, có đoạn thời gian nhà em đã vay tiền ngân hàng để xây nhà, nhưng do lãi suất của ngân hàng tín dụng đó tăng cao nên từ  một khoản tiền mượn nhỏ đã tăng lên cao hơn rất nhiều. Kèm theo đó là tình hình buôn bán không được thuận lợi, gia đình em bị chìm vô trong nợ nần.</p><p><br/></p><p>Em từ lúc ra trường đến nay, hằng tháng luôn phải trích nửa lương ra để gửi mẹ trả nợ. Em luôn cảm thấy bức bối khi lương mỗi tháng, 1 nửa là dùng để trả nợ, nửa còn lại em dùng để trả tiền thuê nhà, xăng xe và để dành. Em chỉ cho bản thân được xài từ 800 - 1 triệu mỗi tháng ở cái đất sài gòn này. Cuộc sống của em cứ túc tắc từ năm này qua năm khác, rồi cũng đến lúc nhà em trả gần hết nợ, em chỉ còn phải chịu đựng thêm mấy tháng nữa thôi.</p><p><br/></p><p>Đến lúc này những tưởng em đã có thể thưởng cho bản thân được thoải mái một chút. Thì cậu em lại nhờ nhà em vay giùm cho cậu để cậu trả nợ giang hồ. Lúc xưa cậu làm ăn thuận lợi nên rất giàu và đã giúp gia đình em khi đó rất nhiều. Mấy năm trước thì bị phá sản và bị nợ rất nhiều, vợ con cậu cũng đã trả nợ cho cậu nhiều lần và bây giờ thì họ bảo là từ mặt không giúp cậu nữa. Cậu đã nhờ đến gia đình em và hứa sẽ trả góp lại hằng tháng.</p><p><br/></p><p>Bản thân em cảm thấy mình đã quá mệt với việc trả nợ rồi nên không muốn giúp. Vì không có gì để tin tưởng rằng cậu sẽ trả đủ theo như đã hứa. Nếu như cậu không trả đủ thì ai sẽ là lãnh cái trách nhiệm này, khi số nợ là đứng trên danh nghĩa gia đình em mượn.... Gia đình em thì ý muốn đứng ra vay giùm để trả ơn cậu vì khi xưa nhà em khó khăn cậu đã giúp đỡ nhà em nhiều. Nhưng em thì thật sự không muốn. Em như vậy có ích kỷ không khi ko muốn giúp đỡ lại người đã từng giúp mình.</p><p><br/></p><p>Em cám ơn thầy 5 và cả nhà đã đọc phần tâm sự này. Em chân thành cảm ơn ạ.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15693163-4-9-2024.mp3" length="4951738" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15693163</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Sep 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>411</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>03-09-2024</itunes:title>
    <title>03-09-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người con xa xứ    Con chào tất cả mọi người và thầy Năm ạ! Con xin tự giới thiệu con năm nay 19 tuổi, hiện đang là một du học sinh tại Úc chuyên ngành phân tích kinh doanh (Business Analytics). Con xin cảm ơn thầy Năm và mọi người vì đã đưa ra cho con những lời khuyên hữu ích  trong bài post lần trước của con để con có thể vượt qua gian đoạn thất tình. Sau một khoảng thời gian chữa lành tại Việt Nam và nghe thêm một vài tập Tri Kỷ Cảm Xúc. Giờ đây con đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người con xa xứ</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào tất cả mọi người và thầy Năm ạ! Con xin tự giới thiệu con năm nay 19 tuổi, hiện đang là một du học sinh tại Úc chuyên ngành phân tích kinh doanh (Business Analytics). Con xin cảm ơn thầy Năm và mọi người vì đã đưa ra cho con những lời khuyên hữu ích  trong bài post lần trước của con để con có thể vượt qua gian đoạn thất tình. Sau một khoảng thời gian chữa lành tại Việt Nam và nghe thêm một vài tập Tri Kỷ Cảm Xúc. Giờ đây con đã cảm thấy ổn hơn và con đang tái tạo lại cho mình một lối sống lành mạnh hơn. Hiện tại thì con đã bắt đầu tập thiền và đồng thời cố gắng thực hiện các bài suy niệm mà thầy đã dậy. Con thực sự biết ơn nhưng kiến thức mà con học được từ thầy, nó đã cứu con khỏi những ngày đen tối nhất. </p><p><br/></p><p>Con hiện đang là sinh viên năm hai và vì chương trình cử nhân ở Úc chỉ kéo dài 3 năm nên năm sau sẽ là năm cuối cùng của con. Mục tiêu của con khi du học ở Úc là đạt được quốc tịch Úc. Tuy nhiên, con đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm cơ hội thực tập trong ngành học của mình. Dù đã tìm kiếm và tham gia các sự kiện gặp gỡ nhà tuyển dụng, nhưng con phải đối mặt với yêu cầu có thường trú nhân hoặc quốc tịch Úc mới có thể thực tập, hoặc chờ đến sau khi tốt nghiệp mới có cơ hội. Con cảm thấy rất bất công và con nghĩ rằng nếu đợi khi tốt nghiệp mới thực tập thì con sẽ rất bị động và xui mà không được công ty nào nhận con làm toàn thời gian thì con sẽ không đủ khả năng để chi trả mức sống bên Úc và cũng không đủ để lấy thường trú nhân (Vì sau khi tốt nghiệp Úc chỉ cho con 2 năm đi làm và tích điểm)</p><p><br/></p><p>Vì thế mục tiêu lớn nhất của con trong năm nay là con phải tìm được ít nhất 1 công việc thực tập. Ngay từ năm nhất con đã xác định được rằng ngành học của con nó được chia ra làm hai hướng là IT và kinh doanh. Nghĩa là nếu con học phân tích dữ liệu theo hướng IT thì con có thể trở thành nhà khoa học dữ liệu hoặc kĩ sư dữ liệu (Data Scientist hoặc Data Engineering). Còn nếu con theo kinh doanh thì ngoài kiến thức phân tích dữ liệu ra thì con phải học thêm về kiến thức trong khối ngành kinh tế. Và con quyết định con sẽ theo kinh doanh (cụ thể là con sẽ học thêm tài chính để bổ trợ) vì con cảm thấy con không quá giỏi code. </p><p><br/></p><p>Con đã hoàn thành khóa học phân tích dữ liệu của Google trên Coursera trong khoảng thời gian con về Việt Nam và con nhận thấy ngành con có quá nhiều thứ phải học. Sau khi con học xong khóa đó, con đã có kiến thức về: Excel, SQL, Tableau, R và Python. Nhưng tự thân con cảm nhận là kiến thức của con về những thứ này mới chỉ ở phần nỗi thôi mà chưa có gì là thực sự sâu cả. Con đang định học thêm khóa CFA (một khóa học chuyên về tài chính) để biết thêm về kiến thức tài chính và con còn muốn học thêm về Chatgpt vì nó thật sự rất hữu ích cho một người phân tích dữ liệu. Nhưng con đang cảm thấy rất rối vì có quá nhiều thứ con cần phải học!</p><p><br/></p><p>Vì vậy, con muốn hỏi rằng liệu con có nên tập trung vào một kỹ năng cụ thể như Excel để nổi bật trong mắt nhà tuyển dụng hay nên học đồng thời nhiều lĩnh vực như phân tích dữ liệu, tài chính và trí tuệ nhân tạo. Con rất biết ơn sự giúp đỡ và chia sẻ từ thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người con xa xứ</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào tất cả mọi người và thầy Năm ạ! Con xin tự giới thiệu con năm nay 19 tuổi, hiện đang là một du học sinh tại Úc chuyên ngành phân tích kinh doanh (Business Analytics). Con xin cảm ơn thầy Năm và mọi người vì đã đưa ra cho con những lời khuyên hữu ích  trong bài post lần trước của con để con có thể vượt qua gian đoạn thất tình. Sau một khoảng thời gian chữa lành tại Việt Nam và nghe thêm một vài tập Tri Kỷ Cảm Xúc. Giờ đây con đã cảm thấy ổn hơn và con đang tái tạo lại cho mình một lối sống lành mạnh hơn. Hiện tại thì con đã bắt đầu tập thiền và đồng thời cố gắng thực hiện các bài suy niệm mà thầy đã dậy. Con thực sự biết ơn nhưng kiến thức mà con học được từ thầy, nó đã cứu con khỏi những ngày đen tối nhất. </p><p><br/></p><p>Con hiện đang là sinh viên năm hai và vì chương trình cử nhân ở Úc chỉ kéo dài 3 năm nên năm sau sẽ là năm cuối cùng của con. Mục tiêu của con khi du học ở Úc là đạt được quốc tịch Úc. Tuy nhiên, con đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm cơ hội thực tập trong ngành học của mình. Dù đã tìm kiếm và tham gia các sự kiện gặp gỡ nhà tuyển dụng, nhưng con phải đối mặt với yêu cầu có thường trú nhân hoặc quốc tịch Úc mới có thể thực tập, hoặc chờ đến sau khi tốt nghiệp mới có cơ hội. Con cảm thấy rất bất công và con nghĩ rằng nếu đợi khi tốt nghiệp mới thực tập thì con sẽ rất bị động và xui mà không được công ty nào nhận con làm toàn thời gian thì con sẽ không đủ khả năng để chi trả mức sống bên Úc và cũng không đủ để lấy thường trú nhân (Vì sau khi tốt nghiệp Úc chỉ cho con 2 năm đi làm và tích điểm)</p><p><br/></p><p>Vì thế mục tiêu lớn nhất của con trong năm nay là con phải tìm được ít nhất 1 công việc thực tập. Ngay từ năm nhất con đã xác định được rằng ngành học của con nó được chia ra làm hai hướng là IT và kinh doanh. Nghĩa là nếu con học phân tích dữ liệu theo hướng IT thì con có thể trở thành nhà khoa học dữ liệu hoặc kĩ sư dữ liệu (Data Scientist hoặc Data Engineering). Còn nếu con theo kinh doanh thì ngoài kiến thức phân tích dữ liệu ra thì con phải học thêm về kiến thức trong khối ngành kinh tế. Và con quyết định con sẽ theo kinh doanh (cụ thể là con sẽ học thêm tài chính để bổ trợ) vì con cảm thấy con không quá giỏi code. </p><p><br/></p><p>Con đã hoàn thành khóa học phân tích dữ liệu của Google trên Coursera trong khoảng thời gian con về Việt Nam và con nhận thấy ngành con có quá nhiều thứ phải học. Sau khi con học xong khóa đó, con đã có kiến thức về: Excel, SQL, Tableau, R và Python. Nhưng tự thân con cảm nhận là kiến thức của con về những thứ này mới chỉ ở phần nỗi thôi mà chưa có gì là thực sự sâu cả. Con đang định học thêm khóa CFA (một khóa học chuyên về tài chính) để biết thêm về kiến thức tài chính và con còn muốn học thêm về Chatgpt vì nó thật sự rất hữu ích cho một người phân tích dữ liệu. Nhưng con đang cảm thấy rất rối vì có quá nhiều thứ con cần phải học!</p><p><br/></p><p>Vì vậy, con muốn hỏi rằng liệu con có nên tập trung vào một kỹ năng cụ thể như Excel để nổi bật trong mắt nhà tuyển dụng hay nên học đồng thời nhiều lĩnh vực như phân tích dữ liệu, tài chính và trí tuệ nhân tạo. Con rất biết ơn sự giúp đỡ và chia sẻ từ thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15686283-03-09-2024.mp3" length="5051739" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15686283</guid>
    <pubDate>Tue, 03 Sep 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>419</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-8-2024</itunes:title>
    <title>30-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Sụp Đổ     Chào thầy, em đang ngồi trong toilet để khử trùng, sơ cứu và viết những dòng này.    Em năm nay còn 1 tuần nữa là bước qua tuổi 20. em đang là sv của một trường khá có tiếng, việc học với em khó khăn vì em chỉ học ổn được môn tiếng anh từ những năm cấp 3 nhưng lúc thi đại học em lại chọn theo bạn bè và để cha mẹ vui lòng một ngành học kỹ thuật khối tự nhiên. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm, em bị ngộp rất nhiều nhưng vẫn k rớt môn, từ đó em dành ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sụp Đổ</b></p><p><b><br/><br/></b><br/></p><p><b>Chào thầy, em đang ngồi trong toilet để khử trùng, sơ cứu và viết những dòng này. </b></p><p><br/></p><p><b>Em năm nay còn 1 tuần nữa là bước qua tuổi 20. em đang là sv của một trường khá có tiếng, việc học với em khó khăn vì em chỉ học ổn được môn tiếng anh từ những năm cấp 3 nhưng lúc thi đại học em lại chọn theo bạn bè và để cha mẹ vui lòng một ngành học kỹ thuật khối tự nhiên. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm, em bị ngộp rất nhiều nhưng vẫn k rớt môn, từ đó em dành rất nhiều thời gian công sức để học nhưng đến khi thi kết quả cũng chỉ là điểm trung bình, em cảm thấy nếu cố gắng thì mình vẫn có thể học được dù điểm k cao. </b></p><p><br/></p><p><b>Còn về gia đình, gia đình em có một điều khiến em rất stress, đó chính là ba mẹ em. 2 người đi làm khá mệt mỏi nên sau giờ làm ba thường đi nhậu còn mẹ thì phải làm việc nhà rất nhiều ( em có giúp mẹ) nên gia đình em rất hay xảy ra xích mích. Ba thường giải quyết vấn đề bằng vũ lực. Ba đánh mẹ rất nhiều và lần đầu tiên em nhận thức được là em đã nhớ như in lần đó ba đánh mẹ lúc em 3 tuổi vì ba nhậu xong bắt mẹ dọn nhưng mẹ k đồng ý, em ôm mẹ khóc và lúc đó em rất căm ghét ba. </b></p><p><b>Thời gian cứ vậy trôi đi, em lớn lên chứng kiến ba đánh mẹ lúc thì gãy tay, lúc thì đổ máu, rách tay chân đều đặn hàng tháng có khi hàng tuần. Ba đi làm về có chuyện gì cũng sẽ chửi gia đình, mỗi lần mẹ k chịu được cũng đều lời qua tiếng lại rồi ba lại đánh mẹ. Dần dần em quen với điều đó, em k còn khóc nữa vì em tìm thấy cách để quên đi những chuyện đó là chơi game. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc nhỏ thì em chỉ biết ba sai khi nhậu r đánh mẹ, nhưng lớn dần em cũng thấy mẹ cũng có sai khi luôn khiêu khích ba để ba càng đánh. Chứng kiến cảnh mẹ nằm ra đất kêu tên em rồi nhưng ba vẫn chà đập đánh đập hằn sâu vô tâm trí em. Rồi có lúc em sợ quá nên có ý định tự tử nhưng nhìn mẹ khóc em tự hứa là phải sống để trả thù cho mẹ và cho mẹ cuộc sống tốt. Mẹ em rất thương gia đình nhưng vì cuộc sống hôn nhân gia đình như vậy nên mẹ chẳng còn vui vẻ gì mà chỉ còn cọc cằn thô lỗ.</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Vì gia đình như vậy nên em thấy rằng bản thân em rất trân trọng tình cảm với ngkhac, 17 tuổi em có quen một bạn nhưng rồi bạn đó ngoại tình và qhtd sau lưng em, em dại khờ nên tha thứ nhiều lần và mong sẽ thay đổi được nhưng kết quả vẫn vậy và em quyết định kết thúc. Từ đó em có trust issues, đến năm nhất em có bạn gái, dù bọn em rất thương nhau nhưng em lại selfharm rồi có trust issue và bạn gái em cũng làm y như vậy, 2 đứa yêu nhau nhưng dần dần kệt quệ và em bắt đầu bị mất kiểm soát từ đây.</b></p><p><b>Qua những lần cãi nhau, em mất ngủ , kết quả học hành sa sút, gia đình ba mẹ xô xát, những chấn thương đau lên vì cơ thể yếu ( Do em bị chấn thương gối và thoát vị do tai nạn từ trước), 1 tháng sốt vài lần, quan trọng nhất là bản lĩnh và sự tự chủ của em mất đi, em bắt đầu la hét, có lần bạn gái em đánh em em đã bị mất kiểm soát, từ đó em dễ bị kích động. Em đập điện thoại trước mặt mẹ, đập đồ, la hét và chửi rủa có thể chỉ vì mẹ đụng vô một việc nhà mà đáng lý ra em trai em phải làm để giúp mẹ ( nhưng mẹ vẫn làm rồi mệt nên em rất khó chịu). </b></p><p><br/></p><p><b>Em làm mẹ và bạn gái rất buồn, em cũng rất hối hận nhưng em vẫn k thể kìm được. Rồi vì vậy mà bạn gái em bỏ em đi, em đau khổ, suy sụp, thi rớt liền 3 môn, ngủ được 3 tiếng 1 ngày, tinh thần em bắt đầu rối loạn nên em tìm cách để bản thân mình bình tĩnh bằng cách đọc sách, đi tập gym, đi chơi cho khuây khoả, mẹ cũng quan tâm em nhiều hơn và k bực bội với em nữa. </b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương mẹ hơn. Dù vậy nhưng em ngày nào cũng k ngủ được đến 3h sáng và ngủ chỉ dc 4 5 tiếng em trở nên lầm lì và dần tự tách mình ra hầu hết những mối quan hệ xung quanh, cảm thấy k muốn chia sẻ với bất kì ai nữa vì em k muốn thành gánh nặng cho ai. </b></p><p><br/></p><p><b>Em c</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Sụp Đổ</b></p><p><b><br/><br/></b><br/></p><p><b>Chào thầy, em đang ngồi trong toilet để khử trùng, sơ cứu và viết những dòng này. </b></p><p><br/></p><p><b>Em năm nay còn 1 tuần nữa là bước qua tuổi 20. em đang là sv của một trường khá có tiếng, việc học với em khó khăn vì em chỉ học ổn được môn tiếng anh từ những năm cấp 3 nhưng lúc thi đại học em lại chọn theo bạn bè và để cha mẹ vui lòng một ngành học kỹ thuật khối tự nhiên. Nhưng đó là lựa chọn sai lầm, em bị ngộp rất nhiều nhưng vẫn k rớt môn, từ đó em dành rất nhiều thời gian công sức để học nhưng đến khi thi kết quả cũng chỉ là điểm trung bình, em cảm thấy nếu cố gắng thì mình vẫn có thể học được dù điểm k cao. </b></p><p><br/></p><p><b>Còn về gia đình, gia đình em có một điều khiến em rất stress, đó chính là ba mẹ em. 2 người đi làm khá mệt mỏi nên sau giờ làm ba thường đi nhậu còn mẹ thì phải làm việc nhà rất nhiều ( em có giúp mẹ) nên gia đình em rất hay xảy ra xích mích. Ba thường giải quyết vấn đề bằng vũ lực. Ba đánh mẹ rất nhiều và lần đầu tiên em nhận thức được là em đã nhớ như in lần đó ba đánh mẹ lúc em 3 tuổi vì ba nhậu xong bắt mẹ dọn nhưng mẹ k đồng ý, em ôm mẹ khóc và lúc đó em rất căm ghét ba. </b></p><p><b>Thời gian cứ vậy trôi đi, em lớn lên chứng kiến ba đánh mẹ lúc thì gãy tay, lúc thì đổ máu, rách tay chân đều đặn hàng tháng có khi hàng tuần. Ba đi làm về có chuyện gì cũng sẽ chửi gia đình, mỗi lần mẹ k chịu được cũng đều lời qua tiếng lại rồi ba lại đánh mẹ. Dần dần em quen với điều đó, em k còn khóc nữa vì em tìm thấy cách để quên đi những chuyện đó là chơi game. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc nhỏ thì em chỉ biết ba sai khi nhậu r đánh mẹ, nhưng lớn dần em cũng thấy mẹ cũng có sai khi luôn khiêu khích ba để ba càng đánh. Chứng kiến cảnh mẹ nằm ra đất kêu tên em rồi nhưng ba vẫn chà đập đánh đập hằn sâu vô tâm trí em. Rồi có lúc em sợ quá nên có ý định tự tử nhưng nhìn mẹ khóc em tự hứa là phải sống để trả thù cho mẹ và cho mẹ cuộc sống tốt. Mẹ em rất thương gia đình nhưng vì cuộc sống hôn nhân gia đình như vậy nên mẹ chẳng còn vui vẻ gì mà chỉ còn cọc cằn thô lỗ.</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Vì gia đình như vậy nên em thấy rằng bản thân em rất trân trọng tình cảm với ngkhac, 17 tuổi em có quen một bạn nhưng rồi bạn đó ngoại tình và qhtd sau lưng em, em dại khờ nên tha thứ nhiều lần và mong sẽ thay đổi được nhưng kết quả vẫn vậy và em quyết định kết thúc. Từ đó em có trust issues, đến năm nhất em có bạn gái, dù bọn em rất thương nhau nhưng em lại selfharm rồi có trust issue và bạn gái em cũng làm y như vậy, 2 đứa yêu nhau nhưng dần dần kệt quệ và em bắt đầu bị mất kiểm soát từ đây.</b></p><p><b>Qua những lần cãi nhau, em mất ngủ , kết quả học hành sa sút, gia đình ba mẹ xô xát, những chấn thương đau lên vì cơ thể yếu ( Do em bị chấn thương gối và thoát vị do tai nạn từ trước), 1 tháng sốt vài lần, quan trọng nhất là bản lĩnh và sự tự chủ của em mất đi, em bắt đầu la hét, có lần bạn gái em đánh em em đã bị mất kiểm soát, từ đó em dễ bị kích động. Em đập điện thoại trước mặt mẹ, đập đồ, la hét và chửi rủa có thể chỉ vì mẹ đụng vô một việc nhà mà đáng lý ra em trai em phải làm để giúp mẹ ( nhưng mẹ vẫn làm rồi mệt nên em rất khó chịu). </b></p><p><br/></p><p><b>Em làm mẹ và bạn gái rất buồn, em cũng rất hối hận nhưng em vẫn k thể kìm được. Rồi vì vậy mà bạn gái em bỏ em đi, em đau khổ, suy sụp, thi rớt liền 3 môn, ngủ được 3 tiếng 1 ngày, tinh thần em bắt đầu rối loạn nên em tìm cách để bản thân mình bình tĩnh bằng cách đọc sách, đi tập gym, đi chơi cho khuây khoả, mẹ cũng quan tâm em nhiều hơn và k bực bội với em nữa. </b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương mẹ hơn. Dù vậy nhưng em ngày nào cũng k ngủ được đến 3h sáng và ngủ chỉ dc 4 5 tiếng em trở nên lầm lì và dần tự tách mình ra hầu hết những mối quan hệ xung quanh, cảm thấy k muốn chia sẻ với bất kì ai nữa vì em k muốn thành gánh nặng cho ai. </b></p><p><br/></p><p><b>Em c</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15667400-30-8-2024.mp3" length="7460749" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15667400</guid>
    <pubDate>Fri, 30 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>620</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-8-2024</itunes:title>
    <title>29-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Pon    Con chào mọi người và thầy ạ .Hiện tại con là sinh viên năm nhất đã rời xa bố mẹ. Là một đứa trẻ thiếu hiểu biết bước chân vào môi trường đại học và tự lập thì con đang cảm thấy rất hạnh phúc vì được gặp mọi người và trải nghiệm những điều mà con không bao giờ nghĩ mình sẽ làm được.  Con chỉ muốn chia sẻ một chút với thầy và mọi người là con cùng clb đã đạt giải nhất cuộc thi của trường. Tuy chỉ là một giải nhỏ thôi nhưng đối với con thì đó là kho...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Pon</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào mọi người và thầy ạ .Hiện tại con là sinh viên năm nhất đã rời xa bố mẹ. Là một đứa trẻ thiếu hiểu biết bước chân vào môi trường đại học và tự lập thì con đang cảm thấy rất hạnh phúc vì được gặp mọi người và trải nghiệm những điều mà con không bao giờ nghĩ mình sẽ làm được.</p><p> Con chỉ muốn chia sẻ một chút với thầy và mọi người là con cùng clb đã đạt giải nhất cuộc thi của trường. Tuy chỉ là một giải nhỏ thôi nhưng đối với con thì đó là khoảng khắc mà mọi sự cố gắng và nỗ lực của con và mọi người được đền đáp và thực sự rất hạnh phúc ạ.</p><p><br/></p><p>Thì ngay tối hôm nay con có tỏ tình một bạn nữ cùng clb của con. Tuy là con biết rằng chắc chắn con sẽ bị từ chối nhưng con cùng niềm vui sướng đã &quot;đẩy láo&quot; tỏ tình với bạn . Thì đây là lần đầu tiên con tỏ tình thì nó thật sự rất khó khăn hơn những gì con nghĩ. Con có đọc qua một câu rằng &quot;Ai nói bạn chỉ có thể tỏ tình 1 lần&quot; do đó con nghĩ cứ mạnh dạn tỏ tình để bị từ chối đi rồi làm lại ạ. Và thực sự nó khiến con &quot;buồn&quot; hơn con nghĩ, việc cảm xúc của mình không chạm đến trái tim người khác thực sự khá là &quot;khó chịu&quot;. </p><p>Hiện tại bạn nữ cũng không từ chối mãnh liệt như chặn, không liên lạc mà chỉ bảo mình không phải &quot;gu họ&quot; rồi mong thành bạn. </p><p>Con chỉ muốn chia sẻ câu truyện này cho mọi người và thầy thôi ạ.Nếu được con muốn nghe quan điểm và cách giải quyết của thầy và mọi người . </p><p>Cảm ơn mọi người và thầy đã đọc lời tâm sự của cậu sinh viên năm nhất này.</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Pon</b></p><p><br/><br/></p><p>Con chào mọi người và thầy ạ .Hiện tại con là sinh viên năm nhất đã rời xa bố mẹ. Là một đứa trẻ thiếu hiểu biết bước chân vào môi trường đại học và tự lập thì con đang cảm thấy rất hạnh phúc vì được gặp mọi người và trải nghiệm những điều mà con không bao giờ nghĩ mình sẽ làm được.</p><p> Con chỉ muốn chia sẻ một chút với thầy và mọi người là con cùng clb đã đạt giải nhất cuộc thi của trường. Tuy chỉ là một giải nhỏ thôi nhưng đối với con thì đó là khoảng khắc mà mọi sự cố gắng và nỗ lực của con và mọi người được đền đáp và thực sự rất hạnh phúc ạ.</p><p><br/></p><p>Thì ngay tối hôm nay con có tỏ tình một bạn nữ cùng clb của con. Tuy là con biết rằng chắc chắn con sẽ bị từ chối nhưng con cùng niềm vui sướng đã &quot;đẩy láo&quot; tỏ tình với bạn . Thì đây là lần đầu tiên con tỏ tình thì nó thật sự rất khó khăn hơn những gì con nghĩ. Con có đọc qua một câu rằng &quot;Ai nói bạn chỉ có thể tỏ tình 1 lần&quot; do đó con nghĩ cứ mạnh dạn tỏ tình để bị từ chối đi rồi làm lại ạ. Và thực sự nó khiến con &quot;buồn&quot; hơn con nghĩ, việc cảm xúc của mình không chạm đến trái tim người khác thực sự khá là &quot;khó chịu&quot;. </p><p>Hiện tại bạn nữ cũng không từ chối mãnh liệt như chặn, không liên lạc mà chỉ bảo mình không phải &quot;gu họ&quot; rồi mong thành bạn. </p><p>Con chỉ muốn chia sẻ câu truyện này cho mọi người và thầy thôi ạ.Nếu được con muốn nghe quan điểm và cách giải quyết của thầy và mọi người . </p><p>Cảm ơn mọi người và thầy đã đọc lời tâm sự của cậu sinh viên năm nhất này.</p><p><br/></p><p> </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15661673-29-8-2024.mp3" length="2973122" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15661673</guid>
    <pubDate>Thu, 29 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>246</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-8-2024</itunes:title>
    <title>28-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Wall   Dạ e chào Thầy.    Năm nay em 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con. Hiện tại em thất nghiệp được 3 tháng, em đã gửi hồ sơ vào cty mới đang đợi phỏng vấn. Vấn đề của em là do sống với ba mẹ ruột vì 2 vợ chồng chưa có nhà riêng, thường xuyên phải hứng chịu những đoàn chửi mắng vô tội vạ từ ba.  Và mẹ em cũng đã chịu đựng rất nhiều từ lúc sinh em ra,ba em tánh tình rất gia trưởng,bảo thủ, tiêu cực, độc tài,nóng tánh ,mọi việc phải làm theo ý của ông...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Wall</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ e chào Thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Năm nay em 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con. Hiện tại em thất nghiệp được 3 tháng, em đã gửi hồ sơ vào cty mới đang đợi phỏng vấn. Vấn đề của em là do sống với ba mẹ ruột vì 2 vợ chồng chưa có nhà riêng, thường xuyên phải hứng chịu những đoàn chửi mắng vô tội vạ từ ba. </b></p><p><b>Và mẹ em cũng đã chịu đựng rất nhiều từ lúc sinh em ra,ba em tánh tình rất gia trưởng,bảo thủ, tiêu cực, độc tài,nóng tánh ,mọi việc phải làm theo ý của ông.</b></p><p><b> Lúc trước Ông bà nội của em cũng thuộc tầng lớp có của ăn của để ở xã hội.Ba em lại là con út của gia đình nên tài sản của ông bà để lại ông bán gần hết, để đốt vào những trò đỏ đen tệ nạn, chỉ thích chơi và không thích làm, đến bây giờ vẫn như vậy. </b></p><p><br/></p><p><b>Mẹ là người phải gồng gánh nuôi 2 anh em từ nhỏ. Vì mẹ của em là người rất tin tưởng vào nhân quả và phật pháp.Mẹ bảo do kiếp trước thiếu nợ ba nên bây giờ phải  trả nợ. </b></p><p><b>Nhiều lần em cũng hay cãi lại ba và cũng sắp xảy ra ẩu đả vì những lời chửi mắng khó nge, nhưng đều được mẹ khuyên ngăn. Mỗi ngày sống chung nhà điều phải nhẫn nhịn, và em cũng ko biết phải chịu đựng đến bao giờ. Nhiều lần vợ chồng em muốn kinh doanh mua bán ,trồng trọt chăn nuôi các thứ để cải thiện kinh tế gia đình,nhưng đều bị ông bác bỏ không cho làm. </b></p><p><b>Đã nhiều lần em rủ vợ cùng đi làm ở xa để không phải bị trỉ trích nữa nhưng vợ của em không đồng ý. Nội tâm của em thật sự rất khó chịu, em mong muốn nhận được lời khuyên từ Thầy.</b></p><p><br/></p><p><b>Cảm ơn Thầy!</b></p><p><b>Cảm ơn mọi người đã quan tâm.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Wall</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ e chào Thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Năm nay em 32 tuổi, đã có gia đình và 2 con. Hiện tại em thất nghiệp được 3 tháng, em đã gửi hồ sơ vào cty mới đang đợi phỏng vấn. Vấn đề của em là do sống với ba mẹ ruột vì 2 vợ chồng chưa có nhà riêng, thường xuyên phải hứng chịu những đoàn chửi mắng vô tội vạ từ ba. </b></p><p><b>Và mẹ em cũng đã chịu đựng rất nhiều từ lúc sinh em ra,ba em tánh tình rất gia trưởng,bảo thủ, tiêu cực, độc tài,nóng tánh ,mọi việc phải làm theo ý của ông.</b></p><p><b> Lúc trước Ông bà nội của em cũng thuộc tầng lớp có của ăn của để ở xã hội.Ba em lại là con út của gia đình nên tài sản của ông bà để lại ông bán gần hết, để đốt vào những trò đỏ đen tệ nạn, chỉ thích chơi và không thích làm, đến bây giờ vẫn như vậy. </b></p><p><br/></p><p><b>Mẹ là người phải gồng gánh nuôi 2 anh em từ nhỏ. Vì mẹ của em là người rất tin tưởng vào nhân quả và phật pháp.Mẹ bảo do kiếp trước thiếu nợ ba nên bây giờ phải  trả nợ. </b></p><p><b>Nhiều lần em cũng hay cãi lại ba và cũng sắp xảy ra ẩu đả vì những lời chửi mắng khó nge, nhưng đều được mẹ khuyên ngăn. Mỗi ngày sống chung nhà điều phải nhẫn nhịn, và em cũng ko biết phải chịu đựng đến bao giờ. Nhiều lần vợ chồng em muốn kinh doanh mua bán ,trồng trọt chăn nuôi các thứ để cải thiện kinh tế gia đình,nhưng đều bị ông bác bỏ không cho làm. </b></p><p><b>Đã nhiều lần em rủ vợ cùng đi làm ở xa để không phải bị trỉ trích nữa nhưng vợ của em không đồng ý. Nội tâm của em thật sự rất khó chịu, em mong muốn nhận được lời khuyên từ Thầy.</b></p><p><br/></p><p><b>Cảm ơn Thầy!</b></p><p><b>Cảm ơn mọi người đã quan tâm.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15655115-28-8-2024.mp3" length="9696726" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15655115</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>806</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-8-2024</itunes:title>
    <title>27-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Lê Văn Trì    Dạ em chào Thầy. Dạ em cũng có một vấn đề bế tắc muốn xin được thầy tư vấn ạ. Dạ em năm nay 21 tuổi, em tốt nghiệp thpt năm 2021, sau khi tốt nghiệp xong em có học đại học ở sài gòn. Nhưng mà sau khi học 1 năm đại học thì mẹ em bị ung thư chuyển biến xấu, vậy là em phải đành bỏ học từ đầu năm 2 về quê lo cho mẹ, nhà em thì cũng rất khó khăn, có 2 mẹ con, em cũng xin được học bổng nên e mới quyết định học đại học, quê em thì ở Đăk Lăk ạ.  Em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Lê Văn Trì</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào Thầy. Dạ em cũng có một vấn đề bế tắc muốn xin được thầy tư vấn ạ. Dạ em năm nay 21 tuổi, em tốt nghiệp thpt năm 2021, sau khi tốt nghiệp xong em có học đại học ở sài gòn. Nhưng mà sau khi học 1 năm đại học thì mẹ em bị ung thư chuyển biến xấu, vậy là em phải đành bỏ học từ đầu năm 2 về quê lo cho mẹ, nhà em thì cũng rất khó khăn, có 2 mẹ con, em cũng xin được học bổng nên e mới quyết định học đại học, quê em thì ở Đăk Lăk ạ. </p><p>Em chăm sóc mẹ từ đó đến hiện tại bây giờ, vì chỗ em ở là một nơi xa xôi một huyện nghèo ở Đăk lăk, vì vậy em cũng không thể kiếm được việc làm lo cho mẹ mà tương lai cũng mập mờ. Đến hiện tại em đang có dự định là em sẽ vào Sài Gòn để đi học lại, mà em tính học cao đẳng thôi ạ. </p><p>Nhưng để đi vào học lại thì sẽ phải chuẩn bị tài chính ổn định trong thời gian đầu, trong khi khoản tài chính của em không có đủ, vì em đi làm khoản tiền kiếm được không nhiều, chỉ được 3 triệu 1 tháng trong khi em gửi cho mẹ đã hết 2 triệu rồi ạ. </p><p>Bây giờ em rất muốn đi học lại trong năm nay lắm thầy, em rất khao khát và muốn mình phải vào đi học lại. Nhưng mà bây giờ mọi thứ cứ rối tung lên, em mông lung lắm ạ. Dạ mong Thầy có thể tư vấn cho trường hợp của em ạ. Em cảm ơn Thầy rất nhiều ạ. Chúc Thầy buổi sáng vui vẻ ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Lê Văn Trì</b></p><p><br/><br/></p><p>Dạ em chào Thầy. Dạ em cũng có một vấn đề bế tắc muốn xin được thầy tư vấn ạ. Dạ em năm nay 21 tuổi, em tốt nghiệp thpt năm 2021, sau khi tốt nghiệp xong em có học đại học ở sài gòn. Nhưng mà sau khi học 1 năm đại học thì mẹ em bị ung thư chuyển biến xấu, vậy là em phải đành bỏ học từ đầu năm 2 về quê lo cho mẹ, nhà em thì cũng rất khó khăn, có 2 mẹ con, em cũng xin được học bổng nên e mới quyết định học đại học, quê em thì ở Đăk Lăk ạ. </p><p>Em chăm sóc mẹ từ đó đến hiện tại bây giờ, vì chỗ em ở là một nơi xa xôi một huyện nghèo ở Đăk lăk, vì vậy em cũng không thể kiếm được việc làm lo cho mẹ mà tương lai cũng mập mờ. Đến hiện tại em đang có dự định là em sẽ vào Sài Gòn để đi học lại, mà em tính học cao đẳng thôi ạ. </p><p>Nhưng để đi vào học lại thì sẽ phải chuẩn bị tài chính ổn định trong thời gian đầu, trong khi khoản tài chính của em không có đủ, vì em đi làm khoản tiền kiếm được không nhiều, chỉ được 3 triệu 1 tháng trong khi em gửi cho mẹ đã hết 2 triệu rồi ạ. </p><p>Bây giờ em rất muốn đi học lại trong năm nay lắm thầy, em rất khao khát và muốn mình phải vào đi học lại. Nhưng mà bây giờ mọi thứ cứ rối tung lên, em mông lung lắm ạ. Dạ mong Thầy có thể tư vấn cho trường hợp của em ạ. Em cảm ơn Thầy rất nhiều ạ. Chúc Thầy buổi sáng vui vẻ ạ!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15648622-27-8-2024.mp3" length="7451659" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15648622</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>619</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-8-2024</itunes:title>
    <title>26-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Đức Lương    Chào chú, trong tâm thư của mình con xin phép được gọi Chú là Thầy .Con năm nay 18 tuổi và đang trong giai đoạn ôn thi tốt nghiệp. Con có hai vấn đề lớn của bản thân mà nó làm con cảm thấy chơi vơi quá ạ.   Trước đây con là một người sinh hoạt rất lành mạnh và không bao giờ động đến Bia,Thuốc lá . Nhưng sau một vài biến cố, những thất bại và môi trường xung quanh con. Con đã bắt đầu sử dụng chúng. Ngày hôm đó con may mắn được dự thi vào cu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Đức Lương</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào chú, trong tâm thư của mình con xin phép được gọi Chú là Thầy .Con năm nay 18 tuổi và đang trong giai đoạn ôn thi tốt nghiệp.</b></p><p><b>Con có hai vấn đề lớn của bản thân mà nó làm con cảm thấy chơi vơi quá ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Trước đây con là một người sinh hoạt rất lành mạnh và không bao giờ động đến Bia,Thuốc lá . Nhưng sau một vài biến cố, những thất bại và môi trường xung quanh con. Con đã bắt đầu sử dụng chúng. Ngày hôm đó con may mắn được dự thi vào cuộc thi cấp Tỉnh và cũng về được top 2 . Do có một vài chuyện trong quá trình thi mà đêm đó con không ngủ được. Khi mà thấy bao thuốc của bố con để ở trên bàn , con đã cầm nó và đi ra ngoài sân ngồi suy ngẫm ,sau khoảnh độ 15ph ngồi ngẫm thì con mới nhớ ra một câu nói của bạn thân con</b></p><p><b>( mày không hút à, thế khi buồn mày làm gì). </b></p><p><b>Sau đó con đã hút 3 điếu liên tục. Và từ hôm ấy , con bắt đầu sử dụng nicotin đến thời điểm hiện tại. Đã nửa năm từ sau ngày ấy. Con cảm thấy cơ thể mình yếu hơn trước cũng như cảm thấy mình bị phụ thuộc vào nó( nói thẳng ra là con đã chính thức nghiện thuốc lá). Tuần trước con đã tìm hiểu các video về bỏ thói quen xấu của thầy và con đã nghiêm túc thực hiện  đến nay. Nhưng mà vẫn không thể bỏ được hoàn toàn. Con thực sự muốn bỏ hoàn toàn nó vì con nghĩ về lâu về dài thì nó quá hại cho sức khoẻ cơ thể cũng như tâm lý.</b></p><p><br/></p><p><b>Vấn đề thứ hai. Con còn nhớ năm con lớp 10 , suy nghĩ của con về tương lai của mình chỉ đơn giản là: tốt nghiệp cấp ba -&gt;đi lính . Năm con lớp 11 sau khi thấy mình có chút tài năng về tính toán và logic lên con đã đăng ký ôn hsg vật lý. Trong quá trình ôn con đã quen một người Con Gái. Trong mắt con thì bạn ấy rất thông minh và xinh đẹp. Cô ấy đã khơi dậy những hoài bão trong con và làm con quyết định thay đổi những hướng đi trong cuộc đời mình . </b></p><p><b>Con bắt đầu tìm hiểu về kỹ năng mềm và tài chính cá nhân. Trong quá trình đó con đã biết đến Thầy và chú HieuTv. Con đã nghiêm túc xem và suy ngẫm những video của hai người từ đó đến nay. Quay lại người con gái đó thì. Con đã yêu đơn phương bạn ấy tới nay cũng gần 2 năm. Sau khi tốt nghiệp xong bạn ấy sẽ đi Du học. Con với bạn ấy có một lời tuyên thề rằng đến đúng năm mà mình 28 tuổi con sẽ kiếm đủ số tiền để có thể cưới bạn ấy ( ở thời điểm đó con nghĩ số tiền đó là quá xa vời với người như con, nhưng ở thời điểm hiện tại con đã Tính toán và thấy con số đó là khả thi mặc dù hiện tại con chưa có đồng nào trong tay). Đối con thì lời tuyên thệ khi ấy đã in sâu vào tâm trí con Nhưng con sợ rằng mình không có đủ sự kiên định cũng như kỷ luật để bước đến đích. Con cảm thấy mình chơi vơi quá. </b></p><p><br/></p><p><b>Con cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến dòng này. mong là thầy sẽ dành chút ít thời gian để đưa ra lời khuyên cho con ạ. Con cảm ơn thầy rất nhiều.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Đức Lương</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào chú, trong tâm thư của mình con xin phép được gọi Chú là Thầy .Con năm nay 18 tuổi và đang trong giai đoạn ôn thi tốt nghiệp.</b></p><p><b>Con có hai vấn đề lớn của bản thân mà nó làm con cảm thấy chơi vơi quá ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Trước đây con là một người sinh hoạt rất lành mạnh và không bao giờ động đến Bia,Thuốc lá . Nhưng sau một vài biến cố, những thất bại và môi trường xung quanh con. Con đã bắt đầu sử dụng chúng. Ngày hôm đó con may mắn được dự thi vào cuộc thi cấp Tỉnh và cũng về được top 2 . Do có một vài chuyện trong quá trình thi mà đêm đó con không ngủ được. Khi mà thấy bao thuốc của bố con để ở trên bàn , con đã cầm nó và đi ra ngoài sân ngồi suy ngẫm ,sau khoảnh độ 15ph ngồi ngẫm thì con mới nhớ ra một câu nói của bạn thân con</b></p><p><b>( mày không hút à, thế khi buồn mày làm gì). </b></p><p><b>Sau đó con đã hút 3 điếu liên tục. Và từ hôm ấy , con bắt đầu sử dụng nicotin đến thời điểm hiện tại. Đã nửa năm từ sau ngày ấy. Con cảm thấy cơ thể mình yếu hơn trước cũng như cảm thấy mình bị phụ thuộc vào nó( nói thẳng ra là con đã chính thức nghiện thuốc lá). Tuần trước con đã tìm hiểu các video về bỏ thói quen xấu của thầy và con đã nghiêm túc thực hiện  đến nay. Nhưng mà vẫn không thể bỏ được hoàn toàn. Con thực sự muốn bỏ hoàn toàn nó vì con nghĩ về lâu về dài thì nó quá hại cho sức khoẻ cơ thể cũng như tâm lý.</b></p><p><br/></p><p><b>Vấn đề thứ hai. Con còn nhớ năm con lớp 10 , suy nghĩ của con về tương lai của mình chỉ đơn giản là: tốt nghiệp cấp ba -&gt;đi lính . Năm con lớp 11 sau khi thấy mình có chút tài năng về tính toán và logic lên con đã đăng ký ôn hsg vật lý. Trong quá trình ôn con đã quen một người Con Gái. Trong mắt con thì bạn ấy rất thông minh và xinh đẹp. Cô ấy đã khơi dậy những hoài bão trong con và làm con quyết định thay đổi những hướng đi trong cuộc đời mình . </b></p><p><b>Con bắt đầu tìm hiểu về kỹ năng mềm và tài chính cá nhân. Trong quá trình đó con đã biết đến Thầy và chú HieuTv. Con đã nghiêm túc xem và suy ngẫm những video của hai người từ đó đến nay. Quay lại người con gái đó thì. Con đã yêu đơn phương bạn ấy tới nay cũng gần 2 năm. Sau khi tốt nghiệp xong bạn ấy sẽ đi Du học. Con với bạn ấy có một lời tuyên thề rằng đến đúng năm mà mình 28 tuổi con sẽ kiếm đủ số tiền để có thể cưới bạn ấy ( ở thời điểm đó con nghĩ số tiền đó là quá xa vời với người như con, nhưng ở thời điểm hiện tại con đã Tính toán và thấy con số đó là khả thi mặc dù hiện tại con chưa có đồng nào trong tay). Đối con thì lời tuyên thệ khi ấy đã in sâu vào tâm trí con Nhưng con sợ rằng mình không có đủ sự kiên định cũng như kỷ luật để bước đến đích. Con cảm thấy mình chơi vơi quá. </b></p><p><br/></p><p><b>Con cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến dòng này. mong là thầy sẽ dành chút ít thời gian để đưa ra lời khuyên cho con ạ. Con cảm ơn thầy rất nhiều.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15641170-26-8-2024.mp3" length="7576733" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15641170</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>630</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-8-2024</itunes:title>
    <title>23-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Bá Công         Em nay 19 tuổi, hiện đang là một thí sinh tự do, đã ra trường cấp 3 và sắp sửa thi lại Đại học. Năm ngoái, sau khi trải qua vài biến cố, em nhận ra mình chưa thực sự sẵn sàng, cần lùi lại 1 năm để “tu sửa” chính mình (tức là “gap year” ạ, đến nay em đã gap year được gần 1 năm).        Nói về những gì em đạt được 1 năm qua, đó là lấy lại được sự tự tin và giữ cho mình được sự say mê, nhiệt huyết với nhiều đi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Bá Công</b></p><p><br/><br/></p><p>     Em nay 19 tuổi, hiện đang là một thí sinh tự do, đã ra trường cấp 3 và sắp sửa thi lại Đại học. Năm ngoái, sau khi trải qua vài biến cố, em nhận ra mình chưa thực sự sẵn sàng, cần lùi lại 1 năm để “tu sửa” chính mình (tức là “gap year” ạ, đến nay em đã gap year được gần 1 năm).</p><p><br/></p><p>     Nói về những gì em đạt được 1 năm qua, đó là lấy lại được sự tự tin và giữ cho mình được sự say mê, nhiệt huyết với nhiều điều: “Ô! A.I hay thế ta, làm sao tận dụng nó nhỉ?”, “Hôm nay mình giao tiếp như thế có Ok không ta, làm sao tốt hơn nhỉ?”, “Không biết trong tình huống này, ông tác giả sách ứng xử thế nào nhỉ?”… Những câu hỏi ấy thúc dục em cố gắng từng ngày, từng chút một (dẫu cho có khi nó rất chậm): Mỗi ngày biết thêm một, hai từ vựng, ra quán nét ngồi tìm hiểu về mớ kiến thức rộng lớn của máy tính, hỏi han làm quen mở rộng mạng lưới bạn bè tích cực, chánh niệm 10-15p (có khi còn ít hơn vì bận bịu)… Càng đi sâu, em càng thấy mình còn quá kém và chưa đi xa được là bao, song em lại thấy tự hào về bản thân khi nghĩ về những “chiến thắng” ấy.</p><p><br/></p><p>    Nhưng vẫn còn đó những thử thách em chưa vượt qua được. Ngay từ khi có quyết định gap year, gia đình (đặc biệt là chị gái em) phản đối kịch liệt. Chị em đi xem bói và nhận định do phần âm sai khiến nên em mới có quyết định “sai lầm” như vậy. Chị vốn rất thương và lo cho em, vì thế những trải nghiệm của chị bắt em phải như thế này, như thế nọ. Đặc biệt, gần đây chị cũng sai khiến (không phải lời khuyên) bắt buộc em cũng phải tín giống như chị. “Tiên trách kỉ, hậu trách kỉ một lần nữa”, em lùi ra xa nhìn xem mình có thật sự sai không. Kết quả: Mình không sai, nó vẫn đúng với quy tắc sống của mình. Em tìm nhiều cách để bản thân không cảm thấy sợ hãi phải đối mặt chị nữa: im lặng nhẫn nhịn (bị lấn tới), tâm sự để hiểu nhau hơn (thất bại, trở thành cuộc “nói chuyện” 1 phía), giữ khoảng cách và giữ chủ đề giao tiếp (không thể tránh mãi được). Chỉ còn 1 tháng nữa là chị sẽ đi nước ngoài, em sẽ tạm “an toàn”. Nhưng bài toán khó vẫn chưa được giải quyết: lần tới nếu gặp trường hợp như vậy, em nên làm gì, ứng xử như thế nào? Xin được nhận lời khuyên từ Thầy và những Tri ki cảm xúc ạ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Nguyễn Bá Công</b></p><p><br/><br/></p><p>     Em nay 19 tuổi, hiện đang là một thí sinh tự do, đã ra trường cấp 3 và sắp sửa thi lại Đại học. Năm ngoái, sau khi trải qua vài biến cố, em nhận ra mình chưa thực sự sẵn sàng, cần lùi lại 1 năm để “tu sửa” chính mình (tức là “gap year” ạ, đến nay em đã gap year được gần 1 năm).</p><p><br/></p><p>     Nói về những gì em đạt được 1 năm qua, đó là lấy lại được sự tự tin và giữ cho mình được sự say mê, nhiệt huyết với nhiều điều: “Ô! A.I hay thế ta, làm sao tận dụng nó nhỉ?”, “Hôm nay mình giao tiếp như thế có Ok không ta, làm sao tốt hơn nhỉ?”, “Không biết trong tình huống này, ông tác giả sách ứng xử thế nào nhỉ?”… Những câu hỏi ấy thúc dục em cố gắng từng ngày, từng chút một (dẫu cho có khi nó rất chậm): Mỗi ngày biết thêm một, hai từ vựng, ra quán nét ngồi tìm hiểu về mớ kiến thức rộng lớn của máy tính, hỏi han làm quen mở rộng mạng lưới bạn bè tích cực, chánh niệm 10-15p (có khi còn ít hơn vì bận bịu)… Càng đi sâu, em càng thấy mình còn quá kém và chưa đi xa được là bao, song em lại thấy tự hào về bản thân khi nghĩ về những “chiến thắng” ấy.</p><p><br/></p><p>    Nhưng vẫn còn đó những thử thách em chưa vượt qua được. Ngay từ khi có quyết định gap year, gia đình (đặc biệt là chị gái em) phản đối kịch liệt. Chị em đi xem bói và nhận định do phần âm sai khiến nên em mới có quyết định “sai lầm” như vậy. Chị vốn rất thương và lo cho em, vì thế những trải nghiệm của chị bắt em phải như thế này, như thế nọ. Đặc biệt, gần đây chị cũng sai khiến (không phải lời khuyên) bắt buộc em cũng phải tín giống như chị. “Tiên trách kỉ, hậu trách kỉ một lần nữa”, em lùi ra xa nhìn xem mình có thật sự sai không. Kết quả: Mình không sai, nó vẫn đúng với quy tắc sống của mình. Em tìm nhiều cách để bản thân không cảm thấy sợ hãi phải đối mặt chị nữa: im lặng nhẫn nhịn (bị lấn tới), tâm sự để hiểu nhau hơn (thất bại, trở thành cuộc “nói chuyện” 1 phía), giữ khoảng cách và giữ chủ đề giao tiếp (không thể tránh mãi được). Chỉ còn 1 tháng nữa là chị sẽ đi nước ngoài, em sẽ tạm “an toàn”. Nhưng bài toán khó vẫn chưa được giải quyết: lần tới nếu gặp trường hợp như vậy, em nên làm gì, ứng xử như thế nào? Xin được nhận lời khuyên từ Thầy và những Tri ki cảm xúc ạ.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15628306-23-8-2024.mp3" length="3339567" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15628306</guid>
    <pubDate>Fri, 23 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>277</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-8-2024</itunes:title>
    <title>22-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Giấu tên    Chào anh và mọi người, em có một số chuyện suy nghĩ nhiều mà không có người để tâm sự.  Chuyện là em là nữ năm nay 29 tuổi, em lúc sau khi tốt nghiệp đại học có quen người bạn trai đầu tiên, sau đó tụi em có con ngoài ý muốn, nên em qua nhà ảnh ở mà ko có đám cưới cũng ko có đăng kí kết hôn (1 phần do em có giấy định cư đi mỹ nên ko thể đăng ký kết hôn được), về nhà chồng em em bị sốc do khác biệt văn hóa do em người việt, còn gia đình chồng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào anh và mọi người, em có một số chuyện suy nghĩ nhiều mà không có người để tâm sự. </b></p><p><b>Chuyện là em là nữ năm nay 29 tuổi, em lúc sau khi tốt nghiệp đại học có quen người bạn trai đầu tiên, sau đó tụi em có con ngoài ý muốn, nên em qua nhà ảnh ở mà ko có đám cưới cũng ko có đăng kí kết hôn (1 phần do em có giấy định cư đi mỹ nên ko thể đăng ký kết hôn được), về nhà chồng em em bị sốc do khác biệt văn hóa do em người việt, còn gia đình chồng em người hoa ở quận 5, nhà mẹ chồng ở rất chật chội và rất dơ để đồ rất nhiều, lối đi chỉ đủ để 1 người đi, em lúc đó cũng rất bơ vơ vì em nói tiếng việt còn bên chồng chỉ nói tiếng hoa, em không hiểu, em không hỏi thì họ cũng không nói cho em hiểu mọi người đang nói những gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc đó em mang bầu hành dữ lắm, xuống ký, ói ngày đêm, ở trong môi trường lộn xộn chuột gián, em không chịu nỗi, nên hay có xích mích với chồng em, em nói chồng em ráng cố gắng dọn đi chỗ khác sạch sẽ hơn (do chỗ này chỉ ở thuê) hoặc cố gắng kiếm tiền để mua nhà, nhưng ảnh không có chịu dọn đi vì ba mẹ ảnh ở quen ở quận 5 rồi không muốn đi đâu. </b></p><p><br/></p><p><b>Chuyện cứ như vậy tới lúc em đẻ, lúc đẻ em chỉ có ba chồng em dô phụ nhưng ba chồng em chỉ phụ sơ sơ thôi, chủ yếu do em tự chăm con và mình thôi (em đẻ mổ), mỗi ngày chồng em dô thăm chút xíu rồi về, mẹ chồng em thăm được 1 lần lúc em bé mới đẻ, lúc đó không có em (em đang trong phòng chờ hồi sức), cũng do em hồi đó được mẹ ruột thương quá nên không có làm gì nhiều nên lúc trong bệnh viện em vụng về lắm, ba chồng cũng không biết làm gì, cũng hên là các cô ở giường khác thấy vậy có phụ em, nên em cũng vượt qua được 5 ngày ở trong bệnh viện. </b></p><p><b>Sự khác biệt văn hóa ngày càng lớn khi mà về sau khi đẻ xong, do nhà chỉ có 1 lối đi vào nhà và phải đi ngang bàn thờ, em đi dô em bị mẹ chồng đẩy ra vì sợ dơ bẩn ở bàn thờ, nó làm em sốc dữ lắm, thay vì được chăm sóc em lại bị đảy đi vì sợ dơ bẩn bàn thờ, và mỗi lần em hút sữa muốn để vào tủ lạnh phải nhờ chồng và ba chồng bỏ tủ lạnh vì em không được đi ngang bàn thờ (phải đi qua bàn thờ mới tới được chỗ tủ lạnh), lúc đó cũng xảy ra mâu thuẫn rất nhiều vì chuyện này. Nhưng mà em mới đẻ con, con khó khóc đêm khóc ngày nên em không thể đi làm được. Nên em chịu đựng ở đó, mặc dù trầm cảm và có lúc muốn tự tử.</b></p><p><br/></p><p><b>Sau 1 thời gian thì em cố gắng khuyên nhủ chồng em dọn đi, thì sau bao nhiêu nổ lực và kiên trì, mượn thêm tiền của mẹ em bên mỹ, thì vợ chồng em cuối cùng cũng mua được căn chung cư nhỏ hơn 50m2 có 2 phòng ngủ, cũng là một hành trình khó khăn và cực nhọc khi khuyên nhủ mẹ chồng dọn đi, và cũng xảy ra nhiều xích mích do mẹ chồng em không chịu đi, cũng không chịu bỏ 1 món đồ nào (những món đồ mấy chục năm trước, dù hư cũng không bỏ), cuối cùng cũng phải nhường nhịn mẹ chồng em dọn đi hết, chủ yếu là do em dọn hết do chồng em thì đi làm không dọn nhà phụ nhiều, ba mẹ chồng thì lớn tuổi.</b></p><p><br/></p><p><b>Em tưởng là qua nhà mới sẽ tốt hơn nhưng mà lại có thêm chuyện, em muốn dạy con theo kiểu mới, nhưng mẹ chồng lại chống đối và muốn theo kiểu của mẹ, nhưng quá quắc hơn là khi con nó lớn hơn lúc 3-4 tuổi thì bé nó ham chơi biếng ăn, mẹ chồng em đút con em ăn, nó không chịu ăn thì mẹ có nói những lời em không thể chấp nhận được, như là không ăn thì cắt lưỡi, lấy dao đâm, chặt đầu, rồi con em nó cũng học theo, khi nó tức giận nó cũng nói vậy luôn, mà ba mẹ chồng em rất thích chọc cho con em tức điên mỗi ngày làm nó liên tục khóc và nói bậy mỗi ngày, em có nói nhưng mẹ trả lời là thích chọc nó vậy, không chịu dừng chọc, mỗi lần con bị sốt thì nó chưa hết bệnh đã dẫn nó đi tắm rồi, em nói quài nhưng mẹ chồng cứ nhất quyết làm do sợ người khác ẵm nó thấy nó thúi, nên em tức quá mới nói là: &quot;Nhà dơ nhiều đồ không bỏ không dọn cho sạch mà cứ sợ người khác nói mình dơ mình th</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Giấu tên</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào anh và mọi người, em có một số chuyện suy nghĩ nhiều mà không có người để tâm sự. </b></p><p><b>Chuyện là em là nữ năm nay 29 tuổi, em lúc sau khi tốt nghiệp đại học có quen người bạn trai đầu tiên, sau đó tụi em có con ngoài ý muốn, nên em qua nhà ảnh ở mà ko có đám cưới cũng ko có đăng kí kết hôn (1 phần do em có giấy định cư đi mỹ nên ko thể đăng ký kết hôn được), về nhà chồng em em bị sốc do khác biệt văn hóa do em người việt, còn gia đình chồng em người hoa ở quận 5, nhà mẹ chồng ở rất chật chội và rất dơ để đồ rất nhiều, lối đi chỉ đủ để 1 người đi, em lúc đó cũng rất bơ vơ vì em nói tiếng việt còn bên chồng chỉ nói tiếng hoa, em không hiểu, em không hỏi thì họ cũng không nói cho em hiểu mọi người đang nói những gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc đó em mang bầu hành dữ lắm, xuống ký, ói ngày đêm, ở trong môi trường lộn xộn chuột gián, em không chịu nỗi, nên hay có xích mích với chồng em, em nói chồng em ráng cố gắng dọn đi chỗ khác sạch sẽ hơn (do chỗ này chỉ ở thuê) hoặc cố gắng kiếm tiền để mua nhà, nhưng ảnh không có chịu dọn đi vì ba mẹ ảnh ở quen ở quận 5 rồi không muốn đi đâu. </b></p><p><br/></p><p><b>Chuyện cứ như vậy tới lúc em đẻ, lúc đẻ em chỉ có ba chồng em dô phụ nhưng ba chồng em chỉ phụ sơ sơ thôi, chủ yếu do em tự chăm con và mình thôi (em đẻ mổ), mỗi ngày chồng em dô thăm chút xíu rồi về, mẹ chồng em thăm được 1 lần lúc em bé mới đẻ, lúc đó không có em (em đang trong phòng chờ hồi sức), cũng do em hồi đó được mẹ ruột thương quá nên không có làm gì nhiều nên lúc trong bệnh viện em vụng về lắm, ba chồng cũng không biết làm gì, cũng hên là các cô ở giường khác thấy vậy có phụ em, nên em cũng vượt qua được 5 ngày ở trong bệnh viện. </b></p><p><b>Sự khác biệt văn hóa ngày càng lớn khi mà về sau khi đẻ xong, do nhà chỉ có 1 lối đi vào nhà và phải đi ngang bàn thờ, em đi dô em bị mẹ chồng đẩy ra vì sợ dơ bẩn ở bàn thờ, nó làm em sốc dữ lắm, thay vì được chăm sóc em lại bị đảy đi vì sợ dơ bẩn bàn thờ, và mỗi lần em hút sữa muốn để vào tủ lạnh phải nhờ chồng và ba chồng bỏ tủ lạnh vì em không được đi ngang bàn thờ (phải đi qua bàn thờ mới tới được chỗ tủ lạnh), lúc đó cũng xảy ra mâu thuẫn rất nhiều vì chuyện này. Nhưng mà em mới đẻ con, con khó khóc đêm khóc ngày nên em không thể đi làm được. Nên em chịu đựng ở đó, mặc dù trầm cảm và có lúc muốn tự tử.</b></p><p><br/></p><p><b>Sau 1 thời gian thì em cố gắng khuyên nhủ chồng em dọn đi, thì sau bao nhiêu nổ lực và kiên trì, mượn thêm tiền của mẹ em bên mỹ, thì vợ chồng em cuối cùng cũng mua được căn chung cư nhỏ hơn 50m2 có 2 phòng ngủ, cũng là một hành trình khó khăn và cực nhọc khi khuyên nhủ mẹ chồng dọn đi, và cũng xảy ra nhiều xích mích do mẹ chồng em không chịu đi, cũng không chịu bỏ 1 món đồ nào (những món đồ mấy chục năm trước, dù hư cũng không bỏ), cuối cùng cũng phải nhường nhịn mẹ chồng em dọn đi hết, chủ yếu là do em dọn hết do chồng em thì đi làm không dọn nhà phụ nhiều, ba mẹ chồng thì lớn tuổi.</b></p><p><br/></p><p><b>Em tưởng là qua nhà mới sẽ tốt hơn nhưng mà lại có thêm chuyện, em muốn dạy con theo kiểu mới, nhưng mẹ chồng lại chống đối và muốn theo kiểu của mẹ, nhưng quá quắc hơn là khi con nó lớn hơn lúc 3-4 tuổi thì bé nó ham chơi biếng ăn, mẹ chồng em đút con em ăn, nó không chịu ăn thì mẹ có nói những lời em không thể chấp nhận được, như là không ăn thì cắt lưỡi, lấy dao đâm, chặt đầu, rồi con em nó cũng học theo, khi nó tức giận nó cũng nói vậy luôn, mà ba mẹ chồng em rất thích chọc cho con em tức điên mỗi ngày làm nó liên tục khóc và nói bậy mỗi ngày, em có nói nhưng mẹ trả lời là thích chọc nó vậy, không chịu dừng chọc, mỗi lần con bị sốt thì nó chưa hết bệnh đã dẫn nó đi tắm rồi, em nói quài nhưng mẹ chồng cứ nhất quyết làm do sợ người khác ẵm nó thấy nó thúi, nên em tức quá mới nói là: &quot;Nhà dơ nhiều đồ không bỏ không dọn cho sạch mà cứ sợ người khác nói mình dơ mình th</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15622785-22-8-2024.mp3" length="9254735" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15622785</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>770</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-8-2024</itunes:title>
    <title>21-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bích Loan Con chào thầy, con chào cả nhà ạ.  Con đã từng gửi tâm sự về vấn đề Lãnh đạo rồi ạ hehe, nhưng mà nay con chia sẻ một chút về thất bại của con, và cũng mong nhận được comment của thầy.    Con là Bích Loan, con là fan cứng của thầy từ khi con học lớp 8 (đây là một điều con vô cùng tự hào luôn ^^). Nhờ thầy, mà lớn lên (con đang học đại học năm 1 rồi ạ), con trở thành người tích cực cực kì, tràn trề năng lượng (nhiều bạn bảo con bị tăng động...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bích Loan</b></p><p><b>Con chào thầy, con chào cả nhà ạ. </b></p><p><b>Con đã từng gửi tâm sự về vấn đề Lãnh đạo rồi ạ hehe, nhưng mà nay con chia sẻ một chút về thất bại của con, và cũng mong nhận được comment của thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Con là Bích Loan, con là fan cứng của thầy từ khi con học lớp 8 (đây là một điều con vô cùng tự hào luôn ^^). Nhờ thầy, mà lớn lên (con đang học đại học năm 1 rồi ạ), con trở thành người tích cực cực kì, tràn trề năng lượng (nhiều bạn bảo con bị tăng động vì thừa năng lượng quá haha), và cũng mạnh mẽ luôn, con tìm cách cho những điều con mong muốn, và cũng siêu học hỏi, con học chăm dữ lắm thầy, học cũng nhanh nữa. Và cũng nhờ đó, mà con có gia đình hạnh phúc lắm ^^, con có thằng bạn thân con quý nó như điên, con có những anh chị mentor, dù chỉ gặp online, nhưng anh chị với con siêu thân, có vấn đề gì là con hỏi anh chị liền, và con cũng hay chạy bộ hihi. </b></p><p><br/></p><p><b>Hôm qua, con vô tình lướt qua bài viết của 1 anh làm nhân sự, anh bảo, khi anh hỏi ứng viên, anh hay hỏi câu: &quot;Thất bại lớn nhất của bạn là gì?&quot; vì câu hỏi đó sẽ thể hiện ý chí, và tư duy của bạn ứng viên. Con đã suy nghĩ thử, nếu mình được hỏi, mình sẽ trả lời như thế nào. Và hôm nay, con đã biết thất bại lớn nhất của mình là gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Con đang là Leader của 1 đội nhóm (khoảng 40 bạn), và con cực kì cống hiến cho đội nhóm của con, vì đây là lần đầu con lead 1 đội nhóm lớn vậy. Con tin vào những gì con được học (kĩ năng giao tiếp, thấu hiểu, lãnh đạo) con tin rằng con đang là Leader tốt, con tin mình cứ cố hết sức là được. Ban đầu, khi làm Leader, các bạn quý con lắm, các bạn nói:&quot;Em muốn học hỏi chị, học hỏi sự tích cực và năng lượng của chị&quot; (đó là khoảng 6 tháng trước). </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng hôm nay (là 6 tháng sau), các bạn kêu con: &quot;Em bắt đầu thấy chán rồi, chị không còn là người em muốn học hỏi, chị thay đổi quá nhiều á chị Loan&apos;&quot;, &quot;Em thấy càng ngày chị càng trở nên tiêu cực, và không còn là tấm gương em muốn học hỏi nữa&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Con đã khóc một chút, nhưng không hiểu sao con lại thấy vui và nhẹ lòng thầy ạ. Thật ra, sau đó, các bạn còn bảo con thêm câu :&quot;Chị có thể thấy chị không bằng Leader trên đại học của chị, có thể CLB mình không tốt như dự án bên ngoài hay nổi như CLB khác trong trường, và có thể những điều đó làm cho chị thấy bất an, không tin tưởng bản thân, và tiêu cực hơn, nhưng bọn em vẫn rất thích chị, vì chị làm chính chị thôi, vì chị luôn cố gắng vì CLB, chị đừng cố gắng trở thành 1 người khác&quot; </b></p><p><br/></p><p><b>Thật ra, đội nhóm của con có một vấn đề rất bự, đó là mọi người không gắn kết với nhau, và kể cả con, cũng không gắn kết được với những bạn bên dưới mình, và cũng không thân, không hiểu các thành viên của mình. Chuyện tụi con nói duy nhất luôn là công việc, chứ không có chuyện gì khác. Và con cảm thấy sự nhiệt huyết với CLB này chỉ có một mình con, các bạn cứ như đang bị ép buộc vậy. Điều đó khiến con ám ảnh, con sợ các bạn không thích con, con sợ các bạn không thích CLB này, con sợ các bạn thấy con nhàm chán, và tệ. Khi nghe một bạn thành viên nói rằng cách nói chuyện nghiêm túc và tích cực của con hơi &quot;giả trân&quot;, con đã quắn quéo lại và bị phá vỡ lòng tin từ trước đến giờ của mình. Từ đó, con đã luôn cố gắng thay đổi bản thân (vì con nghĩ rằng bản thân mình thay đổi, thì chắc mọi thứ sẽ tốt hơn), con cố gắng nói chuyện bựa hơn tí, thỉnh thoảng chửi thề (cho teen giống tụi trẻ). Và con cũng cực kì nhạy cảm khi các bạn seen tin nhắn mà ko phản hồi, vì con cảm thấy mình tệ, mình nói chuyện nhạt, thấy mình nói mấy cái như phát triển bản thân, mọi người sẽ né xa</b></p><p><b> mình, và CLB sẽ tệ hơn. Con mệt mỏi và suy nghĩ nhiều nhiều lắm thầy. </b></p><p><b>Và từ lúc có những suy nghĩ như vậy, con không còn nói những lời tích cực, cổ vũ nhiều nữa. Con cũng hết tin bản thân, thấy bản thân không còn phù hợp n</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bích Loan</b></p><p><b>Con chào thầy, con chào cả nhà ạ. </b></p><p><b>Con đã từng gửi tâm sự về vấn đề Lãnh đạo rồi ạ hehe, nhưng mà nay con chia sẻ một chút về thất bại của con, và cũng mong nhận được comment của thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Con là Bích Loan, con là fan cứng của thầy từ khi con học lớp 8 (đây là một điều con vô cùng tự hào luôn ^^). Nhờ thầy, mà lớn lên (con đang học đại học năm 1 rồi ạ), con trở thành người tích cực cực kì, tràn trề năng lượng (nhiều bạn bảo con bị tăng động vì thừa năng lượng quá haha), và cũng mạnh mẽ luôn, con tìm cách cho những điều con mong muốn, và cũng siêu học hỏi, con học chăm dữ lắm thầy, học cũng nhanh nữa. Và cũng nhờ đó, mà con có gia đình hạnh phúc lắm ^^, con có thằng bạn thân con quý nó như điên, con có những anh chị mentor, dù chỉ gặp online, nhưng anh chị với con siêu thân, có vấn đề gì là con hỏi anh chị liền, và con cũng hay chạy bộ hihi. </b></p><p><br/></p><p><b>Hôm qua, con vô tình lướt qua bài viết của 1 anh làm nhân sự, anh bảo, khi anh hỏi ứng viên, anh hay hỏi câu: &quot;Thất bại lớn nhất của bạn là gì?&quot; vì câu hỏi đó sẽ thể hiện ý chí, và tư duy của bạn ứng viên. Con đã suy nghĩ thử, nếu mình được hỏi, mình sẽ trả lời như thế nào. Và hôm nay, con đã biết thất bại lớn nhất của mình là gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Con đang là Leader của 1 đội nhóm (khoảng 40 bạn), và con cực kì cống hiến cho đội nhóm của con, vì đây là lần đầu con lead 1 đội nhóm lớn vậy. Con tin vào những gì con được học (kĩ năng giao tiếp, thấu hiểu, lãnh đạo) con tin rằng con đang là Leader tốt, con tin mình cứ cố hết sức là được. Ban đầu, khi làm Leader, các bạn quý con lắm, các bạn nói:&quot;Em muốn học hỏi chị, học hỏi sự tích cực và năng lượng của chị&quot; (đó là khoảng 6 tháng trước). </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng hôm nay (là 6 tháng sau), các bạn kêu con: &quot;Em bắt đầu thấy chán rồi, chị không còn là người em muốn học hỏi, chị thay đổi quá nhiều á chị Loan&apos;&quot;, &quot;Em thấy càng ngày chị càng trở nên tiêu cực, và không còn là tấm gương em muốn học hỏi nữa&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Con đã khóc một chút, nhưng không hiểu sao con lại thấy vui và nhẹ lòng thầy ạ. Thật ra, sau đó, các bạn còn bảo con thêm câu :&quot;Chị có thể thấy chị không bằng Leader trên đại học của chị, có thể CLB mình không tốt như dự án bên ngoài hay nổi như CLB khác trong trường, và có thể những điều đó làm cho chị thấy bất an, không tin tưởng bản thân, và tiêu cực hơn, nhưng bọn em vẫn rất thích chị, vì chị làm chính chị thôi, vì chị luôn cố gắng vì CLB, chị đừng cố gắng trở thành 1 người khác&quot; </b></p><p><br/></p><p><b>Thật ra, đội nhóm của con có một vấn đề rất bự, đó là mọi người không gắn kết với nhau, và kể cả con, cũng không gắn kết được với những bạn bên dưới mình, và cũng không thân, không hiểu các thành viên của mình. Chuyện tụi con nói duy nhất luôn là công việc, chứ không có chuyện gì khác. Và con cảm thấy sự nhiệt huyết với CLB này chỉ có một mình con, các bạn cứ như đang bị ép buộc vậy. Điều đó khiến con ám ảnh, con sợ các bạn không thích con, con sợ các bạn không thích CLB này, con sợ các bạn thấy con nhàm chán, và tệ. Khi nghe một bạn thành viên nói rằng cách nói chuyện nghiêm túc và tích cực của con hơi &quot;giả trân&quot;, con đã quắn quéo lại và bị phá vỡ lòng tin từ trước đến giờ của mình. Từ đó, con đã luôn cố gắng thay đổi bản thân (vì con nghĩ rằng bản thân mình thay đổi, thì chắc mọi thứ sẽ tốt hơn), con cố gắng nói chuyện bựa hơn tí, thỉnh thoảng chửi thề (cho teen giống tụi trẻ). Và con cũng cực kì nhạy cảm khi các bạn seen tin nhắn mà ko phản hồi, vì con cảm thấy mình tệ, mình nói chuyện nhạt, thấy mình nói mấy cái như phát triển bản thân, mọi người sẽ né xa</b></p><p><b> mình, và CLB sẽ tệ hơn. Con mệt mỏi và suy nghĩ nhiều nhiều lắm thầy. </b></p><p><b>Và từ lúc có những suy nghĩ như vậy, con không còn nói những lời tích cực, cổ vũ nhiều nữa. Con cũng hết tin bản thân, thấy bản thân không còn phù hợp n</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15616959-21-8-2024.mp3" length="7252606" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15616959</guid>
    <pubDate>Wed, 21 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>603</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-8-2024</itunes:title>
    <title>20-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   honeyCode    Em chào thầy Năm ạ. Em 21 tuổi, sinh viên năm 3. Em là 1 người ở tỉnh lẻ vào Sài Gòn sinh sống và học tập được gần 3 năm. Tự ti giọng nói địa phương của bản thân vì có nhiều người xung quanh nói này nói kia về giọng của mình, có lúc em nghe ngóng được kiểu  "Thằng này học giỏi mà giao tiếp như c** ", " Nó làm được bài này mà giải thích không được ? ". Cho nên em đã tập nói giọng Bắc ( giọng phổ thông ) cho mọi người hiểu và bản thân em thấy...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   honeyCode</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm ạ. Em 21 tuổi, sinh viên năm 3.</p><p>Em là 1 người ở tỉnh lẻ vào Sài Gòn sinh sống và học tập được gần 3 năm. Tự ti giọng nói địa phương của bản thân vì có nhiều người xung quanh nói này nói kia về giọng của mình, có lúc em nghe ngóng được kiểu  &quot;Thằng này học giỏi mà giao tiếp như c** &quot;, &quot; Nó làm được bài này mà giải thích không được ? &quot;. Cho nên em đã tập nói giọng Bắc ( giọng phổ thông ) cho mọi người hiểu và bản thân em thấy dễ nói hơn giọng Nam. </p><p>Khi nói giọng Bắc em cảm thấy rất mệt vì chưa quen, không được tự nhiên khi nói và nói chuyện rất là lúng túng, không được rõ ràng, dễ bị vấp và cảm giác như là thiếu vốn từ rất nhiều và nảy sinh ra thêm 1 vấn đề nữa là em không thể giải thích cho người khác cái em hiểu được. Nếu để em nói lại giọng quê em thì em nói rất thoải mái với bạn bè và không bị bí từ nhiều như khi gắng nói giọng Bắc. </p><p><br/></p><p>Bởi vì rất sợ bị phán xét và chỉ trích nên từ lúc nhận thức được việc mình nói không rõ ràng và không trôi chảy thì em lại kiệm lời đi, ngại khi nói và cảm giác từ lúc kiệm lời đi thì giao tiếp của em lại đi xuống rất nhiều và giống như bị đơ vậy. Có rất là nhiều thứ suy nghĩ ở trong đầu em muốn nói nhưng không thể nói ra thành lời và mọi người khi tiếp xúc với em thì lại cứ tưởng em là 1 thằng khó gần và chảnh, nhưng trong khi em lại là 1 người khá hoà đồng và muốn vui vẻ cùng mọi người. </p><p>Sau một khoảng thời gian dài như vậy em dần dần tìm hiểu về giọng nói và cải thiện giao tiếp và mọi thứ đã đỡ hơn 1 xíu so với ngày xưa. Em luyện tập bằng cách đọc tài liệu, sách,.. để được chuẩn giọng Bắc và em nhận thấy rằng là khi đọc thì em đọc rất là trôi chảy nhưng khi gặp người khác để nói chuyện thì giọng bị run và không được chắc. Khi nói chuyện em lại bị bí từ không biết nói cái gì cả và em tự quan sát thì thấy do em hướng sự chú ý quá nhiều để giọng nói được ổn và cái nội dung mình tính nói trong đầu thì lại không tập trung nên thành ra như vậy. Và cái tâm lý lo sợ bị đánh giá và phán xét thành ra giấu dốt và bị ngại vì sợ giọng mình không hay, nói ra mất không khí vui vẻ của mọi người vẫn còn tồn tại. </p><p>Em cứ lo lắng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này, làm thế nào để em có thể cải thiện được khả năng giao tiếp và vượt qua cái tâm lý này vậy ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy đã đọc lời tâm sự của em.</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   honeyCode</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm ạ. Em 21 tuổi, sinh viên năm 3.</p><p>Em là 1 người ở tỉnh lẻ vào Sài Gòn sinh sống và học tập được gần 3 năm. Tự ti giọng nói địa phương của bản thân vì có nhiều người xung quanh nói này nói kia về giọng của mình, có lúc em nghe ngóng được kiểu  &quot;Thằng này học giỏi mà giao tiếp như c** &quot;, &quot; Nó làm được bài này mà giải thích không được ? &quot;. Cho nên em đã tập nói giọng Bắc ( giọng phổ thông ) cho mọi người hiểu và bản thân em thấy dễ nói hơn giọng Nam. </p><p>Khi nói giọng Bắc em cảm thấy rất mệt vì chưa quen, không được tự nhiên khi nói và nói chuyện rất là lúng túng, không được rõ ràng, dễ bị vấp và cảm giác như là thiếu vốn từ rất nhiều và nảy sinh ra thêm 1 vấn đề nữa là em không thể giải thích cho người khác cái em hiểu được. Nếu để em nói lại giọng quê em thì em nói rất thoải mái với bạn bè và không bị bí từ nhiều như khi gắng nói giọng Bắc. </p><p><br/></p><p>Bởi vì rất sợ bị phán xét và chỉ trích nên từ lúc nhận thức được việc mình nói không rõ ràng và không trôi chảy thì em lại kiệm lời đi, ngại khi nói và cảm giác từ lúc kiệm lời đi thì giao tiếp của em lại đi xuống rất nhiều và giống như bị đơ vậy. Có rất là nhiều thứ suy nghĩ ở trong đầu em muốn nói nhưng không thể nói ra thành lời và mọi người khi tiếp xúc với em thì lại cứ tưởng em là 1 thằng khó gần và chảnh, nhưng trong khi em lại là 1 người khá hoà đồng và muốn vui vẻ cùng mọi người. </p><p>Sau một khoảng thời gian dài như vậy em dần dần tìm hiểu về giọng nói và cải thiện giao tiếp và mọi thứ đã đỡ hơn 1 xíu so với ngày xưa. Em luyện tập bằng cách đọc tài liệu, sách,.. để được chuẩn giọng Bắc và em nhận thấy rằng là khi đọc thì em đọc rất là trôi chảy nhưng khi gặp người khác để nói chuyện thì giọng bị run và không được chắc. Khi nói chuyện em lại bị bí từ không biết nói cái gì cả và em tự quan sát thì thấy do em hướng sự chú ý quá nhiều để giọng nói được ổn và cái nội dung mình tính nói trong đầu thì lại không tập trung nên thành ra như vậy. Và cái tâm lý lo sợ bị đánh giá và phán xét thành ra giấu dốt và bị ngại vì sợ giọng mình không hay, nói ra mất không khí vui vẻ của mọi người vẫn còn tồn tại. </p><p>Em cứ lo lắng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này, làm thế nào để em có thể cải thiện được khả năng giao tiếp và vượt qua cái tâm lý này vậy ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy đã đọc lời tâm sự của em.</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15610868-20-8-2024.mp3" length="4496583" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15610868</guid>
    <pubDate>Tue, 20 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>373</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-8-2024</itunes:title>
    <title>19-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bạn của K   Thân chào thầy 5 và mọi người. Thật ra con viết tâm sự này giúp một người bạn của con, người hiện tại đang rơi vào trầm cảm giai đoạn bốn, để tìm kiếm sự hỗ trợ về mặt tinh thần.   Tuổi thơ của bạn con mồ côi mẹ khi vừa chào đời, cha ruột không quan tâm đến con cái mà đi xa rồi lấy vợ hai, vợ ba, rồi để bạn cho gia đình mẹ ghẻ nuôi nấng.  Như người ta hay nói "mấy đời bánh đúc có xương..", bạn bị gia đình mẹ ghẻ bạo hành, đến nỗi bị thương ở ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bạn của K</b></p><p><br/></p><p><b>Thân chào thầy 5 và mọi người.</b></p><p><b>Thật ra con viết tâm sự này giúp một người bạn của con, người hiện tại đang rơi vào trầm cảm giai đoạn bốn, để tìm kiếm sự hỗ trợ về mặt tinh thần.</b></p><p><br/></p><p><b>Tuổi thơ của bạn con mồ côi mẹ khi vừa chào đời, cha ruột không quan tâm đến con cái mà đi xa rồi lấy vợ hai, vợ ba, rồi để bạn cho gia đình mẹ ghẻ nuôi nấng. </b></p><p><b>Như người ta hay nói &quot;mấy đời bánh đúc có xương..&quot;, bạn bị gia đình mẹ ghẻ bạo hành, đến nỗi bị thương ở cơ thể khá nặng, lúc đó chắc bạn tầm 5 6 tuổi thôi, phải đi cấp cứu băng bó, cụ thể vết thương là gì con xin không dám kể, vì tàn độc vô cùng.</b></p><p><b>Suốt thời gian từ lúc còn nhỏ cho đến lớn, chưa ngày nào bạn cảm thấy có ba ruột bảo vệ hay thấu hiểu mình, nếu như là không bị trách móc thì cũng đi kể xấu bạn khắp họ hàng, nói bạn là một đứa không ra gì, tối ngày chỉ biết ăn chơi lêu lỏng. Con không biết bạn ăn chơi thật không, nhưng khi có kết quả thi đại học, bạn chỉ thiếu mất nửa điểm để đậu vào Bách Khoa. </b></p><p><b>Sau đó, vì sức ép của người nhà như vậy nên bạn bị trầm cảm, nên việc học bị chậm trễ, đến giờ khi xong năm thứ năm rồi vẫn thất nghiệp (ngành bạn học năm năm mới tốt nghiệp), thành ra ba bạn lại trách móc bạn, nói cần phải ép bạn tới đường cùng thì bạn mới biết cố gắng, nhưng trước đó sau những lần ép như vậy ba bạn không biết bạn đã cố gắng t* t* nhiều lần nhưng không thành. </b></p><p><b>Những năm còn là sinh viên, bạn làm đủ mọi nghề để kiếm sống vì gia đình không chu cấp nhiều cho bạn.</b></p><p><b>Khi con hỏi bạn ấy có bao giờ đòi hỏi điều gì từ ai không? Bạn ấy trả lời &quot;Từ khi tiếng nói của bạn không được ai lắng nghe, bạn đã quyết định chỉ làm và tự giải quyết thôi, không nhờ vả ai nữa.&quot;</b></p><p><br/></p><p><b>Nếu thầy có thắc mắc bạn có cố gắng để vượt qua tình cảnh của mình không? Thì thực ra bạn ấy là một thính giả của thầy, bạn ấy dành sự ngưỡng mộ rất nhiều với thầy, vì thầy lúc nào cũng tìm ra những giải pháp cho vấn đề trong cuộc sống của mình, bạn đã làm theo như vậy trong suốt mấy năm qua. Đã tìm cách nói chuyện hoà hoãn với gia đình, đã tìm cách cố gắng phấn đấu trong cuộc đời, nhưng dần bạn cảm thấy kiệt quệ vì bạn phấn đấu bao nhiêu thì cuộc đời không thuận bấy nhiêu. Không thể đi làm, không thể tốt nghiệp vì chưa có bằng tiếng anh, không đậu tiếng Anh do không có đủ tiền để đi ôn cấp tốc trong 3 tháng, bên cạnh đó bạn còn 1 khoảng nợ do làm đồ án tốt nghiệp chưa trả xong.</b></p><p><b>Bạn không thể phủ nhận được vết thương tâm lý rất lớn mà gia đình bạn, cụ thể hơn là ba bạn đã khắc rất sâu vào lòng bạn, gần đây, ba bạn ấy muốn đuổi bạn ấy ra đường để bạn tự sinh tự diệt, có vậy bạn mới biết phấn đấu. Hiện tại bạn ấy đã không còn muốn sống nữa.</b></p><p><br/></p><p><b>Con hiểu điều này, nhưng cũng không thể giúp bạn được gì để bạn khá hơn, nên mới lấy dũng cảm lên đây để xin góc nhìn của thầy. </b></p><p><b>Con cảm ơn mọi người đã tiếp nhận bài viết của con dù nó mang đầy năng lượng tiêu cực. Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc.  </b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bạn của K</b></p><p><br/></p><p><b>Thân chào thầy 5 và mọi người.</b></p><p><b>Thật ra con viết tâm sự này giúp một người bạn của con, người hiện tại đang rơi vào trầm cảm giai đoạn bốn, để tìm kiếm sự hỗ trợ về mặt tinh thần.</b></p><p><br/></p><p><b>Tuổi thơ của bạn con mồ côi mẹ khi vừa chào đời, cha ruột không quan tâm đến con cái mà đi xa rồi lấy vợ hai, vợ ba, rồi để bạn cho gia đình mẹ ghẻ nuôi nấng. </b></p><p><b>Như người ta hay nói &quot;mấy đời bánh đúc có xương..&quot;, bạn bị gia đình mẹ ghẻ bạo hành, đến nỗi bị thương ở cơ thể khá nặng, lúc đó chắc bạn tầm 5 6 tuổi thôi, phải đi cấp cứu băng bó, cụ thể vết thương là gì con xin không dám kể, vì tàn độc vô cùng.</b></p><p><b>Suốt thời gian từ lúc còn nhỏ cho đến lớn, chưa ngày nào bạn cảm thấy có ba ruột bảo vệ hay thấu hiểu mình, nếu như là không bị trách móc thì cũng đi kể xấu bạn khắp họ hàng, nói bạn là một đứa không ra gì, tối ngày chỉ biết ăn chơi lêu lỏng. Con không biết bạn ăn chơi thật không, nhưng khi có kết quả thi đại học, bạn chỉ thiếu mất nửa điểm để đậu vào Bách Khoa. </b></p><p><b>Sau đó, vì sức ép của người nhà như vậy nên bạn bị trầm cảm, nên việc học bị chậm trễ, đến giờ khi xong năm thứ năm rồi vẫn thất nghiệp (ngành bạn học năm năm mới tốt nghiệp), thành ra ba bạn lại trách móc bạn, nói cần phải ép bạn tới đường cùng thì bạn mới biết cố gắng, nhưng trước đó sau những lần ép như vậy ba bạn không biết bạn đã cố gắng t* t* nhiều lần nhưng không thành. </b></p><p><b>Những năm còn là sinh viên, bạn làm đủ mọi nghề để kiếm sống vì gia đình không chu cấp nhiều cho bạn.</b></p><p><b>Khi con hỏi bạn ấy có bao giờ đòi hỏi điều gì từ ai không? Bạn ấy trả lời &quot;Từ khi tiếng nói của bạn không được ai lắng nghe, bạn đã quyết định chỉ làm và tự giải quyết thôi, không nhờ vả ai nữa.&quot;</b></p><p><br/></p><p><b>Nếu thầy có thắc mắc bạn có cố gắng để vượt qua tình cảnh của mình không? Thì thực ra bạn ấy là một thính giả của thầy, bạn ấy dành sự ngưỡng mộ rất nhiều với thầy, vì thầy lúc nào cũng tìm ra những giải pháp cho vấn đề trong cuộc sống của mình, bạn đã làm theo như vậy trong suốt mấy năm qua. Đã tìm cách nói chuyện hoà hoãn với gia đình, đã tìm cách cố gắng phấn đấu trong cuộc đời, nhưng dần bạn cảm thấy kiệt quệ vì bạn phấn đấu bao nhiêu thì cuộc đời không thuận bấy nhiêu. Không thể đi làm, không thể tốt nghiệp vì chưa có bằng tiếng anh, không đậu tiếng Anh do không có đủ tiền để đi ôn cấp tốc trong 3 tháng, bên cạnh đó bạn còn 1 khoảng nợ do làm đồ án tốt nghiệp chưa trả xong.</b></p><p><b>Bạn không thể phủ nhận được vết thương tâm lý rất lớn mà gia đình bạn, cụ thể hơn là ba bạn đã khắc rất sâu vào lòng bạn, gần đây, ba bạn ấy muốn đuổi bạn ấy ra đường để bạn tự sinh tự diệt, có vậy bạn mới biết phấn đấu. Hiện tại bạn ấy đã không còn muốn sống nữa.</b></p><p><br/></p><p><b>Con hiểu điều này, nhưng cũng không thể giúp bạn được gì để bạn khá hơn, nên mới lấy dũng cảm lên đây để xin góc nhìn của thầy. </b></p><p><b>Con cảm ơn mọi người đã tiếp nhận bài viết của con dù nó mang đầy năng lượng tiêu cực. Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc.  </b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15604160-19-8-2024.mp3" length="8158846" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15604160</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>678</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-08-2024</itunes:title>
    <title>16-08-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Mỹ Mỹ    Em chào thầy Năm, E tên Mỹ, năm nay em 28 tuổi rồi, hiện đang sinh sống tại nước ngoài và là sinh viên kiến trúc năm cuối. Về bản thân em, em đã tự lập từ năm 18 tuổi, và mua được một căn nhà nhỏ năm 22 tuổi. Hiện giờ cũng có thể được xem là ổn định. Tất cả mọi người nhìn từ bề ngoài vào thì khen em giỏi, kiên định, lạc quan, yêu đời và biết cố gắng.   Nhưng sâu bên trong bản thân, em biết là mình luôn có một vấn đề về cảm xúc của em thực sự không ổn định....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mỹ Mỹ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm,</p><p>E tên Mỹ, năm nay em 28 tuổi rồi, hiện đang sinh sống tại nước ngoài và là sinh viên kiến trúc năm cuối. Về bản thân em, em đã tự lập từ năm 18 tuổi, và mua được một căn nhà nhỏ năm 22 tuổi. Hiện giờ cũng có thể được xem là ổn định. Tất cả mọi người nhìn từ bề ngoài vào thì khen em giỏi, kiên định, lạc quan, yêu đời và biết cố gắng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sâu bên trong bản thân, em biết là mình luôn có một vấn đề về cảm xúc của em thực sự không ổn định. Em không hiểu sao lúc nào bên trong thâm tâm của em cũng có một cái gì đó rất trầm và nặng nề, nó luôn kéo em chùn xuống. </p><p>Vì do cảm xúc bất ổn lúc vui thì cực kì vui, lúc buồn thì cực kì buồn. Những lúc vui thì em nói rất nhiều, không kịp điều khiển lời nói, nhiều khi em nói ra xong, 15s sau em đã biết mình lỡ lời rồi. </p><p><br/></p><p>Còn những lúc cảm xúc trầm lắng, em im lăng không nói một câu nào với mng luôn, làm cho cảm giác xung quanh mng không phải biết ứng xử làm sao... Em biết như vậy là không tốt nhưng những lúc bị như vậy em chỉ sợ mình mở miệng ra sẽ không kiềm chế được mà nói năng tiêu cực. Vấn đề này làm ảnh hưởng khá nhiều đến công việc thiết kế của em hiện tại. </p><p><br/></p><p>Nhiều khi em bỏ rất rất nhiều tâm sức cho project của em nhưng lúc thuyết trình em lại run nói lung tung, không trúng chủ đề làm cho thầy cô có cái nhìn không mấy thiện cảm về em... Nhiều lần em soạn sẵn script, nhưng lúc lên thuyết trình lại nói sai hết ý.</p><p>Em đã xem rất nhiều bài giảng về cảm xúc và giao tiếp của thầy, áp dụng được một thời gian thì em lại quay trở về con ng cũ theo bản năng, và rồi em lại bế tắc... Xin thầy cho em ý kiến em phải nên làm thế nào...Em biết ơn rất nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Mỹ Mỹ</b></p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm,</p><p>E tên Mỹ, năm nay em 28 tuổi rồi, hiện đang sinh sống tại nước ngoài và là sinh viên kiến trúc năm cuối. Về bản thân em, em đã tự lập từ năm 18 tuổi, và mua được một căn nhà nhỏ năm 22 tuổi. Hiện giờ cũng có thể được xem là ổn định. Tất cả mọi người nhìn từ bề ngoài vào thì khen em giỏi, kiên định, lạc quan, yêu đời và biết cố gắng.</p><p><br/></p><p>Nhưng sâu bên trong bản thân, em biết là mình luôn có một vấn đề về cảm xúc của em thực sự không ổn định. Em không hiểu sao lúc nào bên trong thâm tâm của em cũng có một cái gì đó rất trầm và nặng nề, nó luôn kéo em chùn xuống. </p><p>Vì do cảm xúc bất ổn lúc vui thì cực kì vui, lúc buồn thì cực kì buồn. Những lúc vui thì em nói rất nhiều, không kịp điều khiển lời nói, nhiều khi em nói ra xong, 15s sau em đã biết mình lỡ lời rồi. </p><p><br/></p><p>Còn những lúc cảm xúc trầm lắng, em im lăng không nói một câu nào với mng luôn, làm cho cảm giác xung quanh mng không phải biết ứng xử làm sao... Em biết như vậy là không tốt nhưng những lúc bị như vậy em chỉ sợ mình mở miệng ra sẽ không kiềm chế được mà nói năng tiêu cực. Vấn đề này làm ảnh hưởng khá nhiều đến công việc thiết kế của em hiện tại. </p><p><br/></p><p>Nhiều khi em bỏ rất rất nhiều tâm sức cho project của em nhưng lúc thuyết trình em lại run nói lung tung, không trúng chủ đề làm cho thầy cô có cái nhìn không mấy thiện cảm về em... Nhiều lần em soạn sẵn script, nhưng lúc lên thuyết trình lại nói sai hết ý.</p><p>Em đã xem rất nhiều bài giảng về cảm xúc và giao tiếp của thầy, áp dụng được một thời gian thì em lại quay trở về con ng cũ theo bản năng, và rồi em lại bế tắc... Xin thầy cho em ý kiến em phải nên làm thế nào...Em biết ơn rất nhiều!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15592467-16-08-2024.mp3" length="4135155" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15592467</guid>
    <pubDate>Fri, 16 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>343</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-8-2024</itunes:title>
    <title>15-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Chiếc lá nhỏ    Chào Thầy và chào mọi người Em năm nay 29 tuổi. Em học ngành truyền thông và ra trường đi làm ở một trang tin. Công việc em làm 6 năm qua cũng không giúp em có thêm kinh nghiệm và lương thấp(3tr/tháng) nên em xin nghỉ việc ạ Thật sự là tới này tuổi em vẫn chưa biết mình thích  gì. Em học ngành truyền thông nhưng em lại cảm thấy mình không đủ nhanh nhẹn để làm các công việc trong ngành này.  Nhưng trong thâm tâm em, học ra mà không l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Chiếc lá nhỏ</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và chào mọi người</p><p>Em năm nay 29 tuổi. Em học ngành truyền thông và ra trường đi làm ở một trang tin. Công việc em làm 6 năm qua cũng không giúp em có thêm kinh nghiệm và lương thấp(3tr/tháng) nên em xin nghỉ việc ạ</p><p>Thật sự là tới này tuổi em vẫn chưa biết mình thích  gì. Em học ngành truyền thông nhưng em lại cảm thấy mình không đủ nhanh nhẹn để làm các công việc trong ngành này. </p><p>Nhưng trong thâm tâm em, học ra mà không làm được đúng ngành, e vẫn có cảm giác không thoả mãn và cảm thấy xấu hổ với bản thân. E vẫn luôn bị cảm giác này bủa vây</p><p>Trong thời gian rảnh, em đã học tiếng anh và đạt trình độ đã giao tiếp được cơ bản. Em cũng đang học thêm các kĩ năng khác như excel, word và dự định quay dựng video để xây dựng thương hiệu cá nhân tiktok bán hàng</p><p>Em đang phân vân giữa 3 lựa chọn</p><p>Một là xin công việc văn phòng gần nhà, làm việc trái ngành với lương tầm 7tr</p><p>2 là học thêm viết content và phát triển kĩ năng này dần dần</p><p>3 là nâng cao trình độ tiếng anh và sau này mở lớp dạy trẻ vì em thấy giáo viên tiếng anh ở quê em thu nhập rất khá</p><p>Nói chung là dù vạch ra nhiều đường cho mình nhưng thật sự là em vẫn không biết nên đi con đường nào ạ</p><p>Rất mong nhận được sự góp ý của Thầy và mọi người ạ.</p><p>E cảm ơn ạ</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Chiếc lá nhỏ</b></p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và chào mọi người</p><p>Em năm nay 29 tuổi. Em học ngành truyền thông và ra trường đi làm ở một trang tin. Công việc em làm 6 năm qua cũng không giúp em có thêm kinh nghiệm và lương thấp(3tr/tháng) nên em xin nghỉ việc ạ</p><p>Thật sự là tới này tuổi em vẫn chưa biết mình thích  gì. Em học ngành truyền thông nhưng em lại cảm thấy mình không đủ nhanh nhẹn để làm các công việc trong ngành này. </p><p>Nhưng trong thâm tâm em, học ra mà không làm được đúng ngành, e vẫn có cảm giác không thoả mãn và cảm thấy xấu hổ với bản thân. E vẫn luôn bị cảm giác này bủa vây</p><p>Trong thời gian rảnh, em đã học tiếng anh và đạt trình độ đã giao tiếp được cơ bản. Em cũng đang học thêm các kĩ năng khác như excel, word và dự định quay dựng video để xây dựng thương hiệu cá nhân tiktok bán hàng</p><p>Em đang phân vân giữa 3 lựa chọn</p><p>Một là xin công việc văn phòng gần nhà, làm việc trái ngành với lương tầm 7tr</p><p>2 là học thêm viết content và phát triển kĩ năng này dần dần</p><p>3 là nâng cao trình độ tiếng anh và sau này mở lớp dạy trẻ vì em thấy giáo viên tiếng anh ở quê em thu nhập rất khá</p><p>Nói chung là dù vạch ra nhiều đường cho mình nhưng thật sự là em vẫn không biết nên đi con đường nào ạ</p><p>Rất mong nhận được sự góp ý của Thầy và mọi người ạ.</p><p>E cảm ơn ạ</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15586948-15-8-2024.mp3" length="6897758" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15586948</guid>
    <pubDate>Thu, 15 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>573</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-8-2024</itunes:title>
    <title>14-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Giấu Tên        Em chào thầy và mọi người, khi em viết bài viết này vào lúc 00h30 phút ngày 21/3/2024. Cũng là lúc tâm trạng của em tồi tệ nhất.        Em xin tự giới thiệu em sinh năm 2004, hiện tại em đang học y cổ truyền tại hà nội. Có thể mọi người đã biết hoặc chưa biết thì năm nay đa số các trường y đều tăng học phí trong đó có cả trường em đang học. Ngay từ khi đặt bút ghi nguyện vọng vào hồ sơ em cũng tìm hiểu và biết đượ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu Tên</b></p><p><br/><br/></p><p>    Em chào thầy và mọi người, khi em viết bài viết này vào lúc 00h30 phút ngày 21/3/2024. Cũng là lúc tâm trạng của em tồi tệ nhất.</p><p>   </p><p>   Em xin tự giới thiệu em sinh năm 2004, hiện tại em đang học y cổ truyền tại hà nội. Có thể mọi người đã biết hoặc chưa biết thì năm nay đa số các trường y đều tăng học phí trong đó có cả trường em đang học. Ngay từ khi đặt bút ghi nguyện vọng vào hồ sơ em cũng tìm hiểu và biết được những khó khăn khi học y, đặc biệt là em là nữ và ngành em học là 6 năm+18 tháng thực tập.</p><p><br/></p><p>   Nhưng hiện tại thật sự là em hoang mang ạ, em hiện tại như đang đứng ở một vị trí là hoặc là chọn gia đình hoặc là chọn đi học. Tại sao lại như vậy? Gia đình em là một gia đình thuần nông, bố mẹ em đều trên 50 tuổi, nguồn thu nhập chính là bố em hay đi chạy xe ôm để nuôi mấy chị em đi học. Dưới em còn có 2 em nhỏ đang học cấp 2 và cấp 3 và em cũng có anh trai tốt nghiệp ngoại thương nhưng hiện tại công việc chưa ổn định nên cũng không giúp được em và bố mẹ gì  ạ. Hiện tại thì trường em đã tăng học phí lên x3 so với học phí ban đầu khi em mới vào học, đây cũng nỗi lo và băn khoăn nhất của em hiện tại.</p><p>  </p><p> Và em vẫn luôn cảm thấy bản thân mình từ nhỏ đến hiện tại mình luôn phải sống xa gia đình, vì từ khi học lớp 6-12 em đi học nội trú, một năm em chỉ về nhà các ngày lễ, tết, và hè. Cũng vì đi học xa từ nhỏ, rồi học xong 12 em lại xuống hà nội để học, em luôn cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ khi bẩn thân em từ nhỏ đến giờ chưa giúp được bố mẹ gì mà ngược lại gây ra vô cùng nhiều khó khăn cho bố mẹ. Em cũng không biết được con đường học y của mình sẽ ra sao, vì với học phí trên 10tr/kỳ+sinh hoạt ở hà nội thì thật đắt đỏ với bản thân em.  </p><p><br/></p><p>Nếu phải chọn giữa gia đình và học tiếp chắc em sẽ chọn bố mẹ, bố em thường phải đi làm xa nhà, dù mùa đông gió lạnh nhưng bố vẫn thức chạy xe cả đêm để nuôi mấy chị em học, mẹ em cũng bị đau khớp tay được 3 năm nay, nên tất cả những việc nặng trong gia đình bố đều làm hết.</p><p> </p><p>Tuy nhiên dù có đi học tiếp hay không thì em vẫn biết chúng ta có thể học bất kỳ thứ gì trên đời, không nhất thiết phải là đại học. Mong cả nhà đọc bài chia sẻ của em đón nhận một cách hoan hỉ ạ. Em cũng rất mong sẽ nhận được lời tâm sự của Thầy Nam. </p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc bài chia sẻ của em</p><p>  </p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Giấu Tên</b></p><p><br/><br/></p><p>    Em chào thầy và mọi người, khi em viết bài viết này vào lúc 00h30 phút ngày 21/3/2024. Cũng là lúc tâm trạng của em tồi tệ nhất.</p><p>   </p><p>   Em xin tự giới thiệu em sinh năm 2004, hiện tại em đang học y cổ truyền tại hà nội. Có thể mọi người đã biết hoặc chưa biết thì năm nay đa số các trường y đều tăng học phí trong đó có cả trường em đang học. Ngay từ khi đặt bút ghi nguyện vọng vào hồ sơ em cũng tìm hiểu và biết được những khó khăn khi học y, đặc biệt là em là nữ và ngành em học là 6 năm+18 tháng thực tập.</p><p><br/></p><p>   Nhưng hiện tại thật sự là em hoang mang ạ, em hiện tại như đang đứng ở một vị trí là hoặc là chọn gia đình hoặc là chọn đi học. Tại sao lại như vậy? Gia đình em là một gia đình thuần nông, bố mẹ em đều trên 50 tuổi, nguồn thu nhập chính là bố em hay đi chạy xe ôm để nuôi mấy chị em đi học. Dưới em còn có 2 em nhỏ đang học cấp 2 và cấp 3 và em cũng có anh trai tốt nghiệp ngoại thương nhưng hiện tại công việc chưa ổn định nên cũng không giúp được em và bố mẹ gì  ạ. Hiện tại thì trường em đã tăng học phí lên x3 so với học phí ban đầu khi em mới vào học, đây cũng nỗi lo và băn khoăn nhất của em hiện tại.</p><p>  </p><p> Và em vẫn luôn cảm thấy bản thân mình từ nhỏ đến hiện tại mình luôn phải sống xa gia đình, vì từ khi học lớp 6-12 em đi học nội trú, một năm em chỉ về nhà các ngày lễ, tết, và hè. Cũng vì đi học xa từ nhỏ, rồi học xong 12 em lại xuống hà nội để học, em luôn cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ khi bẩn thân em từ nhỏ đến giờ chưa giúp được bố mẹ gì mà ngược lại gây ra vô cùng nhiều khó khăn cho bố mẹ. Em cũng không biết được con đường học y của mình sẽ ra sao, vì với học phí trên 10tr/kỳ+sinh hoạt ở hà nội thì thật đắt đỏ với bản thân em.  </p><p><br/></p><p>Nếu phải chọn giữa gia đình và học tiếp chắc em sẽ chọn bố mẹ, bố em thường phải đi làm xa nhà, dù mùa đông gió lạnh nhưng bố vẫn thức chạy xe cả đêm để nuôi mấy chị em học, mẹ em cũng bị đau khớp tay được 3 năm nay, nên tất cả những việc nặng trong gia đình bố đều làm hết.</p><p> </p><p>Tuy nhiên dù có đi học tiếp hay không thì em vẫn biết chúng ta có thể học bất kỳ thứ gì trên đời, không nhất thiết phải là đại học. Mong cả nhà đọc bài chia sẻ của em đón nhận một cách hoan hỉ ạ. Em cũng rất mong sẽ nhận được lời tâm sự của Thầy Nam. </p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc bài chia sẻ của em</p><p>  </p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15581120-14-8-2024.mp3" length="6357650" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15581120</guid>
    <pubDate>Wed, 14 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>528</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-8-2024</itunes:title>
    <title>13-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Bông hoa màu xanh    Chào mọi người,    Đầu tiên em muốn gửi đến mọi người và web5ngay lòng biết ơn vì một chương trình như thế này ạ. Em thấy an toàn lắm.    Em là bông hoa màu xanh đã gửi bài vào tháng 7/2023. Phần của em đã được trả lời vào tháng 8/2023 nhưng mà mãi tới bây giờ (T3/2024) em mới nghe được hồi đáp của thầy. Em biết ơn nhiều lắm ạ. Năm ngoái em 21t năm 3 Đại học, giờ thì 22t và chuẩn bị ra trường ạ.    Em vẫn nhớ đêm soạn bài đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bông hoa màu xanh</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào mọi người, </b></p><p><br/></p><p><b>Đầu tiên em muốn gửi đến mọi người và web5ngay lòng biết ơn vì một chương trình như thế này ạ. Em thấy an toàn lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Em là bông hoa màu xanh đã gửi bài vào tháng 7/2023. Phần của em đã được trả lời vào tháng 8/2023 nhưng mà mãi tới bây giờ (T3/2024) em mới nghe được hồi đáp của thầy. Em biết ơn nhiều lắm ạ. Năm ngoái em 21t năm 3 Đại học, giờ thì 22t và chuẩn bị ra trường ạ. </b></p><p><br/></p><p><b>Em vẫn nhớ đêm soạn bài đó em khá căng thẳng, kiểu như nếu không gửi em sẽ trắng đêm mất. Em biết mình gửi không phải để giải quyết vấn đề mà để lao thẳng vào vấn đề, và nghĩ là bài của mình sẽ lên muộn 3-5 tháng. Em đọc muộn như vậy một phần cũng là vì em sợ đọc sớm quá (khi em chưa sẵn sàng tiếp nhận sự thật) thì em cũng chỉ bic tổn thương và ngồi buồn, tự trách mình chứ hiện thực cũng không thay đổi. Em xin lỗi nếu việc gửi bài nhưng không tìm nghe của em hong hay lắm ạ. Mãi đến bây giờ, khi thấy mình dường như lặp lại những điều cũ, và nghĩ nhiều về lúc đó nên em mới tìm để nghe ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Thời gian này em đang chậm lại và tờ mờ nhận ra mình có một vấn đề đại loại cũng giống như thầy vốn đã chỉ ra từ T8/2023. Em là cái người đi ăn buffet 100 món, có 10ph để ăn nhưng cứ suy nghĩ cuối cùng chẳng ăn được gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc đó em phân vân giữa nhiều lựa chọn (mà thật lòng là bây giờ em đọc lại sao thấy nó lan man dữ). Em trình bày những lựa chọn của mình không phải để mng chọn giúp em mà để em nhìn thấy mình đang muốn những cái gì.</b></p><p><br/></p><p><b>Cơ bản là 8 tháng qua em đã làm hết: đi học, đi thi và đi làm (cùng 1 lĩnh vực). Trộm vía là em đi thi cũng lọt top, đi làm khá ổn và cái chương trình mà 8 tháng trước em ngồi đó panic k hiểu có nên tham gia hay không vì khó quá - em đã đậu nó (dù em không đậu vòng cuối nhưng bản thân việc đậu là ổn vs em rồi). Dù không phải quán quân cuộc thi, hay làm ở công ty xịn thì tất cả trải nghiệm này cũng đã giúp em định hướng được công việc mình muốn làm (Nghe thêm phần trả lời của thầy thì em cũng thấy tự tin hơn khi bỏ bớt những điều mình định sẽ làm sắp tới). Em thấy mình đã tiến bộ vì ít nhất mọi thứ của em chỉ xoay quanh 1 lĩnh vực.</b></p><p><br/></p><p><b>Em biết ơn nhiều lắm vì phần reply của thầy, kiểu em thấy mình được động viên í ạ. Và em sẽ luôn nhắc mình là 21-22 tuổi là rất trẻ, em còn nhiều space để phát triển. Hơn nữa em cũng bớt sợ hơn, khi phải bỏ bớt nhiều thứ và chỉ tập trung cho một thứ. Hicc mong em sẽ không trở thành người thất bại vì sự FOMO của mình. À không, em sẽ dẹp sự FOMO của mình luôn, ít nhất cũng đỡ % thất bại. </b></p><p><br/></p><p><b>Tuy nhiên nghe thầy nói xong mới thấy, hmm thật ra 3 năm trước em cũng có gửi tâm sự về 1 vấn đề khác, và cũm được chỉ ra đúng 1 điều là em chỉ biết chứ không có hiểu. Lần này cũng vậy. Mà gần đây em nhận ra hình như cái gì mình cũng vậy : D Rất rất nhiều thứ em biết, và nói được, chứ k thật sự hiểu. Nhưng mà em tưởng là em hiểu lắm TT Riết em thấy mình sống đạo lý sao sao á, bên trong thì rỗng, hong hay ho lắm.</b></p><p><br/></p><p><b>Nên em tự hỏi là làm sao để mình biết là mình có thật sự hiểu cái mình biết không ạ? Hmm em xin lỗi vì hỏi điều này trước cả khi em tự cố gắng để trả lời. Có lẽ khi bài này lên em cũng nghĩ ra được phần nào câu trả lời nhỉ?</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng mà hơn hết, quan trọng nhất trong tất cả, em thấy tâm sự buồn vui là một điểm tựa, là nơi em dừng chân. Em biết ơn nhiều lắm. Em mong mình sẽ trở thành một người, thật sự hiểu những cái mình biết. Cho tới khi bài tâm sự này được reply, em sẽ suy nghĩ nhiều hơn về điều này ạ. Hmm, mà chắc là em cũng sẽ chỉ tìm nghe, khi em sẵn sàng nghe câu trả lời ạ. </b></p><p><br/></p><p><b>Em cảm ơn mọi người nhiều. </b></p><p><br/></p><p><b>Em đã muốn viết ngắn gọn hơn nhưng mà không</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Bông hoa màu xanh</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào mọi người, </b></p><p><br/></p><p><b>Đầu tiên em muốn gửi đến mọi người và web5ngay lòng biết ơn vì một chương trình như thế này ạ. Em thấy an toàn lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Em là bông hoa màu xanh đã gửi bài vào tháng 7/2023. Phần của em đã được trả lời vào tháng 8/2023 nhưng mà mãi tới bây giờ (T3/2024) em mới nghe được hồi đáp của thầy. Em biết ơn nhiều lắm ạ. Năm ngoái em 21t năm 3 Đại học, giờ thì 22t và chuẩn bị ra trường ạ. </b></p><p><br/></p><p><b>Em vẫn nhớ đêm soạn bài đó em khá căng thẳng, kiểu như nếu không gửi em sẽ trắng đêm mất. Em biết mình gửi không phải để giải quyết vấn đề mà để lao thẳng vào vấn đề, và nghĩ là bài của mình sẽ lên muộn 3-5 tháng. Em đọc muộn như vậy một phần cũng là vì em sợ đọc sớm quá (khi em chưa sẵn sàng tiếp nhận sự thật) thì em cũng chỉ bic tổn thương và ngồi buồn, tự trách mình chứ hiện thực cũng không thay đổi. Em xin lỗi nếu việc gửi bài nhưng không tìm nghe của em hong hay lắm ạ. Mãi đến bây giờ, khi thấy mình dường như lặp lại những điều cũ, và nghĩ nhiều về lúc đó nên em mới tìm để nghe ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Thời gian này em đang chậm lại và tờ mờ nhận ra mình có một vấn đề đại loại cũng giống như thầy vốn đã chỉ ra từ T8/2023. Em là cái người đi ăn buffet 100 món, có 10ph để ăn nhưng cứ suy nghĩ cuối cùng chẳng ăn được gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc đó em phân vân giữa nhiều lựa chọn (mà thật lòng là bây giờ em đọc lại sao thấy nó lan man dữ). Em trình bày những lựa chọn của mình không phải để mng chọn giúp em mà để em nhìn thấy mình đang muốn những cái gì.</b></p><p><br/></p><p><b>Cơ bản là 8 tháng qua em đã làm hết: đi học, đi thi và đi làm (cùng 1 lĩnh vực). Trộm vía là em đi thi cũng lọt top, đi làm khá ổn và cái chương trình mà 8 tháng trước em ngồi đó panic k hiểu có nên tham gia hay không vì khó quá - em đã đậu nó (dù em không đậu vòng cuối nhưng bản thân việc đậu là ổn vs em rồi). Dù không phải quán quân cuộc thi, hay làm ở công ty xịn thì tất cả trải nghiệm này cũng đã giúp em định hướng được công việc mình muốn làm (Nghe thêm phần trả lời của thầy thì em cũng thấy tự tin hơn khi bỏ bớt những điều mình định sẽ làm sắp tới). Em thấy mình đã tiến bộ vì ít nhất mọi thứ của em chỉ xoay quanh 1 lĩnh vực.</b></p><p><br/></p><p><b>Em biết ơn nhiều lắm vì phần reply của thầy, kiểu em thấy mình được động viên í ạ. Và em sẽ luôn nhắc mình là 21-22 tuổi là rất trẻ, em còn nhiều space để phát triển. Hơn nữa em cũng bớt sợ hơn, khi phải bỏ bớt nhiều thứ và chỉ tập trung cho một thứ. Hicc mong em sẽ không trở thành người thất bại vì sự FOMO của mình. À không, em sẽ dẹp sự FOMO của mình luôn, ít nhất cũng đỡ % thất bại. </b></p><p><br/></p><p><b>Tuy nhiên nghe thầy nói xong mới thấy, hmm thật ra 3 năm trước em cũng có gửi tâm sự về 1 vấn đề khác, và cũm được chỉ ra đúng 1 điều là em chỉ biết chứ không có hiểu. Lần này cũng vậy. Mà gần đây em nhận ra hình như cái gì mình cũng vậy : D Rất rất nhiều thứ em biết, và nói được, chứ k thật sự hiểu. Nhưng mà em tưởng là em hiểu lắm TT Riết em thấy mình sống đạo lý sao sao á, bên trong thì rỗng, hong hay ho lắm.</b></p><p><br/></p><p><b>Nên em tự hỏi là làm sao để mình biết là mình có thật sự hiểu cái mình biết không ạ? Hmm em xin lỗi vì hỏi điều này trước cả khi em tự cố gắng để trả lời. Có lẽ khi bài này lên em cũng nghĩ ra được phần nào câu trả lời nhỉ?</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng mà hơn hết, quan trọng nhất trong tất cả, em thấy tâm sự buồn vui là một điểm tựa, là nơi em dừng chân. Em biết ơn nhiều lắm. Em mong mình sẽ trở thành một người, thật sự hiểu những cái mình biết. Cho tới khi bài tâm sự này được reply, em sẽ suy nghĩ nhiều hơn về điều này ạ. Hmm, mà chắc là em cũng sẽ chỉ tìm nghe, khi em sẵn sàng nghe câu trả lời ạ. </b></p><p><br/></p><p><b>Em cảm ơn mọi người nhiều. </b></p><p><br/></p><p><b>Em đã muốn viết ngắn gọn hơn nhưng mà không</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15574960-13-8-2024.mp3" length="9124331" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15574960</guid>
    <pubDate>Tue, 13 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>759</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-8-2024</itunes:title>
    <title>12-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  em xin phép dấu tên ạ   Tâm sự của bạn Chào mọi người và thầy năm, phải nói e biết đến thầy từ năm lớp 10 và tới bây giờ e vẫn theo dõi thầy, vẫn hay nghe tri kỉ cảm xúc, về hoàn cảnh của e thật ra gia đình của e ko nghèo cũng ko giàu chỉ  tầm trung thôi, mấy mắn e đc bà nội và bà mẹ lo cho e ăn học đến lớp 12, e cực kì biết ơn người thân của em , học lực của e cũng chỉ trung bình lúc đầu năm học 12 e chưa xác định được trường Đại học mình muốn nên e tín...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  em xin phép dấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Tâm sự của bạn</b></p><p><b>Chào mọi người và thầy năm, phải nói e biết đến thầy từ năm lớp 10 và tới bây giờ e vẫn theo dõi thầy, vẫn hay nghe tri kỉ cảm xúc, về hoàn cảnh của e thật ra gia đình của e ko nghèo cũng ko giàu chỉ  tầm trung thôi, mấy mắn e đc bà nội và bà mẹ lo cho e ăn học đến lớp 12, e cực kì biết ơn người thân của em , học lực của e cũng chỉ trung bình lúc đầu năm học 12 e chưa xác định được trường Đại học mình muốn nên e tính chỉ học để thi tốt nghiệp thpt, nhưng giờ e lại thay đổi và e nghĩ đến học đại học , e khát khao đc vào trường đại học e thích nhưng trường đó là trường top điểm cao vs học lực trung bình như hơn nửa e còn học  Giáo dục thường xuyên chưa kể phải cạnh tranh vs những bạn THPT  chuyên giỏi khác , </b></p><p><b>e lại cảm thấy áp lực vs  các bạn đồng trang lứa khác các bạn ấy học iels nên tỷ lệ trúng tuyển cao đối vs e thì e ko đủ tài chính để học iels , thỉnh thoảng bạn trong lớp e hỏi e về trg đại học e chọn e nói e chọn trường đại học ngoại thương nó nói học lực mày yếu trung bình như vậy mà làm sao vào đc trường đó tao thấy con kia vào được còn mày chắc không , rồi khi bạn  hoặc người thân e hỏi e định chọn trg nào nhưng e lại thấy tự ti không nói trường mình chọn mà chỉ nói chưa biết chọn trường nào, kể cả trong đầu e nghĩ đến trường đó , </b></p><p><b>e sợ e sẽ trượt mất vì e bt học lực của mình chỉ trung bình và trường đó phải 28 điểm, e suy nghĩ ko biết mình đặt nguyện vọng có cao quá so vs học lực của mình ko, có nên thay đổi chọn trg khác không.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  em xin phép dấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Tâm sự của bạn</b></p><p><b>Chào mọi người và thầy năm, phải nói e biết đến thầy từ năm lớp 10 và tới bây giờ e vẫn theo dõi thầy, vẫn hay nghe tri kỉ cảm xúc, về hoàn cảnh của e thật ra gia đình của e ko nghèo cũng ko giàu chỉ  tầm trung thôi, mấy mắn e đc bà nội và bà mẹ lo cho e ăn học đến lớp 12, e cực kì biết ơn người thân của em , học lực của e cũng chỉ trung bình lúc đầu năm học 12 e chưa xác định được trường Đại học mình muốn nên e tính chỉ học để thi tốt nghiệp thpt, nhưng giờ e lại thay đổi và e nghĩ đến học đại học , e khát khao đc vào trường đại học e thích nhưng trường đó là trường top điểm cao vs học lực trung bình như hơn nửa e còn học  Giáo dục thường xuyên chưa kể phải cạnh tranh vs những bạn THPT  chuyên giỏi khác , </b></p><p><b>e lại cảm thấy áp lực vs  các bạn đồng trang lứa khác các bạn ấy học iels nên tỷ lệ trúng tuyển cao đối vs e thì e ko đủ tài chính để học iels , thỉnh thoảng bạn trong lớp e hỏi e về trg đại học e chọn e nói e chọn trường đại học ngoại thương nó nói học lực mày yếu trung bình như vậy mà làm sao vào đc trường đó tao thấy con kia vào được còn mày chắc không , rồi khi bạn  hoặc người thân e hỏi e định chọn trg nào nhưng e lại thấy tự ti không nói trường mình chọn mà chỉ nói chưa biết chọn trường nào, kể cả trong đầu e nghĩ đến trường đó , </b></p><p><b>e sợ e sẽ trượt mất vì e bt học lực của mình chỉ trung bình và trường đó phải 28 điểm, e suy nghĩ ko biết mình đặt nguyện vọng có cao quá so vs học lực của mình ko, có nên thay đổi chọn trg khác không.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15568029-12-8-2024.mp3" length="7181135" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15568029</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>597</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-8-2024</itunes:title>
    <title>9-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Taylor Swift    Em chào thầy và các anh chị trong gia đình Web 5 ngày ạ. Em là nữ 34 tuổi, có 2 con nhỏ. Cuộc đời em vốn bình an, được ba mẹ lo lắng yêu thương từ nhỏ cho đến khi em lập gia đình, và rồi cũng có biến cố đến với bố em khi ông bị K đại tràng, thời gian đó em cũng lo cho ông về tiền bạc và động viên ông chữa trị, hiện tại sức khỏe của bố em cũng dần dần ổn định, ông vẫn đi khám định kỳ.  Sau khi ông bị được 1 năm thì em lại bị K giáp, em mổ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Taylor Swift</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em chào thầy và các anh chị trong gia đình Web 5 ngày ạ. Em là nữ 34 tuổi, có 2 con nhỏ. Cuộc đời em vốn bình an, được ba mẹ lo lắng yêu thương từ nhỏ cho đến khi em lập gia đình, và rồi cũng có biến cố đến với bố em khi ông bị K đại tràng, thời gian đó em cũng lo cho ông về tiền bạc và động viên ông chữa trị, hiện tại sức khỏe của bố em cũng dần dần ổn định, ông vẫn đi khám định kỳ. </b></p><p><b>Sau khi ông bị được 1 năm thì em lại bị K giáp, em mổ 1 bên, thật sự, khi bố em bị, em cũng không nghĩ bản thân lại cũng bị, đôi lúc ngồi suy nghĩ, bố mình và mình cũng sống tốt sao bệnh tật lại đến với mình, em cũng sợ mọi người xung quanh đánh giá do mình ăn ở này nọ hay sao mà lại bị. Nên em cũng giấu bệnh tình của mình, em không muốn ai biết để họ thương hại và chỉ trích. </b></p><p><b>Đôi khi, em nghĩ, nếu không phải do nghiệp thì sao nhiều người ăn nhậu mà họ vẫn khỏe, chẳng thấy đau ốm gì, trong khi mình không ăn uống nhậu nhẹt mà lại bị. Thời gian sau này, khi tâm lý em ổn, em ngẫm nghĩ lại, nếu mình sống hiền hậu mà vẫn bị thì do mình ăn uống sinh hoạt không khoa học, bản thân cảm xúc thất thường nên chắc bệnh tật từ đó mà ra (Em hay tức giận và đánh con em, nhiều khi em không thể kiềm chế được khi tụi nhỏ cãi lại, không nghe lời em, mặc dù sau đó em cũng hối hận về hành động của mình, nhưng lúc nóng giận lên lại không kiềm chế được). Em cũng lo lắng, sau này nếu mình có mệnh hệ gì, con cái thì đang nhỏ, không thể đồng hành cùng các con. </b></p><p><b>Hiện tại, lương công chức cũng 7 triệu/tháng, nếu không làm gì thêm thì lỡ đau ốm rồi lo cho con cái cũng không đủ tiền. Em muốn chủ động để sau này, vợ chồng có thế nào thì bản thân em cũng tự lo được cho mình và cho con, mặc dù hiện tại tình cảm vợ chồng em vẫn tốt ạ. </b></p><p><b>Em cũng tìm hiểu thêm về ngành bảo hiểm nhân thọ, vì đợt em đau, em được bồi thường 1 khoản, thế nhưng sau khi em bán được vài cái hợp đồng cho người thân quen, thấy người ta từ chối em lại bắt đầu nản, suy nghĩ mình vừa mất nhiều thời gian tư vấn người ta lại không chốt hợp đồng, em lại không làm cho tới nơi tới chốn, rồi em lại được người bạn khác giới thiệu qua ngành tư vấn du học, xuất khẩu lao động, thấy hay hay cũng muốn tìm hiểu nghiên cứu, em cứ đứng núi này trông núi nọ, bản thân cũng ỉ lại vì có công việc công chức, mặc dù lương thấp, nếu không có chồng em gánh vác trong việc lo cho con cái ăn học, nhà cửa thì em cũng không lo nỗi cho 2 đứa nhỏ. </b></p><p><b>Bây giờ, em vẫn muốn có thêm 1 công việc tay trái với thu nhập tầm 10-15 triệu/tháng và cũng không muốn bỏ ngành hiện tại mình đang làm thầy ạ, em cũng muốn có một sức khỏe tốt (Em có chạy bộ vào mỗi sáng và uống nhiều nước, ăn nhiều rau, trái cây và hạn chế ăn thịt đỏ, ăn cá nhiều hơn). Biết là muốn thì nhiều mà chưa lo làm, nhưng vẫn muốn tâm sự, vẫn muốn được nghe giọng thầy, thầy chỉ bảo, thầy cho lời khuyên. </b></p><p><b>Em cảm ơn thầy và các anh chị đã đọc bài viết của em. </b></p><p><b> </b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Taylor Swift</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em chào thầy và các anh chị trong gia đình Web 5 ngày ạ. Em là nữ 34 tuổi, có 2 con nhỏ. Cuộc đời em vốn bình an, được ba mẹ lo lắng yêu thương từ nhỏ cho đến khi em lập gia đình, và rồi cũng có biến cố đến với bố em khi ông bị K đại tràng, thời gian đó em cũng lo cho ông về tiền bạc và động viên ông chữa trị, hiện tại sức khỏe của bố em cũng dần dần ổn định, ông vẫn đi khám định kỳ. </b></p><p><b>Sau khi ông bị được 1 năm thì em lại bị K giáp, em mổ 1 bên, thật sự, khi bố em bị, em cũng không nghĩ bản thân lại cũng bị, đôi lúc ngồi suy nghĩ, bố mình và mình cũng sống tốt sao bệnh tật lại đến với mình, em cũng sợ mọi người xung quanh đánh giá do mình ăn ở này nọ hay sao mà lại bị. Nên em cũng giấu bệnh tình của mình, em không muốn ai biết để họ thương hại và chỉ trích. </b></p><p><b>Đôi khi, em nghĩ, nếu không phải do nghiệp thì sao nhiều người ăn nhậu mà họ vẫn khỏe, chẳng thấy đau ốm gì, trong khi mình không ăn uống nhậu nhẹt mà lại bị. Thời gian sau này, khi tâm lý em ổn, em ngẫm nghĩ lại, nếu mình sống hiền hậu mà vẫn bị thì do mình ăn uống sinh hoạt không khoa học, bản thân cảm xúc thất thường nên chắc bệnh tật từ đó mà ra (Em hay tức giận và đánh con em, nhiều khi em không thể kiềm chế được khi tụi nhỏ cãi lại, không nghe lời em, mặc dù sau đó em cũng hối hận về hành động của mình, nhưng lúc nóng giận lên lại không kiềm chế được). Em cũng lo lắng, sau này nếu mình có mệnh hệ gì, con cái thì đang nhỏ, không thể đồng hành cùng các con. </b></p><p><b>Hiện tại, lương công chức cũng 7 triệu/tháng, nếu không làm gì thêm thì lỡ đau ốm rồi lo cho con cái cũng không đủ tiền. Em muốn chủ động để sau này, vợ chồng có thế nào thì bản thân em cũng tự lo được cho mình và cho con, mặc dù hiện tại tình cảm vợ chồng em vẫn tốt ạ. </b></p><p><b>Em cũng tìm hiểu thêm về ngành bảo hiểm nhân thọ, vì đợt em đau, em được bồi thường 1 khoản, thế nhưng sau khi em bán được vài cái hợp đồng cho người thân quen, thấy người ta từ chối em lại bắt đầu nản, suy nghĩ mình vừa mất nhiều thời gian tư vấn người ta lại không chốt hợp đồng, em lại không làm cho tới nơi tới chốn, rồi em lại được người bạn khác giới thiệu qua ngành tư vấn du học, xuất khẩu lao động, thấy hay hay cũng muốn tìm hiểu nghiên cứu, em cứ đứng núi này trông núi nọ, bản thân cũng ỉ lại vì có công việc công chức, mặc dù lương thấp, nếu không có chồng em gánh vác trong việc lo cho con cái ăn học, nhà cửa thì em cũng không lo nỗi cho 2 đứa nhỏ. </b></p><p><b>Bây giờ, em vẫn muốn có thêm 1 công việc tay trái với thu nhập tầm 10-15 triệu/tháng và cũng không muốn bỏ ngành hiện tại mình đang làm thầy ạ, em cũng muốn có một sức khỏe tốt (Em có chạy bộ vào mỗi sáng và uống nhiều nước, ăn nhiều rau, trái cây và hạn chế ăn thịt đỏ, ăn cá nhiều hơn). Biết là muốn thì nhiều mà chưa lo làm, nhưng vẫn muốn tâm sự, vẫn muốn được nghe giọng thầy, thầy chỉ bảo, thầy cho lời khuyên. </b></p><p><b>Em cảm ơn thầy và các anh chị đã đọc bài viết của em. </b></p><p><b> </b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15555821-9-8-2024.mp3" length="7389903" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15555821</guid>
    <pubDate>Fri, 09 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>614</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-8-2024</itunes:title>
    <title>8-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mén    Xin chào thầy 5 và mn   Hiện tại con đã nghĩ học đại học vì biến cố gia đình, cha con vừa mất vì bênh, một phần cũng vì con không thích ngành này lắm.    Mọi người khuyên con về quê tiếp quản tạp hóa của cha và về lo cho anh. Anh con đang mắc phải căn bệnh trầm cảm, đang điều trị theo toa thuốc hàng tháng.   Nhưng trong mắt con, anh ấy không phải một người bệnh. Người bệnh gì mà tối ngày năm ì ra, ăn ngủ thì bình thường còn biết giải trí, xem phim...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mén</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Xin chào thầy 5 và mn</b></p><p><br/></p><p><b>Hiện tại con đã nghĩ học đại học vì biến cố gia đình, cha con vừa mất vì bênh, một phần cũng vì con không thích ngành này lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Mọi người khuyên con về quê tiếp quản tạp hóa của cha và về lo cho anh. Anh con đang mắc phải căn bệnh trầm cảm, đang điều trị theo toa thuốc hàng tháng.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng trong mắt con, anh ấy không phải một người bệnh. Người bệnh gì mà tối ngày năm ì ra, ăn ngủ thì bình thường còn biết giải trí, xem phim , lướt điện thoại. Với con anh ấy là một Peter Pan của đời thực.</b></p><p><br/></p><p><b> Người lớn mà không chịu lớn. Anh ấy rất khỏe ,khỏe như trâu nhưng chẳng chịu làm gì. Con kêu xin việc thì tìm đủ lý do để từ chối, nào là tăng ca, việc nặng... kêu làm vườn thì bảo là mấy việc đó thì làm gì...</b></p><p><br/></p><p><b>Có vài lần con bậc lại thì lại bảo hỗn hào với anh lớn. Luôn trốn tránh, đẩy trách nhiệm sang người khác, chẳng chịu làm gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Những lần đó con cảm thấy bế tắc thực sự, con khóc vì ức , bản thân con lo chưa xong phải kéo theo thêm một ngưòi </b></p><p><br/></p><p><b>Về phần tạp hóa, con dần quen công việc này và mọi thứ khá ổn. Nhưng càng làm lâu, con lại càng thấy càng bức rức và khó chịu. Vì con nhận thấy việc ở Tạp hóa nó cứ là công việc, mà quy trình của nó cứ lặp đi lặp lại, nó buộc con phải trong coi từ sáng đến chiều, thời gian rãnh rất nhiều nhưng nó cứ bị ngắt đoạn, chẳng có ngày nghỉ để làm những thứ con thích. </b></p><p><br/></p><p><b>Mọi người cứ khuyên con ở đây trong coi nhà cửa, sau này có chồng. Đừng ra ngoài kia làm gì , con đường bán chữ lấy tiền khó lắm, nhiều người học xong rồi cũng lấy chồng. Con biết đâu đó mn muốn an ủi con, nhưng những lời an ủi kiểu vậy, nó làm con khó chịu lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Và con không muốn cuộc sống, niềm vui của.mình phải chờ đợi một ai đó mang đến theo kiểu mọi ngưòi nói với con</b></p><p><br/></p><p><b> Con có nói mn, con ở đây khoảng một năm nữa , năm sau con 22 tuổi , con muốn ra ngoài kia làm gì đó, việc chân tay cũng được, để con có thể va chạm, gặp người này người kia, con nghĩ cách đó con có thể phát triển theo một khía cạnh nào đó </b></p><p><br/></p><p><b>Bây giờ con đang cố gắng học tiếng anh và kỹ năng viết thông qua sách, con cũng đã làm một vài điều, chẳng hạn như đăng ký học Tiếng anh online, và con cũng tạo ra kênh ytb để tâm sự  vs mn, nó cũng giúp con áp dụng được những kỹ năng viết, cái mà con học được vào đó và sau 2 tháng thì cũng được 100 người lắng nghe con</b></p><p><b>Con tìm thấy niềm vui từ những việc đó. Mặc dù niềm vui đó, nó cứ bị ngăt đoạn </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng đó chỉ là điều con muốn, còn mọi người thì không, mọi ngưòi trong nhà thì muốn con ở lại, duy trì cái tạp hóa, họ bảo ở đây làm chủ cho xướng, ra làm thuê làm gì, họ luôn gán vào đầu những lối đi mà con hoàn toàn không thích</b></p><p><br/></p><p><b>Con muốn mn cho con lời khuyên, liệu con nên làm gì lúc này để thoát ra , không bị chôn chân ở cái tạp hóa này, hay con phải duy trì nó vì nó cũng đang là nguồn thu nhập chính cho con và anh.</b></p><p><b> </b></p><p><b>Con cảm ơn mn rất nhiều</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Mén</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Xin chào thầy 5 và mn</b></p><p><br/></p><p><b>Hiện tại con đã nghĩ học đại học vì biến cố gia đình, cha con vừa mất vì bênh, một phần cũng vì con không thích ngành này lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Mọi người khuyên con về quê tiếp quản tạp hóa của cha và về lo cho anh. Anh con đang mắc phải căn bệnh trầm cảm, đang điều trị theo toa thuốc hàng tháng.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng trong mắt con, anh ấy không phải một người bệnh. Người bệnh gì mà tối ngày năm ì ra, ăn ngủ thì bình thường còn biết giải trí, xem phim , lướt điện thoại. Với con anh ấy là một Peter Pan của đời thực.</b></p><p><br/></p><p><b> Người lớn mà không chịu lớn. Anh ấy rất khỏe ,khỏe như trâu nhưng chẳng chịu làm gì. Con kêu xin việc thì tìm đủ lý do để từ chối, nào là tăng ca, việc nặng... kêu làm vườn thì bảo là mấy việc đó thì làm gì...</b></p><p><br/></p><p><b>Có vài lần con bậc lại thì lại bảo hỗn hào với anh lớn. Luôn trốn tránh, đẩy trách nhiệm sang người khác, chẳng chịu làm gì. </b></p><p><br/></p><p><b>Những lần đó con cảm thấy bế tắc thực sự, con khóc vì ức , bản thân con lo chưa xong phải kéo theo thêm một ngưòi </b></p><p><br/></p><p><b>Về phần tạp hóa, con dần quen công việc này và mọi thứ khá ổn. Nhưng càng làm lâu, con lại càng thấy càng bức rức và khó chịu. Vì con nhận thấy việc ở Tạp hóa nó cứ là công việc, mà quy trình của nó cứ lặp đi lặp lại, nó buộc con phải trong coi từ sáng đến chiều, thời gian rãnh rất nhiều nhưng nó cứ bị ngắt đoạn, chẳng có ngày nghỉ để làm những thứ con thích. </b></p><p><br/></p><p><b>Mọi người cứ khuyên con ở đây trong coi nhà cửa, sau này có chồng. Đừng ra ngoài kia làm gì , con đường bán chữ lấy tiền khó lắm, nhiều người học xong rồi cũng lấy chồng. Con biết đâu đó mn muốn an ủi con, nhưng những lời an ủi kiểu vậy, nó làm con khó chịu lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Và con không muốn cuộc sống, niềm vui của.mình phải chờ đợi một ai đó mang đến theo kiểu mọi ngưòi nói với con</b></p><p><br/></p><p><b> Con có nói mn, con ở đây khoảng một năm nữa , năm sau con 22 tuổi , con muốn ra ngoài kia làm gì đó, việc chân tay cũng được, để con có thể va chạm, gặp người này người kia, con nghĩ cách đó con có thể phát triển theo một khía cạnh nào đó </b></p><p><br/></p><p><b>Bây giờ con đang cố gắng học tiếng anh và kỹ năng viết thông qua sách, con cũng đã làm một vài điều, chẳng hạn như đăng ký học Tiếng anh online, và con cũng tạo ra kênh ytb để tâm sự  vs mn, nó cũng giúp con áp dụng được những kỹ năng viết, cái mà con học được vào đó và sau 2 tháng thì cũng được 100 người lắng nghe con</b></p><p><b>Con tìm thấy niềm vui từ những việc đó. Mặc dù niềm vui đó, nó cứ bị ngăt đoạn </b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng đó chỉ là điều con muốn, còn mọi người thì không, mọi ngưòi trong nhà thì muốn con ở lại, duy trì cái tạp hóa, họ bảo ở đây làm chủ cho xướng, ra làm thuê làm gì, họ luôn gán vào đầu những lối đi mà con hoàn toàn không thích</b></p><p><br/></p><p><b>Con muốn mn cho con lời khuyên, liệu con nên làm gì lúc này để thoát ra , không bị chôn chân ở cái tạp hóa này, hay con phải duy trì nó vì nó cũng đang là nguồn thu nhập chính cho con và anh.</b></p><p><b> </b></p><p><b>Con cảm ơn mn rất nhiều</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15550115-8-8-2024.mp3" length="9301753" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15550115</guid>
    <pubDate>Thu, 08 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>773</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-8-2024</itunes:title>
    <title>7-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Mr. K   Chào thầy Năm và mọi người trong group   Hôm nay em muốn tâm sự về chủ đề giao tiếp khôn khéo và nghề nghiệp, em thấy nhiều người họ trong giao tiếp khôn khéo và dễ lấy được lòng người khác, khiến người khác thương yêu và tin tưởng họ. Em đang suy nghĩ là đó có phải là thiên phú họ bẩm sinh đã có cái khả năng đó rồi không? Nhưng em lại suy nghĩ một khía cạnh khác thì có thể họ trải qua nhiều chuyện và rút ra những bài học trong cuộc sống của họ để tíc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Mr. K</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người trong group</p><p><br/></p><p>Hôm nay em muốn tâm sự về chủ đề giao tiếp khôn khéo và nghề nghiệp, em thấy nhiều người họ trong giao tiếp khôn khéo và dễ lấy được lòng người khác, khiến người khác thương yêu và tin tưởng họ. Em đang suy nghĩ là đó có phải là thiên phú họ bẩm sinh đã có cái khả năng đó rồi không? Nhưng em lại suy nghĩ một khía cạnh khác thì có thể họ trải qua nhiều chuyện và rút ra những bài học trong cuộc sống của họ để tích lũy và tiếp thu để ý trong lời nói, suy nghĩ hậu quả trước khi nói sai một điều gì đó. Em cũng tin tưởng rằng là kỹ năng này có thể rèn luyện được bằng những sự việc trải qua của mình mắc sai lầm lời nói trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Cụ thể một sự việc đã xảy ra gần đây trong công việc hiện tại của em vì lỗi giao tiếp không đủ khôn khéo: Em hiện tại đang làm việc trong một siêu thị Châu á (bên nước ngoài), lúc vừa xin vào thì họ cũng cho em làm nhiều giờ khoảng 40h/tuần, trước khi em xin vào thì em (công nhân không chính thức) bị sa thải (không biết ngày quay lại) bởi một Hãng làm phụ tùng xe hơi (trải qua 8 tháng làm việc, mặc dù trong khoảng thời gian làm việc em cũng hay bị cho nghỉ vì lí do không có việc làm khoảng 1 tuần, 2 tuần rồi quay lại làm), em luôn mong là trở thành công nhân chính thức vào làm trong Hãng vì sự ổn định trong công việc (vì thấy mọi người bên này ai không có bằng cấp chuyên môn cũng làm Hãng vì có trợ cấp phúc lợi như tiền nghỉ lể, Bảo hiểm y tế, Bảo hiểm răng, + lương cũng cao so với những công việc chân tay khác như nhà hàng và siêu thị Châu Á). </p><p>Ngày làm thứ 2 ở siêu thị hiện tại thì em có nói trước với chủ siêu thị là em đang đợi một công việc khác ở Hãng mà không biết khi nào gọi em quay lại, nhưng em có thể vừa làm ca sáng ở Hãng (6am - 2pm = 8 tiếng) và làm thêm ở siêu thị (3pm - 9pm = 6 tiếng) - em biết làm việc thật sự rất hại sức khỏe vì kiệt sức, em cũng dự định làm đến lúc Hãng nhận em thành công nhân chính thức thì em sẽ rời bỏ siêu thị để dành thời gian nghỉ ngơi và học tập một kỹ năng gì đó có thề lao động trí tuệ giúp em phát triển trong sự nghiệp tương lai của bản thân ở đất khách quê người. </p><p>ĐÂY là câu trả lời sai lầm mà em mắc phải khi chủ siêu thị hỏi em là: &quot;Vì sao muốn vào Hãng làm việc?&quot; Em trả lời: &quot;Do lương cao và có phúc lợi. (Lúc đó trong đầu em chỉ suy nghĩ là nói ra sự thật chứ không có suy nghĩ đển hậu quả của câu nói đó)&quot;. Hậu quả sau đó thì em nhận được là bị chủ không được ưu tiên hơn trong việc tăng giờ làm, cứ bị giảm giờ làm (25 - 30h/ tuần) khi có người mới khác vào làm (Em rất hối tiếc muốn tìm cơ hội giải thích lại mà em nghĩ chuyện thành ra vậy dù có giải thích thế nào đi nữa thì cũng không quay lại như lúc trước được). Vì em cũng hay nghe video trên kênh của thầy, thầy có từng làm một video nói về việc mình làm sai điêu gì đó hãy ghi vào một cuốn sổ để đọc lại nhắc mình nhớ đừng mắc phải lỗi này nữa - em đang làm điều đó.</p><p><br/></p><p>Về sự nghiệp thì em (đã 29 tuổi) hay có một tâm lý lo sợ rằng mình có thể tìm được một công việc lao động trí tuệ nào đó giúp em phát triển ở bên này không, vì em cũng có biết rằng mình làm những công việc lao động chân tay chỉ đủ trả những chi tiêu trong cuộc sống và không thể nào phát triển thêm được gì. Em cũng nộp CV cho những công việc liên quan đến chuyên môn của em mà đều không nhận được phản hồi lí dó dễ hiểu là em không có kinh nghiệm trong chuyên môn. Em cũng có ý tưởng là sẽ đi vào trường học lại ngành IT (nâng cấp lên bằng đại học), nhưng mà áp lực tài chính (Đi học không thể đi làm nhiều) và năng lực của mình không biết mình có thể học qua môn và ra được trường không? (Vì em cũng từng học ngành này ở Cao Đẳng, thật sự rất áp lực và xém tí em không tốt nghiệp được vì nợ môn). </p><p><br/></p><p>Em cũng có ý tưởng chuyển học ngành khác mà lại không tìm ra được ngành gì mình thích học, lo sợ cứ n</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Mr. K</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người trong group</p><p><br/></p><p>Hôm nay em muốn tâm sự về chủ đề giao tiếp khôn khéo và nghề nghiệp, em thấy nhiều người họ trong giao tiếp khôn khéo và dễ lấy được lòng người khác, khiến người khác thương yêu và tin tưởng họ. Em đang suy nghĩ là đó có phải là thiên phú họ bẩm sinh đã có cái khả năng đó rồi không? Nhưng em lại suy nghĩ một khía cạnh khác thì có thể họ trải qua nhiều chuyện và rút ra những bài học trong cuộc sống của họ để tích lũy và tiếp thu để ý trong lời nói, suy nghĩ hậu quả trước khi nói sai một điều gì đó. Em cũng tin tưởng rằng là kỹ năng này có thể rèn luyện được bằng những sự việc trải qua của mình mắc sai lầm lời nói trong cuộc sống. </p><p><br/></p><p>Cụ thể một sự việc đã xảy ra gần đây trong công việc hiện tại của em vì lỗi giao tiếp không đủ khôn khéo: Em hiện tại đang làm việc trong một siêu thị Châu á (bên nước ngoài), lúc vừa xin vào thì họ cũng cho em làm nhiều giờ khoảng 40h/tuần, trước khi em xin vào thì em (công nhân không chính thức) bị sa thải (không biết ngày quay lại) bởi một Hãng làm phụ tùng xe hơi (trải qua 8 tháng làm việc, mặc dù trong khoảng thời gian làm việc em cũng hay bị cho nghỉ vì lí do không có việc làm khoảng 1 tuần, 2 tuần rồi quay lại làm), em luôn mong là trở thành công nhân chính thức vào làm trong Hãng vì sự ổn định trong công việc (vì thấy mọi người bên này ai không có bằng cấp chuyên môn cũng làm Hãng vì có trợ cấp phúc lợi như tiền nghỉ lể, Bảo hiểm y tế, Bảo hiểm răng, + lương cũng cao so với những công việc chân tay khác như nhà hàng và siêu thị Châu Á). </p><p>Ngày làm thứ 2 ở siêu thị hiện tại thì em có nói trước với chủ siêu thị là em đang đợi một công việc khác ở Hãng mà không biết khi nào gọi em quay lại, nhưng em có thể vừa làm ca sáng ở Hãng (6am - 2pm = 8 tiếng) và làm thêm ở siêu thị (3pm - 9pm = 6 tiếng) - em biết làm việc thật sự rất hại sức khỏe vì kiệt sức, em cũng dự định làm đến lúc Hãng nhận em thành công nhân chính thức thì em sẽ rời bỏ siêu thị để dành thời gian nghỉ ngơi và học tập một kỹ năng gì đó có thề lao động trí tuệ giúp em phát triển trong sự nghiệp tương lai của bản thân ở đất khách quê người. </p><p>ĐÂY là câu trả lời sai lầm mà em mắc phải khi chủ siêu thị hỏi em là: &quot;Vì sao muốn vào Hãng làm việc?&quot; Em trả lời: &quot;Do lương cao và có phúc lợi. (Lúc đó trong đầu em chỉ suy nghĩ là nói ra sự thật chứ không có suy nghĩ đển hậu quả của câu nói đó)&quot;. Hậu quả sau đó thì em nhận được là bị chủ không được ưu tiên hơn trong việc tăng giờ làm, cứ bị giảm giờ làm (25 - 30h/ tuần) khi có người mới khác vào làm (Em rất hối tiếc muốn tìm cơ hội giải thích lại mà em nghĩ chuyện thành ra vậy dù có giải thích thế nào đi nữa thì cũng không quay lại như lúc trước được). Vì em cũng hay nghe video trên kênh của thầy, thầy có từng làm một video nói về việc mình làm sai điêu gì đó hãy ghi vào một cuốn sổ để đọc lại nhắc mình nhớ đừng mắc phải lỗi này nữa - em đang làm điều đó.</p><p><br/></p><p>Về sự nghiệp thì em (đã 29 tuổi) hay có một tâm lý lo sợ rằng mình có thể tìm được một công việc lao động trí tuệ nào đó giúp em phát triển ở bên này không, vì em cũng có biết rằng mình làm những công việc lao động chân tay chỉ đủ trả những chi tiêu trong cuộc sống và không thể nào phát triển thêm được gì. Em cũng nộp CV cho những công việc liên quan đến chuyên môn của em mà đều không nhận được phản hồi lí dó dễ hiểu là em không có kinh nghiệm trong chuyên môn. Em cũng có ý tưởng là sẽ đi vào trường học lại ngành IT (nâng cấp lên bằng đại học), nhưng mà áp lực tài chính (Đi học không thể đi làm nhiều) và năng lực của mình không biết mình có thể học qua môn và ra được trường không? (Vì em cũng từng học ngành này ở Cao Đẳng, thật sự rất áp lực và xém tí em không tốt nghiệp được vì nợ môn). </p><p><br/></p><p>Em cũng có ý tưởng chuyển học ngành khác mà lại không tìm ra được ngành gì mình thích học, lo sợ cứ n</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15544307-7-8-2024.mp3" length="5757355" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15544307</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>478</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-8-2024</itunes:title>
    <title>6-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Vi   Em chào thầy và mọi người, 25 tuổi và xin phép được kể câu chuyện của mình:    Có lẽ với em có 1 gia đình bình an cơm đủ 3 bữa đạm đạc ko cần giàu có cũng thật là khó.  Em và em trai sinh ra lớn lên ở SG, 2018 ba em làm ăn thất bại sau gần 30 năm ở SG nên qđ về miền Trung gốc của ba sống, em vẫn ở SG bame em trai thì về. Em trai em thời gian đó khá ngoan, sau khi học xong lớp 12 thì e ngỗ nghịch, ba thì bệnh nặng, nhưng đỉnh điểm là hiện tại em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Vi</b></p><p><br/></p><p><b>Em chào thầy và mọi người, 25 tuổi và xin phép được kể câu chuyện của mình: </b></p><p><br/></p><p><b>Có lẽ với em có 1 gia đình bình an cơm đủ 3 bữa đạm đạc ko cần giàu có cũng thật là khó. </b></p><p><b>Em và em trai sinh ra lớn lên ở SG, 2018 ba em làm ăn thất bại sau gần 30 năm ở SG nên qđ về miền Trung gốc của ba sống, em vẫn ở SG bame em trai thì về. Em trai em thời gian đó khá ngoan, sau khi học xong lớp 12 thì e ngỗ nghịch, ba thì bệnh nặng, nhưng đỉnh điểm là hiện tại em trai có nguy cơ 2 năm tù vì tội quấy rối trật tự công cộng, em buồn lắm vì sợ ba đau ba ko vượt qua được. </b></p><p><br/></p><p><b>Xung quanh gia đình em ở miền Trung khá nhiều dòng họ và sự soi xét của mn cũng khá căng thẳng hơn so với miền Nam, tết đôi khi cũng 1 số người tuy ko hỏi thăm nhau, vậy mà khi gđ em gặp chuyện em ở tân trong SG gọi đt hỏi như tra khảo em, ba mẹ cũng nói nếu em em đi tù 2 năm như vậy chắc ba mẹ ko dám nhìn ai. </b></p><p><b>Em đã xem các tập khuyên về vấn đề ko nên để suy nghĩ người khác chi phối mình, nhưng thât sự trong hoàn cảnh này em bế tắc lắm thầy ơi, em thương ba mẹ nhiều lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Em mong được thầy cho em lời khuyên ngay lúc này. Em cảm ơn thầy.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Vi</b></p><p><br/></p><p><b>Em chào thầy và mọi người, 25 tuổi và xin phép được kể câu chuyện của mình: </b></p><p><br/></p><p><b>Có lẽ với em có 1 gia đình bình an cơm đủ 3 bữa đạm đạc ko cần giàu có cũng thật là khó. </b></p><p><b>Em và em trai sinh ra lớn lên ở SG, 2018 ba em làm ăn thất bại sau gần 30 năm ở SG nên qđ về miền Trung gốc của ba sống, em vẫn ở SG bame em trai thì về. Em trai em thời gian đó khá ngoan, sau khi học xong lớp 12 thì e ngỗ nghịch, ba thì bệnh nặng, nhưng đỉnh điểm là hiện tại em trai có nguy cơ 2 năm tù vì tội quấy rối trật tự công cộng, em buồn lắm vì sợ ba đau ba ko vượt qua được. </b></p><p><br/></p><p><b>Xung quanh gia đình em ở miền Trung khá nhiều dòng họ và sự soi xét của mn cũng khá căng thẳng hơn so với miền Nam, tết đôi khi cũng 1 số người tuy ko hỏi thăm nhau, vậy mà khi gđ em gặp chuyện em ở tân trong SG gọi đt hỏi như tra khảo em, ba mẹ cũng nói nếu em em đi tù 2 năm như vậy chắc ba mẹ ko dám nhìn ai. </b></p><p><b>Em đã xem các tập khuyên về vấn đề ko nên để suy nghĩ người khác chi phối mình, nhưng thât sự trong hoàn cảnh này em bế tắc lắm thầy ơi, em thương ba mẹ nhiều lắm. </b></p><p><br/></p><p><b>Em mong được thầy cho em lời khuyên ngay lúc này. Em cảm ơn thầy.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15537939-6-8-2024.mp3" length="4316336" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15537939</guid>
    <pubDate>Tue, 06 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>358</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-8-2024</itunes:title>
    <title>5-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Cậu bé ngây thơ!     Mến chào thầy 5 và mọi người ạ! Em là nam 27 tuổi, hiện tại em mới nghỉ việc. Em cũng đã suy tư và định viết để gửi đến thầy những dòng tâm sự này. Mà cảm xúc trong em cứ lặp đi rồi lặp lại đến lần này em mới quyết tâm viết cho thầy ạ. Mong sẽ nhận được hồi đáp của thầy!    Em cảm thấy mình là người may mắn vì ở trong 1 gia đình nông thôn nhưng vẫn đủ ăn và được học đại học( em học về kĩ thuật). Nhưng khi ra trường em không hứng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé ngây thơ!</p><p><br/><br/></p><p> Mến chào thầy 5 và mọi người ạ! Em là nam 27 tuổi, hiện tại em mới nghỉ việc. Em cũng đã suy tư và định viết để gửi đến thầy những dòng tâm sự này. Mà cảm xúc trong em cứ lặp đi rồi lặp lại đến lần này em mới quyết tâm viết cho thầy ạ. Mong sẽ nhận được hồi đáp của thầy!</p><p><br/></p><p> Em cảm thấy mình là người may mắn vì ở trong 1 gia đình nông thôn nhưng vẫn đủ ăn và được học đại học( em học về kĩ thuật). Nhưng khi ra trường em không hứng thú với ngành em học. Ngày trước em học vì 1 phần nghe bác nói học ngành đó dễ xin việc nên chọn. </p><p><br/></p><p> Em đã quyết định học tiếng đi Nhật theo diện kĩ sư. Sau đó e đi học tiếng 6 tháng và trong thời gian thi đơn chờ để đi Nhật  em kiếm 1 công việc làm trong thời gian trống. Sau đó không may em bị trung gian ôm đơn (Kiểu cầm tiền bỏ trốn) may là vẫn có người đứng ra. Lúc đó cũng trong thời gian dịch em cũng nghĩ mình không đi được cũng may vì lúc đó nhiều người muốn về mà không được. Em tiếp tục công việc bán hàng trong 2 năm. Xong 1 thời gian em cũng tìm hiểu về bảo hiểm và thực phẩm chức năng nhưng thấy chưa phù hợp. Sau đó em ra làm cho bạn trong 4 tháng vẫn về công việc trước em làm nhưng không được thuận lợi lắm vì em và bạn em chưa có nhiều kiến thức về kinh doanh và quản lý tài chính lắm. Sau đó em lại nghỉ và bán hàng về đồ uống cho trẻ con. Làm hết năm vừa rồi công ty khó khăn không lấy được thị phần( Nhãn mới). Nên công ty cho nghỉ hết. </p><p><br/></p><p> Giờ em không biết phải làm gì cả. Không thấy mình có đam mê gì? Sở thích thì: Đọc sách, xem anime, thỉnh thoảng chơi game trên điện thoại. Nhưng cũng thấy mình không có kỹ năng gì nhiều và còn nhiều điểm yếu. Chỉ được 1 chút về ngoại hình và tính cách hiền lành và thân thiện còn hay trì hoãn, thiếu quyết đoán, thiếu chủ động, kiến thức xã hội chưa nhiều, thiếu trải nghiệm và cũng chưa va vấp nhiều. Không biết là mình phù hợp với gì cả. </p><p> </p><p> Em cũng phân vân mình nên đi Nhật hay làm ở nhà. Hiện giờ đã gần 30 tuổi rồi vẫn chưa ổn định mà cũng chưa từng yêu ai. Trong khi đó đồng lứa các bạn công việc, vợ con ổn định hết rồi. Có những lúc em lại tự hỏi ý nghĩa cuộc đời của mình là gì? Mình có cần kiếm nhiều tiền không? Hay mình thấy hạnh phúc là được? Nên em cũng tìm các talkshow, diễn giả, khoá học, youtube, thiền, xem cuộc đời đức Phật để trả lời câu hỏi trong mình. </p><p><br/></p><p> Thì nghĩ mình ở Việt Nam cũng được nhưng nghĩ tới bố mẹ cũng bắt đầu già yếu và tuổi của mình cũng không còn quá trẻ nữa thì lại muốn xây dựng 1 sự nghiệp cho bản thân và gia đình. Nhưng hiện tại em cứ loay hoay không biết làm gì cả. Nhiều lúc nghĩ đi Nhật còn sử dụng tới cái bằng đỡ phí 4 năm học, ở nhà không dùng gì tới, hay kinh doanh online mà nỗi sợ mất tiền hiện lên mặc dù xem rất nhiều ở kênh của thầy ạ. </p><p><br/></p><p> Vậy em có nên đi Nhật kiếm vốn về rồi làm ăn, kinh doanh hay ở việt nam vừa làm 1 công việc gì tạm thời, vừa học vừa làm kinh doanh không ạ? Em mong thầy và mọi người cho em xin lời khuyên với ạ! Biết ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ!!!</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  Cậu bé ngây thơ!</p><p><br/><br/></p><p> Mến chào thầy 5 và mọi người ạ! Em là nam 27 tuổi, hiện tại em mới nghỉ việc. Em cũng đã suy tư và định viết để gửi đến thầy những dòng tâm sự này. Mà cảm xúc trong em cứ lặp đi rồi lặp lại đến lần này em mới quyết tâm viết cho thầy ạ. Mong sẽ nhận được hồi đáp của thầy!</p><p><br/></p><p> Em cảm thấy mình là người may mắn vì ở trong 1 gia đình nông thôn nhưng vẫn đủ ăn và được học đại học( em học về kĩ thuật). Nhưng khi ra trường em không hứng thú với ngành em học. Ngày trước em học vì 1 phần nghe bác nói học ngành đó dễ xin việc nên chọn. </p><p><br/></p><p> Em đã quyết định học tiếng đi Nhật theo diện kĩ sư. Sau đó e đi học tiếng 6 tháng và trong thời gian thi đơn chờ để đi Nhật  em kiếm 1 công việc làm trong thời gian trống. Sau đó không may em bị trung gian ôm đơn (Kiểu cầm tiền bỏ trốn) may là vẫn có người đứng ra. Lúc đó cũng trong thời gian dịch em cũng nghĩ mình không đi được cũng may vì lúc đó nhiều người muốn về mà không được. Em tiếp tục công việc bán hàng trong 2 năm. Xong 1 thời gian em cũng tìm hiểu về bảo hiểm và thực phẩm chức năng nhưng thấy chưa phù hợp. Sau đó em ra làm cho bạn trong 4 tháng vẫn về công việc trước em làm nhưng không được thuận lợi lắm vì em và bạn em chưa có nhiều kiến thức về kinh doanh và quản lý tài chính lắm. Sau đó em lại nghỉ và bán hàng về đồ uống cho trẻ con. Làm hết năm vừa rồi công ty khó khăn không lấy được thị phần( Nhãn mới). Nên công ty cho nghỉ hết. </p><p><br/></p><p> Giờ em không biết phải làm gì cả. Không thấy mình có đam mê gì? Sở thích thì: Đọc sách, xem anime, thỉnh thoảng chơi game trên điện thoại. Nhưng cũng thấy mình không có kỹ năng gì nhiều và còn nhiều điểm yếu. Chỉ được 1 chút về ngoại hình và tính cách hiền lành và thân thiện còn hay trì hoãn, thiếu quyết đoán, thiếu chủ động, kiến thức xã hội chưa nhiều, thiếu trải nghiệm và cũng chưa va vấp nhiều. Không biết là mình phù hợp với gì cả. </p><p> </p><p> Em cũng phân vân mình nên đi Nhật hay làm ở nhà. Hiện giờ đã gần 30 tuổi rồi vẫn chưa ổn định mà cũng chưa từng yêu ai. Trong khi đó đồng lứa các bạn công việc, vợ con ổn định hết rồi. Có những lúc em lại tự hỏi ý nghĩa cuộc đời của mình là gì? Mình có cần kiếm nhiều tiền không? Hay mình thấy hạnh phúc là được? Nên em cũng tìm các talkshow, diễn giả, khoá học, youtube, thiền, xem cuộc đời đức Phật để trả lời câu hỏi trong mình. </p><p><br/></p><p> Thì nghĩ mình ở Việt Nam cũng được nhưng nghĩ tới bố mẹ cũng bắt đầu già yếu và tuổi của mình cũng không còn quá trẻ nữa thì lại muốn xây dựng 1 sự nghiệp cho bản thân và gia đình. Nhưng hiện tại em cứ loay hoay không biết làm gì cả. Nhiều lúc nghĩ đi Nhật còn sử dụng tới cái bằng đỡ phí 4 năm học, ở nhà không dùng gì tới, hay kinh doanh online mà nỗi sợ mất tiền hiện lên mặc dù xem rất nhiều ở kênh của thầy ạ. </p><p><br/></p><p> Vậy em có nên đi Nhật kiếm vốn về rồi làm ăn, kinh doanh hay ở việt nam vừa làm 1 công việc gì tạm thời, vừa học vừa làm kinh doanh không ạ? Em mong thầy và mọi người cho em xin lời khuyên với ạ! Biết ơn thầy và mọi người rất nhiều ạ!!!</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15531133-5-8-2024.mp3" length="12795996" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15531133</guid>
    <pubDate>Mon, 05 Aug 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1065</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-8-2024</itunes:title>
    <title>2-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Dạ em xin giấu tên ạ   Dạ em chào thầy và mọi người,   Em là 1 đứa con gái 26 tuổi. Đang độ tuổi đẹp nhất của người con gái thì e lại đem lòng yêu 1 người “khuyết tật giới tính”.   Người ấy cũng là nữ giống e, hơn e 4 tuổi. Nhưng vẻ bề ngoài và tính cách giống như 1 người đàn ông. Thật sự, nếu tiếp xúc sẽ kg ai nghĩ người ấy là nữ.   Mối tình của e kéo dài gần 5 năm. E và người ấy quen nhau từ lúc khó khăn và đi lên. Hai đứa dọn về sống chung với nhau cũng ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dạ em xin giấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ em chào thầy và mọi người,</b></p><p><br/></p><p><b>Em là 1 đứa con gái 26 tuổi. Đang độ tuổi đẹp nhất của người con gái thì e lại đem lòng yêu 1 người “khuyết tật giới tính”.</b></p><p><br/></p><p><b>Người ấy cũng là nữ giống e, hơn e 4 tuổi. Nhưng vẻ bề ngoài và tính cách giống như 1 người đàn ông. Thật sự, nếu tiếp xúc sẽ kg ai nghĩ người ấy là nữ.</b></p><p><br/></p><p><b>Mối tình của e kéo dài gần 5 năm. E và người ấy quen nhau từ lúc khó khăn và đi lên. Hai đứa dọn về sống chung với nhau cũng ngần ấy năm. Cuộc sống hai đứa tuy kg giàu có nhưng vẫn bình thường như bao người và vẫn luôn sống tốt đẹp.</b></p><p><br/></p><p><b>Gia đình người ấy đã sớm chấp nhận nhưng gia đình e thì lại khác. Lúc e chưa nói sự thật, ba mẹ e rất vui mừng. Đến khi e nói ra sự thật đau lòng đó thì họ thay đổi thái độ lập tức.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mẹ nói e đang mù quáng, quen 1 mối tình đồng tính luyến ái rồi tương lai sẽ ra sao? E sẽ kg đc làm mẹ, xã hội sẽ ghét bỏ em, coi e kg ra gì. Gia đình, dòng họ sẽ kg ai chấp nhận e. Tất cả mối tình này đều đến 1 kết thúc tan vỡ, tương lai dặt dẹo. Sẽ kg có tình yêu giữa 2 người nữ, đó chỉ có thể là tình chị em.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mẹ e muốn e chấm dứt mối tình này. Họ nghĩ là người ấy đang dụ dỗ e, chơi e chán rồi bỏ, phá hoại tương lai của e.</b></p><p><br/></p><p><b>Về phần e, đây là mối tình đầu của e. E kg thích nữ nhưng với người ấy lại khác. E chưa từng yêu ai trước đó, cũng chưa từng trải như ba mẹ. Nhưng kg lẽ những cặp nam nữ khác có quyền tan hợp thì tụi e lại kg có quyền đó, họ có quyền thể hiện cảm xúc còn tụi e lại thành những hành động dụ dỗ đối phương.</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương người ấy lắm nhưng liệu có phải như ba mẹ nói là e đang mù quáng. Giữa chữ tình và chữ hiếu thì e phải làm sao đây??</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Dạ em xin giấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ em chào thầy và mọi người,</b></p><p><br/></p><p><b>Em là 1 đứa con gái 26 tuổi. Đang độ tuổi đẹp nhất của người con gái thì e lại đem lòng yêu 1 người “khuyết tật giới tính”.</b></p><p><br/></p><p><b>Người ấy cũng là nữ giống e, hơn e 4 tuổi. Nhưng vẻ bề ngoài và tính cách giống như 1 người đàn ông. Thật sự, nếu tiếp xúc sẽ kg ai nghĩ người ấy là nữ.</b></p><p><br/></p><p><b>Mối tình của e kéo dài gần 5 năm. E và người ấy quen nhau từ lúc khó khăn và đi lên. Hai đứa dọn về sống chung với nhau cũng ngần ấy năm. Cuộc sống hai đứa tuy kg giàu có nhưng vẫn bình thường như bao người và vẫn luôn sống tốt đẹp.</b></p><p><br/></p><p><b>Gia đình người ấy đã sớm chấp nhận nhưng gia đình e thì lại khác. Lúc e chưa nói sự thật, ba mẹ e rất vui mừng. Đến khi e nói ra sự thật đau lòng đó thì họ thay đổi thái độ lập tức.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mẹ nói e đang mù quáng, quen 1 mối tình đồng tính luyến ái rồi tương lai sẽ ra sao? E sẽ kg đc làm mẹ, xã hội sẽ ghét bỏ em, coi e kg ra gì. Gia đình, dòng họ sẽ kg ai chấp nhận e. Tất cả mối tình này đều đến 1 kết thúc tan vỡ, tương lai dặt dẹo. Sẽ kg có tình yêu giữa 2 người nữ, đó chỉ có thể là tình chị em.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mẹ e muốn e chấm dứt mối tình này. Họ nghĩ là người ấy đang dụ dỗ e, chơi e chán rồi bỏ, phá hoại tương lai của e.</b></p><p><br/></p><p><b>Về phần e, đây là mối tình đầu của e. E kg thích nữ nhưng với người ấy lại khác. E chưa từng yêu ai trước đó, cũng chưa từng trải như ba mẹ. Nhưng kg lẽ những cặp nam nữ khác có quyền tan hợp thì tụi e lại kg có quyền đó, họ có quyền thể hiện cảm xúc còn tụi e lại thành những hành động dụ dỗ đối phương.</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương người ấy lắm nhưng liệu có phải như ba mẹ nói là e đang mù quáng. Giữa chữ tình và chữ hiếu thì e phải làm sao đây??</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15518746-2-8-2024.mp3" length="7365453" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15518746</guid>
    <pubDate>Fri, 02 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>612</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-8-2024</itunes:title>
    <title>1-8-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Cà Rốt    Xin chào Thầy,   Đầu tiên em xin gửi lời tri ân và biết ơn đến Thầy, cũng như đội ngũ Web5ngay. Từ những bài học của kênh đã vực dậy em rất nhiều trong từng giai đoạn của cuộc đời, từ lúc còn làm thực tập sinh đến giờ đã có chỗ đứng tương đối và lập gia đình có 1 con trai. Cũng khoảng 5-6 năm, em còn giữ 1 đĩa thiết kế web của Thầy.   Vấn đề chính em muốn xin lời khuyên về việc định hướng, giáo dục cho em trai vừa vào đại học. Hiện tại bạn đang ở c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Cà Rốt</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Xin chào Thầy,</b></p><p><br/></p><p><b>Đầu tiên em xin gửi lời tri ân và biết ơn đến Thầy, cũng như đội ngũ Web5ngay. Từ những bài học của kênh đã vực dậy em rất nhiều trong từng giai đoạn của cuộc đời, từ lúc còn làm thực tập sinh đến giờ đã có chỗ đứng tương đối và lập gia đình có 1 con trai. Cũng khoảng 5-6 năm, em còn giữ 1 đĩa thiết kế web của Thầy.</b></p><p><br/></p><p><b>Vấn đề chính em muốn xin lời khuyên về việc định hướng, giáo dục cho em trai vừa vào đại học. Hiện tại bạn đang ở chung với gia đình em để dễ quản lý, tuy nhiên bạn không thích đi học dù cũng không có đi chơi, bạn bè gì, chỉ thích chơi game. Em nắm được lịch học và hay nhắc nhở, tuy nhiên em chủ trương theo hướng làm 2 anh em là bạn chứ không phải quản thúc như cha mẹ dưới quê. </b></p><p><br/></p><p><b>Sơ lược về em trai, bạn cách em 7 tuổi, hiện tại đang học ngành Thương mại điện tử nhưng do em chọn vì lớp 12 bạn cũng không biết sẽ học gì. Em cũng có nói chuyện, tìm hiểu thì bạn thích 3 lĩnh vực là Thời trang, Streamer và Học chơi nhạc, tuy nhiên chỉ dừng lại là sở thích chứ cũng không phải đam mê. Định hướng của em khi tâm sự với bạn là hoàn thành Đại học là việc phải làm, song song với đó em vẫn ủng hộ việc tự tìm hiểu, khám phá. Tuy nhiên theo em quan sát thì </b></p><p><br/></p><p><b>- Bạn không đi học ở trường, dù vẫn ở nhà </b></p><p><b>- Chỉ chơi game</b></p><p><b>- Chỉ đi học tiếng Anh buổi tối (em định hướng cho học)</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng đang loay hoay giữa 2 lựa chọn: 1) là sẽ siết chặt bằng cách yêu cầu đảm bảo việc học ở trường đầy đủ, theo dõi bảng điểm ở trường hoặc 2) để bạn tự quản lý, nếu rớt môn sẽ đánh vào kinh tế. Hiện tại em đang chọn cách 1)</b></p><p><br/></p><p><b>Mục tiêu của em không phải yêu cầu cao việc học, mà qua việc học để rèn luyện bạn thành một con người độc lập, sau này ra đời có những việc không thích mình vẫn phải làm. Dù có thống nhất với bạn chỉ theo dõi bảng điểm, nhưng biểu hiện của bạn làm em phân vân không biết mình có làm đúng không. Mong Thầy và các anh chị trong group cho em thêm lời khuyên. </b></p><p><br/></p><p><b>Trân trọng. </b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Cà Rốt</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Xin chào Thầy,</b></p><p><br/></p><p><b>Đầu tiên em xin gửi lời tri ân và biết ơn đến Thầy, cũng như đội ngũ Web5ngay. Từ những bài học của kênh đã vực dậy em rất nhiều trong từng giai đoạn của cuộc đời, từ lúc còn làm thực tập sinh đến giờ đã có chỗ đứng tương đối và lập gia đình có 1 con trai. Cũng khoảng 5-6 năm, em còn giữ 1 đĩa thiết kế web của Thầy.</b></p><p><br/></p><p><b>Vấn đề chính em muốn xin lời khuyên về việc định hướng, giáo dục cho em trai vừa vào đại học. Hiện tại bạn đang ở chung với gia đình em để dễ quản lý, tuy nhiên bạn không thích đi học dù cũng không có đi chơi, bạn bè gì, chỉ thích chơi game. Em nắm được lịch học và hay nhắc nhở, tuy nhiên em chủ trương theo hướng làm 2 anh em là bạn chứ không phải quản thúc như cha mẹ dưới quê. </b></p><p><br/></p><p><b>Sơ lược về em trai, bạn cách em 7 tuổi, hiện tại đang học ngành Thương mại điện tử nhưng do em chọn vì lớp 12 bạn cũng không biết sẽ học gì. Em cũng có nói chuyện, tìm hiểu thì bạn thích 3 lĩnh vực là Thời trang, Streamer và Học chơi nhạc, tuy nhiên chỉ dừng lại là sở thích chứ cũng không phải đam mê. Định hướng của em khi tâm sự với bạn là hoàn thành Đại học là việc phải làm, song song với đó em vẫn ủng hộ việc tự tìm hiểu, khám phá. Tuy nhiên theo em quan sát thì </b></p><p><br/></p><p><b>- Bạn không đi học ở trường, dù vẫn ở nhà </b></p><p><b>- Chỉ chơi game</b></p><p><b>- Chỉ đi học tiếng Anh buổi tối (em định hướng cho học)</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng đang loay hoay giữa 2 lựa chọn: 1) là sẽ siết chặt bằng cách yêu cầu đảm bảo việc học ở trường đầy đủ, theo dõi bảng điểm ở trường hoặc 2) để bạn tự quản lý, nếu rớt môn sẽ đánh vào kinh tế. Hiện tại em đang chọn cách 1)</b></p><p><br/></p><p><b>Mục tiêu của em không phải yêu cầu cao việc học, mà qua việc học để rèn luyện bạn thành một con người độc lập, sau này ra đời có những việc không thích mình vẫn phải làm. Dù có thống nhất với bạn chỉ theo dõi bảng điểm, nhưng biểu hiện của bạn làm em phân vân không biết mình có làm đúng không. Mong Thầy và các anh chị trong group cho em thêm lời khuyên. </b></p><p><br/></p><p><b>Trân trọng. </b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15513018-1-8-2024.mp3" length="7294608" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15513018</guid>
    <pubDate>Thu, 01 Aug 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>606</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-7-2024</itunes:title>
    <title>31-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   An   Dạ chào thầy, con năm nay 22 tuổi, đã theo giỏi Web5ngay được hơn 3 năm nhưng chỉ nghe đều khoản 1 năm gần đây.   Con gửi dòng tâm sự này chỉ để tri ân thầy, rất rất biết ơn thầy vì sự chân thành của thầy dành cho cộng đồng chúng ta, một đóng góp rất lớn với cá nhân con và con tin cũng tương tự với cộng đồng.    Kính chúc thầy và gia đình ngày càng tự do hơn, ngày càng an lạc hơn.   Con hiện đang làm việc ở Đức được hơn 1 năm, nhưng con đường của c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   An</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ chào thầy, con năm nay 22 tuổi, đã theo giỏi Web5ngay được hơn 3 năm nhưng chỉ nghe đều khoản 1 năm gần đây.</b></p><p><br/></p><p><b>Con gửi dòng tâm sự này chỉ để tri ân thầy, rất rất biết ơn thầy vì sự chân thành của thầy dành cho cộng đồng chúng ta, một đóng góp rất lớn với cá nhân con và con tin cũng tương tự với cộng đồng. </b></p><p><br/></p><p><b>Kính chúc thầy và gia đình ngày càng tự do hơn, ngày càng an lạc hơn.</b></p><p><br/></p><p><b>Con hiện đang làm việc ở Đức được hơn 1 năm, nhưng con đường của con rất nhiều trải nghiệm trắc trở nên con thật sự rất bơ vơ vì không điểm tựa bên này, một mình tự bơi về gần như mọi mặt trong đời sống, có lẻ vì như vậy nên con nhìn người nào cũng cảm thấy quý trọng, cũng cảm thấy trân trọng họ vì họ cũng đang bầm dập, lăn lộn với đời. Thế nên mục tiêu sống của con chính là sự tự do, vì quan sát thấy cuộc đời này hễ bị ràng buộc vào bất cứ đề mục nào cũng sẽ bị bầm dập cả, con cũng sẽ bầm dập sau mỗi trải nghiệm nhưng sẽ là một điều kiện cần để con trưởng thành và tự do hơn. </b></p><p><br/></p><p><b>Mỗi ngày, trên Spotify, những tập Podcast của thầy chính là điểm tựa cảm xúc của con, vô cùng biết ơn thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Bản thân con đi làm từ năm 13 tuổi đến nay đều vì gia đình, gia đình con là một chuỗi biến cố, đỉnh Điểm nhất là trước khi con lên máy bay 1 tháng, đáng lẻ là thời gian tận hưởng giấy phút cuối cùng theo đúng nghĩa đen(vì vô thường chẳng biết ngày nào sau chuyến bay đó con sẽ chết) bên gia đình và bạn bè, thì con lại dành cả thời gian để cùng mẹ chăm sóc ba trong bệnh viện vì tai nạn giao thông, chấn thương sọ não, chi phí phẩu thuật cũng rất cao và con tuy là con út nhưng lại là người duy nhất có khả năng đứng ra lo chi phí phẫu thuật cho ba. Con là thành viên của CLB Hướng Đạo nên nhờ công phước của rất nhiều người tốt qua sự kêu gọi của con nên mới cứu được ba. </b></p><p><br/></p><p><b>Con thật sự, thật sự thấy tầm quan trọng của sự trưởng thành nhận thức trong đời sống như thế nào, mọi biến cố cũng chỉ từ tâm thức mình, và nỗi đau lớn nhất ở thời điểm hiện tại của con là nhận thức của mỗi thành viên gia đình con vẫn đang tắt nghẽn ở nhiều khía cạnh, riêng ba con thì như một sự giải thoát cho ba vì giờ ba như một đứa trẻ vì bị mất trí nhớ.</b></p><p><br/></p><p><b>Con mỗi ngày luôn phải tỏ ra mạnh mẽ để làm điểm tựa cho cả gia đình, và hằng ngày nỗ lực để dìu dắt mỗi thành viên trưởng thành hơn về mặt nhận thức, nhưng kết quả đến nay đều thất bại vì cứ mỗi lần đưa một thông tin tích cự vào đầu gia đình thì cứ như là một trăm điều tiêu cực có sẵn trong đầu gia đình đã đánh bật ra ngoài. Con vẫn tiếp tục tỏ ra mạnh mẽ sau mỗi lần đó, nhưng bên trong con đau khổ, đến rất nhiều đêm nằm mơ rồi khóc trong giấc mơ, nhiều khi sáng thức dậy thì người thuê phòng ghép bên cạnh hỏi &quot;sao đêm qua em nằm mơ mà khóc dữ vậy&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Nên con rất rất biết ơn thầy</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   An</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ chào thầy, con năm nay 22 tuổi, đã theo giỏi Web5ngay được hơn 3 năm nhưng chỉ nghe đều khoản 1 năm gần đây.</b></p><p><br/></p><p><b>Con gửi dòng tâm sự này chỉ để tri ân thầy, rất rất biết ơn thầy vì sự chân thành của thầy dành cho cộng đồng chúng ta, một đóng góp rất lớn với cá nhân con và con tin cũng tương tự với cộng đồng. </b></p><p><br/></p><p><b>Kính chúc thầy và gia đình ngày càng tự do hơn, ngày càng an lạc hơn.</b></p><p><br/></p><p><b>Con hiện đang làm việc ở Đức được hơn 1 năm, nhưng con đường của con rất nhiều trải nghiệm trắc trở nên con thật sự rất bơ vơ vì không điểm tựa bên này, một mình tự bơi về gần như mọi mặt trong đời sống, có lẻ vì như vậy nên con nhìn người nào cũng cảm thấy quý trọng, cũng cảm thấy trân trọng họ vì họ cũng đang bầm dập, lăn lộn với đời. Thế nên mục tiêu sống của con chính là sự tự do, vì quan sát thấy cuộc đời này hễ bị ràng buộc vào bất cứ đề mục nào cũng sẽ bị bầm dập cả, con cũng sẽ bầm dập sau mỗi trải nghiệm nhưng sẽ là một điều kiện cần để con trưởng thành và tự do hơn. </b></p><p><br/></p><p><b>Mỗi ngày, trên Spotify, những tập Podcast của thầy chính là điểm tựa cảm xúc của con, vô cùng biết ơn thầy. </b></p><p><br/></p><p><b>Bản thân con đi làm từ năm 13 tuổi đến nay đều vì gia đình, gia đình con là một chuỗi biến cố, đỉnh Điểm nhất là trước khi con lên máy bay 1 tháng, đáng lẻ là thời gian tận hưởng giấy phút cuối cùng theo đúng nghĩa đen(vì vô thường chẳng biết ngày nào sau chuyến bay đó con sẽ chết) bên gia đình và bạn bè, thì con lại dành cả thời gian để cùng mẹ chăm sóc ba trong bệnh viện vì tai nạn giao thông, chấn thương sọ não, chi phí phẩu thuật cũng rất cao và con tuy là con út nhưng lại là người duy nhất có khả năng đứng ra lo chi phí phẫu thuật cho ba. Con là thành viên của CLB Hướng Đạo nên nhờ công phước của rất nhiều người tốt qua sự kêu gọi của con nên mới cứu được ba. </b></p><p><br/></p><p><b>Con thật sự, thật sự thấy tầm quan trọng của sự trưởng thành nhận thức trong đời sống như thế nào, mọi biến cố cũng chỉ từ tâm thức mình, và nỗi đau lớn nhất ở thời điểm hiện tại của con là nhận thức của mỗi thành viên gia đình con vẫn đang tắt nghẽn ở nhiều khía cạnh, riêng ba con thì như một sự giải thoát cho ba vì giờ ba như một đứa trẻ vì bị mất trí nhớ.</b></p><p><br/></p><p><b>Con mỗi ngày luôn phải tỏ ra mạnh mẽ để làm điểm tựa cho cả gia đình, và hằng ngày nỗ lực để dìu dắt mỗi thành viên trưởng thành hơn về mặt nhận thức, nhưng kết quả đến nay đều thất bại vì cứ mỗi lần đưa một thông tin tích cự vào đầu gia đình thì cứ như là một trăm điều tiêu cực có sẵn trong đầu gia đình đã đánh bật ra ngoài. Con vẫn tiếp tục tỏ ra mạnh mẽ sau mỗi lần đó, nhưng bên trong con đau khổ, đến rất nhiều đêm nằm mơ rồi khóc trong giấc mơ, nhiều khi sáng thức dậy thì người thuê phòng ghép bên cạnh hỏi &quot;sao đêm qua em nằm mơ mà khóc dữ vậy&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Nên con rất rất biết ơn thầy</b></p><p><b><br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15507113-31-7-2024.mp3" length="4976818" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15507113</guid>
    <pubDate>Wed, 31 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>413</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-7-2024</itunes:title>
    <title>30-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Ngắn gọn quá chời    Tôi viết khi đang nghe bài love story indila ( nên nghe để phù hợp hơn )       a lam e không thể thở được , mọi thứ đến quá nhanh , a bỏ lại e ngẩn ngơ đứng đó 1 mình, e k biết chuyện j đã xảy ra          Xung quanh e mọi thứ tối sầm, vùng trời xám xịt, cơn đau đến nhanh không kịp trở tay, đầu óc quay cuồng rối tung, k biết fai lam gì, k biết fai giữ anh như thế nào, rốt cuộc e điên hay a điên đây, lao vào nhau nhanh như...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>Ngắn gọn quá chời</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Tôi viết khi đang nghe bài love story indila ( nên nghe để phù hợp hơn )</b></p><p><br/></p><p><b>    a lam e không thể thở được , mọi thứ đến quá nhanh , a bỏ lại e ngẩn ngơ đứng đó 1 mình, e k biết chuyện j đã xảy ra </b></p><p><b>   </b></p><p><b>    Xung quanh e mọi thứ tối sầm, vùng trời xám xịt, cơn đau đến nhanh không kịp trở tay, đầu óc quay cuồng rối tung, k biết fai lam gì, k biết fai giữ anh như thế nào, rốt cuộc e điên hay a điên đây, lao vào nhau nhanh như gió, rồi k lời từ biệt, ah k a chúc em thành công và sau này nhất định sẽ hạnh phúc, nhưng người mang đến hạnh phúc cho em k fai là anh , mặt e cứng đơ k cảm xúc nc mắt rơi , tay e run rẩy , k còn bất cứ cơ hội nào, chúng ta k còn cơ hội... , cả ngày e cứ tỉnh rồi mê, cứ cười rồi đau , trong giấc ngủ cũng mơ thấy hình bóng a quay trở lại và xl em , </b></p><p><b>5h sáng e dậy trước cả đồng hồ , đầu e đau như búa bổ , 1 tay giữ lấy đầu mình bóp lấy nó 1 tay ôm lấy trái tim mình , cả người co quắp trong màn mưa nc mắt , khó thở ,cổ họng tắt ngẹn e muốn hét nhưng k thể , e k hiểu thật sự k hiểu , nhanh quá mọi thứ thật nhanh, hạnh phúc thật sự quá hạnh phúc mà đau cũng thật đau , a sai hay e sai , là anh yếu đuối hay do e quá mãnh liệt , e muốn đợi a nhưng a k cho e bất cứ cơ hội nào, a nói muốn giúp e nhưng a cũng tự làm đau mình, e yêu thì đấu tranh nhưng với anh la cần từ bỏ , a cô đơn 10 năm nay chắc làm a hóa điên mất r, đứng trước tình yêu chân thật làm a sợ hãi bỏ chạy , 1 người hiểu chuyện như e cũng k thể làm gì</b></p><p><b>          </b></p><p><b>       Tình yêu ngắn ngủi nhưng quá đẹp này , sống động hơn cả tranh vẽ, 2 con người phù hợp , chân thật tìm đến nhau, thứ tình yêu đơn giản này, say mê nó , e như dc sống trong mơ, tái sinh trở lại, những ngày tháng ngắn ngủi đầy hào quang, k nỡ nói anh tàn nhẫn , có lẽ níu giữ a lại mơi là điều tàn nhẫn nhất, trái tim nhỏ bé của a chẳng thể chịu dc khi đứng trước bản chất hỉ nộ ái ố cay đắng ngọt bùi của tình yêu , có lẽ a đã mất kiểm soát rất nhiều , đến độ làm a fai sợ hãi lo lắng k lam chủ được lí trí, sợ đánh mất chính mình , a nói 10 năm qua a k có nó a vẫn ổn , vậy thi a nghĩ la a k cần nó, a thương em nhiều, e thương anh , thương cho sự yếu mềm k dám đối mặt giải quyết  như em , k dám đấu tranh cho hạnh phúc của mình, đúng la a k phù hợp, 1 chuyện nhỏ bé a k qa dc , lam sao có thể nắm tay e gắn bó trên hành trình dài này , khi e lại là 1 người xông pha muốn khám phá , khai thác bản thân triệt để, e muốn xem chuyện j sẽ xảy ra nếu e k bỏ cuộc, nên a k fai người đó, nhưng a vẫn là 1 món quà tuyệt vời , món quà đúng ý em nhất từ trước đến giờ, mong a 1 đời dương quang sẽ bước ra khỏi chiếc vỏ của mình , nếu cuộc sống a k tốt e sẽ đau lòng lắm.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>Ngắn gọn quá chời</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Tôi viết khi đang nghe bài love story indila ( nên nghe để phù hợp hơn )</b></p><p><br/></p><p><b>    a lam e không thể thở được , mọi thứ đến quá nhanh , a bỏ lại e ngẩn ngơ đứng đó 1 mình, e k biết chuyện j đã xảy ra </b></p><p><b>   </b></p><p><b>    Xung quanh e mọi thứ tối sầm, vùng trời xám xịt, cơn đau đến nhanh không kịp trở tay, đầu óc quay cuồng rối tung, k biết fai lam gì, k biết fai giữ anh như thế nào, rốt cuộc e điên hay a điên đây, lao vào nhau nhanh như gió, rồi k lời từ biệt, ah k a chúc em thành công và sau này nhất định sẽ hạnh phúc, nhưng người mang đến hạnh phúc cho em k fai là anh , mặt e cứng đơ k cảm xúc nc mắt rơi , tay e run rẩy , k còn bất cứ cơ hội nào, chúng ta k còn cơ hội... , cả ngày e cứ tỉnh rồi mê, cứ cười rồi đau , trong giấc ngủ cũng mơ thấy hình bóng a quay trở lại và xl em , </b></p><p><b>5h sáng e dậy trước cả đồng hồ , đầu e đau như búa bổ , 1 tay giữ lấy đầu mình bóp lấy nó 1 tay ôm lấy trái tim mình , cả người co quắp trong màn mưa nc mắt , khó thở ,cổ họng tắt ngẹn e muốn hét nhưng k thể , e k hiểu thật sự k hiểu , nhanh quá mọi thứ thật nhanh, hạnh phúc thật sự quá hạnh phúc mà đau cũng thật đau , a sai hay e sai , là anh yếu đuối hay do e quá mãnh liệt , e muốn đợi a nhưng a k cho e bất cứ cơ hội nào, a nói muốn giúp e nhưng a cũng tự làm đau mình, e yêu thì đấu tranh nhưng với anh la cần từ bỏ , a cô đơn 10 năm nay chắc làm a hóa điên mất r, đứng trước tình yêu chân thật làm a sợ hãi bỏ chạy , 1 người hiểu chuyện như e cũng k thể làm gì</b></p><p><b>          </b></p><p><b>       Tình yêu ngắn ngủi nhưng quá đẹp này , sống động hơn cả tranh vẽ, 2 con người phù hợp , chân thật tìm đến nhau, thứ tình yêu đơn giản này, say mê nó , e như dc sống trong mơ, tái sinh trở lại, những ngày tháng ngắn ngủi đầy hào quang, k nỡ nói anh tàn nhẫn , có lẽ níu giữ a lại mơi là điều tàn nhẫn nhất, trái tim nhỏ bé của a chẳng thể chịu dc khi đứng trước bản chất hỉ nộ ái ố cay đắng ngọt bùi của tình yêu , có lẽ a đã mất kiểm soát rất nhiều , đến độ làm a fai sợ hãi lo lắng k lam chủ được lí trí, sợ đánh mất chính mình , a nói 10 năm qua a k có nó a vẫn ổn , vậy thi a nghĩ la a k cần nó, a thương em nhiều, e thương anh , thương cho sự yếu mềm k dám đối mặt giải quyết  như em , k dám đấu tranh cho hạnh phúc của mình, đúng la a k phù hợp, 1 chuyện nhỏ bé a k qa dc , lam sao có thể nắm tay e gắn bó trên hành trình dài này , khi e lại là 1 người xông pha muốn khám phá , khai thác bản thân triệt để, e muốn xem chuyện j sẽ xảy ra nếu e k bỏ cuộc, nên a k fai người đó, nhưng a vẫn là 1 món quà tuyệt vời , món quà đúng ý em nhất từ trước đến giờ, mong a 1 đời dương quang sẽ bước ra khỏi chiếc vỏ của mình , nếu cuộc sống a k tốt e sẽ đau lòng lắm.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15498894-30-7-2024.mp3" length="3144276" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15498894</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Jul 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>260</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-7-2024</itunes:title>
    <title>29-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   How to love and be loved?   Xin chào thầy và tất cả mọi người ạ, em là một cô gái 21 tuổi, đang sinh sống và học tập ở Hà Nội. Hôm nay em muốn tâm sự về chuyện tình cảm và cũng muốn được nghe những lời khuyên từ mọi người ạ.  Chuyện là em với một bạn này quen nhau khi còn học cấp 3, em và bạn học chung lớp và ngồi cùng bàn 2 năm cho đến khi ra trường. Bạn là một người rất vui tính, tích cực và cũng rất tử tế, khi còn học cấp 3 thì bọn em cũng chỉ là bạn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   How to love and be loved?</b></p><p><br/></p><p><b>Xin chào thầy và tất cả mọi người ạ, em là một cô gái 21 tuổi, đang sinh sống và học tập ở Hà Nội. Hôm nay em muốn tâm sự về chuyện tình cảm và cũng muốn được nghe những lời khuyên từ mọi người ạ. </b></p><p><b>Chuyện là em với một bạn này quen nhau khi còn học cấp 3, em và bạn học chung lớp và ngồi cùng bàn 2 năm cho đến khi ra trường. Bạn là một người rất vui tính, tích cực và cũng rất tử tế, khi còn học cấp 3 thì bọn em cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi ạ và lúc đấy em cũng chẳng nghĩ gì đến chuyện yêu đương hay có tình cảm gì với bạn hết. </b></p><p><b>Đến khi lên đại học, em với bạn học khác trường, và một hôm bạn có nhắn tin cho em kiểu là tỏ tình, bạn bảo thích em từ khi học cấp 3 rồi, nhưng giờ bạn mới nói vì sợ nếu lúc đấy nói ra mà em từ chối thì học cùng lớp gặp nhau cũng khó xử, giờ bạn nói nếu có như thế thì cũng không gặp nhau nữa. Lúc đấy em cũng chưa có người yêu thì em cũng đồng ý để bọn em tìm hiểu nhau. Bọn em tìm hiểu nghiêm túc trong vòng 3-4 tháng, và em cũng có thích bạn, nhưng thật sự với tình cảm lúc đó thì chưa đến mức để em có thể bước vào một mối quan hệ. Cộng thêm lúc đó em đang rất tiêu cực, tự ti về bản thân, lúc đấy em nghĩ là học hành chưa đến đâu mà yêu đương cái gì, em nghĩ mình phải đạt được 1 thành tựu gì đó để củng cố sự tự tin của mình thì khi đấy bước vào mối quan hệ yêu đương thì mình mới tự chủ và không bị phụ thuộc vào người yêu của mình được, và em đã từ chối bạn. </b></p><p><b>Sau khoảng thời gian đó thì bọn em vẫn tiếp tục là bạn bè và cũng vẫn đi chơi cùng nhóm chung 1 vài lần. Dù em từ chối bạn nhưng em thích bạn là thật và sau lúc đấy em càng thích bạn hơn, đúng 1 năm sau, là tuần trước, bạn có rủ em đi chơi, lúc đấy em nghĩ là bạn vẫn còn thích em, thì em có hỏi bạn là “ bây giờ mày còn thích tao không?” thì bạn nghĩ 1 lúc lâu xong bạn bảo “ thật ra sau hôm mày từ chối tao, tao rất buồn và suy sụp, lúc đấy tao cách ly với tất cả mọi người, chẳng muốn nói chuyện với ai 1 thời gian dài, phải mất 3-4 tháng như thế, lúc đấy tao đã nghĩ trước khi tao lại yêu một ai đấy thì tao phải làm được 1 cái gì đấy đã, tao cũng không còn suy nghĩ là sẽ tiếp tục thích ai nữa, nên bây giờ tao cũng không biết tao có còn thích mày nữa không nữa, từ hôm đấy tao cũng chưa nghĩ về chuyện này 1 lần nào”. </b></p><p><b>Xong cả 2 im lặng 1 lúc thì em có bảo bạn “ Hay bây giờ mày thích lại tao đi”, bạn bảo “ sao tự nhiên bây giờ mày lại thay đổi” , em cũng nói thật với bạn “ hôm tao từ chối mày tao cũng chẳng có vui vẻ gì, lúc đó tao cũng nghĩ y hệt như mày vậy, bây giờ tao cũng vẫn tiếp tục cố gắng như thế, nhưng tao không muốn đi một mình nữa, tao muốn có người đồng hành cùng tao”. Và lúc đấy bạn bảo bạn muốn tiếp tục thích em, và theo đuổi em.</b></p><p><b> Tuy nhiên, sau hôm đấy về 1 tuần bạn cũng không nhắn gì cho em, em nhắn cho bạn trước và bạn hẹn hôm thứ 7 gặp nhau nói chuyện. Đúng như em dự đoán, bạn nói sau hôm đấy, mấy hôm nay bạn cũng suy nghĩ lại là bạn thấy là cảm xúc của bạn với em không còn như lúc trước nữa, bạn không muốn miễn cưỡng với em vì sợ em còn buồn hơn. Dù đã đoán trước được câu trả lời nhưng em vẫn không khỏi thất vọng khi nghe những lời đấy. Bạn nói vẫn tiếp tục muốn làm bạn với em và bạn vẫn mong một ngày nào đấy bạn thích em trở lại và bọn em thành 1 đôi. Buổi nói chuyện hôm đấy của bọn em diễn ra rất nhẹ nhàng, bạn thực sự rất tử tế với em ngay cả khi từ chối, và khi đấy em nhận ra em đã thích đúng người.</b></p><p><b> Bây giờ em đang rất phân vân liệu mình có nên tiếp tục hi vọng vào tình cảm này, cố gắng chinh phục bạn, hay em nên chờ đến khi em hết thích bạn và bọn em lại trở lại là bạn bè. Em thật sự muốn chọn phương án đầu tiên nhưng em cũng chẳng biết có làm nổi không nữa, hay hi vọng càng thêm thất vọng. </b></p><p><b>Nếu em chọn phương án 2, em không chắc có thể bình thường với bạn như trước đượ</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   How to love and be loved?</b></p><p><br/></p><p><b>Xin chào thầy và tất cả mọi người ạ, em là một cô gái 21 tuổi, đang sinh sống và học tập ở Hà Nội. Hôm nay em muốn tâm sự về chuyện tình cảm và cũng muốn được nghe những lời khuyên từ mọi người ạ. </b></p><p><b>Chuyện là em với một bạn này quen nhau khi còn học cấp 3, em và bạn học chung lớp và ngồi cùng bàn 2 năm cho đến khi ra trường. Bạn là một người rất vui tính, tích cực và cũng rất tử tế, khi còn học cấp 3 thì bọn em cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi ạ và lúc đấy em cũng chẳng nghĩ gì đến chuyện yêu đương hay có tình cảm gì với bạn hết. </b></p><p><b>Đến khi lên đại học, em với bạn học khác trường, và một hôm bạn có nhắn tin cho em kiểu là tỏ tình, bạn bảo thích em từ khi học cấp 3 rồi, nhưng giờ bạn mới nói vì sợ nếu lúc đấy nói ra mà em từ chối thì học cùng lớp gặp nhau cũng khó xử, giờ bạn nói nếu có như thế thì cũng không gặp nhau nữa. Lúc đấy em cũng chưa có người yêu thì em cũng đồng ý để bọn em tìm hiểu nhau. Bọn em tìm hiểu nghiêm túc trong vòng 3-4 tháng, và em cũng có thích bạn, nhưng thật sự với tình cảm lúc đó thì chưa đến mức để em có thể bước vào một mối quan hệ. Cộng thêm lúc đó em đang rất tiêu cực, tự ti về bản thân, lúc đấy em nghĩ là học hành chưa đến đâu mà yêu đương cái gì, em nghĩ mình phải đạt được 1 thành tựu gì đó để củng cố sự tự tin của mình thì khi đấy bước vào mối quan hệ yêu đương thì mình mới tự chủ và không bị phụ thuộc vào người yêu của mình được, và em đã từ chối bạn. </b></p><p><b>Sau khoảng thời gian đó thì bọn em vẫn tiếp tục là bạn bè và cũng vẫn đi chơi cùng nhóm chung 1 vài lần. Dù em từ chối bạn nhưng em thích bạn là thật và sau lúc đấy em càng thích bạn hơn, đúng 1 năm sau, là tuần trước, bạn có rủ em đi chơi, lúc đấy em nghĩ là bạn vẫn còn thích em, thì em có hỏi bạn là “ bây giờ mày còn thích tao không?” thì bạn nghĩ 1 lúc lâu xong bạn bảo “ thật ra sau hôm mày từ chối tao, tao rất buồn và suy sụp, lúc đấy tao cách ly với tất cả mọi người, chẳng muốn nói chuyện với ai 1 thời gian dài, phải mất 3-4 tháng như thế, lúc đấy tao đã nghĩ trước khi tao lại yêu một ai đấy thì tao phải làm được 1 cái gì đấy đã, tao cũng không còn suy nghĩ là sẽ tiếp tục thích ai nữa, nên bây giờ tao cũng không biết tao có còn thích mày nữa không nữa, từ hôm đấy tao cũng chưa nghĩ về chuyện này 1 lần nào”. </b></p><p><b>Xong cả 2 im lặng 1 lúc thì em có bảo bạn “ Hay bây giờ mày thích lại tao đi”, bạn bảo “ sao tự nhiên bây giờ mày lại thay đổi” , em cũng nói thật với bạn “ hôm tao từ chối mày tao cũng chẳng có vui vẻ gì, lúc đó tao cũng nghĩ y hệt như mày vậy, bây giờ tao cũng vẫn tiếp tục cố gắng như thế, nhưng tao không muốn đi một mình nữa, tao muốn có người đồng hành cùng tao”. Và lúc đấy bạn bảo bạn muốn tiếp tục thích em, và theo đuổi em.</b></p><p><b> Tuy nhiên, sau hôm đấy về 1 tuần bạn cũng không nhắn gì cho em, em nhắn cho bạn trước và bạn hẹn hôm thứ 7 gặp nhau nói chuyện. Đúng như em dự đoán, bạn nói sau hôm đấy, mấy hôm nay bạn cũng suy nghĩ lại là bạn thấy là cảm xúc của bạn với em không còn như lúc trước nữa, bạn không muốn miễn cưỡng với em vì sợ em còn buồn hơn. Dù đã đoán trước được câu trả lời nhưng em vẫn không khỏi thất vọng khi nghe những lời đấy. Bạn nói vẫn tiếp tục muốn làm bạn với em và bạn vẫn mong một ngày nào đấy bạn thích em trở lại và bọn em thành 1 đôi. Buổi nói chuyện hôm đấy của bọn em diễn ra rất nhẹ nhàng, bạn thực sự rất tử tế với em ngay cả khi từ chối, và khi đấy em nhận ra em đã thích đúng người.</b></p><p><b> Bây giờ em đang rất phân vân liệu mình có nên tiếp tục hi vọng vào tình cảm này, cố gắng chinh phục bạn, hay em nên chờ đến khi em hết thích bạn và bọn em lại trở lại là bạn bè. Em thật sự muốn chọn phương án đầu tiên nhưng em cũng chẳng biết có làm nổi không nữa, hay hi vọng càng thêm thất vọng. </b></p><p><b>Nếu em chọn phương án 2, em không chắc có thể bình thường với bạn như trước đượ</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15491665-29-7-2024.mp3" length="9200818" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15491665</guid>
    <pubDate>Mon, 29 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>765</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-7-2024</itunes:title>
    <title>26-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Tính   Em chào thầy em chào gia đình mình, em sinh năm 2k1 hiện em muốn nói ra những nổi lòng và sự trải nghiệm của minh ở đây vì môi trường của em không có sân chơi như thế này    Tối tối em cũng hay theo dõi những anh chị chia sẻ và nghe từng câu chữ của thầy khi giải quyết 1 vấn đề cho 1 cá nhân nào đó, nhiều khi em lên nghe podcast của thầy trên youtube không ngấm vào người bằng những lời thầy tâm sự lại với mấy bạn, rất có chiều sâu và chạm đúng vấn đề ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Tính</b></p><p><br/></p><p><b>Em chào thầy em chào gia đình mình, em sinh năm 2k1 hiện em muốn nói ra những nổi lòng và sự trải nghiệm của minh ở đây vì môi trường của em không có sân chơi như thế này</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Tối tối em cũng hay theo dõi những anh chị chia sẻ và nghe từng câu chữ của thầy khi giải quyết 1 vấn đề cho 1 cá nhân nào đó, nhiều khi em lên nghe podcast của thầy trên youtube không ngấm vào người bằng những lời thầy tâm sự lại với mấy bạn, rất có chiều sâu và chạm đúng vấn đề của 1 cá nhân nào đó, em cũng đang học cách ăn nói và cách giải quyết vấn đề của thầy từ những bài tâm sự buồn vui, lời thầy nói có sức từng trải rất nhiều, em theo dõi thầy cũng 4 năm rồi, thầy cũng là tấm gương để em nhìn vào phấn đấu trên con đường chia sẻ giáo dục như thế này, biết ơn thầy</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em xin phép chia sẻ những trải nghiệm và vấn đề của bản thân</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Bản thân em chưa từng học qua trường lớp nào đại loại là 0/12 ạ, từ bé em rất muốn đi học em nhớ không nhầm là năm em 16 tuổi em nói với mẹ là con muốn đi học mà mẹ em cầm cây chổi đánh lên đầu em khiến em khá bất ngờ và kể từ đó em luôn luôn đặt câu hỏi tại sao? em cũng bị trầm cảm từ lúc đó đến năm 21 tuổi, nói vây thôi chứ chịu đựng cũng không đơn giản đâu ạ, vì ba mẹ em còn bạo hành từ bé cho đến giờ, ba thì suốt ngày nhậu nhẹt mẹ thì suốt ngày đánh bài họ không làm ăn gì cả, họ có tiền họ cứ cờ bạc như vậy suột 10 mấy năm, nhà em có 7 anh chị em, cho dù họ có tiền hay không có tiền họ vẫn dồn vô cờ bạc và bỏ rơi con cái, chỉ mỗi ngày làm đồ ăn để ở đó vậy thôi đói thì tự mò vô ăn như nuôi chó mèo vậy, ngày cho ăn 3 bữa hết, gặp vấn đề gì muốn tâm sự với họ thì họ lại chửi, vài lần như vậy khiến em khép lòng và không còn mở lòng với bất kỳ ai nữa, bỏ rơi không cho em đi học còn cái kiểu bạo hành này nữa. </b></p><p><b>Em biết việc học là rất quan trọng, thực sự là họ không đầu tư 1 tí chỉ 1 tí để cho mình biết chữ biết viết như người ta, suốt nhiều năm như vậy em trầm cảm và có ý nghĩ muốn tuwj sats 2 lần, trong đầu em lúc nào cũng hiện lên câu hỏi tại sao, tại sao họ sinh ra mình mà khiến họ khó chịu vậy họ sinh ra mình làm cái gì vậy? mình đâu có muốn ra đời đâu? mình ở đây để làm cái gì? mình có giá trị gì để ở đây? em nói thật là em có trách họ, trong đầu em liên tục hiện những suy nghĩ tiêu cực về họ suốt nhiều năm, có lần em cắn răng và nghĩ khi tôi lớn chắc chắn tôi sẽ không nuôi ông bà đâu, những dòng suy nghĩ đó khiến em bị điên thực sự là như vậy, không hiểu sao lúc đấy em không có gan tuwj sast đến giờ em vẫn chưa hiểu, và môi trường của em là khu ổ chuột, nên em không thể tìm ai để giải đáp những khúc mắc của em, em lại tiếp tục đặt câu hỏi tại sao và đi tìm câu trả lời</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Vì em 0/12 nên chỉ có lao động chân tay, tự thân 1 mình đi tìm những cơ hội cho mình mặc dù những điều mà ba mẹ em tạo cho em thành con người khó gần và cọc cằn không vì lý do gì cả nhưng bản thân em thì muốn trở thành 1 người có giá trị, thực sự là có giá trị gì đó đủ để ảnh hưởng đến những người như em, vì em lớn lên như thế nên trong người em rất muốn được giúp những người có hoàn cảnh như em, mặc dù em mù chữ thật nhưng đối với em 10 tỷ nó không quan trọng, vì mục đích duy nhất của em là sống để lại giá trị gì đó để giúp những người có hoàn cảnh như em mà thôi, lý do đến giờ tại sao em không dọn ra ở riêng, vì từ bé em chỉ nghĩ đến những chuyện mà ba mẹ em đã tác động lên em, em khép lòng với mọi thứ, chỉ biết lao động ra tiền thì mình làm thôi không có ý định mở tư duy, nhớ lại thấy mình cũng chịu đựng giỏi thật, may mà không bị tâm thần</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Và dần dần những câu hỏi liên tục chạy trong đầu em, ngày nào em cũng đi tìm câu trả lời phần lớn là trên mạng, thì em mới hiểu là tất cả là vì giáo dục mà ra, vì con cái là ảnh hưởng đ</b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Tính</b></p><p><br/></p><p><b>Em chào thầy em chào gia đình mình, em sinh năm 2k1 hiện em muốn nói ra những nổi lòng và sự trải nghiệm của minh ở đây vì môi trường của em không có sân chơi như thế này</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Tối tối em cũng hay theo dõi những anh chị chia sẻ và nghe từng câu chữ của thầy khi giải quyết 1 vấn đề cho 1 cá nhân nào đó, nhiều khi em lên nghe podcast của thầy trên youtube không ngấm vào người bằng những lời thầy tâm sự lại với mấy bạn, rất có chiều sâu và chạm đúng vấn đề của 1 cá nhân nào đó, em cũng đang học cách ăn nói và cách giải quyết vấn đề của thầy từ những bài tâm sự buồn vui, lời thầy nói có sức từng trải rất nhiều, em theo dõi thầy cũng 4 năm rồi, thầy cũng là tấm gương để em nhìn vào phấn đấu trên con đường chia sẻ giáo dục như thế này, biết ơn thầy</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em xin phép chia sẻ những trải nghiệm và vấn đề của bản thân</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Bản thân em chưa từng học qua trường lớp nào đại loại là 0/12 ạ, từ bé em rất muốn đi học em nhớ không nhầm là năm em 16 tuổi em nói với mẹ là con muốn đi học mà mẹ em cầm cây chổi đánh lên đầu em khiến em khá bất ngờ và kể từ đó em luôn luôn đặt câu hỏi tại sao? em cũng bị trầm cảm từ lúc đó đến năm 21 tuổi, nói vây thôi chứ chịu đựng cũng không đơn giản đâu ạ, vì ba mẹ em còn bạo hành từ bé cho đến giờ, ba thì suốt ngày nhậu nhẹt mẹ thì suốt ngày đánh bài họ không làm ăn gì cả, họ có tiền họ cứ cờ bạc như vậy suột 10 mấy năm, nhà em có 7 anh chị em, cho dù họ có tiền hay không có tiền họ vẫn dồn vô cờ bạc và bỏ rơi con cái, chỉ mỗi ngày làm đồ ăn để ở đó vậy thôi đói thì tự mò vô ăn như nuôi chó mèo vậy, ngày cho ăn 3 bữa hết, gặp vấn đề gì muốn tâm sự với họ thì họ lại chửi, vài lần như vậy khiến em khép lòng và không còn mở lòng với bất kỳ ai nữa, bỏ rơi không cho em đi học còn cái kiểu bạo hành này nữa. </b></p><p><b>Em biết việc học là rất quan trọng, thực sự là họ không đầu tư 1 tí chỉ 1 tí để cho mình biết chữ biết viết như người ta, suốt nhiều năm như vậy em trầm cảm và có ý nghĩ muốn tuwj sats 2 lần, trong đầu em lúc nào cũng hiện lên câu hỏi tại sao, tại sao họ sinh ra mình mà khiến họ khó chịu vậy họ sinh ra mình làm cái gì vậy? mình đâu có muốn ra đời đâu? mình ở đây để làm cái gì? mình có giá trị gì để ở đây? em nói thật là em có trách họ, trong đầu em liên tục hiện những suy nghĩ tiêu cực về họ suốt nhiều năm, có lần em cắn răng và nghĩ khi tôi lớn chắc chắn tôi sẽ không nuôi ông bà đâu, những dòng suy nghĩ đó khiến em bị điên thực sự là như vậy, không hiểu sao lúc đấy em không có gan tuwj sast đến giờ em vẫn chưa hiểu, và môi trường của em là khu ổ chuột, nên em không thể tìm ai để giải đáp những khúc mắc của em, em lại tiếp tục đặt câu hỏi tại sao và đi tìm câu trả lời</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Vì em 0/12 nên chỉ có lao động chân tay, tự thân 1 mình đi tìm những cơ hội cho mình mặc dù những điều mà ba mẹ em tạo cho em thành con người khó gần và cọc cằn không vì lý do gì cả nhưng bản thân em thì muốn trở thành 1 người có giá trị, thực sự là có giá trị gì đó đủ để ảnh hưởng đến những người như em, vì em lớn lên như thế nên trong người em rất muốn được giúp những người có hoàn cảnh như em, mặc dù em mù chữ thật nhưng đối với em 10 tỷ nó không quan trọng, vì mục đích duy nhất của em là sống để lại giá trị gì đó để giúp những người có hoàn cảnh như em mà thôi, lý do đến giờ tại sao em không dọn ra ở riêng, vì từ bé em chỉ nghĩ đến những chuyện mà ba mẹ em đã tác động lên em, em khép lòng với mọi thứ, chỉ biết lao động ra tiền thì mình làm thôi không có ý định mở tư duy, nhớ lại thấy mình cũng chịu đựng giỏi thật, may mà không bị tâm thần</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Và dần dần những câu hỏi liên tục chạy trong đầu em, ngày nào em cũng đi tìm câu trả lời phần lớn là trên mạng, thì em mới hiểu là tất cả là vì giáo dục mà ra, vì con cái là ảnh hưởng đ</b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15478868-26-7-2024.mp3" length="6451064" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15478868</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>536</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-7-2024</itunes:title>
    <title>25-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT   Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ về hoàn cảnh của em. Bố mẹ em chia tay hồi em học lớp 2, nguyên nhân vì ổng ngoại tình và sau 7749 lần bắt ghen, cãi nhau và đánh nhau thì họ đưa nhau ra tòa và chia tay.  Từ bé đến lớn trong em không có khái niệm về bố là như thế nào, trong trí nhớ của em thì ổng đi miết. Những ngày còn bé em không hiểu tại sao phải gặp mặt ổng làm gì, nhưng vì mẹ em muốn em gặp ổng nên em phải gặp. Hồi em mới chu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT</b></p><p><br/></p><p><b>Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ về hoàn cảnh của em.</b></p><p><b>Bố mẹ em chia tay hồi em học lớp 2, nguyên nhân vì ổng ngoại tình và sau 7749 lần bắt ghen, cãi nhau và đánh nhau thì họ đưa nhau ra tòa và chia tay. </b></p><p><b>Từ bé đến lớn trong em không có khái niệm về bố là như thế nào, trong trí nhớ của em thì ổng đi miết. Những ngày còn bé em không hiểu tại sao phải gặp mặt ổng làm gì, nhưng vì mẹ em muốn em gặp ổng nên em phải gặp. Hồi em mới chuyển về nhà ngoại thì em hay bị hàng xóm trêu chọc vì không có bố nên có lẽ vì vậy mà em luôn mặc cảm là em không được bình thường như bao bạn khác. Tuy nhiên bên ngoài em vẫn bình thường như những người khác, được đi học, được vui chơi với bạn bè. </b></p><p><b>Em học khá ổn nên nhiều bạn chơi với em, nhưng em chưa từng nói thật về hoàn cảnh của mình cho ai biết hết. Sau này lớn lên em đã cởi mở hơn và chia sẻ về vấn đề này. Em vẫn còn nhớ mãi ngày xưa lúc đi học cô giáo cho tập làm văn tả về gia đình thì em luôn tả về bà ngoại của em. Mặc dù em muốn tả về mẹ của mình, nhưng với suy nghĩ ngây thơ rằng nếu mình tả về mẹ thì mọi người sẽ biết rằng mình không có bố. </b></p><p><b>Hồi đó em hay so sánh ngầm nhiều lắm, thì mình còn bé mà, ai cũng có mà mình không có thì cũng chạnh lòng. Có đôi lúc em tự trách bản thân mình rằng có phải ổng không thích con gái nên ổng mới ngoại tình và ly hôn với mẹ em không? Có phải là em không nên xuất hiện trên cuộc đời này không? Rất nhiều câu hỏi nhưng không ai có thể trả lời cho mình biết được. </b></p><p><b>Sau này, khi ổng hết chơi gái thì có lấy vợ và sinh được một thằng con trai. Ổng có 1 lần dẫn vợ và 2 lần dẫn con trai ổng đến gặp mặt em, tất nhiên là sau đó thì gia đình em cãi nhau đúng 30 tết. Ổng thấy em khó chịu nên không dẫn người nhà của ổng đến làm thân với em nữa. Nhưng sau đó ổng chuyển sang chế độ muốn em xuống nhà ổng để thăm hỏi. Hồi đợt tết rồi, ông nội của em mất và ổng thông báo cho em biết để còn thể hiện lễ nghĩa. Mọi người xung quanh thì cũng muốn ý tứ muốn em đi nhưng em biết là thâm tâm em không muốn đi vì cũng không có tình cảm gì. Ngày bé em chưa từng được gặp ông bà nội của mình, ngay cả khi bố mẹ em chia tay. Nhưng mẹ em có kể là, hồi vợ sau của ổng đẻ thì bà nội em có vào chăm cháu nhưng chưa hề đến gặp mặt em và gọi điện cho em lần nào. Có lẽ vì vậy mà em khá vô cảm với họ hàng bên đó. </b></p><p><b>Em khá là không thích 30 tết, vì ngày đó em phải gặp ổng. Nếu em không ra gặp thì mọi người xung quanh sẽ bảo không được. Và sau chuyện này, em cũng có thể mường tượng ổng sẽ chửi rủa em là mất dạy hay thế nào đó nếu em không tự giác lễ nghĩa. Em cũng biết được rằng ổng cho tiền em nhưng lại đi nói với người khác rằng em chỉ biết có tiền mà thôi. Từ đó em không cầm tiền của ổng nữa dù mọi người bảo em ngu. Em nghĩ là nếu mà đối phương không thành tâm muốn cho thì mình không cần lấy. </b></p><p><b>Mỗi lần nhắc đến ổng thì em có nhiều câu hỏi lắm! Em không hiểu tại sao mọi người lại chửi mình, tại sao ổng lại chửi mình, trong khi em chưa bao giờ làm vậy với họ! Em cũng nhận ra là những người đó có điểm chung là không bị bỏ rơi giống em! </b></p><p><b>Em viết bài này mục đích để tâm sự là chính thôi ạ. Con người ta nhiều lúc cũng khó hiểu lắm! Khi biết mình không được lắng nghe thì sẽ không bao giờ nói. Nhưng biết có ai đó nghe thì lại nói rất nhiều. </b></p><p><b>Cám ơn mọi người đã đọc, chúc mọi người buổi tối tốt lành.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  THE LITTLE CAT</b></p><p><br/></p><p><b>Chào mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ về hoàn cảnh của em.</b></p><p><b>Bố mẹ em chia tay hồi em học lớp 2, nguyên nhân vì ổng ngoại tình và sau 7749 lần bắt ghen, cãi nhau và đánh nhau thì họ đưa nhau ra tòa và chia tay. </b></p><p><b>Từ bé đến lớn trong em không có khái niệm về bố là như thế nào, trong trí nhớ của em thì ổng đi miết. Những ngày còn bé em không hiểu tại sao phải gặp mặt ổng làm gì, nhưng vì mẹ em muốn em gặp ổng nên em phải gặp. Hồi em mới chuyển về nhà ngoại thì em hay bị hàng xóm trêu chọc vì không có bố nên có lẽ vì vậy mà em luôn mặc cảm là em không được bình thường như bao bạn khác. Tuy nhiên bên ngoài em vẫn bình thường như những người khác, được đi học, được vui chơi với bạn bè. </b></p><p><b>Em học khá ổn nên nhiều bạn chơi với em, nhưng em chưa từng nói thật về hoàn cảnh của mình cho ai biết hết. Sau này lớn lên em đã cởi mở hơn và chia sẻ về vấn đề này. Em vẫn còn nhớ mãi ngày xưa lúc đi học cô giáo cho tập làm văn tả về gia đình thì em luôn tả về bà ngoại của em. Mặc dù em muốn tả về mẹ của mình, nhưng với suy nghĩ ngây thơ rằng nếu mình tả về mẹ thì mọi người sẽ biết rằng mình không có bố. </b></p><p><b>Hồi đó em hay so sánh ngầm nhiều lắm, thì mình còn bé mà, ai cũng có mà mình không có thì cũng chạnh lòng. Có đôi lúc em tự trách bản thân mình rằng có phải ổng không thích con gái nên ổng mới ngoại tình và ly hôn với mẹ em không? Có phải là em không nên xuất hiện trên cuộc đời này không? Rất nhiều câu hỏi nhưng không ai có thể trả lời cho mình biết được. </b></p><p><b>Sau này, khi ổng hết chơi gái thì có lấy vợ và sinh được một thằng con trai. Ổng có 1 lần dẫn vợ và 2 lần dẫn con trai ổng đến gặp mặt em, tất nhiên là sau đó thì gia đình em cãi nhau đúng 30 tết. Ổng thấy em khó chịu nên không dẫn người nhà của ổng đến làm thân với em nữa. Nhưng sau đó ổng chuyển sang chế độ muốn em xuống nhà ổng để thăm hỏi. Hồi đợt tết rồi, ông nội của em mất và ổng thông báo cho em biết để còn thể hiện lễ nghĩa. Mọi người xung quanh thì cũng muốn ý tứ muốn em đi nhưng em biết là thâm tâm em không muốn đi vì cũng không có tình cảm gì. Ngày bé em chưa từng được gặp ông bà nội của mình, ngay cả khi bố mẹ em chia tay. Nhưng mẹ em có kể là, hồi vợ sau của ổng đẻ thì bà nội em có vào chăm cháu nhưng chưa hề đến gặp mặt em và gọi điện cho em lần nào. Có lẽ vì vậy mà em khá vô cảm với họ hàng bên đó. </b></p><p><b>Em khá là không thích 30 tết, vì ngày đó em phải gặp ổng. Nếu em không ra gặp thì mọi người xung quanh sẽ bảo không được. Và sau chuyện này, em cũng có thể mường tượng ổng sẽ chửi rủa em là mất dạy hay thế nào đó nếu em không tự giác lễ nghĩa. Em cũng biết được rằng ổng cho tiền em nhưng lại đi nói với người khác rằng em chỉ biết có tiền mà thôi. Từ đó em không cầm tiền của ổng nữa dù mọi người bảo em ngu. Em nghĩ là nếu mà đối phương không thành tâm muốn cho thì mình không cần lấy. </b></p><p><b>Mỗi lần nhắc đến ổng thì em có nhiều câu hỏi lắm! Em không hiểu tại sao mọi người lại chửi mình, tại sao ổng lại chửi mình, trong khi em chưa bao giờ làm vậy với họ! Em cũng nhận ra là những người đó có điểm chung là không bị bỏ rơi giống em! </b></p><p><b>Em viết bài này mục đích để tâm sự là chính thôi ạ. Con người ta nhiều lúc cũng khó hiểu lắm! Khi biết mình không được lắng nghe thì sẽ không bao giờ nói. Nhưng biết có ai đó nghe thì lại nói rất nhiều. </b></p><p><b>Cám ơn mọi người đã đọc, chúc mọi người buổi tối tốt lành.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15472266-25-7-2024.mp3" length="7976720" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15472266</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Jul 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>663</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-7-2024</itunes:title>
    <title>24-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Worry Chào thầy Năm và mọi người trong group chúc mọi người 1 ngày tốt lành ,em xin tự giới thiệu em năm nay cũng gần 18-20 tuổi vấn đề em gặp phải trong cuộc sống của mình chính là mặc dù biết được việc mình yêu thích làm và mình có tí tài năng lại thật sự có vẻ không phù hợp với mình?  Tại sao bản thân lại tự nói như vậy trong khi rõ ràng mình biết mình thích và mình có năng khiếu về nó ? Chuyện là em rất đam mê chơi thể thao thực sự thì từ bé hồi chỉ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Worry</b></p><p>Chào thầy Năm và mọi người trong group chúc mọi người 1 ngày tốt lành ,em xin tự giới thiệu em năm nay cũng gần 18-20 tuổi vấn đề em gặp phải trong cuộc sống của mình chính là mặc dù biết được việc mình yêu thích làm và mình có tí tài năng lại thật sự có vẻ không phù hợp với mình? </p><p>Tại sao bản thân lại tự nói như vậy trong khi rõ ràng mình biết mình thích và mình có năng khiếu về nó ? Chuyện là em rất đam mê chơi thể thao thực sự thì từ bé hồi chỉ cấp 1 và nhỏ hơn là mẫu giáo em đã được ông nội cho chơi thể thao vì ông em là 1 người mê thể thao và em cũng rất vui khi em được làm việc đó, lớn hơn chút tầm cấp 2 cấp 3 em vẫn giữ niềm yêu thích đó và nó gần như là xuất hiện liền vs cuộc sống của em 1 tuần thì em chs thể thao 3-4 lần là ít và em thấy bản thân chơi môn gì dính đến thể thao cũng học rất nhanh và có vẻ tốt hơn bình thường ví dụ điển hình là em có thể kể 1 số môn như cầu lông em chỉ cần chơi 1 tháng là có thể đánh rất tốt có thể giao cầu chạy chổ hay thực hiện các kỹ thuật tương đối cần kỹ năng và chơi không thua các bạn đánh 3-4 tháng và nó cũng tương tự với các môn khác như đá banh hay bóng rổ em đều học rất nhanh và thành thạo cũng nhanh có thể mọi người nói em tự cao nhưng em có cảm nhận như thế thật ạ đã là cảm nhận chắc chắn có chủ quan và cũng sẽ đúng 1 phần nhỏ nào đó  ,nhưng vấn đề là tại sao em lại bảo bản thân thực sự không hợp ? </p><p>Bởi vì so với tuổi của mình mặc dù cũng gần như là trưởng thành hoàn toàn về mặt thể chất nhưng em lại tầm 1m62-65 thôi ạ khi chơi thể thao với các bạn khác thì mặc dù kỹ thuật em có tốt thì khi chạm vs 1 bạn có thể hình cao và sức lực khoẻ thì kỹ năng đó gần như bị sàn lấp và có lúc là thua thảm hại còn chưa nói sẽ có lúc gặp các bạn vừa có kỹ năng vừa có thể hình vượt trội chính vì lẽ đó em cảm thấy thực sự nếu mình có theo đuổi thể thao thì khi bước vào môi trường đó cũng không cạnh tranh lại các bạn, có 1 số trường hợp cầu thủ hay vận động viên nhỏ con vẫn có thành tích tốt như là messi thì đó là 1 trường hợp cầu thủ không quá vượt trội về vốc dáng nhưng vẫn có thành tích xuất sắc nhưng em chẳng nghĩ bản thân sẽ làm được điều đó thật sự rất buồn khi nói ra điều đó , có lẽ em nên chọn 1 thứ khác thay vì thể thao để theo đuổi đúng không thầy và có lẽ sau khi nói hết ra suy nghĩ trong lòng thì nhẹ nhõm hơn</p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Worry</b></p><p>Chào thầy Năm và mọi người trong group chúc mọi người 1 ngày tốt lành ,em xin tự giới thiệu em năm nay cũng gần 18-20 tuổi vấn đề em gặp phải trong cuộc sống của mình chính là mặc dù biết được việc mình yêu thích làm và mình có tí tài năng lại thật sự có vẻ không phù hợp với mình? </p><p>Tại sao bản thân lại tự nói như vậy trong khi rõ ràng mình biết mình thích và mình có năng khiếu về nó ? Chuyện là em rất đam mê chơi thể thao thực sự thì từ bé hồi chỉ cấp 1 và nhỏ hơn là mẫu giáo em đã được ông nội cho chơi thể thao vì ông em là 1 người mê thể thao và em cũng rất vui khi em được làm việc đó, lớn hơn chút tầm cấp 2 cấp 3 em vẫn giữ niềm yêu thích đó và nó gần như là xuất hiện liền vs cuộc sống của em 1 tuần thì em chs thể thao 3-4 lần là ít và em thấy bản thân chơi môn gì dính đến thể thao cũng học rất nhanh và có vẻ tốt hơn bình thường ví dụ điển hình là em có thể kể 1 số môn như cầu lông em chỉ cần chơi 1 tháng là có thể đánh rất tốt có thể giao cầu chạy chổ hay thực hiện các kỹ thuật tương đối cần kỹ năng và chơi không thua các bạn đánh 3-4 tháng và nó cũng tương tự với các môn khác như đá banh hay bóng rổ em đều học rất nhanh và thành thạo cũng nhanh có thể mọi người nói em tự cao nhưng em có cảm nhận như thế thật ạ đã là cảm nhận chắc chắn có chủ quan và cũng sẽ đúng 1 phần nhỏ nào đó  ,nhưng vấn đề là tại sao em lại bảo bản thân thực sự không hợp ? </p><p>Bởi vì so với tuổi của mình mặc dù cũng gần như là trưởng thành hoàn toàn về mặt thể chất nhưng em lại tầm 1m62-65 thôi ạ khi chơi thể thao với các bạn khác thì mặc dù kỹ thuật em có tốt thì khi chạm vs 1 bạn có thể hình cao và sức lực khoẻ thì kỹ năng đó gần như bị sàn lấp và có lúc là thua thảm hại còn chưa nói sẽ có lúc gặp các bạn vừa có kỹ năng vừa có thể hình vượt trội chính vì lẽ đó em cảm thấy thực sự nếu mình có theo đuổi thể thao thì khi bước vào môi trường đó cũng không cạnh tranh lại các bạn, có 1 số trường hợp cầu thủ hay vận động viên nhỏ con vẫn có thành tích tốt như là messi thì đó là 1 trường hợp cầu thủ không quá vượt trội về vốc dáng nhưng vẫn có thành tích xuất sắc nhưng em chẳng nghĩ bản thân sẽ làm được điều đó thật sự rất buồn khi nói ra điều đó , có lẽ em nên chọn 1 thứ khác thay vì thể thao để theo đuổi đúng không thầy và có lẽ sau khi nói hết ra suy nghĩ trong lòng thì nhẹ nhõm hơn</p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15466161-24-7-2024.mp3" length="4146437" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15466161</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>344</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-7-2024</itunes:title>
    <title>23-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Chênh vênh   Chào thầy và đại gia đình W5n! Em năm nay 34 tuổi, là nhân viên văn phòng, thu nhập 11 triệu/tháng. Chồng em làm công nhân sản xuất, thu nhập cũng tầm như em nhưng phải đi tuần ca ngày, tuần ca đêm, mỗi ngày làm việc 12 tiếng, không có thời gian cho gia đình.  Vợ chồng em có 2 cháu nhỏ, một bé học lớp 3, một bé 3 tuổi, bố mẹ 2 bên già yếu, thu nhập như vậy nên hàng tháng không tiết kiệm được bao nhiêu. Trước đây em cũng là một công nhân với...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Chênh vênh</b></p><p><br/></p><p><b>Chào thầy và đại gia đình W5n!</b></p><p><b>Em năm nay 34 tuổi, là nhân viên văn phòng, thu nhập 11 triệu/tháng. Chồng em làm công nhân sản xuất, thu nhập cũng tầm như em nhưng phải đi tuần ca ngày, tuần ca đêm, mỗi ngày làm việc 12 tiếng, không có thời gian cho gia đình. </b></p><p><b>Vợ chồng em có 2 cháu nhỏ, một bé học lớp 3, một bé 3 tuổi, bố mẹ 2 bên già yếu, thu nhập như vậy nên hàng tháng không tiết kiệm được bao nhiêu. Trước đây em cũng là một công nhân với mức lương thấp hơn và không có thời gian cho bản thân, gia đình. Nhờ nghe các bài giảng của thầy mà em đã có động lực học tiếng anh và xin được công việc văn phòng của 1 cty nước ngoài. Công việc ổn định hơn, có nhiều thời gian dạy con học, chơi cùng con. Em làm ở đây cũng được 6 năm rồi, hàng ngày em đều nghe các tập podcad của thầy, từ youtube đến spotify, fb, X… Em cảm thấy biết ơn thầy nhiều lắm, nhờ thầy mà cuộc sống của em thay đổi theo hướng tích cực hơn và em cảm nhận mình đang sống tốt, tiến bộ hơn mỗi ngày, dù thành quả không có gì to tát. Thực sự em biết ơn thầy nhiều lắm ạ!</b></p><p><b>Đợt vừa rồi công ty em rơi vào tình trạng khó khăn, phải cắt giảm nhân sự, em may mắn vẫn đc tiếp tục làm việc, nhưng biến cố này làm em vô cùng lo lắng. Em nghĩ mình phải học thêm kỹ năng khác để dự phòng và kiếm thêm thu nhập. Chồng em là người chăm chỉ, hiền lành, sống đơn giản, tiết kiệm, yêu thương vợ con, không có tệ nạn gì, chỉ có điều anh ấy không dám thay đổi, không nỗ lực học tập để có một công việc tốt hơn, đi làm về muộn, mệt thì xem tiktok rồi đi ngủ chứ không học thêm gì. Em rất buồn, nhưng góp ý thì vợ chồng lại mâu thuẫn cãi nhau, em cũng nghe thầy nói đừng cố gắng thay đổi người khác, nên thay đổi mình trước. </b></p><p><b>Em dành thời gian tìm hiểu về marketing, group nào về MKT em cũng tham gia, từ shopee đến thiết kế web, seo web, bán hàng FB, tiktok…em mua cả sách về đọc, nhưng em vẫn thấy mông lung quá, em tìm hiểu cũng đc hơn 1 năm rồi mà chưa biết mình phù hợp với cái nào. Mỗi thứ biết 1 ít nhưng chưa thực sự bắt tay vào làm cái nào. Em muốn bán hàng online nhưng vẫn đi làm VP thì chắc chỉ làm affiliate được thôi, em sống hướng nội, không có ngoại hình ưa nhìn, ăn nói k được lưu loát, nên mảng tiktok, livestream có vẻ không phù hợp.Theo thầy tầm tuổi này em có nên học thiết kế và SEO web để làm affiliate không ạ? Mỗi ngày em dành ra 2 tiếng buổi sáng để học thì bao lâu mới có kết quả ạ. Mong thầy và mọi người cho em xin lời khuyên. Chúc thầy thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc! Em chân thành cảm ơn ạ! </b></p><p><b><br/><br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Chênh vênh</b></p><p><br/></p><p><b>Chào thầy và đại gia đình W5n!</b></p><p><b>Em năm nay 34 tuổi, là nhân viên văn phòng, thu nhập 11 triệu/tháng. Chồng em làm công nhân sản xuất, thu nhập cũng tầm như em nhưng phải đi tuần ca ngày, tuần ca đêm, mỗi ngày làm việc 12 tiếng, không có thời gian cho gia đình. </b></p><p><b>Vợ chồng em có 2 cháu nhỏ, một bé học lớp 3, một bé 3 tuổi, bố mẹ 2 bên già yếu, thu nhập như vậy nên hàng tháng không tiết kiệm được bao nhiêu. Trước đây em cũng là một công nhân với mức lương thấp hơn và không có thời gian cho bản thân, gia đình. Nhờ nghe các bài giảng của thầy mà em đã có động lực học tiếng anh và xin được công việc văn phòng của 1 cty nước ngoài. Công việc ổn định hơn, có nhiều thời gian dạy con học, chơi cùng con. Em làm ở đây cũng được 6 năm rồi, hàng ngày em đều nghe các tập podcad của thầy, từ youtube đến spotify, fb, X… Em cảm thấy biết ơn thầy nhiều lắm, nhờ thầy mà cuộc sống của em thay đổi theo hướng tích cực hơn và em cảm nhận mình đang sống tốt, tiến bộ hơn mỗi ngày, dù thành quả không có gì to tát. Thực sự em biết ơn thầy nhiều lắm ạ!</b></p><p><b>Đợt vừa rồi công ty em rơi vào tình trạng khó khăn, phải cắt giảm nhân sự, em may mắn vẫn đc tiếp tục làm việc, nhưng biến cố này làm em vô cùng lo lắng. Em nghĩ mình phải học thêm kỹ năng khác để dự phòng và kiếm thêm thu nhập. Chồng em là người chăm chỉ, hiền lành, sống đơn giản, tiết kiệm, yêu thương vợ con, không có tệ nạn gì, chỉ có điều anh ấy không dám thay đổi, không nỗ lực học tập để có một công việc tốt hơn, đi làm về muộn, mệt thì xem tiktok rồi đi ngủ chứ không học thêm gì. Em rất buồn, nhưng góp ý thì vợ chồng lại mâu thuẫn cãi nhau, em cũng nghe thầy nói đừng cố gắng thay đổi người khác, nên thay đổi mình trước. </b></p><p><b>Em dành thời gian tìm hiểu về marketing, group nào về MKT em cũng tham gia, từ shopee đến thiết kế web, seo web, bán hàng FB, tiktok…em mua cả sách về đọc, nhưng em vẫn thấy mông lung quá, em tìm hiểu cũng đc hơn 1 năm rồi mà chưa biết mình phù hợp với cái nào. Mỗi thứ biết 1 ít nhưng chưa thực sự bắt tay vào làm cái nào. Em muốn bán hàng online nhưng vẫn đi làm VP thì chắc chỉ làm affiliate được thôi, em sống hướng nội, không có ngoại hình ưa nhìn, ăn nói k được lưu loát, nên mảng tiktok, livestream có vẻ không phù hợp.Theo thầy tầm tuổi này em có nên học thiết kế và SEO web để làm affiliate không ạ? Mỗi ngày em dành ra 2 tiếng buổi sáng để học thì bao lâu mới có kết quả ạ. Mong thầy và mọi người cho em xin lời khuyên. Chúc thầy thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc! Em chân thành cảm ơn ạ! </b></p><p><b><br/><br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15459675-23-7-2024.mp3" length="8205866" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15459675</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>682</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-7-2024</itunes:title>
    <title>22-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  em xin được giấu tên ạ   Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ Em xin chia sẻ 1 chút về 1 vấn đề mà đại gia đình của em đang gặp phải ạ. Mọi người trong gia đình đều rất tốt trừ những lúc gia đình có việc chung ạ. Ông bà em có 3 người con trai và bố em là con cả ạ. Mỗi khi nhà có việc chung như là giỗ, tết thì hầu như mọi người đều lấy lí do công việc bận để vắng mặt hoặc kiểu tranh thủ về được một lát.  Đặc biệt là cách đây 3 năm khi bà em mất rồi sau đó ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  em xin được giấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ</b></p><p><b>Em xin chia sẻ 1 chút về 1 vấn đề mà đại gia đình của em đang gặp phải ạ. Mọi người trong gia đình đều rất tốt trừ những lúc gia đình có việc chung ạ.</b></p><p><b>Ông bà em có 3 người con trai và bố em là con cả ạ. Mỗi khi nhà có việc chung như là giỗ, tết thì hầu như mọi người đều lấy lí do công việc bận để vắng mặt hoặc kiểu tranh thủ về được một lát. </b></p><p><b>Đặc biệt là cách đây 3 năm khi bà em mất rồi sau đó là nhà em làm 100 ngày cho bà. Cái ngày này ở chỗ em cũng khá là quan trọng nhưng các chú thím e vẫn tỏ ra khá là hờ hững. Ngày hôm đó mọi người vẫn tranh thủ đi làm 1 chút mặc dù đó là công việc tự do ( lí do là sợ mất khách). Và 1 hôm nữa là vào ngày gần tết hôm đó có giỗ cụ thì bố em có thông báo cho chú nhưng chú bảo bận đi ăn liên hoan xóm và thế là nhà chú cũng kệ không ra xem là làm giỗ như thế nào. Đến mức phải 1 người chú trong họ gọi điện mắng thì mới ra.</b></p><p><b>Còn bố em thì không hẳn là hiền nhưng những chuyện như này hầu như bố e đều ừ và không nói gì để cho các chú tự ngẫm. Nhưng bao năm qua e thấy không tốt lên mà e thấy càng ngày càng xấu đi.</b></p><p><b>Cứ đến ngày có việc là lại thấy bố mẹ em lủi thủi làm 1 mình rồi đến bữa lại phải gọi người đến. Em là con cháu thì chỉ biết xót cho bố mẹ chứ cũng chưa dám góp ý với mọi người ạ.</b></p><p><b> Vì thế em mong Thầy và mọi người có thể cho em chút lời khuyên làm sao để nâng cao được tinh thần trách nhiệm của mọi người trong những công việc chung này với ạ.</b></p><p><b>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc phần tâm sự của em ạ.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  em xin được giấu tên ạ</b></p><p><br/></p><p><b>Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ</b></p><p><b>Em xin chia sẻ 1 chút về 1 vấn đề mà đại gia đình của em đang gặp phải ạ. Mọi người trong gia đình đều rất tốt trừ những lúc gia đình có việc chung ạ.</b></p><p><b>Ông bà em có 3 người con trai và bố em là con cả ạ. Mỗi khi nhà có việc chung như là giỗ, tết thì hầu như mọi người đều lấy lí do công việc bận để vắng mặt hoặc kiểu tranh thủ về được một lát. </b></p><p><b>Đặc biệt là cách đây 3 năm khi bà em mất rồi sau đó là nhà em làm 100 ngày cho bà. Cái ngày này ở chỗ em cũng khá là quan trọng nhưng các chú thím e vẫn tỏ ra khá là hờ hững. Ngày hôm đó mọi người vẫn tranh thủ đi làm 1 chút mặc dù đó là công việc tự do ( lí do là sợ mất khách). Và 1 hôm nữa là vào ngày gần tết hôm đó có giỗ cụ thì bố em có thông báo cho chú nhưng chú bảo bận đi ăn liên hoan xóm và thế là nhà chú cũng kệ không ra xem là làm giỗ như thế nào. Đến mức phải 1 người chú trong họ gọi điện mắng thì mới ra.</b></p><p><b>Còn bố em thì không hẳn là hiền nhưng những chuyện như này hầu như bố e đều ừ và không nói gì để cho các chú tự ngẫm. Nhưng bao năm qua e thấy không tốt lên mà e thấy càng ngày càng xấu đi.</b></p><p><b>Cứ đến ngày có việc là lại thấy bố mẹ em lủi thủi làm 1 mình rồi đến bữa lại phải gọi người đến. Em là con cháu thì chỉ biết xót cho bố mẹ chứ cũng chưa dám góp ý với mọi người ạ.</b></p><p><b> Vì thế em mong Thầy và mọi người có thể cho em chút lời khuyên làm sao để nâng cao được tinh thần trách nhiệm của mọi người trong những công việc chung này với ạ.</b></p><p><b>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc phần tâm sự của em ạ.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15451174-22-7-2024.mp3" length="3779051" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15451174</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Jul 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>313</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-7-2024</itunes:title>
    <title>19-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: Hạt dẻ    CÔNG TY NHƯ NGƯỜI YÊU!!!   Dạ em chào mọi người, giờ là khoảng 2 giờ sáng, thời gian này chắc hẳn mọi người cũng đã ngủ rồi. Em cũng cố gắng nằm ngủ lắm mà lòng nặng trĩu, không tài nào ngủ được. Nên muốn lên đây tâm sự đêm khuya với mọi người một chút.   Thực sự khi viết ra những dòng chữ này, trong em đang có rất nhiều cảm xúc khó tả. Vừa vui, vừa buồn, xong lại vừa thoải mái, vừa khó chịu đan xen lẫn nhau.   Chắc hẳn mọi người ai đọc đến đây cũng tò mò...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Hạt dẻ</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>CÔNG TY NHƯ NGƯỜI YÊU!!!</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ em chào mọi người, giờ là khoảng 2 giờ sáng, thời gian này chắc hẳn mọi người cũng đã ngủ rồi. Em cũng cố gắng nằm ngủ lắm mà lòng nặng trĩu, không tài nào ngủ được. Nên muốn lên đây tâm sự đêm khuya với mọi người một chút.</b></p><p><br/></p><p><b>Thực sự khi viết ra những dòng chữ này, trong em đang có rất nhiều cảm xúc khó tả. Vừa vui, vừa buồn, xong lại vừa thoải mái, vừa khó chịu đan xen lẫn nhau.</b></p><p><br/></p><p><b>Chắc hẳn mọi người ai đọc đến đây cũng tò mò rồi hen. Nên em không dài dòng nữa. Em xin phép kể một xíu về câu chuyện của em.</b></p><p><br/></p><p><b>Câu chuyện nhỏ về một cậu con trai 19 tuổi, mới tập tễnh bước chân vào đời, bắt đầu đi làm việc trong môi trường công ty được gần 2 năm.</b></p><p><br/></p><p><b>Vào khoảng thời gian trước, 1 năm đầu em từng đi làm Sale cho một vài công ty. Nhưng làm được một thời gian không thấy bản thân mình phát triển nữa và thấy môi trường không phù hợp với định hướng của bản thân đã đề ra từ trước nên đã chuyển hướng sang tìm tòi, học hỏi làm Marketing.</b></p><p><br/></p><p><b>Câu chuyện về khoảng vài tháng trước, em có thử sức apply vào một công ty chuyên về Marketing, một công ty không quá nhỏ cũng không quá lớn. Nhưng vì là xuất phát điểm là một người trái ngành đi sang MKT nên em khi bắt đầu cũng khá là bỡ ngỡ khi bước chân vào một môi trường như vậy, thành ra những sản phẩm em làm ra cũng chưa thực sự tốt. Vì thế, em cũng biết là bản thân mình cần phải thực sự cố gắng thì mới có thể trụ lại được trong môi trường này. Nên trong khoảng thời gian đó, ngày nào cũng cặm cụi lọ mọ đến tận sáng, có hôm ngồi thâu cả ngày đến tận hôm sau xuyên suốt để cố hoàn thành lượng công việc được giao.</b></p><p><br/></p><p><b>Khi làm việc ở công ty, em được trải nghiệm và học hỏi thêm rất nhiều. Từ việc nghiên cứu khách hàng, content, đạo diễn, diễn viên, MC,...rất nhiều. Mọi người ở đây toàn bộ 95% là người trẻ, họ rất năng động, cởi mở và nhiệt huyết. Thậm chí có rất nhiều anh em rất cá tính, nhiều khi còn phải nói là điên cuồng và khác biệt theo nghĩa tích cực. Xong còn có những người lãnh đạo, quản lý, trưởng phòng thực sự giỏi. Có những bạn 21, 22 tuổi đã làm Trưởng Phòng. Còn vô vàn điều khác nữa...</b></p><p><br/></p><p><b>Nên khi vào đây làm việc, mặc dù có nhiều khi rất mệt, rất đau nhưng em vẫn cảm thấy bản thân rất hạnh phúc vì biết bản thân đang phát triển rất nhiều. Thành ra việc 5 rưỡi sáng ngủ, 7h dậy tiếp tục làm việc cũng rất bình thường mà không quan tâm về lương lậu ra sao, có thì tốt mà không có thì cũng không sao. Xong cũng đánh đổi gần như tất cả các mối quan hệ, bạn bè hay các buổi đi chơi để tập trung vào công việc. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc này, trong đầu em vẫn luôn đinh ninh một ý nghĩ rằng là mình sẽ cố gắng hết sức để có thể phát triển, đem lại giá trị cho công ty và theo công ty lâu dài. Vì thực sự lúc này trong tâm trí em đang coi công ty như nhà của mình vậy. Việc đi làm trên công ty và làm việc với mọi người như là một hoạt động hiển nhiên không thể thiếu.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng thực sự chuyến đi nào cũng có điểm cuối. Chỉ mới gần đây thôi, khoảng 5 tiếng trước. Trong một buổi tối về quê thăm bà nội ốm, mới nằm viện về. Vì khoảng 1 tuần trước đó bà em vì thời tiết lạnh nên sinh bệnh, phải lên viên gấp mà tuần đó công việc thực sự nhiều nên em cũng không có ra viện thăm bà được. Rồi cố gắng thu xếp công việc thật nhanh để cuối tuần về thăm bà.</b></p><p><br/></p><p><b>Vừa thăm bà về thì em nhận được 1 tin, đọc từng dòng chữ mà như sét đánh ngang tai. Nội dung nói về việc bản thân em không còn phù hợp với dự án của công ty. Nên sẽ out khỏi dự án và cũng gần như out khỏi công ty vì tư duy, trải nghiệm về MKT của em còn kém không đáp ứng được tính chất của công việc. </b></p><p><br/></p><p><b>Em biết quyết định này bên phía công </b></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: Hạt dẻ</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>CÔNG TY NHƯ NGƯỜI YÊU!!!</b></p><p><br/></p><p><b>Dạ em chào mọi người, giờ là khoảng 2 giờ sáng, thời gian này chắc hẳn mọi người cũng đã ngủ rồi. Em cũng cố gắng nằm ngủ lắm mà lòng nặng trĩu, không tài nào ngủ được. Nên muốn lên đây tâm sự đêm khuya với mọi người một chút.</b></p><p><br/></p><p><b>Thực sự khi viết ra những dòng chữ này, trong em đang có rất nhiều cảm xúc khó tả. Vừa vui, vừa buồn, xong lại vừa thoải mái, vừa khó chịu đan xen lẫn nhau.</b></p><p><br/></p><p><b>Chắc hẳn mọi người ai đọc đến đây cũng tò mò rồi hen. Nên em không dài dòng nữa. Em xin phép kể một xíu về câu chuyện của em.</b></p><p><br/></p><p><b>Câu chuyện nhỏ về một cậu con trai 19 tuổi, mới tập tễnh bước chân vào đời, bắt đầu đi làm việc trong môi trường công ty được gần 2 năm.</b></p><p><br/></p><p><b>Vào khoảng thời gian trước, 1 năm đầu em từng đi làm Sale cho một vài công ty. Nhưng làm được một thời gian không thấy bản thân mình phát triển nữa và thấy môi trường không phù hợp với định hướng của bản thân đã đề ra từ trước nên đã chuyển hướng sang tìm tòi, học hỏi làm Marketing.</b></p><p><br/></p><p><b>Câu chuyện về khoảng vài tháng trước, em có thử sức apply vào một công ty chuyên về Marketing, một công ty không quá nhỏ cũng không quá lớn. Nhưng vì là xuất phát điểm là một người trái ngành đi sang MKT nên em khi bắt đầu cũng khá là bỡ ngỡ khi bước chân vào một môi trường như vậy, thành ra những sản phẩm em làm ra cũng chưa thực sự tốt. Vì thế, em cũng biết là bản thân mình cần phải thực sự cố gắng thì mới có thể trụ lại được trong môi trường này. Nên trong khoảng thời gian đó, ngày nào cũng cặm cụi lọ mọ đến tận sáng, có hôm ngồi thâu cả ngày đến tận hôm sau xuyên suốt để cố hoàn thành lượng công việc được giao.</b></p><p><br/></p><p><b>Khi làm việc ở công ty, em được trải nghiệm và học hỏi thêm rất nhiều. Từ việc nghiên cứu khách hàng, content, đạo diễn, diễn viên, MC,...rất nhiều. Mọi người ở đây toàn bộ 95% là người trẻ, họ rất năng động, cởi mở và nhiệt huyết. Thậm chí có rất nhiều anh em rất cá tính, nhiều khi còn phải nói là điên cuồng và khác biệt theo nghĩa tích cực. Xong còn có những người lãnh đạo, quản lý, trưởng phòng thực sự giỏi. Có những bạn 21, 22 tuổi đã làm Trưởng Phòng. Còn vô vàn điều khác nữa...</b></p><p><br/></p><p><b>Nên khi vào đây làm việc, mặc dù có nhiều khi rất mệt, rất đau nhưng em vẫn cảm thấy bản thân rất hạnh phúc vì biết bản thân đang phát triển rất nhiều. Thành ra việc 5 rưỡi sáng ngủ, 7h dậy tiếp tục làm việc cũng rất bình thường mà không quan tâm về lương lậu ra sao, có thì tốt mà không có thì cũng không sao. Xong cũng đánh đổi gần như tất cả các mối quan hệ, bạn bè hay các buổi đi chơi để tập trung vào công việc. </b></p><p><br/></p><p><b>Lúc này, trong đầu em vẫn luôn đinh ninh một ý nghĩ rằng là mình sẽ cố gắng hết sức để có thể phát triển, đem lại giá trị cho công ty và theo công ty lâu dài. Vì thực sự lúc này trong tâm trí em đang coi công ty như nhà của mình vậy. Việc đi làm trên công ty và làm việc với mọi người như là một hoạt động hiển nhiên không thể thiếu.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng thực sự chuyến đi nào cũng có điểm cuối. Chỉ mới gần đây thôi, khoảng 5 tiếng trước. Trong một buổi tối về quê thăm bà nội ốm, mới nằm viện về. Vì khoảng 1 tuần trước đó bà em vì thời tiết lạnh nên sinh bệnh, phải lên viên gấp mà tuần đó công việc thực sự nhiều nên em cũng không có ra viện thăm bà được. Rồi cố gắng thu xếp công việc thật nhanh để cuối tuần về thăm bà.</b></p><p><br/></p><p><b>Vừa thăm bà về thì em nhận được 1 tin, đọc từng dòng chữ mà như sét đánh ngang tai. Nội dung nói về việc bản thân em không còn phù hợp với dự án của công ty. Nên sẽ out khỏi dự án và cũng gần như out khỏi công ty vì tư duy, trải nghiệm về MKT của em còn kém không đáp ứng được tính chất của công việc. </b></p><p><br/></p><p><b>Em biết quyết định này bên phía công </b></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15439335-19-7-2024.mp3" length="10177588" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15439335</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>846</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-7-2024</itunes:title>
    <title>18-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   Châu   Con 21 tuổi, hai năm trước con đã bỏ học, gia đình của con buồn và trách con nhiều lắm, mọi người đã hi vọng rất nhiều ở con. Giờ con vẫn chưa tìm được một con đường nào cho mình hết, con đang dạy gia sư để có thêm thu nhập, con đã từng tìm hiểu, học qua nhiều ngành nghề lắm mà sao con càng tìm hiểu vô thì con cứ thấy những cái “mặt tối” của nó, nên cuối cùng con vẫn đứng yên tại chỗ.  Con cũng đã thử nhìn những cái “tốt đẹp” của nó nhưng mà con ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Châu</b></p><p><br/></p><p><b>Con 21 tuổi, hai năm trước con đã bỏ học, gia đình của con buồn và trách con nhiều lắm, mọi người đã hi vọng rất nhiều ở con. Giờ con vẫn chưa tìm được một con đường nào cho mình hết, con đang dạy gia sư để có thêm thu nhập, con đã từng tìm hiểu, học qua nhiều ngành nghề lắm mà sao con càng tìm hiểu vô thì con cứ thấy những cái “mặt tối” của nó, nên cuối cùng con vẫn đứng yên tại chỗ. </b></p><p><b>Con cũng đã thử nhìn những cái “tốt đẹp” của nó nhưng mà con vẫn chưa thấy được cái con đường mà mình sẽ dành tận tâm tận lực, dốc hết tâm huyết để đi nơi đó. Con ước gì bây giờ ngủ một giấc rồi mai mình tỉnh dậy, mình sẽ ngây thơ như thời còn đi học, càng biết ít chừng nào để càng nhẹ lòng đi một chút, càng tìm hiểu nhiều thứ, đứng giữa nhiều con đường, nhiều sự lựa chọn, quá nhiều thông tin, con rối lắm, giống như đứng giữa một khu rừng. Con đã từng rất tự tin về khả năng của mình, nhưng mà bây giờ nhìn lại, bạn bè của mình sắp ra trường có công việc, đứa thì đã có gia đình, còn mình thì vẫn chưa bước đi được bước nào, vẫn ở nhà ăn bám. </b></p><p><b>Trong lòng con, vẫn luôn tâm đắc một câu “Đã sanh ra là người, phải để lại công gì với non sông” đó là ước mơ của con, nhìn lại thì mình chưa đủ nguồn lực để làm được điều gì hết, người ta nói con là suy nghĩ viển vông, lo cơm áo gạo tiền còn chưa xong, con biết nhiều thứ mà cuối cùng thành ra chẳng biết một cái gì hết, học nhiều thứ mà thành ra không xong một thứ  nào hết, kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp cái gì cũng không có, chỉ biết sống trong sự bao bọc của gia đình. </b></p><p><br/></p><p><b>Con cám ơn Người nhiều lắm, đã đọc những lời này của con, chúc Người những điều tốt lành.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   Châu</b></p><p><br/></p><p><b>Con 21 tuổi, hai năm trước con đã bỏ học, gia đình của con buồn và trách con nhiều lắm, mọi người đã hi vọng rất nhiều ở con. Giờ con vẫn chưa tìm được một con đường nào cho mình hết, con đang dạy gia sư để có thêm thu nhập, con đã từng tìm hiểu, học qua nhiều ngành nghề lắm mà sao con càng tìm hiểu vô thì con cứ thấy những cái “mặt tối” của nó, nên cuối cùng con vẫn đứng yên tại chỗ. </b></p><p><b>Con cũng đã thử nhìn những cái “tốt đẹp” của nó nhưng mà con vẫn chưa thấy được cái con đường mà mình sẽ dành tận tâm tận lực, dốc hết tâm huyết để đi nơi đó. Con ước gì bây giờ ngủ một giấc rồi mai mình tỉnh dậy, mình sẽ ngây thơ như thời còn đi học, càng biết ít chừng nào để càng nhẹ lòng đi một chút, càng tìm hiểu nhiều thứ, đứng giữa nhiều con đường, nhiều sự lựa chọn, quá nhiều thông tin, con rối lắm, giống như đứng giữa một khu rừng. Con đã từng rất tự tin về khả năng của mình, nhưng mà bây giờ nhìn lại, bạn bè của mình sắp ra trường có công việc, đứa thì đã có gia đình, còn mình thì vẫn chưa bước đi được bước nào, vẫn ở nhà ăn bám. </b></p><p><b>Trong lòng con, vẫn luôn tâm đắc một câu “Đã sanh ra là người, phải để lại công gì với non sông” đó là ước mơ của con, nhìn lại thì mình chưa đủ nguồn lực để làm được điều gì hết, người ta nói con là suy nghĩ viển vông, lo cơm áo gạo tiền còn chưa xong, con biết nhiều thứ mà cuối cùng thành ra chẳng biết một cái gì hết, học nhiều thứ mà thành ra không xong một thứ  nào hết, kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp cái gì cũng không có, chỉ biết sống trong sự bao bọc của gia đình. </b></p><p><br/></p><p><b>Con cám ơn Người nhiều lắm, đã đọc những lời này của con, chúc Người những điều tốt lành.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15433811-18-7-2024.mp3" length="3624824" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15433811</guid>
    <pubDate>Thu, 18 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>300</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-7-2024</itunes:title>
    <title>17-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Song Tử    Chào Web5Ngay và mọi người Mình năm nay 30t, ở độ tuổi mà đối với mình là đủ để có suy nghĩ chín chắn và trách nhiệm trong mọi hành động của mình. Mình đang gặp phải vấn đề bất đồng quan điểm giữa mình và người mình đang tìm hiểu (sinh năm 88), rất mong có được những ý kiến khách quan từ mọi người.   Mình là người ít nói, khá rạch ròi trong việc đúng sai, nhưng luôn biết nhìn nhận sự việc theo nhiều chiều hướng. Còn anh là người luôn có những suy n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Song Tử</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Web5Ngay và mọi người</b></p><p><b>Mình năm nay 30t, ở độ tuổi mà đối với mình là đủ để có suy nghĩ chín chắn và trách nhiệm trong mọi hành động của mình. Mình đang gặp phải vấn đề bất đồng quan điểm giữa mình và người mình đang tìm hiểu (sinh năm 88), rất mong có được những ý kiến khách quan từ mọi người.</b></p><p><br/></p><p><b>Mình là người ít nói, khá rạch ròi trong việc đúng sai, nhưng luôn biết nhìn nhận sự việc theo nhiều chiều hướng. Còn anh là người luôn có những suy nghĩ thấu đáo, biết cách giải quyết vấn đề trong mọi hoàn cảnh, luôn giữ được thái độ bình tĩnh và nhẹ nhàng trong mọi cuộc tranh cãi. Mới ban đầu thì có vẻ tụi mình rất hợp nhau về tính cách cũng như quan điểm sống, nhưng dạo gần đây mình với anh hay tranh cãi cùng một vấn đề như sau: Mỗi lần mình đưa ra bất kì quan điểm cá nhân, hay đơn giản chỉ là ấn tượng đầu tiên về một món ăn, thức uống, hay thậm chí về một giọng hát của ca sĩ nào đó thì anh cho rằng mình thiếu trải nghiệm để đưa ra nhận xét, hoặc quá vội vàng để đưa ra kết luận. </b></p><p><b>Ví dụ: Mình ăn món đó thấy không ngon, mình đơn giản nói không ngon, anh nói chắc do em ít đi ăn uống nên mới thấy nó không ngon, chứ quán đó nổi tiếng nhất khu này rồi.</b></p><p><b>Mình uống ly nước đó thấy nhạt nhẽo, mình nói dở, anh hỏi mình đã từng uống 1 ly như vậy ở những chỗ khác chưa mà cho rằng nó dở</b></p><p><b>Mình nói giọng hát của ca sĩ đó lúc đầu không có ấn tượng đối với mình, sau này nghe nhiều lần lại thấy hay. Anh hỏi nếu em thấy không hay thì phải chỉ ra được giọng hát đó dở chỗ nào thì mới thuyết phục được. Ban đầu nói không hay, sau lại nói hay vậy có phải em đã quá vội vàng để đưa ra kết luận là ca sĩ này hát dở???</b></p><p><br/></p><p><b>Thật tình những cái first impression mình nói ra cũng chỉ là bản năng tự nhiên chứ không hề có ý muốn chỉ trích hay phán xét ai, nhưng cách anh chất vấn mình như vậy làm mình áp lực mỗi khi muốn đưa ra lời nói gì. Nhưng cuối cùng anh vẫn nói anh tôn trọng quan điểm cá nhân của mình, chỉ là anh với em khác nhau thôi.</b></p><p><b>Theo mọi người nghĩ là do mình không đủ trình để có thể nhìn nhận mọi vấn đề như anh, hay là do anh quá nhạy cảm?</b></p><p><b>Mình xin cám ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Song Tử</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào Web5Ngay và mọi người</b></p><p><b>Mình năm nay 30t, ở độ tuổi mà đối với mình là đủ để có suy nghĩ chín chắn và trách nhiệm trong mọi hành động của mình. Mình đang gặp phải vấn đề bất đồng quan điểm giữa mình và người mình đang tìm hiểu (sinh năm 88), rất mong có được những ý kiến khách quan từ mọi người.</b></p><p><br/></p><p><b>Mình là người ít nói, khá rạch ròi trong việc đúng sai, nhưng luôn biết nhìn nhận sự việc theo nhiều chiều hướng. Còn anh là người luôn có những suy nghĩ thấu đáo, biết cách giải quyết vấn đề trong mọi hoàn cảnh, luôn giữ được thái độ bình tĩnh và nhẹ nhàng trong mọi cuộc tranh cãi. Mới ban đầu thì có vẻ tụi mình rất hợp nhau về tính cách cũng như quan điểm sống, nhưng dạo gần đây mình với anh hay tranh cãi cùng một vấn đề như sau: Mỗi lần mình đưa ra bất kì quan điểm cá nhân, hay đơn giản chỉ là ấn tượng đầu tiên về một món ăn, thức uống, hay thậm chí về một giọng hát của ca sĩ nào đó thì anh cho rằng mình thiếu trải nghiệm để đưa ra nhận xét, hoặc quá vội vàng để đưa ra kết luận. </b></p><p><b>Ví dụ: Mình ăn món đó thấy không ngon, mình đơn giản nói không ngon, anh nói chắc do em ít đi ăn uống nên mới thấy nó không ngon, chứ quán đó nổi tiếng nhất khu này rồi.</b></p><p><b>Mình uống ly nước đó thấy nhạt nhẽo, mình nói dở, anh hỏi mình đã từng uống 1 ly như vậy ở những chỗ khác chưa mà cho rằng nó dở</b></p><p><b>Mình nói giọng hát của ca sĩ đó lúc đầu không có ấn tượng đối với mình, sau này nghe nhiều lần lại thấy hay. Anh hỏi nếu em thấy không hay thì phải chỉ ra được giọng hát đó dở chỗ nào thì mới thuyết phục được. Ban đầu nói không hay, sau lại nói hay vậy có phải em đã quá vội vàng để đưa ra kết luận là ca sĩ này hát dở???</b></p><p><br/></p><p><b>Thật tình những cái first impression mình nói ra cũng chỉ là bản năng tự nhiên chứ không hề có ý muốn chỉ trích hay phán xét ai, nhưng cách anh chất vấn mình như vậy làm mình áp lực mỗi khi muốn đưa ra lời nói gì. Nhưng cuối cùng anh vẫn nói anh tôn trọng quan điểm cá nhân của mình, chỉ là anh với em khác nhau thôi.</b></p><p><b>Theo mọi người nghĩ là do mình không đủ trình để có thể nhìn nhận mọi vấn đề như anh, hay là do anh quá nhạy cảm?</b></p><p><b>Mình xin cám ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15427563-17-7-2024.mp3" length="7439120" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15427563</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>618</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-7-2024</itunes:title>
    <title>16-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Người đang hoang mang    Chào anh Năm và các bạn,   Hôm nay mình muốn tâm sự với anh Năm và các bạn, mong các bạn cho mình một lời khuyên.   Bản thân mình là con một trong 1 gia đình ở miền Trung, ba mẹ mình đều đã trên 60, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gia đình mình là một gia đình êm ấm hạnh phúc. Nhưng sau đó là một gia đình không được như vậy.   Ba mình rất gia trưởng và ích kỷ, sống chung với mẹ đã nhiều năm, nhưng số lần ông giúp đỡ mẹ trong bất cứ việc ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người đang hoang mang</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào anh Năm và các bạn,</b></p><p><br/></p><p><b>Hôm nay mình muốn tâm sự với anh Năm và các bạn, mong các bạn cho mình một lời khuyên.</b></p><p><br/></p><p><b>Bản thân mình là con một trong 1 gia đình ở miền Trung, ba mẹ mình đều đã trên 60, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gia đình mình là một gia đình êm ấm hạnh phúc. Nhưng sau đó là một gia đình không được như vậy.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mình rất gia trưởng và ích kỷ, sống chung với mẹ đã nhiều năm, nhưng số lần ông giúp đỡ mẹ trong bất cứ việc gì, kể cả việc nhà chắc đếm trên đầu ngón tay. Ba mình có lương hưu và hàng tháng ông đưa cho mẹ một khoảng tiền đủ phần ăn của ông cho mẹ, và mặc nhiên mọi thứ còn lại mẹ sẽ lo hết. Kể cả giỗ chạp, lễ Tết, ông chỉ đưa tiền và xong. Mình cảm thấy ông xem mẹ giống như người giúp việc vậy. Tất nhiên là mẹ mình cũng có một số tiền để chi tiêu riêng, mình hàng tháng cũng gửi thêm cho mẹ chút đỉnh để mẹ chi tiêu thoải mái hơn. Mẹ mình lại là người ít nói, chỉ âm thầm chịu đựng, và mình là nơi duy nhất bà có thể gọi điện tâm sự. Và tất nhiên những lời tâm sự bên cạnh những lời dặn dò yêu thương, là những sự hờn trách dành cho ba mình.</b></p><p><br/></p><p><b>Tính mình và ba mình cũng không hợp nhau, ông là cán bộ đã về hưu và rất truyền thống, và ông rất hay rao giảng đạo lý với người trong gia đình, họ hàng. Mình cũng đã nói với ông về việc phụ giúp mẹ để bà đỡ buồn, đỡ tủi thân, nhưng rồi dăm bữa nửa tháng đâu cũng lại vào đấy.</b></p><p><br/></p><p><b>Mình cũng nhiều lần nói với mẹ, rằng nếu bà cảm thấy sống không sống được với ông nữa, thì có thể đường ai nấy đi, mình cũng đã đi làm và có thu nhập nên mẹ không cần phải quá bận tâm. Nhưng mẹ nói, mẹ sợ hàng xóm nói ra nói vào, rằng đã 60 hơn rồi còn lục đục chia tay...</b></p><p><br/></p><p><b>Bởi mẹ sợ hàng xóm nói ra nói vào nên làm mình lo hơn...</b></p><p><b>Mình là con một, trong mắt hàng xóm láng giềng, mình là một đứa ngoan ngoãn lễ phép, ăn học tới nơi tới chốn, có công việc thu nhập tương đối...</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng mình là gay...</b></p><p><b>Mình không dám nghĩ tới cái ngày mà mình nói với mẹ, mẹ sẽ như thế nào nữa... Mình cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu, dạo này mình còn có những ý nghĩ rất tệ hại, kể cả việc mình sẽ ngủ mãi mãi, không thức dậy vào sáng hôm sau. Mình đã lên mạng và tìm hiểu về những người mẹ có con tuwjtuwj, và những người mẹ này đã sống phần đời còn lại trong đau khổ và tuyệt vọng. Nghĩ tới mẹ mà mình nước mắt cứ chảy dài, và mình cảm thấy quyết định kết thúc sự sống là một quyết định quá ích kỷ, và gây một cú sốc vĩnh viễn cho người ở lại. Mình hoang mang quá... mình không biết mình nên làm gì.</b></p><p><br/></p><p><b>Dạo gần đây mình cũng không còn tìm thấy động lực để phấn đấu trong công việc và cuộc sống nữa, sáng nào mình cũng thức dậy với tâm trạng chán nản và mệt mỏi, mình không biết mình đang cố gắng, đang phấn đấu vì điều gì... Người khác họ có gia đình, họ phấn đấu vì vợ chồng con cái, còn mình... mình cố gắng vì điều gì đây?</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Người đang hoang mang</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Chào anh Năm và các bạn,</b></p><p><br/></p><p><b>Hôm nay mình muốn tâm sự với anh Năm và các bạn, mong các bạn cho mình một lời khuyên.</b></p><p><br/></p><p><b>Bản thân mình là con một trong 1 gia đình ở miền Trung, ba mẹ mình đều đã trên 60, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gia đình mình là một gia đình êm ấm hạnh phúc. Nhưng sau đó là một gia đình không được như vậy.</b></p><p><br/></p><p><b>Ba mình rất gia trưởng và ích kỷ, sống chung với mẹ đã nhiều năm, nhưng số lần ông giúp đỡ mẹ trong bất cứ việc gì, kể cả việc nhà chắc đếm trên đầu ngón tay. Ba mình có lương hưu và hàng tháng ông đưa cho mẹ một khoảng tiền đủ phần ăn của ông cho mẹ, và mặc nhiên mọi thứ còn lại mẹ sẽ lo hết. Kể cả giỗ chạp, lễ Tết, ông chỉ đưa tiền và xong. Mình cảm thấy ông xem mẹ giống như người giúp việc vậy. Tất nhiên là mẹ mình cũng có một số tiền để chi tiêu riêng, mình hàng tháng cũng gửi thêm cho mẹ chút đỉnh để mẹ chi tiêu thoải mái hơn. Mẹ mình lại là người ít nói, chỉ âm thầm chịu đựng, và mình là nơi duy nhất bà có thể gọi điện tâm sự. Và tất nhiên những lời tâm sự bên cạnh những lời dặn dò yêu thương, là những sự hờn trách dành cho ba mình.</b></p><p><br/></p><p><b>Tính mình và ba mình cũng không hợp nhau, ông là cán bộ đã về hưu và rất truyền thống, và ông rất hay rao giảng đạo lý với người trong gia đình, họ hàng. Mình cũng đã nói với ông về việc phụ giúp mẹ để bà đỡ buồn, đỡ tủi thân, nhưng rồi dăm bữa nửa tháng đâu cũng lại vào đấy.</b></p><p><br/></p><p><b>Mình cũng nhiều lần nói với mẹ, rằng nếu bà cảm thấy sống không sống được với ông nữa, thì có thể đường ai nấy đi, mình cũng đã đi làm và có thu nhập nên mẹ không cần phải quá bận tâm. Nhưng mẹ nói, mẹ sợ hàng xóm nói ra nói vào, rằng đã 60 hơn rồi còn lục đục chia tay...</b></p><p><br/></p><p><b>Bởi mẹ sợ hàng xóm nói ra nói vào nên làm mình lo hơn...</b></p><p><b>Mình là con một, trong mắt hàng xóm láng giềng, mình là một đứa ngoan ngoãn lễ phép, ăn học tới nơi tới chốn, có công việc thu nhập tương đối...</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng mình là gay...</b></p><p><b>Mình không dám nghĩ tới cái ngày mà mình nói với mẹ, mẹ sẽ như thế nào nữa... Mình cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu, dạo này mình còn có những ý nghĩ rất tệ hại, kể cả việc mình sẽ ngủ mãi mãi, không thức dậy vào sáng hôm sau. Mình đã lên mạng và tìm hiểu về những người mẹ có con tuwjtuwj, và những người mẹ này đã sống phần đời còn lại trong đau khổ và tuyệt vọng. Nghĩ tới mẹ mà mình nước mắt cứ chảy dài, và mình cảm thấy quyết định kết thúc sự sống là một quyết định quá ích kỷ, và gây một cú sốc vĩnh viễn cho người ở lại. Mình hoang mang quá... mình không biết mình nên làm gì.</b></p><p><br/></p><p><b>Dạo gần đây mình cũng không còn tìm thấy động lực để phấn đấu trong công việc và cuộc sống nữa, sáng nào mình cũng thức dậy với tâm trạng chán nản và mệt mỏi, mình không biết mình đang cố gắng, đang phấn đấu vì điều gì... Người khác họ có gia đình, họ phấn đấu vì vợ chồng con cái, còn mình... mình cố gắng vì điều gì đây?</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15421245-16-7-2024.mp3" length="11522999" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15421245</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>959</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-7-2024</itunes:title>
    <title>15-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15414624-15-7-2024.mp3" length="5423512" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15414624</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>450</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-7-2024</itunes:title>
    <title>12-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:   "Thảo Mai"    Em chào Thầy Năm và mọi người,    Em đã từng (và có lẽ vẫn là) 1 people pleaser, người luôn muốn làm hài lòng người khác. Em đã gặp 1 vài bài tâm sự có cùng hoàn cảnh với em, nhưng có lẽ em hơi khác 1 chút vì em đang ở cái trạng thái chuyển hóa từ "thảo mai" sang "gây hấn".    Trước kia khi đi làm, em sợ xung đột nên có xu hướng gió chiều nào theo chiều ấy, và rất căng thẳng trong việc tạo lập, duy trì mối quan hệ, nhưng em sống khá c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   &quot;Thảo Mai&quot;</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em chào Thầy Năm và mọi người, </b></p><p><br/></p><p><b>Em đã từng (và có lẽ vẫn là) 1 people pleaser, người luôn muốn làm hài lòng người khác. Em đã gặp 1 vài bài tâm sự có cùng hoàn cảnh với em, nhưng có lẽ em hơi khác 1 chút vì em đang ở cái trạng thái chuyển hóa từ &quot;thảo mai&quot; sang &quot;gây hấn&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Trước kia khi đi làm, em sợ xung đột nên có xu hướng gió chiều nào theo chiều ấy, và rất căng thẳng trong việc tạo lập, duy trì mối quan hệ, nhưng em sống khá chân thành, không giả tạo, nên em vẫn có bạn bè, đồng nghiệp chơi thân, chỉ là khi xung đột xảy ra em hay bị xịt keo và rất căng thẳng sợ hãi. </b></p><p><br/></p><p><b>Gần đây, em muốn cải thiện tình trạng này, nhưng có lẽ chưa đúng cách nên em tự thấy mình sống &quot;hỗn&quot; hơn trước. Em đã dám chặn ngang người lấn hàng em, dám nhăn nhó khó chịu, dám đối đáp lại những cmt vô duyên trên mạng, dám từ chối cho mượn tiền, nhưng em ko biết em làm thế có quá quắt ko? Có lần em chặn 1 người muốn chen ngang hàng em, lúc đó em chỉ cảm thấy khó chịu với họ, nhưng về nhà rồi em mới nhớ ra đó là 1 bác lớn tuổi đang ẵm cháu, sao em lại ko nhường mà cố chen lên làm gì? Có những khi vô tình đi đường quẹt xe người khác, em lơ đi ko thèm xin lỗi (vì em tự thấy họ không bị sao), hay được nhường đường ko biết cảm ơn. Em đã tập nói cám ơn, xin lỗi để sửa lại thái độ sống, nhưng như vậy có phải em lại quay về cái nết &quot;thảo mai&quot;? Trước kia, em còn ko dám phản ứng với 1 nhân viên gắt gỏng với mình, giờ em lại rất hay trợn mắt, nhăn mặt để tỏ vẻ &quot;em ko hiền, đừng chọc em&quot;. Em ko biết em đang làm đúng hay sai? Liệu đây là 1 bước chuyển hóa cần thiết hay em đã đi sai đường rồi? </b></p><p><br/></p><p><b>Từ ngày em bớt để ý tới việc người ta có để ý tới mình, đánh giá gì mình hay không (câu này hơi rối hehe), em thấy dễ sống hơn, bớt căng thẳng; nhưng em vẫn có xu hướng nhạy cảm với cảm xúc và thái độ của người khác. Em nhận biết được, muốn có 1 nội tâm mạnh mẽ, sống thật, thì điều đầu tiên là phải đối mặt được những phản ứng trái chiều từ bên ngoài, nhưng sao cảm giác này khó chịu quá. Em ko biết cách xử lý với nó thế nào ngoài việc giả vờ lơ đi hoặc xù lông lên. </b></p><p><br/></p><p><b>Em rất ngưỡng mộ cái &quot;khí chất&quot; của những người bản lĩnh: bình tĩnh, ung dung, thong dong, cho dù xảy ra vấn đề gì họ vẫn có thể giải quyết được, và ko ai dám lợi dụng hay chèn ép họ. Em biết nội tâm họ rất mạnh mẽ, và em rất muốn được như họ, vì em chán ngán cảm giác bị lợi dụng, bị nằm &quot;cửa dưới&quot; lắm rồi. Em ngán phải nhìn nét mặt người khác. Em rất sợ nếu bị nhận xét là &quot;thảo mai&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Hiện tại, với người thân và bạn bè thân thiết, em vẫn sống chân thành với họ ạ. Em luôn nhớ hoài cái câu &quot;hãy sống chân thành&quot; của Thầy, và em vẫn đang tập làm việc tốt mà ko vụ lợi. Cám ơn Thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em, câu từ hơi rối rắm dài dòng mong mọi người thông cảm. </b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:   &quot;Thảo Mai&quot;</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Em chào Thầy Năm và mọi người, </b></p><p><br/></p><p><b>Em đã từng (và có lẽ vẫn là) 1 people pleaser, người luôn muốn làm hài lòng người khác. Em đã gặp 1 vài bài tâm sự có cùng hoàn cảnh với em, nhưng có lẽ em hơi khác 1 chút vì em đang ở cái trạng thái chuyển hóa từ &quot;thảo mai&quot; sang &quot;gây hấn&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Trước kia khi đi làm, em sợ xung đột nên có xu hướng gió chiều nào theo chiều ấy, và rất căng thẳng trong việc tạo lập, duy trì mối quan hệ, nhưng em sống khá chân thành, không giả tạo, nên em vẫn có bạn bè, đồng nghiệp chơi thân, chỉ là khi xung đột xảy ra em hay bị xịt keo và rất căng thẳng sợ hãi. </b></p><p><br/></p><p><b>Gần đây, em muốn cải thiện tình trạng này, nhưng có lẽ chưa đúng cách nên em tự thấy mình sống &quot;hỗn&quot; hơn trước. Em đã dám chặn ngang người lấn hàng em, dám nhăn nhó khó chịu, dám đối đáp lại những cmt vô duyên trên mạng, dám từ chối cho mượn tiền, nhưng em ko biết em làm thế có quá quắt ko? Có lần em chặn 1 người muốn chen ngang hàng em, lúc đó em chỉ cảm thấy khó chịu với họ, nhưng về nhà rồi em mới nhớ ra đó là 1 bác lớn tuổi đang ẵm cháu, sao em lại ko nhường mà cố chen lên làm gì? Có những khi vô tình đi đường quẹt xe người khác, em lơ đi ko thèm xin lỗi (vì em tự thấy họ không bị sao), hay được nhường đường ko biết cảm ơn. Em đã tập nói cám ơn, xin lỗi để sửa lại thái độ sống, nhưng như vậy có phải em lại quay về cái nết &quot;thảo mai&quot;? Trước kia, em còn ko dám phản ứng với 1 nhân viên gắt gỏng với mình, giờ em lại rất hay trợn mắt, nhăn mặt để tỏ vẻ &quot;em ko hiền, đừng chọc em&quot;. Em ko biết em đang làm đúng hay sai? Liệu đây là 1 bước chuyển hóa cần thiết hay em đã đi sai đường rồi? </b></p><p><br/></p><p><b>Từ ngày em bớt để ý tới việc người ta có để ý tới mình, đánh giá gì mình hay không (câu này hơi rối hehe), em thấy dễ sống hơn, bớt căng thẳng; nhưng em vẫn có xu hướng nhạy cảm với cảm xúc và thái độ của người khác. Em nhận biết được, muốn có 1 nội tâm mạnh mẽ, sống thật, thì điều đầu tiên là phải đối mặt được những phản ứng trái chiều từ bên ngoài, nhưng sao cảm giác này khó chịu quá. Em ko biết cách xử lý với nó thế nào ngoài việc giả vờ lơ đi hoặc xù lông lên. </b></p><p><br/></p><p><b>Em rất ngưỡng mộ cái &quot;khí chất&quot; của những người bản lĩnh: bình tĩnh, ung dung, thong dong, cho dù xảy ra vấn đề gì họ vẫn có thể giải quyết được, và ko ai dám lợi dụng hay chèn ép họ. Em biết nội tâm họ rất mạnh mẽ, và em rất muốn được như họ, vì em chán ngán cảm giác bị lợi dụng, bị nằm &quot;cửa dưới&quot; lắm rồi. Em ngán phải nhìn nét mặt người khác. Em rất sợ nếu bị nhận xét là &quot;thảo mai&quot;. </b></p><p><br/></p><p><b>Hiện tại, với người thân và bạn bè thân thiết, em vẫn sống chân thành với họ ạ. Em luôn nhớ hoài cái câu &quot;hãy sống chân thành&quot; của Thầy, và em vẫn đang tập làm việc tốt mà ko vụ lợi. Cám ơn Thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em, câu từ hơi rối rắm dài dòng mong mọi người thông cảm. </b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15402731-12-7-2024.mp3" length="7711211" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15402731</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>641</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-7-2024</itunes:title>
    <title>11-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15397146-11-7-2024.mp3" length="1353112" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15397146</guid>
    <pubDate>Thu, 11 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>111</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-7-2024</itunes:title>
    <title>10-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  Em Bé Con Cá    Hôm nay em có chút tâm sự cũng như thắc mắc mong được thầy và gia đình giải đáp ạ.   Chuyện là trước giờ em ở với mẹ và ở nhà thuê. Do hè năm ngoái mẹ em có về quê lấy chồng và ở đó luôn nên em ở lại nhà này 1 mình. Nhà này và nhà bác em là anh trai của mẹ em thuê cũng gần nhau chỉ cách 5 phút đi xe. Cuối năm ngoái thì bác gái vợ bác trai em có bị sốt xuất huyết nặng và đến lúc khỏi rồi thì cứ như người bị nhập. Đi khám chụp não ở nhiều viện t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em Bé Con Cá</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Hôm nay em có chút tâm sự cũng như thắc mắc mong được thầy và gia đình giải đáp ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Chuyện là trước giờ em ở với mẹ và ở nhà thuê. Do hè năm ngoái mẹ em có về quê lấy chồng và ở đó luôn nên em ở lại nhà này 1 mình. Nhà này và nhà bác em là anh trai của mẹ em thuê cũng gần nhau chỉ cách 5 phút đi xe. Cuối năm ngoái thì bác gái vợ bác trai em có bị sốt xuất huyết nặng và đến lúc khỏi rồi thì cứ như người bị nhập. Đi khám chụp não ở nhiều viện thì đều nói không bị gì thế nên gia đình bác đành đặt niềm tin vào tâm linh đi thầy bà chữa cho người nhập xuất ra khỏi bác gái. Mãi đến giờ vẫn không được. Thì đột nhiên mấy ngày rồi mẹ em có báo là bác muốn qua ở đỡ nhà em để đỡ tiền nhà với do con bác cũng mới học cấp 2 chuẩn bị lên cấp 3 nên kêu là qua ở đỡ để con bác ở nhà 1 mình không yên tâm do bác tính đi tỉnh nào đó có thầy bà gì ở đó chữa lâu rồi khoẻ thì kiếm nhà khác chuyển đi.</b></p><p><br/></p><p><b>Em thì tính em chỉ thích ở 1 mình và em quen rồi, khi nghe tin thì em rất khó chịu nhưng chịu thôi, gia đình mình thì mình giúp đỡ 1 tay. Hôm sau dọn qua thì nhà chật cứng quá nhiều đồ không thể để được gì nữa và đồ đạc của em cũng phải dẹp bớt nên em rất khó chịu. Em thì có 1 cái phòng riêng mà bác còn kêu là dọn bớt để cho con bác vào ở cùng, em không chịu được em nói là không được thì bác cũng tính thôi không ở đây nữa kiếm chỗ khác thuê liền.</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương bác do từ bé bác đã nuôi em do ba em không có ở gần nên mẹ con em được bác trai bảo bọc. Nhưng em cũng không thể nào hi sinh cuộc sống của mình như vậy được, em không ở như vậy được em không có tinh thần nào mà làm việc và học tập. Em cũng có tâm sự với mẹ và em cũng sợ và xin lỗi vì sợ chuyện này mà có thể nhà em khó mà thân thiết như trước với bên nhà ngoại. Mẹ em cũng bảo không sao quan trọng là con của mẹ thoải mái thôi và mẹ nói mẹ cũng hiểu em không phải người mất dạy không nhớ công ơn bác mình.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng bản thân em vẫn thấy có áy náy với bác thì có phải em thật sự là 1 người mất dạy không ạ?</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI:  Em Bé Con Cá</b></p><p><b><br/></b><br/></p><p><b>Hôm nay em có chút tâm sự cũng như thắc mắc mong được thầy và gia đình giải đáp ạ.</b></p><p><br/></p><p><b>Chuyện là trước giờ em ở với mẹ và ở nhà thuê. Do hè năm ngoái mẹ em có về quê lấy chồng và ở đó luôn nên em ở lại nhà này 1 mình. Nhà này và nhà bác em là anh trai của mẹ em thuê cũng gần nhau chỉ cách 5 phút đi xe. Cuối năm ngoái thì bác gái vợ bác trai em có bị sốt xuất huyết nặng và đến lúc khỏi rồi thì cứ như người bị nhập. Đi khám chụp não ở nhiều viện thì đều nói không bị gì thế nên gia đình bác đành đặt niềm tin vào tâm linh đi thầy bà chữa cho người nhập xuất ra khỏi bác gái. Mãi đến giờ vẫn không được. Thì đột nhiên mấy ngày rồi mẹ em có báo là bác muốn qua ở đỡ nhà em để đỡ tiền nhà với do con bác cũng mới học cấp 2 chuẩn bị lên cấp 3 nên kêu là qua ở đỡ để con bác ở nhà 1 mình không yên tâm do bác tính đi tỉnh nào đó có thầy bà gì ở đó chữa lâu rồi khoẻ thì kiếm nhà khác chuyển đi.</b></p><p><br/></p><p><b>Em thì tính em chỉ thích ở 1 mình và em quen rồi, khi nghe tin thì em rất khó chịu nhưng chịu thôi, gia đình mình thì mình giúp đỡ 1 tay. Hôm sau dọn qua thì nhà chật cứng quá nhiều đồ không thể để được gì nữa và đồ đạc của em cũng phải dẹp bớt nên em rất khó chịu. Em thì có 1 cái phòng riêng mà bác còn kêu là dọn bớt để cho con bác vào ở cùng, em không chịu được em nói là không được thì bác cũng tính thôi không ở đây nữa kiếm chỗ khác thuê liền.</b></p><p><br/></p><p><b>Em cũng thương bác do từ bé bác đã nuôi em do ba em không có ở gần nên mẹ con em được bác trai bảo bọc. Nhưng em cũng không thể nào hi sinh cuộc sống của mình như vậy được, em không ở như vậy được em không có tinh thần nào mà làm việc và học tập. Em cũng có tâm sự với mẹ và em cũng sợ và xin lỗi vì sợ chuyện này mà có thể nhà em khó mà thân thiết như trước với bên nhà ngoại. Mẹ em cũng bảo không sao quan trọng là con của mẹ thoải mái thôi và mẹ nói mẹ cũng hiểu em không phải người mất dạy không nhớ công ơn bác mình.</b></p><p><br/></p><p><b>Nhưng bản thân em vẫn thấy có áy náy với bác thì có phải em thật sự là 1 người mất dạy không ạ?</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15390550-10-7-2024.mp3" length="5267717" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15390550</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>437</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-7-2024</itunes:title>
    <title>9-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15384248-9-7-2024.mp3" length="8766034" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15384248</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>729</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-7-2024</itunes:title>
    <title>8-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: THAM VỌNG Em chào anh Năm và mọi người trong group. Em tên là Tham Vọng. Đây cũng chính là thứ mà em đang có rất lac nhiều. 06:03 26/2/2024, đây là thời điểm mà em đang nghe tập mới nhất của Tri Kỷ Cảm Xúc và mạnh dạn chia sẻ các vấn đề của mình để mong anh Năm và anh chị trong group cho em lời khuyên. Em năm nay 21 tuổi, mặc dù em biết em còn trẻ nhưng em đang khó lo lắng về công việc của mình “Áp lực ẩn sau những lời tuyên dương” - câu nói này có thể giải bày to...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THAM VỌNG</b></p><p><b>Em chào anh Năm và mọi người trong group. Em tên là Tham Vọng. Đây cũng chính là thứ mà em đang có rất lac nhiều.</b></p><p><b>06:03 26/2/2024, đây là thời điểm mà em đang nghe tập mới nhất của Tri Kỷ Cảm Xúc và mạnh dạn chia sẻ các vấn đề của mình để mong anh Năm và anh chị trong group cho em lời khuyên.</b></p><p><b>Em năm nay 21 tuổi, mặc dù em biết em còn trẻ nhưng em đang khó lo lắng về công việc của mình</b></p><p><b>“Áp lực ẩn sau những lời tuyên dương” - câu nói này có thể giải bày toàn bộ câu chuyện ngày hôm nay em đem tới, đi sâu hơn vào nó đó chính là: em là 1 người khá là giỏi trong lĩnh vực học tập từ bé, nhưng vì sảy chân ở kỳ thi quan trọng nhất nên em đã chọn học cao đẳng để đi học nghê IT.</b></p><p><b>Trong việc học này em vẫn là sinh viên xuất sắc và đã đi làm được nửa năm, nhưng em mới có 1 quyết định sai lầm là đã xin nghỉ việc trước tết để tìm bến đỗ mới và hiện tại đã sang năm mới nên em rất lo mình sẽ thất nghiệp lâu dài. Gia đình em thì thuộc diện không phải khá giả và em rất yêu quý bố mẹ mình nên không muốn bố mẹ phải lo lắng về em, muốn làm được điều này em nghĩ chỉ có cách tự chủ về mặt kinh tế nên em cũng hạn chế xin tiền bố mẹ.</b></p><p><b>Mặc dù em vẫn kiếm được ít nhiều từ việc hỗ trợ sinh viên trong trường nhưng lúc nào em cũng cảm thấy là không đủ(kể cả lúc em đi làm), nên em rất dằn vặt bản thân vì điều này. Bởi cứ tiến độ như này thì không biết bao giờ em mới lo được cho bố mẹ :((</b></p><p><b>Thực sự em stress rất nặng, mặc dù em là người hoạt bát và giao tiếp tốt nhưng lại không có ai là tri kỷ để chia sẻ hết bởi vì bạn bè của em cũng hạn hẹp. Hôm nay em mới mạnh dạn chia sẻ vấn đề của mình lên đây.</b></p><p><b>Em mong anh Năm và anh chị trong group cho em lời khuyên về vấn đề này của em. Em xin cảm ơn anh Năm và mọi người.</b></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THAM VỌNG</b></p><p><b>Em chào anh Năm và mọi người trong group. Em tên là Tham Vọng. Đây cũng chính là thứ mà em đang có rất lac nhiều.</b></p><p><b>06:03 26/2/2024, đây là thời điểm mà em đang nghe tập mới nhất của Tri Kỷ Cảm Xúc và mạnh dạn chia sẻ các vấn đề của mình để mong anh Năm và anh chị trong group cho em lời khuyên.</b></p><p><b>Em năm nay 21 tuổi, mặc dù em biết em còn trẻ nhưng em đang khó lo lắng về công việc của mình</b></p><p><b>“Áp lực ẩn sau những lời tuyên dương” - câu nói này có thể giải bày toàn bộ câu chuyện ngày hôm nay em đem tới, đi sâu hơn vào nó đó chính là: em là 1 người khá là giỏi trong lĩnh vực học tập từ bé, nhưng vì sảy chân ở kỳ thi quan trọng nhất nên em đã chọn học cao đẳng để đi học nghê IT.</b></p><p><b>Trong việc học này em vẫn là sinh viên xuất sắc và đã đi làm được nửa năm, nhưng em mới có 1 quyết định sai lầm là đã xin nghỉ việc trước tết để tìm bến đỗ mới và hiện tại đã sang năm mới nên em rất lo mình sẽ thất nghiệp lâu dài. Gia đình em thì thuộc diện không phải khá giả và em rất yêu quý bố mẹ mình nên không muốn bố mẹ phải lo lắng về em, muốn làm được điều này em nghĩ chỉ có cách tự chủ về mặt kinh tế nên em cũng hạn chế xin tiền bố mẹ.</b></p><p><b>Mặc dù em vẫn kiếm được ít nhiều từ việc hỗ trợ sinh viên trong trường nhưng lúc nào em cũng cảm thấy là không đủ(kể cả lúc em đi làm), nên em rất dằn vặt bản thân vì điều này. Bởi cứ tiến độ như này thì không biết bao giờ em mới lo được cho bố mẹ :((</b></p><p><b>Thực sự em stress rất nặng, mặc dù em là người hoạt bát và giao tiếp tốt nhưng lại không có ai là tri kỷ để chia sẻ hết bởi vì bạn bè của em cũng hạn hẹp. Hôm nay em mới mạnh dạn chia sẻ vấn đề của mình lên đây.</b></p><p><b>Em mong anh Năm và anh chị trong group cho em lời khuyên về vấn đề này của em. Em xin cảm ơn anh Năm và mọi người.</b></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15377205-8-7-2024.mp3" length="5505012" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15377205</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>457</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-7-2024</itunes:title>
    <title>5-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Em chào Thầy và gia đình web5ngay. Hiện tại em đang cảm thấy bế tắc nên em muốn nói ra những tâm sự của mình ạ Em 25 tuổi và đang yêu một người nước ngoài hơn em 1 con giáp gần 2 năm. Chúng em gặp nhau lần đầu vào tháng 10 năm trước khi anh ấy đến Việt Nam và ở lại nhà em 4 ngày. Lúc đó chúng em đã xác định tình cảm dành cho nhau là chân thật và mong muốn một cái kết thật đẹp. Từ trước Giờ ba mẹ luôn kiểm soát em, ngay cả việc em quen bất cứ ai thì đề...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và gia đình web5ngay. Hiện tại em đang cảm thấy bế tắc nên em muốn nói ra những tâm sự của mình ạ</p><p>Em 25 tuổi và đang yêu một người nước ngoài hơn em 1 con giáp gần 2 năm. Chúng em gặp nhau lần đầu vào tháng 10 năm trước khi anh ấy đến Việt Nam và ở lại nhà em 4 ngày. Lúc đó chúng em đã xác định tình cảm dành cho nhau là chân thật và mong muốn một cái kết thật đẹp.</p><p>Từ trước Giờ ba mẹ luôn kiểm soát em, ngay cả việc em quen bất cứ ai thì đều phải ngồi tại cửa hàng tại nhà để nói chuyện ( nhà em bán tạp hóa ), không được phép đi quán nước vì sợ em bị bắt cóc. Lần này ngoài mặt ba mẹ không cấm cản nhưng hoàn toàn không ủng hộ, suốt ngày khuyên em lấy chồng gần thì nó ddanhs ddaajp còn có thể chạy về ba mẹ bảo vệ, ly hôn cũng dễ dàng, lấy chồng TQ ( Trung Quốc ) là mất con gái, bắt cóc, lừa bán nội tạng hoặc lấy về chán nó đem bán ... Bạn bè ba và ba thậm chí còn gợi ý anh ấy mua đất khoảng 10 tỷ để em đứng tên lấy niềm tin và anh ấy không thể đáp ứng điều đó.</p><p>Chúng em đã lên kế hoạch sẽ để gia đình em đến TQ thăm gia đình anh ấy vào 2 tháng tới để hiểu rõ hơn về nhau. Anh ấy muốn em ở lại TQ một mình vài ngày ( 1 tháng thì càng tốt) để tự do ở bên nhau như các cặp đôi bình thường cũng như tự cảm nhận cuộc sống ở đó có phù hợp hay không, sau đó quyết định sau. Vì khoảng thời gian bên nhau rất ngắn ngủi, gặp nhau lần nữa có lẽ là chờ đến kỳ nghỉ năm sau của anh ấy. Cha mẹ em không đồng ý để em ở lại một mình nên anh ấy nghĩ rằng bây giờ không đồng ý em ở lại thì sau này không tin sẽ để em một mình đến TQ, bị hạn chế quá nhiều, rất khó có sự phát triển và căn bản không thể nói về tình yêu</p><p>Chúng em đã im lặng với nhau 3 ngày vừa qua khi anh ấy nhắc lại chủ đề này, thực sự em không biết phải giải quyết và thuyết phục như thế nào với ba mẹ để có câu trả lời tốt cho anh ấy, em thật sự rất khó chịu và mệt mỏi với sự im lặng này.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy và gia đình web5ngay. Hiện tại em đang cảm thấy bế tắc nên em muốn nói ra những tâm sự của mình ạ</p><p>Em 25 tuổi và đang yêu một người nước ngoài hơn em 1 con giáp gần 2 năm. Chúng em gặp nhau lần đầu vào tháng 10 năm trước khi anh ấy đến Việt Nam và ở lại nhà em 4 ngày. Lúc đó chúng em đã xác định tình cảm dành cho nhau là chân thật và mong muốn một cái kết thật đẹp.</p><p>Từ trước Giờ ba mẹ luôn kiểm soát em, ngay cả việc em quen bất cứ ai thì đều phải ngồi tại cửa hàng tại nhà để nói chuyện ( nhà em bán tạp hóa ), không được phép đi quán nước vì sợ em bị bắt cóc. Lần này ngoài mặt ba mẹ không cấm cản nhưng hoàn toàn không ủng hộ, suốt ngày khuyên em lấy chồng gần thì nó ddanhs ddaajp còn có thể chạy về ba mẹ bảo vệ, ly hôn cũng dễ dàng, lấy chồng TQ ( Trung Quốc ) là mất con gái, bắt cóc, lừa bán nội tạng hoặc lấy về chán nó đem bán ... Bạn bè ba và ba thậm chí còn gợi ý anh ấy mua đất khoảng 10 tỷ để em đứng tên lấy niềm tin và anh ấy không thể đáp ứng điều đó.</p><p>Chúng em đã lên kế hoạch sẽ để gia đình em đến TQ thăm gia đình anh ấy vào 2 tháng tới để hiểu rõ hơn về nhau. Anh ấy muốn em ở lại TQ một mình vài ngày ( 1 tháng thì càng tốt) để tự do ở bên nhau như các cặp đôi bình thường cũng như tự cảm nhận cuộc sống ở đó có phù hợp hay không, sau đó quyết định sau. Vì khoảng thời gian bên nhau rất ngắn ngủi, gặp nhau lần nữa có lẽ là chờ đến kỳ nghỉ năm sau của anh ấy. Cha mẹ em không đồng ý để em ở lại một mình nên anh ấy nghĩ rằng bây giờ không đồng ý em ở lại thì sau này không tin sẽ để em một mình đến TQ, bị hạn chế quá nhiều, rất khó có sự phát triển và căn bản không thể nói về tình yêu</p><p>Chúng em đã im lặng với nhau 3 ngày vừa qua khi anh ấy nhắc lại chủ đề này, thực sự em không biết phải giải quyết và thuyết phục như thế nào với ba mẹ để có câu trả lời tốt cho anh ấy, em thật sự rất khó chịu và mệt mỏi với sự im lặng này.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15365057-5-7-2024.mp3" length="9383255" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15365057</guid>
    <pubDate>Fri, 05 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>780</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-7-2024</itunes:title>
    <title>4-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NI     Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách. Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì hơi đông con, em lại là con cả. Mấy...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách.</p><p>Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì hơi đông con, em lại là con cả. Mấy năm còn học ở Sài Gòn thì em cũng biết là mình cũng có trách nhiệm phụ giúp ba mẹ nuôi mấy em rồi sau này cũng phải cố gắng trả hiếu cho cha mẹ vì cha mẹ cũng khổ vì phải nuôi mấy chị em, nhưng khi qua Nhật làm thì cái áp lực làm chị nó càng lớn hơn, cha mẹ ngày càng lớn tuổi, tóc bạc rồi thêm số nợ không hề nhỏ mà ba mẹ phải gánh gồng đến mức số tiền lương mỗi tháng mà em với ba đi làm cũng chả thấm thía vào đâu.</p><p>Lúc mới qua Nhật, em cứ mong rằng hết ba năm đi làm sẽ dành dụm được một số tiền để có thể thực hiện ước mơ được đi du học học trong môi trường Đại học vì sợ rằng nếu không đi sau này về già mình sẽ hối hận( tại vì trước kia em chỉ tốt nghiệp Trung cấp), thế nhưng càng ngày cái suy nghĩ đó nó càng mơ hồ hơn.</p><p>Mỗi khi gọi về nhiều lần nghe mẹ kể về nợ rồi thêm những giọt nước mắt của mẹ vì bế tắc, đau lắm ạ. Giờ thì chỉ chăm chăm vào cày mỗi ngày để phụ gia đình được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mỗi ngày về nhà dù mệt vẫn cố học thêm tiếng Nhật, tiếng Trung đến mức mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 4h vì cũng mong sẽ tìm được công việc chớ không sợ về nước sẽ trở nên vô dụng sẽ bị đào thải .Em nghĩ rằng chắc hết ba năm chắc không còn dư đồng nào chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Tuổi ngày càng lớn, em không biết nên sống cho mình hay không nữa.</p><p>Cuộc sống mỗi ngày hầu như chỉ có một mình, nhiều lúc buồn tủi lắm muốn gọi tâm sự cho bạn bè nhưng ai cũng bận rộn với công việc, cũng muốn có người yêu để chia sẻ nhưng em không dám. Mọi người hay đùa em là khi nào lấy chồng em chỉ biết cười trừ, ngay cả viễn cảnh em có người yêu em còn chưa dám nghĩ đến huống chi có chồng. Bởi vì mình có nghề đàng hoàng đâu, thân mình chưa lo xong mà người yêu cái gì. Ba mẹ còn cực khổ nuôi em thì sao em dám nghĩ cho riêng mình.</p><p>Một vòng luẩn quẩn cứ ám ảnh em suốt. Em mong nhận được lời khuyên của thầy cũng như mọi người ạ. Em cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài viết dài ngoằng của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách.</p><p>Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì hơi đông con, em lại là con cả. Mấy năm còn học ở Sài Gòn thì em cũng biết là mình cũng có trách nhiệm phụ giúp ba mẹ nuôi mấy em rồi sau này cũng phải cố gắng trả hiếu cho cha mẹ vì cha mẹ cũng khổ vì phải nuôi mấy chị em, nhưng khi qua Nhật làm thì cái áp lực làm chị nó càng lớn hơn, cha mẹ ngày càng lớn tuổi, tóc bạc rồi thêm số nợ không hề nhỏ mà ba mẹ phải gánh gồng đến mức số tiền lương mỗi tháng mà em với ba đi làm cũng chả thấm thía vào đâu.</p><p>Lúc mới qua Nhật, em cứ mong rằng hết ba năm đi làm sẽ dành dụm được một số tiền để có thể thực hiện ước mơ được đi du học học trong môi trường Đại học vì sợ rằng nếu không đi sau này về già mình sẽ hối hận( tại vì trước kia em chỉ tốt nghiệp Trung cấp), thế nhưng càng ngày cái suy nghĩ đó nó càng mơ hồ hơn.</p><p>Mỗi khi gọi về nhiều lần nghe mẹ kể về nợ rồi thêm những giọt nước mắt của mẹ vì bế tắc, đau lắm ạ. Giờ thì chỉ chăm chăm vào cày mỗi ngày để phụ gia đình được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mỗi ngày về nhà dù mệt vẫn cố học thêm tiếng Nhật, tiếng Trung đến mức mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 4h vì cũng mong sẽ tìm được công việc chớ không sợ về nước sẽ trở nên vô dụng sẽ bị đào thải .Em nghĩ rằng chắc hết ba năm chắc không còn dư đồng nào chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Tuổi ngày càng lớn, em không biết nên sống cho mình hay không nữa.</p><p>Cuộc sống mỗi ngày hầu như chỉ có một mình, nhiều lúc buồn tủi lắm muốn gọi tâm sự cho bạn bè nhưng ai cũng bận rộn với công việc, cũng muốn có người yêu để chia sẻ nhưng em không dám. Mọi người hay đùa em là khi nào lấy chồng em chỉ biết cười trừ, ngay cả viễn cảnh em có người yêu em còn chưa dám nghĩ đến huống chi có chồng. Bởi vì mình có nghề đàng hoàng đâu, thân mình chưa lo xong mà người yêu cái gì. Ba mẹ còn cực khổ nuôi em thì sao em dám nghĩ cho riêng mình.</p><p>Một vòng luẩn quẩn cứ ám ảnh em suốt. Em mong nhận được lời khuyên của thầy cũng như mọi người ạ. Em cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài viết dài ngoằng của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15360697-4-7-2024.mp3" length="11017998" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15360697</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>917</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-7-2024</itunes:title>
    <title>3-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẮC LANG     Con viết tâm sự này thực ra là để phản hồi cho mọi người về sự thay đổi của con .Nhắc lại 1 chút con sinh 2k1 là 22t rồi hì. Kể từ khi con chọn cố gắng và nỗ lực sỗng cũng như chọn mạnh mẽ đối diện với nội tâm đầy sự bất ổn của con ,con bắt đầu hành động Con đã đi học lại trung cấp nghề và chắc vì cố gắng con được 2 cái học bổng học sinh khá tổng khoảng 16tr và tiền học bổng được dùng để con tự liên thông cao đẳng. Con hiện đang thực tập cho 1 công ty...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con viết tâm sự này thực ra là để phản hồi cho mọi người về sự thay đổi của con .Nhắc lại 1 chút con sinh 2k1 là 22t rồi hì.</p><p>Kể từ khi con chọn cố gắng và nỗ lực sỗng cũng như chọn mạnh mẽ đối diện với nội tâm đầy sự bất ổn của con ,con bắt đầu hành động</p><p>Con đã đi học lại trung cấp nghề và chắc vì cố gắng con được 2 cái học bổng học sinh khá tổng khoảng 16tr và tiền học bổng được dùng để con tự liên thông cao đẳng.</p><p>Con hiện đang thực tập cho 1 công ty kế toán dịch vụ ,thời điểm hiện tại con chưa được ký hợp đồng nhưng con hi vọng với sự nỗ lực k ngừng con sẽ được ký ,khi con đi làm vì thời gian dài bị sự tiêu cực và tự bạo hành cơ thể bủa vây ,con hay nhớ nhớ quên quên ,nhưng con sẽ ráng khôi phục lại não của con hì</p><p>Con đã quy lại học võ năm 2023 con đi đánh giao lưu ai đánh cũng được huy chương dù vậy nhưng con vui lắm vì mình đã mạnh dạn đứng lên võ đài ,dù con run cầm cập.</p><p>Con bắt đầu nói chuyện với mẹ và hai đứa e con ,giờ con đi làm có tiền rồi con buồn thì con sẽ chở hai đứa e con đi chơi , con đã thấu hiểu sự vất vả của ba và tình yêu thương của mẹ , hai đứa e con thì rất là tự hào về con ,hôm tết có 1 đứa cháu nói với con là chị khoa ngầu quá (con tên là khoa ạ hihi).</p><p>Hai đứa e của con cũng cảm thấy con là người chị tốt hay sao nên đứa nhỏ luôn mừng rỡ khi thấy con ,đứa e thứ 2 thì thấy con thật ngầu vì con đã bỏa vệ nó không ngừng ạ.</p><p>Con cũng đã may mắn tìm lại được ước mơ của con và giờ con sẽ cật lực thay đổi ạ. Con đã bắt đầu quay video nhật ký hằng ngày trong năm nay vì con muốn kết năm con sẽ nhìn cả vui lẫn buồn ,trước con viết nhật ký vào năm 2022 giờ vẫn giữ ạ.</p><p>Con hi vọng nếu bạn nào đang hoặc vẫn chưa thoát ra được khỏi sự tiêu cực sẽ mạnh mẽ đi tới ,con cũng biết việc phải tự vượt qua và đi tới nó rất đau đớn như chết đi sống lại ấy nên con khuyên là đi bác sĩ tâm lý chứ đừng gồng như con nhưng có lẽ vì con đã biết yêu gia đình con nên con đã cắn răng quấn chật vết thương và đi tới.</p><p>Con không biết con có thành công hay k nhưng con có 1 niềm tin là vào 1 ngày nào đó tâm trí con sẽ bình an và vui vẻ .</p><p>Điều mà con luôn muốn làm là nếu vào năm 25t con hoàn thành 1 vài mục tiêu và có bạn gái con sẽ nói với mẹ 1 cách đầy tự hào ,vì nếu ai nói con là lgbt con có thể tự tin nói là: &quot;Con đã luôn sống có trách nhiệm , con tử tế với mọi người và rất nhiều người vì tính cách của con mà kết bạn với con &quot;. Con sẽ gửi tới bà và mẹ con lời cảm ơn và xin lỗi khi con đứng ở nơi con muốn để khiến ba ,mẹ tự hào.</p><p>Sau tất cả con gửi lời tới bản thân con ,hắc lang chính là phần tổn thương của con ,cả con và bạn hắc lang đều muốn nói với nhau là:&quot;Tớ tự hào vì cậu không gục ngã, cậu thật mạnh mẽ.&quot;</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con viết tâm sự này thực ra là để phản hồi cho mọi người về sự thay đổi của con .Nhắc lại 1 chút con sinh 2k1 là 22t rồi hì.</p><p>Kể từ khi con chọn cố gắng và nỗ lực sỗng cũng như chọn mạnh mẽ đối diện với nội tâm đầy sự bất ổn của con ,con bắt đầu hành động</p><p>Con đã đi học lại trung cấp nghề và chắc vì cố gắng con được 2 cái học bổng học sinh khá tổng khoảng 16tr và tiền học bổng được dùng để con tự liên thông cao đẳng.</p><p>Con hiện đang thực tập cho 1 công ty kế toán dịch vụ ,thời điểm hiện tại con chưa được ký hợp đồng nhưng con hi vọng với sự nỗ lực k ngừng con sẽ được ký ,khi con đi làm vì thời gian dài bị sự tiêu cực và tự bạo hành cơ thể bủa vây ,con hay nhớ nhớ quên quên ,nhưng con sẽ ráng khôi phục lại não của con hì</p><p>Con đã quy lại học võ năm 2023 con đi đánh giao lưu ai đánh cũng được huy chương dù vậy nhưng con vui lắm vì mình đã mạnh dạn đứng lên võ đài ,dù con run cầm cập.</p><p>Con bắt đầu nói chuyện với mẹ và hai đứa e con ,giờ con đi làm có tiền rồi con buồn thì con sẽ chở hai đứa e con đi chơi , con đã thấu hiểu sự vất vả của ba và tình yêu thương của mẹ , hai đứa e con thì rất là tự hào về con ,hôm tết có 1 đứa cháu nói với con là chị khoa ngầu quá (con tên là khoa ạ hihi).</p><p>Hai đứa e của con cũng cảm thấy con là người chị tốt hay sao nên đứa nhỏ luôn mừng rỡ khi thấy con ,đứa e thứ 2 thì thấy con thật ngầu vì con đã bỏa vệ nó không ngừng ạ.</p><p>Con cũng đã may mắn tìm lại được ước mơ của con và giờ con sẽ cật lực thay đổi ạ. Con đã bắt đầu quay video nhật ký hằng ngày trong năm nay vì con muốn kết năm con sẽ nhìn cả vui lẫn buồn ,trước con viết nhật ký vào năm 2022 giờ vẫn giữ ạ.</p><p>Con hi vọng nếu bạn nào đang hoặc vẫn chưa thoát ra được khỏi sự tiêu cực sẽ mạnh mẽ đi tới ,con cũng biết việc phải tự vượt qua và đi tới nó rất đau đớn như chết đi sống lại ấy nên con khuyên là đi bác sĩ tâm lý chứ đừng gồng như con nhưng có lẽ vì con đã biết yêu gia đình con nên con đã cắn răng quấn chật vết thương và đi tới.</p><p>Con không biết con có thành công hay k nhưng con có 1 niềm tin là vào 1 ngày nào đó tâm trí con sẽ bình an và vui vẻ .</p><p>Điều mà con luôn muốn làm là nếu vào năm 25t con hoàn thành 1 vài mục tiêu và có bạn gái con sẽ nói với mẹ 1 cách đầy tự hào ,vì nếu ai nói con là lgbt con có thể tự tin nói là: &quot;Con đã luôn sống có trách nhiệm , con tử tế với mọi người và rất nhiều người vì tính cách của con mà kết bạn với con &quot;. Con sẽ gửi tới bà và mẹ con lời cảm ơn và xin lỗi khi con đứng ở nơi con muốn để khiến ba ,mẹ tự hào.</p><p>Sau tất cả con gửi lời tới bản thân con ,hắc lang chính là phần tổn thương của con ,cả con và bạn hắc lang đều muốn nói với nhau là:&quot;Tớ tự hào vì cậu không gục ngã, cậu thật mạnh mẽ.&quot;</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15354666-3-7-2024.mp3" length="3969325" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15354666</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>329</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-7-2024</itunes:title>
    <title>2-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GẤU NHỎ   Em chào gia đình mình ạ. Hôm nay em viết lên TSBV này, em rất mong được nhận lời khuyên từ thầy và các anh chị ạ.   Chuyện là hồi tết anh hai em được người ta chỉ nói bà này coi bói hay lắm, nói trúng dữ lắm. Anh em coi về kể lại em nghe. Bả nói đúng tính cách anh em, miêu tả đúng về gia cảnh em nữa. Em tò mò xin anh chở em đi xem thử, em muốn biết coi bói là như thế nào có đúng hay không. Mới vô gặp bả, bả nói em bị 3 vong theo: 1vong nam theo cản tình ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GẤU NHỎ<br/></b><br/></p><p>Em chào gia đình mình ạ. Hôm nay em viết lên TSBV này, em rất mong được nhận lời khuyên từ thầy và các anh chị ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là hồi tết anh hai em được người ta chỉ nói bà này coi bói hay lắm, nói trúng dữ lắm. Anh em coi về kể lại em nghe. Bả nói đúng tính cách anh em, miêu tả đúng về gia cảnh em nữa. Em tò mò xin anh chở em đi xem thử, em muốn biết coi bói là như thế nào có đúng hay không. Mới vô gặp bả, bả nói em bị 3 vong theo: 1vong nam theo cản tình duyên, 1 vong là bà nội em vong còn lại là em gái nhỏ. Em nghe xong mặt trắng sát, tim đập loạn xạ. Bả còn nói em quen ai cũng không thành, số em không có chồng con gì hết về già sống có một mình, ....Cô đẹp mà bị căn hành uổng quá, tội nghiệp cô quá,...Nói chung là rất xấu, không có gì tốt đẹp hết.</p><p><br/></p><p>Về em bị ám ảnh những lời đó, em ăn ngủ không yên, trong đầu em cứ nhớ hoài không sao quên được. Em tụt kí luôn thầy ạ. Mặc dù em đã đọc sách, tập gym, viết nhật ký an ủi là có khi bả nói sai nhưng buông ra lại nhớ những lời đó.</p><p><br/></p><p>Em phải làm sao để trở về tâm trạng bình thường như trước ạ. Mong thầy chửi em cho em tỉnh táo và khôn ra ạ. Em tởn rồi em không bao giờ dám đi xem bói nữa đâu ạ. Nếu anh chị nào đã từng đi xem bói mà bị sai không thành sự thật kể em nghe với ạ, để em không còn tin lời bà thầy nữa ạ.</p><p><br/></p><p>Em rất biết ơn thầy và các anh chị đã danh thời gian đọc tâm sự con nít của em ạ. Chúc gia đình mình luôn mạnh giỏi ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GẤU NHỎ<br/></b><br/></p><p>Em chào gia đình mình ạ. Hôm nay em viết lên TSBV này, em rất mong được nhận lời khuyên từ thầy và các anh chị ạ.</p><p><br/></p><p>Chuyện là hồi tết anh hai em được người ta chỉ nói bà này coi bói hay lắm, nói trúng dữ lắm. Anh em coi về kể lại em nghe. Bả nói đúng tính cách anh em, miêu tả đúng về gia cảnh em nữa. Em tò mò xin anh chở em đi xem thử, em muốn biết coi bói là như thế nào có đúng hay không. Mới vô gặp bả, bả nói em bị 3 vong theo: 1vong nam theo cản tình duyên, 1 vong là bà nội em vong còn lại là em gái nhỏ. Em nghe xong mặt trắng sát, tim đập loạn xạ. Bả còn nói em quen ai cũng không thành, số em không có chồng con gì hết về già sống có một mình, ....Cô đẹp mà bị căn hành uổng quá, tội nghiệp cô quá,...Nói chung là rất xấu, không có gì tốt đẹp hết.</p><p><br/></p><p>Về em bị ám ảnh những lời đó, em ăn ngủ không yên, trong đầu em cứ nhớ hoài không sao quên được. Em tụt kí luôn thầy ạ. Mặc dù em đã đọc sách, tập gym, viết nhật ký an ủi là có khi bả nói sai nhưng buông ra lại nhớ những lời đó.</p><p><br/></p><p>Em phải làm sao để trở về tâm trạng bình thường như trước ạ. Mong thầy chửi em cho em tỉnh táo và khôn ra ạ. Em tởn rồi em không bao giờ dám đi xem bói nữa đâu ạ. Nếu anh chị nào đã từng đi xem bói mà bị sai không thành sự thật kể em nghe với ạ, để em không còn tin lời bà thầy nữa ạ.</p><p><br/></p><p>Em rất biết ơn thầy và các anh chị đã danh thời gian đọc tâm sự con nít của em ạ. Chúc gia đình mình luôn mạnh giỏi ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15347104-2-7-2024.mp3" length="6040104" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15347104</guid>
    <pubDate>Tue, 02 Jul 2024 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>502</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-7-2024</itunes:title>
    <title>1-7-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: PETER KEATING    Em xin chào anh Năm và toàn thể đại gia đình web5ngay.    Em năm nay 27 tuổi độc thân, đang làm ở một công ty khá tốt với mức lương 40 triệu, em viết ra không phải để khoe khoang bởi vì em biết rằng mức lương đó không phải là quá cao, nhưng so với bạn bè của em thì gần như em là người có mức lương cao nhất. Em vẫn phấn đấu nâng cấp bản thân mỗi ngày, sếp cũng khá quý em và em luôn là một trong những người sếp gọi đầu tiên khi có vấn đề, mặc dù ở tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PETER KEATING</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và toàn thể đại gia đình web5ngay.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27 tuổi độc thân, đang làm ở một công ty khá tốt với mức lương 40 triệu, em viết ra không phải để khoe khoang bởi vì em biết rằng mức lương đó không phải là quá cao, nhưng so với bạn bè của em thì gần như em là người có mức lương cao nhất.</p><p>Em vẫn phấn đấu nâng cấp bản thân mỗi ngày, sếp cũng khá quý em và em luôn là một trong những người sếp gọi đầu tiên khi có vấn đề, mặc dù ở trong team có nhiều người có chức danh cao hơn em.</p><p>Em cũng tập thể dục gần như mỗi ngày, cũng có tham gia hoạt động ngoại khoá với 1 số nhóm thường xuyên.</p><p>Nghĩa là cuộc sống của em hiện tại về mặt công việc khá là ổn với năng lực của em hiện tại. </p><p><br/><br/></p><p>Tuy như vậy nhưng em lại có một tính xấu, trước đây là em không để ý đến nó lắm, cho đến khi trong 1 bài trên X, anh có viết rằng (em không nhớ chính xác từng chữ): &quot;khi bạn thấy người khác cố gắng và phát triển, thì bạn lại cảm thấy khó chịu. Vậy bạn có đang cảm thấy hạnh phúc không?&quot; hay là trong 1 tập tsbv: &quot;Tui không hiểu tại sao có những người có cái tool thôi mà họ cũng giấu&quot;. Em cảm thấy như anh đang nói đến em vậy.</p><p><br/><br/></p><p>Và đó chính là tính xấu của em. Mặc dù có công việc khá ổn, nhưng khi nhìn thấy bạn bè của em, mặc dù lương chỉ bằng 1/2 em thôi, thấy nó muốn phấn đấu chuyển sang công ty khác tốt hơn, thì em lại đưa ra những lời khuyên tiêu cực về công ty mới để nó ở lại công ty cũ. Em biết trong thân tâm em cảm thấy khó chịu nếu như những người bạn của mình có mức lương ngang hoặc hơn em.</p><p>Hay trong công ty hiện tại, có những thứ mà em tìm tòi được ra, và sợ rằng nếu người khác biết thì họ sẽ làm được những việc mà em đang làm, lúc đấy những công việc quan trọng trong team sẽ không phải em làm nữa. Lúc nào em cũng nói với người trong team rằng em muốn chia sẻ hết những thứ mà em biết cho họ để cùng nhau tiến bộ, nhưng thật ra lại có rất nhiều thứ mà em giấu đi.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng thử liệt kê ra những cái tốt, ví dụ như:</p><p>- Nếu chia sẻ công việc thì mình sẽ đỡ phải làm thêm việc thêm giờ.</p><p>- Nếu bạn bè có công việc tốt hơn thì nó cũng sẽ cho mình nhiều kiến thức hoặc sau này nó có thể giới thiệu việc cho mình.</p><p>- ...</p><p>Nhưng tính ích kỷ đó lúc nào cũng xuất hiện khi em thấy người khác muốn phát triển, và sau đó em lại cảm thấy mình thật tệ.</p><p><br/><br/></p><p>Em đã chần chừ để gửi tâm sự này trong vài tháng vì cảm thấy mình chưa suy niệm đủ nhiều, giống như khi em hỏi trên X, anh hay bảo em tìm hiểu thêm đi (công nhận trên X anh Năm nghiêm khắc thiệt chứ, đôi lúc em thấy hơi sợ khi thấy anh rep comment cơ :D )</p><p>Cảm ơn anh Năm và mọi người đã đọc. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PETER KEATING</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và toàn thể đại gia đình web5ngay.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27 tuổi độc thân, đang làm ở một công ty khá tốt với mức lương 40 triệu, em viết ra không phải để khoe khoang bởi vì em biết rằng mức lương đó không phải là quá cao, nhưng so với bạn bè của em thì gần như em là người có mức lương cao nhất.</p><p>Em vẫn phấn đấu nâng cấp bản thân mỗi ngày, sếp cũng khá quý em và em luôn là một trong những người sếp gọi đầu tiên khi có vấn đề, mặc dù ở trong team có nhiều người có chức danh cao hơn em.</p><p>Em cũng tập thể dục gần như mỗi ngày, cũng có tham gia hoạt động ngoại khoá với 1 số nhóm thường xuyên.</p><p>Nghĩa là cuộc sống của em hiện tại về mặt công việc khá là ổn với năng lực của em hiện tại. </p><p><br/><br/></p><p>Tuy như vậy nhưng em lại có một tính xấu, trước đây là em không để ý đến nó lắm, cho đến khi trong 1 bài trên X, anh có viết rằng (em không nhớ chính xác từng chữ): &quot;khi bạn thấy người khác cố gắng và phát triển, thì bạn lại cảm thấy khó chịu. Vậy bạn có đang cảm thấy hạnh phúc không?&quot; hay là trong 1 tập tsbv: &quot;Tui không hiểu tại sao có những người có cái tool thôi mà họ cũng giấu&quot;. Em cảm thấy như anh đang nói đến em vậy.</p><p><br/><br/></p><p>Và đó chính là tính xấu của em. Mặc dù có công việc khá ổn, nhưng khi nhìn thấy bạn bè của em, mặc dù lương chỉ bằng 1/2 em thôi, thấy nó muốn phấn đấu chuyển sang công ty khác tốt hơn, thì em lại đưa ra những lời khuyên tiêu cực về công ty mới để nó ở lại công ty cũ. Em biết trong thân tâm em cảm thấy khó chịu nếu như những người bạn của mình có mức lương ngang hoặc hơn em.</p><p>Hay trong công ty hiện tại, có những thứ mà em tìm tòi được ra, và sợ rằng nếu người khác biết thì họ sẽ làm được những việc mà em đang làm, lúc đấy những công việc quan trọng trong team sẽ không phải em làm nữa. Lúc nào em cũng nói với người trong team rằng em muốn chia sẻ hết những thứ mà em biết cho họ để cùng nhau tiến bộ, nhưng thật ra lại có rất nhiều thứ mà em giấu đi.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng thử liệt kê ra những cái tốt, ví dụ như:</p><p>- Nếu chia sẻ công việc thì mình sẽ đỡ phải làm thêm việc thêm giờ.</p><p>- Nếu bạn bè có công việc tốt hơn thì nó cũng sẽ cho mình nhiều kiến thức hoặc sau này nó có thể giới thiệu việc cho mình.</p><p>- ...</p><p>Nhưng tính ích kỷ đó lúc nào cũng xuất hiện khi em thấy người khác muốn phát triển, và sau đó em lại cảm thấy mình thật tệ.</p><p><br/><br/></p><p>Em đã chần chừ để gửi tâm sự này trong vài tháng vì cảm thấy mình chưa suy niệm đủ nhiều, giống như khi em hỏi trên X, anh hay bảo em tìm hiểu thêm đi (công nhận trên X anh Năm nghiêm khắc thiệt chứ, đôi lúc em thấy hơi sợ khi thấy anh rep comment cơ :D )</p><p>Cảm ơn anh Năm và mọi người đã đọc. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15339486-1-7-2024.mp3" length="5739487" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15339486</guid>
    <pubDate>Mon, 01 Jul 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>477</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-6-2024</itunes:title>
    <title>28-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: Q     Em chào thầy năm và mọi người trong nhóm em năm nay 25 tuổi là nam đi đài loan và đã về việt nam được 5 tháng , em đã lựa chọn tự học tiếng trung ở nhà và xây dựng 1 page chỉ là dịch video bên trung quốc và làm thêm video về bản thân nói chuyện với người nước ngoài ( tất cả video dịch và em tự quay nói chuyện về chủ đề game ) . làm được 1 năm kể từ khi vẫn bên nước ngoài và được hơn 3k người follow lượng tương tác lúc 1k người like lúc bình thường thì hơn tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Q<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy năm và mọi người trong nhóm em năm nay 25 tuổi là nam đi đài loan và đã về việt nam được 5 tháng , em đã lựa chọn tự học tiếng trung ở nhà và xây dựng 1 page chỉ là dịch video bên trung quốc và làm thêm video về bản thân nói chuyện với người nước ngoài ( tất cả video dịch và em tự quay nói chuyện về chủ đề game ) .</p><p>làm được 1 năm kể từ khi vẫn bên nước ngoài và được hơn 3k người follow lượng tương tác lúc 1k người like lúc bình thường thì hơn trăm người like và em xây dựng này mục đích để em làm streamer chủ đề về nói chuyện với người nước ngoài nhưng em không biết nó sau này có nuôi được em không nữa hihi . nhưng em vẫn cứ đâm đầu vô làm và học thêm tiếng trung . em luôn giữ kín cái điều này không dám nói với mọi người về thứ em làm , mọi người chỉ biết em học tiếng trung để đi xin làm 1 công việc gì đó .</p><p>nhiều lúc em cũng đã nghi ngờ bản thân của mình về sự lựa chọn và cả ngay lúc này cũng vậy , viết tâm sự cũng là em đã nghi ngờ chính cái lựa chọn này, liệu nó có phải một lựa chọn suy nghĩ sai lầm hay là nó quá khó vì những video của em chưa đủ hài hước giọng chưa đủ hay để thu hút .&quot; em vẫn còn chút tiền tiết kiệm để tự lo cho bản thân và đóng tiền học em tính khi gần hết tiền em sẽ kiếm công việc liên quan đến tiếng trung và vẫn làm về cái chủ đề game này&quot;. em xin thầy năm và mọi người 1 lời khuyên ạ .</p><p>năm mới em chúc thầy năm và toàn thể đội ngũ của thầy và những người trong nhóm năm mới luôn luôn mạnh khỏe ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Q<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy năm và mọi người trong nhóm em năm nay 25 tuổi là nam đi đài loan và đã về việt nam được 5 tháng , em đã lựa chọn tự học tiếng trung ở nhà và xây dựng 1 page chỉ là dịch video bên trung quốc và làm thêm video về bản thân nói chuyện với người nước ngoài ( tất cả video dịch và em tự quay nói chuyện về chủ đề game ) .</p><p>làm được 1 năm kể từ khi vẫn bên nước ngoài và được hơn 3k người follow lượng tương tác lúc 1k người like lúc bình thường thì hơn trăm người like và em xây dựng này mục đích để em làm streamer chủ đề về nói chuyện với người nước ngoài nhưng em không biết nó sau này có nuôi được em không nữa hihi . nhưng em vẫn cứ đâm đầu vô làm và học thêm tiếng trung . em luôn giữ kín cái điều này không dám nói với mọi người về thứ em làm , mọi người chỉ biết em học tiếng trung để đi xin làm 1 công việc gì đó .</p><p>nhiều lúc em cũng đã nghi ngờ bản thân của mình về sự lựa chọn và cả ngay lúc này cũng vậy , viết tâm sự cũng là em đã nghi ngờ chính cái lựa chọn này, liệu nó có phải một lựa chọn suy nghĩ sai lầm hay là nó quá khó vì những video của em chưa đủ hài hước giọng chưa đủ hay để thu hút .&quot; em vẫn còn chút tiền tiết kiệm để tự lo cho bản thân và đóng tiền học em tính khi gần hết tiền em sẽ kiếm công việc liên quan đến tiếng trung và vẫn làm về cái chủ đề game này&quot;. em xin thầy năm và mọi người 1 lời khuyên ạ .</p><p>năm mới em chúc thầy năm và toàn thể đội ngũ của thầy và những người trong nhóm năm mới luôn luôn mạnh khỏe ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15326550-28-6-2024.mp3" length="10643717" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15326550</guid>
    <pubDate>Fri, 28 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>885</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-6-2024</itunes:title>
    <title>27-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Mến chào Thầy 5 và gia đình mình.   Chúc đại gia đình nhà mình năm mới nhiều may mắn, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý!   Mình xin được giới thiệu: mình hiện nay 29 tuổi, đang là cán bộ điều tra của Công an cấp huyện và chủ 1 quán cà phê mới hoạt động đc hơn 6 tháng đang trên đà phát triển. Mình vừa mới lập gia đình và chuẩn bị đón bé trai Rồng Vàng vào tháng 7 ^^   Có lẽ với nhiều người, mình đang có 1 cuộc sống đáng mơ ước. Nhưng mình biết bản thâ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy 5 và gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Chúc đại gia đình nhà mình năm mới nhiều may mắn, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý!</p><p><br/></p><p>Mình xin được giới thiệu: mình hiện nay 29 tuổi, đang là cán bộ điều tra của Công an cấp huyện và chủ 1 quán cà phê mới hoạt động đc hơn 6 tháng đang trên đà phát triển. Mình vừa mới lập gia đình và chuẩn bị đón bé trai Rồng Vàng vào tháng 7 ^^</p><p><br/></p><p>Có lẽ với nhiều người, mình đang có 1 cuộc sống đáng mơ ước. Nhưng mình biết bản thân mình muốn gì, mình thích gì: mình muốn 1 cuộc sống tự do, được làm chủ thời gian của mình để học hỏi và làm việc theo những cái mình thích (kinh doanh cà phê và học về đầu tư trong lĩnh vực blockchain).</p><p>Chứ mình không muốn cuộc sống của mình diễn ra như 1 cái máy ngày nào cũng 7h sáng đến cơ quan làm việc, 5h chiều về nhà, mỗi tuần lại trực thêm vài ngày phải ở lại cơ quan.</p><p><br/></p><p>Sau rất nhiều thời gian suy nghĩ (khoảng hơn 1 năm), hôm nay mình đã nói chuyện với bố mẹ về việc muốn xin ra khỏi Ngành để có thể tập trung toàn bộ thời gian và sức lực cho sự nghiệp của riêng mình, theo ước mơ của mình nhưng bố mẹ mình đã rất Sốc, cương quyết không đồng ý, và nói nếu bỏ Ngành thì hãy Từ Mặt bố mẹ đi.</p><p><br/></p><p>Mình biết rất rõ lý do tại sao mình lại quyết định bỏ Ngành, và không có 1 ai hoặc 1 điều gì có thể làm mình thay đổi suy nghĩ này. Nhưng mình không biết phải làm thế nào để bố mẹ an tâm, đỡ đau lòng khi mình chính thức bỏ Ngành để đi trên hành trình mới đầy mờ mịt, bất ổn theo suy nghĩ của bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Mình thực sự bế tắc trong việc thuyết phục bố mẹ ủng hộ cho quyết định của mình và bế tắc trong việc làm thế nào để bố mẹ không phải đau lòng, bất an khi mình chính thức bỏ Ngành.</p><p><br/></p><p>Xin được Thầy 5 và gia đình nhà mình cho lời khuyên.</p><p><br/></p><p>Chân thành cảm ơn Thầy 5 và các bạn đã đọc hết tâm sự của mình!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào Thầy 5 và gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Chúc đại gia đình nhà mình năm mới nhiều may mắn, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý!</p><p><br/></p><p>Mình xin được giới thiệu: mình hiện nay 29 tuổi, đang là cán bộ điều tra của Công an cấp huyện và chủ 1 quán cà phê mới hoạt động đc hơn 6 tháng đang trên đà phát triển. Mình vừa mới lập gia đình và chuẩn bị đón bé trai Rồng Vàng vào tháng 7 ^^</p><p><br/></p><p>Có lẽ với nhiều người, mình đang có 1 cuộc sống đáng mơ ước. Nhưng mình biết bản thân mình muốn gì, mình thích gì: mình muốn 1 cuộc sống tự do, được làm chủ thời gian của mình để học hỏi và làm việc theo những cái mình thích (kinh doanh cà phê và học về đầu tư trong lĩnh vực blockchain).</p><p>Chứ mình không muốn cuộc sống của mình diễn ra như 1 cái máy ngày nào cũng 7h sáng đến cơ quan làm việc, 5h chiều về nhà, mỗi tuần lại trực thêm vài ngày phải ở lại cơ quan.</p><p><br/></p><p>Sau rất nhiều thời gian suy nghĩ (khoảng hơn 1 năm), hôm nay mình đã nói chuyện với bố mẹ về việc muốn xin ra khỏi Ngành để có thể tập trung toàn bộ thời gian và sức lực cho sự nghiệp của riêng mình, theo ước mơ của mình nhưng bố mẹ mình đã rất Sốc, cương quyết không đồng ý, và nói nếu bỏ Ngành thì hãy Từ Mặt bố mẹ đi.</p><p><br/></p><p>Mình biết rất rõ lý do tại sao mình lại quyết định bỏ Ngành, và không có 1 ai hoặc 1 điều gì có thể làm mình thay đổi suy nghĩ này. Nhưng mình không biết phải làm thế nào để bố mẹ an tâm, đỡ đau lòng khi mình chính thức bỏ Ngành để đi trên hành trình mới đầy mờ mịt, bất ổn theo suy nghĩ của bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Mình thực sự bế tắc trong việc thuyết phục bố mẹ ủng hộ cho quyết định của mình và bế tắc trong việc làm thế nào để bố mẹ không phải đau lòng, bất an khi mình chính thức bỏ Ngành.</p><p><br/></p><p>Xin được Thầy 5 và gia đình nhà mình cho lời khuyên.</p><p><br/></p><p>Chân thành cảm ơn Thầy 5 và các bạn đã đọc hết tâm sự của mình!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15320914-27-6-2024.mp3" length="7636606" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15320914</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>635</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-6-2024</itunes:title>
    <title>26-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÍM NGẮT     Em xin chào Thầy Năm và mọi người trong Group ạ.   Em đã từng nghe câu nói của Joker : " Khi mày giỏi thứ gì đó, đừng bao giờ làm nó miễn phí ".   Em giỏi thứ gì ??? . Bản thân em thì còn thụ động quá, ngay cả mình giỏi thứ gì cũng không nhận ra nữa, em chỉ biết có những thứ em làm cũng có nhiều người ủng hộ, số đông ủng hộ nhiều hơn so với tiêu cực. Khi em thấy gì đó hơi ngứa ngáy, kiểu không nói thì không được, cứ nghĩ nếu mình không làm thì việc nà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍM NGẮT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào Thầy Năm và mọi người trong Group ạ.</p><p><br/></p><p>Em đã từng nghe câu nói của Joker : &quot; Khi mày giỏi thứ gì đó, đừng bao giờ làm nó miễn phí &quot;.</p><p><br/></p><p>Em giỏi thứ gì ??? . Bản thân em thì còn thụ động quá, ngay cả mình giỏi thứ gì cũng không nhận ra nữa, em chỉ biết có những thứ em làm cũng có nhiều người ủng hộ, số đông ủng hộ nhiều hơn so với tiêu cực. Khi em thấy gì đó hơi ngứa ngáy, kiểu không nói thì không được, cứ nghĩ nếu mình không làm thì việc này có thể sẽ tệ hơn nữa. Thì em cứ nói ra ý mình thôi nhưng em lại thấy sự ủng hộ nhiều hơn là sự tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Bản thân em đã quá ám ảnh với sự cho rằng bản thân mình vô dụng rồi, em tự ti về bản thân rất nhiều. Vì trong quá khứ bị so sánh rồi tự dằn vặt bản thân, ai mà chẳng thích những đứa cháu, đứa con xởi lởi, hướng ngoại biết cách nói chuyện, bản thân em thì không được như thế nên nhiều khi em cứ hoà mình theo họ và em cảm giác như đánh mất chính mình vậy, đó là lúc em tách ra riêng và họ nhận ra em &quot;lạ&quot;. Chính sự &quot; lạ &quot; đó làm em khổ rất nhiều. Vì em không bao giờ tìm thấy sự kết nối thật sự với ai cả.</p><p><br/></p><p>Bây giờ nếu em có thực sự muốn bắt đầu lại, thử những cái mới, làm những gì trong khả năng em có, cứ nghĩ đến em áp lực kinh khủng, em không nghĩ rằng mình không làm được, vì em làm trong khả năng mình và không biết thì học hỏi thêm nhưng có những cái áp lực, những nỗi ám ảnh sâu thẳm trong quá khứ nó vẫn còn nghẹn trong em rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Giải pháp ??? Thì có lẽ em phải cố gắng vượt qua nó. Nhưng làm sao để có thể chấm dứt kiểu suy nghĩ em không bao giờ xứng đáng với những điều đó được ạ, chỉ nghĩ đến đó thôi em lại thấy mình yếu đuối rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍM NGẮT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào Thầy Năm và mọi người trong Group ạ.</p><p><br/></p><p>Em đã từng nghe câu nói của Joker : &quot; Khi mày giỏi thứ gì đó, đừng bao giờ làm nó miễn phí &quot;.</p><p><br/></p><p>Em giỏi thứ gì ??? . Bản thân em thì còn thụ động quá, ngay cả mình giỏi thứ gì cũng không nhận ra nữa, em chỉ biết có những thứ em làm cũng có nhiều người ủng hộ, số đông ủng hộ nhiều hơn so với tiêu cực. Khi em thấy gì đó hơi ngứa ngáy, kiểu không nói thì không được, cứ nghĩ nếu mình không làm thì việc này có thể sẽ tệ hơn nữa. Thì em cứ nói ra ý mình thôi nhưng em lại thấy sự ủng hộ nhiều hơn là sự tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Bản thân em đã quá ám ảnh với sự cho rằng bản thân mình vô dụng rồi, em tự ti về bản thân rất nhiều. Vì trong quá khứ bị so sánh rồi tự dằn vặt bản thân, ai mà chẳng thích những đứa cháu, đứa con xởi lởi, hướng ngoại biết cách nói chuyện, bản thân em thì không được như thế nên nhiều khi em cứ hoà mình theo họ và em cảm giác như đánh mất chính mình vậy, đó là lúc em tách ra riêng và họ nhận ra em &quot;lạ&quot;. Chính sự &quot; lạ &quot; đó làm em khổ rất nhiều. Vì em không bao giờ tìm thấy sự kết nối thật sự với ai cả.</p><p><br/></p><p>Bây giờ nếu em có thực sự muốn bắt đầu lại, thử những cái mới, làm những gì trong khả năng em có, cứ nghĩ đến em áp lực kinh khủng, em không nghĩ rằng mình không làm được, vì em làm trong khả năng mình và không biết thì học hỏi thêm nhưng có những cái áp lực, những nỗi ám ảnh sâu thẳm trong quá khứ nó vẫn còn nghẹn trong em rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Giải pháp ??? Thì có lẽ em phải cố gắng vượt qua nó. Nhưng làm sao để có thể chấm dứt kiểu suy nghĩ em không bao giờ xứng đáng với những điều đó được ạ, chỉ nghĩ đến đó thôi em lại thấy mình yếu đuối rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15314494-26-6-2024.mp3" length="9360687" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15314494</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>778</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-6-2024</itunes:title>
    <title>25-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HƯỜNG LÈ   Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ. Em có một câu hỏi ạ.   Hồi đó em có đọc thông tin là muốn biết một người có tu dưỡng tốt hay không thì nhìn vào cách đối xử của họ với mọi người lúc họ thấy mệt mỏi hay khó khăn nhất, kiểu lúc đó mọi tính xấu sẽ lòi ra ý. Như làm việc mệt mỏi vẫn dành thời gian để hỏi han đồng nghiệp, hay đi leo núi dù mệt vẫn hỏi thăm đồng đội hay đốc thúc họ cố gắng lên. =&gt; Sự cho đi chăng ?   Đồng thời em đã học qua tác phẩm Lã...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HƯỜNG LÈ<br/></b><br/></p><p>Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Em có một câu hỏi ạ.</p><p><br/></p><p>Hồi đó em có đọc thông tin là muốn biết một người có tu dưỡng tốt hay không thì nhìn vào cách đối xử của họ với mọi người lúc họ thấy mệt mỏi hay khó khăn nhất, kiểu lúc đó mọi tính xấu sẽ lòi ra ý. Như làm việc mệt mỏi vẫn dành thời gian để hỏi han đồng nghiệp, hay đi leo núi dù mệt vẫn hỏi thăm đồng đội hay đốc thúc họ cố gắng lên. =&gt; Sự cho đi chăng ?</p><p><br/></p><p>Đồng thời em đã học qua tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao, và có một câu được Thầy Năm tổng hợp trong video : top 50 câu nói ý nghĩa thay đổi cuộc đời :&quot; Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến cái gì khác đâu ? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa, cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỷ che lấp mất&quot;. =&gt; Sự ích kỷ chăng ?</p><p><br/></p><p>Em có thằng bạn, nó đang bị tram carm, nó rất vui và hạnh phúc khi giúp đỡ người khác giải quyết vấn đề, nhưng đồng thời nó không giúp nó được, mâu thuẫn thiệt. Nó biết nó bị bệnh, nó có bác sĩ riêng và uống thuốc nữa, tức là nó có cả hai sự cho đi giúp người khác và dành thời gian suy nghĩ về bệnh tình của mình. Nhưng lúc nào câu hỏi nó cũng đặt ra cho bản thân là sống để làm gì, sinh ra để làm gì, mục đích tồn tại trên cuộc đời này là gì ? Haizzzz .</p><p><br/></p><p>Tất nhiên để sống khoẻ, mình sẽ có sự linh hoạt giữa cho đi, quan tâm người khác và dành thời gian cho bản thân. Nhưng làm thế nào để lúc mà người khác cần mình quan tâm, cho đi họ thì lúc đấy mình từ chối thì họ không ác cảm là mình vô tâm. Sống thì không nên sợ mất lòng, nhưng mà em cứ đau đáu câu hỏi này quá. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian quan tâm đến vấn đề của em ạ. Cảm ơn rất nhiều.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HƯỜNG LÈ<br/></b><br/></p><p>Em xin chào Thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Em có một câu hỏi ạ.</p><p><br/></p><p>Hồi đó em có đọc thông tin là muốn biết một người có tu dưỡng tốt hay không thì nhìn vào cách đối xử của họ với mọi người lúc họ thấy mệt mỏi hay khó khăn nhất, kiểu lúc đó mọi tính xấu sẽ lòi ra ý. Như làm việc mệt mỏi vẫn dành thời gian để hỏi han đồng nghiệp, hay đi leo núi dù mệt vẫn hỏi thăm đồng đội hay đốc thúc họ cố gắng lên. =&gt; Sự cho đi chăng ?</p><p><br/></p><p>Đồng thời em đã học qua tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao, và có một câu được Thầy Năm tổng hợp trong video : top 50 câu nói ý nghĩa thay đổi cuộc đời :&quot; Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến cái gì khác đâu ? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa, cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỷ che lấp mất&quot;. =&gt; Sự ích kỷ chăng ?</p><p><br/></p><p>Em có thằng bạn, nó đang bị tram carm, nó rất vui và hạnh phúc khi giúp đỡ người khác giải quyết vấn đề, nhưng đồng thời nó không giúp nó được, mâu thuẫn thiệt. Nó biết nó bị bệnh, nó có bác sĩ riêng và uống thuốc nữa, tức là nó có cả hai sự cho đi giúp người khác và dành thời gian suy nghĩ về bệnh tình của mình. Nhưng lúc nào câu hỏi nó cũng đặt ra cho bản thân là sống để làm gì, sinh ra để làm gì, mục đích tồn tại trên cuộc đời này là gì ? Haizzzz .</p><p><br/></p><p>Tất nhiên để sống khoẻ, mình sẽ có sự linh hoạt giữa cho đi, quan tâm người khác và dành thời gian cho bản thân. Nhưng làm thế nào để lúc mà người khác cần mình quan tâm, cho đi họ thì lúc đấy mình từ chối thì họ không ác cảm là mình vô tâm. Sống thì không nên sợ mất lòng, nhưng mà em cứ đau đáu câu hỏi này quá. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian quan tâm đến vấn đề của em ạ. Cảm ơn rất nhiều.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15307882-25-6-2024.mp3" length="10263479" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15307882</guid>
    <pubDate>Tue, 25 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>854</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-6-2024</itunes:title>
    <title>24-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EDDY     " Mình không thích bản thân mình chút nào. Đáng lẽ mình không nên được sinh ra" Em chào thầy và cả gia đình W5N, hiện tại em 23 tuổi bên trên là suy nghĩ băn khoăn trong nhiều năm của em về cuộc đời. Em luôn đi tìm hiểu chính mình thích gì và hiện tại em xác định em là Gay mặc dù không thích nhưng đâu ai sinh ra được lựa chọn xu hướng tình dục đâu:( Cũng chính vì vậy mà em chưa từng muốn yêu ai (mặc dù đã có lời tỏ tình có cả nữ cả nam luôn hay ghê á) vì ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EDDY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>&quot; Mình không thích bản thân mình chút nào. Đáng lẽ mình không nên được sinh ra&quot;</p><p>Em chào thầy và cả gia đình W5N, hiện tại em 23 tuổi bên trên là suy nghĩ băn khoăn trong nhiều năm của em về cuộc đời.</p><p>Em luôn đi tìm hiểu chính mình thích gì và hiện tại em xác định em là Gay mặc dù không thích nhưng đâu ai sinh ra được lựa chọn xu hướng tình dục đâu:(</p><p>Cũng chính vì vậy mà em chưa từng muốn yêu ai (mặc dù đã có lời tỏ tình có cả nữ cả nam luôn hay ghê á) vì sợ làm họ tổn thương .Em là 1 đứa nhiệt tình, vô tư nhưng khi một mình thì suy nghĩ khá là tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang làm quen với 1 bạn cùng giới vì vô tình gặp được nhau cả 2 cũng quý nhau. Nhưng vấn đề là mẹ mình khá là tiêu cực vấn đề này (do quan sát và lắng nghe bấy lâu nay) tại sao đa số các bà mẹ thích bàn luận và buông ra những lời cay nghiệt về cuộc sống của người khác ( đây là điều mình không thích ở người VN là luôn luôn bàn luận, nói xấu người khác không hiểu được luôn á hay do mình ở ngoài Bắc nó vậy). Vì là 1 đứa luôn cố gắng làm hài lòng những ng trong gia đình thì ông bà chú bác ai cũng mong em lấy vợ.</p><p><br/></p><p>Trước em tính là đi làm kiếm tiền rồi chăm sóc bố mẹ đến cuối đời xong rồi cũng hóa thành cát bụi và trả nghiệp này cho đời thôi. Nhưng từ khi gặp được người đó em cảm thấy được yêu phiên bản của chính mình thì em tự hỏi là có nên sống là chính mình không. Việc đó có được coi là ích kỷ chỉ suy nghĩ cho bản thân không. Mới gần đây ông em tự dưng bảo &quot;ông không muốn con đi chơi làm quen với bạn là con trai đâu, con gái thì được&quot;</p><p><br/></p><p>Tại sao mọi người lớn cứ muốn giục lấy vợ là sao đi đâu cũng vậy ai ai cũng hỏi việc lấy vợ quan trọng đến vậy à. Tại sao họ không suy nghĩ là việc sống hạnh phúc mới là điều quan trọng.</p><p>LGBT sinh ra không theo quy luật tự nhiên có phải là nghiệp mà mình phải gánh chịu không tại sao lại khắc nghiệt đến vậy!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EDDY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>&quot; Mình không thích bản thân mình chút nào. Đáng lẽ mình không nên được sinh ra&quot;</p><p>Em chào thầy và cả gia đình W5N, hiện tại em 23 tuổi bên trên là suy nghĩ băn khoăn trong nhiều năm của em về cuộc đời.</p><p>Em luôn đi tìm hiểu chính mình thích gì và hiện tại em xác định em là Gay mặc dù không thích nhưng đâu ai sinh ra được lựa chọn xu hướng tình dục đâu:(</p><p>Cũng chính vì vậy mà em chưa từng muốn yêu ai (mặc dù đã có lời tỏ tình có cả nữ cả nam luôn hay ghê á) vì sợ làm họ tổn thương .Em là 1 đứa nhiệt tình, vô tư nhưng khi một mình thì suy nghĩ khá là tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang làm quen với 1 bạn cùng giới vì vô tình gặp được nhau cả 2 cũng quý nhau. Nhưng vấn đề là mẹ mình khá là tiêu cực vấn đề này (do quan sát và lắng nghe bấy lâu nay) tại sao đa số các bà mẹ thích bàn luận và buông ra những lời cay nghiệt về cuộc sống của người khác ( đây là điều mình không thích ở người VN là luôn luôn bàn luận, nói xấu người khác không hiểu được luôn á hay do mình ở ngoài Bắc nó vậy). Vì là 1 đứa luôn cố gắng làm hài lòng những ng trong gia đình thì ông bà chú bác ai cũng mong em lấy vợ.</p><p><br/></p><p>Trước em tính là đi làm kiếm tiền rồi chăm sóc bố mẹ đến cuối đời xong rồi cũng hóa thành cát bụi và trả nghiệp này cho đời thôi. Nhưng từ khi gặp được người đó em cảm thấy được yêu phiên bản của chính mình thì em tự hỏi là có nên sống là chính mình không. Việc đó có được coi là ích kỷ chỉ suy nghĩ cho bản thân không. Mới gần đây ông em tự dưng bảo &quot;ông không muốn con đi chơi làm quen với bạn là con trai đâu, con gái thì được&quot;</p><p><br/></p><p>Tại sao mọi người lớn cứ muốn giục lấy vợ là sao đi đâu cũng vậy ai ai cũng hỏi việc lấy vợ quan trọng đến vậy à. Tại sao họ không suy nghĩ là việc sống hạnh phúc mới là điều quan trọng.</p><p>LGBT sinh ra không theo quy luật tự nhiên có phải là nghiệp mà mình phải gánh chịu không tại sao lại khắc nghiệt đến vậy!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15300555-24-6-2024.mp3" length="6771744" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15300555</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>563</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-6-2024</itunes:title>
    <title>21-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ÁNH DƯƠNG     Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự của tớ!   Tớ là cô bé 20 tuổi, cứng đầu, luôn tự đưa ra quyết định và làm theo suy nghĩ của bản thân. Lời khuyên từ bố mẹ,anh chị em tớ có nghe nhưng nghe rồi để đó! Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tớ đậu vào trường đại học Hoa Sen để tiếp tục đi học, đúng lúc gia đình tớ gặp khó khăn, tớ tạm hoãn việc học lại để tập trung kiếm tiền để được tiếp tục đi học. Gia đình,anh chị lúc đó muốn tớ đi xuất khẩu lao động sang bên Singap...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÁNH DƯƠNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự của tớ!</p><p><br/></p><p>Tớ là cô bé 20 tuổi, cứng đầu, luôn tự đưa ra quyết định và làm theo suy nghĩ của bản thân. Lời khuyên từ bố mẹ,anh chị em tớ có nghe nhưng nghe rồi để đó!</p><p>Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tớ đậu vào trường đại học Hoa Sen để tiếp tục đi học, đúng lúc gia đình tớ gặp khó khăn, tớ tạm hoãn việc học lại để tập trung kiếm tiền để được tiếp tục đi học.</p><p>Gia đình,anh chị lúc đó muốn tớ đi xuất khẩu lao động sang bên Singapo với chị và cậu đang ở bên đó.Tớ nhất quyết không đi vì tớ muốn đi học, tơ có suy nghĩ không học đại học, suy nghĩ thực dụng là tớ sẽ học cao đẳng, nhất định phải học.</p><p><br/></p><p>Chị tớ hỏi tớ là: Em có dự định gì cho tương lai của em? Em có suy nghĩ gì về em của hiện tại?</p><p><br/></p><p>Tớ: Em muốn được đi học( bây giờ em suy nghĩ thực dụng lắm) không học đại học thì học cao đẳng</p><p><br/></p><p>Chị: Em chỉ nghĩ được cho bản thân em thôi? xung quanh em không quan tâm à?</p><p>Tớ: bây giờ em sẽ đi làm để tiếp tục đi học.</p><p>Chị: Em có suy nghĩ qua cảm nhận. Hi vọng của bố mẹ đối với em không?Em có từng suy nghĩ đến cái khó của bố mẹ em không? Em có đủ hiều về hai chữ trách nhiệm và bổn phận không?</p><p><br/></p><p>Tớ: đã suy nghĩ ích kỷ, chỉ nghĩ có bản thân tớ...</p><p><br/></p><p>Chị là một người tớ rất giỏi, tớ đã hỏi chị rằng: tại sao chị lại có thể hi sinh tuổi trẻ của chị vì gia đình, điều mà em khó mà làm được?</p><p>Chị:Chị có thể ích kỷ với bản thân, người ngoài. Nhưng không bao giờ ích kỷ với gia đình. Đó là nguyên tắc.</p><p>( Cuộc trò chuyện này đến với mẹ của tớ? mẹ bảo nghe câu hỏi này tau thấy vô cùng thất vọng, tau nuôi mày ăn học mà mày trả lời như thế à?)</p><p>Thật sự là đến bây giờ suy nghĩ lại tớ vẫn bối rối vì câu hỏi của mẹ? Tại sao mẹ lại thất vọng? Có phải sự ích kỷ của bản thân chỉ nghĩ cho mình? Liệu mong muốn được đi học là sai?</p><p><br/></p><p>Thật sự vấn đề này tớ cần được nghe lời khuyên, hiện tại tớ vẫn thấy mông lung, hoài nghi về bản thân và thấy mình thật tệ, làm cho bố mẹ không tin tưởng lo lắng cho mình nữa.</p><p><br/></p><p>Đúng là từ bé đến lớn đều là suy nghĩ của tớ, tự đưa ra quyết định, muốn làm gì ai khuyên cũng không nghe(bướng, tự cho mình là đúng), muốn tự mình giải quyết vấn đề của mình, sống tự lập, tự kiếm tiền .</p><p>(Suy nghĩ của cô bé ấy là sai sao? Thật sự tớ muốn gặp được một người thầy có thể đưa ra cho tớ những hướng đi, giải thích cho cô bé ấy hiểu, cô bé đang sai ở đâu?đưa ra lời khuyên?)</p><p><br/></p><p>Cô bé ấy sẵn sàng sữa lỗi sai của chính mình để tốt hơn từng ngày.</p><p>Có giải pháp nào để giải quyết tốt hơn không?</p><p><br/></p><p>Và...</p><p><br/></p><p>Suốt 5 tháng đi làm ở Hà Nội, làm hết các công việc để có tiền như bán hàng ở Circle K, phục vụ nhà hàng, gửi CV ứng tuyển đều từ chối...Sau đó nghỉ việc và bị đuổi việc khiến tớ dành thời gian nhìn nhận lại chính mình, tớ học được gì từ công việc đó, tại sao lại đuổi việc tớ?</p><p>Nguyên tắc của tớ, không làm ở một nơi mà nơi đó không tôn trọng mình.Còn bị đuổi việc khiến tớ chấp nhận,(Chị quản lý rất tiếc vì đã đuổi việc tớ, bây giờ đi đâu chị cũng gọi tớ hỏi có đi cùng mọi người không?) tớ muốn dừng lại để nhìn lại chặng hành trình tớ đã đi qua, học được gì trong 5 tháng đó,tớ không muốn ngày nào cũng bán sức lao động, rồi cuối tháng nhận lương...tớ nhận ra rằng tớ cần đầu tư vào bản thân, tạo ra giá trị của bản thân mình. Điều tớ làm được khi nhìn lại 5 tháng đó, tớ đã tự mình đăng kí khóa học tiếng anh và khóa học xây dựng thương hiệu cá nhân.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Liệu có cách nào để tớ có thể vừa đến trường, vừa tự lo cho bản thân không? cách giải quyết nào bây giờ là tốt nhất và phù hợp nhất?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÁNH DƯƠNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự của tớ!</p><p><br/></p><p>Tớ là cô bé 20 tuổi, cứng đầu, luôn tự đưa ra quyết định và làm theo suy nghĩ của bản thân. Lời khuyên từ bố mẹ,anh chị em tớ có nghe nhưng nghe rồi để đó!</p><p>Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tớ đậu vào trường đại học Hoa Sen để tiếp tục đi học, đúng lúc gia đình tớ gặp khó khăn, tớ tạm hoãn việc học lại để tập trung kiếm tiền để được tiếp tục đi học.</p><p>Gia đình,anh chị lúc đó muốn tớ đi xuất khẩu lao động sang bên Singapo với chị và cậu đang ở bên đó.Tớ nhất quyết không đi vì tớ muốn đi học, tơ có suy nghĩ không học đại học, suy nghĩ thực dụng là tớ sẽ học cao đẳng, nhất định phải học.</p><p><br/></p><p>Chị tớ hỏi tớ là: Em có dự định gì cho tương lai của em? Em có suy nghĩ gì về em của hiện tại?</p><p><br/></p><p>Tớ: Em muốn được đi học( bây giờ em suy nghĩ thực dụng lắm) không học đại học thì học cao đẳng</p><p><br/></p><p>Chị: Em chỉ nghĩ được cho bản thân em thôi? xung quanh em không quan tâm à?</p><p>Tớ: bây giờ em sẽ đi làm để tiếp tục đi học.</p><p>Chị: Em có suy nghĩ qua cảm nhận. Hi vọng của bố mẹ đối với em không?Em có từng suy nghĩ đến cái khó của bố mẹ em không? Em có đủ hiều về hai chữ trách nhiệm và bổn phận không?</p><p><br/></p><p>Tớ: đã suy nghĩ ích kỷ, chỉ nghĩ có bản thân tớ...</p><p><br/></p><p>Chị là một người tớ rất giỏi, tớ đã hỏi chị rằng: tại sao chị lại có thể hi sinh tuổi trẻ của chị vì gia đình, điều mà em khó mà làm được?</p><p>Chị:Chị có thể ích kỷ với bản thân, người ngoài. Nhưng không bao giờ ích kỷ với gia đình. Đó là nguyên tắc.</p><p>( Cuộc trò chuyện này đến với mẹ của tớ? mẹ bảo nghe câu hỏi này tau thấy vô cùng thất vọng, tau nuôi mày ăn học mà mày trả lời như thế à?)</p><p>Thật sự là đến bây giờ suy nghĩ lại tớ vẫn bối rối vì câu hỏi của mẹ? Tại sao mẹ lại thất vọng? Có phải sự ích kỷ của bản thân chỉ nghĩ cho mình? Liệu mong muốn được đi học là sai?</p><p><br/></p><p>Thật sự vấn đề này tớ cần được nghe lời khuyên, hiện tại tớ vẫn thấy mông lung, hoài nghi về bản thân và thấy mình thật tệ, làm cho bố mẹ không tin tưởng lo lắng cho mình nữa.</p><p><br/></p><p>Đúng là từ bé đến lớn đều là suy nghĩ của tớ, tự đưa ra quyết định, muốn làm gì ai khuyên cũng không nghe(bướng, tự cho mình là đúng), muốn tự mình giải quyết vấn đề của mình, sống tự lập, tự kiếm tiền .</p><p>(Suy nghĩ của cô bé ấy là sai sao? Thật sự tớ muốn gặp được một người thầy có thể đưa ra cho tớ những hướng đi, giải thích cho cô bé ấy hiểu, cô bé đang sai ở đâu?đưa ra lời khuyên?)</p><p><br/></p><p>Cô bé ấy sẵn sàng sữa lỗi sai của chính mình để tốt hơn từng ngày.</p><p>Có giải pháp nào để giải quyết tốt hơn không?</p><p><br/></p><p>Và...</p><p><br/></p><p>Suốt 5 tháng đi làm ở Hà Nội, làm hết các công việc để có tiền như bán hàng ở Circle K, phục vụ nhà hàng, gửi CV ứng tuyển đều từ chối...Sau đó nghỉ việc và bị đuổi việc khiến tớ dành thời gian nhìn nhận lại chính mình, tớ học được gì từ công việc đó, tại sao lại đuổi việc tớ?</p><p>Nguyên tắc của tớ, không làm ở một nơi mà nơi đó không tôn trọng mình.Còn bị đuổi việc khiến tớ chấp nhận,(Chị quản lý rất tiếc vì đã đuổi việc tớ, bây giờ đi đâu chị cũng gọi tớ hỏi có đi cùng mọi người không?) tớ muốn dừng lại để nhìn lại chặng hành trình tớ đã đi qua, học được gì trong 5 tháng đó,tớ không muốn ngày nào cũng bán sức lao động, rồi cuối tháng nhận lương...tớ nhận ra rằng tớ cần đầu tư vào bản thân, tạo ra giá trị của bản thân mình. Điều tớ làm được khi nhìn lại 5 tháng đó, tớ đã tự mình đăng kí khóa học tiếng anh và khóa học xây dựng thương hiệu cá nhân.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Liệu có cách nào để tớ có thể vừa đến trường, vừa tự lo cho bản thân không? cách giải quyết nào bây giờ là tốt nhất và phù hợp nhất?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15288204-21-6-2024.mp3" length="10775375" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15288204</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>896</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-6-2024</itunes:title>
    <title>20-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ÚT     Đầu năm em xin gửi lời chúc sức khỏe tới anh Năm và mọi người. Thật sự cảm ơn anh năm qua đã tận tụy hết lòng phục vụ bà con. Điều đó em rất cảm ơn anh. Đầu năm, em có 2 vấn đề chính mong anh giải đáp cho em với ạ. Điều đầu tiên: hiện tại em đang đi du học Hàn quốc. Em là con trai. Đi học thì lớp em có 20 học sinh. Tất cả là người việt nam. Nam có nữ có. Em vừa học vừa làm. Sáng học 9-13h. Từ 16h đến 1h sáng. Em vừa làm vừa học em thấy cũng bình thường anh ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÚT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đầu năm em xin gửi lời chúc sức khỏe tới anh Năm và mọi người. Thật sự cảm ơn anh năm qua đã tận tụy hết lòng phục vụ bà con. Điều đó em rất cảm ơn anh.</p><p>Đầu năm, em có 2 vấn đề chính mong anh giải đáp cho em với ạ.</p><p>Điều đầu tiên: hiện tại em đang đi du học Hàn quốc. Em là con trai. Đi học thì lớp em có 20 học sinh. Tất cả là người việt nam. Nam có nữ có. Em vừa học vừa làm. Sáng học 9-13h. Từ 16h đến 1h sáng. Em vừa làm vừa học em thấy cũng bình thường anh ạ. Thường ngày em dậy lúc 6:40. Chuẩn bị tầm 15 phút rồi bắt xe buýt lên trường. Em ở cách trường cũng mất 1:30 phút.</p><p>Thời gian hạn hẹp nên em thường tranh thủ viết Nhật kí, học tiếng Hàn, đọc sách trên xe buýt luôn. Nói chung em tận dụng triệt thời gian rảnh. Rồi lên lớp. Em học hết các chương ở nhà rồi. Em đang âm thầm học các chương trình cấp độ tiếng Hàn cao hơn các bạn cùng lớp. Nên thời gian trên lớp. Cứ rảnh là em chập từ vựng của cấp cao ra để học trên buýt. Nhưng điều đó khiến em thấy mình hơi ít nói trong lớp. Mặc dù em là hướng ngoại. Nhưng chủ đề của mấy đứa em( nhỏ tuổi hơn em tầm 2-4 tuổi) là toàn cờ bạc. Tụi nó mới qua đã tụ tập đánh bạc này nọ. Nên là em tập trung vào mục tiêu tiếng Hàn của mình thôi. Nên em ít nói lại. Nhưng điều đó làm em thấy là mọi cuộc vui chơi, mọi quyết đông hay nhờ vả thì các em cũng ít hỏi em lại.</p><p>Thật ra em muốn gợi lại sự hòa nhập thì rất dễ. Nhưng nếu bỏ thời gian để làm chuyện này thì em cảm thấy sự đầu tư đó không có xứng đáng lắm. Thứ nhất là toàn dân ăn chơi cờ bạc, và nhậu nhẹt thôi. Nên em cảm thấy nó không phù hợp.</p><p>Vậy thì theo thầy là mình vẫn chỉ nên giữ mối quan hệ giao lưu thôi và cứ kiên trì với mục tiêu của mình thôi? Hay là gia nhập để bớt cô đơn lại. Chứ dạo này ngoài chỗ làm ra thì trên lớp em thấy mình ít có chủ đề để nói với các em hơn rồi.</p><p>Thứ hai là: em xem video của anh 5 ấy. Cứ nghe xong bài nào. Đến đoạn nào hay, ý nghĩa cần ghi chép là em chép lại. Rồi đặt ra cho mình những nhắc nhở và điểm cần rèn luyện. Mà em thấy nó nhiều vô kể anh ạ. Chưa rèn xong cái này . Lại ló cái mới . Thế là không xem nữa. Phải đợi rèn xong cái này mới dám xem video tiếp theo. Thế thì cảm giác này là sao vậy anh?</p><p>Thật sự cảm ơn anh và mọi người đã đọc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÚT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đầu năm em xin gửi lời chúc sức khỏe tới anh Năm và mọi người. Thật sự cảm ơn anh năm qua đã tận tụy hết lòng phục vụ bà con. Điều đó em rất cảm ơn anh.</p><p>Đầu năm, em có 2 vấn đề chính mong anh giải đáp cho em với ạ.</p><p>Điều đầu tiên: hiện tại em đang đi du học Hàn quốc. Em là con trai. Đi học thì lớp em có 20 học sinh. Tất cả là người việt nam. Nam có nữ có. Em vừa học vừa làm. Sáng học 9-13h. Từ 16h đến 1h sáng. Em vừa làm vừa học em thấy cũng bình thường anh ạ. Thường ngày em dậy lúc 6:40. Chuẩn bị tầm 15 phút rồi bắt xe buýt lên trường. Em ở cách trường cũng mất 1:30 phút.</p><p>Thời gian hạn hẹp nên em thường tranh thủ viết Nhật kí, học tiếng Hàn, đọc sách trên xe buýt luôn. Nói chung em tận dụng triệt thời gian rảnh. Rồi lên lớp. Em học hết các chương ở nhà rồi. Em đang âm thầm học các chương trình cấp độ tiếng Hàn cao hơn các bạn cùng lớp. Nên thời gian trên lớp. Cứ rảnh là em chập từ vựng của cấp cao ra để học trên buýt. Nhưng điều đó khiến em thấy mình hơi ít nói trong lớp. Mặc dù em là hướng ngoại. Nhưng chủ đề của mấy đứa em( nhỏ tuổi hơn em tầm 2-4 tuổi) là toàn cờ bạc. Tụi nó mới qua đã tụ tập đánh bạc này nọ. Nên là em tập trung vào mục tiêu tiếng Hàn của mình thôi. Nên em ít nói lại. Nhưng điều đó làm em thấy là mọi cuộc vui chơi, mọi quyết đông hay nhờ vả thì các em cũng ít hỏi em lại.</p><p>Thật ra em muốn gợi lại sự hòa nhập thì rất dễ. Nhưng nếu bỏ thời gian để làm chuyện này thì em cảm thấy sự đầu tư đó không có xứng đáng lắm. Thứ nhất là toàn dân ăn chơi cờ bạc, và nhậu nhẹt thôi. Nên em cảm thấy nó không phù hợp.</p><p>Vậy thì theo thầy là mình vẫn chỉ nên giữ mối quan hệ giao lưu thôi và cứ kiên trì với mục tiêu của mình thôi? Hay là gia nhập để bớt cô đơn lại. Chứ dạo này ngoài chỗ làm ra thì trên lớp em thấy mình ít có chủ đề để nói với các em hơn rồi.</p><p>Thứ hai là: em xem video của anh 5 ấy. Cứ nghe xong bài nào. Đến đoạn nào hay, ý nghĩa cần ghi chép là em chép lại. Rồi đặt ra cho mình những nhắc nhở và điểm cần rèn luyện. Mà em thấy nó nhiều vô kể anh ạ. Chưa rèn xong cái này . Lại ló cái mới . Thế là không xem nữa. Phải đợi rèn xong cái này mới dám xem video tiếp theo. Thế thì cảm giác này là sao vậy anh?</p><p>Thật sự cảm ơn anh và mọi người đã đọc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15282305-20-6-2024.mp3" length="5260821" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15282305</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>437</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-6-2024</itunes:title>
    <title>19-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM BÉ CON CÁ    Chào thầy 5 và toàn bộ đại gia đình mình ạ. Em biết khi tâm sự này được thầy cũng như mọi người đọc thì đã qua tết lâu rồi nhưng em vẫn chúc mọi người năm mới mạnh giỏi ạ (chôm của thầy ạ 😊)    Hiện tại đang là đêm mùng 3 tết, em đang ở quê, để em vào câu chuyện luôn ạ. Trước hết thì phải kể một chút về gia đình em.    Vào tầm cuối năm 2022 thì ba mẹ em có ly dị nhau. Vấn đề này em chỉ nói sơ là ba mẹ em từ lâu cũng không còn tình cảm gì và ba em cũ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM BÉ CON CÁ</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy 5 và toàn bộ đại gia đình mình ạ.</p><p>Em biết khi tâm sự này được thầy cũng như mọi người đọc thì đã qua tết lâu rồi nhưng em vẫn chúc mọi người năm mới mạnh giỏi ạ (chôm của thầy ạ 😊)</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại đang là đêm mùng 3 tết, em đang ở quê, để em vào câu chuyện luôn ạ. Trước hết thì phải kể một chút về gia đình em.</p><p><br/><br/></p><p>Vào tầm cuối năm 2022 thì ba mẹ em có ly dị nhau. Vấn đề này em chỉ nói sơ là ba mẹ em từ lâu cũng không còn tình cảm gì và ba em cũng không ở với mẹ và hai anh em em do xuất khẩu lao động bên Nga. Ba em cũng baoo haafnh mẹ em từ xưa do mẹ em hay nói chuyện với hàng xóm nên em biết và em cũng xuất hiện cảm giác cawm ghest ba. Em cũng không chắc vì cawm ghest ba hay là thương mẹ mà em đã khuyên mẹ ly dị, em ủng hộ mẹ để mẹ có thể quyết đoán cho cuộc sống của mẹ do mẹ cũng thuộc lớp thế hệ trước nên cũng không có tâm lý thoải mái cho chuyện này. Thế là mẹ em cũng đã ly dị.</p><p><br/><br/></p><p>Và ngay cuối năm đó mẹ em có gặp lại 1 người bạn cũ từ lâu đã không liên lạc và rồi hai người cũng có tình cảm nên cũng tiến tới hôn nhanh ngay trong hè năm 2023. Bản thân em cũng không có gì phiền thậm chí em còn mừng vì ít nhất mẹ em thật sự tìm đc tình yêu qua bao nhiêu năm nuôi em 1 mình. Và do chú là người ở quê nên cưới xong mẹ về quê ở luôn nên em của em cũng về, còn em ở Sài Gòn đi làm.</p><p><br/><br/></p><p>Hai anh em em đều là tuổi con ngựa, cách nhau 12 năm, em sinh năm 2002 còn em em sinh năm 2014. Bản tính của hai anh em đều theo hướng không thể hiện cảm xúc nhiều, thật ra là cả gia đình dòng họ vậy luôn ạ. Lúc em và em em còn ở chung trên SG thì cũng không gọi là thân nhau lắm do em cũng ít nói nhưng em luôn thương em của em. Thì đợt này có về quê ăn tết em tính là mùng 3 em đi thì do có hai đứa con của cậu lên chơi ngủ ở đây luôn (là nhà của chú chồng mẹ ạ) thì ba đứa nó ngủ ở chỗ khác em ngủ chỗ khác, mấy hôm trước thì em ngủ với em của em. Suốt đợt tết thì cũng bth không có gì nhưng đêm mùng 2 là hiện tại thì em có nhận tin nhắn của em em là &quot;Cho em ngủ với anh nha, mai anh về r&quot;, em bảo ừ rồi em em vô và em em khóc. Em cũng khóc rồi em ôm em của em lại, việc này khá xa lạ đối với em nhưng lúc này em cũng xúc động lắm rồi nên không kìm đc nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Câu chuyện của em cơ bản là như vậy. Em chỉ muốn hỏi là trên đời này, tất cả mọi người đều phải trải qua những chuyện như vậy trong đời hay sao ạ? Em không thích cảm giác này chút nào, nó rất khó chịu và bất lực không biết phải làm gì và rất buồn ạ. </p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và đại gia đình đã đọc phần tâm sự của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM BÉ CON CÁ</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy 5 và toàn bộ đại gia đình mình ạ.</p><p>Em biết khi tâm sự này được thầy cũng như mọi người đọc thì đã qua tết lâu rồi nhưng em vẫn chúc mọi người năm mới mạnh giỏi ạ (chôm của thầy ạ 😊)</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại đang là đêm mùng 3 tết, em đang ở quê, để em vào câu chuyện luôn ạ. Trước hết thì phải kể một chút về gia đình em.</p><p><br/><br/></p><p>Vào tầm cuối năm 2022 thì ba mẹ em có ly dị nhau. Vấn đề này em chỉ nói sơ là ba mẹ em từ lâu cũng không còn tình cảm gì và ba em cũng không ở với mẹ và hai anh em em do xuất khẩu lao động bên Nga. Ba em cũng baoo haafnh mẹ em từ xưa do mẹ em hay nói chuyện với hàng xóm nên em biết và em cũng xuất hiện cảm giác cawm ghest ba. Em cũng không chắc vì cawm ghest ba hay là thương mẹ mà em đã khuyên mẹ ly dị, em ủng hộ mẹ để mẹ có thể quyết đoán cho cuộc sống của mẹ do mẹ cũng thuộc lớp thế hệ trước nên cũng không có tâm lý thoải mái cho chuyện này. Thế là mẹ em cũng đã ly dị.</p><p><br/><br/></p><p>Và ngay cuối năm đó mẹ em có gặp lại 1 người bạn cũ từ lâu đã không liên lạc và rồi hai người cũng có tình cảm nên cũng tiến tới hôn nhanh ngay trong hè năm 2023. Bản thân em cũng không có gì phiền thậm chí em còn mừng vì ít nhất mẹ em thật sự tìm đc tình yêu qua bao nhiêu năm nuôi em 1 mình. Và do chú là người ở quê nên cưới xong mẹ về quê ở luôn nên em của em cũng về, còn em ở Sài Gòn đi làm.</p><p><br/><br/></p><p>Hai anh em em đều là tuổi con ngựa, cách nhau 12 năm, em sinh năm 2002 còn em em sinh năm 2014. Bản tính của hai anh em đều theo hướng không thể hiện cảm xúc nhiều, thật ra là cả gia đình dòng họ vậy luôn ạ. Lúc em và em em còn ở chung trên SG thì cũng không gọi là thân nhau lắm do em cũng ít nói nhưng em luôn thương em của em. Thì đợt này có về quê ăn tết em tính là mùng 3 em đi thì do có hai đứa con của cậu lên chơi ngủ ở đây luôn (là nhà của chú chồng mẹ ạ) thì ba đứa nó ngủ ở chỗ khác em ngủ chỗ khác, mấy hôm trước thì em ngủ với em của em. Suốt đợt tết thì cũng bth không có gì nhưng đêm mùng 2 là hiện tại thì em có nhận tin nhắn của em em là &quot;Cho em ngủ với anh nha, mai anh về r&quot;, em bảo ừ rồi em em vô và em em khóc. Em cũng khóc rồi em ôm em của em lại, việc này khá xa lạ đối với em nhưng lúc này em cũng xúc động lắm rồi nên không kìm đc nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Câu chuyện của em cơ bản là như vậy. Em chỉ muốn hỏi là trên đời này, tất cả mọi người đều phải trải qua những chuyện như vậy trong đời hay sao ạ? Em không thích cảm giác này chút nào, nó rất khó chịu và bất lực không biết phải làm gì và rất buồn ạ. </p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và đại gia đình đã đọc phần tâm sự của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15275822-19-6-2024.mp3" length="3890333" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15275822</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>323</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-6-2024</itunes:title>
    <title>18-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BẠN H GIẤU TÊN   Xin mến chào và thân thương chào đại gia đình Anh (thầy) 5 ạ.   Năm mới mình cũng xin chúc đại gia đình tràn đầy niềm vui vạ hạnh phúc.   Tránh dông dài mình xin vào đề bài luôn   Chuyện là năm nay mình sắp bước sáng tuổi 30, có công việc văn phòng ổn định với mức thu nhập đủ sống, bên cạnh đó mình cũng có tham gia đầu tư chứng khoán (dài hạn) và cũng có tài khoản tiết kiệm tích cóp. Nhìn chung thì cũng khá ổn so với mặt bằng chung, tuy nhiên bản ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN H GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin mến chào và thân thương chào đại gia đình Anh (thầy) 5 ạ.</p><p><br/></p><p>Năm mới mình cũng xin chúc đại gia đình tràn đầy niềm vui vạ hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Tránh dông dài mình xin vào đề bài luôn</p><p><br/></p><p>Chuyện là năm nay mình sắp bước sáng tuổi 30, có công việc văn phòng ổn định với mức thu nhập đủ sống, bên cạnh đó mình cũng có tham gia đầu tư chứng khoán (dài hạn) và cũng có tài khoản tiết kiệm tích cóp. Nhìn chung thì cũng khá ổn so với mặt bằng chung, tuy nhiên bản thân mình thấy công việc của mình khá bị chững lại từ những năm gần đây, và do cty mình đặc thù là Oursoucing cho nước ngoài, nên quanh năm quẩn lại chỉ làm nhiêu đó công việc với mức lương và sự thăng tiến không cao.</p><p>Gần đây mình bắt đầu tìm hiểu về việc kinh doanh, bằng cách đọc rất nhiều sách kinh doanh, buôn bán và tài chính liên quan. Hiện mình đang nảy trong đầu có ý tưởng kinh doanh là về quê nhà mở quán Cafe ạ (sẽ gom các đồng bọn lại cùng góp vốn).</p><p>Xin thầy và các bạn cho em xin ý kiến liệu mình có nên bắt đầu bằng 1 xe cafe đẩy bán vào các buổi tối, hay là nên 1 phát tìm hiểu kỹ lưởng và chuẩn bị đầy đủ kiến thức và mở quán hoành tráng luôn (ví dụ mô hình quán cafe decor sân vườn,nhóm em có 3 tg, thì mỗi thằng sẽ chuyên về 1 mảng của dự án và không thằng nào đụng chạm thằng nào, liệu có tiềm tàng rủi ro trong tương lai không ạ) trong giai đoạn năm 2024-2025 này không ạ?</p><p>Em cũng có nằm vùng các groups quán cafe thầy có vẻ không ổn lắm. Viết lên đây xin ý kiến khách quan và công tâm từ thầy và mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Xin cảm ơn và chúc đại gia đình mình một ngày vui vẻ !!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN H GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin mến chào và thân thương chào đại gia đình Anh (thầy) 5 ạ.</p><p><br/></p><p>Năm mới mình cũng xin chúc đại gia đình tràn đầy niềm vui vạ hạnh phúc.</p><p><br/></p><p>Tránh dông dài mình xin vào đề bài luôn</p><p><br/></p><p>Chuyện là năm nay mình sắp bước sáng tuổi 30, có công việc văn phòng ổn định với mức thu nhập đủ sống, bên cạnh đó mình cũng có tham gia đầu tư chứng khoán (dài hạn) và cũng có tài khoản tiết kiệm tích cóp. Nhìn chung thì cũng khá ổn so với mặt bằng chung, tuy nhiên bản thân mình thấy công việc của mình khá bị chững lại từ những năm gần đây, và do cty mình đặc thù là Oursoucing cho nước ngoài, nên quanh năm quẩn lại chỉ làm nhiêu đó công việc với mức lương và sự thăng tiến không cao.</p><p>Gần đây mình bắt đầu tìm hiểu về việc kinh doanh, bằng cách đọc rất nhiều sách kinh doanh, buôn bán và tài chính liên quan. Hiện mình đang nảy trong đầu có ý tưởng kinh doanh là về quê nhà mở quán Cafe ạ (sẽ gom các đồng bọn lại cùng góp vốn).</p><p>Xin thầy và các bạn cho em xin ý kiến liệu mình có nên bắt đầu bằng 1 xe cafe đẩy bán vào các buổi tối, hay là nên 1 phát tìm hiểu kỹ lưởng và chuẩn bị đầy đủ kiến thức và mở quán hoành tráng luôn (ví dụ mô hình quán cafe decor sân vườn,nhóm em có 3 tg, thì mỗi thằng sẽ chuyên về 1 mảng của dự án và không thằng nào đụng chạm thằng nào, liệu có tiềm tàng rủi ro trong tương lai không ạ) trong giai đoạn năm 2024-2025 này không ạ?</p><p>Em cũng có nằm vùng các groups quán cafe thầy có vẻ không ổn lắm. Viết lên đây xin ý kiến khách quan và công tâm từ thầy và mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Xin cảm ơn và chúc đại gia đình mình một ngày vui vẻ !!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15268150-18-6-2024.mp3" length="7434104" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15268150</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>618</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-6-2024</itunes:title>
    <title>17-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MR. K     Chúc thầy và mọi người một năm mới sức khỏe dồi dào, an khang thịnh vượng ạ.   Em năm nay 29 tuổi đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em là du học sinh đã tốt nghiệp ngành IT (2-year diploma) và sau khoảng thời gian 5 năm thì đạt mục tiêu định cư ở lại. Khi em còn là du học sinh thì em chỉ tập trung vào việc tìm kiếm cách định cư sau đó sẽ tìm một công việc tốt để phát triển sự nghiệp bên này. Sau khi tìm hiểu được nhiều nguồn thì em có thể nhờ vào ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MR. K<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chúc thầy và mọi người một năm mới sức khỏe dồi dào, an khang thịnh vượng ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 29 tuổi đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em là du học sinh đã tốt nghiệp ngành IT (2-year diploma) và sau khoảng thời gian 5 năm thì đạt mục tiêu định cư ở lại. Khi em còn là du học sinh thì em chỉ tập trung vào việc tìm kiếm cách định cư sau đó sẽ tìm một công việc tốt để phát triển sự nghiệp bên này. Sau khi tìm hiểu được nhiều nguồn thì em có thể nhờ vào việc làm ở siêu thị Châu Á có thể giúp em ở lại được, sau khi định cư em không thể tìm được một loại công việc tốt hơn siêu thị nên vẫn tiếp tục làm việc ở siêu thị mặc dù em biết rõ là đây không phải là sự nghiệp em muốn theo đuổi và không có con đượng thăng tiến phát triển trong tương lai dù có làm bao lâu đi nữa.</p><p><br/></p><p>Em bị stress nhiều lần vì sự nghiệp tương lai của mình sau khi em được định cư ở lại. Em cứ bị lặp lại câu hỏi trong đầu là: &quot;Mục sự nghiệp tương lai sẽ là gì? Đã nhìn thấy được hướng phát triển chưa? Khi nào sẽ tìm được một công việc tốt hơn để gắn bó lâu dài?&quot; Em từng cố gắng và bây giờ vẫn đang cố gắng học tập kiến thức về ngành IT, nhưng em có một vấn đề là một mảng nào đó trong IT em không duy trì được lâu để trở nên thành thạo để ra được nghề để đi làm, ban đầu em khá thích thú học về Web Development, cũng cố gắng duy trì với nó một thời gian khoảng 1 năm mà vẫn không thể nào ra được nghề, nên em lại nhảy sang mảng Data Engineer, nhưng cảm thấy nghề này lại quá sức với mình lại nhảy sang mảng IT Support mảng dể thở hơn để bắt đầu những bước đi đầu tiên.</p><p>Có thể nói là em sau khi tốt nghiệp cuối năm 2020 (tìm không được việc trong ngành vì sức cạnh tranh thấp so với người khác và học lực cũng không vượt trội) và tiếp tục tự học để bù đắp lại những mảnh kiến thức còn thiếu sót nhưng mà việc tự học này không được thường xuyên và liên tục bị ngắt quảng bởi nhiều lúc làm việc về mệt nghỉ học, lười biếng nghỉ học, chán nản nghỉ học. Thâm tâm thì em vẫn rất muốn tìm được một công việc IT một công việc lao động trí óc để gắn bó trở thành sự nghiệp để theo dõi trong tương lai, chứ em không muốn mình mãi lao động chân tay lương thấp không phúc lợi trong siêu thị hoặc những việc làm tương tự ở nơi làm việc khác.</p><p><br/></p><p>Mong thầy và mọi người có những chia sẻ, lời khuyên và kinh nghiệm để em có thể nhìn ra được con đường sự nghiệp và tạo thêm động lực cho em tiếp tục cố gắng phát triển sự nghiệp ở đất khách quê người. Em chân thành cảm ơn và chúc thầy và mọi người năm mới phát tài.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MR. K<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chúc thầy và mọi người một năm mới sức khỏe dồi dào, an khang thịnh vượng ạ.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 29 tuổi đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Em là du học sinh đã tốt nghiệp ngành IT (2-year diploma) và sau khoảng thời gian 5 năm thì đạt mục tiêu định cư ở lại. Khi em còn là du học sinh thì em chỉ tập trung vào việc tìm kiếm cách định cư sau đó sẽ tìm một công việc tốt để phát triển sự nghiệp bên này. Sau khi tìm hiểu được nhiều nguồn thì em có thể nhờ vào việc làm ở siêu thị Châu Á có thể giúp em ở lại được, sau khi định cư em không thể tìm được một loại công việc tốt hơn siêu thị nên vẫn tiếp tục làm việc ở siêu thị mặc dù em biết rõ là đây không phải là sự nghiệp em muốn theo đuổi và không có con đượng thăng tiến phát triển trong tương lai dù có làm bao lâu đi nữa.</p><p><br/></p><p>Em bị stress nhiều lần vì sự nghiệp tương lai của mình sau khi em được định cư ở lại. Em cứ bị lặp lại câu hỏi trong đầu là: &quot;Mục sự nghiệp tương lai sẽ là gì? Đã nhìn thấy được hướng phát triển chưa? Khi nào sẽ tìm được một công việc tốt hơn để gắn bó lâu dài?&quot; Em từng cố gắng và bây giờ vẫn đang cố gắng học tập kiến thức về ngành IT, nhưng em có một vấn đề là một mảng nào đó trong IT em không duy trì được lâu để trở nên thành thạo để ra được nghề để đi làm, ban đầu em khá thích thú học về Web Development, cũng cố gắng duy trì với nó một thời gian khoảng 1 năm mà vẫn không thể nào ra được nghề, nên em lại nhảy sang mảng Data Engineer, nhưng cảm thấy nghề này lại quá sức với mình lại nhảy sang mảng IT Support mảng dể thở hơn để bắt đầu những bước đi đầu tiên.</p><p>Có thể nói là em sau khi tốt nghiệp cuối năm 2020 (tìm không được việc trong ngành vì sức cạnh tranh thấp so với người khác và học lực cũng không vượt trội) và tiếp tục tự học để bù đắp lại những mảnh kiến thức còn thiếu sót nhưng mà việc tự học này không được thường xuyên và liên tục bị ngắt quảng bởi nhiều lúc làm việc về mệt nghỉ học, lười biếng nghỉ học, chán nản nghỉ học. Thâm tâm thì em vẫn rất muốn tìm được một công việc IT một công việc lao động trí óc để gắn bó trở thành sự nghiệp để theo dõi trong tương lai, chứ em không muốn mình mãi lao động chân tay lương thấp không phúc lợi trong siêu thị hoặc những việc làm tương tự ở nơi làm việc khác.</p><p><br/></p><p>Mong thầy và mọi người có những chia sẻ, lời khuyên và kinh nghiệm để em có thể nhìn ra được con đường sự nghiệp và tạo thêm động lực cho em tiếp tục cố gắng phát triển sự nghiệp ở đất khách quê người. Em chân thành cảm ơn và chúc thầy và mọi người năm mới phát tài.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15261049-17-6-2024.mp3" length="5218503" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15261049</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>433</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-6-2024</itunes:title>
    <title>14-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CHÀNG TRAI TRẺ     CÂU HỎI LỚN CHỨA ĐỰNG VÀ GIỚI HẠN BỞI NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TẦM THƯỜNG   Trước tiên e xin cảm ơn Thầy và mọi người trong nhóm đã đọc, đã tin tưởng và quyết định duyệt để hôm nay e có mặt ở đây cùng tâm sự. (Em là: Chàng trai trẻ - 2k1!!!)   Cảm giác thật khó diễn tả Thầy ạ!!! Nay là 30 tết AL 2023 đúng khoảnh khắc ấy bản thân em lại hiện lên và hỏi mình một câu hỏi? Mà e chắc mọi người đang thắc mắc là “ Câu hỏi lớn” là gì đúng không? Và e cũng có mộ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHÀNG TRAI TRẺ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>CÂU HỎI LỚN CHỨA ĐỰNG VÀ GIỚI HẠN BỞI NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TẦM THƯỜNG</p><p><br/></p><p>Trước tiên e xin cảm ơn Thầy và mọi người trong nhóm đã đọc, đã tin tưởng và quyết định duyệt để hôm nay e có mặt ở đây cùng tâm sự. (Em là: Chàng trai trẻ - 2k1!!!)</p><p><br/></p><p>Cảm giác thật khó diễn tả Thầy ạ!!! Nay là 30 tết AL 2023 đúng khoảnh khắc ấy bản thân em lại hiện lên và hỏi mình một câu hỏi? Mà e chắc mọi người đang thắc mắc là “ Câu hỏi lớn” là gì đúng không? Và e cũng có một suy nghĩ trong đầu mình là Thầy sẽ nghĩ: Tui đã nói rất nhiều lần trên các bài TSBV rùi, thì những câu hỏi như thế này đối với tui cũng như lứa tuổi của bạn nó chả đáng gì cả, đại loại sẽ là: lấy tờ giấy ra kẻ làm 2 và phân tích được và mất…kkk</p><p><br/></p><p>Thế hệ e nói chung và cá nhân e nói riêng luôn hiện lên trong đầu với một câu hỏi tưởng chừng vô tri nhưng nó là lớn đối với em: “VƯỢT SƯỚNG KHÓ HƠN VƯỢT KHỔ”.</p><p>Chúng e có nhiều thứ như: có Web5n, có Tri kỷ cảm xúc (Tâm sự kinh doanh – kkk), có sách, Youtube, có Chatgpt, có tiktok…vv thật sự quá sung sướng vậy thì câu hỏi Tại sao có nhiều vậy mà đa số chúng em như những “Cậu bé mù được người khác cho mượn đèn” thế thì Bản năng bên trong tự có của chúng em để ở đâu rồi. Có phải chăng cái “Sướng” đã vô tình lấy đi lúc nào không hay? Phải chăng em phải tìm đến cái khổ cái khó để trả lời câu hỏi trên?</p><p><br/></p><p>Nhưng để đi tìm đến nó để trả lời câu hỏi trên vậy thì e gửi câu hỏi lên đây để làm gì? Có phải làm mất thời gian cho chúng ta!!! E gửi lên thật sự trong tận đáy lòng muốn nghe những bộc bạch tâm sự của Thầy mà nó là những ký ức quay về độ tuổi chạc chững như chúng em vậy. Vừa qua e xem và cảm nhận 2 bộ phim là: “Into the wild” và “Cast a way” đại loại ý nghĩa là “Một ngày chúng ta mất hết tất cả thì chúng ta vẫn có thể sinh tồn và tồn tại được, những thứ chúng ta phụ thuộc hàng ngày và giá như phải thiếu thốn gì đó là phải khốn đốn lắm, vd: một ngày chúng ta quên mất đi cái mật khẩu trên chính chiếc điện thoại chúng ta thường dùng”. Khoan, e khẳng định: cuộc sống của em nó cũng bình thưòng như bao bạn đồng trang lứa khác không hơn ai đâu mọi người ạ, e cũng chênh vênh, e cũng mất định hướng, e cũng phí thời gian vô bổ, e cũng thức khuya, và đặc biệt e sống không thật với chính bản thân em…và hôm nay 30 tết cũng vậy em lại bắt não suy nghĩ nữa rồi.</p><p><br/></p><p>“Em phải vượt sướng hay tận dụng cái sướng để vượt cái khổ đây??? Mà có ai thắc mắc là: Ủa mắc gì phải vượt không mọi người”</p><p><br/></p><p>E xin chân thành cảm ơn và biết ơn</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHÀNG TRAI TRẺ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>CÂU HỎI LỚN CHỨA ĐỰNG VÀ GIỚI HẠN BỞI NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TẦM THƯỜNG</p><p><br/></p><p>Trước tiên e xin cảm ơn Thầy và mọi người trong nhóm đã đọc, đã tin tưởng và quyết định duyệt để hôm nay e có mặt ở đây cùng tâm sự. (Em là: Chàng trai trẻ - 2k1!!!)</p><p><br/></p><p>Cảm giác thật khó diễn tả Thầy ạ!!! Nay là 30 tết AL 2023 đúng khoảnh khắc ấy bản thân em lại hiện lên và hỏi mình một câu hỏi? Mà e chắc mọi người đang thắc mắc là “ Câu hỏi lớn” là gì đúng không? Và e cũng có một suy nghĩ trong đầu mình là Thầy sẽ nghĩ: Tui đã nói rất nhiều lần trên các bài TSBV rùi, thì những câu hỏi như thế này đối với tui cũng như lứa tuổi của bạn nó chả đáng gì cả, đại loại sẽ là: lấy tờ giấy ra kẻ làm 2 và phân tích được và mất…kkk</p><p><br/></p><p>Thế hệ e nói chung và cá nhân e nói riêng luôn hiện lên trong đầu với một câu hỏi tưởng chừng vô tri nhưng nó là lớn đối với em: “VƯỢT SƯỚNG KHÓ HƠN VƯỢT KHỔ”.</p><p>Chúng e có nhiều thứ như: có Web5n, có Tri kỷ cảm xúc (Tâm sự kinh doanh – kkk), có sách, Youtube, có Chatgpt, có tiktok…vv thật sự quá sung sướng vậy thì câu hỏi Tại sao có nhiều vậy mà đa số chúng em như những “Cậu bé mù được người khác cho mượn đèn” thế thì Bản năng bên trong tự có của chúng em để ở đâu rồi. Có phải chăng cái “Sướng” đã vô tình lấy đi lúc nào không hay? Phải chăng em phải tìm đến cái khổ cái khó để trả lời câu hỏi trên?</p><p><br/></p><p>Nhưng để đi tìm đến nó để trả lời câu hỏi trên vậy thì e gửi câu hỏi lên đây để làm gì? Có phải làm mất thời gian cho chúng ta!!! E gửi lên thật sự trong tận đáy lòng muốn nghe những bộc bạch tâm sự của Thầy mà nó là những ký ức quay về độ tuổi chạc chững như chúng em vậy. Vừa qua e xem và cảm nhận 2 bộ phim là: “Into the wild” và “Cast a way” đại loại ý nghĩa là “Một ngày chúng ta mất hết tất cả thì chúng ta vẫn có thể sinh tồn và tồn tại được, những thứ chúng ta phụ thuộc hàng ngày và giá như phải thiếu thốn gì đó là phải khốn đốn lắm, vd: một ngày chúng ta quên mất đi cái mật khẩu trên chính chiếc điện thoại chúng ta thường dùng”. Khoan, e khẳng định: cuộc sống của em nó cũng bình thưòng như bao bạn đồng trang lứa khác không hơn ai đâu mọi người ạ, e cũng chênh vênh, e cũng mất định hướng, e cũng phí thời gian vô bổ, e cũng thức khuya, và đặc biệt e sống không thật với chính bản thân em…và hôm nay 30 tết cũng vậy em lại bắt não suy nghĩ nữa rồi.</p><p><br/></p><p>“Em phải vượt sướng hay tận dụng cái sướng để vượt cái khổ đây??? Mà có ai thắc mắc là: Ủa mắc gì phải vượt không mọi người”</p><p><br/></p><p>E xin chân thành cảm ơn và biết ơn</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15248984-14-6-2024.mp3" length="5685572" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15248984</guid>
    <pubDate>Fri, 14 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>472</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-6-2023</itunes:title>
    <title>13-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BÔNG NỔI     Em chàothầy, em chào mọi người. E có nhiều trăn trở mong thầy và và mọi người cho e lời khuyên ạ.   E năm nay 23 tuổi, em vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự và vấn đề là e đang rất bức rức trong việc tìm hướng đi cuộc đời của mình. E bắt đầu nghĩ học năm lớp 9 và vào thành phố, e làm rất nhiều công việc phổ thông khác nhau và nhiều năm như vậy e nhận ra rằng mình cần 1 nghề nghiệp để có thể đi đường dài và là nghề nuôi sống e sau này. Rồi đến Khi e đi bộ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÔNG NỔI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chàothầy, em chào mọi người.</p><p>E có nhiều trăn trở mong thầy và và mọi người cho e lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>E năm nay 23 tuổi, em vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự và vấn đề là e đang rất bức rức trong việc tìm hướng đi cuộc đời của mình.</p><p>E bắt đầu nghĩ học năm lớp 9 và vào thành phố, e làm rất nhiều công việc phổ thông khác nhau và nhiều năm như vậy e nhận ra rằng mình cần 1 nghề nghiệp để có thể đi đường dài và là nghề nuôi sống e sau này.</p><p>Rồi đến Khi e đi bộ độ xong 2 năm. Từ lúc nghĩ học đến khi đi bộ độ Khoảng 5 năm một cảm giác dằn vặt khó chịu 1 cảm giác e ko biết phải diễn tả sao cho đúng nữa e cảm thấy tội lỗi và e cảm thấy cuộc sống của e thật sự khó khăn bất lực.</p><p><br/></p><p>Và E đã chon cho mình 1 nghề đó là nghề lập trình qua tết là e đi học, e chẳng biết gì về máy tính hay ngoại ngữ cả, e chọn nghề lập trình là vì e nghĩ mình cần có một cái nghề,và e nghĩ mình làm được mình sẽ đi đường dài và chỉ tập trung chỉ để cho nghề lập trình này thôi( e đã có coi rivew về nghề này và có người quen làm trong ngành giới thiệu về nghề cho e tham khảo) e mong thầy Cho e lời góp ý thêm về chỗ này</p><p>Gia đình e ko giàu và như 1 mình e tự lập luôn ‘mọi thứ’</p><p><br/></p><p>E là một người hướng nội e rất hay suy nghĩ nhiều, trong cuộc sống cũng ko có nhiều bạn bè và em ko biết phải lấp nỗi cô độc này như thế nào nữa lúc nào mặt e cũng có vẽ u buồn</p><p>E nhiều khi e cũng thích sống 1 mình e cũng ko hi vọng có ai đó sẽ hiểu mình ngoài e cả.</p><p><br/></p><p>* E mong thầy có thể hiểu và nói cho e biết nếu là thầy trong hoàn cảnh của em , thầy sẽ gì làm điều đúng đắng nhất. E cảm ơn ạ.</p><p><br/></p><p>Lời cuối e xin cảm ơn thầy người chưa từng gặp mặt bao giờ, một người e từng ao ước được gặp mặt từ xa. Nhưng giờ e lai nghĩ là nếu biết hết về 1 một người không biết mình còn thương quý nhau như bây giờ không nữa. E chúc thầy luôn mạnh khỏe và vô cùng biết ơn vì những gì thầy đã làm và xin đừng dừng lại.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÔNG NỔI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chàothầy, em chào mọi người.</p><p>E có nhiều trăn trở mong thầy và và mọi người cho e lời khuyên ạ.</p><p><br/></p><p>E năm nay 23 tuổi, em vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự và vấn đề là e đang rất bức rức trong việc tìm hướng đi cuộc đời của mình.</p><p>E bắt đầu nghĩ học năm lớp 9 và vào thành phố, e làm rất nhiều công việc phổ thông khác nhau và nhiều năm như vậy e nhận ra rằng mình cần 1 nghề nghiệp để có thể đi đường dài và là nghề nuôi sống e sau này.</p><p>Rồi đến Khi e đi bộ độ xong 2 năm. Từ lúc nghĩ học đến khi đi bộ độ Khoảng 5 năm một cảm giác dằn vặt khó chịu 1 cảm giác e ko biết phải diễn tả sao cho đúng nữa e cảm thấy tội lỗi và e cảm thấy cuộc sống của e thật sự khó khăn bất lực.</p><p><br/></p><p>Và E đã chon cho mình 1 nghề đó là nghề lập trình qua tết là e đi học, e chẳng biết gì về máy tính hay ngoại ngữ cả, e chọn nghề lập trình là vì e nghĩ mình cần có một cái nghề,và e nghĩ mình làm được mình sẽ đi đường dài và chỉ tập trung chỉ để cho nghề lập trình này thôi( e đã có coi rivew về nghề này và có người quen làm trong ngành giới thiệu về nghề cho e tham khảo) e mong thầy Cho e lời góp ý thêm về chỗ này</p><p>Gia đình e ko giàu và như 1 mình e tự lập luôn ‘mọi thứ’</p><p><br/></p><p>E là một người hướng nội e rất hay suy nghĩ nhiều, trong cuộc sống cũng ko có nhiều bạn bè và em ko biết phải lấp nỗi cô độc này như thế nào nữa lúc nào mặt e cũng có vẽ u buồn</p><p>E nhiều khi e cũng thích sống 1 mình e cũng ko hi vọng có ai đó sẽ hiểu mình ngoài e cả.</p><p><br/></p><p>* E mong thầy có thể hiểu và nói cho e biết nếu là thầy trong hoàn cảnh của em , thầy sẽ gì làm điều đúng đắng nhất. E cảm ơn ạ.</p><p><br/></p><p>Lời cuối e xin cảm ơn thầy người chưa từng gặp mặt bao giờ, một người e từng ao ước được gặp mặt từ xa. Nhưng giờ e lai nghĩ là nếu biết hết về 1 một người không biết mình còn thương quý nhau như bây giờ không nữa. E chúc thầy luôn mạnh khỏe và vô cùng biết ơn vì những gì thầy đã làm và xin đừng dừng lại.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15242507-13-6-2023.mp3" length="8565102" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15242507</guid>
    <pubDate>Thu, 13 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>712</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-6-2024</itunes:title>
    <title>12-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẰNG     Em xin chào thầy 5 và tất cả mọi người, hiện nay em 18 tuổi em là học sinh cấp 3, từ cấp 2 em ý thức mình cần tự lập và em rất thích kiếm tiền nên e luôn nghĩ mình sẽ vào học đại học cố gắng học tốt lấy được cái bằng và đi làm giống anh chị của em cố gắng chăm chỉ và tăng lương , em là 1 đứa học rất bình thường, học lực khá thôi , thời điểm đó em khát khao được vào đại học với mục đích học để lấy bằng và làm việc kiếm tiền , nhưng hiện tại e lại có suy ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẰNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy 5 và tất cả mọi người, hiện nay em 18 tuổi em là học sinh cấp 3, từ cấp 2 em ý thức mình cần tự lập và em rất thích kiếm tiền nên e luôn nghĩ mình sẽ vào học đại học cố gắng học tốt lấy được cái bằng và đi làm giống anh chị của em cố gắng chăm chỉ và tăng lương , em là 1 đứa học rất bình thường, học lực khá thôi , thời điểm đó em khát khao được vào đại học với mục đích học để lấy bằng và làm việc kiếm tiền , nhưng hiện tại e lại có suy nghĩ khác đi ,sau khi e vô tình xem kênh của thầy và xem những kênh khác về phát triển bản thân, hay tìm hiểu về sách kiếm tiền thì e lại thay đổi suy nghĩ</p><p><br/></p><p>mình cần có Tiếng anh và kỹ năng giỏi thì thu nhập mới cao, hơn nửa bây giờ xu hướng làm online đang thịnh hành có thể làm việc trên cá nền tảng online, , đặc biệt làm việc môi trường tự do đó là kiểu môi trường làm việc em thích , em lại tìm hiểu trên mạng và biết đến kỹ năng copywriteing và e theo học nó, e cũng có để dành tiền và mua khóa học hiện tại e mới học 1 nửa khóa học và học tiếng anh , trong đầu e bây giờ có ý định thi tốt nghiệp xong chọn không học đại học và theo con đường freelancer e cũng có tìm hiểu kỉ về freelancer , em biết ưu và nhược điểm của nó , nhưng vẫn sợ liệu mình bỏ đại học theo con đường mình muốn đi có phải đúng đắn không,</p><p>e thấy các bạn đồng trang lứa ai cũng chọn đại học, có người thì du học nhưng riêng e lại chọn con đường đó, lúc e nói vs bạn e, e sẽ theo đuổi con đường đó và chọn bỏ đại học thì nó lại phản ứng &quot; trời mày điên hả, 12 năm trời học sao chọn bỏ đại học &quot; , e cũng suy nghĩ lại , rồi tự hỏi mình chọn con đường này có đúng không hay lỡ mình chọn sai đường rồi nhỡ thế này nhỡ thế kia , rồi băn khoăn, phân vân suy nghĩ mãi có khi e ko ngủ được vì suốt ngày mấy câu đó cứ luẩn quẩn trong đầu e, có khi trong đầu e tự dưng có ý định từ bỏ .</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẰNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy 5 và tất cả mọi người, hiện nay em 18 tuổi em là học sinh cấp 3, từ cấp 2 em ý thức mình cần tự lập và em rất thích kiếm tiền nên e luôn nghĩ mình sẽ vào học đại học cố gắng học tốt lấy được cái bằng và đi làm giống anh chị của em cố gắng chăm chỉ và tăng lương , em là 1 đứa học rất bình thường, học lực khá thôi , thời điểm đó em khát khao được vào đại học với mục đích học để lấy bằng và làm việc kiếm tiền , nhưng hiện tại e lại có suy nghĩ khác đi ,sau khi e vô tình xem kênh của thầy và xem những kênh khác về phát triển bản thân, hay tìm hiểu về sách kiếm tiền thì e lại thay đổi suy nghĩ</p><p><br/></p><p>mình cần có Tiếng anh và kỹ năng giỏi thì thu nhập mới cao, hơn nửa bây giờ xu hướng làm online đang thịnh hành có thể làm việc trên cá nền tảng online, , đặc biệt làm việc môi trường tự do đó là kiểu môi trường làm việc em thích , em lại tìm hiểu trên mạng và biết đến kỹ năng copywriteing và e theo học nó, e cũng có để dành tiền và mua khóa học hiện tại e mới học 1 nửa khóa học và học tiếng anh , trong đầu e bây giờ có ý định thi tốt nghiệp xong chọn không học đại học và theo con đường freelancer e cũng có tìm hiểu kỉ về freelancer , em biết ưu và nhược điểm của nó , nhưng vẫn sợ liệu mình bỏ đại học theo con đường mình muốn đi có phải đúng đắn không,</p><p>e thấy các bạn đồng trang lứa ai cũng chọn đại học, có người thì du học nhưng riêng e lại chọn con đường đó, lúc e nói vs bạn e, e sẽ theo đuổi con đường đó và chọn bỏ đại học thì nó lại phản ứng &quot; trời mày điên hả, 12 năm trời học sao chọn bỏ đại học &quot; , e cũng suy nghĩ lại , rồi tự hỏi mình chọn con đường này có đúng không hay lỡ mình chọn sai đường rồi nhỡ thế này nhỡ thế kia , rồi băn khoăn, phân vân suy nghĩ mãi có khi e ko ngủ được vì suốt ngày mấy câu đó cứ luẩn quẩn trong đầu e, có khi trong đầu e tự dưng có ý định từ bỏ .</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15236455-12-6-2024.mp3" length="9736537" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15236455</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>810</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-6-2024</itunes:title>
    <title>11-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MINH     Em chào thầy và mọi người ạ! Em hiện đang là sinh viên năm 3. Chuyện là khoảng thời gian gần đây sau gần 2 năm em làm vài việc làm thêm khác nhau như là phục vụ, copywrite, editor thì bây giờ em đang rất cố gắng trong hành trình tìm ra điểm mạnh và đam mê của mình bởi vì em biết đó là điều rất quan trọng trong sự nghiệp sau này của mình. Thời gian trước em vô tình biết đến Copywrite và sau khi tìm hiểu thì em cảm thấy rất thích đọc và viết ra những trang ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em hiện đang là sinh viên năm 3. Chuyện là khoảng thời gian gần đây sau gần 2 năm em làm vài việc làm thêm khác nhau như là phục vụ, copywrite, editor thì bây giờ em đang rất cố gắng trong hành trình tìm ra điểm mạnh và đam mê của mình bởi vì em biết đó là điều rất quan trọng trong sự nghiệp sau này của mình.</p><p>Thời gian trước em vô tình biết đến Copywrite và sau khi tìm hiểu thì em cảm thấy rất thích đọc và viết ra những trang sales page đầy thuyết phục và hay ho như vậy. Thế là em cũng nghiêm túc dành thời gian để học và thầm nghĩ mong muốn sẽ theo đuổi ngành này.</p><p>Một khoảng thời gian sau em cũng tìm được việc với vị trí thực tập trong một công ty giáo dục khoảng thời gian đầu em cảm thấy phấn khởi nhưng sau một thời gian thực tập em cảm thấy rất mệt mỏi và áp lực khi phải sáng tạo, viết bài trong deadline. Và em nhận ra là em không giỏi sáng tạo và rất sợ công việc thường xuyên yêu cầu sự sáng tạo, em chỉ cảm thấy dễ chịu khi công việc có một trình tự và quy trình nhất định chứ không giỏi về sự linh hoạt và bộc phát.</p><p>Sau đó em cũng suy nghĩ và tìm hiểu về các bài test Holland, MBTI và xem các video về hướng dẫn định hướng công việc của thầy thì em thuộc kiểu người conventional và INTJ. Hiện nay em đang học ngành kinh doanh quốc tế em chọn ngành với em thật sự thích học về kinh doanh và cách vận hành của nền kinh tế.</p><p>Nhưng bây giờ em cảm thấy thích và tò mò về lĩnh vực tài chính khi khám phá các case study về dùng đòn bảy tài chính của Evergrande, kinh tế vi mô, vĩ mô,… nên vốn là đứa rất khao khát và yêu tiền em cảm thấy say sưa với các kiến thức về tiền, về kinh tế, còn chuyên ngành của em thì chuyên về Logisctic và cảng ( em cảm thấy không thích và say mê như tài chính).</p><p>Hiện giờ em cảm thấy như vậy và mong muốn theo đuổi nó nhưng em sợ em lại sai giống như trải nghiệm với Copywrite vốn là từ đầu em cũng thấy rất thích.</p><p>Em mong thầy và mọi người có thể cho em lời khuyên được không ạ. Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe em!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ!</p><p>Em hiện đang là sinh viên năm 3. Chuyện là khoảng thời gian gần đây sau gần 2 năm em làm vài việc làm thêm khác nhau như là phục vụ, copywrite, editor thì bây giờ em đang rất cố gắng trong hành trình tìm ra điểm mạnh và đam mê của mình bởi vì em biết đó là điều rất quan trọng trong sự nghiệp sau này của mình.</p><p>Thời gian trước em vô tình biết đến Copywrite và sau khi tìm hiểu thì em cảm thấy rất thích đọc và viết ra những trang sales page đầy thuyết phục và hay ho như vậy. Thế là em cũng nghiêm túc dành thời gian để học và thầm nghĩ mong muốn sẽ theo đuổi ngành này.</p><p>Một khoảng thời gian sau em cũng tìm được việc với vị trí thực tập trong một công ty giáo dục khoảng thời gian đầu em cảm thấy phấn khởi nhưng sau một thời gian thực tập em cảm thấy rất mệt mỏi và áp lực khi phải sáng tạo, viết bài trong deadline. Và em nhận ra là em không giỏi sáng tạo và rất sợ công việc thường xuyên yêu cầu sự sáng tạo, em chỉ cảm thấy dễ chịu khi công việc có một trình tự và quy trình nhất định chứ không giỏi về sự linh hoạt và bộc phát.</p><p>Sau đó em cũng suy nghĩ và tìm hiểu về các bài test Holland, MBTI và xem các video về hướng dẫn định hướng công việc của thầy thì em thuộc kiểu người conventional và INTJ. Hiện nay em đang học ngành kinh doanh quốc tế em chọn ngành với em thật sự thích học về kinh doanh và cách vận hành của nền kinh tế.</p><p>Nhưng bây giờ em cảm thấy thích và tò mò về lĩnh vực tài chính khi khám phá các case study về dùng đòn bảy tài chính của Evergrande, kinh tế vi mô, vĩ mô,… nên vốn là đứa rất khao khát và yêu tiền em cảm thấy say sưa với các kiến thức về tiền, về kinh tế, còn chuyên ngành của em thì chuyên về Logisctic và cảng ( em cảm thấy không thích và say mê như tài chính).</p><p>Hiện giờ em cảm thấy như vậy và mong muốn theo đuổi nó nhưng em sợ em lại sai giống như trải nghiệm với Copywrite vốn là từ đầu em cũng thấy rất thích.</p><p>Em mong thầy và mọi người có thể cho em lời khuyên được không ạ. Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe em!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15229962-11-6-2024.mp3" length="10806722" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15229962</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>899</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-6-2024</itunes:title>
    <title>10-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN    Chào Thầy và đại gia đình Web5Ngay!    Lời đầu tiên, em muốn gửi lời chào đến đại gia đình của Web5Ngay và đặc biệt là Thầy - người đã trở thành nguồn động viên lớn nhất của em trong suốt thời gian qua. Em xin phép mở đầu lời tâm sự này bằng việc chia sẻ một ít về tình hình hiện tại của mình.    Em năm nay 28 tuổi, đang trải qua những khó khăn với tâm lý, bao gồm rối loạn lo âu, suy nghĩ quá mức và một chút trâfmm cảm nhẹ về công việc, mối quan hệ v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và đại gia đình Web5Ngay!</p><p><br/><br/></p><p>Lời đầu tiên, em muốn gửi lời chào đến đại gia đình của Web5Ngay và đặc biệt là Thầy - người đã trở thành nguồn động viên lớn nhất của em trong suốt thời gian qua. Em xin phép mở đầu lời tâm sự này bằng việc chia sẻ một ít về tình hình hiện tại của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 28 tuổi, đang trải qua những khó khăn với tâm lý, bao gồm rối loạn lo âu, suy nghĩ quá mức và một chút trâfmm cảm nhẹ về công việc, mối quan hệ và tài chính gia đình. Em không thể chia sẻ những khó khăn của mình với ai khác, vì vậy những dòng chia sẻ này là nơi cuối cùng em mong đợi nhận được những lời khuyên tích cực từ Thầy để vượt qua giai đoạn khó khăn này.</p><p><br/><br/></p><p>Trước đây, em đã làm công việc quản lý cửa hàng cho một chuỗi bán lẻ công nghệ trong gần 4 năm. Tuy nhiên, em nhận ra rằng công việc này không giúp em phát triển theo hướng mà em mong muốn. Áp lực làm việc từ sáng đến tối, không còn thời gian cho gia đình và không có cơ hội trải nghiệm những điều em muốn. Vì vậy, sau nhiều do dự, em đã quyết định nghỉ việc cách đây 6 tháng với hy vọng tìm kiếm cơ hội mới.</p><p><br/><br/></p><p>Tuy nhiên, sau thời gian tìm việc, em không nhận được phản hồi tích cực từ các công ty mà em đã nộp đơn. Trong khi đó, em cũng đăng kí chạy giao hàng part-time để cải thiện tình hình kinh tế, nhưng vẫn không đủ để đảm bảo cuộc sống. Em đã phải chia tay người yêu sau 2 năm bên nhau vì em cảm thấy không đủ khả năng chăm sóc cho cô ấy, mặc dù cô ấy không đòi hỏi nhiều. Áp lực ngày càng tăng khi em phải vay mượn tiền từ gia đình (vì sai lầm của bản thân liên quan đến chi tiêu thiếu kiểm soát vào thẻ tín dụng) và ngày ngày phải đối mặt với ánh nhìn không mấy trân trọng từ những người thân.</p><p><br/><br/></p><p>Dù em là người luôn cố gắng phát triển, có chí cầu tiến, tự mình học hỏi về kiến thức chuyên môn và kỹ năng sống, nhưng em vẫn luôn  tự hỏi rằng liệu nỗ lực của mình đã đủ chưa, hay may mắn chưa thật sự mỉm cười với mình. Những ngày cuối năm, cảm xúc của em tràn ngập vì những khó khăn này liên tục đè nén. Bức tâm tư này có vẻ dài, nhưng chỉ là một phần nhỏ trong câu chuyện của em. Em hy vọng Thầy có thể đọc đến đây và giúp em nhận ra những điểm mà em còn thiếu sót để vượt qua giai đoạn này.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn Thầy và chúc đại gia đình có một năm mới bình an và hạnh phúc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và đại gia đình Web5Ngay!</p><p><br/><br/></p><p>Lời đầu tiên, em muốn gửi lời chào đến đại gia đình của Web5Ngay và đặc biệt là Thầy - người đã trở thành nguồn động viên lớn nhất của em trong suốt thời gian qua. Em xin phép mở đầu lời tâm sự này bằng việc chia sẻ một ít về tình hình hiện tại của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 28 tuổi, đang trải qua những khó khăn với tâm lý, bao gồm rối loạn lo âu, suy nghĩ quá mức và một chút trâfmm cảm nhẹ về công việc, mối quan hệ và tài chính gia đình. Em không thể chia sẻ những khó khăn của mình với ai khác, vì vậy những dòng chia sẻ này là nơi cuối cùng em mong đợi nhận được những lời khuyên tích cực từ Thầy để vượt qua giai đoạn khó khăn này.</p><p><br/><br/></p><p>Trước đây, em đã làm công việc quản lý cửa hàng cho một chuỗi bán lẻ công nghệ trong gần 4 năm. Tuy nhiên, em nhận ra rằng công việc này không giúp em phát triển theo hướng mà em mong muốn. Áp lực làm việc từ sáng đến tối, không còn thời gian cho gia đình và không có cơ hội trải nghiệm những điều em muốn. Vì vậy, sau nhiều do dự, em đã quyết định nghỉ việc cách đây 6 tháng với hy vọng tìm kiếm cơ hội mới.</p><p><br/><br/></p><p>Tuy nhiên, sau thời gian tìm việc, em không nhận được phản hồi tích cực từ các công ty mà em đã nộp đơn. Trong khi đó, em cũng đăng kí chạy giao hàng part-time để cải thiện tình hình kinh tế, nhưng vẫn không đủ để đảm bảo cuộc sống. Em đã phải chia tay người yêu sau 2 năm bên nhau vì em cảm thấy không đủ khả năng chăm sóc cho cô ấy, mặc dù cô ấy không đòi hỏi nhiều. Áp lực ngày càng tăng khi em phải vay mượn tiền từ gia đình (vì sai lầm của bản thân liên quan đến chi tiêu thiếu kiểm soát vào thẻ tín dụng) và ngày ngày phải đối mặt với ánh nhìn không mấy trân trọng từ những người thân.</p><p><br/><br/></p><p>Dù em là người luôn cố gắng phát triển, có chí cầu tiến, tự mình học hỏi về kiến thức chuyên môn và kỹ năng sống, nhưng em vẫn luôn  tự hỏi rằng liệu nỗ lực của mình đã đủ chưa, hay may mắn chưa thật sự mỉm cười với mình. Những ngày cuối năm, cảm xúc của em tràn ngập vì những khó khăn này liên tục đè nén. Bức tâm tư này có vẻ dài, nhưng chỉ là một phần nhỏ trong câu chuyện của em. Em hy vọng Thầy có thể đọc đến đây và giúp em nhận ra những điểm mà em còn thiếu sót để vượt qua giai đoạn này.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn Thầy và chúc đại gia đình có một năm mới bình an và hạnh phúc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15222958-10-6-2024.mp3" length="10523032" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15222958</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>875</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-6-2024</itunes:title>
    <title>7-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ     Con chào thầy, con chào mọi người.   Con đang gặp 1 vấn đề về Lãnh đạo. Con hiện đang là sinh viên năm nhất, nhưng con đang là chủ tịch clb cấp 3 của trường con.   Con rất nhiệt huyết và đổ nhiều công sức cho CLB, vì con muốn tự mình tạo nên giá trị và cũng là lần đầu, là lãnh đạo của 40 người. Vì tâm huyết, nên con cũng chủ động học hỏi nhiều, về lãnh đạo bằng trí tuệ cảm xúc, kĩ năng của tất cả các ban (thiết kế, viết lách, lên kế hoạ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy, con chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Con đang gặp 1 vấn đề về Lãnh đạo. Con hiện đang là sinh viên năm nhất, nhưng con đang là chủ tịch clb cấp 3 của trường con.</p><p><br/></p><p>Con rất nhiệt huyết và đổ nhiều công sức cho CLB, vì con muốn tự mình tạo nên giá trị và cũng là lần đầu, là lãnh đạo của 40 người. Vì tâm huyết, nên con cũng chủ động học hỏi nhiều, về lãnh đạo bằng trí tuệ cảm xúc, kĩ năng của tất cả các ban (thiết kế, viết lách, lên kế hoạch, ...), cách để truyền cảm hứng, giao tiếp, xử lí tình huống...</p><p><br/></p><p>Đến nay, thì clb con cũng đang phát triển khá tốt so với mùa trước, và cũng khá nhiều bạn nhiệt huyết với clb, những bạn sẵn sàng đóng góp ý kiến và giúp clb phát triển (tầm đâu đó 10 bạn). Tụi con cũng có 1 số thành tựu, và 1 số bài thu hút người xem. Con cũng nhận được phản hồi tốt về clb khi các thành viên điền form khảo sát sau 1 thời gian làm việc. Các bạn cũng quý clb, và hầu như muốn ở lại clb, có 5 bạn rời đi, nhưng mà chỉ có 1 bạn lí do là không thích clb, còn đâu là do việc học.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, có 1 điều mà con thấy các clb khác (cùng trường cấp 3 con) làm được mà con không làm được. Đó là tạo sự tự nhiên, thân thuộc giữa các thành viên. Con thấy các clb khác, họ gặp nhau, đi chơi rất vui, thành viên tự chủ động kể cho bạn bè nghe về đi chơi vui như thế nào. Nhưng mỗi lần con cố xếp lịch bonding cho clb, thì nhiều nhất là 1/2 clb đi được, con đã thử chia thành 2 buổi để ai cũng được gặp nhau, nhưng mà con để ý (và các bạn khác cũng vậy) là mỗi lần bonding là không khí khá ngương ngùng, tụi con có tổ chức trò chơi, nhưng mà thường mọi người tham gia chưa nhiệt tình lắm. Nhiều khi thấy vài bạn thành viên đi chơi với clb khác, vui quá, con cũng ghen tị.</p><p><br/></p><p>Tụi con có 1 group tổng để nhắn tin vui vui, nhưng mà thường là con độc thoại. Con có hỏi 1 bạn thành viên, bạn đó có nói nôm na, là mọi người thường ngại vì con nói những lời khá là không giống học sinh bây giờ, cũng hơi hơi giả trân. Con hay nhắn tin với các bạn ấy với một chút dạy bảo, một chút khách sáo, một chút nghiêm túc. Ví dụ như: &quot;Ừ thui không sao đâu nha&quot; &quot;Em làm thế là siêu siêu tốt rùi nè&quot; ... Và con cũng cảm thấy thỉnh thoảng, nói chuyện với các bạn ấy, con cứ phải nghĩ nói sao cho hay, nói sao các em không phật lòng, nó làm con cảm thấy &quot;sao mình không nói chuyện được với các bạn thành viên đó tự nhiên như nói với mấy đứa bạn mình nhỉ?&quot;</p><p><br/></p><p>Vậy nên, và thường các em không chia sẻ mấy, và nói chuyện mấy với các bạn khác trong clb. Đôi khi, con cảm thấy con đang làm sai gì đó, mà con chưa biết mình có thể làm gì để thay đổi. Vì con không ở trường cấp 3 nhiều, nên nhiều khi cũng bất tiện cho con để nói chuyện trực tiếp với các bạn.</p><p><br/></p><p>Con đang suy nghĩ rằng:</p><p>- Con có nên thay đổi cách nói chuyện cho teen, thêm mấy cái từ mà tụi học sinh nó nói, kiểu trend trend.</p><p>- Con có nên lại thử hẹn 1 buổi bonding khác với clb không? (nhưng mà con hẹn 3 lần cả 3 lần chỉ nhiều nhất 20 người tham gia thôi ạ :((</p><p>- Con có nên ...</p><p>Con cũng không biết nữa, không biết thầy và mọi người có thể gợi ý con 1 số thứ để con có thể làm các thành viên cảm thấy thoải mái, và có thể chia sẻ như là nhà được không ạ, và con cũng không biết làm sao để các bạn ấy thân với tập thể chung hơn.</p><p><br/></p><p>Nếu kết nối 1-1 thì các bạn ấy rất vui vẻ, sôi nổi, nhưng mà cứ đến cả clb thì lại hơi ngại ngùng. Con cũng bảo các trưởng ban là meeting riêng từng ban (5-6 bạn) nhưng mà thường mọi người gặp không đủ cả ban lắm, mà hẹn lịch thì các bạn vote để chốt cũng lâu phết ạ.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của con cũng không quá lớn, nhưng mà thỉnh thoảng nó làm con đau khổ, dằn vặt bản thân quá. Nên nếu nhận được phản hồi của thầy với cả nhà thì con rất biết ơn ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy, con chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Con đang gặp 1 vấn đề về Lãnh đạo. Con hiện đang là sinh viên năm nhất, nhưng con đang là chủ tịch clb cấp 3 của trường con.</p><p><br/></p><p>Con rất nhiệt huyết và đổ nhiều công sức cho CLB, vì con muốn tự mình tạo nên giá trị và cũng là lần đầu, là lãnh đạo của 40 người. Vì tâm huyết, nên con cũng chủ động học hỏi nhiều, về lãnh đạo bằng trí tuệ cảm xúc, kĩ năng của tất cả các ban (thiết kế, viết lách, lên kế hoạch, ...), cách để truyền cảm hứng, giao tiếp, xử lí tình huống...</p><p><br/></p><p>Đến nay, thì clb con cũng đang phát triển khá tốt so với mùa trước, và cũng khá nhiều bạn nhiệt huyết với clb, những bạn sẵn sàng đóng góp ý kiến và giúp clb phát triển (tầm đâu đó 10 bạn). Tụi con cũng có 1 số thành tựu, và 1 số bài thu hút người xem. Con cũng nhận được phản hồi tốt về clb khi các thành viên điền form khảo sát sau 1 thời gian làm việc. Các bạn cũng quý clb, và hầu như muốn ở lại clb, có 5 bạn rời đi, nhưng mà chỉ có 1 bạn lí do là không thích clb, còn đâu là do việc học.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, có 1 điều mà con thấy các clb khác (cùng trường cấp 3 con) làm được mà con không làm được. Đó là tạo sự tự nhiên, thân thuộc giữa các thành viên. Con thấy các clb khác, họ gặp nhau, đi chơi rất vui, thành viên tự chủ động kể cho bạn bè nghe về đi chơi vui như thế nào. Nhưng mỗi lần con cố xếp lịch bonding cho clb, thì nhiều nhất là 1/2 clb đi được, con đã thử chia thành 2 buổi để ai cũng được gặp nhau, nhưng mà con để ý (và các bạn khác cũng vậy) là mỗi lần bonding là không khí khá ngương ngùng, tụi con có tổ chức trò chơi, nhưng mà thường mọi người tham gia chưa nhiệt tình lắm. Nhiều khi thấy vài bạn thành viên đi chơi với clb khác, vui quá, con cũng ghen tị.</p><p><br/></p><p>Tụi con có 1 group tổng để nhắn tin vui vui, nhưng mà thường là con độc thoại. Con có hỏi 1 bạn thành viên, bạn đó có nói nôm na, là mọi người thường ngại vì con nói những lời khá là không giống học sinh bây giờ, cũng hơi hơi giả trân. Con hay nhắn tin với các bạn ấy với một chút dạy bảo, một chút khách sáo, một chút nghiêm túc. Ví dụ như: &quot;Ừ thui không sao đâu nha&quot; &quot;Em làm thế là siêu siêu tốt rùi nè&quot; ... Và con cũng cảm thấy thỉnh thoảng, nói chuyện với các bạn ấy, con cứ phải nghĩ nói sao cho hay, nói sao các em không phật lòng, nó làm con cảm thấy &quot;sao mình không nói chuyện được với các bạn thành viên đó tự nhiên như nói với mấy đứa bạn mình nhỉ?&quot;</p><p><br/></p><p>Vậy nên, và thường các em không chia sẻ mấy, và nói chuyện mấy với các bạn khác trong clb. Đôi khi, con cảm thấy con đang làm sai gì đó, mà con chưa biết mình có thể làm gì để thay đổi. Vì con không ở trường cấp 3 nhiều, nên nhiều khi cũng bất tiện cho con để nói chuyện trực tiếp với các bạn.</p><p><br/></p><p>Con đang suy nghĩ rằng:</p><p>- Con có nên thay đổi cách nói chuyện cho teen, thêm mấy cái từ mà tụi học sinh nó nói, kiểu trend trend.</p><p>- Con có nên lại thử hẹn 1 buổi bonding khác với clb không? (nhưng mà con hẹn 3 lần cả 3 lần chỉ nhiều nhất 20 người tham gia thôi ạ :((</p><p>- Con có nên ...</p><p>Con cũng không biết nữa, không biết thầy và mọi người có thể gợi ý con 1 số thứ để con có thể làm các thành viên cảm thấy thoải mái, và có thể chia sẻ như là nhà được không ạ, và con cũng không biết làm sao để các bạn ấy thân với tập thể chung hơn.</p><p><br/></p><p>Nếu kết nối 1-1 thì các bạn ấy rất vui vẻ, sôi nổi, nhưng mà cứ đến cả clb thì lại hơi ngại ngùng. Con cũng bảo các trưởng ban là meeting riêng từng ban (5-6 bạn) nhưng mà thường mọi người gặp không đủ cả ban lắm, mà hẹn lịch thì các bạn vote để chốt cũng lâu phết ạ.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của con cũng không quá lớn, nhưng mà thỉnh thoảng nó làm con đau khổ, dằn vặt bản thân quá. Nên nếu nhận được phản hồi của thầy với cả nhà thì con rất biết ơn ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15210053-7-6-2024.mp3" length="7507141" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15210053</guid>
    <pubDate>Fri, 07 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>624</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-6-2024</itunes:title>
    <title>6-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CARA   Một bài tâm sự nhỏ vào ngày 23 âm lịch Em là nữ, chuyện là em có thích một người, cũng hơn 1 năm rồi ạ. Cả hai đứa em đều học chung khoa với nhau, sau đó thì em có ý nhị rằng em thích bạn, và bạn bảo là bạn cũng có chút rung động nên muốn em chờ 1 thời gian nữa. Lúc đó, cả 2 đứa cũng mới ra trường xin việc, ban đầu thì vẫn nói chuyện bình thường nhưng sau đó thì nhạt dần theo thời gian. Sau đó thì cũng là em chủ động nhắn tin hỏi han và bạn thì thường đáp l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3849615648600237/?__cft__[0]=AZVHlyrFn2pdNnwnQuCvafhLfN6XpmkmPl3nG8IBDrDoZ0jIMtTJAVKcGk-k_oyQSX_r_s-opviIB7Fxr2DyLpdaAc1CrK2B8T9RcQC77RMHjcgXcKZotELLVFqGaacivCal7W1DqIZf-EzgWsUx_9xIasO8x6oTysRsCHHLNg9ksQq3_Nd2NtvB3RPJjyTMlkY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: CARA<br/></b></a><br/></p><p>Một bài tâm sự nhỏ vào ngày 23 âm lịch</p><p>Em là nữ, chuyện là em có thích một người, cũng hơn 1 năm rồi ạ. Cả hai đứa em đều học chung khoa với nhau, sau đó thì em có ý nhị rằng em thích bạn, và bạn bảo là bạn cũng có chút rung động nên muốn em chờ 1 thời gian nữa. Lúc đó, cả 2 đứa cũng mới ra trường xin việc, ban đầu thì vẫn nói chuyện bình thường nhưng sau đó thì nhạt dần theo thời gian. Sau đó thì cũng là em chủ động nhắn tin hỏi han và bạn thì thường đáp lại chứ không chủ động nhiều.</p><p>Ban đầu thì em cũng muốn cho bản thân cơ hội để kiên trì với mối tình này. Em cũng lấy lí do chắc là đối phương bận việc nên không muốn nhắn tin nhiều. Nhưng sau đó em quan sát thấy bạn vẫn đi làm, đi chơi với bạn bè bình thường vẫn up story bình thường, nên thỉnh thoảng em cũng hơi chạnh lòng vì cảm giác mình không phải một phần trong của sống của bạn. Em cũng biết mình có chút ích kỷ muốn được bạn quan tâm, nhưng mà cả hai vẫn chưa trong một mối quan hệ chính thức nên tất cả chỉ là mong muốn của một mình em mà thôi.</p><p>Em cứ cố gắng kiên trì, tự nhắc nhở rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng mà lý trí thì bảo một đằng còn cảm xúc thì không nghe theo. Hồi cả hai mới nhắn tin cho nhau, bạn có rủ em đi xem phim để gặp mặt nhau nhưng sau đó gần đến ngày hẹn thì bạn hủy hẹn với lí do là bạn mới đi làm nên mệt. Cũng hiểu là một phần cho bạn vì trước đó em khá là mong chờ cuộc hẹn nên có hỏi là bạn đã lên plan gì chưa thì bạn bảo không có. Chắc là do thái độ của em có hơi đòi hỏi nên bạn ngại không muốn gặp em.</p><p>Tối hôm đó em đã khóc rất nhiều, vì trước đó em đã chuẩn bị 1 tuần nhưng vì bạn đã không muốn gặp em nên em cũng không muốn làm ầm ĩ. Em nghĩ là chắc cả hai cần thêm thời gian để hiểu nhau hơn nên vẫn duy trì nhắn tin quay lại. Sau đó thì phần lớn là em chủ động nhiều, bạn thì nương theo.</p><p>Dần dần trong một năm cái cảm xúc mong đợi quá nhiều dần ăn mòn tâm trí em. Em cảm thấy mình không còn là mình nữa, em không cân bằng được tâm trí và công việc vì lúc nào cũng buồn khi bạn đôi khi có đôi chút thờ ơ, và không muốn nỗ lực cho mối quan hệ này. Trước đó mấy tháng, thì bạn có mời em đi ăn vào dịp sinh nhật của cả hai, vì hai đứa sinh cách nhau 7 ngày.</p><p>Tuy nhiên khi em đọc thấy dòng tin nhắn lời mời đi ăn của bạn thì em không cảm thấy bạn thật sự muốn mời em đi để xác nhận mối quan hệ, có thể do đã từng bị từ chối nên em thấy sợ lần này sẽ giống lần đó. Nên là em đã từ chối.</p><p>Em cũng biết trong câu chuyện này là do em mong cầu quá nhiều nên em mới dễ tổn thương như vậy. Vì vậy em quyết định dứt khoát một lần, unfollow và không nói chuyện nữa. Em nghĩ là dù em có im lặng thì bạn cũng sẽ không chủ động vào hỏi lý do, với lại cả hai cũng chưa ngỏ lời nghiêm túc với nhau nên em chỉ nghĩ ra được cách này để giải thoát bản thân mình thôi. Và em đã đúng, bạn đã biết em unfollow nhưng không nói gì, em nghĩ là đối với bạn đoạn tình cảm này chắc chỉ là qua đường mà thôi.</p><p>Có lẽ người ngoài thấy chuyện này cũng bình thường nhưng một người ở trong cảm xúc hỗn độn đó 1 năm đối với em rất buồn và tổn thương. Hôm nay em có đọc lại lá thư mà em viết để tỏ tình vào dịp sinh nhật, tự dưng cảm thấy bồi hồi khi đọc những dòng chữ mà mình đã viết năm 23 tuổi.</p><p>Ban đầu em nghĩ nếu đã tỏ tình thì cần phải nghiêm túc và trang trọng nếu mà nhắn tin thì quá xuồng xã. Còn gặp mặt thì chưa có cơ hội nên em đã nghĩ ra cách viết thư. Có lẽ nó hơi cổ lỗ sĩ vào thời đại này rồi nhưng em cảm giác chỉ có cách đó mới lột tả được sự chân thành của mình. Mỗi dòng chữ em đều nắn nót v</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3849615648600237/?__cft__[0]=AZVHlyrFn2pdNnwnQuCvafhLfN6XpmkmPl3nG8IBDrDoZ0jIMtTJAVKcGk-k_oyQSX_r_s-opviIB7Fxr2DyLpdaAc1CrK2B8T9RcQC77RMHjcgXcKZotELLVFqGaacivCal7W1DqIZf-EzgWsUx_9xIasO8x6oTysRsCHHLNg9ksQq3_Nd2NtvB3RPJjyTMlkY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: CARA<br/></b></a><br/></p><p>Một bài tâm sự nhỏ vào ngày 23 âm lịch</p><p>Em là nữ, chuyện là em có thích một người, cũng hơn 1 năm rồi ạ. Cả hai đứa em đều học chung khoa với nhau, sau đó thì em có ý nhị rằng em thích bạn, và bạn bảo là bạn cũng có chút rung động nên muốn em chờ 1 thời gian nữa. Lúc đó, cả 2 đứa cũng mới ra trường xin việc, ban đầu thì vẫn nói chuyện bình thường nhưng sau đó thì nhạt dần theo thời gian. Sau đó thì cũng là em chủ động nhắn tin hỏi han và bạn thì thường đáp lại chứ không chủ động nhiều.</p><p>Ban đầu thì em cũng muốn cho bản thân cơ hội để kiên trì với mối tình này. Em cũng lấy lí do chắc là đối phương bận việc nên không muốn nhắn tin nhiều. Nhưng sau đó em quan sát thấy bạn vẫn đi làm, đi chơi với bạn bè bình thường vẫn up story bình thường, nên thỉnh thoảng em cũng hơi chạnh lòng vì cảm giác mình không phải một phần trong của sống của bạn. Em cũng biết mình có chút ích kỷ muốn được bạn quan tâm, nhưng mà cả hai vẫn chưa trong một mối quan hệ chính thức nên tất cả chỉ là mong muốn của một mình em mà thôi.</p><p>Em cứ cố gắng kiên trì, tự nhắc nhở rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng mà lý trí thì bảo một đằng còn cảm xúc thì không nghe theo. Hồi cả hai mới nhắn tin cho nhau, bạn có rủ em đi xem phim để gặp mặt nhau nhưng sau đó gần đến ngày hẹn thì bạn hủy hẹn với lí do là bạn mới đi làm nên mệt. Cũng hiểu là một phần cho bạn vì trước đó em khá là mong chờ cuộc hẹn nên có hỏi là bạn đã lên plan gì chưa thì bạn bảo không có. Chắc là do thái độ của em có hơi đòi hỏi nên bạn ngại không muốn gặp em.</p><p>Tối hôm đó em đã khóc rất nhiều, vì trước đó em đã chuẩn bị 1 tuần nhưng vì bạn đã không muốn gặp em nên em cũng không muốn làm ầm ĩ. Em nghĩ là chắc cả hai cần thêm thời gian để hiểu nhau hơn nên vẫn duy trì nhắn tin quay lại. Sau đó thì phần lớn là em chủ động nhiều, bạn thì nương theo.</p><p>Dần dần trong một năm cái cảm xúc mong đợi quá nhiều dần ăn mòn tâm trí em. Em cảm thấy mình không còn là mình nữa, em không cân bằng được tâm trí và công việc vì lúc nào cũng buồn khi bạn đôi khi có đôi chút thờ ơ, và không muốn nỗ lực cho mối quan hệ này. Trước đó mấy tháng, thì bạn có mời em đi ăn vào dịp sinh nhật của cả hai, vì hai đứa sinh cách nhau 7 ngày.</p><p>Tuy nhiên khi em đọc thấy dòng tin nhắn lời mời đi ăn của bạn thì em không cảm thấy bạn thật sự muốn mời em đi để xác nhận mối quan hệ, có thể do đã từng bị từ chối nên em thấy sợ lần này sẽ giống lần đó. Nên là em đã từ chối.</p><p>Em cũng biết trong câu chuyện này là do em mong cầu quá nhiều nên em mới dễ tổn thương như vậy. Vì vậy em quyết định dứt khoát một lần, unfollow và không nói chuyện nữa. Em nghĩ là dù em có im lặng thì bạn cũng sẽ không chủ động vào hỏi lý do, với lại cả hai cũng chưa ngỏ lời nghiêm túc với nhau nên em chỉ nghĩ ra được cách này để giải thoát bản thân mình thôi. Và em đã đúng, bạn đã biết em unfollow nhưng không nói gì, em nghĩ là đối với bạn đoạn tình cảm này chắc chỉ là qua đường mà thôi.</p><p>Có lẽ người ngoài thấy chuyện này cũng bình thường nhưng một người ở trong cảm xúc hỗn độn đó 1 năm đối với em rất buồn và tổn thương. Hôm nay em có đọc lại lá thư mà em viết để tỏ tình vào dịp sinh nhật, tự dưng cảm thấy bồi hồi khi đọc những dòng chữ mà mình đã viết năm 23 tuổi.</p><p>Ban đầu em nghĩ nếu đã tỏ tình thì cần phải nghiêm túc và trang trọng nếu mà nhắn tin thì quá xuồng xã. Còn gặp mặt thì chưa có cơ hội nên em đã nghĩ ra cách viết thư. Có lẽ nó hơi cổ lỗ sĩ vào thời đại này rồi nhưng em cảm giác chỉ có cách đó mới lột tả được sự chân thành của mình. Mỗi dòng chữ em đều nắn nót v</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15203289-6-6-2024.mp3" length="9087653" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15203289</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>756</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-6-2024</itunes:title>
    <title>5-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DOANH   Chào Thầy Năm và các bạn. E năm nay cũng gần 30t rồi, giai đoạn này tài chính kinh tế khá khó khăn, ba mẹ lớn tuổi sắp nghĩ hưu, e gái em còn nhỏ đang học đại học năm nhất, dù là gia đình chỉ dư chút đỉnh nhưng vì em gái e học trường tư nhân 1 năm tiền học gần 100tr chưa kể phí sinh hoạt, hiện e cũng đang học thạc sĩ để nâng cao nghề nghiệp nên mọi khoản chi phí cực kì chi li. 1 năm nay e quen 1 cô gái, tụi e lúc bắt đầu yêu cũng yêu gần được 2,3 tháng biế...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DOANH<br/></b><br/></p><p>Chào Thầy Năm và các bạn. E năm nay cũng gần 30t rồi, giai đoạn này tài chính kinh tế khá khó khăn, ba mẹ lớn tuổi sắp nghĩ hưu, e gái em còn nhỏ đang học đại học năm nhất, dù là gia đình chỉ dư chút đỉnh nhưng vì em gái e học trường tư nhân 1 năm tiền học gần 100tr chưa kể phí sinh hoạt, hiện e cũng đang học thạc sĩ để nâng cao nghề nghiệp nên mọi khoản chi phí cực kì chi li.</p><p>1 năm nay e quen 1 cô gái, tụi e lúc bắt đầu yêu cũng yêu gần được 2,3 tháng biết nhau qua app hẹn hò, tìm hiểu hợp rồi mới yêu nhau, yêu được 1 thời gian thì em mới biết hoàn cảnh của bạn gái e cực kì khó khăn và k hạnh phúc, mất ba từ nhỏ, phải tự bương trải sống, giờ vươn lên xin học bổng đi du học.</p><p>Chuyện không có gì cho đến khi bạn quá áp lực về kinh tế nơi xứ người, e cũng k giúp đc cho bạn về mặt tài chính, trong vòng 5 năm nữa gần như em sẽ k lo được cho bạn, vì em cũng có khoảng nợ và đầu tư riêng, bạn cũng vậy, nhưng cái đáng nói là bạn k liên lạc e chia sẻ cuộc sống 1 cách bình thường nữa (ngày xưa là tụi e video call nói chuyện mỗi tối vui buồn gì cũng có) bây giờ cả 2 đều bận nhưng e vẫn dành thời gian mà bạn k muốn vậy nữa, chỉ khi nào cần tiền hay khó khăn tài chính bạn mới nhắn e, e cảm thấy mình k đc tôn trọng, nên e đã nói với bạn, bạn luôn nói e k chịu trưởng thành, k chịu hiểu bạn, những gì làm giảm áp lực cho bạn e đã sửa đổi nhưng riêng tiền bạc với 1 chàng thanh niên còn chật vật sự nghiệp lo ba mẹ già và e gái là sao e có thể chu toàn cho bạn đc, e thật sự khó xử, tụi e cứ tranh luận về chuyện này mãi, e thấy người yêu vừa đi làm vừa đi học ở nước ngoài, áp lực như vậy e rất thương nhưng k còn cách nào khác, em cũng giống như bạn k khá hơn được, thậm chí vì biết bạn sẽ có lúc nhịn ăn nên e đã nhịn phần ăn của mình để chuyển cho bạn mà ăn ít lại cũng k s, nhưng bạn cứ luôn thể hiện rằng gánh nặng tài chính đó từ em mà ra.</p><p>A có thể cho e lời khuyên, hay phân tích để e định hình được nên làm gì với mqh này không? Vì giờ bạn nhắn tin e là chỉ đề cập tới tài chính chứ hoàn toàn k có 1 thông tin gì về cuộc sống , mỗi lần e nhắn e k có tiền là bạn lại lạnh nhạt, e cảm thấy k được tôn trọng, gần đây nhất khi bạn trở về VN thăm gia đình, e cảm thấy bạn k còn tình cảm vs em nữa, em hỏi thì bạn nói do bản thân mệt mỏi nên cần thời gian, cứ giữ mqh như vậy, nhưng e lại k cảm nhận đc tình cảm nơi bạn nữa, có thể bạn chịu quá nhiều áp lực nên k còn tâm trí để yêu thương.</p><p>Nếu tài chính của tụi em bất ổn vậy thì tụi e có nên xa nhau để mỗi người tự tập trung không a? Thấy bạn sống mà khổ vậy em cũng buồn và xót lắm, bạn luôn nghĩ em vì gia đình em, k xem bạn là gia đình người thân, em nói rõ góc nhìn cho a, a thấy e có suy nghĩ gì sai không: từ nhỏ đến lớn ba mẹ lo cho ăn học đến lúc em đi làm mới dư dả được 1 chút thì phải học lên để nâng trình độ, mỗi tháng e chỉ gửi đc vỏn vẹn 2 triệu cho ba mẹ, lo cho e gái tiền ăn tiền trọ còn lại e lo cho bản thân, lúc k có tiền e cũng k dám đi vay vì biết mình k có khả năng trả, ba mẹ bệnh chưa 1 lần e có tiền để chạy đi chữa trị, giờ gia đình bạn em cũng y hệt vậy, e cũng chỉ gửi được cho bạn 2tr/3 tháng, bạn k nói bằng lời nhưng hành động là để gánh nặng và trách nhiệm lên tiếp, e thật sự quá sức, càng kéo dài vậy cũng k hay, a có thể cho e cái nhìn nó rộng ra để e đầu óc e đón nhận nhẹ nhàng không?</p><p>Nếu e còn lo và chu toàn cho gia đình ít nhất 5 năm nữa thì mới dư dả thì e có nên chia tay hay nói thẳng với bạn gái để bạn có lựa chọn tốt hơn k a, tình yêu k có tiền nó khổ vậy sao a, e k đòi hỏi bạn cho e điều gì nhưng e cũng có tiền để cho bạn đỡ vất vả </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DOANH<br/></b><br/></p><p>Chào Thầy Năm và các bạn. E năm nay cũng gần 30t rồi, giai đoạn này tài chính kinh tế khá khó khăn, ba mẹ lớn tuổi sắp nghĩ hưu, e gái em còn nhỏ đang học đại học năm nhất, dù là gia đình chỉ dư chút đỉnh nhưng vì em gái e học trường tư nhân 1 năm tiền học gần 100tr chưa kể phí sinh hoạt, hiện e cũng đang học thạc sĩ để nâng cao nghề nghiệp nên mọi khoản chi phí cực kì chi li.</p><p>1 năm nay e quen 1 cô gái, tụi e lúc bắt đầu yêu cũng yêu gần được 2,3 tháng biết nhau qua app hẹn hò, tìm hiểu hợp rồi mới yêu nhau, yêu được 1 thời gian thì em mới biết hoàn cảnh của bạn gái e cực kì khó khăn và k hạnh phúc, mất ba từ nhỏ, phải tự bương trải sống, giờ vươn lên xin học bổng đi du học.</p><p>Chuyện không có gì cho đến khi bạn quá áp lực về kinh tế nơi xứ người, e cũng k giúp đc cho bạn về mặt tài chính, trong vòng 5 năm nữa gần như em sẽ k lo được cho bạn, vì em cũng có khoảng nợ và đầu tư riêng, bạn cũng vậy, nhưng cái đáng nói là bạn k liên lạc e chia sẻ cuộc sống 1 cách bình thường nữa (ngày xưa là tụi e video call nói chuyện mỗi tối vui buồn gì cũng có) bây giờ cả 2 đều bận nhưng e vẫn dành thời gian mà bạn k muốn vậy nữa, chỉ khi nào cần tiền hay khó khăn tài chính bạn mới nhắn e, e cảm thấy mình k đc tôn trọng, nên e đã nói với bạn, bạn luôn nói e k chịu trưởng thành, k chịu hiểu bạn, những gì làm giảm áp lực cho bạn e đã sửa đổi nhưng riêng tiền bạc với 1 chàng thanh niên còn chật vật sự nghiệp lo ba mẹ già và e gái là sao e có thể chu toàn cho bạn đc, e thật sự khó xử, tụi e cứ tranh luận về chuyện này mãi, e thấy người yêu vừa đi làm vừa đi học ở nước ngoài, áp lực như vậy e rất thương nhưng k còn cách nào khác, em cũng giống như bạn k khá hơn được, thậm chí vì biết bạn sẽ có lúc nhịn ăn nên e đã nhịn phần ăn của mình để chuyển cho bạn mà ăn ít lại cũng k s, nhưng bạn cứ luôn thể hiện rằng gánh nặng tài chính đó từ em mà ra.</p><p>A có thể cho e lời khuyên, hay phân tích để e định hình được nên làm gì với mqh này không? Vì giờ bạn nhắn tin e là chỉ đề cập tới tài chính chứ hoàn toàn k có 1 thông tin gì về cuộc sống , mỗi lần e nhắn e k có tiền là bạn lại lạnh nhạt, e cảm thấy k được tôn trọng, gần đây nhất khi bạn trở về VN thăm gia đình, e cảm thấy bạn k còn tình cảm vs em nữa, em hỏi thì bạn nói do bản thân mệt mỏi nên cần thời gian, cứ giữ mqh như vậy, nhưng e lại k cảm nhận đc tình cảm nơi bạn nữa, có thể bạn chịu quá nhiều áp lực nên k còn tâm trí để yêu thương.</p><p>Nếu tài chính của tụi em bất ổn vậy thì tụi e có nên xa nhau để mỗi người tự tập trung không a? Thấy bạn sống mà khổ vậy em cũng buồn và xót lắm, bạn luôn nghĩ em vì gia đình em, k xem bạn là gia đình người thân, em nói rõ góc nhìn cho a, a thấy e có suy nghĩ gì sai không: từ nhỏ đến lớn ba mẹ lo cho ăn học đến lúc em đi làm mới dư dả được 1 chút thì phải học lên để nâng trình độ, mỗi tháng e chỉ gửi đc vỏn vẹn 2 triệu cho ba mẹ, lo cho e gái tiền ăn tiền trọ còn lại e lo cho bản thân, lúc k có tiền e cũng k dám đi vay vì biết mình k có khả năng trả, ba mẹ bệnh chưa 1 lần e có tiền để chạy đi chữa trị, giờ gia đình bạn em cũng y hệt vậy, e cũng chỉ gửi được cho bạn 2tr/3 tháng, bạn k nói bằng lời nhưng hành động là để gánh nặng và trách nhiệm lên tiếp, e thật sự quá sức, càng kéo dài vậy cũng k hay, a có thể cho e cái nhìn nó rộng ra để e đầu óc e đón nhận nhẹ nhàng không?</p><p>Nếu e còn lo và chu toàn cho gia đình ít nhất 5 năm nữa thì mới dư dả thì e có nên chia tay hay nói thẳng với bạn gái để bạn có lựa chọn tốt hơn k a, tình yêu k có tiền nó khổ vậy sao a, e k đòi hỏi bạn cho e điều gì nhưng e cũng có tiền để cho bạn đỡ vất vả </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15196431-5-6-2024.mp3" length="8473253" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15196431</guid>
    <pubDate>Wed, 05 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>704</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-6-2024</itunes:title>
    <title>4-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  GƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ     Em chào thầy Năm, cô chú, anh chị em, bạn bè gần xa.   Em đã được Thầy Năm cho lên sóng ngày 8/8/2023.   Sau khi nghe được những lời động viên chân thành từ Thầy, và đọc được các comment động viên từ mọi người, em đã khóc như mưa một lúc lâu, vừa tủi tủi mà cũng mừng mừng khi trút bỏ đi những nỗi niềm. Em thật sự biết ơn Thầy và mọi người nhiều lắm, vì đơn giản như Thầy đã viết: “ít nhất, có ai đó lắng nghe bạn”.   Đợt tháng 12 vừa rồi, có tới hai ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>GƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, cô chú, anh chị em, bạn bè gần xa.</p><p><br/></p><p>Em đã được Thầy Năm cho lên sóng ngày 8/8/2023.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe được những lời động viên chân thành từ Thầy, và đọc được các comment động viên từ mọi người, em đã khóc như mưa một lúc lâu, vừa tủi tủi mà cũng mừng mừng khi trút bỏ đi những nỗi niềm. Em thật sự biết ơn Thầy và mọi người nhiều lắm, vì đơn giản như Thầy đã viết: “ít nhất, có ai đó lắng nghe bạn”.</p><p><br/></p><p>Đợt tháng 12 vừa rồi, có tới hai người thân bên nội của em mất ngoài quê cùng lúc, em phải chạy về chịu tang mấy ngày, và em cũng phải gặp lại ông nội của mình. Ngoài quê thấy em về, ban đầu mọi người có ý trách cứ em sao không biết lo cho ông nội, để ông bệnh tật già yếu không ai hỏi han. Ngay lúc ấy, bao nhiêu cảm xúc, phẫn uất đều dâng trào, em tuôn ra hết toàn bộ những gì em chịu đựng trong hai mươi mấy năm qua cho các cô, các dì nghe hết.</p><p>Thật may mắn cho em, nói ra rồi, các cô cũng ôm em mà khóc. Trong đó, có cô Hai (cô bên chú bác) của em cũng thú nhận là cổ cũng bị xâm hại bởi ông nội em khi còn nhỏ. Mọi người chỉ biết há hốc mồm, không nói lên một lời nào cả, và mọi người sau đó cũng thông cảm, không chỉ trích em nữa...</p><p><br/></p><p>Em thở phào, vì em đã nói hết ra mọi thứ, nhưng tự sâu trong tim, có hòn đá nó cứ đè lên vậy, nặng trĩu. Tới giờ phút này, khi em đang ngồi viết tâm sự xin gửi đến Thầy, em vẫn nghĩ em không thể nào tha thứ được, cho những gì mà ông nội đã đối xử với em. Có lẽ Thầy nói đúng, phải tới lúc em gần cht đi, nghĩ về nhân sinh cuối cùng, em mới buông bỏ chăng?!</p><p><br/></p><p>Thật may là lúc đó, em có người yêu bên cạnh, ảnh nắm chặt tay em, mặc cho em bấu tới mức sứt cả da, suýt chảy máu, im lặng cổ vũ em, và em cũng thấy ảnh cũng rơi nước mắt vì thương em. Mà cũng may mắn làm sao, khi mới bắt đầu yêu nhau, em đã nói thẳng về bản thân mình, ảnh không chê em dơ bẩn và thấu cảm cho em lắm. Tụi em cũng đang bên nhau 5 năm rồi, chia sẻ từng ngày vui, ngày buồn. Dạo gần đây em lại học thêm những bài học về tình yêu của Thầy, rồi tìm hiểu thêm về tâm lý học trong tình yêu, áp dụng vào chuyện hai đứa, em thấy ngày càng tụi em gắn bó và hiểu nhau hơn ạ. Em cũng biết ơn ảnh nhiều, gặp ảnh đúng là may mắn của em, ít nhất là trong hiện tại.</p><p><br/></p><p>Về nghề nghiệp, em đang là giáo viên tiếng Anh, đã có Ielts 7.5, em tự học đó Thầy, hehe, cũng có cái để đi khoe với Thầy chứ, anh người yêu cũng 8.0 (ảnh giỏi lắm ạ – một con người cực kì logic nhưng linh hoạt, thông minh, chơi board game tiếng Anh, chơi cờ các kiểu cực giỏi, tính nhẩm nhanh, thấu hiểu sách nhanh chóng, có cái nhìn sâu sắc về mọi mặt).</p><p><br/></p><p>Bản thân em noi gương ảnh và cố gắng trau dồi từng ngày, tiếp xúc với tiếng Anh thông qua sách, khóa học các chủ đề khác nhau trên Coursera. Năm 2024 này, em sẽ đăng kí học thạc sĩ nữa, đào sâu vào nghiên cứu ứng dụng ngôn ngữ trong giảng dạy. Ngoài ra, em cũng đang dùng Duolingo và các giáo trình, video khác nhau để tự học tiếng Trung, hi vọng nỗ lực của em sẽ giúp em có được HSK6 trong năm nay, để nộp đầu vào cho thạc sĩ và cũng linh động để giảng dạy thêm tiếng Trung, (em đã từng có HSK4 hồi sinh viên, cũng tự học, mà cũng quên nhiều, do ngày đó không biết phương pháp học tập đúng đắn).</p><p><br/></p><p>Giờ em đã tự tin hơn rất nhiều trong con đường học tập và làm việc của em, vì em cũng học được cách HỌC làm sao cho hiệu quả từ Thầy và sách nè. Em còn ghi chú tùm lum nô</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>GƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, cô chú, anh chị em, bạn bè gần xa.</p><p><br/></p><p>Em đã được Thầy Năm cho lên sóng ngày 8/8/2023.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe được những lời động viên chân thành từ Thầy, và đọc được các comment động viên từ mọi người, em đã khóc như mưa một lúc lâu, vừa tủi tủi mà cũng mừng mừng khi trút bỏ đi những nỗi niềm. Em thật sự biết ơn Thầy và mọi người nhiều lắm, vì đơn giản như Thầy đã viết: “ít nhất, có ai đó lắng nghe bạn”.</p><p><br/></p><p>Đợt tháng 12 vừa rồi, có tới hai người thân bên nội của em mất ngoài quê cùng lúc, em phải chạy về chịu tang mấy ngày, và em cũng phải gặp lại ông nội của mình. Ngoài quê thấy em về, ban đầu mọi người có ý trách cứ em sao không biết lo cho ông nội, để ông bệnh tật già yếu không ai hỏi han. Ngay lúc ấy, bao nhiêu cảm xúc, phẫn uất đều dâng trào, em tuôn ra hết toàn bộ những gì em chịu đựng trong hai mươi mấy năm qua cho các cô, các dì nghe hết.</p><p>Thật may mắn cho em, nói ra rồi, các cô cũng ôm em mà khóc. Trong đó, có cô Hai (cô bên chú bác) của em cũng thú nhận là cổ cũng bị xâm hại bởi ông nội em khi còn nhỏ. Mọi người chỉ biết há hốc mồm, không nói lên một lời nào cả, và mọi người sau đó cũng thông cảm, không chỉ trích em nữa...</p><p><br/></p><p>Em thở phào, vì em đã nói hết ra mọi thứ, nhưng tự sâu trong tim, có hòn đá nó cứ đè lên vậy, nặng trĩu. Tới giờ phút này, khi em đang ngồi viết tâm sự xin gửi đến Thầy, em vẫn nghĩ em không thể nào tha thứ được, cho những gì mà ông nội đã đối xử với em. Có lẽ Thầy nói đúng, phải tới lúc em gần cht đi, nghĩ về nhân sinh cuối cùng, em mới buông bỏ chăng?!</p><p><br/></p><p>Thật may là lúc đó, em có người yêu bên cạnh, ảnh nắm chặt tay em, mặc cho em bấu tới mức sứt cả da, suýt chảy máu, im lặng cổ vũ em, và em cũng thấy ảnh cũng rơi nước mắt vì thương em. Mà cũng may mắn làm sao, khi mới bắt đầu yêu nhau, em đã nói thẳng về bản thân mình, ảnh không chê em dơ bẩn và thấu cảm cho em lắm. Tụi em cũng đang bên nhau 5 năm rồi, chia sẻ từng ngày vui, ngày buồn. Dạo gần đây em lại học thêm những bài học về tình yêu của Thầy, rồi tìm hiểu thêm về tâm lý học trong tình yêu, áp dụng vào chuyện hai đứa, em thấy ngày càng tụi em gắn bó và hiểu nhau hơn ạ. Em cũng biết ơn ảnh nhiều, gặp ảnh đúng là may mắn của em, ít nhất là trong hiện tại.</p><p><br/></p><p>Về nghề nghiệp, em đang là giáo viên tiếng Anh, đã có Ielts 7.5, em tự học đó Thầy, hehe, cũng có cái để đi khoe với Thầy chứ, anh người yêu cũng 8.0 (ảnh giỏi lắm ạ – một con người cực kì logic nhưng linh hoạt, thông minh, chơi board game tiếng Anh, chơi cờ các kiểu cực giỏi, tính nhẩm nhanh, thấu hiểu sách nhanh chóng, có cái nhìn sâu sắc về mọi mặt).</p><p><br/></p><p>Bản thân em noi gương ảnh và cố gắng trau dồi từng ngày, tiếp xúc với tiếng Anh thông qua sách, khóa học các chủ đề khác nhau trên Coursera. Năm 2024 này, em sẽ đăng kí học thạc sĩ nữa, đào sâu vào nghiên cứu ứng dụng ngôn ngữ trong giảng dạy. Ngoài ra, em cũng đang dùng Duolingo và các giáo trình, video khác nhau để tự học tiếng Trung, hi vọng nỗ lực của em sẽ giúp em có được HSK6 trong năm nay, để nộp đầu vào cho thạc sĩ và cũng linh động để giảng dạy thêm tiếng Trung, (em đã từng có HSK4 hồi sinh viên, cũng tự học, mà cũng quên nhiều, do ngày đó không biết phương pháp học tập đúng đắn).</p><p><br/></p><p>Giờ em đã tự tin hơn rất nhiều trong con đường học tập và làm việc của em, vì em cũng học được cách HỌC làm sao cho hiệu quả từ Thầy và sách nè. Em còn ghi chú tùm lum nô</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15189524-4-6-2024.mp3" length="5606262" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15189524</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>466</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-6-2024</itunes:title>
    <title>3-6-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CU TÍ     Mến chào anh 5 và cả nhà wed5ngay. Lời đầu tiên em xin chúc mọi người sức khỏe,bình an và thật nhiều vui vẽ. Em là nam, năm nay 25 tuổi. Do lúc trước không học hành nghiêm túc cộng thêm điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên em chỉ học hết cấp 3, sau đó làm một số nghề rồi qua nhật làm thực tập sinh (e có thể nói tiếng nhật tốt và tiếng Anh giao tiếp) nhận thấy tiềm năng ở nhật thấp cộng với em muốn có nhiều cơ hội cho bản thân và mong muốn làm gì đó ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CU TÍ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào anh 5 và cả nhà wed5ngay. Lời đầu tiên em xin chúc mọi người sức khỏe,bình an và thật nhiều vui vẽ.</p><p>Em là nam, năm nay 25 tuổi. Do lúc trước không học hành nghiêm túc cộng thêm điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên em chỉ học hết cấp 3, sau đó làm một số nghề rồi qua nhật làm thực tập sinh (e có thể nói tiếng nhật tốt và tiếng Anh giao tiếp) nhận thấy tiềm năng ở nhật thấp cộng với em muốn có nhiều cơ hội cho bản thân và mong muốn làm gì đó cho quê hương nên em đã quyết định về nước để phát triển, lĩnh vực e muốn theo đuổi là kinh doanh và em sẽ bắt đầu học từ marketing .</p><p>Thì hiện tại e đang có 3 offer cho mình là:</p><p>1, học cao đẳng + làm thêm ở các cửa hàng nhỏ để lấy kinh nghiệm.</p><p>2, đi du học nghề để sau này có thể có cơ hội vào làm ở các công ty lớn.</p><p>3, học các khóa ngắn hạn rồi đi làm tích lũy kinh nghiệm sau đó học thêm (đây hiện tại là offer em chọn ).</p><p>Vì là beginner và chưa được trải nghiệm trong môi trường cao đẳng cũng như du học nên em mong muốn nghe góc nhìn hoặc các offer khác của sư phụ 5 cũng như của những anh, chị đi trước ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CU TÍ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào anh 5 và cả nhà wed5ngay. Lời đầu tiên em xin chúc mọi người sức khỏe,bình an và thật nhiều vui vẽ.</p><p>Em là nam, năm nay 25 tuổi. Do lúc trước không học hành nghiêm túc cộng thêm điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên em chỉ học hết cấp 3, sau đó làm một số nghề rồi qua nhật làm thực tập sinh (e có thể nói tiếng nhật tốt và tiếng Anh giao tiếp) nhận thấy tiềm năng ở nhật thấp cộng với em muốn có nhiều cơ hội cho bản thân và mong muốn làm gì đó cho quê hương nên em đã quyết định về nước để phát triển, lĩnh vực e muốn theo đuổi là kinh doanh và em sẽ bắt đầu học từ marketing .</p><p>Thì hiện tại e đang có 3 offer cho mình là:</p><p>1, học cao đẳng + làm thêm ở các cửa hàng nhỏ để lấy kinh nghiệm.</p><p>2, đi du học nghề để sau này có thể có cơ hội vào làm ở các công ty lớn.</p><p>3, học các khóa ngắn hạn rồi đi làm tích lũy kinh nghiệm sau đó học thêm (đây hiện tại là offer em chọn ).</p><p>Vì là beginner và chưa được trải nghiệm trong môi trường cao đẳng cũng như du học nên em mong muốn nghe góc nhìn hoặc các offer khác của sư phụ 5 cũng như của những anh, chị đi trước ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15182124-3-6-2024.mp3" length="3900048" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15182124</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Jun 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>323</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-5-2024</itunes:title>
    <title>31-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MINH NGUYỆT     Em chào thầy và mọi người!   Em đang gặp một vấn đề trong hôn nhân với người chồng của mình. Em kết hôn được 6 tháng và hiện tại đã ly thân vì em không thể tiếp tục chung sống với anh ấy. Thời gian ở chung đã khiến em nhận ra quan điểm sống của em và anh ấy quá khác nhau, hơn nữa anh ấy còn ngày đêm chìm đắm trong coờ bạac online, nợ nần chồng chất. Để có thể vay tiền trả nợ, anh ấy sẵn sàng nói dối bất kỳ ai với đủ các lý do: bố ốm, vợ ốm, bản thâ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH NGUYỆT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em đang gặp một vấn đề trong hôn nhân với người chồng của mình. Em kết hôn được 6 tháng và hiện tại đã ly thân vì em không thể tiếp tục chung sống với anh ấy.</p><p>Thời gian ở chung đã khiến em nhận ra quan điểm sống của em và anh ấy quá khác nhau, hơn nữa anh ấy còn ngày đêm chìm đắm trong coờ bạac online, nợ nần chồng chất. Để có thể vay tiền trả nợ, anh ấy sẵn sàng nói dối bất kỳ ai với đủ các lý do: bố ốm, vợ ốm, bản thân phải đi viện… Anh ấy lười đi làm, chỉ muốn làm những việc không bị kiểm soát để có thể thoải mái được ở nhà ngủ. Việc nhà anh ấy cũng lười làm, khoảng thời gian sống chung em là người vừa phải đi làm, vừa phải tât bật lo cơm nước nhà cửa, còn anh ấy thường xuyên ở nhà ngủ hoặc chơi điện thoại.</p><p>Em kể ra những vấn đề trên không phải muốn kêu than mà muốn hỏi thầy có cách nào để giúp anh ấy tỉnh ngộ và thay đổi cách sống có trách nhiệm hơn không. Mặc dù anh ấy gây cho em rất nhiều đau khổ, có thể em và anh ấy sẽ không thể quay lại với nhau nhưng em thật sự mong có cách nào đó để giúp anh ấy tốt lên.</p><p><br/></p><p>Mong sớm nhận được chia sẻ của thầy ạ, em cảm ơn thầy và mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH NGUYỆT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p><br/></p><p>Em đang gặp một vấn đề trong hôn nhân với người chồng của mình. Em kết hôn được 6 tháng và hiện tại đã ly thân vì em không thể tiếp tục chung sống với anh ấy.</p><p>Thời gian ở chung đã khiến em nhận ra quan điểm sống của em và anh ấy quá khác nhau, hơn nữa anh ấy còn ngày đêm chìm đắm trong coờ bạac online, nợ nần chồng chất. Để có thể vay tiền trả nợ, anh ấy sẵn sàng nói dối bất kỳ ai với đủ các lý do: bố ốm, vợ ốm, bản thân phải đi viện… Anh ấy lười đi làm, chỉ muốn làm những việc không bị kiểm soát để có thể thoải mái được ở nhà ngủ. Việc nhà anh ấy cũng lười làm, khoảng thời gian sống chung em là người vừa phải đi làm, vừa phải tât bật lo cơm nước nhà cửa, còn anh ấy thường xuyên ở nhà ngủ hoặc chơi điện thoại.</p><p>Em kể ra những vấn đề trên không phải muốn kêu than mà muốn hỏi thầy có cách nào để giúp anh ấy tỉnh ngộ và thay đổi cách sống có trách nhiệm hơn không. Mặc dù anh ấy gây cho em rất nhiều đau khổ, có thể em và anh ấy sẽ không thể quay lại với nhau nhưng em thật sự mong có cách nào đó để giúp anh ấy tốt lên.</p><p><br/></p><p>Mong sớm nhận được chia sẻ của thầy ạ, em cảm ơn thầy và mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15168807-31-5-2024.mp3" length="4702532" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15168807</guid>
    <pubDate>Fri, 31 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>390</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-5-2024</itunes:title>
    <title>30-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HUY     Con xin chào nhóm web5ngay thân thương! Và đặc biệt là ông chú ẩn danh và con xin phép gọi chú với một cái tên thân thương là chú Năm ạ! Hiện con năm nay là học sinh 12, với tuổi 17 với biết bao là sự chuyển biến,với bao suy nghĩ về tương lai, nghề nghiệp con đường phía trước,.... Và ngày hôm nay,con đến với TSBV con muốn bày tỏ một vài tâm sự, vấn đề, nỗi sợ của con.Con cũng rất mong đón nhận những lời góp ý, lời khuyên, kinh nghiệm sống của chú Năm và tấ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HUY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin chào nhóm web5ngay thân thương! Và đặc biệt là ông chú ẩn danh và con xin phép gọi chú với một cái tên thân thương là chú Năm ạ! Hiện con năm nay là học sinh 12, với tuổi 17 với biết bao là sự chuyển biến,với bao suy nghĩ về tương lai, nghề nghiệp con đường phía trước,.... Và ngày hôm nay,con đến với TSBV con muốn bày tỏ một vài tâm sự, vấn đề, nỗi sợ của con.Con cũng rất mong đón nhận những lời góp ý, lời khuyên, kinh nghiệm sống của chú Năm và tất cả mọi người. Ko dài dòng nữa con xin phép vào vđ luôn ạ!</p><p>1. &quot;Sợ lớn&quot; khi con lên lớp 12 nỗi sợ này bắt đầu ẩn hiện bên trong con, bởi vì nếu học xong cấp 3 con sẽ làm gì đây, con ko muốn rời xa khỏi vòng an toàn của gia đình, con sợ lớn rồi con sẽ thay đổi về tâm tính con và con sẽ ko còn giữ mình như xưa nữa, con phải tự lo toan về cuộc sống của mình ra sao mà từ trước giờ con chưa bao giờ tự đi kiếm tiền.</p><p>2.&quot;Làm sao có thể tìm đc niềm vui trong việc học và trong cuộc sống&quot; Thực sự về lực học của con trên trường cũng tầm tầm thôi cũng ko quá nổi bật. Chú Năm ạ, chú có cái bí quyết nào tìm được cái thú, cái vui , cái giá trị thật sự trong việc học ko ạ . Trong việc học con ko tìm nỗi cái &apos;hay&apos; của việc học cả , ví như con học môn Văn thì con chỉ biết ô tác giả đó, cái tác phẩm đó nói gì thôi mà con ko biết thật sự cảm đc nó như thế nào cả , còn như học tiếng Anh thì chú Năm cũng biết là giáo dục phổ thông ở Việt Nam chủ yếu chú trọng vào phần ngữ pháp, còn những phần như giao tiếp, nghe, nói thì hầu như ko có chú trọng nhiều , con biết ra đời muốn gọi là biết tiếng Anh là phải giao tiếp đc trước đã, nhưng mà con thì một câu hoàn chỉnh nói còn cũng ko xong , nó làm con khá là tự ti về bản thân mình, và con có một tật khi học đó là lúc nào con cũng học thấy mình học &quot;dở dở ươn ươn&quot; đc bữa này, đc bữa kia.</p><p>+Trong đời sống và gia đình: con và gia đình trong cuộc sống thì thỉnh thoảng có một vài bất hoà và đặt biệt là mẹ của con, hình như con càng lớn thì con ko còn sợ những lời mắng của mẹ mà con còn có khi &quot;bật&quot;lại những lời mắng đó, con biết điều đó là ko đúng và mình phải kiềm chế lại. Chú biết ko trong gđ con hình như từ trước tới nay những lời &quot;xin lỗi&quot; lời &quot;cám ơn&quot; &quot;lời khen&quot; đối với nhau trong gia đình thật sự là ko có.</p><p>Và đó là một vài tâm sự của con. Cuối bài con xin chúc mọi người luôn nhiều sức khỏe, an lành, và đón một cái tên thật ấm áp bên người thân.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HUY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin chào nhóm web5ngay thân thương! Và đặc biệt là ông chú ẩn danh và con xin phép gọi chú với một cái tên thân thương là chú Năm ạ! Hiện con năm nay là học sinh 12, với tuổi 17 với biết bao là sự chuyển biến,với bao suy nghĩ về tương lai, nghề nghiệp con đường phía trước,.... Và ngày hôm nay,con đến với TSBV con muốn bày tỏ một vài tâm sự, vấn đề, nỗi sợ của con.Con cũng rất mong đón nhận những lời góp ý, lời khuyên, kinh nghiệm sống của chú Năm và tất cả mọi người. Ko dài dòng nữa con xin phép vào vđ luôn ạ!</p><p>1. &quot;Sợ lớn&quot; khi con lên lớp 12 nỗi sợ này bắt đầu ẩn hiện bên trong con, bởi vì nếu học xong cấp 3 con sẽ làm gì đây, con ko muốn rời xa khỏi vòng an toàn của gia đình, con sợ lớn rồi con sẽ thay đổi về tâm tính con và con sẽ ko còn giữ mình như xưa nữa, con phải tự lo toan về cuộc sống của mình ra sao mà từ trước giờ con chưa bao giờ tự đi kiếm tiền.</p><p>2.&quot;Làm sao có thể tìm đc niềm vui trong việc học và trong cuộc sống&quot; Thực sự về lực học của con trên trường cũng tầm tầm thôi cũng ko quá nổi bật. Chú Năm ạ, chú có cái bí quyết nào tìm được cái thú, cái vui , cái giá trị thật sự trong việc học ko ạ . Trong việc học con ko tìm nỗi cái &apos;hay&apos; của việc học cả , ví như con học môn Văn thì con chỉ biết ô tác giả đó, cái tác phẩm đó nói gì thôi mà con ko biết thật sự cảm đc nó như thế nào cả , còn như học tiếng Anh thì chú Năm cũng biết là giáo dục phổ thông ở Việt Nam chủ yếu chú trọng vào phần ngữ pháp, còn những phần như giao tiếp, nghe, nói thì hầu như ko có chú trọng nhiều , con biết ra đời muốn gọi là biết tiếng Anh là phải giao tiếp đc trước đã, nhưng mà con thì một câu hoàn chỉnh nói còn cũng ko xong , nó làm con khá là tự ti về bản thân mình, và con có một tật khi học đó là lúc nào con cũng học thấy mình học &quot;dở dở ươn ươn&quot; đc bữa này, đc bữa kia.</p><p>+Trong đời sống và gia đình: con và gia đình trong cuộc sống thì thỉnh thoảng có một vài bất hoà và đặt biệt là mẹ của con, hình như con càng lớn thì con ko còn sợ những lời mắng của mẹ mà con còn có khi &quot;bật&quot;lại những lời mắng đó, con biết điều đó là ko đúng và mình phải kiềm chế lại. Chú biết ko trong gđ con hình như từ trước tới nay những lời &quot;xin lỗi&quot; lời &quot;cám ơn&quot; &quot;lời khen&quot; đối với nhau trong gia đình thật sự là ko có.</p><p>Và đó là một vài tâm sự của con. Cuối bài con xin chúc mọi người luôn nhiều sức khỏe, an lành, và đón một cái tên thật ấm áp bên người thân.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15162014-30-5-2024.mp3" length="7735975" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15162014</guid>
    <pubDate>Thu, 30 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>643</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-5-2024</itunes:title>
    <title>29-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15154914-29-5-2024.mp3" length="7318748" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15154914</guid>
    <pubDate>Wed, 29 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>608</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-5-2024</itunes:title>
    <title>28-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DŨNG     Xin chào thầy và anh chị em cô chú trong group, e năm nay 28 tuổi rồi, hiện đang làm công nhân, e xin được chia sẻ đôi điều về mình.   Sáng nay e đã bất cẩn làm rơi đồ vật rất giá trị với e, và rồi e sẽ phải mua lại, thế là coi như mất tong mấy triệu bạc. E buồn mình lắm, cứ trách mình mãi, ngồi buồn lại lao vào giải trí, giải trí chán lại buồn… thế là nhìn lại đi tong gần hết ngày chả được tích sự gì  . Rồi mong 1 ngày nào đó vài triệu bạc sẽ không ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DŨNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và anh chị em cô chú trong group, e năm nay 28 tuổi rồi, hiện đang làm công nhân, e xin được chia sẻ đôi điều về mình.</p><p><br/></p><p>Sáng nay e đã bất cẩn làm rơi đồ vật rất giá trị với e, và rồi e sẽ phải mua lại, thế là coi như mất tong mấy triệu bạc. E buồn mình lắm, cứ trách mình mãi, ngồi buồn lại lao vào giải trí, giải trí chán lại buồn… thế là nhìn lại đi tong gần hết ngày chả được tích sự gì  . Rồi mong 1 ngày nào đó vài triệu bạc sẽ không để mình phải dằn vặt đến thế…</p><p><br/></p><p>Tự trách mình bao nhiêu đây tuổi trả làm được tích sự gì, không tiền cũng không tình, quay đi quẩn lại vẫn chỉ có thể làm công nhân. Nhìn lại mình tự thấy xung quanh mình đâu cũng là vấn đề, mà toàn tự mình tạo ra thôi hic.</p><p><br/></p><p>Sau đó thấy mình cứ ngồi buồn hoài vậy mệt mỏi quá, nhân tiện bạn rủ đi đá bóng thôi thì đi vận động còn hơn, rồi thì ngồi tập thở 10’, tự dưng thấy mình bớt buồn hơn nhiều, tối khi đá bóng e còn có thể cười nói vui vẻ nữa chứ. Rồi trước khi đi ngủ vẫn dằn vặt mình nhưng đã bớt nặng nề hơn nhiều. Tự nói, thôi thì phải chấp nhận thôi, cuộc sống mà bất cẩn dù chỉ trong một vài phút giây thì mình phải trả giá thôi. Quan trọng là lần sau đừng bất cẩn như thế nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng một câu hỏi vẫn còn canh cánh, mình phải như thế nào đó để sau này vài triệu không còn làm mình dằn vặt, buồn đau như thế nữa. À, nếu mà mình có 3-4 trăm triệu thì mình có bh dằn vặt mình như thế vì vài triệu đâu. Và rồi làm sao có đây, phải có một cái nghề hẳn hoi thôi, nhưng mình 28 tuổi rồi học nghề mới liệu đã muộn chưa?</p><p><br/></p><p>À hay học trade, thầy trả từng bảo đây là một nghề chẳng có trường đại học nào dạy, không cần đi du học, mà chỉ cần tự học vẫn có thể thành tài… nhưng liệu có được không thầy, kể cả khi đầu óc mình đã bị ảnh hưởng nhiều bởi nghiện tik tok, xem phim giải trí, sex, đồ ăn thức uống không tốt…</p><p><br/></p><p>E nói thế thôi, chứ e biết mình chả có con đường nào khác để đi cả, hoặc là chịu khó để mình có lấy một cái nghề nghiệp đàng hoàng, hoặc là làm công nhân cả đời và rồi một biến cố tài chính nào đó xảy rồi lại làm mình suy sụp… và rất có thể lúc đó chẳng còn sức đá bóng, chẳng đứa bạn nào rủ đi chơi thể thao, cũng không còn có thể ngồi mà thở 4 kỳ lấy 10’ được nữa…</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DŨNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và anh chị em cô chú trong group, e năm nay 28 tuổi rồi, hiện đang làm công nhân, e xin được chia sẻ đôi điều về mình.</p><p><br/></p><p>Sáng nay e đã bất cẩn làm rơi đồ vật rất giá trị với e, và rồi e sẽ phải mua lại, thế là coi như mất tong mấy triệu bạc. E buồn mình lắm, cứ trách mình mãi, ngồi buồn lại lao vào giải trí, giải trí chán lại buồn… thế là nhìn lại đi tong gần hết ngày chả được tích sự gì  . Rồi mong 1 ngày nào đó vài triệu bạc sẽ không để mình phải dằn vặt đến thế…</p><p><br/></p><p>Tự trách mình bao nhiêu đây tuổi trả làm được tích sự gì, không tiền cũng không tình, quay đi quẩn lại vẫn chỉ có thể làm công nhân. Nhìn lại mình tự thấy xung quanh mình đâu cũng là vấn đề, mà toàn tự mình tạo ra thôi hic.</p><p><br/></p><p>Sau đó thấy mình cứ ngồi buồn hoài vậy mệt mỏi quá, nhân tiện bạn rủ đi đá bóng thôi thì đi vận động còn hơn, rồi thì ngồi tập thở 10’, tự dưng thấy mình bớt buồn hơn nhiều, tối khi đá bóng e còn có thể cười nói vui vẻ nữa chứ. Rồi trước khi đi ngủ vẫn dằn vặt mình nhưng đã bớt nặng nề hơn nhiều. Tự nói, thôi thì phải chấp nhận thôi, cuộc sống mà bất cẩn dù chỉ trong một vài phút giây thì mình phải trả giá thôi. Quan trọng là lần sau đừng bất cẩn như thế nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng một câu hỏi vẫn còn canh cánh, mình phải như thế nào đó để sau này vài triệu không còn làm mình dằn vặt, buồn đau như thế nữa. À, nếu mà mình có 3-4 trăm triệu thì mình có bh dằn vặt mình như thế vì vài triệu đâu. Và rồi làm sao có đây, phải có một cái nghề hẳn hoi thôi, nhưng mình 28 tuổi rồi học nghề mới liệu đã muộn chưa?</p><p><br/></p><p>À hay học trade, thầy trả từng bảo đây là một nghề chẳng có trường đại học nào dạy, không cần đi du học, mà chỉ cần tự học vẫn có thể thành tài… nhưng liệu có được không thầy, kể cả khi đầu óc mình đã bị ảnh hưởng nhiều bởi nghiện tik tok, xem phim giải trí, sex, đồ ăn thức uống không tốt…</p><p><br/></p><p>E nói thế thôi, chứ e biết mình chả có con đường nào khác để đi cả, hoặc là chịu khó để mình có lấy một cái nghề nghiệp đàng hoàng, hoặc là làm công nhân cả đời và rồi một biến cố tài chính nào đó xảy rồi lại làm mình suy sụp… và rất có thể lúc đó chẳng còn sức đá bóng, chẳng đứa bạn nào rủ đi chơi thể thao, cũng không còn có thể ngồi mà thở 4 kỳ lấy 10’ được nữa…</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15147958-28-5-2024.mp3" length="8496452" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15147958</guid>
    <pubDate>Tue, 28 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>706</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-5-2024</itunes:title>
    <title>27-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI KHÔNG HOÀN HẢO     Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong group.   Em ở TP HCM, năm nay 21 tuổi, học trễ 4 năm và đang học GDTX. Thật ra lúc trước em học trường nghề nhưng không đi học và bị đuổi sang đây. Em luôn thấy bản thân mình tệ và không hoàn hảo khi so sánh mình với những người khác. Bạn bè em nhiều đứa xinh giỏi giàu và có năng khiếu như hát, đàn, vẽ và biết những kỹ năng xịn xò từ khi là sinh viên năm nhất. Còn em chỉ có 5 năm HSG, còn 4 năm cấp 2 ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI KHÔNG HOÀN HẢO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong group.</p><p><br/></p><p>Em ở TP HCM, năm nay 21 tuổi, học trễ 4 năm và đang học GDTX. Thật ra lúc trước em học trường nghề nhưng không đi học và bị đuổi sang đây. Em luôn thấy bản thân mình tệ và không hoàn hảo khi so sánh mình với những người khác. Bạn bè em nhiều đứa xinh giỏi giàu và có năng khiếu như hát, đàn, vẽ và biết những kỹ năng xịn xò từ khi là sinh viên năm nhất.</p><p>Còn em chỉ có 5 năm HSG, còn 4 năm cấp 2 bị HSK vì nhiều lý do như: lười, không biết cách học, từng bị bắt nạt khiến tâm trạng em tệ đi, chán học và ba mẹ thì không quan tâm hay trò chuyện tâm sự với mình nhiều (dù nhà em không phải kinh tế khó khăn và trường cấp 2 của em là trường điểm).</p><p>Suốt nhiều năm em chưa bao giờ thi HSG tỉnh hay QG và không nỗ lực hết mình, không có bạn bè nên có hơi tiếc vì sống không trọn vẹn. Rồi em từng ước giá như những năm cấp 2 mình tập luyện thể thao nhiều hơn thì biết đâu mình sẽ cao hơn một xíu, dù ngoại hình em khá ổn. &quot;Phải chi 10 năm trước mình hoàn thiện từ từ và nói chuyện nhiều hơn thì biết đâu bây giờ mình sẽ giống họ nhỉ?&quot;, vì em thấy mấy bạn đi làm gia sư hay trợ giảng TA em mê lắm, chứ không phải công việc phục vụ từng đồng từng cắt, đã vậy còn từng có vết nhơ bị đuổi học khiến em nghĩ sau này chắc mình sẽ không bao giờ dám nhìn học bạ và giấy khen khi có dòng chữ : &quot;Trung tâm GDTX&quot;. Năm 17t em cũng nghĩ như thế, tự cho rằng mọi thứ đã quá muộn khi thấy mình không &quot;hoàn hảo, chỉn chu&quot;.</p><p>Nhưng giờ nghĩ lại, đáng ra năm đó mình nên bắt đầu nghiêm túc hơn vì đó là thời điểm tốt nhất, thật tiếc khi không nắm bắt cơ hội hay trân trọng tình yêu thương của mọi ngưòi xung quanh em. Ba mẹ thầy cô bạn bè ai cũng khuyên em đi học nhưng em không chịu nghe, quá lười và cũng không chịu thi lại. Thầy cô chỉ làm theo quy định chứ không còn cách nào khác. Khi mất đi em mới thấy tiếc. Lý do chỉ có thế thôi. Nhưng nhiều người khác họ không biết mình, nghe cái mác GDTX thì nghĩ chắc phải bị kỷ luật tệ lắm mới vô đây, hoặc gđ khó khăn hay bản thân không đủ năng lực...</p><p>Giờ thì bạn bè ai cũng bỏ em đi.</p><p>Em không biết tại sao đến bây giờ mình mới nhận ra, dù gd em khuyên em nên cố gắng học từ bé.</p><p>Em cũng không biết 10 năm sau của mình như nào, có nuối tiếc khi tuổi trẻ không làm được gì không? Nhìn cháu em hay mấy bé nhỏ hơn cũng đi học mà mình nhớ về tuổi thơ.</p><p>Nhớ năm 2007 - 2008, 5t đã đi học dự thính, có bạn nữ kia từng chơi thân, từng học chung, cũng giỏi ngang nhau nhưng cấp 3 họ học trường chuyên lớp chọn, giờ là sinh viên FTU. Còn em thì sợ vì điểm xuất phát mình như này lỡ tương lai không bằng người ta?</p><p>Nhiều lúc em muốn bỏ cuộc như những năm trước vì chậm trễ và nản quá, nhưng cứ tiếp tục vậy hoài thì chắc cả đời không học hết cấp 3 và sẽ không thể làm công nhân, huống hồ mơ cao hơn...</p><p>Nhỡ sau này có lấy chồng thì gd họ lại coi thường mình, hay dù có sống độc thân thì cũng phải có tiền có bằng cấp... Giờ ngoài gia đình em ra em chẳng còn gì để mất. Em chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay đến mức tiếc vì mình không chịu học đâu. Em từng nghe nhiều người lớn khuyên từ khi còn nhỏ nên cũng sợ lắm nhưng không hiểu vì sao lại tệ như này. Có phải hậu quả bây giờ là đáng đời và mình đáng bị khinh bỉ không?</p><p><br/></p><p>Em thấy thời gian trôi qua nhanh lắm, mà không ai hiểu mình. Ước gì có thể quay ngược thời gian để mình sửa sai từ đầu cho trọn vẹn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI KHÔNG HOÀN HẢO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong group.</p><p><br/></p><p>Em ở TP HCM, năm nay 21 tuổi, học trễ 4 năm và đang học GDTX. Thật ra lúc trước em học trường nghề nhưng không đi học và bị đuổi sang đây. Em luôn thấy bản thân mình tệ và không hoàn hảo khi so sánh mình với những người khác. Bạn bè em nhiều đứa xinh giỏi giàu và có năng khiếu như hát, đàn, vẽ và biết những kỹ năng xịn xò từ khi là sinh viên năm nhất.</p><p>Còn em chỉ có 5 năm HSG, còn 4 năm cấp 2 bị HSK vì nhiều lý do như: lười, không biết cách học, từng bị bắt nạt khiến tâm trạng em tệ đi, chán học và ba mẹ thì không quan tâm hay trò chuyện tâm sự với mình nhiều (dù nhà em không phải kinh tế khó khăn và trường cấp 2 của em là trường điểm).</p><p>Suốt nhiều năm em chưa bao giờ thi HSG tỉnh hay QG và không nỗ lực hết mình, không có bạn bè nên có hơi tiếc vì sống không trọn vẹn. Rồi em từng ước giá như những năm cấp 2 mình tập luyện thể thao nhiều hơn thì biết đâu mình sẽ cao hơn một xíu, dù ngoại hình em khá ổn. &quot;Phải chi 10 năm trước mình hoàn thiện từ từ và nói chuyện nhiều hơn thì biết đâu bây giờ mình sẽ giống họ nhỉ?&quot;, vì em thấy mấy bạn đi làm gia sư hay trợ giảng TA em mê lắm, chứ không phải công việc phục vụ từng đồng từng cắt, đã vậy còn từng có vết nhơ bị đuổi học khiến em nghĩ sau này chắc mình sẽ không bao giờ dám nhìn học bạ và giấy khen khi có dòng chữ : &quot;Trung tâm GDTX&quot;. Năm 17t em cũng nghĩ như thế, tự cho rằng mọi thứ đã quá muộn khi thấy mình không &quot;hoàn hảo, chỉn chu&quot;.</p><p>Nhưng giờ nghĩ lại, đáng ra năm đó mình nên bắt đầu nghiêm túc hơn vì đó là thời điểm tốt nhất, thật tiếc khi không nắm bắt cơ hội hay trân trọng tình yêu thương của mọi ngưòi xung quanh em. Ba mẹ thầy cô bạn bè ai cũng khuyên em đi học nhưng em không chịu nghe, quá lười và cũng không chịu thi lại. Thầy cô chỉ làm theo quy định chứ không còn cách nào khác. Khi mất đi em mới thấy tiếc. Lý do chỉ có thế thôi. Nhưng nhiều người khác họ không biết mình, nghe cái mác GDTX thì nghĩ chắc phải bị kỷ luật tệ lắm mới vô đây, hoặc gđ khó khăn hay bản thân không đủ năng lực...</p><p>Giờ thì bạn bè ai cũng bỏ em đi.</p><p>Em không biết tại sao đến bây giờ mình mới nhận ra, dù gd em khuyên em nên cố gắng học từ bé.</p><p>Em cũng không biết 10 năm sau của mình như nào, có nuối tiếc khi tuổi trẻ không làm được gì không? Nhìn cháu em hay mấy bé nhỏ hơn cũng đi học mà mình nhớ về tuổi thơ.</p><p>Nhớ năm 2007 - 2008, 5t đã đi học dự thính, có bạn nữ kia từng chơi thân, từng học chung, cũng giỏi ngang nhau nhưng cấp 3 họ học trường chuyên lớp chọn, giờ là sinh viên FTU. Còn em thì sợ vì điểm xuất phát mình như này lỡ tương lai không bằng người ta?</p><p>Nhiều lúc em muốn bỏ cuộc như những năm trước vì chậm trễ và nản quá, nhưng cứ tiếp tục vậy hoài thì chắc cả đời không học hết cấp 3 và sẽ không thể làm công nhân, huống hồ mơ cao hơn...</p><p>Nhỡ sau này có lấy chồng thì gd họ lại coi thường mình, hay dù có sống độc thân thì cũng phải có tiền có bằng cấp... Giờ ngoài gia đình em ra em chẳng còn gì để mất. Em chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay đến mức tiếc vì mình không chịu học đâu. Em từng nghe nhiều người lớn khuyên từ khi còn nhỏ nên cũng sợ lắm nhưng không hiểu vì sao lại tệ như này. Có phải hậu quả bây giờ là đáng đời và mình đáng bị khinh bỉ không?</p><p><br/></p><p>Em thấy thời gian trôi qua nhanh lắm, mà không ai hiểu mình. Ước gì có thể quay ngược thời gian để mình sửa sai từ đầu cho trọn vẹn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15141517-27-5-2024.mp3" length="5125089" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15141517</guid>
    <pubDate>Mon, 27 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>425</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-5-2024</itunes:title>
    <title>24-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HỒ THỊ KIỀU CHINH     Mến chào anh,   Em xin phép gọi anh xưng em để nghe gần gũi thân tình của mối quan hệ là tri kỷ ngồi lại để lắng nghe và chia sẻ cảm xúc.   Em là một khán giả gắn bó từ những ngày có tên “Web 5 ngày”, suốt những năm vừa qua em chưa bỏ sót một tập nào, nhìn lại khoảng thời gian từ những ngày mới bắt đầu biết đến chương trình em đã hỏi “Ở đâu ra một người có giọng ngọt ngào nghe êm tai, cách nói chuyện gần gũi, tình cảm, và có tâm hướng đến giá...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HỒ THỊ KIỀU CHINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào anh,</p><p><br/></p><p>Em xin phép gọi anh xưng em để nghe gần gũi thân tình của mối quan hệ là tri kỷ ngồi lại để lắng nghe và chia sẻ cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Em là một khán giả gắn bó từ những ngày có tên “Web 5 ngày”, suốt những năm vừa qua em chưa bỏ sót một tập nào, nhìn lại khoảng thời gian từ những ngày mới bắt đầu biết đến chương trình em đã hỏi “Ở đâu ra một người có giọng ngọt ngào nghe êm tai, cách nói chuyện gần gũi, tình cảm, và có tâm hướng đến giá trị bài học cuộc sống chia sẻ đến với mọi người?”. Thế là, em tìm lại nghe từ tập đầu, mỗi buổi sáng thứ Hai đầu tuần như buổi hẹn quan trọng mà không thể quên, em dậy sớm đi bộ bật kênh podcast thân quen như mình bước đến điểm hẹn cũ, gặp người cũ vào thời gian đều đặn là 7 giờ sáng thứ 2 hàng tuần. Anh đã thấu hiểu những tri kỷ của mình từ việc lựa chọn nghe vào giờ nào, cảm nhận suy nghĩ, và phản ứng của mỗi chủ đề…như chính anh là khán giả của mình.</p><p><br/></p><p>Một hành trình dài sẽ có những đoạn đường chông chênh, không phải lúc nào cũng có người bên cạnh đủ kiên nhẫn ngồi xuống để ta có thể giải bày, may mắn thay có một người nói hộ lòng mình những trăn trở, như chính mình trong câu chuyện được anh nhắc đến - anh đã động viên, cổ vũ tinh thần, và chỉ ra những kinh nghiệm sâu sắc mà anh đã đi qua như nơi em vừa vấp ngã có người đưa tay ra đỡ dậy. Cảm ơn anh vì những bài học.</p><p><br/></p><p>Ở một nơi xa trong lòng có những bồi hồi, trống rỗng trong giai đoạn chẳng thể làm gì ngoài việc chờ đợi, em đã đọc những bài trên group Gia Đình Web5Ngay, rất biết ơn anh đã tạo nên một cộng đồng mang những con người đồng điệu về cảm xúc, ý chí, lý tưởng…giúp em hướng đến những điều tích cực. Một trong những điều đó là “Viết”, em bắt đầu ngồi xuống viết một cách nghiêm túc. Trước đây, em chỉ viết nhật ký đó là nơi em tâm sự với chính mình, là nơi để lưu lại những nỗi buồn niềm vui, là nơi đối diện với bản thân sau những lần lầm lỗi,…nhờ những con chữ đã giúp em tự soi xét chỉnh lý lại những lúc lầm đường lỡ bước.</p><p><br/></p><p>Ở độ tuổi chuẩn bị bước vào ba mươi, ai cũng xem đó là cột mốc rất quan trọng để tìm ra con đường cho chính mình. Nhìn lại em thật may mắn lĩnh hội được rất nhiều bài học từ anh, nhận ra mình đã lớn lên từng ngày trong suy nghĩ và những quyết định lựa chọn trong cuộc sống. Sau bao lần giữ mãi ý định sẽ viết thư bày tỏ lòng biết ơn gửi đến anh, thì hôm nay em đã mở máy gõ những tâm tư bấy lâu nay. Một lời cảm ơn nói ra không hết, cảm ơn anh đã là tri kỷ cảm xúc đồng hành cùng em trong suốt những năm vừa qua.</p><p><br/></p><p>Cũng cận kề năm hết Tết đến, em chúc anh và gia đình thật nhiều sức khoẻ, luôn vui vẻ - hạnh phúc, tràn đầy năng lượng và luôn có nhiều nhiệt huyết với Gia Đình Web5Ngay.</p><p><br/></p><p>Thân chào!!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HỒ THỊ KIỀU CHINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào anh,</p><p><br/></p><p>Em xin phép gọi anh xưng em để nghe gần gũi thân tình của mối quan hệ là tri kỷ ngồi lại để lắng nghe và chia sẻ cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Em là một khán giả gắn bó từ những ngày có tên “Web 5 ngày”, suốt những năm vừa qua em chưa bỏ sót một tập nào, nhìn lại khoảng thời gian từ những ngày mới bắt đầu biết đến chương trình em đã hỏi “Ở đâu ra một người có giọng ngọt ngào nghe êm tai, cách nói chuyện gần gũi, tình cảm, và có tâm hướng đến giá trị bài học cuộc sống chia sẻ đến với mọi người?”. Thế là, em tìm lại nghe từ tập đầu, mỗi buổi sáng thứ Hai đầu tuần như buổi hẹn quan trọng mà không thể quên, em dậy sớm đi bộ bật kênh podcast thân quen như mình bước đến điểm hẹn cũ, gặp người cũ vào thời gian đều đặn là 7 giờ sáng thứ 2 hàng tuần. Anh đã thấu hiểu những tri kỷ của mình từ việc lựa chọn nghe vào giờ nào, cảm nhận suy nghĩ, và phản ứng của mỗi chủ đề…như chính anh là khán giả của mình.</p><p><br/></p><p>Một hành trình dài sẽ có những đoạn đường chông chênh, không phải lúc nào cũng có người bên cạnh đủ kiên nhẫn ngồi xuống để ta có thể giải bày, may mắn thay có một người nói hộ lòng mình những trăn trở, như chính mình trong câu chuyện được anh nhắc đến - anh đã động viên, cổ vũ tinh thần, và chỉ ra những kinh nghiệm sâu sắc mà anh đã đi qua như nơi em vừa vấp ngã có người đưa tay ra đỡ dậy. Cảm ơn anh vì những bài học.</p><p><br/></p><p>Ở một nơi xa trong lòng có những bồi hồi, trống rỗng trong giai đoạn chẳng thể làm gì ngoài việc chờ đợi, em đã đọc những bài trên group Gia Đình Web5Ngay, rất biết ơn anh đã tạo nên một cộng đồng mang những con người đồng điệu về cảm xúc, ý chí, lý tưởng…giúp em hướng đến những điều tích cực. Một trong những điều đó là “Viết”, em bắt đầu ngồi xuống viết một cách nghiêm túc. Trước đây, em chỉ viết nhật ký đó là nơi em tâm sự với chính mình, là nơi để lưu lại những nỗi buồn niềm vui, là nơi đối diện với bản thân sau những lần lầm lỗi,…nhờ những con chữ đã giúp em tự soi xét chỉnh lý lại những lúc lầm đường lỡ bước.</p><p><br/></p><p>Ở độ tuổi chuẩn bị bước vào ba mươi, ai cũng xem đó là cột mốc rất quan trọng để tìm ra con đường cho chính mình. Nhìn lại em thật may mắn lĩnh hội được rất nhiều bài học từ anh, nhận ra mình đã lớn lên từng ngày trong suy nghĩ và những quyết định lựa chọn trong cuộc sống. Sau bao lần giữ mãi ý định sẽ viết thư bày tỏ lòng biết ơn gửi đến anh, thì hôm nay em đã mở máy gõ những tâm tư bấy lâu nay. Một lời cảm ơn nói ra không hết, cảm ơn anh đã là tri kỷ cảm xúc đồng hành cùng em trong suốt những năm vừa qua.</p><p><br/></p><p>Cũng cận kề năm hết Tết đến, em chúc anh và gia đình thật nhiều sức khoẻ, luôn vui vẻ - hạnh phúc, tràn đầy năng lượng và luôn có nhiều nhiệt huyết với Gia Đình Web5Ngay.</p><p><br/></p><p>Thân chào!!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15128384-24-5-2024.mp3" length="4669058" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15128384</guid>
    <pubDate>Fri, 24 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>387</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-5-2024</itunes:title>
    <title>23-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SNOW TREE     Chào anh,   Nghe tsbv cũng nhiều, nay em chia sẻ chút tâm sự của mình khi Tết đến gần.   Hồi còn học cấp 3 thì em cũng là một học sinh giỏi ở lớp. Hai năm sau tốt nghiệp thì em được gia đình lo cho đi du học. Khi đi thì gia đình bạn bè thầy cô đưa tiễn với nhiều kì vọng và chúc mừng. Nhưng rồi quãng thời gian ở nước ngoài đã không diễn ra tốt đẹp về cả mặt học tập, đi làm thêm hay mối quan hệ xung quanh. Được 1 năm thì em về.   Lý do cho việc thất bạ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SNOW TREE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh,</p><p><br/></p><p>Nghe tsbv cũng nhiều, nay em chia sẻ chút tâm sự của mình khi Tết đến gần.</p><p><br/></p><p>Hồi còn học cấp 3 thì em cũng là một học sinh giỏi ở lớp. Hai năm sau tốt nghiệp thì em được gia đình lo cho đi du học. Khi đi thì gia đình bạn bè thầy cô đưa tiễn với nhiều kì vọng và chúc mừng. Nhưng rồi quãng thời gian ở nước ngoài đã không diễn ra tốt đẹp về cả mặt học tập, đi làm thêm hay mối quan hệ xung quanh. Được 1 năm thì em về.</p><p><br/></p><p>Lý do cho việc thất bại kể ra thì nhiều. Em đã không tìm hiểu kỹ về môi trường sống và học tập, không tìm tham khảo kinh nghiệm từ những người đi trước. Em đã thiếu nhiều kỹ năng về giao tiếp xã hội. Em đã không đủ cố gắng và dễ nản lòng. Và cũng có thể vì mọi thứ đến dễ dàng từ việc làm hồ sơ, apply visa, cho đến những bài test đầu tiên khi đặt chân vào trường em cũng đạt kết quả tốt nên mình đã trở nên quá chỉ quan.</p><p><br/></p><p>Sau vài năm về lại VN thì em cũng đang làm 1 công việc văn phòng dù trong tay không có bằng cấp gì. Có thể gọi là đủ ăn, tuy không dư nhưng hàng tháng cũng vẫn có thể tiết kiệm được  Xét trong bối cảnh kinh tế đi xuống thì em thấy mình cũng có nhiều may mắn.</p><p><br/></p><p>Dù vậy có lẽ em vẫn ít nhiều cảm thấy mặc cảm về những gì đã xảy ra. Em vẫn khá ngại ngùng khi có ai đó nhắc hay hỏi về việc ngày xưa mình đi du học, hoặc gọi em là du học sinh. Có lẽ trong số những người bạn cùng lớp đi du học thì em là có kết quả tệ nhất, dù cho ở cấp 3 thì thành tích của em tốt hơn các bạn khá nhiều (đúng là kết quả cấp 3 không nói lên được gì nhiều anh nhỉ). Dù ngoài mặt vẫn cười đùa và truyền đạt rằng tui ổn, tui không hối hận hay tiếc nuối gì khi về nước giữa chừng. Nhưng đâu đó trong lòng em vẫn biết mình có những ngại ngùng và mặc cảm.</p><p><br/></p><p>Sắp tới là tết, về quê thì cũng gặp lại họ hàng bạn bè. Em không biết là nếu họ lại đề cập đến thì em sẽ phải đáp lại như thế nào, phản ứng ra sao để trong lòng cảm thấy bình an.</p><p><br/></p><p>Em từng nghĩ mình phải giàu lên, đẹp hơn, khỏe mạnh hơn để chứng mình rằng mình hạnh phúc, mình ổn. Lúc đó sẽ chẳng có ai quan tâm đến chuyện em đã thất bại ra sao nữa nhỉ. Cuộc đời nói chuyện bằng kết quả mà. Hihi. Có quãng thời gian em đã nhảy nhiều lĩnh vực để cố gắng kiếm tiền để chứng mình mình thành công (kết quả thì nửa vời). Chắc 1 phần cũng do cuộc sống của em cũng đủ ăn nên em không có đủ quyết tâm để bứt lên chăng? Có chăng thỉnh thoảng khi có ý nghĩ muốn giàu lên hơn thì động lực của em sẽ là ở việc có thể sớm lập gia đình và sinh con với 1 nguồn tài chính ổn định.</p><p><br/></p><p>Ồ em cũng không nghĩ là mình sẽ viết dài như vậy. Lúc đặt tay lên bàn phím em đoán chắc mình chỉ nói 2, 3 đoạn gì thôi. Cảm ơn anh và các bạn đã đọc tâm sự của em. Hy vọng sẽ may mắn được anh hồi đáp trước Tết. Chúc mọi người luôn mạnh khỏe để trải nghiệm cuộc sống này.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SNOW TREE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh,</p><p><br/></p><p>Nghe tsbv cũng nhiều, nay em chia sẻ chút tâm sự của mình khi Tết đến gần.</p><p><br/></p><p>Hồi còn học cấp 3 thì em cũng là một học sinh giỏi ở lớp. Hai năm sau tốt nghiệp thì em được gia đình lo cho đi du học. Khi đi thì gia đình bạn bè thầy cô đưa tiễn với nhiều kì vọng và chúc mừng. Nhưng rồi quãng thời gian ở nước ngoài đã không diễn ra tốt đẹp về cả mặt học tập, đi làm thêm hay mối quan hệ xung quanh. Được 1 năm thì em về.</p><p><br/></p><p>Lý do cho việc thất bại kể ra thì nhiều. Em đã không tìm hiểu kỹ về môi trường sống và học tập, không tìm tham khảo kinh nghiệm từ những người đi trước. Em đã thiếu nhiều kỹ năng về giao tiếp xã hội. Em đã không đủ cố gắng và dễ nản lòng. Và cũng có thể vì mọi thứ đến dễ dàng từ việc làm hồ sơ, apply visa, cho đến những bài test đầu tiên khi đặt chân vào trường em cũng đạt kết quả tốt nên mình đã trở nên quá chỉ quan.</p><p><br/></p><p>Sau vài năm về lại VN thì em cũng đang làm 1 công việc văn phòng dù trong tay không có bằng cấp gì. Có thể gọi là đủ ăn, tuy không dư nhưng hàng tháng cũng vẫn có thể tiết kiệm được  Xét trong bối cảnh kinh tế đi xuống thì em thấy mình cũng có nhiều may mắn.</p><p><br/></p><p>Dù vậy có lẽ em vẫn ít nhiều cảm thấy mặc cảm về những gì đã xảy ra. Em vẫn khá ngại ngùng khi có ai đó nhắc hay hỏi về việc ngày xưa mình đi du học, hoặc gọi em là du học sinh. Có lẽ trong số những người bạn cùng lớp đi du học thì em là có kết quả tệ nhất, dù cho ở cấp 3 thì thành tích của em tốt hơn các bạn khá nhiều (đúng là kết quả cấp 3 không nói lên được gì nhiều anh nhỉ). Dù ngoài mặt vẫn cười đùa và truyền đạt rằng tui ổn, tui không hối hận hay tiếc nuối gì khi về nước giữa chừng. Nhưng đâu đó trong lòng em vẫn biết mình có những ngại ngùng và mặc cảm.</p><p><br/></p><p>Sắp tới là tết, về quê thì cũng gặp lại họ hàng bạn bè. Em không biết là nếu họ lại đề cập đến thì em sẽ phải đáp lại như thế nào, phản ứng ra sao để trong lòng cảm thấy bình an.</p><p><br/></p><p>Em từng nghĩ mình phải giàu lên, đẹp hơn, khỏe mạnh hơn để chứng mình rằng mình hạnh phúc, mình ổn. Lúc đó sẽ chẳng có ai quan tâm đến chuyện em đã thất bại ra sao nữa nhỉ. Cuộc đời nói chuyện bằng kết quả mà. Hihi. Có quãng thời gian em đã nhảy nhiều lĩnh vực để cố gắng kiếm tiền để chứng mình mình thành công (kết quả thì nửa vời). Chắc 1 phần cũng do cuộc sống của em cũng đủ ăn nên em không có đủ quyết tâm để bứt lên chăng? Có chăng thỉnh thoảng khi có ý nghĩ muốn giàu lên hơn thì động lực của em sẽ là ở việc có thể sớm lập gia đình và sinh con với 1 nguồn tài chính ổn định.</p><p><br/></p><p>Ồ em cũng không nghĩ là mình sẽ viết dài như vậy. Lúc đặt tay lên bàn phím em đoán chắc mình chỉ nói 2, 3 đoạn gì thôi. Cảm ơn anh và các bạn đã đọc tâm sự của em. Hy vọng sẽ may mắn được anh hồi đáp trước Tết. Chúc mọi người luôn mạnh khỏe để trải nghiệm cuộc sống này.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15122407-23-5-2024.mp3" length="11708953" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15122407</guid>
    <pubDate>Thu, 23 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>974</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-5-2024</itunes:title>
    <title>22-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: THANH HỒNG    Dạ chào mọi người. Hiện tại em đang học lớp 12, ai ai cũng rỉ vào tai em rằng "Năm nay là năm quyết định cuộc đời", nghe người lớn nói câu đó, em vừa sợ vừa không ưng!    Vẻ bề ngoài, mọi người luôn nhận xét em là người có kỉ luật, kỉ cương, có thể nhìn xa, và còn rất "cố định", bây giờ em nhận ra, em không muốn học và trở thành "cái nghề ấy" - nghề dịch.    Thực ra, rất nhiều lần em lập kế hoạch (mỗi năm đều thế) đặt ra mục tiêu, rồi cái đùng, bây gi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THANH HỒNG</p><p><br/><br/></p><p>Dạ chào mọi người. Hiện tại em đang học lớp 12, ai ai cũng rỉ vào tai em rằng &quot;Năm nay là năm quyết định cuộc đời&quot;, nghe người lớn nói câu đó, em vừa sợ vừa không ưng!</p><p><br/><br/></p><p>Vẻ bề ngoài, mọi người luôn nhận xét em là người có kỉ luật, kỉ cương, có thể nhìn xa, và còn rất &quot;cố định&quot;, bây giờ em nhận ra, em không muốn học và trở thành &quot;cái nghề ấy&quot; - nghề dịch.</p><p><br/><br/></p><p>Thực ra, rất nhiều lần em lập kế hoạch (mỗi năm đều thế) đặt ra mục tiêu, rồi cái đùng, bây giờ em thấy em không muốn vậy nữa, không muốn học ngôn ngữ nữa, không ôm mộng trở thành phiên dịch viên nữa, trước kia, em hướng đến tiền, đến cuộc sống tự do, được đi khắp nơi...(trái tim tuổi 17 thật hồn nhiên), em muốn thoát khỏi nơi em đang sống. Nhưng bây giờ, em thay đổi hoàn toàn cách nhìn về đời và về bản thân em...</p><p><br/><br/></p><p>Em không muốn ngộ nhận và vô tri như con thêu thân bay vô biển lửa, em muốn có một hướng bay rõ ràng!</p><p><br/><br/></p><p>Em nghĩ bản thân đã ngộ nhận suốt thời THCS, rồi hai năm đầu cấp 3, em luôn chắc nịch &quot;Mày nhất định sẽ trở thành phiên dịch viên&quot; - cái cách khẳng định mà thu hút tín hiệu vũ trụ ấy ạ. Giờ đây, càng học, càng cận kề ngày &quot;cao khảo&quot;, và là lứa cuối của Chương trình GD cũ, em thật sự rất áp lực....Em đột nhiên nhận ra, em thuộc về một thế giới khác, chứ không phải nghề dịch. Em muốn học ngành tâm lý học thay vì ngôn ngữ, em không chỉ muốn tự nuôi sống mình mà còn muốn trở thành nhân tố có ích cho xã hội.</p><p>Cuộc sống có quá khắc nghiệt với những đứa trẻ mới lớn?</p><p><br/><br/></p><p>Em rất bối rối, bởi, cái ngành ấy chưa phổ biến ở Việt Nam, rất ít phụ huynh ủng hộ con cái theo con đường đó, có lẽ nhà em cũng vậy. Những chuyên gia Tâm lý em biết đều ở nước ngoài dù họ là người Việt Nam, có thể thấy nhu cầu về &quot;chữa lành&quot; ở nước ta chưa phổ rộng. Nhưng em quả thật rất hạnh phúc khi mọi người luôn tìm mình và chia sẽ, tâm sự. Khi lắng nghe họ, em thấy rất đủ, nhưng em e ngại vấn đề nghề nghiệp ấy ạ. Và còn vạn thứ em khó tả thành lời, cứ tưởng mình là đứa có tầm nhìn rõ nhất, nhưng nào ngờ lại là đứa mông lung nhất.</p><p><br/><br/></p><p>Ở nơi em sống, vài ngày trước, có bạn lớp 10 tự kết liểu đời mình, sáng đó, em nghe tin, em liền đi hỏi tùm lum chỗ, cuối cùng em biết bạn đó bị trầmm cảmm rất nặng, lúc đó, em thật sự cheet lặng, &quot;Người ta có hiểu bản chất suy nghĩ của mình không?&quot;, em tự hỏi, &quot;Liệu tôi có giúp được em không?&quot;, cũng vạn lần em tự khích lệ mình, &quot;Yên tâm đi, cứ nghe theo tiếng gọi trái tim, người thật sự giỏi thì éo thất nghiệp đâu&quot;, nhưng thẩm sâu bên trong, em sợ lắm.ảe</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THANH HỒNG</p><p><br/><br/></p><p>Dạ chào mọi người. Hiện tại em đang học lớp 12, ai ai cũng rỉ vào tai em rằng &quot;Năm nay là năm quyết định cuộc đời&quot;, nghe người lớn nói câu đó, em vừa sợ vừa không ưng!</p><p><br/><br/></p><p>Vẻ bề ngoài, mọi người luôn nhận xét em là người có kỉ luật, kỉ cương, có thể nhìn xa, và còn rất &quot;cố định&quot;, bây giờ em nhận ra, em không muốn học và trở thành &quot;cái nghề ấy&quot; - nghề dịch.</p><p><br/><br/></p><p>Thực ra, rất nhiều lần em lập kế hoạch (mỗi năm đều thế) đặt ra mục tiêu, rồi cái đùng, bây giờ em thấy em không muốn vậy nữa, không muốn học ngôn ngữ nữa, không ôm mộng trở thành phiên dịch viên nữa, trước kia, em hướng đến tiền, đến cuộc sống tự do, được đi khắp nơi...(trái tim tuổi 17 thật hồn nhiên), em muốn thoát khỏi nơi em đang sống. Nhưng bây giờ, em thay đổi hoàn toàn cách nhìn về đời và về bản thân em...</p><p><br/><br/></p><p>Em không muốn ngộ nhận và vô tri như con thêu thân bay vô biển lửa, em muốn có một hướng bay rõ ràng!</p><p><br/><br/></p><p>Em nghĩ bản thân đã ngộ nhận suốt thời THCS, rồi hai năm đầu cấp 3, em luôn chắc nịch &quot;Mày nhất định sẽ trở thành phiên dịch viên&quot; - cái cách khẳng định mà thu hút tín hiệu vũ trụ ấy ạ. Giờ đây, càng học, càng cận kề ngày &quot;cao khảo&quot;, và là lứa cuối của Chương trình GD cũ, em thật sự rất áp lực....Em đột nhiên nhận ra, em thuộc về một thế giới khác, chứ không phải nghề dịch. Em muốn học ngành tâm lý học thay vì ngôn ngữ, em không chỉ muốn tự nuôi sống mình mà còn muốn trở thành nhân tố có ích cho xã hội.</p><p>Cuộc sống có quá khắc nghiệt với những đứa trẻ mới lớn?</p><p><br/><br/></p><p>Em rất bối rối, bởi, cái ngành ấy chưa phổ biến ở Việt Nam, rất ít phụ huynh ủng hộ con cái theo con đường đó, có lẽ nhà em cũng vậy. Những chuyên gia Tâm lý em biết đều ở nước ngoài dù họ là người Việt Nam, có thể thấy nhu cầu về &quot;chữa lành&quot; ở nước ta chưa phổ rộng. Nhưng em quả thật rất hạnh phúc khi mọi người luôn tìm mình và chia sẽ, tâm sự. Khi lắng nghe họ, em thấy rất đủ, nhưng em e ngại vấn đề nghề nghiệp ấy ạ. Và còn vạn thứ em khó tả thành lời, cứ tưởng mình là đứa có tầm nhìn rõ nhất, nhưng nào ngờ lại là đứa mông lung nhất.</p><p><br/><br/></p><p>Ở nơi em sống, vài ngày trước, có bạn lớp 10 tự kết liểu đời mình, sáng đó, em nghe tin, em liền đi hỏi tùm lum chỗ, cuối cùng em biết bạn đó bị trầmm cảmm rất nặng, lúc đó, em thật sự cheet lặng, &quot;Người ta có hiểu bản chất suy nghĩ của mình không?&quot;, em tự hỏi, &quot;Liệu tôi có giúp được em không?&quot;, cũng vạn lần em tự khích lệ mình, &quot;Yên tâm đi, cứ nghe theo tiếng gọi trái tim, người thật sự giỏi thì éo thất nghiệp đâu&quot;, nhưng thẩm sâu bên trong, em sợ lắm.ảe</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15113735-22-5-2024.mp3" length="10771680" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15113735</guid>
    <pubDate>Wed, 22 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>896</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-5-2024</itunes:title>
    <title>21-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: A LITTLE CAT    Chào thầy Năm và mọi người, em là nữ năm nay 2x tuổi, hiện đang sống ở Sài Gòn. Em muốn viết về những trăn trở của mình về đời sống hôn nhân gia đình. Sơ lược về gia cảnh thì em lớn lên trong gia đình mẹ đơn thân, bố mẹ ly dị khi em còn bé vì lí do bố em ngoại tình. Sau đó em theo mẹ về bên ngoại ở, và đây cũng là lí do khiến em trăn trở về thế giới xung quanh. Họ hàng bên ngoại em là người Bắc nên sống theo kiểu nhiều thế hệ ở chung với nhau. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: A LITTLE CAT</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người, em là nữ năm nay 2x tuổi, hiện đang sống ở Sài Gòn. Em muốn viết về những trăn trở của mình về đời sống hôn nhân gia đình.</p><p>Sơ lược về gia cảnh thì em lớn lên trong gia đình mẹ đơn thân, bố mẹ ly dị khi em còn bé vì lí do bố em ngoại tình. Sau đó em theo mẹ về bên ngoại ở, và đây cũng là lí do khiến em trăn trở về thế giới xung quanh. Họ hàng bên ngoại em là người Bắc nên sống theo kiểu nhiều thế hệ ở chung với nhau. </p><p>Quay lại vấn đề chính của bài viết đó là em sợ ở gần mẹ mình. Mẹ em rất thương em, mẹ đã làm việc vất vả để cho em đi học được bằng bạn bằng bè. Nhưng bởi vì ở gần họ hàng mà mẹ có xu hướng đặt cảm xúc của họ lên trên. Mẹ rất thích bàn tán về cuộc đời của người khác. Em cảm giác cái nhà của em giống một cái chợ, một thùng rác để tất cả mọi người xả cảm xúc vào trong đó. Ngày bé em cảm thấy rất khó chịu khi phải nghe những câu chuyện đó, nhưng sau này lớn lên em hiểu đó là một cái nghiệp (một thói quen được lặp đi lặp lại nhiều) rất khó bỏ. Mẹ bảo đó là chuyện gia đình nào cũng có và em nên tập quen với nó. </p><p>Tính mẹ em cái gì cũng là chung, mẹ con với nhau không có gì phải giấu, nhưng tính em thì lại kì, dù có là gia đình thì vẫn nên có khoảng không gian cho mình, còn mẹ em lúc nào cũng muốn em ở bên cạnh. Dù ở chung với nhiều người, nhưng em rất lạc lõng. Hồi bé em hay bị họ hàng chửi, thậm chí là đánh (chỉ là tát thôi) nhưng mẹ em chưa bao giờ đứng về phía em nói đỡ câu nào cho em. Mẹ bảo nếu em hư thì mẹ em cho phép người khác dạy dỗ và có lần mẹ bảo rằng nếu sau này chồng em đánh em mà em sai thì mẹ em không can (trước đây bố mẹ em cũng đánh nhau). </p><p>Cảm giác khi bị công kích nhưng nhìn mẹ mình thì lại im lặng khiến em bị tổn thương. Em cũng hay bị em họ dành đồ của mình, và mẹ chưa bao giờ nói gì hết. Em biết đây là đồ của em và em có quyền không cho mượn, nhưng nếu em không nhường thì dì em sẽ lên tiếng muốn em nhường. Có đôi khi em cũng ước mẹ cũng nói đỡ cho em khi em bị bắt nạt.</p><p>Từ khi chia tay thì mẹ chưa đi bước nào, và có quay lại với một người đàn ông có gia đình cũng được nhiều năm. Em chỉ biết gia đình người này vợ chồng không hòa thuận nhưng vẫn sống chung, người này cũng có địa vị nên họ hàng có công chuyện gì thì đều nhờ vả người này. Trước giờ em chưa từng hỏi mẹ về người này vì em biết mình chỉ là phận làm con, em cảm thấy thương nhưng một phần em cũng không hiểu tại sao mẹ lại làm như vậy. Ngoài việc dạy em sống phải tử tế thì mẹ em luôn nói với em rằng đàn ông nào cũng ngoại tình, phụ nữ sinh ra phải chịu thiệt thòi, phải hy sinh vun vén cho chồng cho con. </p><p>Em để ý những người chị em của mẹ cũng đều lấy phải người đàn ông không tốt, đều ăn bám nhưng họ vẫn ở vậy. Hồi bé thì em không hiểu, nhưng mà sau này lớn lên em hiểu được rằng chưa ai dạy họ cách yêu thương chính mình. Đối với gia đình em, thì phải sống cho người khác mới là hạnh phúc nhưng sự thật em lại không cảm được cách sống đó. </p><p>Vì em luôn phải ở một mình, nên em ít nói và không hay bộc lộ cảm xúc bởi em biết có nói cũng không được lắng nghe. Khi em lớn, đi học đại học thì mẹ bảo muốn em ở gần để dễ dàng thủ thỉ, tâm sự, chăm sóc lẫn nhau. Lý trí bảo em nên làm tròn bổn phận nhưng cảm xúc lại khó tả. </p><p>Dù không muốn nhưng phải thừa nhận em có những tính cách của mẹ, em phát hiện ra khi em yêu. Em thấy mình có xu hướng kiểm soát, và mong cầu đối phương rất nhiều, hay chạy theo cảm xúc của người khác. Em biết tất cả đến từ sự thiếu thốn tình cảm, từ nỗi sợ người đàn ông đó ngoại tình, sợ người ta không thương mình. Và em cũng biết điều này làm cả hai rất mệt mỏi nếu em không tỉnh thức có thể sẽ làm tổn thương cho cả hai nên em đã chủ động chấm dứt tất cả. </p><p>Từ bé đến lớn em luôn có một suy nghĩ có phải em không xứng đáng có được hạnh phúc hay không? Có phải rồi em sẽ trở thành một người như mẹ em không? Một ng</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: A LITTLE CAT</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người, em là nữ năm nay 2x tuổi, hiện đang sống ở Sài Gòn. Em muốn viết về những trăn trở của mình về đời sống hôn nhân gia đình.</p><p>Sơ lược về gia cảnh thì em lớn lên trong gia đình mẹ đơn thân, bố mẹ ly dị khi em còn bé vì lí do bố em ngoại tình. Sau đó em theo mẹ về bên ngoại ở, và đây cũng là lí do khiến em trăn trở về thế giới xung quanh. Họ hàng bên ngoại em là người Bắc nên sống theo kiểu nhiều thế hệ ở chung với nhau. </p><p>Quay lại vấn đề chính của bài viết đó là em sợ ở gần mẹ mình. Mẹ em rất thương em, mẹ đã làm việc vất vả để cho em đi học được bằng bạn bằng bè. Nhưng bởi vì ở gần họ hàng mà mẹ có xu hướng đặt cảm xúc của họ lên trên. Mẹ rất thích bàn tán về cuộc đời của người khác. Em cảm giác cái nhà của em giống một cái chợ, một thùng rác để tất cả mọi người xả cảm xúc vào trong đó. Ngày bé em cảm thấy rất khó chịu khi phải nghe những câu chuyện đó, nhưng sau này lớn lên em hiểu đó là một cái nghiệp (một thói quen được lặp đi lặp lại nhiều) rất khó bỏ. Mẹ bảo đó là chuyện gia đình nào cũng có và em nên tập quen với nó. </p><p>Tính mẹ em cái gì cũng là chung, mẹ con với nhau không có gì phải giấu, nhưng tính em thì lại kì, dù có là gia đình thì vẫn nên có khoảng không gian cho mình, còn mẹ em lúc nào cũng muốn em ở bên cạnh. Dù ở chung với nhiều người, nhưng em rất lạc lõng. Hồi bé em hay bị họ hàng chửi, thậm chí là đánh (chỉ là tát thôi) nhưng mẹ em chưa bao giờ đứng về phía em nói đỡ câu nào cho em. Mẹ bảo nếu em hư thì mẹ em cho phép người khác dạy dỗ và có lần mẹ bảo rằng nếu sau này chồng em đánh em mà em sai thì mẹ em không can (trước đây bố mẹ em cũng đánh nhau). </p><p>Cảm giác khi bị công kích nhưng nhìn mẹ mình thì lại im lặng khiến em bị tổn thương. Em cũng hay bị em họ dành đồ của mình, và mẹ chưa bao giờ nói gì hết. Em biết đây là đồ của em và em có quyền không cho mượn, nhưng nếu em không nhường thì dì em sẽ lên tiếng muốn em nhường. Có đôi khi em cũng ước mẹ cũng nói đỡ cho em khi em bị bắt nạt.</p><p>Từ khi chia tay thì mẹ chưa đi bước nào, và có quay lại với một người đàn ông có gia đình cũng được nhiều năm. Em chỉ biết gia đình người này vợ chồng không hòa thuận nhưng vẫn sống chung, người này cũng có địa vị nên họ hàng có công chuyện gì thì đều nhờ vả người này. Trước giờ em chưa từng hỏi mẹ về người này vì em biết mình chỉ là phận làm con, em cảm thấy thương nhưng một phần em cũng không hiểu tại sao mẹ lại làm như vậy. Ngoài việc dạy em sống phải tử tế thì mẹ em luôn nói với em rằng đàn ông nào cũng ngoại tình, phụ nữ sinh ra phải chịu thiệt thòi, phải hy sinh vun vén cho chồng cho con. </p><p>Em để ý những người chị em của mẹ cũng đều lấy phải người đàn ông không tốt, đều ăn bám nhưng họ vẫn ở vậy. Hồi bé thì em không hiểu, nhưng mà sau này lớn lên em hiểu được rằng chưa ai dạy họ cách yêu thương chính mình. Đối với gia đình em, thì phải sống cho người khác mới là hạnh phúc nhưng sự thật em lại không cảm được cách sống đó. </p><p>Vì em luôn phải ở một mình, nên em ít nói và không hay bộc lộ cảm xúc bởi em biết có nói cũng không được lắng nghe. Khi em lớn, đi học đại học thì mẹ bảo muốn em ở gần để dễ dàng thủ thỉ, tâm sự, chăm sóc lẫn nhau. Lý trí bảo em nên làm tròn bổn phận nhưng cảm xúc lại khó tả. </p><p>Dù không muốn nhưng phải thừa nhận em có những tính cách của mẹ, em phát hiện ra khi em yêu. Em thấy mình có xu hướng kiểm soát, và mong cầu đối phương rất nhiều, hay chạy theo cảm xúc của người khác. Em biết tất cả đến từ sự thiếu thốn tình cảm, từ nỗi sợ người đàn ông đó ngoại tình, sợ người ta không thương mình. Và em cũng biết điều này làm cả hai rất mệt mỏi nếu em không tỉnh thức có thể sẽ làm tổn thương cho cả hai nên em đã chủ động chấm dứt tất cả. </p><p>Từ bé đến lớn em luôn có một suy nghĩ có phải em không xứng đáng có được hạnh phúc hay không? Có phải rồi em sẽ trở thành một người như mẹ em không? Một ng</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15106658-21-5-2024.mp3" length="8125371" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15106658</guid>
    <pubDate>Tue, 21 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>675</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-5-2024</itunes:title>
    <title>20-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: THẰNG KHÙNG XỨ NƯỚC NGẬP    Năm em 13 tuổi, em bị trầm cảm, em hay nổi giận, nhưng nhà em không ai biết đó là trầm cảm, và em cũng vậy. Người nhà em rù rì với dòng họ gần nhà, và cả làng ở đó đều nói em bị thần kinh, coi em như sinh vật dị biệt, nhiều lúc em cũng tự hỏi có phải là em bị thần kinh thiệt không, có 2 năm em chỉ ở trong nhà, nhiều lần nằm khóc trong buồng. Lúc mẹ em chửi em thì cũng thường xuyên chửi em là thằng thần kinh, ba em cũng vậy, lúc đó em buồ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THẰNG KHÙNG XỨ NƯỚC NGẬP</p><p><br/><br/></p><p>Năm em 13 tuổi, em bị trầm cảm, em hay nổi giận, nhưng nhà em không ai biết đó là trầm cảm, và em cũng vậy. Người nhà em rù rì với dòng họ gần nhà, và cả làng ở đó đều nói em bị thần kinh, coi em như sinh vật dị biệt, nhiều lúc em cũng tự hỏi có phải là em bị thần kinh thiệt không, có 2 năm em chỉ ở trong nhà, nhiều lần nằm khóc trong buồng. Lúc mẹ em chửi em thì cũng thường xuyên chửi em là thằng thần kinh, ba em cũng vậy, lúc đó em buồn lắm. có lần em định là sẽ nhảy xuống cầu Khánh Hội ch*t cho rồi, và em đã một mình chạy xe đạp từ Nhà Bè lên tới Quận 1, em đứng đó gần 3 tiếng đồng hồ suy nghĩ rất nhiều. Lúc em chơi với mấy đứa bạn ở gần nhà, thì ba mẹ tụi nó rù rì với nhau là &quot;thằng đó nó bị thần kinh, sao mày chơi với nó&quot;. Bạn bè lúc trước thì ngày càng xa lánh em, dòng họ thì rù rì với nhau rằng em bị thần kinh, vì biết rằng ông tổ trưởng khu vực đã kêu mẹ em dắt em đi khám, họ đồn là em đã có giấy chứng nhận bị tâm thần, và lời đồn đã đi khắp xóm.</p><p><br/><br/></p><p>Lúc đó em sắp nhảy tới nơi rồi, em muốn nhảy xuống để cái gia đình này, lũ dòng họ và đám hàng xóm láng giềng khi thấy xacs của em nổi lên thì phải hối hận. Nhưng tự nhiên em nhớ tới bà quại em, nếu mà em nhảy xuống bà quại em chắc sẽ đau lòng lắm, còn những người đám người khốn nạn kia sau cái chết của em có thể sẽ thấy hối hận một chút, nhưng sau đó vẫn tiếp tục sống ung dung</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ thì mọi thứ có vẻ đã tốt hơn, quan hệ với người nhà thì cũng bình thường, không quá yêu thương cũng không quá hận thù, còn dòng họ thì em coi như không có, hàng xóm thì lâu lâu lại bàn về quá khứ không mấy tốt đẹp của em nhưng em cũng lơ đi.</p><p> Nhưng mỗi lần nhớ lại, em lại hận gia đình mình vô cùng, chỉ hận tận cùng trong khoảnh khắc đó thôi. Tại sao lại đối xử với một đứa nhỏ như vậy, chính những người mà mình coi là yêu thương, là chỗ dựa tinh thần lại quay ra chà đạp mình trong suốt nhiều năm qua.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ em đã 20 tuổi, và đã dọn ra ngoài, em cũng muốn quên đi nhưng không tài nào quên được, và lúc nào trong đầu em cũng có ý định sau này khi em lấy vợ và sanh con, em sẽ cắt đứt tất cả với căn nhà này, vợ con em không được có bất kỳ liên hệ nào với gia đình này, em ko hiểu tài sao em lại có suy nghĩ như vậy. Em cũng đã đọc vài cuốn sách tâm lý, nhưng em đã cố áp dụng nhưng không được. Em biết rằng gia đình ko được tiếp cận với những kiến thức tâm lý, không phải là một gia đình tử tế văn minh nên không thấu hiểu được em trong thời điểm lúc đó, nhưng em vẫn không thể nào quên đi được mỗi khi nhớ lại..   </p><p>    mà có lẽ càng ngày em càng hận thêm</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THẰNG KHÙNG XỨ NƯỚC NGẬP</p><p><br/><br/></p><p>Năm em 13 tuổi, em bị trầm cảm, em hay nổi giận, nhưng nhà em không ai biết đó là trầm cảm, và em cũng vậy. Người nhà em rù rì với dòng họ gần nhà, và cả làng ở đó đều nói em bị thần kinh, coi em như sinh vật dị biệt, nhiều lúc em cũng tự hỏi có phải là em bị thần kinh thiệt không, có 2 năm em chỉ ở trong nhà, nhiều lần nằm khóc trong buồng. Lúc mẹ em chửi em thì cũng thường xuyên chửi em là thằng thần kinh, ba em cũng vậy, lúc đó em buồn lắm. có lần em định là sẽ nhảy xuống cầu Khánh Hội ch*t cho rồi, và em đã một mình chạy xe đạp từ Nhà Bè lên tới Quận 1, em đứng đó gần 3 tiếng đồng hồ suy nghĩ rất nhiều. Lúc em chơi với mấy đứa bạn ở gần nhà, thì ba mẹ tụi nó rù rì với nhau là &quot;thằng đó nó bị thần kinh, sao mày chơi với nó&quot;. Bạn bè lúc trước thì ngày càng xa lánh em, dòng họ thì rù rì với nhau rằng em bị thần kinh, vì biết rằng ông tổ trưởng khu vực đã kêu mẹ em dắt em đi khám, họ đồn là em đã có giấy chứng nhận bị tâm thần, và lời đồn đã đi khắp xóm.</p><p><br/><br/></p><p>Lúc đó em sắp nhảy tới nơi rồi, em muốn nhảy xuống để cái gia đình này, lũ dòng họ và đám hàng xóm láng giềng khi thấy xacs của em nổi lên thì phải hối hận. Nhưng tự nhiên em nhớ tới bà quại em, nếu mà em nhảy xuống bà quại em chắc sẽ đau lòng lắm, còn những người đám người khốn nạn kia sau cái chết của em có thể sẽ thấy hối hận một chút, nhưng sau đó vẫn tiếp tục sống ung dung</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ thì mọi thứ có vẻ đã tốt hơn, quan hệ với người nhà thì cũng bình thường, không quá yêu thương cũng không quá hận thù, còn dòng họ thì em coi như không có, hàng xóm thì lâu lâu lại bàn về quá khứ không mấy tốt đẹp của em nhưng em cũng lơ đi.</p><p> Nhưng mỗi lần nhớ lại, em lại hận gia đình mình vô cùng, chỉ hận tận cùng trong khoảnh khắc đó thôi. Tại sao lại đối xử với một đứa nhỏ như vậy, chính những người mà mình coi là yêu thương, là chỗ dựa tinh thần lại quay ra chà đạp mình trong suốt nhiều năm qua.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ em đã 20 tuổi, và đã dọn ra ngoài, em cũng muốn quên đi nhưng không tài nào quên được, và lúc nào trong đầu em cũng có ý định sau này khi em lấy vợ và sanh con, em sẽ cắt đứt tất cả với căn nhà này, vợ con em không được có bất kỳ liên hệ nào với gia đình này, em ko hiểu tài sao em lại có suy nghĩ như vậy. Em cũng đã đọc vài cuốn sách tâm lý, nhưng em đã cố áp dụng nhưng không được. Em biết rằng gia đình ko được tiếp cận với những kiến thức tâm lý, không phải là một gia đình tử tế văn minh nên không thấu hiểu được em trong thời điểm lúc đó, nhưng em vẫn không thể nào quên đi được mỗi khi nhớ lại..   </p><p>    mà có lẽ càng ngày em càng hận thêm</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15099195-20-5-2024.mp3" length="12933992" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15099195</guid>
    <pubDate>Mon, 20 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1076</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-5-2024</itunes:title>
    <title>17-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HUY ĐỨC    Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn trong group ạ    Dạ, em muốn chia sẻ một câu chuyện, một phần cuộc sống của em đang gặp phải. Em thật sự rất khó để đối diện với chuyện này mong được mọi người góp ý ạ    Tình yêu tuổi 18, một tình yêu gà bông tuy ngây ngô nhưng chân thành. Em và người yêu hiện tại của em hiện tại cũng gần 1 năm rồi ạ. Chúng em tuy học khác trường nhưng cùng nhau học tập, cùng nhau cố gắng những ngày tháng của cuối cấp Trung Học. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HUY ĐỨC</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn trong group ạ</p><p><br/><br/></p><p>Dạ, em muốn chia sẻ một câu chuyện, một phần cuộc sống của em đang gặp phải. Em thật sự rất khó để đối diện với chuyện này mong được mọi người góp ý ạ</p><p><br/><br/></p><p>Tình yêu tuổi 18, một tình yêu gà bông tuy ngây ngô nhưng chân thành. Em và người yêu hiện tại của em hiện tại cũng gần 1 năm rồi ạ. Chúng em tuy học khác trường nhưng cùng nhau học tập, cùng nhau cố gắng những ngày tháng của cuối cấp Trung Học. Và kỳ thi THPT QG nó cũng đã trải qua, cả 2 đều cố gắng nhưng kết quả không như mong đợi. Em đã theo học ở 1 trường đại học ở Hà Nội, người yêu em theo học ở 1 trường ở Nghệ An là quê em ạ. Mặc dù khó khăn về khoảng cách, bọn em luôn động viên nhau nhưng chuyện gì đến cũng phải đến.</p><p><br/><br/></p><p>Em và người yêu hiện tại của em có dự định chia tay. Chúng em đều đang học tập và có những định hướng riêng cho tương lai. Em học tập và có định hướng làm việc sinh sống ở Hà Nội, khác với đối phương muốn ở lại Nghệ An làm việc . Mặc dù chúng em vẫn còn tình cảm với nhau, nhưng chúng em đã quyết định chia tay trong tương lai gần vì những mục tiêu và ước mơ của chúng em không giống nhau</p><p><br/><br/></p><p>Em thực sự cảm thấy buồn và mất mát. Em biết rằng việc chia tay là điều tốt nhất cho cả hai chúng em, nhưng em vẫn không thể ngăn cảm xúc của mình. Em cảm thấy cô đơn và không biết phải làm gì với những cảm xúc này.</p><p><br/><br/></p><p>Em biết rằng mọi người có thể đã trải qua những tình huống tương tự và em rất muốn nghe lời khuyên từ mọi người. Làm thế nào để vượt qua nỗi buồn này? Làm thế nào để em có thể tiếp tục cuộc sống của mình mà không cảm thấy mất mát và cô đơn?</p><p><br/><br/></p><p>Rất mong nhận được sự chia sẻ cũng như là lời khuyên từ mọi người .</p><p><br/><br/></p><p>Trân trọng,</p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày <b>17/05/2024</b>) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/15084975</p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HUY ĐỨC</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy Năm, các anh chị và các bạn trong group ạ</p><p><br/><br/></p><p>Dạ, em muốn chia sẻ một câu chuyện, một phần cuộc sống của em đang gặp phải. Em thật sự rất khó để đối diện với chuyện này mong được mọi người góp ý ạ</p><p><br/><br/></p><p>Tình yêu tuổi 18, một tình yêu gà bông tuy ngây ngô nhưng chân thành. Em và người yêu hiện tại của em hiện tại cũng gần 1 năm rồi ạ. Chúng em tuy học khác trường nhưng cùng nhau học tập, cùng nhau cố gắng những ngày tháng của cuối cấp Trung Học. Và kỳ thi THPT QG nó cũng đã trải qua, cả 2 đều cố gắng nhưng kết quả không như mong đợi. Em đã theo học ở 1 trường đại học ở Hà Nội, người yêu em theo học ở 1 trường ở Nghệ An là quê em ạ. Mặc dù khó khăn về khoảng cách, bọn em luôn động viên nhau nhưng chuyện gì đến cũng phải đến.</p><p><br/><br/></p><p>Em và người yêu hiện tại của em có dự định chia tay. Chúng em đều đang học tập và có những định hướng riêng cho tương lai. Em học tập và có định hướng làm việc sinh sống ở Hà Nội, khác với đối phương muốn ở lại Nghệ An làm việc . Mặc dù chúng em vẫn còn tình cảm với nhau, nhưng chúng em đã quyết định chia tay trong tương lai gần vì những mục tiêu và ước mơ của chúng em không giống nhau</p><p><br/><br/></p><p>Em thực sự cảm thấy buồn và mất mát. Em biết rằng việc chia tay là điều tốt nhất cho cả hai chúng em, nhưng em vẫn không thể ngăn cảm xúc của mình. Em cảm thấy cô đơn và không biết phải làm gì với những cảm xúc này.</p><p><br/><br/></p><p>Em biết rằng mọi người có thể đã trải qua những tình huống tương tự và em rất muốn nghe lời khuyên từ mọi người. Làm thế nào để vượt qua nỗi buồn này? Làm thế nào để em có thể tiếp tục cuộc sống của mình mà không cảm thấy mất mát và cô đơn?</p><p><br/><br/></p><p>Rất mong nhận được sự chia sẻ cũng như là lời khuyên từ mọi người .</p><p><br/><br/></p><p>Trân trọng,</p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày <b>17/05/2024</b>) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/15084975</p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15084975-17-5-2024.mp3" length="5011680" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15084975</guid>
    <pubDate>Fri, 17 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>416</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-5-2024</itunes:title>
    <title>16-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CU BLACK FROM NHÀ BÈ       Em ko biết có nên ra ngoài tự lập không, tự mướn nhà, tự lo cho cuộc sống của bản thân nhưng người nhà em cản. Nhà ở Nhà Bè ròi sát bên trung tâm ròi còn đòi đi đâu nữa. Nhưng em cảm giác như em ko phù hợp với văn hóa gia đình mặc dù em biết là người nhà cũng thương em mà không ghét bỏ gì em.     Ba em thì thường xuyên chửi thề rất nhiều, chửi năng nề, còn ông bà em thì thường xuyên đem chuyện trong nhà ra ngoài đường kể, tốt xấu gì ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CU BLACK FROM NHÀ BÈ</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Em ko biết có nên ra ngoài tự lập không, tự mướn nhà, tự lo cho cuộc sống của bản thân nhưng người nhà em cản. Nhà ở Nhà Bè ròi sát bên trung tâm ròi còn đòi đi đâu nữa. Nhưng em cảm giác như em ko phù hợp với văn hóa gia đình mặc dù em biết là người nhà cũng thương em mà không ghét bỏ gì em. </p><p><br/><br/></p><p>Ba em thì thường xuyên chửi thề rất nhiều, chửi năng nề, còn ông bà em thì thường xuyên đem chuyện trong nhà ra ngoài đường kể, tốt xấu gì dân chúng cũng đều biết hết thông qua một điệp viên ngầm là bà nội của em. Em đã góp ý từ lúc em 12 tuổi tới giờ là em 20 tuổi rồi nhưng không ăn thua. Và cũng có rất nhiều chuyện mà em không muốn xuất hiện nhưng vẫn thường xuyên xuất hiện trong nhà. </p><p>Em đã suy nghĩ về vấn đề ở riêng vài năm nay chứ không hẳn là bồng bột nhất thời. Mỗi lần dắt bạn về nhà chơi thì em sợ từ trong nhà ba em lại đứa em của em bằng những lời không hay ho, vì bạn bè em đa phần là mọt và hiền lành tử tế nên em khá là mắc cỡ mỗi khi bạn bè em nghe được mấy lời đó từ ba em.</p><p>Em dự tính là sẽ chọn quận 7 hoặc Chợ Lớn cho gần nhà, có gì còn chạy qua chạy lại thăm nhà, hoặc nếu xa chút nữa là Thủ Đức.</p><p> Em không biết là quyết định đi này có đúng hay không, ra đường khổ thì bảo đảm sẽ khổ hơn ở nhà rồi. Em không biết có phải em đang làm quá lên không, có đang làm nghiêm trọng lên không mà phải ra đi.. </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày <b>16/05/2024</b>) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/15078624</p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CU BLACK FROM NHÀ BÈ</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Em ko biết có nên ra ngoài tự lập không, tự mướn nhà, tự lo cho cuộc sống của bản thân nhưng người nhà em cản. Nhà ở Nhà Bè ròi sát bên trung tâm ròi còn đòi đi đâu nữa. Nhưng em cảm giác như em ko phù hợp với văn hóa gia đình mặc dù em biết là người nhà cũng thương em mà không ghét bỏ gì em. </p><p><br/><br/></p><p>Ba em thì thường xuyên chửi thề rất nhiều, chửi năng nề, còn ông bà em thì thường xuyên đem chuyện trong nhà ra ngoài đường kể, tốt xấu gì dân chúng cũng đều biết hết thông qua một điệp viên ngầm là bà nội của em. Em đã góp ý từ lúc em 12 tuổi tới giờ là em 20 tuổi rồi nhưng không ăn thua. Và cũng có rất nhiều chuyện mà em không muốn xuất hiện nhưng vẫn thường xuyên xuất hiện trong nhà. </p><p>Em đã suy nghĩ về vấn đề ở riêng vài năm nay chứ không hẳn là bồng bột nhất thời. Mỗi lần dắt bạn về nhà chơi thì em sợ từ trong nhà ba em lại đứa em của em bằng những lời không hay ho, vì bạn bè em đa phần là mọt và hiền lành tử tế nên em khá là mắc cỡ mỗi khi bạn bè em nghe được mấy lời đó từ ba em.</p><p>Em dự tính là sẽ chọn quận 7 hoặc Chợ Lớn cho gần nhà, có gì còn chạy qua chạy lại thăm nhà, hoặc nếu xa chút nữa là Thủ Đức.</p><p> Em không biết là quyết định đi này có đúng hay không, ra đường khổ thì bảo đảm sẽ khổ hơn ở nhà rồi. Em không biết có phải em đang làm quá lên không, có đang làm nghiêm trọng lên không mà phải ra đi.. </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày <b>16/05/2024</b>) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/15078624</p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15078624-16-5-2024.mp3" length="1890779" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15078624</guid>
    <pubDate>Thu, 16 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>156</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-5-2024</itunes:title>
    <title>15-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LẠC ĐÀ     [XIN VIỆC KHI KHÔNG CÓ KINH NGHIỆM]   Em chào thầy và mọi người trong group ạ. Em là nữ, năm nay là sinh viên năm 4 ngành văn thư lưu trữ ở HCM.   Ngành học của em sau khi tốt nghiệp có thể xin ở vị trí hành chính nhưng ngặt nỗi là người ta toàn yêu cầu có kinh nghiệm. Em biết cách giải quyết là đi làm để có kinh nghiệm nhưng mà em chưa tìm ra công ty nào đồng ý đào tạo lại từ đầu, mà nếu có thì thường ở các tỉnh lẻ khác. Và công việc hành chính thì thư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LẠC ĐÀ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>[XIN VIỆC KHI KHÔNG CÓ KINH NGHIỆM]</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người trong group ạ.</p><p>Em là nữ, năm nay là sinh viên năm 4 ngành văn thư lưu trữ ở HCM.</p><p><br/></p><p>Ngành học của em sau khi tốt nghiệp có thể xin ở vị trí hành chính nhưng ngặt nỗi là người ta toàn yêu cầu có kinh nghiệm.</p><p>Em biết cách giải quyết là đi làm để có kinh nghiệm nhưng mà em chưa tìm ra công ty nào đồng ý đào tạo lại từ đầu, mà nếu có thì thường ở các tỉnh lẻ khác. Và công việc hành chính thì thường ổn định trong cơ quan nên ít ai dám tuyển sinh viên đi làm ngày nghỉ ngày không cả.</p><p><br/></p><p>4 năm qua em tự mở lớp dạy học online ở nhà và tự làm ra nhiều khóa học để bán, em biết làm web bằng google site và mua tên miền để tiết kiệm chi phí. Em còn có 1 kênh tiktok hướng dẫn các mẹo học đang có hơn 2k follow.</p><p>Nhưng em rất buồn vì mình không thể xin được công việc đúng ngành để có thu nhập ổn định hơn dù ngày nào em cũng xem tin tuyển dụng nhưng không có công ty nào phù hợp với em. Em có 2 tiêu chí khi chọn việc là:</p><p>1) Ở các tỉnh lân cận như: Đồng Nai, Bình Dương, HCM vì em vẫn chưa hoàn thành hết yêu cầu đầu ra của trường nên em muốn làm chỗ gần trường để tiện đi học, sinh hoạt.</p><p>2) Các công ty có giấy phép kinh doanh và chấp nhận đào tạo lại từ đầu, em thật sự nghiêm túc muốn làm việc lâu dài ạ.</p><p><br/></p><p>Em chưa bao giờ ngừng học hỏi hết thầy ơi hic em tự học ngoại ngữ, marketing, đọc sách và nghe các chương trình của thầy để tìm hướng giải quyết nhưng tìm việc khókhăn khiến em hoang mang không biết sắp tới ra trường thì em sẽ làm gì.</p><p>Nếu chưa tìm được công việc đúng ngành thì em dự tính sẽ tiếp tục dạy học và kinh doanh khóa học trong lúc tìm việc. Việc dạy học với kinh doanh của em chỉ có đủ tiền cho em sinh hoạt thôi mà cũng tính toán chi li, không dám tiêu xài gì ngoài học tập với tiền xăng. Hiện tại thời gian rảnh em có nhiều hơn nên em tính đọc sách về bán hàng để tập kinh doanh cho vững. Chắc thầy ngạc nhiên vì em muốn làm nhân viên hành chính mà hành động của em toàn là dành cho kinh doanh với dạy học đúng không ạ. Vì em thật sự không biết nâng cấp giá trị như thế nào ở vị trí admin mà có thì người ta cũng chỉ tuyển người có kinh nghiệm. Với lại em cũng thích dạy học với kinh doanh hơn bất cứ thứ gì nhưng mà em sợ bấp bênh nên mới đi theo chuyên ngành để có thu nhập ổn định, còn công việc em thích thì em có thể để làm công việc phụ chứ em không dám đi theo đam mê từ ban đầu á thầy, đói lè lưỡi luôn </p><p><br/></p><p>Em sợ em ra quyết định sai thì sẽ tốn thời gian và trả giá đắt nữa nên em rất mong mỏi nghe kinh nghiệm và ý kiến của thầy.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy đã lắng nghe bài tâm sự dài này của em. Em kính chúc thầy luôn bình an và nhiều sức khỏe.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LẠC ĐÀ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>[XIN VIỆC KHI KHÔNG CÓ KINH NGHIỆM]</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người trong group ạ.</p><p>Em là nữ, năm nay là sinh viên năm 4 ngành văn thư lưu trữ ở HCM.</p><p><br/></p><p>Ngành học của em sau khi tốt nghiệp có thể xin ở vị trí hành chính nhưng ngặt nỗi là người ta toàn yêu cầu có kinh nghiệm.</p><p>Em biết cách giải quyết là đi làm để có kinh nghiệm nhưng mà em chưa tìm ra công ty nào đồng ý đào tạo lại từ đầu, mà nếu có thì thường ở các tỉnh lẻ khác. Và công việc hành chính thì thường ổn định trong cơ quan nên ít ai dám tuyển sinh viên đi làm ngày nghỉ ngày không cả.</p><p><br/></p><p>4 năm qua em tự mở lớp dạy học online ở nhà và tự làm ra nhiều khóa học để bán, em biết làm web bằng google site và mua tên miền để tiết kiệm chi phí. Em còn có 1 kênh tiktok hướng dẫn các mẹo học đang có hơn 2k follow.</p><p>Nhưng em rất buồn vì mình không thể xin được công việc đúng ngành để có thu nhập ổn định hơn dù ngày nào em cũng xem tin tuyển dụng nhưng không có công ty nào phù hợp với em. Em có 2 tiêu chí khi chọn việc là:</p><p>1) Ở các tỉnh lân cận như: Đồng Nai, Bình Dương, HCM vì em vẫn chưa hoàn thành hết yêu cầu đầu ra của trường nên em muốn làm chỗ gần trường để tiện đi học, sinh hoạt.</p><p>2) Các công ty có giấy phép kinh doanh và chấp nhận đào tạo lại từ đầu, em thật sự nghiêm túc muốn làm việc lâu dài ạ.</p><p><br/></p><p>Em chưa bao giờ ngừng học hỏi hết thầy ơi hic em tự học ngoại ngữ, marketing, đọc sách và nghe các chương trình của thầy để tìm hướng giải quyết nhưng tìm việc khókhăn khiến em hoang mang không biết sắp tới ra trường thì em sẽ làm gì.</p><p>Nếu chưa tìm được công việc đúng ngành thì em dự tính sẽ tiếp tục dạy học và kinh doanh khóa học trong lúc tìm việc. Việc dạy học với kinh doanh của em chỉ có đủ tiền cho em sinh hoạt thôi mà cũng tính toán chi li, không dám tiêu xài gì ngoài học tập với tiền xăng. Hiện tại thời gian rảnh em có nhiều hơn nên em tính đọc sách về bán hàng để tập kinh doanh cho vững. Chắc thầy ngạc nhiên vì em muốn làm nhân viên hành chính mà hành động của em toàn là dành cho kinh doanh với dạy học đúng không ạ. Vì em thật sự không biết nâng cấp giá trị như thế nào ở vị trí admin mà có thì người ta cũng chỉ tuyển người có kinh nghiệm. Với lại em cũng thích dạy học với kinh doanh hơn bất cứ thứ gì nhưng mà em sợ bấp bênh nên mới đi theo chuyên ngành để có thu nhập ổn định, còn công việc em thích thì em có thể để làm công việc phụ chứ em không dám đi theo đam mê từ ban đầu á thầy, đói lè lưỡi luôn </p><p><br/></p><p>Em sợ em ra quyết định sai thì sẽ tốn thời gian và trả giá đắt nữa nên em rất mong mỏi nghe kinh nghiệm và ý kiến của thầy.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy đã lắng nghe bài tâm sự dài này của em. Em kính chúc thầy luôn bình an và nhiều sức khỏe.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15071388-15-5-2024.mp3" length="8360093" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15071388</guid>
    <pubDate>Wed, 15 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>695</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-5-2024</itunes:title>
    <title>14-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGUYÊN PHƯƠNG    Em chào Thầy, mặc dù em nghe tâm sự cũng như là các bài học của Thầy trên tất cả các nên tảng xã hội , suy niệm cũng nhiều áp dụng được nhiều trong cuộc sống lắm, dạo gần đây chuyện tình cảm e lại bị khó xử và không thông suốt được , nhờ thầy cho lời khuyên và phân tích thật "cứng" vì em không ngại đón nhận. Năm nay e 30 tuổi, là nữ , công việc hiện tại có phần tương đối ổn nhưng kinh tế thì chưa do em đang học nâng cao lên bác sĩ chuyên khoa nên m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGUYÊN PHƯƠNG</p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy, mặc dù em nghe tâm sự cũng như là các bài học của Thầy trên tất cả các nên tảng xã hội , suy niệm cũng nhiều áp dụng được nhiều trong cuộc sống lắm, dạo gần đây chuyện tình cảm e lại bị khó xử và không thông suốt được , nhờ thầy cho lời khuyên và phân tích thật &quot;cứng&quot; vì em không ngại đón nhận.</p><p>Năm nay e 30 tuổi, là nữ , công việc hiện tại có phần tương đối ổn nhưng kinh tế thì chưa do em đang học nâng cao lên bác sĩ chuyên khoa nên mọi mặt cuộc sống đều cố gắng chu toàn tài chính cho bản thân và cho e gái, vì cha mẹ cũng lớn tuổi, chuyện này thì k có gì bận tâm lắm. </p><p>Em và bạn gái ( tụi em là lesbian) yêu nhau cũng được khoảng 2 năm, tụi em biết qua mạng xã hội trước sau đó mới gặp gỡ và cảm mến nên quyết định chính thức quen nhau, cùng lúc này bạn gái e cũng đang du học theo diện được học bổng của trường bên đài loan ( em xin nói thêm về gia cảnh của bạn: bạn mất ba từ nhỏ, mẹ lo kiếm tiền nuôi 4 người con nên bạn hoàn toàn k được mẹ chăm sóc chu đáo, từ nhỏ bạn đã đi làm để kiếm tiền trang trải sống, vì sợ csong nghèo khó bạn cgang vươn lên học đại học , sau đó bạn làm HR cho công ty nhưng thấy k có tương lai bạn quyết tâm theo nghề giảng dạy, bạn cố gắng đi dạy 2 năm để có backgrounds tốt xin học bổng, hiện tại mẹ bạn đang điều trị ung thư ổn định và gia đình có 4 người anh,chị,em nhưng k hòa thuận và hạnh phúc) thời gian đầu khi du học bạn không nghĩ học ở nơi xa xứ ngoài học bổng ra còn tốn kém nhiều thứ, bạn stress và cọc cằn vs e (k s e vẫn hiểu và thông cảm) </p><p>+ khung chtrinh học khác hẳn những gì bạn nghĩ bạn chưa kịp tiếp thu vs kiến thức mới thì chuyện tiền bạc lo cho mẹ bị ung thư lại ập đến, khoảng thời gian đó e có dành dụm 1 số tiền nên e đã hỗ trợ bạn, nhưng không thể hỗ trợ nhiều được vì em cũng phải lo cho gia đình, e k thể vay mượn vì biết khả năng của mình chỉ có 1 nguồn chính, bạn gái e k nói gì nhưng 1 thời gian sau có lẽ vì nhiều thứ áp lực và bạn nghĩ e là chỗ dựa nên có những lúc bạn đề cập chuyện tiền bạc quá nhiều mà e k giúp đc lúc đó bạn lạnh nhạt thờ ơ vs e, </p><p>e vẫn nghĩ bạn k có gì sai có lẽ áp lực đè lên ngta quá nhiều thì ngta k còn tâm trí đâu mà nghĩ tới ứng xử và nói chuyện nhỏ nhẹ, e cảm thấy hơi buồn vì k biết có phải yêu nhau mà k có tài chính nó thật sự khổ tâm vậy sao, chuyện này kéo dài gần 1 năm nay, e và bạn rơi vào bế tắc chia tay nhiều lần nhưng vì nghĩ đến bạn ở nơi đất khách quê người xuất thân của bạn trong gia đình k hạnh phúc , bạn cũng k đc dạy cách phải đối mặt vs nghịch cảnh ra sao, stress ntn nên e ở lại vs bạn chia sẻ được phần nào hay phần đó, </p><p>nhưng e vẫn ưu tiên gia đình mình về tiền bạc, khi nào e làm thêm có dư 1 chút sẽ gửi gia đình lâu lâu e cũng sẽ gửi bạn 1 ít để ăn uống ( 3 tháng đầu đi học bạn k coa tiền có khi còn xin đồ ăn thừa của các sv khác về quê ăn tết, nhìn thấy cảnh đó k thể nào e k lo k buồn, nhưng cứ nhớ lại sao lúc trước e ăn uống thoải mái , muốn học thêm hay mua đồ để khám bệnh cũng k phải suy nghĩ, bây giờ vướng vào tình yêu mà mình k bỏ ngta lúc khó khăn đc nhưng s thấy lòng cứ khó chịu và dây dứt, vì e k mún bỏ lỡ việc xây dựng tlai nhưng bỏ người yêu vì ngta &quot;nghèo&quot; lúc khó khăn thì mình có đáng nhận đc sự yêu thương k, câu hỏi đó nó làm e rất day dứt, nhưng quả thật e yêu bạn thật lòng, chỉ là e còn quá trẻ để xây dựng sự nghiệp nếu mình phơi phới mà ng yêu mình khổ v, v thì mình có là ng tốt k, thật sự e rất mệt va kiểu suy nghĩ k lối thoát đó).</p><p>Dạo gần đây thì bạn đã quen vs cuộc sống bên Đài Loan, kiếm được chỗ làm thêm có thêm thu nhập nhưng 1 ngày chỉ ngủ được 3-5 tiếng, kéo dài như vậy khoảng 1 năm, e cũng biết vs tâm thế như vậy bạn cũng k còn tỉnh táo để nghĩ gì về chuyện khác, vài ngày trước bạn về Việt Nam, bạn có trao đổi với e là k phải bạn hết yêu em mà bạn đang ở trang thái bị thất vọng về mọi thứ xung quanh, bạn nói thời gian đó b</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGUYÊN PHƯƠNG</p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy, mặc dù em nghe tâm sự cũng như là các bài học của Thầy trên tất cả các nên tảng xã hội , suy niệm cũng nhiều áp dụng được nhiều trong cuộc sống lắm, dạo gần đây chuyện tình cảm e lại bị khó xử và không thông suốt được , nhờ thầy cho lời khuyên và phân tích thật &quot;cứng&quot; vì em không ngại đón nhận.</p><p>Năm nay e 30 tuổi, là nữ , công việc hiện tại có phần tương đối ổn nhưng kinh tế thì chưa do em đang học nâng cao lên bác sĩ chuyên khoa nên mọi mặt cuộc sống đều cố gắng chu toàn tài chính cho bản thân và cho e gái, vì cha mẹ cũng lớn tuổi, chuyện này thì k có gì bận tâm lắm. </p><p>Em và bạn gái ( tụi em là lesbian) yêu nhau cũng được khoảng 2 năm, tụi em biết qua mạng xã hội trước sau đó mới gặp gỡ và cảm mến nên quyết định chính thức quen nhau, cùng lúc này bạn gái e cũng đang du học theo diện được học bổng của trường bên đài loan ( em xin nói thêm về gia cảnh của bạn: bạn mất ba từ nhỏ, mẹ lo kiếm tiền nuôi 4 người con nên bạn hoàn toàn k được mẹ chăm sóc chu đáo, từ nhỏ bạn đã đi làm để kiếm tiền trang trải sống, vì sợ csong nghèo khó bạn cgang vươn lên học đại học , sau đó bạn làm HR cho công ty nhưng thấy k có tương lai bạn quyết tâm theo nghề giảng dạy, bạn cố gắng đi dạy 2 năm để có backgrounds tốt xin học bổng, hiện tại mẹ bạn đang điều trị ung thư ổn định và gia đình có 4 người anh,chị,em nhưng k hòa thuận và hạnh phúc) thời gian đầu khi du học bạn không nghĩ học ở nơi xa xứ ngoài học bổng ra còn tốn kém nhiều thứ, bạn stress và cọc cằn vs e (k s e vẫn hiểu và thông cảm) </p><p>+ khung chtrinh học khác hẳn những gì bạn nghĩ bạn chưa kịp tiếp thu vs kiến thức mới thì chuyện tiền bạc lo cho mẹ bị ung thư lại ập đến, khoảng thời gian đó e có dành dụm 1 số tiền nên e đã hỗ trợ bạn, nhưng không thể hỗ trợ nhiều được vì em cũng phải lo cho gia đình, e k thể vay mượn vì biết khả năng của mình chỉ có 1 nguồn chính, bạn gái e k nói gì nhưng 1 thời gian sau có lẽ vì nhiều thứ áp lực và bạn nghĩ e là chỗ dựa nên có những lúc bạn đề cập chuyện tiền bạc quá nhiều mà e k giúp đc lúc đó bạn lạnh nhạt thờ ơ vs e, </p><p>e vẫn nghĩ bạn k có gì sai có lẽ áp lực đè lên ngta quá nhiều thì ngta k còn tâm trí đâu mà nghĩ tới ứng xử và nói chuyện nhỏ nhẹ, e cảm thấy hơi buồn vì k biết có phải yêu nhau mà k có tài chính nó thật sự khổ tâm vậy sao, chuyện này kéo dài gần 1 năm nay, e và bạn rơi vào bế tắc chia tay nhiều lần nhưng vì nghĩ đến bạn ở nơi đất khách quê người xuất thân của bạn trong gia đình k hạnh phúc , bạn cũng k đc dạy cách phải đối mặt vs nghịch cảnh ra sao, stress ntn nên e ở lại vs bạn chia sẻ được phần nào hay phần đó, </p><p>nhưng e vẫn ưu tiên gia đình mình về tiền bạc, khi nào e làm thêm có dư 1 chút sẽ gửi gia đình lâu lâu e cũng sẽ gửi bạn 1 ít để ăn uống ( 3 tháng đầu đi học bạn k coa tiền có khi còn xin đồ ăn thừa của các sv khác về quê ăn tết, nhìn thấy cảnh đó k thể nào e k lo k buồn, nhưng cứ nhớ lại sao lúc trước e ăn uống thoải mái , muốn học thêm hay mua đồ để khám bệnh cũng k phải suy nghĩ, bây giờ vướng vào tình yêu mà mình k bỏ ngta lúc khó khăn đc nhưng s thấy lòng cứ khó chịu và dây dứt, vì e k mún bỏ lỡ việc xây dựng tlai nhưng bỏ người yêu vì ngta &quot;nghèo&quot; lúc khó khăn thì mình có đáng nhận đc sự yêu thương k, câu hỏi đó nó làm e rất day dứt, nhưng quả thật e yêu bạn thật lòng, chỉ là e còn quá trẻ để xây dựng sự nghiệp nếu mình phơi phới mà ng yêu mình khổ v, v thì mình có là ng tốt k, thật sự e rất mệt va kiểu suy nghĩ k lối thoát đó).</p><p>Dạo gần đây thì bạn đã quen vs cuộc sống bên Đài Loan, kiếm được chỗ làm thêm có thêm thu nhập nhưng 1 ngày chỉ ngủ được 3-5 tiếng, kéo dài như vậy khoảng 1 năm, e cũng biết vs tâm thế như vậy bạn cũng k còn tỉnh táo để nghĩ gì về chuyện khác, vài ngày trước bạn về Việt Nam, bạn có trao đổi với e là k phải bạn hết yêu em mà bạn đang ở trang thái bị thất vọng về mọi thứ xung quanh, bạn nói thời gian đó b</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15064698-14-5-2024.mp3" length="7315680" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15064698</guid>
    <pubDate>Tue, 14 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>608</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-5-2024</itunes:title>
    <title>13-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: WILL     Em chào thầy Năm và đại gia đình mình.   Em là sinh viên năm cuối, 21 tuổi, học ngành sư phạm tiếng Anh. Em viết tâm sự này muốn xin lời khuyên của thầy và mọi người về 3 vấn đề như sau ạ: 1. Về công việc: Hiện tại, em đang vừa học trên trường, vừa làm công việc gia sư vào các buổi chiều tối trong tuần (từ thứ 2-thứ 6, và cuối tuần em về thăm gia đình). Công việc này giúp em có thu nhập từ 6-10 triệu tùy từng tháng, đủ để tự lo cho bản thân, và dư một phầ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: WILL<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Em là sinh viên năm cuối, 21 tuổi, học ngành sư phạm tiếng Anh. Em viết tâm sự này muốn xin lời khuyên của thầy và mọi người về 3 vấn đề như sau ạ:</p><p>1. Về công việc:</p><p>Hiện tại, em đang vừa học trên trường, vừa làm công việc gia sư vào các buổi chiều tối trong tuần (từ thứ 2-thứ 6, và cuối tuần em về thăm gia đình). Công việc này giúp em có thu nhập từ 6-10 triệu tùy từng tháng, đủ để tự lo cho bản thân, và dư một phần tiết kiệm và gửi về cho bố mẹ ở quê. Hè năm nay ra trường, em đang có kế hoạch ở lại Hà Nội dạy hay không với mức lương như vậy trong vòng 1-2 năm rồi xin học bổng đi du học về ngành giảng dạy Tiếng Anh hoặc trở về quê xin dạy ở trường cấp 3 của huyện?</p><p>Em sẽ là trụ cột của gia đình nên em rất mong sẽ có định hướng rõ ràng để phát triển sự nghiệp với việc giảng dạy Tiếng Anh ạ.</p><p><br/></p><p>2. Về các mối quan hệ:</p><p>Em đang có bạn gái, học cùng ngành với em. Khi nghe em nói dự định tương lai về việc đi du học, bạn tỏ vẻ buồn vì không muốn yêu xa. Em có nói là hai đứa mình hãy cùng nhau dựng xây tình cảm, trân trọng những giây phút bên nhau hiện tại để sau này có xa nhau 2 năm thì không thành vấn đề. Nhưng điều này không khiến bạn nguôi ngoai.</p><p><br/></p><p>3. Về phát triển bản thân:</p><p>Em muốn đi ngủ lúc 11h và dậy lúc 6h trong vòng 2 tháng tới. Hiện tại, em đang ngủ lúc 12h và dậy lúc 7h sáng. Điều này có khả thi không ạ? Bạn gái và bạn cùng phòng hỏi sao đi ngủ sớm thế, em chỉ nói vì em đã thức khuya từ năm nhất đại học, giờ muốn ngủ sớm để khỏe hơn, da đẹp hơn. Và em nhận được sự chê cười từ họ.</p><p>Em đang duy trì thói quen thiền 10 phút mỗi ngày, tập thể dục 10 phút và suy niệm mỗi ngày và thấy sức khỏe mình được cải thiện nhiều. Em rất ít khi cau có và mất bình tĩnh.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã đọc hết tâm sự của em. Chúc thầy và cả nhà một buổi tối an lành ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: WILL<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Em là sinh viên năm cuối, 21 tuổi, học ngành sư phạm tiếng Anh. Em viết tâm sự này muốn xin lời khuyên của thầy và mọi người về 3 vấn đề như sau ạ:</p><p>1. Về công việc:</p><p>Hiện tại, em đang vừa học trên trường, vừa làm công việc gia sư vào các buổi chiều tối trong tuần (từ thứ 2-thứ 6, và cuối tuần em về thăm gia đình). Công việc này giúp em có thu nhập từ 6-10 triệu tùy từng tháng, đủ để tự lo cho bản thân, và dư một phần tiết kiệm và gửi về cho bố mẹ ở quê. Hè năm nay ra trường, em đang có kế hoạch ở lại Hà Nội dạy hay không với mức lương như vậy trong vòng 1-2 năm rồi xin học bổng đi du học về ngành giảng dạy Tiếng Anh hoặc trở về quê xin dạy ở trường cấp 3 của huyện?</p><p>Em sẽ là trụ cột của gia đình nên em rất mong sẽ có định hướng rõ ràng để phát triển sự nghiệp với việc giảng dạy Tiếng Anh ạ.</p><p><br/></p><p>2. Về các mối quan hệ:</p><p>Em đang có bạn gái, học cùng ngành với em. Khi nghe em nói dự định tương lai về việc đi du học, bạn tỏ vẻ buồn vì không muốn yêu xa. Em có nói là hai đứa mình hãy cùng nhau dựng xây tình cảm, trân trọng những giây phút bên nhau hiện tại để sau này có xa nhau 2 năm thì không thành vấn đề. Nhưng điều này không khiến bạn nguôi ngoai.</p><p><br/></p><p>3. Về phát triển bản thân:</p><p>Em muốn đi ngủ lúc 11h và dậy lúc 6h trong vòng 2 tháng tới. Hiện tại, em đang ngủ lúc 12h và dậy lúc 7h sáng. Điều này có khả thi không ạ? Bạn gái và bạn cùng phòng hỏi sao đi ngủ sớm thế, em chỉ nói vì em đã thức khuya từ năm nhất đại học, giờ muốn ngủ sớm để khỏe hơn, da đẹp hơn. Và em nhận được sự chê cười từ họ.</p><p>Em đang duy trì thói quen thiền 10 phút mỗi ngày, tập thể dục 10 phút và suy niệm mỗi ngày và thấy sức khỏe mình được cải thiện nhiều. Em rất ít khi cau có và mất bình tĩnh.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã đọc hết tâm sự của em. Chúc thầy và cả nhà một buổi tối an lành ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15057545-13-5-2024.mp3" length="7681499" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15057545</guid>
    <pubDate>Mon, 13 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>638</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-5-2024</itunes:title>
    <title>10-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ     Dạ em chào gia đình web5ngay ạ.   Dạ thì đây là lẩn đầu tiên em viết nên là mong mọi người thông cảm nếu em viết không được hay.   Dạ thì em xin tự giới thiệu em là 1 người sinh viên năm 2 và lúc trước có đi làm ở 1 công ty mà theo bản thân em thấy là rất có giá trị. Nhưng, do 1 số lý do gia đình và bản thân nên em đã nghỉ học đại học.   Khoảng thời gian đầu với em thật sự rất là suy sụp về bản thân nhưng mà bây giờ em cũng dần chấp nhận...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào gia đình web5ngay ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ thì đây là lẩn đầu tiên em viết nên là mong mọi người thông cảm nếu em viết không được hay.</p><p><br/></p><p>Dạ thì em xin tự giới thiệu em là 1 người sinh viên năm 2 và lúc trước có đi làm ở 1 công ty mà theo bản thân em thấy là rất có giá trị. Nhưng, do 1 số lý do gia đình và bản thân nên em đã nghỉ học đại học.</p><p><br/></p><p>Khoảng thời gian đầu với em thật sự rất là suy sụp về bản thân nhưng mà bây giờ em cũng dần chấp nhận. Và, sau đó thì em có tìm hiểu về hướng đi trong tương lai thì em quyết định là mình sẽ đi làm trên lĩnh vực là freelancer vì có 2 lý do chính ạ:</p><p><br/></p><p>+ Dạ thật ra thì em nghĩ vì đây chính là con đường phù hợp với 1 người không bằng cấp như em hiện giờ ạ.</p><p><br/></p><p>+ Dạ với là em khá thích về lĩnh vực freelancer vì mặc dù biết gian nan vất vả nhưng em cảm thấy khá là hứng thú với lĩnh vực này.</p><p><br/></p><p>Với là, mục tiêu của em là 2 năm sau khi thì em sẽ dấn thân vào social media để tạo ra thật nhiều giá trị cho người và mục tiêu của em là 5 năm sau sẽ có 1 cái personal brand cho riêng mình. Sau đó, thì em có mục tiêu là sẽ xây dựng 1 cái bussiness online hay là những digital product và sau đó thì em sẽ học thêm vể đầu tư và ước mơ của em là em sẽ có được 1 triệu đô vào năm 35 - 40 tuổi ạ; và đó là ước mơ cả đời của em</p><p><br/></p><p>Nhưng mà, không hiểu lý do vì sao nhưng mà bản thân em lại thấy rất sợ, sợ rằng mình không làm được, sợ rằng mình bị định kiến ( vì các sản phẩm số ở vn đang bị tiêu cực khá nhiều )... Và còn rất nhiều điều mà bản thân em cảm thấy sợ và thành thật ra là trong gia đình không ai ủng hộ em hết, họ cho đó là em bị điên, họ cho đó là ảo tưởng vì họ nói là cả đời họ không ai kiếm được 1 triệu đô hết nên là hãy bớt ảo tưởng đi nên do những việc đó nên em cảm thấy rất buồn và mất niềm tin vào bản thân.</p><p><br/></p><p>Em viết bài viết này khi mà bản thân đang trong tình trạng là rất là mông lung và bế tắc về bản thân, không biết làm như thế nào và em mong là em có thể giải bầy tâm sự để và hi vọng có thể nhận sự giúp đỡ từ thầy! Em cảm ơn thầy rất nhiều!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào gia đình web5ngay ạ.</p><p><br/></p><p>Dạ thì đây là lẩn đầu tiên em viết nên là mong mọi người thông cảm nếu em viết không được hay.</p><p><br/></p><p>Dạ thì em xin tự giới thiệu em là 1 người sinh viên năm 2 và lúc trước có đi làm ở 1 công ty mà theo bản thân em thấy là rất có giá trị. Nhưng, do 1 số lý do gia đình và bản thân nên em đã nghỉ học đại học.</p><p><br/></p><p>Khoảng thời gian đầu với em thật sự rất là suy sụp về bản thân nhưng mà bây giờ em cũng dần chấp nhận. Và, sau đó thì em có tìm hiểu về hướng đi trong tương lai thì em quyết định là mình sẽ đi làm trên lĩnh vực là freelancer vì có 2 lý do chính ạ:</p><p><br/></p><p>+ Dạ thật ra thì em nghĩ vì đây chính là con đường phù hợp với 1 người không bằng cấp như em hiện giờ ạ.</p><p><br/></p><p>+ Dạ với là em khá thích về lĩnh vực freelancer vì mặc dù biết gian nan vất vả nhưng em cảm thấy khá là hứng thú với lĩnh vực này.</p><p><br/></p><p>Với là, mục tiêu của em là 2 năm sau khi thì em sẽ dấn thân vào social media để tạo ra thật nhiều giá trị cho người và mục tiêu của em là 5 năm sau sẽ có 1 cái personal brand cho riêng mình. Sau đó, thì em có mục tiêu là sẽ xây dựng 1 cái bussiness online hay là những digital product và sau đó thì em sẽ học thêm vể đầu tư và ước mơ của em là em sẽ có được 1 triệu đô vào năm 35 - 40 tuổi ạ; và đó là ước mơ cả đời của em</p><p><br/></p><p>Nhưng mà, không hiểu lý do vì sao nhưng mà bản thân em lại thấy rất sợ, sợ rằng mình không làm được, sợ rằng mình bị định kiến ( vì các sản phẩm số ở vn đang bị tiêu cực khá nhiều )... Và còn rất nhiều điều mà bản thân em cảm thấy sợ và thành thật ra là trong gia đình không ai ủng hộ em hết, họ cho đó là em bị điên, họ cho đó là ảo tưởng vì họ nói là cả đời họ không ai kiếm được 1 triệu đô hết nên là hãy bớt ảo tưởng đi nên do những việc đó nên em cảm thấy rất buồn và mất niềm tin vào bản thân.</p><p><br/></p><p>Em viết bài viết này khi mà bản thân đang trong tình trạng là rất là mông lung và bế tắc về bản thân, không biết làm như thế nào và em mong là em có thể giải bầy tâm sự để và hi vọng có thể nhận sự giúp đỡ từ thầy! Em cảm ơn thầy rất nhiều!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15044351-10-5-2024.mp3" length="6878390" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15044351</guid>
    <pubDate>Fri, 10 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>572</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-5-2024</itunes:title>
    <title>9-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGUYỄN VĂN TÈO    Em chào thầy cùng gia đình web5ngay    Cho em xin chia sẻ một chút về câu chuyện của mình .    Em năm nay 21 tuổi, từng có một quá khứ suốt 4 năm học cấp 2 bị bạo lực học đường . Trong trí nhớ của em thật ra từ những năm học cấp 1 biểu hiện của em đã có xu hướng sợ hãi, và nhu nhược trước những đứa bạn có khuynh hướng  bạo lực . Trong suốt quãng thời gian cấp 2, đỉnh điểm là quãng thời gian lớp 9 khi khối em xếp lại lớp , và lớp em có thêm nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGUYỄN VĂN TÈO</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy cùng gia đình web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Cho em xin chia sẻ một chút về câu chuyện của mình .</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, từng có một quá khứ suốt 4 năm học cấp 2 bị bạo lực học đường . Trong trí nhớ của em thật ra từ những năm học cấp 1 biểu hiện của em đã có xu hướng sợ hãi, và nhu nhược trước những đứa bạn có khuynh hướng  bạo lực . Trong suốt quãng thời gian cấp 2, đỉnh điểm là quãng thời gian lớp 9 khi khối em xếp lại lớp , và lớp em có thêm những đứa có thể gọi là đầu gấu trong trường . </p><p><br/><br/></p><p>Quãng thời gian đấy đối với em giống như địa ngục vậy , gần như mỗi ngày em đều bị bạo lực học đường  , có không ít lần em đã khóc vì đau đớn nhưng cũng không lấy được sự thương cảm của chúng nó , bị chúng nó trêu đùa bằng những trò mất dậy , bị điểm kém chép phạt là em phải làm hết cho chúng nó đến đau cả tay . Em không dám nói cho bố mẹ, hay thầy cô biết vì xấu hổ, và vì cũng sợ chúng nó sẽ trả đũa. Bạn bè trong lớp, em cũng không quá thân được với bất kì ai . Lòng tự tôn của em khi ấy cực kì thấp, đối với em khi ấy , trong một mối quan hệ bạn bè phải thể hiện được sự cứng rắn , bắt nạt lại được đứa khác thì mới thấy bản thân có giá trị . Vì thế khi em chơi với một đứa bạn cũng thường xuyên bị bắt nạt và yếu hơn em, em thường ra uy trước nó, và có những hành động giống như một kẻ bắt nạt vậy . Em học cũng ở mức trung bình, mỗi lần về nhà em thường trốn chạy thực tế bằng cách xem phim hoạt hình,  tìm kiếm đến mạng xã hội .</p><p><br/><br/></p><p>Nói về gia đình, thì nhà em có bố thì đi làm xa cả năm về được 2,3 lần . Mẹ em làm việc ở nhà và chăm sóc em cùng 4 người chị gái nữa. Vì là con trai út, nên em được chiều chuộng từ bé, không bao giờ bị bắt phải làm bất cứ một công việc gì trong nhà cả . Bố mẹ em cũng rất ít khi hỏi đến việc học ở trường của em, mỗi lần hỏi đều là kết quả thi được bao nhiêu điểm. May mắn là bố mẹ đối xử rất tốt với em, và yêu thương em.</p><p><br/><br/></p><p> Thời gian cứ thế trôi đi, sau khi lên cấp 3 em đã không còn bị bạo lực học đường nữa, và ngày đấy em cứ nghĩ rằng, &quot;thời gian&quot; sẽ giúp mình quên đi tất cả . Nhưng mà không, sau này khi nghe nhiều chương trình của thầy, em đã để ý đến xu hướng của bản thân. Quá khứ đấy, nó vẫn còn ảnh hưởng đến em mặc dù đã qua 6 năm rồi. Em phát hiện ra em vô thức cảm thấy sợ hãi khi ai đó trêu và vung tay doạ đánh em. Buổi tối khi đi ngủ em phát hiện ra mình có xu hướng chau mày rất nặng, do phải chịu sự sợ hãi lâu ngày . Đến bây giờ, mặc dù cũng đã cải thiện hơn về kĩ năng hoà nhập, nhưng trong một mối quan hệ mới em vẫn còn rất dè chừng với những người có tính cách mạnh bạo,  lấn lướt . </p><p> </p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe chia sẻ của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGUYỄN VĂN TÈO</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy cùng gia đình web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Cho em xin chia sẻ một chút về câu chuyện của mình .</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 21 tuổi, từng có một quá khứ suốt 4 năm học cấp 2 bị bạo lực học đường . Trong trí nhớ của em thật ra từ những năm học cấp 1 biểu hiện của em đã có xu hướng sợ hãi, và nhu nhược trước những đứa bạn có khuynh hướng  bạo lực . Trong suốt quãng thời gian cấp 2, đỉnh điểm là quãng thời gian lớp 9 khi khối em xếp lại lớp , và lớp em có thêm những đứa có thể gọi là đầu gấu trong trường . </p><p><br/><br/></p><p>Quãng thời gian đấy đối với em giống như địa ngục vậy , gần như mỗi ngày em đều bị bạo lực học đường  , có không ít lần em đã khóc vì đau đớn nhưng cũng không lấy được sự thương cảm của chúng nó , bị chúng nó trêu đùa bằng những trò mất dậy , bị điểm kém chép phạt là em phải làm hết cho chúng nó đến đau cả tay . Em không dám nói cho bố mẹ, hay thầy cô biết vì xấu hổ, và vì cũng sợ chúng nó sẽ trả đũa. Bạn bè trong lớp, em cũng không quá thân được với bất kì ai . Lòng tự tôn của em khi ấy cực kì thấp, đối với em khi ấy , trong một mối quan hệ bạn bè phải thể hiện được sự cứng rắn , bắt nạt lại được đứa khác thì mới thấy bản thân có giá trị . Vì thế khi em chơi với một đứa bạn cũng thường xuyên bị bắt nạt và yếu hơn em, em thường ra uy trước nó, và có những hành động giống như một kẻ bắt nạt vậy . Em học cũng ở mức trung bình, mỗi lần về nhà em thường trốn chạy thực tế bằng cách xem phim hoạt hình,  tìm kiếm đến mạng xã hội .</p><p><br/><br/></p><p>Nói về gia đình, thì nhà em có bố thì đi làm xa cả năm về được 2,3 lần . Mẹ em làm việc ở nhà và chăm sóc em cùng 4 người chị gái nữa. Vì là con trai út, nên em được chiều chuộng từ bé, không bao giờ bị bắt phải làm bất cứ một công việc gì trong nhà cả . Bố mẹ em cũng rất ít khi hỏi đến việc học ở trường của em, mỗi lần hỏi đều là kết quả thi được bao nhiêu điểm. May mắn là bố mẹ đối xử rất tốt với em, và yêu thương em.</p><p><br/><br/></p><p> Thời gian cứ thế trôi đi, sau khi lên cấp 3 em đã không còn bị bạo lực học đường nữa, và ngày đấy em cứ nghĩ rằng, &quot;thời gian&quot; sẽ giúp mình quên đi tất cả . Nhưng mà không, sau này khi nghe nhiều chương trình của thầy, em đã để ý đến xu hướng của bản thân. Quá khứ đấy, nó vẫn còn ảnh hưởng đến em mặc dù đã qua 6 năm rồi. Em phát hiện ra em vô thức cảm thấy sợ hãi khi ai đó trêu và vung tay doạ đánh em. Buổi tối khi đi ngủ em phát hiện ra mình có xu hướng chau mày rất nặng, do phải chịu sự sợ hãi lâu ngày . Đến bây giờ, mặc dù cũng đã cải thiện hơn về kĩ năng hoà nhập, nhưng trong một mối quan hệ mới em vẫn còn rất dè chừng với những người có tính cách mạnh bạo,  lấn lướt . </p><p> </p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe chia sẻ của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15038410-9-5-2024.mp3" length="6981833" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15038410</guid>
    <pubDate>Thu, 09 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>580</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-5-2024</itunes:title>
    <title>8-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: DƯƠNG Xin chào gia đình web5ngay ạ! Em xin giới thiệu em là Dương 20 tuổi, Hiện tại đang sinh sống tại Hà Nội. Hôm nay em xin chia sẻ về những câu chuyện trong cuộc sống xung quanh em và các vấn đề, có vấn đề là cần lời khuyên giải 🤗 Ngay lúc này em đang thấy em là 1 người tàn ác nhất thế gian. Tại sao thì phải nói nhắc đến từ "Mẹ". Đầu tiên em sẽ nói về sự vĩ đại của mẹ, mẹ gánh hộ người bố ăn bám 20 năm, bạo hành, nghiện rượu và dính vào nô đề - nợ 1 tỉ(2017), nu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DƯƠNG</p><p>Xin chào gia đình web5ngay ạ!</p><p>Em xin giới thiệu em là Dương 20 tuổi, Hiện tại đang sinh sống tại Hà Nội.</p><p>Hôm nay em xin chia sẻ về những câu chuyện trong cuộc sống xung quanh em và các vấn đề, có vấn đề là cần lời khuyên giải 🤗</p><p>Ngay lúc này em đang thấy em là 1 người tàn ác nhất thế gian. Tại sao thì phải nói nhắc đến từ &quot;Mẹ&quot;. Đầu tiên em sẽ nói về sự vĩ đại của mẹ, mẹ gánh hộ người bố ăn bám 20 năm, bạo hành, nghiện rượu và dính vào nô đề - nợ 1 tỉ(2017), nuôi 3 người con khôn lớn và bố trong nợ lần.</p><p>Thứ 2 em nói đến bản thân không giúp gì cho mẹ mà hiện tại em dính vào cờ bạc và chứng khoán nợ 30tr đi làm thêm tiền đổ vào cờ bạc, chứng khoán, trả nợ.</p><p>Giờ là câu chuyện chứa vấn đề chính, đó là khi em biết tin mẹ bị ung thư ( mẹ bảo lành tính ) vào khoảng tháng 6/2023. Tuy bị bệnh nhưng mẹ em vẫn làm 10 tiếng 1 ngày để có tiền chạy chữa, nuôi con, trả nợ. Trong hoàn cảnh như vậy em đã k giúp được gì mà nhiều lúc còn xin tiền mẹ. </p><p>Và vài ngày nữa là lúc mẹ em tái khám em không biết nó có thành ác tình k, em rất lo sợ và thương mẹ, con sợ mất mẹ con chưa làm cho ẹm nở nụ cười trên môi mỗi ngày, con chưa cho mẹ có đồ ăn ngon, quần áo mới như cách mà mẹ chăm sóc con, em nhớ đến lúc bé ước mơ của em là có 1 gia đình hạnh phúc nhưng em nhận ra hạnh phúc của em là mẹ chỉ cần có mẹ thì đó là hạnh phúc. </p><p>Em cũng đã làm 2 việc 1 lúc để mong có thêm tiền lo cho mẹ nhưng ý trí yếu ớt 2 tuần lại bỏ chỉ làm đc 1 việc. Em tự trách thấy em là 1 đứa khốn nạn, giờ em chỉ biết tê dại bản thân với smartphone và ngủ tối đi làm, nhân tính của em đâu, sao mẹ em như vậy mà em vẫn ung dung tự tại, em là con người hả?</p><p>Em phải làm gì bây giờ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DƯƠNG</p><p>Xin chào gia đình web5ngay ạ!</p><p>Em xin giới thiệu em là Dương 20 tuổi, Hiện tại đang sinh sống tại Hà Nội.</p><p>Hôm nay em xin chia sẻ về những câu chuyện trong cuộc sống xung quanh em và các vấn đề, có vấn đề là cần lời khuyên giải 🤗</p><p>Ngay lúc này em đang thấy em là 1 người tàn ác nhất thế gian. Tại sao thì phải nói nhắc đến từ &quot;Mẹ&quot;. Đầu tiên em sẽ nói về sự vĩ đại của mẹ, mẹ gánh hộ người bố ăn bám 20 năm, bạo hành, nghiện rượu và dính vào nô đề - nợ 1 tỉ(2017), nuôi 3 người con khôn lớn và bố trong nợ lần.</p><p>Thứ 2 em nói đến bản thân không giúp gì cho mẹ mà hiện tại em dính vào cờ bạc và chứng khoán nợ 30tr đi làm thêm tiền đổ vào cờ bạc, chứng khoán, trả nợ.</p><p>Giờ là câu chuyện chứa vấn đề chính, đó là khi em biết tin mẹ bị ung thư ( mẹ bảo lành tính ) vào khoảng tháng 6/2023. Tuy bị bệnh nhưng mẹ em vẫn làm 10 tiếng 1 ngày để có tiền chạy chữa, nuôi con, trả nợ. Trong hoàn cảnh như vậy em đã k giúp được gì mà nhiều lúc còn xin tiền mẹ. </p><p>Và vài ngày nữa là lúc mẹ em tái khám em không biết nó có thành ác tình k, em rất lo sợ và thương mẹ, con sợ mất mẹ con chưa làm cho ẹm nở nụ cười trên môi mỗi ngày, con chưa cho mẹ có đồ ăn ngon, quần áo mới như cách mà mẹ chăm sóc con, em nhớ đến lúc bé ước mơ của em là có 1 gia đình hạnh phúc nhưng em nhận ra hạnh phúc của em là mẹ chỉ cần có mẹ thì đó là hạnh phúc. </p><p>Em cũng đã làm 2 việc 1 lúc để mong có thêm tiền lo cho mẹ nhưng ý trí yếu ớt 2 tuần lại bỏ chỉ làm đc 1 việc. Em tự trách thấy em là 1 đứa khốn nạn, giờ em chỉ biết tê dại bản thân với smartphone và ngủ tối đi làm, nhân tính của em đâu, sao mẹ em như vậy mà em vẫn ung dung tự tại, em là con người hả?</p><p>Em phải làm gì bây giờ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15031795-8-5-2024.mp3" length="5622630" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15031795</guid>
    <pubDate>Wed, 08 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>467</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-5-2024</itunes:title>
    <title>7-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BẠN NAM 25 TUỔI   Kính chào Thầy và đại gia đình Web5ngay.    Dường như thuộc phần thiểu số khi em định kể về những trải nghiệm tích cực của mình.    Hiện tại là 23:18, em ngồi trong phòng riêng, bố mẹ ngủ cùng nhau ở phòng khác. Em có chị, có cháu ruột ở nhà bên cạnh. Hạnh phúc của em ngay trước mặt, vậy mà em không nhận ra.    Vào năm lớp 10, khi bắt đầu để ý một chút, em luôn thắc mắc tại sao có một vài bạn lại được ăn mặc đẹp hơn, đi chơi nhiều hơn. Bản thân em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3823804931181309/?__cft__[0]=AZXQ6RZIvFCDpKwS7bidJJ4gdmnuVCTeYPB147pC3n34vb9YFyQeDWKaiLNQWhTeLC4PB-oPxohBSzruGuJ-tlDlBap5d6J6P_Ikko3-4oJ9QfFZBhpjvnQq7K65ISpYdxDhyxqhDVivAhVommsPez_IjjpSWiHaGgzOO62Vzf9UpMRiHfaQNJlfn-zYMjAKZFk&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: BẠN NAM 25 TUỔI</a></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy và đại gia đình Web5ngay.</p><p><br/><br/></p><p>Dường như thuộc phần thiểu số khi em định kể về những trải nghiệm tích cực của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại là 23:18, em ngồi trong phòng riêng, bố mẹ ngủ cùng nhau ở phòng khác. Em có chị, có cháu ruột ở nhà bên cạnh. Hạnh phúc của em ngay trước mặt, vậy mà em không nhận ra.</p><p><br/><br/></p><p>Vào năm lớp 10, khi bắt đầu để ý một chút, em luôn thắc mắc tại sao có một vài bạn lại được ăn mặc đẹp hơn, đi chơi nhiều hơn. Bản thân em tại sao phải nỗ lực học thật nhiều mà vẫn không thể bằng họ. Hồi ấy chỉ biết nhìn lên, chứ không hề nhìn xuống để biết có người khó khăn hơn và đang nỗ lực hơn em. Đến khi kỳ xét tuyển Đại học đến, em mới biết đến giờ phút ấy nỗ lực có kết quả, may sao em không bỏ cuộc để đi rong chơi.</p><p><br/><br/></p><p>Vào tới Đại học rồi, em lại nhìn thấy bạn bè cùng tuổi người thì có công việc ngay lập tức, người thì sau vài năm đã mở cửa hàng, có bạn thì là quản lý của một khách sạn lớn. Em ghen tị với họ rồi đi làm thêm để được như họ. Cuối cùng em quyết định đi học thôi cho... nhàn. Nhà em đủ điều kiện để chu cấp cho em. Tới khi tốt nghiệp rồi, em không làm đúng chuyên ngành kỹ thuật mà đi vận chuyển hàng cho một công ty. Khi gặp vấn đề, đồng nghiệp than thở, còn em lên google, tìm sách, tìm video trên youtube để giải quyết. Đến bây giờ nhìn lại em mới biết em đã được đào tạo khả năng đọc sách, tìm cách giải quyết vấn đề lúc nào không hay.</p><p><br/><br/></p><p>Hồi nhỏ em ít dược đi chơi nhiều, luôn có chừng mực và được giám sát. Cảm thấy thật gò bó và bất công đến khi lên thành phố lớn sống một mình, em quyết định đi chơi thật nhiều, thật xa. Cuối cùng em phát hiện, đi chơi mà chưa đủ hiểu biết thật nguy hiểm. Thậm chí, xét về lâu dài, ngồi học còn vui hơn đi chơi vì nó giúp em tránh được sai lầm. Hôm qua em ra đường, có bạn tầm tuổi học sinh lái xe không đội mũ lạng lách đánh võng trước mặt. Em chợt thở phào: &quot;May quá mình không biết đánh võng như nào vì hồi học sinh chưa có cơ hội thử&quot;.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p> Em lại hoài nghi về quyết định của mình. Em bỏ bê việc học, tìm sách để đọc vì chúng thú vị hơn giáo trình và có thể biết kiến thức xã hội. Ở trong trường hoài cũng buồn, em tìm việc làm thêm không phải để phụ giúp gia đình mà là va vấp cho đỡ chán. Sau đó em mở một cửa hàng nhỏ rồi thất bại, lúc đó em biết đến Thầy nhờ clip &quot;Khởi nghiệp không ngủm&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Sau 6 năm bay nhảy em mới có thể tốt nghiệp. Điều tuyệt vời nhất là gia đình không hề oán trách em, ngược lại còn ủng hộ, động viên em.</p><p><br/><br/></p><p>Em bắt đầu bỏ bê việc học rồi đi làm thêm, khoảnh khắc nhận đồng tiền kiếm được hạnh phúc lắm. Rồi ngoài kiến thức chuyên môn là kỹ thuật, em bắt đầu mua sách tìm hiểu về đời sống, kinh doanh, tâm lý, không phải vì chăm đọc sách, mà là vì sách chuyên ngành khó quá lười đọc.</p><p><br/><br/></p><p>Đến năm ba Đại học, em quyết định mở một cửa hàng nhỏ vì nghĩ là dễ ăn. Kết quả là thất bại ngay khi dịch covid 19 kết thúc. Khi ấy em xuống Hà Nội học năm cuối, sau khi bỏ nguyên 1 năm học Đại học để tìm tòi kiến thức ngoài lề, đúng như câu &quot;Đi lên vỉa hè trên con đường đời&quot; của Thầy. </p><p>Em sống một mình ở một thành phố lớn, nhìn người ta có gia đình, có hàng xóm đến chơi mà lòng buồn. Lý do em chọn ở đây một phần vì yêu cuộc sống nhộn nhịp này, nhưng bên cạnh đó muốn được gần người thân, không phải vì sợ cô đơn mà bởi yêu và thương họ. Đột nhiên buổi tối nhận được tin nhắn mẹ bị đau chân, thế là ngày hôm sau em</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3823804931181309/?__cft__[0]=AZXQ6RZIvFCDpKwS7bidJJ4gdmnuVCTeYPB147pC3n34vb9YFyQeDWKaiLNQWhTeLC4PB-oPxohBSzruGuJ-tlDlBap5d6J6P_Ikko3-4oJ9QfFZBhpjvnQq7K65ISpYdxDhyxqhDVivAhVommsPez_IjjpSWiHaGgzOO62Vzf9UpMRiHfaQNJlfn-zYMjAKZFk&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: BẠN NAM 25 TUỔI</a></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy và đại gia đình Web5ngay.</p><p><br/><br/></p><p>Dường như thuộc phần thiểu số khi em định kể về những trải nghiệm tích cực của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại là 23:18, em ngồi trong phòng riêng, bố mẹ ngủ cùng nhau ở phòng khác. Em có chị, có cháu ruột ở nhà bên cạnh. Hạnh phúc của em ngay trước mặt, vậy mà em không nhận ra.</p><p><br/><br/></p><p>Vào năm lớp 10, khi bắt đầu để ý một chút, em luôn thắc mắc tại sao có một vài bạn lại được ăn mặc đẹp hơn, đi chơi nhiều hơn. Bản thân em tại sao phải nỗ lực học thật nhiều mà vẫn không thể bằng họ. Hồi ấy chỉ biết nhìn lên, chứ không hề nhìn xuống để biết có người khó khăn hơn và đang nỗ lực hơn em. Đến khi kỳ xét tuyển Đại học đến, em mới biết đến giờ phút ấy nỗ lực có kết quả, may sao em không bỏ cuộc để đi rong chơi.</p><p><br/><br/></p><p>Vào tới Đại học rồi, em lại nhìn thấy bạn bè cùng tuổi người thì có công việc ngay lập tức, người thì sau vài năm đã mở cửa hàng, có bạn thì là quản lý của một khách sạn lớn. Em ghen tị với họ rồi đi làm thêm để được như họ. Cuối cùng em quyết định đi học thôi cho... nhàn. Nhà em đủ điều kiện để chu cấp cho em. Tới khi tốt nghiệp rồi, em không làm đúng chuyên ngành kỹ thuật mà đi vận chuyển hàng cho một công ty. Khi gặp vấn đề, đồng nghiệp than thở, còn em lên google, tìm sách, tìm video trên youtube để giải quyết. Đến bây giờ nhìn lại em mới biết em đã được đào tạo khả năng đọc sách, tìm cách giải quyết vấn đề lúc nào không hay.</p><p><br/><br/></p><p>Hồi nhỏ em ít dược đi chơi nhiều, luôn có chừng mực và được giám sát. Cảm thấy thật gò bó và bất công đến khi lên thành phố lớn sống một mình, em quyết định đi chơi thật nhiều, thật xa. Cuối cùng em phát hiện, đi chơi mà chưa đủ hiểu biết thật nguy hiểm. Thậm chí, xét về lâu dài, ngồi học còn vui hơn đi chơi vì nó giúp em tránh được sai lầm. Hôm qua em ra đường, có bạn tầm tuổi học sinh lái xe không đội mũ lạng lách đánh võng trước mặt. Em chợt thở phào: &quot;May quá mình không biết đánh võng như nào vì hồi học sinh chưa có cơ hội thử&quot;.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p> Em lại hoài nghi về quyết định của mình. Em bỏ bê việc học, tìm sách để đọc vì chúng thú vị hơn giáo trình và có thể biết kiến thức xã hội. Ở trong trường hoài cũng buồn, em tìm việc làm thêm không phải để phụ giúp gia đình mà là va vấp cho đỡ chán. Sau đó em mở một cửa hàng nhỏ rồi thất bại, lúc đó em biết đến Thầy nhờ clip &quot;Khởi nghiệp không ngủm&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Sau 6 năm bay nhảy em mới có thể tốt nghiệp. Điều tuyệt vời nhất là gia đình không hề oán trách em, ngược lại còn ủng hộ, động viên em.</p><p><br/><br/></p><p>Em bắt đầu bỏ bê việc học rồi đi làm thêm, khoảnh khắc nhận đồng tiền kiếm được hạnh phúc lắm. Rồi ngoài kiến thức chuyên môn là kỹ thuật, em bắt đầu mua sách tìm hiểu về đời sống, kinh doanh, tâm lý, không phải vì chăm đọc sách, mà là vì sách chuyên ngành khó quá lười đọc.</p><p><br/><br/></p><p>Đến năm ba Đại học, em quyết định mở một cửa hàng nhỏ vì nghĩ là dễ ăn. Kết quả là thất bại ngay khi dịch covid 19 kết thúc. Khi ấy em xuống Hà Nội học năm cuối, sau khi bỏ nguyên 1 năm học Đại học để tìm tòi kiến thức ngoài lề, đúng như câu &quot;Đi lên vỉa hè trên con đường đời&quot; của Thầy. </p><p>Em sống một mình ở một thành phố lớn, nhìn người ta có gia đình, có hàng xóm đến chơi mà lòng buồn. Lý do em chọn ở đây một phần vì yêu cuộc sống nhộn nhịp này, nhưng bên cạnh đó muốn được gần người thân, không phải vì sợ cô đơn mà bởi yêu và thương họ. Đột nhiên buổi tối nhận được tin nhắn mẹ bị đau chân, thế là ngày hôm sau em</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15023226-7-5-2024.mp3" length="4941147" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15023226</guid>
    <pubDate>Tue, 07 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>410</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-5-2024</itunes:title>
    <title>6-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ     Dạ đầu tiên con xin chào thầy web5ngay và các cô chú anh chị trong group ạ, năm nay con hiện đang 18 tuổi ạ, con xin phép được xưng ho là con với thầy vì con học giỏi được rất nhiều điều từ kênh Youtube của thầy ạ.   Hiện con đang có thích đơn phương một bạn nữ hơn con 3 tuổi ạ, và con cảm nhận thấy được khi bạn đó không nói chiện với con hoặc thân thiết với những bạn nam khác thì con lại có cảm giác rất là khó chịu và tuổi thân ạ, lúc ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ đầu tiên con xin chào thầy web5ngay và các cô chú anh chị trong group ạ, năm nay con hiện đang 18 tuổi ạ, con xin phép được xưng ho là con với thầy vì con học giỏi được rất nhiều điều từ kênh Youtube của thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện con đang có thích đơn phương một bạn nữ hơn con 3 tuổi ạ, và con cảm nhận thấy được khi bạn đó không nói chiện với con hoặc thân thiết với những bạn nam khác thì con lại có cảm giác rất là khó chịu và tuổi thân ạ, lúc đầu con chỉ nghĩ đó là cảm giác bình thường khi thích một ai đó thoi.</p><p>Nhưng khi con ngẫm nghĩ lại 2 mối tình trước của con thì con nhận thấy được rằng các mối tình trước của con chia tay 1 phần là do cái tính cách khó chịu này của con vì khi con thấy bạn gái của con nói chiện với một người con trai nào đó khác thì bên trong con hiện lên nổi sợ bị bỏ rơi và tự suy nghĩ ra đủ mọi diễn cảnh mà người đó bỏ mình như thế nào nhưng con lại không dừng được suy nghĩ đó của mình lại.</p><p>Con cảm thấy rất là mệt mỏi khi quen hoặc thích một con gái nào đó vì nỗi sợ này của con và cả sự tự ti của con nên con cố gắng để suy nghĩ nhiều hơn về tâm lý này của mình con nghĩ nó không đơn thuần chỉ là suy nghĩ trẻ con của mình thoi.</p><p>Và con nhận ra một điều là trước đây khi còn còn nhỏ cha mẹ con thường hay cải nhau và mẹ con bỏ con đi về ngoại, và một thời gian ngắn sau cha và mẹ con do gia đình khó khăn nên phải để con ở lại quê cho ông bà nội từ lúc đó khi thấy các đứa trẻ khác có cha mẹ ở bên cạnh con lại cảm thấy cô đơn con không biết có phải do một phần ảnh hưởng từ sự kiện lúc đó kiến con luôn có cảm giác lo sợ bị bỏ rơi này hay không mong thầy tâm sự và đưa ra những chỉ dẫn cho con.</p><p>Có cách nào để con thoát khỏi được sự tiêu cực này của con và kiến cho con cảm thấy bình an từ bên trong ko ạ và làm sao để chữa lành được những tổn thương về mặt tâm lý của con trong quá khứ, vì con nghĩ nếu như ngay bây giờ con không thoát khỏi được cái tiu cực này thì sau này có thể là 5 năm 10 năm nữa khi con lấy vợ con sẽ trở thành một người rất tiêu cực và ghen tuông mù quán ạ.</p><p><br/></p><p>Lời cuối cùng con xin cảm ơn thầy đã tâm sự cùng con và cảm ơn mọi người trong group đã đọc những dòng tâm sự này ạ. Con chúc thầy và mọi người năm mới đạt được những mục tiêu mà mình đã kì vọng ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ đầu tiên con xin chào thầy web5ngay và các cô chú anh chị trong group ạ, năm nay con hiện đang 18 tuổi ạ, con xin phép được xưng ho là con với thầy vì con học giỏi được rất nhiều điều từ kênh Youtube của thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện con đang có thích đơn phương một bạn nữ hơn con 3 tuổi ạ, và con cảm nhận thấy được khi bạn đó không nói chiện với con hoặc thân thiết với những bạn nam khác thì con lại có cảm giác rất là khó chịu và tuổi thân ạ, lúc đầu con chỉ nghĩ đó là cảm giác bình thường khi thích một ai đó thoi.</p><p>Nhưng khi con ngẫm nghĩ lại 2 mối tình trước của con thì con nhận thấy được rằng các mối tình trước của con chia tay 1 phần là do cái tính cách khó chịu này của con vì khi con thấy bạn gái của con nói chiện với một người con trai nào đó khác thì bên trong con hiện lên nổi sợ bị bỏ rơi và tự suy nghĩ ra đủ mọi diễn cảnh mà người đó bỏ mình như thế nào nhưng con lại không dừng được suy nghĩ đó của mình lại.</p><p>Con cảm thấy rất là mệt mỏi khi quen hoặc thích một con gái nào đó vì nỗi sợ này của con và cả sự tự ti của con nên con cố gắng để suy nghĩ nhiều hơn về tâm lý này của mình con nghĩ nó không đơn thuần chỉ là suy nghĩ trẻ con của mình thoi.</p><p>Và con nhận ra một điều là trước đây khi còn còn nhỏ cha mẹ con thường hay cải nhau và mẹ con bỏ con đi về ngoại, và một thời gian ngắn sau cha và mẹ con do gia đình khó khăn nên phải để con ở lại quê cho ông bà nội từ lúc đó khi thấy các đứa trẻ khác có cha mẹ ở bên cạnh con lại cảm thấy cô đơn con không biết có phải do một phần ảnh hưởng từ sự kiện lúc đó kiến con luôn có cảm giác lo sợ bị bỏ rơi này hay không mong thầy tâm sự và đưa ra những chỉ dẫn cho con.</p><p>Có cách nào để con thoát khỏi được sự tiêu cực này của con và kiến cho con cảm thấy bình an từ bên trong ko ạ và làm sao để chữa lành được những tổn thương về mặt tâm lý của con trong quá khứ, vì con nghĩ nếu như ngay bây giờ con không thoát khỏi được cái tiu cực này thì sau này có thể là 5 năm 10 năm nữa khi con lấy vợ con sẽ trở thành một người rất tiêu cực và ghen tuông mù quán ạ.</p><p><br/></p><p>Lời cuối cùng con xin cảm ơn thầy đã tâm sự cùng con và cảm ơn mọi người trong group đã đọc những dòng tâm sự này ạ. Con chúc thầy và mọi người năm mới đạt được những mục tiêu mà mình đã kì vọng ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15015732-6-5-2024.mp3" length="4088824" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15015732</guid>
    <pubDate>Mon, 06 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>339</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-5-2024</itunes:title>
    <title>3-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TẤN     Xin chào thầy và tất cả gia đình của Wed 5 ngày. Em tên Tấn năm nay 23 tuổi,em là con út trong gia đình và gia đình em cũng đủ ăn đủ mặt. Em vừa bị nhà trường xóa tên vì quên làm giấy tạm nghỉ học khi đang bổ xung bằng anh văn, em cảm thấy như cả thế giới đều xụp đổ vì lỗi lầm của mình, em là một người bị tâm lý sợ tiếng anh từ cấp 2 và điểm anh văn của em cứ đúng điểm để lên lớp vì được thầy cô nâng điểm, em cảm thấy tại sao mình lại kém cỏi đến vậy, có l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TẤN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và tất cả gia đình của Wed 5 ngày.</p><p>Em tên Tấn năm nay 23 tuổi,em là con út trong gia đình và gia đình em cũng đủ ăn đủ mặt.</p><p>Em vừa bị nhà trường xóa tên vì quên làm giấy tạm nghỉ học khi đang bổ xung bằng anh văn, em cảm thấy như cả thế giới đều xụp đổ vì lỗi lầm của mình, em là một người bị tâm lý sợ tiếng anh từ cấp 2 và điểm anh văn của em cứ đúng điểm để lên lớp vì được thầy cô nâng điểm, em cảm thấy tại sao mình lại kém cỏi đến vậy, có lần em đã suýt ngất xỉu vì nghẹt thở khi đang thi môn anh văn, giá như em vượt qua được nổi sợ của mình thì đã không có hôm nay, em cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ, cuộc đời đã tát em đến bờ vực tuyệt vọng,</p><p>em đã bị mất ngủ nhiều tháng trong quá trình chuẩn bị thi anh văn, trong thời gian đó cả người em luôn trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi, em chỉ ngủ 4 đến 5 tiếng một ngày và cứ kéo dài như vậy, cũng nhiều đêm em không chợp mắt được tý nào, em không dám cho gia đình hay vì sợ họ sẽ lo, em cứ gắng gượng như vậy cho đến lúc cơ thể em không chịu nổi nữa, em chỉ còn có 43kg trong khi cao 1m64 ,</p><p>và rồi mọi sai lầm đều phải trả giá, bố mẹ đã rất thất vọng và đau lòng vì em, mọi công sức của em và gia đình đều đổ xuống biển, bây giờ em chỉ bám víu vào niềm tin cuộc đời mình còn dài và và cố gắng làm việc để chăm lo cho bố mẹ, chuộc lại lỗi lầm của mình. Mong mọi người hãy lấy em làm tấm gương để vượt qua nỗi sợ của mình.</p><p>Cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p>Chúc mọi người luôn hạnh phúc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TẤN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và tất cả gia đình của Wed 5 ngày.</p><p>Em tên Tấn năm nay 23 tuổi,em là con út trong gia đình và gia đình em cũng đủ ăn đủ mặt.</p><p>Em vừa bị nhà trường xóa tên vì quên làm giấy tạm nghỉ học khi đang bổ xung bằng anh văn, em cảm thấy như cả thế giới đều xụp đổ vì lỗi lầm của mình, em là một người bị tâm lý sợ tiếng anh từ cấp 2 và điểm anh văn của em cứ đúng điểm để lên lớp vì được thầy cô nâng điểm, em cảm thấy tại sao mình lại kém cỏi đến vậy, có lần em đã suýt ngất xỉu vì nghẹt thở khi đang thi môn anh văn, giá như em vượt qua được nổi sợ của mình thì đã không có hôm nay, em cảm thấy rất có lỗi với bố mẹ, cuộc đời đã tát em đến bờ vực tuyệt vọng,</p><p>em đã bị mất ngủ nhiều tháng trong quá trình chuẩn bị thi anh văn, trong thời gian đó cả người em luôn trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi, em chỉ ngủ 4 đến 5 tiếng một ngày và cứ kéo dài như vậy, cũng nhiều đêm em không chợp mắt được tý nào, em không dám cho gia đình hay vì sợ họ sẽ lo, em cứ gắng gượng như vậy cho đến lúc cơ thể em không chịu nổi nữa, em chỉ còn có 43kg trong khi cao 1m64 ,</p><p>và rồi mọi sai lầm đều phải trả giá, bố mẹ đã rất thất vọng và đau lòng vì em, mọi công sức của em và gia đình đều đổ xuống biển, bây giờ em chỉ bám víu vào niềm tin cuộc đời mình còn dài và và cố gắng làm việc để chăm lo cho bố mẹ, chuộc lại lỗi lầm của mình. Mong mọi người hãy lấy em làm tấm gương để vượt qua nỗi sợ của mình.</p><p>Cảm ơn thầy và các bạn đã lắng nghe.</p><p>Chúc mọi người luôn hạnh phúc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/15001716-3-5-2024.mp3" length="9062643" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-15001716</guid>
    <pubDate>Fri, 03 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>754</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-5-2024</itunes:title>
    <title>2-5-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NHỎ CON     Dạ em xin chào thầy và quý cô chú anh chị Hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện về người anh của em, chuyện là anh của em là một người theo kinh doanh và có mở được một công ty nhỏ trong mảng vật liệu xây dựng, nhưng những cái vốn dĩ trong nội bộ công ty là khi một cá nhân nào đó không giúp cho công ty phát triển thì buộc anh phải cho cá nhân đó nghỉ việc để thuê một người mới có năng lực hơn. Nhưng những cá nhân đã bị thôi việc thì họ không chọn cách là ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHỎ CON<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào thầy và quý cô chú anh chị</p><p>Hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện về người anh của em, chuyện là anh của em là một người theo kinh doanh và có mở được một công ty nhỏ trong mảng vật liệu xây dựng, nhưng những cái vốn dĩ trong nội bộ công ty là khi một cá nhân nào đó không giúp cho công ty phát triển thì buộc anh phải cho cá nhân đó nghỉ việc để thuê một người mới có năng lực hơn.</p><p>Nhưng những cá nhân đã bị thôi việc thì họ không chọn cách là đi kiếm một công ty khác hay là cải thiện bản thân mà họ lại chọn cách là lấy danh sách khách hàng của anh em để gọi điện liên tục và bán phá giá những mặt hàng trước đó ( hàng này họ lấy từ nơi khác), điều đó làm mất đi uy tín của công ty rất nhiều. Em thấy anh em rầu cả mấy tuần nay rồi, thầy và cô chú anh chị cho anh em xin một lời khuyên với ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHỎ CON<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào thầy và quý cô chú anh chị</p><p>Hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện về người anh của em, chuyện là anh của em là một người theo kinh doanh và có mở được một công ty nhỏ trong mảng vật liệu xây dựng, nhưng những cái vốn dĩ trong nội bộ công ty là khi một cá nhân nào đó không giúp cho công ty phát triển thì buộc anh phải cho cá nhân đó nghỉ việc để thuê một người mới có năng lực hơn.</p><p>Nhưng những cá nhân đã bị thôi việc thì họ không chọn cách là đi kiếm một công ty khác hay là cải thiện bản thân mà họ lại chọn cách là lấy danh sách khách hàng của anh em để gọi điện liên tục và bán phá giá những mặt hàng trước đó ( hàng này họ lấy từ nơi khác), điều đó làm mất đi uy tín của công ty rất nhiều. Em thấy anh em rầu cả mấy tuần nay rồi, thầy và cô chú anh chị cho anh em xin một lời khuyên với ạ. Em xin chân thành cảm ơn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14995767-2-5-2024.mp3" length="9532847" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14995767</guid>
    <pubDate>Thu, 02 May 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>793</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-4-2024</itunes:title>
    <title>26-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Xin chào mọi người. Em đang là sinh viên năm 2, ngành Ngôn ngữ Anh. Em muốn xin lời khuyên về việc gap year ạ. Lí do em chọn ngành này vì em có điểm môn Anh cao nhất. Với chương trình phổ thông lúc em học thì kĩ năng chọn ngữ pháp được rèn rất nhiều, nghe nói viết hầu như không được chú tâm. Có thể do không tìm hiểu kĩ nên bây giờ em thấy khá là chật vật. Trình độ tự học của em không bắt kịp chương trình của trường nửa rồi. Em cảm thấy rất sợ mỗi khi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người.</p><p>Em đang là sinh viên năm 2, ngành Ngôn ngữ Anh. Em muốn xin lời khuyên về việc gap year ạ.</p><p>Lí do em chọn ngành này vì em có điểm môn Anh cao nhất. Với chương trình phổ thông lúc em học thì kĩ năng chọn ngữ pháp được rèn rất nhiều, nghe nói viết hầu như không được chú tâm. Có thể do không tìm hiểu kĩ nên bây giờ em thấy khá là chật vật. Trình độ tự học của em không bắt kịp chương trình của trường nửa rồi. Em cảm thấy rất sợ mỗi khi thầy cô mời bạn nào đó lên trả lời câu hỏi. Có lúc, em bắt đầu sợ cả đi học. Hiện tại, em muốn gap year 1 năm để nâng band lên để việc học của em dễ chịu hơn.</p><p>Em có nói với cha mẹ, nhưng mà kết quả không như em mong muốn. Cha mẹ em xem việc gap year như nghĩ học luôn cho dù em có giải thích bao nhiêu lần đi chăng nửa. Em sợ nếu em cố tình nghỉ thì cha mẹ sẽ cho em nghỉ luôn, còn đi học thì em thật sự thấy không hiệu quả, nỗi sợ cứ bao trùm lấy em làm em cảm thấy rất mệt mõi. Hiện tại em tự ti khá nhiều đến nổi em cảm thấy rất bất ngờ với con người của em ở quá khứ.</p><p>Em là 1 người có tính trì hoãn, đó là thứ khiến em phân vân khá nhiều về việc có nên gap year hay không. Khoảng tháng 6 em sẽ được chọn chuyên ngành, thành thật mà nói, em vẫn chưa biết mình sẽ làm gì. Bây giờ, em rất rối bời. Em không biết liệu bây giờ em đi học tiếp có ổn không nửa mà em cũng không thuyết phục được cha mẹ mình. Em mong mọi người có thể giúp cho em lời khuyên ạ.</p><p>Chân thành cám ơn mọi người vì đã đọc tâm sự của em. Em xin cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người.</p><p>Em đang là sinh viên năm 2, ngành Ngôn ngữ Anh. Em muốn xin lời khuyên về việc gap year ạ.</p><p>Lí do em chọn ngành này vì em có điểm môn Anh cao nhất. Với chương trình phổ thông lúc em học thì kĩ năng chọn ngữ pháp được rèn rất nhiều, nghe nói viết hầu như không được chú tâm. Có thể do không tìm hiểu kĩ nên bây giờ em thấy khá là chật vật. Trình độ tự học của em không bắt kịp chương trình của trường nửa rồi. Em cảm thấy rất sợ mỗi khi thầy cô mời bạn nào đó lên trả lời câu hỏi. Có lúc, em bắt đầu sợ cả đi học. Hiện tại, em muốn gap year 1 năm để nâng band lên để việc học của em dễ chịu hơn.</p><p>Em có nói với cha mẹ, nhưng mà kết quả không như em mong muốn. Cha mẹ em xem việc gap year như nghĩ học luôn cho dù em có giải thích bao nhiêu lần đi chăng nửa. Em sợ nếu em cố tình nghỉ thì cha mẹ sẽ cho em nghỉ luôn, còn đi học thì em thật sự thấy không hiệu quả, nỗi sợ cứ bao trùm lấy em làm em cảm thấy rất mệt mõi. Hiện tại em tự ti khá nhiều đến nổi em cảm thấy rất bất ngờ với con người của em ở quá khứ.</p><p>Em là 1 người có tính trì hoãn, đó là thứ khiến em phân vân khá nhiều về việc có nên gap year hay không. Khoảng tháng 6 em sẽ được chọn chuyên ngành, thành thật mà nói, em vẫn chưa biết mình sẽ làm gì. Bây giờ, em rất rối bời. Em không biết liệu bây giờ em đi học tiếp có ổn không nửa mà em cũng không thuyết phục được cha mẹ mình. Em mong mọi người có thể giúp cho em lời khuyên ạ.</p><p>Chân thành cám ơn mọi người vì đã đọc tâm sự của em. Em xin cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14959872-26-4-2024.mp3" length="5974031" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14959872</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>496</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-4-2024</itunes:title>
    <title>25-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HEAVENLY     Gửi thầy Năm và gia đình W5N ạ,   Em năm nay 28 tuổi, là một người mẹ và một người vợ. Em rất yêu thương gia đình nhỏ của mình vì khó khăn lắm em mới có được nên em sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó, em sẽ không tha thứ cũng như để bất cứ ai tổn hại đến nó kể cả người đó là máu mủ ruột thịt của em.   Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình phức tạp và khá toxic. Trong nhà lúc nào cũng xảy ra cãi vã và không thể bình yên quá hai ngày, cứ hôm nay vui vẻ đượ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HEAVENLY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Gửi thầy Năm và gia đình W5N ạ,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 28 tuổi, là một người mẹ và một người vợ. Em rất yêu thương gia đình nhỏ của mình vì khó khăn lắm em mới có được nên em sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó, em sẽ không tha thứ cũng như để bất cứ ai tổn hại đến nó kể cả người đó là máu mủ ruột thịt của em.</p><p><br/></p><p>Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình phức tạp và khá toxic. Trong nhà lúc nào cũng xảy ra cãi vã và không thể bình yên quá hai ngày, cứ hôm nay vui vẻ được một chút thì ngày mai sẽ có chuyện để cự cãi nhau. Mẹ em thương chồng con lắm nhưng tình thương của mẹ đầy sự ích kỷ, mong chờ.</p><p>Em đã không nhận ra cho đến khi bỏ nhà đi cách đây vài năm. Cũng vì sinh con nhỏ nên về lại cùng với hy vọng nhà mình đã ổn, mẹ đã thay đổi, nhưng sự thật thì mọi thứ ko những không thay đổi mà còn tệ hơn. Mẹ chẳng thực sự lắng nghe những gì em muốn nói hay quan tâm đến cảm xúc của em. Mẹ thất vọng vì em không chọn một người chồng như ý mẹ mong muốn và mỗi ngày mẹ đều nói những thứ không hay không tốt về chồng em với mục đích để tụi em bỏ nhau.</p><p>Trong khi em đã nói với mẹ chẳng ai thương con em bằng ba mẹ tụi nó hết, và những đứa trẻ thiếu tình thương của ba hoặc mẹ thì đều khiếm khuyết về mặt tinh thần. Trừ khi ba tụi nhỏ bỏ em và tụi nhỏ thì không có bất cứ lý do gì để em tự làm tan nát gia đình mà khó khăn lắm em mới có được. Tụi em đến với nhau tay trắng và hiện tại cả hai đang cùng cố gắng vì gia đình nhỏ của mình. Vì tụi em có hai em bé cùng lúc và gặp khó khăn về mặt tài chính nên cần mọi sự giúp đỡ có thể, vậy mà giờ em lại bị kẹt vào hoàn cảnh này.</p><p>Ngày nào mẹ cũng trì chiết em là tại sao không kiếm chồng giàu mà lấy để sướng cái thân và ba mẹ được nhờ. Tại sao không bỏ ba tụi nhỏ đi rồi nuôi con một mình? Em phải làm gì đây ạ? Em thực sự rất mệt mỏi, nhưng nhìn hai đứa con nhỏ và người chồng đang cố gắng của mình mà em không dám gục ngã lúc này, nhưng em mệt lắm rồi ạ. Em nên làm gì đây ạ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HEAVENLY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Gửi thầy Năm và gia đình W5N ạ,</p><p><br/></p><p>Em năm nay 28 tuổi, là một người mẹ và một người vợ. Em rất yêu thương gia đình nhỏ của mình vì khó khăn lắm em mới có được nên em sẽ làm mọi cách để bảo vệ nó, em sẽ không tha thứ cũng như để bất cứ ai tổn hại đến nó kể cả người đó là máu mủ ruột thịt của em.</p><p><br/></p><p>Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình phức tạp và khá toxic. Trong nhà lúc nào cũng xảy ra cãi vã và không thể bình yên quá hai ngày, cứ hôm nay vui vẻ được một chút thì ngày mai sẽ có chuyện để cự cãi nhau. Mẹ em thương chồng con lắm nhưng tình thương của mẹ đầy sự ích kỷ, mong chờ.</p><p>Em đã không nhận ra cho đến khi bỏ nhà đi cách đây vài năm. Cũng vì sinh con nhỏ nên về lại cùng với hy vọng nhà mình đã ổn, mẹ đã thay đổi, nhưng sự thật thì mọi thứ ko những không thay đổi mà còn tệ hơn. Mẹ chẳng thực sự lắng nghe những gì em muốn nói hay quan tâm đến cảm xúc của em. Mẹ thất vọng vì em không chọn một người chồng như ý mẹ mong muốn và mỗi ngày mẹ đều nói những thứ không hay không tốt về chồng em với mục đích để tụi em bỏ nhau.</p><p>Trong khi em đã nói với mẹ chẳng ai thương con em bằng ba mẹ tụi nó hết, và những đứa trẻ thiếu tình thương của ba hoặc mẹ thì đều khiếm khuyết về mặt tinh thần. Trừ khi ba tụi nhỏ bỏ em và tụi nhỏ thì không có bất cứ lý do gì để em tự làm tan nát gia đình mà khó khăn lắm em mới có được. Tụi em đến với nhau tay trắng và hiện tại cả hai đang cùng cố gắng vì gia đình nhỏ của mình. Vì tụi em có hai em bé cùng lúc và gặp khó khăn về mặt tài chính nên cần mọi sự giúp đỡ có thể, vậy mà giờ em lại bị kẹt vào hoàn cảnh này.</p><p>Ngày nào mẹ cũng trì chiết em là tại sao không kiếm chồng giàu mà lấy để sướng cái thân và ba mẹ được nhờ. Tại sao không bỏ ba tụi nhỏ đi rồi nuôi con một mình? Em phải làm gì đây ạ? Em thực sự rất mệt mỏi, nhưng nhìn hai đứa con nhỏ và người chồng đang cố gắng của mình mà em không dám gục ngã lúc này, nhưng em mệt lắm rồi ạ. Em nên làm gì đây ạ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14953482-25-4-2024.mp3" length="2690126" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14953482</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>223</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-4-2024</itunes:title>
    <title>24-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HAPPY     Chào Thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi Em có thấy 1 bạn nữ trên FB, sau khi xem trang FB bạn ý em thích bạn ý ở tất cả các mặt vì trang cá nhân bạn đăng đầy đủ mọi thông tin. Em đã gửi lời mời kết bạn trên Fb nhưng bạn không xác nhận. Em sang instagram nhắn tin làm quen với bạn nhưng bạn không trả lời. Em nhắn là xem nhiều thông tin trên Fb và khen mấy ưu điểm của bạn sau đó cao hứng em nhắn liền mấy tin hỏi bạn có bị cận không tại thấy có ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HAPPY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi</p><p>Em có thấy 1 bạn nữ trên FB, sau khi xem trang FB bạn ý em thích bạn ý ở tất cả các mặt vì trang cá nhân bạn đăng đầy đủ mọi thông tin. Em đã gửi lời mời kết bạn trên Fb nhưng bạn không xác nhận. Em sang instagram nhắn tin làm quen với bạn nhưng bạn không trả lời. Em nhắn là xem nhiều thông tin trên Fb và khen mấy ưu điểm của bạn sau đó cao hứng em nhắn liền mấy tin hỏi bạn có bị cận không tại thấy có ảnh chụp bạn kẹp kính vào áo, em sợ cả vợ chồng cùng cận con sau này sẽ di truyền, em nhắn kiểu vậy luôn thầy ạ và bạn không trả lời tin nhắn.</p><p>Em đoán do mấy tin nhắn vợ chồng cận gì đó không hay nên bạn không trả lời nên em thu hồi, để lại mấy tin làm quen lúc đầu thôi. Hôm sau em có nhắn 2 tin trên Fb nữa thì bạn block em cũng do sau khi thả tim nhiều ảnh của bạn thì bạn có đăng thêm ảnh em tưởng bạn có ý với em. Bị block em buồn nên em đổi avarta Fb mới rõ mặt và cả người thì mấy hôm sau bạn bỏ block, em cũng không rõ tại sao.</p><p>Mấy hôm sau dựa vào thông tin cá nhân trên Fb em có đoán thử công ty bạn làm vì nghĩ mình nhắn tin không ăn thua nên tìm đến công ty bạn thử xem bạn gặp em có kết quả hơn không. Đến công ty vì không được vào nên em nhắn tin cho bạn em đang ở dưới tầng 1 tìm bạn để nói chuyện chút thôi. Bạn nhắn lại hỏi em là ai, sao cần gặp. Em trả lời bạn nhắn lại là vui rồi, tớ đến thật vừa lên tầng 2. Bạn hỏi lại em tìm có việc gì em còn hỏi lại sao bạn giống diễn viên Hàn quốc vậy, bạn nói có liên quan gì đến em đâu thì em xin lỗi bạn do xúc động nên em nói linh tinh, bạn không trả lời gì nên em bấm điện thoại gọi bạn không nghe và block em lần 2. Khi thấy có 1 nhân viên trong công ty ra em đẫ hỏi xem có bạn ở đây không nhưng do bảo mật người ta không nói nên em đi về.</p><p>Khi về nhà bạn bỏ block em lần 2. Về nhà em kể chuyện cho mẹ em nghe và em nhận ra đến công ty bạn khi chưa hỏi trước làm bạn sợ và không hay. Em hỏi mẹ em giờ nên nói gì với bạn thì mẹ bảo nhắn lúc nãy đi qua công ty định rủ bạn uống nước mà khó quá, bạn trả lời em làm phiền bạn và bạn không quen em nên đừng nhắn tin hay gọi cho bạn. Em có xin lỗi và giải thích em không phải người xấu nên bạn hỏi lại thế sao phải lên tận công ty bạn người đứng đắn không làm thế, bạn bảo không hiểu em tìm công ty bạn kiểu gì và đừng làm phiền bạn nữa thì em giải thích sao em biết công ty rồi bạn trả lời ừm thôi rồi bảo không quen biết nên không có nhu cầu gặp em. Em trả lời xin lỗi vì làm bạn khó chịu và muốn làm quen nói chuyện làm bạn vui thì bạn trả lời không muốn làm quen với ai ở đây và không muốn làm quen người lạ. Em hỏi em cần làm gì để thành người quen hơn cậu nói tớ làm được làm liền, tớ chỉ muốn cậu vui nhưng bạn lại trả lời bạn có người yêu rồi nên bạn rất vui, vì Fb bạn để độc thân biểu hiện trên Fb không giống người có người yêu nên em chỉ trả lời vui là oh vậy ạ người có người yêu là họ vui banh xác và hạnh phúc kiểu người có người yêu nhưng bạn đọc không trả lời gì thêm.</p><p>Mấy hôm sau em có nhắn vài tin nhưng bạn không đọc không trả lời. Đến sau hôm countdown sáng dậy thấy bạn block insta của em, Hôm sau em nhắn tin nói là rất thích bạn ý nhưng lại biết bạn khi còn nhiều điểm không tốt và chỉ nhận ra 1 số điểm không tốt của mình và đang sửa nhưng bạn không đọc hay trả lời, em sợ bạn block nốt Fb lần 3 chắc em buồn lắm.</p><p><br/></p><p>Em biết là em giao tiếp không hấp dẫn cũng chưa hiểu chuyện, em rất muốn biết tại sao bạn từ chối em. Thầy có thể cho em lời khuyên trong trường hợp này em nên làm gì ạ, có nên bỏ cuộc không. Em nhìn trên mạng thấy bạn tốt ở mọi mặt cảm giác ở ngoài đời cũng sẽ giống vậy. Không biết sau này em có tìm được người ưng ở mọi mặt vậy không nếu từ bỏ bạn này ạ</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HAPPY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi</p><p>Em có thấy 1 bạn nữ trên FB, sau khi xem trang FB bạn ý em thích bạn ý ở tất cả các mặt vì trang cá nhân bạn đăng đầy đủ mọi thông tin. Em đã gửi lời mời kết bạn trên Fb nhưng bạn không xác nhận. Em sang instagram nhắn tin làm quen với bạn nhưng bạn không trả lời. Em nhắn là xem nhiều thông tin trên Fb và khen mấy ưu điểm của bạn sau đó cao hứng em nhắn liền mấy tin hỏi bạn có bị cận không tại thấy có ảnh chụp bạn kẹp kính vào áo, em sợ cả vợ chồng cùng cận con sau này sẽ di truyền, em nhắn kiểu vậy luôn thầy ạ và bạn không trả lời tin nhắn.</p><p>Em đoán do mấy tin nhắn vợ chồng cận gì đó không hay nên bạn không trả lời nên em thu hồi, để lại mấy tin làm quen lúc đầu thôi. Hôm sau em có nhắn 2 tin trên Fb nữa thì bạn block em cũng do sau khi thả tim nhiều ảnh của bạn thì bạn có đăng thêm ảnh em tưởng bạn có ý với em. Bị block em buồn nên em đổi avarta Fb mới rõ mặt và cả người thì mấy hôm sau bạn bỏ block, em cũng không rõ tại sao.</p><p>Mấy hôm sau dựa vào thông tin cá nhân trên Fb em có đoán thử công ty bạn làm vì nghĩ mình nhắn tin không ăn thua nên tìm đến công ty bạn thử xem bạn gặp em có kết quả hơn không. Đến công ty vì không được vào nên em nhắn tin cho bạn em đang ở dưới tầng 1 tìm bạn để nói chuyện chút thôi. Bạn nhắn lại hỏi em là ai, sao cần gặp. Em trả lời bạn nhắn lại là vui rồi, tớ đến thật vừa lên tầng 2. Bạn hỏi lại em tìm có việc gì em còn hỏi lại sao bạn giống diễn viên Hàn quốc vậy, bạn nói có liên quan gì đến em đâu thì em xin lỗi bạn do xúc động nên em nói linh tinh, bạn không trả lời gì nên em bấm điện thoại gọi bạn không nghe và block em lần 2. Khi thấy có 1 nhân viên trong công ty ra em đẫ hỏi xem có bạn ở đây không nhưng do bảo mật người ta không nói nên em đi về.</p><p>Khi về nhà bạn bỏ block em lần 2. Về nhà em kể chuyện cho mẹ em nghe và em nhận ra đến công ty bạn khi chưa hỏi trước làm bạn sợ và không hay. Em hỏi mẹ em giờ nên nói gì với bạn thì mẹ bảo nhắn lúc nãy đi qua công ty định rủ bạn uống nước mà khó quá, bạn trả lời em làm phiền bạn và bạn không quen em nên đừng nhắn tin hay gọi cho bạn. Em có xin lỗi và giải thích em không phải người xấu nên bạn hỏi lại thế sao phải lên tận công ty bạn người đứng đắn không làm thế, bạn bảo không hiểu em tìm công ty bạn kiểu gì và đừng làm phiền bạn nữa thì em giải thích sao em biết công ty rồi bạn trả lời ừm thôi rồi bảo không quen biết nên không có nhu cầu gặp em. Em trả lời xin lỗi vì làm bạn khó chịu và muốn làm quen nói chuyện làm bạn vui thì bạn trả lời không muốn làm quen với ai ở đây và không muốn làm quen người lạ. Em hỏi em cần làm gì để thành người quen hơn cậu nói tớ làm được làm liền, tớ chỉ muốn cậu vui nhưng bạn lại trả lời bạn có người yêu rồi nên bạn rất vui, vì Fb bạn để độc thân biểu hiện trên Fb không giống người có người yêu nên em chỉ trả lời vui là oh vậy ạ người có người yêu là họ vui banh xác và hạnh phúc kiểu người có người yêu nhưng bạn đọc không trả lời gì thêm.</p><p>Mấy hôm sau em có nhắn vài tin nhưng bạn không đọc không trả lời. Đến sau hôm countdown sáng dậy thấy bạn block insta của em, Hôm sau em nhắn tin nói là rất thích bạn ý nhưng lại biết bạn khi còn nhiều điểm không tốt và chỉ nhận ra 1 số điểm không tốt của mình và đang sửa nhưng bạn không đọc hay trả lời, em sợ bạn block nốt Fb lần 3 chắc em buồn lắm.</p><p><br/></p><p>Em biết là em giao tiếp không hấp dẫn cũng chưa hiểu chuyện, em rất muốn biết tại sao bạn từ chối em. Thầy có thể cho em lời khuyên trong trường hợp này em nên làm gì ạ, có nên bỏ cuộc không. Em nhìn trên mạng thấy bạn tốt ở mọi mặt cảm giác ở ngoài đời cũng sẽ giống vậy. Không biết sau này em có tìm được người ưng ở mọi mặt vậy không nếu từ bỏ bạn này ạ</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14946647-24-4-2024.mp3" length="5729525" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14946647</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>476</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-4-2024</itunes:title>
    <title>23-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN     Kính chào thầy và mọi người. Cảm ơn thầy vì những lời khuyên vô cùng hữu ích với em.   Hiện nay em vẫn đang rất hoang mang về con đường đi của mình, em đã tìm hiểu tất cả những gì có thể tìm hiểu về bản thân mình cũng như đọc sách tâm lý rất nhiều.   Tuổi thơ của em gặp bạo lực và bắt nạt từ gia đình đến trường học. Gia đình của em là một gia đình không lành mạnh bạo lực rất nhiều ạ.   Em bị bắt nạt và cô lập từ những năm tiểu học. Lên cấp 3 em phải ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3816265791935223/?__cft__[0]=AZVYQIiAt7BSB3_UTITZqioi0jMk91LtG5XBPWxnF97ayzROLdZPJaVUUSYT3j-pAyr7RV9GAFa6rXW93rCrfxF5vOGn4A85IHc67TergEccE6EvCN0XDHOrvaRQH5ViqlBmxzDHi7TVGHwe93jb36cWkHQvAJ5gNmcBTIVXac-l0WgDzn2T233igQhUr940yzQ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và mọi người. Cảm ơn thầy vì những lời khuyên vô cùng hữu ích với em.</p><p><br/></p><p>Hiện nay em vẫn đang rất hoang mang về con đường đi của mình, em đã tìm hiểu tất cả những gì có thể tìm hiểu về bản thân mình cũng như đọc sách tâm lý rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Tuổi thơ của em gặp bạo lực và bắt nạt từ gia đình đến trường học. Gia đình của em là một gia đình không lành mạnh bạo lực rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Em bị bắt nạt và cô lập từ những năm tiểu học. Lên cấp 3 em phải ngồi cạnh bạn nam bắt nạt em vì lúc đó em không thể tìm được người bạn cùng bàn nào khác. Hồi sinh viên năm 2, bạn nam đã từng bắt nạt em bất ngờ rủ em đi chơi, em cũng ko nghĩ gì cả mà đi chơi với bạn đó vì dù sao cũng 2 năm em nghĩ bạn ấy đã hối hận về việc bắt nạt em.</p><p>Bạn ấy khen em xinh đẹp và nếu em biết ăn mặc hơn một chút chắc chắn em sẽ có bạn trai. Bạn ấy còn kiếm cớ để gặp em, đi xe máy hơn 1 tiếng đồng hồ chỉ để rủ em đi ăn một chút xíu sau đó lại đi xe máy hơn cả tiếng đi về. Sau khoảng 2 tháng, thấy bạn ấy cứ đi đi về về như vậy thì em cũng hỏi thử xem ý bạn ấy là gì thì nhận được câu trả lời chỉ xem em như bạn bè. Lúc này em mới biết bạn ấy chỉ lợi dung em để có người đi ăn cùng chứ thực ra không coi em ra gì hết. Lúc đó bạn ấy còn nhắc lại việc bắt nạt em ngày xưa và nói những kỷ niệm đó &quot;dễ thương&quot;. Lúc bạn nói ra câu đó, em cảm thấy bạn ấy thật bệnh hoạn vì cảm thấy vui khi người khác đau khổ. Em đã block ngay lập tức và không liên lạc nữa.</p><p>Em kể ra chuyện này vì em cảm thấy sao mà năng lượng của em toàn thu hút những người bắt nạt.</p><p>Ngay cả đi làm trên công ty, anh kia suốt ngày tìm cớ động chạm các thứ làm em rất cáu và phản ứng lại, sau đó chính anh đó tìm cách nói xấu và bôi nhọ em trước cả công ty khiến em bị cô lập. (Lạ một cái là cả bạn nam bắt nạt em và anh đồng nghiệp này đều rất được lòng mọi người, còn em thì không, như thể chỉ có em biết được đắng sau cái mặt nạ là ác quỷ đội lốt cừu).</p><p>Cho đến khi đi làm em cũng bị nhận xét là không hoà nhập được với tập thể. Em luôn trở thành người ngoài cuộc trong bất cứ công ty nào. Đi ăn trưa em luôn thui thủi ngồi ăn một mình. Em còn hay bị ghen ghét khi sếp đối xử tốt hoặc khen em hoặc đồng nghiệp nào đó đối xử tốt với em thì em sẽ bị nói xấu và bôi nhọ sau lưng.</p><p><br/></p><p>Vì đi làm gặp quá nhiều môi trường toxic như vậy nên em đã nghỉ việc văn phòng và đang hướng đến làm freelancer. (Tuy nhiên em biết để có thể thành công em phải học cách đối diện và làm việc với con người).</p><p><br/></p><p>Bây giờ em muốn hỏi thầy là em nên phát triển sự nghiệp của mình theo hướng nào. Em đã coi video &quot;Cách đưa ra quyết định&quot; của thầy nhưng em vẫn phân vân không biết mình quyết định có đúng không.</p><p><br/></p><p>Em thuộc nhóm INFP, công việc phù hợp sẽ là những công việc hướng đến kết quả thay vì quá trình, kiểu như dự án đưa ra deadline và miễn sao em hoàn thành công việc là được hoặc những công việc có ý nghĩa giúp cuộc đời tốt đẹp hơn, như làm giáo viên hay bác sỹ tâm lý,...</p><p><br/></p><p>Em đang có 3 phương án nghề nghiệp: copywriting, thiết kế, dạy tiếng Anh</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ em đã rất thích làm bên ngành thiết kế nhưng nếu em chọn ngành thiết kế em sẽ phải bắt đầu lại từ đầu và không kiếm được tiền trong một thời gian dài. Em đã mua khoá học thiết kế 3D nhưng em học chậm và cảm thấy phải ít nhất 3 năm mình mới có thể kiếm được tiền ở ngành này.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang dạy tiếng Anh nhưng em chỉ kiếm được đủ sống vì em biết ngôn ngữ không phải</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3816265791935223/?__cft__[0]=AZVYQIiAt7BSB3_UTITZqioi0jMk91LtG5XBPWxnF97ayzROLdZPJaVUUSYT3j-pAyr7RV9GAFa6rXW93rCrfxF5vOGn4A85IHc67TergEccE6EvCN0XDHOrvaRQH5ViqlBmxzDHi7TVGHwe93jb36cWkHQvAJ5gNmcBTIVXac-l0WgDzn2T233igQhUr940yzQ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và mọi người. Cảm ơn thầy vì những lời khuyên vô cùng hữu ích với em.</p><p><br/></p><p>Hiện nay em vẫn đang rất hoang mang về con đường đi của mình, em đã tìm hiểu tất cả những gì có thể tìm hiểu về bản thân mình cũng như đọc sách tâm lý rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Tuổi thơ của em gặp bạo lực và bắt nạt từ gia đình đến trường học. Gia đình của em là một gia đình không lành mạnh bạo lực rất nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Em bị bắt nạt và cô lập từ những năm tiểu học. Lên cấp 3 em phải ngồi cạnh bạn nam bắt nạt em vì lúc đó em không thể tìm được người bạn cùng bàn nào khác. Hồi sinh viên năm 2, bạn nam đã từng bắt nạt em bất ngờ rủ em đi chơi, em cũng ko nghĩ gì cả mà đi chơi với bạn đó vì dù sao cũng 2 năm em nghĩ bạn ấy đã hối hận về việc bắt nạt em.</p><p>Bạn ấy khen em xinh đẹp và nếu em biết ăn mặc hơn một chút chắc chắn em sẽ có bạn trai. Bạn ấy còn kiếm cớ để gặp em, đi xe máy hơn 1 tiếng đồng hồ chỉ để rủ em đi ăn một chút xíu sau đó lại đi xe máy hơn cả tiếng đi về. Sau khoảng 2 tháng, thấy bạn ấy cứ đi đi về về như vậy thì em cũng hỏi thử xem ý bạn ấy là gì thì nhận được câu trả lời chỉ xem em như bạn bè. Lúc này em mới biết bạn ấy chỉ lợi dung em để có người đi ăn cùng chứ thực ra không coi em ra gì hết. Lúc đó bạn ấy còn nhắc lại việc bắt nạt em ngày xưa và nói những kỷ niệm đó &quot;dễ thương&quot;. Lúc bạn nói ra câu đó, em cảm thấy bạn ấy thật bệnh hoạn vì cảm thấy vui khi người khác đau khổ. Em đã block ngay lập tức và không liên lạc nữa.</p><p>Em kể ra chuyện này vì em cảm thấy sao mà năng lượng của em toàn thu hút những người bắt nạt.</p><p>Ngay cả đi làm trên công ty, anh kia suốt ngày tìm cớ động chạm các thứ làm em rất cáu và phản ứng lại, sau đó chính anh đó tìm cách nói xấu và bôi nhọ em trước cả công ty khiến em bị cô lập. (Lạ một cái là cả bạn nam bắt nạt em và anh đồng nghiệp này đều rất được lòng mọi người, còn em thì không, như thể chỉ có em biết được đắng sau cái mặt nạ là ác quỷ đội lốt cừu).</p><p>Cho đến khi đi làm em cũng bị nhận xét là không hoà nhập được với tập thể. Em luôn trở thành người ngoài cuộc trong bất cứ công ty nào. Đi ăn trưa em luôn thui thủi ngồi ăn một mình. Em còn hay bị ghen ghét khi sếp đối xử tốt hoặc khen em hoặc đồng nghiệp nào đó đối xử tốt với em thì em sẽ bị nói xấu và bôi nhọ sau lưng.</p><p><br/></p><p>Vì đi làm gặp quá nhiều môi trường toxic như vậy nên em đã nghỉ việc văn phòng và đang hướng đến làm freelancer. (Tuy nhiên em biết để có thể thành công em phải học cách đối diện và làm việc với con người).</p><p><br/></p><p>Bây giờ em muốn hỏi thầy là em nên phát triển sự nghiệp của mình theo hướng nào. Em đã coi video &quot;Cách đưa ra quyết định&quot; của thầy nhưng em vẫn phân vân không biết mình quyết định có đúng không.</p><p><br/></p><p>Em thuộc nhóm INFP, công việc phù hợp sẽ là những công việc hướng đến kết quả thay vì quá trình, kiểu như dự án đưa ra deadline và miễn sao em hoàn thành công việc là được hoặc những công việc có ý nghĩa giúp cuộc đời tốt đẹp hơn, như làm giáo viên hay bác sỹ tâm lý,...</p><p><br/></p><p>Em đang có 3 phương án nghề nghiệp: copywriting, thiết kế, dạy tiếng Anh</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ em đã rất thích làm bên ngành thiết kế nhưng nếu em chọn ngành thiết kế em sẽ phải bắt đầu lại từ đầu và không kiếm được tiền trong một thời gian dài. Em đã mua khoá học thiết kế 3D nhưng em học chậm và cảm thấy phải ít nhất 3 năm mình mới có thể kiếm được tiền ở ngành này.</p><p><br/></p><p>Hiện tại em đang dạy tiếng Anh nhưng em chỉ kiếm được đủ sống vì em biết ngôn ngữ không phải</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14939172-23-4-2024.mp3" length="8538211" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14939172</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>710</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-4-2024</itunes:title>
    <title>22-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CƯỜI NHƯNG VẪN BUỒN     Gửi Thầy và cả nhà tâm sự buồn vui! Từ bao giờ những tâm sự của em chỉ dám gửi lên hộp thư này, có thể nó chưa từng được mọi người lắng nghe nhưng em chỉ dám viết vào đây như là giải tỏa được sự căng thẳng. Em chúc mọi người năm mới tràn đầy sự bình an - mạnh mẽ và sức khoẻ.   Năm mới tới với một người mẹ - 2 con nhỏ với 2 nỗi niềm lo lắng khó tháo gỡ : - Khủng hoảng tuổi 35 kỹ năng nghề nghiệp thụt lùi với các bạn trẻ năng động, xinh đẹp. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CƯỜI NHƯNG VẪN BUỒN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Gửi Thầy và cả nhà tâm sự buồn vui!</p><p>Từ bao giờ những tâm sự của em chỉ dám gửi lên hộp thư này, có thể nó chưa từng được mọi người lắng nghe nhưng em chỉ dám viết vào đây như là giải tỏa được sự căng thẳng.</p><p>Em chúc mọi người năm mới tràn đầy sự bình an - mạnh mẽ và sức khoẻ.</p><p><br/></p><p>Năm mới tới với một người mẹ - 2 con nhỏ với 2 nỗi niềm lo lắng khó tháo gỡ :</p><p>- Khủng hoảng tuổi 35 kỹ năng nghề nghiệp thụt lùi với các bạn trẻ năng động, xinh đẹp. Sau 2 năm cố gắng học hỏi, tăng ca bất kể ko có lương OT nhưng em vẫn không thể được đề xuất là một người hỗ trợ trưởng nhóm vì em Hiền quá, Già rồi. Em mất tự tin và thật sự rất stress. Sau bao sự cố gắng em vẫn chỉ là người để sai việc trong team. Chỉ cần thì mới nhớ tới em. Trong team em chỉ chăm làm việc chứ không thể mở lòng được với ai vì tuổi tác. Sức khỏe em xuống cấp vì sụt cân và thiếu ngủ.</p><p>- Với 1 khoản nợ treo trên đầu cùng mức lương cố định, ko đc thưởng hay thêm dù tăng ca liên tục em như 1 người nghèo phải chạy chật vật từng chi phí trong gia đình, áp lực từ người nhà không hỗ trợ chỉ trách móc em là người lười việc nhà, ko quan tâm gia đình, đi làm cho cố cũng chẳng có dư dả... em dự định xin đi làm job nữa vào buổi tối nhưng không ai hỗ trợ.</p><p>Không có thu nhập thêm, không đủ sức khỏe và sự tỉnh táo, không đủ thời gian cho con cái gia đình. Áp lực đã 35 tuổi với quá nhiều chữ không làm em ám ảnh và thật sự không thở nổi. Nhiều ngày dây thần kinh em nó sưng lên và em không thể nói chuyện với ai.</p><p>Em chỉ biết viết đây là giải toả nỗi lòng này, để viết ra nổi buồn khi nhìn các con đang chơi đùa thật hồn nhiên, vui vẻ - giấu nước mắt vào trong của một người mẹ thất bại, tự ti.</p><p><br/></p><p><b><br/>TRẢ LỜI:<br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CƯỜI NHƯNG VẪN BUỒN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Gửi Thầy và cả nhà tâm sự buồn vui!</p><p>Từ bao giờ những tâm sự của em chỉ dám gửi lên hộp thư này, có thể nó chưa từng được mọi người lắng nghe nhưng em chỉ dám viết vào đây như là giải tỏa được sự căng thẳng.</p><p>Em chúc mọi người năm mới tràn đầy sự bình an - mạnh mẽ và sức khoẻ.</p><p><br/></p><p>Năm mới tới với một người mẹ - 2 con nhỏ với 2 nỗi niềm lo lắng khó tháo gỡ :</p><p>- Khủng hoảng tuổi 35 kỹ năng nghề nghiệp thụt lùi với các bạn trẻ năng động, xinh đẹp. Sau 2 năm cố gắng học hỏi, tăng ca bất kể ko có lương OT nhưng em vẫn không thể được đề xuất là một người hỗ trợ trưởng nhóm vì em Hiền quá, Già rồi. Em mất tự tin và thật sự rất stress. Sau bao sự cố gắng em vẫn chỉ là người để sai việc trong team. Chỉ cần thì mới nhớ tới em. Trong team em chỉ chăm làm việc chứ không thể mở lòng được với ai vì tuổi tác. Sức khỏe em xuống cấp vì sụt cân và thiếu ngủ.</p><p>- Với 1 khoản nợ treo trên đầu cùng mức lương cố định, ko đc thưởng hay thêm dù tăng ca liên tục em như 1 người nghèo phải chạy chật vật từng chi phí trong gia đình, áp lực từ người nhà không hỗ trợ chỉ trách móc em là người lười việc nhà, ko quan tâm gia đình, đi làm cho cố cũng chẳng có dư dả... em dự định xin đi làm job nữa vào buổi tối nhưng không ai hỗ trợ.</p><p>Không có thu nhập thêm, không đủ sức khỏe và sự tỉnh táo, không đủ thời gian cho con cái gia đình. Áp lực đã 35 tuổi với quá nhiều chữ không làm em ám ảnh và thật sự không thở nổi. Nhiều ngày dây thần kinh em nó sưng lên và em không thể nói chuyện với ai.</p><p>Em chỉ biết viết đây là giải toả nỗi lòng này, để viết ra nổi buồn khi nhìn các con đang chơi đùa thật hồn nhiên, vui vẻ - giấu nước mắt vào trong của một người mẹ thất bại, tự ti.</p><p><br/></p><p><b><br/>TRẢ LỜI:<br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14931542-22-4-2024.mp3" length="12286051" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14931542</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1022</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-4-2024</itunes:title>
    <title>19-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ Sài Gòn, tối Chủ nhật cuối năm, 31/12/2023 Em chào Thầy Năm và Đại Gia đình Web5ngay ạ,   Em tự nhận mình là Fan cứng vì hầu như tất cả những video của Kênh Youtube Web5ngay, những Podcasts Tri kỷ Cảm xúc (cả thời còn tên cũ là Tâm sự Kinh doanh), và Podcasts Tâm sự buồn vui em đều nghe không sót 1 tập nào, và em cũng thấy mình học được khá nhiều từ những lời khuyên, lời chia sẻ từ Thầy ạ. Lời đầu tiên em xin được cảm ơn Thầy Năm và các ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3816262821935520/?__cft__[0]=AZUV9ksAmBMrdtHpMz80elPPm2d5iZdqNsxhNj7AjG5wmhVmEaF5P886Za4_We6hRHchogNzdiTa_XtOwqGFbynnWwd_Oa7XufM8UBFO3ptppXxyddzSBhcoxnRqXu-bRV5CsJuOIe351R60FxIkXkYW8Gbyc6NIC19zTn83aS7Mgg2J30gdFpuL-oEF-lE7Ifs&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</a></p><p>Sài Gòn, tối Chủ nhật cuối năm, 31/12/2023</p><p>Em chào Thầy Năm và Đại Gia đình Web5ngay ạ,</p><p><br/></p><p>Em tự nhận mình là Fan cứng vì hầu như tất cả những video của Kênh Youtube Web5ngay, những Podcasts Tri kỷ Cảm xúc (cả thời còn tên cũ là Tâm sự Kinh doanh), và Podcasts Tâm sự buồn vui em đều nghe không sót 1 tập nào, và em cũng thấy mình học được khá nhiều từ những lời khuyên, lời chia sẻ từ Thầy ạ.</p><p>Lời đầu tiên em xin được cảm ơn Thầy Năm và các anh chị Support Team Web5ngay đã mang đến những giá trị thực sự rất ý nghĩa và hoàn toàn phi lợi nhuận như vậy trong thời gian lâu nay. Em mong Web5ngay sẽ luôn ngày càng phát triển để lan tỏa những giá trị tốt đẹp này đến với nhiều người hơn nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Đã từ lâu, em đã muốn viết mấy dòng tâm tự để gửi đến Thầy, vì em biết Thầy là 1 người từng trải và có góc nhìn, tư duy rất sâu sắc. Nên em cũng muốn trải lòng mình để được thầy chia sẻ và cho em vài lời khuyên để em có thể được tốt hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay bỗng 1 tối cuối năm, cảm thấy lòng chênh vênh quá, nên em ngồi đây, mạnh dạn viết cho Thầy, bài viết chắc sẽ hơi dài, em mong thầy dành chút thời gian đọc và cho em xin vài cảm nghĩ từ Thầy và lời khuyên từ Thầy để em được tốt hơn với nha ạ:</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Em sinh ra ở 1 vùng quê ven biển miền Trung, gia đình em nghèo và đông anh em, em là út. Chính cái nghèo đó, mà ba mẹ vất vả, các anh chị cũng lêu lỏng rồi cũng nghỉ học sớm. </p><p>Em sinh năm 97, may mắn hơn, sinh ra đã được thông minh hơn đôi chút từ nhỏ. Được ăn học đàng hoàng, học giỏi, được thầy thương bạn mến. (Từ khi còn nhỏ, em đã được mọi người biết đến vì khả năng tính nhẩm rất giỏi, mặc dù chưa đến tuổi đi học, và được mọi người rất thương, hay chọc em là thần đồng). </p><p>Lên lớp 6, vì cơ chế xếp lớp (chắc bị sót), em được xếp vào 1 lớp thường (mặc dù em tự nhận thấy là mình học giỏi đủ để xếp vào lớp chọn). Tụi bạn trong lớp thì ham chơi hư hỏng, ít chú tâm đến chuyện học và học cũng không giỏi lắm. Lúc đó em có xin thầy được chuyển qua lớp chọn, thầy có đồng ý và cũng nhận thấy em dư sức học để được chuyển vào lớp chọn, nhưng thầy bảo để thầy hỏi ý kiến lớp, nếu các bạn đồng ý để em đi thì thầy sẽ chuyển, kết quả là vì lúc đó em vừa là lớp trưởng, vừa học giỏi, vừa được lòng các bạn, nên mọi người đều không muốn em đi, nên thầy đã để em lại lớp thường đó.</p><p>Đến tuổi dậy thì cuối năm lớp 7 đầu lớp 8, em bắt đầu chơi theo đám bạn trong và ngoài lớp và bắt đầu hư. Tụ tập chơi bời, đánh nhau, hút thuốc (mặc dù lúc đó em học vẫn giỏi, nhưng có phần sa sút và ít học hơn). Em bảo kê các bạn trong lớp chơi, mà không méc lại với cô chủ nhiệm. Và đỉnh điểm là đánh nhau, bị phụ huynh lên trường gặp thầy cô. Thầy cô lúc đó vẫn thương và bảo vệ em, nhưng cũng đủ thấy lúc đó em hư đến nhường nào. </p><p>Lên cấp 3, em may mắn được vào lớp chọn của trường. Tuy nhiên lúc đó em lại gặp 1 cậu bạn khá là hợp, cũng ham chơi, xốc nổi của tuổi dậy thì, và tụi em đã bắt nhịp. 2 tụi em khác biệt nhất với các bạn trong lớp chọn đó. Chẳng chịu học chữ nào mà chỉ đi học cho có, và ra sau trường hút thuốc, quen với các cậu bạn hư hỏng khác, tụ tập đánh nhau, và em còn chơi với các anh lớn hơn của xóm cậu bạn này. Em bắt đầu yêu đương, và tình yêu cũng chỉ với bạn nữ nghỉ học sớm, làm quán bida trước trường. Ban ngày đi học, ban đêm em nói dối ba mẹ là đi học thêm nhưng thật ra là đi nhậu, và đi chơi, có khi là ngủ lại nhà bạn này bạn kia mà không về nhà. </p><p>Kết quả là năm lớp 10, em học dở tệ. Tệ hơn nữa là năm</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3816262821935520/?__cft__[0]=AZUV9ksAmBMrdtHpMz80elPPm2d5iZdqNsxhNj7AjG5wmhVmEaF5P886Za4_We6hRHchogNzdiTa_XtOwqGFbynnWwd_Oa7XufM8UBFO3ptppXxyddzSBhcoxnRqXu-bRV5CsJuOIe351R60FxIkXkYW8Gbyc6NIC19zTn83aS7Mgg2J30gdFpuL-oEF-lE7Ifs&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</a></p><p>Sài Gòn, tối Chủ nhật cuối năm, 31/12/2023</p><p>Em chào Thầy Năm và Đại Gia đình Web5ngay ạ,</p><p><br/></p><p>Em tự nhận mình là Fan cứng vì hầu như tất cả những video của Kênh Youtube Web5ngay, những Podcasts Tri kỷ Cảm xúc (cả thời còn tên cũ là Tâm sự Kinh doanh), và Podcasts Tâm sự buồn vui em đều nghe không sót 1 tập nào, và em cũng thấy mình học được khá nhiều từ những lời khuyên, lời chia sẻ từ Thầy ạ.</p><p>Lời đầu tiên em xin được cảm ơn Thầy Năm và các anh chị Support Team Web5ngay đã mang đến những giá trị thực sự rất ý nghĩa và hoàn toàn phi lợi nhuận như vậy trong thời gian lâu nay. Em mong Web5ngay sẽ luôn ngày càng phát triển để lan tỏa những giá trị tốt đẹp này đến với nhiều người hơn nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Đã từ lâu, em đã muốn viết mấy dòng tâm tự để gửi đến Thầy, vì em biết Thầy là 1 người từng trải và có góc nhìn, tư duy rất sâu sắc. Nên em cũng muốn trải lòng mình để được thầy chia sẻ và cho em vài lời khuyên để em có thể được tốt hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay bỗng 1 tối cuối năm, cảm thấy lòng chênh vênh quá, nên em ngồi đây, mạnh dạn viết cho Thầy, bài viết chắc sẽ hơi dài, em mong thầy dành chút thời gian đọc và cho em xin vài cảm nghĩ từ Thầy và lời khuyên từ Thầy để em được tốt hơn với nha ạ:</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Em sinh ra ở 1 vùng quê ven biển miền Trung, gia đình em nghèo và đông anh em, em là út. Chính cái nghèo đó, mà ba mẹ vất vả, các anh chị cũng lêu lỏng rồi cũng nghỉ học sớm. </p><p>Em sinh năm 97, may mắn hơn, sinh ra đã được thông minh hơn đôi chút từ nhỏ. Được ăn học đàng hoàng, học giỏi, được thầy thương bạn mến. (Từ khi còn nhỏ, em đã được mọi người biết đến vì khả năng tính nhẩm rất giỏi, mặc dù chưa đến tuổi đi học, và được mọi người rất thương, hay chọc em là thần đồng). </p><p>Lên lớp 6, vì cơ chế xếp lớp (chắc bị sót), em được xếp vào 1 lớp thường (mặc dù em tự nhận thấy là mình học giỏi đủ để xếp vào lớp chọn). Tụi bạn trong lớp thì ham chơi hư hỏng, ít chú tâm đến chuyện học và học cũng không giỏi lắm. Lúc đó em có xin thầy được chuyển qua lớp chọn, thầy có đồng ý và cũng nhận thấy em dư sức học để được chuyển vào lớp chọn, nhưng thầy bảo để thầy hỏi ý kiến lớp, nếu các bạn đồng ý để em đi thì thầy sẽ chuyển, kết quả là vì lúc đó em vừa là lớp trưởng, vừa học giỏi, vừa được lòng các bạn, nên mọi người đều không muốn em đi, nên thầy đã để em lại lớp thường đó.</p><p>Đến tuổi dậy thì cuối năm lớp 7 đầu lớp 8, em bắt đầu chơi theo đám bạn trong và ngoài lớp và bắt đầu hư. Tụ tập chơi bời, đánh nhau, hút thuốc (mặc dù lúc đó em học vẫn giỏi, nhưng có phần sa sút và ít học hơn). Em bảo kê các bạn trong lớp chơi, mà không méc lại với cô chủ nhiệm. Và đỉnh điểm là đánh nhau, bị phụ huynh lên trường gặp thầy cô. Thầy cô lúc đó vẫn thương và bảo vệ em, nhưng cũng đủ thấy lúc đó em hư đến nhường nào. </p><p>Lên cấp 3, em may mắn được vào lớp chọn của trường. Tuy nhiên lúc đó em lại gặp 1 cậu bạn khá là hợp, cũng ham chơi, xốc nổi của tuổi dậy thì, và tụi em đã bắt nhịp. 2 tụi em khác biệt nhất với các bạn trong lớp chọn đó. Chẳng chịu học chữ nào mà chỉ đi học cho có, và ra sau trường hút thuốc, quen với các cậu bạn hư hỏng khác, tụ tập đánh nhau, và em còn chơi với các anh lớn hơn của xóm cậu bạn này. Em bắt đầu yêu đương, và tình yêu cũng chỉ với bạn nữ nghỉ học sớm, làm quán bida trước trường. Ban ngày đi học, ban đêm em nói dối ba mẹ là đi học thêm nhưng thật ra là đi nhậu, và đi chơi, có khi là ngủ lại nhà bạn này bạn kia mà không về nhà. </p><p>Kết quả là năm lớp 10, em học dở tệ. Tệ hơn nữa là năm</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14917336-19-4-2024.mp3" length="8425675" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14917336</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>701</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-4-2024</itunes:title>
    <title>17-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ZUZI     Vâng. Trước hết con chào mọi người và thầy năm ạ! Con viết bài này vào khung giờ mà có lẽ ai cũng đã ngủ ngon giấc với thời tiếc se lạnh của không khí tết sắp đến này. Con là học sinh cấp ba cuối cấp. Cũng không khác là mấy với các bạn cùng trang lứa với thực trạng hiện tại của học sinh chúng con nói riêng và con nói chung, thì về vấn đề chọn nghành đối với con là thứ khó chọn và là thứ có thể đúng hoặc sai khi bước đầu vào môi trường khác,tạm gọi là rời ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ZUZI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Vâng. Trước hết con chào mọi người và thầy năm ạ! Con viết bài này vào khung giờ mà có lẽ ai cũng đã ngủ ngon giấc với thời tiếc se lạnh của không khí tết sắp đến này.</p><p>Con là học sinh cấp ba cuối cấp. Cũng không khác là mấy với các bạn cùng trang lứa với thực trạng hiện tại của học sinh chúng con nói riêng và con nói chung, thì về vấn đề chọn nghành đối với con là thứ khó chọn và là thứ có thể đúng hoặc sai khi bước đầu vào môi trường khác,tạm gọi là rời xa cái vỏ bọc của cha mẹ tạo ra.</p><p>Con đang mông lung khi đứng giữa 2 lựa chọn là nghành ngôn ngữ anh và nghành tâm lý học. Với con thì con rất thích nói và đặc biệt rất muốn truyền đạt những thứ mà con biết đến mọi người giống người truyền cảm hứng đấy vậy ạ nên con rất muốn học nghành tâm lý học mặc khác con lại cảm thấy nếu bỏ công ra học thì liệu sau này học xong con có việc làm ổn định hay không và nó có giúp ích cho công việc của con sau này hay không?… và thế là con lại suy nghĩ đến ngành khác là ngôn ngữ anh nó là điểm yếu mạnh nhất của con trong các môn hiện tại con đang học ở trường.</p><p>Nhưng không vì vậy mà con từ bỏ nó con muốn thử thách bản thân để không còn nhìn thấy nó mà e ngại nữa, thực chất con biết rõ nó không phải là cái nghành nhưng với xu thế của xh hiện nay làm nghề gì cũng cần ngôn ngữ để có thể tiếp cận với môi trường sống của bản thân, và hơn nữa có thể nâng cấp chính bản thân mình ở hiện tại. Giữ lựa chọn đó con nên chọn thứ mà mình thích, đam mê hay là chọn nghành mà mình xem là có lợi đấy ạ. Con mong mọi người và thầy năm có thể cho con xin ý kiến ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ZUZI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Vâng. Trước hết con chào mọi người và thầy năm ạ! Con viết bài này vào khung giờ mà có lẽ ai cũng đã ngủ ngon giấc với thời tiếc se lạnh của không khí tết sắp đến này.</p><p>Con là học sinh cấp ba cuối cấp. Cũng không khác là mấy với các bạn cùng trang lứa với thực trạng hiện tại của học sinh chúng con nói riêng và con nói chung, thì về vấn đề chọn nghành đối với con là thứ khó chọn và là thứ có thể đúng hoặc sai khi bước đầu vào môi trường khác,tạm gọi là rời xa cái vỏ bọc của cha mẹ tạo ra.</p><p>Con đang mông lung khi đứng giữa 2 lựa chọn là nghành ngôn ngữ anh và nghành tâm lý học. Với con thì con rất thích nói và đặc biệt rất muốn truyền đạt những thứ mà con biết đến mọi người giống người truyền cảm hứng đấy vậy ạ nên con rất muốn học nghành tâm lý học mặc khác con lại cảm thấy nếu bỏ công ra học thì liệu sau này học xong con có việc làm ổn định hay không và nó có giúp ích cho công việc của con sau này hay không?… và thế là con lại suy nghĩ đến ngành khác là ngôn ngữ anh nó là điểm yếu mạnh nhất của con trong các môn hiện tại con đang học ở trường.</p><p>Nhưng không vì vậy mà con từ bỏ nó con muốn thử thách bản thân để không còn nhìn thấy nó mà e ngại nữa, thực chất con biết rõ nó không phải là cái nghành nhưng với xu thế của xh hiện nay làm nghề gì cũng cần ngôn ngữ để có thể tiếp cận với môi trường sống của bản thân, và hơn nữa có thể nâng cấp chính bản thân mình ở hiện tại. Giữ lựa chọn đó con nên chọn thứ mà mình thích, đam mê hay là chọn nghành mà mình xem là có lợi đấy ạ. Con mong mọi người và thầy năm có thể cho con xin ý kiến ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14904636-17-4-2024.mp3" length="5999422" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14904636</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>498</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-4-2024</itunes:title>
    <title>16-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HAPPY     Chào thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi em xin tâm sự chuyện gia đình và họ hàng em. Bố em là thương binh, gần 70 tuổi, có vết thương sọ não nên liệt nửa người, tức là 1 nửa người bị kém đi không cử động tốt như bình thường, viết được rõ tình trạng của bố em thế này cũng là vì em vừa hỏi lại bố, bố em trước giờ ở nhà không làm công việc gì, mặc dù bị thương vậy nhưng em thấy bố em đâu có vấn đề về nhận thức và cũng chưa nghe ai nói bố có vấn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3814213748807094/?__cft__[0]=AZU9YFuTpGgIBngQbzGkZI783_nTrgYV4hqoxeQ-jkS0RBawgfkeqRmr407y9EqQFGU9WHRDMqYohiVMj6RSiEQEE6ksGoU7ZX7xp6gO9ihY2Zv6ywZjTyyFCIeDWDZTfa0XAkR7_CqTl_viZMWfoRVI7bc9Ef6gnK9LBCyPVe9o1s49nnTfjv_8tsDG5-m5byw&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: HAPPY<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi em xin tâm sự chuyện gia đình và họ hàng em.</p><p>Bố em là thương binh, gần 70 tuổi, có vết thương sọ não nên liệt nửa người, tức là 1 nửa người bị kém đi không cử động tốt như bình thường, viết được rõ tình trạng của bố em thế này cũng là vì em vừa hỏi lại bố, bố em trước giờ ở nhà không làm công việc gì, mặc dù bị thương vậy nhưng em thấy bố em đâu có vấn đề về nhận thức và cũng chưa nghe ai nói bố có vấn đề về nhận thức chỉ làm việc khó khăn hơn người bình thường thôi.</p><p><br/></p><p>Em thấy vấn đề khiến em buồn nhất chính là bố em. Em thấy bố sống tệ, không biết ứng sử với mọi người trong gia đình và cả những người xung quanh, hay chửi nặng em và anh em, có hành động đánh mắng không hợp lý và hồi em bé cũng hay đánh nhau với mẹ em đến giờ vẫn hay cãi nhau với mẹ, em không biết diễn tả rõ những lời cãi nhau đó của bố em như thế nào nhưng những lời cãi nhau đó thể hiện sự thiếu hiểu biết và hống hách của bố, riêng nghĩ người thương binh mà cãi nhau ghê vậy đã là sai rồi, ở nhà thì cãi nhau ghê lắm nhưng ra đường thì không dám thế đâu còn sợ, rụt rè và hèn kém, người thương binh ra đường được ưu tiên nhiều nhưng rụt rè vậy nên mất nhiều quyền lợi của cả bố và gia đình.</p><p>Nghe kể ngày xưa bố học khá giỏi, giờ ở nhà không làm gì nhưng không hiểu vì gì lại rất coi thường mẹ em và họ ngoại kiểu coi thường mẹ em chỉ làm giúp việc mặc dù thỉnh thoảng em đi làm cùng mẹ thấy mẹ em được mọi người thực sự quý mến và tôn trọng, mẹ làm giúp việc nhưng cũng làm cho người nước ngoài và các bác trong bộ chính trị, em rất nể mẹ.</p><p><br/></p><p>Thời gian đầu khi mẹ em làm giúp việc lương thấp nhưng sau này lương cao hơn lương thương binh bố được nhà nước trợ cấp, hàng tháng mẹ sẽ đưa tiền lương cho bố đi gửi tiết kiệm ngân hàng, em không rõ đưa tiền như nào và trừ tiền đi chợ ra sao nhưng lương mẹ vẫn cao hơn bố nhưng khi tiết kiệm được một khoản mua nhà bố cứ khăng khăng tiền mua nhà của bố chẳng công nhận gì ở mẹ.</p><p>Hồi trước lâu rồi em còn từng thấy tờ giấy ly hôn trên bàn, chắc tờ đó của bố em thôi nhưng chắc vì gia đình nên không có ly hôn gì. Ở nhà hồi em học cấp 1,2 bố hay nấu cơm, giặt, phơi quần áo, rửa bát vào buổi trưa còn buổi tối mẹ đi làm về sẽ làm. Trong nhà anh em và em tính cách khá khác nhau nên từ trước đến nay ít nói chuyện nhưng nói về anh lại dài quá nên thôi. Đó chỉ riêng trong gia đình đã thấy buồn chán và mệt mỏi rồi.</p><p><br/></p><p>Trong họ hàng em bên nội, gia đình em gần là nghèo nhất, mẹ em thì là người ở quê lên còn họ ngoại thì ở thành phố, mẹ lại làm giúp việc nữa chắc cũng vì mấy điều này nên họ hàng cũng không nể, bố em là anh cả trong họ nhưng ăn nói kém mọi người trong họ cũng không khinh đâu nhưng chẳng giúp đỡ gì nhiều cho bố, mẹ em ở gần chăm sóc bố thì bố không tôn trọng lại sợ và tôn sùng họ nội hơn.</p><p>Mọi người bên họ nội học giỏi và giàu, suốt từ đó đến giờ em tiếp xúc với họ nọi cảm giác của em cực kỳ căng thẳng, áp lực và mệt mỏi vì em học kém và giao tiếp cũng dở, họ chẳng hỏi han tại sao em lại vậy cũng chẳng giúp đỡ gì em gặp mặt là chỉ hỏi chuyện học hành chẳng có chuyện khác để nói và kể cả anh em học rất giỏi nhưng họ hàng cũng chẳng vui vẻ gì với anh.</p><p>Họ hàng em bên ngoại ở quê họ rất vui tính, suốt quãng thời gian còn bé em về quê chơi rất vui, mọi người cũng quý và đánh giá cao em thấy em có tương lai. Vấn đề bắt đầu xảy ra khi em học cấp 2, nhà em có mua chung một căn nhà ở quê với cậu em, sau đó xảy ra xích mích chuyện đất cát giữa bố </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3814213748807094/?__cft__[0]=AZU9YFuTpGgIBngQbzGkZI783_nTrgYV4hqoxeQ-jkS0RBawgfkeqRmr407y9EqQFGU9WHRDMqYohiVMj6RSiEQEE6ksGoU7ZX7xp6gO9ihY2Zv6ywZjTyyFCIeDWDZTfa0XAkR7_CqTl_viZMWfoRVI7bc9Ef6gnK9LBCyPVe9o1s49nnTfjv_8tsDG5-m5byw&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: HAPPY<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ. Em là con trai gần 24 tuổi em xin tâm sự chuyện gia đình và họ hàng em.</p><p>Bố em là thương binh, gần 70 tuổi, có vết thương sọ não nên liệt nửa người, tức là 1 nửa người bị kém đi không cử động tốt như bình thường, viết được rõ tình trạng của bố em thế này cũng là vì em vừa hỏi lại bố, bố em trước giờ ở nhà không làm công việc gì, mặc dù bị thương vậy nhưng em thấy bố em đâu có vấn đề về nhận thức và cũng chưa nghe ai nói bố có vấn đề về nhận thức chỉ làm việc khó khăn hơn người bình thường thôi.</p><p><br/></p><p>Em thấy vấn đề khiến em buồn nhất chính là bố em. Em thấy bố sống tệ, không biết ứng sử với mọi người trong gia đình và cả những người xung quanh, hay chửi nặng em và anh em, có hành động đánh mắng không hợp lý và hồi em bé cũng hay đánh nhau với mẹ em đến giờ vẫn hay cãi nhau với mẹ, em không biết diễn tả rõ những lời cãi nhau đó của bố em như thế nào nhưng những lời cãi nhau đó thể hiện sự thiếu hiểu biết và hống hách của bố, riêng nghĩ người thương binh mà cãi nhau ghê vậy đã là sai rồi, ở nhà thì cãi nhau ghê lắm nhưng ra đường thì không dám thế đâu còn sợ, rụt rè và hèn kém, người thương binh ra đường được ưu tiên nhiều nhưng rụt rè vậy nên mất nhiều quyền lợi của cả bố và gia đình.</p><p>Nghe kể ngày xưa bố học khá giỏi, giờ ở nhà không làm gì nhưng không hiểu vì gì lại rất coi thường mẹ em và họ ngoại kiểu coi thường mẹ em chỉ làm giúp việc mặc dù thỉnh thoảng em đi làm cùng mẹ thấy mẹ em được mọi người thực sự quý mến và tôn trọng, mẹ làm giúp việc nhưng cũng làm cho người nước ngoài và các bác trong bộ chính trị, em rất nể mẹ.</p><p><br/></p><p>Thời gian đầu khi mẹ em làm giúp việc lương thấp nhưng sau này lương cao hơn lương thương binh bố được nhà nước trợ cấp, hàng tháng mẹ sẽ đưa tiền lương cho bố đi gửi tiết kiệm ngân hàng, em không rõ đưa tiền như nào và trừ tiền đi chợ ra sao nhưng lương mẹ vẫn cao hơn bố nhưng khi tiết kiệm được một khoản mua nhà bố cứ khăng khăng tiền mua nhà của bố chẳng công nhận gì ở mẹ.</p><p>Hồi trước lâu rồi em còn từng thấy tờ giấy ly hôn trên bàn, chắc tờ đó của bố em thôi nhưng chắc vì gia đình nên không có ly hôn gì. Ở nhà hồi em học cấp 1,2 bố hay nấu cơm, giặt, phơi quần áo, rửa bát vào buổi trưa còn buổi tối mẹ đi làm về sẽ làm. Trong nhà anh em và em tính cách khá khác nhau nên từ trước đến nay ít nói chuyện nhưng nói về anh lại dài quá nên thôi. Đó chỉ riêng trong gia đình đã thấy buồn chán và mệt mỏi rồi.</p><p><br/></p><p>Trong họ hàng em bên nội, gia đình em gần là nghèo nhất, mẹ em thì là người ở quê lên còn họ ngoại thì ở thành phố, mẹ lại làm giúp việc nữa chắc cũng vì mấy điều này nên họ hàng cũng không nể, bố em là anh cả trong họ nhưng ăn nói kém mọi người trong họ cũng không khinh đâu nhưng chẳng giúp đỡ gì nhiều cho bố, mẹ em ở gần chăm sóc bố thì bố không tôn trọng lại sợ và tôn sùng họ nội hơn.</p><p>Mọi người bên họ nội học giỏi và giàu, suốt từ đó đến giờ em tiếp xúc với họ nọi cảm giác của em cực kỳ căng thẳng, áp lực và mệt mỏi vì em học kém và giao tiếp cũng dở, họ chẳng hỏi han tại sao em lại vậy cũng chẳng giúp đỡ gì em gặp mặt là chỉ hỏi chuyện học hành chẳng có chuyện khác để nói và kể cả anh em học rất giỏi nhưng họ hàng cũng chẳng vui vẻ gì với anh.</p><p>Họ hàng em bên ngoại ở quê họ rất vui tính, suốt quãng thời gian còn bé em về quê chơi rất vui, mọi người cũng quý và đánh giá cao em thấy em có tương lai. Vấn đề bắt đầu xảy ra khi em học cấp 2, nhà em có mua chung một căn nhà ở quê với cậu em, sau đó xảy ra xích mích chuyện đất cát giữa bố </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14897631-16-4-2024.mp3" length="8893371" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14897631</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>739</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-4-2024</itunes:title>
    <title>15-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail (Trong bài có khúc 7:56 tui nói: tình thương là cái sợi dây giáo dục to lớn nhất mà một người 24/24 tự ý thức không làm điều "tốt" xin đính chính là: KHÔNG LÀM ĐIỀU XẤU)  NGƯỜI GỬI: BASORIDUDU   Em xin gửi lời thương ái đến Thầy Năm (người em dành sự kính yêu sâu sắc) cùng toàn thể anh chị em.   Hôm nay mình có đôi lời tâm sự với mọi người.   Hãy thương con cái bạn nhiều hơn! Vì ngoài kia còn nhiều người đáng ghét hơn chúng rất nhiều.   Mình có hai đứa con gái. Một đứa hơn 4 ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>(Trong bài có khúc 7:56 tui nói:<br/>tình thương là cái sợi dây giáo dục to lớn nhất mà một người 24/24 tự ý thức không làm điều &quot;tốt&quot; xin đính chính là: KHÔNG LÀM ĐIỀU XẤU)<br/><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3814210215474114/?__cft__[0]=AZXzA3_yD46oCjYpbGWcl39FaH8bFRegh_b40CuZHzr7i-2MefywdVWFaSjG9cxas6au6OdCeu4Iz5rnTSuaADlFa_R737FGAN3zoZM0aAXrfcDv4_GyLvEwX99XoUhqvUKPg7q2Phc-nFTcY10qI3Ta&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: BASORIDUDU<br/></b></a><br/></p><p>Em xin gửi lời thương ái đến Thầy Năm (người em dành sự kính yêu sâu sắc) cùng toàn thể anh chị em.</p><p><br/></p><p>Hôm nay mình có đôi lời tâm sự với mọi người.</p><p><br/></p><p>Hãy thương con cái bạn nhiều hơn! Vì ngoài kia còn nhiều người đáng ghét hơn chúng rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Mình có hai đứa con gái. Một đứa hơn 4 tuổi và một đứa vừa qua tuổi thứ 3.</p><p><br/></p><p>Bạn biết rồi đấy! Nếu bạn có một đứa con ở tầm 04 tuổi, bạn sẽ hiểu nó hiếu động và nghịch ngợm cỡ nào.</p><p><br/></p><p>Con gái 4 tuổi của mình nó còn luộm thuộm nữa. Nó có vẻ là đứa thông minh, nhưng sự thấu cảm của nó với tâm trạng cha mẹ hơi tỉ lệ nghịch hihi.</p><p><br/></p><p>Còn cô nương vừa 3 tuổi mình thì trải qua khủng hoảng tuổi lên 3. Giờ mình mới hiểu! Cái từ “khủng hoảng” đó là dành cho cha mẹ - ý là bọn không răng khi qua ba tuổi nó làm cha mẹ khủng hoảng á hihi</p><p><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>(Trong bài có khúc 7:56 tui nói:<br/>tình thương là cái sợi dây giáo dục to lớn nhất mà một người 24/24 tự ý thức không làm điều &quot;tốt&quot; xin đính chính là: KHÔNG LÀM ĐIỀU XẤU)<br/><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3814210215474114/?__cft__[0]=AZXzA3_yD46oCjYpbGWcl39FaH8bFRegh_b40CuZHzr7i-2MefywdVWFaSjG9cxas6au6OdCeu4Iz5rnTSuaADlFa_R737FGAN3zoZM0aAXrfcDv4_GyLvEwX99XoUhqvUKPg7q2Phc-nFTcY10qI3Ta&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: BASORIDUDU<br/></b></a><br/></p><p>Em xin gửi lời thương ái đến Thầy Năm (người em dành sự kính yêu sâu sắc) cùng toàn thể anh chị em.</p><p><br/></p><p>Hôm nay mình có đôi lời tâm sự với mọi người.</p><p><br/></p><p>Hãy thương con cái bạn nhiều hơn! Vì ngoài kia còn nhiều người đáng ghét hơn chúng rất nhiều.</p><p><br/></p><p>Mình có hai đứa con gái. Một đứa hơn 4 tuổi và một đứa vừa qua tuổi thứ 3.</p><p><br/></p><p>Bạn biết rồi đấy! Nếu bạn có một đứa con ở tầm 04 tuổi, bạn sẽ hiểu nó hiếu động và nghịch ngợm cỡ nào.</p><p><br/></p><p>Con gái 4 tuổi của mình nó còn luộm thuộm nữa. Nó có vẻ là đứa thông minh, nhưng sự thấu cảm của nó với tâm trạng cha mẹ hơi tỉ lệ nghịch hihi.</p><p><br/></p><p>Còn cô nương vừa 3 tuổi mình thì trải qua khủng hoảng tuổi lên 3. Giờ mình mới hiểu! Cái từ “khủng hoảng” đó là dành cho cha mẹ - ý là bọn không răng khi qua ba tuổi nó làm cha mẹ khủng hoảng á hihi</p><p><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14889404-15-4-2024.mp3" length="11770707" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14889404</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>979</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-4-2024</itunes:title>
    <title>12-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HEAVENLY     CÓ NÊN VÌ NGƯỜI KHÁC MÀ QUÊN BẢN THÂN MÌNH? SỐNG ÍCH KỶ MỘT CHÚT THÌ CÓ SAO KHÔNG?   Em chào thầy Năm và mọi người! Em luôn tự hỏi trong đầu hai câu hỏi trên và cũng kiếm thấy nhiều câu trả lời rồi nhưng chả câu nào làm em hài lòng cả.   Trước đây em từng sống cuộc sống vì người khác mà quên mất bản thân mình, ai nhờ gì cũng làm vì em không muốn nói "không" với bất cứ ai cả, em sợ làm người khác phật ý và buồn lòng lắm. Em luôn tự nhủ với bản thân là ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HEAVENLY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>CÓ NÊN VÌ NGƯỜI KHÁC MÀ QUÊN BẢN THÂN MÌNH? SỐNG ÍCH KỶ MỘT CHÚT THÌ CÓ SAO KHÔNG?</p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người! Em luôn tự hỏi trong đầu hai câu hỏi trên và cũng kiếm thấy nhiều câu trả lời rồi nhưng chả câu nào làm em hài lòng cả.</p><p><br/></p><p>Trước đây em từng sống cuộc sống vì người khác mà quên mất bản thân mình, ai nhờ gì cũng làm vì em không muốn nói &quot;không&quot; với bất cứ ai cả, em sợ làm người khác phật ý và buồn lòng lắm. Em luôn tự nhủ với bản thân là niềm hạnh phúc của người khác chính là niềm hạnh phúc của em (mỉa mai thay vì trên thực tế có thế đâu). Làm cho họ hạnh phúc xong (mà em cũng chẳng biết họ có hạnh phúc thật không nữa) thì em lại thấy lòng mình nặng trĩu, chẳng vui vẻ chút nào cả vì bản thân mệt rũ ra cả về thể xác lẫn tâm trí.</p><p>Em dốc hết lòng hết sức là vậy đó thế nhưng vẫn không thể làm &quot;vui lòng&quot; một số người trong cái vòng tròn quan hệ to bự mà em cố gắng xây dựng nên. Kết quả của việc đó là họ nghĩ em giả dối, em thực sự rất buồn, em đã rất cố gắng giúp đỡ mọi người rồi mà??? Hay em đã sai khi mong chờ điều gì đó ví dụ như một lời cảm ơn hay một nụ cười từ họ mỗi khi họ gặp em (cũng không cần là mỗi lần gặp đều phải cười, nhưng một câu chào hỏi cũng được).</p><p><br/></p><p>Quay lại vấn đề chính, em vẫn chẳng thấy mình hạnh phúc thêm tí nào cả khi thấy người khác hạnh phúc. Thật sự là vì em đã giúp đỡ họ một cách giải dối nên kết quả em nhận được là sự không hạnh phúc? Nếu sự thật là thế thì em xấu xa quá nhỉ? Giả vờ làm người tốt trong khi bản thân là người xấu.</p><p><br/></p><p>Gì thì gì mình cũng nên sống thật với bản thân mình đúng không ạ? Vậy từ nay em không nên giả vờ sống như người tốt nữa đúng không ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HEAVENLY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>CÓ NÊN VÌ NGƯỜI KHÁC MÀ QUÊN BẢN THÂN MÌNH? SỐNG ÍCH KỶ MỘT CHÚT THÌ CÓ SAO KHÔNG?</p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người! Em luôn tự hỏi trong đầu hai câu hỏi trên và cũng kiếm thấy nhiều câu trả lời rồi nhưng chả câu nào làm em hài lòng cả.</p><p><br/></p><p>Trước đây em từng sống cuộc sống vì người khác mà quên mất bản thân mình, ai nhờ gì cũng làm vì em không muốn nói &quot;không&quot; với bất cứ ai cả, em sợ làm người khác phật ý và buồn lòng lắm. Em luôn tự nhủ với bản thân là niềm hạnh phúc của người khác chính là niềm hạnh phúc của em (mỉa mai thay vì trên thực tế có thế đâu). Làm cho họ hạnh phúc xong (mà em cũng chẳng biết họ có hạnh phúc thật không nữa) thì em lại thấy lòng mình nặng trĩu, chẳng vui vẻ chút nào cả vì bản thân mệt rũ ra cả về thể xác lẫn tâm trí.</p><p>Em dốc hết lòng hết sức là vậy đó thế nhưng vẫn không thể làm &quot;vui lòng&quot; một số người trong cái vòng tròn quan hệ to bự mà em cố gắng xây dựng nên. Kết quả của việc đó là họ nghĩ em giả dối, em thực sự rất buồn, em đã rất cố gắng giúp đỡ mọi người rồi mà??? Hay em đã sai khi mong chờ điều gì đó ví dụ như một lời cảm ơn hay một nụ cười từ họ mỗi khi họ gặp em (cũng không cần là mỗi lần gặp đều phải cười, nhưng một câu chào hỏi cũng được).</p><p><br/></p><p>Quay lại vấn đề chính, em vẫn chẳng thấy mình hạnh phúc thêm tí nào cả khi thấy người khác hạnh phúc. Thật sự là vì em đã giúp đỡ họ một cách giải dối nên kết quả em nhận được là sự không hạnh phúc? Nếu sự thật là thế thì em xấu xa quá nhỉ? Giả vờ làm người tốt trong khi bản thân là người xấu.</p><p><br/></p><p>Gì thì gì mình cũng nên sống thật với bản thân mình đúng không ạ? Vậy từ nay em không nên giả vờ sống như người tốt nữa đúng không ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14875709-12-4-2024.mp3" length="4196973" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14875709</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>348</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-4-2024</itunes:title>
    <title>11-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BẢO     Xin chào mọi người, mình chợt nhận thấy mình như một đứa trẻ không hiểu biết gì lại cố tỏ ra mình trưởng thành, mình đã khôn lớn có thể giải quyết nhiều vấn đề ở mình và người thân nhưng thực tế lại ngược lại.   Mình năm nay 23 (tuổi thật 21 em xin giấu tuổi) tuổi lớn lên ở thôn quê trồng lúa, hái rau nuôi lợn, lớn lên trong nghèo khó thiếu thốn ăn ko đủ no mặc ko đủ ấm, mình chịu cảnh bạo lực gia đình thường xuyên từ nhỏ khiến tinh thần của mình không đượ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẢO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, mình chợt nhận thấy mình như một đứa trẻ không hiểu biết gì lại cố tỏ ra mình trưởng thành, mình đã khôn lớn có thể giải quyết nhiều vấn đề ở mình và người thân nhưng thực tế lại ngược lại.</p><p><br/></p><p>Mình năm nay 23 (tuổi thật 21 em xin giấu tuổi) tuổi lớn lên ở thôn quê trồng lúa, hái rau nuôi lợn, lớn lên trong nghèo khó thiếu thốn ăn ko đủ no mặc ko đủ ấm, mình chịu cảnh bạo lực gia đình thường xuyên từ nhỏ khiến tinh thần của mình không được ổn định dù đến bây giờ đôi khi nghe thấy tiếng xe máy hay tiếng ly nước va đập với cái bàn cũng khiến mình đang ngủ mơ cả người căng cứng run rẩy tỉnh dậy.</p><p>Mình sợ hãi gia đình mình, sợ hãi phải sống ở đó và mình cũng làm như vậy, mình không thân thiết với người trong gia đình, mình là một người trầm tính và ít nói nên gần như không nói chuyện gì nhiều với bố mẹ, bạn bè chủ yếu là người chơi từ nhỏ, khi đi học mình luôn là một đứa trẻ ngoan và khó giao tiếp.</p><p><br/></p><p>Học hết cấp 3 háo hức với cuộc sống kiếm tiền bên ngoài, nhưng rất nhanh đang từ hồng chuyển sang đen, rồi mình dần học cách tự lập tự lo mọi thứ nhưng mọi việc trả đi đến đâu cả, mọi ý định mình làm gì đó đều ko quyết tâm thực hiện kỷ luật rời rạc, học tiếng anh ư thôi để sau đã, viết một quấn tiểu thuyết để nhiều người quan tâm ư thôi mình đang nghĩ về giàn ý nó như nào mà, tập thể dục ư thôi mệt lắm dừng ở đây thôi.</p><p><br/></p><p>Rồi bệnh tật quấn thân khiến mọi điều lao đầu xuống dốc, rồi gặp luôn người xấu trong truyền thuyết, cảm giác như bản thân hết cố gắng nổi rồi, cái gì mà thành công cái gì mà cố gắng thức sự mệt mỏi quá, giờ đây không một đồng dính túu ở trong nhà gió thổi qua cửa lạnh run người, lòng thì khốn đốn hối hận vì những sai lầm này nối tiếp sai lầm khác biết là không chịu thay đổi rồi sẽ ra hậu quả gì mà không nuôi nổi ý chí thực hiện.</p><p><br/></p><p>Hận chính mình yếu đuối không biết gì tự cho là đúng, thân mình lo trưa xong còn đi lo người khác, để rồi phải báo víu vào những thứ có thể. Tự nhắc mình ngủ sớm mà khuya rồi còn thức, biết nghịch điện thoại không tốt mà lúc nào cũng khư khư chiếc điện thoại trên tay, đã lún quá sâu khó mà thoát ra khỏi.</p><p>Giờ đây khốn đốn không biết làm gì, có nhưng vấn đề chỉ muốn vứt đấy không muốn quan tâm tới nữa, nhưng vứt đó biết đâu lại làm nó tệ hơn. Cảm thấy mình là một người vô dụng thực sự, giờ có cảm giác như đi thụt lùi lại vạch xuất phát vậy, thôi đành an ủi mình còn thân ở đây thì còn mọi thứ bớt phiền não biết bao nhiêu tương lai thôi thì để sau tính tiếp. Ở nhà bố mẹ cũng ko còn đánh đập cãi nhau như trước, sự trả giá của mình đối chiến với người cha nóng nảy cũng coi như không phí, có chê thì vẫn chê nuôi thì cứ nuôi, quay lại quê hương lại cảm thấy tốt lạ thường, nhìn người quen ngắm khung cảnh cũ.</p><p><br/></p><p>Có lẽ mình lại không thành thật với chính mình rồi, những vẫn đề của mình thì lại không kể cho ai biết, có lẽ người thân không giúp được nhưng sẽ đỡ hơn phần nào, có lẽ là di chứng của việc quá khứ bị gia đình từ chối quan tâm khiến mình cảm thấy mọi người sẽ không giúp đỡ mà lại phản ngược lại vậy. Viết đến đây em chợt không muốn gửi tâm sự nữa vì nó là một tâm sự có phần tào lao và thiếu mạch lạc, em xin dừng ở đây vậy.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn người Thấy đáng kính giúp em học hỏi được nhiều điều hay ho, mong Thầy có thể nói cho em cái sai để em có thể tuyến bộ, hãy thẳng thừng phê phán để con người lỳ lợm này để hiểu cay đắng mà quyết tâm hơn ạ.</p><p>Mình cảm ơn mọi người đã quan tâm đọc tâm sự tào lao này rất nhiều. Cảm ơn mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẢO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, mình chợt nhận thấy mình như một đứa trẻ không hiểu biết gì lại cố tỏ ra mình trưởng thành, mình đã khôn lớn có thể giải quyết nhiều vấn đề ở mình và người thân nhưng thực tế lại ngược lại.</p><p><br/></p><p>Mình năm nay 23 (tuổi thật 21 em xin giấu tuổi) tuổi lớn lên ở thôn quê trồng lúa, hái rau nuôi lợn, lớn lên trong nghèo khó thiếu thốn ăn ko đủ no mặc ko đủ ấm, mình chịu cảnh bạo lực gia đình thường xuyên từ nhỏ khiến tinh thần của mình không được ổn định dù đến bây giờ đôi khi nghe thấy tiếng xe máy hay tiếng ly nước va đập với cái bàn cũng khiến mình đang ngủ mơ cả người căng cứng run rẩy tỉnh dậy.</p><p>Mình sợ hãi gia đình mình, sợ hãi phải sống ở đó và mình cũng làm như vậy, mình không thân thiết với người trong gia đình, mình là một người trầm tính và ít nói nên gần như không nói chuyện gì nhiều với bố mẹ, bạn bè chủ yếu là người chơi từ nhỏ, khi đi học mình luôn là một đứa trẻ ngoan và khó giao tiếp.</p><p><br/></p><p>Học hết cấp 3 háo hức với cuộc sống kiếm tiền bên ngoài, nhưng rất nhanh đang từ hồng chuyển sang đen, rồi mình dần học cách tự lập tự lo mọi thứ nhưng mọi việc trả đi đến đâu cả, mọi ý định mình làm gì đó đều ko quyết tâm thực hiện kỷ luật rời rạc, học tiếng anh ư thôi để sau đã, viết một quấn tiểu thuyết để nhiều người quan tâm ư thôi mình đang nghĩ về giàn ý nó như nào mà, tập thể dục ư thôi mệt lắm dừng ở đây thôi.</p><p><br/></p><p>Rồi bệnh tật quấn thân khiến mọi điều lao đầu xuống dốc, rồi gặp luôn người xấu trong truyền thuyết, cảm giác như bản thân hết cố gắng nổi rồi, cái gì mà thành công cái gì mà cố gắng thức sự mệt mỏi quá, giờ đây không một đồng dính túu ở trong nhà gió thổi qua cửa lạnh run người, lòng thì khốn đốn hối hận vì những sai lầm này nối tiếp sai lầm khác biết là không chịu thay đổi rồi sẽ ra hậu quả gì mà không nuôi nổi ý chí thực hiện.</p><p><br/></p><p>Hận chính mình yếu đuối không biết gì tự cho là đúng, thân mình lo trưa xong còn đi lo người khác, để rồi phải báo víu vào những thứ có thể. Tự nhắc mình ngủ sớm mà khuya rồi còn thức, biết nghịch điện thoại không tốt mà lúc nào cũng khư khư chiếc điện thoại trên tay, đã lún quá sâu khó mà thoát ra khỏi.</p><p>Giờ đây khốn đốn không biết làm gì, có nhưng vấn đề chỉ muốn vứt đấy không muốn quan tâm tới nữa, nhưng vứt đó biết đâu lại làm nó tệ hơn. Cảm thấy mình là một người vô dụng thực sự, giờ có cảm giác như đi thụt lùi lại vạch xuất phát vậy, thôi đành an ủi mình còn thân ở đây thì còn mọi thứ bớt phiền não biết bao nhiêu tương lai thôi thì để sau tính tiếp. Ở nhà bố mẹ cũng ko còn đánh đập cãi nhau như trước, sự trả giá của mình đối chiến với người cha nóng nảy cũng coi như không phí, có chê thì vẫn chê nuôi thì cứ nuôi, quay lại quê hương lại cảm thấy tốt lạ thường, nhìn người quen ngắm khung cảnh cũ.</p><p><br/></p><p>Có lẽ mình lại không thành thật với chính mình rồi, những vẫn đề của mình thì lại không kể cho ai biết, có lẽ người thân không giúp được nhưng sẽ đỡ hơn phần nào, có lẽ là di chứng của việc quá khứ bị gia đình từ chối quan tâm khiến mình cảm thấy mọi người sẽ không giúp đỡ mà lại phản ngược lại vậy. Viết đến đây em chợt không muốn gửi tâm sự nữa vì nó là một tâm sự có phần tào lao và thiếu mạch lạc, em xin dừng ở đây vậy.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn người Thấy đáng kính giúp em học hỏi được nhiều điều hay ho, mong Thầy có thể nói cho em cái sai để em có thể tuyến bộ, hãy thẳng thừng phê phán để con người lỳ lợm này để hiểu cay đắng mà quyết tâm hơn ạ.</p><p>Mình cảm ơn mọi người đã quan tâm đọc tâm sự tào lao này rất nhiều. Cảm ơn mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14869418-11-4-2024.mp3" length="6441727" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14869418</guid>
    <pubDate>Thu, 11 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>535</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-4-2024</itunes:title>
    <title>10-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM ĐƯỢC XIN GIẤU TÊN Ạ     Em xin chào anh Năm và chào tất cả mọi người ạ Em xin được tự giới thiệu em là nam, năm nay em 30 tuổi ạ Em cũng xin được phép tâm sự một số vấn đề về tình trạng hôn nhân của cá nhân em, cũng khá dài và khá là tiêu cực, em cũng đã suy nghĩ rất nhiều mới chia sẻ ở đây vì thường mọi chuyện sau khi đã xong hết rồi thì em mới nói ra nhưng vì chuyện này với em khá là bế tắc và em cũng mong tìm được một nơi để giải bày Chuyện là em với vợ em q...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM ĐƯỢC XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và chào tất cả mọi người ạ</p><p>Em xin được tự giới thiệu em là nam, năm nay em 30 tuổi ạ</p><p>Em cũng xin được phép tâm sự một số vấn đề về tình trạng hôn nhân của cá nhân em, cũng khá dài và khá là tiêu cực, em cũng đã suy nghĩ rất nhiều mới chia sẻ ở đây vì thường mọi chuyện sau khi đã xong hết rồi thì em mới nói ra nhưng vì chuyện này với em khá là bế tắc và em cũng mong tìm được một nơi để giải bày</p><p>Chuyện là em với vợ em quen biết nhau qua một người bạn mai mối, cũng quen nhau một thời gian, không đủ lâu để hiểu hết về nhau nhưng cảm thấy cả 2 có thể bước cùng nhau nên đã quyết định lên chung một thuyền</p><p>Giai đoạn sau khi cưới rất ổn, mọi thứ 2 vợ chồng đều có thể chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau cùng phát triển</p><p>NHƯNG, chữ nhưng này khá là to tướng, vào một ngày chắc cách đây khoảng chừng 2 tháng, đột ngột vợ em bắt đầu lạnh nhạt, thờ ơ và không còn chia sẻ bất cứ thứ gì với nhau nữa và luôn luôn im lặng</p><p>Hằng ngày em đã dành thời gian để suy niệm tại sao lại thành ra thế này, đã từng có những lần cãi nhau trước đó, vợ em thường hay lớn tiếng hay khó chịu khi em hỏi đến một vấn đề nào đó, dù vấn đề đó là nhỏ hay lớn</p><p>Em cũng cố gắng tìm hiểu xem vấn đề của 2 đứa là ở đâu, là em đã đôi lần không hiểu ý vợ hay những cuộc cãi nhau vì bất đồng quan điểm, dù có thế nào, ai đúng ai sai em cũng xuống nước làm hòa sau đó và mong muốn mọi thứ thật bình an</p><p>Nhưng đối với em dù có thế nào đi nữa thì trong một mối quan hệ thì cần phải ngồi xuống để nói chuyện với nhau, phải giao tiếp nhau ví dụ như: &quot;Em không thích anh ở chỗ này, chỗ kia&quot; hoặc &quot;Anh tào lao quá em không muốn gặp lại những chuyện như vầy&quot;, nhưng em luôn nhận được sự im lặng khi bắt đầu có vấn đề. Em thường hỏi thăm vợ em như &quot;Hôm nay em đi làm có mệt không?&quot;, &quot;Em đang mệt phải không, có cần anh hỗ trợ gì không?&quot;, và em cũng tự giác dọn dẹp nhà cửa, phụ giúp những gì em có thể nhưng mọi thứ nhận được là sự im lặng đến đáng sợ</p><p>Em rất sợ vợ em gặp những vấn đề về tâm lý như trầm cảm hoặc đại loại như một câu trong bài TSBV của bạn Người con xa xứ 14/12/2023, là sự thật vợ đã chán ghét em lắm rồi và không muốn nói ra</p><p>Có vài lần có thể tâm trạng vợ vui hơn và cũng có trả lời em là &quot;Có lẻ mình quyết định hơi sớm, chúng ta không có tiếng nói chung&quot;. Sau khi em nhận câu này là em biết có sự khác biệt về nhận thức, quan điểm sống của cả 2 vợ chồng. Đối với em thì tình yêu có thể bồi dưỡng, xây dựng được và không ai có thể hoàn hảo với nhau được ngay từ đâu, à có thể có nhưng là số ít, nên rất cần cả 2 người cùng cố gắng với nhau cho một mối quan hệ</p><p>Em rất tôn trọng, ủng hộ những việc của vợ và luôn để không gian riêng cho vợ phát huy, nhưng dần em không cảm thấy sự tôn trọng từ vợ, em chỉ nhận được những trả lời cộc lóc, bực bội, khó chịu và đôi khi là luôn luôn im lặng</p><p>Em biết mọi thứ hiện tại chỉ đang ở góc nhìn của em thôi, và em rất muốn được biết góc nhìn, suy nghĩ, mong muốn của vợ em, vì đây đã là hôn nhân rồi chứ không phải là quen nhau nữa, cũng cần có trách nhiệm sau khi đã lựa chọn</p><p>Vì 2 vợ chồng chưa có con, nên không thể vịn vào lý do &quot;Vì con&quot; được, nếu thật sự vợ em cảm thấy không thể tiếp tục cùng em đi tiếp thì vẫn nên nói ra hết mà đúng không anh nhỉ? Chứ im lặng mãi thế này em thực sự không biết phải làm sao, vì em còn thương lắm, và vẫn tìm mọi cách để có thể giúp mối quan hệ tốt hơn</p><p>Em cũng muốn chia sẻ là em đang làm Technical Leader cho một công ty công nghệ, và em cũng quản lý khoảng tầm 7-10 bạn khác, nhưng vì vấn đề gia đình này thỉnh thoảng phá hủy cảm xúc của em rất nhiều, em có thể kiềm nén cảm xúc để giải quyết nhiều vấn đề của công ty, nhưng khi xong hết mọi việc thì em rất stress, vì tâm trạng của em đang rất bất ổn.</p><p>Em có tìm đến chạy bộ và sách nhiều hơn, những quyển sách healing</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM ĐƯỢC XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào anh Năm và chào tất cả mọi người ạ</p><p>Em xin được tự giới thiệu em là nam, năm nay em 30 tuổi ạ</p><p>Em cũng xin được phép tâm sự một số vấn đề về tình trạng hôn nhân của cá nhân em, cũng khá dài và khá là tiêu cực, em cũng đã suy nghĩ rất nhiều mới chia sẻ ở đây vì thường mọi chuyện sau khi đã xong hết rồi thì em mới nói ra nhưng vì chuyện này với em khá là bế tắc và em cũng mong tìm được một nơi để giải bày</p><p>Chuyện là em với vợ em quen biết nhau qua một người bạn mai mối, cũng quen nhau một thời gian, không đủ lâu để hiểu hết về nhau nhưng cảm thấy cả 2 có thể bước cùng nhau nên đã quyết định lên chung một thuyền</p><p>Giai đoạn sau khi cưới rất ổn, mọi thứ 2 vợ chồng đều có thể chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau cùng phát triển</p><p>NHƯNG, chữ nhưng này khá là to tướng, vào một ngày chắc cách đây khoảng chừng 2 tháng, đột ngột vợ em bắt đầu lạnh nhạt, thờ ơ và không còn chia sẻ bất cứ thứ gì với nhau nữa và luôn luôn im lặng</p><p>Hằng ngày em đã dành thời gian để suy niệm tại sao lại thành ra thế này, đã từng có những lần cãi nhau trước đó, vợ em thường hay lớn tiếng hay khó chịu khi em hỏi đến một vấn đề nào đó, dù vấn đề đó là nhỏ hay lớn</p><p>Em cũng cố gắng tìm hiểu xem vấn đề của 2 đứa là ở đâu, là em đã đôi lần không hiểu ý vợ hay những cuộc cãi nhau vì bất đồng quan điểm, dù có thế nào, ai đúng ai sai em cũng xuống nước làm hòa sau đó và mong muốn mọi thứ thật bình an</p><p>Nhưng đối với em dù có thế nào đi nữa thì trong một mối quan hệ thì cần phải ngồi xuống để nói chuyện với nhau, phải giao tiếp nhau ví dụ như: &quot;Em không thích anh ở chỗ này, chỗ kia&quot; hoặc &quot;Anh tào lao quá em không muốn gặp lại những chuyện như vầy&quot;, nhưng em luôn nhận được sự im lặng khi bắt đầu có vấn đề. Em thường hỏi thăm vợ em như &quot;Hôm nay em đi làm có mệt không?&quot;, &quot;Em đang mệt phải không, có cần anh hỗ trợ gì không?&quot;, và em cũng tự giác dọn dẹp nhà cửa, phụ giúp những gì em có thể nhưng mọi thứ nhận được là sự im lặng đến đáng sợ</p><p>Em rất sợ vợ em gặp những vấn đề về tâm lý như trầm cảm hoặc đại loại như một câu trong bài TSBV của bạn Người con xa xứ 14/12/2023, là sự thật vợ đã chán ghét em lắm rồi và không muốn nói ra</p><p>Có vài lần có thể tâm trạng vợ vui hơn và cũng có trả lời em là &quot;Có lẻ mình quyết định hơi sớm, chúng ta không có tiếng nói chung&quot;. Sau khi em nhận câu này là em biết có sự khác biệt về nhận thức, quan điểm sống của cả 2 vợ chồng. Đối với em thì tình yêu có thể bồi dưỡng, xây dựng được và không ai có thể hoàn hảo với nhau được ngay từ đâu, à có thể có nhưng là số ít, nên rất cần cả 2 người cùng cố gắng với nhau cho một mối quan hệ</p><p>Em rất tôn trọng, ủng hộ những việc của vợ và luôn để không gian riêng cho vợ phát huy, nhưng dần em không cảm thấy sự tôn trọng từ vợ, em chỉ nhận được những trả lời cộc lóc, bực bội, khó chịu và đôi khi là luôn luôn im lặng</p><p>Em biết mọi thứ hiện tại chỉ đang ở góc nhìn của em thôi, và em rất muốn được biết góc nhìn, suy nghĩ, mong muốn của vợ em, vì đây đã là hôn nhân rồi chứ không phải là quen nhau nữa, cũng cần có trách nhiệm sau khi đã lựa chọn</p><p>Vì 2 vợ chồng chưa có con, nên không thể vịn vào lý do &quot;Vì con&quot; được, nếu thật sự vợ em cảm thấy không thể tiếp tục cùng em đi tiếp thì vẫn nên nói ra hết mà đúng không anh nhỉ? Chứ im lặng mãi thế này em thực sự không biết phải làm sao, vì em còn thương lắm, và vẫn tìm mọi cách để có thể giúp mối quan hệ tốt hơn</p><p>Em cũng muốn chia sẻ là em đang làm Technical Leader cho một công ty công nghệ, và em cũng quản lý khoảng tầm 7-10 bạn khác, nhưng vì vấn đề gia đình này thỉnh thoảng phá hủy cảm xúc của em rất nhiều, em có thể kiềm nén cảm xúc để giải quyết nhiều vấn đề của công ty, nhưng khi xong hết mọi việc thì em rất stress, vì tâm trạng của em đang rất bất ổn.</p><p>Em có tìm đến chạy bộ và sách nhiều hơn, những quyển sách healing</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14862241-10-4-2024.mp3" length="6372764" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14862241</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>529</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-4-2024</itunes:title>
    <title>9-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N   Hết tiêu cực nhờ nghe Tâm Sự Buồn Vui :&gt; hí.   Em đã gửi tâm sự về tsbv 2 lần và lần này là lần thứ 3. 2 lần trước rất bế tắc và em mong ngóng từng ngày chờ nghe ý kiến từ thầy. Có lần em từng nghĩ chắc thầy không thích câu chuyện của mình đâu, tiêu cực quá mà. Nhưng chính nhờ sự chờ đợi lâu lắc đó mà em có thể tự giải quyết vấn đề của mình , và mỗi lần bài em được đăng lại vào group thì em thấy bản thân mình lúc đó thật trẻ con, có tí chuyện vặt...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><p>Hết tiêu cực nhờ nghe Tâm Sự Buồn Vui :&gt; hí.</p><p><br/></p><p>Em đã gửi tâm sự về tsbv 2 lần và lần này là lần thứ 3.</p><p>2 lần trước rất bế tắc và em mong ngóng từng ngày chờ nghe ý kiến từ thầy. Có lần em từng nghĩ chắc thầy không thích câu chuyện của mình đâu, tiêu cực quá mà. Nhưng chính nhờ sự chờ đợi lâu lắc đó mà em có thể tự giải quyết vấn đề của mình , và mỗi lần bài em được đăng lại vào group thì em thấy bản thân mình lúc đó thật trẻ con, có tí chuyện vặt vãnh của đi hỏi người khác cho được, còn trút hết phiền muộn lên người ta nữa.</p><p><br/></p><p>Lý do em trưởng thành là nhờ... em nghe không sót tập nào của tsbv á thầy haha (đến giờ em vẫn chưa nghe hết nhưng ngày nào em cũng nghe không sót chuyện của ai cả). Em nghe nhiều đến nỗi khi em đọc lại câu chuyện của mình, em đoán thầy sẽ nói gì luôn haha. Và nhờ các chương trình của thầy như Tri kỷ cảm xúc, Tâm sự buồn vui, bài học trên kênh Youtube và cả những cuốn sách về tâm lý gia đình, về tình yêu mà thầy vô tình gợi ý, em đọc, em nghe ráo chọi rồi em chiêm nghiệm. Rồi không hiểu từ lúc nào đó em không còn cảm thấy cô đơn khi ở một mình, không trách cha mẹ nữa, không than vãn nữa. Cứ mỗi lần đụng chuyện là em sẽ biết thầy nói gì luôn.</p><p><br/></p><p>Thôi em viết tới đây thui cho thầy đỡ mỏi mắt hihi. Em cảm ơn thầy vì đã giúp cuộc đời em và nhiều người khác thay đổi tích cực lên như vậy.</p><p>Em ngưỡng mộ thầy lắm và em sẽ nỗ lực để có được cuộc đời bình thường như thầy hihi.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><p>Hết tiêu cực nhờ nghe Tâm Sự Buồn Vui :&gt; hí.</p><p><br/></p><p>Em đã gửi tâm sự về tsbv 2 lần và lần này là lần thứ 3.</p><p>2 lần trước rất bế tắc và em mong ngóng từng ngày chờ nghe ý kiến từ thầy. Có lần em từng nghĩ chắc thầy không thích câu chuyện của mình đâu, tiêu cực quá mà. Nhưng chính nhờ sự chờ đợi lâu lắc đó mà em có thể tự giải quyết vấn đề của mình , và mỗi lần bài em được đăng lại vào group thì em thấy bản thân mình lúc đó thật trẻ con, có tí chuyện vặt vãnh của đi hỏi người khác cho được, còn trút hết phiền muộn lên người ta nữa.</p><p><br/></p><p>Lý do em trưởng thành là nhờ... em nghe không sót tập nào của tsbv á thầy haha (đến giờ em vẫn chưa nghe hết nhưng ngày nào em cũng nghe không sót chuyện của ai cả). Em nghe nhiều đến nỗi khi em đọc lại câu chuyện của mình, em đoán thầy sẽ nói gì luôn haha. Và nhờ các chương trình của thầy như Tri kỷ cảm xúc, Tâm sự buồn vui, bài học trên kênh Youtube và cả những cuốn sách về tâm lý gia đình, về tình yêu mà thầy vô tình gợi ý, em đọc, em nghe ráo chọi rồi em chiêm nghiệm. Rồi không hiểu từ lúc nào đó em không còn cảm thấy cô đơn khi ở một mình, không trách cha mẹ nữa, không than vãn nữa. Cứ mỗi lần đụng chuyện là em sẽ biết thầy nói gì luôn.</p><p><br/></p><p>Thôi em viết tới đây thui cho thầy đỡ mỏi mắt hihi. Em cảm ơn thầy vì đã giúp cuộc đời em và nhiều người khác thay đổi tích cực lên như vậy.</p><p>Em ngưỡng mộ thầy lắm và em sẽ nỗ lực để có được cuộc đời bình thường như thầy hihi.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14854738-9-4-2024.mp3" length="4304583" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14854738</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>357</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-4-2024</itunes:title>
    <title>8-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẮC LANG   Xin chào chú 5 và gia đình wed5ngay.Con sinh 2k1 nhưng con k kêu anh con hay kêu chú với mấy người lớn hơn con 8-10t hì ,nên con quen rồi ạ Con xin vào làm cho 1 công ty kế toán dịch vụ vào đầu tháng 10 đến nay là 25-12 là đã sắp đc 3 tháng , công ty con khá lơn chỉ nhận bằng đại học nhưng nhờ có quen biết nên con đc nhận học việc với mức lương 3tr dù con phải đi 40 cây số hằng ngày tính luôn đi và về ,nếu đi khách hàng con phải đi xa hơn có khi là 60 m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p>Xin chào chú 5 và gia đình wed5ngay.Con sinh 2k1 nhưng con k kêu anh con hay kêu chú với mấy người lớn hơn con 8-10t hì ,nên con quen rồi ạ</p><p>Con xin vào làm cho 1 công ty kế toán dịch vụ vào đầu tháng 10 đến nay là 25-12 là đã sắp đc 3 tháng , công ty con khá lơn chỉ nhận bằng đại học nhưng nhờ có quen biết nên con đc nhận học việc với mức lương 3tr dù con phải đi 40 cây số hằng ngày tính luôn đi và về ,nếu đi khách hàng con phải đi xa hơn có khi là 60 mấy cây 1 ngày ,nhưng con k ngại vì con biết bản thân còn mới và k thể đòi hỏi quá nhiều .</p><p>CV và MT tốt cho sự phát triển của con nhưng hơi khó 1 tí thật ra con dô hơi lệch đáng lẽ con phải vào t4-t5 nhưng con lại vào cuối năm khi ít công ty tuyển dụng và kế toán thì bận cuối năm , nên đáng lẽ là anh trưởng nhóm chỉ con thì lại là 1 chị tên thảo chung team tính đến hiện tại là chị làm tròn 1 năm ,thêm nữa là vì quen biết nên anh chị k có nặng lời với con dù đùng là có la chút và cũng vì quen nên là có thể họ bằng mặt k bằng lòng , chị thảo nói với con như thế.</p><p>Chị thảo là 1 người khá là cục tính ,con còn mới nên con có hỏi hoặc nhờ chị nhìn xem cái chị giao con làm đã đúng ý chị chưa hoặc con hiểu đúng chưa nhưng chị ấy lại k bình tĩnh mỗi lần thế chị lại giãy nãy lên, sau đó giận dỗi và k chỉ con nữa hoặc bảo là chị nói rồi nhưng con nói thật có nhưng cái con để ý là chị chưa nói hoặc có lúc nói là do con làm mà con k có làm , con k biết chị ấy cố tình đổ cho con hay là quên thật ,con k biết làm sao,cũng k thể phối hợp tốt trong cv với chị ấy , con đã cố nói với chị là con còn mới có nhưng thứ với chị là cơ bản và đã quen nhưng với con là cần sự học hỏi nhiều ,con cũng xin lỗi vì biết chị cũng rất áp lực vì con mới làm việc sẽ sai đôi khi ảnh hưởng đến chị nhưng chị ấy cứ cố quy chụp cho con là lười và vô trách nhiệm ,nhưng mấy cái đó là con k hiểu con đã cố hỏi chị nhưng chị cứ cục cằn rồi k nói làm con k biết đường lần ,</p><p>điều khác làm con hơi khó hiểu vì đôi khi nhắn tin zalo xong có lúc chị ấy đột nhiên thu hồi nhiều và cũng hỏi con là con với chú người quen có nói gì với nhau k.Ngoài thế thì bình thường chị ấy cũng khá thân thiện cho đồ con ăn nhưng con sợ tại vì chị ấy biết con quen với chú chủ công ty nên mới thế.Con chưa từng nghĩ sẽ dùng quan hệ chèn ép ai,hay mách lẻo vì con luôn muốn vươn lên bằng sức của bản thân.</p><p>Con k sợ cực nhưng con sợ vì bản thân yếu kém nên có thể k kí hợp đồng,nhưng con cũng k biết làm sao ,mọi người chỉ con và cho con lời khuyên đc k , con thực sự rối .Con sẽ chờ và đọc góp ý của mọi người ạ.Nếu có thể cho con lên xin bài sớm tí đc k ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p>Xin chào chú 5 và gia đình wed5ngay.Con sinh 2k1 nhưng con k kêu anh con hay kêu chú với mấy người lớn hơn con 8-10t hì ,nên con quen rồi ạ</p><p>Con xin vào làm cho 1 công ty kế toán dịch vụ vào đầu tháng 10 đến nay là 25-12 là đã sắp đc 3 tháng , công ty con khá lơn chỉ nhận bằng đại học nhưng nhờ có quen biết nên con đc nhận học việc với mức lương 3tr dù con phải đi 40 cây số hằng ngày tính luôn đi và về ,nếu đi khách hàng con phải đi xa hơn có khi là 60 mấy cây 1 ngày ,nhưng con k ngại vì con biết bản thân còn mới và k thể đòi hỏi quá nhiều .</p><p>CV và MT tốt cho sự phát triển của con nhưng hơi khó 1 tí thật ra con dô hơi lệch đáng lẽ con phải vào t4-t5 nhưng con lại vào cuối năm khi ít công ty tuyển dụng và kế toán thì bận cuối năm , nên đáng lẽ là anh trưởng nhóm chỉ con thì lại là 1 chị tên thảo chung team tính đến hiện tại là chị làm tròn 1 năm ,thêm nữa là vì quen biết nên anh chị k có nặng lời với con dù đùng là có la chút và cũng vì quen nên là có thể họ bằng mặt k bằng lòng , chị thảo nói với con như thế.</p><p>Chị thảo là 1 người khá là cục tính ,con còn mới nên con có hỏi hoặc nhờ chị nhìn xem cái chị giao con làm đã đúng ý chị chưa hoặc con hiểu đúng chưa nhưng chị ấy lại k bình tĩnh mỗi lần thế chị lại giãy nãy lên, sau đó giận dỗi và k chỉ con nữa hoặc bảo là chị nói rồi nhưng con nói thật có nhưng cái con để ý là chị chưa nói hoặc có lúc nói là do con làm mà con k có làm , con k biết chị ấy cố tình đổ cho con hay là quên thật ,con k biết làm sao,cũng k thể phối hợp tốt trong cv với chị ấy , con đã cố nói với chị là con còn mới có nhưng thứ với chị là cơ bản và đã quen nhưng với con là cần sự học hỏi nhiều ,con cũng xin lỗi vì biết chị cũng rất áp lực vì con mới làm việc sẽ sai đôi khi ảnh hưởng đến chị nhưng chị ấy cứ cố quy chụp cho con là lười và vô trách nhiệm ,nhưng mấy cái đó là con k hiểu con đã cố hỏi chị nhưng chị cứ cục cằn rồi k nói làm con k biết đường lần ,</p><p>điều khác làm con hơi khó hiểu vì đôi khi nhắn tin zalo xong có lúc chị ấy đột nhiên thu hồi nhiều và cũng hỏi con là con với chú người quen có nói gì với nhau k.Ngoài thế thì bình thường chị ấy cũng khá thân thiện cho đồ con ăn nhưng con sợ tại vì chị ấy biết con quen với chú chủ công ty nên mới thế.Con chưa từng nghĩ sẽ dùng quan hệ chèn ép ai,hay mách lẻo vì con luôn muốn vươn lên bằng sức của bản thân.</p><p>Con k sợ cực nhưng con sợ vì bản thân yếu kém nên có thể k kí hợp đồng,nhưng con cũng k biết làm sao ,mọi người chỉ con và cho con lời khuyên đc k , con thực sự rối .Con sẽ chờ và đọc góp ý của mọi người ạ.Nếu có thể cho con lên xin bài sớm tí đc k ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14846788-8-4-2024.mp3" length="5165370" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14846788</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>429</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-4-2024</itunes:title>
    <title>4-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VĂN ĐẠT     Chào thầy năm và mọi người trong group. Mình là nam năm nay 32 tuổi, mình có một vấn đề mà mình rất là đau đầu lâu nay. Đó là chuyện thu hút người khác phái. Mình cũng có ngoại hình và được nhiều người khen là đẹp trai mình đã đi hẹn hò và tiếp cận rất nhiều với các bạn nữ, khi gặp các cô gái có vẻ ngoài trung bình thì mình dễ dàng thu hút và làm họ thích mình nhưng họ lại không phải gu của mình còn khi gặp các cô gái có ngoại hình khá, dễ nhìn đúng gu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VĂN ĐẠT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy năm và mọi người trong group.</p><p>Mình là nam năm nay 32 tuổi, mình có một vấn đề mà mình rất là đau đầu lâu nay. Đó là chuyện thu hút người khác phái. Mình cũng có ngoại hình và được nhiều người khen là đẹp trai mình đã đi hẹn hò và tiếp cận rất nhiều với các bạn nữ, khi gặp các cô gái có vẻ ngoài trung bình thì mình dễ dàng thu hút và làm họ thích mình nhưng họ lại không phải gu của mình</p><p>còn khi gặp các cô gái có ngoại hình khá, dễ nhìn đúng gu thì họ lại không thích mình, mình có tìm hiểu trên sách và gg thì đây là bệnh nhát gái, họ có nêu giải pháp là đi ra đường gặp phụ nữ và bắt chuyện nhiều sẽ tự tin, nên mình cũng đang áp dụng gần 1 năm nay nhưng vẫn chưa thấy kết quả nên hơi mong lung.</p><p>Bình thường mình nói chuyện rất ổn và hài hước trước bạn bè, người thân nhưng khi đứng trước cô gái có ngoại hình mình thích thì lại căng thẳng và lo lắng.</p><p>Mình nghĩ đây là vấn đề rất nhiều bạn nam đang gặp nhưng vẫn chưa thấy trong tập nào của tsbv nên rất mong nhận được chia sẽ quan điểm và lời khuyên từ thầy năm cũng như mọi người ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VĂN ĐẠT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy năm và mọi người trong group.</p><p>Mình là nam năm nay 32 tuổi, mình có một vấn đề mà mình rất là đau đầu lâu nay. Đó là chuyện thu hút người khác phái. Mình cũng có ngoại hình và được nhiều người khen là đẹp trai mình đã đi hẹn hò và tiếp cận rất nhiều với các bạn nữ, khi gặp các cô gái có vẻ ngoài trung bình thì mình dễ dàng thu hút và làm họ thích mình nhưng họ lại không phải gu của mình</p><p>còn khi gặp các cô gái có ngoại hình khá, dễ nhìn đúng gu thì họ lại không thích mình, mình có tìm hiểu trên sách và gg thì đây là bệnh nhát gái, họ có nêu giải pháp là đi ra đường gặp phụ nữ và bắt chuyện nhiều sẽ tự tin, nên mình cũng đang áp dụng gần 1 năm nay nhưng vẫn chưa thấy kết quả nên hơi mong lung.</p><p>Bình thường mình nói chuyện rất ổn và hài hước trước bạn bè, người thân nhưng khi đứng trước cô gái có ngoại hình mình thích thì lại căng thẳng và lo lắng.</p><p>Mình nghĩ đây là vấn đề rất nhiều bạn nam đang gặp nhưng vẫn chưa thấy trong tập nào của tsbv nên rất mong nhận được chia sẽ quan điểm và lời khuyên từ thầy năm cũng như mọi người ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14825935-4-4-2024.mp3" length="8137687" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14825935</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>677</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-4-2024</itunes:title>
    <title>3-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TÂN TỴ    Xin chào thầy Năm và đại gia đình của Web5ngay ạ.      Hôm nay e viết tâm sự của mình lên đây là nhờ mọi người cho lời khuyên để e có động lực thay đổi bản thân của mình ạ.      Hiện tại e đang làm nhân viên sale ở trên Sài Gòn nhưng tính e khá hướng nội và kỹ năng giao tiếp với hòa nhập cùng mn khá là kém.     Em làm việc ở cty cũng khá lâu rồi nhưng e vẫn sợ nói chuyện với khách hàng (e ngại làm phiền người khác) hay gặp sự cố là e l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TÂN TỴ</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy Năm và đại gia đình của Web5ngay ạ.</p><p><br/><br/></p><p>  Hôm nay e viết tâm sự của mình lên đây là nhờ mọi người cho lời khuyên để e có động lực thay đổi bản thân của mình ạ.</p><p><br/><br/></p><p>  Hiện tại e đang làm nhân viên sale ở trên Sài Gòn nhưng tính e khá hướng nội và kỹ năng giao tiếp với hòa nhập cùng mn khá là kém.</p><p> </p><p>  Em làm việc ở cty cũng khá lâu rồi nhưng e vẫn sợ nói chuyện với khách hàng (e ngại làm phiền người khác) hay gặp sự cố là e luôn né tránh với nó và làm cho khách hàng khó chịu bực bội với cách làm việc của e và cuối cùng e tự cô lập bản thân mình ra khỏi tập thể trong team. Không biết tự bao giờ mà e thích ở một mình nên tự tạo khoảng cách với mọi người. Nhìu khi mn vui vẻ nch với nhau e cũng muốn góp vui nhưng e không hòa nhập với mn được. </p><p>  </p><p>  Bởi như thế e vẫn dậm chân tại chổ và nguồn thu nhập thấp không bằng với mn trong team thành ra tạo cảm giác tiêu cực cho bản thân. Thấy như v gia đình mới khuyên e nên về quê làm việc cho nó ổn định. Điều này làm e bận tâm rất nhiều. Vì công việc sale này có cơ hội đột phá rất là lớn về thu nhập, có thêm kinh nghiệm trong kinh doanh và tiếp xúc với nhìu điều hay trong cuộc sống.</p><p><br/><br/></p><p>  E đã nói với gia đình cho e thêm thời gian để thay đổi bản thân nhưng e vẫn chưa đủ quyết tâm và kiên trì thay đổi được bản thân và nhìu lúc muốn về quê nhưng e vẫn còn hi vọng một ngày nào đó mình sẽ thành công trên Sài Gòn này.</p><p>  </p><p>   E xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc tâm sự của e ạ. E mong mọi người cho e lời khuyên để e có thêm quyết tâm để thể thay đổi bản thân và giúp e chọn lựa hướng đi phù hợp cho tương lai ạ. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TÂN TỴ</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy Năm và đại gia đình của Web5ngay ạ.</p><p><br/><br/></p><p>  Hôm nay e viết tâm sự của mình lên đây là nhờ mọi người cho lời khuyên để e có động lực thay đổi bản thân của mình ạ.</p><p><br/><br/></p><p>  Hiện tại e đang làm nhân viên sale ở trên Sài Gòn nhưng tính e khá hướng nội và kỹ năng giao tiếp với hòa nhập cùng mn khá là kém.</p><p> </p><p>  Em làm việc ở cty cũng khá lâu rồi nhưng e vẫn sợ nói chuyện với khách hàng (e ngại làm phiền người khác) hay gặp sự cố là e luôn né tránh với nó và làm cho khách hàng khó chịu bực bội với cách làm việc của e và cuối cùng e tự cô lập bản thân mình ra khỏi tập thể trong team. Không biết tự bao giờ mà e thích ở một mình nên tự tạo khoảng cách với mọi người. Nhìu khi mn vui vẻ nch với nhau e cũng muốn góp vui nhưng e không hòa nhập với mn được. </p><p>  </p><p>  Bởi như thế e vẫn dậm chân tại chổ và nguồn thu nhập thấp không bằng với mn trong team thành ra tạo cảm giác tiêu cực cho bản thân. Thấy như v gia đình mới khuyên e nên về quê làm việc cho nó ổn định. Điều này làm e bận tâm rất nhiều. Vì công việc sale này có cơ hội đột phá rất là lớn về thu nhập, có thêm kinh nghiệm trong kinh doanh và tiếp xúc với nhìu điều hay trong cuộc sống.</p><p><br/><br/></p><p>  E đã nói với gia đình cho e thêm thời gian để thay đổi bản thân nhưng e vẫn chưa đủ quyết tâm và kiên trì thay đổi được bản thân và nhìu lúc muốn về quê nhưng e vẫn còn hi vọng một ngày nào đó mình sẽ thành công trên Sài Gòn này.</p><p>  </p><p>   E xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc tâm sự của e ạ. E mong mọi người cho e lời khuyên để e có thêm quyết tâm để thể thay đổi bản thân và giúp e chọn lựa hướng đi phù hợp cho tương lai ạ. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14818559-3-4-2024.mp3" length="6698169" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14818559</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>557</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-4-2024</itunes:title>
    <title>2-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: LEMON    Em xin gửi lời chào đến tất cả những cô chú anh chị bạn trong group ạ !  Em là 1 bạn nữ đang học lớp 11. Em xin kể một câu chuyện nhỏ ạ :)))     "Trong một buổi chiều học ôn , e được phát tờ đề toán để giải cb cho kì thi cuối kì sắp tới .Lúc đang nghiêm túc ,tập trung để giải đề thì bạn T ngồi bàn trc e hỏi mượn cục tẩy ,ban đầu e nhầm là bút xóa ,cục tẩy thì trong hộp bút mà e nhác lục , xg đưa cho bn ấy cả hộp bút mà tự tìm lấy. :))Tóm lại...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: LEMON</p><p><br/><br/></p><p>Em xin gửi lời chào đến tất cả những cô chú anh chị bạn trong group ạ ! </p><p>Em là 1 bạn nữ đang học lớp 11.</p><p>Em xin kể một câu chuyện nhỏ ạ :)))</p><p>    &quot;Trong một buổi chiều học ôn , e được phát tờ đề toán để giải cb cho kì thi cuối kì sắp tới .Lúc đang nghiêm túc ,tập trung để giải đề thì bạn T ngồi bàn trc e hỏi mượn cục tẩy ,ban đầu e nhầm là bút xóa ,cục tẩy thì trong hộp bút mà e nhác lục ,</p><p>xg đưa cho bn ấy cả hộp bút mà tự tìm lấy. :))Tóm lại là phiền x1 - hơi nhăn nhó. Mặt e còn chưa kịp giãn ra bạn M đằng sau kêu e hỏi mượn tiếp (2 ng bọn e ko ưa nhau lm ,kiểu ko thân ,ko liên quan) .</p><p> -&gt; phiền x2 . Vẫn lấy tẩy r quay nghiêng ra sau đưa  nma thái độ hơi hục hặc ,cục cằn .Rồi 2 từ vô tình vô nghĩa đc e thốt ra &quot;Phiền lắm !&quot;.MỘT CƠN GIẬN&quot;</p><p>    Hai từ &quot;Phiền lắm !&quot; là kết chuyện .Nma cũng có thể nói là mở đầu của một chuyện khác - Sự mâu thuẫn trong nội tâm e . Một cách nào đó day dứt ,cảm giác khó chịu khác lại đến mâu thuẫn vô cùng .Cách hành xử như vậy của tcó thể sẽ khiến e dần bị ghét hơn . Nma e lại tự nhủ &quot; t ko cần những mqh đó &quot; kiểu ko hợp tính ,cx ko giúp e nhiều trong học tập để trấn an mình .Trong khi e , hay ai mà muốn mình bị ghét đúng ko . </p><p>    Từ đó thì bạn cùng bàn với e ,e khá quý bạn này đã giúp e gọi tên vấn đề của mình &quot;ko biết kiềm chế cảm xúc&quot; .Dễ xúc động, nổi nóng,nói lời dễ gây tổn thương , dễ khóc ,cười như điên lúc vui ,khi quá trầm mặc vì cảm thấy cô độc ...</p><p><br/><br/></p><p>=&gt; E nhận ra n vđ : ko bt kiềm chế cảm xúc ,giao tiếp kém ơi là kém .</p><p>Hic :))) Ủa đr hình e nhận ra n vđ này từ lâu r mà</p><p>:))) từ hè e đã mua 2 quyển sách về cách kiềm chế cơn giận khi nhiều lần cãi nhau vs mẹ ( thú tội: e còn chưa đọc hết quyển nào luôn ) </p><p>Tìm coi một số vid dạy giao tiếp. </p><p>Cx đc một thời gian đầu hihi . Nay tín hiệu từ mt thu nhỏ của xh gửi tới. :))) e ph học đến nơi đến chốn th . May :))) chưa bị đời vả cho đau .Kịp hehe</p><p>Th dài gòi </p><p>    &quot; Chúng ta thường ảo tưởng rằng mình đang sử dụng thời gian một cách có ích trong khi vẫn đang phớt lờ vấn đề của mình &quot; - 1 member of Gđ web5ngay.</p><p>  </p><p>Cuối cùng cho em xin hỏi chú Năm và đại gia đình có tip hay bí quyết kiềm chế cảm xúc gì ko ạ ? Chia sẻ cho e vs nha !</p><p><br/><br/></p><p>❤️Chúc mn có Giáng Sinh vui vẻ ❤️</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: LEMON</p><p><br/><br/></p><p>Em xin gửi lời chào đến tất cả những cô chú anh chị bạn trong group ạ ! </p><p>Em là 1 bạn nữ đang học lớp 11.</p><p>Em xin kể một câu chuyện nhỏ ạ :)))</p><p>    &quot;Trong một buổi chiều học ôn , e được phát tờ đề toán để giải cb cho kì thi cuối kì sắp tới .Lúc đang nghiêm túc ,tập trung để giải đề thì bạn T ngồi bàn trc e hỏi mượn cục tẩy ,ban đầu e nhầm là bút xóa ,cục tẩy thì trong hộp bút mà e nhác lục ,</p><p>xg đưa cho bn ấy cả hộp bút mà tự tìm lấy. :))Tóm lại là phiền x1 - hơi nhăn nhó. Mặt e còn chưa kịp giãn ra bạn M đằng sau kêu e hỏi mượn tiếp (2 ng bọn e ko ưa nhau lm ,kiểu ko thân ,ko liên quan) .</p><p> -&gt; phiền x2 . Vẫn lấy tẩy r quay nghiêng ra sau đưa  nma thái độ hơi hục hặc ,cục cằn .Rồi 2 từ vô tình vô nghĩa đc e thốt ra &quot;Phiền lắm !&quot;.MỘT CƠN GIẬN&quot;</p><p>    Hai từ &quot;Phiền lắm !&quot; là kết chuyện .Nma cũng có thể nói là mở đầu của một chuyện khác - Sự mâu thuẫn trong nội tâm e . Một cách nào đó day dứt ,cảm giác khó chịu khác lại đến mâu thuẫn vô cùng .Cách hành xử như vậy của tcó thể sẽ khiến e dần bị ghét hơn . Nma e lại tự nhủ &quot; t ko cần những mqh đó &quot; kiểu ko hợp tính ,cx ko giúp e nhiều trong học tập để trấn an mình .Trong khi e , hay ai mà muốn mình bị ghét đúng ko . </p><p>    Từ đó thì bạn cùng bàn với e ,e khá quý bạn này đã giúp e gọi tên vấn đề của mình &quot;ko biết kiềm chế cảm xúc&quot; .Dễ xúc động, nổi nóng,nói lời dễ gây tổn thương , dễ khóc ,cười như điên lúc vui ,khi quá trầm mặc vì cảm thấy cô độc ...</p><p><br/><br/></p><p>=&gt; E nhận ra n vđ : ko bt kiềm chế cảm xúc ,giao tiếp kém ơi là kém .</p><p>Hic :))) Ủa đr hình e nhận ra n vđ này từ lâu r mà</p><p>:))) từ hè e đã mua 2 quyển sách về cách kiềm chế cơn giận khi nhiều lần cãi nhau vs mẹ ( thú tội: e còn chưa đọc hết quyển nào luôn ) </p><p>Tìm coi một số vid dạy giao tiếp. </p><p>Cx đc một thời gian đầu hihi . Nay tín hiệu từ mt thu nhỏ của xh gửi tới. :))) e ph học đến nơi đến chốn th . May :))) chưa bị đời vả cho đau .Kịp hehe</p><p>Th dài gòi </p><p>    &quot; Chúng ta thường ảo tưởng rằng mình đang sử dụng thời gian một cách có ích trong khi vẫn đang phớt lờ vấn đề của mình &quot; - 1 member of Gđ web5ngay.</p><p>  </p><p>Cuối cùng cho em xin hỏi chú Năm và đại gia đình có tip hay bí quyết kiềm chế cảm xúc gì ko ạ ? Chia sẻ cho e vs nha !</p><p><br/><br/></p><p>❤️Chúc mn có Giáng Sinh vui vẻ ❤️</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14811584-2-4-2024.mp3" length="7605036" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14811584</guid>
    <pubDate>Tue, 02 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>632</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-4-2024</itunes:title>
    <title>1-4-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: YUNI     Dạ em chào thầy và mọi người ạ, Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách. Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YUNI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người ạ,</p><p>Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách.</p><p>Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì hơi đông con, em lại là con cả.</p><p>Mấy năm còn học ở Sài Gòn thì em cũng biết là mình cũng có trách nhiệm phụ giúp ba mẹ nuôi mấy em rồi sau này cũng phải cố gắng trả hiếu cho cha mẹ vì cha mẹ cũng khổ vì phải nuôi mấy chị em, nhưng khi qua Nhật làm thì cái áp lực làm chị nó càng lớn hơn, cha mẹ ngày càng lớn tuổi, tóc bạc rồi thêm số nợ không hề nhỏ mà ba mẹ phải gánh gồng đến mức số tiền lương mỗi tháng mà em với ba đi làm cũng chả thấm thía vào đâu.</p><p>Lúc mới qua Nhật, em cứ mong rằng hết ba năm đi làm sẽ dành dụm được một số tiền để có thể thực hiện ước mơ được đi du học học trong môi trường Đại học vì sợ rằng nếu không đi sau này về già mình sẽ hối hận( tại vì trước kia em chỉ tốt nghiệp Trung cấp), thế nhưng càng ngày cái suy nghĩ đó nó càng mơ hồ hơn.</p><p>Mỗi khi gọi về nhiều lần nghe mẹ kể về nợ rồi thêm những giọt nước mắt của mẹ vì bế tắc, đau lắm ạ. Giờ thì chỉ chăm chăm vào cày mỗi ngày để phụ gia đình được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mỗi ngày về nhà dù mệt vẫn cố học thêm tiếng Nhật, tiếng Trung đến mức mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 4h vì cũng mong sẽ tìm được công việc chớ không sợ về nước sẽ trở nên vô dụng sẽ bị đào thải .</p><p>Em nghĩ rằng chắc hết ba năm chắc không còn dư đồng nào chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Tuổi ngày càng lớn, em không biết nên sống cho mình hay không nữa. Cuộc sống mỗi ngày hầu như chỉ có một mình, nhiều lúc buồn tủi lắm muốn gọi tâm sự cho bạn bè nhưng ai cũng bận rộn với công việc, cũng muốn có người yêu để chia sẻ nhưng em không dám.</p><p>Mọi người hay đùa em là khi nào lấy chồng em chỉ biết cười trừ, ngay cả viễn cảnh em có người yêu em còn chưa dám nghĩ đến huống chi có chồng. Bởi vì mình có nghề đàng hoàng đâu, thân mình chưa lo xong mà người yêu cái gì. Ba mẹ còn cực khổ nuôi em thì sao em dám nghĩ cho riêng mình. Một vòng luẩn quẩn cứ ám ảnh em suốt.</p><p>Em mong nhận được lời khuyên của thầy cũng như mọi người ạ. Em cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài viết dài ngoằng của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YUNI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người ạ,</p><p>Em năm nay đã 24t, cái tuổi mà bao nhiêu bạn bè trang lứa đã có công việc ổn định, cũng có đứa đã có gia đình thì con vẫn còn đang cố gắng kiếm tiền nơi đất khách.</p><p>Lúc trước, thì em hay bị áp lực đồng trang lứa nhưng qua gần hai năm đi làm ở xa thì cái nỗi áp lực đó không còn nữa nhưng đổi lại đó là những đêm trăn trở suy nghĩ về tương lai của bản thân mình và với gia đình của mình. Gia đình em thì so với các bạn khác thì hơi đông con, em lại là con cả.</p><p>Mấy năm còn học ở Sài Gòn thì em cũng biết là mình cũng có trách nhiệm phụ giúp ba mẹ nuôi mấy em rồi sau này cũng phải cố gắng trả hiếu cho cha mẹ vì cha mẹ cũng khổ vì phải nuôi mấy chị em, nhưng khi qua Nhật làm thì cái áp lực làm chị nó càng lớn hơn, cha mẹ ngày càng lớn tuổi, tóc bạc rồi thêm số nợ không hề nhỏ mà ba mẹ phải gánh gồng đến mức số tiền lương mỗi tháng mà em với ba đi làm cũng chả thấm thía vào đâu.</p><p>Lúc mới qua Nhật, em cứ mong rằng hết ba năm đi làm sẽ dành dụm được một số tiền để có thể thực hiện ước mơ được đi du học học trong môi trường Đại học vì sợ rằng nếu không đi sau này về già mình sẽ hối hận( tại vì trước kia em chỉ tốt nghiệp Trung cấp), thế nhưng càng ngày cái suy nghĩ đó nó càng mơ hồ hơn.</p><p>Mỗi khi gọi về nhiều lần nghe mẹ kể về nợ rồi thêm những giọt nước mắt của mẹ vì bế tắc, đau lắm ạ. Giờ thì chỉ chăm chăm vào cày mỗi ngày để phụ gia đình được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mỗi ngày về nhà dù mệt vẫn cố học thêm tiếng Nhật, tiếng Trung đến mức mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 4h vì cũng mong sẽ tìm được công việc chớ không sợ về nước sẽ trở nên vô dụng sẽ bị đào thải .</p><p>Em nghĩ rằng chắc hết ba năm chắc không còn dư đồng nào chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Tuổi ngày càng lớn, em không biết nên sống cho mình hay không nữa. Cuộc sống mỗi ngày hầu như chỉ có một mình, nhiều lúc buồn tủi lắm muốn gọi tâm sự cho bạn bè nhưng ai cũng bận rộn với công việc, cũng muốn có người yêu để chia sẻ nhưng em không dám.</p><p>Mọi người hay đùa em là khi nào lấy chồng em chỉ biết cười trừ, ngay cả viễn cảnh em có người yêu em còn chưa dám nghĩ đến huống chi có chồng. Bởi vì mình có nghề đàng hoàng đâu, thân mình chưa lo xong mà người yêu cái gì. Ba mẹ còn cực khổ nuôi em thì sao em dám nghĩ cho riêng mình. Một vòng luẩn quẩn cứ ám ảnh em suốt.</p><p>Em mong nhận được lời khuyên của thầy cũng như mọi người ạ. Em cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc bài viết dài ngoằng của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14804407-1-4-2024.mp3" length="7977437" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14804407</guid>
    <pubDate>Mon, 01 Apr 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>663</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-3-2023</itunes:title>
    <title>29-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SUMI     Con chào thầy và chào cả nhà. Hiện tại con đang là sinh viên năm cuối, ngành học của con là ngành Dược. Chuyện là con có cơ hội được đi thực tập tại một bệnh viện, và sau vài tuần thực tập, được trải nghiệm và quan sát quy trình hoạt động của các bộ phận trong khoa dược đã giúp con có một cái nhìn rõ hơn về công việc.   Và cũng cùng lúc đó trong con có một cảm nhận rất khác so với lúc con còn đi học. Khi còn đi học, dù có đi làm thêm nhưng con thấy thực s...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUMI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và chào cả nhà. Hiện tại con đang là sinh viên năm cuối, ngành học của con là ngành Dược. Chuyện là con có cơ hội được đi thực tập tại một bệnh viện, và sau vài tuần thực tập, được trải nghiệm và quan sát quy trình hoạt động của các bộ phận trong khoa dược đã giúp con có một cái nhìn rõ hơn về công việc.</p><p><br/></p><p>Và cũng cùng lúc đó trong con có một cảm nhận rất khác so với lúc con còn đi học. Khi còn đi học, dù có đi làm thêm nhưng con thấy thực sự vẫn ko mệt bằng việc đi làm thật. Không hiểu là do con chưa quen hay sao mà cứ mỗi cuối ngày thực tập về là người con mệt rũ rượu, về đến nhà cũng chẳng còn muốn làm thêm gì mà chỉ muốn ăn nhanh rồi lăn ra ngủ.</p><p>Ban đầu con nghĩ do chưa quen nên mới như thế nhưng sau vài tuần thì những sự việc đó vẫn diễn ra như thế. Thành ra con cũng băn khoăn, vì trước đó con có suy nghĩ sau khi ra trường sẽ làm song song một công việc nhưng bên cạnh đó sẽ học và thực hiện dự án mà con ấp ủ (con sẽ nói về nó ở phần dưới).</p><p>Thế nên con có thắc mắc là làm cách nào hoặc có không việc vừa đi làm, vừa phát triển sự nghiệp mà vẫn cân bằng những mối quan hệ cũng như những sở thích cá nhân được không ạ? Vì con sau khi đi thực tập thì cũng ko còn quá nhiều thời gian để làm những thứ đó, trong khi con còn chưa lập gia đình nữa.</p><p><br/></p><p>Về chiếc dự án mà con ấp ủ, plan của con là xây dựng một thương hiệu cá nhân về mảng chăm sóc sức khỏe và phát triển bản thân và bắt đầu trên Youtube và Tiktok. Video được trình bày bởi một nhân vật đại diện cho con (dạng hoạt hình do con tự vẽ). Con có tham khảo một số anh chị làm về dạng video này trên Youtube và đang học + luyện vẽ.</p><p>Điều mà con băn khoăn là làm sao mình xác định được tệp khán giả của mình là ai và ở đâu vậy thầy? Mình có công cụ để hỗ trợ cho việc đó không hay mình phải làm thủ công ạ? Và trong một bài chia sẻ nào đó thầy có nhắc đến việc nghiên cứu thuật toán của Youtube và Tiktok và tìm hiểu từ khóa, thì thầy có thể chia sẻ rõ hơn cho con một chút xíu về những cái này được không ạ? Và thầy là người có nhiều năm kinh nghiệm trong việc làm Youtube về mảng giáo dục thì thầy có lời khuyên nào cho một newbie không ạ?</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn thầy và cả nhà đã đọc phần tâm sự của con. Chúc cả nhà mình năm mới vui vẻ ^^</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUMI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và chào cả nhà. Hiện tại con đang là sinh viên năm cuối, ngành học của con là ngành Dược. Chuyện là con có cơ hội được đi thực tập tại một bệnh viện, và sau vài tuần thực tập, được trải nghiệm và quan sát quy trình hoạt động của các bộ phận trong khoa dược đã giúp con có một cái nhìn rõ hơn về công việc.</p><p><br/></p><p>Và cũng cùng lúc đó trong con có một cảm nhận rất khác so với lúc con còn đi học. Khi còn đi học, dù có đi làm thêm nhưng con thấy thực sự vẫn ko mệt bằng việc đi làm thật. Không hiểu là do con chưa quen hay sao mà cứ mỗi cuối ngày thực tập về là người con mệt rũ rượu, về đến nhà cũng chẳng còn muốn làm thêm gì mà chỉ muốn ăn nhanh rồi lăn ra ngủ.</p><p>Ban đầu con nghĩ do chưa quen nên mới như thế nhưng sau vài tuần thì những sự việc đó vẫn diễn ra như thế. Thành ra con cũng băn khoăn, vì trước đó con có suy nghĩ sau khi ra trường sẽ làm song song một công việc nhưng bên cạnh đó sẽ học và thực hiện dự án mà con ấp ủ (con sẽ nói về nó ở phần dưới).</p><p>Thế nên con có thắc mắc là làm cách nào hoặc có không việc vừa đi làm, vừa phát triển sự nghiệp mà vẫn cân bằng những mối quan hệ cũng như những sở thích cá nhân được không ạ? Vì con sau khi đi thực tập thì cũng ko còn quá nhiều thời gian để làm những thứ đó, trong khi con còn chưa lập gia đình nữa.</p><p><br/></p><p>Về chiếc dự án mà con ấp ủ, plan của con là xây dựng một thương hiệu cá nhân về mảng chăm sóc sức khỏe và phát triển bản thân và bắt đầu trên Youtube và Tiktok. Video được trình bày bởi một nhân vật đại diện cho con (dạng hoạt hình do con tự vẽ). Con có tham khảo một số anh chị làm về dạng video này trên Youtube và đang học + luyện vẽ.</p><p>Điều mà con băn khoăn là làm sao mình xác định được tệp khán giả của mình là ai và ở đâu vậy thầy? Mình có công cụ để hỗ trợ cho việc đó không hay mình phải làm thủ công ạ? Và trong một bài chia sẻ nào đó thầy có nhắc đến việc nghiên cứu thuật toán của Youtube và Tiktok và tìm hiểu từ khóa, thì thầy có thể chia sẻ rõ hơn cho con một chút xíu về những cái này được không ạ? Và thầy là người có nhiều năm kinh nghiệm trong việc làm Youtube về mảng giáo dục thì thầy có lời khuyên nào cho một newbie không ạ?</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn thầy và cả nhà đã đọc phần tâm sự của con. Chúc cả nhà mình năm mới vui vẻ ^^</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14790911-29-3-2023.mp3" length="5315771" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14790911</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>441</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-3-2024</itunes:title>
    <title>28-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TIÊN     Kính chào mọi người ạ !!! Em năm nay học lớp 12 và chuẩn bị thi cuối kỳ. Học lực của em ở dạng khá. Gia đình có bốn chị em gái .Em đã mong muốn du học khá trễ khi đến đầu năm 12 mới ra quyết định du học.   Em chắc chắn rằng mình thực sự muốn đi chứ không phải vì những bộ phim Hàn Quốc hay những vlog, video màu hồng trên mạng khiến em ra quyết định như vậy. Và cảm thây mình phải du học mới có thể vượt ra khỏi " cái giếng" của chính mình!   Em biết rõ bản t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TIÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào mọi người ạ !!!</p><p>Em năm nay học lớp 12 và chuẩn bị thi cuối kỳ. Học lực của em ở dạng khá. Gia đình có bốn chị em gái .Em đã mong muốn du học khá trễ khi đến đầu năm 12 mới ra quyết định du học.</p><p><br/></p><p>Em chắc chắn rằng mình thực sự muốn đi chứ không phải vì những bộ phim Hàn Quốc hay những vlog, video màu hồng trên mạng khiến em ra quyết định như vậy. Và cảm thây mình phải du học mới có thể vượt ra khỏi &quot; cái giếng&quot; của chính mình!</p><p><br/></p><p>Em biết rõ bản thân mình điều mình thực sự mong muốn cũng như thấy được những mặt trái, những khó khăn khi mơ ước đi du học. Không hề ảo tưởng về cuộc sống trong mơ, em hiểu rõ mình cần gì ạ và chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.</p><p>Nhưng hiện tại em không có Ielts, việc học song song tiếng Anh và các môn học trên lớp khiến em khá chật vật.</p><p><br/></p><p>Những nỗi sợ như &quot; Bây giờ mình mới bắt đầu học trong khi người khác đã chuẩn bị từ trước từ mấy năm liệu mình có đi du học được không ? &quot; Du học sao cho những đứa em của mình cũng có cơ hội học đại học ( vì em có đứa em nhỏ học lớp 10 và nó cũng mơ ước du học) ?&quot;, &quot; Du học sao cho phù hợp với điều kiện của gia đình? &quot;</p><p><br/></p><p>Mọi thứ khiến em tự ti vô cùng vì bản thân đã lười biếng, trì hoãn việc xác định mục tiêu cho mình rõ ràng từ sớm, việc bản thân tại sao không nỗ lực hơn nữa ? Khiến em sợ hãi và cảm thây mình thật tệ hại .</p><p><br/></p><p>Hy vọng mọi người cho em lời khuyên với ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TIÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào mọi người ạ !!!</p><p>Em năm nay học lớp 12 và chuẩn bị thi cuối kỳ. Học lực của em ở dạng khá. Gia đình có bốn chị em gái .Em đã mong muốn du học khá trễ khi đến đầu năm 12 mới ra quyết định du học.</p><p><br/></p><p>Em chắc chắn rằng mình thực sự muốn đi chứ không phải vì những bộ phim Hàn Quốc hay những vlog, video màu hồng trên mạng khiến em ra quyết định như vậy. Và cảm thây mình phải du học mới có thể vượt ra khỏi &quot; cái giếng&quot; của chính mình!</p><p><br/></p><p>Em biết rõ bản thân mình điều mình thực sự mong muốn cũng như thấy được những mặt trái, những khó khăn khi mơ ước đi du học. Không hề ảo tưởng về cuộc sống trong mơ, em hiểu rõ mình cần gì ạ và chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.</p><p>Nhưng hiện tại em không có Ielts, việc học song song tiếng Anh và các môn học trên lớp khiến em khá chật vật.</p><p><br/></p><p>Những nỗi sợ như &quot; Bây giờ mình mới bắt đầu học trong khi người khác đã chuẩn bị từ trước từ mấy năm liệu mình có đi du học được không ? &quot; Du học sao cho những đứa em của mình cũng có cơ hội học đại học ( vì em có đứa em nhỏ học lớp 10 và nó cũng mơ ước du học) ?&quot;, &quot; Du học sao cho phù hợp với điều kiện của gia đình? &quot;</p><p><br/></p><p>Mọi thứ khiến em tự ti vô cùng vì bản thân đã lười biếng, trì hoãn việc xác định mục tiêu cho mình rõ ràng từ sớm, việc bản thân tại sao không nỗ lực hơn nữa ? Khiến em sợ hãi và cảm thây mình thật tệ hại .</p><p><br/></p><p>Hy vọng mọi người cho em lời khuyên với ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14784797-28-3-2024.mp3" length="5788169" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14784797</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>481</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-3-2024</itunes:title>
    <title>27-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN     Em năm nay 26 tuổi đang ở nước ngoài. Em muốn chia sẽ mọi người câu chuyện của em như này.   Đã rất lâu em đã không có tình cảm thực sự để yêu một người con gái sâu đậm sau vài năm, cho đến khi gặp bạn ấy... lúc đầu chỉ là bạn bè, đi học đi chơi tui e hay chọc nhau. Một thời gian vài tháng sau tụi em có cảm tình. Rồi bạn ấy ngỏ lời thương em, thực sự khi bên cô ấy em được là chính mình, em được nói, cười... được lắng nghe. Em cảm thấy bình yên lắm.   ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi đang ở nước ngoài. Em muốn chia sẽ mọi người câu chuyện của em như này.</p><p><br/></p><p>Đã rất lâu em đã không có tình cảm thực sự để yêu một người con gái sâu đậm sau vài năm, cho đến khi gặp bạn ấy... lúc đầu chỉ là bạn bè, đi học đi chơi tui e hay chọc nhau. Một thời gian vài tháng sau tụi em có cảm tình. Rồi bạn ấy ngỏ lời thương em, thực sự khi bên cô ấy em được là chính mình, em được nói, cười... được lắng nghe. Em cảm thấy bình yên lắm.</p><p><br/></p><p>Cứ nghĩ em đã tìm được người con gái của cuộc đời mình, nghĩ tới những chuyện xa hơn thì hôm đó bạn nói bạn chính là single mom.</p><p>Ngay trước đó đang nói chuyện, đùa nhau vui vẻ, tự dưng trong em như bị &quot;sập nguồn&quot; vậy ấy. Trong em như tối sầm lại, em im lặng rất lâu. Em không tin nỗi vào những gì mình đang nghe, e đã từng nghe xung quanh mình nhiều câu chuyện tương tự như thế, nhưng không ngờ hôm nay nó là của mình.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy đã thật lòng, tử tế nói rằng: &quot; Dù anh quyết định như nào em củng chấp nhận, vì đó là quá khứ của em...&quot;. Hai tụi em thương nhau, em đã khóc, em không biết làm gì, em biết chẳng ai có thể chấp nhận điều đó ngoài em.</p><p>Nếu có may mắn đi được với nhau đi nữa thì tới lúc gia đình biết chuyện, em nghĩ chưa chắc đã thành.</p><p><br/></p><p>Trong em giờ rất rối bời, em rất muốn nghe góc nhìn của anh và những anh chị có lỡ tương tự như câu chuyện của em, có thể chia sẽ với em được không ạ? Em chân thành cảm ơn và cầu mong mọi người bình an.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi đang ở nước ngoài. Em muốn chia sẽ mọi người câu chuyện của em như này.</p><p><br/></p><p>Đã rất lâu em đã không có tình cảm thực sự để yêu một người con gái sâu đậm sau vài năm, cho đến khi gặp bạn ấy... lúc đầu chỉ là bạn bè, đi học đi chơi tui e hay chọc nhau. Một thời gian vài tháng sau tụi em có cảm tình. Rồi bạn ấy ngỏ lời thương em, thực sự khi bên cô ấy em được là chính mình, em được nói, cười... được lắng nghe. Em cảm thấy bình yên lắm.</p><p><br/></p><p>Cứ nghĩ em đã tìm được người con gái của cuộc đời mình, nghĩ tới những chuyện xa hơn thì hôm đó bạn nói bạn chính là single mom.</p><p>Ngay trước đó đang nói chuyện, đùa nhau vui vẻ, tự dưng trong em như bị &quot;sập nguồn&quot; vậy ấy. Trong em như tối sầm lại, em im lặng rất lâu. Em không tin nỗi vào những gì mình đang nghe, e đã từng nghe xung quanh mình nhiều câu chuyện tương tự như thế, nhưng không ngờ hôm nay nó là của mình.</p><p><br/></p><p>Bạn ấy đã thật lòng, tử tế nói rằng: &quot; Dù anh quyết định như nào em củng chấp nhận, vì đó là quá khứ của em...&quot;. Hai tụi em thương nhau, em đã khóc, em không biết làm gì, em biết chẳng ai có thể chấp nhận điều đó ngoài em.</p><p>Nếu có may mắn đi được với nhau đi nữa thì tới lúc gia đình biết chuyện, em nghĩ chưa chắc đã thành.</p><p><br/></p><p>Trong em giờ rất rối bời, em rất muốn nghe góc nhìn của anh và những anh chị có lỡ tương tự như câu chuyện của em, có thể chia sẽ với em được không ạ? Em chân thành cảm ơn và cầu mong mọi người bình an.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14776911-27-3-2024.mp3" length="7179660" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14776911</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>597</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-3-2024</itunes:title>
    <title>26-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ   Dạ em chào thầy và mọi người, lúc trước em có viết bài, nhưng không được duyệt. Sau khoảng gần hai tháng, em đã nâng cấp bản thân, em đã thi IELTS, điểm vẫn không cao, nhưng nó đã được cải thiện, và vừa đủ tiêu chuẩn xét tuyển hệ cao học của một trường em mơ ước. Và may mắn em được trường đh khen thưởng lần nữa vì thành tích học tập. Nhưng em hoang mang quá, trường em theo học là 1 trường tư, em nhận thấy là có những giảng viên rất xịn, nhưng có một vài...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người, lúc trước em có viết bài, nhưng không được duyệt.</p><p>Sau khoảng gần hai tháng, em đã nâng cấp bản thân, em đã thi IELTS, điểm vẫn không cao, nhưng nó đã được cải thiện, và vừa đủ tiêu chuẩn xét tuyển hệ cao học của một trường em mơ ước. Và may mắn em được trường đh khen thưởng lần nữa vì thành tích học tập.</p><p>Nhưng em hoang mang quá, trường em theo học là 1 trường tư, em nhận thấy là có những giảng viên rất xịn, nhưng có một vài giảng viên rất kì lạ, họ không dạy bất cứ thứ gì trên lớp, nhưng lại cho điểm rất phóng khoáng, nên đợt nhận giấy khen vừa rồi em đã không đi mà chỉ lên trường lấy giấy. Vì em có suy nghĩ đó là những con điểm ảo, nên thôi dành thời gian đi làm còn hơn.</p><p>Vấn đề của em vẫn như cũ, em đã búng như con cá lóc, em vừa dạy bài trên lớp vừa cố gắng rèn thêm bài thi tuyển sinh cấp 3, em cũng show điểm và nói rõ ràng là mình dạy ở mức này (writing 6, speaking 6.5, listen+read 7), nhưng học viên vẫn giảm (điều này làm em rất quê vì bị mất lớp :)))</p><p>Bây giờ em vẫn tự hỏi là do mình trình độ kém, mình không hài hước, hay do suy thoái kinh tế nên ph không cho con em theo học? Em nghĩ vậy vì lớp thiếu nhi rất thích em, và một vài bạn sinh viên còn tặng sách cho em, nhưng vài em nghỉ vì vấn đề học phí.</p><p>Tới khúc này em lại nhớ đến Mikel Arteta và Kai Havertz, liệu vấn đề của em là cần thêm thời gian để rèn luyện và chứng minh???</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho bài tâm sự. Mến chúc mọi người một năm 2024 vui khỏe, và bình an!!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người, lúc trước em có viết bài, nhưng không được duyệt.</p><p>Sau khoảng gần hai tháng, em đã nâng cấp bản thân, em đã thi IELTS, điểm vẫn không cao, nhưng nó đã được cải thiện, và vừa đủ tiêu chuẩn xét tuyển hệ cao học của một trường em mơ ước. Và may mắn em được trường đh khen thưởng lần nữa vì thành tích học tập.</p><p>Nhưng em hoang mang quá, trường em theo học là 1 trường tư, em nhận thấy là có những giảng viên rất xịn, nhưng có một vài giảng viên rất kì lạ, họ không dạy bất cứ thứ gì trên lớp, nhưng lại cho điểm rất phóng khoáng, nên đợt nhận giấy khen vừa rồi em đã không đi mà chỉ lên trường lấy giấy. Vì em có suy nghĩ đó là những con điểm ảo, nên thôi dành thời gian đi làm còn hơn.</p><p>Vấn đề của em vẫn như cũ, em đã búng như con cá lóc, em vừa dạy bài trên lớp vừa cố gắng rèn thêm bài thi tuyển sinh cấp 3, em cũng show điểm và nói rõ ràng là mình dạy ở mức này (writing 6, speaking 6.5, listen+read 7), nhưng học viên vẫn giảm (điều này làm em rất quê vì bị mất lớp :)))</p><p>Bây giờ em vẫn tự hỏi là do mình trình độ kém, mình không hài hước, hay do suy thoái kinh tế nên ph không cho con em theo học? Em nghĩ vậy vì lớp thiếu nhi rất thích em, và một vài bạn sinh viên còn tặng sách cho em, nhưng vài em nghỉ vì vấn đề học phí.</p><p>Tới khúc này em lại nhớ đến Mikel Arteta và Kai Havertz, liệu vấn đề của em là cần thêm thời gian để rèn luyện và chứng minh???</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian cho bài tâm sự. Mến chúc mọi người một năm 2024 vui khỏe, và bình an!!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14768933-26-3-2024.mp3" length="3487004" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14768933</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>289</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-3-2024</itunes:title>
    <title>25-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CÁ     Xin chào thầy vầ tất cả mọi người Em năm nay 25 tuổi sắp bước qua tuổi thứ 26 Hiện tại em đang làm kế toán tổng hợp, mức lương hiện tại của em khoảng 14.xxx.xxx tại công ty Việt Nam, em làm tại công ty đến hiện tại sắp bước sang năm thứ 5, em làm việc với công ty từ lúc chưa ra trường cho đến hiện tại, em đang gặp một số vấn để nhưng chưa tìm được hướng giải quyết mong thầy và mọi người cho em xin thêm lời khuyên ạ Công việc của em thiên nhiều về mảng chứng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÁ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy vầ tất cả mọi người</p><p>Em năm nay 25 tuổi sắp bước qua tuổi thứ 26</p><p>Hiện tại em đang làm kế toán tổng hợp, mức lương hiện tại của em khoảng 14.xxx.xxx tại công ty Việt Nam, em làm tại công ty đến hiện tại sắp bước sang năm thứ 5, em làm việc với công ty từ lúc chưa ra trường cho đến hiện tại, em đang gặp một số vấn để nhưng chưa tìm được hướng giải quyết mong thầy và mọi người cho em xin thêm lời khuyên ạ</p><p>Công việc của em thiên nhiều về mảng chứng từ, sổ sách thông qua thời gian dài làm việc cho công ty em cũng nhận mình đã thông thạo một số mảng.</p><p>Do nền kinh tế khó khăn, công ty đã có nhiều biến đổi về mặt nhân sự và có nhiều quyết định ảnh hưởng tới công việc của em( em kiêm thêm 1 phần công việc của chị nhân sự do chị bị cho thôi việc) và có nhiều quyết định làm em thấy nản trong việc.</p><p>Em đang làm việc trong trạng thái làm cho đến giờ về, không còn tìm được nhiệt huyết và đam mê trong công việc như thời gian đầu làm việc, làm việc để hoàn thành, em cảm thấy như vậy là bản thân vô trách nhiệm với công việc mình đang làm dẫn đến quyết định em muốn nghĩ việc, nhưng trong quá trình em bản thân em quyết định nghĩ việc em lại cảm thấy sợ và không biết quyết định bản thân có đúng hay không do tình hình kinh tế đang khó khăn, em sợ bản thân mình không tìm việc và mức lương mình mong muốn và em còn có một khoảng nợ hàng tháng của gia đình, em còn nghĩ bản thân mình còn chưa đủ kinh nghiệm chưa đủ mối quan hệ để tìm công việc mới, sếp trực tiếp quản lý em rất tâm lý hỗ trợ chỉ dạy em nhiều, đồng nghiệp thì vui vẻ hòa đồng.</p><p>Em suy nghĩ cho bản thân mình thêm 1 năm nữa ở lại công ty để học hỏi thêm về mặt giao tiếp với khách hàng và với những bên liên quan trong công việc của em như: thuế, bảo hiểm..v..vv và em đang trao dồi thêm tiếng anh và tiếng hoa</p><p>Nhưng em lại càng mông lung và không biết quyết định như vậy là đúng hay sai, là có phải đang kiềm hãm bản thân mình tại nơi này hay không và em có cảm giác đôi khi thật ấm ức về những quyết định của sếp về công việc, và em cảm thấy bản thân thật hèn nhát khi ngay cả quyết định nghĩ việc tìm cho bản thân con đường riêng cũng không dám, nó khiến bản thân em thấy mệt mõi, không muốn làm bất cứ việc gì, có những lúc em chỉ thả trôi bản thân và không biết phải làm sao, như thế nào, suy nghĩ bản thân mình tại sao lại như vậy việc đó như muốn nhấn chìm em trong khoảng thời gian gần đây.</p><p>Em đang cảm thấy vô cùng hoang mang và mất động lực rất nhiều trong cuộc sống.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe, và em mong sự tiêu cực của em không làm ảnh hưởng tới mọi người và em mong nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÁ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy vầ tất cả mọi người</p><p>Em năm nay 25 tuổi sắp bước qua tuổi thứ 26</p><p>Hiện tại em đang làm kế toán tổng hợp, mức lương hiện tại của em khoảng 14.xxx.xxx tại công ty Việt Nam, em làm tại công ty đến hiện tại sắp bước sang năm thứ 5, em làm việc với công ty từ lúc chưa ra trường cho đến hiện tại, em đang gặp một số vấn để nhưng chưa tìm được hướng giải quyết mong thầy và mọi người cho em xin thêm lời khuyên ạ</p><p>Công việc của em thiên nhiều về mảng chứng từ, sổ sách thông qua thời gian dài làm việc cho công ty em cũng nhận mình đã thông thạo một số mảng.</p><p>Do nền kinh tế khó khăn, công ty đã có nhiều biến đổi về mặt nhân sự và có nhiều quyết định ảnh hưởng tới công việc của em( em kiêm thêm 1 phần công việc của chị nhân sự do chị bị cho thôi việc) và có nhiều quyết định làm em thấy nản trong việc.</p><p>Em đang làm việc trong trạng thái làm cho đến giờ về, không còn tìm được nhiệt huyết và đam mê trong công việc như thời gian đầu làm việc, làm việc để hoàn thành, em cảm thấy như vậy là bản thân vô trách nhiệm với công việc mình đang làm dẫn đến quyết định em muốn nghĩ việc, nhưng trong quá trình em bản thân em quyết định nghĩ việc em lại cảm thấy sợ và không biết quyết định bản thân có đúng hay không do tình hình kinh tế đang khó khăn, em sợ bản thân mình không tìm việc và mức lương mình mong muốn và em còn có một khoảng nợ hàng tháng của gia đình, em còn nghĩ bản thân mình còn chưa đủ kinh nghiệm chưa đủ mối quan hệ để tìm công việc mới, sếp trực tiếp quản lý em rất tâm lý hỗ trợ chỉ dạy em nhiều, đồng nghiệp thì vui vẻ hòa đồng.</p><p>Em suy nghĩ cho bản thân mình thêm 1 năm nữa ở lại công ty để học hỏi thêm về mặt giao tiếp với khách hàng và với những bên liên quan trong công việc của em như: thuế, bảo hiểm..v..vv và em đang trao dồi thêm tiếng anh và tiếng hoa</p><p>Nhưng em lại càng mông lung và không biết quyết định như vậy là đúng hay sai, là có phải đang kiềm hãm bản thân mình tại nơi này hay không và em có cảm giác đôi khi thật ấm ức về những quyết định của sếp về công việc, và em cảm thấy bản thân thật hèn nhát khi ngay cả quyết định nghĩ việc tìm cho bản thân con đường riêng cũng không dám, nó khiến bản thân em thấy mệt mõi, không muốn làm bất cứ việc gì, có những lúc em chỉ thả trôi bản thân và không biết phải làm sao, như thế nào, suy nghĩ bản thân mình tại sao lại như vậy việc đó như muốn nhấn chìm em trong khoảng thời gian gần đây.</p><p>Em đang cảm thấy vô cùng hoang mang và mất động lực rất nhiều trong cuộc sống.</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe, và em mong sự tiêu cực của em không làm ảnh hưởng tới mọi người và em mong nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14760287-25-3-2024.mp3" length="3821776" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14760287</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>317</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-3-2024</itunes:title>
    <title>21-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MEOW     Sài Gòn cuối năm rồi mà vẫn hong mát được thêm xíu nào hết lun á Thầy :((   Dạ em chào Thầy nhen, gửi đến Thầy sự háo hức và tò mò của bé sắp qua đầu 2 ạ. Để ngắn gọn nhất thì em xin hỏi 2 câu hỏi 1 lớn 1 nhỏ như sau: + Tại sao Thầy biết tình hình năm 23 và 24 sẽ vẫn suy thoái vậy hả Thầy, dù em có nghe mọi người nhắc đến nhưng em vẫn hong biết nên bắt đầu tìm hiểu từ đâu để đưa ra khẳng định đó. Lập luận của em là trên mxh ngta vẫn livestream rồi sale ầm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MEOW<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Sài Gòn cuối năm rồi mà vẫn hong mát được thêm xíu nào hết lun á Thầy :((</p><p><br/></p><p>Dạ em chào Thầy nhen, gửi đến Thầy sự háo hức và tò mò của bé sắp qua đầu 2 ạ. Để ngắn gọn nhất thì em xin hỏi 2 câu hỏi 1 lớn 1 nhỏ như sau:</p><p>+ Tại sao Thầy biết tình hình năm 23 và 24 sẽ vẫn suy thoái vậy hả Thầy, dù em có nghe mọi người nhắc đến nhưng em vẫn hong biết nên bắt đầu tìm hiểu từ đâu để đưa ra khẳng định đó. Lập luận của em là trên mxh ngta vẫn livestream rồi sale ầm ầm kích thích tiêu dùng mà, mọi người vẫn có tiền mua đó thôi.</p><p>+ Mấy nay Thầy có chuyện gì vui vui trong lòng hong, thầy kể em nghe với nha tại em cũng có chuyện vui muốn kể với Thầy nè.</p><p><br/></p><p>Tuy em hong hiểu được cách thế giới vận hành kinh tế nhma em hiểu được cách lòng người đối đãi với nhau á Thầy. Em đang học ngành TLH giáo dục và trong học phần tình cảm ý chí cô em giảng là cả học phần chỉ cần nhớ 1 chữ thôi - nhu cầu. Và vì đang trong quá trình được đào tạo nên em cũng có niềm tin là ngành của em ngày càng phát triển theo hướng được nhiều người tìm tới, vầy là em chọn đúng ngành học òi. Em hong thích toán đâu nên phiền thầy giải thích về kinh tế mà không nhắc tới con số giúp em với ạ.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Thầy vì đã dành thời gian cho em, hẹn gặp lại Thầy trong những sự tò mò lần sau. Mãi iuuuuuuu (^.^)</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MEOW<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Sài Gòn cuối năm rồi mà vẫn hong mát được thêm xíu nào hết lun á Thầy :((</p><p><br/></p><p>Dạ em chào Thầy nhen, gửi đến Thầy sự háo hức và tò mò của bé sắp qua đầu 2 ạ. Để ngắn gọn nhất thì em xin hỏi 2 câu hỏi 1 lớn 1 nhỏ như sau:</p><p>+ Tại sao Thầy biết tình hình năm 23 và 24 sẽ vẫn suy thoái vậy hả Thầy, dù em có nghe mọi người nhắc đến nhưng em vẫn hong biết nên bắt đầu tìm hiểu từ đâu để đưa ra khẳng định đó. Lập luận của em là trên mxh ngta vẫn livestream rồi sale ầm ầm kích thích tiêu dùng mà, mọi người vẫn có tiền mua đó thôi.</p><p>+ Mấy nay Thầy có chuyện gì vui vui trong lòng hong, thầy kể em nghe với nha tại em cũng có chuyện vui muốn kể với Thầy nè.</p><p><br/></p><p>Tuy em hong hiểu được cách thế giới vận hành kinh tế nhma em hiểu được cách lòng người đối đãi với nhau á Thầy. Em đang học ngành TLH giáo dục và trong học phần tình cảm ý chí cô em giảng là cả học phần chỉ cần nhớ 1 chữ thôi - nhu cầu. Và vì đang trong quá trình được đào tạo nên em cũng có niềm tin là ngành của em ngày càng phát triển theo hướng được nhiều người tìm tới, vầy là em chọn đúng ngành học òi. Em hong thích toán đâu nên phiền thầy giải thích về kinh tế mà không nhắc tới con số giúp em với ạ.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Thầy vì đã dành thời gian cho em, hẹn gặp lại Thầy trong những sự tò mò lần sau. Mãi iuuuuuuu (^.^)</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14735101-21-3-2024.mp3" length="2735604" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14735101</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>226</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-3-2024</itunes:title>
    <title>20-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BĂN KHOĂN     Chào thầy và mọi người,   Hiện tại em 20 tuổi, em đang là sinh viên năm 3 và học ở tp. HCM. Những vấn đề mà em trình bày ở đây thật ra đã có từ lâu rồi, chỉ là gần đây có nhiều việc khiến em băn khoăn không biết phải cư xử như thế nào cho phải ạ. Những vấn đề của em chủ yếu là từ việc cách ta cư xử với những người xung quanh như thế nào.   Em xin phép kể về bản thân mình một chút. Từ lúc bước vào học cấp 3, em là một người ít nói, ít trò chuyện với m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BĂN KHOĂN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Hiện tại em 20 tuổi, em đang là sinh viên năm 3 và học ở tp. HCM. Những vấn đề mà em trình bày ở đây thật ra đã có từ lâu rồi, chỉ là gần đây có nhiều việc khiến em băn khoăn không biết phải cư xử như thế nào cho phải ạ. Những vấn đề của em chủ yếu là từ việc cách ta cư xử với những người xung quanh như thế nào.</p><p><br/></p><p>Em xin phép kể về bản thân mình một chút. Từ lúc bước vào học cấp 3, em là một người ít nói, ít trò chuyện với mọi người cả với gia đình và hay cảm thấy tự ti về chính mình. Do đó mà trong suốt thời cấp 3 thì em rất ít bạn. Trong quá trình học, trường em có nhiều môn yêu cầu phải làm việc nhóm nhiều chủ yếu là thuyết trình. Lúc đó thêm với việc khả năng làm việc của em lúc đó cũng kém nên mỗi khi có hoạt động nhóm là em phải chật vật trong việc tìm nhóm. Bây giờ nhìn lại những mối quan hệ bạn bè cấp 3 của em hầu như chẳng có gì. Có thể do em không chủ động thôi. Nhưng trong thời gian đó em cũng băn khoăn về mục đích của việc kết bạn là gì? Có phải chỉ khi mà việc kết bạn có thể giúp đỡ nhau được thì người ta mới trở thành bạn không?</p><p><br/></p><p>Đến khi học đại học, có lẽ những vấn đề làm việc nhóm, hay bắt chuyện kết bạn cũng giải quyết được phần nào. Những bài nhóm trên trường em có thể làm tốt dù ở trong bất kỳ nhóm nào, kể cả khi phải làm một mình thì em vẫn thấy tự tin. Em thấy mình được công nhận nhiều hơn, được chào đón hơn và dễ kết bạn hơn. Những mối quan hệ bạn bè xung quanh em chủ yếu là bạn bè trên lớp thôi. Em không dành thời gian cho bạn bè vì em không thấy những việc đi cà phê ngoài giờ ở trường là vui hay cần thiết. Em cũng hay giúp đỡ bạn bè một số việc trong trường.</p><p><br/></p><p>Lúc đầu thì em thấy mọi chuyện rất ổn. Nhưng lâu dần, em lại cảm thấy khá phiền khi bị hỏi bài quá nhiều. Em cảm thấy sự giúp đỡ của mình cho người khác có giới hạn (chỉ mình em là giúp những bạn đó, những việc cần giúp thì em thường tự làm được). Có những người em càng giúp nhiều em càng thấy chán ghét, khó chịu với họ. Có thể những mối quan hệ cũng chỉ là sự trao đổi. Đến giờ em cũng chưa rõ được câu trả lời &quot;mục đích kết bạn là gì ?&quot;. Đôi khi em thấy bạn bè cũng không cần thiết lắm. Nếu như bạn bè mà một người giúp một người nhận giúp mà không thật sự mang lại điều gì cho người kia thì mối quan hệ đó có thể duy trì được không? Có người nói với em là mối quan hệ tốt là mối quan hệ mà 2 bên cùng có lợi. Em không biết điều đó có đúng khi nói về bạn bè hay không?</p><p><br/></p><p>Nhưng nếu việc gì cũng chỉ nhìn vào lợi ích cho mình thì mình mới làm, thì em cảm thấy mình sẽ mất rất nhiều.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BĂN KHOĂN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người,</p><p><br/></p><p>Hiện tại em 20 tuổi, em đang là sinh viên năm 3 và học ở tp. HCM. Những vấn đề mà em trình bày ở đây thật ra đã có từ lâu rồi, chỉ là gần đây có nhiều việc khiến em băn khoăn không biết phải cư xử như thế nào cho phải ạ. Những vấn đề của em chủ yếu là từ việc cách ta cư xử với những người xung quanh như thế nào.</p><p><br/></p><p>Em xin phép kể về bản thân mình một chút. Từ lúc bước vào học cấp 3, em là một người ít nói, ít trò chuyện với mọi người cả với gia đình và hay cảm thấy tự ti về chính mình. Do đó mà trong suốt thời cấp 3 thì em rất ít bạn. Trong quá trình học, trường em có nhiều môn yêu cầu phải làm việc nhóm nhiều chủ yếu là thuyết trình. Lúc đó thêm với việc khả năng làm việc của em lúc đó cũng kém nên mỗi khi có hoạt động nhóm là em phải chật vật trong việc tìm nhóm. Bây giờ nhìn lại những mối quan hệ bạn bè cấp 3 của em hầu như chẳng có gì. Có thể do em không chủ động thôi. Nhưng trong thời gian đó em cũng băn khoăn về mục đích của việc kết bạn là gì? Có phải chỉ khi mà việc kết bạn có thể giúp đỡ nhau được thì người ta mới trở thành bạn không?</p><p><br/></p><p>Đến khi học đại học, có lẽ những vấn đề làm việc nhóm, hay bắt chuyện kết bạn cũng giải quyết được phần nào. Những bài nhóm trên trường em có thể làm tốt dù ở trong bất kỳ nhóm nào, kể cả khi phải làm một mình thì em vẫn thấy tự tin. Em thấy mình được công nhận nhiều hơn, được chào đón hơn và dễ kết bạn hơn. Những mối quan hệ bạn bè xung quanh em chủ yếu là bạn bè trên lớp thôi. Em không dành thời gian cho bạn bè vì em không thấy những việc đi cà phê ngoài giờ ở trường là vui hay cần thiết. Em cũng hay giúp đỡ bạn bè một số việc trong trường.</p><p><br/></p><p>Lúc đầu thì em thấy mọi chuyện rất ổn. Nhưng lâu dần, em lại cảm thấy khá phiền khi bị hỏi bài quá nhiều. Em cảm thấy sự giúp đỡ của mình cho người khác có giới hạn (chỉ mình em là giúp những bạn đó, những việc cần giúp thì em thường tự làm được). Có những người em càng giúp nhiều em càng thấy chán ghét, khó chịu với họ. Có thể những mối quan hệ cũng chỉ là sự trao đổi. Đến giờ em cũng chưa rõ được câu trả lời &quot;mục đích kết bạn là gì ?&quot;. Đôi khi em thấy bạn bè cũng không cần thiết lắm. Nếu như bạn bè mà một người giúp một người nhận giúp mà không thật sự mang lại điều gì cho người kia thì mối quan hệ đó có thể duy trì được không? Có người nói với em là mối quan hệ tốt là mối quan hệ mà 2 bên cùng có lợi. Em không biết điều đó có đúng khi nói về bạn bè hay không?</p><p><br/></p><p>Nhưng nếu việc gì cũng chỉ nhìn vào lợi ích cho mình thì mình mới làm, thì em cảm thấy mình sẽ mất rất nhiều.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14728150-20-3-2024.mp3" length="6687826" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14728150</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>556</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-3-2024</itunes:title>
    <title>19-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN Chào mn e năm nay 30 tuổi, gia đình e ngày xưa lục đục rất nhiều. Bố vẫn rất hay đánh mẹ, mẹ thì thường xuyên t*t* bằng thuốc an thần vì mẹ bị động kinh nên bệnh viện phát thuốc an thần theo tháng. Từ khi e lớn và không nghe lời bố vẫn luôn bảo e ngu ngốc vì mẹ uống thuốc an thần khi đang mang thai em. Ngày nhỏ, có một lần e bị anh họ xâm hại, anh ta bảo e k được lên tiếng và khi đó bm e đang gọi e đi vò chè( để hãm nước chè ) ở dưới bếp. E k rõ khi ấy là...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3795025637392572/?__cft__[0]=AZUN6P72ZG23t4mrSmN52F92W7GE2Dy9xHFnFVr8Z8pV55rNe_WDqX295HUMGYMN9jirNPv2cTj4ToXuilEcZui0IRzMFdDckoB2RK6-jht7P3Ydl49rl9_0K6uLxZeEdEdXjhG47zyAeVxW_2Ya09U-&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b></a>Chào mn e năm nay 30 tuổi, gia đình e ngày xưa lục đục rất nhiều. Bố vẫn rất hay đánh mẹ, mẹ thì thường xuyên t*t* bằng thuốc an thần vì mẹ bị động kinh nên bệnh viện phát thuốc an thần theo tháng. Từ khi e lớn và không nghe lời bố vẫn luôn bảo e ngu ngốc vì mẹ uống thuốc an thần khi đang mang thai em.</p><p>Ngày nhỏ, có một lần e bị anh họ xâm hại, anh ta bảo e k được lên tiếng và khi đó bm e đang gọi e đi vò chè( để hãm nước chè ) ở dưới bếp. E k rõ khi ấy là vì e lười k muốn làm hay xấu hổ và sợ hãi. Sau đó rất nhiều lần e để cho a họ xâm hại</p><p>Và cả chị họ nữa .</p><p>Ngày xưa nhà nghèo đông con nên khi người lớn làm chuyện vợ chồng bị trẻ con nhìn thấy chúng k được giáo dục và đã bắt chước. e cùng đám con trai trong làng xâm hại vùng kín của nhau dưới sự chỉ dẫn của những anh trai lớn tuổi hơn .</p><p>Sau này lớn lên, e luôn cảm thấy tự ti, cảm thấy bản thân không ra gì, từ năm lớp 7 e luôn cảm thấy như vậy.</p><p>Năm lớp 7 , e vẫn ngủ chung với bố mẹ, có lần e tỉnh dậy thấy bố đang đặt tay trên ngực dưới áo e. Em k biết bố vô tình gay cố ý , nhưng e có cảm giác bố xâm hại mình .</p><p>Chỉ có duy nhất lần đó, sau đó bố mẹ cho e ngủ riêng .</p><p>Lớn lên học cấp 3 , e k thể tập trung học, lúc nào cũng cảm thấy mình tồi tệ, e cung K có bạn bè nhiều. E ham mê đọc truyện và chán học . Bố mẹ cho e đi học thêm nhiều nhưng e chỉ chơi, không học.</p><p>Tốt nghiệp cấp 3 , e đủ điểm vào trường cđ y của tỉnh do được cộng thêm điểm vùng</p><p>Thời gian đi học là thời gian e sa ngã rất nhiều. E cô đơn, cảm thấy cái gì cũng k biết vì hàng xóm là phụ huynh của đám con trai kia. Ở nhà e k nc với ai</p><p>E kb qua mạng nhiều. E nc sex. E quen một người kém tuổi e nhưng tự lập, đã đi làm. Nhưng người này chỉ nt nc với e khi cần qh. E luôn theo dõi và tìm cách nc với người kia. Nhưng e lại qua lại thêm với rất nhiều người nữa. Những người này e chỉ muốn làm bạn , vì hồi đó nghe câu : muốn thành công phải có nhiều mqh. Nhưng sau đó e lại cùng những người kia có hành động thân mật, e để cho họ có hành động thân mật với e, nhiều người có quan hệ td ngoài.</p><p>Người ban đầu e quen vẫn luôn ít liên lạc với e và e vẫn luôn cho đó là tình yêu</p><p>Sau khi tốt nghiệp, e thất nghiệp gần 1 năm và đi làm cn . Trong tg này e vẫn theo dõi người kia nhưng người kia k liên lạc với e nữa . E đã tìm đén tận nhà nhưng người này vẫn từ chối e.</p><p>Sau hơn 1 năm làm cty, e chuyển qua làm y. Nhưng k làm được. E lại thất nghiệp, ở nhà e k làm việc nhà mà chỉ chơi game.</p><p>Biến cố xảy đến, mẹ e vì có bệnh, lúc đó đi phun thuốc trừ cỏ, mà bị ngã xuống mương rồi bị mất. E lúc đó đang chơi game, e vì tức giận mẹ k mang bảo hộ đi phun thuốc, trước lúc đó e lại tưởng tượng ra mẹ sẽ mệt mà ngã xuống ruộng khi đang phun thuốc, nhưng e k đi theo mẹ, e ở nhà chơi game</p><p>Sau đó có người báo tin, e ra đó gào thét như điên. Sơ cứu để cứu mẹ, nhưng k được. E cũng k biết nhờ người xung quanh làm giúp</p><p>E k biết có phải do e sơ cứu sai cách mà mẹ mất hay không. Thế nhưng trong đám tang, e lại gọi cho người kia để cầu sự quan tâm. E đúng là tồi tệ.</p><p>Mấy tháng sau, e vào cty làm. Dịch Covid xuất hiện, làng e cách li , e nghỉ làm và lại quen một người bạn của đồng nghiệp trong cty, có hành động thân mật. Sau đó tai tiếng e lan ra. E cũng k chơi với người bạn đồng nghiệp đó nữa</p><p>Nửa năm sau, người mà e luôn theo dõi công khai ny, e từ bỏ nhưng vẫn theo dõi ngta, chỉ k nt làm phiền, không tạo tk khác để làm phiền, vì họ luôn chặn e.</p><p>Mấy tháng sau , e được mai mối cho một người gđ có điều kiện. Và kết hôn sau hai tháng gặp nhau. Ck e có 1</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3795025637392572/?__cft__[0]=AZUN6P72ZG23t4mrSmN52F92W7GE2Dy9xHFnFVr8Z8pV55rNe_WDqX295HUMGYMN9jirNPv2cTj4ToXuilEcZui0IRzMFdDckoB2RK6-jht7P3Ydl49rl9_0K6uLxZeEdEdXjhG47zyAeVxW_2Ya09U-&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b></a>Chào mn e năm nay 30 tuổi, gia đình e ngày xưa lục đục rất nhiều. Bố vẫn rất hay đánh mẹ, mẹ thì thường xuyên t*t* bằng thuốc an thần vì mẹ bị động kinh nên bệnh viện phát thuốc an thần theo tháng. Từ khi e lớn và không nghe lời bố vẫn luôn bảo e ngu ngốc vì mẹ uống thuốc an thần khi đang mang thai em.</p><p>Ngày nhỏ, có một lần e bị anh họ xâm hại, anh ta bảo e k được lên tiếng và khi đó bm e đang gọi e đi vò chè( để hãm nước chè ) ở dưới bếp. E k rõ khi ấy là vì e lười k muốn làm hay xấu hổ và sợ hãi. Sau đó rất nhiều lần e để cho a họ xâm hại</p><p>Và cả chị họ nữa .</p><p>Ngày xưa nhà nghèo đông con nên khi người lớn làm chuyện vợ chồng bị trẻ con nhìn thấy chúng k được giáo dục và đã bắt chước. e cùng đám con trai trong làng xâm hại vùng kín của nhau dưới sự chỉ dẫn của những anh trai lớn tuổi hơn .</p><p>Sau này lớn lên, e luôn cảm thấy tự ti, cảm thấy bản thân không ra gì, từ năm lớp 7 e luôn cảm thấy như vậy.</p><p>Năm lớp 7 , e vẫn ngủ chung với bố mẹ, có lần e tỉnh dậy thấy bố đang đặt tay trên ngực dưới áo e. Em k biết bố vô tình gay cố ý , nhưng e có cảm giác bố xâm hại mình .</p><p>Chỉ có duy nhất lần đó, sau đó bố mẹ cho e ngủ riêng .</p><p>Lớn lên học cấp 3 , e k thể tập trung học, lúc nào cũng cảm thấy mình tồi tệ, e cung K có bạn bè nhiều. E ham mê đọc truyện và chán học . Bố mẹ cho e đi học thêm nhiều nhưng e chỉ chơi, không học.</p><p>Tốt nghiệp cấp 3 , e đủ điểm vào trường cđ y của tỉnh do được cộng thêm điểm vùng</p><p>Thời gian đi học là thời gian e sa ngã rất nhiều. E cô đơn, cảm thấy cái gì cũng k biết vì hàng xóm là phụ huynh của đám con trai kia. Ở nhà e k nc với ai</p><p>E kb qua mạng nhiều. E nc sex. E quen một người kém tuổi e nhưng tự lập, đã đi làm. Nhưng người này chỉ nt nc với e khi cần qh. E luôn theo dõi và tìm cách nc với người kia. Nhưng e lại qua lại thêm với rất nhiều người nữa. Những người này e chỉ muốn làm bạn , vì hồi đó nghe câu : muốn thành công phải có nhiều mqh. Nhưng sau đó e lại cùng những người kia có hành động thân mật, e để cho họ có hành động thân mật với e, nhiều người có quan hệ td ngoài.</p><p>Người ban đầu e quen vẫn luôn ít liên lạc với e và e vẫn luôn cho đó là tình yêu</p><p>Sau khi tốt nghiệp, e thất nghiệp gần 1 năm và đi làm cn . Trong tg này e vẫn theo dõi người kia nhưng người kia k liên lạc với e nữa . E đã tìm đén tận nhà nhưng người này vẫn từ chối e.</p><p>Sau hơn 1 năm làm cty, e chuyển qua làm y. Nhưng k làm được. E lại thất nghiệp, ở nhà e k làm việc nhà mà chỉ chơi game.</p><p>Biến cố xảy đến, mẹ e vì có bệnh, lúc đó đi phun thuốc trừ cỏ, mà bị ngã xuống mương rồi bị mất. E lúc đó đang chơi game, e vì tức giận mẹ k mang bảo hộ đi phun thuốc, trước lúc đó e lại tưởng tượng ra mẹ sẽ mệt mà ngã xuống ruộng khi đang phun thuốc, nhưng e k đi theo mẹ, e ở nhà chơi game</p><p>Sau đó có người báo tin, e ra đó gào thét như điên. Sơ cứu để cứu mẹ, nhưng k được. E cũng k biết nhờ người xung quanh làm giúp</p><p>E k biết có phải do e sơ cứu sai cách mà mẹ mất hay không. Thế nhưng trong đám tang, e lại gọi cho người kia để cầu sự quan tâm. E đúng là tồi tệ.</p><p>Mấy tháng sau, e vào cty làm. Dịch Covid xuất hiện, làng e cách li , e nghỉ làm và lại quen một người bạn của đồng nghiệp trong cty, có hành động thân mật. Sau đó tai tiếng e lan ra. E cũng k chơi với người bạn đồng nghiệp đó nữa</p><p>Nửa năm sau, người mà e luôn theo dõi công khai ny, e từ bỏ nhưng vẫn theo dõi ngta, chỉ k nt làm phiền, không tạo tk khác để làm phiền, vì họ luôn chặn e.</p><p>Mấy tháng sau , e được mai mối cho một người gđ có điều kiện. Và kết hôn sau hai tháng gặp nhau. Ck e có 1</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14718217-19-3-2024.mp3" length="4409531" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14718217</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>366</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-3-2024</itunes:title>
    <title>18-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     em sinh ra trong gia đình khó khăn bố mẹ cũng k có dc sự hiểu biết và gây ra những tổn thương trong con người em. Năm nay em mới 18 tuổi và cũng may là em đã hiểu dc cho họ và đang trong hành trình hiểu mình , em đang rèn luyện khá là tốt và kỉ luật vì em nghĩ mình đã may mắn trải nghiệm cảm giác mất sức khỏe là mất tất cả . Sau khi trải qua em đã hiểu và biết ơn sâu sắc những điều cuộc sông mang lại, em đã có định hướng và ước mơ của riêng mình gia đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>em sinh ra trong gia đình khó khăn bố mẹ cũng k có dc sự hiểu biết và gây ra những tổn thương trong con người em.</p><p>Năm nay em mới 18 tuổi và cũng may là em đã hiểu dc cho họ và đang trong hành trình hiểu mình , em đang rèn luyện khá là tốt và kỉ luật vì em nghĩ mình đã may mắn trải nghiệm cảm giác mất sức khỏe là mất tất cả .</p><p>Sau khi trải qua em đã hiểu và biết ơn sâu sắc những điều cuộc sông mang lại, em đã có định hướng và ước mơ của riêng mình gia đình làm ăn khá giả cũng đã lo được cho em việc học mà không phải lo nghĩ.</p><p>Em mong muốn 1 cuộc sống tránh xa cái thứ rượu bia đã làm gia đình tan nát ấy,1 cuộc sống mà hạnh phúc luôn hiện hữu trong từng phút giây. Và bây giờ trong em muốn kiếm tiền , em xin lời khuyên là em vừa học vừa kiếm tiền hay là tuổi trẻ nên học về bên trong mình để phát triển 1 cách toàn diện nhất về mặt trí tuệ,cảm xúc và con người ạ .</p><p>Em muốn để lại cho đứa con tương lai của em 1 cuộc sống luôn ngập tràn tình yêu thương chứ không phải chịu những tổn thương mà em phải trải qua lúc thơ ấu</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>em sinh ra trong gia đình khó khăn bố mẹ cũng k có dc sự hiểu biết và gây ra những tổn thương trong con người em.</p><p>Năm nay em mới 18 tuổi và cũng may là em đã hiểu dc cho họ và đang trong hành trình hiểu mình , em đang rèn luyện khá là tốt và kỉ luật vì em nghĩ mình đã may mắn trải nghiệm cảm giác mất sức khỏe là mất tất cả .</p><p>Sau khi trải qua em đã hiểu và biết ơn sâu sắc những điều cuộc sông mang lại, em đã có định hướng và ước mơ của riêng mình gia đình làm ăn khá giả cũng đã lo được cho em việc học mà không phải lo nghĩ.</p><p>Em mong muốn 1 cuộc sống tránh xa cái thứ rượu bia đã làm gia đình tan nát ấy,1 cuộc sống mà hạnh phúc luôn hiện hữu trong từng phút giây. Và bây giờ trong em muốn kiếm tiền , em xin lời khuyên là em vừa học vừa kiếm tiền hay là tuổi trẻ nên học về bên trong mình để phát triển 1 cách toàn diện nhất về mặt trí tuệ,cảm xúc và con người ạ .</p><p>Em muốn để lại cho đứa con tương lai của em 1 cuộc sống luôn ngập tràn tình yêu thương chứ không phải chịu những tổn thương mà em phải trải qua lúc thơ ấu</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14709365-18-3-2024.mp3" length="7007565" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14709365</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>582</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-3-2024</itunes:title>
    <title>15-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÈO EM DẤU TÊN     Xin chào các anh chị và các bạn thân yêu trong Câu Lạc Bộ Hài Kịch! Tên con là &gt;&gt;&gt; , một cậu bé nông thôn tầm thường sinh năm 2006, đang bước chân vào thế giới đầy nhiệt huyết và một chút ngây ngô, mong lung . Đúng, quý cô chú anh chị em không nghe lầm đâu, tôi chỉ mới 17 tuổi và đang bắt đầu hành trình này với niềm đam mê lớn lao. Cuộc sống của con giống như một bộ phim vậy ó , từ những tình huống ngớ ngẩn trong trường học cho đến nhữn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÈO EM DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào các anh chị và các bạn thân yêu trong Câu Lạc Bộ Hài Kịch!</p><p>Tên con là &gt;&gt;&gt; , một cậu bé nông thôn tầm thường sinh năm 2006, đang bước chân vào thế giới đầy nhiệt huyết và một chút ngây ngô, mong lung . Đúng, quý cô chú anh chị em không nghe lầm đâu, tôi chỉ mới 17 tuổi và đang bắt đầu hành trình này với niềm đam mê lớn lao.</p><p>Cuộc sống của con giống như một bộ phim vậy ó , từ những tình huống ngớ ngẩn trong trường học cho đến những kỷ niệm cùng bạn bè gia đình. con đã nhận ra rằng, thực sự, cuộc sống là một cuộc hành trình và con là tân binh chưa biết gì vốn sống ít ỏi chỉ từ nhà đến trường, gia đình, chợ búa,</p><p>Chính vì vậy, con muốn chia sẻ với cô chú anh chị Thầy Năm những người con không biết là ai trên trái đất này.</p><p>&quot;Từ bé, con chân tay con đã dính phèn trên tay. Gia đình con làm nông, con học ở trường làng. Nhà con gần chợ nên thuận tiện bán xoài, mít, ỏi... bla... bla... Từ nhỏ, con thích học tiếng Việt và đọc truyện tranh lắm. Con rất thích học môn tiếng Việt, làm văn, học lịch sử, xem phim tư liệu lịch sử, kí ức miền Tây. Con cũng xem phim hoạt hình về con gì đó mà con quên rồi du hành thời gian quay về để xem lại các sự kiện lịch sử.</p><p>Bù lại, con rất ghét toán học. Về sau, con thích thêm môn Tiếng Anh nhờ xem kênh web5ngay học nghe trên w5n.co/nghe, web5ngay.co/d, nói thầm trong miệng sau đó đọc ra tiếng, đọc từ đoạn rồi hôm sau ôn lại hết đoạn đã học hôm qua cộng hôm nay, viết ma Anki cộng giấy. Tâm lý khi học tiếng Anh thất bại…. Con điều học cách mần kênh. Rồi cấp 2, con có thành quả nhỏ môn tiếng Anh. Rồi con cũng lên cấp ba với sự thù ghét các môn tính toán, rồi thêm hóa lý. Mỗi ngày, con chỉ giải 5 bài mỗi ngày rồi nghỉ. Gia đình con thì cũng không khắt khe việc học vì chú bác cô dì con anh chị con chỉ học hết lớp 9 rồi nghỉ làm nông. Con cũng trầy da tróc vẩy lắm, vừa qua điểm 6,5 rồi lớp 12 con nhận ra con rất thích học ngôn ngữ, nghiên cứu lịch sử, học văn. Con thích học nhất là văn học nước ngoài. Con còn ngựa ngựa đọc sách, nghe tkcx (tskd) và viết vu vơ mỗi nửa :)) Nhưng bây giờ con phải chọn ngành học. Con định chọn ngôn ngữ Anh. Nhưng con xem trên VTV bảo &apos;tiếng Anh sẽ không là môn chính để thi&apos;, cũng hoang mang lắm!</p><p>Con cũng hỏi dò bạn bè đồ mày học xong mày định học cái nghề gì? Có thằng bảo tao học IT, tao học kiến trúc, tao học tự động hóa, tao học y... Con cũng nói &apos;là tao học ngành Ngôn Ngữ Anh&apos;. Bạn con nó nói &apos;cái con cũng buồn, học cái ngành gì mà không có giá trị thực tế gì? Cả ngành ai học cũng được&apos;. Con nghĩ mình hay là học nông sản đi về giúp bố mẹ ta?</p><p>Rồi mỗi ngày em điều suy nghĩ về mình học cái gì giờ ta? Rồi sau này nó có giá trị không hay là sau khi ra trường thất nghiệp đói nhăn răng không? Hay trồng xoài cho mau? Ở thành phố lớn HCM, Hà Nội lớp 11 người ta đã có IELTS chạy nhong nhong ngoài đường rồi. Mình sao cùi bắp quá! Người ta học ngành siêu nhân không, mình học cái ngành gì đâu đâu. Học TA dạy ai giờ cạnh tranh, sao lại các giáo viên cả triệu người theo dõi trên các nền tảng xã hội. Không biết mình có sâu rộng nổi không để trở thành top 30 phần trăm sống được. Giờ mình mần cái gì giờ?&quot;</p><p>Cảm ơn cô chú đã nghe con !</p><p>Chúc mọi người một ngày tuyệt vời mạnh khỏe! </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÈO EM DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào các anh chị và các bạn thân yêu trong Câu Lạc Bộ Hài Kịch!</p><p>Tên con là &gt;&gt;&gt; , một cậu bé nông thôn tầm thường sinh năm 2006, đang bước chân vào thế giới đầy nhiệt huyết và một chút ngây ngô, mong lung . Đúng, quý cô chú anh chị em không nghe lầm đâu, tôi chỉ mới 17 tuổi và đang bắt đầu hành trình này với niềm đam mê lớn lao.</p><p>Cuộc sống của con giống như một bộ phim vậy ó , từ những tình huống ngớ ngẩn trong trường học cho đến những kỷ niệm cùng bạn bè gia đình. con đã nhận ra rằng, thực sự, cuộc sống là một cuộc hành trình và con là tân binh chưa biết gì vốn sống ít ỏi chỉ từ nhà đến trường, gia đình, chợ búa,</p><p>Chính vì vậy, con muốn chia sẻ với cô chú anh chị Thầy Năm những người con không biết là ai trên trái đất này.</p><p>&quot;Từ bé, con chân tay con đã dính phèn trên tay. Gia đình con làm nông, con học ở trường làng. Nhà con gần chợ nên thuận tiện bán xoài, mít, ỏi... bla... bla... Từ nhỏ, con thích học tiếng Việt và đọc truyện tranh lắm. Con rất thích học môn tiếng Việt, làm văn, học lịch sử, xem phim tư liệu lịch sử, kí ức miền Tây. Con cũng xem phim hoạt hình về con gì đó mà con quên rồi du hành thời gian quay về để xem lại các sự kiện lịch sử.</p><p>Bù lại, con rất ghét toán học. Về sau, con thích thêm môn Tiếng Anh nhờ xem kênh web5ngay học nghe trên w5n.co/nghe, web5ngay.co/d, nói thầm trong miệng sau đó đọc ra tiếng, đọc từ đoạn rồi hôm sau ôn lại hết đoạn đã học hôm qua cộng hôm nay, viết ma Anki cộng giấy. Tâm lý khi học tiếng Anh thất bại…. Con điều học cách mần kênh. Rồi cấp 2, con có thành quả nhỏ môn tiếng Anh. Rồi con cũng lên cấp ba với sự thù ghét các môn tính toán, rồi thêm hóa lý. Mỗi ngày, con chỉ giải 5 bài mỗi ngày rồi nghỉ. Gia đình con thì cũng không khắt khe việc học vì chú bác cô dì con anh chị con chỉ học hết lớp 9 rồi nghỉ làm nông. Con cũng trầy da tróc vẩy lắm, vừa qua điểm 6,5 rồi lớp 12 con nhận ra con rất thích học ngôn ngữ, nghiên cứu lịch sử, học văn. Con thích học nhất là văn học nước ngoài. Con còn ngựa ngựa đọc sách, nghe tkcx (tskd) và viết vu vơ mỗi nửa :)) Nhưng bây giờ con phải chọn ngành học. Con định chọn ngôn ngữ Anh. Nhưng con xem trên VTV bảo &apos;tiếng Anh sẽ không là môn chính để thi&apos;, cũng hoang mang lắm!</p><p>Con cũng hỏi dò bạn bè đồ mày học xong mày định học cái nghề gì? Có thằng bảo tao học IT, tao học kiến trúc, tao học tự động hóa, tao học y... Con cũng nói &apos;là tao học ngành Ngôn Ngữ Anh&apos;. Bạn con nó nói &apos;cái con cũng buồn, học cái ngành gì mà không có giá trị thực tế gì? Cả ngành ai học cũng được&apos;. Con nghĩ mình hay là học nông sản đi về giúp bố mẹ ta?</p><p>Rồi mỗi ngày em điều suy nghĩ về mình học cái gì giờ ta? Rồi sau này nó có giá trị không hay là sau khi ra trường thất nghiệp đói nhăn răng không? Hay trồng xoài cho mau? Ở thành phố lớn HCM, Hà Nội lớp 11 người ta đã có IELTS chạy nhong nhong ngoài đường rồi. Mình sao cùi bắp quá! Người ta học ngành siêu nhân không, mình học cái ngành gì đâu đâu. Học TA dạy ai giờ cạnh tranh, sao lại các giáo viên cả triệu người theo dõi trên các nền tảng xã hội. Không biết mình có sâu rộng nổi không để trở thành top 30 phần trăm sống được. Giờ mình mần cái gì giờ?&quot;</p><p>Cảm ơn cô chú đã nghe con !</p><p>Chúc mọi người một ngày tuyệt vời mạnh khỏe! </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14694707-15-3-2024.mp3" length="6889387" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14694707</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>573</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-3-2023</itunes:title>
    <title>14-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HOA     Con chào thầy và mọi người, con tên là Hoa, năm nay 20t, con muốn nghe lời khuyên từ thầy về câu chuyện của con.   Gia đình con không hạnh phúc, con thiếu tình thương và hậu thuẫn từ ba mẹ, ông bà. Và con cũng thường xuyên trở thành thùng rác cảm xúc của họ mỗi khi gia đình con cãi nhau hoặc đánh nhau. Con không được gia đình hỗ trợ học đại học và cũng bị từ chối hỗ trợ học những nghề con muốn vì chi phí và sắm sửa. Nhưng khi con thuyết phục được gia đình ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HOA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, con tên là Hoa, năm nay 20t, con muốn nghe lời khuyên từ thầy về câu chuyện của con.</p><p><br/></p><p>Gia đình con không hạnh phúc, con thiếu tình thương và hậu thuẫn từ ba mẹ, ông bà. Và con cũng thường xuyên trở thành thùng rác cảm xúc của họ mỗi khi gia đình con cãi nhau hoặc đánh nhau. Con không được gia đình hỗ trợ học đại học và cũng bị từ chối hỗ trợ học những nghề con muốn vì chi phí và sắm sửa.</p><p>Nhưng khi con thuyết phục được gia đình hỗ trợ con học vẽ thì họ cũng bàn ra và dè bỉu chuyện học cũng như công việc của con không đủ tiền, lớn như vậy rồi vẫn chưa tự lập được. Và cũng vì gia đình ảnh hưởng nhiều, con có khuynh hướng stress liên tục, con từng đến phòng khám tâm lý và bác sĩ cũng nói con bị trầm cảm nhẹ và rối loạn cảm xúc lưỡng cực, điều này làm con rất đau đầu và như một vòng lặp.</p><p><br/></p><p>Về công việc của con, con đang mở dịch vụ write com và bán len, nhưng con chỉ có ít vốn để bán nhỏ lẻ. Cũng vì mới bán và giọng văn ít được chuộng nên con cũng không có nhiều khách hàng. Hiện tại thì con không có điều kiện đi làm thêm, vì con chưa có xe và gia đình muốn giữ hết lương làm thêm của con.</p><p><br/></p><p>Hi vọng thầy và cả nhà sẽ cho con lời khuyên để giải quyết những trăn trở trong lòng ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HOA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy và mọi người, con tên là Hoa, năm nay 20t, con muốn nghe lời khuyên từ thầy về câu chuyện của con.</p><p><br/></p><p>Gia đình con không hạnh phúc, con thiếu tình thương và hậu thuẫn từ ba mẹ, ông bà. Và con cũng thường xuyên trở thành thùng rác cảm xúc của họ mỗi khi gia đình con cãi nhau hoặc đánh nhau. Con không được gia đình hỗ trợ học đại học và cũng bị từ chối hỗ trợ học những nghề con muốn vì chi phí và sắm sửa.</p><p>Nhưng khi con thuyết phục được gia đình hỗ trợ con học vẽ thì họ cũng bàn ra và dè bỉu chuyện học cũng như công việc của con không đủ tiền, lớn như vậy rồi vẫn chưa tự lập được. Và cũng vì gia đình ảnh hưởng nhiều, con có khuynh hướng stress liên tục, con từng đến phòng khám tâm lý và bác sĩ cũng nói con bị trầm cảm nhẹ và rối loạn cảm xúc lưỡng cực, điều này làm con rất đau đầu và như một vòng lặp.</p><p><br/></p><p>Về công việc của con, con đang mở dịch vụ write com và bán len, nhưng con chỉ có ít vốn để bán nhỏ lẻ. Cũng vì mới bán và giọng văn ít được chuộng nên con cũng không có nhiều khách hàng. Hiện tại thì con không có điều kiện đi làm thêm, vì con chưa có xe và gia đình muốn giữ hết lương làm thêm của con.</p><p><br/></p><p>Hi vọng thầy và cả nhà sẽ cho con lời khuyên để giải quyết những trăn trở trong lòng ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14689412-14-3-2023.mp3" length="4709207" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14689412</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>391</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-3-2024</itunes:title>
    <title>13-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DŨNG SĨ NHỎ     Xin chào thầy 5 , hiện tại mình là nam 31 tuổi, hiện mình đang thất nghiệp tại Nhật, 6 tháng trước thất nghiệp thì mình vẫn đang làm cho 1 công ty ÍT. Mình không biết nguyên do tại sao, từ 1 lần mình vô tình có ý nghĩ nhảy xuống đất từ tầng cao nó đã ám ảnh mình rất nhiều năm trở lại đây, mình để ý hơn là khi mình làm việc càng căng thẳng, thì sau khi xong việc mình lại càng có ý định nhảy xuống mạnh mẽ hơn, mình cực kì bất an luôn. Mình đã cố gắng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DŨNG SĨ NHỎ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy 5 , hiện tại mình là nam 31 tuổi, hiện mình đang thất nghiệp tại Nhật, 6 tháng trước thất nghiệp thì mình vẫn đang làm cho 1 công ty ÍT.</p><p>Mình không biết nguyên do tại sao, từ 1 lần mình vô tình có ý nghĩ nhảy xuống đất từ tầng cao nó đã ám ảnh mình rất nhiều năm trở lại đây, mình để ý hơn là khi mình làm việc càng căng thẳng, thì sau khi xong việc mình lại càng có ý định nhảy xuống mạnh mẽ hơn, mình cực kì bất an luôn.</p><p>Mình đã cố gắng rất nhiều năm trở lại đây, mình đã bỏ ra gần 2 năm chấp nhận làm việc tại môi trường phải nói là khá stress để mua được nhà và mua ô tô ở Nhật.</p><p>Hiện tại mặc dù đã nghỉ làm nhưng stress nó vẫn dai dẳng và với ý nghĩ “mình phải nhải nhảy xuống từ tầng cao” nó cứ đeo bám mình hoài. Mình muốn trở lại như xưa, là 1 con người năng động ko sợ gì hết , thầy 5 có lời khuyên gì không , xin cám ơn thầy 5 rất nhiều</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DŨNG SĨ NHỎ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy 5 , hiện tại mình là nam 31 tuổi, hiện mình đang thất nghiệp tại Nhật, 6 tháng trước thất nghiệp thì mình vẫn đang làm cho 1 công ty ÍT.</p><p>Mình không biết nguyên do tại sao, từ 1 lần mình vô tình có ý nghĩ nhảy xuống đất từ tầng cao nó đã ám ảnh mình rất nhiều năm trở lại đây, mình để ý hơn là khi mình làm việc càng căng thẳng, thì sau khi xong việc mình lại càng có ý định nhảy xuống mạnh mẽ hơn, mình cực kì bất an luôn.</p><p>Mình đã cố gắng rất nhiều năm trở lại đây, mình đã bỏ ra gần 2 năm chấp nhận làm việc tại môi trường phải nói là khá stress để mua được nhà và mua ô tô ở Nhật.</p><p>Hiện tại mặc dù đã nghỉ làm nhưng stress nó vẫn dai dẳng và với ý nghĩ “mình phải nhải nhảy xuống từ tầng cao” nó cứ đeo bám mình hoài. Mình muốn trở lại như xưa, là 1 con người năng động ko sợ gì hết , thầy 5 có lời khuyên gì không , xin cám ơn thầy 5 rất nhiều</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14681711-13-3-2024.mp3" length="6740176" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14681711</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>560</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-3-2023</itunes:title>
    <title>12-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: 35 TUỔI - VỪA GIÀ VỪA BẬN       Thân Chào Thầy Năm và Cả nhà Tâm sự buồn vui!       Chúc Thầy Năm và mọi người luôn cuối năm cũng như đầu năm luôn thật nhiều cảm xúc mới mẻ và phấn khởi ạ!    Tuổi 36 sắp ào tới và với việc là mẹ của 2 bé với nhiều thứ ập tới, cũng nhiều thứ vuột trôi đi. Cả năm qua em cảm thấy  mình may mắn vì tìm được môi trường làm viêc phù hợp với sở thích của mình, được làm việc trong môi trường y tế, hỗ trợ n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: 35 TUỔI - VỪA GIÀ VỪA BẬN</p><p><br/><br/></p><p>   Thân Chào Thầy Năm và Cả nhà Tâm sự buồn vui! </p><p><br/><br/></p><p>  Chúc Thầy Năm và mọi người luôn cuối năm cũng như đầu năm luôn thật nhiều cảm xúc mới mẻ và phấn khởi ạ!</p><p>   Tuổi 36 sắp ào tới và với việc là mẹ của 2 bé với nhiều thứ ập tới, cũng nhiều thứ vuột trôi đi. Cả năm qua em cảm thấy  mình may mắn vì tìm được môi trường làm viêc phù hợp với sở thích của mình, được làm việc trong môi trường y tế, hỗ trợ người bệnh như là đúng tuýp người của em, được cảm thấy mình có ích, có ý nghĩa. </p><p>Em làm việc hăng say và không tính toán thời gian, hỗ trợ đồng nghiệp và bệnh nhân không vì tiền bạc (bên bệnh viện không tính tiền tăng ca hay bù giờ ). Em học được nhiều thứ về nghiệp vụ-chẩn đoán, chỉ định dù chỉ là 1 nhân viên ở khâu hậu cần chứ không phải chuyên môn trong y tế..... sau gần 2 năm cố gắng miệt mài từ đi làm từ 5h sáng đến 5h có khi tăng ca đến 8h tối ĐỔI LẠI CHO EM:</p><p>   - Mức thu nhập luôn tỷ lệ nghịch với áp lực kinh tế luôn đè nặng trong cả giấc ngủ vì ko có tiền tăng ca, ko có thưởng mà chỉ sợ trừ KPI khi có bệnh nhân complain.</p><p>   - Sau bao cố gắng thì vị trí hỗ trợ trưởng nhóm được đưa cho 1 nhân viên mới vào 4 tháng chưa có kinh nghiệm và khi được hỏi thì em &quot; Già quá, Hiền quá&quot; không hợp với vị trí này lâu dài , em còn được &quot;ưu ái &quot; cho làm những việc chỉ nhân viên mới zô học việc làm, và những vị trí dễ gặp KH phàn nàn nhất để dễ bề trừ KPI của em. Em vẫn nhiệt tình và làm tốt vị trí đó nhưng cảm giác XÓT XA và TỦI THÂN và đích đến tiếp theo của công việc này là gì làm em MẤT PHƯƠNG HƯỚNG...</p><p>  </p><p>  + Hướng đi song song : </p><p>  -  Em có học thêm văn bằng 2 về chuyên môn bên y tế nhưng em mông lung học xong, chuyển qua làm như 1 tờ giấy trắng và kinh nghiệm 0 thì mức lương sẽ thấp thấp hơn cả vị trí đang làm, em hoang mang hơn khi càng hỏi thăm thì em càng căng dây thần kinh vì cơn khủng hoảng kinh tế sẽ tiếp tục cho đến khi mình lại học - làm - có kinh nghiệm của nghề nghiệp mới. (Thật sự trong cả năm qua em vật lộn và cảm giác dây thần kinh đập cũng như sưng lên vì căng thẳng nó đến hằng tháng, hằng tháng)</p><p> - Em dành 15-30 phút luyện tự học tiếng anh nhưng chưa tập trung cao vì sụp năng lượng sau 1 ngày từ sáng sớm, về nhà con cái nhà cửa....</p><p>  - Sắp xếp dành cho con thời gian để con mèo nheo, mắng vốn mà vẫn tĩnh tâm, tăng lắng nghe giảm chửi.</p><p>      </p><p>   36 Tuổi sắp tới em vẫn vừa già, vừa bận túi bụi và vẫn nghèo trong thì tương lai, em bâng khuâng với công việc có ý nghĩa nhưng không đủ lo cho con cái, lo lắng vì già rồi mà còn bon chen với lớp trẻ qua ngành mới. </p><p>   Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc lời tâm sự của em. </p><p>   Chân thành cảm ơn ./. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: 35 TUỔI - VỪA GIÀ VỪA BẬN</p><p><br/><br/></p><p>   Thân Chào Thầy Năm và Cả nhà Tâm sự buồn vui! </p><p><br/><br/></p><p>  Chúc Thầy Năm và mọi người luôn cuối năm cũng như đầu năm luôn thật nhiều cảm xúc mới mẻ và phấn khởi ạ!</p><p>   Tuổi 36 sắp ào tới và với việc là mẹ của 2 bé với nhiều thứ ập tới, cũng nhiều thứ vuột trôi đi. Cả năm qua em cảm thấy  mình may mắn vì tìm được môi trường làm viêc phù hợp với sở thích của mình, được làm việc trong môi trường y tế, hỗ trợ người bệnh như là đúng tuýp người của em, được cảm thấy mình có ích, có ý nghĩa. </p><p>Em làm việc hăng say và không tính toán thời gian, hỗ trợ đồng nghiệp và bệnh nhân không vì tiền bạc (bên bệnh viện không tính tiền tăng ca hay bù giờ ). Em học được nhiều thứ về nghiệp vụ-chẩn đoán, chỉ định dù chỉ là 1 nhân viên ở khâu hậu cần chứ không phải chuyên môn trong y tế..... sau gần 2 năm cố gắng miệt mài từ đi làm từ 5h sáng đến 5h có khi tăng ca đến 8h tối ĐỔI LẠI CHO EM:</p><p>   - Mức thu nhập luôn tỷ lệ nghịch với áp lực kinh tế luôn đè nặng trong cả giấc ngủ vì ko có tiền tăng ca, ko có thưởng mà chỉ sợ trừ KPI khi có bệnh nhân complain.</p><p>   - Sau bao cố gắng thì vị trí hỗ trợ trưởng nhóm được đưa cho 1 nhân viên mới vào 4 tháng chưa có kinh nghiệm và khi được hỏi thì em &quot; Già quá, Hiền quá&quot; không hợp với vị trí này lâu dài , em còn được &quot;ưu ái &quot; cho làm những việc chỉ nhân viên mới zô học việc làm, và những vị trí dễ gặp KH phàn nàn nhất để dễ bề trừ KPI của em. Em vẫn nhiệt tình và làm tốt vị trí đó nhưng cảm giác XÓT XA và TỦI THÂN và đích đến tiếp theo của công việc này là gì làm em MẤT PHƯƠNG HƯỚNG...</p><p>  </p><p>  + Hướng đi song song : </p><p>  -  Em có học thêm văn bằng 2 về chuyên môn bên y tế nhưng em mông lung học xong, chuyển qua làm như 1 tờ giấy trắng và kinh nghiệm 0 thì mức lương sẽ thấp thấp hơn cả vị trí đang làm, em hoang mang hơn khi càng hỏi thăm thì em càng căng dây thần kinh vì cơn khủng hoảng kinh tế sẽ tiếp tục cho đến khi mình lại học - làm - có kinh nghiệm của nghề nghiệp mới. (Thật sự trong cả năm qua em vật lộn và cảm giác dây thần kinh đập cũng như sưng lên vì căng thẳng nó đến hằng tháng, hằng tháng)</p><p> - Em dành 15-30 phút luyện tự học tiếng anh nhưng chưa tập trung cao vì sụp năng lượng sau 1 ngày từ sáng sớm, về nhà con cái nhà cửa....</p><p>  - Sắp xếp dành cho con thời gian để con mèo nheo, mắng vốn mà vẫn tĩnh tâm, tăng lắng nghe giảm chửi.</p><p>      </p><p>   36 Tuổi sắp tới em vẫn vừa già, vừa bận túi bụi và vẫn nghèo trong thì tương lai, em bâng khuâng với công việc có ý nghĩa nhưng không đủ lo cho con cái, lo lắng vì già rồi mà còn bon chen với lớp trẻ qua ngành mới. </p><p>   Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc lời tâm sự của em. </p><p>   Chân thành cảm ơn ./. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14674575-12-3-2023.mp3" length="12048466" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14674575</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1002</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-3-2024</itunes:title>
    <title>11-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BÂNG KHUÂNG     Thưa thầy,   Thầy cho con khoe tí ạ, con là fan trung thành của thầy chắc đã từ rất lâu. Khoảng thời gian ước chừng là 5 năm thầy ạ, con chỉ nhớ lúc cấp 3 con nghe để học giao tiếp, rồi cứ túc tắc đến bây giờ và trở thành một tri kỷ cảm xúc của thầy. Có lẽ nhờ thế mà con đã gặt hái được nhiều thành công nhất định, con cố gắng đậu vào trường đại học top, giữ chức ban cán sự trong lớp và trong trường. Con được thầy cô yêu mến và bạn bè quý trọng. Con...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÂNG KHUÂNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Thưa thầy,</p><p><br/></p><p>Thầy cho con khoe tí ạ, con là fan trung thành của thầy chắc đã từ rất lâu. Khoảng thời gian ước chừng là 5 năm thầy ạ, con chỉ nhớ lúc cấp 3 con nghe để học giao tiếp, rồi cứ túc tắc đến bây giờ và trở thành một tri kỷ cảm xúc của thầy. Có lẽ nhờ thế mà con đã gặt hái được nhiều thành công nhất định, con cố gắng đậu vào trường đại học top, giữ chức ban cán sự trong lớp và trong trường. Con được thầy cô yêu mến và bạn bè quý trọng. Con là một người năng động, vui vẻ và đầy năng lượng tích cực.</p><p><br/></p><p>Bước vào quãng đường thực tập, con làm ở một công ty nọ. Ở đây, con gặp được em, em xinh lắm thầy ạ. Em cao ráo và có một làn da trắng trẻo. Tính tình rất ôn hòa và rất ít lên giọng với ai. Sau đó, em bắt đầu có cảm tình với con. Có lẽ vì trong những bạn thực tập sinh con là người giỏi nhất, em còn bảo con có sự quan tâm nhiệt tình, giúp đỡ mọi người và nhưng trên hết là sự chân thành thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Chúng con bắt đầu tìm hiểu nhau, con biết quá khứ em rất khó nói chuyện với gia đình, có chuyện chỉ có thể trốn đi và khóc. Con biết em vừa trải qua một mối tình lâu năm và có phần tệ haị cách đây không lâu. Lúc đầu, con cứ suy nghĩ mãi ấy thầy ạ, bước vào mối quan hệ với khi em chưa hồi phục những vết thương ấy có phải là bước đi đúng hay không? Rồi con quyết định yêu và cùng em vượt qua giai đoạn đó.</p><p><br/></p><p>Chuyện chúng con yêu nhau rất vui thầy ạ, con vui vẻ còn em ít giận hờn. Chúng con đã quen được 3 tháng đầy hạnh phúc. Chỉ có dạo gần đây, em bắt đầu đọc sách về chữa lành trong tình yêu. Nó làm em nhớ đến chuyện người yêu cũ gần đây và tủi thân cho bản thân mình. Em buồn vì cả hai đã làm tổn thương nhau, con đã sẵn sàng dành 2-3 ngày để nghe câu chuyện để em nhẹ lòng, chỉ đến khi con thấy em khóc thì con chảng biết phải làm thế nào thầy ạ.</p><p>Em bảo do lúc trước vui quá nên chưa thấy được vết thương lòng, bây giờ em bình tĩnh nghĩ thấy thương mình nên mới thế. Lòng con cứ như thắt lại, cứ suy nghĩ đây có phải là vết thương người cũ làm tổn thương người mới hay không. Rõ ràng con yêu em hết mực, dành mọi thứ tốt nhất cho em, con không hiểu tại sao em không hướng về tương lai mà lại nhớ về chuyện cũ. Đến bây giờ là một tuần rồi ạ, em bảo em không buồn nhưng con thấy tâm trạng không còn vui như trước.</p><p><br/></p><p>Con nên tách biệt và để em tự vượt qua giai đoạn này, hay ở cùng em đây thầy, tại con thấy mình không thật sự vui và tích cực khi cứ thấy tâm trạng em buồn vì chuyện đó ạ. Hay con nên suy nghĩ thế nào cho thoáng ra và lơ nó đi mà sống vậy thầy...</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÂNG KHUÂNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Thưa thầy,</p><p><br/></p><p>Thầy cho con khoe tí ạ, con là fan trung thành của thầy chắc đã từ rất lâu. Khoảng thời gian ước chừng là 5 năm thầy ạ, con chỉ nhớ lúc cấp 3 con nghe để học giao tiếp, rồi cứ túc tắc đến bây giờ và trở thành một tri kỷ cảm xúc của thầy. Có lẽ nhờ thế mà con đã gặt hái được nhiều thành công nhất định, con cố gắng đậu vào trường đại học top, giữ chức ban cán sự trong lớp và trong trường. Con được thầy cô yêu mến và bạn bè quý trọng. Con là một người năng động, vui vẻ và đầy năng lượng tích cực.</p><p><br/></p><p>Bước vào quãng đường thực tập, con làm ở một công ty nọ. Ở đây, con gặp được em, em xinh lắm thầy ạ. Em cao ráo và có một làn da trắng trẻo. Tính tình rất ôn hòa và rất ít lên giọng với ai. Sau đó, em bắt đầu có cảm tình với con. Có lẽ vì trong những bạn thực tập sinh con là người giỏi nhất, em còn bảo con có sự quan tâm nhiệt tình, giúp đỡ mọi người và nhưng trên hết là sự chân thành thầy ạ.</p><p><br/></p><p>Chúng con bắt đầu tìm hiểu nhau, con biết quá khứ em rất khó nói chuyện với gia đình, có chuyện chỉ có thể trốn đi và khóc. Con biết em vừa trải qua một mối tình lâu năm và có phần tệ haị cách đây không lâu. Lúc đầu, con cứ suy nghĩ mãi ấy thầy ạ, bước vào mối quan hệ với khi em chưa hồi phục những vết thương ấy có phải là bước đi đúng hay không? Rồi con quyết định yêu và cùng em vượt qua giai đoạn đó.</p><p><br/></p><p>Chuyện chúng con yêu nhau rất vui thầy ạ, con vui vẻ còn em ít giận hờn. Chúng con đã quen được 3 tháng đầy hạnh phúc. Chỉ có dạo gần đây, em bắt đầu đọc sách về chữa lành trong tình yêu. Nó làm em nhớ đến chuyện người yêu cũ gần đây và tủi thân cho bản thân mình. Em buồn vì cả hai đã làm tổn thương nhau, con đã sẵn sàng dành 2-3 ngày để nghe câu chuyện để em nhẹ lòng, chỉ đến khi con thấy em khóc thì con chảng biết phải làm thế nào thầy ạ.</p><p>Em bảo do lúc trước vui quá nên chưa thấy được vết thương lòng, bây giờ em bình tĩnh nghĩ thấy thương mình nên mới thế. Lòng con cứ như thắt lại, cứ suy nghĩ đây có phải là vết thương người cũ làm tổn thương người mới hay không. Rõ ràng con yêu em hết mực, dành mọi thứ tốt nhất cho em, con không hiểu tại sao em không hướng về tương lai mà lại nhớ về chuyện cũ. Đến bây giờ là một tuần rồi ạ, em bảo em không buồn nhưng con thấy tâm trạng không còn vui như trước.</p><p><br/></p><p>Con nên tách biệt và để em tự vượt qua giai đoạn này, hay ở cùng em đây thầy, tại con thấy mình không thật sự vui và tích cực khi cứ thấy tâm trạng em buồn vì chuyện đó ạ. Hay con nên suy nghĩ thế nào cho thoáng ra và lơ nó đi mà sống vậy thầy...</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14666217-11-3-2024.mp3" length="5715758" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14666217</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>475</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-3-2024</itunes:title>
    <title>8-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SUN     Em chào Thầy, sắp hết một năm nữa rồi nên tâm trạng em nặng nề quá, em muốn tâm sự với Thầy để phần nào được cảm thấy nhẹ nhõm hơn.   Em thất nghiệp gần 2 năm rồi Thầy ạ, tính tổng thời gian không đi làm thì cũng gần 4 năm. Ở độ tuổi 32 cộng thêm thời gian nghỉ làm lâu như vậy thì có lẽ nhà tuyển dụng nào cũng e ngại, nên dù em đã đi phỏng vấn ở nhiều chỗ nhưng cuối cùng đều không nhận lại bất kỳ sự phản hồi nào. Sau khi tốt nghiệp ra trường thì em có đi l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy, sắp hết một năm nữa rồi nên tâm trạng em nặng nề quá, em muốn tâm sự với Thầy để phần nào được cảm thấy nhẹ nhõm hơn.</p><p><br/></p><p>Em thất nghiệp gần 2 năm rồi Thầy ạ, tính tổng thời gian không đi làm thì cũng gần 4 năm. Ở độ tuổi 32 cộng thêm thời gian nghỉ làm lâu như vậy thì có lẽ nhà tuyển dụng nào cũng e ngại, nên dù em đã đi phỏng vấn ở nhiều chỗ nhưng cuối cùng đều không nhận lại bất kỳ sự phản hồi nào. Sau khi tốt nghiệp ra trường thì em có đi làm ở hai công ty, mỗi công ty làm ở hai vị trí công việc khác nhau, thời gian làm việc ở mỗi công ty cũng chỉ khoảng 2 năm nên không thật sự gọi là có kinh nghiệm thâm niên gì cả.</p><p>Em đi làm đến giữa năm 2019 thì nghỉ việc, em có khuyết tật bẩm sinh liên quan đến xương cốt, hiện tại không ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ mà chỉ hơi bất tiện trong việc đi lại, nhưng em sợ khi càng lớn tuổi thì tình trạng sẽ càng trầm trọng nên em quyết định nghỉ việc để tập trung điều trị. Đến khi sức khoẻ đã ổn định vào giữa năm 2022 thì em bắt đầu xin việc trở lại, nhưng khó khăn bắt đầu từ đây.</p><p><br/></p><p>Trước đây em chỉ làm những công việc về giấy tờ nên không thật sự gọi là có chuyên môn hay kỹ năng đặc biệt gì, nhất là những công việc này rất dễ bị thay thế. Khi bắt đầu đi tìm việc trở lại em mới dần thấm thía sự thật rằng mình đã nằm trong độ tuổi bị nhiều nhà tuyển dụng &quot;chê&quot;, thậm chí từng có một công ty nói với em rằng &quot;Những công việc như thế này giờ để lớp trẻ làm&quot;, quả thật là 10 bài tuyển dụng thì hết 9 bài là yêu cầu dưới 30 tuổi, còn những nơi không yêu cầu tuổi tác thì có lẽ họ cũng sẽ ưu tiên người trẻ hơn hoặc có nhiều năm kinh nghiệm hơn. Với số năm kinh nghiệm làm việc ít ỏi thì em cũng không thể ứng tuyển vào những vị trí cao. Khoảng thời gian trống trong lúc chữa bệnh có lẽ cũng là một phần khiến nhiều nhà tuyển dụng ngần ngại.</p><p><br/></p><p>Mỗi ngày trôi qua em đều cảm thấy lo lắng và áp lực, áp lực về tài chính, áp lực về chuyện cơ hội tìm việc ngày càng hẹp dần, tuổi tác sắp chạm ngưỡng 35 thì sẽ càng khó xin việc hơn. Giờ em cảm thấy lưng chừng và mông lung quá Thầy ạ, em không biết lựa chọn nghỉ việc trước kia của em là đúng hay sai nữa.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào Thầy, sắp hết một năm nữa rồi nên tâm trạng em nặng nề quá, em muốn tâm sự với Thầy để phần nào được cảm thấy nhẹ nhõm hơn.</p><p><br/></p><p>Em thất nghiệp gần 2 năm rồi Thầy ạ, tính tổng thời gian không đi làm thì cũng gần 4 năm. Ở độ tuổi 32 cộng thêm thời gian nghỉ làm lâu như vậy thì có lẽ nhà tuyển dụng nào cũng e ngại, nên dù em đã đi phỏng vấn ở nhiều chỗ nhưng cuối cùng đều không nhận lại bất kỳ sự phản hồi nào. Sau khi tốt nghiệp ra trường thì em có đi làm ở hai công ty, mỗi công ty làm ở hai vị trí công việc khác nhau, thời gian làm việc ở mỗi công ty cũng chỉ khoảng 2 năm nên không thật sự gọi là có kinh nghiệm thâm niên gì cả.</p><p>Em đi làm đến giữa năm 2019 thì nghỉ việc, em có khuyết tật bẩm sinh liên quan đến xương cốt, hiện tại không ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ mà chỉ hơi bất tiện trong việc đi lại, nhưng em sợ khi càng lớn tuổi thì tình trạng sẽ càng trầm trọng nên em quyết định nghỉ việc để tập trung điều trị. Đến khi sức khoẻ đã ổn định vào giữa năm 2022 thì em bắt đầu xin việc trở lại, nhưng khó khăn bắt đầu từ đây.</p><p><br/></p><p>Trước đây em chỉ làm những công việc về giấy tờ nên không thật sự gọi là có chuyên môn hay kỹ năng đặc biệt gì, nhất là những công việc này rất dễ bị thay thế. Khi bắt đầu đi tìm việc trở lại em mới dần thấm thía sự thật rằng mình đã nằm trong độ tuổi bị nhiều nhà tuyển dụng &quot;chê&quot;, thậm chí từng có một công ty nói với em rằng &quot;Những công việc như thế này giờ để lớp trẻ làm&quot;, quả thật là 10 bài tuyển dụng thì hết 9 bài là yêu cầu dưới 30 tuổi, còn những nơi không yêu cầu tuổi tác thì có lẽ họ cũng sẽ ưu tiên người trẻ hơn hoặc có nhiều năm kinh nghiệm hơn. Với số năm kinh nghiệm làm việc ít ỏi thì em cũng không thể ứng tuyển vào những vị trí cao. Khoảng thời gian trống trong lúc chữa bệnh có lẽ cũng là một phần khiến nhiều nhà tuyển dụng ngần ngại.</p><p><br/></p><p>Mỗi ngày trôi qua em đều cảm thấy lo lắng và áp lực, áp lực về tài chính, áp lực về chuyện cơ hội tìm việc ngày càng hẹp dần, tuổi tác sắp chạm ngưỡng 35 thì sẽ càng khó xin việc hơn. Giờ em cảm thấy lưng chừng và mông lung quá Thầy ạ, em không biết lựa chọn nghỉ việc trước kia của em là đúng hay sai nữa.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14651070-8-3-2024.mp3" length="15375942" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14651070</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1280</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-3-2024</itunes:title>
    <title>7-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VS     Đã thật lâu rồi chưa viết! Mặc dù bản thân em đang theo đuổi định hướng trở thành một người copywriter.   Đôi khi em tự hình dung ra bản thân đang làm việc tại một không gian phòng kín, đẹp đẽ và pha lẫn chút mùi hương dịu nhẹ từ tinh dầu.Hơn vậy nữa, em cũng hình dung ra dáng vẻ một người đàn ông mang nét tự tin trên khuôn mặt, sự dịu dàng khi ở cạnh người phụ nữ của mình…   Và rất nhiều thứ khác nữa…   Hiện tại tính ra cũng được gần 2 năm kể từ khi học xo...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VS<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đã thật lâu rồi chưa viết!</p><p>Mặc dù bản thân em đang theo đuổi định hướng trở thành một người copywriter.</p><p><br/></p><p>Đôi khi em tự hình dung ra bản thân đang làm việc tại một không gian phòng kín, đẹp đẽ và pha lẫn chút mùi hương dịu nhẹ từ tinh dầu.Hơn vậy nữa, em cũng hình dung ra dáng vẻ một người đàn ông mang nét tự tin trên khuôn mặt, sự dịu dàng khi ở cạnh người phụ nữ của mình…</p><p><br/></p><p>Và rất nhiều thứ khác nữa…</p><p><br/></p><p>Hiện tại tính ra cũng được gần 2 năm kể từ khi học xong cấp 3. Những đứa bạn ở cạnh em khi trước thì hiện tại hoặc là học lên, hoặc là xuất khẩu lao động.</p><p><br/></p><p>Thật may vì gia đình em không giống họ, cho nên em không phải trải qua cảnh đó.</p><p><br/></p><p>Hmmm….. thật tuyệt vời..</p><p><br/></p><p>Dạ thưa, em làm công nhân……….</p><p><br/></p><p>Trước kia em cũng đã trải qua một khoảng thời gian nhỏ suy nghĩ về việc có nên học tiếp…Vì gia đình đã có ngỏ lời “Con có dự định học tiếp hay không?”.</p><p>Tưởng chừng tương lai bản thân sắp được tiếp xúc với những thứ tri thức mới, bản thân có khả năng sẽ vươn lên được cái nghèo,nhưng không…</p><p><br/></p><p>Đó là một buổi tối hè, thời tiết khá hanh nóng, em còn đang suy nghĩ từ giờ sẽ cố gắng thân thiết lại với bố mẹ, bỏ qua những tổn thương tâm lý đã trải qua trong quá khứ.</p><p><br/></p><p>Cạch…</p><p><br/></p><p>Bố em mở cửa phòng đi thẳng vào và nói “Thôi không học lên nữa, mẹ mày bảo không lo được cho mày đâu”</p><p><br/></p><p>Hahha</p><p><br/></p><p>Hahahha</p><p><br/></p><p>Hâhhaaaa</p><p><br/></p><p>Nước ở đâu mà ướt tay thế nhờ…</p><p><br/></p><p>Họ sẽ không biết rằng cái khoảnh khắc chỉ kéo dài chưa đến 30s đó, đã tạo ra một sự vô tâm dài hạn trong em.</p><p><br/></p><p>Em vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan qua lời kể của hàng xóm. NHƯNG em rất khó chịu với sự thất tín. Hiển nhiên đây không không phải lần đầu “họ” làm vậy, có điều, lần thất tín này có sức nặng quá.</p><p><br/></p><p>Bỏ qua hết mọi yếu tố trên.</p><p><br/></p><p>Em không cam chịu sự nghèo hèn nên đã dành ra kha khá thời gian tìm hiểu về cách kiếm tiền khả thi, em đã cảm thấy ấn tượng với nghề copywriting.</p><p><br/></p><p>Đắn đo một thời gian dài em đã cắn răng bỏ ra số tiền lương gần 1 tháng rưỡi để mua khoá học.</p><p><br/></p><p>Tới hiện tại cũng đã gần được một năm em chi tiền ra cho sự học đó (tháng 1 năm ngoái).</p><p>Một vấn đề phát sinh mà em đã nhìn nhận ra đó là em cần biết tiếng anh để có thể viết ở thị trường nước ngoài, chính vì vậy nên em đã gác việc viết qua 1 bên để nâng tầm khả năng ngoại ngữ trước.</p><p><br/></p><p>Mọi thứ trông có vẻ ổn cho tới giữa tháng 11 vừa rồi, bố em gọi điện và giục em gửi tiền về nhà để trả nợ lúc trước làm nhà. Hoặc nếu không thì hết năm về làm vườn để bố em đi làm.</p><p><br/></p><p>Chà, đây gọi là vị của cuộc đời sao, bản thân em còn chưa hết giận cái khoảnh khắc 30s của 2 năm trước mà…</p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em sao cứ dần dần tăng độ khó vậy, em còn muốn tích tiền để tiếp tục theo học về Copywriting, em muốn thoát nghèo mà sao nhiều rào cản quá.</p><p><br/></p><p>Mấy cái hình dung ở đầu bài viết thực ra là 1 tương lai mà em muốn đạt được.</p><p><br/></p><p>Chạnh lòng quá thầy 5 ơi.</p><p><br/></p><p>Chẳng lẽ lại chấp nhận làm một người bình thường.</p><p><br/></p><p>À không đúng, trong trường hợp này thì sẽ là một người tầm thường.</p><p><br/></p><p>Thử áp dụng trường hợp này vào thầy, cách xử lý của thầy sẽ ra sao ạ.</p><p><br/></p><p>Azzzz.</p><p><br/></p><p>Quá khó.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VS<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đã thật lâu rồi chưa viết!</p><p>Mặc dù bản thân em đang theo đuổi định hướng trở thành một người copywriter.</p><p><br/></p><p>Đôi khi em tự hình dung ra bản thân đang làm việc tại một không gian phòng kín, đẹp đẽ và pha lẫn chút mùi hương dịu nhẹ từ tinh dầu.Hơn vậy nữa, em cũng hình dung ra dáng vẻ một người đàn ông mang nét tự tin trên khuôn mặt, sự dịu dàng khi ở cạnh người phụ nữ của mình…</p><p><br/></p><p>Và rất nhiều thứ khác nữa…</p><p><br/></p><p>Hiện tại tính ra cũng được gần 2 năm kể từ khi học xong cấp 3. Những đứa bạn ở cạnh em khi trước thì hiện tại hoặc là học lên, hoặc là xuất khẩu lao động.</p><p><br/></p><p>Thật may vì gia đình em không giống họ, cho nên em không phải trải qua cảnh đó.</p><p><br/></p><p>Hmmm….. thật tuyệt vời..</p><p><br/></p><p>Dạ thưa, em làm công nhân……….</p><p><br/></p><p>Trước kia em cũng đã trải qua một khoảng thời gian nhỏ suy nghĩ về việc có nên học tiếp…Vì gia đình đã có ngỏ lời “Con có dự định học tiếp hay không?”.</p><p>Tưởng chừng tương lai bản thân sắp được tiếp xúc với những thứ tri thức mới, bản thân có khả năng sẽ vươn lên được cái nghèo,nhưng không…</p><p><br/></p><p>Đó là một buổi tối hè, thời tiết khá hanh nóng, em còn đang suy nghĩ từ giờ sẽ cố gắng thân thiết lại với bố mẹ, bỏ qua những tổn thương tâm lý đã trải qua trong quá khứ.</p><p><br/></p><p>Cạch…</p><p><br/></p><p>Bố em mở cửa phòng đi thẳng vào và nói “Thôi không học lên nữa, mẹ mày bảo không lo được cho mày đâu”</p><p><br/></p><p>Hahha</p><p><br/></p><p>Hahahha</p><p><br/></p><p>Hâhhaaaa</p><p><br/></p><p>Nước ở đâu mà ướt tay thế nhờ…</p><p><br/></p><p>Họ sẽ không biết rằng cái khoảnh khắc chỉ kéo dài chưa đến 30s đó, đã tạo ra một sự vô tâm dài hạn trong em.</p><p><br/></p><p>Em vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan qua lời kể của hàng xóm. NHƯNG em rất khó chịu với sự thất tín. Hiển nhiên đây không không phải lần đầu “họ” làm vậy, có điều, lần thất tín này có sức nặng quá.</p><p><br/></p><p>Bỏ qua hết mọi yếu tố trên.</p><p><br/></p><p>Em không cam chịu sự nghèo hèn nên đã dành ra kha khá thời gian tìm hiểu về cách kiếm tiền khả thi, em đã cảm thấy ấn tượng với nghề copywriting.</p><p><br/></p><p>Đắn đo một thời gian dài em đã cắn răng bỏ ra số tiền lương gần 1 tháng rưỡi để mua khoá học.</p><p><br/></p><p>Tới hiện tại cũng đã gần được một năm em chi tiền ra cho sự học đó (tháng 1 năm ngoái).</p><p>Một vấn đề phát sinh mà em đã nhìn nhận ra đó là em cần biết tiếng anh để có thể viết ở thị trường nước ngoài, chính vì vậy nên em đã gác việc viết qua 1 bên để nâng tầm khả năng ngoại ngữ trước.</p><p><br/></p><p>Mọi thứ trông có vẻ ổn cho tới giữa tháng 11 vừa rồi, bố em gọi điện và giục em gửi tiền về nhà để trả nợ lúc trước làm nhà. Hoặc nếu không thì hết năm về làm vườn để bố em đi làm.</p><p><br/></p><p>Chà, đây gọi là vị của cuộc đời sao, bản thân em còn chưa hết giận cái khoảnh khắc 30s của 2 năm trước mà…</p><p><br/></p><p>Cuộc sống của em sao cứ dần dần tăng độ khó vậy, em còn muốn tích tiền để tiếp tục theo học về Copywriting, em muốn thoát nghèo mà sao nhiều rào cản quá.</p><p><br/></p><p>Mấy cái hình dung ở đầu bài viết thực ra là 1 tương lai mà em muốn đạt được.</p><p><br/></p><p>Chạnh lòng quá thầy 5 ơi.</p><p><br/></p><p>Chẳng lẽ lại chấp nhận làm một người bình thường.</p><p><br/></p><p>À không đúng, trong trường hợp này thì sẽ là một người tầm thường.</p><p><br/></p><p>Thử áp dụng trường hợp này vào thầy, cách xử lý của thầy sẽ ra sao ạ.</p><p><br/></p><p>Azzzz.</p><p><br/></p><p>Quá khó.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14644373-7-3-2024.mp3" length="8579925" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14644373</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>713</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-3-2024</itunes:title>
    <title>6-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRẺ NGƯỜI NON DẠ     Con chào thầy 5 và mọi người! Con tên là Thế, năm nay con 17 tuổi ạ. Hiện tại con đang làm thời vụ tại một công ty ép nhựa. Lương của con chỉ 240k/ 12 giờ/ ngày và 280k/ 12 giờ/ đêm thôi. Con nghĩ mức lương này quá thấp với thời gian và công sức con bỏ ra! nhưng con không còn cách nào khác. Bởi vì điều kiện đi lại không thuận tiện nên con không thể kiếm một công việc khác ổn định hơn. Cho con xin phép nói sơ về hoàn cảnh của con để thầy và cô ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3786366031591866/?__cft__[0]=AZVxyRiIwaP1D9oxDe2wsONSiXEKv50b-HVYRv7MyJwvvWZ2H5Qikx6RIROhKck7IP-p7dT1RWitWMXONx4-uBP4BaBFOrk3V_OS42GpxAuAMGr0TmPK96K2lsSQQCxBxayexIkZe1hyIAS7i_tBzSgq&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: TRẺ NGƯỜI NON DẠ<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người!</p><p>Con tên là Thế, năm nay con 17 tuổi ạ. Hiện tại con đang làm thời vụ tại một công ty ép nhựa. Lương của con chỉ 240k/ 12 giờ/ ngày và 280k/ 12 giờ/ đêm thôi. Con nghĩ mức lương này quá thấp với thời gian và công sức con bỏ ra! nhưng con không còn cách nào khác. Bởi vì điều kiện đi lại không thuận tiện nên con không thể kiếm một công việc khác ổn định hơn.</p><p>Cho con xin phép nói sơ về hoàn cảnh của con để thầy và cô chú dễ biết được vấn đề con đang gặp phải. Gia đình con không giàu có nhưng cũng không quá thiếu thốn vì cha, mẹ, anh 2 và con điều đi làm thuê ở đất khách nên về mặt tài chính cũng đủ chi tiêu và cũng có một khoản dư nho nhỏ. Còn con thì hồi đó chỉ mãi chơi không chịu học nên con chưa học hết lớp 8 đã nghỉ để đi làm.</p><p>Con cũng như bao người xung quanh mối quan hệ của con. Đi làm 12 tiếng về rồi chỉ lướt mạng xã hội hoặc chơi game đến khi nào mắt mở hết lên thì đi ngủ và cứ lặp đi lặp lại như vậy ngày này qua tháng nọ. Nhưng con cảm thấy cuộc sống như vậy quá vô nghĩa.</p><p>Con bắt đầu xem video của thầy từ cuối năm 2021, nhưng mãi đến giữa năm nay con mới thực sự nghiêm túc phát triển bản thân. Con xem video của thầy nhiều hơn. Ở đây cho con xin phép được nói đôi lời với thầy &quot;con thực sự biết ơn thầy! Nhờ thầy mà con có được một tư duy lành mạnh như ngày hôm nay. Nếu nói về điều con biết ơn trong đời con sẽ không bao giờ quên ơn của thầy. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì những gì thầy đã đem lại cho con!&quot;</p><p>Hiện tại bây giờ con có 1 mục tiêu đó là có được khoản dư 1 tỷ trước tuổi 30. Rất khó đối với con, nhưng con nghiêm túc nghĩ là con sẽ làm được. Nhưng mà con đang gặp vài vấn đề cản bước chân của con:</p><p>Thứ nhất là mẹ của con là một vỏ sò rất an toàn đối với con. Mẹ không cho con thử thách. Mẹ không cho con va chạm nhiều với xã hội vì mẹ sợ con sa ngã thay vì nghĩ con sẽ học được bài học gì đó ở ngoài kia. Mẹ muốn con an nhàn làm công nhân và làm công nhân thôi chứ không muốn con làm gì hết. Vì suy nghĩ của mẹ con là bỏ thời gian ra để kiếm tiền và tiết kiệm. Giống như thầy đã từng nói là mẹ con không muốn nghèo thay vì là muốn giàu. Con không trách mẹ bởi vì không ai dạy mẹ cách làm giàu và dòng họ ngoại của con cũng không ai làm chức vụ gì to tác cả chỉ đa số là làm việc tay chân thôi. Vì thế nên con không thể tự thử thách bản thân mình. Con đang an toàn và an nhàn. Con biết điều này rất không tốt đối với con nhưng con không còn cách nào khác vì con sợ mẹ con lo lắng để rồi sinh bệnh.</p><p>Thứ 2 là trình độ học vấn của con quá thấp 7/12 nên là những lựa chọn, những con đường để đạt được mục đích của con đề ra càng thu hẹp lại.</p><p>Thứ 3 là con muốn học tiếng anh nhưng con không có bằng cấp vậy thì học tiếng anh có còn hữu ích với con không? Với lại nếu có hữu ích, con cũng hông biết bắt đầu học từ đâu nữa.</p><p>Thứ 4 đó là mạng lưới mối quan hệ của con hiện tại không ai có thể giúp con phát triển bản thân và tư duy làm giàu hết. Mặc dù mọi người rất tốt nhưng đa số điều là bỏ thời gian ra để kiếm tiền thôi chứ không có ai bỏ chất xám để kiếm tiền cả.</p><p>Chắc tầm khoảng 3, 4 năm nữa mẹ con sẽ về quê và lúc ấy con sẽ được tự do thử thách bản thân mình. Chắc lúc đó con sẽ đi đến một môi trường mới phù hợp với mình hơn. Xây dựng một mạng lưới mối quan hệ mới có thể giúp mình phát triển hơn.</p><p>Mục đích con viết bài tâm sự này là mong thầy và cô chú có thể gợi ý cho con một công việc, một hướng đi giúp con đạt được mục tiêu của mình. Con không mong là con đường đó dễ dàng. Con chỉ mong là sẽ có 1 con đường đ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3786366031591866/?__cft__[0]=AZVxyRiIwaP1D9oxDe2wsONSiXEKv50b-HVYRv7MyJwvvWZ2H5Qikx6RIROhKck7IP-p7dT1RWitWMXONx4-uBP4BaBFOrk3V_OS42GpxAuAMGr0TmPK96K2lsSQQCxBxayexIkZe1hyIAS7i_tBzSgq&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: TRẺ NGƯỜI NON DẠ<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người!</p><p>Con tên là Thế, năm nay con 17 tuổi ạ. Hiện tại con đang làm thời vụ tại một công ty ép nhựa. Lương của con chỉ 240k/ 12 giờ/ ngày và 280k/ 12 giờ/ đêm thôi. Con nghĩ mức lương này quá thấp với thời gian và công sức con bỏ ra! nhưng con không còn cách nào khác. Bởi vì điều kiện đi lại không thuận tiện nên con không thể kiếm một công việc khác ổn định hơn.</p><p>Cho con xin phép nói sơ về hoàn cảnh của con để thầy và cô chú dễ biết được vấn đề con đang gặp phải. Gia đình con không giàu có nhưng cũng không quá thiếu thốn vì cha, mẹ, anh 2 và con điều đi làm thuê ở đất khách nên về mặt tài chính cũng đủ chi tiêu và cũng có một khoản dư nho nhỏ. Còn con thì hồi đó chỉ mãi chơi không chịu học nên con chưa học hết lớp 8 đã nghỉ để đi làm.</p><p>Con cũng như bao người xung quanh mối quan hệ của con. Đi làm 12 tiếng về rồi chỉ lướt mạng xã hội hoặc chơi game đến khi nào mắt mở hết lên thì đi ngủ và cứ lặp đi lặp lại như vậy ngày này qua tháng nọ. Nhưng con cảm thấy cuộc sống như vậy quá vô nghĩa.</p><p>Con bắt đầu xem video của thầy từ cuối năm 2021, nhưng mãi đến giữa năm nay con mới thực sự nghiêm túc phát triển bản thân. Con xem video của thầy nhiều hơn. Ở đây cho con xin phép được nói đôi lời với thầy &quot;con thực sự biết ơn thầy! Nhờ thầy mà con có được một tư duy lành mạnh như ngày hôm nay. Nếu nói về điều con biết ơn trong đời con sẽ không bao giờ quên ơn của thầy. Một lần nữa con xin cảm ơn thầy vì những gì thầy đã đem lại cho con!&quot;</p><p>Hiện tại bây giờ con có 1 mục tiêu đó là có được khoản dư 1 tỷ trước tuổi 30. Rất khó đối với con, nhưng con nghiêm túc nghĩ là con sẽ làm được. Nhưng mà con đang gặp vài vấn đề cản bước chân của con:</p><p>Thứ nhất là mẹ của con là một vỏ sò rất an toàn đối với con. Mẹ không cho con thử thách. Mẹ không cho con va chạm nhiều với xã hội vì mẹ sợ con sa ngã thay vì nghĩ con sẽ học được bài học gì đó ở ngoài kia. Mẹ muốn con an nhàn làm công nhân và làm công nhân thôi chứ không muốn con làm gì hết. Vì suy nghĩ của mẹ con là bỏ thời gian ra để kiếm tiền và tiết kiệm. Giống như thầy đã từng nói là mẹ con không muốn nghèo thay vì là muốn giàu. Con không trách mẹ bởi vì không ai dạy mẹ cách làm giàu và dòng họ ngoại của con cũng không ai làm chức vụ gì to tác cả chỉ đa số là làm việc tay chân thôi. Vì thế nên con không thể tự thử thách bản thân mình. Con đang an toàn và an nhàn. Con biết điều này rất không tốt đối với con nhưng con không còn cách nào khác vì con sợ mẹ con lo lắng để rồi sinh bệnh.</p><p>Thứ 2 là trình độ học vấn của con quá thấp 7/12 nên là những lựa chọn, những con đường để đạt được mục đích của con đề ra càng thu hẹp lại.</p><p>Thứ 3 là con muốn học tiếng anh nhưng con không có bằng cấp vậy thì học tiếng anh có còn hữu ích với con không? Với lại nếu có hữu ích, con cũng hông biết bắt đầu học từ đâu nữa.</p><p>Thứ 4 đó là mạng lưới mối quan hệ của con hiện tại không ai có thể giúp con phát triển bản thân và tư duy làm giàu hết. Mặc dù mọi người rất tốt nhưng đa số điều là bỏ thời gian ra để kiếm tiền thôi chứ không có ai bỏ chất xám để kiếm tiền cả.</p><p>Chắc tầm khoảng 3, 4 năm nữa mẹ con sẽ về quê và lúc ấy con sẽ được tự do thử thách bản thân mình. Chắc lúc đó con sẽ đi đến một môi trường mới phù hợp với mình hơn. Xây dựng một mạng lưới mối quan hệ mới có thể giúp mình phát triển hơn.</p><p>Mục đích con viết bài tâm sự này là mong thầy và cô chú có thể gợi ý cho con một công việc, một hướng đi giúp con đạt được mục tiêu của mình. Con không mong là con đường đó dễ dàng. Con chỉ mong là sẽ có 1 con đường đ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14637647-6-3-2024.mp3" length="9837251" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14637647</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>818</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-3-2024</itunes:title>
    <title>5-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGỌC     Chào mọi người ạ. Em đang là một học sinh cấp 3 và chán ghét gia đình mình. Em sống ở trong một gia đình làm nghề biển. Ba em có tính vũ phu, trọng nam khinh nữ, còn có cả việc đi ngoại tình. Mẹ em người đã sống với ba hơn 22 năm cứ nói là vì con, vì tương lai của con mà cứ cố để sống tiếp. Có lẽ vì còn nuôi chút hi vọng ở ba mà mẹ đã đẻ ra 5 đứa nhằm tìm con trai nhưng toàn là con gái. Em ghét cái cách mà mẹ cứ than vãn, kể xấu và luôn miệng hỏi là : " C...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGỌC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người ạ. Em đang là một học sinh cấp 3 và chán ghét gia đình mình. Em sống ở trong một gia đình làm nghề biển.</p><p>Ba em có tính vũ phu, trọng nam khinh nữ, còn có cả việc đi ngoại tình. Mẹ em người đã sống với ba hơn 22 năm cứ nói là vì con, vì tương lai của con mà cứ cố để sống tiếp. Có lẽ vì còn nuôi chút hi vọng ở ba mà mẹ đã đẻ ra 5 đứa nhằm tìm con trai nhưng toàn là con gái.</p><p>Em ghét cái cách mà mẹ cứ than vãn, kể xấu và luôn miệng hỏi là : &quot; Có thương ba không? &quot; thì tụi e phải luôn trả lời là không. Em ghét cái cách ba viện lý do đi làm mà đi từ 7h sáng đến 11h tối rồi lại say xỉn, cãi nhau, đòi bóp cổ mẹ đến ch*. Ghét cái cách mẹ cứ chử.i rủ.a, nói ba đi chơi g** rồi lại bị ba đánh khiến tụi em phải can.</p><p>Ba và mẹ còn thay nhau bạo lực gia đình, nào là về lời nói, về thể xác lẫn về tinh thần. Và em sẽ luôn bị chửi là ăn bám nếu xảy ra cãi vã với mẹ. Em dự tính sẽ đi học đại học vì em học khá giỏi nên ba nói sẽ cho em đi nhưng mà tiền ăn hằng ngày còn không có. Em phải làm sao đây ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGỌC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người ạ. Em đang là một học sinh cấp 3 và chán ghét gia đình mình. Em sống ở trong một gia đình làm nghề biển.</p><p>Ba em có tính vũ phu, trọng nam khinh nữ, còn có cả việc đi ngoại tình. Mẹ em người đã sống với ba hơn 22 năm cứ nói là vì con, vì tương lai của con mà cứ cố để sống tiếp. Có lẽ vì còn nuôi chút hi vọng ở ba mà mẹ đã đẻ ra 5 đứa nhằm tìm con trai nhưng toàn là con gái.</p><p>Em ghét cái cách mà mẹ cứ than vãn, kể xấu và luôn miệng hỏi là : &quot; Có thương ba không? &quot; thì tụi e phải luôn trả lời là không. Em ghét cái cách ba viện lý do đi làm mà đi từ 7h sáng đến 11h tối rồi lại say xỉn, cãi nhau, đòi bóp cổ mẹ đến ch*. Ghét cái cách mẹ cứ chử.i rủ.a, nói ba đi chơi g** rồi lại bị ba đánh khiến tụi em phải can.</p><p>Ba và mẹ còn thay nhau bạo lực gia đình, nào là về lời nói, về thể xác lẫn về tinh thần. Và em sẽ luôn bị chửi là ăn bám nếu xảy ra cãi vã với mẹ. Em dự tính sẽ đi học đại học vì em học khá giỏi nên ba nói sẽ cho em đi nhưng mà tiền ăn hằng ngày còn không có. Em phải làm sao đây ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14630214-5-3-2024.mp3" length="9037904" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14630214</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>752</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-3-2024</itunes:title>
    <title>4-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ZERO    Chào cả nhà, bữa có bạn nói mình viết bài về bản thân mình nên đã có bài viết này, chúc cả nhà buổi tối ấm áp bên gia đình nhen 😁 Cuộc đời lúc nhỏ của mình có hơi đen tí, từ khi sinh ra có thể gọi mình là một đứa năng động, lại học cũng gọi là khá nên tiểu học với mình rất vui. Chỉ có lúc 5 tuổi thì bị xe tô và có dấu mặt trăng trên trán như Bao Thanh Thiên 😁. Và hè lớp 2 đi khám thì bị chuẩn đoán là bị hở van tim mà chỉ là nhẹ nên cũng không còn ai nhớ là ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ZERO</p><p><br/><br/></p><p>Chào cả nhà, bữa có bạn nói mình viết bài về bản thân mình nên đã có bài viết này, chúc cả nhà buổi tối ấm áp bên gia đình nhen 😁</p><p>Cuộc đời lúc nhỏ của mình có hơi đen tí, từ khi sinh ra có thể gọi mình là một đứa năng động, lại học cũng gọi là khá nên tiểu học với mình rất vui.</p><p>Chỉ có lúc 5 tuổi thì bị xe tô và có dấu mặt trăng trên trán như Bao Thanh Thiên 😁.</p><p>Và hè lớp 2 đi khám thì bị chuẩn đoán là bị hở van tim mà chỉ là nhẹ nên cũng không còn ai nhớ là mình từng bị nữa .</p><p>Và rồi, vào ngày định mệnh hè lớp 3 mình bị virut không biết từ đâu xâm nhập vào cơ thể và kì lạ lúc mình được đưa lên xe để vào bệnh viện nhi đồng cấp cứu thì mình lúc đó là một linh hồn đang nhìn cả nhà mình đưa ai đó vào xe nhưng lại không biết người đó là ai , và rồi khi vừa mở cửa xe mọi thứ tối sầm lại.</p><p>Lúc mở mắt ra mình đang ở bệnh viện và lúc thì thử tủy các thứ không rõ qua bao lâu thì lúc mình tỉnh táo lại thì đang ở phòng hồi sức nơi ai vào rồi là không thể ra .</p><p>Gia đình mình cứ nói mình là kỳ tích vì lúc mới vào mình như thằng khùng suốt ngày cười rồi khóc không nhận ra ai cả , gia đình mình bên đạo nên cũng đi xin nhiều nơi để có thể có phép màu nào đó dành cho mình.</p><p>Và rồi, một ngày nọ có ông anh cho mình xem bộ phim hoạt hình doremon và phép màu đã xảy ra mình bắt đầu có phản ứng với hoạt hình đó và mình đã nhớ lại tất cả một cách thần kỳ.</p><p>Và 1 tháng trôi qua mình đã có thể tỉnh táo mà chuyển sang phòng nhẹ hơn để theo dõi và xuất viện thì đột nhiên đêm đó không hiểu máy móc bị gì làm mình bị sốc và cũng may được tất cả bác sĩ cứu chữa kịp thời, rồi trải qua 2 tháng nữa mình chính thức ngồi xe lăn ra về 😁</p><p>Kết thúc ở đây thôi vì dài quá rồi lần sau mình sẽ tiếp tục nhé cả nhà,.</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc ạ😁,</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ZERO</p><p><br/><br/></p><p>Chào cả nhà, bữa có bạn nói mình viết bài về bản thân mình nên đã có bài viết này, chúc cả nhà buổi tối ấm áp bên gia đình nhen 😁</p><p>Cuộc đời lúc nhỏ của mình có hơi đen tí, từ khi sinh ra có thể gọi mình là một đứa năng động, lại học cũng gọi là khá nên tiểu học với mình rất vui.</p><p>Chỉ có lúc 5 tuổi thì bị xe tô và có dấu mặt trăng trên trán như Bao Thanh Thiên 😁.</p><p>Và hè lớp 2 đi khám thì bị chuẩn đoán là bị hở van tim mà chỉ là nhẹ nên cũng không còn ai nhớ là mình từng bị nữa .</p><p>Và rồi, vào ngày định mệnh hè lớp 3 mình bị virut không biết từ đâu xâm nhập vào cơ thể và kì lạ lúc mình được đưa lên xe để vào bệnh viện nhi đồng cấp cứu thì mình lúc đó là một linh hồn đang nhìn cả nhà mình đưa ai đó vào xe nhưng lại không biết người đó là ai , và rồi khi vừa mở cửa xe mọi thứ tối sầm lại.</p><p>Lúc mở mắt ra mình đang ở bệnh viện và lúc thì thử tủy các thứ không rõ qua bao lâu thì lúc mình tỉnh táo lại thì đang ở phòng hồi sức nơi ai vào rồi là không thể ra .</p><p>Gia đình mình cứ nói mình là kỳ tích vì lúc mới vào mình như thằng khùng suốt ngày cười rồi khóc không nhận ra ai cả , gia đình mình bên đạo nên cũng đi xin nhiều nơi để có thể có phép màu nào đó dành cho mình.</p><p>Và rồi, một ngày nọ có ông anh cho mình xem bộ phim hoạt hình doremon và phép màu đã xảy ra mình bắt đầu có phản ứng với hoạt hình đó và mình đã nhớ lại tất cả một cách thần kỳ.</p><p>Và 1 tháng trôi qua mình đã có thể tỉnh táo mà chuyển sang phòng nhẹ hơn để theo dõi và xuất viện thì đột nhiên đêm đó không hiểu máy móc bị gì làm mình bị sốc và cũng may được tất cả bác sĩ cứu chữa kịp thời, rồi trải qua 2 tháng nữa mình chính thức ngồi xe lăn ra về 😁</p><p>Kết thúc ở đây thôi vì dài quá rồi lần sau mình sẽ tiếp tục nhé cả nhà,.</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc ạ😁,</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14622337-4-3-2024.mp3" length="9096836" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14622337</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>756</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-3-2024</itunes:title>
    <title>1-3-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SUY NGẪM TUỔI 34     Xin chào anh 5 và gia đình web5ngay!   Mình đang trăn trở tìm hướng phát triển cho gia đình mình mà vẫn giữ được sự ấm êm và tiếng cười trẻ nhỏ. Mình xin chia sẽ về cuộc sống của mình hiện tại. Nhà mình ko khá giả. Lương 2vc 30tr/tháng (ck là kỹ thuật điện, mình là NVVP) thuê nhà ở Sài Gòn, làm trụ cột lo cho 2 bé (trai 7t, gái 5t) và cha mẹ già 2 bên. Thời gian làm việc mình từ 7h-19,20h về nhà ăn cơm, tắm rữa thì sắp 21h. 21h thì con mình đi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUY NGẪM TUỔI 34<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh 5 và gia đình web5ngay!</p><p><br/></p><p>Mình đang trăn trở tìm hướng phát triển cho gia đình mình mà vẫn giữ được sự ấm êm và tiếng cười trẻ nhỏ.</p><p>Mình xin chia sẽ về cuộc sống của mình hiện tại.</p><p>Nhà mình ko khá giả. Lương 2vc 30tr/tháng (ck là kỹ thuật điện, mình là NVVP) thuê nhà ở Sài Gòn, làm trụ cột lo cho 2 bé (trai 7t, gái 5t) và cha mẹ già 2 bên. Thời gian làm việc mình từ 7h-19,20h về nhà ăn cơm, tắm rữa thì sắp 21h. 21h thì con mình đi ngủ.</p><p>Để cải thiện tình hình mình đã quyết định nghĩ việc và hiện mình đang ở nhà bán quần áo 2hand online.</p><p>Còn chồng mình thì chuyển hướng sự nghiệp bằng cách học đầu tư chứng khoán và nội trợ chăm sóc gia đình với số vốn 2 VC tích lũy được vài trăm triệu. Trước đó khi còn làm ả cũng có đầu tư khi còn đi làm dư được miếng đất bình chánh (600tr).</p><p>Hiện tại, cuộc sống gia đình thì khá hạnh phúc, nhưng để tương lai phát triển thì mình rất trăn trở.</p><p>Do mình chụp hình, livestream (buổi trưa)1 mình và với thời gian làm việc (8-16h thứ 2-thứ 6, thứ 7 và chủ nhật mình chỉ live trưa giờ con ngủ) giờ con đi học thôi. nên doanh thu tầm 50-60tr/tháng, lợi nhuận tầm 20-30tr. Chi phí hàng tháng cả nhà + cho bà mẹ cũng 30tr/tháng.</p><p>Sáng 6h cả nhà dạy 2vc đưa con ăn sáng rồi mẹ chở đi học, ba thì đi chợ, nấu ăn xong học khoá học đầu tư, đọc sách, mẹ thì bán đồ (ủi đồ, chụp hình, gói đơn hàng, rep ib, live...)</p><p>Tới 16h00 rước con về mẹ dạy con làm bài, tắm rữa, ăn tối..</p><p>Tối thì mẹ dạy 2 con học. Đọc sách, kể chuyện và cùng học tiếng anh trẻ em khoá học online trên app. Ba thì tưới cây, đọc sách.</p><p>21h00 cả nhà ngồi thiền 5phút, đánh răng, đi ngủ.</p><p>Thứ 7, chủ nhật, mình đưa con đi học võ 9h30-11h, sẵn đưa con đi học mình ghé phòng tập yoga vào 9h40-10h40, rồi rước con về. Ăn trưa xong, ba đưa con lên ngủ trưa thì mình tranh thủ livestream bán hàng 13h-15h30.</p><p>16h00 cả nhà mình đi hồ bơi, để dạy 2 bé bơi. Bé lớn nhà mình đã bit bơi rồi, mình đang tập trung dạy bé nhỏ.</p><p>Hiện tiếng anh của mình thì tầm trung thôi (cở 4,5-5,0 IELTS thôi) nên chưa thể nói giỏi để có thể dạy con mình nói hằng ngày.</p><p>Mình rất mún nói tiếng anh giỏi với chúng hằng ngày để luyện tiếng anh cho 2 bé.</p><p>Việc kinh doanh online mún phát triển thì mình thấy các shop khác phải livestream mỗi tối, có đội nhóm, quay video, ..)</p><p>Vì hiện gia đình chỉ dựa vào thu nhập bán hàng của mình nên thời gian con đi học mình tập trung làm hàng, bán hàng. Một mình chỉ bán được tầm 200-250 cái 1 tháng (bán quảng cáo Facebook), bán nhiều hơn mình cũng không gói hàng, chụp hình kịp để bán nhiều hơn được.</p><p>Mình hiện vừa mún phát triển việc kinh doanh ( học quay video, viết content, livestream, cách tổ chức..), vừa ko mún mất thời gian bên con buổi tối, vừa mún học tiếng anh lên IELTS 7.0.</p><p>Anh 5 và cả nhà có thể chỉ mình hướng nào để mình nổ lực ?!?!?</p><p>Mình cảm ơn cả nhà.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUY NGẪM TUỔI 34<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh 5 và gia đình web5ngay!</p><p><br/></p><p>Mình đang trăn trở tìm hướng phát triển cho gia đình mình mà vẫn giữ được sự ấm êm và tiếng cười trẻ nhỏ.</p><p>Mình xin chia sẽ về cuộc sống của mình hiện tại.</p><p>Nhà mình ko khá giả. Lương 2vc 30tr/tháng (ck là kỹ thuật điện, mình là NVVP) thuê nhà ở Sài Gòn, làm trụ cột lo cho 2 bé (trai 7t, gái 5t) và cha mẹ già 2 bên. Thời gian làm việc mình từ 7h-19,20h về nhà ăn cơm, tắm rữa thì sắp 21h. 21h thì con mình đi ngủ.</p><p>Để cải thiện tình hình mình đã quyết định nghĩ việc và hiện mình đang ở nhà bán quần áo 2hand online.</p><p>Còn chồng mình thì chuyển hướng sự nghiệp bằng cách học đầu tư chứng khoán và nội trợ chăm sóc gia đình với số vốn 2 VC tích lũy được vài trăm triệu. Trước đó khi còn làm ả cũng có đầu tư khi còn đi làm dư được miếng đất bình chánh (600tr).</p><p>Hiện tại, cuộc sống gia đình thì khá hạnh phúc, nhưng để tương lai phát triển thì mình rất trăn trở.</p><p>Do mình chụp hình, livestream (buổi trưa)1 mình và với thời gian làm việc (8-16h thứ 2-thứ 6, thứ 7 và chủ nhật mình chỉ live trưa giờ con ngủ) giờ con đi học thôi. nên doanh thu tầm 50-60tr/tháng, lợi nhuận tầm 20-30tr. Chi phí hàng tháng cả nhà + cho bà mẹ cũng 30tr/tháng.</p><p>Sáng 6h cả nhà dạy 2vc đưa con ăn sáng rồi mẹ chở đi học, ba thì đi chợ, nấu ăn xong học khoá học đầu tư, đọc sách, mẹ thì bán đồ (ủi đồ, chụp hình, gói đơn hàng, rep ib, live...)</p><p>Tới 16h00 rước con về mẹ dạy con làm bài, tắm rữa, ăn tối..</p><p>Tối thì mẹ dạy 2 con học. Đọc sách, kể chuyện và cùng học tiếng anh trẻ em khoá học online trên app. Ba thì tưới cây, đọc sách.</p><p>21h00 cả nhà ngồi thiền 5phút, đánh răng, đi ngủ.</p><p>Thứ 7, chủ nhật, mình đưa con đi học võ 9h30-11h, sẵn đưa con đi học mình ghé phòng tập yoga vào 9h40-10h40, rồi rước con về. Ăn trưa xong, ba đưa con lên ngủ trưa thì mình tranh thủ livestream bán hàng 13h-15h30.</p><p>16h00 cả nhà mình đi hồ bơi, để dạy 2 bé bơi. Bé lớn nhà mình đã bit bơi rồi, mình đang tập trung dạy bé nhỏ.</p><p>Hiện tiếng anh của mình thì tầm trung thôi (cở 4,5-5,0 IELTS thôi) nên chưa thể nói giỏi để có thể dạy con mình nói hằng ngày.</p><p>Mình rất mún nói tiếng anh giỏi với chúng hằng ngày để luyện tiếng anh cho 2 bé.</p><p>Việc kinh doanh online mún phát triển thì mình thấy các shop khác phải livestream mỗi tối, có đội nhóm, quay video, ..)</p><p>Vì hiện gia đình chỉ dựa vào thu nhập bán hàng của mình nên thời gian con đi học mình tập trung làm hàng, bán hàng. Một mình chỉ bán được tầm 200-250 cái 1 tháng (bán quảng cáo Facebook), bán nhiều hơn mình cũng không gói hàng, chụp hình kịp để bán nhiều hơn được.</p><p>Mình hiện vừa mún phát triển việc kinh doanh ( học quay video, viết content, livestream, cách tổ chức..), vừa ko mún mất thời gian bên con buổi tối, vừa mún học tiếng anh lên IELTS 7.0.</p><p>Anh 5 và cả nhà có thể chỉ mình hướng nào để mình nổ lực ?!?!?</p><p>Mình cảm ơn cả nhà.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14606449-1-3-2024.mp3" length="9683024" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14606449</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Mar 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>805</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-2-2024</itunes:title>
    <title>29-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: AN YÊN     Chào mng mọi người có thể gọi em là Kem ! Em năm nay 17 tuổi đang học lớp 12, mng cũng sẽ biết 12 là năm cực kì vất vả và khó khăn với số lưỡng bài vở và nhiều công thức ! Em thật sự rất mệt mỏi có nhiều lúc em nghĩ em nên bỏ cuộc sống này đi cơ đấy ! Bố mẹ em không phải là người khó khăn, bố mẹ làm bên ngành y dược nên cực kì là tâm lí và lắng nghe em , chuyện năm 11 do biến cố gia đình nhà em liên tiếp người mất mà đâm ra em chán nản chả học hành gì v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: AN YÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mng mọi người có thể gọi em là Kem !</p><p>Em năm nay 17 tuổi đang học lớp 12, mng cũng sẽ biết 12 là năm cực kì vất vả và khó khăn với số lưỡng bài vở và nhiều công thức ! Em thật sự rất mệt mỏi có nhiều lúc em nghĩ em nên bỏ cuộc sống này đi cơ đấy !</p><p>Bố mẹ em không phải là người khó khăn, bố mẹ làm bên ngành y dược nên cực kì là tâm lí và lắng nghe em , chuyện năm 11 do biến cố gia đình nhà em liên tiếp người mất mà đâm ra em chán nản chả học hành gì và em học 12 năm nay cực kì khó khăn điển hình như thi giữa kì 6 môn tốt nghiệp em nằm trong danh sách nguy cơ kết quả thi tốt nghiệp thấp và hơn hẳn được 1 bạn cuôi cùng , tức là trong lớp đó em sắp bao chót hơn 1 bạn,em học yếu nhiều môn !</p><p>Em chưa từng nghĩ 1 ngày mà bản thân mình lại như thế mặt khác em tự ti kinh khủng khi bố mẹ mình làm bên ngành y ngành dược trong bệnh viện tỉnh nên bệnh nhân ra cũng nhiều người biết đến ba mẹ em , anh chị cô chú bác đều là bác sĩ kĩ sư , mấy đứa em con chú con bác ai cũng giỏi , khiến em tự tin mặc cảm và tự xem mình như là 1 phiên bản lỗi ! Một cái gì đó trông rất tệ hại xấu xí , mặc dù bố mẹ em chưa hề đè quá nặng việc học tập lên em, còn nói em nếu giỏi thì đậu ĐH ko thì CĐ hay Trung cấp cũng được nhưng mà em vẫn tự ti mặc cảm kinh khủng , Em cũng muốn bản thân mính tích cực lắm chớ nhưng mà em không tích cực nỗi !</p><p>Em vẫn cầu tiến vẫn cố gắng hơn mỗi ngày nhưng điều kiến em không thể chịu được đó là em sống trong một xóm của những người về hưu họ hát karaoke suốt ngày , thay phiên nhau hát hết nhà này đến nhà khác hát , có bữa 3 nhà mỗi nhà hát riêng khiến em đau đầu luôn em cũng chả biết làm sao , nhà em ở giữa nên lãnh hết tiếng ồn ! Âm thanh , kết quả của năm ròi khiến em trở thành 1 cô bạn mà mng trong lớp nhìn vào là 1 cô bé tệ hại , làm bài cứ sai tét bét , mặc dù em học ngày học đêm ra chơi giải lao em vẫn ngồi học đến nỗi mng bảo em siêng nhưng chẳng có kết quả gì cả em vẫn học tệ vẫn bị máng dôn đều đều và bao nhiêu lời khinh bỉ từ bạn bè , bao nhiêu lời mắng chửi từ thầy cô !</p><p>Em biết thầy cô chửi là tốt cho hs nhưng mà thầy cô bảo em là hịc ko nổi thì đi tu đi chớ cỡ em vô dụng như này chả ra tích sự gì đâu điều đó làm em rất buồn và suy nghĩ rất nhiều ! Em càng ngày càng thấy mệt mỏi hơn do thức khuya lao lực càng ngày càng thấy bản thân mình sức khỏe lẫn tinh thần đi xuống , em cũng chẳng biết làm gì ? Phải làm sao ?? </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: AN YÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mng mọi người có thể gọi em là Kem !</p><p>Em năm nay 17 tuổi đang học lớp 12, mng cũng sẽ biết 12 là năm cực kì vất vả và khó khăn với số lưỡng bài vở và nhiều công thức ! Em thật sự rất mệt mỏi có nhiều lúc em nghĩ em nên bỏ cuộc sống này đi cơ đấy !</p><p>Bố mẹ em không phải là người khó khăn, bố mẹ làm bên ngành y dược nên cực kì là tâm lí và lắng nghe em , chuyện năm 11 do biến cố gia đình nhà em liên tiếp người mất mà đâm ra em chán nản chả học hành gì và em học 12 năm nay cực kì khó khăn điển hình như thi giữa kì 6 môn tốt nghiệp em nằm trong danh sách nguy cơ kết quả thi tốt nghiệp thấp và hơn hẳn được 1 bạn cuôi cùng , tức là trong lớp đó em sắp bao chót hơn 1 bạn,em học yếu nhiều môn !</p><p>Em chưa từng nghĩ 1 ngày mà bản thân mình lại như thế mặt khác em tự ti kinh khủng khi bố mẹ mình làm bên ngành y ngành dược trong bệnh viện tỉnh nên bệnh nhân ra cũng nhiều người biết đến ba mẹ em , anh chị cô chú bác đều là bác sĩ kĩ sư , mấy đứa em con chú con bác ai cũng giỏi , khiến em tự tin mặc cảm và tự xem mình như là 1 phiên bản lỗi ! Một cái gì đó trông rất tệ hại xấu xí , mặc dù bố mẹ em chưa hề đè quá nặng việc học tập lên em, còn nói em nếu giỏi thì đậu ĐH ko thì CĐ hay Trung cấp cũng được nhưng mà em vẫn tự ti mặc cảm kinh khủng , Em cũng muốn bản thân mính tích cực lắm chớ nhưng mà em không tích cực nỗi !</p><p>Em vẫn cầu tiến vẫn cố gắng hơn mỗi ngày nhưng điều kiến em không thể chịu được đó là em sống trong một xóm của những người về hưu họ hát karaoke suốt ngày , thay phiên nhau hát hết nhà này đến nhà khác hát , có bữa 3 nhà mỗi nhà hát riêng khiến em đau đầu luôn em cũng chả biết làm sao , nhà em ở giữa nên lãnh hết tiếng ồn ! Âm thanh , kết quả của năm ròi khiến em trở thành 1 cô bạn mà mng trong lớp nhìn vào là 1 cô bé tệ hại , làm bài cứ sai tét bét , mặc dù em học ngày học đêm ra chơi giải lao em vẫn ngồi học đến nỗi mng bảo em siêng nhưng chẳng có kết quả gì cả em vẫn học tệ vẫn bị máng dôn đều đều và bao nhiêu lời khinh bỉ từ bạn bè , bao nhiêu lời mắng chửi từ thầy cô !</p><p>Em biết thầy cô chửi là tốt cho hs nhưng mà thầy cô bảo em là hịc ko nổi thì đi tu đi chớ cỡ em vô dụng như này chả ra tích sự gì đâu điều đó làm em rất buồn và suy nghĩ rất nhiều ! Em càng ngày càng thấy mệt mỏi hơn do thức khuya lao lực càng ngày càng thấy bản thân mình sức khỏe lẫn tinh thần đi xuống , em cũng chẳng biết làm gì ? Phải làm sao ?? </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14599464-29-2-2024.mp3" length="15444907" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14599464</guid>
    <pubDate>Thu, 29 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1285</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-2-2024</itunes:title>
    <title>28-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÈO THẦM THƯƠNG     Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay Em là con trai hiện tại 22t đang sinh sống ở tphcm ạ. Nói sơ qua 1 xíu về quá khứ ,em từ nhỏ gia đình hay có xung đột cãi vã qua lại ba mẹ nên con người từ lâu đã ít nói , ngại chia sẻ , chậm chạp so với các bạn trang lứa khác , ít bạn bè , sống khép kín. Từ hồi học đại học em vừa học vừa làm thêm, một là để phụ đỡ tiền cho ba mẹ , hai là có thêm trải nghiệm cuộc sống .Mọi thứ vẫn đang ổn ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÈO THẦM THƯƠNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay</p><p>Em là con trai hiện tại 22t đang sinh sống ở tphcm ạ.</p><p>Nói sơ qua 1 xíu về quá khứ ,em từ nhỏ gia đình hay có xung đột cãi vã qua lại ba mẹ nên con người từ lâu đã ít nói , ngại chia sẻ , chậm chạp so với các bạn trang lứa khác , ít bạn bè , sống khép kín.</p><p>Từ hồi học đại học em vừa học vừa làm thêm, một là để phụ đỡ tiền cho ba mẹ , hai là có thêm trải nghiệm cuộc sống .Mọi thứ vẫn đang ổn cho đến khi ba em mất, em đã xin hoãn lại kì thi lúc đó để chạy về để lo , xong em cũng đăng ký thi lại nhưng rớt môn ạ.</p><p>Đến 1 tháng sau thì ông em mất , tinh thần em buồn cực kì nặng nề ạ.Xong đợt đó em bắt đầu đi tìm việc làm thêm thì có 1 cty tuyển nhân viên kinh doanh em làm được 1 tháng ở đó thì em xin nghỉ . Bởi vì tính chất công việc là sale , dữ liệu khách hàng phải tự tìm nên ảnh hưởng đến việc học nên em xin nghỉ .</p><p>Sau đó em xin làm ở cafe mà thực tế ở đó là đa cấp , lúc em vào em không biết nên tưởng training xong họ chỉ kỹ năng bán hàng , giao tiếp .Xong họ bẻ lái sang kinh doanh đội nhóm , người thành công , lúc đó em tin nên làm cũng như bỏ số tiền là 35tr , họ xúi em nghỉ học luôn rồi ạ.Em làm ở đó được 3 tháng , em thấy không ổn , tiền bán hàng của mình họ giữ , chủ yếu là lôi kéo người mới vào .Nên em xin nghỉ thật sự ở đó có rất nhiều bạn sinh viên như em .</p><p>Bây giờ em cũng đã bỏ học vì chi phí rất nhiều , nên em tính làm kiếm tiền học cao đẳng , trả tiền mượn anh chị.</p><p>Em đang suy nghĩ ở tình trạng bản thân em cần phải làm như thế nào ạ ?</p><p>Từ lúc ở trong đa cấp ra thì em có suy nghĩ phải kinh doanh bán hàng liệu em cần phải làm những gì ạ ?</p><p>Những sản phẩm em đã đầu tư đang ở nhà em cần phải làm sao ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÈO THẦM THƯƠNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay</p><p>Em là con trai hiện tại 22t đang sinh sống ở tphcm ạ.</p><p>Nói sơ qua 1 xíu về quá khứ ,em từ nhỏ gia đình hay có xung đột cãi vã qua lại ba mẹ nên con người từ lâu đã ít nói , ngại chia sẻ , chậm chạp so với các bạn trang lứa khác , ít bạn bè , sống khép kín.</p><p>Từ hồi học đại học em vừa học vừa làm thêm, một là để phụ đỡ tiền cho ba mẹ , hai là có thêm trải nghiệm cuộc sống .Mọi thứ vẫn đang ổn cho đến khi ba em mất, em đã xin hoãn lại kì thi lúc đó để chạy về để lo , xong em cũng đăng ký thi lại nhưng rớt môn ạ.</p><p>Đến 1 tháng sau thì ông em mất , tinh thần em buồn cực kì nặng nề ạ.Xong đợt đó em bắt đầu đi tìm việc làm thêm thì có 1 cty tuyển nhân viên kinh doanh em làm được 1 tháng ở đó thì em xin nghỉ . Bởi vì tính chất công việc là sale , dữ liệu khách hàng phải tự tìm nên ảnh hưởng đến việc học nên em xin nghỉ .</p><p>Sau đó em xin làm ở cafe mà thực tế ở đó là đa cấp , lúc em vào em không biết nên tưởng training xong họ chỉ kỹ năng bán hàng , giao tiếp .Xong họ bẻ lái sang kinh doanh đội nhóm , người thành công , lúc đó em tin nên làm cũng như bỏ số tiền là 35tr , họ xúi em nghỉ học luôn rồi ạ.Em làm ở đó được 3 tháng , em thấy không ổn , tiền bán hàng của mình họ giữ , chủ yếu là lôi kéo người mới vào .Nên em xin nghỉ thật sự ở đó có rất nhiều bạn sinh viên như em .</p><p>Bây giờ em cũng đã bỏ học vì chi phí rất nhiều , nên em tính làm kiếm tiền học cao đẳng , trả tiền mượn anh chị.</p><p>Em đang suy nghĩ ở tình trạng bản thân em cần phải làm như thế nào ạ ?</p><p>Từ lúc ở trong đa cấp ra thì em có suy nghĩ phải kinh doanh bán hàng liệu em cần phải làm những gì ạ ?</p><p>Những sản phẩm em đã đầu tư đang ở nhà em cần phải làm sao ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14591791-28-2-2024.mp3" length="9245736" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14591791</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>769</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-2-2024</itunes:title>
    <title>27-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐẠI ÁNH     Em chào anh Năm và mọi người. Em tên Đại Ánh, là nam, 20 tuổi, đang là sinh viên năm 3. Hôm nay em xin phép tâm sự về chuyện gia đình em ạ. Gia đình có 5 người: ba mẹ, chị, anh và em là con út cách anh, chị của em 10, 11 tuổi.   Khi em còn nhỏ, ba em nhậu rất nhiều vì làm công việc tay chân nên hầu như là nhậu mỗi buổi chiều tối. ba mẹ thường hay chửi nhau, và khi nhậu về có lúc ba đánh mẹ có khi đánh em và cả anh chị nữa. Lúc này, anh chị em đang học ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐẠI ÁNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và mọi người.</p><p>Em tên Đại Ánh, là nam, 20 tuổi, đang là sinh viên năm 3. Hôm nay em xin phép tâm sự về chuyện gia đình em ạ. Gia đình có 5 người: ba mẹ, chị, anh và em là con út cách anh, chị của em 10, 11 tuổi.</p><p><br/></p><p>Khi em còn nhỏ, ba em nhậu rất nhiều vì làm công việc tay chân nên hầu như là nhậu mỗi buổi chiều tối. ba mẹ thường hay chửi nhau, và khi nhậu về có lúc ba đánh mẹ có khi đánh em và cả anh chị nữa. Lúc này, anh chị em đang học đại học nên chỉ có e ở nhà, và em rất sợ lúc bố nhậu về mà không có anh chị ở nhà. Vì khi có anh chị, 2 người có thể bảo vệ em khỏi ba. Tuy vậy, trong gia đình, em là người ba thương nhất, nên khi ba đi nhậu thường chở em theo. Mẹ thường nhờ em nhắc ba uống ít để còn chở em về. và việc đó có lúc hiệu quả có lúc không.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện cứ như vậy cho đến một ngày, vì làm việc nặng và nhậu nhiều nên ba e bị tai biến và liệt nửa người. Lúc này thì chỉ có mẹ em, anh, chị lo cho ba thôi. Còn bạn nhậu của ba thì gần như mất tích hết. Việc chăm sóc ba gần như mẹ làm hết, anh chị em lúc đó vừa ra trường đi làm và toàn bộ gánh nặng tài chính đều đặt lên vai anh, chị của em.</p><p>Sau thời gian mẹ nuôi ba thì mẹ có vẻ bắt đầu vùng dậy sau những ngày sợ hãi lúc ba chưa đau. Mẹ bắt đầu thường xuyên khó chịu và chửi dù ba có làm gì đi nữa (ví dụ cùng 1 vấn đề, nếu người khác nói mẹ sẽ bình thường. nhưng nếu là ba nói mẹ sẽ khó chịu cãi lại.)</p><p><br/></p><p>Lúc vừa bị đau thì ba hứa sẽ bỏ nhậu nhưng được 1-2 năm thì ba em nhậu lại và kết quả là khoảng 4-5 năm sau thì ba em tái bệnh lần 2 và suýt mất mạng. và rồi ba em lại hứa bỏ nhậu nhưng đến nay ba bắt đầu có dấu hiệu nhậu trở lại vào các dịp đám dỗ hay lễ tết nhưng cũng không quậy, phá, chửi như lúc chưa đau nữa. Em rất lo nếu ba tái lại lần nữa thì sẽ rất nguy hiểm, nhưng cũng muốn ba được làm gì mình thích vì ba cũng có tuổi rồi.</p><p><br/></p><p>Em không hề trách ba mẹ em gì cả, em thấy thương và hiểu vì sao họ hành động như vậy. Cả nhà ai cũng thương em, dù đúng cách hay không thì em vẫn cảm nhận được tình thương trong hành động của mọi người. Em không biết em có thể làm gì để ba mẹ có thể sống hạnh phúc hơn không, để ba mẹ đỡ năng lượng tiêu cực do sự tức giận mang lại không. Vì bây giờ em đi học, anh chị đi làm, ở nhà chỉ có ba mẹ, nếu ba mẹ cứ khó chịu với nhau thì thật đáng thương cho cả hai.</p><p><br/></p><p>Dù em nghe những tổn thương tuổi thơ có thể theo em cả đời. Nhưng hiện tại em thấy em không ảnh hưởng gì bởi tuổi thơ cả, em không biết vì sao cả. em vẫn hoạt bát vui vẻ, dễ thương với mọi người, nhưng em không biết ví dụ trong tương lai khi em có vợ và sự tức giận của em đi quá giới hạn thì em có bộc phát mà hành xử 1 cách vô thức giống như ba em không ạ?</p><p><br/></p><p>Em viết bài này không phải để cố thay đổi bố mẹ em hay gì cả. em chỉ muốn tìm cách nào để em có thể phụ ba mẹ em đỡ phải khổ vì nhau nữa. Mặc dù em cũng đang cố phụ mẹ việc nhà để mẹ đỡ khó chịu với ba hơn, cuối tuần về nhà em cũng ngồi ăn cơm cho mọi người đỡ khó chịu với nhau. Nhưng em cũng rất ngại khi nói những lời yêu thương với ba mẹ mình.</p><p><br/></p><p>Bên cạnh đó em cũng rất thương anh chị của em vì đã bảo bọc em trong những ngày bạo hành của ba và có lẽ cũng vì thế mà anh chị em có vẻ bị ảnh hưởng do tuổi thơ khá nhiều. Dù anh chị cũng thương em nhưng cũng hay cọc vô cớ và yêu thương không đúng cách lắm nhưng với em những điều đó không sao cả, em chỉ lo nếu như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến cách yêu thương gia đình riêng của anh, chị thôi. Em cũng muốn làm gì đó dễ thương để phụ anh chị một chút hạnh phúc và mong anh chị có thể yêu thương gia đình riêng tốt hơn để các con không phải bị ảnh hưởng bởi tuổi thơ gì cả.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em Xin biết ơn anh Năm và mọi người đã dành thời gian quý báu để đọc bài tâm sự của em. Mặc dù lời văn khá lủ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐẠI ÁNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và mọi người.</p><p>Em tên Đại Ánh, là nam, 20 tuổi, đang là sinh viên năm 3. Hôm nay em xin phép tâm sự về chuyện gia đình em ạ. Gia đình có 5 người: ba mẹ, chị, anh và em là con út cách anh, chị của em 10, 11 tuổi.</p><p><br/></p><p>Khi em còn nhỏ, ba em nhậu rất nhiều vì làm công việc tay chân nên hầu như là nhậu mỗi buổi chiều tối. ba mẹ thường hay chửi nhau, và khi nhậu về có lúc ba đánh mẹ có khi đánh em và cả anh chị nữa. Lúc này, anh chị em đang học đại học nên chỉ có e ở nhà, và em rất sợ lúc bố nhậu về mà không có anh chị ở nhà. Vì khi có anh chị, 2 người có thể bảo vệ em khỏi ba. Tuy vậy, trong gia đình, em là người ba thương nhất, nên khi ba đi nhậu thường chở em theo. Mẹ thường nhờ em nhắc ba uống ít để còn chở em về. và việc đó có lúc hiệu quả có lúc không.</p><p><br/></p><p>Mọi chuyện cứ như vậy cho đến một ngày, vì làm việc nặng và nhậu nhiều nên ba e bị tai biến và liệt nửa người. Lúc này thì chỉ có mẹ em, anh, chị lo cho ba thôi. Còn bạn nhậu của ba thì gần như mất tích hết. Việc chăm sóc ba gần như mẹ làm hết, anh chị em lúc đó vừa ra trường đi làm và toàn bộ gánh nặng tài chính đều đặt lên vai anh, chị của em.</p><p>Sau thời gian mẹ nuôi ba thì mẹ có vẻ bắt đầu vùng dậy sau những ngày sợ hãi lúc ba chưa đau. Mẹ bắt đầu thường xuyên khó chịu và chửi dù ba có làm gì đi nữa (ví dụ cùng 1 vấn đề, nếu người khác nói mẹ sẽ bình thường. nhưng nếu là ba nói mẹ sẽ khó chịu cãi lại.)</p><p><br/></p><p>Lúc vừa bị đau thì ba hứa sẽ bỏ nhậu nhưng được 1-2 năm thì ba em nhậu lại và kết quả là khoảng 4-5 năm sau thì ba em tái bệnh lần 2 và suýt mất mạng. và rồi ba em lại hứa bỏ nhậu nhưng đến nay ba bắt đầu có dấu hiệu nhậu trở lại vào các dịp đám dỗ hay lễ tết nhưng cũng không quậy, phá, chửi như lúc chưa đau nữa. Em rất lo nếu ba tái lại lần nữa thì sẽ rất nguy hiểm, nhưng cũng muốn ba được làm gì mình thích vì ba cũng có tuổi rồi.</p><p><br/></p><p>Em không hề trách ba mẹ em gì cả, em thấy thương và hiểu vì sao họ hành động như vậy. Cả nhà ai cũng thương em, dù đúng cách hay không thì em vẫn cảm nhận được tình thương trong hành động của mọi người. Em không biết em có thể làm gì để ba mẹ có thể sống hạnh phúc hơn không, để ba mẹ đỡ năng lượng tiêu cực do sự tức giận mang lại không. Vì bây giờ em đi học, anh chị đi làm, ở nhà chỉ có ba mẹ, nếu ba mẹ cứ khó chịu với nhau thì thật đáng thương cho cả hai.</p><p><br/></p><p>Dù em nghe những tổn thương tuổi thơ có thể theo em cả đời. Nhưng hiện tại em thấy em không ảnh hưởng gì bởi tuổi thơ cả, em không biết vì sao cả. em vẫn hoạt bát vui vẻ, dễ thương với mọi người, nhưng em không biết ví dụ trong tương lai khi em có vợ và sự tức giận của em đi quá giới hạn thì em có bộc phát mà hành xử 1 cách vô thức giống như ba em không ạ?</p><p><br/></p><p>Em viết bài này không phải để cố thay đổi bố mẹ em hay gì cả. em chỉ muốn tìm cách nào để em có thể phụ ba mẹ em đỡ phải khổ vì nhau nữa. Mặc dù em cũng đang cố phụ mẹ việc nhà để mẹ đỡ khó chịu với ba hơn, cuối tuần về nhà em cũng ngồi ăn cơm cho mọi người đỡ khó chịu với nhau. Nhưng em cũng rất ngại khi nói những lời yêu thương với ba mẹ mình.</p><p><br/></p><p>Bên cạnh đó em cũng rất thương anh chị của em vì đã bảo bọc em trong những ngày bạo hành của ba và có lẽ cũng vì thế mà anh chị em có vẻ bị ảnh hưởng do tuổi thơ khá nhiều. Dù anh chị cũng thương em nhưng cũng hay cọc vô cớ và yêu thương không đúng cách lắm nhưng với em những điều đó không sao cả, em chỉ lo nếu như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến cách yêu thương gia đình riêng của anh, chị thôi. Em cũng muốn làm gì đó dễ thương để phụ anh chị một chút hạnh phúc và mong anh chị có thể yêu thương gia đình riêng tốt hơn để các con không phải bị ảnh hưởng bởi tuổi thơ gì cả.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em Xin biết ơn anh Năm và mọi người đã dành thời gian quý báu để đọc bài tâm sự của em. Mặc dù lời văn khá lủ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14584246-27-2-2024.mp3" length="6715098" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14584246</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>558</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-2-2024</itunes:title>
    <title>26-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MECERDES S600    Kính chào thầy Năm và Gia đình Web5ngay    Tâm sự câu chuyện đi làm Sale     Năm nay mình 22 tuổi vừa mới ra trường hiện tại mình cũng đã đi làm cũng hơn 4 tháng mình đã cố gắng vượt qua những giai đoạn đầu khó khăn khi đi làm sale (bán hàng) như là cảm xúc tiêu cực, sợ hãi khi bị khách từ chối..., nhưng trong tập podcast "Luyện 1 lần, tự tin cả đời" mình cứ nghe đi nghe lại chắc cũng chục lần cứ hể có time là mình bật lên nghe thôi    Mình ng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MECERDES S600</p><p><br/><br/></p><p>Kính chào thầy Năm và Gia đình Web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Tâm sự câu chuyện đi làm Sale </p><p><br/><br/></p><p>Năm nay mình 22 tuổi vừa mới ra trường hiện tại mình cũng đã đi làm cũng hơn 4 tháng mình đã cố gắng vượt qua những giai đoạn đầu khó khăn khi đi làm sale (bán hàng) như là cảm xúc tiêu cực, sợ hãi khi bị khách từ chối..., nhưng trong tập podcast &quot;Luyện 1 lần, tự tin cả đời&quot; mình cứ nghe đi nghe lại chắc cũng chục lần cứ hể có time là mình bật lên nghe thôi</p><p><br/><br/></p><p>Mình nghe đến cái đoạn mà thấy nói là &quot;khi bạn sợ hãi hãy cứ liên tục gặp nó và liên tục gặp nó đến lúc mình hết sợ luôn&quot; từ đó mình máu thật cứ đụng là quất là chơi tới thôi chứ không có nghĩ nhiều nữa, rồi mình ngồi gọi chào Khách hàng, chào hàng trực tiếp...,mình nghĩ chẳng lẽ cả đời mình sống như vậy sao rồi khi nào mới khá lên được. Làm đủ thứ cách để kiếm khách hàng, tháng 10 vừa rồi k có ngày nào mình đi làm về trước 10h tối cả, kiểu mình đã có mục tiêu rồi thì sống chớt gì cũng theo.</p><p>Rồi thành quả cũng đến, trái ngọt cũng chín mình đạt được giải best sale tháng 10 có số hợp đồng nhiều nhất toàn quốc.</p><p>Có 2 thứ làm cho con người ta dễ thất vọng nhất đó là &quot;thứ mình đạt được và không đạt được&quot;. Tháng 11 này tự nhiên mình bị ù lì cảm giác giống ngủ quên trên chiến thắng vậy mình lơ là công việc và bẻ hướng qua sang đi tìm kiếm tình yêu thay vì kiếm khách hàng như trước vì mình thấy rất đơn độc và muốn tìm người đồng hành với mình trên chặn đường sắp tới</p><p>Có lúc mình làm việc điên cuồng thì lại không muốn có người yêu mà có lúc tự nhiên mình thấy đơn độc lại muốn có, nó cứ như thăng trầm lúc lên lúc xuống.</p><p><br/><br/></p><p>Mà mình nhắn tin với các bạn nữ mình rất hay flex khoe thành tích chạy bộ, học tập, công việc đạt giải này giải kia, khen mình giỏi đủ thứ xong rồi tự nhiên lặng đâu mất tiêu hông thấy nữa, mình có up facebook những thứ rất tích cự nhen, mình cứ nghĩ là do mình hay là do bạn nữ nghĩ mình không phù hợp để quen mình hay sao ạ</p><p>Giờ công việc với tình yêu của mình là về số N rồi</p><p><br/><br/></p><p>Em mong thầy cho em xin ý kiến và lời khuyên ạ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MECERDES S600</p><p><br/><br/></p><p>Kính chào thầy Năm và Gia đình Web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Tâm sự câu chuyện đi làm Sale </p><p><br/><br/></p><p>Năm nay mình 22 tuổi vừa mới ra trường hiện tại mình cũng đã đi làm cũng hơn 4 tháng mình đã cố gắng vượt qua những giai đoạn đầu khó khăn khi đi làm sale (bán hàng) như là cảm xúc tiêu cực, sợ hãi khi bị khách từ chối..., nhưng trong tập podcast &quot;Luyện 1 lần, tự tin cả đời&quot; mình cứ nghe đi nghe lại chắc cũng chục lần cứ hể có time là mình bật lên nghe thôi</p><p><br/><br/></p><p>Mình nghe đến cái đoạn mà thấy nói là &quot;khi bạn sợ hãi hãy cứ liên tục gặp nó và liên tục gặp nó đến lúc mình hết sợ luôn&quot; từ đó mình máu thật cứ đụng là quất là chơi tới thôi chứ không có nghĩ nhiều nữa, rồi mình ngồi gọi chào Khách hàng, chào hàng trực tiếp...,mình nghĩ chẳng lẽ cả đời mình sống như vậy sao rồi khi nào mới khá lên được. Làm đủ thứ cách để kiếm khách hàng, tháng 10 vừa rồi k có ngày nào mình đi làm về trước 10h tối cả, kiểu mình đã có mục tiêu rồi thì sống chớt gì cũng theo.</p><p>Rồi thành quả cũng đến, trái ngọt cũng chín mình đạt được giải best sale tháng 10 có số hợp đồng nhiều nhất toàn quốc.</p><p>Có 2 thứ làm cho con người ta dễ thất vọng nhất đó là &quot;thứ mình đạt được và không đạt được&quot;. Tháng 11 này tự nhiên mình bị ù lì cảm giác giống ngủ quên trên chiến thắng vậy mình lơ là công việc và bẻ hướng qua sang đi tìm kiếm tình yêu thay vì kiếm khách hàng như trước vì mình thấy rất đơn độc và muốn tìm người đồng hành với mình trên chặn đường sắp tới</p><p>Có lúc mình làm việc điên cuồng thì lại không muốn có người yêu mà có lúc tự nhiên mình thấy đơn độc lại muốn có, nó cứ như thăng trầm lúc lên lúc xuống.</p><p><br/><br/></p><p>Mà mình nhắn tin với các bạn nữ mình rất hay flex khoe thành tích chạy bộ, học tập, công việc đạt giải này giải kia, khen mình giỏi đủ thứ xong rồi tự nhiên lặng đâu mất tiêu hông thấy nữa, mình có up facebook những thứ rất tích cự nhen, mình cứ nghĩ là do mình hay là do bạn nữ nghĩ mình không phù hợp để quen mình hay sao ạ</p><p>Giờ công việc với tình yêu của mình là về số N rồi</p><p><br/><br/></p><p>Em mong thầy cho em xin ý kiến và lời khuyên ạ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14575625-26-2-2024.mp3" length="7496264" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14575625</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>623</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-2-2024</itunes:title>
    <title>23-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐỨA TRẺ MÃI CHẲNG LỚN     E kính chào anh5 và gia đình web5ngay ạ!   Chủ đề : mông lung không tìm ra được hướng đi cho bản thân ?     * Một chút kể lể về câu chuyện của bản thân : - E lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ ( bố mẹ e đã ly dị lúc e chưa trong 1 tuổi ) mẹ là người toàn tâm toàn ý chăm sóc e . Mẹ luôn nhắc e phải học thật tốt để sau này có cuộc sống khá hơn mẹ bây giờ và e cụng cố gắng làm điều đó thật tốt cho đến hết năm lớp 9 .   - Sau khi học xong...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐỨA TRẺ MÃI CHẲNG LỚN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E kính chào anh5 và gia đình web5ngay ạ!</p><p><br/></p><p>Chủ đề : mông lung không tìm ra được hướng đi cho bản thân ?</p><p><br/></p><p><br/></p><p>* Một chút kể lể về câu chuyện của bản thân :</p><p>- E lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ ( bố mẹ e đã ly dị lúc e chưa trong 1 tuổi ) mẹ là người toàn tâm toàn ý chăm sóc e . Mẹ luôn nhắc e phải học thật tốt để sau này có cuộc sống khá hơn mẹ bây giờ và e cụng cố gắng làm điều đó thật tốt cho đến hết năm lớp 9 .</p><p><br/></p><p>- Sau khi học xong lớp 9 , mẹ có ý định sẽ về quê nên cho e về quê học trước để làm quen rồi mẹ tiếp tục làm kiếm một khoản r sẽ về sau . Và rồi khi không có mẹ với sự tò mò và nông nổi khi bước vào lớp 10 e đã trở thành một đứa trẻ hư ( kiểu là đi chơi bỏ học , tham gia cuộc nhậu sáng tối ,... ). Và rồi sau đó e đã bỏ học 1 năm nhưng không hiểu vì một điều gì đó sau đó e quay lại học và đã tốt nghiệp THPT.</p><p><br/></p><p>- Tốt nghiệp xong lúc đó e cụng chưa có định hướng gì cho mình và cụng chưa biết suy nghĩ cho gia đình nên e cụng lao đầu vào đại học giống như mọi bạn ( cụ thể là đại học ngành CNTT ). sau khoảng gần 1 năm theo học thì suy nghĩ e có một số thay đổi và sau đó e quyết định nghỉ học ( suy nghĩ thời điểm đó của e là vì một số lý do gia đình - đây chỉ là góc nhìn cá nhân e thôi ).</p><p><br/></p><p>- Tiếp theo đó e cụng có tìm một khoá học ngắn hạn ở một trung tâm nhưng vì chưa tìm hiểu kỹ và cụng với tâm thế học không mấy nghiêm túc với nó e bị đuổi và lại bỏ cuộc ở đây . Sau đó e cụng tìm việc ở cty ( làm công nhân ấy ạ ). sau khoảng thời gian làm việc không có kế hoặch chi tiêu e cụng không dư được gì cả và dạo gần đây e đã thất nghiệp và ở nhà .</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>* Khoảng thời gian khiến bản thân suy nghĩ :</p><p>- Sau khi ở nhà tâm lý e cụng rơi vào sự chán trường , suy nghĩ khá nhiều bắt đầu xem những bài học của a5 nhiều hơn , học cách đọc sách ,... --&gt; thay đổi bản thân trở nên tốt hơn ấy ạ .</p><p><br/></p><p>- Nhưng đến thời điểm hiện tại thì e vẫn chưa biết chính xác điều bản thân mình mong muốn là gì ?</p><p><br/></p><p>- Nhiều người trong nhà bảo e ngày một lớn không đi học thì nên tìm được một cái nghề để học r còn lo cho gia đình sau này . E cụng ý thức được chuyện là ngày mình một lớn và không còn nhỏ để có thể dựa dẫm vào mẹ mãi được nữa . Nhưng e lại chả biết thật sự bản thân mong muốn gì ! E không muốn tiếp tục đi trong sự mông lung để rồi đến một lúc nào đó lại rơi vào sự chán trường lại bỏ cuộc .</p><p><br/></p><p>- E muốn tìm ra hướng đi và có thể chăm sóc cho mẹ thật tốt ( mẹ năm nay cụng đã 53 tuổi rồi ).</p><p><br/></p><p>- Viết đến đây rồi e lại chẳng biết nên viết tiếp gì nữa . E thấy e viết cụng khá dài nhưng vẫn chưa truyền đạt được ý chính e muốn nói </p><p><br/></p><p>E xin cảm ơn a5 và mọi người đã dành thời gian để đọc câu chuyện của e . E cụng xinloi mọi người nếu nội dung e viết quá dài mà không biểu đạt đúng ý của e khiến mọi người phải dành ra quá nhiều thời gian ạ </p><p><br/></p><p>---------------------------------------------------------</p><p><br/></p><p>E chỉ muốn xin lời khuyên từ a5 và mọi người để trở nên tốt hơn ! Không để bản thân lại rơi vào sự cố gắng nữa vời nữa . E xin kết thúc ở đây ạ . E xin chân thành cảm ơn a5 và mọi người đã đọc </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐỨA TRẺ MÃI CHẲNG LỚN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E kính chào anh5 và gia đình web5ngay ạ!</p><p><br/></p><p>Chủ đề : mông lung không tìm ra được hướng đi cho bản thân ?</p><p><br/></p><p><br/></p><p>* Một chút kể lể về câu chuyện của bản thân :</p><p>- E lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ ( bố mẹ e đã ly dị lúc e chưa trong 1 tuổi ) mẹ là người toàn tâm toàn ý chăm sóc e . Mẹ luôn nhắc e phải học thật tốt để sau này có cuộc sống khá hơn mẹ bây giờ và e cụng cố gắng làm điều đó thật tốt cho đến hết năm lớp 9 .</p><p><br/></p><p>- Sau khi học xong lớp 9 , mẹ có ý định sẽ về quê nên cho e về quê học trước để làm quen rồi mẹ tiếp tục làm kiếm một khoản r sẽ về sau . Và rồi khi không có mẹ với sự tò mò và nông nổi khi bước vào lớp 10 e đã trở thành một đứa trẻ hư ( kiểu là đi chơi bỏ học , tham gia cuộc nhậu sáng tối ,... ). Và rồi sau đó e đã bỏ học 1 năm nhưng không hiểu vì một điều gì đó sau đó e quay lại học và đã tốt nghiệp THPT.</p><p><br/></p><p>- Tốt nghiệp xong lúc đó e cụng chưa có định hướng gì cho mình và cụng chưa biết suy nghĩ cho gia đình nên e cụng lao đầu vào đại học giống như mọi bạn ( cụ thể là đại học ngành CNTT ). sau khoảng gần 1 năm theo học thì suy nghĩ e có một số thay đổi và sau đó e quyết định nghỉ học ( suy nghĩ thời điểm đó của e là vì một số lý do gia đình - đây chỉ là góc nhìn cá nhân e thôi ).</p><p><br/></p><p>- Tiếp theo đó e cụng có tìm một khoá học ngắn hạn ở một trung tâm nhưng vì chưa tìm hiểu kỹ và cụng với tâm thế học không mấy nghiêm túc với nó e bị đuổi và lại bỏ cuộc ở đây . Sau đó e cụng tìm việc ở cty ( làm công nhân ấy ạ ). sau khoảng thời gian làm việc không có kế hoặch chi tiêu e cụng không dư được gì cả và dạo gần đây e đã thất nghiệp và ở nhà .</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>* Khoảng thời gian khiến bản thân suy nghĩ :</p><p>- Sau khi ở nhà tâm lý e cụng rơi vào sự chán trường , suy nghĩ khá nhiều bắt đầu xem những bài học của a5 nhiều hơn , học cách đọc sách ,... --&gt; thay đổi bản thân trở nên tốt hơn ấy ạ .</p><p><br/></p><p>- Nhưng đến thời điểm hiện tại thì e vẫn chưa biết chính xác điều bản thân mình mong muốn là gì ?</p><p><br/></p><p>- Nhiều người trong nhà bảo e ngày một lớn không đi học thì nên tìm được một cái nghề để học r còn lo cho gia đình sau này . E cụng ý thức được chuyện là ngày mình một lớn và không còn nhỏ để có thể dựa dẫm vào mẹ mãi được nữa . Nhưng e lại chả biết thật sự bản thân mong muốn gì ! E không muốn tiếp tục đi trong sự mông lung để rồi đến một lúc nào đó lại rơi vào sự chán trường lại bỏ cuộc .</p><p><br/></p><p>- E muốn tìm ra hướng đi và có thể chăm sóc cho mẹ thật tốt ( mẹ năm nay cụng đã 53 tuổi rồi ).</p><p><br/></p><p>- Viết đến đây rồi e lại chẳng biết nên viết tiếp gì nữa . E thấy e viết cụng khá dài nhưng vẫn chưa truyền đạt được ý chính e muốn nói </p><p><br/></p><p>E xin cảm ơn a5 và mọi người đã dành thời gian để đọc câu chuyện của e . E cụng xinloi mọi người nếu nội dung e viết quá dài mà không biểu đạt đúng ý của e khiến mọi người phải dành ra quá nhiều thời gian ạ </p><p><br/></p><p>---------------------------------------------------------</p><p><br/></p><p>E chỉ muốn xin lời khuyên từ a5 và mọi người để trở nên tốt hơn ! Không để bản thân lại rơi vào sự cố gắng nữa vời nữa . E xin kết thúc ở đây ạ . E xin chân thành cảm ơn a5 và mọi người đã đọc </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14551808-23-2-2024.mp3" length="9777694" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14551808</guid>
    <pubDate>Fri, 23 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>813</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-2-2024</itunes:title>
    <title>22-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI   hnay đi qua nhà bạn, rủ ra công viên ,xách đôi dép lào lót đít tụi mình ngồi trong công viên nhiều chiện, hnay dài ah nha nhìn lại cuộc đời mình, những điều đã trải qua, muốn làm người kể chuyện, mình dùng lăng kính tích cực vui vẻ để nhìn nha, tui là tui chưa bao giờ cảm thấy tội mình, lúc nào cũng thấy bản thân may mắn, kể để biết là 1 người con gái mạnh mẽ đầy nội lực tích cực vẫn có thể dc sinh ra từ nỗi đau bất hạnh, bơi vì tui chọn nó mới...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3771096089785527/?__cft__[0]=AZVQDeOAG_emRxb1MBeuFEYHTliVfk_TO4MfvGSNHf1S1igBfdlYZJZle1ueZ-7dLnoZn0Qh5hXH8_F0de_wgKKy6NzrmcgFcJrSFAvybNQ5z1dSEz6teDhGpgymKaKiu-Hl0G8tXgF8rVnEafYFwG5w&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI<br/></b></a><br/></p><p>hnay đi qua nhà bạn, rủ ra công viên ,xách đôi dép lào lót đít tụi mình ngồi trong công viên nhiều chiện, hnay dài ah nha</p><p>nhìn lại cuộc đời mình, những điều đã trải qua, muốn làm người kể chuyện, mình dùng lăng kính tích cực vui vẻ để nhìn nha, tui là tui chưa bao giờ cảm thấy tội mình, lúc nào cũng thấy bản thân may mắn, kể để biết là 1 người con gái mạnh mẽ đầy nội lực tích cực vẫn có thể dc sinh ra từ nỗi đau bất hạnh, bơi vì tui chọn nó</p><p>mới viết được 1 đoạn tuổi thơ thôi mà thấy dài vãi loằng nên xóa rồi, bởi thiệt là cuộc đời tui đi viết sách được luôn, ai cũng đều bất ngờ khi nghe nhưng mà tại nó vui nó thú vị, ly kỳ hấp dẫn với độc lạ, chuyện những người bình thường khó mà gặp dc, nhiều người chơi với nhau mấy năm troi nghe còn chưa hết</p><p>sinh ra không đủ cha mẹ, ba là CA có vk trước 5 người con gái,lấy mẹ tui để kiếm con trai nối dõi nhưng ổng xu, nên chia tay, mẹ là thành phần xã hội làm công việc trái pháp luật, mở sòng cho vay , chứa g*i, hút ch*, tuổi thơ thì dc mở rộng tầm mắt sớm hơn mấy bạn cùng lứa, chị 2 cùng mẹ khác cha nuôi từ năm 4, nghỉ hè cấp 1 là được về mẹ chơi, đi biên đề mướn cho mấy bà đánh bài, tối giữ xe cho khách mại d, khuya đi lấy tiền góp zoi mẹ, ngồi coi khách chơi mai th, thấy cũng bthuong, bản chất tui là lì lợm tò mò k ngớt, khó khuất phục, bà nuôi cũng lên bờ xuống ruộng, lớp 9 bỏ học sớm, cũng lum la chuyện, bị đưa đi tỉnh, tách khỏi sg với chúng bạn, rồi đụng xe liệt nửa mặt,rôi trầm cảm tự t*, gia đình cũng mở nay kia cho làm mà cũng k thành vì ham chơi quá, cho đi học tóc làm thợ tóc salon</p><p>2011 học nghề ,gia đinh bán nhà ở quận 3, chị 2 đi Đức để gặp ba ruột bả bên đó, lúc đo fai tự ra thuê phòng ở riêng, lúc đó là giặt đồ còn k biết fai gọi dt hỏi bạn, lúc này là 16 tuổi k biết làm việc nhà nhiều k biết chăm sóc bản thân, nhưng mà bản năng sinh tồn mạnh lắm, thuê cái phòng 500k ở gần tiệm, tại k biết chạy xe máy, học nghề dc 1 năm, lúc đo cãi lộn với chị 2 nên k nhận chu cấp , lương lúc đó có 700k hà, mà được cái tuy tính vậy nhưng may mắn đó jo đi đâu cũng được người lớn thương, bạn bè thi luôn giúp đỡ</p><p>2012 - 2017 tự nghỉ đi làm chỗ khác có tiền hơn, rồi vô đây là ngay cái lò luyện đơn, khắc nghiệt kinh khủng, bị tất cả mọi người ăn hiếp, máu giang hồ nổi lên, nhưng mà suy nghĩ fai dùng cái đầu để đấu, cố găng làm nâng cấp tay nghề, có khách ruột nhiều, nhưng mà thời điểm này là ăn chơi sa đọa, nhậu nhẹt 1 tuần 6 ngày, tại đi làm 10h tối mới về cũng k biết làm gì, bar pub club nao cũng có mặt, nhưng song hành là làm dc tổ chức từ thiện dc đông đảo bạn trẻ tham gia, dám nhận là đi làm salon quá nhiều thành phần xã hội, khách đa dạng từ cấp thấp đến cấp cao, số lượng người tiếp xúc quá lớn, khiến kỹ năng giao tiếp tăng cao, nhạy bén, đoán ý, khôn khéo ,đầu lắc cứng ngắc, bản thân có khao khát thay đổi công việc nhưng k biết bắt đầu thế nào, nhiều khách hàng đến và đi cũng đem gieo vô số hạt mầm, những con người vươn cao, tích cực, họ mang đến ánh sáng 1 niềm tin j đó mỗi khi bước vào, làm 1 thợ tóc nhưng muốn lắng nghe họ nhiều hơn nữa, muốn biết họ đã đi đâu làm những gì, muốn bản thân được đi làm 5h chiều về như bao người, muốn dc nghỉ t7 chủ nhật ngày lễ, muốn được đến nhưng quán cafe vào ban ngày, vào cái giờ mà trên đường còn đông người, muốn được đọc sách, mà k bị kỳ thị khi ở tiệm, muốn học cái này cái kia, muốn đi nhà hàng, muốn được sử dụng máy tính nhiều hơn, lúc đó tìm kiếm vô số cơ hội nhưng có 1 hạn chế là, không có hộ khẩu, k có cmnd, vì khi làm khai sinh ba mẹ gây nhau nên k làm hộ khẩu, từ nhỏ sinh ra chỉ có mỗi</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3771096089785527/?__cft__[0]=AZVQDeOAG_emRxb1MBeuFEYHTliVfk_TO4MfvGSNHf1S1igBfdlYZJZle1ueZ-7dLnoZn0Qh5hXH8_F0de_wgKKy6NzrmcgFcJrSFAvybNQ5z1dSEz6teDhGpgymKaKiu-Hl0G8tXgF8rVnEafYFwG5w&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI<br/></b></a><br/></p><p>hnay đi qua nhà bạn, rủ ra công viên ,xách đôi dép lào lót đít tụi mình ngồi trong công viên nhiều chiện, hnay dài ah nha</p><p>nhìn lại cuộc đời mình, những điều đã trải qua, muốn làm người kể chuyện, mình dùng lăng kính tích cực vui vẻ để nhìn nha, tui là tui chưa bao giờ cảm thấy tội mình, lúc nào cũng thấy bản thân may mắn, kể để biết là 1 người con gái mạnh mẽ đầy nội lực tích cực vẫn có thể dc sinh ra từ nỗi đau bất hạnh, bơi vì tui chọn nó</p><p>mới viết được 1 đoạn tuổi thơ thôi mà thấy dài vãi loằng nên xóa rồi, bởi thiệt là cuộc đời tui đi viết sách được luôn, ai cũng đều bất ngờ khi nghe nhưng mà tại nó vui nó thú vị, ly kỳ hấp dẫn với độc lạ, chuyện những người bình thường khó mà gặp dc, nhiều người chơi với nhau mấy năm troi nghe còn chưa hết</p><p>sinh ra không đủ cha mẹ, ba là CA có vk trước 5 người con gái,lấy mẹ tui để kiếm con trai nối dõi nhưng ổng xu, nên chia tay, mẹ là thành phần xã hội làm công việc trái pháp luật, mở sòng cho vay , chứa g*i, hút ch*, tuổi thơ thì dc mở rộng tầm mắt sớm hơn mấy bạn cùng lứa, chị 2 cùng mẹ khác cha nuôi từ năm 4, nghỉ hè cấp 1 là được về mẹ chơi, đi biên đề mướn cho mấy bà đánh bài, tối giữ xe cho khách mại d, khuya đi lấy tiền góp zoi mẹ, ngồi coi khách chơi mai th, thấy cũng bthuong, bản chất tui là lì lợm tò mò k ngớt, khó khuất phục, bà nuôi cũng lên bờ xuống ruộng, lớp 9 bỏ học sớm, cũng lum la chuyện, bị đưa đi tỉnh, tách khỏi sg với chúng bạn, rồi đụng xe liệt nửa mặt,rôi trầm cảm tự t*, gia đình cũng mở nay kia cho làm mà cũng k thành vì ham chơi quá, cho đi học tóc làm thợ tóc salon</p><p>2011 học nghề ,gia đinh bán nhà ở quận 3, chị 2 đi Đức để gặp ba ruột bả bên đó, lúc đo fai tự ra thuê phòng ở riêng, lúc đó là giặt đồ còn k biết fai gọi dt hỏi bạn, lúc này là 16 tuổi k biết làm việc nhà nhiều k biết chăm sóc bản thân, nhưng mà bản năng sinh tồn mạnh lắm, thuê cái phòng 500k ở gần tiệm, tại k biết chạy xe máy, học nghề dc 1 năm, lúc đo cãi lộn với chị 2 nên k nhận chu cấp , lương lúc đó có 700k hà, mà được cái tuy tính vậy nhưng may mắn đó jo đi đâu cũng được người lớn thương, bạn bè thi luôn giúp đỡ</p><p>2012 - 2017 tự nghỉ đi làm chỗ khác có tiền hơn, rồi vô đây là ngay cái lò luyện đơn, khắc nghiệt kinh khủng, bị tất cả mọi người ăn hiếp, máu giang hồ nổi lên, nhưng mà suy nghĩ fai dùng cái đầu để đấu, cố găng làm nâng cấp tay nghề, có khách ruột nhiều, nhưng mà thời điểm này là ăn chơi sa đọa, nhậu nhẹt 1 tuần 6 ngày, tại đi làm 10h tối mới về cũng k biết làm gì, bar pub club nao cũng có mặt, nhưng song hành là làm dc tổ chức từ thiện dc đông đảo bạn trẻ tham gia, dám nhận là đi làm salon quá nhiều thành phần xã hội, khách đa dạng từ cấp thấp đến cấp cao, số lượng người tiếp xúc quá lớn, khiến kỹ năng giao tiếp tăng cao, nhạy bén, đoán ý, khôn khéo ,đầu lắc cứng ngắc, bản thân có khao khát thay đổi công việc nhưng k biết bắt đầu thế nào, nhiều khách hàng đến và đi cũng đem gieo vô số hạt mầm, những con người vươn cao, tích cực, họ mang đến ánh sáng 1 niềm tin j đó mỗi khi bước vào, làm 1 thợ tóc nhưng muốn lắng nghe họ nhiều hơn nữa, muốn biết họ đã đi đâu làm những gì, muốn bản thân được đi làm 5h chiều về như bao người, muốn dc nghỉ t7 chủ nhật ngày lễ, muốn được đến nhưng quán cafe vào ban ngày, vào cái giờ mà trên đường còn đông người, muốn được đọc sách, mà k bị kỳ thị khi ở tiệm, muốn học cái này cái kia, muốn đi nhà hàng, muốn được sử dụng máy tính nhiều hơn, lúc đó tìm kiếm vô số cơ hội nhưng có 1 hạn chế là, không có hộ khẩu, k có cmnd, vì khi làm khai sinh ba mẹ gây nhau nên k làm hộ khẩu, từ nhỏ sinh ra chỉ có mỗi</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14551806-22-2-2024.mp3" length="7232636" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14551806</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>601</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-2-2024</itunes:title>
    <title>21-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DẤU TÊN     Xin mến chào thầy ạ, em biết đến kênh của thầy cũng lâu lắm rồi, nay em cũng muốn thử viết tâm sự nhỏ của mình ạ Em vốn là một người hay cười nhưng dạo gần đây em cảm giác em cười theo thói quen. Gặp chuyện gì cũng có thể nhoẻn miệng cười tươi được dù trong lòng trống rỗng. Đôi lúc em còn cảm giác dường như mình bị bệnh vậy, cứ nhe răng cười mãi, không kiểm soát nổi  là Cái kiểu Đi làm đôi khi bị la thấy quản lý la cũng ngậm không được mồm mà cười...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin mến chào thầy ạ, em biết đến kênh của thầy cũng lâu lắm rồi, nay em cũng muốn thử viết tâm sự nhỏ của mình ạ</p><p>Em vốn là một người hay cười nhưng dạo gần đây em cảm giác em cười theo thói quen. Gặp chuyện gì cũng có thể nhoẻn miệng cười tươi được dù trong lòng trống rỗng. Đôi lúc em còn cảm giác dường như mình bị bệnh vậy, cứ nhe răng cười mãi, không kiểm soát nổi  là Cái kiểu Đi làm đôi khi bị la thấy quản lý la cũng ngậm không được mồm mà cười ạ. Nhiều lúc thấy mình bị vô duyên lắm luôn. Khúc này có phải em mắc chứng lạc quan tếu không vậy ạ? Biết là không ổn nhưng cứ cười cái đã, xưa khá mít ướt nay đôi lúc muốn khóc xả xì trét mà không khóc được ạ</p><p><br/></p><p>Em nhớ lúc trước em có giúp ai cái gì cũng cảm thấy vui vẻ nhưng hiện tại giường như không thực sự cảm thấy vui nữa, cảm giác như mình bị vô cảm vậy. Không buồn cũng không vui ạ. Ngày trước em cũng hay được mọi người xung quanh tìm đến tâm sự và nhờ giúp đỡ, lúc ấy em cũng hay nhận lời, nghe mọi người tâm sự hay giúp đỡ được việc gì xong là thật sự em cảm thấy rất vui. Nhưng hiện tại em lại thấy phiền và em quyết định từ chối thì lại cảm thấy áy náy. Vì rõ ràng e rảnh và có thể giúp đỡ họ nhưng em lại lựa chọn đi ngủ, lướt điện thoại hoặc làm những việc vô bổ khác.</p><p>Em cảm thấy mình bị kiểu không còn quan tâm cái gì nữa ạ! Dần cảm thấy bạn bè không hợp với mình và muốn xa lánh họ hơn. Nên em sợ em đang dần rơi vào trầm tư dẫn đến trầm cảm quá ạ. Vì đôi lúc cảm giác nói chuyện rất là vô vị, cứ mãi là nói chuyện đâu đâu, tự nhiên cảm thấy mệt và chẳng muốn nói nhiều nữa.</p><p>Em dần thích sống một mình hơn Nhưng em lại cứ hơi tiếc quá khứ với nhiều người bạn. Không phải em ngừng chơi hẳn và tách mình hoàn toàn chỉ là giờ đây em không muốn thân thiết mấy nữa chỉ muốn làm bạn bình thường thôi, đôi khi còn hi vọng mọi người đừng quá tin tưởng em. Nhưng khi một mình thì em lại cứ tiêng tiếc. Là sao ấy ạ? Em cũng không hiểu nữa</p><p>Haizzzzzzzzz</p><p>Em cũng 21 tuổi cũng muốn tập trung xây dựng cho mình một cái gì đó nhưng lại cứ mãi mông lung thôi</p><p>Em xin cảm ơn thầy vì tạo ra nơi này ít nhất có thể cho em được thoải mái tâm sự như vậy ạ </p><p>(Fan cứng nhưng dường như chỉ thích nghe mà không biết vận dụng lời thầy chỉ rồi)</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin mến chào thầy ạ, em biết đến kênh của thầy cũng lâu lắm rồi, nay em cũng muốn thử viết tâm sự nhỏ của mình ạ</p><p>Em vốn là một người hay cười nhưng dạo gần đây em cảm giác em cười theo thói quen. Gặp chuyện gì cũng có thể nhoẻn miệng cười tươi được dù trong lòng trống rỗng. Đôi lúc em còn cảm giác dường như mình bị bệnh vậy, cứ nhe răng cười mãi, không kiểm soát nổi  là Cái kiểu Đi làm đôi khi bị la thấy quản lý la cũng ngậm không được mồm mà cười ạ. Nhiều lúc thấy mình bị vô duyên lắm luôn. Khúc này có phải em mắc chứng lạc quan tếu không vậy ạ? Biết là không ổn nhưng cứ cười cái đã, xưa khá mít ướt nay đôi lúc muốn khóc xả xì trét mà không khóc được ạ</p><p><br/></p><p>Em nhớ lúc trước em có giúp ai cái gì cũng cảm thấy vui vẻ nhưng hiện tại giường như không thực sự cảm thấy vui nữa, cảm giác như mình bị vô cảm vậy. Không buồn cũng không vui ạ. Ngày trước em cũng hay được mọi người xung quanh tìm đến tâm sự và nhờ giúp đỡ, lúc ấy em cũng hay nhận lời, nghe mọi người tâm sự hay giúp đỡ được việc gì xong là thật sự em cảm thấy rất vui. Nhưng hiện tại em lại thấy phiền và em quyết định từ chối thì lại cảm thấy áy náy. Vì rõ ràng e rảnh và có thể giúp đỡ họ nhưng em lại lựa chọn đi ngủ, lướt điện thoại hoặc làm những việc vô bổ khác.</p><p>Em cảm thấy mình bị kiểu không còn quan tâm cái gì nữa ạ! Dần cảm thấy bạn bè không hợp với mình và muốn xa lánh họ hơn. Nên em sợ em đang dần rơi vào trầm tư dẫn đến trầm cảm quá ạ. Vì đôi lúc cảm giác nói chuyện rất là vô vị, cứ mãi là nói chuyện đâu đâu, tự nhiên cảm thấy mệt và chẳng muốn nói nhiều nữa.</p><p>Em dần thích sống một mình hơn Nhưng em lại cứ hơi tiếc quá khứ với nhiều người bạn. Không phải em ngừng chơi hẳn và tách mình hoàn toàn chỉ là giờ đây em không muốn thân thiết mấy nữa chỉ muốn làm bạn bình thường thôi, đôi khi còn hi vọng mọi người đừng quá tin tưởng em. Nhưng khi một mình thì em lại cứ tiêng tiếc. Là sao ấy ạ? Em cũng không hiểu nữa</p><p>Haizzzzzzzzz</p><p>Em cũng 21 tuổi cũng muốn tập trung xây dựng cho mình một cái gì đó nhưng lại cứ mãi mông lung thôi</p><p>Em xin cảm ơn thầy vì tạo ra nơi này ít nhất có thể cho em được thoải mái tâm sự như vậy ạ </p><p>(Fan cứng nhưng dường như chỉ thích nghe mà không biết vận dụng lời thầy chỉ rồi)</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14544488-21-2-2024.mp3" length="6357429" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14544488</guid>
    <pubDate>Wed, 21 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>528</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-2-2024</itunes:title>
    <title>20-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: THIÊN     Em chào thầy Năm và tất cả mọi người.   Em là nam. Hiện tại em vừa mới hoàn thành chương trình đại học vào tháng 8, khoảng đầu tháng 10 thì em bắt đầu vào thành phố dể xin việc. Và dúng, chúng ta sẽ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, những đứa bạn em hay nói chuyện đều ở tình trạng không có việc làm, đến mức mà em nhắn tin với một bạn nữ lạ thì bạn ấy cũng kêu việc làm nay kiếm khó nên công ty hay làm khó nhân viên. Em cũng dành hơn tháng để xin việc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THIÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và tất cả mọi người.</p><p><br/></p><p>Em là nam. Hiện tại em vừa mới hoàn thành chương trình đại học vào tháng 8, khoảng đầu tháng 10 thì em bắt đầu vào thành phố dể xin việc. Và dúng, chúng ta sẽ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, những đứa bạn em hay nói chuyện đều ở tình trạng không có việc làm, đến mức mà em nhắn tin với một bạn nữ lạ thì bạn ấy cũng kêu việc làm nay kiếm khó nên công ty hay làm khó nhân viên. Em cũng dành hơn tháng để xin việc, nhưng cũng chẳng đâu vào đâu, biết là do bản thân còn yếu kém nên mới có kết quả như vậy.</p><p><br/></p><p>Nói về tình cảm thì em càng bế tắc hơn. Khi em nói em đã 22 tuổi mà vẫn chưa có tình đầu thì ai cũng cười. Về tình cảm của em, thì em có vô tình quen một bạn nữ, em theo kiểu tiếp xúc lâu sẽ thích một người nên dần dần em cũng thích bạn nữ đó, và em cũng cảm nhận được tình cảm của bạn nữ cho em. Và sau một vài lần đi chơi thì em đã quyết định tỏ tình, tuy hoàn cảnh lúc đó em đang say quá mức, nên cũng có vài lời nói hơi sai, em cũng có hứa sẽ tỏ tình lại đúng bài bản hơn. Những crush trước, vì em quá nhát, không dám tỏ tình thì bỏ lỡ người ta, đến khi em tỏ tình thì bạn nữ lại trả lời một câu &quot;Anh làm em sợ&quot; xong không còn có sau đó nữa. Đúng là con gái cần sự an toàn, mình không mang lại an toàn cho người ta thì mình next. Cuối cùng thì em cũng sai, sai hoàn toàn nhưng mà không còn cơ hội nào để cứu. Cấp 3 ít tiếp xúc người lạ, xong vừa lên đại học môi trường mới tốt hơn, những người bên cạnh sẽ tốt hơn, nên cô ấy đã không dành cho em nữa.</p><p><br/></p><p>Em biết bản thân mình cần cố gắng nhiều hơn, nhưng đôi lúc cũng vô định quá, chẳng biết đi về đâu, và lại toàn gặp những thất bại. Em đã hoàn thành chương trình đào tạo, tuy nhiên vẫn còn nợ tiếng anh, đến lần thi thứ 3 rồi mà kết quả vẫn không khả quan hơn chút nào, biết là cần phải học, phải cố gắng, nhưng mà em vẫn thiếu rất nhiều. Tình yêu với em cũng bế tắc, không hiểu nổi con gái nghĩ gì, công việc thì chưa có.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã nghe nỗi lòng của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THIÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và tất cả mọi người.</p><p><br/></p><p>Em là nam. Hiện tại em vừa mới hoàn thành chương trình đại học vào tháng 8, khoảng đầu tháng 10 thì em bắt đầu vào thành phố dể xin việc. Và dúng, chúng ta sẽ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, những đứa bạn em hay nói chuyện đều ở tình trạng không có việc làm, đến mức mà em nhắn tin với một bạn nữ lạ thì bạn ấy cũng kêu việc làm nay kiếm khó nên công ty hay làm khó nhân viên. Em cũng dành hơn tháng để xin việc, nhưng cũng chẳng đâu vào đâu, biết là do bản thân còn yếu kém nên mới có kết quả như vậy.</p><p><br/></p><p>Nói về tình cảm thì em càng bế tắc hơn. Khi em nói em đã 22 tuổi mà vẫn chưa có tình đầu thì ai cũng cười. Về tình cảm của em, thì em có vô tình quen một bạn nữ, em theo kiểu tiếp xúc lâu sẽ thích một người nên dần dần em cũng thích bạn nữ đó, và em cũng cảm nhận được tình cảm của bạn nữ cho em. Và sau một vài lần đi chơi thì em đã quyết định tỏ tình, tuy hoàn cảnh lúc đó em đang say quá mức, nên cũng có vài lời nói hơi sai, em cũng có hứa sẽ tỏ tình lại đúng bài bản hơn. Những crush trước, vì em quá nhát, không dám tỏ tình thì bỏ lỡ người ta, đến khi em tỏ tình thì bạn nữ lại trả lời một câu &quot;Anh làm em sợ&quot; xong không còn có sau đó nữa. Đúng là con gái cần sự an toàn, mình không mang lại an toàn cho người ta thì mình next. Cuối cùng thì em cũng sai, sai hoàn toàn nhưng mà không còn cơ hội nào để cứu. Cấp 3 ít tiếp xúc người lạ, xong vừa lên đại học môi trường mới tốt hơn, những người bên cạnh sẽ tốt hơn, nên cô ấy đã không dành cho em nữa.</p><p><br/></p><p>Em biết bản thân mình cần cố gắng nhiều hơn, nhưng đôi lúc cũng vô định quá, chẳng biết đi về đâu, và lại toàn gặp những thất bại. Em đã hoàn thành chương trình đào tạo, tuy nhiên vẫn còn nợ tiếng anh, đến lần thi thứ 3 rồi mà kết quả vẫn không khả quan hơn chút nào, biết là cần phải học, phải cố gắng, nhưng mà em vẫn thiếu rất nhiều. Tình yêu với em cũng bế tắc, không hiểu nổi con gái nghĩ gì, công việc thì chưa có.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã nghe nỗi lòng của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14536710-20-2-2024.mp3" length="15726470" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14536710</guid>
    <pubDate>Tue, 20 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1309</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-2-2024</itunes:title>
    <title>19-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẮC LANG     Con biết là con gửi hơi nhiều , nhưng mà con chỉ muốn tâm sự thôi ạ Lần này con muốn kể cho mọi người nghe đều ngu ngốc con đã từng làm với chính bản thân mình , con đã từng nghĩ bản thân mình là kẻ vô dụng ,kẻ bị bỏ rơi , kẻ không nên sống. Con từng rất ghét bản thân mình yếu đuối và nó nặng đến mức con từng tự nhốt bản thân mình lại trong 1 góc tối nào đó , vì con từng nghĩ là con sợ bóng tối nên con cần vượt qua bằng cách ép bản thân đối diện với n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con biết là con gửi hơi nhiều , nhưng mà con chỉ muốn tâm sự thôi ạ</p><p>Lần này con muốn kể cho mọi người nghe đều ngu ngốc con đã từng làm với chính bản thân mình , con đã từng nghĩ bản thân mình là kẻ vô dụng ,kẻ bị bỏ rơi , kẻ không nên sống. Con từng rất ghét bản thân mình yếu đuối và nó nặng đến mức con từng tự nhốt bản thân mình lại trong 1 góc tối nào đó , vì con từng nghĩ là con sợ bóng tối nên con cần vượt qua bằng cách ép bản thân đối diện với nó, khi con đi học con lén trốn vào 1 góc mặc dù con rất muốn ai đó tìm thấy và lôi con ra , nhưng con thường giả bộ đi ra với 1 khuôn mặt vui vẻ và bảo là &quot;không sao ,tôi ổn&quot;, ngoài ra con còn tự lột móng của mình tới mức đổ cả máu vì cảm giác khiến bản thân mình đau làm con cảm thấy bản thân đã mạnh mẽ hơn.</p><p>Con bắt bản thân không đc cảm thấy buồn nên con hay chửi bản thân rất nhiều,rồi mọi thứ nó dần nặng hơn tâm lý của con ngày càng bất ổn nhưng con thể hiện với mọi người vẻ mặt vui vẻ với câu nói &quot;Tôi ổn mà trên miệng&quot;.Khi con phát hiện con là LGBT cảm xúc nó còn tệ hơn nữa.</p><p>Nhưng mà thế gian này có lẽ đôi khi thực sự có kì tích , con may mắn có tình yêu đã giúp con vượt qua phần nào, tuy chia tay nhưng đổi lại con lại phát hiện ra con có những người bạn rất tuyệt vời ,con có 1 người bạn cấp ba khi con nhắn tin lại con bất ngờ nhất là cậu ấy chịu nghe con nói tất cả ,cậu ấy nghe tất cả câu chuyện của con và nói là con đã rất tốt rồi, ngoài ra khi con chia tay đột nhiên có rất nhiều người an ủi con và khi họ biết con là LGBT câu nói họ dành cho con là &quot;Tụi tui thấy thương bạn hơn chứ k có ghét bạn&quot;.</p><p>Nếu mà con cảm thấy quá tiêu cực con sẽ hẹn bạn con đi uống trà sữa và kể cho cậu bạn ấy nghe về cảm xúc của con , bạn ấy cũng rât tốt chỉ nghe thui , thỉnh thoảng con hay cảm ơn bạn ấy ,con bảo là&quot; Tui thấy tui k tốt mà ông chịu nghe cảm ơn ông&quot;, tại lúc trước con tâm sự có người bảo con sướng mà k biết trân trọng hoặc con bảo con muốn chết quá họ sẽ bảo con chết đi, nhưng giờ đây có những người chịu nghe và bảo cứ khóc đi nếu muốn.</p><p>Con hi vọng có 1 ngày con sẽ bỏ đi việc gồng bản thân đứng trước bạn bè và khóc thật to như đứa trẻ, vì con cũng là người, việc thầy trả lời con làm con cảm thấy à ra không phải con là kẻ đáng chết con cũng đc quyền mơ và sống , con thực sự đã khóc 1 tí khi nghe thầy trả lời và bình luận cổ vũ của mọi người .Con cảm ơn thầy và mọi người ạ.</p><p>Con cũng đc quyền yếu đuối mà nhỉ , con bình thường đúng không?</p><p>Con hi vọng ai mất niềm tin vào cuộc sống sẽ may mắn đc gặp kì tích giống con , còn nếu bạn không thể chia sẻ hay lắng nghe ai đó xin đừng mở miệng ra trách họ ,bạn có thể im lặng và không nghe, vì bạn thực sự không biết đc là đôi khi 1 lời nói có thể đẩy ai đó vào vực sâu ở trong tâm họ đấy</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con biết là con gửi hơi nhiều , nhưng mà con chỉ muốn tâm sự thôi ạ</p><p>Lần này con muốn kể cho mọi người nghe đều ngu ngốc con đã từng làm với chính bản thân mình , con đã từng nghĩ bản thân mình là kẻ vô dụng ,kẻ bị bỏ rơi , kẻ không nên sống. Con từng rất ghét bản thân mình yếu đuối và nó nặng đến mức con từng tự nhốt bản thân mình lại trong 1 góc tối nào đó , vì con từng nghĩ là con sợ bóng tối nên con cần vượt qua bằng cách ép bản thân đối diện với nó, khi con đi học con lén trốn vào 1 góc mặc dù con rất muốn ai đó tìm thấy và lôi con ra , nhưng con thường giả bộ đi ra với 1 khuôn mặt vui vẻ và bảo là &quot;không sao ,tôi ổn&quot;, ngoài ra con còn tự lột móng của mình tới mức đổ cả máu vì cảm giác khiến bản thân mình đau làm con cảm thấy bản thân đã mạnh mẽ hơn.</p><p>Con bắt bản thân không đc cảm thấy buồn nên con hay chửi bản thân rất nhiều,rồi mọi thứ nó dần nặng hơn tâm lý của con ngày càng bất ổn nhưng con thể hiện với mọi người vẻ mặt vui vẻ với câu nói &quot;Tôi ổn mà trên miệng&quot;.Khi con phát hiện con là LGBT cảm xúc nó còn tệ hơn nữa.</p><p>Nhưng mà thế gian này có lẽ đôi khi thực sự có kì tích , con may mắn có tình yêu đã giúp con vượt qua phần nào, tuy chia tay nhưng đổi lại con lại phát hiện ra con có những người bạn rất tuyệt vời ,con có 1 người bạn cấp ba khi con nhắn tin lại con bất ngờ nhất là cậu ấy chịu nghe con nói tất cả ,cậu ấy nghe tất cả câu chuyện của con và nói là con đã rất tốt rồi, ngoài ra khi con chia tay đột nhiên có rất nhiều người an ủi con và khi họ biết con là LGBT câu nói họ dành cho con là &quot;Tụi tui thấy thương bạn hơn chứ k có ghét bạn&quot;.</p><p>Nếu mà con cảm thấy quá tiêu cực con sẽ hẹn bạn con đi uống trà sữa và kể cho cậu bạn ấy nghe về cảm xúc của con , bạn ấy cũng rât tốt chỉ nghe thui , thỉnh thoảng con hay cảm ơn bạn ấy ,con bảo là&quot; Tui thấy tui k tốt mà ông chịu nghe cảm ơn ông&quot;, tại lúc trước con tâm sự có người bảo con sướng mà k biết trân trọng hoặc con bảo con muốn chết quá họ sẽ bảo con chết đi, nhưng giờ đây có những người chịu nghe và bảo cứ khóc đi nếu muốn.</p><p>Con hi vọng có 1 ngày con sẽ bỏ đi việc gồng bản thân đứng trước bạn bè và khóc thật to như đứa trẻ, vì con cũng là người, việc thầy trả lời con làm con cảm thấy à ra không phải con là kẻ đáng chết con cũng đc quyền mơ và sống , con thực sự đã khóc 1 tí khi nghe thầy trả lời và bình luận cổ vũ của mọi người .Con cảm ơn thầy và mọi người ạ.</p><p>Con cũng đc quyền yếu đuối mà nhỉ , con bình thường đúng không?</p><p>Con hi vọng ai mất niềm tin vào cuộc sống sẽ may mắn đc gặp kì tích giống con , còn nếu bạn không thể chia sẻ hay lắng nghe ai đó xin đừng mở miệng ra trách họ ,bạn có thể im lặng và không nghe, vì bạn thực sự không biết đc là đôi khi 1 lời nói có thể đẩy ai đó vào vực sâu ở trong tâm họ đấy</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14529043-19-2-2024.mp3" length="9285301" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14529043</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>772</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-2-2024</itunes:title>
    <title>16-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: Q     Cháu chào chú và mọi người trong group ạ, ( Cháu mạn phép được xưng cháu ạ)   Hiện tại, cháu đang là sinh viên năm 2 ngành sư phạm Tiếng Anh tại một trường sư phạm. Khoảng hơn một năm trước, cháu đã chọn ngành học không phù hợp với bản thân mình. Lí do cháu chọn ngành này là do sự ép buộc từ gia đình. Gia cảnh nhà cháu cũng không khó khăn lắm, ba mẹ đều là giáo viên với cả cháu là nữ nên bm đã định hướng cháu vào ngành này. Thực sự cháu không thích học chút ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Q<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cháu chào chú và mọi người trong group ạ,</p><p>( Cháu mạn phép được xưng cháu ạ)</p><p><br/></p><p>Hiện tại, cháu đang là sinh viên năm 2 ngành sư phạm Tiếng Anh tại một trường sư phạm.</p><p>Khoảng hơn một năm trước, cháu đã chọn ngành học không phù hợp với bản thân mình. Lí do cháu chọn ngành này là do sự ép buộc từ gia đình. Gia cảnh nhà cháu cũng không khó khăn lắm, ba mẹ đều là giáo viên với cả cháu là nữ nên bm đã định hướng cháu vào ngành này. Thực sự cháu không thích học chút nào( và cũng không có nhiều thế mạnh để học) nhưng vì sợ thành gánh nặng cho gđ, sợ bản thân không thể vượt qua những khó khăn khi gđ không ủng hộ nên cháu đã học nó.</p><p>Và đúng là lựa chọn nào cũng phải trả giá, bây giờ cháu đang vật lộn từng ngày để quyết định hôm nay có đến lớp không. Cháu cảm thấy mỗi ngày trôi qua là một vòng lặp tiêu cực, khi về đến nhà, cháu chả muốn làm gì ngoài việc giải trí. Cháu cũng muốn giành một khoảng thời gian để tự học gì đó nhưng mà không được.</p><p>Cháu biết tất cả chuyện này xảy ra là do lỗi của cháu và chỉ cháu mới có thể tìm ra lối thoát cho bản thân thôi nhưng cháu cũng đang bế tắc. Chú có thể cho cháu lời khuyên làm thế nào mới đúng được không ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn chú, kênh web5ngay và cả mọi người trong group vì đã đưa những bài học sâu sắc và chân thành. Chúc chú và mọi người nhiều sức khỏe và hạnh phúc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Q<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cháu chào chú và mọi người trong group ạ,</p><p>( Cháu mạn phép được xưng cháu ạ)</p><p><br/></p><p>Hiện tại, cháu đang là sinh viên năm 2 ngành sư phạm Tiếng Anh tại một trường sư phạm.</p><p>Khoảng hơn một năm trước, cháu đã chọn ngành học không phù hợp với bản thân mình. Lí do cháu chọn ngành này là do sự ép buộc từ gia đình. Gia cảnh nhà cháu cũng không khó khăn lắm, ba mẹ đều là giáo viên với cả cháu là nữ nên bm đã định hướng cháu vào ngành này. Thực sự cháu không thích học chút nào( và cũng không có nhiều thế mạnh để học) nhưng vì sợ thành gánh nặng cho gđ, sợ bản thân không thể vượt qua những khó khăn khi gđ không ủng hộ nên cháu đã học nó.</p><p>Và đúng là lựa chọn nào cũng phải trả giá, bây giờ cháu đang vật lộn từng ngày để quyết định hôm nay có đến lớp không. Cháu cảm thấy mỗi ngày trôi qua là một vòng lặp tiêu cực, khi về đến nhà, cháu chả muốn làm gì ngoài việc giải trí. Cháu cũng muốn giành một khoảng thời gian để tự học gì đó nhưng mà không được.</p><p>Cháu biết tất cả chuyện này xảy ra là do lỗi của cháu và chỉ cháu mới có thể tìm ra lối thoát cho bản thân thôi nhưng cháu cũng đang bế tắc. Chú có thể cho cháu lời khuyên làm thế nào mới đúng được không ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn chú, kênh web5ngay và cả mọi người trong group vì đã đưa những bài học sâu sắc và chân thành. Chúc chú và mọi người nhiều sức khỏe và hạnh phúc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14508236-16-2-2024.mp3" length="9056714" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14508236</guid>
    <pubDate>Fri, 16 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>753</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-2-2024</itunes:title>
    <title>15-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: JUST “BEE”     Chào anh Năm và mọi người.   Mình ở đây để kể tiếp câu chuyện của một năm trước (cho ai còn nhớ). Mình và người crush mà mình vốn không có ý định tiếp cận tình cờ có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc. Những cơ hội đó đã tạo điều kiện để tình cảm trong mình lớn dần lên, mình chủ động tới gần và cảm nhận được cảm xúc tương đồng từ người ấy. Nhưng thật tiếc là tụi mình đã không thể thành đôi, thế nên tâm sự lần này đành là một tâm sự buồn vậy.   Có hai khoảnh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JUST “BEE”<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm và mọi người.</p><p><br/></p><p>Mình ở đây để kể tiếp câu chuyện của một năm trước (cho ai còn nhớ). Mình và người crush mà mình vốn không có ý định tiếp cận tình cờ có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc. Những cơ hội đó đã tạo điều kiện để tình cảm trong mình lớn dần lên, mình chủ động tới gần và cảm nhận được cảm xúc tương đồng từ người ấy. Nhưng thật tiếc là tụi mình đã không thể thành đôi, thế nên tâm sự lần này đành là một tâm sự buồn vậy.</p><p><br/></p><p>Có hai khoảnh khắc mà mình cảm thấy nỗi buồn nuốt chửng mình trong mối liên kết này, lần đầu khi chính mình phải nói ra rằng cả hai không nên gặp gỡ nữa, tiếp đến là lúc mình nhận ra bản thân đã bằng một cách vi tế âm thầm trách móc và đòi hỏi từ người ấy như thế nào. Mình viện cớ rằng mình không mong cầu gì nhiều, nhưng mình quên rằng đâu chỉ vật chất, thời gian mới là đối tượng của mong cầu. Bằng việc đòi hỏi người ta phải chọn mình bất chấp những trách nhiệm họ đang gồng gánh, chẳng phải mình cũng đang mong cầu sự quan tâm, ưu tiên đấy sao. Bản thân mình cũng vô cùng cố chấp với lối tư duy của bản thân, nhưng lại lặng lẽ phán xét khi người ta lựa chọn sống theo cách họ muốn. Rõ ràng là lòng rất đau nhưng vẫn thể hiện mình vui vẻ, chẳng sao để người ta không thương hại. Có lẽ kẻ ích kỷ mà tỏ vẻ cao thượng không ai khác ngoài chính mình.</p><p><br/></p><p>Mình trải qua một quá trình tự chữa lành khá dài, dường như mình đã có chút tự mãn khi so sánh bản thân với những người xung quanh và cho rằng mình cũng ổn ổn, biết yêu và hiểu chính mình. Nhưng hóa ra suy nghĩ này cũng chính là một “con bò” (mượn cách nói của tác giả Camilo Cruz) âm thầm sinh trưởng trong não mình. Hành trình chữa lành và phát triển bản thân là hành trình cá nhân, những tiến bộ được căn cứ trên so sánh với bản thân trong quá khứ chứ không phải đi so với hành trình của người khác. Vốn dĩ mình cần không ngừng tự đặt câu hỏi và soi xét lại chính mình để không lạc lối trong những lời biện minh và thái độ của nạn nhân.</p><p><br/></p><p>Nếu người ấy đọc được những dòng này, mình muốn gửi một lời xin lỗi, bởi những gánh nặng và nỗi buồn mà người mang vì mình. Trong mọi mối quan hệ, mình luôn ao ước sự tồn tại của bản thân ít nhiều mang đến tác động tích cực, vậy nên nếu có thể, mong người hãy thả trôi những tiếc nuối và muộn phiền.</p><p>“However far away</p><p>I will always love you</p><p>However long I stay</p><p>I will always love you</p><p>Whatever words I say</p><p>I will always love you”</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JUST “BEE”<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh Năm và mọi người.</p><p><br/></p><p>Mình ở đây để kể tiếp câu chuyện của một năm trước (cho ai còn nhớ). Mình và người crush mà mình vốn không có ý định tiếp cận tình cờ có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc. Những cơ hội đó đã tạo điều kiện để tình cảm trong mình lớn dần lên, mình chủ động tới gần và cảm nhận được cảm xúc tương đồng từ người ấy. Nhưng thật tiếc là tụi mình đã không thể thành đôi, thế nên tâm sự lần này đành là một tâm sự buồn vậy.</p><p><br/></p><p>Có hai khoảnh khắc mà mình cảm thấy nỗi buồn nuốt chửng mình trong mối liên kết này, lần đầu khi chính mình phải nói ra rằng cả hai không nên gặp gỡ nữa, tiếp đến là lúc mình nhận ra bản thân đã bằng một cách vi tế âm thầm trách móc và đòi hỏi từ người ấy như thế nào. Mình viện cớ rằng mình không mong cầu gì nhiều, nhưng mình quên rằng đâu chỉ vật chất, thời gian mới là đối tượng của mong cầu. Bằng việc đòi hỏi người ta phải chọn mình bất chấp những trách nhiệm họ đang gồng gánh, chẳng phải mình cũng đang mong cầu sự quan tâm, ưu tiên đấy sao. Bản thân mình cũng vô cùng cố chấp với lối tư duy của bản thân, nhưng lại lặng lẽ phán xét khi người ta lựa chọn sống theo cách họ muốn. Rõ ràng là lòng rất đau nhưng vẫn thể hiện mình vui vẻ, chẳng sao để người ta không thương hại. Có lẽ kẻ ích kỷ mà tỏ vẻ cao thượng không ai khác ngoài chính mình.</p><p><br/></p><p>Mình trải qua một quá trình tự chữa lành khá dài, dường như mình đã có chút tự mãn khi so sánh bản thân với những người xung quanh và cho rằng mình cũng ổn ổn, biết yêu và hiểu chính mình. Nhưng hóa ra suy nghĩ này cũng chính là một “con bò” (mượn cách nói của tác giả Camilo Cruz) âm thầm sinh trưởng trong não mình. Hành trình chữa lành và phát triển bản thân là hành trình cá nhân, những tiến bộ được căn cứ trên so sánh với bản thân trong quá khứ chứ không phải đi so với hành trình của người khác. Vốn dĩ mình cần không ngừng tự đặt câu hỏi và soi xét lại chính mình để không lạc lối trong những lời biện minh và thái độ của nạn nhân.</p><p><br/></p><p>Nếu người ấy đọc được những dòng này, mình muốn gửi một lời xin lỗi, bởi những gánh nặng và nỗi buồn mà người mang vì mình. Trong mọi mối quan hệ, mình luôn ao ước sự tồn tại của bản thân ít nhiều mang đến tác động tích cực, vậy nên nếu có thể, mong người hãy thả trôi những tiếc nuối và muộn phiền.</p><p>“However far away</p><p>I will always love you</p><p>However long I stay</p><p>I will always love you</p><p>Whatever words I say</p><p>I will always love you”</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14508049-15-2-2024.mp3" length="6672780" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14508049</guid>
    <pubDate>Thu, 15 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>554</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-2-2014</itunes:title>
    <title>6-2-2014</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN   Em chào thầy và mọi người! Hiện tại em chỉ mới là học sinh cấp 3 ,một độ tuổi cũng khá nhỏ so với anh chị trong group, em muốn chia sẻ câu chuyện của em rằng ,hằng ngày em thường bị áp lực học tập và mong muốn bản thân cố gắng hơn trong cuộc sống, đầu tiên em xin chia sẻ về chuyện học hành,em áp lực học tập không phải vì bản thân em học quá tệ cũng chẳng phải ám ảnh mình cần có điểm số cao hay bị gia đình gây áp lực, em thì học hành cũng tươ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p>Hiện tại em chỉ mới là học sinh cấp 3 ,một độ tuổi cũng khá nhỏ so với anh chị trong group, em muốn chia sẻ câu chuyện của em rằng ,hằng ngày em thường bị áp lực học tập và mong muốn bản thân cố gắng hơn trong cuộc sống, đầu tiên em xin chia sẻ về chuyện học hành,em áp lực học tập không phải vì bản thân em học quá tệ cũng chẳng phải ám ảnh mình cần có điểm số cao hay bị gia đình gây áp lực, em thì học hành cũng tương đối ổn không quá giỏi cũng không quá tệ nhưng thứ khiến em cảm thấy stress mỗi ngày là việc em thường cảm thấy bản thân ko có tí nổ lực nào trong việc học tập mặc dù em được bạn bè đánh giá là người chịu học chỉ có em mới hiểu rõ tình trạng của mình rằng ,</p><p>khi đi học thì em thường bị mất tập trung khi chỉ mới học đc 30-40 phút đầu buổi trong khi hằng ngày phải học ít nhất 5 tiết là tầm 5 giờ học xuyên suốt do đó ít khi em hiểu, ghi nhớ được tất cả nội dung bài giảng của thầy cô và thường sẽ quên hết bài trong thời gian ngắn nên em thường tự trách và tự nhủ bản thân rằng khi về nhà cần cải thiện sức tập trung và cần xem lại bài để học tập tốt hơn nhưng khi về nhà em lại dính vào mạng xã hội và các thứ gây nghiện như tik tok Facebook điều đó khiến em rất buồn</p><p>em thường xem video của thầy trên Youtube mỗi ngày để hiểu được việc học tập và cải thiện các kỹ năng rất quan trọng từ đó bản thân có thể tự động ngồi vào bàn để học bài và đọc sách hay học thêm các kỹ năng cần thiết để sau này khi tốt nghiệp em có thể vận dụng vào đời sống ,buồn thay là em chỉ có thể dừng lại ở suy nghĩ còn việc bắt tay vào làm thì gần như bằng 0 em như bị nổ lực ảo ,</p><p>mỗi lần suy nghĩ phải cố gắng học tập và khi chuẩn bị bắt tay vào thì như có thứ gì khiến em cảm thấy chán nản và cứ lướt mxh hết cả ngày cuối cùng bản thân k có làm gì hết, em biết là bản thân không thể làm việc gì cũng cần có cảm xúc mới làm, như thế là không nên vì học hay làm gì cũng sẽ có lúc chán nản nhưng em cứ bị cuốn vào những thứ không nên bị cuốn và rồi khiến em cảm thấy stress và mất tinh thần học tập rồi dẫn đến mỗi ngày đều không bắt đầu làm thứ mình cần làm mà dành thời gian cho những thứ vô giá trị như xem tiktok suốt cả tiếng trong khi mình chẳng nhớ gì trước đó sau khi xem ,</p><p>1 phần cũng do thói quen xấu hình thành từ lâu khiến em như vậy làm em dậm chân tại chỗ mỗi ngày cảm thấy mình thật tệ hại và mặc dù biết suy nghĩ như vậy cũng là không nên ,em muốn bản thân thoát ra khỏi nó và muốn bản thân luôn có sự cố gắng trong cuộc sống mỗi ngày để bản thân tích cực hơn trong học tập cũng như làm việc và bỏ đc những thói quen xấu đã hình thành theo em khi em còn học cấp 2 em cũng hiểu rằng việc đó không đơn giản ngày 1 ngày 2 mà đạt được nhưng thứ khiến em nản là việc em ít khi hành động thay vào đó chỉ có suy nghĩ và em cũng tự hỏi ở độ tuổi của em suy nghĩ như vậy có nên không vì nó mà em thường khó chịu và mệt mỏi trong cuộc sống,</p><p>mỗi khi bước lên giường vào mỗi tối và nghĩ lại gần hôm nay mình chưa làm được gì cho bản thân cả em lại tự trách bản thân và điều đó cứ lặp lại mãi khiến em không biết làm thế nào để kéo mình ra khỏi những thứ đó, em lại mong thầy cho em lời khuyên.</p><p>Vì là lần đầu em viết về vấn đề của mình còn nhiều thiếu xót và do em chưa có kỹ năng về tóm gọn trình bày cụ thể bài viết</p><p>của mình cho nên em viết có thể còn lang mang mong thầy và mọi người có thể thông cảm !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p>Hiện tại em chỉ mới là học sinh cấp 3 ,một độ tuổi cũng khá nhỏ so với anh chị trong group, em muốn chia sẻ câu chuyện của em rằng ,hằng ngày em thường bị áp lực học tập và mong muốn bản thân cố gắng hơn trong cuộc sống, đầu tiên em xin chia sẻ về chuyện học hành,em áp lực học tập không phải vì bản thân em học quá tệ cũng chẳng phải ám ảnh mình cần có điểm số cao hay bị gia đình gây áp lực, em thì học hành cũng tương đối ổn không quá giỏi cũng không quá tệ nhưng thứ khiến em cảm thấy stress mỗi ngày là việc em thường cảm thấy bản thân ko có tí nổ lực nào trong việc học tập mặc dù em được bạn bè đánh giá là người chịu học chỉ có em mới hiểu rõ tình trạng của mình rằng ,</p><p>khi đi học thì em thường bị mất tập trung khi chỉ mới học đc 30-40 phút đầu buổi trong khi hằng ngày phải học ít nhất 5 tiết là tầm 5 giờ học xuyên suốt do đó ít khi em hiểu, ghi nhớ được tất cả nội dung bài giảng của thầy cô và thường sẽ quên hết bài trong thời gian ngắn nên em thường tự trách và tự nhủ bản thân rằng khi về nhà cần cải thiện sức tập trung và cần xem lại bài để học tập tốt hơn nhưng khi về nhà em lại dính vào mạng xã hội và các thứ gây nghiện như tik tok Facebook điều đó khiến em rất buồn</p><p>em thường xem video của thầy trên Youtube mỗi ngày để hiểu được việc học tập và cải thiện các kỹ năng rất quan trọng từ đó bản thân có thể tự động ngồi vào bàn để học bài và đọc sách hay học thêm các kỹ năng cần thiết để sau này khi tốt nghiệp em có thể vận dụng vào đời sống ,buồn thay là em chỉ có thể dừng lại ở suy nghĩ còn việc bắt tay vào làm thì gần như bằng 0 em như bị nổ lực ảo ,</p><p>mỗi lần suy nghĩ phải cố gắng học tập và khi chuẩn bị bắt tay vào thì như có thứ gì khiến em cảm thấy chán nản và cứ lướt mxh hết cả ngày cuối cùng bản thân k có làm gì hết, em biết là bản thân không thể làm việc gì cũng cần có cảm xúc mới làm, như thế là không nên vì học hay làm gì cũng sẽ có lúc chán nản nhưng em cứ bị cuốn vào những thứ không nên bị cuốn và rồi khiến em cảm thấy stress và mất tinh thần học tập rồi dẫn đến mỗi ngày đều không bắt đầu làm thứ mình cần làm mà dành thời gian cho những thứ vô giá trị như xem tiktok suốt cả tiếng trong khi mình chẳng nhớ gì trước đó sau khi xem ,</p><p>1 phần cũng do thói quen xấu hình thành từ lâu khiến em như vậy làm em dậm chân tại chỗ mỗi ngày cảm thấy mình thật tệ hại và mặc dù biết suy nghĩ như vậy cũng là không nên ,em muốn bản thân thoát ra khỏi nó và muốn bản thân luôn có sự cố gắng trong cuộc sống mỗi ngày để bản thân tích cực hơn trong học tập cũng như làm việc và bỏ đc những thói quen xấu đã hình thành theo em khi em còn học cấp 2 em cũng hiểu rằng việc đó không đơn giản ngày 1 ngày 2 mà đạt được nhưng thứ khiến em nản là việc em ít khi hành động thay vào đó chỉ có suy nghĩ và em cũng tự hỏi ở độ tuổi của em suy nghĩ như vậy có nên không vì nó mà em thường khó chịu và mệt mỏi trong cuộc sống,</p><p>mỗi khi bước lên giường vào mỗi tối và nghĩ lại gần hôm nay mình chưa làm được gì cho bản thân cả em lại tự trách bản thân và điều đó cứ lặp lại mãi khiến em không biết làm thế nào để kéo mình ra khỏi những thứ đó, em lại mong thầy cho em lời khuyên.</p><p>Vì là lần đầu em viết về vấn đề của mình còn nhiều thiếu xót và do em chưa có kỹ năng về tóm gọn trình bày cụ thể bài viết</p><p>của mình cho nên em viết có thể còn lang mang mong thầy và mọi người có thể thông cảm !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14448285-6-2-2014.mp3" length="8061514" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14448285</guid>
    <pubDate>Tue, 06 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>670</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-2-2024</itunes:title>
    <title>5-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐIỆP     Em chào mọi người.   Em có chuyện này muốn được tâm sự. Trả là năm nay kinh tế suy thoái, e làm IT và bị dính vào đợt layoff. Từ đầu tháng 6, e giải CV khắp nơi. Đầu tháng 8 e nhận được công việc, công việc không có gì khó cho e cả, hoạt động của công ty chủ yếu là nhận dự án về và đẩy cho nhân viên bất chấp là có đủ thời gian không vì có rất nhiều dự án tồn đọng trong khi đó đội IT mới có 4 người, trong quá trình làm việc e được giao nhiệm vụ làm sản phẩ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐIỆP<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Em có chuyện này muốn được tâm sự.</p><p>Trả là năm nay kinh tế suy thoái, e làm IT và bị dính vào đợt layoff. Từ đầu tháng 6, e giải CV khắp nơi. Đầu tháng 8 e nhận được công việc, công việc không có gì khó cho e cả, hoạt động của công ty chủ yếu là nhận dự án về và đẩy cho nhân viên bất chấp là có đủ thời gian không vì có rất nhiều dự án tồn đọng trong khi đó đội IT mới có 4 người, trong quá trình làm việc e được giao nhiệm vụ làm sản phẩm cho 1 công ty bất động sản.</p><p>Công ty BDS nhìn bên ngoài khá chuyên nghiệp, e cũng cảm thấy mình sẽ tiếp xúc thêm những chuyên môn mới. Và mọi chuyện đau đầu bắt đầu từ đây....</p><p>Đầu tiên công ty e làm, trong quá trình thử việc 2 tháng công ty không thuê văn phòng nữa mà cho làm remote, hết thử việc lúc e liên hệ nhận nốt lương thử việc và hỏi hợp đồng chính thức thì không nhận được phản hồi, e hỏi đồng nghiệp của e thì cũng nhận kết quả như vậy, sếp không nghe máy, tìm đến nhà không gặp được, muốn kiện cũng không được a, vì lúc bọn e có hỏi luật sư, thì những vụ kiện này thì xác xuất thấp có thể nhận lại đc mà còn tốn kém đâu đấy là 5tr cho 2 đơn và chạy cho phường nơi e làm nữa, e thực sự rất buồn.</p><p>Thứ 2 trong quá trình làm cho bên bđs, e được đánh giá tốt, lúc đó CTY e làm lại chạy mất vì không thể kịp deadline cho dự án, e được nhận làm part time cho CTY bds, trong quá trình làm việc thì e không có bất kỳ vấn đề cả mọi CV e đều hoàn thành và được các anh đánh giá tốt, thế rồi chuyện gì đến cùng đến, đến ngày e nhận lương công ty giải thể không thông báo cho nhân viên biết. Đến lúc e hỏi về vấn đề lương các anh đùn đẩy cho nhau.</p><p>Thực sự là e khá buồn, e có gia đình e còn phải chăm lo cho gia đình của e nữa. May cho e là e đã tập thiền định từ đầu tháng 8 đến nay. E nghĩ cho cùng chỉ buồn hết hôm nay thôi vì mấy việc này nằm ngoài khả năng của e. E sẽ cố gắng cải thiện, thiền định, tập thể dục đọc sách, học tiếng anh .... Nhưng chỉ hôm nay e buồn thôi ...</p><p>10/11/2023</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐIỆP<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Em có chuyện này muốn được tâm sự.</p><p>Trả là năm nay kinh tế suy thoái, e làm IT và bị dính vào đợt layoff. Từ đầu tháng 6, e giải CV khắp nơi. Đầu tháng 8 e nhận được công việc, công việc không có gì khó cho e cả, hoạt động của công ty chủ yếu là nhận dự án về và đẩy cho nhân viên bất chấp là có đủ thời gian không vì có rất nhiều dự án tồn đọng trong khi đó đội IT mới có 4 người, trong quá trình làm việc e được giao nhiệm vụ làm sản phẩm cho 1 công ty bất động sản.</p><p>Công ty BDS nhìn bên ngoài khá chuyên nghiệp, e cũng cảm thấy mình sẽ tiếp xúc thêm những chuyên môn mới. Và mọi chuyện đau đầu bắt đầu từ đây....</p><p>Đầu tiên công ty e làm, trong quá trình thử việc 2 tháng công ty không thuê văn phòng nữa mà cho làm remote, hết thử việc lúc e liên hệ nhận nốt lương thử việc và hỏi hợp đồng chính thức thì không nhận được phản hồi, e hỏi đồng nghiệp của e thì cũng nhận kết quả như vậy, sếp không nghe máy, tìm đến nhà không gặp được, muốn kiện cũng không được a, vì lúc bọn e có hỏi luật sư, thì những vụ kiện này thì xác xuất thấp có thể nhận lại đc mà còn tốn kém đâu đấy là 5tr cho 2 đơn và chạy cho phường nơi e làm nữa, e thực sự rất buồn.</p><p>Thứ 2 trong quá trình làm cho bên bđs, e được đánh giá tốt, lúc đó CTY e làm lại chạy mất vì không thể kịp deadline cho dự án, e được nhận làm part time cho CTY bds, trong quá trình làm việc thì e không có bất kỳ vấn đề cả mọi CV e đều hoàn thành và được các anh đánh giá tốt, thế rồi chuyện gì đến cùng đến, đến ngày e nhận lương công ty giải thể không thông báo cho nhân viên biết. Đến lúc e hỏi về vấn đề lương các anh đùn đẩy cho nhau.</p><p>Thực sự là e khá buồn, e có gia đình e còn phải chăm lo cho gia đình của e nữa. May cho e là e đã tập thiền định từ đầu tháng 8 đến nay. E nghĩ cho cùng chỉ buồn hết hôm nay thôi vì mấy việc này nằm ngoài khả năng của e. E sẽ cố gắng cải thiện, thiền định, tập thể dục đọc sách, học tiếng anh .... Nhưng chỉ hôm nay e buồn thôi ...</p><p>10/11/2023</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14440400-5-2-2024.mp3" length="6728262" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14440400</guid>
    <pubDate>Mon, 05 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>559</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-2-2024</itunes:title>
    <title>2-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ     Xin chào web5ngay và mọi người ạ. Em muốn hỏi là làm sao để dần hết tự ti về gia cảnh ạ? Em biết có thể là nhiều người thấy khó chịu về điều này nhưng em chỉ muốn nói đến hiện trạng bây giờ của bản thân thôi ạ. Nếu làm mọi người khó chịu thì cho em xin lỗi ạ. Em hiện tại đang là sinh viên của một trường quốc tế, dù không khá giả nhưng mẹ em vẫn rất cố gắng cho em theo học. Em không có một chút oán trách mẹ mà em chỉ thấy tự ti với chính ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào web5ngay và mọi người ạ. Em muốn hỏi là làm sao để dần hết tự ti về gia cảnh ạ? Em biết có thể là nhiều người thấy khó chịu về điều này nhưng em chỉ muốn nói đến hiện trạng bây giờ của bản thân thôi ạ. Nếu làm mọi người khó chịu thì cho em xin lỗi ạ.</p><p>Em hiện tại đang là sinh viên của một trường quốc tế, dù không khá giả nhưng mẹ em vẫn rất cố gắng cho em theo học. Em không có một chút oán trách mẹ mà em chỉ thấy tự ti với chính mình. Em không tự ti về ngoại hình hay tính cách của mình. Và em càng không tự ti về tư duy hay về học thức của bản thân.</p><p><br/></p><p>Trước đây em là người rất tự tin và tự hào vì mẹ luôn cố gắng cho em điều tốt nhất,em thật sự rất yêu mẹ cả quá khứ,hiện tại và tương lai cũng vậy. Nhưng gần đây em được tiếp xúc nhiều hơn với những nơi cao cấp hơn,những người có điều kiện hơn, họ không cần phải nghĩ quá nhiều về tiền bạc,nhất là những người bạn xung quanh em, khi mà em chật vật tiết kiệm mua món đồ nào đó thì những người bạn xung quanh lại mua nó một cách dễ dàng. Điều kiện để họ phát triển cũng tốt hơn em rất rất nhiều và em không thể hòa nhập được với họ, dù cả họ và em đều rất cố gắng hòa nhập với nhau. Em cảm thấy như dù em có cố gắng đến đâu thì khi mà em chạm đến cái gì đó em cho là mình đã cố gắng hết sức để có được rồi, nhưng khi thấy bạn bè em dễ dàng đạt được nó em tủi thân vô cùng. Em không phải không cố gắng tốt hơn,em đang học hỏi thêm và em cũng đang tiến bộ hơn, em có thể cảm thấy điều này.</p><p>Em biết là hiện tại mình không có khả năng để mà cải thiện tài chính cho gia đình.</p><p>Vậy phải làm sao để có thể đỡ tự ti hơn và tập trung hết sức vào việc phát triển bản thân ạ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào web5ngay và mọi người ạ. Em muốn hỏi là làm sao để dần hết tự ti về gia cảnh ạ? Em biết có thể là nhiều người thấy khó chịu về điều này nhưng em chỉ muốn nói đến hiện trạng bây giờ của bản thân thôi ạ. Nếu làm mọi người khó chịu thì cho em xin lỗi ạ.</p><p>Em hiện tại đang là sinh viên của một trường quốc tế, dù không khá giả nhưng mẹ em vẫn rất cố gắng cho em theo học. Em không có một chút oán trách mẹ mà em chỉ thấy tự ti với chính mình. Em không tự ti về ngoại hình hay tính cách của mình. Và em càng không tự ti về tư duy hay về học thức của bản thân.</p><p><br/></p><p>Trước đây em là người rất tự tin và tự hào vì mẹ luôn cố gắng cho em điều tốt nhất,em thật sự rất yêu mẹ cả quá khứ,hiện tại và tương lai cũng vậy. Nhưng gần đây em được tiếp xúc nhiều hơn với những nơi cao cấp hơn,những người có điều kiện hơn, họ không cần phải nghĩ quá nhiều về tiền bạc,nhất là những người bạn xung quanh em, khi mà em chật vật tiết kiệm mua món đồ nào đó thì những người bạn xung quanh lại mua nó một cách dễ dàng. Điều kiện để họ phát triển cũng tốt hơn em rất rất nhiều và em không thể hòa nhập được với họ, dù cả họ và em đều rất cố gắng hòa nhập với nhau. Em cảm thấy như dù em có cố gắng đến đâu thì khi mà em chạm đến cái gì đó em cho là mình đã cố gắng hết sức để có được rồi, nhưng khi thấy bạn bè em dễ dàng đạt được nó em tủi thân vô cùng. Em không phải không cố gắng tốt hơn,em đang học hỏi thêm và em cũng đang tiến bộ hơn, em có thể cảm thấy điều này.</p><p>Em biết là hiện tại mình không có khả năng để mà cải thiện tài chính cho gia đình.</p><p>Vậy phải làm sao để có thể đỡ tự ti hơn và tập trung hết sức vào việc phát triển bản thân ạ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14426557-2-2-2024.mp3" length="11808033" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14426557</guid>
    <pubDate>Fri, 02 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>982</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-2-2024</itunes:title>
    <title>1-2-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CHERRY     Em xin chào mọi người, chào thầy Năm, nửa đêm mà không sao ngủ được, em có vài rắc rối không biết phải làm thế nào, trăn trở mãi em mới tìm đến tâm sự buồn vui   Chuyện là em với mẹ của em có nhiều mâu thuẫn, mới hôm kia em có bài thuyết trình rất quan trọng và gặp vấn đề, em phải ở trong phòng suốt để làm powerpont mà em đang họp online trình bày cái vấn đề đó với cô thì mẹ em bước vào, em chỉ xin mẹ ra ngoài để em tập trung bàn chuyện nhưng mà mẹ em k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHERRY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào mọi người, chào thầy Năm, nửa đêm mà không sao ngủ được, em có vài rắc rối không biết phải làm thế nào, trăn trở mãi em mới tìm đến tâm sự buồn vui</p><p><br/></p><p>Chuyện là em với mẹ của em có nhiều mâu thuẫn, mới hôm kia em có bài thuyết trình rất quan trọng và gặp vấn đề, em phải ở trong phòng suốt để làm powerpont mà em đang họp online trình bày cái vấn đề đó với cô thì mẹ em bước vào, em chỉ xin mẹ ra ngoài để em tập trung bàn chuyện nhưng mà mẹ em không chịu. Thật ra bài thuyết trình này nó có hơi bí mật nên em không thể cho mẹ nghe cùng được. Em nói mẹ mãi mẹ không chịu ra ngoài, rối quá em phải chạy qua nhờ anh hai nói giúp, mẹ mới chịu đi ra. Xong họp em nói chuyện với mẹ, mẹ nói em ăn nói không tôn trọng mẹ và đuổi mẹ ra ngoài. Trong khi em nói rất bình thường nhưng mẹ không chịu nghe. Em cố giải thích nhưng mẹ vẫn không chịu hiểu, thậm chí mẹ còn hiểu sai ý em nói nữa. Em cảm thấy mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của em.</p><p><br/></p><p>Xong em thấy em nói mẹ không muốn nghe nên em với mẹ không nói chuyện với nhau cho đến tối nay mẹ cố tình kiếm chuyện với em, chửi em và bắt em phải xin lỗi. Em thật sự rất thất vọng khi mẹ nói &quot; Nhà của tao tao có quyền, dù mày đúng tao sai thì tao vẫn trên cơ mày, mày không có quyền thái độ như vậy &quot;.</p><p><br/></p><p>Mẹ nhiều lần nói với em &quot; Không sống được thì dọn ra chỗ khác mà ở đi &quot; em cũng có ý định như thế nhưng mà em cũng không nỡ xa bố mẹ, em cũng muốn ở bên cạnh và bầu bạn với họ. Nhưng giờ em nghĩ khác, dù gì em với mẹ không hiểu nhau, không cùng quan điểm thì có sống chung mẹ cũng không cảm thấy vui, em cũng thấy ngột ngoạt. Em không muốn sống theo khuôn khổ nên là em có dự tính đi học ở xa nhà ( em sv cao đẳng năm 2 và có ý định liên thông )và sẵn đó cũng là lí do để em không còn ở nhà đó nữa, em cũng tự kiếm tiền để lo được cho bản thân mà không phụ thuộc vào gia đình ( mẹ em là người luôn nhắc chuyện tiền bạc với em ).</p><p><br/></p><p>Em đính chính là em không dọn ra vì giận mẹ mà là vì em thấy cách đó tốt cho cả 2 bên. Nhưng em có cảm giác một chút gì đó níu kéo mình lại. Liệu suy nghĩ này của em có ổn hay không ? Nên em muốn xin ý kiến từ mọi người và thầy Năm. Mong là em nhận được phản hồi. Em cảm ơn mọi người và thầy Năm đã đọc ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHERRY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào mọi người, chào thầy Năm, nửa đêm mà không sao ngủ được, em có vài rắc rối không biết phải làm thế nào, trăn trở mãi em mới tìm đến tâm sự buồn vui</p><p><br/></p><p>Chuyện là em với mẹ của em có nhiều mâu thuẫn, mới hôm kia em có bài thuyết trình rất quan trọng và gặp vấn đề, em phải ở trong phòng suốt để làm powerpont mà em đang họp online trình bày cái vấn đề đó với cô thì mẹ em bước vào, em chỉ xin mẹ ra ngoài để em tập trung bàn chuyện nhưng mà mẹ em không chịu. Thật ra bài thuyết trình này nó có hơi bí mật nên em không thể cho mẹ nghe cùng được. Em nói mẹ mãi mẹ không chịu ra ngoài, rối quá em phải chạy qua nhờ anh hai nói giúp, mẹ mới chịu đi ra. Xong họp em nói chuyện với mẹ, mẹ nói em ăn nói không tôn trọng mẹ và đuổi mẹ ra ngoài. Trong khi em nói rất bình thường nhưng mẹ không chịu nghe. Em cố giải thích nhưng mẹ vẫn không chịu hiểu, thậm chí mẹ còn hiểu sai ý em nói nữa. Em cảm thấy mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của em.</p><p><br/></p><p>Xong em thấy em nói mẹ không muốn nghe nên em với mẹ không nói chuyện với nhau cho đến tối nay mẹ cố tình kiếm chuyện với em, chửi em và bắt em phải xin lỗi. Em thật sự rất thất vọng khi mẹ nói &quot; Nhà của tao tao có quyền, dù mày đúng tao sai thì tao vẫn trên cơ mày, mày không có quyền thái độ như vậy &quot;.</p><p><br/></p><p>Mẹ nhiều lần nói với em &quot; Không sống được thì dọn ra chỗ khác mà ở đi &quot; em cũng có ý định như thế nhưng mà em cũng không nỡ xa bố mẹ, em cũng muốn ở bên cạnh và bầu bạn với họ. Nhưng giờ em nghĩ khác, dù gì em với mẹ không hiểu nhau, không cùng quan điểm thì có sống chung mẹ cũng không cảm thấy vui, em cũng thấy ngột ngoạt. Em không muốn sống theo khuôn khổ nên là em có dự tính đi học ở xa nhà ( em sv cao đẳng năm 2 và có ý định liên thông )và sẵn đó cũng là lí do để em không còn ở nhà đó nữa, em cũng tự kiếm tiền để lo được cho bản thân mà không phụ thuộc vào gia đình ( mẹ em là người luôn nhắc chuyện tiền bạc với em ).</p><p><br/></p><p>Em đính chính là em không dọn ra vì giận mẹ mà là vì em thấy cách đó tốt cho cả 2 bên. Nhưng em có cảm giác một chút gì đó níu kéo mình lại. Liệu suy nghĩ này của em có ổn hay không ? Nên em muốn xin ý kiến từ mọi người và thầy Năm. Mong là em nhận được phản hồi. Em cảm ơn mọi người và thầy Năm đã đọc ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14419317-1-2-2024.mp3" length="4487896" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14419317</guid>
    <pubDate>Thu, 01 Feb 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>372</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-1-2024</itunes:title>
    <title>31-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGHI    Em chào Thầy và mọi người. Em năm nay 28 tuổi, đã có gia đình . Em đã từng học đại học ngành ngôn ngữ Nhật, lúc chọn ngành em không biết học gì nên em chọn đại, em ham chơi không tập trung học kết quả là em nợ môn, em không lấy được bằng đại học và bằng Nhật ngữ Sau khi học xong em xin đi làm văn phòng, hành chính nhân sự, làm sale, gần nhất em làm cho công ty của anh em được 2 năm, quy mô nhỏ nên kinh nghiệm em cũng không có, 2 tháng nay công ty làm ăn khó...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGHI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người.</p><p>Em năm nay 28 tuổi, đã có gia đình . Em đã từng học đại học ngành ngôn ngữ Nhật, lúc chọn ngành em không biết học gì nên em chọn đại, em ham chơi không tập trung học kết quả là em nợ môn, em không lấy được bằng đại học và bằng Nhật ngữ</p><p>Sau khi học xong em xin đi làm văn phòng, hành chính nhân sự, làm sale, gần nhất em làm cho công ty của anh em được 2 năm, quy mô nhỏ nên kinh nghiệm em cũng không có, 2 tháng nay công ty làm ăn khó khăn nên em chủ động xin nghỉ.</p><p>Em thích làm nhân sự nhưng kinh nghiệm mình quá ít trong khi các công ty đều yêu cầu tốt nghiệp đúng chuyên ngành, kinh nghiệm 2 3 năm, ngoại ngữ giao tiếp, thậm chí em nộp đơn xin đi thực tập ở vị trí nhân sự cũng không thấy ai gọi, em hoài nghi về bản thân mình, mình tệ đến như vậy sao?</p><p>Xin việc bên mảng nhân sự mãi mà không được, có người khuyên em làm tạm việc gì đó cũng được. Em sợ phải lặp lại vòng lặp trước kia, không xin được nghề mình muốn đi làm tạm việc khác rồi quay cuồng với việc đó vì sợ nghỉ làm sẽ không có tiền trang trải, em hoang mang không biết làm gì.</p><p>Thấy chồng em cật lực kiếm tiền còn mình ở nhà như kẻ vô dụng, em lại càng thấy mình có lỗi với chồng và con nhiều hơn.</p><p>Em phải làm sao đây ạ, mong thầy và mọi người cho em ý kiến với ạ. Em xin cảm ơn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGHI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào Thầy và mọi người.</p><p>Em năm nay 28 tuổi, đã có gia đình . Em đã từng học đại học ngành ngôn ngữ Nhật, lúc chọn ngành em không biết học gì nên em chọn đại, em ham chơi không tập trung học kết quả là em nợ môn, em không lấy được bằng đại học và bằng Nhật ngữ</p><p>Sau khi học xong em xin đi làm văn phòng, hành chính nhân sự, làm sale, gần nhất em làm cho công ty của anh em được 2 năm, quy mô nhỏ nên kinh nghiệm em cũng không có, 2 tháng nay công ty làm ăn khó khăn nên em chủ động xin nghỉ.</p><p>Em thích làm nhân sự nhưng kinh nghiệm mình quá ít trong khi các công ty đều yêu cầu tốt nghiệp đúng chuyên ngành, kinh nghiệm 2 3 năm, ngoại ngữ giao tiếp, thậm chí em nộp đơn xin đi thực tập ở vị trí nhân sự cũng không thấy ai gọi, em hoài nghi về bản thân mình, mình tệ đến như vậy sao?</p><p>Xin việc bên mảng nhân sự mãi mà không được, có người khuyên em làm tạm việc gì đó cũng được. Em sợ phải lặp lại vòng lặp trước kia, không xin được nghề mình muốn đi làm tạm việc khác rồi quay cuồng với việc đó vì sợ nghỉ làm sẽ không có tiền trang trải, em hoang mang không biết làm gì.</p><p>Thấy chồng em cật lực kiếm tiền còn mình ở nhà như kẻ vô dụng, em lại càng thấy mình có lỗi với chồng và con nhiều hơn.</p><p>Em phải làm sao đây ạ, mong thầy và mọi người cho em ý kiến với ạ. Em xin cảm ơn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14411889-31-1-2024.mp3" length="10771392" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14411889</guid>
    <pubDate>Wed, 31 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>896</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-1-2024</itunes:title>
    <title>30-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GREEN     Dạ con chào tất cả mọi người ạ!   Con đang là học sinh cấp ba. Lần đầu con viết tâm sự vì lúc này con không biết là mình đúng hay sai nữa.   Con luôn mong muốn được học hỏi, thay đổi để tốt hơn. Tuy nhiên, những góp ý của mọi người với mình con nghĩ cần chọn lọc để phù hợp để thay đổi, nhưng trong nhiều trường hợp con cũng không rõ mình thật sự có đang gặp vấn đề như người khác góp ý không.   Chuyện là, dạo tháng trước con có đọc được một quyển sách về p...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GREEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ con chào tất cả mọi người ạ!</p><p><br/></p><p>Con đang là học sinh cấp ba. Lần đầu con viết tâm sự vì lúc này con không biết là mình đúng hay sai nữa.</p><p><br/></p><p>Con luôn mong muốn được học hỏi, thay đổi để tốt hơn. Tuy nhiên, những góp ý của mọi người với mình con nghĩ cần chọn lọc để phù hợp để thay đổi, nhưng trong nhiều trường hợp con cũng không rõ mình thật sự có đang gặp vấn đề như người khác góp ý không.</p><p><br/></p><p>Chuyện là, dạo tháng trước con có đọc được một quyển sách về phương pháp học, là một người hầu như không đọc sách thì quyển sách đó cũng là quyển đầu con cảm thấy rất hay và hữu ích cho mình. Con cố gắng áp dụng tối đa những phương pháp con học được từ quyển sách này (tên sách là Làm sao học ít hiểu nhiều ạ). Trong sách, một phương pháp để ghi nhớ hiệu quả nội dung đọc được thì chúng ta có thể chia sẻ với người khác hoặc cùng bàn luận với họ để cùng nhau phát triển.</p><p><br/></p><p>Và khi mà con chia sẻ chúng với một người thân của mình và lớn tuổi hơn con, con tạm gọi là a. Khi con thấy a đang bắt đầu đọc sách, theo a chia sẻ thì khi đọc thì chữ đi từ tai này qua tai kia, nên con cũng chia sẻ những phương pháp con đã đọc được cho a (con chia sẻ hơi nhiều và cụ thể, con cũng thấy mình có hơi quá đà) nhưng con chỉ muốn share với mục đích là giúp a có thể phát triển hơn và thích việc đọc sách.</p><p>Và a cười và nói với con là con hay có tính muốn làm thầy người khác (những lúc trước khi nói chuyện với a, con cũng hay nói về quan điểm của mình, con cũng muốn chia sẻ và lắng nghe về góc nhìn khác của a về việc với a đang thảo luận). Con không cảm thấy giận, nhưng con không biết thật sự mình có tính đó hay không, vì mục đích của con là chỉ muốn giúp a cũng có thể áp dụng những phương pháp hữu ích đó.</p><p><br/></p><p>Mong mọi người cho con lời khuyên ạ! Con mọi người đã đọc dòng tâm sự của con ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GREEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ con chào tất cả mọi người ạ!</p><p><br/></p><p>Con đang là học sinh cấp ba. Lần đầu con viết tâm sự vì lúc này con không biết là mình đúng hay sai nữa.</p><p><br/></p><p>Con luôn mong muốn được học hỏi, thay đổi để tốt hơn. Tuy nhiên, những góp ý của mọi người với mình con nghĩ cần chọn lọc để phù hợp để thay đổi, nhưng trong nhiều trường hợp con cũng không rõ mình thật sự có đang gặp vấn đề như người khác góp ý không.</p><p><br/></p><p>Chuyện là, dạo tháng trước con có đọc được một quyển sách về phương pháp học, là một người hầu như không đọc sách thì quyển sách đó cũng là quyển đầu con cảm thấy rất hay và hữu ích cho mình. Con cố gắng áp dụng tối đa những phương pháp con học được từ quyển sách này (tên sách là Làm sao học ít hiểu nhiều ạ). Trong sách, một phương pháp để ghi nhớ hiệu quả nội dung đọc được thì chúng ta có thể chia sẻ với người khác hoặc cùng bàn luận với họ để cùng nhau phát triển.</p><p><br/></p><p>Và khi mà con chia sẻ chúng với một người thân của mình và lớn tuổi hơn con, con tạm gọi là a. Khi con thấy a đang bắt đầu đọc sách, theo a chia sẻ thì khi đọc thì chữ đi từ tai này qua tai kia, nên con cũng chia sẻ những phương pháp con đã đọc được cho a (con chia sẻ hơi nhiều và cụ thể, con cũng thấy mình có hơi quá đà) nhưng con chỉ muốn share với mục đích là giúp a có thể phát triển hơn và thích việc đọc sách.</p><p>Và a cười và nói với con là con hay có tính muốn làm thầy người khác (những lúc trước khi nói chuyện với a, con cũng hay nói về quan điểm của mình, con cũng muốn chia sẻ và lắng nghe về góc nhìn khác của a về việc với a đang thảo luận). Con không cảm thấy giận, nhưng con không biết thật sự mình có tính đó hay không, vì mục đích của con là chỉ muốn giúp a cũng có thể áp dụng những phương pháp hữu ích đó.</p><p><br/></p><p>Mong mọi người cho con lời khuyên ạ! Con mọi người đã đọc dòng tâm sự của con ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14404023-30-1-2024.mp3" length="6888447" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14404023</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>572</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-1-2024</itunes:title>
    <title>29-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HUYỀN     Em chào thầy và mọi người! Em là Huyền, hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành công nghệ thông tin. Em đang vào giai đoạn của những bài kiểm tra quá trình giữa kỳ và làm đồ án để nộp cuối kỳ. Thêm vào đó em đang tự học IELTS một ngày khoảng 4 tiếng để sau này khi sắp ra trường, em mong em sẽ có bằng IELTS điểm đủ cao để tăng điểm cộng trong mắt nhà tuyển dụng. Vấn đề của em là trong một số môn học của chương trình đào tạo, thật sự em không thích nó, e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HUYỀN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p>Em là Huyền, hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành công nghệ thông tin.</p><p>Em đang vào giai đoạn của những bài kiểm tra quá trình giữa kỳ và làm đồ án để nộp cuối kỳ. Thêm vào đó em đang tự học IELTS một ngày khoảng 4 tiếng để sau này khi sắp ra trường, em mong em sẽ có bằng IELTS điểm đủ cao để tăng điểm cộng trong mắt nhà tuyển dụng.</p><p>Vấn đề của em là trong một số môn học của chương trình đào tạo, thật sự em không thích nó, em không đam mê về nó, nhưng vì muốn được điểm cao em thật sự cố gắng học, cố gắng hiểu nhưng em không thể nào hiểu được. Bài kiểm tra sắp tới em sợ em không làm được, em sẽ bị điểm thấp, em cảm thấy bản thân em thật vô dụng, em nghĩ bản thân em học trên trường còn chưa xong huống gì ra ngoài đi làm liệu có hoàn thành tốt công việc không?</p><p>Em đã được trường cấp học bổng 3 kỳ liên tiếp, nên thực sự em rất muốn bài kiểm tra nào của em cũng phải điểm cao cả, nhưng thực sự đối với môn này em không thể làm tốt được, em cảm thấy áp lực và thất vọng vô cùng. Nhiều đứa bạn khuyên em là: &quot;Thôi đừng áp lực quá, hướng công việc mày đi không có môn đó nên mày chỉ cần qua môn thôi, học tốt mấy môn hỗ trợ công việc sau này cho mày là được&quot;. Em nghe xong vậy cũng giảm phần nào chút áp lực, tuy nhiên em vẫn thấy rất buồn.</p><p>Dạo này nhiều bài tập, cộng thêm việc tự học IELTS làm em thấy mệt mỏi, 12h ngủ, sáng 5h dậy, có những ngày tận 2h mới ngủ, vậy mà cộng thêm việc áp lực môn này nữa khiến em không thể chịu đựng, nên nhiều khi em khóc để xả sự buồn bực này.</p><p>Em không biết phải suy nghĩ thế nào cho đúng cả, thầy và mọi người cho em lời khuyên được không ạ? Và những lúc em khóc như vậy thì có phải do em quá yếu đuối không ạ, em có nên tập tính mạnh mẽ trước những vấn đề khó khăn không ạ?</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến cuối bài, và em mong mọi người sẽ thông cảm cho sự lủng củng của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HUYỀN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người!</p><p>Em là Huyền, hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành công nghệ thông tin.</p><p>Em đang vào giai đoạn của những bài kiểm tra quá trình giữa kỳ và làm đồ án để nộp cuối kỳ. Thêm vào đó em đang tự học IELTS một ngày khoảng 4 tiếng để sau này khi sắp ra trường, em mong em sẽ có bằng IELTS điểm đủ cao để tăng điểm cộng trong mắt nhà tuyển dụng.</p><p>Vấn đề của em là trong một số môn học của chương trình đào tạo, thật sự em không thích nó, em không đam mê về nó, nhưng vì muốn được điểm cao em thật sự cố gắng học, cố gắng hiểu nhưng em không thể nào hiểu được. Bài kiểm tra sắp tới em sợ em không làm được, em sẽ bị điểm thấp, em cảm thấy bản thân em thật vô dụng, em nghĩ bản thân em học trên trường còn chưa xong huống gì ra ngoài đi làm liệu có hoàn thành tốt công việc không?</p><p>Em đã được trường cấp học bổng 3 kỳ liên tiếp, nên thực sự em rất muốn bài kiểm tra nào của em cũng phải điểm cao cả, nhưng thực sự đối với môn này em không thể làm tốt được, em cảm thấy áp lực và thất vọng vô cùng. Nhiều đứa bạn khuyên em là: &quot;Thôi đừng áp lực quá, hướng công việc mày đi không có môn đó nên mày chỉ cần qua môn thôi, học tốt mấy môn hỗ trợ công việc sau này cho mày là được&quot;. Em nghe xong vậy cũng giảm phần nào chút áp lực, tuy nhiên em vẫn thấy rất buồn.</p><p>Dạo này nhiều bài tập, cộng thêm việc tự học IELTS làm em thấy mệt mỏi, 12h ngủ, sáng 5h dậy, có những ngày tận 2h mới ngủ, vậy mà cộng thêm việc áp lực môn này nữa khiến em không thể chịu đựng, nên nhiều khi em khóc để xả sự buồn bực này.</p><p>Em không biết phải suy nghĩ thế nào cho đúng cả, thầy và mọi người cho em lời khuyên được không ạ? Và những lúc em khóc như vậy thì có phải do em quá yếu đuối không ạ, em có nên tập tính mạnh mẽ trước những vấn đề khó khăn không ạ?</p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến cuối bài, và em mong mọi người sẽ thông cảm cho sự lủng củng của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14394664-29-1-2024.mp3" length="14572222" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14394664</guid>
    <pubDate>Mon, 29 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1213</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-1-2024</itunes:title>
    <title>26-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN     Con xin chào chú 5 và tất cả cô chú trong đại gia đình thân thương và gần gũi trong group ạ! Lời đầu tiên con xin chúc tất cả mọi người những tháng cuối năm thật nhiều niềm vui và hạnh phục ạ!   Con xin tâm sự về câu chuyện của mình. Con năm nay 16 tuổi, hiện tại con đang được may mắn học cấp 3. Và thật sự trong suốt quãng thời gian đi học con luôn luôn sợ một điều, đó là được kêu tên “học sinh có hoàn cảnh khó khăn, vượt khó”. Điều đó có...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin chào chú 5 và tất cả cô chú trong đại gia đình thân thương và gần gũi trong group ạ! Lời đầu tiên con xin chúc tất cả mọi người những tháng cuối năm thật nhiều niềm vui và hạnh phục ạ!</p><p><br/></p><p>Con xin tâm sự về câu chuyện của mình. Con năm nay 16 tuổi, hiện tại con đang được may mắn học cấp 3. Và thật sự trong suốt quãng thời gian đi học con luôn luôn sợ một điều, đó là được kêu tên “học sinh có hoàn cảnh khó khăn, vượt khó”. Điều đó có lẽ mọi người thường nghĩ không có gì to tác? Có gì ghê gớm đâu! Nhưng đối với con, đó là một nỗi ám ảnh.</p><p><br/></p><p>Điều kiện gia đình con nói một cách không khiêm tốn thì thật sự là NGHÈO. Bởi vì, một mình mẹ con nuôi 3 anh em, và con là anh lớn. Và trong quãng thời gian cấp 2, mẹ con luôn làm giấy xác nhận hộ nghèo để được giảm học phí, mỗi ngày đi học với con là một nỗi áp lực, áp lực vì trường con hay trao phần quà cho học sinh diện như con ở trên cột cờ, đứng hiện diện trước hàng ngàn người.. Cảm giác đó đối với con thật tệ!</p><p><br/></p><p>Cho đến cấp 3, thì con “cố gắng” xin mẹ để được đi làm tự trả học phí. Và rồi con được đồng ý. Nhưng đến lớp 11 thì không may kinh tế gia đình lại đi xuống, và con lại chuẩn bị phải nộp giấy vào diện “hoàn cảnh vượt khó”, con đã khóc rất nhiều, con nghĩ tới nó là lại mặc cảm, áp lực. Bởi vì con thật sự biết mình phải làm GIẤY để được miễn học phí, nhưng không biết có phải hay không nhưng lòng tự trọng con lại quá cao! Con không muốn cái cảm giác như hồi còn học cấp 2.</p><p><br/></p><p>Con thực sự đã nỗ lực rất nhiều vào việc học vì con biết chẳng còn biết làm gì hơn. Bài viết hơi dài nhưng đây là lần đầu con viết, lần đầu con bày tỏ nỗi lòng của mình. Dạ, con muốn hỏi là bây giờ con cần phải làm gì và con có thoáng nghĩ con nên nghỉ học để phụ giúp mẹ phần nào hơn là con đường học vấn hiện tại nhưng con biết chỉ có học vấn mới đạt được những thứ mình muốn một cách trọn vẹn và tốt nhất.</p><p><br/></p><p>Con xin cảm ơn chân thành đại gia đình Web5ngay và chú 5 - Người thầy con đã theo dõi đã hơn 3 năm ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin chào chú 5 và tất cả cô chú trong đại gia đình thân thương và gần gũi trong group ạ! Lời đầu tiên con xin chúc tất cả mọi người những tháng cuối năm thật nhiều niềm vui và hạnh phục ạ!</p><p><br/></p><p>Con xin tâm sự về câu chuyện của mình. Con năm nay 16 tuổi, hiện tại con đang được may mắn học cấp 3. Và thật sự trong suốt quãng thời gian đi học con luôn luôn sợ một điều, đó là được kêu tên “học sinh có hoàn cảnh khó khăn, vượt khó”. Điều đó có lẽ mọi người thường nghĩ không có gì to tác? Có gì ghê gớm đâu! Nhưng đối với con, đó là một nỗi ám ảnh.</p><p><br/></p><p>Điều kiện gia đình con nói một cách không khiêm tốn thì thật sự là NGHÈO. Bởi vì, một mình mẹ con nuôi 3 anh em, và con là anh lớn. Và trong quãng thời gian cấp 2, mẹ con luôn làm giấy xác nhận hộ nghèo để được giảm học phí, mỗi ngày đi học với con là một nỗi áp lực, áp lực vì trường con hay trao phần quà cho học sinh diện như con ở trên cột cờ, đứng hiện diện trước hàng ngàn người.. Cảm giác đó đối với con thật tệ!</p><p><br/></p><p>Cho đến cấp 3, thì con “cố gắng” xin mẹ để được đi làm tự trả học phí. Và rồi con được đồng ý. Nhưng đến lớp 11 thì không may kinh tế gia đình lại đi xuống, và con lại chuẩn bị phải nộp giấy vào diện “hoàn cảnh vượt khó”, con đã khóc rất nhiều, con nghĩ tới nó là lại mặc cảm, áp lực. Bởi vì con thật sự biết mình phải làm GIẤY để được miễn học phí, nhưng không biết có phải hay không nhưng lòng tự trọng con lại quá cao! Con không muốn cái cảm giác như hồi còn học cấp 2.</p><p><br/></p><p>Con thực sự đã nỗ lực rất nhiều vào việc học vì con biết chẳng còn biết làm gì hơn. Bài viết hơi dài nhưng đây là lần đầu con viết, lần đầu con bày tỏ nỗi lòng của mình. Dạ, con muốn hỏi là bây giờ con cần phải làm gì và con có thoáng nghĩ con nên nghỉ học để phụ giúp mẹ phần nào hơn là con đường học vấn hiện tại nhưng con biết chỉ có học vấn mới đạt được những thứ mình muốn một cách trọn vẹn và tốt nhất.</p><p><br/></p><p>Con xin cảm ơn chân thành đại gia đình Web5ngay và chú 5 - Người thầy con đã theo dõi đã hơn 3 năm ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14381970-26-1-2024.mp3" length="5358403" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14381970</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>445</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-1-2024</itunes:title>
    <title>25-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GROW STRONGER     Em 17t năm cuối c3. Em cảm thấy cô đơn, em mất kết nối với mn xung quanh. Em muốn trở nên vĩ đại, phiên bản vĩ đại nhất có thể của chính mình. Em bước vào hành trình phát triển bản thân đã lâu và tiếp xúc vô số tư tưởng của những người truyền cảm hứng. Em biết là ngoài bản thân ra thì chả có ai ủng hộ mình đâu, mn xung quanh đêù là người bình thường họ không hiểu. Nếu có bất kì điều gì tệ xảy ra với e thì đương nhiên e phải tìm giải pháp. Mỗi ngà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GROW STRONGER<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em 17t năm cuối c3. Em cảm thấy cô đơn, em mất kết nối với mn xung quanh. Em muốn trở nên vĩ đại, phiên bản vĩ đại nhất có thể của chính mình. Em bước vào hành trình phát triển bản thân đã lâu và tiếp xúc vô số tư tưởng của những người truyền cảm hứng.</p><p>Em biết là ngoài bản thân ra thì chả có ai ủng hộ mình đâu, mn xung quanh đêù là người bình thường họ không hiểu. Nếu có bất kì điều gì tệ xảy ra với e thì đương nhiên e phải tìm giải pháp. Mỗi ngày đều muốn nhiều và nhiều hơn nữa, cần đẩy bản thân nhiều hơn, phải trở nên tốt hơn nhiều nhất có thể, mạnh hơn và thông thái hơn. Điều gì đó tệ xảy ra thì đều có thể chịu đựng được, chả sao cả. Cái đó mới giúp xây dựng một tâm trí vững vàng.</p><p>Bất kì ai cũng có thể đánh giá mình, ok chơi tất. Không thể ước mùa đông bớt khắc nghiệt hơn, chỉ có thể làm tâm trí mình ngày càng mạnh hơn ko bị tổn thương bởi bất cứ thứ gì.</p><p>E đề cao sự kết nối với bản thân, giờ chắc khoảng hơn 70% hiểu chính mình. Em nhận ra những mối quan hệ của mình chỉ ở được mức xã giao, đến cuối đời thì vẫn là bản thân ở với mình mãi. Muốn tạo ra sự khác biệt thì phải sẵn sàng đi một mình, tách ra khỏi đám đông. Em phải đi một mình, vì con đường e muốn đi nó khác và sẽ chẳng có ai đi cùng mình cả. Một mình thì sao? Em vẫn phải làm vì bản thân. Em ko thấy ý nghĩa nào của việc cải thiện mấy mối quan hệ xã giao, thà là kết nối nhiều hơn với bản thân.</p><p>Em không có vấn đề về xã hội hay giao tiếp mà chỉ là chả thể mong đợi ai đó ngoài mình tôn trọng chính mình, tin mình, thúc đẩy mình. Nhiều lúc cũng buồn cái cảm giác kết quả nó đến lâu quá, mình vẫn cố gắng mỗi ngày vượt qua bản thân quá khứ và cần thời gian tính bằng năm tháng sức mạnh của thói quen nó mới hiện ra.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GROW STRONGER<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em 17t năm cuối c3. Em cảm thấy cô đơn, em mất kết nối với mn xung quanh. Em muốn trở nên vĩ đại, phiên bản vĩ đại nhất có thể của chính mình. Em bước vào hành trình phát triển bản thân đã lâu và tiếp xúc vô số tư tưởng của những người truyền cảm hứng.</p><p>Em biết là ngoài bản thân ra thì chả có ai ủng hộ mình đâu, mn xung quanh đêù là người bình thường họ không hiểu. Nếu có bất kì điều gì tệ xảy ra với e thì đương nhiên e phải tìm giải pháp. Mỗi ngày đều muốn nhiều và nhiều hơn nữa, cần đẩy bản thân nhiều hơn, phải trở nên tốt hơn nhiều nhất có thể, mạnh hơn và thông thái hơn. Điều gì đó tệ xảy ra thì đều có thể chịu đựng được, chả sao cả. Cái đó mới giúp xây dựng một tâm trí vững vàng.</p><p>Bất kì ai cũng có thể đánh giá mình, ok chơi tất. Không thể ước mùa đông bớt khắc nghiệt hơn, chỉ có thể làm tâm trí mình ngày càng mạnh hơn ko bị tổn thương bởi bất cứ thứ gì.</p><p>E đề cao sự kết nối với bản thân, giờ chắc khoảng hơn 70% hiểu chính mình. Em nhận ra những mối quan hệ của mình chỉ ở được mức xã giao, đến cuối đời thì vẫn là bản thân ở với mình mãi. Muốn tạo ra sự khác biệt thì phải sẵn sàng đi một mình, tách ra khỏi đám đông. Em phải đi một mình, vì con đường e muốn đi nó khác và sẽ chẳng có ai đi cùng mình cả. Một mình thì sao? Em vẫn phải làm vì bản thân. Em ko thấy ý nghĩa nào của việc cải thiện mấy mối quan hệ xã giao, thà là kết nối nhiều hơn với bản thân.</p><p>Em không có vấn đề về xã hội hay giao tiếp mà chỉ là chả thể mong đợi ai đó ngoài mình tôn trọng chính mình, tin mình, thúc đẩy mình. Nhiều lúc cũng buồn cái cảm giác kết quả nó đến lâu quá, mình vẫn cố gắng mỗi ngày vượt qua bản thân quá khứ và cần thời gian tính bằng năm tháng sức mạnh của thói quen nó mới hiện ra.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14374627-25-1-2024.mp3" length="10162321" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14374627</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>845</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-1-2024</itunes:title>
    <title>24-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG     Thật sự em rất phân vân rằng mình có nên gửi những dòng này không. Vì em biết rằng mình rồi sẽ thoát ra khỏi những chuyện này, khi mà em không còn ở nhà nữa. Em là sinh viên năm cuối, có lẽ mốt đi làm dù có bị chửi thậm tệ tới mức nào em cũng không có tư cách nói là "bị nghe những lời nói, từ ngữ mà ngay cả bố mẹ đẻ cũng chưa từng nói với mình". Từ nhỏ em đã được mẹ so sánh với động vật, gia súc, bị gọi là đ*, đi ăn nằm với trai. Và mẹ làm vậy chỉ để ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Thật sự em rất phân vân rằng mình có nên gửi những dòng này không. Vì em biết rằng mình rồi sẽ thoát ra khỏi những chuyện này, khi mà em không còn ở nhà nữa.</p><p>Em là sinh viên năm cuối, có lẽ mốt đi làm dù có bị chửi thậm tệ tới mức nào em cũng không có tư cách nói là &quot;bị nghe những lời nói, từ ngữ mà ngay cả bố mẹ đẻ cũng chưa từng nói với mình&quot;. Từ nhỏ em đã được mẹ so sánh với động vật, gia súc, bị gọi là đ*, đi ăn nằm với trai. Và mẹ làm vậy chỉ để thỏa cơn giận trong lòng mình.</p><p>Ba em mất khi em chưa vào lớp một, mẹ em cũng không đi thêm bước nữa nên một mình mẹ nuôi em. Em biết với sự đầu tư ăn học của mẹ cho em thì mẹ em phải làm việc thực sự rất vất vả. Nhưng vì mẹ em quá áp lực với cuộc sống vì em nên có thể chửi mắng, áp đặt em sao? Từ bé đến lớn, điều gì không theo ý mẹ, em đều bị chửi. Một việc mẹ em nói làm a-&gt;b-&gt;c, nếu em làm a-&gt;c-&gt;b thì không được; hàng ngày mẹ giao nấu món này, em nấu món khác cũng không được. Lúc nào em cũng nghe thấy từ &quot;không được&quot;. Lúc vui vẻ thì không sao, lúc mẹ bực bội thì từ chuyện bình thường cũng thành chuyện lớn. Mẹ em sẽ luôn bẻ ý người khác thành đó là lời nói chửi rủa, sỉ nhục mình; hay là việc đó là nhằm hại mình, giết mình. Em hiểu mẹ em rất áp lực nên mới hành động với em như vậy, nhưng còn em thì sao đây? Em không phải robot để khi nào mẹ cần làm việc gì thì bấm, khi nào mẹ không chỉ đạo nữa thì bấm nút tự động. Em biết em vô dụng, năng lực làm việc nhà của em chỉ tới đó, em không làm theo ý mẹ được. Và vì là &quot;một mình tao nuôi mày ăn học, sống sung sướng&quot; nên mẹ em có quyền đánh đập em, thậm chí là bằng mặt dao sao? Nếu chỉ 1 lần thì em còn nghĩ là &quot;à, do mình vô dụng quá, do mẹ áp lực quá&quot;. Nhưng còn những lần sau này thì sao, khi mẹ cũng chẳng còn quá áp lực kinh tế hay chuyện học hành của em rồi, và mẹ vẫn hành xử như vậy. Vậy thì em phải lấy lí do gì cho những chuyện mẹ em đã làm với em đây? Vì em là con của mẹ nên mẹ có quyền mắng em bằng những từ ngữ tệ hại nhất để giải tỏa cơn giận sao? Nhưng có lẽ lí do gì không còn quan trọng nữa rồi. Bởi vì lời đã nói ra làm sao rút lại được.</p><p>Thực sự là em không sao, em vẫn ổn với những lời nói và hành động của mẹ. Em có thể giải quyết những vấn đề bên trong em, nên chắc chắn em rồi sẽ ổn thôi. Nhưng mà em không thể em nhà với mẹ thêm được nữa, vì cứ tiếp tục nhận những năng lượng này thì ngay cả bản thân mình em cũng hỏng mất.</p><p>Nhưng nếu em đi thì mẹ em phải làm sao? Mẹ em sẽ phải ở nhà một mình sao? Mẹ em mạnh mẽ, độc lập, nhưng không có khả năng tự ở với bản thân. Em có thể vui vẻ với chỉ riêng bản thân mình, nhưng mẹ em thì không thể. Mẹ em cần có người dỗ ngọt mình, cần có người để mẹ em nấu cơm cùng ăn cơm cùng. Em 21 rồi, nên mẹ em cũng không còn trẻ nữa, ở một mình ốm đau bệnh tật em không ở nhà thì làm sao? Lỡ đi đứng trơn trượt thì làm sao?</p><p>Em đi học ở Sài Gòn là tuần nào em cũng về nhà, gạo mới được vơi dần đi. Có 1 lần em muốn cuối tuần đi lượn Sài Gòn nên không về, tới lúc em về thấy thùng gạo y nguyên. Em nên làm gì để mẹ ở một mình vẫn ổn nhỉ... Đừng ai khuyên là nói mẹ lấy chồng ạ, vì chuyện này không thể làm liền; còn em thì muốn dọn đi trong năm nay rồi.</p><p>Ban đầu em viết là em muốn tâm sự thôi, nhưng khi hết khóc rồi thì cần cách giải quyết ạ. Cảm ơn thầy 5 và anh chị đã đọc ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Thật sự em rất phân vân rằng mình có nên gửi những dòng này không. Vì em biết rằng mình rồi sẽ thoát ra khỏi những chuyện này, khi mà em không còn ở nhà nữa.</p><p>Em là sinh viên năm cuối, có lẽ mốt đi làm dù có bị chửi thậm tệ tới mức nào em cũng không có tư cách nói là &quot;bị nghe những lời nói, từ ngữ mà ngay cả bố mẹ đẻ cũng chưa từng nói với mình&quot;. Từ nhỏ em đã được mẹ so sánh với động vật, gia súc, bị gọi là đ*, đi ăn nằm với trai. Và mẹ làm vậy chỉ để thỏa cơn giận trong lòng mình.</p><p>Ba em mất khi em chưa vào lớp một, mẹ em cũng không đi thêm bước nữa nên một mình mẹ nuôi em. Em biết với sự đầu tư ăn học của mẹ cho em thì mẹ em phải làm việc thực sự rất vất vả. Nhưng vì mẹ em quá áp lực với cuộc sống vì em nên có thể chửi mắng, áp đặt em sao? Từ bé đến lớn, điều gì không theo ý mẹ, em đều bị chửi. Một việc mẹ em nói làm a-&gt;b-&gt;c, nếu em làm a-&gt;c-&gt;b thì không được; hàng ngày mẹ giao nấu món này, em nấu món khác cũng không được. Lúc nào em cũng nghe thấy từ &quot;không được&quot;. Lúc vui vẻ thì không sao, lúc mẹ bực bội thì từ chuyện bình thường cũng thành chuyện lớn. Mẹ em sẽ luôn bẻ ý người khác thành đó là lời nói chửi rủa, sỉ nhục mình; hay là việc đó là nhằm hại mình, giết mình. Em hiểu mẹ em rất áp lực nên mới hành động với em như vậy, nhưng còn em thì sao đây? Em không phải robot để khi nào mẹ cần làm việc gì thì bấm, khi nào mẹ không chỉ đạo nữa thì bấm nút tự động. Em biết em vô dụng, năng lực làm việc nhà của em chỉ tới đó, em không làm theo ý mẹ được. Và vì là &quot;một mình tao nuôi mày ăn học, sống sung sướng&quot; nên mẹ em có quyền đánh đập em, thậm chí là bằng mặt dao sao? Nếu chỉ 1 lần thì em còn nghĩ là &quot;à, do mình vô dụng quá, do mẹ áp lực quá&quot;. Nhưng còn những lần sau này thì sao, khi mẹ cũng chẳng còn quá áp lực kinh tế hay chuyện học hành của em rồi, và mẹ vẫn hành xử như vậy. Vậy thì em phải lấy lí do gì cho những chuyện mẹ em đã làm với em đây? Vì em là con của mẹ nên mẹ có quyền mắng em bằng những từ ngữ tệ hại nhất để giải tỏa cơn giận sao? Nhưng có lẽ lí do gì không còn quan trọng nữa rồi. Bởi vì lời đã nói ra làm sao rút lại được.</p><p>Thực sự là em không sao, em vẫn ổn với những lời nói và hành động của mẹ. Em có thể giải quyết những vấn đề bên trong em, nên chắc chắn em rồi sẽ ổn thôi. Nhưng mà em không thể em nhà với mẹ thêm được nữa, vì cứ tiếp tục nhận những năng lượng này thì ngay cả bản thân mình em cũng hỏng mất.</p><p>Nhưng nếu em đi thì mẹ em phải làm sao? Mẹ em sẽ phải ở nhà một mình sao? Mẹ em mạnh mẽ, độc lập, nhưng không có khả năng tự ở với bản thân. Em có thể vui vẻ với chỉ riêng bản thân mình, nhưng mẹ em thì không thể. Mẹ em cần có người dỗ ngọt mình, cần có người để mẹ em nấu cơm cùng ăn cơm cùng. Em 21 rồi, nên mẹ em cũng không còn trẻ nữa, ở một mình ốm đau bệnh tật em không ở nhà thì làm sao? Lỡ đi đứng trơn trượt thì làm sao?</p><p>Em đi học ở Sài Gòn là tuần nào em cũng về nhà, gạo mới được vơi dần đi. Có 1 lần em muốn cuối tuần đi lượn Sài Gòn nên không về, tới lúc em về thấy thùng gạo y nguyên. Em nên làm gì để mẹ ở một mình vẫn ổn nhỉ... Đừng ai khuyên là nói mẹ lấy chồng ạ, vì chuyện này không thể làm liền; còn em thì muốn dọn đi trong năm nay rồi.</p><p>Ban đầu em viết là em muốn tâm sự thôi, nhưng khi hết khóc rồi thì cần cách giải quyết ạ. Cảm ơn thầy 5 và anh chị đã đọc ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14367027-24-1-2024.mp3" length="7797194" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14367027</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>648</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-1-2024</itunes:title>
    <title>23-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NỖI BUỒN CỦA CHÀNG TRAI     Em chào thầy và các bạn. Năm nay e đã 32 tuổi rồi, cảm giác chênh vênh của một thằng đàn ông chưa gia đình.   Mang theo bên mình với căn bệnh rối loạn lo âu, trầm cảm nhưng kèm theo là một compo thất nghiệp và nợ ( 200 tr) trả hàng tháng chẳng có tiền cứ đập chỗ này chỗ kia lại rất mệt, lúc nào cũng mong thầy cho ra bài cách trả nợ để có thêm động lực.   Hiện cũng đang kinh doanh, những tháng đầu bán hàng rất tốt bán online, nhưng gần đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NỖI BUỒN CỦA CHÀNG TRAI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các bạn.</p><p>Năm nay e đã 32 tuổi rồi, cảm giác chênh vênh của một thằng đàn ông chưa gia đình.</p><p><br/></p><p>Mang theo bên mình với căn bệnh rối loạn lo âu, trầm cảm nhưng kèm theo là một compo thất nghiệp và nợ ( 200 tr) trả hàng tháng chẳng có tiền cứ đập chỗ này chỗ kia lại rất mệt, lúc nào cũng mong thầy cho ra bài cách trả nợ để có thêm động lực.</p><p><br/></p><p>Hiện cũng đang kinh doanh, những tháng đầu bán hàng rất tốt bán online, nhưng gần đây 3 tháng trở lại lèo tèo có vài đơn 1 tháng trên shoppe nó lại khiến e tuyệt vọng chán nản hàng còn đó vốn đọng, cái khách mua hết size hết màu, chẳng có tiền để nhập hàng nữa, vì mặt hàng nhập là phải nhập theo số lượng không nhập lẻ được, kinh doanh ở nhà một mình nó khiến bệnh e càng mệt mỏi, chẳng ai chia sẻ nói chuyện.</p><p><br/></p><p>Giờ chỉ mong muốn được đi làm trở lại việc gì cũng được, nhưng do già và xấu nên chẳng được tuyển, lại khiến e thấy mình bất tài quá, ngày nào cũng chán nản suy nghĩ.</p><p><br/></p><p>E có đăng ký chạy ship, nhưng do bệnh trầm cảm rối loạn lo âu nó hành kinh lắm, choáng váng, đau nhức cơ thể, ù tai, đau lưng chạy được 1 tuần phải nghỉ vì đi rất nguy hiểm, nhiều khi cứ phải khóc vì bất lực thầy à.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ cũng đã già chỉ muốn giúp bố mẹ, kèm theo đó ngày nào bố mẹ cũng dục lấy vk càng áp lực, thiết nghĩ nghèo già xấu lấy ai rất tự ti.</p><p><br/></p><p>Rồi theo bạn bè dính vào mấy bộ môn cờ bạc, e cũng chán lắm chẳng muốn chơi, chỉ có buồn chẳng có vui, bạn khuyên bây giờ nợ có đó kiếm nhanh, nhưng lòng tham có dừng lại bao giờ thắng chẳng bh nghỉ thành thua, chẳng thấy được nợ thêm, lại kéo e xuống từ cảm xúc đến mọi thứ, muốn giàu nhanh đúng là ảo tưởng.</p><p><br/></p><p>Chênh vênh tuyệt vọng, giờ e buông chẳng dám buông cứ như thế này mãi e bế tắc lắm, e hy vọng thầy cho e một lời khuyên em phải làm gì tiếp theo, để thoát nợ và kiếm được công việc, biết ơn thầy.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy nhiều lắm!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NỖI BUỒN CỦA CHÀNG TRAI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các bạn.</p><p>Năm nay e đã 32 tuổi rồi, cảm giác chênh vênh của một thằng đàn ông chưa gia đình.</p><p><br/></p><p>Mang theo bên mình với căn bệnh rối loạn lo âu, trầm cảm nhưng kèm theo là một compo thất nghiệp và nợ ( 200 tr) trả hàng tháng chẳng có tiền cứ đập chỗ này chỗ kia lại rất mệt, lúc nào cũng mong thầy cho ra bài cách trả nợ để có thêm động lực.</p><p><br/></p><p>Hiện cũng đang kinh doanh, những tháng đầu bán hàng rất tốt bán online, nhưng gần đây 3 tháng trở lại lèo tèo có vài đơn 1 tháng trên shoppe nó lại khiến e tuyệt vọng chán nản hàng còn đó vốn đọng, cái khách mua hết size hết màu, chẳng có tiền để nhập hàng nữa, vì mặt hàng nhập là phải nhập theo số lượng không nhập lẻ được, kinh doanh ở nhà một mình nó khiến bệnh e càng mệt mỏi, chẳng ai chia sẻ nói chuyện.</p><p><br/></p><p>Giờ chỉ mong muốn được đi làm trở lại việc gì cũng được, nhưng do già và xấu nên chẳng được tuyển, lại khiến e thấy mình bất tài quá, ngày nào cũng chán nản suy nghĩ.</p><p><br/></p><p>E có đăng ký chạy ship, nhưng do bệnh trầm cảm rối loạn lo âu nó hành kinh lắm, choáng váng, đau nhức cơ thể, ù tai, đau lưng chạy được 1 tuần phải nghỉ vì đi rất nguy hiểm, nhiều khi cứ phải khóc vì bất lực thầy à.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ cũng đã già chỉ muốn giúp bố mẹ, kèm theo đó ngày nào bố mẹ cũng dục lấy vk càng áp lực, thiết nghĩ nghèo già xấu lấy ai rất tự ti.</p><p><br/></p><p>Rồi theo bạn bè dính vào mấy bộ môn cờ bạc, e cũng chán lắm chẳng muốn chơi, chỉ có buồn chẳng có vui, bạn khuyên bây giờ nợ có đó kiếm nhanh, nhưng lòng tham có dừng lại bao giờ thắng chẳng bh nghỉ thành thua, chẳng thấy được nợ thêm, lại kéo e xuống từ cảm xúc đến mọi thứ, muốn giàu nhanh đúng là ảo tưởng.</p><p><br/></p><p>Chênh vênh tuyệt vọng, giờ e buông chẳng dám buông cứ như thế này mãi e bế tắc lắm, e hy vọng thầy cho e một lời khuyên em phải làm gì tiếp theo, để thoát nợ và kiếm được công việc, biết ơn thầy.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy nhiều lắm!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14359632-23-1-2024.mp3" length="14485691" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14359632</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1206</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-1-2024</itunes:title>
    <title>22-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CHIẾC TẤM CHIẾU MỚI    Em chào thầy 5 và mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện của mình    Em là nam, năm nay 22 tuổi. Chẳng là hôm vừa rồi em có đi phỏng vấn và nhận được job đầu tiên ở vị trí BrSE cho 1 công ty outsource Nhật. Công việc này là công việc mức lương ổn định, được làm việc với khách hàng người Nhật và vị trí cũng cao nữa. Sau khi phỏng vấn thì Hr có nhắn là em sẽ bắt đầu công việc vào tháng 12 tới ( tức là sau 1 tháng khi nhận phỏng vấn )    ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CHIẾC TẤM CHIẾU MỚI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy 5 và mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện của mình</p><p><br/><br/></p><p>Em là nam, năm nay 22 tuổi. Chẳng là hôm vừa rồi em có đi phỏng vấn và nhận được job đầu tiên ở vị trí BrSE cho 1 công ty outsource Nhật. Công việc này là công việc mức lương ổn định, được làm việc với khách hàng người Nhật và vị trí cũng cao nữa. Sau khi phỏng vấn thì Hr có nhắn là em sẽ bắt đầu công việc vào tháng 12 tới ( tức là sau 1 tháng khi nhận phỏng vấn )</p><p><br/><br/></p><p>Nhận được vị trí này em mừng lắm, vì e cũng đã có 1 khoảng thời gian trầy trật để học tập tiếng Nhật, và cho đến khi pass phỏng vấn. Kể sơ qua thì năm 2021 em có được thực tập lập trình ở công ty mà anh em giới thiệu, lúc đó em còn nhỏ, cũng chưa có mục tiêu với nghề nên thực tập khoảng 1 năm thì nghỉ và học tiếng Nhật đến bây giờ. Từ đợt t5 vừa rồi em bắt đầu tìm việc nhưng không có cuộc gọi phỏng vấn nào, em cũng có đi làm phục vụ để trải nghiệm, nghỉ chỗ làm phục vụ sau khoảng 2 tháng, em tìm việc rồi học thêm ở ngoài trung tâm, cuối cũng đến bây giờ thì có công việc đúng mong muốn</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Sắp tới đi làm mà e thấy lo về kĩ năng giao tiếp, đặc biệt với người nước ngoài, rồi đồng nghiệp, trình độ chuyên môn nữa. </p><p>Trước giờ thì em nhận thấy mình là rất mau muốn có thành quả sớm, nên có lúc em nhồi 12 13 tiếng 1 ngày. Tiếp theo là chuyện bằng cấp, vì không có bằng đại học nên em thấy sẽ khó khăn cho việc xin visa nếu muốn sang Nhật hoặc việc lên vị trí cao hơn nếu không có bằng đại học. Em vấn đề này em đang có 2 hướng: sẽ đăng ký học đại học từ xa của trường PTIT hoặc thi chứng chỉ FE - có thể thay thế cho bằng đại học.  Em rất muốn nghe chia sẻ của thầy về phần này</p><p><br/><br/></p><p>Rồi đến cái lí do, mục tiêu để em theo đuổi nghề này là từ đầu em chỉ muốn chứng minh cho mọi người là em làm được nghề này, rồi trong quá trình học tiếng Nhật thì thấy thích, rồi trong đầu mình lúc nào cũng muốn tìm hiểu nghề, nó cứ thôi thúc mình trau dồi đến giờ. </p><p><br/><br/></p><p>Nghe nhiều tập thầy chia sẻ, thì em cũng có suy nghĩ là có thể do tâm lý bộ não con người luôn nghĩ đến trường hợp xấu nhất, có thể thực tế không như vậy. Với lại, vì mình cũng bắt đầu từ vị trí intern, mình sẽ có những a/c có kinh nghiệm đánh giá, vì là người mới bắt đầu mình có quyền sai và đặt câu hỏi cho người hướng dẫn. </p><p><br/><br/></p><p>Và e cũng nhận thấy trong quãng thời gian vừa rồi, em cũng tự tạo được thói quen tự học, rất muốn được học hỏi, cũng được thầy cô đánh giá tích cực học tập. Rất may mắn vì trước đây e nhác học lắm, giờ thì chơi 30-1 tiếng game là e thấy phí thời gian lắm 🥲</p><p><br/><br/></p><p>Tâm sự của em cũng hết rồi, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đã đọc đến tận tâm sự cuối cùng. Mến chúc mọi người có 1 ngày làm việc vui vẻ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CHIẾC TẤM CHIẾU MỚI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy 5 và mọi người, hôm nay em muốn chia sẻ câu chuyện của mình</p><p><br/><br/></p><p>Em là nam, năm nay 22 tuổi. Chẳng là hôm vừa rồi em có đi phỏng vấn và nhận được job đầu tiên ở vị trí BrSE cho 1 công ty outsource Nhật. Công việc này là công việc mức lương ổn định, được làm việc với khách hàng người Nhật và vị trí cũng cao nữa. Sau khi phỏng vấn thì Hr có nhắn là em sẽ bắt đầu công việc vào tháng 12 tới ( tức là sau 1 tháng khi nhận phỏng vấn )</p><p><br/><br/></p><p>Nhận được vị trí này em mừng lắm, vì e cũng đã có 1 khoảng thời gian trầy trật để học tập tiếng Nhật, và cho đến khi pass phỏng vấn. Kể sơ qua thì năm 2021 em có được thực tập lập trình ở công ty mà anh em giới thiệu, lúc đó em còn nhỏ, cũng chưa có mục tiêu với nghề nên thực tập khoảng 1 năm thì nghỉ và học tiếng Nhật đến bây giờ. Từ đợt t5 vừa rồi em bắt đầu tìm việc nhưng không có cuộc gọi phỏng vấn nào, em cũng có đi làm phục vụ để trải nghiệm, nghỉ chỗ làm phục vụ sau khoảng 2 tháng, em tìm việc rồi học thêm ở ngoài trung tâm, cuối cũng đến bây giờ thì có công việc đúng mong muốn</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Sắp tới đi làm mà e thấy lo về kĩ năng giao tiếp, đặc biệt với người nước ngoài, rồi đồng nghiệp, trình độ chuyên môn nữa. </p><p>Trước giờ thì em nhận thấy mình là rất mau muốn có thành quả sớm, nên có lúc em nhồi 12 13 tiếng 1 ngày. Tiếp theo là chuyện bằng cấp, vì không có bằng đại học nên em thấy sẽ khó khăn cho việc xin visa nếu muốn sang Nhật hoặc việc lên vị trí cao hơn nếu không có bằng đại học. Em vấn đề này em đang có 2 hướng: sẽ đăng ký học đại học từ xa của trường PTIT hoặc thi chứng chỉ FE - có thể thay thế cho bằng đại học.  Em rất muốn nghe chia sẻ của thầy về phần này</p><p><br/><br/></p><p>Rồi đến cái lí do, mục tiêu để em theo đuổi nghề này là từ đầu em chỉ muốn chứng minh cho mọi người là em làm được nghề này, rồi trong quá trình học tiếng Nhật thì thấy thích, rồi trong đầu mình lúc nào cũng muốn tìm hiểu nghề, nó cứ thôi thúc mình trau dồi đến giờ. </p><p><br/><br/></p><p>Nghe nhiều tập thầy chia sẻ, thì em cũng có suy nghĩ là có thể do tâm lý bộ não con người luôn nghĩ đến trường hợp xấu nhất, có thể thực tế không như vậy. Với lại, vì mình cũng bắt đầu từ vị trí intern, mình sẽ có những a/c có kinh nghiệm đánh giá, vì là người mới bắt đầu mình có quyền sai và đặt câu hỏi cho người hướng dẫn. </p><p><br/><br/></p><p>Và e cũng nhận thấy trong quãng thời gian vừa rồi, em cũng tự tạo được thói quen tự học, rất muốn được học hỏi, cũng được thầy cô đánh giá tích cực học tập. Rất may mắn vì trước đây e nhác học lắm, giờ thì chơi 30-1 tiếng game là e thấy phí thời gian lắm 🥲</p><p><br/><br/></p><p>Tâm sự của em cũng hết rồi, cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đã đọc đến tận tâm sự cuối cùng. Mến chúc mọi người có 1 ngày làm việc vui vẻ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14351830-22-1-2024.mp3" length="9615630" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14351830</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>800</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-1-2024</itunes:title>
    <title>19-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MARTINO   Hôm nay đánh dấu cột mốc mình đã chạy 5K được 10 ngày. Nghe có vẻ rất đơn giản và nhẹ nhàng, nhưng nó là một quá trình tập luyện trong vòng 2 tháng qua. Những ngày giữa tháng 8, mình chỉ đi bộ là nhiều, và bắt đầu chạy nhiều hơn vào đầu tháng 9. Đến bây giờ thì chạy thẳng 5 Kilometers trong vòng trên dưới 30 phút. 50 kilometers (chỉ tính những lần hoàn thành 5K) là khoảng bằng quãng đường từ Sài Gòn đến Long An, nghe khá là gì và này nọ chứ phải không? V...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARTINO<br/></b><br/></p><p>Hôm nay đánh dấu cột mốc mình đã chạy 5K được 10 ngày. Nghe có vẻ rất đơn giản và nhẹ nhàng, nhưng nó là một quá trình tập luyện trong vòng 2 tháng qua.</p><p>Những ngày giữa tháng 8, mình chỉ đi bộ là nhiều, và bắt đầu chạy nhiều hơn vào đầu tháng 9. Đến bây giờ thì chạy thẳng 5 Kilometers trong vòng trên dưới 30 phút. 50 kilometers (chỉ tính những lần hoàn thành 5K) là khoảng bằng quãng đường từ Sài Gòn đến Long An, nghe khá là gì và này nọ chứ phải không? Vậy trong khoảng 3 tháng vừa qua mình đã có những gì sau khi chạy mỗi ngày?</p><p>1. Sức khỏe. Mình cảm nhận được sức khỏe mình cải thiện rõ ràng.</p><p>2. Sự kỷ luật bản thân. Nhiều ngày cứ nói: &quot;Thôi, hôm này nghỉ một ngày có sao đâu.&quot; Cuối cùng vẫn tự lôi mình đi ra xỏ giầy vào và chạy. Mới cách đây 2 hôm, trời trở lạnh, xuống dưới 45 độ F (khoảng 7 độ C), vẫn lôi mình dậy chạy bộ lúc 5:30 sáng. Càng chạy càng nghiện.</p><p>3. Sự kiên nhẫn. Tốc độ mình chạy còn khá chậm so với trung bình (khoảng 25 phút cho 5K), nên trong lúc đang chạy, trong đầu cứ cám dỗ là &quot;thôi, được rồi, dừng lại đi,chạy làm chi nữa, mệt lắm rồi.&quot; May mắn thay, trong những lần chạy, mình chưa bỏ cuộc lần nào.</p><p>3 điều trên đây chỉ là những thứ quan trọng và tiêu biểu, còn nhiều thứ khác nữa mà mình chưa diễn tả hết được. Mình sẽ update khi mình đạt được 100 kilometers nhé.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARTINO<br/></b><br/></p><p>Hôm nay đánh dấu cột mốc mình đã chạy 5K được 10 ngày. Nghe có vẻ rất đơn giản và nhẹ nhàng, nhưng nó là một quá trình tập luyện trong vòng 2 tháng qua.</p><p>Những ngày giữa tháng 8, mình chỉ đi bộ là nhiều, và bắt đầu chạy nhiều hơn vào đầu tháng 9. Đến bây giờ thì chạy thẳng 5 Kilometers trong vòng trên dưới 30 phút. 50 kilometers (chỉ tính những lần hoàn thành 5K) là khoảng bằng quãng đường từ Sài Gòn đến Long An, nghe khá là gì và này nọ chứ phải không? Vậy trong khoảng 3 tháng vừa qua mình đã có những gì sau khi chạy mỗi ngày?</p><p>1. Sức khỏe. Mình cảm nhận được sức khỏe mình cải thiện rõ ràng.</p><p>2. Sự kỷ luật bản thân. Nhiều ngày cứ nói: &quot;Thôi, hôm này nghỉ một ngày có sao đâu.&quot; Cuối cùng vẫn tự lôi mình đi ra xỏ giầy vào và chạy. Mới cách đây 2 hôm, trời trở lạnh, xuống dưới 45 độ F (khoảng 7 độ C), vẫn lôi mình dậy chạy bộ lúc 5:30 sáng. Càng chạy càng nghiện.</p><p>3. Sự kiên nhẫn. Tốc độ mình chạy còn khá chậm so với trung bình (khoảng 25 phút cho 5K), nên trong lúc đang chạy, trong đầu cứ cám dỗ là &quot;thôi, được rồi, dừng lại đi,chạy làm chi nữa, mệt lắm rồi.&quot; May mắn thay, trong những lần chạy, mình chưa bỏ cuộc lần nào.</p><p>3 điều trên đây chỉ là những thứ quan trọng và tiêu biểu, còn nhiều thứ khác nữa mà mình chưa diễn tả hết được. Mình sẽ update khi mình đạt được 100 kilometers nhé.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14338222-19-1-2024.mp3" length="4296368" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14338222</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>356</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-1-2024</itunes:title>
    <title>18-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÍN TÍN     Xin chào Thầy và Gia Đình Web5ngay, hôm nay e vừa nghe được Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 30/10/2023 của Kẻ Vô Cảm và nhờ đó cũng muốn có câu hỏi gửi đến mọi người Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả trong cuộc sống?   Em năm nay 26 tuổi cũng có 1 công việc ổn định và có định hướng trong tương lai của mình rồi gia đình người thân cũng ổn nên nói về mặt cuộc sống không có gì đến mức nản ạ nhưng lại luôn buồn và cảm thấy mình cô đơn và kiểu không có năng lực để có thể g...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍN TÍN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và Gia Đình Web5ngay, hôm nay e vừa nghe được Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 30/10/2023 của Kẻ Vô Cảm và nhờ đó cũng muốn có câu hỏi gửi đến mọi người Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả trong cuộc sống?</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi cũng có 1 công việc ổn định và có định hướng trong tương lai của mình rồi gia đình người thân cũng ổn nên nói về mặt cuộc sống không có gì đến mức nản ạ nhưng lại luôn buồn và cảm thấy mình cô đơn và kiểu không có năng lực để có thể gặp một người mình yêu và cô ấy cũng vậy với em nên cứ cảm thấy cuộc sống cứ nhàm chán!!!</p><p><br/></p><p>Trong khi đó em cảm thấy e được trải nghiệm, cho mình khám phá và tận hưởng nhiều điều mới lạ khá nhiều so hơn với mặt bằng chung các bạn cùng lứa tuổi nhưng lại vẫn thấy chưa đủ vì thật sự sau mọi thứ e cần một người mình yêu và yêu mình đi cùng nhau trải nghiệm những khoảnh khắc đó!</p><p><br/></p><p>Và em nhận ra rõ hơn sau khi chia tay cuộc tình vừa qua được 3 tuần – tới giờ e vẫn cứ nhung nhớ những kỷ niệm nơi đi cùng nhau và người ta bik cách làm cho e yêu họ còn e thì ngược lại nghĩ tình yêu là tất cả nên lúc nào cũng sợ mất rồi yêu thương hơn bản thân mình và chính vì vậy là đánh mất họ - biết sự thật là biết 2 đứa không hợp nhau – nhưng e không thể quên được - có quay lại thì cũng như dậy - em không còn được tôn trọng.</p><p><br/></p><p>Tâm tư e hiện tại là như vậy rất rối bời Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả hay ta phải học và biết cách yêu Tình Yêu mới tới được hay lại là như Thầy hay nói mình phải Thu Hút chứ không phải Kẻ Theo Đuổi. Và với tư duy e hiện nay e thấy cái e muốn nhất là 1 Tình Yêu nó mới làm thú vị được trong khi đó e vẫn có những người bạn gia đình và mọi thứ khác đều oki vậy cho e xin hỏi Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả? – Cảm ơn Thầy và mọi người đã dành thời gian đọc mong mọi người cho e xin ý kiến và quan điểm ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍN TÍN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và Gia Đình Web5ngay, hôm nay e vừa nghe được Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 30/10/2023 của Kẻ Vô Cảm và nhờ đó cũng muốn có câu hỏi gửi đến mọi người Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả trong cuộc sống?</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi cũng có 1 công việc ổn định và có định hướng trong tương lai của mình rồi gia đình người thân cũng ổn nên nói về mặt cuộc sống không có gì đến mức nản ạ nhưng lại luôn buồn và cảm thấy mình cô đơn và kiểu không có năng lực để có thể gặp một người mình yêu và cô ấy cũng vậy với em nên cứ cảm thấy cuộc sống cứ nhàm chán!!!</p><p><br/></p><p>Trong khi đó em cảm thấy e được trải nghiệm, cho mình khám phá và tận hưởng nhiều điều mới lạ khá nhiều so hơn với mặt bằng chung các bạn cùng lứa tuổi nhưng lại vẫn thấy chưa đủ vì thật sự sau mọi thứ e cần một người mình yêu và yêu mình đi cùng nhau trải nghiệm những khoảnh khắc đó!</p><p><br/></p><p>Và em nhận ra rõ hơn sau khi chia tay cuộc tình vừa qua được 3 tuần – tới giờ e vẫn cứ nhung nhớ những kỷ niệm nơi đi cùng nhau và người ta bik cách làm cho e yêu họ còn e thì ngược lại nghĩ tình yêu là tất cả nên lúc nào cũng sợ mất rồi yêu thương hơn bản thân mình và chính vì vậy là đánh mất họ - biết sự thật là biết 2 đứa không hợp nhau – nhưng e không thể quên được - có quay lại thì cũng như dậy - em không còn được tôn trọng.</p><p><br/></p><p>Tâm tư e hiện tại là như vậy rất rối bời Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả hay ta phải học và biết cách yêu Tình Yêu mới tới được hay lại là như Thầy hay nói mình phải Thu Hút chứ không phải Kẻ Theo Đuổi. Và với tư duy e hiện nay e thấy cái e muốn nhất là 1 Tình Yêu nó mới làm thú vị được trong khi đó e vẫn có những người bạn gia đình và mọi thứ khác đều oki vậy cho e xin hỏi Tình Yêu Có Phải Là Tất Cả? – Cảm ơn Thầy và mọi người đã dành thời gian đọc mong mọi người cho e xin ý kiến và quan điểm ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14332065-18-1-2024.mp3" length="10751957" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14332065</guid>
    <pubDate>Thu, 18 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>894</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-1-2024</itunes:title>
    <title>17-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NY NA     Cậu biết không năm nay tớ đã 30 tuổi rồi. Tờ ko còn là cậu của những năm trẻ trâu nữa. Cảm xúc của tớ ổn định hơn. Tờ ko còn lên fb để đổ rác, ko còn uống bia một mình rồi khóc. Tạm gọi nôm na là ko còn trong cái guồng buông thả nữa. Tớ chẳng làm tốt trong vai trò làm mẹ. Trước đây rất tệ , bây giờ đở tệ hơn nhưng vẫn tệ. Tớ chẳng có gì tốt đẹp nhất để tặng con tớ. Có phải thứ tốt đẹp nhất mà con tớ muốn là một gia đình trọn vẹn và thời gian của mẹ ko. T...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NY NA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cậu biết không năm nay tớ đã 30 tuổi rồi. Tờ ko còn là cậu của những năm trẻ trâu nữa. Cảm xúc của tớ ổn định hơn. Tờ ko còn lên fb để đổ rác, ko còn uống bia một mình rồi khóc. Tạm gọi nôm na là ko còn trong cái guồng buông thả nữa.</p><p>Tớ chẳng làm tốt trong vai trò làm mẹ. Trước đây rất tệ , bây giờ đở tệ hơn nhưng vẫn tệ.</p><p>Tớ chẳng có gì tốt đẹp nhất để tặng con tớ. Có phải thứ tốt đẹp nhất mà con tớ muốn là một gia đình trọn vẹn và thời gian của mẹ ko. Tớ ko có những thứ đó và vô tình tớ cũng cho con tớ thừa hưởng những thứ tớ ko có…</p><p>…Phụ huynh tớ họ cũng thế. Chắc cũng bất hạnh ko kém.</p><p>Nếu ko có sách chắc cả đời này tớ cũng ko hiểu được những điều đó. Nếu ko có sách chắc giờ này tớ cũng đã lao vào một cuộc hôn nhân ko cần tình yêu. Chả biết. Chỉ là trong đầu đã muốn lấy chồng lại từ năm 26,27 tuổi.</p><p>Chạy trốn vài trò làm mẹ là 1 bật phụ huynh vô tâm. Chạy trốn vai trò làm người là 1 cô gái nhưng tâm hồn nghèo nàn rách rưới.</p><p>Động cơ lao vào 1 mối quan hệ khi đó chắc là dựa dẫm. À không đúng, đúng hơn là nương tựa.</p><p>Thật may ông trời đã dẫn lối tớ phải đi một con đường khác. Thật may ông trời đã dẫn lối cho tớ tìm thấy cậu.</p><p>Tớ rất ghét cậu. Tớ rất mệt khi phải tìm lại cậu để chất vấn.</p><p>Nhưng thật sự là tớ ko muốn bản tính của cậu còn trong tớ ở hiện tại và tương lại nữa…</p><p>Hôm nay tớ mệt.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NY NA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Cậu biết không năm nay tớ đã 30 tuổi rồi. Tờ ko còn là cậu của những năm trẻ trâu nữa. Cảm xúc của tớ ổn định hơn. Tờ ko còn lên fb để đổ rác, ko còn uống bia một mình rồi khóc. Tạm gọi nôm na là ko còn trong cái guồng buông thả nữa.</p><p>Tớ chẳng làm tốt trong vai trò làm mẹ. Trước đây rất tệ , bây giờ đở tệ hơn nhưng vẫn tệ.</p><p>Tớ chẳng có gì tốt đẹp nhất để tặng con tớ. Có phải thứ tốt đẹp nhất mà con tớ muốn là một gia đình trọn vẹn và thời gian của mẹ ko. Tớ ko có những thứ đó và vô tình tớ cũng cho con tớ thừa hưởng những thứ tớ ko có…</p><p>…Phụ huynh tớ họ cũng thế. Chắc cũng bất hạnh ko kém.</p><p>Nếu ko có sách chắc cả đời này tớ cũng ko hiểu được những điều đó. Nếu ko có sách chắc giờ này tớ cũng đã lao vào một cuộc hôn nhân ko cần tình yêu. Chả biết. Chỉ là trong đầu đã muốn lấy chồng lại từ năm 26,27 tuổi.</p><p>Chạy trốn vài trò làm mẹ là 1 bật phụ huynh vô tâm. Chạy trốn vai trò làm người là 1 cô gái nhưng tâm hồn nghèo nàn rách rưới.</p><p>Động cơ lao vào 1 mối quan hệ khi đó chắc là dựa dẫm. À không đúng, đúng hơn là nương tựa.</p><p>Thật may ông trời đã dẫn lối tớ phải đi một con đường khác. Thật may ông trời đã dẫn lối cho tớ tìm thấy cậu.</p><p>Tớ rất ghét cậu. Tớ rất mệt khi phải tìm lại cậu để chất vấn.</p><p>Nhưng thật sự là tớ ko muốn bản tính của cậu còn trong tớ ở hiện tại và tương lại nữa…</p><p>Hôm nay tớ mệt.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14325344-17-1-2024.mp3" length="3955000" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14325344</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>328</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-1-2024</itunes:title>
    <title>16-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÀI Ở TUỔI 17     Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và Các bạn ạ   Em tâm sự một câu chuyện nhỏ cỏn con. Em có một người bạn nó học giỏi hơn em, em với nó ngồi cùng nhau trong lớp. Em thì học chậm tiêu nói thẳng ra ngu, em biết và đang cố gắng hoàn thiện mỗi ngày. Nhưng sáng nay trong tiết Toán Thầy giao bài tập cho cả lớp làm. Em thì làm từ từ chậm rãi có mấy câu em không biết thì em hỏi mấy đứa kế bên chỉ. Nó thì tiếp thu nhanh lắm, mấy câu khó nó đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÀI Ở TUỔI 17<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và Các bạn ạ</p><p><br/></p><p>Em tâm sự một câu chuyện nhỏ cỏn con. Em có một người bạn nó học giỏi hơn em, em với nó ngồi cùng nhau trong lớp. Em thì học chậm tiêu nói thẳng ra ngu, em biết và đang cố gắng hoàn thiện mỗi ngày. Nhưng sáng nay trong tiết Toán Thầy giao bài tập cho cả lớp làm. Em thì làm từ từ chậm rãi có mấy câu em không biết thì em hỏi mấy đứa kế bên chỉ. Nó thì tiếp thu nhanh lắm, mấy câu khó nó đi hỏi mấy đứa giỏi khác trong lớp chỉ cho nó</p><p>Cái nó chạy lung tung trong giờ, thầy bảo &quot; em kia sao cứ chạy loanh quanh trong tiết của tôi vậy &quot; cái nó bảo &quot; em đi hỏi bài ạ &quot;, xong Thầy nói tiếp &quot; sao không hỏi đứa kế bên? &quot;.</p><p>Trong lớp làm bài ồn ào, trao đổi qua lại rất xôm. Cái nó nói to lắm Anh Web5Ngay ạ, &quot; nó ngu lắm &quot;. Em kiểu xịt keo với lúc đó, hên là em lúc nào lên trường cũng đeo khẩu trang ngoại trừ việc uống nước là mở uống xong là đeo lại. Em phải nói nó quê lắm luôn ạ.</p><p>Rồi trong lớp có đứa bạn khác bảo &quot; sao lại nói to với sao lại nói vậy? &quot; nó thì kiểu quay qua em nói &quot; nhưng m ngu thật mà t nói đúng mà &quot;. Em nói luôn đúng rồi t ngu thật mà nhưng có nhất thiết m phải la to lên vậy không? Cái nó im ru luôn</p><p>Em thì ngồi im trong giờ Toán chả thèm quan tâm nó nữa. Gần cuối giờ nó xin lỗi, với bắt chuyện kiểu như nó xin lỗi cho có. Kiểu &quot; mình sai mình xin lỗi được chưa &quot;. Em cũng bảo t không để bụng đâu. Mà trong lòng em buồn với quê lắm.</p><p><br/></p><p>Em tâm sự với Anh cho hết để trong lòng. Có phải em hơi nhạy cảm trong chuyện này không? Anh nghĩ sao về tình bạn này có nên tiếp tục không a? Hay em có nhỏ mọn quá không ạ?</p><p>Bài tâm sự này chắc trẻ con lắm trong tất cả bài tâm sự em đã được nghe những thời gian qua, em gửi đây để có ai đọc được là em vui lắm rồi ạ. Cảm ơn cả nhà đọc đến đây ^^ 31/10/2023</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÀI Ở TUỔI 17<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Anh Web5Ngay, Cô, Chú, Anh, Chị và Các bạn ạ</p><p><br/></p><p>Em tâm sự một câu chuyện nhỏ cỏn con. Em có một người bạn nó học giỏi hơn em, em với nó ngồi cùng nhau trong lớp. Em thì học chậm tiêu nói thẳng ra ngu, em biết và đang cố gắng hoàn thiện mỗi ngày. Nhưng sáng nay trong tiết Toán Thầy giao bài tập cho cả lớp làm. Em thì làm từ từ chậm rãi có mấy câu em không biết thì em hỏi mấy đứa kế bên chỉ. Nó thì tiếp thu nhanh lắm, mấy câu khó nó đi hỏi mấy đứa giỏi khác trong lớp chỉ cho nó</p><p>Cái nó chạy lung tung trong giờ, thầy bảo &quot; em kia sao cứ chạy loanh quanh trong tiết của tôi vậy &quot; cái nó bảo &quot; em đi hỏi bài ạ &quot;, xong Thầy nói tiếp &quot; sao không hỏi đứa kế bên? &quot;.</p><p>Trong lớp làm bài ồn ào, trao đổi qua lại rất xôm. Cái nó nói to lắm Anh Web5Ngay ạ, &quot; nó ngu lắm &quot;. Em kiểu xịt keo với lúc đó, hên là em lúc nào lên trường cũng đeo khẩu trang ngoại trừ việc uống nước là mở uống xong là đeo lại. Em phải nói nó quê lắm luôn ạ.</p><p>Rồi trong lớp có đứa bạn khác bảo &quot; sao lại nói to với sao lại nói vậy? &quot; nó thì kiểu quay qua em nói &quot; nhưng m ngu thật mà t nói đúng mà &quot;. Em nói luôn đúng rồi t ngu thật mà nhưng có nhất thiết m phải la to lên vậy không? Cái nó im ru luôn</p><p>Em thì ngồi im trong giờ Toán chả thèm quan tâm nó nữa. Gần cuối giờ nó xin lỗi, với bắt chuyện kiểu như nó xin lỗi cho có. Kiểu &quot; mình sai mình xin lỗi được chưa &quot;. Em cũng bảo t không để bụng đâu. Mà trong lòng em buồn với quê lắm.</p><p><br/></p><p>Em tâm sự với Anh cho hết để trong lòng. Có phải em hơi nhạy cảm trong chuyện này không? Anh nghĩ sao về tình bạn này có nên tiếp tục không a? Hay em có nhỏ mọn quá không ạ?</p><p>Bài tâm sự này chắc trẻ con lắm trong tất cả bài tâm sự em đã được nghe những thời gian qua, em gửi đây để có ai đọc được là em vui lắm rồi ạ. Cảm ơn cả nhà đọc đến đây ^^ 31/10/2023</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14317523-16-1-2024.mp3" length="6345204" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14317523</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>527</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-1-2023</itunes:title>
    <title>15-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: QUẠ ĐEN     Em chào anh Năm và anh chị em trong group nhé. Em tên là quạ đen. Nick name em tự đặt cho mình. Sau đây em có một vấn đề mà em rất thắc mắc ở bản thân em, mong anh Năm và anh chị giải đáp giúp em. Câu chuyện như sau: năm nay em 22 tuổi, em là một người hướng ngoại. Em đi đâu cũng giao tiếp, chào hỏi và giữ mối quan hệ rất tốt với mọi người xung quanh. Luôn cười nói rất vui vẻ, kể cả bà bán nước hay chị bán xôi. Em đều bắt chuyện và hỏi thăm họ hết. Hàn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: QUẠ ĐEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và anh chị em trong group nhé. Em tên là quạ đen. Nick name em tự đặt cho mình.</p><p>Sau đây em có một vấn đề mà em rất thắc mắc ở bản thân em, mong anh Năm và anh chị giải đáp giúp em.</p><p>Câu chuyện như sau: năm nay em 22 tuổi, em là một người hướng ngoại. Em đi đâu cũng giao tiếp, chào hỏi và giữ mối quan hệ rất tốt với mọi người xung quanh. Luôn cười nói rất vui vẻ, kể cả bà bán nước hay chị bán xôi. Em đều bắt chuyện và hỏi thăm họ hết. Hàng xóm thì rất quý mến em. Rồi chỗ làm cũng thế, anh chị bạn bè thì rất tin tưởng. Họ an tâm về em đến nỗi bỏ ví tiền trước mặt mà cũng không sợ mất, mượn tiền là cho ngay.</p><p>Nhưng vấn đề của em là em chưa có người yêu. Từ nhỏ tới giờ em không biết yêu là gì luôn á. Mặc dù con gái em quen rất là nhiều, nhưng chỉ quen ở mức tình bạn. Nghĩa là chỉ đùa giỡn nói chuyện tâm sự như một người bạn. Em không biết làm cách nào để bước vào một mối quan hệ yêu đương, bởi vì nhiều khi em đi trên đường. Thấy 1 đôi yêu nhau, họ cười nói, trao nhau nụ hôn. Thấy họ rất hạnh phúc. Em ngưỡng mộ chứ không ghen.</p><p>Thì mong anh Năm và anh chị em có biết là vấn đề của em là ở đâu không ạ???</p><p>Ak thêm một chi tiết nữa là em là tuýp người không theo đuổi, em chỉ thích hoàn thiện bản thân, và rất muốn trải nghiệm cảm giác 2 người thu hút lẫn nhau.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: QUẠ ĐEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và anh chị em trong group nhé. Em tên là quạ đen. Nick name em tự đặt cho mình.</p><p>Sau đây em có một vấn đề mà em rất thắc mắc ở bản thân em, mong anh Năm và anh chị giải đáp giúp em.</p><p>Câu chuyện như sau: năm nay em 22 tuổi, em là một người hướng ngoại. Em đi đâu cũng giao tiếp, chào hỏi và giữ mối quan hệ rất tốt với mọi người xung quanh. Luôn cười nói rất vui vẻ, kể cả bà bán nước hay chị bán xôi. Em đều bắt chuyện và hỏi thăm họ hết. Hàng xóm thì rất quý mến em. Rồi chỗ làm cũng thế, anh chị bạn bè thì rất tin tưởng. Họ an tâm về em đến nỗi bỏ ví tiền trước mặt mà cũng không sợ mất, mượn tiền là cho ngay.</p><p>Nhưng vấn đề của em là em chưa có người yêu. Từ nhỏ tới giờ em không biết yêu là gì luôn á. Mặc dù con gái em quen rất là nhiều, nhưng chỉ quen ở mức tình bạn. Nghĩa là chỉ đùa giỡn nói chuyện tâm sự như một người bạn. Em không biết làm cách nào để bước vào một mối quan hệ yêu đương, bởi vì nhiều khi em đi trên đường. Thấy 1 đôi yêu nhau, họ cười nói, trao nhau nụ hôn. Thấy họ rất hạnh phúc. Em ngưỡng mộ chứ không ghen.</p><p>Thì mong anh Năm và anh chị em có biết là vấn đề của em là ở đâu không ạ???</p><p>Ak thêm một chi tiết nữa là em là tuýp người không theo đuổi, em chỉ thích hoàn thiện bản thân, và rất muốn trải nghiệm cảm giác 2 người thu hút lẫn nhau.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14310485-15-1-2023.mp3" length="3694194" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14310485</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>306</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-1-2024</itunes:title>
    <title>12-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HỎI CHẤM     Chào thầy và các bạn . Em cuối năm nay 20 tuổi em cũng được ba mẹ đồng ý cho học đại học và phụ cấp và tiền ăn học nhưng vì muốn dư giả em cũng đi làm từ đầu năm 2 tới giờ nhưng trãi qua nhiều công việc mọi người đều chê và phàn nàn về em do em chậm chạp, nói chuyện , không chú ý tập trung , vụng về… và cuối cùng em buộc phải thôi việc tuy công việc của em là pg part time mõi tuần em đăng kí làm 1 job kéo dài khoảng 3 ngày cuối tuần nhưng sau đó có jo...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HỎI CHẤM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn .</p><p>Em cuối năm nay 20 tuổi em cũng được ba mẹ đồng ý cho học đại học và phụ cấp và tiền ăn học nhưng vì muốn dư giả em cũng đi làm từ đầu năm 2 tới giờ nhưng trãi qua nhiều công việc mọi người đều chê và phàn nàn về em do em chậm chạp, nói chuyện , không chú ý tập trung , vụng về… và cuối cùng em buộc phải thôi việc tuy công việc của em là pg part time mõi tuần em đăng kí làm 1 job kéo dài khoảng 3 ngày cuối tuần nhưng sau đó có job em nhận 15 ngày hoặc giờ linh hoạt sau thời gian làm.</p><p>Một ngày em thường đứng 12 tiếng để kiếm đủ tiền ăn một tuần làm 3 ngày hoặc 2 ngày cuối tuần .Em thường hay bị chú ý nhiều hơn các bạn khác em cảm thấy vậy mặc dù em chả biết ai cả có thể do em cao và ốm nên dễ nhận diện . Và vì thế em bị để ý nhiều hơn . Và em càng nhận ra càng nhiều người khó chịu rồi cũng bị đuổi nhiều khoảng 3 lần em nên em hay khóc thật nhiều trên đường về em cảm thấy em làm tốt lắm mà cũng đi đúng giờ cố gắng bán hàng và nhiệt tình chỉ tại đôi lúc em không biết nên làm gì ở chỗ mới mẻ này chỗ nào em cũng chỉ tiếp xúc được vài lần rồi đổi chỗ khác..Vấn đề là em cũng không biết vì sao em lại cảm thấy mình làm gì cũng dễ bị thay thế và bị bắt lỗi vậy ai cũng nói môi trường toxic mà mọi người vẫn chọn làm tiếp .</p><p>Em là một đứa có cái tôi cao và khi bị đuổi nơi nào đó em cảm thấy ghét nơi đó lắm và sợ những người như vậy và em không dám làm nữa.</p><p>Một vấn đề nữa là do em ở kí túc xá của trường em đang học phòng 14 người nhưng hiện tại em cảm thấy quá mệt mõi và em cảm thấy kiệt sức khi gặp nhiều người đến vậy em ở cũng được gần 2 năm rồi mà em mấy nay luôn cảm thấy không muốn thân với mọi người nữa tại mọi người đều khác tính cách của em và em luôn cảm thấy tự ti và không thoải mái khi nói chuyện .</p><p>Tuy nhiên bên ngoài em vẫn có nhiều bạn làm chung có hay đi chơi chung hay bạn học cấp 3 , đại học bọn em vẫn liên lạc với nhau và thân nhau nữa . Mà không biết vì sao em cảm thấy một phòng 14 người em cảm thấy 1 mình em vẫn tốt hơn. Do ai nhỉ ???</p><p><br/></p><p>Tiếp đến việc chi tiêu tiền bạc vô lí nên tháng nào cũng hết tiền mặc dù làm cũng dư nhiều nhiều mà em mua sắm ăn uống hay di chơi với bạn bè nên nó hết nhanh ghê . Có nhiều điều em kể nãy giờ khá dài nhưng nó chỉ có 1/10 cảm xúc trong đầu của em thôi. Từ lúc em đi làm lúc nào em cũng suy nghĩ rối tung lên nhiều việc như vậy .</p><p>Em thấy cuộc sống mọi người đơn giản ăn ngủ rồi học rồi chơi game bla bla.. còn em chỉ muốn học gì đó như tiếng anh giao tiếp, tập gym, đi làm có tiền sài, học kỹ năng mềm , tò mò tìm hiểu môn chuyên ngành như du lịch, làm gì đẻ tự do tài chính, cần học thêm tiếp thị như nào, đầu tư tiền như nào , bận đồ saoo cho đẹp, sao cho hết mụn … rất nhiều thứ em muốn làm mà sao em cảm thấy mình tham lam quá nhỉ . Còn em nhìn những người xung quanh phòng chỉ nằm phe phẩy cả ngày hoặc có bồ đi chơi em vân chưa hiểu vì sao 20 năm nay em vẫn chưa có bồ và cũng không có ai để ý tới có phải lại do em nữa không.</p><p>Em vẫn hay cười và vui vẻ hài hước mà tại sao thế nhỉ ? Em đang cố gắng phát triển tốt hơn mõi ngày mà tại sao nhỉ ? đúng là hàng vạn câu hỏi vì sao trong cái đầu của em hy vọng thầy không đâu đầu khi đọc hết tâm sự này . Em cảm ơn thầy nhá.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HỎI CHẤM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn .</p><p>Em cuối năm nay 20 tuổi em cũng được ba mẹ đồng ý cho học đại học và phụ cấp và tiền ăn học nhưng vì muốn dư giả em cũng đi làm từ đầu năm 2 tới giờ nhưng trãi qua nhiều công việc mọi người đều chê và phàn nàn về em do em chậm chạp, nói chuyện , không chú ý tập trung , vụng về… và cuối cùng em buộc phải thôi việc tuy công việc của em là pg part time mõi tuần em đăng kí làm 1 job kéo dài khoảng 3 ngày cuối tuần nhưng sau đó có job em nhận 15 ngày hoặc giờ linh hoạt sau thời gian làm.</p><p>Một ngày em thường đứng 12 tiếng để kiếm đủ tiền ăn một tuần làm 3 ngày hoặc 2 ngày cuối tuần .Em thường hay bị chú ý nhiều hơn các bạn khác em cảm thấy vậy mặc dù em chả biết ai cả có thể do em cao và ốm nên dễ nhận diện . Và vì thế em bị để ý nhiều hơn . Và em càng nhận ra càng nhiều người khó chịu rồi cũng bị đuổi nhiều khoảng 3 lần em nên em hay khóc thật nhiều trên đường về em cảm thấy em làm tốt lắm mà cũng đi đúng giờ cố gắng bán hàng và nhiệt tình chỉ tại đôi lúc em không biết nên làm gì ở chỗ mới mẻ này chỗ nào em cũng chỉ tiếp xúc được vài lần rồi đổi chỗ khác..Vấn đề là em cũng không biết vì sao em lại cảm thấy mình làm gì cũng dễ bị thay thế và bị bắt lỗi vậy ai cũng nói môi trường toxic mà mọi người vẫn chọn làm tiếp .</p><p>Em là một đứa có cái tôi cao và khi bị đuổi nơi nào đó em cảm thấy ghét nơi đó lắm và sợ những người như vậy và em không dám làm nữa.</p><p>Một vấn đề nữa là do em ở kí túc xá của trường em đang học phòng 14 người nhưng hiện tại em cảm thấy quá mệt mõi và em cảm thấy kiệt sức khi gặp nhiều người đến vậy em ở cũng được gần 2 năm rồi mà em mấy nay luôn cảm thấy không muốn thân với mọi người nữa tại mọi người đều khác tính cách của em và em luôn cảm thấy tự ti và không thoải mái khi nói chuyện .</p><p>Tuy nhiên bên ngoài em vẫn có nhiều bạn làm chung có hay đi chơi chung hay bạn học cấp 3 , đại học bọn em vẫn liên lạc với nhau và thân nhau nữa . Mà không biết vì sao em cảm thấy một phòng 14 người em cảm thấy 1 mình em vẫn tốt hơn. Do ai nhỉ ???</p><p><br/></p><p>Tiếp đến việc chi tiêu tiền bạc vô lí nên tháng nào cũng hết tiền mặc dù làm cũng dư nhiều nhiều mà em mua sắm ăn uống hay di chơi với bạn bè nên nó hết nhanh ghê . Có nhiều điều em kể nãy giờ khá dài nhưng nó chỉ có 1/10 cảm xúc trong đầu của em thôi. Từ lúc em đi làm lúc nào em cũng suy nghĩ rối tung lên nhiều việc như vậy .</p><p>Em thấy cuộc sống mọi người đơn giản ăn ngủ rồi học rồi chơi game bla bla.. còn em chỉ muốn học gì đó như tiếng anh giao tiếp, tập gym, đi làm có tiền sài, học kỹ năng mềm , tò mò tìm hiểu môn chuyên ngành như du lịch, làm gì đẻ tự do tài chính, cần học thêm tiếp thị như nào, đầu tư tiền như nào , bận đồ saoo cho đẹp, sao cho hết mụn … rất nhiều thứ em muốn làm mà sao em cảm thấy mình tham lam quá nhỉ . Còn em nhìn những người xung quanh phòng chỉ nằm phe phẩy cả ngày hoặc có bồ đi chơi em vân chưa hiểu vì sao 20 năm nay em vẫn chưa có bồ và cũng không có ai để ý tới có phải lại do em nữa không.</p><p>Em vẫn hay cười và vui vẻ hài hước mà tại sao thế nhỉ ? Em đang cố gắng phát triển tốt hơn mõi ngày mà tại sao nhỉ ? đúng là hàng vạn câu hỏi vì sao trong cái đầu của em hy vọng thầy không đâu đầu khi đọc hết tâm sự này . Em cảm ơn thầy nhá.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14296040-12-1-2024.mp3" length="5869044" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14296040</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>487</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-1-2024</itunes:title>
    <title>11-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ     Dạ chào thầy Năm, và đại gia đình web5ngay ạ. Em là sinh viên năm 4.   Đến bây giờ em khẳng định là mình không hối tiếc gì về thời sinh viên hết, em đã chăm chỉ và có đã được công việc mình muốn ngay từ năm nhất. Em cũng có được một vài thành tích về ngành học của mình.   Nếu có điều em chưa ưng ý là mình là em đã không biết cách xác định rõ ràng lộ trình học IELTS của mình ngay từ sớm dẫn đến kết quả thấp Nhưng may là em cũng đủ điều kiện học nghiệp ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy Năm, và đại gia đình web5ngay ạ.</p><p>Em là sinh viên năm 4.</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ em khẳng định là mình không hối tiếc gì về thời sinh viên hết, em đã chăm chỉ và có đã được công việc mình muốn ngay từ năm nhất. Em cũng có được một vài thành tích về ngành học của mình.</p><p><br/></p><p>Nếu có điều em chưa ưng ý là mình là em đã không biết cách xác định rõ ràng lộ trình học IELTS của mình ngay từ sớm dẫn đến kết quả thấp Nhưng may là em cũng đủ điều kiện học nghiệp vụ và có được công việc tại một trung tâm Tiếng Anh ngay đầu năm 4.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em biết chắc chắn mình muốn làm cái gì, mình muốn trở thành một người ra sao. Tuy bận nhưng em vẫn dành thời gian ôn luyện IELTS, tại em biết rõ là em sẽ không được tăng lương hoặc thậm chí bị đào thải khi mình không đủ trình độ. Em tự nhủ là mình mới 21 tuổi thôi, cứ cố gắng hết sức, nếu mọi chuyện không như ý thì mình chỉ buồn chứ không hề tiếc.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em là trong những lớp em dạy, có 1 lớp học từ đâu đó tầm 12 HS, giảm xuống còn 4-5 người. Và một lớp nữa cũng khá giống (nhưng lớp này em nghĩ là do các bạn lười thôi).</p><p><br/></p><p>Em nghĩ có thể là em chưa đủ trình độ vì đôi lúc em dịch bài còn vấp, học sinh hỏi khó quá thì xài từ điển, em không hề giấu giếm giới hạn của mình. Nhưng em khẳng định là em soạn bài rất kĩ, tất cả câu hỏi trong bài em đều giải thích được (mấy câu khó dịch quá thì bị vấp:)).</p><p><br/></p><p>Nếu chuyện chỉ vì kiến thức thì em không viết bài để xin ý kiến của thầy đâu ạ. Đáng nói là em không có khiếu hài hước, nếu nói chuyện vui vui nhẹ nhàng thì em làm được. Chứ lúc nào cũng buôn chuyện thì em chịu thua. Có lẽ giáo viên trước giỏi hơn em, nên em hay bị các bạn so sánh khiếu hài hước. Và đây là lý do chính các bạn nghỉ nhiều đó ạ.</p><p><br/></p><p>Nhìn chung của công việc của em tới giờ phút này vẫn ổn, chỉ có 2 lớp kể trên và việc đôi lúc bị so sánh làm em buồn và không thể tập trung được thôi ạ. Em rất mong nhận được sự góp ý của thầy và gia đình web5ngay.</p><p><br/></p><p>Em chân thành cảm ơn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUỔI TRẺ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ chào thầy Năm, và đại gia đình web5ngay ạ.</p><p>Em là sinh viên năm 4.</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ em khẳng định là mình không hối tiếc gì về thời sinh viên hết, em đã chăm chỉ và có đã được công việc mình muốn ngay từ năm nhất. Em cũng có được một vài thành tích về ngành học của mình.</p><p><br/></p><p>Nếu có điều em chưa ưng ý là mình là em đã không biết cách xác định rõ ràng lộ trình học IELTS của mình ngay từ sớm dẫn đến kết quả thấp Nhưng may là em cũng đủ điều kiện học nghiệp vụ và có được công việc tại một trung tâm Tiếng Anh ngay đầu năm 4.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em biết chắc chắn mình muốn làm cái gì, mình muốn trở thành một người ra sao. Tuy bận nhưng em vẫn dành thời gian ôn luyện IELTS, tại em biết rõ là em sẽ không được tăng lương hoặc thậm chí bị đào thải khi mình không đủ trình độ. Em tự nhủ là mình mới 21 tuổi thôi, cứ cố gắng hết sức, nếu mọi chuyện không như ý thì mình chỉ buồn chứ không hề tiếc.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em là trong những lớp em dạy, có 1 lớp học từ đâu đó tầm 12 HS, giảm xuống còn 4-5 người. Và một lớp nữa cũng khá giống (nhưng lớp này em nghĩ là do các bạn lười thôi).</p><p><br/></p><p>Em nghĩ có thể là em chưa đủ trình độ vì đôi lúc em dịch bài còn vấp, học sinh hỏi khó quá thì xài từ điển, em không hề giấu giếm giới hạn của mình. Nhưng em khẳng định là em soạn bài rất kĩ, tất cả câu hỏi trong bài em đều giải thích được (mấy câu khó dịch quá thì bị vấp:)).</p><p><br/></p><p>Nếu chuyện chỉ vì kiến thức thì em không viết bài để xin ý kiến của thầy đâu ạ. Đáng nói là em không có khiếu hài hước, nếu nói chuyện vui vui nhẹ nhàng thì em làm được. Chứ lúc nào cũng buôn chuyện thì em chịu thua. Có lẽ giáo viên trước giỏi hơn em, nên em hay bị các bạn so sánh khiếu hài hước. Và đây là lý do chính các bạn nghỉ nhiều đó ạ.</p><p><br/></p><p>Nhìn chung của công việc của em tới giờ phút này vẫn ổn, chỉ có 2 lớp kể trên và việc đôi lúc bị so sánh làm em buồn và không thể tập trung được thôi ạ. Em rất mong nhận được sự góp ý của thầy và gia đình web5ngay.</p><p><br/></p><p>Em chân thành cảm ơn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14289942-11-1-2024.mp3" length="6952394" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14289942</guid>
    <pubDate>Thu, 11 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>578</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-1-2024</itunes:title>
    <title>10-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ     Con xin mến chào thầy Năm và mọi người trong gia đình web5ngay. Con viết những dòng này mong thầy và mọi người có thể cho con một lời khuyên hữu ích với ạ!   CHÔNG CHÊNH TUỔI 17   Với độ tuổi 17 cũng không được coi là còn nhỏ nhưng cũng không đủ lớn để quyết định những sự lựa chọn hay là những suy nghĩ chính chắn. Cái độ tuổi mà người ta cho là cứng đầu bảo thủ và khó bảo cũng như là cố chấp...   Con là nữ và đang học lớp 12. Hiện t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin mến chào thầy Năm và mọi người trong gia đình web5ngay. Con viết những dòng này mong thầy và mọi người có thể cho con một lời khuyên hữu ích với ạ!</p><p><br/></p><p>CHÔNG CHÊNH TUỔI 17</p><p><br/></p><p>Với độ tuổi 17 cũng không được coi là còn nhỏ nhưng cũng không đủ lớn để quyết định những sự lựa chọn hay là những suy nghĩ chính chắn. Cái độ tuổi mà người ta cho là cứng đầu bảo thủ và khó bảo cũng như là cố chấp...</p><p><br/></p><p>Con là nữ và đang học lớp 12. Hiện tại thì con đang rất là phân vân và nhiều suy nghĩ khó có thể lựa chọn được mục tiêu hay là những kế hoạch tiếp theo sau khi thi tốt nghiệp xong con sẽ làm gì? Trong đầu con với nhiều suy nghĩ sau khi tốt nghiệp xong sẽ chọn học tiếp lên Đại Học hay Cao Đẳng, hay là đi Du học, hay là đi xuất khẩu lao động, hay là đi làm...</p><p><br/></p><p>Với những lựa chọn đó nó cũng có những điều tốt và không tốt khi con lựa chọn những con đường trên. Việc học Đại Học hay học Cao Đẳng thì theo con tìm hiểu thì đó cũng là một con đường tốt nhất cho sau này, khi mà con chưa biết mình thích cái gì, mình giỏi việc gì... nhưng mà khi học như vậy cho dù sau con ra trường làm đúng nghành hay là trái nghành thì những kiến thức mà con học ở trường ĐH cũng giúp cho con có những suy nghĩ và những kiến thức nhất định nào đó cho tương lai sau này.</p><p>Con học ĐH thì con sẽ học ngành du lịch hoặc quản trị khánh sạn là nghành con thích nhưng 2 Bác lại không đồng ý mấy với việc con theo học nghành đó vì nghành Hướng dẫn viên du lịch con cũng chỉ có thể làm lúc còn trẻ và khi chưa lập gia đình sau này con có gia đình thì con không thể giành thời gian được nhiều cho ngành đó nữa...</p><p>Còn việc Du học thì đó là một vấn đề cũng rất nhiều biến cố: bme sẽ cho con học phí năm đầu còn lại sẽ là do con vừa học vừa làm để lấy tiền chi trả học phí cũng như ăn ở ( đó là những gì con nghĩ và làm sau khi du học) nhưng khi con nói điều đó với Bác ruột trong nhà thì bác lại không ủng hộ điều đó. Vì gia đình con không thể chi trả học phí cho con cả 4 năm được mà chỉ có thể chi trả cho con năm đầu mà thôi. Bác có bảo việc con suy nghĩ như vậy là không được, khi con sang một đất nước xa lạ ngôn ngữ còn hạn chế, thì con xin đi làm thêm cũng sẽ gặp nhiều khó khăn. Và khi con ở bên đó một mình việc con vừa đi học vừa đi làm để nuôi bản thân sẽ gặp rất nhiều áp lực về tiền bạc cho việc học cũng như ăn ở tại đó. Như vậy việc học hành của con cũng sẽ không hiệu quả, vì con phải vừa giành thời gian đi học, giành thời gian đi làm, thời gian ôn bài và học bài nữa điều này sẽ khiến con mệt mỏi và áp lực... Và rồi Bác lại bảo con đi theo hệ xuất khẩu lao động thì bác còn ủng hộ với đồng ý vì: con theo hệ xuất khẩu lao động thì con một ngày đi làm 8 tiếng thì những thời gian còn lại trong ngày con có thời gian cho việc học thêm các kỹ năng và giao tiếp của mình nhiều hơn. Và con sẽ được tiếp xúc với tiếng nói của họ nhiều hơn và việc nói cũng như chữ viết của con sẽ tốt hơn. Sau này con về nước thì con có thể học thêm một kỹ năng nào đó về giao tiếp rồi sẽ giúp con tốt hơn việc giao tiếp và con xin đi phiên dịch sẽ là lợi thế cho con.</p><p>Còn việc đi làm thì con thấy không ổn nhất, vì con chẳng biết con sẽ đi làm việc gì và con không có kỹ năng nào nổi bật hay giỏi về một lĩnh vực nào đó. Với tuổi 18 thì việc đi làm một công việc nào đó sẽ khá là vất vả và gặp nhiều chắc chở vì con chưa ra bên ngoài xã hội nhiều và cuộc sống đi làm sẽ cũng gặp rất nhiều chuyện như sự ganh ghét cùng công ty, việc nói xấu hay là người khác đẩy mình xuống dưới... và cũng rất nhiều chuyện sẽ xảy ra...</p><p><br/></p><p>Việc này khiến con không thể đưa ra sự lựa chọn được cho bản thân mình sẽ đi học hay là đi làm. Vì khi con chưa xác định được mục tiêu thì con cũng chẳng thể nào mà có thể lên kế hoạch cho con đường tiếp theo của mình như thế nào ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con xin mến chào thầy Năm và mọi người trong gia đình web5ngay. Con viết những dòng này mong thầy và mọi người có thể cho con một lời khuyên hữu ích với ạ!</p><p><br/></p><p>CHÔNG CHÊNH TUỔI 17</p><p><br/></p><p>Với độ tuổi 17 cũng không được coi là còn nhỏ nhưng cũng không đủ lớn để quyết định những sự lựa chọn hay là những suy nghĩ chính chắn. Cái độ tuổi mà người ta cho là cứng đầu bảo thủ và khó bảo cũng như là cố chấp...</p><p><br/></p><p>Con là nữ và đang học lớp 12. Hiện tại thì con đang rất là phân vân và nhiều suy nghĩ khó có thể lựa chọn được mục tiêu hay là những kế hoạch tiếp theo sau khi thi tốt nghiệp xong con sẽ làm gì? Trong đầu con với nhiều suy nghĩ sau khi tốt nghiệp xong sẽ chọn học tiếp lên Đại Học hay Cao Đẳng, hay là đi Du học, hay là đi xuất khẩu lao động, hay là đi làm...</p><p><br/></p><p>Với những lựa chọn đó nó cũng có những điều tốt và không tốt khi con lựa chọn những con đường trên. Việc học Đại Học hay học Cao Đẳng thì theo con tìm hiểu thì đó cũng là một con đường tốt nhất cho sau này, khi mà con chưa biết mình thích cái gì, mình giỏi việc gì... nhưng mà khi học như vậy cho dù sau con ra trường làm đúng nghành hay là trái nghành thì những kiến thức mà con học ở trường ĐH cũng giúp cho con có những suy nghĩ và những kiến thức nhất định nào đó cho tương lai sau này.</p><p>Con học ĐH thì con sẽ học ngành du lịch hoặc quản trị khánh sạn là nghành con thích nhưng 2 Bác lại không đồng ý mấy với việc con theo học nghành đó vì nghành Hướng dẫn viên du lịch con cũng chỉ có thể làm lúc còn trẻ và khi chưa lập gia đình sau này con có gia đình thì con không thể giành thời gian được nhiều cho ngành đó nữa...</p><p>Còn việc Du học thì đó là một vấn đề cũng rất nhiều biến cố: bme sẽ cho con học phí năm đầu còn lại sẽ là do con vừa học vừa làm để lấy tiền chi trả học phí cũng như ăn ở ( đó là những gì con nghĩ và làm sau khi du học) nhưng khi con nói điều đó với Bác ruột trong nhà thì bác lại không ủng hộ điều đó. Vì gia đình con không thể chi trả học phí cho con cả 4 năm được mà chỉ có thể chi trả cho con năm đầu mà thôi. Bác có bảo việc con suy nghĩ như vậy là không được, khi con sang một đất nước xa lạ ngôn ngữ còn hạn chế, thì con xin đi làm thêm cũng sẽ gặp nhiều khó khăn. Và khi con ở bên đó một mình việc con vừa đi học vừa đi làm để nuôi bản thân sẽ gặp rất nhiều áp lực về tiền bạc cho việc học cũng như ăn ở tại đó. Như vậy việc học hành của con cũng sẽ không hiệu quả, vì con phải vừa giành thời gian đi học, giành thời gian đi làm, thời gian ôn bài và học bài nữa điều này sẽ khiến con mệt mỏi và áp lực... Và rồi Bác lại bảo con đi theo hệ xuất khẩu lao động thì bác còn ủng hộ với đồng ý vì: con theo hệ xuất khẩu lao động thì con một ngày đi làm 8 tiếng thì những thời gian còn lại trong ngày con có thời gian cho việc học thêm các kỹ năng và giao tiếp của mình nhiều hơn. Và con sẽ được tiếp xúc với tiếng nói của họ nhiều hơn và việc nói cũng như chữ viết của con sẽ tốt hơn. Sau này con về nước thì con có thể học thêm một kỹ năng nào đó về giao tiếp rồi sẽ giúp con tốt hơn việc giao tiếp và con xin đi phiên dịch sẽ là lợi thế cho con.</p><p>Còn việc đi làm thì con thấy không ổn nhất, vì con chẳng biết con sẽ đi làm việc gì và con không có kỹ năng nào nổi bật hay giỏi về một lĩnh vực nào đó. Với tuổi 18 thì việc đi làm một công việc nào đó sẽ khá là vất vả và gặp nhiều chắc chở vì con chưa ra bên ngoài xã hội nhiều và cuộc sống đi làm sẽ cũng gặp rất nhiều chuyện như sự ganh ghét cùng công ty, việc nói xấu hay là người khác đẩy mình xuống dưới... và cũng rất nhiều chuyện sẽ xảy ra...</p><p><br/></p><p>Việc này khiến con không thể đưa ra sự lựa chọn được cho bản thân mình sẽ đi học hay là đi làm. Vì khi con chưa xác định được mục tiêu thì con cũng chẳng thể nào mà có thể lên kế hoạch cho con đường tiếp theo của mình như thế nào ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14274956-10-1-2024.mp3" length="10262631" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14274956</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>854</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-1-2024</itunes:title>
    <title>9-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: AN NHIÊN    Gởi Thầy, Em đã nghe Tri kỷ cảm xúc và Tâm sự buồn vui hơn 1 năm. Em không nghĩ rằng có thời điểm em sẽ gởi tâm sự như thế này...Nhưng thật lòng em rất muốn nhận được lời chia sẻ từ Thầy!    Năm nay em 30 tuổi. Vợ chồng em ở với nhau được 7 năm, có 1 bé gái 6 tuổi. Ở Sài Gòn làm lụng không có dư giả, nên đến hiện tại cũng không có tài sản chung. Giữa vợ chồng không cùng quan điểm sống. Áp lực tiền bạc mọi thứ đè nặng nên 1 năm nay cả 2 vợ chồng đều im l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: AN NHIÊN</p><p><br/><br/></p><p>Gởi Thầy,</p><p>Em đã nghe Tri kỷ cảm xúc và Tâm sự buồn vui hơn 1 năm. Em không nghĩ rằng có thời điểm em sẽ gởi tâm sự như thế này...Nhưng thật lòng em rất muốn nhận được lời chia sẻ từ Thầy!</p><p><br/><br/></p><p>Năm nay em 30 tuổi. Vợ chồng em ở với nhau được 7 năm, có 1 bé gái 6 tuổi. Ở Sài Gòn làm lụng không có dư giả, nên đến hiện tại cũng không có tài sản chung. Giữa vợ chồng không cùng quan điểm sống. Áp lực tiền bạc mọi thứ đè nặng nên 1 năm nay cả 2 vợ chồng đều im lặng cho qua ngày với nhau. Đỉnh điểm là ngày 20/10 vừa qua em có bị tác động vật lý dẫn đến sụp xương trán, chấn động não nhẹ, nứt 2 xương sườn và đa chấn thương phần mềm toàn thân. Đây không phải lần đầu em bị tác động. Nhưng đây là lần khiến em ám ảnh đến tột độ. Vợ chồng ở với nhau 7 năm, chồng em đánh em xong có thể nói câu: &quot;Mày nằm im đó, chết tao chịu&quot;. Sáng hôm sau thì ba em nhận được lời giải thích cho hành động đó là: &quot;Có chút hơi men và bao nhiêu thứ dồn nén nên không kìm chế được&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Đến hiện tại, sự việc xảy ra đã được 1 tuần. Gia đình bên chồng đều biết chuyện nhưng không hề có 1 cuộc điện thoại cho em hay ba mẹ em. Ba mẹ em đã buồn và lo cho em rất nhiều, và em biết ba mẹ nén nước mắt lại không khóc trước mặt em. Tim em cũng thắt nghẹn. Em về quê ở với gia đình được 1 tuần. Cả em lẫn ba mẹ em đều cố nén nước mắt trước mặt nhau, nên hôm nay em quyết định trở lại Sài Gòn. Em vốn là dĩ là đứa mạnh mẽ, từ trước đến giờ em có thể tự mình vượt qua mọi thứ. Nhưng lần này nước mắt cứ trào ra mà em không kìm nén được. Thật sự em mệt mỏi, hoang mang, vô định, bản thân em hiện tại chưa biết phải làm gì...Mong nhận được sự chia sẻ từ Thầy! Em rất biết ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: AN NHIÊN</p><p><br/><br/></p><p>Gởi Thầy,</p><p>Em đã nghe Tri kỷ cảm xúc và Tâm sự buồn vui hơn 1 năm. Em không nghĩ rằng có thời điểm em sẽ gởi tâm sự như thế này...Nhưng thật lòng em rất muốn nhận được lời chia sẻ từ Thầy!</p><p><br/><br/></p><p>Năm nay em 30 tuổi. Vợ chồng em ở với nhau được 7 năm, có 1 bé gái 6 tuổi. Ở Sài Gòn làm lụng không có dư giả, nên đến hiện tại cũng không có tài sản chung. Giữa vợ chồng không cùng quan điểm sống. Áp lực tiền bạc mọi thứ đè nặng nên 1 năm nay cả 2 vợ chồng đều im lặng cho qua ngày với nhau. Đỉnh điểm là ngày 20/10 vừa qua em có bị tác động vật lý dẫn đến sụp xương trán, chấn động não nhẹ, nứt 2 xương sườn và đa chấn thương phần mềm toàn thân. Đây không phải lần đầu em bị tác động. Nhưng đây là lần khiến em ám ảnh đến tột độ. Vợ chồng ở với nhau 7 năm, chồng em đánh em xong có thể nói câu: &quot;Mày nằm im đó, chết tao chịu&quot;. Sáng hôm sau thì ba em nhận được lời giải thích cho hành động đó là: &quot;Có chút hơi men và bao nhiêu thứ dồn nén nên không kìm chế được&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Đến hiện tại, sự việc xảy ra đã được 1 tuần. Gia đình bên chồng đều biết chuyện nhưng không hề có 1 cuộc điện thoại cho em hay ba mẹ em. Ba mẹ em đã buồn và lo cho em rất nhiều, và em biết ba mẹ nén nước mắt lại không khóc trước mặt em. Tim em cũng thắt nghẹn. Em về quê ở với gia đình được 1 tuần. Cả em lẫn ba mẹ em đều cố nén nước mắt trước mặt nhau, nên hôm nay em quyết định trở lại Sài Gòn. Em vốn là dĩ là đứa mạnh mẽ, từ trước đến giờ em có thể tự mình vượt qua mọi thứ. Nhưng lần này nước mắt cứ trào ra mà em không kìm nén được. Thật sự em mệt mỏi, hoang mang, vô định, bản thân em hiện tại chưa biết phải làm gì...Mong nhận được sự chia sẻ từ Thầy! Em rất biết ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14258021-9-1-2024.mp3" length="8735093" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14258021</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>726</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-1-2024</itunes:title>
    <title>8-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BÍCH THÚY    Chào gia đình W5N và chào thầy Năm    THƯ CẢM ƠN !!! E thật sự biết ơn thầy Năm nhiều, cũng tình cờ xem được video của thầy trên YouTube rồi lần mò theo dõi nghe từng Podcast của TTCX  nghe tới nghe lui nghiền ngẫm và từ đó nó tạo trong con người e động lực trổi dậy một cách mãnh liệt, tạo nhiều thói quen tốt, chăm chỉ học tiếng Anh mỗi ngày đều đều.  Nghĩ lại trước đó cách đây khoảng 10 năm, e chỉ sống ù lỳ không có mục đích không mục tiêu t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BÍCH THÚY</p><p><br/><br/></p><p>Chào gia đình W5N và chào thầy Năm</p><p><br/><br/></p><p>THƯ CẢM ƠN !!!</p><p>E thật sự biết ơn thầy Năm nhiều, cũng tình cờ xem được video của thầy trên YouTube rồi lần mò theo dõi nghe từng Podcast của TTCX  nghe tới nghe lui nghiền ngẫm và từ đó nó tạo trong con người e động lực trổi dậy một cách mãnh liệt, tạo nhiều thói quen tốt, chăm chỉ học tiếng Anh mỗi ngày đều đều. </p><p>Nghĩ lại trước đó cách đây khoảng 10 năm, e chỉ sống ù lỳ không có mục đích không mục tiêu theo đuổi. Giờ cảm thấy hối tiếc nhiều lắm, hiện tại cũng 35 tuổi rồi mới chịu thiết lập lại con người mình một cách tích cực và mới mẻ, trau dồi nhiều.</p><p>Cuộc song gia đình e tạm ổn, vợ chồng con cái hạnh phúc, có nhà riêng, công việc thì hai vợ chồng vẫn đi làm thuê, nhưng nhiều khi muốn thoát khỏi vùng an toàn thì lại sợ này sợ kia, áp lực của những khoản vay đầu tư đất, chi phí con cái ăn học. Nhưng e vẫn cố gang lạc quan về tinh thần và luôn trau dồi bản thân để rồi một ngày khi có những cơ hội mới tới sẽ không phải đắn đo và sợ sệt. </p><p>Hy vọng mọi người cùng cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn của nền kinh tế hiện tại, mong một ngày mai tươi sang đển với mọi người. Một lần nữa e biết ơn vô cùng Thầy Năm đã khai sáng nội lực bên trong e. Biết ơn vô cùng !!!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BÍCH THÚY</p><p><br/><br/></p><p>Chào gia đình W5N và chào thầy Năm</p><p><br/><br/></p><p>THƯ CẢM ƠN !!!</p><p>E thật sự biết ơn thầy Năm nhiều, cũng tình cờ xem được video của thầy trên YouTube rồi lần mò theo dõi nghe từng Podcast của TTCX  nghe tới nghe lui nghiền ngẫm và từ đó nó tạo trong con người e động lực trổi dậy một cách mãnh liệt, tạo nhiều thói quen tốt, chăm chỉ học tiếng Anh mỗi ngày đều đều. </p><p>Nghĩ lại trước đó cách đây khoảng 10 năm, e chỉ sống ù lỳ không có mục đích không mục tiêu theo đuổi. Giờ cảm thấy hối tiếc nhiều lắm, hiện tại cũng 35 tuổi rồi mới chịu thiết lập lại con người mình một cách tích cực và mới mẻ, trau dồi nhiều.</p><p>Cuộc song gia đình e tạm ổn, vợ chồng con cái hạnh phúc, có nhà riêng, công việc thì hai vợ chồng vẫn đi làm thuê, nhưng nhiều khi muốn thoát khỏi vùng an toàn thì lại sợ này sợ kia, áp lực của những khoản vay đầu tư đất, chi phí con cái ăn học. Nhưng e vẫn cố gang lạc quan về tinh thần và luôn trau dồi bản thân để rồi một ngày khi có những cơ hội mới tới sẽ không phải đắn đo và sợ sệt. </p><p>Hy vọng mọi người cùng cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn của nền kinh tế hiện tại, mong một ngày mai tươi sang đển với mọi người. Một lần nữa e biết ơn vô cùng Thầy Năm đã khai sáng nội lực bên trong e. Biết ơn vô cùng !!!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14251843-8-1-2024.mp3" length="5098848" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14251843</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>423</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-1-2024</itunes:title>
    <title>5-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN     Xin chào thầy và gia đình web5ngay   Dạ cho con xin chia sẻ một chút về câu chuyện và những suy nghĩ của con.   -gia đình con có 3ace và mẹ . Ba con mất sớm vì mắc bệnh, từ khi ba mất mẹ là trụ cột gia đình, chăm sóc 3 ace con và trả nợ nữa ạ. Năm đó con 14t nghĩ học đI làm phụ mẹ. A2 con không đI làm, suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt, mẹ và a2 không hợp nhau, mỗI lần nhậu về anh và mẹ cãI nhau suốt, a còn đập đồ đạc trong nhà, có lần còn hâm dọa ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình web5ngay</p><p><br/></p><p>Dạ cho con xin chia sẻ một chút về câu chuyện và những suy nghĩ của con.</p><p><br/></p><p>-gia đình con có 3ace và mẹ . Ba con mất sớm vì mắc bệnh, từ khi ba mất mẹ là trụ cột gia đình, chăm sóc 3 ace con và trả nợ nữa ạ. Năm đó con 14t nghĩ học đI làm phụ mẹ. A2 con không đI làm, suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt, mẹ và a2 không hợp nhau, mỗI lần nhậu về anh và mẹ cãI nhau suốt, a còn đập đồ đạc trong nhà, có lần còn hâm dọa muốn gi*t mẹ.</p><p>Không ai hiểu lý do vì sao a lạI như vậy?. Sau khoảng 2 năm ba mất, mẹ đI làm ăn có quen vớI chú làm chung ngành, họ giúp đỡ nhau trong làm ăn, chú cũng rất cố gắng giúp đỡ mẹ và cũng nhờ chú mà gia đình con làm ăn khá giả và trả hết khoảng nợ, mẹ con hằng ngày rất đau khổ vì a2 con lúc nào chửI rủa mẹ.</p><p>Chắc cũng vì lý do đó mà mẹ đã quyết định rờI xa gia đình. Vừa hôm qua mẹ đã nóI vớI con, hết năm nay dượng se qua mỹ định cư và ở nhà chỉ còn đứa con út của chú, mẹ con sẽ qua đó ở vớI bạn ấy và con sẽ ở nhà tiếp quản việc làm ăn của mẹ và ở vớI gì.</p><p>Khi con nghe mẹ nóI, con cũng không nóI gì,cũng không trách mẹ gì cả, con chỉ nghĩ &quot;Mẹ đã đau khổ đủ rồI&quot;, nhưng con cũng rất buồn,con khóc suốt đêm khi nghĩ về nó, vì con cũng muốn ở vớI mẹ, con cũng muốn được mẹ chăm sóc.Con không biết phảI đốI mặt vớI mẹ như thế nào ạ? Và con cũng không biết chia sẻ gì vớI mẹ? Có lúc thì con nghĩ mẹ nên đI, có lúc thì con thấy mẹ thật ích kỷ?...</p><p><br/></p><p>-con nghĩ việc con cần làm hiện tạI là học cách yêu bản thân mình, học cách sống một mình. Con cũng đang cố gắng tự học những chuyên môn mỗI ngày để phát triển việc làm ăn.</p><p><br/></p><p>{ Dạ con muốn tâm sự một chút dành cho Thầy để tỏ lòng biết ơn, lúc con năm 14t không biết cơ duyên nào con biết đến Thầy,con nghe rất nhiều về TRI KỶ CẢM XÚC, những bài tâm sự của THẦY, giọng nói của Thầy làm tâm trạng của con tốt hơn rất nhiều, có những bài con vừa nằm nghe vừa khóc, vì tự thấy bản thân mình không đủ giỏi không đủ cố gắng.</p><p>Học được những bài học của Thầy con tự thấy bản thân mình mỗi ngày một thay đổi, tuy không thay dổi gì lớn lao, chỉ thấy mình mạnh mẽ hơn, kiên trì hơn, khiêm tốn hơn, đặc biệt lúc nhỏ bản thân con rất hay cáu kỉnh với mọi người, nhưng không biết sao, hiện tại mỗi lần con được người khác giúp đỡ, con cảm thấy biết ơn họ vô cùng và lúc nào cũng muốn khóc vì thấy bản thân rất may mắn gặp được những con người tử tế.}</p><p><br/></p><p>-DẠ CON CÁM ƠN MỌI NGƯỜI RẤT NHIỀU , CÁM ƠN THẦY ĐÃ DÀNH THỜI GIAN RA ĐỂ ĐỌC BÀI TÂM SỰ CỦA CON.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình web5ngay</p><p><br/></p><p>Dạ cho con xin chia sẻ một chút về câu chuyện và những suy nghĩ của con.</p><p><br/></p><p>-gia đình con có 3ace và mẹ . Ba con mất sớm vì mắc bệnh, từ khi ba mất mẹ là trụ cột gia đình, chăm sóc 3 ace con và trả nợ nữa ạ. Năm đó con 14t nghĩ học đI làm phụ mẹ. A2 con không đI làm, suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt, mẹ và a2 không hợp nhau, mỗI lần nhậu về anh và mẹ cãI nhau suốt, a còn đập đồ đạc trong nhà, có lần còn hâm dọa muốn gi*t mẹ.</p><p>Không ai hiểu lý do vì sao a lạI như vậy?. Sau khoảng 2 năm ba mất, mẹ đI làm ăn có quen vớI chú làm chung ngành, họ giúp đỡ nhau trong làm ăn, chú cũng rất cố gắng giúp đỡ mẹ và cũng nhờ chú mà gia đình con làm ăn khá giả và trả hết khoảng nợ, mẹ con hằng ngày rất đau khổ vì a2 con lúc nào chửI rủa mẹ.</p><p>Chắc cũng vì lý do đó mà mẹ đã quyết định rờI xa gia đình. Vừa hôm qua mẹ đã nóI vớI con, hết năm nay dượng se qua mỹ định cư và ở nhà chỉ còn đứa con út của chú, mẹ con sẽ qua đó ở vớI bạn ấy và con sẽ ở nhà tiếp quản việc làm ăn của mẹ và ở vớI gì.</p><p>Khi con nghe mẹ nóI, con cũng không nóI gì,cũng không trách mẹ gì cả, con chỉ nghĩ &quot;Mẹ đã đau khổ đủ rồI&quot;, nhưng con cũng rất buồn,con khóc suốt đêm khi nghĩ về nó, vì con cũng muốn ở vớI mẹ, con cũng muốn được mẹ chăm sóc.Con không biết phảI đốI mặt vớI mẹ như thế nào ạ? Và con cũng không biết chia sẻ gì vớI mẹ? Có lúc thì con nghĩ mẹ nên đI, có lúc thì con thấy mẹ thật ích kỷ?...</p><p><br/></p><p>-con nghĩ việc con cần làm hiện tạI là học cách yêu bản thân mình, học cách sống một mình. Con cũng đang cố gắng tự học những chuyên môn mỗI ngày để phát triển việc làm ăn.</p><p><br/></p><p>{ Dạ con muốn tâm sự một chút dành cho Thầy để tỏ lòng biết ơn, lúc con năm 14t không biết cơ duyên nào con biết đến Thầy,con nghe rất nhiều về TRI KỶ CẢM XÚC, những bài tâm sự của THẦY, giọng nói của Thầy làm tâm trạng của con tốt hơn rất nhiều, có những bài con vừa nằm nghe vừa khóc, vì tự thấy bản thân mình không đủ giỏi không đủ cố gắng.</p><p>Học được những bài học của Thầy con tự thấy bản thân mình mỗi ngày một thay đổi, tuy không thay dổi gì lớn lao, chỉ thấy mình mạnh mẽ hơn, kiên trì hơn, khiêm tốn hơn, đặc biệt lúc nhỏ bản thân con rất hay cáu kỉnh với mọi người, nhưng không biết sao, hiện tại mỗi lần con được người khác giúp đỡ, con cảm thấy biết ơn họ vô cùng và lúc nào cũng muốn khóc vì thấy bản thân rất may mắn gặp được những con người tử tế.}</p><p><br/></p><p>-DẠ CON CÁM ƠN MỌI NGƯỜI RẤT NHIỀU , CÁM ƠN THẦY ĐÃ DÀNH THỜI GIAN RA ĐỂ ĐỌC BÀI TÂM SỰ CỦA CON.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14251842-5-1-2024.mp3" length="8534786" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14251842</guid>
    <pubDate>Fri, 05 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>710</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-1-2023</itunes:title>
    <title>4-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BẠN NHỎ 2005   Chào mọi người,   Em sinh năm 2005, chắc tuổi rất bé so với đa phần m.n ở đây.   Em từng là học sinh giỏi, vào trường chuyên và tham gia đội tuyển quốc gia của trường. Tuy nhiên, vào lớp 11 thì em mắc bệnh trầm cảm và sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Em phải chuyển về trường thường và bảo lưu một năm để điều trị tâm lí và sức khỏe. Nhưng sau một năm, tình trạng của em vẫn không tốt lên, em dần không còn muốn đi học nữa. Dù rất cố gắng thuyết phục bản ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN NHỎ 2005<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em sinh năm 2005, chắc tuổi rất bé so với đa phần m.n ở đây.</p><p><br/></p><p>Em từng là học sinh giỏi, vào trường chuyên và tham gia đội tuyển quốc gia của trường. Tuy nhiên, vào lớp 11 thì em mắc bệnh trầm cảm và sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Em phải chuyển về trường thường và bảo lưu một năm để điều trị tâm lí và sức khỏe. Nhưng sau một năm, tình trạng của em vẫn không tốt lên, em dần không còn muốn đi học nữa. Dù rất cố gắng thuyết phục bản thân cũng như thấy được sự lo lắng của mọi người, tầm quan trọng của việc đến trường. Em từng mơ ước bản thấn sẽ học ngôn ngữ Trung sau đó đi làm những công việc liên quan nhưng hiện tại em còn không đủ năng lượng để học bài cũ của trường cấp 3.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu né tránh việc đi học trường lớp. Cứ đà này em sẽ không thể đỗ đại học được. Nhưng nếu không học đại học, em sẽ phải làm gì đây? Dường như mọi công việc ngày nay, trừ lao động chân tay thì đều đòi hỏi ít nhất là bằng đại học. Em có năng khiếu về viết lách và đang quản lí một trang mxh 25k người theo dõi, liệu nó có thể giúp ích gì cho em không?</p><p><br/></p><p>Hiện tại em rất lo lắng và áp lực khi không biết mình sẽ &quot;đi tiếp&quot; kiểu gì. Hy vọng sẽ nhận được lời khuyên từ Web5ngay và mọi người ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN NHỎ 2005<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em sinh năm 2005, chắc tuổi rất bé so với đa phần m.n ở đây.</p><p><br/></p><p>Em từng là học sinh giỏi, vào trường chuyên và tham gia đội tuyển quốc gia của trường. Tuy nhiên, vào lớp 11 thì em mắc bệnh trầm cảm và sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Em phải chuyển về trường thường và bảo lưu một năm để điều trị tâm lí và sức khỏe. Nhưng sau một năm, tình trạng của em vẫn không tốt lên, em dần không còn muốn đi học nữa. Dù rất cố gắng thuyết phục bản thân cũng như thấy được sự lo lắng của mọi người, tầm quan trọng của việc đến trường. Em từng mơ ước bản thấn sẽ học ngôn ngữ Trung sau đó đi làm những công việc liên quan nhưng hiện tại em còn không đủ năng lượng để học bài cũ của trường cấp 3.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu né tránh việc đi học trường lớp. Cứ đà này em sẽ không thể đỗ đại học được. Nhưng nếu không học đại học, em sẽ phải làm gì đây? Dường như mọi công việc ngày nay, trừ lao động chân tay thì đều đòi hỏi ít nhất là bằng đại học. Em có năng khiếu về viết lách và đang quản lí một trang mxh 25k người theo dõi, liệu nó có thể giúp ích gì cho em không?</p><p><br/></p><p>Hiện tại em rất lo lắng và áp lực khi không biết mình sẽ &quot;đi tiếp&quot; kiểu gì. Hy vọng sẽ nhận được lời khuyên từ Web5ngay và mọi người ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14245423-4-1-2023.mp3" length="3763782" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14245423</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>312</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-1-2024</itunes:title>
    <title>3-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CÔ BÉ MÙA ĐÔNG   Dạ em chào mọi người, em là cô bé Mùa đông Hai năm trước em làm quản lý cho 2 chi nhánh đại lý vé số. Tất cả những công việc như bán hàng, báo cáo doanh thu, nói nôm na là em được may mắn khi có người đầu tư cho em để em tập làm chủ và khởi nghiệp. Tuy nhiên, em làm được 2 năm sau đó em đi xin việc ở các công ty, trong đó có một công ty là A nhận em vào vị trí là telesales. Em cứ nghĩ rằng mình sẽ làm được công việc này vì giao tiếp mình cg kha kh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÔ BÉ MÙA ĐÔNG<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào mọi người, em là cô bé Mùa đông</p><p>Hai năm trước em làm quản lý cho 2 chi nhánh đại lý vé số. Tất cả những công việc như bán hàng, báo cáo doanh thu, nói nôm na là em được may mắn khi có người đầu tư cho em để em tập làm chủ và khởi nghiệp.</p><p>Tuy nhiên, em làm được 2 năm sau đó em đi xin việc ở các công ty, trong đó có một công ty là A nhận em vào vị trí là telesales. Em cứ nghĩ rằng mình sẽ làm được công việc này vì giao tiếp mình cg kha khá. Nhưng không, ôi trời ôi vào training rồi mình mới thấy mình yếu kém giao tiếp cỡ nào. Nhưng em vẫn chưa bỏ cuộc vì luôn nung nấu trong mình là &quot;mình luyện từ từ rồi sẽ được thôi&quot;.</p><p>Và rồi sau 1 tuần training, ra call thử đúng 1 tuần, chị nhân viên lâu năm bảo với em là &quot;em không có hợp với cái ngành này đâu, tr ơi nói còn không tròn vành rõ chữ thều thào thế này ai mà nghe&quot;. Chị nói thật khuyên em nên làm những công việc admin. Chớ em theo ko nỗi đâu rồi cũng bị đuổi thôi.</p><p>Và rồi em quyết định nghỉ, vừa chạy về vừa khóc nức nở. Khóc không phải vì chị ấy nói vậy mà khóc vì thấy mình dở quá, rồi tự cảm thấy tự tin hơn hẳn trước khi đi phỏng vấn ở công ty.</p><p>Xin cám ơn Tâm sự buồn vui và mọi người đã lắng nghe tâm sự của em ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÔ BÉ MÙA ĐÔNG<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào mọi người, em là cô bé Mùa đông</p><p>Hai năm trước em làm quản lý cho 2 chi nhánh đại lý vé số. Tất cả những công việc như bán hàng, báo cáo doanh thu, nói nôm na là em được may mắn khi có người đầu tư cho em để em tập làm chủ và khởi nghiệp.</p><p>Tuy nhiên, em làm được 2 năm sau đó em đi xin việc ở các công ty, trong đó có một công ty là A nhận em vào vị trí là telesales. Em cứ nghĩ rằng mình sẽ làm được công việc này vì giao tiếp mình cg kha khá. Nhưng không, ôi trời ôi vào training rồi mình mới thấy mình yếu kém giao tiếp cỡ nào. Nhưng em vẫn chưa bỏ cuộc vì luôn nung nấu trong mình là &quot;mình luyện từ từ rồi sẽ được thôi&quot;.</p><p>Và rồi sau 1 tuần training, ra call thử đúng 1 tuần, chị nhân viên lâu năm bảo với em là &quot;em không có hợp với cái ngành này đâu, tr ơi nói còn không tròn vành rõ chữ thều thào thế này ai mà nghe&quot;. Chị nói thật khuyên em nên làm những công việc admin. Chớ em theo ko nỗi đâu rồi cũng bị đuổi thôi.</p><p>Và rồi em quyết định nghỉ, vừa chạy về vừa khóc nức nở. Khóc không phải vì chị ấy nói vậy mà khóc vì thấy mình dở quá, rồi tự cảm thấy tự tin hơn hẳn trước khi đi phỏng vấn ở công ty.</p><p>Xin cám ơn Tâm sự buồn vui và mọi người đã lắng nghe tâm sự của em ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14239083-3-1-2024.mp3" length="4134616" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14239083</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>343</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-1-2024</itunes:title>
    <title>2-1-2024</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Em là một chàng trai 17 tuổi, mang trong mình nhiều mục tiêu và ước muốn. Bản thân em trước khi trải qua 1 tuần ốm nặng vì bị bệnh sốt xuất huyết gần đây thì em là một người luôn cười, luôn trân trọng những khoảnh khắc vui vẻ bên gia đình và bạn bè bởi vì sâu trong tiềm thức em biết được rằng cuộc vui nào cũng sẽ kết thúc nên em luôn sống hết mình cho những khoảnh khắc vui vẻ ấm cúng đó. Nhưng rồi trải qua 1 tuần ốm, chỉ có ăn, ngủ, truyền nước, được bố...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em là một chàng trai 17 tuổi, mang trong mình nhiều mục tiêu và ước muốn. Bản thân em trước khi trải qua 1 tuần ốm nặng vì bị bệnh sốt xuất huyết gần đây thì em là một người luôn cười, luôn trân trọng những khoảnh khắc vui vẻ bên gia đình và bạn bè bởi vì sâu trong tiềm thức em biết được rằng cuộc vui nào cũng sẽ kết thúc nên em luôn sống hết mình cho những khoảnh khắc vui vẻ ấm cúng đó.</p><p>Nhưng rồi trải qua 1 tuần ốm, chỉ có ăn, ngủ, truyền nước, được bố mẹ lo lắng, chăm sóc tự dưng em nhận ra mình có sự thay đổi. Suy nghĩ em bị tiêu cực, mỗi lần ra khỏi nhà để đến trường em lại sợ hãi, lo lắng về những người thân yêu trong gia đình của mình, em không biết mình bị làm sao nữa, tâm trạng em thật sự không ổn và em đã khóc khi nghĩ về gia đình mình, mặc dù buổi chiều là em đi học về nhưng trong khoảng thời gian 3 tiếng trên xe bus tới trường và đi về nhà, em luôn cảm thấy sợ hãi và cô đơn.</p><p>Cảm giác này em đã từng trải qua hồi lớp 3 và 4 khi em nhớ gia đình tới mức khóc sưng mắt để được bố mẹ đón về nhà. Từ đấy đến trước khi trải qua 1 tuần ốm nặng tâm trạng đấy lại quay về. Em không thể chia sẻ được cho ai, em chỉ dám nói với mẹ là &quot;con cảm thấy mệt lắm mẹ ạ&quot; chứ cũng không dám nói nhiều hơn vì em biết bố mẹ còn đi làm mệt mỏi hơn cả.</p><p>Tại buổi gặp mặt cùng bạn bè trước giờ em vẫn muốn là người ở lại cuối cùng, nói chuyện , chơi với bạn bè lâu nhất nhưng ngày hôm qua em thật sự cảm thấy lo lắng khi nghĩ về gia đình và chỉ muốn về nhà ngay lập tức. Khi viết những lời chia sẻ này em nhận ra trước giờ em luôn là người thiếu tình cảm, yêu thương quan tâm của bố mẹ, bởi vì bố mẹ em phải đi làm xa, vất vả và ít có thời gian. Trải qua 1 tuần ốm, bố mẹ luôn hỏi thăm, quan tâm, chăm soc. Phải chăng tâm lí em đã thay đổi từ một người đang dần học cách tự lập trong cuộc sống thành 1 đứa trẻ khao khát tình yêu thương, quan tâm của bố mẹ.</p><p>Em thật sự không biết bây giờ mình cần phải làm gì để có thể quay lại về tâm lí ổn định như trước ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em là một chàng trai 17 tuổi, mang trong mình nhiều mục tiêu và ước muốn. Bản thân em trước khi trải qua 1 tuần ốm nặng vì bị bệnh sốt xuất huyết gần đây thì em là một người luôn cười, luôn trân trọng những khoảnh khắc vui vẻ bên gia đình và bạn bè bởi vì sâu trong tiềm thức em biết được rằng cuộc vui nào cũng sẽ kết thúc nên em luôn sống hết mình cho những khoảnh khắc vui vẻ ấm cúng đó.</p><p>Nhưng rồi trải qua 1 tuần ốm, chỉ có ăn, ngủ, truyền nước, được bố mẹ lo lắng, chăm sóc tự dưng em nhận ra mình có sự thay đổi. Suy nghĩ em bị tiêu cực, mỗi lần ra khỏi nhà để đến trường em lại sợ hãi, lo lắng về những người thân yêu trong gia đình của mình, em không biết mình bị làm sao nữa, tâm trạng em thật sự không ổn và em đã khóc khi nghĩ về gia đình mình, mặc dù buổi chiều là em đi học về nhưng trong khoảng thời gian 3 tiếng trên xe bus tới trường và đi về nhà, em luôn cảm thấy sợ hãi và cô đơn.</p><p>Cảm giác này em đã từng trải qua hồi lớp 3 và 4 khi em nhớ gia đình tới mức khóc sưng mắt để được bố mẹ đón về nhà. Từ đấy đến trước khi trải qua 1 tuần ốm nặng tâm trạng đấy lại quay về. Em không thể chia sẻ được cho ai, em chỉ dám nói với mẹ là &quot;con cảm thấy mệt lắm mẹ ạ&quot; chứ cũng không dám nói nhiều hơn vì em biết bố mẹ còn đi làm mệt mỏi hơn cả.</p><p>Tại buổi gặp mặt cùng bạn bè trước giờ em vẫn muốn là người ở lại cuối cùng, nói chuyện , chơi với bạn bè lâu nhất nhưng ngày hôm qua em thật sự cảm thấy lo lắng khi nghĩ về gia đình và chỉ muốn về nhà ngay lập tức. Khi viết những lời chia sẻ này em nhận ra trước giờ em luôn là người thiếu tình cảm, yêu thương quan tâm của bố mẹ, bởi vì bố mẹ em phải đi làm xa, vất vả và ít có thời gian. Trải qua 1 tuần ốm, bố mẹ luôn hỏi thăm, quan tâm, chăm soc. Phải chăng tâm lí em đã thay đổi từ một người đang dần học cách tự lập trong cuộc sống thành 1 đứa trẻ khao khát tình yêu thương, quan tâm của bố mẹ.</p><p>Em thật sự không biết bây giờ mình cần phải làm gì để có thể quay lại về tâm lí ổn định như trước ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14233332-2-1-2024.mp3" length="6968379" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14233332</guid>
    <pubDate>Tue, 02 Jan 2024 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>579</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-12-2023</itunes:title>
    <title>29-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIA KHÁNH   chào mọi người em là Gia Khánh năm nay 19 tuổi. em muốn tâm sự với mọi người về chuyện gia đình em   em luôn cảm thấy ba em là một người sống giả tạo, 2 mặt. ba em chỉ coi trọng người ngoài, những người bạn rượu của ba. còn người thân trong nhà đối với ba em chỉ là gánh nặng. ba em uống rượu như cơm bữa, luôn có những người bạn rượu gàn dở đến nhà ăn nhậu, luôn tán phét với nhau, rồi ba sai vợ con đi làm mọi thứ như đám người hầu, luôn khó chịu ra mặt ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIA KHÁNH<br/></b><br/></p><p>chào mọi người em là Gia Khánh năm nay 19 tuổi. em muốn tâm sự với mọi người về chuyện gia đình em</p><p><br/></p><p>em luôn cảm thấy ba em là một người sống giả tạo, 2 mặt. ba em chỉ coi trọng người ngoài, những người bạn rượu của ba. còn người thân trong nhà đối với ba em chỉ là gánh nặng. ba em uống rượu như cơm bữa, luôn có những người bạn rượu gàn dở đến nhà ăn nhậu, luôn tán phét với nhau, rồi ba sai vợ con đi làm mọi thứ như đám người hầu, luôn khó chịu ra mặt với vợ con và chửi mắng khi bất kì việc gì không như ý ba trước mặt người khác.</p><p><br/></p><p>ba luôn trút giận mọi thứ. ba luôn về nhà và kiếm cớ để mắng các con, mắng con cái lười nhác, ăn hại, vợ con ngu dốt. càng già thì ba em lại càng khó tính hơn. ba thường hay mang bực tức ở nơi làm về nhà. ba chả bao giờ nói chuyện với vợ con được một cách thoải mái để giải quyết mâu thuẫn, những tâm sự cùng với ba của em cũng rất ít, mà chỉ toàn là lời của ba nói. ba luôn giữ quan điểm của mình và cho điều người khác nói là không đúng, là ngu dốt. nói chuyện với ba mà ba chẳng chịu nghe ý kiến mình nên em cũng chẳng nói nữa. ba chưa bao giờ mua một món quà cho mẹ nhưng khi ba mua phải một món hàng đắt tiền không ưng ý, ba thẳng tay đem cho bạn nhậu của ba.</p><p><br/></p><p>em và mẹ cảm thấy rất tổn thương khi bị ba đối xử như thế. em cảm thấy rất ngột ngạt dù trong chính ngôi nhà của gia đình mình. mẹ và em phải nhẫn nhịn chuyện này từ khi em còn bé xíu khi em tầm 4, 5 tuổi. có vài lần ba mẹ đã viết đơn ly hôn, ký rồi, thế mà vẫn chưa ly hôn. em cũng hiểu là mẹ vì để nuôi em nên nhẫn nhịn suốt chừng ấy năm.</p><p>tính cách của ba khiến người khác rất khó chịu. tuy vậy thì ba vẫn làm tròn trách nhiệm của mình. ba vẫn chu cấp tiền ăn học cho con, chăm sóc ông bà ốm đau, giúp người thân làm nhà.</p><p><br/></p><p>hiện tại thì em đi học xa nhà. nhiều lúc cũng nhớ nhà nhưng mỗi lần về em đều thấy ngột ngạt, không thể chịu được tính cách của ba em. em nên làm cách nào để giúp ba em thay đổi, trân trọng gia đình hơn, em biết điều này là rất khó nhưng em vẫn mong muốn có một chút hy vọng nào đó giúp gia đình mình</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIA KHÁNH<br/></b><br/></p><p>chào mọi người em là Gia Khánh năm nay 19 tuổi. em muốn tâm sự với mọi người về chuyện gia đình em</p><p><br/></p><p>em luôn cảm thấy ba em là một người sống giả tạo, 2 mặt. ba em chỉ coi trọng người ngoài, những người bạn rượu của ba. còn người thân trong nhà đối với ba em chỉ là gánh nặng. ba em uống rượu như cơm bữa, luôn có những người bạn rượu gàn dở đến nhà ăn nhậu, luôn tán phét với nhau, rồi ba sai vợ con đi làm mọi thứ như đám người hầu, luôn khó chịu ra mặt với vợ con và chửi mắng khi bất kì việc gì không như ý ba trước mặt người khác.</p><p><br/></p><p>ba luôn trút giận mọi thứ. ba luôn về nhà và kiếm cớ để mắng các con, mắng con cái lười nhác, ăn hại, vợ con ngu dốt. càng già thì ba em lại càng khó tính hơn. ba thường hay mang bực tức ở nơi làm về nhà. ba chả bao giờ nói chuyện với vợ con được một cách thoải mái để giải quyết mâu thuẫn, những tâm sự cùng với ba của em cũng rất ít, mà chỉ toàn là lời của ba nói. ba luôn giữ quan điểm của mình và cho điều người khác nói là không đúng, là ngu dốt. nói chuyện với ba mà ba chẳng chịu nghe ý kiến mình nên em cũng chẳng nói nữa. ba chưa bao giờ mua một món quà cho mẹ nhưng khi ba mua phải một món hàng đắt tiền không ưng ý, ba thẳng tay đem cho bạn nhậu của ba.</p><p><br/></p><p>em và mẹ cảm thấy rất tổn thương khi bị ba đối xử như thế. em cảm thấy rất ngột ngạt dù trong chính ngôi nhà của gia đình mình. mẹ và em phải nhẫn nhịn chuyện này từ khi em còn bé xíu khi em tầm 4, 5 tuổi. có vài lần ba mẹ đã viết đơn ly hôn, ký rồi, thế mà vẫn chưa ly hôn. em cũng hiểu là mẹ vì để nuôi em nên nhẫn nhịn suốt chừng ấy năm.</p><p>tính cách của ba khiến người khác rất khó chịu. tuy vậy thì ba vẫn làm tròn trách nhiệm của mình. ba vẫn chu cấp tiền ăn học cho con, chăm sóc ông bà ốm đau, giúp người thân làm nhà.</p><p><br/></p><p>hiện tại thì em đi học xa nhà. nhiều lúc cũng nhớ nhà nhưng mỗi lần về em đều thấy ngột ngạt, không thể chịu được tính cách của ba em. em nên làm cách nào để giúp ba em thay đổi, trân trọng gia đình hơn, em biết điều này là rất khó nhưng em vẫn mong muốn có một chút hy vọng nào đó giúp gia đình mình</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14217027-29-12-2023.mp3" length="6143332" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14217027</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>510</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-12-2023</itunes:title>
    <title>28-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SHERLOCK     Chào thầy và đại gia đình.Em năm nay 24 tuổi từng thành công năm 22 và giờ tay trắng, ba mẹ đã ly dị và không thống nhất việc bán tài sản chung nên giờ mẹ em thiếu nợ và em đang làm 2 job để giúp mẹ lo được phần nào. Vấn đề khiến dạo này em mông lung không tin tưởng vào bản thân bắt nguồn từ hồi xưa và nó kéo dài đến hiện giờ đó là bản thân bị xem là con út và còn trẻ nên không ai tôn trọng cái ý kiến của mình cả, hồi xưa là gia đình bây giờ là công v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SHERLOCK<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và đại gia đình.Em năm nay 24 tuổi từng thành công năm 22 và giờ tay trắng, ba mẹ đã ly dị và không thống nhất việc bán tài sản chung nên giờ mẹ em thiếu nợ và em đang làm 2 job để giúp mẹ lo được phần nào.</p><p>Vấn đề khiến dạo này em mông lung không tin tưởng vào bản thân bắt nguồn từ hồi xưa và nó kéo dài đến hiện giờ đó là bản thân bị xem là con út và còn trẻ nên không ai tôn trọng cái ý kiến của mình cả, hồi xưa là gia đình bây giờ là công việc.</p><p>Gia đình em kinh doanh cây xăng và đang trả góp một căn nhà ở Sài Gòn, em có nói mẹ là vào cây xăng ở tạm đi gia đình em vừa ban 2 căn nhà để trả nợ và còn dư ra một ít, em nói mẹ từ từ tính đến chuyện mua một căn nhà mới vì cây xăng chưa bán được, nếu mẹ mua nhà mới thì mẹ không đủ góp căn nhà trên đây và mượn đóng để cầm cự đợi bán cây xăng sẽ lãi mẹ đẻ lãi con và ba chưa chắc gì đã chịu góp thì trong trường hợp xấu nhất mẹ cũng không nợ và có tiền thủ sẵn, em nói hồi tháng 8 2022 và bị mẹ và chị mắng vì còn nhỏ không biết gì mà góp ý, tháng 10 2023 gia đình em mất căn nhà ở SG hiện giờ và ba không chịu góp trả lãi và mẹ em nợ ngày ngày càng nhiều.</p><p>Em rất buồn vì mẹ không tham khảo ý kiến của em và kêu em đi năn nỉ ba, thấy gia đình mình như vậy em lại càng đau khổ hơn. Hiện giờ em đang làm bên nhà hàng của ông anh họ, nhà hàng vắng và có một người mới vào do anh em bổ nhiệm giúp nhà hàng đi lên nhưng bản thân em suy nghĩ kỹ thì em thấy người này có tính gì đấy phía sau và đang làm anh em tốn rất nhiều tiền, liệu em có nên nói cho anh em nghe góc nhìn của em không? Hay là im lặng và tiếp tục mất thêm một cái gì đấy.</p><p>Em thấy mình không lo vớ vẫn, nếu nhìn thật sâu một vấn đề , mình sẽ biết đại khái kết quả nó như thế nào dựa trên những diễn biến hiện tại. Em có kể góc nhìn của mình với ông anh bà con làm chung và em lại bị nói là còn nhỏ tiếp...</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SHERLOCK<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và đại gia đình.Em năm nay 24 tuổi từng thành công năm 22 và giờ tay trắng, ba mẹ đã ly dị và không thống nhất việc bán tài sản chung nên giờ mẹ em thiếu nợ và em đang làm 2 job để giúp mẹ lo được phần nào.</p><p>Vấn đề khiến dạo này em mông lung không tin tưởng vào bản thân bắt nguồn từ hồi xưa và nó kéo dài đến hiện giờ đó là bản thân bị xem là con út và còn trẻ nên không ai tôn trọng cái ý kiến của mình cả, hồi xưa là gia đình bây giờ là công việc.</p><p>Gia đình em kinh doanh cây xăng và đang trả góp một căn nhà ở Sài Gòn, em có nói mẹ là vào cây xăng ở tạm đi gia đình em vừa ban 2 căn nhà để trả nợ và còn dư ra một ít, em nói mẹ từ từ tính đến chuyện mua một căn nhà mới vì cây xăng chưa bán được, nếu mẹ mua nhà mới thì mẹ không đủ góp căn nhà trên đây và mượn đóng để cầm cự đợi bán cây xăng sẽ lãi mẹ đẻ lãi con và ba chưa chắc gì đã chịu góp thì trong trường hợp xấu nhất mẹ cũng không nợ và có tiền thủ sẵn, em nói hồi tháng 8 2022 và bị mẹ và chị mắng vì còn nhỏ không biết gì mà góp ý, tháng 10 2023 gia đình em mất căn nhà ở SG hiện giờ và ba không chịu góp trả lãi và mẹ em nợ ngày ngày càng nhiều.</p><p>Em rất buồn vì mẹ không tham khảo ý kiến của em và kêu em đi năn nỉ ba, thấy gia đình mình như vậy em lại càng đau khổ hơn. Hiện giờ em đang làm bên nhà hàng của ông anh họ, nhà hàng vắng và có một người mới vào do anh em bổ nhiệm giúp nhà hàng đi lên nhưng bản thân em suy nghĩ kỹ thì em thấy người này có tính gì đấy phía sau và đang làm anh em tốn rất nhiều tiền, liệu em có nên nói cho anh em nghe góc nhìn của em không? Hay là im lặng và tiếp tục mất thêm một cái gì đấy.</p><p>Em thấy mình không lo vớ vẫn, nếu nhìn thật sâu một vấn đề , mình sẽ biết đại khái kết quả nó như thế nào dựa trên những diễn biến hiện tại. Em có kể góc nhìn của mình với ông anh bà con làm chung và em lại bị nói là còn nhỏ tiếp...</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14212820-28-12-2023.mp3" length="5966535" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14212820</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>496</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-12-2023</itunes:title>
    <title>27-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NAM     Chào thầy Năm và mọi người. Em là Nam, 21 tuổi. Em xin được trình bày ngắn gọn câu chuyện của mình. Em có theo đuổi (crush) 1 cô bạn gái được 5 năm. Suốt thời gian đó, giữa em và bạn có rất nhiều kỉ niệm đẹp, đồng thời cũng nhiều chuyện không vui xảy ra. Bạn đem lại cho em một niềm vui rất lớn, là động lực để em phấn đấu, len lỏi vào cuộc sống của em. Có 1 lần, do sự nóng tính của em đã nặng lời với bạn và tụi em không liên lạc khoảng 2 năm. Suốt thời gian...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NAM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người. Em là Nam, 21 tuổi.</p><p>Em xin được trình bày ngắn gọn câu chuyện của mình.</p><p>Em có theo đuổi (crush) 1 cô bạn gái được 5 năm. Suốt thời gian đó,</p><p>giữa em và bạn có rất nhiều kỉ niệm đẹp, đồng thời cũng nhiều chuyện không vui xảy ra.</p><p>Bạn đem lại cho em một niềm vui rất lớn, là động lực để em phấn đấu, len lỏi vào cuộc sống của em.</p><p>Có 1 lần, do sự nóng tính của em đã nặng lời với bạn và tụi em không liên lạc khoảng 2 năm.</p><p>Suốt thời gian ấy, em suy nghĩ xem nên tiếp tục theo đuổi hay dừng lại. Nhưng có lẽ em rất cần sự xuất hiện của bạn nên là em đã quyết định trở lại. Lúc ban đầu, bạn vẫn còn thành kiến với em nên là rất khó khăn với em.</p><p>Em đã cố gắng rất nhiều, được tầm 4 5 tháng và bạn đã cởi mở trở lại, làm cho em rất hạnh phúc.</p><p>Tuy nhiên 1 lần nữa, có 1 hiểu lầm giữa em và bạn. Lần này bạn quyết liệt chấm dứt mối quan hệ này.</p><p>Như 1 cú sốc, em không biết phải làm thế nào. Phần thì muốn tiếp tục nhưng thái độ lần này của bạn rất quyết liệt.</p><p>Còn nếu như từ bỏ thì thật sự là một điều khó với em. Em cứ luôn tiếc nuối bạn.</p><p>Em mong thầy và mọi người có thể giúp em 1 lời khuyên ạ. Em cảm ơn rất nhiều!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NAM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người. Em là Nam, 21 tuổi.</p><p>Em xin được trình bày ngắn gọn câu chuyện của mình.</p><p>Em có theo đuổi (crush) 1 cô bạn gái được 5 năm. Suốt thời gian đó,</p><p>giữa em và bạn có rất nhiều kỉ niệm đẹp, đồng thời cũng nhiều chuyện không vui xảy ra.</p><p>Bạn đem lại cho em một niềm vui rất lớn, là động lực để em phấn đấu, len lỏi vào cuộc sống của em.</p><p>Có 1 lần, do sự nóng tính của em đã nặng lời với bạn và tụi em không liên lạc khoảng 2 năm.</p><p>Suốt thời gian ấy, em suy nghĩ xem nên tiếp tục theo đuổi hay dừng lại. Nhưng có lẽ em rất cần sự xuất hiện của bạn nên là em đã quyết định trở lại. Lúc ban đầu, bạn vẫn còn thành kiến với em nên là rất khó khăn với em.</p><p>Em đã cố gắng rất nhiều, được tầm 4 5 tháng và bạn đã cởi mở trở lại, làm cho em rất hạnh phúc.</p><p>Tuy nhiên 1 lần nữa, có 1 hiểu lầm giữa em và bạn. Lần này bạn quyết liệt chấm dứt mối quan hệ này.</p><p>Như 1 cú sốc, em không biết phải làm thế nào. Phần thì muốn tiếp tục nhưng thái độ lần này của bạn rất quyết liệt.</p><p>Còn nếu như từ bỏ thì thật sự là một điều khó với em. Em cứ luôn tiếc nuối bạn.</p><p>Em mong thầy và mọi người có thể giúp em 1 lời khuyên ạ. Em cảm ơn rất nhiều!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14208173-27-12-2023.mp3" length="1877327" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14208173</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>155</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-12-2023</itunes:title>
    <title>26-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N   [CON KHÔNG THƯƠNG MẸ, CÓ ĐƯỢC KHÔNG MẸ?]  Em chào thầy 5 và các anh chị. Chúc mọi người luôn tràn đầy niềm vui trong cuộc sống ạ.   Bài viết này hơi tiêu cực về suy nghĩ của một người con dành cho mẹ mình. Nên mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé ạ.   Trước khi gửi bài này cho thầy là em cũng đã suy nghĩ rất nhiều vì em hiếm khi nào mang chuyện cá nhân của mình đăng lên mạng lắm nhưng em nghĩ chắc cũng có một số người cũng có suy nghĩ giống như em. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><blockquote><b>[CON KHÔNG THƯƠNG MẸ, CÓ ĐƯỢC KHÔNG MẸ?]</b></blockquote><p><br/></p><p>Em chào thầy 5 và các anh chị. Chúc mọi người luôn tràn đầy niềm vui trong cuộc sống ạ.</p><p><br/></p><p>Bài viết này hơi tiêu cực về suy nghĩ của một người con dành cho mẹ mình. Nên mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé ạ.</p><p><br/></p><p>Trước khi gửi bài này cho thầy là em cũng đã suy nghĩ rất nhiều vì em hiếm khi nào mang chuyện cá nhân của mình đăng lên mạng lắm nhưng em nghĩ chắc cũng có một số người cũng có suy nghĩ giống như em.</p><p><br/></p><p>Từ ngày xưa ai cũng được người lớn hoặc các tôn giáo dạy rằng: làm con thì phải có hiếu. Trong Phật giáo cũng có rất nhiều câu chuyện nói về sự hiếu thuận của con cái dành cho cha mẹ dù cha mẹ có ác đến đâu, điển hình là câu chuyện Mục Liên Cứu Mẹ.</p><p>Nhưng em không hiểu thế nào là một người con có hiếu? Mình vẫn phải thương yêu ba mẹ mình cho dù họ đã từng gây tổn thương thể xác lẫn tâm hồn cho ta ư? Phải hy sinh như vậy để được công nhận, để khỏi phải bị đọa vào địa ngục ư? Em biết sự nguy hiểm của một sản phụ, sự vất vả trăm ngàn lần để nuôi một đứa con trưởng thành nhưng có chắc là đứa con nào cũng muốn được đẻ ra để bị chịu tổn thương từ chính gia đình mình không?</p><p><br/></p><p>Thầy biết hong, mẹ em luôn tươi cười với người ngoài nhưng cứ về nhà gặp gia đình là bắt đầu trách cứ, phàn nàn, cọc cằn thô lỗ. Người duy nhất trên đời này khiến mẹ không dám đụng tới có lẽ là em trai của em năm nay đã 19 tuổi. Mẹ thương nó lắm thầy. Em lúc nào cũng làm tất cả để có được sự công nhận và yêu thương từ mẹ nhưng mà mãi mãi em không bao giờ được mẹ đối xử như thế. Mẹ rất hay tâm sự với em, em vui lắm.</p><p>Em nghĩ chắc hẳn mẹ rất tin tưởng em nên mới cùng em trò chuyện nhưng rất lâu sau em nhận ra rằng, mẹ chỉ muốn em nghe câu chuyện của mẹ thôi, mẹ chưa bao giờ quan tâm đến em, đến câu chuyện của em, đến cảm xúc của em. Em và mẹ thường xuyên cãi nhau, dạ là thường xuyên luôn ấy ạ vì mẹ không bao giờ biết thông cảm cho ai cả. Em vừa đi học, vừa dạy học kiếm tiền trang trải, chăm sóc em trai nhỏ 7 tuổi và còn phụ giúp mẹ làm việc nhà. Em chưa bao giờ cảm thấy phiền phức cả nhưng mỗi lần mẹ đi làm về thấy cái gì không vừa ý là sẽ tiếp tục trách mắng em (em 21 tuổi rồi ạ). Mẹ chưa bao giờ nghĩ là hôm nay em mệt hay sao, có việc gì mà không hoàn thành việc nhà, mẹ chỉ biết không làm đúng ý mẹ là mẹ sẽ phàn nàn cho em nghe (thầy đọc thôi cũng thấy mệt đúng không ạ.</p><p>Em xin lỗi vì có quá nhiều tiêu cực ở đây nhưng em muốn nghe thầy nói, để mọi người như em cũng có đáp án cho mình). Em đã quyết định không còn thương mẹ nữa, không quan tâm mẹ nữa vì một chuyện như sau: Vào 2 giờ chiều nắng nóng gay gắt, mẹ em kêu em đi lấy đồ, mẹ kêu lấy xe tay ga mẹ đi cho nhanh, đi một đoạn cũng cách nhà vài trăm mét thì xe bị hư, em phải đẩy chiếc xe nặng trịch đó về, người đầy mồ hôi nhưng khi gặp mẹ, mẹ chỉ hỏi tại sao xe lại hư? Sao mà hư được? Em nhận ra là mẹ chưa bao giờ thương em cả haha. Em không thể khóc vì mẹ được nữa, quá nhiều thứ dồn nén, quá nhiều nỗi đau mà mẹ gây ra cho em rồi (em từng bị gia đình bạo hành vì là Lgbt).</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy đã đọc tới đây. Em rất mong thầy chỉ bày cho em như một người cha, một người thầy về chữ hiếu. Nếu em mặc kệ mẹ, không quan tâm, thương yêu gì mẹ nữa thì có phải là bất hiếu không thầy ơi.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><blockquote><b>[CON KHÔNG THƯƠNG MẸ, CÓ ĐƯỢC KHÔNG MẸ?]</b></blockquote><p><br/></p><p>Em chào thầy 5 và các anh chị. Chúc mọi người luôn tràn đầy niềm vui trong cuộc sống ạ.</p><p><br/></p><p>Bài viết này hơi tiêu cực về suy nghĩ của một người con dành cho mẹ mình. Nên mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé ạ.</p><p><br/></p><p>Trước khi gửi bài này cho thầy là em cũng đã suy nghĩ rất nhiều vì em hiếm khi nào mang chuyện cá nhân của mình đăng lên mạng lắm nhưng em nghĩ chắc cũng có một số người cũng có suy nghĩ giống như em.</p><p><br/></p><p>Từ ngày xưa ai cũng được người lớn hoặc các tôn giáo dạy rằng: làm con thì phải có hiếu. Trong Phật giáo cũng có rất nhiều câu chuyện nói về sự hiếu thuận của con cái dành cho cha mẹ dù cha mẹ có ác đến đâu, điển hình là câu chuyện Mục Liên Cứu Mẹ.</p><p>Nhưng em không hiểu thế nào là một người con có hiếu? Mình vẫn phải thương yêu ba mẹ mình cho dù họ đã từng gây tổn thương thể xác lẫn tâm hồn cho ta ư? Phải hy sinh như vậy để được công nhận, để khỏi phải bị đọa vào địa ngục ư? Em biết sự nguy hiểm của một sản phụ, sự vất vả trăm ngàn lần để nuôi một đứa con trưởng thành nhưng có chắc là đứa con nào cũng muốn được đẻ ra để bị chịu tổn thương từ chính gia đình mình không?</p><p><br/></p><p>Thầy biết hong, mẹ em luôn tươi cười với người ngoài nhưng cứ về nhà gặp gia đình là bắt đầu trách cứ, phàn nàn, cọc cằn thô lỗ. Người duy nhất trên đời này khiến mẹ không dám đụng tới có lẽ là em trai của em năm nay đã 19 tuổi. Mẹ thương nó lắm thầy. Em lúc nào cũng làm tất cả để có được sự công nhận và yêu thương từ mẹ nhưng mà mãi mãi em không bao giờ được mẹ đối xử như thế. Mẹ rất hay tâm sự với em, em vui lắm.</p><p>Em nghĩ chắc hẳn mẹ rất tin tưởng em nên mới cùng em trò chuyện nhưng rất lâu sau em nhận ra rằng, mẹ chỉ muốn em nghe câu chuyện của mẹ thôi, mẹ chưa bao giờ quan tâm đến em, đến câu chuyện của em, đến cảm xúc của em. Em và mẹ thường xuyên cãi nhau, dạ là thường xuyên luôn ấy ạ vì mẹ không bao giờ biết thông cảm cho ai cả. Em vừa đi học, vừa dạy học kiếm tiền trang trải, chăm sóc em trai nhỏ 7 tuổi và còn phụ giúp mẹ làm việc nhà. Em chưa bao giờ cảm thấy phiền phức cả nhưng mỗi lần mẹ đi làm về thấy cái gì không vừa ý là sẽ tiếp tục trách mắng em (em 21 tuổi rồi ạ). Mẹ chưa bao giờ nghĩ là hôm nay em mệt hay sao, có việc gì mà không hoàn thành việc nhà, mẹ chỉ biết không làm đúng ý mẹ là mẹ sẽ phàn nàn cho em nghe (thầy đọc thôi cũng thấy mệt đúng không ạ.</p><p>Em xin lỗi vì có quá nhiều tiêu cực ở đây nhưng em muốn nghe thầy nói, để mọi người như em cũng có đáp án cho mình). Em đã quyết định không còn thương mẹ nữa, không quan tâm mẹ nữa vì một chuyện như sau: Vào 2 giờ chiều nắng nóng gay gắt, mẹ em kêu em đi lấy đồ, mẹ kêu lấy xe tay ga mẹ đi cho nhanh, đi một đoạn cũng cách nhà vài trăm mét thì xe bị hư, em phải đẩy chiếc xe nặng trịch đó về, người đầy mồ hôi nhưng khi gặp mẹ, mẹ chỉ hỏi tại sao xe lại hư? Sao mà hư được? Em nhận ra là mẹ chưa bao giờ thương em cả haha. Em không thể khóc vì mẹ được nữa, quá nhiều thứ dồn nén, quá nhiều nỗi đau mà mẹ gây ra cho em rồi (em từng bị gia đình bạo hành vì là Lgbt).</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy đã đọc tới đây. Em rất mong thầy chỉ bày cho em như một người cha, một người thầy về chữ hiếu. Nếu em mặc kệ mẹ, không quan tâm, thương yêu gì mẹ nữa thì có phải là bất hiếu không thầy ơi.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14203967-26-12-2023.mp3" length="6202264" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14203967</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>515</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-12-2023</itunes:title>
    <title>25-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ANH SHIPPER HAY CẦM LAPTOP RA NGỒI QUÁN AN CAFE     Em chào thầy và mọi người, đầu năm em có gửi một bài tâm sự đến tsbv và cũng được thầy trả lời, đến nay thì có lẽ khi thầy post bài tâm sự này lên thì chắc em đã thành một ông bố bỉm sữa rồi hihi!!! Em năm nay 29 tuổi, có thể nói cả quãng đời từ lúc em còn là học sinh thì cuộc sống em khá là lận đận lênh đênh. Bố mất sớm, rớt đại học trường NV1 2 lần vì thiếu 0.5 điểm, sau thì e đỗ vào học viện bưu chính viễn thô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ANH SHIPPER HAY CẦM LAPTOP RA NGỒI QUÁN AN CAFE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, đầu năm em có gửi một bài tâm sự đến tsbv và cũng được thầy trả lời, đến nay thì có lẽ khi thầy post bài tâm sự này lên thì chắc em đã thành một ông bố bỉm sữa rồi hihi!!!</p><p>Em năm nay 29 tuổi, có thể nói cả quãng đời từ lúc em còn là học sinh thì cuộc sống em khá là lận đận lênh đênh. Bố mất sớm, rớt đại học trường NV1 2 lần vì thiếu 0.5 điểm, sau thì e đỗ vào học viện bưu chính viễn thông nhưng 1 năm sau thì bị đuổi học vì..... không có tiền đóng học </p><p>Và tiếp theo là những chuỗi ngày mưu sinh 1 mình trên đất Sài Gòn với đủ nghề... Trong suốt 10 năm vừa qua em thất bại rất nhiều lần, nhưng có 2 lần em thất bại nặng nề nhất, một lần thì em phải ngưng công việc ở công ty nội thất để chạy Grab, trong suốt 1 năm rưỡi em chạy bán mạng ở Sài Gòn bất kể ngày đêm và cái ngày em nghỉ chạy Grab cũng là ngày em tốt nghiệp ngành thiết kế nội thất ở một trung tâm nghề ở Sài Gòn, trong khoảng 1 năm rưỡi đó thì em cũng trả hết hơn 100tr, và đủ tiền trang trải học phí, ăn uống sinh hoạt ở Sài Gòn...</p><p>Em cứ tưởng những ngày tiếp theo là những ngày mình nổ lực tích lũy, nhưng không vừa làm được 1 năm ở vị trí mơ ước là nhân viên thiết kế nội thất thì dịch đến, nhà nhà cách ly mất khoảng 6 tháng trời, rồi em cũng mất việc phải về quê.... Với số tiền em có được em lại một lần nữa lập cty và làm... Rồi lần này em vỡ nợ hơn 400tr </p><p>Những gì em chia sẻ ở đây hầu như là những điều em chưa bao giờ kể ra với ai, em đang chạy shipper, song song đó vẫn tìm kiếm cho mình cơ hội để kinh doanh một lần nữa, rất may là hiện tại dự án kinh doanh của em có những phát triển tốt dù chưa mang đến nhiều lợi nhuận cho em nhưng em tin chắc mình đang đi đúng hướng.</p><p>Hàng tháng em phải vật lộn với số tiền lãi gần 10tr mỗi tháng = tiền lương shipper của e, vợ em thì cũng sắp sinh nên khoảng thời gian này em làm hết những gì có thể để sắm đồ mà đón bé con đầu lòng của em....</p><p>Cảm giác thất bại trong kinh doanh nó cô đơn kinh khủng nhưng tính em kiên trì và chưa bao giờ em chịu bỏ cuộc dù em đang đối mặt với rất nhiều lời nói, khó khăn, áp lực...</p><p>Hôm nay lúc em viết những dòng này là lúc tâm trạng em đang bất ổn về nhiều thứ, em cần một người để em nói ra những điều này và nếu có thể em sẽ khóc một trận như cơn mưa ngoài kia.... Mọi người đừng khuyên em là sao không chia sẻ với vợ, em dù có áp lực thế nào khi về nhà em vẫn phải để cô ấy thấy rằng em ổn, em không muốn để tâm trạng em ảnh hưởng đến hai mẹ con....</p><p>Xung quanh em, em chẳng biết lý do tại sao em cảm thấy chẳng có ai đủ niềm tin để em gửi gắm những tâm sự cả, tsbv là nơi để em chia sẻ những điều này vì chẳng ai biết em là ai cả, và ít ra em cũng nhận được những lời khuyên thẳng thắn từ thầy và mọi người.</p><p>Em cảm ơn nhé, sắp hết mưa rồi em lại chạy đi giao hàng tiếp thôi... và em hi vọng ở lần tâm sự tiếp theo là lúc mà em đã trả hết nợ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ANH SHIPPER HAY CẦM LAPTOP RA NGỒI QUÁN AN CAFE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người, đầu năm em có gửi một bài tâm sự đến tsbv và cũng được thầy trả lời, đến nay thì có lẽ khi thầy post bài tâm sự này lên thì chắc em đã thành một ông bố bỉm sữa rồi hihi!!!</p><p>Em năm nay 29 tuổi, có thể nói cả quãng đời từ lúc em còn là học sinh thì cuộc sống em khá là lận đận lênh đênh. Bố mất sớm, rớt đại học trường NV1 2 lần vì thiếu 0.5 điểm, sau thì e đỗ vào học viện bưu chính viễn thông nhưng 1 năm sau thì bị đuổi học vì..... không có tiền đóng học </p><p>Và tiếp theo là những chuỗi ngày mưu sinh 1 mình trên đất Sài Gòn với đủ nghề... Trong suốt 10 năm vừa qua em thất bại rất nhiều lần, nhưng có 2 lần em thất bại nặng nề nhất, một lần thì em phải ngưng công việc ở công ty nội thất để chạy Grab, trong suốt 1 năm rưỡi em chạy bán mạng ở Sài Gòn bất kể ngày đêm và cái ngày em nghỉ chạy Grab cũng là ngày em tốt nghiệp ngành thiết kế nội thất ở một trung tâm nghề ở Sài Gòn, trong khoảng 1 năm rưỡi đó thì em cũng trả hết hơn 100tr, và đủ tiền trang trải học phí, ăn uống sinh hoạt ở Sài Gòn...</p><p>Em cứ tưởng những ngày tiếp theo là những ngày mình nổ lực tích lũy, nhưng không vừa làm được 1 năm ở vị trí mơ ước là nhân viên thiết kế nội thất thì dịch đến, nhà nhà cách ly mất khoảng 6 tháng trời, rồi em cũng mất việc phải về quê.... Với số tiền em có được em lại một lần nữa lập cty và làm... Rồi lần này em vỡ nợ hơn 400tr </p><p>Những gì em chia sẻ ở đây hầu như là những điều em chưa bao giờ kể ra với ai, em đang chạy shipper, song song đó vẫn tìm kiếm cho mình cơ hội để kinh doanh một lần nữa, rất may là hiện tại dự án kinh doanh của em có những phát triển tốt dù chưa mang đến nhiều lợi nhuận cho em nhưng em tin chắc mình đang đi đúng hướng.</p><p>Hàng tháng em phải vật lộn với số tiền lãi gần 10tr mỗi tháng = tiền lương shipper của e, vợ em thì cũng sắp sinh nên khoảng thời gian này em làm hết những gì có thể để sắm đồ mà đón bé con đầu lòng của em....</p><p>Cảm giác thất bại trong kinh doanh nó cô đơn kinh khủng nhưng tính em kiên trì và chưa bao giờ em chịu bỏ cuộc dù em đang đối mặt với rất nhiều lời nói, khó khăn, áp lực...</p><p>Hôm nay lúc em viết những dòng này là lúc tâm trạng em đang bất ổn về nhiều thứ, em cần một người để em nói ra những điều này và nếu có thể em sẽ khóc một trận như cơn mưa ngoài kia.... Mọi người đừng khuyên em là sao không chia sẻ với vợ, em dù có áp lực thế nào khi về nhà em vẫn phải để cô ấy thấy rằng em ổn, em không muốn để tâm trạng em ảnh hưởng đến hai mẹ con....</p><p>Xung quanh em, em chẳng biết lý do tại sao em cảm thấy chẳng có ai đủ niềm tin để em gửi gắm những tâm sự cả, tsbv là nơi để em chia sẻ những điều này vì chẳng ai biết em là ai cả, và ít ra em cũng nhận được những lời khuyên thẳng thắn từ thầy và mọi người.</p><p>Em cảm ơn nhé, sắp hết mưa rồi em lại chạy đi giao hàng tiếp thôi... và em hi vọng ở lần tâm sự tiếp theo là lúc mà em đã trả hết nợ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14201471-25-12-2023.mp3" length="7723218" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14201471</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>642</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-12-2023</itunes:title>
    <title>22-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN     (E muốn cân bằng cuộc sống hiện tại của bản thân)   E chào thầy web5ngay và chào mọi người.   E năm nay e 23 tuổi e là con trai cũng đã có nhiều vui buồn trong cuộc sống e muốn xem đuổi mục tiêu của mình như là sức khoẻ và tự do về tài chính. Nhưng cũng rất muốn có được người yêu và có những mối quan hệ và bạn bè vui vẻ.   Như bây giờ thì sức khoẻ của e thì cũng ổn vì lo lắng và suy nghĩ quá nhiều còn về phần tài chính e có để dành 1 khoản ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>(E muốn cân bằng cuộc sống hiện tại của bản thân)</p><p><br/></p><p>E chào thầy web5ngay và chào mọi người.</p><p><br/></p><p>E năm nay e 23 tuổi e là con trai cũng đã có nhiều vui buồn trong cuộc sống e muốn xem đuổi mục tiêu của mình như là sức khoẻ và tự do về tài chính. Nhưng cũng rất muốn có được người yêu và có những mối quan hệ và bạn bè vui vẻ.</p><p><br/></p><p>Như bây giờ thì sức khoẻ của e thì cũng ổn vì lo lắng và suy nghĩ quá nhiều còn về phần tài chính e có để dành 1 khoản tiền nhỏ ốm đau không phải đi mượn ai và cái ngày ôm đau đã đến và số tiền đó cũng cạn dần , em bài này cũng trong giai đoạn ở nhà cho vết thương nhanh lành lại rồi lại tiếp tục cuộc hành trình kiếm tiền và e cũng 1 số sách về làm giàu .</p><p>E muốn giàu vì muốn làm công việc mà mình yêu thích không phải lo lắng về tiền bạc ,chính bản thân e cũng rất hay lo lắng về vấn đề về tiền bạc và e cũng hiểu là muốn đạt được điều tốt đẹp thì em phải trả giá và phải vượt qua nhiều khó khăn thì mới đạt được.</p><p>Nhưng tập trung vào sức khỏe và tiền bạc thì lại bỏ quên sau lưng rất muốn yêu 1 người và có những bạn bè tốt bụng vui vẻ và những mối quan hệ.</p><p>( e tự nói bản thân nếu mình giàu trong đau khổ thì giàu cũng không có ý nghĩa gì và cuộc không còn vui vẻ nữa )</p><p>Em viết đến đây thì chợt nghĩ bản thân mình cân bằng những mục mình còn thiếu để cuộc sống vui vẻ và phòng phú hơn.</p><p>Về phần tình yêu thì trước đây e có yêu đơn phương, có xin Facebook họ không cho còn đối với e thì như vậy là họ đã từ chối . Sau này có 1 số bạn gái cũng để ý đến e , cái này là e đọc con gái thích con trai trên mạng thôi chứ không biết là có phải 100% hay không .</p><p>Như bài của thầy dạy thì e cũng có chút thu hút nói chuyện hài hước, có cố gắng vươn lên trong cuộc sống, nhưng rồi lúc đó thì e lại chưa muốn yêu phần lớn e tự ti vì mình nghèo không có tiền để đi chơi ,không có nhiều thời gian để đi chơi.</p><p><br/></p><p>Kính mong thầy cho e xin lời khuyên ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy ,chúc thầy và mọi người nhiều niềm vui và sức khỏe ạ !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>(E muốn cân bằng cuộc sống hiện tại của bản thân)</p><p><br/></p><p>E chào thầy web5ngay và chào mọi người.</p><p><br/></p><p>E năm nay e 23 tuổi e là con trai cũng đã có nhiều vui buồn trong cuộc sống e muốn xem đuổi mục tiêu của mình như là sức khoẻ và tự do về tài chính. Nhưng cũng rất muốn có được người yêu và có những mối quan hệ và bạn bè vui vẻ.</p><p><br/></p><p>Như bây giờ thì sức khoẻ của e thì cũng ổn vì lo lắng và suy nghĩ quá nhiều còn về phần tài chính e có để dành 1 khoản tiền nhỏ ốm đau không phải đi mượn ai và cái ngày ôm đau đã đến và số tiền đó cũng cạn dần , em bài này cũng trong giai đoạn ở nhà cho vết thương nhanh lành lại rồi lại tiếp tục cuộc hành trình kiếm tiền và e cũng 1 số sách về làm giàu .</p><p>E muốn giàu vì muốn làm công việc mà mình yêu thích không phải lo lắng về tiền bạc ,chính bản thân e cũng rất hay lo lắng về vấn đề về tiền bạc và e cũng hiểu là muốn đạt được điều tốt đẹp thì em phải trả giá và phải vượt qua nhiều khó khăn thì mới đạt được.</p><p>Nhưng tập trung vào sức khỏe và tiền bạc thì lại bỏ quên sau lưng rất muốn yêu 1 người và có những bạn bè tốt bụng vui vẻ và những mối quan hệ.</p><p>( e tự nói bản thân nếu mình giàu trong đau khổ thì giàu cũng không có ý nghĩa gì và cuộc không còn vui vẻ nữa )</p><p>Em viết đến đây thì chợt nghĩ bản thân mình cân bằng những mục mình còn thiếu để cuộc sống vui vẻ và phòng phú hơn.</p><p>Về phần tình yêu thì trước đây e có yêu đơn phương, có xin Facebook họ không cho còn đối với e thì như vậy là họ đã từ chối . Sau này có 1 số bạn gái cũng để ý đến e , cái này là e đọc con gái thích con trai trên mạng thôi chứ không biết là có phải 100% hay không .</p><p>Như bài của thầy dạy thì e cũng có chút thu hút nói chuyện hài hước, có cố gắng vươn lên trong cuộc sống, nhưng rồi lúc đó thì e lại chưa muốn yêu phần lớn e tự ti vì mình nghèo không có tiền để đi chơi ,không có nhiều thời gian để đi chơi.</p><p><br/></p><p>Kính mong thầy cho e xin lời khuyên ạ.</p><p>Em cảm ơn thầy ,chúc thầy và mọi người nhiều niềm vui và sức khỏe ạ !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14191117-22-12-2023.mp3" length="12710202" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14191117</guid>
    <pubDate>Fri, 22 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1058</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-12-2023</itunes:title>
    <title>21-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: YẾN 33 TUỔI   SẮP XẾP THỜI GIAN?   Em là Yến 33t. Chào anh 5 thương mến cùng cả nhà Gia Đình Web5ngay thân thương. 2 vk ck e có 2 bé (gái 5t, trai 7t). 5h sáng: vk ck e đọc sách 30p, chăm sóc bản thân 30p. 6h-7h30: vk ck chuẩn bị đồ ăn sáng, cho con dậy ăn sáng đi học. 7h30-9h: lau nhà, đi chợ, chuẩn bị bữa ăn trưa, chiều. 9h-12h: Ck thì học tập, nghiên cứu chứng khoán VK thì ủi đồ, chụp hình, gói hàng bán dồ online. 12h -14h: ăn nghỉ trưa. E bit là 2 vk ck ngủ hơ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YẾN 33 TUỔI<br/></b><br/></p><p>SẮP XẾP THỜI GIAN?</p><p><br/></p><p>Em là Yến 33t. Chào anh 5 thương mến cùng cả nhà Gia Đình Web5ngay thân thương.</p><p>2 vk ck e có 2 bé (gái 5t, trai 7t).</p><p>5h sáng: vk ck e đọc sách 30p, chăm sóc bản thân 30p.</p><p>6h-7h30: vk ck chuẩn bị đồ ăn sáng, cho con dậy ăn sáng đi học.</p><p>7h30-9h: lau nhà, đi chợ, chuẩn bị bữa ăn trưa, chiều.</p><p>9h-12h: Ck thì học tập, nghiên cứu chứng khoán</p><p>VK thì ủi đồ, chụp hình, gói hàng bán dồ online.</p><p>12h -14h: ăn nghỉ trưa. E bit là 2 vk ck ngủ hơi lâu mà nghỉ thì dậy làm nó mới khoẻ</p><p>14h-17h30 e làm tiếp cv (livestream)</p><p>16h: ck rước con và chuẩn bị bưa chiều</p><p>17h30-18h30: e tắm con, cả nhà ăn tối</p><p>18h30-20h30: ck rữa chen, dọn dẹp nhà.</p><p>vk thì vừa gói hàng vừa coi con làm bài vở. Khi cần mẹ dạy thì mẹ buông việc quần áo để dạy con.</p><p>20h30-21h00: Cho con đọc sách nhân văn, truyện cổ tích.</p><p>21h00: cả nhà thiền 10p, và ngủ</p><p>Thứ 7, chủ nhât: Sáng ả nhà đi công viên đạp xe. Tranh thủ quay video ngắn, Chiều 4h đi bơi)</p><p>Con trai đi học vỏ cổ truyền vào 9h30 thứ 7 chủ nhật.</p><p>Chi phí cả nhà 30tr/tháng.</p><p>Công việc e và chồng với số giờ làm việc như vậy thì thu nhập 30tr/tháng đủ chi tiêu.</p><p>Ước mơ: của cả 2vk, ck: Xây dựng được khu sinh ở vùng biển Vũng Tàu có: (chổ thiền đường, phòng tập dưỡng sinh, phòng bấm huyệt, châm cứu, hồ bơi, phòng tập võ cổ truyền).</p><p>(Lý do của ước mơ này là muốn người trẻ và người già có nơi chăm sóc sức thể chất, và tinh thần =&gt; cuộc sống khoẻ mạnh, hạnh phúc)</p><p><br/></p><p>Để đạt ước cần: tài chính 50 tỉ (Hiện 2vk ck chỉ có 1ti)</p><p>Kiến thức: KO</p><p>Hiện e ó thời gian rãnh thì đọc sách về năng lượng, dưỡng sinh, kinh lạc hay vừa ủi đồ vừa nghe video về phật, năng lượng, dưỡng sinh, kinh lạc, huyệt đạo..)</p><p>E vừa đăng ký phòng tập yoga 5 năm mà chưa biết đi tập giờ nào lun.</p><p>(Con về nhà thì muốn ở nhà với chúng, con đi học thì ranh thủ làm kiếm tiền, buổi trưa thì ngủ mới khoẻ ko ngủ thì thấy nhức đầu huhu).</p><p><br/></p><p>Thầy và ả nhà có ý kiến gì chỉ dẫn em tối ưu hơn thời gian biểu không ạ.</p><p>E muón làm được nhiều hơn mà ko biết sắp xếp sao cả.</p><p><br/></p><p>Em gửi bài này để xin thầy và cả nhà chút chỉ dẫn nếu thầy là e thầy sẽ sắp xếp thời gian thế nào và làm gì để dễ đạt được ước mơ này ạ.</p><p>E cảm ơn rất nhiều.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YẾN 33 TUỔI<br/></b><br/></p><p>SẮP XẾP THỜI GIAN?</p><p><br/></p><p>Em là Yến 33t. Chào anh 5 thương mến cùng cả nhà Gia Đình Web5ngay thân thương.</p><p>2 vk ck e có 2 bé (gái 5t, trai 7t).</p><p>5h sáng: vk ck e đọc sách 30p, chăm sóc bản thân 30p.</p><p>6h-7h30: vk ck chuẩn bị đồ ăn sáng, cho con dậy ăn sáng đi học.</p><p>7h30-9h: lau nhà, đi chợ, chuẩn bị bữa ăn trưa, chiều.</p><p>9h-12h: Ck thì học tập, nghiên cứu chứng khoán</p><p>VK thì ủi đồ, chụp hình, gói hàng bán dồ online.</p><p>12h -14h: ăn nghỉ trưa. E bit là 2 vk ck ngủ hơi lâu mà nghỉ thì dậy làm nó mới khoẻ</p><p>14h-17h30 e làm tiếp cv (livestream)</p><p>16h: ck rước con và chuẩn bị bưa chiều</p><p>17h30-18h30: e tắm con, cả nhà ăn tối</p><p>18h30-20h30: ck rữa chen, dọn dẹp nhà.</p><p>vk thì vừa gói hàng vừa coi con làm bài vở. Khi cần mẹ dạy thì mẹ buông việc quần áo để dạy con.</p><p>20h30-21h00: Cho con đọc sách nhân văn, truyện cổ tích.</p><p>21h00: cả nhà thiền 10p, và ngủ</p><p>Thứ 7, chủ nhât: Sáng ả nhà đi công viên đạp xe. Tranh thủ quay video ngắn, Chiều 4h đi bơi)</p><p>Con trai đi học vỏ cổ truyền vào 9h30 thứ 7 chủ nhật.</p><p>Chi phí cả nhà 30tr/tháng.</p><p>Công việc e và chồng với số giờ làm việc như vậy thì thu nhập 30tr/tháng đủ chi tiêu.</p><p>Ước mơ: của cả 2vk, ck: Xây dựng được khu sinh ở vùng biển Vũng Tàu có: (chổ thiền đường, phòng tập dưỡng sinh, phòng bấm huyệt, châm cứu, hồ bơi, phòng tập võ cổ truyền).</p><p>(Lý do của ước mơ này là muốn người trẻ và người già có nơi chăm sóc sức thể chất, và tinh thần =&gt; cuộc sống khoẻ mạnh, hạnh phúc)</p><p><br/></p><p>Để đạt ước cần: tài chính 50 tỉ (Hiện 2vk ck chỉ có 1ti)</p><p>Kiến thức: KO</p><p>Hiện e ó thời gian rãnh thì đọc sách về năng lượng, dưỡng sinh, kinh lạc hay vừa ủi đồ vừa nghe video về phật, năng lượng, dưỡng sinh, kinh lạc, huyệt đạo..)</p><p>E vừa đăng ký phòng tập yoga 5 năm mà chưa biết đi tập giờ nào lun.</p><p>(Con về nhà thì muốn ở nhà với chúng, con đi học thì ranh thủ làm kiếm tiền, buổi trưa thì ngủ mới khoẻ ko ngủ thì thấy nhức đầu huhu).</p><p><br/></p><p>Thầy và ả nhà có ý kiến gì chỉ dẫn em tối ưu hơn thời gian biểu không ạ.</p><p>E muón làm được nhiều hơn mà ko biết sắp xếp sao cả.</p><p><br/></p><p>Em gửi bài này để xin thầy và cả nhà chút chỉ dẫn nếu thầy là e thầy sẽ sắp xếp thời gian thế nào và làm gì để dễ đạt được ước mơ này ạ.</p><p>E cảm ơn rất nhiều.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14185235-21-12-2023.mp3" length="7191574" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14185235</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>598</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-12-2023</itunes:title>
    <title>20-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NHT     Em năm nay 20 tuổi Em học gì và làm gì cũng đều chậm hơn người khác và hay bị nói là không chú ý không tập trung Em thấy bản thân mình kém tự tin khi bị nhận xét từ người thầy của mình hoặc một người làm và học chung với mình, em cũng nói thật là em tiếp thu cũng nhanh nhưng em lại không tự tin với quyết định của mình nên thành ra do dự nên chậm, tự nhiên em lại thấy mọi thứ xung quanh cứ chống đối lại mình vậy Nhìn qua thì hiểu nhưng lại sợ làm này làm ki...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 20 tuổi</p><p>Em học gì và làm gì cũng đều chậm hơn người khác và hay bị nói là không chú ý không tập trung</p><p>Em thấy bản thân mình kém tự tin khi bị nhận xét từ người thầy của mình hoặc một người làm và học chung với mình, em cũng nói thật là em tiếp thu cũng nhanh nhưng em lại không tự tin với quyết định của mình nên thành ra do dự nên chậm, tự nhiên em lại thấy mọi thứ xung quanh cứ chống đối lại mình vậy</p><p>Nhìn qua thì hiểu nhưng lại sợ làm này làm kia, làm gì cũng hỏi cũng xin phép, nói chung là em hơi nhát</p><p>Cho mới dám làm, làm thì ko quyết đoán lắm</p><p>Em hiện tại đang học nghề nhưng chậm so với người khác rất nhiều, tự ti vãi, người ta vô sau nhưng lại tiến bộ hơn mình, em chỉ mong được 1 lời khuyên để có hy vọng duy trì động lực thôi</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 20 tuổi</p><p>Em học gì và làm gì cũng đều chậm hơn người khác và hay bị nói là không chú ý không tập trung</p><p>Em thấy bản thân mình kém tự tin khi bị nhận xét từ người thầy của mình hoặc một người làm và học chung với mình, em cũng nói thật là em tiếp thu cũng nhanh nhưng em lại không tự tin với quyết định của mình nên thành ra do dự nên chậm, tự nhiên em lại thấy mọi thứ xung quanh cứ chống đối lại mình vậy</p><p>Nhìn qua thì hiểu nhưng lại sợ làm này làm kia, làm gì cũng hỏi cũng xin phép, nói chung là em hơi nhát</p><p>Cho mới dám làm, làm thì ko quyết đoán lắm</p><p>Em hiện tại đang học nghề nhưng chậm so với người khác rất nhiều, tự ti vãi, người ta vô sau nhưng lại tiến bộ hơn mình, em chỉ mong được 1 lời khuyên để có hy vọng duy trì động lực thôi</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14172087-20-12-2023.mp3" length="2498310" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14172087</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>207</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-12-2023</itunes:title>
    <title>19-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẠT TUYẾT NHỎ     Chào Thầy và gia đình web5ngay,   Em phải làm sao để tồn tại trong môi trường mà mình cảm thấy khó chịu?   Em là nữ, vừa mới chuyển qua công ty mới được 6 tháng (công ty em làm có tiếng, thuộc tập đoàn lớn của Nhật). Công ty gần nhà, chế độ tốt, lương phù hợp, công việc tuy không yêu thích 100% nhưng em làm được, mọi thứ đều khá ổn chỉ trừ sếp và đồng nghiệp. Em là nữ duy nhất của phòng, lại chưa có gia đình, còn lại là nam đều hơn em 10 tuổi trở...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẠT TUYẾT NHỎ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và gia đình web5ngay,</p><p><br/></p><p>Em phải làm sao để tồn tại trong môi trường mà mình cảm thấy khó chịu?</p><p><br/></p><p>Em là nữ, vừa mới chuyển qua công ty mới được 6 tháng (công ty em làm có tiếng, thuộc tập đoàn lớn của Nhật). Công ty gần nhà, chế độ tốt, lương phù hợp, công việc tuy không yêu thích 100% nhưng em làm được, mọi thứ đều khá ổn chỉ trừ sếp và đồng nghiệp.</p><p>Em là nữ duy nhất của phòng, lại chưa có gia đình, còn lại là nam đều hơn em 10 tuổi trở lên, sếp em chuyên môn ok nhưng tính tình rất chi li tiểu tiết và hay phê phán người khác theo kiểu tiêu cực (ai cũng nhận định là tính đàn bà).</p><p>Lần đầu vào công ty em đã nhận ra và cũng không muốn tiếp xúc nhiều nhưng sếp cứ kiểu gì cũng gọi tên em, ngay cả đi ăn cũng phải kêu em đi chung, nếu em làm tốt thì bình thường còn làm sai điều gì đó là sếp đem em ra nói xấu ngay cả trước mặt lẫn lúc không có em ở đó, thậm chí còn nói những điều xúc phạm đến em.</p><p>Trong công việc phải tiếp xúc nhiều và là cấp trên trực tiếp nên em đành chấp nhận, cố gắng làm, bỏ qua tất cả, em cũng rất muốn đi ăn trưa riêng vì ăn chung em chỉ toàn nghe nói xấu, chê bai, mỉa mai, phê phán người khác, tính em thì thẳng thắng thích rõ ràng, chính trực và rất ghét chuyện nói xấu, mồm mép.</p><p>Còn đồng nghiệp nam xung quanh có cả sếp hay trêu ghẹo, nói những điều quá trớn, nói những chuyện đáng lý ra môi trường đi làm văn phòng có học thức không nên nói, nhiều khi em nghe thấy thô thiển nhưng họ không nhận ra.</p><p><br/></p><p>Giờ em không biết phải làm sao nữa, em đổi việc chỉ để về gần gia đình, chăm lo cho cha mẹ nhiều hơn. Nghỉ việc em phải bắt đầu lại lần thứ 2, phải xa gia đình và bản thân em cũng bình thường nên chưa chắc gì tìm được 1 công việc tốt hơn hiện tại. Còn chấp nhận làm và lên tiếng những đều em không thích hay đề nghị đi ăn khác giờ sếp thì đảm bảo em bị làm khó hay bị ghét, thậm chí sẽ gây khó khăn để em nghỉ việc.</p><p><br/></p><p>Mong Thầy cho em một lời khuyên, một giải pháp để em được tốt hơn hiện tại.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Thầy đã tạo ra 1 nơi để trãi lòng, để gửi gấm tâm tư, để hy vọng mọi thứ tốt đẹp hơn!!!</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn!!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẠT TUYẾT NHỎ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy và gia đình web5ngay,</p><p><br/></p><p>Em phải làm sao để tồn tại trong môi trường mà mình cảm thấy khó chịu?</p><p><br/></p><p>Em là nữ, vừa mới chuyển qua công ty mới được 6 tháng (công ty em làm có tiếng, thuộc tập đoàn lớn của Nhật). Công ty gần nhà, chế độ tốt, lương phù hợp, công việc tuy không yêu thích 100% nhưng em làm được, mọi thứ đều khá ổn chỉ trừ sếp và đồng nghiệp.</p><p>Em là nữ duy nhất của phòng, lại chưa có gia đình, còn lại là nam đều hơn em 10 tuổi trở lên, sếp em chuyên môn ok nhưng tính tình rất chi li tiểu tiết và hay phê phán người khác theo kiểu tiêu cực (ai cũng nhận định là tính đàn bà).</p><p>Lần đầu vào công ty em đã nhận ra và cũng không muốn tiếp xúc nhiều nhưng sếp cứ kiểu gì cũng gọi tên em, ngay cả đi ăn cũng phải kêu em đi chung, nếu em làm tốt thì bình thường còn làm sai điều gì đó là sếp đem em ra nói xấu ngay cả trước mặt lẫn lúc không có em ở đó, thậm chí còn nói những điều xúc phạm đến em.</p><p>Trong công việc phải tiếp xúc nhiều và là cấp trên trực tiếp nên em đành chấp nhận, cố gắng làm, bỏ qua tất cả, em cũng rất muốn đi ăn trưa riêng vì ăn chung em chỉ toàn nghe nói xấu, chê bai, mỉa mai, phê phán người khác, tính em thì thẳng thắng thích rõ ràng, chính trực và rất ghét chuyện nói xấu, mồm mép.</p><p>Còn đồng nghiệp nam xung quanh có cả sếp hay trêu ghẹo, nói những điều quá trớn, nói những chuyện đáng lý ra môi trường đi làm văn phòng có học thức không nên nói, nhiều khi em nghe thấy thô thiển nhưng họ không nhận ra.</p><p><br/></p><p>Giờ em không biết phải làm sao nữa, em đổi việc chỉ để về gần gia đình, chăm lo cho cha mẹ nhiều hơn. Nghỉ việc em phải bắt đầu lại lần thứ 2, phải xa gia đình và bản thân em cũng bình thường nên chưa chắc gì tìm được 1 công việc tốt hơn hiện tại. Còn chấp nhận làm và lên tiếng những đều em không thích hay đề nghị đi ăn khác giờ sếp thì đảm bảo em bị làm khó hay bị ghét, thậm chí sẽ gây khó khăn để em nghỉ việc.</p><p><br/></p><p>Mong Thầy cho em một lời khuyên, một giải pháp để em được tốt hơn hiện tại.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn Thầy đã tạo ra 1 nơi để trãi lòng, để gửi gấm tâm tư, để hy vọng mọi thứ tốt đẹp hơn!!!</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn!!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14172083-19-12-2023.mp3" length="3411446" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14172083</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>283</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-12-2023</itunes:title>
    <title>18-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NHI 2K     Bài tâm sự của e có thể sẽ rơi vào dịp cuối của năm hoặc qua đầu năm mới một chút. Vậy nên e xin chúc đội ngũ web5ngay cũng như đại gia đình group mình nhiều sức khoẻ, nhiều niềm vui, hạnh phúc ạ    Hôm nay e viết đơn giản chỉ là muốn chia sẻ những thứ mà e đã hoàn thành trong năm 2023 của e thôi ạ   E vừa có một chuyến đi tới một nơi mới và ở đó vài tuần và đây cũng là điều mà e chưa từng làm trước đây - đi một mình tới nơi mới.   Gia đình và bạn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHI 2K<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Bài tâm sự của e có thể sẽ rơi vào dịp cuối của năm hoặc qua đầu năm mới một chút. Vậy nên e xin chúc đội ngũ web5ngay cũng như đại gia đình group mình nhiều sức khoẻ, nhiều niềm vui, hạnh phúc ạ </p><p><br/></p><p>Hôm nay e viết đơn giản chỉ là muốn chia sẻ những thứ mà e đã hoàn thành trong năm 2023 của e thôi ạ</p><p><br/></p><p>E vừa có một chuyến đi tới một nơi mới và ở đó vài tuần và đây cũng là điều mà e chưa từng làm trước đây - đi một mình tới nơi mới.</p><p><br/></p><p>Gia đình và bạn bè e thì ngăn cản đủ điều, rồi khuyến mãi cho.vài câu chuyện chắc anh chị cũng đoán được ạ. Hỏi e lúc đó sợ không, thì e “ có sợ chứ “ nhưng chỉ với ý nghĩ “ cứ nằm mà sợ kiểu này chắc dẹp khỏi đi đâu luôn quá “ Thế là e lên kế hoạch chuẩn bị và đi</p><p><br/></p><p>E may mắn vì được gặp những người bạn mới nhiệt tình và được nghe những câu chuyện thú vị từ họ. Được trải nghiệm nhiều thứ hơn so với e nghĩ</p><p><br/></p><p>E đi bộ trong buổi tối trên con đường đất không có đèn đường mà chỉ nhờ vào ánh đèn nhà dân. Xung quanh là những tiếng cồn trùng, rồi tiếng gió thổi. Mặc dù trời thì tối nhưng e vẫn cảm thấy không gian ấy thật đẹp</p><p><br/></p><p>May mắn khi e được gặp những người bạn mới và được họ kể lại những câu chuyện thú vị mà nếu e ở nhà thì chẳng được chính tai nghe được. E được tếp xúc với người dân nơi đây, họ nhiệt tình và dễ mến quá….</p><p><br/></p><p>Và trong năm nay e cũng học đuọc học thêm một số thứ mới như nhạc cụ ( thứ mà ngày còn đi học e ghét cay ghét đắng ) r đọc sách ngoại văn ( làm e cũng dễ điên lắm  ), đạp xe và đang học viết chữ đẹp. Những thứ ấy có một điểm chung là trong giai đoạn đầu học thật chán và ngán </p><p><br/></p><p>Lời cuối e xin cảm ơn người dân đã cho e cơ hội được trải nghiệm, cảm ơn những người bạn mới, cảm ơn web5ngay đã tạo ra một nơi đầy tình cởm như TSBV, cảm ơn các anh chị trong group đã dành thời gian cho bài viết của e và xin cảm ơn chính e đã không bỏ cuộc, bớt nhút nhát để trải nghiệm những điều mới. Xin chúc tất cả chúng ta nhiều niềm vui, nhiều sức khỏe ạ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHI 2K<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Bài tâm sự của e có thể sẽ rơi vào dịp cuối của năm hoặc qua đầu năm mới một chút. Vậy nên e xin chúc đội ngũ web5ngay cũng như đại gia đình group mình nhiều sức khoẻ, nhiều niềm vui, hạnh phúc ạ </p><p><br/></p><p>Hôm nay e viết đơn giản chỉ là muốn chia sẻ những thứ mà e đã hoàn thành trong năm 2023 của e thôi ạ</p><p><br/></p><p>E vừa có một chuyến đi tới một nơi mới và ở đó vài tuần và đây cũng là điều mà e chưa từng làm trước đây - đi một mình tới nơi mới.</p><p><br/></p><p>Gia đình và bạn bè e thì ngăn cản đủ điều, rồi khuyến mãi cho.vài câu chuyện chắc anh chị cũng đoán được ạ. Hỏi e lúc đó sợ không, thì e “ có sợ chứ “ nhưng chỉ với ý nghĩ “ cứ nằm mà sợ kiểu này chắc dẹp khỏi đi đâu luôn quá “ Thế là e lên kế hoạch chuẩn bị và đi</p><p><br/></p><p>E may mắn vì được gặp những người bạn mới nhiệt tình và được nghe những câu chuyện thú vị từ họ. Được trải nghiệm nhiều thứ hơn so với e nghĩ</p><p><br/></p><p>E đi bộ trong buổi tối trên con đường đất không có đèn đường mà chỉ nhờ vào ánh đèn nhà dân. Xung quanh là những tiếng cồn trùng, rồi tiếng gió thổi. Mặc dù trời thì tối nhưng e vẫn cảm thấy không gian ấy thật đẹp</p><p><br/></p><p>May mắn khi e được gặp những người bạn mới và được họ kể lại những câu chuyện thú vị mà nếu e ở nhà thì chẳng được chính tai nghe được. E được tếp xúc với người dân nơi đây, họ nhiệt tình và dễ mến quá….</p><p><br/></p><p>Và trong năm nay e cũng học đuọc học thêm một số thứ mới như nhạc cụ ( thứ mà ngày còn đi học e ghét cay ghét đắng ) r đọc sách ngoại văn ( làm e cũng dễ điên lắm  ), đạp xe và đang học viết chữ đẹp. Những thứ ấy có một điểm chung là trong giai đoạn đầu học thật chán và ngán </p><p><br/></p><p>Lời cuối e xin cảm ơn người dân đã cho e cơ hội được trải nghiệm, cảm ơn những người bạn mới, cảm ơn web5ngay đã tạo ra một nơi đầy tình cởm như TSBV, cảm ơn các anh chị trong group đã dành thời gian cho bài viết của e và xin cảm ơn chính e đã không bỏ cuộc, bớt nhút nhát để trải nghiệm những điều mới. Xin chúc tất cả chúng ta nhiều niềm vui, nhiều sức khỏe ạ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14164154-18-12-2023.mp3" length="5780961" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14164154</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>480</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-12-2023</itunes:title>
    <title>15-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VÔ TÂM     Em xin chào thầy và mọi người Em đang là học sinh lớp 11 Và em đang có một vấn đề lớn trong cuộc sống của mình Em mong thầy có thể dành thời gian hướng dẫn và giải đáp cho em Em là một cô bé hướng nội Ko thích nói chuyện phiếm và chỉ muốn nói về những chủ đề sâu sắc với những người bạn thân Khi đến nhà họ hàng hay họ hàng đến nhà nhà em Em chỉ chào một câu cho phải phép rồi thôi Ở trên lớp từ những năm cấp 2, em cảm thấy những cuộc nói chuyện với lũ bạn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VÔ TÂM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người</p><p>Em đang là học sinh lớp 11</p><p>Và em đang có một vấn đề lớn trong cuộc sống của mình</p><p>Em mong thầy có thể dành thời gian hướng dẫn và giải đáp cho em</p><p>Em là một cô bé hướng nội</p><p>Ko thích nói chuyện phiếm và chỉ muốn nói về những chủ đề sâu sắc với những người bạn thân</p><p>Khi đến nhà họ hàng hay họ hàng đến nhà nhà em</p><p>Em chỉ chào một câu cho phải phép rồi thôi</p><p>Ở trên lớp từ những năm cấp 2, em cảm thấy những cuộc nói chuyện với lũ bạn quá nhiều chủ đề vớ vẩn và em ko thích. Dần rồi em trở nên xa cách hơn với những người bạn cùng lớp , khi gặp họ ngoài đường em cố tìm cách như ko thấy, hay nếu bạn tới hỏi chuyện em thì em chỉ trả lời cho lịch sự</p><p><br/></p><p>Nhưng em vẫn còn may mắn em có hai người bạn thân. Một người bạn em chơi chung từ mẫu giáo đến bây giờ, một người bạn em bắt đầu chơi và thân từ lớp 9 đến nay.</p><p><br/></p><p>Hiện nay tụi em học cấp ba cùng trường cùng lớp khá xa nhà nên bọn em ở trọ chung.</p><p><br/></p><p>Trở về vấn đề của em, dần rồi em ko muốn nói chuyện với ai nữa trừ 2 người bạn và gia đình. Em và gia đình rất vui vẻ và thoải mái, vấn đề lớn của em chính là cách sống, mối quan hệ xung quanh với người bên ngoài: có thể là bạn bè, thầy cô, sau này có thể là sếp là đồng nghiệp là khách hàng,....</p><p><br/></p><p>Em ko biết bản thân mình bị gì nữa. Nhưng em không có lấy thêm bất cứ người bạn nào, cả bạn xã giao cũng ko có, em thu mình lại và có gì đó đề phòng với mọi người, có lẽ em sợ bị tổn thương bị lừa gạt ( em cũng ko biết là em sợ vậy thiệt ko nữa) . Nhưng em cảm nhận đc, em ko biết sao mỗi lần có bạn đến hỏi chuyện nhưng em lại ko quan tâm gì thậm chí có ý nghĩ : ko có một người bạn nào cũng tốt, Bởi vì em biết là em quá tập trung vào bản thân mà quên đi những người xung quanh</p><p>Em sống như một con người vô tâm, lạnh lùng, ko màng sự đời và chả quan tâm đến ai. Tất cả những gì em quan tâm là chính bản thân em: việc học, nghề nghiệp tương lai, ba mẹ và em trai, cách phát triển bản thân, cách trở nên đẹp hơn,......</p><p><br/></p><p>Em sống như vậy từ nhỏ mà ko hề nhận ra sự nguy hiểm của nó. Cho đến khi em muốn được chú ý bởi thầy cô và sự công nhận của mọi người thì lại cảm thấy khó đến chừng nào. Em ko thể thoát khỏi đc cái hình dáng cũ của bản thân</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Rồi cách nói chuyện của em trở nên ấp úng, sai chính tả câu chữ lộn xộn, ko biểu đạt đc ý</p><p>Đó là do em nói chuyện quá ít.</p><p><br/></p><p>Đến 2 người bạn của em, em cũng trở nên xa cách.</p><p><br/></p><p>Đến cả những gì em muốn góp ít vì bản thân cảm thấy khó chịu em cũng ko làm đc, em chọn cách chịu đựng những điều khó chịu đó trong lòng, và đây là lý do đầu tiên em cảm thấy xa cách hơn với 2 người bạn, ko phải họ xa cách em, mà là tự cảm thấy nghi ngờ, ko thích, trốn tránh và chính em là người xa cách họ.</p><p>Em có một thói quen đó là khi người nào đó làm tổn thương em, làm điều gì đó em ko vừa ý, gây cho em những cảm xúc tiêu cực như: tự ti, ghen ghét, bực mình khó chịu,...thì em toàn chịu đựng ko à, em ngại nói với người ta, bởi vì em sợ bị nói, bị nghĩ là ích kỷ, có chút xíu cũng khó chịu ,....</p><p>Và cái quan trọng em nghĩ đa số người hướng nội đều có đó là ghét xung đột, sợ xung đột. Từ trốn tránh họ xa cách họ và đến mức em dần dần nghĩ cách biến ra khỏi cuộc sống của họ, để em và họ ko liên quan gì hết</p><p><br/></p><p>Và bây giờ em cũng ko biết bắt đầu từ đâu nữa</p><p><br/></p><p>Hai bạn của em cả hai người bạn đều học giỏi, đều có điểm mạnh điểm yếu riêng. Nhưng cả hai người họ có một thứ mà em luôn cảm thấy ghen tị. Đó là sự công nhận của thầy cô và bạn bè, nói đúng hơn là sự nổi tiếng đc thầy cô biết đến, đúng là giỏi là một phần nhưng hai bạn đấy rất biết thể hiện bản thân cho mọi người thấy, rất vui vẻ hoà đồng và biết cách xây dựng mối quan hệ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VÔ TÂM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người</p><p>Em đang là học sinh lớp 11</p><p>Và em đang có một vấn đề lớn trong cuộc sống của mình</p><p>Em mong thầy có thể dành thời gian hướng dẫn và giải đáp cho em</p><p>Em là một cô bé hướng nội</p><p>Ko thích nói chuyện phiếm và chỉ muốn nói về những chủ đề sâu sắc với những người bạn thân</p><p>Khi đến nhà họ hàng hay họ hàng đến nhà nhà em</p><p>Em chỉ chào một câu cho phải phép rồi thôi</p><p>Ở trên lớp từ những năm cấp 2, em cảm thấy những cuộc nói chuyện với lũ bạn quá nhiều chủ đề vớ vẩn và em ko thích. Dần rồi em trở nên xa cách hơn với những người bạn cùng lớp , khi gặp họ ngoài đường em cố tìm cách như ko thấy, hay nếu bạn tới hỏi chuyện em thì em chỉ trả lời cho lịch sự</p><p><br/></p><p>Nhưng em vẫn còn may mắn em có hai người bạn thân. Một người bạn em chơi chung từ mẫu giáo đến bây giờ, một người bạn em bắt đầu chơi và thân từ lớp 9 đến nay.</p><p><br/></p><p>Hiện nay tụi em học cấp ba cùng trường cùng lớp khá xa nhà nên bọn em ở trọ chung.</p><p><br/></p><p>Trở về vấn đề của em, dần rồi em ko muốn nói chuyện với ai nữa trừ 2 người bạn và gia đình. Em và gia đình rất vui vẻ và thoải mái, vấn đề lớn của em chính là cách sống, mối quan hệ xung quanh với người bên ngoài: có thể là bạn bè, thầy cô, sau này có thể là sếp là đồng nghiệp là khách hàng,....</p><p><br/></p><p>Em ko biết bản thân mình bị gì nữa. Nhưng em không có lấy thêm bất cứ người bạn nào, cả bạn xã giao cũng ko có, em thu mình lại và có gì đó đề phòng với mọi người, có lẽ em sợ bị tổn thương bị lừa gạt ( em cũng ko biết là em sợ vậy thiệt ko nữa) . Nhưng em cảm nhận đc, em ko biết sao mỗi lần có bạn đến hỏi chuyện nhưng em lại ko quan tâm gì thậm chí có ý nghĩ : ko có một người bạn nào cũng tốt, Bởi vì em biết là em quá tập trung vào bản thân mà quên đi những người xung quanh</p><p>Em sống như một con người vô tâm, lạnh lùng, ko màng sự đời và chả quan tâm đến ai. Tất cả những gì em quan tâm là chính bản thân em: việc học, nghề nghiệp tương lai, ba mẹ và em trai, cách phát triển bản thân, cách trở nên đẹp hơn,......</p><p><br/></p><p>Em sống như vậy từ nhỏ mà ko hề nhận ra sự nguy hiểm của nó. Cho đến khi em muốn được chú ý bởi thầy cô và sự công nhận của mọi người thì lại cảm thấy khó đến chừng nào. Em ko thể thoát khỏi đc cái hình dáng cũ của bản thân</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Rồi cách nói chuyện của em trở nên ấp úng, sai chính tả câu chữ lộn xộn, ko biểu đạt đc ý</p><p>Đó là do em nói chuyện quá ít.</p><p><br/></p><p>Đến 2 người bạn của em, em cũng trở nên xa cách.</p><p><br/></p><p>Đến cả những gì em muốn góp ít vì bản thân cảm thấy khó chịu em cũng ko làm đc, em chọn cách chịu đựng những điều khó chịu đó trong lòng, và đây là lý do đầu tiên em cảm thấy xa cách hơn với 2 người bạn, ko phải họ xa cách em, mà là tự cảm thấy nghi ngờ, ko thích, trốn tránh và chính em là người xa cách họ.</p><p>Em có một thói quen đó là khi người nào đó làm tổn thương em, làm điều gì đó em ko vừa ý, gây cho em những cảm xúc tiêu cực như: tự ti, ghen ghét, bực mình khó chịu,...thì em toàn chịu đựng ko à, em ngại nói với người ta, bởi vì em sợ bị nói, bị nghĩ là ích kỷ, có chút xíu cũng khó chịu ,....</p><p>Và cái quan trọng em nghĩ đa số người hướng nội đều có đó là ghét xung đột, sợ xung đột. Từ trốn tránh họ xa cách họ và đến mức em dần dần nghĩ cách biến ra khỏi cuộc sống của họ, để em và họ ko liên quan gì hết</p><p><br/></p><p>Và bây giờ em cũng ko biết bắt đầu từ đâu nữa</p><p><br/></p><p>Hai bạn của em cả hai người bạn đều học giỏi, đều có điểm mạnh điểm yếu riêng. Nhưng cả hai người họ có một thứ mà em luôn cảm thấy ghen tị. Đó là sự công nhận của thầy cô và bạn bè, nói đúng hơn là sự nổi tiếng đc thầy cô biết đến, đúng là giỏi là một phần nhưng hai bạn đấy rất biết thể hiện bản thân cho mọi người thấy, rất vui vẻ hoà đồng và biết cách xây dựng mối quan hệ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14151824-15-12-2023.mp3" length="9467988" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14151824</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>787</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-12-2023</itunes:title>
    <title>14-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CON XA XỨ     Con chào thấy Năm và đại gia đình web 5 ngày!   Con năm nay mới 19 tuổi và con hiện tại vừa hoàn thành xong năm nhất tại Úc. Ba tháng trước khi đi du học, con đã quen một chị lớn hơn con 5 tuổi. Mặc dù biết là yêu xa rất khó và khoảng cách tuổi tác của tụi con là quá lớn nhưng con tin tình yêu giữa con và chị sẽ chiến thắng được mọi thứ. Tuy nhiên con đang rất đau lòng khi con và chị đã chính thức chia tay vào hôm thứ 4 tuần này.   Vào tuần trư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3729844450577358/?__cft__[0]=AZWVwNZrVqJ02TY8fODbgjlB_6zFs9HsBFpkK0vPq9BwVbnedAJ-IJamIC1Mrq8Og5tSH-KTQ2GsuQjwSKj_0WinHWDvB-XP02RU7qHjN_viS9VEi9Qs9RFqul3q7_G-dfT4N_E4ySTyV_ZlMk_i3Kyn&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CON XA XỨ<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thấy Năm và đại gia đình web 5 ngày!</p><p><br/></p><p>Con năm nay mới 19 tuổi và con hiện tại vừa hoàn thành xong năm nhất tại Úc. Ba tháng trước khi đi du học, con đã quen một chị lớn hơn con 5 tuổi. Mặc dù biết là yêu xa rất khó và khoảng cách tuổi tác của tụi con là quá lớn nhưng con tin tình yêu giữa con và chị sẽ chiến thắng được mọi thứ. Tuy nhiên con đang rất đau lòng khi con và chị đã chính thức chia tay vào hôm thứ 4 tuần này.</p><p><br/></p><p>Vào tuần trước hôm Trung Thu thứ 6 là lúc tụi con cãi nhau. Ngày hôm ấy, mọi thứ vẫn rất bình thường. Sáng con vẫn chúc chị ấy một ngày tốt lành và chiều hôm ấy con có ra câu lạc bộ người việt để ăn Trung Thu cùng các bạn. Con đều gửi hết nhưng bức hình về những trò chơi và những khoảng khác trong event đó cho chị xem. Sau khi con về tới nhà thì con mới quyết định là con sẽ đi ngủ nên con nhắn chị là con sẽ ngủ một xíu. Và chị cũng nhắn lại với con là : &quot; Ngủ ngon nhé anh yêu&quot;. Và khi con tỉnh dậy thì đã tầm 6:30 tối. Do là bình thường con biết vào giờ này ở Việt Nam thì chị ấy sẽ đi tập cầu lông và tối nay Trung Thu nên có thể chị ấy sẽ đi chơi cùng gia đình nên con quyết định sẽ ngồi xem phim.</p><p>Đêm Trung Thu đầu tiên ở một mình nên con cảm thấy khá cô đơn, tuy vậy con vẫn mong là chị sẽ gọi đến và con với chị có thể cùng nhau rước đèn online hoặc cùng nhau xem phim. Vậy nên con vẫn để messenger của mình bật và chờ chị ấy. Tuy nhiên khi đến mười một giờ thì chị ấy nhắn con. Chị ấy bảo con là con đang xem phim đúng không và chị ấy nhắn dỗi kiểu như hết yêu người ta rồi. Con vẫn nghĩ là chị ấy giỡn nên con cũng chỉ giỡn lại là thì tại bị bỏ rơi nên người ta đang cô đơn nè. Xong chị ấy vẫn chúc con ngủ ngon như thường.</p><p>Con với chị ấy có dùng một app tên là Locket để có thể thấy được những gì đối phương chụp. Hôm sau khi thức dậy con thấy chị ấy để hình bệnh viện cấp cứu. Con thấy lo lắng nên con nhắn tin xin lỗi và hỏi chị là chị đã gặp chuyện gì thì chị lại không nói và chị bảo chị ổn rồi. Cả hôm thứ bảy và cả chủ nhật con đều nhắn và muốn gọi chị nhưng chị đều không bắt máy và chỉ tim tin nhắn của con. Con thật sự cực kì hoang mang và tức giận vì thế con đã nói với chị rằng có gì thì nói với con chứ đừng im lặng như vậy, nói để mình còn giải quyết vấn đề nhưng không thấy phản hồi. Sau đó thì con đã tức giận và con đã nói nếu em không chịu nói chuyện với anh thì chắc ta chấm dứt mối quan hệ này thôi.</p><p><br/></p><p>Cuối cùng thì chị cũng chịu phản hồi và chị trách con vô tâm, chị bảo nếu hôm ấy cảm thấy cô đơn thì sao không gọi cho chị. Con cũng nói lại những gì con đã suy nghĩ và hành động vào đêm hôm đó. Nhưng chị bảo là chị mệt và chị bảo là hãy cho thời gian để cả hai cùng suy nghĩ. Sau đó 3 ngày (Vào hôm thứ 3 tuần này) thì thật sự con rất mệt và kiệt sức vì con thật sự rất mệt với sự im lặng này.</p><p>Con quyết định hạ cái tôi của mình xuống và nhận lỗi. Con bảo rằng con đã sai khi con không gọi hay nhắn cho chị và xác nhận xem chị có rảnh không và con đã sai khi con trách chị mơ hồ không rõ ràng. Và con cũng cố gắng gọi và chị đã cúp máy. Vào lúc sáng hôm sau thì chị đã trả lời con rằng chị ấy rất đau khổ vì trong 9 tháng quen nhau con đều luôn vô tâm với chị. Con với chị đã cãi nhau 3 lần và lần nào cũng về cái vấn đề về sự quan tâm. Chị trách con là sau những lần cãi vã con luôn đưa ra lý do nào là stress việc học, việc gia đình,... Làm cho chị cảm thấy chị mới là người có lỗi. Và chị nói rằng chị vẫn rất yêu con nhưng chị cảm thấy mệt rồi và chị muốn dừng lại. Đây là câu nói làm trái tim con tan vỡ.</p><p></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3729844450577358/?__cft__[0]=AZWVwNZrVqJ02TY8fODbgjlB_6zFs9HsBFpkK0vPq9BwVbnedAJ-IJamIC1Mrq8Og5tSH-KTQ2GsuQjwSKj_0WinHWDvB-XP02RU7qHjN_viS9VEi9Qs9RFqul3q7_G-dfT4N_E4ySTyV_ZlMk_i3Kyn&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CON XA XỨ<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thấy Năm và đại gia đình web 5 ngày!</p><p><br/></p><p>Con năm nay mới 19 tuổi và con hiện tại vừa hoàn thành xong năm nhất tại Úc. Ba tháng trước khi đi du học, con đã quen một chị lớn hơn con 5 tuổi. Mặc dù biết là yêu xa rất khó và khoảng cách tuổi tác của tụi con là quá lớn nhưng con tin tình yêu giữa con và chị sẽ chiến thắng được mọi thứ. Tuy nhiên con đang rất đau lòng khi con và chị đã chính thức chia tay vào hôm thứ 4 tuần này.</p><p><br/></p><p>Vào tuần trước hôm Trung Thu thứ 6 là lúc tụi con cãi nhau. Ngày hôm ấy, mọi thứ vẫn rất bình thường. Sáng con vẫn chúc chị ấy một ngày tốt lành và chiều hôm ấy con có ra câu lạc bộ người việt để ăn Trung Thu cùng các bạn. Con đều gửi hết nhưng bức hình về những trò chơi và những khoảng khác trong event đó cho chị xem. Sau khi con về tới nhà thì con mới quyết định là con sẽ đi ngủ nên con nhắn chị là con sẽ ngủ một xíu. Và chị cũng nhắn lại với con là : &quot; Ngủ ngon nhé anh yêu&quot;. Và khi con tỉnh dậy thì đã tầm 6:30 tối. Do là bình thường con biết vào giờ này ở Việt Nam thì chị ấy sẽ đi tập cầu lông và tối nay Trung Thu nên có thể chị ấy sẽ đi chơi cùng gia đình nên con quyết định sẽ ngồi xem phim.</p><p>Đêm Trung Thu đầu tiên ở một mình nên con cảm thấy khá cô đơn, tuy vậy con vẫn mong là chị sẽ gọi đến và con với chị có thể cùng nhau rước đèn online hoặc cùng nhau xem phim. Vậy nên con vẫn để messenger của mình bật và chờ chị ấy. Tuy nhiên khi đến mười một giờ thì chị ấy nhắn con. Chị ấy bảo con là con đang xem phim đúng không và chị ấy nhắn dỗi kiểu như hết yêu người ta rồi. Con vẫn nghĩ là chị ấy giỡn nên con cũng chỉ giỡn lại là thì tại bị bỏ rơi nên người ta đang cô đơn nè. Xong chị ấy vẫn chúc con ngủ ngon như thường.</p><p>Con với chị ấy có dùng một app tên là Locket để có thể thấy được những gì đối phương chụp. Hôm sau khi thức dậy con thấy chị ấy để hình bệnh viện cấp cứu. Con thấy lo lắng nên con nhắn tin xin lỗi và hỏi chị là chị đã gặp chuyện gì thì chị lại không nói và chị bảo chị ổn rồi. Cả hôm thứ bảy và cả chủ nhật con đều nhắn và muốn gọi chị nhưng chị đều không bắt máy và chỉ tim tin nhắn của con. Con thật sự cực kì hoang mang và tức giận vì thế con đã nói với chị rằng có gì thì nói với con chứ đừng im lặng như vậy, nói để mình còn giải quyết vấn đề nhưng không thấy phản hồi. Sau đó thì con đã tức giận và con đã nói nếu em không chịu nói chuyện với anh thì chắc ta chấm dứt mối quan hệ này thôi.</p><p><br/></p><p>Cuối cùng thì chị cũng chịu phản hồi và chị trách con vô tâm, chị bảo nếu hôm ấy cảm thấy cô đơn thì sao không gọi cho chị. Con cũng nói lại những gì con đã suy nghĩ và hành động vào đêm hôm đó. Nhưng chị bảo là chị mệt và chị bảo là hãy cho thời gian để cả hai cùng suy nghĩ. Sau đó 3 ngày (Vào hôm thứ 3 tuần này) thì thật sự con rất mệt và kiệt sức vì con thật sự rất mệt với sự im lặng này.</p><p>Con quyết định hạ cái tôi của mình xuống và nhận lỗi. Con bảo rằng con đã sai khi con không gọi hay nhắn cho chị và xác nhận xem chị có rảnh không và con đã sai khi con trách chị mơ hồ không rõ ràng. Và con cũng cố gắng gọi và chị đã cúp máy. Vào lúc sáng hôm sau thì chị đã trả lời con rằng chị ấy rất đau khổ vì trong 9 tháng quen nhau con đều luôn vô tâm với chị. Con với chị đã cãi nhau 3 lần và lần nào cũng về cái vấn đề về sự quan tâm. Chị trách con là sau những lần cãi vã con luôn đưa ra lý do nào là stress việc học, việc gia đình,... Làm cho chị cảm thấy chị mới là người có lỗi. Và chị nói rằng chị vẫn rất yêu con nhưng chị cảm thấy mệt rồi và chị muốn dừng lại. Đây là câu nói làm trái tim con tan vỡ.</p><p></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14145809-14-12-2023.mp3" length="11328743" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14145809</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>942</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-12-2023</itunes:title>
    <title>13-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SUNNY     Xin chào thầy và gia đình Web5ngay! Câu chuyện em sắp kể đây quả thực vượt qua trình độ của em và em không biết phải đối diện thế nào. Hiện em 23 tuổi, em ở nhà bạn trai em và gia đình anh ấy để tiện việc phụ bán quán ăn vì bạn em kinh doanh quán ăn. Ba bạn em đã mất do dịch covid, mẹ bạn em rất buồn và khóc rất nhiều, dường như phải mất vài tháng mới chấp nhận được. Dịch qua đi, gi đình bạn em chuyển về nhà mới sống mới xây, sống và kinh doanh được vài ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUNNY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình Web5ngay!</p><p>Câu chuyện em sắp kể đây quả thực vượt qua trình độ của em và em không biết phải đối diện thế nào.</p><p>Hiện em 23 tuổi, em ở nhà bạn trai em và gia đình anh ấy để tiện việc phụ bán quán ăn vì bạn em kinh doanh quán ăn. Ba bạn em đã mất do dịch covid, mẹ bạn em rất buồn và khóc rất nhiều, dường như phải mất vài tháng mới chấp nhận được. Dịch qua đi, gi đình bạn em chuyển về nhà mới sống mới xây, sống và kinh doanh được vài tháng thì có chuyện xảy ra.</p><p>Cụ thể thì có một người đàn ông, là anh em kết nghĩa của bạn ba em, khi còn sống bác trai giúp đỡ hết mình khi ông ta khó khăn. Vậy mà khi bác trai mất, ông ta lạ muốn đi bước nữa với mẹ bạn em. Bác gái là một người hiền lành, nói thẳng ra thì là quá hiền và quá dễ tin người. Em không biết ông ta nói ra làm sao mà chỉ một thời gian ngắn, bác gái có vẻ xiêu lòng.</p><p><br/></p><p>Em bạn trai em(tên O) phát hiện ra, dĩ nhiên là không chấp nhận, nói trách sao mẹ lại như vậy,và nói rằng ông ta chỉ lợi dụng mẹ vì muốn tài sản của mẹ, O rất thất vọng về mẹ và cũng khóc rất nhiều. O nói với em rằng, mẹ không phải là người như vậy và O nghĩ rằng mẹ đang bị ông ta bỏ bùa.</p><p><br/></p><p>Thế là cả nhà( bao gồm cá mấy dì và cậu của bạn e) đưa mẹ em về quê gặp thầy giải bùa gì đó, r nói ông ta đã bỏ bùa. Thật sự em không tin vào bùa chú, nhưng cũng thấy khó hiểu khi bác gái lại làm vậy khi bác trai chỉ mới mất một năm. O tâm sự với em rất nhiều, nhưng đầu em chỉ là mớ hỗn độn. Em không biết đối diện với chuyện đó ra sao, cũng không biết làm sao để an ủi và động viên O.</p><p>Em xin thầy và mọi người cho em lời khuyên là em nên làm gì bây giờ ạ, đầu em bây giờ thật sự rất rối. Em cảm ơn mọi người đã đọc bài tâm sự của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SUNNY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và gia đình Web5ngay!</p><p>Câu chuyện em sắp kể đây quả thực vượt qua trình độ của em và em không biết phải đối diện thế nào.</p><p>Hiện em 23 tuổi, em ở nhà bạn trai em và gia đình anh ấy để tiện việc phụ bán quán ăn vì bạn em kinh doanh quán ăn. Ba bạn em đã mất do dịch covid, mẹ bạn em rất buồn và khóc rất nhiều, dường như phải mất vài tháng mới chấp nhận được. Dịch qua đi, gi đình bạn em chuyển về nhà mới sống mới xây, sống và kinh doanh được vài tháng thì có chuyện xảy ra.</p><p>Cụ thể thì có một người đàn ông, là anh em kết nghĩa của bạn ba em, khi còn sống bác trai giúp đỡ hết mình khi ông ta khó khăn. Vậy mà khi bác trai mất, ông ta lạ muốn đi bước nữa với mẹ bạn em. Bác gái là một người hiền lành, nói thẳng ra thì là quá hiền và quá dễ tin người. Em không biết ông ta nói ra làm sao mà chỉ một thời gian ngắn, bác gái có vẻ xiêu lòng.</p><p><br/></p><p>Em bạn trai em(tên O) phát hiện ra, dĩ nhiên là không chấp nhận, nói trách sao mẹ lại như vậy,và nói rằng ông ta chỉ lợi dụng mẹ vì muốn tài sản của mẹ, O rất thất vọng về mẹ và cũng khóc rất nhiều. O nói với em rằng, mẹ không phải là người như vậy và O nghĩ rằng mẹ đang bị ông ta bỏ bùa.</p><p><br/></p><p>Thế là cả nhà( bao gồm cá mấy dì và cậu của bạn e) đưa mẹ em về quê gặp thầy giải bùa gì đó, r nói ông ta đã bỏ bùa. Thật sự em không tin vào bùa chú, nhưng cũng thấy khó hiểu khi bác gái lại làm vậy khi bác trai chỉ mới mất một năm. O tâm sự với em rất nhiều, nhưng đầu em chỉ là mớ hỗn độn. Em không biết đối diện với chuyện đó ra sao, cũng không biết làm sao để an ủi và động viên O.</p><p>Em xin thầy và mọi người cho em lời khuyên là em nên làm gì bây giờ ạ, đầu em bây giờ thật sự rất rối. Em cảm ơn mọi người đã đọc bài tâm sự của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14139549-13-12-2023.mp3" length="7568364" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14139549</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>629</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-12-2023</itunes:title>
    <title>12-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MINH     Mến chào cả nhà, con đang học lớp 12. Mọi người đi học thì có học thêm không nhỉ? Hay là mua các khóa online trên mạng để học? Hầu hết học sinh ở chỗ con thì có, bắt đầu từ hồi tiểu học là các bạn đã đổ xô đi học thêm r ạ. Nhưng con thì lại ch đi học thêm năm nào. Hên cái là điểm con có khi còn cao hơn mấy bạn đi học thêm nữa, cũng đứng top 5 top 10 của lớp, mà lớp con là lớp chọn của trường. Con không có dám khoe đâu tại con biết điểm của con cao là đến ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào cả nhà, con đang học lớp 12. Mọi người đi học thì có học thêm không nhỉ? Hay là mua các khóa online trên mạng để học? Hầu hết học sinh ở chỗ con thì có, bắt đầu từ hồi tiểu học là các bạn đã đổ xô đi học thêm r ạ. Nhưng con thì lại ch đi học thêm năm nào. Hên cái là điểm con có khi còn cao hơn mấy bạn đi học thêm nữa, cũng đứng top 5 top 10 của lớp, mà lớp con là lớp chọn của trường.</p><p>Con không có dám khoe đâu tại con biết điểm của con cao là đến từ các môn như sử địa sinh gdcd, các môn mà các bạn hiếm khi hoặc không đi học thêm. Chứ nếu lấy điểm toán lí hóa ra so thì con cũng chỉ hơn được các bạn đi học thêm mà chỉ đi học cho có. Không phải là con lười học nên kh đi mà là do gia đình con không khá giả. Bố con lao động chân tay mà cũng lớn tuổi r nên sức yếu, mẹ con lâu lâu cũng đi buôn ve chai, con còn có chị gái đang học đại học nữa. Hồi chị con học c3 có đi học thêm nên nhà con khá khó khăn, bố mẹ cãi nhau miết. Bây giờ đỡ hơn chút là do có sự giúp đỡ của hai chị cả(nhà con có 4 người con). Nhưng nếu phải lo thêm khoản phí học thêm của con nữa thì bố mẹ sẽ khổ lắm.</p><p>Cũng vì do những năm trước có thành tích không tệ nên trước khi vô 12, con đã nghĩ là mình sẽ vô đc đại học mà không cần học thêm gì cả. Nhưng khi vô 12 thì con thấy áp lực quá. Các bạn học thêm từ hè nên đã học gần hết CT lớp 12, còn con chỉ là 1 tờ giấy trắng. Con chưa hiểu được cái đề thì các bạn đã làm xong và chuyển qua bài mới r, các thầy cô cũng nghĩ tụi con học từ hè hết r nên chỉ dạy phần kiến thức nâng cao mà bỏ qua phần cơ bản luôn. Con đã nói với cô toán là con kh đi học thêm hè nhưng cô cũng chỉ ghi phần lí thuyết cơ bản rồi kh giảng gì mà cho làm bài tập luôn. Con cũng sợ ảnh hưởng tới các bạn khác nên mấy thầy cô khác con không dám nói là mình kh học hè nữa. Con biết là mình sẽ phải nỗ lực hơn các bạn thật nhiều, nhưng cứ mỗi tiết toán lí hay hóa thì con lại thấy áp lực, do dạng này con chưa hiểu thì thầy cô đã dạy qua dạng khác. Con không dám nói mình chưa hiểu, vì có quá nhiều thứ con không hiểu. Về nhà con có dành mọi thời gian có thể để ôn lại nhưng mà lượng kiến thức nhiều quá, con không ôn kịp.</p><p>Có lẽ ít nhất con cũng nên tìm hiểu trước kiến thức lớp 12 từ lúc hè nhưng con đã không, chắc do con đã quá tự tin vào bản thân mình.</p><p>Nói chung là con muốn hỏi mọi người con nên làm gì để đối phó với áp lực từ bạn bè cũng như là từ kiến thức ạ?</p><p>Với 1 vấn đề nữa là con có nên thức khuya học bài trong giai đoạn này để đuổi kịp các bạn kh ạ? Con biết những tác hại của nó, nhma có 1 số bạn đã học rất đỉnh r còn thức khuya cày tiếp, v thì bao giờ con mới theo kịp ạ?</p><p>Chắc mọi người sẽ chờ đợi để coi tsbv đúng giờ nên con chúc mọi người ngủ ngon nha! Còn bác Năm thì con cũng khum bic khi nào bác đọc, nên con chúc bác Năm zui zẻCảm ơn mọi người đã dành thời gian cho con.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mến chào cả nhà, con đang học lớp 12. Mọi người đi học thì có học thêm không nhỉ? Hay là mua các khóa online trên mạng để học? Hầu hết học sinh ở chỗ con thì có, bắt đầu từ hồi tiểu học là các bạn đã đổ xô đi học thêm r ạ. Nhưng con thì lại ch đi học thêm năm nào. Hên cái là điểm con có khi còn cao hơn mấy bạn đi học thêm nữa, cũng đứng top 5 top 10 của lớp, mà lớp con là lớp chọn của trường.</p><p>Con không có dám khoe đâu tại con biết điểm của con cao là đến từ các môn như sử địa sinh gdcd, các môn mà các bạn hiếm khi hoặc không đi học thêm. Chứ nếu lấy điểm toán lí hóa ra so thì con cũng chỉ hơn được các bạn đi học thêm mà chỉ đi học cho có. Không phải là con lười học nên kh đi mà là do gia đình con không khá giả. Bố con lao động chân tay mà cũng lớn tuổi r nên sức yếu, mẹ con lâu lâu cũng đi buôn ve chai, con còn có chị gái đang học đại học nữa. Hồi chị con học c3 có đi học thêm nên nhà con khá khó khăn, bố mẹ cãi nhau miết. Bây giờ đỡ hơn chút là do có sự giúp đỡ của hai chị cả(nhà con có 4 người con). Nhưng nếu phải lo thêm khoản phí học thêm của con nữa thì bố mẹ sẽ khổ lắm.</p><p>Cũng vì do những năm trước có thành tích không tệ nên trước khi vô 12, con đã nghĩ là mình sẽ vô đc đại học mà không cần học thêm gì cả. Nhưng khi vô 12 thì con thấy áp lực quá. Các bạn học thêm từ hè nên đã học gần hết CT lớp 12, còn con chỉ là 1 tờ giấy trắng. Con chưa hiểu được cái đề thì các bạn đã làm xong và chuyển qua bài mới r, các thầy cô cũng nghĩ tụi con học từ hè hết r nên chỉ dạy phần kiến thức nâng cao mà bỏ qua phần cơ bản luôn. Con đã nói với cô toán là con kh đi học thêm hè nhưng cô cũng chỉ ghi phần lí thuyết cơ bản rồi kh giảng gì mà cho làm bài tập luôn. Con cũng sợ ảnh hưởng tới các bạn khác nên mấy thầy cô khác con không dám nói là mình kh học hè nữa. Con biết là mình sẽ phải nỗ lực hơn các bạn thật nhiều, nhưng cứ mỗi tiết toán lí hay hóa thì con lại thấy áp lực, do dạng này con chưa hiểu thì thầy cô đã dạy qua dạng khác. Con không dám nói mình chưa hiểu, vì có quá nhiều thứ con không hiểu. Về nhà con có dành mọi thời gian có thể để ôn lại nhưng mà lượng kiến thức nhiều quá, con không ôn kịp.</p><p>Có lẽ ít nhất con cũng nên tìm hiểu trước kiến thức lớp 12 từ lúc hè nhưng con đã không, chắc do con đã quá tự tin vào bản thân mình.</p><p>Nói chung là con muốn hỏi mọi người con nên làm gì để đối phó với áp lực từ bạn bè cũng như là từ kiến thức ạ?</p><p>Với 1 vấn đề nữa là con có nên thức khuya học bài trong giai đoạn này để đuổi kịp các bạn kh ạ? Con biết những tác hại của nó, nhma có 1 số bạn đã học rất đỉnh r còn thức khuya cày tiếp, v thì bao giờ con mới theo kịp ạ?</p><p>Chắc mọi người sẽ chờ đợi để coi tsbv đúng giờ nên con chúc mọi người ngủ ngon nha! Còn bác Năm thì con cũng khum bic khi nào bác đọc, nên con chúc bác Năm zui zẻCảm ơn mọi người đã dành thời gian cho con.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14131567-12-12-2023.mp3" length="9304357" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14131567</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>774</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-12-2023</itunes:title>
    <title>11-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MÍT     Xin chào mọi người, chào Thầy5, em là nữ 24 tuổi, đã lập gia đình và đã có con ạ   Chồng em có những người bạn, là bạn thân từ nhỏ luôn ạ, nhưng mà theo như em cảm nhận thì đó là những người bạn xấu (vì chỉ rủ rê nhau bày nhậu, nhậu xong thì chơi chất kích thích)   Đối với em chơi m* t*y là một tệ nạn xã hội em không chấp nhận nổi, em biết chồng em chơi với những người bạn như thế làm em ghét cả những thằng đó, em thấy ghê tởm :(((   Nhưng tại sao các bạn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MÍT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, chào Thầy5, em là nữ 24 tuổi, đã lập gia đình và đã có con ạ</p><p><br/></p><p>Chồng em có những người bạn, là bạn thân từ nhỏ luôn ạ, nhưng mà theo như em cảm nhận thì đó là những người bạn xấu (vì chỉ rủ rê nhau bày nhậu, nhậu xong thì chơi chất kích thích)</p><p><br/></p><p>Đối với em chơi m* t*y là một tệ nạn xã hội em không chấp nhận nổi, em biết chồng em chơi với những người bạn như thế làm em ghét cả những thằng đó, em thấy ghê tởm :(((</p><p><br/></p><p>Nhưng tại sao các bạn vợ của những thằng đó lại có thể thân thiết với nhau như thế? Biết chồng tệ nạn nhưng vẫn cho thân - chơi với những thằng bạn cũng tệ nạn nhỉ?</p><p><br/></p><p>Tại sao những người như thế lại được mọi người tương tác nhiều nhỉ, bản thân em cũng không muốn tỏ ra thân thiết với các bạn vợ đó, mặc dù em nhìn chúng nó thân nhau em cũng thích có những người bạn thân như thế.</p><p><br/></p><p>Còn em sống không dính dáng dô đó thì chỉ có một mình, em đã sống sai cách hay em chưa khôn ngoan ở chỗ nào hay em chưa thuộc về chỗ của em ạ :((((</p><p><br/></p><p>Thầy và mọi người có thể cho em một tư duy mới hoặc suy nghĩ như thế nào về cách nhìn nhận của em trong chuyện trên ạ</p><p><br/></p><p>Cám ơn mọi người đã chia sẻ cùng em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MÍT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, chào Thầy5, em là nữ 24 tuổi, đã lập gia đình và đã có con ạ</p><p><br/></p><p>Chồng em có những người bạn, là bạn thân từ nhỏ luôn ạ, nhưng mà theo như em cảm nhận thì đó là những người bạn xấu (vì chỉ rủ rê nhau bày nhậu, nhậu xong thì chơi chất kích thích)</p><p><br/></p><p>Đối với em chơi m* t*y là một tệ nạn xã hội em không chấp nhận nổi, em biết chồng em chơi với những người bạn như thế làm em ghét cả những thằng đó, em thấy ghê tởm :(((</p><p><br/></p><p>Nhưng tại sao các bạn vợ của những thằng đó lại có thể thân thiết với nhau như thế? Biết chồng tệ nạn nhưng vẫn cho thân - chơi với những thằng bạn cũng tệ nạn nhỉ?</p><p><br/></p><p>Tại sao những người như thế lại được mọi người tương tác nhiều nhỉ, bản thân em cũng không muốn tỏ ra thân thiết với các bạn vợ đó, mặc dù em nhìn chúng nó thân nhau em cũng thích có những người bạn thân như thế.</p><p><br/></p><p>Còn em sống không dính dáng dô đó thì chỉ có một mình, em đã sống sai cách hay em chưa khôn ngoan ở chỗ nào hay em chưa thuộc về chỗ của em ạ :((((</p><p><br/></p><p>Thầy và mọi người có thể cho em một tư duy mới hoặc suy nghĩ như thế nào về cách nhìn nhận của em trong chuyện trên ạ</p><p><br/></p><p>Cám ơn mọi người đã chia sẻ cùng em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14124573-11-12-2023.mp3" length="9217840" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14124573</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>767</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-12-2023</itunes:title>
    <title>8-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Chào mn em năm nay 21 tuổi, em sinh ra và lớn lên trong một gđ khó khăn nên tính cách e cũng có phần kiên cường một chút. Bố e là một người nghiện rượu nên đã bị bệnh rồi mất năm e 16tuổi. Gia đình e hoàn cảnh như vậy nên làng xóm họ cũng coi thường lắm. Gia đình khó khăn nên e cũng ko đi đại học e đi làm luôn để phụ giúp kinh tế cho mẹ Mẹ e là một người khá nóng tính và cũng bảo thủ, đôi lúc cũng cọc cằn với con cái, cũng ko nhận được sự tiếp đón nhiệt...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào mn em năm nay 21 tuổi, em sinh ra và lớn lên trong một gđ khó khăn nên tính cách e cũng có phần kiên cường một chút. Bố e là một người nghiện rượu nên đã bị bệnh rồi mất năm e 16tuổi. Gia đình e hoàn cảnh như vậy nên làng xóm họ cũng coi thường lắm. Gia đình khó khăn nên e cũng ko đi đại học e đi làm luôn để phụ giúp kinh tế cho mẹ</p><p>Mẹ e là một người khá nóng tính và cũng bảo thủ, đôi lúc cũng cọc cằn với con cái, cũng ko nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của người khác. Em hiểu được những điều này nên em rất thương mẹ.</p><p>Hiện tại em đã lập gia đình và có em bé đc 1 tháng rồi ạ, hôn nhân của em là do sắp xếp của gia đình. Đây cũng là điều khiến em buồn nhất vì ngay từ đầu em đã từ chối rất nhiều. Nhưng mẹ và gia đình em đã bắt buộc phải chấp nhận vì gia đình em hoàn cảnh và năm vừa rồi cũng xảy ra nhiều chuyện ko tốt đẹp mà bên nhà chồng thì khá giả có điều kiện hơn. Em đã khóc rất nhiều, rất mong muốn thoát ra khỏi mqh này nhưng gia đình ko cho.</p><p>Em cũng nghĩ đến sẽ viết tâm sự lên đây nhưng lại cố gắng gượng mãi. Đến cuối năm ngoái thì a trai có xa ngã gây tai tiếng cho gia đình, bên ngoài họ đàm tiếu nhiều lắm. Mẹ với chú bác e khuyên em nên chấp nhận làm đám cưới đi cho yên ổn để xoa dịu bớt những ồn ào của thiên hạ. Thì em cũng suy nghĩ cho gia đình nên em chấp nhận kết hôn.</p><p>Chồng em là một người chất phác, tích cách khô khan nhưng cũng khá chiều em. Em sống cùng chồng cũng thấy ổn mà có một điểm duy nhất là bố chồng em thì khá gia trưởng hay nói kiểu mỉa mai rồi đôi lúc cũng khinh khinh gia đình em. Nghe những lời đó em tủi thân lắm chỉ dám khóc một mình, chồng em hay mẹ chồng cũng chỉ nói đỡ nhẹ nhẹ cho em 1 2 câu nhưng đều bị bố ck gạt đi.</p><p>Đến đầu năm nay a trai lại lấy vợ vì chị lỡ mang bầu rồi, vậy là 2 anh em cưới cách nhau 4 tháng mà một mình mẹ em phải lo hết. Bây giờ mẹ em vẫn phải nợ nhiều lắm, nghĩ mà em càng thương mẹ sức khoẻ ko còn như trước mà vẫn phải bươn chải đi kiếm tiền. Em cũng giúp mẹ được chút ít nhưng vẫn phải lo cho con cái</p><p>Từ lúc em gần sinh cho đến bây giờ em bé đc 1 tháng rồi mà trong đầu em lúc nào cũng suy nghĩ nếu mà mình chưa lấy chồng thì giúp đỡ mẹ đc bao nhiêu, chia sẻ buồn vui với mẹ. Mẹ đã vất vả vì gia đình suốt bao nhiêu năm qua.</p><p>Với lại chưa kết hôn thì em cũng muốn dành thời gian cho bản thân vì mình cũng khắc khổ từ bé đến giờ. Mặc dù có em bé rồi ko được nghĩ như vậy nhưng không hiểu sao trong đầu em cứ hiện lên. Càng nghĩ về trước đây em càng buồn càng tủi. Nhưng ý em ko phải là để ly hôn hay chia tay gì cả, em chỉ thấy tâm trạng ko tốt thôi</p><p>Em viết lên đây trải lòng cùng thầy và mọi người để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Em ko biết đến bao giờ mới thoát ra đc cái suy nghĩ ấy. Cảm ơn mn đã lắng nghe</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào mn em năm nay 21 tuổi, em sinh ra và lớn lên trong một gđ khó khăn nên tính cách e cũng có phần kiên cường một chút. Bố e là một người nghiện rượu nên đã bị bệnh rồi mất năm e 16tuổi. Gia đình e hoàn cảnh như vậy nên làng xóm họ cũng coi thường lắm. Gia đình khó khăn nên e cũng ko đi đại học e đi làm luôn để phụ giúp kinh tế cho mẹ</p><p>Mẹ e là một người khá nóng tính và cũng bảo thủ, đôi lúc cũng cọc cằn với con cái, cũng ko nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của người khác. Em hiểu được những điều này nên em rất thương mẹ.</p><p>Hiện tại em đã lập gia đình và có em bé đc 1 tháng rồi ạ, hôn nhân của em là do sắp xếp của gia đình. Đây cũng là điều khiến em buồn nhất vì ngay từ đầu em đã từ chối rất nhiều. Nhưng mẹ và gia đình em đã bắt buộc phải chấp nhận vì gia đình em hoàn cảnh và năm vừa rồi cũng xảy ra nhiều chuyện ko tốt đẹp mà bên nhà chồng thì khá giả có điều kiện hơn. Em đã khóc rất nhiều, rất mong muốn thoát ra khỏi mqh này nhưng gia đình ko cho.</p><p>Em cũng nghĩ đến sẽ viết tâm sự lên đây nhưng lại cố gắng gượng mãi. Đến cuối năm ngoái thì a trai có xa ngã gây tai tiếng cho gia đình, bên ngoài họ đàm tiếu nhiều lắm. Mẹ với chú bác e khuyên em nên chấp nhận làm đám cưới đi cho yên ổn để xoa dịu bớt những ồn ào của thiên hạ. Thì em cũng suy nghĩ cho gia đình nên em chấp nhận kết hôn.</p><p>Chồng em là một người chất phác, tích cách khô khan nhưng cũng khá chiều em. Em sống cùng chồng cũng thấy ổn mà có một điểm duy nhất là bố chồng em thì khá gia trưởng hay nói kiểu mỉa mai rồi đôi lúc cũng khinh khinh gia đình em. Nghe những lời đó em tủi thân lắm chỉ dám khóc một mình, chồng em hay mẹ chồng cũng chỉ nói đỡ nhẹ nhẹ cho em 1 2 câu nhưng đều bị bố ck gạt đi.</p><p>Đến đầu năm nay a trai lại lấy vợ vì chị lỡ mang bầu rồi, vậy là 2 anh em cưới cách nhau 4 tháng mà một mình mẹ em phải lo hết. Bây giờ mẹ em vẫn phải nợ nhiều lắm, nghĩ mà em càng thương mẹ sức khoẻ ko còn như trước mà vẫn phải bươn chải đi kiếm tiền. Em cũng giúp mẹ được chút ít nhưng vẫn phải lo cho con cái</p><p>Từ lúc em gần sinh cho đến bây giờ em bé đc 1 tháng rồi mà trong đầu em lúc nào cũng suy nghĩ nếu mà mình chưa lấy chồng thì giúp đỡ mẹ đc bao nhiêu, chia sẻ buồn vui với mẹ. Mẹ đã vất vả vì gia đình suốt bao nhiêu năm qua.</p><p>Với lại chưa kết hôn thì em cũng muốn dành thời gian cho bản thân vì mình cũng khắc khổ từ bé đến giờ. Mặc dù có em bé rồi ko được nghĩ như vậy nhưng không hiểu sao trong đầu em cứ hiện lên. Càng nghĩ về trước đây em càng buồn càng tủi. Nhưng ý em ko phải là để ly hôn hay chia tay gì cả, em chỉ thấy tâm trạng ko tốt thôi</p><p>Em viết lên đây trải lòng cùng thầy và mọi người để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Em ko biết đến bao giờ mới thoát ra đc cái suy nghĩ ấy. Cảm ơn mn đã lắng nghe</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14097971-8-12-2023.mp3" length="10586758" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14097971</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>881</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-12-2023</itunes:title>
    <title>7-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KHÔI Dạ em thương chào gia đình mình, và chúc gia đình mình một buổi tối tốt lành ạ.    Giới thiệu đôi chút thì em là nam, sinh viên năm 3 học song ngành tài chính kinh tế. Rảnh rỗi em có cày thêm chứng chỉ digital marketing từ Google và một số chứng chỉ tâm lý học và Excel để sau này làm chủ doanh nghiệp. Hiện em cũng đang làm chủ tịch của câu lạc bộ khởi nghiệp (cho phép em giấu tên nha) rồi cũng tập tành học làm lãnh đạo cò con cắc ké. Năm nay em mới tập đọc sác...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KHÔI</p><p>Dạ em thương chào gia đình mình, và chúc gia đình mình một buổi tối tốt lành ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Giới thiệu đôi chút thì em là nam, sinh viên năm 3 học song ngành tài chính kinh tế. Rảnh rỗi em có cày thêm chứng chỉ digital marketing từ Google và một số chứng chỉ tâm lý học và Excel để sau này làm chủ doanh nghiệp. Hiện em cũng đang làm chủ tịch của câu lạc bộ khởi nghiệp (cho phép em giấu tên nha) rồi cũng tập tành học làm lãnh đạo cò con cắc ké. Năm nay em mới tập đọc sách lại tại thấy podcast thầy 5 nói về đọc sách cũng ghiền thiệt, thế là em nuốt được 9-10 quyển năm nay dù năm ngoái chẳng đọc cuốn nào tới nơi tới chốn hihi.</p><p><br/><br/></p><p>Thôi cũng dài rồi, giờ em xin được vào vấn đề ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay em nhận được điểm kiểm tra 15p của môn Luật em đang học, em được 5/10 điểm. Thật ra em không buồn lắm cho đến khi 2 người bạn em kèm học cho được 9 điểm (điểm cao nhất lớp, trung bình lớp là 4 điểm). Ở trong lớp em có quan sát các bạn chỉ lướt Facebook, TikTok rồi lâu lâu ghi chép lại vài thứ. Phải đến trước ngày thi vài hôm, 2 bạn mới quýnh lên nhờ em chỉ bài cho và em cũng vui vẻ nhận lời. Kết quả thì buồn cho em như mọi người đọc rồi ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Cách đây 2 tuần ở thời điểm viết bài, em cũng đọc được phần tâm sự của 1 bạn cũng học trên lớp ổn nhưng ra thi không được điểm cao như kì vọng. Phần trả lời của thầy cũng gói gọn trong việc gọi tên đúng vấn đề để mình rút ra bài học cho những bài thi sau này (tâm lý khi thi, khổ luyện chỗ mình yếu,...) Em nghe đi nghe lại phần tâm sự đó mãi, và em cũng ước chừng được chắc khoảng 2 tháng thì mới nghe được phần trả lời của thầy ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Nãy em cũng khóc nhiều lắm, mà cũng vừa khóc vừa viết ra 10 điều tích cực từ lần bị điểm trung bình này như thầy gợi ý trong audio đó. Ngoài ra, em cũng nhận ra được mình hơi chủ quan khi ôn bài và ra thi em hay đọc sót 1-2 chữ quan trọng để khoanh câu trả lời cho nó đúng. Dù em chả biết phương pháp gì sẽ giúp được, nhưng mà sau khi gửi xong em sẽ tìm trên mạng đây ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng nhận thấy được khuynh hướng này của bản thân: mỗi lần đi thi em đều không được điểm cao, mỗi khi thi đáu em đều không thắng được giải gì hết vì em không có máu hiếu chiến để làm kẻ chiến thắng, ngược lại em rất thích việc giúp đỡ mỗi người phát huy được giá trị riêng của họ để đôi bên cùng có lợi. Thí dụ đi thi môn Sử/Địa hồi cấp 2 dù em được điểm 7-8 nhưng mà em có thể kể vanh vách lại những gì em đã học, còn đa số các bạn quăng hết kiến thức sau khi thi (em có khảo sát nhiều rồi mới dám nói điều này ạ)</p><p><br/><br/></p><p>Ước mơ sau khi ra trường của em là làm trong lĩnh vực tài chính ở ngân hàng hoặc các quỹ đầu tư, rồi cũng mong rằng khoảng tuổi 40-50 mình sẽ khởi nghiệp được và có 1 dự án nhỏ tạo ra giá trị cho cộng đồng như là Web5Ngay suốt gần 10 năm qua đã làm &lt;3</p><p><br/><br/></p><p>Chỉ là thầy ơi, liệu sau này em phải ích kỷ và tập tính hiếu chiến thì em mới thành công được trong lĩnh vực kinh doanh hả thầy? Em cứ luôn dành thời gian để giúp mọi người, nhưng tại sao em không gặt lại được những điều tốt nhất cho bản thân em?...</p><p><br/><br/></p><p>Lần đầu em tâm sự, nếu nó dài quá mong mọi người thông cảm nha!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KHÔI</p><p>Dạ em thương chào gia đình mình, và chúc gia đình mình một buổi tối tốt lành ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Giới thiệu đôi chút thì em là nam, sinh viên năm 3 học song ngành tài chính kinh tế. Rảnh rỗi em có cày thêm chứng chỉ digital marketing từ Google và một số chứng chỉ tâm lý học và Excel để sau này làm chủ doanh nghiệp. Hiện em cũng đang làm chủ tịch của câu lạc bộ khởi nghiệp (cho phép em giấu tên nha) rồi cũng tập tành học làm lãnh đạo cò con cắc ké. Năm nay em mới tập đọc sách lại tại thấy podcast thầy 5 nói về đọc sách cũng ghiền thiệt, thế là em nuốt được 9-10 quyển năm nay dù năm ngoái chẳng đọc cuốn nào tới nơi tới chốn hihi.</p><p><br/><br/></p><p>Thôi cũng dài rồi, giờ em xin được vào vấn đề ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay em nhận được điểm kiểm tra 15p của môn Luật em đang học, em được 5/10 điểm. Thật ra em không buồn lắm cho đến khi 2 người bạn em kèm học cho được 9 điểm (điểm cao nhất lớp, trung bình lớp là 4 điểm). Ở trong lớp em có quan sát các bạn chỉ lướt Facebook, TikTok rồi lâu lâu ghi chép lại vài thứ. Phải đến trước ngày thi vài hôm, 2 bạn mới quýnh lên nhờ em chỉ bài cho và em cũng vui vẻ nhận lời. Kết quả thì buồn cho em như mọi người đọc rồi ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Cách đây 2 tuần ở thời điểm viết bài, em cũng đọc được phần tâm sự của 1 bạn cũng học trên lớp ổn nhưng ra thi không được điểm cao như kì vọng. Phần trả lời của thầy cũng gói gọn trong việc gọi tên đúng vấn đề để mình rút ra bài học cho những bài thi sau này (tâm lý khi thi, khổ luyện chỗ mình yếu,...) Em nghe đi nghe lại phần tâm sự đó mãi, và em cũng ước chừng được chắc khoảng 2 tháng thì mới nghe được phần trả lời của thầy ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Nãy em cũng khóc nhiều lắm, mà cũng vừa khóc vừa viết ra 10 điều tích cực từ lần bị điểm trung bình này như thầy gợi ý trong audio đó. Ngoài ra, em cũng nhận ra được mình hơi chủ quan khi ôn bài và ra thi em hay đọc sót 1-2 chữ quan trọng để khoanh câu trả lời cho nó đúng. Dù em chả biết phương pháp gì sẽ giúp được, nhưng mà sau khi gửi xong em sẽ tìm trên mạng đây ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng nhận thấy được khuynh hướng này của bản thân: mỗi lần đi thi em đều không được điểm cao, mỗi khi thi đáu em đều không thắng được giải gì hết vì em không có máu hiếu chiến để làm kẻ chiến thắng, ngược lại em rất thích việc giúp đỡ mỗi người phát huy được giá trị riêng của họ để đôi bên cùng có lợi. Thí dụ đi thi môn Sử/Địa hồi cấp 2 dù em được điểm 7-8 nhưng mà em có thể kể vanh vách lại những gì em đã học, còn đa số các bạn quăng hết kiến thức sau khi thi (em có khảo sát nhiều rồi mới dám nói điều này ạ)</p><p><br/><br/></p><p>Ước mơ sau khi ra trường của em là làm trong lĩnh vực tài chính ở ngân hàng hoặc các quỹ đầu tư, rồi cũng mong rằng khoảng tuổi 40-50 mình sẽ khởi nghiệp được và có 1 dự án nhỏ tạo ra giá trị cho cộng đồng như là Web5Ngay suốt gần 10 năm qua đã làm &lt;3</p><p><br/><br/></p><p>Chỉ là thầy ơi, liệu sau này em phải ích kỷ và tập tính hiếu chiến thì em mới thành công được trong lĩnh vực kinh doanh hả thầy? Em cứ luôn dành thời gian để giúp mọi người, nhưng tại sao em không gặt lại được những điều tốt nhất cho bản thân em?...</p><p><br/><br/></p><p>Lần đầu em tâm sự, nếu nó dài quá mong mọi người thông cảm nha!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14097970-7-12-2023.mp3" length="10102135" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14097970</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>840</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-12-2023</itunes:title>
    <title>6-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI MẸ MỆT MỎI   Em thật sự mệt mỏi với cuộc sống thầy ạ! Em sống ở nước ngoài, là một bà mẹ đơn thân với một đứa con bị thiểu năng trí tuệ thầy ạ! Vì miếng cơm manh áo, vì những an sinh xã hội em đang có ở đây, em không nghĩ về Việt Nam có thể là một lựa chọn tốt hơn cho em. Em đã cố gắng thật nhiều để chấp nhận với thực tại, nhưng sự mệt mỏi và bất lực khi nhìn con mình vẫn ăn mòn em từng ngày! Nó khiến em đau đớn khi nghĩ đến. Em gồng mình lên để đi làm, kiếm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI MẸ MỆT MỎI<br/></b><br/></p><p>Em thật sự mệt mỏi với cuộc sống thầy ạ!</p><p>Em sống ở nước ngoài, là một bà mẹ đơn thân với một đứa con bị thiểu năng trí tuệ thầy ạ!</p><p>Vì miếng cơm manh áo, vì những an sinh xã hội em đang có ở đây, em không nghĩ về Việt Nam có thể là một lựa chọn tốt hơn cho em.</p><p>Em đã cố gắng thật nhiều để chấp nhận với thực tại, nhưng sự mệt mỏi và bất lực khi nhìn con mình vẫn ăn mòn em từng ngày! Nó khiến em đau đớn khi nghĩ đến.</p><p>Em gồng mình lên để đi làm, kiếm tiền trang trải cuộc sống hai mẹ con.</p><p>Em nơm nớp mỗi khi đi làm vì sợ nhà trường sẽ gọi đến, kêu em đón con về vì con em đã làm điều dại dột gì đó ở trường.</p><p>Em đau đớn khi không thể nghỉ làm, cùng đồng hành với con, mà phải để con ở trường đặc biệt, nhìn con bị cô lập vì con không cùng ngôn ngữ với mọi người ở đó, nhìn con trôi đi trong vô hồn như vậy.</p><p>Em mệt mỏi khi mình nhẫn nại cùng con, mình không mong cầu gì hết, nhưng những suy nghĩ ấy lại tiếp tục nhen nhóm trong đầu mình.</p><p>Em không biết phải làm sao nữa, phải làm sao khi con mình không được như những đứa trẻ khác?</p><p>Liệu nó sẽ thế nào nếu em không còn trên đời này nữa?</p><p>Liệu em phải làm gì để đồng hành cùng con? Em đã từng đón bố mẹ sang để phần nào giúp em, nhưng việc này cũng quá sức chịu đựng của ông bà, ông bà đã có tuổi, ông bà cũng không thể nào chịu được sự cô đơn nơi xứ người này.</p><p>Nhiều khi em nghĩ, nếu không có con sẽ tốt biết bao, sự mệt mỏi, sự giận dữ, sự ghen tị khi nhìn vào gia đình khác cứ ăn vào đầu em mỗi ngày. Em tự hỏi, mình cần phải làm gì để tâm hồn mình thanh thản, để mình thay vì nhìn con oán giận, thương cảm mà an yên đồng hành với con? (Em thậm chí phải unfollow một số người bạn vì họ post quá nhiều thứ hạnh phúc lên Facebook, khiến em đố kị thầy ạ).</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI MẸ MỆT MỎI<br/></b><br/></p><p>Em thật sự mệt mỏi với cuộc sống thầy ạ!</p><p>Em sống ở nước ngoài, là một bà mẹ đơn thân với một đứa con bị thiểu năng trí tuệ thầy ạ!</p><p>Vì miếng cơm manh áo, vì những an sinh xã hội em đang có ở đây, em không nghĩ về Việt Nam có thể là một lựa chọn tốt hơn cho em.</p><p>Em đã cố gắng thật nhiều để chấp nhận với thực tại, nhưng sự mệt mỏi và bất lực khi nhìn con mình vẫn ăn mòn em từng ngày! Nó khiến em đau đớn khi nghĩ đến.</p><p>Em gồng mình lên để đi làm, kiếm tiền trang trải cuộc sống hai mẹ con.</p><p>Em nơm nớp mỗi khi đi làm vì sợ nhà trường sẽ gọi đến, kêu em đón con về vì con em đã làm điều dại dột gì đó ở trường.</p><p>Em đau đớn khi không thể nghỉ làm, cùng đồng hành với con, mà phải để con ở trường đặc biệt, nhìn con bị cô lập vì con không cùng ngôn ngữ với mọi người ở đó, nhìn con trôi đi trong vô hồn như vậy.</p><p>Em mệt mỏi khi mình nhẫn nại cùng con, mình không mong cầu gì hết, nhưng những suy nghĩ ấy lại tiếp tục nhen nhóm trong đầu mình.</p><p>Em không biết phải làm sao nữa, phải làm sao khi con mình không được như những đứa trẻ khác?</p><p>Liệu nó sẽ thế nào nếu em không còn trên đời này nữa?</p><p>Liệu em phải làm gì để đồng hành cùng con? Em đã từng đón bố mẹ sang để phần nào giúp em, nhưng việc này cũng quá sức chịu đựng của ông bà, ông bà đã có tuổi, ông bà cũng không thể nào chịu được sự cô đơn nơi xứ người này.</p><p>Nhiều khi em nghĩ, nếu không có con sẽ tốt biết bao, sự mệt mỏi, sự giận dữ, sự ghen tị khi nhìn vào gia đình khác cứ ăn vào đầu em mỗi ngày. Em tự hỏi, mình cần phải làm gì để tâm hồn mình thanh thản, để mình thay vì nhìn con oán giận, thương cảm mà an yên đồng hành với con? (Em thậm chí phải unfollow một số người bạn vì họ post quá nhiều thứ hạnh phúc lên Facebook, khiến em đố kị thầy ạ).</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14097969-6-12-2023.mp3" length="15187549" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14097969</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1264</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-12-2023</itunes:title>
    <title>5-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BẢO MINH Chào thầy Năm và mọi người ạ. Con muốn xin lời tư vấn của thầy về chuyện sự nghiệp. Con đã trăn trở và suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn chưa thể ra được quyết định cuối cùng. Năm nay con 30 tuổi, đã có một bé trai hơn 4 tuổi. Con đang làm kế toán cho một công ty FDI. Mức lương trung bình của con khoảng 2x mỗi tháng, đủ để  trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con. Ở công ty hiện tại, con được đánh giá có năng lực làm việc nổi bật và cũng được tạo điều kiện...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẢO MINH</p><p>Chào thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Con muốn xin lời tư vấn của thầy về chuyện sự nghiệp. Con đã trăn trở và suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn chưa thể ra được quyết định cuối cùng.</p><p>Năm nay con 30 tuổi, đã có một bé trai hơn 4 tuổi. Con đang làm kế toán cho một công ty FDI. Mức lương trung bình của con khoảng 2x mỗi tháng, đủ để  trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con.</p><p>Ở công ty hiện tại, con được đánh giá có năng lực làm việc nổi bật và cũng được tạo điều kiện để phát triển. Dù vậy, theo quy định của công ty thì việc lên cấp và tăng lương diễn ra khá chậm, tính theo năm kinh nghiệm thay vì kết quả thực tế. Nhiều lúc con thấy oải và chán, vì mình đã nỗ lực rất nhiều, cống hiến rất nhiều, dù kết quả có được đánh giá xuất sắc đến đâu nhưng vẫn không thể bứt phá lên được. Ngoài ra, công việc hiện tại về cơ bản là lặp đi lặp lại nhiều, khá nhàm chán. Nên con có nghĩ tới chuyện xin sang công ty khác, với các mảng liên quan và linh động hơn như phân tích tài chính, kế hoạch ngân sách,... Để chuẩn bị, con tìm hiểu yêu cầu của các cty lớn và quyết tâm học thêm 1 chứng chỉ kế toán tài chính quốc tế nữa, nay đã xong 1 nửa, dự định khoảng hơn năm nữa, khi con được lên cấp thì cũng vừa kịp hoàn thành.</p><p>Đó là kế hoạch ban đầu của con. Tuy nhiên khoảng nửa năm nay, công ty con có triển khai hệ thống phần mềm mới và con có cơ hội tiếp xúc với các anh chị bên công ty phần mềm lớn. Con được các anh chị quý mến và đánh giá rất cao nên anh chị có ngỏ lời muốn kéo con sang làm mảng Business analsyst cho các hệ thống kế toán. Họ cho rằng là con có tố chất tốt, nghiệp vụ vững, chỉ thiếu kinh nghiệm phần mềm và hệ thống nên họ hứa hẹn sẽ đào tạo. Nghe tương lai có vẻ rất hấp dẫn, vì mức lương cao và có cơ hội được tiếp xúc mới môi trường quốc tế đa dạng, mà đây vốn vẫn là mơ ước của con.</p><p>Nhưng, họ cũng chia sẻ thẳng thắn sẽ có vài điểm phải cân nhắc:</p><p>1. Khởi đầu, con cũng sẽ giống các bạn fresher khác, mức lương nhận được có thể thấp hơn hiện tại rất nhiều, chỉ 1x. Sau khi học tập, hiểu hệ thống, tạo ra giá trị, mức lương mới có thể nhảy vọt tính theo nghìn đô, làm các dự án global.</p><p>2. Trong 1 năm đầu tiên, sẽ phải dồn lực học hệ thống, test test và test nên có thể worklife balance rất khó.</p><p>3. Ngược lại, họ đảm bảo sẽ có người giỏi nhất đào tạo cho con, dẫn dắt và chân truyền cho nghề trong đúng 1 năm để hiểu rõ hệ thống. Như thế là con đã được ưu ái và dọn đường sẵn so với các bạn khác.</p><p>Trong khi con đã có 1 bé trai, nghĩa là việc cơm áo gạo tiền ko phải chỉ lo cho mỗi riêng mình, cũng cần nghĩ về thời gian cho con cái. Mặt khác, đó chỉ là những lời hứa hẹn, ko ai nói trước được điều gì, khi còn quý nhau thì hứa hẹn, những giữa chừng ko vừa lòng thì con ko chắc sẽ còn được như thế hay không. </p><p>Con nghĩ con đường an toàn nhất là con đường tự đi trên đôi chân của mình nên con ko đặt kì vọng vào việc mình sẽ được &quot;chân truyền&quot; nghề như họ hứa. Con có tìm hiểu thì thật sự mảng này còn mới, chưa bị bão hòa nhân lực như mảng hiện tại, lương khá cao trong khi yêu cầu không quá cạnh tranh. Nghĩa là thực sự có cơ hội bứt phá. </p><p>Tuy nhiên con cũng thấy có rất nhiều bạn trẻ đã vào ngành 2 3 năm, cũng có bạn chuyển ngang sang như con mà vẫn trầy trật chưa tìm đc 1 chỗ đứng ổn định. Cũng có bạn chuyển sang rồi chán nản. Trong trường hợp xấu nhất hoàn toàn có thể con cũng sẽ mất 2 3 năm để nắm được nghề, thậm chí lâu hơn. Con ko biết là mình có nên thực sự đánh đổi để thử sức hay không vì ko có gì đảm bảo. Ngược lại với 1, 2 năm này nếu con vẫn tiếp tục kiên trì với kế hoạch ban đầu, con nghĩ mình cũng sẽ đạt được một kết quả tốt dù có thể ko bứt phá bằng. Con không biết mình có nên đổi hướng, quyết tâm theo đuổi một cơ hội mới hay là vẫn kiên trì với kế hoạch an toàn ban đầu. </p><p>Mong thầy cho con xin lời khuyên để đưa ra những cân nhắc phù hợp trước bước ngoặt nghề nghiệp này ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẢO MINH</p><p>Chào thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Con muốn xin lời tư vấn của thầy về chuyện sự nghiệp. Con đã trăn trở và suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn chưa thể ra được quyết định cuối cùng.</p><p>Năm nay con 30 tuổi, đã có một bé trai hơn 4 tuổi. Con đang làm kế toán cho một công ty FDI. Mức lương trung bình của con khoảng 2x mỗi tháng, đủ để  trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con.</p><p>Ở công ty hiện tại, con được đánh giá có năng lực làm việc nổi bật và cũng được tạo điều kiện để phát triển. Dù vậy, theo quy định của công ty thì việc lên cấp và tăng lương diễn ra khá chậm, tính theo năm kinh nghiệm thay vì kết quả thực tế. Nhiều lúc con thấy oải và chán, vì mình đã nỗ lực rất nhiều, cống hiến rất nhiều, dù kết quả có được đánh giá xuất sắc đến đâu nhưng vẫn không thể bứt phá lên được. Ngoài ra, công việc hiện tại về cơ bản là lặp đi lặp lại nhiều, khá nhàm chán. Nên con có nghĩ tới chuyện xin sang công ty khác, với các mảng liên quan và linh động hơn như phân tích tài chính, kế hoạch ngân sách,... Để chuẩn bị, con tìm hiểu yêu cầu của các cty lớn và quyết tâm học thêm 1 chứng chỉ kế toán tài chính quốc tế nữa, nay đã xong 1 nửa, dự định khoảng hơn năm nữa, khi con được lên cấp thì cũng vừa kịp hoàn thành.</p><p>Đó là kế hoạch ban đầu của con. Tuy nhiên khoảng nửa năm nay, công ty con có triển khai hệ thống phần mềm mới và con có cơ hội tiếp xúc với các anh chị bên công ty phần mềm lớn. Con được các anh chị quý mến và đánh giá rất cao nên anh chị có ngỏ lời muốn kéo con sang làm mảng Business analsyst cho các hệ thống kế toán. Họ cho rằng là con có tố chất tốt, nghiệp vụ vững, chỉ thiếu kinh nghiệm phần mềm và hệ thống nên họ hứa hẹn sẽ đào tạo. Nghe tương lai có vẻ rất hấp dẫn, vì mức lương cao và có cơ hội được tiếp xúc mới môi trường quốc tế đa dạng, mà đây vốn vẫn là mơ ước của con.</p><p>Nhưng, họ cũng chia sẻ thẳng thắn sẽ có vài điểm phải cân nhắc:</p><p>1. Khởi đầu, con cũng sẽ giống các bạn fresher khác, mức lương nhận được có thể thấp hơn hiện tại rất nhiều, chỉ 1x. Sau khi học tập, hiểu hệ thống, tạo ra giá trị, mức lương mới có thể nhảy vọt tính theo nghìn đô, làm các dự án global.</p><p>2. Trong 1 năm đầu tiên, sẽ phải dồn lực học hệ thống, test test và test nên có thể worklife balance rất khó.</p><p>3. Ngược lại, họ đảm bảo sẽ có người giỏi nhất đào tạo cho con, dẫn dắt và chân truyền cho nghề trong đúng 1 năm để hiểu rõ hệ thống. Như thế là con đã được ưu ái và dọn đường sẵn so với các bạn khác.</p><p>Trong khi con đã có 1 bé trai, nghĩa là việc cơm áo gạo tiền ko phải chỉ lo cho mỗi riêng mình, cũng cần nghĩ về thời gian cho con cái. Mặt khác, đó chỉ là những lời hứa hẹn, ko ai nói trước được điều gì, khi còn quý nhau thì hứa hẹn, những giữa chừng ko vừa lòng thì con ko chắc sẽ còn được như thế hay không. </p><p>Con nghĩ con đường an toàn nhất là con đường tự đi trên đôi chân của mình nên con ko đặt kì vọng vào việc mình sẽ được &quot;chân truyền&quot; nghề như họ hứa. Con có tìm hiểu thì thật sự mảng này còn mới, chưa bị bão hòa nhân lực như mảng hiện tại, lương khá cao trong khi yêu cầu không quá cạnh tranh. Nghĩa là thực sự có cơ hội bứt phá. </p><p>Tuy nhiên con cũng thấy có rất nhiều bạn trẻ đã vào ngành 2 3 năm, cũng có bạn chuyển ngang sang như con mà vẫn trầy trật chưa tìm đc 1 chỗ đứng ổn định. Cũng có bạn chuyển sang rồi chán nản. Trong trường hợp xấu nhất hoàn toàn có thể con cũng sẽ mất 2 3 năm để nắm được nghề, thậm chí lâu hơn. Con ko biết là mình có nên thực sự đánh đổi để thử sức hay không vì ko có gì đảm bảo. Ngược lại với 1, 2 năm này nếu con vẫn tiếp tục kiên trì với kế hoạch ban đầu, con nghĩ mình cũng sẽ đạt được một kết quả tốt dù có thể ko bứt phá bằng. Con không biết mình có nên đổi hướng, quyết tâm theo đuổi một cơ hội mới hay là vẫn kiên trì với kế hoạch an toàn ban đầu. </p><p>Mong thầy cho con xin lời khuyên để đưa ra những cân nhắc phù hợp trước bước ngoặt nghề nghiệp này ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14077651-5-12-2023.mp3" length="7487487" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14077651</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>622</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-12-2023</itunes:title>
    <title>4-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NẮNG   Kính chào các Anh/Chị trong đại gia đình web 5 ngày. Em là nữ, thuộc thế hệ 9x, cụ thể là lớn hơn 25 tuổi. Em đã gặp thất bại và giờ e cảm thấy mọi thứ vô cùng bế tắt. Nhìn lại chặng đường đã qua, e thấy rằng, bản thân mình đã trải qua nhiều thứ sai lầm và dường như đi đến đâu e cũng gặp nhiều điều bất như ý 1. Về sự nghiệp E chọn ngành Luật để theo học, e nghĩ rằng sau khi về sẽ xin được vào cơ quan nhà nước để làm nhưng sau khi ra trường e mới vỡ lẻ nhiều...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3725989554296181/?__cft__[0]=AZWSLfjh38uxCFw1TJ2wth_PtOQDj8gJX7ePIhAbzZ5aqhKbozkZhjeJCu4n5fN4hBYj-ZwJd9l1k5UWSGYuOu9zZRSbeQfckKFiZOqgXd9FLWFcnOehF4mKzn1zHrpehFw3FRETvyBI6EtCKGhxdh3I&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NẮNG<br/></b></a><br/></p><p>Kính chào các Anh/Chị trong đại gia đình web 5 ngày.</p><p>Em là nữ, thuộc thế hệ 9x, cụ thể là lớn hơn 25 tuổi. Em đã gặp thất bại và giờ e cảm thấy mọi thứ vô cùng bế tắt.</p><p>Nhìn lại chặng đường đã qua, e thấy rằng, bản thân mình đã trải qua nhiều thứ sai lầm và dường như đi đến đâu e cũng gặp nhiều điều bất như ý</p><p>1. Về sự nghiệp</p><p>E chọn ngành Luật để theo học, e nghĩ rằng sau khi về sẽ xin được vào cơ quan nhà nước để làm nhưng sau khi ra trường e mới vỡ lẻ nhiều thứ:</p><p>- Công chức bây giờ không dễ xin vào, em cũng đã nhiều lần thi nhưng không đậu,</p><p>- Giai đoạn chán nản đó, e đã chọn xin đi làm tư nhân, rồi lại vướng vào chuyện tình cảm, công việc nhiều sai sót dẫn đến ảnh hưởng nhiều người,rồi bản thân lại suy sụp, biết rằng mình đã đi sai đường, sai người mà vẫn cố gắng tiếp tục, càng ngày càng lún sâu. Trong giai đoạn này e đã chọn tt*, và rồi được cứu sống, sau khoảnh khắc ấy bản thân đã rơi vào trầm cảm.</p><p>- Sau giai đoạn này, em về quê tiếp tục thi công chức nhưng lại rớt, ba mẹ đặt niềm tin rất nhiều ở em nhưng em lại thất bại.</p><p>- Từ đó về sau, họ không còn lòng tin ở em nữa, rằng trong mắt họ e chỉ là đứa báo đời.</p><p><br/></p><p>2. Về tình yêu: em trải qua nhiều mối tình, nhưng tất cả những người em gặp sau khi e quen 1 thời gian đều lừa dối em, đỉnh điểm là đã từng quen với bạn thân em và mối tình sau cùng cũng là mối tình mà e là người thứ 3. E suy sụp hoàn toàn, tại sao tất cả mọi người đều chọn cách đối xử lừa dối em.</p><p><br/></p><p>3. Về gia đình: gia đình e thuộc kiểu gia đình truyền thống, từ nhỏ e chứng kiến cảnh ba đánh đập mẹ rất nhiều, ba e cũng là người gia trưởng. Thế nhưng họ lại rất yêu thương em và lo lắng cho em những điều tốt nhất. Ba mẹ em lúc nào cũng muốn cho em về quê chọn công viêc nhà nước an nhàn, ổn định gần nhà, nếu không đậu thì lo tiền, trong khi xã hội hiện nay đang bài trừ nạn tham nhũng, em lại càng không muốn đi con đường giống vậy; riêng em em lại muốn rời quê lên Sài Gòn xin việc, cùng với đó là chọn học thêm các kỹ năng để rèn luyện mình.</p><p><br/></p><p>4. Về học tập: sau khi kết thúc đại học, vì nghe theo lời khuyên của người họ hàng đang làm ở nhà nước em đã đi học thạc sĩ. Hiện tại em đã lấy được bằng nhưng điểm yếu của em là vốn tiếng anh của em còn yếu, em biết mình phải rèn luyện thêm.</p><p>Tình trạng của em hiện tại bây giờ: thất nghiệp, sức khoẻ không tốt, tình yêu cũng không, khoản tiết kiệm duy nhất mà em có được hiện tại mẹ cũng đang giữ.</p><p>Cái sai lớn nhất của em từ trước đến giờ: không sống vì bản thân mình, luôn sống vì người khác dẫn đến không chọn được cái phù hợp với mình chỉ vì lắng nghe người khác. Thật sự sau khi đã lớn em mới phát hiện ra rằng có những con đường mình đi mà khi mình lớn lên ba mẹ mình đã không thể hiểu được nữa.</p><p>Hiện tại e đang muốn lên Sài Gòn để tìm kiếm cơ hội mới nhưng ba mẹ em thì lại nhất quyết không đồng ý. Em cũng muốn học thêm một ngoại ngữ nào đó và có ý định săn học bổng du học.</p><p>Có lẽ sau nhiều lần thất bại ba mẹ e đã không còn niềm tin vào em nhiều nữa, nhưng em thì lại không đánh mất niềm tin vào chính mình. Em muốn đi, nhưng ba mẹ em hiện tại đang rơi vào khó khăn thiếu người làm, em phải ở nhà phụ giúp ba mẹ thời gian thì em mới đi được.</p><p>Cãi lời ba mẹ lần này em lại sợ rằng mình bị nói là đứa con không ngoan ngoãn, bất hiếu nhưng thật sự e muốn tìm và chọn con đường cho riêng mình, tự mình bước đi. Thế nhưng ba mẹ lại không đồng ý, em giải thích cách mấy cũng không hiểu. Ba mẹ em chỉ tin vào người ngoài chứ lại không chọn tin em. Có lẽ hiện giờ họ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3725989554296181/?__cft__[0]=AZWSLfjh38uxCFw1TJ2wth_PtOQDj8gJX7ePIhAbzZ5aqhKbozkZhjeJCu4n5fN4hBYj-ZwJd9l1k5UWSGYuOu9zZRSbeQfckKFiZOqgXd9FLWFcnOehF4mKzn1zHrpehFw3FRETvyBI6EtCKGhxdh3I&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: NẮNG<br/></b></a><br/></p><p>Kính chào các Anh/Chị trong đại gia đình web 5 ngày.</p><p>Em là nữ, thuộc thế hệ 9x, cụ thể là lớn hơn 25 tuổi. Em đã gặp thất bại và giờ e cảm thấy mọi thứ vô cùng bế tắt.</p><p>Nhìn lại chặng đường đã qua, e thấy rằng, bản thân mình đã trải qua nhiều thứ sai lầm và dường như đi đến đâu e cũng gặp nhiều điều bất như ý</p><p>1. Về sự nghiệp</p><p>E chọn ngành Luật để theo học, e nghĩ rằng sau khi về sẽ xin được vào cơ quan nhà nước để làm nhưng sau khi ra trường e mới vỡ lẻ nhiều thứ:</p><p>- Công chức bây giờ không dễ xin vào, em cũng đã nhiều lần thi nhưng không đậu,</p><p>- Giai đoạn chán nản đó, e đã chọn xin đi làm tư nhân, rồi lại vướng vào chuyện tình cảm, công việc nhiều sai sót dẫn đến ảnh hưởng nhiều người,rồi bản thân lại suy sụp, biết rằng mình đã đi sai đường, sai người mà vẫn cố gắng tiếp tục, càng ngày càng lún sâu. Trong giai đoạn này e đã chọn tt*, và rồi được cứu sống, sau khoảnh khắc ấy bản thân đã rơi vào trầm cảm.</p><p>- Sau giai đoạn này, em về quê tiếp tục thi công chức nhưng lại rớt, ba mẹ đặt niềm tin rất nhiều ở em nhưng em lại thất bại.</p><p>- Từ đó về sau, họ không còn lòng tin ở em nữa, rằng trong mắt họ e chỉ là đứa báo đời.</p><p><br/></p><p>2. Về tình yêu: em trải qua nhiều mối tình, nhưng tất cả những người em gặp sau khi e quen 1 thời gian đều lừa dối em, đỉnh điểm là đã từng quen với bạn thân em và mối tình sau cùng cũng là mối tình mà e là người thứ 3. E suy sụp hoàn toàn, tại sao tất cả mọi người đều chọn cách đối xử lừa dối em.</p><p><br/></p><p>3. Về gia đình: gia đình e thuộc kiểu gia đình truyền thống, từ nhỏ e chứng kiến cảnh ba đánh đập mẹ rất nhiều, ba e cũng là người gia trưởng. Thế nhưng họ lại rất yêu thương em và lo lắng cho em những điều tốt nhất. Ba mẹ em lúc nào cũng muốn cho em về quê chọn công viêc nhà nước an nhàn, ổn định gần nhà, nếu không đậu thì lo tiền, trong khi xã hội hiện nay đang bài trừ nạn tham nhũng, em lại càng không muốn đi con đường giống vậy; riêng em em lại muốn rời quê lên Sài Gòn xin việc, cùng với đó là chọn học thêm các kỹ năng để rèn luyện mình.</p><p><br/></p><p>4. Về học tập: sau khi kết thúc đại học, vì nghe theo lời khuyên của người họ hàng đang làm ở nhà nước em đã đi học thạc sĩ. Hiện tại em đã lấy được bằng nhưng điểm yếu của em là vốn tiếng anh của em còn yếu, em biết mình phải rèn luyện thêm.</p><p>Tình trạng của em hiện tại bây giờ: thất nghiệp, sức khoẻ không tốt, tình yêu cũng không, khoản tiết kiệm duy nhất mà em có được hiện tại mẹ cũng đang giữ.</p><p>Cái sai lớn nhất của em từ trước đến giờ: không sống vì bản thân mình, luôn sống vì người khác dẫn đến không chọn được cái phù hợp với mình chỉ vì lắng nghe người khác. Thật sự sau khi đã lớn em mới phát hiện ra rằng có những con đường mình đi mà khi mình lớn lên ba mẹ mình đã không thể hiểu được nữa.</p><p>Hiện tại e đang muốn lên Sài Gòn để tìm kiếm cơ hội mới nhưng ba mẹ em thì lại nhất quyết không đồng ý. Em cũng muốn học thêm một ngoại ngữ nào đó và có ý định săn học bổng du học.</p><p>Có lẽ sau nhiều lần thất bại ba mẹ e đã không còn niềm tin vào em nhiều nữa, nhưng em thì lại không đánh mất niềm tin vào chính mình. Em muốn đi, nhưng ba mẹ em hiện tại đang rơi vào khó khăn thiếu người làm, em phải ở nhà phụ giúp ba mẹ thời gian thì em mới đi được.</p><p>Cãi lời ba mẹ lần này em lại sợ rằng mình bị nói là đứa con không ngoan ngoãn, bất hiếu nhưng thật sự e muốn tìm và chọn con đường cho riêng mình, tự mình bước đi. Thế nhưng ba mẹ lại không đồng ý, em giải thích cách mấy cũng không hiểu. Ba mẹ em chỉ tin vào người ngoài chứ lại không chọn tin em. Có lẽ hiện giờ họ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14077648-4-12-2023.mp3" length="13586347" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14077648</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Dec 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1131</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-12-2023</itunes:title>
    <title>1-12-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 01/12/2023 (Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).  NGƯỜI GỬI: THƯ     Chào mọi người, mình là Thư được đăng bài vào ngày 21-06-2022 đây. Cảm ơn tất cả sự động viên từ bác Năm và bình luận của mọi người. Ngày được đăng bài mình vui đến nhảy cẫng lên, đến giờ bài đăng đó vẫn là một góc rất ấm áp mà mình hay lui đến. Có một điều về bài đăng đó mà có lẽ mọi người hơi hiểu lầm do mình không nói rõ. Bối cảnh lúc mình đăng bài là mình đang bị covid một...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 01/12/2023</b></p><p>(Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).</p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THƯ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, mình là Thư được đăng bài vào ngày 21-06-2022 đây.</p><p>Cảm ơn tất cả sự động viên từ bác Năm và bình luận của mọi người. Ngày được đăng bài mình vui đến nhảy cẫng lên, đến giờ bài đăng đó vẫn là một góc rất ấm áp mà mình hay lui đến.</p><p>Có một điều về bài đăng đó mà có lẽ mọi người hơi hiểu lầm do mình không nói rõ. Bối cảnh lúc mình đăng bài là mình đang bị covid một mình ở thành phố xa lạ và hết 7 ngày đó mình phải thi cuối kì. Lúc đó mình tiêu cực quá chứ thực tế không tệ như thế. Mình rớt đại học vì nguyện vọng của mình là 5 trường y top đầu cả nước nhưng mình dư điểm vô trường bình thường.</p><p>Cập nhật chút tình hình hiện tại, mình đang là sinh viên y đa khoa năm 3 ở trường bình thường. Ngành mình đang học mình không yêu thích nhưng nó có ý nghĩa với mình. Nhìn lại điều gì khác với năm 18 thì đó là sự tự nguyện. Mình biết mình đang làm gì, vì sao, cái giá mình có thể trả là gì chứ không còn là hành động vì sự yêu thích của ai đó nữa.</p><p>Bây giờ mình nhìn nhận truyện không phải là chất gây nghiện nữa. Nó là thứ mình yêu thích, là cái ôm chữa lành cho mình. Những khi mình đọc một bộ truyện hay mình cảm thấy trái tim nóng lên và tràn đầy năng lượng. Là lỗi của mình khi cứ trốn mãi trong cái ôm dễ chịu đó mà không chịu đối mặt với vấn đề.</p><p>Mình học không quá giỏi, khối lượng task mình có thể xử lí là rất thấp nhưng độ khó bao nhiểu mình cũng cân được. Mình tin là khi mình thành thạo rồi thì khối lượng task mình hoàn thành được sẽ tăng lên.</p><p>Mình học được cách yêu thương chính mình, chữa lành mối quan hệ với ba mẹ, biết được cái gì phù hợp với mình hiện tại. Bây giờ mình có thể nói cười với ba mẹ, với bạn bè chứ không còn trưng ra cái mặt như bánh bao chiều.</p><p>Lúc trước cái gì tệ hại tới thì than thở trách móc trước đã, bây giờ thì có chút khó chịu rồi bắt tay vào xử lí thôi.</p><p>Cuộc sống hiện tại của mình rất ổn không phải là vì vạn sự như ý mà mình trưởng thành hơn, biết chấp nhận, biết chuyển hóa, biết thành thật.</p><p>Kế hoạch tương lai gần của mình là tiếp tục phát triển chu trình học của mình, học lại những gì đã quên, học trước những kiến thức của năm nay và 3 năm kế tiếp.</p><p>Kế hoạch tương lai xa của mình là phát triển nghề tay trái: biên dịch truyện, sách nha. Vì mình cũng thích thú với những ngôn ngữ khác nữa.</p><p>Hihi hết rồi, cảm ơn mọi người đã quan tâm đến mình. Chúc mọi người có bình yên trong tâm trí và vững vàng từng bước chân nha.</p><p>I LOVE YOU </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 01/12/2023</b></p><p>(Phần trả lời của tui, sẽ được post cuối bài).</p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THƯ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, mình là Thư được đăng bài vào ngày 21-06-2022 đây.</p><p>Cảm ơn tất cả sự động viên từ bác Năm và bình luận của mọi người. Ngày được đăng bài mình vui đến nhảy cẫng lên, đến giờ bài đăng đó vẫn là một góc rất ấm áp mà mình hay lui đến.</p><p>Có một điều về bài đăng đó mà có lẽ mọi người hơi hiểu lầm do mình không nói rõ. Bối cảnh lúc mình đăng bài là mình đang bị covid một mình ở thành phố xa lạ và hết 7 ngày đó mình phải thi cuối kì. Lúc đó mình tiêu cực quá chứ thực tế không tệ như thế. Mình rớt đại học vì nguyện vọng của mình là 5 trường y top đầu cả nước nhưng mình dư điểm vô trường bình thường.</p><p>Cập nhật chút tình hình hiện tại, mình đang là sinh viên y đa khoa năm 3 ở trường bình thường. Ngành mình đang học mình không yêu thích nhưng nó có ý nghĩa với mình. Nhìn lại điều gì khác với năm 18 thì đó là sự tự nguyện. Mình biết mình đang làm gì, vì sao, cái giá mình có thể trả là gì chứ không còn là hành động vì sự yêu thích của ai đó nữa.</p><p>Bây giờ mình nhìn nhận truyện không phải là chất gây nghiện nữa. Nó là thứ mình yêu thích, là cái ôm chữa lành cho mình. Những khi mình đọc một bộ truyện hay mình cảm thấy trái tim nóng lên và tràn đầy năng lượng. Là lỗi của mình khi cứ trốn mãi trong cái ôm dễ chịu đó mà không chịu đối mặt với vấn đề.</p><p>Mình học không quá giỏi, khối lượng task mình có thể xử lí là rất thấp nhưng độ khó bao nhiểu mình cũng cân được. Mình tin là khi mình thành thạo rồi thì khối lượng task mình hoàn thành được sẽ tăng lên.</p><p>Mình học được cách yêu thương chính mình, chữa lành mối quan hệ với ba mẹ, biết được cái gì phù hợp với mình hiện tại. Bây giờ mình có thể nói cười với ba mẹ, với bạn bè chứ không còn trưng ra cái mặt như bánh bao chiều.</p><p>Lúc trước cái gì tệ hại tới thì than thở trách móc trước đã, bây giờ thì có chút khó chịu rồi bắt tay vào xử lí thôi.</p><p>Cuộc sống hiện tại của mình rất ổn không phải là vì vạn sự như ý mà mình trưởng thành hơn, biết chấp nhận, biết chuyển hóa, biết thành thật.</p><p>Kế hoạch tương lai gần của mình là tiếp tục phát triển chu trình học của mình, học lại những gì đã quên, học trước những kiến thức của năm nay và 3 năm kế tiếp.</p><p>Kế hoạch tương lai xa của mình là phát triển nghề tay trái: biên dịch truyện, sách nha. Vì mình cũng thích thú với những ngôn ngữ khác nữa.</p><p>Hihi hết rồi, cảm ơn mọi người đã quan tâm đến mình. Chúc mọi người có bình yên trong tâm trí và vững vàng từng bước chân nha.</p><p>I LOVE YOU </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14067026-1-12-2023.mp3" length="3844972" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14067026</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Dec 2023 21:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>319</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-11-2023</itunes:title>
    <title>30-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGA   Dạ em chào anh Năm,lần đầu tiên em biết đến anh là lúc em đang đi tập gym e bật youtube tìm cách nào ngủ ít mà không mệt. Em ghét cái giọng a dã man vì nghe cảm giác thật là nhí nhố.Sau đó e lại xem thêm nhiều video khác và tìm được thêm ra Tri Kỉ Cảm Xúc,Tâm Sự Buồn Vui ,e lại mê a gần chớt,e nghe quài luôn nghe cả lúc làm lúc ngủ,các chương trình của a giữ cho tâm trạng của e luôn tốt,hướng về những điều tích cực,tần số rung động luôn cao và giảm rất nhiều...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGA<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào anh Năm,lần đầu tiên em biết đến anh là lúc em đang đi tập gym e bật youtube tìm cách nào ngủ ít mà không mệt.</p><p>Em ghét cái giọng a dã man vì nghe cảm giác thật là nhí nhố.Sau đó e lại xem thêm nhiều video khác và tìm được thêm ra Tri Kỉ Cảm Xúc,Tâm Sự Buồn Vui ,e lại mê a gần chớt,e nghe quài luôn nghe cả lúc làm lúc ngủ,các chương trình của a giữ cho tâm trạng của e luôn tốt,hướng về những điều tích cực,tần số rung động luôn cao và giảm rất nhiều sự tụt mood.</p><p>Công việc của e là giao dịch viên Xxx,trước đây e tiếp khách hàng hời hợt ,thường bị bắt lỗi khi có khách hàng bí ẩn.Sau khi nghe các chương trình của a liên tục một hai tháng e đã có thay đổi rất nhiều,e quan tâm đến việc tạo ra giá trị cho Khách hàng hơn,cải thiện ngôn ngữ cơ thể,đọc thêm cuốn sách Đến thượng đế cũng phải hài lòng,vừa đọc vừa viết vừa tưởng tượng áp dụng với KH như a đã hướng dẫn nhiều mẹo đọc sách.</p><p>Gần đây hầu như ngày nào e cũng được KH khen về sự nhiệt tình hỗ trợ và sự tươi tắn trong giao tiếp.Chị đồng nghiệp ngồi cạnh ngạc nhiên về sự thay đổi của e cũng bắt chước để gương trước mặt.Về nhà e yêu và chú ý đến con cái hơn rất nhiều,biết cách yêu chồng và đối xử với mọi người xung quanh hơn,cảm nhận càng ngày càng được nhiều người yêu quý.</p><p>Hiện em đang sống rất hạnh phúc,cuộc sống ngày càng ít những rắc rối hơn do e đã để ý nhiều hơn để đời được như ý, em cảm ơn anh Năm và tập thể web 5 ngày đã tạo nên những sản phẩm giúp thay đổi nhân sinh quan,thay đổi con người em.</p><p>Em mong sẽ học được nhiều nhiều hơn nữa.Giờ là 1h đêm rồi nhưng em vui nhiều quá nên em muốn gửi tới anh lòng biết ơn chân thành,thật sự chất giọng của a là một liều doping cuộc sống của e.</p><p>E mong được a gọi e một lần là Nga Xxx vì e rất yêu công việc của mình,cũng nhờ a truyền cảm hứng vì lòng biết ơn với những món quà trong công việcSố điện thoại và zalo e là xxxxxx,FB e là xxx -Yêu  Mong được a ghé thăm một lần hihiii</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGA<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào anh Năm,lần đầu tiên em biết đến anh là lúc em đang đi tập gym e bật youtube tìm cách nào ngủ ít mà không mệt.</p><p>Em ghét cái giọng a dã man vì nghe cảm giác thật là nhí nhố.Sau đó e lại xem thêm nhiều video khác và tìm được thêm ra Tri Kỉ Cảm Xúc,Tâm Sự Buồn Vui ,e lại mê a gần chớt,e nghe quài luôn nghe cả lúc làm lúc ngủ,các chương trình của a giữ cho tâm trạng của e luôn tốt,hướng về những điều tích cực,tần số rung động luôn cao và giảm rất nhiều sự tụt mood.</p><p>Công việc của e là giao dịch viên Xxx,trước đây e tiếp khách hàng hời hợt ,thường bị bắt lỗi khi có khách hàng bí ẩn.Sau khi nghe các chương trình của a liên tục một hai tháng e đã có thay đổi rất nhiều,e quan tâm đến việc tạo ra giá trị cho Khách hàng hơn,cải thiện ngôn ngữ cơ thể,đọc thêm cuốn sách Đến thượng đế cũng phải hài lòng,vừa đọc vừa viết vừa tưởng tượng áp dụng với KH như a đã hướng dẫn nhiều mẹo đọc sách.</p><p>Gần đây hầu như ngày nào e cũng được KH khen về sự nhiệt tình hỗ trợ và sự tươi tắn trong giao tiếp.Chị đồng nghiệp ngồi cạnh ngạc nhiên về sự thay đổi của e cũng bắt chước để gương trước mặt.Về nhà e yêu và chú ý đến con cái hơn rất nhiều,biết cách yêu chồng và đối xử với mọi người xung quanh hơn,cảm nhận càng ngày càng được nhiều người yêu quý.</p><p>Hiện em đang sống rất hạnh phúc,cuộc sống ngày càng ít những rắc rối hơn do e đã để ý nhiều hơn để đời được như ý, em cảm ơn anh Năm và tập thể web 5 ngày đã tạo nên những sản phẩm giúp thay đổi nhân sinh quan,thay đổi con người em.</p><p>Em mong sẽ học được nhiều nhiều hơn nữa.Giờ là 1h đêm rồi nhưng em vui nhiều quá nên em muốn gửi tới anh lòng biết ơn chân thành,thật sự chất giọng của a là một liều doping cuộc sống của e.</p><p>E mong được a gọi e một lần là Nga Xxx vì e rất yêu công việc của mình,cũng nhờ a truyền cảm hứng vì lòng biết ơn với những món quà trong công việcSố điện thoại và zalo e là xxxxxx,FB e là xxx -Yêu  Mong được a ghé thăm một lần hihiii</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14061844-30-11-2023.mp3" length="5079103" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14061844</guid>
    <pubDate>Thu, 30 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>422</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-11-2023</itunes:title>
    <title>29-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRANG   Ông ngoại ông nội con đều không còn nữa. Con xin phép gọi thầy bằng “ông” như một mảnh ghép thân thương trong cuộc đời. Con tính giấu tên nhưng lại thôi. Vì con muốn ông GỌI TÊN con thật to, rõ ràng. Ông Web5ngay à, Sao hôm nay con lại buồn rồi, nước mắt nhòe nhoẹt gối. Con mơ thấy bọn trẻ trong xóm, mơ thấy đèn ông sao xanh đỏ cùng dây kim tuyến lấp lánh. Con đã khóc trong giấc mơ, khi tỉnh dậy nước mắt đã rơi tự bao giờ. Ông cũng đã từng như vậy mà. Con ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRANG<br/></b><br/></p><p>Ông ngoại ông nội con đều không còn nữa. Con xin phép gọi thầy bằng “ông” như một mảnh ghép thân thương trong cuộc đời. Con tính giấu tên nhưng lại thôi. Vì con muốn ông GỌI TÊN con thật to, rõ ràng.</p><p>Ông Web5ngay à,</p><p>Sao hôm nay con lại buồn rồi, nước mắt nhòe nhoẹt gối.</p><p>Con mơ thấy bọn trẻ trong xóm, mơ thấy đèn ông sao xanh đỏ cùng dây kim tuyến lấp lánh. Con đã khóc trong giấc mơ, khi tỉnh dậy nước mắt đã rơi tự bao giờ. Ông cũng đã từng như vậy mà.</p><p>Con buồn quá.</p><p>Con thèm về.</p><p>Trong cảm xúc nghẹn thở, con khao khát muốn nghe tiếng cô phát thanh viên nói ở sân bay chào đón chuyến bay con trở về.</p><p>Con sẽ ôm lấy bố, cuộn tròn trong vòng tay mẹ. Sẽ hôn lên gò má của bà thật SÂU, thật có Ý THỨC. Sẽ NHAI thật ngon món ăn người thân nấu. Con sẽ vuốt ve hình hài cơ thể mọi người mà thượng đế ban tặng.</p><p>Con nhìn thấy hình ảnh mình sà vào lòng cánh đồng lúa xanh tươi, được xoa xoa vuốt vuốt mặt đất thân thương.</p><p>Thật vui vì nắng gắt. Thật vui vì được muỗi cắn. Thật vui vì ở đất nước Hàn Quốc xa xôi này đôi chút cảm nhận được hương vị đặc trưng của đất Việt.</p><p>Tháng 8 vừa qua, chị em sinh đôi bọn con bước sang tuổi 20.</p><p>Học xong cấp III --&gt; ở nhà tự học tiếng Hàn 1 năm --&gt; thi thố xong xuôi được học bổng kỳ đầu du học Hàn Quốc.</p><p>Cuộc sống bận rộn. Các bạn toàn mua đồ ăn ngoài, ăn mỳ tôm hoặc bỏ bữa. Nhưng chị em con vẫn cố gắng tự nấu cơm, vẫn viết suy niệm, vẫn theo dõi cảm xúc, vẫn cố gắng vận động yoga một tí. Có giấy A4 ghi ra các vấn đề: tại sao không dậy sớm được, tại sao suy giảm trí nhớ...</p><p>Đi học + Đi làm + Chăm sóc cơ thể + Chăm sóc tinh thần. Cuộc sống quay cuồng. Nhưng quay đúng hướng, phải không ạ?</p><p>Ông Web ơi, bọn con có giỏi không? Bố mẹ lo tiền cho đi. Rồi bọn con cố gắng học để có học bổng, cố gắng đi làm để có tiền sinh hoạt, không để bố mẹ lo lắng thêm đồng nào nữa. Con giỏi mà đúng không...</p><p>Nếu cứ đà quay cuồng đúng hướng tuổi 20 như thế này, con sẽ trở thành người như thế nào nhỉ? Ông nói đi. Trên chặng đường ấy, hãy ngoảnh lại nhìn con, nói gì đó để con bò tiếp đi.</p><p>...</p><p>“Quỳnh ơi, tao yêu mày lắm.” Quỳnh của chúng ta giỏi lắm. Vừa đi học vừa đi làm, mà học tốt, làm giỏi, lại nấu ăn ngon. Cuộc sống khó khăn khiến đôi lúc mày có nói tục hơn, trợn to đôi mắt hơn, đôi lúc tao không nhận ra mày nữa.</p><p>Chúng ta đã đi cùng nhau thuở ấu thơ đến tận lúc du học đầy khó khăn này, nhưng dường như không thể như ngày xưa cùng ăn, cùng ngủ, cùng tắm nữa. Lịch học lịch làm khác nhau, trải nghiệm riêng, suy nghĩ riêng, không còn hở tí là kể này kể nọ nữa. Dù ở chung với nhau đây nhưng sao nhiều lúc...tao không CHẠM vào mày vậy Quỳnh...</p><p>Con hiểu.</p><p>Nhưng không thể tránh khỏi đau lòng.</p><p>Hai hàng nước mắt chảy trong bóng tối, con lấy chăn che mặt, chỉ đủ hở ra để...nhìn Quỳnh. Quỳnh đang hiện diện bên con này. Quỳnh đang ở đây này.</p><p><br/></p><p>Con muốn về. Học xong chắc chắn con sẽ về. Nhưng phải tỉnh táo: trở về với dáng hình tự tin biết rằng mình sẽ làm gì tiếp theo.</p><p>Con phải mở một trung tâm dạy tiếng của riêng mình. Nhưng phải làm sao đây. Con không muốn ở thành phố nữa đâu. Mở ở tỉnh lẻ Thái Bình được không? Nhưng có đủ người học để dư dả tài chính không? Phải làm gì ở nơi có gió mát, yên tĩnh, không ồn ào xô bồ mà vẫn ổn định tài chính đây?</p><p><br/></p><p>Phải làm gì để được trở về TỰ TIN ôm trọn thiên nhiên vào lòng đây...</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRANG<br/></b><br/></p><p>Ông ngoại ông nội con đều không còn nữa. Con xin phép gọi thầy bằng “ông” như một mảnh ghép thân thương trong cuộc đời. Con tính giấu tên nhưng lại thôi. Vì con muốn ông GỌI TÊN con thật to, rõ ràng.</p><p>Ông Web5ngay à,</p><p>Sao hôm nay con lại buồn rồi, nước mắt nhòe nhoẹt gối.</p><p>Con mơ thấy bọn trẻ trong xóm, mơ thấy đèn ông sao xanh đỏ cùng dây kim tuyến lấp lánh. Con đã khóc trong giấc mơ, khi tỉnh dậy nước mắt đã rơi tự bao giờ. Ông cũng đã từng như vậy mà.</p><p>Con buồn quá.</p><p>Con thèm về.</p><p>Trong cảm xúc nghẹn thở, con khao khát muốn nghe tiếng cô phát thanh viên nói ở sân bay chào đón chuyến bay con trở về.</p><p>Con sẽ ôm lấy bố, cuộn tròn trong vòng tay mẹ. Sẽ hôn lên gò má của bà thật SÂU, thật có Ý THỨC. Sẽ NHAI thật ngon món ăn người thân nấu. Con sẽ vuốt ve hình hài cơ thể mọi người mà thượng đế ban tặng.</p><p>Con nhìn thấy hình ảnh mình sà vào lòng cánh đồng lúa xanh tươi, được xoa xoa vuốt vuốt mặt đất thân thương.</p><p>Thật vui vì nắng gắt. Thật vui vì được muỗi cắn. Thật vui vì ở đất nước Hàn Quốc xa xôi này đôi chút cảm nhận được hương vị đặc trưng của đất Việt.</p><p>Tháng 8 vừa qua, chị em sinh đôi bọn con bước sang tuổi 20.</p><p>Học xong cấp III --&gt; ở nhà tự học tiếng Hàn 1 năm --&gt; thi thố xong xuôi được học bổng kỳ đầu du học Hàn Quốc.</p><p>Cuộc sống bận rộn. Các bạn toàn mua đồ ăn ngoài, ăn mỳ tôm hoặc bỏ bữa. Nhưng chị em con vẫn cố gắng tự nấu cơm, vẫn viết suy niệm, vẫn theo dõi cảm xúc, vẫn cố gắng vận động yoga một tí. Có giấy A4 ghi ra các vấn đề: tại sao không dậy sớm được, tại sao suy giảm trí nhớ...</p><p>Đi học + Đi làm + Chăm sóc cơ thể + Chăm sóc tinh thần. Cuộc sống quay cuồng. Nhưng quay đúng hướng, phải không ạ?</p><p>Ông Web ơi, bọn con có giỏi không? Bố mẹ lo tiền cho đi. Rồi bọn con cố gắng học để có học bổng, cố gắng đi làm để có tiền sinh hoạt, không để bố mẹ lo lắng thêm đồng nào nữa. Con giỏi mà đúng không...</p><p>Nếu cứ đà quay cuồng đúng hướng tuổi 20 như thế này, con sẽ trở thành người như thế nào nhỉ? Ông nói đi. Trên chặng đường ấy, hãy ngoảnh lại nhìn con, nói gì đó để con bò tiếp đi.</p><p>...</p><p>“Quỳnh ơi, tao yêu mày lắm.” Quỳnh của chúng ta giỏi lắm. Vừa đi học vừa đi làm, mà học tốt, làm giỏi, lại nấu ăn ngon. Cuộc sống khó khăn khiến đôi lúc mày có nói tục hơn, trợn to đôi mắt hơn, đôi lúc tao không nhận ra mày nữa.</p><p>Chúng ta đã đi cùng nhau thuở ấu thơ đến tận lúc du học đầy khó khăn này, nhưng dường như không thể như ngày xưa cùng ăn, cùng ngủ, cùng tắm nữa. Lịch học lịch làm khác nhau, trải nghiệm riêng, suy nghĩ riêng, không còn hở tí là kể này kể nọ nữa. Dù ở chung với nhau đây nhưng sao nhiều lúc...tao không CHẠM vào mày vậy Quỳnh...</p><p>Con hiểu.</p><p>Nhưng không thể tránh khỏi đau lòng.</p><p>Hai hàng nước mắt chảy trong bóng tối, con lấy chăn che mặt, chỉ đủ hở ra để...nhìn Quỳnh. Quỳnh đang hiện diện bên con này. Quỳnh đang ở đây này.</p><p><br/></p><p>Con muốn về. Học xong chắc chắn con sẽ về. Nhưng phải tỉnh táo: trở về với dáng hình tự tin biết rằng mình sẽ làm gì tiếp theo.</p><p>Con phải mở một trung tâm dạy tiếng của riêng mình. Nhưng phải làm sao đây. Con không muốn ở thành phố nữa đâu. Mở ở tỉnh lẻ Thái Bình được không? Nhưng có đủ người học để dư dả tài chính không? Phải làm gì ở nơi có gió mát, yên tĩnh, không ồn ào xô bồ mà vẫn ổn định tài chính đây?</p><p><br/></p><p>Phải làm gì để được trở về TỰ TIN ôm trọn thiên nhiên vào lòng đây...</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14054539-29-11-2023.mp3" length="7931361" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14054539</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>659</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-11-2023</itunes:title>
    <title>28-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LIN   Em chào thầy và mọi người ạ Em tên Lin . Em vừa tròn 20 tuổi Vấn đề của em liên quan đến mẹ . Em không muốn nói xấu gì mẹ nhưng bây giờ em cảm thấy rất giận và muốn bỏ mặc mẹ của em Mẹ em hay vay mượn nhiều nơi , từ hồi em học tiểu học là em đã chứng kiến cảnh giang hồ xông vào nhà đòi tiền nhiều lần Lúc đó cô dì trong nhà sẽ đứng ra trả cho mẹ em Bây giờ em lớn thì em là người trả Em trả không biết bao nhiêu tiền rồi em bỏ học sớm nên lúc nhỏ làm phục vụ ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LIN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ</p><p>Em tên Lin . Em vừa tròn 20 tuổi</p><p>Vấn đề của em liên quan đến mẹ . Em không muốn nói xấu gì mẹ nhưng bây giờ em cảm thấy rất giận và muốn bỏ mặc mẹ của em</p><p>Mẹ em hay vay mượn nhiều nơi , từ hồi em học tiểu học là em đã chứng kiến cảnh giang hồ xông vào nhà đòi tiền nhiều lần</p><p>Lúc đó cô dì trong nhà sẽ đứng ra trả cho mẹ em</p><p>Bây giờ em lớn thì em là người trả</p><p>Em trả không biết bao nhiêu tiền rồi</p><p>em bỏ học sớm nên lúc nhỏ làm phục vụ chạy bàn đủ chỗ , vừa đủ 18t thì vào cty làm công nhân nên đồng tiền làm ra em rất quý</p><p>Em đã trả hết nợ cũ của mẹ rồi , giờ mẹ lại vay mượn những người mới còn vay toàn giang hồ , tiền nóng</p><p>Và vấn đề là em không biết mẹ mượn tiền người ta làm gì. Nhà chỉ có 2 mẹ con , điện nước em đóng và mỗi tháng còn cho mẹ ít tiền tiêu…</p><p><br/></p><p>Mẹ em đã đi trốn mấy ngày nay</p><p><br/></p><p>Họ lại hâm he chửi mắng</p><p>Em vừa giận vừa bất lực</p><p>Mẹ ép em đến chết mới vừa lòng sao ???</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Bài viết tâm sự của em nếu có được duyệt và lỡ mang cảm xúc tiêu cực đến mọi người thì em xin lỗi ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LIN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ</p><p>Em tên Lin . Em vừa tròn 20 tuổi</p><p>Vấn đề của em liên quan đến mẹ . Em không muốn nói xấu gì mẹ nhưng bây giờ em cảm thấy rất giận và muốn bỏ mặc mẹ của em</p><p>Mẹ em hay vay mượn nhiều nơi , từ hồi em học tiểu học là em đã chứng kiến cảnh giang hồ xông vào nhà đòi tiền nhiều lần</p><p>Lúc đó cô dì trong nhà sẽ đứng ra trả cho mẹ em</p><p>Bây giờ em lớn thì em là người trả</p><p>Em trả không biết bao nhiêu tiền rồi</p><p>em bỏ học sớm nên lúc nhỏ làm phục vụ chạy bàn đủ chỗ , vừa đủ 18t thì vào cty làm công nhân nên đồng tiền làm ra em rất quý</p><p>Em đã trả hết nợ cũ của mẹ rồi , giờ mẹ lại vay mượn những người mới còn vay toàn giang hồ , tiền nóng</p><p>Và vấn đề là em không biết mẹ mượn tiền người ta làm gì. Nhà chỉ có 2 mẹ con , điện nước em đóng và mỗi tháng còn cho mẹ ít tiền tiêu…</p><p><br/></p><p>Mẹ em đã đi trốn mấy ngày nay</p><p><br/></p><p>Họ lại hâm he chửi mắng</p><p>Em vừa giận vừa bất lực</p><p>Mẹ ép em đến chết mới vừa lòng sao ???</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Bài viết tâm sự của em nếu có được duyệt và lỡ mang cảm xúc tiêu cực đến mọi người thì em xin lỗi ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14047113-28-11-2023.mp3" length="1610565" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14047113</guid>
    <pubDate>Tue, 28 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>133</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-11-2023</itunes:title>
    <title>27-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TUẤN     Chào anh và các bạn,   Em năm nay gần 30t và đang trải qua tình trạng lạc lõng trong sự nghiệp   Em bắt đầu sự nghiệp với công việc khá tốt, lương cao và luôn đều đặn phát triển trong vòng 3-4 năm sau đó. Cho đến ngày em bị đuổi việc vì không hoàn thành tốt nhiệm vụ, em đã được "cưu mang" vào 1 công ty startup nhỏ.   Tại công ty này, em đã có cơ hội tăng tốc phát triển và đạt được những thành tựu em cho là viên mãn trong độ tuổi của em. Em gắn bó với công...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUẤN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh và các bạn,</p><p><br/></p><p>Em năm nay gần 30t và đang trải qua tình trạng lạc lõng trong sự nghiệp</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu sự nghiệp với công việc khá tốt, lương cao và luôn đều đặn phát triển trong vòng 3-4 năm sau đó. Cho đến ngày em bị đuổi việc vì không hoàn thành tốt nhiệm vụ, em đã được &quot;cưu mang&quot; vào 1 công ty startup nhỏ.</p><p><br/></p><p>Tại công ty này, em đã có cơ hội tăng tốc phát triển và đạt được những thành tựu em cho là viên mãn trong độ tuổi của em. Em gắn bó với công ty được 3 năm và công ty phá sản vì không qua được ảnh hưởng của kinh tế + covid (vào năm 2022)</p><p><br/></p><p>Trong hơn 1 năm qua, em đã đi tìm công việc mới vừa thoả mãn thu nhập đồng thời có được 1 môi trường năng động và phát triển như trước. Tuy nhiên, em luôn cảm thấy không đủ tại công việc hiện tại và luôn nung nấu việc ra riêng và vào lại 1 startup nào đó đem lại cảm giác như xưa</p><p><br/></p><p>Và vì tâm lí không tập trung và xao nhãng này, em lại &quot;được&quot; sếp đánh giá nên nghỉ việc luôn và em lại tiếp tục đi tìm việc</p><p><br/></p><p>Quá trình tìm việc của em trong 1 tháng qua ko mấy suôn sẻ vì em luôn mong muốn tìm được 1 hình ảnh công ty như xưa để tìm lại được cảm giác tận hiến. Em cũng có được 1 offer từ 1 anh doanh nhân đã khởi nghiệp được lâu và đang trong quá trình thương thảo</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, em luôn nhìn lại bản thân và nghĩ: Không biết đây là bản tính bồng bột thích cảm giác tạo ảnh hưởng và hay vin vào lí do này để thiếu trách nhiệm dẫn đến bị sa thải; hay Việc không phù hợp ở công ty vừa rồi là tất yếu và nên tìm 1 mục tiêu khác? Lẽ ra nếu làm tốt hơn thì em nên làm gì? Có điểm mù nào lẽ ra em phải cải thiện thay vì luôn &quot;chạy trốn&quot; để tìm 1 thứ &quot;phù hợp hơn&quot;? Có khi nào sự thất bại này tại vì em đã thiếu chuyên tâm cho hiện tại và luôn tìm cơ hội mới?</p><p><br/></p><p>Cám ơn anh va mọi người đã dành thời gian đọc</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người sức khoẻ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TUẤN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh và các bạn,</p><p><br/></p><p>Em năm nay gần 30t và đang trải qua tình trạng lạc lõng trong sự nghiệp</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu sự nghiệp với công việc khá tốt, lương cao và luôn đều đặn phát triển trong vòng 3-4 năm sau đó. Cho đến ngày em bị đuổi việc vì không hoàn thành tốt nhiệm vụ, em đã được &quot;cưu mang&quot; vào 1 công ty startup nhỏ.</p><p><br/></p><p>Tại công ty này, em đã có cơ hội tăng tốc phát triển và đạt được những thành tựu em cho là viên mãn trong độ tuổi của em. Em gắn bó với công ty được 3 năm và công ty phá sản vì không qua được ảnh hưởng của kinh tế + covid (vào năm 2022)</p><p><br/></p><p>Trong hơn 1 năm qua, em đã đi tìm công việc mới vừa thoả mãn thu nhập đồng thời có được 1 môi trường năng động và phát triển như trước. Tuy nhiên, em luôn cảm thấy không đủ tại công việc hiện tại và luôn nung nấu việc ra riêng và vào lại 1 startup nào đó đem lại cảm giác như xưa</p><p><br/></p><p>Và vì tâm lí không tập trung và xao nhãng này, em lại &quot;được&quot; sếp đánh giá nên nghỉ việc luôn và em lại tiếp tục đi tìm việc</p><p><br/></p><p>Quá trình tìm việc của em trong 1 tháng qua ko mấy suôn sẻ vì em luôn mong muốn tìm được 1 hình ảnh công ty như xưa để tìm lại được cảm giác tận hiến. Em cũng có được 1 offer từ 1 anh doanh nhân đã khởi nghiệp được lâu và đang trong quá trình thương thảo</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, em luôn nhìn lại bản thân và nghĩ: Không biết đây là bản tính bồng bột thích cảm giác tạo ảnh hưởng và hay vin vào lí do này để thiếu trách nhiệm dẫn đến bị sa thải; hay Việc không phù hợp ở công ty vừa rồi là tất yếu và nên tìm 1 mục tiêu khác? Lẽ ra nếu làm tốt hơn thì em nên làm gì? Có điểm mù nào lẽ ra em phải cải thiện thay vì luôn &quot;chạy trốn&quot; để tìm 1 thứ &quot;phù hợp hơn&quot;? Có khi nào sự thất bại này tại vì em đã thiếu chuyên tâm cho hiện tại và luôn tìm cơ hội mới?</p><p><br/></p><p>Cám ơn anh va mọi người đã dành thời gian đọc</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người sức khoẻ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14038855-27-11-2023.mp3" length="6972145" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14038855</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>579</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-11-2023</itunes:title>
    <title>24-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MỐT Chào thầy và các bạn đã đọc hết những tâm sự của mình. Chúc các bạn có một ngày vui vẻ .    Em xin giới thiệu em tên là M hiện sắp 20 tuổi  . Một lứa tuổi em cảm thấy cũng đủ lớn để có trách nhiệm với bản thân hơn . Em đang theo học một trường công ngành quản trị du lịch - lữ hành. Ngành đó em chọn do em chuyển ngành từ kiểm toán sang ( vì em rất ghét số khi em học em mới nhận ra em đi chậm khi học số, tính toán ) mặc dù từ nhỏ em nói chuyện hơi nhanh với ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỐT</p><p>Chào thầy và các bạn đã đọc hết những tâm sự của mình. Chúc các bạn có một ngày vui vẻ .</p><p><br/><br/></p><p>Em xin giới thiệu em tên là M hiện sắp 20 tuổi  . Một lứa tuổi em cảm thấy cũng đủ lớn để có trách nhiệm với bản thân hơn . Em đang theo học một trường công ngành quản trị du lịch - lữ hành. Ngành đó em chọn do em chuyển ngành từ kiểm toán sang ( vì em rất ghét số khi em học em mới nhận ra em đi chậm khi học số, tính toán ) mặc dù từ nhỏ em nói chuyện hơi nhanh với không rõ ràng từng chữ em cảm thấy hơi tự ti khi chất giọng em khá yếu . Em quê miền tây nên khi phát âm sẽ có cảm giác nó không chính xác nữa. Mặc dù vậy em vẫn tiếp tục học lữ hành và  làm những công việc parttime liên quan đến giọng nói như tư vấn (pg) tại các siêu thị … Em cao 1m70 nhưng khuôn mặt có khuyết điểm bị móm do hàm, một chiếc mũi thấp và đôi mắt cận nặng cỡ 7 độ ( ltrong đó loạn 2 độ) . Làm cho em chỉ làm bên mảng tư vấn chứ không dám ứng tuyển mấy cái pg sự kiện ( mặc dù lương cao hơn rất nhiều ) nó làm em tự ti khi bị chụp ảnh dìm vì góc nào cũng chết.</p><p><br/><br/></p><p>Hằng ngày em cứ rãnh là đăng kí đi làm có khi nghỉ học đi làm cho nên kết quả học tập chỉ đủ qua môn thôi thời gian 24h đối với em là quá ít ( đi học đi làm chạy deadline) , nên em có thể hỏi thầy liệu một đứa sinh viên chỉ biết đi làm vậy và chỉ muốn kiếm tiền liệu có thực dụng quá không? ( Một chút về hoàn cảnh gia đình của em ba mẹ cũng lớn so với mọi người đồng trang lứa vì em là con thứ 3  nên việc ba mẹ chỉ mần ruộng thì chỉ đủ nuôi em học chứ ăn uống thoải mái với em là điều không thể nên em muốn kiếm tiền để chi tiêu hằng tháng thôi. Với để có thể thoải mái trong sự lựa chọn và em còn muốn mau giàu để cho gia đình em được đi đây đó chơi, chứ 2 chị của em chỉ đủ để lo cho gia đình nhỏ của mình vẫn làm công ăn lương chứ không giàu có gì nên em chỉ muốn em kiếm được nhiều tiền để cho mẹ mua được thứ mình thích chứ không phải tiết kiệm không dám ăn cho em học đại học )</p><p><br/><br/></p><p>Em luôn cảm giác em sẽ thành công hay do em ảo tưởng? Em cũng xem nhiều video selfhelp và có đang duy trì các thói quen tốt như viết nhật ký, nghe podccast, đọc sách, ăn healthy, skincare, dậy sớm,học tiếng anh … những càng làm nó thì em càng cảm giác em cố gắng học hoài thì sẽ thành công thôi, nhưng  thật sự em không biết em thích gì cả : viết hay nói ? hay là cái gì lúc nào em cũng hỏi em thích cái gì nhưng em không trả lời được . “Em chỉ ước mình đẹp hơn về khuôn mặt với chiều cao như vậy em sẽ dễ có tiền hơn và học thêm tiếng anh nữa thì tuyệt vời =)) “ .</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng muốn học piano, tiếng Anh, tiếng Pháp( tự nhiên cái em tải app doulingo về cái chỉ học được cái tiếng Pháp ổn thôi với em cũng thích nước Pháp rất nhiều ) , tập gym .Nhưng do thời gian và tiền bạc không đủ chi trả nên em càng cố gắng hơn trong việc đi làm với đồng lương sinh viên rẻ bèo ( vừa lấy thời gian đánh đổi một ít tiền nong ). Đôi khi em nghĩ nên làm việc cho bản thân thì tốt hơn . Nhưng khi em dành cho em thời gian làm MMO bên mảng tiktok affiliate thì em nản vô cùng vì không ai bấm dô mua hàng cả. Em có học edit trên capcut và đăng kí làm creator capcut nhưng vì nó không đẹp nên lượt dùng rất thấp . Cái em nản quá em từ bỏ .Em hiện đang dự định làm page để tâm sự và chia sẻ về cuộc sống viết lách nhưng em quá bận và sợ để làm nó . Khi đọc hết dòng này mọi người chắc thấy chữ “nhưng  .. vì …do..” nhiều quá đúng không &gt; em biết rõ điều đó nhưng không biết đó làm cảm giác gì ? Cho em xin hỏi thầy bây giờ em nên chọn cái nào để bắt đầu được ạ?</p><p><br/><br/></p><p>Ở lứa tuổi này bạn bè em sẽ đi chơi , tiêu tiền thoải mái ( em ở ktx trường em thấy mọi người chỉ học và ăn ngủ chơi game chứ không ai đi làm suốt ngày như em) , và làm sao để qua môn trong khi em lại nghĩ khác về một cuộc sống đáng sống dư dả về tài chính và tự do làm điều mình thích , dẫn mẹ đi du lị</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỐT</p><p>Chào thầy và các bạn đã đọc hết những tâm sự của mình. Chúc các bạn có một ngày vui vẻ .</p><p><br/><br/></p><p>Em xin giới thiệu em tên là M hiện sắp 20 tuổi  . Một lứa tuổi em cảm thấy cũng đủ lớn để có trách nhiệm với bản thân hơn . Em đang theo học một trường công ngành quản trị du lịch - lữ hành. Ngành đó em chọn do em chuyển ngành từ kiểm toán sang ( vì em rất ghét số khi em học em mới nhận ra em đi chậm khi học số, tính toán ) mặc dù từ nhỏ em nói chuyện hơi nhanh với không rõ ràng từng chữ em cảm thấy hơi tự ti khi chất giọng em khá yếu . Em quê miền tây nên khi phát âm sẽ có cảm giác nó không chính xác nữa. Mặc dù vậy em vẫn tiếp tục học lữ hành và  làm những công việc parttime liên quan đến giọng nói như tư vấn (pg) tại các siêu thị … Em cao 1m70 nhưng khuôn mặt có khuyết điểm bị móm do hàm, một chiếc mũi thấp và đôi mắt cận nặng cỡ 7 độ ( ltrong đó loạn 2 độ) . Làm cho em chỉ làm bên mảng tư vấn chứ không dám ứng tuyển mấy cái pg sự kiện ( mặc dù lương cao hơn rất nhiều ) nó làm em tự ti khi bị chụp ảnh dìm vì góc nào cũng chết.</p><p><br/><br/></p><p>Hằng ngày em cứ rãnh là đăng kí đi làm có khi nghỉ học đi làm cho nên kết quả học tập chỉ đủ qua môn thôi thời gian 24h đối với em là quá ít ( đi học đi làm chạy deadline) , nên em có thể hỏi thầy liệu một đứa sinh viên chỉ biết đi làm vậy và chỉ muốn kiếm tiền liệu có thực dụng quá không? ( Một chút về hoàn cảnh gia đình của em ba mẹ cũng lớn so với mọi người đồng trang lứa vì em là con thứ 3  nên việc ba mẹ chỉ mần ruộng thì chỉ đủ nuôi em học chứ ăn uống thoải mái với em là điều không thể nên em muốn kiếm tiền để chi tiêu hằng tháng thôi. Với để có thể thoải mái trong sự lựa chọn và em còn muốn mau giàu để cho gia đình em được đi đây đó chơi, chứ 2 chị của em chỉ đủ để lo cho gia đình nhỏ của mình vẫn làm công ăn lương chứ không giàu có gì nên em chỉ muốn em kiếm được nhiều tiền để cho mẹ mua được thứ mình thích chứ không phải tiết kiệm không dám ăn cho em học đại học )</p><p><br/><br/></p><p>Em luôn cảm giác em sẽ thành công hay do em ảo tưởng? Em cũng xem nhiều video selfhelp và có đang duy trì các thói quen tốt như viết nhật ký, nghe podccast, đọc sách, ăn healthy, skincare, dậy sớm,học tiếng anh … những càng làm nó thì em càng cảm giác em cố gắng học hoài thì sẽ thành công thôi, nhưng  thật sự em không biết em thích gì cả : viết hay nói ? hay là cái gì lúc nào em cũng hỏi em thích cái gì nhưng em không trả lời được . “Em chỉ ước mình đẹp hơn về khuôn mặt với chiều cao như vậy em sẽ dễ có tiền hơn và học thêm tiếng anh nữa thì tuyệt vời =)) “ .</p><p><br/><br/></p><p>Em cũng muốn học piano, tiếng Anh, tiếng Pháp( tự nhiên cái em tải app doulingo về cái chỉ học được cái tiếng Pháp ổn thôi với em cũng thích nước Pháp rất nhiều ) , tập gym .Nhưng do thời gian và tiền bạc không đủ chi trả nên em càng cố gắng hơn trong việc đi làm với đồng lương sinh viên rẻ bèo ( vừa lấy thời gian đánh đổi một ít tiền nong ). Đôi khi em nghĩ nên làm việc cho bản thân thì tốt hơn . Nhưng khi em dành cho em thời gian làm MMO bên mảng tiktok affiliate thì em nản vô cùng vì không ai bấm dô mua hàng cả. Em có học edit trên capcut và đăng kí làm creator capcut nhưng vì nó không đẹp nên lượt dùng rất thấp . Cái em nản quá em từ bỏ .Em hiện đang dự định làm page để tâm sự và chia sẻ về cuộc sống viết lách nhưng em quá bận và sợ để làm nó . Khi đọc hết dòng này mọi người chắc thấy chữ “nhưng  .. vì …do..” nhiều quá đúng không &gt; em biết rõ điều đó nhưng không biết đó làm cảm giác gì ? Cho em xin hỏi thầy bây giờ em nên chọn cái nào để bắt đầu được ạ?</p><p><br/><br/></p><p>Ở lứa tuổi này bạn bè em sẽ đi chơi , tiêu tiền thoải mái ( em ở ktx trường em thấy mọi người chỉ học và ăn ngủ chơi game chứ không ai đi làm suốt ngày như em) , và làm sao để qua môn trong khi em lại nghĩ khác về một cuộc sống đáng sống dư dả về tài chính và tự do làm điều mình thích , dẫn mẹ đi du lị</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14027207-24-11-2023.mp3" length="9416266" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14027207</guid>
    <pubDate>Fri, 24 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>783</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-11-2023</itunes:title>
    <title>23-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LARS   Chào tất cả cô, bác, anh, chị. Đặc biệt là chào Anh Năm!   Em vừa mới thất nghiệp. Đây là công ty thứ 3 kể từ khi em bắt đầu ra đời đi làm từ 2019. Khi bài này của em có may mắn được lên sóng thì không biết đến lúc đó em đã tìm được công việc mới chưa?   Em năm nay 26 tuổi (1997) đã có gia đình và 2 bé nhỏ, 1 trai, 1 gái, quê ở Cà Mau. Hoàn cảnh gia đình em cũng gọi là đủ ăn đủ mặc thôi ạ. Em là con 1 trong nhà, đúng nghĩa là: "Con trai cưng của mẹ". Từ nhỏ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LARS<br/></b><br/></p><p>Chào tất cả cô, bác, anh, chị. Đặc biệt là chào Anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em vừa mới thất nghiệp. Đây là công ty thứ 3 kể từ khi em bắt đầu ra đời đi làm từ 2019. Khi bài này của em có may mắn được lên sóng thì không biết đến lúc đó em đã tìm được công việc mới chưa?</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi (1997) đã có gia đình và 2 bé nhỏ, 1 trai, 1 gái, quê ở Cà Mau. Hoàn cảnh gia đình em cũng gọi là đủ ăn đủ mặc thôi ạ. Em là con 1 trong nhà, đúng nghĩa là: &quot;Con trai cưng của mẹ&quot;. Từ nhỏ, em chỉ có việc ăn và học, mẹ em không cho em làm bất kì một thứ gì cả. Gia đình em khá phức tạp. Từ nhỏ, em luôn bị quản thúc và sống dưới cách giáo dục của cha mẹ là phụ thuộc vào gia đình hoàn toàn. Cha mẹ quyết định thay em tất cả mọi thứ và em là một đứa rất nghe lời.</p><p><br/></p><p>Cha và mẹ em đến với nhau sau những đổ vỡ. Em có 2 anh chị cùng cha, khác mẹ. (1 người anh nghiện ngập và 1 người chị tương đối hạnh phúc với cuộc sống hiện tại). Do có 1 người con trai như vậy nên cha em quản giáo em càng khắc khe hơn. Là con trai nhưng không được đi chơi quá 9h. Lúc nào, bất kể làm gì cũng luôn dưới tầm mắt của cha và mẹ.</p><p><br/></p><p>Cha và mẹ em lại không hạnh phúc. Nhiều lúc em tự hỏi là vì cái gì mà 2 người lại có thể sống bên nhau trong một mối quan hệ như vậy? (Vì em sao?). Tuổi thơ của em chứng kiến chuyện chửi nhau, đánh nhau ở mọi lúc, mọi nơi kể cả khi ăn cơm hay làm bất cứ điều gì mà 2 ông bà gay gỗ, chửi bới, đánh đập nhau, dùng những lời thậm tệ nhất dành cho nhau, cho gia đình của nhau. Em nhớ có lần, em đã phải quỳ lạy 2 ông bà trong lúc ông bà đánh nhau trong mâm cơm. Những ký ức, những hình ảnh đó không thể nào em có thể xóa được. Cha mẹ như vậy nên riết rồi em bị chai lỳ với cảm xúc, em ko còn sợ nữa, ko còn khóc nữa. Cứ mỗi tháng mà cha mẹ em lại không chửi nhau, đánh nhau là điều gì đó bất bình thường trong cuộc sống của em từ trước đến nay. Em không trách cha mẹ của mình vì em nghĩ họ cũng là nạn nhân như em. Chỉ là họ muốn chuộc lại lỗi lầm của mình bằng cách giáo dục không tốt lên em.</p><p><br/></p><p>Về gia đình của em. Vợ em là bạn học cùng Đại học với em. Tụi em quen nhau 2 năm và cưới nhau cũng được 3 năm. Giữa vợ chồng em thì không có vấn đề gì to lớn, trừ vợ chồng em hơi khác tần số, nên khó có thể tâm sự với nhau. Em lại không có bạn bè và mối quan hệ để tâm sự, chia sẻ nên đó cũng là lý do em viết ở đây. Tuy nhiên, giữa vợ và mẹ của em lại không tốt. Mẹ em rất kỹ tính và ngăn nắp, vợ em thì được cái lo lắng cho chồng, con, bếp núc khá chu đáo nhưng lại cẩu thả, không ngăn nắp. Và rồi, 2 người không sống chung được với nhau. Về bản chất, ai cũng muốn người khác làm theo quan điểm, cách sống của mình cả, không ai nhường ai. Em thì lại đứng giữa, mẹ em chỉ có một mình em, cũng khó ha? Đầu năm, em phát hiện em bị đái tháo đường. Đối với tuổi như em thì bị bệnh này là khá sớm. Do em bệnh, mẹ em không yên tâm nên lên ở trọ chung với vợ chồng em. Ở chung thì càng nhiều chuyện để xét nét, khó chịu với nhau. Hồi con trai em mới chào đời, cũng vì nghĩ cho gia đình, cho vợ em mà em đã lớn tiếng với mẹ em và dọn lên Vĩnh Long ở riêng và làm việc ở một nơi xa. Đó là lần đầu tiên trong 26 năm em lớn tiếng với mẹ của em. Và giờ, cái viễn cảnh 2 người cơm không lành canh không ngọt và em lại là người ở giữa.</p><p><br/></p><p>Trong đầu em có rất nhiều vấn đề phải suy nghĩ:</p><p><br/></p><p>-Cha mẹ ngày càng già, thân là con 1, công danh sự nghiệp chưa ổn định. Xa quê hương, cha mẹ. Làm sao lo lắng cho cha mẹ lúc già yếu, bệnh tật?</p><p><br/></p><p>-Mẹ chồng nàng dâu không thể toàn vẹn cả 2. Có hiếu với cha mẹ thì chẳng lẽ xa lìa vợ con. Bên vợ, bên con thì mang danh là con bất hiếu?</p><p><br/></p><p>-Công việc, kinh tế chưa ổn định, vừa thất nghiệp. Những tháng tới không biết tiền ở đâu để mua sữa cho con. Em có cố găng học ngoại ngữ, cố gắng học thêm chuyên môn, kỹ nă</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LARS<br/></b><br/></p><p>Chào tất cả cô, bác, anh, chị. Đặc biệt là chào Anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em vừa mới thất nghiệp. Đây là công ty thứ 3 kể từ khi em bắt đầu ra đời đi làm từ 2019. Khi bài này của em có may mắn được lên sóng thì không biết đến lúc đó em đã tìm được công việc mới chưa?</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi (1997) đã có gia đình và 2 bé nhỏ, 1 trai, 1 gái, quê ở Cà Mau. Hoàn cảnh gia đình em cũng gọi là đủ ăn đủ mặc thôi ạ. Em là con 1 trong nhà, đúng nghĩa là: &quot;Con trai cưng của mẹ&quot;. Từ nhỏ, em chỉ có việc ăn và học, mẹ em không cho em làm bất kì một thứ gì cả. Gia đình em khá phức tạp. Từ nhỏ, em luôn bị quản thúc và sống dưới cách giáo dục của cha mẹ là phụ thuộc vào gia đình hoàn toàn. Cha mẹ quyết định thay em tất cả mọi thứ và em là một đứa rất nghe lời.</p><p><br/></p><p>Cha và mẹ em đến với nhau sau những đổ vỡ. Em có 2 anh chị cùng cha, khác mẹ. (1 người anh nghiện ngập và 1 người chị tương đối hạnh phúc với cuộc sống hiện tại). Do có 1 người con trai như vậy nên cha em quản giáo em càng khắc khe hơn. Là con trai nhưng không được đi chơi quá 9h. Lúc nào, bất kể làm gì cũng luôn dưới tầm mắt của cha và mẹ.</p><p><br/></p><p>Cha và mẹ em lại không hạnh phúc. Nhiều lúc em tự hỏi là vì cái gì mà 2 người lại có thể sống bên nhau trong một mối quan hệ như vậy? (Vì em sao?). Tuổi thơ của em chứng kiến chuyện chửi nhau, đánh nhau ở mọi lúc, mọi nơi kể cả khi ăn cơm hay làm bất cứ điều gì mà 2 ông bà gay gỗ, chửi bới, đánh đập nhau, dùng những lời thậm tệ nhất dành cho nhau, cho gia đình của nhau. Em nhớ có lần, em đã phải quỳ lạy 2 ông bà trong lúc ông bà đánh nhau trong mâm cơm. Những ký ức, những hình ảnh đó không thể nào em có thể xóa được. Cha mẹ như vậy nên riết rồi em bị chai lỳ với cảm xúc, em ko còn sợ nữa, ko còn khóc nữa. Cứ mỗi tháng mà cha mẹ em lại không chửi nhau, đánh nhau là điều gì đó bất bình thường trong cuộc sống của em từ trước đến nay. Em không trách cha mẹ của mình vì em nghĩ họ cũng là nạn nhân như em. Chỉ là họ muốn chuộc lại lỗi lầm của mình bằng cách giáo dục không tốt lên em.</p><p><br/></p><p>Về gia đình của em. Vợ em là bạn học cùng Đại học với em. Tụi em quen nhau 2 năm và cưới nhau cũng được 3 năm. Giữa vợ chồng em thì không có vấn đề gì to lớn, trừ vợ chồng em hơi khác tần số, nên khó có thể tâm sự với nhau. Em lại không có bạn bè và mối quan hệ để tâm sự, chia sẻ nên đó cũng là lý do em viết ở đây. Tuy nhiên, giữa vợ và mẹ của em lại không tốt. Mẹ em rất kỹ tính và ngăn nắp, vợ em thì được cái lo lắng cho chồng, con, bếp núc khá chu đáo nhưng lại cẩu thả, không ngăn nắp. Và rồi, 2 người không sống chung được với nhau. Về bản chất, ai cũng muốn người khác làm theo quan điểm, cách sống của mình cả, không ai nhường ai. Em thì lại đứng giữa, mẹ em chỉ có một mình em, cũng khó ha? Đầu năm, em phát hiện em bị đái tháo đường. Đối với tuổi như em thì bị bệnh này là khá sớm. Do em bệnh, mẹ em không yên tâm nên lên ở trọ chung với vợ chồng em. Ở chung thì càng nhiều chuyện để xét nét, khó chịu với nhau. Hồi con trai em mới chào đời, cũng vì nghĩ cho gia đình, cho vợ em mà em đã lớn tiếng với mẹ em và dọn lên Vĩnh Long ở riêng và làm việc ở một nơi xa. Đó là lần đầu tiên trong 26 năm em lớn tiếng với mẹ của em. Và giờ, cái viễn cảnh 2 người cơm không lành canh không ngọt và em lại là người ở giữa.</p><p><br/></p><p>Trong đầu em có rất nhiều vấn đề phải suy nghĩ:</p><p><br/></p><p>-Cha mẹ ngày càng già, thân là con 1, công danh sự nghiệp chưa ổn định. Xa quê hương, cha mẹ. Làm sao lo lắng cho cha mẹ lúc già yếu, bệnh tật?</p><p><br/></p><p>-Mẹ chồng nàng dâu không thể toàn vẹn cả 2. Có hiếu với cha mẹ thì chẳng lẽ xa lìa vợ con. Bên vợ, bên con thì mang danh là con bất hiếu?</p><p><br/></p><p>-Công việc, kinh tế chưa ổn định, vừa thất nghiệp. Những tháng tới không biết tiền ở đâu để mua sữa cho con. Em có cố găng học ngoại ngữ, cố gắng học thêm chuyên môn, kỹ nă</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14023252-23-11-2023.mp3" length="9237914" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14023252</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>768</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-11-2023</itunes:title>
    <title>22-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÊ LIỆT     Em xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm Gia Đình W5N. Chúc thầy Năm và anh chị có một ngày thật nhiều bình an và niềm vui ạ.   Em là nam hiện tại 21 tuổi, đang làm sale membership tại phòng gym. Và đang cảm thấy rất mệt mỏi với bản thân và mọi thứ xung quanh ạ.   Em chẳng hiểu sao ngay từ lớp 3, lớp 4 em đã bắt đầu có thói quen nói dốc, nói xạo và ba phải rồi. Nhà không hề giàu mà toàn nói xạo với bạn là nhà mình giàu lắm. Và luôn hùa theo mấy đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÊ LIỆT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm Gia Đình W5N. Chúc thầy Năm và anh chị có một ngày thật nhiều bình an và niềm vui ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nam hiện tại 21 tuổi, đang làm sale membership tại phòng gym. Và đang cảm thấy rất mệt mỏi với bản thân và mọi thứ xung quanh ạ.</p><p><br/></p><p>Em chẳng hiểu sao ngay từ lớp 3, lớp 4 em đã bắt đầu có thói quen nói dốc, nói xạo và ba phải rồi. Nhà không hề giàu mà toàn nói xạo với bạn là nhà mình giàu lắm. Và luôn hùa theo mấy đứa mạnh trong lớp. Bây giờ nghĩ lại, em luôn thắc mắc tại sao 1 thằng nhóc lớp 3, lớp 4 bị gì mà lại phải làm thế?</p><p><br/></p><p>Em còn thêm tính lười biếng, thiếu trách nhiệm và hời hợt nữa. Đi học thì cứ cúp học mãi thôi. Xung quanh có chuyện gì, ai nói gì thì cũng kệ không quan tâm. Em thực sự không cảm thấy hứng thú với những cuộc trò chuyện xả giao. Em chỉ hứng thú nói chuyện với những chủ đề có chiều sâu thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Thế nhưng rồi, khi em bước vào công ty sale này. Phải nói là kinh khủng đối với em. Có 2 team bán hàng trong một phòng, một team thì sếp chỉ tập chung và chỉ trò chuyện về công việc, có giỡn thì giỡn dựa rất vui và rất thật. Còn team còn lại, thì sếp em toàn cố để giỡn chứ anh đó không hề thú vị gì. Không chỉ mình em mà đồng nghiệp cũng thấy ngượng. Còn về công việc, không đào tạo gì nhiều mà toàn ép gọi kiếm khách hàng. Các số tiềm năng từ phòng marketing gửi xuống cho sale đặt cuộc hẹn. Thì team bên kia chia số rất công bằng, tuần đầu chia số đều và từ tuần 2 thì chia số theo tỉ lệ đặt cuộc hẹn thành công. Tức là ai đặt cuộc hẹn giỏi thì càng có nhiều số tiềm năng mà bán hàng.</p><p><br/></p><p>Còn team bên em, thì sếp đưa số hoàn toàn dựa theo cảm tính chứ chẳng có quy luật gì cả. Những người bên ngoài hoạt bát hướng ngoại là được nhận số nhiều nhất, mặc cho họ có không đặt được cuộc hẹn nào thì vẫn có số đều đều. Còn những người còn lại như em, không lanh lợi thì phải gọi những số cũ để hẹn khách lên. Gọi khi nào có số cũ đó lên và bán được thành công thì mới cho số tiềm năng mà bán. Mà thực sự thì số cũ người cũ gọi còn không được thì làm sao người mới dễ mời lên được ạ. Nên em cảm thấy cái cách đấy vô cùng thiên vị.</p><p><br/></p><p>Sếp và đồng nghiệp nhạt mà em phải cố hòa nhập để cười từ thiện là chuyện vô cùng khó. Những người mà em thân nhất toàn là những anh chị team bên kia. Trò chuyện chân thật và chia sẻ kiến thức. Còn bên em cứ gặp nhau là giỡn xả giao, cứ phải cười phải vui vẻ khi gặp nhau. Em thực sự rất mệt, chỉ muốn đổi qua team bên kia thôi. Thế nhưng đổi thì lại không được ạ.</p><p><br/></p><p>Phải làm sao để em sống và phát triển được trong một team như thế này đây ạ?</p><p><br/></p><p>Những câu hỏi ngoài lề khác mong thầy và các anh chị chia sẻ giúp em với ạ.</p><p>1. Làm sao để sống có trách nhiệm và chú tâm hơn đến mọi thứ xung quanh?</p><p>2. Làm sao để trị được tính ba phải, nói xạo và dám thẳng thắn nêu lên quan điểm của mình?</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy Năm và các anh chị đã đọc ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÊ LIỆT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm Gia Đình W5N. Chúc thầy Năm và anh chị có một ngày thật nhiều bình an và niềm vui ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nam hiện tại 21 tuổi, đang làm sale membership tại phòng gym. Và đang cảm thấy rất mệt mỏi với bản thân và mọi thứ xung quanh ạ.</p><p><br/></p><p>Em chẳng hiểu sao ngay từ lớp 3, lớp 4 em đã bắt đầu có thói quen nói dốc, nói xạo và ba phải rồi. Nhà không hề giàu mà toàn nói xạo với bạn là nhà mình giàu lắm. Và luôn hùa theo mấy đứa mạnh trong lớp. Bây giờ nghĩ lại, em luôn thắc mắc tại sao 1 thằng nhóc lớp 3, lớp 4 bị gì mà lại phải làm thế?</p><p><br/></p><p>Em còn thêm tính lười biếng, thiếu trách nhiệm và hời hợt nữa. Đi học thì cứ cúp học mãi thôi. Xung quanh có chuyện gì, ai nói gì thì cũng kệ không quan tâm. Em thực sự không cảm thấy hứng thú với những cuộc trò chuyện xả giao. Em chỉ hứng thú nói chuyện với những chủ đề có chiều sâu thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Thế nhưng rồi, khi em bước vào công ty sale này. Phải nói là kinh khủng đối với em. Có 2 team bán hàng trong một phòng, một team thì sếp chỉ tập chung và chỉ trò chuyện về công việc, có giỡn thì giỡn dựa rất vui và rất thật. Còn team còn lại, thì sếp em toàn cố để giỡn chứ anh đó không hề thú vị gì. Không chỉ mình em mà đồng nghiệp cũng thấy ngượng. Còn về công việc, không đào tạo gì nhiều mà toàn ép gọi kiếm khách hàng. Các số tiềm năng từ phòng marketing gửi xuống cho sale đặt cuộc hẹn. Thì team bên kia chia số rất công bằng, tuần đầu chia số đều và từ tuần 2 thì chia số theo tỉ lệ đặt cuộc hẹn thành công. Tức là ai đặt cuộc hẹn giỏi thì càng có nhiều số tiềm năng mà bán hàng.</p><p><br/></p><p>Còn team bên em, thì sếp đưa số hoàn toàn dựa theo cảm tính chứ chẳng có quy luật gì cả. Những người bên ngoài hoạt bát hướng ngoại là được nhận số nhiều nhất, mặc cho họ có không đặt được cuộc hẹn nào thì vẫn có số đều đều. Còn những người còn lại như em, không lanh lợi thì phải gọi những số cũ để hẹn khách lên. Gọi khi nào có số cũ đó lên và bán được thành công thì mới cho số tiềm năng mà bán. Mà thực sự thì số cũ người cũ gọi còn không được thì làm sao người mới dễ mời lên được ạ. Nên em cảm thấy cái cách đấy vô cùng thiên vị.</p><p><br/></p><p>Sếp và đồng nghiệp nhạt mà em phải cố hòa nhập để cười từ thiện là chuyện vô cùng khó. Những người mà em thân nhất toàn là những anh chị team bên kia. Trò chuyện chân thật và chia sẻ kiến thức. Còn bên em cứ gặp nhau là giỡn xả giao, cứ phải cười phải vui vẻ khi gặp nhau. Em thực sự rất mệt, chỉ muốn đổi qua team bên kia thôi. Thế nhưng đổi thì lại không được ạ.</p><p><br/></p><p>Phải làm sao để em sống và phát triển được trong một team như thế này đây ạ?</p><p><br/></p><p>Những câu hỏi ngoài lề khác mong thầy và các anh chị chia sẻ giúp em với ạ.</p><p>1. Làm sao để sống có trách nhiệm và chú tâm hơn đến mọi thứ xung quanh?</p><p>2. Làm sao để trị được tính ba phải, nói xạo và dám thẳng thắn nêu lên quan điểm của mình?</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy Năm và các anh chị đã đọc ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14016895-22-11-2023.mp3" length="5237405" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14016895</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>435</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-11-2023</itunes:title>
    <title>21-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LUKE     Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong đại gia đình Web5ngay Em viết bài này nhằm mục đích than thở khi mọi thứ không tốt xíu thôi ạ =)) ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3716702778558192/?__cft__[0]=AZVTxbo89MrxybiNqKya8CWPG0N7r9UaVADE1o64a5n1-FeuFRC0veLFPbB5AZb2BDrZNHSxu4uw_qLlx2CV7J05RRX3OW_zw00EvFLzUX6XNlr63dDQlkMoKR4UshZYkVf5pZRopsF9LeFebCXUXqQl&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: LUKE<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong đại gia đình Web5ngay</p><p>Em viết bài này nhằm mục đích than thở khi mọi thứ không tốt xíu thôi ạ =))</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3716702778558192/?__cft__[0]=AZVTxbo89MrxybiNqKya8CWPG0N7r9UaVADE1o64a5n1-FeuFRC0veLFPbB5AZb2BDrZNHSxu4uw_qLlx2CV7J05RRX3OW_zw00EvFLzUX6XNlr63dDQlkMoKR4UshZYkVf5pZRopsF9LeFebCXUXqQl&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: LUKE<br/></b></a><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em xin chào Thầy và mọi người trong đại gia đình Web5ngay</p><p>Em viết bài này nhằm mục đích than thở khi mọi thứ không tốt xíu thôi ạ =))</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14009625-21-11-2023.mp3" length="7736070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14009625</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>643</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-11-2023</itunes:title>
    <title>20-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÍT   Em xin chào anh và đại gia đình web5ngay.   Hiện tại tâm trạng e đang rất rối bời. Chả là ngành IT đang gặp khó khăn và e bị dính vào đợt layout. Mất hơn 2 tháng e mới tìm được chỗ làm mới, e cũng kỳ vọng là sẽ ổn định ở đây đến đầu năm sau sẽ tìm công ty lớn hơn. Quy mô công ty gồm 5 đến 6 người, không phân biệt sếp hay nhân viên (phần này do chính Sếp nói với e?). Mô hình e cũng đã hiểu làm với khách hàng Việt Nam và với kinh nghiệm e đang tích lũy được, e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍT<br/></b><br/></p><p>Em xin chào anh và đại gia đình web5ngay.</p><p><br/></p><p>Hiện tại tâm trạng e đang rất rối bời.</p><p>Chả là ngành IT đang gặp khó khăn và e bị dính vào đợt layout.</p><p>Mất hơn 2 tháng e mới tìm được chỗ làm mới, e cũng kỳ vọng là sẽ ổn định ở đây đến đầu năm sau sẽ tìm công ty lớn hơn.</p><p>Quy mô công ty gồm 5 đến 6 người, không phân biệt sếp hay nhân viên (phần này do chính Sếp nói với e?). Mô hình e cũng đã hiểu làm với khách hàng Việt Nam và với kinh nghiệm e đang tích lũy được, e khá là tự tin mình có thế làm được.</p><p>Nhưng rồi e phát hiện ra công ty có dấu hiệu lừa đảo. Công ty chuyển chỗ liên tục, 4 chị em nhân viên cũ đến đòi lương nhưng a Sếp không ở văn phòng (trung bình mỗi người từ 5-6 tháng). Cũng phải hơn 1 tuần rồi không thấy Sếp lên.</p><p>E cũng chưa có lương, hỏi phòng kinh doanh thì cũng được nhận câu trả lời là đợi sếp??.</p><p>Từ bản thân e thấy đây là môi trường độc hại, qua cuốn sách e đọc &quot;THAO TÚNG TÂM LÝ&quot; của tác giả Shannon Thomas.</p><p>Hiện tại e đang đứng giữa 2 lựa chọn?</p><p>- Liệu có tiếp tục làm tiếp không? ( e có giá đình rồi nhưng lúc nào cũng lo lắng về vấn đề này, dù e biết là CTY đang nợ lương)</p><p>- Tiếp tục giải CV tìm kiếm việc mới (thời buổi bây giờ kiếm job rất khó)</p><p>Hiện tại e đã áp dụng biện pháp hít vào đếm, rồi thở ra kết hợp thiền để không suy nghĩ nhiều, nhưng thực sự là vấn đề này e bắt buộc phải suy nghĩ nhiều.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc phần chia sẻ của em.</p><p><br/></p><p>Một lần nữa e cảm ơn mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍT<br/></b><br/></p><p>Em xin chào anh và đại gia đình web5ngay.</p><p><br/></p><p>Hiện tại tâm trạng e đang rất rối bời.</p><p>Chả là ngành IT đang gặp khó khăn và e bị dính vào đợt layout.</p><p>Mất hơn 2 tháng e mới tìm được chỗ làm mới, e cũng kỳ vọng là sẽ ổn định ở đây đến đầu năm sau sẽ tìm công ty lớn hơn.</p><p>Quy mô công ty gồm 5 đến 6 người, không phân biệt sếp hay nhân viên (phần này do chính Sếp nói với e?). Mô hình e cũng đã hiểu làm với khách hàng Việt Nam và với kinh nghiệm e đang tích lũy được, e khá là tự tin mình có thế làm được.</p><p>Nhưng rồi e phát hiện ra công ty có dấu hiệu lừa đảo. Công ty chuyển chỗ liên tục, 4 chị em nhân viên cũ đến đòi lương nhưng a Sếp không ở văn phòng (trung bình mỗi người từ 5-6 tháng). Cũng phải hơn 1 tuần rồi không thấy Sếp lên.</p><p>E cũng chưa có lương, hỏi phòng kinh doanh thì cũng được nhận câu trả lời là đợi sếp??.</p><p>Từ bản thân e thấy đây là môi trường độc hại, qua cuốn sách e đọc &quot;THAO TÚNG TÂM LÝ&quot; của tác giả Shannon Thomas.</p><p>Hiện tại e đang đứng giữa 2 lựa chọn?</p><p>- Liệu có tiếp tục làm tiếp không? ( e có giá đình rồi nhưng lúc nào cũng lo lắng về vấn đề này, dù e biết là CTY đang nợ lương)</p><p>- Tiếp tục giải CV tìm kiếm việc mới (thời buổi bây giờ kiếm job rất khó)</p><p>Hiện tại e đã áp dụng biện pháp hít vào đếm, rồi thở ra kết hợp thiền để không suy nghĩ nhiều, nhưng thực sự là vấn đề này e bắt buộc phải suy nghĩ nhiều.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc phần chia sẻ của em.</p><p><br/></p><p>Một lần nữa e cảm ơn mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/14002177-20-11-2023.mp3" length="8922238" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-14002177</guid>
    <pubDate>Mon, 20 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>742</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-11-2023</itunes:title>
    <title>17-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KÌ CỤC     Chào thầy và mọi người ạ.   Em là nữ, 18 tuổi. Chuyện là có 1 bạn nam ngõ lời muốn quen em, theo phản ứng tự nhiên thì có lẽ em sẽ ngạc nhiên, bối rối hoặc ngượng ngùng, nhưng lúc đó, em bình tĩnh lạ thường và 1 câu vang lên trong đầu em: "Quen nhau để làm gì?". Em đã từ chối bạn nhưng cứ nghĩ mãi về phản ứng của mình ngày hôm đó.   Từ tình yêu, em cũng nhìn về các mối quan hệ bạn bè của mình. Em là người dễ nói chuyện, nhưng em chưa bao giờ có suy nghĩ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KÌ CỤC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 18 tuổi. Chuyện là có 1 bạn nam ngõ lời muốn quen em, theo phản ứng tự nhiên thì có lẽ em sẽ ngạc nhiên, bối rối hoặc ngượng ngùng, nhưng lúc đó, em bình tĩnh lạ thường và 1 câu vang lên trong đầu em: &quot;Quen nhau để làm gì?&quot;. Em đã từ chối bạn nhưng cứ nghĩ mãi về phản ứng của mình ngày hôm đó.</p><p><br/></p><p>Từ tình yêu, em cũng nhìn về các mối quan hệ bạn bè của mình. Em là người dễ nói chuyện, nhưng em chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ giữ gìn các mối quan hệ đó. Em còn nhớ hồi cấp 2 em có đứa bạn thân lắm nhưng lên cấp 3 em lại không nhắn không hỏi thăm gì bạn đó nữa, em cũng không biết sao em lại vậy nữa.</p><p><br/></p><p>Em thấy bản thân mình kì cục quá. Em có xem 1 vài clib trên Youtube mà nó không đúng với em lắm. Thầy và mọi người cho em xin lời khuyên với.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KÌ CỤC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 18 tuổi. Chuyện là có 1 bạn nam ngõ lời muốn quen em, theo phản ứng tự nhiên thì có lẽ em sẽ ngạc nhiên, bối rối hoặc ngượng ngùng, nhưng lúc đó, em bình tĩnh lạ thường và 1 câu vang lên trong đầu em: &quot;Quen nhau để làm gì?&quot;. Em đã từ chối bạn nhưng cứ nghĩ mãi về phản ứng của mình ngày hôm đó.</p><p><br/></p><p>Từ tình yêu, em cũng nhìn về các mối quan hệ bạn bè của mình. Em là người dễ nói chuyện, nhưng em chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ giữ gìn các mối quan hệ đó. Em còn nhớ hồi cấp 2 em có đứa bạn thân lắm nhưng lên cấp 3 em lại không nhắn không hỏi thăm gì bạn đó nữa, em cũng không biết sao em lại vậy nữa.</p><p><br/></p><p>Em thấy bản thân mình kì cục quá. Em có xem 1 vài clib trên Youtube mà nó không đúng với em lắm. Thầy và mọi người cho em xin lời khuyên với.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13989182-17-11-2023.mp3" length="2235623" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13989182</guid>
    <pubDate>Fri, 17 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>185</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-11-2023</itunes:title>
    <title>16-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Người gửi: Chấn Bé Đù ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: <a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3716237035271433/?__cft__[0]=AZXfr-QJc6DNfqspXDgpE03YlqjNLOmdFZ3zLkvf_SKXw6W0Y35t3cvD9KJOCmUMk9kIwXt6lise0wkbx7HEpmX__5DbuAZS-4CTaqGWeoJ1d43iKzL15wOD_x0VkQKGtJbGMiT9rNnn0SmFZ4SJsaF0&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Chấn Bé Đù</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Người gửi: <a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3716237035271433/?__cft__[0]=AZXfr-QJc6DNfqspXDgpE03YlqjNLOmdFZ3zLkvf_SKXw6W0Y35t3cvD9KJOCmUMk9kIwXt6lise0wkbx7HEpmX__5DbuAZS-4CTaqGWeoJ1d43iKzL15wOD_x0VkQKGtJbGMiT9rNnn0SmFZ4SJsaF0&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Chấn Bé Đù</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13982936-16-11-2023.mp3" length="8904370" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13982936</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>740</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-11-2023</itunes:title>
    <title>15-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EMMY   Xin chào cả Nhà web5ngày Trươc tiên mình xin biết ơn và cảm ơn vì lúc mình đau khổ nhất tình cờ mình lại biet đên tkcx, nó như liều thuôc tinh thần giúp mình đỡ suy nghĩ đến nhưng chuyện buồn đau trong cuộc sống Câu chuyện của mình cũng như bao gia đình khác. Chồng vô tâm,mê chơi, k qan tam đến con cái. 1 tuần có 7ngày ngoài giờ làm thì anh đã dành ra 3buổi tối để đi chơi thể thao cùng đồng nghiệp.còn các buổi còn lại anh cũng về nhà muộn 7-8h tối vì tính c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EMMY<br/></b><br/></p><p>Xin chào cả Nhà web5ngày</p><p>Trươc tiên mình xin biết ơn và cảm ơn vì lúc mình đau khổ nhất tình cờ mình lại biet đên tkcx, nó như liều thuôc tinh thần giúp mình đỡ suy nghĩ đến nhưng chuyện buồn đau trong cuộc sống</p><p>Câu chuyện của mình cũng như bao gia đình khác. Chồng vô tâm,mê chơi, k qan tam đến con cái. 1 tuần có 7ngày ngoài giờ làm thì anh đã dành ra 3buổi tối để đi chơi thể thao cùng đồng nghiệp.còn các buổi còn lại anh cũng về nhà muộn 7-8h tối vì tính chất cv, ve nhà xong an cơm tắm rủa cung đến giờ di ngủ, a danh rất ít time cho các con hầu như tất cả viẹc nhà mình phải làm hết.từ nấu ăn đưa đón dạy con học dọn dẹp đến làm kinh tế, anh cứ ỷ lại k làm thì vơ đã làm sẵn hết nen cuộc vui nào ở ngoài là a tham gia.</p><p>A bảo đâu cấm em đi chơi z ban bè,ngày nào em đi thì a về giữ con nhưng cái mình mong mỏi là đó là a về sớm chơi với con, cho con 1 tuổi thơ trọn vẹn, chứ nếu mình cũng ích kỉ như anh tối nào cũng tham gia lớp học này thể thao nọ,thì con mình bơ vơ mất…</p><p><br/></p><p>Có 1lần mình nghe tsbv Thầy Năm có nói “ đến cái ép ăn là cái dễ nhất mà còn ép k dc thì đừnh bao giờ ép ai thay đổi theo ý mình muốn” đôi lần mình nghĩ con đã có 1 người cha vô tâm thì mình fai cố gắng cho 2đứa thật nhiều nhưng mà mình càng vun vén thì chồng mình càng ỷ lại.</p><p>Tình cảm là thứ k cần nói ra mà ai cung có thể cảm nhận,mình biết ảnh cũnh chán vợ chán gia đình lắm rồi nhưng mình k hiểu tại sao con ruột của ảnh mà ảnh k thể nào dành những điều tốt đẹp cho con của mình…</p><p>Lấy một người chồng vô tâm thì coi như cả cuộc đời đau khổ fai k mng???nhiều khi chồng ở nhà k cần làm gì chỉ càn thấy 3 cha con chạy xe đạp hay đá banh ngoài sân nhà thôi là mình cũng thấy hạnh phúc rồi.mà sao khó qá…..</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EMMY<br/></b><br/></p><p>Xin chào cả Nhà web5ngày</p><p>Trươc tiên mình xin biết ơn và cảm ơn vì lúc mình đau khổ nhất tình cờ mình lại biet đên tkcx, nó như liều thuôc tinh thần giúp mình đỡ suy nghĩ đến nhưng chuyện buồn đau trong cuộc sống</p><p>Câu chuyện của mình cũng như bao gia đình khác. Chồng vô tâm,mê chơi, k qan tam đến con cái. 1 tuần có 7ngày ngoài giờ làm thì anh đã dành ra 3buổi tối để đi chơi thể thao cùng đồng nghiệp.còn các buổi còn lại anh cũng về nhà muộn 7-8h tối vì tính chất cv, ve nhà xong an cơm tắm rủa cung đến giờ di ngủ, a danh rất ít time cho các con hầu như tất cả viẹc nhà mình phải làm hết.từ nấu ăn đưa đón dạy con học dọn dẹp đến làm kinh tế, anh cứ ỷ lại k làm thì vơ đã làm sẵn hết nen cuộc vui nào ở ngoài là a tham gia.</p><p>A bảo đâu cấm em đi chơi z ban bè,ngày nào em đi thì a về giữ con nhưng cái mình mong mỏi là đó là a về sớm chơi với con, cho con 1 tuổi thơ trọn vẹn, chứ nếu mình cũng ích kỉ như anh tối nào cũng tham gia lớp học này thể thao nọ,thì con mình bơ vơ mất…</p><p><br/></p><p>Có 1lần mình nghe tsbv Thầy Năm có nói “ đến cái ép ăn là cái dễ nhất mà còn ép k dc thì đừnh bao giờ ép ai thay đổi theo ý mình muốn” đôi lần mình nghĩ con đã có 1 người cha vô tâm thì mình fai cố gắng cho 2đứa thật nhiều nhưng mà mình càng vun vén thì chồng mình càng ỷ lại.</p><p>Tình cảm là thứ k cần nói ra mà ai cung có thể cảm nhận,mình biết ảnh cũnh chán vợ chán gia đình lắm rồi nhưng mình k hiểu tại sao con ruột của ảnh mà ảnh k thể nào dành những điều tốt đẹp cho con của mình…</p><p>Lấy một người chồng vô tâm thì coi như cả cuộc đời đau khổ fai k mng???nhiều khi chồng ở nhà k cần làm gì chỉ càn thấy 3 cha con chạy xe đạp hay đá banh ngoài sân nhà thôi là mình cũng thấy hạnh phúc rồi.mà sao khó qá…..</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13976366-15-11-2023.mp3" length="6485014" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13976366</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>539</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-11-2023</itunes:title>
    <title>14-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HELEN     Đầu tiên xin cám ơn Thầy 5 vì nhờ Thầy em đã thay đổi rất nhiều chỉ trong gần 8 tháng nay. Sau đây xin phép gọi là anh ạ, vì em hiểu anh cũng không muốn làm thầy ai cả.   Em là nữ, năm nay 28t, vừa kết hôn được 1 năm. Trước đây do ác cảm với con nít nên em quyết tâm dù có lấy chồng vẫn ko sinh con. Gần đây em ko còn ác cảm nữa, nhưng cũng chưa sẵn sàng. Em đã và đang rất buồn, thương, giận và khó hiểu khi thấy 2 chị họ của em quyết định sinh con trong ho...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HELEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đầu tiên xin cám ơn Thầy 5 vì nhờ Thầy em đã thay đổi rất nhiều chỉ trong gần 8 tháng nay. Sau đây xin phép gọi là anh ạ, vì em hiểu anh cũng không muốn làm thầy ai cả.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, năm nay 28t, vừa kết hôn được 1 năm. Trước đây do ác cảm với con nít nên em quyết tâm dù có lấy chồng vẫn ko sinh con. Gần đây em ko còn ác cảm nữa, nhưng cũng chưa sẵn sàng. Em đã và đang rất buồn, thương, giận và khó hiểu khi thấy 2 chị họ của em quyết định sinh con trong hoàn cảnh kinh tế vô cùng thiếu thốn, để rồi cực kỳ áp lực chật vật; khi thấy bạn em sinh con mà tình cảm vợ chồng chưa đủ vững chắc, giờ đứng trước nguy cơ chồng ngoại tình mà con còn quá nhỏ; khi thấy 1 người bạn khác khó sinh, cầu trời cầu đất mong 1 đứa con, đến khi đậu thai lại hỏi &quot;tiền đâu mà nuôi bây giờ&quot;...</p><p><br/></p><p>Em xin lỗi đã kể dài dòng, em chỉ vô cùng khó hiểu khi đứng trước hoàn cảnh như vậy, nhưng họ gặp em vẫn khuyên em là sinh con đi. Em thậm chí từng cản chị em vì chị đang ôm quá nhiều nợ ko có khả năng trả, nhưng cuối cùng vẫn sinh bé thứ 2, còn em chỉ biết ngậm ngùi cho chị mượn tiền vượt qua cơn khó khăn. Em nhìn cháu mình bị tăng động giảm chú ý (ADHD) mà ko dc quan tâm giáo dục đúng cách, giờ ba mẹ lại dồn sức lo cho bé thứ 2. Tuy gia đình chồng em từng bóng gió giục e sinh, chồng em là con 1, mẹ chồng và bà ngoại chồng rất mong cháu, em cũng biết bà ngoại ko có nhiều thời gian để chờ, em rất thương nhà chồng nhưng em vẫn kiên định quan tâm tới bản thân mình trước, em chỉ sinh khi em thực sự muốn sinh. Có lẽ lý do lớn nhất là vì em đã bị gia đình, đặc biệt là mẹ em, kèm cặp quá sát sao suốt 28 năm, em chỉ mới dc tự do 1 năm và em chưa muốn đánh đổi nó lấy 1 đứa trẻ. Em nghĩ tới trách nhiệm với 1 con người suốt 18 năm hoặc hơn là em lại sợ mình ko kham nổi.</p><p><br/></p><p>Nhìn nhiều, đọc nhiều, và ko ít lần em khóc vì hoàn cảnh những bạn bị bạo hành, thậm chí ngay trên TSBV này, và bản thân em cũng phải tự chữa lành từ mối quan hệ mẹ-con của mình rất nhiều, nên em rất cẩn trọng khi nghĩ tới chuyện giáo dục trẻ em. Có lẽ sau này em sẽ mạnh mẽ hơn và muốn sinh con, nhưng nếu ngày đó ko tới, em cũng đã lớn tuổi, thì em mong nhận được lời khuyên của anh về cách thuyết phục gia đình. Em quyết định sẽ sống theo điều mình muốn, nhưng em thực sự ko biết cách đối mặt với gia đình và họ hàng ra sao. Em rất may mắn có chồng luôn ủng hộ mọi quyết định của em, nhưng chúng em cũng cùng bất lực khi nhắc đến việc nói chuyện với gia đình. Em từng nghe anh nói, muốn thuyết phục ai thì hãy nói ngôn ngữ của họ, nhưng em ko biết phải nói sao khi đứng ở mặt đối lập hoàn toàn với mong muốn người khác.</p><p><br/></p><p>Em nghe TSBV rất nhiều, đã tìm thấy rất nhiều câu trả lời cho cuộc đời mình ở đây. Em mong có thể được nghe quan điểm của anh, vì đôi khi anh có những góc nhìn rất mới lạ khiến em ko ít lần ồ à. Đương nhiên em ko có ý làm anh áp lực, bất kể phản hồi của anh là gì, em đều biết ơn anh đã đọc tâm sự này và trân trọng điều đó, vì bây giờ xung quanh em ko có ai đồng cảm mà ko phán xét em cả.</p><p><br/></p><p>Có nhiều lời tri ân em ko tiện viết ra hết vì quá dài. Dù sao cũng cám ơn anh 5 và team vì mọi điều mọi người đã làm bấy lâu nay ạ.</p><p><br/></p><p>Helen</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HELEN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đầu tiên xin cám ơn Thầy 5 vì nhờ Thầy em đã thay đổi rất nhiều chỉ trong gần 8 tháng nay. Sau đây xin phép gọi là anh ạ, vì em hiểu anh cũng không muốn làm thầy ai cả.</p><p><br/></p><p>Em là nữ, năm nay 28t, vừa kết hôn được 1 năm. Trước đây do ác cảm với con nít nên em quyết tâm dù có lấy chồng vẫn ko sinh con. Gần đây em ko còn ác cảm nữa, nhưng cũng chưa sẵn sàng. Em đã và đang rất buồn, thương, giận và khó hiểu khi thấy 2 chị họ của em quyết định sinh con trong hoàn cảnh kinh tế vô cùng thiếu thốn, để rồi cực kỳ áp lực chật vật; khi thấy bạn em sinh con mà tình cảm vợ chồng chưa đủ vững chắc, giờ đứng trước nguy cơ chồng ngoại tình mà con còn quá nhỏ; khi thấy 1 người bạn khác khó sinh, cầu trời cầu đất mong 1 đứa con, đến khi đậu thai lại hỏi &quot;tiền đâu mà nuôi bây giờ&quot;...</p><p><br/></p><p>Em xin lỗi đã kể dài dòng, em chỉ vô cùng khó hiểu khi đứng trước hoàn cảnh như vậy, nhưng họ gặp em vẫn khuyên em là sinh con đi. Em thậm chí từng cản chị em vì chị đang ôm quá nhiều nợ ko có khả năng trả, nhưng cuối cùng vẫn sinh bé thứ 2, còn em chỉ biết ngậm ngùi cho chị mượn tiền vượt qua cơn khó khăn. Em nhìn cháu mình bị tăng động giảm chú ý (ADHD) mà ko dc quan tâm giáo dục đúng cách, giờ ba mẹ lại dồn sức lo cho bé thứ 2. Tuy gia đình chồng em từng bóng gió giục e sinh, chồng em là con 1, mẹ chồng và bà ngoại chồng rất mong cháu, em cũng biết bà ngoại ko có nhiều thời gian để chờ, em rất thương nhà chồng nhưng em vẫn kiên định quan tâm tới bản thân mình trước, em chỉ sinh khi em thực sự muốn sinh. Có lẽ lý do lớn nhất là vì em đã bị gia đình, đặc biệt là mẹ em, kèm cặp quá sát sao suốt 28 năm, em chỉ mới dc tự do 1 năm và em chưa muốn đánh đổi nó lấy 1 đứa trẻ. Em nghĩ tới trách nhiệm với 1 con người suốt 18 năm hoặc hơn là em lại sợ mình ko kham nổi.</p><p><br/></p><p>Nhìn nhiều, đọc nhiều, và ko ít lần em khóc vì hoàn cảnh những bạn bị bạo hành, thậm chí ngay trên TSBV này, và bản thân em cũng phải tự chữa lành từ mối quan hệ mẹ-con của mình rất nhiều, nên em rất cẩn trọng khi nghĩ tới chuyện giáo dục trẻ em. Có lẽ sau này em sẽ mạnh mẽ hơn và muốn sinh con, nhưng nếu ngày đó ko tới, em cũng đã lớn tuổi, thì em mong nhận được lời khuyên của anh về cách thuyết phục gia đình. Em quyết định sẽ sống theo điều mình muốn, nhưng em thực sự ko biết cách đối mặt với gia đình và họ hàng ra sao. Em rất may mắn có chồng luôn ủng hộ mọi quyết định của em, nhưng chúng em cũng cùng bất lực khi nhắc đến việc nói chuyện với gia đình. Em từng nghe anh nói, muốn thuyết phục ai thì hãy nói ngôn ngữ của họ, nhưng em ko biết phải nói sao khi đứng ở mặt đối lập hoàn toàn với mong muốn người khác.</p><p><br/></p><p>Em nghe TSBV rất nhiều, đã tìm thấy rất nhiều câu trả lời cho cuộc đời mình ở đây. Em mong có thể được nghe quan điểm của anh, vì đôi khi anh có những góc nhìn rất mới lạ khiến em ko ít lần ồ à. Đương nhiên em ko có ý làm anh áp lực, bất kể phản hồi của anh là gì, em đều biết ơn anh đã đọc tâm sự này và trân trọng điều đó, vì bây giờ xung quanh em ko có ai đồng cảm mà ko phán xét em cả.</p><p><br/></p><p>Có nhiều lời tri ân em ko tiện viết ra hết vì quá dài. Dù sao cũng cám ơn anh 5 và team vì mọi điều mọi người đã làm bấy lâu nay ạ.</p><p><br/></p><p>Helen</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13967858-14-11-2023.mp3" length="5574071" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13967858</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>463</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-11-2023</itunes:title>
    <title>13-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ   Ba mẹ em ly dị từ khi em học lớp 2,   Ba em là một người không tốt, đến năm 27 tuổi nhìn nhận lại những gì đã trải qua em thấy ba mình là một người cha thiếu trách nhiệm và ích kỷ, Ba mẹ em đều là người miền Trung nhưng lập nghiệp và sinh em ra trong miền Tây. Khi còn nhỏ em sống ở một khu trọ, từ khi có nhận thức, những hình ảnh trong đầu em là cảnh ba say xỉn đánh mẹ dường như mỗi ngày, 2 mẹ con ngày nào cũng phải chạy qua ở nhà những nhà...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3712816575613479/?__cft__[0]=AZWiwwAX5yQta53xAsy8Heb58Od0hAjnJJJtxum77SNVuZoVNCkVJ7HFkpVZVssDUXKWlWGLSn4SUvP6CmzI22bQiFVRKJIu-_vvqGh1fnWunMGHIl3IrgILN4XpoQbjCyIE4w3W_IW7Tr4bCQSbbvX5&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: EM XIN KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ<br/></b></a><br/></p><p>Ba mẹ em ly dị từ khi em học lớp 2,</p><p><br/></p><p>Ba em là một người không tốt, đến năm 27 tuổi nhìn nhận lại những gì đã trải qua em thấy ba mình là một người cha thiếu trách nhiệm và ích kỷ,</p><p>Ba mẹ em đều là người miền Trung nhưng lập nghiệp và sinh em ra trong miền Tây. Khi còn nhỏ em sống ở một khu trọ, từ khi có nhận thức, những hình ảnh trong đầu em là cảnh ba say xỉn đánh mẹ dường như mỗi ngày, 2 mẹ con ngày nào cũng phải chạy qua ở nhà những nhà xung quanh để ngủ nhờ. Không những say mê trong rượu chè, ông ấy còn có quan hệ bất chính với một người phụ nữ đã có chồng có con. Ông ấy còn về nhà gọi điện nói chuyện tình tứ với người đàn bà đó trước mặt mẹ. Còn chở em lên nhà người đàn bà đó để chơi với con bã, lấy lý do để được gặp mặt người đàn bà đó. Lúc đó em quá nhỏ để hiểu rằng không phải là ba đang thương mình mà chở mình đi chơi, mà ông ấy chỉ xem mình là công cụ thể làm lá chắn mà qua lại với người đàn bà kia.</p><p>Trong đó, mẹ chỉ có dì 6 là người thân duy nhất. Nhưng do ba đối xử không tốt với mẹ nên dì rất ghét ba, rồi ông ấy quay qua trách ngược lại dì và cấm không cho mẹ qua nhà dì chơi.</p><p>Ba em làm nghề tự do, kiếm được rất nhiều tiền ở thời điểm đó, nhưng lại chẳng đưa tiền cho mẹ để lo cơm nước và con cái. Mẹ ở nơi đất khách xa nhà, vừa bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, còn phải một mình bương chải kiếm tiền để mưu sinh. Ông ấy đi làm, bao nhiêu tiền cũng đổ vào bạn bè say xỉn, gái gú.</p><p>Đến năm em học lớp 2, mẹ đã không còn chịu đựng được nữa nên đã ly dị. Gia đình ly dị là một điều buồn nhưng ba mẹ em ly dị em lại thấy vui, không phải thấy cảnh ba đánh mẹ, mỗi ngày phải đến trường với con mắt sưng húp vì những giấc ngủ đầy lo sợ và những lần khóc đến khô cả nước mắt.</p><p>Ly dị xong ba mẹ vẫn ở trong khu trọ đó nhưng tách ra ở 2 phòng riêng, yên ổn cũng được một thời gian. Một hôm, con trai dì 6 đi học gần nhà em, nên đã ghé qua ăn cơm trưa, và bị ba sang đánh. Sau hôm đó, 2 mẹ con em đã quyết định trở về quê ở Trung để sinh sống, tránh xa người đàn ông xấu xa đó. Còn ba thì lên Sài Gòn làm công nhân may.</p><p>Trở về quê nhà, có anh em bên cạnh hỗ trợ một phần nhưng mẹ vẫn phải tiếp tục hành trình mưu sinh nuôi con ăn học. Trải qua không biết bao nhiêu là khó khăn, bị người đời ăn hiếp, áp lực tiền bạc, cộng thêm nỗi đau do ba đã gây ra, khiến mẹ bị trầm cảm, hầu như ngày nào mẹ cũng chửi bới và đánh em. Sau khi ly dị, tòa phán quyết ba phải trợ cấp cho em 200.000 mỗi tháng, nhưng ông ấy cũng không gởi. Có thể nói một mình mẹ nuôi em ăn học đến khi ra trường.</p><p>Em là một con người cảm tính, nên dù ông ấy rất xấu nhưng em vẫn còn là một đứa trẻ lành tính nên ông ấy gọi điện em đều nghe máy. Mẹ rất ghét điều đó, và nói em nghe máy ông ấy ít thôi, nhưng nhiều lần em đã cãi lời và nghĩ mẹ thật ác. Khi vào đại học, mỗi lần hè em đều vào thăm ba. Có lần mắt ông ấy yếu, mình em phải chạy về nội tới từng nhà mượn tiền cô chú cho ổng đi mổ mắt, em nhớ là tổng 22 triệu. Đã từng làm rất có tiền, nhưng chẳng bao giờ trở về nội để thăm hỏi anh em, chỉ lo cho những thú vui sai trái của bản thân, rồi lúc ốm đau, cũng chính con gái mình, chính anh em mình là giúp đỡ, còn người đàn bà kia ở đâu. Mặc dù sau này em mới hiểu, thời gian ở Sài Gòn ông ấy vẫn qua lại với người đàn ấy. Tết cũng không chịu về quê, mà cứ về chỗ người đàn bà đó.</p><p>Rồi năm 2020, ông ấy phát hiện mình bị ung thư, khi bị bệnh ông ấy cũng kêu em. Một mình em phải vừa mới xin được công việc, vừa chạy vạy chữa bệnh cho ông ấy từ chỗ này đến chỗ khác, rồi người đàn bà đó đâu. Tiền thì không</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3712816575613479/?__cft__[0]=AZWiwwAX5yQta53xAsy8Heb58Od0hAjnJJJtxum77SNVuZoVNCkVJ7HFkpVZVssDUXKWlWGLSn4SUvP6CmzI22bQiFVRKJIu-_vvqGh1fnWunMGHIl3IrgILN4XpoQbjCyIE4w3W_IW7Tr4bCQSbbvX5&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: EM XIN KHÔNG ĐỂ TÊN Ạ<br/></b></a><br/></p><p>Ba mẹ em ly dị từ khi em học lớp 2,</p><p><br/></p><p>Ba em là một người không tốt, đến năm 27 tuổi nhìn nhận lại những gì đã trải qua em thấy ba mình là một người cha thiếu trách nhiệm và ích kỷ,</p><p>Ba mẹ em đều là người miền Trung nhưng lập nghiệp và sinh em ra trong miền Tây. Khi còn nhỏ em sống ở một khu trọ, từ khi có nhận thức, những hình ảnh trong đầu em là cảnh ba say xỉn đánh mẹ dường như mỗi ngày, 2 mẹ con ngày nào cũng phải chạy qua ở nhà những nhà xung quanh để ngủ nhờ. Không những say mê trong rượu chè, ông ấy còn có quan hệ bất chính với một người phụ nữ đã có chồng có con. Ông ấy còn về nhà gọi điện nói chuyện tình tứ với người đàn bà đó trước mặt mẹ. Còn chở em lên nhà người đàn bà đó để chơi với con bã, lấy lý do để được gặp mặt người đàn bà đó. Lúc đó em quá nhỏ để hiểu rằng không phải là ba đang thương mình mà chở mình đi chơi, mà ông ấy chỉ xem mình là công cụ thể làm lá chắn mà qua lại với người đàn bà kia.</p><p>Trong đó, mẹ chỉ có dì 6 là người thân duy nhất. Nhưng do ba đối xử không tốt với mẹ nên dì rất ghét ba, rồi ông ấy quay qua trách ngược lại dì và cấm không cho mẹ qua nhà dì chơi.</p><p>Ba em làm nghề tự do, kiếm được rất nhiều tiền ở thời điểm đó, nhưng lại chẳng đưa tiền cho mẹ để lo cơm nước và con cái. Mẹ ở nơi đất khách xa nhà, vừa bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, còn phải một mình bương chải kiếm tiền để mưu sinh. Ông ấy đi làm, bao nhiêu tiền cũng đổ vào bạn bè say xỉn, gái gú.</p><p>Đến năm em học lớp 2, mẹ đã không còn chịu đựng được nữa nên đã ly dị. Gia đình ly dị là một điều buồn nhưng ba mẹ em ly dị em lại thấy vui, không phải thấy cảnh ba đánh mẹ, mỗi ngày phải đến trường với con mắt sưng húp vì những giấc ngủ đầy lo sợ và những lần khóc đến khô cả nước mắt.</p><p>Ly dị xong ba mẹ vẫn ở trong khu trọ đó nhưng tách ra ở 2 phòng riêng, yên ổn cũng được một thời gian. Một hôm, con trai dì 6 đi học gần nhà em, nên đã ghé qua ăn cơm trưa, và bị ba sang đánh. Sau hôm đó, 2 mẹ con em đã quyết định trở về quê ở Trung để sinh sống, tránh xa người đàn ông xấu xa đó. Còn ba thì lên Sài Gòn làm công nhân may.</p><p>Trở về quê nhà, có anh em bên cạnh hỗ trợ một phần nhưng mẹ vẫn phải tiếp tục hành trình mưu sinh nuôi con ăn học. Trải qua không biết bao nhiêu là khó khăn, bị người đời ăn hiếp, áp lực tiền bạc, cộng thêm nỗi đau do ba đã gây ra, khiến mẹ bị trầm cảm, hầu như ngày nào mẹ cũng chửi bới và đánh em. Sau khi ly dị, tòa phán quyết ba phải trợ cấp cho em 200.000 mỗi tháng, nhưng ông ấy cũng không gởi. Có thể nói một mình mẹ nuôi em ăn học đến khi ra trường.</p><p>Em là một con người cảm tính, nên dù ông ấy rất xấu nhưng em vẫn còn là một đứa trẻ lành tính nên ông ấy gọi điện em đều nghe máy. Mẹ rất ghét điều đó, và nói em nghe máy ông ấy ít thôi, nhưng nhiều lần em đã cãi lời và nghĩ mẹ thật ác. Khi vào đại học, mỗi lần hè em đều vào thăm ba. Có lần mắt ông ấy yếu, mình em phải chạy về nội tới từng nhà mượn tiền cô chú cho ổng đi mổ mắt, em nhớ là tổng 22 triệu. Đã từng làm rất có tiền, nhưng chẳng bao giờ trở về nội để thăm hỏi anh em, chỉ lo cho những thú vui sai trái của bản thân, rồi lúc ốm đau, cũng chính con gái mình, chính anh em mình là giúp đỡ, còn người đàn bà kia ở đâu. Mặc dù sau này em mới hiểu, thời gian ở Sài Gòn ông ấy vẫn qua lại với người đàn ấy. Tết cũng không chịu về quê, mà cứ về chỗ người đàn bà đó.</p><p>Rồi năm 2020, ông ấy phát hiện mình bị ung thư, khi bị bệnh ông ấy cũng kêu em. Một mình em phải vừa mới xin được công việc, vừa chạy vạy chữa bệnh cho ông ấy từ chỗ này đến chỗ khác, rồi người đàn bà đó đâu. Tiền thì không</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13959405-13-11-2023.mp3" length="4265337" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13959405</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>354</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-11-2023</itunes:title>
    <title>10-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CÓ HY VỌNG ẮT CÓ THẤT VỌNG     Chào chú và mọi người ạ.   Con là sinh viên năm thứ hai. Kinh tế gia đình khó khăn nên cha mẹ con đã rất vất vả để con được đi học xa nhà ở thành phố lớn. Con chưa báo hiếu được cho họ nữa mà lại làm ra chuyện vô cùng đáng trách.   Ngày 3/9/2023 vừa qua có người đã liên hệ với con tư vấn về công việc bán thời gian và tự xưng là Hr của CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI VÀ PHÁT TRIỂN CÔNG NGHỆ PHƯỢNG THIÊN. Họ bảo công việc này miễn phí và không...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÓ HY VỌNG ẮT CÓ THẤT VỌNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào chú và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Con là sinh viên năm thứ hai. Kinh tế gia đình khó khăn nên cha mẹ con đã rất vất vả để con được đi học xa nhà ở thành phố lớn. Con chưa báo hiếu được cho họ nữa mà lại làm ra chuyện vô cùng đáng trách.</p><p><br/></p><p>Ngày 3/9/2023 vừa qua có người đã liên hệ với con tư vấn về công việc bán thời gian và tự xưng là Hr của CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI VÀ PHÁT TRIỂN CÔNG NGHỆ PHƯỢNG THIÊN. Họ bảo công việc này miễn phí và không thu phí tham gia nên con cũng muốn làm thử. Sau đó họ yêu cầu con mở zalo tìm kiếm ba trang, ấn quan tâm và chụp màn hình gửi cho họ: Nhà đẹp 4news, Vui cafe, Ô tô Tiến Phát. Con làm theo hướng dẫn của họ để nhận 45k và họ đã chuyển khoản cho con ngay lập tức đồng thời yêu cầu con mở tài khoản Telegram và liên lạc với người có tên @trinhhue88 để có thể tiếp tục công việc.</p><p><br/></p><p>Thời điểm đó con nghĩ rằng sẽ vào xem công việc này thế nào rồi mới quyết định nên cũng làm theo lời họ. Sau khi liên lạc với người có tên @trinhhue88 con tiếp tục quan tâm ba trang zalo khác để nhận thêm 45k nữa. Sau đó họ yêu cầu con tạo một trang cá nhân trên web, chọn một trong số những hợp đồng họ đưa ra và chuyển khoản cho họ một số tiền cố định tăng dần theo thứ tự hợp đồng. Họ gọi hợp đồng này là page business, nếu con chọn và nạp thêm tiền thì phải làm thêm 2- 3 hợp đồng nữa mới được rút tiền. Tuy nhiên họ nói rằng page business không bắt buộc có thể bỏ qua và quan tâm các page zalo còn lại với lợi nhuận 5.000đ/page.</p><p><br/></p><p>Con còn nhớ rất lâu về trước con đã từng tham gia một nhóm công việc cũng tương tự như vậy và con đã dừng ngay khi họ yêu cầu nạp thêm tiền. Nhưng lần này vì số tiền 90.000đ trước đó mà con tin tưởng họ và chuyển khoản 100.000đ. Con làm theo hướng dẫn đặt sản phẩm Sam sung Art+1 trên web và ngay sau đó họ yêu cầu con nạp thêm từ 250k, 210k đến 500k để làm tiếp. Cuối cùng họ chuyển khoản số tiền con đã nạp và thêm 1.088.000đ lợi nhuận.</p><p><br/></p><p>Thời điểm đó con nghĩ rằng công việc này có thể là lừa đảo nhưng vì lợi nhuận làm trong một ngày cao nên con đã tin tưởng họ. Sang hôm sau con tiếp tục tăng giá trị hợp đồng lên nạp vào nhiều hơn từ 650k, 2.300.000đ đến 7.900.000đ. Đến lúc nạp 7.900.000đ con đã hết tiền nhưng vì không muốn bỏ số tiền chuyển cho họ trước đó nên bắt đầu vay mượn để nạp vào.</p><p><br/></p><p>Trong quá trình đặt mua sản phẩm con và một số người đã thao tác sai nên họ buộc con phải làm đơn bù nạp thêm 16.600.000đ. Lúc này vì sự cả tin, chủ quan và không muốn mất tiền trước đó nên con đã đi vay trả góp và rút tiền tiết kiệm để nạp.</p><p><br/></p><p>Sau đó họ yêu cầu nạp thêm 27.300.000đ để nhận hơn 64 triệu sau khi hoàn thành, con tá hỏa và nhận ra mình đã bị tiền che mờ mắt. Con hỏi họ nếu không còn tiền nạp vào thì lấy tiền vốn về được không và...tất nhiên là không được. Trong thời gian không quá một tháng nếu con không chuyển cho họ thì mất số tiền kia và coi như là đền bù vì bỏ ngang hợp đồng.</p><p><br/></p><p>Con đã chuyển khoản cho họ tổng cộng hơn 27.450.000đ để làm một công việc mơ hồ, dùng số tiền tích góp từ nhỏ để làm một việc vô nghĩa. Con rất hối hận. Con tìm hiểu về công ty của họ trên các nền tảng, họ gửi cho con giấy phép kinh doanh nhưng thông tin trên mạng về công ty lại rất ít. Con vẫn không rõ rốt cuộc công việc này có phải là lừa đảo không vì có rất nhiều người làm và họ cũng chẳng biến mất sau khi lấy tiền của con.</p><p><br/></p><p>Con tự hỏi vì sao lúc đó con ngốc như thế vừa vay mượn vừa chuyển một số tiền lớn cho họ. Con đã tìm hiểu trên mạng nhưng chẳng biết phải làm sao lấy lại tiền cả.</p><p><br/></p><p>Bây giờ con phải tìm cách trả nợ và trang trải sinh hoạt phí trong vô vọng. Con đã hành động thiếu suy nghĩ, con cảm thấy mình rất bất hiếu, cha mẹ đã cực khổ nuôi dạy con như thế mà con lại làm ra chuyện n</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÓ HY VỌNG ẮT CÓ THẤT VỌNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào chú và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Con là sinh viên năm thứ hai. Kinh tế gia đình khó khăn nên cha mẹ con đã rất vất vả để con được đi học xa nhà ở thành phố lớn. Con chưa báo hiếu được cho họ nữa mà lại làm ra chuyện vô cùng đáng trách.</p><p><br/></p><p>Ngày 3/9/2023 vừa qua có người đã liên hệ với con tư vấn về công việc bán thời gian và tự xưng là Hr của CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI VÀ PHÁT TRIỂN CÔNG NGHỆ PHƯỢNG THIÊN. Họ bảo công việc này miễn phí và không thu phí tham gia nên con cũng muốn làm thử. Sau đó họ yêu cầu con mở zalo tìm kiếm ba trang, ấn quan tâm và chụp màn hình gửi cho họ: Nhà đẹp 4news, Vui cafe, Ô tô Tiến Phát. Con làm theo hướng dẫn của họ để nhận 45k và họ đã chuyển khoản cho con ngay lập tức đồng thời yêu cầu con mở tài khoản Telegram và liên lạc với người có tên @trinhhue88 để có thể tiếp tục công việc.</p><p><br/></p><p>Thời điểm đó con nghĩ rằng sẽ vào xem công việc này thế nào rồi mới quyết định nên cũng làm theo lời họ. Sau khi liên lạc với người có tên @trinhhue88 con tiếp tục quan tâm ba trang zalo khác để nhận thêm 45k nữa. Sau đó họ yêu cầu con tạo một trang cá nhân trên web, chọn một trong số những hợp đồng họ đưa ra và chuyển khoản cho họ một số tiền cố định tăng dần theo thứ tự hợp đồng. Họ gọi hợp đồng này là page business, nếu con chọn và nạp thêm tiền thì phải làm thêm 2- 3 hợp đồng nữa mới được rút tiền. Tuy nhiên họ nói rằng page business không bắt buộc có thể bỏ qua và quan tâm các page zalo còn lại với lợi nhuận 5.000đ/page.</p><p><br/></p><p>Con còn nhớ rất lâu về trước con đã từng tham gia một nhóm công việc cũng tương tự như vậy và con đã dừng ngay khi họ yêu cầu nạp thêm tiền. Nhưng lần này vì số tiền 90.000đ trước đó mà con tin tưởng họ và chuyển khoản 100.000đ. Con làm theo hướng dẫn đặt sản phẩm Sam sung Art+1 trên web và ngay sau đó họ yêu cầu con nạp thêm từ 250k, 210k đến 500k để làm tiếp. Cuối cùng họ chuyển khoản số tiền con đã nạp và thêm 1.088.000đ lợi nhuận.</p><p><br/></p><p>Thời điểm đó con nghĩ rằng công việc này có thể là lừa đảo nhưng vì lợi nhuận làm trong một ngày cao nên con đã tin tưởng họ. Sang hôm sau con tiếp tục tăng giá trị hợp đồng lên nạp vào nhiều hơn từ 650k, 2.300.000đ đến 7.900.000đ. Đến lúc nạp 7.900.000đ con đã hết tiền nhưng vì không muốn bỏ số tiền chuyển cho họ trước đó nên bắt đầu vay mượn để nạp vào.</p><p><br/></p><p>Trong quá trình đặt mua sản phẩm con và một số người đã thao tác sai nên họ buộc con phải làm đơn bù nạp thêm 16.600.000đ. Lúc này vì sự cả tin, chủ quan và không muốn mất tiền trước đó nên con đã đi vay trả góp và rút tiền tiết kiệm để nạp.</p><p><br/></p><p>Sau đó họ yêu cầu nạp thêm 27.300.000đ để nhận hơn 64 triệu sau khi hoàn thành, con tá hỏa và nhận ra mình đã bị tiền che mờ mắt. Con hỏi họ nếu không còn tiền nạp vào thì lấy tiền vốn về được không và...tất nhiên là không được. Trong thời gian không quá một tháng nếu con không chuyển cho họ thì mất số tiền kia và coi như là đền bù vì bỏ ngang hợp đồng.</p><p><br/></p><p>Con đã chuyển khoản cho họ tổng cộng hơn 27.450.000đ để làm một công việc mơ hồ, dùng số tiền tích góp từ nhỏ để làm một việc vô nghĩa. Con rất hối hận. Con tìm hiểu về công ty của họ trên các nền tảng, họ gửi cho con giấy phép kinh doanh nhưng thông tin trên mạng về công ty lại rất ít. Con vẫn không rõ rốt cuộc công việc này có phải là lừa đảo không vì có rất nhiều người làm và họ cũng chẳng biến mất sau khi lấy tiền của con.</p><p><br/></p><p>Con tự hỏi vì sao lúc đó con ngốc như thế vừa vay mượn vừa chuyển một số tiền lớn cho họ. Con đã tìm hiểu trên mạng nhưng chẳng biết phải làm sao lấy lại tiền cả.</p><p><br/></p><p>Bây giờ con phải tìm cách trả nợ và trang trải sinh hoạt phí trong vô vọng. Con đã hành động thiếu suy nghĩ, con cảm thấy mình rất bất hiếu, cha mẹ đã cực khổ nuôi dạy con như thế mà con lại làm ra chuyện n</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13944911-10-11-2023.mp3" length="3130578" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13944911</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>259</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-11-2023</itunes:title>
    <title>9-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DƯA HẤU      Chắc là xưng con hen thầy!!! Hôm nay con cúp học bài một bữa để viết tâm sự một chút   Từ nhỏ con đã học không xuất sắc, chỉ tầm khá một chút thôi, nhưng không hiểu sao mọi người vẫn nghĩ con là đứa giỏi, chỉ có con mới biết bản thân mình không hề giỏi, điều này ám ảnh đến tận sau này! Suốt những năm tuổi thơ của con hầu như đều phải làm việc buôn bán phụ giúp gia đình, năm con 15 tuổi gia đình con gặp biến cố lớn lắm, lúc đó con chỉ nghĩ ước gì có th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DƯA HẤU </b><br/><br/></p><p><br/></p><p>Chắc là xưng con hen thầy!!! Hôm nay con cúp học bài một bữa để viết tâm sự một chút</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ con đã học không xuất sắc, chỉ tầm khá một chút thôi, nhưng không hiểu sao mọi người vẫn nghĩ con là đứa giỏi, chỉ có con mới biết bản thân mình không hề giỏi, điều này ám ảnh đến tận sau này!</p><p>Suốt những năm tuổi thơ của con hầu như đều phải làm việc buôn bán phụ giúp gia đình, năm con 15 tuổi gia đình con gặp biến cố lớn lắm, lúc đó con chỉ nghĩ ước gì có thể dừng lại cuộc sống này để con bớt đau khổ, để con được thanh thản không nghĩ đến những việc kinh khủng đã xảy ra, tới khi con 17t nhờ một người bạn mà con biết con đã trầm cảm.</p><p>Trong suốt 4 năm tiếp theo mỗi ngày con đều cố gắng, đều tự động viên, đều tự chữa lành cho mình và không biết bằng phép màu nào đó con đã bớt bệnh rất nhiều, sống vui hơn và lạc quan hơn.</p><p>Nhưng có lẽ lúc này thần kinh con bắt đầu có dấu hiệu không ổn, con không làm chủ được cảm xúc và hành động, không thể nhớ rất nhiều việc trước đây, thậm chí con không phân biệt được việc đó có từng xảy ra không và quên mặt rất nhiều người và nghiêm trọng hơn con vì quá tức giận con đã có hành động làm hại người khác trong lúc không tự chủ được. Mọi việc dần ổn nhưng căn bệnh này thì mãi mãi không thể hết, nó sẽ đến bất chợt lúc nào mà bản thân yếu đuối hay sợ hãi.</p><p>Con làm việc cho một công ty đó tới hiện tại được hơn 6 năm. Những năm đầu tiên có vẻ sức khoẻ con vẫn còn ổn, con đã làm việc cật lực không hề muốn nghỉ ngơi vì khi làm việc nhiều con thấy bản thân mình sẽ ổn hơn.</p><p>Thời gian đầu stress và áp lực nhiều, căn bệnh lại quay lại, con luôn tự trách bản thân vô dụng, không biết làm việc, không làm gì ra hồn, con không hề biết làm việc như mọi người đã thấy (giống suy nghĩ ở đầu bài)</p><p><br/></p><p>Gần đây khi công việc stress liên tục, sếp la rất dữ, con càng sợ hãi, con sợ sếp kinh khủng, sợ đến mức con đã ám ảnh tới mức không ngủ được, có lẽ con sợ mất việc nữa vì con đang phải gánh một khoản nợ khá lớn. Con sợ mình làm sai, sợ mình lại phạm lỗi gì đó, sợ mất việc, sợ kinh tế khủng hoảng sẽ bị sa thải. Con tự trách mình thật vô dụng, dở tệ, làm việc bao nhiêu năm không có kinh nghiệm, con thấy mình không xứng đáng được nghỉ ngơi, được giải trí dù là xem một tập phim hay rảnh rỗi cũng làm con hoang mang, con thấy mình là một kẻ thất bại và không làm được trò trống gì!</p><p>Mỗi ngày con đều lên channel của thầy học những gì thầy dạy xem như một lời an ủi, mỗi lần bị sếp la con đều tự nói với bản thân phải kiên cường, phải cố gắng hơn, phải tập trung hơn nhưng sức đề kháng con có vấn đề từ lúc 15t và thần kinh của con đã có tì vết vì con rất dễ bệnh, không khoẻ và mất phương hướng.</p><p>Cách đây 5 năm trong một lần đi làm con bị tai nạn giao thông dẫn tới tiền chấn thương sọ não, không ai biết việc con đã uống rất rất nhiều thuốc, bây giờ mỗi đêm con đều phải uống thuốc điều trị trầm cảm. Con thấy có lỗi với công việc mình nhiều lắm, con thật sự không muốn liên tục mắc lỗi, con không hề cố ý. Cho dù bệnh hơn 10 ngày con cũng không dám nghỉ vì con sợ lí do sức khoẻ cá nhân ảnh hưởng tới công việc nó rất là thiếu chuyên nghiệp!</p><p>Mỗi ngày con đều tự hỏi bản thân hay là con kết thúc cuộc sống này, có lẽ sẽ không còn đau khổ, sẽ không phải khóc đến lã đi mỗi đêm. Con không có bất kì người bạn thân thiết nào ở Sài Gòn, con không có bất kì ai bên cạnh ngoài công việc, thật đáng buồn khi con không có gì trong cuộc đời này cả!</p><p>Hôm nay con thật sự muốn khóc thật to</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DƯA HẤU </b><br/><br/></p><p><br/></p><p>Chắc là xưng con hen thầy!!! Hôm nay con cúp học bài một bữa để viết tâm sự một chút</p><p><br/></p><p>Từ nhỏ con đã học không xuất sắc, chỉ tầm khá một chút thôi, nhưng không hiểu sao mọi người vẫn nghĩ con là đứa giỏi, chỉ có con mới biết bản thân mình không hề giỏi, điều này ám ảnh đến tận sau này!</p><p>Suốt những năm tuổi thơ của con hầu như đều phải làm việc buôn bán phụ giúp gia đình, năm con 15 tuổi gia đình con gặp biến cố lớn lắm, lúc đó con chỉ nghĩ ước gì có thể dừng lại cuộc sống này để con bớt đau khổ, để con được thanh thản không nghĩ đến những việc kinh khủng đã xảy ra, tới khi con 17t nhờ một người bạn mà con biết con đã trầm cảm.</p><p>Trong suốt 4 năm tiếp theo mỗi ngày con đều cố gắng, đều tự động viên, đều tự chữa lành cho mình và không biết bằng phép màu nào đó con đã bớt bệnh rất nhiều, sống vui hơn và lạc quan hơn.</p><p>Nhưng có lẽ lúc này thần kinh con bắt đầu có dấu hiệu không ổn, con không làm chủ được cảm xúc và hành động, không thể nhớ rất nhiều việc trước đây, thậm chí con không phân biệt được việc đó có từng xảy ra không và quên mặt rất nhiều người và nghiêm trọng hơn con vì quá tức giận con đã có hành động làm hại người khác trong lúc không tự chủ được. Mọi việc dần ổn nhưng căn bệnh này thì mãi mãi không thể hết, nó sẽ đến bất chợt lúc nào mà bản thân yếu đuối hay sợ hãi.</p><p>Con làm việc cho một công ty đó tới hiện tại được hơn 6 năm. Những năm đầu tiên có vẻ sức khoẻ con vẫn còn ổn, con đã làm việc cật lực không hề muốn nghỉ ngơi vì khi làm việc nhiều con thấy bản thân mình sẽ ổn hơn.</p><p>Thời gian đầu stress và áp lực nhiều, căn bệnh lại quay lại, con luôn tự trách bản thân vô dụng, không biết làm việc, không làm gì ra hồn, con không hề biết làm việc như mọi người đã thấy (giống suy nghĩ ở đầu bài)</p><p><br/></p><p>Gần đây khi công việc stress liên tục, sếp la rất dữ, con càng sợ hãi, con sợ sếp kinh khủng, sợ đến mức con đã ám ảnh tới mức không ngủ được, có lẽ con sợ mất việc nữa vì con đang phải gánh một khoản nợ khá lớn. Con sợ mình làm sai, sợ mình lại phạm lỗi gì đó, sợ mất việc, sợ kinh tế khủng hoảng sẽ bị sa thải. Con tự trách mình thật vô dụng, dở tệ, làm việc bao nhiêu năm không có kinh nghiệm, con thấy mình không xứng đáng được nghỉ ngơi, được giải trí dù là xem một tập phim hay rảnh rỗi cũng làm con hoang mang, con thấy mình là một kẻ thất bại và không làm được trò trống gì!</p><p>Mỗi ngày con đều lên channel của thầy học những gì thầy dạy xem như một lời an ủi, mỗi lần bị sếp la con đều tự nói với bản thân phải kiên cường, phải cố gắng hơn, phải tập trung hơn nhưng sức đề kháng con có vấn đề từ lúc 15t và thần kinh của con đã có tì vết vì con rất dễ bệnh, không khoẻ và mất phương hướng.</p><p>Cách đây 5 năm trong một lần đi làm con bị tai nạn giao thông dẫn tới tiền chấn thương sọ não, không ai biết việc con đã uống rất rất nhiều thuốc, bây giờ mỗi đêm con đều phải uống thuốc điều trị trầm cảm. Con thấy có lỗi với công việc mình nhiều lắm, con thật sự không muốn liên tục mắc lỗi, con không hề cố ý. Cho dù bệnh hơn 10 ngày con cũng không dám nghỉ vì con sợ lí do sức khoẻ cá nhân ảnh hưởng tới công việc nó rất là thiếu chuyên nghiệp!</p><p>Mỗi ngày con đều tự hỏi bản thân hay là con kết thúc cuộc sống này, có lẽ sẽ không còn đau khổ, sẽ không phải khóc đến lã đi mỗi đêm. Con không có bất kì người bạn thân thiết nào ở Sài Gòn, con không có bất kì ai bên cạnh ngoài công việc, thật đáng buồn khi con không có gì trong cuộc đời này cả!</p><p>Hôm nay con thật sự muốn khóc thật to</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13938826-9-11-2023.mp3" length="8341377" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13938826</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>694</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-11-2023</itunes:title>
    <title>8-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LET IT BE   Em muốn kể về người phụ nữ đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến những đứa con của mình   Mẹ em được sinh ra trong gia đình nghèo có 8 anh chị em, mẹ em kể là do nhà nghèo nên mấy chú dì chỉ được học hết cấp 1 để chống mù chữ, sau đó theo ông ngoại lên núi làm rẫy. Vì em không được chứng kiến nên theo lời mẹ kể, tuổi thơ mẹ bị ông bà ngoại nuôi dạy gắt gao, trọng nam khinh nữ, các chú dì thì bắt nạt mẹ. Dù vậy mẹ nói mẹ vẫn ngoan, nghe lời các chú dì và ông bà ngoạ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LET IT BE<br/></b><br/></p><p>Em muốn kể về người phụ nữ đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến những đứa con của mình</p><p><br/></p><p>Mẹ em được sinh ra trong gia đình nghèo có 8 anh chị em, mẹ em kể là do nhà nghèo nên mấy chú dì chỉ được học hết cấp 1 để chống mù chữ, sau đó theo ông ngoại lên núi làm rẫy. Vì em không được chứng kiến nên theo lời mẹ kể, tuổi thơ mẹ bị ông bà ngoại nuôi dạy gắt gao, trọng nam khinh nữ, các chú dì thì bắt nạt mẹ. Dù vậy mẹ nói mẹ vẫn ngoan, nghe lời các chú dì và ông bà ngoại không trách hận.</p><p><br/></p><p>Mẹ kết hôn năm 18 tuổi, có hai con gái, sau đó chồng ngoại tình li dị. Mẹ đơn thân rời bỏ quê hương chỉ dắt theo hai chị, lên thành phố tự đi học nghề rồi mượn tiền tứ phương làm chủ một cửa hàng nhỏ. Mẹ nói mẹ không nhờ vả được gì từ dòng họ ruột lẫn hàng xóm nên mẹ phải tự lực nuôi hai chị bằng hai bàn tay trắng, khi li hôn cũng không nhận được gì.</p><p><br/></p><p>Sau 5 năm của cuộc hôn nhân thất bại thì mẹ em đã tiến tới một mối quan hệ với một người đàn ông, đó là bố của em. Khi phát hiện đã mang thai em trong tình trạng sức khoẻ yếu, bác sĩ đã đề nghị mẹ không nên phá thai, mẹ đã yêu cầu ông ấy tiền chu cấp nuôi dưỡng nếu không muốn kết hôn, nhưng ông ấy phẫn nộ nói mẹ làm tiền ông, nếu muốn tiếp tục quen nhau thì phải phá thai. Mẹ thuyết phục ông ta không thành công, ông ta bỏ đi biền biệt không liên hệ với mẹ nữa, mẹ đành phải vừa phải mang thai, lo cho hai chị mới 10 11 tuổi ăn học, vừa đi làm, rồi tự đi bệnh viện sinh con một mình. Sau khi em được sinh ra, mẹ chỉ có thể ở nhà được 2 năm, rồi lại đẩy em cho hai chị gái chăm để mẹ tiếp tục bươn chải. Lúc này hai chị của em mới cấp 2, vừa đi học, vừa làm việc nhà còn phải chăm em.</p><p><br/></p><p>Rồi mẹ lại đi làm, lại quen một người đàn ông, bước chân vào một mối quan hệ mới trong khi hoàn cảnh của mẹ đang như mớ bòng bong. Khi em được 3 tuổi, mẹ mang thai đứa em gái út. Lúc này mẹ đã đi coi bói, thầy bói bảo nếu sinh ra đứa này ra thì mẹ sẽ giàu. Mẹ đã thuyết phục người đàn ông này cưới mẹ, sinh đứa con ra và ông ấy đồng ý. Mọi chuyện dần trở nên tốt đẹp cho tới khi, người đàn ông này thay lòng phút cuối, lấy người khác. Năm 35 tuổi, mẹ đã thành người mẹ đơn thân có 4 người con gái chật vật nuôi con giữa đất Sài Gòn.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Đây là câu chuyện đời mà mẹ luôn đem kể cho 4 đứa con gái của mẹ nghe từ nhỏ đến lớn, mẹ có sai cũng phải là do khổ, phải biết thông cảm, có hiếu. Những câu chuyện bi thảm này giúp mẹ có được sự hiểu chuyện của những đứa con, ít nhất là trước mặt mẹ, trước năm 18 tuổi không ai dám tạo ra buồn phiền cho mẹ. Nhưng 4 đứa con dưới sự nuôi nấng của mẹ lại âm thầm ghét bỏ lẫn nhau, em đã từng nhiều lần chứng kiến khi mẹ không ở nhà, hai chị đã đánh nhau, thậm chí chửi rủa muốn người kia ch**t. Bản thân em và đứa em gái út cũng vậy, em đã từng hận đứa em út tới mức chỉ muốn g**t nó rồi ngồi tù, nhưng rồi em nghĩ tới tương lai tự do nên em nhẫn nhịn.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe một số bài tsbv của những gia đình không hạnh phúc, em mới hiểu do mẹ không thể nuôi dạy con chu toàn trong điều kiện thiếu thốn, chỉ biết cố gắng cho con cái đủ ăn đủ mặc, hi sinh tuổi trẻ để kiếm tiền. Khi quá mệt mỏi, về tới nhà, mẹ luôn than thở trách con cái vô dụng, xấu xí, làm khổ đời mẹ chứ không được tích sự gì. Dù cho các chị em luôn cố giúp mẹ bớt bận tâm việc trong nhà, việc học. Nhưng cuộc sống vất vả biến mẹ thành người mẹ thực dụng, chỉ biết tự nhai đi nuốt lại những nỗi khổ của bản thân, sau đó lại kể khổ với con cái để nhận lấy sự đồng cảm, thậm chí trong lúc quá khích còn đổ lỗi chính sự tồn tại của đứa A, B, C, D làm mẹ khốn khổ. Sau đó mẹ ngủ một giấc, tỉnh dậy lại cười như không có gì xảy ra. 4 chị em sống dưới sự nuôi nấng của mẹ, học hành chỉ ở mức khá, chỉ được mỗi cái cam chịu. Khi các chị đủ tuổi đi làm, mẹ không thể lao động tiếp thì mẹ ép các chị phải đi làm đem tiền về cho mẹ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LET IT BE<br/></b><br/></p><p>Em muốn kể về người phụ nữ đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến những đứa con của mình</p><p><br/></p><p>Mẹ em được sinh ra trong gia đình nghèo có 8 anh chị em, mẹ em kể là do nhà nghèo nên mấy chú dì chỉ được học hết cấp 1 để chống mù chữ, sau đó theo ông ngoại lên núi làm rẫy. Vì em không được chứng kiến nên theo lời mẹ kể, tuổi thơ mẹ bị ông bà ngoại nuôi dạy gắt gao, trọng nam khinh nữ, các chú dì thì bắt nạt mẹ. Dù vậy mẹ nói mẹ vẫn ngoan, nghe lời các chú dì và ông bà ngoại không trách hận.</p><p><br/></p><p>Mẹ kết hôn năm 18 tuổi, có hai con gái, sau đó chồng ngoại tình li dị. Mẹ đơn thân rời bỏ quê hương chỉ dắt theo hai chị, lên thành phố tự đi học nghề rồi mượn tiền tứ phương làm chủ một cửa hàng nhỏ. Mẹ nói mẹ không nhờ vả được gì từ dòng họ ruột lẫn hàng xóm nên mẹ phải tự lực nuôi hai chị bằng hai bàn tay trắng, khi li hôn cũng không nhận được gì.</p><p><br/></p><p>Sau 5 năm của cuộc hôn nhân thất bại thì mẹ em đã tiến tới một mối quan hệ với một người đàn ông, đó là bố của em. Khi phát hiện đã mang thai em trong tình trạng sức khoẻ yếu, bác sĩ đã đề nghị mẹ không nên phá thai, mẹ đã yêu cầu ông ấy tiền chu cấp nuôi dưỡng nếu không muốn kết hôn, nhưng ông ấy phẫn nộ nói mẹ làm tiền ông, nếu muốn tiếp tục quen nhau thì phải phá thai. Mẹ thuyết phục ông ta không thành công, ông ta bỏ đi biền biệt không liên hệ với mẹ nữa, mẹ đành phải vừa phải mang thai, lo cho hai chị mới 10 11 tuổi ăn học, vừa đi làm, rồi tự đi bệnh viện sinh con một mình. Sau khi em được sinh ra, mẹ chỉ có thể ở nhà được 2 năm, rồi lại đẩy em cho hai chị gái chăm để mẹ tiếp tục bươn chải. Lúc này hai chị của em mới cấp 2, vừa đi học, vừa làm việc nhà còn phải chăm em.</p><p><br/></p><p>Rồi mẹ lại đi làm, lại quen một người đàn ông, bước chân vào một mối quan hệ mới trong khi hoàn cảnh của mẹ đang như mớ bòng bong. Khi em được 3 tuổi, mẹ mang thai đứa em gái út. Lúc này mẹ đã đi coi bói, thầy bói bảo nếu sinh ra đứa này ra thì mẹ sẽ giàu. Mẹ đã thuyết phục người đàn ông này cưới mẹ, sinh đứa con ra và ông ấy đồng ý. Mọi chuyện dần trở nên tốt đẹp cho tới khi, người đàn ông này thay lòng phút cuối, lấy người khác. Năm 35 tuổi, mẹ đã thành người mẹ đơn thân có 4 người con gái chật vật nuôi con giữa đất Sài Gòn.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Đây là câu chuyện đời mà mẹ luôn đem kể cho 4 đứa con gái của mẹ nghe từ nhỏ đến lớn, mẹ có sai cũng phải là do khổ, phải biết thông cảm, có hiếu. Những câu chuyện bi thảm này giúp mẹ có được sự hiểu chuyện của những đứa con, ít nhất là trước mặt mẹ, trước năm 18 tuổi không ai dám tạo ra buồn phiền cho mẹ. Nhưng 4 đứa con dưới sự nuôi nấng của mẹ lại âm thầm ghét bỏ lẫn nhau, em đã từng nhiều lần chứng kiến khi mẹ không ở nhà, hai chị đã đánh nhau, thậm chí chửi rủa muốn người kia ch**t. Bản thân em và đứa em gái út cũng vậy, em đã từng hận đứa em út tới mức chỉ muốn g**t nó rồi ngồi tù, nhưng rồi em nghĩ tới tương lai tự do nên em nhẫn nhịn.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe một số bài tsbv của những gia đình không hạnh phúc, em mới hiểu do mẹ không thể nuôi dạy con chu toàn trong điều kiện thiếu thốn, chỉ biết cố gắng cho con cái đủ ăn đủ mặc, hi sinh tuổi trẻ để kiếm tiền. Khi quá mệt mỏi, về tới nhà, mẹ luôn than thở trách con cái vô dụng, xấu xí, làm khổ đời mẹ chứ không được tích sự gì. Dù cho các chị em luôn cố giúp mẹ bớt bận tâm việc trong nhà, việc học. Nhưng cuộc sống vất vả biến mẹ thành người mẹ thực dụng, chỉ biết tự nhai đi nuốt lại những nỗi khổ của bản thân, sau đó lại kể khổ với con cái để nhận lấy sự đồng cảm, thậm chí trong lúc quá khích còn đổ lỗi chính sự tồn tại của đứa A, B, C, D làm mẹ khốn khổ. Sau đó mẹ ngủ một giấc, tỉnh dậy lại cười như không có gì xảy ra. 4 chị em sống dưới sự nuôi nấng của mẹ, học hành chỉ ở mức khá, chỉ được mỗi cái cam chịu. Khi các chị đủ tuổi đi làm, mẹ không thể lao động tiếp thì mẹ ép các chị phải đi làm đem tiền về cho mẹ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13932047-8-11-2023.mp3" length="4085403" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13932047</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>339</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-11-2023</itunes:title>
    <title>7-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐẠI   Con chào thầy 5 và mọi người   Con xin phép chia sẻ câu chuyện của mình   Con hiện tại khá thật vọng về bản thân, vì tìm việc mãi mà không được, con làm trong lĩnh vực lập trình ạ   Con cũng dành thời gian nhiều thời gian, dành tiền bạc để tham gia các khóa học, cả tiếng Nhật, cả lập trình. Nhưng hiện tại chẳng đi đâu vào đâu, là do yêu cầu doanh nghiệp cao hơn, hay đây là tín hiệu vũ trụ bảo rằng : à *ày giờ đang yếu kĩ năng này đó, học đi!   Lúc trước khi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐẠI<br/></b><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người</p><p><br/></p><p>Con xin phép chia sẻ câu chuyện của mình</p><p><br/></p><p>Con hiện tại khá thật vọng về bản thân, vì tìm việc mãi mà không được, con làm trong lĩnh vực lập trình ạ</p><p><br/></p><p>Con cũng dành thời gian nhiều thời gian, dành tiền bạc để tham gia các khóa học, cả tiếng Nhật, cả lập trình. Nhưng hiện tại chẳng đi đâu vào đâu, là do yêu cầu doanh nghiệp cao hơn, hay đây là tín hiệu vũ trụ bảo rằng : à *ày giờ đang yếu kĩ năng này đó, học đi!</p><p><br/></p><p>Lúc trước khi tham gia vào khóa học lập trình hiện tại (bắt đầu tháng 7), con có đặt mục tiêu là hết tháng 9 sẽ phải tìm được việc, hiện tại giờ thì vẫn đang rải CV, cũng có công ty gọi điện, rồi đi phỏng vấn những vẫn chưa thấy hồi âm lại</p><p><br/></p><p>Thêm nữa, các công ty IT hiện tại họ trả quá thấp đi. Có những chỗ con phỏng vấn họ không hỗ trợ lương, thậm chí chỉ hỗ trợ xăng xe đi lại.</p><p><br/></p><p>Con đang nghĩ hay là đi làm công việc khác 1 thời gian, rồi tiếp tục quay lại ngành này!</p><p><br/></p><p>P/s : cách đây 2 năm tính thời điểm hiện tại, con đã từng đi thực tập ở cty IT rồi ạ. Tháng 7 năm nay con mới bắt đầu đăng ký 1 khóa lập trình để học lại</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐẠI<br/></b><br/></p><p>Con chào thầy 5 và mọi người</p><p><br/></p><p>Con xin phép chia sẻ câu chuyện của mình</p><p><br/></p><p>Con hiện tại khá thật vọng về bản thân, vì tìm việc mãi mà không được, con làm trong lĩnh vực lập trình ạ</p><p><br/></p><p>Con cũng dành thời gian nhiều thời gian, dành tiền bạc để tham gia các khóa học, cả tiếng Nhật, cả lập trình. Nhưng hiện tại chẳng đi đâu vào đâu, là do yêu cầu doanh nghiệp cao hơn, hay đây là tín hiệu vũ trụ bảo rằng : à *ày giờ đang yếu kĩ năng này đó, học đi!</p><p><br/></p><p>Lúc trước khi tham gia vào khóa học lập trình hiện tại (bắt đầu tháng 7), con có đặt mục tiêu là hết tháng 9 sẽ phải tìm được việc, hiện tại giờ thì vẫn đang rải CV, cũng có công ty gọi điện, rồi đi phỏng vấn những vẫn chưa thấy hồi âm lại</p><p><br/></p><p>Thêm nữa, các công ty IT hiện tại họ trả quá thấp đi. Có những chỗ con phỏng vấn họ không hỗ trợ lương, thậm chí chỉ hỗ trợ xăng xe đi lại.</p><p><br/></p><p>Con đang nghĩ hay là đi làm công việc khác 1 thời gian, rồi tiếp tục quay lại ngành này!</p><p><br/></p><p>P/s : cách đây 2 năm tính thời điểm hiện tại, con đã từng đi thực tập ở cty IT rồi ạ. Tháng 7 năm nay con mới bắt đầu đăng ký 1 khóa lập trình để học lại</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13924390-7-11-2023.mp3" length="7898758" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13924390</guid>
    <pubDate>Tue, 07 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>657</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-11-2023</itunes:title>
    <title>6-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ!     Em chào thầy và các anh chị em trong gia đình của mình ạ! Em đang gặp 1 số phân vân trong công việc và định hướng của mình, em mong thầy giải đáp giúp em ạ!   Em là nữ năm nay 24t, em tốt nghiệp Đại học ngành Công nghệ thực phẩm nhưng cảm thấy bản thân mình k hề phù hợp với ngành nên đã k gắn bó. Hiện tại, do đang trong quá trình tìm hiểu bản thân và giai đoạn kinh tế khó khăn nên em đang làm tư vấn bán hàng cho 1 chuỗi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị em trong gia đình của mình ạ! Em đang gặp 1 số phân vân trong công việc và định hướng của mình, em mong thầy giải đáp giúp em ạ!</p><p><br/></p><p>Em là nữ năm nay 24t, em tốt nghiệp Đại học ngành Công nghệ thực phẩm nhưng cảm thấy bản thân mình k hề phù hợp với ngành nên đã k gắn bó. Hiện tại, do đang trong quá trình tìm hiểu bản thân và giai đoạn kinh tế khó khăn nên em đang làm tư vấn bán hàng cho 1 chuỗi bán lẻ về thực phẩm.</p><p><br/></p><p>Em đã từng stress rất nhiều về chuyện chọn sai ngành học. Em cũng đã phải nghe rất nhiều những câu đại loại như tại sao học Đại học làm gì để rồi làm 1 công việc k yêu cầu kinh nghiệm hay bằng cấp. Em cũng đã từng dằn vặt bản thân mình vì tốn thời gian của bản thân và công sức của gia đình vì k xài tới tấm bằng đó ... Từ nhỏ, em học cũng khá tốt, được kì vọng nhiều cho đến khi em vào Đại học. Nhưng đến hiện tại, em đã biết chấp nhận hơn. Em nhận ra mình nên tìm ra hướng đi cho tương lai thay vì cứ mãi dằn vặt quá khứ.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe bài giảng về trắc nghiệm nghề nghiệp của thầy. Em thấy bản thân mình thuộc nhóm nghiệp vụ, có tính tổ chức, cẩn thận, tỉ mỉ và ngăn nắp. Em có tìm hiểu các công việc trong nhóm và tìm ra được 2 nghề mà em đang phân vân là sale admin và kế toán.</p><p><br/></p><p>Em có học 1 khóa học về sale admin và thấy có thể phát triển ở các công ty đa quốc gia nên quyết định thử làm ngành này trước. Nhưng cứ mỗi lần em viết ra kế hoạch cho hướng đi sắp tới thì lại đọc được những lời review tiêu cực như bị sức ép từ rất nh phòng ban, rất nhiều đầu việc nhg k chuyên việc nào, k có lộ trình thăng tiến rõ ràng, k thể phát triển như kế toán... Mỗi lần như vậy em rất hoang mang và có đôi chút nản lòng nhưng em vẫn tiếp tục tìm hiểu.</p><p><br/></p><p>Kế toán thì nhiều áp lực, chịu trách nhiệm cao, nhưng có lộ trình thăng tiến và công việc cũng rõ ràng hơn.</p><p><br/></p><p>Điểm chưa tốt của em là không quyết đoán và hay phân vân, nên em muốn mình phải thoát ra khỏi vòng lặp này. Em mong thầy cho em lời khuyên để có thể vững vàng hơn trong các năm đầu sự nghiệp của mình.</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn thầy và gia đình mình đã lắng nghe ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và các anh chị em trong gia đình của mình ạ! Em đang gặp 1 số phân vân trong công việc và định hướng của mình, em mong thầy giải đáp giúp em ạ!</p><p><br/></p><p>Em là nữ năm nay 24t, em tốt nghiệp Đại học ngành Công nghệ thực phẩm nhưng cảm thấy bản thân mình k hề phù hợp với ngành nên đã k gắn bó. Hiện tại, do đang trong quá trình tìm hiểu bản thân và giai đoạn kinh tế khó khăn nên em đang làm tư vấn bán hàng cho 1 chuỗi bán lẻ về thực phẩm.</p><p><br/></p><p>Em đã từng stress rất nhiều về chuyện chọn sai ngành học. Em cũng đã phải nghe rất nhiều những câu đại loại như tại sao học Đại học làm gì để rồi làm 1 công việc k yêu cầu kinh nghiệm hay bằng cấp. Em cũng đã từng dằn vặt bản thân mình vì tốn thời gian của bản thân và công sức của gia đình vì k xài tới tấm bằng đó ... Từ nhỏ, em học cũng khá tốt, được kì vọng nhiều cho đến khi em vào Đại học. Nhưng đến hiện tại, em đã biết chấp nhận hơn. Em nhận ra mình nên tìm ra hướng đi cho tương lai thay vì cứ mãi dằn vặt quá khứ.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe bài giảng về trắc nghiệm nghề nghiệp của thầy. Em thấy bản thân mình thuộc nhóm nghiệp vụ, có tính tổ chức, cẩn thận, tỉ mỉ và ngăn nắp. Em có tìm hiểu các công việc trong nhóm và tìm ra được 2 nghề mà em đang phân vân là sale admin và kế toán.</p><p><br/></p><p>Em có học 1 khóa học về sale admin và thấy có thể phát triển ở các công ty đa quốc gia nên quyết định thử làm ngành này trước. Nhưng cứ mỗi lần em viết ra kế hoạch cho hướng đi sắp tới thì lại đọc được những lời review tiêu cực như bị sức ép từ rất nh phòng ban, rất nhiều đầu việc nhg k chuyên việc nào, k có lộ trình thăng tiến rõ ràng, k thể phát triển như kế toán... Mỗi lần như vậy em rất hoang mang và có đôi chút nản lòng nhưng em vẫn tiếp tục tìm hiểu.</p><p><br/></p><p>Kế toán thì nhiều áp lực, chịu trách nhiệm cao, nhưng có lộ trình thăng tiến và công việc cũng rõ ràng hơn.</p><p><br/></p><p>Điểm chưa tốt của em là không quyết đoán và hay phân vân, nên em muốn mình phải thoát ra khỏi vòng lặp này. Em mong thầy cho em lời khuyên để có thể vững vàng hơn trong các năm đầu sự nghiệp của mình.</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn thầy và gia đình mình đã lắng nghe ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13916207-6-11-2023.mp3" length="6667451" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13916207</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>554</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-11-2023</itunes:title>
    <title>3-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   em chào thầy 5 và mng . Chúc mng có buổi tối tốt lành  . Em xin chia sẻ câu chuyện của mình : Hiện tại em đã tốt nghiệp ngành QTKD , nhưng kể từ khi tốt nghiệp 2 tháng nay+2 tháng tìm việc thực tập em vẫn chưa tìm được việc phù hợp . Em được rất nhiều người khuyên là mới ra trường thì cứ thử đi hoặc hãy cố gắng kiên trì với công việc đó . Nhưng sau nhiều lần nộp cv , phỏng vấn, cả đúng ngành và trái ngành đều không được. Lúc còn đi học em có đi làm...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>em chào thầy 5 và mng . Chúc mng có buổi tối tốt lành  . Em xin chia sẻ câu chuyện của mình :</p><p>Hiện tại em đã tốt nghiệp ngành QTKD , nhưng kể từ khi tốt nghiệp 2 tháng nay+2 tháng tìm việc thực tập em vẫn chưa tìm được việc phù hợp . Em được rất nhiều người khuyên là mới ra trường thì cứ thử đi hoặc hãy cố gắng kiên trì với công việc đó . Nhưng sau nhiều lần nộp cv , phỏng vấn, cả đúng ngành và trái ngành đều không được. Lúc còn đi học em có đi làm bán hàng dc 2 năm và em nghĩ em sẽ làm đc telesales nhưng em thử nhiều lần, em đều làm không đc.</p><p>Em nhận ra là em rất thích làm mảng nhân sự nhưng năm nay kinh tế kém các cty đều muôn tuyển có kinh nghiệm hoặc học đúng chuyên ngành .Em biết rằng do ngành em học quá rộng và do khả năng bản thân chưa đủ nên mới khó kiếm việc như thế nên em đã học thêm 1 khóa TOEIC để có thêm cơ hội việc làm. Khi ngày cuối học xong khóa này , em lại có suy nghĩ em học TOEIC để làm gì?mục đích của tiếng anh là công cụ để giao tiếp hay là cái chứng chỉ quan trọng? và trong khoảng thời gian em phát hiện ra kinh tế nhà em không dư giả như em tưởng nên em đã lùi lại việc thi chứng chỉ TOEIC lại .</p><p>Hiện tại chỉ có mẹ em đi làm để nuôi cả nhà, em thương mẹ lắm. Nhìn mẹ hao gầy, đôi mắt trũng sâu em lại thấy bất lực. Bố mẹ nuôi em 4 năm đại học rồi giờ đây em không thể tự nuôi bản thân huống gì giúp bố mẹ đỡ vất vả ... và rồi hiện tại em đang quen một bạn nam. Bạn đó kinh tế đang không ổn, và bạn ý cũng phải gồng gánh để nuôi mẹ bị bệnh và em đang đi học .</p><p>Bạn đó từng nói với em :&quot;anh là một vũng bùn lầy nên em hãy tránh xa sẽ tốt cho em&quot; .Nhưng em thương bạn đó quá mà bạn đó không muốn em chịu khổ cùng, còn em thì vẫn muốn đồng hành cùng bạn ,mặc dù em đã nói nhiều lần nên bây giờ em đang rất rối , bất lực , không biết phải làm gì? em cũng tự an ủi bản thân : Mọi chuyện chưa ổn thì chưa phải là cuối cùng . Nhưng thế rồi em cũng không đỡ hơn là baoo... em phải làm gì để tìm ra lối thoát bây giờ??</p><p>Cảm ơn mng đã nghe câu chuyện của em .</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>em chào thầy 5 và mng . Chúc mng có buổi tối tốt lành  . Em xin chia sẻ câu chuyện của mình :</p><p>Hiện tại em đã tốt nghiệp ngành QTKD , nhưng kể từ khi tốt nghiệp 2 tháng nay+2 tháng tìm việc thực tập em vẫn chưa tìm được việc phù hợp . Em được rất nhiều người khuyên là mới ra trường thì cứ thử đi hoặc hãy cố gắng kiên trì với công việc đó . Nhưng sau nhiều lần nộp cv , phỏng vấn, cả đúng ngành và trái ngành đều không được. Lúc còn đi học em có đi làm bán hàng dc 2 năm và em nghĩ em sẽ làm đc telesales nhưng em thử nhiều lần, em đều làm không đc.</p><p>Em nhận ra là em rất thích làm mảng nhân sự nhưng năm nay kinh tế kém các cty đều muôn tuyển có kinh nghiệm hoặc học đúng chuyên ngành .Em biết rằng do ngành em học quá rộng và do khả năng bản thân chưa đủ nên mới khó kiếm việc như thế nên em đã học thêm 1 khóa TOEIC để có thêm cơ hội việc làm. Khi ngày cuối học xong khóa này , em lại có suy nghĩ em học TOEIC để làm gì?mục đích của tiếng anh là công cụ để giao tiếp hay là cái chứng chỉ quan trọng? và trong khoảng thời gian em phát hiện ra kinh tế nhà em không dư giả như em tưởng nên em đã lùi lại việc thi chứng chỉ TOEIC lại .</p><p>Hiện tại chỉ có mẹ em đi làm để nuôi cả nhà, em thương mẹ lắm. Nhìn mẹ hao gầy, đôi mắt trũng sâu em lại thấy bất lực. Bố mẹ nuôi em 4 năm đại học rồi giờ đây em không thể tự nuôi bản thân huống gì giúp bố mẹ đỡ vất vả ... và rồi hiện tại em đang quen một bạn nam. Bạn đó kinh tế đang không ổn, và bạn ý cũng phải gồng gánh để nuôi mẹ bị bệnh và em đang đi học .</p><p>Bạn đó từng nói với em :&quot;anh là một vũng bùn lầy nên em hãy tránh xa sẽ tốt cho em&quot; .Nhưng em thương bạn đó quá mà bạn đó không muốn em chịu khổ cùng, còn em thì vẫn muốn đồng hành cùng bạn ,mặc dù em đã nói nhiều lần nên bây giờ em đang rất rối , bất lực , không biết phải làm gì? em cũng tự an ủi bản thân : Mọi chuyện chưa ổn thì chưa phải là cuối cùng . Nhưng thế rồi em cũng không đỡ hơn là baoo... em phải làm gì để tìm ra lối thoát bây giờ??</p><p>Cảm ơn mng đã nghe câu chuyện của em .</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13901031-3-11-2023.mp3" length="10471715" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13901031</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>871</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-11-2023</itunes:title>
    <title>2-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIỌT MƯA 97   Em chào anh, em là Thức, năm nay 26 tuổi. Hiện đang sinh sống tại Hà Nội. Em có một cô bạn gái kém em 2 tuổi yêu nhau được gần 4 năm. Hiện bạn gái em đang đi du học thạc sĩ bên Pháp được 1 năm. Còn 1 năm nữa là bạn ấy về. Em hiện đang làm lập trình viên trái ngành nên mọi thứ cũng mới bắt đầu. Em đã tính là cô ấy đi du học về năm sau, và em cũng ổn định hơn trong lĩnh vực công việc của mình thì tụi em cưới nhau. Hoặc là ổn định thêm 1,2 năm nữa.   Nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIỌT MƯA 97<br/></b><br/></p><p>Em chào anh, em là Thức, năm nay 26 tuổi. Hiện đang sinh sống tại Hà Nội. Em có một cô bạn gái kém em 2 tuổi yêu nhau được gần 4 năm. Hiện bạn gái em đang đi du học thạc sĩ bên Pháp được 1 năm. Còn 1 năm nữa là bạn ấy về. Em hiện đang làm lập trình viên trái ngành nên mọi thứ cũng mới bắt đầu. Em đã tính là cô ấy đi du học về năm sau, và em cũng ổn định hơn trong lĩnh vực công việc của mình thì tụi em cưới nhau. Hoặc là ổn định thêm 1,2 năm nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi vấn đề xảy ra, bạn ấy có cơ hội học lên tiến sĩ ở bên Pháp. Nhưng sẽ phải mất 5 năm để học, tức là cộng thêm với 1 năm thạc sĩ còn lại thì sẽ là còn 6 năm. bạn ấy cũng đang lưỡng lự ko biết có nên học tiếp hay ko, và rồi gia đình bạn ấy tác động để bạn ấy học tiếp. Bạn ấy là chị cả nên em biết là bố mẹ bạn ấy rất muốn có đứa con gái như vậy để nở mày nở mặt. Nhưng rõ ràng quãng thời gian 6 năm tới đây sẽ là quá dài cho một sự chờ đợi ở bản thân em. Xa mặt cách lòng, rồi quãng thời gian đó bao nhiêu chuyện xảy ra, rồi ko biết bao nhiêu người sẽ đi lướt qua đời mình (điều này em phải thừa nhận thật lòng). Em đã có nói chuyện vs bạn ấy và rất muốn bạn ấy năm sau về, em sẽ nỗ lực để thành công sớm để lo cho tương lai gia đinh nhỏ. Bạn ấy cũng rất buồn nhưng bạn ấy gần như là tuýp người nghe theo gia đình tuyệt đối, và em cũng ko biết cách nào để có thể can thiệp được. Giữa 2 đứa em ko hề xảy ra chuyện gì, mọi thứ đều rất yên bình, nên là việc này với em nó giống như một biến cố (ko hẳn là cú sốc).</p><p><br/></p><p>Em yêu bạn ấy rất nhiều và bạn ấy cũng vậy, bọn em đã về ra mắt gia đình rất nhiều lần. Quyết định của bạn ấy rõ ràng là rất khó khăn, vì nếu chọn ở lại thì rất có thể bọn em sẽ bỏ lỡ nhau. Còn nếu bạn ấy trở về thì sẽ mất cơ hội học lên tiến sĩ ở bên Pháp. Lý do em phản đối bạn ấy ko học lên một phần đó là do quãng thời gian lâu như vậy, một phần nữa đó là sau đây 6 năm thì bạn ấy sẽ có thêm cơ hội làm việc ở bên Pháp, và lúc đấy chắc chắn lại đắn đo và rồi ko biết sẽ phải chờ đợi thêm bao lâu. Hoặc là khi bạn ấy về, bạn ấy cũng sẽ phải bắt đầu lại, có thể có bằng cấp ok hơn nhưng bảo thành công trong công việc luôn thì khá khó khăn. Chưa kể đến việc nếu lúc ấy bọn em có thể kết hôn luôn thì khi có con bạn ấy sẽ lại mất khoảng thời gian để sinh con, làm gián đoạn trong công việc.</p><p><br/></p><p>Đứng về phía bạn ấy em nghĩ đa số mọi ng đều ủng hộ bạn ấy học lên vì đây là cơ hội mà ko phải ai cũng có. Nhưng đứng về phía em chắc chắn đa số mọi ng sẽ đều bảo là chia tay đi hoặc là bảo bạn ấy ko học lên nữa. Gia đình em có 2 chị em. Chị em năm nay 31 tuổi rồi mà cũng chưa lấy chồng. Nên rõ ràng áp lực về chuyện lập gia đình vs em là rất lớn. Đó cũng là điều thường thấy ở ngoài miền Bắc. Việc 6 năm tới em chờ đợi một điều gì đó xa xôi rõ ràng với gia đình em là rất khó để có thể chấp nhận. Em cũng ko phải là một đứa vô tâm nên việc bố mẹ về hưu ở nhà quanh quẩn, thiếu đi tiếng nói của con trẻ như những gia đình xung quanh, em cũng rất buồn…</p><p><br/></p><p>Với bản thân em thì em nên phải làm như thế nào ạ. :(((((((((((((((((((</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIỌT MƯA 97<br/></b><br/></p><p>Em chào anh, em là Thức, năm nay 26 tuổi. Hiện đang sinh sống tại Hà Nội. Em có một cô bạn gái kém em 2 tuổi yêu nhau được gần 4 năm. Hiện bạn gái em đang đi du học thạc sĩ bên Pháp được 1 năm. Còn 1 năm nữa là bạn ấy về. Em hiện đang làm lập trình viên trái ngành nên mọi thứ cũng mới bắt đầu. Em đã tính là cô ấy đi du học về năm sau, và em cũng ổn định hơn trong lĩnh vực công việc của mình thì tụi em cưới nhau. Hoặc là ổn định thêm 1,2 năm nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi vấn đề xảy ra, bạn ấy có cơ hội học lên tiến sĩ ở bên Pháp. Nhưng sẽ phải mất 5 năm để học, tức là cộng thêm với 1 năm thạc sĩ còn lại thì sẽ là còn 6 năm. bạn ấy cũng đang lưỡng lự ko biết có nên học tiếp hay ko, và rồi gia đình bạn ấy tác động để bạn ấy học tiếp. Bạn ấy là chị cả nên em biết là bố mẹ bạn ấy rất muốn có đứa con gái như vậy để nở mày nở mặt. Nhưng rõ ràng quãng thời gian 6 năm tới đây sẽ là quá dài cho một sự chờ đợi ở bản thân em. Xa mặt cách lòng, rồi quãng thời gian đó bao nhiêu chuyện xảy ra, rồi ko biết bao nhiêu người sẽ đi lướt qua đời mình (điều này em phải thừa nhận thật lòng). Em đã có nói chuyện vs bạn ấy và rất muốn bạn ấy năm sau về, em sẽ nỗ lực để thành công sớm để lo cho tương lai gia đinh nhỏ. Bạn ấy cũng rất buồn nhưng bạn ấy gần như là tuýp người nghe theo gia đình tuyệt đối, và em cũng ko biết cách nào để có thể can thiệp được. Giữa 2 đứa em ko hề xảy ra chuyện gì, mọi thứ đều rất yên bình, nên là việc này với em nó giống như một biến cố (ko hẳn là cú sốc).</p><p><br/></p><p>Em yêu bạn ấy rất nhiều và bạn ấy cũng vậy, bọn em đã về ra mắt gia đình rất nhiều lần. Quyết định của bạn ấy rõ ràng là rất khó khăn, vì nếu chọn ở lại thì rất có thể bọn em sẽ bỏ lỡ nhau. Còn nếu bạn ấy trở về thì sẽ mất cơ hội học lên tiến sĩ ở bên Pháp. Lý do em phản đối bạn ấy ko học lên một phần đó là do quãng thời gian lâu như vậy, một phần nữa đó là sau đây 6 năm thì bạn ấy sẽ có thêm cơ hội làm việc ở bên Pháp, và lúc đấy chắc chắn lại đắn đo và rồi ko biết sẽ phải chờ đợi thêm bao lâu. Hoặc là khi bạn ấy về, bạn ấy cũng sẽ phải bắt đầu lại, có thể có bằng cấp ok hơn nhưng bảo thành công trong công việc luôn thì khá khó khăn. Chưa kể đến việc nếu lúc ấy bọn em có thể kết hôn luôn thì khi có con bạn ấy sẽ lại mất khoảng thời gian để sinh con, làm gián đoạn trong công việc.</p><p><br/></p><p>Đứng về phía bạn ấy em nghĩ đa số mọi ng đều ủng hộ bạn ấy học lên vì đây là cơ hội mà ko phải ai cũng có. Nhưng đứng về phía em chắc chắn đa số mọi ng sẽ đều bảo là chia tay đi hoặc là bảo bạn ấy ko học lên nữa. Gia đình em có 2 chị em. Chị em năm nay 31 tuổi rồi mà cũng chưa lấy chồng. Nên rõ ràng áp lực về chuyện lập gia đình vs em là rất lớn. Đó cũng là điều thường thấy ở ngoài miền Bắc. Việc 6 năm tới em chờ đợi một điều gì đó xa xôi rõ ràng với gia đình em là rất khó để có thể chấp nhận. Em cũng ko phải là một đứa vô tâm nên việc bố mẹ về hưu ở nhà quanh quẩn, thiếu đi tiếng nói của con trẻ như những gia đình xung quanh, em cũng rất buồn…</p><p><br/></p><p>Với bản thân em thì em nên phải làm như thế nào ạ. :(((((((((((((((((((</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13893810-2-11-2023.mp3" length="6866190" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13893810</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>571</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-11-2023</itunes:title>
    <title>1-11-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HẮC LANG Em nhớ lại khi ta gặp nhau em mới 19t và chị 21t. E nhớ có 1 lần chị chở em về khi trời mưa còn khoảng 15p tới nhà thì bánh xe hư và chúng ta cùng nhau dắt xe về nhà ngoại em ,hai đứa đều ướt nhẹp vì không có áo mưa , đêm đó chị ngủ lại cùng e , chị khóc rất nhiều vào đêm đó khi chị ôm em tâm sự về nỗi buồn của chị, e không biết tại sao nhưng để an ủi chị em đã vuốt mũi chị để an ủi, chị liền nhìn em và cả hai chúng ta đều cảm xuất hiện 1 cảm xúc thật khó ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG</p><p>Em nhớ lại khi ta gặp nhau em mới 19t và chị 21t. E nhớ có 1 lần chị chở em về khi trời mưa còn khoảng 15p tới nhà thì bánh xe hư và chúng ta cùng nhau dắt xe về nhà ngoại em ,hai đứa đều ướt nhẹp vì không có áo mưa , đêm đó chị ngủ lại cùng e , chị khóc rất nhiều vào đêm đó khi chị ôm em tâm sự về nỗi buồn của chị, e không biết tại sao nhưng để an ủi chị em đã vuốt mũi chị để an ủi, chị liền nhìn em và cả hai chúng ta đều cảm xuất hiện 1 cảm xúc thật khó tả.</p><p>  Sau đó e nhận ra e yêu chị sự sợ hãi và tuyệt vọng lại càng tăng thêm vì chúng ta đều là nữ, e lúc đó chỉ muốn chết đi vì e chẳng còn gì cả, e tìm mọi cách trốn tránh và đuổi chị đi, nhưng chị luôn có cách tìm thấy e, chị bảo chị sẽ ở bên e dù thế nào đi nữa làm em thấy chị thật là cứng đầu.</p><p> Chúng ta bắt đầu ở trọ chung với nhiều áp lực có những đêm cả hai không ngủ được vừa chạy xe vừa khóc hay là lười chạy xe chúng ta đi dọc những con đường trong đêm để lụm ve chai, hay là em chở chị đi khám bệnh và chăm sóc chị vì gia đình chị cũng k tốt, chúng ta chữa lành cho nhau vậy đấy</p><p> Ngày mà chị nói chia tay ai cũng tiếc cho mối tình chúng ta vì nó quá đẹp và họ nghĩ chúng ta đã qua gia đoạn khó khắn nhất sắp công khai rồi, họ bảo e hãy tìm cách níu kéo dù cho có tổn thương chị , nhưng em không làm vậy vì em đã hứa nếu em không thể cho chị hạnh phúc vậy thì dù e có yêu chị nhiều đến đâu chỉ cần chị nói với e em sẽ buông tay , và chị đã nói rõ với em là chị không còn yêu em dù đau trong lòng nhưng e vẫn đồng ý và chúc chị hạnh phúc.</p><p>E yêu chị , em cảm ơn và cũng tạm biệt chị </p><p>Qua câu chuyện của e nếu có phụ huynh nào đọc được xin hãy thông cảm cho con của bạn khi thuộc cộng đồng LGBT tụi con không làm gì sai hay bệnh tật gì, tui con chỉ là yêu nhưng bao người bình thường thui ạ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG</p><p>Em nhớ lại khi ta gặp nhau em mới 19t và chị 21t. E nhớ có 1 lần chị chở em về khi trời mưa còn khoảng 15p tới nhà thì bánh xe hư và chúng ta cùng nhau dắt xe về nhà ngoại em ,hai đứa đều ướt nhẹp vì không có áo mưa , đêm đó chị ngủ lại cùng e , chị khóc rất nhiều vào đêm đó khi chị ôm em tâm sự về nỗi buồn của chị, e không biết tại sao nhưng để an ủi chị em đã vuốt mũi chị để an ủi, chị liền nhìn em và cả hai chúng ta đều cảm xuất hiện 1 cảm xúc thật khó tả.</p><p>  Sau đó e nhận ra e yêu chị sự sợ hãi và tuyệt vọng lại càng tăng thêm vì chúng ta đều là nữ, e lúc đó chỉ muốn chết đi vì e chẳng còn gì cả, e tìm mọi cách trốn tránh và đuổi chị đi, nhưng chị luôn có cách tìm thấy e, chị bảo chị sẽ ở bên e dù thế nào đi nữa làm em thấy chị thật là cứng đầu.</p><p> Chúng ta bắt đầu ở trọ chung với nhiều áp lực có những đêm cả hai không ngủ được vừa chạy xe vừa khóc hay là lười chạy xe chúng ta đi dọc những con đường trong đêm để lụm ve chai, hay là em chở chị đi khám bệnh và chăm sóc chị vì gia đình chị cũng k tốt, chúng ta chữa lành cho nhau vậy đấy</p><p> Ngày mà chị nói chia tay ai cũng tiếc cho mối tình chúng ta vì nó quá đẹp và họ nghĩ chúng ta đã qua gia đoạn khó khắn nhất sắp công khai rồi, họ bảo e hãy tìm cách níu kéo dù cho có tổn thương chị , nhưng em không làm vậy vì em đã hứa nếu em không thể cho chị hạnh phúc vậy thì dù e có yêu chị nhiều đến đâu chỉ cần chị nói với e em sẽ buông tay , và chị đã nói rõ với em là chị không còn yêu em dù đau trong lòng nhưng e vẫn đồng ý và chúc chị hạnh phúc.</p><p>E yêu chị , em cảm ơn và cũng tạm biệt chị </p><p>Qua câu chuyện của e nếu có phụ huynh nào đọc được xin hãy thông cảm cho con của bạn khi thuộc cộng đồng LGBT tụi con không làm gì sai hay bệnh tật gì, tui con chỉ là yêu nhưng bao người bình thường thui ạ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13886967-1-11-2023.mp3" length="3094213" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13886967</guid>
    <pubDate>Wed, 01 Nov 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>256</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-10-2023</itunes:title>
    <title>31-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MỘT BẠN NAM GIẤU TÊN     Xin chào anh chị, cô chú, xin chào thầy Năm.   Con mới đậu đại học nhưng ngành nghề con đang theo học- ngôn ngữ Anh chỉ ngành con hơi thích thôi. Còn ngành con thật sự thích-ngành văn học thì ba con không muốn con theo học ngành đó và điểm thi của con cũng không đủ để đậu vào ngôi trường con yêu thích-một trường lớn.   Con đã tự nhủ với bản thân là mình học ngành kia cũng được, còn sự yêu thích của mình dành cho văn học thì mặc dù biết là ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MỘT BẠN NAM GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chị, cô chú, xin chào thầy Năm.</p><p><br/></p><p>Con mới đậu đại học nhưng ngành nghề con đang theo học- ngôn ngữ Anh chỉ ngành con hơi thích thôi. Còn ngành con thật sự thích-ngành văn học thì ba con không muốn con theo học ngành đó và điểm thi của con cũng không đủ để đậu vào ngôi trường con yêu thích-một trường lớn.</p><p><br/></p><p>Con đã tự nhủ với bản thân là mình học ngành kia cũng được, còn sự yêu thích của mình dành cho văn học thì mặc dù biết là hơi khó nhưng mình có thể làm nghề tay trái, tự viết tiểu thuyết, viết sách,v.v...</p><p><br/></p><p>Mấy ngày sau khi biết điểm hầu như ai trong gia đình con cũng vui nhưng con lại không vui nổi, nhiều lúc con còn tự khóc 1 mình, con cứ bứt rứt, khó chịu. Thật sự con vẫn muốn theo đuổi ngành nghề con yêu thích và vào ngôi trường con muốn học, nhưng con biết ba của mình sẽ không chấp nhận đề xuất cho con học lại một năm rồi thi lại vào ngành văn học vì lúc trước ba con phản đối rất quyết liệt chuyện con muốn học ngành đó, với lại nhà con cũng không phải là khá giả gì. Con hiểu ba con muốn con học ngành có thể kiếm được việc sau khi ra trường và có được một việc làm thu nhập ok 1 chút, nên con đã quyết định theo học ngành hiện tại.</p><p><br/></p><p>Nhưng cảm giác trong lòng khó chịu khi không được theo học chuyên ngành mình mong muốn nó vẫn còn ở đó nên con nghĩ: Không mấy ở những năm sau khi ra trường mình cố gắng làm việc rồi phát triển những thứ khác để khi đến năm 50-60 tuổi mình có được một khoản tiền đủ để mình sống trong những năm tiếp theo, sau đó mình sẽ nghỉ việc rồi ôn thi đại học để thi vào ngôi trường và ngành nghề mình ao ước.</p><p><br/></p><p>Điều con muốn hỏi là quyết định đó có thật sự Ok không, dĩ nhiên trong những năm tháng con chưa tới khoảng 50-60 tuổi con vẫn sẽ làm những thứ liên quan với văn học và viết lách nhưng con rất muốn được học ngành văn học, học những thứ thuộc về chuyên ngành.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MỘT BẠN NAM GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh chị, cô chú, xin chào thầy Năm.</p><p><br/></p><p>Con mới đậu đại học nhưng ngành nghề con đang theo học- ngôn ngữ Anh chỉ ngành con hơi thích thôi. Còn ngành con thật sự thích-ngành văn học thì ba con không muốn con theo học ngành đó và điểm thi của con cũng không đủ để đậu vào ngôi trường con yêu thích-một trường lớn.</p><p><br/></p><p>Con đã tự nhủ với bản thân là mình học ngành kia cũng được, còn sự yêu thích của mình dành cho văn học thì mặc dù biết là hơi khó nhưng mình có thể làm nghề tay trái, tự viết tiểu thuyết, viết sách,v.v...</p><p><br/></p><p>Mấy ngày sau khi biết điểm hầu như ai trong gia đình con cũng vui nhưng con lại không vui nổi, nhiều lúc con còn tự khóc 1 mình, con cứ bứt rứt, khó chịu. Thật sự con vẫn muốn theo đuổi ngành nghề con yêu thích và vào ngôi trường con muốn học, nhưng con biết ba của mình sẽ không chấp nhận đề xuất cho con học lại một năm rồi thi lại vào ngành văn học vì lúc trước ba con phản đối rất quyết liệt chuyện con muốn học ngành đó, với lại nhà con cũng không phải là khá giả gì. Con hiểu ba con muốn con học ngành có thể kiếm được việc sau khi ra trường và có được một việc làm thu nhập ok 1 chút, nên con đã quyết định theo học ngành hiện tại.</p><p><br/></p><p>Nhưng cảm giác trong lòng khó chịu khi không được theo học chuyên ngành mình mong muốn nó vẫn còn ở đó nên con nghĩ: Không mấy ở những năm sau khi ra trường mình cố gắng làm việc rồi phát triển những thứ khác để khi đến năm 50-60 tuổi mình có được một khoản tiền đủ để mình sống trong những năm tiếp theo, sau đó mình sẽ nghỉ việc rồi ôn thi đại học để thi vào ngôi trường và ngành nghề mình ao ước.</p><p><br/></p><p>Điều con muốn hỏi là quyết định đó có thật sự Ok không, dĩ nhiên trong những năm tháng con chưa tới khoảng 50-60 tuổi con vẫn sẽ làm những thứ liên quan với văn học và viết lách nhưng con rất muốn được học ngành văn học, học những thứ thuộc về chuyên ngành.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13879136-31-10-2023.mp3" length="2181392" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13879136</guid>
    <pubDate>Tue, 31 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>180</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-10-2023</itunes:title>
    <title>30-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KẺ VÔ CẢM     xin chào thầy và cả nhà hôm nay e buồn quá suy nghĩ nhiều và tự nhiên mình có những dòng suy nghĩ không biết đúng hay sai.   e gần tuổi 30 đã có gia đình và 1 bé trai nhưng bản thân chưa từng biết yêu là gì hay tại là mình yêu nhưng chính mình cũng chẳng biết mình yêu nữa.   từ nhỏ đã ham chơi bời lêu lổng mới tí tuổi đầu đã biết cua gái ở cái tuổi 12 khi đang còn đi học mà cái thời đó còn viết thư tay lén lút dấu trong học bàn còn không dám đưa trướ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ VÔ CẢM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>xin chào thầy và cả nhà hôm nay e buồn quá suy nghĩ nhiều và tự nhiên mình có những dòng suy nghĩ không biết đúng hay sai.</p><p><br/></p><p>e gần tuổi 30 đã có gia đình và 1 bé trai nhưng bản thân chưa từng biết yêu là gì hay tại là mình yêu nhưng chính mình cũng chẳng biết mình yêu nữa.</p><p><br/></p><p>từ nhỏ đã ham chơi bời lêu lổng mới tí tuổi đầu đã biết cua gái ở cái tuổi 12 khi đang còn đi học mà cái thời đó còn viết thư tay lén lút dấu trong học bàn còn không dám đưa trước mặt, cái thời mà bạn bè còn chưa biết gì thì e đã cua được nhỏ lớp trưởng, e được mấy ông anh lớn trong xóm truyền dạy những môn bí kíp võ công và cái sự tò mò nên e mất zin năm 12 tuổi :))</p><p><br/></p><p>từ lúc đó đến bây giờ thì không biết đã quen với bao nhiêu người con gái như vậy nhưng chính bản thân e cũng chẳng biết yêu là gì.</p><p><br/></p><p>quen nhau một thời gian cảm thấy không hợp thì chia tay nhưng bản thân chưa từng một lần khóc chưa từng buồn vì một cô gái nào mà rới nước mắt.</p><p><br/></p><p>đến lúc e quen vợ của e thì cảm giác vẫn vậy không có cảm xúc nhiều khi lấy nhau về chỉ vì vợ e có bầu và đó là con của mình thì mình phải có trách nhiệm thôi.</p><p><br/></p><p>ở với nhau cũng 3 năm rồi, e luôn lo cho gia đình và chăm sóc vợ con đầy đủ không rượu chè cờ bạc cũng k ngoại tình bao giờ,cũng chưa từng 1 lần biết karaoke tay vịn là gì chưa từng bước chân vào mấy quán mát xa lần nào cũng chưa từng nghĩ sẽ quen 1 người con gái nào khác khi vẫn ở với vợ hiện tại.</p><p><br/></p><p>nhưng đôi lúc cãi vã thậm chí ly hôn e cũng chẳng để tâm chẳng sợ mất mối quan hệ này cho dù có ly hôn thật thì tận sâu thâm tâm e cũng chẳng bận tâm.</p><p><br/></p><p>thậm chí có những người thân của mình mất đi gia đình khóc lóc buồn bã thật tâm bản thân e chẳng bận tâm nhiều cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.</p><p><br/></p><p>nhiều lúc nghĩ bản thân có phải 1 kẻ vô cảm không biết yêu thương là gì</p><p><br/></p><p>người ta thường nói là khi mất đi thứ gì thì mới biết quý trọng thứ đó nhưng bản thân e thì không cho dù mất đi thứ gì e cũng chẳng bận tâm</p><p><br/></p><p>cuộc sống tới đâu thì tới không lo sợ bất cứ điều gì cái gì đến thì đón cái gì đi cũng kệ chẳng bao giờ lo sợ điều gì sẽ đến và cũng chẳng lo sợ mất đi thứ gì.</p><p><br/></p><p>đây là những lời tâm sự thật từ tận đáy lòng của e và e cảm ơn thầy và mọi người đã bỏ thời gian của mình để đọc bài này và không biết nói gì và xin ý kiến của thầy và mọi người là có phải e là kẻ vô cảm không ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ VÔ CẢM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>xin chào thầy và cả nhà hôm nay e buồn quá suy nghĩ nhiều và tự nhiên mình có những dòng suy nghĩ không biết đúng hay sai.</p><p><br/></p><p>e gần tuổi 30 đã có gia đình và 1 bé trai nhưng bản thân chưa từng biết yêu là gì hay tại là mình yêu nhưng chính mình cũng chẳng biết mình yêu nữa.</p><p><br/></p><p>từ nhỏ đã ham chơi bời lêu lổng mới tí tuổi đầu đã biết cua gái ở cái tuổi 12 khi đang còn đi học mà cái thời đó còn viết thư tay lén lút dấu trong học bàn còn không dám đưa trước mặt, cái thời mà bạn bè còn chưa biết gì thì e đã cua được nhỏ lớp trưởng, e được mấy ông anh lớn trong xóm truyền dạy những môn bí kíp võ công và cái sự tò mò nên e mất zin năm 12 tuổi :))</p><p><br/></p><p>từ lúc đó đến bây giờ thì không biết đã quen với bao nhiêu người con gái như vậy nhưng chính bản thân e cũng chẳng biết yêu là gì.</p><p><br/></p><p>quen nhau một thời gian cảm thấy không hợp thì chia tay nhưng bản thân chưa từng một lần khóc chưa từng buồn vì một cô gái nào mà rới nước mắt.</p><p><br/></p><p>đến lúc e quen vợ của e thì cảm giác vẫn vậy không có cảm xúc nhiều khi lấy nhau về chỉ vì vợ e có bầu và đó là con của mình thì mình phải có trách nhiệm thôi.</p><p><br/></p><p>ở với nhau cũng 3 năm rồi, e luôn lo cho gia đình và chăm sóc vợ con đầy đủ không rượu chè cờ bạc cũng k ngoại tình bao giờ,cũng chưa từng 1 lần biết karaoke tay vịn là gì chưa từng bước chân vào mấy quán mát xa lần nào cũng chưa từng nghĩ sẽ quen 1 người con gái nào khác khi vẫn ở với vợ hiện tại.</p><p><br/></p><p>nhưng đôi lúc cãi vã thậm chí ly hôn e cũng chẳng để tâm chẳng sợ mất mối quan hệ này cho dù có ly hôn thật thì tận sâu thâm tâm e cũng chẳng bận tâm.</p><p><br/></p><p>thậm chí có những người thân của mình mất đi gia đình khóc lóc buồn bã thật tâm bản thân e chẳng bận tâm nhiều cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.</p><p><br/></p><p>nhiều lúc nghĩ bản thân có phải 1 kẻ vô cảm không biết yêu thương là gì</p><p><br/></p><p>người ta thường nói là khi mất đi thứ gì thì mới biết quý trọng thứ đó nhưng bản thân e thì không cho dù mất đi thứ gì e cũng chẳng bận tâm</p><p><br/></p><p>cuộc sống tới đâu thì tới không lo sợ bất cứ điều gì cái gì đến thì đón cái gì đi cũng kệ chẳng bao giờ lo sợ điều gì sẽ đến và cũng chẳng lo sợ mất đi thứ gì.</p><p><br/></p><p>đây là những lời tâm sự thật từ tận đáy lòng của e và e cảm ơn thầy và mọi người đã bỏ thời gian của mình để đọc bài này và không biết nói gì và xin ý kiến của thầy và mọi người là có phải e là kẻ vô cảm không ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13870589-30-10-2023.mp3" length="3457213" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13870589</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>286</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-10-2023</itunes:title>
    <title>27-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÔI LÀ AI     Chào web5ngay và mọi người ạ.   Em là nam.   Hiện tại thì em 22 tuổi. Cũng sắp ra trường rồi ạ.   Có thể nói em là một người thụ động, từ nhỏ đến lớn em cứ để cuộc đời trôi đi, không hề có cố gắng cho bất cứ thứ gì, không hề có ý chí phấn đấu vì một thứ gì cả.   Từ hồi lúc học đại học cho đến bây giờ là em hoàn toàn được bố mẹ cho tiền học, tiền ăn, tiền trọ chứ em cũng chưa từng có làm việc gì cả. Đôi khi em cũng muốn thử sức mình, kiếm đại việc nào...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÔI LÀ AI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào web5ngay và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nam.</p><p><br/></p><p>Hiện tại thì em 22 tuổi. Cũng sắp ra trường rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Có thể nói em là một người thụ động, từ nhỏ đến lớn em cứ để cuộc đời trôi đi, không hề có cố gắng cho bất cứ thứ gì, không hề có ý chí phấn đấu vì một thứ gì cả.</p><p><br/></p><p>Từ hồi lúc học đại học cho đến bây giờ là em hoàn toàn được bố mẹ cho tiền học, tiền ăn, tiền trọ chứ em cũng chưa từng có làm việc gì cả. Đôi khi em cũng muốn thử sức mình, kiếm đại việc nào đó thử xem, nhưng em cảm giác có sức ỳ rất lớn, cũng cảm giác sợ bị lừa đảo nữa nên trong 4 năm đúng là em chỉ ăn, chơi và học.</p><p><br/></p><p>Nhà em cũng kiểu đủ sống, trên mức bình thường một chút thôi ạ, không giàu. Em biết tình hình là vậy mà trong 4 năm em vẫn không có giúp được gì cho gia đình. Cảm giác mình đang ở vùng an toàn (biết là mình sẽ được chu cấp hằng tháng nên ko có ý chí cố gắng kiếm việc).</p><p><br/></p><p>4 năm đại học của em cũng để trôi thôi ạ, cũng không cố gắng gì, chỉ học sao cho qua môn. Hậu quả là bây giờ em cũng chả nhớ gì hết về các môn đã học. Ngành học hiện tại của em là Logistics, là em chọn đại thôi ạ chứ cũng không đam mê thích thú gì lắm.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ em cũng trên 50 rồi. Hai người cũng không còn trẻ nữa. Em cũng biết mình không thể sống mà cứ để đời trôi đi như thế này. Mà phải cố gắng thôi.</p><p><br/></p><p>Lâu lâu lướt fb thì có thông báo nhìn lại kỷ niệm. Đôi khi thì em cũng thấy giật mình, nghĩ &quot;trời đã 4 năm rồi, mà 4 năm trước so với bây giờ thì cũng chả khác gì mấy, chả có tiến bộ gì mấy!(bây giờ có khi còn tệ hơn)&quot; như vậy thực sự là rất buồn ạ. Cảm giác rất tệ về mình. Bạn bè ai cũng ok hết có định hướng cho mình hết, cảm giác có mỗi mình mình tuột lại phía sau.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em có mục tiêu phải giàu, phải thăng tiến trong công việc, phải phấn đấu lên chức. Bởi vì em biết nếu cứ sống như thế này thì 10,20,30 năm nữa thì em sẽ càng tệ đi thôi.</p><p><br/></p><p>Mà em cũng có băn khoăn, là một người từ nhỏ đến lớn sống thụ động, không mục đích, không cố gắng, cũng không có thành tích nổi trội có thể thành công và trở nên giàu có được không ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, mong mọi người thông cảm cho bài tâm sự lủng củng của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÔI LÀ AI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào web5ngay và mọi người ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nam.</p><p><br/></p><p>Hiện tại thì em 22 tuổi. Cũng sắp ra trường rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Có thể nói em là một người thụ động, từ nhỏ đến lớn em cứ để cuộc đời trôi đi, không hề có cố gắng cho bất cứ thứ gì, không hề có ý chí phấn đấu vì một thứ gì cả.</p><p><br/></p><p>Từ hồi lúc học đại học cho đến bây giờ là em hoàn toàn được bố mẹ cho tiền học, tiền ăn, tiền trọ chứ em cũng chưa từng có làm việc gì cả. Đôi khi em cũng muốn thử sức mình, kiếm đại việc nào đó thử xem, nhưng em cảm giác có sức ỳ rất lớn, cũng cảm giác sợ bị lừa đảo nữa nên trong 4 năm đúng là em chỉ ăn, chơi và học.</p><p><br/></p><p>Nhà em cũng kiểu đủ sống, trên mức bình thường một chút thôi ạ, không giàu. Em biết tình hình là vậy mà trong 4 năm em vẫn không có giúp được gì cho gia đình. Cảm giác mình đang ở vùng an toàn (biết là mình sẽ được chu cấp hằng tháng nên ko có ý chí cố gắng kiếm việc).</p><p><br/></p><p>4 năm đại học của em cũng để trôi thôi ạ, cũng không cố gắng gì, chỉ học sao cho qua môn. Hậu quả là bây giờ em cũng chả nhớ gì hết về các môn đã học. Ngành học hiện tại của em là Logistics, là em chọn đại thôi ạ chứ cũng không đam mê thích thú gì lắm.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ em cũng trên 50 rồi. Hai người cũng không còn trẻ nữa. Em cũng biết mình không thể sống mà cứ để đời trôi đi như thế này. Mà phải cố gắng thôi.</p><p><br/></p><p>Lâu lâu lướt fb thì có thông báo nhìn lại kỷ niệm. Đôi khi thì em cũng thấy giật mình, nghĩ &quot;trời đã 4 năm rồi, mà 4 năm trước so với bây giờ thì cũng chả khác gì mấy, chả có tiến bộ gì mấy!(bây giờ có khi còn tệ hơn)&quot; như vậy thực sự là rất buồn ạ. Cảm giác rất tệ về mình. Bạn bè ai cũng ok hết có định hướng cho mình hết, cảm giác có mỗi mình mình tuột lại phía sau.</p><p><br/></p><p>Bây giờ em có mục tiêu phải giàu, phải thăng tiến trong công việc, phải phấn đấu lên chức. Bởi vì em biết nếu cứ sống như thế này thì 10,20,30 năm nữa thì em sẽ càng tệ đi thôi.</p><p><br/></p><p>Mà em cũng có băn khoăn, là một người từ nhỏ đến lớn sống thụ động, không mục đích, không cố gắng, cũng không có thành tích nổi trội có thể thành công và trở nên giàu có được không ạ?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, mong mọi người thông cảm cho bài tâm sự lủng củng của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13856385-27-10-2023.mp3" length="3540282" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13856385</guid>
    <pubDate>Fri, 27 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>293</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-10-2023</itunes:title>
    <title>26-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CƠN GIÓ LẠ!     Chào mọi người và Thầy Năm! Đây là lần thứ 3 mình viết tâm sự rồi ạ. Hai lần trước mình viết xong rồi ngần ngại xóa đi. Mình năm nay 34 tuổi, mẹ đơn thân nuôi 2 bé, kinh doanh phát triển ổn định ạ. Nhưng điều làm mình buồn phiền nhất là mẹ mình. Bà là một người rất cố chấp đã quyết làm gì là làm cho bằng được và không nghe ai ngăn cản. Gia đình mình lúc bé rất khó khăn nợ nần vì những lần làm ăn thất bại của bà. Mình đã nai lưng ra làm trả nợ từ lú...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CƠN GIÓ LẠ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người và Thầy Năm!</p><p>Đây là lần thứ 3 mình viết tâm sự rồi ạ. Hai lần trước mình viết xong rồi ngần ngại xóa đi.</p><p>Mình năm nay 34 tuổi, mẹ đơn thân nuôi 2 bé, kinh doanh phát triển ổn định ạ. Nhưng điều làm mình buồn phiền nhất là mẹ mình. Bà là một người rất cố chấp đã quyết làm gì là làm cho bằng được và không nghe ai ngăn cản. Gia đình mình lúc bé rất khó khăn nợ nần vì những lần làm ăn thất bại của bà. Mình đã nai lưng ra làm trả nợ từ lúc mình mới ra trường đi làm.</p><p>Bà có 1 khả năng trời phú là khả năng thuyết phục và lấy lòng người lạ, họ có thể cho bà mượn số tiền lên đến vài trăm triệu mà không cần thế chấp. Sau đó bà làm ăn thua lỗ hết đợt này đến đợt khác, mình có góp ý bà lại không chịu nghe. Mình luôn là người đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường mà bà bỏ lại. Cứ hết khoản nợ này đến khoản khác lãi mẹ đẻ lãi con. Mình trả đã hơn mười mấy năm.</p><p>Thật ra việc kinh doanh của mình đã đi vào ổn định nếu bà không gây nợ nần thì mình dư sức sống thoải mái nhưng mình cứ thấy bất lực vì tốc độ mình kiếm ra tiền không bằng tốc độ mà bà phá tiền. Nhiều lúc mình nghĩ buồn rất nhiều, mình cố gắng dành dụm tiền vì mình chẳng có chỗ dựa nào cả. Nuôi con 1 mình, cha mẹ già đau yếu 1 tay mình lo, các khoản chi tiêu trong nhà đều là mình bỏ ra. Nếu cứ trả nợ cho bà như vậy lỡ 1 ngày mình có bề gì thì hai con mình ai lo. Rồi mình sợ tuổi già ập đến mình không còn khoản tiết kiệm nào phòng thân cả.</p><p>Mình thật sự bế tắc vì hôm nay bà lại nói mình cứu bà trả nợ. Bà lừa anh chị họ mình cầm nhà cho bà vay, giờ bà trả không nổi bảo mình trả hộ. Haizz, mình là đứa rất lạc quan nhưng bây giờ mình chỉ muốn biến mất thôi, mình cảm thấy bà ấy không thương mình tẹo nào cả. Mình đang viết những dòng này trong nước mắt!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CƠN GIÓ LẠ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người và Thầy Năm!</p><p>Đây là lần thứ 3 mình viết tâm sự rồi ạ. Hai lần trước mình viết xong rồi ngần ngại xóa đi.</p><p>Mình năm nay 34 tuổi, mẹ đơn thân nuôi 2 bé, kinh doanh phát triển ổn định ạ. Nhưng điều làm mình buồn phiền nhất là mẹ mình. Bà là một người rất cố chấp đã quyết làm gì là làm cho bằng được và không nghe ai ngăn cản. Gia đình mình lúc bé rất khó khăn nợ nần vì những lần làm ăn thất bại của bà. Mình đã nai lưng ra làm trả nợ từ lúc mình mới ra trường đi làm.</p><p>Bà có 1 khả năng trời phú là khả năng thuyết phục và lấy lòng người lạ, họ có thể cho bà mượn số tiền lên đến vài trăm triệu mà không cần thế chấp. Sau đó bà làm ăn thua lỗ hết đợt này đến đợt khác, mình có góp ý bà lại không chịu nghe. Mình luôn là người đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường mà bà bỏ lại. Cứ hết khoản nợ này đến khoản khác lãi mẹ đẻ lãi con. Mình trả đã hơn mười mấy năm.</p><p>Thật ra việc kinh doanh của mình đã đi vào ổn định nếu bà không gây nợ nần thì mình dư sức sống thoải mái nhưng mình cứ thấy bất lực vì tốc độ mình kiếm ra tiền không bằng tốc độ mà bà phá tiền. Nhiều lúc mình nghĩ buồn rất nhiều, mình cố gắng dành dụm tiền vì mình chẳng có chỗ dựa nào cả. Nuôi con 1 mình, cha mẹ già đau yếu 1 tay mình lo, các khoản chi tiêu trong nhà đều là mình bỏ ra. Nếu cứ trả nợ cho bà như vậy lỡ 1 ngày mình có bề gì thì hai con mình ai lo. Rồi mình sợ tuổi già ập đến mình không còn khoản tiết kiệm nào phòng thân cả.</p><p>Mình thật sự bế tắc vì hôm nay bà lại nói mình cứu bà trả nợ. Bà lừa anh chị họ mình cầm nhà cho bà vay, giờ bà trả không nổi bảo mình trả hộ. Haizz, mình là đứa rất lạc quan nhưng bây giờ mình chỉ muốn biến mất thôi, mình cảm thấy bà ấy không thương mình tẹo nào cả. Mình đang viết những dòng này trong nước mắt!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13835937-26-10-2023.mp3" length="5363107" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13835937</guid>
    <pubDate>Thu, 26 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>445</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-10-2023</itunes:title>
    <title>25-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Xin chào gia đình web5ngay Em có điều này muốn tâm sự và nghe lời khuyên của Thầy Năm và mọi người ạ. Em năm nay đã 26 tuổi rồi, nhưng thật sự em thấy mình không tài giỏi, cũng không có nhiều kỹ năng gì tốt. Nhưng em rất muốn và luôn tìm cách để phát triển, nâng cao kỹ năng bản thân mình. Hiện tại em đang đi xuất khẩu lao động bên Nhật, còn khoảng hơn 4 tháng nữa là em sẽ quay về Việt Nam. Trước giờ em vẫn luôn không yêu thích việc mình làm, nên em luôn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin chào gia đình web5ngay</p><p>Em có điều này muốn tâm sự và nghe lời khuyên của Thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Em năm nay đã 26 tuổi rồi, nhưng thật sự em thấy mình không tài giỏi, cũng không có nhiều kỹ năng gì tốt. Nhưng em rất muốn và luôn tìm cách để phát triển, nâng cao kỹ năng bản thân mình.</p><p>Hiện tại em đang đi xuất khẩu lao động bên Nhật, còn khoảng hơn 4 tháng nữa là em sẽ quay về Việt Nam. Trước giờ em vẫn luôn không yêu thích việc mình làm, nên em luôn tìm kiếm điều mà mình thích. Cho đến gần đây em có theo dõi một người chị trên Facebook, em rất hâm mộ chị ấy, nên khi thấy có cơ hội được làm việc cùng chị, thì em mạnh dạn kết nối ngay ( mặc dù trước giờ em rất e ngại và em cũng muốn kết nối với nhiều người nhưng chưa dám làm) nhưng không hiểu sao với chị này, mọi sự đắn đo của em dần mất đi, em quyết đoán hơn bao giờ. Em nói là em sẽ làm tuy nhiên để làm việc cũng chị thì cần có số vốn tối thiểu khoảng 50 triệu. Với em số vốn này cũng không phải khá lớn nhưng mọi người trong gia đình em, đặc biệt là ba mẹ em đều rất lo lắng cho em. Sợ rằng em sẽ bị lừa vì ngày nay có rất nhiều kiểu lừa đảo trên mạng và em cũng chưa gặp chị này ngoài đời bao giờ . Nhưng trải quá trình theo dõi chị thì em có lòng tin rất lớn ở chị. Nên em không muốn từ bỏ cơ hội này.</p><p>Tuy nhiên ba mẹ em đưa ra hàng loạt lý do để phản đối, và thậm chí ép em nếu vẫn tiếp tục làm thì họ sẽ từ em không bao giờ quan tâm đến em nữa. Em nghỉ chắc vì tư tưởng của hai thế hệ khác nhau nên cũng cố gắng để khuyên ba mẹ, nhưng mọi thứ dần trở nên tệ hơn. Em bây giờ không muốn nghe những gì ba mẹ khuyên nữa.</p><p>Thật sự bây giờ em cảm thấy rất bế tắc, không biết phải nên làm thế nào. Vì em biết nếu em kiên trì với quyết định của mình em sẽ phải đương đầu với rất nhiều khó khăn và có khi bị ba mẹ từ (lần trước em cũng bị ba mẹ bảo bỏ mặt em vì em không nghe sự ngăn cản của ba mẹ) nhưng sau một thời gian đã làm hòa lại. Còn lần này em nghỉ rất khó để làm hòa vì ba mẹ em rất quyết tâm và em cũng có nói một vài lời khiến ba mẹ buồn lòng. Em biết ba mẹ thương em rất nhiều. Vì vậy em không biết nên làm thế nào. Em nghỉ đây là cơ hội tốt để em phát triển bản thân và sự nghiệp nên em không muốn bỏ lỡ nó, nhưng cái giá đánh đổi là rạn nứt tình cảm gia đình đối với em thật sự quá đắt.</p><p>Lần đầu em cảm thấy buồn và bất lực, nên rất mong nhận được lời khuyên của Thầy về việc nên quyết định như nào ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin chào gia đình web5ngay</p><p>Em có điều này muốn tâm sự và nghe lời khuyên của Thầy Năm và mọi người ạ.</p><p>Em năm nay đã 26 tuổi rồi, nhưng thật sự em thấy mình không tài giỏi, cũng không có nhiều kỹ năng gì tốt. Nhưng em rất muốn và luôn tìm cách để phát triển, nâng cao kỹ năng bản thân mình.</p><p>Hiện tại em đang đi xuất khẩu lao động bên Nhật, còn khoảng hơn 4 tháng nữa là em sẽ quay về Việt Nam. Trước giờ em vẫn luôn không yêu thích việc mình làm, nên em luôn tìm kiếm điều mà mình thích. Cho đến gần đây em có theo dõi một người chị trên Facebook, em rất hâm mộ chị ấy, nên khi thấy có cơ hội được làm việc cùng chị, thì em mạnh dạn kết nối ngay ( mặc dù trước giờ em rất e ngại và em cũng muốn kết nối với nhiều người nhưng chưa dám làm) nhưng không hiểu sao với chị này, mọi sự đắn đo của em dần mất đi, em quyết đoán hơn bao giờ. Em nói là em sẽ làm tuy nhiên để làm việc cũng chị thì cần có số vốn tối thiểu khoảng 50 triệu. Với em số vốn này cũng không phải khá lớn nhưng mọi người trong gia đình em, đặc biệt là ba mẹ em đều rất lo lắng cho em. Sợ rằng em sẽ bị lừa vì ngày nay có rất nhiều kiểu lừa đảo trên mạng và em cũng chưa gặp chị này ngoài đời bao giờ . Nhưng trải quá trình theo dõi chị thì em có lòng tin rất lớn ở chị. Nên em không muốn từ bỏ cơ hội này.</p><p>Tuy nhiên ba mẹ em đưa ra hàng loạt lý do để phản đối, và thậm chí ép em nếu vẫn tiếp tục làm thì họ sẽ từ em không bao giờ quan tâm đến em nữa. Em nghỉ chắc vì tư tưởng của hai thế hệ khác nhau nên cũng cố gắng để khuyên ba mẹ, nhưng mọi thứ dần trở nên tệ hơn. Em bây giờ không muốn nghe những gì ba mẹ khuyên nữa.</p><p>Thật sự bây giờ em cảm thấy rất bế tắc, không biết phải nên làm thế nào. Vì em biết nếu em kiên trì với quyết định của mình em sẽ phải đương đầu với rất nhiều khó khăn và có khi bị ba mẹ từ (lần trước em cũng bị ba mẹ bảo bỏ mặt em vì em không nghe sự ngăn cản của ba mẹ) nhưng sau một thời gian đã làm hòa lại. Còn lần này em nghỉ rất khó để làm hòa vì ba mẹ em rất quyết tâm và em cũng có nói một vài lời khiến ba mẹ buồn lòng. Em biết ba mẹ thương em rất nhiều. Vì vậy em không biết nên làm thế nào. Em nghỉ đây là cơ hội tốt để em phát triển bản thân và sự nghiệp nên em không muốn bỏ lỡ nó, nhưng cái giá đánh đổi là rạn nứt tình cảm gia đình đối với em thật sự quá đắt.</p><p>Lần đầu em cảm thấy buồn và bất lực, nên rất mong nhận được lời khuyên của Thầy về việc nên quyết định như nào ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13835929-25-10-2023.mp3" length="3628367" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13835929</guid>
    <pubDate>Wed, 25 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>301</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-10-2023</itunes:title>
    <title>24-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HUHU Xin chào thầy và mọi người, em là nữ, hiện em đang là sinh viên năm 3 của 1 trường đại học tại Hà Nội. Hôm nay em viết tâm sự này xin mọi người cho em một số lời khuyên về 2 vấn đề sau ạ    1. Em không biết mình mắc sai lầm ở đâu trong cách giao tiếp của bản thân Đọc 2 chữ " giao tiếp" có lẽ mọi người đã thấy chán ngán lắm rồi, vì thầy đã làm rất nhiều video tâm huyết về chủ đề này và em cũng đã xem được phần lớn những video đó và cũng đã áp dụng theo. Nhưng e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3700909216804215/?__cft__[0]=AZUwUBFNaiKF-unwZg4985ax0uBbpgvo6AIVGox5u6YGnZIpCf213h3RuJk8opKUpePMg8DfO4aLnAI6ZC4Rob3C8yc1epFo_sDfRruT9TUQCHPOpKR_7GRF3H7Sqy5C2TDuGoQm3O7Kdf74irQ7U56l&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: HUHU</a></p><p>Xin chào thầy và mọi người, em là nữ, hiện em đang là sinh viên năm 3 của 1 trường đại học tại Hà Nội. Hôm nay em viết tâm sự này xin mọi người cho em một số lời khuyên về 2 vấn đề sau ạ</p><p><br/><br/></p><p>1. Em không biết mình mắc sai lầm ở đâu trong cách giao tiếp của bản thân</p><p>Đọc 2 chữ &quot; giao tiếp&quot; có lẽ mọi người đã thấy chán ngán lắm rồi, vì thầy đã làm rất nhiều video tâm huyết về chủ đề này và em cũng đã xem được phần lớn những video đó và cũng đã áp dụng theo. Nhưng em thật sự không hiểu do em đã áp dụng sai hay vấn đề nằm ở đâu mà dù em cố gắng như nào cũng không có được sự thiện cảm và thương mến từ mọi người xung quanh em, từ những người chỗ làm thêm cho đến bạn cùng phòng ktx, những người em phải gặp hàng ngày. Tất nhiên là em cũng có bạn thân nhưng gần đây em cũng nhận ra có 1 vài vấn đề trong các mối quan hệ này. </p><p>Đầu tiên là với những người em không quá thân thiết nhưng phải gặp hàng ngày, em tự nhận thấy mình rất welcome và nhiệt tình giúp đỡ mọi người, ai có khó khăn gì em cũng đều thật lòng muốn giúp . Em cũng áp dụng theo video của thầy là nói những chuyện người khác quan tâm, hay quan tâm thật lòng đến người khác, em không biết có đúng không nhưng em cảm giác mình đã áp dụng mọi thứ trên đời nhưng người ta cũng không coi mình hơn mức bình thường là bao (hay nói cách khác là cảm giác yêu quý). </p><p>Có 1 lần, chị nhân viên ở chỗ làm của em bị ngã xe, em rất quan tâm hỏi han chị, em còn đi mua băng cá nhân với các thứ cho chị ( thật sự ai mà làm như thế với em em rất trân trọng luôn ạ), nhưng có vẻ chị coi điều đó là rất bình thường và hôm sau khi em đến làm thì thái độ của chị cũng chẳng welcome em là mấy. Em thật sự rất tâm đắc với câu, đại loại là “ hãy đối xử với người khác theo cách mình muốn đươc đối xử”, nhưng em cảm giác mình chưa từng được đối xử lại như thế bao giờ. Em không phải muốn đòi hỏi mọi người phải tốt lại y hệt với em, em chỉ muốn có cảm giác được welcome tại nơi làm việc thôi ạ ☹</p><p>Hồi đầu em mới đi làm thêm, có 1 bạn khác nữa vào cùng lúc với em. Em cảm giác bạn đó cũng nói chuyện như bình thường như em, vậy mà chỉ sau vài tuần bạn đó và các chị nhân viên khác đã rất thân thiết, đi chơi với nhau này nọ, còn em vẫn cảm giác xa cách, xã giao như hồi mới vào làm, mặc dù như em đã nói, em rất hay chủ động nói chuyện hỏi thăm mọi người. Em thật sự không biết vấn đề nằm ở đâu nữa.</p><p>Cũng tương tự như vậy khi ở ktc, em cũng rất nhiệt tình và giúp đỡ các bạn, nhiều khi có bạn chỉ cần kêu đói quá, mà em có bánh em sẽ hỏi bạn có muốn ăn không ngay lập tức. Tuy nhiên, trong phòng nếu mọi người có rủ nhau đi chơi em cũng luôn là người biết cuối cùng, rồi khi đi chơi thì cảm giác như người ngoài cuộc vậy.</p><p>Trước đây em nghĩ có thể là do cơ mặt của em không được thân thiện, nhưng thật ra trong phòng có 1 bạn nhiều khi nhìn bạn rất cau có, kiêu căng ( không chỉ em mà mọi người trong phòng cũng nhận xét như vậy), nhưng mọi người vẫn rất welcome và để tâm đến bạn. em là một người hướng nội, nhưng em thấy mình cũng đã rất cố gắng để hòa nhập, nhưng không sao hòa nhập 100% được, vì vậy mỗi ngày thức dậy trong phòng em không có ngày nào thật sự vui vẻ vì em cảm giác cô đơn lắm ạ </p><p><br/><br/></p><p>2. Chuyện mở rộng môi trường giao tiếp</p><p>Vì những chuyện kể trên mà càng ngày em càng ngại giao tiếp, dù chỉ là đi mua đồ em cũng cảm thấy có chút sợ hãi. Khi cuối tuần hoặc nghỉ lễ em chỉ về nhà, cũng không đi chơi ở đâu vì cũng không có ai rủ, bạn thân của em thì đã có người yêu và cuộc sống đại học riêng nên dù cùng trong 1 thành phố nhưng 3 năm đại học bọn em rất hiếm khi đi chơi cù</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3700909216804215/?__cft__[0]=AZUwUBFNaiKF-unwZg4985ax0uBbpgvo6AIVGox5u6YGnZIpCf213h3RuJk8opKUpePMg8DfO4aLnAI6ZC4Rob3C8yc1epFo_sDfRruT9TUQCHPOpKR_7GRF3H7Sqy5C2TDuGoQm3O7Kdf74irQ7U56l&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: HUHU</a></p><p>Xin chào thầy và mọi người, em là nữ, hiện em đang là sinh viên năm 3 của 1 trường đại học tại Hà Nội. Hôm nay em viết tâm sự này xin mọi người cho em một số lời khuyên về 2 vấn đề sau ạ</p><p><br/><br/></p><p>1. Em không biết mình mắc sai lầm ở đâu trong cách giao tiếp của bản thân</p><p>Đọc 2 chữ &quot; giao tiếp&quot; có lẽ mọi người đã thấy chán ngán lắm rồi, vì thầy đã làm rất nhiều video tâm huyết về chủ đề này và em cũng đã xem được phần lớn những video đó và cũng đã áp dụng theo. Nhưng em thật sự không hiểu do em đã áp dụng sai hay vấn đề nằm ở đâu mà dù em cố gắng như nào cũng không có được sự thiện cảm và thương mến từ mọi người xung quanh em, từ những người chỗ làm thêm cho đến bạn cùng phòng ktx, những người em phải gặp hàng ngày. Tất nhiên là em cũng có bạn thân nhưng gần đây em cũng nhận ra có 1 vài vấn đề trong các mối quan hệ này. </p><p>Đầu tiên là với những người em không quá thân thiết nhưng phải gặp hàng ngày, em tự nhận thấy mình rất welcome và nhiệt tình giúp đỡ mọi người, ai có khó khăn gì em cũng đều thật lòng muốn giúp . Em cũng áp dụng theo video của thầy là nói những chuyện người khác quan tâm, hay quan tâm thật lòng đến người khác, em không biết có đúng không nhưng em cảm giác mình đã áp dụng mọi thứ trên đời nhưng người ta cũng không coi mình hơn mức bình thường là bao (hay nói cách khác là cảm giác yêu quý). </p><p>Có 1 lần, chị nhân viên ở chỗ làm của em bị ngã xe, em rất quan tâm hỏi han chị, em còn đi mua băng cá nhân với các thứ cho chị ( thật sự ai mà làm như thế với em em rất trân trọng luôn ạ), nhưng có vẻ chị coi điều đó là rất bình thường và hôm sau khi em đến làm thì thái độ của chị cũng chẳng welcome em là mấy. Em thật sự rất tâm đắc với câu, đại loại là “ hãy đối xử với người khác theo cách mình muốn đươc đối xử”, nhưng em cảm giác mình chưa từng được đối xử lại như thế bao giờ. Em không phải muốn đòi hỏi mọi người phải tốt lại y hệt với em, em chỉ muốn có cảm giác được welcome tại nơi làm việc thôi ạ ☹</p><p>Hồi đầu em mới đi làm thêm, có 1 bạn khác nữa vào cùng lúc với em. Em cảm giác bạn đó cũng nói chuyện như bình thường như em, vậy mà chỉ sau vài tuần bạn đó và các chị nhân viên khác đã rất thân thiết, đi chơi với nhau này nọ, còn em vẫn cảm giác xa cách, xã giao như hồi mới vào làm, mặc dù như em đã nói, em rất hay chủ động nói chuyện hỏi thăm mọi người. Em thật sự không biết vấn đề nằm ở đâu nữa.</p><p>Cũng tương tự như vậy khi ở ktc, em cũng rất nhiệt tình và giúp đỡ các bạn, nhiều khi có bạn chỉ cần kêu đói quá, mà em có bánh em sẽ hỏi bạn có muốn ăn không ngay lập tức. Tuy nhiên, trong phòng nếu mọi người có rủ nhau đi chơi em cũng luôn là người biết cuối cùng, rồi khi đi chơi thì cảm giác như người ngoài cuộc vậy.</p><p>Trước đây em nghĩ có thể là do cơ mặt của em không được thân thiện, nhưng thật ra trong phòng có 1 bạn nhiều khi nhìn bạn rất cau có, kiêu căng ( không chỉ em mà mọi người trong phòng cũng nhận xét như vậy), nhưng mọi người vẫn rất welcome và để tâm đến bạn. em là một người hướng nội, nhưng em thấy mình cũng đã rất cố gắng để hòa nhập, nhưng không sao hòa nhập 100% được, vì vậy mỗi ngày thức dậy trong phòng em không có ngày nào thật sự vui vẻ vì em cảm giác cô đơn lắm ạ </p><p><br/><br/></p><p>2. Chuyện mở rộng môi trường giao tiếp</p><p>Vì những chuyện kể trên mà càng ngày em càng ngại giao tiếp, dù chỉ là đi mua đồ em cũng cảm thấy có chút sợ hãi. Khi cuối tuần hoặc nghỉ lễ em chỉ về nhà, cũng không đi chơi ở đâu vì cũng không có ai rủ, bạn thân của em thì đã có người yêu và cuộc sống đại học riêng nên dù cùng trong 1 thành phố nhưng 3 năm đại học bọn em rất hiếm khi đi chơi cù</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13826796-24-10-2023.mp3" length="9717823" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13826796</guid>
    <pubDate>Tue, 24 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>808</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-10-2023</itunes:title>
    <title>23-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MÂY TRẮNG   Xin chào mn, e định năm 2k3 Chuyện là lúc e tốt nghiệp cấp 3 vào năm 2021 e đã thi trượt nv1 mà e thích, sau đó e đã chọn thi lại vào nv đó là thiết kế ở trường kiến trúc( mặc dù trc đó e đã đậu nv2 nhưng mà lại ko muốn học nhưng lại ko bảo lưu) Sau đó e lại trượt tiếp vì thiếu 1đ mấy, thời điểm này là 2022 e đã rất buồn và suy sụp e nghĩ mình chỉ thiếu 1 chút nữa thôi nên e đã cố gắng thêm một chút, nhưng lúc này e lại ko suy nghĩ thấu đáo đó là đổi s...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MÂY TRẮNG<br/></b><br/></p><p>Xin chào mn, e định năm 2k3</p><p>Chuyện là lúc e tốt nghiệp cấp 3 vào năm 2021 e đã thi trượt nv1 mà e thích, sau đó e đã chọn thi lại vào nv đó là thiết kế ở trường kiến trúc( mặc dù trc đó e đã đậu nv2 nhưng mà lại ko muốn học nhưng lại ko bảo lưu)</p><p>Sau đó e lại trượt tiếp vì thiếu 1đ mấy, thời điểm này là 2022 e đã rất buồn và suy sụp e nghĩ mình chỉ thiếu 1 chút nữa thôi nên e đã cố gắng thêm một chút, nhưng lúc này e lại ko suy nghĩ thấu đáo đó là đổi sang ngành hội họa của trường đh mỹ thuật có nghĩa là e phải ôn lại môn vẽ khác ko giống như môn e đã thi ở trường kiến, nhưng e xem điểm chuẩn của năm trước thì khá thấp nên đã quyết định chọn ngành này và ôn thi</p><p>À sau đó e lại trượt nữa mặc dù bằng điểm chuẩn năm ngoái, nhưng điểm chuẩn năm nay lại tăng 3đ và e ko có nguyện vọng khác, nên đã hoàn toàn trượt đại học,</p><p>Sau những đau buồn đó e quyết định học thiết kế ở trung tâm khác rồi đi làm lun và giấu bố mẹ( thật ra bố mẹ e đã ủng hộ e thi lại 2 lần nhưng rồi kq ko tốt và họ đã thất vọng và khuyên e đi học nghề như học xăm chân mày vì bảo e có khiếu ) ôn lại thêm 1 lần vào thiết kế của tr kiến, liệu e trượt một lần nữa thì sao ạ, e nên làm gì bây h, e rất mong lung và vô định trong khi thấy các bạn học khác đã vào năm 3 khi e thì chưa học đc gì và chưa đi làm đc phụ ba mẹ, nếu trượt nữa thì sao ạ e đi học trung tâm thì có ổn ko, h e đang rất bế tắc huhu</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc hết ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MÂY TRẮNG<br/></b><br/></p><p>Xin chào mn, e định năm 2k3</p><p>Chuyện là lúc e tốt nghiệp cấp 3 vào năm 2021 e đã thi trượt nv1 mà e thích, sau đó e đã chọn thi lại vào nv đó là thiết kế ở trường kiến trúc( mặc dù trc đó e đã đậu nv2 nhưng mà lại ko muốn học nhưng lại ko bảo lưu)</p><p>Sau đó e lại trượt tiếp vì thiếu 1đ mấy, thời điểm này là 2022 e đã rất buồn và suy sụp e nghĩ mình chỉ thiếu 1 chút nữa thôi nên e đã cố gắng thêm một chút, nhưng lúc này e lại ko suy nghĩ thấu đáo đó là đổi sang ngành hội họa của trường đh mỹ thuật có nghĩa là e phải ôn lại môn vẽ khác ko giống như môn e đã thi ở trường kiến, nhưng e xem điểm chuẩn của năm trước thì khá thấp nên đã quyết định chọn ngành này và ôn thi</p><p>À sau đó e lại trượt nữa mặc dù bằng điểm chuẩn năm ngoái, nhưng điểm chuẩn năm nay lại tăng 3đ và e ko có nguyện vọng khác, nên đã hoàn toàn trượt đại học,</p><p>Sau những đau buồn đó e quyết định học thiết kế ở trung tâm khác rồi đi làm lun và giấu bố mẹ( thật ra bố mẹ e đã ủng hộ e thi lại 2 lần nhưng rồi kq ko tốt và họ đã thất vọng và khuyên e đi học nghề như học xăm chân mày vì bảo e có khiếu ) ôn lại thêm 1 lần vào thiết kế của tr kiến, liệu e trượt một lần nữa thì sao ạ, e nên làm gì bây h, e rất mong lung và vô định trong khi thấy các bạn học khác đã vào năm 3 khi e thì chưa học đc gì và chưa đi làm đc phụ ba mẹ, nếu trượt nữa thì sao ạ e đi học trung tâm thì có ổn ko, h e đang rất bế tắc huhu</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc hết ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13826795-23-10-2023.mp3" length="6174679" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13826795</guid>
    <pubDate>Mon, 23 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>513</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-10-2023</itunes:title>
    <title>20-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÊN T     Chào đại gia đình Web5ngay ! Bài viết này em xin phép được gọi tên mình là T, năm nay em 24 tuổi. Trước đây em có làm kỹ thuật viên ở 1 công ty điện tử gọi là có tiếng ở Việt Nam, trong thời gian làm việc em có quen một bạn nữ và nẩy sinh tình cảm, cô ấy hơn em 3 tuổi và chúng em khác nhau về tôn giáo, khoảng cách của 2 nhà chúng em cũng khá xa. Lúc đầu thì tình yêu em thấy cái gì nó cũng màu hồng hết à. Tụi em yêu nhau được 7 tháng, sau đó em mới nhận đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÊN T<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào đại gia đình Web5ngay !</p><p>Bài viết này em xin phép được gọi tên mình là T, năm nay em 24 tuổi.</p><p>Trước đây em có làm kỹ thuật viên ở 1 công ty điện tử gọi là có tiếng ở Việt Nam, trong thời gian làm việc em có quen một bạn nữ và nẩy sinh tình cảm, cô ấy hơn em 3 tuổi và chúng em khác nhau về tôn giáo, khoảng cách của 2 nhà chúng em cũng khá xa.</p><p>Lúc đầu thì tình yêu em thấy cái gì nó cũng màu hồng hết à. Tụi em yêu nhau được 7 tháng, sau đó em mới nhận được tin thông báo của công ty là hết hạn hợp đồng lao động vào tháng 4 năm nay. Khi đó cả em và cô ấy đều buồn, em động viên cô ấy là không sao đâu, cánh cửa này đóng lại thì có cách cửa khác mở ra thôi.</p><p>Sau khi hết tháng 4 em có nghỉ việc ở công ty, em đã không xin đi làm ngay mà quyết định học tiếng Trung để nâng cao bản thân hơn. Trong quá trình em đi học được 3 tháng, em thấy tình cảm của chúng em không còn được thắm thiết như trước, nhiều khi cả 2 cãi vã nhau về việc tại sao em không đi làm thêm gì đi mà cứ ở nhà học suốt vậy. Em thì cũng muốn cố gắng thật nhanh để xin được công việc mới ổn định hơn để cô ấy yên tâm.</p><p>Nhưng dần dần em đang cảm thấy chúng em xa mặt cách lòng hơn, mối tình cảm này em không biết phải nói với gia đình như nào, bạn gái em là một người cũng rất là giỏi, nhanh nhẹn, tháo vát. Lúc nào cũng muốn em phát triển hơn, giỏi hơn để cô ấy có thể an tâm mà dựa vào.</p><p>Hiện tại em ở nhà được gần 4 tháng rồi, cô ấy thất vọng vì em là anh cứ ở nhà mãi như này thì bao giờ em mới thấy anh thành công và vượt trội hơn em đây, anh bắt em phải chờ đến bao giờ khi thanh xuân của người con gái có hạn. Em giờ đang chủ yếu là ở nhà học và hiện tại e vừa xin được 1 công việc làm parttime để có đồng ra đồng vào trang trải cho cuộc sống và việc học, giờ mỗi tuần em mới cô ấy gặp nhau chắc được một lần chúng em cảm thấy rất là xa cách nhau.</p><p>Bây giờ em đang rất áp lực về gia đình, sự nghiệp, tình yêu. Cảm ơn web5ngay đã đọc những dòng tâm sự của em, em cũng mong web5ngay cho em xin lời khuyên để vượt qua tình cảnh bây giờ ạ.</p><p>Em chân thành cảm ơn !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÊN T<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào đại gia đình Web5ngay !</p><p>Bài viết này em xin phép được gọi tên mình là T, năm nay em 24 tuổi.</p><p>Trước đây em có làm kỹ thuật viên ở 1 công ty điện tử gọi là có tiếng ở Việt Nam, trong thời gian làm việc em có quen một bạn nữ và nẩy sinh tình cảm, cô ấy hơn em 3 tuổi và chúng em khác nhau về tôn giáo, khoảng cách của 2 nhà chúng em cũng khá xa.</p><p>Lúc đầu thì tình yêu em thấy cái gì nó cũng màu hồng hết à. Tụi em yêu nhau được 7 tháng, sau đó em mới nhận được tin thông báo của công ty là hết hạn hợp đồng lao động vào tháng 4 năm nay. Khi đó cả em và cô ấy đều buồn, em động viên cô ấy là không sao đâu, cánh cửa này đóng lại thì có cách cửa khác mở ra thôi.</p><p>Sau khi hết tháng 4 em có nghỉ việc ở công ty, em đã không xin đi làm ngay mà quyết định học tiếng Trung để nâng cao bản thân hơn. Trong quá trình em đi học được 3 tháng, em thấy tình cảm của chúng em không còn được thắm thiết như trước, nhiều khi cả 2 cãi vã nhau về việc tại sao em không đi làm thêm gì đi mà cứ ở nhà học suốt vậy. Em thì cũng muốn cố gắng thật nhanh để xin được công việc mới ổn định hơn để cô ấy yên tâm.</p><p>Nhưng dần dần em đang cảm thấy chúng em xa mặt cách lòng hơn, mối tình cảm này em không biết phải nói với gia đình như nào, bạn gái em là một người cũng rất là giỏi, nhanh nhẹn, tháo vát. Lúc nào cũng muốn em phát triển hơn, giỏi hơn để cô ấy có thể an tâm mà dựa vào.</p><p>Hiện tại em ở nhà được gần 4 tháng rồi, cô ấy thất vọng vì em là anh cứ ở nhà mãi như này thì bao giờ em mới thấy anh thành công và vượt trội hơn em đây, anh bắt em phải chờ đến bao giờ khi thanh xuân của người con gái có hạn. Em giờ đang chủ yếu là ở nhà học và hiện tại e vừa xin được 1 công việc làm parttime để có đồng ra đồng vào trang trải cho cuộc sống và việc học, giờ mỗi tuần em mới cô ấy gặp nhau chắc được một lần chúng em cảm thấy rất là xa cách nhau.</p><p>Bây giờ em đang rất áp lực về gia đình, sự nghiệp, tình yêu. Cảm ơn web5ngay đã đọc những dòng tâm sự của em, em cũng mong web5ngay cho em xin lời khuyên để vượt qua tình cảnh bây giờ ạ.</p><p>Em chân thành cảm ơn !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13813607-20-10-2023.mp3" length="5047129" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13813607</guid>
    <pubDate>Fri, 20 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>419</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-10-2023</itunes:title>
    <title>19-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CÔ ĐƠN TRONG NGÔI NHÀ!     Chào Thầy Năm, Chào cả nhà Tâm sự buồn vui! Làm sao để giảm bớt sự khác biệt trong suy nghĩ và để người thân (chồng) chia sẻ với mình ạ? Chồng em thuộc tuýp người bảo thủ, có thể chung thủy, tự hào so với cha chú là không đánh phụ nữ nhưng lại dùng những câu từ tổn thương và lạnh lùng khi giận dữ. Bản thân em khá hiền, nhát và chậm nên luôn cảm thấy không tự tin. Trước giờ trong mọi cuộc nói chuyện hoặc bất hoà, em thường phải luôn người...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÔ ĐƠN TRONG NGÔI NHÀ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy Năm, Chào cả nhà Tâm sự buồn vui!</p><p>Làm sao để giảm bớt sự khác biệt trong suy nghĩ và để người thân (chồng) chia sẻ với mình ạ?</p><p>Chồng em thuộc tuýp người bảo thủ, có thể chung thủy, tự hào so với cha chú là không đánh phụ nữ nhưng lại dùng những câu từ tổn thương và lạnh lùng khi giận dữ. Bản thân em khá hiền, nhát và chậm nên luôn cảm thấy không tự tin. Trước giờ trong mọi cuộc nói chuyện hoặc bất hoà, em thường phải luôn người xuống nước và xin lỗi. Chồng em luôn coi mình là trên tất cả, dù yêu thương nhưng sẽ chẳng có chuyện anh ấy là người sai.</p><p>Chồng em luôn dằn vặt em :không biết cân bằng thời gian cho gia đình, là người không biết nghĩ cho con cái ( em đi làm bệnh viện từ 5h sáng đến 5h chiều), Em góp ý chuyện chồng quen biết các mối quan hệ tốt thì chồng quay ra nói em khinh người, khinh thường. Em bàn sẽ học thêm bằng để được vào làm ở môi trường y tế chồng em nói chồng con lo không nổi mà đòi thêm thời gian học.</p><p>Nhưng chuyện đó em cố gắng sắp xếp và dù mệt em vẫn ráng cố gắng nhưng có 1 điều đỉnh điểm và làm tình cảm dần rạn nứt trong em đó là khi giận nhau chồng em luôn nói “ GIỜ MỆT RỒI, CON MÀY NUÔI 1 ĐỨA, TAO NUÔI 1 ĐỨA, MÀY CHỌN ĐI VÀ NÓI RA bôi xấu em để em là người sai, người vô tâm, người mẹ xấu tính “ . Câu nói đó như cứa vào tim em mỗi lần nghe, nghe bao nhiêu lần thì tổn thương vẫn như lần đầu. Câu nói đó , thái độ đó em đã thấy ở quá khứ từ BA CỦA EM. Nỗi đau đó khiến em lo sợ cho tương lai 2 bé gái của em nếu bị vòng lặp lại như bà ngoại, như mẹ.</p><p>Em thật sự luôn tìm ra những điểm tích cực những điểm đáng yêu, đáng thương từ chồng để vượt qua, để chung sống. Nhưng ai cũng nói không thể thay đổi được người khác, còn thay đổi chính em khi nghe những lời đó thì phải tìm điểm tích cực thế nào để gắng gượng qua những tổn thương này ạ!</p><p>Uống bao nhiêu ly cà phê để vượt qua sự thiếu ngủ và suy kiệt cũng được nhưng trong lòng thì đầy sự đắng và nỗi cô đơn.</p><p>Em cảm ơn Thầy Năm và cả nhà! Em không có bạn bè, chỉ nhìn 2 bé gái để tạo ước mơ, tạo nụ cười. Em cũng ko biết chia sẻ với ai. Có thể được chia sẻ là em vui rồi. Cảm ơn Tâm sự buồn vui!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CÔ ĐƠN TRONG NGÔI NHÀ!<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy Năm, Chào cả nhà Tâm sự buồn vui!</p><p>Làm sao để giảm bớt sự khác biệt trong suy nghĩ và để người thân (chồng) chia sẻ với mình ạ?</p><p>Chồng em thuộc tuýp người bảo thủ, có thể chung thủy, tự hào so với cha chú là không đánh phụ nữ nhưng lại dùng những câu từ tổn thương và lạnh lùng khi giận dữ. Bản thân em khá hiền, nhát và chậm nên luôn cảm thấy không tự tin. Trước giờ trong mọi cuộc nói chuyện hoặc bất hoà, em thường phải luôn người xuống nước và xin lỗi. Chồng em luôn coi mình là trên tất cả, dù yêu thương nhưng sẽ chẳng có chuyện anh ấy là người sai.</p><p>Chồng em luôn dằn vặt em :không biết cân bằng thời gian cho gia đình, là người không biết nghĩ cho con cái ( em đi làm bệnh viện từ 5h sáng đến 5h chiều), Em góp ý chuyện chồng quen biết các mối quan hệ tốt thì chồng quay ra nói em khinh người, khinh thường. Em bàn sẽ học thêm bằng để được vào làm ở môi trường y tế chồng em nói chồng con lo không nổi mà đòi thêm thời gian học.</p><p>Nhưng chuyện đó em cố gắng sắp xếp và dù mệt em vẫn ráng cố gắng nhưng có 1 điều đỉnh điểm và làm tình cảm dần rạn nứt trong em đó là khi giận nhau chồng em luôn nói “ GIỜ MỆT RỒI, CON MÀY NUÔI 1 ĐỨA, TAO NUÔI 1 ĐỨA, MÀY CHỌN ĐI VÀ NÓI RA bôi xấu em để em là người sai, người vô tâm, người mẹ xấu tính “ . Câu nói đó như cứa vào tim em mỗi lần nghe, nghe bao nhiêu lần thì tổn thương vẫn như lần đầu. Câu nói đó , thái độ đó em đã thấy ở quá khứ từ BA CỦA EM. Nỗi đau đó khiến em lo sợ cho tương lai 2 bé gái của em nếu bị vòng lặp lại như bà ngoại, như mẹ.</p><p>Em thật sự luôn tìm ra những điểm tích cực những điểm đáng yêu, đáng thương từ chồng để vượt qua, để chung sống. Nhưng ai cũng nói không thể thay đổi được người khác, còn thay đổi chính em khi nghe những lời đó thì phải tìm điểm tích cực thế nào để gắng gượng qua những tổn thương này ạ!</p><p>Uống bao nhiêu ly cà phê để vượt qua sự thiếu ngủ và suy kiệt cũng được nhưng trong lòng thì đầy sự đắng và nỗi cô đơn.</p><p>Em cảm ơn Thầy Năm và cả nhà! Em không có bạn bè, chỉ nhìn 2 bé gái để tạo ước mơ, tạo nụ cười. Em cũng ko biết chia sẻ với ai. Có thể được chia sẻ là em vui rồi. Cảm ơn Tâm sự buồn vui!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13807222-19-10-2023.mp3" length="9786787" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13807222</guid>
    <pubDate>Thu, 19 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>814</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-10-2023</itunes:title>
    <title>18-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Xin chào gia đình web5ngay. Tôi năm nay 30 tuổi, và đang là một ông bố đơn thân của một bé gái 4 tuổi và tôi cũng chỉ là một nhân viên văn phòng với mức thu nhập cũng khiêm tốn. Tôi cũng như bao ông bố bình thường khác đều mong muốn con cái của mình có được một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc về mọi mặt từ vật chất cho đên tình thần nhưng tôi đã không làm được điều đó. Nếu ra sức để cải thiện về vật chất thì tôi lại không thể chăm sóc tốt cho con gái và n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin chào gia đình web5ngay.</p><p>Tôi năm nay 30 tuổi, và đang là một ông bố đơn thân của một bé gái 4 tuổi và tôi cũng chỉ là một nhân viên văn phòng với mức thu nhập cũng khiêm tốn.</p><p>Tôi cũng như bao ông bố bình thường khác đều mong muốn con cái của mình có được một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc về mọi mặt từ vật chất cho đên tình thần nhưng tôi đã không làm được điều đó.</p><p>Nếu ra sức để cải thiện về vật chất thì tôi lại không thể chăm sóc tốt cho con gái và ngược lại nhưng trường hợp của tôi thì tôi chỉ có duy nhất 1 sự lựa chọn là chăm sóc con tốt cho con gái vì chẳng có ai có thể giúp đỡ trông cháu cả. Cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn 8 tiếng hành chính ở văn phòng và thời gian còn lại là ở phòng trọ với con gái cùa mình.</p><p>Tôi cũng đã cố tìm ra các phương pháp để có thể trọn vẹn cả đôi đường và cũng đã có suy nghĩ đến việc đổi công việc nhưng tôi lại không đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn vì khi tôi bước ra khỏi vùng an toàn thì tôi đã vô tình đánh cược cuộc sống của con gái mình. Nếu tôi thành công thì chẳng có gì để bàn nhưng nếu tôi thất bại thì cuộc sống đã khó khăn thì càng khó khăn hơn.</p><p>Hiện tại, tôi rất băn khoăn vì tiến không được lùi cũng không xong và cũng rất cô đơn khi phải tự mình đối mặt và cũng không biết chia sẻ cùng ai. Hy vọng web5ngay sẽ đọc được những dòng tâm sự mà tôi không biết nói cùng ai và có thể cho tôi một lời cổ vũ hoặc một lời khuyên để tôi có thể tiếp tục vững tin vượt qua thử thách này.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin chào gia đình web5ngay.</p><p>Tôi năm nay 30 tuổi, và đang là một ông bố đơn thân của một bé gái 4 tuổi và tôi cũng chỉ là một nhân viên văn phòng với mức thu nhập cũng khiêm tốn.</p><p>Tôi cũng như bao ông bố bình thường khác đều mong muốn con cái của mình có được một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc về mọi mặt từ vật chất cho đên tình thần nhưng tôi đã không làm được điều đó.</p><p>Nếu ra sức để cải thiện về vật chất thì tôi lại không thể chăm sóc tốt cho con gái và ngược lại nhưng trường hợp của tôi thì tôi chỉ có duy nhất 1 sự lựa chọn là chăm sóc con tốt cho con gái vì chẳng có ai có thể giúp đỡ trông cháu cả. Cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn 8 tiếng hành chính ở văn phòng và thời gian còn lại là ở phòng trọ với con gái cùa mình.</p><p>Tôi cũng đã cố tìm ra các phương pháp để có thể trọn vẹn cả đôi đường và cũng đã có suy nghĩ đến việc đổi công việc nhưng tôi lại không đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn vì khi tôi bước ra khỏi vùng an toàn thì tôi đã vô tình đánh cược cuộc sống của con gái mình. Nếu tôi thành công thì chẳng có gì để bàn nhưng nếu tôi thất bại thì cuộc sống đã khó khăn thì càng khó khăn hơn.</p><p>Hiện tại, tôi rất băn khoăn vì tiến không được lùi cũng không xong và cũng rất cô đơn khi phải tự mình đối mặt và cũng không biết chia sẻ cùng ai. Hy vọng web5ngay sẽ đọc được những dòng tâm sự mà tôi không biết nói cùng ai và có thể cho tôi một lời cổ vũ hoặc một lời khuyên để tôi có thể tiếp tục vững tin vượt qua thử thách này.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13800419-18-10-2023.mp3" length="5074715" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13800419</guid>
    <pubDate>Wed, 18 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>421</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-10-2023</itunes:title>
    <title>17-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NHỎ   Em chào anh ạ. Em là một cô gái nhỏ nhắn, bình thường... năm nay đã 27 tuổi rồi.   Dạo này em cứ trăn trở suy nghĩ mãi về việc em muốn làm, một việc mà em sẽ gắn bó trong suốt phần đời còn lại của mình.   Trải qua nhiều năm, cũng đã làm nhiều việc này việc kia, tới giờ em cảm thấy mình cần tập trung vào một công việc, xây dựng sự nghiệp riêng cho bản thân.   Trước giờ em thấy mình là một người rất mau chán và dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, nên em ko làm được v...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHỎ<br/></b><br/></p><p>Em chào anh ạ. Em là một cô gái nhỏ nhắn, bình thường... năm nay đã 27 tuổi rồi.</p><p><br/></p><p>Dạo này em cứ trăn trở suy nghĩ mãi về việc em muốn làm, một việc mà em sẽ gắn bó trong suốt phần đời còn lại của mình.</p><p><br/></p><p>Trải qua nhiều năm, cũng đã làm nhiều việc này việc kia, tới giờ em cảm thấy mình cần tập trung vào một công việc, xây dựng sự nghiệp riêng cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Trước giờ em thấy mình là một người rất mau chán và dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, nên em ko làm được việc gì tới nơi tới chốn cả.</p><p><br/></p><p>Nhưng giờ em lại bị vướng mắc vào một suy nghĩ mà nó khiến em mãi chưa ra được quyết định cho mình... Em sẽ làm việc gì đây?</p><p><br/></p><p>Bởi em thích nhiều thứ lắm, rồi em cũng không biết liệu lựa chọn đó có phải tốt nhất cho mình, nó có đúng ko? Em nhận ra bao nhiêu điểm yếu kém của mình, em lười suy nghĩ, mỗi lần suy nghĩ là em cứ quay mòng mòng rối lùng bùng, xong chán em lại tìm video giải trí xem hic.</p><p>Em thấy mình ko có tính kiên trì hay kiên định để làm việc gì cho tới cùng cả, em lại còn dễ bị ảnh hưởng bởi người bên ngoài nữa anh ạ.</p><p><br/></p><p>Giờ nhìn lại bản thân sau bao nhiêu năm, làm được bấy nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, không có một khoản tiền tiết kiệm nào, giờ em thấy mình thật nghèo, thật kém cỏi... Mấy lúc chán như vậy em lại bỏ bê bản thân, ăn uống không tốt, lại còn thức khuya xem điện thoại nữa :(((</p><p><br/></p><p>Giờ em nên làm gì hả anh, chứ em ko muốn sống như vậy hoài anh ạ. Anh giúp em nghe, e cảm ơn anh nhiều lắm.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHỎ<br/></b><br/></p><p>Em chào anh ạ. Em là một cô gái nhỏ nhắn, bình thường... năm nay đã 27 tuổi rồi.</p><p><br/></p><p>Dạo này em cứ trăn trở suy nghĩ mãi về việc em muốn làm, một việc mà em sẽ gắn bó trong suốt phần đời còn lại của mình.</p><p><br/></p><p>Trải qua nhiều năm, cũng đã làm nhiều việc này việc kia, tới giờ em cảm thấy mình cần tập trung vào một công việc, xây dựng sự nghiệp riêng cho bản thân.</p><p><br/></p><p>Trước giờ em thấy mình là một người rất mau chán và dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, nên em ko làm được việc gì tới nơi tới chốn cả.</p><p><br/></p><p>Nhưng giờ em lại bị vướng mắc vào một suy nghĩ mà nó khiến em mãi chưa ra được quyết định cho mình... Em sẽ làm việc gì đây?</p><p><br/></p><p>Bởi em thích nhiều thứ lắm, rồi em cũng không biết liệu lựa chọn đó có phải tốt nhất cho mình, nó có đúng ko? Em nhận ra bao nhiêu điểm yếu kém của mình, em lười suy nghĩ, mỗi lần suy nghĩ là em cứ quay mòng mòng rối lùng bùng, xong chán em lại tìm video giải trí xem hic.</p><p>Em thấy mình ko có tính kiên trì hay kiên định để làm việc gì cho tới cùng cả, em lại còn dễ bị ảnh hưởng bởi người bên ngoài nữa anh ạ.</p><p><br/></p><p>Giờ nhìn lại bản thân sau bao nhiêu năm, làm được bấy nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, không có một khoản tiền tiết kiệm nào, giờ em thấy mình thật nghèo, thật kém cỏi... Mấy lúc chán như vậy em lại bỏ bê bản thân, ăn uống không tốt, lại còn thức khuya xem điện thoại nữa :(((</p><p><br/></p><p>Giờ em nên làm gì hả anh, chứ em ko muốn sống như vậy hoài anh ạ. Anh giúp em nghe, e cảm ơn anh nhiều lắm.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13792840-17-10-2023.mp3" length="4687580" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13792840</guid>
    <pubDate>Tue, 17 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>389</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-10-2023</itunes:title>
    <title>16-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: YUNI     Dạ, con chào thầy ạ. Con hiện nay đang đi làm xkld ở nước ngoài từ sau đợt dịch covid đến nay. Khi còn ở Việt Nam con rất muốn học liên thông lên Đại học cũng như đi du học Trung Quốc nhưng hoàn cảnh không cho phép. Lúc đăng ký đi con cứ nghĩ là ừ đi để kiếm tiền phụ thêm cho cha mẹ (tại gia đình con tới 4 chị em mà con lại là cả), nhưng sang đây nhiểu biến cố cũng như mâu thuẫn xảy ra trong đời sống của những đứa thực tập sinh như con khiến con cảm thấy ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YUNI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ, con chào thầy ạ.</p><p>Con hiện nay đang đi làm xkld ở nước ngoài từ sau đợt dịch covid đến nay.</p><p>Khi còn ở Việt Nam con rất muốn học liên thông lên Đại học cũng như đi du học Trung Quốc nhưng hoàn cảnh không cho phép. Lúc đăng ký đi con cứ nghĩ là ừ đi để kiếm tiền phụ thêm cho cha mẹ (tại gia đình con tới 4 chị em mà con lại là cả), nhưng sang đây nhiểu biến cố cũng như mâu thuẫn xảy ra trong đời sống của những đứa thực tập sinh như con khiến con cảm thấy rất hối hận tại sao lúc đó mình lại đi để bỏ dở dang ước mơ của mình.</p><p>Con tính là năm đầu qua đây con phụ cha mẹ trả hết nợ mà con mượn lúc đi rồi sau đó tích góp dần dần để dành về Việt Nam học tiếp. Con đi xkld cũng hơn một năm rồi nhưng mà đến bây giờ con chẳng dư được 1 ngàn nào, mỗi tháng đều cứ trả NỢ NỢ NỢ. Mà hiện tại ba con vừa làm vừa trả nợ vừa nuôi gia đình, còn con như góp một phần vào để trả vào số nợ mà con nghĩ cả ba và con trả hoài cũng không hết trừ khi bán nhà.</p><p>Nhiều lúc con cứ thấy nản, rồi máu ích kỷ nổi lên rằng là: chẳng lẽ mình cứ trả như dị hoài suốt ba năm, rồi tiền đâu về Việt Nam để mà học lên nữa, ba năm về thì mình cũng hơn 25 rồi mà trong tay không có tiền thì lấy gì mà sống, mà nếu không gửi thì ở nhà xoay xở như thế nào.</p><p>Nhiều khi con nghĩ con chỉ có một cuộc đời thôi, sống sao cho già không hối hận, mà giờ gia đình mình cũng đông con cha mẹ thì càng lớn tuổi phải phụ cha mẹ nuôi các em. Nhiều đêm nhớ nhà, suy nghĩ về tương lai của mình con cứ khóc một mình, cứ thấy bế tắc kinh khủng. Con mong nhận được lời khuyên từ thầy ạ, con cám ơn thầy.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YUNI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ, con chào thầy ạ.</p><p>Con hiện nay đang đi làm xkld ở nước ngoài từ sau đợt dịch covid đến nay.</p><p>Khi còn ở Việt Nam con rất muốn học liên thông lên Đại học cũng như đi du học Trung Quốc nhưng hoàn cảnh không cho phép. Lúc đăng ký đi con cứ nghĩ là ừ đi để kiếm tiền phụ thêm cho cha mẹ (tại gia đình con tới 4 chị em mà con lại là cả), nhưng sang đây nhiểu biến cố cũng như mâu thuẫn xảy ra trong đời sống của những đứa thực tập sinh như con khiến con cảm thấy rất hối hận tại sao lúc đó mình lại đi để bỏ dở dang ước mơ của mình.</p><p>Con tính là năm đầu qua đây con phụ cha mẹ trả hết nợ mà con mượn lúc đi rồi sau đó tích góp dần dần để dành về Việt Nam học tiếp. Con đi xkld cũng hơn một năm rồi nhưng mà đến bây giờ con chẳng dư được 1 ngàn nào, mỗi tháng đều cứ trả NỢ NỢ NỢ. Mà hiện tại ba con vừa làm vừa trả nợ vừa nuôi gia đình, còn con như góp một phần vào để trả vào số nợ mà con nghĩ cả ba và con trả hoài cũng không hết trừ khi bán nhà.</p><p>Nhiều lúc con cứ thấy nản, rồi máu ích kỷ nổi lên rằng là: chẳng lẽ mình cứ trả như dị hoài suốt ba năm, rồi tiền đâu về Việt Nam để mà học lên nữa, ba năm về thì mình cũng hơn 25 rồi mà trong tay không có tiền thì lấy gì mà sống, mà nếu không gửi thì ở nhà xoay xở như thế nào.</p><p>Nhiều khi con nghĩ con chỉ có một cuộc đời thôi, sống sao cho già không hối hận, mà giờ gia đình mình cũng đông con cha mẹ thì càng lớn tuổi phải phụ cha mẹ nuôi các em. Nhiều đêm nhớ nhà, suy nghĩ về tương lai của mình con cứ khóc một mình, cứ thấy bế tắc kinh khủng. Con mong nhận được lời khuyên từ thầy ạ, con cám ơn thầy.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13764608-16-10-2023.mp3" length="11100537" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13764608</guid>
    <pubDate>Mon, 16 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>923</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-10-2023</itunes:title>
    <title>13-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N     [EM MUỐN GIÀU!]   Em chào thầy và tất cả mọi người ạ. Em chúc cho thầy và các anh, chị, cô chú, bạn bè trong Group có một ngày vui vẻ, thoải mái ạ.   Em là nữ 21 tuổi và sắp ra trường ạ. Em đã cố gắng suy nghĩ rất nhiều rồi mới gửi cho thầy dòng tâm sự đầu tiên này vì em biết tính của thầy là muốn mọi người phải tự mình tư duy, suy nghĩ. Em viết ra bài này xem như hai thầy trò mình tâm sự nha thầy. (Em ngưỡng mộ thầy lắm ạ huhu)   Em rất mê giáo d...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>[EM MUỐN GIÀU!]</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người ạ.</p><p>Em chúc cho thầy và các anh, chị, cô chú, bạn bè trong Group có một ngày vui vẻ, thoải mái ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ 21 tuổi và sắp ra trường ạ. Em đã cố gắng suy nghĩ rất nhiều rồi mới gửi cho thầy dòng tâm sự đầu tiên này vì em biết tính của thầy là muốn mọi người phải tự mình tư duy, suy nghĩ. Em viết ra bài này xem như hai thầy trò mình tâm sự nha thầy. (Em ngưỡng mộ thầy lắm ạ huhu)</p><p><br/></p><p>Em rất mê giáo dục, đặc biệt là giảng dạy, dù chuyên ngành em học không có liên quan đến giảng dạy cả. Công việc hiện tại của em là em tự mở lớp dạy tiếng Hàn online và em dạy từ cuối năm nhất đến giờ ạ. Ban đầu em dạy học chỉ để kiếm tiền nhưng em bắt đầu thích công việc này, cũng có khoảng thời gian em chán nhưng rồi em lại thích tiếp. Vì em thích cảm giác được truyền đạt kiến thức, thích nhìn mọi người tiến bộ và say mê học tập. Em thích lĩnh vực này còn là vì em nhận ra chỉ có học mới có thể thay đổi được tất cả. Em từng là một đứa học sinh yếu ghét học cho đến là một sinh viên Đại học Quốc gia xem việc học là hàng đầu, nghe thì không có gì to tát nhưng để làm được điều đó thì bản thân em đã trải qua rất nhiều khó khăn mới có thể dí kịp bạn bè ạ :((.</p><p><br/></p><p>Em có khát vọng làm giàu vì em biết rõ tiền có ý nghĩa với em như thế nào nên em chọn kinh doanh để phát triển sự nghiệp. Em có quan niệm về sử dụng tiền là: dùng để đáp ứng nhu cầu bản thân; dùng để phát triển sự nghiệp (đầu tư, kinh doanh,...); dùng để cho đi.</p><p><br/></p><p>Em muốn chọn giáo dục làm lĩnh vực để làm kinh doanh sau này nhưng em sợ tương lai mọi người sẽ tự học được ngoại ngữ, em sợ kinh doanh lĩnh vực giáo dục sẽ không giàu được và hết chỗ cho em.</p><p><br/></p><p>Có phải em đang suy nghĩ quá nhiều phải không thầy :(( Nhưng nếu em không lên kế hoạch trước để định hướng chọn lĩnh vực chuyên môn thì em sợ em lại đi sai đường giống như em chọn sai ngành năm 18 tuổi, em phải trả giá rất đắt cho việc chọn sai ngành, em dằn vặt đau khổ khi đi học, thi cử gần 4 năm nay (may mắn là em đã không bỏ cuộc).</p><p>Nếu lần này em chọn sai thì em sẽ lại mất thời gian tiếp nữa mà thanh xuân và nhiệt huyết của tuổi trẻ thì có hạn.</p><p>Kính mong thầy cho em lời khuyên ạ :((.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn và kính chúc thầy và mọi người nhiều sức khỏe ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAN CỨNG W5N<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>[EM MUỐN GIÀU!]</p><p><br/></p><p>Em chào thầy và tất cả mọi người ạ.</p><p>Em chúc cho thầy và các anh, chị, cô chú, bạn bè trong Group có một ngày vui vẻ, thoải mái ạ.</p><p><br/></p><p>Em là nữ 21 tuổi và sắp ra trường ạ. Em đã cố gắng suy nghĩ rất nhiều rồi mới gửi cho thầy dòng tâm sự đầu tiên này vì em biết tính của thầy là muốn mọi người phải tự mình tư duy, suy nghĩ. Em viết ra bài này xem như hai thầy trò mình tâm sự nha thầy. (Em ngưỡng mộ thầy lắm ạ huhu)</p><p><br/></p><p>Em rất mê giáo dục, đặc biệt là giảng dạy, dù chuyên ngành em học không có liên quan đến giảng dạy cả. Công việc hiện tại của em là em tự mở lớp dạy tiếng Hàn online và em dạy từ cuối năm nhất đến giờ ạ. Ban đầu em dạy học chỉ để kiếm tiền nhưng em bắt đầu thích công việc này, cũng có khoảng thời gian em chán nhưng rồi em lại thích tiếp. Vì em thích cảm giác được truyền đạt kiến thức, thích nhìn mọi người tiến bộ và say mê học tập. Em thích lĩnh vực này còn là vì em nhận ra chỉ có học mới có thể thay đổi được tất cả. Em từng là một đứa học sinh yếu ghét học cho đến là một sinh viên Đại học Quốc gia xem việc học là hàng đầu, nghe thì không có gì to tát nhưng để làm được điều đó thì bản thân em đã trải qua rất nhiều khó khăn mới có thể dí kịp bạn bè ạ :((.</p><p><br/></p><p>Em có khát vọng làm giàu vì em biết rõ tiền có ý nghĩa với em như thế nào nên em chọn kinh doanh để phát triển sự nghiệp. Em có quan niệm về sử dụng tiền là: dùng để đáp ứng nhu cầu bản thân; dùng để phát triển sự nghiệp (đầu tư, kinh doanh,...); dùng để cho đi.</p><p><br/></p><p>Em muốn chọn giáo dục làm lĩnh vực để làm kinh doanh sau này nhưng em sợ tương lai mọi người sẽ tự học được ngoại ngữ, em sợ kinh doanh lĩnh vực giáo dục sẽ không giàu được và hết chỗ cho em.</p><p><br/></p><p>Có phải em đang suy nghĩ quá nhiều phải không thầy :(( Nhưng nếu em không lên kế hoạch trước để định hướng chọn lĩnh vực chuyên môn thì em sợ em lại đi sai đường giống như em chọn sai ngành năm 18 tuổi, em phải trả giá rất đắt cho việc chọn sai ngành, em dằn vặt đau khổ khi đi học, thi cử gần 4 năm nay (may mắn là em đã không bỏ cuộc).</p><p>Nếu lần này em chọn sai thì em sẽ lại mất thời gian tiếp nữa mà thanh xuân và nhiệt huyết của tuổi trẻ thì có hạn.</p><p>Kính mong thầy cho em lời khuyên ạ :((.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn và kính chúc thầy và mọi người nhiều sức khỏe ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13764599-13-10-2023.mp3" length="8920357" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13764599</guid>
    <pubDate>Fri, 13 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>742</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-10-2023</itunes:title>
    <title>12-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KẺ YẾU ĐUỐI    Em chào thầy và cả nhà ạ!    Em sinh năm 2002. Hiện tại em đang làm sale tại một phòng tập gym lớn trong SG. Trước đây em từng học 1 năm ở đại học nhưng do cảm thấy chán nên em mới nghỉ để đi làm luôn ạ. Từ trước đến giờ em chỉ toàn làm phục vụ, pha chế, phụ bếp và lần này là lần đầu tiên mà em được làm tại văn phòng.     Từ trước đến giờ mọi người thường hay nhận xét là em rất hiền, nhẹ nhàng, thư sinh và như cục bột vậy (em là con trai). Và em...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KẺ YẾU ĐUỐI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và cả nhà ạ!</p><p><br/><br/></p><p>Em sinh năm 2002. Hiện tại em đang làm sale tại một phòng tập gym lớn trong SG. Trước đây em từng học 1 năm ở đại học nhưng do cảm thấy chán nên em mới nghỉ để đi làm luôn ạ. Từ trước đến giờ em chỉ toàn làm phục vụ, pha chế, phụ bếp và lần này là lần đầu tiên mà em được làm tại văn phòng. </p><p><br/><br/></p><p>Từ trước đến giờ mọi người thường hay nhận xét là em rất hiền, nhẹ nhàng, thư sinh và như cục bột vậy (em là con trai). Và em thực sự thấy mình như thế. Và đi đến đâu em cũng muốn nhận đc sự tôn trọng nhưng kh thể. Em không biết từ bao giờ bên trong em luôn lo sợ và bất an với mọi thứ. </p><p><br/><br/></p><p>Gặp bạn bè thì nghĩ tụi nó không xem trọng mình đâu. Gặp đồng nghiệp thì cảm thấy bản thân thật nhỏ bé trước họ, đặc biệt là sếp. Mỗi khi gặp sếp là trong đầu em chẳng nghĩ đc gì cứ nói linh tinh thôi ạ. Và gọi hay tư vấn với khách hàng cũng thế. Cứ nói lí nhí và vấp nên họ cũng toàn cúp máy ngang.</p><p><br/><br/></p><p>Đôi lúc sếp hay đồng nghiệp có giỡn với em. Nhưng em lại ngại kh biết phải đáp lại sự giỡn đó như thế nào. Nên em chỉ cười nhìn qua chỗ khác. Và thậm chí em còn thấy họ giỡn xàm và kh có gì vui nữa ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em kh biết tại sao bên trong mình lại mỏng manh, yếu đuối đến như vậy. Làm gì cũng thu mình để kh ai phải để ý. Đến cả đi vào phòng thì nói “hello mng” mà em cũng kh dám nói to nữa ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Mong ước lớn nhất của em là được thoát cái xác yếu đuối này thôi ạ. Phải chi em mạnh mẽ hơn thì mọi thứ đã tốt hơn rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và các anh, chị gia đình Web5ngay đã đọc ạ. Chúc mọi người một ngày vui vẻ ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KẺ YẾU ĐUỐI</p><p><br/><br/></p><p>Em chào thầy và cả nhà ạ!</p><p><br/><br/></p><p>Em sinh năm 2002. Hiện tại em đang làm sale tại một phòng tập gym lớn trong SG. Trước đây em từng học 1 năm ở đại học nhưng do cảm thấy chán nên em mới nghỉ để đi làm luôn ạ. Từ trước đến giờ em chỉ toàn làm phục vụ, pha chế, phụ bếp và lần này là lần đầu tiên mà em được làm tại văn phòng. </p><p><br/><br/></p><p>Từ trước đến giờ mọi người thường hay nhận xét là em rất hiền, nhẹ nhàng, thư sinh và như cục bột vậy (em là con trai). Và em thực sự thấy mình như thế. Và đi đến đâu em cũng muốn nhận đc sự tôn trọng nhưng kh thể. Em không biết từ bao giờ bên trong em luôn lo sợ và bất an với mọi thứ. </p><p><br/><br/></p><p>Gặp bạn bè thì nghĩ tụi nó không xem trọng mình đâu. Gặp đồng nghiệp thì cảm thấy bản thân thật nhỏ bé trước họ, đặc biệt là sếp. Mỗi khi gặp sếp là trong đầu em chẳng nghĩ đc gì cứ nói linh tinh thôi ạ. Và gọi hay tư vấn với khách hàng cũng thế. Cứ nói lí nhí và vấp nên họ cũng toàn cúp máy ngang.</p><p><br/><br/></p><p>Đôi lúc sếp hay đồng nghiệp có giỡn với em. Nhưng em lại ngại kh biết phải đáp lại sự giỡn đó như thế nào. Nên em chỉ cười nhìn qua chỗ khác. Và thậm chí em còn thấy họ giỡn xàm và kh có gì vui nữa ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em kh biết tại sao bên trong mình lại mỏng manh, yếu đuối đến như vậy. Làm gì cũng thu mình để kh ai phải để ý. Đến cả đi vào phòng thì nói “hello mng” mà em cũng kh dám nói to nữa ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Mong ước lớn nhất của em là được thoát cái xác yếu đuối này thôi ạ. Phải chi em mạnh mẽ hơn thì mọi thứ đã tốt hơn rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và các anh, chị gia đình Web5ngay đã đọc ạ. Chúc mọi người một ngày vui vẻ ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13755829-12-10-2023.mp3" length="8872396" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13755829</guid>
    <pubDate>Thu, 12 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>738</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-10-2023</itunes:title>
    <title>11-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KẺ LĂNG TĂNG     Chào Thầy, chào mọi người.   Tầm nhìn ngắn, suy nghỉ nông cạn dẫn đến quyết định nhanh chóng và hối hận.   Em năm nay 26 tuổi, em là làm mãng kỹ thuật. Vừa qua em nhận làm việc ở một công ty mới thành lập. Nhưng chỉ làm hơn 1 ngày, em thấy cách làm việc cũng như thời gian làm việc khá gò bó &amp; không hiệu quả, bạn bàn giao công việc kiểu ma cũ ăn hiếp ma mới (bản thân đã quen với sự thoải mái), nên em đã liên hệ lại sếp cũ để xin quay về &amp; s...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ LĂNG TĂNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy, chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Tầm nhìn ngắn, suy nghỉ nông cạn dẫn đến quyết định nhanh chóng và hối hận.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi, em là làm mãng kỹ thuật. Vừa qua em nhận làm việc ở một công ty mới thành lập. Nhưng chỉ làm hơn 1 ngày, em thấy cách làm việc cũng như thời gian làm việc khá gò bó &amp; không hiệu quả, bạn bàn giao công việc kiểu ma cũ ăn hiếp ma mới (bản thân đã quen với sự thoải mái), nên em đã liên hệ lại sếp cũ để xin quay về &amp; sếp rất sẳn lòng chào đón em quay lại (sếp cũ là một người rất tốt, luôn tạo điều kiện cho em, lý do em nghỉ vì vị trí của em không có lộ trình thăng tiến). Khi xác định quay lại, thì em quyết một điều mình sẽ gắn bó với sếp.</p><p><br/></p><p>Cuối ngày làm việc thứ 2 ở công ty mới, em có nêu ra vấn đề của công ty mới còn tồn đọng sau 2 ngày làm việc với anh giám đốc (quản lý trực tiếp) &amp; xin nghỉ. Các vấn đề em nêu ra anh GĐ thấy hợp lý, nhưng sự xin nghỉ của em làm anh bất ngờ, anh rất muốn em ở lại để xây dựng quy trình. Em đã xin sếp cũ quay về nên ở lại là sự không thể.</p><p><br/></p><p>Sau cuộc trò chuyện với anh GĐ thì em mới thấy được anh là một người rất tâm huyết cũng như tạo điều kiện cho nhân viên. Các suy nghỉ ban đầu của em là hoàn toàn sai. Em rất hối hận về các quyết định của mình.</p><p><br/></p><p>Sếp cũ một người rất tốt đã tạo nhiều điều kiện để em quay lại, nên &quot;bẻ kèo lần 2&quot; là một điều không thể.</p><p><br/></p><p>Sau tất cả em nhớ lại bài giảng &quot;Kỹ năng đưa ra quyết định&quot;, giá như lúc đó nhớ được bài giảng này. Tuột mất cơ hội lần này em rất hối hận, hiện em đã quay lại công ty cũ. Nhưng em lại có suy nghĩ tự học thêm về tài chính kinh tế hoặc kinh doanh để có thêm kiến thức cũng như kỹ năng cải thiện tài chính.</p><p><br/></p><p>Mong thầy có một định hướng giúp em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ LĂNG TĂNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào Thầy, chào mọi người.</p><p><br/></p><p>Tầm nhìn ngắn, suy nghỉ nông cạn dẫn đến quyết định nhanh chóng và hối hận.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi, em là làm mãng kỹ thuật. Vừa qua em nhận làm việc ở một công ty mới thành lập. Nhưng chỉ làm hơn 1 ngày, em thấy cách làm việc cũng như thời gian làm việc khá gò bó &amp; không hiệu quả, bạn bàn giao công việc kiểu ma cũ ăn hiếp ma mới (bản thân đã quen với sự thoải mái), nên em đã liên hệ lại sếp cũ để xin quay về &amp; sếp rất sẳn lòng chào đón em quay lại (sếp cũ là một người rất tốt, luôn tạo điều kiện cho em, lý do em nghỉ vì vị trí của em không có lộ trình thăng tiến). Khi xác định quay lại, thì em quyết một điều mình sẽ gắn bó với sếp.</p><p><br/></p><p>Cuối ngày làm việc thứ 2 ở công ty mới, em có nêu ra vấn đề của công ty mới còn tồn đọng sau 2 ngày làm việc với anh giám đốc (quản lý trực tiếp) &amp; xin nghỉ. Các vấn đề em nêu ra anh GĐ thấy hợp lý, nhưng sự xin nghỉ của em làm anh bất ngờ, anh rất muốn em ở lại để xây dựng quy trình. Em đã xin sếp cũ quay về nên ở lại là sự không thể.</p><p><br/></p><p>Sau cuộc trò chuyện với anh GĐ thì em mới thấy được anh là một người rất tâm huyết cũng như tạo điều kiện cho nhân viên. Các suy nghỉ ban đầu của em là hoàn toàn sai. Em rất hối hận về các quyết định của mình.</p><p><br/></p><p>Sếp cũ một người rất tốt đã tạo nhiều điều kiện để em quay lại, nên &quot;bẻ kèo lần 2&quot; là một điều không thể.</p><p><br/></p><p>Sau tất cả em nhớ lại bài giảng &quot;Kỹ năng đưa ra quyết định&quot;, giá như lúc đó nhớ được bài giảng này. Tuột mất cơ hội lần này em rất hối hận, hiện em đã quay lại công ty cũ. Nhưng em lại có suy nghĩ tự học thêm về tài chính kinh tế hoặc kinh doanh để có thêm kiến thức cũng như kỹ năng cải thiện tài chính.</p><p><br/></p><p>Mong thầy có một định hướng giúp em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13755828-11-10-2023.mp3" length="7349249" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13755828</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>611</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-10-2023</itunes:title>
    <title>10-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGƯỜI YẾU ĐUỐI  Nếu bài viết này được đăng lên mình hi vọng các bạn dưới 18 tuổi và những người ko muốn những thứ tiêu cực ảnh hưởng đến mình thì mọi người ko nên xem bài viết,về phần những bạn dưới 18 mình ko hề có ý khinh thường chỉ là mình mong mọi người ko dính vào dạng tâm lý như mình,mình xin cảm ơn. THÀNH CÔNG VÀ CÁI “CHỚT” Em là nam năm nay lớp 12 và từ gần 2 năm trước em đã có một mong muốn thành công kiếm thật nhiều tiền, từ đó em đã bắt đầu theo dõi nhữn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI YẾU ĐUỐI<br/><br/></b>Nếu bài viết này được đăng lên mình hi vọng các bạn dưới 18 tuổi và những người ko muốn những thứ tiêu cực ảnh hưởng đến mình thì mọi người ko nên xem bài viết,về phần những bạn dưới 18 mình ko hề có ý khinh thường chỉ là mình mong mọi người ko dính vào dạng tâm lý như mình,mình xin cảm ơn.</p><p>THÀNH CÔNG VÀ CÁI “CHỚT”</p><p>Em là nam năm nay lớp 12 và từ gần 2 năm trước em đã có một mong muốn thành công kiếm thật nhiều tiền, từ đó em đã bắt đầu theo dõi những người thành công,học theo họ,có lúc thử,có lúc bỏ cuộc,có lúc vỡ mộng,có lúc đứng dậy thử lại,có lúc lại quên đi.Và đến một khoảng thời gian gần đây em đã thực sự quyết tâm để đạt được thành công: bỏ mạng xã hội,bỏ phim 18,bỏ game, tập trung vào học kĩ năng,học tiếng anh,tập luyện,học đầu tư...</p><p>Do đã tích luỹ được một khoảng thời gian nên giờ em đã biết mình nên làm gì,em lên kế hoạch những thứ cần làm được để thành công,và kế hoạch nếu thất bại thì tiếp theo mình làm gì,một bối cảnh tương hiện rõ lên trước mặt em và em biết là sẽ có những biến cố trong tương lai mình ko đoán được nhưng em đã thật sự hạ quyết tâm nên ít nhất thì em vẫn ko hối hận về quyết định của mình.</p><p>Cho đến một khoảng thời gian gần đây em nhận ra rằng em đã nhầm lẫn THÀNH CÔNG là TIỀN BẠC. Thì ra nó đơn giản hơn nhưng cũng phức tạp hơn,thì ra THÀNH CÔNG là HẠNH PHÚC,tiền bạc, quyền lực, tự do, được công nhận....nó đều là hạnh phúc và tiền là công cụ hữu hiệu để có được nó.</p><p>Sau đó em nhận ra rằng nếu em đạt được nhiều tiền thì sao,nếu em &quot;thành công&quot; thì sao,em nên làm gì tiếp theo đây,điểm kết thúc của hành trình này là gì?</p><p>CÁI “CHỚT”</p><p>Em từng vô tình xem qua một video về điểm kết thúc của vũ trụ này đó chính là ko có gì cả,mọi thứ biến mất,nó là một trong những giả thuyết của các nhà khoa học,vậy cái “chớt” cũng như vậy đúng không,ko có gì cả,yên bình mãi mãi,em rất sợ,rất sợ hãi.Vậy thì em cố gắng để thành công,để hạnh phúc làm gì thế,mọi thứ đều kết thúc bởi cái “chớt”,những người quan trọng với mình,tất cả mọi thứ,đó là điều chắc chắn,vậy nếu giả thuyết đó là đúng vũ trụ sẽ biến mất,con người cũng thế,tất cả mọi thứ,vậy em làm mọi thứ để đạt được thành công là vì gì,sao cũng “chớt”,nếu vũ trụ biến mất thì chúng ta sinh ra làm gì để rồi lại mất đi,để để lại dấu chân ư hay là thứ gì đó,nhưng nếu mọi thứ đều biến mất thì chúng ta đang làm cái quái gì vậy chứ,em ko hiểu,em cũng ko biết,em chỉ chìm trong nỗi sợ hãi vô cùng,chỉ vài hôm trước em cũng đã chứng kiến những người chạc tuổi mình “chớt” trước mắt mình vì tai nạn,</p><p>cuộc sống thật ngắn ngủi và mọi thứ đều kết thúc,mỗi buổi tối nơi mà người ta thư giãn và nghỉ ngơi thì đó lại là ác mộng với em,em ko thể ngủ,ko dám ngủ em rất sợ cảm giác mình nằm xuống và mọi suy nghĩ đều biến mất,nó như cái “chớt” ngắn hạn vậy,em đã tim đến game,phim 18 để có thể biến những suy nghĩ đó ra khỏi mình,nhưng chẳng thể làm gì được,em cảm giác ko còn sống nữa,em như đang tồn tại vậy,chẳng còn hứng thú với thành công,tiền bạc,quyền lực,...</p><p>đôi khi em lại mong trong tương lai vũ trụ sẽ ko biến mất,người ta có thể hồi sinh người “chớt” hay chuyển ý thức của mình sang AI...đủ kiểu nhưng em biết gần như là ko thể,mỗi ngày với em như đang ở địa ngục vậy,em chẳng biết phải làm sao nữa,cảm ơn mọi người đã lắng nghe,em xin cảm ơn rất nhiều.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI YẾU ĐUỐI<br/><br/></b>Nếu bài viết này được đăng lên mình hi vọng các bạn dưới 18 tuổi và những người ko muốn những thứ tiêu cực ảnh hưởng đến mình thì mọi người ko nên xem bài viết,về phần những bạn dưới 18 mình ko hề có ý khinh thường chỉ là mình mong mọi người ko dính vào dạng tâm lý như mình,mình xin cảm ơn.</p><p>THÀNH CÔNG VÀ CÁI “CHỚT”</p><p>Em là nam năm nay lớp 12 và từ gần 2 năm trước em đã có một mong muốn thành công kiếm thật nhiều tiền, từ đó em đã bắt đầu theo dõi những người thành công,học theo họ,có lúc thử,có lúc bỏ cuộc,có lúc vỡ mộng,có lúc đứng dậy thử lại,có lúc lại quên đi.Và đến một khoảng thời gian gần đây em đã thực sự quyết tâm để đạt được thành công: bỏ mạng xã hội,bỏ phim 18,bỏ game, tập trung vào học kĩ năng,học tiếng anh,tập luyện,học đầu tư...</p><p>Do đã tích luỹ được một khoảng thời gian nên giờ em đã biết mình nên làm gì,em lên kế hoạch những thứ cần làm được để thành công,và kế hoạch nếu thất bại thì tiếp theo mình làm gì,một bối cảnh tương hiện rõ lên trước mặt em và em biết là sẽ có những biến cố trong tương lai mình ko đoán được nhưng em đã thật sự hạ quyết tâm nên ít nhất thì em vẫn ko hối hận về quyết định của mình.</p><p>Cho đến một khoảng thời gian gần đây em nhận ra rằng em đã nhầm lẫn THÀNH CÔNG là TIỀN BẠC. Thì ra nó đơn giản hơn nhưng cũng phức tạp hơn,thì ra THÀNH CÔNG là HẠNH PHÚC,tiền bạc, quyền lực, tự do, được công nhận....nó đều là hạnh phúc và tiền là công cụ hữu hiệu để có được nó.</p><p>Sau đó em nhận ra rằng nếu em đạt được nhiều tiền thì sao,nếu em &quot;thành công&quot; thì sao,em nên làm gì tiếp theo đây,điểm kết thúc của hành trình này là gì?</p><p>CÁI “CHỚT”</p><p>Em từng vô tình xem qua một video về điểm kết thúc của vũ trụ này đó chính là ko có gì cả,mọi thứ biến mất,nó là một trong những giả thuyết của các nhà khoa học,vậy cái “chớt” cũng như vậy đúng không,ko có gì cả,yên bình mãi mãi,em rất sợ,rất sợ hãi.Vậy thì em cố gắng để thành công,để hạnh phúc làm gì thế,mọi thứ đều kết thúc bởi cái “chớt”,những người quan trọng với mình,tất cả mọi thứ,đó là điều chắc chắn,vậy nếu giả thuyết đó là đúng vũ trụ sẽ biến mất,con người cũng thế,tất cả mọi thứ,vậy em làm mọi thứ để đạt được thành công là vì gì,sao cũng “chớt”,nếu vũ trụ biến mất thì chúng ta sinh ra làm gì để rồi lại mất đi,để để lại dấu chân ư hay là thứ gì đó,nhưng nếu mọi thứ đều biến mất thì chúng ta đang làm cái quái gì vậy chứ,em ko hiểu,em cũng ko biết,em chỉ chìm trong nỗi sợ hãi vô cùng,chỉ vài hôm trước em cũng đã chứng kiến những người chạc tuổi mình “chớt” trước mắt mình vì tai nạn,</p><p>cuộc sống thật ngắn ngủi và mọi thứ đều kết thúc,mỗi buổi tối nơi mà người ta thư giãn và nghỉ ngơi thì đó lại là ác mộng với em,em ko thể ngủ,ko dám ngủ em rất sợ cảm giác mình nằm xuống và mọi suy nghĩ đều biến mất,nó như cái “chớt” ngắn hạn vậy,em đã tim đến game,phim 18 để có thể biến những suy nghĩ đó ra khỏi mình,nhưng chẳng thể làm gì được,em cảm giác ko còn sống nữa,em như đang tồn tại vậy,chẳng còn hứng thú với thành công,tiền bạc,quyền lực,...</p><p>đôi khi em lại mong trong tương lai vũ trụ sẽ ko biến mất,người ta có thể hồi sinh người “chớt” hay chuyển ý thức của mình sang AI...đủ kiểu nhưng em biết gần như là ko thể,mỗi ngày với em như đang ở địa ngục vậy,em chẳng biết phải làm sao nữa,cảm ơn mọi người đã lắng nghe,em xin cảm ơn rất nhiều.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13736004-10-10-2023.mp3" length="9089631" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13736004</guid>
    <pubDate>Tue, 10 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>756</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-10-2023</itunes:title>
    <title>9-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRANG     Chào thầy và mọi người. Con năm nay 17 tuổi, hiện đang học cấp 3. Con theo dõi gr cũng khá lâu, con biết phần lớn mọi người ở đây đều là những cô, chú, anh, chị lớn tuổi hơn con, có nhiều kinh nghiệm sống cũng như đã trãi đời hơn con, nên con mong nhận được một lời khuyên sau khi mọi người đọc câu chuyện của con.   Tuổi mới lớn thì thường sẽ có những tâm lí không ổn định đúng không ạ? Con là một đứa suy nghĩ nhiều vô cùng, cái mà người ta thường gọi là o...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người.</p><p>Con năm nay 17 tuổi, hiện đang học cấp 3. Con theo dõi gr cũng khá lâu, con biết phần lớn mọi người ở đây đều là những cô, chú, anh, chị lớn tuổi hơn con, có nhiều kinh nghiệm sống cũng như đã trãi đời hơn con, nên con mong nhận được một lời khuyên sau khi mọi người đọc câu chuyện của con.</p><p><br/></p><p>Tuổi mới lớn thì thường sẽ có những tâm lí không ổn định đúng không ạ? Con là một đứa suy nghĩ nhiều vô cùng, cái mà người ta thường gọi là overthinking á, mà thường là những suy nghĩ tiêu cực hoặc là làm quá một vấn đề nào đó. Con nhận biết được là mình chỉ suy nghĩ quá nhiều thôi chứ thực tế có gì đâu, nhưng mà vài lần tình trạng ấy cũng lặp lại, suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực nó cứ ập tới mà con thì không làm gì được.</p><p><br/></p><p>Ví dụ như khi con đăng tấm hình lên fb, mà nhỏ bạn cùng bàn hay thả tim ảnh con thì nay không thả tim nữa, hay trong một cuộc trò chuyện mà có ai đó vô tình làm lơ khi con nói điều gì đó, thì hàng ngàn suy nghĩ sẽ hiện lên trong đầu con kiểu như: “Nó ghét mình rồi sao, hay có ai nói điều gì xấu về mình với nó”. Mặc dù lúc nào con cũng cố gắng cư xử thân thiện, nhiệt tình với mọi người hết mức có thể, nhưng như vậy cũng không đủ để con ngừng lại những suy nghĩ tiêu cực. Chỉ cần một câu nói của người khác cũng khiến con có thể suy nghĩ cả đêm. Và tần suất nó diễn ra liên tục khiến con hay cáu gắt khi về nhà, tuột mood và không thể làm được việc gì.</p><p><br/></p><p>Con để ý đến cảm xúc của mọi người xung quanh nhiều quá đôi khi con làm lơ bản thân mình, để bản thân mình lúc nào cũng nhận phần thua thiệt trong các mối quan hệ. Có lẽ 1 phần là do hồi cấp 2 con từng bị tẩy chay, cũng vì đó mà con lúc nào cũng để tâm đến những gì người khác nghĩ về mình và sợ làm những gì khác với số đông.</p><p><br/></p><p>Mẹ con từng nói với con: “Muốn thương người khác trước hết là phải thương chính mình”. Đôi khi con cảm thấy mình thật tội nghiệp vì chính con cũng không thương mình chút nào. Con hy vọng thời gian sắp tới con sẽ suy nghĩ cho bản thân và yêu bản thân mình nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Đến đây, con cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của con, con mong sẽ nhận được thật nhiều lời khuyên chân thành từ mọi người và chúc mọi người luôn luôn mạnh giỏi!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và mọi người.</p><p>Con năm nay 17 tuổi, hiện đang học cấp 3. Con theo dõi gr cũng khá lâu, con biết phần lớn mọi người ở đây đều là những cô, chú, anh, chị lớn tuổi hơn con, có nhiều kinh nghiệm sống cũng như đã trãi đời hơn con, nên con mong nhận được một lời khuyên sau khi mọi người đọc câu chuyện của con.</p><p><br/></p><p>Tuổi mới lớn thì thường sẽ có những tâm lí không ổn định đúng không ạ? Con là một đứa suy nghĩ nhiều vô cùng, cái mà người ta thường gọi là overthinking á, mà thường là những suy nghĩ tiêu cực hoặc là làm quá một vấn đề nào đó. Con nhận biết được là mình chỉ suy nghĩ quá nhiều thôi chứ thực tế có gì đâu, nhưng mà vài lần tình trạng ấy cũng lặp lại, suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực nó cứ ập tới mà con thì không làm gì được.</p><p><br/></p><p>Ví dụ như khi con đăng tấm hình lên fb, mà nhỏ bạn cùng bàn hay thả tim ảnh con thì nay không thả tim nữa, hay trong một cuộc trò chuyện mà có ai đó vô tình làm lơ khi con nói điều gì đó, thì hàng ngàn suy nghĩ sẽ hiện lên trong đầu con kiểu như: “Nó ghét mình rồi sao, hay có ai nói điều gì xấu về mình với nó”. Mặc dù lúc nào con cũng cố gắng cư xử thân thiện, nhiệt tình với mọi người hết mức có thể, nhưng như vậy cũng không đủ để con ngừng lại những suy nghĩ tiêu cực. Chỉ cần một câu nói của người khác cũng khiến con có thể suy nghĩ cả đêm. Và tần suất nó diễn ra liên tục khiến con hay cáu gắt khi về nhà, tuột mood và không thể làm được việc gì.</p><p><br/></p><p>Con để ý đến cảm xúc của mọi người xung quanh nhiều quá đôi khi con làm lơ bản thân mình, để bản thân mình lúc nào cũng nhận phần thua thiệt trong các mối quan hệ. Có lẽ 1 phần là do hồi cấp 2 con từng bị tẩy chay, cũng vì đó mà con lúc nào cũng để tâm đến những gì người khác nghĩ về mình và sợ làm những gì khác với số đông.</p><p><br/></p><p>Mẹ con từng nói với con: “Muốn thương người khác trước hết là phải thương chính mình”. Đôi khi con cảm thấy mình thật tội nghiệp vì chính con cũng không thương mình chút nào. Con hy vọng thời gian sắp tới con sẽ suy nghĩ cho bản thân và yêu bản thân mình nhiều hơn.</p><p><br/></p><p>Đến đây, con cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của con, con mong sẽ nhận được thật nhiều lời khuyên chân thành từ mọi người và chúc mọi người luôn luôn mạnh giỏi!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13736002-9-10-2023.mp3" length="5065323" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13736002</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>420</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-10-2023</itunes:title>
    <title>6-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ẨN DANH     Chào mọi người,   Em đã rất thất vọng về bản thân mình. Em bắt đầu chơi game liên tục từ khi em lên cấp 3, khi mà bố mẹ bắt đầu không còn quản chặt em nữa, em được bố mẹ tặng máy tính mới, điện thoại mới,...để em chơi game, cộng thêm ít giao tiếp bên ngoài, em đã trở thành 1 người chỉ thích ở trong nhà, không quá khi em thực sự ở nhà 24h, không ra ngoài chút nào, chỉ ngồi ôm máy tính, ăn và ngủ. Chính điều đó đã âm thầm biến em thành người nghiện sự th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ẨN DANH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em đã rất thất vọng về bản thân mình. Em bắt đầu chơi game liên tục từ khi em lên cấp 3, khi mà bố mẹ bắt đầu không còn quản chặt em nữa, em được bố mẹ tặng máy tính mới, điện thoại mới,...để em chơi game, cộng thêm ít giao tiếp bên ngoài, em đã trở thành 1 người chỉ thích ở trong nhà, không quá khi em thực sự ở nhà 24h, không ra ngoài chút nào, chỉ ngồi ôm máy tính, ăn và ngủ. Chính điều đó đã âm thầm biến em thành người nghiện sự thoải mái. Càng ngày em càng thích dopamine ngắn hạn: game (vì được thưởng ngay lập tức), th* d**,... chắc mọi người cũng biết hệ quả là gì rồi ạ...</p><p><br/></p><p>Em đã thấm được tác hại kinh khủng của căn bệnh này, nó đang ăn mòn em mỗi ngày. Em viết bài với mong muốn nhận được lời khuyên từ thầy Năm và những anh/chị đã từng trải qua ạ.</p><p><br/></p><p>Làm thế nào để cai nghiện sự thoải mái?</p><p>Làm thế nào để cai nghiện dopamine ngắn hạn?</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe phần tâm sự của em ạ!</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người một ngày tốt lành!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ẨN DANH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em đã rất thất vọng về bản thân mình. Em bắt đầu chơi game liên tục từ khi em lên cấp 3, khi mà bố mẹ bắt đầu không còn quản chặt em nữa, em được bố mẹ tặng máy tính mới, điện thoại mới,...để em chơi game, cộng thêm ít giao tiếp bên ngoài, em đã trở thành 1 người chỉ thích ở trong nhà, không quá khi em thực sự ở nhà 24h, không ra ngoài chút nào, chỉ ngồi ôm máy tính, ăn và ngủ. Chính điều đó đã âm thầm biến em thành người nghiện sự thoải mái. Càng ngày em càng thích dopamine ngắn hạn: game (vì được thưởng ngay lập tức), th* d**,... chắc mọi người cũng biết hệ quả là gì rồi ạ...</p><p><br/></p><p>Em đã thấm được tác hại kinh khủng của căn bệnh này, nó đang ăn mòn em mỗi ngày. Em viết bài với mong muốn nhận được lời khuyên từ thầy Năm và những anh/chị đã từng trải qua ạ.</p><p><br/></p><p>Làm thế nào để cai nghiện sự thoải mái?</p><p>Làm thế nào để cai nghiện dopamine ngắn hạn?</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe phần tâm sự của em ạ!</p><p><br/></p><p>Chúc mọi người một ngày tốt lành!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13727391-6-10-2023.mp3" length="5256212" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13727391</guid>
    <pubDate>Fri, 06 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>436</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-10-2023</itunes:title>
    <title>5-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VŨ NGỌC CẨN     Em xin giới thiệu, em là Vũ Ngọc Cẩn, năm nay em 19 tuổi và đã tốt nghiệp THPT nhưng vì hoàn cảnh gia đình cũng như những định kiến cũ, lạc hậu nên em không được đi học đại học. Em quê Nam Định, hiện tại thì đang làm việc ở Hà Nội. Công việc hiện tại của em là sale, thật ra thì em không giỏi trong việc nói, em thích sự logic, sáng tạo, tưởng tượng, trước kia em có hay chơi những game trí tuệ đó và điểm số khá tốt, ở lớp học em cũng thiên về các môn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VŨ NGỌC CẨN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin giới thiệu, em là Vũ Ngọc Cẩn, năm nay em 19 tuổi và đã tốt nghiệp THPT nhưng vì hoàn cảnh gia đình cũng như những định kiến cũ, lạc hậu nên em không được đi học đại học. Em quê Nam Định, hiện tại thì đang làm việc ở Hà Nội.</p><p>Công việc hiện tại của em là sale, thật ra thì em không giỏi trong việc nói, em thích sự logic, sáng tạo, tưởng tượng, trước kia em có hay chơi những game trí tuệ đó và điểm số khá tốt, ở lớp học em cũng thiên về các môn tự nhiên hơn và có 2 môn em học tốt là Toán và Tiếng Anh. Tiếng Anh thì em cũng chỉ cơ bản thôi nhưng trong lớp thì như vậy là tốt. Em cũng có chút năng khiếu về vẽ nhưng chưa học bao giờ nên để chuyên nghiệp hoặc biết nhiều kiến thức thì không. Em cũng có biết đá bóng, dáng người khá bé nên lúc mới nhìn ai cũng nghĩ em không chơi thể thao hay gì đâu, đến lúc đá rồi mới bất ngờ. Nói chung về con người của em thì sẽ là &quot; tăng động khi gặp bạn bè; nhút nhát trầm tính khi gặp gia đình, người thân, họ hàng và lại tâm sự rất nhiều, sống đúng với con người khi nói chuyện với người yêu &quot;. Nếu nói về thời đi học thì em tưởng tượng rất nhiều, có thể nói là mơ mộng, cứ xem cái gì đó hay thì em sẽ tưởng tượng em đang nhập tâm vào thế giới của thứ đó nhưng em lại xem ít về kiến thức xã hội, kĩ năng ứng xử, văn hoá về nơi mình đang sống, những con người cần biết, ah mà em theo đạo Thiên Chúa nên các hoạt động cũng nhiều hơn, tuy nhiên thì em chẳng mấy để tâm các hoạt động cũng như văn hoá lắm.</p><p>Đến tận bây giờ, em 19 tuổi, bước ra đời, bắt đầu bị đời vả cho, đã mất dần sự mộng mơ và dần quay trở về mặt đất hơn, không có tiếng nói, không có chủ đề để nói chuyện với mọi người, ứng xử kém, kiến thức ít,... Có thể nói như bước sang cuộc đời khác, chẳng biết gì, đi làm ở môi trường công ty và bị chê là trầm tính, nói bé.</p><p>Em đã đổi mấy nơi làm rồi nhưng nơi nào cũng thế. Tuy nhiên thì tiếp xúc được thời gian nhưng em cũng đã bắt chước được 1 số cái hay hay nên khi về quê, gặp mọi người em có cởi mở hơn và mối quan hệ với mọi người ở quê và gia đình tốt hơn rất nhiều.</p><p>Tuy nhiên ở nơi làm việc thì em vẫn thế, vẫn kém. Em cũng không được nhanh nhẹn cho lắm nên em nghĩ đó cũng là 1 phần vấn đề em không phát triển được. Em chơi những game trí tuệ nhưng giờ vào thực tế và áp dụng vào nơi làm việc, môi trường công ty thì em lại rất chậm và cũng không dám nói ra những điều mình nghĩ, mình muốn. Nhiều lúc em nghĩ ra câu nào hay, thêm vào kịch bản để gọi sale, em nói nhưng không ra kết quả nhưng đồng nghiệp nghe thấy, học theo, áp dụng lại ra kết quả và coi như kịch bản đó là của người đó.</p><p>Rất là hay, nhiều lúc em suy nghĩ, em thật sự có hợp với môi trường làm việc như này hay em sẽ đi làm phục vụ ở nhà hàng, các cửa hàng như circle k, mixue, winmart hay vẫn tiếp tục làm việc nơi này, làm việc không có niềm vui cũng không có kết quả. Tuy thế em vẫn kịp kết bạn được với những anh lớn tuổi hơn tầm 4-5 tuổi, em lại rất hợp với những anh đó, không quá cá tính như những anh chị đồng nghiệp khác.</p><p>Mà thật ra em bé nên đi làm việc nơi nào cũng là bé nhất nên nếu quen cũng sẽ quen những người lớn tuổi hơn rồi. Trong nhóm bạn bè chỉ có em là không đi học đại học, các bạn cũng bảo tiếc cho em. Thật ra nhiều người nghĩ ra đời sớm sẽ tốt nhưng em nghĩ em ra đời trong sự bị động và chưa sẵn sàng. Chắc đó là vấn đề của em nên hiện tại dù đã đi làm 3 tháng, chuyển việc 3 nơi, mỗi nơi 1 tháng nhưng chưa nơi nào có lương và hiện tại đang rất chật vật trên đất Hà Nội.</p><p>Em kể trên đây là những gì em thấy về bản thân em, những khuyết điểm mà em vẫn chưa biết cách khắc phục, những thiếu sót, yếu kém</p><p>Mong anh là 1 người đã có kết quả, có sự trải qua trong giai đoạn này sẽ cho em 1 lời khuyên nào đó để giúp em nhìn nhận vấn đề 1 cách rõ ràng hơn để giải quyết, khắc phục và thay đổi.</p><p>Em xin chân thành cảm ơn ạ !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VŨ NGỌC CẨN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin giới thiệu, em là Vũ Ngọc Cẩn, năm nay em 19 tuổi và đã tốt nghiệp THPT nhưng vì hoàn cảnh gia đình cũng như những định kiến cũ, lạc hậu nên em không được đi học đại học. Em quê Nam Định, hiện tại thì đang làm việc ở Hà Nội.</p><p>Công việc hiện tại của em là sale, thật ra thì em không giỏi trong việc nói, em thích sự logic, sáng tạo, tưởng tượng, trước kia em có hay chơi những game trí tuệ đó và điểm số khá tốt, ở lớp học em cũng thiên về các môn tự nhiên hơn và có 2 môn em học tốt là Toán và Tiếng Anh. Tiếng Anh thì em cũng chỉ cơ bản thôi nhưng trong lớp thì như vậy là tốt. Em cũng có chút năng khiếu về vẽ nhưng chưa học bao giờ nên để chuyên nghiệp hoặc biết nhiều kiến thức thì không. Em cũng có biết đá bóng, dáng người khá bé nên lúc mới nhìn ai cũng nghĩ em không chơi thể thao hay gì đâu, đến lúc đá rồi mới bất ngờ. Nói chung về con người của em thì sẽ là &quot; tăng động khi gặp bạn bè; nhút nhát trầm tính khi gặp gia đình, người thân, họ hàng và lại tâm sự rất nhiều, sống đúng với con người khi nói chuyện với người yêu &quot;. Nếu nói về thời đi học thì em tưởng tượng rất nhiều, có thể nói là mơ mộng, cứ xem cái gì đó hay thì em sẽ tưởng tượng em đang nhập tâm vào thế giới của thứ đó nhưng em lại xem ít về kiến thức xã hội, kĩ năng ứng xử, văn hoá về nơi mình đang sống, những con người cần biết, ah mà em theo đạo Thiên Chúa nên các hoạt động cũng nhiều hơn, tuy nhiên thì em chẳng mấy để tâm các hoạt động cũng như văn hoá lắm.</p><p>Đến tận bây giờ, em 19 tuổi, bước ra đời, bắt đầu bị đời vả cho, đã mất dần sự mộng mơ và dần quay trở về mặt đất hơn, không có tiếng nói, không có chủ đề để nói chuyện với mọi người, ứng xử kém, kiến thức ít,... Có thể nói như bước sang cuộc đời khác, chẳng biết gì, đi làm ở môi trường công ty và bị chê là trầm tính, nói bé.</p><p>Em đã đổi mấy nơi làm rồi nhưng nơi nào cũng thế. Tuy nhiên thì tiếp xúc được thời gian nhưng em cũng đã bắt chước được 1 số cái hay hay nên khi về quê, gặp mọi người em có cởi mở hơn và mối quan hệ với mọi người ở quê và gia đình tốt hơn rất nhiều.</p><p>Tuy nhiên ở nơi làm việc thì em vẫn thế, vẫn kém. Em cũng không được nhanh nhẹn cho lắm nên em nghĩ đó cũng là 1 phần vấn đề em không phát triển được. Em chơi những game trí tuệ nhưng giờ vào thực tế và áp dụng vào nơi làm việc, môi trường công ty thì em lại rất chậm và cũng không dám nói ra những điều mình nghĩ, mình muốn. Nhiều lúc em nghĩ ra câu nào hay, thêm vào kịch bản để gọi sale, em nói nhưng không ra kết quả nhưng đồng nghiệp nghe thấy, học theo, áp dụng lại ra kết quả và coi như kịch bản đó là của người đó.</p><p>Rất là hay, nhiều lúc em suy nghĩ, em thật sự có hợp với môi trường làm việc như này hay em sẽ đi làm phục vụ ở nhà hàng, các cửa hàng như circle k, mixue, winmart hay vẫn tiếp tục làm việc nơi này, làm việc không có niềm vui cũng không có kết quả. Tuy thế em vẫn kịp kết bạn được với những anh lớn tuổi hơn tầm 4-5 tuổi, em lại rất hợp với những anh đó, không quá cá tính như những anh chị đồng nghiệp khác.</p><p>Mà thật ra em bé nên đi làm việc nơi nào cũng là bé nhất nên nếu quen cũng sẽ quen những người lớn tuổi hơn rồi. Trong nhóm bạn bè chỉ có em là không đi học đại học, các bạn cũng bảo tiếc cho em. Thật ra nhiều người nghĩ ra đời sớm sẽ tốt nhưng em nghĩ em ra đời trong sự bị động và chưa sẵn sàng. Chắc đó là vấn đề của em nên hiện tại dù đã đi làm 3 tháng, chuyển việc 3 nơi, mỗi nơi 1 tháng nhưng chưa nơi nào có lương và hiện tại đang rất chật vật trên đất Hà Nội.</p><p>Em kể trên đây là những gì em thấy về bản thân em, những khuyết điểm mà em vẫn chưa biết cách khắc phục, những thiếu sót, yếu kém</p><p>Mong anh là 1 người đã có kết quả, có sự trải qua trong giai đoạn này sẽ cho em 1 lời khuyên nào đó để giúp em nhìn nhận vấn đề 1 cách rõ ràng hơn để giải quyết, khắc phục và thay đổi.</p><p>Em xin chân thành cảm ơn ạ !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13720660-5-10-2023.mp3" length="2396744" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13720660</guid>
    <pubDate>Thu, 05 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>198</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-10-2023</itunes:title>
    <title>4-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ANONYMOUS Quá khứ - Tương lai E xin tự giới thiệu, e còn khá trẻ, năm nay e mới 21 tuổi.  Nói 1 chút về quá khứ, e sinh ra với nhiều nỗi đau. Ba e vì tai nạn lao động mất ngay khi e mới chào đời được vài tháng, điều đó là khủng hoảng với gia đình e, đặc biệt là mẹ e ( kinh tế khó khăn, mẹ e bị nhiễm trùng máu, còn e thì đau ốm). Mẹ e đã làm rất nhiều để vượt qua thời gian này, chính vì thế thời gian bà dành cho e cũng ít đi ( dù mẹ rất thương e). Suốt tuổi thơ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ANONYMOUS</p><p>Quá khứ - Tương lai</p><p>E xin tự giới thiệu, e còn khá trẻ, năm nay e mới 21 tuổi. </p><p>Nói 1 chút về quá khứ, e sinh ra với nhiều nỗi đau. Ba e vì tai nạn lao động mất ngay khi e mới chào đời được vài tháng, điều đó là khủng hoảng với gia đình e, đặc biệt là mẹ e ( kinh tế khó khăn, mẹ e bị nhiễm trùng máu, còn e thì đau ốm). Mẹ e đã làm rất nhiều để vượt qua thời gian này, chính vì thế thời gian bà dành cho e cũng ít đi ( dù mẹ rất thương e). Suốt tuổi thơ, e luôn thấy bình thường, nhưng đến khi trưởng thành, nhìn những người bạn có ba, mẹ chụp ảnh kỉ yếu, chăm lo lúc đi quân sự, hay tốt nghiệp làm e thấy đau nhói và tổn thương. Tại sao, nỗi đau ấy lại ùa về dù 21 năm đã trôi qua ? </p><p>Quá khứ kia khiến e luôn thấy mặc cảm, e luôn cảm giác mình nhận đc sự thương hại thay vì là công nhận của mọi người. E khát khao có đc thành công để đc sự công nhận đó, nhưng khi đạt đc vài thành tựu e lại cảm nhận đc sự cô đơn mà điều đó mang lại. Tiêu biểu là: E từng trong top 2 của lớp, có đc rất nhiều giải thưởng nhưng phần lớn thời gian của e là học hành, rồi e nhận ra mình thực sự chẳng có người bạn thân thiết nào để nói chuyện cả. Điều đó khiến e đến bây h vẫn vô định, băn khoăn với chính mình. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ANONYMOUS</p><p>Quá khứ - Tương lai</p><p>E xin tự giới thiệu, e còn khá trẻ, năm nay e mới 21 tuổi. </p><p>Nói 1 chút về quá khứ, e sinh ra với nhiều nỗi đau. Ba e vì tai nạn lao động mất ngay khi e mới chào đời được vài tháng, điều đó là khủng hoảng với gia đình e, đặc biệt là mẹ e ( kinh tế khó khăn, mẹ e bị nhiễm trùng máu, còn e thì đau ốm). Mẹ e đã làm rất nhiều để vượt qua thời gian này, chính vì thế thời gian bà dành cho e cũng ít đi ( dù mẹ rất thương e). Suốt tuổi thơ, e luôn thấy bình thường, nhưng đến khi trưởng thành, nhìn những người bạn có ba, mẹ chụp ảnh kỉ yếu, chăm lo lúc đi quân sự, hay tốt nghiệp làm e thấy đau nhói và tổn thương. Tại sao, nỗi đau ấy lại ùa về dù 21 năm đã trôi qua ? </p><p>Quá khứ kia khiến e luôn thấy mặc cảm, e luôn cảm giác mình nhận đc sự thương hại thay vì là công nhận của mọi người. E khát khao có đc thành công để đc sự công nhận đó, nhưng khi đạt đc vài thành tựu e lại cảm nhận đc sự cô đơn mà điều đó mang lại. Tiêu biểu là: E từng trong top 2 của lớp, có đc rất nhiều giải thưởng nhưng phần lớn thời gian của e là học hành, rồi e nhận ra mình thực sự chẳng có người bạn thân thiết nào để nói chuyện cả. Điều đó khiến e đến bây h vẫn vô định, băn khoăn với chính mình. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13713310-4-10-2023.mp3" length="9349808" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13713310</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>778</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-10-2023</itunes:title>
    <title>3-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN     Chào anh 5 và gia đình web5day. Lời đầu tiên cho mình gửi đến đại gia đình nhà mình lời chào thân thương và trân trọng. Chúc cả nhà thành công và được nhiều yêu thương trong tất cả mối quan hệ.   Mình là nam, tuổi trong giai đoạn 3x. Mình đã lập gia đình gần đủ 10 năm và đang sống trong gia đình nhà vợ với 3 thế hệ đủ đầy hạnh phúc. Còn ba mẹ của mình thì đã ly hôn mỗi người 1 nơi, hiện tại sống trong cô đơn, giống như 1 người con trai duy nhất tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3686118404949963/?__cft__[0]=AZWCCj3nfp3GECimtpUyr6bbq0DJyxspKqsnIFByxldnG2afIaEWgJTj5iV-Ll2h9N56PQpZNDqJfo5OKp7DNdJP24KVvRnjdGZqv0cNOqfdTgFMiNRf_qgfvEcpVFtmh-XfjCsFJZnYMHrPyB6fvJWT&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</b></a><b><br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh 5 và gia đình web5day. Lời đầu tiên cho mình gửi đến đại gia đình nhà mình lời chào thân thương và trân trọng. Chúc cả nhà thành công và được nhiều yêu thương trong tất cả mối quan hệ.</p><p><br/></p><p>Mình là nam, tuổi trong giai đoạn 3x. Mình đã lập gia đình gần đủ 10 năm và đang sống trong gia đình nhà vợ với 3 thế hệ đủ đầy hạnh phúc. Còn ba mẹ của mình thì đã ly hôn mỗi người 1 nơi, hiện tại sống trong cô đơn, giống như 1 người con trai duy nhất trong nhà, là mình. Đến khi gặp vợ thì minh chấm dứt sự cô đơn đó thay vào là những tháng ngày vui vẻ sum vầy bên 1 gia đình luôn yêu thương và đầy ắp những tiếng cười. Có thể nói là sự mong ước của rất nhiều người.</p><p><br/></p><p>Mọi việc đáng lẻ chẳng có gì để nói đến khi mình nhận ra mình là đứa con bất hiếu...</p><p><br/></p><p>Gđ mình từ nhỏ làm nông, nhưng ba mình cờ bạc gái gú nên bán hết ruộng đất ăn chơi trở thành nghèo, mẹ mình ngày xưa là ng có ăn học đàng hoàng bị ba hại đời con gái có thai là mình nên chấp nhận lấy ba trong sự ngăn cấm của gia đình. Và vì thế nên mình không còn làm nông và được mẹ cố gắng để cho ăn học dù gđ rất khó khăn. Chuổi ngày tháng lớn lên là chuổi ngày bạo lực gia đình, tan nát và đổ vỡ không biết bao nhiêu là đồ đạc trong nhà nhưng hôn nhân thì vẫn chưa, hiện tại nhà mình cũng không còn gì giá trị để vỡ nữa.</p><p>Ba mình từ khi mình đi làm thì bắt đầu thay đổi tính tình và chịu làm, tính cũng ko còn nóng nãy như trước, còn mẹ thì vẫn ám ảnh chuyện đã qua nên thần kinh đôi lúc cũng không được như xưa (hay suy nghĩ bi quan và tiêu cực). Ba thay đổi thì mẹ cũng thay đổi theo, trước là ba đập sau này là mẹ bán, nhà sắm dc cái gì mẹ thiếu tiền là bắt đầu bán. Sổ đỏ vc mình cũng đi chuộc và trả lãi xã hội đen mấy lần nên vợ mình đâm ra cũng rất dè dặt chuyện tiền nông với mẹ. Lúc con mình ra đời cũng là lúc ba mẹ mình ly hôn. 2 ông bà vì thế sống riêng còn mình thì ở nhà vợ đến ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Nhà vợ mình là 1 gia đình khá giả, 2 đứa con gái ko có con trai. Cha mẹ vợ thương mình như con ruột trong nhà, mình về làm rể trong nhà sau 5 năm làm ăn tương đối thuận lợi ở sài gòn, được ít vốn và mở cơ sở gần nhà để vợ tiện chăm sóc gia đình. Mình vẫn làm ở sg và về mỗi ngày cách nhà gần 2h đi đường bằng xe máy.</p><p>Mình không theo học ở trường để phát triển sự nghiệp ở sài gòn mà chọn việc tự học thời gian rãnh để có thời gian nhiều hơn cho gia đình và phát triển cơ sở của vợ chồng mình ở quê nhà. Cv của mình ngoài lương công ty thì mình cũng kinh doanh thêm nhỏ lẻ thêm ở sg để có thêm thu nhập, lương toàn bộ mình chuyển cho vợ để trang trải, kinh doanh nhỏ lẻ có đôi lúc mình ko đưa hết mà giữ lại 1 ít trong tài khoản phòng hờ cho ba mẹ mình. Và vấn đề của mình bắt đầu từ đây.</p><p><br/></p><p>Gần đây vợ mình phát hiện mình có tk riêng nên đâm ra hụt hẫn do mình chuyển khoản cho mẹ và vợ biết được. Mình chuyển là để sữa xe cho mẹ, vợ không muốn vì mẹ mình chạy xe yếu và 2 lần gặp tay nạn rất nặng Và quan trọng hơn là biết được cái tiền trong tk đó. Mình cũng ko phải vì mục đích quỹ đen cho mình mà là vì cách chi tiêu của vợ mình không hợp lý không biết tiết kiệm cho tương lai. Thích là mua thèm là ăn dư là sắm. mình nghĩ tiền làm ra là để vợ con dùng mình cũng không muốn để vợ con phải thiếu thốn, mặc dù hiện nay khó khăn vợ mình cũng cân nhắc chút ít nhưng so với số tiền mà mỗi tháng mình cho ba mẹ cũng hơn rất nhiều lần.</p><p>Quan hệ với gđ vợ mình rất tốt nhưng vợ thì 1 năm 12 tháng rất ít khi về hỏi thăm gđ mình dù cách nhau vài km. Vợ mình là ng con gái xinh đẹp, khéo ăn n</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3686118404949963/?__cft__[0]=AZWCCj3nfp3GECimtpUyr6bbq0DJyxspKqsnIFByxldnG2afIaEWgJTj5iV-Ll2h9N56PQpZNDqJfo5OKp7DNdJP24KVvRnjdGZqv0cNOqfdTgFMiNRf_qgfvEcpVFtmh-XfjCsFJZnYMHrPyB6fvJWT&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</b></a><b><br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh 5 và gia đình web5day. Lời đầu tiên cho mình gửi đến đại gia đình nhà mình lời chào thân thương và trân trọng. Chúc cả nhà thành công và được nhiều yêu thương trong tất cả mối quan hệ.</p><p><br/></p><p>Mình là nam, tuổi trong giai đoạn 3x. Mình đã lập gia đình gần đủ 10 năm và đang sống trong gia đình nhà vợ với 3 thế hệ đủ đầy hạnh phúc. Còn ba mẹ của mình thì đã ly hôn mỗi người 1 nơi, hiện tại sống trong cô đơn, giống như 1 người con trai duy nhất trong nhà, là mình. Đến khi gặp vợ thì minh chấm dứt sự cô đơn đó thay vào là những tháng ngày vui vẻ sum vầy bên 1 gia đình luôn yêu thương và đầy ắp những tiếng cười. Có thể nói là sự mong ước của rất nhiều người.</p><p><br/></p><p>Mọi việc đáng lẻ chẳng có gì để nói đến khi mình nhận ra mình là đứa con bất hiếu...</p><p><br/></p><p>Gđ mình từ nhỏ làm nông, nhưng ba mình cờ bạc gái gú nên bán hết ruộng đất ăn chơi trở thành nghèo, mẹ mình ngày xưa là ng có ăn học đàng hoàng bị ba hại đời con gái có thai là mình nên chấp nhận lấy ba trong sự ngăn cấm của gia đình. Và vì thế nên mình không còn làm nông và được mẹ cố gắng để cho ăn học dù gđ rất khó khăn. Chuổi ngày tháng lớn lên là chuổi ngày bạo lực gia đình, tan nát và đổ vỡ không biết bao nhiêu là đồ đạc trong nhà nhưng hôn nhân thì vẫn chưa, hiện tại nhà mình cũng không còn gì giá trị để vỡ nữa.</p><p>Ba mình từ khi mình đi làm thì bắt đầu thay đổi tính tình và chịu làm, tính cũng ko còn nóng nãy như trước, còn mẹ thì vẫn ám ảnh chuyện đã qua nên thần kinh đôi lúc cũng không được như xưa (hay suy nghĩ bi quan và tiêu cực). Ba thay đổi thì mẹ cũng thay đổi theo, trước là ba đập sau này là mẹ bán, nhà sắm dc cái gì mẹ thiếu tiền là bắt đầu bán. Sổ đỏ vc mình cũng đi chuộc và trả lãi xã hội đen mấy lần nên vợ mình đâm ra cũng rất dè dặt chuyện tiền nông với mẹ. Lúc con mình ra đời cũng là lúc ba mẹ mình ly hôn. 2 ông bà vì thế sống riêng còn mình thì ở nhà vợ đến ngày hôm nay.</p><p><br/></p><p>Nhà vợ mình là 1 gia đình khá giả, 2 đứa con gái ko có con trai. Cha mẹ vợ thương mình như con ruột trong nhà, mình về làm rể trong nhà sau 5 năm làm ăn tương đối thuận lợi ở sài gòn, được ít vốn và mở cơ sở gần nhà để vợ tiện chăm sóc gia đình. Mình vẫn làm ở sg và về mỗi ngày cách nhà gần 2h đi đường bằng xe máy.</p><p>Mình không theo học ở trường để phát triển sự nghiệp ở sài gòn mà chọn việc tự học thời gian rãnh để có thời gian nhiều hơn cho gia đình và phát triển cơ sở của vợ chồng mình ở quê nhà. Cv của mình ngoài lương công ty thì mình cũng kinh doanh thêm nhỏ lẻ thêm ở sg để có thêm thu nhập, lương toàn bộ mình chuyển cho vợ để trang trải, kinh doanh nhỏ lẻ có đôi lúc mình ko đưa hết mà giữ lại 1 ít trong tài khoản phòng hờ cho ba mẹ mình. Và vấn đề của mình bắt đầu từ đây.</p><p><br/></p><p>Gần đây vợ mình phát hiện mình có tk riêng nên đâm ra hụt hẫn do mình chuyển khoản cho mẹ và vợ biết được. Mình chuyển là để sữa xe cho mẹ, vợ không muốn vì mẹ mình chạy xe yếu và 2 lần gặp tay nạn rất nặng Và quan trọng hơn là biết được cái tiền trong tk đó. Mình cũng ko phải vì mục đích quỹ đen cho mình mà là vì cách chi tiêu của vợ mình không hợp lý không biết tiết kiệm cho tương lai. Thích là mua thèm là ăn dư là sắm. mình nghĩ tiền làm ra là để vợ con dùng mình cũng không muốn để vợ con phải thiếu thốn, mặc dù hiện nay khó khăn vợ mình cũng cân nhắc chút ít nhưng so với số tiền mà mỗi tháng mình cho ba mẹ cũng hơn rất nhiều lần.</p><p>Quan hệ với gđ vợ mình rất tốt nhưng vợ thì 1 năm 12 tháng rất ít khi về hỏi thăm gđ mình dù cách nhau vài km. Vợ mình là ng con gái xinh đẹp, khéo ăn n</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13706075-3-10-2023.mp3" length="8698732" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13706075</guid>
    <pubDate>Tue, 03 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>723</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-10-2023</itunes:title>
    <title>2-10-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRAN NHAT     Mình đang mắc kẹt trong một vấn đề khá phức tạp, mình xin sự chia sẻ và có thể lời khuyên từ chương trình: - Mình và bạn gái mới quen được 3 tháng lỡ có bầu, trong 3 tháng đó bọn mình ở chung 1 tháng cuối và thấy tính cách rất xung khắc nhau về cả tư duy, quan điểm hay nói cách khác là 1 người có một thế giới quan khác nhau. - Bạn gái mình người Huế, quan điểm hơi xưa cũ nên việc chửa không chồng là một tội lớn, bị chính cả ông bà, cô gì chú bác dè b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRAN NHAT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mình đang mắc kẹt trong một vấn đề khá phức tạp, mình xin sự chia sẻ và có thể lời khuyên từ chương trình:</p><p>- Mình và bạn gái mới quen được 3 tháng lỡ có bầu, trong 3 tháng đó bọn mình ở chung 1 tháng cuối và thấy tính cách rất xung khắc nhau về cả tư duy, quan điểm hay nói cách khác là 1 người có một thế giới quan khác nhau.</p><p>- Bạn gái mình người Huế, quan điểm hơi xưa cũ nên việc chửa không chồng là một tội lớn, bị chính cả ông bà, cô gì chú bác dè bỉu nên việc kết hôn đối với cô ấy là điều duy nhất có thể cứu vãn. Nhưng với mình, khi mình ở cạnh cô ấy, mình cảm thấy mệt mỏi và mất năng lượng. Nên mình tưởng tượng sau hôn nhân sẽ là cực hình với cả 2, và chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới con cái. Nên giải pháp mình đưa ra là vẫn sẽ cưới nhưng không đăng kí kết hôn và mình sẽ đưa cô ấy theo mình làm việc ở xa quê, sẽ ở tới khi cố ấy sinh con xong, ổn định về sức khoẻ rồi tính tiếp chuyện đồng hành cùng nhau hay không.</p><p>- Nhưng sau khi mình chia sẻ cảm xúc như vậy, cô ấy khóc lóc-chửi bới (anh phá nát cuộc đời em) và kéo mẹ cô ấy vào nói mình, nếu không đăng kí kết hôn sẽ không bao giờ cho mình gặp đứa nhỏ và không cho mang họ mình --&gt; Với mình đứa nhỏ khoẻ mạnh và bình an, còn việc ai nuôi hay mang họ gì không thành vấn đề và không phải vấn đề để đưa ra mặc cả. Nếu mình không được quyền nuôi con thì sẽ có trách nhiệm chu cấp cùng nuôi dưỡng.</p><p><br/></p><p>- Mình muốn hỏi, mình làm như vậy có hợp lý không hay quá tàn nhẫn.</p><p>Cảm ơn admin đã đọc bài và mong nhận được sự phản hồi từ các bạn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRAN NHAT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Mình đang mắc kẹt trong một vấn đề khá phức tạp, mình xin sự chia sẻ và có thể lời khuyên từ chương trình:</p><p>- Mình và bạn gái mới quen được 3 tháng lỡ có bầu, trong 3 tháng đó bọn mình ở chung 1 tháng cuối và thấy tính cách rất xung khắc nhau về cả tư duy, quan điểm hay nói cách khác là 1 người có một thế giới quan khác nhau.</p><p>- Bạn gái mình người Huế, quan điểm hơi xưa cũ nên việc chửa không chồng là một tội lớn, bị chính cả ông bà, cô gì chú bác dè bỉu nên việc kết hôn đối với cô ấy là điều duy nhất có thể cứu vãn. Nhưng với mình, khi mình ở cạnh cô ấy, mình cảm thấy mệt mỏi và mất năng lượng. Nên mình tưởng tượng sau hôn nhân sẽ là cực hình với cả 2, và chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới con cái. Nên giải pháp mình đưa ra là vẫn sẽ cưới nhưng không đăng kí kết hôn và mình sẽ đưa cô ấy theo mình làm việc ở xa quê, sẽ ở tới khi cố ấy sinh con xong, ổn định về sức khoẻ rồi tính tiếp chuyện đồng hành cùng nhau hay không.</p><p>- Nhưng sau khi mình chia sẻ cảm xúc như vậy, cô ấy khóc lóc-chửi bới (anh phá nát cuộc đời em) và kéo mẹ cô ấy vào nói mình, nếu không đăng kí kết hôn sẽ không bao giờ cho mình gặp đứa nhỏ và không cho mang họ mình --&gt; Với mình đứa nhỏ khoẻ mạnh và bình an, còn việc ai nuôi hay mang họ gì không thành vấn đề và không phải vấn đề để đưa ra mặc cả. Nếu mình không được quyền nuôi con thì sẽ có trách nhiệm chu cấp cùng nuôi dưỡng.</p><p><br/></p><p>- Mình muốn hỏi, mình làm như vậy có hợp lý không hay quá tàn nhẫn.</p><p>Cảm ơn admin đã đọc bài và mong nhận được sự phản hồi từ các bạn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13697915-2-10-2023.mp3" length="9925652" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13697915</guid>
    <pubDate>Mon, 02 Oct 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>826</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-9-2023</itunes:title>
    <title>29-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CẬU BÉ BÚT CHÌ     Em xin mến chào thầy và gia đình Web5Ngay! cho phép em xin tự giới thiệu mình là một fan của Web5Ngay từ những video đầu tiên, thầy dạy về cách học tiếng anh, học làm tên thương hiệu cá nhân trên kênh youtube…   Em cô đơn và đã thất bại trong cuộc sống rất nhiều rồi vì mỗi con đường em đi đều là do em tự tìm kiếm mà không có bất kì sự dẫn dắt nào cả. Sau này Web5Ngay đã dạy em nhiều thứ và làm cho em tốt lên từng ngày. Bản thân em đang sống và l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CẬU BÉ BÚT CHÌ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và gia đình Web5Ngay! cho phép em xin tự giới thiệu mình là một fan của Web5Ngay từ những video đầu tiên, thầy dạy về cách học tiếng anh, học làm tên thương hiệu cá nhân trên kênh youtube…</p><p><br/></p><p>Em cô đơn và đã thất bại trong cuộc sống rất nhiều rồi vì mỗi con đường em đi đều là do em tự tìm kiếm mà không có bất kì sự dẫn dắt nào cả. Sau này Web5Ngay đã dạy em nhiều thứ và làm cho em tốt lên từng ngày. Bản thân em đang sống và làm việc một cách âm thầm, cầu tiến, bằng tất cả sự nổ lực để mình được giỏi hơn và giàu có hơn, vì em rất sợ hai việc, đó là nghèo và ly hôn.</p><p><br/></p><p>Em kể lại câu chuyện của mình, gia đình em từ nhỏ ba và mẹ đã không sống cùng với nhau, mẹ ở quê sinh ra em còn ba thì đi làm ở thành phố, hoàn cảnh rất nghèo (khi lớn lên em tìm hiểu thì được biết là như vậy).</p><p>Khi đến năm em lên bốn thì ba và mẹ chính thức ly hôn, em còn quá nhỏ nên ba dắt lên thành phố sống cùng với ba và gia đình người mẹ sau. Ba em ở rể và câu chuyện dì ghẻ con chồng là có thật và em cũng không được gặp mẹ ruột từ khi đó… tuổi thơ em sống trong gia đình người mẹ sau có rất nhiều sự tổn thương và đau khổ, em tưởng mình bị bệnh trầm cảm luôn rồi.</p><p>Nhiều lần em muốn đi vào chùa ở, đi bụi vì em uất ức không biết phải nói cùng với ai và có cả suy nghĩ là đi tt* nữa, nhưng mà may sao có gì đó kéo em lại và từ nhỏ em đã tự mình rèn luyện bản thân ý chí và kiên cường.</p><p>Khi em 20 tuổi, đã đi tìm lại mẹ ruột và biết mẹ vẫn sống ở quê ngoại, mẹ có gia đình riêng của mình và cuộc sống mẹ em xoay quanh tiêu cực, tệ hại và kết quả mọi việc đã khiến em rất thất vọng về người ba, người mẹ ruột của mình.</p><p><br/></p><p>Cuối cùng chốt lại câu chuyện rằng: em có người ba chăm chỉ làm việc và hiền lành, nhưng lại quá bảo thủ, không có tiếng nói trong gia đình mẹ sau, cuộc sống vẫn rất thiếu thốn. Mẹ sau thì bảo thủ, gia trưởng kiểm soát, chính vì thế mà gia đình em không sống khá lên được.</p><p><br/></p><p>Có thể gia đình là rào cản trong suy nghĩ lớn nhất của em, khiến em không thể thoát ra và phát triển mạnh mẽ. Mặc dù là vậy nhưng em chưa một lần nào tranh cãi hay nói năng không đúng vị trí người con với họ, em sợ làm họ buồn vì em nghĩ mình là người có ăn học, mình phải sống khác, không được như họ.</p><p>Hằng ngày ra ngoài làm việc thì em là một con người khác, em cảm thấy tinh thần thoải mái, tính em vui vẻ, nhiệt tình, cầu tiến, nhưng khi về đến nhà thì từ lúc nhỏ em đã trầm tính, không nói chuyện, loay hoay một mình, cảm giác mình không thể nói chuyện với bất kì ai trong nhà</p><p><br/></p><p>Năm nay em 26 tuổi, mặc dùng hiện tại em vẫn chưa có sự nghiệp hay tài sản gì trong tay, nhưng em vẫn quyết tâm và không bao giờ chấp nhận bản thân mình sống lệ thuộc. Em biết là mình không thể thay đổi được điều gì, không có một gia đinh hoàn chỉnh và em đã học cách chấp nhận điều đó. Em chỉ biết sống độc lập, bảo vệ mình tránh khỏi những điều tiêu cực và giải quyết những vấn đề xấu nếu có xảy ra.</p><p><br/></p><p>Thông qua câu chuyện của cá nhân em chia sẽ với thầy và mọi người, em mong sẽ mang lại được nhiều góc nhìn về tình yêu thương trong gia đình, mọi người hãy biết cách trân trọng khi còn được sống cùng với ba ruột và mẹ ruột của mình, cho dù là cuộc sống có tệ nhưng dù sao là ba mẹ ruột thì cũng dể dàng giải bày hơn mà.</p><p><br/></p><p>Sau khi chia sẻ câu chuyện, em cũng cảm thấy khá hơn rồi ạ! cảm ơn thầy và mọi người đã đọc nó và cho em cơ hội được giao lưu cùng với gia đình Web5Ngay ạ</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CẬU BÉ BÚT CHÌ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin mến chào thầy và gia đình Web5Ngay! cho phép em xin tự giới thiệu mình là một fan của Web5Ngay từ những video đầu tiên, thầy dạy về cách học tiếng anh, học làm tên thương hiệu cá nhân trên kênh youtube…</p><p><br/></p><p>Em cô đơn và đã thất bại trong cuộc sống rất nhiều rồi vì mỗi con đường em đi đều là do em tự tìm kiếm mà không có bất kì sự dẫn dắt nào cả. Sau này Web5Ngay đã dạy em nhiều thứ và làm cho em tốt lên từng ngày. Bản thân em đang sống và làm việc một cách âm thầm, cầu tiến, bằng tất cả sự nổ lực để mình được giỏi hơn và giàu có hơn, vì em rất sợ hai việc, đó là nghèo và ly hôn.</p><p><br/></p><p>Em kể lại câu chuyện của mình, gia đình em từ nhỏ ba và mẹ đã không sống cùng với nhau, mẹ ở quê sinh ra em còn ba thì đi làm ở thành phố, hoàn cảnh rất nghèo (khi lớn lên em tìm hiểu thì được biết là như vậy).</p><p>Khi đến năm em lên bốn thì ba và mẹ chính thức ly hôn, em còn quá nhỏ nên ba dắt lên thành phố sống cùng với ba và gia đình người mẹ sau. Ba em ở rể và câu chuyện dì ghẻ con chồng là có thật và em cũng không được gặp mẹ ruột từ khi đó… tuổi thơ em sống trong gia đình người mẹ sau có rất nhiều sự tổn thương và đau khổ, em tưởng mình bị bệnh trầm cảm luôn rồi.</p><p>Nhiều lần em muốn đi vào chùa ở, đi bụi vì em uất ức không biết phải nói cùng với ai và có cả suy nghĩ là đi tt* nữa, nhưng mà may sao có gì đó kéo em lại và từ nhỏ em đã tự mình rèn luyện bản thân ý chí và kiên cường.</p><p>Khi em 20 tuổi, đã đi tìm lại mẹ ruột và biết mẹ vẫn sống ở quê ngoại, mẹ có gia đình riêng của mình và cuộc sống mẹ em xoay quanh tiêu cực, tệ hại và kết quả mọi việc đã khiến em rất thất vọng về người ba, người mẹ ruột của mình.</p><p><br/></p><p>Cuối cùng chốt lại câu chuyện rằng: em có người ba chăm chỉ làm việc và hiền lành, nhưng lại quá bảo thủ, không có tiếng nói trong gia đình mẹ sau, cuộc sống vẫn rất thiếu thốn. Mẹ sau thì bảo thủ, gia trưởng kiểm soát, chính vì thế mà gia đình em không sống khá lên được.</p><p><br/></p><p>Có thể gia đình là rào cản trong suy nghĩ lớn nhất của em, khiến em không thể thoát ra và phát triển mạnh mẽ. Mặc dù là vậy nhưng em chưa một lần nào tranh cãi hay nói năng không đúng vị trí người con với họ, em sợ làm họ buồn vì em nghĩ mình là người có ăn học, mình phải sống khác, không được như họ.</p><p>Hằng ngày ra ngoài làm việc thì em là một con người khác, em cảm thấy tinh thần thoải mái, tính em vui vẻ, nhiệt tình, cầu tiến, nhưng khi về đến nhà thì từ lúc nhỏ em đã trầm tính, không nói chuyện, loay hoay một mình, cảm giác mình không thể nói chuyện với bất kì ai trong nhà</p><p><br/></p><p>Năm nay em 26 tuổi, mặc dùng hiện tại em vẫn chưa có sự nghiệp hay tài sản gì trong tay, nhưng em vẫn quyết tâm và không bao giờ chấp nhận bản thân mình sống lệ thuộc. Em biết là mình không thể thay đổi được điều gì, không có một gia đinh hoàn chỉnh và em đã học cách chấp nhận điều đó. Em chỉ biết sống độc lập, bảo vệ mình tránh khỏi những điều tiêu cực và giải quyết những vấn đề xấu nếu có xảy ra.</p><p><br/></p><p>Thông qua câu chuyện của cá nhân em chia sẽ với thầy và mọi người, em mong sẽ mang lại được nhiều góc nhìn về tình yêu thương trong gia đình, mọi người hãy biết cách trân trọng khi còn được sống cùng với ba ruột và mẹ ruột của mình, cho dù là cuộc sống có tệ nhưng dù sao là ba mẹ ruột thì cũng dể dàng giải bày hơn mà.</p><p><br/></p><p>Sau khi chia sẻ câu chuyện, em cũng cảm thấy khá hơn rồi ạ! cảm ơn thầy và mọi người đã đọc nó và cho em cơ hội được giao lưu cùng với gia đình Web5Ngay ạ</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13684195-29-9-2023.mp3" length="4909514" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13684195</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>408</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-9-2023</itunes:title>
    <title>28-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: JON     Đây sẽ là 1 câu chuyện, có thể nó sẽ tiêu cực thậm chí cực đoan với một số người và đối với mình nó chỉ là chuyện sớm muộn, là quà tặng cuộc sống.   Mặc dù mình là genz nhưng có 1 số điều mình vẫn muốn giữ, ví dụ như yêu oh well, mình đã yêu 1 người, yêu điên cuồng, yêu tận tâm, tận lực... Không phải tình yêu kiểu ừ suốt ngày bám đâu nhé, mà là tình yêu nghiêm túc trong sáng và có tính toán cho tương lai, nó kéo dài 1 tháng thôi nhưng biết bao nhiêu cảm xú...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JON<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đây sẽ là 1 câu chuyện, có thể nó sẽ tiêu cực thậm chí cực đoan với một số người và đối với mình nó chỉ là chuyện sớm muộn, là quà tặng cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Mặc dù mình là genz nhưng có 1 số điều mình vẫn muốn giữ, ví dụ như yêu</p><p>oh well, mình đã yêu 1 người, yêu điên cuồng, yêu tận tâm, tận lực...</p><p>Không phải tình yêu kiểu ừ suốt ngày bám đâu nhé, mà là tình yêu nghiêm túc trong sáng và có tính toán cho tương lai, nó kéo dài 1 tháng thôi nhưng biết bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu kỉ niệm làm mình phải chật vật 1 đoạn thời gian.</p><p>Lý do bạn tồn tại là gì?</p><p>Còn mình, mình tồn tại vì có ý nghĩ rằng sẽ có 1 lúc nào đó, có người cần mình, 1 đốm hy vọng giữa màn tối, đốm hy vọng này mình đã đặt vào cược trong tình yêu 1 tháng mình đã nói, vấn đề là giờ tình yêu đó đi xa rồi, mang theo cả hy vọng của mình, mình cũng không còn như trước nữa, dù dứt khoát chấp nhận và đi tiếp nhưng đi đâu ? Hướng nào ? Làm sao để đi bây giờ, thời gian rảnh là lại chìm vào suy nghĩ, nghĩ nhưng không nghĩ, trống rỗng, không cách nào để trở lại con đường tự học trước kia, cũng không ai có thể giúp được, mình biết năng lượng của mình, chỉ có thể giữ nó lại trong mình.</p><p>Hiện tại, mình vẫn đi làm, vẫn vui vẻ, mình mong các bạn có thể chia sẻ góc nhìn với mình. Cảm ơn vì đã đọc, chúc các bạn ngày tốt lành</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JON<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Đây sẽ là 1 câu chuyện, có thể nó sẽ tiêu cực thậm chí cực đoan với một số người và đối với mình nó chỉ là chuyện sớm muộn, là quà tặng cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Mặc dù mình là genz nhưng có 1 số điều mình vẫn muốn giữ, ví dụ như yêu</p><p>oh well, mình đã yêu 1 người, yêu điên cuồng, yêu tận tâm, tận lực...</p><p>Không phải tình yêu kiểu ừ suốt ngày bám đâu nhé, mà là tình yêu nghiêm túc trong sáng và có tính toán cho tương lai, nó kéo dài 1 tháng thôi nhưng biết bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu kỉ niệm làm mình phải chật vật 1 đoạn thời gian.</p><p>Lý do bạn tồn tại là gì?</p><p>Còn mình, mình tồn tại vì có ý nghĩ rằng sẽ có 1 lúc nào đó, có người cần mình, 1 đốm hy vọng giữa màn tối, đốm hy vọng này mình đã đặt vào cược trong tình yêu 1 tháng mình đã nói, vấn đề là giờ tình yêu đó đi xa rồi, mang theo cả hy vọng của mình, mình cũng không còn như trước nữa, dù dứt khoát chấp nhận và đi tiếp nhưng đi đâu ? Hướng nào ? Làm sao để đi bây giờ, thời gian rảnh là lại chìm vào suy nghĩ, nghĩ nhưng không nghĩ, trống rỗng, không cách nào để trở lại con đường tự học trước kia, cũng không ai có thể giúp được, mình biết năng lượng của mình, chỉ có thể giữ nó lại trong mình.</p><p>Hiện tại, mình vẫn đi làm, vẫn vui vẻ, mình mong các bạn có thể chia sẻ góc nhìn với mình. Cảm ơn vì đã đọc, chúc các bạn ngày tốt lành</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13677725-28-9-2023.mp3" length="5864656" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13677725</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>487</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-9-2023</itunes:title>
    <title>27-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SONG TỬ     Chào cả nhà thân thương! Trước tiên mình xin cám ơn Web5ngay đã phát hành chuyên mục tâm sự buồn vui. Vì đối với 1 đứa khó kết bạn và ngại xã giao như mình thì những lúc áp lực và bế tắc như thế này không biết tâm sự cùng ai.   Mình và bạn trai yêu nhau được 1 năm, lý do mình nhận lời yêu bạn đó là vì cách quan tâm và chăm sóc của bạn cho mình cảm giác ấm áp và được che chở. Tuy đôi lúc có giận hờn nhưng qua ngày hôm sau là trở lại bình thường. Cho đến...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SONG TỬ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào cả nhà thân thương!</p><p>Trước tiên mình xin cám ơn Web5ngay đã phát hành chuyên mục tâm sự buồn vui. Vì đối với 1 đứa khó kết bạn và ngại xã giao như mình thì những lúc áp lực và bế tắc như thế này không biết tâm sự cùng ai.</p><p><br/></p><p>Mình và bạn trai yêu nhau được 1 năm, lý do mình nhận lời yêu bạn đó là vì cách quan tâm và chăm sóc của bạn cho mình cảm giác ấm áp và được che chở. Tuy đôi lúc có giận hờn nhưng qua ngày hôm sau là trở lại bình thường.</p><p>Cho đến khi gia đình bạn mở các cơ sở kinh doanh, và có nhờ mình quản lý (công việc chính của mình) vì họ không có kinh nghiệm và tin tưởng vào năng lực của mình. Mình cũng vui vẻ nhận lời và thậm chí còn chấp nhận lương ít (chỉ bằng 1/3 so với chỗ làm cũ) do ban đầu thiếu vốn để duy trì.</p><p>Mọi thứ cũng dần ổn định và đến giai đoạn gặt hái thành công, có nghĩa là mình ít nhiều cũng sẽ được nhận % tiền lời như hứa hẹn ban đầu. Chuyện sẽ không có gì để nói cho đến khi người bạn trai đối xử với mình không còn nhẹ nhàng như xưa, mỗi lời nói ra luôn kèm thái độ quát nạt dù mình chẳng biết mình làm cái gì sai. 1 lần 2 lần mình có nhắc là mình không thích bị đối xử như vậy, bạn cũng xin lỗi rồi dỗ dành.</p><p>Cho đến 1 ngày bạn quát mình từ lúc thấy mặt đến lúc mình ôm mặt khóc bỏ đi chỉ vì những lý do nhỏ nhặt nhất. Gọi điện thoại nhờ mình mở cửa tiệm để bạn bê đồ vô, mình ko nghe rõ hỏi lại là bạn nạt to “Mở cửa”, nhờ mình bật đèn hết lên nhưng mình bật không đúng (vì có khoảng 5-6 nút bật) bạn cũng la có 1 chỗ bật đèn cũng không biết bật. Nói chung là đang rất vui vẻ bình thường sang nói chuyện với mình là lên giọng và gắt gỏng. Có mặt mẹ và anh chị của bạn ở đó chứng kiến và họ cũng bênh mình và nói mình bỏ qua cho bạn vì nhiều khi làm việc mệt nên hơi cáu.</p><p>Có thể đối với mọi người là đó là chuyện bình thường giữa các cặp đôi. Nhưng đối với mình đó là 1 dấu hiệu gì đó báo rằng suốt quãng đời còn lại nếu mình cố chấp tiếp tục với người này thì sẽ bị mặt nặng mày nhẹ ngày qua ngày. Cảnh này mình từng chứng kiến ba đối xử với mẹ mình rồi nên mình dễ nhận thấy sự tương đồng. Mình không trách bạn trai tại sao đối xử với mình như vậy, mình tự nghĩ bản thân có làm gì sai không. Mình tự nhận thấy có thể mình không giỏi việc nhà hay có một khuyết điểm gì đó mà bạn không thích, hoặc cái tính hỏi nhiều nói tới nói lui mà bạn không thích nên dần dà cứ hễ gặp mặt là muốn lớn tiếng.</p><p>Và mình đã quyết định chia tay, và ra đi trắng tay, tiền dành dụm để xoay sở cũng đã dùng hết trong thời gian làm việc cho gd bạn. Có người bạn khuyên mình nên nhịn để có tiền ra tiền vào rồi sau đó muốn làm gì làm. Nhưng mình không chịu được cái thái độ đó nên đã quyết định chia tay, gia đình bạn và bạn giữa đêm cũng tới trước nhà mình để mong mình cho bạn 1 cơ hội. Nhưng lúc đó mình đã quá mệt vì khóc rất nhiều và cũng không muốn thay đổi quyết định này nên không gặp. Và mình cũng hứa là sẽ tiếp tục giúp việc kinh doanh của gia đình cho đến khi tìm được người tin tưởng để thay thế mình.</p><p>Liệu rằng mình quá nhạy cảm? Mình làm vậy là đúng hay sai? Mong mọi người cho mình cái nhìn khách quan</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SONG TỬ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào cả nhà thân thương!</p><p>Trước tiên mình xin cám ơn Web5ngay đã phát hành chuyên mục tâm sự buồn vui. Vì đối với 1 đứa khó kết bạn và ngại xã giao như mình thì những lúc áp lực và bế tắc như thế này không biết tâm sự cùng ai.</p><p><br/></p><p>Mình và bạn trai yêu nhau được 1 năm, lý do mình nhận lời yêu bạn đó là vì cách quan tâm và chăm sóc của bạn cho mình cảm giác ấm áp và được che chở. Tuy đôi lúc có giận hờn nhưng qua ngày hôm sau là trở lại bình thường.</p><p>Cho đến khi gia đình bạn mở các cơ sở kinh doanh, và có nhờ mình quản lý (công việc chính của mình) vì họ không có kinh nghiệm và tin tưởng vào năng lực của mình. Mình cũng vui vẻ nhận lời và thậm chí còn chấp nhận lương ít (chỉ bằng 1/3 so với chỗ làm cũ) do ban đầu thiếu vốn để duy trì.</p><p>Mọi thứ cũng dần ổn định và đến giai đoạn gặt hái thành công, có nghĩa là mình ít nhiều cũng sẽ được nhận % tiền lời như hứa hẹn ban đầu. Chuyện sẽ không có gì để nói cho đến khi người bạn trai đối xử với mình không còn nhẹ nhàng như xưa, mỗi lời nói ra luôn kèm thái độ quát nạt dù mình chẳng biết mình làm cái gì sai. 1 lần 2 lần mình có nhắc là mình không thích bị đối xử như vậy, bạn cũng xin lỗi rồi dỗ dành.</p><p>Cho đến 1 ngày bạn quát mình từ lúc thấy mặt đến lúc mình ôm mặt khóc bỏ đi chỉ vì những lý do nhỏ nhặt nhất. Gọi điện thoại nhờ mình mở cửa tiệm để bạn bê đồ vô, mình ko nghe rõ hỏi lại là bạn nạt to “Mở cửa”, nhờ mình bật đèn hết lên nhưng mình bật không đúng (vì có khoảng 5-6 nút bật) bạn cũng la có 1 chỗ bật đèn cũng không biết bật. Nói chung là đang rất vui vẻ bình thường sang nói chuyện với mình là lên giọng và gắt gỏng. Có mặt mẹ và anh chị của bạn ở đó chứng kiến và họ cũng bênh mình và nói mình bỏ qua cho bạn vì nhiều khi làm việc mệt nên hơi cáu.</p><p>Có thể đối với mọi người là đó là chuyện bình thường giữa các cặp đôi. Nhưng đối với mình đó là 1 dấu hiệu gì đó báo rằng suốt quãng đời còn lại nếu mình cố chấp tiếp tục với người này thì sẽ bị mặt nặng mày nhẹ ngày qua ngày. Cảnh này mình từng chứng kiến ba đối xử với mẹ mình rồi nên mình dễ nhận thấy sự tương đồng. Mình không trách bạn trai tại sao đối xử với mình như vậy, mình tự nghĩ bản thân có làm gì sai không. Mình tự nhận thấy có thể mình không giỏi việc nhà hay có một khuyết điểm gì đó mà bạn không thích, hoặc cái tính hỏi nhiều nói tới nói lui mà bạn không thích nên dần dà cứ hễ gặp mặt là muốn lớn tiếng.</p><p>Và mình đã quyết định chia tay, và ra đi trắng tay, tiền dành dụm để xoay sở cũng đã dùng hết trong thời gian làm việc cho gd bạn. Có người bạn khuyên mình nên nhịn để có tiền ra tiền vào rồi sau đó muốn làm gì làm. Nhưng mình không chịu được cái thái độ đó nên đã quyết định chia tay, gia đình bạn và bạn giữa đêm cũng tới trước nhà mình để mong mình cho bạn 1 cơ hội. Nhưng lúc đó mình đã quá mệt vì khóc rất nhiều và cũng không muốn thay đổi quyết định này nên không gặp. Và mình cũng hứa là sẽ tiếp tục giúp việc kinh doanh của gia đình cho đến khi tìm được người tin tưởng để thay thế mình.</p><p>Liệu rằng mình quá nhạy cảm? Mình làm vậy là đúng hay sai? Mong mọi người cho mình cái nhìn khách quan</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13670860-27-9-2023.mp3" length="10922798" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13670860</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>909</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-9-2023</itunes:title>
    <title>26-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: SỐNG     Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay Em con trai năm nay 25 tuổi, hiện em đang có một công việc ổn định cho em thu nhập cũng có phần ổn định hơn các bạn đồng trang lứa. Gia đình em từ khó khăn đi lên hiện tại dù chưa gọi là giàu có gì nhưng cũng đủ để em yên tâm khi nghĩ về ở thời điểm hiện tại. Em cũng có mối quan hệ rất tốt với gia đình dù đi làm xa nhà nhưng vẫn cố dành thời gia gọi điện để có sự hiện diện của bản thân trong gia đình. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SỐNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay</p><p>Em con trai năm nay 25 tuổi, hiện em đang có một công việc ổn định cho em thu nhập cũng có phần ổn định hơn các bạn đồng trang lứa.</p><p>Gia đình em từ khó khăn đi lên hiện tại dù chưa gọi là giàu có gì nhưng cũng đủ để em yên tâm khi nghĩ về ở thời điểm hiện tại. Em cũng có mối quan hệ rất tốt với gia đình dù đi làm xa nhà nhưng vẫn cố dành thời gia gọi điện để có sự hiện diện của bản thân trong gia đình.</p><p>Và em đang có một mối quan hệ tính bằng năm với một người em thực sự yêu thương và em cũng cảm nhận được tình cảm của họ dành cho mình. Flex với thầy nhiu đó thôi hihi, mọi thứ ở thời điểm hiện tại với em thật tuyệt vời và em biết chuyện đó sẽ không kéo dài mãi nếu em không phát triển gì thêm ở nội tại bản thân</p><p>Nhận thức được những thứ em có ở hiện tại với mong muốn cố gắng phát triển bản thân để em ở tương lai tốt đẹp hơn nữa nhưng sự &quot;ổn định&quot; chưa bao giờ kéo em trì trệ tới vậy, em biết bản thân may mắn có điều kiện hơn rất nhiều người ngoài kia và em liên tục thất bại với những mục tiêu cải thiện thêm về kiến thức, sức khỏe, lối sống...</p><p>điều đó xảy ra trong thời gian dài làm em cảm thấy mình là kẻ thất bại. Em sợ mình sẽ mất những gì mình có ở hiện tại và cũng bị chính sự ổn định của hiện tại trì trệ bản thân</p><p>Em có đang ỷ lại quá nhiều vào hiện tại không ạ</p><p>Cám ơn thầy và anh chị em đã dành thời gian đọc nỗi lòng của chàng trai 25t</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: SỐNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào thầy và các anh chị trong gia đình wed5ngay</p><p>Em con trai năm nay 25 tuổi, hiện em đang có một công việc ổn định cho em thu nhập cũng có phần ổn định hơn các bạn đồng trang lứa.</p><p>Gia đình em từ khó khăn đi lên hiện tại dù chưa gọi là giàu có gì nhưng cũng đủ để em yên tâm khi nghĩ về ở thời điểm hiện tại. Em cũng có mối quan hệ rất tốt với gia đình dù đi làm xa nhà nhưng vẫn cố dành thời gia gọi điện để có sự hiện diện của bản thân trong gia đình.</p><p>Và em đang có một mối quan hệ tính bằng năm với một người em thực sự yêu thương và em cũng cảm nhận được tình cảm của họ dành cho mình. Flex với thầy nhiu đó thôi hihi, mọi thứ ở thời điểm hiện tại với em thật tuyệt vời và em biết chuyện đó sẽ không kéo dài mãi nếu em không phát triển gì thêm ở nội tại bản thân</p><p>Nhận thức được những thứ em có ở hiện tại với mong muốn cố gắng phát triển bản thân để em ở tương lai tốt đẹp hơn nữa nhưng sự &quot;ổn định&quot; chưa bao giờ kéo em trì trệ tới vậy, em biết bản thân may mắn có điều kiện hơn rất nhiều người ngoài kia và em liên tục thất bại với những mục tiêu cải thiện thêm về kiến thức, sức khỏe, lối sống...</p><p>điều đó xảy ra trong thời gian dài làm em cảm thấy mình là kẻ thất bại. Em sợ mình sẽ mất những gì mình có ở hiện tại và cũng bị chính sự ổn định của hiện tại trì trệ bản thân</p><p>Em có đang ỷ lại quá nhiều vào hiện tại không ạ</p><p>Cám ơn thầy và anh chị em đã dành thời gian đọc nỗi lòng của chàng trai 25t</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13662324-26-9-2023.mp3" length="6634223" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13662324</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>551</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-9-2023</itunes:title>
    <title>25-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TIẾN    Con xin chào thầy và mọi người ạ!    Con năm nay 20 tuổi, con gặp phải rất nhiều vấn đề trong chuyện tình cảm với bạn khác giới.    Đợt ôn thi đại học, con có quen một bạn xinh, học giỏi, đối xử khá tốt với con. Con và bạn T thỉnh thoảng trao đổi bài tập qua tin nhắn chứ ít gặp nhau ngoài đời. T giúp con nhiều điều và con cũng luôn cố gắng giúp T. Đối với con thì T là một người tuyệt vời.    Khoảng thời gian cực khó khăn của con là sau thi đại học. Con đủ đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TIẾN</p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 20 tuổi, con gặp phải rất nhiều vấn đề trong chuyện tình cảm với bạn khác giới.</p><p><br/><br/></p><p>Đợt ôn thi đại học, con có quen một bạn xinh, học giỏi, đối xử khá tốt với con. Con và bạn T thỉnh thoảng trao đổi bài tập qua tin nhắn chứ ít gặp nhau ngoài đời. T giúp con nhiều điều và con cũng luôn cố gắng giúp T. Đối với con thì T là một người tuyệt vời.</p><p><br/><br/></p><p>Khoảng thời gian cực khó khăn của con là sau thi đại học. Con đủ điểm nhưng không muốn vào đại học mà muốn vào trung tâm. Nên đã nhận rất nhiều chỉ trích từ gia đình và họ hàng. Một số là có ý tốt thật, nhưng có những người cố tình không hiểu và nói quá. Nhà con nghèo, nên con và chị luôn bị đem lên để so sánh, soi mói. Con đã khóc và cãi nhau với bố mẹ rất nhiều.</p><p><br/><br/></p><p>Có những lúc con nghĩ đến tt*, T đã ở bên nhắn tin động viên và giúp con suy nghĩ tích cực hơn. Con rất biết ơn T và hình như con có tình cảm với T</p><p><br/><br/></p><p>Vì những áp lực như thế và cuộc sống mới khi trọ một mình ở Hà Nội. Con luôn cảm thấy mình nghèo, hèn, không xứng đáng với bất kỳ ai. Dù chưa phải người yêu. Con luôn nghĩ mình không xứng đáng làm bạn với T, không thể giúp T thêm gì nữa. Nghĩ rằng chắc chắn không đến được với nhau. Con nghĩ nhiều, khi đó con thấy tăm tối do ám ảnh từ thi đại học. </p><p><br/><br/></p><p>Sau đó con khuyên T chặn con, T không chặn. Con ép T bằng được, thậm chí chửi bới nói ra những lời không hay. T chặn được vài hôm. Con lại làm phiền, xin lỗi, muốn gửi quà và T không nhận. Sau cùng T bỏ chặn và lại đồng ý kết bạn... Nhiều việc xảy ra và bây giờ T không còn chặn con nhưng kết quả thì không còn là bạn bè</p><p><br/><br/></p><p>Thời gian trôi qua con cũng ổn định, phát triển bản thân hơn và dần quên đi T. Nhưng lúc nào cũng nghĩ không xứng với ai cả. Con ngại tiếp xúc với nhiều bạn nữ. Cho tới khi gặp được M, cuộc sống con lại đảo lộn</p><p><br/><br/></p><p>Có một bạn nữ bước vào cuộc đời con. Bạn M xinh, cùng lớp. Con không nghĩ lại quen và thân với M. Đa phần là trao đổi học tập ở đại học. Dần dần con thấy có tình cảm với M. Nhưng tình cảm này con thấy rất mơ hồ. Sau đó, con cảm giác M đang thao túng mình, và luôn khiến con suy nghĩ tiêu cực. Ví dụ: nhắn tin thân thuộc, giúp đỡ nhau nhiều nhưng đi học toàn cho rằng không nhìn thấy nhau. Dù ở ngay cạnh, con biết M thấy nhưng M rất kì lạ</p><p><br/><br/></p><p>Rõ ràng M không hề hợp với mình nhưng con không thể từ bỏ, vẫn luôn có cảm xúc khi ở gần. Cảm thấy M có đôi nét giống T trước kia. Con cũng không rõ mình có thật sự thích M không nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Rồi lại như T, con nghĩ nhiều và bảo M chặn. Con có nói hết sự mệt mỏi. Nhưng M không chặn. Nhưng khi ở lớp chỉ cần ngồi gần, cảm xúc không dừng được. Về nhà lại nghĩ rất nhiều :( quá ám ảnh, quá đau đầu và mệt mỏi. </p><p><br/><br/></p><p>2 bạn con chưa tiếp xúc quá nhiều ở ngoài đời. Con không thể dừng lại các suy nghĩ tiêu cực. Con không dám kết bạn với những bạn nữ con thích. Thời gian dài không gặp nhau, T vẫn luôn khiến con suy nghĩ. Đến khi làm bạn với M hoặc với ai con không thể dừng suy nghĩ được. </p><p><br/><br/></p><p>T và M đều đến khi con gặp những khó khăn nhất trong cuộc sống. Và họ không ngại giúp đỡ con. Con cũng luôn đối xử tốt với họ. Nhưng, con không biết mình có tình cảm thật sự hay không, hay chỉ là nhất thời. Bởi vì con rất ít tiếp xúc họ bên ngoài</p><p><br/><br/></p><p>Con biết tất cả mọi vấn đề là do con gây ra</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại con nghĩ được 2 hướng:</p><p>1. Chân thành xin lỗi cả 2 bạn. Nếu các bạn đồng ý làm bạn bè. Dù cuộc sống hiện tại chẳng gặp nhau bao giờ. Con sẽ dặn bạn rằng nếu cần khó khăn gì, con sẽ giúp nhiệt tình nhất có thể. Và không mong cầu đòi hỏi gì từ họ</p><p><br/><br/></p><p>2. Không nên làm gì và rời khỏi cuộc sống họ nhất có thể</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TIẾN</p><p><br/><br/></p><p>Con xin chào thầy và mọi người ạ!</p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 20 tuổi, con gặp phải rất nhiều vấn đề trong chuyện tình cảm với bạn khác giới.</p><p><br/><br/></p><p>Đợt ôn thi đại học, con có quen một bạn xinh, học giỏi, đối xử khá tốt với con. Con và bạn T thỉnh thoảng trao đổi bài tập qua tin nhắn chứ ít gặp nhau ngoài đời. T giúp con nhiều điều và con cũng luôn cố gắng giúp T. Đối với con thì T là một người tuyệt vời.</p><p><br/><br/></p><p>Khoảng thời gian cực khó khăn của con là sau thi đại học. Con đủ điểm nhưng không muốn vào đại học mà muốn vào trung tâm. Nên đã nhận rất nhiều chỉ trích từ gia đình và họ hàng. Một số là có ý tốt thật, nhưng có những người cố tình không hiểu và nói quá. Nhà con nghèo, nên con và chị luôn bị đem lên để so sánh, soi mói. Con đã khóc và cãi nhau với bố mẹ rất nhiều.</p><p><br/><br/></p><p>Có những lúc con nghĩ đến tt*, T đã ở bên nhắn tin động viên và giúp con suy nghĩ tích cực hơn. Con rất biết ơn T và hình như con có tình cảm với T</p><p><br/><br/></p><p>Vì những áp lực như thế và cuộc sống mới khi trọ một mình ở Hà Nội. Con luôn cảm thấy mình nghèo, hèn, không xứng đáng với bất kỳ ai. Dù chưa phải người yêu. Con luôn nghĩ mình không xứng đáng làm bạn với T, không thể giúp T thêm gì nữa. Nghĩ rằng chắc chắn không đến được với nhau. Con nghĩ nhiều, khi đó con thấy tăm tối do ám ảnh từ thi đại học. </p><p><br/><br/></p><p>Sau đó con khuyên T chặn con, T không chặn. Con ép T bằng được, thậm chí chửi bới nói ra những lời không hay. T chặn được vài hôm. Con lại làm phiền, xin lỗi, muốn gửi quà và T không nhận. Sau cùng T bỏ chặn và lại đồng ý kết bạn... Nhiều việc xảy ra và bây giờ T không còn chặn con nhưng kết quả thì không còn là bạn bè</p><p><br/><br/></p><p>Thời gian trôi qua con cũng ổn định, phát triển bản thân hơn và dần quên đi T. Nhưng lúc nào cũng nghĩ không xứng với ai cả. Con ngại tiếp xúc với nhiều bạn nữ. Cho tới khi gặp được M, cuộc sống con lại đảo lộn</p><p><br/><br/></p><p>Có một bạn nữ bước vào cuộc đời con. Bạn M xinh, cùng lớp. Con không nghĩ lại quen và thân với M. Đa phần là trao đổi học tập ở đại học. Dần dần con thấy có tình cảm với M. Nhưng tình cảm này con thấy rất mơ hồ. Sau đó, con cảm giác M đang thao túng mình, và luôn khiến con suy nghĩ tiêu cực. Ví dụ: nhắn tin thân thuộc, giúp đỡ nhau nhiều nhưng đi học toàn cho rằng không nhìn thấy nhau. Dù ở ngay cạnh, con biết M thấy nhưng M rất kì lạ</p><p><br/><br/></p><p>Rõ ràng M không hề hợp với mình nhưng con không thể từ bỏ, vẫn luôn có cảm xúc khi ở gần. Cảm thấy M có đôi nét giống T trước kia. Con cũng không rõ mình có thật sự thích M không nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Rồi lại như T, con nghĩ nhiều và bảo M chặn. Con có nói hết sự mệt mỏi. Nhưng M không chặn. Nhưng khi ở lớp chỉ cần ngồi gần, cảm xúc không dừng được. Về nhà lại nghĩ rất nhiều :( quá ám ảnh, quá đau đầu và mệt mỏi. </p><p><br/><br/></p><p>2 bạn con chưa tiếp xúc quá nhiều ở ngoài đời. Con không thể dừng lại các suy nghĩ tiêu cực. Con không dám kết bạn với những bạn nữ con thích. Thời gian dài không gặp nhau, T vẫn luôn khiến con suy nghĩ. Đến khi làm bạn với M hoặc với ai con không thể dừng suy nghĩ được. </p><p><br/><br/></p><p>T và M đều đến khi con gặp những khó khăn nhất trong cuộc sống. Và họ không ngại giúp đỡ con. Con cũng luôn đối xử tốt với họ. Nhưng, con không biết mình có tình cảm thật sự hay không, hay chỉ là nhất thời. Bởi vì con rất ít tiếp xúc họ bên ngoài</p><p><br/><br/></p><p>Con biết tất cả mọi vấn đề là do con gây ra</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại con nghĩ được 2 hướng:</p><p>1. Chân thành xin lỗi cả 2 bạn. Nếu các bạn đồng ý làm bạn bè. Dù cuộc sống hiện tại chẳng gặp nhau bao giờ. Con sẽ dặn bạn rằng nếu cần khó khăn gì, con sẽ giúp nhiệt tình nhất có thể. Và không mong cầu đòi hỏi gì từ họ</p><p><br/><br/></p><p>2. Không nên làm gì và rời khỏi cuộc sống họ nhất có thể</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13654319-25-9-2023.mp3" length="9929727" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13654319</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>826</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-9-2023</itunes:title>
    <title>22-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DUY     Chào mọi người -Em hiện là sinh viên năm nhất sắp lên năm 2 . Em là một người không giỏi ăn nói do hồi nhỏ không gặp gỡ bạn bè, đến lớp ko nói chuyện, mãi đến năm cấp 3 em mới có những người bạn đầu tiên và nhờ vậy đã giúp em phát triển rất nhiều về mặt tư duy và trải nghiệm. - Nhưng hiện tại vấn đề của em là cái vốn sống em ít quá và kĩ năng xã hội cũng không giỏi , có những chủ đề mà mình quan tâm như chạy bộ, tập gym , học hành nhưng khi lên đại học em ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DUY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người</p><p>-Em hiện là sinh viên năm nhất sắp lên năm 2 . Em là một người không giỏi ăn nói do hồi nhỏ không gặp gỡ bạn bè, đến lớp ko nói chuyện, mãi đến năm cấp 3 em mới có những người bạn đầu tiên và nhờ vậy đã giúp em phát triển rất nhiều về mặt tư duy và trải nghiệm.</p><p>- Nhưng hiện tại vấn đề của em là cái vốn sống em ít quá và kĩ năng xã hội cũng không giỏi , có những chủ đề mà mình quan tâm như chạy bộ, tập gym , học hành nhưng khi lên đại học em cảm thấy những bạn khác quan tâm đến những chủ đề như xe cộ , lịch sử , cuộc sống thôn quê….. . Nhưng em lại không có hứng thú với những chủ đề đấy thành ra nhiều lúc đi chung, họ nói chuyện những chủ đề em không biết nên không nói chuyện được</p><p>- em có thử tìm hiểu về chủ đề mới nhưng không có hứng thú nên cứ 1 thời gian là quên</p><p>- sơ qua năm nhất đại học của em thì trước kia em không có hứng thú với ngành học nhưng nhờ sự kỉ luật nên em cũng tạo ra những thành công nhỏ đối với các môn chuyên ngành nên em đã có sự yêu thích ngành học . Từ 1 người ko bao giờ xem lại bài thì em đã trở thành 1 người ngày nào cũng đến thư viện để học và chỉ để duy nhất 1 ngày nghỉ là hôm chủ nhật</p><p>- e biết rằng nếu chỉ có kiến thức chuyên môn mà không có kĩ năng xã hội thì rất khó để tạo ra những thành tựu</p><p>- e cũng rất sợ bản thân sẽ trở thành con người như vậy, e có chơi thể thao như chạy bộ, tập gym và những người bạn cấp 3 thì vài tuần gặp 1 lần còn bạn đại học thì vẫn dừng lại ở mức xã giao chưa thân thiết lắm .</p><p>- hiện tại thì em vẫn muốn thành thời gian cho việc học nên e chưa đi làm thêm vì e đã từng làm thêm cho người quen tầm 3 tháng và ngành của e lúc năm 2 sẽ được đi thực tập nên em nghĩ bây giờ chưa cần thiết đi làm thêm lắm</p><p>- em biết để cải thiện vốn sống và kĩ năng mền thì mình phải mở rộng môi trường VD như tập gym thì sẽ quen được với các anh em tập gym và biết được các chủ đề liên quan đến gym . Nhưng hiện giờ e lại không biết nên mở rộng môi trường như thế nào</p><p>- e bị cái suy nghĩ là VD có 1 bạn nữ khá xinh thì em muốn làm quen với bạn đó nhưng e thấy bản thân không có khiếu hài hước và ăn nói . Thêm nữa là mình với bạn đó ko có điểm liên quan gì , ko chung chung bàn , ngồi khác dãy mà giờ đến bắt chuyện lại thấy kì mà nếu đến nói thì chả biết nói gì .</p><p>Em biết điều đó chỉ là lý do và nếu em có suy nghĩ như vậy thì mãi mãi sẽ không bao giờ có người yêu nhưng e vẫn chưa biết cách chuyển hướng suy nghĩ của mình như thế nào theo hướng tích cực cả</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DUY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người</p><p>-Em hiện là sinh viên năm nhất sắp lên năm 2 . Em là một người không giỏi ăn nói do hồi nhỏ không gặp gỡ bạn bè, đến lớp ko nói chuyện, mãi đến năm cấp 3 em mới có những người bạn đầu tiên và nhờ vậy đã giúp em phát triển rất nhiều về mặt tư duy và trải nghiệm.</p><p>- Nhưng hiện tại vấn đề của em là cái vốn sống em ít quá và kĩ năng xã hội cũng không giỏi , có những chủ đề mà mình quan tâm như chạy bộ, tập gym , học hành nhưng khi lên đại học em cảm thấy những bạn khác quan tâm đến những chủ đề như xe cộ , lịch sử , cuộc sống thôn quê….. . Nhưng em lại không có hứng thú với những chủ đề đấy thành ra nhiều lúc đi chung, họ nói chuyện những chủ đề em không biết nên không nói chuyện được</p><p>- em có thử tìm hiểu về chủ đề mới nhưng không có hứng thú nên cứ 1 thời gian là quên</p><p>- sơ qua năm nhất đại học của em thì trước kia em không có hứng thú với ngành học nhưng nhờ sự kỉ luật nên em cũng tạo ra những thành công nhỏ đối với các môn chuyên ngành nên em đã có sự yêu thích ngành học . Từ 1 người ko bao giờ xem lại bài thì em đã trở thành 1 người ngày nào cũng đến thư viện để học và chỉ để duy nhất 1 ngày nghỉ là hôm chủ nhật</p><p>- e biết rằng nếu chỉ có kiến thức chuyên môn mà không có kĩ năng xã hội thì rất khó để tạo ra những thành tựu</p><p>- e cũng rất sợ bản thân sẽ trở thành con người như vậy, e có chơi thể thao như chạy bộ, tập gym và những người bạn cấp 3 thì vài tuần gặp 1 lần còn bạn đại học thì vẫn dừng lại ở mức xã giao chưa thân thiết lắm .</p><p>- hiện tại thì em vẫn muốn thành thời gian cho việc học nên e chưa đi làm thêm vì e đã từng làm thêm cho người quen tầm 3 tháng và ngành của e lúc năm 2 sẽ được đi thực tập nên em nghĩ bây giờ chưa cần thiết đi làm thêm lắm</p><p>- em biết để cải thiện vốn sống và kĩ năng mền thì mình phải mở rộng môi trường VD như tập gym thì sẽ quen được với các anh em tập gym và biết được các chủ đề liên quan đến gym . Nhưng hiện giờ e lại không biết nên mở rộng môi trường như thế nào</p><p>- e bị cái suy nghĩ là VD có 1 bạn nữ khá xinh thì em muốn làm quen với bạn đó nhưng e thấy bản thân không có khiếu hài hước và ăn nói . Thêm nữa là mình với bạn đó ko có điểm liên quan gì , ko chung chung bàn , ngồi khác dãy mà giờ đến bắt chuyện lại thấy kì mà nếu đến nói thì chả biết nói gì .</p><p>Em biết điều đó chỉ là lý do và nếu em có suy nghĩ như vậy thì mãi mãi sẽ không bao giờ có người yêu nhưng e vẫn chưa biết cách chuyển hướng suy nghĩ của mình như thế nào theo hướng tích cực cả</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13638532-22-9-2023.mp3" length="5303232" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13638532</guid>
    <pubDate>Fri, 22 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>440</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-9-2023</itunes:title>
    <title>21-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KHÁNH     Em chào thầy Năm và mọi người ạ Năm nay em 21 tuổi là nam, em nghĩ học và bắt đầu đi làm công nhân từ năm 16 tuổi, sau khi làm được 3 năm thì em tích góp được 1 số tiền nhỏ nên bắt đầu đi học nghề sửa chữa máy tính. Do em chưa có kinh nghiệm về việc lựa chọn chỗ học nên đã chọn vào 2 trung tâm nghề mà học, nhưng chất lượng dạy không như em mong đợi mặc dù cầm trên tay 2 tấm bằng nghề nhưng em không thấy giá trị gì hết vì tự nhận thấy kỹ năng nghề còn rất...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHÁNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người ạ</p><p>Năm nay em 21 tuổi là nam, em nghĩ học và bắt đầu đi làm công nhân từ năm 16 tuổi, sau khi làm được 3 năm thì em tích góp được 1 số tiền nhỏ nên bắt đầu đi học nghề sửa chữa máy tính.</p><p>Do em chưa có kinh nghiệm về việc lựa chọn chỗ học nên đã chọn vào 2 trung tâm nghề mà học, nhưng chất lượng dạy không như em mong đợi mặc dù cầm trên tay 2 tấm bằng nghề nhưng em không thấy giá trị gì hết vì tự nhận thấy kỹ năng nghề còn rất yếu, em cũng có xin việc nhiều chỗ nhưng ít chỗ nào chịu nhận em vì nói kỹ năng không đủ còn nơi chịu nhận em thì việc làm rất cơ bản nên lương khá thấp tầm 4 triệu mà nó không phải con đường em muốn đi nên em nghỉ và quay lại làm giao hàng xe máy cho 1 công ty gần nhà với mức lương 8 triệu.</p><p>Gia đình em thì có 4 người, ba mẹ em ngoài u60 gần như không còn thu nhập nên hầu như dựa vào tiền lương 2 đứa con, mỗi tháng đi làm em đều đưa mẹ hết để lo chi phí trong nhà nên chỉ giữ lại 1 triệu chi phí cá nhân. Ba em thì mê cờ bạc nên gần đây gây thêm nợ nên phải trích tiền tiết kiệm gia đình gần 40 triệu để trả nợ em buồn lắm.</p><p>Gần đây em tìm được người thầy mà có thể giúp em tiếp tục với ước mơ của mình nhưng chi phí học là 20tr, khoản tiết kiệm gia đình còn lại 23tr và em muốn mượn để lo chi phí học nhưng không biết phải nói sao với mẹ vì khi học thì gia đình sẽ mất 1 khoản thu nhập và trong quá trình học em sẽ không có lương.</p><p>Em biết nhiều người sẽ nghĩ đi làm thêm buổi tối nhưng chỗ em học là ban ngày làm ban đêm học lý thuyết nên không còn thời gian. Em có nên rời bỏ vùng an toàn của mình ngay lúc này ? Thật sự bây giờ em rất bế tắc vì không muốn lỡ mất cơ hội này.</p><p><br/></p><p>Cám ơn thầy và mọi người đã dành thời gian nghe tâm sự của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHÁNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và mọi người ạ</p><p>Năm nay em 21 tuổi là nam, em nghĩ học và bắt đầu đi làm công nhân từ năm 16 tuổi, sau khi làm được 3 năm thì em tích góp được 1 số tiền nhỏ nên bắt đầu đi học nghề sửa chữa máy tính.</p><p>Do em chưa có kinh nghiệm về việc lựa chọn chỗ học nên đã chọn vào 2 trung tâm nghề mà học, nhưng chất lượng dạy không như em mong đợi mặc dù cầm trên tay 2 tấm bằng nghề nhưng em không thấy giá trị gì hết vì tự nhận thấy kỹ năng nghề còn rất yếu, em cũng có xin việc nhiều chỗ nhưng ít chỗ nào chịu nhận em vì nói kỹ năng không đủ còn nơi chịu nhận em thì việc làm rất cơ bản nên lương khá thấp tầm 4 triệu mà nó không phải con đường em muốn đi nên em nghỉ và quay lại làm giao hàng xe máy cho 1 công ty gần nhà với mức lương 8 triệu.</p><p>Gia đình em thì có 4 người, ba mẹ em ngoài u60 gần như không còn thu nhập nên hầu như dựa vào tiền lương 2 đứa con, mỗi tháng đi làm em đều đưa mẹ hết để lo chi phí trong nhà nên chỉ giữ lại 1 triệu chi phí cá nhân. Ba em thì mê cờ bạc nên gần đây gây thêm nợ nên phải trích tiền tiết kiệm gia đình gần 40 triệu để trả nợ em buồn lắm.</p><p>Gần đây em tìm được người thầy mà có thể giúp em tiếp tục với ước mơ của mình nhưng chi phí học là 20tr, khoản tiết kiệm gia đình còn lại 23tr và em muốn mượn để lo chi phí học nhưng không biết phải nói sao với mẹ vì khi học thì gia đình sẽ mất 1 khoản thu nhập và trong quá trình học em sẽ không có lương.</p><p>Em biết nhiều người sẽ nghĩ đi làm thêm buổi tối nhưng chỗ em học là ban ngày làm ban đêm học lý thuyết nên không còn thời gian. Em có nên rời bỏ vùng an toàn của mình ngay lúc này ? Thật sự bây giờ em rất bế tắc vì không muốn lỡ mất cơ hội này.</p><p><br/></p><p>Cám ơn thầy và mọi người đã dành thời gian nghe tâm sự của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13632176-21-9-2023.mp3" length="10442563" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13632176</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>869</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-9-2023</itunes:title>
    <title>20-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: JENNY TRỊNH   Dạ em xin chào thầy Năm và đại gia đình Web5ngay.   Bài này em viết rất dài, phần đầu là mô tả để thầy và mọi người hiểu rõ hơn về em cũng như việc kd của nhà em. Phần bên dưới dòng gạch nối là những trăn trở em muốn xin lời khuyên từ thầy Năm ạ.     Em là nữ, ngày 18/07 này em tròn 21 tuổi. Em là con lớn trong gđ. Em từng học đh nhưng đã nghỉ học khi hết năm 2 và vào tháng 9/2023 tới em sẽ theo học ngành Quản trị kinh doanh của một trường công ở SG....]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3678203659074771/?__cft__[0]=AZXl6BjtVjqdCi9gVvWcINYC3rS2ECr9cvDS-rAtFtC7gMkiNMLBF3TSMt6mwT7b0uNKXZJoIpk0cPNV1dk95N62ERWOUj1EJIrs8l23IqjBrZ6_Z_YboWI8hilo5teZLrQCmE5u3BQ9C-pKDnFKJ9E_&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: JENNY TRỊNH</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Dạ em xin chào thầy Năm và đại gia đình Web5ngay.</p><p><br/></p><p>Bài này em viết rất dài, phần đầu là mô tả để thầy và mọi người hiểu rõ hơn về em cũng như việc kd của nhà em. Phần bên dưới dòng gạch nối là những trăn trở em muốn xin lời khuyên từ thầy Năm ạ.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em là nữ, ngày 18/07 này em tròn 21 tuổi. Em là con lớn trong gđ. Em từng học đh nhưng đã nghỉ học khi hết năm 2 và vào tháng 9/2023 tới em sẽ theo học ngành Quản trị kinh doanh của một trường công ở SG. Em xin chia sẻ một chút về công việc kinh doanh của gia đình em và mong được thầy Năm góp ý về việc phát triển bản thân cũng như công việc kinh doanh này.</p><p><br/></p><p>BẢN THÂN EM:</p><p>Từ nhỏ đến khi học hết cấp ba, em học tập và tiếp xúc công việc mua bán của ba mẹ ở tỉnh. Em được mọi người đánh giá là nhút nhát, hiền lành, thường khách hàng/bạn làm ăn của ba gặp em sẽ nói &quot;nhìn con bé hiền khô à ha, mua bán mà hiền như vầy thì sao cạnh tranh lại người ta&quot;, em nghe thì cũng buồn nhưng bản thân cũng cảm nhận mình rất nhát, sợ tiếp xúc với người lạ. Giai đoạn từ lớp 9-12 em từng nghĩ sẽ chọn học QTKD ở ĐH nhưng theo lí trí và những sự việc trong quá khứ, em tự đánh giá tính cách bản thân ko hợp với con đường kinh doanh, và nhìn thấy những mặt tiêu cực trong ngành ba mẹ làm nên mặc dù có hứng thú thì em cũng bỏ qua. Và đến năm 12, em đã đặt bút chọn học ngành Ngôn ngữ Pháp ở trường ĐH (do ko biết mình thích ngành nghề gì mà lúc đó em có 1 sở thích yêu cầu phải có 2 ngoại ngữ nên việc em chọn ngành chỉ dựa vào đam mê tuổi trẻ, khá hời hợt).</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3678203659074771/?__cft__[0]=AZXl6BjtVjqdCi9gVvWcINYC3rS2ECr9cvDS-rAtFtC7gMkiNMLBF3TSMt6mwT7b0uNKXZJoIpk0cPNV1dk95N62ERWOUj1EJIrs8l23IqjBrZ6_Z_YboWI8hilo5teZLrQCmE5u3BQ9C-pKDnFKJ9E_&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: JENNY TRỊNH</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Dạ em xin chào thầy Năm và đại gia đình Web5ngay.</p><p><br/></p><p>Bài này em viết rất dài, phần đầu là mô tả để thầy và mọi người hiểu rõ hơn về em cũng như việc kd của nhà em. Phần bên dưới dòng gạch nối là những trăn trở em muốn xin lời khuyên từ thầy Năm ạ.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em là nữ, ngày 18/07 này em tròn 21 tuổi. Em là con lớn trong gđ. Em từng học đh nhưng đã nghỉ học khi hết năm 2 và vào tháng 9/2023 tới em sẽ theo học ngành Quản trị kinh doanh của một trường công ở SG. Em xin chia sẻ một chút về công việc kinh doanh của gia đình em và mong được thầy Năm góp ý về việc phát triển bản thân cũng như công việc kinh doanh này.</p><p><br/></p><p>BẢN THÂN EM:</p><p>Từ nhỏ đến khi học hết cấp ba, em học tập và tiếp xúc công việc mua bán của ba mẹ ở tỉnh. Em được mọi người đánh giá là nhút nhát, hiền lành, thường khách hàng/bạn làm ăn của ba gặp em sẽ nói &quot;nhìn con bé hiền khô à ha, mua bán mà hiền như vầy thì sao cạnh tranh lại người ta&quot;, em nghe thì cũng buồn nhưng bản thân cũng cảm nhận mình rất nhát, sợ tiếp xúc với người lạ. Giai đoạn từ lớp 9-12 em từng nghĩ sẽ chọn học QTKD ở ĐH nhưng theo lí trí và những sự việc trong quá khứ, em tự đánh giá tính cách bản thân ko hợp với con đường kinh doanh, và nhìn thấy những mặt tiêu cực trong ngành ba mẹ làm nên mặc dù có hứng thú thì em cũng bỏ qua. Và đến năm 12, em đã đặt bút chọn học ngành Ngôn ngữ Pháp ở trường ĐH (do ko biết mình thích ngành nghề gì mà lúc đó em có 1 sở thích yêu cầu phải có 2 ngoại ngữ nên việc em chọn ngành chỉ dựa vào đam mê tuổi trẻ, khá hời hợt).</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13625206-20-9-2023.mp3" length="11480460" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13625206</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>955</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-9-2023</itunes:title>
    <title>19-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MƯUTÍNH     Em xin chào gia đình mình,   Hôm nay 18-7 em nhận được kết quả thi tốt nghiệp, tổng điểm 3 môn mà em nhận được có xê xích và thấp hơn điểm em thi thử. Nhận được kết quả em rất bất ngờ, có một chút shock. Em đã may mắn đậu học bạ vào một trường công, nhưng em cũng muốn dùng điểm thi để vào một ngôi trường top để đánh giá năng lực bản thân. Nhưng em tự thất vọng về kết quả của mình.   Em vẫn không hiểu "Học tài thi phận" là gì cho đến khi thi THPTQG... E...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MƯUTÍNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào gia đình mình,</p><p><br/></p><p>Hôm nay 18-7 em nhận được kết quả thi tốt nghiệp, tổng điểm 3 môn mà em nhận được có xê xích và thấp hơn điểm em thi thử. Nhận được kết quả em rất bất ngờ, có một chút shock. Em đã may mắn đậu học bạ vào một trường công, nhưng em cũng muốn dùng điểm thi để vào một ngôi trường top để đánh giá năng lực bản thân. Nhưng em tự thất vọng về kết quả của mình.</p><p><br/></p><p>Em vẫn không hiểu &quot;Học tài thi phận&quot; là gì cho đến khi thi THPTQG... Em không biết dùng câu đó để an ủi mình có phải quá tự cao hay không, em có khóc nhưng cũng chấp nhận bản thân mình còn kém cỏi. Đôi lúc lại thoáng buồn, vì có một người bạn môn Toán xùm 10 câu lại đúng 7 câu, em không thể tin lại có người may mắn đến vậy! Bình thường trong lớp em học văn khá tốt, nhưng đến thi thật được 6 điểm, thấp hơn nhiều bạn trong lớp mà có thể nói điểm trong lớp và thái độ học cho đến lúc gần thi của các bạn đó chỉ tạm ổn.</p><p>Em không biết mình có đang quá đáng khi so sánh trịch thượng với các bạn ấy hay không, thật sự trong lớp em đứng nhất khi có điểm thi thì điểm lại kém hơn so với bạn đứng thứ năm. Em không hiểu nổi bản thân đang muốn tìm lí do gì cho kết quả ktốtđấy nữa. Có đúng là điểm thi không thể đánh giá đúng năng lực hay không? Hay đó là kết quả phản ánh quá trình học? Em rối quá, kết quả đó em chỉ giữ riêng bản thân biết, em rất muốn khoe thành tích với mẹ nhưng bây giờ đến em còn đang không chấp nhận chính mình.</p><p><br/></p><p>Tuy đậu vào học bạ nhưng em vẫn đang hoài nghi bản thân. Em thấy em đậu bằng học bạ có một chút &quot; kém&quot; hơn so với những bạn dùng điểm thi thật, vì ban đầu lựa chọn học bạ chỉ là phương án rủi ro của em mà thôi... Nỗi niềm này nó cứ nghẹn trong lòng không biết nói cho ai nghe, xung quanh em là gia đình nhưng họ lại có cuộc sống khá cực để lo cho em, vì thế em hiểu rõ chỉ bản thân mình hiểu được và mong muốn họ luôn an tâm.</p><p><br/></p><p>Em xin lỗi vì em đã chọn nơi đây - nơi gắn bó với em từ năm em lớp 10 để trút hết uất nghẹn. Thật sự em chỉ cần sự lắng nghe nhưng không có cho mình một tri kỉ ngoài đời. Hôm nay em viết xong cũng đã xem gia đình mình là tri kỉ của mình, mọi người mà mình chưa từng biết mặt, chưa từng tiếp xúc nhưng luôn sẵn sàng lắng nghe và truyền cho nhau động lực sống.</p><p>Em chân thành cảm ơn đại gia đình của mình, và em rất quý trọng khi gặp được thầy và những người bạn tốt.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MƯUTÍNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào gia đình mình,</p><p><br/></p><p>Hôm nay 18-7 em nhận được kết quả thi tốt nghiệp, tổng điểm 3 môn mà em nhận được có xê xích và thấp hơn điểm em thi thử. Nhận được kết quả em rất bất ngờ, có một chút shock. Em đã may mắn đậu học bạ vào một trường công, nhưng em cũng muốn dùng điểm thi để vào một ngôi trường top để đánh giá năng lực bản thân. Nhưng em tự thất vọng về kết quả của mình.</p><p><br/></p><p>Em vẫn không hiểu &quot;Học tài thi phận&quot; là gì cho đến khi thi THPTQG... Em không biết dùng câu đó để an ủi mình có phải quá tự cao hay không, em có khóc nhưng cũng chấp nhận bản thân mình còn kém cỏi. Đôi lúc lại thoáng buồn, vì có một người bạn môn Toán xùm 10 câu lại đúng 7 câu, em không thể tin lại có người may mắn đến vậy! Bình thường trong lớp em học văn khá tốt, nhưng đến thi thật được 6 điểm, thấp hơn nhiều bạn trong lớp mà có thể nói điểm trong lớp và thái độ học cho đến lúc gần thi của các bạn đó chỉ tạm ổn.</p><p>Em không biết mình có đang quá đáng khi so sánh trịch thượng với các bạn ấy hay không, thật sự trong lớp em đứng nhất khi có điểm thi thì điểm lại kém hơn so với bạn đứng thứ năm. Em không hiểu nổi bản thân đang muốn tìm lí do gì cho kết quả ktốtđấy nữa. Có đúng là điểm thi không thể đánh giá đúng năng lực hay không? Hay đó là kết quả phản ánh quá trình học? Em rối quá, kết quả đó em chỉ giữ riêng bản thân biết, em rất muốn khoe thành tích với mẹ nhưng bây giờ đến em còn đang không chấp nhận chính mình.</p><p><br/></p><p>Tuy đậu vào học bạ nhưng em vẫn đang hoài nghi bản thân. Em thấy em đậu bằng học bạ có một chút &quot; kém&quot; hơn so với những bạn dùng điểm thi thật, vì ban đầu lựa chọn học bạ chỉ là phương án rủi ro của em mà thôi... Nỗi niềm này nó cứ nghẹn trong lòng không biết nói cho ai nghe, xung quanh em là gia đình nhưng họ lại có cuộc sống khá cực để lo cho em, vì thế em hiểu rõ chỉ bản thân mình hiểu được và mong muốn họ luôn an tâm.</p><p><br/></p><p>Em xin lỗi vì em đã chọn nơi đây - nơi gắn bó với em từ năm em lớp 10 để trút hết uất nghẹn. Thật sự em chỉ cần sự lắng nghe nhưng không có cho mình một tri kỉ ngoài đời. Hôm nay em viết xong cũng đã xem gia đình mình là tri kỉ của mình, mọi người mà mình chưa từng biết mặt, chưa từng tiếp xúc nhưng luôn sẵn sàng lắng nghe và truyền cho nhau động lực sống.</p><p>Em chân thành cảm ơn đại gia đình của mình, và em rất quý trọng khi gặp được thầy và những người bạn tốt.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13617200-19-9-2023.mp3" length="8561433" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13617200</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>712</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-9-2023</itunes:title>
    <title>18-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KHOA TRẦN     Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày, Nếu mình có một người mẹ nói chuyện thường xuyên gây tổn thương mình thì mình phải làm thế nào hả thầy? Em đã tìm cách để tách mình ra khỏi mẹ và chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ qua Messenger, vậy mà cách mẹ nói chuyện với em vẫn chỉ khiến em muốn tắt máy ngay khi bắt đầu câu chuyện chưa lâu. Em chật vật nơi đất khách, nơi mà tiếng nói của họ ko phải Tiếng mẹ đẻ của mình, rồi em cố gắng để làm admin tro...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHOA TRẦN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày,</p><p>Nếu mình có một người mẹ nói chuyện thường xuyên gây tổn thương mình thì mình phải làm thế nào hả thầy?</p><p>Em đã tìm cách để tách mình ra khỏi mẹ và chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ qua Messenger, vậy mà cách mẹ nói chuyện với em vẫn chỉ khiến em muốn tắt máy ngay khi bắt đầu câu chuyện chưa lâu.</p><p>Em chật vật nơi đất khách, nơi mà tiếng nói của họ ko phải Tiếng mẹ đẻ của mình, rồi em cố gắng để làm admin trong một công ty nhỏ. Dù em giải thích với mẹ kiểu gì, mẹ cũng bảo em là em đang chỉ làm một chân sai vặt trong công ty, rổi thỉnh thoảng lại nói là em là đứa sẽ bị sa thải đầu tiên nếu công ty phải cắt giảm nhân sự.</p><p>Em hiểu những lời mẹ nói cũng không sai, nhưng em cho rằng mẹ đâu cần phải nói những điều tổn thương như vậy. Em không hiểu mẹ nói ra những điều đấy để làm gì nữa.</p><p>Bản thân em lúc nào cũng không ngừng cố gắng hay học hỏi để bản thân mình tốt lên, không phải để chứng tỏ với mẹ, cũng không phải để khoe mẽ với ai hết, nhưng thật sự em chỉ cần mẹ em nói chuyện với em một cách tích cực hơn mà thôi.</p><p>Điều mà em kể với thầy chỉ là 1 trong số rất nhiều thứ nhỏ nhặt mà mẹ em nói với em, khiến em tổn thương, mệt mỏi. (Có lần em tặng quà sinh nhật cho mẹ, mẹ em hỏi là, có phải tặng quà cho mẹ vì nghe được bạn mẹ hỏi: “Con gái có tặng quà sinh nhật gì ko?” đúng ko? – Em tặng đúng ngày sn, còn bạn mẹ hỏi mẹ trước sn 2 ngày – Em đã bị sốc nặng khi mẹ em có thể nghĩ về em kiểu như vậy và nói với em như thế, và năm nào em cũng biếu mẹ một cái gì đó. OMG!)</p><p>Đã có lần em khóc và em hỏi mẹ tại sao mẹ phải nói chuyện với con cay nghiệt như thế trong khi mẹ đâu có nói chuyện như vậy với đứa em gái của em? Thầy biết mẹ bảo gì không? Mẹ bảo vì em mạnh mẽ, không yếu đuối như em gái nên mẹ nói vậy đâu có sao đâu. (Đầu em kiểu như, ôi, mẹ nói cái j thế???). Mẹ còn bảo là, em có người yêu rồi, mẹ nói mấy câu nặng lời còn có người để tựa vào, chứ em gái em thì đâu có ai mà nương tựa. Em lại kiểu ?!?!?!</p><p>Và thế rồi mẹ lại nói chuyện với em theo cái cách rất khó chịu ấy!</p><p>Em không thể hiểu nổi thầy ạ.</p><p>Em không bao h hiểu được mình đã sống như thế nào để mẹ luôn underate mình, luôn nghĩ mình là đứa ích kỷ, lạnh lùng như thế.</p><p>Em không muốn nói chuyện với mẹ một chút nào luôn ý thầy!</p><p>Nhưng em lại bị dằn vặt là sao mình lại mất dạy thế hả?</p><p>Rồi nhiều khi em thấy mẹ cũng rất đáng thương.</p><p>Em phải làm sao để bản thân được an yên, và vẫn hạnh phúc mỗi khi giao tiếp với mẹ em hả thầy?</p><p>Em rèn luyện bao nhiêu năm tháng, nhưng nói chuyện với mẹ em vẫn để lại một hạt sạn to đùng mỗi khi em kết thúc cuộc nói chuyện.</p><p>Em cám ơn thầy đã dành thời gian đọc đến những dòng cuối cùng này.</p><p>Em chúc thầy thật nhiều sức khỏe, nghe những video của thầy luôn khiến em được chữa lạnh và được tiếp thật nhiều sức mạnh ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHOA TRẦN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm và đại gia đình Web 5 ngày,</p><p>Nếu mình có một người mẹ nói chuyện thường xuyên gây tổn thương mình thì mình phải làm thế nào hả thầy?</p><p>Em đã tìm cách để tách mình ra khỏi mẹ và chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ qua Messenger, vậy mà cách mẹ nói chuyện với em vẫn chỉ khiến em muốn tắt máy ngay khi bắt đầu câu chuyện chưa lâu.</p><p>Em chật vật nơi đất khách, nơi mà tiếng nói của họ ko phải Tiếng mẹ đẻ của mình, rồi em cố gắng để làm admin trong một công ty nhỏ. Dù em giải thích với mẹ kiểu gì, mẹ cũng bảo em là em đang chỉ làm một chân sai vặt trong công ty, rổi thỉnh thoảng lại nói là em là đứa sẽ bị sa thải đầu tiên nếu công ty phải cắt giảm nhân sự.</p><p>Em hiểu những lời mẹ nói cũng không sai, nhưng em cho rằng mẹ đâu cần phải nói những điều tổn thương như vậy. Em không hiểu mẹ nói ra những điều đấy để làm gì nữa.</p><p>Bản thân em lúc nào cũng không ngừng cố gắng hay học hỏi để bản thân mình tốt lên, không phải để chứng tỏ với mẹ, cũng không phải để khoe mẽ với ai hết, nhưng thật sự em chỉ cần mẹ em nói chuyện với em một cách tích cực hơn mà thôi.</p><p>Điều mà em kể với thầy chỉ là 1 trong số rất nhiều thứ nhỏ nhặt mà mẹ em nói với em, khiến em tổn thương, mệt mỏi. (Có lần em tặng quà sinh nhật cho mẹ, mẹ em hỏi là, có phải tặng quà cho mẹ vì nghe được bạn mẹ hỏi: “Con gái có tặng quà sinh nhật gì ko?” đúng ko? – Em tặng đúng ngày sn, còn bạn mẹ hỏi mẹ trước sn 2 ngày – Em đã bị sốc nặng khi mẹ em có thể nghĩ về em kiểu như vậy và nói với em như thế, và năm nào em cũng biếu mẹ một cái gì đó. OMG!)</p><p>Đã có lần em khóc và em hỏi mẹ tại sao mẹ phải nói chuyện với con cay nghiệt như thế trong khi mẹ đâu có nói chuyện như vậy với đứa em gái của em? Thầy biết mẹ bảo gì không? Mẹ bảo vì em mạnh mẽ, không yếu đuối như em gái nên mẹ nói vậy đâu có sao đâu. (Đầu em kiểu như, ôi, mẹ nói cái j thế???). Mẹ còn bảo là, em có người yêu rồi, mẹ nói mấy câu nặng lời còn có người để tựa vào, chứ em gái em thì đâu có ai mà nương tựa. Em lại kiểu ?!?!?!</p><p>Và thế rồi mẹ lại nói chuyện với em theo cái cách rất khó chịu ấy!</p><p>Em không thể hiểu nổi thầy ạ.</p><p>Em không bao h hiểu được mình đã sống như thế nào để mẹ luôn underate mình, luôn nghĩ mình là đứa ích kỷ, lạnh lùng như thế.</p><p>Em không muốn nói chuyện với mẹ một chút nào luôn ý thầy!</p><p>Nhưng em lại bị dằn vặt là sao mình lại mất dạy thế hả?</p><p>Rồi nhiều khi em thấy mẹ cũng rất đáng thương.</p><p>Em phải làm sao để bản thân được an yên, và vẫn hạnh phúc mỗi khi giao tiếp với mẹ em hả thầy?</p><p>Em rèn luyện bao nhiêu năm tháng, nhưng nói chuyện với mẹ em vẫn để lại một hạt sạn to đùng mỗi khi em kết thúc cuộc nói chuyện.</p><p>Em cám ơn thầy đã dành thời gian đọc đến những dòng cuối cùng này.</p><p>Em chúc thầy thật nhiều sức khỏe, nghe những video của thầy luôn khiến em được chữa lạnh và được tiếp thật nhiều sức mạnh ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13609058-18-9-2023.mp3" length="7451438" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13609058</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>619</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-9-2023</itunes:title>
    <title>15-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ   - Chào mọi người ạ e đang là sinh viên năm nhất và đang theo học ngành công nghệ thông tin ạ, wa bài viết này mục đích của e là mún đc nhận được các lời khuyên thầy 5 cũng như mọi người ạ cũng như tâm sự chút nỗi niềm của e ạ   - E cx có gia đình không mấy hạnh phúc từ nhỏ vì 1 số sự cố và e cx như e gái theo mẹ từ ĐN về quê ngoại là Bình Định mẹ từ năm lớp 3 tù đó thì mọi ch đỗi với e bắt đầu cảm thấy tiêu cực và khá tuổi thân khi thường ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>- Chào mọi người ạ e đang là sinh viên năm nhất và đang theo học ngành công nghệ thông tin ạ, wa bài viết này mục đích của e là mún đc nhận được các lời khuyên thầy 5 cũng như mọi người ạ cũng như tâm sự chút nỗi niềm của e ạ</p><p><br/></p><p>- E cx có gia đình không mấy hạnh phúc từ nhỏ vì 1 số sự cố và e cx như e gái theo mẹ từ ĐN về quê ngoại là Bình Định mẹ từ năm lớp 3 tù đó thì mọi ch đỗi với e bắt đầu cảm thấy tiêu cực và khá tuổi thân khi thường xuyên f nghe những câu hỏi từ họ hàng cx như là những người hàng xóm 1 số câu quan tâm nhưng đồng thời cũng có những câu hỏi thật sự khiến e cảm thấy buồn và tuổi thân như là:&quot; 3 m có vợ mới ch hay là 3 m bỏ m r cn ạ,...&quot; e cảm thấy buồn và tuổi thân thì tgian cx trôi dần qua e trở thành người lầm lì và hướng nội cứng đầu nhưng e vì cx hiểu hoàn cảnh gđ nên ko ăn chơi và cx chú tâm vào vc học nên e cũng được thầy cô thương và giúp đỡ rất nhiều</p><p><br/></p><p>- thì sau khi ra ĐN e cx gặp rất nhiều vấn đề và nhiều áp lực:</p><p><br/></p><p>- Đầu tiên là về môi trường sống sau khi ra đây e cảm thấy môi trường sống bên nôi ko tốt riêng 3 e thì e cảm thấy ổn nhất trong bên nội</p><p>+ ông e là 1 người n,gh.i.ện số đề cx như ở rất dơ cx thg xuyên than vãn nói những điều tiêu cực, thg xuyên la mắng tất cả mọi người trong nhà cs lần ông đuổi cả e ra khỏi nhà do cs 1 lần e bừa vì do ngủ muộn chạy nhanh ko kịp giờ đi làm (em có làm thêm ạ) trc ông e rất giàu cs cx vì số đề và chú e và cả 3 e cx phá đi phần nào đó chủ yếu là chú e thì ông thg xuyên cs những từ ngữ chê trách đồng thời cx mún cho e ra khỏi nhà vì ở chung tốn kém nhiều thứ</p><p>+ trc đây lúc mới ra ĐH thì e dù có khó khăn chút nhưng e vẫn hc hành thg xuyên i làm cũng như lên thư viện để tránh những tiêu cực do ông gây ra dù vậy thì e cx gặp sự cố do chú e gây ra</p><p>+ chú e là 1 người ng,h.iệ.n cá độ đá banh thì trong 1 lần e về thăm mẹ ở quê thì chú đã lấy xe e đi bán để lấy tiền trả nợ ( cavest xe e để trong cốp) ra thì không thấy xe đâu hỏi 3 thì bảo chú mượn vài ngày trả 3 e cx nghĩ là i đâu th ạ 1 tgian thì e cx biết e đã mất xe và e đi học rất khó khăn vì ĐN ko cs xe buýt di chuyển đến trường của e 1 tgian sau thì e cx tích đủ tiền để mua xe thì lại gặp 1 ông cx vì thua cá độ lúc đấy e khá tin người và vì 3 e bảo đưa trước cũng được tại nhà ông đấy cx gần nên e lại mất thêm chiếc xe nx đành giành xí tiền để mua chiếc cup chạy dù xe ko cs bất kì công dụng nào trừ việc chạy ko cs cả xi nhan cx ko còi ko đèn</p><p>+ sau đợt đấy 3 e có bị tai nạn và bác sĩ bảo nhồi máu cơ tim nghẽn mạch máu f can thiệp vào và số tiền can thiệp quá lớn nên hiện h vẫn chưa làm được lúc đấy e suy nghĩ rất tiêu cực nhưng vẫn cố gắng học thì tới giờ e cảm thấy e ko cs khả năng lo được vì e đi làm thêm số tiền cx khá ít và mẹ e cx có chu cấp 1 tr mỗi tháng thì 3 e cs mượn tiền e khá nhiều vì để trang trải tiền thuốc thì trong đợt về quê gần nhất e cx thấy sức khỏe mẹ e cx ko còn được tốt nx</p><p>+ thì trong quá trình học e cảm thấy IT cx là 1 ngành e học khá được và sau này cs cơ hội việc làm cao tuy e yếu môn TA</p><p>- qua nhiều ch như vậy em cảm thấy chắc không đủ khả năng để theo học đại học dù cả 3 lẫn mẹ cx mún e hc và vay mượn khá nhiều e cx cs tìm hiều về kinh doanh F&amp;B thì thầy cx như mọi người có thể cho e xin lời khuyên được ko ạ</p><p>- do đây là lần đầu e ghi nên câu từ cx không được tốt mong mọi người bỏ qua ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>- Chào mọi người ạ e đang là sinh viên năm nhất và đang theo học ngành công nghệ thông tin ạ, wa bài viết này mục đích của e là mún đc nhận được các lời khuyên thầy 5 cũng như mọi người ạ cũng như tâm sự chút nỗi niềm của e ạ</p><p><br/></p><p>- E cx có gia đình không mấy hạnh phúc từ nhỏ vì 1 số sự cố và e cx như e gái theo mẹ từ ĐN về quê ngoại là Bình Định mẹ từ năm lớp 3 tù đó thì mọi ch đỗi với e bắt đầu cảm thấy tiêu cực và khá tuổi thân khi thường xuyên f nghe những câu hỏi từ họ hàng cx như là những người hàng xóm 1 số câu quan tâm nhưng đồng thời cũng có những câu hỏi thật sự khiến e cảm thấy buồn và tuổi thân như là:&quot; 3 m có vợ mới ch hay là 3 m bỏ m r cn ạ,...&quot; e cảm thấy buồn và tuổi thân thì tgian cx trôi dần qua e trở thành người lầm lì và hướng nội cứng đầu nhưng e vì cx hiểu hoàn cảnh gđ nên ko ăn chơi và cx chú tâm vào vc học nên e cũng được thầy cô thương và giúp đỡ rất nhiều</p><p><br/></p><p>- thì sau khi ra ĐN e cx gặp rất nhiều vấn đề và nhiều áp lực:</p><p><br/></p><p>- Đầu tiên là về môi trường sống sau khi ra đây e cảm thấy môi trường sống bên nôi ko tốt riêng 3 e thì e cảm thấy ổn nhất trong bên nội</p><p>+ ông e là 1 người n,gh.i.ện số đề cx như ở rất dơ cx thg xuyên than vãn nói những điều tiêu cực, thg xuyên la mắng tất cả mọi người trong nhà cs lần ông đuổi cả e ra khỏi nhà do cs 1 lần e bừa vì do ngủ muộn chạy nhanh ko kịp giờ đi làm (em có làm thêm ạ) trc ông e rất giàu cs cx vì số đề và chú e và cả 3 e cx phá đi phần nào đó chủ yếu là chú e thì ông thg xuyên cs những từ ngữ chê trách đồng thời cx mún cho e ra khỏi nhà vì ở chung tốn kém nhiều thứ</p><p>+ trc đây lúc mới ra ĐH thì e dù có khó khăn chút nhưng e vẫn hc hành thg xuyên i làm cũng như lên thư viện để tránh những tiêu cực do ông gây ra dù vậy thì e cx gặp sự cố do chú e gây ra</p><p>+ chú e là 1 người ng,h.iệ.n cá độ đá banh thì trong 1 lần e về thăm mẹ ở quê thì chú đã lấy xe e đi bán để lấy tiền trả nợ ( cavest xe e để trong cốp) ra thì không thấy xe đâu hỏi 3 thì bảo chú mượn vài ngày trả 3 e cx nghĩ là i đâu th ạ 1 tgian thì e cx biết e đã mất xe và e đi học rất khó khăn vì ĐN ko cs xe buýt di chuyển đến trường của e 1 tgian sau thì e cx tích đủ tiền để mua xe thì lại gặp 1 ông cx vì thua cá độ lúc đấy e khá tin người và vì 3 e bảo đưa trước cũng được tại nhà ông đấy cx gần nên e lại mất thêm chiếc xe nx đành giành xí tiền để mua chiếc cup chạy dù xe ko cs bất kì công dụng nào trừ việc chạy ko cs cả xi nhan cx ko còi ko đèn</p><p>+ sau đợt đấy 3 e có bị tai nạn và bác sĩ bảo nhồi máu cơ tim nghẽn mạch máu f can thiệp vào và số tiền can thiệp quá lớn nên hiện h vẫn chưa làm được lúc đấy e suy nghĩ rất tiêu cực nhưng vẫn cố gắng học thì tới giờ e cảm thấy e ko cs khả năng lo được vì e đi làm thêm số tiền cx khá ít và mẹ e cx có chu cấp 1 tr mỗi tháng thì 3 e cs mượn tiền e khá nhiều vì để trang trải tiền thuốc thì trong đợt về quê gần nhất e cx thấy sức khỏe mẹ e cx ko còn được tốt nx</p><p>+ thì trong quá trình học e cảm thấy IT cx là 1 ngành e học khá được và sau này cs cơ hội việc làm cao tuy e yếu môn TA</p><p>- qua nhiều ch như vậy em cảm thấy chắc không đủ khả năng để theo học đại học dù cả 3 lẫn mẹ cx mún e hc và vay mượn khá nhiều e cx cs tìm hiều về kinh doanh F&amp;B thì thầy cx như mọi người có thể cho e xin lời khuyên được ko ạ</p><p>- do đây là lần đầu e ghi nên câu từ cx không được tốt mong mọi người bỏ qua ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13595817-15-9-2023.mp3" length="8141070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13595817</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>677</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-9-2023</itunes:title>
    <title>14-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ    Em xin chào thầy và mọi người ạ. Trước em có tâm sự một lần rồi ạ, giữa việc nên học tiếp hay làm công nhân thì bây giờ em làm công nhân rùi😑. Con đường sự nghiệp tiếp theo thì em có nghe MN tâm sự và thầy giải đáp rồi nên em cũng có hướng đi cho mình rồi ạ. Em xin cảm ơn. Và em viết bài tâm sự này là vì em đi làm công nhân, và tháng 5 vừa rồi các em cấp 3 nghỉ hè nên rất nhiều bạn đi làm thời vụ. Và trong đó em gặp được 1 bạn nữ 2k6 rất dễ thương t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người ạ.</p><p>Trước em có tâm sự một lần rồi ạ, giữa việc nên học tiếp hay làm công nhân thì bây giờ em làm công nhân rùi😑. Con đường sự nghiệp tiếp theo thì em có nghe MN tâm sự và thầy giải đáp rồi nên em cũng có hướng đi cho mình rồi ạ. Em xin cảm ơn. Và em viết bài tâm sự này là vì em đi làm công nhân, và tháng 5 vừa rồi các em cấp 3 nghỉ hè nên rất nhiều bạn đi làm thời vụ. Và trong đó em gặp được 1 bạn nữ 2k6 rất dễ thương từ ngoại hình lẫn tính cách. Hình như có duyên mới buổi đầu em ý đi làm em và em ý đã chú ý nhau. ( vì em có tính nhìn hành động của người ta và đoán tính cách của họ và em đoán có xác suất đúng cũng trên trung bình) bạn ấy có ngoại hình theo em là 9,5 đến 10 điểm quá dễ thương gương mặt như em bé 8 tuổi ý😁, còn tính cách em thấy em ấy rất hay share đồ ăn cho những người xung quanh, rồi biết giúp đỡ, tính tình ôn hoà ( em rất thích ), rồi siêng năng nữa em ý đi làm rất điều dù có ngày tăng ca 12 tiếng và hơn tháng rưỡi chỉ nghỉ đúng 1 ngày, trong khi em ý có bạn đi làm cùng và đc mấy hôm bỏ hết rồi. </p><p>Rồi em còn thấy em ấy rất chủ động, tự chủ ( khi ngủ trưa ở CTY em ý tự tháo quạt xuống dưới sàn để quạt, rồi khi làm việc hết liệu thì em ấy chủ động đi lấy dù tổ trưởng cấm ko đc rời chỗ ngồi. Và rất hoà đồng các bạn làm chung ai cũng mến, em nhìn em ý cũng biết lắng nghe nữa vì mấy cô rất hay nói chuyện với em. </p><p>Em 2k2 từ Sơn La xuống Hải Phòng làm. Em có xem nhiều video về tán gái, tình yêu. Em thấy trái tim em ổn chưa 1 mối tình nên ko sao. Ngoại hình thì em đc em ý chấm 8 điểm em nghe thằng em mà em nhờ xin FB nói😁, về vốn sống chắc em sẽ hơn bạn ý. Tóm lại em vs bạn ý cũng ngưa tầm ngưa mã tầm mã. Và hãy thu hút chứ đừng theo đuổi nên em ko giả tạo và em show những điểm mình làm hàng ngày, và FB em những story giá trị em biết nhờ đọc sách em hay  share em cho vào mục đáng chú ý, rồi ảnh, cá tính trong quá khứ của em em show hết. Rồi khi làm ở công ty em cũng cố tình show những cá tính của em cho bạn ấy thấy. </p><p>Và bây giờ em thấy bạn ấy cũng thích thích em rồi gặp em hãy ngại ngùng. &quot; Khi ngta trẻ, người ta nghĩ dễ dàng từ bỏ 1 mối tình, vì nghĩ rằng những hạnh phúc những điều mới mẻ hơn sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng ngta đâu biết rằng những gì mình mong muốn và cần nhất chỉ đến 1 lần trong đời&quot; .</p><p>Cuối cùng thầy cho em xin gợi ý là em có nên cua bạn ý hay ko? 1 người chưa có sự nghiệp, xe máy em định mua 1 cái 40 tr nên chưa có xe máy đưa em đi chơi, rồi em ý 2k6 còn trẻ con, đi làm bận rộn có ngày 12-10-8 tiếng, trong đầu nghĩ về làm gì để mình có cuộc sống tốt hơn. Bạn ấy rát hợp ghu em nhưng em sợ cua được rồi không có khả năng giữ gìn được và sẽ mất em ấy.😢</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và mọi người ạ.</p><p>Trước em có tâm sự một lần rồi ạ, giữa việc nên học tiếp hay làm công nhân thì bây giờ em làm công nhân rùi😑. Con đường sự nghiệp tiếp theo thì em có nghe MN tâm sự và thầy giải đáp rồi nên em cũng có hướng đi cho mình rồi ạ. Em xin cảm ơn. Và em viết bài tâm sự này là vì em đi làm công nhân, và tháng 5 vừa rồi các em cấp 3 nghỉ hè nên rất nhiều bạn đi làm thời vụ. Và trong đó em gặp được 1 bạn nữ 2k6 rất dễ thương từ ngoại hình lẫn tính cách. Hình như có duyên mới buổi đầu em ý đi làm em và em ý đã chú ý nhau. ( vì em có tính nhìn hành động của người ta và đoán tính cách của họ và em đoán có xác suất đúng cũng trên trung bình) bạn ấy có ngoại hình theo em là 9,5 đến 10 điểm quá dễ thương gương mặt như em bé 8 tuổi ý😁, còn tính cách em thấy em ấy rất hay share đồ ăn cho những người xung quanh, rồi biết giúp đỡ, tính tình ôn hoà ( em rất thích ), rồi siêng năng nữa em ý đi làm rất điều dù có ngày tăng ca 12 tiếng và hơn tháng rưỡi chỉ nghỉ đúng 1 ngày, trong khi em ý có bạn đi làm cùng và đc mấy hôm bỏ hết rồi. </p><p>Rồi em còn thấy em ấy rất chủ động, tự chủ ( khi ngủ trưa ở CTY em ý tự tháo quạt xuống dưới sàn để quạt, rồi khi làm việc hết liệu thì em ấy chủ động đi lấy dù tổ trưởng cấm ko đc rời chỗ ngồi. Và rất hoà đồng các bạn làm chung ai cũng mến, em nhìn em ý cũng biết lắng nghe nữa vì mấy cô rất hay nói chuyện với em. </p><p>Em 2k2 từ Sơn La xuống Hải Phòng làm. Em có xem nhiều video về tán gái, tình yêu. Em thấy trái tim em ổn chưa 1 mối tình nên ko sao. Ngoại hình thì em đc em ý chấm 8 điểm em nghe thằng em mà em nhờ xin FB nói😁, về vốn sống chắc em sẽ hơn bạn ý. Tóm lại em vs bạn ý cũng ngưa tầm ngưa mã tầm mã. Và hãy thu hút chứ đừng theo đuổi nên em ko giả tạo và em show những điểm mình làm hàng ngày, và FB em những story giá trị em biết nhờ đọc sách em hay  share em cho vào mục đáng chú ý, rồi ảnh, cá tính trong quá khứ của em em show hết. Rồi khi làm ở công ty em cũng cố tình show những cá tính của em cho bạn ấy thấy. </p><p>Và bây giờ em thấy bạn ấy cũng thích thích em rồi gặp em hãy ngại ngùng. &quot; Khi ngta trẻ, người ta nghĩ dễ dàng từ bỏ 1 mối tình, vì nghĩ rằng những hạnh phúc những điều mới mẻ hơn sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng ngta đâu biết rằng những gì mình mong muốn và cần nhất chỉ đến 1 lần trong đời&quot; .</p><p>Cuối cùng thầy cho em xin gợi ý là em có nên cua bạn ý hay ko? 1 người chưa có sự nghiệp, xe máy em định mua 1 cái 40 tr nên chưa có xe máy đưa em đi chơi, rồi em ý 2k6 còn trẻ con, đi làm bận rộn có ngày 12-10-8 tiếng, trong đầu nghĩ về làm gì để mình có cuộc sống tốt hơn. Bạn ấy rát hợp ghu em nhưng em sợ cua được rồi không có khả năng giữ gìn được và sẽ mất em ấy.😢</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13582698-14-9-2023.mp3" length="7844528" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13582698</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>652</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-4-2023</itunes:title>
    <title>13-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TEO   Chào mọi người và anh Năm. Mình năm nay 30t học xây dựng xong về quê làm việc lương 7tr làm ngoài giờ nữa thì trung bình thêm 3tr mỗi tháng mình biết như vậy vẫn không đủ để lo cho gia đình và đang tìm cách kiếm thêm tiền bằng kinh doanh online. Đã theo dõi anh Năm mấy năm mà mình có nghỉ việc để kinh doanh gần 1 năm không mất vốn gì cả nhưng cũng không kiếm được tiền nhiều nên mình quay trở lại công việc cũ và vẫn muốn quay trở lại kinh doanh, mình có 1 tìn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TEO<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người và anh Năm.</p><p>Mình năm nay 30t học xây dựng xong về quê làm việc lương 7tr làm ngoài giờ nữa thì trung bình thêm 3tr mỗi tháng mình biết như vậy vẫn không đủ để lo cho gia đình và đang tìm cách kiếm thêm tiền bằng kinh doanh online.</p><p>Đã theo dõi anh Năm mấy năm mà mình có nghỉ việc để kinh doanh gần 1 năm không mất vốn gì cả nhưng cũng không kiếm được tiền nhiều nên mình quay trở lại công việc cũ và vẫn muốn quay trở lại kinh doanh, mình có 1 tình yêu gần 4 năm rồi và đã tính đến hôn nhân. Quãng thời gian yêu nhau mình thuyết phục người yêu về ở chung với ba mẹ mình nhiều lần người yêu mình mới đồng ý.</p><p>Bây giờ lại thêm em gái mình không may mắn trong hôn nhân mới ly dị giờ dắt con chuẩn bị lên lớp 2 ở chung trong nhà. Em gái hiện tại làm ăn cũng đủ nuôi con. Mẹ mình lại muốn em ở chung trong nhà vì trong nhà còn 1 phòng trống.</p><p>Thật ra mình cũng muốn cho em gái và con ở đến khi cháu lên lớp 6 rồi nói em gái ra thuê nhà ở riêng mà người yêu mình không đồng ý như vậy. Nếu em gái ở trong nhà thì mình phải ra thuê trọ đó là ý người yêu mình.</p><p>Giờ mình không biết phải làm sao. Xin anh Năm cho ý kiến để em tham khảo được không anh. Em cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TEO<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người và anh Năm.</p><p>Mình năm nay 30t học xây dựng xong về quê làm việc lương 7tr làm ngoài giờ nữa thì trung bình thêm 3tr mỗi tháng mình biết như vậy vẫn không đủ để lo cho gia đình và đang tìm cách kiếm thêm tiền bằng kinh doanh online.</p><p>Đã theo dõi anh Năm mấy năm mà mình có nghỉ việc để kinh doanh gần 1 năm không mất vốn gì cả nhưng cũng không kiếm được tiền nhiều nên mình quay trở lại công việc cũ và vẫn muốn quay trở lại kinh doanh, mình có 1 tình yêu gần 4 năm rồi và đã tính đến hôn nhân. Quãng thời gian yêu nhau mình thuyết phục người yêu về ở chung với ba mẹ mình nhiều lần người yêu mình mới đồng ý.</p><p>Bây giờ lại thêm em gái mình không may mắn trong hôn nhân mới ly dị giờ dắt con chuẩn bị lên lớp 2 ở chung trong nhà. Em gái hiện tại làm ăn cũng đủ nuôi con. Mẹ mình lại muốn em ở chung trong nhà vì trong nhà còn 1 phòng trống.</p><p>Thật ra mình cũng muốn cho em gái và con ở đến khi cháu lên lớp 6 rồi nói em gái ra thuê nhà ở riêng mà người yêu mình không đồng ý như vậy. Nếu em gái ở trong nhà thì mình phải ra thuê trọ đó là ý người yêu mình.</p><p>Giờ mình không biết phải làm sao. Xin anh Năm cho ý kiến để em tham khảo được không anh. Em cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13582694-13-4-2023.mp3" length="6826066" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13582694</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>567</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-9-2023</itunes:title>
    <title>12-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13575055-12-9-2023.mp3" length="7086873" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13575055</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>589</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-9-2023</itunes:title>
    <title>11-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRĂNG TÍM      Con chào cả nhà, con năm nay gần 21 tuổi. Chỉ còn một năm nữa thôi là con tốt nghiệp đại học và chính thức bước vào đời. Con gọi vậy vì con nghĩ rằng đó là thời điểm mà con không thể cho phép mình tiếp tục phụ thuộc tài chính vào ba mẹ được nữa và cũng không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa. Dạo gần đây, con cảm thấy áp lực kinh khủng khi suy nghĩ về những hướng đi tiếp theo trong cuộc đời. Con học Tâm lý học, thành tích không quá xuất sắc nhưng cũn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRĂNG TÍM </b><br/><br/></p><p><br/></p><p>Con chào cả nhà, con năm nay gần 21 tuổi.</p><p>Chỉ còn một năm nữa thôi là con tốt nghiệp đại học và chính thức bước vào đời. Con gọi vậy vì con nghĩ rằng đó là thời điểm mà con không thể cho phép mình tiếp tục phụ thuộc tài chính vào ba mẹ được nữa và cũng không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa.</p><p>Dạo gần đây, con cảm thấy áp lực kinh khủng khi suy nghĩ về những hướng đi tiếp theo trong cuộc đời. Con học Tâm lý học, thành tích không quá xuất sắc nhưng cũng không tệ. Con tự cảm thấy rằng cái gì con cũng &quot;tạt lên vỉa hè&quot;  có chút thành quả và rồi tịt luôn, chẳng thấy tăm hơi của con đâu nữa.</p><p>Nghiên cứu khoa học cũng có một bài được đăng lên hội thảo khoa học và sau đó con lặn luôn. Tiếng anh cũng chỉ ở mức bình bình. Tiếng Trung con cũng chỉ biết 1 chút, đủ nói vài câu. Điều gì con bắt đầu cũng rất tốt, có thành quả nhưng rồi con mãi không bứt phá được, con cứ bình bình như thế.</p><p>Đến khi gần ra trường, con tự hỏi liệu mình có thể làm được điều gì nhỉ? Con biết rằng những kiến thức trong ngành con chọn sẽ mang đến nhiều giá trị cho mọi người nhưng con cứ loay hoay mãi trong một mớ những ý tưởng và rồi cuối cùng con chẳng làm gì cả.</p><p>Con muốn làm bên mảng trị liệu nhưng con cần học lên thạc sĩ tâm lý lâm sàng. Tuy nhiên kinh tế gia đình không cho phép con học tiếp tục liền. Con dự định sẽ đi nước ngoài 1-2 năm đi làm kiếm tiền để phụ giúp gia đình và có tài chính ổn định để tiếp tục học lên thạc sĩ.</p><p>Con không biết con đường mình chọn có ổn không nữa, liệu có hướng đi nào tốt hơn không? người trong cuộc con khó lòng có thể thấy được tỏ tường.</p><p>Con mong rằng các cô chú, anh chị và thầy có thể cho con một vài lời khuyên để con có thể sáng suốt hơn cho lựa chọn sắp tới của cuộc đời mình, cũng như thoát khỏi cái vòng lặp &quot;mọi thứ cứ bình bình&quot; của con hiện tại.</p><p>Con cảm ơn cả nhà nhiều lắm. Chúc mọi người có một ngày an lành </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRĂNG TÍM </b><br/><br/></p><p><br/></p><p>Con chào cả nhà, con năm nay gần 21 tuổi.</p><p>Chỉ còn một năm nữa thôi là con tốt nghiệp đại học và chính thức bước vào đời. Con gọi vậy vì con nghĩ rằng đó là thời điểm mà con không thể cho phép mình tiếp tục phụ thuộc tài chính vào ba mẹ được nữa và cũng không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa.</p><p>Dạo gần đây, con cảm thấy áp lực kinh khủng khi suy nghĩ về những hướng đi tiếp theo trong cuộc đời. Con học Tâm lý học, thành tích không quá xuất sắc nhưng cũng không tệ. Con tự cảm thấy rằng cái gì con cũng &quot;tạt lên vỉa hè&quot;  có chút thành quả và rồi tịt luôn, chẳng thấy tăm hơi của con đâu nữa.</p><p>Nghiên cứu khoa học cũng có một bài được đăng lên hội thảo khoa học và sau đó con lặn luôn. Tiếng anh cũng chỉ ở mức bình bình. Tiếng Trung con cũng chỉ biết 1 chút, đủ nói vài câu. Điều gì con bắt đầu cũng rất tốt, có thành quả nhưng rồi con mãi không bứt phá được, con cứ bình bình như thế.</p><p>Đến khi gần ra trường, con tự hỏi liệu mình có thể làm được điều gì nhỉ? Con biết rằng những kiến thức trong ngành con chọn sẽ mang đến nhiều giá trị cho mọi người nhưng con cứ loay hoay mãi trong một mớ những ý tưởng và rồi cuối cùng con chẳng làm gì cả.</p><p>Con muốn làm bên mảng trị liệu nhưng con cần học lên thạc sĩ tâm lý lâm sàng. Tuy nhiên kinh tế gia đình không cho phép con học tiếp tục liền. Con dự định sẽ đi nước ngoài 1-2 năm đi làm kiếm tiền để phụ giúp gia đình và có tài chính ổn định để tiếp tục học lên thạc sĩ.</p><p>Con không biết con đường mình chọn có ổn không nữa, liệu có hướng đi nào tốt hơn không? người trong cuộc con khó lòng có thể thấy được tỏ tường.</p><p>Con mong rằng các cô chú, anh chị và thầy có thể cho con một vài lời khuyên để con có thể sáng suốt hơn cho lựa chọn sắp tới của cuộc đời mình, cũng như thoát khỏi cái vòng lặp &quot;mọi thứ cứ bình bình&quot; của con hiện tại.</p><p>Con cảm ơn cả nhà nhiều lắm. Chúc mọi người có một ngày an lành </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13567843-11-9-2023.mp3" length="13343408" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13567843</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1110</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-9-2023</itunes:title>
    <title>8-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI        Tèn ten yo yo vẫn còn sống nha, vẫn miệt mài, bữa jo muốn viết gửi quá trời mà cứ lu bu r ngủ sớm      Mấy tháng r ta hình như là 4 tháng j rồi, công nhận khó á, loay hoay, rối nùi, mấy tháng trước ghi mấy cái hoạch định lớn lao, nhưng r lại fai bắt đầu với mấy cái nhỏ xíu nhất      Bds dấu hiệu chững từ tháng 5/2022 đó là lúc tự nhiên ai nhập 🤣, ám ảnh bởi suy nghĩ fai thay đổi ,thay đổi bản thân tha...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI</p><p><br/><br/></p><p>    Tèn ten yo yo vẫn còn sống nha, vẫn miệt mài, bữa jo muốn viết gửi quá trời mà cứ lu bu r ngủ sớm</p><p>     Mấy tháng r ta hình như là 4 tháng j rồi, công nhận khó á, loay hoay, rối nùi, mấy tháng trước ghi mấy cái hoạch định lớn lao, nhưng r lại fai bắt đầu với mấy cái nhỏ xíu nhất</p><p>     Bds dấu hiệu chững từ tháng 5/2022 đó là lúc tự nhiên ai nhập 🤣, ám ảnh bởi suy nghĩ fai thay đổi ,thay đổi bản thân thay đổi tất cả, thế la bỏ qua việc bán buôn luôn, lúc đó là thằng bạn làm chung out, nào jo nó chuyên mảng online, quay phim, edit, youtube, còn i am chuyên giao thiệp,tư vấn,chốt bán</p><p>     Jo thân gái dặm trường, làm hết, ngán đứa nào đâu, loay hoay mấy tháng trời học cách để làm</p><p>     Jo là lúc tự hào vui vẻ hạnh phúc liệt kê chiến công mini </p><p>  - Từ ngủ 9,10h mới dậy suốt 10 năm 😭, jo k cần báo thức lun dậy trước 7h, có khi 5h30, duy trì dc từ 7/2022 ( đây là thói quen thay đổi dc, cảm thấy tự hào nhất)</p><p>  - Từ k bao giờ ngủ trước 1h, jo 10h đã rất bùn ngủ, ngủ sớm duy trì dc gần 1 năm</p><p>  - 26/6 start, cân nặng 70kg50, 6/2023 xuống 53,5kg vì khớp gối đau, và vì tui muốn đẹp 🤣 healthy k thuốc</p><p>  - Quay phim, edit, thumbnail, logo, ảnh bìa,youtube  fanpage, thêm riêng 1 face, cân hết, lúc đầu là 1 chữ lọn lưng cũng k biết, ngày nào cũng viết kịch bản cho 1 video dài, 2 short r lấy short đăng reels face và fanpage, kèm là viết bài cũng easygame thôi, hàng tuần lên bài pháp lý copy từ báo luật pháp, tại mới, tutu mốt tự viết các bài về bds luôn</p><p>  - thề ngày xưa nghĩ là quyết k bao jo chạy bộ, chắc chắn môn này mình k chơi dx,vì lý do thầm kín, vậy mà tết chạy thử với team, 200m đầu tiên đã fai đi bộ, k thở nổi, mún xỉu, mà cái gì đã quyết làm thì đâu có tha, trong 1 tháng đã nâng sức bền chạy dc 5km đầu tiên ( có nghỉ 2 hiệp ) chạy với bộ dạng băng bó mắt cá chân, lúc đó rướm nc mắt vì hạnh phúc vãi ò</p><p>  - nâng sức bền chạy xe đạp dc 11km</p><p>  - cái này nói mới xấu hổ, thân la con gái nhưng ở k dc soạch sỏe, tại lười mà cũng đi suốt, mới chuyển chỗ ở mới dx 3 tuần, cái nhà có 2PN đúng ý dã man, rẻ lại có dư phòng sau này làm studio 😢, ngày nào về cũng quét lau dọn, quyết tâm thay đổi nề nếp sống, để làm dc thì kết hợp với điều mình thích là suy nghĩ, vừa dc suy nghĩ chìm đắm vừa dọn dẹp, tự nc 1 mình </p><p>  - tập dc thói quen mỗi ngày ra list việc, thói quen kế hoạch tháng, kế hoạch tuần, hoàn thành thì khá ì ạch, nhưng cũng cố có khi qua tuần mới làm xong, nhưng vẫn kiên trì</p><p>   - thói quen viết tâm sự của bản thân, những điều mà mình muốn và k muốn, hay hỏi tại sao, tự tìm ra nguyên nhân</p><p>  <b>Khuyết điểm :</b></p><p>   Vẫn còn lười ì ạch khi đi quay phim sợ nắng, sợ xa, vẫn còn để mấy việc linh tinh làm phiền trì trệ tiến độ,  vẫn còn lâu lâu nuôn chiều thói quen của bản thân là thích thì làm k thì thôi, hứng mới làm với những việc chưa quan trọng, vẫn còn xem nhẹ mọi thứ, chưa tập dc thói quen đọc sách, cố gắng duy trì chạy mỗi ngày vẫn chưa thành công, chưa tạo dc thói quen quản lý tài chính tốt, đang mày mò phương pháp </p><p>    Tròn 1 năm từ khi quyết định thay đổi, công nhận k dễ dàng, đây là bước đệm đầu tiên, hứa hẹn trong 4 năm tới sẽ là cấp số nhân 😌, hiện tràn trề hạnh phúc niềm vui dù bán ế, khóc mấy lần vì vui, vì đến giờ mới biết bản thân mình vô hạn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGẮN GỌN QUÁ CHỜI</p><p><br/><br/></p><p>    Tèn ten yo yo vẫn còn sống nha, vẫn miệt mài, bữa jo muốn viết gửi quá trời mà cứ lu bu r ngủ sớm</p><p>     Mấy tháng r ta hình như là 4 tháng j rồi, công nhận khó á, loay hoay, rối nùi, mấy tháng trước ghi mấy cái hoạch định lớn lao, nhưng r lại fai bắt đầu với mấy cái nhỏ xíu nhất</p><p>     Bds dấu hiệu chững từ tháng 5/2022 đó là lúc tự nhiên ai nhập 🤣, ám ảnh bởi suy nghĩ fai thay đổi ,thay đổi bản thân thay đổi tất cả, thế la bỏ qua việc bán buôn luôn, lúc đó là thằng bạn làm chung out, nào jo nó chuyên mảng online, quay phim, edit, youtube, còn i am chuyên giao thiệp,tư vấn,chốt bán</p><p>     Jo thân gái dặm trường, làm hết, ngán đứa nào đâu, loay hoay mấy tháng trời học cách để làm</p><p>     Jo là lúc tự hào vui vẻ hạnh phúc liệt kê chiến công mini </p><p>  - Từ ngủ 9,10h mới dậy suốt 10 năm 😭, jo k cần báo thức lun dậy trước 7h, có khi 5h30, duy trì dc từ 7/2022 ( đây là thói quen thay đổi dc, cảm thấy tự hào nhất)</p><p>  - Từ k bao giờ ngủ trước 1h, jo 10h đã rất bùn ngủ, ngủ sớm duy trì dc gần 1 năm</p><p>  - 26/6 start, cân nặng 70kg50, 6/2023 xuống 53,5kg vì khớp gối đau, và vì tui muốn đẹp 🤣 healthy k thuốc</p><p>  - Quay phim, edit, thumbnail, logo, ảnh bìa,youtube  fanpage, thêm riêng 1 face, cân hết, lúc đầu là 1 chữ lọn lưng cũng k biết, ngày nào cũng viết kịch bản cho 1 video dài, 2 short r lấy short đăng reels face và fanpage, kèm là viết bài cũng easygame thôi, hàng tuần lên bài pháp lý copy từ báo luật pháp, tại mới, tutu mốt tự viết các bài về bds luôn</p><p>  - thề ngày xưa nghĩ là quyết k bao jo chạy bộ, chắc chắn môn này mình k chơi dx,vì lý do thầm kín, vậy mà tết chạy thử với team, 200m đầu tiên đã fai đi bộ, k thở nổi, mún xỉu, mà cái gì đã quyết làm thì đâu có tha, trong 1 tháng đã nâng sức bền chạy dc 5km đầu tiên ( có nghỉ 2 hiệp ) chạy với bộ dạng băng bó mắt cá chân, lúc đó rướm nc mắt vì hạnh phúc vãi ò</p><p>  - nâng sức bền chạy xe đạp dc 11km</p><p>  - cái này nói mới xấu hổ, thân la con gái nhưng ở k dc soạch sỏe, tại lười mà cũng đi suốt, mới chuyển chỗ ở mới dx 3 tuần, cái nhà có 2PN đúng ý dã man, rẻ lại có dư phòng sau này làm studio 😢, ngày nào về cũng quét lau dọn, quyết tâm thay đổi nề nếp sống, để làm dc thì kết hợp với điều mình thích là suy nghĩ, vừa dc suy nghĩ chìm đắm vừa dọn dẹp, tự nc 1 mình </p><p>  - tập dc thói quen mỗi ngày ra list việc, thói quen kế hoạch tháng, kế hoạch tuần, hoàn thành thì khá ì ạch, nhưng cũng cố có khi qua tuần mới làm xong, nhưng vẫn kiên trì</p><p>   - thói quen viết tâm sự của bản thân, những điều mà mình muốn và k muốn, hay hỏi tại sao, tự tìm ra nguyên nhân</p><p>  <b>Khuyết điểm :</b></p><p>   Vẫn còn lười ì ạch khi đi quay phim sợ nắng, sợ xa, vẫn còn để mấy việc linh tinh làm phiền trì trệ tiến độ,  vẫn còn lâu lâu nuôn chiều thói quen của bản thân là thích thì làm k thì thôi, hứng mới làm với những việc chưa quan trọng, vẫn còn xem nhẹ mọi thứ, chưa tập dc thói quen đọc sách, cố gắng duy trì chạy mỗi ngày vẫn chưa thành công, chưa tạo dc thói quen quản lý tài chính tốt, đang mày mò phương pháp </p><p>    Tròn 1 năm từ khi quyết định thay đổi, công nhận k dễ dàng, đây là bước đệm đầu tiên, hứa hẹn trong 4 năm tới sẽ là cấp số nhân 😌, hiện tràn trề hạnh phúc niềm vui dù bán ế, khóc mấy lần vì vui, vì đến giờ mới biết bản thân mình vô hạn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13546065-8-9-2023.mp3" length="4163142" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13546065</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>345</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-9-2023</itunes:title>
    <title>7-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: SINH VIÊN BK GIẤU TÊN    Chào chú và cả nhà.  Con hiện đang là sinh viên. Con hay đọc tâm sự buồn vui nhưng không ngờ có một ngày mình lại là người viết nó.  Con vừa kết thúc năm hai. Một năm đối với con đầy mệt mỏi. Con bị trĩ hơn một năm rồi, uống nhiều thuốc nhưng bệnh không khỏi được, tuy không nặng thêm nhưng vẫn không khá hơn là bao.  Con đang đối mặt với căn bệnh đau dạ dày kinh niên. Đợt vừa rồi thì ruột thừa nó đau, đành mổ. Tiền mổ và tiền ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: SINH VIÊN BK GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Chào chú và cả nhà. </p><p>Con hiện đang là sinh viên. Con hay đọc tâm sự buồn vui nhưng không ngờ có một ngày mình lại là người viết nó. </p><p>Con vừa kết thúc năm hai. Một năm đối với con đầy mệt mỏi. Con bị trĩ hơn một năm rồi, uống nhiều thuốc nhưng bệnh không khỏi được, tuy không nặng thêm nhưng vẫn không khá hơn là bao. </p><p>Con đang đối mặt với căn bệnh đau dạ dày kinh niên. Đợt vừa rồi thì ruột thừa nó đau, đành mổ. Tiền mổ và tiền nằm viện đã tiêu tốn hết học phí cả một năm đại học của gia đình con. &quot;Tại sao là tôi?&quot; Một câu hỏi cứ mãi vang lên trong đầu con. Từ nhỏ con đã bị nhiều bệnh tật, thể chất ốm yếu. Khi con than thở với mọi người, con chỉ nhận được: “Mày bị ung thư đi rồi biết, bấy nhiêu đã là gì?”. Đôi lúc con chỉ thèm một lời động viên, một lời khuyên nào đó. </p><p>Bệnh tật như là bản án chung thân của đời con vậy. Nó cứ dai dẳng khôn nguôi. Bà nội con kể, khi còn nhỏ, con cứ đau vặt suốt, ba mẹ cứ chạy đi chạy về. Suốt những năm cấp hai và cấp ba, con ốm nặng liên tục. Có một lần bị một trận hơn một tháng, con cứ ngỡ là không qua khỏi.  </p><p>Lên đại học, vào năm nhất, mọi thứ đều ổn, con học tập tốt và được loại A. Con vui lắm. Con cứ ngỡ đến lúc mình có thể báo hiếu cho ba mẹ. Thế nhưng, vào năm hai, con lại vật vã, như con đã đề cập ở đầu bài. Con suýt rớt hai môn trong học kì đó. Cứ sau mỗi lần đau ốm con tự hỏi “Tại sao lại là tôi? Tại sao bệnh tật cứ tìm đến tôi? Tại sao tôi đã cố gắng thể thao, không rượu bia, thuốc lá mà bệnh tật cứ tìm đến vậy?”. Con vô cùng stress. Con nghĩ lại quãng đời 20 năm qua của mình chỉ sống nhờ thuốc mà thôi. </p><p>Con có ước mơ khởi nghiệp chú ạ. Ba mẹ con chân lấm tay bùn đã khổ cả đời vì các con. Con thích kinh tế lắm. Con học IT nhưng lại rất thích môn kinh tế chính trị, kinh tế đại cương, thích đọc thời báo kinh tế sài gòn, mấy cuốn cơ bản của warren buffet. Nhưng bây giờ con lại chạnh lòng và nghĩ “Không thể nào thành công khi mà cứ đau ốm như thế này mãi được.”. Con lại đi vào vòng suy nghĩ không lối ra.</p><p>Con lên mạng tìm kiếm. Cũng có người như con. Con đọc được một bài tâm sự trên vnExpress. Đọc nhiều comment, và rồi con cũng chẳng biết mình nên làm gì nữa. Ngày hôm qua, khi con gần gũi bạn gái thì lại phát hiện ra mình bị… trong khi những lần trước đó vẫn bình thường. Nói đến đây thì chắc chú và mọi người cũng biết con bị gì rồi. </p><p>Qua đây con muốn gửi gắm đến mọi người rằng sức khỏe mới là vốn quý giá nhất của con người. Chúc chú và mọi người một ngày tốt lành. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: SINH VIÊN BK GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Chào chú và cả nhà. </p><p>Con hiện đang là sinh viên. Con hay đọc tâm sự buồn vui nhưng không ngờ có một ngày mình lại là người viết nó. </p><p>Con vừa kết thúc năm hai. Một năm đối với con đầy mệt mỏi. Con bị trĩ hơn một năm rồi, uống nhiều thuốc nhưng bệnh không khỏi được, tuy không nặng thêm nhưng vẫn không khá hơn là bao. </p><p>Con đang đối mặt với căn bệnh đau dạ dày kinh niên. Đợt vừa rồi thì ruột thừa nó đau, đành mổ. Tiền mổ và tiền nằm viện đã tiêu tốn hết học phí cả một năm đại học của gia đình con. &quot;Tại sao là tôi?&quot; Một câu hỏi cứ mãi vang lên trong đầu con. Từ nhỏ con đã bị nhiều bệnh tật, thể chất ốm yếu. Khi con than thở với mọi người, con chỉ nhận được: “Mày bị ung thư đi rồi biết, bấy nhiêu đã là gì?”. Đôi lúc con chỉ thèm một lời động viên, một lời khuyên nào đó. </p><p>Bệnh tật như là bản án chung thân của đời con vậy. Nó cứ dai dẳng khôn nguôi. Bà nội con kể, khi còn nhỏ, con cứ đau vặt suốt, ba mẹ cứ chạy đi chạy về. Suốt những năm cấp hai và cấp ba, con ốm nặng liên tục. Có một lần bị một trận hơn một tháng, con cứ ngỡ là không qua khỏi.  </p><p>Lên đại học, vào năm nhất, mọi thứ đều ổn, con học tập tốt và được loại A. Con vui lắm. Con cứ ngỡ đến lúc mình có thể báo hiếu cho ba mẹ. Thế nhưng, vào năm hai, con lại vật vã, như con đã đề cập ở đầu bài. Con suýt rớt hai môn trong học kì đó. Cứ sau mỗi lần đau ốm con tự hỏi “Tại sao lại là tôi? Tại sao bệnh tật cứ tìm đến tôi? Tại sao tôi đã cố gắng thể thao, không rượu bia, thuốc lá mà bệnh tật cứ tìm đến vậy?”. Con vô cùng stress. Con nghĩ lại quãng đời 20 năm qua của mình chỉ sống nhờ thuốc mà thôi. </p><p>Con có ước mơ khởi nghiệp chú ạ. Ba mẹ con chân lấm tay bùn đã khổ cả đời vì các con. Con thích kinh tế lắm. Con học IT nhưng lại rất thích môn kinh tế chính trị, kinh tế đại cương, thích đọc thời báo kinh tế sài gòn, mấy cuốn cơ bản của warren buffet. Nhưng bây giờ con lại chạnh lòng và nghĩ “Không thể nào thành công khi mà cứ đau ốm như thế này mãi được.”. Con lại đi vào vòng suy nghĩ không lối ra.</p><p>Con lên mạng tìm kiếm. Cũng có người như con. Con đọc được một bài tâm sự trên vnExpress. Đọc nhiều comment, và rồi con cũng chẳng biết mình nên làm gì nữa. Ngày hôm qua, khi con gần gũi bạn gái thì lại phát hiện ra mình bị… trong khi những lần trước đó vẫn bình thường. Nói đến đây thì chắc chú và mọi người cũng biết con bị gì rồi. </p><p>Qua đây con muốn gửi gắm đến mọi người rằng sức khỏe mới là vốn quý giá nhất của con người. Chúc chú và mọi người một ngày tốt lành. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13546064-7-9-2023.mp3" length="8972389" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13546064</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>746</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-9-2023</itunes:title>
    <title>6-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: FAMILY     Chào mọi người   Em là nữ, 25 tuổi đã lập gia đình, gia đình chồng em có 6 người con, (2 gái 4 trai) Chồng em là thứ 4.   Cùng cha mẹ đẻ ra nhưng gia đình mỗi người 1 tính cách, bố chồng là người phóng khoáng xởi lởi, không giàu có nhưng không phải mượn ai đồng nào, nhưng cũng ra vẻ ta đây này kia, mẹ thì là người tháo vát hết mọi việc trong nhà rất nhanh nhẹn vì chồng vì con, gia đình có mấy thằng con trai thì thằng nào cũng báo nợ.   Anh cả thì là tựa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAMILY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 25 tuổi đã lập gia đình, gia đình chồng em có 6 người con, (2 gái 4 trai)</p><p>Chồng em là thứ 4.</p><p><br/></p><p>Cùng cha mẹ đẻ ra nhưng gia đình mỗi người 1 tính cách, bố chồng là người phóng khoáng xởi lởi, không giàu có nhưng không phải mượn ai đồng nào, nhưng cũng ra vẻ ta đây này kia, mẹ thì là người tháo vát hết mọi việc trong nhà rất nhanh nhẹn vì chồng vì con, gia đình có mấy thằng con trai thì thằng nào cũng báo nợ.</p><p><br/></p><p>Anh cả thì là tựa hơi bố 1 thời có tiếng nên rất ra vẻ đại ca xã hội, chuyên làm về banh bóng lô đề, hiện tại nợ chừng 2-3tỷ, tiếp tới là 2 chị gái đi lấy chồng xa nhưng cũng rất giỏi (không phiền hà bố mẹ phải lo lắng tiền bạc) bán quần áo tháng 40-50tr.</p><p><br/></p><p>Tới chồng em, chồng em không đại ca giống anh cả nhưng cũng chơi bời bar bổng, muợn bố mẹ chồng 300tr trả nợ, cưới e được 3 năm nhưng vẫn nhiều khi thói hư. Và tới em trai chồng kế chồng em, trước khi lấy vợ thì nó cũng y chồng em, nhưng mà đột nhiên lấy vợ xong thay đổi khác hoàn toàn (bỏ bớt nhậu nhẹt, bỏ những cuộc chơi, phụ giúp vợ lau nhà dọn dẹp) đúng kiểu đây mới là chồng đây </p><p>Còn 1 em trai út 20t tính cách cũng kha khá giống tính chồng em, chưa lập gia đình nhưng cũng báo nợ (do ăn chơi tụ tập) em mong là thay đổi khác đi để bố mẹ khỏi đau đầuu.</p><p><br/></p><p>Em thắc mắc rằng liệu trong tương lai chồng em có tích cực hơn được không? Người ta thay đổi chỉ khi bản thân họ muốn hay em có nên nhai những câu tích cực để chồng em có thể nhận ra không?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn cả nhà và Thầy đã lắng nghe tâm sự của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: FAMILY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người</p><p><br/></p><p>Em là nữ, 25 tuổi đã lập gia đình, gia đình chồng em có 6 người con, (2 gái 4 trai)</p><p>Chồng em là thứ 4.</p><p><br/></p><p>Cùng cha mẹ đẻ ra nhưng gia đình mỗi người 1 tính cách, bố chồng là người phóng khoáng xởi lởi, không giàu có nhưng không phải mượn ai đồng nào, nhưng cũng ra vẻ ta đây này kia, mẹ thì là người tháo vát hết mọi việc trong nhà rất nhanh nhẹn vì chồng vì con, gia đình có mấy thằng con trai thì thằng nào cũng báo nợ.</p><p><br/></p><p>Anh cả thì là tựa hơi bố 1 thời có tiếng nên rất ra vẻ đại ca xã hội, chuyên làm về banh bóng lô đề, hiện tại nợ chừng 2-3tỷ, tiếp tới là 2 chị gái đi lấy chồng xa nhưng cũng rất giỏi (không phiền hà bố mẹ phải lo lắng tiền bạc) bán quần áo tháng 40-50tr.</p><p><br/></p><p>Tới chồng em, chồng em không đại ca giống anh cả nhưng cũng chơi bời bar bổng, muợn bố mẹ chồng 300tr trả nợ, cưới e được 3 năm nhưng vẫn nhiều khi thói hư. Và tới em trai chồng kế chồng em, trước khi lấy vợ thì nó cũng y chồng em, nhưng mà đột nhiên lấy vợ xong thay đổi khác hoàn toàn (bỏ bớt nhậu nhẹt, bỏ những cuộc chơi, phụ giúp vợ lau nhà dọn dẹp) đúng kiểu đây mới là chồng đây </p><p>Còn 1 em trai út 20t tính cách cũng kha khá giống tính chồng em, chưa lập gia đình nhưng cũng báo nợ (do ăn chơi tụ tập) em mong là thay đổi khác đi để bố mẹ khỏi đau đầuu.</p><p><br/></p><p>Em thắc mắc rằng liệu trong tương lai chồng em có tích cực hơn được không? Người ta thay đổi chỉ khi bản thân họ muốn hay em có nên nhai những câu tích cực để chồng em có thể nhận ra không?</p><p><br/></p><p>Cảm ơn cả nhà và Thầy đã lắng nghe tâm sự của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13530650-6-9-2023.mp3" length="8362691" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13530650</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>695</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-9-2023</itunes:title>
    <title>5-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: OANH KARA     Em chào thầy Năm, đầu tiên em xin chúc thầy và đại gia đình Web 5 ngày thật nhiều sức khỏe ạ. Em 32 tuổi, em đang có một em bé 2.5 tuổi, và em là mẹ đơn thân ạ. Em hiện tại sống ở nước ngoài, sau nhiều năm trầy trật lao động chân tay, từ lọc xương gà, đến phụ quán ăn nhà hàng thì cuối cùng em cũng được làm một công việc văn phòng cho một công ty nhỏ ở Anh, đó là vị trí admin thầy ạ. Tiếng anh của em không phải quá tệ nhưng vẫn thật sự đuối khi xung q...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: OANH KARA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, đầu tiên em xin chúc thầy và đại gia đình Web 5 ngày thật nhiều sức khỏe ạ.</p><p>Em 32 tuổi, em đang có một em bé 2.5 tuổi, và em là mẹ đơn thân ạ.</p><p>Em hiện tại sống ở nước ngoài, sau nhiều năm trầy trật lao động chân tay, từ lọc xương gà, đến phụ quán ăn nhà hàng thì cuối cùng em cũng được làm một công việc văn phòng cho một công ty nhỏ ở Anh, đó là vị trí admin thầy ạ.</p><p>Tiếng anh của em không phải quá tệ nhưng vẫn thật sự đuối khi xung quanh em chỉ toàn là người bản địa và em là người không phải người Anh duy nhất ở đây ạ.</p><p>Em cảm thấy thật may mắn vì tìm được một công việc không yêu cầu kinh nghiệm, mọi người hòa đồng, tử tế, tạo điều kiện cho em được cố gắng dù em chưa làm được tốt và hoàn hảo thầy ạ. Đã đi làm được một năm, nhưng em không khi nào ngừng biết ơn mọi người trong công ty về điều này ạ.</p><p>Dù cũng rất cố gắng để học và trau dồi mỗi ngày, em vẫn không thể nào hòa nhập với cuộc nói chuyện với mọi người trong công ty được, mọi người nói chuyện với nhau theo kiểu đùa, mọi người bàn luận với nhau về một bộ phim nào đó, một sự kiện nào đó, em chỉ hiểu được lõm bõm.</p><p>Cứ như vậy, dần dần em mất hết tự tin, càng ngày em càng thu mình lại, em không dám nói chuyện sâu với mọi người vì khi nói chuyện lâu một chút là em không bắt được hết ý mọi người nói gì, rồi em phải hỏi lại, rồi mọi người có khi nói lại được, có khi nói lại mà em vẫn không hiểu, huhu.</p><p>Giờ em thấy rất buồn, em gồng mình lên để cố gắng giao tiếp với mọi người dù em rất sợ. Em muốn bỏ công ty, rồi đi làm cho người châu Á hoặc người Việt để em khỏi lạc lõng, nhưng em cũng không muốn mình bỏ cuộc, càng không muốn bỏ một công ty mà ở đó môi trường quá tử tế và giúp đỡ mình rất nhiều.</p><p>Em mong thầy cho em xin lời khuyên ạ, em đã xem video của thầy về việc loại bỏ sự tự ty, lo âu, nhưng em vẫn luôn cảm thấy thật tệ hại khi em đang làm gánh nặng cho mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: OANH KARA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy Năm, đầu tiên em xin chúc thầy và đại gia đình Web 5 ngày thật nhiều sức khỏe ạ.</p><p>Em 32 tuổi, em đang có một em bé 2.5 tuổi, và em là mẹ đơn thân ạ.</p><p>Em hiện tại sống ở nước ngoài, sau nhiều năm trầy trật lao động chân tay, từ lọc xương gà, đến phụ quán ăn nhà hàng thì cuối cùng em cũng được làm một công việc văn phòng cho một công ty nhỏ ở Anh, đó là vị trí admin thầy ạ.</p><p>Tiếng anh của em không phải quá tệ nhưng vẫn thật sự đuối khi xung quanh em chỉ toàn là người bản địa và em là người không phải người Anh duy nhất ở đây ạ.</p><p>Em cảm thấy thật may mắn vì tìm được một công việc không yêu cầu kinh nghiệm, mọi người hòa đồng, tử tế, tạo điều kiện cho em được cố gắng dù em chưa làm được tốt và hoàn hảo thầy ạ. Đã đi làm được một năm, nhưng em không khi nào ngừng biết ơn mọi người trong công ty về điều này ạ.</p><p>Dù cũng rất cố gắng để học và trau dồi mỗi ngày, em vẫn không thể nào hòa nhập với cuộc nói chuyện với mọi người trong công ty được, mọi người nói chuyện với nhau theo kiểu đùa, mọi người bàn luận với nhau về một bộ phim nào đó, một sự kiện nào đó, em chỉ hiểu được lõm bõm.</p><p>Cứ như vậy, dần dần em mất hết tự tin, càng ngày em càng thu mình lại, em không dám nói chuyện sâu với mọi người vì khi nói chuyện lâu một chút là em không bắt được hết ý mọi người nói gì, rồi em phải hỏi lại, rồi mọi người có khi nói lại được, có khi nói lại mà em vẫn không hiểu, huhu.</p><p>Giờ em thấy rất buồn, em gồng mình lên để cố gắng giao tiếp với mọi người dù em rất sợ. Em muốn bỏ công ty, rồi đi làm cho người châu Á hoặc người Việt để em khỏi lạc lõng, nhưng em cũng không muốn mình bỏ cuộc, càng không muốn bỏ một công ty mà ở đó môi trường quá tử tế và giúp đỡ mình rất nhiều.</p><p>Em mong thầy cho em xin lời khuyên ạ, em đã xem video của thầy về việc loại bỏ sự tự ty, lo âu, nhưng em vẫn luôn cảm thấy thật tệ hại khi em đang làm gánh nặng cho mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13530647-5-9-2023.mp3" length="6569960" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13530647</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>546</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-9-2023</itunes:title>
    <title>4-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MẸ BỈM SẮP TRẦM CẢM   Em xin chào gia đình web5ngay và thầy 5! Em là một mẹ bỉm mới sinh em bé được 3,5 tháng và em hoàn toàn mất phương hướng và niềm vui trong cuộc sống . Em không biết bắt đầu từ đâu để vực dậy bản thân cũng như làm gì để bản thân có thể quay trở lại thời điểm trước khi sinh con nữa. Trong lúc buồn quá em nhớ đến nơi này để trút bầu tâm sự và mong mọi người giúp em,dìu em bằng những lời động viên hoặc phương pháp nào cũng được ạ. Thời điểm trươc...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MẸ BỈM SẮP TRẦM CẢM<br/></b><br/></p><p>Em xin chào gia đình web5ngay và thầy 5!</p><p>Em là một mẹ bỉm mới sinh em bé được 3,5 tháng và em hoàn toàn mất phương hướng và niềm vui trong cuộc sống .</p><p>Em không biết bắt đầu từ đâu để vực dậy bản thân cũng như làm gì để bản thân có thể quay trở lại thời điểm trước khi sinh con nữa. Trong lúc buồn quá em nhớ đến nơi này để trút bầu tâm sự và mong mọi người giúp em,dìu em bằng những lời động viên hoặc phương pháp nào cũng được ạ.</p><p>Thời điểm trươc khi sinh con em là một cô gái độc lập tài chính , em tự tin về tiềm lực kinh tế của mình lắm, em năng nổ vui vẻ ,nhiều thú vui . Sau khi lấy chồng sinh con ( em có con theo ý muốn của mình) em vượt qua một giai đoạn mang bầu sinh con đầy khó khăn thậm chí nguy hiểm . Về việc nuôi con em cũng gặp khó khăn bởi mẹ chồng chăm con gần như toàn bộ ( chỉ bà dỗ được bé và bà ngủ đêm với bé luôn). Vì thế mà em luôn trong cam giác buồn vi con không cần mẹ, quấn bà,và chịu sự tổn thương do mẹ chồng đi kể khắp nơi về sự vụng về của em .</p><p>Em biết bà có công nhưng sự phủ nhận của bà làm em áp lực và thậm chí em có những suy nghĩ khá là nguy hiểm ( em nghĩ nếu con không còn thì em sẽ ly hôn chồng và quay trở lại cuộc sống ngày trước) sau đó em giật mình vì mình có những suy nghĩ đáng sợ như vậy dù thoáng qua và vu vơ.</p><p>Em nhìn lại bản thân và thấy em không muốn sống cuộc sống hiện tại và cần thay đổi. Nhưng em bế tắc và trống rỗng . Cảm giác em đang trượt dài trong tiêu cực vậy.</p><p>Em rất mong anh /chị chia sẻ và cho em nhưng phương án để bản thân có thể trải qua giai đoạn này nhẹ nhàng nhất ạ! Em xin cám ơn mọi người đã lắng nghe</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MẸ BỈM SẮP TRẦM CẢM<br/></b><br/></p><p>Em xin chào gia đình web5ngay và thầy 5!</p><p>Em là một mẹ bỉm mới sinh em bé được 3,5 tháng và em hoàn toàn mất phương hướng và niềm vui trong cuộc sống .</p><p>Em không biết bắt đầu từ đâu để vực dậy bản thân cũng như làm gì để bản thân có thể quay trở lại thời điểm trước khi sinh con nữa. Trong lúc buồn quá em nhớ đến nơi này để trút bầu tâm sự và mong mọi người giúp em,dìu em bằng những lời động viên hoặc phương pháp nào cũng được ạ.</p><p>Thời điểm trươc khi sinh con em là một cô gái độc lập tài chính , em tự tin về tiềm lực kinh tế của mình lắm, em năng nổ vui vẻ ,nhiều thú vui . Sau khi lấy chồng sinh con ( em có con theo ý muốn của mình) em vượt qua một giai đoạn mang bầu sinh con đầy khó khăn thậm chí nguy hiểm . Về việc nuôi con em cũng gặp khó khăn bởi mẹ chồng chăm con gần như toàn bộ ( chỉ bà dỗ được bé và bà ngủ đêm với bé luôn). Vì thế mà em luôn trong cam giác buồn vi con không cần mẹ, quấn bà,và chịu sự tổn thương do mẹ chồng đi kể khắp nơi về sự vụng về của em .</p><p>Em biết bà có công nhưng sự phủ nhận của bà làm em áp lực và thậm chí em có những suy nghĩ khá là nguy hiểm ( em nghĩ nếu con không còn thì em sẽ ly hôn chồng và quay trở lại cuộc sống ngày trước) sau đó em giật mình vì mình có những suy nghĩ đáng sợ như vậy dù thoáng qua và vu vơ.</p><p>Em nhìn lại bản thân và thấy em không muốn sống cuộc sống hiện tại và cần thay đổi. Nhưng em bế tắc và trống rỗng . Cảm giác em đang trượt dài trong tiêu cực vậy.</p><p>Em rất mong anh /chị chia sẻ và cho em nhưng phương án để bản thân có thể trải qua giai đoạn này nhẹ nhàng nhất ạ! Em xin cám ơn mọi người đã lắng nghe</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13524279-4-9-2023.mp3" length="12552210" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13524279</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1044</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-9-2023</itunes:title>
    <title>1-9-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ     Em chào thầy và mọi người e viết ra bài viết này là để xin lời khuyên từ mọi người Em sinh năm 2005 ,gia đình e rất nghèo còn mỗi mẹ phải vất vả đi làm cả ngày k ngơi nghỉ từ sáng cho đến tối ,chưa ngày nào mẹ đc ngủ trọn vẹn đến 7h sáng ngủ đủ 8 tiếng. Em thật sự rất hối hận khi e đã lười biếng ỉ lại k chịu học lúc nào e cũng lấy lí do mình bận học để mọi người k nhờ vả làm việc này việc kia, đi ra ngoài,... Thế mà điểm thi đại học ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người e viết ra bài viết này là để xin lời khuyên từ mọi người</p><p>Em sinh năm 2005 ,gia đình e rất nghèo còn mỗi mẹ phải vất vả đi làm cả ngày k ngơi nghỉ từ sáng cho đến tối ,chưa ngày nào mẹ đc ngủ trọn vẹn đến 7h sáng ngủ đủ 8 tiếng. Em thật sự rất hối hận khi e đã lười biếng ỉ lại k chịu học lúc nào e cũng lấy lí do mình bận học để mọi người k nhờ vả làm việc này việc kia, đi ra ngoài,... Thế mà điểm thi đại học đc có 18 điểme biết mình sẽ chả vào được trường nào ra hồn đâu chỉ vào được trường top dưới e sợ môi trường không tốt, giảng viên không nhiệt tình , khó phát triển, bạn bè ăn chơi..., Em thích ngành logistics và quản lí chuỗi cung ứng trường đại học Giao Thông Vận Tải sở dĩ e chọn trường này vì chất lượng khá ổn , học phí rẻ hơn rất nhiều so với các trường top khác, e định hướng trễ lên bây giờ được 18đ sao đỗ được ngành này , phải 26d mới chắc đỗ . Vào trường top dưới lại phải học trái ngành sợ sau này khó xin việc tốn tiền của mẹ . Nên e tính năm sau thi lại để vào 1 ngôi trường tốt hơn ,cố gắng ở nhà học nói tiếng anh , viết contents,...để sau này đi làm thêm kiếm tiền đóng học đỡ gánh nặng cho mẹ , lựa chọn trường top mà học phí rẻ...</p><p>Em rất muốn thi lại nhưng e chỉ mới bày tỏ ý nghĩ thi lại đã bị họ hàng phản đối nói là &quot; lúc nào cũng thấy nói học suốt ngày mà bây giờ lại thi cử thế này , học thì dốt ở nhà chỉ có ăn mới chơi mà thi cũng k xong , k biết thương mẹ , ở nhà thêm gánh nặng 1 năm nữa mà chưa chắc thi lại đã đỗ ,cháu thử nghĩ xem ở nhà đã giúp được bố mẹ nổi 3 tiếng mỗi ngày chưa mà thi lại thế này &quot; ( bố e từng thi 3 lần nhưng k đỗ , cô thi lại 1 lần trượt nên mọi người càng ám ảnh hơn)bây giờ e đang rất quyết tâm sẵn sàng học ngày học đêm để chinh phục ước mơ của mình nhưng mọi người k ai tin tưởng e hết sợ e thi lại kết quả còn kém hơn .</p><p>Thật ra đc 18 điểm e rất buồn vì e chưa cố gắng hết mình , e nghĩ năm sau thi lại thì cũng tốn tiền ăn ở nhà 1 năm , học thì e học onl 50k cũng k tốn kémcòn hơn bây giờ vào 1 trường top dưới k đc vào ngành mình yêu thích e cũng nản ,cơ bản vì gia đình e nghèo ,học lên cao đẳng ra xin việc lương thấp k bằng đại học, liên thông lên đại học cũng tốn kém.....</p><p>Em áp lực quá tại trước e từng là học sinh giỏi, nhà cũng cơ nhiều anh em cùng tuổi , mọi người sẽ so sánh quát mắng r nói rất nhiều ,nói &quot; tư duy của e như thế thì trường top dưới cũng k vào đc đâu..cứ đi là sẽ có con đường này mở ra chứ chưa nhảy đc 1 bước mà đã tính bước 3 bước 4 .&quot; Kiểu ae họ hàng k tin e có thể thi điểm thấp như vậy cũng do e lúc nào cũng tỏ ra mk ham họce sợ cảm giác mọi người khinh thường , mẹ em sẽ rất thất vọng , họ hàng ae cứ hỏi điểm e thật sự rất buồn e nói thi lại thì y như rằng họ khuyên ngăn r quát mắng , tết đến, ngày giỗ e k biết đối mặt với họ thế nào , mẹ e sẽ xấu hổ vì e mất </p><p>Em phải làm sao......e thật sự sai rồi</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người e viết ra bài viết này là để xin lời khuyên từ mọi người</p><p>Em sinh năm 2005 ,gia đình e rất nghèo còn mỗi mẹ phải vất vả đi làm cả ngày k ngơi nghỉ từ sáng cho đến tối ,chưa ngày nào mẹ đc ngủ trọn vẹn đến 7h sáng ngủ đủ 8 tiếng. Em thật sự rất hối hận khi e đã lười biếng ỉ lại k chịu học lúc nào e cũng lấy lí do mình bận học để mọi người k nhờ vả làm việc này việc kia, đi ra ngoài,... Thế mà điểm thi đại học đc có 18 điểme biết mình sẽ chả vào được trường nào ra hồn đâu chỉ vào được trường top dưới e sợ môi trường không tốt, giảng viên không nhiệt tình , khó phát triển, bạn bè ăn chơi..., Em thích ngành logistics và quản lí chuỗi cung ứng trường đại học Giao Thông Vận Tải sở dĩ e chọn trường này vì chất lượng khá ổn , học phí rẻ hơn rất nhiều so với các trường top khác, e định hướng trễ lên bây giờ được 18đ sao đỗ được ngành này , phải 26d mới chắc đỗ . Vào trường top dưới lại phải học trái ngành sợ sau này khó xin việc tốn tiền của mẹ . Nên e tính năm sau thi lại để vào 1 ngôi trường tốt hơn ,cố gắng ở nhà học nói tiếng anh , viết contents,...để sau này đi làm thêm kiếm tiền đóng học đỡ gánh nặng cho mẹ , lựa chọn trường top mà học phí rẻ...</p><p>Em rất muốn thi lại nhưng e chỉ mới bày tỏ ý nghĩ thi lại đã bị họ hàng phản đối nói là &quot; lúc nào cũng thấy nói học suốt ngày mà bây giờ lại thi cử thế này , học thì dốt ở nhà chỉ có ăn mới chơi mà thi cũng k xong , k biết thương mẹ , ở nhà thêm gánh nặng 1 năm nữa mà chưa chắc thi lại đã đỗ ,cháu thử nghĩ xem ở nhà đã giúp được bố mẹ nổi 3 tiếng mỗi ngày chưa mà thi lại thế này &quot; ( bố e từng thi 3 lần nhưng k đỗ , cô thi lại 1 lần trượt nên mọi người càng ám ảnh hơn)bây giờ e đang rất quyết tâm sẵn sàng học ngày học đêm để chinh phục ước mơ của mình nhưng mọi người k ai tin tưởng e hết sợ e thi lại kết quả còn kém hơn .</p><p>Thật ra đc 18 điểm e rất buồn vì e chưa cố gắng hết mình , e nghĩ năm sau thi lại thì cũng tốn tiền ăn ở nhà 1 năm , học thì e học onl 50k cũng k tốn kémcòn hơn bây giờ vào 1 trường top dưới k đc vào ngành mình yêu thích e cũng nản ,cơ bản vì gia đình e nghèo ,học lên cao đẳng ra xin việc lương thấp k bằng đại học, liên thông lên đại học cũng tốn kém.....</p><p>Em áp lực quá tại trước e từng là học sinh giỏi, nhà cũng cơ nhiều anh em cùng tuổi , mọi người sẽ so sánh quát mắng r nói rất nhiều ,nói &quot; tư duy của e như thế thì trường top dưới cũng k vào đc đâu..cứ đi là sẽ có con đường này mở ra chứ chưa nhảy đc 1 bước mà đã tính bước 3 bước 4 .&quot; Kiểu ae họ hàng k tin e có thể thi điểm thấp như vậy cũng do e lúc nào cũng tỏ ra mk ham họce sợ cảm giác mọi người khinh thường , mẹ em sẽ rất thất vọng , họ hàng ae cứ hỏi điểm e thật sự rất buồn e nói thi lại thì y như rằng họ khuyên ngăn r quát mắng , tết đến, ngày giỗ e k biết đối mặt với họ thế nào , mẹ e sẽ xấu hổ vì e mất </p><p>Em phải làm sao......e thật sự sai rồi</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13510010-1-9-2023.mp3" length="8759857" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13510010</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Sep 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>728</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-8-2023</itunes:title>
    <title>31-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NO NAME       Xin chào mọi người, chào Thầy5   Em 26 tuổi, đã lập gia đình được 3 năm, chồng em làm nghề lái tàu hút cát, hay đi xa nhà làm việc, chừng 1 tháng về vài ngày.   Chuyện không có gì đáng nói khi trên tàu cũng mấy ông đi làm cùng (4 5 người) tính cách khá giống nhau, thích nhậu nhẹt sau khi nhậu nhẹt rồi lại tăng 2 tăng 3, khi gọi điện cho em hay nói chuyện trêu nhau kiểu tối xong việc lên bờ cho mấy em mát xa đấm bóp .. Em cũng không biết giỡn với em t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NO NAME<br/></b><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, chào Thầy5</p><p><br/></p><p>Em 26 tuổi, đã lập gia đình được 3 năm, chồng em làm nghề lái tàu hút cát, hay đi xa nhà làm việc, chừng 1 tháng về vài ngày.</p><p><br/></p><p>Chuyện không có gì đáng nói khi trên tàu cũng mấy ông đi làm cùng (4 5 người) tính cách khá giống nhau, thích nhậu nhẹt sau khi nhậu nhẹt rồi lại tăng 2 tăng 3, khi gọi điện cho em hay nói chuyện trêu nhau kiểu tối xong việc lên bờ cho mấy em mát xa đấm bóp .. Em cũng không biết giỡn với em thật hay đó là thật nhưng cũng làm em bị ảnh hưởng về mặt cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Em biết mình không nên quản hay thay đổi người khác theo ý mình được, nên mình phải tự thay đổi suy nghĩ của mình.</p><p><br/></p><p>Em cũng không quá ghen khùng điên lên khi nghe những câu đó, nhưng mà em nên có suy nghĩ như thế nào về chuyện này để cảm xúc của em không bị ảnh hưởng nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người và Thầy đã đọc và lắng nghe bài viết của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NO NAME<br/></b><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, chào Thầy5</p><p><br/></p><p>Em 26 tuổi, đã lập gia đình được 3 năm, chồng em làm nghề lái tàu hút cát, hay đi xa nhà làm việc, chừng 1 tháng về vài ngày.</p><p><br/></p><p>Chuyện không có gì đáng nói khi trên tàu cũng mấy ông đi làm cùng (4 5 người) tính cách khá giống nhau, thích nhậu nhẹt sau khi nhậu nhẹt rồi lại tăng 2 tăng 3, khi gọi điện cho em hay nói chuyện trêu nhau kiểu tối xong việc lên bờ cho mấy em mát xa đấm bóp .. Em cũng không biết giỡn với em thật hay đó là thật nhưng cũng làm em bị ảnh hưởng về mặt cảm xúc.</p><p><br/></p><p>Em biết mình không nên quản hay thay đổi người khác theo ý mình được, nên mình phải tự thay đổi suy nghĩ của mình.</p><p><br/></p><p>Em cũng không quá ghen khùng điên lên khi nghe những câu đó, nhưng mà em nên có suy nghĩ như thế nào về chuyện này để cảm xúc của em không bị ảnh hưởng nhiều ạ.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người và Thầy đã đọc và lắng nghe bài viết của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13503089-31-8-2023.mp3" length="7870233" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13503089</guid>
    <pubDate>Thu, 31 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>654</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-8-2023</itunes:title>
    <title>30-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MỨT GỪNG    Xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm W5N.  Tóm tắt về bản thân mình, em là một đứa sinh viên (ngành mà có một chút mỹ thuật + một chút kỹ thuật) 22 tuổi mới đi thực tập được 3 tháng.  Sau 3 tháng thực tập, em có ý định dừng lại. Không phải là để book vé lên Đà Lạt healing gì đâu. Dù vậy, em hơi có cảm giác không thể đi làm tiếp ngay, và cảm giác không biết mình giỏi cái gì, không thể tiếp thu thêm cái gì cho ra hồn.     1. Em muốn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỨT GỪNG</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm W5N.  Tóm tắt về bản thân mình, em là một đứa sinh viên (ngành mà có một chút mỹ thuật + một chút kỹ thuật) 22 tuổi mới đi thực tập được 3 tháng. </p><p>Sau 3 tháng thực tập, em có ý định dừng lại. Không phải là để book vé lên Đà Lạt healing gì đâu. Dù vậy, em hơi có cảm giác không thể đi làm tiếp ngay, và cảm giác không biết mình giỏi cái gì, không thể tiếp thu thêm cái gì cho ra hồn. </p><p><br/><br/></p><p>1. Em muốn mình được tĩnh tâm để trau dồi thêm. Vì em đã failed khá nhiều dự án của công ty. Em được giao cho những công việc không cần nhiều chuyên môn nên chỉ có thể học thông qua quan sát. Xung quanh cũng có nhiều bạn đang thực tập giống mình và họ được làm những thứ đúng chuyên môn hơn. Nó khiến em rất áp lực, cảm thấy dù chỉ là việc nhỏ nhặt mà mình còn làm không được huống gì những việc mà người khác đang làm.  </p><p><br/><br/></p><p>2. Không được làm thì mình học bằng cách quan sát thôi! Trước khi đi làm, em đã nghĩ sơ sơ một con đường &quot;vòng&quot; trong đầu. Nguyện vọng của em là thiết kế 3d game cơ, nhưng đó là hành trình dài cần nhiều thời gian và tiền bạc. Em muốn học được cách tư duy của những người giỏi về vẽ vời, màu sắc, bố cục.  Sau 3 tháng, em cũng có học được nhiều thứ. Học được workflow của họ, một chút xíu về tư duy. Nhưng nếu làm tiếp, em sẽ không có cơ hội để thực hành. Vì job nào mình làm không được sẽ phải đẩy ngay cho người khác để kịp tiến độ. Về nhà thực hành, thời gian quá ít. Vậy nên em nghĩ mình đi làm tới đây cũng đủ rồi, mình cũng biết được kha khá cái mình cần biết. </p><p><br/><br/></p><p>3. Em nghĩ xem tại sao người khác làm được mà mình không làm được. Đa số các việc ở chỗ làm hiện tại đều đòi hỏi kỹ năng mà em không trau dồi. Khoảng thời gian đại học tuy có lười biếng nhưng em vẫn học kỹ năng chuyên môn một cách đều đặn. Mà cái em đã dành thời gian học và tâm huyết vào lại không phải cái công ty cần. Còn các bạn khác, ai cũng yêu thích việc họ đang làm và đã muốn làm công việc này từ lâu. </p><p><br/><br/></p><p>4. Có phải em đang bỏ cuộc quá dễ dàng không? Có rất nhiều lời khuyên ở xung quanh em. Những người có tuổi nghề, có trải nghiệm thỉnh thoảng phê phán mấy bạn sinh viên ảo tưởng, đi làm 1-2 tháng đã nghĩ rằng nghề này không hợp với mình. Nó khiến em phân vân về quyết định có nghỉ làm hay không. Nhưng cuối cùng thì em vẫn chọn sẽ tạm nghỉ. Không phải là mình bỏ cuộc hay gì. Mình vẫn tiếp tục theo đuổi vì công ty không theo mình cả đời mà là sự nghiệp, kỹ năng sẽ theo mình cả đời. </p><p><br/><br/></p><p>Haizz. Hồi còn sinh viên, em chỉ là người phục vụ bàn, một bạn pha chế, thu ngân, nhưng đối với em nó là cả vấn đề, cứ mắc lỗi miết. Em cũng thắc mắc sao người ta làm được mà mình lại không, y như bây giờ. </p><p><br/><br/></p><p>Thật ra, em cũng đã có quyết định và một kế hoạch khác. Vấn đề chắc nằm ở cảm xúc, giữ được sự tỉnh táo và tích cực khi thật sự là mình chưa giỏi và chưa biết mình có thể làm được gì. Chỉ là em tò mò, muốn tìm hiểu xem còn cái gì mà mình chưa biết, chưa nhìn thấy được về vấn đề của bản thân không. Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc ạ. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỨT GỪNG</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy Năm và các anh chị trong nhóm W5N.  Tóm tắt về bản thân mình, em là một đứa sinh viên (ngành mà có một chút mỹ thuật + một chút kỹ thuật) 22 tuổi mới đi thực tập được 3 tháng. </p><p>Sau 3 tháng thực tập, em có ý định dừng lại. Không phải là để book vé lên Đà Lạt healing gì đâu. Dù vậy, em hơi có cảm giác không thể đi làm tiếp ngay, và cảm giác không biết mình giỏi cái gì, không thể tiếp thu thêm cái gì cho ra hồn. </p><p><br/><br/></p><p>1. Em muốn mình được tĩnh tâm để trau dồi thêm. Vì em đã failed khá nhiều dự án của công ty. Em được giao cho những công việc không cần nhiều chuyên môn nên chỉ có thể học thông qua quan sát. Xung quanh cũng có nhiều bạn đang thực tập giống mình và họ được làm những thứ đúng chuyên môn hơn. Nó khiến em rất áp lực, cảm thấy dù chỉ là việc nhỏ nhặt mà mình còn làm không được huống gì những việc mà người khác đang làm.  </p><p><br/><br/></p><p>2. Không được làm thì mình học bằng cách quan sát thôi! Trước khi đi làm, em đã nghĩ sơ sơ một con đường &quot;vòng&quot; trong đầu. Nguyện vọng của em là thiết kế 3d game cơ, nhưng đó là hành trình dài cần nhiều thời gian và tiền bạc. Em muốn học được cách tư duy của những người giỏi về vẽ vời, màu sắc, bố cục.  Sau 3 tháng, em cũng có học được nhiều thứ. Học được workflow của họ, một chút xíu về tư duy. Nhưng nếu làm tiếp, em sẽ không có cơ hội để thực hành. Vì job nào mình làm không được sẽ phải đẩy ngay cho người khác để kịp tiến độ. Về nhà thực hành, thời gian quá ít. Vậy nên em nghĩ mình đi làm tới đây cũng đủ rồi, mình cũng biết được kha khá cái mình cần biết. </p><p><br/><br/></p><p>3. Em nghĩ xem tại sao người khác làm được mà mình không làm được. Đa số các việc ở chỗ làm hiện tại đều đòi hỏi kỹ năng mà em không trau dồi. Khoảng thời gian đại học tuy có lười biếng nhưng em vẫn học kỹ năng chuyên môn một cách đều đặn. Mà cái em đã dành thời gian học và tâm huyết vào lại không phải cái công ty cần. Còn các bạn khác, ai cũng yêu thích việc họ đang làm và đã muốn làm công việc này từ lâu. </p><p><br/><br/></p><p>4. Có phải em đang bỏ cuộc quá dễ dàng không? Có rất nhiều lời khuyên ở xung quanh em. Những người có tuổi nghề, có trải nghiệm thỉnh thoảng phê phán mấy bạn sinh viên ảo tưởng, đi làm 1-2 tháng đã nghĩ rằng nghề này không hợp với mình. Nó khiến em phân vân về quyết định có nghỉ làm hay không. Nhưng cuối cùng thì em vẫn chọn sẽ tạm nghỉ. Không phải là mình bỏ cuộc hay gì. Mình vẫn tiếp tục theo đuổi vì công ty không theo mình cả đời mà là sự nghiệp, kỹ năng sẽ theo mình cả đời. </p><p><br/><br/></p><p>Haizz. Hồi còn sinh viên, em chỉ là người phục vụ bàn, một bạn pha chế, thu ngân, nhưng đối với em nó là cả vấn đề, cứ mắc lỗi miết. Em cũng thắc mắc sao người ta làm được mà mình lại không, y như bây giờ. </p><p><br/><br/></p><p>Thật ra, em cũng đã có quyết định và một kế hoạch khác. Vấn đề chắc nằm ở cảm xúc, giữ được sự tỉnh táo và tích cực khi thật sự là mình chưa giỏi và chưa biết mình có thể làm được gì. Chỉ là em tò mò, muốn tìm hiểu xem còn cái gì mà mình chưa biết, chưa nhìn thấy được về vấn đề của bản thân không. Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc ạ. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13489168-30-8-2023.mp3" length="11287049" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13489168</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>939</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-8-2023</itunes:title>
    <title>29-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CAO TUỔI     Kính chào Thầy 5 và mọi người! Hiện tại em 26 tuổi, là viên chức, cũng là đảng viên và có hơn 5 năm làm việc ở trạm y tế. Em xin tâm sự với Thầy và mọi người, em là con trai một trong một gia đình chỉ vỏn vẹn 3 thành viên, ngoài em ra còn có ba mẹ tuổi tác đã cao (ba em 75, mẹ em 70), em là lao động chính trong nhà, ngoài ra em có cho thuê 3 căn nhà tổng hết thu nhập của em rơi vào khoảng 17tr/1 tháng, tuy nhiên em cũng có 1 khoản nợ gần 500tr, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CAO TUỔI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy 5 và mọi người!</p><p>Hiện tại em 26 tuổi, là viên chức, cũng là đảng viên và có hơn 5 năm làm việc ở trạm y tế.</p><p>Em xin tâm sự với Thầy và mọi người, em là con trai một trong một gia đình chỉ vỏn vẹn 3 thành viên, ngoài em ra còn có ba mẹ tuổi tác đã cao (ba em 75, mẹ em 70), em là lao động chính trong nhà, ngoài ra em có cho thuê 3 căn nhà tổng hết thu nhập của em rơi vào khoảng 17tr/1 tháng, tuy nhiên em cũng có 1 khoản nợ gần 500tr, mỗi tháng trả khoảng 7tr, số tiền còn lại chỉ đủ ăn uống sinh hoạt.</p><p>Em đang có dự định xin nghỉ việc để đi XKLĐ, em xin trình bày lý do của em như sau:</p><p>1. Lý do em xin nghỉ việc: với 5 năm trong nghề tuy không đáng là bao, và em cũng có những thành tích nhất định như có giấy khen của sở y tế, bằng khen của UBND tỉnh. Nhưng em thấy không hài lòng vì lương vẫn quá thấp mà khối lượng công việc rất nhiều, em có tìm việc làm thêm nhưng công việc của em quá đặc thù nên em không tìm thấy công việc phù hợp, ngoài ra còn có những điều tiêu cực trong nghề mà em cũng không tiện nói ra. Hiện trình độ của em là trung cấp (chuyên ngành y học cổ truyền), em có xin học lên đại học nhưng không được phê duyệt với lý do tỉnh không có nhu cầu đào tạo bác sĩ y học cổ truyền (nếu có được phê duyệt em cũng không biết lấy đâu ra tiền để đi học vì học phí cao quá ạ), nhưng tới đây tinh giản biên chế em sợ em sẽ không trụ được lâu.</p><p>2. Lý do em dự định XKLĐ: với trình độ trung cấp chuyên ngành y học cổ truyền thì em thật sự không thể xin việc ở đâu khác trong nước, em đã có thử tìm kiếm rất nhiều cũng như tìm những việc trái ngành nhưng thật sự không có công việc nào khác phù hợp với em (phải chăng em chưa tìm gặp ạ?), sắp tới em cũng cần một khoảng tiền lớn để nâng cấp và sửa chữa 3 ngôi nhà em đang cho thuê, vậy nên em lựa chọn XKLĐ.</p><p>3. Dự định tương lai khi em XKLĐ: em có 2 dự định, 1 là em sẽ làm việc sau 1 khoản thời gian quy định em sẽ được thi chuyển đổi visa để có mức lương cao hơn và có thể làm việc lâu hơn, 2 là sau khi em đã có đủ tiền em cần và có số tiền tích lũy nhất định em sẽ trở về và lúc này em sẽ tiếp tục học lên bác sĩ (nếu vẫn còn đào tạo liên thông), hoặc em sẽ học ngành nghề khác để tìm công việc phù hợp hơn với em.</p><p>Trên đây là những lời tâm sự chân thành của em, em rất mong Thầy và mọi người có thể chỉ ra những điều em chưa đúng, chưa nhìn thấy, chưa nhận ra ạ. Em xin chân thành cám ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CAO TUỔI<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Kính chào Thầy 5 và mọi người!</p><p>Hiện tại em 26 tuổi, là viên chức, cũng là đảng viên và có hơn 5 năm làm việc ở trạm y tế.</p><p>Em xin tâm sự với Thầy và mọi người, em là con trai một trong một gia đình chỉ vỏn vẹn 3 thành viên, ngoài em ra còn có ba mẹ tuổi tác đã cao (ba em 75, mẹ em 70), em là lao động chính trong nhà, ngoài ra em có cho thuê 3 căn nhà tổng hết thu nhập của em rơi vào khoảng 17tr/1 tháng, tuy nhiên em cũng có 1 khoản nợ gần 500tr, mỗi tháng trả khoảng 7tr, số tiền còn lại chỉ đủ ăn uống sinh hoạt.</p><p>Em đang có dự định xin nghỉ việc để đi XKLĐ, em xin trình bày lý do của em như sau:</p><p>1. Lý do em xin nghỉ việc: với 5 năm trong nghề tuy không đáng là bao, và em cũng có những thành tích nhất định như có giấy khen của sở y tế, bằng khen của UBND tỉnh. Nhưng em thấy không hài lòng vì lương vẫn quá thấp mà khối lượng công việc rất nhiều, em có tìm việc làm thêm nhưng công việc của em quá đặc thù nên em không tìm thấy công việc phù hợp, ngoài ra còn có những điều tiêu cực trong nghề mà em cũng không tiện nói ra. Hiện trình độ của em là trung cấp (chuyên ngành y học cổ truyền), em có xin học lên đại học nhưng không được phê duyệt với lý do tỉnh không có nhu cầu đào tạo bác sĩ y học cổ truyền (nếu có được phê duyệt em cũng không biết lấy đâu ra tiền để đi học vì học phí cao quá ạ), nhưng tới đây tinh giản biên chế em sợ em sẽ không trụ được lâu.</p><p>2. Lý do em dự định XKLĐ: với trình độ trung cấp chuyên ngành y học cổ truyền thì em thật sự không thể xin việc ở đâu khác trong nước, em đã có thử tìm kiếm rất nhiều cũng như tìm những việc trái ngành nhưng thật sự không có công việc nào khác phù hợp với em (phải chăng em chưa tìm gặp ạ?), sắp tới em cũng cần một khoảng tiền lớn để nâng cấp và sửa chữa 3 ngôi nhà em đang cho thuê, vậy nên em lựa chọn XKLĐ.</p><p>3. Dự định tương lai khi em XKLĐ: em có 2 dự định, 1 là em sẽ làm việc sau 1 khoản thời gian quy định em sẽ được thi chuyển đổi visa để có mức lương cao hơn và có thể làm việc lâu hơn, 2 là sau khi em đã có đủ tiền em cần và có số tiền tích lũy nhất định em sẽ trở về và lúc này em sẽ tiếp tục học lên bác sĩ (nếu vẫn còn đào tạo liên thông), hoặc em sẽ học ngành nghề khác để tìm công việc phù hợp hơn với em.</p><p>Trên đây là những lời tâm sự chân thành của em, em rất mong Thầy và mọi người có thể chỉ ra những điều em chưa đúng, chưa nhìn thấy, chưa nhận ra ạ. Em xin chân thành cám ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13489164-29-8-2023.mp3" length="6607265" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13489164</guid>
    <pubDate>Tue, 29 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>549</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-8-2023</itunes:title>
    <title>28-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HY VỌNG     Em chào thầy và mọi người ạ   Em ly hôn rồi thầy ạ. Chồng em nợ nần đến giờ gần 2 tỷ (có cả nợ nặng lãi). và cảm thấy cùng đường bí lối vì cả 2 bên gia đình đều nghèo không có lo cho anh được. Cảm thấy xấu hổ, không đối diện được (với việc bị cơ quan đuổi khỏi ngành rồi không biết làm gì), vì việc mất danh dự khi ai cũng biết mình nợ nàn rồi đòi nợ nhưng không có tiền nên thất hứa, mất uy tín. Xấu hổ với gia đình vợ vì 1 số người ta cũng đòi đến nhà bố...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HY VỌNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Em ly hôn rồi thầy ạ.</p><p>Chồng em nợ nần đến giờ gần 2 tỷ (có cả nợ nặng lãi). và cảm thấy cùng đường bí lối vì cả 2 bên gia đình đều nghèo không có lo cho anh được. Cảm thấy xấu hổ, không đối diện được (với việc bị cơ quan đuổi khỏi ngành rồi không biết làm gì), vì việc mất danh dự khi ai cũng biết mình nợ nàn rồi đòi nợ nhưng không có tiền nên thất hứa, mất uy tín. Xấu hổ với gia đình vợ vì 1 số người ta cũng đòi đến nhà bố mẹ vợ.</p><p><br/></p><p>Anh bảo quyết ly hôn để giải thoát cho em và con. Con gái em mới 7 tháng tuổi.</p><p><br/></p><p>Anh bảo muốn đi làm ăn xa rồi khi nào có tiền mới quay về. Bảo rằng tạm thời tuổi thơ con ko có bố, sau này con lớn sẽ hiểu. Ở lại cũng không có con đường thoát thân. Và đã quyết phải ly hôn. Nhưng cũng luôn mù mờ về con đường phía trước nên luôn rất tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Mỗi lần nghe con đang tập nói cứ cả ngày ba ..ba em buồn quá ạ.</p><p><br/></p><p>Em buồn cho mình. Sợ mình không nuôi con một mình tốt. Sợ để con cảm thấy thiếu thốn tình yêu của bố. Sợ lớn lên đi học hay con biết thấy các bạn có bố mà mình không có con buồn con tủi. Trước đây 2 mẹ con ở cữ ở ngoại bố bận đi làm đêm hay ở lại xã, cứ mỗi lần bố tranh thủ qua chơi với bế con tý là con reo con thích. Nhưng bố mẹ 2 bên cũng đều luôn phiền lòng bởi nợ nần.</p><p>Rồi những mâu thuẫn xảy ra. Anh cũng vừa cảm thấy phải chống trọi 1 mình vừa thấy có lỗi. Nên cũng chẳng dám xuống nhà ngoại nữa.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn được nghe thầy và mọi người chia sẻ về việc làm sao để nuôi con để con không cảm thấy thiếu thốn và tủi thân khi không có sự nuôi dạy và đồng hành của bố. Làm sao để con có thể được phát triển đủ đầy ạ</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HY VỌNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Em ly hôn rồi thầy ạ.</p><p>Chồng em nợ nần đến giờ gần 2 tỷ (có cả nợ nặng lãi). và cảm thấy cùng đường bí lối vì cả 2 bên gia đình đều nghèo không có lo cho anh được. Cảm thấy xấu hổ, không đối diện được (với việc bị cơ quan đuổi khỏi ngành rồi không biết làm gì), vì việc mất danh dự khi ai cũng biết mình nợ nàn rồi đòi nợ nhưng không có tiền nên thất hứa, mất uy tín. Xấu hổ với gia đình vợ vì 1 số người ta cũng đòi đến nhà bố mẹ vợ.</p><p><br/></p><p>Anh bảo quyết ly hôn để giải thoát cho em và con. Con gái em mới 7 tháng tuổi.</p><p><br/></p><p>Anh bảo muốn đi làm ăn xa rồi khi nào có tiền mới quay về. Bảo rằng tạm thời tuổi thơ con ko có bố, sau này con lớn sẽ hiểu. Ở lại cũng không có con đường thoát thân. Và đã quyết phải ly hôn. Nhưng cũng luôn mù mờ về con đường phía trước nên luôn rất tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Mỗi lần nghe con đang tập nói cứ cả ngày ba ..ba em buồn quá ạ.</p><p><br/></p><p>Em buồn cho mình. Sợ mình không nuôi con một mình tốt. Sợ để con cảm thấy thiếu thốn tình yêu của bố. Sợ lớn lên đi học hay con biết thấy các bạn có bố mà mình không có con buồn con tủi. Trước đây 2 mẹ con ở cữ ở ngoại bố bận đi làm đêm hay ở lại xã, cứ mỗi lần bố tranh thủ qua chơi với bế con tý là con reo con thích. Nhưng bố mẹ 2 bên cũng đều luôn phiền lòng bởi nợ nần.</p><p>Rồi những mâu thuẫn xảy ra. Anh cũng vừa cảm thấy phải chống trọi 1 mình vừa thấy có lỗi. Nên cũng chẳng dám xuống nhà ngoại nữa.</p><p><br/></p><p>Em rất muốn được nghe thầy và mọi người chia sẻ về việc làm sao để nuôi con để con không cảm thấy thiếu thốn và tủi thân khi không có sự nuôi dạy và đồng hành của bố. Làm sao để con có thể được phát triển đủ đầy ạ</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13481401-28-8-2023.mp3" length="7227621" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13481401</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>601</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-8-2023</itunes:title>
    <title>25-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BIN     E sinh năm 1995, là kỹ sư hóa thực phẩm. Hiện tại em đang bị chênh vênh trong công việc cũng như cuộc sống. Em lại không may mắn có được những người bạn có thể chia sẻ cũng như cho em lời khuyên tốt, hoặc cũng có thể nói là em chưa may mắn gặp được người có chiều sâu cũng như sự trãi nghiệm tốt, nên cũng hy vọng mọi người chia sẻ chỉ bảo em ạ. Công việc hiện tại em đang làm là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm cho các nhà máy xí nghiệp ở sài gòn. Năm 2018...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BIN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E sinh năm 1995, là kỹ sư hóa thực phẩm. Hiện tại em đang bị chênh vênh trong công việc cũng như cuộc sống. Em lại không may mắn có được những người bạn có thể chia sẻ cũng như cho em lời khuyên tốt, hoặc cũng có thể nói là em chưa may mắn gặp được người có chiều sâu cũng như sự trãi nghiệm tốt, nên cũng hy vọng mọi người chia sẻ chỉ bảo em ạ.</p><p>Công việc hiện tại em đang làm là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm cho các nhà máy xí nghiệp ở sài gòn.</p><p>Năm 2018 khi còn là sinh viên em may mắn làm cho một công ty thực phẩm Pháp được 1 năm, năm 2019 em tốt nghiệp đại học. Sau đó em tiếp tục làm theo công việc chuyên ngành mà em đã chọn.</p><p>Từ 2019 đến 2022 em trãi qua 5 công ty, nhưng chỉ có 2 công ty là em làm được tròn 1 năm cho mỗi công ty. Còn 3 công ty kia gộp lại được tổng 2 năm.</p><p>Tháng 7/2022 đến nay e đang làm cho công ty thứ 7 ( tính từ 2018 )</p><p>Bạn bè người thân thì bảo em nhảy việc nhiều quá, họ cũng khuyên em nên cố gắng làm lâu dài ở một công ty.</p><p>Công việc cụ thể của em là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm cho từng sản phẩm mà các công ty sản xuất, từ khâu tiếp nhận nguyên liệu, sơ chế, bảo quản, vận chuyển, quy trình vận hành máy móc thiết bị, kiểm tra hóa tính, lý tính, an toàn lao động, an toàn xử lý chất thải từ phế phẩm thực phẩm,....</p><p>Thành thật mà nói em là người có tham vọng cao. Công ty sau phải luôn cao hơn lương công ty trước và thời gian làm việc ít hơn thì em mới làm.</p><p>Về môi trường làm việc ở công ty hiện tại thì khá ổn, chỉ có vài cá nhân nhỏ không có thiện cảm với em. Nhưng điều khiến em không vui là mọi người quan tâm em quá mức từ việc công tới việc tư ( nói đến đây chắc có lẽ nhiều người sẽ bảo là họ yêu quý hoặc thích gần gũi khi giao tiếp với mình nên họ mới cởi mở quan tâm ), vui thì cũng có nhưng khó chịu thì nhiều và đôi khi em chỉ muốn im lặng kiểu khép mình lại vì em sợ điều đó.</p><p>Ví dụ nho nhỏ cho mọi người dễ hiểu nha: công cty em có 4 khu nhà vệ sinh ABCD, và vị trí phòng em làm việc tới các khu vệ sinh ABCD từ gần tới xa cũng theo thứ tự ABCD. Mọi người chọn đi khu nhà vệ sinh A vì nó gần, nhưng e chỉ đi khu nhà vệ sinh B, tuy có xa nhưng sạch sẽ hơn khu A. Một câu chuyện hết sức nhỏ nhặt như vậy mà cũng trở thành đề tài bàn tán của đám đông gần cả tháng trời, mấy lúc e nghe thấy rất khó chịu và cũng lên tiếng vài lần là e không thích bị mọi người quan tâm thái quá kiểu như vậy.</p><p>Một ví dụ nho nhỏ khác: em mua đồ online, họ giao tới cổng bảo vệ, vậy mà đến giờ cơm trưa ai ai cũng biết ngày hôm đó em mua đồ online. E vô cùng vô cùng khó hiểu khi nhận được sự quan tâm tò mò thái quá như vậy. Hoặc là khi đăng hình em đi du lịch đi ăn uống thì qua hôm sau y như rằng cả công ty ai ai cũng hỏi kiểu &quot; hôm qua đi chơi với ngưởi yêu hả,......sướng quá ta ăn món này ăn món kia,.....đại gia này đại gia nọ ..... &quot; Được bạn bè đồng nghiệp quan tâm thì cũng coi như là may mắn nhận được sự yêu mến, nhưng con số người quan tâm em nó quá nhiều và thậm chí còn có nhiều người không thân nhưng giả lả hỏi thăm rồi chọc ghẹo.</p><p>Về tính chất công việc của em thì yêu cầu sự chỉnh chu gần như là 99.9% vì liên quan đến an toàn thực phẩm ăn uống, nên rất khắc khe. Ví dụ như là lượng hóa chất sử dụng trong thực phẩm là bao nhiêu mg, hóa chất dùng để kiểm định là bao nhiêu ml, các thông số vận hành máy móc mà các anh cơ điện kỹ thuật cài đặt không được chênh lệch 0.001, quần áo găng tay công nhân sản xuất sẽ phải lấy mẫu quét kiểm nghiệm vi khuẩn theo tần suất này nọ, nào là dưới chân tủ điện hay là chân tủ lạnh đáy tủ này tủ kia không được có bụi bao nhiêu phần trăm ( đánh giá kiểm nghiệm qua phân tích ), nước mà công ty đó sử dụng chế biến thực phẩm lấy từ nguồn nước nào lấy ra trong khoảng thời gian bao lâu, nhiệt độ nước tính chất nước có đạt chuẩn yêu cầu quy trình công nghệ không, nước thải lấy mẫu phân t</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BIN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E sinh năm 1995, là kỹ sư hóa thực phẩm. Hiện tại em đang bị chênh vênh trong công việc cũng như cuộc sống. Em lại không may mắn có được những người bạn có thể chia sẻ cũng như cho em lời khuyên tốt, hoặc cũng có thể nói là em chưa may mắn gặp được người có chiều sâu cũng như sự trãi nghiệm tốt, nên cũng hy vọng mọi người chia sẻ chỉ bảo em ạ.</p><p>Công việc hiện tại em đang làm là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm cho các nhà máy xí nghiệp ở sài gòn.</p><p>Năm 2018 khi còn là sinh viên em may mắn làm cho một công ty thực phẩm Pháp được 1 năm, năm 2019 em tốt nghiệp đại học. Sau đó em tiếp tục làm theo công việc chuyên ngành mà em đã chọn.</p><p>Từ 2019 đến 2022 em trãi qua 5 công ty, nhưng chỉ có 2 công ty là em làm được tròn 1 năm cho mỗi công ty. Còn 3 công ty kia gộp lại được tổng 2 năm.</p><p>Tháng 7/2022 đến nay e đang làm cho công ty thứ 7 ( tính từ 2018 )</p><p>Bạn bè người thân thì bảo em nhảy việc nhiều quá, họ cũng khuyên em nên cố gắng làm lâu dài ở một công ty.</p><p>Công việc cụ thể của em là kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm cho từng sản phẩm mà các công ty sản xuất, từ khâu tiếp nhận nguyên liệu, sơ chế, bảo quản, vận chuyển, quy trình vận hành máy móc thiết bị, kiểm tra hóa tính, lý tính, an toàn lao động, an toàn xử lý chất thải từ phế phẩm thực phẩm,....</p><p>Thành thật mà nói em là người có tham vọng cao. Công ty sau phải luôn cao hơn lương công ty trước và thời gian làm việc ít hơn thì em mới làm.</p><p>Về môi trường làm việc ở công ty hiện tại thì khá ổn, chỉ có vài cá nhân nhỏ không có thiện cảm với em. Nhưng điều khiến em không vui là mọi người quan tâm em quá mức từ việc công tới việc tư ( nói đến đây chắc có lẽ nhiều người sẽ bảo là họ yêu quý hoặc thích gần gũi khi giao tiếp với mình nên họ mới cởi mở quan tâm ), vui thì cũng có nhưng khó chịu thì nhiều và đôi khi em chỉ muốn im lặng kiểu khép mình lại vì em sợ điều đó.</p><p>Ví dụ nho nhỏ cho mọi người dễ hiểu nha: công cty em có 4 khu nhà vệ sinh ABCD, và vị trí phòng em làm việc tới các khu vệ sinh ABCD từ gần tới xa cũng theo thứ tự ABCD. Mọi người chọn đi khu nhà vệ sinh A vì nó gần, nhưng e chỉ đi khu nhà vệ sinh B, tuy có xa nhưng sạch sẽ hơn khu A. Một câu chuyện hết sức nhỏ nhặt như vậy mà cũng trở thành đề tài bàn tán của đám đông gần cả tháng trời, mấy lúc e nghe thấy rất khó chịu và cũng lên tiếng vài lần là e không thích bị mọi người quan tâm thái quá kiểu như vậy.</p><p>Một ví dụ nho nhỏ khác: em mua đồ online, họ giao tới cổng bảo vệ, vậy mà đến giờ cơm trưa ai ai cũng biết ngày hôm đó em mua đồ online. E vô cùng vô cùng khó hiểu khi nhận được sự quan tâm tò mò thái quá như vậy. Hoặc là khi đăng hình em đi du lịch đi ăn uống thì qua hôm sau y như rằng cả công ty ai ai cũng hỏi kiểu &quot; hôm qua đi chơi với ngưởi yêu hả,......sướng quá ta ăn món này ăn món kia,.....đại gia này đại gia nọ ..... &quot; Được bạn bè đồng nghiệp quan tâm thì cũng coi như là may mắn nhận được sự yêu mến, nhưng con số người quan tâm em nó quá nhiều và thậm chí còn có nhiều người không thân nhưng giả lả hỏi thăm rồi chọc ghẹo.</p><p>Về tính chất công việc của em thì yêu cầu sự chỉnh chu gần như là 99.9% vì liên quan đến an toàn thực phẩm ăn uống, nên rất khắc khe. Ví dụ như là lượng hóa chất sử dụng trong thực phẩm là bao nhiêu mg, hóa chất dùng để kiểm định là bao nhiêu ml, các thông số vận hành máy móc mà các anh cơ điện kỹ thuật cài đặt không được chênh lệch 0.001, quần áo găng tay công nhân sản xuất sẽ phải lấy mẫu quét kiểm nghiệm vi khuẩn theo tần suất này nọ, nào là dưới chân tủ điện hay là chân tủ lạnh đáy tủ này tủ kia không được có bụi bao nhiêu phần trăm ( đánh giá kiểm nghiệm qua phân tích ), nước mà công ty đó sử dụng chế biến thực phẩm lấy từ nguồn nước nào lấy ra trong khoảng thời gian bao lâu, nhiệt độ nước tính chất nước có đạt chuẩn yêu cầu quy trình công nghệ không, nước thải lấy mẫu phân t</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13468609-25-8-2023.mp3" length="7605665" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13468609</guid>
    <pubDate>Fri, 25 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>632</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-8-2023</itunes:title>
    <title>24-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Chào gia đình web5ngay . Trường hợp của e thật éo le, hiện tại e k biết quyết định như thế nào. Rất mong nhận được lời khuyên sớm từ mọi người ạ. E năm nay 28 tuổi quen anh ấy 33 tuổi, là người Đài Loan, là mối tình đầu của e. Bọn e quen nhau được hơn 1 năm. Mấy hôm trước e phát hiện mình đã mang thai khoảng 4 tuần . Mặc dù e vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ nhưng e không muốn bỏ em bé, nên đồng ý kết hôn sinh con. Bạn trai e khi nghe tin e có bầu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào gia đình web5ngay . Trường hợp của e thật éo le, hiện tại e k biết quyết định như thế nào. Rất mong nhận được lời khuyên sớm từ mọi người ạ.</p><p>E năm nay 28 tuổi quen anh ấy 33 tuổi, là người Đài Loan, là mối tình đầu của e. Bọn e quen nhau được hơn 1 năm. Mấy hôm trước e phát hiện mình đã mang thai khoảng 4 tuần . Mặc dù e vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ nhưng e không muốn bỏ em bé, nên đồng ý kết hôn sinh con.</p><p>Bạn trai e khi nghe tin e có bầu thì cũng vui vẻ đưa e đi khám, chuẩn bị giấy tờ, tiền bạc để về Việt Nam cùng e.</p><p>Nhưng hôm nay anh ấy tìm e và nói rằng hồi a 18,19 tuổi a từng kết hôn và có 1 đứa con gái. Sau đó do a còn ít tuổi chưa hiểu chuyện, mải chơi nên vợ ngoại tình và ly hôn đến nay đã khoảng 10 năm. Con gái do vợ cũ nuôi và k liên lạc nữa . Vợ cũ a cũng đã có gia đình mới .</p><p>E nghe tin mà như sét đánh ngang tai. A bảo vì trước đây chỉ mới yêu thôi nên a giấu k nói. Sợ e vì vậy mà k yêu a. Còn giờ sắp làm vợ chồng với nhau nên a k muốn giấu e nữa. Hơn nữa bên này khi kết hôn làm giấy tờ cần có giấy chứng nhận độc thân, còn nếu đã ly hôn thì phải có giấy chứng nhận đã ly hôn. E nghĩ a sợ e sẽ phát hiện khi làm giấy tờ nên mới nói thật cho e biết. A hứa sẽ đảm bảo không để chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của bọn e. Nếu e k nói ra thì k ai biết chuyện này, a bảo e đừng cho gia đình e biết vì nếu biết sợ họ k cho e lấy a nữa. Sai lầm trong quá khứ a đã biết sai ,muốn cho qua và làm lại từ đầu. A bảo cho a 1 cơ hội để mang hạnh phúc cho e.</p><p>Hiện e k biết làm thế nào nữa. Nếu chia tay a và bỏ đứa bé đi thì sợ mang tội ,hơn nữa e vẫn còn tình cảm với a. Thời gian yêu nhau a rất yêu thương chiều chuộng và đối xử tốt với e và gia đình bạn bè e.</p><p>Nhưng nếu tiếp tục thì e k biết a ấy còn chuyện j giấu e nữa không. Cũng k biết e có vì chuyện này mà ngày tháng sau này luôn bị ám ảnh đau buồn không. Hiện e k còn tin tưởng vào a nữa nhưng e cũng k muốn làm mẹ đơn thân.</p><p>Liệu e có nên cho a 1 cơ hội?</p><p>Chuyện này e k dám nói với ai. Chỉ còn cách tìm đến gia đình web5ngay để tâm sự cho với bớt nỗi buồn. E cũng hi vọng sẽ nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người. E cảm ơn mọi người nhiều ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào gia đình web5ngay . Trường hợp của e thật éo le, hiện tại e k biết quyết định như thế nào. Rất mong nhận được lời khuyên sớm từ mọi người ạ.</p><p>E năm nay 28 tuổi quen anh ấy 33 tuổi, là người Đài Loan, là mối tình đầu của e. Bọn e quen nhau được hơn 1 năm. Mấy hôm trước e phát hiện mình đã mang thai khoảng 4 tuần . Mặc dù e vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ nhưng e không muốn bỏ em bé, nên đồng ý kết hôn sinh con.</p><p>Bạn trai e khi nghe tin e có bầu thì cũng vui vẻ đưa e đi khám, chuẩn bị giấy tờ, tiền bạc để về Việt Nam cùng e.</p><p>Nhưng hôm nay anh ấy tìm e và nói rằng hồi a 18,19 tuổi a từng kết hôn và có 1 đứa con gái. Sau đó do a còn ít tuổi chưa hiểu chuyện, mải chơi nên vợ ngoại tình và ly hôn đến nay đã khoảng 10 năm. Con gái do vợ cũ nuôi và k liên lạc nữa . Vợ cũ a cũng đã có gia đình mới .</p><p>E nghe tin mà như sét đánh ngang tai. A bảo vì trước đây chỉ mới yêu thôi nên a giấu k nói. Sợ e vì vậy mà k yêu a. Còn giờ sắp làm vợ chồng với nhau nên a k muốn giấu e nữa. Hơn nữa bên này khi kết hôn làm giấy tờ cần có giấy chứng nhận độc thân, còn nếu đã ly hôn thì phải có giấy chứng nhận đã ly hôn. E nghĩ a sợ e sẽ phát hiện khi làm giấy tờ nên mới nói thật cho e biết. A hứa sẽ đảm bảo không để chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của bọn e. Nếu e k nói ra thì k ai biết chuyện này, a bảo e đừng cho gia đình e biết vì nếu biết sợ họ k cho e lấy a nữa. Sai lầm trong quá khứ a đã biết sai ,muốn cho qua và làm lại từ đầu. A bảo cho a 1 cơ hội để mang hạnh phúc cho e.</p><p>Hiện e k biết làm thế nào nữa. Nếu chia tay a và bỏ đứa bé đi thì sợ mang tội ,hơn nữa e vẫn còn tình cảm với a. Thời gian yêu nhau a rất yêu thương chiều chuộng và đối xử tốt với e và gia đình bạn bè e.</p><p>Nhưng nếu tiếp tục thì e k biết a ấy còn chuyện j giấu e nữa không. Cũng k biết e có vì chuyện này mà ngày tháng sau này luôn bị ám ảnh đau buồn không. Hiện e k còn tin tưởng vào a nữa nhưng e cũng k muốn làm mẹ đơn thân.</p><p>Liệu e có nên cho a 1 cơ hội?</p><p>Chuyện này e k dám nói với ai. Chỉ còn cách tìm đến gia đình web5ngay để tâm sự cho với bớt nỗi buồn. E cũng hi vọng sẽ nhận được lời khuyên từ thầy và mọi người. E cảm ơn mọi người nhiều ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13462247-24-8-2023.mp3" length="6420437" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13462247</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>533</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-8-2023</itunes:title>
    <title>23-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: … (BẠN GIẤU TÊN)  Mình chia sẻ câu chuyện này không phải ghen tị với ai Chuyện của mình liên quan tới cả cuộc đời mình gia đình mình và cuộc sống của mình.Mình sống trong gia đình có thể là trọng nam khinh nữ hướng về tâm linh mình không thể cụ thể rõ được. Năm em mình ra đời là bé gái nhé mình là chị thứ hai anh mình là cả.Năm em gái mình ra đời gia đình mình cũng khinh mình nhiều lắm bố đánh đập mình nhiều nói thật ạ mẹ mình chửi mình rất nhiều mọi người nghĩ sẽ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3659534860941651/'><b>NGƯỜI GỬI: … (BẠN GIẤU TÊN)</b></a><b><br/><br/></b>Mình chia sẻ câu chuyện này không phải ghen tị với ai</p><p>Chuyện của mình liên quan tới cả cuộc đời mình gia đình mình và cuộc sống của mình.Mình sống trong gia đình có thể là trọng nam khinh nữ hướng về tâm linh mình không thể cụ thể rõ được.</p><p>Năm em mình ra đời là bé gái nhé mình là chị thứ hai anh mình là cả.Năm em gái mình ra đời gia đình mình cũng khinh mình nhiều lắm bố đánh đập mình nhiều nói thật ạ mẹ mình chửi mình rất nhiều mọi người nghĩ sẽ bình thường nhưng sau lưng đó mẹ mình chửi mình phải nói là như chó.Những câu tục xúc phạm bản thân mình.Thời gian đầu mình cũng không suy nghĩ nhiều mặc dù bố mẹ hay đánh chửi mình nhưng mình vẫn để im đó bố mẹ làm gì thì làm mình quen rồi.</p><p>Bố mình đánh chẳng lí do, năm đợt mình học online đợt dịch ạ em họ mình lớp 7 qua chơi lúc đó tớ ngồi học em ấy mở mic lên chửi cô giáo mình “dmm” mình đuổi nó xuống nhà ? Bố tớ lên đánh mình dã man không cần biết ai sai chỉ trích mình đánh mình thật sự kinh khủng lắm các bạn ạ.Cái đầu óc của con người là bộ phận quan trọng thực sự thì bố mình đánh đập mình dùng vũ khí và vũ lực vào đầu đến hiện tại bây giờ mình có thể cảm nhận được những cơn đau đầu thường xuyên.Cả hơn trăm trận đánh không lầm nào đánh vào đầu óc mình.Lần đập đầu vào tường lần đạp chân túm tóc kéo đầu mình chảy máu đầu mình khóc mặt không cảm xúc.</p><p>Vậy mẹ mình người mẹ của mình cổ vũ hãy đánh ch nó đi nó xứng đáng mà.Mình lúc đó không còn gì để nghĩ mọi người ạ.Mình tha thứ bố mẹ rất nhiều bố mẹ mình đánh chửi xong mình vẫn xuống phụ giúp.</p><p>Sức khoẻ mình yếu mình không thể phụ mẹ làm chè cùng được mình không làm mẹ nói mẹ chửi bố đánh bố mắng bà chửi bà đánh bà mắng.</p><p>Sau đó thêm một em trai nữa và mình chính thức được gọi là con ghẻ thôi.Hai em mình rất láo…em chửi mình còn khiêu khích mình không được sự yêu thương từ bố mẹ bị bố đánh.</p><p>Câu chuyện còn dài…gia đình mình rất kinh khủng…mình không muốn nói tiếp vì quá sợ hãi.</p><p>Đó là câu chuyện liên quan tới gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Sau đây câu chuyện của riêng mình.</p><p>Tớ là một người con gái về trinh tiết của phụ nữ tớ mới 13 tuổi mà mất đi giá trị của con gái, cô giáo tớ biết tớ khóc rất nhiều…cô nói với mẹ mẹ tớ biết tớ rất cầu xin đừng nói với bố…tớ biết lỗi của tớ tớ có lỗi với mẹ rất nhiều…mẹ tớ doạ nói với bố tớ bỏ nhà đi cùng hội bạn và mấy bạn chỉ ở được với tớ tới trưa một mình tớ ngồi ở ghế vườn hoa không suy nghĩ ngồi xem điện thoại.</p><p>Mẹ bạn nyc nhắn cho mình tâm sự cùng mình…và nói chuyện với mẹ mình đồng ý không nói với bố…mẹ mình chửi mình nói mình trước mặt em gái 5 tuổi…em tớ đi nói cho cô nhân viên và con trai của cô ấy…mẹ tớ xúc phạm tớ trước cô ấy và ctrai cô ấy loại con gái lawng loangf…lúc chị họ tớ nói tớ mới biết em gái tớ đi nói ngkhac…</p><p>Ở trường tớ bị dính tin đồn…Tớ từng chơi với nhóm bạn bên lớp khác giờ tớ nghỉ chơi vì lí do nyc tớ thích bạn tớ…Sau lưng hai người tình cảm với nhau tớ biết nên tớ tạm dừng mối quan hệ…Bạn ấy ép tớ qhtd rất nhiều mọi người ạ ai trong hoàn cảnh mới hiểu được mọi người chỉ trích tớ cũng được tớ sẽ lắng nghe.Và mình từng nói với hội bạn đó tớ bị nyc ép và nym hiện tại của nyc mình đi loan tin cho trường…Tớ bị trêu và cà rất nhiều nhưng tớ vẫn mặc kệ và không quan tâm…</p><p>Và hiện tại nghỉ hè ở nhà còn kinh khủng hơn…Hằng ngày mẹ tớ đều nói tớ nói ẩn ý ạ về việc tớ mất giá trị bản thân…Tớ vẫn mặc kệ ^^..Mẹ tớ nói gì tớ không quan tâm…Tớ ốm đau mẹ tớ cũng không quan tâm…Tớ bị đau đầu đau mắt đau miệng đau tai đau chân đau tay đau bụng.Ngộ độc thức ăn đi ngoài nhiều thực sự rất mệt tớ nói với mẹ đều vô ích…Mẹ tớ chửi mắng tớ như con đ* tớ vẫn cố gắng với bệnh của mình…</p><p>Và tớ bị viêm âm đạo cấp xin mẹ mua thuốc để chữa khỏi mẹ tớ vẫn không quan tâm tớ vẫn cố gắn</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3659534860941651/'><b>NGƯỜI GỬI: … (BẠN GIẤU TÊN)</b></a><b><br/><br/></b>Mình chia sẻ câu chuyện này không phải ghen tị với ai</p><p>Chuyện của mình liên quan tới cả cuộc đời mình gia đình mình và cuộc sống của mình.Mình sống trong gia đình có thể là trọng nam khinh nữ hướng về tâm linh mình không thể cụ thể rõ được.</p><p>Năm em mình ra đời là bé gái nhé mình là chị thứ hai anh mình là cả.Năm em gái mình ra đời gia đình mình cũng khinh mình nhiều lắm bố đánh đập mình nhiều nói thật ạ mẹ mình chửi mình rất nhiều mọi người nghĩ sẽ bình thường nhưng sau lưng đó mẹ mình chửi mình phải nói là như chó.Những câu tục xúc phạm bản thân mình.Thời gian đầu mình cũng không suy nghĩ nhiều mặc dù bố mẹ hay đánh chửi mình nhưng mình vẫn để im đó bố mẹ làm gì thì làm mình quen rồi.</p><p>Bố mình đánh chẳng lí do, năm đợt mình học online đợt dịch ạ em họ mình lớp 7 qua chơi lúc đó tớ ngồi học em ấy mở mic lên chửi cô giáo mình “dmm” mình đuổi nó xuống nhà ? Bố tớ lên đánh mình dã man không cần biết ai sai chỉ trích mình đánh mình thật sự kinh khủng lắm các bạn ạ.Cái đầu óc của con người là bộ phận quan trọng thực sự thì bố mình đánh đập mình dùng vũ khí và vũ lực vào đầu đến hiện tại bây giờ mình có thể cảm nhận được những cơn đau đầu thường xuyên.Cả hơn trăm trận đánh không lầm nào đánh vào đầu óc mình.Lần đập đầu vào tường lần đạp chân túm tóc kéo đầu mình chảy máu đầu mình khóc mặt không cảm xúc.</p><p>Vậy mẹ mình người mẹ của mình cổ vũ hãy đánh ch nó đi nó xứng đáng mà.Mình lúc đó không còn gì để nghĩ mọi người ạ.Mình tha thứ bố mẹ rất nhiều bố mẹ mình đánh chửi xong mình vẫn xuống phụ giúp.</p><p>Sức khoẻ mình yếu mình không thể phụ mẹ làm chè cùng được mình không làm mẹ nói mẹ chửi bố đánh bố mắng bà chửi bà đánh bà mắng.</p><p>Sau đó thêm một em trai nữa và mình chính thức được gọi là con ghẻ thôi.Hai em mình rất láo…em chửi mình còn khiêu khích mình không được sự yêu thương từ bố mẹ bị bố đánh.</p><p>Câu chuyện còn dài…gia đình mình rất kinh khủng…mình không muốn nói tiếp vì quá sợ hãi.</p><p>Đó là câu chuyện liên quan tới gia đình mình.</p><p><br/></p><p>Sau đây câu chuyện của riêng mình.</p><p>Tớ là một người con gái về trinh tiết của phụ nữ tớ mới 13 tuổi mà mất đi giá trị của con gái, cô giáo tớ biết tớ khóc rất nhiều…cô nói với mẹ mẹ tớ biết tớ rất cầu xin đừng nói với bố…tớ biết lỗi của tớ tớ có lỗi với mẹ rất nhiều…mẹ tớ doạ nói với bố tớ bỏ nhà đi cùng hội bạn và mấy bạn chỉ ở được với tớ tới trưa một mình tớ ngồi ở ghế vườn hoa không suy nghĩ ngồi xem điện thoại.</p><p>Mẹ bạn nyc nhắn cho mình tâm sự cùng mình…và nói chuyện với mẹ mình đồng ý không nói với bố…mẹ mình chửi mình nói mình trước mặt em gái 5 tuổi…em tớ đi nói cho cô nhân viên và con trai của cô ấy…mẹ tớ xúc phạm tớ trước cô ấy và ctrai cô ấy loại con gái lawng loangf…lúc chị họ tớ nói tớ mới biết em gái tớ đi nói ngkhac…</p><p>Ở trường tớ bị dính tin đồn…Tớ từng chơi với nhóm bạn bên lớp khác giờ tớ nghỉ chơi vì lí do nyc tớ thích bạn tớ…Sau lưng hai người tình cảm với nhau tớ biết nên tớ tạm dừng mối quan hệ…Bạn ấy ép tớ qhtd rất nhiều mọi người ạ ai trong hoàn cảnh mới hiểu được mọi người chỉ trích tớ cũng được tớ sẽ lắng nghe.Và mình từng nói với hội bạn đó tớ bị nyc ép và nym hiện tại của nyc mình đi loan tin cho trường…Tớ bị trêu và cà rất nhiều nhưng tớ vẫn mặc kệ và không quan tâm…</p><p>Và hiện tại nghỉ hè ở nhà còn kinh khủng hơn…Hằng ngày mẹ tớ đều nói tớ nói ẩn ý ạ về việc tớ mất giá trị bản thân…Tớ vẫn mặc kệ ^^..Mẹ tớ nói gì tớ không quan tâm…Tớ ốm đau mẹ tớ cũng không quan tâm…Tớ bị đau đầu đau mắt đau miệng đau tai đau chân đau tay đau bụng.Ngộ độc thức ăn đi ngoài nhiều thực sự rất mệt tớ nói với mẹ đều vô ích…Mẹ tớ chửi mắng tớ như con đ* tớ vẫn cố gắng với bệnh của mình…</p><p>Và tớ bị viêm âm đạo cấp xin mẹ mua thuốc để chữa khỏi mẹ tớ vẫn không quan tâm tớ vẫn cố gắn</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13455652-23-8-2023.mp3" length="5712936" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13455652</guid>
    <pubDate>Wed, 23 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>474</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-8-2023</itunes:title>
    <title>22-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: THANH     Chào anh Web5ngay,   Theo dõi anh đã lâu, em rất ngưỡng mộ tinh thần lạc quan và sự kiên trì, bền bỉ của anh. Nay được biết đến BlogTamsu này để em được giải bày một số tâm tư của mình.   Xin phép cho em giới thiệu một chút là năm nay em 25 tuổi, hiện tại em đang tập sự Luật sư tại công ty Luật. Em xin phép được vào thẳng vấn đề là em càng làm và càng học thì em càng cảm thấy nghịch lý rằng: em vừa phù hợp với ngành nhưng vừa không phù hợp với ngành. Ngh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THANH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Theo dõi anh đã lâu, em rất ngưỡng mộ tinh thần lạc quan và sự kiên trì, bền bỉ của anh. Nay được biết đến BlogTamsu này để em được giải bày một số tâm tư của mình.</p><p><br/></p><p>Xin phép cho em giới thiệu một chút là năm nay em 25 tuổi, hiện tại em đang tập sự Luật sư tại công ty Luật. Em xin phép được vào thẳng vấn đề là em càng làm và càng học thì em càng cảm thấy nghịch lý rằng: em vừa phù hợp với ngành nhưng vừa không phù hợp với ngành. Nghe rất nghịch lý nhưng đó là những gì em đang phải trải qua hằng ngày.</p><p><br/></p><p>Cụ thể, em cảm thấy em có cảm hứng với các “kỹ năng của ngành”, như kỹ năng tranh biện, tư vấn, kỹ năng nghiên cứu và các kỹ năng khác như kỹ năng viết cũng như tư duy phản biện,... Theo đó, em thấy thích ngành này từ những cái kỹ năng và tư duy cơ bản nói trên. Nhưng em lại vừa không thích ngành này do &quot;practice&quot; của ngành này thật sự &quot;hardcode&quot;, cụ thể là “workload” quá lớn và vì tính chất của ngành này là sự chuyên nghiệp cao nên đòi việc “commitment to urgent deadline” gần như là đặc sản không thể thiếu của ngành này. Điều này dẫn đến em thường xuyên bị stress và đã phải gánh chịu rất nhiều ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, em vẫn rất thích ngành này nên đang cố gắng “đánh đổi” hằng ngày và vẫn luôn tìm cách khắc phục “stress” khi đối diện với “deadline” qua các chia sẻ của anh (như Thiền, Chánh Niệm,...). Mặc dù vậy, em vẫn chưa thể thực sự vượt qua sự “stress hằng ngày” này.</p><p><br/></p><p>Em thấy anh Web5ngay thường xuyên nhận các tâm sự, giải bày “sự tiêu cực” của mọi người nhưng anh vẫn tư vấn một cách tích cực. Em cũng rất mong nhận được sự chia sẻ tích cực của anh. Em rất cảm ơn anh.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THANH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào anh Web5ngay,</p><p><br/></p><p>Theo dõi anh đã lâu, em rất ngưỡng mộ tinh thần lạc quan và sự kiên trì, bền bỉ của anh. Nay được biết đến BlogTamsu này để em được giải bày một số tâm tư của mình.</p><p><br/></p><p>Xin phép cho em giới thiệu một chút là năm nay em 25 tuổi, hiện tại em đang tập sự Luật sư tại công ty Luật. Em xin phép được vào thẳng vấn đề là em càng làm và càng học thì em càng cảm thấy nghịch lý rằng: em vừa phù hợp với ngành nhưng vừa không phù hợp với ngành. Nghe rất nghịch lý nhưng đó là những gì em đang phải trải qua hằng ngày.</p><p><br/></p><p>Cụ thể, em cảm thấy em có cảm hứng với các “kỹ năng của ngành”, như kỹ năng tranh biện, tư vấn, kỹ năng nghiên cứu và các kỹ năng khác như kỹ năng viết cũng như tư duy phản biện,... Theo đó, em thấy thích ngành này từ những cái kỹ năng và tư duy cơ bản nói trên. Nhưng em lại vừa không thích ngành này do &quot;practice&quot; của ngành này thật sự &quot;hardcode&quot;, cụ thể là “workload” quá lớn và vì tính chất của ngành này là sự chuyên nghiệp cao nên đòi việc “commitment to urgent deadline” gần như là đặc sản không thể thiếu của ngành này. Điều này dẫn đến em thường xuyên bị stress và đã phải gánh chịu rất nhiều ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.</p><p><br/></p><p>Tuy nhiên, em vẫn rất thích ngành này nên đang cố gắng “đánh đổi” hằng ngày và vẫn luôn tìm cách khắc phục “stress” khi đối diện với “deadline” qua các chia sẻ của anh (như Thiền, Chánh Niệm,...). Mặc dù vậy, em vẫn chưa thể thực sự vượt qua sự “stress hằng ngày” này.</p><p><br/></p><p>Em thấy anh Web5ngay thường xuyên nhận các tâm sự, giải bày “sự tiêu cực” của mọi người nhưng anh vẫn tư vấn một cách tích cực. Em cũng rất mong nhận được sự chia sẻ tích cực của anh. Em rất cảm ơn anh.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13440519-22-8-2023.mp3" length="8194987" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13440519</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>681</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-8-2023</itunes:title>
    <title>21-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NHÍM     Con chào thầy Năm và tất cả mọi người trong group ạ. Hiện tại con đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học về kinh tế. Khi con viết những dòng này là lúc con vừa trải qua kì thi cuối kì, đối với mọi người có lẽ thi cuối kì cũng chỉ là một kì thi bình thường nhưng đối với con thì kì thi này thực sự quan trọng. Vì nó sẽ quyết định đến điểm số và việc con có được học bổng hay không. Bởi từ ngày lên đại học, con đã đặt ra mục tiêu cho mình là đạt được h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHÍM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy Năm và tất cả mọi người trong group ạ.</p><p>Hiện tại con đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học về kinh tế. Khi con viết những dòng này là lúc con vừa trải qua kì thi cuối kì, đối với mọi người có lẽ thi cuối kì cũng chỉ là một kì thi bình thường nhưng đối với con thì kì thi này thực sự quan trọng. Vì nó sẽ quyết định đến điểm số và việc con có được học bổng hay không. Bởi từ ngày lên đại học, con đã đặt ra mục tiêu cho mình là đạt được học bổng, con cũng đã cố gắng và nỗ lực cho việc học của mình. Tuy nhiên thì 2 năm rồi con đều không đạt được và năm vừa rồi con chỉ thiếu 0,01 là đạt được mục tiêu của mình. Đôi khi con nghĩ chắc do mình thiếu may mắn, hoặc mình nỗ lực chưa đủ, mình chưa đủ giỏi. Nhưng mỗi khi học, con đều tâm niệm rằng cố gắng hết mình để dù kết quả có như thế nào thì cũng không hối hận.</p><p>Và đến năm thứ 3 thì con vẫn nghĩ rằng mình cố lên, mình chỉ cần đạt được 1 lần thôi cũng được. Nhưng... kì tích đã không xảy ra, trải qua kì thi vừa rồi, con đã rất buồn vì biết với kết quả như hiện tại thì sẽ không thể đạt được học bổng dù con đã cố gắng nhưng giờ lại có chút nuối tiếc, ước gì mình đã nỗ lực nhiều hơn nữa, đã cẩn thận nhiều hơn nữa để không xảy ra kết quả như hiện tại.</p><p>3 năm trôi qua, con vẫn không thể đạt được mục tiêu của mình dù con biết rằng còn nhiều thứ khác đáng để quan tâm hơn và nỗi buồn ngày hôm nay cũng sẽ qua đi và sau này nghĩ lại cũng không có gì to tát cả. Nhưng hiện giờ con suy nghĩ rất nhiều, con nghi ngờ về khả năng của bản thân và cảm thấy có lỗi với bố mẹ vì con từng ước rằng có một lần con sẽ được nói với bố mẹ rằng con đạt được học bổng rồi (mặc dù bố mẹ con không bắt ép gì cả)</p><p>Vài ngày hôm nay con đã nghĩ rằng dù mình không đạt được mục tiêu đề ra nhưng ít nhất thì bản thân đã nỗ lực, đã cố gắng và con đã nghĩ đến việc đặt ra những mục tiêu khác để học tập và thực hiện ngay từ bây giờ ( một phần để an ủi, một phần con không muốn bản thân mãi chôn vùi trong nỗi buồn và chậm lại) nhưng nỗi buồn cứ dai dẳng vài ngày hôm nay... Giờ cảm xúc trong con rất khó tả, con cũng không biết làm như thế nào để vượt qua nỗi buồn này mau vơi đi nữa...</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ!!!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NHÍM<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy Năm và tất cả mọi người trong group ạ.</p><p>Hiện tại con đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học về kinh tế. Khi con viết những dòng này là lúc con vừa trải qua kì thi cuối kì, đối với mọi người có lẽ thi cuối kì cũng chỉ là một kì thi bình thường nhưng đối với con thì kì thi này thực sự quan trọng. Vì nó sẽ quyết định đến điểm số và việc con có được học bổng hay không. Bởi từ ngày lên đại học, con đã đặt ra mục tiêu cho mình là đạt được học bổng, con cũng đã cố gắng và nỗ lực cho việc học của mình. Tuy nhiên thì 2 năm rồi con đều không đạt được và năm vừa rồi con chỉ thiếu 0,01 là đạt được mục tiêu của mình. Đôi khi con nghĩ chắc do mình thiếu may mắn, hoặc mình nỗ lực chưa đủ, mình chưa đủ giỏi. Nhưng mỗi khi học, con đều tâm niệm rằng cố gắng hết mình để dù kết quả có như thế nào thì cũng không hối hận.</p><p>Và đến năm thứ 3 thì con vẫn nghĩ rằng mình cố lên, mình chỉ cần đạt được 1 lần thôi cũng được. Nhưng... kì tích đã không xảy ra, trải qua kì thi vừa rồi, con đã rất buồn vì biết với kết quả như hiện tại thì sẽ không thể đạt được học bổng dù con đã cố gắng nhưng giờ lại có chút nuối tiếc, ước gì mình đã nỗ lực nhiều hơn nữa, đã cẩn thận nhiều hơn nữa để không xảy ra kết quả như hiện tại.</p><p>3 năm trôi qua, con vẫn không thể đạt được mục tiêu của mình dù con biết rằng còn nhiều thứ khác đáng để quan tâm hơn và nỗi buồn ngày hôm nay cũng sẽ qua đi và sau này nghĩ lại cũng không có gì to tát cả. Nhưng hiện giờ con suy nghĩ rất nhiều, con nghi ngờ về khả năng của bản thân và cảm thấy có lỗi với bố mẹ vì con từng ước rằng có một lần con sẽ được nói với bố mẹ rằng con đạt được học bổng rồi (mặc dù bố mẹ con không bắt ép gì cả)</p><p>Vài ngày hôm nay con đã nghĩ rằng dù mình không đạt được mục tiêu đề ra nhưng ít nhất thì bản thân đã nỗ lực, đã cố gắng và con đã nghĩ đến việc đặt ra những mục tiêu khác để học tập và thực hiện ngay từ bây giờ ( một phần để an ủi, một phần con không muốn bản thân mãi chôn vùi trong nỗi buồn và chậm lại) nhưng nỗi buồn cứ dai dẳng vài ngày hôm nay... Giờ cảm xúc trong con rất khó tả, con cũng không biết làm như thế nào để vượt qua nỗi buồn này mau vơi đi nữa...</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe ạ!!!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13440514-21-8-2023.mp3" length="6561185" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13440514</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>545</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-8-2023</itunes:title>
    <title>18-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BÔNG HOA MÀU XANH   Chào mọi người, Năm nay em 21 tuổi, vừa hoàn thành năm 3 Đại học ạ. Lúc thi lên cấp 3 em rớt trường chuyên, cộng thêm trải nghiệm 3 năm cấp 3 không mấy vui vẻ làm em thấy rất tiếc. Sau này lên Đại học em vào được trường top, nên xung quanh em toàn những bạn học cấp 3 trường chuyên-môi truờng tuyệt vời hơn trường cấp 3 của em. Điều này làm em thấy tủi thân và tự ti ghê ghớm trong 3 năm Đại học luôn, vì dù vào trường top nhưng em lại học chương t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÔNG HOA MÀU XANH<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p>Năm nay em 21 tuổi, vừa hoàn thành năm 3 Đại học ạ.</p><p>Lúc thi lên cấp 3 em rớt trường chuyên, cộng thêm trải nghiệm 3 năm cấp 3 không mấy vui vẻ làm em thấy rất tiếc. Sau này lên Đại học em vào được trường top, nên xung quanh em toàn những bạn học cấp 3 trường chuyên-môi truờng tuyệt vời hơn trường cấp 3 của em. Điều này làm em thấy tủi thân và tự ti ghê ghớm trong 3 năm Đại học luôn, vì dù vào trường top nhưng em lại học chương trình có điểm đầu vào thấp của trường. Nói chung em cứ luôn ước giá như mình học trường chuyên.</p><p>Môi trường Đại học của em khá tuyệt, có điều không hiểu sao em luôn cảm thấy khó khăn để tham gia các cuộc thi sinh viên. Có lẽ vì em quá tự ti nên không dám thi, em luôn cảm giác rất nặng nề khi tham gia các cuộc thi và cảm thấy cực kì tồi tệ về bản thân khi nhìn mọi người đi thi. Mọi người đều giỏi hơn mình, mọi người chê mình vì mình dở, em nghĩ vậy. Dù em cũng luôn nhắc bản thân là em giỏi theo cách của em (em cũng điểm cao, đạt nhiều thành tích ở cấp 2,3, em còn giỏi thể thao nữa). Em không cần phải giống ai đó, thế giới này công bằng và các bạn xứng đáng với thành tích đó vì các bạn hẳn là đã nỗ lực nhiều, hẳn là các bạn đã hi sinh nhiều thứ để tập trung vào học tập.</p><p>Em cũng có đi làm ở một vài start up và nhận thấy mình không hợp với môi trường đó. Em biết mình cần một môi trường chuyên nghiệp hơn ở các công ty lớn-nơi yêu cầu sự cạnh tranh khi đầu vào. Và em đang không đủ can đảm để đối diện với cảm giác giống như mình bị bóp nghẹt khi thi vào doanh nghiệp.</p><p>Em đang đứng trước hai lựa chọn thế này:</p><p>1. Đi làm ở bất kì đâu nhận mình (đương nhiên là sẽ nghiêm túc chọn lọc tìm hiểu) mà không nhất thiết phải làm ở các tập đoàn lớn</p><p>2. Đi học thêm kĩ năng (vì sẽ cần chuẩn bị ngoại ngữ, kiến thức chuyên môn, kết bạn cùng chí hướng lập team đi thi) để ứng tuyển ngay khi đợt tuyển dụng mở.</p><p>Việc lựa chọn làm em cảm thấy khó khăn là vì:</p><p>a. Em cảm thấy bất an khi mọi người đều có việc xịn, giỏi giang hơn, còn em thì đang chuẩn bị cho một kì thi mà em không chắc là mình được lọt top + em không tự tin mình sẽ vững vàng để cạnh tranh, học từng thứ một một cách kỉ luật.</p><p>b. Em luôn là học sinh giỏi văn, cũng enjoy việc vẽ vời nhưng em không take điều đó như một công việc chính để kiếm ra tiền. Thứ em đang theo đuổi công việc vốn cần nhiều hơn thế với sự phát triển của công nghệ. Kiểu như em phải học cách đọc số liệu. Nên em không tự tin mình có gì để hơn những bạn vừa giỏi số, vừa đi thi nhiều hơn em.</p><p>c. Lựa chọn đi làm ngay có lẽ sẽ an toàn hơn, nhưng sao nhỉ, em không chắc mình sẽ không buồn khi nghĩ về những gì mình bỏ lỡ. Mặt khác, trong lòng em cũng nôn nóng đi kiếm tiền để bame an tâm về em</p><p>Lời kết: Đây không hẳn là tâm sự buồn hay vui gì, chỉ là em tự cảm thấy trải nghiệm sống mình không nhiều lắm, mà tuổi lại không còn nhỏ nữa. Nên em áp lực nhiều thứ nào là tự lập kiếm tiền sớm, giỏi giang làm công ty xịn, nhưng vẫn phải là một người hạnh phúc (Tại hiện tại em thấy mình cũng hạnh phúc, dù không có việc làm nhưng em được tận hưởng hoàng hôn, làn gió, nói chuyện nhiều với bame, vẽ vời). Mà em đâu đủ sức để có được tất cả cùng lúc, kiểu như làm tốt việc mà vẫn có thời gian cho bạn bè gia đình í ạ.</p><p>Vì những lí do đó, em tìm đến tâm sự buồn vui, hi vọng sẽ có được góc nhìn khách quan và mới mẻ hơn từ mọi người. Em mong mình đủ bản lĩnh, can đảm và kỉ luật để vượt qua được cái vòng lẩn quẩn này. Em không biết lúc bài này lên em đang ra sao nữa. Vì hẳn là phải mất mấy tháng, mà mấy tháng cũng dài và khó khăn phết khi em rất nôn nóng giải quyết được những lo lắng này.</p><p>Nhưng em cảm ơn mọi người, cảm ơn gia đình web5ngay, và hơn hết là cháu cảm ơn &quot;chú web5ngay&quot; đã tạo ra một chương trình ý nghĩa thế này và duy trì nó ạ.</p><p>Chúc mọi người mọi điều tốt lành./.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÔNG HOA MÀU XANH<br/></b><br/></p><p>Chào mọi người,</p><p>Năm nay em 21 tuổi, vừa hoàn thành năm 3 Đại học ạ.</p><p>Lúc thi lên cấp 3 em rớt trường chuyên, cộng thêm trải nghiệm 3 năm cấp 3 không mấy vui vẻ làm em thấy rất tiếc. Sau này lên Đại học em vào được trường top, nên xung quanh em toàn những bạn học cấp 3 trường chuyên-môi truờng tuyệt vời hơn trường cấp 3 của em. Điều này làm em thấy tủi thân và tự ti ghê ghớm trong 3 năm Đại học luôn, vì dù vào trường top nhưng em lại học chương trình có điểm đầu vào thấp của trường. Nói chung em cứ luôn ước giá như mình học trường chuyên.</p><p>Môi trường Đại học của em khá tuyệt, có điều không hiểu sao em luôn cảm thấy khó khăn để tham gia các cuộc thi sinh viên. Có lẽ vì em quá tự ti nên không dám thi, em luôn cảm giác rất nặng nề khi tham gia các cuộc thi và cảm thấy cực kì tồi tệ về bản thân khi nhìn mọi người đi thi. Mọi người đều giỏi hơn mình, mọi người chê mình vì mình dở, em nghĩ vậy. Dù em cũng luôn nhắc bản thân là em giỏi theo cách của em (em cũng điểm cao, đạt nhiều thành tích ở cấp 2,3, em còn giỏi thể thao nữa). Em không cần phải giống ai đó, thế giới này công bằng và các bạn xứng đáng với thành tích đó vì các bạn hẳn là đã nỗ lực nhiều, hẳn là các bạn đã hi sinh nhiều thứ để tập trung vào học tập.</p><p>Em cũng có đi làm ở một vài start up và nhận thấy mình không hợp với môi trường đó. Em biết mình cần một môi trường chuyên nghiệp hơn ở các công ty lớn-nơi yêu cầu sự cạnh tranh khi đầu vào. Và em đang không đủ can đảm để đối diện với cảm giác giống như mình bị bóp nghẹt khi thi vào doanh nghiệp.</p><p>Em đang đứng trước hai lựa chọn thế này:</p><p>1. Đi làm ở bất kì đâu nhận mình (đương nhiên là sẽ nghiêm túc chọn lọc tìm hiểu) mà không nhất thiết phải làm ở các tập đoàn lớn</p><p>2. Đi học thêm kĩ năng (vì sẽ cần chuẩn bị ngoại ngữ, kiến thức chuyên môn, kết bạn cùng chí hướng lập team đi thi) để ứng tuyển ngay khi đợt tuyển dụng mở.</p><p>Việc lựa chọn làm em cảm thấy khó khăn là vì:</p><p>a. Em cảm thấy bất an khi mọi người đều có việc xịn, giỏi giang hơn, còn em thì đang chuẩn bị cho một kì thi mà em không chắc là mình được lọt top + em không tự tin mình sẽ vững vàng để cạnh tranh, học từng thứ một một cách kỉ luật.</p><p>b. Em luôn là học sinh giỏi văn, cũng enjoy việc vẽ vời nhưng em không take điều đó như một công việc chính để kiếm ra tiền. Thứ em đang theo đuổi công việc vốn cần nhiều hơn thế với sự phát triển của công nghệ. Kiểu như em phải học cách đọc số liệu. Nên em không tự tin mình có gì để hơn những bạn vừa giỏi số, vừa đi thi nhiều hơn em.</p><p>c. Lựa chọn đi làm ngay có lẽ sẽ an toàn hơn, nhưng sao nhỉ, em không chắc mình sẽ không buồn khi nghĩ về những gì mình bỏ lỡ. Mặt khác, trong lòng em cũng nôn nóng đi kiếm tiền để bame an tâm về em</p><p>Lời kết: Đây không hẳn là tâm sự buồn hay vui gì, chỉ là em tự cảm thấy trải nghiệm sống mình không nhiều lắm, mà tuổi lại không còn nhỏ nữa. Nên em áp lực nhiều thứ nào là tự lập kiếm tiền sớm, giỏi giang làm công ty xịn, nhưng vẫn phải là một người hạnh phúc (Tại hiện tại em thấy mình cũng hạnh phúc, dù không có việc làm nhưng em được tận hưởng hoàng hôn, làn gió, nói chuyện nhiều với bame, vẽ vời). Mà em đâu đủ sức để có được tất cả cùng lúc, kiểu như làm tốt việc mà vẫn có thời gian cho bạn bè gia đình í ạ.</p><p>Vì những lí do đó, em tìm đến tâm sự buồn vui, hi vọng sẽ có được góc nhìn khách quan và mới mẻ hơn từ mọi người. Em mong mình đủ bản lĩnh, can đảm và kỉ luật để vượt qua được cái vòng lẩn quẩn này. Em không biết lúc bài này lên em đang ra sao nữa. Vì hẳn là phải mất mấy tháng, mà mấy tháng cũng dài và khó khăn phết khi em rất nôn nóng giải quyết được những lo lắng này.</p><p>Nhưng em cảm ơn mọi người, cảm ơn gia đình web5ngay, và hơn hết là cháu cảm ơn &quot;chú web5ngay&quot; đã tạo ra một chương trình ý nghĩa thế này và duy trì nó ạ.</p><p>Chúc mọi người mọi điều tốt lành./.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13427213-18-8-2023.mp3" length="9436012" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13427213</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>785</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-8-2023</itunes:title>
    <title>17-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CÔ ĐƠN   Em xin chào thầy ạ E xin gởi tới thầy lời cảm ơn sâu sắc từ tận đáy lòng,nhờ những bài giảng trên youtube và những bài tâm sự kinh doanh đổi qua tri kỉ cảm xúc,e học hỏi được rất điều giá trị và thay đổi khá nhiều điều tích cực hơn trong cuộc sống. e hiện tại đã có gia đình và con trai hơn 1 tuổi,hiện tại thì cháu ở với ngoại và 2 vợ chồng thì đi làm xa. công việc hiện tại của e là làm bánh mì,e làm nghề đến bây giờ thì cũng hơn 15 năm rồi,không tài...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CÔ ĐƠN<br/></b><br/></p><p>Em xin chào thầy ạ</p><p>E xin gởi tới thầy lời cảm ơn sâu sắc từ tận đáy lòng,nhờ những bài giảng trên youtube và những bài tâm sự kinh doanh đổi qua tri kỉ cảm xúc,e học hỏi được rất điều giá trị và thay đổi khá nhiều điều tích cực hơn trong cuộc sống.</p><p>e hiện tại đã có gia đình và con trai hơn 1 tuổi,hiện tại thì cháu ở với ngoại và 2 vợ chồng thì đi làm xa.</p><p>công việc hiện tại của e là làm bánh mì,e làm nghề đến bây giờ thì cũng hơn 15 năm rồi,không tài giỏi hơn ai nhưng e tự tin vào bản thân cũng là thợ lành nghề,</p><p>hiện tại e đang xây dựng nền móng để phát triển sự nghiệp,e có những dự định lâu dài cho tương lai sau này</p><p>nhưng hiện tại e cảm thấy buồn,cô đơn,bất lực và hoàn toàn trống rỗng</p><p>e không biết tương lai mình sẽ đi tới đâu nhưng vẫn cố gắng kiên trì học hỏi mỗi ngày để có thể lo cho gia đình và con mình có 1 cuộc sống tốt hơn</p><p>hiện tại e vừa đi làm vừa tranh thủ thời gian rảnh để học hỏi về kinh doanh học đầu tư học tất cả những gì e nghĩ là cần thiết để e có 1 vốn kiến thức nhất định để e có thể kinh doanh trong tương lai</p><p>mỗi khi đi làm về bản thân thật sự mệt mỏi và rất là đau đầu thậm chí stress vì mỗi ngày e nhồi nhét quá nhiều thứ vào đầu,suy nghĩ quá nhiều vì tài chính của e bây giờ thực sự rất khó khăn</p><p>đợt vừa rồi e ở sài gòn có đầu tư kinh doanh,e vừa đi làm thuê vừa tự kinh doanh bên thực phẩm,e khá tự tin vì e có khá nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực của mình.nhưng rồi đại dịch covid ập tới và không làm ăn được gì và rồi e thất bại hoàn toàn và phải gánh thêm 1 số nợ khá lớn đối với bản thân e</p><p>vừa đi làm lo gia đình vừa phải trả nợ đến bây giờ khoảng nợ còn vài chục triệu</p><p>có thể 1 thời gian ngắn nữa e có thể trả hết số nợ này.</p><p>khoảng thời gian này đối với e là cực kì dài,không phải là vì nợ nần mà vì vợ e cứ mỗi lần thiếu thốn tài chính lại cau có khó chịu,mỗi lần nói chuyện lại soáy vào nỗi đau của e</p><p>ông đọc sách nhiều năm rồi được cái gì,ông suốt ngày học cái này học cái kia được cái gì,được 1 đống nợ đó chứ được cái gì đâu</p><p>e thất sự rất buồn và cố gắng nói chuyện cho vợ e hiểu là bây giờ muốn xây nhà trước tiên phải xây móng,xây móng vững trải rồi mình xây nhà mới có thể chắc chắn và bền vững được,nhưng bây giờ những lời nói của e hoàn toàn không có giá trị</p><p>đi làm về là vợ e lại ôm điện thoại lướt tiktok rồi xem phim suốt tới lúc đi ngủ cũng mở điện thoại ngủ luôn e nói cũng k được,cuộc sống hiện tại khó khăn đủ đường mà đi làm về có 2 vợ chồng mà cảm giác chỉ có 1 mình,không ai tâm sự không ai nói chuyện e lại lủi thủi một mình loay hoay giặt đồ làm linh tinh cho đỡ buồn rồi đi ngủ,mỗi ngày trôi qua nỗi buồn lại tăng lên.</p><p>e đã kiên nhẫn nói chuyện nói nặng nói nhẹ làm đủ mọi cách cũng k thay đổi được gì,cũng gần 1 năm rồi thật sự là e k còn kiên trì nỗi nữa.</p><p>cứ ở mãi như vậy chẳng khác nào ở 1 mình nhưng vì thương con nên cố gắng cứ cố gắng mãi nhưng đến bây giờ thực sự e không cố gắng nỗi nữa.tất cả tình cảm của e bây giờ thực sự chẳng còn gì</p><p>e muốn li dị nhưng nghĩ tội cho con còn quá nhỏ mà cuộc sống cứ tiếp tục như thế này e thật sự thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì</p><p>bây giờ cảm giác của e không biết phải nói như thế nào</p><p>nếu buông tay thì mình có vui hơn không?</p><p>nhưng mà ở như thế này e cũng không chịu nổi nữa</p><p>e xin thầy cho e lời khuyên e phải làm gì đây...</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI CÔ ĐƠN<br/></b><br/></p><p>Em xin chào thầy ạ</p><p>E xin gởi tới thầy lời cảm ơn sâu sắc từ tận đáy lòng,nhờ những bài giảng trên youtube và những bài tâm sự kinh doanh đổi qua tri kỉ cảm xúc,e học hỏi được rất điều giá trị và thay đổi khá nhiều điều tích cực hơn trong cuộc sống.</p><p>e hiện tại đã có gia đình và con trai hơn 1 tuổi,hiện tại thì cháu ở với ngoại và 2 vợ chồng thì đi làm xa.</p><p>công việc hiện tại của e là làm bánh mì,e làm nghề đến bây giờ thì cũng hơn 15 năm rồi,không tài giỏi hơn ai nhưng e tự tin vào bản thân cũng là thợ lành nghề,</p><p>hiện tại e đang xây dựng nền móng để phát triển sự nghiệp,e có những dự định lâu dài cho tương lai sau này</p><p>nhưng hiện tại e cảm thấy buồn,cô đơn,bất lực và hoàn toàn trống rỗng</p><p>e không biết tương lai mình sẽ đi tới đâu nhưng vẫn cố gắng kiên trì học hỏi mỗi ngày để có thể lo cho gia đình và con mình có 1 cuộc sống tốt hơn</p><p>hiện tại e vừa đi làm vừa tranh thủ thời gian rảnh để học hỏi về kinh doanh học đầu tư học tất cả những gì e nghĩ là cần thiết để e có 1 vốn kiến thức nhất định để e có thể kinh doanh trong tương lai</p><p>mỗi khi đi làm về bản thân thật sự mệt mỏi và rất là đau đầu thậm chí stress vì mỗi ngày e nhồi nhét quá nhiều thứ vào đầu,suy nghĩ quá nhiều vì tài chính của e bây giờ thực sự rất khó khăn</p><p>đợt vừa rồi e ở sài gòn có đầu tư kinh doanh,e vừa đi làm thuê vừa tự kinh doanh bên thực phẩm,e khá tự tin vì e có khá nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực của mình.nhưng rồi đại dịch covid ập tới và không làm ăn được gì và rồi e thất bại hoàn toàn và phải gánh thêm 1 số nợ khá lớn đối với bản thân e</p><p>vừa đi làm lo gia đình vừa phải trả nợ đến bây giờ khoảng nợ còn vài chục triệu</p><p>có thể 1 thời gian ngắn nữa e có thể trả hết số nợ này.</p><p>khoảng thời gian này đối với e là cực kì dài,không phải là vì nợ nần mà vì vợ e cứ mỗi lần thiếu thốn tài chính lại cau có khó chịu,mỗi lần nói chuyện lại soáy vào nỗi đau của e</p><p>ông đọc sách nhiều năm rồi được cái gì,ông suốt ngày học cái này học cái kia được cái gì,được 1 đống nợ đó chứ được cái gì đâu</p><p>e thất sự rất buồn và cố gắng nói chuyện cho vợ e hiểu là bây giờ muốn xây nhà trước tiên phải xây móng,xây móng vững trải rồi mình xây nhà mới có thể chắc chắn và bền vững được,nhưng bây giờ những lời nói của e hoàn toàn không có giá trị</p><p>đi làm về là vợ e lại ôm điện thoại lướt tiktok rồi xem phim suốt tới lúc đi ngủ cũng mở điện thoại ngủ luôn e nói cũng k được,cuộc sống hiện tại khó khăn đủ đường mà đi làm về có 2 vợ chồng mà cảm giác chỉ có 1 mình,không ai tâm sự không ai nói chuyện e lại lủi thủi một mình loay hoay giặt đồ làm linh tinh cho đỡ buồn rồi đi ngủ,mỗi ngày trôi qua nỗi buồn lại tăng lên.</p><p>e đã kiên nhẫn nói chuyện nói nặng nói nhẹ làm đủ mọi cách cũng k thay đổi được gì,cũng gần 1 năm rồi thật sự là e k còn kiên trì nỗi nữa.</p><p>cứ ở mãi như vậy chẳng khác nào ở 1 mình nhưng vì thương con nên cố gắng cứ cố gắng mãi nhưng đến bây giờ thực sự e không cố gắng nỗi nữa.tất cả tình cảm của e bây giờ thực sự chẳng còn gì</p><p>e muốn li dị nhưng nghĩ tội cho con còn quá nhỏ mà cuộc sống cứ tiếp tục như thế này e thật sự thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì</p><p>bây giờ cảm giác của e không biết phải nói như thế nào</p><p>nếu buông tay thì mình có vui hơn không?</p><p>nhưng mà ở như thế này e cũng không chịu nổi nữa</p><p>e xin thầy cho e lời khuyên e phải làm gì đây...</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13420874-17-8-2023.mp3" length="13546850" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13420874</guid>
    <pubDate>Thu, 17 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1127</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-8-2023</itunes:title>
    <title>16-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: HẮC LANG     Em sinh năm 2001 Em muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện về mối tình đầu vừa mới kết thúc của em , tụi em quen nhau vào năm 2020 khi đó em còn trẻ con em k hiểu được nên em luôn muốn chết vào giai đoạn đó vì em cảm thấy bản thân mình thật vô dụng em làm gì cũng sợ sai, rồi em dính vào đa cấp khi vào đó em gặp bạn và tụi em yêu nhau. Em cãi lời bố mẹ ra ở trọ với bạn đó và tụi em sống với nhau , lúc đó em bị trầm cảm nên trong đầu toàn tiêu cực mu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em sinh năm 2001 Em muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện về mối tình đầu vừa mới kết thúc của em , tụi em quen nhau vào năm 2020 khi đó em còn trẻ con em k hiểu được nên em luôn muốn chết vào giai đoạn đó vì em cảm thấy bản thân mình thật vô dụng em làm gì cũng sợ sai, rồi em dính vào đa cấp khi vào đó em gặp bạn và tụi em yêu nhau.</p><p>Em cãi lời bố mẹ ra ở trọ với bạn đó và tụi em sống với nhau , lúc đó em bị trầm cảm nên trong đầu toàn tiêu cực muốn chết nhưng bạn đó vẫn ở cạnh em và cố gắng làm em ổn hơn. Em nhớ những ngày tháng em không ngủ được bạn đó sẽ bảo em lấy xe hai đứa chở nhau tới 1h sáng hay là ý tưởng khi quá chán thì hai đứa đi lụm ve chai rồi bán, tuy cực nhưng em không hiểu tại sao là tâm hồn em được cứu rỗi vì em cảm thấy à thì ra làm mấy việc đó cũng k có gì đáng sợ và những nỗi sợ khác em cũng vượt qua được vì nhờ có bạn đó</p><p>Rồi dịch trở nên nặng tụi em không ở trọ cùng với nhau mà bạn ấy trở về tân uyên làm việc, em trở về dĩ an đi học để có thể xây dựng được tương lai tốt hơn cho em và bạn, thường thì một tuần em sẽ qua thăm vào chủ nhật mọi chuyện dần trở nên bình yên hơn và em cũng tính năm sau em sẽ nói với gia đình</p><p>rồi cho tới ngày 4/6/2023 bạn nhắn tin với em rằng bạn muốn làm bạn với em vì giờ bạn k còn yêu em nữa , lúc đầu thì em buồn lắm khóc hết hai ngày nhưng qua rồi em cảm thấy biết ơn vô cùng vì nếu không có bạn có khi năm đó em đã tự tử , bạn đã dạy em thật nhiều thứ, chữa lành và lắp đầy một phần tổn thương khi đó của em, em đã biết thương bố mẹ nhiều hơn , có một ước mơ riêng cho mình ,độc lập hơn hihi</p><p>Em hi vọng là mọi người sẽ có một tình yêu thật đẹp vì em cũng đã có một mối tình đầu thật đẹp , chia tay một cách văn minh và để lại trong em một thanh xuân không hối tiếc , tụi em đã từng yêu nhau hết mình và em cũng đã hết mình.</p><p>Em hi vọng sau này bạn đó hạnh phúc và e cũng vậy</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: HẮC LANG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em sinh năm 2001 Em muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện về mối tình đầu vừa mới kết thúc của em , tụi em quen nhau vào năm 2020 khi đó em còn trẻ con em k hiểu được nên em luôn muốn chết vào giai đoạn đó vì em cảm thấy bản thân mình thật vô dụng em làm gì cũng sợ sai, rồi em dính vào đa cấp khi vào đó em gặp bạn và tụi em yêu nhau.</p><p>Em cãi lời bố mẹ ra ở trọ với bạn đó và tụi em sống với nhau , lúc đó em bị trầm cảm nên trong đầu toàn tiêu cực muốn chết nhưng bạn đó vẫn ở cạnh em và cố gắng làm em ổn hơn. Em nhớ những ngày tháng em không ngủ được bạn đó sẽ bảo em lấy xe hai đứa chở nhau tới 1h sáng hay là ý tưởng khi quá chán thì hai đứa đi lụm ve chai rồi bán, tuy cực nhưng em không hiểu tại sao là tâm hồn em được cứu rỗi vì em cảm thấy à thì ra làm mấy việc đó cũng k có gì đáng sợ và những nỗi sợ khác em cũng vượt qua được vì nhờ có bạn đó</p><p>Rồi dịch trở nên nặng tụi em không ở trọ cùng với nhau mà bạn ấy trở về tân uyên làm việc, em trở về dĩ an đi học để có thể xây dựng được tương lai tốt hơn cho em và bạn, thường thì một tuần em sẽ qua thăm vào chủ nhật mọi chuyện dần trở nên bình yên hơn và em cũng tính năm sau em sẽ nói với gia đình</p><p>rồi cho tới ngày 4/6/2023 bạn nhắn tin với em rằng bạn muốn làm bạn với em vì giờ bạn k còn yêu em nữa , lúc đầu thì em buồn lắm khóc hết hai ngày nhưng qua rồi em cảm thấy biết ơn vô cùng vì nếu không có bạn có khi năm đó em đã tự tử , bạn đã dạy em thật nhiều thứ, chữa lành và lắp đầy một phần tổn thương khi đó của em, em đã biết thương bố mẹ nhiều hơn , có một ước mơ riêng cho mình ,độc lập hơn hihi</p><p>Em hi vọng là mọi người sẽ có một tình yêu thật đẹp vì em cũng đã có một mối tình đầu thật đẹp , chia tay một cách văn minh và để lại trong em một thanh xuân không hối tiếc , tụi em đã từng yêu nhau hết mình và em cũng đã hết mình.</p><p>Em hi vọng sau này bạn đó hạnh phúc và e cũng vậy</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13414703-16-8-2023.mp3" length="5069070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13414703</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>421</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-8-2023</itunes:title>
    <title>15-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NHẬT MINH 97    Theo dõi w5n đã lâu, nay em có đôi lời tâm sự đến với anh ạ!    Bản thân em thấy em là một người khá là kém cỏi trong cuộc sống này. Từ lúc em học cấp hai đã có lần bị xếp hạng cuối danh sách lớp và xém bị ở lại lớp năm ấy, một phần do tiếp xúc với trò chơi điện tử từ sớm nên em khá bỏ bê việc học. Nhờ có sự giúp đỡ của người thân và bạn bè, thầy cô nên thành tích học tập của em mới khá hơn, từ năm lớp 9 em chăm học hơn nhưng vẫn chỉ lè tè...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NHẬT MINH 97</p><p><br/><br/></p><p>Theo dõi w5n đã lâu, nay em có đôi lời tâm sự đến với anh ạ! </p><p>  Bản thân em thấy em là một người khá là kém cỏi trong cuộc sống này. Từ lúc em học cấp hai đã có lần bị xếp hạng cuối danh sách lớp và xém bị ở lại lớp năm ấy, một phần do tiếp xúc với trò chơi điện tử từ sớm nên em khá bỏ bê việc học. Nhờ có sự giúp đỡ của người thân và bạn bè, thầy cô nên thành tích học tập của em mới khá hơn, từ năm lớp 9 em chăm học hơn nhưng vẫn chỉ lè tè điểm thấp và rất khó khăn để đạt được học sinh khá( mọi người cho em là người chậm tiêu, khù khờ…). </p><p>Đến năm thi vào thpt thì em bị rớt trường nguyện vọng 1và may mắn vào được trường nguyện vọng 2 và từ đó em bị mất hết tất cả liên lạc của bạn cấp 2. Học cấp 3 em vẫn cố gắng để giỏi hơn nhưng nó vẫn cứ đều đều, lúc nào cũng thua thiệt so với mọi người. 3 năm học cấp 3 của em trôi qua nhanh chóng với thành tích học tập bình thường. </p><p>Và em thi tốt nghiệp với điểm số khá thấp nên phải học ở một trường cao đẳng kinh tế  nơi em sinh sống (vì đây là trường công lập nên học phí không quá đắt), 2 là học gần nhà sẽ nhẹ gánh cho gia đình em hơn về các chi phí như(ăn uống, chỗ ở, phương tiện đi lại). </p><p>Và mọi chuyện vẫn cứ thế lặp đi lặp lại, lực học em vẫn cứ đều đều, không một sự đột phá, tuy nhiên em cũng cố gắng không nợ môn nào để gia đình em không phải khổ sở vì tiền học của mình( gia đình kinh tế cũng khó khăn vào thời điểm ấy). </p><p>Em ra trường với tấm bằng trên tay và xin làm ở một số nơi đều bị đánh giá thấp ( họ vẫn nói  em chỉ là một thằng khờ), thực sự câu này em nghe từ thời thơ ấu đến giờ nó ghi sâu trong tiềm thức.). Em chuyển qua làm việc trái ngành (chạy tiệc, nhân viên phục vụ, bán hàng phụ gia đình) nhìn bạn bè có công việc ổn định em cảm thấy mặc cảm vô cùng, em trở nên lãng tránh bạn bè và không muốn gặp họ nữa vì xấu hổ.</p><p>Gia đình em thì có mở một quán cà phê nho nhỏ và em chuyển sang làm việc phụ giúp gia đình mình và không thuê quá nhiều nhận viên để giảm chi phí) đây hiện tại cũng là công việc hàng ngày của em. </p><p><br/><br/></p><p>Theo góc nhìn của anh thì em có phải là một người thất bại không ạ, là một người thất nghiệp và ăn bám gia đình. Hiện thì cả gia đình em phải cố gắng làm việc để trả nợ ngân hàng 500tr, em chỉ mong mình có thể kiếm thêm thu nhập để hỗ trợ gia đình để sớm thoát khỏi nợ nần. Cuộc sống 27 tuổi của em khá nhàm chán, sắp tới em đang định học thêm một kỹ năng mới liên quan đến thiết kế, vẽ tranh để kiếm thêm cơ hội cho mình. </p><p>Bản thân là một người theo dõi kênh anh gần 10 năm mà em lại không thành công như những kiến thức mà anh dạy, thiệt là xấu hổ hahaha. Cuối cùng xin cảm ơn anh đã lắng nghe câu chuyện của em, chúc mọi người có một ngày tốt lành!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NHẬT MINH 97</p><p><br/><br/></p><p>Theo dõi w5n đã lâu, nay em có đôi lời tâm sự đến với anh ạ! </p><p>  Bản thân em thấy em là một người khá là kém cỏi trong cuộc sống này. Từ lúc em học cấp hai đã có lần bị xếp hạng cuối danh sách lớp và xém bị ở lại lớp năm ấy, một phần do tiếp xúc với trò chơi điện tử từ sớm nên em khá bỏ bê việc học. Nhờ có sự giúp đỡ của người thân và bạn bè, thầy cô nên thành tích học tập của em mới khá hơn, từ năm lớp 9 em chăm học hơn nhưng vẫn chỉ lè tè điểm thấp và rất khó khăn để đạt được học sinh khá( mọi người cho em là người chậm tiêu, khù khờ…). </p><p>Đến năm thi vào thpt thì em bị rớt trường nguyện vọng 1và may mắn vào được trường nguyện vọng 2 và từ đó em bị mất hết tất cả liên lạc của bạn cấp 2. Học cấp 3 em vẫn cố gắng để giỏi hơn nhưng nó vẫn cứ đều đều, lúc nào cũng thua thiệt so với mọi người. 3 năm học cấp 3 của em trôi qua nhanh chóng với thành tích học tập bình thường. </p><p>Và em thi tốt nghiệp với điểm số khá thấp nên phải học ở một trường cao đẳng kinh tế  nơi em sinh sống (vì đây là trường công lập nên học phí không quá đắt), 2 là học gần nhà sẽ nhẹ gánh cho gia đình em hơn về các chi phí như(ăn uống, chỗ ở, phương tiện đi lại). </p><p>Và mọi chuyện vẫn cứ thế lặp đi lặp lại, lực học em vẫn cứ đều đều, không một sự đột phá, tuy nhiên em cũng cố gắng không nợ môn nào để gia đình em không phải khổ sở vì tiền học của mình( gia đình kinh tế cũng khó khăn vào thời điểm ấy). </p><p>Em ra trường với tấm bằng trên tay và xin làm ở một số nơi đều bị đánh giá thấp ( họ vẫn nói  em chỉ là một thằng khờ), thực sự câu này em nghe từ thời thơ ấu đến giờ nó ghi sâu trong tiềm thức.). Em chuyển qua làm việc trái ngành (chạy tiệc, nhân viên phục vụ, bán hàng phụ gia đình) nhìn bạn bè có công việc ổn định em cảm thấy mặc cảm vô cùng, em trở nên lãng tránh bạn bè và không muốn gặp họ nữa vì xấu hổ.</p><p>Gia đình em thì có mở một quán cà phê nho nhỏ và em chuyển sang làm việc phụ giúp gia đình mình và không thuê quá nhiều nhận viên để giảm chi phí) đây hiện tại cũng là công việc hàng ngày của em. </p><p><br/><br/></p><p>Theo góc nhìn của anh thì em có phải là một người thất bại không ạ, là một người thất nghiệp và ăn bám gia đình. Hiện thì cả gia đình em phải cố gắng làm việc để trả nợ ngân hàng 500tr, em chỉ mong mình có thể kiếm thêm thu nhập để hỗ trợ gia đình để sớm thoát khỏi nợ nần. Cuộc sống 27 tuổi của em khá nhàm chán, sắp tới em đang định học thêm một kỹ năng mới liên quan đến thiết kế, vẽ tranh để kiếm thêm cơ hội cho mình. </p><p>Bản thân là một người theo dõi kênh anh gần 10 năm mà em lại không thành công như những kiến thức mà anh dạy, thiệt là xấu hổ hahaha. Cuối cùng xin cảm ơn anh đã lắng nghe câu chuyện của em, chúc mọi người có một ngày tốt lành!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13408114-15-8-2023.mp3" length="10164515" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13408114</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>845</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-8-2023</itunes:title>
    <title>14-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LONG HOÀNG     Em xin chào thầy, xin chào mọi người,   Em cảm thấy tuyệt vọng về bản thân mình hiện tại, vì em đang thụt lùi hàng ngày. Em mắc 2 cơn nghiện này: nghiện game và nghiện th* d*m. Em chơi game 18h/1 ngày và thd 2 lần/1 ngày, và lặp lại liên tục trong khoảng 8 năm.   Hậu quả lớn nhất của nghiện game là hiện tại em gần như mất khả năng chủ động học tập, trước khi thi 2 ngày em mới học,... nên mặc dù đã là sinh viên năm 3 ngành IT của một trường có tiếng,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LONG HOÀNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy, xin chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy tuyệt vọng về bản thân mình hiện tại, vì em đang thụt lùi hàng ngày. Em mắc 2 cơn nghiện này: nghiện game và nghiện th* d*m. Em chơi game 18h/1 ngày và thd 2 lần/1 ngày, và lặp lại liên tục trong khoảng 8 năm.</p><p><br/></p><p>Hậu quả lớn nhất của nghiện game là hiện tại em gần như mất khả năng chủ động học tập, trước khi thi 2 ngày em mới học,... nên mặc dù đã là sinh viên năm 3 ngành IT của một trường có tiếng, em vẫn rất sợ đi phỏng vấn vì khi đi người tuyển dụng sẽ phát hiện ra em là người quá yếu kém. Nếu bây giờ rời xa game, em không biết phải làm gì, định ngồi vào bàn học tập thì đã mất gốc rồi, nên cứ trì hoãn tới 2-3 hôm trước khi thi rồi học vẹt.</p><p><br/></p><p>Hậu quả của cơn nghiện còn lại là hiện tại em không còn cảm xúc với mọi thứ. Đi du lịch với gia đình không còn thấy vui, đi chơi với người yêu cũng vậy, lười ra ngoài,...</p><p><br/></p><p>Em xin mọi người đừng vì những lời viết ngắn gọn của em mà hiểu lầm vấn đề này &quot;không nghiêm trọng&quot; hay &quot;m chưa tìm hiểu kĩ đâu&quot; hay &quot;vấn đề trẻ con&quot;.</p><p>8 năm qua, em đã làm mọi cách mình có thể tìm được để thoát khỏi 2 căn bệnh này, nhưng lâu nhất cũng chỉ 2 tháng.</p><p>Em còn niềm tin rằng mình sẽ vượt qua được 2 căn bệnh này, chỉ là giải pháp mình chưa chuẩn thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LONG HOÀNG<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy, xin chào mọi người,</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy tuyệt vọng về bản thân mình hiện tại, vì em đang thụt lùi hàng ngày. Em mắc 2 cơn nghiện này: nghiện game và nghiện th* d*m. Em chơi game 18h/1 ngày và thd 2 lần/1 ngày, và lặp lại liên tục trong khoảng 8 năm.</p><p><br/></p><p>Hậu quả lớn nhất của nghiện game là hiện tại em gần như mất khả năng chủ động học tập, trước khi thi 2 ngày em mới học,... nên mặc dù đã là sinh viên năm 3 ngành IT của một trường có tiếng, em vẫn rất sợ đi phỏng vấn vì khi đi người tuyển dụng sẽ phát hiện ra em là người quá yếu kém. Nếu bây giờ rời xa game, em không biết phải làm gì, định ngồi vào bàn học tập thì đã mất gốc rồi, nên cứ trì hoãn tới 2-3 hôm trước khi thi rồi học vẹt.</p><p><br/></p><p>Hậu quả của cơn nghiện còn lại là hiện tại em không còn cảm xúc với mọi thứ. Đi du lịch với gia đình không còn thấy vui, đi chơi với người yêu cũng vậy, lười ra ngoài,...</p><p><br/></p><p>Em xin mọi người đừng vì những lời viết ngắn gọn của em mà hiểu lầm vấn đề này &quot;không nghiêm trọng&quot; hay &quot;m chưa tìm hiểu kĩ đâu&quot; hay &quot;vấn đề trẻ con&quot;.</p><p>8 năm qua, em đã làm mọi cách mình có thể tìm được để thoát khỏi 2 căn bệnh này, nhưng lâu nhất cũng chỉ 2 tháng.</p><p>Em còn niềm tin rằng mình sẽ vượt qua được 2 căn bệnh này, chỉ là giải pháp mình chưa chuẩn thôi ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13401138-14-8-2023.mp3" length="9689609" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13401138</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>806</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-8-2023</itunes:title>
    <title>11-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TIỂU TỐT     Em kính chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Em là nữ đang học 12.   Tháng 6 ở giai đoạn chạy nước rút cho kì thi sắp tới. Em đang rất căng thẳng khi đối diện với nó.   Gia đình em không mấy khá giả nên luôn có mâu thuẫn. Sự ảnh hưởng của tôn giáo khiến họ có cách nhìn khác về cuộc sống này. Em rất tôn trọng và khá am hiểu về tôn giáo của mình nhưng em không bị "tôn giáo hóa" với cuộc sống của mình. Khi em đang học em sẽ bị nói ít nhất 2 câu và có hôm em h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TIỂU TỐT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em kính chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Em là nữ đang học 12.</p><p><br/></p><p>Tháng 6 ở giai đoạn chạy nước rút cho kì thi sắp tới. Em đang rất căng thẳng khi đối diện với nó.</p><p><br/></p><p>Gia đình em không mấy khá giả nên luôn có mâu thuẫn. Sự ảnh hưởng của tôn giáo khiến họ có cách nhìn khác về cuộc sống này. Em rất tôn trọng và khá am hiểu về tôn giáo của mình nhưng em không bị &quot;tôn giáo hóa&quot; với cuộc sống của mình. Khi em đang học em sẽ bị nói ít nhất 2 câu và có hôm em học đến 2h sáng sẽ bị..chỉ trích, những lời nói đó không xuất phát từ ý tốt mà vì em như một cái đinh trong mắt họ.</p><p><br/></p><p>Anh trai của em đã chọn đến một tu viện bình yên vì đã sớm giác ngộ con đường riêng của anh ấy. Vì vậy em được đối xử tốt hơn trước. Vì.. trước đây còn tệ hơn bây giờ. Qua nhiều năm, em không còn tự tác động vật lý lên cơ thể mình mỗi khi bị phỉ báng. Em biết chỉ có bản thân em mới biết và thúc đẩy những điều em đang làm.</p><p><br/></p><p>Mỗi tháng em sẽ được ba cho 1 khoản tiền nhưng khi trao nó có vẻ ông không mấy vui và coi đó là &quot;trách nhiệm&quot;. Mẹ thấy vậy và rất &quot;tiếc&quot; tại sao em lại được nhiều như thế. Và ở tháng này em phải xin thêm mẹ 500k cộng với 1 triệu đó để thay bình điện của xe. (Em nói dối chỉ thay một phần nhỏ nên xin 500k). Em không muốn ba mẹ mất thêm khoản tiền. Vì em từng làm thời vụ ở công xưởng nên em biết 1 ngày ở đó kinh khủng thế nào. Vì tâm lý không được ổn nên có lúc em nghĩ mình nên tiêu tiền của họ nhiều hơn, có lúc em cố ngăn bản thân mình lại. Em có một ước mơ có thể gọi là xa xỉ so với em hiện tại - một xuất thân bình thường và vô danh, tiểu tốt.</p><p>Không biết việc em tự bức xúc với &quot;họ&quot; như vậy có phải quá đáng không ạ? Họ từng đối xử tệ với em nhưng em luôn muốn báo đáp vì dù sao họ cũng dành nhiều thứ cho em. Em khó chịu trong lòng quá!</p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TIỂU TỐT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em kính chào Thầy và Gia đình Web5ngay. Em là nữ đang học 12.</p><p><br/></p><p>Tháng 6 ở giai đoạn chạy nước rút cho kì thi sắp tới. Em đang rất căng thẳng khi đối diện với nó.</p><p><br/></p><p>Gia đình em không mấy khá giả nên luôn có mâu thuẫn. Sự ảnh hưởng của tôn giáo khiến họ có cách nhìn khác về cuộc sống này. Em rất tôn trọng và khá am hiểu về tôn giáo của mình nhưng em không bị &quot;tôn giáo hóa&quot; với cuộc sống của mình. Khi em đang học em sẽ bị nói ít nhất 2 câu và có hôm em học đến 2h sáng sẽ bị..chỉ trích, những lời nói đó không xuất phát từ ý tốt mà vì em như một cái đinh trong mắt họ.</p><p><br/></p><p>Anh trai của em đã chọn đến một tu viện bình yên vì đã sớm giác ngộ con đường riêng của anh ấy. Vì vậy em được đối xử tốt hơn trước. Vì.. trước đây còn tệ hơn bây giờ. Qua nhiều năm, em không còn tự tác động vật lý lên cơ thể mình mỗi khi bị phỉ báng. Em biết chỉ có bản thân em mới biết và thúc đẩy những điều em đang làm.</p><p><br/></p><p>Mỗi tháng em sẽ được ba cho 1 khoản tiền nhưng khi trao nó có vẻ ông không mấy vui và coi đó là &quot;trách nhiệm&quot;. Mẹ thấy vậy và rất &quot;tiếc&quot; tại sao em lại được nhiều như thế. Và ở tháng này em phải xin thêm mẹ 500k cộng với 1 triệu đó để thay bình điện của xe. (Em nói dối chỉ thay một phần nhỏ nên xin 500k). Em không muốn ba mẹ mất thêm khoản tiền. Vì em từng làm thời vụ ở công xưởng nên em biết 1 ngày ở đó kinh khủng thế nào. Vì tâm lý không được ổn nên có lúc em nghĩ mình nên tiêu tiền của họ nhiều hơn, có lúc em cố ngăn bản thân mình lại. Em có một ước mơ có thể gọi là xa xỉ so với em hiện tại - một xuất thân bình thường và vô danh, tiểu tốt.</p><p>Không biết việc em tự bức xúc với &quot;họ&quot; như vậy có phải quá đáng không ạ? Họ từng đối xử tệ với em nhưng em luôn muốn báo đáp vì dù sao họ cũng dành nhiều thứ cho em. Em khó chịu trong lòng quá!</p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13381047-11-8-2023.mp3" length="6301632" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13381047</guid>
    <pubDate>Fri, 11 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>524</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-8-2023</itunes:title>
    <title>10-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN Chào anh và tất cả mọi người.   Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty củng cần mình. Em củng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nc xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh củng k đi đâu củng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẽ trước.  Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuống s...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN</p><p>Chào anh và tất cả mọi người.</p><p> </p><p>Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty củng cần mình. Em củng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nc xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh củng k đi đâu củng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẽ trước. </p><p>Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuống sân bay trên đường từ ĐN ra QT em bị ngợp chút xíu sau 4 năm ko về quê.</p><p> Lâu rồi em không thấy quán sửa xe bên đường, người thợ nhem nhuốc dầu và luyn, rồi cả quán ăn bình dân, con người bình dị ở đó... rồi tới mấy vùng quê, nhà tranh, những người đang làm nông, cuốc đất giữa trời nắng mùa hè. Trong em lúc đó: &quot; Ở mình còn cực quá, còn khổ nhiều quá&quot;  em rươm rướm nc mắt lúc nào không hay. Em thương cho sự bình dân đời thường đó, cho con người ở đó. Rồi mình trở về lại đây rồi cuộc sống thế nào. </p><p>Bởi em sống ở thành phố Seoul nhiều năm liền nên mình chứng kiến sự hào nhoàng của nó nhiều hơn là những gốc khuất khổ cực. </p><p><br/><br/></p><p>Em về quê được gặp người chú thành đạt, được chia sẽ nhiều thứ. Chú thím có khuyên là nếu được thì cố gắng ở bển thêm vài năm, nếu định cư được thì quá tốt. Trong em lúc đó củng đồng tình với điều đó, cho tới lúc sang lại đi làm lại thì trong em lại thay đổi. Bởi xa nhà, củng không quen bạn bè nhiều bởi sang đây toàn ng xa lạ đôi lúc bằng mặt không bằng lòng, xã giao cho vui nên em củng ít đi gặp gỡ ai, rồi áp lực làm việc của ng Hàn, họ bảo thủ nên đôi lúc mệt lắm ạ nhưng củng k phải vấn đề quan trọng nhất. </p><p><br/><br/></p><p>Em củng đắn đo rất nhiều, giờ mình làm mỗi tháng được củng nhiều tiền, giúp đỡ sửa nhà cho bame. Em có hỏi chị gái của mình là em có nên sang lại không? Chị củng bảo &quot;về VN em muốn làm nhiều thứ mà ko có vốn khó khăn lắm, chị bảo ráng vài năm kiếm thêm chút vốn về cho mình nhiều lựa chọn hơn...&quot;. </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mà những gì người lao động phải trả cho cái giá đó nhiều quá. Em đang đứng ở giữa ngã 4. </p><p>Em có thể ở lại hàn kiếm đc nhiều tiền, vẫn theo đuổi đam mê, nhưng tinh thần thì sẽ hư hao ít nhiều</p><p>Hoặc trở về VN kiếm đc ít tiền hơn, vẫn theo đuổi đam mê, trau dồi bản thân, đc trải nghiệm cùng bạn bè nhiều thứ, và tinh thần có lẽ sẽ ổn hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Em rất muốn được nghe chia sẽ từ tất cả mọi người. Anh 5 nếu có nhiều thời gian thì có thể chia sẽ lại cho em nhiều nhiều chút xíu đc không? Bởi e rất muốn nghe chân tình của anh. Em k sợ dài đâu ạ. </p><p>Em chân thành cảm ơn những tình cảm mà mọi người dành cho em ạ. </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 10-08-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13381035</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GUNHO.LN</p><p>Chào anh và tất cả mọi người.</p><p> </p><p>Hiện tại em đang ở Hàn, khoảng tháng 10 năm sau là em hết hợp đồng ở đây. Em vẫn có thể sang lại nếu em muốn, thực sự cty củng cần mình. Em củng đã tìm được đam mê để theo đuổi, em muốn trở thành guitarist, em học online. Cơm nc xong là em học, rồi ôm đàn, cuối tuần rảnh củng k đi đâu củng ở nhà tập và em theo đuổi nó được gần 2 năm từ trước bài chia sẽ trước. </p><p>Tết vừa rồi em về thăm VN, thực sự từ lúc bước xuống sân bay trên đường từ ĐN ra QT em bị ngợp chút xíu sau 4 năm ko về quê.</p><p> Lâu rồi em không thấy quán sửa xe bên đường, người thợ nhem nhuốc dầu và luyn, rồi cả quán ăn bình dân, con người bình dị ở đó... rồi tới mấy vùng quê, nhà tranh, những người đang làm nông, cuốc đất giữa trời nắng mùa hè. Trong em lúc đó: &quot; Ở mình còn cực quá, còn khổ nhiều quá&quot;  em rươm rướm nc mắt lúc nào không hay. Em thương cho sự bình dân đời thường đó, cho con người ở đó. Rồi mình trở về lại đây rồi cuộc sống thế nào. </p><p>Bởi em sống ở thành phố Seoul nhiều năm liền nên mình chứng kiến sự hào nhoàng của nó nhiều hơn là những gốc khuất khổ cực. </p><p><br/><br/></p><p>Em về quê được gặp người chú thành đạt, được chia sẽ nhiều thứ. Chú thím có khuyên là nếu được thì cố gắng ở bển thêm vài năm, nếu định cư được thì quá tốt. Trong em lúc đó củng đồng tình với điều đó, cho tới lúc sang lại đi làm lại thì trong em lại thay đổi. Bởi xa nhà, củng không quen bạn bè nhiều bởi sang đây toàn ng xa lạ đôi lúc bằng mặt không bằng lòng, xã giao cho vui nên em củng ít đi gặp gỡ ai, rồi áp lực làm việc của ng Hàn, họ bảo thủ nên đôi lúc mệt lắm ạ nhưng củng k phải vấn đề quan trọng nhất. </p><p><br/><br/></p><p>Em củng đắn đo rất nhiều, giờ mình làm mỗi tháng được củng nhiều tiền, giúp đỡ sửa nhà cho bame. Em có hỏi chị gái của mình là em có nên sang lại không? Chị củng bảo &quot;về VN em muốn làm nhiều thứ mà ko có vốn khó khăn lắm, chị bảo ráng vài năm kiếm thêm chút vốn về cho mình nhiều lựa chọn hơn...&quot;. </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mà những gì người lao động phải trả cho cái giá đó nhiều quá. Em đang đứng ở giữa ngã 4. </p><p>Em có thể ở lại hàn kiếm đc nhiều tiền, vẫn theo đuổi đam mê, nhưng tinh thần thì sẽ hư hao ít nhiều</p><p>Hoặc trở về VN kiếm đc ít tiền hơn, vẫn theo đuổi đam mê, trau dồi bản thân, đc trải nghiệm cùng bạn bè nhiều thứ, và tinh thần có lẽ sẽ ổn hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Em rất muốn được nghe chia sẽ từ tất cả mọi người. Anh 5 nếu có nhiều thời gian thì có thể chia sẽ lại cho em nhiều nhiều chút xíu đc không? Bởi e rất muốn nghe chân tình của anh. Em k sợ dài đâu ạ. </p><p>Em chân thành cảm ơn những tình cảm mà mọi người dành cho em ạ. </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 10-08-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13381035</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13381035-10-8-2023.mp3" length="7918194" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13381035</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>658</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-8-2023</itunes:title>
    <title>9-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NOAH     Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua.   Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra.   Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mố...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NOAH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua.</p><p><br/></p><p>Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra.</p><p><br/></p><p>Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mối quan hệ chóng vánh, và hầu hết mối quan hệ nào cũng để lại một vết xước trong em, có những mối quan hệ mà những bạn nam đã có những hành động thiếu tôn trọng, cụ thể là gì thì em xin giấu kín. Nhưng em của thời đó thì biết cái gì, cứ trơ ra rồi mối quan hệ nào kết thúc thì thôi. Đến cuối năm cấp 3, thì em say nắng một bạn nữ, bạn ấy rất ga lăng và đối xử tốt với không chỉ mình em, em đã nghĩ giữa em và bạn ấy đã có một quãng thời gian thật đẹp (nếu như bạn ấy ít phũ phàng với em hơn), trải qua nhiều chuyện đau thương, crush của em và cô bạn thân của em thành đôi. Sau đó, em lâm vào trầm cảm với các biểu hiện u uất thường gặp cũng như tự hành hạ bản thân và nghĩ đến cái ch*t.</p><p><br/></p><p>“Nhưng chờ chút đã, mình không được như thế này nữa, mình phải lý trí hơn và không được để cảm xúc chi phối bản thân.”. Em đã nghĩ như vậy rồi lao đầu vào tâm lý học, các bài giảng, các clip, các tips v.v… cái nào em cũng coi hết. Rồi sau đó, vì trở nên quá lý trí nên em quên đi cảm xúc của bản thân, và không nhận ra bản thân cũng đã uất ức và tổn thương đến nhường nào. Cứ như một con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa, rồi nhận lấy hết tổn thương này đến tổn thương khác.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu đuối sức ở năm 3 đại học.</p><p><br/></p><p>Cho đến khi em bị phê bình trong một buổi họp ban chấp hành, cảm xúc của em sụp đổ. Những câu nói lớn tiếng và vồ vập khiến em sợ hãi, lúc này một con thú đầy thương tích bị dồn vào đường cùng chỉ biết gắng gượng chống chọi với thứ đáng sợ trước mắt. Trên đường trở về em đã khóc thật to, rồi những chuyện xảy ra trước đây cứ hiện lên, có nhiều điều mà đến tận lúc này em mới nhận thấy, à thì ra nó đã gây tổn thương cho mình nhiều đến vậy. Cho đến tận lúc gần về tới nhà, em đã suy nghĩ một câu như thế này: “Không sao mà, t hiểu mà, m đã cố gắng rất nhiều phải không, m cũng đã khổ sở lắm rồi, không sao hết…”. Mọi thứ trong em như vỡ oà, em khóc nấc lên như một đứa con nít.</p><p><br/></p><p>Nhiều tháng sau, em phát hiện bản thân có những dấu hiệu liên quan đến Hội chứng rối loạn phổ tự kỷ. (Khó khăn khi tự chăm sóc bản thân (ăn uống, ăn mặc, ngủ nghỉ,… ít nhiều đều có sự trợ giúp của gia đình và người yêu), thiếu sự quan tâm hoặc vô cảm đối với người khác, giác quan nhạy cảm (như việc sử dụng bông tắm, hoặc mặc quần áo thô ráp, có lưới, hoặc lông đều dẫn đến sự khó chịu,…)</p><p><br/></p><p>Tự kỷ ở Việt Nam không phổ biến, nếu có thì chỉ nói đến trẻ em, hiện tại em đang tìm kiếm các cách trợ giúp để em có thể cải thiện cuộc sống, và nhận thức nhiều hơn ở các mặt như: cuộc sống cá nhân, tương tác xã hội, nhận biết các cảm xúc, v.v…</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, chưa có gì là xác thực cả, em cũng đang tìm kiếm các phòng khám tâm lý về Tự kỷ uy tín để được chẩn đoán chính thức, nếu có ai biết về những thông tin này, em rất vui nếu mọi người có thể chia sẻ nó với em.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NOAH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người, em tên là Noah - một cô gái dễ thương vừa bước qua tuổi 21 vào năm nay. Em ấp ủ dự định viết bài này từ khá lâu, một bài viết về câu chuyện của em và những điều em đã trải qua.</p><p><br/></p><p>Em đã sống vô tư, ít suy nghĩ từ nhỏ, đôi lúc nó trở nên vô tri vô giác (em nghĩ cụm này có vẻ thích hợp với em hơn), thế rồi nó dẫn đến những điều tổn thương mà mãi về sau này em mới nhận ra.</p><p><br/></p><p>Từ giữa năm cấp 2 đến giữa năm cấp 3, em đã trải qua khá nhiều mối quan hệ chóng vánh, và hầu hết mối quan hệ nào cũng để lại một vết xước trong em, có những mối quan hệ mà những bạn nam đã có những hành động thiếu tôn trọng, cụ thể là gì thì em xin giấu kín. Nhưng em của thời đó thì biết cái gì, cứ trơ ra rồi mối quan hệ nào kết thúc thì thôi. Đến cuối năm cấp 3, thì em say nắng một bạn nữ, bạn ấy rất ga lăng và đối xử tốt với không chỉ mình em, em đã nghĩ giữa em và bạn ấy đã có một quãng thời gian thật đẹp (nếu như bạn ấy ít phũ phàng với em hơn), trải qua nhiều chuyện đau thương, crush của em và cô bạn thân của em thành đôi. Sau đó, em lâm vào trầm cảm với các biểu hiện u uất thường gặp cũng như tự hành hạ bản thân và nghĩ đến cái ch*t.</p><p><br/></p><p>“Nhưng chờ chút đã, mình không được như thế này nữa, mình phải lý trí hơn và không được để cảm xúc chi phối bản thân.”. Em đã nghĩ như vậy rồi lao đầu vào tâm lý học, các bài giảng, các clip, các tips v.v… cái nào em cũng coi hết. Rồi sau đó, vì trở nên quá lý trí nên em quên đi cảm xúc của bản thân, và không nhận ra bản thân cũng đã uất ức và tổn thương đến nhường nào. Cứ như một con thiêu thân cứ lao đầu vào lửa, rồi nhận lấy hết tổn thương này đến tổn thương khác.</p><p><br/></p><p>Em bắt đầu đuối sức ở năm 3 đại học.</p><p><br/></p><p>Cho đến khi em bị phê bình trong một buổi họp ban chấp hành, cảm xúc của em sụp đổ. Những câu nói lớn tiếng và vồ vập khiến em sợ hãi, lúc này một con thú đầy thương tích bị dồn vào đường cùng chỉ biết gắng gượng chống chọi với thứ đáng sợ trước mắt. Trên đường trở về em đã khóc thật to, rồi những chuyện xảy ra trước đây cứ hiện lên, có nhiều điều mà đến tận lúc này em mới nhận thấy, à thì ra nó đã gây tổn thương cho mình nhiều đến vậy. Cho đến tận lúc gần về tới nhà, em đã suy nghĩ một câu như thế này: “Không sao mà, t hiểu mà, m đã cố gắng rất nhiều phải không, m cũng đã khổ sở lắm rồi, không sao hết…”. Mọi thứ trong em như vỡ oà, em khóc nấc lên như một đứa con nít.</p><p><br/></p><p>Nhiều tháng sau, em phát hiện bản thân có những dấu hiệu liên quan đến Hội chứng rối loạn phổ tự kỷ. (Khó khăn khi tự chăm sóc bản thân (ăn uống, ăn mặc, ngủ nghỉ,… ít nhiều đều có sự trợ giúp của gia đình và người yêu), thiếu sự quan tâm hoặc vô cảm đối với người khác, giác quan nhạy cảm (như việc sử dụng bông tắm, hoặc mặc quần áo thô ráp, có lưới, hoặc lông đều dẫn đến sự khó chịu,…)</p><p><br/></p><p>Tự kỷ ở Việt Nam không phổ biến, nếu có thì chỉ nói đến trẻ em, hiện tại em đang tìm kiếm các cách trợ giúp để em có thể cải thiện cuộc sống, và nhận thức nhiều hơn ở các mặt như: cuộc sống cá nhân, tương tác xã hội, nhận biết các cảm xúc, v.v…</p><p><br/></p><p>Cuối cùng, chưa có gì là xác thực cả, em cũng đang tìm kiếm các phòng khám tâm lý về Tự kỷ uy tín để được chẩn đoán chính thức, nếu có ai biết về những thông tin này, em rất vui nếu mọi người có thể chia sẻ nó với em.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13375094-9-8-2023.mp3" length="8567403" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13375094</guid>
    <pubDate>Wed, 09 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>712</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-8-2023</itunes:title>
    <title>8-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ     Em xin chào thầy Năm và gia đình Web5ngay.   Em không biết được em có nên tha thứ cho ba ruột và ông nội của mình hay không, sau những gì mà hai người họ đã làm với em từ bé cho tới tận bây giờ…   Kí ức của em vẫn rất rõ ràng. Ngày bé, chắc lúc đó em 4-5 tuổi gì đó, ba mẹ đi làm rẫy, để hai chị em của em ở nhà cho ông nội của em trông. Lúc đó, ông nội em lo..t quần áo em ra, và làm gì thì mọi người cũng có thể hình dung được. Xong xuôi, ông còn đe d...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và gia đình Web5ngay.</p><p><br/></p><p>Em không biết được em có nên tha thứ cho ba ruột và ông nội của mình hay không, sau những gì mà hai người họ đã làm với em từ bé cho tới tận bây giờ…</p><p><br/></p><p>Kí ức của em vẫn rất rõ ràng. Ngày bé, chắc lúc đó em 4-5 tuổi gì đó, ba mẹ đi làm rẫy, để hai chị em của em ở nhà cho ông nội của em trông. Lúc đó, ông nội em lo..t quần áo em ra, và làm gì thì mọi người cũng có thể hình dung được. Xong xuôi, ông còn đe dọa là không được nói cho ba mẹ biết. Đó là lần đầu tiên, cũng là lần bắt đầu cho những chuỗi ngày bị xâm hại tình dc trong câm lặng của em. Em cũng chả nhớ em bị ông nội của mình lạm dụng bao nhiêu lần nữa, chỉ nhớ mỗi lần ông đều dụ dỗ, đe dọa em không được nói với ba mẹ. Tới lúc em chỉ biết máy móc mà lặp lại những gì ông nói.</p><p><br/></p><p>Có một lần, em lấy hết can đảm kể chuyện cho ba nghe. (Mà giờ nghĩ lại sao em ngu vậy chứ, nói cho ổng nghe cũng chả được gì, chắc lúc đó em đã nghĩ rằng khi kể cho ba nghe, có khi ba sẽ thông cảm và thương em hơn chăng?)</p><p>Thì sau khi kể, ngay lập tức, ba gạt phăng và cấm em kể lung tung cho người khác nghe. Rồi em nghe ba hỏi ông một câu: “Ba làm gì mà để nó nói con vậy? Ông nội chỉ trả lời là ba giỡn với cháu, và chấm hết. Không có gì tiếp theo nữa, không hành động, không lời nói, không làm bất cứ cái gì để bảo vệ em. Mặc cho em cứ tiếp tục bị xâm hại cho tới năm em học lớp 7 thì mới hết, vì lúc đó gia đình em cũng chẳng còn.</p><p><br/></p><p>Giờ tới lượt ba em. Em nghe mẹ kể: Khi còn trong bụng mẹ, ổng đã nổi máu đánh đập mẹ em dã man. Mẹ suýt xảy thai em. Tới khi em ra đời, ổng cũng chẳng có mặt bên cạnh. Mẹ sinh em xong không có một ngàn nào, nằm trong bệnh viên vớ được cái bánh bao thiu người ta để lại mà ăn dằn bụng lấy sức. Người ta thương quá mà cho hai mẹ con chút đồ ăn. Tới khi mẹ đưa em về, được mười mấy ngày tuổi, vì em khóc mà ổng đá em một cái bay từ trên nôi lọt xuống đất. May là em không chết. Và từ đó trở đi là những chuỗi ngày em bị ổng bạo hành vũ lực.</p><p><br/></p><p>Ổng lên rừng chặt cả bó trúc, về đánh hai chị em của em tới khi nát thì đi chặt tiếp thêm bó nữa. Em cũng chẳng biết em bị đánh lên người bao nhiêu bó trúc nữa. Rồi khi thấy bó trúc không bền, ổng bện dây điện của nồi cơm điện lại, như tóc mà được bện lại vậy, để đánh em. Đánh em mà em không la thì ổng vừa đánh vừa chửi bao nhiêu từ tục tĩu như l** m* mày, thứ con đ* chó này nọ, trơ trơ cái mặt. Em mà la hét lên xin tha thì ổng đánh càng hăng, vừa đánh vừa đay nghiến :”la nè.. la nè…”</p><p><br/></p><p>Người em không tuần nào là không có vết bầm.</p><p><br/></p><p>Người ta nói trời đánh tránh bữa ăn, khi em ăn cơm mà ham xem hoạt hình thì ổng chụp nguyên cái tô canh nóng lên đầu em và lại lôi em ra đánh.</p><p>Em bị đánh bao nhiêu năm thì mẹ em và em trai của em cũng bị đánh bao nhiêu năm như vậy. Mẹ em thì ổng dùng nắm đấm mà đấm như kẻ thù á. Ổng đánh mà mẹ chịu không nỗi, bỏ nhà đi, nhưng thương em quá lại mò về và lại bị đánh.</p><p><br/></p><p>Rồi em trai của em thì cũng bị đánh quá, bỏ nhà đi bụi khi mới có lớp 5. Và nghỉ học bươn chải đi làm luôn từ đó tới giờ.</p><p><br/></p><p>Em thì ráng mà đi học, sống trong sự lo âu và bị đánh mỗi tuần, có khi là mỗi ngày. Mọi sự việc đỉnh điểm khi em lên năm lớp bảy. Em nghe hàng xóm bày cách, thế là hai chị em, lên công an phường trình báo, rồi canh lúc ổng chuẩn bị đánh mẹ em gọi công an tới bắt ổng. Ổng bị triệu tập rồi có bị phạt hành chính gì đó. Nhưng sau lần đó ổng về đập em một tăng te tua, còn cấm em đi học với lí do: “Mày đi học nuôi chồng con mày chứ nuôi gì tao mà phải đi học” Mẹ em lúc đó kiểu có sức mạnh nào đó, dám đứng lên ngăn cản: “Con cứ đi học đi, học là học cho con mà” Xong cái ổng lao vào đấm mẹ em. Rồi lấy búa đập lên đầu hai mẹ con. May là hai mẹ con vẫn chưa chết.</p><p>Một ngày nọ, e</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MY MẠNH MẼ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm và gia đình Web5ngay.</p><p><br/></p><p>Em không biết được em có nên tha thứ cho ba ruột và ông nội của mình hay không, sau những gì mà hai người họ đã làm với em từ bé cho tới tận bây giờ…</p><p><br/></p><p>Kí ức của em vẫn rất rõ ràng. Ngày bé, chắc lúc đó em 4-5 tuổi gì đó, ba mẹ đi làm rẫy, để hai chị em của em ở nhà cho ông nội của em trông. Lúc đó, ông nội em lo..t quần áo em ra, và làm gì thì mọi người cũng có thể hình dung được. Xong xuôi, ông còn đe dọa là không được nói cho ba mẹ biết. Đó là lần đầu tiên, cũng là lần bắt đầu cho những chuỗi ngày bị xâm hại tình dc trong câm lặng của em. Em cũng chả nhớ em bị ông nội của mình lạm dụng bao nhiêu lần nữa, chỉ nhớ mỗi lần ông đều dụ dỗ, đe dọa em không được nói với ba mẹ. Tới lúc em chỉ biết máy móc mà lặp lại những gì ông nói.</p><p><br/></p><p>Có một lần, em lấy hết can đảm kể chuyện cho ba nghe. (Mà giờ nghĩ lại sao em ngu vậy chứ, nói cho ổng nghe cũng chả được gì, chắc lúc đó em đã nghĩ rằng khi kể cho ba nghe, có khi ba sẽ thông cảm và thương em hơn chăng?)</p><p>Thì sau khi kể, ngay lập tức, ba gạt phăng và cấm em kể lung tung cho người khác nghe. Rồi em nghe ba hỏi ông một câu: “Ba làm gì mà để nó nói con vậy? Ông nội chỉ trả lời là ba giỡn với cháu, và chấm hết. Không có gì tiếp theo nữa, không hành động, không lời nói, không làm bất cứ cái gì để bảo vệ em. Mặc cho em cứ tiếp tục bị xâm hại cho tới năm em học lớp 7 thì mới hết, vì lúc đó gia đình em cũng chẳng còn.</p><p><br/></p><p>Giờ tới lượt ba em. Em nghe mẹ kể: Khi còn trong bụng mẹ, ổng đã nổi máu đánh đập mẹ em dã man. Mẹ suýt xảy thai em. Tới khi em ra đời, ổng cũng chẳng có mặt bên cạnh. Mẹ sinh em xong không có một ngàn nào, nằm trong bệnh viên vớ được cái bánh bao thiu người ta để lại mà ăn dằn bụng lấy sức. Người ta thương quá mà cho hai mẹ con chút đồ ăn. Tới khi mẹ đưa em về, được mười mấy ngày tuổi, vì em khóc mà ổng đá em một cái bay từ trên nôi lọt xuống đất. May là em không chết. Và từ đó trở đi là những chuỗi ngày em bị ổng bạo hành vũ lực.</p><p><br/></p><p>Ổng lên rừng chặt cả bó trúc, về đánh hai chị em của em tới khi nát thì đi chặt tiếp thêm bó nữa. Em cũng chẳng biết em bị đánh lên người bao nhiêu bó trúc nữa. Rồi khi thấy bó trúc không bền, ổng bện dây điện của nồi cơm điện lại, như tóc mà được bện lại vậy, để đánh em. Đánh em mà em không la thì ổng vừa đánh vừa chửi bao nhiêu từ tục tĩu như l** m* mày, thứ con đ* chó này nọ, trơ trơ cái mặt. Em mà la hét lên xin tha thì ổng đánh càng hăng, vừa đánh vừa đay nghiến :”la nè.. la nè…”</p><p><br/></p><p>Người em không tuần nào là không có vết bầm.</p><p><br/></p><p>Người ta nói trời đánh tránh bữa ăn, khi em ăn cơm mà ham xem hoạt hình thì ổng chụp nguyên cái tô canh nóng lên đầu em và lại lôi em ra đánh.</p><p>Em bị đánh bao nhiêu năm thì mẹ em và em trai của em cũng bị đánh bao nhiêu năm như vậy. Mẹ em thì ổng dùng nắm đấm mà đấm như kẻ thù á. Ổng đánh mà mẹ chịu không nỗi, bỏ nhà đi, nhưng thương em quá lại mò về và lại bị đánh.</p><p><br/></p><p>Rồi em trai của em thì cũng bị đánh quá, bỏ nhà đi bụi khi mới có lớp 5. Và nghỉ học bươn chải đi làm luôn từ đó tới giờ.</p><p><br/></p><p>Em thì ráng mà đi học, sống trong sự lo âu và bị đánh mỗi tuần, có khi là mỗi ngày. Mọi sự việc đỉnh điểm khi em lên năm lớp bảy. Em nghe hàng xóm bày cách, thế là hai chị em, lên công an phường trình báo, rồi canh lúc ổng chuẩn bị đánh mẹ em gọi công an tới bắt ổng. Ổng bị triệu tập rồi có bị phạt hành chính gì đó. Nhưng sau lần đó ổng về đập em một tăng te tua, còn cấm em đi học với lí do: “Mày đi học nuôi chồng con mày chứ nuôi gì tao mà phải đi học” Mẹ em lúc đó kiểu có sức mạnh nào đó, dám đứng lên ngăn cản: “Con cứ đi học đi, học là học cho con mà” Xong cái ổng lao vào đấm mẹ em. Rồi lấy búa đập lên đầu hai mẹ con. May là hai mẹ con vẫn chưa chết.</p><p>Một ngày nọ, e</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13367051-8-8-2023.mp3" length="8604376" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13367051</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>715</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-8-2023</itunes:title>
    <title>7-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KHA KHẢ ÁI   Vốn em định viết một bài tâm sự thật là dài do đang dâng trào cảm xúc mà vào form thì thấy "cố gắng viết súc tích" có chút hơi hơi hụt hẫng.   Chào thầy 5 và mọi người trong group em là học sinh cấp 3, đang tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Ngày hôm nay có một bạn chó không biết trai hay gái nhà hàng xóm tới nằm dưới gốc cây vừng nhà em. Nghe nói là nó xa chủ cũ nên nó buồn 3 ngày rồi. E với e gái e ra ngồi chơi với nó ,cho đồ ăn, mở nhạc mà nó k thèm quan tâ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHA KHẢ ÁI<br/></b><br/></p><p>Vốn em định viết một bài tâm sự thật là dài do đang dâng trào cảm xúc mà vào form thì thấy &quot;cố gắng viết súc tích&quot; có chút hơi hơi hụt hẫng.</p><p><br/></p><p>Chào thầy 5 và mọi người trong group em là học sinh cấp 3, đang tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Ngày hôm nay có một bạn chó không biết trai hay gái nhà hàng xóm tới nằm dưới gốc cây vừng nhà em. Nghe nói là nó xa chủ cũ nên nó buồn 3 ngày rồi. E với e gái e ra ngồi chơi với nó ,cho đồ ăn, mở nhạc mà nó k thèm quan tâm.</p><p>Một lúc thì sấm sét ầm ầm trời mưa mà nó cũng k nhúc nhích e đuổi nó đi nó không chịu đi. Chủ nó tới kêu về nó cũng không đi nó còn gầm gừ nữa. Có ông hàng xóm tới lấy đá ném nó mà nó cũng k nhúc nhích. Nó nằm lì ra đấy. Nhìn nó hiền hiền, khù khờ, thụ động, giàu tình cảm cũng giống giống em. Khi có chuyện buồn thì cả người và động vật ai cũng muốn ù lì, ủ rũ nằm một chỗ.</p><p>Thế giới thì luôn vận hành nên đâu có chuyện đứng yên được k tiến thì lùi. Từ nhỏ em không được ăn to ăn khỏe như mấy bạn rồi, học hành cũng chậm chạp lắm. Mẹ e stress với việc ăn uống của e nhiều lắm. Không muốn thấy mẹ buồn nên e cũng cố gắng ăn uống cố gắng học hành. Nhưng mà luôn thấy áp lực, căng thẳng từ khi còn rất nhỏ.</p><p>Lên lớp 3 e có duyên chơi thân với đứa bạn, nó nhanh nhẹn thông minh được nhiều người yêu quý lắm trái ngược với em lun. E có tính lười mà có bạn thân siêng năng thì xem sao được đằng nào cũng bị so sánh nên phải ráng theo cho kịp nó chớ. Nó tham gia cuộc thi gì e cũng đăng kí tham gia và đương nhiên thi gì nó cũng đậu còn e có cái đậu cái rớt.</p><p>Năm lớp 3 có 2 môn học mới xuất hiện là môn tin và môn tiếng Anh lúc đấy e cũng đi học thêm môn tiếng anh mà sao không hiểu gì hết mà trái lại con bạn thân của e nó học nhanh được cô giáo yêu thích lắm. Sang lớp 5 thì 2 môn này đưa vào bắt buộc thi học kì phải được 9 10 mới đạt hsg và e được 8 đ 2 môn này cố gắng hết sức đối với e lúc đấy .</p><p>Em hsk về má chửi quá chời. Lúc đó e nghĩ mình không có duyên với nó học tài thi phận. Hè lên lớp 6 trường cấp 2 có tổ chức thi vào lớp chuyên Anh. E dốt tiếng anh mà thấy bạn mình nó thi cũng ngựa ngựa thi và rồi cũng knock out. Nhóm bạn e vào chung lớp học hết có mình e xuống lớp thường học. E một thân một mình ra lớp toàn bạn lạ hoắc nhìn nhóm bạn tụm chung chỗ xếp hàng chuần bị vào lớp mới mà e tủi thân lắm.</p><p>Sau cơn mưa thì trời lại nắng em vào lớp thường nhưng mà trở thành ngôi sao đứng nhất lớp nên cũng không tệ. Các bạn vây quanh em nhiều người thích chơi với e lắm. Cản giác được nhiều người yêu quý khiến em vui hẳn lên. Môn tiếng anh lớp 6 lúc đấy dễ nên mới dô em được 9.6 được cô giáo khen. Mà lúc e học thêm là e với với lớp chọn sách khác do bạn thân e nó học lớp chọn nên e theo nó học lun. Học sách nâng cao nên e k hiểu gì hết mà thấy tốn tiền thôi mà lúc đó ở lớp học thêm e sợ cô kêu vãi lun tại sợ nói ra sai bạn nó cười.</p><p>Trái ngược với lớp học thêm thì ở trường e là ngôi sao sáng. Làm bài kiểm tra toàn 10 đ. Được cô khen giỏi mà e thấy mình không thật sự giỏi như vậy nên e cũng thấy thẹn với lòng e bắt đầu nghiêm túc học tiếng anh hơn tiếng anh của e cũng dần tiến bộ. Từ môn học đáng sợ nhất trở thành môn yêu thích và là môn em tự tin nhất . (Đây là giai đoạn e tiến tới không ngừng đây ạ).</p><p>Rồi 4 năm cấp 2 cũng trôi qua e phải thi tuyển sinh vào 10 . Nhờ nỗ lực ngày đêm e đạt kết quả ngoài mong đợi. E được vào lớp chọn nằm trong những bạn có điểm số cao nhất từ trên xuống. Và được học chung lớp với bạn thân e. Lẽ ra được đi học được gặp bạn bè thầy cô ở ngôi trường mới chứ ké dịch bùng phát. E phải ở nhà để chống dịch một người hướng nội như e thấy ở nhà cũng tốt nhưng mà rất dễ bị ù lì thụ động.</p><p>Và thi xong lớp 10 e gặp nhiều vấn đề về sức khỏe. Đương nhiên cơ thể cũng phát tín hiệu trước đó rồi nhưng mà hồi đó k quan tâm lắm. Chưa bao giờ e cảm thấy sức khỏe quan trọng như vậy.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KHA KHẢ ÁI<br/></b><br/></p><p>Vốn em định viết một bài tâm sự thật là dài do đang dâng trào cảm xúc mà vào form thì thấy &quot;cố gắng viết súc tích&quot; có chút hơi hơi hụt hẫng.</p><p><br/></p><p>Chào thầy 5 và mọi người trong group em là học sinh cấp 3, đang tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Ngày hôm nay có một bạn chó không biết trai hay gái nhà hàng xóm tới nằm dưới gốc cây vừng nhà em. Nghe nói là nó xa chủ cũ nên nó buồn 3 ngày rồi. E với e gái e ra ngồi chơi với nó ,cho đồ ăn, mở nhạc mà nó k thèm quan tâm.</p><p>Một lúc thì sấm sét ầm ầm trời mưa mà nó cũng k nhúc nhích e đuổi nó đi nó không chịu đi. Chủ nó tới kêu về nó cũng không đi nó còn gầm gừ nữa. Có ông hàng xóm tới lấy đá ném nó mà nó cũng k nhúc nhích. Nó nằm lì ra đấy. Nhìn nó hiền hiền, khù khờ, thụ động, giàu tình cảm cũng giống giống em. Khi có chuyện buồn thì cả người và động vật ai cũng muốn ù lì, ủ rũ nằm một chỗ.</p><p>Thế giới thì luôn vận hành nên đâu có chuyện đứng yên được k tiến thì lùi. Từ nhỏ em không được ăn to ăn khỏe như mấy bạn rồi, học hành cũng chậm chạp lắm. Mẹ e stress với việc ăn uống của e nhiều lắm. Không muốn thấy mẹ buồn nên e cũng cố gắng ăn uống cố gắng học hành. Nhưng mà luôn thấy áp lực, căng thẳng từ khi còn rất nhỏ.</p><p>Lên lớp 3 e có duyên chơi thân với đứa bạn, nó nhanh nhẹn thông minh được nhiều người yêu quý lắm trái ngược với em lun. E có tính lười mà có bạn thân siêng năng thì xem sao được đằng nào cũng bị so sánh nên phải ráng theo cho kịp nó chớ. Nó tham gia cuộc thi gì e cũng đăng kí tham gia và đương nhiên thi gì nó cũng đậu còn e có cái đậu cái rớt.</p><p>Năm lớp 3 có 2 môn học mới xuất hiện là môn tin và môn tiếng Anh lúc đấy e cũng đi học thêm môn tiếng anh mà sao không hiểu gì hết mà trái lại con bạn thân của e nó học nhanh được cô giáo yêu thích lắm. Sang lớp 5 thì 2 môn này đưa vào bắt buộc thi học kì phải được 9 10 mới đạt hsg và e được 8 đ 2 môn này cố gắng hết sức đối với e lúc đấy .</p><p>Em hsk về má chửi quá chời. Lúc đó e nghĩ mình không có duyên với nó học tài thi phận. Hè lên lớp 6 trường cấp 2 có tổ chức thi vào lớp chuyên Anh. E dốt tiếng anh mà thấy bạn mình nó thi cũng ngựa ngựa thi và rồi cũng knock out. Nhóm bạn e vào chung lớp học hết có mình e xuống lớp thường học. E một thân một mình ra lớp toàn bạn lạ hoắc nhìn nhóm bạn tụm chung chỗ xếp hàng chuần bị vào lớp mới mà e tủi thân lắm.</p><p>Sau cơn mưa thì trời lại nắng em vào lớp thường nhưng mà trở thành ngôi sao đứng nhất lớp nên cũng không tệ. Các bạn vây quanh em nhiều người thích chơi với e lắm. Cản giác được nhiều người yêu quý khiến em vui hẳn lên. Môn tiếng anh lớp 6 lúc đấy dễ nên mới dô em được 9.6 được cô giáo khen. Mà lúc e học thêm là e với với lớp chọn sách khác do bạn thân e nó học lớp chọn nên e theo nó học lun. Học sách nâng cao nên e k hiểu gì hết mà thấy tốn tiền thôi mà lúc đó ở lớp học thêm e sợ cô kêu vãi lun tại sợ nói ra sai bạn nó cười.</p><p>Trái ngược với lớp học thêm thì ở trường e là ngôi sao sáng. Làm bài kiểm tra toàn 10 đ. Được cô khen giỏi mà e thấy mình không thật sự giỏi như vậy nên e cũng thấy thẹn với lòng e bắt đầu nghiêm túc học tiếng anh hơn tiếng anh của e cũng dần tiến bộ. Từ môn học đáng sợ nhất trở thành môn yêu thích và là môn em tự tin nhất . (Đây là giai đoạn e tiến tới không ngừng đây ạ).</p><p>Rồi 4 năm cấp 2 cũng trôi qua e phải thi tuyển sinh vào 10 . Nhờ nỗ lực ngày đêm e đạt kết quả ngoài mong đợi. E được vào lớp chọn nằm trong những bạn có điểm số cao nhất từ trên xuống. Và được học chung lớp với bạn thân e. Lẽ ra được đi học được gặp bạn bè thầy cô ở ngôi trường mới chứ ké dịch bùng phát. E phải ở nhà để chống dịch một người hướng nội như e thấy ở nhà cũng tốt nhưng mà rất dễ bị ù lì thụ động.</p><p>Và thi xong lớp 10 e gặp nhiều vấn đề về sức khỏe. Đương nhiên cơ thể cũng phát tín hiệu trước đó rồi nhưng mà hồi đó k quan tâm lắm. Chưa bao giờ e cảm thấy sức khỏe quan trọng như vậy.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13360905-7-8-2023.mp3" length="2997976" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13360905</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>248</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-8-2023</itunes:title>
    <title>4-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HỒNG HUỲNH  CHƯA BAO GIỜ VIỆC PHỤ NỮ LÀM NHIỀU VIỆC NHÀ ĐỒNG NGHĨA VỚI HÔN NHÂN HẠNH PHÚC   Bước vào thời đại hiện đại, cuộc sống trong thời nay đã thay đổi quá nhiều không chỉ về cảnh quan mà còn về những quy chuẩn và quan niệm về vai trò của phụ nữ trong hôn nhân. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều gia đình mắc kẹt trong những quy chuẩn cổ xưa và cách giáo dục sai lầm khiến con gái họ trở nên không hạnh phúc. Đó là câu chuyện về sự đánh đổi, phụ nữ là phải biết hi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HỒNG HUỲNH</p><p><br/>CHƯA BAO GIỜ VIỆC PHỤ NỮ LÀM NHIỀU VIỆC NHÀ ĐỒNG NGHĨA VỚI HÔN NHÂN HẠNH PHÚC</p><p> </p><p>Bước vào thời đại hiện đại, cuộc sống trong thời nay đã thay đổi quá nhiều không chỉ về cảnh quan mà còn về những quy chuẩn và quan niệm về vai trò của phụ nữ trong hôn nhân. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều gia đình mắc kẹt trong những quy chuẩn cổ xưa và cách giáo dục sai lầm khiến con gái họ trở nên không hạnh phúc. Đó là câu chuyện về sự đánh đổi, phụ nữ là phải biết hi sinh để trở thành người vợ, người mẹ, người con dâu nội trợ tuyệt vời, mà cha mẹ thường dạy cho con gái là đó là trách nhiệm  và mục tiêu sống của cả đời họ.</p><p><br/><br/></p><p>Chẳng ai có thể thay đổi số phận, nhưng chính những giáo dục sai lầm ấy đã làm phụ nữ chìm sâu vào nỗi buồn và khổ đau trong hôn nhân. Từ khi còn nhỏ, quan niệm phụ nữ chính chuyên là phải biết hy sinh đã được cấy sâu vào tâm trí của họ khiến họ không dám nói lên những mong muốn của bản thân, không dám quyết định hướng đi trong cuộc sống của mình. Họ chỉ biết hy sinh trong hôn nhân, và đó là cách duy nhất để tìm thấy giá trị tồn tại của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Ngày nay, không khó để thấy được một số người phụ nữ trong hôn nhân họ dần mất đi sự tự chủ, mất đi khát vọng riêng và trở thành một người không có giá trị trong mắt người khác kể cả người chồng và gia đình chồng. Nhiều người cho rằng phụ nữ thật đáng thương, đó có thể là do số phận hay đen đủi (phụ nữ sướng hay khổ là do chồng hoặc nhà chồng may mắn vào được nhà chồng tốt, xui thì khỏi nhắc tới).</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng thực tế, người đàn ông ích kỷ và hời hợt thích nhất là những phụ nữ sẵn lòng hy sinh, không dám phản kháng, không dám rời bỏ họ dù họ có tàn nhẫn hoặc vũ phu.  Trái lại người đàn ông mạnh mẽ và đúng đắn lại không thích những con gái không biết đến quan tâm đến bản thân, không biết sống với sự tự chủ.</p><p><br/><br/></p><p>Do đó, phần lớn những phụ nữ có cái gọi là đức tính hi sinh cuối cùng lại bị gả cho những người đàn ông gia trưởng, áp đặt, yếu đuối, ích kỷ, hứa lèo, giá trị nhận thức về hôn nhân cực kỳ thấp</p><p><br/><br/></p><p>Trên thế giới này, chưa bao giờ việc phụ nữ làm nhiều việc nhà đồng nghĩa với hôn nhân hạnh phúc, cũng như việc phụ nữ hy sinh và kiềm nén chính mình không bao giờ tạo nên sự vững chắc trong hôn nhân. Phụ nữ cần có suy nghĩ, kiến thức và độc lập tư duy, bởi đó mới là những yếu tố quyến rũ và đồng thời cũng là nền tảng thực sự để phụ nữ có cuộc sống hôn nhân chất lượng</p><p><br/><br/></p><p>Thương lắm những người phụ nữ, những người mẹ của thế hệ tương lai, người con dâu trong nhà chồng và người con gái trong gia đình, nếu bạn có con gái hãy giáo dục nó khác đi với những định kiến làm dâu, làm vợ, làm mẹ của thế hệ trước để con mình có thể vững chãi trên con đường hôn nhân và những khía cạnh của cuộc sống nhé!. </p><p><br/><br/></p><p>-- Tâm sự của một người vợ, người mẹ, người đã từng là con dâu có đức hi sinh và giờ không còn hi sinh nữa --</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HỒNG HUỲNH</p><p><br/>CHƯA BAO GIỜ VIỆC PHỤ NỮ LÀM NHIỀU VIỆC NHÀ ĐỒNG NGHĨA VỚI HÔN NHÂN HẠNH PHÚC</p><p> </p><p>Bước vào thời đại hiện đại, cuộc sống trong thời nay đã thay đổi quá nhiều không chỉ về cảnh quan mà còn về những quy chuẩn và quan niệm về vai trò của phụ nữ trong hôn nhân. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều gia đình mắc kẹt trong những quy chuẩn cổ xưa và cách giáo dục sai lầm khiến con gái họ trở nên không hạnh phúc. Đó là câu chuyện về sự đánh đổi, phụ nữ là phải biết hi sinh để trở thành người vợ, người mẹ, người con dâu nội trợ tuyệt vời, mà cha mẹ thường dạy cho con gái là đó là trách nhiệm  và mục tiêu sống của cả đời họ.</p><p><br/><br/></p><p>Chẳng ai có thể thay đổi số phận, nhưng chính những giáo dục sai lầm ấy đã làm phụ nữ chìm sâu vào nỗi buồn và khổ đau trong hôn nhân. Từ khi còn nhỏ, quan niệm phụ nữ chính chuyên là phải biết hy sinh đã được cấy sâu vào tâm trí của họ khiến họ không dám nói lên những mong muốn của bản thân, không dám quyết định hướng đi trong cuộc sống của mình. Họ chỉ biết hy sinh trong hôn nhân, và đó là cách duy nhất để tìm thấy giá trị tồn tại của mình.</p><p><br/><br/></p><p>Ngày nay, không khó để thấy được một số người phụ nữ trong hôn nhân họ dần mất đi sự tự chủ, mất đi khát vọng riêng và trở thành một người không có giá trị trong mắt người khác kể cả người chồng và gia đình chồng. Nhiều người cho rằng phụ nữ thật đáng thương, đó có thể là do số phận hay đen đủi (phụ nữ sướng hay khổ là do chồng hoặc nhà chồng may mắn vào được nhà chồng tốt, xui thì khỏi nhắc tới).</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng thực tế, người đàn ông ích kỷ và hời hợt thích nhất là những phụ nữ sẵn lòng hy sinh, không dám phản kháng, không dám rời bỏ họ dù họ có tàn nhẫn hoặc vũ phu.  Trái lại người đàn ông mạnh mẽ và đúng đắn lại không thích những con gái không biết đến quan tâm đến bản thân, không biết sống với sự tự chủ.</p><p><br/><br/></p><p>Do đó, phần lớn những phụ nữ có cái gọi là đức tính hi sinh cuối cùng lại bị gả cho những người đàn ông gia trưởng, áp đặt, yếu đuối, ích kỷ, hứa lèo, giá trị nhận thức về hôn nhân cực kỳ thấp</p><p><br/><br/></p><p>Trên thế giới này, chưa bao giờ việc phụ nữ làm nhiều việc nhà đồng nghĩa với hôn nhân hạnh phúc, cũng như việc phụ nữ hy sinh và kiềm nén chính mình không bao giờ tạo nên sự vững chắc trong hôn nhân. Phụ nữ cần có suy nghĩ, kiến thức và độc lập tư duy, bởi đó mới là những yếu tố quyến rũ và đồng thời cũng là nền tảng thực sự để phụ nữ có cuộc sống hôn nhân chất lượng</p><p><br/><br/></p><p>Thương lắm những người phụ nữ, những người mẹ của thế hệ tương lai, người con dâu trong nhà chồng và người con gái trong gia đình, nếu bạn có con gái hãy giáo dục nó khác đi với những định kiến làm dâu, làm vợ, làm mẹ của thế hệ trước để con mình có thể vững chãi trên con đường hôn nhân và những khía cạnh của cuộc sống nhé!. </p><p><br/><br/></p><p>-- Tâm sự của một người vợ, người mẹ, người đã từng là con dâu có đức hi sinh và giờ không còn hi sinh nữa --</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13346758-4-8-2023.mp3" length="2472915" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13346758</guid>
    <pubDate>Fri, 04 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>204</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-8-2023</itunes:title>
    <title>3-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BÉ NẮNG    Em xin chào thầy và các anh chị, năm nay em 19 tuổi - sv năm nhất ngành tâm lý học    Hiện tại em có 2 trạng thái cảm xúc: 1, Cô đơn 2, Khao khát được thất bại    1, Cảm giác cô đơn em đã trải qua 4 năm nay, không phải vì ko có người yêu mà là cảm giác không kết nối được với ai! Có 1 khoảng thời gian khủng hoảng năm lớp 10, em bị trầm cảm, mẹ là người duy nhất em tâm sự. Nhưng lúc ấy em còn bé quá nên cách xả cảm xúc em khiến mẹ cảm giác như mẹ là cái th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BÉ NẮNG</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và các anh chị, năm nay em 19 tuổi - sv năm nhất ngành tâm lý học</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em có 2 trạng thái cảm xúc:</p><p>1, Cô đơn</p><p>2, Khao khát được thất bại</p><p><br/><br/></p><p>1, Cảm giác cô đơn em đã trải qua 4 năm nay, không phải vì ko có người yêu mà là cảm giác không kết nối được với ai! Có 1 khoảng thời gian khủng hoảng năm lớp 10, em bị trầm cảm, mẹ là người duy nhất em tâm sự. Nhưng lúc ấy em còn bé quá nên cách xả cảm xúc em khiến mẹ cảm giác như mẹ là cái thùng rác, em đã vô tình khiến mẹ tổn thương. Và từ đó em ko dám tâm sự với mẹ nữa!</p><p><br/><br/></p><p> Đi học em ko có bạn thân. Em ko tìm được người bạn cùng tần số và thế giới quan và suy nghĩ của các bạn cùng trang lứa rất khác em. Có nhiều lần em khao khát có được 1 người bạn, cũng cố gắng kết nối, đi chơi, tâm sự nhưng kết quả vẫn vậy. Chỉ có bạn ấy cảm giác thân vs em, còn em thì không, cảm giác rất lấn cấn 🥲Có nhìu lúc cảm giác cô đơn choáng ngợp khiến em khó thở, em khóc và tim em quặn thắt lại! Mang tiếng là sv tâm lý nhưng em thể khắc phục được? </p><p>Cho em hỏi làm cách nào để có 1 người bạn chí cốt ạ?</p><p><br/><br/></p><p>2, &quot;Khao khát được thất bại &quot; Ai đọc chắc cũng buồn cười nghĩ con nhỏ này điên rồi, tấm chiếu chưa trải sự đời! Dạ vâng, là đó em ạ! Hình như cuộc đời ưu ái với em quá: cơm ngày đủ 3 bữa, em chưa bao giờ đói. Ba mẹ rất thương em, không bao giờ gây áp lực cho em cả, khả năng tiếp thu tốt, 12 năm hsg và lên đại học vẫn vậy (dù em chưa bao giờ thực sự cố gắng, hết mình trong việc học). </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng cho đến khi kỳ 1 năm nhất, em thi rớt Bằng lái xe ( thực hành) và bị đuổi việc khi làm thêm (dù mới làm có 3 tuần)  Lúc đầu em rất buồn và xấu hổ. Nhưng sau đó cảm giác thất bại rất tuyệt. Lúc đó em chỉ có 1 suy nghĩ: &quot; Ko quan trọng bao nhiêu lần, miễn là thi cho đến khi nào đậu bằng lái xe thì thôi&quot;. Cho nên ngày nào em cũng đi tập vòng số 8 dù cách nhà em 10km. Và em quyết rằng sẽ tìm được công việc làm thêm nhiều tiền hơn việc làm cũ. Và kết quả em thi lại lần hai được 100 điểm thực hành,  kiếm được việc lương gấp đôi và cũng làm được 3 tháng rồi. Em chỉ thực sự hết mình khi em thất bại và có mục đích. Em rất nghiện cảm giác bản thân hết mình làm 1 việc gì đó. </p><p>Vậy cho em hỏi làm thế nào để thất bại sấp mặt ạ? </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BÉ NẮNG</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chào thầy và các anh chị, năm nay em 19 tuổi - sv năm nhất ngành tâm lý học</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em có 2 trạng thái cảm xúc:</p><p>1, Cô đơn</p><p>2, Khao khát được thất bại</p><p><br/><br/></p><p>1, Cảm giác cô đơn em đã trải qua 4 năm nay, không phải vì ko có người yêu mà là cảm giác không kết nối được với ai! Có 1 khoảng thời gian khủng hoảng năm lớp 10, em bị trầm cảm, mẹ là người duy nhất em tâm sự. Nhưng lúc ấy em còn bé quá nên cách xả cảm xúc em khiến mẹ cảm giác như mẹ là cái thùng rác, em đã vô tình khiến mẹ tổn thương. Và từ đó em ko dám tâm sự với mẹ nữa!</p><p><br/><br/></p><p> Đi học em ko có bạn thân. Em ko tìm được người bạn cùng tần số và thế giới quan và suy nghĩ của các bạn cùng trang lứa rất khác em. Có nhiều lần em khao khát có được 1 người bạn, cũng cố gắng kết nối, đi chơi, tâm sự nhưng kết quả vẫn vậy. Chỉ có bạn ấy cảm giác thân vs em, còn em thì không, cảm giác rất lấn cấn 🥲Có nhìu lúc cảm giác cô đơn choáng ngợp khiến em khó thở, em khóc và tim em quặn thắt lại! Mang tiếng là sv tâm lý nhưng em thể khắc phục được? </p><p>Cho em hỏi làm cách nào để có 1 người bạn chí cốt ạ?</p><p><br/><br/></p><p>2, &quot;Khao khát được thất bại &quot; Ai đọc chắc cũng buồn cười nghĩ con nhỏ này điên rồi, tấm chiếu chưa trải sự đời! Dạ vâng, là đó em ạ! Hình như cuộc đời ưu ái với em quá: cơm ngày đủ 3 bữa, em chưa bao giờ đói. Ba mẹ rất thương em, không bao giờ gây áp lực cho em cả, khả năng tiếp thu tốt, 12 năm hsg và lên đại học vẫn vậy (dù em chưa bao giờ thực sự cố gắng, hết mình trong việc học). </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng cho đến khi kỳ 1 năm nhất, em thi rớt Bằng lái xe ( thực hành) và bị đuổi việc khi làm thêm (dù mới làm có 3 tuần)  Lúc đầu em rất buồn và xấu hổ. Nhưng sau đó cảm giác thất bại rất tuyệt. Lúc đó em chỉ có 1 suy nghĩ: &quot; Ko quan trọng bao nhiêu lần, miễn là thi cho đến khi nào đậu bằng lái xe thì thôi&quot;. Cho nên ngày nào em cũng đi tập vòng số 8 dù cách nhà em 10km. Và em quyết rằng sẽ tìm được công việc làm thêm nhiều tiền hơn việc làm cũ. Và kết quả em thi lại lần hai được 100 điểm thực hành,  kiếm được việc lương gấp đôi và cũng làm được 3 tháng rồi. Em chỉ thực sự hết mình khi em thất bại và có mục đích. Em rất nghiện cảm giác bản thân hết mình làm 1 việc gì đó. </p><p>Vậy cho em hỏi làm thế nào để thất bại sấp mặt ạ? </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13340980-3-8-2023.mp3" length="8215987" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13340980</guid>
    <pubDate>Thu, 03 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>683</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-8-2023</itunes:title>
    <title>2-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CẬU BẠN SINH VIÊN NĂM NHẤT     Em kính chào thầy và toàn thể gia đình Web5ngay !   Những tuần tháng vừa qua khiến em rất stress, câu chuyện cuả em khi đối chiếu với câu chuyện của các anh chị khác trên đây em thấy nó nhỏ hơn nhiều. Nhưng gần đây vì việc này mà khiến bản thân em rất là stress, và em cũng đã nghĩ ngợi và tự tìm cách mày mò hướng giải quyết cục stress này nhưng vẫn chưa xong. Em rất mong có thể được thầy và mọi người, với cương vị là người ngoài có t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CẬU BẠN SINH VIÊN NĂM NHẤT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em kính chào thầy và toàn thể gia đình Web5ngay !</p><p><br/></p><p>Những tuần tháng vừa qua khiến em rất stress, câu chuyện cuả em khi đối chiếu với câu chuyện của các anh chị khác trên đây em thấy nó nhỏ hơn nhiều. Nhưng gần đây vì việc này mà khiến bản thân em rất là stress, và em cũng đã nghĩ ngợi và tự tìm cách mày mò hướng giải quyết cục stress này nhưng vẫn chưa xong. Em rất mong có thể được thầy và mọi người, với cương vị là người ngoài có thể có cái nhìn sáng suốt hơn em có thể đưa ra lời khuyên cho em ạ.</p><p><br/></p><p>Bản thân em hiện đang trong một mối tình, trước khi quen mối tình này em bị kẹt giữa 2 chiều suy nghĩ, một hướng là mình nên bỏ qua việc yêu đương một khoảng thời gian, dành thời gian đó hoàn thiện bản thân mình. Còn thứ 2 là sợ rằng mình sẽ hối hận, rằng mình sẽ hối lỗi khi không có đủ can đảm nói với người con gái mình thích rằng mình thích họ, rằng mình bỏ lỡ đi một mối tình.</p><p><br/></p><p>Hiện em đang là sinh viên năm 1, lúc đầu em không tính quen ai, thế nhưng trời đưa đẩy và thế là em thích một bạn và bạn đó cũng thích lại mình. Thì đứng trước 2 chiều suy nghĩ trên em quyết định đi theo con đường thứ 2 là không muốn hối hận, và mối quan hệ ban đầu giữa em và bạn rất tuyệt vời, mọi chuyện đều đẹp.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi sau đó bản thân em nảy sinh ra những vấn đề cá nhân. Lí do vì sao em dự định ban đầu không tính quen ai là bởi bản thân em hiện tại còn rất nhiều khuyết điểm, những năm tháng đi học của em rất nhàm chán, em thậm chí không có lấy được một người bạn, gặp những vấn đề về tâm lí hay bị buồn, và hay thất vọng bản thân bởi nhiều khi mình chây lười. Sau khi quen bạn một khoảng thời gian thì những vấn đề trên quay lại, em hay bị buồn và nỗi buồn này nó kéo mối quan hệ xuống. Dù em không muốn nhưng có những hôm gặp bạn em trong trạng thái tệ và từ đó khiến tâm trạng bạn như bị chùn xuống theo em, và điều này kéo dài trong khoảng thời gian làm em có cảm giác như mình đang là gánh nặng cho bạn, cảm giác tội lỗi vì mình đã không mang lại cho tình yêu của mình những điều tốt và lãng mạn nhất, nguyên nhân bởi những cái ưu phiền của mình.</p><p><br/></p><p>Và bản thân em không đơn thuần chỉ than phiền rồi xong, em đã có cho mình những hướng giải quyết vấn đề, để cải thiện cuộc đời mình, để khiến cho mình tốt lên. Nhưng vấn đề là theo em dự kiến những thay đổi này sẽ tốn rất nhiều thời gian chứ tình trạng của em sẽ không thể thay đổi nhanh chóng ngày một ngày hai được.</p><p><br/></p><p>Em đã có kể cho bạn nghe vấn đề của mình, em bảo bạn có thể ra đi nếu bạn muốn, nhưng bạn vẫn lựa chọn bên em. Dù vậy nhưng em vẫn thấy stress về chuyện này và em cảm giác như mối quan hệ tụi em đang đi xuống dần dần và em cảm giác nó khó lòng nào lâu dài, sự quan tâm của bạn cũng như cách nói chuyện của bạn cũng giảm dần hứng thú theo thời gian, và em nghĩ một phần nguyên nhân là bởi vấn đề mình mắc phải.</p><p><br/></p><p>Bản thân em giờ không biết liệu có nên chia tay hay không, liệu đó là hành động bỏ cuộc hay liệu đó là điều tốt cho cả 2. Rằng khi chia tay thì bạn sẽ có thể ở bên cạnh ai đó mang lại hạnh phúc cho bạn tốt hơn em, và em cũng có thể dành toàn bộ sự chú tâm để cải thiện bản thân mình, không còn cảm giác hối lỗi nữa.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện tâm sự của em dài và em thành thật xin lỗi mọi người vì chuyện đó, nhưng em thật sự cảm thấy mắc kẹt.</p><p>Mong thầy cũng như mọi người có thể cho em lời khuyên!</p><p>Em thành thật cảm ơn ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CẬU BẠN SINH VIÊN NĂM NHẤT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em kính chào thầy và toàn thể gia đình Web5ngay !</p><p><br/></p><p>Những tuần tháng vừa qua khiến em rất stress, câu chuyện cuả em khi đối chiếu với câu chuyện của các anh chị khác trên đây em thấy nó nhỏ hơn nhiều. Nhưng gần đây vì việc này mà khiến bản thân em rất là stress, và em cũng đã nghĩ ngợi và tự tìm cách mày mò hướng giải quyết cục stress này nhưng vẫn chưa xong. Em rất mong có thể được thầy và mọi người, với cương vị là người ngoài có thể có cái nhìn sáng suốt hơn em có thể đưa ra lời khuyên cho em ạ.</p><p><br/></p><p>Bản thân em hiện đang trong một mối tình, trước khi quen mối tình này em bị kẹt giữa 2 chiều suy nghĩ, một hướng là mình nên bỏ qua việc yêu đương một khoảng thời gian, dành thời gian đó hoàn thiện bản thân mình. Còn thứ 2 là sợ rằng mình sẽ hối hận, rằng mình sẽ hối lỗi khi không có đủ can đảm nói với người con gái mình thích rằng mình thích họ, rằng mình bỏ lỡ đi một mối tình.</p><p><br/></p><p>Hiện em đang là sinh viên năm 1, lúc đầu em không tính quen ai, thế nhưng trời đưa đẩy và thế là em thích một bạn và bạn đó cũng thích lại mình. Thì đứng trước 2 chiều suy nghĩ trên em quyết định đi theo con đường thứ 2 là không muốn hối hận, và mối quan hệ ban đầu giữa em và bạn rất tuyệt vời, mọi chuyện đều đẹp.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi sau đó bản thân em nảy sinh ra những vấn đề cá nhân. Lí do vì sao em dự định ban đầu không tính quen ai là bởi bản thân em hiện tại còn rất nhiều khuyết điểm, những năm tháng đi học của em rất nhàm chán, em thậm chí không có lấy được một người bạn, gặp những vấn đề về tâm lí hay bị buồn, và hay thất vọng bản thân bởi nhiều khi mình chây lười. Sau khi quen bạn một khoảng thời gian thì những vấn đề trên quay lại, em hay bị buồn và nỗi buồn này nó kéo mối quan hệ xuống. Dù em không muốn nhưng có những hôm gặp bạn em trong trạng thái tệ và từ đó khiến tâm trạng bạn như bị chùn xuống theo em, và điều này kéo dài trong khoảng thời gian làm em có cảm giác như mình đang là gánh nặng cho bạn, cảm giác tội lỗi vì mình đã không mang lại cho tình yêu của mình những điều tốt và lãng mạn nhất, nguyên nhân bởi những cái ưu phiền của mình.</p><p><br/></p><p>Và bản thân em không đơn thuần chỉ than phiền rồi xong, em đã có cho mình những hướng giải quyết vấn đề, để cải thiện cuộc đời mình, để khiến cho mình tốt lên. Nhưng vấn đề là theo em dự kiến những thay đổi này sẽ tốn rất nhiều thời gian chứ tình trạng của em sẽ không thể thay đổi nhanh chóng ngày một ngày hai được.</p><p><br/></p><p>Em đã có kể cho bạn nghe vấn đề của mình, em bảo bạn có thể ra đi nếu bạn muốn, nhưng bạn vẫn lựa chọn bên em. Dù vậy nhưng em vẫn thấy stress về chuyện này và em cảm giác như mối quan hệ tụi em đang đi xuống dần dần và em cảm giác nó khó lòng nào lâu dài, sự quan tâm của bạn cũng như cách nói chuyện của bạn cũng giảm dần hứng thú theo thời gian, và em nghĩ một phần nguyên nhân là bởi vấn đề mình mắc phải.</p><p><br/></p><p>Bản thân em giờ không biết liệu có nên chia tay hay không, liệu đó là hành động bỏ cuộc hay liệu đó là điều tốt cho cả 2. Rằng khi chia tay thì bạn sẽ có thể ở bên cạnh ai đó mang lại hạnh phúc cho bạn tốt hơn em, và em cũng có thể dành toàn bộ sự chú tâm để cải thiện bản thân mình, không còn cảm giác hối lỗi nữa.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện tâm sự của em dài và em thành thật xin lỗi mọi người vì chuyện đó, nhưng em thật sự cảm thấy mắc kẹt.</p><p>Mong thầy cũng như mọi người có thể cho em lời khuyên!</p><p>Em thành thật cảm ơn ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13335470-2-8-2023.mp3" length="5101042" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13335470</guid>
    <pubDate>Wed, 02 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>423</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-8-2023</itunes:title>
    <title>1-8-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: JUN     Bắt đầu cuộc đời ở tuổi 33 Xin chào mọi người, mình thuộc thế hệ cuối 8X - thế hệ ảnh hường cả văn hóa truyền thống và sự phát triển các xu hướng hiện đại. Mình kế hôn với một người bạn học chung thời đi học và theo người ấy đi nước ngoài sau khoảng thời gian dài yêu xa. Cứ tường yêu xa là thử thách lớn nhất cho hôn nhân này, nhưng nó lại là cái bẫy quá ngọt ngào mọi người ah bời vì yêu xa nên mình không hiểu người ta. Một phần có lẽ mình ảnh hưỡng bởi tư ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JUN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Bắt đầu cuộc đời ở tuổi 33</p><p>Xin chào mọi người, mình thuộc thế hệ cuối 8X - thế hệ ảnh hường cả văn hóa truyền thống và sự phát triển các xu hướng hiện đại.</p><p>Mình kế hôn với một người bạn học chung thời đi học và theo người ấy đi nước ngoài sau khoảng thời gian dài yêu xa. Cứ tường yêu xa là thử thách lớn nhất cho hôn nhân này, nhưng nó lại là cái bẫy quá ngọt ngào mọi người ah bời vì yêu xa nên mình không hiểu người ta. Một phần có lẽ mình ảnh hưỡng bởi tư tưởng truyền thống thế nào là một cuộc hôn nhân viên mãn trong quan điểm của thế hệ cô chú vs ông bà nên sau đó mình giật mình sao mà nó khác quá.</p><p>Sau khi rời khỏi Việt Nam, cuộc sống của mình khá vất vả nhưng không cảm thấy khổ, vì mình tin mình đang hạnh phúc, cho đến một ngày mình phát hiện người đó đã xa rời những cái nguyên tắc căn bản của cuộc hôn nhân. Lúc đầu chỉ là biểu hiện tiềm tàng, mình cố gắng nói cho người hiểu, nhưng ngta nghĩ ngta chưa làm gì sai thì mình không được trách. Rồi nhiều chuyện khác xảy ra, mình không chịu được và ly thân. Và, người ta âm thầm rời khỏi cuộc hôn nhân bằng một mối quan hệ khác được giấu kín hơn 1 năm. Mình mới phát hiện vài tháng nay.</p><p>Liệu do bản thân mình quá cứng nhắc trong hôn nhân bởi bị ảnh hưởng tư tưởng truyền thống hay do ngta đã hoàn toàn tiếp nhận 100% cách sống nước ngoài nên cho đó là chuyện bình thường. Bản thân mình không thể nào xem nó là bình thường được, tự nhiên lại thấy người mình chọn từ khi nào trở thành một kẻ không tử tế như vậy (ý là nếu đã quyết định rời khỏi phải nói chứ sao lại hành xử thế).</p><p>Trong mình mấy tháng nay là cảm giác của một sự thất vọng về đối phương, chút tiếc nuối cho tuỗi trẻ và hơn hết sự nghi ngờ vào bản thân: lẽ nào bản thân mình đã quá lỗi thời khi tin vào một tình cảm chân thật, điều đó có còn tồn tại trong xã hội ngày nay với quá nhiều cạm bẫy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại mình chỉ bước tiếp vì mình không thể quay về Việt Nam bên gia đình, những người thực sự yêu thương mình, một mình nơi đất khách, không người thân, không bạn bè. Ở tuổi 33, mình phải bắt đầu lại mọi thứ, đi học, đi làm, nhưng hơn hết không làm sao xóa bỏ được cảm giác nghi ngờ bản thân khủng khiếp.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: JUN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Bắt đầu cuộc đời ở tuổi 33</p><p>Xin chào mọi người, mình thuộc thế hệ cuối 8X - thế hệ ảnh hường cả văn hóa truyền thống và sự phát triển các xu hướng hiện đại.</p><p>Mình kế hôn với một người bạn học chung thời đi học và theo người ấy đi nước ngoài sau khoảng thời gian dài yêu xa. Cứ tường yêu xa là thử thách lớn nhất cho hôn nhân này, nhưng nó lại là cái bẫy quá ngọt ngào mọi người ah bời vì yêu xa nên mình không hiểu người ta. Một phần có lẽ mình ảnh hưỡng bởi tư tưởng truyền thống thế nào là một cuộc hôn nhân viên mãn trong quan điểm của thế hệ cô chú vs ông bà nên sau đó mình giật mình sao mà nó khác quá.</p><p>Sau khi rời khỏi Việt Nam, cuộc sống của mình khá vất vả nhưng không cảm thấy khổ, vì mình tin mình đang hạnh phúc, cho đến một ngày mình phát hiện người đó đã xa rời những cái nguyên tắc căn bản của cuộc hôn nhân. Lúc đầu chỉ là biểu hiện tiềm tàng, mình cố gắng nói cho người hiểu, nhưng ngta nghĩ ngta chưa làm gì sai thì mình không được trách. Rồi nhiều chuyện khác xảy ra, mình không chịu được và ly thân. Và, người ta âm thầm rời khỏi cuộc hôn nhân bằng một mối quan hệ khác được giấu kín hơn 1 năm. Mình mới phát hiện vài tháng nay.</p><p>Liệu do bản thân mình quá cứng nhắc trong hôn nhân bởi bị ảnh hưởng tư tưởng truyền thống hay do ngta đã hoàn toàn tiếp nhận 100% cách sống nước ngoài nên cho đó là chuyện bình thường. Bản thân mình không thể nào xem nó là bình thường được, tự nhiên lại thấy người mình chọn từ khi nào trở thành một kẻ không tử tế như vậy (ý là nếu đã quyết định rời khỏi phải nói chứ sao lại hành xử thế).</p><p>Trong mình mấy tháng nay là cảm giác của một sự thất vọng về đối phương, chút tiếc nuối cho tuỗi trẻ và hơn hết sự nghi ngờ vào bản thân: lẽ nào bản thân mình đã quá lỗi thời khi tin vào một tình cảm chân thật, điều đó có còn tồn tại trong xã hội ngày nay với quá nhiều cạm bẫy.</p><p><br/></p><p>Hiện tại mình chỉ bước tiếp vì mình không thể quay về Việt Nam bên gia đình, những người thực sự yêu thương mình, một mình nơi đất khách, không người thân, không bạn bè. Ở tuổi 33, mình phải bắt đầu lại mọi thứ, đi học, đi làm, nhưng hơn hết không làm sao xóa bỏ được cảm giác nghi ngờ bản thân khủng khiếp.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13328090-1-8-2023.mp3" length="7173075" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13328090</guid>
    <pubDate>Tue, 01 Aug 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>596</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-7-2023</itunes:title>
    <title>31-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KẺ SỐNG TRONG VỌNG TƯỞNG   Lời đầu tiên e xin chào a và gởi tới a lời cảm ơn chân thành nhất,cảm ơn a vì những bài dạy trên youtube,cảm ơn a vì chương trình tâm sự kinh doanh,a đã tâm sự,chia sẽ,giúp e cảm thấy được chia sẽ và học hỏi được nhiều lắm,thật lòng cảm ơn a rất rất nhiều.   từ bé e đã là 1 đứa ham chơi không lo học hành,13 tuổi bỏ học gia đình khuyên kiểu gì cũng k lo học hành,suốt ngày mơ mộng sống trong mộng tưởng do chính mình tạo ra.   vì không chịu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ SỐNG TRONG VỌNG TƯỞNG<br/></b><br/></p><p>Lời đầu tiên e xin chào a và gởi tới a lời cảm ơn chân thành nhất,cảm ơn a vì những bài dạy trên youtube,cảm ơn a vì chương trình tâm sự kinh doanh,a đã tâm sự,chia sẽ,giúp e cảm thấy được chia sẽ và học hỏi được nhiều lắm,thật lòng cảm ơn a rất rất nhiều.</p><p><br/></p><p>từ bé e đã là 1 đứa ham chơi không lo học hành,13 tuổi bỏ học gia đình khuyên kiểu gì cũng k lo học hành,suốt ngày mơ mộng sống trong mộng tưởng do chính mình tạo ra.</p><p><br/></p><p>vì không chịu đi học nên là gia đình cũng khuyên không chịu đi học thì đi kiếm cái nghề mà học để sau này có nghề làm ăn,</p><p><br/></p><p>rồi e cũng bắt đầu đi học nghề,e học nghề làm bánh,tuổi trẻ ham chơi đua đòi theo bạn bè rồi bắt đầu tập tành hút canxa,</p><p><br/></p><p>e vẫn học nghề vẫn làm nghề nhưng vẫn cứ hút cùng với những đứa làm chung,và cứ thế ngày nào cũng tụ tập bạn bè sáng cũng hút,trưa cũng hút,chiều cũng hút,có khi chơi thâu đêm suốt sáng,mỗi lần hút vào e lại mộng tưởng về cái thế giới ảo của mình.nó chân thật hơn và cứ thế đầu óc không bao giờ tĩnh táo lúc nào cũng mơ mơ màng màng.</p><p><br/></p><p>hút canxa nhiều quá nó bị chai thuốc,hút nhiều nó k được phê như lúc ban đầu và rồi bắt đầu tìm đến thứ khác nó phê hơn đó là cỏ mỹ,rồi lại đưa đẩy tìm đến maatuy đá rồi lại đến hàng trắng,đến lúc muốn đi tìm cảm giác e lại hút maatuy đá lẫn hàng trắng để tìm cảm giác,tìm thế giới ảo do chính mình tạo ra.</p><p><br/></p><p>k có tiền bắt đầu vay mượn để hút,k có tiền trả ng ta đến nhà đòi,gia đình e bất lực k biết làm sao,</p><p><br/></p><p>đến đỉnh điểm má e khóc sưng cả mắt thấy e về má e quỳ xuống lạy e,bỗng dưng e cảm thấy bản thân mình bất hiếu,tội lỗi như thế nào,và e tự hứa với lòng mình phải thay đổi,mình phải sống thật,đừng có ảo tưởng nữa,mình phải trở về thực tại.</p><p><br/></p><p>và rồi e bắt đầu thay đổi,e bắt đầu tự cai những cái chất kích thích giết người đấy tại nhà.</p><p><br/></p><p>những ngày đầu vật vã,khổ sở,muốn chết đi sống lại,không ăn uống gì được,nhiều lúc nghĩ quẩn muốn chết đi,nhưng e nhớ mãi cái lúc mà má e khóc sưng mắt quỳ xuống lạy e nên quyết tâm mình phải bỏ nó mình phải thay đổi,mình phải làm được.</p><p><br/></p><p>sau 1 tháng e mới cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có sức sống trở lại,và rồi quyết tâm thay đổi,từ đó không bao giờ động vào những thứ đó nữa</p><p><br/></p><p>3 năm sau e cũng lấy vợ và có 1 bé trai hơn 1 tuổi,e bắt đầu tu chí làm ăn,được 1 thời gian thì cũng bắt đầu kinh doanh,và vì thiếu kiến thức thiếu hiểu biết và quá vội vàng e lại thất bại,thanh lí hết tất cả mọi thứ vẫn còn nợ vài chục triệu,cũng cảm thấy buồn và bất lực lắm.</p><p><br/></p><p>bây giờ vẫn đi làm cố gắng trả nợ cũng gần hết rồi</p><p><br/></p><p>và hiện tại e vẫn làm nghề bánh tính đến nay cũng 15 năm làm nghề rồi,không giỏi hơn ai nhưng cũng là thợ lành nghề</p><p><br/></p><p>e cũng dạy nghề và chia sẻ kinh nghiệm cho rất nhiều người và không lấy tiền,trong group làm bánh e vẫn dạy online và giúp anh chị em trong nghề cải thiện bánh ngon và đẹp mắt hơn rất nhiều người muốn gởi tiền e cũng k nhận.</p><p><br/></p><p>vợ e có nói là bây giờ mình cũng đang khó khăn sao a k nhận tiền người ta trong khi mình bỏ thời gian ra dạy nghề cho người ta mà</p><p><br/></p><p>e thì lại nghĩ thôi kệ mình cứ cho đi đâu có nghĩ gì</p><p><br/></p><p>bỗng dưng lâu lâu lại có người mời e về làm trả lương rất là cao,có người thì mời e về làm quản lí và hướng dẫn làm bánh cho thợ bên họ,có người còn mời e qua cả nước ngoài làm cho họ với mức lương e chưa từng nghĩ tới</p><p><br/></p><p>đây đều là những cơ hội cho bản thân mình nếu mình chấp nhận có thể sẽ có mức lương cao hơn,có cơ hội học hỏi và thăng tiến nhiều hơn</p><p><br/></p><p>bây giờ nếu đi thì có thêm cơ hội học hỏi,có cơ hội thăng tiến nhiều hơn nhưng phải xa gia đình và mông lung quá k biết nên quyết định như thế nào?</p><p><br/></p><p>x</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KẺ SỐNG TRONG VỌNG TƯỞNG<br/></b><br/></p><p>Lời đầu tiên e xin chào a và gởi tới a lời cảm ơn chân thành nhất,cảm ơn a vì những bài dạy trên youtube,cảm ơn a vì chương trình tâm sự kinh doanh,a đã tâm sự,chia sẽ,giúp e cảm thấy được chia sẽ và học hỏi được nhiều lắm,thật lòng cảm ơn a rất rất nhiều.</p><p><br/></p><p>từ bé e đã là 1 đứa ham chơi không lo học hành,13 tuổi bỏ học gia đình khuyên kiểu gì cũng k lo học hành,suốt ngày mơ mộng sống trong mộng tưởng do chính mình tạo ra.</p><p><br/></p><p>vì không chịu đi học nên là gia đình cũng khuyên không chịu đi học thì đi kiếm cái nghề mà học để sau này có nghề làm ăn,</p><p><br/></p><p>rồi e cũng bắt đầu đi học nghề,e học nghề làm bánh,tuổi trẻ ham chơi đua đòi theo bạn bè rồi bắt đầu tập tành hút canxa,</p><p><br/></p><p>e vẫn học nghề vẫn làm nghề nhưng vẫn cứ hút cùng với những đứa làm chung,và cứ thế ngày nào cũng tụ tập bạn bè sáng cũng hút,trưa cũng hút,chiều cũng hút,có khi chơi thâu đêm suốt sáng,mỗi lần hút vào e lại mộng tưởng về cái thế giới ảo của mình.nó chân thật hơn và cứ thế đầu óc không bao giờ tĩnh táo lúc nào cũng mơ mơ màng màng.</p><p><br/></p><p>hút canxa nhiều quá nó bị chai thuốc,hút nhiều nó k được phê như lúc ban đầu và rồi bắt đầu tìm đến thứ khác nó phê hơn đó là cỏ mỹ,rồi lại đưa đẩy tìm đến maatuy đá rồi lại đến hàng trắng,đến lúc muốn đi tìm cảm giác e lại hút maatuy đá lẫn hàng trắng để tìm cảm giác,tìm thế giới ảo do chính mình tạo ra.</p><p><br/></p><p>k có tiền bắt đầu vay mượn để hút,k có tiền trả ng ta đến nhà đòi,gia đình e bất lực k biết làm sao,</p><p><br/></p><p>đến đỉnh điểm má e khóc sưng cả mắt thấy e về má e quỳ xuống lạy e,bỗng dưng e cảm thấy bản thân mình bất hiếu,tội lỗi như thế nào,và e tự hứa với lòng mình phải thay đổi,mình phải sống thật,đừng có ảo tưởng nữa,mình phải trở về thực tại.</p><p><br/></p><p>và rồi e bắt đầu thay đổi,e bắt đầu tự cai những cái chất kích thích giết người đấy tại nhà.</p><p><br/></p><p>những ngày đầu vật vã,khổ sở,muốn chết đi sống lại,không ăn uống gì được,nhiều lúc nghĩ quẩn muốn chết đi,nhưng e nhớ mãi cái lúc mà má e khóc sưng mắt quỳ xuống lạy e nên quyết tâm mình phải bỏ nó mình phải thay đổi,mình phải làm được.</p><p><br/></p><p>sau 1 tháng e mới cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có sức sống trở lại,và rồi quyết tâm thay đổi,từ đó không bao giờ động vào những thứ đó nữa</p><p><br/></p><p>3 năm sau e cũng lấy vợ và có 1 bé trai hơn 1 tuổi,e bắt đầu tu chí làm ăn,được 1 thời gian thì cũng bắt đầu kinh doanh,và vì thiếu kiến thức thiếu hiểu biết và quá vội vàng e lại thất bại,thanh lí hết tất cả mọi thứ vẫn còn nợ vài chục triệu,cũng cảm thấy buồn và bất lực lắm.</p><p><br/></p><p>bây giờ vẫn đi làm cố gắng trả nợ cũng gần hết rồi</p><p><br/></p><p>và hiện tại e vẫn làm nghề bánh tính đến nay cũng 15 năm làm nghề rồi,không giỏi hơn ai nhưng cũng là thợ lành nghề</p><p><br/></p><p>e cũng dạy nghề và chia sẻ kinh nghiệm cho rất nhiều người và không lấy tiền,trong group làm bánh e vẫn dạy online và giúp anh chị em trong nghề cải thiện bánh ngon và đẹp mắt hơn rất nhiều người muốn gởi tiền e cũng k nhận.</p><p><br/></p><p>vợ e có nói là bây giờ mình cũng đang khó khăn sao a k nhận tiền người ta trong khi mình bỏ thời gian ra dạy nghề cho người ta mà</p><p><br/></p><p>e thì lại nghĩ thôi kệ mình cứ cho đi đâu có nghĩ gì</p><p><br/></p><p>bỗng dưng lâu lâu lại có người mời e về làm trả lương rất là cao,có người thì mời e về làm quản lí và hướng dẫn làm bánh cho thợ bên họ,có người còn mời e qua cả nước ngoài làm cho họ với mức lương e chưa từng nghĩ tới</p><p><br/></p><p>đây đều là những cơ hội cho bản thân mình nếu mình chấp nhận có thể sẽ có mức lương cao hơn,có cơ hội học hỏi và thăng tiến nhiều hơn</p><p><br/></p><p>bây giờ nếu đi thì có thêm cơ hội học hỏi,có cơ hội thăng tiến nhiều hơn nhưng phải xa gia đình và mông lung quá k biết nên quyết định như thế nào?</p><p><br/></p><p>x</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13319528-31-7-2023.mp3" length="7061168" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13319528</guid>
    <pubDate>Mon, 31 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>587</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-7-2023</itunes:title>
    <title>28-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP DẤU TÊN PHẢI LÀM SAO    Trước hết con xin gửi lời chào tới thầy và tất cả mọi người trong gr, chúc mọi người có 1 ngày vui vẻ tràn đầy năng lượng^^ .     Con năm nay tròn 18t, ba mẹ con li hôn vào lúc con còn học mẫu giáo, ngỡ là câu chuyện đẹp đi từ thời sinh viên, lấy nhau sinh con đẻ cái nhưng cũng chỉ dừng lại khi mẹ con về nhà chồng. Bà nội gần như là nguyên nhân chính dẫn đến việc li hôn của bố mẹ con. Bố rất nghe lời bà, năm bố làm ăn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP DẤU TÊN</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3644465125781958/?__cft__[0]=AZUNfxoVtd99fsWzQ--aj5XPbKQRiDA7TEJxJ0U2PBRwtExk8Ew4DfoYIFi7QGD2Fs8a11Wt-17iCHV_WOquGREO9An5qr7ZJqhpMhAh9o0Gr4KlwGSlwDDRNhDZ5GV8CkTXXiAzkhEKykjMKzbCKBqR&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>PHẢI LÀM SAO </a></p><p><br/></p><p>Trước hết con xin gửi lời chào tới thầy và tất cả mọi người trong gr, chúc mọi người có 1 ngày vui vẻ tràn đầy năng lượng^^ . </p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay tròn 18t, ba mẹ con li hôn vào lúc con còn học mẫu giáo, ngỡ là câu chuyện đẹp đi từ thời sinh viên, lấy nhau sinh con đẻ cái nhưng cũng chỉ dừng lại khi mẹ con về nhà chồng. Bà nội gần như là nguyên nhân chính dẫn đến việc li hôn của bố mẹ con. Bố rất nghe lời bà, năm bố làm ăn phát đạt bà rủ rỉ vào tai bố rằng bố nên mua lấy 1 mảnh đất chứ để không sẽ hao dần theo ngày, vì nghe bà, giao tiền cho mẹ với chị gái để rồi đến tận bây giờ bố vẫn có gì đó day dứt và nuối tiếc khi kể lại cho con bởi mảnh đất đó &quot;đứng im&quot; mãi về sau bố con mới bán được nhưng k được bao nhiêu. Có thể nói bà là 1 người kĩ tính và điều đó càng được thể hiện rõ hơn khi tuổi tác của bà dần đi xuống và kéo theo sự kĩ tính đó chuyển hóa thành khó tính.Bà lấy ông khi trong tay cả hai đều không có gì, tự thân 2 ông bà cùng nhau vun vén mua được 1 căn nhà ở Hà Nội ( sở dĩ như vậy vì cuộc tình này k được phía bên nhà trai chấp nhận) . </p><p>Bà có 3 người con, 2 người con gái tên V,M và bố con là em út. Con sống cùng mẹ bên nhà ngoại, năm đó vì mẹ vướng em bé với người khác nên con về ở với bố được ba năm vì không chịu được tính bà hay có thể nói là những lời nói mà bà dành cho con nó đạt đến mức xúc phạm, đỉnh điểm là lần giật tóc con lôi đi và con tự vệ đẩy tay bà ra nhưng bà lại gọi điện cho bà ngoại con và bảo là con hỗn láo đánh bà, tất nhiên là bà ngoại k tin ( nguyên do là vì con làm sai, không đúng ý bà hay không nghe lời bà, bà là người có tiếng nói nhất trong nhà, vì cái tính cho mình là nhất, ai cũng phải nghe, không bao giờ là người sai của bà mà nhà nội con không có mấy hàng xóm, hay đóng cửa nhà, trái ngược hoàn toàn với nhà ngoại con ), </p><p><br/><br/></p><p>Năm đó con cũng chỉ mới học cấp 2 nhưng vì đang ở độ tuổi dở dở ương ương chưa hoàn toàn kiềm chế được cảm xúc và bị tổn thương nặng bởi những lời nói của bà nên con đã lấy hết can đảm làm 1 lần, xách cặp ra nhà ngoại ở ( nhà ngoại con ở đầu đường nhà nội con ở cuối đường, khá là gần nhau). </p><p><br/><br/></p><p>Bố con cũng lấy người khác và cũng vì cái tính đấy của bà và những lời chửi rủa nặng nề mà bà đem lại dẫn đến việc mẹ kế con mấy lần bỏ nhà về ngoại mang theo 2 em </p><p><br/><br/></p><p>Năm đó chị cả là bác V, tết có xuống chơi, thăm bà,bác đề cập đến việc chia đất nhưng không được bà đồng ý nên cả hai lời qua tiếng lại dẫn đến cãi nhau. Bà ném thùng bia mà bác mang xuống ra khỏi cửa nhà và đuổi đi. Có lần bác xuống ngỏ ý muốn làm lành với bà nhưng bà vẫn không chấp nhận, 1 lần nữa bị đuổi đi mang theo những tiếng chửi rủa, tâm trạng tiêu cực nên khi trên đường về đã gặp tai nạn chui xuống gầm xe tải to may mắn không làm sao chỉ bị xây xước nhẹ nhưng có lẽ hôm đó là hôm mà bác nhớ mãi. Kể từ đó bà và bác không còn liên lạc với nhau, thỉnh thoảng bà vẫn nhắc tới bác nhưng là trong câu chuyện để lấy làm gương khi mắng các em con. </p><p><br/><br/></p><p>Bản thân con rất buồn vì chuyện này, thi thoảng nghĩ đến không sao vui được. Có lần khi đi chúc tết về có đi qua nhà bác V, con cố tình hỏi bố rằng nhà mình có vào chúc tết bác không, bố bảo không nhưng sau một hồi lưỡng lự bố quay đầu xe để vài chúc tết. Từ lần đó bố hay cho chị em con lên nhà bác ăn. Nhưng hai năm sau vẫn không thấy bác liên lạc hay xuống thăm bà nên bố con cũng không liên lạc với bác nữa.</p><p>Bố con có lần đi xem bói thì thầy bói bảo rằng bà cản trở con cháu nhiều. Nhưng dẫu biết là thế nhưng bố con vẫn muốn ở với </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP DẤU TÊN</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3644465125781958/?__cft__[0]=AZUNfxoVtd99fsWzQ--aj5XPbKQRiDA7TEJxJ0U2PBRwtExk8Ew4DfoYIFi7QGD2Fs8a11Wt-17iCHV_WOquGREO9An5qr7ZJqhpMhAh9o0Gr4KlwGSlwDDRNhDZ5GV8CkTXXiAzkhEKykjMKzbCKBqR&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>PHẢI LÀM SAO </a></p><p><br/></p><p>Trước hết con xin gửi lời chào tới thầy và tất cả mọi người trong gr, chúc mọi người có 1 ngày vui vẻ tràn đầy năng lượng^^ . </p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay tròn 18t, ba mẹ con li hôn vào lúc con còn học mẫu giáo, ngỡ là câu chuyện đẹp đi từ thời sinh viên, lấy nhau sinh con đẻ cái nhưng cũng chỉ dừng lại khi mẹ con về nhà chồng. Bà nội gần như là nguyên nhân chính dẫn đến việc li hôn của bố mẹ con. Bố rất nghe lời bà, năm bố làm ăn phát đạt bà rủ rỉ vào tai bố rằng bố nên mua lấy 1 mảnh đất chứ để không sẽ hao dần theo ngày, vì nghe bà, giao tiền cho mẹ với chị gái để rồi đến tận bây giờ bố vẫn có gì đó day dứt và nuối tiếc khi kể lại cho con bởi mảnh đất đó &quot;đứng im&quot; mãi về sau bố con mới bán được nhưng k được bao nhiêu. Có thể nói bà là 1 người kĩ tính và điều đó càng được thể hiện rõ hơn khi tuổi tác của bà dần đi xuống và kéo theo sự kĩ tính đó chuyển hóa thành khó tính.Bà lấy ông khi trong tay cả hai đều không có gì, tự thân 2 ông bà cùng nhau vun vén mua được 1 căn nhà ở Hà Nội ( sở dĩ như vậy vì cuộc tình này k được phía bên nhà trai chấp nhận) . </p><p>Bà có 3 người con, 2 người con gái tên V,M và bố con là em út. Con sống cùng mẹ bên nhà ngoại, năm đó vì mẹ vướng em bé với người khác nên con về ở với bố được ba năm vì không chịu được tính bà hay có thể nói là những lời nói mà bà dành cho con nó đạt đến mức xúc phạm, đỉnh điểm là lần giật tóc con lôi đi và con tự vệ đẩy tay bà ra nhưng bà lại gọi điện cho bà ngoại con và bảo là con hỗn láo đánh bà, tất nhiên là bà ngoại k tin ( nguyên do là vì con làm sai, không đúng ý bà hay không nghe lời bà, bà là người có tiếng nói nhất trong nhà, vì cái tính cho mình là nhất, ai cũng phải nghe, không bao giờ là người sai của bà mà nhà nội con không có mấy hàng xóm, hay đóng cửa nhà, trái ngược hoàn toàn với nhà ngoại con ), </p><p><br/><br/></p><p>Năm đó con cũng chỉ mới học cấp 2 nhưng vì đang ở độ tuổi dở dở ương ương chưa hoàn toàn kiềm chế được cảm xúc và bị tổn thương nặng bởi những lời nói của bà nên con đã lấy hết can đảm làm 1 lần, xách cặp ra nhà ngoại ở ( nhà ngoại con ở đầu đường nhà nội con ở cuối đường, khá là gần nhau). </p><p><br/><br/></p><p>Bố con cũng lấy người khác và cũng vì cái tính đấy của bà và những lời chửi rủa nặng nề mà bà đem lại dẫn đến việc mẹ kế con mấy lần bỏ nhà về ngoại mang theo 2 em </p><p><br/><br/></p><p>Năm đó chị cả là bác V, tết có xuống chơi, thăm bà,bác đề cập đến việc chia đất nhưng không được bà đồng ý nên cả hai lời qua tiếng lại dẫn đến cãi nhau. Bà ném thùng bia mà bác mang xuống ra khỏi cửa nhà và đuổi đi. Có lần bác xuống ngỏ ý muốn làm lành với bà nhưng bà vẫn không chấp nhận, 1 lần nữa bị đuổi đi mang theo những tiếng chửi rủa, tâm trạng tiêu cực nên khi trên đường về đã gặp tai nạn chui xuống gầm xe tải to may mắn không làm sao chỉ bị xây xước nhẹ nhưng có lẽ hôm đó là hôm mà bác nhớ mãi. Kể từ đó bà và bác không còn liên lạc với nhau, thỉnh thoảng bà vẫn nhắc tới bác nhưng là trong câu chuyện để lấy làm gương khi mắng các em con. </p><p><br/><br/></p><p>Bản thân con rất buồn vì chuyện này, thi thoảng nghĩ đến không sao vui được. Có lần khi đi chúc tết về có đi qua nhà bác V, con cố tình hỏi bố rằng nhà mình có vào chúc tết bác không, bố bảo không nhưng sau một hồi lưỡng lự bố quay đầu xe để vài chúc tết. Từ lần đó bố hay cho chị em con lên nhà bác ăn. Nhưng hai năm sau vẫn không thấy bác liên lạc hay xuống thăm bà nên bố con cũng không liên lạc với bác nữa.</p><p>Bố con có lần đi xem bói thì thầy bói bảo rằng bà cản trở con cháu nhiều. Nhưng dẫu biết là thế nhưng bố con vẫn muốn ở với </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13306101-28-7-2023.mp3" length="6890655" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13306101</guid>
    <pubDate>Fri, 28 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>573</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-7-2023</itunes:title>
    <title>27-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG ANH Chào gia đình &amp; chào Thầy Năm Em đang viết dòng này với một tâm trạng hối hận và  ay náy vô cùng. Em cảm thấy mình vừa làm chuyện rất là k đúng đắn đó chính là cãi lớn tiếng với Mẹ ruột của em😭 Em là con gái út trong nhà,Ba mẹ cưng chiều từ nhỏ thậm chí bây giờ đã 30 mấy tuổi đầu có 2con nhưng ba mẹ vẫn gọt trái  cây sẵn,vừa nói thèm cá kho là sẽ làm cho ăn,vừa nói thèm gì là sẽ làm này kia cho ăn,em cảm nhận dc ba mẹ rất thương em và em cu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG ANH</p><p>Chào gia đình &amp; chào Thầy Năm</p><p>Em đang viết dòng này với một tâm trạng hối hận và  ay náy vô cùng. Em cảm thấy mình vừa làm chuyện rất là k đúng đắn đó chính là cãi lớn tiếng với Mẹ ruột của em😭</p><p>Em là con gái út trong nhà,Ba mẹ cưng chiều từ nhỏ thậm chí bây giờ đã 30 mấy tuổi đầu có 2con nhưng ba mẹ vẫn gọt trái  cây sẵn,vừa nói thèm cá kho là sẽ làm cho ăn,vừa nói thèm gì là sẽ làm này kia cho ăn,em cảm nhận dc ba mẹ rất thương em và em cucng rất thương ba mẹ,nhưng 2mẹ con em lại khắc khẩu qá ạ. Mỗi lần có chuyện gì mẹ cứ nói hoài nói mãi xong em lại k kiềm dc lòng mình lại nói lớn tiếng với mẹ,mẹ buồn còn em lại dây dứt,ân hận k nguôi, mẹ em cứ hay than thân trách phận là tại sao ai cũng đối xử tệ với mẹ,ai cũng coi thường mẹ cung nạt nộ k tôn trọng mẹ,nhưng mẹ em lại hay nói đi nói mãi làm người đối diện rất áp lực và mệt mỏi.</p><p>Như chồng em lâu lâu di tiếp khách về trễ( chồng em ở rể) mẹ em lại dt hỏi em là chồng về chưa? Dt xong lại ntin ,cứ 20-30plà hỏi 1lân. Xong tới em di chơi mẹ em cũng hỏi em về chưa? Khi nào về mẹ mới yên tâm ngủ dc.rồi hôm nay mẹ em nhờ em đưa đồ cho người quen,mẹ nói cuối tuân rồi gửi,nhưng từ thứ6 là mẹ nói đi nói lại,thứ 7 là mẹ nói đi nói lại sáng trưa chiều tối nói hoài nói mãi,luc mới em cũng kiên nhẫn nhỏ nhẹ “dạ để khi nào thuận tiện con mang sang”,nhưng đến khi viet dòng này là em đã k còn kiên nhẫn nữa và vừa nói ra thì em lại ân hận qá ạ😭</p><p> Em muốn tập nói chuyện 1cach nhỏ nhẹ với mẹ mà sao khó khăn qá Thầy ạ…em chỉ muốn thay đổi để làm một người con tốt hơn thôi ạ</p><p>Em cám ơn mọi người đã lắng nghe tâm sự của em ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG ANH</p><p>Chào gia đình &amp; chào Thầy Năm</p><p>Em đang viết dòng này với một tâm trạng hối hận và  ay náy vô cùng. Em cảm thấy mình vừa làm chuyện rất là k đúng đắn đó chính là cãi lớn tiếng với Mẹ ruột của em😭</p><p>Em là con gái út trong nhà,Ba mẹ cưng chiều từ nhỏ thậm chí bây giờ đã 30 mấy tuổi đầu có 2con nhưng ba mẹ vẫn gọt trái  cây sẵn,vừa nói thèm cá kho là sẽ làm cho ăn,vừa nói thèm gì là sẽ làm này kia cho ăn,em cảm nhận dc ba mẹ rất thương em và em cucng rất thương ba mẹ,nhưng 2mẹ con em lại khắc khẩu qá ạ. Mỗi lần có chuyện gì mẹ cứ nói hoài nói mãi xong em lại k kiềm dc lòng mình lại nói lớn tiếng với mẹ,mẹ buồn còn em lại dây dứt,ân hận k nguôi, mẹ em cứ hay than thân trách phận là tại sao ai cũng đối xử tệ với mẹ,ai cũng coi thường mẹ cung nạt nộ k tôn trọng mẹ,nhưng mẹ em lại hay nói đi nói mãi làm người đối diện rất áp lực và mệt mỏi.</p><p>Như chồng em lâu lâu di tiếp khách về trễ( chồng em ở rể) mẹ em lại dt hỏi em là chồng về chưa? Dt xong lại ntin ,cứ 20-30plà hỏi 1lân. Xong tới em di chơi mẹ em cũng hỏi em về chưa? Khi nào về mẹ mới yên tâm ngủ dc.rồi hôm nay mẹ em nhờ em đưa đồ cho người quen,mẹ nói cuối tuân rồi gửi,nhưng từ thứ6 là mẹ nói đi nói lại,thứ 7 là mẹ nói đi nói lại sáng trưa chiều tối nói hoài nói mãi,luc mới em cũng kiên nhẫn nhỏ nhẹ “dạ để khi nào thuận tiện con mang sang”,nhưng đến khi viet dòng này là em đã k còn kiên nhẫn nữa và vừa nói ra thì em lại ân hận qá ạ😭</p><p> Em muốn tập nói chuyện 1cach nhỏ nhẹ với mẹ mà sao khó khăn qá Thầy ạ…em chỉ muốn thay đổi để làm một người con tốt hơn thôi ạ</p><p>Em cám ơn mọi người đã lắng nghe tâm sự của em ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13298065-27-7-2023.mp3" length="7040807" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13298065</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>585</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-7-2023</itunes:title>
    <title>26-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ĐỒNG ÂM    Chào Thầy và các bạn    Em là nữ, 33 tuổi. Hiện tại em đang trên hành trình quay lại tìm một công việc ổn định sau 2 năm làm mẹ bỉm.  Em có con năm em 31 tuổi và em có một lời hứa là sẽ ở cạnh con tới khi con tròn 18 tháng thì em sẽ quay lại với công việc. Em vốn nghĩ với hơn 7 năm kinh nghiệm đi làm thì việc quay trở lại công việc không phải là chuyện khó đối với em, và em rất hạnh phúc khi dành tặng con 2 năm thanh xuân của mình lớn lên cùng con. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ĐỒNG ÂM</p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và các bạn</p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ, 33 tuổi. Hiện tại em đang trên hành trình quay lại tìm một công việc ổn định sau 2 năm làm mẹ bỉm. </p><p>Em có con năm em 31 tuổi và em có một lời hứa là sẽ ở cạnh con tới khi con tròn 18 tháng thì em sẽ quay lại với công việc. Em vốn nghĩ với hơn 7 năm kinh nghiệm đi làm thì việc quay trở lại công việc không phải là chuyện khó đối với em, và em rất hạnh phúc khi dành tặng con 2 năm thanh xuân của mình lớn lên cùng con.</p><p>Như thầy và các bạn cũng có thể hiểu tình hình kinh tế năm nay, mọi chuyện khá bất như ý khi em và bao người vẫn đang chật vật tìm cho mình một công việc thôi, chứ đừng nói là được chọn một công việc phù hợp cho mình. </p><p>Sau những lần phỏng vấn thất bại, em quyết định làm theo lời khuyên của thầy là lao vào học, cập nhật kiến thức về nghề, em làm về nhân sự. Dạo này vì thất bại trong việc xin việc nên em suy nghĩ nhiều, em muốn xin thầy một lời khuyên ạ. </p><p>Trong tsbv gần nhất em nghe, thầy nói tất cả mọi thứ đều có thể học và làm được, miễn là mình chịu khó tìm hiểu thật nhiều, biết thật nhiều kiến thức xung quanh đó. Nhưng thầy ơi? liệu con cá cứ cố học leo cây thì có nên không ạ? em làm nhân sự, nhưng em giao tiếp, thương lượng không tốt, em chỉ thích và làm tốt nhưng công việc liên quan đến tính toán và giấy tờ, em cũng đang học thêm nhiều excel và tiếng Anh - là những thứ em thích để có thể xin việc thành công. Em thực sự khá là tự ti trong giao tiếp giữa người với người, nhưng em lại rất thích nghề em đang chọn, vì cũng là làm trái ngành tay ngang, vì tuổi trẻ nông nổi nên em cũng đang gánh chịu những sai lầm cho mình tạo ra. </p><p>Cách đây 4 năm, em apply vào 1 công việc nhàn hạ, lương cao và không phải là thế mạnh trong 2 năm, khiến cho gap của em đối với thế mạnh của mình ngày càng lớn, nhà tuyển dụng nhằm vào đó để đánh rớt em, mặc dù trong quá khứ em đã từng được đánh giá có năng lực và trách nhiệm đối với nghề. </p><p>Mặc dù em của hiện tại đủ chín chắn để chọn cho mình con đường sẽ đi, chọn công việc theo thế mạnh của bản thân, nhưng em đang thắc mắc liệu sự lựa chọn của mình có đang đi đúng hướng? hay em vẫn buộc phải thay đổi mình đề phù hợp với nhu cầu của thị trường. </p><p>Ví dụ như trong quá khứ, có 1 manager sau khuyên em nên đi học 1 khoá MC - vì hôm đó em đã tổ chức 1 buổi party không tốt. Chuyện xảy ra 3 năm rồi, em nghĩ mãi vẫn không biết lời mỉa mai của ngừoi đó có đúng không thầy? Em làm sai thì em chấp nhận, nhưng em vẫn nghĩ con cá nó chỉ biết bơi, cứ đánh giá con cá qua khả năng leo cây, cả cuộc đời này con cá sẽ sống trong sự tự ti mà đáng ra nó không phải chịu. </p><p>Em thấy em không còn thời gian tạo phép thử như 4 năm về trước nữa, em cần lựa chọn cho mình chỉ 1 con đường phù hợp nhất đối với mình để tiếp tục phấn đấu....</p><p><br/><br/></p><p>Dù thời điểm bài được đăng em có thể đã có công việc, có thể chưa, nhưng em rất muốn được chia sẻ và xin lời khuyên từ thầy và các bạn.</p><p>Cám ơn Thầy Năm và những người bạn tri kỷ của tsbv đã lắng nghe em. Chúc cả nhà thật nhiều sức khoẻ và bình an nhé!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ĐỒNG ÂM</p><p><br/><br/></p><p>Chào Thầy và các bạn</p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ, 33 tuổi. Hiện tại em đang trên hành trình quay lại tìm một công việc ổn định sau 2 năm làm mẹ bỉm. </p><p>Em có con năm em 31 tuổi và em có một lời hứa là sẽ ở cạnh con tới khi con tròn 18 tháng thì em sẽ quay lại với công việc. Em vốn nghĩ với hơn 7 năm kinh nghiệm đi làm thì việc quay trở lại công việc không phải là chuyện khó đối với em, và em rất hạnh phúc khi dành tặng con 2 năm thanh xuân của mình lớn lên cùng con.</p><p>Như thầy và các bạn cũng có thể hiểu tình hình kinh tế năm nay, mọi chuyện khá bất như ý khi em và bao người vẫn đang chật vật tìm cho mình một công việc thôi, chứ đừng nói là được chọn một công việc phù hợp cho mình. </p><p>Sau những lần phỏng vấn thất bại, em quyết định làm theo lời khuyên của thầy là lao vào học, cập nhật kiến thức về nghề, em làm về nhân sự. Dạo này vì thất bại trong việc xin việc nên em suy nghĩ nhiều, em muốn xin thầy một lời khuyên ạ. </p><p>Trong tsbv gần nhất em nghe, thầy nói tất cả mọi thứ đều có thể học và làm được, miễn là mình chịu khó tìm hiểu thật nhiều, biết thật nhiều kiến thức xung quanh đó. Nhưng thầy ơi? liệu con cá cứ cố học leo cây thì có nên không ạ? em làm nhân sự, nhưng em giao tiếp, thương lượng không tốt, em chỉ thích và làm tốt nhưng công việc liên quan đến tính toán và giấy tờ, em cũng đang học thêm nhiều excel và tiếng Anh - là những thứ em thích để có thể xin việc thành công. Em thực sự khá là tự ti trong giao tiếp giữa người với người, nhưng em lại rất thích nghề em đang chọn, vì cũng là làm trái ngành tay ngang, vì tuổi trẻ nông nổi nên em cũng đang gánh chịu những sai lầm cho mình tạo ra. </p><p>Cách đây 4 năm, em apply vào 1 công việc nhàn hạ, lương cao và không phải là thế mạnh trong 2 năm, khiến cho gap của em đối với thế mạnh của mình ngày càng lớn, nhà tuyển dụng nhằm vào đó để đánh rớt em, mặc dù trong quá khứ em đã từng được đánh giá có năng lực và trách nhiệm đối với nghề. </p><p>Mặc dù em của hiện tại đủ chín chắn để chọn cho mình con đường sẽ đi, chọn công việc theo thế mạnh của bản thân, nhưng em đang thắc mắc liệu sự lựa chọn của mình có đang đi đúng hướng? hay em vẫn buộc phải thay đổi mình đề phù hợp với nhu cầu của thị trường. </p><p>Ví dụ như trong quá khứ, có 1 manager sau khuyên em nên đi học 1 khoá MC - vì hôm đó em đã tổ chức 1 buổi party không tốt. Chuyện xảy ra 3 năm rồi, em nghĩ mãi vẫn không biết lời mỉa mai của ngừoi đó có đúng không thầy? Em làm sai thì em chấp nhận, nhưng em vẫn nghĩ con cá nó chỉ biết bơi, cứ đánh giá con cá qua khả năng leo cây, cả cuộc đời này con cá sẽ sống trong sự tự ti mà đáng ra nó không phải chịu. </p><p>Em thấy em không còn thời gian tạo phép thử như 4 năm về trước nữa, em cần lựa chọn cho mình chỉ 1 con đường phù hợp nhất đối với mình để tiếp tục phấn đấu....</p><p><br/><br/></p><p>Dù thời điểm bài được đăng em có thể đã có công việc, có thể chưa, nhưng em rất muốn được chia sẻ và xin lời khuyên từ thầy và các bạn.</p><p>Cám ơn Thầy Năm và những người bạn tri kỷ của tsbv đã lắng nghe em. Chúc cả nhà thật nhiều sức khoẻ và bình an nhé!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13291567-26-7-2023.mp3" length="8284953" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13291567</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>689</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-7-2023</itunes:title>
    <title>25-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐÔNG   Xin chào thầy 5 và cả nhà . Bài viết này để gửi lời cám ơn sâu sắc đến thầy 5 . Lần đầu tiên trong cuộc đời này , e giữ được sự bình tĩnh đến vậy , lạ là trong tâm e lại thanh thản chưa từng có .... E là Trans là chữ T trong LGBT , nói đến đây , có thể 1 vài bạn không thích thì vui lòng bỏ qua bài viết này , để ko làm ảnh hưởng tâm trạng của bạn . Còn những bạn tiếp tục đọc , xin cám ơn các bạn đã sẵn lòng lắng nghe mình . E năm nay 33 tuổi , cuộc sống vô đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐÔNG<br/></b><br/></p><p>Xin chào thầy 5 và cả nhà . Bài viết này để gửi lời cám ơn sâu sắc đến thầy 5 . Lần đầu tiên trong cuộc đời này , e giữ được sự bình tĩnh đến vậy , lạ là trong tâm e lại thanh thản chưa từng có ....</p><p>E là Trans là chữ T trong LGBT , nói đến đây , có thể 1 vài bạn không thích thì vui lòng bỏ qua bài viết này , để ko làm ảnh hưởng tâm trạng của bạn . Còn những bạn tiếp tục đọc , xin cám ơn các bạn đã sẵn lòng lắng nghe mình .</p><p>E năm nay 33 tuổi , cuộc sống vô định , bấp bênh và mơ hồ . Không biết bản thân muốn gì và thích gì , sẽ đi đâu về đâu . Không biết là bản thân đã vô tình tìm thấy bài giảng của thầy 5 ở đâu , từ bao giờ . Cho đến năm ngoái , lặng nhìn ba mẹ ngày 1 già yếu đi mà bản thân bất lực , e ko muốn cứ thế mà sống nữa nhưng vẫn ko biết bản thân bắt đầu từ đâu bây giờ ....Biết là phải đứng lên mà đi , nhưng đứng ntn , đi về đâu thì ko biết , chỉ biết là mình phải làm ra thật nhiều tiền để lo ba mẹ cs đủ đầy nhất . Chợt nhớ loáng thoáng đâu đó về mấy bài giảng về kỹ năng sống , về cách kiếm tiền nên e lên youtube lục kiếm . Và e tìm thấy những bài giảng của thầy 5 , e nghe hết từ bài giảng youtube đến spotify tri kỷ cảm xúc . E làm theo , e chán nãn , e bỏ cuộc , rồi lại làm theo , rồi chán , rồi bỏ cuộc ... e lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn đó ....tự thấy bản thân tệ , nhiều khi mệt ko muốn cố gắng nữa , buông xuôi đời trôi sao thì trôi ....kệ !</p><p>Ah , nói sơ qua thì e vẫn có cv , chỉ là e sau nhiều lần khởi nghiệp thất bại , đã ko đủ tự tin ở bản thân , chứ ko phải e thất nghiệp hay ăn bám ba mẹ gd đâu ạ . E là thợ sơn , làm cv này hơn 14 năm rồi . Tay nghề e khá ổn nhưng cv thực sự đôi lúc quá vất vả , có lúc phơi nắng đến sắp ngất vẫn cố để xong việc r về bệnh nằm mấy ngày . E là con 1 , e ko muốn 1 cs bấp bênh như vậy , sau này ko thể lo cho ba mẹ già dc .</p><p>Bài giảng lẫn tri kỷ cảm xúc của thầy rất hay , nhưng do là ở e ko đủ bền gan , vững chí . E nhớ có bài thầy nói tự mình còn không muốn giúp đỡ mình thì ai giúp được . Lúc ấy e chỉ cười trừ cho sự hèn nhát , lười biếng của bản thân ....cứ nghĩ chắc chỉ nghe như v thôi ...</p><p>E thích 1 bạn từ hơn 3 năm rồi nhưng sự tự ti về cả ngoại hình , kinh tế và mọi mặt trong cs nên ko dám bước tới , bạn là Fem nhưng ko come out với gd . Mà thế giới bọn e , đâu phải ai cũng chấp nhận đc . Thế là e cứ đi bên bạn như v thôi , cùng trải qua rất nhiều chuyện buồn vui , hàng ngày lắng nghe nhau từ mọi thứ nhỏ nhặt nhất trong cs . E yêu bạn rất nhiều nhưng e biết bạn ko dành cho e . Con gái mà , biết e thích thì mắt nhắm mắt mở để nhận lấy sự nuông chiều từ e . Mọi thứ đều êm đẹp cho tới tối nay , đang đi cùng bạn thì bạn trai của bạn đến bắt ghen .( Bạn trai ấy cũng là Trans như e ) Giây phút ấy, tim e như dừng lại , quặn thắt , tự hỏi sao bạn ấy lại nói dối e là ko có ny . Nhưng r đâu đó vài câu nói của thầy 5 vang trong đầu , e hít thở sâu cố lấy bình tĩnh r phân tích tình hình , đặt rất nhiều câu hỏi cho bản thân . E ngạc nhiên sao thấy bản thân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đến như v ( tính e rất nóng nảy , làm đã cái nư r mọi chuyện tính sau ) . Đặt 1 câu hỏi r tự lòi ra rất nhiều câu hỏi nữa và cứ thế , e thông suốt đến lạ , bình thản đến lạ ! Àh thì ra từ vô thức , e đã học dc rất nhiều chứ ko phải ko học dc ko làm dc gì . E nhìn nhận lại bản thân hiện tại , e thay đổi khá nhiều tư duy mà chính e ko nhận ra !</p><p>Bây giờ có thể e chưa làm dc gì . Nhưng sau hn , e biết bản thân đâu đó đã thay đổi khá nhiều . E thực sự biết ơn và cảm thấy mình may mắn khi biết đến thầy và gd này .</p><p>Lần nữa xin cảm ơn thầy và các bạn đã kiên nhẫn lắng nghe đến đây . Lần đầu tiên e viết 1 bài lên cộng đồng nên nếu có ghi lời lẽ nào làm mọi người đọc khó chịu , hay mang đến sự u ám nặng nề , mong mọi người thông cảm bỏ qua . E cám ơn rất nhiều ạ !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐÔNG<br/></b><br/></p><p>Xin chào thầy 5 và cả nhà . Bài viết này để gửi lời cám ơn sâu sắc đến thầy 5 . Lần đầu tiên trong cuộc đời này , e giữ được sự bình tĩnh đến vậy , lạ là trong tâm e lại thanh thản chưa từng có ....</p><p>E là Trans là chữ T trong LGBT , nói đến đây , có thể 1 vài bạn không thích thì vui lòng bỏ qua bài viết này , để ko làm ảnh hưởng tâm trạng của bạn . Còn những bạn tiếp tục đọc , xin cám ơn các bạn đã sẵn lòng lắng nghe mình .</p><p>E năm nay 33 tuổi , cuộc sống vô định , bấp bênh và mơ hồ . Không biết bản thân muốn gì và thích gì , sẽ đi đâu về đâu . Không biết là bản thân đã vô tình tìm thấy bài giảng của thầy 5 ở đâu , từ bao giờ . Cho đến năm ngoái , lặng nhìn ba mẹ ngày 1 già yếu đi mà bản thân bất lực , e ko muốn cứ thế mà sống nữa nhưng vẫn ko biết bản thân bắt đầu từ đâu bây giờ ....Biết là phải đứng lên mà đi , nhưng đứng ntn , đi về đâu thì ko biết , chỉ biết là mình phải làm ra thật nhiều tiền để lo ba mẹ cs đủ đầy nhất . Chợt nhớ loáng thoáng đâu đó về mấy bài giảng về kỹ năng sống , về cách kiếm tiền nên e lên youtube lục kiếm . Và e tìm thấy những bài giảng của thầy 5 , e nghe hết từ bài giảng youtube đến spotify tri kỷ cảm xúc . E làm theo , e chán nãn , e bỏ cuộc , rồi lại làm theo , rồi chán , rồi bỏ cuộc ... e lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn đó ....tự thấy bản thân tệ , nhiều khi mệt ko muốn cố gắng nữa , buông xuôi đời trôi sao thì trôi ....kệ !</p><p>Ah , nói sơ qua thì e vẫn có cv , chỉ là e sau nhiều lần khởi nghiệp thất bại , đã ko đủ tự tin ở bản thân , chứ ko phải e thất nghiệp hay ăn bám ba mẹ gd đâu ạ . E là thợ sơn , làm cv này hơn 14 năm rồi . Tay nghề e khá ổn nhưng cv thực sự đôi lúc quá vất vả , có lúc phơi nắng đến sắp ngất vẫn cố để xong việc r về bệnh nằm mấy ngày . E là con 1 , e ko muốn 1 cs bấp bênh như vậy , sau này ko thể lo cho ba mẹ già dc .</p><p>Bài giảng lẫn tri kỷ cảm xúc của thầy rất hay , nhưng do là ở e ko đủ bền gan , vững chí . E nhớ có bài thầy nói tự mình còn không muốn giúp đỡ mình thì ai giúp được . Lúc ấy e chỉ cười trừ cho sự hèn nhát , lười biếng của bản thân ....cứ nghĩ chắc chỉ nghe như v thôi ...</p><p>E thích 1 bạn từ hơn 3 năm rồi nhưng sự tự ti về cả ngoại hình , kinh tế và mọi mặt trong cs nên ko dám bước tới , bạn là Fem nhưng ko come out với gd . Mà thế giới bọn e , đâu phải ai cũng chấp nhận đc . Thế là e cứ đi bên bạn như v thôi , cùng trải qua rất nhiều chuyện buồn vui , hàng ngày lắng nghe nhau từ mọi thứ nhỏ nhặt nhất trong cs . E yêu bạn rất nhiều nhưng e biết bạn ko dành cho e . Con gái mà , biết e thích thì mắt nhắm mắt mở để nhận lấy sự nuông chiều từ e . Mọi thứ đều êm đẹp cho tới tối nay , đang đi cùng bạn thì bạn trai của bạn đến bắt ghen .( Bạn trai ấy cũng là Trans như e ) Giây phút ấy, tim e như dừng lại , quặn thắt , tự hỏi sao bạn ấy lại nói dối e là ko có ny . Nhưng r đâu đó vài câu nói của thầy 5 vang trong đầu , e hít thở sâu cố lấy bình tĩnh r phân tích tình hình , đặt rất nhiều câu hỏi cho bản thân . E ngạc nhiên sao thấy bản thân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đến như v ( tính e rất nóng nảy , làm đã cái nư r mọi chuyện tính sau ) . Đặt 1 câu hỏi r tự lòi ra rất nhiều câu hỏi nữa và cứ thế , e thông suốt đến lạ , bình thản đến lạ ! Àh thì ra từ vô thức , e đã học dc rất nhiều chứ ko phải ko học dc ko làm dc gì . E nhìn nhận lại bản thân hiện tại , e thay đổi khá nhiều tư duy mà chính e ko nhận ra !</p><p>Bây giờ có thể e chưa làm dc gì . Nhưng sau hn , e biết bản thân đâu đó đã thay đổi khá nhiều . E thực sự biết ơn và cảm thấy mình may mắn khi biết đến thầy và gd này .</p><p>Lần nữa xin cảm ơn thầy và các bạn đã kiên nhẫn lắng nghe đến đây . Lần đầu tiên e viết 1 bài lên cộng đồng nên nếu có ghi lời lẽ nào làm mọi người đọc khó chịu , hay mang đến sự u ám nặng nề , mong mọi người thông cảm bỏ qua . E cám ơn rất nhiều ạ !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13276067-25-7-2023.mp3" length="9807174" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13276067</guid>
    <pubDate>Tue, 25 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>816</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-7-2023</itunes:title>
    <title>24-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BÀ TÁM NHIỀU CHUYỆN     Tôi cảm thấy bản thân minh là người sống tình cảm, thực sự lương thiện, không hại ai bao giờ, nhưng mà cái mỏ hỗn ác chiến, tôi là đúng loại người hễ nóng lên là dùng cái "mỏ giải quyết" xả ra hết cảm xúc, thậm chí còn chửi lây cả người vô tình đứng xớ rớ gần đó, nhưng sau khi xả xong thì lại thấy có lỗi với các nạn nhân và lại cười hề hề như chưa có gì. Nhưng tôi biết, mình sai chứ không đúng khi cho phép mình là con người như vậy không bi...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÀ TÁM NHIỀU CHUYỆN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Tôi cảm thấy bản thân minh là người sống tình cảm, thực sự lương thiện, không hại ai bao giờ, nhưng mà cái mỏ hỗn ác chiến, tôi là đúng loại người hễ nóng lên là dùng cái &quot;mỏ giải quyết&quot; xả ra hết cảm xúc, thậm chí còn chửi lây cả người vô tình đứng xớ rớ gần đó, nhưng sau khi xả xong thì lại thấy có lỗi với các nạn nhân và lại cười hề hề như chưa có gì. Nhưng tôi biết, mình sai chứ không đúng khi cho phép mình là con người như vậy không biết từ khi nào.</p><p>Tôi chỉ mới ngoài ba mươi, mà có trong người mắc 2 loại bệnh: căn bệnh thứ 1 có trong người là căn bệnh cường giáp, tôi mắc bệnh này từ khi sinh em bé, nay cũng đã 7 năm rồi, bệnh này cũng khiến tôi nóng nảy và cảm xúc rất thất thường.</p><p>Căn bệnh thứ 2 là huyết áp hơi cao ( khoảng 140) dù nó không phải quá cao, nhưng cũng gọi là bất thường so với người ở tuổi này.</p><p>Tôi mãi không nhận ra, vì cái tính nỏng nảy, hay cáu giận, mà mình có 2 căn bệnh này. Tôi đã từng nghĩ do hậu covid nên bệnh mình mới nặng lên dù trước đó thì không sao cả, xui thôi. Nhưng xui sao được, tại sao không là bệnh gì mà là bệnh này, chắc chắn, nó có liên quan với cái tính tình nóng nảy của mình. Dù 2 căn bệnh tôi đã điều trị ngay từ khi nó xuất hiện sớm nhưng nó mãi không dứt, tôi thường hay bị tái lại, tôi bế tắc và mệt mỏi khi hàng ngày phải uống thuốc, là điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới từ bé. Tôi ghét uống thuốc mà nay lại uống hàng ngày!</p><p>Tôi còn tìm mua vòng trầm gió để giúp mình tĩnh tâm hơn, bình tĩnh hơn khi mà có 1 sự việc ko như ý xảy đến thì cái mỏ bớt hỗn lại... và tôi thấy nó vẫn vậy, chẳng hiểu tại sao ngay cả khi thiền, tôi cũng không tạp trung được, do không thấy được hiệu quả mà phương pháp này mang lại hay sao đó.</p><p>Tình cờ, tôi đọc được 1 bài của web 5 ngày, tôi bắt đầu tập thói quen dùng cuốn sổ nhỏ ghi lại các cảm xúc tiêu cực của mình hàng ngày và phân tích lý do sao mình hay lên cơn sảng như vậy. Té ra, tôi có đáp án rõ ràng mà tôi không thèm để ý từ bấy lâu nay. Tính tôi cầu toàn, và tôi muốn mọi việc phải diễn ra theo ý mình muốn, nên chỉ cần nhân viên của mình hay đòng nghiệp, làm không đúng như ý tôi muốn, tôi lại nổi cáu... tôi thấy mình bậy quá bậy, mỗi người có 1 giới hạn của bản thân, cũng như ưu khuyết điểm riêng, tôi nóng là tự mình làm mình mệt, tự giết mình từ từ.</p><p>Và tôi bắt đầu tập thể dục, nghe các bài web 5 ngày để thay đổi chính mình, từ lúc tôi chạy bộ tự nhiên tôi thấy mình năng lượng hẳn, và vô cty cũng bớt stresss hơn, dù áp lực công việc vẫn thế ko thay đổi, nhất là khi tôi đã từ từ tập hít thở sâu, bỏ ra ngoài khi thấy cơn giận sắp tới với mình, bình tĩnh xong tôi mới quay vào bật laptop lên để giải quyết mọi vấn đề.</p><p>Và như 1 điều kỳ diệu vậy, lần tái khám gần đầy, các chỉ số huyết áp cũng như cường giáp của tôi nó ổn hơn rất nhiều so với quá khứ. Bác sĩ cho giảm thuốc từ 1 viên còn nữa viên mỗi ngày và nói kết quả tốt hơn nhiều rồi đó. Tôi mừng rớt nước mắt, nước mũi, vì lâu rồi ko được bác sĩ khen. Cám ơn web 5 ngày đã giúp tôi có 1 cái nhìn khác về cuộc sống này, từ người mà ngủ tới 6g -7g hơn mới dậy, lại ngại tập thể dục vì viện đủ thứ lý do, nay 5h tự động tôi đã bật dậy, xỏ giày chạy ra đường hít thở khí trời rồi, dậy trước cái đồng hồ báo thức luôn nữa.</p><p>Cám ơn cái cảm giác tưởng tượng 1 ngày nào đó mình dc giải phóng khỏi đống thuốc đang uống, và cái mỏ không còn hỗn nữa, mọi người xung quanh không còn áp lực mỗi khi thấy mình nóng lên, cảm thấy gần gũi thân thiện hơn, lúc đó tự nhiên thấy sung sướng quá. Cảm ơn mỗi ngày được nghe web 5 ngày để mình nhìn ra những khuyết điểm, và cải thiện dần từng chút 1. Cám ơn ông thầy nhiều ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÀ TÁM NHIỀU CHUYỆN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Tôi cảm thấy bản thân minh là người sống tình cảm, thực sự lương thiện, không hại ai bao giờ, nhưng mà cái mỏ hỗn ác chiến, tôi là đúng loại người hễ nóng lên là dùng cái &quot;mỏ giải quyết&quot; xả ra hết cảm xúc, thậm chí còn chửi lây cả người vô tình đứng xớ rớ gần đó, nhưng sau khi xả xong thì lại thấy có lỗi với các nạn nhân và lại cười hề hề như chưa có gì. Nhưng tôi biết, mình sai chứ không đúng khi cho phép mình là con người như vậy không biết từ khi nào.</p><p>Tôi chỉ mới ngoài ba mươi, mà có trong người mắc 2 loại bệnh: căn bệnh thứ 1 có trong người là căn bệnh cường giáp, tôi mắc bệnh này từ khi sinh em bé, nay cũng đã 7 năm rồi, bệnh này cũng khiến tôi nóng nảy và cảm xúc rất thất thường.</p><p>Căn bệnh thứ 2 là huyết áp hơi cao ( khoảng 140) dù nó không phải quá cao, nhưng cũng gọi là bất thường so với người ở tuổi này.</p><p>Tôi mãi không nhận ra, vì cái tính nỏng nảy, hay cáu giận, mà mình có 2 căn bệnh này. Tôi đã từng nghĩ do hậu covid nên bệnh mình mới nặng lên dù trước đó thì không sao cả, xui thôi. Nhưng xui sao được, tại sao không là bệnh gì mà là bệnh này, chắc chắn, nó có liên quan với cái tính tình nóng nảy của mình. Dù 2 căn bệnh tôi đã điều trị ngay từ khi nó xuất hiện sớm nhưng nó mãi không dứt, tôi thường hay bị tái lại, tôi bế tắc và mệt mỏi khi hàng ngày phải uống thuốc, là điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới từ bé. Tôi ghét uống thuốc mà nay lại uống hàng ngày!</p><p>Tôi còn tìm mua vòng trầm gió để giúp mình tĩnh tâm hơn, bình tĩnh hơn khi mà có 1 sự việc ko như ý xảy đến thì cái mỏ bớt hỗn lại... và tôi thấy nó vẫn vậy, chẳng hiểu tại sao ngay cả khi thiền, tôi cũng không tạp trung được, do không thấy được hiệu quả mà phương pháp này mang lại hay sao đó.</p><p>Tình cờ, tôi đọc được 1 bài của web 5 ngày, tôi bắt đầu tập thói quen dùng cuốn sổ nhỏ ghi lại các cảm xúc tiêu cực của mình hàng ngày và phân tích lý do sao mình hay lên cơn sảng như vậy. Té ra, tôi có đáp án rõ ràng mà tôi không thèm để ý từ bấy lâu nay. Tính tôi cầu toàn, và tôi muốn mọi việc phải diễn ra theo ý mình muốn, nên chỉ cần nhân viên của mình hay đòng nghiệp, làm không đúng như ý tôi muốn, tôi lại nổi cáu... tôi thấy mình bậy quá bậy, mỗi người có 1 giới hạn của bản thân, cũng như ưu khuyết điểm riêng, tôi nóng là tự mình làm mình mệt, tự giết mình từ từ.</p><p>Và tôi bắt đầu tập thể dục, nghe các bài web 5 ngày để thay đổi chính mình, từ lúc tôi chạy bộ tự nhiên tôi thấy mình năng lượng hẳn, và vô cty cũng bớt stresss hơn, dù áp lực công việc vẫn thế ko thay đổi, nhất là khi tôi đã từ từ tập hít thở sâu, bỏ ra ngoài khi thấy cơn giận sắp tới với mình, bình tĩnh xong tôi mới quay vào bật laptop lên để giải quyết mọi vấn đề.</p><p>Và như 1 điều kỳ diệu vậy, lần tái khám gần đầy, các chỉ số huyết áp cũng như cường giáp của tôi nó ổn hơn rất nhiều so với quá khứ. Bác sĩ cho giảm thuốc từ 1 viên còn nữa viên mỗi ngày và nói kết quả tốt hơn nhiều rồi đó. Tôi mừng rớt nước mắt, nước mũi, vì lâu rồi ko được bác sĩ khen. Cám ơn web 5 ngày đã giúp tôi có 1 cái nhìn khác về cuộc sống này, từ người mà ngủ tới 6g -7g hơn mới dậy, lại ngại tập thể dục vì viện đủ thứ lý do, nay 5h tự động tôi đã bật dậy, xỏ giày chạy ra đường hít thở khí trời rồi, dậy trước cái đồng hồ báo thức luôn nữa.</p><p>Cám ơn cái cảm giác tưởng tượng 1 ngày nào đó mình dc giải phóng khỏi đống thuốc đang uống, và cái mỏ không còn hỗn nữa, mọi người xung quanh không còn áp lực mỗi khi thấy mình nóng lên, cảm thấy gần gũi thân thiện hơn, lúc đó tự nhiên thấy sung sướng quá. Cảm ơn mỗi ngày được nghe web 5 ngày để mình nhìn ra những khuyết điểm, và cải thiện dần từng chút 1. Cám ơn ông thầy nhiều ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13276069-24-7-2023.mp3" length="7337648" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13276069</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>610</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-7-2023</itunes:title>
    <title>21-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ĐẠI    Chào thầy cùng các tri kỷ đang nghe tâm sự của 1 tri kỷ nào đó :3     Con năm nay 22 tuổi, con xin chia sẻ về những suy nghĩ của con trong thời gian vừa qua, bài này là bài viết theo hướng tích cực, nhưng thực tế con cũng muốn chia sẻ suy nghĩ tiêu cực nhưng con sẽ để bài sau :3333    Gần cuối năm 2021, con đã nghỉ ở 1 công ty công nghệ do con được người anh định hướng, thời điểm đó con không có mục tiêu về lĩnh vực, và rồi cũng vào làm ở công ty được 1...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ĐẠI</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy cùng các tri kỷ đang nghe tâm sự của 1 tri kỷ nào đó :3 </p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 22 tuổi, con xin chia sẻ về những suy nghĩ của con trong thời gian vừa qua, bài này là bài viết theo hướng tích cực, nhưng thực tế con cũng muốn chia sẻ suy nghĩ tiêu cực nhưng con sẽ để bài sau :3333</p><p><br/><br/></p><p>Gần cuối năm 2021, con đã nghỉ ở 1 công ty công nghệ do con được người anh định hướng, thời điểm đó con không có mục tiêu về lĩnh vực, và rồi cũng vào làm ở công ty được 1 năm. Trong quãng thời gian đó, có nhiều thứ con được trợ giúp nhiều như là không mất tiền ăn, tiền trọ, cũng như được học hỏi kiến thức dự án thực tế, được thực tập dưới ảnh hưởng người anh cũng là cốt cán trong công ty, chỉ tiếc là thời điểm đó con bị động trong việc học cũng như định hướng nghề mình muốn làm gì, sau đó con nghỉ và gap-year hơn 1 năm học tiếng Nhật, bổ trợ và học 1 vài kiến thức khác(0 nhiều). </p><p>Trong hơn 1 năm đó con học dữ à nha, cũng học xong N2 tiếng Nhật đó thầy :3 (N2 là level cao thứ 4/5). Và giờ con có gửi CV 1 công ty công nghệ Nhật, thứ 2 tuần tới con bắt đầu đi làm, nhưng không phải vị trí lập trình như trước. </p><p>Đây cũng không phải công việc con muốn làm nhưng nó là tiền đề để con vào được lĩnh vực công nghệ, rồi sẽ đạt được vị trí mình muốn làm(công việc con muốn làm phải nói là nó khó, cần tấm bằng đại học và cần rất nhiều kĩ năng khác, công việc mà kiểu con hay tưởng tưởng, xong cũng là cái động lực mỗi khi &quot;buồn ngủ&quot; với tiếng Nhật, ngồi tưởng tượng nếu có được vị trí đó như thế nào, lương lậu cũng cao, thế là lại ngồi vào học :3). </p><p>Con cũng xác định là tuy không phải công việc mình thích, nhưng mình vẫn sẽ update kiến thức về nó hàng ngày, cũng sẽ hoàn thành công việc chỉnh chu được giao, khi học kiến thức mới cũng phải nghĩ đến 4-3-3. Sau khi phỏng vấn và pass thì gớt nước mắt luôn thầy. </p><p>Con vừa lên Hà Nội được vài ngày, tìm được 1 trọ rẻ và phòng cũng đẹp, bước đầu thuận lợi à nha :3 </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ĐẠI</p><p><br/><br/></p><p>Chào thầy cùng các tri kỷ đang nghe tâm sự của 1 tri kỷ nào đó :3 </p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 22 tuổi, con xin chia sẻ về những suy nghĩ của con trong thời gian vừa qua, bài này là bài viết theo hướng tích cực, nhưng thực tế con cũng muốn chia sẻ suy nghĩ tiêu cực nhưng con sẽ để bài sau :3333</p><p><br/><br/></p><p>Gần cuối năm 2021, con đã nghỉ ở 1 công ty công nghệ do con được người anh định hướng, thời điểm đó con không có mục tiêu về lĩnh vực, và rồi cũng vào làm ở công ty được 1 năm. Trong quãng thời gian đó, có nhiều thứ con được trợ giúp nhiều như là không mất tiền ăn, tiền trọ, cũng như được học hỏi kiến thức dự án thực tế, được thực tập dưới ảnh hưởng người anh cũng là cốt cán trong công ty, chỉ tiếc là thời điểm đó con bị động trong việc học cũng như định hướng nghề mình muốn làm gì, sau đó con nghỉ và gap-year hơn 1 năm học tiếng Nhật, bổ trợ và học 1 vài kiến thức khác(0 nhiều). </p><p>Trong hơn 1 năm đó con học dữ à nha, cũng học xong N2 tiếng Nhật đó thầy :3 (N2 là level cao thứ 4/5). Và giờ con có gửi CV 1 công ty công nghệ Nhật, thứ 2 tuần tới con bắt đầu đi làm, nhưng không phải vị trí lập trình như trước. </p><p>Đây cũng không phải công việc con muốn làm nhưng nó là tiền đề để con vào được lĩnh vực công nghệ, rồi sẽ đạt được vị trí mình muốn làm(công việc con muốn làm phải nói là nó khó, cần tấm bằng đại học và cần rất nhiều kĩ năng khác, công việc mà kiểu con hay tưởng tưởng, xong cũng là cái động lực mỗi khi &quot;buồn ngủ&quot; với tiếng Nhật, ngồi tưởng tượng nếu có được vị trí đó như thế nào, lương lậu cũng cao, thế là lại ngồi vào học :3). </p><p>Con cũng xác định là tuy không phải công việc mình thích, nhưng mình vẫn sẽ update kiến thức về nó hàng ngày, cũng sẽ hoàn thành công việc chỉnh chu được giao, khi học kiến thức mới cũng phải nghĩ đến 4-3-3. Sau khi phỏng vấn và pass thì gớt nước mắt luôn thầy. </p><p>Con vừa lên Hà Nội được vài ngày, tìm được 1 trọ rẻ và phòng cũng đẹp, bước đầu thuận lợi à nha :3 </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13261905-21-7-2023.mp3" length="6582501" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13261905</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>547</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-7-2023</itunes:title>
    <title>20-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN Ạ    Con chào thầy Năm và cô chú ạ!         Chắc có lẽ con là "đứa nhóc" lạc vào gia đình mình. Năm nay con 15 tuổi là con gái và đang học tại trường thường ở TPHCM ạ.             Nói về con, con là một người không nổi bật ở bất kì lĩnh vực nào, con không có điểm mạnh, cũng chẳng có khiếu. Mỗi lĩnh vực con lại trải nghiệm được một ít, ở bề ngoài các bạn và thầy cô thường nhìn con với vẻ hào nhoáng vì con...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN Ạ</p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy Năm và cô chú ạ!</p><p><br/><br/></p><p>     Chắc có lẽ con là &quot;đứa nhóc&quot; lạc vào gia đình mình. Năm nay con 15 tuổi là con gái và đang học tại trường thường ở TPHCM ạ.</p><p>     </p><p>      Nói về con, con là một người không nổi bật ở bất kì lĩnh vực nào, con không có điểm mạnh, cũng chẳng có khiếu. Mỗi lĩnh vực con lại trải nghiệm được một ít, ở bề ngoài các bạn và thầy cô thường nhìn con với vẻ hào nhoáng vì con cũng có một chút &quot;thành tựu&quot;, con hiểu độ tư duy của bản thân không xuất chúng. Con thích tìm hiểu kinh tế,con cũng thích đọc sách và nghiên cứu tâm lý học, nghe podcast, nghe những vị thiền sư thuyết giảng về cuộc sống... </p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>    Nhưng hoàn cảnh con không thật sự được may mắn, con biết ngoài kia hàng vạn em nhỏ còn phải chịu cảnh đói nghèo, mồ côi...Con biết ơn vì mình được sống, được đi trên đôi chân của bản thân mỗi ngày. Đến cái nhà đàng hoàng con cũng không có. Còn mẹ con rất tuyệt, tuy mẹ nghèo luôn chắt chiu lo lắng cho con từng tí, con nhớ đến tô hủ tiếu mẹ cũng không dám ăn. Còn ba, con thật sự rất bế tắc, ba con từ nhỏ không có đi học, ba lập gia đình sớm nhưng chưa đủ chững chạc, và ba cũng không thật sự thương ai.. Ba con có tính gia trưởng, vũ phu, kiểm soát, và là một kẻ ham chơi, nghiện nhậu, bạo lực gia đình...</p><p><br/><br/></p><p>     Gia đình con nghèo,con hiểu điều đó, đây là số phạn và thử thách con người, con không dám đi học thêm vì sợ tốn vài trăm của ba... Còn ba con thì từ nhỏ đến lớn ba chưa bao giờ đi họp phụ huynh hay đến trường con 1 lần và ba cũng chẳng quan tâm con học trường nào. </p><p><br/><br/></p><p>     Dạo gần đây con lớn rồi, nhìn thấy các bạn được ba mẹ chỉ dẫn, &quot;trải đường&quot; cho đi, con cảm thấy rất chạnh lòng, nhưng con biết số mình không được như vậy, con càng phải cố gắng để là người thay đổi số phận. Con ước được đi du học ngành tâm lý, con luôn phấn đấu thật nhiều thành tích, đủ GPA, tự mày mò kiếm cách vì không đủ vài chục triệu đóng cho bên hỗ trợ, nhưng ba con lại nói một câu :&quot; nhiều chuyện, nhà nghèo mà mơ xa&quot;, đến cả việc mẹ chở con đi học ba cũng khó chịu vì &quot; lớn rồi thích còn đày người khác&quot; hay con muốn uống sữa thì ba lại &quot; lớn rồi đòi uống sữa cái gì&quot; nhưng chiều nào ba cũng nhậu mấy thùng bia...</p><p><br/><br/></p><p>     Ba là người sỉ diện, với người ngoài luôn thể hiện mình giàu có, nhưng về nhà nếu con xin tiền học sẽ kiếm chuyện chửi cho đã mới cho...Gần đây, mẹ biết ba có đi &quot;ôm bia&quot;, mẹ thất nghiệp, gia đình túng thiếu mà ba đi vung tiền như thế. Mẹ cũng nghĩ đàn ông họ có thú vui, mẹ nhẫn nhịn từ trước giờ, lần trước mẹ còn lấy cái áo còn dính son phấn cho con và anh 2 xem. Mẹ chỉ nhắn tin nói, lần này ba lại đi nữa, mẹ nói ba thì ba tức giận, bóp cổ mẹ, đánh đập mẹ vì bảo mẹ bịa chuyện, con chạy ra can thì cũng bị ba bóp cổ và tát. Con và anh 2 can ngăn để yên chuyện, lúc mẹ bỏ nhà ra đi ba còn cố gắng bịa chuyện bảo mẹ lấy son phấn trét lên áo vu khống ba, nhưng con con gái, mẹ chưa bao giờ dùng son, và cũng kh dùng nước hoa. Ba cố tình bẻ đen thành trắng, con chỉ biết im lặng và khóc, còn không con sẽ bị đánh đập và bóp cổ và không được lo tiền học nữa...</p><p><br/><br/></p><p>       Thời điểm này con đang ôn thi, lại còn học trong lớp Tuyển của trường, con thật sự rất áp lực, nếu không hiểu đạo, nếu không hiểu tước đi mạng sống của bản thân là tội nặng nhất, chắc có lẽ con cũng đã như các bạn ngoài kia...Con biết chuyện con đường học hành của con, chuyện gia đình chỉ có thể tự con giải quyết. Nhưng đúng với câu &quot; ít nhất ở đây có người lắng nghe bạn&quot; đối với con như vậy là đủ rồi ạ.</p><p>  </p><p>       Sống trong cảnh bạo lực gia đình, chứng kiến mẹ bị đánh đập thế nào, tự thân nỗ lực gấp trăm lần người khác, như vẫn không thay đổi số phận, con thật sự rất mệt mỏi, nhưng nếu con dừng lại, mẹ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN GIẤU TÊN Ạ</p><p><br/><br/></p><p>Con chào thầy Năm và cô chú ạ!</p><p><br/><br/></p><p>     Chắc có lẽ con là &quot;đứa nhóc&quot; lạc vào gia đình mình. Năm nay con 15 tuổi là con gái và đang học tại trường thường ở TPHCM ạ.</p><p>     </p><p>      Nói về con, con là một người không nổi bật ở bất kì lĩnh vực nào, con không có điểm mạnh, cũng chẳng có khiếu. Mỗi lĩnh vực con lại trải nghiệm được một ít, ở bề ngoài các bạn và thầy cô thường nhìn con với vẻ hào nhoáng vì con cũng có một chút &quot;thành tựu&quot;, con hiểu độ tư duy của bản thân không xuất chúng. Con thích tìm hiểu kinh tế,con cũng thích đọc sách và nghiên cứu tâm lý học, nghe podcast, nghe những vị thiền sư thuyết giảng về cuộc sống... </p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>    Nhưng hoàn cảnh con không thật sự được may mắn, con biết ngoài kia hàng vạn em nhỏ còn phải chịu cảnh đói nghèo, mồ côi...Con biết ơn vì mình được sống, được đi trên đôi chân của bản thân mỗi ngày. Đến cái nhà đàng hoàng con cũng không có. Còn mẹ con rất tuyệt, tuy mẹ nghèo luôn chắt chiu lo lắng cho con từng tí, con nhớ đến tô hủ tiếu mẹ cũng không dám ăn. Còn ba, con thật sự rất bế tắc, ba con từ nhỏ không có đi học, ba lập gia đình sớm nhưng chưa đủ chững chạc, và ba cũng không thật sự thương ai.. Ba con có tính gia trưởng, vũ phu, kiểm soát, và là một kẻ ham chơi, nghiện nhậu, bạo lực gia đình...</p><p><br/><br/></p><p>     Gia đình con nghèo,con hiểu điều đó, đây là số phạn và thử thách con người, con không dám đi học thêm vì sợ tốn vài trăm của ba... Còn ba con thì từ nhỏ đến lớn ba chưa bao giờ đi họp phụ huynh hay đến trường con 1 lần và ba cũng chẳng quan tâm con học trường nào. </p><p><br/><br/></p><p>     Dạo gần đây con lớn rồi, nhìn thấy các bạn được ba mẹ chỉ dẫn, &quot;trải đường&quot; cho đi, con cảm thấy rất chạnh lòng, nhưng con biết số mình không được như vậy, con càng phải cố gắng để là người thay đổi số phận. Con ước được đi du học ngành tâm lý, con luôn phấn đấu thật nhiều thành tích, đủ GPA, tự mày mò kiếm cách vì không đủ vài chục triệu đóng cho bên hỗ trợ, nhưng ba con lại nói một câu :&quot; nhiều chuyện, nhà nghèo mà mơ xa&quot;, đến cả việc mẹ chở con đi học ba cũng khó chịu vì &quot; lớn rồi thích còn đày người khác&quot; hay con muốn uống sữa thì ba lại &quot; lớn rồi đòi uống sữa cái gì&quot; nhưng chiều nào ba cũng nhậu mấy thùng bia...</p><p><br/><br/></p><p>     Ba là người sỉ diện, với người ngoài luôn thể hiện mình giàu có, nhưng về nhà nếu con xin tiền học sẽ kiếm chuyện chửi cho đã mới cho...Gần đây, mẹ biết ba có đi &quot;ôm bia&quot;, mẹ thất nghiệp, gia đình túng thiếu mà ba đi vung tiền như thế. Mẹ cũng nghĩ đàn ông họ có thú vui, mẹ nhẫn nhịn từ trước giờ, lần trước mẹ còn lấy cái áo còn dính son phấn cho con và anh 2 xem. Mẹ chỉ nhắn tin nói, lần này ba lại đi nữa, mẹ nói ba thì ba tức giận, bóp cổ mẹ, đánh đập mẹ vì bảo mẹ bịa chuyện, con chạy ra can thì cũng bị ba bóp cổ và tát. Con và anh 2 can ngăn để yên chuyện, lúc mẹ bỏ nhà ra đi ba còn cố gắng bịa chuyện bảo mẹ lấy son phấn trét lên áo vu khống ba, nhưng con con gái, mẹ chưa bao giờ dùng son, và cũng kh dùng nước hoa. Ba cố tình bẻ đen thành trắng, con chỉ biết im lặng và khóc, còn không con sẽ bị đánh đập và bóp cổ và không được lo tiền học nữa...</p><p><br/><br/></p><p>       Thời điểm này con đang ôn thi, lại còn học trong lớp Tuyển của trường, con thật sự rất áp lực, nếu không hiểu đạo, nếu không hiểu tước đi mạng sống của bản thân là tội nặng nhất, chắc có lẽ con cũng đã như các bạn ngoài kia...Con biết chuyện con đường học hành của con, chuyện gia đình chỉ có thể tự con giải quyết. Nhưng đúng với câu &quot; ít nhất ở đây có người lắng nghe bạn&quot; đối với con như vậy là đủ rồi ạ.</p><p>  </p><p>       Sống trong cảnh bạo lực gia đình, chứng kiến mẹ bị đánh đập thế nào, tự thân nỗ lực gấp trăm lần người khác, như vẫn không thay đổi số phận, con thật sự rất mệt mỏi, nhưng nếu con dừng lại, mẹ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13256514-20-7-2023.mp3" length="14111408" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13256514</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1174</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-7-2023</itunes:title>
    <title>19-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGỌC LAN Con chào Thầy và Mọi người ạ. Đầu tiên, Con muốn gửi lời chúc đến Thầy và Mọi người, chúc Thầy và Mọi người năm 2023 thật khỏe mạnh, thật hạnh phúc ạ.    Con năm nay 18 tuổi, cái tuổi mà ai cũng đang hoang mang không biết mình thích, làm công việc gì , liệu công việc đó có phù hợp với mình hay không?Những câu hỏi mà con luôn nghĩ đến mỗi ngày.    Con là người dân tộc thành ra da con đen thui, mặt còn nhiều mụn nữa, cảm thấy rất tự ti mỗi lần đi chơi chung ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGỌC LAN</p><p>Con chào Thầy và Mọi người ạ. Đầu tiên, Con muốn gửi lời chúc đến Thầy và Mọi người, chúc Thầy và Mọi người năm 2023 thật khỏe mạnh, thật hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 18 tuổi, cái tuổi mà ai cũng đang hoang mang không biết mình thích, làm công việc gì , liệu công việc đó có phù hợp với mình hay không?Những câu hỏi mà con luôn nghĩ đến mỗi ngày.</p><p><br/><br/></p><p>Con là người dân tộc thành ra da con đen thui, mặt còn nhiều mụn nữa, cảm thấy rất tự ti mỗi lần đi chơi chung với nhóm bạn ( mấy đứa bạn ai cũng trắng trẻo, đẹp gái hết, có mỗi mình khác lạ nhất) nhưng mấy đứa bạn con không để ý đâu chỉ là hợp tính nhau cái chơi chung á. </p><p><br/><br/></p><p>Con là người không khéo ăn nói, lắng nghe giỏi nhưng mỗi lần nghe những câu chuyện tâm sự của ai, thì con cũng khuyên họ như này như kia, có những chuyện họ làm sai, con nói ra sự thật nhưng tiếc là, đó không phải là điều họ muốn nghe (có câu nói sự thật luôn làm mất lòng nhau). Đó là con lúc trước thôi, bây giờ thì cũng hay nghe tâm sự của mọi người nhưng mà con không ngu ngốc nói ra những thứ họ không muốn nghe nữa thay vào đó con sẽ hỏi :&quot; m định xử lý như nào? Ừa m cứ làm thử đi, mà m nên tìm hiểu kĩ trước khi làm nha.&quot; Chẳng hạn vậy, nhưng cũng có 1 số chuyện giật gân thì lại nảy ra tính xấu như cũ. Con đang sửa cái thói xấu này mỗi ngày ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Đó cũng không phải là vấn đề lớn nhất.</p><p>Vấn đề thật sự con muốn nghe lời khuyên từ Thầy và Mọi người là công việc trong tương lai của con,mọi suy nghĩ, mọi quyết định của con đều bị tác động từ những thứ xung quanh, nó làm con sợ hãi, làm con không cam đảm để thoát ra khỏi vùng an toàn của mình.</p><p>Chuyện là lúc trước gia đình con khá khó khăn nên con phải nghĩ học đi làm phụ mẹ, mẹ con bán rau cải, kiếm không được nhiều tiền lắm mà phải lo cho 3 đứa con và phải chạy bệnh cho ba nữa, ba thì ở nhà không đi làm được vì căn bệnh hành đeo theo ba suốt 12 năm trời. Mãi sau này ba con mất, lúc đó con 13 tuổi, thì con lại mới biết mẹ mắc khoảng nợ gần 200tr.</p><p>Lúc đó con cũng không biết gì nhiều, chỉ cảm thấy thương mẹ và con quyết định  nghĩ học lên sài gòn làm. 4 mẹ con làm ngày làm đêm, vài năm cũng tích góp được 1 số tiền, năm đó mẹ quyết định về quê để buôn bán lại, nhưng mẹ chuyển sang bán khô cá. Mẹ tự tìm hiểu, đi nhiều chỗ để kiếm hàng ngon và chất lượng, chở hàng về bán, con thì vẫn đi làm,  cuối tháng thì gởi tiền về cho mẹ. Sau vài năm mẹ con cũng may mắn được nhiều người biết đến hơn buôn bán cũng khá đắc, khoảng nợ sau nhiều năm tích góp thì cũng trả hết, con còn nhớ đến câu nói của mẹ: &quot; trời ơi, lúc mà mẹ trả hết nợ là mẹ vui muốn cạo đầu luôn con&quot;. Cuộc sống giờ khá giả hơn, không khó khăn như trước nữa. Tưởng cuộc sống sẽ được bình yên, nhưng không, anh hai con không biết từ khi nào bắt đầu nghiện rượu chè, cờ bạc và không chịu đi làm. Mỗi tối đi nhậu là gây chuyện với hàng xóm, về tới nhà thì chửi mẹ, đập đồ, ăn cắp đồ đem bán hay đem đi nhậu nhẹt. Ngày nào con cũng sợ, không phải sợ bị anh đánh, mà chỉ sợ lúc anh say xỉn đầu óc không thông suốt nghĩ đến chuyện sẽ g.i.e.t mẹ, vì mỗi lần xin tiền mẹ, mẹ con luôn chửi và còn nói những thứ như là sẽ làm giấy cho anh đi cải tạo ( mà mẹ chỉ dọa vậy thôi, vì nghe người ta nói trong đó cực khổ lắm hay bị đánh đập nên mẹ không nỡ). Đây là câu chuyện của gia đình con, con luôn nghĩ sau này mình sẽ làm 1 công việc gì đó, thật nhiều tiền mua cho căn nhà nhỏ thôi cũng được ở thành phố chỉ có 2 mẹ con sống, bỏ hết những thứ tồi tệ, những người tiêu cực và sống 1 cuộc sống mới. Nhưng bị mắc kẹt cái con không biết bản thân con phù hợp với công việc gì?Không biết mình có điểm mạnh gì? Con thích rất nhiều thứ, con bị thu hút bởi rất nhiều nghề,con làm gì cũng bỏ dỡ giữa chừng, con lên kế hoạch rất nhiều như là ngồi thiền, đọc sách hay ghi nhật kí nè để hiểu bản thân hơn... làm chỉ được mấy ngày đầu rồi ngh</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGỌC LAN</p><p>Con chào Thầy và Mọi người ạ. Đầu tiên, Con muốn gửi lời chúc đến Thầy và Mọi người, chúc Thầy và Mọi người năm 2023 thật khỏe mạnh, thật hạnh phúc ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Con năm nay 18 tuổi, cái tuổi mà ai cũng đang hoang mang không biết mình thích, làm công việc gì , liệu công việc đó có phù hợp với mình hay không?Những câu hỏi mà con luôn nghĩ đến mỗi ngày.</p><p><br/><br/></p><p>Con là người dân tộc thành ra da con đen thui, mặt còn nhiều mụn nữa, cảm thấy rất tự ti mỗi lần đi chơi chung với nhóm bạn ( mấy đứa bạn ai cũng trắng trẻo, đẹp gái hết, có mỗi mình khác lạ nhất) nhưng mấy đứa bạn con không để ý đâu chỉ là hợp tính nhau cái chơi chung á. </p><p><br/><br/></p><p>Con là người không khéo ăn nói, lắng nghe giỏi nhưng mỗi lần nghe những câu chuyện tâm sự của ai, thì con cũng khuyên họ như này như kia, có những chuyện họ làm sai, con nói ra sự thật nhưng tiếc là, đó không phải là điều họ muốn nghe (có câu nói sự thật luôn làm mất lòng nhau). Đó là con lúc trước thôi, bây giờ thì cũng hay nghe tâm sự của mọi người nhưng mà con không ngu ngốc nói ra những thứ họ không muốn nghe nữa thay vào đó con sẽ hỏi :&quot; m định xử lý như nào? Ừa m cứ làm thử đi, mà m nên tìm hiểu kĩ trước khi làm nha.&quot; Chẳng hạn vậy, nhưng cũng có 1 số chuyện giật gân thì lại nảy ra tính xấu như cũ. Con đang sửa cái thói xấu này mỗi ngày ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Đó cũng không phải là vấn đề lớn nhất.</p><p>Vấn đề thật sự con muốn nghe lời khuyên từ Thầy và Mọi người là công việc trong tương lai của con,mọi suy nghĩ, mọi quyết định của con đều bị tác động từ những thứ xung quanh, nó làm con sợ hãi, làm con không cam đảm để thoát ra khỏi vùng an toàn của mình.</p><p>Chuyện là lúc trước gia đình con khá khó khăn nên con phải nghĩ học đi làm phụ mẹ, mẹ con bán rau cải, kiếm không được nhiều tiền lắm mà phải lo cho 3 đứa con và phải chạy bệnh cho ba nữa, ba thì ở nhà không đi làm được vì căn bệnh hành đeo theo ba suốt 12 năm trời. Mãi sau này ba con mất, lúc đó con 13 tuổi, thì con lại mới biết mẹ mắc khoảng nợ gần 200tr.</p><p>Lúc đó con cũng không biết gì nhiều, chỉ cảm thấy thương mẹ và con quyết định  nghĩ học lên sài gòn làm. 4 mẹ con làm ngày làm đêm, vài năm cũng tích góp được 1 số tiền, năm đó mẹ quyết định về quê để buôn bán lại, nhưng mẹ chuyển sang bán khô cá. Mẹ tự tìm hiểu, đi nhiều chỗ để kiếm hàng ngon và chất lượng, chở hàng về bán, con thì vẫn đi làm,  cuối tháng thì gởi tiền về cho mẹ. Sau vài năm mẹ con cũng may mắn được nhiều người biết đến hơn buôn bán cũng khá đắc, khoảng nợ sau nhiều năm tích góp thì cũng trả hết, con còn nhớ đến câu nói của mẹ: &quot; trời ơi, lúc mà mẹ trả hết nợ là mẹ vui muốn cạo đầu luôn con&quot;. Cuộc sống giờ khá giả hơn, không khó khăn như trước nữa. Tưởng cuộc sống sẽ được bình yên, nhưng không, anh hai con không biết từ khi nào bắt đầu nghiện rượu chè, cờ bạc và không chịu đi làm. Mỗi tối đi nhậu là gây chuyện với hàng xóm, về tới nhà thì chửi mẹ, đập đồ, ăn cắp đồ đem bán hay đem đi nhậu nhẹt. Ngày nào con cũng sợ, không phải sợ bị anh đánh, mà chỉ sợ lúc anh say xỉn đầu óc không thông suốt nghĩ đến chuyện sẽ g.i.e.t mẹ, vì mỗi lần xin tiền mẹ, mẹ con luôn chửi và còn nói những thứ như là sẽ làm giấy cho anh đi cải tạo ( mà mẹ chỉ dọa vậy thôi, vì nghe người ta nói trong đó cực khổ lắm hay bị đánh đập nên mẹ không nỡ). Đây là câu chuyện của gia đình con, con luôn nghĩ sau này mình sẽ làm 1 công việc gì đó, thật nhiều tiền mua cho căn nhà nhỏ thôi cũng được ở thành phố chỉ có 2 mẹ con sống, bỏ hết những thứ tồi tệ, những người tiêu cực và sống 1 cuộc sống mới. Nhưng bị mắc kẹt cái con không biết bản thân con phù hợp với công việc gì?Không biết mình có điểm mạnh gì? Con thích rất nhiều thứ, con bị thu hút bởi rất nhiều nghề,con làm gì cũng bỏ dỡ giữa chừng, con lên kế hoạch rất nhiều như là ngồi thiền, đọc sách hay ghi nhật kí nè để hiểu bản thân hơn... làm chỉ được mấy ngày đầu rồi ngh</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13249877-19-7-2023.mp3" length="12380744" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13249877</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1030</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-7-2023</itunes:title>
    <title>18-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NỜ BỜ TỜ KIDNAP TƯƠNG LAI   E chào thầy và mọi người trong gia đình web5ngay ạ!   E muốn chia sẻ về vấn đề học.   Em là một đứa mất gốc rất nặng (à không có gốc thì đúng hơn ạ)    Cấp 1 em học chậm hiểu, và bị cô nhận xét học rất chậm so với các bạn trong lớp. Nên từ cấp 1 em đã bị thầy cô, gia đình và bạn bè nói em học ngu. Và từ cấp 1 em đã tin như vậy. Rồi qua mỗi kì thi em đều nhìn bài các bạn để được lên lớp. Tổng kết lại kiến thức em học được ở cấp 1 ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NỜ BỜ TỜ KIDNAP TƯƠNG LAI<br/></b><br/></p><p>E chào thầy và mọi người trong gia đình web5ngay ạ!</p><p><br/></p><p>E muốn chia sẻ về vấn đề học.</p><p><br/></p><p>Em là một đứa mất gốc rất nặng (à không có gốc thì đúng hơn ạ) </p><p><br/></p><p>Cấp 1 em học chậm hiểu, và bị cô nhận xét học rất chậm so với các bạn trong lớp. Nên từ cấp 1 em đã bị thầy cô, gia đình và bạn bè nói em học ngu. Và từ cấp 1 em đã tin như vậy. Rồi qua mỗi kì thi em đều nhìn bài các bạn để được lên lớp. Tổng kết lại kiến thức em học được ở cấp 1 chắc chỉ có lớp 1, lớp 2 nghe nói đọc viết chính tả, làm văn và cộng trừ cơ bản, giờ em cộng trừ nhẩm rất chậm. Còn kiến thức cấp 1 lớp 3-5 chắc em không có ạ.</p><p><br/></p><p>Rồi lên cấp 2 nhiều lần em cũng cố gắng trong mơ hồ, nhưng vì tự ti, không biết cố gắng từ đầu học lại như thế nào và em cũng không nhận được một sự khích lệ nào từ gia đình - thầy cô nên kết thúc cấp 2 mà em vẫn chưa lấy được gốc các môn. Em không biết chữ gì, hoặc em chỉ biết làm 1 dạng nhỏ trong vô số dạng bài tập (mà em mất gốc không phải 1 môn mà là mất đều tất cả các môn, viết dòng này em thấy xấu hổ quá). Về bản thân em, mỗi mùa hè kết thúc năm học em đều rất buồn, trong lòng luôn thèm cảm giác được học giỏi; lúc ngồi dán nhãn vở năm nào em cũng tự nhủ, khi nào vào năm học mới mình cố lên nha… nhưng vô năm học mọi thứ đâu lại vào đó, ai học giỏi thì cứ giỏi còn em ngu thì vẫn ngu như thường.</p><p><br/></p><p>Lên cấp 3. Dường như những vấn đề mà em gặp phải càng lúc càng trở nặng hơn: em không biết nhìn nhận thực tế, không có thói quen nhìn nhận và kiểm điểm bản thân. Em càng dở, em càng tự ti, càng sợ học, em càng né tránh và phớt lờ nó nếu như có ai nhắc tới hoặc em gặp vấn đề gì về chuyện học. Nói riêng trong học tập: em khó để tập trung, khả năng ghi nhớ kém, tư duy chậm… Cuối cùng, em thi đại học điểm thấp nên cũng không vào được đại học công nào.</p><p><br/></p><p>Sau khi học lây lất 1 năm tại 1 trường đại học cùi bắp, em quyết định nghỉ để ôn thi lại vào một trường top vì trong em luôn nung nấu ước mơ học giỏi. Năm đầu ôn thi (2021) vì trình độ mất gốc và không biết lên kế hoạch; nên em thi rớt.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em quyết định ôn tập thêm một lần nữa, đồng thời kiếm việc để làm với mục đích không phải liên lụy tới gia đình nữa. Lúc đầu em đi làm thêm bưng bê, nhưng vì công việc này vất vả và hút cạn năng lượng cũng như thời gian của em, nên em chọn một công việc phù hợp hơn (có đủ sức khỏe và thời gian để học) nhưng công việc này vi phạm đạo đức (lấy khóa học của người khác để bán drive) em buồn, biết việc này là sai; lúc đầu em chỉ nghỉ làm tạm thời thôi, nhưng sau một thời gian nó đem lại cho em số tiền đủ sống nên em đã sa đà vào làm hết một năm.</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Lần thứ hai ôn thi này em đã cải thiện căn bản một số vấn đề: tập trung tốt hơn, bắt đầu lập kế hoạch, nhìn nhận bản thân…(năm nay em nghe nhiều tri kỉ cảm xúc nên đã thay đổi nhận thức của mình và nhìn nhận được bản thân; lúc đầu em không thể tập trung nổi 10p nhưng nhờ tập theo cách của thầy nên em tập trung đỡ hơn trước nhiều). Nhưng tổng thể quá trình của em thì vẫn bước rất chậm, em chỉ đỡ hơn năm đầu thôi, chứ thực tế thì như vậy vẫn chưa đủ để em đậu vào ngôi trường em mơ ước. Hiện tại ngày thi đếm ngược chỉ còn vỏn vẹn nửa tháng, em biết kết quả sẽ không đậu. Nên mấy hôm nay, em ngồi xuống và suy nghĩ nhìn lại vấn đề và chấp nhận, trước đây suy nghĩ ước gì mình may mắn được đậu thì nhờ nghe tri kỉ cảm xúc em đã biết ý thức là em chưa trả đủ, và bản thân em chưa đáp ứng đủ năng lực để đậu, nên em chấp nhận và định năm sau sẽ cố gắng làm lại một lần nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng từ quá trình em cố gắng nửa vời cũng đã được 3 năm rồi, qua năm sau bạn bè em tốt nghiệp đại học, em biết mỗi người đều có một con đường, con đường của em là việc học, em rất muốn học giỏi nên vẫn sẽ cố gắng lại, vì học giỏi rấ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NỜ BỜ TỜ KIDNAP TƯƠNG LAI<br/></b><br/></p><p>E chào thầy và mọi người trong gia đình web5ngay ạ!</p><p><br/></p><p>E muốn chia sẻ về vấn đề học.</p><p><br/></p><p>Em là một đứa mất gốc rất nặng (à không có gốc thì đúng hơn ạ) </p><p><br/></p><p>Cấp 1 em học chậm hiểu, và bị cô nhận xét học rất chậm so với các bạn trong lớp. Nên từ cấp 1 em đã bị thầy cô, gia đình và bạn bè nói em học ngu. Và từ cấp 1 em đã tin như vậy. Rồi qua mỗi kì thi em đều nhìn bài các bạn để được lên lớp. Tổng kết lại kiến thức em học được ở cấp 1 chắc chỉ có lớp 1, lớp 2 nghe nói đọc viết chính tả, làm văn và cộng trừ cơ bản, giờ em cộng trừ nhẩm rất chậm. Còn kiến thức cấp 1 lớp 3-5 chắc em không có ạ.</p><p><br/></p><p>Rồi lên cấp 2 nhiều lần em cũng cố gắng trong mơ hồ, nhưng vì tự ti, không biết cố gắng từ đầu học lại như thế nào và em cũng không nhận được một sự khích lệ nào từ gia đình - thầy cô nên kết thúc cấp 2 mà em vẫn chưa lấy được gốc các môn. Em không biết chữ gì, hoặc em chỉ biết làm 1 dạng nhỏ trong vô số dạng bài tập (mà em mất gốc không phải 1 môn mà là mất đều tất cả các môn, viết dòng này em thấy xấu hổ quá). Về bản thân em, mỗi mùa hè kết thúc năm học em đều rất buồn, trong lòng luôn thèm cảm giác được học giỏi; lúc ngồi dán nhãn vở năm nào em cũng tự nhủ, khi nào vào năm học mới mình cố lên nha… nhưng vô năm học mọi thứ đâu lại vào đó, ai học giỏi thì cứ giỏi còn em ngu thì vẫn ngu như thường.</p><p><br/></p><p>Lên cấp 3. Dường như những vấn đề mà em gặp phải càng lúc càng trở nặng hơn: em không biết nhìn nhận thực tế, không có thói quen nhìn nhận và kiểm điểm bản thân. Em càng dở, em càng tự ti, càng sợ học, em càng né tránh và phớt lờ nó nếu như có ai nhắc tới hoặc em gặp vấn đề gì về chuyện học. Nói riêng trong học tập: em khó để tập trung, khả năng ghi nhớ kém, tư duy chậm… Cuối cùng, em thi đại học điểm thấp nên cũng không vào được đại học công nào.</p><p><br/></p><p>Sau khi học lây lất 1 năm tại 1 trường đại học cùi bắp, em quyết định nghỉ để ôn thi lại vào một trường top vì trong em luôn nung nấu ước mơ học giỏi. Năm đầu ôn thi (2021) vì trình độ mất gốc và không biết lên kế hoạch; nên em thi rớt.</p><p><br/></p><p>Sau đó, em quyết định ôn tập thêm một lần nữa, đồng thời kiếm việc để làm với mục đích không phải liên lụy tới gia đình nữa. Lúc đầu em đi làm thêm bưng bê, nhưng vì công việc này vất vả và hút cạn năng lượng cũng như thời gian của em, nên em chọn một công việc phù hợp hơn (có đủ sức khỏe và thời gian để học) nhưng công việc này vi phạm đạo đức (lấy khóa học của người khác để bán drive) em buồn, biết việc này là sai; lúc đầu em chỉ nghỉ làm tạm thời thôi, nhưng sau một thời gian nó đem lại cho em số tiền đủ sống nên em đã sa đà vào làm hết một năm.</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Lần thứ hai ôn thi này em đã cải thiện căn bản một số vấn đề: tập trung tốt hơn, bắt đầu lập kế hoạch, nhìn nhận bản thân…(năm nay em nghe nhiều tri kỉ cảm xúc nên đã thay đổi nhận thức của mình và nhìn nhận được bản thân; lúc đầu em không thể tập trung nổi 10p nhưng nhờ tập theo cách của thầy nên em tập trung đỡ hơn trước nhiều). Nhưng tổng thể quá trình của em thì vẫn bước rất chậm, em chỉ đỡ hơn năm đầu thôi, chứ thực tế thì như vậy vẫn chưa đủ để em đậu vào ngôi trường em mơ ước. Hiện tại ngày thi đếm ngược chỉ còn vỏn vẹn nửa tháng, em biết kết quả sẽ không đậu. Nên mấy hôm nay, em ngồi xuống và suy nghĩ nhìn lại vấn đề và chấp nhận, trước đây suy nghĩ ước gì mình may mắn được đậu thì nhờ nghe tri kỉ cảm xúc em đã biết ý thức là em chưa trả đủ, và bản thân em chưa đáp ứng đủ năng lực để đậu, nên em chấp nhận và định năm sau sẽ cố gắng làm lại một lần nữa.</p><p><br/></p><p>Nhưng từ quá trình em cố gắng nửa vời cũng đã được 3 năm rồi, qua năm sau bạn bè em tốt nghiệp đại học, em biết mỗi người đều có một con đường, con đường của em là việc học, em rất muốn học giỏi nên vẫn sẽ cố gắng lại, vì học giỏi rấ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13243039-18-7-2023.mp3" length="8261129" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13243039</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>687</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-7-2023</itunes:title>
    <title>17-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: FOXCODE   BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG?    Chào thầy Năm và mọi người.    Em là nam 21 tuổi, chỉ còn và tháng nữa là em sẽ đi đại học. Chắc thầy và mọi người đang tự hỏi tại sao bây giờ em mới đi học đại học trong khi  các bạn đồng trang lứa của em thì sắp ra trường hết rồi? Em nghĩ có lẽ đây là nỗ lực để tự cứu lấy cuộc đời của chính mình.     Hồi  học cấp 1 em là một đứa năng nổ hoạt bát. Đặc biệt là được giáo viên đánh giá cao về tài năng khi luô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: FOXCODE</p><p><br/></p><p>BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG? </p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người.</p><p><br/><br/></p><p>Em là nam 21 tuổi, chỉ còn và tháng nữa là em sẽ đi đại học. Chắc thầy và mọi người đang tự hỏi tại sao bây giờ em mới đi học đại học trong khi  các bạn đồng trang lứa của em thì sắp ra trường hết rồi? Em nghĩ có lẽ đây là nỗ lực để tự cứu lấy cuộc đời của chính mình. </p><p><br/><br/></p><p>Hồi  học cấp 1 em là một đứa năng nổ hoạt bát. Đặc biệt là được giáo viên đánh giá cao về tài năng khi luôn làm được những bài tập khó mà trong lớp không ai làm được. </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mọi chuyện không êm đẹp như vậy khi lên cấp 2. Em thường xuyên bị bắt nạt và trêu chọc. Kết quả học tập của em ngày càng sa sút và tính cách của em dần thay đổi: em ít nói hơn, sợ chỗ đông người và không còn cảm giác vui vẻ khi nói chuyện với bè nữa. </p><p><br/><br/></p><p>Lên cấp 3, rời bỏ được những người bạn &quot;xấu&quot;. Em nghĩ mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp hơn, và mình có thể làm lại được. Nhưng không! Ngôi trường em cấp 3 đó thật sự rất tiêu cực.</p><p><br/><br/></p><p>Ở  đây chỉ những học sinh lớp chọn mới được học thập bình thường, còn lại thì...  Con trai hiệu trưởng  đánh người không bị kỉ luật.  Hiệu phó bắt học sinh đi lao động ở nhà riêng để đổi lấy điểm 8 môn sinh học. Giáo viên bộ môn yêu cầu phải đi học thêm nếu muốn có &quot; đủ điểm để lên lớp&quot;. Tệ hơn nữa. Những vấn đề tâm lý từ hồi cấp 2 khiến em đánh mất cách giao tiếp nên hầu như em không có bạn. </p><p><br/><br/></p><p>Cũng may còn có cô bạn từ hồi cấp 2 vẫn còn giữ liên lạc. Tuy khác trường nhưng hai đứa vẫn hay nói chuyện với nhau, cùng  làm bài tập, đôi khi là tâm sự và cả nói chuyện trên trời dưới đất nữa.</p><p>Năm lớp 11 tính cách của em đột ngột thay đổi, (lúc này em chưa nhận ra vấn đề tâm lý của mình).  Em trở nên cọc cằn nóng nảy, mỗi khi nói chuyện với bạn ấy thì em hay trả lời bằng những câu cộc lốc như &quot;Gì?&quot;, &quot;?&quot;, hay có lúc gắt gỏng hơn như &quot;Cái quái gì thế?&quot;, &quot;Cút!&quot;. Do nói chuyện vô duyên như vậy nên bọn em cũng dần ít liên lạc với nhau hơn.  </p><p><br/><br/></p><p>Cuối năm cấp 3, em đăng kí vào một trường ở Hà Nội. Nhưng mẹ em  đã nhất quyết ngăn cản không cho đi vì lí do rất &quot;ối giời ơi&quot;.  Chỉ vì trong nghe người ta bảo trường đó học bổng du học nước ngoài, không cho đi vì sợ bị lừa đi xuất khẩu lao động không về được. Không phải nói đùa đâu! Mẹ em đã thật sự tin như vậy đó, dù có giải thích như thế nào thì cũng không thuyết phục được. Vì không bảo vệ được ý kiến của bản thân em bèn gác lại ước mơ học tiếp và đi làm. </p><p><br/><br/></p><p> Thời gian đi làm em đã gặp nhiều người, tiếp xúc với những lối tư duy mới cộng thêm với ý nghĩ &quot;đi học không phải  khổ nữa&quot;. </p><p><br/><br/></p><p>Từ đó mỗi khi sớm, chủ nhật em  đều  học thêm tiếng Anh. Thời gian này em biết được vấn đề tâm lý của mình và liên lạc lại với cô bạn hồi cấp 2 kia. Rất may là bạn đó không trách chuyện cũ và bọn em lại nói chuyện trở lại.</p><p> Nhưng vấn đề tâm lý vẫn còn nên em không thấy vui khi nói chuyện với người khác thầy ạ. Nhiều lần bạn ấy hay rủ ra nhà  chơi, nhưng em đều từ chối hoặc là đến đó  nói vài câu sau đó tìm lý do để đi về sớm. Thật sự em không muốn như vậy, trong đầu em lúc nào cũng toàn nghĩ &quot;họ không thích mình, họ làm vậy chỉ vì phép lịch sự mà thôi&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Hơn 2 năm vừa làm vừa học có được chút tiền, em xin vào học tại một trường xa ở Đồng Nai.  Và như mọi lần mẹ em lại ngăn cản, nhưng lần này lần này quyết tâm bảo vệ ý kiến của mình nên mẹ em đành phải đồng ý.</p><p><br/><br/></p><p>Viết tới đây cũng dài rồi. Coi như cũng được trải lòng được phần nào . Nếu được em muốn nghe ý kiến của thầy và mọi người về việc:</p><p>-Bây giờ đi học có muộn không? </p><p>-Làm sao để khắc phục vấn đề tâm lý? (Thật sự em cảm thấy rất có lỗi với người bạn kia)</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: FOXCODE</p><p><br/></p><p>BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG? </p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và mọi người.</p><p><br/><br/></p><p>Em là nam 21 tuổi, chỉ còn và tháng nữa là em sẽ đi đại học. Chắc thầy và mọi người đang tự hỏi tại sao bây giờ em mới đi học đại học trong khi  các bạn đồng trang lứa của em thì sắp ra trường hết rồi? Em nghĩ có lẽ đây là nỗ lực để tự cứu lấy cuộc đời của chính mình. </p><p><br/><br/></p><p>Hồi  học cấp 1 em là một đứa năng nổ hoạt bát. Đặc biệt là được giáo viên đánh giá cao về tài năng khi luôn làm được những bài tập khó mà trong lớp không ai làm được. </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mọi chuyện không êm đẹp như vậy khi lên cấp 2. Em thường xuyên bị bắt nạt và trêu chọc. Kết quả học tập của em ngày càng sa sút và tính cách của em dần thay đổi: em ít nói hơn, sợ chỗ đông người và không còn cảm giác vui vẻ khi nói chuyện với bè nữa. </p><p><br/><br/></p><p>Lên cấp 3, rời bỏ được những người bạn &quot;xấu&quot;. Em nghĩ mọi chuyện chắc sẽ tốt đẹp hơn, và mình có thể làm lại được. Nhưng không! Ngôi trường em cấp 3 đó thật sự rất tiêu cực.</p><p><br/><br/></p><p>Ở  đây chỉ những học sinh lớp chọn mới được học thập bình thường, còn lại thì...  Con trai hiệu trưởng  đánh người không bị kỉ luật.  Hiệu phó bắt học sinh đi lao động ở nhà riêng để đổi lấy điểm 8 môn sinh học. Giáo viên bộ môn yêu cầu phải đi học thêm nếu muốn có &quot; đủ điểm để lên lớp&quot;. Tệ hơn nữa. Những vấn đề tâm lý từ hồi cấp 2 khiến em đánh mất cách giao tiếp nên hầu như em không có bạn. </p><p><br/><br/></p><p>Cũng may còn có cô bạn từ hồi cấp 2 vẫn còn giữ liên lạc. Tuy khác trường nhưng hai đứa vẫn hay nói chuyện với nhau, cùng  làm bài tập, đôi khi là tâm sự và cả nói chuyện trên trời dưới đất nữa.</p><p>Năm lớp 11 tính cách của em đột ngột thay đổi, (lúc này em chưa nhận ra vấn đề tâm lý của mình).  Em trở nên cọc cằn nóng nảy, mỗi khi nói chuyện với bạn ấy thì em hay trả lời bằng những câu cộc lốc như &quot;Gì?&quot;, &quot;?&quot;, hay có lúc gắt gỏng hơn như &quot;Cái quái gì thế?&quot;, &quot;Cút!&quot;. Do nói chuyện vô duyên như vậy nên bọn em cũng dần ít liên lạc với nhau hơn.  </p><p><br/><br/></p><p>Cuối năm cấp 3, em đăng kí vào một trường ở Hà Nội. Nhưng mẹ em  đã nhất quyết ngăn cản không cho đi vì lí do rất &quot;ối giời ơi&quot;.  Chỉ vì trong nghe người ta bảo trường đó học bổng du học nước ngoài, không cho đi vì sợ bị lừa đi xuất khẩu lao động không về được. Không phải nói đùa đâu! Mẹ em đã thật sự tin như vậy đó, dù có giải thích như thế nào thì cũng không thuyết phục được. Vì không bảo vệ được ý kiến của bản thân em bèn gác lại ước mơ học tiếp và đi làm. </p><p><br/><br/></p><p> Thời gian đi làm em đã gặp nhiều người, tiếp xúc với những lối tư duy mới cộng thêm với ý nghĩ &quot;đi học không phải  khổ nữa&quot;. </p><p><br/><br/></p><p>Từ đó mỗi khi sớm, chủ nhật em  đều  học thêm tiếng Anh. Thời gian này em biết được vấn đề tâm lý của mình và liên lạc lại với cô bạn hồi cấp 2 kia. Rất may là bạn đó không trách chuyện cũ và bọn em lại nói chuyện trở lại.</p><p> Nhưng vấn đề tâm lý vẫn còn nên em không thấy vui khi nói chuyện với người khác thầy ạ. Nhiều lần bạn ấy hay rủ ra nhà  chơi, nhưng em đều từ chối hoặc là đến đó  nói vài câu sau đó tìm lý do để đi về sớm. Thật sự em không muốn như vậy, trong đầu em lúc nào cũng toàn nghĩ &quot;họ không thích mình, họ làm vậy chỉ vì phép lịch sự mà thôi&quot;.</p><p><br/><br/></p><p>Hơn 2 năm vừa làm vừa học có được chút tiền, em xin vào học tại một trường xa ở Đồng Nai.  Và như mọi lần mẹ em lại ngăn cản, nhưng lần này lần này quyết tâm bảo vệ ý kiến của mình nên mẹ em đành phải đồng ý.</p><p><br/><br/></p><p>Viết tới đây cũng dài rồi. Coi như cũng được trải lòng được phần nào . Nếu được em muốn nghe ý kiến của thầy và mọi người về việc:</p><p>-Bây giờ đi học có muộn không? </p><p>-Làm sao để khắc phục vấn đề tâm lý? (Thật sự em cảm thấy rất có lỗi với người bạn kia)</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13235340-17-7-2023.mp3" length="8936969" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13235340</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>743</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-7-2023</itunes:title>
    <title>14-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MY LOVE     Chào đại gia đình Web5day, bây giờ là 06:22, thời tiết buổi sáng mát mẻ trong lành, có cả tiếng chim đang hót líu lo.   Em viết những lời này sau một đêm chồng em đi qua đêm - 6 giờ sáng về đến nhà và đi ngủ (chuyện đi chơi hút hít qua đêm là khi say sẽ đi nên khá thường xuyên ạ)   Em 25t đã có con và cam xúc của em bây giờ cũng không còn khóc lóc ỉ ôi hay tự tội nghiệp chính bản thân mình nữa   Đối với em đó là một tệ nạn xã hội, cho dù chồng em có bị...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MY LOVE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào đại gia đình Web5day, bây giờ là 06:22, thời tiết buổi sáng mát mẻ trong lành, có cả tiếng chim đang hót líu lo.</p><p><br/></p><p>Em viết những lời này sau một đêm chồng em đi qua đêm - 6 giờ sáng về đến nhà và đi ngủ (chuyện đi chơi hút hít qua đêm là khi say sẽ đi nên khá thường xuyên ạ)</p><p><br/></p><p>Em 25t đã có con và cam xúc của em bây giờ cũng không còn khóc lóc ỉ ôi hay tự tội nghiệp chính bản thân mình nữa</p><p><br/></p><p>Đối với em đó là một tệ nạn xã hội, cho dù chồng em có bị bắt vì hút hít em cũng chả có gì tội nghiệp</p><p><br/></p><p>Em không biết liệu cảm xúc như vậy có được không, hay em phải nên khuyên nhủ chồng mình nhiều hơn nhỉ ??</p><p><br/></p><p>Em tâm sự để mong gia đình và Thầy cho em được một suy nghĩ tích cực và đúng đắn, liệu em có đang bỏ mặc chồng quá không???</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc tâm sự và cho em lời khuyên nhé.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MY LOVE<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào đại gia đình Web5day, bây giờ là 06:22, thời tiết buổi sáng mát mẻ trong lành, có cả tiếng chim đang hót líu lo.</p><p><br/></p><p>Em viết những lời này sau một đêm chồng em đi qua đêm - 6 giờ sáng về đến nhà và đi ngủ (chuyện đi chơi hút hít qua đêm là khi say sẽ đi nên khá thường xuyên ạ)</p><p><br/></p><p>Em 25t đã có con và cam xúc của em bây giờ cũng không còn khóc lóc ỉ ôi hay tự tội nghiệp chính bản thân mình nữa</p><p><br/></p><p>Đối với em đó là một tệ nạn xã hội, cho dù chồng em có bị bắt vì hút hít em cũng chả có gì tội nghiệp</p><p><br/></p><p>Em không biết liệu cảm xúc như vậy có được không, hay em phải nên khuyên nhủ chồng mình nhiều hơn nhỉ ??</p><p><br/></p><p>Em tâm sự để mong gia đình và Thầy cho em được một suy nghĩ tích cực và đúng đắn, liệu em có đang bỏ mặc chồng quá không???</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc tâm sự và cho em lời khuyên nhé.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13221947-14-7-2023.mp3" length="1697394" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13221947</guid>
    <pubDate>Fri, 14 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>140</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-7-2023</itunes:title>
    <title>13-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: YOUTUBER GIẤU TÊN     Chào mọi người, em là con trai và năm nay 21 tuổi (năm thứ 3 đại học) và em vào thẳng vấn đề luôn. Bài này em sẽ nói về một vấn đề khá nhạy cảm và dạo gần đây em rất đau đầu về nó, đó là NGHĨA VỤ QUÂN SỰ. Trước khi nói tại sao nó lại ảnh hưởng đến em, em xin phép được nói về hoàn cảnh của mình trước:   1. SỰ NGHIỆP Như cái tên của em, em hiện tại là một Youtuber và Tiktoker (em tận dụng thêm Tiktok bởi vì khả năng tiếp cận khán giả của nó rất...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YOUTUBER GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, em là con trai và năm nay 21 tuổi (năm thứ 3 đại học) và em vào thẳng vấn đề luôn. Bài này em sẽ nói về một vấn đề khá nhạy cảm và dạo gần đây em rất đau đầu về nó, đó là NGHĨA VỤ QUÂN SỰ. Trước khi nói tại sao nó lại ảnh hưởng đến em, em xin phép được nói về hoàn cảnh của mình trước:</p><p><br/></p><p>1. SỰ NGHIỆP</p><p>Như cái tên của em, em hiện tại là một Youtuber và Tiktoker (em tận dụng thêm Tiktok bởi vì khả năng tiếp cận khán giả của nó rất rộng). Em có định hướng này từ cuối năm cấp 3, và em đã chọn bỏ học đại học để làm Youtuber, vì em quá yêu thích nó. Do bỏ học nên em đã tập trung hoàn toàn vào việc làm Youtube, em đã nghiên cứu thuật toán và nhiều thứ liên quan đến Youtube, Tiktok, social media… (thậm chí cả tâm lý người xem) từ đầu đại học và đến năm thứ 3 em mới bắt đầu làm.</p><p>Sau 4 tháng cắm đầu vào làm thì tình hình hiện tại của em có thể gọi là tốt (100k người đăng ký Youtube, gần 600k follower trên Tiktok). Nhìn vào tình hình này thì em cực kì vui mừng vì định hướng của mình có vẻ đã đúng, em thấy rất có tương lai, và nếu có nghĩ lại thì em không hồi tiếc vì mình đã bỏ đại học. Em gọi đây là sự nghiệp vì em đã kiếm được tiền từ nền tảng này, và hiện tại thì em định hướng sẽ tiếp tục làm công việc này trong một thời gian dài.</p><p><br/></p><p>2. GIA ĐÌNH</p><p>Gia đình em chỉ gồm có ba, mẹ và em là con một. Gia đình cũng không khá giả mấy (ba mẹ em làm nhạc công), nhưng phải gọi là hạnh phúc, gần như không bao giờ có cãi vả, vì em quan sát thấy rằng ba mẹ em rất biết cách để xử lý những cuộc tranh cãi nên gần như lúc nào mọi thứ cũng êm đềm.</p><p>Ở độ tuổi như em thì em nghĩ có nhiều bạn ít nói chuyện với ba mẹ, nhưng về phần em thì em nói chuyện chia sẻ với ba mẹ rất nhiều, ba mẹ sẵn sàng lắng nghe và hiểu cho những tâm sự của em. Và em nhận ra, một gia đình như hiện tại là một món quà cực kì quý giá đối với em.</p><p>Ba mẹ em thì hiện tại cũng lớn tuổi (ba ngoài 60, mẹ ngoài 50). Em đã kiếm được tiền từ Youtube và lo cho ba mẹ và em bảo họ không cần đi làm nữa, nhưng ba mẹ vẫn muốn đi làm, họ nói rằng đi làm được gặp bạn bè, được làm công việc mình yêu thích nên ba mẹ chỉ muốn tận hưởng không khí vui vẻ khi đi làm thôi. Em cũng lo nhưng nếu ba mẹ muốn thì em không cản, em chỉ nói ba mẹ không cần áp lực về tiền bạc và bất cứ khi nào muốn thì hãy nghỉ ngơi, vì đã có em lo.</p><p>Một vấn đề nho nhỏ là nhu cầu của ba mẹ và em đều không cao, chỉ mua những đồ dùng thật sự cần thiết và quan trọng nhất là ăn uống. Có thể mọi người không tin nhưng chỉ cần 7 triệu là cả gia đình em đã có thể sống trong một tháng, và tất nhiên là vẫn ăn uống lành mạnh. Thế nên thu nhập từ Youtube của em có thể gọi là dư giả để lo cho ba mẹ.</p><p><br/></p><p>VÀ BÂY GIỜ LÀ PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT</p><p>Như em đã nói là em bỏ học, và một thời gian không xa nữa em sẽ bị gọi đi NGHĨA VỤ QUÂN SỰ. NVQS sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghiệp của em, em không thể làm Youtube trong vòng tận 2 năm (làm influencer mà nghỉ một thời gian dài như thế thì sức ảnh hưởng sẽ giảm rất nhiều). Giống như đây là một bức tường ngăn cản cả sự nghiệp của em, mà em cũng chẳng thể can thiệp được gì.</p><p>Thứ hai là về gia đình của em, ba mẹ sẽ không có ai lo và em cũng muốn chăm sóc cho ba mẹ, vì họ cũng lớn tuổi rồi. Tuy là em biết rõ mẹ có thể tự chăm sóc bản thân và lo cho ba em, nhưng em vẫn lo chứ. Ba mẹ chỉ có mỗi em, và có lẽ do ngày nào cũng nói chuyện với nhau nên tình cảm gia đình em rất bền chặt, nếu em đi thì ba mẹ cũng lo nữa.</p><p>Nếu bây giờ em khám nghĩa vụ quân sự thì chắc chắn 101% là trúng tuyển. Nên mỗi lần nghĩ về việc này em thấy rất nản, em không ngại đi nhưng nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cả sự nghiệp và gia đình em. Mỗi lần nhắc đến NVQS thì những suy nghĩ tiêu cực lại xuất hiện.</p><p>Em cũng có tìm hiểu nhiều cách để vượt qua sự tiêu cực, nhưng đây</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: YOUTUBER GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào mọi người, em là con trai và năm nay 21 tuổi (năm thứ 3 đại học) và em vào thẳng vấn đề luôn. Bài này em sẽ nói về một vấn đề khá nhạy cảm và dạo gần đây em rất đau đầu về nó, đó là NGHĨA VỤ QUÂN SỰ. Trước khi nói tại sao nó lại ảnh hưởng đến em, em xin phép được nói về hoàn cảnh của mình trước:</p><p><br/></p><p>1. SỰ NGHIỆP</p><p>Như cái tên của em, em hiện tại là một Youtuber và Tiktoker (em tận dụng thêm Tiktok bởi vì khả năng tiếp cận khán giả của nó rất rộng). Em có định hướng này từ cuối năm cấp 3, và em đã chọn bỏ học đại học để làm Youtuber, vì em quá yêu thích nó. Do bỏ học nên em đã tập trung hoàn toàn vào việc làm Youtube, em đã nghiên cứu thuật toán và nhiều thứ liên quan đến Youtube, Tiktok, social media… (thậm chí cả tâm lý người xem) từ đầu đại học và đến năm thứ 3 em mới bắt đầu làm.</p><p>Sau 4 tháng cắm đầu vào làm thì tình hình hiện tại của em có thể gọi là tốt (100k người đăng ký Youtube, gần 600k follower trên Tiktok). Nhìn vào tình hình này thì em cực kì vui mừng vì định hướng của mình có vẻ đã đúng, em thấy rất có tương lai, và nếu có nghĩ lại thì em không hồi tiếc vì mình đã bỏ đại học. Em gọi đây là sự nghiệp vì em đã kiếm được tiền từ nền tảng này, và hiện tại thì em định hướng sẽ tiếp tục làm công việc này trong một thời gian dài.</p><p><br/></p><p>2. GIA ĐÌNH</p><p>Gia đình em chỉ gồm có ba, mẹ và em là con một. Gia đình cũng không khá giả mấy (ba mẹ em làm nhạc công), nhưng phải gọi là hạnh phúc, gần như không bao giờ có cãi vả, vì em quan sát thấy rằng ba mẹ em rất biết cách để xử lý những cuộc tranh cãi nên gần như lúc nào mọi thứ cũng êm đềm.</p><p>Ở độ tuổi như em thì em nghĩ có nhiều bạn ít nói chuyện với ba mẹ, nhưng về phần em thì em nói chuyện chia sẻ với ba mẹ rất nhiều, ba mẹ sẵn sàng lắng nghe và hiểu cho những tâm sự của em. Và em nhận ra, một gia đình như hiện tại là một món quà cực kì quý giá đối với em.</p><p>Ba mẹ em thì hiện tại cũng lớn tuổi (ba ngoài 60, mẹ ngoài 50). Em đã kiếm được tiền từ Youtube và lo cho ba mẹ và em bảo họ không cần đi làm nữa, nhưng ba mẹ vẫn muốn đi làm, họ nói rằng đi làm được gặp bạn bè, được làm công việc mình yêu thích nên ba mẹ chỉ muốn tận hưởng không khí vui vẻ khi đi làm thôi. Em cũng lo nhưng nếu ba mẹ muốn thì em không cản, em chỉ nói ba mẹ không cần áp lực về tiền bạc và bất cứ khi nào muốn thì hãy nghỉ ngơi, vì đã có em lo.</p><p>Một vấn đề nho nhỏ là nhu cầu của ba mẹ và em đều không cao, chỉ mua những đồ dùng thật sự cần thiết và quan trọng nhất là ăn uống. Có thể mọi người không tin nhưng chỉ cần 7 triệu là cả gia đình em đã có thể sống trong một tháng, và tất nhiên là vẫn ăn uống lành mạnh. Thế nên thu nhập từ Youtube của em có thể gọi là dư giả để lo cho ba mẹ.</p><p><br/></p><p>VÀ BÂY GIỜ LÀ PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT</p><p>Như em đã nói là em bỏ học, và một thời gian không xa nữa em sẽ bị gọi đi NGHĨA VỤ QUÂN SỰ. NVQS sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự nghiệp của em, em không thể làm Youtube trong vòng tận 2 năm (làm influencer mà nghỉ một thời gian dài như thế thì sức ảnh hưởng sẽ giảm rất nhiều). Giống như đây là một bức tường ngăn cản cả sự nghiệp của em, mà em cũng chẳng thể can thiệp được gì.</p><p>Thứ hai là về gia đình của em, ba mẹ sẽ không có ai lo và em cũng muốn chăm sóc cho ba mẹ, vì họ cũng lớn tuổi rồi. Tuy là em biết rõ mẹ có thể tự chăm sóc bản thân và lo cho ba em, nhưng em vẫn lo chứ. Ba mẹ chỉ có mỗi em, và có lẽ do ngày nào cũng nói chuyện với nhau nên tình cảm gia đình em rất bền chặt, nếu em đi thì ba mẹ cũng lo nữa.</p><p>Nếu bây giờ em khám nghĩa vụ quân sự thì chắc chắn 101% là trúng tuyển. Nên mỗi lần nghĩ về việc này em thấy rất nản, em không ngại đi nhưng nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cả sự nghiệp và gia đình em. Mỗi lần nhắc đến NVQS thì những suy nghĩ tiêu cực lại xuất hiện.</p><p>Em cũng có tìm hiểu nhiều cách để vượt qua sự tiêu cực, nhưng đây</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13207477-13-7-2023.mp3" length="8356737" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13207477</guid>
    <pubDate>Thu, 13 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>695</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-7-2023</itunes:title>
    <title>12-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Em chào thầy và anh chị trong gia đình,em năm nay 19 tuổi là sinh viên năm nhất ngành công nghệ thông tin.em từng là một đứa nghiện game,nghiện lướt fb,tiktok,..teong những năm học cấp 3,thật ra là từ đợt nghỉ dịch kì 2 năm lớp 10 vì chán và với bản tính có sẵn là không giao du nhiều và hay mơ mộng em suốt ngày chỉ chơi game,xem phim,em thấy vui và trong mấy tháng liền em không quan tâm đến gì hết kể cả bố mẹ em chỉ trốn trong phòng và chìm đắm trong thế giới của mình. Cứ như...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em chào thầy và anh chị trong gia đình,em năm nay 19 tuổi là sinh viên năm nhất ngành công nghệ thông tin.em từng là một đứa nghiện game,nghiện lướt fb,tiktok,..teong những năm học cấp 3,thật ra là từ đợt nghỉ dịch kì 2 năm lớp 10 vì chán và với bản tính có sẵn là không giao du nhiều và hay mơ mộng em suốt ngày chỉ chơi game,xem phim,em thấy vui và trong mấy tháng liền em không quan tâm đến gì hết kể cả bố mẹ em chỉ trốn trong phòng và chìm đắm trong thế giới của mình.</p><p>Cứ như thế mấy tháng liền cho đến khi đi học trở lại thì em đã trở lên khác,từ một người học ổn trong lớp,tử tế,biết quan tâm đến bạn bè và luôn được cô giáo khen trước lớp(cô từng nói từ khi cô đi dạy chưa thấy ai chịu khó và tử tế như em) em trở thành một người như ở thế giới khác,em chỉ quan tâm nhanh về học để chơi game,em cảm thấy chơi game vui hơn nhiều với những niềm vui khác.dần thì em học kém đi và mối quan hệ với bạn bè cũng không tốt.Tính tình của em bất ổn khiến mọi người không quý như trước nữa.</p><p>Em rất hối hận và dằn vặt,trong mấy năm học cấp 3 hầu như khi nào em cũng quyết tâm trở về là con ngưòi trước đây và xóa hết game,không muốn dùng điện thoại nữa nhưng chỉ được mấy ngày em lại quay về chơi nhiều hơn,em biết là đột ngột thay đổi sẽ rất khó nhưng em chán ghét cùng cực và không thể chấp nhận bản thân như thế này,em cũng gặp nhiều vấn đề về tâm lí,nhiều lúc em đau đầu,thậm chí là nôn nữa.</p><p>Đến bây giờ thì em là sinh viên năm nhất và em cũng đang cố gắng rất nhiều để bản thân thoát khỏi tình trạng này,em cố gắng rất nhiều em rất cố gắng để học và cố gắng không quan tâm đến cảm xúc của mình.</p><p>Nhưng kết quả cho em biết là em đã sai,học hành thì có vẻ ổn hơn nhưng mỗi áp lực của nó làm cho em bị lo lắng,em bị rụng tóc,đau đầu,tiêu chảy,khó thở và mất ngủ,nhiều lúc bất ổn tâm lý.Bản thân thì hình như chưa phát triển được mấy ngoài học ổn hơn chút.</p><p>Những hậu quả của những áp lực này làm cho em cảm thấy sợ hãi,bây giờ là 2h sáng và em vẫn chưa ngủ được,em không thể thở nổi mỗi khi muốn ngủ.</p><p>Em viết tâm sự này gửi đến thầy và anh chị để tâm sự và mong không ai làm như em,em sẽ nhìn nhận lại xem bản thân đã sai ở đâu bà sửa chữa,nhưng em cũng mong nhận được những lời khuyên từ thầy ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em chào thầy và anh chị trong gia đình,em năm nay 19 tuổi là sinh viên năm nhất ngành công nghệ thông tin.em từng là một đứa nghiện game,nghiện lướt fb,tiktok,..teong những năm học cấp 3,thật ra là từ đợt nghỉ dịch kì 2 năm lớp 10 vì chán và với bản tính có sẵn là không giao du nhiều và hay mơ mộng em suốt ngày chỉ chơi game,xem phim,em thấy vui và trong mấy tháng liền em không quan tâm đến gì hết kể cả bố mẹ em chỉ trốn trong phòng và chìm đắm trong thế giới của mình.</p><p>Cứ như thế mấy tháng liền cho đến khi đi học trở lại thì em đã trở lên khác,từ một người học ổn trong lớp,tử tế,biết quan tâm đến bạn bè và luôn được cô giáo khen trước lớp(cô từng nói từ khi cô đi dạy chưa thấy ai chịu khó và tử tế như em) em trở thành một người như ở thế giới khác,em chỉ quan tâm nhanh về học để chơi game,em cảm thấy chơi game vui hơn nhiều với những niềm vui khác.dần thì em học kém đi và mối quan hệ với bạn bè cũng không tốt.Tính tình của em bất ổn khiến mọi người không quý như trước nữa.</p><p>Em rất hối hận và dằn vặt,trong mấy năm học cấp 3 hầu như khi nào em cũng quyết tâm trở về là con ngưòi trước đây và xóa hết game,không muốn dùng điện thoại nữa nhưng chỉ được mấy ngày em lại quay về chơi nhiều hơn,em biết là đột ngột thay đổi sẽ rất khó nhưng em chán ghét cùng cực và không thể chấp nhận bản thân như thế này,em cũng gặp nhiều vấn đề về tâm lí,nhiều lúc em đau đầu,thậm chí là nôn nữa.</p><p>Đến bây giờ thì em là sinh viên năm nhất và em cũng đang cố gắng rất nhiều để bản thân thoát khỏi tình trạng này,em cố gắng rất nhiều em rất cố gắng để học và cố gắng không quan tâm đến cảm xúc của mình.</p><p>Nhưng kết quả cho em biết là em đã sai,học hành thì có vẻ ổn hơn nhưng mỗi áp lực của nó làm cho em bị lo lắng,em bị rụng tóc,đau đầu,tiêu chảy,khó thở và mất ngủ,nhiều lúc bất ổn tâm lý.Bản thân thì hình như chưa phát triển được mấy ngoài học ổn hơn chút.</p><p>Những hậu quả của những áp lực này làm cho em cảm thấy sợ hãi,bây giờ là 2h sáng và em vẫn chưa ngủ được,em không thể thở nổi mỗi khi muốn ngủ.</p><p>Em viết tâm sự này gửi đến thầy và anh chị để tâm sự và mong không ai làm như em,em sẽ nhìn nhận lại xem bản thân đã sai ở đâu bà sửa chữa,nhưng em cũng mong nhận được những lời khuyên từ thầy ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13207473-12-7-2023.mp3" length="4145276" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13207473</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>344</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-7-2023</itunes:title>
    <title>11-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NO NAME Dạ em xin chào Thầy và đại gia đình.    Em chỉ muốn tâm sự chút thôi, vì dạo này em áp lực quá.     Em vừa mới thi lên đại học năm trước, em đậu đại học rồi. Nhưng mà em biết rõ điều kiện gia đình em không đủ để chi trả, nhà em cũng đang mang nợ gần 200tr. Em thật sự rất áp lực, em cũng không muốn phụ thuộc vào ba mẹ em, cũng như không muốn thấy ba mẹ tuổi đã lớn mà phải còng lưng ra lo cho em học nữa.     Em đi học, và nhận ra có nhiều thứ em phả...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NO NAME</p><p>Dạ em xin chào Thầy và đại gia đình.</p><p><br/><br/></p><p>Em chỉ muốn tâm sự chút thôi, vì dạo này em áp lực quá. </p><p><br/><br/></p><p>Em vừa mới thi lên đại học năm trước, em đậu đại học rồi. Nhưng mà em biết rõ điều kiện gia đình em không đủ để chi trả, nhà em cũng đang mang nợ gần 200tr. Em thật sự rất áp lực, em cũng không muốn phụ thuộc vào ba mẹ em, cũng như không muốn thấy ba mẹ tuổi đã lớn mà phải còng lưng ra lo cho em học nữa. </p><p><br/><br/></p><p>Em đi học, và nhận ra có nhiều thứ em phải học mà đối với em nó không cần thiết, tiền học phí thì ngày càng tăng, đồng nghĩa với việc tốn nhiều tiền hơn. Bản thân em biết em không đủ khả năng để lấy học bổng, vì em không thể học những thứ mà em không hiểu nó có ý nghia gì, có giá trị gì trong cuộc sống.</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng may mắn là em luôn biết em thích gì.</p><p><br/><br/></p><p>Em nghỉ học mới mấy tháng gần đây, em vừa đi làm vừa tự học anh văn để lấy chứng chỉ. Em có thể giao tiếp được bằng TA, em tập trung và thi để cuối năm nay lấy bằng ielts, để mong cuộc đời em có cơ hội nhiều hơn như là đi dạy ở trung tâm, hoặc apply học bổng. Em cũng tự học Digital makerting, tự học tiếng Nhật nữa. Em thích những điều mà em đang học lắm.</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mà em thật sự rất áp lực, vì số tiền lớn mà em cần phải trả, và tương lai của em. Em biết bằng đại học không phải là tất cả, nhưng mà nó vẫn là ngôn ngữ thị trường, có nó sẽ có một số lợi thế nhất định.</p><p><br/><br/></p><p>Nhiều khi em chênh vênh, nhìn bạn bè được đi học ở môi trường tốt em cũng buồn hehe. Ba mẹ thì không hiểu lí do tại sao em nghỉ, cứ nói là em ham chơi  không lo học, nhưng mà khi em đi học thì lại than thở với em rất nhiều. Em cảm thấy thật sự mệt mỏi, và em không muốn giải thích nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Em luôn ám ảnh với việc phải giàu trong tương lai, phải tốt hơn ngày hôm qua. Nhưng mà nhiều khi em cứ cảm thấy vô định, rồi mình sẽ đi về đâu, và mình có thể làm được những gì mình muốn không...?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NO NAME</p><p>Dạ em xin chào Thầy và đại gia đình.</p><p><br/><br/></p><p>Em chỉ muốn tâm sự chút thôi, vì dạo này em áp lực quá. </p><p><br/><br/></p><p>Em vừa mới thi lên đại học năm trước, em đậu đại học rồi. Nhưng mà em biết rõ điều kiện gia đình em không đủ để chi trả, nhà em cũng đang mang nợ gần 200tr. Em thật sự rất áp lực, em cũng không muốn phụ thuộc vào ba mẹ em, cũng như không muốn thấy ba mẹ tuổi đã lớn mà phải còng lưng ra lo cho em học nữa. </p><p><br/><br/></p><p>Em đi học, và nhận ra có nhiều thứ em phải học mà đối với em nó không cần thiết, tiền học phí thì ngày càng tăng, đồng nghĩa với việc tốn nhiều tiền hơn. Bản thân em biết em không đủ khả năng để lấy học bổng, vì em không thể học những thứ mà em không hiểu nó có ý nghia gì, có giá trị gì trong cuộc sống.</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng may mắn là em luôn biết em thích gì.</p><p><br/><br/></p><p>Em nghỉ học mới mấy tháng gần đây, em vừa đi làm vừa tự học anh văn để lấy chứng chỉ. Em có thể giao tiếp được bằng TA, em tập trung và thi để cuối năm nay lấy bằng ielts, để mong cuộc đời em có cơ hội nhiều hơn như là đi dạy ở trung tâm, hoặc apply học bổng. Em cũng tự học Digital makerting, tự học tiếng Nhật nữa. Em thích những điều mà em đang học lắm.</p><p><br/><br/></p><p>Nhưng mà em thật sự rất áp lực, vì số tiền lớn mà em cần phải trả, và tương lai của em. Em biết bằng đại học không phải là tất cả, nhưng mà nó vẫn là ngôn ngữ thị trường, có nó sẽ có một số lợi thế nhất định.</p><p><br/><br/></p><p>Nhiều khi em chênh vênh, nhìn bạn bè được đi học ở môi trường tốt em cũng buồn hehe. Ba mẹ thì không hiểu lí do tại sao em nghỉ, cứ nói là em ham chơi  không lo học, nhưng mà khi em đi học thì lại than thở với em rất nhiều. Em cảm thấy thật sự mệt mỏi, và em không muốn giải thích nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Em luôn ám ảnh với việc phải giàu trong tương lai, phải tốt hơn ngày hôm qua. Nhưng mà nhiều khi em cứ cảm thấy vô định, rồi mình sẽ đi về đâu, và mình có thể làm được những gì mình muốn không...?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13200495-11-7-2023.mp3" length="6658047" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13200495</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>553</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-7-2023</itunes:title>
    <title>10-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CHỜ   Mến chào thầy cùng quý anh chị!     Em năm nay 26 tuổi em nghe truy kỷ cảm xúc của anh chỉ gần 6 tháng trở lại thôi, nhưng giờ nó như liều thuốc tinh thần giúp e có độc lực phấn đấu mỗi ngày.Em thường nghe podcast của anh đều đặng 4 5 tiêng mỗi ngày khi đi làm.     Khi trước em cũng từng học đại học rồi ra trường đi làm được 1 năm thì em cùng gia đình chuyển sang mỹ định cư.Sang đây thì e làm việc cho chú của em bằng nghề cắt cỏ, làm vườn , em không biết anh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHỜ<br/></b><br/></p><p>Mến chào thầy cùng quý anh chị!</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi em nghe truy kỷ cảm xúc của anh chỉ gần 6 tháng trở lại thôi, nhưng giờ nó như liều thuốc tinh thần giúp e có độc lực phấn đấu mỗi ngày.Em thường nghe podcast của anh đều đặng 4 5 tiêng mỗi ngày khi đi làm.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Khi trước em cũng từng học đại học rồi ra trường đi làm được 1 năm thì em cùng gia đình chuyển sang mỹ định cư.Sang đây thì e làm việc cho chú của em bằng nghề cắt cỏ, làm vườn , em không biết anh có biết về việc làm vượn bên này không nhưng thực sự nó rất mệt và ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe làm được 2 năm thì em cùng bố ra làm riêng.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Từ lúc ra làm riêng em mới được tiếp xúc nhiều với bố hơn cũng xảy ra nhiều vấn đề hơn. Em vừa làm 12 tiếng mỗi ngày vừa phải học thêm tiếng anh trên lớp ngày 3 đến 5 tiếng và còn thu xếp thời gian trả lời mail khách, xếp lịch để làm việc, tất cả đều là em , em không có bạn bè bên này cũng dường như không còn nói chuyện với ai, bố em làm như một người làm vườn như một công nhân bình thường vì muốn bố em được khỏe hơn nên em quyết định ra riêng và làm hết mọi thứ.</p><p><br/></p><p>Khi trước mới qua còn làm cho cậu em thì cũng không dư giã nhiều, sau này làm riêng thì làm được nhiều tiền hơn nhưng bố e còn tệ hơn trước ổng muốn quản lý hết tiền bạc chi tiêu tính từng đồng vs gia đình chỉ biết anh chị em bên phía bố hay chữi em và mẹ những lời không hay và tiêu cực chưa bao giờ quan tâm ai chỉ quan tâm tới tiền và tính từ đồng vs mẹ và em dù e mới là người nắm dữ hết business nhưng những điều đó làm e rất buồn gia đình chỉ có 3 người sống ở nơi đất khách xa nha , có góp ý nhắc nhiều lần rồi mẹ em cũng khóc rất nhiều nhưng vẫn không sửa được tính bố em, em cũng rất stress mệt mỏi nhưng không biết phải làm như nào, nếu sống chung như vậy mãi tính e cũng tiêu cực theo và tội nhất là mẹ em không bạn bè chỉ ở nhà còn nhận lời cằn nhằn mỗi ngày từ ba em trước khi mẹ em từng trâm cảm rồi, hiện tại thì em và bố kiếm được rất nhiều tiền.</p><p>Mong thầy và quý anh chị giúp em với ạ.</p><p>Em xin cảm ơn tất cả.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHỜ<br/></b><br/></p><p>Mến chào thầy cùng quý anh chị!</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Em năm nay 26 tuổi em nghe truy kỷ cảm xúc của anh chỉ gần 6 tháng trở lại thôi, nhưng giờ nó như liều thuốc tinh thần giúp e có độc lực phấn đấu mỗi ngày.Em thường nghe podcast của anh đều đặng 4 5 tiêng mỗi ngày khi đi làm.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Khi trước em cũng từng học đại học rồi ra trường đi làm được 1 năm thì em cùng gia đình chuyển sang mỹ định cư.Sang đây thì e làm việc cho chú của em bằng nghề cắt cỏ, làm vườn , em không biết anh có biết về việc làm vượn bên này không nhưng thực sự nó rất mệt và ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe làm được 2 năm thì em cùng bố ra làm riêng.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Từ lúc ra làm riêng em mới được tiếp xúc nhiều với bố hơn cũng xảy ra nhiều vấn đề hơn. Em vừa làm 12 tiếng mỗi ngày vừa phải học thêm tiếng anh trên lớp ngày 3 đến 5 tiếng và còn thu xếp thời gian trả lời mail khách, xếp lịch để làm việc, tất cả đều là em , em không có bạn bè bên này cũng dường như không còn nói chuyện với ai, bố em làm như một người làm vườn như một công nhân bình thường vì muốn bố em được khỏe hơn nên em quyết định ra riêng và làm hết mọi thứ.</p><p><br/></p><p>Khi trước mới qua còn làm cho cậu em thì cũng không dư giã nhiều, sau này làm riêng thì làm được nhiều tiền hơn nhưng bố e còn tệ hơn trước ổng muốn quản lý hết tiền bạc chi tiêu tính từng đồng vs gia đình chỉ biết anh chị em bên phía bố hay chữi em và mẹ những lời không hay và tiêu cực chưa bao giờ quan tâm ai chỉ quan tâm tới tiền và tính từ đồng vs mẹ và em dù e mới là người nắm dữ hết business nhưng những điều đó làm e rất buồn gia đình chỉ có 3 người sống ở nơi đất khách xa nha , có góp ý nhắc nhiều lần rồi mẹ em cũng khóc rất nhiều nhưng vẫn không sửa được tính bố em, em cũng rất stress mệt mỏi nhưng không biết phải làm như nào, nếu sống chung như vậy mãi tính e cũng tiêu cực theo và tội nhất là mẹ em không bạn bè chỉ ở nhà còn nhận lời cằn nhằn mỗi ngày từ ba em trước khi mẹ em từng trâm cảm rồi, hiện tại thì em và bố kiếm được rất nhiều tiền.</p><p>Mong thầy và quý anh chị giúp em với ạ.</p><p>Em xin cảm ơn tất cả.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13177705-10-7-2023.mp3" length="7331379" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13177705</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>609</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-7-2023</itunes:title>
    <title>7-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TOM   Kính gửi; Các anh,chị trong nhóm ạ. Em đã theo dõi nhóm cũng lâu và xem youtube về kênh cũng lâu lắm,nhưng nay em mới dám viết ra tâm sự của mình ạ.   Nay em có đôi lời tâm sự với mọi người và mong sẽ nhận được sự góp ý của anh chị ạ.    Em năm nay 27t,quê em cần thơ, hiện tại làm công ty may với lương chỉ tầm 5-7tr thôi,về phần gia đình em thì có cha mẹ đã gần 50t,em cũng mới lập gia đình hơn 7 tháng và vợ thì đang mang bầu 6 tháng. Hiện tại vợ em thì nghĩ ở...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TOM</p><p><br/></p><p>Kính gửi; Các anh,chị trong nhóm ạ.</p><p>Em đã theo dõi nhóm cũng lâu và xem youtube về kênh cũng lâu lắm,nhưng nay em mới dám viết ra tâm sự của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Nay em có đôi lời tâm sự với mọi người và mong sẽ nhận được sự góp ý của anh chị ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27t,quê em cần thơ, hiện tại làm công ty may với lương chỉ tầm 5-7tr thôi,về phần gia đình em thì có cha mẹ đã gần 50t,em cũng mới lập gia đình hơn 7 tháng và vợ thì đang mang bầu 6 tháng. Hiện tại vợ em thì nghĩ ở nhà làm việc nhà thôi do lúc trước vợ em làm thời vụ nên không có bảo hiểm gì cả,cha mẹ chỉ làm vườn tới vụ mới có tiền,thu nhập chính là do em. Hiện e đang rất rối là nên làm gì hiện tại để có thêm nguồn thu nhập cho gia đình trước khi chuẩn bị cho vợ em sinh con. Em thì giờ mới bắt đầu học bằng máy tính mong sẽ có cơ hội phát triển bản thân và hiện tại em cũng đã có bằng 12. Công việc thì quá áp lực luôn luôn chạy số lượng em quá mệt,em thì lại thích kinh doanh(em rất thích buôn bán) nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu????</p><p><br/><br/></p><p>Còn về phần vợ em với mẹ thì do 2 người mới về chung nhà nên chưa được hiểu về nhau lắm. Em thì tăng ca tới tối 7-8h mới về thì mọi người chuẩn bị đi ngủ em cũng không thể tâm sự được nhiều và cũng không biết giải quyết sau. Nhiều lúc em thấy mẹ em buồn không ai nói chuyện,em cũng buồn lắm,mà bảo vợ em thường tâm sự với mẹ vk lại không nghe,em khó sử quá.🤥🤥Giờ em cũng không biết phải làm sau????</p><p><br/><br/></p><p>Thôi bài của em đến đây cũng dài ồi em xin tạm dừng ở đây,em xin cảm ơn mọi người đã đọc hết vài tâm sự của em. Chúc mọi người đầu tuần thật vui vẻ và luôn tràn đầy năng lượng ạ.</p><p>Trả lời:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 07-07-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13177704</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TOM</p><p><br/></p><p>Kính gửi; Các anh,chị trong nhóm ạ.</p><p>Em đã theo dõi nhóm cũng lâu và xem youtube về kênh cũng lâu lắm,nhưng nay em mới dám viết ra tâm sự của mình ạ.</p><p><br/></p><p>Nay em có đôi lời tâm sự với mọi người và mong sẽ nhận được sự góp ý của anh chị ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27t,quê em cần thơ, hiện tại làm công ty may với lương chỉ tầm 5-7tr thôi,về phần gia đình em thì có cha mẹ đã gần 50t,em cũng mới lập gia đình hơn 7 tháng và vợ thì đang mang bầu 6 tháng. Hiện tại vợ em thì nghĩ ở nhà làm việc nhà thôi do lúc trước vợ em làm thời vụ nên không có bảo hiểm gì cả,cha mẹ chỉ làm vườn tới vụ mới có tiền,thu nhập chính là do em. Hiện e đang rất rối là nên làm gì hiện tại để có thêm nguồn thu nhập cho gia đình trước khi chuẩn bị cho vợ em sinh con. Em thì giờ mới bắt đầu học bằng máy tính mong sẽ có cơ hội phát triển bản thân và hiện tại em cũng đã có bằng 12. Công việc thì quá áp lực luôn luôn chạy số lượng em quá mệt,em thì lại thích kinh doanh(em rất thích buôn bán) nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu????</p><p><br/><br/></p><p>Còn về phần vợ em với mẹ thì do 2 người mới về chung nhà nên chưa được hiểu về nhau lắm. Em thì tăng ca tới tối 7-8h mới về thì mọi người chuẩn bị đi ngủ em cũng không thể tâm sự được nhiều và cũng không biết giải quyết sau. Nhiều lúc em thấy mẹ em buồn không ai nói chuyện,em cũng buồn lắm,mà bảo vợ em thường tâm sự với mẹ vk lại không nghe,em khó sử quá.🤥🤥Giờ em cũng không biết phải làm sau????</p><p><br/><br/></p><p>Thôi bài của em đến đây cũng dài ồi em xin tạm dừng ở đây,em xin cảm ơn mọi người đã đọc hết vài tâm sự của em. Chúc mọi người đầu tuần thật vui vẻ và luôn tràn đầy năng lượng ạ.</p><p>Trả lời:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 07-07-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13177704</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13177704-7-7-2023.mp3" length="8640112" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13177704</guid>
    <pubDate>Fri, 07 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>718</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-7-2023</itunes:title>
    <title>6-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BÌNH     Dạ em chào thầy và mọi người trong gia đình Web5Ngay.   Em vừa mới bước sang tuổi 22 và cũng chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Hôm nay em viết những dòng tâm sự này vì em không còn làm chủ bản thân mình được nữa cụ thể là giữa em và bạn A (người yêu cũ của em).   Em có một mối tình trong lúc học đại học và nó rất là đẹp. Nó đẹp tới mức mà em nghĩ em có thể nghĩ tới một thứ gì đó xa hơn chỉ là tình yêu, là một cuộc hôn nhân, là một gia đình. Mặc dù em chỉ quen ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÌNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người trong gia đình Web5Ngay.</p><p><br/></p><p>Em vừa mới bước sang tuổi 22 và cũng chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Hôm nay em viết những dòng tâm sự này vì em không còn làm chủ bản thân mình được nữa cụ thể là giữa em và bạn A (người yêu cũ của em).</p><p><br/></p><p>Em có một mối tình trong lúc học đại học và nó rất là đẹp. Nó đẹp tới mức mà em nghĩ em có thể nghĩ tới một thứ gì đó xa hơn chỉ là tình yêu, là một cuộc hôn nhân, là một gia đình. Mặc dù em chỉ quen hơn 1 năm nhưng em lại có cảm giác như vậy. Thế mà cho đến vài ngày trước bọn em quyết định chọn kết thúc một kết thúc không êm đẹp.</p><p><br/></p><p>Ngày hôm đó, trời vẫn đẹp như bao ngày bạn A ngồi đằng sau lưng em. Em và bạn ấy tâm sự như mọi ngày đi với nhau. Nhưng thế mà khi gần về tới nhà bạn A nói với em quyết định chia tay. Em thì cũng cố gắng năn nỉ để hàn gắn mối quan hệ này nhưng bạn A lại không đồng ý, sau đó bọn em có giằng co nhau qua lại cái khoác. Em nghĩ mọi chuyện như thế đã xong. Về tới nhà bạn ấy vẫn chửi, xúc phạm em nhưng em vẫn không hề để bụng.</p><p><br/></p><p>Và rồi cho đến vài hôm trước thì bạn ấy đăng bài bóc phốt em lên MXH nói em ra tay đánh bạn và tố cáo làm những việc sai trái. Thật sự cái hôm giằng có người thấy. Nhưng cái quan trọng là em không làm việc đó, nếu có thì chắc chắn khi họ thấy con trai đánh con gái họ sẽ ngăn cản ngay. Những điều bạn ấy nói hoàn toàn sai sự thật, em không biết em có nên phản ứng lại không hay cứ im lặng vì em nghĩ nếu mình phản ứng lại mình sẽ lại là thằng đà bà nên hiện tại em chấp nhận im lặng để cho miệng đời phán xét.</p><p><br/></p><p>Em mong thầy và mọi người cho em lời khuyên vì hiện tại em không suy nghĩ được gì cả.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc bài của em!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BÌNH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Dạ em chào thầy và mọi người trong gia đình Web5Ngay.</p><p><br/></p><p>Em vừa mới bước sang tuổi 22 và cũng chuẩn bị tốt nghiệp đại học. Hôm nay em viết những dòng tâm sự này vì em không còn làm chủ bản thân mình được nữa cụ thể là giữa em và bạn A (người yêu cũ của em).</p><p><br/></p><p>Em có một mối tình trong lúc học đại học và nó rất là đẹp. Nó đẹp tới mức mà em nghĩ em có thể nghĩ tới một thứ gì đó xa hơn chỉ là tình yêu, là một cuộc hôn nhân, là một gia đình. Mặc dù em chỉ quen hơn 1 năm nhưng em lại có cảm giác như vậy. Thế mà cho đến vài ngày trước bọn em quyết định chọn kết thúc một kết thúc không êm đẹp.</p><p><br/></p><p>Ngày hôm đó, trời vẫn đẹp như bao ngày bạn A ngồi đằng sau lưng em. Em và bạn ấy tâm sự như mọi ngày đi với nhau. Nhưng thế mà khi gần về tới nhà bạn A nói với em quyết định chia tay. Em thì cũng cố gắng năn nỉ để hàn gắn mối quan hệ này nhưng bạn A lại không đồng ý, sau đó bọn em có giằng co nhau qua lại cái khoác. Em nghĩ mọi chuyện như thế đã xong. Về tới nhà bạn ấy vẫn chửi, xúc phạm em nhưng em vẫn không hề để bụng.</p><p><br/></p><p>Và rồi cho đến vài hôm trước thì bạn ấy đăng bài bóc phốt em lên MXH nói em ra tay đánh bạn và tố cáo làm những việc sai trái. Thật sự cái hôm giằng có người thấy. Nhưng cái quan trọng là em không làm việc đó, nếu có thì chắc chắn khi họ thấy con trai đánh con gái họ sẽ ngăn cản ngay. Những điều bạn ấy nói hoàn toàn sai sự thật, em không biết em có nên phản ứng lại không hay cứ im lặng vì em nghĩ nếu mình phản ứng lại mình sẽ lại là thằng đà bà nên hiện tại em chấp nhận im lặng để cho miệng đời phán xét.</p><p><br/></p><p>Em mong thầy và mọi người cho em lời khuyên vì hiện tại em không suy nghĩ được gì cả.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc bài của em!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13170409-6-7-2023.mp3" length="7912549" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13170409</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>658</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-7-2023</itunes:title>
    <title>5-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ĐỨC     Chào thầy, cảm ơn thầy 5 và team Web5Ngay đã mở ra một nơi để em có thể viết những dòng này tâm sự với mọi người. "Con đâu có mướn ba mẹ sinh con ra làm gì." - Là dòng suy nghĩ đã đeo bám em dai dẳng 6 năm trời kể từ khi gia đình lao dốc về tài chính, về sự gắn bó lẫn nhau đã phai mờ. Lần đầu trải nghiệm sự thiếu thốn tình thương từ ba lẫn mẹ đã khiến em cảm thấy "sợ" phải sống tiếp. Mình cố gắng để làm gì? Vùng vẫy để rồi được gì? Em đã cảm thấy quá ngán ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐỨC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy, cảm ơn thầy 5 và team Web5Ngay đã mở ra một nơi để em có thể viết những dòng này tâm sự với mọi người. &quot;Con đâu có mướn ba mẹ sinh con ra làm gì.&quot;</p><p>- Là dòng suy nghĩ đã đeo bám em dai dẳng 6 năm trời kể từ khi gia đình lao dốc về tài chính, về sự gắn bó lẫn nhau đã phai mờ. Lần đầu trải nghiệm sự thiếu thốn tình thương từ ba lẫn mẹ đã khiến em cảm thấy &quot;sợ&quot; phải sống tiếp.</p><p>Mình cố gắng để làm gì? Vùng vẫy để rồi được gì? Em đã cảm thấy quá ngán ngẩm khi cứ phải luôn là &quot;chú cá mập luôn bơi về phía trước&quot;. Nhưng không còn cảm nhận được gì nữa sau những lần vỗ vai động viên từ xung quanh. Có lẽ, lý do em vẫn còn bước tiếp là do em quá hèn. Quá hèn để tự đặt dấu chấm hết cho mình, nhưng lại quá chán nản để mà bước tiếp.</p><p>Em tự hỏi: Làm người lớn, có thật sự tự do không?; khi vẫn mang trong mình nỗi cô đơn này? Em có tham khảo qua những bài học về sức khỏe tâm lý, những câu nói truyền cảm hứng. Nào là hãy biết yêu thương bản thân, rèn luyện sức khỏe thật tốt, hãy trải nghiệm, v.v.. Nhưng chẳng phải về cuối ngày, vẫn chỉ có mình em đối diện với những gánh nặng trong lòng này. Như một điếu thuốc lá hút vội, tạm sốc lại tinh thần rồi qua ngày.</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến dòng này. Và cảm ơn bản thân đã trải lòng.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ĐỨC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy, cảm ơn thầy 5 và team Web5Ngay đã mở ra một nơi để em có thể viết những dòng này tâm sự với mọi người. &quot;Con đâu có mướn ba mẹ sinh con ra làm gì.&quot;</p><p>- Là dòng suy nghĩ đã đeo bám em dai dẳng 6 năm trời kể từ khi gia đình lao dốc về tài chính, về sự gắn bó lẫn nhau đã phai mờ. Lần đầu trải nghiệm sự thiếu thốn tình thương từ ba lẫn mẹ đã khiến em cảm thấy &quot;sợ&quot; phải sống tiếp.</p><p>Mình cố gắng để làm gì? Vùng vẫy để rồi được gì? Em đã cảm thấy quá ngán ngẩm khi cứ phải luôn là &quot;chú cá mập luôn bơi về phía trước&quot;. Nhưng không còn cảm nhận được gì nữa sau những lần vỗ vai động viên từ xung quanh. Có lẽ, lý do em vẫn còn bước tiếp là do em quá hèn. Quá hèn để tự đặt dấu chấm hết cho mình, nhưng lại quá chán nản để mà bước tiếp.</p><p>Em tự hỏi: Làm người lớn, có thật sự tự do không?; khi vẫn mang trong mình nỗi cô đơn này? Em có tham khảo qua những bài học về sức khỏe tâm lý, những câu nói truyền cảm hứng. Nào là hãy biết yêu thương bản thân, rèn luyện sức khỏe thật tốt, hãy trải nghiệm, v.v.. Nhưng chẳng phải về cuối ngày, vẫn chỉ có mình em đối diện với những gánh nặng trong lòng này. Như một điếu thuốc lá hút vội, tạm sốc lại tinh thần rồi qua ngày.</p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc đến dòng này. Và cảm ơn bản thân đã trải lòng.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13162506-5-7-2023.mp3" length="10847876" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13162506</guid>
    <pubDate>Wed, 05 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>902</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-7-2023</itunes:title>
    <title>4-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ẨN DANH    KHỦNG HOẢNG    Xin chào mọi người, em có đôi dòng tâm sự, có thể khi viết ra những dòng này em sẻ nhận về cả sự động viên lẫn ý kiến trái chiều, nhưng em vẫn muốn được bộc bạch ra và cũng cảm ơn Thầy đã tạo ra 1 nơi để em làm điều đó.    Dưới đây là những lời từ góc tối nhất trong con người em, nó mang nhiều không khí tiêu cực, nên mọi người có thể chọn bỏ qua không đọc ạ.    Em bắt đầu kể từ thời điểm em tốt nghiệp cấp 3 và thi vào Đại học. Thật sự lúc ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ẨN DANH</p><p><br/><br/></p><p>KHỦNG HOẢNG</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào mọi người, em có đôi dòng tâm sự, có thể khi viết ra những dòng này em sẻ nhận về cả sự động viên lẫn ý kiến trái chiều, nhưng em vẫn muốn được bộc bạch ra và cũng cảm ơn Thầy đã tạo ra 1 nơi để em làm điều đó.</p><p><br/><br/></p><p>Dưới đây là những lời từ góc tối nhất trong con người em, nó mang nhiều không khí tiêu cực, nên mọi người có thể chọn bỏ qua không đọc ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em bắt đầu kể từ thời điểm em tốt nghiệp cấp 3 và thi vào Đại học. Thật sự lúc đó em không hề muốn và không có lý do nào để vào Đại học, nhưng bản thân cũng không biết mình muốn gì trong cuộc sống nền cứ theo dòng. Hậu quả cũng không khó đoán, em chán học. Và ở thời điểm đó em gặp một tai nạn, may mắn là em vẫn ngồi đây viết đôi dòng này. </p><p>Sau tai nạn đó, em thấy mình có thể ch.ế// bất cứ lúc nào chẳng hay nhưng tại sao mình đang dành thời gian hằng ngày cho những việc mình không thích và cũng không biết đi đến đâu, em quyết định nghĩ học. </p><p>Em có báo với gia đình về việc muốn nghỉ học nhưng em không biết làm gì tiếp theo cả, gia đình cũng khuyên em nên tiếp tục, không nên bỏ khi chưa có hướng đi mới nên em cũng tiếp tục học hết 2 năm cuối. 2 năm cuối đó thật sự kinh khủng, em thấy mỗi ngày mình đang làm những việc vô nghĩa và không đi đến đâu cả. Không hiểu bằng cách nào em đã đi qua được hết thời Đại học đó.</p><p><br/><br/></p><p>Em tốt nghiệp được tầm 5-6 tháng thì đại dịch bùng phát và cách ly toàn xã hội. Khi tình hình ổn định hơn em cũng đã xin việc, phỏng vấn, cũng làm được 1 công việc nhưng cảm giác của em chỉ là KH MUỐN SỐNG NỮA. Em không thấy có điều gì tạo ra cho mình hy vọng hay là tham vọng để phấn đấu đạt được, không có một thứ gì là thoả mãn. Cuộc sống chỉ có làm việc, lập gia đình, con cái, các mối quan hệ,...nó làm em ngán ngẩm dù chỉ nghĩ đến.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em đang 26 tuổi, thất nghiệp, vô định, không hy vọng và thật sự em không biết thoát ra như thế nào. Em không rõ em có bị trầm cảm không vì không ít lần em có ý định t_ s_ _. Em đã cố không để lún quá sâu vào suy nghĩ đi đến đường cùng đó nhưng nó không ngừng xuất hiện trong đầu. Bề ngoài em có vẻ vẫn ổn nhưng không ai biết em mất ngủ triền miên, những lúc ngộp thở một cách vô thức.</p><p><br/><br/></p><p>Cuộc đời này đáng sống?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: ẨN DANH</p><p><br/><br/></p><p>KHỦNG HOẢNG</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào mọi người, em có đôi dòng tâm sự, có thể khi viết ra những dòng này em sẻ nhận về cả sự động viên lẫn ý kiến trái chiều, nhưng em vẫn muốn được bộc bạch ra và cũng cảm ơn Thầy đã tạo ra 1 nơi để em làm điều đó.</p><p><br/><br/></p><p>Dưới đây là những lời từ góc tối nhất trong con người em, nó mang nhiều không khí tiêu cực, nên mọi người có thể chọn bỏ qua không đọc ạ.</p><p><br/><br/></p><p>Em bắt đầu kể từ thời điểm em tốt nghiệp cấp 3 và thi vào Đại học. Thật sự lúc đó em không hề muốn và không có lý do nào để vào Đại học, nhưng bản thân cũng không biết mình muốn gì trong cuộc sống nền cứ theo dòng. Hậu quả cũng không khó đoán, em chán học. Và ở thời điểm đó em gặp một tai nạn, may mắn là em vẫn ngồi đây viết đôi dòng này. </p><p>Sau tai nạn đó, em thấy mình có thể ch.ế// bất cứ lúc nào chẳng hay nhưng tại sao mình đang dành thời gian hằng ngày cho những việc mình không thích và cũng không biết đi đến đâu, em quyết định nghĩ học. </p><p>Em có báo với gia đình về việc muốn nghỉ học nhưng em không biết làm gì tiếp theo cả, gia đình cũng khuyên em nên tiếp tục, không nên bỏ khi chưa có hướng đi mới nên em cũng tiếp tục học hết 2 năm cuối. 2 năm cuối đó thật sự kinh khủng, em thấy mỗi ngày mình đang làm những việc vô nghĩa và không đi đến đâu cả. Không hiểu bằng cách nào em đã đi qua được hết thời Đại học đó.</p><p><br/><br/></p><p>Em tốt nghiệp được tầm 5-6 tháng thì đại dịch bùng phát và cách ly toàn xã hội. Khi tình hình ổn định hơn em cũng đã xin việc, phỏng vấn, cũng làm được 1 công việc nhưng cảm giác của em chỉ là KH MUỐN SỐNG NỮA. Em không thấy có điều gì tạo ra cho mình hy vọng hay là tham vọng để phấn đấu đạt được, không có một thứ gì là thoả mãn. Cuộc sống chỉ có làm việc, lập gia đình, con cái, các mối quan hệ,...nó làm em ngán ngẩm dù chỉ nghĩ đến.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em đang 26 tuổi, thất nghiệp, vô định, không hy vọng và thật sự em không biết thoát ra như thế nào. Em không rõ em có bị trầm cảm không vì không ít lần em có ý định t_ s_ _. Em đã cố không để lún quá sâu vào suy nghĩ đi đến đường cùng đó nhưng nó không ngừng xuất hiện trong đầu. Bề ngoài em có vẻ vẫn ổn nhưng không ai biết em mất ngủ triền miên, những lúc ngộp thở một cách vô thức.</p><p><br/><br/></p><p>Cuộc đời này đáng sống?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13151001-4-7-2023.mp3" length="7247054" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13151001</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>602</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-7-2023</itunes:title>
    <title>3-7-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: QUÁ CHỜI NGẮN GỌN  E quay trở lại để báo vẫn còn sống, chưa bỏ cuộc 🤣 e là người thích thả miếng thả joke nên đừng suy nghĩ sâu qa lời e nói        Uầy sau 2 tháng trời thử nghiệm bao nhiêu giải pháp quản lý tài chính thời gian cho đúng đắn, rồi chắt lọc lại lần nữa cái đủ khả năng để làm, rồi lại tập lại chục cái thói quen, mỗi ngày liệt kê 1 ít, rồi lắm lần rối như tơ vò cả mấy ngày        R cũng lấy lại dc năng lượng tiếp ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: QUÁ CHỜI NGẮN GỌN</p><p><br/>E quay trở lại để báo vẫn còn sống, chưa bỏ cuộc 🤣 e là người thích thả miếng thả joke nên đừng suy nghĩ sâu qa lời e nói</p><p>   </p><p>   Uầy sau 2 tháng trời thử nghiệm bao nhiêu giải pháp quản lý tài chính thời gian cho đúng đắn, rồi chắt lọc lại lần nữa cái đủ khả năng để làm, rồi lại tập lại chục cái thói quen, mỗi ngày liệt kê 1 ít, rồi lắm lần rối như tơ vò cả mấy ngày</p><p>  </p><p>    R cũng lấy lại dc năng lượng tiếp tục, bữa nhảy vô nói lum la thì chắc cũng chưa hiểu là công việc e là gì r ước mơ khát khao ra sao, mà quan trọng quá việc hi sinh </p><p>     </p><p>   E là con gai, sn 1996 mà ra đời sớm lắm, vì ham chơi mà thành trẻ ít học, nghỉ từ lớp 9, nhưng may mắn va chạm sớm gặp nhiều người tốt đưa mình đến bến bờ tươi đẹp, e có 1 team từ thiện làm từ năm 19 tuổi mọi người cùng nhau dc 5 năm, 3 năm nay thì ai cũng già, phấn đấu sự nghiệp, nghỉ làm, nhưng với e thì chỉ là...e nghỉ ngơi để nâng cấp cuộc chơi này thôi, người ta cũng tổ chức dc 53 chuyến lận đó chời, mà nó nhỏ quá a ơi, thực phẩm, quần áo, ăn nó cũng hết mặc cũng sờn, bà con người dân cần cái khác, e muốn nhiều hơn nữa, mà cũng vì chính e nữa, đời ngắn quá nhắm mắt 10 năm, mà chỉ là để hình thành mối quan hệ,  thay đổi tư duy, có được kinh nghiệm, làm cty dc 6 tháng k đồng ý với hình thức làm, e nhảy ra ngoài tự học hỏi bươn chải, e là saler tự do, bán tâm lấy tầm</p><p>      Nên muốn lấy cái nghề nuôi cái đam mê, cái đam mê thì có mấy cái lận, đừng bảo e tham, vì ý chí e có, e cũng chả biết sợ điều j, với e những việc mình làm dc hay không làm dc nó chỉ nằm ở chữ muốn hay không muốn thôi</p><p>      E sẽ không làm bản thân mình thất vọng đâu </p><p><b><br/><br/><br/><br/><br/></b><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: QUÁ CHỜI NGẮN GỌN</p><p><br/>E quay trở lại để báo vẫn còn sống, chưa bỏ cuộc 🤣 e là người thích thả miếng thả joke nên đừng suy nghĩ sâu qa lời e nói</p><p>   </p><p>   Uầy sau 2 tháng trời thử nghiệm bao nhiêu giải pháp quản lý tài chính thời gian cho đúng đắn, rồi chắt lọc lại lần nữa cái đủ khả năng để làm, rồi lại tập lại chục cái thói quen, mỗi ngày liệt kê 1 ít, rồi lắm lần rối như tơ vò cả mấy ngày</p><p>  </p><p>    R cũng lấy lại dc năng lượng tiếp tục, bữa nhảy vô nói lum la thì chắc cũng chưa hiểu là công việc e là gì r ước mơ khát khao ra sao, mà quan trọng quá việc hi sinh </p><p>     </p><p>   E là con gai, sn 1996 mà ra đời sớm lắm, vì ham chơi mà thành trẻ ít học, nghỉ từ lớp 9, nhưng may mắn va chạm sớm gặp nhiều người tốt đưa mình đến bến bờ tươi đẹp, e có 1 team từ thiện làm từ năm 19 tuổi mọi người cùng nhau dc 5 năm, 3 năm nay thì ai cũng già, phấn đấu sự nghiệp, nghỉ làm, nhưng với e thì chỉ là...e nghỉ ngơi để nâng cấp cuộc chơi này thôi, người ta cũng tổ chức dc 53 chuyến lận đó chời, mà nó nhỏ quá a ơi, thực phẩm, quần áo, ăn nó cũng hết mặc cũng sờn, bà con người dân cần cái khác, e muốn nhiều hơn nữa, mà cũng vì chính e nữa, đời ngắn quá nhắm mắt 10 năm, mà chỉ là để hình thành mối quan hệ,  thay đổi tư duy, có được kinh nghiệm, làm cty dc 6 tháng k đồng ý với hình thức làm, e nhảy ra ngoài tự học hỏi bươn chải, e là saler tự do, bán tâm lấy tầm</p><p>      Nên muốn lấy cái nghề nuôi cái đam mê, cái đam mê thì có mấy cái lận, đừng bảo e tham, vì ý chí e có, e cũng chả biết sợ điều j, với e những việc mình làm dc hay không làm dc nó chỉ nằm ở chữ muốn hay không muốn thôi</p><p>      E sẽ không làm bản thân mình thất vọng đâu </p><p><b><br/><br/><br/><br/><br/></b><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13150999-3-7-2023.mp3" length="3236840" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13150999</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Jul 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>268</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-6-2023</itunes:title>
    <title>30-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: 18 KẾT THÚC     Xin chào mọi người nhé, e vừa tròn 18t. Vùa kết thúc tình bạn 10 năm vào 6 tháng trc. Ko thể tha thứ thêm một lần nào nữa vì e bỏ qua quá nhiều r, e thực sự mệt mỏi. Thì ra,e trao chân thành cho bạn ấy, bạn ấy lại tổn thương e đau đớn như v. Nhưng mà nói ra lời từ bỏ tình bạn này, e lại đau khổ vô cùng ạ. E cứ bị suy nghĩ mãi, ko tập trung hc hành hay làm bất cứ cviec nào. Ko thể quên đc việc bạn ấy đối xử vs mình, bị ám ảnh, đã v đi học còn gặp, h...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: 18 KẾT THÚC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người nhé, e vừa tròn 18t. Vùa kết thúc tình bạn 10 năm vào 6 tháng trc. Ko thể tha thứ thêm một lần nào nữa vì e bỏ qua quá nhiều r, e thực sự mệt mỏi. Thì ra,e trao chân thành cho bạn ấy, bạn ấy lại tổn thương e đau đớn như v.</p><p>Nhưng mà nói ra lời từ bỏ tình bạn này, e lại đau khổ vô cùng ạ. E cứ bị suy nghĩ mãi, ko tập trung hc hành hay làm bất cứ cviec nào. Ko thể quên đc việc bạn ấy đối xử vs mình, bị ám ảnh, đã v đi học còn gặp, học chung lớp. E ko biet hien tại bản thân bị cái gì nữa.</p><p>Trước kia, e cũng ko có bb, nên bản thân rèn đc tính im lặng, lắng nghe đọc sách, nên cho dù khó khăn cỡ nào e cũng một mình vượt qua đc.</p><p>Dù có bạn kề bên nhưng sự cô đơn luôn bủa vây suốt mười mấy năm qua. Tưởng chừng như csong khó khăn, nghèo hay kể cả những cửa ải csong ko đáng cho một hsinh cấp 2,3 như e mà e lại có thể vượt qua dễ dàng.</p><p>Vậy mà bây h ngay cái độ tuổi đẹp nhất, e lại ko thể chiến thắng đc bản thân nữa roi. Htai ba me ko ở chung, tiền hoc e cũng ch đóng, chị em lại mắc nợ, ko nuôi sống bản thân mình nỗi huống chi e, đã v từ khi e lên cấp ba e ko tập trung, hc dốt. Bây h đi hc cứ như cực hình vs e v đó. Mỗi ngày lên trg thầy cô lại chửi rủa, nói e không cố gắng, nhưng ko ai biết đc e đã cố gắng sống tốt khó ntn.</p><p>Như đã nói e ko có bạn. Thực sự ko có đến một ng bạn để có thể ở bên tâm sự. Ngay giữa tgian cần bạn bạn lại đối xử vs mình như v. Chợt nhận ra thì ra từ bấy lâu nay , mình toàn bỏ qua những đau khổ, chứ ko giải quyết nó. Thì ra e tệ đến như v.</p><p>Csong cứ vô vị như v, đến trg xong về nhà. Ko thể nào hoc bài đc luôn ý. Bất lực vs bản thân vãi. Hôm nay, e xin nghỉ trên trường, dành ra một ngày để suy nghĩ lại cuoc đời.</p><p>Bài viet này là một ngày e suy nghĩ, lấy hết cả nội tâm để tâm sự vs thầy. Thực ra e mệt mỏi lắm thầy ạ. Cánh cửa đại hoc vs e sao xa xôi quá thầy, e nổ lực hc, vậy mà mỗi khi cầm viết lên e lại nghĩ đến những điều đau khổ. Ko có tiền hc cũng ko biết có khả năng đậu ko, còn có hai tháng thoi. Ước mơ hc kinh tế, có thể làm trong tập đoàn đi xe hơi bày kia .</p><p>Mọi chuyện khó khăn đều coa tbe một mình vượt qua, v mà ngay ngưỡng 18 e lại yếu đuối như v. Khóc ko thành lời, bây giờ e mệt lắm r. Ai vượt qua đc hết r thì cứu e vs. Em nên làm gid bây h, e nên vào trg nào ạ. Có phải e như v là ch cố gắng ch ạ. Thầy thấy e ko đúng thầy cứ chửi e đi ạ, vì có chửi e mới còn biết có ng quan tâm e.</p><p>R ngày mai lại lên lớp, lại bị nói là hạng bét, đồ ko cố gắng, lại gặp ng làm tổn thương mình. Ước gì có thể thêm mạnh mẽ thêm xíu nữa, có đi qua tháng ngày mệt mơi cô đơn này để tương lai bình an thành công hơn để có thể giúp đỡ gđinh hơn nữa.</p><p>Chúc mọi ng sống vui vẻ hanh phúc </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: 18 KẾT THÚC<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người nhé, e vừa tròn 18t. Vùa kết thúc tình bạn 10 năm vào 6 tháng trc. Ko thể tha thứ thêm một lần nào nữa vì e bỏ qua quá nhiều r, e thực sự mệt mỏi. Thì ra,e trao chân thành cho bạn ấy, bạn ấy lại tổn thương e đau đớn như v.</p><p>Nhưng mà nói ra lời từ bỏ tình bạn này, e lại đau khổ vô cùng ạ. E cứ bị suy nghĩ mãi, ko tập trung hc hành hay làm bất cứ cviec nào. Ko thể quên đc việc bạn ấy đối xử vs mình, bị ám ảnh, đã v đi học còn gặp, học chung lớp. E ko biet hien tại bản thân bị cái gì nữa.</p><p>Trước kia, e cũng ko có bb, nên bản thân rèn đc tính im lặng, lắng nghe đọc sách, nên cho dù khó khăn cỡ nào e cũng một mình vượt qua đc.</p><p>Dù có bạn kề bên nhưng sự cô đơn luôn bủa vây suốt mười mấy năm qua. Tưởng chừng như csong khó khăn, nghèo hay kể cả những cửa ải csong ko đáng cho một hsinh cấp 2,3 như e mà e lại có thể vượt qua dễ dàng.</p><p>Vậy mà bây h ngay cái độ tuổi đẹp nhất, e lại ko thể chiến thắng đc bản thân nữa roi. Htai ba me ko ở chung, tiền hoc e cũng ch đóng, chị em lại mắc nợ, ko nuôi sống bản thân mình nỗi huống chi e, đã v từ khi e lên cấp ba e ko tập trung, hc dốt. Bây h đi hc cứ như cực hình vs e v đó. Mỗi ngày lên trg thầy cô lại chửi rủa, nói e không cố gắng, nhưng ko ai biết đc e đã cố gắng sống tốt khó ntn.</p><p>Như đã nói e ko có bạn. Thực sự ko có đến một ng bạn để có thể ở bên tâm sự. Ngay giữa tgian cần bạn bạn lại đối xử vs mình như v. Chợt nhận ra thì ra từ bấy lâu nay , mình toàn bỏ qua những đau khổ, chứ ko giải quyết nó. Thì ra e tệ đến như v.</p><p>Csong cứ vô vị như v, đến trg xong về nhà. Ko thể nào hoc bài đc luôn ý. Bất lực vs bản thân vãi. Hôm nay, e xin nghỉ trên trường, dành ra một ngày để suy nghĩ lại cuoc đời.</p><p>Bài viet này là một ngày e suy nghĩ, lấy hết cả nội tâm để tâm sự vs thầy. Thực ra e mệt mỏi lắm thầy ạ. Cánh cửa đại hoc vs e sao xa xôi quá thầy, e nổ lực hc, vậy mà mỗi khi cầm viết lên e lại nghĩ đến những điều đau khổ. Ko có tiền hc cũng ko biết có khả năng đậu ko, còn có hai tháng thoi. Ước mơ hc kinh tế, có thể làm trong tập đoàn đi xe hơi bày kia .</p><p>Mọi chuyện khó khăn đều coa tbe một mình vượt qua, v mà ngay ngưỡng 18 e lại yếu đuối như v. Khóc ko thành lời, bây giờ e mệt lắm r. Ai vượt qua đc hết r thì cứu e vs. Em nên làm gid bây h, e nên vào trg nào ạ. Có phải e như v là ch cố gắng ch ạ. Thầy thấy e ko đúng thầy cứ chửi e đi ạ, vì có chửi e mới còn biết có ng quan tâm e.</p><p>R ngày mai lại lên lớp, lại bị nói là hạng bét, đồ ko cố gắng, lại gặp ng làm tổn thương mình. Ước gì có thể thêm mạnh mẽ thêm xíu nữa, có đi qua tháng ngày mệt mơi cô đơn này để tương lai bình an thành công hơn để có thể giúp đỡ gđinh hơn nữa.</p><p>Chúc mọi ng sống vui vẻ hanh phúc </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13137240-30-6-2023.mp3" length="11796123" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13137240</guid>
    <pubDate>Fri, 30 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>981</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-6-2023</itunes:title>
    <title>29-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ.     Em chào thầy và mn ạ. Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và mong mn cho em lời khuyên ạ. Chuyện là bố e đang bị bệnh nặng, bố e bị ung thư gan giai đoạn cuối, theo e tìm hiểu thì chỉ có cách phẫu thuật ghép gan mới có thể có cơ hội sống tiếp, mẹ e thì trc kia bị u não (cũng hơn 10 năm r), hồi đó có đi mổ nhưng do bác sĩ mổ nhầm dây thần kinh nên mẹ bị liệt, sau nhiều năm chạy chữa thì mẹ cũng đỡ hơn( hiện tại thì chỉ liệt nửa ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ.<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mn ạ. Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và mong mn cho em lời khuyên ạ.</p><p>Chuyện là bố e đang bị bệnh nặng, bố e bị ung thư gan giai đoạn cuối, theo e tìm hiểu thì chỉ có cách phẫu thuật ghép gan mới có thể có cơ hội sống tiếp, mẹ e thì trc kia bị u não (cũng hơn 10 năm r), hồi đó có đi mổ nhưng do bác sĩ mổ nhầm dây thần kinh nên mẹ bị liệt, sau nhiều năm chạy chữa thì mẹ cũng đỡ hơn( hiện tại thì chỉ liệt nửa người), suốt những năm đó đều là bố đi tìm thầy tìm thuốc cho mẹ, hồi đó 2 ae bọn e còn đang học cấp 1 nên không hiểu chuyện, không biết được là lúc đó mẹ đã suýt nữa thì không qua khỏi,</p><p>1-2 năm gần đây thì bố quyết định đợi e học xong c3 vào ĐH rồi đưa mẹ đi phẫu thuật lần nữa vì mẹ vẫn chưa hết bệnh, lúc định đưa mẹ đi chữa thì bố phát hiện bị u tuyến yên rồi bây giờ là ung thư gan giai đoạn cuối, u tuyến của bố đã chưa ổn rồi nhưng còn bệnh ung thư thì bố chưa đi chữa.</p><p>E cũng xem qua chi phí cho 1 ca ghép gan là khoảng 1 tỷ, thực sự thì gia đình hoàn toàn có khả năng chi trả khoản này nhưng do bố lo cho mẹ và 2 ae nên không làm phẫu thuật. E đã có lần bảo mẹ khuyên bố đi ghép gan đi nhưng cũng không được. E cảm thấy bố hơi bị lo quá cho 2 ae em, bố còn chuyển quyền sở hữu cho 2 ae mỗi người một căn nhà nhỏ, mà thực sự e ko cần căn nhà đó, e chỉ muốn dùng tiền bán căn nhà đó chữa bệnh cho bố mà bố ko đồng ý.</p><p>E cũng ko hiểu sao bố lại phải lo lắng cho 2 ae như thế, a trai em học năm 3 đã đi thực tập ở 1 cty công nghệ có tiếng, e cũng học ở 1 trg ĐH top đầu về kinh tế ở miền Bắc (mặc dù e ko phải học quá giỏi nhưng cũng ko dốt đến mức để bố phải lo lắng đến thế).</p><p>E có tìm hiểu cách làm giàu trên mạng mà ai cũng nói làm giàu không thể nhanh được, nhanh lắm giỏi lắm cũng 3-5 năm, mà e không biết là bố có thể chờ lâu được như vậy ko nữa. Bây giờ e chỉ muốn có cách nào khuyên bố đồng ý đi phẫu thuật thôi ạ, còn tiền thì sau này e sẽ cố gắng kiếm lại thật nhiều, thầy và mn cho e xin lời khuyên vs ạ. E xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ.<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy và mn ạ. Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và mong mn cho em lời khuyên ạ.</p><p>Chuyện là bố e đang bị bệnh nặng, bố e bị ung thư gan giai đoạn cuối, theo e tìm hiểu thì chỉ có cách phẫu thuật ghép gan mới có thể có cơ hội sống tiếp, mẹ e thì trc kia bị u não (cũng hơn 10 năm r), hồi đó có đi mổ nhưng do bác sĩ mổ nhầm dây thần kinh nên mẹ bị liệt, sau nhiều năm chạy chữa thì mẹ cũng đỡ hơn( hiện tại thì chỉ liệt nửa người), suốt những năm đó đều là bố đi tìm thầy tìm thuốc cho mẹ, hồi đó 2 ae bọn e còn đang học cấp 1 nên không hiểu chuyện, không biết được là lúc đó mẹ đã suýt nữa thì không qua khỏi,</p><p>1-2 năm gần đây thì bố quyết định đợi e học xong c3 vào ĐH rồi đưa mẹ đi phẫu thuật lần nữa vì mẹ vẫn chưa hết bệnh, lúc định đưa mẹ đi chữa thì bố phát hiện bị u tuyến yên rồi bây giờ là ung thư gan giai đoạn cuối, u tuyến của bố đã chưa ổn rồi nhưng còn bệnh ung thư thì bố chưa đi chữa.</p><p>E cũng xem qua chi phí cho 1 ca ghép gan là khoảng 1 tỷ, thực sự thì gia đình hoàn toàn có khả năng chi trả khoản này nhưng do bố lo cho mẹ và 2 ae nên không làm phẫu thuật. E đã có lần bảo mẹ khuyên bố đi ghép gan đi nhưng cũng không được. E cảm thấy bố hơi bị lo quá cho 2 ae em, bố còn chuyển quyền sở hữu cho 2 ae mỗi người một căn nhà nhỏ, mà thực sự e ko cần căn nhà đó, e chỉ muốn dùng tiền bán căn nhà đó chữa bệnh cho bố mà bố ko đồng ý.</p><p>E cũng ko hiểu sao bố lại phải lo lắng cho 2 ae như thế, a trai em học năm 3 đã đi thực tập ở 1 cty công nghệ có tiếng, e cũng học ở 1 trg ĐH top đầu về kinh tế ở miền Bắc (mặc dù e ko phải học quá giỏi nhưng cũng ko dốt đến mức để bố phải lo lắng đến thế).</p><p>E có tìm hiểu cách làm giàu trên mạng mà ai cũng nói làm giàu không thể nhanh được, nhanh lắm giỏi lắm cũng 3-5 năm, mà e không biết là bố có thể chờ lâu được như vậy ko nữa. Bây giờ e chỉ muốn có cách nào khuyên bố đồng ý đi phẫu thuật thôi ạ, còn tiền thì sau này e sẽ cố gắng kiếm lại thật nhiều, thầy và mn cho e xin lời khuyên vs ạ. E xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13113920-29-6-2023.mp3" length="2716796" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13113920</guid>
    <pubDate>Thu, 29 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>225</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-6-2023</itunes:title>
    <title>28-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BUỒN     E lên đây và e muốn a/c cho e xin lời khuyên ạ, Thực sự là e đang rất rối bời. E 24t, có yêu một anh. A ấy muốn năm nay hai đứa về chung một nhà. A ấy tử tế hiền lành chịu khó, e cũng về nhà a ấy ra mắt rồi ạ. Đợt vừa rồi e thấy sau khi ckk của e bị ra máu thêm lần nữa e mới đi khám thì e biết e có cả nhân xơ tc và u nang bt. E hoang mang vô cùng, bsi có khuyên là cứ để thả xem thế nào, nếu đc thì nhanh nhất trong năm nay k sợ cái nhân kia nó chèn vào tha...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BUỒN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E lên đây và e muốn a/c cho e xin lời khuyên ạ, Thực sự là e đang rất rối bời.</p><p>E 24t, có yêu một anh. A ấy muốn năm nay hai đứa về chung một nhà. A ấy tử tế hiền lành chịu khó, e cũng về nhà a ấy ra mắt rồi ạ. Đợt vừa rồi e thấy sau khi ckk của e bị ra máu thêm lần nữa e mới đi khám thì e biết e có cả nhân xơ tc và u nang bt. E hoang mang vô cùng, bsi có khuyên là cứ để thả xem thế nào, nếu đc thì nhanh nhất trong năm nay k sợ cái nhân kia nó chèn vào thai.. Nhưng cũng có thể nghĩ đến th k thể mang thai đc.</p><p>từ hôm đấy đến nay ng e suy sụp hoàn toàn, e sợ sau này nhỡ mk k sinh đc con thì khổ cả đôi đg mà a thì lại là con trưởng . Bh e phải làm như nào ạ, e đã nghĩ đến việc dừng lại để cho a tìm ng mới tốt hơn. A/c cho e xun lời khuyên đi ạ. e buồn quá</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BUỒN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>E lên đây và e muốn a/c cho e xin lời khuyên ạ, Thực sự là e đang rất rối bời.</p><p>E 24t, có yêu một anh. A ấy muốn năm nay hai đứa về chung một nhà. A ấy tử tế hiền lành chịu khó, e cũng về nhà a ấy ra mắt rồi ạ. Đợt vừa rồi e thấy sau khi ckk của e bị ra máu thêm lần nữa e mới đi khám thì e biết e có cả nhân xơ tc và u nang bt. E hoang mang vô cùng, bsi có khuyên là cứ để thả xem thế nào, nếu đc thì nhanh nhất trong năm nay k sợ cái nhân kia nó chèn vào thai.. Nhưng cũng có thể nghĩ đến th k thể mang thai đc.</p><p>từ hôm đấy đến nay ng e suy sụp hoàn toàn, e sợ sau này nhỡ mk k sinh đc con thì khổ cả đôi đg mà a thì lại là con trưởng . Bh e phải làm như nào ạ, e đã nghĩ đến việc dừng lại để cho a tìm ng mới tốt hơn. A/c cho e xun lời khuyên đi ạ. e buồn quá</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13107211-28-6-2023.mp3" length="5712623" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13107211</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>474</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-6-2023</itunes:title>
    <title>27-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MỘT MÀU RIÊNG BIỆT.   Lời đầu tiên em xin gửi lời chào và lời cảm ơn tới thầy web5ngay và gia đình web5ngay ạ. Em chia sẻ câu chuyện của mình vì em nghĩ mình cần 1 bài học hay lời tâm sự, lời khuyên ( em cũng không rõ nữa ). Bắt đầu em xin tự giới thiệu, em là 1 sinh viên năm 2 ,tính ra đã được 20 tuổi nhưng mà trông chỉ như học sinh cấp 2. Câu chuyện bắt đầu 1 ngày em tự nhìn lại bản thân và những gì mình đã trải qua ở quá khứ. Không biết có ai từng nhìn lại bản ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MỘT MÀU RIÊNG BIỆT.<br/></b><br/></p><p>Lời đầu tiên em xin gửi lời chào và lời cảm ơn tới thầy web5ngay và gia đình web5ngay ạ. Em chia sẻ câu chuyện của mình vì em nghĩ mình cần 1 bài học hay lời tâm sự, lời khuyên ( em cũng không rõ nữa ).</p><p>Bắt đầu em xin tự giới thiệu, em là 1 sinh viên năm 2 ,tính ra đã được 20 tuổi nhưng mà trông chỉ như học sinh cấp 2. Câu chuyện bắt đầu 1 ngày em tự nhìn lại bản thân và những gì mình đã trải qua ở quá khứ. Không biết có ai từng nhìn lại bản thân bao giờ không, còn em khi nhìn lại, em thấy mình trở thành một con người rất khác – là người mà em chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành, tất nhiên sẽ có 1 chút trưởng thành, thấu đáo hơn.</p><p>Lúc đó em còn là cậu bé nhiều chuyện, ở xung quanh toàn những người xa lạ em có thể dễ bắt chuyện, làm quen kể cả nam nữ, lớn tuổi hay nhỏ tuổi hơn. Bây giờ, em khó bắt chuyện với những người xa lạ, thật khó để làm quen khi em không biết bắt đầu ra sao và nói về chủ đề gì, ngoài đời đã thế, nói chuyện trên các nền tảng mạng xã hội càng không, đặc biết là các bạn nữ, giờ đứng gần em cũng ngại huống chi là nói chuyện. Nếu mà miêu tả thì em nghĩ bây giờ mình khá giống với góc nhìn thứ 4, chỉ nhìn mà không thể tham gia, hoàn toàn gia nhập vào.</p><p>Khi em nhìn lại quá khứ của mình, em nhận ra rằng mình cũng đã mất đi rất nhiều mối quan hệ quan trọng. Những người bạn thân của em, những người mà em từng tin tưởng và yêu quý đã dần dần mất đi và hầu hết mối quan hệ cũng không còn chỉ vì những lý do chuyển trường, chuyển lớp…… và khi gặp lại em cũng khó bắt chuyện – duy trì mối quan hệ với họ.</p><p>Còn với những người bạn hiện tại thì có lẽ hầu hết em chưa từng tâm sự “ sâu “ với họ lần nào, một phần cũng vì ngại sẽ xấu mặt với họ, một phần cũng vì em muốn kín đáo.</p><p>(( Em viết ở đây trên lý thuyết là mình không có gây mất lòng ai đó hay xích mích ai đó, có nhiều phương diện em khá là hào phóng rộng rãi với mọi người. ))</p><p>Nhưng mà bây giờ em thật sự mong muốn duy trì và giữ cho các mối quan hệ bền vững. Không biết có ai đi trước từng trải qua cảm giác “ cô đơn dần “ như này không ạ? , em nghĩ mình thật sự cần 1 lời khuyên,bài học hay kinh nghiệm gì cũng được, thật sự em không biết cách khắc phục và không rõ lý do tại sao?</p><p>Em xin hết, cảm ơn và chúc mọi người 1 tuần đầy sự tốt đẹp.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MỘT MÀU RIÊNG BIỆT.<br/></b><br/></p><p>Lời đầu tiên em xin gửi lời chào và lời cảm ơn tới thầy web5ngay và gia đình web5ngay ạ. Em chia sẻ câu chuyện của mình vì em nghĩ mình cần 1 bài học hay lời tâm sự, lời khuyên ( em cũng không rõ nữa ).</p><p>Bắt đầu em xin tự giới thiệu, em là 1 sinh viên năm 2 ,tính ra đã được 20 tuổi nhưng mà trông chỉ như học sinh cấp 2. Câu chuyện bắt đầu 1 ngày em tự nhìn lại bản thân và những gì mình đã trải qua ở quá khứ. Không biết có ai từng nhìn lại bản thân bao giờ không, còn em khi nhìn lại, em thấy mình trở thành một con người rất khác – là người mà em chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành, tất nhiên sẽ có 1 chút trưởng thành, thấu đáo hơn.</p><p>Lúc đó em còn là cậu bé nhiều chuyện, ở xung quanh toàn những người xa lạ em có thể dễ bắt chuyện, làm quen kể cả nam nữ, lớn tuổi hay nhỏ tuổi hơn. Bây giờ, em khó bắt chuyện với những người xa lạ, thật khó để làm quen khi em không biết bắt đầu ra sao và nói về chủ đề gì, ngoài đời đã thế, nói chuyện trên các nền tảng mạng xã hội càng không, đặc biết là các bạn nữ, giờ đứng gần em cũng ngại huống chi là nói chuyện. Nếu mà miêu tả thì em nghĩ bây giờ mình khá giống với góc nhìn thứ 4, chỉ nhìn mà không thể tham gia, hoàn toàn gia nhập vào.</p><p>Khi em nhìn lại quá khứ của mình, em nhận ra rằng mình cũng đã mất đi rất nhiều mối quan hệ quan trọng. Những người bạn thân của em, những người mà em từng tin tưởng và yêu quý đã dần dần mất đi và hầu hết mối quan hệ cũng không còn chỉ vì những lý do chuyển trường, chuyển lớp…… và khi gặp lại em cũng khó bắt chuyện – duy trì mối quan hệ với họ.</p><p>Còn với những người bạn hiện tại thì có lẽ hầu hết em chưa từng tâm sự “ sâu “ với họ lần nào, một phần cũng vì ngại sẽ xấu mặt với họ, một phần cũng vì em muốn kín đáo.</p><p>(( Em viết ở đây trên lý thuyết là mình không có gây mất lòng ai đó hay xích mích ai đó, có nhiều phương diện em khá là hào phóng rộng rãi với mọi người. ))</p><p>Nhưng mà bây giờ em thật sự mong muốn duy trì và giữ cho các mối quan hệ bền vững. Không biết có ai đi trước từng trải qua cảm giác “ cô đơn dần “ như này không ạ? , em nghĩ mình thật sự cần 1 lời khuyên,bài học hay kinh nghiệm gì cũng được, thật sự em không biết cách khắc phục và không rõ lý do tại sao?</p><p>Em xin hết, cảm ơn và chúc mọi người 1 tuần đầy sự tốt đẹp.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13107210-27-6-2023.mp3" length="11050066" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13107210</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>919</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-6-2023</itunes:title>
    <title>26-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: Z     Em chào anh Năm!   Em là nữ, năm nay 30 tuổi.   Tháng 2 vừa rồi em vừa kết thúc công việc mình đã làm trong nhiều năm từ khi ra trường. Em có những định hướng riêng và em thấy đây là thời điểm tốt nhất để thực hiện. Trước đây em đã từng nghỉ việc nhưng chưa chuẩn bị kỹ nên thời gian đó khá khó khăn. Nhưng hiện tại mọi thứ đã khác. Em có đủ tiền tiết kiệm để sinh hoạt trong ít nhất 6 tháng, một số vốn nhỏ và một con đường trước mắt.   Vấn đề của em là gia đìn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Z<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em là nữ, năm nay 30 tuổi.</p><p><br/></p><p>Tháng 2 vừa rồi em vừa kết thúc công việc mình đã làm trong nhiều năm từ khi ra trường. Em có những định hướng riêng và em thấy đây là thời điểm tốt nhất để thực hiện. Trước đây em đã từng nghỉ việc nhưng chưa chuẩn bị kỹ nên thời gian đó khá khó khăn. Nhưng hiện tại mọi thứ đã khác. Em có đủ tiền tiết kiệm để sinh hoạt trong ít nhất 6 tháng, một số vốn nhỏ và một con đường trước mắt.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em là gia đình, cụ thể là bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ em là thế hệ trước, luôn theo đuổi sự an toàn và ổn định. Em cũng đã cố gắng hiểu và thông cảm, luôn thể hiện sự tích cực mỗi khi bố mẹ gọi điện thúc giục đi tìm việc, hay so sánh với con nhà hàng xóm. Nhưng đôi khi em thật sự quá mệt mỏi. Em biết anh cũng đã từng ở trong hoàn cảnh này, thậm chí tệ hơn. Em cũng thuộc dạng khá vững tâm lý, có thể bực bội một lúc xong ngày hôm sau là quên ngay. Nhưng rồi những lời nói ngày càng khó nghe, thậm chí là đe dọa (&quot;mày đợi tới khi tao chết đi mày mới vừa lòng&quot;) xuất hiện. Thực sự em khó có thể làm ngơ mãi được.</p><p><br/></p><p>Em có tìm hiểu về thiền, về đạo Phật. Em hiểu mọi sự khó khăn này chỉ là thử thách. Em hiểu là bố mẹ không có ý xấu. Em hiểu hết. Nhưng em chưa thực hành được.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Anh có thể cho em xin vài lời khuyên để đương đầu với việc này không ạ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: Z<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm!</p><p><br/></p><p>Em là nữ, năm nay 30 tuổi.</p><p><br/></p><p>Tháng 2 vừa rồi em vừa kết thúc công việc mình đã làm trong nhiều năm từ khi ra trường. Em có những định hướng riêng và em thấy đây là thời điểm tốt nhất để thực hiện. Trước đây em đã từng nghỉ việc nhưng chưa chuẩn bị kỹ nên thời gian đó khá khó khăn. Nhưng hiện tại mọi thứ đã khác. Em có đủ tiền tiết kiệm để sinh hoạt trong ít nhất 6 tháng, một số vốn nhỏ và một con đường trước mắt.</p><p><br/></p><p>Vấn đề của em là gia đình, cụ thể là bố mẹ.</p><p><br/></p><p>Bố mẹ em là thế hệ trước, luôn theo đuổi sự an toàn và ổn định. Em cũng đã cố gắng hiểu và thông cảm, luôn thể hiện sự tích cực mỗi khi bố mẹ gọi điện thúc giục đi tìm việc, hay so sánh với con nhà hàng xóm. Nhưng đôi khi em thật sự quá mệt mỏi. Em biết anh cũng đã từng ở trong hoàn cảnh này, thậm chí tệ hơn. Em cũng thuộc dạng khá vững tâm lý, có thể bực bội một lúc xong ngày hôm sau là quên ngay. Nhưng rồi những lời nói ngày càng khó nghe, thậm chí là đe dọa (&quot;mày đợi tới khi tao chết đi mày mới vừa lòng&quot;) xuất hiện. Thực sự em khó có thể làm ngơ mãi được.</p><p><br/></p><p>Em có tìm hiểu về thiền, về đạo Phật. Em hiểu mọi sự khó khăn này chỉ là thử thách. Em hiểu là bố mẹ không có ý xấu. Em hiểu hết. Nhưng em chưa thực hành được.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Anh có thể cho em xin vài lời khuyên để đương đầu với việc này không ạ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13107202-26-6-2023.mp3" length="10084267" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13107202</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>839</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-6-2023</itunes:title>
    <title>23-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KOI    Mến chào Thầy, Anh/ Chị và Các Bạn. Em đang sống cùng với bạn trai và 1 đứa con chung của cả 2. Em bé mới sinh chưa đầy tháng. Em phát hiện bạn trai mình chơi cờ bạc online và mang nợ khi mới bầu em bé được 2 tháng. Từ đó đến nay em liên tục phát hiện anh ấy tiếp tục cờ bạc và phát sinh nợ mới. Vì vấn đề này gia đình em đã quyết định không làm đám cưới dù đã lên kế hoạch ngay khi biết tin em có bầu.  Hiện tại do vấn đề nợ xấu anh ấy đã bị công ty cho sa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KOI</p><p><br/><br/></p><p>Mến chào Thầy, Anh/ Chị và Các Bạn.</p><p>Em đang sống cùng với bạn trai và 1 đứa con chung của cả 2. Em bé mới sinh chưa đầy tháng. Em phát hiện bạn trai mình chơi cờ bạc online và mang nợ khi mới bầu em bé được 2 tháng. Từ đó đến nay em liên tục phát hiện anh ấy tiếp tục cờ bạc và phát sinh nợ mới. Vì vấn đề này gia đình em đã quyết định không làm đám cưới dù đã lên kế hoạch ngay khi biết tin em có bầu. </p><p>Hiện tại do vấn đề nợ xấu anh ấy đã bị công ty cho sa thải (công ty thuộc lĩnh vực tài chính) và phải đi làm công việc giao hàng. Tuy nhiên, trước đây vốn là người có xuất phát điểm thuận lợi lại được gia đình bảo bọc kiểu 1 mama boy nên mỗi khi gặp khó khăn anh ấy rất nhanh nản chí, làm công việc gì cũng tìm được lý do để từ bỏ, ngay cả công việc giao hàng cũng làm chưa đủ tháng đã xin nghỉ để đi tìm công việc mới. </p><p>Em đau khổ vô cùng, lúc bình tĩnh đều động viên anh ấy cố gắng, nhưng thấy người ta chỉ quyết tâm được vài ngày rồi từ bỏ, em lại dùng những lời cay đắng để đay nghiến mong người ta thức tỉnh và cố gắng. </p><p>Anh ấy liên tục xin lỗi rồi hứa sẽ đi tìm công việc để em không phải lo lắng. Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại suốt vài tháng qua khiến em trở nên mệt mỏi. Bản thân em không phải người tham vọng, nhưng là người luôn nỗ lực và cố gắng, đặc biệt khi biết mình có em bé, em luôn cố gắng hơn rất nhiều mong sao có những điều kiện tốt nhất để nuôi con. </p><p>Hiện tại, 2 đứa như 2 đường thẳng song song, một người luôn cố gắng, người còn lại lại trì trệ. Trong mắt em anh ấy càng ngày càng trở nên kém cỏi, vô dụng, em coi thường vô cùng. Điểm tốt của anh ấy là người nhẹ nhàng, biết chăm sóc, chia sẻ việc nhà với em và biết chăm lo cho em bé. Tuy nhiên, em thấy khổ sở và mệt mỏi khi mình là phụ nữ, lại đang ở cữ nhưng lại là người lo hết kinh tế của cả gia đình. </p><p>Thật lòng muốn xin Thầy lời khuyên làm thế nào để cải thiện mối quan hệ của cả hai? Làm thế nào để khơi dậy vai trò làm chủ gia đình của người đàn ông trong anh ấy? Làm thế nào để đồng hành và vực dậy 1 con người đang trong vòng xoáy luẩn quẩn của thất nghiệp và nợ nần? Cảm ơn Thầy đã lắng nghe!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KOI</p><p><br/><br/></p><p>Mến chào Thầy, Anh/ Chị và Các Bạn.</p><p>Em đang sống cùng với bạn trai và 1 đứa con chung của cả 2. Em bé mới sinh chưa đầy tháng. Em phát hiện bạn trai mình chơi cờ bạc online và mang nợ khi mới bầu em bé được 2 tháng. Từ đó đến nay em liên tục phát hiện anh ấy tiếp tục cờ bạc và phát sinh nợ mới. Vì vấn đề này gia đình em đã quyết định không làm đám cưới dù đã lên kế hoạch ngay khi biết tin em có bầu. </p><p>Hiện tại do vấn đề nợ xấu anh ấy đã bị công ty cho sa thải (công ty thuộc lĩnh vực tài chính) và phải đi làm công việc giao hàng. Tuy nhiên, trước đây vốn là người có xuất phát điểm thuận lợi lại được gia đình bảo bọc kiểu 1 mama boy nên mỗi khi gặp khó khăn anh ấy rất nhanh nản chí, làm công việc gì cũng tìm được lý do để từ bỏ, ngay cả công việc giao hàng cũng làm chưa đủ tháng đã xin nghỉ để đi tìm công việc mới. </p><p>Em đau khổ vô cùng, lúc bình tĩnh đều động viên anh ấy cố gắng, nhưng thấy người ta chỉ quyết tâm được vài ngày rồi từ bỏ, em lại dùng những lời cay đắng để đay nghiến mong người ta thức tỉnh và cố gắng. </p><p>Anh ấy liên tục xin lỗi rồi hứa sẽ đi tìm công việc để em không phải lo lắng. Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại suốt vài tháng qua khiến em trở nên mệt mỏi. Bản thân em không phải người tham vọng, nhưng là người luôn nỗ lực và cố gắng, đặc biệt khi biết mình có em bé, em luôn cố gắng hơn rất nhiều mong sao có những điều kiện tốt nhất để nuôi con. </p><p>Hiện tại, 2 đứa như 2 đường thẳng song song, một người luôn cố gắng, người còn lại lại trì trệ. Trong mắt em anh ấy càng ngày càng trở nên kém cỏi, vô dụng, em coi thường vô cùng. Điểm tốt của anh ấy là người nhẹ nhàng, biết chăm sóc, chia sẻ việc nhà với em và biết chăm lo cho em bé. Tuy nhiên, em thấy khổ sở và mệt mỏi khi mình là phụ nữ, lại đang ở cữ nhưng lại là người lo hết kinh tế của cả gia đình. </p><p>Thật lòng muốn xin Thầy lời khuyên làm thế nào để cải thiện mối quan hệ của cả hai? Làm thế nào để khơi dậy vai trò làm chủ gia đình của người đàn ông trong anh ấy? Làm thế nào để đồng hành và vực dậy 1 con người đang trong vòng xoáy luẩn quẩn của thất nghiệp và nợ nần? Cảm ơn Thầy đã lắng nghe!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13087082-23-6-2023.mp3" length="7642027" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13087082</guid>
    <pubDate>Fri, 23 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>635</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-5-2023</itunes:title>
    <title>22-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NAM VIỆT Dòng đầu tiên, em xin phép được gửi lời chúc sức khỏe và lời mến chào thân thương nhất đến với cả gia đình w5n của chúng ta!    Em xin phép cả nhà cho em được bỏ qua phần tự giới thiệu bản thân.    Dạo gần đây, đầu óc em cứ đau đáu một vấn đề. Chuyện là em năm nay đã là sinh viên năm cuối, học chuyên ngành du lịch (em xin phép không nói cụ thể là ngành nào). Em chọn nó vì em thích được đi đây đi đó và khám phá những thứ mới lạ, nhưng em nhận ra bản thân mì...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NAM VIỆT</p><p>Dòng đầu tiên, em xin phép được gửi lời chúc sức khỏe và lời mến chào thân thương nhất đến với cả gia đình w5n của chúng ta!</p><p><br/><br/></p><p>Em xin phép cả nhà cho em được bỏ qua phần tự giới thiệu bản thân.</p><p><br/><br/></p><p>Dạo gần đây, đầu óc em cứ đau đáu một vấn đề. Chuyện là em năm nay đã là sinh viên năm cuối, học chuyên ngành du lịch (em xin phép không nói cụ thể là ngành nào). Em chọn nó vì em thích được đi đây đi đó và khám phá những thứ mới lạ, nhưng em nhận ra bản thân mình đã chọn sai ngành.</p><p><br/><br/></p><p>Cái sai đầu tiêu là không tìm hiểu kỹ ngành đó có những gì.</p><p><br/><br/></p><p>Tiếp theo là em nhận ra điều đó qua những lần trải nghiệm thực tập. Và qua một câu nói vô tình của một chị ở chỗ thực tập: &quot;Em thích đi du lịch thì em đừng nên làm những ngành liên quan đến du lịch. Vì những ngày lễ, Tết, người ta đi chơi trong khi em phải đầu tắt mặt tối đi làm.&quot;</p><p><br/><br/></p><p>Muộn màng thay, em đã học tới kỳ cuối năm ba mất rồi. Giờ mà chuyển ngành hay nghỉ học thì phí quá! Em đành quyết định học cho xong, cho trọn sự mong đợi của bố mẹ.</p><p><br/><br/></p><p>Trong quá trình học tạm bợ cho xong đó, em có tìm ra được hướng đi khác, em đam mê viết truyện (và em vẫn đang làm nó mỗi ngày). Tự nhiên, đầu óc em lại suy nghĩ nhiều thứ như sau.</p><p><br/><br/></p><p>&quot;Liệu thứ này có giúp mình kiếm ra tiền để trang trải cuộc sống không?&quot;</p><p>&quot;Mình không có kiến thức nào về xuất bản cả!&quot;</p><p>&quot;Thể loại sách mà mình theo đuổi quá ngách đi.&quot;</p><p>&quot;Các tiểu thuyết gia, nhà văn đã và đang thành công đều có một profile quá khủng đi, như là tốt nghiệp bằng giỏi sư phạm văn, từng học chuyên văn ở trường cấp ba, từng đoạt giải văn học các cấp, toàn là PGS.TS không. So với một thằng chuyên ngành du lịch như mình thì...&quot;</p><p>&quot;Rồi lỡ đến khi truyện hoàn thành, nộp cho nhà xuất bản nhưng không ai nhận thì có mà nhịn đói...&quot;</p><p><br/><br/></p><p>Tuy rén là vậy. Em vẫn tìm hiểu thông tin liên quan đến viết lách và xuất bản. Em có thử lên các trang web liên quan đến thể loại truyện mà em theo đuổi, để kiểm tra xem có bao nhiêu lượt đọc, vì họ có thể là độc giả của em. Em vẫn cố gắng duy trì viết, viết và viết.</p><p><br/><br/></p><p>Làm thì làm, nhưng suy nghĩ vẫn hoài suy nghĩ, cứ đeo bám mỗi ngày. Chính vì vậy, em cần sự giúp đỡ của gia đình mình, em cần những lời khuyên thực tế từ các anh, chị có liên quan. Với sự thẳng thắn để giúp em nhìn nhận rõ hơn, hoặc ít nhất cũng cho em chút động lực nho nhỏ.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin cảm ơn gia đình mình đã đọc những dòng tâm sự này của em!</p><p>Một lần nữa, chúc cả nhà thật nhiều sức khỏe và thành công trong cuộc sống!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NAM VIỆT</p><p>Dòng đầu tiên, em xin phép được gửi lời chúc sức khỏe và lời mến chào thân thương nhất đến với cả gia đình w5n của chúng ta!</p><p><br/><br/></p><p>Em xin phép cả nhà cho em được bỏ qua phần tự giới thiệu bản thân.</p><p><br/><br/></p><p>Dạo gần đây, đầu óc em cứ đau đáu một vấn đề. Chuyện là em năm nay đã là sinh viên năm cuối, học chuyên ngành du lịch (em xin phép không nói cụ thể là ngành nào). Em chọn nó vì em thích được đi đây đi đó và khám phá những thứ mới lạ, nhưng em nhận ra bản thân mình đã chọn sai ngành.</p><p><br/><br/></p><p>Cái sai đầu tiêu là không tìm hiểu kỹ ngành đó có những gì.</p><p><br/><br/></p><p>Tiếp theo là em nhận ra điều đó qua những lần trải nghiệm thực tập. Và qua một câu nói vô tình của một chị ở chỗ thực tập: &quot;Em thích đi du lịch thì em đừng nên làm những ngành liên quan đến du lịch. Vì những ngày lễ, Tết, người ta đi chơi trong khi em phải đầu tắt mặt tối đi làm.&quot;</p><p><br/><br/></p><p>Muộn màng thay, em đã học tới kỳ cuối năm ba mất rồi. Giờ mà chuyển ngành hay nghỉ học thì phí quá! Em đành quyết định học cho xong, cho trọn sự mong đợi của bố mẹ.</p><p><br/><br/></p><p>Trong quá trình học tạm bợ cho xong đó, em có tìm ra được hướng đi khác, em đam mê viết truyện (và em vẫn đang làm nó mỗi ngày). Tự nhiên, đầu óc em lại suy nghĩ nhiều thứ như sau.</p><p><br/><br/></p><p>&quot;Liệu thứ này có giúp mình kiếm ra tiền để trang trải cuộc sống không?&quot;</p><p>&quot;Mình không có kiến thức nào về xuất bản cả!&quot;</p><p>&quot;Thể loại sách mà mình theo đuổi quá ngách đi.&quot;</p><p>&quot;Các tiểu thuyết gia, nhà văn đã và đang thành công đều có một profile quá khủng đi, như là tốt nghiệp bằng giỏi sư phạm văn, từng học chuyên văn ở trường cấp ba, từng đoạt giải văn học các cấp, toàn là PGS.TS không. So với một thằng chuyên ngành du lịch như mình thì...&quot;</p><p>&quot;Rồi lỡ đến khi truyện hoàn thành, nộp cho nhà xuất bản nhưng không ai nhận thì có mà nhịn đói...&quot;</p><p><br/><br/></p><p>Tuy rén là vậy. Em vẫn tìm hiểu thông tin liên quan đến viết lách và xuất bản. Em có thử lên các trang web liên quan đến thể loại truyện mà em theo đuổi, để kiểm tra xem có bao nhiêu lượt đọc, vì họ có thể là độc giả của em. Em vẫn cố gắng duy trì viết, viết và viết.</p><p><br/><br/></p><p>Làm thì làm, nhưng suy nghĩ vẫn hoài suy nghĩ, cứ đeo bám mỗi ngày. Chính vì vậy, em cần sự giúp đỡ của gia đình mình, em cần những lời khuyên thực tế từ các anh, chị có liên quan. Với sự thẳng thắn để giúp em nhìn nhận rõ hơn, hoặc ít nhất cũng cho em chút động lực nho nhỏ.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin cảm ơn gia đình mình đã đọc những dòng tâm sự này của em!</p><p>Một lần nữa, chúc cả nhà thật nhiều sức khỏe và thành công trong cuộc sống!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13087078-22-5-2023.mp3" length="11593936" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13087078</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>965</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-6-2023</itunes:title>
    <title>21-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN Chào chú Năm và mọi người.  Hiện nay, em đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ thông tin của một trường cũng gọi là top đầu. Dù thế sau khi trải qua khoảng độ hơn một học kỳ, em hiện có nhiềm tâm sự muốn giãi bày nhưng chưa có ai để làm cả. Nên hôm nay em muốn giãi bày với chú và mọi người về tâm tư của em khi học đại học. Chỉ mong viết xong bài tâm sự này và gửi cho chú, lòng em nhẹ nhõm hơn vì ít ra có ai đó tiếp nhận bài của mình. Em đã từng n...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3621697251392079/?__cft__[0]=AZV2WI8CVLTCWSL-nZSckdXVdojEBnIb363ooP3BfxA3s9rb5gR5RUiNJ3XzXwOMAiyAR2MIL49DzFwm1Xd9cFleRUfYjqtFCPdXdPiyFCyipfSZ2WHzDpHopnUXXiH1hsTBW9zYwahDB09MrUnNnUUC&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN</a></p><p>Chào chú Năm và mọi người. </p><p>Hiện nay, em đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ thông tin của một trường cũng gọi là top đầu. Dù thế sau khi trải qua khoảng độ hơn một học kỳ, em hiện có nhiềm tâm sự muốn giãi bày nhưng chưa có ai để làm cả. Nên hôm nay em muốn giãi bày với chú và mọi người về tâm tư của em khi học đại học. Chỉ mong viết xong bài tâm sự này và gửi cho chú, lòng em nhẹ nhõm hơn vì ít ra có ai đó tiếp nhận bài của mình.</p><p>Em đã từng nghe, các trường đại học chỉ khác ở những người học xung quanh em chứ thầy cô thì không đổi là mấy. Em so sánh tương quan giữa trường cấp 3 ở quê em với trường đại học hiện tại, dù hơi khập khiễng một vài phần nào đó, thì em thấy rõ nhất ở chỗ: Mấy bạn cùng lớp hồi cấp 3 nó cứ xin bài làm của em để chép và nộp; còn bạn đại học giờ, em có đưa cho nó cũng không thèm, &quot;thôi để tao tự làm&quot; dù nó làm khi hạn nộp còn có 1 ngày, cảm thấy cũng lạ, và tính cách cũng ngại hơn so cấp 3; còn thầy cô thì nói chung là y xì, cũng ru ngủ như nhau, thậm chí bây giờ còn hơn nữa, và có khi tệ hơn phần nào so với thầy cô ở cấp 3 về điểm sau:</p><p>&quot;Thầy cô lên đây giảng cho vui, chứ tiền lương giảng dạy không bằng công việc chính của ngành này&quot;.</p><p>Em nghe câu nói này từ một thầy khi giảng dạy bài học. Cảm thấy đây đúng là đáp án cho mọi sự bức rức của em ở đại học. &quot;Hóa ra là thế, nên họ giảng thường không có tâm và không đặt mình vào sinh viên để cải thiện, kiểu: Nếu tôi là sinh viên ngồi đó nghe một người giảng dạy như tôi thì tôi sẽ cảm thấy thế nào? Mà thực ra họ cũng chả rảnh để làm việc đó nữa&quot;. Ở môn Nhập môn lập trình, thầy đã nói rất rõ: &quot;Môn này sẽ giảng lại từ đầu về lập trình cho cả người những người chưa biết lập trình để bắt đầu&quot;. Thế mà trong bài về Vòng lặp, thầy chưa đề cập lần nào đến câu lệnh &quot;contine&quot; trong vòng lặp; vậy mà lúc ôn tập thì tự nhiên nó lòi ra, và thầy cũng chả nói trực tiếp, chỉ nói là vòng lặp này làm gì. Mấy đứa cùng bàn phải hỏi câu lệnh &quot;continue&quot; để làm gì, em phải giải thích ra với kiến thực đã học trước. Vâng, em phải học trước để hiểu thầy cô nói gì thui, chứ không thì chả hiểu gì cả, nhất là mấy buổi đầu: Không biết gì cả mà cứ ném vào mặt mấy thuật ngữ chuyên môn mà sau này mới học, khiến ấn tượng ban đầu của em cũng không tốt tí nào. Và như em đã biết, ấn tượng ban đầu rất quan trọng và khó để đổi, vậy mà ngay trong môn đầu tiên của ngành học, ngay buổi đầu tiên là để lại ấn tượng xấu và chán nản rồi. Đó chỉ là 1 trường hợp điển hình trong rất nhiều trường hợp. </p><p>Chung lại, thầy cô giảng cho có lệ, cho đạt KPI, còn dưới kia hiểu hay không không quan trọng. Đừng nghĩ là cuối giờ là có thể hỏi, vì chỉ có thể hỏi những chỗ vướng mắc, mà muốn hỏi là phải hiểu ít nhất vài phần nào đó trong bài giảng. Chẳng lẽ đi hỏi: &quot;Thầy có thể giảng lại từ đầu cho em được không?&quot; hay &quot;Thầy có thể tóm tắt lại những ý chính được không?&quot; Mà hầu như những lớp em học là chả ai hỏi, những đứa hỏi chắc nó là thần đồng hay học trước mà toàn hỏi thứ gì xa vời quá.</p><p>Tất nhiên em phải chủ động tìm cách khắc phục cho vấn đề này chứ, chằng lẽ lại cứ chịu đựng như thế mãi mãi sao? Thì em chủ động học bổ sung trên mạng, đúng ra là học mới những gì thầy cô đã dạy trên trường vì có nhớ gì đâu sau khi hết tiết. Và cách này khá là hiệu quả, em chủ động học trên mạng và qua môn dễ dàng mà chả cần quan tâm thầy cô trên trường nói gì. </p><p>Nhưng em nhận ra là: Vậy thời gian trên trường là coi như vứt đi à? Em cảm thấy đúng vậy, trên trường cùng lắm làm việc riêng là lên mạng học hoặc giả vờ nghe nghe đối với thầy cô khó tính. Trên trường chủ yếu là điểm danh thui chứ em thấy </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3621697251392079/?__cft__[0]=AZV2WI8CVLTCWSL-nZSckdXVdojEBnIb363ooP3BfxA3s9rb5gR5RUiNJ3XzXwOMAiyAR2MIL49DzFwm1Xd9cFleRUfYjqtFCPdXdPiyFCyipfSZ2WHzDpHopnUXXiH1hsTBW9zYwahDB09MrUnNnUUC&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN</a></p><p>Chào chú Năm và mọi người. </p><p>Hiện nay, em đang là sinh viên năm nhất ngành Công nghệ thông tin của một trường cũng gọi là top đầu. Dù thế sau khi trải qua khoảng độ hơn một học kỳ, em hiện có nhiềm tâm sự muốn giãi bày nhưng chưa có ai để làm cả. Nên hôm nay em muốn giãi bày với chú và mọi người về tâm tư của em khi học đại học. Chỉ mong viết xong bài tâm sự này và gửi cho chú, lòng em nhẹ nhõm hơn vì ít ra có ai đó tiếp nhận bài của mình.</p><p>Em đã từng nghe, các trường đại học chỉ khác ở những người học xung quanh em chứ thầy cô thì không đổi là mấy. Em so sánh tương quan giữa trường cấp 3 ở quê em với trường đại học hiện tại, dù hơi khập khiễng một vài phần nào đó, thì em thấy rõ nhất ở chỗ: Mấy bạn cùng lớp hồi cấp 3 nó cứ xin bài làm của em để chép và nộp; còn bạn đại học giờ, em có đưa cho nó cũng không thèm, &quot;thôi để tao tự làm&quot; dù nó làm khi hạn nộp còn có 1 ngày, cảm thấy cũng lạ, và tính cách cũng ngại hơn so cấp 3; còn thầy cô thì nói chung là y xì, cũng ru ngủ như nhau, thậm chí bây giờ còn hơn nữa, và có khi tệ hơn phần nào so với thầy cô ở cấp 3 về điểm sau:</p><p>&quot;Thầy cô lên đây giảng cho vui, chứ tiền lương giảng dạy không bằng công việc chính của ngành này&quot;.</p><p>Em nghe câu nói này từ một thầy khi giảng dạy bài học. Cảm thấy đây đúng là đáp án cho mọi sự bức rức của em ở đại học. &quot;Hóa ra là thế, nên họ giảng thường không có tâm và không đặt mình vào sinh viên để cải thiện, kiểu: Nếu tôi là sinh viên ngồi đó nghe một người giảng dạy như tôi thì tôi sẽ cảm thấy thế nào? Mà thực ra họ cũng chả rảnh để làm việc đó nữa&quot;. Ở môn Nhập môn lập trình, thầy đã nói rất rõ: &quot;Môn này sẽ giảng lại từ đầu về lập trình cho cả người những người chưa biết lập trình để bắt đầu&quot;. Thế mà trong bài về Vòng lặp, thầy chưa đề cập lần nào đến câu lệnh &quot;contine&quot; trong vòng lặp; vậy mà lúc ôn tập thì tự nhiên nó lòi ra, và thầy cũng chả nói trực tiếp, chỉ nói là vòng lặp này làm gì. Mấy đứa cùng bàn phải hỏi câu lệnh &quot;continue&quot; để làm gì, em phải giải thích ra với kiến thực đã học trước. Vâng, em phải học trước để hiểu thầy cô nói gì thui, chứ không thì chả hiểu gì cả, nhất là mấy buổi đầu: Không biết gì cả mà cứ ném vào mặt mấy thuật ngữ chuyên môn mà sau này mới học, khiến ấn tượng ban đầu của em cũng không tốt tí nào. Và như em đã biết, ấn tượng ban đầu rất quan trọng và khó để đổi, vậy mà ngay trong môn đầu tiên của ngành học, ngay buổi đầu tiên là để lại ấn tượng xấu và chán nản rồi. Đó chỉ là 1 trường hợp điển hình trong rất nhiều trường hợp. </p><p>Chung lại, thầy cô giảng cho có lệ, cho đạt KPI, còn dưới kia hiểu hay không không quan trọng. Đừng nghĩ là cuối giờ là có thể hỏi, vì chỉ có thể hỏi những chỗ vướng mắc, mà muốn hỏi là phải hiểu ít nhất vài phần nào đó trong bài giảng. Chẳng lẽ đi hỏi: &quot;Thầy có thể giảng lại từ đầu cho em được không?&quot; hay &quot;Thầy có thể tóm tắt lại những ý chính được không?&quot; Mà hầu như những lớp em học là chả ai hỏi, những đứa hỏi chắc nó là thần đồng hay học trước mà toàn hỏi thứ gì xa vời quá.</p><p>Tất nhiên em phải chủ động tìm cách khắc phục cho vấn đề này chứ, chằng lẽ lại cứ chịu đựng như thế mãi mãi sao? Thì em chủ động học bổ sung trên mạng, đúng ra là học mới những gì thầy cô đã dạy trên trường vì có nhớ gì đâu sau khi hết tiết. Và cách này khá là hiệu quả, em chủ động học trên mạng và qua môn dễ dàng mà chả cần quan tâm thầy cô trên trường nói gì. </p><p>Nhưng em nhận ra là: Vậy thời gian trên trường là coi như vứt đi à? Em cảm thấy đúng vậy, trên trường cùng lắm làm việc riêng là lên mạng học hoặc giả vờ nghe nghe đối với thầy cô khó tính. Trên trường chủ yếu là điểm danh thui chứ em thấy </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13080175-21-6-2023.mp3" length="11256643" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13080175</guid>
    <pubDate>Wed, 21 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>936</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-6-2023</itunes:title>
    <title>20-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM GIẤU TÊN     Tâm sự bỏ công việc tốt để đi làm Youtube của 1 thằng 9x.   Mình đã từng làm trong bộ phận kế toán của 1 tập đoàn lớn, lương 15tr/tháng.   Có được công việc như vậy là do chị họ mình là giám đốc tài chính ở đó.   Sau thuế này kia còn 13tr, làm có 5 ngày 1 tuần, bảo hiểm và các chế độ thưởng của tập đoàn nước ngoài thì khỏi nói, rất tốt.   Đổi lại, công việc kế toán rất là chán các bạn ạ. Mình ko có chuyên kế toán nên chỉ làm retained work, dọn kho,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Tâm sự bỏ công việc tốt để đi làm Youtube của 1 thằng 9x.</p><p><br/></p><p>Mình đã từng làm trong bộ phận kế toán của 1 tập đoàn lớn, lương 15tr/tháng.</p><p><br/></p><p>Có được công việc như vậy là do chị họ mình là giám đốc tài chính ở đó.</p><p><br/></p><p>Sau thuế này kia còn 13tr, làm có 5 ngày 1 tuần, bảo hiểm và các chế độ thưởng của tập đoàn nước ngoài thì khỏi nói, rất tốt.</p><p><br/></p><p>Đổi lại, công việc kế toán rất là chán các bạn ạ. Mình ko có chuyên kế toán nên chỉ làm retained work, dọn kho, scan, v.v.</p><p><br/></p><p>Chuyên môn của mình là giáo viên tiếng anh (dạy ở trung tâm à, ko có phải giáo viên biên chế trong trường) nhưng do COVID nên mình đã thất nghiệp và phải nhờ vả chị họ.</p><p><br/></p><p>(COVID làm các trung tâm điêu đứng, ngành giáo dục bị tê liệt lâu nhất bởi COVID)</p><p><br/></p><p>Làm kế toán được 1 năm thì có nhóm anh em chơi lâu năm rủ làm Youtube, nhóm đã có thành công nhất định trong mảng review films ở VN, đang muốn phát triển sang music và review films ngoài nước.</p><p><br/></p><p>Lương ban đầu của mình ở nhóm thấp hơn rất nhiều, 8tr, nhưng nếu có thu nhập từ kênh sẽ được hưởng phần trăm.</p><p><br/></p><p>Mình được giao làm music, cho khán giả quốc tế.</p><p><br/></p><p>Một thằng ko mê nhạc lắm, không thích karaoke, chỉ biết hát &apos;Cháu lên ba&apos;,  .</p><p><br/></p><p>Mình đang làm 2 kênh nhạc kiểu ghép nhiều bài lại cho người ta nghe, 1 kênh có lời và 1 kênh ko lời, nhạc loyalty free.</p><p><br/></p><p>Kênh có lời đã được bật kiếm tiền, sau nhiều nỗ lực chạy ad của anh leader, nhưng giờ view thấp và giảm dần.</p><p><br/></p><p>Ngoài 2 kênh kia thì mình còn có 3 kênh nhạc Lyrics, các kênh này ko bật kiếm tiền được, do lấy nhạc hot hit, kiểu reup, lấy traffic cho 2 kênh chính qua end screen, view khá ổn, nhưng ko giúp được nhiều cho 2 kênh chính.</p><p><br/></p><p>Anh leader đang bí hướng đi, mình cũng chỉ biết làm clip edit sao cho đẹp, làm sao cho hiệu quả, nhanh, up clips đều mỗi ngày, optimise khi upload cho tốt.</p><p><br/></p><p>Theo quy luật 100 của thầy thì 2 kênh chính của mình chưa được 100 clip, cỡ 20 clips mỗi kênh thôi, còn kênh lyrics thì hơn 50 clips mỗi kênh rồi.</p><p><br/></p><p>Đã gần 3 tháng từ lúc mình đổi việc.</p><p><br/></p><p>Mình biết Youtube là marathon là long run.</p><p><br/></p><p>Nhưng ko biết hướng đi music này có ok không nữa?</p><p><br/></p><p>Sự hao hụt về tài chính khi qua làm Youtube đang dần tạo áp lực cho mình.</p><p><br/></p><p>Mình là con trai một, chưa gia đình, ba mẹ đã hơn 65 tuổi, ba không đi lại được, lương hưu 3tr.</p><p><br/></p><p>Mẹ càng ngày càng yếu, sắp phải mổ mắt và tiêm canxi, mẹ không lương hưu do hồi trước lãnh 1 cục để lo ông ngoại ốm.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ có mượn nợ sửa nhà để cho thuê, cho thuê đc 13tr/tháng, nhưng mỗi tháng phải trả nợ 7tr, mình có các khoản trả góp cá nhân cỡ 3tr/tháng.</p><p><br/></p><p>Túm cái váy lại là vừa đủ nếu tiết kiệm, nhưng tương lai cứ vầy chắc không ổn.</p><p><br/></p><p>Nhiều lần cũng nghĩ ko biết mình có lựa chọn sai hay không nữa.</p><p><br/></p><p>Chị họ mình chắc ngạc nhiên và thất vọng lắm khi đã cho mình làm kế toán.</p><p><br/></p><p>Nhưng thôi, cứ nhìn vào mặt tích cực mà sống, làm Youtube với anh em không khí vui hơn, đi làm gần nhà hơn, không chán do được nghe nhạc suốt ngày.</p><p><br/></p><p>Thầy dạy làm cái gì thì bỏ do cái đó, vậy mình ko chú ý tới tiền nữa, chú ý tới nhạc, thích nhạc, tìm hiểu nhạc vậy, cũng bắt đầu thích dần rồi.</p><p><br/></p><p>Thôi, chào mọi người, cám ơn mọi người đã đọc.</p><p><br/></p><p>Chúc thầy và mọi người bình an.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Tâm sự bỏ công việc tốt để đi làm Youtube của 1 thằng 9x.</p><p><br/></p><p>Mình đã từng làm trong bộ phận kế toán của 1 tập đoàn lớn, lương 15tr/tháng.</p><p><br/></p><p>Có được công việc như vậy là do chị họ mình là giám đốc tài chính ở đó.</p><p><br/></p><p>Sau thuế này kia còn 13tr, làm có 5 ngày 1 tuần, bảo hiểm và các chế độ thưởng của tập đoàn nước ngoài thì khỏi nói, rất tốt.</p><p><br/></p><p>Đổi lại, công việc kế toán rất là chán các bạn ạ. Mình ko có chuyên kế toán nên chỉ làm retained work, dọn kho, scan, v.v.</p><p><br/></p><p>Chuyên môn của mình là giáo viên tiếng anh (dạy ở trung tâm à, ko có phải giáo viên biên chế trong trường) nhưng do COVID nên mình đã thất nghiệp và phải nhờ vả chị họ.</p><p><br/></p><p>(COVID làm các trung tâm điêu đứng, ngành giáo dục bị tê liệt lâu nhất bởi COVID)</p><p><br/></p><p>Làm kế toán được 1 năm thì có nhóm anh em chơi lâu năm rủ làm Youtube, nhóm đã có thành công nhất định trong mảng review films ở VN, đang muốn phát triển sang music và review films ngoài nước.</p><p><br/></p><p>Lương ban đầu của mình ở nhóm thấp hơn rất nhiều, 8tr, nhưng nếu có thu nhập từ kênh sẽ được hưởng phần trăm.</p><p><br/></p><p>Mình được giao làm music, cho khán giả quốc tế.</p><p><br/></p><p>Một thằng ko mê nhạc lắm, không thích karaoke, chỉ biết hát &apos;Cháu lên ba&apos;,  .</p><p><br/></p><p>Mình đang làm 2 kênh nhạc kiểu ghép nhiều bài lại cho người ta nghe, 1 kênh có lời và 1 kênh ko lời, nhạc loyalty free.</p><p><br/></p><p>Kênh có lời đã được bật kiếm tiền, sau nhiều nỗ lực chạy ad của anh leader, nhưng giờ view thấp và giảm dần.</p><p><br/></p><p>Ngoài 2 kênh kia thì mình còn có 3 kênh nhạc Lyrics, các kênh này ko bật kiếm tiền được, do lấy nhạc hot hit, kiểu reup, lấy traffic cho 2 kênh chính qua end screen, view khá ổn, nhưng ko giúp được nhiều cho 2 kênh chính.</p><p><br/></p><p>Anh leader đang bí hướng đi, mình cũng chỉ biết làm clip edit sao cho đẹp, làm sao cho hiệu quả, nhanh, up clips đều mỗi ngày, optimise khi upload cho tốt.</p><p><br/></p><p>Theo quy luật 100 của thầy thì 2 kênh chính của mình chưa được 100 clip, cỡ 20 clips mỗi kênh thôi, còn kênh lyrics thì hơn 50 clips mỗi kênh rồi.</p><p><br/></p><p>Đã gần 3 tháng từ lúc mình đổi việc.</p><p><br/></p><p>Mình biết Youtube là marathon là long run.</p><p><br/></p><p>Nhưng ko biết hướng đi music này có ok không nữa?</p><p><br/></p><p>Sự hao hụt về tài chính khi qua làm Youtube đang dần tạo áp lực cho mình.</p><p><br/></p><p>Mình là con trai một, chưa gia đình, ba mẹ đã hơn 65 tuổi, ba không đi lại được, lương hưu 3tr.</p><p><br/></p><p>Mẹ càng ngày càng yếu, sắp phải mổ mắt và tiêm canxi, mẹ không lương hưu do hồi trước lãnh 1 cục để lo ông ngoại ốm.</p><p><br/></p><p>Ba mẹ có mượn nợ sửa nhà để cho thuê, cho thuê đc 13tr/tháng, nhưng mỗi tháng phải trả nợ 7tr, mình có các khoản trả góp cá nhân cỡ 3tr/tháng.</p><p><br/></p><p>Túm cái váy lại là vừa đủ nếu tiết kiệm, nhưng tương lai cứ vầy chắc không ổn.</p><p><br/></p><p>Nhiều lần cũng nghĩ ko biết mình có lựa chọn sai hay không nữa.</p><p><br/></p><p>Chị họ mình chắc ngạc nhiên và thất vọng lắm khi đã cho mình làm kế toán.</p><p><br/></p><p>Nhưng thôi, cứ nhìn vào mặt tích cực mà sống, làm Youtube với anh em không khí vui hơn, đi làm gần nhà hơn, không chán do được nghe nhạc suốt ngày.</p><p><br/></p><p>Thầy dạy làm cái gì thì bỏ do cái đó, vậy mình ko chú ý tới tiền nữa, chú ý tới nhạc, thích nhạc, tìm hiểu nhạc vậy, cũng bắt đầu thích dần rồi.</p><p><br/></p><p>Thôi, chào mọi người, cám ơn mọi người đã đọc.</p><p><br/></p><p>Chúc thầy và mọi người bình an.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13072023-20-6-2023.mp3" length="8162073" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13072023</guid>
    <pubDate>Tue, 20 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>679</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-6-2023</itunes:title>
    <title>19-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:THUÝ LÝ  Tôi năm nay 32t, chồng kém 3t và đã có bé gái hơn 9 tháng tuổi. Chúng tôi vừa mới kết thúc cuộc hôn nhân, ai về nhà nấy là do  tôi đề xuất.  Trước khi kết hôn và sau khi có con,  tôi có nói với chồng là quyết định về ở nhà mẹ đẻ của tôi để tiện vừa làm vừa chăm sóc con, vì nhà  tôi đang kinh doanh quán nước nhỏ. Lúc mới sanh thì tôi ở cữ nhà mẹ chồng, nhưng trong giai đoạn đó  tôi nhận thấy rằng có quá nhiều thứ mình không hợp với b...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:THUÝ LÝ</p><p><br/>Tôi năm nay 32t, chồng kém 3t và đã có bé gái hơn 9 tháng tuổi. Chúng tôi vừa mới kết thúc cuộc hôn nhân, ai về nhà nấy là do  tôi đề xuất. </p><p>Trước khi kết hôn và sau khi có con,  tôi có nói với chồng là quyết định về ở nhà mẹ đẻ của tôi để tiện vừa làm vừa chăm sóc con, vì nhà  tôi đang kinh doanh quán nước nhỏ. Lúc mới sanh thì tôi ở cữ nhà mẹ chồng, nhưng trong giai đoạn đó  tôi nhận thấy rằng có quá nhiều thứ mình không hợp với bà nên cũng không có ý định ở chung, vì nhiều lý do tôi không tiện kể lại. Vì hai mẹ đều ở một mình nên các mẹ đều nói ở với bên nào cũng được, sau này con cứng cáp một chút thì vc tôi sẽ ra riêng theo ý tôi. </p><p>Mẹ tôi là kiểu người thích làm, thích có con cháu quây quần nhưng tính mẹ rất khó khiến cho bao nhiêu lần mẹ mắng vốn con rể, và thật sự tôi cũng không thể nói chuyện được nhiều với mẹ tôi. Có lần tôi cũng đề xuất ra riêng thì a bảo a ở đây thấy bình thường mà sao e cứ nằng nặc đòi đi vậy nhưng khi gặp gỡ bạn bè thì lại quay qua nói mẹ tôi khó chịu?  </p><p>Giờ con tôi cũng gần 10 tháng rồi và trong khoảng thời gian ở chung nhà với nhau có xảy ra rất nhiều mâu thuẫn từ nhiều phía, đủ thứ căng thẳng dồn xuống đầu tôi. Và đỉnh điểm của câu chuyện là tôi quyết định tìm nhà để ra riêng sớm chứ không thể để lục đục nội bộ mãi, thì buổi chiều hôm đó vô tình tôi lướt thấy một ngôi nhà khiến tôi dứt khoát xuống cọc luôn dù giá hơi cao, nó đúng với những gì tôi mong muốn vì ngay từ đầu tôi đã bày tỏ quan điểm tìm nhà thuê vừa để ở vừa kinh doanh được nên sau này cố gằng cày bừa một chút. Và sau khi nói chuyện với chồng và mẹ chồng , chồng tôi lúc đầu rõ ràng nói đồng ý với quyết định này, tôi thích thì a theo, có cả mẹ chồng tôi lúc đó đi xem nhà cùng. Và khi đặt bút ký xong hợp đồng, chẳng ai nói năng câu nào, có thắc mắc gì cũng không nói với chủ nhà, muốn người ta bớt thêm cũng không nói. Xong xuôi hết rồi khi về nhà cũng không nói với nhau câu nào, tới khi ảnh về bên nhà thuê của mẹ ảnh ngủ mới nhắn tin một tràng về trách móc, vẽ đủ thứ những lo âu sắp tới, a bảo với tôi hết tiền thì làm sao mà không nghĩ tới chuyện sẽ phải cố làm để tăng mức thu nhập lên gấp 2 gấp 3 hiện tại??. </p><p>Thật ra để tới giai đoạn bế tắc này là tôi đã quá khao khát muốn đi tìm một cuộc sống mới, một môi trường mới, tránh xa những điều tiêu cực, ít nhất là để tình cảm vợ chồng đi lên, nhưng rồi cuối cùng tôi cũng không thể kiên nhẫn được.</p><p>Chồng tôi là tuýp người sống sao cũng được, công ty a làm là công ty chuyên về giáo dục, phát triển kỹ năng mềm, công việc chính của a là dạy bơi trong trường tiểu học, gần như ba năm nay từ lúc a làm việc ở đó, công ty thường xuyên trả lương trễ, nợ bảo hiểm, và chính a cũng than thở với công việc này, ngoài ra a đang học thêm ngành luật (luật gì thì tôi quên rôi),cái ngành này là có người quen bên mẹ a bảo học để ra trường người ta xin việc cho, trước đó a cũng học khá nhiều những nửa chừng rồi bỏ. A bảo học để có cái bằng dễ xin việc, nhưng khi chia sẻ thì a nói a không thích làm công việc bàn giấy 8 tiếng 1 ngày. Và sở thích lớn nhất của a là môn thể thao trên biển, dù biết cũng kiếm ra được 1 ít tiền từ việc dạy môn đó nhưng đồng lương cố định vẫn quan trọng hơn nhưng anh không quan tâm lắm, chỉ một lòng sống chết với sở thích, chỉ cần nhìn người dạy chung với anh họ dạy môn đó trên 4 năm rồi cuộc sống vẫn không khá lên được là hiểu thôi.</p><p>Còn mẹ chồng tôi bà có ba căn chung cư, 2 căn chính thức của bà, còn 1 căn hùm chung với bạn. Và bà có kế hoạch đi Mỹ trông nhà cho người quen lúc con tôi 3 tháng tuổi, trước khi đi bà cũng không có gợi ý để vợ chồng tôi về 1 căn của bà để ở vừa để giữ nhà. Bà đi cho thuê hết và khi bà trở về bà lại đi thuê một nơi khác để ở dạng căn hộ mini. </p><p>Mẹ tôi thì luôn than với tôi lấy chồng mà chẳng nhờ nhà chồng được tí nào, việc nhà cũng tới tay mẹ, giờ vợ chồng tôi vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:THUÝ LÝ</p><p><br/>Tôi năm nay 32t, chồng kém 3t và đã có bé gái hơn 9 tháng tuổi. Chúng tôi vừa mới kết thúc cuộc hôn nhân, ai về nhà nấy là do  tôi đề xuất. </p><p>Trước khi kết hôn và sau khi có con,  tôi có nói với chồng là quyết định về ở nhà mẹ đẻ của tôi để tiện vừa làm vừa chăm sóc con, vì nhà  tôi đang kinh doanh quán nước nhỏ. Lúc mới sanh thì tôi ở cữ nhà mẹ chồng, nhưng trong giai đoạn đó  tôi nhận thấy rằng có quá nhiều thứ mình không hợp với bà nên cũng không có ý định ở chung, vì nhiều lý do tôi không tiện kể lại. Vì hai mẹ đều ở một mình nên các mẹ đều nói ở với bên nào cũng được, sau này con cứng cáp một chút thì vc tôi sẽ ra riêng theo ý tôi. </p><p>Mẹ tôi là kiểu người thích làm, thích có con cháu quây quần nhưng tính mẹ rất khó khiến cho bao nhiêu lần mẹ mắng vốn con rể, và thật sự tôi cũng không thể nói chuyện được nhiều với mẹ tôi. Có lần tôi cũng đề xuất ra riêng thì a bảo a ở đây thấy bình thường mà sao e cứ nằng nặc đòi đi vậy nhưng khi gặp gỡ bạn bè thì lại quay qua nói mẹ tôi khó chịu?  </p><p>Giờ con tôi cũng gần 10 tháng rồi và trong khoảng thời gian ở chung nhà với nhau có xảy ra rất nhiều mâu thuẫn từ nhiều phía, đủ thứ căng thẳng dồn xuống đầu tôi. Và đỉnh điểm của câu chuyện là tôi quyết định tìm nhà để ra riêng sớm chứ không thể để lục đục nội bộ mãi, thì buổi chiều hôm đó vô tình tôi lướt thấy một ngôi nhà khiến tôi dứt khoát xuống cọc luôn dù giá hơi cao, nó đúng với những gì tôi mong muốn vì ngay từ đầu tôi đã bày tỏ quan điểm tìm nhà thuê vừa để ở vừa kinh doanh được nên sau này cố gằng cày bừa một chút. Và sau khi nói chuyện với chồng và mẹ chồng , chồng tôi lúc đầu rõ ràng nói đồng ý với quyết định này, tôi thích thì a theo, có cả mẹ chồng tôi lúc đó đi xem nhà cùng. Và khi đặt bút ký xong hợp đồng, chẳng ai nói năng câu nào, có thắc mắc gì cũng không nói với chủ nhà, muốn người ta bớt thêm cũng không nói. Xong xuôi hết rồi khi về nhà cũng không nói với nhau câu nào, tới khi ảnh về bên nhà thuê của mẹ ảnh ngủ mới nhắn tin một tràng về trách móc, vẽ đủ thứ những lo âu sắp tới, a bảo với tôi hết tiền thì làm sao mà không nghĩ tới chuyện sẽ phải cố làm để tăng mức thu nhập lên gấp 2 gấp 3 hiện tại??. </p><p>Thật ra để tới giai đoạn bế tắc này là tôi đã quá khao khát muốn đi tìm một cuộc sống mới, một môi trường mới, tránh xa những điều tiêu cực, ít nhất là để tình cảm vợ chồng đi lên, nhưng rồi cuối cùng tôi cũng không thể kiên nhẫn được.</p><p>Chồng tôi là tuýp người sống sao cũng được, công ty a làm là công ty chuyên về giáo dục, phát triển kỹ năng mềm, công việc chính của a là dạy bơi trong trường tiểu học, gần như ba năm nay từ lúc a làm việc ở đó, công ty thường xuyên trả lương trễ, nợ bảo hiểm, và chính a cũng than thở với công việc này, ngoài ra a đang học thêm ngành luật (luật gì thì tôi quên rôi),cái ngành này là có người quen bên mẹ a bảo học để ra trường người ta xin việc cho, trước đó a cũng học khá nhiều những nửa chừng rồi bỏ. A bảo học để có cái bằng dễ xin việc, nhưng khi chia sẻ thì a nói a không thích làm công việc bàn giấy 8 tiếng 1 ngày. Và sở thích lớn nhất của a là môn thể thao trên biển, dù biết cũng kiếm ra được 1 ít tiền từ việc dạy môn đó nhưng đồng lương cố định vẫn quan trọng hơn nhưng anh không quan tâm lắm, chỉ một lòng sống chết với sở thích, chỉ cần nhìn người dạy chung với anh họ dạy môn đó trên 4 năm rồi cuộc sống vẫn không khá lên được là hiểu thôi.</p><p>Còn mẹ chồng tôi bà có ba căn chung cư, 2 căn chính thức của bà, còn 1 căn hùm chung với bạn. Và bà có kế hoạch đi Mỹ trông nhà cho người quen lúc con tôi 3 tháng tuổi, trước khi đi bà cũng không có gợi ý để vợ chồng tôi về 1 căn của bà để ở vừa để giữ nhà. Bà đi cho thuê hết và khi bà trở về bà lại đi thuê một nơi khác để ở dạng căn hộ mini. </p><p>Mẹ tôi thì luôn than với tôi lấy chồng mà chẳng nhờ nhà chồng được tí nào, việc nhà cũng tới tay mẹ, giờ vợ chồng tôi vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13064319-19-6-2023.mp3" length="4528649" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13064319</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>376</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-6-2023</itunes:title>
    <title>16-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LÊ MINH HOÀNG   Con chào Thầy và cả gia đình mình. Con tên là Hoàng, năm nay con 30 tuổi rồi ạ.   Vừa tròn một tuần kể từ khi người con yêu chia tay con với lý do là mệt mỏi vì những điều tiêu cực ở con. Nói một chút thì con lớn lên trong một gia đình khá méo mó, ngoài con ra thì con còn có một chị gái và một em trai. Ba con là công an và có bản tính ngoại tình, độc tài, gia trưởng và đặc biệt hung dữ. Từ lúc bé con đã chứng kiến nhiều thứ mà một đứa trẻ không nên...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LÊ MINH HOÀNG<br/></b><br/></p><p>Con chào Thầy và cả gia đình mình. Con tên là Hoàng, năm nay con 30 tuổi rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Vừa tròn một tuần kể từ khi người con yêu chia tay con với lý do là mệt mỏi vì những điều tiêu cực ở con. Nói một chút thì con lớn lên trong một gia đình khá méo mó, ngoài con ra thì con còn có một chị gái và một em trai.</p><p>Ba con là công an và có bản tính ngoại tình, độc tài, gia trưởng và đặc biệt hung dữ. Từ lúc bé con đã chứng kiến nhiều thứ mà một đứa trẻ không nên thấy. Có một lần trong một bữa cơm hình như là do mẹ ghen tuông vì những người đàn bà bên ngoài nên ba tức giận lấy còng (hồi đó công an còn được đem còng và súng về nhà) còng mẹ lại một góc rồi xé hết quần áo để đaasnh đaajp mẹ…rồi rất nhiều lần khá từ chửi bới tới đánh đập.</p><p>Tụi con lớn lên dần với nỗi sợ hãi về ba, mỗi lần cả nhà đang ngồi ở phòng khách mà ổng đi làm về là đều sợ hãi tắt tivi lên phòng để tránh mặt…Nhìn chung cuộc sống của con có khá nhiều điều tiêu cực và do sống thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên khi yêu con sẽ đặt hết tình cảm, hy vọng vào người kia.</p><p>Con kể hết mọi thứ cho cô ấy nghe, dĩ nhiên là cả những suy nghĩ tiêu cực về ba mẹ. Ban đầu cô ấy còn động viên khuyên nhủ nhưng về sau cô ấy nói rằng con đang quá tiêu cực và muốn con thay đổi. Con có đem chuyện này nói với mấy đứa bạn thân thì tụi nó nói đúng là mày có tiêu cực nhưng nếu là một người đi cùng mày dài thì sẽ hiểu những gì mày trải qua và vì sao mày lại tiêu cực như vậy.</p><p>Con cảm thấy điều này đúng, vì cô ấy chưa đủ hiểu và cảm nhận hết được những điều con trải qua nên…Và rồi sau một thời gian lạnh nhạt dần với con thì cô ấy cũng nói với con rằng không muốn tiếp tục cùng con nữa với lý do là do con tiêu cực dù đã nói nhiều lần cũng như không thích những việc con làm, chán ghét con đến mức độ không muốn nhìn thấy mặt con nữa…Con tan vỡ lắm thầy, nỗi đau này gặm nhắm trái tim, dày vò con người con mỗi ngày.</p><p>Con hiểu rằng khi yêu mà lại lệ thuộc hạnh phúc vào đối phương là chưa yêu đúng rồi, con cũng hiểu là vì những thiếu thốn tổn thương xưa nên con mới có xu hướng nương tựa lệ thuộc cảm xúc như vậy.</p><p>Tối qua khi thấy cô ấy bắt đầu offline trên mess từ 22h con hiểu cô ấy bắt đầu về nhưng rồi đến 23h45 mới online lại nên con hiểu rằng là cô ấy đã có người đưa về và cũng đứng nói chuyện với người ấy trước cửa nhà tới giờ đó mới lên, vì trước đây khi đưa cô ấy về thì tụi con cũng vậy…ngày nào con cũng bồn chồn, lo lắng, mệt mỏi, khó chịu, đau buồn quá thầy, giờ con phải làm gì bây giờ hả thầy, học cách yêu thương mình hả thầy nhưng giờ con nghĩ mình cần phải vượt qua những cái cảm xúc này trước và chắc là con chưa chịu chấp nhận chuyện chia tay lần này nên mới khó chịu khi có suy nghĩ việc bạn đó có người khác đúng không thầy…</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LÊ MINH HOÀNG<br/></b><br/></p><p>Con chào Thầy và cả gia đình mình. Con tên là Hoàng, năm nay con 30 tuổi rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Vừa tròn một tuần kể từ khi người con yêu chia tay con với lý do là mệt mỏi vì những điều tiêu cực ở con. Nói một chút thì con lớn lên trong một gia đình khá méo mó, ngoài con ra thì con còn có một chị gái và một em trai.</p><p>Ba con là công an và có bản tính ngoại tình, độc tài, gia trưởng và đặc biệt hung dữ. Từ lúc bé con đã chứng kiến nhiều thứ mà một đứa trẻ không nên thấy. Có một lần trong một bữa cơm hình như là do mẹ ghen tuông vì những người đàn bà bên ngoài nên ba tức giận lấy còng (hồi đó công an còn được đem còng và súng về nhà) còng mẹ lại một góc rồi xé hết quần áo để đaasnh đaajp mẹ…rồi rất nhiều lần khá từ chửi bới tới đánh đập.</p><p>Tụi con lớn lên dần với nỗi sợ hãi về ba, mỗi lần cả nhà đang ngồi ở phòng khách mà ổng đi làm về là đều sợ hãi tắt tivi lên phòng để tránh mặt…Nhìn chung cuộc sống của con có khá nhiều điều tiêu cực và do sống thiếu thốn tình cảm từ nhỏ nên khi yêu con sẽ đặt hết tình cảm, hy vọng vào người kia.</p><p>Con kể hết mọi thứ cho cô ấy nghe, dĩ nhiên là cả những suy nghĩ tiêu cực về ba mẹ. Ban đầu cô ấy còn động viên khuyên nhủ nhưng về sau cô ấy nói rằng con đang quá tiêu cực và muốn con thay đổi. Con có đem chuyện này nói với mấy đứa bạn thân thì tụi nó nói đúng là mày có tiêu cực nhưng nếu là một người đi cùng mày dài thì sẽ hiểu những gì mày trải qua và vì sao mày lại tiêu cực như vậy.</p><p>Con cảm thấy điều này đúng, vì cô ấy chưa đủ hiểu và cảm nhận hết được những điều con trải qua nên…Và rồi sau một thời gian lạnh nhạt dần với con thì cô ấy cũng nói với con rằng không muốn tiếp tục cùng con nữa với lý do là do con tiêu cực dù đã nói nhiều lần cũng như không thích những việc con làm, chán ghét con đến mức độ không muốn nhìn thấy mặt con nữa…Con tan vỡ lắm thầy, nỗi đau này gặm nhắm trái tim, dày vò con người con mỗi ngày.</p><p>Con hiểu rằng khi yêu mà lại lệ thuộc hạnh phúc vào đối phương là chưa yêu đúng rồi, con cũng hiểu là vì những thiếu thốn tổn thương xưa nên con mới có xu hướng nương tựa lệ thuộc cảm xúc như vậy.</p><p>Tối qua khi thấy cô ấy bắt đầu offline trên mess từ 22h con hiểu cô ấy bắt đầu về nhưng rồi đến 23h45 mới online lại nên con hiểu rằng là cô ấy đã có người đưa về và cũng đứng nói chuyện với người ấy trước cửa nhà tới giờ đó mới lên, vì trước đây khi đưa cô ấy về thì tụi con cũng vậy…ngày nào con cũng bồn chồn, lo lắng, mệt mỏi, khó chịu, đau buồn quá thầy, giờ con phải làm gì bây giờ hả thầy, học cách yêu thương mình hả thầy nhưng giờ con nghĩ mình cần phải vượt qua những cái cảm xúc này trước và chắc là con chưa chịu chấp nhận chuyện chia tay lần này nên mới khó chịu khi có suy nghĩ việc bạn đó có người khác đúng không thầy…</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13050767-16-6-2023.mp3" length="9637887" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13050767</guid>
    <pubDate>Fri, 16 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>802</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-6-2023</itunes:title>
    <title>15-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MARY     Con chào đại gia đình Web5ngay, con là nữ 22 tuổi ạ.   Gia đình con thì đông anh em, ba mẹ con làm nông. Khi con lên 14 thì gia đình gửi con lên thành phố và ở nội trú để đi học (ở đây được ăn ở miễn phí và con chỉ phải trả tiền học). Nhưng ở được 1 năm thì con gọi về và nói với ba mẹ là con muốn về nhà, nhưng mẹ con lại không đồng ý, và có một hôm chị con gọi cho con và nói rằng con nói gì mà làm mẹ con buồn lòng. Con cũng áy náy với mẹ và quyết định ở l...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào đại gia đình Web5ngay, con là nữ 22 tuổi ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình con thì đông anh em, ba mẹ con làm nông. Khi con lên 14 thì gia đình gửi con lên thành phố và ở nội trú để đi học (ở đây được ăn ở miễn phí và con chỉ phải trả tiền học). Nhưng ở được 1 năm thì con gọi về và nói với ba mẹ là con muốn về nhà, nhưng mẹ con lại không đồng ý, và có một hôm chị con gọi cho con và nói rằng con nói gì mà làm mẹ con buồn lòng. Con cũng áy náy với mẹ và quyết định ở lại.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi càng ngày con càng cảm thấy con xa cách với gia đình của mình. Vì gia đình cũng không mấy khá giả nên ba mẹ khá bận và chưa bao giờ trò chuyện hay chia sẻ gì với con cả. Không biết mọi người có hiểu cảm giác của một cô bé nhỏ, vào một dịp lễ nọ đứng nhìn những gia đình khác chụp ảnh lưu niệm, còn ba mẹ mình thì đã đi về từ lúc nào để lại mình con đứng ở đó, đi tìm rồi lủi thủi đi bộ về nhà.</p><p><br/></p><p>Không hiểu sao khi con ngồi gõ lại những dòng lại nước mắt con cứ ứa ra, đúng là có những nỗi đau tưởng nhưng đã lành nhưng khi đụng vào nó lại ứa máu. Và hiện tại khi con đã lớn hơn nhưng mối tương quan giữa con và gia đình cũng không có tiến triển gì lắm. Đỉnh điểm có một hôm con gọi về cho mẹ, cuộc gọi chỉ kéo dài 4 phút thôi vì mẹ bận công việc, nhưng trong 4 phút đó mẹ hỏi con cùng một câu đến tận 3 lần là con đã ăn cơm chưa?</p><p><br/></p><p>Con không chia sẻ được với gia đình, và con chia sẻ câu chuyện của con để các bậc cha mẹ hãy quan tâm đến con cái mình nhiều hơn, không chỉ về mặt vật chất mà cả tinh thần nữa.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn gia đình mình nhiều vì đã đọc tâm sự của con. Nhờ thầy và group con cũng đạt được một số thành tựu nhỏ nhỏ và hiện tại đã có thể tự lo cho bản thân, con cũng đang bắt đầu tập luyện thể dục (được 14 ngày), chú ý uống nước, skin care sau khi nghe nhiều bài giảng, tâm sự buồn vui, tri kỷ cảm xúc và bài viết của group mình. Con cũng đang cố gắng giúp bản thân mình kết nối lại với ba mẹ ạ.</p><p>Cảm ơn cả nhà. Chúc cả nhà một buổi tối tốt lành.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARY<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào đại gia đình Web5ngay, con là nữ 22 tuổi ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình con thì đông anh em, ba mẹ con làm nông. Khi con lên 14 thì gia đình gửi con lên thành phố và ở nội trú để đi học (ở đây được ăn ở miễn phí và con chỉ phải trả tiền học). Nhưng ở được 1 năm thì con gọi về và nói với ba mẹ là con muốn về nhà, nhưng mẹ con lại không đồng ý, và có một hôm chị con gọi cho con và nói rằng con nói gì mà làm mẹ con buồn lòng. Con cũng áy náy với mẹ và quyết định ở lại.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi càng ngày con càng cảm thấy con xa cách với gia đình của mình. Vì gia đình cũng không mấy khá giả nên ba mẹ khá bận và chưa bao giờ trò chuyện hay chia sẻ gì với con cả. Không biết mọi người có hiểu cảm giác của một cô bé nhỏ, vào một dịp lễ nọ đứng nhìn những gia đình khác chụp ảnh lưu niệm, còn ba mẹ mình thì đã đi về từ lúc nào để lại mình con đứng ở đó, đi tìm rồi lủi thủi đi bộ về nhà.</p><p><br/></p><p>Không hiểu sao khi con ngồi gõ lại những dòng lại nước mắt con cứ ứa ra, đúng là có những nỗi đau tưởng nhưng đã lành nhưng khi đụng vào nó lại ứa máu. Và hiện tại khi con đã lớn hơn nhưng mối tương quan giữa con và gia đình cũng không có tiến triển gì lắm. Đỉnh điểm có một hôm con gọi về cho mẹ, cuộc gọi chỉ kéo dài 4 phút thôi vì mẹ bận công việc, nhưng trong 4 phút đó mẹ hỏi con cùng một câu đến tận 3 lần là con đã ăn cơm chưa?</p><p><br/></p><p>Con không chia sẻ được với gia đình, và con chia sẻ câu chuyện của con để các bậc cha mẹ hãy quan tâm đến con cái mình nhiều hơn, không chỉ về mặt vật chất mà cả tinh thần nữa.</p><p><br/></p><p>Con cảm ơn gia đình mình nhiều vì đã đọc tâm sự của con. Nhờ thầy và group con cũng đạt được một số thành tựu nhỏ nhỏ và hiện tại đã có thể tự lo cho bản thân, con cũng đang bắt đầu tập luyện thể dục (được 14 ngày), chú ý uống nước, skin care sau khi nghe nhiều bài giảng, tâm sự buồn vui, tri kỷ cảm xúc và bài viết của group mình. Con cũng đang cố gắng giúp bản thân mình kết nối lại với ba mẹ ạ.</p><p>Cảm ơn cả nhà. Chúc cả nhà một buổi tối tốt lành.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13036620-15-6-2023.mp3" length="8531026" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13036620</guid>
    <pubDate>Thu, 15 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>709</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-6-2023</itunes:title>
    <title>14-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KIẾN AN  Xin mến chào Thầy và mọi người! Mình năm nay 29 tuổi rồi, mình vừa lập gia đình năm ngoái và hiện đang ở nhà vợ mình! Có phải nhà lúc nào cũng là nơi để trở về? Mình có nhiều lần tự hỏi phải chăng thất bại lớn nhất của Mẹ mình là cố gắng sống vừa lòng người khác, còn con cái mình thì mặc kệ sao cũng được?  Mình tự lập ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến nay cũng hơn 10 năm rồi, mình cũng từng thi trượt đại học và thi lại vào một trường khác ở năm sau, năm đó...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIẾN AN</p><p><br/>Xin mến chào Thầy và mọi người! Mình năm nay 29 tuổi rồi, mình vừa lập gia đình năm ngoái và hiện đang ở nhà vợ mình!</p><p>Có phải nhà lúc nào cũng là nơi để trở về? Mình có nhiều lần tự hỏi phải chăng thất bại lớn nhất của Mẹ mình là cố gắng sống vừa lòng người khác, còn con cái mình thì mặc kệ sao cũng được? </p><p>Mình tự lập ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến nay cũng hơn 10 năm rồi, mình cũng từng thi trượt đại học và thi lại vào một trường khác ở năm sau, năm đó mình vừa xong năm nhất thì bị nhà trường đuổi học vì không đóng học phí... Mình nhớ mãi ngày hôm đó đang thi môn giải tích thì có thầy xuống gọi tên lên bắt đóng tiền mới được thi. Thật ra hôm ấy mình có mượn bạn mình 6tr để đóng nhưung mình đã đứng trước phòng đào tạo 15 phút suy nghĩ và quyết định nghỉ học...  Mình ra về mà chẳng quay lại phòng thi lấy cặp sách gì cả, về đến phòng mình trả lại số tiền đã mượn... </p><p>Thật ra gia đình mình không đến nỗi khó khăn đến vậy đâu, mình được bà nội cho 70tr để học đại học nhưng mẹ mình lại lấy cho cậu mình mượn để trả nợ giang hồ... Mỗi lần mình hỏi mẹ thì mẹ nói chị em trong nhà nên cũng không có làm gì được, giờ nó khổ nó không có gì để trả...</p><p>Mình nghỉ học gần 1 năm trời để đi làm thêm nhưng mẹ mình không hề biết vì mình giấu gia đình.</p><p>Đến vài năm sau mình muốn đi học lại ngành thiết kế nội thất, mình tìm học ở trung tâm nghề nên cần đóng học phí tận 21tr, mình có về nói mẹ mượn giùm con 16tr con mua xe chạy grab để kiếm tiền học vừa học mỗi tháng con gửi tiền về trả lãi mỗi tháng cho người ta... Mẹ mình sợ nợ, không dám vay mượn sợ mách lòng nên cũng chẳng mượn... </p><p>Mình đành mượn bạn 3tr5 ra mua trả góp 2 năm, số tiền mình phải đóng cả gốc lời là 27tr trong khi chiếc xe chỉ 18tr5... Và hơn 1 năm rưỡi chạy grab mình cũng trả đủ tiền học phí, tiền góp xe và cả tiền trang trải ở Sài Gòn... Lúc mình tốt nghiệp chứng chỉ nghề TKNT cũng là lúc mình nghỉ chạy grab để xin vào làm việc của một công ty nội thất...</p><p>Đầu năm vừa rồi mình quyết định về quê để mở công ty, và rồi mình thua lỗ nợ nần gần 200tr, nhưng thay vì hỏi thăm thì mẹ mình lại trách móc :) mình đang chạy giao hàng và đêm về lại lên kế hoạch chuẩn bị, tìm tòi nghiên cứu tài liệu, nghiệm lại những lần thất bại để tiếp tục gầy dựng lại công ty của mình... Đã lâu rồi mình chưa về nhà mẹ... mình cắt hết mọi liên lạc </p><p>Có phải những lúc mình ở đáy cuộc đời thì mình luôn cô đơn? </p><p>Mình vẫn hay ngồi xem lại những video của Thầy về những cách vượt qua sự cô đơn cùng cực... Hiện tại xung quanh mình chỉ còn mỗi vợ mình, mà vợ mình cũng chưa biết mình nợ nhiều như vậy, mỗi tháng mình chạy giao hàng lương được tầm 12tr nhưung đóng lãi cũng hết gần 8tr mất rồi, vợ thì cứ hỏi làm sao không đưa lương, mình nhịn ăn nhịn uống để làm, được bao nhiêu gom góp nhập ít mẫu về để nghiên cứu chứ cũng chẳng dám tiêu cho bất cứ việc gì... Bạn bè thì mình cũng không còn mấy ai như ngày trước nữa...</p><p>Em thường hay động viên mình bằng cách nghe video của Thầy và thiền sư Minh Niệm, cùng với việc thiền định...</p><p>Có phải trước khi ông trời trao cho ai việc lớn cũng sẽ thửu thách họ đúng không mọi người :D</p><p>Chắc chắn sẽ có một ngày mình sẽ thành công và xuất bản một quyển sách cho cuộc đời mình </p><p>Cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc!  </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 13-06-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13036618</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIẾN AN</p><p><br/>Xin mến chào Thầy và mọi người! Mình năm nay 29 tuổi rồi, mình vừa lập gia đình năm ngoái và hiện đang ở nhà vợ mình!</p><p>Có phải nhà lúc nào cũng là nơi để trở về? Mình có nhiều lần tự hỏi phải chăng thất bại lớn nhất của Mẹ mình là cố gắng sống vừa lòng người khác, còn con cái mình thì mặc kệ sao cũng được? </p><p>Mình tự lập ở Sài Gòn từ năm 18 tuổi đến nay cũng hơn 10 năm rồi, mình cũng từng thi trượt đại học và thi lại vào một trường khác ở năm sau, năm đó mình vừa xong năm nhất thì bị nhà trường đuổi học vì không đóng học phí... Mình nhớ mãi ngày hôm đó đang thi môn giải tích thì có thầy xuống gọi tên lên bắt đóng tiền mới được thi. Thật ra hôm ấy mình có mượn bạn mình 6tr để đóng nhưung mình đã đứng trước phòng đào tạo 15 phút suy nghĩ và quyết định nghỉ học...  Mình ra về mà chẳng quay lại phòng thi lấy cặp sách gì cả, về đến phòng mình trả lại số tiền đã mượn... </p><p>Thật ra gia đình mình không đến nỗi khó khăn đến vậy đâu, mình được bà nội cho 70tr để học đại học nhưng mẹ mình lại lấy cho cậu mình mượn để trả nợ giang hồ... Mỗi lần mình hỏi mẹ thì mẹ nói chị em trong nhà nên cũng không có làm gì được, giờ nó khổ nó không có gì để trả...</p><p>Mình nghỉ học gần 1 năm trời để đi làm thêm nhưng mẹ mình không hề biết vì mình giấu gia đình.</p><p>Đến vài năm sau mình muốn đi học lại ngành thiết kế nội thất, mình tìm học ở trung tâm nghề nên cần đóng học phí tận 21tr, mình có về nói mẹ mượn giùm con 16tr con mua xe chạy grab để kiếm tiền học vừa học mỗi tháng con gửi tiền về trả lãi mỗi tháng cho người ta... Mẹ mình sợ nợ, không dám vay mượn sợ mách lòng nên cũng chẳng mượn... </p><p>Mình đành mượn bạn 3tr5 ra mua trả góp 2 năm, số tiền mình phải đóng cả gốc lời là 27tr trong khi chiếc xe chỉ 18tr5... Và hơn 1 năm rưỡi chạy grab mình cũng trả đủ tiền học phí, tiền góp xe và cả tiền trang trải ở Sài Gòn... Lúc mình tốt nghiệp chứng chỉ nghề TKNT cũng là lúc mình nghỉ chạy grab để xin vào làm việc của một công ty nội thất...</p><p>Đầu năm vừa rồi mình quyết định về quê để mở công ty, và rồi mình thua lỗ nợ nần gần 200tr, nhưng thay vì hỏi thăm thì mẹ mình lại trách móc :) mình đang chạy giao hàng và đêm về lại lên kế hoạch chuẩn bị, tìm tòi nghiên cứu tài liệu, nghiệm lại những lần thất bại để tiếp tục gầy dựng lại công ty của mình... Đã lâu rồi mình chưa về nhà mẹ... mình cắt hết mọi liên lạc </p><p>Có phải những lúc mình ở đáy cuộc đời thì mình luôn cô đơn? </p><p>Mình vẫn hay ngồi xem lại những video của Thầy về những cách vượt qua sự cô đơn cùng cực... Hiện tại xung quanh mình chỉ còn mỗi vợ mình, mà vợ mình cũng chưa biết mình nợ nhiều như vậy, mỗi tháng mình chạy giao hàng lương được tầm 12tr nhưung đóng lãi cũng hết gần 8tr mất rồi, vợ thì cứ hỏi làm sao không đưa lương, mình nhịn ăn nhịn uống để làm, được bao nhiêu gom góp nhập ít mẫu về để nghiên cứu chứ cũng chẳng dám tiêu cho bất cứ việc gì... Bạn bè thì mình cũng không còn mấy ai như ngày trước nữa...</p><p>Em thường hay động viên mình bằng cách nghe video của Thầy và thiền sư Minh Niệm, cùng với việc thiền định...</p><p>Có phải trước khi ông trời trao cho ai việc lớn cũng sẽ thửu thách họ đúng không mọi người :D</p><p>Chắc chắn sẽ có một ngày mình sẽ thành công và xuất bản một quyển sách cho cuộc đời mình </p><p>Cảm ơn Thầy và mọi người đã đọc!  </p><p><br/><br/></p><p>TRẢ LỜI:</p><p>1/ https://www.tsbv.love (chọn tập ngày 13-06-2023) - Đây là link nghe tất cả các tập.</p><p>2/ Link buzzsprout ở đây nhe.</p><p>https://www.buzzsprout.com/1891921/13036618</p><p><br/><br/></p><p>Lưu ý: Mọi comment châm biếm và mỉa mai sẽ bị block.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13036618-14-6-2023.mp3" length="12668509" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13036618</guid>
    <pubDate>Wed, 14 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1054</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-6-2023</itunes:title>
    <title>13-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC DẤU TÊN     Em chào thầy, e chào các anh chị trong gr   Năm nay em 24 tuổi cái tuổi của sự bồng bột, háu thắng 3 năm kinh doanh từ tay trắng đi lên cảm nhận được kinh tế thoải mái không lo toan mọi mặt, đến khi lại về tay trắng thêm 1 món nợ gần 400tr Em kinh doanh sơn nước đến bây giờ được 3 năm hơn, được trải qua rất nhiều vui buồn, nhưng chưa bao giờ em nghĩ bản thân mình lại như thế này, buồn tủi, chán nản, chạy ngược chạy xuôi lo tiền đóng lã...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy, e chào các anh chị trong gr</p><p><br/></p><p>Năm nay em 24 tuổi cái tuổi của sự bồng bột, háu thắng 3 năm kinh doanh từ tay trắng đi lên cảm nhận được kinh tế thoải mái không lo toan mọi mặt, đến khi lại về tay trắng thêm 1 món nợ gần 400tr</p><p>Em kinh doanh sơn nước đến bây giờ được 3 năm hơn, được trải qua rất nhiều vui buồn, nhưng chưa bao giờ em nghĩ bản thân mình lại như thế này, buồn tủi, chán nản, chạy ngược chạy xuôi lo tiền đóng lãi.</p><p>Cách đây hơn năm khi mọi việc đến với mình nhanh chóng, bản thân cảm thấy dễ dàng khi công việc thuận lợi ít trắc trở, mà quên rằng bản thân mình vẫn còn quá non nớt, ít kinh nghiệm trong môi trường đầy rẫy những rủi ro về kinh tế.</p><p>Bắt đầu nhận việc lớn hơn, công trình to hơn để làm, và lúc đó công nợ tăng thu hồi khó rồi đến một ngày tiền xoay vòng cũng không còn, đi vay lãi ngoài, vay ngân hàng để thanh toán hàng hóa, nhân công. Chính vì cái gọi là cả nể mà mất đi cả khách hàng và tiền bạc, với tính chất công việc của em biết rằng công nợ không thể là không có, cũng có kiểm soát nhưng lại quá chủ quan tin tưởng để rồi đến tình trạng như bây giờ.</p><p>Có những công nợ lớn đến bây giờ gọi lại vẫn thuê bao và cũng không còn ở địa phương thật là bất lực, tối 29 Tết nhẽ ra là 1 buổi tối ấm cúng ngồi bên mâm cơm đón giao thừa với bố mẹ với em trai sau 1 năm làm việc mệt mỏi. Thì mình lại đứng trước cửa nhà người ta để xin ứng tiền công nợ, càng chờ càng không thấy đâu, để rồi về nhà ăn tết với 500k trong túi.</p><p>Sau khi tổng kết với số dư nợ gần 400tr mà không biết bao giờ tiền đó quay về được, vừa ngân hàng vừa lãi ngoài từ đầu năm cày hết việc này đến việc nọ để trả nợ đến giờ phút này bản thân em cảm thấy quá mệt mỏi, có nhiều tâm sự mà chẳng biết nói với ai nên tìm đến đây để chút hết tâm sự trong lòng rồi ngày mai bắt đầu ngày mới tiết tục cày để trả nợ.</p><p>Câu chuyện của em còn rất dài, nhưng thôi ngắn gọn để buông bỏ hết tâm sự trong lòng. Em cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của em</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC DẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em chào thầy, e chào các anh chị trong gr</p><p><br/></p><p>Năm nay em 24 tuổi cái tuổi của sự bồng bột, háu thắng 3 năm kinh doanh từ tay trắng đi lên cảm nhận được kinh tế thoải mái không lo toan mọi mặt, đến khi lại về tay trắng thêm 1 món nợ gần 400tr</p><p>Em kinh doanh sơn nước đến bây giờ được 3 năm hơn, được trải qua rất nhiều vui buồn, nhưng chưa bao giờ em nghĩ bản thân mình lại như thế này, buồn tủi, chán nản, chạy ngược chạy xuôi lo tiền đóng lãi.</p><p>Cách đây hơn năm khi mọi việc đến với mình nhanh chóng, bản thân cảm thấy dễ dàng khi công việc thuận lợi ít trắc trở, mà quên rằng bản thân mình vẫn còn quá non nớt, ít kinh nghiệm trong môi trường đầy rẫy những rủi ro về kinh tế.</p><p>Bắt đầu nhận việc lớn hơn, công trình to hơn để làm, và lúc đó công nợ tăng thu hồi khó rồi đến một ngày tiền xoay vòng cũng không còn, đi vay lãi ngoài, vay ngân hàng để thanh toán hàng hóa, nhân công. Chính vì cái gọi là cả nể mà mất đi cả khách hàng và tiền bạc, với tính chất công việc của em biết rằng công nợ không thể là không có, cũng có kiểm soát nhưng lại quá chủ quan tin tưởng để rồi đến tình trạng như bây giờ.</p><p>Có những công nợ lớn đến bây giờ gọi lại vẫn thuê bao và cũng không còn ở địa phương thật là bất lực, tối 29 Tết nhẽ ra là 1 buổi tối ấm cúng ngồi bên mâm cơm đón giao thừa với bố mẹ với em trai sau 1 năm làm việc mệt mỏi. Thì mình lại đứng trước cửa nhà người ta để xin ứng tiền công nợ, càng chờ càng không thấy đâu, để rồi về nhà ăn tết với 500k trong túi.</p><p>Sau khi tổng kết với số dư nợ gần 400tr mà không biết bao giờ tiền đó quay về được, vừa ngân hàng vừa lãi ngoài từ đầu năm cày hết việc này đến việc nọ để trả nợ đến giờ phút này bản thân em cảm thấy quá mệt mỏi, có nhiều tâm sự mà chẳng biết nói với ai nên tìm đến đây để chút hết tâm sự trong lòng rồi ngày mai bắt đầu ngày mới tiết tục cày để trả nợ.</p><p>Câu chuyện của em còn rất dài, nhưng thôi ngắn gọn để buông bỏ hết tâm sự trong lòng. Em cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của em</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13029268-13-6-2023.mp3" length="5837070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13029268</guid>
    <pubDate>Tue, 13 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>485</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-6-2023</itunes:title>
    <title>12-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LINH     Xin chào mọi người trong Tâm sự Buồn vui.   Không biết có ai như em không, đối với em đôi khi nhà không phải nơi để về. Đây là một câu chuyện rất dài, em sinh ra ở Sài Gòn nhưng lại rất ít khi về quê, 5 năm về được vài lần. Quê em ở miền Bắc nên truyền thống và cách giao tiếp cũng khác so với miền Nam, em thì bị ảnh hưởng giữa hai miền Nam, Bắc từ bố mẹ nên có tính cách khá thoải mái và tự do.   Bắt đầu khi lên cấp 2 thì bố với mẹ em ly dị, em phải lựa ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người trong Tâm sự Buồn vui.</p><p><br/></p><p>Không biết có ai như em không, đối với em đôi khi nhà không phải nơi để về. Đây là một câu chuyện rất dài, em sinh ra ở Sài Gòn nhưng lại rất ít khi về quê, 5 năm về được vài lần. Quê em ở miền Bắc nên truyền thống và cách giao tiếp cũng khác so với miền Nam, em thì bị ảnh hưởng giữa hai miền Nam, Bắc từ bố mẹ nên có tính cách khá thoải mái và tự do.</p><p><br/></p><p>Bắt đầu khi lên cấp 2 thì bố với mẹ em ly dị, em phải lựa chọn giữa việc ở với Bố và với Mẹ, em đã chọn mẹ vì lý do em muốn phụ mẹ nhiều hơn, bố em là đàn ông nên có thể tự chăm sóc bản thân.</p><p>Lúc đó mẹ em bán quần áo ở khu vực sinh viên ở nên việc làm ăn cũng tạm ổn, nhưng vài năm sau khu đó giải tỏa 2 lần và nhà em phải chuyển đi mấy lần, lúc đó thì mẹ em có tin em bé, nhưng em nghe mẹ bảo bố em không nhận em em là con bố (sau này thì bố vẫn chu cấp tiền học và vẫn hỏi thăm mua đồ cho em gái em bình thường, sau khi lên đại học thì bố em không còn lo tiền học vì đã có gia đình mới). Sau khi bị giải tỏa thì việc bán hàng rất khó khăn, em cũng cùng mẹ chiều ra dọn hàng tối về khuya, quần quật cùng mẹ bán hàng, lúc đó em cũng hay cãi lại mẹ vì những chuyện nhỏ.</p><p><br/></p><p>Nhưng vấn đề ở đây là tính tình mẹ em rất dễ cáu và khá bảo thủ nên đôi lúc mẹ em thường tức giận lên sẽ nói những lời khó nghe, em từ nhỏ vì những lời đó mà em tổn thương rất nhiều, đến bây giờ lớn lên mỗi lần mẹ em nói em như phản xạ tự nhiên mà tìm một lời phản bác lại rồi nói.</p><p>Em nhận ra điều này và đã cố gắng sửa, đến bây giờ mọi việc đã giảm đi, nhưng cho dù là mẹ em nói lời quan tâm hay nhắc nhở em, em đều cảm thấy buồn và chạnh lòng vì nhớ đến quá khứ, cũng vì điều này mà em vẫn nói với mẹ rằng em đã bị tổn thương tâm lý và cần mẹ giúp đỡ, mẹ em đã nói lại rằng: &quot;Mẹ làm gì mà con tổn thương, mẹ toàn lo lắng cho con, chăm sóc hầu hạ con từ nhỏ đến giờ mà nói mẹ vậy hả? Hả?&quot;. Dù vậy nhưng em vẫn tìm cách tự giải quyết những nỗi buồn của mình bằng cách ăn, đi dạo,...</p><p><br/></p><p>Đó cũng chưa phải tất cả, Hiện tại em đang học năm 1 của 1 trường Cao đẳng và đang rất cố gắng để có thể học tốt, bên cạnh đó tìm cách trau dồi kỹ năng cho ngành nghề tương lai mà em sẽ làm, điều này khá mất thời gian và cần người dẫn đường nên em đã tìm 1 mentor có thể chỉ con đường đúng đắn, cũng như cải tạo lại những môi trường em tiếp xúc là những kiến thức cần thiết để tiếp thu được càng nhiều càng tốt. Và em gặp một vấn đề nan giải, đó là thời gian của em có hạn, chỉ riêng việc học trên trường tầm 3h/ngày và buổi tối 8h bán hàng phụ mẹ đã khiến em bị stress.</p><p>Em thường xuyên ra chỗ bán từ 4h chiều đến 12h đêm về mới tắm, sau đó 6h dậy chuẩn bị đến 6h45 đưa em gái đi học. Em tìm đủ cách để nhắc nhở bản thân những công việc nhỏ hay quên đến những công việc lớn cần làm gấp và tìm những app nhắc nhở như báo thức, gg carlendar, gg keep, notion,... và thử rất nhiều cách nhưng chưa thực sự áp dụng được lâu dài.</p><p>Nhưng mỗi lần em nhắc đến thành tựu của bản thân sau những cố gắng thì nhận được lời nói như là đó là việc bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn, em cảm nhận như chính người nhà em không công nhận em vậy, người ngoài thì em không quan tâm, nhưng đến người nhà cũng vậy khiến em càng thêm đau lòng.</p><p>Mặc dù em đã lên kế hoạch chi tiết cho bản thân từ việc học Tiếng Anh 1h/ngày đến việc tập thể dục và học bài trên lớp cũng cần 2-3h, nhưng đến một lời động viên em cũng nhận được rất rất rất ít... Người ta nói áp lực tạo ra kim cương, nhưng em chính là quả trứng cần hơi ấm để phát triển, vì chính bản thân em đã có tự tin rằng em cố gắng với quyết tâm là có thể làm tốt hơn thế nữa.</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ có 1 chú hay qua nhà em (có thể là theo đuổi mẹ em, nên thường xuyên phụ giúp mẹ em nhiều thứ, và chú cũng là người miền Bắc), ban đầu chú bảo chú </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người trong Tâm sự Buồn vui.</p><p><br/></p><p>Không biết có ai như em không, đối với em đôi khi nhà không phải nơi để về. Đây là một câu chuyện rất dài, em sinh ra ở Sài Gòn nhưng lại rất ít khi về quê, 5 năm về được vài lần. Quê em ở miền Bắc nên truyền thống và cách giao tiếp cũng khác so với miền Nam, em thì bị ảnh hưởng giữa hai miền Nam, Bắc từ bố mẹ nên có tính cách khá thoải mái và tự do.</p><p><br/></p><p>Bắt đầu khi lên cấp 2 thì bố với mẹ em ly dị, em phải lựa chọn giữa việc ở với Bố và với Mẹ, em đã chọn mẹ vì lý do em muốn phụ mẹ nhiều hơn, bố em là đàn ông nên có thể tự chăm sóc bản thân.</p><p>Lúc đó mẹ em bán quần áo ở khu vực sinh viên ở nên việc làm ăn cũng tạm ổn, nhưng vài năm sau khu đó giải tỏa 2 lần và nhà em phải chuyển đi mấy lần, lúc đó thì mẹ em có tin em bé, nhưng em nghe mẹ bảo bố em không nhận em em là con bố (sau này thì bố vẫn chu cấp tiền học và vẫn hỏi thăm mua đồ cho em gái em bình thường, sau khi lên đại học thì bố em không còn lo tiền học vì đã có gia đình mới). Sau khi bị giải tỏa thì việc bán hàng rất khó khăn, em cũng cùng mẹ chiều ra dọn hàng tối về khuya, quần quật cùng mẹ bán hàng, lúc đó em cũng hay cãi lại mẹ vì những chuyện nhỏ.</p><p><br/></p><p>Nhưng vấn đề ở đây là tính tình mẹ em rất dễ cáu và khá bảo thủ nên đôi lúc mẹ em thường tức giận lên sẽ nói những lời khó nghe, em từ nhỏ vì những lời đó mà em tổn thương rất nhiều, đến bây giờ lớn lên mỗi lần mẹ em nói em như phản xạ tự nhiên mà tìm một lời phản bác lại rồi nói.</p><p>Em nhận ra điều này và đã cố gắng sửa, đến bây giờ mọi việc đã giảm đi, nhưng cho dù là mẹ em nói lời quan tâm hay nhắc nhở em, em đều cảm thấy buồn và chạnh lòng vì nhớ đến quá khứ, cũng vì điều này mà em vẫn nói với mẹ rằng em đã bị tổn thương tâm lý và cần mẹ giúp đỡ, mẹ em đã nói lại rằng: &quot;Mẹ làm gì mà con tổn thương, mẹ toàn lo lắng cho con, chăm sóc hầu hạ con từ nhỏ đến giờ mà nói mẹ vậy hả? Hả?&quot;. Dù vậy nhưng em vẫn tìm cách tự giải quyết những nỗi buồn của mình bằng cách ăn, đi dạo,...</p><p><br/></p><p>Đó cũng chưa phải tất cả, Hiện tại em đang học năm 1 của 1 trường Cao đẳng và đang rất cố gắng để có thể học tốt, bên cạnh đó tìm cách trau dồi kỹ năng cho ngành nghề tương lai mà em sẽ làm, điều này khá mất thời gian và cần người dẫn đường nên em đã tìm 1 mentor có thể chỉ con đường đúng đắn, cũng như cải tạo lại những môi trường em tiếp xúc là những kiến thức cần thiết để tiếp thu được càng nhiều càng tốt. Và em gặp một vấn đề nan giải, đó là thời gian của em có hạn, chỉ riêng việc học trên trường tầm 3h/ngày và buổi tối 8h bán hàng phụ mẹ đã khiến em bị stress.</p><p>Em thường xuyên ra chỗ bán từ 4h chiều đến 12h đêm về mới tắm, sau đó 6h dậy chuẩn bị đến 6h45 đưa em gái đi học. Em tìm đủ cách để nhắc nhở bản thân những công việc nhỏ hay quên đến những công việc lớn cần làm gấp và tìm những app nhắc nhở như báo thức, gg carlendar, gg keep, notion,... và thử rất nhiều cách nhưng chưa thực sự áp dụng được lâu dài.</p><p>Nhưng mỗi lần em nhắc đến thành tựu của bản thân sau những cố gắng thì nhận được lời nói như là đó là việc bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn, em cảm nhận như chính người nhà em không công nhận em vậy, người ngoài thì em không quan tâm, nhưng đến người nhà cũng vậy khiến em càng thêm đau lòng.</p><p>Mặc dù em đã lên kế hoạch chi tiết cho bản thân từ việc học Tiếng Anh 1h/ngày đến việc tập thể dục và học bài trên lớp cũng cần 2-3h, nhưng đến một lời động viên em cũng nhận được rất rất rất ít... Người ta nói áp lực tạo ra kim cương, nhưng em chính là quả trứng cần hơi ấm để phát triển, vì chính bản thân em đã có tự tin rằng em cố gắng với quyết tâm là có thể làm tốt hơn thế nữa.</p><p><br/></p><p>Đến bây giờ có 1 chú hay qua nhà em (có thể là theo đuổi mẹ em, nên thường xuyên phụ giúp mẹ em nhiều thứ, và chú cũng là người miền Bắc), ban đầu chú bảo chú </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13021744-12-6-2023.mp3" length="10288963" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13021744</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>856</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-6-2023</itunes:title>
    <title>9-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BEO     Hello mn em năm nay 19t cái tuổi mà các bạn của em còn đang đi hc em thì lại nghỉ học từ rất sớm năm em 13 tuổi do biến cố trong nhà em phải chuyển chỗ ở,và nghỉ học từ đó e khóc rất nhìu. Nghỉ hc được 2 năm e bắt đầu đi làm công vc đầu tiên của em là làm phục cho dì chỉ 50k/ngày lúc đó đối với em là nhìu em phụ GĐ trả tiền nhà 1 năm sau ba em bỏ đi chỉ còn có 2 mẹ con e phải làm rất nhiều để phụ mẹ ai cũng nói em ngu có nhiêu cũng đưa hêt cho mẹ ngta nói ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BEO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Hello mn em năm nay 19t cái tuổi mà các bạn của em còn đang đi hc em thì lại nghỉ học từ rất sớm năm em 13 tuổi do biến cố trong nhà em phải chuyển chỗ ở,và nghỉ học từ đó e khóc rất nhìu.</p><p>Nghỉ hc được 2 năm e bắt đầu đi làm công vc đầu tiên của em là làm phục cho dì chỉ 50k/ngày lúc đó đối với em là nhìu em phụ GĐ trả tiền nhà</p><p>1 năm sau ba em bỏ đi chỉ còn có 2 mẹ con e phải làm rất nhiều để phụ mẹ ai cũng nói em ngu có nhiêu cũng đưa hêt cho mẹ</p><p>ngta nói vậy cũng có lý do em có 1 người a trai lớn hơn e 4t a trai thì k ở cùng lâu lâu lại thăm mẹ thì cái gì cũng a mày cái đt đầu tiên e mua tặng mẹ,mẹ cũng đem cho anh mấy thág sau e lại mua cho mẹ 1 cái đt mẹ cũng đem cho anh.</p><p>Em k có giận mẹ,em biết mẹ làm vậy là có lý do của mẹ</p><p>1 năm sau đó mẹ lấy chồng khác e phải đi làm 1 mình tự làm tự ăn.....sau khoảng thời em có quen 1 bn cùng quê quen đc 2 tháng thì tết e về quê sẵn qua nhà bn ấy chơi tết rồi nch 2 đứa yêu nhau cho 2 bên</p><p>em với bn ấy nói lên sg tụi con sẽ làm rồi cưới....</p><p>qua tết 2 đứa e lên lại sg làm và ở chung e thì đi làm bn ấy thi ở nhà nấu cơm dọn dẹp ban đầu bn ấy rất đc nhưng ở chug với nhau đc nửa năm thì bn ấy k chịu đi làm gì hết nhà cửa thì k lau k dọn gì hết e phải tự làm có lúc e bực quá e chửi bn ấy 2 đứa cãi nhau ùm trời hết...e có đề cập với bn ấy về chuyện đi làm bn ấy cũng ừ ừ cho xong.</p><p>thời gian trôi qua cũng đc 1 năm e có đề cập lại chiện đi làm bn áy lại kiếm cớ cãi nhau em cũng k thích nên e im....</p><p>mấy ngày gần đây e có nói về chiện đó 1 lần nữa bn ấy nói thôi để hết tháng t về với mẹ t...</p><p>Em viết đoi lời tâm sự tới mn mong mn cho e lời khuyên e nên tiếp tục hay dừng cảm ơn mn đã đọc</p><p>Chúc mn buổi tối vui vẻ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BEO<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Hello mn em năm nay 19t cái tuổi mà các bạn của em còn đang đi hc em thì lại nghỉ học từ rất sớm năm em 13 tuổi do biến cố trong nhà em phải chuyển chỗ ở,và nghỉ học từ đó e khóc rất nhìu.</p><p>Nghỉ hc được 2 năm e bắt đầu đi làm công vc đầu tiên của em là làm phục cho dì chỉ 50k/ngày lúc đó đối với em là nhìu em phụ GĐ trả tiền nhà</p><p>1 năm sau ba em bỏ đi chỉ còn có 2 mẹ con e phải làm rất nhiều để phụ mẹ ai cũng nói em ngu có nhiêu cũng đưa hêt cho mẹ</p><p>ngta nói vậy cũng có lý do em có 1 người a trai lớn hơn e 4t a trai thì k ở cùng lâu lâu lại thăm mẹ thì cái gì cũng a mày cái đt đầu tiên e mua tặng mẹ,mẹ cũng đem cho anh mấy thág sau e lại mua cho mẹ 1 cái đt mẹ cũng đem cho anh.</p><p>Em k có giận mẹ,em biết mẹ làm vậy là có lý do của mẹ</p><p>1 năm sau đó mẹ lấy chồng khác e phải đi làm 1 mình tự làm tự ăn.....sau khoảng thời em có quen 1 bn cùng quê quen đc 2 tháng thì tết e về quê sẵn qua nhà bn ấy chơi tết rồi nch 2 đứa yêu nhau cho 2 bên</p><p>em với bn ấy nói lên sg tụi con sẽ làm rồi cưới....</p><p>qua tết 2 đứa e lên lại sg làm và ở chung e thì đi làm bn ấy thi ở nhà nấu cơm dọn dẹp ban đầu bn ấy rất đc nhưng ở chug với nhau đc nửa năm thì bn ấy k chịu đi làm gì hết nhà cửa thì k lau k dọn gì hết e phải tự làm có lúc e bực quá e chửi bn ấy 2 đứa cãi nhau ùm trời hết...e có đề cập với bn ấy về chuyện đi làm bn ấy cũng ừ ừ cho xong.</p><p>thời gian trôi qua cũng đc 1 năm e có đề cập lại chiện đi làm bn áy lại kiếm cớ cãi nhau em cũng k thích nên e im....</p><p>mấy ngày gần đây e có nói về chiện đó 1 lần nữa bn ấy nói thôi để hết tháng t về với mẹ t...</p><p>Em viết đoi lời tâm sự tới mn mong mn cho e lời khuyên e nên tiếp tục hay dừng cảm ơn mn đã đọc</p><p>Chúc mn buổi tối vui vẻ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13006861-9-6-2023.mp3" length="7221052" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13006861</guid>
    <pubDate>Fri, 09 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>600</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-6-2023</itunes:title>
    <title>8-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MYSISTER 1003   Em chào thầy 5 và chào tất cả mọi người đang đọc bài viết của em ạ   Em 24 tuổi, là con cả trong một gia đình bình thường, và đã lập gia đình được 2 năm rồi ạ, chuyện không có gì cho tới khi đứa em gái ruột 16 tuổi của em kể cho em nghe về dự định bỏ nhà ra ở riêng của nó.   Bố em là người hiền lành, chăm lo cho gia đình rất rất tốt, ngược lại bố - mẹ là người cọc cằn hay nổi cáu, xung quanh ai cũng bảo rằng mẹ em khó nết, ví dụ: vì một chuyện nhỏ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MYSISTER 1003<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy 5 và chào tất cả mọi người đang đọc bài viết của em ạ</p><p><br/></p><p>Em 24 tuổi, là con cả trong một gia đình bình thường, và đã lập gia đình được 2 năm rồi ạ, chuyện không có gì cho tới khi đứa em gái ruột 16 tuổi của em kể cho em nghe về dự định bỏ nhà ra ở riêng của nó.</p><p><br/></p><p>Bố em là người hiền lành, chăm lo cho gia đình rất rất tốt, ngược lại bố - mẹ là người cọc cằn hay nổi cáu, xung quanh ai cũng bảo rằng mẹ em khó nết, ví dụ: vì một chuyện nhỏ như: “có rau muống và rau dền và mẹ em muốn trưa nay ăn rau muống và con em của em nấu nhầm rau dền và kết quả mẹ em chửi nó tới tấp (chửi ngu, nói làm rau như này rồi còn làm như kia, mắt không biết để đâu,..) có khi điên còn đánh đập “</p><p><br/></p><p>Em tự nghĩ em là người rất thương bố mẹ, em biết mẹ em như vậy nhưng em chưa bao giờ nghĩ em sẽ bỏ nhà ra đi, vì em thương bố mẹ sợ bố mẹ buồn, nhưng tích cách con em của em lại khác, nó ngầm ngầm và giờ nó nói ra quyết như thế. Hồi xưa em từng bị những câu từ của mẹ chửi xuất ngày tới mức em muốn tự t* :(((( Nên em cũng rất hiểu cảm giác đau đầu của nó.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe nó kể, em cũng không khuyên nó gì, em chỉ hỏi nó suy nghĩ kĩ chưa, mới 16 tuổi ra đường sẽ khổ sở lắm, rồi sau này về nhìn mặt rồi ăn nói với bố mẹ ra sao..</p><p><br/></p><p>Em không biết khi bố mẹ biết nó bỏ nhà đi sẽ như thế nào nữa, nó còn nhỏ em cũng sợ để cho nó đi nó sẽ bị lừa, bị hại, ..</p><p><br/></p><p>Vì câu chuyện của nó làm cảm xúc bây giờ của em tệ quá, nên em muốn kể ra để thầy và mọi người có thể cho em cảm nghĩ về câu chuyện này.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MYSISTER 1003<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy 5 và chào tất cả mọi người đang đọc bài viết của em ạ</p><p><br/></p><p>Em 24 tuổi, là con cả trong một gia đình bình thường, và đã lập gia đình được 2 năm rồi ạ, chuyện không có gì cho tới khi đứa em gái ruột 16 tuổi của em kể cho em nghe về dự định bỏ nhà ra ở riêng của nó.</p><p><br/></p><p>Bố em là người hiền lành, chăm lo cho gia đình rất rất tốt, ngược lại bố - mẹ là người cọc cằn hay nổi cáu, xung quanh ai cũng bảo rằng mẹ em khó nết, ví dụ: vì một chuyện nhỏ như: “có rau muống và rau dền và mẹ em muốn trưa nay ăn rau muống và con em của em nấu nhầm rau dền và kết quả mẹ em chửi nó tới tấp (chửi ngu, nói làm rau như này rồi còn làm như kia, mắt không biết để đâu,..) có khi điên còn đánh đập “</p><p><br/></p><p>Em tự nghĩ em là người rất thương bố mẹ, em biết mẹ em như vậy nhưng em chưa bao giờ nghĩ em sẽ bỏ nhà ra đi, vì em thương bố mẹ sợ bố mẹ buồn, nhưng tích cách con em của em lại khác, nó ngầm ngầm và giờ nó nói ra quyết như thế. Hồi xưa em từng bị những câu từ của mẹ chửi xuất ngày tới mức em muốn tự t* :(((( Nên em cũng rất hiểu cảm giác đau đầu của nó.</p><p><br/></p><p>Sau khi nghe nó kể, em cũng không khuyên nó gì, em chỉ hỏi nó suy nghĩ kĩ chưa, mới 16 tuổi ra đường sẽ khổ sở lắm, rồi sau này về nhìn mặt rồi ăn nói với bố mẹ ra sao..</p><p><br/></p><p>Em không biết khi bố mẹ biết nó bỏ nhà đi sẽ như thế nào nữa, nó còn nhỏ em cũng sợ để cho nó đi nó sẽ bị lừa, bị hại, ..</p><p><br/></p><p>Vì câu chuyện của nó làm cảm xúc bây giờ của em tệ quá, nên em muốn kể ra để thầy và mọi người có thể cho em cảm nghĩ về câu chuyện này.</p><p><br/></p><p>Cảm ơn thầy và mọi người đã đọc tâm sự của em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/13001221-8-6-2023.mp3" length="6479367" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-13001221</guid>
    <pubDate>Thu, 08 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>538</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-6-2023</itunes:title>
    <title>7-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: MARIA   Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay. Xin phép e không xưng tên ạ.   Đã nhiều lần e muốn viết tâm sự của mình lên đây, nhưng e rất ngại chia sẻ và cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng hôm nay e lấy can đảm , muốn tâm sự và nghe lời khuyên từ " gia đình web5ngay " mình.   E hiện tại là 1 người suy nghĩ tiêu cực, cảm thấy thất bại và cô đơn. E biết là e đang tiêu cực, nhưng hiện tai e k biết phải làm sao mới có thể tích cực trở lại. Làm sao để bắt đầ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARIA<br/></b><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay.</p><p>Xin phép e không xưng tên ạ.</p><p><br/></p><p>Đã nhiều lần e muốn viết tâm sự của mình lên đây, nhưng e rất ngại chia sẻ và cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng hôm nay e lấy can đảm , muốn tâm sự và nghe lời khuyên từ &quot; gia đình web5ngay &quot; mình.</p><p><br/></p><p>E hiện tại là 1 người suy nghĩ tiêu cực, cảm thấy thất bại và cô đơn. E biết là e đang tiêu cực, nhưng hiện tai e k biết phải làm sao mới có thể tích cực trở lại. Làm sao để bắt đầu 1 cuộc sống mới.</p><p><br/></p><p>E cô đơn và thất bại ( có lẽ chỉ là do e tiêu cực nên nghĩ rằng là thất bại thôi ) .</p><p>E thấy mình thất bại vì e đã 27 tuổi nhưng k có được gì trong tay.</p><p>E học hành k tử tế nên năm đầu đại học e có bầu rồi nghỉ học kết hôn luôn. Mỗi khi gặp điều gì khó khăn trong cuộc sống e đều nghĩ tất cả mọi chuyện tồi tệ như thế này đều là do sai lầm của quá khứ.</p><p>Hiện tại e đang chán nản và tiêu cực :</p><p>E và chồng rất hay cãi cọ nhau vì những điều nhỏ nhặt. E cảm thấy chúng em ngày càng xa cách nhau.</p><p>E cảm thấy bố mẹ ruột của e cũng buồn vì e nhiều do so với bạn bè trang lứa có lẽ e là kém cỏi nhất.</p><p>E cảm giác e cũng k phải là 1 người mẹ tốt khi cảm giác k giáo dục tốt cho con của mình.</p><p>E không có kinh tế tốt, trước đây ở quê ( quê e ở miền bắc ) 2 vợ chồng lương cũng chỉ đủ chi tiêu, nên khi bố mẹ chồng đi nước ngoài vì nợ nần e cũng quyết định vào sài gòn làm ăn. Hiện tại e và chồng vẫn làm thuê cho cô chú e, chưa ra buôn bán riêng. Gia đình 4 người ở 1 thành phố lớn, dù lương cũng ổn định nhưng chi phí lớn nên cũng k dư dả được bao nhiêu. E cảm thấy áp lực về kinh tế rất nhiều.</p><p>Mọi người có tin không? Hiện tại e k có 1 người bạn nào cả ..........</p><p><br/></p><p>E không hiểu mình là ai và mình muốn gì trong cuộc sống này nữa.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Đó gần như là mọi thứ đang chạy trong đầu e. E muốn thay đổi mọi thứ, e phải làm sao bây giờ ạ????</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc đến cuối dòng tâm sự lộn xộn này, cảm ơn web5ngay đã tạo ra tâm sự buồn vui !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: MARIA<br/></b><br/></p><p>Chào thầy Năm và đại gia đình web5ngay.</p><p>Xin phép e không xưng tên ạ.</p><p><br/></p><p>Đã nhiều lần e muốn viết tâm sự của mình lên đây, nhưng e rất ngại chia sẻ và cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng hôm nay e lấy can đảm , muốn tâm sự và nghe lời khuyên từ &quot; gia đình web5ngay &quot; mình.</p><p><br/></p><p>E hiện tại là 1 người suy nghĩ tiêu cực, cảm thấy thất bại và cô đơn. E biết là e đang tiêu cực, nhưng hiện tai e k biết phải làm sao mới có thể tích cực trở lại. Làm sao để bắt đầu 1 cuộc sống mới.</p><p><br/></p><p>E cô đơn và thất bại ( có lẽ chỉ là do e tiêu cực nên nghĩ rằng là thất bại thôi ) .</p><p>E thấy mình thất bại vì e đã 27 tuổi nhưng k có được gì trong tay.</p><p>E học hành k tử tế nên năm đầu đại học e có bầu rồi nghỉ học kết hôn luôn. Mỗi khi gặp điều gì khó khăn trong cuộc sống e đều nghĩ tất cả mọi chuyện tồi tệ như thế này đều là do sai lầm của quá khứ.</p><p>Hiện tại e đang chán nản và tiêu cực :</p><p>E và chồng rất hay cãi cọ nhau vì những điều nhỏ nhặt. E cảm thấy chúng em ngày càng xa cách nhau.</p><p>E cảm thấy bố mẹ ruột của e cũng buồn vì e nhiều do so với bạn bè trang lứa có lẽ e là kém cỏi nhất.</p><p>E cảm giác e cũng k phải là 1 người mẹ tốt khi cảm giác k giáo dục tốt cho con của mình.</p><p>E không có kinh tế tốt, trước đây ở quê ( quê e ở miền bắc ) 2 vợ chồng lương cũng chỉ đủ chi tiêu, nên khi bố mẹ chồng đi nước ngoài vì nợ nần e cũng quyết định vào sài gòn làm ăn. Hiện tại e và chồng vẫn làm thuê cho cô chú e, chưa ra buôn bán riêng. Gia đình 4 người ở 1 thành phố lớn, dù lương cũng ổn định nhưng chi phí lớn nên cũng k dư dả được bao nhiêu. E cảm thấy áp lực về kinh tế rất nhiều.</p><p>Mọi người có tin không? Hiện tại e k có 1 người bạn nào cả ..........</p><p><br/></p><p>E không hiểu mình là ai và mình muốn gì trong cuộc sống này nữa.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Đó gần như là mọi thứ đang chạy trong đầu e. E muốn thay đổi mọi thứ, e phải làm sao bây giờ ạ????</p><p><br/></p><p>Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc đến cuối dòng tâm sự lộn xộn này, cảm ơn web5ngay đã tạo ra tâm sự buồn vui !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12994358-7-6-2023.mp3" length="9241032" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12994358</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>768</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-6-2023</itunes:title>
    <title>6-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: XIN PHÉP GIẤU TÊN   Kính chào Thầy Năm và xin chào mọi người trong đại gia đình Web5ngay. Em năm nay 22 tuổi và đang là sinh viên Y khoa đang theo học năm thứ 4 tại 1 trường đại học y. Biết đến Web5ngay 5 năm nay, từng bài giảng và cả những tập tri kỉ cảm xúc em đều xem không xót bài nào. Em xin được phép kể câu chuyện của bản thân mình. Khủng hoảng một phần tư cuộc đời chắc nhiều anh chị ở đây cũng đã từng trải qua. Và em hiện tại cũng đang đối mặt với cuộc cũng ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3606949092866895/?__cft__[0]=AZWYAx1FzXdcGnRrdU_EHBf-B0juArhYreWAOZpJn-lltCTwtwJags6V_klOeM7XHUMI4c1T8Ol-nA7YMtBveZShvmaGmZxGtL40qvAlZJxn3QagKXhzz6l80rQvmj1Rtz0Y9C8MFSVTnONsFon7tom9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: XIN PHÉP GIẤU TÊN</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm và xin chào mọi người trong đại gia đình Web5ngay.</p><p>Em năm nay 22 tuổi và đang là sinh viên Y khoa đang theo học năm thứ 4 tại 1 trường đại học y.</p><p>Biết đến Web5ngay 5 năm nay, từng bài giảng và cả những tập tri kỉ cảm xúc em đều xem không xót bài nào. Em xin được phép kể câu chuyện của bản thân mình.</p><p>Khủng hoảng một phần tư cuộc đời chắc nhiều anh chị ở đây cũng đã từng trải qua. Và em hiện tại cũng đang đối mặt với cuộc cũng hoảng này.</p><p>Em sinh ra trong một gia đình vốn không mấy khá giả ở một thị xã nhỏ. Má em buôn bán nhỏ ở chợ phụ từng bữa ăn trong gia đình. Ba thì là trụ cột chính, quanh năm quần quật với rẫy rừng. Thu nhập tuy chỉ hơi trên mức đủ sống nhưng may mắn là ba má em rất quan tâm tới vấn đề giáo dục cho con cái.</p><p>Em có một đứa em gái nhỏ hơn em 1 tuổi, cả 2 anh em từ nhỏ đã được ba má rèn dũa về vấn đề học tập nên từ bé đến tận cấp 3 cả 2 anh em luôn là những học sinh có thành tích tốt. Có lực học, lại là con cả trong nhà nên bậc phụ huynh luôn kì vọng em sẽ theo học ở 1 trường đại học tốt. Và sau kì thi trung học phổ thông quốc gia thì em cũng đã đậu vào chuyên ngành Y khoa tại trường đại học mà em mong muốn. Tuy nhiên đây cũng chính là lúc gia đình em xảy ra biến cố.</p><p>Gia đình em làm ăn thua lỗ. Số tiền nợ ban đầu là vài trăm triệu bắt đầu lớn dần và tới thời điểm em đang viết những dòng này thì con số đó đã trên 1 tỉ. Số tiền nợ khủng khiếp đó gần như khiến ba mẹ em kiệt quệt. Mỗi năm ngoài việc nai lưng làm để nuôi 2 đứa con học đại học (em vào đại học thì ngay năm sau em gái của em cũng đậu y khoa ở 1 trường khác) thì vừa phải gồng gánh khoản nợ khổng lồ.</p><p>Ba má trước đây vốn hòa thuận thì nay xuất hiện nhiều cãi vã và thậm chí là động tay động chân. Không khí trong gia đình lúc nào cũng căng thẳng. Nhà là nơi để những người con trở về sum vầy nhưng với em, mỗi lần tết đến, được về nhà, gia đình hạnh phúc trước đây của mình chỉ có sự căng thẳng, bất lực và buồn bã.</p><p>Cả ba và má năm nay đều đã ngoài U60. Các căn bệnh về lão hóa đã bắt kịp họ. Nhưng một người thì vẫn thức khuya dậy sớm để chở từng túi hàng lên chợ bán, một người thì quanh năm vẫn làm những công việc nặng nhọc một mình vì không dám bỏ tiền ra để thuê nhân công. Cái độ tuổi mà đáng ra 2 người đã phải được “về hưu”, được nghỉ ngơi, được đi du lịch đây đó, được “rảnh” để quan tâm đến sức khỏe của bản thân hơn. Thì nay cả 2 người đều phải gồng mình bương chải để nuôi dưỡng cho ước mơ của 2 đứa con.</p><p>Biết hoàn cảnh của mình như vậy nên từ năm nhất em đã bắt đầu đi làm thêm để đỡ phần nào chi phí sinh hoạt. Tuy nhiên đến những năm sau khi mà chương trình học ngày càng một dày đặt, các buổi thực tập lâm sàng,trực gác ở bệnh viện ngày một nhiều và những kì thi liên tục thì em khó có thể đi làm thêm nữa. Không thể phụ giúp ba mẹ trong giai đoạn vô cùng khó khắn này khiến em ngày càng có nhiều suy tư và suy nghĩ nản chí hơn.</p><p>Hiện tại em đang học năm tư. Trong khi bạn bè cùng trang lứa khi còn học cấp 3. Những đứa học tệ bỏ học thì bây giờ đã kiếm được hàng chục triệu 1 tháng để nuôi sống bản thân và gia đình, những đứa bạn khác thì học với chương trình 4 năm cũng sắp tốt nghiệp và có công việc làm. Thậm chí nếu em có ra trường thì với mức lương cho nhân viên Y tế của nước ta hiện cũng là quá bèo cho thời gian và công sức mình bỏ ra. Mỗi lần về nhà gặp bạn bè, em không còn hãnh diện vì mình là một sinh viên Y khoa nhiều như trước mà thay vào đó là cảm giác chạnh lòng.</p><p>2 năm nữa là tốt nghiệp, nghe thì có vẻ không quá dài. Nhưng đó là 2 năm</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3606949092866895/?__cft__[0]=AZWYAx1FzXdcGnRrdU_EHBf-B0juArhYreWAOZpJn-lltCTwtwJags6V_klOeM7XHUMI4c1T8Ol-nA7YMtBveZShvmaGmZxGtL40qvAlZJxn3QagKXhzz6l80rQvmj1Rtz0Y9C8MFSVTnONsFon7tom9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: XIN PHÉP GIẤU TÊN</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Kính chào Thầy Năm và xin chào mọi người trong đại gia đình Web5ngay.</p><p>Em năm nay 22 tuổi và đang là sinh viên Y khoa đang theo học năm thứ 4 tại 1 trường đại học y.</p><p>Biết đến Web5ngay 5 năm nay, từng bài giảng và cả những tập tri kỉ cảm xúc em đều xem không xót bài nào. Em xin được phép kể câu chuyện của bản thân mình.</p><p>Khủng hoảng một phần tư cuộc đời chắc nhiều anh chị ở đây cũng đã từng trải qua. Và em hiện tại cũng đang đối mặt với cuộc cũng hoảng này.</p><p>Em sinh ra trong một gia đình vốn không mấy khá giả ở một thị xã nhỏ. Má em buôn bán nhỏ ở chợ phụ từng bữa ăn trong gia đình. Ba thì là trụ cột chính, quanh năm quần quật với rẫy rừng. Thu nhập tuy chỉ hơi trên mức đủ sống nhưng may mắn là ba má em rất quan tâm tới vấn đề giáo dục cho con cái.</p><p>Em có một đứa em gái nhỏ hơn em 1 tuổi, cả 2 anh em từ nhỏ đã được ba má rèn dũa về vấn đề học tập nên từ bé đến tận cấp 3 cả 2 anh em luôn là những học sinh có thành tích tốt. Có lực học, lại là con cả trong nhà nên bậc phụ huynh luôn kì vọng em sẽ theo học ở 1 trường đại học tốt. Và sau kì thi trung học phổ thông quốc gia thì em cũng đã đậu vào chuyên ngành Y khoa tại trường đại học mà em mong muốn. Tuy nhiên đây cũng chính là lúc gia đình em xảy ra biến cố.</p><p>Gia đình em làm ăn thua lỗ. Số tiền nợ ban đầu là vài trăm triệu bắt đầu lớn dần và tới thời điểm em đang viết những dòng này thì con số đó đã trên 1 tỉ. Số tiền nợ khủng khiếp đó gần như khiến ba mẹ em kiệt quệt. Mỗi năm ngoài việc nai lưng làm để nuôi 2 đứa con học đại học (em vào đại học thì ngay năm sau em gái của em cũng đậu y khoa ở 1 trường khác) thì vừa phải gồng gánh khoản nợ khổng lồ.</p><p>Ba má trước đây vốn hòa thuận thì nay xuất hiện nhiều cãi vã và thậm chí là động tay động chân. Không khí trong gia đình lúc nào cũng căng thẳng. Nhà là nơi để những người con trở về sum vầy nhưng với em, mỗi lần tết đến, được về nhà, gia đình hạnh phúc trước đây của mình chỉ có sự căng thẳng, bất lực và buồn bã.</p><p>Cả ba và má năm nay đều đã ngoài U60. Các căn bệnh về lão hóa đã bắt kịp họ. Nhưng một người thì vẫn thức khuya dậy sớm để chở từng túi hàng lên chợ bán, một người thì quanh năm vẫn làm những công việc nặng nhọc một mình vì không dám bỏ tiền ra để thuê nhân công. Cái độ tuổi mà đáng ra 2 người đã phải được “về hưu”, được nghỉ ngơi, được đi du lịch đây đó, được “rảnh” để quan tâm đến sức khỏe của bản thân hơn. Thì nay cả 2 người đều phải gồng mình bương chải để nuôi dưỡng cho ước mơ của 2 đứa con.</p><p>Biết hoàn cảnh của mình như vậy nên từ năm nhất em đã bắt đầu đi làm thêm để đỡ phần nào chi phí sinh hoạt. Tuy nhiên đến những năm sau khi mà chương trình học ngày càng một dày đặt, các buổi thực tập lâm sàng,trực gác ở bệnh viện ngày một nhiều và những kì thi liên tục thì em khó có thể đi làm thêm nữa. Không thể phụ giúp ba mẹ trong giai đoạn vô cùng khó khắn này khiến em ngày càng có nhiều suy tư và suy nghĩ nản chí hơn.</p><p>Hiện tại em đang học năm tư. Trong khi bạn bè cùng trang lứa khi còn học cấp 3. Những đứa học tệ bỏ học thì bây giờ đã kiếm được hàng chục triệu 1 tháng để nuôi sống bản thân và gia đình, những đứa bạn khác thì học với chương trình 4 năm cũng sắp tốt nghiệp và có công việc làm. Thậm chí nếu em có ra trường thì với mức lương cho nhân viên Y tế của nước ta hiện cũng là quá bèo cho thời gian và công sức mình bỏ ra. Mỗi lần về nhà gặp bạn bè, em không còn hãnh diện vì mình là một sinh viên Y khoa nhiều như trước mà thay vào đó là cảm giác chạnh lòng.</p><p>2 năm nữa là tốt nghiệp, nghe thì có vẻ không quá dài. Nhưng đó là 2 năm</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12986868-6-6-2023.mp3" length="8110348" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12986868</guid>
    <pubDate>Tue, 06 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>674</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-6-2023</itunes:title>
    <title>5-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGHĨA Tử tế  Xin chào Thầy và mọi người. Mình năm nay 26 tuổi, vào đời từ năm 17 tuổi và đã có gia đình riêng. Trải qua nhiều biến cố trong cuộc đời, từ gia đình, bản thân, bị bỏ rơi.. gần như mọi cảm xúc trên đời mình đã nếm đủ. Nhưng chỉ một cảm giác duy nhất mà mình không vượt qua được và ám ảnh mình mỗi ngày. Đó là cách mọi người nhìn nhận về sự tử tế. Việc mọi người nhìn tờ giấy trắng họ sẽ thấy chấm đen đầu tiên, hay ngược lại đã là cái gì đó luôn ám ảnh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGHĨA</p><p><b>Tử tế </b></p><p>Xin chào Thầy và mọi người. Mình năm nay 26 tuổi, vào đời từ năm 17 tuổi và đã có gia đình riêng. Trải qua nhiều biến cố trong cuộc đời, từ gia đình, bản thân, bị bỏ rơi.. gần như mọi cảm xúc trên đời mình đã nếm đủ. Nhưng chỉ một cảm giác duy nhất mà mình không vượt qua được và ám ảnh mình mỗi ngày. Đó là cách mọi người nhìn nhận về sự tử tế.</p><p>Việc mọi người nhìn tờ giấy trắng họ sẽ thấy chấm đen đầu tiên, hay ngược lại đã là cái gì đó luôn ám ảnh mình. Mình luôn cố trở thành người tử tế, nhưng dần dân mọi người xung quanh chỉ chăm chăm vào những cái sai bé nhất của mình. Những chuyện bé đến mức ngoài XH kia chẳng ai buồn nói về người khác.</p><p>Và mình bị cô lập bởi chính nỗi buồn đó. Cô đơn đến mức nhiều đêm nhấm nhấp cảm xúc đó đến sáng. Rồi lại vui vẻ như chẳng có gì.</p><p>Mình cũng đã nghe các podcast của thầy về sự hy sinh cho đi và không mưu cầu.</p><p>Nhưng cuối cùng, mình không vượt qua được. Vì sao những người không ra gì luôn được những con người đó nhìn thấy điểm tốt 1 cách thường xuyên? Mình bị đơn trên chính cảm xúc đó.</p><p>Còn nếu dừng cho đi, mình sẽ không còn giá trị gì nữa, phải không?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGHĨA</p><p><b>Tử tế </b></p><p>Xin chào Thầy và mọi người. Mình năm nay 26 tuổi, vào đời từ năm 17 tuổi và đã có gia đình riêng. Trải qua nhiều biến cố trong cuộc đời, từ gia đình, bản thân, bị bỏ rơi.. gần như mọi cảm xúc trên đời mình đã nếm đủ. Nhưng chỉ một cảm giác duy nhất mà mình không vượt qua được và ám ảnh mình mỗi ngày. Đó là cách mọi người nhìn nhận về sự tử tế.</p><p>Việc mọi người nhìn tờ giấy trắng họ sẽ thấy chấm đen đầu tiên, hay ngược lại đã là cái gì đó luôn ám ảnh mình. Mình luôn cố trở thành người tử tế, nhưng dần dân mọi người xung quanh chỉ chăm chăm vào những cái sai bé nhất của mình. Những chuyện bé đến mức ngoài XH kia chẳng ai buồn nói về người khác.</p><p>Và mình bị cô lập bởi chính nỗi buồn đó. Cô đơn đến mức nhiều đêm nhấm nhấp cảm xúc đó đến sáng. Rồi lại vui vẻ như chẳng có gì.</p><p>Mình cũng đã nghe các podcast của thầy về sự hy sinh cho đi và không mưu cầu.</p><p>Nhưng cuối cùng, mình không vượt qua được. Vì sao những người không ra gì luôn được những con người đó nhìn thấy điểm tốt 1 cách thường xuyên? Mình bị đơn trên chính cảm xúc đó.</p><p>Còn nếu dừng cho đi, mình sẽ không còn giá trị gì nữa, phải không?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12978873-5-6-2023.mp3" length="7331377" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12978873</guid>
    <pubDate>Mon, 05 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>609</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-6-2023</itunes:title>
    <title>2-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KHÔNG BIẾT THẾ NÀO MÀ LẦN   ĐẦU TIÊN EM XIN CHÀO THẦY VÀ MỌI NGƯỜI     Em năm này 23 tuổi    Em xin chia sẻ ngắn gọn về gia đình em Gia đình em là một gia đình cơ bản mẹ làm công nhân bố làm thợ xây.cuộc sống gia đình khá chắt chiu vì có một khoản nợ nhỏ trên đầu vì vậy lên em quết định đi Nhật3 năm  để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ     Cho đến tháng 3 năm ngoái gia đình em có một biến cố là bố em.    Đã chơi cờ bạc bị thua tiền và số tiền đó quá lớn khiế...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KHÔNG BIẾT THẾ NÀO MÀ LẦN</p><p><br/></p><p>ĐẦU TIÊN EM XIN CHÀO THẦY VÀ MỌI NGƯỜI </p><p><br/><br/></p><p>Em năm này 23 tuổi</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chia sẻ ngắn gọn về gia đình em</p><p>Gia đình em là một gia đình cơ bản mẹ làm công nhân bố làm thợ xây.cuộc sống gia đình khá chắt chiu vì có một khoản nợ nhỏ trên đầu vì vậy lên em quết định đi Nhật3 năm  để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ </p><p><br/><br/></p><p>Cho đến tháng 3 năm ngoái gia đình em có một biến cố là bố em.</p><p><br/><br/></p><p>Đã chơi cờ bạc bị thua tiền và số tiền đó quá lớn khiến bố em đã bán một miếng đất bên nội và một nửa miếng đất gia đình đang sống hiện tại</p><p><br/><br/></p><p>Việc này như một “giọt nước tràn ly” và mẹ em đã quyết định ly hôn</p><p><br/><br/></p><p>Cuối năm nay em về Việt Nam và em đang cố gắng từng ngày để khi nào về kinh doanh vừa được ở bên cạnh mẹ vừa có thể phát triển bản thân, sự tự kỷ luật bản thân đã giúp em hàng ngày sáng đi làm tối về dành thời gian để học cho đến khuya </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng đáng nói nhất lại chính là bản thân em</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm thấy càng ngày càng giống bố của mình một người Gia trưởng,không có trách nhiệm với gia đình,đánh vợ chửi con </p><p><br/><br/></p><p>Dù có cố gắng đến mức nào đi nữa em lại càng cảm thấy em giống như một phiên bản khác của bố mình,điều này đã làm em trăn trở xuốt nhiều đêm </p><p>Em cũng đã thử rất nhiều cách nhưng đều thất bại toàn tập </p><p>Thật sự mà nói em không muốn giống bố em một chút nào em không muốn vợ con mình sau này phải khổ,em khổ cũng được không sao hết</p><p><br/><br/></p><p>Những câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu:</p><p>-Liệu sau này mình có trở thành một phiên bản giống bố mình không???</p><p>-Liệu sau này mình có bị  giống ba của mình không???</p><p>-Sau này công việc của mình có tốt để lo cho vợ cho con không???</p><p>-Bao giờ mình mới xây được nhà để mẹ mình không phải ở nhà thuê nữa???</p><p>V…vvvv</p><p><br/><br/></p><p>Lời kết:</p><p>chuyện này cũng khó tâm sự với ai.chắc tại cũng chẳng có ai để tâm sự lên em viết vài dòng như vậy để chia sẻ giải tỏa nỗi lòng sau bao năm kìm nén</p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người</p><p>Mãi iu &lt;33333</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KHÔNG BIẾT THẾ NÀO MÀ LẦN</p><p><br/></p><p>ĐẦU TIÊN EM XIN CHÀO THẦY VÀ MỌI NGƯỜI </p><p><br/><br/></p><p>Em năm này 23 tuổi</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chia sẻ ngắn gọn về gia đình em</p><p>Gia đình em là một gia đình cơ bản mẹ làm công nhân bố làm thợ xây.cuộc sống gia đình khá chắt chiu vì có một khoản nợ nhỏ trên đầu vì vậy lên em quết định đi Nhật3 năm  để kiếm tiền phụ giúp bố mẹ </p><p><br/><br/></p><p>Cho đến tháng 3 năm ngoái gia đình em có một biến cố là bố em.</p><p><br/><br/></p><p>Đã chơi cờ bạc bị thua tiền và số tiền đó quá lớn khiến bố em đã bán một miếng đất bên nội và một nửa miếng đất gia đình đang sống hiện tại</p><p><br/><br/></p><p>Việc này như một “giọt nước tràn ly” và mẹ em đã quyết định ly hôn</p><p><br/><br/></p><p>Cuối năm nay em về Việt Nam và em đang cố gắng từng ngày để khi nào về kinh doanh vừa được ở bên cạnh mẹ vừa có thể phát triển bản thân, sự tự kỷ luật bản thân đã giúp em hàng ngày sáng đi làm tối về dành thời gian để học cho đến khuya </p><p><br/><br/></p><p>Nhưng đáng nói nhất lại chính là bản thân em</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm thấy càng ngày càng giống bố của mình một người Gia trưởng,không có trách nhiệm với gia đình,đánh vợ chửi con </p><p><br/><br/></p><p>Dù có cố gắng đến mức nào đi nữa em lại càng cảm thấy em giống như một phiên bản khác của bố mình,điều này đã làm em trăn trở xuốt nhiều đêm </p><p>Em cũng đã thử rất nhiều cách nhưng đều thất bại toàn tập </p><p>Thật sự mà nói em không muốn giống bố em một chút nào em không muốn vợ con mình sau này phải khổ,em khổ cũng được không sao hết</p><p><br/><br/></p><p>Những câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu:</p><p>-Liệu sau này mình có trở thành một phiên bản giống bố mình không???</p><p>-Liệu sau này mình có bị  giống ba của mình không???</p><p>-Sau này công việc của mình có tốt để lo cho vợ cho con không???</p><p>-Bao giờ mình mới xây được nhà để mẹ mình không phải ở nhà thuê nữa???</p><p>V…vvvv</p><p><br/><br/></p><p>Lời kết:</p><p>chuyện này cũng khó tâm sự với ai.chắc tại cũng chẳng có ai để tâm sự lên em viết vài dòng như vậy để chia sẻ giải tỏa nỗi lòng sau bao năm kìm nén</p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người</p><p>Mãi iu &lt;33333</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12964899-2-6-2023.mp3" length="8738227" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12964899</guid>
    <pubDate>Fri, 02 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>727</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-6-2023</itunes:title>
    <title>1-6-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: DỆ Trong mắt em việc chạy bộ  nó không có ý nghĩa lắm và còn tào lao nữa 🤣 nhưng  ông anh trong xóm em chiều chiều là hay chạy, trong đầu em cứ nghĩ  ( đóng góp gì cho cuộc sống không trời.rảnh dữ ). Nhưng em là một ngừoi hay để ý hay lấy tinh hoa từ người khác á 🤣 . Càng ngày em thấy ổng càng tích cực hơn  ,ăn nói nhẹ nhàng hơn , có sức hút hơn , mạnh dạn hơn và rồi đỉnh điểm một ngày nọ  ông anh của em lấy sức bền chạy bộ và thói quen đi ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DỆ</p><p>Trong mắt em việc chạy bộ  nó không có ý nghĩa lắm và còn tào lao nữa 🤣</p><p>nhưng  ông anh trong xóm em chiều chiều là hay chạy, trong đầu em cứ nghĩ  ( đóng góp gì cho cuộc sống không trời.rảnh dữ ). Nhưng em là một ngừoi hay để ý hay lấy tinh hoa từ người khác á 🤣 . Càng ngày em thấy ổng càng tích cực hơn  ,ăn nói nhẹ nhàng hơn , có sức hút hơn , mạnh dạn hơn và rồi đỉnh điểm một ngày nọ  ông anh của em lấy sức bền chạy bộ và thói quen đi tắm biển cứu một người đuối nước (nghe ổng kể lại tầm chừng 3p nữa thôi là ổng buôn con bé ra trụ hết nỗi rồi. </p><p>nhưng ông anh của em vẫn bán trụ được ) trong đầu em thầm nghĩ nếu không biết đến bộ môn này có khi  con bé với ông anh không lành lặn quá rồi còn chọc thêm câu &quot; coi bé nó lớn nó kiếm anh cưới làm chồng đấy nhá hạnh phúc đi 🤣&quot; ổng thì cười mĩm kêu mình đừng kể ai  mà chuyện tốt như này ức lắm , phải kể để lan truyền cho mọi người </p><p>qua bài này em sẻ quyết tâm theo bộ môn chạy bộ với giữ cho mình một thói quen tốt </p><p>cảm ơn gia đình mình đọc .yêu gia đình mình rất nhiều❤️ ( anh an tâm không ai biết đâu ngoài xóm mình với gia đình wed5ngay)</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DỆ</p><p>Trong mắt em việc chạy bộ  nó không có ý nghĩa lắm và còn tào lao nữa 🤣</p><p>nhưng  ông anh trong xóm em chiều chiều là hay chạy, trong đầu em cứ nghĩ  ( đóng góp gì cho cuộc sống không trời.rảnh dữ ). Nhưng em là một ngừoi hay để ý hay lấy tinh hoa từ người khác á 🤣 . Càng ngày em thấy ổng càng tích cực hơn  ,ăn nói nhẹ nhàng hơn , có sức hút hơn , mạnh dạn hơn và rồi đỉnh điểm một ngày nọ  ông anh của em lấy sức bền chạy bộ và thói quen đi tắm biển cứu một người đuối nước (nghe ổng kể lại tầm chừng 3p nữa thôi là ổng buôn con bé ra trụ hết nỗi rồi. </p><p>nhưng ông anh của em vẫn bán trụ được ) trong đầu em thầm nghĩ nếu không biết đến bộ môn này có khi  con bé với ông anh không lành lặn quá rồi còn chọc thêm câu &quot; coi bé nó lớn nó kiếm anh cưới làm chồng đấy nhá hạnh phúc đi 🤣&quot; ổng thì cười mĩm kêu mình đừng kể ai  mà chuyện tốt như này ức lắm , phải kể để lan truyền cho mọi người </p><p>qua bài này em sẻ quyết tâm theo bộ môn chạy bộ với giữ cho mình một thói quen tốt </p><p>cảm ơn gia đình mình đọc .yêu gia đình mình rất nhiều❤️ ( anh an tâm không ai biết đâu ngoài xóm mình với gia đình wed5ngay)</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12950924-1-6-2023.mp3" length="3765349" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12950924</guid>
    <pubDate>Thu, 01 Jun 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>312</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-5-2023</itunes:title>
    <title>31-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN  Chào Thầy và các anh chị em!   Gia đình web5ngay có rất nhiều người thân nên em dùng FB này để chia sẻ chuyện của mình.  Em là Gay, năm nay 33 tuổi, Học Kinh tế, và có 1 bằng Y! Nghề nghiệp Freelancer, Đang sống với Người Yêu được 4 năm.  3 năm đầu bọn em ở nhà em, cuộc sống khá đều đều cũng hay cãi nhau. Về kinh tế thì bọn em độc lập, em nấu ăn đóng các khoản dịch vụ, thì em ấy đóng tiền điện nước, mua sắm, siêu thị… thỉnh thoảng 2 đứa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/>Chào Thầy và các anh chị em!  </p><p>Gia đình web5ngay có rất nhiều người thân nên em dùng FB này để chia sẻ chuyện của mình. </p><p>Em là Gay, năm nay 33 tuổi, Học Kinh tế, và có 1 bằng Y! Nghề nghiệp Freelancer, Đang sống với Người Yêu được 4 năm. </p><p>3 năm đầu bọn em ở nhà em, cuộc sống khá đều đều cũng hay cãi nhau.</p><p>Về kinh tế thì bọn em độc lập, em nấu ăn đóng các khoản dịch vụ, thì em ấy đóng tiền điện nước, mua sắm, siêu thị… thỉnh thoảng 2 đứa đi ăn đi chơi thì em ấy là người bỏ tiền. </p><p>Thỉnh thoảng có cãi nhau, em biết người yêu em nhịn tính em, vì cơ bản em thấy nhiều lúc em hẹp hòi ích kỷ... cay cú gì bên ngoài làấp lực lên em ấy. </p><p>1 năm lại đây em có dọn qua nhà em ấy ở, bố mẹ em ấy khá quý em (ở nhà riêng) và sau đó thì chuyển vào căn nhà Tại Nha Trang của nhà em ấy để kinh doanh doanh nhà nghỉ và Homestay. </p><p>Em cũng đi học Pha chế để về tự setup quán, homestay thì Người Yêu em làm là chính.</p><p>Trong này có 2 đứa ở với nhau, cũng hay cãi nhau mà Người yêu em thường nhịn em, mà lúc nào em cũng có tâm lý lo lắng, rồi liệu mình cố gắng ở đây rồi lúc chia tay mình còn lại gì. Khi nhà cửa gia đình em ở ngoài bắc. </p><p>Gay thì tình yêu không có ràm buộc, nhiều đôi 5-10 năm vẫn chia tay. Lúc nào trong em cũng lo lắng liệu 1-2 năm nữa chia tay thì minh còn làm lại được gì ra hồn nữa không? </p><p>Đã rất nhiều lần em muốn bỏ về Bắc, cũng có nói chuyện là anh đào tạo nhân viên và em chắc công thức rồi anh về, mà về thì em cũng hơi bất an và lo cho NGY em. Nhưng không về thì em lại lo cho tương lai của mình mình. </p><p>2 ng Yêu Nhau, Vk ck không nên làm việc cùng nhau vì dễ phát sinh mâu thuẫn! Cái này em được nghe rất nhiều lần. </p><p>Rất mong thầy và anh chị trong nhóm cho em lời khuyên.</p><p>Em cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/>Chào Thầy và các anh chị em!  </p><p>Gia đình web5ngay có rất nhiều người thân nên em dùng FB này để chia sẻ chuyện của mình. </p><p>Em là Gay, năm nay 33 tuổi, Học Kinh tế, và có 1 bằng Y! Nghề nghiệp Freelancer, Đang sống với Người Yêu được 4 năm. </p><p>3 năm đầu bọn em ở nhà em, cuộc sống khá đều đều cũng hay cãi nhau.</p><p>Về kinh tế thì bọn em độc lập, em nấu ăn đóng các khoản dịch vụ, thì em ấy đóng tiền điện nước, mua sắm, siêu thị… thỉnh thoảng 2 đứa đi ăn đi chơi thì em ấy là người bỏ tiền. </p><p>Thỉnh thoảng có cãi nhau, em biết người yêu em nhịn tính em, vì cơ bản em thấy nhiều lúc em hẹp hòi ích kỷ... cay cú gì bên ngoài làấp lực lên em ấy. </p><p>1 năm lại đây em có dọn qua nhà em ấy ở, bố mẹ em ấy khá quý em (ở nhà riêng) và sau đó thì chuyển vào căn nhà Tại Nha Trang của nhà em ấy để kinh doanh doanh nhà nghỉ và Homestay. </p><p>Em cũng đi học Pha chế để về tự setup quán, homestay thì Người Yêu em làm là chính.</p><p>Trong này có 2 đứa ở với nhau, cũng hay cãi nhau mà Người yêu em thường nhịn em, mà lúc nào em cũng có tâm lý lo lắng, rồi liệu mình cố gắng ở đây rồi lúc chia tay mình còn lại gì. Khi nhà cửa gia đình em ở ngoài bắc. </p><p>Gay thì tình yêu không có ràm buộc, nhiều đôi 5-10 năm vẫn chia tay. Lúc nào trong em cũng lo lắng liệu 1-2 năm nữa chia tay thì minh còn làm lại được gì ra hồn nữa không? </p><p>Đã rất nhiều lần em muốn bỏ về Bắc, cũng có nói chuyện là anh đào tạo nhân viên và em chắc công thức rồi anh về, mà về thì em cũng hơi bất an và lo cho NGY em. Nhưng không về thì em lại lo cho tương lai của mình mình. </p><p>2 ng Yêu Nhau, Vk ck không nên làm việc cùng nhau vì dễ phát sinh mâu thuẫn! Cái này em được nghe rất nhiều lần. </p><p>Rất mong thầy và anh chị trong nhóm cho em lời khuyên.</p><p>Em cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12950910-31-5-2023.mp3" length="4576610" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12950910</guid>
    <pubDate>Wed, 31 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>380</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-5-2023</itunes:title>
    <title>30-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HẠT DƯA    Xin chào mọi người. Năm nay em 21 tuổi, hôm nay em viết bài này mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của mọi người và Thầy ạ. Từ nhỏ cho đến năm 14 tuổi em sống trong tình yêu thương của mẹ và thân ai nấy lo của ba (mang hướng trung tính, em không hề cảm thấy lạnh nhạt hay gì cả, em cảm thấy tự do và em thích sự tự do đó), em nghĩ là vì vậy nên từ nhỏ em quản lý rất tốt thành tích học tập, xây dựng thói quen tiết kiệm tiền mà không hề gặp khó khăn và c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẠT DƯA</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào mọi người. Năm nay em 21 tuổi, hôm nay em viết bài này mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của mọi người và Thầy ạ.</p><p>Từ nhỏ cho đến năm 14 tuổi em sống trong tình yêu thương của mẹ và thân ai nấy lo của ba (mang hướng trung tính, em không hề cảm thấy lạnh nhạt hay gì cả, em cảm thấy tự do và em thích sự tự do đó), em nghĩ là vì vậy nên từ nhỏ em quản lý rất tốt thành tích học tập, xây dựng thói quen tiết kiệm tiền mà không hề gặp khó khăn và cũng không tốn nhiều sức lực. </p><p>Nhưng sau đó từ năm em 14 tuổi trở đi ba em không chịu đi làm đàng hoàng (làm qua loa 1, 2 việc trong khoảng thời gian ngắn), sau đó là gần 5 năm nay chỉ ngồi ở nhà chơi cổ phiếu, đi uống cà phê với bạn bè, lâu lâu còn đem tiền đi đánh bài mặc dù ba không làm ra tiền. </p><p>Có lẽ vì quá rãnh rỗi, cảm thấy thất bại trong cuộc sống mà ba em bắt đầu kiểm soát một cách vô lý, bới móc tất cả mọi thứ để chửi bới thậm tệ em trong thời gian dài, vì ba em chỉ ở nhà không chịu đi làm nên hầu hết thời gian em đều sống trong căng thẳng sợ hãi như là đang ở trong nhà tù, không một giây phút nào em nằm ở nhà mà cảm thấy được thư giản. </p><p>Trong khoảng thời gian gần 8 năm em đã thử nhiều lần tâm sự và nói chuyện để ba con hiểu nhau nhưng vô vọng. Mẹ em cũng rất chán nản, em nhiều lần khuyên mẹ ly dị từ năm lớp 10 tới năm 2 đại học nhưng mẹ bảo thôi.</p><p>Em lấy 2 ví dụ tượng trưng (những chuyện tương tự xảy ra hàng ngày)</p><p>1 hôm mẹ em ở quê lên không nấu cơm nên mua 1 bịch bún bò 30k cho em ăn, cha chửi um sùm, giảng đạo lý kêu nhà không làm ra tiền mà tiêu xài phung phí mẹ mới nói khỏi nấu cơm nên mua xong hôm sau ba giận dỗi chửi bới không chịu đi giao hàng phụ mẹ, nhưng sau đó 2 tuần ba vì sĩ diện mà đi mượn 2 triệu bao bạn bè uống nước và đánh bài.</p><p>Nhà em được đền bù 400 triệu, ba không chịu lấy trả tiền sổ đỏ mà cầm đi chơi chứng khoáng (có lẽ đã thua hết 200-300 triệu), ba chơi bằng cách ngồi nhìn bảng điện nhiều giờ liền. Hiện g sắp tới hạn trả tiền sổ đỏ 600 triệu nhưng giờ nhà em chỉ có 100 triệu</p><p>Vì tâm lý bất ổn trong thời gian dài nên em không thể tự chủ bản thân tốt như lúc còn nhỏ, em dần cảm thấy lạc lối và thất vọng về bản thân, năm 18 em bị tr.ầm c.ảm và lần đầu và một thời gian dài sau đó xuất hiện suy nghĩ t..uw tuwr nhưng em đã cố gắng tìm hiểu nhiều hơn về bản thân và cố gắng khắc phục áp lực, suy nghĩ giải pháp nên hiện g đã vượt qua tr.ầm cảm và đang tìm giải pháp cho tương lai ạ. </p><p>Em nghĩ giờ việc tốt nhất em có thể làm có lẽ là cố gắng học cho đến lúc ra trường, nhưng em vẫn cảm thấy bế tắc quá mong mọi người cho em lời khuyên ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẠT DƯA</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào mọi người. Năm nay em 21 tuổi, hôm nay em viết bài này mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của mọi người và Thầy ạ.</p><p>Từ nhỏ cho đến năm 14 tuổi em sống trong tình yêu thương của mẹ và thân ai nấy lo của ba (mang hướng trung tính, em không hề cảm thấy lạnh nhạt hay gì cả, em cảm thấy tự do và em thích sự tự do đó), em nghĩ là vì vậy nên từ nhỏ em quản lý rất tốt thành tích học tập, xây dựng thói quen tiết kiệm tiền mà không hề gặp khó khăn và cũng không tốn nhiều sức lực. </p><p>Nhưng sau đó từ năm em 14 tuổi trở đi ba em không chịu đi làm đàng hoàng (làm qua loa 1, 2 việc trong khoảng thời gian ngắn), sau đó là gần 5 năm nay chỉ ngồi ở nhà chơi cổ phiếu, đi uống cà phê với bạn bè, lâu lâu còn đem tiền đi đánh bài mặc dù ba không làm ra tiền. </p><p>Có lẽ vì quá rãnh rỗi, cảm thấy thất bại trong cuộc sống mà ba em bắt đầu kiểm soát một cách vô lý, bới móc tất cả mọi thứ để chửi bới thậm tệ em trong thời gian dài, vì ba em chỉ ở nhà không chịu đi làm nên hầu hết thời gian em đều sống trong căng thẳng sợ hãi như là đang ở trong nhà tù, không một giây phút nào em nằm ở nhà mà cảm thấy được thư giản. </p><p>Trong khoảng thời gian gần 8 năm em đã thử nhiều lần tâm sự và nói chuyện để ba con hiểu nhau nhưng vô vọng. Mẹ em cũng rất chán nản, em nhiều lần khuyên mẹ ly dị từ năm lớp 10 tới năm 2 đại học nhưng mẹ bảo thôi.</p><p>Em lấy 2 ví dụ tượng trưng (những chuyện tương tự xảy ra hàng ngày)</p><p>1 hôm mẹ em ở quê lên không nấu cơm nên mua 1 bịch bún bò 30k cho em ăn, cha chửi um sùm, giảng đạo lý kêu nhà không làm ra tiền mà tiêu xài phung phí mẹ mới nói khỏi nấu cơm nên mua xong hôm sau ba giận dỗi chửi bới không chịu đi giao hàng phụ mẹ, nhưng sau đó 2 tuần ba vì sĩ diện mà đi mượn 2 triệu bao bạn bè uống nước và đánh bài.</p><p>Nhà em được đền bù 400 triệu, ba không chịu lấy trả tiền sổ đỏ mà cầm đi chơi chứng khoáng (có lẽ đã thua hết 200-300 triệu), ba chơi bằng cách ngồi nhìn bảng điện nhiều giờ liền. Hiện g sắp tới hạn trả tiền sổ đỏ 600 triệu nhưng giờ nhà em chỉ có 100 triệu</p><p>Vì tâm lý bất ổn trong thời gian dài nên em không thể tự chủ bản thân tốt như lúc còn nhỏ, em dần cảm thấy lạc lối và thất vọng về bản thân, năm 18 em bị tr.ầm c.ảm và lần đầu và một thời gian dài sau đó xuất hiện suy nghĩ t..uw tuwr nhưng em đã cố gắng tìm hiểu nhiều hơn về bản thân và cố gắng khắc phục áp lực, suy nghĩ giải pháp nên hiện g đã vượt qua tr.ầm cảm và đang tìm giải pháp cho tương lai ạ. </p><p>Em nghĩ giờ việc tốt nhất em có thể làm có lẽ là cố gắng học cho đến lúc ra trường, nhưng em vẫn cảm thấy bế tắc quá mong mọi người cho em lời khuyên ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12942876-30-5-2023.mp3" length="8695598" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12942876</guid>
    <pubDate>Tue, 30 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>723</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-5-2023</itunes:title>
    <title>29-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Chào chú 5 và các thành viên của đại gia đình web5ngay ạ.   Con hiện tại là học sinh lớp 11. Con có 1 điều muốn tâm sự với chú mong được nghe phản hồi từ chú ạ.   Con đã từng nghe được 1 bài tkcx của thầy mang tên là Hãy thu hút, đừng theo đuổi. Con đã nghe nhiều lần và hiểu những thông điệp chú muốn truyền tải. Con hiểu được muốn có 1 mối quan hệ thì đừng nên chạy theo người khác mãi mà hãy tập trung phát triển bản thân mình để cho mình có sức hút hơ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào chú 5 và các thành viên của đại gia đình web5ngay ạ.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại là học sinh lớp 11. Con có 1 điều muốn tâm sự với chú mong được nghe phản hồi từ chú ạ.</p><p><br/></p><p>Con đã từng nghe được 1 bài tkcx của thầy mang tên là Hãy thu hút, đừng theo đuổi. Con đã nghe nhiều lần và hiểu những thông điệp chú muốn truyền tải. Con hiểu được muốn có 1 mối quan hệ thì đừng nên chạy theo người khác mãi mà hãy tập trung phát triển bản thân mình để cho mình có sức hút hơn, từ đó mà người khác sẽ tự tìm đến mình, tự theo đuổi mình.</p><p><br/></p><p>Con đã cố gắng làm theo những gì chú dạy, con học hành chăm chỉ đứng top của lớp, con đọc thật nhiều sách, tập trung phát triển những kĩ năng của bản thân như thuyết trình, chơi thể thao, luôn hòa đồng, vui vẻ nói chuyện với tất cả mọi người, thường show ra sự tích cực, lạc quan, không than vãn, tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Nhưng kì lạ là chả có ai muồn kết bạn với con, chả ai quan tâm con cả. Nếu con ngồi một mình thì chả ai đến bắt chuyện với con, nếu con không chào họ thì họ chẳng chào con, nếu con không chủ động nhắn tin thì cũng chả ai nhắn cho con. Nghỉ hết cái Tết mà chả có người nào nhắn cho con 1 tin nhắn, thấy chạnh lòng thật. Nói thật với chú là con chả có lấy 1 người bạn thân.</p><p><br/></p><p>Thật sự con đã mở lòng ra hết mức rồi ạ, vài lúc con phải theo đuổi người khác nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Qua những lần như vậy con lại quay về với bản thân con, làm bạn với chính con. Nhiều lúc thấy cô đơn đến không thể tả, muốn có người tâm sự nhưng chả biết tìm ai, đành tâm sự với mình. Nhưng con đâu thể làm bạn với con mãi được, con người là sinh vật xã hội mà. Con cảm thấy như bị cách ly khỏi thế giới vậy ạ.</p><p>Hiện tại thì có thể nói con đã quen với việc 1 mình làm mọi việc rồi ạ, nhiều lúc thấy tủi thân lắm. Con muốn có bạn thân, con muốn có người tâm sự, khi thấy những người khác có bạn con cũng chạnh lòng lắm.</p><p>Con muốn hỏi chú là tại sao con đã làm những gì con có thể làm để thu hút rồi mà tại sao vẫn không có kết quả ạ.</p><p><br/></p><p>Con đã tự nghĩ nếu như nói cần thêm nhiều thời gian nữa thì con đã chờ quá lâu rồi lâu đến nổi quen với cô đơn. Nếu như nói như vậy vẫn chưa đủ thu hút thì con vẫn thấy có những người không có gì thu hút những vẫn có bạn thân. Nếu như nói con không thể đồng điệu với mn thì lẽ nào thế giới nhiều người như vậy, con lại không tìm được ai.</p><p><br/></p><p>Thật sự con rất muốn biết lí do đó ạ, con cũng muốn biết cách có một người bạn thân mà không cần phải bám theo người ta đến nổi phiền (nếu chú làm được 1 video luôn thì thật tốt)</p><p><br/></p><p>Cảm ơn chú 5 và mọi người đã đọc hết, con viết hơi dài do dòng cảm xúc cứ tuông ra. Rất mong được nghe lời hồi âm từ chú ạ </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào chú 5 và các thành viên của đại gia đình web5ngay ạ.</p><p><br/></p><p>Con hiện tại là học sinh lớp 11. Con có 1 điều muốn tâm sự với chú mong được nghe phản hồi từ chú ạ.</p><p><br/></p><p>Con đã từng nghe được 1 bài tkcx của thầy mang tên là Hãy thu hút, đừng theo đuổi. Con đã nghe nhiều lần và hiểu những thông điệp chú muốn truyền tải. Con hiểu được muốn có 1 mối quan hệ thì đừng nên chạy theo người khác mãi mà hãy tập trung phát triển bản thân mình để cho mình có sức hút hơn, từ đó mà người khác sẽ tự tìm đến mình, tự theo đuổi mình.</p><p><br/></p><p>Con đã cố gắng làm theo những gì chú dạy, con học hành chăm chỉ đứng top của lớp, con đọc thật nhiều sách, tập trung phát triển những kĩ năng của bản thân như thuyết trình, chơi thể thao, luôn hòa đồng, vui vẻ nói chuyện với tất cả mọi người, thường show ra sự tích cực, lạc quan, không than vãn, tiêu cực.</p><p><br/></p><p>Nhưng kì lạ là chả có ai muồn kết bạn với con, chả ai quan tâm con cả. Nếu con ngồi một mình thì chả ai đến bắt chuyện với con, nếu con không chào họ thì họ chẳng chào con, nếu con không chủ động nhắn tin thì cũng chả ai nhắn cho con. Nghỉ hết cái Tết mà chả có người nào nhắn cho con 1 tin nhắn, thấy chạnh lòng thật. Nói thật với chú là con chả có lấy 1 người bạn thân.</p><p><br/></p><p>Thật sự con đã mở lòng ra hết mức rồi ạ, vài lúc con phải theo đuổi người khác nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Qua những lần như vậy con lại quay về với bản thân con, làm bạn với chính con. Nhiều lúc thấy cô đơn đến không thể tả, muốn có người tâm sự nhưng chả biết tìm ai, đành tâm sự với mình. Nhưng con đâu thể làm bạn với con mãi được, con người là sinh vật xã hội mà. Con cảm thấy như bị cách ly khỏi thế giới vậy ạ.</p><p>Hiện tại thì có thể nói con đã quen với việc 1 mình làm mọi việc rồi ạ, nhiều lúc thấy tủi thân lắm. Con muốn có bạn thân, con muốn có người tâm sự, khi thấy những người khác có bạn con cũng chạnh lòng lắm.</p><p>Con muốn hỏi chú là tại sao con đã làm những gì con có thể làm để thu hút rồi mà tại sao vẫn không có kết quả ạ.</p><p><br/></p><p>Con đã tự nghĩ nếu như nói cần thêm nhiều thời gian nữa thì con đã chờ quá lâu rồi lâu đến nổi quen với cô đơn. Nếu như nói như vậy vẫn chưa đủ thu hút thì con vẫn thấy có những người không có gì thu hút những vẫn có bạn thân. Nếu như nói con không thể đồng điệu với mn thì lẽ nào thế giới nhiều người như vậy, con lại không tìm được ai.</p><p><br/></p><p>Thật sự con rất muốn biết lí do đó ạ, con cũng muốn biết cách có một người bạn thân mà không cần phải bám theo người ta đến nổi phiền (nếu chú làm được 1 video luôn thì thật tốt)</p><p><br/></p><p>Cảm ơn chú 5 và mọi người đã đọc hết, con viết hơi dài do dòng cảm xúc cứ tuông ra. Rất mong được nghe lời hồi âm từ chú ạ </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12937143-29-5-2023.mp3" length="7743278" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12937143</guid>
    <pubDate>Mon, 29 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>644</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-5-2023</itunes:title>
    <title>26-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: DOINGNOTHING Thân chào thầy Năm và các bạn trong gia đình web5ngay!    Mình 33 tuổi, đã lấy chồng chưa có con. Cuộc sống hiện tại của mình khá thoải mái tự do, mình tự kinh doanh đến giờ cũng có khoảng 4tỷ trong tay là tiền của riêng mình trước khi cưới, có nhà và xe của chồng.    Bây giờ mình không biết làm gì nữa?    Công việc kinh doanh vẫn được vận hành nhưng nó chỉ nhỏ nhỏ, mình không đủ năng lực để làm lớn hơn. Mình không có nhiều bạn, bạn thân lại càng ít và...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DOINGNOTHING</p><p>Thân chào thầy Năm và các bạn trong gia đình web5ngay!</p><p><br/><br/></p><p>Mình 33 tuổi, đã lấy chồng chưa có con. Cuộc sống hiện tại của mình khá thoải mái tự do, mình tự kinh doanh đến giờ cũng có khoảng 4tỷ trong tay là tiền của riêng mình trước khi cưới, có nhà và xe của chồng.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ mình không biết làm gì nữa?</p><p><br/><br/></p><p>Công việc kinh doanh vẫn được vận hành nhưng nó chỉ nhỏ nhỏ, mình không đủ năng lực để làm lớn hơn.</p><p>Mình không có nhiều bạn, bạn thân lại càng ít và mình thấy bản thân ko có sự kết nối quan hệ sâu sắc với người khác. Mình vẫn có 1 số người bạn và nhóm bạn chơi cùng nhau nhiều, mình sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ nếu họ cần, nhưng mình hiếm khi cần gì ở họ và không chủ động gặp họ nhiều trừ những buổi bonding cùng nhau mà do họ khởi xướng.</p><p>Mình thấy toàn bộ những thứ liên quan đến bản thân, cả về năng lực, tình cảm, công việc, quan hệ xã hội.. đều ở mức bình bình, ko xấu cũng ko tốt, ko giỏi cũng ko kém, ko quá cô đơn cũng ko thân thiết nhiều, ko bị ai ghét nhưng cũng ko có sự sâu sắc..</p><p>Mình ko biết khi có con thì có thay đổi nhiều không? Hay do mình rảnh quá nên cứ tràn ngập những suy nghĩ kiểu vậy? Mình là kiểu người có thể ở nhà cả ngày ngủ, đọc truyện và xem phim. Đợt dịch covid phải dãn cách mình thấy rất hạnh phúc vì ko phải gặp người khác 1 cách chính đáng. Nhưng mình ko biết có phải lối sống đó đang dần kéo mình xuống không.. Đã 33 tuổi nhưng thực sự mình cảm thấy cuộc sống ko khác gì những năm 18, 20 vì mình rất tự do.</p><p>Mình cảm thấy khi gặp gỡ người khác thì bản thân cũng khá “non” cả về trải nghiệm sống lẫn lối suy nghĩ. Thấy bạn bè đi làm công ty lớn, hội thảo chuyên nghiệp, gặp gỡ chuyên gia này kia.. cũng thấy xôn xao trong lòng. Mình “làm việc” với bản thân nhiều nhưng ít khi làm việc với người khác cả trong công việc hay duy trì các mối quan hệ xã hội.</p><p>Số tiền kiếm được cũng làm mình luôn sống trong vòng an toàn của bản thân, ko muốn cố gắng thêm. Hiện tại nếu tính ra thì mỗi tháng mình có thu nhập khoảng trên dưới 150m dù gần như mình làm ít và rảnh nhiều, và mình cũng biết nếu làm tập trung hơn thì còn có thể tốt hơn mà vẫn chỉ muốn bám vào sự rảnh rang hiện có, nhưng mình lại cũng có nỗi sợ sau này ko làm đc như thế nữa.. nói chung là rất mâu thuẫn ấy. Sinh trắc vân tay của mình ở 4 ngón chính cũng là 3 chủng khác nhau luôn mọi người ạ </p><p>Mình không biết vấn đề của mình là gì? Mình biết là mình rất may mắn, nhưng cũng ko thôi dừng được những sự quan sát về bản thân như thế này mà chưa tìm được điều gì đó sáng suốt hơn, rồi lại tiếp tục chuỗi ngày sống rảnh rang, hưởng thụ và mất phương hướng. Có phải mình đang hơi điên không ạ?</p><p>Phải nói thêm 1 chút là để đạt được những thành quả trên mình cũng trải qua 1 khoảng thời gian gây dựng, học hỏi và liều lĩnh trong việc ra quyết định mới có được.</p><p>Đôi dòng kể lể lan man của mình, rất mong được nghe thêm những trải nghiệm và ý kiến của các bạn! </p><p>Kính chúc tất cả chúng ta những ngày bình an!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: DOINGNOTHING</p><p>Thân chào thầy Năm và các bạn trong gia đình web5ngay!</p><p><br/><br/></p><p>Mình 33 tuổi, đã lấy chồng chưa có con. Cuộc sống hiện tại của mình khá thoải mái tự do, mình tự kinh doanh đến giờ cũng có khoảng 4tỷ trong tay là tiền của riêng mình trước khi cưới, có nhà và xe của chồng.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ mình không biết làm gì nữa?</p><p><br/><br/></p><p>Công việc kinh doanh vẫn được vận hành nhưng nó chỉ nhỏ nhỏ, mình không đủ năng lực để làm lớn hơn.</p><p>Mình không có nhiều bạn, bạn thân lại càng ít và mình thấy bản thân ko có sự kết nối quan hệ sâu sắc với người khác. Mình vẫn có 1 số người bạn và nhóm bạn chơi cùng nhau nhiều, mình sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ nếu họ cần, nhưng mình hiếm khi cần gì ở họ và không chủ động gặp họ nhiều trừ những buổi bonding cùng nhau mà do họ khởi xướng.</p><p>Mình thấy toàn bộ những thứ liên quan đến bản thân, cả về năng lực, tình cảm, công việc, quan hệ xã hội.. đều ở mức bình bình, ko xấu cũng ko tốt, ko giỏi cũng ko kém, ko quá cô đơn cũng ko thân thiết nhiều, ko bị ai ghét nhưng cũng ko có sự sâu sắc..</p><p>Mình ko biết khi có con thì có thay đổi nhiều không? Hay do mình rảnh quá nên cứ tràn ngập những suy nghĩ kiểu vậy? Mình là kiểu người có thể ở nhà cả ngày ngủ, đọc truyện và xem phim. Đợt dịch covid phải dãn cách mình thấy rất hạnh phúc vì ko phải gặp người khác 1 cách chính đáng. Nhưng mình ko biết có phải lối sống đó đang dần kéo mình xuống không.. Đã 33 tuổi nhưng thực sự mình cảm thấy cuộc sống ko khác gì những năm 18, 20 vì mình rất tự do.</p><p>Mình cảm thấy khi gặp gỡ người khác thì bản thân cũng khá “non” cả về trải nghiệm sống lẫn lối suy nghĩ. Thấy bạn bè đi làm công ty lớn, hội thảo chuyên nghiệp, gặp gỡ chuyên gia này kia.. cũng thấy xôn xao trong lòng. Mình “làm việc” với bản thân nhiều nhưng ít khi làm việc với người khác cả trong công việc hay duy trì các mối quan hệ xã hội.</p><p>Số tiền kiếm được cũng làm mình luôn sống trong vòng an toàn của bản thân, ko muốn cố gắng thêm. Hiện tại nếu tính ra thì mỗi tháng mình có thu nhập khoảng trên dưới 150m dù gần như mình làm ít và rảnh nhiều, và mình cũng biết nếu làm tập trung hơn thì còn có thể tốt hơn mà vẫn chỉ muốn bám vào sự rảnh rang hiện có, nhưng mình lại cũng có nỗi sợ sau này ko làm đc như thế nữa.. nói chung là rất mâu thuẫn ấy. Sinh trắc vân tay của mình ở 4 ngón chính cũng là 3 chủng khác nhau luôn mọi người ạ </p><p>Mình không biết vấn đề của mình là gì? Mình biết là mình rất may mắn, nhưng cũng ko thôi dừng được những sự quan sát về bản thân như thế này mà chưa tìm được điều gì đó sáng suốt hơn, rồi lại tiếp tục chuỗi ngày sống rảnh rang, hưởng thụ và mất phương hướng. Có phải mình đang hơi điên không ạ?</p><p>Phải nói thêm 1 chút là để đạt được những thành quả trên mình cũng trải qua 1 khoảng thời gian gây dựng, học hỏi và liều lĩnh trong việc ra quyết định mới có được.</p><p>Đôi dòng kể lể lan man của mình, rất mong được nghe thêm những trải nghiệm và ý kiến của các bạn! </p><p>Kính chúc tất cả chúng ta những ngày bình an!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12908931-26-5-2023.mp3" length="7504101" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12908931</guid>
    <pubDate>Fri, 26 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>624</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-5-2023</itunes:title>
    <title>25-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MỘT ĐỨA M*T DẠ.Y Mình nhận ra mình ghét mẹ vô cùng, cả ba nữa. Nói đúng hơn là hận thù. Không biết tại sao mỗi lần nói chuyện với họ lại cáu gắt, chưa hết câu là không muốn nghe gì nữa rồi mặc dù chỉ là lời dặn dò. Hình như là từ hồi nhỏ là đã hỗn rồi chứ không phải bây giờ. Hay chửi, hay xưng hô "mày tao", hay cảm thấy bất an và chán ghét. Cứ mỗi lần nổi nóng xong, ân hận rồi lại khóc, nhiều khi trong lúc tức giận cũng uất ức lắm chứ.     Cứ vầy hoài, họ lại ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỘT ĐỨA M*T DẠ.Y</p><p>Mình nhận ra mình ghét mẹ vô cùng, cả ba nữa. Nói đúng hơn là hận thù. Không biết tại sao mỗi lần nói chuyện với họ lại cáu gắt, chưa hết câu là không muốn nghe gì nữa rồi mặc dù chỉ là lời dặn dò. Hình như là từ hồi nhỏ là đã hỗn rồi chứ không phải bây giờ. Hay chửi, hay xưng hô &quot;mày tao&quot;, hay cảm thấy bất an và chán ghét. Cứ mỗi lần nổi nóng xong, ân hận rồi lại khóc, nhiều khi trong lúc tức giận cũng uất ức lắm chứ. </p><p><br/><br/></p><p>Cứ vầy hoài, họ lại nói mình hỗn. Mình cũng giải thích: &quot;Sao hồi nhỏ cũng nóng tính rồi đánh đập con mình rồi chửi bới, hay so sánh trước mặt người ngoài... giờ bản thân tự ti hay so sánh lại bảo đừng nghĩ nhiều? Không đứa con nào có quyền được chọn gia đình của mình hết, vì nếu được thì ai cũng muốn sống với cha mẹ hiền hòa, văn minh, không cần quá giàu nhưng biết cách yêu thương và dành thời gian cho con mình.</p><p><br/><br/></p><p>Không cha mẹ nào lại thốt ra câu &apos;...còn lần nữa là tao giiế.t mày đó nghe chưa, tao mà biết có ngày hôm nay là không sinh mày ra, đồ cái thứ mất dạy...&apos;</p><p><br/><br/></p><p>Mỗi lần đi ra ngoài, có nóng lắm mình cũng ráng kiềm chế dù có phải lỗi của họ hay không, nhưng vẫn không che giấu được nét khó chịu và coi thường ngay trên gương mặt. Mình rất sợ ai đó nói mình là &quot;một đứa mất dạy, không có cha sinh mẹ dạy, đồ vô học...&quot; Vì ai cũng muốn mình tốt đẹp trong mắt người khác hết. Nhưng mà áp lực quá, biết là không nên đối xử với cha mẹ như vậy kẻo sau này bị quả báo, là tội lỗi không thể tha thứ, nhưng nhiều khi mệt đến nỗi tim đập thình thịch rồi ứa nước mắt không hay luôn. </p><p>Rất muốn kiểm soát cái miệng mình lại nhưng sau này cho dù có tốt hơn thì quá khứ nó cũng đã rồi. Vẫn mãi là vết nhơ, là tội lỗi, là sự tổn thương của cha mẹ và con cái gây ra cho nhau. Là nỗi đau thế hệ khi mà cứ liên tục làm tổn thương lên những đứa trẻ. Vì tình yêu thương và đạo đức nó xuất phát từ gia đình, là cái gốc cái rễ... </p><p><br/><br/></p><p>Mình mặc kệ tuổi thơ có màu hồng như nào, được ăn học rồi sống an toàn ra sao... nhưng nếu thiếu một chút sự nhẫn nại bao dung và tình thương của cha mẹ, cảm thấy có gì đó nó không trọn vẹn... </p><p><br/><br/></p><p>Mình cũng rất muốn dễ thương và hiền hòa, hiếu thảo như các bạn mình... cuộc sống khá tròn trịa và ngăn nắp, dù không hoàn hảo nhưng không ảnh hưởng về đạo đức...</p><p><br/><br/></p><p>Mình không thích lúc nào cũng phải ra chợ bán hàng, cực lắm, nhưng phải làm vì công việc của mẹ. Nhiều cái cơ bản không biết, xong lại nghĩ, oh ước gì mình mình làm trong văn phòng cty lớn, hay ở đâu đó thoáng mát không nóng nực không bị muỗi cắn. &quot;Cho dù sau này có được như thế, nhỡ khi nhớ lại có tiếc và hối hận vì đối xử không tử tế với cha mẹ mình không? Vì không ai thương mình bằng cha mẹ hết.&quot; </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MỘT ĐỨA M*T DẠ.Y</p><p>Mình nhận ra mình ghét mẹ vô cùng, cả ba nữa. Nói đúng hơn là hận thù. Không biết tại sao mỗi lần nói chuyện với họ lại cáu gắt, chưa hết câu là không muốn nghe gì nữa rồi mặc dù chỉ là lời dặn dò. Hình như là từ hồi nhỏ là đã hỗn rồi chứ không phải bây giờ. Hay chửi, hay xưng hô &quot;mày tao&quot;, hay cảm thấy bất an và chán ghét. Cứ mỗi lần nổi nóng xong, ân hận rồi lại khóc, nhiều khi trong lúc tức giận cũng uất ức lắm chứ. </p><p><br/><br/></p><p>Cứ vầy hoài, họ lại nói mình hỗn. Mình cũng giải thích: &quot;Sao hồi nhỏ cũng nóng tính rồi đánh đập con mình rồi chửi bới, hay so sánh trước mặt người ngoài... giờ bản thân tự ti hay so sánh lại bảo đừng nghĩ nhiều? Không đứa con nào có quyền được chọn gia đình của mình hết, vì nếu được thì ai cũng muốn sống với cha mẹ hiền hòa, văn minh, không cần quá giàu nhưng biết cách yêu thương và dành thời gian cho con mình.</p><p><br/><br/></p><p>Không cha mẹ nào lại thốt ra câu &apos;...còn lần nữa là tao giiế.t mày đó nghe chưa, tao mà biết có ngày hôm nay là không sinh mày ra, đồ cái thứ mất dạy...&apos;</p><p><br/><br/></p><p>Mỗi lần đi ra ngoài, có nóng lắm mình cũng ráng kiềm chế dù có phải lỗi của họ hay không, nhưng vẫn không che giấu được nét khó chịu và coi thường ngay trên gương mặt. Mình rất sợ ai đó nói mình là &quot;một đứa mất dạy, không có cha sinh mẹ dạy, đồ vô học...&quot; Vì ai cũng muốn mình tốt đẹp trong mắt người khác hết. Nhưng mà áp lực quá, biết là không nên đối xử với cha mẹ như vậy kẻo sau này bị quả báo, là tội lỗi không thể tha thứ, nhưng nhiều khi mệt đến nỗi tim đập thình thịch rồi ứa nước mắt không hay luôn. </p><p>Rất muốn kiểm soát cái miệng mình lại nhưng sau này cho dù có tốt hơn thì quá khứ nó cũng đã rồi. Vẫn mãi là vết nhơ, là tội lỗi, là sự tổn thương của cha mẹ và con cái gây ra cho nhau. Là nỗi đau thế hệ khi mà cứ liên tục làm tổn thương lên những đứa trẻ. Vì tình yêu thương và đạo đức nó xuất phát từ gia đình, là cái gốc cái rễ... </p><p><br/><br/></p><p>Mình mặc kệ tuổi thơ có màu hồng như nào, được ăn học rồi sống an toàn ra sao... nhưng nếu thiếu một chút sự nhẫn nại bao dung và tình thương của cha mẹ, cảm thấy có gì đó nó không trọn vẹn... </p><p><br/><br/></p><p>Mình cũng rất muốn dễ thương và hiền hòa, hiếu thảo như các bạn mình... cuộc sống khá tròn trịa và ngăn nắp, dù không hoàn hảo nhưng không ảnh hưởng về đạo đức...</p><p><br/><br/></p><p>Mình không thích lúc nào cũng phải ra chợ bán hàng, cực lắm, nhưng phải làm vì công việc của mẹ. Nhiều cái cơ bản không biết, xong lại nghĩ, oh ước gì mình mình làm trong văn phòng cty lớn, hay ở đâu đó thoáng mát không nóng nực không bị muỗi cắn. &quot;Cho dù sau này có được như thế, nhỡ khi nhớ lại có tiếc và hối hận vì đối xử không tử tế với cha mẹ mình không? Vì không ai thương mình bằng cha mẹ hết.&quot; </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12908927-25-5-2023.mp3" length="4419248" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12908927</guid>
    <pubDate>Thu, 25 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>367</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-5-2023</itunes:title>
    <title>24-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: PAN (2005)     Con chào thầy 5 và tất cả mọi người. Năm nay con đang học 12. Ước mơ sau này của con là một lập trình viên, do vậy mà con đã cố gắng học hành, nhưng không may. Con chợt nhận ra bây giờ đang cuối tháng 2 nhưng con vẫn chưa hoàn thành hết chương trình, trong khi đó có những bạn đã xong từ hè. Đơn giản vì những bạn đó có gia đình ủng hộ. Gia đình con ở nông thôn, kinh tế đủ ăn qua ngày, khi con xin tiền đóng thì đôi lúc kèm theo 1 vài câu than ngắn thở...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PAN (2005)<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và tất cả mọi người. Năm nay con đang học 12. Ước mơ sau này của con là một lập trình viên, do vậy mà con đã cố gắng học hành, nhưng không may. Con chợt nhận ra bây giờ đang cuối tháng 2 nhưng con vẫn chưa hoàn thành hết chương trình, trong khi đó có những bạn đã xong từ hè. Đơn giản vì những bạn đó có gia đình ủng hộ. Gia đình con ở nông thôn, kinh tế đủ ăn qua ngày, khi con xin tiền đóng thì đôi lúc kèm theo 1 vài câu than ngắn thở dài khiến con cảm thấy chính bản thân mình thật phiền phức.</p><p>Xin được gọi ba mẹ con ở đây là &quot;họ&quot;. Trên thực tế họ không phải là người đầu tư nhưng lại muốn thu về lợi nhuận. Mỗi lúc bình thường họ đối xử với con như con ruột thật thụ (mặc dù là con ruột), còn những lúc họ bị ai đó đạp lên thì họ lại lấy mớ hỗn độn của họ thêm chút đắng cay quẳng lên người con.</p><p><br/></p><p>Thật sự con rất áp lực tâm lý ngay lúc này, bạn bè cũng chơi vì con xấu hơn, như vậy có thể làm nền để bật lên sự xinh đẹp của bạn đó. Khi con nhận ra đã quá muộn, con đã lỡ ngồi chung bàn với bạn, bây giờ đổi thì lại nhận ánh mắt không hài lòng từ cô giáo. Quả thực, đứng trước một học sinh đẹp và một học sinh xấu, nếu không xét khía cạnh học tập thì người đẹp luôn là người được ưu tiên.</p><p><br/></p><p>Xin lỗi vì bài viết mang quá nhiều năng lượng xấu, nhưng bây giờ con không biết mình có cần cố gắng nữa không. Bản thân con dường như đã cạn năng lượng mất rồi. Con đang phân vân hoặc lưu kết quả thi để đi làm kiếm tiền trước hoặc tiếp tục lệ thuộc vào bố mẹ. Con bí bách quá bây giờ không biết phải làm sao. Cảm ơn thầy 5 và mọi người đã đọc tâm sự của con.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PAN (2005)<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Con chào thầy 5 và tất cả mọi người. Năm nay con đang học 12. Ước mơ sau này của con là một lập trình viên, do vậy mà con đã cố gắng học hành, nhưng không may. Con chợt nhận ra bây giờ đang cuối tháng 2 nhưng con vẫn chưa hoàn thành hết chương trình, trong khi đó có những bạn đã xong từ hè. Đơn giản vì những bạn đó có gia đình ủng hộ. Gia đình con ở nông thôn, kinh tế đủ ăn qua ngày, khi con xin tiền đóng thì đôi lúc kèm theo 1 vài câu than ngắn thở dài khiến con cảm thấy chính bản thân mình thật phiền phức.</p><p>Xin được gọi ba mẹ con ở đây là &quot;họ&quot;. Trên thực tế họ không phải là người đầu tư nhưng lại muốn thu về lợi nhuận. Mỗi lúc bình thường họ đối xử với con như con ruột thật thụ (mặc dù là con ruột), còn những lúc họ bị ai đó đạp lên thì họ lại lấy mớ hỗn độn của họ thêm chút đắng cay quẳng lên người con.</p><p><br/></p><p>Thật sự con rất áp lực tâm lý ngay lúc này, bạn bè cũng chơi vì con xấu hơn, như vậy có thể làm nền để bật lên sự xinh đẹp của bạn đó. Khi con nhận ra đã quá muộn, con đã lỡ ngồi chung bàn với bạn, bây giờ đổi thì lại nhận ánh mắt không hài lòng từ cô giáo. Quả thực, đứng trước một học sinh đẹp và một học sinh xấu, nếu không xét khía cạnh học tập thì người đẹp luôn là người được ưu tiên.</p><p><br/></p><p>Xin lỗi vì bài viết mang quá nhiều năng lượng xấu, nhưng bây giờ con không biết mình có cần cố gắng nữa không. Bản thân con dường như đã cạn năng lượng mất rồi. Con đang phân vân hoặc lưu kết quả thi để đi làm kiếm tiền trước hoặc tiếp tục lệ thuộc vào bố mẹ. Con bí bách quá bây giờ không biết phải làm sao. Cảm ơn thầy 5 và mọi người đã đọc tâm sự của con.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12900905-24-5-2023.mp3" length="9866719" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12900905</guid>
    <pubDate>Wed, 24 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>821</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-5-2023</itunes:title>
    <title>23-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HẢI YẾN   Em xin chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành QTKD.    Trong lớp, trong một hội nhóm,em luôn là người nhiệt tình nhất,năng nổ và cực kỳ năng lượng. Nhưng em gặp phải một vấn đề là không thể tiết chế lại năng lượng ấy của em và đôi khi nó quá khích dẫn đến sự bất đồng.  Ví dụ là khi em làm lớp trưởng hay nhóm trưởng, sự thụ động và không hợp tác của một số thành viên khiến em rất bực bội và sau đó xảy ra bất đồng, tranh cãi qua lại ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẢI YẾN</p><p><br/></p><p>Em xin chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành QTKD.</p><p><br/><br/></p><p>Trong lớp, trong một hội nhóm,em luôn là người nhiệt tình nhất,năng nổ và cực kỳ năng lượng. Nhưng em gặp phải một vấn đề là không thể tiết chế lại năng lượng ấy của em và đôi khi nó quá khích dẫn đến sự bất đồng. </p><p>Ví dụ là khi em làm lớp trưởng hay nhóm trưởng, sự thụ động và không hợp tác của một số thành viên khiến em rất bực bội và sau đó xảy ra bất đồng, tranh cãi qua lại vì em đã ý kiến,tỏ thái độ với những bạn đó. Đỉnh điểm là hôm nay khi em lead cho một team làm về Digital, có hai bạn không hợp tác và không hoàn thành việc em giao trước đó là xem qua nội dung team cần làm thôi. Sau đó thì em có to tiếng vì thật sự là em rất bực mình luôn ấy ạ. Bởi vì trước đó khi trao đổi qua ibox em cũng không nhận được sự trao đổi qua lại từ các bạn ấy, em có cảm giác là em work chứ không phải team work, và nó bùng phát khi em họp trực tiếp với team. Em đi đến một quyết định là cho hai bạn đó out team dù số lượng thành viên không đạt số lượng yêu cầu tối thiểu và team chỉ còn lại 3 người. </p><p><br/><br/></p><p>Em tự nhận thấy là em nóng tính,bốc đồng và không thể kiểm soát. Nhưng em cũng ko cho phép bản thân làm việc với những người mang tinh thần chống đối và không hợp tác như thế bởi nó cũng không ra được kết quả mong muốn. Em không biết em cần làm gì là tốt nhất trong trường hợp này và thật sự em rất rối. Em thất vọng và bản thân. Và em nghĩ nếu em cứ mang tính cách như thế này đến công việc về sau thì liệu nó có huỷ hoại em không. </p><p><br/><br/></p><p>Rất mong thầy 5 và mọi người cho em lời khuyên ạ. Em xin chân thành cảm ơn ạ!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: HẢI YẾN</p><p><br/></p><p>Em xin chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 3 ngành QTKD.</p><p><br/><br/></p><p>Trong lớp, trong một hội nhóm,em luôn là người nhiệt tình nhất,năng nổ và cực kỳ năng lượng. Nhưng em gặp phải một vấn đề là không thể tiết chế lại năng lượng ấy của em và đôi khi nó quá khích dẫn đến sự bất đồng. </p><p>Ví dụ là khi em làm lớp trưởng hay nhóm trưởng, sự thụ động và không hợp tác của một số thành viên khiến em rất bực bội và sau đó xảy ra bất đồng, tranh cãi qua lại vì em đã ý kiến,tỏ thái độ với những bạn đó. Đỉnh điểm là hôm nay khi em lead cho một team làm về Digital, có hai bạn không hợp tác và không hoàn thành việc em giao trước đó là xem qua nội dung team cần làm thôi. Sau đó thì em có to tiếng vì thật sự là em rất bực mình luôn ấy ạ. Bởi vì trước đó khi trao đổi qua ibox em cũng không nhận được sự trao đổi qua lại từ các bạn ấy, em có cảm giác là em work chứ không phải team work, và nó bùng phát khi em họp trực tiếp với team. Em đi đến một quyết định là cho hai bạn đó out team dù số lượng thành viên không đạt số lượng yêu cầu tối thiểu và team chỉ còn lại 3 người. </p><p><br/><br/></p><p>Em tự nhận thấy là em nóng tính,bốc đồng và không thể kiểm soát. Nhưng em cũng ko cho phép bản thân làm việc với những người mang tinh thần chống đối và không hợp tác như thế bởi nó cũng không ra được kết quả mong muốn. Em không biết em cần làm gì là tốt nhất trong trường hợp này và thật sự em rất rối. Em thất vọng và bản thân. Và em nghĩ nếu em cứ mang tính cách như thế này đến công việc về sau thì liệu nó có huỷ hoại em không. </p><p><br/><br/></p><p>Rất mong thầy 5 và mọi người cho em lời khuyên ạ. Em xin chân thành cảm ơn ạ!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12900901-23-5-2023.mp3" length="7184362" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12900901</guid>
    <pubDate>Tue, 23 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>597</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-5-2023</itunes:title>
    <title>22-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BUMBA     Xin chào anh và gia đình Em xin phép được gọi là anh. Em xin tâm sự một chút về câu chuyện của mình với mọi người. Em năm nay đã hơn 30 cái tuổi mà lớn cũng không là lớn mà nhỏ thì cũng không còn nhỏ nữa. Tầm tuổi mà so với các bạn trang lứa thì đã ổn định về một mặt nào đó, sự nghiệp hoặc là gia đình. Em thì vẫn thế, vẫn loay hoay vẫn mông lung về cuộc đời mình. Từ khi còn đi học đến tận bây giờ em luôn luôn ở trong tâm thế của sự “chấp nhận được”. Nghĩ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BUMBA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh và gia đình</p><p>Em xin phép được gọi là anh.</p><p>Em xin tâm sự một chút về câu chuyện của mình với mọi người. Em năm nay đã hơn 30 cái tuổi mà lớn cũng không là lớn mà nhỏ thì cũng không còn nhỏ nữa. Tầm tuổi mà so với các bạn trang lứa thì đã ổn định về một mặt nào đó, sự nghiệp hoặc là gia đình. Em thì vẫn thế, vẫn loay hoay vẫn mông lung về cuộc đời mình.</p><p>Từ khi còn đi học đến tận bây giờ em luôn luôn ở trong tâm thế của sự “chấp nhận được”. Nghĩa là đi học thì luôn luôn hoàn thành nhưng không giỏi, đi làm cũng thế luôn hoàn thành công việc nhưng chỉ ở mức ổn không có gì vượt trội. Nhưng em lại hài lòng với nó suốt một thời gian dài.</p><p>Trước đây em chọn sai ngành học dù biết rằng là sai và mình không về thích nó nhưng nghĩ thôi lỡ đậu rồi học cho xong. Nhưng bằng phép kì diệu nào đó em vẫn vượt qua được và không nợ môn nào,nhưng đương nhiên vẫn chỉ ở mức trung bình.</p><p>Sau khi ra làm em bị mất phương hướng vì không tìm được việc đúng nghành. Rồi em đi làm công việc dịch vụ một thời gian, trong thời gian này em suy nghĩ mãi về tương lai không biết sẽ ra sao.</p><p>Tình cờ em biết đến nghề thiết kế nội thất, rồi bỏ hẳn một năm không làm gì cả để tập trung học. Học xong may mắn em có việc làm ngay nhưng với mức lương rất thấp. Nhưng vẫn cố gắng làm để lấy kinh nghiệm. Công việc ở đó chỉ thuần là vẽ theo yêu cầu, yêu cầu gì vẽ nấy không cần suy nghĩ gì cả.Công việc ở đây khá áp lực hầu như ngày nào cũng phải làm đến tối muộn mới về nhà có hôm còn phải ngủ lại cả công ty để làm. Em bị công việc đó cuốn đi suốt 5 năm. Trong thời gian làm ở đây trong đầu lúc nào cũng nghĩ về tương lai không lẽ cứ thế này mãi..</p><p>Rồi một ngày em quyết tâm nghĩ việc để sang môi trường mới có cơ hội phát triển hơn. Nhưng rồi khi ra ngoài em bị hụt hẫng, vì do tính chất công việc của công ty cũ không hề giống với bên ngoài nên hầu như em như một bạn mới ra trường kinh nghiệm đã có không thể sử dụng được phải chấp nhận mức lương học việc,bắt đầu lại với con số 0.</p><p>Đến bây giờ thì em cũng tương đối quen việc và thu nhập cũng tốt hơn nhưng vẫn chưa ổn định lắm. Em thấy mình như con ếch trong nồi nước cứ thoải mái nằm trong đó rồi bị chín lúc nào không hay.</p><p>Trước giờ em cứ để mọi thứ trôi đi, cũng chưa nghĩ đến việc lập gia đình. Bây giờ nghĩ đến thì em lại nhận ra thêm những việc mà mình chưa từng nghĩ .Em thì luôn đặt cảm xúc lên trước vật chất,em nghĩ khi đã hợp nhau thì tiền bạc sẽ cùng nhau kiếm được,nhưng khi quen và tìm hiểu thì đa phần các bạn muốn một người đàn ông phải giỏi, phải mua được nhà lo được cho bạn. Bỗng nhiên em thấy mình bị mất phương hướng và mông lung… vài dòng tâm sự cùng mọi người..</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BUMBA<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào anh và gia đình</p><p>Em xin phép được gọi là anh.</p><p>Em xin tâm sự một chút về câu chuyện của mình với mọi người. Em năm nay đã hơn 30 cái tuổi mà lớn cũng không là lớn mà nhỏ thì cũng không còn nhỏ nữa. Tầm tuổi mà so với các bạn trang lứa thì đã ổn định về một mặt nào đó, sự nghiệp hoặc là gia đình. Em thì vẫn thế, vẫn loay hoay vẫn mông lung về cuộc đời mình.</p><p>Từ khi còn đi học đến tận bây giờ em luôn luôn ở trong tâm thế của sự “chấp nhận được”. Nghĩa là đi học thì luôn luôn hoàn thành nhưng không giỏi, đi làm cũng thế luôn hoàn thành công việc nhưng chỉ ở mức ổn không có gì vượt trội. Nhưng em lại hài lòng với nó suốt một thời gian dài.</p><p>Trước đây em chọn sai ngành học dù biết rằng là sai và mình không về thích nó nhưng nghĩ thôi lỡ đậu rồi học cho xong. Nhưng bằng phép kì diệu nào đó em vẫn vượt qua được và không nợ môn nào,nhưng đương nhiên vẫn chỉ ở mức trung bình.</p><p>Sau khi ra làm em bị mất phương hướng vì không tìm được việc đúng nghành. Rồi em đi làm công việc dịch vụ một thời gian, trong thời gian này em suy nghĩ mãi về tương lai không biết sẽ ra sao.</p><p>Tình cờ em biết đến nghề thiết kế nội thất, rồi bỏ hẳn một năm không làm gì cả để tập trung học. Học xong may mắn em có việc làm ngay nhưng với mức lương rất thấp. Nhưng vẫn cố gắng làm để lấy kinh nghiệm. Công việc ở đó chỉ thuần là vẽ theo yêu cầu, yêu cầu gì vẽ nấy không cần suy nghĩ gì cả.Công việc ở đây khá áp lực hầu như ngày nào cũng phải làm đến tối muộn mới về nhà có hôm còn phải ngủ lại cả công ty để làm. Em bị công việc đó cuốn đi suốt 5 năm. Trong thời gian làm ở đây trong đầu lúc nào cũng nghĩ về tương lai không lẽ cứ thế này mãi..</p><p>Rồi một ngày em quyết tâm nghĩ việc để sang môi trường mới có cơ hội phát triển hơn. Nhưng rồi khi ra ngoài em bị hụt hẫng, vì do tính chất công việc của công ty cũ không hề giống với bên ngoài nên hầu như em như một bạn mới ra trường kinh nghiệm đã có không thể sử dụng được phải chấp nhận mức lương học việc,bắt đầu lại với con số 0.</p><p>Đến bây giờ thì em cũng tương đối quen việc và thu nhập cũng tốt hơn nhưng vẫn chưa ổn định lắm. Em thấy mình như con ếch trong nồi nước cứ thoải mái nằm trong đó rồi bị chín lúc nào không hay.</p><p>Trước giờ em cứ để mọi thứ trôi đi, cũng chưa nghĩ đến việc lập gia đình. Bây giờ nghĩ đến thì em lại nhận ra thêm những việc mà mình chưa từng nghĩ .Em thì luôn đặt cảm xúc lên trước vật chất,em nghĩ khi đã hợp nhau thì tiền bạc sẽ cùng nhau kiếm được,nhưng khi quen và tìm hiểu thì đa phần các bạn muốn một người đàn ông phải giỏi, phải mua được nhà lo được cho bạn. Bỗng nhiên em thấy mình bị mất phương hướng và mông lung… vài dòng tâm sự cùng mọi người..</p><p>Cảm ơn mọi người đã đọc</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12892888-22-5-2023.mp3" length="7237965" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12892888</guid>
    <pubDate>Mon, 22 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>602</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-5-2023</itunes:title>
    <title>19-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NHÂN   Chào thầy Năm và các anh chị em của Web5ngay! Mình là người con xứ Huế, đã 29 tuổi rồi nhưng hiện tại mình đang rất bối rối trong thời gian này. Để cụ thể hơn mình chia sẻ qua vài gạch đầu dòng ạ. - Lúc mình 18 tuổi mình k chọn Huế để học mà chọn 1 trường ở sg để ước mơ tương lai phát triển hơn. Thời gian đó có sai lầm là mình thích CNTT nhưng lại chọn Tài Chính NH để theo nguyện vọng gia đình. Học sang năm 2, mình bị 1 chứng bệnh ngoài da ( bệnh vảy nến), đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NHÂN</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và các anh chị em của Web5ngay!</p><p>Mình là người con xứ Huế, đã 29 tuổi rồi nhưng hiện tại mình đang rất bối rối trong thời gian này. Để cụ thể hơn mình chia sẻ qua vài gạch đầu dòng ạ.</p><p>- Lúc mình 18 tuổi mình k chọn Huế để học mà chọn 1 trường ở sg để ước mơ tương lai phát triển hơn. Thời gian đó có sai lầm là mình thích CNTT nhưng lại chọn Tài Chính NH để theo nguyện vọng gia đình. Học sang năm 2, mình bị 1 chứng bệnh ngoài da ( bệnh vảy nến), đấu tranh vs bệnh được vài tháng , chữa đủ nơi ở SG thì càng nặng, mình tự ti nên bảo lưu về quê chữa bệnh, Mong 6 tháng 1 năm sẽ khỏi và quay lại. Ra Huế chữa mãi cũng k ổn định bệnh, mình còn 1 mình tự đi ra Hà Nội, lên Cao Bằng để chữa cũng k ổn. Thời hạn bảo lưu học cũng hết. Vậy là mình biến 1 người năng động thành 1 ng tự ti hơn từ lúc nào k biết. </p><p>- 3,4 năm trôi qua mình đôi lúc ổn định bệnh 1 thời gian cũng mày mò vài việc để làm như bán Xoài Lắc,rồi học qua thiết kế đồ họa ( học cái này mình học khóa 3 tháng cơ bản vì kinh tế mình k có đkien) xong Vào SG đi làm lương tháng 4tr mình cũng cố gắng làm nhưng k trụ được vì tay nghề mình cũng yếu nữa. Cảm thấy k hợp mình lại về quê làm việc cho 1 ng anh, có chuyện nên mình cũng lại nghỉ việc. Mình lại chọn vào SG lại để làm tài xế công nghệ. Làm được 3 năm mình lại dính đợt dịch Covid nên về quê lại.</p><p>- Về quê mình cũng chọn làm txe công nghệ nhưng đến độ tuổi 29, mình tự tin hơn vì biết chấp nhận căn bệnh của mình. Mình thấy cviec txe không có tương lai mà mình muốn lại ảnh hưởng tới bệnh mình lúc mưa nắng thất thường nữa.</p><p> Bây giờ mình được ng bạn mình kể bạn ấy học lập trình ở trường IT chỉ 6 tháng rồi vào SG làm ban đầu lương thì 8tr, năm sau 14 tr, 2 năm sau là bây giờ bạn ấy được25tr. Con số đó mình nghe mà ao ước. Anh mình hỗ trợ mình mua laptop để sắp tới học luôn. </p><p> Nhưng điều mình lo lắng là mình có thích cviec này hay không để đánh đổi là sự áp lực của nó ( áp lực và đôi lúc thức khuya là kẻ thù của bệnh mình nữa ). Ngồi lại mình tự thấy mình thích tìm hiểu về chtrinh thực tế về make up, hoa hậu, chtrinh ẩm thực và về kinh doanh, mấy cái này mình cuốn với nó nhiều hơn. Mình có làm bài test trên mạng thì thấy tính cách mình hợp với nghề Marketing thị trường, tâm lý học... Có ng thân khuyên mình chọn nghề pha chế hoặc học bằng lái ô tô để làm sẽ phù hợp vs ng bệnh như mình. Thật hổ thẹn vì mình k biết mình nên làm gì. Hjc</p><p>Hơi dài tí nhưng mình xin ít ý kiến tham khảo của ace nhà mình để có con đường để chọn đúng hơn ở tuổi 29 với ạ.</p><p>E trân trọng cảm ơn !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NHÂN</p><p><br/></p><p>Chào thầy Năm và các anh chị em của Web5ngay!</p><p>Mình là người con xứ Huế, đã 29 tuổi rồi nhưng hiện tại mình đang rất bối rối trong thời gian này. Để cụ thể hơn mình chia sẻ qua vài gạch đầu dòng ạ.</p><p>- Lúc mình 18 tuổi mình k chọn Huế để học mà chọn 1 trường ở sg để ước mơ tương lai phát triển hơn. Thời gian đó có sai lầm là mình thích CNTT nhưng lại chọn Tài Chính NH để theo nguyện vọng gia đình. Học sang năm 2, mình bị 1 chứng bệnh ngoài da ( bệnh vảy nến), đấu tranh vs bệnh được vài tháng , chữa đủ nơi ở SG thì càng nặng, mình tự ti nên bảo lưu về quê chữa bệnh, Mong 6 tháng 1 năm sẽ khỏi và quay lại. Ra Huế chữa mãi cũng k ổn định bệnh, mình còn 1 mình tự đi ra Hà Nội, lên Cao Bằng để chữa cũng k ổn. Thời hạn bảo lưu học cũng hết. Vậy là mình biến 1 người năng động thành 1 ng tự ti hơn từ lúc nào k biết. </p><p>- 3,4 năm trôi qua mình đôi lúc ổn định bệnh 1 thời gian cũng mày mò vài việc để làm như bán Xoài Lắc,rồi học qua thiết kế đồ họa ( học cái này mình học khóa 3 tháng cơ bản vì kinh tế mình k có đkien) xong Vào SG đi làm lương tháng 4tr mình cũng cố gắng làm nhưng k trụ được vì tay nghề mình cũng yếu nữa. Cảm thấy k hợp mình lại về quê làm việc cho 1 ng anh, có chuyện nên mình cũng lại nghỉ việc. Mình lại chọn vào SG lại để làm tài xế công nghệ. Làm được 3 năm mình lại dính đợt dịch Covid nên về quê lại.</p><p>- Về quê mình cũng chọn làm txe công nghệ nhưng đến độ tuổi 29, mình tự tin hơn vì biết chấp nhận căn bệnh của mình. Mình thấy cviec txe không có tương lai mà mình muốn lại ảnh hưởng tới bệnh mình lúc mưa nắng thất thường nữa.</p><p> Bây giờ mình được ng bạn mình kể bạn ấy học lập trình ở trường IT chỉ 6 tháng rồi vào SG làm ban đầu lương thì 8tr, năm sau 14 tr, 2 năm sau là bây giờ bạn ấy được25tr. Con số đó mình nghe mà ao ước. Anh mình hỗ trợ mình mua laptop để sắp tới học luôn. </p><p> Nhưng điều mình lo lắng là mình có thích cviec này hay không để đánh đổi là sự áp lực của nó ( áp lực và đôi lúc thức khuya là kẻ thù của bệnh mình nữa ). Ngồi lại mình tự thấy mình thích tìm hiểu về chtrinh thực tế về make up, hoa hậu, chtrinh ẩm thực và về kinh doanh, mấy cái này mình cuốn với nó nhiều hơn. Mình có làm bài test trên mạng thì thấy tính cách mình hợp với nghề Marketing thị trường, tâm lý học... Có ng thân khuyên mình chọn nghề pha chế hoặc học bằng lái ô tô để làm sẽ phù hợp vs ng bệnh như mình. Thật hổ thẹn vì mình k biết mình nên làm gì. Hjc</p><p>Hơi dài tí nhưng mình xin ít ý kiến tham khảo của ace nhà mình để có con đường để chọn đúng hơn ở tuổi 29 với ạ.</p><p>E trân trọng cảm ơn !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12872272-19-5-2023.mp3" length="9780829" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12872272</guid>
    <pubDate>Fri, 19 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>813</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-5-2023</itunes:title>
    <title>18-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN    Rồi chuyện gì cũng sẽ tốt thôi phải không??? Chào mọi người, mình viết ra đây để giải tỏa nỗi lòng. Hôm nay mình rất buồn, đây là lần thứ N chồng mình lại đánh bạc và quyết định về quê làm 1 công việc chân tay để quên cơn nghiện cờ bạc và rèn lại lối sống sinh hoạt tích cực. Kể từ lúc quen nhau và có em bé đến giờ chỉ trong vòng hơn 1 năm mà mình trải qua nhiều lần biến cố, khiến mình từ một người vô cùng vui vẻ, có năng lượng tích cực trở nên u sầu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Rồi chuyện gì cũng sẽ tốt thôi phải không???</p><p>Chào mọi người, mình viết ra đây để giải tỏa nỗi lòng.</p><p>Hôm nay mình rất buồn, đây là lần thứ N chồng mình lại đánh bạc và quyết định về quê làm 1 công việc chân tay để quên cơn nghiện cờ bạc và rèn lại lối sống sinh hoạt tích cực.</p><p>Kể từ lúc quen nhau và có em bé đến giờ chỉ trong vòng hơn 1 năm mà mình trải qua nhiều lần biến cố, khiến mình từ một người vô cùng vui vẻ, có năng lượng tích cực trở nên u sầu, dễ tủi thân, chỉ trực trào nước mắt mỗi khi nghĩ đến tương lai của mình và em bé trong bụng. </p><p>Mới đầu khi phát hiện anh chơi cờ bạc, mình nổi khùng lên như phát điên, đánh đập, chửi bới, ném vỡ điện thoại, những lần sau đó thì chỉ khóc lóc ầm í, bỏ nhà đi, rồi dần dần chỉ còn khóc, và đến bây giờ thì không khóc nổi nữa, chỉ biết nuốt hết uất nghẹn vào trong lòng.</p><p>Sau mỗi lần gây ra chuyện, bố mẹ chồng lại lục tục từ quê lên Hà Nội giải quyết hậu quả cho con trai, có lần ông còn phải đi từ 5h sáng để đưa con về quê giáo dục lại. Anh học về tài chính ngân hàng, có đam mê coin, khao khát làm giàu (theo cách tiêu cực, làm giàu nhanh…), rồi bị bạn bè rủ rê và cuốn vào đánh bạc online (poker) rồi dần dính vào nợ tín dụng, app online. </p><p>Những ngày tháng cứ đi làm và trả nợ khiến anh cứ u mê đầu óc, luẩn quẩn. Mình đã cố gắng động viên rất nhiều lần nhưng thực sự anh không trân trọng những cố gắng của bản thân mình. Mỗi lần gây ra chuyện đều xin lỗi, thậm chí khóc, rồi tự mắng chửi bản thân, nói muốn giải thoát cho mình, sẽ đi đến nơi xa kiếm tiền và gửi cho mình nhưng rồi cứ đâu vào đó, lặp đi lặp lại trong suốt hơn 6 tháng nay.</p><p>Vì không thể dựa dẫm vào anh, nên mình dù bầu bí tháng cuối cùng vẫn cố gắng đi làm chăm chỉ, thậm chí mang việc về nhà buổi tối vì sợ bị sa thải do mới vào công ty thời gian ngắn đã có bầu, tối thì tìm kiếm các công việc để có thể làm thêm trong thời gian nghỉ thai sản.</p><p>Mình rất hay nghe Web5 ngày, nghe những bản nhạc tích cực, nghe giảng phật, … để trấn an và lấy động lực cho bản thân nhưng người đồng hành với mình thì chỉ đam mê bóng đá, game, nghe nhạc remix (mình không nói nghe nhạc này là không tốt),… càng ngày mình càng thấy 2 đứa mình như 2 đường thẳng song song, một người luôn cố gắng nỗ lực, còn người kia thì ngày càng đi lùi.</p><p>Mình đau lòng lắm, đau lòng hơn cả là vì con mình còn chưa ra đời, mình cũng chưa sẵn sàng để làm mẹ đơn thân, nhưng không biết có cách nào để khiến con người kia thay đổi, tỉnh ngộ và đồng hành cùng mình trong hành trình tới đây. Số nợ của anh không quá nhiều, nếu chăm chỉ đi làm, chỉ nửa năm có thể giải quyết hết, nhưng đầu óc anh cứ u mê, luẩn quẩn với khát khao làm giàu nhanh, với cơn điên bạc nên số tiền đó không giảm mà cứ tăng từ từ.</p><p>Cho mình xin một cái ôm hôm nay nhé, mình tủi thân quá, những ngày bầu tháng cuối cùng này mình đang ở một mình với rất nhiều nỗi lo mà bố mẹ, anh chị em cùng bạn bè thân thiết mình cũng không dám chia sẻ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN</p><p><br/><br/></p><p>Rồi chuyện gì cũng sẽ tốt thôi phải không???</p><p>Chào mọi người, mình viết ra đây để giải tỏa nỗi lòng.</p><p>Hôm nay mình rất buồn, đây là lần thứ N chồng mình lại đánh bạc và quyết định về quê làm 1 công việc chân tay để quên cơn nghiện cờ bạc và rèn lại lối sống sinh hoạt tích cực.</p><p>Kể từ lúc quen nhau và có em bé đến giờ chỉ trong vòng hơn 1 năm mà mình trải qua nhiều lần biến cố, khiến mình từ một người vô cùng vui vẻ, có năng lượng tích cực trở nên u sầu, dễ tủi thân, chỉ trực trào nước mắt mỗi khi nghĩ đến tương lai của mình và em bé trong bụng. </p><p>Mới đầu khi phát hiện anh chơi cờ bạc, mình nổi khùng lên như phát điên, đánh đập, chửi bới, ném vỡ điện thoại, những lần sau đó thì chỉ khóc lóc ầm í, bỏ nhà đi, rồi dần dần chỉ còn khóc, và đến bây giờ thì không khóc nổi nữa, chỉ biết nuốt hết uất nghẹn vào trong lòng.</p><p>Sau mỗi lần gây ra chuyện, bố mẹ chồng lại lục tục từ quê lên Hà Nội giải quyết hậu quả cho con trai, có lần ông còn phải đi từ 5h sáng để đưa con về quê giáo dục lại. Anh học về tài chính ngân hàng, có đam mê coin, khao khát làm giàu (theo cách tiêu cực, làm giàu nhanh…), rồi bị bạn bè rủ rê và cuốn vào đánh bạc online (poker) rồi dần dính vào nợ tín dụng, app online. </p><p>Những ngày tháng cứ đi làm và trả nợ khiến anh cứ u mê đầu óc, luẩn quẩn. Mình đã cố gắng động viên rất nhiều lần nhưng thực sự anh không trân trọng những cố gắng của bản thân mình. Mỗi lần gây ra chuyện đều xin lỗi, thậm chí khóc, rồi tự mắng chửi bản thân, nói muốn giải thoát cho mình, sẽ đi đến nơi xa kiếm tiền và gửi cho mình nhưng rồi cứ đâu vào đó, lặp đi lặp lại trong suốt hơn 6 tháng nay.</p><p>Vì không thể dựa dẫm vào anh, nên mình dù bầu bí tháng cuối cùng vẫn cố gắng đi làm chăm chỉ, thậm chí mang việc về nhà buổi tối vì sợ bị sa thải do mới vào công ty thời gian ngắn đã có bầu, tối thì tìm kiếm các công việc để có thể làm thêm trong thời gian nghỉ thai sản.</p><p>Mình rất hay nghe Web5 ngày, nghe những bản nhạc tích cực, nghe giảng phật, … để trấn an và lấy động lực cho bản thân nhưng người đồng hành với mình thì chỉ đam mê bóng đá, game, nghe nhạc remix (mình không nói nghe nhạc này là không tốt),… càng ngày mình càng thấy 2 đứa mình như 2 đường thẳng song song, một người luôn cố gắng nỗ lực, còn người kia thì ngày càng đi lùi.</p><p>Mình đau lòng lắm, đau lòng hơn cả là vì con mình còn chưa ra đời, mình cũng chưa sẵn sàng để làm mẹ đơn thân, nhưng không biết có cách nào để khiến con người kia thay đổi, tỉnh ngộ và đồng hành cùng mình trong hành trình tới đây. Số nợ của anh không quá nhiều, nếu chăm chỉ đi làm, chỉ nửa năm có thể giải quyết hết, nhưng đầu óc anh cứ u mê, luẩn quẩn với khát khao làm giàu nhanh, với cơn điên bạc nên số tiền đó không giảm mà cứ tăng từ từ.</p><p>Cho mình xin một cái ôm hôm nay nhé, mình tủi thân quá, những ngày bầu tháng cuối cùng này mình đang ở một mình với rất nhiều nỗi lo mà bố mẹ, anh chị em cùng bạn bè thân thiết mình cũng không dám chia sẻ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12872270-18-5-2023.mp3" length="10049472" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12872270</guid>
    <pubDate>Thu, 18 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>836</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-5-2023</itunes:title>
    <title>17-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: LAN    Xin chào thầy. Tuy em không biết thầy là ai , thầy tên gì , thầy ở đâu , nhưng những video và thông tin thầy chia sẻ y như là bài học cho ngôi trường gọi là trường Đời vậy, bởi vì thầy dạy em những điều đó nên em gọi thầy luôn. Em là nữ trên 25 dưới 30 tuổi , em xin tâm sự    Thầy ơi , chỉ cần là ngọn núi mình muốn leo thì dù có cao và đầy thử thách thì tới cuối cùng mình sẽ tới đỉnh phải không ? Em lớn lên trong một gia đình mà mẹ chịu khổ vì ba thì bê tha ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: LAN</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy. Tuy em không biết thầy là ai , thầy tên gì , thầy ở đâu , nhưng những video và thông tin thầy chia sẻ y như là bài học cho ngôi trường gọi là trường Đời vậy, bởi vì thầy dạy em những điều đó nên em gọi thầy luôn. Em là nữ trên 25 dưới 30 tuổi , em xin tâm sự</p><p><br/><br/></p><p>Thầy ơi , chỉ cần là ngọn núi mình muốn leo thì dù có cao và đầy thử thách thì tới cuối cùng mình sẽ tới đỉnh phải không ?</p><p>Em lớn lên trong một gia đình mà mẹ chịu khổ vì ba thì bê tha rượu chè , suốt những năm tuổi thơ em hay chứng kiến cảnh gia đình lục đục. Mẹ là chỗ dựa của em. 2019 mẹ em mất , ba thì vẫn chứng nào tật đó. Họ hàng ai cũng có chuyện của họ , em như con chim nhỏ mất tổ lạc lõng giữa cuộc sống. Khoảng thời gian đó em chưa biết làm gì tiếp theo , em chỉ biết em muốn hạnh phúc , muốn thành công.</p><p><br/><br/></p><p>Trải qua biến cố , em nhận thấy mình phải lấy lại sự bình an. Em đi tới nhà thờ và cả chùa. Không phải em tới để cầu sự may rủi hay đặt tất cả mọi chuyện vào các vị đó. Chỉ là em tới và đứng đó, ngước mắt lên những bức tượng Chúa , tượng Phật ở trên cao và nói ra những suy nghĩ trong lòng. Sau đó ngồi ở 1 chỗ và chậm rãi nhìn cảnh vật xung quanh, thật kỳ lạ là điều đó khiến em cảm thấy bình yên.</p><p><br/><br/></p><p>Em lại thấy mình cần phải kiếm tiền. Vô tình em được add vào nhóm chơi bài bacarat, có người hướng dẫn nên em cũng bắt đầu chơi. Lúc đầu chơi thắng nên em còn ảo tưởng mình có thể kiếm được tiền bằng cách này nhưng sau đó do không tuân thủ điểm chốt lời và cắt lỗ nên em thua sạch. Em sốc. Thua chỗ nào đứng lên chỗ đó , em tiếp tục chơi nhưng lần này em tìm hiểu nhiều hơn một chút , kết quả cũng khả quan hơn một chút. Ông trời luôn có cách chiêu đãi những người thích cờ bạc, chung cuộc em vẫn sạch bóng túi. Số tiền không lớn nhưng đủ giúp em nhận ra chơi gì cũng phải có kỹ năng kể cả chơi bạc , muốn giỏi phải dành thời gian nghiên cứu thử đi thử lại , nhiều khi phải lên bờ xuống ruộng chứ không có nhàn hạ dễ dàng. Em thấy mình không theo được cách kiếm tiền này , em bỏ.</p><p><br/><br/></p><p>Sau đó em lại nhận ra mình thiếu khả năng tập trung . Em mua sách về đọc , lên youtube coi video về sự tập trung. Em quyết định theo phương pháp cà chua Pomodoro. Em sao nhãng và gặp thất bại. Mỗi lần thất bại em lại thấy buồn về bản thân. Em cố gắng thêm lần nữa , và tất nhiên cũng chưa thành công . Rồi sau nhiều lần chật vật như vậy thì em cũng tiến bộ được một chút . Tiếp tới em thấy bản thân có xu hướng ăn đồ ngọt quá đà , rồi em lại tìm cách loại bỏ điều đó . Không dễ tí nào , 1 vài lần đầu em thành công sau đó lại ăn đồ ngọt, thế là thất bại. Sau bao nhiêu lần cố gắng và tốn rất nhiều thời gian thì em vẫn thất bại, kiểu như 1 vòng lẩn quẩn cứ cố làm điều mình muốn nhưng lại hết lần này lần khác gặp chướng ngại. Sau đó em tập ăn nhiều rau củ quả hơn thì em nhận ra hình như em bớt thèm đồ ngọt lại , em thấy cách này hiệu quả nên em vẫn duy trì.</p><p><br/><br/></p><p>Giờ em nhận thấy em muốn đi trên con đường thành công mặc dù chưa tìm ra được em muốn thành công trong lĩnh vực hay ngành nghề nào. Em vẫn chưa tìm được bản thân mình là ai , tạo ra được giá trị gì , có thể sống một cuộc đời thế nào. Em đang leo một ngọn núi mà chẳng nhìn thấy đỉnh ở đâu , chỉ biết là rất muốn leo lên đó. </p><p><br/><br/></p><p>Vài năm trước em đi Đà Lạt và ngẫu hứng quyết định leo lên đỉnh Langbiang. Đó là lần đầu tiên em leo núi , chẳng có sự chuẩn bị gì ngoài mấy chai nước và 1 ít đồ ăn vặt. Ngay cả giày em mang là sandal chứ còn chẳng phải là giày leo núi hoặc sneaker. Em cứ thế leo theo người ta, tới đoạn nào khó thở mệt quá không bước nổi nữa thì ngồi nghỉ sau đó lại leo lên.  Cuối cùng, em có thể đứng trên đỉnh Langbiang phóng tầm mắt ra xa chiêm ngưỡng cảnh vật thiên nhiên chập chùng mây núi ở đó. Cái giá phải trả là tối đó em ăn gì ói đó do bình thường không tập thể </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: LAN</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào thầy. Tuy em không biết thầy là ai , thầy tên gì , thầy ở đâu , nhưng những video và thông tin thầy chia sẻ y như là bài học cho ngôi trường gọi là trường Đời vậy, bởi vì thầy dạy em những điều đó nên em gọi thầy luôn. Em là nữ trên 25 dưới 30 tuổi , em xin tâm sự</p><p><br/><br/></p><p>Thầy ơi , chỉ cần là ngọn núi mình muốn leo thì dù có cao và đầy thử thách thì tới cuối cùng mình sẽ tới đỉnh phải không ?</p><p>Em lớn lên trong một gia đình mà mẹ chịu khổ vì ba thì bê tha rượu chè , suốt những năm tuổi thơ em hay chứng kiến cảnh gia đình lục đục. Mẹ là chỗ dựa của em. 2019 mẹ em mất , ba thì vẫn chứng nào tật đó. Họ hàng ai cũng có chuyện của họ , em như con chim nhỏ mất tổ lạc lõng giữa cuộc sống. Khoảng thời gian đó em chưa biết làm gì tiếp theo , em chỉ biết em muốn hạnh phúc , muốn thành công.</p><p><br/><br/></p><p>Trải qua biến cố , em nhận thấy mình phải lấy lại sự bình an. Em đi tới nhà thờ và cả chùa. Không phải em tới để cầu sự may rủi hay đặt tất cả mọi chuyện vào các vị đó. Chỉ là em tới và đứng đó, ngước mắt lên những bức tượng Chúa , tượng Phật ở trên cao và nói ra những suy nghĩ trong lòng. Sau đó ngồi ở 1 chỗ và chậm rãi nhìn cảnh vật xung quanh, thật kỳ lạ là điều đó khiến em cảm thấy bình yên.</p><p><br/><br/></p><p>Em lại thấy mình cần phải kiếm tiền. Vô tình em được add vào nhóm chơi bài bacarat, có người hướng dẫn nên em cũng bắt đầu chơi. Lúc đầu chơi thắng nên em còn ảo tưởng mình có thể kiếm được tiền bằng cách này nhưng sau đó do không tuân thủ điểm chốt lời và cắt lỗ nên em thua sạch. Em sốc. Thua chỗ nào đứng lên chỗ đó , em tiếp tục chơi nhưng lần này em tìm hiểu nhiều hơn một chút , kết quả cũng khả quan hơn một chút. Ông trời luôn có cách chiêu đãi những người thích cờ bạc, chung cuộc em vẫn sạch bóng túi. Số tiền không lớn nhưng đủ giúp em nhận ra chơi gì cũng phải có kỹ năng kể cả chơi bạc , muốn giỏi phải dành thời gian nghiên cứu thử đi thử lại , nhiều khi phải lên bờ xuống ruộng chứ không có nhàn hạ dễ dàng. Em thấy mình không theo được cách kiếm tiền này , em bỏ.</p><p><br/><br/></p><p>Sau đó em lại nhận ra mình thiếu khả năng tập trung . Em mua sách về đọc , lên youtube coi video về sự tập trung. Em quyết định theo phương pháp cà chua Pomodoro. Em sao nhãng và gặp thất bại. Mỗi lần thất bại em lại thấy buồn về bản thân. Em cố gắng thêm lần nữa , và tất nhiên cũng chưa thành công . Rồi sau nhiều lần chật vật như vậy thì em cũng tiến bộ được một chút . Tiếp tới em thấy bản thân có xu hướng ăn đồ ngọt quá đà , rồi em lại tìm cách loại bỏ điều đó . Không dễ tí nào , 1 vài lần đầu em thành công sau đó lại ăn đồ ngọt, thế là thất bại. Sau bao nhiêu lần cố gắng và tốn rất nhiều thời gian thì em vẫn thất bại, kiểu như 1 vòng lẩn quẩn cứ cố làm điều mình muốn nhưng lại hết lần này lần khác gặp chướng ngại. Sau đó em tập ăn nhiều rau củ quả hơn thì em nhận ra hình như em bớt thèm đồ ngọt lại , em thấy cách này hiệu quả nên em vẫn duy trì.</p><p><br/><br/></p><p>Giờ em nhận thấy em muốn đi trên con đường thành công mặc dù chưa tìm ra được em muốn thành công trong lĩnh vực hay ngành nghề nào. Em vẫn chưa tìm được bản thân mình là ai , tạo ra được giá trị gì , có thể sống một cuộc đời thế nào. Em đang leo một ngọn núi mà chẳng nhìn thấy đỉnh ở đâu , chỉ biết là rất muốn leo lên đó. </p><p><br/><br/></p><p>Vài năm trước em đi Đà Lạt và ngẫu hứng quyết định leo lên đỉnh Langbiang. Đó là lần đầu tiên em leo núi , chẳng có sự chuẩn bị gì ngoài mấy chai nước và 1 ít đồ ăn vặt. Ngay cả giày em mang là sandal chứ còn chẳng phải là giày leo núi hoặc sneaker. Em cứ thế leo theo người ta, tới đoạn nào khó thở mệt quá không bước nổi nữa thì ngồi nghỉ sau đó lại leo lên.  Cuối cùng, em có thể đứng trên đỉnh Langbiang phóng tầm mắt ra xa chiêm ngưỡng cảnh vật thiên nhiên chập chùng mây núi ở đó. Cái giá phải trả là tối đó em ăn gì ói đó do bình thường không tập thể </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12865574-17-5-2023.mp3" length="5398840" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12865574</guid>
    <pubDate>Wed, 17 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>448</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-5-2023</itunes:title>
    <title>16-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGƯỜI BẠN 25 TUỔI RƯỠI Ạ, KHÔNG CÒN TRẺ NHỮNG CŨNG CHƯA CÓ GIÀ 🤣🤣🤣 Chào anh Năm và mọi người trong Group. Thật sự mình rất biết ơn khi được tham gia group này, chúc cho mỗi người trong chúng ta luôn vui vẻ, mạnh khỏe nhé. Hôm nay, ngày 14/2 mình viết bài tâm sự này vì cảm thấy hơi bế tắc trong các mối quan hệ xung quanh. Thật sự thì mình điểm lại cuộc sống của bản thân, mình thấy hầu hết khó khăn đều đến từ việc mình không được người khác ưa thích. Dạ cho phép mình...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3592432244318580/?__cft__[0]=AZWlIUmywRviKnZpRgvEN25E-wwTM5Xv62hcCmnxlIabw7lcwR7OuucBuOT4mwm86gvUlFe65Ex3wZfEvBB3-HuJowy6Uj-KIiRP4SwGYlhVAtGbgKMZPn8LWF518SGtZbbTo3hT_yuesKg9r_reP3Ui&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI BẠN 25 TUỔI RƯỠI Ạ, KHÔNG CÒN TRẺ NHỮNG CŨNG CHƯA CÓ GIÀ</a> 🤣🤣🤣</p><p>Chào anh Năm và mọi người trong Group. Thật sự mình rất biết ơn khi được tham gia group này, chúc cho mỗi người trong chúng ta luôn vui vẻ, mạnh khỏe nhé.</p><p>Hôm nay, ngày 14/2 mình viết bài tâm sự này vì cảm thấy hơi bế tắc trong các mối quan hệ xung quanh. Thật sự thì mình điểm lại cuộc sống của bản thân, mình thấy hầu hết khó khăn đều đến từ việc mình không được người khác ưa thích. Dạ cho phép mình kể sơ lược qua 1 chút để mn hiểu rõ hơn nha.</p><p><b>- Về Gia đình: </b>Nhà mình thì chỉ còn anh chị thôi, và hiện mẹ của anh rể đang để cho ảnh 1 khoản nợ nặng lãi lớn, chị mình thì nghỉ học sớm làm lụng nuôi 2 đứa em nên giờ chỉ xin lao động chân tay, kiếm tiền cực khổ còn mang bệnh, và còn vài thứ ngjiêm trọng hơn mà sau này có thể vì nó mà không còn nhà để ở..  </p><p><br/><br/></p><p>Mình biết anh chị yêu thương mình, nhưng  mà họ cũng cực khổ quá, càng ngày càng bị dồn ép tới nghẹt thở, thành ra cũng hay yêu cầu này kia và nói năng khó nghe ( mục đích để mình phát triển, sau này không thiệt thân). Mình hiểu nhưng nhiều khi thấy khó chịu quá, nhưng là em út nên không nói được nhiều, thành ra tích lũy dần lâu lâu mình cũng có cảm giác chán ghét họ nhưng vẫn rất thương họ. </p><p><b>- Về Bạn bè: </b>mình rất ít bạn bè, có thể đếm số lượng trên đầu ngón tay. Mà theo mình nhớ thì mình luôn chân thành đối đãi với họ, nhớ tới sinh nhật họ hoặc họ cần thì mình đều có thể giúp, tuy vẫn có từ chối mấy thứ mình nghĩ là không giúp được. </p><p>Nhưng không biết vì sao những bạn mà mình nghĩ là lanh lẹ, tài giỏi, khéo léo,..v..v. mình có cố bắt chuyện cũng không chơi thân được, và cuối cùng vẫn chỉ là xã giao rồi rơi rụng. Mình cũng từng thử theo dõi tin tức, hay update kiến thức ngoài lề để có vốn nói chuyện , nhưng bị một cái là không nhớ được bao nhiêu cả, kiểu chỉ nhớ cái vỏ thôi ấy ạ.</p><p><b>- Về đồng nghiệp:</b> Công ty thì chia nhóm mà chơi, họ thích nhữnngười cá tính, hài hước, ưa đi du lịch, hay chỉ cần kiểu có miệng lưỡi khôn khéo ( dạng mà đối đáp được những câu gây sốc hay mỉa mai  cho những đối tượng bị ghét) là có thề thân được. Mà mình không hề có cái tính nào trong đó, mình không thích nói xấu người khác, mình có ít trải nghiệm và cũng không khôn khéo.. Vậy nên dần dần mình như vô hình trên công ty vậy. </p><p>Mình điểm lại thì thấy cũng không làm họ phật lòng, nhưng khi thấy họ có những hành động như ăn uống đồ ngon thì mời nhau, trừ mình, đồ dở thì chia đều tất cả, hay lập group trừ mình ra và 1 số cái tương tự,..v..v.. thì vô thức mình lại ít nói hơn. Cho tới giờ gần như không nói gì trong công ty, cũng không thân thiết với ai. </p><p>Nếu làm bình thường thì ổn nhưng mình sợ mấy dịp hội họp hay đi du lịch riêng với công ty lắm, vì công ty chia nhóm chơi, không trong nhóm nào thì chỉ có đi 1 mình (mà đi chơi ai lại tách ra đứng 1 mình), mà theo thì lủi thủi. </p><p><b>- Về bản thân:</b> mình được bạn bè đánh giá tốt bụng, ng lớn bảo ngoan, còn sếp hiện tại thì bảo là tuy ít nói, nhưng được cái nói ra là đúng. </p><p>Còn bản thân mình thì hay có tư tưởng phải tự mình cố gắng, để nếu ng khác không giúp cũng có thể tự đứng vững. Mình cũng thích kiểu không có cấp trên, cứ giao việc và mình sẽ được toàn quyền quyết định và quản lý nó, miễn kết quả tốt là được ạ.. Đôi khi còn hay bị mâu thuẫn kiểu mình thích thân với mọi người, nhưng lại thích có nhiều tgian để được ngồi 1 mình. </p><p>Còn theo góc gia đình thì họ bảo mình tư duy và cả hành động đều chậm chạp, cái gì từ từ, có cái tư duy sai lệch nhưng nhiều năm không thay đổi, nên giờ tuy lớn nhưng chẳng khác gì hồi b</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3592432244318580/?__cft__[0]=AZWlIUmywRviKnZpRgvEN25E-wwTM5Xv62hcCmnxlIabw7lcwR7OuucBuOT4mwm86gvUlFe65Ex3wZfEvBB3-HuJowy6Uj-KIiRP4SwGYlhVAtGbgKMZPn8LWF518SGtZbbTo3hT_yuesKg9r_reP3Ui&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI BẠN 25 TUỔI RƯỠI Ạ, KHÔNG CÒN TRẺ NHỮNG CŨNG CHƯA CÓ GIÀ</a> 🤣🤣🤣</p><p>Chào anh Năm và mọi người trong Group. Thật sự mình rất biết ơn khi được tham gia group này, chúc cho mỗi người trong chúng ta luôn vui vẻ, mạnh khỏe nhé.</p><p>Hôm nay, ngày 14/2 mình viết bài tâm sự này vì cảm thấy hơi bế tắc trong các mối quan hệ xung quanh. Thật sự thì mình điểm lại cuộc sống của bản thân, mình thấy hầu hết khó khăn đều đến từ việc mình không được người khác ưa thích. Dạ cho phép mình kể sơ lược qua 1 chút để mn hiểu rõ hơn nha.</p><p><b>- Về Gia đình: </b>Nhà mình thì chỉ còn anh chị thôi, và hiện mẹ của anh rể đang để cho ảnh 1 khoản nợ nặng lãi lớn, chị mình thì nghỉ học sớm làm lụng nuôi 2 đứa em nên giờ chỉ xin lao động chân tay, kiếm tiền cực khổ còn mang bệnh, và còn vài thứ ngjiêm trọng hơn mà sau này có thể vì nó mà không còn nhà để ở..  </p><p><br/><br/></p><p>Mình biết anh chị yêu thương mình, nhưng  mà họ cũng cực khổ quá, càng ngày càng bị dồn ép tới nghẹt thở, thành ra cũng hay yêu cầu này kia và nói năng khó nghe ( mục đích để mình phát triển, sau này không thiệt thân). Mình hiểu nhưng nhiều khi thấy khó chịu quá, nhưng là em út nên không nói được nhiều, thành ra tích lũy dần lâu lâu mình cũng có cảm giác chán ghét họ nhưng vẫn rất thương họ. </p><p><b>- Về Bạn bè: </b>mình rất ít bạn bè, có thể đếm số lượng trên đầu ngón tay. Mà theo mình nhớ thì mình luôn chân thành đối đãi với họ, nhớ tới sinh nhật họ hoặc họ cần thì mình đều có thể giúp, tuy vẫn có từ chối mấy thứ mình nghĩ là không giúp được. </p><p>Nhưng không biết vì sao những bạn mà mình nghĩ là lanh lẹ, tài giỏi, khéo léo,..v..v. mình có cố bắt chuyện cũng không chơi thân được, và cuối cùng vẫn chỉ là xã giao rồi rơi rụng. Mình cũng từng thử theo dõi tin tức, hay update kiến thức ngoài lề để có vốn nói chuyện , nhưng bị một cái là không nhớ được bao nhiêu cả, kiểu chỉ nhớ cái vỏ thôi ấy ạ.</p><p><b>- Về đồng nghiệp:</b> Công ty thì chia nhóm mà chơi, họ thích nhữnngười cá tính, hài hước, ưa đi du lịch, hay chỉ cần kiểu có miệng lưỡi khôn khéo ( dạng mà đối đáp được những câu gây sốc hay mỉa mai  cho những đối tượng bị ghét) là có thề thân được. Mà mình không hề có cái tính nào trong đó, mình không thích nói xấu người khác, mình có ít trải nghiệm và cũng không khôn khéo.. Vậy nên dần dần mình như vô hình trên công ty vậy. </p><p>Mình điểm lại thì thấy cũng không làm họ phật lòng, nhưng khi thấy họ có những hành động như ăn uống đồ ngon thì mời nhau, trừ mình, đồ dở thì chia đều tất cả, hay lập group trừ mình ra và 1 số cái tương tự,..v..v.. thì vô thức mình lại ít nói hơn. Cho tới giờ gần như không nói gì trong công ty, cũng không thân thiết với ai. </p><p>Nếu làm bình thường thì ổn nhưng mình sợ mấy dịp hội họp hay đi du lịch riêng với công ty lắm, vì công ty chia nhóm chơi, không trong nhóm nào thì chỉ có đi 1 mình (mà đi chơi ai lại tách ra đứng 1 mình), mà theo thì lủi thủi. </p><p><b>- Về bản thân:</b> mình được bạn bè đánh giá tốt bụng, ng lớn bảo ngoan, còn sếp hiện tại thì bảo là tuy ít nói, nhưng được cái nói ra là đúng. </p><p>Còn bản thân mình thì hay có tư tưởng phải tự mình cố gắng, để nếu ng khác không giúp cũng có thể tự đứng vững. Mình cũng thích kiểu không có cấp trên, cứ giao việc và mình sẽ được toàn quyền quyết định và quản lý nó, miễn kết quả tốt là được ạ.. Đôi khi còn hay bị mâu thuẫn kiểu mình thích thân với mọi người, nhưng lại thích có nhiều tgian để được ngồi 1 mình. </p><p>Còn theo góc gia đình thì họ bảo mình tư duy và cả hành động đều chậm chạp, cái gì từ từ, có cái tư duy sai lệch nhưng nhiều năm không thay đổi, nên giờ tuy lớn nhưng chẳng khác gì hồi b</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12843887-16-5-2023.mp3" length="9882706" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12843887</guid>
    <pubDate>Tue, 16 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>822</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-5-2023</itunes:title>
    <title>15-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ     Em xin chào thầy Năm cùng gia đình Web5ngày. Em xin chúc thầy Năm cùng gia đình mình luôn luôn nhiều sức khoẻ và bình an ạ.   Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và thật sự rất mong được thầy Năm cùng các anh/ chị cho em lời khuyên.   Em là con một trong gia đình và ba mẹ em đã ly hôn từ khi em là học sinh lớp 7. Sau khi ly hôn thì ba em có đi thêm bước nữa và có thêm 2 em nhỏ hiện nay chỉ mới 5 và 8 tuổi. Từ khi ba về quê cư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm cùng gia đình Web5ngày. Em xin chúc thầy Năm cùng gia đình mình luôn luôn nhiều sức khoẻ và bình an ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và thật sự rất mong được thầy Năm cùng các anh/ chị cho em lời khuyên.</p><p><br/></p><p>Em là con một trong gia đình và ba mẹ em đã ly hôn từ khi em là học sinh lớp 7. Sau khi ly hôn thì ba em có đi thêm bước nữa và có thêm 2 em nhỏ hiện nay chỉ mới 5 và 8 tuổi. Từ khi ba về quê cưới vợ thì thỉnh thoảng có hay gọi điện thoại hỏi thăm em (1 năm tầm 2 đến 3 lần) nhưng lại chưa từng phụ mẹ em nuôi em (dù có thoả thuận ở toà là sẽ chu cấp phụ mẹ nuôi em).</p><p>Về phía mẹ em thì từ lúc ly hôn chỉ ở vậy lo cho em bằng đồng lương công nhân ít ỏi. Tuy nhiên mẹ luôn cố gắng để em có được một cuộc sống đàng hoàng khi thiếu vắng ba.</p><p><br/></p><p>Cuộc sống cứ vậy trôi đi cho đến thời gian gần đây ba em luôn ngỏ ý muốn cho 2 em lên ở với em để em nuôi dưỡng. Thật sự công việc của em hiện tại chỉ đủ lo cho bản thân và phụ mẹ tiền ăn tiền nhà. Mẹ em thì không đồng ý việc em phải chăm 2 em cùng cha khác mẹ vì mẹ bảo “xưa nay ba em có lo gì cho em đâu đến gặp mặt con mười mấy năm còn không gặp thì sao em phải nuôi con của ba. Ba có vợ có gia đình riêng thì phải có trách nhiệm chứ không thể đổ lên em được”.</p><p><br/></p><p>Thú thật với mọi người em là kiểu người khá rụt rè em không biết phải ứng xử như thế nào. Dù gì cũng là ba và em không muốn ba buồn nhưng công việc nuôi dưỡng 2 em bé là quá lớn. Em cũng không thể đem con riêng của ba về sống cùng mẹ em được. Hai người cứ xoay em vòng vòng em thật sự rối lắm không biết phải nói hay cư xử như thế nào cho cả 2 không buồn phiền.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn những lời góp ý chân thành của thầy Năm và các anh/ chị. Nếu câu văn của em có lủng củng mong thầy và các anh/ chị bỏ qua ạ. Em thương gia đình mình nhiều ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào thầy Năm cùng gia đình Web5ngày. Em xin chúc thầy Năm cùng gia đình mình luôn luôn nhiều sức khoẻ và bình an ạ.</p><p><br/></p><p>Em xin phép chia sẻ câu chuyện của mình và thật sự rất mong được thầy Năm cùng các anh/ chị cho em lời khuyên.</p><p><br/></p><p>Em là con một trong gia đình và ba mẹ em đã ly hôn từ khi em là học sinh lớp 7. Sau khi ly hôn thì ba em có đi thêm bước nữa và có thêm 2 em nhỏ hiện nay chỉ mới 5 và 8 tuổi. Từ khi ba về quê cưới vợ thì thỉnh thoảng có hay gọi điện thoại hỏi thăm em (1 năm tầm 2 đến 3 lần) nhưng lại chưa từng phụ mẹ em nuôi em (dù có thoả thuận ở toà là sẽ chu cấp phụ mẹ nuôi em).</p><p>Về phía mẹ em thì từ lúc ly hôn chỉ ở vậy lo cho em bằng đồng lương công nhân ít ỏi. Tuy nhiên mẹ luôn cố gắng để em có được một cuộc sống đàng hoàng khi thiếu vắng ba.</p><p><br/></p><p>Cuộc sống cứ vậy trôi đi cho đến thời gian gần đây ba em luôn ngỏ ý muốn cho 2 em lên ở với em để em nuôi dưỡng. Thật sự công việc của em hiện tại chỉ đủ lo cho bản thân và phụ mẹ tiền ăn tiền nhà. Mẹ em thì không đồng ý việc em phải chăm 2 em cùng cha khác mẹ vì mẹ bảo “xưa nay ba em có lo gì cho em đâu đến gặp mặt con mười mấy năm còn không gặp thì sao em phải nuôi con của ba. Ba có vợ có gia đình riêng thì phải có trách nhiệm chứ không thể đổ lên em được”.</p><p><br/></p><p>Thú thật với mọi người em là kiểu người khá rụt rè em không biết phải ứng xử như thế nào. Dù gì cũng là ba và em không muốn ba buồn nhưng công việc nuôi dưỡng 2 em bé là quá lớn. Em cũng không thể đem con riêng của ba về sống cùng mẹ em được. Hai người cứ xoay em vòng vòng em thật sự rối lắm không biết phải nói hay cư xử như thế nào cho cả 2 không buồn phiền.</p><p><br/></p><p>Em xin cảm ơn những lời góp ý chân thành của thầy Năm và các anh/ chị. Nếu câu văn của em có lủng củng mong thầy và các anh/ chị bỏ qua ạ. Em thương gia đình mình nhiều ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12843886-15-5-2023.mp3" length="2039075" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12843886</guid>
    <pubDate>Mon, 15 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>168</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-5-2023</itunes:title>
    <title>12-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ZOEY TRAN   Chào Thầy và mọi người Thầy và các bạn đã bao giờ sống 1 cuộc sống mà không có 1 kế hoạch nào tiếp theo chưa? Để nói sơ về mình trước nhé, mình là nữ, sinh năm 1992, là cái tuổi mà không còn quá trẻ để bồng bột nữa. Mình đang độc thân, có mẹ già bị bệnh và 1 khoản nợ mua chung cư. Nhưng mình vừa mới có 1 quyết định bồng bột đó là nộp đơn nghỉ việc sau 5 năm làm tại 1 công ty nước ngoài với không có 1 kế hoạch nào tiếp theo ngoài nhận lương thất nghiệp,...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3587721834789621/?__cft__[0]=AZW_5aI6LcnGZFH6xKDcBF5Hgzurw1-htV263gtNYNOP39Pa4lja_bXVLjk6OshKlJJp4QmewbdehBOHSBZwAdu4HCtwSFwHUG8ZhoGtHSXnv4Z-ozCVU1Me7WtPRc1BJ4UfvhyA_ubjn0gYwWj1eKTx&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: ZOEY TRAN</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người</p><p>Thầy và các bạn đã bao giờ sống 1 cuộc sống mà không có 1 kế hoạch nào tiếp theo chưa?</p><p>Để nói sơ về mình trước nhé, mình là nữ, sinh năm 1992, là cái tuổi mà không còn quá trẻ để bồng bột nữa. Mình đang độc thân, có mẹ già bị bệnh và 1 khoản nợ mua chung cư.</p><p>Nhưng mình vừa mới có 1 quyết định bồng bột đó là nộp đơn nghỉ việc sau 5 năm làm tại 1 công ty nước ngoài với không có 1 kế hoạch nào tiếp theo ngoài nhận lương thất nghiệp, không có công việc mới. Chắc mọi người đọc xong sẽ bảo mình thật sự rất liều lĩnh, hoặc ngu ngốc trong thời điểm này.</p><p>Mình thật sự rất mệt, không thể ngủ được, mình sợ mỗi sáng sớm ngủ dậy phải lên công ty, phải sống vật vả ngày qua ngày, và về nhà với 1 cái thân xác rũ rượi. Có những ngày mình luôn nghĩ rắng, giá như mình có thể ngủ luôn và không dậy nữa thì tốt biết mấy, vì dậy cũng chẳng để làm gì. Mang tiếng là con người mà mình sống như 1 con robot.</p><p>Công việc khiến mình đánh mất bản thân mình, làm mình rất tệ đi trong mắt người khác. Mình rất dễ mất bình tĩnh, rất dễ nổi quạo với tất cả mọi người, và không kiềm chế được lời nói với kể cả nhưng người yêu thương mình. Mình biết mình sai nhưng mình không kiềm chế được.</p><p>Mình cố gắng sắp xếp thời gian tập thể dục hàng ngày, học viết chữa lành để cải thiện bản thân, nhưng chỉ cần đi lên công ty là mình lại biến thành 1 con người xấu.</p><p>Thật ra mình luôn biết, vấn đề ở bản thân mình. Mình không muốn đi làm thuê, bán sức lao động cho người khác, nhưng nếu không đi làm thuê thì làm gì giờ? Con đường đó thực sự sẽ không thể theo đường dài. Đó là điều mình thấy rõ trong 3 năm gần đây, các công ty bắt đầu sa thải người. Quyền sinh sát nằm trong tay người khác, đó là hình ảnh tương lai của những người khi bắt đầu lớn tuổi dần và cũng là hình ảnh của mình trong tương lai. Mục đích chính của việc xin nghỉ việc là mình muốn thoát ra khỏi viễn cảnh đó, và thật lòng mình không muốn để đồng nghiệp phải chịu đựng 1 con người tệ như mình ngày qua ngày.</p><p>Mình xin nghỉ việc là vì muốn bản thân mình có thời gian nghỉ ngơi, nhìn lại mình và học hỏi về kinh doanh online. Nhưng mà lại lo lắng sẽ thất nghiệp, sẽ không đủ tiền trả nợ nhà, ba mẹ bị bịnh thì không biết phải làm gì và lo lắng rằng kinh doanh thì bắt đầu từ đâu và mình phải làm gì.</p><p>Nhưng hiên tại, mình vẫn cứ mơ hồ, lo lắng cho những quyết định dẫn đến mình càng ngày càng stress, không thoát ra được. Mình hỏi ý kiến của rất nhiều người ba mẹ, anh chị và cả những đồng nghiệp, nhưng không ai có thể cho mình biêt là mình đang làm đúng hay sai.</p><p>Mình viết bài này hi vọng có thể nhận được lời khuyên từ thầy và các bạn để biết rằng mình có đang làm đúng không, nếu mình sai thì mình phải làm gì để kết thúc tình trạng này.Vì mình tiếp tục làm công việc đó thì mình cũng sẽ tồn tại như vậy, nếu tìm 1 công ty mới thì năm dài tháng rộng mình cũng sẽ như bây giờ. Thật sự không có lối thoát khác cho bản thân sao?</p><p>Nhân tiện, mình cũng muốn học kinh doanh, vì mình thực sự thích làm kinh doanh nên rất hi vọng có ai đó có thể chỉ cho mình để có thể làm nó. Mình xin chân thành cảm ơn. Chúc mọi người 1 ngày an là</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3587721834789621/?__cft__[0]=AZW_5aI6LcnGZFH6xKDcBF5Hgzurw1-htV263gtNYNOP39Pa4lja_bXVLjk6OshKlJJp4QmewbdehBOHSBZwAdu4HCtwSFwHUG8ZhoGtHSXnv4Z-ozCVU1Me7WtPRc1BJ4UfvhyA_ubjn0gYwWj1eKTx&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: ZOEY TRAN</b></a><b><br/></b><br/></p><p>Chào Thầy và mọi người</p><p>Thầy và các bạn đã bao giờ sống 1 cuộc sống mà không có 1 kế hoạch nào tiếp theo chưa?</p><p>Để nói sơ về mình trước nhé, mình là nữ, sinh năm 1992, là cái tuổi mà không còn quá trẻ để bồng bột nữa. Mình đang độc thân, có mẹ già bị bệnh và 1 khoản nợ mua chung cư.</p><p>Nhưng mình vừa mới có 1 quyết định bồng bột đó là nộp đơn nghỉ việc sau 5 năm làm tại 1 công ty nước ngoài với không có 1 kế hoạch nào tiếp theo ngoài nhận lương thất nghiệp, không có công việc mới. Chắc mọi người đọc xong sẽ bảo mình thật sự rất liều lĩnh, hoặc ngu ngốc trong thời điểm này.</p><p>Mình thật sự rất mệt, không thể ngủ được, mình sợ mỗi sáng sớm ngủ dậy phải lên công ty, phải sống vật vả ngày qua ngày, và về nhà với 1 cái thân xác rũ rượi. Có những ngày mình luôn nghĩ rắng, giá như mình có thể ngủ luôn và không dậy nữa thì tốt biết mấy, vì dậy cũng chẳng để làm gì. Mang tiếng là con người mà mình sống như 1 con robot.</p><p>Công việc khiến mình đánh mất bản thân mình, làm mình rất tệ đi trong mắt người khác. Mình rất dễ mất bình tĩnh, rất dễ nổi quạo với tất cả mọi người, và không kiềm chế được lời nói với kể cả nhưng người yêu thương mình. Mình biết mình sai nhưng mình không kiềm chế được.</p><p>Mình cố gắng sắp xếp thời gian tập thể dục hàng ngày, học viết chữa lành để cải thiện bản thân, nhưng chỉ cần đi lên công ty là mình lại biến thành 1 con người xấu.</p><p>Thật ra mình luôn biết, vấn đề ở bản thân mình. Mình không muốn đi làm thuê, bán sức lao động cho người khác, nhưng nếu không đi làm thuê thì làm gì giờ? Con đường đó thực sự sẽ không thể theo đường dài. Đó là điều mình thấy rõ trong 3 năm gần đây, các công ty bắt đầu sa thải người. Quyền sinh sát nằm trong tay người khác, đó là hình ảnh tương lai của những người khi bắt đầu lớn tuổi dần và cũng là hình ảnh của mình trong tương lai. Mục đích chính của việc xin nghỉ việc là mình muốn thoát ra khỏi viễn cảnh đó, và thật lòng mình không muốn để đồng nghiệp phải chịu đựng 1 con người tệ như mình ngày qua ngày.</p><p>Mình xin nghỉ việc là vì muốn bản thân mình có thời gian nghỉ ngơi, nhìn lại mình và học hỏi về kinh doanh online. Nhưng mà lại lo lắng sẽ thất nghiệp, sẽ không đủ tiền trả nợ nhà, ba mẹ bị bịnh thì không biết phải làm gì và lo lắng rằng kinh doanh thì bắt đầu từ đâu và mình phải làm gì.</p><p>Nhưng hiên tại, mình vẫn cứ mơ hồ, lo lắng cho những quyết định dẫn đến mình càng ngày càng stress, không thoát ra được. Mình hỏi ý kiến của rất nhiều người ba mẹ, anh chị và cả những đồng nghiệp, nhưng không ai có thể cho mình biêt là mình đang làm đúng hay sai.</p><p>Mình viết bài này hi vọng có thể nhận được lời khuyên từ thầy và các bạn để biết rằng mình có đang làm đúng không, nếu mình sai thì mình phải làm gì để kết thúc tình trạng này.Vì mình tiếp tục làm công việc đó thì mình cũng sẽ tồn tại như vậy, nếu tìm 1 công ty mới thì năm dài tháng rộng mình cũng sẽ như bây giờ. Thật sự không có lối thoát khác cho bản thân sao?</p><p>Nhân tiện, mình cũng muốn học kinh doanh, vì mình thực sự thích làm kinh doanh nên rất hi vọng có ai đó có thể chỉ cho mình để có thể làm nó. Mình xin chân thành cảm ơn. Chúc mọi người 1 ngày an là</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12834913-12-5-2023.mp3" length="7235771" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12834913</guid>
    <pubDate>Fri, 12 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>601</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-5-2023</itunes:title>
    <title>11-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN  Trước khi viết bài này em xin lỗi vì bài viết sẽ mang màu sắc hơi tiêu cực, nếu ai đọc xong cảm thấy không vui thì em xin lỗi ạ. Còn nếu ai không muốn đọc những bài buồn thì có thể dừng ở đây là được rồi.    Em là nữ 29 tuổi, em đang rơi vào tình trạng cơm không dám ăn, ngày 1 bữa bánh mì không 2 bữa mì tôm. Mình thì không sao, thấy con mình cũng phải chịu khổ với mình thật sự nó đau xót vô cùng, nhìn thằng bé mới 9 tuổi thôi nhưng hiểu chuyện...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3587716981456773/?__cft__[0]=AZUPZoLof9r08Ed9MHafkgUZiCWQxeRC7rQ4iqPFTv3sD2v3gEi4jaxC5jmrXgCabhG12aLTipIWRLaTWVz8WfaDGjU7FpCYA1odpV9kp_wyUiMnTxZ7wzwq6bFIoqYAy-naZZgJqPYbsb6r93GJTSHC&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN </a></p><p>Trước khi viết bài này em xin lỗi vì bài viết sẽ mang màu sắc hơi tiêu cực, nếu ai đọc xong cảm thấy không vui thì em xin lỗi ạ. Còn nếu ai không muốn đọc những bài buồn thì có thể dừng ở đây là được rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ 29 tuổi, em đang rơi vào tình trạng cơm không dám ăn, ngày 1 bữa bánh mì không 2 bữa mì tôm. Mình thì không sao, thấy con mình cũng phải chịu khổ với mình thật sự nó đau xót vô cùng, nhìn thằng bé mới 9 tuổi thôi nhưng hiểu chuyện thấy nghẹn ngào.</p><p><br/><br/></p><p>Em quen anh những năm học cấp 3, trước anh em đã quen 1 người con trai khác và tuổi trẻ ngu ngốc đi quá giới hạn với người ấy. Đến khi em gặp anh, một người con trai trong mắt tất cả những người tiếp xúc là hiền lành, chịu khó, biết cư sử, em vì điều đó cũng quý mến anh. </p><p>Sau thời gian thì những chuyện đó lại đến, biết em đã không còn trong trắng, anh thường xuyên lấy lý do đó để đay nghiến em. Mỗi lần thế em buồn lắm, nhưng vì quá yêu nên em vẫn không thể nào chia tay được. Trong quá trình quen nhau tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, vì muốn thể hiện muốn cho anh ấy thấy mình không kém quá thấp vế với anh mà em đã nhiều lần xạo, nói mình biết làm nhiều cái mà mình thật sự không biết hoặc không giỏi về cái đó. </p><p>Vì 2 lý do này mà nó trở thành bi kịch của em. Và đến năm 1 sinh viên, em buộc phải thôi học vì lý do có bầu. Đám cưới diễn ra vội vàng từ khâu phụ huynh gặp nhau đến rước dâu chưa tới 1 tháng.</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi cưới xong 2 đứa ra ở riêng nhưng gần nhà, ba mẹ có vấn đề gì vẫn về phụ giúp. Sau khi sinh con chưa được 1 tháng sức khỏe em chưa khôi phục anh đã bàn với em hay là mình mở 1 cửa hàng thời trang, kiểu vừa bán vừa may theo ý khách. Trước kia em có nói với anh em có biết may (thực chất em biết may ráp  công nghiệp thôi, chứ tự cắt may thì em làm gì biết). </p><p>Thế là mới sinh khoảng 2 tháng anh chở về 1 bộ máy may bảo em phải tập may, nhưng không thầy chỉ dẫn làm sao mà em biết được. Vì lý do đó trong khi em đang ở cữ anh mắng em không tiết lời, nói em đã xạo còn lười biếng. Bao nhiêu lần trong phòng cữ em khóc ròng vì bất lực. </p><p>Sau đó 2 đứa chuyển qua chỉ bán thôi chứ không có may vá gì. Trong khi mở shop, em sáng phủi bụi, quét dọn cửa hàng chờ ai vào thì bán, anh thì lo mảng online và giao hàng. Anh liên tục đốc thúc bảo em làm đi, sao không làm gì hết. Thật sự khi ấy em chỉ mới 21 tuổi em không biết phải làm gì. Em có hỏi anh giờ em làm gì thì anh nói làm gì cũng được, miễn có làm, em bất lực câu đó thật sự, làm gì là làm gì. </p><p>Trong quá trình vận hành shop a liên tục chê em lười biến, chửi mắng em nói em muốn mở shop mở cho thì không chịu làm, rồi so sánh em với người này người kia, thậm chí còn kéo mấy chuyện quá khứ để nói cho sướng miệng. Thực chất hồi đó em chỉ biết kiểu làm truyền thống, không có biết 1 cái gì về online luôn. Một thời gian tình hình bán buôn đi xuống dẹp luôn cả mảng quần áo, rồi em đi làm công nhân 1 thời gian, còn ảnh ở nhà lo phần của shop. </p><p><br/><br/></p><p>Sau đó anh lại muốn mở bán cái khác để làm, trước khi mở ảnh cũng có nói với em. Em chỉ biết đồng ý chứ không hề phản đối. Em ngây thơ chỉ biết ủng hộ mong muốn của anh. Lần này là quán trà sữa. Em ngày đêm pha trà , nấu thạch phục vụ khách các kiểu, nhưng trong mắt anh em vẫn là đứa làm biến không chịu làm. Nói em làm thế chưa là gì, vẫn không bằng 1 góc của anh ta hồi kia, sáng ngủ cái gì mà 7h rưỡi chưa dậy (hồi đó con em nhỏ nó khóc đêm, cộng thêm quán đóng muộn em rất mệt, nhưng anh không hiểu cho em điều đó. Thời điểm đó em bị ám ảnh trầm cảm đến mức phải tr..e.o c*).</p><p><br/><br/></p><p></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3587716981456773/?__cft__[0]=AZUPZoLof9r08Ed9MHafkgUZiCWQxeRC7rQ4iqPFTv3sD2v3gEi4jaxC5jmrXgCabhG12aLTipIWRLaTWVz8WfaDGjU7FpCYA1odpV9kp_wyUiMnTxZ7wzwq6bFIoqYAy-naZZgJqPYbsb6r93GJTSHC&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN </a></p><p>Trước khi viết bài này em xin lỗi vì bài viết sẽ mang màu sắc hơi tiêu cực, nếu ai đọc xong cảm thấy không vui thì em xin lỗi ạ. Còn nếu ai không muốn đọc những bài buồn thì có thể dừng ở đây là được rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Em là nữ 29 tuổi, em đang rơi vào tình trạng cơm không dám ăn, ngày 1 bữa bánh mì không 2 bữa mì tôm. Mình thì không sao, thấy con mình cũng phải chịu khổ với mình thật sự nó đau xót vô cùng, nhìn thằng bé mới 9 tuổi thôi nhưng hiểu chuyện thấy nghẹn ngào.</p><p><br/><br/></p><p>Em quen anh những năm học cấp 3, trước anh em đã quen 1 người con trai khác và tuổi trẻ ngu ngốc đi quá giới hạn với người ấy. Đến khi em gặp anh, một người con trai trong mắt tất cả những người tiếp xúc là hiền lành, chịu khó, biết cư sử, em vì điều đó cũng quý mến anh. </p><p>Sau thời gian thì những chuyện đó lại đến, biết em đã không còn trong trắng, anh thường xuyên lấy lý do đó để đay nghiến em. Mỗi lần thế em buồn lắm, nhưng vì quá yêu nên em vẫn không thể nào chia tay được. Trong quá trình quen nhau tuổi nhỏ chưa hiểu chuyện, vì muốn thể hiện muốn cho anh ấy thấy mình không kém quá thấp vế với anh mà em đã nhiều lần xạo, nói mình biết làm nhiều cái mà mình thật sự không biết hoặc không giỏi về cái đó. </p><p>Vì 2 lý do này mà nó trở thành bi kịch của em. Và đến năm 1 sinh viên, em buộc phải thôi học vì lý do có bầu. Đám cưới diễn ra vội vàng từ khâu phụ huynh gặp nhau đến rước dâu chưa tới 1 tháng.</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi cưới xong 2 đứa ra ở riêng nhưng gần nhà, ba mẹ có vấn đề gì vẫn về phụ giúp. Sau khi sinh con chưa được 1 tháng sức khỏe em chưa khôi phục anh đã bàn với em hay là mình mở 1 cửa hàng thời trang, kiểu vừa bán vừa may theo ý khách. Trước kia em có nói với anh em có biết may (thực chất em biết may ráp  công nghiệp thôi, chứ tự cắt may thì em làm gì biết). </p><p>Thế là mới sinh khoảng 2 tháng anh chở về 1 bộ máy may bảo em phải tập may, nhưng không thầy chỉ dẫn làm sao mà em biết được. Vì lý do đó trong khi em đang ở cữ anh mắng em không tiết lời, nói em đã xạo còn lười biếng. Bao nhiêu lần trong phòng cữ em khóc ròng vì bất lực. </p><p>Sau đó 2 đứa chuyển qua chỉ bán thôi chứ không có may vá gì. Trong khi mở shop, em sáng phủi bụi, quét dọn cửa hàng chờ ai vào thì bán, anh thì lo mảng online và giao hàng. Anh liên tục đốc thúc bảo em làm đi, sao không làm gì hết. Thật sự khi ấy em chỉ mới 21 tuổi em không biết phải làm gì. Em có hỏi anh giờ em làm gì thì anh nói làm gì cũng được, miễn có làm, em bất lực câu đó thật sự, làm gì là làm gì. </p><p>Trong quá trình vận hành shop a liên tục chê em lười biến, chửi mắng em nói em muốn mở shop mở cho thì không chịu làm, rồi so sánh em với người này người kia, thậm chí còn kéo mấy chuyện quá khứ để nói cho sướng miệng. Thực chất hồi đó em chỉ biết kiểu làm truyền thống, không có biết 1 cái gì về online luôn. Một thời gian tình hình bán buôn đi xuống dẹp luôn cả mảng quần áo, rồi em đi làm công nhân 1 thời gian, còn ảnh ở nhà lo phần của shop. </p><p><br/><br/></p><p>Sau đó anh lại muốn mở bán cái khác để làm, trước khi mở ảnh cũng có nói với em. Em chỉ biết đồng ý chứ không hề phản đối. Em ngây thơ chỉ biết ủng hộ mong muốn của anh. Lần này là quán trà sữa. Em ngày đêm pha trà , nấu thạch phục vụ khách các kiểu, nhưng trong mắt anh em vẫn là đứa làm biến không chịu làm. Nói em làm thế chưa là gì, vẫn không bằng 1 góc của anh ta hồi kia, sáng ngủ cái gì mà 7h rưỡi chưa dậy (hồi đó con em nhỏ nó khóc đêm, cộng thêm quán đóng muộn em rất mệt, nhưng anh không hiểu cho em điều đó. Thời điểm đó em bị ám ảnh trầm cảm đến mức phải tr..e.o c*).</p><p><br/><br/></p><p></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12819973-11-5-2023.mp3" length="5595072" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12819973</guid>
    <pubDate>Thu, 11 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>465</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-5-2023</itunes:title>
    <title>10-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KIM ANH Học Lại Những Điều Cơ Bản Nhất. Dạ em xin nhấn mạnh, đây là một tâm sự vui, Sau những ngày buồn, em có những ngày vui.    Cá nhân em gặp những vấn đề, bài học khó khăn trong suốt thời gian qua. - Bị công ty coi thường, đồng nghiệp quay mặt. - Bị tự ti, tự trách, buồn khổ nội tâm. - Bị...bạn trai đá. - Sức khỏe cũng từ đó mà đi xuống.    Nhờ sự nỗ lực của chính em, những tâm sự, chia sẻ của Thầy 5, ekip và các ace trong Group của mình, các chữ "bị" em chuyển...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIM ANH</p><p>Học Lại Những Điều Cơ Bản Nhất.</p><p>Dạ em xin nhấn mạnh, đây là một tâm sự vui,</p><p>Sau những ngày buồn, em có những ngày vui.</p><p><br/><br/></p><p>Cá nhân em gặp những vấn đề, bài học khó khăn trong suốt thời gian qua.</p><p>- Bị công ty coi thường, đồng nghiệp quay mặt.</p><p>- Bị tự ti, tự trách, buồn khổ nội tâm.</p><p>- Bị...bạn trai đá.</p><p>- Sức khỏe cũng từ đó mà đi xuống.</p><p><br/><br/></p><p>Nhờ sự nỗ lực của chính em, những tâm sự, chia sẻ của Thầy 5, ekip và các ace trong Group của mình, các chữ &quot;bị&quot; em chuyển hóa thành những bài học, tín hiệu, sự dẫn dắt để mình quay trở lại chính bản thân – qua đó khám phá được bên trong của mình còn cả 1 hệ sinh thái đa dạng, phong phú, đầy nhân văn, bác ái và khoa học nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Để bản thân mình chính là nam châm, là ngọn lửa làm ấm áp, soi sáng chính mình, thì mình phải là người hiểu bản thân mình hơn bao giờ hết.</p><p>Em trở lại bài học Đơn giản - Cơ bản nhất: Quan sát cơ thể.</p><p>Cơ thể con người rất thông minh, bất kì một dấu hiệu, sự thay đổi nào đều có lí do của nó.</p><p>Đã từ lâu, em sống mà chỉ có quan sát người đối diện, quan sát xem họ vui như thế nào, buồn ra làm sao, đang suy nghĩ gì, đang cần giúp đỡ, đang chịu bài học ra sao mà chưa nhìn lại chính mình một cách rõ ràng nhất.</p><p><br/><br/></p><p>Đó cũng là 1 trong những lí do khi người khác nói về em với ý nghĩa mang tính tiêu cực (em cho là nó tiêu cực) thì em phản ứng dữ dội, khó chịu, sau đó là tình trạng tự ti, mất cân bằng lan tỏa khắp các tế bào, và nó nhấn em chìm sâu vào vũng tối.</p><p><br/><br/></p><p>Em đã học lại những bài học em rớt:</p><p>- Quan sát cơ thể.</p><p>- Thở bằng bụng.</p><p>- Ăn uống: ăn gì vào miệng, nhai như thế nào, ăn ra làm sao và uống nước hợp lý.</p><p>- Ngủ: tổ chức lại chế độ nghỉ ngơi.</p><p>- Đối thoại: đối thoại với chính mình, lắng nghe và quan sát chính bản thân.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay, em bị nổi mề đay, em quan sát vùng nổi mề đay và phát hiện rằng vùng da chỗ đó không được khỏe. Vùng da nằm ở phía sau chân nên việc quan sát cũng khá khó khăn, có lẽ vì vậy em bỏ quên nó 1 thời gian dài.</p><p>=&gt;Những góc tối, góc khuất nơi cơ thể hay tâm hồn bạn chính là những nơi cần được soi sáng, quan sát, chăm sóc và yêu thương hơn nhất. Bởi chính những nơi đó sẽ phát sinh những thứ (chắc chắn là tệ) mà ít khi nào bạn kiểm soát được.</p><p><br/><br/></p><p>Sau đó, em tổng kết và trân trọng biết ơn bản thân em nhiều lắm:</p><p>- Cơ thể mình đã khỏe, lâu lắm rồi em chưa sổ mũi, nhức đầu, mệt mỏi.</p><p>- Em có thể lắng nghe được trái tim của mình.</p><p>- Hơi thở của em trơn tru, không còn khó nhọc như trước.</p><p>- Em đã có thể tự tin cân bằng giữa Tôn trọng nhu cầu cá nhân và Trao yêu thương.</p><p><br/><br/></p><p>Cảm ơn Thầy, ekip và các ace đã lắng nghe niềm vui lớn của em.</p><p><br/><br/></p><p>Trân trọng,</p><p>Em Kim Anh.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIM ANH</p><p>Học Lại Những Điều Cơ Bản Nhất.</p><p>Dạ em xin nhấn mạnh, đây là một tâm sự vui,</p><p>Sau những ngày buồn, em có những ngày vui.</p><p><br/><br/></p><p>Cá nhân em gặp những vấn đề, bài học khó khăn trong suốt thời gian qua.</p><p>- Bị công ty coi thường, đồng nghiệp quay mặt.</p><p>- Bị tự ti, tự trách, buồn khổ nội tâm.</p><p>- Bị...bạn trai đá.</p><p>- Sức khỏe cũng từ đó mà đi xuống.</p><p><br/><br/></p><p>Nhờ sự nỗ lực của chính em, những tâm sự, chia sẻ của Thầy 5, ekip và các ace trong Group của mình, các chữ &quot;bị&quot; em chuyển hóa thành những bài học, tín hiệu, sự dẫn dắt để mình quay trở lại chính bản thân – qua đó khám phá được bên trong của mình còn cả 1 hệ sinh thái đa dạng, phong phú, đầy nhân văn, bác ái và khoa học nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Để bản thân mình chính là nam châm, là ngọn lửa làm ấm áp, soi sáng chính mình, thì mình phải là người hiểu bản thân mình hơn bao giờ hết.</p><p>Em trở lại bài học Đơn giản - Cơ bản nhất: Quan sát cơ thể.</p><p>Cơ thể con người rất thông minh, bất kì một dấu hiệu, sự thay đổi nào đều có lí do của nó.</p><p>Đã từ lâu, em sống mà chỉ có quan sát người đối diện, quan sát xem họ vui như thế nào, buồn ra làm sao, đang suy nghĩ gì, đang cần giúp đỡ, đang chịu bài học ra sao mà chưa nhìn lại chính mình một cách rõ ràng nhất.</p><p><br/><br/></p><p>Đó cũng là 1 trong những lí do khi người khác nói về em với ý nghĩa mang tính tiêu cực (em cho là nó tiêu cực) thì em phản ứng dữ dội, khó chịu, sau đó là tình trạng tự ti, mất cân bằng lan tỏa khắp các tế bào, và nó nhấn em chìm sâu vào vũng tối.</p><p><br/><br/></p><p>Em đã học lại những bài học em rớt:</p><p>- Quan sát cơ thể.</p><p>- Thở bằng bụng.</p><p>- Ăn uống: ăn gì vào miệng, nhai như thế nào, ăn ra làm sao và uống nước hợp lý.</p><p>- Ngủ: tổ chức lại chế độ nghỉ ngơi.</p><p>- Đối thoại: đối thoại với chính mình, lắng nghe và quan sát chính bản thân.</p><p><br/><br/></p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay, em bị nổi mề đay, em quan sát vùng nổi mề đay và phát hiện rằng vùng da chỗ đó không được khỏe. Vùng da nằm ở phía sau chân nên việc quan sát cũng khá khó khăn, có lẽ vì vậy em bỏ quên nó 1 thời gian dài.</p><p>=&gt;Những góc tối, góc khuất nơi cơ thể hay tâm hồn bạn chính là những nơi cần được soi sáng, quan sát, chăm sóc và yêu thương hơn nhất. Bởi chính những nơi đó sẽ phát sinh những thứ (chắc chắn là tệ) mà ít khi nào bạn kiểm soát được.</p><p><br/><br/></p><p>Sau đó, em tổng kết và trân trọng biết ơn bản thân em nhiều lắm:</p><p>- Cơ thể mình đã khỏe, lâu lắm rồi em chưa sổ mũi, nhức đầu, mệt mỏi.</p><p>- Em có thể lắng nghe được trái tim của mình.</p><p>- Hơi thở của em trơn tru, không còn khó nhọc như trước.</p><p>- Em đã có thể tự tin cân bằng giữa Tôn trọng nhu cầu cá nhân và Trao yêu thương.</p><p><br/><br/></p><p>Cảm ơn Thầy, ekip và các ace đã lắng nghe niềm vui lớn của em.</p><p><br/><br/></p><p>Trân trọng,</p><p>Em Kim Anh.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12819967-10-5-2023.mp3" length="3933684" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12819967</guid>
    <pubDate>Wed, 10 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>326</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-5-2023</itunes:title>
    <title>9-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: KIỀU TRANG   Em chào thầy! Tất cả các cô chú, anh chị trong gr ạ! Em năm nay 16t và hiện đang học c3.   Thú thật thì em là 1 đứa không có ước mơ, hoài bảo gì hết, dường như là không có bất cứ mục tiêu nào cho tương lai. Và em cảm thấy cuộc sống hiện tại đang rất chênh vênh, mọi thứ cứ dừng lại ở mức nửa vời cũng chẳng có gì nổi bật cả. Hằng ngày thì em đi học rồi về, lên lớp thì cứ lơ mơ, cái biết cái không cũng bởi vậy mà thành tích học tập cứ thế tụt dốc không p...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KIỀU TRANG<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy! Tất cả các cô chú, anh chị trong gr ạ!</p><p>Em năm nay 16t và hiện đang học c3.</p><p><br/></p><p>Thú thật thì em là 1 đứa không có ước mơ, hoài bảo gì hết, dường như là không có bất cứ mục tiêu nào cho tương lai. Và em cảm thấy cuộc sống hiện tại đang rất chênh vênh, mọi thứ cứ dừng lại ở mức nửa vời cũng chẳng có gì nổi bật cả.</p><p>Hằng ngày thì em đi học rồi về, lên lớp thì cứ lơ mơ, cái biết cái không cũng bởi vậy mà thành tích học tập cứ thế tụt dốc không phanh. Thật ra em cũng có đôi lần cố gắng học hành nghiêm túc mà chắc là vẫn chưa đủ nên cũng chẳng ra gì.</p><p><br/></p><p>Gia đình em không có điều kiện lắm, cha mẹ em thì cũng chỉ làm công cho người ta, vậy nên chuyện nuôi được em học đại học thật sự là gánh nặng rất lớn. Với cả em nhận xét bản thân em không hề có điểm mạnh nào, cũng không quá đam mê cái gì.</p><p><br/></p><p>Bởi vậy bây giờ em có cố để đi học đại học cũng không biết học cái gì và cũng sợ nếu lỡ mình chọn sai ngành thì thật sự rất phí tiền cha mẹ, phí cả công sức của mình nữa. Và thêm nữa là cả chương trình c3 em còn phải chật vật để tiếp thu thì bản thân làm sao học nổi đại học.</p><p><br/></p><p>Nhưng nếu em không học đại học thì em có thể làm gì ngoài mấy việc lao động chân tay, như vậy biết khi nào mới có thể cải thiện cuộc sống. Em suy nghĩ về vấn đề này nhiều lắm, thỉnh thoảng em còn muốn đi nhả..y c.ầ.u cho xong vì khi nhìn vào tương lai thấy tăm tối quá. Cộng thêm dạo gần đây điểm số của em rất kém, có thể nói là tệ làm em mất đi hết chút ít động lực vốn có.</p><p><br/></p><p>Vì gia đình không có điều kiện em cũng không dám tự tin lựa chọn làm này làm kia và em cũng không tin tưởng vào bản thân mình có đủ đam mê để theo đuổi con đường nào đó.</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy rất bế tắc, không biết nên lựa chọn ra sao. Và hiện tại em cũng đang rất áp lực về chuyện điểm số ở trường, viết ra những dòng này em hy vọng có thể tìm được đáp án cho bản thân, hay gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng bấy lâu nay.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc những dòng tâm sự của em, chúc mọi người luôn luôn có được mọi điều như ý!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: KIỀU TRANG<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy! Tất cả các cô chú, anh chị trong gr ạ!</p><p>Em năm nay 16t và hiện đang học c3.</p><p><br/></p><p>Thú thật thì em là 1 đứa không có ước mơ, hoài bảo gì hết, dường như là không có bất cứ mục tiêu nào cho tương lai. Và em cảm thấy cuộc sống hiện tại đang rất chênh vênh, mọi thứ cứ dừng lại ở mức nửa vời cũng chẳng có gì nổi bật cả.</p><p>Hằng ngày thì em đi học rồi về, lên lớp thì cứ lơ mơ, cái biết cái không cũng bởi vậy mà thành tích học tập cứ thế tụt dốc không phanh. Thật ra em cũng có đôi lần cố gắng học hành nghiêm túc mà chắc là vẫn chưa đủ nên cũng chẳng ra gì.</p><p><br/></p><p>Gia đình em không có điều kiện lắm, cha mẹ em thì cũng chỉ làm công cho người ta, vậy nên chuyện nuôi được em học đại học thật sự là gánh nặng rất lớn. Với cả em nhận xét bản thân em không hề có điểm mạnh nào, cũng không quá đam mê cái gì.</p><p><br/></p><p>Bởi vậy bây giờ em có cố để đi học đại học cũng không biết học cái gì và cũng sợ nếu lỡ mình chọn sai ngành thì thật sự rất phí tiền cha mẹ, phí cả công sức của mình nữa. Và thêm nữa là cả chương trình c3 em còn phải chật vật để tiếp thu thì bản thân làm sao học nổi đại học.</p><p><br/></p><p>Nhưng nếu em không học đại học thì em có thể làm gì ngoài mấy việc lao động chân tay, như vậy biết khi nào mới có thể cải thiện cuộc sống. Em suy nghĩ về vấn đề này nhiều lắm, thỉnh thoảng em còn muốn đi nhả..y c.ầ.u cho xong vì khi nhìn vào tương lai thấy tăm tối quá. Cộng thêm dạo gần đây điểm số của em rất kém, có thể nói là tệ làm em mất đi hết chút ít động lực vốn có.</p><p><br/></p><p>Vì gia đình không có điều kiện em cũng không dám tự tin lựa chọn làm này làm kia và em cũng không tin tưởng vào bản thân mình có đủ đam mê để theo đuổi con đường nào đó.</p><p><br/></p><p>Em cảm thấy rất bế tắc, không biết nên lựa chọn ra sao. Và hiện tại em cũng đang rất áp lực về chuyện điểm số ở trường, viết ra những dòng này em hy vọng có thể tìm được đáp án cho bản thân, hay gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng bấy lâu nay.</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn thầy và mọi người đã đọc những dòng tâm sự của em, chúc mọi người luôn luôn có được mọi điều như ý!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12804240-9-5-2023.mp3" length="7408804" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12804240</guid>
    <pubDate>Tue, 09 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>616</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-5-2023</itunes:title>
    <title>8-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ. Chào thầy, em năm nay 26t, hiện đang làm văn phòng mức lương 10 triệu.  Mẹ e mất từ khi e 6t, đến năm 7t bố em đi bước nữa. Dường như 26 năm e chưa từng biết đến cảm giác yêu thương của bố bao giờ. 12 năm học với em là 1 chặng đường e khao khát được trôi qua thật nhanh để có 1 cuộc sống của riêng mình.  Sau này, e học chuyên ngành y, do k thể tiếp tục được vì không có kinh tế nên e đã bỏ giữa chừng và đi làm văn phòng. Hiện e đang ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ.</p><p>Chào thầy, em năm nay 26t, hiện đang làm văn phòng mức lương 10 triệu. </p><p>Mẹ e mất từ khi e 6t, đến năm 7t bố em đi bước nữa. Dường như 26 năm e chưa từng biết đến cảm giác yêu thương của bố bao giờ. 12 năm học với em là 1 chặng đường e khao khát được trôi qua thật nhanh để có 1 cuộc sống của riêng mình. </p><p>Sau này, e học chuyên ngành y, do k thể tiếp tục được vì không có kinh tế nên e đã bỏ giữa chừng và đi làm văn phòng. Hiện e đang ở trọ, cuộc sống của em ngày nào cũng như ngày nào và ít khi em thấy vui, đa số 26 năm qua với em đều là sự tẻ nhạt và cô độc. </p><p>Năm e học xong cấp 3 em đã yêu 1 người, đến sau này e và a ấy mới biết là giữa bọn em có họ hàng, nhà anh ấy xin vào cùng họ nên giữa e và a ấy không có quan hệ huyết thống nhưng cùng thuộc 1 chi trong dòng họ. Giữa bọn em không thể có chuyện cưới xin được. </p><p>Bố em nói sẽ cắt đứt quan hệ nếu e còn tiếp tục qua lại.Anh ấy thì chả học hành gì cả, trước đi nước ngoài mấy năm giờ đang làm buôn bán. Nhà anh ấy thì có điều kiện nên cảm giác anh ấy không hề lo cho tương lai là mấy. Bọn em đã nhiều lần chia tay nhưng do bọn em quá yêu nhau nên lại quay lại. </p><p>Hiện tại em mệt mỏi quá thầy ạ vì lúc tỉnh táo anh ấy đòi chia tay, đến lúc say rượu thì tìm đến e, rất nhiều lần như vậy rồi và e quá mệt mỏi. Đỉnh điểm là đêm qua, anh ấy say rượu và gọi cho em lúc 2h sáng, em rất sợ giống như mọi lần mềm lòng quay lại nên e đã không nhận bất kỳ cuộc gọi nào, nhưng a ấy cố tình tìm đến phòng trọ và dùng gạch đá ném lên mái nhà và cửa của phòng em, lúc ấy e đã rất sợ anh ấy không làm chủ được bản thân mà có hành động gì với em, 30 phút trôi qua anh ấy vẫn ném và e sợ ảnh hưởng đến xóm trọ em đã phải mở cửa cho anh ấy. Bây giờ em đang rất mệt mỏi, 26t, công việc với mức lương chỉ đủ ăn qua ngày, gia đình có cũng như không, tình yêu thì lận đận. </p><p>Mọi người thì luôn hỏi bao giờ có người yêu. Em giờ như mất hết cảm giác trong tình yêu rồi Thầy ạ, e sợ lắm. Cuộc sống em rất cần có niềm vui, nhưng em không hiểu sao lúc nào em cũng thấy buồn chán, cô đơn. </p><p>Mong Thầy và các bạn đọc bài của em ạ. Em cảm ơn Thầy và các bạn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ.</p><p>Chào thầy, em năm nay 26t, hiện đang làm văn phòng mức lương 10 triệu. </p><p>Mẹ e mất từ khi e 6t, đến năm 7t bố em đi bước nữa. Dường như 26 năm e chưa từng biết đến cảm giác yêu thương của bố bao giờ. 12 năm học với em là 1 chặng đường e khao khát được trôi qua thật nhanh để có 1 cuộc sống của riêng mình. </p><p>Sau này, e học chuyên ngành y, do k thể tiếp tục được vì không có kinh tế nên e đã bỏ giữa chừng và đi làm văn phòng. Hiện e đang ở trọ, cuộc sống của em ngày nào cũng như ngày nào và ít khi em thấy vui, đa số 26 năm qua với em đều là sự tẻ nhạt và cô độc. </p><p>Năm e học xong cấp 3 em đã yêu 1 người, đến sau này e và a ấy mới biết là giữa bọn em có họ hàng, nhà anh ấy xin vào cùng họ nên giữa e và a ấy không có quan hệ huyết thống nhưng cùng thuộc 1 chi trong dòng họ. Giữa bọn em không thể có chuyện cưới xin được. </p><p>Bố em nói sẽ cắt đứt quan hệ nếu e còn tiếp tục qua lại.Anh ấy thì chả học hành gì cả, trước đi nước ngoài mấy năm giờ đang làm buôn bán. Nhà anh ấy thì có điều kiện nên cảm giác anh ấy không hề lo cho tương lai là mấy. Bọn em đã nhiều lần chia tay nhưng do bọn em quá yêu nhau nên lại quay lại. </p><p>Hiện tại em mệt mỏi quá thầy ạ vì lúc tỉnh táo anh ấy đòi chia tay, đến lúc say rượu thì tìm đến e, rất nhiều lần như vậy rồi và e quá mệt mỏi. Đỉnh điểm là đêm qua, anh ấy say rượu và gọi cho em lúc 2h sáng, em rất sợ giống như mọi lần mềm lòng quay lại nên e đã không nhận bất kỳ cuộc gọi nào, nhưng a ấy cố tình tìm đến phòng trọ và dùng gạch đá ném lên mái nhà và cửa của phòng em, lúc ấy e đã rất sợ anh ấy không làm chủ được bản thân mà có hành động gì với em, 30 phút trôi qua anh ấy vẫn ném và e sợ ảnh hưởng đến xóm trọ em đã phải mở cửa cho anh ấy. Bây giờ em đang rất mệt mỏi, 26t, công việc với mức lương chỉ đủ ăn qua ngày, gia đình có cũng như không, tình yêu thì lận đận. </p><p>Mọi người thì luôn hỏi bao giờ có người yêu. Em giờ như mất hết cảm giác trong tình yêu rồi Thầy ạ, e sợ lắm. Cuộc sống em rất cần có niềm vui, nhưng em không hiểu sao lúc nào em cũng thấy buồn chán, cô đơn. </p><p>Mong Thầy và các bạn đọc bài của em ạ. Em cảm ơn Thầy và các bạn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12804239-8-5-2023.mp3" length="5264046" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12804239</guid>
    <pubDate>Mon, 08 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>437</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-5-2023</itunes:title>
    <title>5-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MY SAD  Xin chào cả nhà, em chào Thầy 5, em năm nay 24 tuổi, em đang là mẹ của 2 đứa con.    Em lấy chồng khi 20t, một độ tuổi còn trẻ người non dạ, em đồng ý kết hôn bởi vì em có em bé trước ạ, nói về chồng em hiện tại thì anh ấy là người rất dẻo miệng, hứa cho em đủ mọi thứ nhưng hành động thì ngược lại nhưng thể hiện như vẫn rất yêu thương vợ con..    Sau khi kết hôn anh ấy mới vỡ lẽ ra là nợ hơn 200triệu (vì mượn tiền lời tiêu sài và ăn chơi), lúc đó em vẫn vui...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MY SAD</p><p><br/>Xin chào cả nhà, em chào Thầy 5, em năm nay 24 tuổi, em đang là mẹ của 2 đứa con.</p><p><br/><br/></p><p>Em lấy chồng khi 20t, một độ tuổi còn trẻ người non dạ, em đồng ý kết hôn bởi vì em có em bé trước ạ, nói về chồng em hiện tại thì anh ấy là người rất dẻo miệng, hứa cho em đủ mọi thứ nhưng hành động thì ngược lại nhưng thể hiện như vẫn rất yêu thương vợ con..</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi kết hôn anh ấy mới vỡ lẽ ra là nợ hơn 200triệu (vì mượn tiền lời tiêu sài và ăn chơi), lúc đó em vẫn vui vẻ bán vàng cưới và mở lời mượn bố mẹ chồng cho vay để trả nợ cho ảnh vì nghĩ sau lần này ảnh sẽ thay đổi, sẽ tốt hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Công việc của chồng là lái tàu luơng khoảng 25tr/tháng, em thi làm cv tự do khoảng 10tr/tháng, rồi thời gian trôi qua, khi anh say sỉn, anh vẫn ăn chơi nhưng không nhiều như lúc trước, a nói là anh chơi để giải stress.</p><p><br/><br/></p><p>Số nợ vẫn còn đó, anh nói là anh sẽ cố gắng đi làm để trả nợ, em cũng ok, nhưng em có nên cùng giúp ảnh trả nợ không?? </p><p><br/><br/></p><p>Em nghĩ tiền kiếm ra đã vất vả không đủ tiêu sài mà mang đi trả cái nợ như vậy em không muốn chút nào. Em không muốn quan tâm về số nợ đó, em mặc kệ, ai hỏi gì thì em cũng chỉ tl như em không biết nữa, em không rõ.</p><p><br/><br/></p><p>Phần nữa em còn phải nuôi con và em nghĩ mình cũng nên có 1 khoản riêng dự phòng cho bản thân mình. Em có nhiều ước mơ hoài bão cũng phải cần tiền để thực hiện ạ</p><p><br/><br/></p><p>Về phần anh có thay đổi khác đi hay không thì giờ em vẫn mong anh sẽ thay đổi, nhưng em không đặt nặng vấn đề đó nữa, em nghĩ về phần mình nhiều hơn.</p><p><br/><br/></p><p>Liệu em suy nghĩ như vậy có phải ích kỷ không ạ?? Em hi vọng cả nhà và Thầy có thể giúp cho em có một hướng đi tốt ạ :((</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MY SAD</p><p><br/>Xin chào cả nhà, em chào Thầy 5, em năm nay 24 tuổi, em đang là mẹ của 2 đứa con.</p><p><br/><br/></p><p>Em lấy chồng khi 20t, một độ tuổi còn trẻ người non dạ, em đồng ý kết hôn bởi vì em có em bé trước ạ, nói về chồng em hiện tại thì anh ấy là người rất dẻo miệng, hứa cho em đủ mọi thứ nhưng hành động thì ngược lại nhưng thể hiện như vẫn rất yêu thương vợ con..</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi kết hôn anh ấy mới vỡ lẽ ra là nợ hơn 200triệu (vì mượn tiền lời tiêu sài và ăn chơi), lúc đó em vẫn vui vẻ bán vàng cưới và mở lời mượn bố mẹ chồng cho vay để trả nợ cho ảnh vì nghĩ sau lần này ảnh sẽ thay đổi, sẽ tốt hơn. </p><p><br/><br/></p><p>Công việc của chồng là lái tàu luơng khoảng 25tr/tháng, em thi làm cv tự do khoảng 10tr/tháng, rồi thời gian trôi qua, khi anh say sỉn, anh vẫn ăn chơi nhưng không nhiều như lúc trước, a nói là anh chơi để giải stress.</p><p><br/><br/></p><p>Số nợ vẫn còn đó, anh nói là anh sẽ cố gắng đi làm để trả nợ, em cũng ok, nhưng em có nên cùng giúp ảnh trả nợ không?? </p><p><br/><br/></p><p>Em nghĩ tiền kiếm ra đã vất vả không đủ tiêu sài mà mang đi trả cái nợ như vậy em không muốn chút nào. Em không muốn quan tâm về số nợ đó, em mặc kệ, ai hỏi gì thì em cũng chỉ tl như em không biết nữa, em không rõ.</p><p><br/><br/></p><p>Phần nữa em còn phải nuôi con và em nghĩ mình cũng nên có 1 khoản riêng dự phòng cho bản thân mình. Em có nhiều ước mơ hoài bão cũng phải cần tiền để thực hiện ạ</p><p><br/><br/></p><p>Về phần anh có thay đổi khác đi hay không thì giờ em vẫn mong anh sẽ thay đổi, nhưng em không đặt nặng vấn đề đó nữa, em nghĩ về phần mình nhiều hơn.</p><p><br/><br/></p><p>Liệu em suy nghĩ như vậy có phải ích kỷ không ạ?? Em hi vọng cả nhà và Thầy có thể giúp cho em có một hướng đi tốt ạ :((</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12781695-5-5-2023.mp3" length="2233127" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12781695</guid>
    <pubDate>Fri, 05 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>184</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-5-2023</itunes:title>
    <title>4-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TINA  Chào thầy Năm và các bạn!   Mình đang là sinh viên, vừa đi học và đi làm. Hồi còn nhỏ mình chỉ cắm đầu học thôi nên mình rất khờ khạo, chậm chạp trong mọi chuyện, từ đi ăn đi chơi đến yêu đương hẹn hò, hay thậm chí là những việc nhà, kỹ năng sống lặt vặt mình cũng chẳng làm ra trò. Giờ thì mình đỡ hơn rất nhiều rồi nhờ chủ động làm này kia giúp gia đình, ra ngoài gặp gỡ nhiều người, tham gia hội nhóm, đi làm. Nhưng nhìn chung mình vẫn thua kém bạn bè đồng tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TINA<br/><br/></b>Chào thầy Năm và các bạn!</p><p><br/></p><p>Mình đang là sinh viên, vừa đi học và đi làm. Hồi còn nhỏ mình chỉ cắm đầu học thôi nên mình rất khờ khạo, chậm chạp trong mọi chuyện, từ đi ăn đi chơi đến yêu đương hẹn hò, hay thậm chí là những việc nhà, kỹ năng sống lặt vặt mình cũng chẳng làm ra trò.</p><p>Giờ thì mình đỡ hơn rất nhiều rồi nhờ chủ động làm này kia giúp gia đình, ra ngoài gặp gỡ nhiều người, tham gia hội nhóm, đi làm. Nhưng nhìn chung mình vẫn thua kém bạn bè đồng trang lứa rất nhiều, nói ngắn gọn là mình bị &quot;đù&quot; á.</p><p><br/></p><p>Tính mình rất nhát giao thông mỗi khi phải chạy xe nên mình chỉ chạy được xe đạp còn xe máy thì sợ tông người ta nên ko chạy. Mình hay bị quên đường, à mà mình là người Sài Gòn nha mà nhiều khi đi trong cái quận/huyện mình ở còn lạc vòng vòng nữa. Mình đi xe buýt cũng vài lần rồi mà xui xui lỡ gặp trúng tài xế cọc tính thì mình cũng bị ăn chửi dù ko biết mình làm gì sai, đi làm giấy tờ thủ tục gì cũng bị ăn chửi nốt. Cũng do ít đi chơi nên mình hay lúng túng với những chỗ dịch vụ hiện đại, những lúc như vậy mình thấy mình ko chỉ khờ mà còn như &quot;hai lúa&quot;.</p><p><br/></p><p>Ngược lại, kết quả học tập, làm việc của mình lúc nào cũng hơn mặt bằng chung, chắc đây là điều duy nhất mình hãnh diện về bản thân. Khi mình đi học hay đi làm thì mình nhanh nhẹn lắm, mình đam mê học hỏi và tiến bộ nhiều, ai cũng đề bạt mình giữ chức nhóm trưởng trong câu lạc bộ, trong lớp học hay thậm chí đi làm cũng được đề nghị thăng chức hoặc giao nhiệm vụ khó hơn. Nhưng cuộc sống đâu chỉ phải kiếm tiền, có địa vị thôi đúng không?</p><p><br/></p><p>Mình vẫn còn trẻ nên còn bồng bột, mình chỉ bị thu hút bởi những chàng trai tài giỏi, có khiếu ăn nói, hài hước và quan trọng nhất là khoẻ mạnh, lanh lẹ. Khuyết điểm của mình nằm ở &quot;hoạt động thể chất&quot; nên khi mình thấy anh chàng nào thích chạy xe mô-tô, chơi thể thao, thành thạo mọi ngóc ngách đường phố và biết đi ăn đi chơi chỗ này chỗ kia là mình khoái lắm. Thậm chí con gái mà như vậy mình cũng nể nữa. Mình cảm giác khi mình thiếu thứ gì thì mình lại cần có nửa kia bù vào chỗ đó, chứ ko thật sự yêu ai cả.</p><p>Mình có đang tìm hiểu một anh người nước ngoài. Trái ngược với những trai Tây mà mình thường thấy, anh này rất hiền, hơi khờ khạo xíu và ko dám lái xe máy dù đã ở VN mấy tháng rồi. Chính vì vậy mình cũng ngại hẹn hò vì mình thích con trai chở mình đi dù là trên chiếc xe số cũng được.</p><p>Anh ấy ko đi bar pub, ko gái gú, ko gạ mình làm chuyện 18+, ko nịnh bợ và biết galant chủ động trả tiền, mở cửa cho mình đi. Ảnh rất chăm chỉ làm việc luôn. Ảnh với mình nói chuyện hợp như thân từ kiếp nào ấy, cứ kẻ tung người hứng những câu đùa vô tri. Nhìn chung mình thích ảnh lắm nhưng mình cứ bị cái rào cản vớ vẩn do chính mình tự dưng nên. Mình biết mình ko thể thay đổi người khác, thay vì chờ anh ấy thay đổi thì mình nên học cách đi xe máy an toàn và tự tìm hiểu chỗ ăn chơi để chỉ người ta. Nhưng cứ như bản năng, ko hiểu sao mình thích con trai che chở và dẫn đường mình hơn.</p><p>Có vẻ như mối quan hệ của mình với chính mình có vấn đề nên việc yêu đương của mình cũng ko suôn sẻ. Bản thân mình chưa hoàn thiện, mình cũng ko chấp nhận bản thân mình nên mình ko chấp nhận ai khác dễ dàng. Mình tự cảm thấy mình độc hại luôn mà ko biết tìm cách chữa thế nào, xin mọi người đừng ném đá và thay vào đó cho mình lời khuyên, hoặc đơn giản là chia sẻ câu chuyện tương tự của các bạn cũng được.</p><p>Cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã đọc bài viết này.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TINA<br/><br/></b>Chào thầy Năm và các bạn!</p><p><br/></p><p>Mình đang là sinh viên, vừa đi học và đi làm. Hồi còn nhỏ mình chỉ cắm đầu học thôi nên mình rất khờ khạo, chậm chạp trong mọi chuyện, từ đi ăn đi chơi đến yêu đương hẹn hò, hay thậm chí là những việc nhà, kỹ năng sống lặt vặt mình cũng chẳng làm ra trò.</p><p>Giờ thì mình đỡ hơn rất nhiều rồi nhờ chủ động làm này kia giúp gia đình, ra ngoài gặp gỡ nhiều người, tham gia hội nhóm, đi làm. Nhưng nhìn chung mình vẫn thua kém bạn bè đồng trang lứa rất nhiều, nói ngắn gọn là mình bị &quot;đù&quot; á.</p><p><br/></p><p>Tính mình rất nhát giao thông mỗi khi phải chạy xe nên mình chỉ chạy được xe đạp còn xe máy thì sợ tông người ta nên ko chạy. Mình hay bị quên đường, à mà mình là người Sài Gòn nha mà nhiều khi đi trong cái quận/huyện mình ở còn lạc vòng vòng nữa. Mình đi xe buýt cũng vài lần rồi mà xui xui lỡ gặp trúng tài xế cọc tính thì mình cũng bị ăn chửi dù ko biết mình làm gì sai, đi làm giấy tờ thủ tục gì cũng bị ăn chửi nốt. Cũng do ít đi chơi nên mình hay lúng túng với những chỗ dịch vụ hiện đại, những lúc như vậy mình thấy mình ko chỉ khờ mà còn như &quot;hai lúa&quot;.</p><p><br/></p><p>Ngược lại, kết quả học tập, làm việc của mình lúc nào cũng hơn mặt bằng chung, chắc đây là điều duy nhất mình hãnh diện về bản thân. Khi mình đi học hay đi làm thì mình nhanh nhẹn lắm, mình đam mê học hỏi và tiến bộ nhiều, ai cũng đề bạt mình giữ chức nhóm trưởng trong câu lạc bộ, trong lớp học hay thậm chí đi làm cũng được đề nghị thăng chức hoặc giao nhiệm vụ khó hơn. Nhưng cuộc sống đâu chỉ phải kiếm tiền, có địa vị thôi đúng không?</p><p><br/></p><p>Mình vẫn còn trẻ nên còn bồng bột, mình chỉ bị thu hút bởi những chàng trai tài giỏi, có khiếu ăn nói, hài hước và quan trọng nhất là khoẻ mạnh, lanh lẹ. Khuyết điểm của mình nằm ở &quot;hoạt động thể chất&quot; nên khi mình thấy anh chàng nào thích chạy xe mô-tô, chơi thể thao, thành thạo mọi ngóc ngách đường phố và biết đi ăn đi chơi chỗ này chỗ kia là mình khoái lắm. Thậm chí con gái mà như vậy mình cũng nể nữa. Mình cảm giác khi mình thiếu thứ gì thì mình lại cần có nửa kia bù vào chỗ đó, chứ ko thật sự yêu ai cả.</p><p>Mình có đang tìm hiểu một anh người nước ngoài. Trái ngược với những trai Tây mà mình thường thấy, anh này rất hiền, hơi khờ khạo xíu và ko dám lái xe máy dù đã ở VN mấy tháng rồi. Chính vì vậy mình cũng ngại hẹn hò vì mình thích con trai chở mình đi dù là trên chiếc xe số cũng được.</p><p>Anh ấy ko đi bar pub, ko gái gú, ko gạ mình làm chuyện 18+, ko nịnh bợ và biết galant chủ động trả tiền, mở cửa cho mình đi. Ảnh rất chăm chỉ làm việc luôn. Ảnh với mình nói chuyện hợp như thân từ kiếp nào ấy, cứ kẻ tung người hứng những câu đùa vô tri. Nhìn chung mình thích ảnh lắm nhưng mình cứ bị cái rào cản vớ vẩn do chính mình tự dưng nên. Mình biết mình ko thể thay đổi người khác, thay vì chờ anh ấy thay đổi thì mình nên học cách đi xe máy an toàn và tự tìm hiểu chỗ ăn chơi để chỉ người ta. Nhưng cứ như bản năng, ko hiểu sao mình thích con trai che chở và dẫn đường mình hơn.</p><p>Có vẻ như mối quan hệ của mình với chính mình có vấn đề nên việc yêu đương của mình cũng ko suôn sẻ. Bản thân mình chưa hoàn thiện, mình cũng ko chấp nhận bản thân mình nên mình ko chấp nhận ai khác dễ dàng. Mình tự cảm thấy mình độc hại luôn mà ko biết tìm cách chữa thế nào, xin mọi người đừng ném đá và thay vào đó cho mình lời khuyên, hoặc đơn giản là chia sẻ câu chuyện tương tự của các bạn cũng được.</p><p>Cảm ơn Thầy Năm và mọi người đã đọc bài viết này.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12766442-4-5-2023.mp3" length="6784059" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12766442</guid>
    <pubDate>Thu, 04 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>564</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-5-2023</itunes:title>
    <title>3-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: FROM RACHEL  Mình đã thất nghiệp ở nhà gần nửa năm rồi    Xin chào mọi người ạ   Mình – 26 xuân xanh - chưa có gấu. Mọi người hay nói mình may mắn học xong là kiếm được việc gần nhà luôn, sáng 9h mới đi làm tối 19h30 về nhà, lương không cao nhưng giờ giấc thoải mái. Nghe cũng ổn nhỉ?   Tháng 10/2022   Sau hơn 3 năm làm việc, mình gửi đơn nghỉ việc cho chị sếp mà chưa hề có bất kỳ kế hoạch nào sau đó. Ngay tức thì, cảm giác tự do trong lòng ùa về, tiếp sau đó ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3582744771953994/?__cft__[0]=AZXvd_idwhe7PlTwC2UOseiFBwKHDWFhD-5pczK_N_KQfbzHFxNtcoRujlSJxwHSvUpyake_CnlKTt7KnhyoBveeGVJHLCXtdZcF72SZeKrkeucCc-hnEfd6iZ6zOmqjdkAZjXjGscEDa12P7V8M8a03&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: FROM RACHEL</b></a><b><br/><br/></b>Mình đã thất nghiệp ở nhà gần nửa năm rồi </p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Mình – 26 xuân xanh - chưa có gấu. Mọi người hay nói mình may mắn học xong là kiếm được việc gần nhà luôn, sáng 9h mới đi làm tối 19h30 về nhà, lương không cao nhưng giờ giấc thoải mái. Nghe cũng ổn nhỉ?</p><p><br/></p><p>Tháng 10/2022</p><p><br/></p><p>Sau hơn 3 năm làm việc, mình gửi đơn nghỉ việc cho chị sếp mà chưa hề có bất kỳ kế hoạch nào sau đó. Ngay tức thì, cảm giác tự do trong lòng ùa về, tiếp sau đó 1 tuần mình ngủ đến trưa, đăng story đi chơi, đi ăn, mình tự nhủ: à đây rồi, thứ mình muốn làm đây rồi.</p><p><br/></p><p>3 tuần liền sau đó, cùng tâm trạng hứng khởi lên cao, và lời nhắc nhở nhẹ từ gia đình, mình nộp đơn xin việc vào một vài công ty nhưng rồi quyết định không đi làm ở công ty nào do cảm thấy công việc chưa thực sự phù hợp.</p><p><br/></p><p>Tháng 11-12/2022</p><p><br/></p><p>Cùng không khí tết ủn sát mông mình dần cảm nhận rõ ràng ánh mắt từ gia đình và các camera chạy bằng cơm xung quanh nhà, trưa nào những chiếc camera đó cũng qua nhà hỏi thăm, bố mẹ cũng giục nhiều hơn, rồi những cuộc nói chuyện nghiêm túc về các chủ đề như lấy chồng, công việc giờ hành chính ổn định, bạn A bạn B bạn C thế này, thế kia diễn ra như cơm bữa.</p><p><br/></p><p>Không sao mình vẫn bình tĩnh, quyết định nộp đơn xin việc vào khu công nghiệp gần nhà.</p><p><br/></p><p>Và mình đã thật sự nhận được cú tát tỉnh mộng khi lần lượt trượt vòng phỏng vấn cuối của nhiều công ty trong khu công nghiệp. À thì ra mình đã 26 tuổi rồi, không phải là sinh viên mới ra trường ,trang giấy trắng để ai cũng có thể dễ dàng vẽ gì lên cũng được, cũng không phải là người có kinh nghiệm và năng lực để bắt đầu công việc 1 cách nhanh chóng. Mình bắt đầu hoảng loạn, mình không có kế hoạch gì cho tương lai, lương trong tài khoản đã tiêu hết từ lâu. Mình thất bại với chính cuộc đời của mình rồi.</p><p><br/></p><p>Mình không còn hứng khởi đi chơi tung tăng, mình cảm thấy bản thân vô dụng, không biết mình có khả năng làm gì, không có định hướng gì cả, bản thân quá ung dung để bị bỏ lại xa, mình không thiết làm gì kể cả việc nhà và bắt đầu co rúm lại. Đi cùng với đó là áp lực từ nhiều phía bởi mọi người đều nghĩ mình con ngoan trò giỏi hoạt bát như thế cơ mà giờ 26 tuổi ru rú ở nhà ăn bám, suốt ngày để mẹ nhắc nhở làm việc nhà.</p><p><br/></p><p>Tháng 1/2023</p><p><br/></p><p>Suốt tết mình chỉ ậm ừ dạ vâng với câu hỏi từ cô dì chú bác cậu mợ họ hàng. Công việc duy nhất là nấu cơm, dọn nhà, không đi sang nhà ai và tìm nghe lại list podcast của tri kỉ cảm xúc để tự động viên bản thân, để có một người bạn lôi mình ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực. Nghe đi nghe lại đến nỗi mẹ mình khó chịu ra mặt vì mình hầu như đeo tai nghe suốt ngày và không nói chuyện với bất cứ ai.</p><p><br/></p><p>Đến cuối tháng 1 mình bắt đầu nhìn nhận lại chính mình và câu nói: “khi bạn không biết làm gì hãy bắt đầu từ những điều bạn chưa tốt” như nước cờ chiếu thẳng vào vấn đề của mình. Mình ra trường và đi làm 3 năm rồi nhưng mọi kỹ năng đều chỉ dừng lại ở mức độ biết, không một kỹ năng nào ở mức thành thạo cả.</p><p><br/></p><p>Vậy đâu là lợi thế cạnh tranh trực tiếp khiến nhà tuyển dụng lựa chọn mình? E là hoàn toàn không có.</p><p><br/></p><p>Tháng 2/2023</p><p><br/></p><p>Mặc dù mình vẫn đang ở nhà, vẫn chưa định hình được con đường tương lai mình sẽ làm ngành gì nhưng ít ra mình cũng biết là mình cần nâng cao kỹ năng bản thân,ít nhất có 1 thứ mình phải thành thạo để đón chờ và sẵn sàng khi bất kỳ cơ hội tới.</p><p><br/></p><p>Mình bắt đầu ôn thi lại bằng toei</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/></b><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3582744771953994/?__cft__[0]=AZXvd_idwhe7PlTwC2UOseiFBwKHDWFhD-5pczK_N_KQfbzHFxNtcoRujlSJxwHSvUpyake_CnlKTt7KnhyoBveeGVJHLCXtdZcF72SZeKrkeucCc-hnEfd6iZ6zOmqjdkAZjXjGscEDa12P7V8M8a03&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'><b>NGƯỜI GỬI: FROM RACHEL</b></a><b><br/><br/></b>Mình đã thất nghiệp ở nhà gần nửa năm rồi </p><p><br/></p><p>Xin chào mọi người ạ</p><p><br/></p><p>Mình – 26 xuân xanh - chưa có gấu. Mọi người hay nói mình may mắn học xong là kiếm được việc gần nhà luôn, sáng 9h mới đi làm tối 19h30 về nhà, lương không cao nhưng giờ giấc thoải mái. Nghe cũng ổn nhỉ?</p><p><br/></p><p>Tháng 10/2022</p><p><br/></p><p>Sau hơn 3 năm làm việc, mình gửi đơn nghỉ việc cho chị sếp mà chưa hề có bất kỳ kế hoạch nào sau đó. Ngay tức thì, cảm giác tự do trong lòng ùa về, tiếp sau đó 1 tuần mình ngủ đến trưa, đăng story đi chơi, đi ăn, mình tự nhủ: à đây rồi, thứ mình muốn làm đây rồi.</p><p><br/></p><p>3 tuần liền sau đó, cùng tâm trạng hứng khởi lên cao, và lời nhắc nhở nhẹ từ gia đình, mình nộp đơn xin việc vào một vài công ty nhưng rồi quyết định không đi làm ở công ty nào do cảm thấy công việc chưa thực sự phù hợp.</p><p><br/></p><p>Tháng 11-12/2022</p><p><br/></p><p>Cùng không khí tết ủn sát mông mình dần cảm nhận rõ ràng ánh mắt từ gia đình và các camera chạy bằng cơm xung quanh nhà, trưa nào những chiếc camera đó cũng qua nhà hỏi thăm, bố mẹ cũng giục nhiều hơn, rồi những cuộc nói chuyện nghiêm túc về các chủ đề như lấy chồng, công việc giờ hành chính ổn định, bạn A bạn B bạn C thế này, thế kia diễn ra như cơm bữa.</p><p><br/></p><p>Không sao mình vẫn bình tĩnh, quyết định nộp đơn xin việc vào khu công nghiệp gần nhà.</p><p><br/></p><p>Và mình đã thật sự nhận được cú tát tỉnh mộng khi lần lượt trượt vòng phỏng vấn cuối của nhiều công ty trong khu công nghiệp. À thì ra mình đã 26 tuổi rồi, không phải là sinh viên mới ra trường ,trang giấy trắng để ai cũng có thể dễ dàng vẽ gì lên cũng được, cũng không phải là người có kinh nghiệm và năng lực để bắt đầu công việc 1 cách nhanh chóng. Mình bắt đầu hoảng loạn, mình không có kế hoạch gì cho tương lai, lương trong tài khoản đã tiêu hết từ lâu. Mình thất bại với chính cuộc đời của mình rồi.</p><p><br/></p><p>Mình không còn hứng khởi đi chơi tung tăng, mình cảm thấy bản thân vô dụng, không biết mình có khả năng làm gì, không có định hướng gì cả, bản thân quá ung dung để bị bỏ lại xa, mình không thiết làm gì kể cả việc nhà và bắt đầu co rúm lại. Đi cùng với đó là áp lực từ nhiều phía bởi mọi người đều nghĩ mình con ngoan trò giỏi hoạt bát như thế cơ mà giờ 26 tuổi ru rú ở nhà ăn bám, suốt ngày để mẹ nhắc nhở làm việc nhà.</p><p><br/></p><p>Tháng 1/2023</p><p><br/></p><p>Suốt tết mình chỉ ậm ừ dạ vâng với câu hỏi từ cô dì chú bác cậu mợ họ hàng. Công việc duy nhất là nấu cơm, dọn nhà, không đi sang nhà ai và tìm nghe lại list podcast của tri kỉ cảm xúc để tự động viên bản thân, để có một người bạn lôi mình ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực. Nghe đi nghe lại đến nỗi mẹ mình khó chịu ra mặt vì mình hầu như đeo tai nghe suốt ngày và không nói chuyện với bất cứ ai.</p><p><br/></p><p>Đến cuối tháng 1 mình bắt đầu nhìn nhận lại chính mình và câu nói: “khi bạn không biết làm gì hãy bắt đầu từ những điều bạn chưa tốt” như nước cờ chiếu thẳng vào vấn đề của mình. Mình ra trường và đi làm 3 năm rồi nhưng mọi kỹ năng đều chỉ dừng lại ở mức độ biết, không một kỹ năng nào ở mức thành thạo cả.</p><p><br/></p><p>Vậy đâu là lợi thế cạnh tranh trực tiếp khiến nhà tuyển dụng lựa chọn mình? E là hoàn toàn không có.</p><p><br/></p><p>Tháng 2/2023</p><p><br/></p><p>Mặc dù mình vẫn đang ở nhà, vẫn chưa định hình được con đường tương lai mình sẽ làm ngành gì nhưng ít ra mình cũng biết là mình cần nâng cao kỹ năng bản thân,ít nhất có 1 thứ mình phải thành thạo để đón chờ và sẵn sàng khi bất kỳ cơ hội tới.</p><p><br/></p><p>Mình bắt đầu ôn thi lại bằng toei</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12766129-3-5-2023.mp3" length="8071165" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12766129</guid>
    <pubDate>Wed, 03 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>671</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-5-2023</itunes:title>
    <title>2-5-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NỮ HỔ CÁP    Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi tự cảm thấy bản thân có suy nghĩ ti.êu cực như vậy khi mà thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì cả, cũng không có mưu cầu, mong cầu gì đối với cuộc đời này cả. Nếu mà ch. e. t thì cũng được. Tôi cảm thấy không có động lực và nguồn cảm hứng từ sâu thẳm bên trong nội tâm. Tôi cứ loay hoay và mắc kẹt mãi, chưa thấy lối ra, công ty chúng tôi cho phép làm việc online từ xa nên là tôi cũng làm việc kiểu cho có và cứ ở trong nhà m...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NỮ HỔ CÁP</p><p><br/><br/></p><p>Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi tự cảm thấy bản thân có suy nghĩ ti.êu cực như vậy khi mà thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì cả, cũng không có mưu cầu, mong cầu gì đối với cuộc đời này cả. Nếu mà ch. e. t thì cũng được.</p><p>Tôi cảm thấy không có động lực và nguồn cảm hứng từ sâu thẳm bên trong nội tâm.</p><p>Tôi cứ loay hoay và mắc kẹt mãi, chưa thấy lối ra, công ty chúng tôi cho phép làm việc online từ xa nên là tôi cũng làm việc kiểu cho có và cứ ở trong nhà mãi.</p><p>Tôi cũng không biết mình nên làm gì, nên đi con đường nào?</p><p>Có lẽ nguyên nhân ảnh hưởng đến tôi do thất bại cùng lúc ở năm 2022:</p><p>-Tôi đã dũng cảm chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc sau 5 năm gắn bó </p><p>-Tôi đã mất 5 tỷ tiền mặt ( ½ tài sản) do đầu tư mà ở cái lĩnh vực mà nơi tôi vẫn đã làm và đang làm có 10 năm kinh nghiệm, giờ tôi chỉ còn 1 căn hộ chung cư và 2 lô đất  + khoản nợ 800tr.</p><p>Về khoản nợ 800tr thì vay ngân hàng trong 30 năm, nên mỗi tháng trả gốc + lãi 9tr thì với tôi hiện tại cũng không có vấn đề gì so với thu nhập hiện tại, hoặc nếu cần thiết thì tôi sẽ bán 1 lô đất trả nợ hẳn cũng chẳng sao.</p><p>Dạo gần đây khi mà con trai tôi 5 tuổi sang ở với bố nó một thời gian và nó muốn ở với bố nó, không muốn về. Tôi một mình lại bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời, Ở Sài Gòn cũng không có người thân, bạn bè đều có gia đình riêng cả và đều có nỗi suy tư riêng, mà than vãn kêu chán với người khác là điều không nên.</p><p>Trước đây, dù khi tôi chưa có gì trong tay cả, cơm còn lo ăn từng bữa, cũng một mình ở SG nhưng mà tôi luôn luôn cảm thấy yêu đời và có tình yêu vô bờ bến với cuộc đời này và có niềm tin kiên định rất lớn về bản thân. Sâu thẳm nội tâm tôi thấy rất hạnh phúc! </p><p>Nhưng hiện tại, bên trong tôi là trống rỗng, tôi tự hỏi chính mình muốn gì ? và tôi cũng không tìm thấy đáp án, tôi cứ sống hời hợt và vật vờ như vậy từng ngày trôi qua trôi qua và tôi cũng mặc kệ không quan tâm. Tôi không muốn làm việc, cũng không muốn học tập và cũng không biết tìm ai nói chuyện tâm sự. Tôi làm biếng đến độ chỉ nằm và gọi đồ ăn về, hoặc nhịn ăn cả ngày luôn,  không muốn nấu ăn và cũng không tập thể dục gì cả.</p><p>Tôi vừa mới đăng kí đi nước ngoài du học tiếng anh 3 tháng, Nếu cuối tháng đóng tiền thì tôi sẽ đi, tôi nghĩ là điều đó có thể giúp tôi cải thiện tiếng anh mù mịt hiện tại và có thể giúp tôi có trải nghiệm cũng như nguồn cảm hứng mới cũng nên. </p><p>Đôi khi tối lại nghĩ Tôi có nên đi không ? Hay để 130tr đó để trả nợ.</p><p>Tôi biết khi mình đã 30+ rồi thì không còn trẻ nữa, nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để thực sự có cuộc sống có ý nghĩa và đáng sống và quan trọng nhất từ sâu bên trong nội tâm tôi thấy hạnh phúc!</p><p>Bước chân đầu tiên tôi nên đi là gì, làm sao vực dậy được nội tâm?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NỮ HỔ CÁP</p><p><br/><br/></p><p>Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi tự cảm thấy bản thân có suy nghĩ ti.êu cực như vậy khi mà thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì cả, cũng không có mưu cầu, mong cầu gì đối với cuộc đời này cả. Nếu mà ch. e. t thì cũng được.</p><p>Tôi cảm thấy không có động lực và nguồn cảm hứng từ sâu thẳm bên trong nội tâm.</p><p>Tôi cứ loay hoay và mắc kẹt mãi, chưa thấy lối ra, công ty chúng tôi cho phép làm việc online từ xa nên là tôi cũng làm việc kiểu cho có và cứ ở trong nhà mãi.</p><p>Tôi cũng không biết mình nên làm gì, nên đi con đường nào?</p><p>Có lẽ nguyên nhân ảnh hưởng đến tôi do thất bại cùng lúc ở năm 2022:</p><p>-Tôi đã dũng cảm chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc sau 5 năm gắn bó </p><p>-Tôi đã mất 5 tỷ tiền mặt ( ½ tài sản) do đầu tư mà ở cái lĩnh vực mà nơi tôi vẫn đã làm và đang làm có 10 năm kinh nghiệm, giờ tôi chỉ còn 1 căn hộ chung cư và 2 lô đất  + khoản nợ 800tr.</p><p>Về khoản nợ 800tr thì vay ngân hàng trong 30 năm, nên mỗi tháng trả gốc + lãi 9tr thì với tôi hiện tại cũng không có vấn đề gì so với thu nhập hiện tại, hoặc nếu cần thiết thì tôi sẽ bán 1 lô đất trả nợ hẳn cũng chẳng sao.</p><p>Dạo gần đây khi mà con trai tôi 5 tuổi sang ở với bố nó một thời gian và nó muốn ở với bố nó, không muốn về. Tôi một mình lại bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời, Ở Sài Gòn cũng không có người thân, bạn bè đều có gia đình riêng cả và đều có nỗi suy tư riêng, mà than vãn kêu chán với người khác là điều không nên.</p><p>Trước đây, dù khi tôi chưa có gì trong tay cả, cơm còn lo ăn từng bữa, cũng một mình ở SG nhưng mà tôi luôn luôn cảm thấy yêu đời và có tình yêu vô bờ bến với cuộc đời này và có niềm tin kiên định rất lớn về bản thân. Sâu thẳm nội tâm tôi thấy rất hạnh phúc! </p><p>Nhưng hiện tại, bên trong tôi là trống rỗng, tôi tự hỏi chính mình muốn gì ? và tôi cũng không tìm thấy đáp án, tôi cứ sống hời hợt và vật vờ như vậy từng ngày trôi qua trôi qua và tôi cũng mặc kệ không quan tâm. Tôi không muốn làm việc, cũng không muốn học tập và cũng không biết tìm ai nói chuyện tâm sự. Tôi làm biếng đến độ chỉ nằm và gọi đồ ăn về, hoặc nhịn ăn cả ngày luôn,  không muốn nấu ăn và cũng không tập thể dục gì cả.</p><p>Tôi vừa mới đăng kí đi nước ngoài du học tiếng anh 3 tháng, Nếu cuối tháng đóng tiền thì tôi sẽ đi, tôi nghĩ là điều đó có thể giúp tôi cải thiện tiếng anh mù mịt hiện tại và có thể giúp tôi có trải nghiệm cũng như nguồn cảm hứng mới cũng nên. </p><p>Đôi khi tối lại nghĩ Tôi có nên đi không ? Hay để 130tr đó để trả nợ.</p><p>Tôi biết khi mình đã 30+ rồi thì không còn trẻ nữa, nhưng tôi cũng không biết làm thế nào để thực sự có cuộc sống có ý nghĩa và đáng sống và quan trọng nhất từ sâu bên trong nội tâm tôi thấy hạnh phúc!</p><p>Bước chân đầu tiên tôi nên đi là gì, làm sao vực dậy được nội tâm?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12766128-2-5-2023.mp3" length="6495354" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12766128</guid>
    <pubDate>Tue, 02 May 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>540</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-4-2023</itunes:title>
    <title>28-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Chào thầy và mọi người, mình muốn hỏi làm sao để tập cảm giác ko quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình ạ.   Mình rất giỏi kiểm soát cảm xúc ở cuộc sống xung quanh, mình tin chuyện mình đg làm là hợp với mình, ko ảnh hưởng tới ai thì mình sẽ ko quan tâm người khác sẽ nghĩ gì về nó. Nhưng lâu lâu có những chuyện rất tào lao lại làm mình cứ bị sợ. Ví dụ như mình lướt FB rồi cmt vui vui quan điểm của mình thì có người cmt phản bác lại, nhưng họ hiểu ý của...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào thầy và mọi người, mình muốn hỏi làm sao để tập cảm giác ko quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình ạ.</p><p><br/></p><p>Mình rất giỏi kiểm soát cảm xúc ở cuộc sống xung quanh, mình tin chuyện mình đg làm là hợp với mình, ko ảnh hưởng tới ai thì mình sẽ ko quan tâm người khác sẽ nghĩ gì về nó. Nhưng lâu lâu có những chuyện rất tào lao lại làm mình cứ bị sợ.</p><p>Ví dụ như mình lướt FB rồi cmt vui vui quan điểm của mình thì có người cmt phản bác lại, nhưng họ hiểu ý của mình theo 1 hướng khác và lái câu chuyện theo hướng khác. Mặc dù mình đã giải thích rõ ý của mình ko phải như vậy nhưng ng khác lại tiếp tục vào cmt theo hướng khác đó.</p><p>Mình thường sẽ cố gắng bơ đi và tiếp tục cuộc sống bên ngoài nhưng bên trong mình rất khó chịu, cứ suy nghĩ hay là lên xoá cmt cho rồi, nhưng bên trong lại giằng xé là ko, mình có nói gì sai đâu sao phải xoá. Mình nghĩ nếu cứ sợ rồi xoá cmt thì dần mình sẽ ko có mạnh dạn nêu lên quan điểm riêng nữa.</p><p><br/></p><p>Mong thầy và mọi người có cách nào cải thiện tâm trạng này thì chỉ mình giúp với ạ. Chúc mọi người buổi tối an lành.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào thầy và mọi người, mình muốn hỏi làm sao để tập cảm giác ko quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình ạ.</p><p><br/></p><p>Mình rất giỏi kiểm soát cảm xúc ở cuộc sống xung quanh, mình tin chuyện mình đg làm là hợp với mình, ko ảnh hưởng tới ai thì mình sẽ ko quan tâm người khác sẽ nghĩ gì về nó. Nhưng lâu lâu có những chuyện rất tào lao lại làm mình cứ bị sợ.</p><p>Ví dụ như mình lướt FB rồi cmt vui vui quan điểm của mình thì có người cmt phản bác lại, nhưng họ hiểu ý của mình theo 1 hướng khác và lái câu chuyện theo hướng khác. Mặc dù mình đã giải thích rõ ý của mình ko phải như vậy nhưng ng khác lại tiếp tục vào cmt theo hướng khác đó.</p><p>Mình thường sẽ cố gắng bơ đi và tiếp tục cuộc sống bên ngoài nhưng bên trong mình rất khó chịu, cứ suy nghĩ hay là lên xoá cmt cho rồi, nhưng bên trong lại giằng xé là ko, mình có nói gì sai đâu sao phải xoá. Mình nghĩ nếu cứ sợ rồi xoá cmt thì dần mình sẽ ko có mạnh dạn nêu lên quan điểm riêng nữa.</p><p><br/></p><p>Mong thầy và mọi người có cách nào cải thiện tâm trạng này thì chỉ mình giúp với ạ. Chúc mọi người buổi tối an lành.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12740756-28-4-2023.mp3" length="5609805" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12740756</guid>
    <pubDate>Fri, 28 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>466</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-4-2023</itunes:title>
    <title>27-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: VÔ ĐỊNH  Xin chào gia đình Web5 ngày    Mình là nữ, 42 tuổi. Trong một lúc lướt fb mình tình cờ thấy nhóm này, có đọc thấy một số bài tâm sự của các bạn trẻ, mình cũng muốn viết ra vài dòng tâm sự của bản thân, một phần là vì mình không biết nói với ai, một phần cũng hy vọng có thể nhận được lời khuyên hữu ích từ mọi người. Mình nghỉ việc từ đầu năm 2021 đến giờ. Công việc đó mình làm được hơn 6 năm, trong lĩnh vực dịch vụ và bán hàng. Mình nghỉ việc là do cảm thấy...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: VÔ ĐỊNH</p><p><br/>Xin chào gia đình Web5 ngày</p><p><br/><br/></p><p>Mình là nữ, 42 tuổi. Trong một lúc lướt fb mình tình cờ thấy nhóm này, có đọc thấy một số bài tâm sự của các bạn trẻ, mình cũng muốn viết ra vài dòng tâm sự của bản thân, một phần là vì mình không biết nói với ai, một phần cũng hy vọng có thể nhận được lời khuyên hữu ích từ mọi người.</p><p>Mình nghỉ việc từ đầu năm 2021 đến giờ. Công việc đó mình làm được hơn 6 năm, trong lĩnh vực dịch vụ và bán hàng. Mình nghỉ việc là do cảm thấy sức khỏe không còn phù hợp với loại hình công việc mà đòi hỏi lúc nào cũng phải tràn đầy năng lượng và giờ giấc không ổn định đó nữa. </p><p>Và thật ra bản tính mình cũng không phù hợp với việc bán hàng, vì mình khá nhút nhát, không thích xã giao, ngại chào mời khách, mình làm được lâu cũng nhờ may mắn, sếp và đồng nghiệp thương mà hỗ trợ thôi. Lúc xin nghỉ, mình đang là một trưởng nhóm, nên mình nghĩ chắc cũng không khó để tìm việc khác, vị trí thấp bắt đầu lại với mức lương thấp hơn mình cũng chấp nhận.</p><p>Nhưng thật không ngờ, mình nộp hồ sơ khắp nơi mà không nơi nào gọi phỏng vấn. Sau khoảng 1 năm không xin được việc, mình cũng có thử xin một vài chỗ tương tự công việc cũ, kết quả là mình cũng không được gọi. Mình mới nhận ra có lẽ là mình đã quá tuổi tuyển dụng của các công ty.</p><p>Mình không có nhiều bạn bè, các mối quan hệ xã hội khác cũng rất kém. Những người còn liên lạc được thì khuyên mình tự mở shop hoặc bán hàng online, nhưng như đã nói ở trên, mình ngại câu kéo khách, mình không tự làm được công việc đó.</p><p>Mình có xem một số video về hướng nghiệp, đa số họ khuyên nên làm điều mình thích, nhưng mình đã suy nghĩ rất nhiều cũng không biết bản thân giỏi việc gì, thích làm gì nhất, cái gì mình cũng chỉ biết một chút, không chuyên sâu. Nhưng cho dù mình có bắt đầu đi học lại một ngành khác, thì liệu độ tuổi mình có còn được các nhà tuyển dụng chọn lựa không?</p><p>Mình không còn trẻ nữa, giờ mới nhận ra sao mình dở quá, nhiều bạn trẻ hơn mình cả chục tuổi, mà họ thành công biết bao nhiêu.</p><p>Mình còn ít tiền tiết kiệm được, chắc cũng có thể duy trì được vài năm nữa. Có lúc mình nghĩ hay là mặc kệ, tới đâu tính tới đó. Nhưng cuộc sống mình hiện tại chán vô cùng, anh chị em trong nhà đều có cuộc sống riêng nên cũng ít khi tâm sự, mà mình thấy mình dở nên cũng ngại gặp họ, có khi cả ngày mình chẳng gặp ai, không mở miệng nói chuyện câu nào, không làm gì cả, chỉ lướt web, học vài câu tiếng Anh (thực ra lướt web nhiều hơn học, mình chỉ là không muốn quá lãng phí thời gian hiện có nên ráng đọc đọc vậy thôi chứ không có hứng thú). Cuộc đời còn dài không lẽ mình cứ sống như vậy?</p><p>Mình tệ lắm phải không?</p><p>Hiện giờ mình thực sự không biết nên làm gì.</p><p>Mình dừng viết ở đây. Cảm ơn mọi người đã đọc.<br/><br/>*********************************************************<br/>Người nói thì vô tình, nhưng cũng lo người nghe hữu ý.<br/>Vì vậy tui chủ động viết trước vài dòng trước khi ai đó phát hiện ra.<br/>Việc gọi phụ nữ là &quot;già&quot; là điều không nên, tui cũng đắn đo rất nhiều. Tuy nhiên, các từ ngữ khác như &quot;lâu năm&quot; hay &quot;nhiều tuổi&quot; ko thể minh họa &quot;suy nghĩ của nhà tuyển dụng&quot; trong thực tế, buộc lòng tui phải bất đắc dĩ dùng từ này.<br/>Mong sẽ ko ai phiền lòng, và đó chỉ là một từ ngữ được dùng sát thực tế.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: VÔ ĐỊNH</p><p><br/>Xin chào gia đình Web5 ngày</p><p><br/><br/></p><p>Mình là nữ, 42 tuổi. Trong một lúc lướt fb mình tình cờ thấy nhóm này, có đọc thấy một số bài tâm sự của các bạn trẻ, mình cũng muốn viết ra vài dòng tâm sự của bản thân, một phần là vì mình không biết nói với ai, một phần cũng hy vọng có thể nhận được lời khuyên hữu ích từ mọi người.</p><p>Mình nghỉ việc từ đầu năm 2021 đến giờ. Công việc đó mình làm được hơn 6 năm, trong lĩnh vực dịch vụ và bán hàng. Mình nghỉ việc là do cảm thấy sức khỏe không còn phù hợp với loại hình công việc mà đòi hỏi lúc nào cũng phải tràn đầy năng lượng và giờ giấc không ổn định đó nữa. </p><p>Và thật ra bản tính mình cũng không phù hợp với việc bán hàng, vì mình khá nhút nhát, không thích xã giao, ngại chào mời khách, mình làm được lâu cũng nhờ may mắn, sếp và đồng nghiệp thương mà hỗ trợ thôi. Lúc xin nghỉ, mình đang là một trưởng nhóm, nên mình nghĩ chắc cũng không khó để tìm việc khác, vị trí thấp bắt đầu lại với mức lương thấp hơn mình cũng chấp nhận.</p><p>Nhưng thật không ngờ, mình nộp hồ sơ khắp nơi mà không nơi nào gọi phỏng vấn. Sau khoảng 1 năm không xin được việc, mình cũng có thử xin một vài chỗ tương tự công việc cũ, kết quả là mình cũng không được gọi. Mình mới nhận ra có lẽ là mình đã quá tuổi tuyển dụng của các công ty.</p><p>Mình không có nhiều bạn bè, các mối quan hệ xã hội khác cũng rất kém. Những người còn liên lạc được thì khuyên mình tự mở shop hoặc bán hàng online, nhưng như đã nói ở trên, mình ngại câu kéo khách, mình không tự làm được công việc đó.</p><p>Mình có xem một số video về hướng nghiệp, đa số họ khuyên nên làm điều mình thích, nhưng mình đã suy nghĩ rất nhiều cũng không biết bản thân giỏi việc gì, thích làm gì nhất, cái gì mình cũng chỉ biết một chút, không chuyên sâu. Nhưng cho dù mình có bắt đầu đi học lại một ngành khác, thì liệu độ tuổi mình có còn được các nhà tuyển dụng chọn lựa không?</p><p>Mình không còn trẻ nữa, giờ mới nhận ra sao mình dở quá, nhiều bạn trẻ hơn mình cả chục tuổi, mà họ thành công biết bao nhiêu.</p><p>Mình còn ít tiền tiết kiệm được, chắc cũng có thể duy trì được vài năm nữa. Có lúc mình nghĩ hay là mặc kệ, tới đâu tính tới đó. Nhưng cuộc sống mình hiện tại chán vô cùng, anh chị em trong nhà đều có cuộc sống riêng nên cũng ít khi tâm sự, mà mình thấy mình dở nên cũng ngại gặp họ, có khi cả ngày mình chẳng gặp ai, không mở miệng nói chuyện câu nào, không làm gì cả, chỉ lướt web, học vài câu tiếng Anh (thực ra lướt web nhiều hơn học, mình chỉ là không muốn quá lãng phí thời gian hiện có nên ráng đọc đọc vậy thôi chứ không có hứng thú). Cuộc đời còn dài không lẽ mình cứ sống như vậy?</p><p>Mình tệ lắm phải không?</p><p>Hiện giờ mình thực sự không biết nên làm gì.</p><p>Mình dừng viết ở đây. Cảm ơn mọi người đã đọc.<br/><br/>*********************************************************<br/>Người nói thì vô tình, nhưng cũng lo người nghe hữu ý.<br/>Vì vậy tui chủ động viết trước vài dòng trước khi ai đó phát hiện ra.<br/>Việc gọi phụ nữ là &quot;già&quot; là điều không nên, tui cũng đắn đo rất nhiều. Tuy nhiên, các từ ngữ khác như &quot;lâu năm&quot; hay &quot;nhiều tuổi&quot; ko thể minh họa &quot;suy nghĩ của nhà tuyển dụng&quot; trong thực tế, buộc lòng tui phải bất đắc dĩ dùng từ này.<br/>Mong sẽ ko ai phiền lòng, và đó chỉ là một từ ngữ được dùng sát thực tế.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12709522-27-4-2023.mp3" length="8652966" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12709522</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>719</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-4-2023</itunes:title>
    <title>26-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ONL   Em năm nay 24 tuổi em sống vs bà ở quê được 7 tuổi xong vào SG sống vs gia đình đến 24 tuổi. Gia đình em có thể yêu thương em nhưng chưa bao giờ tôn trọng lời nói hay ước mơ của em.năm em học lớp 9 xong em có nói vs bố mẹ em có ước mơ trong ngành nghệ thuật âm nhạc em đã không học thpt vì em thấy có trường trung cấp sân khấu điện ảnh em có nói vs ba mẹ em nhưng gia đình em K chịu xong chuyển em vào trường giáo dục thường xuyên. em học được một năm xong bỏ vì...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ONL<br/></b><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi em sống vs bà ở quê được 7 tuổi xong vào SG sống vs gia đình đến 24 tuổi.</p><p>Gia đình em có thể yêu thương em nhưng chưa bao giờ tôn trọng lời nói hay ước mơ của em.năm em học lớp 9 xong em có nói vs bố mẹ em có ước mơ trong ngành nghệ thuật âm nhạc em đã không học thpt vì em thấy có trường trung cấp sân khấu điện ảnh em có nói vs ba mẹ em nhưng gia đình em K chịu xong chuyển em vào trường giáo dục thường xuyên.</p><p>em học được một năm xong bỏ vì em nghĩ &quot;mik phải ra ngoài kiếm tiền để thực hiện giấc mơ của mình&quot; nhưng khi em ra ngoài thì ba mẹ em lại bắt em làm nghề cơ khí của ba mẹ em em nghĩ vì thương ba làm một mik em làm phụ mà không lấy tiền.và một phần em vẫn âm thầm thực hiện ước mơ của mình.</p><p>Có nhiều lần cãi nhau em đã nói &quot; con không muốn làm nghề của bố con muốn làm cái này cái kia&quot; nhưng bố mẹ em không cho được tự quyết .từ đó em trở nên trầm tính đi và mọi chuyện êm làm theo âm thầm &quot;tự kiếm tiền đầu tư cho kiến thức vs âm nhạc&quot; bởi em biết có nói thì ba mẹ em cũng không nghe và lun cho là em Sai.</p><p>Những lần nói chuyện đều là những lần cãi nhau nhưng thật sự em vẫn cam chịu và vẫn làm cho bố có lần bố em đi đến nhà ông anh và thấy ông ấy làm shipper được 20tr1thg có tiền lo cho gia đình và về bắt đầu so sánh em trong khi em làm cho bố em và điều đó là điều bố em muốn.</p><p>Cho đến khi bame em muốn về quê để sống an nhàn hơn và bắt em về quê cưới vợ thì lúc em chịu không nổi em muốn xin tự lập ở lại tp 1 mik đi làm và thực hiện đam mê thì bố mẹ em bảo&quot; nuôi m lớn có lông có cánh rồi m K cần ba mẹ m, rồi người ngoài sẽ bảo t ko biết dạy con&quot; rồi bảo m mà ở lại thì m cuốn gói đi đừng bao giờ gọi t là bame nữa</p><p>Em không biết phải làm sao mong mọi người giúp em trả lời được không ạ.<br/>Em cảm ơn.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ONL<br/></b><br/></p><p>Em năm nay 24 tuổi em sống vs bà ở quê được 7 tuổi xong vào SG sống vs gia đình đến 24 tuổi.</p><p>Gia đình em có thể yêu thương em nhưng chưa bao giờ tôn trọng lời nói hay ước mơ của em.năm em học lớp 9 xong em có nói vs bố mẹ em có ước mơ trong ngành nghệ thuật âm nhạc em đã không học thpt vì em thấy có trường trung cấp sân khấu điện ảnh em có nói vs ba mẹ em nhưng gia đình em K chịu xong chuyển em vào trường giáo dục thường xuyên.</p><p>em học được một năm xong bỏ vì em nghĩ &quot;mik phải ra ngoài kiếm tiền để thực hiện giấc mơ của mình&quot; nhưng khi em ra ngoài thì ba mẹ em lại bắt em làm nghề cơ khí của ba mẹ em em nghĩ vì thương ba làm một mik em làm phụ mà không lấy tiền.và một phần em vẫn âm thầm thực hiện ước mơ của mình.</p><p>Có nhiều lần cãi nhau em đã nói &quot; con không muốn làm nghề của bố con muốn làm cái này cái kia&quot; nhưng bố mẹ em không cho được tự quyết .từ đó em trở nên trầm tính đi và mọi chuyện êm làm theo âm thầm &quot;tự kiếm tiền đầu tư cho kiến thức vs âm nhạc&quot; bởi em biết có nói thì ba mẹ em cũng không nghe và lun cho là em Sai.</p><p>Những lần nói chuyện đều là những lần cãi nhau nhưng thật sự em vẫn cam chịu và vẫn làm cho bố có lần bố em đi đến nhà ông anh và thấy ông ấy làm shipper được 20tr1thg có tiền lo cho gia đình và về bắt đầu so sánh em trong khi em làm cho bố em và điều đó là điều bố em muốn.</p><p>Cho đến khi bame em muốn về quê để sống an nhàn hơn và bắt em về quê cưới vợ thì lúc em chịu không nổi em muốn xin tự lập ở lại tp 1 mik đi làm và thực hiện đam mê thì bố mẹ em bảo&quot; nuôi m lớn có lông có cánh rồi m K cần ba mẹ m, rồi người ngoài sẽ bảo t ko biết dạy con&quot; rồi bảo m mà ở lại thì m cuốn gói đi đừng bao giờ gọi t là bame nữa</p><p>Em không biết phải làm sao mong mọi người giúp em trả lời được không ạ.<br/>Em cảm ơn.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12709518-26-4-2023.mp3" length="4829266" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12709518</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>401</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-4-2023</itunes:title>
    <title>25-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ   Em chào thầy và cả nhà ạ Lúc này e buồn quá thầy ạ. Năm đầu tiên lấy chồng dc hơn tháng thì đến Tết, về nhà chồng thì người ta đến nhà chồng đòi nợ chửi bới um sùm. Nhà chồng e có ba người con trai nhưng ai cũng dính nợ nần cả, cả bố mẹ chồng cũng có nợ xây nhà ( nhà 1 tầng 3 phòng xây hết 600 triệu trả ngân hàng chưa xong, mẹ Chồng nói với em để trả nợ cùng bố mẹ sau khi em cưới về xong). Lúc này e còn chưa biết nợ khác của chồng và em trai ch...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và cả nhà ạ</p><p>Lúc này e buồn quá thầy ạ. Năm đầu tiên lấy chồng dc hơn tháng thì đến Tết, về nhà chồng thì người ta đến nhà chồng đòi nợ chửi bới um sùm. Nhà chồng e có ba người con trai nhưng ai cũng dính nợ nần cả, cả bố mẹ chồng cũng có nợ xây nhà ( nhà 1 tầng 3 phòng xây hết 600 triệu trả ngân hàng chưa xong, mẹ Chồng nói với em để trả nợ cùng bố mẹ sau khi em cưới về xong). Lúc này e còn chưa biết nợ khác của chồng và em trai chồng nữa.</p><p>Ông bà nội chồng cũng nghèo sống ngay bên cạnh.</p><p>Tết năm nào cũng có người đến đòi nợ r chửi bới um sùm. Lúc biết đến nợ của Chồng nữa em nằm khóc cả đêm vì không dám có con.</p><p>Cũng có lẽ vì nợ nần ngập đầu nên chồng em stress yếu sl nên 2 vợ chồng lấy nhau hơn 2 năm ko có con. Đi khám bs bảo có khi phải thụ tinh ống nghiệm. Bọn e cũng chẳng nghĩ đến. Nên cũng chẳng phòng tránh gì. Gần 3 năm kết hôn thì tụi em có con. Em ân hận và thương con quá vì để con đến trong hoàn cảnh này. Lúc này em viết những dòng này là khi e đang ôm con 2 tháng trong phòng và nghe người ta đến nhà đòi nợ bố mẹ chồng và chửi um sùm còn suýt đánh nhau. Ngày 30 Tết.</p><p>Trước khi lấy chồng mẹ chồng em luôn nói nhà mẹ nghèo. Nhưng bố mẹ đẻ em cho rằng bố mẹ khi lấy nhau cũng tay trắng, chăm chỉ làm lụng cũng khá lên, xây nhà nuôi tụi em ăn học tử tế. Nên mẹ nói với em chỉ cần chồng và nhà chồng e tử tế thì ko phải sợ giờ nghèo. Nhưng lấy chồng 3 năm em đã phải bán hết vàng, tiền cưới cho chồng trả nợ. Bố mẹ đẻ vì thương em còn lén âm thầm cho chồng em vay tiền. Cũng gần 300 triệu mà nợ nhà chồng vẫn như cái thùng ko đáy vì dính nợ lãi (vay khắp nơi và còn nặng lãi- cả chồng và em chồng)</p><p>Và bố mẹ chồng chỉ cả ngày than nghèo than khổ. Bố mẹ làm nông. Em chồng thì làm việc này việc kia vài ngày là bỏ.</p><p>Điều e thấy vọng nhất là cả nhà chồng xem việc thất hẹn là chuyện thường tình- lẽ dĩ nhiên vì nhà nghèo. Không có tiền trả nợ. Vậy mà hẹn lên hẹn xuống rồi thất hẹn. Thậm chí còn ko trả lời, ngắt liên lạc khi người ta đòi nợ.</p><p>Và cả nhà ai cũng nhụt chí. Kêu ca chết mất nhưng lại chẳng làm gì khác hơn.</p><p>Em thấy em có lỗi với con em khi để con sinh ra trong hoàn cảnh này quá ạ. Em tự trách mình nhiều vì bất lực và vô trách nhiệm khi để con sinh ra trong đk sống như vậy. Em thấy có lỗi với bố mẹ em vì đi lấy chồng mà khiến bố mẹ khổ tâm và bố mẹ phải lấy tiền dưỡng già cặm cụi nhặt nhạnh từng đồng để giúp nhà chồng em mà không biết bao giờ mới lấy lại được. Mà có lẽ sẽ không  nếu em ko kiếm tiền trả lại cho bố mẹ. Có lẽ số tiền dưỡng già đó sẽ chẳng trả được cho bố mẹ em.</p><p>Em tự trách và bất lực quá ạ.</p><p>Có lẽ cứ như thế này nhà chồng e sẽ đến mức vỡ nợ</p><p>Rồi hôn nhân của bọn e cũng chẳng đến đâu</p><p>Em càng thấy có lỗi với con em </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và cả nhà ạ</p><p>Lúc này e buồn quá thầy ạ. Năm đầu tiên lấy chồng dc hơn tháng thì đến Tết, về nhà chồng thì người ta đến nhà chồng đòi nợ chửi bới um sùm. Nhà chồng e có ba người con trai nhưng ai cũng dính nợ nần cả, cả bố mẹ chồng cũng có nợ xây nhà ( nhà 1 tầng 3 phòng xây hết 600 triệu trả ngân hàng chưa xong, mẹ Chồng nói với em để trả nợ cùng bố mẹ sau khi em cưới về xong). Lúc này e còn chưa biết nợ khác của chồng và em trai chồng nữa.</p><p>Ông bà nội chồng cũng nghèo sống ngay bên cạnh.</p><p>Tết năm nào cũng có người đến đòi nợ r chửi bới um sùm. Lúc biết đến nợ của Chồng nữa em nằm khóc cả đêm vì không dám có con.</p><p>Cũng có lẽ vì nợ nần ngập đầu nên chồng em stress yếu sl nên 2 vợ chồng lấy nhau hơn 2 năm ko có con. Đi khám bs bảo có khi phải thụ tinh ống nghiệm. Bọn e cũng chẳng nghĩ đến. Nên cũng chẳng phòng tránh gì. Gần 3 năm kết hôn thì tụi em có con. Em ân hận và thương con quá vì để con đến trong hoàn cảnh này. Lúc này em viết những dòng này là khi e đang ôm con 2 tháng trong phòng và nghe người ta đến nhà đòi nợ bố mẹ chồng và chửi um sùm còn suýt đánh nhau. Ngày 30 Tết.</p><p>Trước khi lấy chồng mẹ chồng em luôn nói nhà mẹ nghèo. Nhưng bố mẹ đẻ em cho rằng bố mẹ khi lấy nhau cũng tay trắng, chăm chỉ làm lụng cũng khá lên, xây nhà nuôi tụi em ăn học tử tế. Nên mẹ nói với em chỉ cần chồng và nhà chồng e tử tế thì ko phải sợ giờ nghèo. Nhưng lấy chồng 3 năm em đã phải bán hết vàng, tiền cưới cho chồng trả nợ. Bố mẹ đẻ vì thương em còn lén âm thầm cho chồng em vay tiền. Cũng gần 300 triệu mà nợ nhà chồng vẫn như cái thùng ko đáy vì dính nợ lãi (vay khắp nơi và còn nặng lãi- cả chồng và em chồng)</p><p>Và bố mẹ chồng chỉ cả ngày than nghèo than khổ. Bố mẹ làm nông. Em chồng thì làm việc này việc kia vài ngày là bỏ.</p><p>Điều e thấy vọng nhất là cả nhà chồng xem việc thất hẹn là chuyện thường tình- lẽ dĩ nhiên vì nhà nghèo. Không có tiền trả nợ. Vậy mà hẹn lên hẹn xuống rồi thất hẹn. Thậm chí còn ko trả lời, ngắt liên lạc khi người ta đòi nợ.</p><p>Và cả nhà ai cũng nhụt chí. Kêu ca chết mất nhưng lại chẳng làm gì khác hơn.</p><p>Em thấy em có lỗi với con em khi để con sinh ra trong hoàn cảnh này quá ạ. Em tự trách mình nhiều vì bất lực và vô trách nhiệm khi để con sinh ra trong đk sống như vậy. Em thấy có lỗi với bố mẹ em vì đi lấy chồng mà khiến bố mẹ khổ tâm và bố mẹ phải lấy tiền dưỡng già cặm cụi nhặt nhạnh từng đồng để giúp nhà chồng em mà không biết bao giờ mới lấy lại được. Mà có lẽ sẽ không  nếu em ko kiếm tiền trả lại cho bố mẹ. Có lẽ số tiền dưỡng già đó sẽ chẳng trả được cho bố mẹ em.</p><p>Em tự trách và bất lực quá ạ.</p><p>Có lẽ cứ như thế này nhà chồng e sẽ đến mức vỡ nợ</p><p>Rồi hôn nhân của bọn e cũng chẳng đến đâu</p><p>Em càng thấy có lỗi với con em </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12709505-25-4-2023.mp3" length="3131829" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12709505</guid>
    <pubDate>Tue, 25 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>259</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-4-2023</itunes:title>
    <title>24-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CHO PHÉP EM ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ     Em xin chào đại gia đình Web5Ngay ạ!   Khi bài viết được đăng chắc mọi chuyện cũng đã được quyết rồi ạ nhưng em vẫn muốn tâm sự với thầy và đại gia đình ạ.   Gia đình em cũng không được êm ấm gì lắm. Mẹ em lấy chồng khá sớm và sinh em ra khi mẹ mới 18t, ba của em cũng bạo hành mẹ em từ lúc mới cưới về. Khi em lên 3 thì ba em có qua Nga lao động (lao động "chui" ấy ạ), 5-7 năm mới về một lần ạ. Lần về hồi năm 2014 thì mẹ em có thai e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHO PHÉP EM ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào đại gia đình Web5Ngay ạ!</p><p><br/></p><p>Khi bài viết được đăng chắc mọi chuyện cũng đã được quyết rồi ạ nhưng em vẫn muốn tâm sự với thầy và đại gia đình ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình em cũng không được êm ấm gì lắm. Mẹ em lấy chồng khá sớm và sinh em ra khi mẹ mới 18t, ba của em cũng bạo hành mẹ em từ lúc mới cưới về. Khi em lên 3 thì ba em có qua Nga lao động (lao động &quot;chui&quot; ấy ạ), 5-7 năm mới về một lần ạ. Lần về hồi năm 2014 thì mẹ em có thai em của em. Lần về gần nhất là mới đây và mẹ em quyết định ly hôn, cũng mới xong xuôi rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện giờ ba mẹ con em đang ở trọ tại một xóm khá thân thiện và vui vẻ hoà đồng. Mãi đến giờ thì mới có chút chuyện thị phi. Mẹ em khá là cởi mở và có thể nói là thân thiết với cả xóm và cả xóm đều rất mến nhà em, có gì khó mẹ em nhờ thì đều được giúp đỡ nhiệt tình.</p><p>Đến gần đây thì có một nhà nghe nói mẹ em mới li dị thì có định kiến và có vẻ không còn muốn chơi với nhà em nữa. Còn nói xấu với cả xóm là mẹ em nhờ vả coi chừng giật chồng này nọ. Mẹ em khá buồn và cũng muốn chuyển nhà. Vài người cũng khuyên nhủ là kệ họ không việc gì phải bị ảnh hưởng bởi lời nói của họ cả.</p><p>Hiện mẹ em cũng quyết định ở lại rồi ạ. Em cũng khá lo mẹ sẽ buồn không được vui vẻ với hàng xóm như trước đây nữa. Không biết ở lại có phải là quyết định đúng đắn không ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn đại gia đình mình nhiều ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CHO PHÉP EM ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Em xin chào đại gia đình Web5Ngay ạ!</p><p><br/></p><p>Khi bài viết được đăng chắc mọi chuyện cũng đã được quyết rồi ạ nhưng em vẫn muốn tâm sự với thầy và đại gia đình ạ.</p><p><br/></p><p>Gia đình em cũng không được êm ấm gì lắm. Mẹ em lấy chồng khá sớm và sinh em ra khi mẹ mới 18t, ba của em cũng bạo hành mẹ em từ lúc mới cưới về. Khi em lên 3 thì ba em có qua Nga lao động (lao động &quot;chui&quot; ấy ạ), 5-7 năm mới về một lần ạ. Lần về hồi năm 2014 thì mẹ em có thai em của em. Lần về gần nhất là mới đây và mẹ em quyết định ly hôn, cũng mới xong xuôi rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Hiện giờ ba mẹ con em đang ở trọ tại một xóm khá thân thiện và vui vẻ hoà đồng. Mãi đến giờ thì mới có chút chuyện thị phi. Mẹ em khá là cởi mở và có thể nói là thân thiết với cả xóm và cả xóm đều rất mến nhà em, có gì khó mẹ em nhờ thì đều được giúp đỡ nhiệt tình.</p><p>Đến gần đây thì có một nhà nghe nói mẹ em mới li dị thì có định kiến và có vẻ không còn muốn chơi với nhà em nữa. Còn nói xấu với cả xóm là mẹ em nhờ vả coi chừng giật chồng này nọ. Mẹ em khá buồn và cũng muốn chuyển nhà. Vài người cũng khuyên nhủ là kệ họ không việc gì phải bị ảnh hưởng bởi lời nói của họ cả.</p><p>Hiện mẹ em cũng quyết định ở lại rồi ạ. Em cũng khá lo mẹ sẽ buồn không được vui vẻ với hàng xóm như trước đây nữa. Không biết ở lại có phải là quyết định đúng đắn không ạ?</p><p><br/></p><p>Em cảm ơn đại gia đình mình nhiều ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12709516-24-4-2023.mp3" length="5856192" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12709516</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>486</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-4-2023</itunes:title>
    <title>21-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MIN PHAN Xin chào Thầy cùng cả nhà Web5ngay,     Em là đứa con gái rất ít chia sẻ tâm tư nỗi buồn cho người thân hay bạn bè, cũng vì thế mà mọi người nhìn vô đều nghĩ cuộc sống em khá bình yên hay đôi khi nhận định em là người khá mạnh mẽ. Nhưng đã 2 năm nay em rơi vào trạng thái sống trong quá khứ, mặt dù em đã cố thoát ra và tập sống cho hiện tại nhưng dường như mọi thứ đều vô nghĩa, em cảm giác em không trưởng thành lên được và là kiểu người vô cùng khó hiể...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MIN PHAN</p><p>Xin chào Thầy cùng cả nhà Web5ngay, </p><p><br/><br/></p><p>Em là đứa con gái rất ít chia sẻ tâm tư nỗi buồn cho người thân hay bạn bè, cũng vì thế mà mọi người nhìn vô đều nghĩ cuộc sống em khá bình yên hay đôi khi nhận định em là người khá mạnh mẽ. Nhưng đã 2 năm nay em rơi vào trạng thái sống trong quá khứ, mặt dù em đã cố thoát ra và tập sống cho hiện tại nhưng dường như mọi thứ đều vô nghĩa, em cảm giác em không trưởng thành lên được và là kiểu người vô cùng khó hiểu. </p><p><br/><br/></p><p>Câu chuyện bắt đầu từ khi em nghỉ việc tại công ty em đã gắn bó gần 5 năm từ lúc vừa mới ra trường. Vì tính chất công việc và vì bản thân muốn có cơ hội tiếp xúc trải nghiệm những điều em muốn làm nên em mới quyết định dừng lại khi mọi thứ điều rất ổn. </p><p>Đến khi em thực hiện và dấn thân vào những điều em muốn có thì em lại nhận ra mọi thứ không như em tưởng tượng, em không thấy cảm giác vui vẻ và hạnh phúc, em cũng không còn nhiệt huyết như lúc đầu. Hay đơn giản bắt đầu mối quan hệ mới em cũng không màng tới. Em chỉ toàn đắm chìm trong quá khứ êm đềm với công việc cũ, với môi trường cũ và đặc biệt với tất cả những người bạn, người đồng nghiệp luôn yêu thương em.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ dù ở môi trường nào em cũng điều không thôi nghĩ về con người, môi trường cũ rồi em lại tự trách bản thân tại sao lại vứt bỏ những điều này để rồi hối tiếc. Với em là một người sống tình cảm nên rất khó để quên đi một điều gì đó đã từng quen thuộc. </p><p>Hai năm nay em tự mình nhốt trong quá khứ em từng có, rồi tự trách mình, tự buồn, tự suy tư mà nhiều lúc em như người trầm cảm vậy. Em biết nghe những chương trình để vực dậy bản thân, để hạnh phúc yêu đời hơn nhưng rồi đâu vào đấy, em vẫn trở lại là em. Em thật sự rất mệt mỏi chính em. Em không biết em bị vấn đề gì nữa. Em muốn nói ra và làm điều gì đó để thay đổi nhưng chẳng biết nói với ai rồi bắt đầu từ đâu.</p><p><br/><br/></p><p>Nếu hữu duyên xin Thầy cho em một lời khuyên để em được trở về chính em. Để em tìm lại chính em và để em được sống đúng nghĩa là sống.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MIN PHAN</p><p>Xin chào Thầy cùng cả nhà Web5ngay, </p><p><br/><br/></p><p>Em là đứa con gái rất ít chia sẻ tâm tư nỗi buồn cho người thân hay bạn bè, cũng vì thế mà mọi người nhìn vô đều nghĩ cuộc sống em khá bình yên hay đôi khi nhận định em là người khá mạnh mẽ. Nhưng đã 2 năm nay em rơi vào trạng thái sống trong quá khứ, mặt dù em đã cố thoát ra và tập sống cho hiện tại nhưng dường như mọi thứ đều vô nghĩa, em cảm giác em không trưởng thành lên được và là kiểu người vô cùng khó hiểu. </p><p><br/><br/></p><p>Câu chuyện bắt đầu từ khi em nghỉ việc tại công ty em đã gắn bó gần 5 năm từ lúc vừa mới ra trường. Vì tính chất công việc và vì bản thân muốn có cơ hội tiếp xúc trải nghiệm những điều em muốn làm nên em mới quyết định dừng lại khi mọi thứ điều rất ổn. </p><p>Đến khi em thực hiện và dấn thân vào những điều em muốn có thì em lại nhận ra mọi thứ không như em tưởng tượng, em không thấy cảm giác vui vẻ và hạnh phúc, em cũng không còn nhiệt huyết như lúc đầu. Hay đơn giản bắt đầu mối quan hệ mới em cũng không màng tới. Em chỉ toàn đắm chìm trong quá khứ êm đềm với công việc cũ, với môi trường cũ và đặc biệt với tất cả những người bạn, người đồng nghiệp luôn yêu thương em.</p><p><br/><br/></p><p>Bây giờ dù ở môi trường nào em cũng điều không thôi nghĩ về con người, môi trường cũ rồi em lại tự trách bản thân tại sao lại vứt bỏ những điều này để rồi hối tiếc. Với em là một người sống tình cảm nên rất khó để quên đi một điều gì đó đã từng quen thuộc. </p><p>Hai năm nay em tự mình nhốt trong quá khứ em từng có, rồi tự trách mình, tự buồn, tự suy tư mà nhiều lúc em như người trầm cảm vậy. Em biết nghe những chương trình để vực dậy bản thân, để hạnh phúc yêu đời hơn nhưng rồi đâu vào đấy, em vẫn trở lại là em. Em thật sự rất mệt mỏi chính em. Em không biết em bị vấn đề gì nữa. Em muốn nói ra và làm điều gì đó để thay đổi nhưng chẳng biết nói với ai rồi bắt đầu từ đâu.</p><p><br/><br/></p><p>Nếu hữu duyên xin Thầy cho em một lời khuyên để em được trở về chính em. Để em tìm lại chính em và để em được sống đúng nghĩa là sống.</p><p><br/><br/></p><p>Em xin chân thành cảm ơn ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12688430-21-4-2023.mp3" length="9663292" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12688430</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>804</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-4-2023</itunes:title>
    <title>20-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ   Web5Ngay thầy ơi em đang theo 1 trường Cao đẳng, số năm học là 2,5 năm. Em học đc 2 năm rồi. Và em cảm thấy môi trường này ko hợp vs em lắm, ví dụ như bạn bè mải chơi, thầy cô lên lớp cho đọc tài liệu, rồi làm những công việc của thầy cô ở ngoài trường.... Em biết quan trọng là bản thân mình, ko nên trách ai. Cái lợi là em có rất nhiều thời gian và hình như giống thầy nói là học sinh sinh viên như trang giấy trắng. Em biết là đọc sách sẽ tốt và em c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ<br/></b><br/></p><p>Web5Ngay thầy ơi em đang theo 1 trường Cao đẳng, số năm học là 2,5 năm.</p><p>Em học đc 2 năm rồi. Và em cảm thấy môi trường này ko hợp vs em lắm, ví dụ như bạn bè mải chơi, thầy cô lên lớp cho đọc tài liệu, rồi làm những công việc của thầy cô ở ngoài trường....</p><p>Em biết quan trọng là bản thân mình, ko nên trách ai. Cái lợi là em có rất nhiều thời gian và hình như giống thầy nói là học sinh sinh viên như trang giấy trắng.</p><p>Em biết là đọc sách sẽ tốt và em có mua hơn chục cuốn và em đọc rồi rất hay nhưng 1 vài cuốn em mua hơn năm rồi em đọc giở, thỉnh thoảng chán ghét bản thân quá thì em làm vài ván game rồi xoá( và em đã tải đi xoá lại game gần trăm lần), em biết học tiếng Anh là tốt nhưng em lại học đc nửa trừng rồi bỏ giở; Có 1 việc em thấy tốt là em hay đi bộ 3 4 tiếng quanh sân vận động để nghe tâm sự kinh doanh của thầy( tại em nghe từ tập 1 nên tskd cho ẩn ý); và bọn em lên lớp hình như cả trg lên ngồi rồi về, và thi thì thầy cô dễ dãi để bọn em copy  em đương nhiên cũng...</p><p>Và em học đc 2 năm thì em quyết định bỏ học. Đi làm công nhân khoảng 1 năm để có tiền bởi vì em có thói quen tiết kiệm nên chắc đc. Sau đó đi làm các việc khác ko phải công nhân như chạy bàn, phụ bếp, phụ ngta sửa chữa xe, hoặc cái việc gì đó em có thể học hỏi đc và để tìm đc mình thích gì.</p><p>Và trong trường em thấy mình ko thể nào trưởng thành, giác ngộ đc tại sao cần phải làm việc, tại sao phải học tiếng Anh, học suốt đời để làm gì... Trong khi BH thấy mình xem netflix, lâu lâu làm ván game rồi xoá, học cách tán gái, chơi fb vui hơn.</p><p>Nên em muốn bỏ học để đi làm cho biết đời để giác ngộ. Nhưng mà thầy chủ nhiệm vừa gọi cho em nói là em nên học lấy cái bằng, có năng lực nhưng ko có bằng thì khó xin việc, với lại phí 2 năm học (em thấy mình không phí mặc dù em ko học trên lớp nhưng em có nhiều thời gian nên có đi làm thêm và xem Youtube kênh giáo dục hơi nhiều nhen).</p><p>Và em đang bị lung lay quyết định khi thầy nói hãy học lấy cái bằng. Nên cho em xin lời khuyên từ thầy và mọi người được không ạ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VỪ LAO SÁY Ạ<br/></b><br/></p><p>Web5Ngay thầy ơi em đang theo 1 trường Cao đẳng, số năm học là 2,5 năm.</p><p>Em học đc 2 năm rồi. Và em cảm thấy môi trường này ko hợp vs em lắm, ví dụ như bạn bè mải chơi, thầy cô lên lớp cho đọc tài liệu, rồi làm những công việc của thầy cô ở ngoài trường....</p><p>Em biết quan trọng là bản thân mình, ko nên trách ai. Cái lợi là em có rất nhiều thời gian và hình như giống thầy nói là học sinh sinh viên như trang giấy trắng.</p><p>Em biết là đọc sách sẽ tốt và em có mua hơn chục cuốn và em đọc rồi rất hay nhưng 1 vài cuốn em mua hơn năm rồi em đọc giở, thỉnh thoảng chán ghét bản thân quá thì em làm vài ván game rồi xoá( và em đã tải đi xoá lại game gần trăm lần), em biết học tiếng Anh là tốt nhưng em lại học đc nửa trừng rồi bỏ giở; Có 1 việc em thấy tốt là em hay đi bộ 3 4 tiếng quanh sân vận động để nghe tâm sự kinh doanh của thầy( tại em nghe từ tập 1 nên tskd cho ẩn ý); và bọn em lên lớp hình như cả trg lên ngồi rồi về, và thi thì thầy cô dễ dãi để bọn em copy  em đương nhiên cũng...</p><p>Và em học đc 2 năm thì em quyết định bỏ học. Đi làm công nhân khoảng 1 năm để có tiền bởi vì em có thói quen tiết kiệm nên chắc đc. Sau đó đi làm các việc khác ko phải công nhân như chạy bàn, phụ bếp, phụ ngta sửa chữa xe, hoặc cái việc gì đó em có thể học hỏi đc và để tìm đc mình thích gì.</p><p>Và trong trường em thấy mình ko thể nào trưởng thành, giác ngộ đc tại sao cần phải làm việc, tại sao phải học tiếng Anh, học suốt đời để làm gì... Trong khi BH thấy mình xem netflix, lâu lâu làm ván game rồi xoá, học cách tán gái, chơi fb vui hơn.</p><p>Nên em muốn bỏ học để đi làm cho biết đời để giác ngộ. Nhưng mà thầy chủ nhiệm vừa gọi cho em nói là em nên học lấy cái bằng, có năng lực nhưng ko có bằng thì khó xin việc, với lại phí 2 năm học (em thấy mình không phí mặc dù em ko học trên lớp nhưng em có nhiều thời gian nên có đi làm thêm và xem Youtube kênh giáo dục hơi nhiều nhen).</p><p>Và em đang bị lung lay quyết định khi thầy nói hãy học lấy cái bằng. Nên cho em xin lời khuyên từ thầy và mọi người được không ạ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12672859-20-4-2023.mp3" length="8028221" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12672859</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>667</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19–4-2023</itunes:title>
    <title>19–4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Chào thầy Em xin phép chúc thầy và mọi người một ngày thật hạnh phúc và vạn sự như ý Em đang khá bế tắc trong tâm trạng của mình, mong thầy giải đáp Em hiện đang là học sinh nam năm 2 trường ngoại ngữ xxx. Sơ lược trên trường, em học tốt, siêng năng, tự tin, dõng giạc, nói chung là giỏi, em cũng là một trợ giảng tại trung tâm anh ngữ. Em sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, em cũng ở xa ba mẹ, vì vậy nên em rất thương ba mẹ em.  Em có nhóm bạn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào thầy</p><p>Em xin phép chúc thầy và mọi người một ngày thật hạnh phúc và vạn sự như ý</p><p>Em đang khá bế tắc trong tâm trạng của mình, mong thầy giải đáp</p><p>Em hiện đang là học sinh nam năm 2 trường ngoại ngữ xxx. Sơ lược trên trường, em học tốt, siêng năng, tự tin, dõng giạc, nói chung là giỏi, em cũng là một trợ giảng tại trung tâm anh ngữ. Em sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, em cũng ở xa ba mẹ, vì vậy nên em rất thương ba mẹ em. <br/>Em có nhóm bạn chơi đại học cũng thân được 4-5 tháng, mọi người cũng tốt với em, nhưng em nhận ra không biết tại sao mà dần tụi nó đi chơi nhưng không rủ em đi, em thấy nó tốt, nhưng dần dần em cảm giác bị tách biệt, em rất buồn. Em cũng biết quý trọng đồng tiền làm ra, và em rất tiết kiệm tiền hằng ngày, nên có ai rủ em đi chơi, em cũng không dám đi, tại vì vốn dĩ tiền em cũng không có nhiều, nên từ chối mọi cuộc đi chơi với bạn bè. Em cũng thích có thành tích ở trường, em xét tuyển lọt vào vòng xét chọn ở clb kĩ năng, nhưng nhìn thấy thi thoảng nó lại có ảnh hưởng vấn đề tiền bạc, nên em xin phép rút lui.</p><p>Thật ra em có thể bắt chuyện bất cứ ai đó để tâm sự cho vơi đi, nhưng em sợ rằng khi bắt đầu làm thân với ai, khi phải nói về chuyện tiền bạc, em đi đâu cũng không, lúc nào cũng trong phòng, thì đó là rào cản lớn để em có thể kết thân và kiếm nửa kia cho mình, vì thầy từng nói, nếu mình không có hạnh phúc thì cũng không thể làm cho người khác hạnh phúc, em cũng ái ngại khi làm việc đó .</p><p>Do đó, ngoài nhóm bạn đó ra, em cũng không chơi thân thiết với ai. Hiện tại em không có người chia sẻ nói chuyện cùng, tâm trạng em đang dần đi xuống, sự siêng năng học tập của em dần biến mất, em ngày nào cũng chỉ có 50% năng lượng, mọi thứ rất hờ hững, em cảm thấy bế tắc, em không muốn kể ba mẹ nghe, tại vì ba mẹ em đã mệt nhọc với việc tiền bạc, em không muốn phiền họ thêm, nhưng em biết em còn nhiều thứ để làm cho tương lai của mình, em phải giải quyết nó sớm.</p><p>Mong thầy giải đáp, em cám ơn thầy và mọi người đã đọc.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Chào thầy</p><p>Em xin phép chúc thầy và mọi người một ngày thật hạnh phúc và vạn sự như ý</p><p>Em đang khá bế tắc trong tâm trạng của mình, mong thầy giải đáp</p><p>Em hiện đang là học sinh nam năm 2 trường ngoại ngữ xxx. Sơ lược trên trường, em học tốt, siêng năng, tự tin, dõng giạc, nói chung là giỏi, em cũng là một trợ giảng tại trung tâm anh ngữ. Em sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, em cũng ở xa ba mẹ, vì vậy nên em rất thương ba mẹ em. <br/>Em có nhóm bạn chơi đại học cũng thân được 4-5 tháng, mọi người cũng tốt với em, nhưng em nhận ra không biết tại sao mà dần tụi nó đi chơi nhưng không rủ em đi, em thấy nó tốt, nhưng dần dần em cảm giác bị tách biệt, em rất buồn. Em cũng biết quý trọng đồng tiền làm ra, và em rất tiết kiệm tiền hằng ngày, nên có ai rủ em đi chơi, em cũng không dám đi, tại vì vốn dĩ tiền em cũng không có nhiều, nên từ chối mọi cuộc đi chơi với bạn bè. Em cũng thích có thành tích ở trường, em xét tuyển lọt vào vòng xét chọn ở clb kĩ năng, nhưng nhìn thấy thi thoảng nó lại có ảnh hưởng vấn đề tiền bạc, nên em xin phép rút lui.</p><p>Thật ra em có thể bắt chuyện bất cứ ai đó để tâm sự cho vơi đi, nhưng em sợ rằng khi bắt đầu làm thân với ai, khi phải nói về chuyện tiền bạc, em đi đâu cũng không, lúc nào cũng trong phòng, thì đó là rào cản lớn để em có thể kết thân và kiếm nửa kia cho mình, vì thầy từng nói, nếu mình không có hạnh phúc thì cũng không thể làm cho người khác hạnh phúc, em cũng ái ngại khi làm việc đó .</p><p>Do đó, ngoài nhóm bạn đó ra, em cũng không chơi thân thiết với ai. Hiện tại em không có người chia sẻ nói chuyện cùng, tâm trạng em đang dần đi xuống, sự siêng năng học tập của em dần biến mất, em ngày nào cũng chỉ có 50% năng lượng, mọi thứ rất hờ hững, em cảm thấy bế tắc, em không muốn kể ba mẹ nghe, tại vì ba mẹ em đã mệt nhọc với việc tiền bạc, em không muốn phiền họ thêm, nhưng em biết em còn nhiều thứ để làm cho tương lai của mình, em phải giải quyết nó sớm.</p><p>Mong thầy giải đáp, em cám ơn thầy và mọi người đã đọc.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12649130-19-4-2023.mp3" length="8527906" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12649130</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>709</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-4-2023</itunes:title>
    <title>18-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BLUEGIRL     Chào thầy và các bạn   Những lúc buồn em hay tìm những chia sẻ của thầy và các bạn trong Group, nghe mọi người chia sẻ em thấy biết ơn rất nhiều.Trước tiên em xin phép gửi lời cám ơn đến thầy và mọi người trong Group, em luôn tìm thấy chính mình trong những chia sẻ nơi đây.   Em năm nay 33 tuổi, tính tình hiền lành và bản thân luôn ngại từ chối những lời đề nghị từ người khác. Chính vì vậy giờ đây em cảm thấy rất buồn và khổ sở từ chính tính cách này ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BLUEGIRL<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn</p><p><br/></p><p>Những lúc buồn em hay tìm những chia sẻ của thầy và các bạn trong Group, nghe mọi người chia sẻ em thấy biết ơn rất nhiều.Trước tiên em xin phép gửi lời cám ơn đến thầy và mọi người trong Group, em luôn tìm thấy chính mình trong những chia sẻ nơi đây.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 33 tuổi, tính tình hiền lành và bản thân luôn ngại từ chối những lời đề nghị từ người khác. Chính vì vậy giờ đây em cảm thấy rất buồn và khổ sở từ chính tính cách này của mình. Em nghe nhiều chia sẻ, trải qua nhiều chuyện, em dần cũng đã biết yêu bản thân mình hơn.</p><p>Nhưng dần dà điều em thấy buồn nhất lúc này đó là những người, những mối quan hệ xung quanh em, mọi người dường như chỉ muốn em chịu phần thiệt, còn họ hưởng lợi về mình. Và để tiếp tục mối quan hệ, lúc nào em cũng phải căng não để cảnh giác, để từ chối và để họ không lợi dùng mình nữa.</p><p>Em thực sự rất mệt mỏi với những mối quan hệ tiêu cực như vậy, vì ở trong tình huống khá khó xử mà đây là mối quan hệ em ko tránh đc, vợ - chồng, bạn - bè. Em-trong một ngày quá mệt mỏi vì vừa chăm con nhỏ, làm việc nhà, làm việc part-time để kiếm thêm thu nhập ban đêm...em viết ra đây để xin mọi người một lời động viên để em thấy cuộc sống này còn nhiều điều tích cực với ạ, hiện tại của em là không thấy gì hết </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BLUEGIRL<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Chào thầy và các bạn</p><p><br/></p><p>Những lúc buồn em hay tìm những chia sẻ của thầy và các bạn trong Group, nghe mọi người chia sẻ em thấy biết ơn rất nhiều.Trước tiên em xin phép gửi lời cám ơn đến thầy và mọi người trong Group, em luôn tìm thấy chính mình trong những chia sẻ nơi đây.</p><p><br/></p><p>Em năm nay 33 tuổi, tính tình hiền lành và bản thân luôn ngại từ chối những lời đề nghị từ người khác. Chính vì vậy giờ đây em cảm thấy rất buồn và khổ sở từ chính tính cách này của mình. Em nghe nhiều chia sẻ, trải qua nhiều chuyện, em dần cũng đã biết yêu bản thân mình hơn.</p><p>Nhưng dần dà điều em thấy buồn nhất lúc này đó là những người, những mối quan hệ xung quanh em, mọi người dường như chỉ muốn em chịu phần thiệt, còn họ hưởng lợi về mình. Và để tiếp tục mối quan hệ, lúc nào em cũng phải căng não để cảnh giác, để từ chối và để họ không lợi dùng mình nữa.</p><p>Em thực sự rất mệt mỏi với những mối quan hệ tiêu cực như vậy, vì ở trong tình huống khá khó xử mà đây là mối quan hệ em ko tránh đc, vợ - chồng, bạn - bè. Em-trong một ngày quá mệt mỏi vì vừa chăm con nhỏ, làm việc nhà, làm việc part-time để kiếm thêm thu nhập ban đêm...em viết ra đây để xin mọi người một lời động viên để em thấy cuộc sống này còn nhiều điều tích cực với ạ, hiện tại của em là không thấy gì hết </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12649127-18-4-2023.mp3" length="7739516" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12649127</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>643</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-4-2023</itunes:title>
    <title>17-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail R U OK? (Đọc đầy đủ)   Lời đầu tiên xin cho phép em được gửi lời chào đến thầy 5 cùng tất cả mọi người đang đọc bài viết này ạ!      Bài viết này được xuất phát trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, bên ngoài thì có tiếng nhạc du dương lâu lâu có lẫn thêm tiếng chim hót và em thì đang tận hưởng ly cà phê sáng yêu thích của mình,  cảm thấy cuộc đời thật là tươi đẹp! Và cũng là một buổi sáng như thế này, cùng khung cảnh như thế cách đây một vài tuần tr...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3577817009113437/?__cft__[0]=AZWoR-AP-pTiGUKJ6fJmL0Z3sZvxQaF2ocfSQgH_A2m4APtZ9FkPr6VfRUg8y-GAwzoL79v8lyHHsWcZfc20_lVQWkm8wEjAyuRlxYEjV4bicRn3OBP5K0gdN9xd2BsdZBXDL_wU-zTuuLMouvqUJPUS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>R U OK? (Đọc đầy đủ)</a></p><p>  Lời đầu tiên xin cho phép em được gửi lời chào đến thầy 5 cùng tất cả mọi người đang đọc bài viết này ạ! <br/><br/>   Bài viết này được xuất phát trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, bên ngoài thì có tiếng nhạc du dương lâu lâu có lẫn thêm tiếng chim hót và em thì đang tận hưởng ly cà phê sáng yêu thích của mình,  cảm thấy cuộc đời thật là tươi đẹp! Và cũng là một buổi sáng như thế này, cùng khung cảnh như thế cách đây một vài tuần trước nhưng lúc đó em tưởng như em đang ở dưới đáy của sự tiêu cực ( giờ nghĩ lại thấy ngại khủng khiếp ạ )<br/><br/>   Thú thật với mọi người thì đây là bài tâm sự thứ 2 của em rồi ạ, bài thứ nhất thì của em thì đúng nghĩa là một “bài ca than thở “ luôn ý. Chuyện là em bị một tai nạn nhỏ có ảnh hưởng tới sức khoẻ của em một xíu và em phải sống riêng ra trong khoảng 2 tháng với rất ít sự quan tâm! Nghe thì có vẻ bình thường nhưng thật ra khi mình đào sâu vào thì không hề đơn giản như vậy ạ. <br/><br/>   Lúc chúng ta bị những vấn đề về thể xác cũng như là tâm hồn, mô hình chung là chúng ta rất cần những sự quan tâm của người thân nhưng nếu không có thì việc tích tụ những suy nghĩ tiêu cực lâu ngày sẽ lại cực kỳ nguy hiểm ạ! <br/><br/>    Có một bài báo viết về một người đàn ông tạm gọi là A ( em xin lỗi đã quên tên vì em đọc bài này cũng lâu rồi) viết rằng: ông A sống trong một gia đình khá giả và không có nhiều những vấn đề hay các gánh nặng, nhưng đến một ngày kia, ông quyết định kết thúc cuộc đời mình mà k để lại bất kỳ điều gì! điều đó đã làm cho gia đình ông áy náy và day dứt trong nhiều năm, vì trước sự việc xảy ra gia đình ông không phát hiện bất cứ điều gì khác thường hay những dấu hiệu lạ từ ông!<br/>   Liên kết với trường hợp của em thì lúc em bị ở một mình khi đang có những vấn đề tâm lý, nó làm em cảm thấy cực kỳ lạc lõng và chán nản trong vô định. khi có ai đó ghé qua thì em rất vui và chào đón họ bằng những nụ cười và muốn nói chuyện với họ nhưng lúc đó họ lại hơi thờ ơ và chú ý vào chiếc điện thoại rồi sau đó rời đi! Và điều đó lại làm cho mọi chuyện trở nên thêm tồi tệ khi em ở một mình, đôi khi chỉ một câu nói vu vơ hay một ánh mắt thôi cũng làm cho em phải suy nghĩ cả buổi. Lâu lâu những suy nghĩ về việc bản thân vô dụng và những suy nghĩ muốn kết thúc cuộc sống cũng thoáng qua trong đầu em. <br/>    Vì bị vấn đề về sức khoẻ nên em hay tìm kiếm các từ khoá về vấn đề của mình cũng như là các vấn đề liên quan đến mình, điều đó làm em càng thêm hoang mang, lo lắng hơn vì nó phơi bày ra hàng đống những viễn cảnh xấu về tình trạng của mình ( mặc dù em chỉ bị nhè nhẹ thôi ạ). (Vấn đề này cũng có chút tương đồng với việc trầm cảm sau sinh của các mẹ bầu, nên mọi người hãy quan tâm nhiều hơn các mẹ bầu nhé) <br/><br/>   Thì mục đích của bài này, em muốn gửi một feedback ( phản hồi) đến thầy 5 vì sự động viên quý giá của thầy đã tiếp thêm cho em rất nhiều năng lượng ( thầy đã lấy ví dụ về nghệ sĩ Thành Lộc và về sự chữa lành ấy ạ ) cũng như là một vài tips em đã rút ra được khi trải qua việc này ạ! <br/>   </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3577817009113437/?__cft__[0]=AZWoR-AP-pTiGUKJ6fJmL0Z3sZvxQaF2ocfSQgH_A2m4APtZ9FkPr6VfRUg8y-GAwzoL79v8lyHHsWcZfc20_lVQWkm8wEjAyuRlxYEjV4bicRn3OBP5K0gdN9xd2BsdZBXDL_wU-zTuuLMouvqUJPUS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>R U OK? (Đọc đầy đủ)</a></p><p>  Lời đầu tiên xin cho phép em được gửi lời chào đến thầy 5 cùng tất cả mọi người đang đọc bài viết này ạ! <br/><br/>   Bài viết này được xuất phát trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, bên ngoài thì có tiếng nhạc du dương lâu lâu có lẫn thêm tiếng chim hót và em thì đang tận hưởng ly cà phê sáng yêu thích của mình,  cảm thấy cuộc đời thật là tươi đẹp! Và cũng là một buổi sáng như thế này, cùng khung cảnh như thế cách đây một vài tuần trước nhưng lúc đó em tưởng như em đang ở dưới đáy của sự tiêu cực ( giờ nghĩ lại thấy ngại khủng khiếp ạ )<br/><br/>   Thú thật với mọi người thì đây là bài tâm sự thứ 2 của em rồi ạ, bài thứ nhất thì của em thì đúng nghĩa là một “bài ca than thở “ luôn ý. Chuyện là em bị một tai nạn nhỏ có ảnh hưởng tới sức khoẻ của em một xíu và em phải sống riêng ra trong khoảng 2 tháng với rất ít sự quan tâm! Nghe thì có vẻ bình thường nhưng thật ra khi mình đào sâu vào thì không hề đơn giản như vậy ạ. <br/><br/>   Lúc chúng ta bị những vấn đề về thể xác cũng như là tâm hồn, mô hình chung là chúng ta rất cần những sự quan tâm của người thân nhưng nếu không có thì việc tích tụ những suy nghĩ tiêu cực lâu ngày sẽ lại cực kỳ nguy hiểm ạ! <br/><br/>    Có một bài báo viết về một người đàn ông tạm gọi là A ( em xin lỗi đã quên tên vì em đọc bài này cũng lâu rồi) viết rằng: ông A sống trong một gia đình khá giả và không có nhiều những vấn đề hay các gánh nặng, nhưng đến một ngày kia, ông quyết định kết thúc cuộc đời mình mà k để lại bất kỳ điều gì! điều đó đã làm cho gia đình ông áy náy và day dứt trong nhiều năm, vì trước sự việc xảy ra gia đình ông không phát hiện bất cứ điều gì khác thường hay những dấu hiệu lạ từ ông!<br/>   Liên kết với trường hợp của em thì lúc em bị ở một mình khi đang có những vấn đề tâm lý, nó làm em cảm thấy cực kỳ lạc lõng và chán nản trong vô định. khi có ai đó ghé qua thì em rất vui và chào đón họ bằng những nụ cười và muốn nói chuyện với họ nhưng lúc đó họ lại hơi thờ ơ và chú ý vào chiếc điện thoại rồi sau đó rời đi! Và điều đó lại làm cho mọi chuyện trở nên thêm tồi tệ khi em ở một mình, đôi khi chỉ một câu nói vu vơ hay một ánh mắt thôi cũng làm cho em phải suy nghĩ cả buổi. Lâu lâu những suy nghĩ về việc bản thân vô dụng và những suy nghĩ muốn kết thúc cuộc sống cũng thoáng qua trong đầu em. <br/>    Vì bị vấn đề về sức khoẻ nên em hay tìm kiếm các từ khoá về vấn đề của mình cũng như là các vấn đề liên quan đến mình, điều đó làm em càng thêm hoang mang, lo lắng hơn vì nó phơi bày ra hàng đống những viễn cảnh xấu về tình trạng của mình ( mặc dù em chỉ bị nhè nhẹ thôi ạ). (Vấn đề này cũng có chút tương đồng với việc trầm cảm sau sinh của các mẹ bầu, nên mọi người hãy quan tâm nhiều hơn các mẹ bầu nhé) <br/><br/>   Thì mục đích của bài này, em muốn gửi một feedback ( phản hồi) đến thầy 5 vì sự động viên quý giá của thầy đã tiếp thêm cho em rất nhiều năng lượng ( thầy đã lấy ví dụ về nghệ sĩ Thành Lộc và về sự chữa lành ấy ạ ) cũng như là một vài tips em đã rút ra được khi trải qua việc này ạ! <br/>   </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12649125-17-4-2023.mp3" length="8556104" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12649125</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Apr 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>711</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-4-2023</itunes:title>
    <title>6-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: VINH       Dạ, chào anh. Em năm nay 34 tuổi. Em nghe tâm sự kinh doanh của anh trên soundcloud rồi biết kênh youtube và trang face web5ngay ạ. Em nghe anh tâm sự trong bài Những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời tôi phần 2, anh kể anh có những ngày tháng khó khăn, làm việc ở thư viện tổng hợp. Em nhớ những năm 2008-2010, lúc em là sinh viên năm 2 đến năm 4, em cũng đang sống khó khăn và thường xuyên đến thư viện tổng hợp đọc sách. Lúc ra trường, em xin làm công nhâ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Dạ, chào anh.</p><p>Em năm nay 34 tuổi. Em nghe tâm sự kinh doanh của anh trên soundcloud rồi biết kênh youtube và trang face web5ngay ạ. Em nghe anh tâm sự trong bài Những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời tôi phần 2, anh kể anh có những ngày tháng khó khăn, làm việc ở thư viện tổng hợp.</p><p>Em nhớ những năm 2008-2010, lúc em là sinh viên năm 2 đến năm 4, em cũng đang sống khó khăn và thường xuyên đến thư viện tổng hợp đọc sách. Lúc ra trường, em xin làm công nhân trong lúc chờ lấy bằng đại học, rồi vô tình biết chú bà con làm giám đôc ở công ty đó, chú xin cho em làm nhân viên kiểm hàng, em cũng không thích ngành kế toán em học nên em nhận lời làm.</p><p>Nhưng mà công việc này, em thấy chèn ép công nhân quá, ngay tháng đầu tiên khi nhận việc này, em đã muốn nghỉ, nhưng vì nể chú bà con, mà em đắn đo, rồi sau đó anh em họ của em cũng xin chú vô công ty làm, nên em càng đắn đo hơn không dám nghỉ.</p><p>Em cũng có nghe anh có tìm hiểu về thiền, về phật pháp. Từ năm 2015 em quá chán công việc kiểm hàng nhưng không dám nghỉ, em bắt đầu tìm hiểu về phật pháp mong mình bớt khổ tâm. Cuối năm 2016, em quyết định nghỉ việc. Em tìm vị thầy nổi tiếng để quy y, nghe bài giảng và sinh hoạt đạo tràng, chúng thanh niên phật tử. Em cứ yên chí mình kiếm được chỗ dựa tình thần tốt.</p><p>Nhưng khi tham gia sinh hoạt lâu em được chia sẻ những thông tin mà em không thể phân biệt được đúng sai, em cũng không tìm được câu trả lời từ thầy và các bạn đạo. Em dần dần rời đi, không sinh hoạt hội nhóm trong chùa nữa.</p><p>Hiện tại thì em làm kế toán, nhưng công việc này dù ở công ty nào, em cũng thấy nhiều tiêu cực về tiền bạc, như nhà nước gọi là tham nhũng, do công việc em thấy chưa ổn định nên em cũng chưa lập gia đình. Em cảm thấy cũng có một chút quá khứ giống anh, nhưng hiện giờ em vẫn là người sống không có định hướng rõ ràng, tài chính không dư dả, chưa lập gia đình, không được hạnh phúc.</p><p>Em cảm thấy anh đã có những điều đó nên xin lời khuyên từ anh ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: VINH<br/></b><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Dạ, chào anh.</p><p>Em năm nay 34 tuổi. Em nghe tâm sự kinh doanh của anh trên soundcloud rồi biết kênh youtube và trang face web5ngay ạ. Em nghe anh tâm sự trong bài Những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời tôi phần 2, anh kể anh có những ngày tháng khó khăn, làm việc ở thư viện tổng hợp.</p><p>Em nhớ những năm 2008-2010, lúc em là sinh viên năm 2 đến năm 4, em cũng đang sống khó khăn và thường xuyên đến thư viện tổng hợp đọc sách. Lúc ra trường, em xin làm công nhân trong lúc chờ lấy bằng đại học, rồi vô tình biết chú bà con làm giám đôc ở công ty đó, chú xin cho em làm nhân viên kiểm hàng, em cũng không thích ngành kế toán em học nên em nhận lời làm.</p><p>Nhưng mà công việc này, em thấy chèn ép công nhân quá, ngay tháng đầu tiên khi nhận việc này, em đã muốn nghỉ, nhưng vì nể chú bà con, mà em đắn đo, rồi sau đó anh em họ của em cũng xin chú vô công ty làm, nên em càng đắn đo hơn không dám nghỉ.</p><p>Em cũng có nghe anh có tìm hiểu về thiền, về phật pháp. Từ năm 2015 em quá chán công việc kiểm hàng nhưng không dám nghỉ, em bắt đầu tìm hiểu về phật pháp mong mình bớt khổ tâm. Cuối năm 2016, em quyết định nghỉ việc. Em tìm vị thầy nổi tiếng để quy y, nghe bài giảng và sinh hoạt đạo tràng, chúng thanh niên phật tử. Em cứ yên chí mình kiếm được chỗ dựa tình thần tốt.</p><p>Nhưng khi tham gia sinh hoạt lâu em được chia sẻ những thông tin mà em không thể phân biệt được đúng sai, em cũng không tìm được câu trả lời từ thầy và các bạn đạo. Em dần dần rời đi, không sinh hoạt hội nhóm trong chùa nữa.</p><p>Hiện tại thì em làm kế toán, nhưng công việc này dù ở công ty nào, em cũng thấy nhiều tiêu cực về tiền bạc, như nhà nước gọi là tham nhũng, do công việc em thấy chưa ổn định nên em cũng chưa lập gia đình. Em cảm thấy cũng có một chút quá khứ giống anh, nhưng hiện giờ em vẫn là người sống không có định hướng rõ ràng, tài chính không dư dả, chưa lập gia đình, không được hạnh phúc.</p><p>Em cảm thấy anh đã có những điều đó nên xin lời khuyên từ anh ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12614419-6-4-2023.mp3" length="9657956" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12614419</guid>
    <pubDate>Sun, 09 Apr 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>801</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-4-2023</itunes:title>
    <title>5-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: PHẠM QUANG LUÂN   Em chào thầy và mọi người a!   Em năm nay 23 tuổi , cưới vợ và có con lúc năm em 19 tuổi . Hôm nay em viết ra những dòng chữ này là thật sự em rất buồn em chẳng biết chia sẽ cũng ai và thật sự bây giờ em cũng chẳng biết phải làm gì bây giờ   Em từng là một thằng nhóc nghiện ngập , chẳng ai coi em ra gì và em nghĩ tương lai em mịt mù tăm tối chẳng biết đi về đâu ai cũng nói với em là em hết thuốc chữa rồi . Nhưng cho đến khi em cưới được vợ em và ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PHẠM QUANG LUÂN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người a!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 23 tuổi , cưới vợ và có con lúc năm em 19 tuổi . Hôm nay em viết ra những dòng chữ này là thật sự em rất buồn em chẳng biết chia sẽ cũng ai và thật sự bây giờ em cũng chẳng biết phải làm gì bây giờ</p><p><br/></p><p>Em từng là một thằng nhóc nghiện ngập , chẳng ai coi em ra gì và em nghĩ tương lai em mịt mù tăm tối chẳng biết đi về đâu ai cũng nói với em là em hết thuốc chữa rồi . Nhưng cho đến khi em cưới được vợ em và vợ em sinh cho em được một bé trai năm nay con em 3 tuổi . Con em cho em được cảm giác biết nhịn nhục người khác để kiếm tiền là gì , cho em biết được cảm giác đợi chờ 9 tháng 10 ngày , cho em biết được cảm giác lo lắng và hy sinh !</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Chính vợ con em là người đã cứu em ra khỏi con đường tăm tối ấy và cho em biết được cảm giác làm 1 người chồng 1 người cha co trách nhiệm là như thế nào . Em cố gắng làm việc 2h sáng em dậy phụ vợ chuẩn bị đồ bán ( vợ chồng em bán bún thịt nướng) , tới 5h sáng em với vợ con em cùng nhau chạy từ quận thủ đức xuống bình thạnh để bán và bán tới 10h sáng em phụ vợ em dọn về rồi chở ngược vợ em về thủ đức rồi em bắt đầu chạy xuông bình thạnh lại để đi chạy Shoppee food đến tận 20h tối em về nhà thủ đức lại và kết thúc 1 ngày làm việc !</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Mọi thứ đều rất ổn cho đến ngày hôm nay em bị trật tự đô thị bắt xe bán và không tha cho em và không cho em bán nữa . Vợ chồng em năn nỉ rất nhiều nhưng mấy anh công an đó không tha cho em mặc dù em đứng sát vào lề em bán sau vạch trắng và không lấn ra ngoài vạch . Em lên phường đúng 6 lần và lên quận 5 lần em năn nỉ hết người này tới người khác nhưng ai cũng nạc vào mặt em , em tức và với lo lắng . Lo lắng vì còn ít ngày nữa là tết rồi nếu không buôn bán và chỉ chạy shipper thôi thi gia đinh nhỏ của em không đủ tiền đóng tiền nhà và tết vợ con em không co tiền em phận làm cha làm chồng đau lòng lắm .</p><p>Tức vì em đã từng lầm đường lạc lối và 2 anh công an hình sự bắt em và nói với em là : “ kiếm cái gì đó lương thiện mà làm bỏ đi mà làm người “ . Và rồi bây giờ em đã làm con người rồi thì lại triệt đường sống của em . Còn e đi shippper em nhìn không rõ địa chỉ em đi lố em quay lại ngược chiều lai một tí để tới điểm giao cách đó 10m thôi thi bị giao thông bắt em vào em năn nỉ hết lời túi em co 187k nở lòng nà lấy luôn của em ! ;)))</p><p><br/></p><p>Viết ra những dòng này em biết là nó tếu lắm nhưng thật sự ngày hôm nay tệ lắm đối với em và em cám ơn mọi người và thầy đã đọc bài tâm sự này của em và cũng xin lỗi mọi người vì em học đến lớp 9 em nghĩ cũng không biết viết vậy có đúng không hy vọng co gi sai xót mọi người bỏ qua cho em . Em xin cám ơn ạ !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PHẠM QUANG LUÂN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy và mọi người a!</p><p><br/></p><p>Em năm nay 23 tuổi , cưới vợ và có con lúc năm em 19 tuổi . Hôm nay em viết ra những dòng chữ này là thật sự em rất buồn em chẳng biết chia sẽ cũng ai và thật sự bây giờ em cũng chẳng biết phải làm gì bây giờ</p><p><br/></p><p>Em từng là một thằng nhóc nghiện ngập , chẳng ai coi em ra gì và em nghĩ tương lai em mịt mù tăm tối chẳng biết đi về đâu ai cũng nói với em là em hết thuốc chữa rồi . Nhưng cho đến khi em cưới được vợ em và vợ em sinh cho em được một bé trai năm nay con em 3 tuổi . Con em cho em được cảm giác biết nhịn nhục người khác để kiếm tiền là gì , cho em biết được cảm giác đợi chờ 9 tháng 10 ngày , cho em biết được cảm giác lo lắng và hy sinh !</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Chính vợ con em là người đã cứu em ra khỏi con đường tăm tối ấy và cho em biết được cảm giác làm 1 người chồng 1 người cha co trách nhiệm là như thế nào . Em cố gắng làm việc 2h sáng em dậy phụ vợ chuẩn bị đồ bán ( vợ chồng em bán bún thịt nướng) , tới 5h sáng em với vợ con em cùng nhau chạy từ quận thủ đức xuống bình thạnh để bán và bán tới 10h sáng em phụ vợ em dọn về rồi chở ngược vợ em về thủ đức rồi em bắt đầu chạy xuông bình thạnh lại để đi chạy Shoppee food đến tận 20h tối em về nhà thủ đức lại và kết thúc 1 ngày làm việc !</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Mọi thứ đều rất ổn cho đến ngày hôm nay em bị trật tự đô thị bắt xe bán và không tha cho em và không cho em bán nữa . Vợ chồng em năn nỉ rất nhiều nhưng mấy anh công an đó không tha cho em mặc dù em đứng sát vào lề em bán sau vạch trắng và không lấn ra ngoài vạch . Em lên phường đúng 6 lần và lên quận 5 lần em năn nỉ hết người này tới người khác nhưng ai cũng nạc vào mặt em , em tức và với lo lắng . Lo lắng vì còn ít ngày nữa là tết rồi nếu không buôn bán và chỉ chạy shipper thôi thi gia đinh nhỏ của em không đủ tiền đóng tiền nhà và tết vợ con em không co tiền em phận làm cha làm chồng đau lòng lắm .</p><p>Tức vì em đã từng lầm đường lạc lối và 2 anh công an hình sự bắt em và nói với em là : “ kiếm cái gì đó lương thiện mà làm bỏ đi mà làm người “ . Và rồi bây giờ em đã làm con người rồi thì lại triệt đường sống của em . Còn e đi shippper em nhìn không rõ địa chỉ em đi lố em quay lại ngược chiều lai một tí để tới điểm giao cách đó 10m thôi thi bị giao thông bắt em vào em năn nỉ hết lời túi em co 187k nở lòng nà lấy luôn của em ! ;)))</p><p><br/></p><p>Viết ra những dòng này em biết là nó tếu lắm nhưng thật sự ngày hôm nay tệ lắm đối với em và em cám ơn mọi người và thầy đã đọc bài tâm sự này của em và cũng xin lỗi mọi người vì em học đến lớp 9 em nghĩ cũng không biết viết vậy có đúng không hy vọng co gi sai xót mọi người bỏ qua cho em . Em xin cám ơn ạ !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12583813-5-4-2023.mp3" length="5982527" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12583813</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Apr 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>495</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-4-2023</itunes:title>
    <title>4-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NẠN NHÂN CỦA THỜI GIAN Chào bác 5 và mọi người. Con năm nay 18 tuổi, hiện đang học tại Sài Gòn.    Hôm nay, quả thực là con đang bị một áp lực vô hình nào đó đè nén. Con biết là do con phớt lờ quá lâu, hey lúc trước bác 5 đã nói rồi " thứ tuyệt vời nhất đối với vấn đề của con người là sự phớt lờ ", cũng đã tự nhắc mình " uk cố gắng đừng phớt lờ vấn đề của mình nha, khổ lắm" đó nói đạo lý nè, GÁY với cuộc đời nè con kkk.    Vào vấn đề nè.    Ngay lúc này con đang cả...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NẠN NHÂN CỦA THỜI GIAN</p><p>Chào bác 5 và mọi người. Con năm nay 18 tuổi, hiện đang học tại Sài Gòn.</p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay, quả thực là con đang bị một áp lực vô hình nào đó đè nén. Con biết là do con phớt lờ quá lâu, hey lúc trước bác 5 đã nói rồi &quot; thứ tuyệt vời nhất đối với vấn đề của con người là sự phớt lờ &quot;, cũng đã tự nhắc mình &quot; uk cố gắng đừng phớt lờ vấn đề của mình nha, khổ lắm&quot; đó nói đạo lý nè, GÁY với cuộc đời nè con kkk.</p><p><br/><br/></p><p>Vào vấn đề nè.</p><p><br/><br/></p><p>Ngay lúc này con đang cảm thấy là mình đang tự tạo áp lực cho mình. con cảm nhận được là mình đang không thực sự thích với ngành học hiện tại, đúng hơn là sau vài tháng quan sát bản thân khi lên Sài Gòn học thì việc học chung với một nhóm sinh viên và giảng viên trên trường đang như là một sự lặp lại của cái cách học cũ ở cấp 3. </p><p>Bản thân con là một người sống ĐƯỢC trong môi trường đông người và cực kì tốt trong khi ở một mình. (ý ở đây là muốn nghỉ học đó) .Khi ở nhà tự học thì OMG học rất là vui, dễ vô, tập trung 1 tiếng đông hồ easy.(ý ở đây là muốn nghỉ học đó) </p><p>Nhưng thêm nữa, con lại bị một căn bệnh thế kỉ của tuổi trẻ: muốn thành công sớm.  OK việc thành công sớm ở tuổi trẻ là không sai, có, con biết điều đó, nhưng họ xứng đáng, họ nỗ lực rất nhiều. Còn con muốn thành công lớn mà nỗ lực có 1h/ ngày thậm chí là toàn chơi không. Mỗi lần nghĩ về cuộc đời mình con lại tự trách: má 18 tuổi rồi mà không làm được gì, tiếng anh thì cũng phèn phèn, kiến thức thì toàn là mấy quyển sách thôi, kinh nghiệm thì kkk có cái nịt. </p><p><br/><br/></p><p>Trong những ngày chán nản nhất con lại mở TRI KỈ CẢM XÚC lên nghe và CỐ TÌNH nghe được một tập bác 5 trong đó bác có nói về việc là &quot;hãy nhìn vào những thứ mình có và đó là lợi thế của mình&quot;. Và con cũng xem xét bản thân thì con nhận ra là thứ duy nhất con có là tư suy (không sắc bén lắm) nhưng nó là của con và con đang trên đường hoàn thiện nó. </p><p><br/><br/></p><p>Và mục đich chính của con hôm nay là hy vọng mọi người và bác năm cho con xin lời lời khuyên để giải quyết tình trạng của con.</p><p><br/><br/></p><p>Xin hãy trả lời thẳng thắn, một cách không khoan nhượng cho đứa trẻ non nớt này. Sẽ có hai trường hợp sẽ xảy ra một là con sẽ học tiếp ở trường học, hai là con sẽ tạm hoãn việc học cho việc thử tự học của mình. Xin cảm ơn và chúc mọi người mọi diều tốt lành</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NẠN NHÂN CỦA THỜI GIAN</p><p>Chào bác 5 và mọi người. Con năm nay 18 tuổi, hiện đang học tại Sài Gòn.</p><p><br/><br/></p><p>Hôm nay, quả thực là con đang bị một áp lực vô hình nào đó đè nén. Con biết là do con phớt lờ quá lâu, hey lúc trước bác 5 đã nói rồi &quot; thứ tuyệt vời nhất đối với vấn đề của con người là sự phớt lờ &quot;, cũng đã tự nhắc mình &quot; uk cố gắng đừng phớt lờ vấn đề của mình nha, khổ lắm&quot; đó nói đạo lý nè, GÁY với cuộc đời nè con kkk.</p><p><br/><br/></p><p>Vào vấn đề nè.</p><p><br/><br/></p><p>Ngay lúc này con đang cảm thấy là mình đang tự tạo áp lực cho mình. con cảm nhận được là mình đang không thực sự thích với ngành học hiện tại, đúng hơn là sau vài tháng quan sát bản thân khi lên Sài Gòn học thì việc học chung với một nhóm sinh viên và giảng viên trên trường đang như là một sự lặp lại của cái cách học cũ ở cấp 3. </p><p>Bản thân con là một người sống ĐƯỢC trong môi trường đông người và cực kì tốt trong khi ở một mình. (ý ở đây là muốn nghỉ học đó) .Khi ở nhà tự học thì OMG học rất là vui, dễ vô, tập trung 1 tiếng đông hồ easy.(ý ở đây là muốn nghỉ học đó) </p><p>Nhưng thêm nữa, con lại bị một căn bệnh thế kỉ của tuổi trẻ: muốn thành công sớm.  OK việc thành công sớm ở tuổi trẻ là không sai, có, con biết điều đó, nhưng họ xứng đáng, họ nỗ lực rất nhiều. Còn con muốn thành công lớn mà nỗ lực có 1h/ ngày thậm chí là toàn chơi không. Mỗi lần nghĩ về cuộc đời mình con lại tự trách: má 18 tuổi rồi mà không làm được gì, tiếng anh thì cũng phèn phèn, kiến thức thì toàn là mấy quyển sách thôi, kinh nghiệm thì kkk có cái nịt. </p><p><br/><br/></p><p>Trong những ngày chán nản nhất con lại mở TRI KỈ CẢM XÚC lên nghe và CỐ TÌNH nghe được một tập bác 5 trong đó bác có nói về việc là &quot;hãy nhìn vào những thứ mình có và đó là lợi thế của mình&quot;. Và con cũng xem xét bản thân thì con nhận ra là thứ duy nhất con có là tư suy (không sắc bén lắm) nhưng nó là của con và con đang trên đường hoàn thiện nó. </p><p><br/><br/></p><p>Và mục đich chính của con hôm nay là hy vọng mọi người và bác năm cho con xin lời lời khuyên để giải quyết tình trạng của con.</p><p><br/><br/></p><p>Xin hãy trả lời thẳng thắn, một cách không khoan nhượng cho đứa trẻ non nớt này. Sẽ có hai trường hợp sẽ xảy ra một là con sẽ học tiếp ở trường học, hai là con sẽ tạm hoãn việc học cho việc thử tự học của mình. Xin cảm ơn và chúc mọi người mọi diều tốt lành</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12583809-4-4-2023.mp3" length="9828170" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12583809</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Apr 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>816</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-4-2023</itunes:title>
    <title>3-4-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: HAY HAY Sinh ra và lớn lên ở Biên giới giáp trung quốc là người dân tộc thiểu số. Lúc ở VN thì tự ti vì điều này.    Bố mẹ làm nông, gia đình thì tuổi thơ không hạnh phúc bố thường xuyên đánh đập mẹ và mình bị ám ảnh đến bây giờ luôn. Nhà thì nghèo. Lúc đó mình chỉ biết có con đường chăm chỉ học hành để rồi thoát ra khỏi sự nghèo khổ đó thôi nên cố gắng cũng thi đậu đại học  khoa thú y học viện nông nghiệp vn.    Sau nhiều khó khăn vất vả em cũng đã ra trường ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3565425430352595/?__cft__[0]=AZXdyw8Bk5Z0BnbG4owdlWCEHTGRtshs8RacJa8EoFC2fSjSc7MsEOG1_apVR2znHoSNV1FgqJptW821wKPwQn30gf5UAInRulhAT6zRDZvqt0Wz1Y9nRqvjPqe-zxA3QjP6Ai6H-6zL7rurW3ImMW2e&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: HAY HAY</a></p><p>Sinh ra và lớn lên ở Biên giới giáp trung quốc là người dân tộc thiểu số. Lúc ở VN thì tự ti vì điều này.</p><p><br/><br/></p><p>Bố mẹ làm nông, gia đình thì tuổi thơ không hạnh phúc bố thường xuyên đánh đập mẹ và mình bị ám ảnh đến bây giờ luôn. Nhà thì nghèo. Lúc đó mình chỉ biết có con đường chăm chỉ học hành để rồi thoát ra khỏi sự nghèo khổ đó thôi nên cố gắng cũng thi đậu đại học  khoa thú y học viện nông nghiệp vn.</p><p><br/><br/></p><p>Sau nhiều khó khăn vất vả em cũng đã ra trường năm 24 tuổi với khoản nợ sinh viên 50 triệu. Huhu khóc</p><p><br/><br/></p><p>Rồi em cũng đi làm bán thuốc thú y nhưng do gà mờ nên bị khách hàng xù nợ 50 triệu với công ty. Suy sụp luôn lần 2. Chưa làm được gì? Đọc đến đây chắc a c thấy e bết bát quá phải không? </p><p><br/><br/></p><p>Rồi áp lực quá em cũng phải nghỉ việc và chính thức thất nghiệp với khoản nợ quá sức với em lúc đó. Hoang mang lắm. Đã không tích luỹ được gì lại còn lao đầu vào nợ nần em kể đến đây mà nghẹn ngào quá. Giờ e đang khóc đó. Lúc đó em không dám về nhà. Trong tay không có một xu. Lúc đó vay mượn bạn bè khắp nơi cũng may mọi người tốt. Chỉ dám ăn cơm trắng với đậu thui. Thất nghiệp nhưng may là lúc đó em còn thuốc của công ty chưa bán hết nên em bán đi vẫn có tiền để sống. Đó là khoảng thời gian đen tối nhất cuộc đời em đến hiện tại.</p><p><br/><br/></p><p>Cuối cùng thì em cũng xin được vào làm kỹ thuật ở trong trang trại làm 2 năm thì em trả xong nợ và dư 1 khoản nhỏ 200tr và nung nấu ý định về quê lập nghiệp. Và em lại một lần nữa nghỉ việc.</p><p><br/><br/></p><p>Lúc đó em về quê nuôi gà để gần gia đình và   Có thời gian chăm sóc bố mẹ ở đây mọi người đừng nghĩ cao xa lúc đó em chỉ nghĩ đơn thuần là có một bữa cơm có thịt gà và trứng rau là em vui lắm rồi. Vì em tự thấy mình có thể làm được (ps: bố em tàn tật mất 1 tay và 1 mắt, bà nội em năm nay 85t, mẹ e năm nay cũng 60t). Ở quê như em thì em nghĩ chỉ cần 1 tháng tối thiểu có 5 tr tiền lời là đủ rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Vậy là em nghỉ và về quê lập nghiệp. Em biết mình có số tiền rất nhỏ nên cái gì em cũng tự làm trừ cái khó quá em mới thuê người ngoài nên sau 1 năm từ 200tr xuống còn 150tr và em đã có đàn gà tự nhân giống 200 con trưởng thành, cũng có đồng ra đồng vào. Và 100 mét vuông chuồng trại kiên cố. Đẹp</p><p><br/><br/></p><p>Rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây. Em và bố em mâu thuẫn không thể giải quyết.</p><p><br/><br/></p><p>Em muốn mở rộng trang trại để tăng thêm thu nhập. Nhưng bố em không muốn và không cho e làm. Em có nhờ họ hàng bác bá giúp đỡ nhưng không ai thuyết phục được</p><p><br/><br/></p><p>Nói về bố em là nạn nhân chiến tranh năm 1979 đó. Lúc còn bé nhặt được quả lựu đạn về nghịch thế là phát nổ. Lớn lên với cơ thể như vậy thì em biết bố em bị tổn thương rất sâu sắc. Nhưng em chưa bao giờ một lần được nghe bố trải lòng và em đến bây giờ chưa một lần có thể tâm sự được. Nên tính cách cũng rất khác biệt trong suy nghĩ.</p><p><br/><br/></p><p> Và không ai thuyết phục được nên em chán và nản rồi em lại quyết định từ bỏ một lần nữa. Em đi xuất khẩu lao động Nhật Bản để chạy trốn sự thất bại của mình. Chạy khỏi gia đình</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3565425430352595/?__cft__[0]=AZXdyw8Bk5Z0BnbG4owdlWCEHTGRtshs8RacJa8EoFC2fSjSc7MsEOG1_apVR2znHoSNV1FgqJptW821wKPwQn30gf5UAInRulhAT6zRDZvqt0Wz1Y9nRqvjPqe-zxA3QjP6Ai6H-6zL7rurW3ImMW2e&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>NGƯỜI GỬI: HAY HAY</a></p><p>Sinh ra và lớn lên ở Biên giới giáp trung quốc là người dân tộc thiểu số. Lúc ở VN thì tự ti vì điều này.</p><p><br/><br/></p><p>Bố mẹ làm nông, gia đình thì tuổi thơ không hạnh phúc bố thường xuyên đánh đập mẹ và mình bị ám ảnh đến bây giờ luôn. Nhà thì nghèo. Lúc đó mình chỉ biết có con đường chăm chỉ học hành để rồi thoát ra khỏi sự nghèo khổ đó thôi nên cố gắng cũng thi đậu đại học  khoa thú y học viện nông nghiệp vn.</p><p><br/><br/></p><p>Sau nhiều khó khăn vất vả em cũng đã ra trường năm 24 tuổi với khoản nợ sinh viên 50 triệu. Huhu khóc</p><p><br/><br/></p><p>Rồi em cũng đi làm bán thuốc thú y nhưng do gà mờ nên bị khách hàng xù nợ 50 triệu với công ty. Suy sụp luôn lần 2. Chưa làm được gì? Đọc đến đây chắc a c thấy e bết bát quá phải không? </p><p><br/><br/></p><p>Rồi áp lực quá em cũng phải nghỉ việc và chính thức thất nghiệp với khoản nợ quá sức với em lúc đó. Hoang mang lắm. Đã không tích luỹ được gì lại còn lao đầu vào nợ nần em kể đến đây mà nghẹn ngào quá. Giờ e đang khóc đó. Lúc đó em không dám về nhà. Trong tay không có một xu. Lúc đó vay mượn bạn bè khắp nơi cũng may mọi người tốt. Chỉ dám ăn cơm trắng với đậu thui. Thất nghiệp nhưng may là lúc đó em còn thuốc của công ty chưa bán hết nên em bán đi vẫn có tiền để sống. Đó là khoảng thời gian đen tối nhất cuộc đời em đến hiện tại.</p><p><br/><br/></p><p>Cuối cùng thì em cũng xin được vào làm kỹ thuật ở trong trang trại làm 2 năm thì em trả xong nợ và dư 1 khoản nhỏ 200tr và nung nấu ý định về quê lập nghiệp. Và em lại một lần nữa nghỉ việc.</p><p><br/><br/></p><p>Lúc đó em về quê nuôi gà để gần gia đình và   Có thời gian chăm sóc bố mẹ ở đây mọi người đừng nghĩ cao xa lúc đó em chỉ nghĩ đơn thuần là có một bữa cơm có thịt gà và trứng rau là em vui lắm rồi. Vì em tự thấy mình có thể làm được (ps: bố em tàn tật mất 1 tay và 1 mắt, bà nội em năm nay 85t, mẹ e năm nay cũng 60t). Ở quê như em thì em nghĩ chỉ cần 1 tháng tối thiểu có 5 tr tiền lời là đủ rồi.</p><p><br/><br/></p><p>Vậy là em nghỉ và về quê lập nghiệp. Em biết mình có số tiền rất nhỏ nên cái gì em cũng tự làm trừ cái khó quá em mới thuê người ngoài nên sau 1 năm từ 200tr xuống còn 150tr và em đã có đàn gà tự nhân giống 200 con trưởng thành, cũng có đồng ra đồng vào. Và 100 mét vuông chuồng trại kiên cố. Đẹp</p><p><br/><br/></p><p>Rồi mọi chuyện bắt đầu từ đây. Em và bố em mâu thuẫn không thể giải quyết.</p><p><br/><br/></p><p>Em muốn mở rộng trang trại để tăng thêm thu nhập. Nhưng bố em không muốn và không cho e làm. Em có nhờ họ hàng bác bá giúp đỡ nhưng không ai thuyết phục được</p><p><br/><br/></p><p>Nói về bố em là nạn nhân chiến tranh năm 1979 đó. Lúc còn bé nhặt được quả lựu đạn về nghịch thế là phát nổ. Lớn lên với cơ thể như vậy thì em biết bố em bị tổn thương rất sâu sắc. Nhưng em chưa bao giờ một lần được nghe bố trải lòng và em đến bây giờ chưa một lần có thể tâm sự được. Nên tính cách cũng rất khác biệt trong suy nghĩ.</p><p><br/><br/></p><p> Và không ai thuyết phục được nên em chán và nản rồi em lại quyết định từ bỏ một lần nữa. Em đi xuất khẩu lao động Nhật Bản để chạy trốn sự thất bại của mình. Chạy khỏi gia đình</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12567024-3-4-2023.mp3" length="15459961" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12567024</guid>
    <pubDate>Sun, 02 Apr 2023 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1285</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-3-2033</itunes:title>
    <title>31-3-2033</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KIM MINJI    Có những thứ gọi là áp lực, cũng là động lực.  Em là một học sinh lớp 8, 2 năm trước đều đứng nhất lớp trong kỳ thi cuối kỳ.  Cho đến năm nay, em cảm thấy bản thân tụt lại phía sau từ khi bọn họ xuất hiện, điểm số của em luôn thua họ dù chỉ là 1, 0.5,2. Và điều đó khiến em chết lặng.  Gia đình em luôn đặt hy vọng vào em và luôn có lòng tin em luôn đạt hạng 1. Em không biết nếu em không được thì như thế nào, cho dù thế nào thì em nghĩ chí...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIM MINJI</p><p><br/><br/></p><p>Có những thứ gọi là áp lực, cũng là động lực.</p><p> Em là một học sinh lớp 8, 2 năm trước đều đứng nhất lớp trong kỳ thi cuối kỳ. </p><p>Cho đến năm nay, em cảm thấy bản thân tụt lại phía sau từ khi bọn họ xuất hiện, điểm số của em luôn thua họ dù chỉ là 1, 0.5,2. Và điều đó khiến em chết lặng. </p><p>Gia đình em luôn đặt hy vọng vào em và luôn có lòng tin em luôn đạt hạng 1. Em không biết nếu em không được thì như thế nào, cho dù thế nào thì em nghĩ chính bản thân cũng sẽ không tha thứ nỗi. </p><p>Lòng tự tôn và mục tiêu quá lớn, vô hình trung khiến em áp lực không chịu nỗi. </p><p>Những bài thi của em luôn mắc những lỗi bất cẩn. Những lỗi này khiến cái sự tức của mình đẩy lên cao. </p><p>Em phải làm sao đây? Em lúc nào cũng luôn đặt hy vọng và cố gắng để giành lấy. Nhưng buồn thì vẫn buồn. </p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KIM MINJI</p><p><br/><br/></p><p>Có những thứ gọi là áp lực, cũng là động lực.</p><p> Em là một học sinh lớp 8, 2 năm trước đều đứng nhất lớp trong kỳ thi cuối kỳ. </p><p>Cho đến năm nay, em cảm thấy bản thân tụt lại phía sau từ khi bọn họ xuất hiện, điểm số của em luôn thua họ dù chỉ là 1, 0.5,2. Và điều đó khiến em chết lặng. </p><p>Gia đình em luôn đặt hy vọng vào em và luôn có lòng tin em luôn đạt hạng 1. Em không biết nếu em không được thì như thế nào, cho dù thế nào thì em nghĩ chính bản thân cũng sẽ không tha thứ nỗi. </p><p>Lòng tự tôn và mục tiêu quá lớn, vô hình trung khiến em áp lực không chịu nỗi. </p><p>Những bài thi của em luôn mắc những lỗi bất cẩn. Những lỗi này khiến cái sự tức của mình đẩy lên cao. </p><p>Em phải làm sao đây? Em lúc nào cũng luôn đặt hy vọng và cố gắng để giành lấy. Nhưng buồn thì vẫn buồn. </p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12552542-31-3-2033.mp3" length="6852720" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12552542</guid>
    <pubDate>Fri, 31 Mar 2023 06:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>568</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-3-2023</itunes:title>
    <title>30-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: PAIN Xin chào thầy Năm thân mến , năm nay con đang học lớp 10 với niềm vui và sự sung sướng vì đã thi vào được ngôi trường mình mong muốn.  Nhưng rồi vào đầu năm học mới, cơ thể của con bắt đầu đau nhức. Sau đó con đi khám bệnh trên thành phố thì bác sĩ cho biết là con bị viêm khớp mạn tính thiếu niên và phải mất nhiều năm để điều trị, bệnh còn có thể phát triễn thành viêm khớp dạng thấp và theo con đến cuối đời.  Từ khi mắc bệnh, con dần xa lánh mọi ngườ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PAIN</p><p>Xin chào thầy Năm thân mến , năm nay con đang học lớp 10 với niềm vui và sự sung sướng vì đã thi vào được ngôi trường mình mong muốn. </p><p>Nhưng rồi vào đầu năm học mới, cơ thể của con bắt đầu đau nhức. Sau đó con đi khám bệnh trên thành phố thì bác sĩ cho biết là con bị viêm khớp mạn tính thiếu niên và phải mất nhiều năm để điều trị, bệnh còn có thể phát triễn thành viêm khớp dạng thấp và theo con đến cuối đời. </p><p>Từ khi mắc bệnh, con dần xa lánh mọi người, bạn bè trong lớp cũng chẳng muốn nói chuyện với con. Con luôn là người có thành tích thấp nhất trong lớp. Điều này càng khiến khoảng cách giữa con và bạn bè ngày càng xa. Thầy cô trong trường từ đó cũng có cái nhìn khác về con. </p><p>Gia đình con cũng không khá dã mấy nhưng lại phải chi ra một khoảng tiền khá lớn vì con. Từ khi bị bệnh, ba mẹ luôn người ân cần và quan tâm con nhất nhưng chị con thì ngược lại. Chị ấy luôn cho rằng những cơn đau nhức của con chỉ diễn xuất giả tạo để biện minh cho sự lười biếng học tập. Lúc trước chị cũng đã từng mắc bệnh tương tự nên chị ấy cho rằng những  cơn đau nhức của con chẳng là gì so với bệnh của chị ấy. Chị ấy là một người luôn sống trong quá khứ (ăn mày quá khứ) chỉ biết áp đặt mọi suy nghĩ người khác đã áp đặt lên bản thân của chị ấy và những gì chị coi là đúng lên con. </p><p>Vào những lúc con muốn chơi game để thư giản sau khi đi học về hoặc đơn giản là xem những bài giảng và nghe tri kỉ cảm xúc của W5n thì chỉ luôn đến bên con để mỉa mai và cho rằng những lời nói của thầy xáo rỗng, tào lao không có tính ứng dụng cao. </p><p>Những khi con muốn nêu lên suy nghĩ của mình thì chỉ cho rằng con trả treo, hỗn láo và vừa đập bàn, chửi rủa con. Ba mẹ con không nói gì mà còn ủng hộ phương pháp dạy dỗ này . </p><p>Viết đến đây, trong đầu con hiện lên rất nhiều suy nghĩ từ tiêu cực đến tích cực. Con không biết mình nên làm gì là tốt nhất. Mong nhận được sự lắng nghe và những lời khuyên từ thầy. Đây là lần đầu con nói lên hết nỗi lòng của mình bấy lâu nay nếu có sơ sót xin hãy bỏ qua cho con. Chân thành cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PAIN</p><p>Xin chào thầy Năm thân mến , năm nay con đang học lớp 10 với niềm vui và sự sung sướng vì đã thi vào được ngôi trường mình mong muốn. </p><p>Nhưng rồi vào đầu năm học mới, cơ thể của con bắt đầu đau nhức. Sau đó con đi khám bệnh trên thành phố thì bác sĩ cho biết là con bị viêm khớp mạn tính thiếu niên và phải mất nhiều năm để điều trị, bệnh còn có thể phát triễn thành viêm khớp dạng thấp và theo con đến cuối đời. </p><p>Từ khi mắc bệnh, con dần xa lánh mọi người, bạn bè trong lớp cũng chẳng muốn nói chuyện với con. Con luôn là người có thành tích thấp nhất trong lớp. Điều này càng khiến khoảng cách giữa con và bạn bè ngày càng xa. Thầy cô trong trường từ đó cũng có cái nhìn khác về con. </p><p>Gia đình con cũng không khá dã mấy nhưng lại phải chi ra một khoảng tiền khá lớn vì con. Từ khi bị bệnh, ba mẹ luôn người ân cần và quan tâm con nhất nhưng chị con thì ngược lại. Chị ấy luôn cho rằng những cơn đau nhức của con chỉ diễn xuất giả tạo để biện minh cho sự lười biếng học tập. Lúc trước chị cũng đã từng mắc bệnh tương tự nên chị ấy cho rằng những  cơn đau nhức của con chẳng là gì so với bệnh của chị ấy. Chị ấy là một người luôn sống trong quá khứ (ăn mày quá khứ) chỉ biết áp đặt mọi suy nghĩ người khác đã áp đặt lên bản thân của chị ấy và những gì chị coi là đúng lên con. </p><p>Vào những lúc con muốn chơi game để thư giản sau khi đi học về hoặc đơn giản là xem những bài giảng và nghe tri kỉ cảm xúc của W5n thì chỉ luôn đến bên con để mỉa mai và cho rằng những lời nói của thầy xáo rỗng, tào lao không có tính ứng dụng cao. </p><p>Những khi con muốn nêu lên suy nghĩ của mình thì chỉ cho rằng con trả treo, hỗn láo và vừa đập bàn, chửi rủa con. Ba mẹ con không nói gì mà còn ủng hộ phương pháp dạy dỗ này . </p><p>Viết đến đây, trong đầu con hiện lên rất nhiều suy nghĩ từ tiêu cực đến tích cực. Con không biết mình nên làm gì là tốt nhất. Mong nhận được sự lắng nghe và những lời khuyên từ thầy. Đây là lần đầu con nói lên hết nỗi lòng của mình bấy lâu nay nếu có sơ sót xin hãy bỏ qua cho con. Chân thành cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12539086-30-3-2023.mp3" length="6787832" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12539086</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Mar 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>562</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-3-2023</itunes:title>
    <title>29-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: ÚT     Lời đầu tiên xin được gửi lời cảm ơn tới thầy Năm và tất cả mọi người đã dành thời gian đọc bài này, chúc mọi người một ngày bình an,hạnh phúc. Em đã gửi vào đây lời tâm sự thì đương nhiên là cần sự giúp đỡ từ anh và mọi người. Rất có thể sẽ có hoàn cảnh tương tự như của em đã được thầy giải đáp mà em chưa được nghe, thì xin thứ lỗi cho em ạ. Em đang là du học sinh ở hàn quốc. Hiện em đang làm bất hợp pháp, và đang làm xây dựng. Dạo này em tự dưng trở nên q...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÚT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên xin được gửi lời cảm ơn tới thầy Năm và tất cả mọi người đã dành thời gian đọc bài này, chúc mọi người một ngày bình an,hạnh phúc.</p><p>Em đã gửi vào đây lời tâm sự thì đương nhiên là cần sự giúp đỡ từ anh và mọi người. Rất có thể sẽ có hoàn cảnh tương tự như của em đã được thầy giải đáp mà em chưa được nghe, thì xin thứ lỗi cho em ạ.</p><p>Em đang là du học sinh ở hàn quốc. Hiện em đang làm bất hợp pháp, và đang làm xây dựng. Dạo này em tự dưng trở nên quan tâm và lo lắng lắm. Nhất là về tương lai của mình. Em có biết là đi làm thuê, hay làm chủ gì cũng được. Đi làm thuê thì cần hiểu về kiến thức chuyên môn, thái độ làm việc,đặt hết trọn tình yêu vào nó. Nhưng nếu em suy nghĩ sâu xa về tương lai thì em có thể bị bắt về nước bất cứ lúc nào. Và sau khi bị bắt về, mình lại bắt đầu lại từ đầu, nó sẽ rất tốn công và mất thời gian.</p><p>Một phần nữa là em chán Hàn Quốc lắm, không phải vì công việc cực nhọc gì cả, mà là do cuộc sống ở đây làm em ngán. Xung quanh đồng nghiệp đi làm xây dựng bên này, làm thì có tiền, nhưng nhậu nhẹt cờ bạc gái gú thì chiếm phần đa. Sáng đi làm tối về nhậu, hễ có ngày nghỉ là lên lịch nhậu. Ngán lắm. Cuộc sống quay quần cũng chỉ tiền, và em cảm nhận được cuộc sống như thế này em không hòa hợp được. Toàn là tiêu cực bao quanh.</p><p>Rồi đến cha mẹ. Em nhớ cha mẹ lắm, những lúc cha mẹ ốm đau, em chỉ mong em có mặt đúng lúc. Cha mẹ cứ muốn em ở bên này mãi, muốn em có công việc lương cao như thế này để đỡ vất vả về sau. Em học xong 12 là đi quá đây liền, giờ cũng đã 2 năm.</p><p>Nhiều lúc em mơ về việc em đang làm chủ một tiệm quần áo ở Việt nam, lúc thì chủ của một nhà hàng ở Việt nam, tết đến thì được về nơi gọi là nhà, giá đình sum họp,...nhiều lắm.</p><p>Rồi xem Facebook, thấy ở nhà mọi người học kĩ năng này kĩ năng kia, nói chuyện hay, nói chuyện hài hước, rồi học thiền, chiều chiều thì được đánh bóng chuyền, đá bóng,... toàn là những thứ tích cực mà mình muốn bước vào.</p><p>Em nghĩ sau này em đường nào cũng phải về Việt nam sống, hay là mình về càng sớm càng tốt? Rồi có lúc em nghĩ mình đi kiếm tiền thế này để làm gì nhỉ? Cha mẹ cứ bảo là kiếm tiền đi cho sau này đỡ khổ, em cũng chỉ ừ và lại cúi mặt tìm con đường mới cho mình.</p><p>Nếu thầy Năm,mọi người ở trong hoàn cảnh này, thì mọi người sẽ làm thế nào ạ?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: ÚT<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Lời đầu tiên xin được gửi lời cảm ơn tới thầy Năm và tất cả mọi người đã dành thời gian đọc bài này, chúc mọi người một ngày bình an,hạnh phúc.</p><p>Em đã gửi vào đây lời tâm sự thì đương nhiên là cần sự giúp đỡ từ anh và mọi người. Rất có thể sẽ có hoàn cảnh tương tự như của em đã được thầy giải đáp mà em chưa được nghe, thì xin thứ lỗi cho em ạ.</p><p>Em đang là du học sinh ở hàn quốc. Hiện em đang làm bất hợp pháp, và đang làm xây dựng. Dạo này em tự dưng trở nên quan tâm và lo lắng lắm. Nhất là về tương lai của mình. Em có biết là đi làm thuê, hay làm chủ gì cũng được. Đi làm thuê thì cần hiểu về kiến thức chuyên môn, thái độ làm việc,đặt hết trọn tình yêu vào nó. Nhưng nếu em suy nghĩ sâu xa về tương lai thì em có thể bị bắt về nước bất cứ lúc nào. Và sau khi bị bắt về, mình lại bắt đầu lại từ đầu, nó sẽ rất tốn công và mất thời gian.</p><p>Một phần nữa là em chán Hàn Quốc lắm, không phải vì công việc cực nhọc gì cả, mà là do cuộc sống ở đây làm em ngán. Xung quanh đồng nghiệp đi làm xây dựng bên này, làm thì có tiền, nhưng nhậu nhẹt cờ bạc gái gú thì chiếm phần đa. Sáng đi làm tối về nhậu, hễ có ngày nghỉ là lên lịch nhậu. Ngán lắm. Cuộc sống quay quần cũng chỉ tiền, và em cảm nhận được cuộc sống như thế này em không hòa hợp được. Toàn là tiêu cực bao quanh.</p><p>Rồi đến cha mẹ. Em nhớ cha mẹ lắm, những lúc cha mẹ ốm đau, em chỉ mong em có mặt đúng lúc. Cha mẹ cứ muốn em ở bên này mãi, muốn em có công việc lương cao như thế này để đỡ vất vả về sau. Em học xong 12 là đi quá đây liền, giờ cũng đã 2 năm.</p><p>Nhiều lúc em mơ về việc em đang làm chủ một tiệm quần áo ở Việt nam, lúc thì chủ của một nhà hàng ở Việt nam, tết đến thì được về nơi gọi là nhà, giá đình sum họp,...nhiều lắm.</p><p>Rồi xem Facebook, thấy ở nhà mọi người học kĩ năng này kĩ năng kia, nói chuyện hay, nói chuyện hài hước, rồi học thiền, chiều chiều thì được đánh bóng chuyền, đá bóng,... toàn là những thứ tích cực mà mình muốn bước vào.</p><p>Em nghĩ sau này em đường nào cũng phải về Việt nam sống, hay là mình về càng sớm càng tốt? Rồi có lúc em nghĩ mình đi kiếm tiền thế này để làm gì nhỉ? Cha mẹ cứ bảo là kiếm tiền đi cho sau này đỡ khổ, em cũng chỉ ừ và lại cúi mặt tìm con đường mới cho mình.</p><p>Nếu thầy Năm,mọi người ở trong hoàn cảnh này, thì mọi người sẽ làm thế nào ạ?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12539084-29-3-2023.mp3" length="4118654" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12539084</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Mar 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>340</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-3-2023</itunes:title>
    <title>28-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm sự của bạn:  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN     Xin chào Thầy và các bạn,   Trước tiên em muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy vì kênh Podcast và Youtube với nhiều bài học giá trị, sâu sắc - nó thực sự giúp em rất nhiều trong hành trình giúp bản thân tự tin và hạnh phúc hơn. Tuy nhiên, có một sự việc đã kéo dài trong suốt 2 năm nay, em đã nhiều lần suy nghĩ và thử nhiều cách, nhưng vẫn bế tắc, nên viết gửi đến Thầy và các bạn, rất hi vọng nhận được sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người: chu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3562048450690293/?__cft__[0]=AZU0eaNugZGtzfq9d_idEGYzT4RmFaKYQuAJIBSDFZBnFSTKBKwg2YdwhG8Bh9rR3lrruK6_v7SvYPDSmq03H6f9S36JeZpbBInhV1lDWATUuNmcM4-WRgjaT8duoTlX6kjIaEQ4Y_lnXZ98euY_z2UJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Tâm sự của bạn:</a><br/><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và các bạn,</p><p><br/></p><p>Trước tiên em muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy vì kênh Podcast và Youtube với nhiều bài học giá trị, sâu sắc - nó thực sự giúp em rất nhiều trong hành trình giúp bản thân tự tin và hạnh phúc hơn. Tuy nhiên, có một sự việc đã kéo dài trong suốt 2 năm nay, em đã nhiều lần suy nghĩ và thử nhiều cách, nhưng vẫn bế tắc, nên viết gửi đến Thầy và các bạn, rất hi vọng nhận được sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người: chuyện mâu thuẫn của ba mẹ em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3562048450690293/?__cft__[0]=AZU0eaNugZGtzfq9d_idEGYzT4RmFaKYQuAJIBSDFZBnFSTKBKwg2YdwhG8Bh9rR3lrruK6_v7SvYPDSmq03H6f9S36JeZpbBInhV1lDWATUuNmcM4-WRgjaT8duoTlX6kjIaEQ4Y_lnXZ98euY_z2UJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Tâm sự của bạn:</a><br/><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p><br/></p><p>Xin chào Thầy và các bạn,</p><p><br/></p><p>Trước tiên em muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy vì kênh Podcast và Youtube với nhiều bài học giá trị, sâu sắc - nó thực sự giúp em rất nhiều trong hành trình giúp bản thân tự tin và hạnh phúc hơn. Tuy nhiên, có một sự việc đã kéo dài trong suốt 2 năm nay, em đã nhiều lần suy nghĩ và thử nhiều cách, nhưng vẫn bế tắc, nên viết gửi đến Thầy và các bạn, rất hi vọng nhận được sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người: chuyện mâu thuẫn của ba mẹ em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12515445-28-3-2023.mp3" length="10188661" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12515445</guid>
    <pubDate>Sun, 26 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>846</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-3-2023</itunes:title>
    <title>27-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TRÚC VY Mến chào thầy cùng quý anh chị. Em năm nay 24t, vài ngày nữa là 25t. Hiện tại, em gặp một vấn đề trong cuộc sống và vẫn chưa biết phương hướng để thoát ra. Em xin chia sẻ câu chuyện của mình với mong muốn nếu được thầy và anh chị bạn em có thể cho em một góc nhìn khác.   CHÊNH VÊNH TUỔI 24 - Sau khi ra trường, em ở lại Sài Gòn làm việc và làm ở vị trí nhân viên CSKH. Môi trường công ty cực kì thân thiện và lành. Gần như em đi làm mà không có bất cứ áp lực ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRÚC VY<br/></b>Mến chào thầy cùng quý anh chị. Em năm nay 24t, vài ngày nữa là 25t. Hiện tại, em gặp một vấn đề trong cuộc sống và vẫn chưa biết phương hướng để thoát ra. Em xin chia sẻ câu chuyện của mình với mong muốn nếu được thầy và anh chị bạn em có thể cho em một góc nhìn khác.</p><p><br/></p><p>CHÊNH VÊNH TUỔI 24</p><p>- Sau khi ra trường, em ở lại Sài Gòn làm việc và làm ở vị trí nhân viên CSKH. Môi trường công ty cực kì thân thiện và lành. Gần như em đi làm mà không có bất cứ áp lực nào.</p><p>- Dịch đến, công ty em chuyển sang hình thức làm online nên em về quê để gần gia đình. Làm online khoảng 1 năm thì hết dịch và nhân viên phải lên văn phòng làm lại. Trong khoảng thời gian 1 năm này em cảm thấy công việc lặp lại, gây ra sự nhàm chán và công việc 8 tiếng nhưng em chỉ cần làm 3 tiếng là xong. Sau này nghĩ lại em thấy mình có thể chủ động xin làm việc hỗ trợ team khác để giảm bớt sự nhàm chán nhưng tiếc là tại thời điểm đó em không nghĩ được như vậy. Em chỉ cảm thấy chán nản vì việc ít lại không được tương tác với mọi người xung quanh.</p><p>- Em quyết định nghỉ việc và tìm việc ở quê nhà. Em tìm được ngay công việc trợ lí phiên dịch và mức lương cũng tương đối ổn với mức sống ở quê (Nha Trang). Vào môi trường mới em hoàn toàn bị choáng ngợp bởi áp lực công việc ở đây vô cùng lớn. Nó đòi hỏi em phải năng động hết mức có thể để đảm bảo công việc. Trong 1 tháng đầu ngày nào em cũng muốn nghỉ việc vì cảm thấy bản thân không thể chịu được áp lực lớn như vậy và văn hóa công ty cũng không hợp với em. Tuy nhiên, người sếp của em lúc đó đã động viên và hỗ trợ em rất nhiều trong công việc.</p><p>- Sau 1 tháng, em đã quen với guồng công việc nên cũng không còn stress như lúc đầu nhưng vẫn cảm thấy văn hóa công ty không hợp với bản thân. Nhưng em vẫn muốn cố gắng thử thêm vì mới 1, 2 tháng mà đã bảo không hợp này không hợp nọ thì không ổn nên em tiếp tục cố gắng.</p><p>- Sau 2 tháng, anh sếp của em quyết định nghỉ việc vì không phù hợp với văn hóa danh nghiệp. Sau đó, một anh sếp mới đến. Anh mới với em không hòa hợp về cách làm việc. Em cũng thử cố gắng nhưng vẫn không hòa hợp được và em đã ra một quyết định bộp chộp, thiếu suy nghĩ. Em nghỉ việc (lúc này em làm được 5 tháng) với suy nghĩ &quot;CV mình cũng ổn, chẳng lẽ thất nghiệp.&quot;</p><p>- Và thất nghiệp thật.</p><p>- Sau nhiều ngày suy nghĩ, em quyết định em sẽ vào lại Sài Gòn để làm việc và cũng gửi CV một vài chỗ nhưng không công ty nào gọi đi phỏng vấn. Em đã và đang thất vọng về bản thân.</p><p>- Vấn đề hiện tại em đang gặp phải là em chưa thật sự biết mình nên phát triển theo hướng nào (đó giờ đi làm thoải mái quá và thật sự em chưa bao giờ nghĩ em muốn theo cái gì). Nhưng giờ em nhận ra em cần phải có một mục tiêu để theo đuổi nếu không cuộc đời em sẽ mãi chênh vênh như thế này.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3562045624023909/?__cft__[0]=AZUW9phAItZSUoCPN9PRA0g7EUf9_3Xt7CXU8QtopJ-jX9SYz6_Wpy5y06uCouQ-MoEs8d7LhVw8DqhPLf6EYYHzjWyztDH3h1SkWTOQmaIknEkRyyPJmbAsJELZZar5VOI4vpkLPQicY1d8t87ZZd_obb73iXO2ids0ltS5zg9bvQOg3t7qOIIIn9ZzTvrZYYM&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Xem bài đầy đủ:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TRÚC VY<br/></b>Mến chào thầy cùng quý anh chị. Em năm nay 24t, vài ngày nữa là 25t. Hiện tại, em gặp một vấn đề trong cuộc sống và vẫn chưa biết phương hướng để thoát ra. Em xin chia sẻ câu chuyện của mình với mong muốn nếu được thầy và anh chị bạn em có thể cho em một góc nhìn khác.</p><p><br/></p><p>CHÊNH VÊNH TUỔI 24</p><p>- Sau khi ra trường, em ở lại Sài Gòn làm việc và làm ở vị trí nhân viên CSKH. Môi trường công ty cực kì thân thiện và lành. Gần như em đi làm mà không có bất cứ áp lực nào.</p><p>- Dịch đến, công ty em chuyển sang hình thức làm online nên em về quê để gần gia đình. Làm online khoảng 1 năm thì hết dịch và nhân viên phải lên văn phòng làm lại. Trong khoảng thời gian 1 năm này em cảm thấy công việc lặp lại, gây ra sự nhàm chán và công việc 8 tiếng nhưng em chỉ cần làm 3 tiếng là xong. Sau này nghĩ lại em thấy mình có thể chủ động xin làm việc hỗ trợ team khác để giảm bớt sự nhàm chán nhưng tiếc là tại thời điểm đó em không nghĩ được như vậy. Em chỉ cảm thấy chán nản vì việc ít lại không được tương tác với mọi người xung quanh.</p><p>- Em quyết định nghỉ việc và tìm việc ở quê nhà. Em tìm được ngay công việc trợ lí phiên dịch và mức lương cũng tương đối ổn với mức sống ở quê (Nha Trang). Vào môi trường mới em hoàn toàn bị choáng ngợp bởi áp lực công việc ở đây vô cùng lớn. Nó đòi hỏi em phải năng động hết mức có thể để đảm bảo công việc. Trong 1 tháng đầu ngày nào em cũng muốn nghỉ việc vì cảm thấy bản thân không thể chịu được áp lực lớn như vậy và văn hóa công ty cũng không hợp với em. Tuy nhiên, người sếp của em lúc đó đã động viên và hỗ trợ em rất nhiều trong công việc.</p><p>- Sau 1 tháng, em đã quen với guồng công việc nên cũng không còn stress như lúc đầu nhưng vẫn cảm thấy văn hóa công ty không hợp với bản thân. Nhưng em vẫn muốn cố gắng thử thêm vì mới 1, 2 tháng mà đã bảo không hợp này không hợp nọ thì không ổn nên em tiếp tục cố gắng.</p><p>- Sau 2 tháng, anh sếp của em quyết định nghỉ việc vì không phù hợp với văn hóa danh nghiệp. Sau đó, một anh sếp mới đến. Anh mới với em không hòa hợp về cách làm việc. Em cũng thử cố gắng nhưng vẫn không hòa hợp được và em đã ra một quyết định bộp chộp, thiếu suy nghĩ. Em nghỉ việc (lúc này em làm được 5 tháng) với suy nghĩ &quot;CV mình cũng ổn, chẳng lẽ thất nghiệp.&quot;</p><p>- Và thất nghiệp thật.</p><p>- Sau nhiều ngày suy nghĩ, em quyết định em sẽ vào lại Sài Gòn để làm việc và cũng gửi CV một vài chỗ nhưng không công ty nào gọi đi phỏng vấn. Em đã và đang thất vọng về bản thân.</p><p>- Vấn đề hiện tại em đang gặp phải là em chưa thật sự biết mình nên phát triển theo hướng nào (đó giờ đi làm thoải mái quá và thật sự em chưa bao giờ nghĩ em muốn theo cái gì). Nhưng giờ em nhận ra em cần phải có một mục tiêu để theo đuổi nếu không cuộc đời em sẽ mãi chênh vênh như thế này.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3562045624023909/?__cft__[0]=AZUW9phAItZSUoCPN9PRA0g7EUf9_3Xt7CXU8QtopJ-jX9SYz6_Wpy5y06uCouQ-MoEs8d7LhVw8DqhPLf6EYYHzjWyztDH3h1SkWTOQmaIknEkRyyPJmbAsJELZZar5VOI4vpkLPQicY1d8t87ZZd_obb73iXO2ids0ltS5zg9bvQOg3t7qOIIIn9ZzTvrZYYM&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Xem bài đầy đủ:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12515444-27-3-2023.mp3" length="10246981" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12515444</guid>
    <pubDate>Sun, 26 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>851</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-3-2023</itunes:title>
    <title>24-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: JUST "BEE"   Hơn 12h đêm vẫn ngồi gõ mấy dòng này kể ra cũng hơi tội lỗi với bản thân, nhưng thôi tạm tha thứ do cuối năm deadlines cũng hơi dày và mình thì muốn confess những lời này trước khi bước sang tuổi mới. Này thì đúng nghĩa là tâm sự thôi chứ mình không mong nhận được câu trả lời nào cụ thể, chỉ kể và lan tỏa đến mọi người về một trải nghiệm cảm xúc khá đẹp của mình trong năm tuổi số 25 này.  Mình gặp thầy trong một lớp sau đại học, từ lần chạm mặt đầ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: JUST &quot;BEE&quot;</p><p><br/></p><p>Hơn 12h đêm vẫn ngồi gõ mấy dòng này kể ra cũng hơi tội lỗi với bản thân, nhưng thôi tạm tha thứ do cuối năm deadlines cũng hơi dày và mình thì muốn confess những lời này trước khi bước sang tuổi mới. Này thì đúng nghĩa là tâm sự thôi chứ mình không mong nhận được câu trả lời nào cụ thể, chỉ kể và lan tỏa đến mọi người về một trải nghiệm cảm xúc khá đẹp của mình trong năm tuổi số 25 này. </p><p>Mình gặp thầy trong một lớp sau đại học, từ lần chạm mặt đầu tiên mình đã thích thầy, thích cách thầy tư duy rành mạch, thích cách giảng bài có đôi chút bối rối và cách thầy tự gọi mình khùng để đưa ra những ví dụ thật gần gũi, mình thích những sinh vật kỳ lạ như vậy. </p><p>Lớp học diễn ra không nhiều buổi lắm đâu, nhưng mình nghĩ mình biết về thầy khá nhiều, có thể do mình để tâm, và chắc cũng do bệnh nghề nghiệp (mình làm analyst nên cái nết hơi tò mò). Đại loại thầy là một mối thầm thương của mình vậy đấy. </p><p>Mình còn đi ăn uống cùng lớp chỉ vì có mặt thầy, thường thì mình không tham gia những cuộc hội họp không thân kiểu vậy vì số mình đào hoa (theo ngôn ngữ của thầy tử vi), mỗi lần join kiểu gì cũng gặp rắc rối. Ấy thế mà tối đó trong lúc mơ màng nghe thầy hỏi thầy có cơ hội đúng không (ko chắc phải hỏi mình ko nữa... thích ngta khiến mình ngu đi vãi), mình đơ như tượng. Về tới nhà mình còn kiểu tự vấn sao nay ứng biến tệ dzữ z, mắc cái gì ko nói đúng một tiếng, hay tệ lắm cũng nên trò chuyện cùng thầy nhiều hơn. </p><p>Giả bộ đem khoảng cách tuổi tác hay mối quan hệ thầy trò ra làm rào cản, nhưng thực ra sâu bên trong mình biết mình sợ, sợ đây vẫn chỉ là pattern tạo nên từ những tổn thương tâm lý thiếu thời, sợ những sự chớp nhoáng này chỉ là lust chứ ko phải thứ tình cảm lành mạnh cho mình. </p><p>Vậy nên mình đã chậm lại một nhịp để tự suy xét cho rõ. Và tới giờ thì mình thấy mình đã đúng khi làm vậy, mỗi người có một tốc độ riêng, mình biết ơn bản thân vì đã dành thời gian cho tim mình được cảm nhận. Thầy không còn dạy mình nữa, và rõ là mối đơn phương của mình cũng chẳng tới đâu. </p><p>Nhưng khi chậm lại, sự yêu mến của mình đối với thầy trở nên sâu hơn, bền vững hơn. Mình cuối cùng cũng có một đáp án rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng thầy xứng đáng là người mình đặt để trong lòng. </p><p>Những bí mật của thầy, sự tử tế bất chấp mọi gian truân đã trải qua, mình tôn trọng và muốn cùng bảo vệ nó. Tự nhiên chuyện thầy có thích mình không hay tương lai ra sao cũng không còn quá quan trọng nữa. </p><p>Vậy đó mấy bạn, ý mình là việc mình thích một người đôi khi không đồng nghĩa rằng mình phải đồng hành sát bên họ. Giờ mình hạnh phúc với việc mình và crush có những niềm tin tương đồng, đều đang có cuộc sống riêng thật ý nghĩa và nỗ lực mỗi ngày. </p><p>Gửi đến các bạn, đặc biệt là các bạn nữ vì chủ quan thì mình hiểu tâm lý các bạn hơn, ngoài kia có nhiều người sẽ liên tục thúc ép tụi mình phải theo một timeline quy chuẩn nào đó, hay tệ hơn timeline của chính họ, nhất là trong chuyện tình cảm, nhưng tin mình đi không sao cả, cứ lắng nghe bản thân và tự bạn sẽ biết đâu là timeline của riêng mình. </p><p>Chúc các các bạn cuối năm xử gọn mọi việc tồn đọng và đón năm mới thật fresh nha :&quot;&gt; </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: JUST &quot;BEE&quot;</p><p><br/></p><p>Hơn 12h đêm vẫn ngồi gõ mấy dòng này kể ra cũng hơi tội lỗi với bản thân, nhưng thôi tạm tha thứ do cuối năm deadlines cũng hơi dày và mình thì muốn confess những lời này trước khi bước sang tuổi mới. Này thì đúng nghĩa là tâm sự thôi chứ mình không mong nhận được câu trả lời nào cụ thể, chỉ kể và lan tỏa đến mọi người về một trải nghiệm cảm xúc khá đẹp của mình trong năm tuổi số 25 này. </p><p>Mình gặp thầy trong một lớp sau đại học, từ lần chạm mặt đầu tiên mình đã thích thầy, thích cách thầy tư duy rành mạch, thích cách giảng bài có đôi chút bối rối và cách thầy tự gọi mình khùng để đưa ra những ví dụ thật gần gũi, mình thích những sinh vật kỳ lạ như vậy. </p><p>Lớp học diễn ra không nhiều buổi lắm đâu, nhưng mình nghĩ mình biết về thầy khá nhiều, có thể do mình để tâm, và chắc cũng do bệnh nghề nghiệp (mình làm analyst nên cái nết hơi tò mò). Đại loại thầy là một mối thầm thương của mình vậy đấy. </p><p>Mình còn đi ăn uống cùng lớp chỉ vì có mặt thầy, thường thì mình không tham gia những cuộc hội họp không thân kiểu vậy vì số mình đào hoa (theo ngôn ngữ của thầy tử vi), mỗi lần join kiểu gì cũng gặp rắc rối. Ấy thế mà tối đó trong lúc mơ màng nghe thầy hỏi thầy có cơ hội đúng không (ko chắc phải hỏi mình ko nữa... thích ngta khiến mình ngu đi vãi), mình đơ như tượng. Về tới nhà mình còn kiểu tự vấn sao nay ứng biến tệ dzữ z, mắc cái gì ko nói đúng một tiếng, hay tệ lắm cũng nên trò chuyện cùng thầy nhiều hơn. </p><p>Giả bộ đem khoảng cách tuổi tác hay mối quan hệ thầy trò ra làm rào cản, nhưng thực ra sâu bên trong mình biết mình sợ, sợ đây vẫn chỉ là pattern tạo nên từ những tổn thương tâm lý thiếu thời, sợ những sự chớp nhoáng này chỉ là lust chứ ko phải thứ tình cảm lành mạnh cho mình. </p><p>Vậy nên mình đã chậm lại một nhịp để tự suy xét cho rõ. Và tới giờ thì mình thấy mình đã đúng khi làm vậy, mỗi người có một tốc độ riêng, mình biết ơn bản thân vì đã dành thời gian cho tim mình được cảm nhận. Thầy không còn dạy mình nữa, và rõ là mối đơn phương của mình cũng chẳng tới đâu. </p><p>Nhưng khi chậm lại, sự yêu mến của mình đối với thầy trở nên sâu hơn, bền vững hơn. Mình cuối cùng cũng có một đáp án rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng thầy xứng đáng là người mình đặt để trong lòng. </p><p>Những bí mật của thầy, sự tử tế bất chấp mọi gian truân đã trải qua, mình tôn trọng và muốn cùng bảo vệ nó. Tự nhiên chuyện thầy có thích mình không hay tương lai ra sao cũng không còn quá quan trọng nữa. </p><p>Vậy đó mấy bạn, ý mình là việc mình thích một người đôi khi không đồng nghĩa rằng mình phải đồng hành sát bên họ. Giờ mình hạnh phúc với việc mình và crush có những niềm tin tương đồng, đều đang có cuộc sống riêng thật ý nghĩa và nỗ lực mỗi ngày. </p><p>Gửi đến các bạn, đặc biệt là các bạn nữ vì chủ quan thì mình hiểu tâm lý các bạn hơn, ngoài kia có nhiều người sẽ liên tục thúc ép tụi mình phải theo một timeline quy chuẩn nào đó, hay tệ hơn timeline của chính họ, nhất là trong chuyện tình cảm, nhưng tin mình đi không sao cả, cứ lắng nghe bản thân và tự bạn sẽ biết đâu là timeline của riêng mình. </p><p>Chúc các các bạn cuối năm xử gọn mọi việc tồn đọng và đón năm mới thật fresh nha :&quot;&gt; </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12498662-24-3-2023.mp3" length="1459166" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12498662</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>118</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-3-2023</itunes:title>
    <title>23-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ Em chào thầy và gia đình Web5ngay, em là nữ 25 tuổi, hiện đang sinh sống và làm việc ở HN.    Từ năm lớp 9 em đã sống trong một cuộc sống gia đình không mấy hạnh phúc, thường xuyên cãi vã khi mọi người trong nhà phát hiện ra bố em ngh.i.ệ n m.a t.u. ý. Cuộc sống gia đình vốn đã không khá giả nay càng ngột ngạt hơn.    Bố mẹ em chỉ làm công việc tay chân không quá ổn định nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống nếu như bố em không phung phí qu...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</p><p>Em chào thầy và gia đình Web5ngay, em là nữ 25 tuổi, hiện đang sinh sống và làm việc ở HN.</p><p><br/><br/></p><p>Từ năm lớp 9 em đã sống trong một cuộc sống gia đình không mấy hạnh phúc, thường xuyên cãi vã khi mọi người trong nhà phát hiện ra bố em ngh.i.ệ n m.a t.u. ý. Cuộc sống gia đình vốn đã không khá giả nay càng ngột ngạt hơn.</p><p><br/><br/></p><p>Bố mẹ em chỉ làm công việc tay chân không quá ổn định nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống nếu như bố em không phung phí quá nhiều tiền của gia đình. Bố em là một người gia trưởng và bảo thủ, mẹ em lại không có chính kiến và rất sợ bố em. Mỗi lần bực tức bố chuyện gì mà không nói được bố mẹ lại quay sang đổ lên đầu em, mắng em từ những việc rất nhỏ nhặt vì em là con cả trong nhà. Mỗi lần em có quan điểm gì khác so với bố mẹ hoặc làm việc gì không đúng ý bố mẹ đều bị bảo là cãi và nói những lời lẽ rất nặng nề như em là một đứa vô dụng không ra gì, bố em đã từng chỉ tay thề trước bàn thờ gia tiên rằng sống kiểu em sau này khổ và rất nhiều lần khác nữa. Có thể gọi đó là bạo hành lời nói. Trong khi mẹ em ngoài việc mắng em thì suốt ngày chỉ than thở rằng mẹ đã khổ thế nào, vất vả ra sao, bố em lại lừa mẹ để lấy tiền, khiến mỗi lần nói chuyện với mẹ hay nghe điện thoại của mẹ em rất stress.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em đã đi làm xa nhà, bố mẹ ở quê và một năm cũng chỉ về nhà vài lần dịp lễ. Tuy nhiên suốt khoảng thời gian em đi học được mẹ gửi tiền học cho đến tận giờ khi đã đi làm em đều rất sợ mỗi lần về nhà. Đỉnh điểm nhất là dịp Tết năm ngoái em đã định không về ăn Tết cùng gia đình. Vì mỗi lần em về nhà là một lần bố em hỏi tiền em. Từ nhỏ bố em đã đập lợn tiết kiệm và tìm lấy hết tiền tiết kiệm của em để đánh lô đề. Hiện tại em đi làm lương không quá cao chỉ đủ trang trải cuộc sống và trả một số khoản nợ trong khoảng thời gian dịch ở nhà thất nghiệp phải đi vay mượn. Mỗi lần bố hỏi tiền mà em không đưa bố đều nặng nhẹ, nói em bất hiếu, có tý tiền cũng keo kiệt, thậm chí doạ nạt, đến khi nào em chịu đưa mới thôi.</p><p><br/><br/></p><p>Em không tiếc tiền cho bố mẹ nhưng em biết được rằng tiền này bố em sẽ tiêu vào những thứ không xứng đáng và lương em không cao, nhiều khi em cũng thiếu vài chục vài trăm nghìn để tiêu dùng ăn uống nên thực sự mỗi lần như vậy em rất stress. Thậm chí đã có khoảng thời gian mắc bệnh tâm lý rất nặng phải nằm viện. Tuy vậy bố mẹ em vẫn không có thay đổi và vì giờ bố em đã nhờ mượn được tài khoản của bạn bố nên thường xuyên gọi điện cho em hỏi tiền để chuyển khoản cho bố chứ không chỉ hỏi mỗi lần em về nhà nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Mong được thầy và gia đình web5ngay cho lời khuyên xem em nên làm thế nào. Em thực sự không muốn cứ mãi phải giận bố nhưng không biết phải làm sao. Mức lương hiện giờ của em em cũng đã phải nói dối bố mẹ cho thấp xuống thật thấp không đủ chi tiêu nhưng bố em vẫn thường xuyên gọi điện hỏi tiền, đến mức em không muốn nghe điện thoại của bố nữa luôn nhưng lại sợ mang tiếng bất hiếu. </p><p><br/><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người nhiều ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</p><p>Em chào thầy và gia đình Web5ngay, em là nữ 25 tuổi, hiện đang sinh sống và làm việc ở HN.</p><p><br/><br/></p><p>Từ năm lớp 9 em đã sống trong một cuộc sống gia đình không mấy hạnh phúc, thường xuyên cãi vã khi mọi người trong nhà phát hiện ra bố em ngh.i.ệ n m.a t.u. ý. Cuộc sống gia đình vốn đã không khá giả nay càng ngột ngạt hơn.</p><p><br/><br/></p><p>Bố mẹ em chỉ làm công việc tay chân không quá ổn định nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống nếu như bố em không phung phí quá nhiều tiền của gia đình. Bố em là một người gia trưởng và bảo thủ, mẹ em lại không có chính kiến và rất sợ bố em. Mỗi lần bực tức bố chuyện gì mà không nói được bố mẹ lại quay sang đổ lên đầu em, mắng em từ những việc rất nhỏ nhặt vì em là con cả trong nhà. Mỗi lần em có quan điểm gì khác so với bố mẹ hoặc làm việc gì không đúng ý bố mẹ đều bị bảo là cãi và nói những lời lẽ rất nặng nề như em là một đứa vô dụng không ra gì, bố em đã từng chỉ tay thề trước bàn thờ gia tiên rằng sống kiểu em sau này khổ và rất nhiều lần khác nữa. Có thể gọi đó là bạo hành lời nói. Trong khi mẹ em ngoài việc mắng em thì suốt ngày chỉ than thở rằng mẹ đã khổ thế nào, vất vả ra sao, bố em lại lừa mẹ để lấy tiền, khiến mỗi lần nói chuyện với mẹ hay nghe điện thoại của mẹ em rất stress.</p><p><br/><br/></p><p>Hiện tại em đã đi làm xa nhà, bố mẹ ở quê và một năm cũng chỉ về nhà vài lần dịp lễ. Tuy nhiên suốt khoảng thời gian em đi học được mẹ gửi tiền học cho đến tận giờ khi đã đi làm em đều rất sợ mỗi lần về nhà. Đỉnh điểm nhất là dịp Tết năm ngoái em đã định không về ăn Tết cùng gia đình. Vì mỗi lần em về nhà là một lần bố em hỏi tiền em. Từ nhỏ bố em đã đập lợn tiết kiệm và tìm lấy hết tiền tiết kiệm của em để đánh lô đề. Hiện tại em đi làm lương không quá cao chỉ đủ trang trải cuộc sống và trả một số khoản nợ trong khoảng thời gian dịch ở nhà thất nghiệp phải đi vay mượn. Mỗi lần bố hỏi tiền mà em không đưa bố đều nặng nhẹ, nói em bất hiếu, có tý tiền cũng keo kiệt, thậm chí doạ nạt, đến khi nào em chịu đưa mới thôi.</p><p><br/><br/></p><p>Em không tiếc tiền cho bố mẹ nhưng em biết được rằng tiền này bố em sẽ tiêu vào những thứ không xứng đáng và lương em không cao, nhiều khi em cũng thiếu vài chục vài trăm nghìn để tiêu dùng ăn uống nên thực sự mỗi lần như vậy em rất stress. Thậm chí đã có khoảng thời gian mắc bệnh tâm lý rất nặng phải nằm viện. Tuy vậy bố mẹ em vẫn không có thay đổi và vì giờ bố em đã nhờ mượn được tài khoản của bạn bố nên thường xuyên gọi điện cho em hỏi tiền để chuyển khoản cho bố chứ không chỉ hỏi mỗi lần em về nhà nữa.</p><p><br/><br/></p><p>Mong được thầy và gia đình web5ngay cho lời khuyên xem em nên làm thế nào. Em thực sự không muốn cứ mãi phải giận bố nhưng không biết phải làm sao. Mức lương hiện giờ của em em cũng đã phải nói dối bố mẹ cho thấp xuống thật thấp không đủ chi tiêu nhưng bố em vẫn thường xuyên gọi điện hỏi tiền, đến mức em không muốn nghe điện thoại của bố nữa luôn nhưng lại sợ mang tiếng bất hiếu. </p><p><br/><br/></p><p>Em xin cảm ơn thầy và mọi người nhiều ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12498661-23-3-2023.mp3" length="4197948" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12498661</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>346</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-3-2023</itunes:title>
    <title>22-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN   Xin chào thầy và đại gia đình web5ngay Em năm nay 19 tuổi có một gia đình luôn yêu thương em ,hiện tại em đang đi làm có một công việc ổn định , mức lương ổn định , đồng nghiệp đa số là những cô chú lớn tuổi hơn e nhiều nên xem e như con cháu mà đối xử rất tốt với em.Một cuộc sống mà gần như hoàn hảo trong mắt mọi người nhưng đối với em thì nó chưa bao giờ là thứ em muốn cả nghe có vẻ ít kỹ lắm đúng không .  Trước khi đi học em là c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN</p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và đại gia đình web5ngay</p><p>Em năm nay 19 tuổi có một gia đình luôn yêu thương em ,hiện tại em đang đi làm có một công việc ổn định , mức lương ổn định , đồng nghiệp đa số là những cô chú lớn tuổi hơn e nhiều nên xem e như con cháu mà đối xử rất tốt với em.Một cuộc sống mà gần như hoàn hảo trong mắt mọi người nhưng đối với em thì nó chưa bao giờ là thứ em muốn cả nghe có vẻ ít kỹ lắm đúng không . </p><p>Trước khi đi học em là con ngoan trò giỏi ngay cả chính bản thân em cũng có phần cảm thấy hãnh diện với bản thân nhưng mọi việc thay đổi khi em bắt đầu viết nguyện vọng đại học do không định hướng tốt nên em không biết mình giỏi gì hay thích gì gia đình lại không khá giả nên em không muốn nhắm mắt học đại để rồi làm khổ gia đình .</p><p>Sau đợt dịch em bắt đầu đi làm theo sắp xếp của họ hàng như e đã kể ở trên mọi thứ đều rất tốt chỉ có e là không. Cảm xúc của em là con số 0 không buồn không vui không tức giận cũng không tha thiết với bất cứ thứ gì , những thứ trước đây rất thích giờ cũng không thích nữa, việc trước đây muốn làm , những nơi muốn đi cũng không còn hứng thú . </p><p>Cuộc sống của em không khác gì một con robot em quá mệt rồi không thể tiếp tục nửa nhiều lúc nhắm mắt em lại tưởng tượng cảnh bản thân nhảy từ vách núi cao xuống biển chìm dần chìm dần rồi biến mất .Sau thời gian dài dằn vặt em đã quyết định nghỉ việc để tìm lại chính mình tìm lại cảm xúc mà mình từng có em thèm lắm cảm giác được khóc thật to khi buồn.</p><p>Khi nhìn bạn bè nổ lực để theo đuổi ước mơ hoài bão e rất ngưỡng mộ em cũng muốn vậy nhưng chẳng biết làm gì vẫn luôn tự hỏi</p><p>  TÔI LÀ AI</p><p>  TÔI ĐẾN THẾ GIỚI NÀY ĐỂ LÀM GÌ</p><p>Như một con thuyền lên đênh giữa biển cả vô định mất đi phương hướng</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN PHÉP ĐƯỢC GIẤU TÊN</p><p><br/></p><p>Xin chào thầy và đại gia đình web5ngay</p><p>Em năm nay 19 tuổi có một gia đình luôn yêu thương em ,hiện tại em đang đi làm có một công việc ổn định , mức lương ổn định , đồng nghiệp đa số là những cô chú lớn tuổi hơn e nhiều nên xem e như con cháu mà đối xử rất tốt với em.Một cuộc sống mà gần như hoàn hảo trong mắt mọi người nhưng đối với em thì nó chưa bao giờ là thứ em muốn cả nghe có vẻ ít kỹ lắm đúng không . </p><p>Trước khi đi học em là con ngoan trò giỏi ngay cả chính bản thân em cũng có phần cảm thấy hãnh diện với bản thân nhưng mọi việc thay đổi khi em bắt đầu viết nguyện vọng đại học do không định hướng tốt nên em không biết mình giỏi gì hay thích gì gia đình lại không khá giả nên em không muốn nhắm mắt học đại để rồi làm khổ gia đình .</p><p>Sau đợt dịch em bắt đầu đi làm theo sắp xếp của họ hàng như e đã kể ở trên mọi thứ đều rất tốt chỉ có e là không. Cảm xúc của em là con số 0 không buồn không vui không tức giận cũng không tha thiết với bất cứ thứ gì , những thứ trước đây rất thích giờ cũng không thích nữa, việc trước đây muốn làm , những nơi muốn đi cũng không còn hứng thú . </p><p>Cuộc sống của em không khác gì một con robot em quá mệt rồi không thể tiếp tục nửa nhiều lúc nhắm mắt em lại tưởng tượng cảnh bản thân nhảy từ vách núi cao xuống biển chìm dần chìm dần rồi biến mất .Sau thời gian dài dằn vặt em đã quyết định nghỉ việc để tìm lại chính mình tìm lại cảm xúc mà mình từng có em thèm lắm cảm giác được khóc thật to khi buồn.</p><p>Khi nhìn bạn bè nổ lực để theo đuổi ước mơ hoài bão e rất ngưỡng mộ em cũng muốn vậy nhưng chẳng biết làm gì vẫn luôn tự hỏi</p><p>  TÔI LÀ AI</p><p>  TÔI ĐẾN THẾ GIỚI NÀY ĐỂ LÀM GÌ</p><p>Như một con thuyền lên đênh giữa biển cả vô định mất đi phương hướng</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12483675-22-3-2023.mp3" length="11524354" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12483675</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>957</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-3-2022</itunes:title>
    <title>21-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: KMIN     Em chào anh Năm và mọi người trong mục Tâm Sự Buồn Vui. Em chúc anh giữ gìn sức khoẻ để đồng hành tiếp tục cùng với cộng đồng siêu cấp dễ thương này ạ. Đây là lần đầu tiên em viết một bài để chia sẻ, san sẻ vấn đề của em với mọi người ở Tâm Sự Buồn Vui. Mặc dầu đa số mọi người ở đây em không hề có mối liên hệ nào cả, nhưng em cảm thấy cộng đồng tâm sự này là nơi em có thể chia sẻ được. Hm.. Em là nam 21 tuổi và gần đây thế giới quan của em về cuộc sốn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KMIN  </p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và mọi người trong mục Tâm Sự Buồn Vui.</p><p>Em chúc anh giữ gìn sức khoẻ để đồng hành tiếp tục cùng với cộng đồng siêu cấp dễ thương này ạ.</p><p>Đây là lần đầu tiên em viết một bài để chia sẻ, san sẻ vấn đề của em với mọi người ở Tâm Sự Buồn Vui. Mặc dầu đa số mọi người ở đây em không hề có mối liên hệ nào cả, nhưng em cảm thấy cộng đồng tâm sự này là nơi em có thể chia sẻ được.</p><p>Hm.. Em là nam 21 tuổi và gần đây thế giới quan của em về cuộc sống đang bị “tổn thương dữ dội”. Em ở ngoài đời sống với một bề ngoài là một đứa học giỏi, chăm chỉ, thích giúp đỡ người khác. Và vấn đề mà em gặp phải chính là giúp đỡ người khác.</p><p>Vì là một người hướng nội nên em thường khó kết bạn theo cách thông thường. Và trong những năm cấp 2 em đã tìm được một cách. Đó là học thật giỏi, khi đó sẽ có những bạn cần “sự học giỏi” của em. Và em sẵn sàng giúp đỡ mọi người theo cách dó.</p><p>Và vấn đề cũng từ chỗ đó. Khi em không giỏi hoặc khả năng học bị tuột kém thì em sẽ có cảm giác trở thành người thừa. Em duy truỳ mối quan hệ của mình với các bạn xung quanh nhờ việc học. Nếu không em dường như không thể nói chuyện được với họ.</p><p>Trước đây đã có những lúc em học chững lại và cảm giác “ra rìa” xuất hiện. Em lựa chọn một nhóm bạn học “kém” hơn em khác và em lại có được cảm giác hoà nhập. Gần đây thì em lại suy nghĩ nhiều hơn về vấn đề này (có lẽ là do em lười học không chừng, hì!).</p><p>Sau nhiều lần để ý, ngoài cảm giác “ra rìa” em còn một cảm giác đố kị và căm ghét khác. Cụ thể nếu trong nhóm bạn có người có được thành tích hoặc bất kỳ thứ gì làm họ hạnh phúc, vui mà không phải do em tác động (giúp đỡ, cho lời khuyên,…) thì em sẽ có cảm giác ghét và muốn họ không hạnh phúc nữa.</p><p>Khi nhận ra được điều này em cảm thấy hoảng sợ về bản thân mình. Trước giờ em cứ nghĩ là mình tốt mình muốn giúp đỡ mọi người. Nhưng có vẻ không phải thế. Cảm giác này như em muốn trở thành một “thánh nhân” ban phát hạnh phúc cho mọi người. Đương nhiên điều này là không thể. </p><p>Nhưng em chưa thể thoát ra khỏi những suy nghĩ ấy. Em luôn bị dằn vặt vì người khác vui vẻ mà không phải do mình. Em mong muốn đem giá trị ấy đến mọi người nhưng khi em không thể các cảm xúc tiêu cực cứ hiện về trong em. Đây có phải là khao khát muốn được công nhận không ạ. Niềm vui khi em giúp đỡ người khác không phải là thấy họ vui mà lại là được họ tâng bốc, tung hô và cảm ơn vì em đã giúp. Nếu không em lại cảm thấy khó chịu.</p><p>Thật sự thì em muốn mình là một người có thể nghĩ về người khác. Đẩy đi những suy nghĩ tiêu cực khi người khác có niềm vui hay hạnh phúc. Em muốn đơn giản là giúp đỡ cho đi. Nhưng từ khi nhận ra phần tính cách “xấu xa” này em phải liên tục đối mặt với câu hỏi mình là ai. Em lạc lối trong cách sống của mình, cảm giác từ một người tốt đẹp trở thành một người giúp đỡ người khác vì bản thân mình khiến em mất niềm tin vào cách sống của bản thân</p><p>Câu văn em còn lủng củng và cách diễn đạt cho người khác hiểu vẫn còn hạn chế. Hy vọng tâm sự này của em sẽ được anh Năm và mọi người cho em thêm góc nhìn ạ. Em cảm ơn</p><p>Em mong mọi người trong Tâm Sự Buồn Vui có một buổi tối an lành và ấm áp</p><p>Em cảm ơn !</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: KMIN  </p><p><br/></p><p>Em chào anh Năm và mọi người trong mục Tâm Sự Buồn Vui.</p><p>Em chúc anh giữ gìn sức khoẻ để đồng hành tiếp tục cùng với cộng đồng siêu cấp dễ thương này ạ.</p><p>Đây là lần đầu tiên em viết một bài để chia sẻ, san sẻ vấn đề của em với mọi người ở Tâm Sự Buồn Vui. Mặc dầu đa số mọi người ở đây em không hề có mối liên hệ nào cả, nhưng em cảm thấy cộng đồng tâm sự này là nơi em có thể chia sẻ được.</p><p>Hm.. Em là nam 21 tuổi và gần đây thế giới quan của em về cuộc sống đang bị “tổn thương dữ dội”. Em ở ngoài đời sống với một bề ngoài là một đứa học giỏi, chăm chỉ, thích giúp đỡ người khác. Và vấn đề mà em gặp phải chính là giúp đỡ người khác.</p><p>Vì là một người hướng nội nên em thường khó kết bạn theo cách thông thường. Và trong những năm cấp 2 em đã tìm được một cách. Đó là học thật giỏi, khi đó sẽ có những bạn cần “sự học giỏi” của em. Và em sẵn sàng giúp đỡ mọi người theo cách dó.</p><p>Và vấn đề cũng từ chỗ đó. Khi em không giỏi hoặc khả năng học bị tuột kém thì em sẽ có cảm giác trở thành người thừa. Em duy truỳ mối quan hệ của mình với các bạn xung quanh nhờ việc học. Nếu không em dường như không thể nói chuyện được với họ.</p><p>Trước đây đã có những lúc em học chững lại và cảm giác “ra rìa” xuất hiện. Em lựa chọn một nhóm bạn học “kém” hơn em khác và em lại có được cảm giác hoà nhập. Gần đây thì em lại suy nghĩ nhiều hơn về vấn đề này (có lẽ là do em lười học không chừng, hì!).</p><p>Sau nhiều lần để ý, ngoài cảm giác “ra rìa” em còn một cảm giác đố kị và căm ghét khác. Cụ thể nếu trong nhóm bạn có người có được thành tích hoặc bất kỳ thứ gì làm họ hạnh phúc, vui mà không phải do em tác động (giúp đỡ, cho lời khuyên,…) thì em sẽ có cảm giác ghét và muốn họ không hạnh phúc nữa.</p><p>Khi nhận ra được điều này em cảm thấy hoảng sợ về bản thân mình. Trước giờ em cứ nghĩ là mình tốt mình muốn giúp đỡ mọi người. Nhưng có vẻ không phải thế. Cảm giác này như em muốn trở thành một “thánh nhân” ban phát hạnh phúc cho mọi người. Đương nhiên điều này là không thể. </p><p>Nhưng em chưa thể thoát ra khỏi những suy nghĩ ấy. Em luôn bị dằn vặt vì người khác vui vẻ mà không phải do mình. Em mong muốn đem giá trị ấy đến mọi người nhưng khi em không thể các cảm xúc tiêu cực cứ hiện về trong em. Đây có phải là khao khát muốn được công nhận không ạ. Niềm vui khi em giúp đỡ người khác không phải là thấy họ vui mà lại là được họ tâng bốc, tung hô và cảm ơn vì em đã giúp. Nếu không em lại cảm thấy khó chịu.</p><p>Thật sự thì em muốn mình là một người có thể nghĩ về người khác. Đẩy đi những suy nghĩ tiêu cực khi người khác có niềm vui hay hạnh phúc. Em muốn đơn giản là giúp đỡ cho đi. Nhưng từ khi nhận ra phần tính cách “xấu xa” này em phải liên tục đối mặt với câu hỏi mình là ai. Em lạc lối trong cách sống của mình, cảm giác từ một người tốt đẹp trở thành một người giúp đỡ người khác vì bản thân mình khiến em mất niềm tin vào cách sống của bản thân</p><p>Câu văn em còn lủng củng và cách diễn đạt cho người khác hiểu vẫn còn hạn chế. Hy vọng tâm sự này của em sẽ được anh Năm và mọi người cho em thêm góc nhìn ạ. Em cảm ơn</p><p>Em mong mọi người trong Tâm Sự Buồn Vui có một buổi tối an lành và ấm áp</p><p>Em cảm ơn !</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12483674-21-3-2022.mp3" length="6274683" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12483674</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>519</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-3-2023</itunes:title>
    <title>20-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TUI XIN GIẤU TÊN Lời nói đầu tiên xin gửi lời chào thân thương nhất đến đại gia đình web5ngay nha. Chúc mọi người mỗi ngày có 1 niềm vui cũng như 1 kiến thức mới.      Khoản thời gian gần đây dường như là mình phát triển phát triển tốt quá trình sống nhưng đôi lúc gặp khó khăn gặp trở ngại chẳn hạn như về nhịp sống, đồng hồ sinh học, và quản lý tài chính cá nhân.      Mình vừa xin việc tại 1 công ty cơ khí nhỏ ở nông thôn,-một công việ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TUI XIN GIẤU TÊN</p><p>Lời nói đầu tiên xin gửi lời chào thân thương nhất đến đại gia đình web5ngay nha. Chúc mọi người mỗi ngày có 1 niềm vui cũng như 1 kiến thức mới.</p><p>     Khoản thời gian gần đây dường như là mình phát triển phát triển tốt quá trình sống nhưng đôi lúc gặp khó khăn gặp trở ngại chẳn hạn như về nhịp sống, đồng hồ sinh học, và quản lý tài chính cá nhân.</p><p>     Mình vừa xin việc tại 1 công ty cơ khí nhỏ ở nông thôn,-một công việc thử thách bản thân và thành công. Hồi lúc mới vào nghề mình như 1 con ếch ngồi đáy giếng vậy ấy, cả hiểu chả biết gì cứ ngơ ngơ ngao ngáo ai bảo gì làm nấy kêu gì nghe nấy, lúc đấy mình gặp được 1 người anh, kinh nghiệm trong nghề là trên 10 năm anh ấy bảo:</p><p>- Anh, chị (2vk ck) chuẩn bị nghĩ rồi em ráng học mà làm lúc đấy cũng vừa qua tết.</p><p>Em nghĩ trong đầu( anh đùa em à không có anh chị rồi ai hướng dẫn công việc ai làm chủ trách nhiệm làm hàng)</p><p>Giờ em mới nhận ra là mình sai, sai thật 😭.</p><p>    Gần cuối tháng 7 năm nay 2 anh chị nghĩ thật em thì chỉ buồn vì sao: lý do em suy đoán là thứ 1 là anh chị làm đã lâu năm cũng tích góp được một số vốn lớn đâu đó trên 10 con số, anh chị quyến định ra làm ăn và mở 1 quán ăn ở Bình Định( anh, chị có trong nầy em gửi lời cảm ơn nha ). Thứ 2 là cái lý do em nghĩ là anh, chj nghĩ cũng đúng vì trước giờ làm hàng chỉ có 1 ca ngày, bây giờ 2 ca xoay vòng cả ngày lẫn đêm, nếu không có sức khỏe tốt chắc không trụ nổi( em nói em, hiện tại cũng đang ốm)</p><p>     Vâng, vấn đề đầu tiên của em đó là nhịp sinh học mọi người có kinh nghiệm chia sẻ giúp em, 1 tháng xoay ca 2 lần, 2 tuần ngày, 2 tuần đêm phụ cấp 50k 1 đêm, em không thể chia lịch ngủ việc xoay ca. Cảm ơn mọi người trước❤</p><p>    Thứ 2 đó là quản lý tài chính cá nhân và phân bổ thời gian hợp lý với nhịp sinh học. Nó khá khó khăn đối với em.</p><p>      Hiện tại em đang làm 1 công việc trên 4tr và dưới 6tr tất cả mọi loại tiền + cả bảo hiểm.</p><p>Chia sẻ cho m.n 1 chút là em không muốn từ bỏ công việc nầy, lý do thứ 1 là em không muốn phụ lòng anh người cho em tự tin người cho em tự quyết định được những suy nghĩ của mình, em không dám nói là mình đã tự lập vì em chưa giỏi chưa có nhiều kinh nghiệm. Nhưng bao nhiêu điều anh dạy cho em tất cả nó đều có ích cho cuộc sống cho tương lai của em. Cũng nhờ công việc nầy em mới có 1 chút thời gian được sống với bản thân mình, 1 chút thời gian đọc sách, 1 chút thời gian học hỏi thêm kiến thức từ anh 5 😅❤.</p><p>     Vào vấn đề, hiện tại tình hình tài chính em không đủ chi tiêu, cũng không thể em xin nhấn mạnh là không thể Chia nhỏ số tiền đó để tiếc kiệm được( bài học của anh 5). Nếu được kể, em sẽ sao kê chi tiếc 1 tháng chi tiêu của em gói gọn, sáng ăn sáng 5k nước 12k, trưa cơm cty lo 25k, chiều ăn cơm nhà, xăng 250k/tháng cty lo, lặc vặt nầy kia chi phí nhu cầu cá nhân bắt buộc 30k.  Liệt kê trên là trong 1 ngày.</p><p>Rồi giờ tới tháng nè (em con trai nha). Điện 4-500k, Xe cộ hư hao + đám tiệc 500k, khoản chi bắt buộc cho bản thân 300k đại loại hớt tóc, rượu bia xã giao.v.v......</p><p>   Câu hỏi của em: em nên và không nên làm gì cũng như cắt giảm những gì để chi tiêu cho hợp lý ạ. Em cũng có 1 phương án dự phòng đó là tăng mức thu nhập hằng tháng bằng cách làm thêm, em đã thử nhưng nó gây 1 tác dụng phụ đó là xao nhãn công việc và nó lấy mất thời gian rãnh của em. Có khi strees luôn😓.</p><p>Vâng. Hiện tại thì em cảm giác cũng khá ổn nhưng em sợ mình không thể chịu nổi qua tháng sau.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TUI XIN GIẤU TÊN</p><p>Lời nói đầu tiên xin gửi lời chào thân thương nhất đến đại gia đình web5ngay nha. Chúc mọi người mỗi ngày có 1 niềm vui cũng như 1 kiến thức mới.</p><p>     Khoản thời gian gần đây dường như là mình phát triển phát triển tốt quá trình sống nhưng đôi lúc gặp khó khăn gặp trở ngại chẳn hạn như về nhịp sống, đồng hồ sinh học, và quản lý tài chính cá nhân.</p><p>     Mình vừa xin việc tại 1 công ty cơ khí nhỏ ở nông thôn,-một công việc thử thách bản thân và thành công. Hồi lúc mới vào nghề mình như 1 con ếch ngồi đáy giếng vậy ấy, cả hiểu chả biết gì cứ ngơ ngơ ngao ngáo ai bảo gì làm nấy kêu gì nghe nấy, lúc đấy mình gặp được 1 người anh, kinh nghiệm trong nghề là trên 10 năm anh ấy bảo:</p><p>- Anh, chị (2vk ck) chuẩn bị nghĩ rồi em ráng học mà làm lúc đấy cũng vừa qua tết.</p><p>Em nghĩ trong đầu( anh đùa em à không có anh chị rồi ai hướng dẫn công việc ai làm chủ trách nhiệm làm hàng)</p><p>Giờ em mới nhận ra là mình sai, sai thật 😭.</p><p>    Gần cuối tháng 7 năm nay 2 anh chị nghĩ thật em thì chỉ buồn vì sao: lý do em suy đoán là thứ 1 là anh chị làm đã lâu năm cũng tích góp được một số vốn lớn đâu đó trên 10 con số, anh chị quyến định ra làm ăn và mở 1 quán ăn ở Bình Định( anh, chị có trong nầy em gửi lời cảm ơn nha ). Thứ 2 là cái lý do em nghĩ là anh, chj nghĩ cũng đúng vì trước giờ làm hàng chỉ có 1 ca ngày, bây giờ 2 ca xoay vòng cả ngày lẫn đêm, nếu không có sức khỏe tốt chắc không trụ nổi( em nói em, hiện tại cũng đang ốm)</p><p>     Vâng, vấn đề đầu tiên của em đó là nhịp sinh học mọi người có kinh nghiệm chia sẻ giúp em, 1 tháng xoay ca 2 lần, 2 tuần ngày, 2 tuần đêm phụ cấp 50k 1 đêm, em không thể chia lịch ngủ việc xoay ca. Cảm ơn mọi người trước❤</p><p>    Thứ 2 đó là quản lý tài chính cá nhân và phân bổ thời gian hợp lý với nhịp sinh học. Nó khá khó khăn đối với em.</p><p>      Hiện tại em đang làm 1 công việc trên 4tr và dưới 6tr tất cả mọi loại tiền + cả bảo hiểm.</p><p>Chia sẻ cho m.n 1 chút là em không muốn từ bỏ công việc nầy, lý do thứ 1 là em không muốn phụ lòng anh người cho em tự tin người cho em tự quyết định được những suy nghĩ của mình, em không dám nói là mình đã tự lập vì em chưa giỏi chưa có nhiều kinh nghiệm. Nhưng bao nhiêu điều anh dạy cho em tất cả nó đều có ích cho cuộc sống cho tương lai của em. Cũng nhờ công việc nầy em mới có 1 chút thời gian được sống với bản thân mình, 1 chút thời gian đọc sách, 1 chút thời gian học hỏi thêm kiến thức từ anh 5 😅❤.</p><p>     Vào vấn đề, hiện tại tình hình tài chính em không đủ chi tiêu, cũng không thể em xin nhấn mạnh là không thể Chia nhỏ số tiền đó để tiếc kiệm được( bài học của anh 5). Nếu được kể, em sẽ sao kê chi tiếc 1 tháng chi tiêu của em gói gọn, sáng ăn sáng 5k nước 12k, trưa cơm cty lo 25k, chiều ăn cơm nhà, xăng 250k/tháng cty lo, lặc vặt nầy kia chi phí nhu cầu cá nhân bắt buộc 30k.  Liệt kê trên là trong 1 ngày.</p><p>Rồi giờ tới tháng nè (em con trai nha). Điện 4-500k, Xe cộ hư hao + đám tiệc 500k, khoản chi bắt buộc cho bản thân 300k đại loại hớt tóc, rượu bia xã giao.v.v......</p><p>   Câu hỏi của em: em nên và không nên làm gì cũng như cắt giảm những gì để chi tiêu cho hợp lý ạ. Em cũng có 1 phương án dự phòng đó là tăng mức thu nhập hằng tháng bằng cách làm thêm, em đã thử nhưng nó gây 1 tác dụng phụ đó là xao nhãn công việc và nó lấy mất thời gian rãnh của em. Có khi strees luôn😓.</p><p>Vâng. Hiện tại thì em cảm giác cũng khá ổn nhưng em sợ mình không thể chịu nổi qua tháng sau.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12474376-20-3-2023.mp3" length="7579656" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12474376</guid>
    <pubDate>Mon, 20 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>628</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-3-2023_</itunes:title>
    <title>17-3-2023_</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: PHUONG ANH   Chào Thầy và cả nhà. Gia đình em ket hon dc 10nam &amp; có 2 bé, em phát hiện chồng em ngoại tình với đồng nghiệp cùng công ty và em chọn cách tha thứ, để cho bản thân em và 2con 1 gia đình trọn vẹn. Em tự nhủ cứ yêu lấy mình tập trung làm việc,kiếm tiền làm đẹp cho bản thân,lo cho 2con lo cho ba mẹ,di du lịch rồi mình đỡ đau khổ hơn vì mục đích tha thứ là để 4người ba mẹ em và 2con đc vui thì mình k nên trông đợi j nhiều …nhưng chỉ dc vài ba tuần là ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PHUONG ANH<br/></b><br/></p><p>Chào Thầy và cả nhà. Gia đình em ket hon dc 10nam &amp; có 2 bé, em phát hiện chồng em ngoại tình với đồng nghiệp cùng công ty và em chọn cách tha thứ, để cho bản thân em và 2con 1 gia đình trọn vẹn.</p><p>Em tự nhủ cứ yêu lấy mình tập trung làm việc,kiếm tiền làm đẹp cho bản thân,lo cho 2con lo cho ba mẹ,di du lịch rồi mình đỡ đau khổ hơn vì mục đích tha thứ là để 4người ba mẹ em và 2con đc vui thì mình k nên trông đợi j nhiều …nhưng chỉ dc vài ba tuần là em lại nhớ lại chuyên xưa,nhớ lại những lần đau khổ của mình, em lại muốn phá tung hết lên,em muon liên hệ với gia đình bên đó,tới công ty làm cho ra lẽ, rôi những lúc chồng vê trể hay đi tiepep khách em đều nghi ngờ “ họ còn liên lạc với nhau k? Họ có lừa dối mình thêm lần nào nữa k?”</p><p>Sự nghi ngờ của em đã làm em chết dần chết mòn ngày này qa ngày khác…. em thật sự chưa hiểu bản thân mình dang muốn gì, làm sao để thôi nhớ về qá khứ đau buồn mà bước tiếp cùng nhau để cho nhau thêm một cơ hội ạ em thật sự thấy rất tiêu cực và mệt mỏi….</p><p>Cám ơn mọi người đã lắng nghe….</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: PHUONG ANH<br/></b><br/></p><p>Chào Thầy và cả nhà. Gia đình em ket hon dc 10nam &amp; có 2 bé, em phát hiện chồng em ngoại tình với đồng nghiệp cùng công ty và em chọn cách tha thứ, để cho bản thân em và 2con 1 gia đình trọn vẹn.</p><p>Em tự nhủ cứ yêu lấy mình tập trung làm việc,kiếm tiền làm đẹp cho bản thân,lo cho 2con lo cho ba mẹ,di du lịch rồi mình đỡ đau khổ hơn vì mục đích tha thứ là để 4người ba mẹ em và 2con đc vui thì mình k nên trông đợi j nhiều …nhưng chỉ dc vài ba tuần là em lại nhớ lại chuyên xưa,nhớ lại những lần đau khổ của mình, em lại muốn phá tung hết lên,em muon liên hệ với gia đình bên đó,tới công ty làm cho ra lẽ, rôi những lúc chồng vê trể hay đi tiepep khách em đều nghi ngờ “ họ còn liên lạc với nhau k? Họ có lừa dối mình thêm lần nào nữa k?”</p><p>Sự nghi ngờ của em đã làm em chết dần chết mòn ngày này qa ngày khác…. em thật sự chưa hiểu bản thân mình dang muốn gì, làm sao để thôi nhớ về qá khứ đau buồn mà bước tiếp cùng nhau để cho nhau thêm một cơ hội ạ em thật sự thấy rất tiêu cực và mệt mỏi….</p><p>Cám ơn mọi người đã lắng nghe….</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12451894-17-3-2023_.mp3" length="9440099" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12451894</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>783</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-3-2023</itunes:title>
    <title>16-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN   Em chào thầy Năm và tất cả mọi người. Em có một vấn đề mong được Thầy tư vấn giúp ạ. Em có một người anh Hai, anh nghiện cờ bạc online, làm bao nhiêu tiền anh lại đổ vào cờ bạc hết (theo như em biết anh có lẽ đã chơi 3-4 năm nay), gia đình em (Cha em đã mất 5 năm trước), Mẹ em khuyên bảo như thế nào anh cũng không thay đổi. Anh sống với Mẹ ở nhà. Còn em là Út và anh thứ 3 đang đi làm xa. Anh vừa mới cưới vợ năm vừa rồi, đã có một bé mới sinh hơn ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy Năm và tất cả mọi người.</p><p>Em có một vấn đề mong được Thầy tư vấn giúp ạ.</p><p>Em có một người anh Hai, anh nghiện cờ bạc online, làm bao nhiêu tiền anh lại đổ vào cờ bạc hết (theo như em biết anh có lẽ đã chơi 3-4 năm nay), gia đình em (Cha em đã mất 5 năm trước), Mẹ em khuyên bảo như thế nào anh cũng không thay đổi. Anh sống với Mẹ ở nhà. Còn em là Út và anh thứ 3 đang đi làm xa.</p><p>Anh vừa mới cưới vợ năm vừa rồi, đã có một bé mới sinh hơn tháng, cứ tưởng có gia đình, có vợ, có con anh sẽ hồi tâm chuyển hướng, lo làm ăn. Nhưng đâu lại vào đó, anh lại tiếp tục đánh cờ bạc online, thậm chí anh bán luôn nhẫn cưới, và lấy cắp tiền bạc của chị dâu để có tiền đánh bạc.</p><p>Em đã từng khuyên nhiều lần, nhưng anh hai dường như cũng không có gì chuyển biến (em làm trên SG một năm chỉ về nhà 2 lần). Tết sắp đến, gọi điện về Mẹ nói, ảnh vẫn không có gì thay đổi, thậm chí vừa mới lấy vàng của chị dâu bán để có tiền đánh bạc tiếp.</p><p>Chị dâu nói, khi em bé cứng cáp, sẽ bỏ lại và đi bỏ anh hai. Em biết chị dâu sẽ làm như vậy và em cũng ủng hộ chị, không thể sống với người mà suốt ngày chỉ biết cờ bạc, tương lai mịt mù như vậy được.</p><p>Nhưng còn về vấn đề về anh Hai, em không biết phải làm sao, bằng cách nào để anh có thể nhận ra lỗi lầm của mình, và bắt đầu lại cuộc sống.</p><p>Em rất mong thầy và mọi người có thể cho em lời khuyên ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy Năm và tất cả mọi người.</p><p>Em có một vấn đề mong được Thầy tư vấn giúp ạ.</p><p>Em có một người anh Hai, anh nghiện cờ bạc online, làm bao nhiêu tiền anh lại đổ vào cờ bạc hết (theo như em biết anh có lẽ đã chơi 3-4 năm nay), gia đình em (Cha em đã mất 5 năm trước), Mẹ em khuyên bảo như thế nào anh cũng không thay đổi. Anh sống với Mẹ ở nhà. Còn em là Út và anh thứ 3 đang đi làm xa.</p><p>Anh vừa mới cưới vợ năm vừa rồi, đã có một bé mới sinh hơn tháng, cứ tưởng có gia đình, có vợ, có con anh sẽ hồi tâm chuyển hướng, lo làm ăn. Nhưng đâu lại vào đó, anh lại tiếp tục đánh cờ bạc online, thậm chí anh bán luôn nhẫn cưới, và lấy cắp tiền bạc của chị dâu để có tiền đánh bạc.</p><p>Em đã từng khuyên nhiều lần, nhưng anh hai dường như cũng không có gì chuyển biến (em làm trên SG một năm chỉ về nhà 2 lần). Tết sắp đến, gọi điện về Mẹ nói, ảnh vẫn không có gì thay đổi, thậm chí vừa mới lấy vàng của chị dâu bán để có tiền đánh bạc tiếp.</p><p>Chị dâu nói, khi em bé cứng cáp, sẽ bỏ lại và đi bỏ anh hai. Em biết chị dâu sẽ làm như vậy và em cũng ủng hộ chị, không thể sống với người mà suốt ngày chỉ biết cờ bạc, tương lai mịt mù như vậy được.</p><p>Nhưng còn về vấn đề về anh Hai, em không biết phải làm sao, bằng cách nào để anh có thể nhận ra lỗi lầm của mình, và bắt đầu lại cuộc sống.</p><p>Em rất mong thầy và mọi người có thể cho em lời khuyên ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12436042-16-3-2023.mp3" length="7740779" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12436042</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Mar 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>642</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-3-2023</itunes:title>
    <title>14-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: GIA KỲ   Em muốn tìm lại chính bản thân mình  Từ khi em học đại học ra trường em cứ loay hoay tìm kiếm việc và chạy theo những thú vui của tuổi trẻ. Em tiêu xài hết những gì mình làm và không học thêm nữa thứ bổ ích cho bản thân. Đến khoảng đầu năm nay em đi làm cho một công ty bảo hiểm, khi vào được, anh giám đốc vẽ cho một bức tranh thật là tuyệt về nó và em đã chấp nhận làm việc tại đó, qua những tháng đầu tiên đối với em là một chuỗi ngày thật kinh khủng k...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GIA KỲ</p><p><br/></p><p>Em muốn tìm lại chính bản thân mình </p><p>Từ khi em học đại học ra trường em cứ loay hoay tìm kiếm việc và chạy theo những thú vui của tuổi trẻ. Em tiêu xài hết những gì mình làm và không học thêm nữa thứ bổ ích cho bản thân.</p><p>Đến khoảng đầu năm nay em đi làm cho một công ty bảo hiểm, khi vào được, anh giám đốc vẽ cho một bức tranh thật là tuyệt về nó và em đã chấp nhận làm việc tại đó, qua những tháng đầu tiên đối với em là một chuỗi ngày thật kinh khủng khi phải đi tiếp khách hàng mỗi ngày mà không chốt được một cái hợp đồng bảo hiểm nào, thế là em tự bỏ tiền túi ra và đóng cho hết thải người thân trong gia đình để đạt kpi của từng tháng nhưng khi tới tháng thứ 3 thì e thấy quá sức và em rút lui.</p><p>Sau đó sóng gió cuộc đời em đã ập tới, em bị mất hết phương hướng của bản thân và đùng một cái người yêu em lại quyết định chia tay em một cái vì một cuộc cải nhau và quen với một người cũng là chung công ty bảo hiểm. </p><p>Khi đó em rất xuống, em đã trải qua khoảng 2 tháng tự vằn vặt bản thân và không ngủ được vào mỗi tối nên em quyết định về quê nhà để tìm lại cuộc sống của chính mình.</p><p>Khi em về lại quê thật là một cảm giác kinh khủng khi công việc ở quê thật sự rất khó kiếm việc và phải yêu cầu tiếng, qua các trang mạng em tìm được công việc online dễ kiếm tiền nhưng đời không là mơ, em đã bị dụ mất hết khoản tiền giành dụm của em và phải thêm một khoản nợ nữa, còn bị chụp hình ảnh cmnd em sợ sẽ bị tụi xấu lừa tiền em vay vào các app vay xấu nên em quyết định đi trình báo công an.  </p><p>Thời điểm đó em thấy như mình bị rớt xuống địa ngục em đã có ý định bán xe trả nợ và tự tử nhưng rồi đó, túng quá em đã kể cho mẹ em nghe và mẹ em đã trả hết khoản nợ của em. Khi đó em thấy gia đình là chỗ dựa duy nhất khi em đi đến con đường cùng và từ lúc đó đến giờ công việc của em cũng không suôn sẻ gì cứ là đủ ăn. Giờ em như bị mất hết phương hướng. Và giờ em cũng không còn tin tưởng bất kì ai ngoài gia đình</p><p>Em muốn tìm lại bản thân mình mong wed5ngày có thể cho e lời khuyên và giúp em vượt qua những nghịch cảnh của đời mình để bắt đầu lại từ con số 0 và tìm kiếm được ý tướng và mục tiêu sống cho mình ạ</p><p>Em trân trọng cảm ơn anh đã đọc nếu anh thấy đồng cảm được anh có thể cho em lời khuyên với ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GIA KỲ</p><p><br/></p><p>Em muốn tìm lại chính bản thân mình </p><p>Từ khi em học đại học ra trường em cứ loay hoay tìm kiếm việc và chạy theo những thú vui của tuổi trẻ. Em tiêu xài hết những gì mình làm và không học thêm nữa thứ bổ ích cho bản thân.</p><p>Đến khoảng đầu năm nay em đi làm cho một công ty bảo hiểm, khi vào được, anh giám đốc vẽ cho một bức tranh thật là tuyệt về nó và em đã chấp nhận làm việc tại đó, qua những tháng đầu tiên đối với em là một chuỗi ngày thật kinh khủng khi phải đi tiếp khách hàng mỗi ngày mà không chốt được một cái hợp đồng bảo hiểm nào, thế là em tự bỏ tiền túi ra và đóng cho hết thải người thân trong gia đình để đạt kpi của từng tháng nhưng khi tới tháng thứ 3 thì e thấy quá sức và em rút lui.</p><p>Sau đó sóng gió cuộc đời em đã ập tới, em bị mất hết phương hướng của bản thân và đùng một cái người yêu em lại quyết định chia tay em một cái vì một cuộc cải nhau và quen với một người cũng là chung công ty bảo hiểm. </p><p>Khi đó em rất xuống, em đã trải qua khoảng 2 tháng tự vằn vặt bản thân và không ngủ được vào mỗi tối nên em quyết định về quê nhà để tìm lại cuộc sống của chính mình.</p><p>Khi em về lại quê thật là một cảm giác kinh khủng khi công việc ở quê thật sự rất khó kiếm việc và phải yêu cầu tiếng, qua các trang mạng em tìm được công việc online dễ kiếm tiền nhưng đời không là mơ, em đã bị dụ mất hết khoản tiền giành dụm của em và phải thêm một khoản nợ nữa, còn bị chụp hình ảnh cmnd em sợ sẽ bị tụi xấu lừa tiền em vay vào các app vay xấu nên em quyết định đi trình báo công an.  </p><p>Thời điểm đó em thấy như mình bị rớt xuống địa ngục em đã có ý định bán xe trả nợ và tự tử nhưng rồi đó, túng quá em đã kể cho mẹ em nghe và mẹ em đã trả hết khoản nợ của em. Khi đó em thấy gia đình là chỗ dựa duy nhất khi em đi đến con đường cùng và từ lúc đó đến giờ công việc của em cũng không suôn sẻ gì cứ là đủ ăn. Giờ em như bị mất hết phương hướng. Và giờ em cũng không còn tin tưởng bất kì ai ngoài gia đình</p><p>Em muốn tìm lại bản thân mình mong wed5ngày có thể cho e lời khuyên và giúp em vượt qua những nghịch cảnh của đời mình để bắt đầu lại từ con số 0 và tìm kiếm được ý tướng và mục tiêu sống cho mình ạ</p><p>Em trân trọng cảm ơn anh đã đọc nếu anh thấy đồng cảm được anh có thể cho em lời khuyên với ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12436041-14-3-2023.mp3" length="10128489" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12436041</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Mar 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>841</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-3-2023</itunes:title>
    <title>15-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TÈO 18 TUỔI CỘNG Mến chào thầy và các anh chị em cô bác trong hội tri kỷ cảm xúc động. Sau nhiều ngày khóc trong lòng thì nay Tèo xin mạn phép được chia sẻ câu chuyện nho nhỏ cho cái trải nghiệm chưa đi hết của Tèo. Số là sau bao nhiêu cố ghắng thì Tèo cũng được nhận vào 1 công ty tầm cỡ quốc tế (cỡ Grab và Uber chứ không đùa). Tèo được làm nhân viên văn phòng, sáng có xe chở đi chiều có xe chở về. Tháng lãnh đủ lương, không bao giờ trễ. Chế độ đãi ngộ thì tốt, đồn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TÈO 18 TUỔI CỘNG</p><p>Mến chào thầy và các anh chị em cô bác trong hội tri kỷ cảm xúc động. Sau nhiều ngày khóc trong lòng thì nay Tèo xin mạn phép được chia sẻ câu chuyện nho nhỏ cho cái trải nghiệm chưa đi hết của Tèo.</p><p>Số là sau bao nhiêu cố ghắng thì Tèo cũng được nhận vào 1 công ty tầm cỡ quốc tế (cỡ Grab và Uber chứ không đùa). Tèo được làm nhân viên văn phòng, sáng có xe chở đi chiều có xe chở về. Tháng lãnh đủ lương, không bao giờ trễ. Chế độ đãi ngộ thì tốt, đồng nghiệp thì đa số hoà đồng. Tèo được cái dễ thương nên sáng nào cũng có đứa đến bơm cho ít drama hít lấy hít để.</p><p>Ừ thì môi trường làm việc là tốt như thế nhưng mỗi tội công việc lại không phải là điểm mạnh của Tèo. Có vài điểm Tèo thấy không nên chia sẻ, ví như việc bất đồng quan điểm với sếp chẳng hạn. Cuộc sống cứ thế trôi qua. Dồn nén ngày qua ngày. Trong khi cái sở thích thì nó cứ khều khều bên cạnh: “ê, ê, làm cái này vui vè. Làm cái này đúng sở trường nè. Giàu thì không biết chứ mà đủ ăn thì chắc chắn”. Cứ thế cứ thế. Sau nhiều lần nghỉ chơi với ông sở thích để cày cuốc công việc và, cố ghắng hoàn thiện bản thân tốt hơn thì Tèo vẫn không khá hơn được cho nên rồi cũng đi đến quyết định - nghỉ. </p><p>1 lộ trình được đưa ra hẳn hoi, chưa nghỉ liền đâu. Phải saving cho đủ tài chính sống ít nữa cũng được nửa năm tới chớ. Dịch dã mới xong, chưa dự đoán được mô tê chi hết. Đùng cái nghỉ thì có mà hẹo. Và ngày đẹp trời đó cũng đã đến như 1 cô gái đang tuổi xuân thì với nụ cười rạng rỡ. Tèo nghỉ việc. Ngày nghỉ việc đan xen cảm xúc lạ thường.</p><p><br/>Những ngày đầu Tèo cho phép mình nghỉ ngơi để release hết những khó chịu bức bối trong người. Như kiểu bị Jetlag vậy (ý là lệch múi giờ).</p><p>Nhưng Tèo bị Jetlag hơi lâu. Mặc dù có kế hoạch hẳn hoi nhưng mà Tèo đối diện với cái khó khăn đầu tiên. Quản lý bản thân - quản lý thời gian. Các bạn ah, nếu mà có ngông ngênh nghỉ việc ở nhà để tìm kiếm cái gì đó như freelancer hay khởi nghiệp thì ngoài vấn đề tài chính ra các bạn cần phải rèn được tính kỷ luật trước nha. Phải phải phải thật là kỷ luật chứ không thì cũng quay lại đi làm sớm ah. Ở công ty ít ra thì các bạn vẫn sợ bị này bị nọ cho nên chắc chắn là vẫn làm việc chứ không phải là ngồi chơi không.</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi tự vả vào mặt 1 mớ cái thì Tèo bắt tay vào học. Đây là sai lầm thứ 2, ít ra thì phải học trước chớ. Ai đời nghỉ làm rồi mới học 1 cái mới. Học bao lâu mới xong? Rồi học xong thì bao lâu mới cứng tay nghề để đảm bảo là mình tự tin làm được việc khách hàng giao. Cho nên nếu được, ah không, phải nói là bắt buộc, các bạn mà muốn có thêm thu nhập thì phải học, học thiệt nhiều vào trong thời gian mà các bạn vẫn đang làm ở công ty - hiển nhiên chuyện sắp xếp thời gian cũng như công lực các bạn phải tự cân bằng lấy.</p><p><br/><br/></p><p>Và đời đâu có dễ vậy. Quản trị nhân sự. Các bạn thử nghĩ đi. Quản lý bản thân không tốt rồi. Nhưng lỡ như may mắn, trong 1 thời điểm nào đó khối lượng công việc tăng lên, các bạn lại cần phải thuê thêm người. Và làm sao để quản lý người ta? Khách hàng chỉ biết đến bạn. Trong khi người bạn thuê nếu may mắn người ta có trách nhiệm thì tốt. Mà lỡ như không thì sao? Bạn có gì ràng buộc với người ta đâu??? Lúc này các bạn sẽ nghĩ đến ông sếp khó tính năm nào và hiểu được nổi lòng của sếp hồi xưa tại sao lại khó khăn hay là có những quyết định “ngốc nghếch” như vậy. Đa phần là không đâu các bạn.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3555600568001748/?__cft__[0]=AZXE45u2A7wo7lShKe91p0yHna2f_fX9-rqJEBvWQj-0RSzR0lsw4G3DxOx6FGGWGJeHYXSPsd_uLJLV0qH93i66mW69F8d3xKI0RsUovSsHSC-pODYf1zjSKbDIMNK7PwHGR6VQxkLZpCf_o4G79pBJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p><p><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TÈO 18 TUỔI CỘNG</p><p>Mến chào thầy và các anh chị em cô bác trong hội tri kỷ cảm xúc động. Sau nhiều ngày khóc trong lòng thì nay Tèo xin mạn phép được chia sẻ câu chuyện nho nhỏ cho cái trải nghiệm chưa đi hết của Tèo.</p><p>Số là sau bao nhiêu cố ghắng thì Tèo cũng được nhận vào 1 công ty tầm cỡ quốc tế (cỡ Grab và Uber chứ không đùa). Tèo được làm nhân viên văn phòng, sáng có xe chở đi chiều có xe chở về. Tháng lãnh đủ lương, không bao giờ trễ. Chế độ đãi ngộ thì tốt, đồng nghiệp thì đa số hoà đồng. Tèo được cái dễ thương nên sáng nào cũng có đứa đến bơm cho ít drama hít lấy hít để.</p><p>Ừ thì môi trường làm việc là tốt như thế nhưng mỗi tội công việc lại không phải là điểm mạnh của Tèo. Có vài điểm Tèo thấy không nên chia sẻ, ví như việc bất đồng quan điểm với sếp chẳng hạn. Cuộc sống cứ thế trôi qua. Dồn nén ngày qua ngày. Trong khi cái sở thích thì nó cứ khều khều bên cạnh: “ê, ê, làm cái này vui vè. Làm cái này đúng sở trường nè. Giàu thì không biết chứ mà đủ ăn thì chắc chắn”. Cứ thế cứ thế. Sau nhiều lần nghỉ chơi với ông sở thích để cày cuốc công việc và, cố ghắng hoàn thiện bản thân tốt hơn thì Tèo vẫn không khá hơn được cho nên rồi cũng đi đến quyết định - nghỉ. </p><p>1 lộ trình được đưa ra hẳn hoi, chưa nghỉ liền đâu. Phải saving cho đủ tài chính sống ít nữa cũng được nửa năm tới chớ. Dịch dã mới xong, chưa dự đoán được mô tê chi hết. Đùng cái nghỉ thì có mà hẹo. Và ngày đẹp trời đó cũng đã đến như 1 cô gái đang tuổi xuân thì với nụ cười rạng rỡ. Tèo nghỉ việc. Ngày nghỉ việc đan xen cảm xúc lạ thường.</p><p><br/>Những ngày đầu Tèo cho phép mình nghỉ ngơi để release hết những khó chịu bức bối trong người. Như kiểu bị Jetlag vậy (ý là lệch múi giờ).</p><p>Nhưng Tèo bị Jetlag hơi lâu. Mặc dù có kế hoạch hẳn hoi nhưng mà Tèo đối diện với cái khó khăn đầu tiên. Quản lý bản thân - quản lý thời gian. Các bạn ah, nếu mà có ngông ngênh nghỉ việc ở nhà để tìm kiếm cái gì đó như freelancer hay khởi nghiệp thì ngoài vấn đề tài chính ra các bạn cần phải rèn được tính kỷ luật trước nha. Phải phải phải thật là kỷ luật chứ không thì cũng quay lại đi làm sớm ah. Ở công ty ít ra thì các bạn vẫn sợ bị này bị nọ cho nên chắc chắn là vẫn làm việc chứ không phải là ngồi chơi không.</p><p><br/><br/></p><p>Sau khi tự vả vào mặt 1 mớ cái thì Tèo bắt tay vào học. Đây là sai lầm thứ 2, ít ra thì phải học trước chớ. Ai đời nghỉ làm rồi mới học 1 cái mới. Học bao lâu mới xong? Rồi học xong thì bao lâu mới cứng tay nghề để đảm bảo là mình tự tin làm được việc khách hàng giao. Cho nên nếu được, ah không, phải nói là bắt buộc, các bạn mà muốn có thêm thu nhập thì phải học, học thiệt nhiều vào trong thời gian mà các bạn vẫn đang làm ở công ty - hiển nhiên chuyện sắp xếp thời gian cũng như công lực các bạn phải tự cân bằng lấy.</p><p><br/><br/></p><p>Và đời đâu có dễ vậy. Quản trị nhân sự. Các bạn thử nghĩ đi. Quản lý bản thân không tốt rồi. Nhưng lỡ như may mắn, trong 1 thời điểm nào đó khối lượng công việc tăng lên, các bạn lại cần phải thuê thêm người. Và làm sao để quản lý người ta? Khách hàng chỉ biết đến bạn. Trong khi người bạn thuê nếu may mắn người ta có trách nhiệm thì tốt. Mà lỡ như không thì sao? Bạn có gì ràng buộc với người ta đâu??? Lúc này các bạn sẽ nghĩ đến ông sếp khó tính năm nào và hiểu được nổi lòng của sếp hồi xưa tại sao lại khó khăn hay là có những quyết định “ngốc nghếch” như vậy. Đa phần là không đâu các bạn.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3555600568001748/?__cft__[0]=AZXE45u2A7wo7lShKe91p0yHna2f_fX9-rqJEBvWQj-0RSzR0lsw4G3DxOx6FGGWGJeHYXSPsd_uLJLV0qH93i66mW69F8d3xKI0RsUovSsHSC-pODYf1zjSKbDIMNK7PwHGR6VQxkLZpCf_o4G79pBJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p><p><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12436040-15-3-2023.mp3" length="2498317" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12436040</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Mar 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>205</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-3-2023</itunes:title>
    <title>13-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ   Mến chào thầy Năm và tất cả các Anh Chị Em thương mến ! Năm nay em tròn 30, em đã trải qua 30 năm cuộc đời khá sóng gió và nhạt nhẽo ( có thể do em tự nghĩ vậy) Trước đây em khá bồng bột khi chưa tốt nghiệp cấp 3 đã vội đi lấy chồng. Nhưng chỉ được vài năm em lại ly hôn, để lại đứa con trai nhỏ cho gia đình nhà nội. Mọi người có thể chửi em, hoặc nói em ích kỷ chỉ nghỉ cho bản thân cũng đc.  Do k có bằng cấp gì cả em trải qua khá nhiều...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</p><p><br/></p><p>Mến chào thầy Năm và tất cả các Anh Chị Em thương mến !</p><p>Năm nay em tròn 30, em đã trải qua 30 năm cuộc đời khá sóng gió và nhạt nhẽo ( có thể do em tự nghĩ vậy)</p><p>Trước đây em khá bồng bột khi chưa tốt nghiệp cấp 3 đã vội đi lấy chồng. Nhưng chỉ được vài năm em lại ly hôn, để lại đứa con trai nhỏ cho gia đình nhà nội. Mọi người có thể chửi em, hoặc nói em ích kỷ chỉ nghỉ cho bản thân cũng đc. </p><p>Do k có bằng cấp gì cả em trải qua khá nhiều công việc, hiện nay em nghỉ việc làm thuê cho người khác để làm thuê cho chính mình. Em mới tập kinh doanh vài ngày, em không nói đến việc thua lỗ hay lời lãi gì ở đây cả. </p><p>Việc em muốn đề cập là Mẹ của em, Mẹ em cũng ngoài 60 rồi và gần đây gia đình em mới biết Mẹ đang mang 1 món nợ vài trăm triệu, con số đó là quá sức đối với cả nhà. Thế mà mỗi tháng Mẹ vẫn gọi cho các con để về nhà đứng tên vay thêm tiền cho Mẹ trả lãi. Không về giúp thì Mẹ đòi sống đòi chết, mà giúp thì tình trạng này cứ kéo dài. </p><p>Em chẳng biết phải làm gì cả, các anh chị em cho em xin lời khuyên với ạ.</p><p>Thật sự em đang rối lắm, cảm ơn mọi người đã đọc bài.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN Ạ</p><p><br/></p><p>Mến chào thầy Năm và tất cả các Anh Chị Em thương mến !</p><p>Năm nay em tròn 30, em đã trải qua 30 năm cuộc đời khá sóng gió và nhạt nhẽo ( có thể do em tự nghĩ vậy)</p><p>Trước đây em khá bồng bột khi chưa tốt nghiệp cấp 3 đã vội đi lấy chồng. Nhưng chỉ được vài năm em lại ly hôn, để lại đứa con trai nhỏ cho gia đình nhà nội. Mọi người có thể chửi em, hoặc nói em ích kỷ chỉ nghỉ cho bản thân cũng đc. </p><p>Do k có bằng cấp gì cả em trải qua khá nhiều công việc, hiện nay em nghỉ việc làm thuê cho người khác để làm thuê cho chính mình. Em mới tập kinh doanh vài ngày, em không nói đến việc thua lỗ hay lời lãi gì ở đây cả. </p><p>Việc em muốn đề cập là Mẹ của em, Mẹ em cũng ngoài 60 rồi và gần đây gia đình em mới biết Mẹ đang mang 1 món nợ vài trăm triệu, con số đó là quá sức đối với cả nhà. Thế mà mỗi tháng Mẹ vẫn gọi cho các con để về nhà đứng tên vay thêm tiền cho Mẹ trả lãi. Không về giúp thì Mẹ đòi sống đòi chết, mà giúp thì tình trạng này cứ kéo dài. </p><p>Em chẳng biết phải làm gì cả, các anh chị em cho em xin lời khuyên với ạ.</p><p>Thật sự em đang rối lắm, cảm ơn mọi người đã đọc bài.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12427710-13-3-2023.mp3" length="10484263" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12427710</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>870</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-3-2023</itunes:title>
    <title>9-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM TÊN LÀ THẮNG Em xin chào tất cả các bạn/ace và thầy 5 ạ! Em biết đến và tham gia nhóm gần đây thông qua bài giảng của thầy trên youtube. Em đã đọc và nghe rất nhiều bài tâm sự cũng như những bài chia sẽ của mọi người. Em đã có cái nhìn nhận và học được rất nhiều điều từ gia đình mình. Em cảm thấy may mắn và có duyên khi biết đến gia đình mình. TRUE LOVE TUỔI 18? Ngày 1/12/2022 Hôm nay tôi cảm thấy khá ổn, có lẻ tôi dần quen với cảm giác một mình. Nhưng không sa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM TÊN LÀ THẮNG<br/></b>Em xin chào tất cả các bạn/ace và thầy 5 ạ!</p><p>Em biết đến và tham gia nhóm gần đây thông qua bài giảng của thầy trên youtube. Em đã đọc và nghe rất nhiều bài tâm sự cũng như những bài chia sẽ của mọi người. Em đã có cái nhìn nhận và học được rất nhiều điều từ gia đình mình. Em cảm thấy may mắn và có duyên khi biết đến gia đình mình.</p><p>TRUE LOVE TUỔI 18?</p><p>Ngày 1/12/2022</p><p>Hôm nay tôi cảm thấy khá ổn, có lẻ tôi dần quen với cảm giác một mình. Nhưng không sao, điều này lại càng làm tôi thêm mạnh mẽ và đây cũng là cơ hội để tôi tự chăm sóc và yêu lấy bản thân mình.</p><p>Cảm ơn những người bạn ngày hôm nay tôi gặp. Cảm ơn người bạn cùng tên với tôi đã giúp tôi học được rất nhiều điều. Ông đã cho tôi hiểu thế nào là trưởng thành dù điều đó rất nhỏ, nhưng tôi nhìn thấy hành động của ông tôi đã nhìn nhận và học hỏi được rất nhiều điều.</p><p>Tính ra cô đơn, một mình, hiện tại không có người yêu hay yêu mình cũng đâu tệ phải không nhỉ?</p><p>Cô đơn một khoảng thời gian thôi và nó tốt vì khiến tôi mạnh mẽ hơn, biết suy nghĩ cho bản thân hơn, yêu bản thân hơn. Chả phải đây là cơ hội vàng để mình chín chắn hơn, trưởng thành hơn ha sao?</p><p>Chả phải vì cú sốc này tôi đã nhìn nhận và đánh giá được nhiều điều hay sao? Tuy tôi nhìn chưa đủ, chưa sâu nhưng tới một lúc nào đó tôi sẽ nhìn được vấn đề này sâu và đủ rộng hơn.</p><p>Có phải tôi đi đúng hướng rồi phải không? Tôi không chắc nữa, chỉ là tôi mới học được những điều nhỏ khác nhau từ mọi góc nhìn và sự việc khác nhau. Nói vậy thôi tôi còn rất nhiều cái cần phải học và va chạm sớm.</p><p>Làm sao để tôi biết là tôi đang đi đúng hướng đây? Chắc là thời gian tới sẽ cho tôi câu trả lời. Chả phải tôi đã cố gắng lết được tới đây từ cú sốc đó chẳng phải đây là một kì tích và đáng trân trọng ha sao? Đó là một kì tích đó Thắng ạ! Mày đã đi không nổi nhưng mày cũng đã lết để đi qua khoảng thời gian đó, và ngày hôm nay mày đã dần đứng trên đôi chân và bước đi. Không lẻ đây không phải là điều tốt ha sao?</p><p>(Giai đoạn này em bị cú sốc về tình yêu, cuộc sống, học tập, tương lai, nhưng sâu sắc nhất đó là chuyện tình cảm vừa rồi của em. Thật sự khó mà có thể diễn tả lại được chuyện vừa rồi và khó mà nói ra cho ai hiểu được. Bài viết này em trích từ cuốn nhật kí của em.)</p><p>Khó mà chói bỏ được cảm xúc hỗn lộn khi nhớ tới những khoảng khắc từ cú sốc đó. Nhưng không sao đâu, rồi tôi sẽ quên nó theo thời gian và khi nhớ tới tôi chỉ cảm thấy nó là gì đó bình thường và sáo rỗng. Bởi vì tôi của khi đó đã khác rất nhiều so với tôi bây giờ.</p><p>Tôi tin tôi sẽ trở nên tốt hơn, rồi qua từng ngày mày sẽ hiểu được nhiều điều thôi Thắng.</p><p>Tôi cảm thấy biết ơn vì mẹ tôi còn đây và em trai tôi còn đây. Biết ơn vì tôi vẫn còn được sống, vẫn còn được nếm đủ vị chua, cay, mặn, ngọt, đắng của cuộc đời. Cảm ơn tôi vì đã kiên cường lết qua đống kính vỡ, lết qua những ngày tưởng chừng như là kết thúc.</p><p>Hóa ra, mùi vị của trưởng thành lại nhiều đến như vậy. Tôi không chắc là mình có trưởng thành hay chưa, nhưng tôi tin một ngày nào đó, có thể vài tháng sau chẳng hạn, tôi sẽ trở nên tốt hơn, vui vẻ hơn, chín chắn hơn và trưởng thành hơn... Cảm ơn vì đã cho tôi tiếp tục sống.</p><p>Bài viết đã dài rồi và bây giờ cũng 2h15p sáng rồi, mai e còn đi học nữa, e tạm dừng. Chúc mọi người ngủ ngon và có nhiều năng lượng cho ngày mới. À em quên giới thiệu em sinh năm 2004 ạ vì do phí một năm nên e còn học 12 ạ. Hì hì, bài đã dài rồi chúc thầy và mọi người ngủ ngon^^</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM TÊN LÀ THẮNG<br/></b>Em xin chào tất cả các bạn/ace và thầy 5 ạ!</p><p>Em biết đến và tham gia nhóm gần đây thông qua bài giảng của thầy trên youtube. Em đã đọc và nghe rất nhiều bài tâm sự cũng như những bài chia sẽ của mọi người. Em đã có cái nhìn nhận và học được rất nhiều điều từ gia đình mình. Em cảm thấy may mắn và có duyên khi biết đến gia đình mình.</p><p>TRUE LOVE TUỔI 18?</p><p>Ngày 1/12/2022</p><p>Hôm nay tôi cảm thấy khá ổn, có lẻ tôi dần quen với cảm giác một mình. Nhưng không sao, điều này lại càng làm tôi thêm mạnh mẽ và đây cũng là cơ hội để tôi tự chăm sóc và yêu lấy bản thân mình.</p><p>Cảm ơn những người bạn ngày hôm nay tôi gặp. Cảm ơn người bạn cùng tên với tôi đã giúp tôi học được rất nhiều điều. Ông đã cho tôi hiểu thế nào là trưởng thành dù điều đó rất nhỏ, nhưng tôi nhìn thấy hành động của ông tôi đã nhìn nhận và học hỏi được rất nhiều điều.</p><p>Tính ra cô đơn, một mình, hiện tại không có người yêu hay yêu mình cũng đâu tệ phải không nhỉ?</p><p>Cô đơn một khoảng thời gian thôi và nó tốt vì khiến tôi mạnh mẽ hơn, biết suy nghĩ cho bản thân hơn, yêu bản thân hơn. Chả phải đây là cơ hội vàng để mình chín chắn hơn, trưởng thành hơn ha sao?</p><p>Chả phải vì cú sốc này tôi đã nhìn nhận và đánh giá được nhiều điều hay sao? Tuy tôi nhìn chưa đủ, chưa sâu nhưng tới một lúc nào đó tôi sẽ nhìn được vấn đề này sâu và đủ rộng hơn.</p><p>Có phải tôi đi đúng hướng rồi phải không? Tôi không chắc nữa, chỉ là tôi mới học được những điều nhỏ khác nhau từ mọi góc nhìn và sự việc khác nhau. Nói vậy thôi tôi còn rất nhiều cái cần phải học và va chạm sớm.</p><p>Làm sao để tôi biết là tôi đang đi đúng hướng đây? Chắc là thời gian tới sẽ cho tôi câu trả lời. Chả phải tôi đã cố gắng lết được tới đây từ cú sốc đó chẳng phải đây là một kì tích và đáng trân trọng ha sao? Đó là một kì tích đó Thắng ạ! Mày đã đi không nổi nhưng mày cũng đã lết để đi qua khoảng thời gian đó, và ngày hôm nay mày đã dần đứng trên đôi chân và bước đi. Không lẻ đây không phải là điều tốt ha sao?</p><p>(Giai đoạn này em bị cú sốc về tình yêu, cuộc sống, học tập, tương lai, nhưng sâu sắc nhất đó là chuyện tình cảm vừa rồi của em. Thật sự khó mà có thể diễn tả lại được chuyện vừa rồi và khó mà nói ra cho ai hiểu được. Bài viết này em trích từ cuốn nhật kí của em.)</p><p>Khó mà chói bỏ được cảm xúc hỗn lộn khi nhớ tới những khoảng khắc từ cú sốc đó. Nhưng không sao đâu, rồi tôi sẽ quên nó theo thời gian và khi nhớ tới tôi chỉ cảm thấy nó là gì đó bình thường và sáo rỗng. Bởi vì tôi của khi đó đã khác rất nhiều so với tôi bây giờ.</p><p>Tôi tin tôi sẽ trở nên tốt hơn, rồi qua từng ngày mày sẽ hiểu được nhiều điều thôi Thắng.</p><p>Tôi cảm thấy biết ơn vì mẹ tôi còn đây và em trai tôi còn đây. Biết ơn vì tôi vẫn còn được sống, vẫn còn được nếm đủ vị chua, cay, mặn, ngọt, đắng của cuộc đời. Cảm ơn tôi vì đã kiên cường lết qua đống kính vỡ, lết qua những ngày tưởng chừng như là kết thúc.</p><p>Hóa ra, mùi vị của trưởng thành lại nhiều đến như vậy. Tôi không chắc là mình có trưởng thành hay chưa, nhưng tôi tin một ngày nào đó, có thể vài tháng sau chẳng hạn, tôi sẽ trở nên tốt hơn, vui vẻ hơn, chín chắn hơn và trưởng thành hơn... Cảm ơn vì đã cho tôi tiếp tục sống.</p><p>Bài viết đã dài rồi và bây giờ cũng 2h15p sáng rồi, mai e còn đi học nữa, e tạm dừng. Chúc mọi người ngủ ngon và có nhiều năng lượng cho ngày mới. À em quên giới thiệu em sinh năm 2004 ạ vì do phí một năm nên e còn học 12 ạ. Hì hì, bài đã dài rồi chúc thầy và mọi người ngủ ngon^^</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12398444-9-3-2023.mp3" length="6957730" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12398444</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>576</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-3-2023</itunes:title>
    <title>8-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: MẶT TRĂNG BỐC MÙI Thương chào đại gia đình Web5ngay. Thương chào Thầy Năm ạ ^^  Mọi người có khoẻ không? Hy vọng mọi người và gia đình khoẻ luôn, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, vui vẻ và hạnh phúc.  Cuối năm rồi nè mấy bạn, công việc mấy bạn ổn không? Tui hy vọng các bạn vẫn có may mắn là có đủ công ăn chuyện làm, có cơm ăn áo mặc mỗi ngày. Chứ tui và nhiều người đang thất nghiệp thì đang có chút mệt mỏi và căng thẳng đây. Tết nhất sát đít rồi.  K...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MẶT TRĂNG BỐC MÙI</p><p>Thương chào đại gia đình Web5ngay. Thương chào Thầy Năm ạ ^^ </p><p>Mọi người có khoẻ không? Hy vọng mọi người và gia đình khoẻ luôn, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, vui vẻ và hạnh phúc. </p><p>Cuối năm rồi nè mấy bạn, công việc mấy bạn ổn không? Tui hy vọng các bạn vẫn có may mắn là có đủ công ăn chuyện làm, có cơm ăn áo mặc mỗi ngày. Chứ tui và nhiều người đang thất nghiệp thì đang có chút mệt mỏi và căng thẳng đây. Tết nhất sát đít rồi. </p><p>Không có việc làm, ở không lướt tiktok, Youtube hay facebook làm gì? Vô nghĩa. Vậy nên tui đã mò mò trên mạng tự kiếm công việc cho mình. Và tui kiếm được việc thả tim tiktok nè. Có lần nghe mọi người kháo nhau rần rần công việc ngon lành. Không biết sao. Giờ mới được trải nghiệm.</p><p>Không biết mí bạn làm thấy sao chứ tui là tui thấy tui bị mất tiền là tui hổng có dui rồi. Mặt quạo thì xấu xí lắm nè. Nên tự nhủ với bản thân &quot; ngu thì ráng chịu. ai biểu tham. Tự làm thì tự chịu thôi&quot; </p><p>Tui là tui mất tiền do mình tự chui đầu dô, tui xấu hổ với chồng và tự trách mình nhiều. Tui cũng xấu hổ với bạn bè vì tui trót mượn tiền mà chưa trả lại được. Nên hum nai tui lên đây, mượn gờ rúp kín mà giãi bày. Mong mọi người nhìn tui mà rút kinh nghiệm. Nghen. Nghen.</p><p>Mấy anh chị em ơi. </p><p>Nhớ cảnh giác dí Con Quỷ Tham Lam trong lòng mình nhen. </p><p>Nó. Chính nó mới là thứ đáng sợ chứ không phải người ta đâu. </p><p>Nếu mình dằn con quỷ í được thì người ta có khích, có dẫn dụ mấy cũng hổng có cách chi làm mình lung lay. </p><p>Nếu mình có hiểu biết, quan sát nghe ngóng xung quanh, hỏi thăm bạn bè gia đình thì mình sẽ quay xe đúng lúc chớ hông cần đến ai ra tay dẫn mình lạc bước quai dìa.</p><p>Tui nói cho mà nghe. Hông biết mọi người trải nghiệm công việc này nó sao. Chớ tui thấy nó giống lừa đảo trá hình thả tim tiktok lắm nghen. Mặc dù nó làm việc quá ư là chuyên nghiệp và nhiệt tình, tâm lý này kia dữ dội.</p><p>Công việc thì làm trên nhóm kín Tiktok Pro 2022 trên telegram. Thả tim 1 video 1 lần được 20k. Nhưng mỗi người tối đa chỉ 10 nhiệm vụ thả tim mỗi ngày. Tới đây nghe thấy ham ha. Tưởng vậy là xong rùi được trả tiền ha.</p><p>Đâu dễ dị cưng. Chị còn kèo ngon hơn nè. Phải làm xong nhiệm vụ với bên đối tác mới được tổng kết phát lương nha cưng. Nghe hú hồn con chuồn chuồn luôn. </p><p>Được chuyển qua bên người khác phụ trách liền. Nhiệm vụ pờ rồ mang tên Nạp tiền tương tác game. Dễ lắm. Chỉ cần đợi hệ thống lên đơn rùi chọn đơn nào, nạp bấy nhiêu tiền đó đến số tài khoản đó. Số tiền đó được quy đổi ra vàng để tương tác cho game Tài Xỉu của họ. Phải làm theo y chang hướng dẫn mới được. Mà lại còn được bảo hiểm tiền vốn đó. Hoa hồng và gốc sẽ được thanh toán đủ gửi về số tài khoản ngân hàng.</p><p>Quá chời mâu thuẫn. Hệ thống ở đâu không thấy, tui chỉ thấy ông anh phụ trách tự đưa đơn xuống và nói đơn từ hệ thống là tui tin sái cổ. Lần đầu nạp ít, tầm 50k,hoa hồng 15k. Sau đó, tui được hoàn trả đủ, nên tui nghĩ công việc đàng hoàng chắc làm được. Còn ưng quá chời khi người ta phát bảng lương, có đóng mộc, có tên Công ty, rùi có người gọi xác nhận và tổng kết lương. Quá ư là màu hồng. Nên khi được hỏi là mai có làm tiếp không, tui gật đầu tăp lự không suy nghĩ thêm cho mệt.</p><p>Mà tui quên mất có ai cho không ai cái gì. Làm gì có công việc nào mà không đổ mồ hôi sôi nước mắt đâu. Ngồi nhà nhàn hạ hưởng tiền có thể có một số công việc đặc trưng. Nhưng đó là do họ đã phải cố gắng cật lực trước đó rất lâu trong một thời gian dài để nâng cao tích luỹ bản thân rồi, nên nhàn hạ hưởng tiền ở hiện tại là cái Quả họ xứng đáng được nhận.  </p><p>Còn tui, ngay ngày hôm sau, nhận ngay Quả đắng vì thiếu cảnh giác và vì tham lam lạc lối. </p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3549942728567532/?__cft__[0]=AZXnDhxA7K2Ai-PWlCvRsCn6meFOPQpUaH7XlH3TNzxqU7v0FRylF1v-m7MA5nYfoLqOlpjvUc2ccyjKcWGk5bq8U0ElgZAwwVnB4XdZQYzsNYgAETFTx0jAubPDp39sRqU4rxhp0cl51BoKBZCty2qg&amp;__tn__=%&lt;/truncato-artificial-root&gt;'></a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: MẶT TRĂNG BỐC MÙI</p><p>Thương chào đại gia đình Web5ngay. Thương chào Thầy Năm ạ ^^ </p><p>Mọi người có khoẻ không? Hy vọng mọi người và gia đình khoẻ luôn, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, vui vẻ và hạnh phúc. </p><p>Cuối năm rồi nè mấy bạn, công việc mấy bạn ổn không? Tui hy vọng các bạn vẫn có may mắn là có đủ công ăn chuyện làm, có cơm ăn áo mặc mỗi ngày. Chứ tui và nhiều người đang thất nghiệp thì đang có chút mệt mỏi và căng thẳng đây. Tết nhất sát đít rồi. </p><p>Không có việc làm, ở không lướt tiktok, Youtube hay facebook làm gì? Vô nghĩa. Vậy nên tui đã mò mò trên mạng tự kiếm công việc cho mình. Và tui kiếm được việc thả tim tiktok nè. Có lần nghe mọi người kháo nhau rần rần công việc ngon lành. Không biết sao. Giờ mới được trải nghiệm.</p><p>Không biết mí bạn làm thấy sao chứ tui là tui thấy tui bị mất tiền là tui hổng có dui rồi. Mặt quạo thì xấu xí lắm nè. Nên tự nhủ với bản thân &quot; ngu thì ráng chịu. ai biểu tham. Tự làm thì tự chịu thôi&quot; </p><p>Tui là tui mất tiền do mình tự chui đầu dô, tui xấu hổ với chồng và tự trách mình nhiều. Tui cũng xấu hổ với bạn bè vì tui trót mượn tiền mà chưa trả lại được. Nên hum nai tui lên đây, mượn gờ rúp kín mà giãi bày. Mong mọi người nhìn tui mà rút kinh nghiệm. Nghen. Nghen.</p><p>Mấy anh chị em ơi. </p><p>Nhớ cảnh giác dí Con Quỷ Tham Lam trong lòng mình nhen. </p><p>Nó. Chính nó mới là thứ đáng sợ chứ không phải người ta đâu. </p><p>Nếu mình dằn con quỷ í được thì người ta có khích, có dẫn dụ mấy cũng hổng có cách chi làm mình lung lay. </p><p>Nếu mình có hiểu biết, quan sát nghe ngóng xung quanh, hỏi thăm bạn bè gia đình thì mình sẽ quay xe đúng lúc chớ hông cần đến ai ra tay dẫn mình lạc bước quai dìa.</p><p>Tui nói cho mà nghe. Hông biết mọi người trải nghiệm công việc này nó sao. Chớ tui thấy nó giống lừa đảo trá hình thả tim tiktok lắm nghen. Mặc dù nó làm việc quá ư là chuyên nghiệp và nhiệt tình, tâm lý này kia dữ dội.</p><p>Công việc thì làm trên nhóm kín Tiktok Pro 2022 trên telegram. Thả tim 1 video 1 lần được 20k. Nhưng mỗi người tối đa chỉ 10 nhiệm vụ thả tim mỗi ngày. Tới đây nghe thấy ham ha. Tưởng vậy là xong rùi được trả tiền ha.</p><p>Đâu dễ dị cưng. Chị còn kèo ngon hơn nè. Phải làm xong nhiệm vụ với bên đối tác mới được tổng kết phát lương nha cưng. Nghe hú hồn con chuồn chuồn luôn. </p><p>Được chuyển qua bên người khác phụ trách liền. Nhiệm vụ pờ rồ mang tên Nạp tiền tương tác game. Dễ lắm. Chỉ cần đợi hệ thống lên đơn rùi chọn đơn nào, nạp bấy nhiêu tiền đó đến số tài khoản đó. Số tiền đó được quy đổi ra vàng để tương tác cho game Tài Xỉu của họ. Phải làm theo y chang hướng dẫn mới được. Mà lại còn được bảo hiểm tiền vốn đó. Hoa hồng và gốc sẽ được thanh toán đủ gửi về số tài khoản ngân hàng.</p><p>Quá chời mâu thuẫn. Hệ thống ở đâu không thấy, tui chỉ thấy ông anh phụ trách tự đưa đơn xuống và nói đơn từ hệ thống là tui tin sái cổ. Lần đầu nạp ít, tầm 50k,hoa hồng 15k. Sau đó, tui được hoàn trả đủ, nên tui nghĩ công việc đàng hoàng chắc làm được. Còn ưng quá chời khi người ta phát bảng lương, có đóng mộc, có tên Công ty, rùi có người gọi xác nhận và tổng kết lương. Quá ư là màu hồng. Nên khi được hỏi là mai có làm tiếp không, tui gật đầu tăp lự không suy nghĩ thêm cho mệt.</p><p>Mà tui quên mất có ai cho không ai cái gì. Làm gì có công việc nào mà không đổ mồ hôi sôi nước mắt đâu. Ngồi nhà nhàn hạ hưởng tiền có thể có một số công việc đặc trưng. Nhưng đó là do họ đã phải cố gắng cật lực trước đó rất lâu trong một thời gian dài để nâng cao tích luỹ bản thân rồi, nên nhàn hạ hưởng tiền ở hiện tại là cái Quả họ xứng đáng được nhận.  </p><p>Còn tui, ngay ngày hôm sau, nhận ngay Quả đắng vì thiếu cảnh giác và vì tham lam lạc lối. </p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3549942728567532/?__cft__[0]=AZXnDhxA7K2Ai-PWlCvRsCn6meFOPQpUaH7XlH3TNzxqU7v0FRylF1v-m7MA5nYfoLqOlpjvUc2ccyjKcWGk5bq8U0ElgZAwwVnB4XdZQYzsNYgAETFTx0jAubPDp39sRqU4rxhp0cl51BoKBZCty2qg&amp;__tn__=%&lt;/truncato-artificial-root&gt;'></a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12398443-8-3-2023.mp3" length="8843876" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12398443</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>734</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-3-2023</itunes:title>
    <title>10-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: THẰNG PHÚC NGU Mình đang viết bài này trong bệnh viện, mình ở trong viện vì giúp 1 e bị ngã xe và đưa bé vào viện, xe của e mình gửi vào nhà dân. Cú ngã khá nặng và rất đau vì lề đường toàn đá dăm. Đưa e đó vào viện xong thì mình lấy điện thoại của e đó gọi cho người nhà đến đón vì ko thể tự đi về được.   Một lúc sau thấy có 2 người đến chắc là bố và a trai đến, mình lại gần nói và đang định đưa chìa khoá thì ăn ngay phát tát, một phát đạp và sút phát vào...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THẰNG PHÚC NGU</p><p>Mình đang viết bài này trong bệnh viện, mình ở trong viện vì giúp 1 e bị ngã xe và đưa bé vào viện, xe của e mình gửi vào nhà dân. Cú ngã khá nặng và rất đau vì lề đường toàn đá dăm. Đưa e đó vào viện xong thì mình lấy điện thoại của e đó gọi cho người nhà đến đón vì ko thể tự đi về được. </p><p> Một lúc sau thấy có 2 người đến chắc là bố và a trai đến, mình lại gần nói và đang định đưa chìa khoá thì ăn ngay phát tát, một phát đạp và sút phát vào bụng. Mk ko nói gì nữa vứt chìa khoá ở lại và ra một góc ngồi. </p><p> Lần này là lần thứ 2 giúp người khác mà bị như vậy, lần đầu là hơn 6 năm trước giúp người bị đâm xe vào viện và cũng bị chửi và ăn đấm mấy phát, lúc đó mình còn khá trẻ con và bốc đồng, mình chửi và nói từ giờ tao mà giúp người khác tao là con chó. </p><p> Nhưng mình ko làm được vì tầm 6 tháng sau, mình đi hà giang chơi và gặp 1 em bé bị ngã xe đạp, mình dừng lại bế e đó vào lề đường và giúp e đó khử trùng vết thương còn lại cho e nốt thuốc và bông băng. Lúc đó có một ông đến và e tưởng e bị ăn đấm luôn, nhưng không e nghe được câu cảm ơn nhưng là e bé dân tộc nói cho e biết vì e ko biết tiếng dân tộc. </p><p> Tuy e nói em mà giúp người e là con chó nhưng e ko kìm được khi thấy người khác bị nạn, e cũng hay hiến máu và đã đăng ký hiến tạng khi mất. Hay mỗi khi gặp người nghèo khổ thì e ko giúp đc số tiền lớn mà e mời họ một bữa cơm.</p><p>Quay lại lúc ở viện, lúc e đó băng bó xong thì ra bảo là ko phải e làm ngã mà là tự bị ngã, lúc họ nói xin lỗi thì em cũng chỉ cười và ko nói gì. </p><p>Em có phải một ngu hay không, em cũng không biết nữa, nhiều lúc e thấy mình ngu thật tự nhiên mang việc vào người, nhưng trong lúc đó cái cảm xúc vẫn thắng và e vẫn quyết định giúp người ngay lúc đó. </p><p> Một bài viết thật vô vị đúng không ?</p><p>Nhưng cũng cảm ơn mọi người đã đọc hết bài viết của mình.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: THẰNG PHÚC NGU</p><p>Mình đang viết bài này trong bệnh viện, mình ở trong viện vì giúp 1 e bị ngã xe và đưa bé vào viện, xe của e mình gửi vào nhà dân. Cú ngã khá nặng và rất đau vì lề đường toàn đá dăm. Đưa e đó vào viện xong thì mình lấy điện thoại của e đó gọi cho người nhà đến đón vì ko thể tự đi về được. </p><p> Một lúc sau thấy có 2 người đến chắc là bố và a trai đến, mình lại gần nói và đang định đưa chìa khoá thì ăn ngay phát tát, một phát đạp và sút phát vào bụng. Mk ko nói gì nữa vứt chìa khoá ở lại và ra một góc ngồi. </p><p> Lần này là lần thứ 2 giúp người khác mà bị như vậy, lần đầu là hơn 6 năm trước giúp người bị đâm xe vào viện và cũng bị chửi và ăn đấm mấy phát, lúc đó mình còn khá trẻ con và bốc đồng, mình chửi và nói từ giờ tao mà giúp người khác tao là con chó. </p><p> Nhưng mình ko làm được vì tầm 6 tháng sau, mình đi hà giang chơi và gặp 1 em bé bị ngã xe đạp, mình dừng lại bế e đó vào lề đường và giúp e đó khử trùng vết thương còn lại cho e nốt thuốc và bông băng. Lúc đó có một ông đến và e tưởng e bị ăn đấm luôn, nhưng không e nghe được câu cảm ơn nhưng là e bé dân tộc nói cho e biết vì e ko biết tiếng dân tộc. </p><p> Tuy e nói em mà giúp người e là con chó nhưng e ko kìm được khi thấy người khác bị nạn, e cũng hay hiến máu và đã đăng ký hiến tạng khi mất. Hay mỗi khi gặp người nghèo khổ thì e ko giúp đc số tiền lớn mà e mời họ một bữa cơm.</p><p>Quay lại lúc ở viện, lúc e đó băng bó xong thì ra bảo là ko phải e làm ngã mà là tự bị ngã, lúc họ nói xin lỗi thì em cũng chỉ cười và ko nói gì. </p><p>Em có phải một ngu hay không, em cũng không biết nữa, nhiều lúc e thấy mình ngu thật tự nhiên mang việc vào người, nhưng trong lúc đó cái cảm xúc vẫn thắng và e vẫn quyết định giúp người ngay lúc đó. </p><p> Một bài viết thật vô vị đúng không ?</p><p>Nhưng cũng cảm ơn mọi người đã đọc hết bài viết của mình.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12398441-10-3-2023.mp3" length="6672475" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12398441</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>553</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-3-2023</itunes:title>
    <title>7-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN.  Xin chào thầy và các bạn. Em sinh năm 1978.Hiện đang có gia đình và 2 con trai,bé nhỏ học lớp 5. Trước đây em làm kiểm hàng may mặc trong cty,em cũng tranh thủ đi học trà sữa, bánh kem về bán cho các bạn làm chung nên thu nhập cũng tạm ổn,nuôi được cả gia đình và mẹ ruột.Cách đây 4 tháng cty giải thể nên em ở nhà buôn bán chè và trà sữa. Đi làm gần 20 năm giờ đứng ra buôn bán có vài món thôi mà rối tung,quần quật tối ngày,lại không biết cách ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN.</p><p><br/>Xin chào thầy và các bạn.</p><p>Em sinh năm 1978.Hiện đang có gia đình và 2 con trai,bé nhỏ học lớp 5.</p><p>Trước đây em làm kiểm hàng may mặc trong cty,em cũng tranh thủ đi học trà sữa, bánh kem về bán cho các bạn làm chung nên thu nhập cũng tạm ổn,nuôi được cả gia đình và mẹ ruột.Cách đây 4 tháng cty giải thể nên em ở nhà buôn bán chè và trà sữa.</p><p>Đi làm gần 20 năm giờ đứng ra buôn bán có vài món thôi mà rối tung,quần quật tối ngày,lại không biết cách bày biện,khách đến mua đứng nhìn cách mình bán thì tay run cầm cập,quên bỏ món này, lấy dư món kia.</p><p>Được khoảng tuần đầu khách ghé ăn thử cũng có chút thu nhập,chưa kịp mừng thì nhà kế bên họ cũng mở bán trà sữa,họ trang trí xe, khung cảnh rất bắt mắt,nhìn họ với em như là nhà lầu với nhà tranh vậy,rồi từ từ em k có khách,có ngày chỉ được 1 khách duy nhất,buôn bán ế sinh ra bực bội,chán nản,vì từ hồi lập gia đình đến giờ em là lao động chính,tiền dành dụm cũng lấy xài gần hết mà cuộc sống ngày càng đi vào ngõ cụt.Nói chồng đi làm phụ với em thì anh nói giờ làm không nổi.</p><p>Điều làm em đau lòng nhất là k có lo được cho mẹ,cho con như trước,con thèm ăn gì cũng nói tiết kiệm đi con.Giờ em cũng lớn tuổi rồi,em xác định là sẽ theo con đường buôn bán,vì nếu thuận lợi thì em mới đủ điều kiện để nuôi 2 con ăn học,nhưng hiện tại em không có phương hướng hay động lực nào để tìm được lối đi.</p><p>Xin thầy và các bạn dành chút  thời gian quý báu để cho em một lời khuyên cũng như cho em một chút động lực và niềm tin vào công việc mới này.</p><p>Xin cảm ơn thầy và các bạn.</p><p>Chào thân ái.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN.</p><p><br/>Xin chào thầy và các bạn.</p><p>Em sinh năm 1978.Hiện đang có gia đình và 2 con trai,bé nhỏ học lớp 5.</p><p>Trước đây em làm kiểm hàng may mặc trong cty,em cũng tranh thủ đi học trà sữa, bánh kem về bán cho các bạn làm chung nên thu nhập cũng tạm ổn,nuôi được cả gia đình và mẹ ruột.Cách đây 4 tháng cty giải thể nên em ở nhà buôn bán chè và trà sữa.</p><p>Đi làm gần 20 năm giờ đứng ra buôn bán có vài món thôi mà rối tung,quần quật tối ngày,lại không biết cách bày biện,khách đến mua đứng nhìn cách mình bán thì tay run cầm cập,quên bỏ món này, lấy dư món kia.</p><p>Được khoảng tuần đầu khách ghé ăn thử cũng có chút thu nhập,chưa kịp mừng thì nhà kế bên họ cũng mở bán trà sữa,họ trang trí xe, khung cảnh rất bắt mắt,nhìn họ với em như là nhà lầu với nhà tranh vậy,rồi từ từ em k có khách,có ngày chỉ được 1 khách duy nhất,buôn bán ế sinh ra bực bội,chán nản,vì từ hồi lập gia đình đến giờ em là lao động chính,tiền dành dụm cũng lấy xài gần hết mà cuộc sống ngày càng đi vào ngõ cụt.Nói chồng đi làm phụ với em thì anh nói giờ làm không nổi.</p><p>Điều làm em đau lòng nhất là k có lo được cho mẹ,cho con như trước,con thèm ăn gì cũng nói tiết kiệm đi con.Giờ em cũng lớn tuổi rồi,em xác định là sẽ theo con đường buôn bán,vì nếu thuận lợi thì em mới đủ điều kiện để nuôi 2 con ăn học,nhưng hiện tại em không có phương hướng hay động lực nào để tìm được lối đi.</p><p>Xin thầy và các bạn dành chút  thời gian quý báu để cho em một lời khuyên cũng như cho em một chút động lực và niềm tin vào công việc mới này.</p><p>Xin cảm ơn thầy và các bạn.</p><p>Chào thân ái.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12382134-7-3-2023.mp3" length="10447899" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12382134</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>867</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-3-2023</itunes:title>
    <title>6-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG XANH  Em chào anh ạ Hôm nay Hà Nội đón không khí lạnh về, thời tiết Hà Nội thật đẹp mà cũng thật buồn. Buồn vì nó bị ô nhiễm nặng đó anh, năm nay cũng là một năm với nhiều thiên tai, biến động, mọi người xung quanh em thì đều dễ tổn thương, cả về sức khoẻ lẫn tinh thần. Người HN giỏi chịu đựng cái không khí ô nhiễm này ghê lắm, hết dịch cúm đến dịch sốt xuất huyết anh ạ.  Em chưa từng vào Sài Gòn, không biết trong đó thời tiết sao nhỉ? có như mọi ngườ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG XANH</p><p><br/>Em chào anh ạ</p><p>Hôm nay Hà Nội đón không khí lạnh về, thời tiết Hà Nội thật đẹp mà cũng thật buồn. Buồn vì nó bị ô nhiễm nặng đó anh, năm nay cũng là một năm với nhiều thiên tai, biến động, mọi người xung quanh em thì đều dễ tổn thương, cả về sức khoẻ lẫn tinh thần. Người HN giỏi chịu đựng cái không khí ô nhiễm này ghê lắm, hết dịch cúm đến dịch sốt xuất huyết anh ạ. </p><p>Em chưa từng vào Sài Gòn, không biết trong đó thời tiết sao nhỉ? có như mọi người hay kể trên mạng không? Em luôn muốn vào đó sinh sống để trải nghiệm, em thấy mình không thuộc về Hà Nội, dù em sinh ra và lớn lên ở đây. Khi còn trẻ em đã ko dám vượt qua vùng an toàn của mình để đi, giờ đây khi đã có 2 con nhỏ, em lại càng thấy điều đó xa xôi. </p><p>Em đúng như người ta nói, sống theo số đông vậy đó. Đến tuổi thì lập gia đình, sinh con. Giờ cuộc sống cứ đều đều vậy, em ko chịu áp lực kinh tế nhiều, nhưng cũng luôn cảm thấy mình đang sống quá mờ nhạt và thiếu sức sống.</p><p>Chồng em cũng cảm nhận được em ko thuộc về anh ấy, em chẳng thuộc về ai cả. Em chỉ là em, cô độc một mình, nhưng lại không cô đơn.</p><p>Chúc anh một ngày làm việc hiệu quả và thật vui nhé!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: GẤU BÔNG XANH</p><p><br/>Em chào anh ạ</p><p>Hôm nay Hà Nội đón không khí lạnh về, thời tiết Hà Nội thật đẹp mà cũng thật buồn. Buồn vì nó bị ô nhiễm nặng đó anh, năm nay cũng là một năm với nhiều thiên tai, biến động, mọi người xung quanh em thì đều dễ tổn thương, cả về sức khoẻ lẫn tinh thần. Người HN giỏi chịu đựng cái không khí ô nhiễm này ghê lắm, hết dịch cúm đến dịch sốt xuất huyết anh ạ. </p><p>Em chưa từng vào Sài Gòn, không biết trong đó thời tiết sao nhỉ? có như mọi người hay kể trên mạng không? Em luôn muốn vào đó sinh sống để trải nghiệm, em thấy mình không thuộc về Hà Nội, dù em sinh ra và lớn lên ở đây. Khi còn trẻ em đã ko dám vượt qua vùng an toàn của mình để đi, giờ đây khi đã có 2 con nhỏ, em lại càng thấy điều đó xa xôi. </p><p>Em đúng như người ta nói, sống theo số đông vậy đó. Đến tuổi thì lập gia đình, sinh con. Giờ cuộc sống cứ đều đều vậy, em ko chịu áp lực kinh tế nhiều, nhưng cũng luôn cảm thấy mình đang sống quá mờ nhạt và thiếu sức sống.</p><p>Chồng em cũng cảm nhận được em ko thuộc về anh ấy, em chẳng thuộc về ai cả. Em chỉ là em, cô độc một mình, nhưng lại không cô đơn.</p><p>Chúc anh một ngày làm việc hiệu quả và thật vui nhé!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12382132-6-3-2023.mp3" length="8652973" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12382132</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Mar 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>718</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-3-2023</itunes:title>
    <title>3-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm sự của bạn:  NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN   Kính chào Thầy, Cảm ơn Thầy rất nhiều vì đã lập page và dành thời gian chia sẻ với mọi người, nhờ vậy mà em cũng được mở mang rất nhiều. Chắc Thầy phải đọc cả ngàn lá thư như thế này, nhưng vẫn mong là Thầy có thể dành chút thời gian để xem thư của em, em cảm ơn rất nhiều ạ. Năm nay em 32 tuổi, đã lấy chồng là và có 1 bé gái 5 tuổi. Vì chồng em muốn ở cùng cha mẹ nên trước khi kết hôn đã thỏa thuận với nhau là ban đầu sẽ ở nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3546815628880242/?__cft__[0]=AZXGzmGH7dgYnQktqco2G0GrT2DeiRCEBiX_6mXNKKLJcifXcgobwu9mZVWSuFTRMxNvlhiEAOErDhLnogtIaAOTGNPlmDpZNn1CNS4fKWVsYq5SlwHcmERhAn__khOJey-FN5wNfSPjlwn0qyWXIX4r&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Tâm sự của bạn:</a><br/><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Kính chào Thầy,</p><p>Cảm ơn Thầy rất nhiều vì đã lập page và dành thời gian chia sẻ với mọi người, nhờ vậy mà em cũng được mở mang rất nhiều. Chắc Thầy phải đọc cả ngàn lá thư như thế này, nhưng vẫn mong là Thầy có thể dành chút thời gian để xem thư của em, em cảm ơn rất nhiều ạ.</p><p>Năm nay em 32 tuổi, đã lấy chồng là và có 1 bé gái 5 tuổi. Vì chồng em muốn ở cùng cha mẹ nên trước khi kết hôn đã thỏa thuận với nhau là ban đầu sẽ ở nhà chồng đến khi có điều kiện sẽ ra ở riêng. Cuộc sống sau hôn nhân là một chuỗi ngày mệt mỏi vì em không làm quen được với bầu không khí gia đình mà mọi người trong nhà luôn cau có, cằn nhằn lẫn nhau.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3546815628880242/?__cft__[0]=AZXGzmGH7dgYnQktqco2G0GrT2DeiRCEBiX_6mXNKKLJcifXcgobwu9mZVWSuFTRMxNvlhiEAOErDhLnogtIaAOTGNPlmDpZNn1CNS4fKWVsYq5SlwHcmERhAn__khOJey-FN5wNfSPjlwn0qyWXIX4r&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Tâm sự của bạn:</a><br/><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Kính chào Thầy,</p><p>Cảm ơn Thầy rất nhiều vì đã lập page và dành thời gian chia sẻ với mọi người, nhờ vậy mà em cũng được mở mang rất nhiều. Chắc Thầy phải đọc cả ngàn lá thư như thế này, nhưng vẫn mong là Thầy có thể dành chút thời gian để xem thư của em, em cảm ơn rất nhiều ạ.</p><p>Năm nay em 32 tuổi, đã lấy chồng là và có 1 bé gái 5 tuổi. Vì chồng em muốn ở cùng cha mẹ nên trước khi kết hôn đã thỏa thuận với nhau là ban đầu sẽ ở nhà chồng đến khi có điều kiện sẽ ra ở riêng. Cuộc sống sau hôn nhân là một chuỗi ngày mệt mỏi vì em không làm quen được với bầu không khí gia đình mà mọi người trong nhà luôn cau có, cằn nhằn lẫn nhau.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12365833-3-3-2023.mp3" length="10863872" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12365833</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Mar 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>902</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-3-2023</itunes:title>
    <title>2-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ   Chào thầy và các anh chị trong grop ạ, em vô tình xem và biết những video của thầy qua yotube đã hơn 1 năm nay rồi ạ. Em chia sẽ về bản thân em một chút , em năm nay 29 tuổi đã có gia đình và 2 con , em mồ côi mẹ từ nhỏ cha mẹ em chia tay nhau lúc em 6 tuổi và em ở với cha, cha nuôi và lo cho em ăn học đến lớp 10 thì em nghỉ học đi làm, làm được vài năm thì gặp chồng em tụi em quen nhau và cưới được hơn 8 năm, bên gia đình chồng em cũng không c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>Chào thầy và các anh chị trong grop ạ, em vô tình xem và biết những video của thầy qua yotube đã hơn 1 năm nay rồi ạ.</p><p>Em chia sẽ về bản thân em một chút , em năm nay 29 tuổi đã có gia đình và 2 con , em mồ côi mẹ từ nhỏ cha mẹ em chia tay nhau lúc em 6 tuổi và em ở với cha, cha nuôi và lo cho em ăn học đến lớp 10 thì em nghỉ học đi làm,</p><p>làm được vài năm thì gặp chồng em tụi em quen nhau và cưới được hơn 8 năm, bên gia đình chồng em cũng không có gia đình trọn vẹn, chồng em thì ở với mẹ từ nhỏ, hiện tại thì gia đình nhỏ em sống bên em, em thì không có nghề nghiệp ổn định từ lúc sanh bé thứ 2 thì em ở nhà chăm con với nội trợ chồng em đi làm công việc cũng không ổn đình ảnh nghỉ vài tháng nay mới tìm được công việc gần nhà mà đi làm chưa được 1 tháng đã nhậu 3 lần , nhậu liên tục còn bạn bè đi hát karaoke em gọi nghe máy rồi để đó không thèm nghe, tắt máy.<br/>Nếu như lúc trước thì em đã làm ầm lên chửi bới rồi cải nhau um sùm rồi, từ lúc nghe video của thầy em cũng hiểu ra được nhiều điều trước đây em cứ sống bắt người khác phải nghe theo ý mình và bắt người khác thay đổi. Nhưng giờ em mới hiểu bắt người khác thay đổi theo ý mình là điều không thể, em cũng đã nói nhỏ nhẹ khuyên chồng nhậu ít lại lo làm ăn lo cho con mà hình như cũng không thay đổi gì,</p><p>thiệt tình là giờ em thấy chán nản vô cùng suy nghĩ nếu muốn tự chủ thì phải giỏi phải có việc làm ổn định để lo được cho bản thân em và phải lo cho 2 con em không dựa dẫm vào ai thì mình mới hông quan tâm ai làm gì làm, còn bây giờ thì không có việc làm không nuôi nổi 2 con mà chồng thì như vậy em thật sự bế tắc lắm ạ, giờ không biết phải làm sao xin thầy và anh chị cho em lời khuyên với ạ</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: EM XIN GIẤU TÊN Ạ<br/></b><br/></p><p>Chào thầy và các anh chị trong grop ạ, em vô tình xem và biết những video của thầy qua yotube đã hơn 1 năm nay rồi ạ.</p><p>Em chia sẽ về bản thân em một chút , em năm nay 29 tuổi đã có gia đình và 2 con , em mồ côi mẹ từ nhỏ cha mẹ em chia tay nhau lúc em 6 tuổi và em ở với cha, cha nuôi và lo cho em ăn học đến lớp 10 thì em nghỉ học đi làm,</p><p>làm được vài năm thì gặp chồng em tụi em quen nhau và cưới được hơn 8 năm, bên gia đình chồng em cũng không có gia đình trọn vẹn, chồng em thì ở với mẹ từ nhỏ, hiện tại thì gia đình nhỏ em sống bên em, em thì không có nghề nghiệp ổn định từ lúc sanh bé thứ 2 thì em ở nhà chăm con với nội trợ chồng em đi làm công việc cũng không ổn đình ảnh nghỉ vài tháng nay mới tìm được công việc gần nhà mà đi làm chưa được 1 tháng đã nhậu 3 lần , nhậu liên tục còn bạn bè đi hát karaoke em gọi nghe máy rồi để đó không thèm nghe, tắt máy.<br/>Nếu như lúc trước thì em đã làm ầm lên chửi bới rồi cải nhau um sùm rồi, từ lúc nghe video của thầy em cũng hiểu ra được nhiều điều trước đây em cứ sống bắt người khác phải nghe theo ý mình và bắt người khác thay đổi. Nhưng giờ em mới hiểu bắt người khác thay đổi theo ý mình là điều không thể, em cũng đã nói nhỏ nhẹ khuyên chồng nhậu ít lại lo làm ăn lo cho con mà hình như cũng không thay đổi gì,</p><p>thiệt tình là giờ em thấy chán nản vô cùng suy nghĩ nếu muốn tự chủ thì phải giỏi phải có việc làm ổn định để lo được cho bản thân em và phải lo cho 2 con em không dựa dẫm vào ai thì mình mới hông quan tâm ai làm gì làm, còn bây giờ thì không có việc làm không nuôi nổi 2 con mà chồng thì như vậy em thật sự bế tắc lắm ạ, giờ không biết phải làm sao xin thầy và anh chị cho em lời khuyên với ạ</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12358564-2-3-2023.mp3" length="11862288" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12358564</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Mar 2023 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>985</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-3-2023</itunes:title>
    <title>1-3-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN Em chào thầy và tất cả anh chị trong group. Em theo dõi web5ngay từ thời cấp 3 đến giờ cũng đâu đó 4.5 năm rồi bài học em học được từ thầy rất nhiều và áp dụng vào cuộc sống rất là tốt nhất là bài ngủ ít không mệt em còn chia sẽ cho mọi người xung quanh rất là nhiều.    Em sinh năm 1999. Hôm nay em viết những dòng mục đích để trãi lòng từ những biến cố sảy ra trong vòng 2 tháng gần đây khiến em mất tất cả.    Chuyện là vào những ngày cuối tháng 9. Vô...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN</p><p>Em chào thầy và tất cả anh chị trong group. Em theo dõi web5ngay từ thời cấp 3 đến giờ cũng đâu đó 4.5 năm rồi bài học em học được từ thầy rất nhiều và áp dụng vào cuộc sống rất là tốt nhất là bài ngủ ít không mệt em còn chia sẽ cho mọi người xung quanh rất là nhiều.</p><p><br/><br/></p><p>Em sinh năm 1999. Hôm nay em viết những dòng mục đích để trãi lòng từ những biến cố sảy ra trong vòng 2 tháng gần đây khiến em mất tất cả.</p><p><br/><br/></p><p>Chuyện là vào những ngày cuối tháng 9. Vô tình em lướt facebook của cty thì em thấy những bài livestream chơi game đánh bài online. Em thấy người ta chơi đâu thắng đó em cũng tò mò vào xem thử rồi tìm hiểu. Dần dần e cũng nạp tiền vào chơi như họ. Lúc đầu thì thắng lúc sau thì thua dần em luống sâu vào thì không còn tâm trí đâu để làm việc chỉ nghĩ làm sao để lấy những số tiền đã mất. Kết quả thì em mất tất cả từ lòng tin của mọi người, bạn bè, gia đình. Mất luôn công việc hiện tại và tất cả tài sản em tích cóp qua năm tháng mà có được. Hiện tại em chẳng còn gì ngoài 2 chữ trắng tay. Em biết nhận ra sai lầm đã muộn nhưng sai lầm này nó lại ảnh hưởng đến tâm lý của em rất là nhiều. Những suy nghĩ tiêu cực liên tục bủa vây em. Mà em cũng  biết tâm sự hay giải bày cùng ai. Em cũng không biết làm cách nào để nói chuyện với ba mẹ về những chuyện mình đã gây ra. Ba mẹ em cũng u80 cả rồi nghe được những lời  từ đứa con trai ba mẹ rất yêu quý em sợ 2 người sẽ có chuyện gì thì em bứt rứt cả đời. </p><p><br/><br/></p><p>Tại bản thân em cố chấp đến nỗi có xe và điện thoại để đi làm thì em cũng bán nốt để trả nợ cho người ta.</p><p><br/><br/></p><p>Giờ em đang rất mất phương hướng em không biết phải nên làm gì để có thể quay lại 1 con người bình thường để bắt đầu lại từ đầu.</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc em xin nhận những lời chỉ trích của mọi người và em cũng mong nhận được lại những lời chia sẽ chân thành để em có thể dũng cảm mà đối mặt với sự thật trần trụi này ạ. Em cảm ơn các anh/chị rất là nhiều. Chúc anh/chị có 1 ngày tốt lành.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI:  GIẤU TÊN</p><p>Em chào thầy và tất cả anh chị trong group. Em theo dõi web5ngay từ thời cấp 3 đến giờ cũng đâu đó 4.5 năm rồi bài học em học được từ thầy rất nhiều và áp dụng vào cuộc sống rất là tốt nhất là bài ngủ ít không mệt em còn chia sẽ cho mọi người xung quanh rất là nhiều.</p><p><br/><br/></p><p>Em sinh năm 1999. Hôm nay em viết những dòng mục đích để trãi lòng từ những biến cố sảy ra trong vòng 2 tháng gần đây khiến em mất tất cả.</p><p><br/><br/></p><p>Chuyện là vào những ngày cuối tháng 9. Vô tình em lướt facebook của cty thì em thấy những bài livestream chơi game đánh bài online. Em thấy người ta chơi đâu thắng đó em cũng tò mò vào xem thử rồi tìm hiểu. Dần dần e cũng nạp tiền vào chơi như họ. Lúc đầu thì thắng lúc sau thì thua dần em luống sâu vào thì không còn tâm trí đâu để làm việc chỉ nghĩ làm sao để lấy những số tiền đã mất. Kết quả thì em mất tất cả từ lòng tin của mọi người, bạn bè, gia đình. Mất luôn công việc hiện tại và tất cả tài sản em tích cóp qua năm tháng mà có được. Hiện tại em chẳng còn gì ngoài 2 chữ trắng tay. Em biết nhận ra sai lầm đã muộn nhưng sai lầm này nó lại ảnh hưởng đến tâm lý của em rất là nhiều. Những suy nghĩ tiêu cực liên tục bủa vây em. Mà em cũng  biết tâm sự hay giải bày cùng ai. Em cũng không biết làm cách nào để nói chuyện với ba mẹ về những chuyện mình đã gây ra. Ba mẹ em cũng u80 cả rồi nghe được những lời  từ đứa con trai ba mẹ rất yêu quý em sợ 2 người sẽ có chuyện gì thì em bứt rứt cả đời. </p><p><br/><br/></p><p>Tại bản thân em cố chấp đến nỗi có xe và điện thoại để đi làm thì em cũng bán nốt để trả nợ cho người ta.</p><p><br/><br/></p><p>Giờ em đang rất mất phương hướng em không biết phải nên làm gì để có thể quay lại 1 con người bình thường để bắt đầu lại từ đầu.</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người đã đọc em xin nhận những lời chỉ trích của mọi người và em cũng mong nhận được lại những lời chia sẽ chân thành để em có thể dũng cảm mà đối mặt với sự thật trần trụi này ạ. Em cảm ơn các anh/chị rất là nhiều. Chúc anh/chị có 1 ngày tốt lành.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12335280-1-3-2023.mp3" length="5770308" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12335280</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Feb 2023 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>477</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-2-2023</itunes:title>
    <title>28-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGƯỜI 2 MẶT   Xin chào chào thầy và tất cả mọi người. Em là một người 2 mặt. Trong cái nhìn của người lớn, em là một cô bé ngoan ngoãn và biết nỗ lực. Dưới góc nhìn của bạn bè, em là người rất tích cực, hiền lành và dễ hòa đồng. Đối với bố mẹ, trước 20 tuổi, em là con; sau 20 tuổi, em là người dẫn đường và là tương lai của họ. Nhưng đối với bản thân em, em chỉ biết, bên trong con người này, không ngoan như những gì người lớn thấy, không sống vui vẻ như cách bạn bè...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI 2 MẶT<br/></b><br/></p><p>Xin chào chào thầy và tất cả mọi người.</p><p>Em là một người 2 mặt.</p><p>Trong cái nhìn của người lớn, em là một cô bé ngoan ngoãn và biết nỗ lực. Dưới góc nhìn của bạn bè, em là người rất tích cực, hiền lành và dễ hòa đồng. Đối với bố mẹ, trước 20 tuổi, em là con; sau 20 tuổi, em là người dẫn đường và là tương lai của họ. Nhưng đối với bản thân em, em chỉ biết, bên trong con người này, không ngoan như những gì người lớn thấy, không sống vui vẻ như cách bạn bè cảm nhận, và không đủ trưởng thành để cho bố mẹ dựa dẫm.</p><p>Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình không khá giả, bố mẹ là nông dân bình thường, nếu không muốn nói là họ chỉ có khả năng lao động và kiếm tiền cho cuộc sống trước mắt. Khoảng năm em 10 tuổi, bố bắt đầu uống rượu nhiều, bỏ bê gia đình và dồn hêt gánh nặng lên vai mẹ em. Tuy bố mẹ không biết làm ăn dành dụm nhưng lại có gia đình họ hàng bên nội khá dư giả, đôi khi vẫn giúp đỡ lúc khó khăn. Vậy nên tuổi thơ của em ngoài việc nghe bố mẹ cãi nhau thì cũng không phải lao động nặng nhọc gì nhiều.</p><p>Quãng thời gian trước khi trưởng thành của em may mắn khi được nghe những lời hay ý đẹp, những vần thơ ngân nga truyền cảm từ người ông nội từng là thầy giáo, nhưng cũng bất hạnh khi đã vô tình thấm nhuần từ bà nội những suy nghĩ lệch lạc về vị thế của phụ nữ và đàn ông trong gia đình. Hồi bé, khi mẹ vắng nhà, em thường bị bố đánh mắng rất thậm tệ, em chỉ khóc, không dám cãi. Lúc đi học, bị các bạn nam dùng bạo lực học đường, nhưng em không dám mách vì sợ bị trả thù, cũng không dám đánh trả vì sợ ảnh hưởng danh dự gia đình. Những ngày tháng đó, rất khổ sở, rất uất ức, đến muốn chết….</p><p>…………………..nhưng em đã vượt qua.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3544058455822626/?__cft__[0]=AZW8WpTJ6x5BCbKMt6o8h3UvRaHGdPT_CHkaasbovdaI4zYar-9OU-8IUnY6dgGrkP5dCYXHD6wvbSsmXJx7FrjP7Z0eH8BzHpkSoJ203gMCmm0viBTjwXwh2LMGUk8y-zbinnteboWJCwli7qThdPuy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI 2 MẶT<br/></b><br/></p><p>Xin chào chào thầy và tất cả mọi người.</p><p>Em là một người 2 mặt.</p><p>Trong cái nhìn của người lớn, em là một cô bé ngoan ngoãn và biết nỗ lực. Dưới góc nhìn của bạn bè, em là người rất tích cực, hiền lành và dễ hòa đồng. Đối với bố mẹ, trước 20 tuổi, em là con; sau 20 tuổi, em là người dẫn đường và là tương lai của họ. Nhưng đối với bản thân em, em chỉ biết, bên trong con người này, không ngoan như những gì người lớn thấy, không sống vui vẻ như cách bạn bè cảm nhận, và không đủ trưởng thành để cho bố mẹ dựa dẫm.</p><p>Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình không khá giả, bố mẹ là nông dân bình thường, nếu không muốn nói là họ chỉ có khả năng lao động và kiếm tiền cho cuộc sống trước mắt. Khoảng năm em 10 tuổi, bố bắt đầu uống rượu nhiều, bỏ bê gia đình và dồn hêt gánh nặng lên vai mẹ em. Tuy bố mẹ không biết làm ăn dành dụm nhưng lại có gia đình họ hàng bên nội khá dư giả, đôi khi vẫn giúp đỡ lúc khó khăn. Vậy nên tuổi thơ của em ngoài việc nghe bố mẹ cãi nhau thì cũng không phải lao động nặng nhọc gì nhiều.</p><p>Quãng thời gian trước khi trưởng thành của em may mắn khi được nghe những lời hay ý đẹp, những vần thơ ngân nga truyền cảm từ người ông nội từng là thầy giáo, nhưng cũng bất hạnh khi đã vô tình thấm nhuần từ bà nội những suy nghĩ lệch lạc về vị thế của phụ nữ và đàn ông trong gia đình. Hồi bé, khi mẹ vắng nhà, em thường bị bố đánh mắng rất thậm tệ, em chỉ khóc, không dám cãi. Lúc đi học, bị các bạn nam dùng bạo lực học đường, nhưng em không dám mách vì sợ bị trả thù, cũng không dám đánh trả vì sợ ảnh hưởng danh dự gia đình. Những ngày tháng đó, rất khổ sở, rất uất ức, đến muốn chết….</p><p>…………………..nhưng em đã vượt qua.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3544058455822626/?__cft__[0]=AZW8WpTJ6x5BCbKMt6o8h3UvRaHGdPT_CHkaasbovdaI4zYar-9OU-8IUnY6dgGrkP5dCYXHD6wvbSsmXJx7FrjP7Z0eH8BzHpkSoJ203gMCmm0viBTjwXwh2LMGUk8y-zbinnteboWJCwli7qThdPuy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12334526-28-2-2023.mp3" length="9741968" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12334526</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>808</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-2-2023</itunes:title>
    <title>27-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BEEWAY   Xin chào thầy và mọi người gia đình web5ngay. Em xin phép được gọi là thầy bởi vì khoảng hơn một năm qua từ khi biết tới web5ngay thì e đã học được rất nhiều và có những thay đổi rất tích cực cả về tư duy lẫn cảm xúc. Năm nay em 27 tuổi sau bao lần đắng đo thì hôm nay em quyết định viết bài này để mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của Thầy và các anh chị em trong nhóm. Quay về thời gian khoảng 1 năm trước, lúc đó em đang làm bảo vệ cho một cơ quan nh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BEEWAY<br/></b><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người gia đình web5ngay.</p><p>Em xin phép được gọi là thầy bởi vì khoảng hơn một năm qua từ khi biết tới web5ngay thì e đã học được rất nhiều và có những thay đổi rất tích cực cả về tư duy lẫn cảm xúc.</p><p>Năm nay em 27 tuổi sau bao lần đắng đo thì hôm nay em quyết định viết bài này để mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của Thầy và các anh chị em trong nhóm.</p><p>Quay về thời gian khoảng 1 năm trước, lúc đó em đang làm bảo vệ cho một cơ quan nhà nước cũng được 4 năm sau khi xuất ngũ. Gặp được web5ngay em chợt nhận ra những năm tháng đó thật lãng phí. Em bắt đầu tìm hiểu nghành lập trình, tự mày mò học trên mạng, youtube sau đó em có đăng ký khoá học đào tạo 12 tháng một ở trung tâm. Em Vừa học vừa làm một quyết tâm rất lớn.</p><p>Ba má em thì sống ở quê, em thì làm ở thành phố.</p><p>Đến cuối năm ngoái thì nhà em xảy ra biến cố…</p><p>Ba em mất trong một vụ tai nạn giao thông Còn lại mình má em sống ở quê. Sau khi lo liệu tang lễ cho ba xong xuôi. Gia đình động viên em rất nhiều nên em vẫn tiếp tục mục tiêu là hoàn thành xong khoá học để xin việc ngoài thành phố cho có tương lai hơn.</p><p><br/></p><p>Mỗi lúc ở ngoài này mở camera lên nhìn bà sống ở nhà một mình thì nước mắt em lại chảy. Em thật sự muốn bỏ dở đề về sống với má. Mà ở quê thì ngành em đang học thì chẳng có mấy việc. Em cảm thấy mình thật bất hiếu vì chỉ nghĩ cho bản thân.</p><p>Còn tầm một tháng nữa là em học xong và bắt đầu đi xin việc. Em thật sự đang bế tắt, không biết nên xin việc ở ngoài này để phát triển hay về quê..</p><p>Rất mong nhận được những chia sẻ, lời khuyên từ thầy và mọi người.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BEEWAY<br/></b><br/></p><p>Xin chào thầy và mọi người gia đình web5ngay.</p><p>Em xin phép được gọi là thầy bởi vì khoảng hơn một năm qua từ khi biết tới web5ngay thì e đã học được rất nhiều và có những thay đổi rất tích cực cả về tư duy lẫn cảm xúc.</p><p>Năm nay em 27 tuổi sau bao lần đắng đo thì hôm nay em quyết định viết bài này để mong nhận được lời khuyên, lời chia sẻ của Thầy và các anh chị em trong nhóm.</p><p>Quay về thời gian khoảng 1 năm trước, lúc đó em đang làm bảo vệ cho một cơ quan nhà nước cũng được 4 năm sau khi xuất ngũ. Gặp được web5ngay em chợt nhận ra những năm tháng đó thật lãng phí. Em bắt đầu tìm hiểu nghành lập trình, tự mày mò học trên mạng, youtube sau đó em có đăng ký khoá học đào tạo 12 tháng một ở trung tâm. Em Vừa học vừa làm một quyết tâm rất lớn.</p><p>Ba má em thì sống ở quê, em thì làm ở thành phố.</p><p>Đến cuối năm ngoái thì nhà em xảy ra biến cố…</p><p>Ba em mất trong một vụ tai nạn giao thông Còn lại mình má em sống ở quê. Sau khi lo liệu tang lễ cho ba xong xuôi. Gia đình động viên em rất nhiều nên em vẫn tiếp tục mục tiêu là hoàn thành xong khoá học để xin việc ngoài thành phố cho có tương lai hơn.</p><p><br/></p><p>Mỗi lúc ở ngoài này mở camera lên nhìn bà sống ở nhà một mình thì nước mắt em lại chảy. Em thật sự muốn bỏ dở đề về sống với má. Mà ở quê thì ngành em đang học thì chẳng có mấy việc. Em cảm thấy mình thật bất hiếu vì chỉ nghĩ cho bản thân.</p><p>Còn tầm một tháng nữa là em học xong và bắt đầu đi xin việc. Em thật sự đang bế tắt, không biết nên xin việc ở ngoài này để phát triển hay về quê..</p><p>Rất mong nhận được những chia sẻ, lời khuyên từ thầy và mọi người.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12334521-27-2-2023.mp3" length="3698905" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12334521</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>305</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-2-2023</itunes:title>
    <title>22-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: LÊ ĐỨC MẠNH Cháu xin kính chào mọi người và thầy năm ạ. Cháu năm nay chỉ sắp tròn 17 tuổi hiện đang học lớp 11. Có lẽ ở cái độ tuổi này bao bạn đồng trang lứa sẽ nghĩ đến dự định tương lai học trường đại học nào, ngành nào và cố gắng để được những mong muốn đó. Nhưng mong muốn của cháu lại khác, cháu không muốn đi học đại học càng không muốn tiếp tục học cấp 3 nữa. Viết đến đây có lẽ đa phần mọi người sẽ nghĩ sức cháu học không nổi hay điều kiện gia đình chẳng hạn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LÊ ĐỨC MẠNH<br/></b>Cháu xin kính chào mọi người và thầy năm ạ.</p><p>Cháu năm nay chỉ sắp tròn 17 tuổi hiện đang học lớp 11. Có lẽ ở cái độ tuổi này bao bạn đồng trang lứa sẽ nghĩ đến dự định tương lai học trường đại học nào, ngành nào và cố gắng để được những mong muốn đó. Nhưng mong muốn của cháu lại khác, cháu không muốn đi học đại học càng không muốn tiếp tục học cấp 3 nữa.</p><p>Viết đến đây có lẽ đa phần mọi người sẽ nghĩ sức cháu học không nổi hay điều kiện gia đình chẳng hạn... nên cháu muốn nghĩ học nhưng tất cả đều không phải. Để hiểu rõ hơn nguyên nhân của cháu cháu xin kể nguyên nhân hình thành nó. Sinh ra với lớn lên ở 1 vùng quê cũng đi học như bao người ( sức học của cháu khá tốt nếu tính theo cách tính của nhà trường thì là giỏi) và đến cuối năm cấp 1 đầu cấp 2 bắt đầu tiếp xúc với internet thì cháu bắt đầu được biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài ( tích cực, tiêu cực, lành mạnh không lành mạnh cháu đều trải qua và may mắn sau cháu luôn chọn cái tích cực, lành mạnh vẫn có bị 2 cái kia ảnh hưởng nhưng cháu vẫn đang cố gắng triệt tiêu hoàn nó toàn) cháu luôn đặt câu hỏi tại sao ( bản tính cháu cực kì tò mò) và dần dần có thói quen khi làm gì cháu cũng hỏi tại sao và phân tích: xem phim thì phân tích cốt truyện, nhân vật, xem trinh thám thì phân tích lúc đó thám tử nghĩ gì trong đầu, và cái nhứt đầu của cháu nhất là khi học cái mới luôn hỏi tại sao lại ra như vậy và có khi mất ngày này qua tháng nọ để hiểu rõ nhưng cháu thấy may mắn vì có nó.</p><p>Và mãi đến cuối năm lớp 10 đầu 11 lại tiếp tục hỏi học trên trường để làm gì trong khi học xong cũng quên hết, học những thứ người ta bắt mình học chứ mình không có hứng thú để học và học chỉ để kiếm cái bằng và những con điểm thôi sao.</p><p>Không phải cháu không thích học các môn đó mà cơ bản lên đó cháu không nuốt nổi những gì thầy cô trên trường dạy và nếu có thì cũng chỉ 1 phần nhỏ không thể nào thỏa mãn được những thắc mắc của cháu và cháu phải tự học lại tất cả nhưng ngặt nổi cái tính tò mò của cháu thì nó luôn thắc mắc mà môn học thì nhiều mà thời gian thì có hạn ( ngày thông thường học 9 tiết và chỉ có 2 tiếng thời gian rảnh vào buổi tối).</p><p>Hệ quả của nó là cháu không thể học những gì mình thích, học để hiểu sâu hơn... Mục đích của việc học là để cho ta kiến thức còn học ở đâu chả quan trọng đâu nhất thiết phải vào trường hay đi đại học mới có kiến thức trong khi mình có thể tự học mọi thứ bằng internet, có thể mua các khóa học online hay kiếm những người thầy của riêng mình đó cũng chính là nguyên nhân cháu muốn nghỉ học.</p><p>Trước khi cháu quyết định này thì cháu cũng đã có nghĩ đến trường hợp có thể do nhiều nguyên nhân khác và cháu đã thử bằng cách đi học mà không áp lực về điểm số, thi cử và cố gắng tập trung vào bài học nhưng cháu vẫn không có hứng thú với cách giáo dục của bộ GD&amp;ĐT và luôn cảm giác phí phạm thời gian mà chả thu lại lợi ích gì</p><p>Cháu dự định là sau khi nghĩ học sẽ tập trung và học tiếng anh (nó phổ biến nhất và cái cháu muốn nhất của nó là có thể tìm tài liệu thế giới để nghiên cứu) sau khi 18 tuổi nếu có đi nghĩa vụ quân sự thì trong lúc làm nghĩa vụ cháu vẫn có thể rèn luyện, nâng cao những kĩ năng cần thiết, sau khi ra quân thì sẽ bắt đầu học IT. Cháu chỉ sắp tròn 17 tuổi, biết rằng mình chưa trải sự đời nhiều, chỉ sợ suy nghĩ đó của cháu sau này sẽ bị xã hội tát cháu 1 bạt tay.</p><p>Còn việc học ráng hết cấp 3 và đi đại học để có cái bằng để xin việc thì dễ hơn thì cháu nghĩ doanh nghiệp và cá nhân chũng ta cần là kiến thức, năng lực chứ không phải là 1 tấm bằng việc có tấm bằng giúp dễ xin việc hơn nhưng cháu tự tin vào năng lực của mình có thể xin việc mà không cần bằng cấp.</p><p>Và cuối cùng việc thuyết phục ba mẹ thì sẽ rất khó nhưng cháu nghĩ đây là thử thách đầu tiên của cháu. Mong mọi người và thầy 5 có thể góp ý cho cháu về 3 vấn để trên với ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: LÊ ĐỨC MẠNH<br/></b>Cháu xin kính chào mọi người và thầy năm ạ.</p><p>Cháu năm nay chỉ sắp tròn 17 tuổi hiện đang học lớp 11. Có lẽ ở cái độ tuổi này bao bạn đồng trang lứa sẽ nghĩ đến dự định tương lai học trường đại học nào, ngành nào và cố gắng để được những mong muốn đó. Nhưng mong muốn của cháu lại khác, cháu không muốn đi học đại học càng không muốn tiếp tục học cấp 3 nữa.</p><p>Viết đến đây có lẽ đa phần mọi người sẽ nghĩ sức cháu học không nổi hay điều kiện gia đình chẳng hạn... nên cháu muốn nghĩ học nhưng tất cả đều không phải. Để hiểu rõ hơn nguyên nhân của cháu cháu xin kể nguyên nhân hình thành nó. Sinh ra với lớn lên ở 1 vùng quê cũng đi học như bao người ( sức học của cháu khá tốt nếu tính theo cách tính của nhà trường thì là giỏi) và đến cuối năm cấp 1 đầu cấp 2 bắt đầu tiếp xúc với internet thì cháu bắt đầu được biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài ( tích cực, tiêu cực, lành mạnh không lành mạnh cháu đều trải qua và may mắn sau cháu luôn chọn cái tích cực, lành mạnh vẫn có bị 2 cái kia ảnh hưởng nhưng cháu vẫn đang cố gắng triệt tiêu hoàn nó toàn) cháu luôn đặt câu hỏi tại sao ( bản tính cháu cực kì tò mò) và dần dần có thói quen khi làm gì cháu cũng hỏi tại sao và phân tích: xem phim thì phân tích cốt truyện, nhân vật, xem trinh thám thì phân tích lúc đó thám tử nghĩ gì trong đầu, và cái nhứt đầu của cháu nhất là khi học cái mới luôn hỏi tại sao lại ra như vậy và có khi mất ngày này qua tháng nọ để hiểu rõ nhưng cháu thấy may mắn vì có nó.</p><p>Và mãi đến cuối năm lớp 10 đầu 11 lại tiếp tục hỏi học trên trường để làm gì trong khi học xong cũng quên hết, học những thứ người ta bắt mình học chứ mình không có hứng thú để học và học chỉ để kiếm cái bằng và những con điểm thôi sao.</p><p>Không phải cháu không thích học các môn đó mà cơ bản lên đó cháu không nuốt nổi những gì thầy cô trên trường dạy và nếu có thì cũng chỉ 1 phần nhỏ không thể nào thỏa mãn được những thắc mắc của cháu và cháu phải tự học lại tất cả nhưng ngặt nổi cái tính tò mò của cháu thì nó luôn thắc mắc mà môn học thì nhiều mà thời gian thì có hạn ( ngày thông thường học 9 tiết và chỉ có 2 tiếng thời gian rảnh vào buổi tối).</p><p>Hệ quả của nó là cháu không thể học những gì mình thích, học để hiểu sâu hơn... Mục đích của việc học là để cho ta kiến thức còn học ở đâu chả quan trọng đâu nhất thiết phải vào trường hay đi đại học mới có kiến thức trong khi mình có thể tự học mọi thứ bằng internet, có thể mua các khóa học online hay kiếm những người thầy của riêng mình đó cũng chính là nguyên nhân cháu muốn nghỉ học.</p><p>Trước khi cháu quyết định này thì cháu cũng đã có nghĩ đến trường hợp có thể do nhiều nguyên nhân khác và cháu đã thử bằng cách đi học mà không áp lực về điểm số, thi cử và cố gắng tập trung vào bài học nhưng cháu vẫn không có hứng thú với cách giáo dục của bộ GD&amp;ĐT và luôn cảm giác phí phạm thời gian mà chả thu lại lợi ích gì</p><p>Cháu dự định là sau khi nghĩ học sẽ tập trung và học tiếng anh (nó phổ biến nhất và cái cháu muốn nhất của nó là có thể tìm tài liệu thế giới để nghiên cứu) sau khi 18 tuổi nếu có đi nghĩa vụ quân sự thì trong lúc làm nghĩa vụ cháu vẫn có thể rèn luyện, nâng cao những kĩ năng cần thiết, sau khi ra quân thì sẽ bắt đầu học IT. Cháu chỉ sắp tròn 17 tuổi, biết rằng mình chưa trải sự đời nhiều, chỉ sợ suy nghĩ đó của cháu sau này sẽ bị xã hội tát cháu 1 bạt tay.</p><p>Còn việc học ráng hết cấp 3 và đi đại học để có cái bằng để xin việc thì dễ hơn thì cháu nghĩ doanh nghiệp và cá nhân chũng ta cần là kiến thức, năng lực chứ không phải là 1 tấm bằng việc có tấm bằng giúp dễ xin việc hơn nhưng cháu tự tin vào năng lực của mình có thể xin việc mà không cần bằng cấp.</p><p>Và cuối cùng việc thuyết phục ba mẹ thì sẽ rất khó nhưng cháu nghĩ đây là thử thách đầu tiên của cháu. Mong mọi người và thầy 5 có thể góp ý cho cháu về 3 vấn để trên với ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12303320-22-2-2023.mp3" length="10062333" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12303320</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>835</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-2-2023</itunes:title>
    <title>23-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: TÍN   Em chào thầy năm và gia đình web5ngay nhà mình, Em 21 tuổi, khôg phải chia sẻ buồn vui em chỉ mong nếu hên thì được thầy cho em lời khuyên về vấn đề của em ạ,   Hiện em sắp sang 22 tuổi rồi mà vẫn chưa lo nổi đc bản thân vẫn ở ké bame em muốn ra sốg 1 một nhưng bản thân khôg có chuyên môn hay kỹ năng nào để kiếm đc tiền, em trước giờ chưa từng học qua trường lớp nào chỉ đi bóc vác và làm những côg việc nặng nhọc để kiếm tiền, khôg biết sao em mới 21 tuổi mà ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy năm và gia đình web5ngay nhà mình, Em 21 tuổi, khôg phải chia sẻ buồn vui em chỉ mong nếu hên thì được thầy cho em lời khuyên về vấn đề của em ạ,</p><p><br/></p><p>Hiện em sắp sang 22 tuổi rồi mà vẫn chưa lo nổi đc bản thân vẫn ở ké bame em muốn ra sốg 1 một nhưng bản thân khôg có chuyên môn hay kỹ năng nào để kiếm đc tiền, em trước giờ chưa từng học qua trường lớp nào chỉ đi bóc vác và làm những côg việc nặng nhọc để kiếm tiền, khôg biết sao em mới 21 tuổi mà sức khỏe nó xuống hẳn em cảm thấy mình khôg còn nhiều thời gian để làm mấy côg việc này nữa, mỗi lần e đi làm là đau lưng nhứt người vì nặng e thì khôg có sức khỏe tốt, ở với bame thì e khôg phát triển đc bản thân mình vì nhiều lý do k tiện nói ạ, em cũng có lên mạng mò kiếm tiền online nhữg việc này thì cần kỹ năng hay ít nhất cũg có chút kiến thức để làm, e chưa từng qua trường lớp chưa từng trải nghiệm những cv cần chuyên môn nhưg lại muốn chơi với những ng giỏi, muốn đi học muốn ở 1 mình để phát triển bản thân, e chỉ làm đc côg việc chân tay sức khỏe của e ngày càng đi xuống (tuy mới 21 tuổi) e cảm thấy cuộc đời e nó k còn lối ra chỉ vì mình k may mắn đc đi học như nhữg bạn khác,</p><p><br/></p><p>Khôg phải e kể khổ ạ, e chỉ mog đc nghe lời khuyên của thầy để có những hướng nó tích cực hơn bây giờ,</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Khôg biết e như v có đc gọi là bế tắc hay chưa, 21t ngta kiếm mấy chục tr 1 tháng r e lương vẫn 5,6tr bóc vác, có khi ngày làm ngày nghỉ, nhiều khi e nhìn lại e vô cùng căng thẳng mà cũng chẳng làm đc gì e lại stress và căng thẳng như vậy,</p><p><br/></p><p>Mong thầy năm cho e lời khuyên e sẽ trân trọng lắm ạ,</p><p>Em cảm ơn vì đã đọc, chúc thầy và mọi người buổi tối vui vẻ !</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: TÍN<br/></b><br/></p><p>Em chào thầy năm và gia đình web5ngay nhà mình, Em 21 tuổi, khôg phải chia sẻ buồn vui em chỉ mong nếu hên thì được thầy cho em lời khuyên về vấn đề của em ạ,</p><p><br/></p><p>Hiện em sắp sang 22 tuổi rồi mà vẫn chưa lo nổi đc bản thân vẫn ở ké bame em muốn ra sốg 1 một nhưng bản thân khôg có chuyên môn hay kỹ năng nào để kiếm đc tiền, em trước giờ chưa từng học qua trường lớp nào chỉ đi bóc vác và làm những côg việc nặng nhọc để kiếm tiền, khôg biết sao em mới 21 tuổi mà sức khỏe nó xuống hẳn em cảm thấy mình khôg còn nhiều thời gian để làm mấy côg việc này nữa, mỗi lần e đi làm là đau lưng nhứt người vì nặng e thì khôg có sức khỏe tốt, ở với bame thì e khôg phát triển đc bản thân mình vì nhiều lý do k tiện nói ạ, em cũng có lên mạng mò kiếm tiền online nhữg việc này thì cần kỹ năng hay ít nhất cũg có chút kiến thức để làm, e chưa từng qua trường lớp chưa từng trải nghiệm những cv cần chuyên môn nhưg lại muốn chơi với những ng giỏi, muốn đi học muốn ở 1 mình để phát triển bản thân, e chỉ làm đc côg việc chân tay sức khỏe của e ngày càng đi xuống (tuy mới 21 tuổi) e cảm thấy cuộc đời e nó k còn lối ra chỉ vì mình k may mắn đc đi học như nhữg bạn khác,</p><p><br/></p><p>Khôg phải e kể khổ ạ, e chỉ mog đc nghe lời khuyên của thầy để có những hướng nó tích cực hơn bây giờ,</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Khôg biết e như v có đc gọi là bế tắc hay chưa, 21t ngta kiếm mấy chục tr 1 tháng r e lương vẫn 5,6tr bóc vác, có khi ngày làm ngày nghỉ, nhiều khi e nhìn lại e vô cùng căng thẳng mà cũng chẳng làm đc gì e lại stress và căng thẳng như vậy,</p><p><br/></p><p>Mong thầy năm cho e lời khuyên e sẽ trân trọng lắm ạ,</p><p>Em cảm ơn vì đã đọc, chúc thầy và mọi người buổi tối vui vẻ !</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12303319-23-2-2023.mp3" length="6639874" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12303319</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>550</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-2-2023</itunes:title>
    <title>24-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: THIỆN VŨ Kính gửi đại gia đình Web5ngay Em năm nay 29 tuổi. Em sống trong một gia đình " tràn đầy yêu thương". Ngày đầu tiên em đi làm mẹ em lên ktx công ty để xem em làm ở đâu và ngủ ở đó 1 đêm. Công việc thứ 2 của em ở thành phố em làm ổn. Chuyển sang công việc thứ 3, em làm ở Bình Dương. Mẹ em nói BD bất ổn, là thiên đường của trốn nợ và giang hồ. Mẹ em ép em phải về nếu không mẹ em lên công ty em quậy. Lúc đó em cũng biết mẹ bị bệnh tim nên em bỏ việc về quê. ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THIỆN VŨ<br/></b>Kính gửi đại gia đình Web5ngay</p><p>Em năm nay 29 tuổi. Em sống trong một gia đình &quot; tràn đầy yêu thương&quot;. Ngày đầu tiên em đi làm mẹ em lên ktx công ty để xem em làm ở đâu và ngủ ở đó 1 đêm. Công việc thứ 2 của em ở thành phố em làm ổn. Chuyển sang công việc thứ 3, em làm ở Bình Dương. Mẹ em nói BD bất ổn, là thiên đường của trốn nợ và giang hồ. Mẹ em ép em phải về nếu không mẹ em lên công ty em quậy. Lúc đó em cũng biết mẹ bị bệnh tim nên em bỏ việc về quê. Và đó là quyết định sai lầm của em.</p><p>10 năm trước cha em có dấu hiệu ngoại tình. Nhà em buôn bán tạp hóa và chở nước ngọt. Lúc đầu tiền hàng cha và mẹ em góp chung còn tiền lời thì mạnh ai nấy giữ. Sau đó cha em nói ông chở nước ngọt không có lời nên 1 ngày mẹ em phải bù 500 ngàn tiền hàng. Mẹ em làm việc đó đã 10 năm. Em bảo mẹ em theo dõi cha em hay đi oánh ghen đi. Mẹ em gạt phắt nói là vì em vì hạnh phúc gia đình nên mẹ nhịn.</p><p>Em về quê sống ở cái tiệm tạp hóa nhỏ. Làm việc từ 6h sáng tới 6h chiều, không nghỉ cả CN và mùng 1 Tết. Một ngày em được 200 ngàn.</p><p>Em tận mắt thấy mẹ em ngày càng già yếu ( hơn 60 rồi). Em tận mắt thấy cha em ném tiền vào mặt mẹ em vì ngày hôm đó mẹ em chỉ có 400 không đủ 500.</p><p>Sau ngày hôm đó mẹ em nằm nhà thương vì nhồi máu cơ tim và không ở với cha em nữa ( nhưng cũng không ly dị). Mẹ em dùng danh nghĩa mẹ buộc em phải ở lại chăm sóc cha em. Sáng 6h em bán tạp hóa nhận đt đặt hàng cho cha em đi giao nước ngọt. Vì em giao là em bỏ túi riêng không trả lại lêu lêu. Chiều 6h em về nhà mẹ. Sáng 6h lại đi và không một ngày nghỉ.</p><p>Cha em thường hay chửi em mỗi khi đông khách. Vì khách quá đông cha em không có thời gian ở bên người tình. Cha em lại sợ từ chối thì mất khách không đủ tiền lo cho tình yêu mới và mất danh tiếng gia đình. Không chửi em thì chửi ai.</p><p>Nói về gia đình nội em. Gia đình nội em đã ở đất này 200 năm và là gia đình gốc hoa trọng nam khinh nữ. Tài sản sẽ để lại cho cha em phần lớn và sẽ để lại cho em là cháu nội trai đích tôn. Đó là những gì ông bà nội hay nói. Mà ông bà nội mất sớm. 6 người cô em đến nay đều không có chồng. Cô cả nắm sổ đỏ và tất cả giấy tờ. Từ nhỏ em đã chịu sự phân biệt đối xử rất khắc nghiệt, bị chửi mắng rất thậm tệ. Lúc đó em mới 6 tuổi và vết thương lòng đến bây giờ 29 tuổi không lành lại được. Cha em thì im lặng cho qua, còn mẹ em thì chịu đựng vì hạnh phúc của em. Sau này lớn em đã tuyên bố không nhận bất cứ cái gì từ họ nội thì thái độ của mấy người &quot;cô&quot; em hòa hoãn lại. Nhưng gần đây lại trở lại cay nghiệt như lúc trước vì mẹ em ở riêng với cha em. Họ nhà ngoại thì thờ ơ vì cho là đó là chuyện gia đình em, họ không tiện nhúng vào.</p><p>Vài tuần gần đây em dự định đi làm lại ở thành phố hay một nơi xa nào đó. Mẹ em lại lo lắng. Mẹ em hay hỏi em địa chỉ công ty em nộp. Bà hay hỏi công ty có lừa đảo không. Bà thường xuyên đọc kinh cầu em bình an ( trước đó bà ko đọc). Dù không dưới 1 lần em bày tỏ hoàn cảnh của em với mẹ. Ở cái tiệm tạp hóa đó là địa ngục với em. Em cầu xin mẹ cho em đi. Và mẹ em bảo dù gì thì đó cũng là cha em, sau này cha em già yếu bệnh tật thì em phải nuôi ( hiện giờ cha em khỏe như vâm và vẫn chửi em như thường). Nên mẹ em vì sau này em không phải khổ do chăm sóc cha già thì hiện giờ phải chăm sóc tốt cho cha em. Mẹ em không đồng ý cho em đi làm xa vì mẹ em yêu thương em.</p><p>Sự yêu thương này quá độc hại. Khi em ở địa ngục mẹ em không lo lắng cho em. Đến khi em cố gắng bò lết ra khỏi đó mẹ em lại sợ em bị nguy hiểm.</p><p>Em phải làm gì đây để cân bằng giữa mẹ em và em. Ở vùng quê này tâm hồn em đầy những ổ voi, ổ gà. Mẹ em lại muốn ở lại quê và muốn em cũng vậy.</p><p>Em 29 tuổi. Và em cảm thấy em còn có thể cứu giúp một chút.</p><p>Làm sao để chữa lành vết thương trong lòng em ? Hướng đi cuộc đời của em là gì ? Em cần gặp ai để cứu đời em đây?</p><p>Cảm ơn cả nhà đã đọc ạ.</p><p>Viết ra tiếng lòng thật thoải </p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: THIỆN VŨ<br/></b>Kính gửi đại gia đình Web5ngay</p><p>Em năm nay 29 tuổi. Em sống trong một gia đình &quot; tràn đầy yêu thương&quot;. Ngày đầu tiên em đi làm mẹ em lên ktx công ty để xem em làm ở đâu và ngủ ở đó 1 đêm. Công việc thứ 2 của em ở thành phố em làm ổn. Chuyển sang công việc thứ 3, em làm ở Bình Dương. Mẹ em nói BD bất ổn, là thiên đường của trốn nợ và giang hồ. Mẹ em ép em phải về nếu không mẹ em lên công ty em quậy. Lúc đó em cũng biết mẹ bị bệnh tim nên em bỏ việc về quê. Và đó là quyết định sai lầm của em.</p><p>10 năm trước cha em có dấu hiệu ngoại tình. Nhà em buôn bán tạp hóa và chở nước ngọt. Lúc đầu tiền hàng cha và mẹ em góp chung còn tiền lời thì mạnh ai nấy giữ. Sau đó cha em nói ông chở nước ngọt không có lời nên 1 ngày mẹ em phải bù 500 ngàn tiền hàng. Mẹ em làm việc đó đã 10 năm. Em bảo mẹ em theo dõi cha em hay đi oánh ghen đi. Mẹ em gạt phắt nói là vì em vì hạnh phúc gia đình nên mẹ nhịn.</p><p>Em về quê sống ở cái tiệm tạp hóa nhỏ. Làm việc từ 6h sáng tới 6h chiều, không nghỉ cả CN và mùng 1 Tết. Một ngày em được 200 ngàn.</p><p>Em tận mắt thấy mẹ em ngày càng già yếu ( hơn 60 rồi). Em tận mắt thấy cha em ném tiền vào mặt mẹ em vì ngày hôm đó mẹ em chỉ có 400 không đủ 500.</p><p>Sau ngày hôm đó mẹ em nằm nhà thương vì nhồi máu cơ tim và không ở với cha em nữa ( nhưng cũng không ly dị). Mẹ em dùng danh nghĩa mẹ buộc em phải ở lại chăm sóc cha em. Sáng 6h em bán tạp hóa nhận đt đặt hàng cho cha em đi giao nước ngọt. Vì em giao là em bỏ túi riêng không trả lại lêu lêu. Chiều 6h em về nhà mẹ. Sáng 6h lại đi và không một ngày nghỉ.</p><p>Cha em thường hay chửi em mỗi khi đông khách. Vì khách quá đông cha em không có thời gian ở bên người tình. Cha em lại sợ từ chối thì mất khách không đủ tiền lo cho tình yêu mới và mất danh tiếng gia đình. Không chửi em thì chửi ai.</p><p>Nói về gia đình nội em. Gia đình nội em đã ở đất này 200 năm và là gia đình gốc hoa trọng nam khinh nữ. Tài sản sẽ để lại cho cha em phần lớn và sẽ để lại cho em là cháu nội trai đích tôn. Đó là những gì ông bà nội hay nói. Mà ông bà nội mất sớm. 6 người cô em đến nay đều không có chồng. Cô cả nắm sổ đỏ và tất cả giấy tờ. Từ nhỏ em đã chịu sự phân biệt đối xử rất khắc nghiệt, bị chửi mắng rất thậm tệ. Lúc đó em mới 6 tuổi và vết thương lòng đến bây giờ 29 tuổi không lành lại được. Cha em thì im lặng cho qua, còn mẹ em thì chịu đựng vì hạnh phúc của em. Sau này lớn em đã tuyên bố không nhận bất cứ cái gì từ họ nội thì thái độ của mấy người &quot;cô&quot; em hòa hoãn lại. Nhưng gần đây lại trở lại cay nghiệt như lúc trước vì mẹ em ở riêng với cha em. Họ nhà ngoại thì thờ ơ vì cho là đó là chuyện gia đình em, họ không tiện nhúng vào.</p><p>Vài tuần gần đây em dự định đi làm lại ở thành phố hay một nơi xa nào đó. Mẹ em lại lo lắng. Mẹ em hay hỏi em địa chỉ công ty em nộp. Bà hay hỏi công ty có lừa đảo không. Bà thường xuyên đọc kinh cầu em bình an ( trước đó bà ko đọc). Dù không dưới 1 lần em bày tỏ hoàn cảnh của em với mẹ. Ở cái tiệm tạp hóa đó là địa ngục với em. Em cầu xin mẹ cho em đi. Và mẹ em bảo dù gì thì đó cũng là cha em, sau này cha em già yếu bệnh tật thì em phải nuôi ( hiện giờ cha em khỏe như vâm và vẫn chửi em như thường). Nên mẹ em vì sau này em không phải khổ do chăm sóc cha già thì hiện giờ phải chăm sóc tốt cho cha em. Mẹ em không đồng ý cho em đi làm xa vì mẹ em yêu thương em.</p><p>Sự yêu thương này quá độc hại. Khi em ở địa ngục mẹ em không lo lắng cho em. Đến khi em cố gắng bò lết ra khỏi đó mẹ em lại sợ em bị nguy hiểm.</p><p>Em phải làm gì đây để cân bằng giữa mẹ em và em. Ở vùng quê này tâm hồn em đầy những ổ voi, ổ gà. Mẹ em lại muốn ở lại quê và muốn em cũng vậy.</p><p>Em 29 tuổi. Và em cảm thấy em còn có thể cứu giúp một chút.</p><p>Làm sao để chữa lành vết thương trong lòng em ? Hướng đi cuộc đời của em là gì ? Em cần gặp ai để cứu đời em đây?</p><p>Cảm ơn cả nhà đã đọc ạ.</p><p>Viết ra tiếng lòng thật thoải </p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12303317-24-2-2023.mp3" length="4612041" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12303317</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>381</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-2-2023</itunes:title>
    <title>20-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: NGƯỜI TIÊU CỰC "Xin mến chào tất cả quý vị và các bạn" Đây là câu nói mà bản thân em đã nghe suốt hơn 1 tháng vừa qua để giúp bản thân bay màu sự tiêu cực kể từ khi biết đến kênh Web5ngay    Xin chào tất cả anh chị em cùng các bạn, chào a web5ngay    Em năm nay 27 tuổi, em đang làm công việc trợ lý, chưa lập gia đình, đang ở cùng mẹ    Theo như quan sát của mọi người xung quanh thì bản thân em chẳng có vấn đề gì để phải tiêu cực hoặc buồn rầu, công việc tốt, lương ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI TIÊU CỰC</p><p>&quot;Xin mến chào tất cả quý vị và các bạn&quot;</p><p>Đây là câu nói mà bản thân em đã nghe suốt hơn 1 tháng vừa qua để giúp bản thân bay màu sự tiêu cực kể từ khi biết đến kênh Web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào tất cả anh chị em cùng các bạn, chào a web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27 tuổi, em đang làm công việc trợ lý, chưa lập gia đình, đang ở cùng mẹ</p><p><br/><br/></p><p>Theo như quan sát của mọi người xung quanh thì bản thân em chẳng có vấn đề gì để phải tiêu cực hoặc buồn rầu, công việc tốt, lương tốt, sống cùng mẹ, sống xa nhà nhưng mẹ thương lại chuyển đến nơi làm việc mua nhà và sống cùng. </p><p><br/><br/></p><p>Đối với em công việc không hề áp lực được em, cuộc sống gia đình cũng không mặc dù gia đình em bố mẹ ly hôn từ lâu. Em không biết có phải vì thiếu thốn tình cảm từ nhỏ và giai đoạn mẹ em mang bầu em là lúc bố em ngoại tình có người khác nên ảnh hưởng đến tâm lý của mẹ e, dẫn đến sinh ra em là người luôn nghĩ xa nghĩ nhiều nghĩ tiêu cực không nữa</p><p><br/><br/></p><p>Em thường có xu hướng yêu xa, và bạn trai em trước giờ cũng là những người ở xa, em luôn cảm thấy bản thân thiếu thốn tình cảm và em luôn bị phụ thuộc vào cảm xúc của người yêu em. Có phải vì lý do này nên những người lúc đầu thích em đều biến thành những người cảm thấy em đang làm phiền họ không nhỉ ?</p><p><br/><br/></p><p>Em rất ghét những mối quan hệ hạnh phúc, lâu dài, nói đúng hơn là em ganh tị và miệt thị những tình yêu bền vững. Em thấy thật không công bằng khi em cũng cố gắng và luôn yêu hết mình nhưng vì sao những người đồng hành cùng em đều thay đổi</p><p><br/><br/></p><p>Hay từ đầu người em chọn là sai, hay cách nhìn nhận vấn đề của em sai, hay cách hành xử của em sai hay là vì chính bản thân em chưa yêu thương bản thân em nên em không biết cách yêu thương người khác</p><p><br/><br/></p><p>Em thật sự không hạnh phúc, không vui vẻ, tự em cảm thấy bản thân em không có việc gì phải suốt ngày tiêu cực như vậy nhưng em không ngừng lại được</p><p><br/><br/></p><p>Vấn đề của em nằm ở đâu và em phải làm sao mới tốt vậy mọi người, xin hãy giúp đỡ em với</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: NGƯỜI TIÊU CỰC</p><p>&quot;Xin mến chào tất cả quý vị và các bạn&quot;</p><p>Đây là câu nói mà bản thân em đã nghe suốt hơn 1 tháng vừa qua để giúp bản thân bay màu sự tiêu cực kể từ khi biết đến kênh Web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Xin chào tất cả anh chị em cùng các bạn, chào a web5ngay</p><p><br/><br/></p><p>Em năm nay 27 tuổi, em đang làm công việc trợ lý, chưa lập gia đình, đang ở cùng mẹ</p><p><br/><br/></p><p>Theo như quan sát của mọi người xung quanh thì bản thân em chẳng có vấn đề gì để phải tiêu cực hoặc buồn rầu, công việc tốt, lương tốt, sống cùng mẹ, sống xa nhà nhưng mẹ thương lại chuyển đến nơi làm việc mua nhà và sống cùng. </p><p><br/><br/></p><p>Đối với em công việc không hề áp lực được em, cuộc sống gia đình cũng không mặc dù gia đình em bố mẹ ly hôn từ lâu. Em không biết có phải vì thiếu thốn tình cảm từ nhỏ và giai đoạn mẹ em mang bầu em là lúc bố em ngoại tình có người khác nên ảnh hưởng đến tâm lý của mẹ e, dẫn đến sinh ra em là người luôn nghĩ xa nghĩ nhiều nghĩ tiêu cực không nữa</p><p><br/><br/></p><p>Em thường có xu hướng yêu xa, và bạn trai em trước giờ cũng là những người ở xa, em luôn cảm thấy bản thân thiếu thốn tình cảm và em luôn bị phụ thuộc vào cảm xúc của người yêu em. Có phải vì lý do này nên những người lúc đầu thích em đều biến thành những người cảm thấy em đang làm phiền họ không nhỉ ?</p><p><br/><br/></p><p>Em rất ghét những mối quan hệ hạnh phúc, lâu dài, nói đúng hơn là em ganh tị và miệt thị những tình yêu bền vững. Em thấy thật không công bằng khi em cũng cố gắng và luôn yêu hết mình nhưng vì sao những người đồng hành cùng em đều thay đổi</p><p><br/><br/></p><p>Hay từ đầu người em chọn là sai, hay cách nhìn nhận vấn đề của em sai, hay cách hành xử của em sai hay là vì chính bản thân em chưa yêu thương bản thân em nên em không biết cách yêu thương người khác</p><p><br/><br/></p><p>Em thật sự không hạnh phúc, không vui vẻ, tự em cảm thấy bản thân em không có việc gì phải suốt ngày tiêu cực như vậy nhưng em không ngừng lại được</p><p><br/><br/></p><p>Vấn đề của em nằm ở đâu và em phải làm sao mới tốt vậy mọi người, xin hãy giúp đỡ em với</p><p><br/><br/></p><p>Em cảm ơn mọi người</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12282485-20-2-2023.mp3" length="9353579" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12282485</guid>
    <pubDate>Sun, 19 Feb 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>776</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-2-2023</itunes:title>
    <title>21-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: CON LÀ MÂY Ạ   Dạ con chào thầy và mọi người, con năm nay mới 18 tuổi thôi nên vẫn còn tính tò mò và thích đặt những câu hỏi.   Hiện tại là gần giữa tháng 11, cũng hơn 1 tháng tính từ ngày thầy quyết định không để link cho mọi người tâm sự dưới mỗi bài tâm sự buồn vui nữa. Con biết là số lượng tâm sự của mọi người đã gửi về cho thầy vẫn còn nhiều, nhưng mà nghĩ tới một ngày chương trình tâm sự buồn vui sẽ dừng lại con vẫn thấy buồn á.   Theo như những gì con nghĩ ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON LÀ MÂY Ạ<br/></b><br/></p><p>Dạ con chào thầy và mọi người, con năm nay mới 18 tuổi thôi nên vẫn còn tính tò mò và thích đặt những câu hỏi.</p><p><br/></p><p>Hiện tại là gần giữa tháng 11, cũng hơn 1 tháng tính từ ngày thầy quyết định không để link cho mọi người tâm sự dưới mỗi bài tâm sự buồn vui nữa. Con biết là số lượng tâm sự của mọi người đã gửi về cho thầy vẫn còn nhiều, nhưng mà nghĩ tới một ngày chương trình tâm sự buồn vui sẽ dừng lại con vẫn thấy buồn á.</p><p><br/></p><p>Theo như những gì con nghĩ thôi nha, hông biết mọi người cảm thấy thế nào chứ chương trình này cho con cảm giác được lắng nghe dù con chưa bao giờ là nhân vật trong câu chuyện. Có những việc, những quy luật trong cuộc sống mà người lớn chưa từng ai nói cho con biết, thì nhờ câu chuyện của mọi người và đặc biệt là phần hồi đáp của thầy đã cho con những kiến thức ấy. Đối với con việc đó rất quý giá luôn, tại con mới chập chững vào đời mà, lóng ngóng ngu ngơ là bị dập liền rồi mới rút ra bài học chứ đâu có được ai bao bọc nữa.</p><p><br/></p><p>Con tìm lại link này hông biết có còn nhận được sự lắng nghe từ thầy không, đó là điều khiến con tò mò. Nếu thầy dừng chương trình lại và có một hướng đi khác chẳng hạn như lui về sau ở ẩn hay dành thời gian nhiều hơn cho thế giới của thầy thì con tuy buồn nhưng vẫn rất ủng hộ dù hông biết đó là gì, vì khi mình làm một việc mình tin là đúng và có người ủng hộ thì vẫn vui hơn phải không ạ?</p><p><br/></p><p>Còn về phía con, con cảm thấy bình yên và hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Con vào ngành tâm lý học giáo dục sau khi rớt ngành tâm lý học và đã từng buồn về việc đó - cho đến khi con nhìn thấy người bạn chung lớp mỗi ngày đi học đều ôm theo sự hối hận lẫn mặc cảm vì đã rớt ngành tâm lý học. Con thấy mình may mắn theo một nghĩa nào đó, vì con không ôm trong lòng sự cay đắng như bạn và con đang tận hưởng việc đi học mỗi ngày. Người lớn nói học ngành này rồi làm gì để nuôi thân, nghe cũng đau phải không ạ? Nhưng con tin lời thầy rằng chỉ cần con nỗ lực, nỗ lực nữa thì ngành nào hông quan trọng, con vẫn sẽ tự đứng được trên đôi chân của mình thôi. Dù sao con cũng đang học những thứ con thích chứ không còn phải chịu đựng cảm giác &quot;tại sao mình phải ngồi đây để làm bài tập của toán lí hóa&quot; như hồi cấp 3, đó đối với con cũng là sự thành công rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Để kết lại, điều mà đến bây giờ con mới nhận ra là sự vui vẻ và hài lòng rất quan trọng. Và tinh thần của chúng ta càng ổn định, khỏe mạnh thì cuộc sống của chúng ta cũng vơi bớt phần nào sự nặng nề, khó khăn. Chắc đó cũng là lí do về việc tại sao thầy luôn hướng đến sự tích cực trong ngôi nhà chung này, phải vậy hông thầy?</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: CON LÀ MÂY Ạ<br/></b><br/></p><p>Dạ con chào thầy và mọi người, con năm nay mới 18 tuổi thôi nên vẫn còn tính tò mò và thích đặt những câu hỏi.</p><p><br/></p><p>Hiện tại là gần giữa tháng 11, cũng hơn 1 tháng tính từ ngày thầy quyết định không để link cho mọi người tâm sự dưới mỗi bài tâm sự buồn vui nữa. Con biết là số lượng tâm sự của mọi người đã gửi về cho thầy vẫn còn nhiều, nhưng mà nghĩ tới một ngày chương trình tâm sự buồn vui sẽ dừng lại con vẫn thấy buồn á.</p><p><br/></p><p>Theo như những gì con nghĩ thôi nha, hông biết mọi người cảm thấy thế nào chứ chương trình này cho con cảm giác được lắng nghe dù con chưa bao giờ là nhân vật trong câu chuyện. Có những việc, những quy luật trong cuộc sống mà người lớn chưa từng ai nói cho con biết, thì nhờ câu chuyện của mọi người và đặc biệt là phần hồi đáp của thầy đã cho con những kiến thức ấy. Đối với con việc đó rất quý giá luôn, tại con mới chập chững vào đời mà, lóng ngóng ngu ngơ là bị dập liền rồi mới rút ra bài học chứ đâu có được ai bao bọc nữa.</p><p><br/></p><p>Con tìm lại link này hông biết có còn nhận được sự lắng nghe từ thầy không, đó là điều khiến con tò mò. Nếu thầy dừng chương trình lại và có một hướng đi khác chẳng hạn như lui về sau ở ẩn hay dành thời gian nhiều hơn cho thế giới của thầy thì con tuy buồn nhưng vẫn rất ủng hộ dù hông biết đó là gì, vì khi mình làm một việc mình tin là đúng và có người ủng hộ thì vẫn vui hơn phải không ạ?</p><p><br/></p><p>Còn về phía con, con cảm thấy bình yên và hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Con vào ngành tâm lý học giáo dục sau khi rớt ngành tâm lý học và đã từng buồn về việc đó - cho đến khi con nhìn thấy người bạn chung lớp mỗi ngày đi học đều ôm theo sự hối hận lẫn mặc cảm vì đã rớt ngành tâm lý học. Con thấy mình may mắn theo một nghĩa nào đó, vì con không ôm trong lòng sự cay đắng như bạn và con đang tận hưởng việc đi học mỗi ngày. Người lớn nói học ngành này rồi làm gì để nuôi thân, nghe cũng đau phải không ạ? Nhưng con tin lời thầy rằng chỉ cần con nỗ lực, nỗ lực nữa thì ngành nào hông quan trọng, con vẫn sẽ tự đứng được trên đôi chân của mình thôi. Dù sao con cũng đang học những thứ con thích chứ không còn phải chịu đựng cảm giác &quot;tại sao mình phải ngồi đây để làm bài tập của toán lí hóa&quot; như hồi cấp 3, đó đối với con cũng là sự thành công rồi ạ.</p><p><br/></p><p>Để kết lại, điều mà đến bây giờ con mới nhận ra là sự vui vẻ và hài lòng rất quan trọng. Và tinh thần của chúng ta càng ổn định, khỏe mạnh thì cuộc sống của chúng ta cũng vơi bớt phần nào sự nặng nề, khó khăn. Chắc đó cũng là lí do về việc tại sao thầy luôn hướng đến sự tích cực trong ngôi nhà chung này, phải vậy hông thầy?</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12282484-21-2-2023.mp3" length="5383176" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12282484</guid>
    <pubDate>Sun, 19 Feb 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>445</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-2-2023</itunes:title>
    <title>17-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: NGHĨA   Con xin chào Thầy và Gia đình web 5 ngày ạ. Con tên là Nghĩa. Con sinh năm 2004. Ước mơ của con là được trở thành công an nhưng vì một số lí do nên con không thi vào trường và học trường khác ạ. Sau hơn 1 tháng đi học, con không tìm thấy được niềm vui nào trong học tập và nhận ra con không phù hợp với ngành. Nên con đã quyết định con nghỉ học để thi lại và thực hiện ước mơ của mình. Nhưng ai cũng phản đối con thi lại. Những người biết con thi lại là: Mẹ, e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGHĨA<br/></b><br/></p><p>Con xin chào Thầy và Gia đình web 5 ngày ạ.</p><p>Con tên là Nghĩa. Con sinh năm 2004.</p><p>Ước mơ của con là được trở thành công an nhưng vì một số lí do nên con không thi vào trường và học trường khác ạ.</p><p>Sau hơn 1 tháng đi học, con không tìm thấy được niềm vui nào trong học tập và nhận ra con không phù hợp với ngành. Nên con đã quyết định con nghỉ học để thi lại và thực hiện ước mơ của mình.</p><p>Nhưng ai cũng phản đối con thi lại.</p><p>Những người biết con thi lại là: Mẹ, em trai, anh chị họ và một số bạn.</p><p>Mẹ và em trai không ủng hộ nhưng ko cản con thi còn ba con thì con chưa dám nói. Vì con sợ nói ra gia đình lại mâu thuẫn với nhau. Ba con là một người nói không với rượu bia nhưng ba con lại là một người rất nghiêm khắc. Ba con với người ngoài rất hiền lành và sẵn sàng giúp đỡ nhưng với người trong gia đình thì ba con ít nói và luôn giận vô cớ (ngày nào mà có chuyện ngoài ko vui thì ba con sẽ trút cơn giận lên gia đình). Ba con hồi xưa đánh mẹ con rất nhiều nhưng từ khi con lớn lên thì ba con không đánh mẹ con nữa. Nhưng gần đây có một số chuyện bên họ nội, ba con xin ý kiến mẹ con cho em họ (27t) vào làm việc, mẹ con thì không đồng ý vì nhà con đang kinh doanh thua lỗ. Ba con thì rất là buồn và khôg nói gì. Mọi chuyện sẽ không xảy ra chuyện gì cho tới khi mẹ em họ gọi điện. Lúc đó con vừa đi chơi về và tình cờ nghe mẹ em họ nói với ba con là:&quot;sao nó không cho con em làm&quot; và lúc đó mẹ em đang ở dưới bếp lên và nói &quot;mày nói tao là nó à con đ*&quot;( mẹ em hơn 10 tuổi). Ngay câu mẹ nói xog ba con quăng cái ipad vào người mẹ con. Ba con chạy đến chỗ mẹ con định làm những chuyện không nên làm. Lúc đó con phản ứng lại và chạy đến ngăn ba con. Một lúc sau ba con bình tĩnh lại và nói:&quot; bán căn nhà này đi, tao không sống chung với ba mẹ con mày nữa&quot;, ba con nói xog là ba con đi xuống nhà cũ. Đến hơn 2 tháng sau (bây giờ) ba con mới quay về nhà và vẫn còn chửi mẹ con.</p><p>Con không biết bây giờ con phải nói với ba con như thế nào nữa. Con hi vọng Thầy và mn cho con lời khuyên ạ.</p><p>Con cảm ơn Thầy và mọi người đã dành chút thời gian đọc bài viết của con ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: NGHĨA<br/></b><br/></p><p>Con xin chào Thầy và Gia đình web 5 ngày ạ.</p><p>Con tên là Nghĩa. Con sinh năm 2004.</p><p>Ước mơ của con là được trở thành công an nhưng vì một số lí do nên con không thi vào trường và học trường khác ạ.</p><p>Sau hơn 1 tháng đi học, con không tìm thấy được niềm vui nào trong học tập và nhận ra con không phù hợp với ngành. Nên con đã quyết định con nghỉ học để thi lại và thực hiện ước mơ của mình.</p><p>Nhưng ai cũng phản đối con thi lại.</p><p>Những người biết con thi lại là: Mẹ, em trai, anh chị họ và một số bạn.</p><p>Mẹ và em trai không ủng hộ nhưng ko cản con thi còn ba con thì con chưa dám nói. Vì con sợ nói ra gia đình lại mâu thuẫn với nhau. Ba con là một người nói không với rượu bia nhưng ba con lại là một người rất nghiêm khắc. Ba con với người ngoài rất hiền lành và sẵn sàng giúp đỡ nhưng với người trong gia đình thì ba con ít nói và luôn giận vô cớ (ngày nào mà có chuyện ngoài ko vui thì ba con sẽ trút cơn giận lên gia đình). Ba con hồi xưa đánh mẹ con rất nhiều nhưng từ khi con lớn lên thì ba con không đánh mẹ con nữa. Nhưng gần đây có một số chuyện bên họ nội, ba con xin ý kiến mẹ con cho em họ (27t) vào làm việc, mẹ con thì không đồng ý vì nhà con đang kinh doanh thua lỗ. Ba con thì rất là buồn và khôg nói gì. Mọi chuyện sẽ không xảy ra chuyện gì cho tới khi mẹ em họ gọi điện. Lúc đó con vừa đi chơi về và tình cờ nghe mẹ em họ nói với ba con là:&quot;sao nó không cho con em làm&quot; và lúc đó mẹ em đang ở dưới bếp lên và nói &quot;mày nói tao là nó à con đ*&quot;( mẹ em hơn 10 tuổi). Ngay câu mẹ nói xog ba con quăng cái ipad vào người mẹ con. Ba con chạy đến chỗ mẹ con định làm những chuyện không nên làm. Lúc đó con phản ứng lại và chạy đến ngăn ba con. Một lúc sau ba con bình tĩnh lại và nói:&quot; bán căn nhà này đi, tao không sống chung với ba mẹ con mày nữa&quot;, ba con nói xog là ba con đi xuống nhà cũ. Đến hơn 2 tháng sau (bây giờ) ba con mới quay về nhà và vẫn còn chửi mẹ con.</p><p>Con không biết bây giờ con phải nói với ba con như thế nào nữa. Con hi vọng Thầy và mn cho con lời khuyên ạ.</p><p>Con cảm ơn Thầy và mọi người đã dành chút thời gian đọc bài viết của con ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12264468-17-2-2023.mp3" length="5529566" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12264468</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>457</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-2-2023</itunes:title>
    <title>16-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: TRẦN THY Em năm nay 18 tuổi. Vừa tốt nghiệp cấp 3 xong. Tuy đủ điểm nhưng em k theo học đại học mà sẽ học nghề. Nhưng em muốn kiếm 1 ít tiền từ việc đi làm thêm trước rồi sau đó mới học.  Nhưng mẹ em lại là ng người rất hay lo lắng thoái hoá. từ nhà đi ra quán chỉ có 1km bằng xe máy mẹ cũng hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần rằng ' có đi được hay không ' . E cũng có giải thích nếu mẹ k cho con đi thì biết bao giờ con mới vững. Nhma mẹ em vẫn vậy.  Hiện tại e đã...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TRẦN THY</p><p>Em năm nay 18 tuổi. Vừa tốt nghiệp cấp 3 xong. Tuy đủ điểm nhưng em k theo học đại học mà sẽ học nghề. Nhưng em muốn kiếm 1 ít tiền từ việc đi làm thêm trước rồi sau đó mới học. </p><p>Nhưng mẹ em lại là ng người rất hay lo lắng thoái hoá. từ nhà đi ra quán chỉ có 1km bằng xe máy mẹ cũng hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần rằng &apos; có đi được hay không &apos; . E cũng có giải thích nếu mẹ k cho con đi thì biết bao giờ con mới vững. Nhma mẹ em vẫn vậy. </p><p>Hiện tại e đã thuyết phục mẹ rất lâu. Và thì hiện tại e cũng kiếm dc việc làm dc 3 tháng để góp 1 con điện thoại dùng. Gia đình em cũng k nghèo. Nhma k hẳn khá giả. Vì mẹ và ba đều làm công việc bữa có bữa không. Nếu em đi làm mà có bạn trai chở thì ba mẹ cho đi. còn nếu hôm đó bạn em có việc. K đi được. ( tụi em làm chung ) Thì mẹ k cho e đi làm 1 mình. Mà kêu chị chở dùm. chiều rước về. E cảm thấy rất tốn thời gian và tiền xăng lắm. Trong khi đó bản thân e cảm thấy mình dư sức có thể tự đi được và tự quyết lấy nhưng không thể nào thuyết phục. </p><p>Mỗi lần có vấn đề gì đó trong công việc mẹ em lại kêu mày nghỉ đi học nghề đi. 3 tháng e đi làm câu này mẹ nói va em không dưới 10 lần. E có hứa vs mẹ để em tự do đến sau tết rồi học nghề. ( e học tóc ) . Em ở ninh quang. Thuộc vùng thôn. Khá xa đô thị . Em muốn phát triển hơn nên xin mẹ vào nha trang. E tự tin bản thân có thể sống độc lập. Nhma mẹ lo và la rầy e. Bắt buộc phải học ở đây. </p><p>Em không biết phải như thế nào cả. em thật sự muốn 1 lần sống cho cuộc đời mình. Nhưng phận làm con thì cũng k thể cãi cha mẹ. Thầy cho em góp ý với ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: TRẦN THY</p><p>Em năm nay 18 tuổi. Vừa tốt nghiệp cấp 3 xong. Tuy đủ điểm nhưng em k theo học đại học mà sẽ học nghề. Nhưng em muốn kiếm 1 ít tiền từ việc đi làm thêm trước rồi sau đó mới học. </p><p>Nhưng mẹ em lại là ng người rất hay lo lắng thoái hoá. từ nhà đi ra quán chỉ có 1km bằng xe máy mẹ cũng hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần rằng &apos; có đi được hay không &apos; . E cũng có giải thích nếu mẹ k cho con đi thì biết bao giờ con mới vững. Nhma mẹ em vẫn vậy. </p><p>Hiện tại e đã thuyết phục mẹ rất lâu. Và thì hiện tại e cũng kiếm dc việc làm dc 3 tháng để góp 1 con điện thoại dùng. Gia đình em cũng k nghèo. Nhma k hẳn khá giả. Vì mẹ và ba đều làm công việc bữa có bữa không. Nếu em đi làm mà có bạn trai chở thì ba mẹ cho đi. còn nếu hôm đó bạn em có việc. K đi được. ( tụi em làm chung ) Thì mẹ k cho e đi làm 1 mình. Mà kêu chị chở dùm. chiều rước về. E cảm thấy rất tốn thời gian và tiền xăng lắm. Trong khi đó bản thân e cảm thấy mình dư sức có thể tự đi được và tự quyết lấy nhưng không thể nào thuyết phục. </p><p>Mỗi lần có vấn đề gì đó trong công việc mẹ em lại kêu mày nghỉ đi học nghề đi. 3 tháng e đi làm câu này mẹ nói va em không dưới 10 lần. E có hứa vs mẹ để em tự do đến sau tết rồi học nghề. ( e học tóc ) . Em ở ninh quang. Thuộc vùng thôn. Khá xa đô thị . Em muốn phát triển hơn nên xin mẹ vào nha trang. E tự tin bản thân có thể sống độc lập. Nhma mẹ lo và la rầy e. Bắt buộc phải học ở đây. </p><p>Em không biết phải như thế nào cả. em thật sự muốn 1 lần sống cho cuộc đời mình. Nhưng phận làm con thì cũng k thể cãi cha mẹ. Thầy cho em góp ý với ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12264467-16-2-2023.mp3" length="7255215" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12264467</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>601</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-2-2023</itunes:title>
    <title>15-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CỐ GẮNG Xin chào thầy và các anh chị trong group, biết ơn thầy và ekip đã trao cho mọi người những bài học, kinh nghiệm bổ ích và đáng quý. Hôm nay, em muốn xin thầy và mọi người cho em một lời khuyên về công việc ạ. Em năm nay 35 tuổi, em đã lập gia đình và có 2 con nhỏ, hiện tại em đang làm công chức, chồng em kinh doanh điện thoại, cầm đồ tại nhà. Vợ chồng em đang thuê nhà, tiền mặt bằng: 18 triệu/tháng. Cửa hàng em bán các dòng điện thoại với giá từ 4 triệu đồn...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: CỐ GẮNG<br/></b>Xin chào thầy và các anh chị trong group, biết ơn thầy và ekip đã trao cho mọi người những bài học, kinh nghiệm bổ ích và đáng quý. Hôm nay, em muốn xin thầy và mọi người cho em một lời khuyên về công việc ạ.</p><p>Em năm nay 35 tuổi, em đã lập gia đình và có 2 con nhỏ, hiện tại em đang làm công chức, chồng em kinh doanh điện thoại, cầm đồ tại nhà. Vợ chồng em đang thuê nhà, tiền mặt bằng: 18 triệu/tháng. Cửa hàng em bán các dòng điện thoại với giá từ 4 triệu đồng trở xuống, đa phần máy cũ cấu hình tương đối thấp, cũng có một số dòng giá 5 triệu trở lên nhưng ít, có một thời gian nhập về những dòng máy cao cấp (từ 15 triệu trở lên) nhưng ko có người mua nên bị lỗ ạ. Cửa hàng của em cũng 5 năm rồi nhưng số lượng khách cũ mua cũng ít và luôn trong tình trạng ế ẩm. Số lượng người cầm đồ cũng ít (chồng em làm ăn đàng hoàng ko cho vay nặng lãi). Nhiều lúc anh ấy cũng cả tin và hay bị lừa.</p><p>Chồng em cũng tính để hết năm nay, nếu tình hình vẫn buôn bán thế này chắc chuyển ra vùng ven thành phố buôn bán. Bố mẹ chồng em thì muốn chúng em chuyển vào Sài Gòn kinh doanh vì bảo trong đó sẽ dễ dàng làm ăn hơn, em thì ko chịu đi vì em còn có công việc nhà nước, lương 6 triệu/tháng nhưng được cái vui vẻ, thoải mái. Nhiều lần chồng em nói em nghỉ việc ở nhà phụ anh kinh doanh nhưng em ko đồng ý vì sợ chồng mình bỏ mình rồi không kiếm được tiền để lo cho bản thân con cái.</p><p>Chồng em với em có nhiều lúc ko cùng quan điểm trong công việc kinh doanh. Anh ấy có hỏi ý kiến em một số việc nhưng đa phần đều tự quyết. Đôi khi em thấy anh ấy có ý định để đầu tư cái gì đó, anh ấy chỉ nghĩ về cái thuận lợi thôi, cái ngành mình ko có kiến thức cũng ráng đâm đầu vào, mà tiền thì anh ấy nắm, anh ấy chi tiêu, em có cản cũng ko cản được. Hiện tại bọn em vẫn đang vay sổ đỏ hơn 2 tỷ để mua đất và tháng nào cũng gồng gánh tiền lãi. Bố em thì bị bệnh nặng cần rất nhiều tiền để chữa trị, em mới chỉ lo được cho bố được 100 triệu bằng cách vay trừ lương, hiện tại em cũng muốn cải thiện công việc kinh doanh, hoặc có thể kiếm thêm được công việc gì có thể có nhiều tiền để lo cho bố em.</p><p>Cảm ơn thầy và các anh chị đã đọc hết câu chuyện của em, rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người, biết ơn mọi người ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: CỐ GẮNG<br/></b>Xin chào thầy và các anh chị trong group, biết ơn thầy và ekip đã trao cho mọi người những bài học, kinh nghiệm bổ ích và đáng quý. Hôm nay, em muốn xin thầy và mọi người cho em một lời khuyên về công việc ạ.</p><p>Em năm nay 35 tuổi, em đã lập gia đình và có 2 con nhỏ, hiện tại em đang làm công chức, chồng em kinh doanh điện thoại, cầm đồ tại nhà. Vợ chồng em đang thuê nhà, tiền mặt bằng: 18 triệu/tháng. Cửa hàng em bán các dòng điện thoại với giá từ 4 triệu đồng trở xuống, đa phần máy cũ cấu hình tương đối thấp, cũng có một số dòng giá 5 triệu trở lên nhưng ít, có một thời gian nhập về những dòng máy cao cấp (từ 15 triệu trở lên) nhưng ko có người mua nên bị lỗ ạ. Cửa hàng của em cũng 5 năm rồi nhưng số lượng khách cũ mua cũng ít và luôn trong tình trạng ế ẩm. Số lượng người cầm đồ cũng ít (chồng em làm ăn đàng hoàng ko cho vay nặng lãi). Nhiều lúc anh ấy cũng cả tin và hay bị lừa.</p><p>Chồng em cũng tính để hết năm nay, nếu tình hình vẫn buôn bán thế này chắc chuyển ra vùng ven thành phố buôn bán. Bố mẹ chồng em thì muốn chúng em chuyển vào Sài Gòn kinh doanh vì bảo trong đó sẽ dễ dàng làm ăn hơn, em thì ko chịu đi vì em còn có công việc nhà nước, lương 6 triệu/tháng nhưng được cái vui vẻ, thoải mái. Nhiều lần chồng em nói em nghỉ việc ở nhà phụ anh kinh doanh nhưng em ko đồng ý vì sợ chồng mình bỏ mình rồi không kiếm được tiền để lo cho bản thân con cái.</p><p>Chồng em với em có nhiều lúc ko cùng quan điểm trong công việc kinh doanh. Anh ấy có hỏi ý kiến em một số việc nhưng đa phần đều tự quyết. Đôi khi em thấy anh ấy có ý định để đầu tư cái gì đó, anh ấy chỉ nghĩ về cái thuận lợi thôi, cái ngành mình ko có kiến thức cũng ráng đâm đầu vào, mà tiền thì anh ấy nắm, anh ấy chi tiêu, em có cản cũng ko cản được. Hiện tại bọn em vẫn đang vay sổ đỏ hơn 2 tỷ để mua đất và tháng nào cũng gồng gánh tiền lãi. Bố em thì bị bệnh nặng cần rất nhiều tiền để chữa trị, em mới chỉ lo được cho bố được 100 triệu bằng cách vay trừ lương, hiện tại em cũng muốn cải thiện công việc kinh doanh, hoặc có thể kiếm thêm được công việc gì có thể có nhiều tiền để lo cho bố em.</p><p>Cảm ơn thầy và các anh chị đã đọc hết câu chuyện của em, rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người, biết ơn mọi người ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12248606-15-2-2023.mp3" length="6632052" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12248606</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>549</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-2-2023</itunes:title>
    <title>14-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN CON Ạ Chào gđ ạ, chúc mọi người những ngày tháng cuối năm bình an hạnh phúc. Năm nay con 17t (2005). Hmmmm ko biết sao nữa nhưng bây h lòng con mệt và nặng trĩu quá. Não còn ko đc tốt ko được linh hoạt, nhưng con vẫn chọn khối thì đh là A00 ( toán lý hoá). Con thuộc dạng ng dù cố gắng hc bảo nhiêu áp dụng pp hc thế nào vẫn ko nhớ đc những gì đã hc. mà ngta nói trg học là một xã hội thu nhỏ.  Đúng, thầy cô lên trg thì có ng sân si đấu đá, ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN CON Ạ</p><p>Chào gđ ạ, chúc mọi người những ngày tháng cuối năm bình an hạnh phúc.</p><p>Năm nay con 17t (2005). Hmmmm ko biết sao nữa nhưng bây h lòng con mệt và nặng trĩu quá.</p><p>Não còn ko đc tốt ko được linh hoạt, nhưng con vẫn chọn khối thì đh là A00 ( toán lý hoá). Con thuộc dạng ng dù cố gắng hc bảo nhiêu áp dụng pp hc thế nào vẫn ko nhớ đc những gì đã hc. mà ngta nói trg học là một xã hội thu nhỏ. </p><p>Đúng, thầy cô lên trg thì có ng sân si đấu đá, ng dạy ng ko, bạn có bạn tốt bạn ko. Về phần gđ con, thì càng tệ hại hơn nữa. Con sinh ra và lớn lên trong một GĐ bth thoi, ko của ăn của để, làm báo nhiêi ăn hết bấy nhiêu. Tiền hc đó mẹ con chạy nợ để đóng.con có ba mẹ và thêm hai ng chị. </p><p>Suốt hơn chục năm qua, mẹ con hầu như là ng gánh vác GĐ này, gánh nợ từ năm này sang năm khác.ba con ngày làm ngày ko.có lúc mấy năm tr đi nhậu say sỉn về chửi rủa con và mẹ con. Hai c con đều tốt nghiệp. tưởng đâu GĐ đc trông cậy nhưng ko. họ càng làm càng đổ nợ. Để tính tiền nợ của hai ng thì có thể &gt; hai ba tỉ gì đó. </p><p>Nhưng mà chính mẹ e là ng ra nch, có khi là ng gồng lưng trả nợ. Tiền hai ng đó đi làm còn ko đủ hai ng đó tiêu nữa ( một ng làm giáo viên mầm non, một ng lông bông suốt ngày). </p><p>Nói thật thì ngay bây giờ con cạn hết sức lực rồi. Cảm thấy rằng họ ko phải ng thân của con nữa. Qua ánh mắt cử chỉ thì họ chỉ đang lợi dụng sự yêu thương của ba mẹ, trc mặt con thì nói điều tốt đẹp nhưng hành động họ lại khác nữa. Ngay cả con bây giờ vẫn là hs bth mà chính con phải bỏ tiền ra lo cơm lo tiền sinh hoạt. </p><p>Bây giờ con ko biết lựa chọn như nào cả. Con thích học tiếng anh tiếng trung con thích học kinh doanh đầu tư. Nhưng vs trình độ và não còn ntn con ko biết con có khả năng đậu đh Kinh tế Sài Gòn ko nữa. Con ko biết con có tiền còn đi hc ko nữa. Mà còn biết một điều là con ko có khả năng lao động chân tay, con chỉ biết tương lai ko hc thì sau này sẽ đi vào con đg còn âm ỉ hơn nữa. </p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: CON XIN PHÉP GIẤU TÊN CON Ạ</p><p>Chào gđ ạ, chúc mọi người những ngày tháng cuối năm bình an hạnh phúc.</p><p>Năm nay con 17t (2005). Hmmmm ko biết sao nữa nhưng bây h lòng con mệt và nặng trĩu quá.</p><p>Não còn ko đc tốt ko được linh hoạt, nhưng con vẫn chọn khối thì đh là A00 ( toán lý hoá). Con thuộc dạng ng dù cố gắng hc bảo nhiêu áp dụng pp hc thế nào vẫn ko nhớ đc những gì đã hc. mà ngta nói trg học là một xã hội thu nhỏ. </p><p>Đúng, thầy cô lên trg thì có ng sân si đấu đá, ng dạy ng ko, bạn có bạn tốt bạn ko. Về phần gđ con, thì càng tệ hại hơn nữa. Con sinh ra và lớn lên trong một GĐ bth thoi, ko của ăn của để, làm báo nhiêi ăn hết bấy nhiêu. Tiền hc đó mẹ con chạy nợ để đóng.con có ba mẹ và thêm hai ng chị. </p><p>Suốt hơn chục năm qua, mẹ con hầu như là ng gánh vác GĐ này, gánh nợ từ năm này sang năm khác.ba con ngày làm ngày ko.có lúc mấy năm tr đi nhậu say sỉn về chửi rủa con và mẹ con. Hai c con đều tốt nghiệp. tưởng đâu GĐ đc trông cậy nhưng ko. họ càng làm càng đổ nợ. Để tính tiền nợ của hai ng thì có thể &gt; hai ba tỉ gì đó. </p><p>Nhưng mà chính mẹ e là ng ra nch, có khi là ng gồng lưng trả nợ. Tiền hai ng đó đi làm còn ko đủ hai ng đó tiêu nữa ( một ng làm giáo viên mầm non, một ng lông bông suốt ngày). </p><p>Nói thật thì ngay bây giờ con cạn hết sức lực rồi. Cảm thấy rằng họ ko phải ng thân của con nữa. Qua ánh mắt cử chỉ thì họ chỉ đang lợi dụng sự yêu thương của ba mẹ, trc mặt con thì nói điều tốt đẹp nhưng hành động họ lại khác nữa. Ngay cả con bây giờ vẫn là hs bth mà chính con phải bỏ tiền ra lo cơm lo tiền sinh hoạt. </p><p>Bây giờ con ko biết lựa chọn như nào cả. Con thích học tiếng anh tiếng trung con thích học kinh doanh đầu tư. Nhưng vs trình độ và não còn ntn con ko biết con có khả năng đậu đh Kinh tế Sài Gòn ko nữa. Con ko biết con có tiền còn đi hc ko nữa. Mà còn biết một điều là con ko có khả năng lao động chân tay, con chỉ biết tương lai ko hc thì sau này sẽ đi vào con đg còn âm ỉ hơn nữa. </p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12248605-14-2-2023.mp3" length="6734856" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12248605</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>558</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-2-2022</itunes:title>
    <title>13-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG Chào mọi người. Mình đang lạc lối, không biết đi đâu về đâu. Mình 30 sắp 31, là nữ. Mình thật xấu hổ khi nói ra điều này. Ở tuổi này phần lớn bạn nữ ở tuổi mình nếu không phải sự nghiệp vững chắc thì cũng phải có gia đình đề huề, bạn bè mình cũng vậy. Còn mình thì không có gì cả.  Từ khi học xong đại học và ra trường mình đã có một số lựa chọn sai lầm: chọn một công việc trái ngành và nghĩ là nó sẽ ổn định mãi; chọn tin tưởng 100% vào người thân, dù có ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG</p><p>Chào mọi người. Mình đang lạc lối, không biết đi đâu về đâu.</p><p>Mình 30 sắp 31, là nữ. Mình thật xấu hổ khi nói ra điều này. Ở tuổi này phần lớn bạn nữ ở tuổi mình nếu không phải sự nghiệp vững chắc thì cũng phải có gia đình đề huề, bạn bè mình cũng vậy. Còn mình thì không có gì cả. </p><p>Từ khi học xong đại học và ra trường mình đã có một số lựa chọn sai lầm: chọn một công việc trái ngành và nghĩ là nó sẽ ổn định mãi; chọn tin tưởng 100% vào người thân, dù có cảm thấy sai sai nhưng vẫn chọn tin họ nhiều lần; vì niềm tin đấy nên con đường của mình sai hoàn toàn. </p><p>Mình bỏ lỡ nhiều năm, không rèn luyện bản thân, không phấn đấu học tập, tự bó hẹp mình. Đến bây giờ mình sợ thay đổi, một là vì không biết thay đổi như thế nào, hai là sợ mình lại chọn sai lần nữa. </p><p>Đặc biệt là giờ mình sắp qua 30, bố mẹ mình rất lo lắng chuyện hôn nhân của mình, mình cũng thấy có lỗi với bố mẹ, vì nếu chưa kết hôn thì mình nên có sự nghiệp để bố mẹ bớt lo, nhưng vì những sai lầm của mình mà giờ mình trắng tay.</p><p>Thậm chí dũng khí và kỹ năng để đi xin việc của mình cũng kém. Thực sự thất bại.</p><p>Giờ mình đang nghĩ: mình nên tìm quay lại vạch xuất phát như lúc mới ra trường, làm lại từ đầu, bắt đầu học hỏi; hay là kết hôn sinh con?</p><p>Vì bản thân mình luôn cảm thấy phụ nữ không đi làm mà ở nhà nội trợ nuôi con thì sẽ không có chỗ đứng trong gia đình, vậy nên suốt mấy năm qua mình mới chưa muốn lấy chồng, vì lúc đó mình thấy mình chưa đứng vững trong XH. Nhưng đến tuổi này nhìn bố mẹ lo lắng cho mình thì mình lại thấy có lỗi.</p><p>Có lẽ vấn đề của mình quá nhỏ bé so với nhiều người, nhưng chắc do tố chất tâm lý mình kém nên mình luôn thấy như bị nghẹt thở vì áp lực.</p><p>Muốn bắt đầu lại thì cũng không biết bắt đầu từ đâu, thiếu kỹ năng thiếu nhiệt huyết. Kết hôn thì lại miến cưỡng. </p><p>Mình rất mệt mỏi, mình  mong nhận được lời khuyên từ anh chủ kênh web 5 ngày và mọi người. </p><p>Cảm ơn anh chủ kênh và mọi người đã kiên nhẫn đọc hết tâm sự của mình.</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>NGƯỜI GỬI: PHƯƠNG</p><p>Chào mọi người. Mình đang lạc lối, không biết đi đâu về đâu.</p><p>Mình 30 sắp 31, là nữ. Mình thật xấu hổ khi nói ra điều này. Ở tuổi này phần lớn bạn nữ ở tuổi mình nếu không phải sự nghiệp vững chắc thì cũng phải có gia đình đề huề, bạn bè mình cũng vậy. Còn mình thì không có gì cả. </p><p>Từ khi học xong đại học và ra trường mình đã có một số lựa chọn sai lầm: chọn một công việc trái ngành và nghĩ là nó sẽ ổn định mãi; chọn tin tưởng 100% vào người thân, dù có cảm thấy sai sai nhưng vẫn chọn tin họ nhiều lần; vì niềm tin đấy nên con đường của mình sai hoàn toàn. </p><p>Mình bỏ lỡ nhiều năm, không rèn luyện bản thân, không phấn đấu học tập, tự bó hẹp mình. Đến bây giờ mình sợ thay đổi, một là vì không biết thay đổi như thế nào, hai là sợ mình lại chọn sai lần nữa. </p><p>Đặc biệt là giờ mình sắp qua 30, bố mẹ mình rất lo lắng chuyện hôn nhân của mình, mình cũng thấy có lỗi với bố mẹ, vì nếu chưa kết hôn thì mình nên có sự nghiệp để bố mẹ bớt lo, nhưng vì những sai lầm của mình mà giờ mình trắng tay.</p><p>Thậm chí dũng khí và kỹ năng để đi xin việc của mình cũng kém. Thực sự thất bại.</p><p>Giờ mình đang nghĩ: mình nên tìm quay lại vạch xuất phát như lúc mới ra trường, làm lại từ đầu, bắt đầu học hỏi; hay là kết hôn sinh con?</p><p>Vì bản thân mình luôn cảm thấy phụ nữ không đi làm mà ở nhà nội trợ nuôi con thì sẽ không có chỗ đứng trong gia đình, vậy nên suốt mấy năm qua mình mới chưa muốn lấy chồng, vì lúc đó mình thấy mình chưa đứng vững trong XH. Nhưng đến tuổi này nhìn bố mẹ lo lắng cho mình thì mình lại thấy có lỗi.</p><p>Có lẽ vấn đề của mình quá nhỏ bé so với nhiều người, nhưng chắc do tố chất tâm lý mình kém nên mình luôn thấy như bị nghẹt thở vì áp lực.</p><p>Muốn bắt đầu lại thì cũng không biết bắt đầu từ đâu, thiếu kỹ năng thiếu nhiệt huyết. Kết hôn thì lại miến cưỡng. </p><p>Mình rất mệt mỏi, mình  mong nhận được lời khuyên từ anh chủ kênh web 5 ngày và mọi người. </p><p>Cảm ơn anh chủ kênh và mọi người đã kiên nhẫn đọc hết tâm sự của mình.</p><p><br/><br/><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12239503-13-2-2022.mp3" length="10469530" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12239503</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>869</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>09-2-2023</itunes:title>
    <title>09-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   Xin phép cho mình được giấu tên, giấu luôn cả mặt. Sau rất nhiều lần điên điên, khùng khùng, hôm nay mình mới dám lấy hết dũng khí để kể câu chuyện của mình, cũng như đi tìm lời khuyên của web5ngay và từ mọi người. Mình ko biết, liệu trên cuộc đời này sẽ có ai tin mình khi mình kể? ngay từ thời mẫu giáo, mình đã luôn đi tìm một người tên Khánh. " Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh mảnh chai đầu tường". Phải, chính là cái Chuông Khánh đó. Th...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin phép cho mình được giấu tên, giấu luôn cả mặt. Sau rất nhiều lần điên điên, khùng khùng, hôm nay mình mới dám lấy hết dũng khí để kể câu chuyện của mình, cũng như đi tìm lời khuyên của web5ngay và từ mọi người.</p><p>Mình ko biết, liệu trên cuộc đời này sẽ có ai tin mình khi mình kể? ngay từ thời mẫu giáo, mình đã luôn đi tìm một người tên Khánh.</p><p>&quot; Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh mảnh chai đầu tường&quot;.</p><p>Phải, chính là cái Chuông Khánh đó. Thế nên khi nghe ai đó gọi Khánh, mình liền sẽ quay đầu tìm.</p><p>Lần đầu tiên mình gặp chồng mình, nghe cái tên Khánh, mình liền biết đó là vận mệnh của mình. Thế nên mình gật đầu gả đi, cho dù mình cũng ko yêu anh ý nhiều cho lắm.</p><p>Ăn hỏi, mẹ anh nói &quot;gái tuổi dần phải cưới hai lần.&quot;. Thế nhưng một tai nạn bất ngờ cướp đi người em yêu quý của anh ngay trong đám hỏi. Đám cưới của mình liền biến thành đám ma chỉ trong một đêm, chứ nói chi tới cưới hai lần.</p><p>Ko đám cưới, ko ra mắt họ hàng, ko động phòng cũng chẳng có trăng mật. Họ hàng anh liền vác luôn mẹ của thằng em vừa mất vào phòng tân hôn tôi khóc tới thiên hôn địa ám. Hai chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường mòn tối om chỉ có vang lên tiếng chão chuộc tới đau lòng.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3532289083666230/?__cft__[0]=AZUYZfqBhNhoRtL9JcqAop11wOVThjMalzOEx0wSBAkE0GMG-455J8WxUW14CETSlnlrZkpUyLa8V7PnPEyiP485kFYb_50vnA_Z8H-J6XZmCdNYjRjJX0IovgTqxRff5YtXkxntA2VIxijOghfees6c&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>(Đọc đầy đủ tại đây)</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Xin phép cho mình được giấu tên, giấu luôn cả mặt. Sau rất nhiều lần điên điên, khùng khùng, hôm nay mình mới dám lấy hết dũng khí để kể câu chuyện của mình, cũng như đi tìm lời khuyên của web5ngay và từ mọi người.</p><p>Mình ko biết, liệu trên cuộc đời này sẽ có ai tin mình khi mình kể? ngay từ thời mẫu giáo, mình đã luôn đi tìm một người tên Khánh.</p><p>&quot; Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh mảnh chai đầu tường&quot;.</p><p>Phải, chính là cái Chuông Khánh đó. Thế nên khi nghe ai đó gọi Khánh, mình liền sẽ quay đầu tìm.</p><p>Lần đầu tiên mình gặp chồng mình, nghe cái tên Khánh, mình liền biết đó là vận mệnh của mình. Thế nên mình gật đầu gả đi, cho dù mình cũng ko yêu anh ý nhiều cho lắm.</p><p>Ăn hỏi, mẹ anh nói &quot;gái tuổi dần phải cưới hai lần.&quot;. Thế nhưng một tai nạn bất ngờ cướp đi người em yêu quý của anh ngay trong đám hỏi. Đám cưới của mình liền biến thành đám ma chỉ trong một đêm, chứ nói chi tới cưới hai lần.</p><p>Ko đám cưới, ko ra mắt họ hàng, ko động phòng cũng chẳng có trăng mật. Họ hàng anh liền vác luôn mẹ của thằng em vừa mất vào phòng tân hôn tôi khóc tới thiên hôn địa ám. Hai chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường mòn tối om chỉ có vang lên tiếng chão chuộc tới đau lòng.</p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3532289083666230/?__cft__[0]=AZUYZfqBhNhoRtL9JcqAop11wOVThjMalzOEx0wSBAkE0GMG-455J8WxUW14CETSlnlrZkpUyLa8V7PnPEyiP485kFYb_50vnA_Z8H-J6XZmCdNYjRjJX0IovgTqxRff5YtXkxntA2VIxijOghfees6c&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>(Đọc đầy đủ tại đây)</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12216326-09-2-2023.mp3" length="10130356" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12216326</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>841</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-2-2023</itunes:title>
    <title>10-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN   Em xin chào cả nhà Web5Ngay ạ, hiện tại em 23 tuổi, là nữ và vừa mới tốt nghiệp, đi làm gần 1 năm rồi. Lúc này em đang bị mắc kẹt trong suy nghĩ của chính mình và cảm giác tự trách bản thân luôn chất đầy trong tâm thức về những việc em đã quyết định trong quá khứ. Em rất xin lỗi cả nhà vì câu chuyện của cá nhân em có thể làm cho mọi người bị lan sự không vui này, em không muốn điều này tí nào và thực tình nó đã dằn vặt em suốt hơn 3 tháng...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em xin chào cả nhà Web5Ngay ạ, hiện tại em 23 tuổi, là nữ và vừa mới tốt nghiệp, đi làm gần 1 năm rồi.</p><p>Lúc này em đang bị mắc kẹt trong suy nghĩ của chính mình và cảm giác tự trách bản thân luôn chất đầy trong tâm thức về những việc em đã quyết định trong quá khứ.</p><p>Em rất xin lỗi cả nhà vì câu chuyện của cá nhân em có thể làm cho mọi người bị lan sự không vui này, em không muốn điều này tí nào và thực tình nó đã dằn vặt em suốt hơn 3 tháng nay rồi ạ.<br/><br/><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3527069074188231/?__cft__[0]=AZWgMDptGASdYz_EjExFuVYuAIhnBPYYcBIyEPIAFSgUuZaUV0QdR5tRbSRTlRLcA-5pqPHl2cMMm9DLdY9lR33Zpb7WnpVSvr9m5EtR1U0OjYNQVhc9RiuAv-YTV1ZZdD3CObjdaFgBe1UQk6lipZAq&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: DẠ EM XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Em xin chào cả nhà Web5Ngay ạ, hiện tại em 23 tuổi, là nữ và vừa mới tốt nghiệp, đi làm gần 1 năm rồi.</p><p>Lúc này em đang bị mắc kẹt trong suy nghĩ của chính mình và cảm giác tự trách bản thân luôn chất đầy trong tâm thức về những việc em đã quyết định trong quá khứ.</p><p>Em rất xin lỗi cả nhà vì câu chuyện của cá nhân em có thể làm cho mọi người bị lan sự không vui này, em không muốn điều này tí nào và thực tình nó đã dằn vặt em suốt hơn 3 tháng nay rồi ạ.<br/><br/><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3527069074188231/?__cft__[0]=AZWgMDptGASdYz_EjExFuVYuAIhnBPYYcBIyEPIAFSgUuZaUV0QdR5tRbSRTlRLcA-5pqPHl2cMMm9DLdY9lR33Zpb7WnpVSvr9m5EtR1U0OjYNQVhc9RiuAv-YTV1ZZdD3CObjdaFgBe1UQk6lipZAq&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Đọc thêm:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12216314-10-2-2023.mp3" length="8069608" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12216314</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Feb 2023 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>669</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-2-2023</itunes:title>
    <title>8-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Hạc  Con chào thầy Năm và gia đình Web5day ạ Con năm nay 19 tuổi hiện tại đang học tập và sinh sống tại Hà Nội, con có đọc được bài tâm sự buồn vui và lời hồi đáp từ thầy, con như thấy mình trong câu chuyện của bạn. Con tự nhận thức rằng xuất phát điểm của mình thấp, mẹ con một mình nuôi 2 chị em ăn học, bố đã bỏ ba mẹ con đi từ khi con còn nhỏ. Khi con học đến lớp 12 mọi người khuyên rằng đi làm giúp đỡ mẹ, có học đại học sau này lại đi làm công ty hay chưa học xong đã lấy c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Hạc</p><p><br/>Con chào thầy Năm và gia đình Web5day ạ</p><p>Con năm nay 19 tuổi hiện tại đang học tập và sinh sống tại Hà Nội, con có đọc được bài tâm sự buồn vui và lời hồi đáp từ thầy, con như thấy mình trong câu chuyện của bạn. Con tự nhận thức rằng xuất phát điểm của mình thấp, mẹ con một mình nuôi 2 chị em ăn học, bố đã bỏ ba mẹ con đi từ khi con còn nhỏ. Khi con học đến lớp 12 mọi người khuyên rằng đi làm giúp đỡ mẹ, có học đại học sau này lại đi làm công ty hay chưa học xong đã lấy chồng chưa kịp báo hiếu; nhưng trong con có gì đó ngang bướng và nổi loạn, con muốn đi học tiếp và có công việc ổn định. </p><p>Bản thân con đã từng đi làm công nhân cho công ty của Hàn, Trung khi con nghỉ hè 10, 11 hay thậm chí trốn học đi làm trong năm covid đầu tiên. Con cảm thấy khá trống rỗng và vô nghĩa khi mà ngày đi làm 11-12 tiếng sáng đi tối về hết 1 ngày lướt lướt điện thoại rồi đi ngủ, sống như vậy thực sự rất nhàm chán, con cảm giác tuổi trẻ thật vô nghĩa nếu cứ thế trôi qua, con không tìm thấy niềm vui động lực. </p><p>Con quyết tâm ôn thi đại học và kết quả không tệ, nhưng con mắc sai lầm: chọn sai ngành học định hướng cho cả tương lai sau này. Kết quả báo đỗ nhưng con không nhập học, con nghỉ học đi làm công nhân cho đến kì nghỉ tết âm 2022, con nghỉ hẳn và ở nhà ôn thi lại. Có lẽ đây là giai đoạn khó khăn nhất với con trong 18 năm qua, những bất ổn về tâm lý, áp lực từ mẹ và họ hàng, con không nhận được sự ủng hộ về việc học lại. </p><p>Con đã vượt qua, con đã đỗ đại học rồi ạ, như thầy nói lựa trường đại học nào học phí ổn ổn rồi học. Con có cân nhắc chọn ngành chọn trường học phí ổn với tài chính của mình để theo học. Hiện tại con đi học bằng toàn bộ số tiền mình kiếm được, con không dám xin mẹ hỗ trợ.</p><p>Trong một lần nói chuyện với chú (em trai của bố) chú hiện đang quản lí một công ti nhỏ. Chú hỏi con học đại học sau này đi ra làm nghề gì. Câu trả lời của con không thỏa mãn, hiện tại con đang học Ngôn ngữ học, con có định hướng cho bản thân viết content, dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Nhưng những gì con nói là không thực tế, với chú là vậy, chú nói rằng nhìn thì có vẻ con biết mọi thứ nhưng thực ra con lại chẳng biết gì cả giống như thùng rỗng kêu to vậy, trong con còn nhiều mơ mộng, chú không thấy được sự trưởng thành của con trong 2 năm qua. Những gì chú coi trọng ở con là liệu con có biết rửa bát đúng cách không, con có biết dọn dẹp 1 căn chung cư sao cho sạch không hay đơn giản là bổ một quả dưa bài trí mời khách. Chú coi trọng những điều đó hơn là việc học, học có vẻ hoành tráng đó, nhưng học sao để biết làm biết kiếm ra tiền chứ không phải học xong rồi bỏ đó. </p><p>Những lời chú nói khiến con suy nghĩ rất nhiều, con cảm giác có gì đó về tiêu chuẩn kép ở đây, và tất nhiên con không bị lung lay vì con đã định hướng cho mình nhưng lại được cho là không thực tế, con bị áp lực rằng đi học để làm sao ra kiếm tiền nhanh nhất... con vẫn còn bế tắc về điều này, con đang có dự định học viết contet SEO nghiêm túc, trong con vẫn muốn giúp đỡ cộng đồng con tham gia tình nguyện thay vì chọn đi làm thêm...</p><p>Câu chuyện của con có hơi dài, câu cú có phần lủng củng. Con cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc và sẻ chia ạ.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Hạc</p><p><br/>Con chào thầy Năm và gia đình Web5day ạ</p><p>Con năm nay 19 tuổi hiện tại đang học tập và sinh sống tại Hà Nội, con có đọc được bài tâm sự buồn vui và lời hồi đáp từ thầy, con như thấy mình trong câu chuyện của bạn. Con tự nhận thức rằng xuất phát điểm của mình thấp, mẹ con một mình nuôi 2 chị em ăn học, bố đã bỏ ba mẹ con đi từ khi con còn nhỏ. Khi con học đến lớp 12 mọi người khuyên rằng đi làm giúp đỡ mẹ, có học đại học sau này lại đi làm công ty hay chưa học xong đã lấy chồng chưa kịp báo hiếu; nhưng trong con có gì đó ngang bướng và nổi loạn, con muốn đi học tiếp và có công việc ổn định. </p><p>Bản thân con đã từng đi làm công nhân cho công ty của Hàn, Trung khi con nghỉ hè 10, 11 hay thậm chí trốn học đi làm trong năm covid đầu tiên. Con cảm thấy khá trống rỗng và vô nghĩa khi mà ngày đi làm 11-12 tiếng sáng đi tối về hết 1 ngày lướt lướt điện thoại rồi đi ngủ, sống như vậy thực sự rất nhàm chán, con cảm giác tuổi trẻ thật vô nghĩa nếu cứ thế trôi qua, con không tìm thấy niềm vui động lực. </p><p>Con quyết tâm ôn thi đại học và kết quả không tệ, nhưng con mắc sai lầm: chọn sai ngành học định hướng cho cả tương lai sau này. Kết quả báo đỗ nhưng con không nhập học, con nghỉ học đi làm công nhân cho đến kì nghỉ tết âm 2022, con nghỉ hẳn và ở nhà ôn thi lại. Có lẽ đây là giai đoạn khó khăn nhất với con trong 18 năm qua, những bất ổn về tâm lý, áp lực từ mẹ và họ hàng, con không nhận được sự ủng hộ về việc học lại. </p><p>Con đã vượt qua, con đã đỗ đại học rồi ạ, như thầy nói lựa trường đại học nào học phí ổn ổn rồi học. Con có cân nhắc chọn ngành chọn trường học phí ổn với tài chính của mình để theo học. Hiện tại con đi học bằng toàn bộ số tiền mình kiếm được, con không dám xin mẹ hỗ trợ.</p><p>Trong một lần nói chuyện với chú (em trai của bố) chú hiện đang quản lí một công ti nhỏ. Chú hỏi con học đại học sau này đi ra làm nghề gì. Câu trả lời của con không thỏa mãn, hiện tại con đang học Ngôn ngữ học, con có định hướng cho bản thân viết content, dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Nhưng những gì con nói là không thực tế, với chú là vậy, chú nói rằng nhìn thì có vẻ con biết mọi thứ nhưng thực ra con lại chẳng biết gì cả giống như thùng rỗng kêu to vậy, trong con còn nhiều mơ mộng, chú không thấy được sự trưởng thành của con trong 2 năm qua. Những gì chú coi trọng ở con là liệu con có biết rửa bát đúng cách không, con có biết dọn dẹp 1 căn chung cư sao cho sạch không hay đơn giản là bổ một quả dưa bài trí mời khách. Chú coi trọng những điều đó hơn là việc học, học có vẻ hoành tráng đó, nhưng học sao để biết làm biết kiếm ra tiền chứ không phải học xong rồi bỏ đó. </p><p>Những lời chú nói khiến con suy nghĩ rất nhiều, con cảm giác có gì đó về tiêu chuẩn kép ở đây, và tất nhiên con không bị lung lay vì con đã định hướng cho mình nhưng lại được cho là không thực tế, con bị áp lực rằng đi học để làm sao ra kiếm tiền nhanh nhất... con vẫn còn bế tắc về điều này, con đang có dự định học viết contet SEO nghiêm túc, trong con vẫn muốn giúp đỡ cộng đồng con tham gia tình nguyện thay vì chọn đi làm thêm...</p><p>Câu chuyện của con có hơi dài, câu cú có phần lủng củng. Con cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc và sẻ chia ạ.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12186209-8-2-2023.mp3" length="6172557" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12186209</guid>
    <pubDate>Sun, 05 Feb 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>511</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-2-2023</itunes:title>
    <title>7-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Em xin phép giấu tên   Em năm nay 30 tuổi, là nhân viên văn phòng. Trước kia em luôn cảm thấy cv vp khiến em sống mòn nhưng lại ko dám nhảy việc sang tín dụng ngân hàng vì sợ chạy chỉ tiêu ko nổi. Thế là em cứ mòn mỏi làm nv vp lương 7 triệu tháng. Ko tiêu pha gì nhiều nhưng cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu. đôi lúc e cũng có thôi thúc thay đổi, nhưng thụ động nên cũng chẳng biết làm gì. Em quen chồng em qua nhà giới thiệu, tìm hiểu rồi kết hôn. Anh ấy làm công chức nên lư...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin phép giấu tên</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi, là nhân viên văn phòng.</p><p>Trước kia em luôn cảm thấy cv vp khiến em sống mòn nhưng lại ko dám nhảy việc sang tín dụng ngân hàng vì sợ chạy chỉ tiêu ko nổi. Thế là em cứ mòn mỏi làm nv vp lương 7 triệu tháng. Ko tiêu pha gì nhiều nhưng cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu. đôi lúc e cũng có thôi thúc thay đổi, nhưng thụ động nên cũng chẳng biết làm gì.</p><p>Em quen chồng em qua nhà giới thiệu, tìm hiểu rồi kết hôn. Anh ấy làm công chức nên lương cũng chỉ tầm ko đến 10 triệu/ tháng. Trước khi kết hôn e cũng biết nhà chồng nghèo vì lên thăm nhà mẹ chồng cũng kêu nhà bác nghèo lắm.</p><p>Bố mẹ e thì cũng quan điểm miễn ck em tử tế và cố gắng là được nên làm dần thì có, nhưng kết hôn xong nhà chồng cứ dần báo ra những khoản nợ. Từ nợ xây nhà, đến các em chồng dính vô tài xỉu, rồi bảo bị lừa, chẳng biết sao nợ nhưng cứ nhờ vả Ck em vì Ck em là con cả…có em chồng còn cắm cả xe của vợ. Ck em lúc nói lúc giấu em đứng ra giải quyết vì lý do ko muốn ngta đến nhà đòi, ông bà bố mẹ già yếu bệnh tật chịu ko nổi. Cuối cùng còn dính đến vay lãi ngoài lãi cao, rồi lúc đỉnh điểm ngta đòi sợ ảnh hưởng đến cv thì mới nói với vợ.</p><p>Thế là bao nhiêu tiền cưới tiền vàng sau khi kết hôn e phải đưa cho chồng giải quyết nợ hết mà vẫn như cái động ko đáy ( vì vay quá nhiều nơi chỗ này đập chỗ kia mà chỗ nào cũng lãi). Bố mẹ em vì thương em và nghĩ do hoàn cảnh gd Ck chứ anh ấy cũng tử tế nên giúp đỡ để cho a ấy thoát khỏi khó khăn nên âm thầm cho Ck em vay tiền trả nợ, nhiều lần cộng lại cũng hơn 250tr mà cuối cùng nợ nần vẫn chẳng đâu vào đâu. Bố mẹ em cũng có tuổi rồi, ngày ngày cũng nhặt nhạnh từng đồng từng hào tiết kiệm.</p><p>Cuối cùng vì em mà giờ cho con rể vay trả nợ bên Ck mà tương lai vẫn mù mịt. Bọn e kết hôn cũng hơn 2 năm chưa có con e đi khám biết là khó nhưng em cũng chẳng dám nghĩ đến có con vì thấy tương lai mù mịt quá (Bs khuyên nên sử dụng đến pp khoa học).</p><p>Ko ngờ giờ con lại đến một cách bất ngờ. Trc kia bọn em ở trọ riêng để tiện cho e đi làm, nhưng sau khi có em bé gd khuyên nên e chuyển về quê làm và sống với bố mẹ Ck, nhưng thực sự e thấy quá mệt mỏi khi nhà Ck cứ cả ngày than khổ quá, nghèo quá, từ ông bà nội cho đến bố mẹ.</p><p>Câu khổ lắm dường như thành một thói quen trong gia đình, đúng như một bài phải giàu trước kia em nghe thầy thu, nghèo nó hay xui lắm, ông nội Ck e ốm rồi ngã bệnh liên tục, tất cả lại nhờ cháu trưởng lo vì bố Ck em và o chồng em đều nghèo cả.</p><p>Chồng e stress và nhiều lúc cảm thấy như cùng đường bí lối, cũng hay suy nghĩ tiêu cực và chán nản. Bản thân em thì tự trách vì mình ko báo đáp gì được bố mẹ còn khiến bố mẹ phải lấy toàn bộ tiền dưỡng già ra đi lo cho mình, mà bố em vì lao động chân tay vất vả nên hay uống một chén rượu lúc ăn cơm, rồi hút thuốc, giờ có tuổi nên gan thận đều yếu, em rất sợ lỡ may bố ngã bệnh, bản thân e đi làm vp lương ko cao h bồng bế thêm con nhỏ chưa kiếm được nhiều tiền lỡ bố ngã bệnh ko biết phải làm sao.</p><p>Em tìm kiếm trên mạng và áp lực với việc kiếm tiền nhanh. Có đôi lúc e thấy ngta làm giới thiệu Cv cho mấy ứng dụng hẹn hò 18+ dc nhiều tiền e cũng nghĩ hay mình cũng làm cv giới thiếu đó đi miễn kiếm ra tiền nhưng r lại cũng sợ bị đồn thổi. Sợ nghiệp. Em cứ loanh quanh với những suy nghĩ vậy nên bỏ phí rất nhiều thời gian. Rồi lại tự trách. Rồi vật lộn với cuộc sống.</p><p>Em cũng biết mình cần học tập và phát triển bản thân nên cũng cố cái thiện tiếng anh để có cơ hội nghề nghiệp tốt hơn mà mãi chẳng đâu vào đâu. Nhiều khi nhìn lại e thấy mình thất bại và đáng trách thật sự.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Em xin phép giấu tên</p><p><br/></p><p>Em năm nay 30 tuổi, là nhân viên văn phòng.</p><p>Trước kia em luôn cảm thấy cv vp khiến em sống mòn nhưng lại ko dám nhảy việc sang tín dụng ngân hàng vì sợ chạy chỉ tiêu ko nổi. Thế là em cứ mòn mỏi làm nv vp lương 7 triệu tháng. Ko tiêu pha gì nhiều nhưng cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu. đôi lúc e cũng có thôi thúc thay đổi, nhưng thụ động nên cũng chẳng biết làm gì.</p><p>Em quen chồng em qua nhà giới thiệu, tìm hiểu rồi kết hôn. Anh ấy làm công chức nên lương cũng chỉ tầm ko đến 10 triệu/ tháng. Trước khi kết hôn e cũng biết nhà chồng nghèo vì lên thăm nhà mẹ chồng cũng kêu nhà bác nghèo lắm.</p><p>Bố mẹ e thì cũng quan điểm miễn ck em tử tế và cố gắng là được nên làm dần thì có, nhưng kết hôn xong nhà chồng cứ dần báo ra những khoản nợ. Từ nợ xây nhà, đến các em chồng dính vô tài xỉu, rồi bảo bị lừa, chẳng biết sao nợ nhưng cứ nhờ vả Ck em vì Ck em là con cả…có em chồng còn cắm cả xe của vợ. Ck em lúc nói lúc giấu em đứng ra giải quyết vì lý do ko muốn ngta đến nhà đòi, ông bà bố mẹ già yếu bệnh tật chịu ko nổi. Cuối cùng còn dính đến vay lãi ngoài lãi cao, rồi lúc đỉnh điểm ngta đòi sợ ảnh hưởng đến cv thì mới nói với vợ.</p><p>Thế là bao nhiêu tiền cưới tiền vàng sau khi kết hôn e phải đưa cho chồng giải quyết nợ hết mà vẫn như cái động ko đáy ( vì vay quá nhiều nơi chỗ này đập chỗ kia mà chỗ nào cũng lãi). Bố mẹ em vì thương em và nghĩ do hoàn cảnh gd Ck chứ anh ấy cũng tử tế nên giúp đỡ để cho a ấy thoát khỏi khó khăn nên âm thầm cho Ck em vay tiền trả nợ, nhiều lần cộng lại cũng hơn 250tr mà cuối cùng nợ nần vẫn chẳng đâu vào đâu. Bố mẹ em cũng có tuổi rồi, ngày ngày cũng nhặt nhạnh từng đồng từng hào tiết kiệm.</p><p>Cuối cùng vì em mà giờ cho con rể vay trả nợ bên Ck mà tương lai vẫn mù mịt. Bọn e kết hôn cũng hơn 2 năm chưa có con e đi khám biết là khó nhưng em cũng chẳng dám nghĩ đến có con vì thấy tương lai mù mịt quá (Bs khuyên nên sử dụng đến pp khoa học).</p><p>Ko ngờ giờ con lại đến một cách bất ngờ. Trc kia bọn em ở trọ riêng để tiện cho e đi làm, nhưng sau khi có em bé gd khuyên nên e chuyển về quê làm và sống với bố mẹ Ck, nhưng thực sự e thấy quá mệt mỏi khi nhà Ck cứ cả ngày than khổ quá, nghèo quá, từ ông bà nội cho đến bố mẹ.</p><p>Câu khổ lắm dường như thành một thói quen trong gia đình, đúng như một bài phải giàu trước kia em nghe thầy thu, nghèo nó hay xui lắm, ông nội Ck e ốm rồi ngã bệnh liên tục, tất cả lại nhờ cháu trưởng lo vì bố Ck em và o chồng em đều nghèo cả.</p><p>Chồng e stress và nhiều lúc cảm thấy như cùng đường bí lối, cũng hay suy nghĩ tiêu cực và chán nản. Bản thân em thì tự trách vì mình ko báo đáp gì được bố mẹ còn khiến bố mẹ phải lấy toàn bộ tiền dưỡng già ra đi lo cho mình, mà bố em vì lao động chân tay vất vả nên hay uống một chén rượu lúc ăn cơm, rồi hút thuốc, giờ có tuổi nên gan thận đều yếu, em rất sợ lỡ may bố ngã bệnh, bản thân e đi làm vp lương ko cao h bồng bế thêm con nhỏ chưa kiếm được nhiều tiền lỡ bố ngã bệnh ko biết phải làm sao.</p><p>Em tìm kiếm trên mạng và áp lực với việc kiếm tiền nhanh. Có đôi lúc e thấy ngta làm giới thiệu Cv cho mấy ứng dụng hẹn hò 18+ dc nhiều tiền e cũng nghĩ hay mình cũng làm cv giới thiếu đó đi miễn kiếm ra tiền nhưng r lại cũng sợ bị đồn thổi. Sợ nghiệp. Em cứ loanh quanh với những suy nghĩ vậy nên bỏ phí rất nhiều thời gian. Rồi lại tự trách. Rồi vật lộn với cuộc sống.</p><p>Em cũng biết mình cần học tập và phát triển bản thân nên cũng cố cái thiện tiếng anh để có cơ hội nghề nghiệp tốt hơn mà mãi chẳng đâu vào đâu. Nhiều khi nhìn lại e thấy mình thất bại và đáng trách thật sự.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12186207-7-2-2023.mp3" length="8681812" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12186207</guid>
    <pubDate>Sun, 05 Feb 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>720</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-2-2023</itunes:title>
    <title>6-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BIN   Đã bao lâu bạn chưa ôm mẹ mình rồi Xin chào toàn bộ những anh chị của đại gia đình web5ngay, xin tự giới thiệu em hiện tại là 1 học sinh lớp 10 thôi nên em xin phép được xưng em ạ. Ko biết bài này có được duyệt hay ko cũng ko sao cả Nếu anh chị thắc mắt tại sao em lại làm về vấn đề này vì những lúc đi học em hỏi các bạn mình rằng ở nhà mày có hay ôm mẹ ko thì câu trả lời thường là ko Chắc đọc đến đây anh chị sẽ nghĩ em có hay ôm mẹ hay ba ko mà nói. Xin thưa...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BIN<br/></b><br/></p><p>Đã bao lâu bạn chưa ôm mẹ mình rồi</p><p>Xin chào toàn bộ những anh chị của đại gia đình web5ngay, xin tự giới thiệu em hiện tại là 1 học sinh lớp 10 thôi nên em xin phép được xưng em ạ. Ko biết bài này có được duyệt hay ko cũng ko sao cả</p><p>Nếu anh chị thắc mắt tại sao em lại làm về vấn đề này vì những lúc đi học em hỏi các bạn mình rằng ở nhà mày có hay ôm mẹ ko thì câu trả lời thường là ko</p><p>Chắc đọc đến đây anh chị sẽ nghĩ em có hay ôm mẹ hay ba ko mà nói. Xin thưa em ngày nào cũng ôm mẹ cả vì em thấy được nỗi vất vả của mẹ những việc mà mẹ đã làm vì gia đình em. Sau đây là câu chuyện của em từ một đứa ko hay ôm mẹ thành ngày nào cũng ôm hay còn gọi là bám mẹ ý</p><p>Trong những năm tháng cấp 2 mà rõ nhất là lớp 9 năm mà em phải lo toang về việc thi lớp 10 và thật may sao em đã đậu vào trường mà em muốn. Do có quá nhiều việc phải lo mà em càng ngày ít nói chuyện với mẹ hơn, một phần là do mẹ đi làm công nhân ko ở nhà thường xuyên cứ vậy bước ngoặc đến khi em đọc cuốn sách dám bị ghét và nghe tri kỹ cảm xúc bài cách để được yêu thương.</p><p>Từ hai thứ đó giúp em hiểu ra được nếu ta muốn mẹ thương ta hơn thì ta phải thương phải hiểu nỗi khổ của mẹ, từ lúc ấy em đã tự đặt câu hỏi cho mình rằng làm sao để yêu thương mẹ hơn và em đã nghĩ ra cách là hãy ôm mẹ chúc mẹ ngủ ngon, khỏe mạnh</p><p>Lúc đầu em làm còn vụng về và mẹ cũng chưa quen nên còn lúng túng nhưng sau vài tháng ngày nào cũng ôm cũng chúc thì chỉ cần em dang tay ra để ôm mẹ là mẹ cười và khi ôm mẹ xong em cảm thấy mình đã báo đáp lại được một ít công ơn của mẹ</p><p>Em viết bài này ko phải để chỉ hay bắt ai phải đi ôm mẹ cả mà điều em muốn cho mọi người thấy câu chuyện của em. Nếu có thể giúp mọi người có thể đi ôm mẹ hoặc gieo một hạt giống về ôm, chúc mẹ thì em vui rồi.</p><p>Bài đến đây đã dài rồi, em sẽ còn đăng nhiều vì em muốn được chia sẽ câu chuyện của mình và nhằm để bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với web5ngay và tri kỹ cảm xúc đã giúp em trong khoãng thời gian cấp hai đầy khó khắn vất vả</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BIN<br/></b><br/></p><p>Đã bao lâu bạn chưa ôm mẹ mình rồi</p><p>Xin chào toàn bộ những anh chị của đại gia đình web5ngay, xin tự giới thiệu em hiện tại là 1 học sinh lớp 10 thôi nên em xin phép được xưng em ạ. Ko biết bài này có được duyệt hay ko cũng ko sao cả</p><p>Nếu anh chị thắc mắt tại sao em lại làm về vấn đề này vì những lúc đi học em hỏi các bạn mình rằng ở nhà mày có hay ôm mẹ ko thì câu trả lời thường là ko</p><p>Chắc đọc đến đây anh chị sẽ nghĩ em có hay ôm mẹ hay ba ko mà nói. Xin thưa em ngày nào cũng ôm mẹ cả vì em thấy được nỗi vất vả của mẹ những việc mà mẹ đã làm vì gia đình em. Sau đây là câu chuyện của em từ một đứa ko hay ôm mẹ thành ngày nào cũng ôm hay còn gọi là bám mẹ ý</p><p>Trong những năm tháng cấp 2 mà rõ nhất là lớp 9 năm mà em phải lo toang về việc thi lớp 10 và thật may sao em đã đậu vào trường mà em muốn. Do có quá nhiều việc phải lo mà em càng ngày ít nói chuyện với mẹ hơn, một phần là do mẹ đi làm công nhân ko ở nhà thường xuyên cứ vậy bước ngoặc đến khi em đọc cuốn sách dám bị ghét và nghe tri kỹ cảm xúc bài cách để được yêu thương.</p><p>Từ hai thứ đó giúp em hiểu ra được nếu ta muốn mẹ thương ta hơn thì ta phải thương phải hiểu nỗi khổ của mẹ, từ lúc ấy em đã tự đặt câu hỏi cho mình rằng làm sao để yêu thương mẹ hơn và em đã nghĩ ra cách là hãy ôm mẹ chúc mẹ ngủ ngon, khỏe mạnh</p><p>Lúc đầu em làm còn vụng về và mẹ cũng chưa quen nên còn lúng túng nhưng sau vài tháng ngày nào cũng ôm cũng chúc thì chỉ cần em dang tay ra để ôm mẹ là mẹ cười và khi ôm mẹ xong em cảm thấy mình đã báo đáp lại được một ít công ơn của mẹ</p><p>Em viết bài này ko phải để chỉ hay bắt ai phải đi ôm mẹ cả mà điều em muốn cho mọi người thấy câu chuyện của em. Nếu có thể giúp mọi người có thể đi ôm mẹ hoặc gieo một hạt giống về ôm, chúc mẹ thì em vui rồi.</p><p>Bài đến đây đã dài rồi, em sẽ còn đăng nhiều vì em muốn được chia sẽ câu chuyện của mình và nhằm để bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với web5ngay và tri kỹ cảm xúc đã giúp em trong khoãng thời gian cấp hai đầy khó khắn vất vả</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12186206-6-2-2023.mp3" length="6581567" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12186206</guid>
    <pubDate>Sun, 05 Feb 2023 20:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>545</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-2-2023</itunes:title>
    <title>3-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN   Dạ em xin phép tâm sự chuyện của ba em với những người hàng xóm ạ. Quanh em toàn họ hàng ở, đặc biệt là những người nghiện rượu, một ông ngoại bảy già nhưng trùm nhậu, say rất thích nói đạo lý nhưng tính gia trưởng bảo thủ thường dằn mâm xán chén chửi bới vợ con; cậu ruột không làm gì, nhậu nhẹt cũng như trên, vợ con bỏ đem về cho ngoại em nuôi; một ông chú sáu còn trẻ nhưng không lo làm cũng ăn nhậu nên vợ con bỏ đi luôn. Ba em thì ngày xưa c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Dạ em xin phép tâm sự chuyện của ba em với những người hàng xóm ạ.</p><p>Quanh em toàn họ hàng ở, đặc biệt là những người nghiện rượu, một ông ngoại bảy già nhưng trùm nhậu, say rất thích nói đạo lý nhưng tính gia trưởng bảo thủ thường dằn mâm xán chén chửi bới vợ con; cậu ruột không làm gì, nhậu nhẹt cũng như trên, vợ con bỏ đem về cho ngoại em nuôi; một ông chú sáu còn trẻ nhưng không lo làm cũng ăn nhậu nên vợ con bỏ đi luôn.</p><p>Ba em thì ngày xưa còn biết san sẻ công việc với mẹ em, nhà em làm nông dù nghèo nhưng em vẫn cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình. Bây giờ trước có uống với ông ngoại 7 chỉ lâu lâu thôi, từ khi ông chú sáu về đây ở là thêm một ông nữa, trình cũng bắt đầu tăng lên, nếu uống với ông ngoại 7 thì mỗi tối đều uống, uống với ông chú sáu là từ sáng miết tới tối lun, cứ cách một hai ngày là uống từ sáng tới chiều, bây giờ ổng không làm ra một đồng tiền nào lâu lâu có việc thì làm ra cũng để trong mình ăn nhậu, vậy mà tiền xăng vẫn xin mẹ em, công việc làm nông thì không san sẻ với mẹ em, hể ai gọi cái là bỏ hết mà đi nhậu, người ta nhờ làm một buổi là làm xong nhậu tới tối mới về.</p><p>Bây giờ nhà người khác thì êm ấm nhà em dộp vẫn không có tiền mà sửa, mẹ em làm lụng tới giờ sức khỏe yếu đi, bệnh tật triền miên, bệnh khớp đau nhức suốt ngày, vậy mà từ 3 giờ sáng bả phải dậy cắt rau đi bán ngồi tới 10 giờ mới về, chiều 2 3 giờ phải dô làm việc rồi cắt cỏ khiêng về cho bò, tay bả đau nhói nhưng vẫn gắn gượng ngày này qua ngày khác để làm.</p><p>Nhà em không được may mắn, em thì mắc bệnh nặng nhưng duy trì thuốc là ổn, em em đi học Sài Gòn nhưng nó vô tình bị hư giác mạc do con gì bay vào, giờ nó ổn rồi chỉ đang chờ ghép giác mạc thôi, một đứa nữa nhà không có tiền nên nghỉ không học đại học đi làm công nhân may, một phần kinh tế gia đình là nhờ nó vì mẹ em bán rau cũng chỉ đủ ăn mỗi ngày, còn một đứa út học lớp 5 nữa.</p><p>Một mình mẹ em gồng gánh hết, bả nhịn ăn nhịn mặc lo cho con cái, nhiều lúc ổng nhậu đến quá luôn bả cũng nhịn mà không nói, mà ba em không hiểu mẹ càng im ổng càng làm tới, mẹ em bực mình lên chửi ổng thì có lúc ổng đánh mẹ em, có lúc ổng mắng mẹ em ngu, không biết gì, ổng nói tưởng ổng đi nhậu là ổng sướng sao, ổng đi để gắn kết tình anh em họ hàng, ổng nói mẹ em chỉ biết tiền, sống không biết ai, không ai dám đến nhà.</p><p>Mà mẹ em tối ngày làm không hết chuyện, không có thời gian ngủ luôn thì thời gian đâu mà đi chơi tới thăm người này người kia. Ổng nói sống nay chết mai, tiền bạc không quan trọng, ổng làm vậy để sau này mình chết họ hàng còn nhìn mặt người ta còn đến mà thắp cho cây nhang. Ổng còn lấy lí do là sau này mình có chuyện mở miệng ra người ta sẽ giúp, hoặc người ta quen người có thể giúp đỡ cho (ý nói bệnh của e e).</p><p>Mà em thấy tình nghĩa, quen biết gì cũng phải cần tiến bạc sòng phẳng chứ ạ, chứ ai mở miệng ra cái người ta giúp không đâu, ngược lại còn phải đưa tiền đút lót cho người ta nữa, vậy thì không quen biết cũng làm được mà, chỉ cần có tiền thôi là xong, vậy mà ông cũng lấy làm lí do được.</p><p>Nhiều lúc em muốn nói lại nhưng chưa biết cái lí để nói là gì, mong thầy và mọi người giúp em được không ạ?</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: E XIN PHÉP GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Dạ em xin phép tâm sự chuyện của ba em với những người hàng xóm ạ.</p><p>Quanh em toàn họ hàng ở, đặc biệt là những người nghiện rượu, một ông ngoại bảy già nhưng trùm nhậu, say rất thích nói đạo lý nhưng tính gia trưởng bảo thủ thường dằn mâm xán chén chửi bới vợ con; cậu ruột không làm gì, nhậu nhẹt cũng như trên, vợ con bỏ đem về cho ngoại em nuôi; một ông chú sáu còn trẻ nhưng không lo làm cũng ăn nhậu nên vợ con bỏ đi luôn.</p><p>Ba em thì ngày xưa còn biết san sẻ công việc với mẹ em, nhà em làm nông dù nghèo nhưng em vẫn cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình. Bây giờ trước có uống với ông ngoại 7 chỉ lâu lâu thôi, từ khi ông chú sáu về đây ở là thêm một ông nữa, trình cũng bắt đầu tăng lên, nếu uống với ông ngoại 7 thì mỗi tối đều uống, uống với ông chú sáu là từ sáng miết tới tối lun, cứ cách một hai ngày là uống từ sáng tới chiều, bây giờ ổng không làm ra một đồng tiền nào lâu lâu có việc thì làm ra cũng để trong mình ăn nhậu, vậy mà tiền xăng vẫn xin mẹ em, công việc làm nông thì không san sẻ với mẹ em, hể ai gọi cái là bỏ hết mà đi nhậu, người ta nhờ làm một buổi là làm xong nhậu tới tối mới về.</p><p>Bây giờ nhà người khác thì êm ấm nhà em dộp vẫn không có tiền mà sửa, mẹ em làm lụng tới giờ sức khỏe yếu đi, bệnh tật triền miên, bệnh khớp đau nhức suốt ngày, vậy mà từ 3 giờ sáng bả phải dậy cắt rau đi bán ngồi tới 10 giờ mới về, chiều 2 3 giờ phải dô làm việc rồi cắt cỏ khiêng về cho bò, tay bả đau nhói nhưng vẫn gắn gượng ngày này qua ngày khác để làm.</p><p>Nhà em không được may mắn, em thì mắc bệnh nặng nhưng duy trì thuốc là ổn, em em đi học Sài Gòn nhưng nó vô tình bị hư giác mạc do con gì bay vào, giờ nó ổn rồi chỉ đang chờ ghép giác mạc thôi, một đứa nữa nhà không có tiền nên nghỉ không học đại học đi làm công nhân may, một phần kinh tế gia đình là nhờ nó vì mẹ em bán rau cũng chỉ đủ ăn mỗi ngày, còn một đứa út học lớp 5 nữa.</p><p>Một mình mẹ em gồng gánh hết, bả nhịn ăn nhịn mặc lo cho con cái, nhiều lúc ổng nhậu đến quá luôn bả cũng nhịn mà không nói, mà ba em không hiểu mẹ càng im ổng càng làm tới, mẹ em bực mình lên chửi ổng thì có lúc ổng đánh mẹ em, có lúc ổng mắng mẹ em ngu, không biết gì, ổng nói tưởng ổng đi nhậu là ổng sướng sao, ổng đi để gắn kết tình anh em họ hàng, ổng nói mẹ em chỉ biết tiền, sống không biết ai, không ai dám đến nhà.</p><p>Mà mẹ em tối ngày làm không hết chuyện, không có thời gian ngủ luôn thì thời gian đâu mà đi chơi tới thăm người này người kia. Ổng nói sống nay chết mai, tiền bạc không quan trọng, ổng làm vậy để sau này mình chết họ hàng còn nhìn mặt người ta còn đến mà thắp cho cây nhang. Ổng còn lấy lí do là sau này mình có chuyện mở miệng ra người ta sẽ giúp, hoặc người ta quen người có thể giúp đỡ cho (ý nói bệnh của e e).</p><p>Mà em thấy tình nghĩa, quen biết gì cũng phải cần tiến bạc sòng phẳng chứ ạ, chứ ai mở miệng ra cái người ta giúp không đâu, ngược lại còn phải đưa tiền đút lót cho người ta nữa, vậy thì không quen biết cũng làm được mà, chỉ cần có tiền thôi là xong, vậy mà ông cũng lấy làm lí do được.</p><p>Nhiều lúc em muốn nói lại nhưng chưa biết cái lí để nói là gì, mong thầy và mọi người giúp em được không ạ?</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12168615-3-2-2023.mp3" length="5016101" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12168615</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>415</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-2-2023</itunes:title>
    <title>2-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: ĐTHENG   Dạ e chào thầy ạ. Năm nay e 19 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ có nhiều thứ mới mẻ và hay ho sẽ đến với cuộc đòi của e thế nhưng vs e thì khoảng thời gian này thật sự lại rất tệ ạ. Từ việc e cảm thấy chơi vơi vs ngành học mình đã chọn, ko có bất cứ một định hướng cụ thể nào cho sau này. Tới chuyện gia đình vì vấn đề tiền bạc mà ko thể nào có những lúc vui vẻ được. Và tới chuyện tình cảm càng tệ hơn nữa, e đã chia tay dc gần một tháng vs lý do mà bạn kia nói là e...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: ĐTHENG<br/></b><br/></p><p>Dạ e chào thầy ạ. Năm nay e 19 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ có nhiều thứ mới mẻ và hay ho sẽ đến với cuộc đòi của e thế nhưng vs e thì khoảng thời gian này thật sự lại rất tệ ạ.</p><p>Từ việc e cảm thấy chơi vơi vs ngành học mình đã chọn, ko có bất cứ một định hướng cụ thể nào cho sau này. Tới chuyện gia đình vì vấn đề tiền bạc mà ko thể nào có những lúc vui vẻ được. Và tới chuyện tình cảm càng tệ hơn nữa, e đã chia tay dc gần một tháng vs lý do mà bạn kia nói là e làm bạn ấy cảm thấy ko an toàn, ko cảm thấy thật sự dc yêu thương, bọn e chia tay sau hơn 1 năm quen nhau, dù chia tay là vậy nhưng thú thật cả hai vẫn còn vs nhau một chút tình cảm, nhưng thay vì chọn chậm lại để cả hai cx cố gắng thay đổi thì bạn ấy lại chọn cách mở lòng vs ng mới và bắt đầu quen vs một anh lớn hơn để mau quên đi chuyện đã qua.</p><p>Khi biết dc việc đó e như lặng người đi, e ko thể hiểu dc tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy, tới nay thì bọn e vẫn liên lạc vẫn nhắn tin vs nhau như bth thậm chí là gặp nhau vì bik cả hai vẫn còn tình cảm vs nhau. Nhưng khi e muốn có cơ hội làm rõ mối quan hệ giữa cả hai thì bạn ấy nói &quot;dù vẫn còn tình cảm vs e nhưng ko muốn vì e mà bỏ lỡ hạnh phúc ở hiện tại vì bik đâu nếu như quay lại vs e thì một lúc nào đó e sẽ có thể lại làm bạn ấy buồn như vậy, bạn ấy ko muốn mạo hiểm như vậy&quot;.</p><p>E kẹt trong mối quan hệ như thế sau chia tay gần một tháng và tới giờ vẫn ko bik nên làm thế nào. Cả hai vẫn còn tình cảm, vẫn muốn có thể tiếp tục nhưng bạn ấy lại sợ. Nhiều lúc e muốn dứt khoát nhưng lại ko nỡ vì ban đầu cả hai chia tay bởi chuyện mà cả hai có thể cố gắng thay đổi dc.</p><p>Nên giờ e cứ loay hoay mãi trong mối quan hệ như thế mà ko bik nên làm gì, cái cảm giác cuộc sống của mình đã có quá nhìu thứ làm mình phải suy nghĩ rồi giờ phải sống trong một mối quan hệ như vậy nó như đang vắt kiệt sức của e từng ngày</p><p>E rất mong dc nghe quan điểm cx như những lời khuyên từ Thầy ạ. E xin cảm ơn rất nhiều ạ</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: ĐTHENG<br/></b><br/></p><p>Dạ e chào thầy ạ. Năm nay e 19 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ có nhiều thứ mới mẻ và hay ho sẽ đến với cuộc đòi của e thế nhưng vs e thì khoảng thời gian này thật sự lại rất tệ ạ.</p><p>Từ việc e cảm thấy chơi vơi vs ngành học mình đã chọn, ko có bất cứ một định hướng cụ thể nào cho sau này. Tới chuyện gia đình vì vấn đề tiền bạc mà ko thể nào có những lúc vui vẻ được. Và tới chuyện tình cảm càng tệ hơn nữa, e đã chia tay dc gần một tháng vs lý do mà bạn kia nói là e làm bạn ấy cảm thấy ko an toàn, ko cảm thấy thật sự dc yêu thương, bọn e chia tay sau hơn 1 năm quen nhau, dù chia tay là vậy nhưng thú thật cả hai vẫn còn vs nhau một chút tình cảm, nhưng thay vì chọn chậm lại để cả hai cx cố gắng thay đổi thì bạn ấy lại chọn cách mở lòng vs ng mới và bắt đầu quen vs một anh lớn hơn để mau quên đi chuyện đã qua.</p><p>Khi biết dc việc đó e như lặng người đi, e ko thể hiểu dc tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy, tới nay thì bọn e vẫn liên lạc vẫn nhắn tin vs nhau như bth thậm chí là gặp nhau vì bik cả hai vẫn còn tình cảm vs nhau. Nhưng khi e muốn có cơ hội làm rõ mối quan hệ giữa cả hai thì bạn ấy nói &quot;dù vẫn còn tình cảm vs e nhưng ko muốn vì e mà bỏ lỡ hạnh phúc ở hiện tại vì bik đâu nếu như quay lại vs e thì một lúc nào đó e sẽ có thể lại làm bạn ấy buồn như vậy, bạn ấy ko muốn mạo hiểm như vậy&quot;.</p><p>E kẹt trong mối quan hệ như thế sau chia tay gần một tháng và tới giờ vẫn ko bik nên làm thế nào. Cả hai vẫn còn tình cảm, vẫn muốn có thể tiếp tục nhưng bạn ấy lại sợ. Nhiều lúc e muốn dứt khoát nhưng lại ko nỡ vì ban đầu cả hai chia tay bởi chuyện mà cả hai có thể cố gắng thay đổi dc.</p><p>Nên giờ e cứ loay hoay mãi trong mối quan hệ như thế mà ko bik nên làm gì, cái cảm giác cuộc sống của mình đã có quá nhìu thứ làm mình phải suy nghĩ rồi giờ phải sống trong một mối quan hệ như vậy nó như đang vắt kiệt sức của e từng ngày</p><p>E rất mong dc nghe quan điểm cx như những lời khuyên từ Thầy ạ. E xin cảm ơn rất nhiều ạ</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12168613-2-2-2023.mp3" length="7856447" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12168613</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Feb 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>651</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-2-2023</itunes:title>
    <title>1-2-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail NGƯỜI GỬI: LÃNG KHÁCH   Bạn sẽ làm gì nếu đời bạn là chuỗi những thất bại? Đó là câu hỏi tôi tự hỏi mình lúc này, khi vừa nhận 2 kết quả rất tiêu cực, mất rất nhiều tiền từ lĩnh vực tôi đang đầu tư. Dù hơi xấu hổ khi phải thừa nhận là thật sự thôi thiếu kiến thức về lĩnh vực này, dù đã học, đã trải nghiệm, chiêm nghiệm rất nhiều nhưng vẫn chưa đủ nhưng ngoài ra, nó còn có 1 yếu tố khác dẫn đến thất bại của tôi, đó là thiếu may mắn nữa. Hay nói cách khác là tôi đen đủi. Tôi kh...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: LÃNG KHÁCH<br/></b><br/></p><p>Bạn sẽ làm gì nếu đời bạn là chuỗi những thất bại?</p><p>Đó là câu hỏi tôi tự hỏi mình lúc này, khi vừa nhận 2 kết quả rất tiêu cực, mất rất nhiều tiền từ lĩnh vực tôi đang đầu tư. Dù hơi xấu hổ khi phải thừa nhận là thật sự thôi thiếu kiến thức về lĩnh vực này, dù đã học, đã trải nghiệm, chiêm nghiệm rất nhiều nhưng vẫn chưa đủ nhưng ngoài ra, nó còn có 1 yếu tố khác dẫn đến thất bại của tôi, đó là thiếu may mắn nữa. Hay nói cách khác là tôi đen đủi.</p><p>Tôi khởi nghiệp từ rất sớm, và vì suốt thời gian đi học, dù học luôn trong top nhưng không được thầy cô thừa nhận, tôi mang trong mình 1 sự thôi thúc mãnh liệt để chứng tỏ bản thân mình. Khi bạn bè còn mải chơi game, mải đi học thêm và nói những câu chuyện phiếm thì tôi đã nghĩ tới cách kiến tiền.</p><p>Nhưng tất nhiên góc nhìn của 1 học sinh nó chỉ đơn thuần dừng lại ở việc kiếm được những đồng tiền lẻ nhưng dù sao với tôi lúc đó cũng là 1 khoản tiền lớn. Cứ như vậy, từ khi kiếm được những đồng tiền đầu tiên tới giờ, số lần thất bại tôi gặp phải ( tôi vừa ngồi thống kê :)))) ) đã có thể viết kín 2,5 trang giấy A4 (đến tôi cũng thấy khá bất ngờ vì điều đó ).</p><p>Có lần thì tôi bị lừa, có lần thì bạn tôi nó bị lừa, có lần thì bạn tôi nó lừa tôi, hay bị hiểu nhầm, có lần thì không có kiến thức,...vân vân mây mây. Và lần này cũng vậy, tôi lại thất bại. Thật tình cờ sáng nay tôi có xem lại 1 clip của Thầy 5, là clip tại sao cố gắng mãi mà vẫn chưa thành công, có nói về việc đủ về lượng sẽ thay đổi về chất.</p><p>Đúng vậy các bạn ạ, sau mỗi lần thất bại như vậy, tôi thu lại được nhiều hơn và cứ như vậy, giá trị tôi tăng lên thì thành công tôi đạt được càng lớn, và mức độ thất bại của tôi nó cũng tăng theo cho xứng tầm nên tôi không sợ thất bại đâu, rồi tôi sẽ vượt qua, sẽ giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn và sẽ thành công hơn. Nhưng trước khi đến được ngày đó, thì hiện tại tôi buồn lắm, dù là lần nào thì cảm giác buồn bã, bất lực nó cũng giống nhau cả.</p><p>Vì vậy nên tôi chia sẽ lên đây để vơi bớt đi nỗi lòng rồi sẽ tiếp tục nỗ lực hơn để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Hi vọng những bạn đang thất bại, đang gặp khó khăn như tôi ở thời điểm hiện tại hãy mạnh mẽ, biến đau thương, thù hận thành động lực để vượt qua.</p><p>Chúc các bạn và cả tôi, sẽ gặp được nhiều may mắn hơn sau này.</p><p>Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh đêm tôi ôm con chạy lũ, con bé mới 4 tháng nhưng hiểu chuyện lắm, dù nước văng lên mặt, hay phải xin ở nhờ nhà người lạ thì cũng không khóc hay khó chịu lấy 1 lời.</p><p>Tôi lại nhớ đến hình ảnh người cha ôm con trai ngủ trong nhà vệ sinh trong bộ phim &quot;Mưu cầu hạnh phúc&quot;, đau đớn và thương xót đó là động lực vô cùng lớn để anh ấy ( 1 nhân vật có thật ) sau này trở nên thành công và hạnh phúc. Ngày trước với tôi, để thành công cần 1 động lực đủ lớn, và nó là thù hận. Nhưng sau hôm đó, tôi hiểu, nếu là động lực, thì 1 tình yêu mãnh liệt đã là quá đủ. Và khi đó trên con đường đi đến thành công, nó không phải là những đêm cô đơn, đau khổ và đầy nước mắt nữa.</p><p><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b>NGƯỜI GỬI: LÃNG KHÁCH<br/></b><br/></p><p>Bạn sẽ làm gì nếu đời bạn là chuỗi những thất bại?</p><p>Đó là câu hỏi tôi tự hỏi mình lúc này, khi vừa nhận 2 kết quả rất tiêu cực, mất rất nhiều tiền từ lĩnh vực tôi đang đầu tư. Dù hơi xấu hổ khi phải thừa nhận là thật sự thôi thiếu kiến thức về lĩnh vực này, dù đã học, đã trải nghiệm, chiêm nghiệm rất nhiều nhưng vẫn chưa đủ nhưng ngoài ra, nó còn có 1 yếu tố khác dẫn đến thất bại của tôi, đó là thiếu may mắn nữa. Hay nói cách khác là tôi đen đủi.</p><p>Tôi khởi nghiệp từ rất sớm, và vì suốt thời gian đi học, dù học luôn trong top nhưng không được thầy cô thừa nhận, tôi mang trong mình 1 sự thôi thúc mãnh liệt để chứng tỏ bản thân mình. Khi bạn bè còn mải chơi game, mải đi học thêm và nói những câu chuyện phiếm thì tôi đã nghĩ tới cách kiến tiền.</p><p>Nhưng tất nhiên góc nhìn của 1 học sinh nó chỉ đơn thuần dừng lại ở việc kiếm được những đồng tiền lẻ nhưng dù sao với tôi lúc đó cũng là 1 khoản tiền lớn. Cứ như vậy, từ khi kiếm được những đồng tiền đầu tiên tới giờ, số lần thất bại tôi gặp phải ( tôi vừa ngồi thống kê :)))) ) đã có thể viết kín 2,5 trang giấy A4 (đến tôi cũng thấy khá bất ngờ vì điều đó ).</p><p>Có lần thì tôi bị lừa, có lần thì bạn tôi nó bị lừa, có lần thì bạn tôi nó lừa tôi, hay bị hiểu nhầm, có lần thì không có kiến thức,...vân vân mây mây. Và lần này cũng vậy, tôi lại thất bại. Thật tình cờ sáng nay tôi có xem lại 1 clip của Thầy 5, là clip tại sao cố gắng mãi mà vẫn chưa thành công, có nói về việc đủ về lượng sẽ thay đổi về chất.</p><p>Đúng vậy các bạn ạ, sau mỗi lần thất bại như vậy, tôi thu lại được nhiều hơn và cứ như vậy, giá trị tôi tăng lên thì thành công tôi đạt được càng lớn, và mức độ thất bại của tôi nó cũng tăng theo cho xứng tầm nên tôi không sợ thất bại đâu, rồi tôi sẽ vượt qua, sẽ giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn và sẽ thành công hơn. Nhưng trước khi đến được ngày đó, thì hiện tại tôi buồn lắm, dù là lần nào thì cảm giác buồn bã, bất lực nó cũng giống nhau cả.</p><p>Vì vậy nên tôi chia sẽ lên đây để vơi bớt đi nỗi lòng rồi sẽ tiếp tục nỗ lực hơn để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Hi vọng những bạn đang thất bại, đang gặp khó khăn như tôi ở thời điểm hiện tại hãy mạnh mẽ, biến đau thương, thù hận thành động lực để vượt qua.</p><p>Chúc các bạn và cả tôi, sẽ gặp được nhiều may mắn hơn sau này.</p><p>Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh đêm tôi ôm con chạy lũ, con bé mới 4 tháng nhưng hiểu chuyện lắm, dù nước văng lên mặt, hay phải xin ở nhờ nhà người lạ thì cũng không khóc hay khó chịu lấy 1 lời.</p><p>Tôi lại nhớ đến hình ảnh người cha ôm con trai ngủ trong nhà vệ sinh trong bộ phim &quot;Mưu cầu hạnh phúc&quot;, đau đớn và thương xót đó là động lực vô cùng lớn để anh ấy ( 1 nhân vật có thật ) sau này trở nên thành công và hạnh phúc. Ngày trước với tôi, để thành công cần 1 động lực đủ lớn, và nó là thù hận. Nhưng sau hôm đó, tôi hiểu, nếu là động lực, thì 1 tình yêu mãnh liệt đã là quá đủ. Và khi đó trên con đường đi đến thành công, nó không phải là những đêm cô đơn, đau khổ và đầy nước mắt nữa.</p><p><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12144223-1-2-2023.mp3" length="6823879" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12144223</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>565</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-1-2023</itunes:title>
    <title>31-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN   -Em chào Thầy, các bạn trong nhóm. Chúc cả nhà 1 buổi tối vui vẻ.   -Trước khi vào, Em xin tóm tắt câu chuyện của em thành 4 chữ "Vừa Vui, Vừa Buồn". Em xin được phép kể ạ.   -Vui ở đây là gần đây Em có quen 1 Bạn nữ qua mạng. Tình cờ Bạn ấy chủ động nhắn tin với em. Em cũng bất ngờ 1 hồi và reply lại. 2 bên nói nhắn tin rất vui vẻ. Sáng hôm sau Em dậy khá sớm và ngồi nghĩ lại cuộc trò chuyện tối hôm qua "Tại sao, 1 người con gái không quen biết gì có t...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>-Em chào Thầy, các bạn trong nhóm. Chúc cả nhà 1 buổi tối vui vẻ.</p><p><br/></p><p>-Trước khi vào, Em xin tóm tắt câu chuyện của em thành 4 chữ &quot;Vừa Vui, Vừa Buồn&quot;. Em xin được phép kể ạ.</p><p><br/></p><p>-Vui ở đây là gần đây Em có quen 1 Bạn nữ qua mạng. Tình cờ Bạn ấy chủ động nhắn tin với em. Em cũng bất ngờ 1 hồi và reply lại. 2 bên nói nhắn tin rất vui vẻ. Sáng hôm sau Em dậy khá sớm và ngồi nghĩ lại cuộc trò chuyện tối hôm qua &quot;Tại sao, 1 người con gái không quen biết gì có thể chủ động nhắn tin chào hỏi 1 cách vui vẻ như vậy nhỉ !&quot;. Và đột nhiên gần trưa Bạn ấy lại nhắn tin cho em &quot;Chúc 1 ngày mới vui vẻ&quot; (chắc có thể giờ đấy mới dậy)... Tối đấy Em chủ động hỏi với hàm ý có thể call được không ? và Bạn đấy &quot;Oke&quot;. Cho Em xem mặt và tắt ngay vì ngại. Mọi chuyện rất vui vẻ, Em cũng chủ động hơn chia sẻ chuyện Học hành, cuộc sống (vì Em đang học Đại Học IT ở bên Nhật, Bạn ấy cũng đang làm việc, sinh sống ở Tokyo)... Qua 2 ngày nhắn tin vui vẻ thì đột nhiên Tối hôm nay lại cho Em xem 1 trang web bán hàng online (bán hàng thu nhập theo hoa hồng). Em cũng không rõ, Và bạn ấy rủ Em làm chung. Và Em cũng từ chối 1 cách chân thành vì do chuyện học nên không có thời gian...</p><p><br/></p><p>-Buồn: Và câu chuyện sau đấy là Bạn ấy chỉ nhắn 1 câu là &quot;Chào Anh&quot;. Và Block Em. Lúc đấy Em cũng khá buồn, hụt hẩng. Vì mình cũng dễ tin người, và Chân Thành, Vui vẻ vì 2 đứa cùng xa nhà nên là chắc cũng dễ Share chuyện cho nhau. Lúc đấy Em có 1 suy nghĩ tiêu cực thoáng qua &quot;Haizzz, Trên mạng toàn những thứ giả dối,...&quot;. Biết là quen trên mạng như vậy rất nguy hiểm, đa phần toàn là giả, nhưng lúc đấy Em mang niềm tin hơn là nghi ngờ sau cái hành động đồng ý call, Em đã có thể xem qua mặt của Bạn, và đã buôn bỏ hết mọi nghi ngờ (dù 22 tuổi rồi nghĩ lại Em vẫn thấy mình khá &quot;Ngây Thơ =))&quot; ).</p><p><br/></p><p>-Cuối cùng : Câu chuyện rút ra được là, đôi lúc không nên đặt niềm tin vào người khác quá để mình bị tổn thương. Nhưng em vẫn chưa giải quyết được 1 vấn đề là &quot;chân thành&quot; mình đặt vào gia đình, bạn bè, người thân là chắc chắn rồi, Nhưng người Lạ mới quen biết thì mình có nên &quot;chân thành&quot; với họ trước hay ngược lại ạ ?. Vì ở bên đây do Em học trong môi trường chỉ toàn sinh viên Nhật . Đôi lúc khá cô đơn, vì xung quanh Em chỉ toàn là Code, tiếng Nhật,... Em thấy rất vui, hạnh phúc vì 1 bạn gái việt nhắn tin vui vẻ, tâm sự cuộc sống, đôi lúc Em chỉ cần lắng nghe câu chuyện của họ thôi cũng vui rồi. Nên sinh ra chuyện dù phần trăm sự thật rất ít, nhưng Em vẫn đánh lừa bản thân và cứ &quot;chân thành&quot; với người ta.</p><p><br/></p><p>-Bài viết khá lủng củng xin mọi người thông cảm, và Em cảm ơn Thầy và Mọi người đã xem bài viết của Em.</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>-Em chào Thầy, các bạn trong nhóm. Chúc cả nhà 1 buổi tối vui vẻ.</p><p><br/></p><p>-Trước khi vào, Em xin tóm tắt câu chuyện của em thành 4 chữ &quot;Vừa Vui, Vừa Buồn&quot;. Em xin được phép kể ạ.</p><p><br/></p><p>-Vui ở đây là gần đây Em có quen 1 Bạn nữ qua mạng. Tình cờ Bạn ấy chủ động nhắn tin với em. Em cũng bất ngờ 1 hồi và reply lại. 2 bên nói nhắn tin rất vui vẻ. Sáng hôm sau Em dậy khá sớm và ngồi nghĩ lại cuộc trò chuyện tối hôm qua &quot;Tại sao, 1 người con gái không quen biết gì có thể chủ động nhắn tin chào hỏi 1 cách vui vẻ như vậy nhỉ !&quot;. Và đột nhiên gần trưa Bạn ấy lại nhắn tin cho em &quot;Chúc 1 ngày mới vui vẻ&quot; (chắc có thể giờ đấy mới dậy)... Tối đấy Em chủ động hỏi với hàm ý có thể call được không ? và Bạn đấy &quot;Oke&quot;. Cho Em xem mặt và tắt ngay vì ngại. Mọi chuyện rất vui vẻ, Em cũng chủ động hơn chia sẻ chuyện Học hành, cuộc sống (vì Em đang học Đại Học IT ở bên Nhật, Bạn ấy cũng đang làm việc, sinh sống ở Tokyo)... Qua 2 ngày nhắn tin vui vẻ thì đột nhiên Tối hôm nay lại cho Em xem 1 trang web bán hàng online (bán hàng thu nhập theo hoa hồng). Em cũng không rõ, Và bạn ấy rủ Em làm chung. Và Em cũng từ chối 1 cách chân thành vì do chuyện học nên không có thời gian...</p><p><br/></p><p>-Buồn: Và câu chuyện sau đấy là Bạn ấy chỉ nhắn 1 câu là &quot;Chào Anh&quot;. Và Block Em. Lúc đấy Em cũng khá buồn, hụt hẩng. Vì mình cũng dễ tin người, và Chân Thành, Vui vẻ vì 2 đứa cùng xa nhà nên là chắc cũng dễ Share chuyện cho nhau. Lúc đấy Em có 1 suy nghĩ tiêu cực thoáng qua &quot;Haizzz, Trên mạng toàn những thứ giả dối,...&quot;. Biết là quen trên mạng như vậy rất nguy hiểm, đa phần toàn là giả, nhưng lúc đấy Em mang niềm tin hơn là nghi ngờ sau cái hành động đồng ý call, Em đã có thể xem qua mặt của Bạn, và đã buôn bỏ hết mọi nghi ngờ (dù 22 tuổi rồi nghĩ lại Em vẫn thấy mình khá &quot;Ngây Thơ =))&quot; ).</p><p><br/></p><p>-Cuối cùng : Câu chuyện rút ra được là, đôi lúc không nên đặt niềm tin vào người khác quá để mình bị tổn thương. Nhưng em vẫn chưa giải quyết được 1 vấn đề là &quot;chân thành&quot; mình đặt vào gia đình, bạn bè, người thân là chắc chắn rồi, Nhưng người Lạ mới quen biết thì mình có nên &quot;chân thành&quot; với họ trước hay ngược lại ạ ?. Vì ở bên đây do Em học trong môi trường chỉ toàn sinh viên Nhật . Đôi lúc khá cô đơn, vì xung quanh Em chỉ toàn là Code, tiếng Nhật,... Em thấy rất vui, hạnh phúc vì 1 bạn gái việt nhắn tin vui vẻ, tâm sự cuộc sống, đôi lúc Em chỉ cần lắng nghe câu chuyện của họ thôi cũng vui rồi. Nên sinh ra chuyện dù phần trăm sự thật rất ít, nhưng Em vẫn đánh lừa bản thân và cứ &quot;chân thành&quot; với người ta.</p><p><br/></p><p>-Bài viết khá lủng củng xin mọi người thông cảm, và Em cảm ơn Thầy và Mọi người đã xem bài viết của Em.</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12144222-31-1-2023.mp3" length="6508217" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12144222</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>539</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-1-2023</itunes:title>
    <title>30-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail  NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN   Dạ em chào thầy, chào cô chú, anh chị và các bạn ạ! Em sinh năm 2004, hiện tại cũng vừa tròn 18 tuổi ạ. Người ta thường nói ở cái độ tuổi này là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, vì chúng ta vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa đại học và cũng chính thức bước vào đời. Nhưng đối với em thì em cứ cảm thấy áp lực lắm ạ! Không biết là do tâm lý của em không ổn định hay sao nữa. Lúc em bước vào lớp 1 cũng là lúc ba mẹ em ly dị và mỗi người đều có một gia đ...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào thầy, chào cô chú, anh chị và các bạn ạ!</p><p>Em sinh năm 2004, hiện tại cũng vừa tròn 18 tuổi ạ.</p><p>Người ta thường nói ở cái độ tuổi này là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, vì chúng ta vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa đại học và cũng chính thức bước vào đời.</p><p>Nhưng đối với em thì em cứ cảm thấy áp lực lắm ạ!</p><p>Không biết là do tâm lý của em không ổn định hay sao nữa.</p><p>Lúc em bước vào lớp 1 cũng là lúc ba mẹ em ly dị và mỗi người đều có một gia đình riêng rồi. Cũng từ lúc đó ba mẹ cũng chẳng còn quan tâm gì đến em nữa cả. Em hiện tại đang học đại học. Vài tháng trước em cũng đã có ý định không học lên nữa và đi làm, nhưng bác em thấy em học cũng khá nên khuyên em nên đi học tiếp và bác sẽ hỗ trợ cho em chi phí học tập. Còn về phí sinh hoạt ăn uống thì em được dì em chu cấp. Nghe ra có vẻ sướng lắm ạ! Quả thật em cũng nghĩ mình rất sướng, vì thật ra cũng chẳng phải lo gì về chuyện tiền bạc cả.</p><p>Nhưng em vẫn có cảm giác rằng mình muốn tự kiếm ra tiền và không phải phụ thuộc vào ai cả. Em đã làm kha khá công việc, nhưng chẳng có công việc nào lâu dài cả. Em làm gia sư, làm phục vụ quán cà phê, làm ctv viết báo, làm nhân viên sales, làm bán thời gian ở hội chợ,.. Và hiện tại em đang mở một shop online bán áo, nhưng em vẫn chưa có thu nhập từ đó.</p><p>Em cũng có người yêu, em ở TpHCM còn người yêu em thì ở Bến Tre. Mỗi tuần có thời gian rảnh thì em sẽ chạy về đó để gặp nhau. Cũng vì vậy mà gia đình em bảo rằng là, cho tiền em suốt ngày em chỉ biết đi chơi, nên cũng không còn chu cấp tiền sinh hoạt cho em nữa. Em cũng không biết phải nói thế nào. Từ nhỏ em rất cần tình yêu thương và quan tâm từ ba mẹ, nhưng qua 12 năm rồi, em cũng đã quen với việc mình không phải là con của họ.</p><p>Trước đây mỗi lần em xin tiền đóng tiền học hay mua quần áo để đi học thì cả ba và mẹ đều đùn đẩy trách nhiệm hoặc bảo rằng là &quot;Mày suốt ngày gặp tao chỉ có tiền tiền&quot;. Em thật sự buồn lắm. Nhiều lúc em thấy mấy bé được bố mẹ yêu thương, em tủi thân vô cùng. Nhưng vẫn may mắn là em có ngoại, có dì em cho em chỗ ăn chỗ ở. Nhưng thật lòng em vẫn cần rất nhiều về phần tình cảm, đó cũng là lí do vì sao em rất muốn gặp người yêu thường xuyên như vậy. Ngoại thương, dì thương cho em chỗ ăn chỗ ở nhưng chẳng bao giờ em có thể tâm sự được điều gì cả. Chỉ khi ở bên cạnh người yêu em mới cảm thấy rằng mình được thoải mái sống là chính mình và vì thế nên em rất chú trọng vào tình yêu này.</p><p>Nhưng không vì thế mà em lơ là việc học đâu ạ. Từ khi em quen với người yêu hiện tại thì em biết rằng mình phải cố gắng để có một tương lai thật tốt và em đã đạt thành tích khá tốt khi hoàn thành chương trình phổ thông. Bạn ấy là động lực của em. Có thể mọi người sẽ nghĩ rằng, em chỉ mới 18 tuổi chưa trải đời nhiều nên nghĩ đó là chân ái. Dạ trước đây em cũng đã từng có vài mối tình rồi, nhưng em chẳng có gì ngoài những sự tiêu cực. Còn từ khi em gặp và quen người yêu hiện tại thì bạn ấy đã truyền rất nhiều năng lượng tích cực cho em, bạn ấy giúp em biết yêu thương và chăm sóc bản thân hơn, giúp em có động lực để cố gắng hơn.</p><p>Và.. Thật lòng em rất yêu bạn ấy. Gia đình em cứ thấy cuối tuần nào em cũng xuống gặp bạn ấy thì bảo rằng em chỉ biết đi chơi, nhưng chẳng ai hỏi em vì sao lại như vậy cả. Em biết gia đình cũng vì muốn tốt cho em thôi, nhưng em cảm thấy ngột ngạt và áp lực vô cùng. Em chỉ ước gì em có thể như anh hai của em, thành công, giỏi giang và không dính líu gì đến gia đình cả.</p><p>Em cảm thấy bế tắc lắm, em không biết mình đang làm sai hay đúng nữa, cũng chẳng biết đoạn đường phía trước sẽ như thế nào cả. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Em chúc mọi người có một ngày vui vẻ hạnh phúc ạ, cũng như thầy 5 nói, mình không thể cho người khác thứ mình không có. Nhưng em vẫn hy vọng mọi người sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp nhất ạ. <br/>Em cảm ơn!</p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><b><br/>NGƯỜI GỬI: BẠN GIẤU TÊN<br/></b><br/></p><p>Dạ em chào thầy, chào cô chú, anh chị và các bạn ạ!</p><p>Em sinh năm 2004, hiện tại cũng vừa tròn 18 tuổi ạ.</p><p>Người ta thường nói ở cái độ tuổi này là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, vì chúng ta vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa đại học và cũng chính thức bước vào đời.</p><p>Nhưng đối với em thì em cứ cảm thấy áp lực lắm ạ!</p><p>Không biết là do tâm lý của em không ổn định hay sao nữa.</p><p>Lúc em bước vào lớp 1 cũng là lúc ba mẹ em ly dị và mỗi người đều có một gia đình riêng rồi. Cũng từ lúc đó ba mẹ cũng chẳng còn quan tâm gì đến em nữa cả. Em hiện tại đang học đại học. Vài tháng trước em cũng đã có ý định không học lên nữa và đi làm, nhưng bác em thấy em học cũng khá nên khuyên em nên đi học tiếp và bác sẽ hỗ trợ cho em chi phí học tập. Còn về phí sinh hoạt ăn uống thì em được dì em chu cấp. Nghe ra có vẻ sướng lắm ạ! Quả thật em cũng nghĩ mình rất sướng, vì thật ra cũng chẳng phải lo gì về chuyện tiền bạc cả.</p><p>Nhưng em vẫn có cảm giác rằng mình muốn tự kiếm ra tiền và không phải phụ thuộc vào ai cả. Em đã làm kha khá công việc, nhưng chẳng có công việc nào lâu dài cả. Em làm gia sư, làm phục vụ quán cà phê, làm ctv viết báo, làm nhân viên sales, làm bán thời gian ở hội chợ,.. Và hiện tại em đang mở một shop online bán áo, nhưng em vẫn chưa có thu nhập từ đó.</p><p>Em cũng có người yêu, em ở TpHCM còn người yêu em thì ở Bến Tre. Mỗi tuần có thời gian rảnh thì em sẽ chạy về đó để gặp nhau. Cũng vì vậy mà gia đình em bảo rằng là, cho tiền em suốt ngày em chỉ biết đi chơi, nên cũng không còn chu cấp tiền sinh hoạt cho em nữa. Em cũng không biết phải nói thế nào. Từ nhỏ em rất cần tình yêu thương và quan tâm từ ba mẹ, nhưng qua 12 năm rồi, em cũng đã quen với việc mình không phải là con của họ.</p><p>Trước đây mỗi lần em xin tiền đóng tiền học hay mua quần áo để đi học thì cả ba và mẹ đều đùn đẩy trách nhiệm hoặc bảo rằng là &quot;Mày suốt ngày gặp tao chỉ có tiền tiền&quot;. Em thật sự buồn lắm. Nhiều lúc em thấy mấy bé được bố mẹ yêu thương, em tủi thân vô cùng. Nhưng vẫn may mắn là em có ngoại, có dì em cho em chỗ ăn chỗ ở. Nhưng thật lòng em vẫn cần rất nhiều về phần tình cảm, đó cũng là lí do vì sao em rất muốn gặp người yêu thường xuyên như vậy. Ngoại thương, dì thương cho em chỗ ăn chỗ ở nhưng chẳng bao giờ em có thể tâm sự được điều gì cả. Chỉ khi ở bên cạnh người yêu em mới cảm thấy rằng mình được thoải mái sống là chính mình và vì thế nên em rất chú trọng vào tình yêu này.</p><p>Nhưng không vì thế mà em lơ là việc học đâu ạ. Từ khi em quen với người yêu hiện tại thì em biết rằng mình phải cố gắng để có một tương lai thật tốt và em đã đạt thành tích khá tốt khi hoàn thành chương trình phổ thông. Bạn ấy là động lực của em. Có thể mọi người sẽ nghĩ rằng, em chỉ mới 18 tuổi chưa trải đời nhiều nên nghĩ đó là chân ái. Dạ trước đây em cũng đã từng có vài mối tình rồi, nhưng em chẳng có gì ngoài những sự tiêu cực. Còn từ khi em gặp và quen người yêu hiện tại thì bạn ấy đã truyền rất nhiều năng lượng tích cực cho em, bạn ấy giúp em biết yêu thương và chăm sóc bản thân hơn, giúp em có động lực để cố gắng hơn.</p><p>Và.. Thật lòng em rất yêu bạn ấy. Gia đình em cứ thấy cuối tuần nào em cũng xuống gặp bạn ấy thì bảo rằng em chỉ biết đi chơi, nhưng chẳng ai hỏi em vì sao lại như vậy cả. Em biết gia đình cũng vì muốn tốt cho em thôi, nhưng em cảm thấy ngột ngạt và áp lực vô cùng. Em chỉ ước gì em có thể như anh hai của em, thành công, giỏi giang và không dính líu gì đến gia đình cả.</p><p>Em cảm thấy bế tắc lắm, em không biết mình đang làm sai hay đúng nữa, cũng chẳng biết đoạn đường phía trước sẽ như thế nào cả. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Em chúc mọi người có một ngày vui vẻ hạnh phúc ạ, cũng như thầy 5 nói, mình không thể cho người khác thứ mình không có. Nhưng em vẫn hy vọng mọi người sẽ luôn nhận được những điều tốt đẹp nhất ạ. <br/>Em cảm ơn!</p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12144221-30-1-2023.mp3" length="8598118" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12144221</guid>
    <pubDate>Mon, 30 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>713</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-1-2022</itunes:title>
    <title>16-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 16/01/2023  NGƯỜI GỬI:  Eva  Xin chào Đại gia đình Web 5 ngày, mình là 1 cô gái 26 tuổi và muốn chia sẻ câu chuyện của mình  Mình lớn lên ở 1 vùng quê, tuy nhà không giàu có nhưng bố mẹ lo cho mình đầy đủ từ ăn mặc đến học hành, mình tốt nghiệp Học viện Tài Chính và đã ra trường được 4 năm rồi.   Từ nhỏ mình là đứa trầm tính, ít nói, gặp khó khăn trong việc hòa hợp với bạn bè xung quanh. Vì vậy cả quãng thời gian dài từ cấp 1 đến hết đại học mình c...]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 16/01/2023<br/><br/>NGƯỜI GỬI:<br/><br/>Eva<br/><br/>Xin chào Đại gia đình Web 5 ngày, mình là 1 cô gái 26 tuổi và muốn chia sẻ câu chuyện của mình<br/><br/>Mình lớn lên ở 1 vùng quê, tuy nhà không giàu có nhưng bố mẹ lo cho mình đầy đủ từ ăn mặc đến học hành, mình tốt nghiệp Học viện Tài Chính và đã ra trường được 4 năm rồi. <br/><br/>Từ nhỏ mình là đứa trầm tính, ít nói, gặp khó khăn trong việc hòa hợp với bạn bè xung quanh. Vì vậy cả quãng thời gian dài từ cấp 1 đến hết đại học mình có rất ít bạn bè và trong thời gian đi học lúc nào cũng 1 mình vậy. Không phải là 1 người ngoại giao tốt nên khi ra trường kiếm việc mình bị khủng hoảng và stress một thời gian dài và trở thành một đứa nhút nhát rụt rè, mình ước mơ trở thành một cô gái bản lĩnh có thể giải quyết được các vấn đề khó nhằn từ công việc đến cuộc sống nhưng thực tế lại ngược lại, mình đối mặt với căn bệnh trầm cảm đã từng uống rất nhiều thuốc nhưng không hiệu quả &amp; nhiều lúc đã nghĩ tới tự t ử , căn bệnh vẫn dai dẳng tới tận giờ <br/><br/>Ra trường được 4 năm nhưng thời gian đi làm của mình rất ít, mình khó hòa hợp với mọi người xung quanh, công ty mình làm lâu nhất không quá 1 năm và thường nhảy việc liên tục. Hiện tại mình đang thất nghiệp được hơn 1 tháng rồi. Nhìn bạn bè sống 1 cuộc sống đầy màu sắc đi đây đi đó mà mình ngưỡng mộ quá. Hiện tại mình đang đối mặt với khá nhiều thứ: trầm cảm, chứng đau nửa đầu dai dẳng, bố mẹ luôn áp lực việc lập gia đình, thất nghiệp, không có cảm hứng làm bất cứ việc gì,...<br/><br/>Mình luôn theo dõi từng tập tri kỷ cảm xúc và nghe đi nghe lại 1 số tập, nghe giọng thầy Năm mình tìm được 1 chút yên bình giữa cuộc sống chán ngán của bản thân. Em cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.<br/><br/>Mình không biết chia sẻ với ai nên muốn gửi lên đây để được lắng nghe hoặc có ai đó để tâm sự và được nghe cả câu trả lời của thầy Năm nữa ạ<br/><br/>Mình cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện trên, chúc cả nhà 1 buổi tối tốt lành /-heart <br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p>Tâm Sự Buồn Vui - Ngày 16/01/2023<br/><br/>NGƯỜI GỬI:<br/><br/>Eva<br/><br/>Xin chào Đại gia đình Web 5 ngày, mình là 1 cô gái 26 tuổi và muốn chia sẻ câu chuyện của mình<br/><br/>Mình lớn lên ở 1 vùng quê, tuy nhà không giàu có nhưng bố mẹ lo cho mình đầy đủ từ ăn mặc đến học hành, mình tốt nghiệp Học viện Tài Chính và đã ra trường được 4 năm rồi. <br/><br/>Từ nhỏ mình là đứa trầm tính, ít nói, gặp khó khăn trong việc hòa hợp với bạn bè xung quanh. Vì vậy cả quãng thời gian dài từ cấp 1 đến hết đại học mình có rất ít bạn bè và trong thời gian đi học lúc nào cũng 1 mình vậy. Không phải là 1 người ngoại giao tốt nên khi ra trường kiếm việc mình bị khủng hoảng và stress một thời gian dài và trở thành một đứa nhút nhát rụt rè, mình ước mơ trở thành một cô gái bản lĩnh có thể giải quyết được các vấn đề khó nhằn từ công việc đến cuộc sống nhưng thực tế lại ngược lại, mình đối mặt với căn bệnh trầm cảm đã từng uống rất nhiều thuốc nhưng không hiệu quả &amp; nhiều lúc đã nghĩ tới tự t ử , căn bệnh vẫn dai dẳng tới tận giờ <br/><br/>Ra trường được 4 năm nhưng thời gian đi làm của mình rất ít, mình khó hòa hợp với mọi người xung quanh, công ty mình làm lâu nhất không quá 1 năm và thường nhảy việc liên tục. Hiện tại mình đang thất nghiệp được hơn 1 tháng rồi. Nhìn bạn bè sống 1 cuộc sống đầy màu sắc đi đây đi đó mà mình ngưỡng mộ quá. Hiện tại mình đang đối mặt với khá nhiều thứ: trầm cảm, chứng đau nửa đầu dai dẳng, bố mẹ luôn áp lực việc lập gia đình, thất nghiệp, không có cảm hứng làm bất cứ việc gì,...<br/><br/>Mình luôn theo dõi từng tập tri kỷ cảm xúc và nghe đi nghe lại 1 số tập, nghe giọng thầy Năm mình tìm được 1 chút yên bình giữa cuộc sống chán ngán của bản thân. Em cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.<br/><br/>Mình không biết chia sẻ với ai nên muốn gửi lên đây để được lắng nghe hoặc có ai đó để tâm sự và được nghe cả câu trả lời của thầy Năm nữa ạ<br/><br/>Mình cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện trên, chúc cả nhà 1 buổi tối tốt lành /-heart <br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12058598-16-1-2022.mp3" length="9398719" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12058598</guid>
    <pubDate>Tue, 17 Jan 2023 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>780</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-1-2023</itunes:title>
    <title>13-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12021355-13-1-2023.mp3" length="5786611" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12021355</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>479</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-1-2023</itunes:title>
    <title>12-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12021354-12-1-2023.mp3" length="5542732" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12021354</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>458</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-1-2023</itunes:title>
    <title>11-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12021351-11-1-2023.mp3" length="4110490" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12021351</guid>
    <pubDate>Wed, 11 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>339</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-1-2023</itunes:title>
    <title>10-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12006372-10-1-2023.mp3" length="3379166" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12006372</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>278</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-1-2023</itunes:title>
    <title>9-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/12006370-9-1-2023.mp3" length="4290419" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-12006370</guid>
    <pubDate>Mon, 09 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>354</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-1-2022</itunes:title>
    <title>6-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11976198-6-1-2022.mp3" length="9197799" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11976198</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>763</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-1-2022</itunes:title>
    <title>5-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11976197-5-1-2022.mp3" length="6531726" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11976197</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>541</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-1-2022</itunes:title>
    <title>4-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11976196-4-1-2022.mp3" length="10961361" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11976196</guid>
    <pubDate>Wed, 04 Jan 2023 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>910</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-1-2023</itunes:title>
    <title>3-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11958819-3-1-2023.mp3" length="8845130" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11958819</guid>
    <pubDate>Sun, 01 Jan 2023 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>734</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-1-2023</itunes:title>
    <title>2-1-2023</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11958817-2-1-2023.mp3" length="14967500" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11958817</guid>
    <pubDate>Sun, 01 Jan 2023 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1244</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-12-2022</itunes:title>
    <title>30-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11940310-30-12-2022.mp3" length="8299070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11940310</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Dec 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>688</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-12-2022</itunes:title>
    <title>29-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11940307-29-12-2022.mp3" length="6845512" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11940307</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Dec 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>567</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-12-2022</itunes:title>
    <title>28-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11940304-28-12-2022.mp3" length="6881875" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11940304</guid>
    <pubDate>Wed, 28 Dec 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>570</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-12-2022</itunes:title>
    <title>27-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11931704-27-12-2022.mp3" length="9402796" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11931704</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>780</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-12-2022</itunes:title>
    <title>26-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11931703-26-12-2022.mp3" length="4742446" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11931703</guid>
    <pubDate>Mon, 26 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>392</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-12-2022</itunes:title>
    <title>23-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11916268-23-12-2022.mp3" length="4146854" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11916268</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>342</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-12-2022</itunes:title>
    <title>22-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11916265-22-12-2022.mp3" length="9601535" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11916265</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>797</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-12-2022</itunes:title>
    <title>21-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11895328-21-12-2022.mp3" length="5808242" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11895328</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>481</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-12-2022</itunes:title>
    <title>20-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11891240-20-12-2022.mp3" length="6094126" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11891240</guid>
    <pubDate>Sun, 18 Dec 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>504</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-12-2022</itunes:title>
    <title>19-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11891237-19-12-2022.mp3" length="8085597" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11891237</guid>
    <pubDate>Sun, 18 Dec 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>670</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-12-2022</itunes:title>
    <title>16-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11869168-16-12-2022.mp3" length="7038610" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11869168</guid>
    <pubDate>Wed, 14 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>583</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-12-2022</itunes:title>
    <title>15-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3481012585460547/?__cft__[0]=AZUAjJIUiuBVPzO-LE8SX6BuhoBKyiZkA32ASDN9SrAhCuQHiHGOW1NnH2E8gtFv9iRYg9YIn6bIN_o-XxGTOm0OTXzAMUJsgkHBD9LqeAnX6mTpRBbflLGERcAuPeuEJlnGLd6TTzrWXmMH17O1bhms&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3481012585460547/?__cft__[0]=AZUAjJIUiuBVPzO-LE8SX6BuhoBKyiZkA32ASDN9SrAhCuQHiHGOW1NnH2E8gtFv9iRYg9YIn6bIN_o-XxGTOm0OTXzAMUJsgkHBD9LqeAnX6mTpRBbflLGERcAuPeuEJlnGLd6TTzrWXmMH17O1bhms&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11869166-15-12-2022.mp3" length="8811906" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11869166</guid>
    <pubDate>Wed, 14 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>731</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-12-2022</itunes:title>
    <title>14-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11862366-14-12-2022.mp3" length="4959693" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11862366</guid>
    <pubDate>Tue, 13 Dec 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>410</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-12-2022</itunes:title>
    <title>13-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11862365-13-12-2022.mp3" length="8306593" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11862365</guid>
    <pubDate>Tue, 13 Dec 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>689</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-12-2022</itunes:title>
    <title>12-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11854317-12-12-2022.mp3" length="6844584" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11854317</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>567</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-12-2022</itunes:title>
    <title>9-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11828985-9-12-2022.mp3" length="5144312" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11828985</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>425</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-12-2022</itunes:title>
    <title>8-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11828983-8-12-2022.mp3" length="7376528" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11828983</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>611</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-12-2022</itunes:title>
    <title>7-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11828979-7-12-2022.mp3" length="7142052" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11828979</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Dec 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>592</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-12-2022</itunes:title>
    <title>6-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11808395-6-12-2022.mp3" length="11485171" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11808395</guid>
    <pubDate>Sun, 04 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>954</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-12-2022</itunes:title>
    <title>5-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung tâm sự: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3472033126358493/?__cft__[0]=AZUvzT8SCP2tSmtUe9rC7ByNDd5t45OPuLb9eO_jgscf7S5v5qtMcRfBZFtLynfCwmC0rYdYBQQP9eT3cIZ1BGEkzHzi1AUzU1qbrCYU-VTVWIOH4w8ekLVCKfyfUyy7WPU48koAFCylVy5JCOIATPIh&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung tâm sự:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3472033126358493/?__cft__[0]=AZUvzT8SCP2tSmtUe9rC7ByNDd5t45OPuLb9eO_jgscf7S5v5qtMcRfBZFtLynfCwmC0rYdYBQQP9eT3cIZ1BGEkzHzi1AUzU1qbrCYU-VTVWIOH4w8ekLVCKfyfUyy7WPU48koAFCylVy5JCOIATPIh&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung tâm sự:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11808394-5-12-2022.mp3" length="6815104" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11808394</guid>
    <pubDate>Sun, 04 Dec 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>565</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-12-2022</itunes:title>
    <title>2-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3491455794416226/?__cft__[0]=AZV3jm3EWJETgXYP7In7aRvLhQrvABbpHAnlgUcOqvL5uutz6BEof3BMH5dqFb6fUtjbI2KiB3sn88OeUzeUxoQ0b97i8UwcW-EcIBhtkxJOA-10IRnYtt2dgl387bhCcWkCqYqkpajhjBvHSI7X67aS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3491455794416226/?__cft__[0]=AZV3jm3EWJETgXYP7In7aRvLhQrvABbpHAnlgUcOqvL5uutz6BEof3BMH5dqFb6fUtjbI2KiB3sn88OeUzeUxoQ0b97i8UwcW-EcIBhtkxJOA-10IRnYtt2dgl387bhCcWkCqYqkpajhjBvHSI7X67aS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11786424-2-12-2022.mp3" length="8517243" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11786424</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>706</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-12-2022</itunes:title>
    <title>1-12-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11786423-1-12-2022.mp3" length="7746421" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11786423</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>642</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-11-2022</itunes:title>
    <title>30-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11786420-30-11-2022.mp3" length="6078766" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11786420</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>503</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-11-2022</itunes:title>
    <title>29-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11770585-29-11-2022.mp3" length="7323240" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11770585</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>607</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-11-2022 - Xu hướng tính dục -LGBT</itunes:title>
    <title>28-11-2022 - Xu hướng tính dục -LGBT</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11770578-28-11-2022-xu-h-ng-tinh-d-c-lgbt.mp3" length="8293480" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11770578</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>688</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-11-2022</itunes:title>
    <title>25-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11729563-25-11-2022.mp3" length="7609437" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11729563</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Nov 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>631</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-11-2022 - sự cam kết</itunes:title>
    <title>24-11-2022 - sự cam kết</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11729561-24-11-2022-s-cam-k-t.mp3" length="11610587" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11729561</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Nov 2022 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>964</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-11-2022 - thích hay không thích</itunes:title>
    <title>23-11-2022 - thích hay không thích</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung:   ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3461145774113895/?__cft__[0]=AZW7prc-1ADnhMcAt-pfvGPo40A7iwviP1oLHnJtjn1C5kcuDyxicqlVbEfbEAs8rMnyBm2eIQ1sSVAGe7FCpl1bWUOKJUy8yCjUr1tRSANQqvgndpv9XMcAIdAnfqGbKd_GQ5F4eq0P1FyLO9K7D1QR&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a><br/><br/></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3461145774113895/?__cft__[0]=AZW7prc-1ADnhMcAt-pfvGPo40A7iwviP1oLHnJtjn1C5kcuDyxicqlVbEfbEAs8rMnyBm2eIQ1sSVAGe7FCpl1bWUOKJUy8yCjUr1tRSANQqvgndpv9XMcAIdAnfqGbKd_GQ5F4eq0P1FyLO9K7D1QR&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a><br/><br/></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11729560-23-11-2022-thich-hay-khong-thich.mp3" length="6109221" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11729560</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Nov 2022 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>506</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-11-2022 - Bạn nữ giấu tên - Hành trình đúng</itunes:title>
    <title>22-11-2022 - Bạn nữ giấu tên - Hành trình đúng</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11729559-22-11-2022-b-n-n-gi-u-ten-hanh-trinh-dung.mp3" length="5795148" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11729559</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Nov 2022 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>480</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-11-2022 - Khánh Tâm</itunes:title>
    <title>21-11-2022 - Khánh Tâm</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11729558-21-11-2022-khanh-tam.mp3" length="6664978" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11729558</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Nov 2022 18:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>552</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-11-2022</itunes:title>
    <title>18-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11696724-18-11-2022.mp3" length="9781780" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11696724</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Nov 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>812</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-11-2022</itunes:title>
    <title>17-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11696720-17-11-2022.mp3" length="9899018" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11696720</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Nov 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>822</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-11-2022 - 26 tuổi - Sự thông minh người trẻ</itunes:title>
    <title>16-11-2022 - 26 tuổi - Sự thông minh người trẻ</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11696715-16-11-2022-26-tu-i-s-thong-minh-ng-i-tr.mp3" length="6934923" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11696715</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Nov 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>575</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-11-2022</itunes:title>
    <title>15-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3452217601673379/?__cft__[0]=AZUsbKR_qTYV1Tb14w1p2TqHgRr7UwtZxV7jv1qDDBzstVC1t4HVejFwIKAaJDcqnubF7RtVHxU1eH0ydnZcfYdVdMtet_AggYF8Toq6xVcQliDRpoXYZCQgwnmriI983EuYIFevJ5pmKuQXumvqyfxY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3452217601673379/?__cft__[0]=AZUsbKR_qTYV1Tb14w1p2TqHgRr7UwtZxV7jv1qDDBzstVC1t4HVejFwIKAaJDcqnubF7RtVHxU1eH0ydnZcfYdVdMtet_AggYF8Toq6xVcQliDRpoXYZCQgwnmriI983EuYIFevJ5pmKuQXumvqyfxY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11696714-15-11-2022.mp3" length="1276415" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11696714</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Nov 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>103</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-11-2022</itunes:title>
    <title>14-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11689334-14-11-2022.mp3" length="8694982" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11689334</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Nov 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>721</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-11-2022- Sự dồn nén - Thoả hiệp</itunes:title>
    <title>11-11-2022- Sự dồn nén - Thoả hiệp</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11644655-11-11-2022-s-d-n-nen-tho-hi-p.mp3" length="6549645" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11644655</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Nov 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>542</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-11-2022 - Bạn giấu tên - Cuộc sống phong phú</itunes:title>
    <title>10-11-2022 - Bạn giấu tên - Cuộc sống phong phú</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3448433092051830/?__cft__[0]=AZW41mn6GYqjM4rHgPyfxZiPKFKGQSfH2WW0c8UPAY8TqADf9qLj3wvtYpXlYg7e0Roblv8WFi70khliNcAxFjZkayc1puxy_KcNxR8xTiJb-xqTC0jVusvntDGZOIz-2onBge3599QxaYtmPFgO5C-k&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3448433092051830/?__cft__[0]=AZW41mn6GYqjM4rHgPyfxZiPKFKGQSfH2WW0c8UPAY8TqADf9qLj3wvtYpXlYg7e0Roblv8WFi70khliNcAxFjZkayc1puxy_KcNxR8xTiJb-xqTC0jVusvntDGZOIz-2onBge3599QxaYtmPFgO5C-k&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11644653-10-11-2022-b-n-gi-u-ten-cu-c-s-ng-phong-phu.mp3" length="5419928" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11644653</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Nov 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>448</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-11-2022 - Bạn Quang</itunes:title>
    <title>9-11-2022 - Bạn Quang</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11644270-9-11-2022-b-n-quang.mp3" length="5825818" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11644270</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Nov 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>482</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-11-2022 -Bạn Thuý</itunes:title>
    <title>8-11-2022 -Bạn Thuý</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11644233-8-11-2022-b-n-thuy.mp3" length="5432410" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11644233</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Nov 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>449</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-11-2022 - The Ghost</itunes:title>
    <title>7-11-2022 - The Ghost</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3445378895690583/?__cft__[0]=AZUnDe0xXhx2qOegBBqZ5nWDxcOZE62ZTERX_5PL4PaL88aB9x_qp-dTkqsbN9iGud7oJPKrUL7E2jvq2CStW-zq8CBx84GvZAI4JewO-8Rtv52CG9nrwdjhPxekJzlDcr4QE-r1sVtCIt_qMDeL6u_F&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3445378895690583/?__cft__[0]=AZUnDe0xXhx2qOegBBqZ5nWDxcOZE62ZTERX_5PL4PaL88aB9x_qp-dTkqsbN9iGud7oJPKrUL7E2jvq2CStW-zq8CBx84GvZAI4JewO-8Rtv52CG9nrwdjhPxekJzlDcr4QE-r1sVtCIt_qMDeL6u_F&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11644226-7-11-2022-the-ghost.mp3" length="6407931" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11644226</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Nov 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>531</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4/11/2022 - Bạn 28t</itunes:title>
    <title>4/11/2022 - Bạn 28t</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11628615-4-11-2022-b-n-28t.mp3" length="7198183" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11628615</guid>
    <pubDate>Fri, 04 Nov 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>596</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-11-2022</itunes:title>
    <title>4-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11593583-4-11-2022.mp3" length="6634859" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11593583</guid>
    <pubDate>Sun, 30 Oct 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>550</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-11-2022 - Haiti</itunes:title>
    <title>3-11-2022 - Haiti</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3451670378394768/?__cft__[0]=AZXTmrTsgXxuYkPGsrgSey3aW3jpFe4UtbywE624tdvoWMWKe5l511OjEPU2jx_CcVTOuptm6Qdrr3aMUUBzzazWB43ei9uu7Onq9rdNO6ko0F48x2XpguKNv5hY0TjaExOD_WxXUFh66aIQ4k3bPmz6&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3451670378394768/?__cft__[0]=AZXTmrTsgXxuYkPGsrgSey3aW3jpFe4UtbywE624tdvoWMWKe5l511OjEPU2jx_CcVTOuptm6Qdrr3aMUUBzzazWB43ei9uu7Onq9rdNO6ko0F48x2XpguKNv5hY0TjaExOD_WxXUFh66aIQ4k3bPmz6&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11593581-3-11-2022-haiti.mp3" length="5541807" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11593581</guid>
    <pubDate>Sun, 30 Oct 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>458</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-11-2022</itunes:title>
    <title>2-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11593580-2-11-2022.mp3" length="6934222" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11593580</guid>
    <pubDate>Sun, 30 Oct 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>574</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-11-2022</itunes:title>
    <title>1-11-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3441185536109919/?__cft__[0]=AZWVXVZgfCyqm9JUQdQ2JvY2weRDv1eLTsyG6U5BmekoM_0IEXrrlxT6jJsXaZ0zoeXJ6nP8GajvGtmn-CzBsg4-qgVPb9cCY7Qt5bY_bT8HkZhsXDpVUoQXfm-y6LWKweMZ8ik9M0_8ykEFFYOybc2F&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3441185536109919/?__cft__[0]=AZWVXVZgfCyqm9JUQdQ2JvY2weRDv1eLTsyG6U5BmekoM_0IEXrrlxT6jJsXaZ0zoeXJ6nP8GajvGtmn-CzBsg4-qgVPb9cCY7Qt5bY_bT8HkZhsXDpVUoQXfm-y6LWKweMZ8ik9M0_8ykEFFYOybc2F&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11593578-1-11-2022.mp3" length="5111398" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11593578</guid>
    <pubDate>Sun, 30 Oct 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>423</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-10-2022</itunes:title>
    <title>31-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11593576-31-10-2022.mp3" length="7007890" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11593576</guid>
    <pubDate>Sun, 30 Oct 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>581</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-10-2022</itunes:title>
    <title>28-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11549832-28-10-2022.mp3" length="7473392" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11549832</guid>
    <pubDate>Sun, 23 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>619</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-10-2022</itunes:title>
    <title>27-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11549830-27-10-2022.mp3" length="6453049" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11549830</guid>
    <pubDate>Sun, 23 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>534</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-10-2022</itunes:title>
    <title>26-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3437992123095927/?__cft__[0]=AZWHuZEgjv7A7pKWozA-QXSinz55qBX170aUpB5zmo4bg7Jkh6LMYSwftJWO5MFrXuWk7firwuMoLNkfwrxL_Yj6WVF0AJSGZPPZD5aVNpIbrHAyXb5HZ5koFxVYteJRPQD_coAwexh8e2KrgkBvTjO9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3437992123095927/?__cft__[0]=AZWHuZEgjv7A7pKWozA-QXSinz55qBX170aUpB5zmo4bg7Jkh6LMYSwftJWO5MFrXuWk7firwuMoLNkfwrxL_Yj6WVF0AJSGZPPZD5aVNpIbrHAyXb5HZ5koFxVYteJRPQD_coAwexh8e2KrgkBvTjO9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11549827-26-10-2022.mp3" length="9366747" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11549827</guid>
    <pubDate>Sun, 23 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>777</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-10-2022</itunes:title>
    <title>25-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11549826-25-10-2022.mp3" length="9392765" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11549826</guid>
    <pubDate>Sun, 23 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>779</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-10-2022</itunes:title>
    <title>24-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11549823-24-10-2022.mp3" length="10359191" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11549823</guid>
    <pubDate>Sun, 23 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>860</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-10-2022</itunes:title>
    <title>21-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3432722040289602/?__cft__[0]=AZVYLFUnVfHWFvpOU_KYBsAYNrR4F9nOvW2dZN4r-mhgQIHW9zssiyguIZG-zndkT7j0cTS_GjjhB5Cm5E0CYwc3m6kfnT_ghU2kuAxrIRud8cXXtkfbwv7pmS6Hd4ZRasfe3O-A4VD-4JHop7wcNEuh&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3432722040289602/?__cft__[0]=AZVYLFUnVfHWFvpOU_KYBsAYNrR4F9nOvW2dZN4r-mhgQIHW9zssiyguIZG-zndkT7j0cTS_GjjhB5Cm5E0CYwc3m6kfnT_ghU2kuAxrIRud8cXXtkfbwv7pmS6Hd4ZRasfe3O-A4VD-4JHop7wcNEuh&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11507867-21-10-2022.mp3" length="5174094" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11507867</guid>
    <pubDate>Sun, 16 Oct 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>428</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-10-2022</itunes:title>
    <title>20-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11507865-20-10-2022.mp3" length="6085036" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11507865</guid>
    <pubDate>Sun, 16 Oct 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>504</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-10-2022</itunes:title>
    <title>19-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11507863-19-10-2022.mp3" length="6876232" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11507863</guid>
    <pubDate>Sun, 16 Oct 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>570</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-10-2022</itunes:title>
    <title>18-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11507861-18-10-2022.mp3" length="7742348" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11507861</guid>
    <pubDate>Sun, 16 Oct 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>642</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-10-2022</itunes:title>
    <title>17-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11507859-17-10-2022.mp3" length="6192242" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11507859</guid>
    <pubDate>Sun, 16 Oct 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>513</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-10-2022</itunes:title>
    <title>14-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11476585-14-10-2022.mp3" length="6171867" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11476585</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>511</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-10-2022</itunes:title>
    <title>13-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11476583-13-10-2022.mp3" length="8102211" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11476583</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>672</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-10-2022</itunes:title>
    <title>12-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11476578-12-10-2022.mp3" length="10202770" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11476578</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>847</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-10-2022</itunes:title>
    <title>11-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11476575-11-10-2022.mp3" length="7923534" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11476575</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>657</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-10-2022</itunes:title>
    <title>10-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11448078-10-10-2022.mp3" length="6255876" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11448078</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>518</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-10-2022</itunes:title>
    <title>7-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11448073-7-10-2022.mp3" length="6425461" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11448073</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>532</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-10-2022</itunes:title>
    <title>6-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3420265574868582/?__cft__[0]=AZW3f1YUUyZz6zSt-tRlt0_8Fm_k1PHd1dA9rYEoYYaTmcimEzykKpwoEY2HOezTkcZOPMSGUdWEWIgYMTCzDHPHgZWhQESBVor2gWf_faTvHZpeU3HgmuAo693h5lII-dH17_0Vs6b76BbrOdGruCG4&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3420265574868582/?__cft__[0]=AZW3f1YUUyZz6zSt-tRlt0_8Fm_k1PHd1dA9rYEoYYaTmcimEzykKpwoEY2HOezTkcZOPMSGUdWEWIgYMTCzDHPHgZWhQESBVor2gWf_faTvHZpeU3HgmuAo693h5lII-dH17_0Vs6b76BbrOdGruCG4&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11448072-6-10-2022.mp3" length="8812844" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11448072</guid>
    <pubDate>Thu, 06 Oct 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>731</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-10-2022</itunes:title>
    <title>5-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11434491-5-10-2022.mp3" length="6315120" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11434491</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Oct 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>523</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-10-2022</itunes:title>
    <title>4-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11434489-4-10-2022.mp3" length="10316557" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11434489</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Oct 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>856</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-10-2022</itunes:title>
    <title>3-10-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11426863-3-10-2022.mp3" length="11621217" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11426863</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Oct 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>965</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-9-2022</itunes:title>
    <title>30-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3419836128244860/?__cft__[0]=AZVHOuWc9HCFKF1Z9a2vxhYsbkF5RkLqkGDdjbU0q8N84vt8CfJcLQxq9x9AV1hMsZ8tcMLmhWYO51sJLKhMwk7RFHp915P5Cbp5sG_G3Qe2e7B3PI7E44xdLc4tPdSZJplVUx9UQos1Yvm6xb-zTyEI&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3419836128244860/?__cft__[0]=AZVHOuWc9HCFKF1Z9a2vxhYsbkF5RkLqkGDdjbU0q8N84vt8CfJcLQxq9x9AV1hMsZ8tcMLmhWYO51sJLKhMwk7RFHp915P5Cbp5sG_G3Qe2e7B3PI7E44xdLc4tPdSZJplVUx9UQos1Yvm6xb-zTyEI&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11391163-30-9-2022.mp3" length="2809592" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11391163</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Sep 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>231</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-9-2022</itunes:title>
    <title>29-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11391159-29-9-2022.mp3" length="6282206" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11391159</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Sep 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>520</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-9-2022</itunes:title>
    <title>28-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3419817638246709/?__cft__[0]=AZVjLM4GbkuhILWJFj-Vkake36Q89cJl6QMJaX8fiq2Kmwb3BBO-0BGsKq-E2C4wyFFCIJmBdOHkrJbOpLuhTsQkmDvrzt-a9iOtZQJaOeUNpsCPpoC2jccjpNOm4YK9p2ORAai4Z8B58yFbFKrcxD3x&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3419817638246709/?__cft__[0]=AZVjLM4GbkuhILWJFj-Vkake36Q89cJl6QMJaX8fiq2Kmwb3BBO-0BGsKq-E2C4wyFFCIJmBdOHkrJbOpLuhTsQkmDvrzt-a9iOtZQJaOeUNpsCPpoC2jccjpNOm4YK9p2ORAai4Z8B58yFbFKrcxD3x&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11391153-28-9-2022.mp3" length="9680214" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11391153</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Sep 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>803</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-9-2022</itunes:title>
    <title>27-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11391147-27-9-2022.mp3" length="8004407" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11391147</guid>
    <pubDate>Tue, 27 Sep 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>664</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-9-2022</itunes:title>
    <title>26-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11363922-26-9-2022.mp3" length="7315401" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11363922</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Sep 2022 09:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>606</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-9-2022</itunes:title>
    <title>23-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11363917-23-9-2022.mp3" length="6714480" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11363917</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Sep 2022 09:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>556</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-9-2022</itunes:title>
    <title>22-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11363914-22-9-2022.mp3" length="5216097" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11363914</guid>
    <pubDate>Thu, 22 Sep 2022 09:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>431</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-9-2022</itunes:title>
    <title>21-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11343208-21-9-2022.mp3" length="10649461" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11343208</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>884</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-9-2022</itunes:title>
    <title>20-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11343205-20-9-2022.mp3" length="13654379" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11343205</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1134</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-9-2022</itunes:title>
    <title>19-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11343199-19-9-2022.mp3" length="5941151" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11343199</guid>
    <pubDate>Mon, 19 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>492</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-9-2022</itunes:title>
    <title>16-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3404636369764836/?__cft__[0]=AZW6RGIqxnpZiUEykzapwujwOUms8tD5Ot21Z4Py34pa6OYW5sVAL2vg9uYJx0wjlUi7shOr65KENdy9_RG2SK-sdHnlyoi4wgbZEE56FQtLMJcUriT3WfiHBY3fx6KGclEcX5mOII3eyQ_LdE6AAPxW&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3404636369764836/?__cft__[0]=AZW6RGIqxnpZiUEykzapwujwOUms8tD5Ot21Z4Py34pa6OYW5sVAL2vg9uYJx0wjlUi7shOr65KENdy9_RG2SK-sdHnlyoi4wgbZEE56FQtLMJcUriT3WfiHBY3fx6KGclEcX5mOII3eyQ_LdE6AAPxW&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11302132-16-9-2022.mp3" length="4044975" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11302132</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>334</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-9-2022</itunes:title>
    <title>15-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11302127-15-9-2022.mp3" length="5192273" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11302127</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>429</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-9-2022</itunes:title>
    <title>14-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11302123-14-9-2022.mp3" length="6345213" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11302123</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>525</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-9-2022</itunes:title>
    <title>13-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11302120-13-9-2022.mp3" length="8722252" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11302120</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>723</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-9-2022</itunes:title>
    <title>12-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11302115-12-9-2022.mp3" length="8285589" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11302115</guid>
    <pubDate>Mon, 12 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>687</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-9-2022</itunes:title>
    <title>9-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11275366-9-9-2022.mp3" length="12270410" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11275366</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1019</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-9-2022</itunes:title>
    <title>8-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11275362-8-9-2022.mp3" length="4528656" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11275362</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>374</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-9-2022</itunes:title>
    <title>7-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11275356-7-9-2022.mp3" length="8447650" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11275356</guid>
    <pubDate>Wed, 07 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>701</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-9-2022</itunes:title>
    <title>6-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11267946-6-9-2022.mp3" length="5529877" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11267946</guid>
    <pubDate>Tue, 06 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>457</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-9-2022</itunes:title>
    <title>5-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3394550080773465/?__cft__[0]=AZXUUyCo_SqZrIwH-E1E4PyNJ3DbVn_OkvgD72iS1gNgyyB6jF1kOm3iOA-ALj5p9dHX-kkToA9sv8Ajc-K4eglfd4qdEy54sKl0N4Y61o59hEirE5NImKZTMbUs7BAyqqzXpDNGXz908TQZTDu90lDb&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3394550080773465/?__cft__[0]=AZXUUyCo_SqZrIwH-E1E4PyNJ3DbVn_OkvgD72iS1gNgyyB6jF1kOm3iOA-ALj5p9dHX-kkToA9sv8Ajc-K4eglfd4qdEy54sKl0N4Y61o59hEirE5NImKZTMbUs7BAyqqzXpDNGXz908TQZTDu90lDb&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11261455-5-9-2022.mp3" length="10887696" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11261455</guid>
    <pubDate>Mon, 05 Sep 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>904</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-9-2022</itunes:title>
    <title>1-9-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3394544120774061/?__cft__[0]=AZUcocwgrz5T-v6aeT1GoW3s_XxddY31c75bwlfAsahNvtiO8mqClDOUAcu7x7XoAnow8VimkEXKHokeHToTzScjdlR93s-gqJYnWdSwf_q2gZQzOrnoYd160tVty8v4Q30yzBJdY3-a-rphGgOHfMM7&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3394544120774061/?__cft__[0]=AZUcocwgrz5T-v6aeT1GoW3s_XxddY31c75bwlfAsahNvtiO8mqClDOUAcu7x7XoAnow8VimkEXKHokeHToTzScjdlR93s-gqJYnWdSwf_q2gZQzOrnoYd160tVty8v4Q30yzBJdY3-a-rphGgOHfMM7&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11226948-1-9-2022.mp3" length="11952552" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11226948</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Aug 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>993</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-8-2022</itunes:title>
    <title>30-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11226943-30-8-2022.mp3" length="8037321" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11226943</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Aug 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>666</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-8-2022</itunes:title>
    <title>31-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11226938-31-8-2022.mp3" length="3838399" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11226938</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Aug 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>316</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-8-2022</itunes:title>
    <title>29-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11220464-29-8-2022.mp3" length="8694039" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11220464</guid>
    <pubDate>Mon, 29 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>721</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-8-2022</itunes:title>
    <title>26-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11194848-26-8-2022.mp3" length="10234114" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11194848</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Aug 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>849</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-8-2022</itunes:title>
    <title>25-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11194843-25-8-2022.mp3" length="10167972" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11194843</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Aug 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>844</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-8-2022</itunes:title>
    <title>24-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11187141-24-8-2022.mp3" length="8226343" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11187141</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>682</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-8-2022</itunes:title>
    <title>23-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11187139-23-8-2022.mp3" length="8204400" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11187139</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>680</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-8-2022</itunes:title>
    <title>22-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3387801918114948/?__cft__[0]=AZWZmNCqwl70tG_NM0EZWGfE7K5bTyrK7b8i18SMWqzHurzpjnwv9XLvsesTq3EezJTsQkhNPi55OU9CgdsJ2H9yLl_qJxBsMHC_Jr4QAAacIQFXIeDXTd_3n6UA4dABYC7Wsx6DAbd5qW_AhOQ9i4xf&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3387801918114948/?__cft__[0]=AZWZmNCqwl70tG_NM0EZWGfE7K5bTyrK7b8i18SMWqzHurzpjnwv9XLvsesTq3EezJTsQkhNPi55OU9CgdsJ2H9yLl_qJxBsMHC_Jr4QAAacIQFXIeDXTd_3n6UA4dABYC7Wsx6DAbd5qW_AhOQ9i4xf&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11177255-22-8-2022.mp3" length="10612159" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11177255</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>881</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-8-2022</itunes:title>
    <title>19-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11164664-19-8-2022.mp3" length="5702288" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11164664</guid>
    <pubDate>Fri, 19 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>472</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-8-2022</itunes:title>
    <title>18-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11158877-18-8-2022.mp3" length="10185527" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11158877</guid>
    <pubDate>Thu, 18 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>845</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-8-2022</itunes:title>
    <title>17-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11152682-17-8-2022.mp3" length="6913220" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11152682</guid>
    <pubDate>Wed, 17 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>573</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-8-2022</itunes:title>
    <title>16-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11145837-16-8-2022.mp3" length="9041677" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11145837</guid>
    <pubDate>Tue, 16 Aug 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>750</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-8-2022</itunes:title>
    <title>15-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11139021-15-8-2022.mp3" length="7242363" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11139021</guid>
    <pubDate>Mon, 15 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>600</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-8-2022</itunes:title>
    <title>12-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3382076355354171/?__cft__[0]=AZVikEDPjONV7hO2Fwz_tmHkqy4m73iCmItOwriJ3dGeAVBfGoHeKn-HLipzaDdCNWdJZqgGHXvkU_n13340fFIaXY6HYm4hGErUrPVybW8dZwVNi2p4DBoRwW5Gkk8nO2gnUfG7VhadsR3Q9HajNgLp&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3382076355354171/?__cft__[0]=AZVikEDPjONV7hO2Fwz_tmHkqy4m73iCmItOwriJ3dGeAVBfGoHeKn-HLipzaDdCNWdJZqgGHXvkU_n13340fFIaXY6HYm4hGErUrPVybW8dZwVNi2p4DBoRwW5Gkk8nO2gnUfG7VhadsR3Q9HajNgLp&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11125986-12-8-2022.mp3" length="3309262" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11125986</guid>
    <pubDate>Fri, 12 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>272</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-8-2022</itunes:title>
    <title>10-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374287822799691/?__cft__[0]=AZU5KsryfbnPORc7BUHq3IaAOVt0mu6Z3eKQjw7bVDdSr3nX_U4aeAy8ItHATUNqf_62MyVmkr7zOLR92n1Gt8GgVgO2IqU7Khp7vI_yacHBuFOVDO2ueDt28CWmGfSS4dfIiiDsq0Q-3-GMAKDVkeuX&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374287822799691/?__cft__[0]=AZU5KsryfbnPORc7BUHq3IaAOVt0mu6Z3eKQjw7bVDdSr3nX_U4aeAy8ItHATUNqf_62MyVmkr7zOLR92n1Gt8GgVgO2IqU7Khp7vI_yacHBuFOVDO2ueDt28CWmGfSS4dfIiiDsq0Q-3-GMAKDVkeuX&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11112152-10-8-2022.mp3" length="6280012" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11112152</guid>
    <pubDate>Wed, 10 Aug 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>520</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-8-2022</itunes:title>
    <title>9-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11105598-9-8-2022.mp3" length="4620189" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11105598</guid>
    <pubDate>Tue, 09 Aug 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>382</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-8-2022</itunes:title>
    <title>8-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374276632800810/?__cft__[0]=AZXR7Y1E1Rp_Fuvte5QrnqLuJUXYqjSHpUI9yLZApFby6SE9_use6SSXwWAEvTMtFyim0LKc7RkRAUVV8fe8jioiQVLCcX5Jb8rkAf6O4nyuZNciufI91ew7u6QmBCFRcDpdipVhNDONUG-M2080xA6G&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374276632800810/?__cft__[0]=AZXR7Y1E1Rp_Fuvte5QrnqLuJUXYqjSHpUI9yLZApFby6SE9_use6SSXwWAEvTMtFyim0LKc7RkRAUVV8fe8jioiQVLCcX5Jb8rkAf6O4nyuZNciufI91ew7u6QmBCFRcDpdipVhNDONUG-M2080xA6G&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11098962-8-8-2022.mp3" length="5977825" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11098962</guid>
    <pubDate>Mon, 08 Aug 2022 19:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>495</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-8-2022</itunes:title>
    <title>5-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11085617-5-8-2022.mp3" length="7592192" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11085617</guid>
    <pubDate>Fri, 05 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>629</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-8-2022</itunes:title>
    <title>4-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374255642802909/?__cft__[0]=AZVui7doo72S2YDjsZSrt6TTsnVY7zBUawa7Bs5edUWe7Si2Z-BWYlUC9uQwl7wVHQ3W6x1NMOEbJFz2WcDVdUVBx2fn5MkEql5ehBtFzYXBbyVrU4OL1nIbgkcFoW5ZvOF5QGgGBqb8pETfy7jdItjz&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3374255642802909/?__cft__[0]=AZVui7doo72S2YDjsZSrt6TTsnVY7zBUawa7Bs5edUWe7Si2Z-BWYlUC9uQwl7wVHQ3W6x1NMOEbJFz2WcDVdUVBx2fn5MkEql5ehBtFzYXBbyVrU4OL1nIbgkcFoW5ZvOF5QGgGBqb8pETfy7jdItjz&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11080263-4-8-2022.mp3" length="5268130" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11080263</guid>
    <pubDate>Thu, 04 Aug 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>436</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-8-2022</itunes:title>
    <title>3-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11073957-3-8-2022.mp3" length="5826733" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11073957</guid>
    <pubDate>Wed, 03 Aug 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>482</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-8-2022</itunes:title>
    <title>2-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11067033-2-8-2022.mp3" length="10617486" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11067033</guid>
    <pubDate>Tue, 02 Aug 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>881</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-8-2022</itunes:title>
    <title>1-8-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11040810-1-8-2022.mp3" length="9137037" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11040810</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>758</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-7-2022</itunes:title>
    <title>29-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11040806-29-7-2022.mp3" length="12803690" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11040806</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1064</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-7-2022</itunes:title>
    <title>28-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11040804-28-7-2022.mp3" length="10295935" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11040804</guid>
    <pubDate>Thu, 28 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>855</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-7-2022</itunes:title>
    <title>27-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3365698683658605/?__cft__[0]=AZV3y-MNNComyymyVCX7z6u9qjwi_Ulq7lWN99hEj7x4fVwgz0KpJ8xnZsM2t4npsdAXxMbbv7aMs5MFZbMqXsg572woGm4JfcXqxhk1aZNrM813R2c8XZhZ_l-uGIgEyUEK6JkRRV34brz8Gz9Ew97q&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3365698683658605/?__cft__[0]=AZV3y-MNNComyymyVCX7z6u9qjwi_Ulq7lWN99hEj7x4fVwgz0KpJ8xnZsM2t4npsdAXxMbbv7aMs5MFZbMqXsg572woGm4JfcXqxhk1aZNrM813R2c8XZhZ_l-uGIgEyUEK6JkRRV34brz8Gz9Ew97q&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11021989-27-7-2022.mp3" length="3229641" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11021989</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>266</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-7-2022</itunes:title>
    <title>25-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/11021984-25-7-2022.mp3" length="5555270" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-11021984</guid>
    <pubDate>Mon, 25 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>460</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-7-2022</itunes:title>
    <title>26-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10990910-26-7-2022.mp3" length="6347094" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10990910</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>526</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-7-2022</itunes:title>
    <title>22-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10990909-22-7-2022.mp3" length="4699186" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10990909</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>388</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-7-2022</itunes:title>
    <title>21-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3364180570477083/?__cft__[0]=AZXR8WTgQ8Zv4sYSA0Vy0uM_bvYeS87mkUTFXYi83EBbDQx0Th7yAzzHlnav8yblvecdoHlXCTVtQFucIx-aGEJPa0j0sQPBFtqhg5aBRBc-iospCtRb17c-8vYJbki3NkXkCvrc7jBpJlsjY_wBLe0W&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3364180570477083/?__cft__[0]=AZXR8WTgQ8Zv4sYSA0Vy0uM_bvYeS87mkUTFXYi83EBbDQx0Th7yAzzHlnav8yblvecdoHlXCTVtQFucIx-aGEJPa0j0sQPBFtqhg5aBRBc-iospCtRb17c-8vYJbki3NkXkCvrc7jBpJlsjY_wBLe0W&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10990902-21-7-2022.mp3" length="6041148" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10990902</guid>
    <pubDate>Wed, 20 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>500</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-7-2022</itunes:title>
    <title>20-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10978344-20-7-2022.mp3" length="6011368" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10978344</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Jul 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>498</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-7-2022</itunes:title>
    <title>19-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10978341-19-7-2022.mp3" length="8976789" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10978341</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Jul 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>745</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-7-2022</itunes:title>
    <title>18-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3359540227607784/?__cft__[0]=AZVlYXjHWa86BfZJMao28dUb5a0b0-cHKdteJg-s_BAlBsPeQQyuNANML--07iYkFhEC4-GouPXp1_PTAhC2wKialUGrsS2zU9TEfWIH6eOg3-6nEdYGpt5hckNr2yBSrBobAe0Vql57PB08QTr5D2RY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3359540227607784/?__cft__[0]=AZVlYXjHWa86BfZJMao28dUb5a0b0-cHKdteJg-s_BAlBsPeQQyuNANML--07iYkFhEC4-GouPXp1_PTAhC2wKialUGrsS2zU9TEfWIH6eOg3-6nEdYGpt5hckNr2yBSrBobAe0Vql57PB08QTr5D2RY&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10978334-18-7-2022.mp3" length="7805667" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10978334</guid>
    <pubDate>Mon, 18 Jul 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>647</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-7-2022</itunes:title>
    <title>15-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10965650-15-7-2022.mp3" length="4743385" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10965650</guid>
    <pubDate>Fri, 15 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>392</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-7-2022</itunes:title>
    <title>14-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10959849-14-7-2022.mp3" length="7165563" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10959849</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>594</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-7-2022</itunes:title>
    <title>13-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3355649237996883/?__cft__[0]=AZXMYoXlqfJLcWQofymEh-Ps_LrkaHh4xHRxalVi62bUjxKomOGY1fBhgQ_er0HAeSepD8tiSiPor38JR7HW5pIb_yVky-ApMM2Lufm5MZZkAIH6FyytAmsK7fYhMuNN8WPCwRAvA90KJRn7HD6URxkK&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3355649237996883/?__cft__[0]=AZXMYoXlqfJLcWQofymEh-Ps_LrkaHh4xHRxalVi62bUjxKomOGY1fBhgQ_er0HAeSepD8tiSiPor38JR7HW5pIb_yVky-ApMM2Lufm5MZZkAIH6FyytAmsK7fYhMuNN8WPCwRAvA90KJRn7HD6URxkK&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10953488-13-7-2022.mp3" length="4291989" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10953488</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>354</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-7-2022</itunes:title>
    <title>12-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10945634-12-7-2022.mp3" length="6472795" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10945634</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Jul 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>536</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-7-2022</itunes:title>
    <title>11-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3355639697997837/?__cft__[0]=AZUx4usmdhHW7AMa2lDzK93YNsEn1xYK5WBJeQS48WpWYDsYWTfuT_cUoO9kBpCP8f50BsEUnGJCAL3D8CDNfWEi4fSv8pucHdfwAz6L4-23RnM28rtm07qe93CPu7iPR97pTpkj7jEYHeVIIJ7lva-y&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3355639697997837/?__cft__[0]=AZUx4usmdhHW7AMa2lDzK93YNsEn1xYK5WBJeQS48WpWYDsYWTfuT_cUoO9kBpCP8f50BsEUnGJCAL3D8CDNfWEi4fSv8pucHdfwAz6L4-23RnM28rtm07qe93CPu7iPR97pTpkj7jEYHeVIIJ7lva-y&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10938596-11-7-2022.mp3" length="5829556" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10938596</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>482</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-7-2022</itunes:title>
    <title>8-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10925618-8-7-2022.mp3" length="7992493" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10925618</guid>
    <pubDate>Fri, 08 Jul 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>663</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-7-2022</itunes:title>
    <title>7-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3352620934966380/?__cft__[0]=AZW6V_iiZYeDNA9zmDnOO4qt1icp7avT0_HKmD2lXIMiDrlXWyaMXlpzaNf0cl2-gx__gEgJQMctu_E-2vnUuPOc9edcgndmNTbvcAmKpffdh9x3byWhK5y5Hz1j6RqFQbGoSXOihfgr3XqUnrOlDqVu&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3352620934966380/?__cft__[0]=AZW6V_iiZYeDNA9zmDnOO4qt1icp7avT0_HKmD2lXIMiDrlXWyaMXlpzaNf0cl2-gx__gEgJQMctu_E-2vnUuPOc9edcgndmNTbvcAmKpffdh9x3byWhK5y5Hz1j6RqFQbGoSXOihfgr3XqUnrOlDqVu&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10913195-7-7-2022.mp3" length="7843908" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10913195</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Jul 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>650</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-7-2022</itunes:title>
    <title>6-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10905791-6-7-2022.mp3" length="4582886" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10905791</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>379</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-7-2022</itunes:title>
    <title>5-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10905786-5-7-2022.mp3" length="7363673" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10905786</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>610</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-7-2022</itunes:title>
    <title>4-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10900136-4-7-2022.mp3" length="5160610" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10900136</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Jul 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>427</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-7-2022</itunes:title>
    <title>1-7-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10888423-1-7-2022.mp3" length="7752375" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10888423</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Jul 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>643</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-6-2022</itunes:title>
    <title>30-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10874404-30-6-2022.mp3" length="6418252" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10874404</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>531</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-6-2022</itunes:title>
    <title>29-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10874399-29-6-2022.mp3" length="5979081" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10874399</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>495</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-6-2022</itunes:title>
    <title>28-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3346114212283719/?__cft__[0]=AZV4-MwVFKsy2yOv-U4hRny683wy9B8OYw2yW7netrSbaCaR5nnjCP5c4GUjimmIsZ2-6UHrUNC9mRkYR33mGrOEat6K2fw137hS-bmJ9kPOwt_6OukTlXigJbMNXWQWMOvzWiR_Quc7jCj0-vUUbOJy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3346114212283719/?__cft__[0]=AZV4-MwVFKsy2yOv-U4hRny683wy9B8OYw2yW7netrSbaCaR5nnjCP5c4GUjimmIsZ2-6UHrUNC9mRkYR33mGrOEat6K2fw137hS-bmJ9kPOwt_6OukTlXigJbMNXWQWMOvzWiR_Quc7jCj0-vUUbOJy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10860662-28-6-2022.mp3" length="5542105" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10860662</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>458</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-6-2022</itunes:title>
    <title>27-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10860657-27-6-2022.mp3" length="8144841" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10860657</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>675</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-6-2022</itunes:title>
    <title>24-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10840880-24-6-2022.mp3" length="6017951" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10840880</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>498</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-6-2022</itunes:title>
    <title>23-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10834586-23-6-2022.mp3" length="4583202" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10834586</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>379</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-6-2022</itunes:title>
    <title>22-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10828068-22-6-2022.mp3" length="6955852" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10828068</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>576</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-6-2022</itunes:title>
    <title>21-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10828063-21-6-2022.mp3" length="6941119" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10828063</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>575</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-6-2022</itunes:title>
    <title>20-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10816460-20-6-2022.mp3" length="7794069" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10816460</guid>
    <pubDate>Sun, 19 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>646</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-6-2022</itunes:title>
    <title>17-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3337320643163076/?__cft__[0]=AZX4bobzxdAtqqQh7k_W_SEr8LnG73wyGtzXu7mXC2eczvJBPApqae1727N0QcRAMmDLkUErLJxstKHmOxsMlu7i7Wd3MdIbVHE1LOCjdpYcmeWTTFpDTPiPw8cA4Cn20MU-O6hj6qjI2QoOXTbvl-eS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3337320643163076/?__cft__[0]=AZX4bobzxdAtqqQh7k_W_SEr8LnG73wyGtzXu7mXC2eczvJBPApqae1727N0QcRAMmDLkUErLJxstKHmOxsMlu7i7Wd3MdIbVHE1LOCjdpYcmeWTTFpDTPiPw8cA4Cn20MU-O6hj6qjI2QoOXTbvl-eS&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10808615-17-6-2022.mp3" length="2972596" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10808615</guid>
    <pubDate>Fri, 17 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>244</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-6-2022</itunes:title>
    <title>16-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10796696-16-6-2022.mp3" length="9540093" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10796696</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Jun 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>792</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-6-2022</itunes:title>
    <title>15-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10796121-15-6-2022.mp3" length="6891590" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10796121</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Jun 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>571</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-6-2022</itunes:title>
    <title>14-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10782877-14-6-2022.mp3" length="5205752" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10782877</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Jun 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>430</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-6-2022</itunes:title>
    <title>13-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10782611-13-6-2022.mp3" length="7619153" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10782611</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>632</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-6-2022</itunes:title>
    <title>10-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10769417-10-6-2022.mp3" length="7313207" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10769417</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Jun 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>606</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-6-2022</itunes:title>
    <title>9-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10763118-9-6-2022.mp3" length="6158070" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10763118</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>510</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-6-2022</itunes:title>
    <title>8-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10750496-8-6-2022.mp3" length="7393766" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10750496</guid>
    <pubDate>Tue, 07 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>613</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-6-2022</itunes:title>
    <title>7-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10743525-7-6-2022.mp3" length="6690028" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10743525</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Jun 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>554</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-6-2022</itunes:title>
    <title>6-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10742854-6-6-2022.mp3" length="5125188" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10742854</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Jun 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>424</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-6-2022</itunes:title>
    <title>3-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10723698-3-6-2022.mp3" length="4326535" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10723698</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>357</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-6-2022</itunes:title>
    <title>2-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10723679-2-6-2022.mp3" length="4114003" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10723679</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Jun 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>339</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-6-2022</itunes:title>
    <title>1-6-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10709681-1-6-2022.mp3" length="5345624" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10709681</guid>
    <pubDate>Tue, 31 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>442</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-5-2022</itunes:title>
    <title>31-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10709678-31-5-2022.mp3" length="7908866" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10709678</guid>
    <pubDate>Tue, 31 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>656</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-5-2022</itunes:title>
    <title>30-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3320446661517141/?__cft__[0]=AZUFqn2TIiZk-mex6mdcrD6C-FOx6rMFBTARd5bVB6HEJqoEQ_Rt2BHAyowK_A6XhOEdsd47a1b0HYDm8-FhxbT83TXkjSo22K19RqnUIe4vDsbZKxbs9cAkWJ5vcOPu3iRpBs1CgfRDAYE3kgJWl0wy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3320446661517141/?__cft__[0]=AZUFqn2TIiZk-mex6mdcrD6C-FOx6rMFBTARd5bVB6HEJqoEQ_Rt2BHAyowK_A6XhOEdsd47a1b0HYDm8-FhxbT83TXkjSo22K19RqnUIe4vDsbZKxbs9cAkWJ5vcOPu3iRpBs1CgfRDAYE3kgJWl0wy&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10704216-30-5-2022.mp3" length="8338319" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10704216</guid>
    <pubDate>Mon, 30 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>691</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-5-2022</itunes:title>
    <title>27-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3319640181597789/?__cft__[0]=AZUyE82M6KjunD53J1wd2E5shPzsONbnSJ62rdaQgFYycAIZOMzlab1o6q4B4yk4kIShctEXWVYBMTFDY_5Hhs7wfvMO4BLmXOJGvSolyCTCHY6k0sLhDn_1DKk4C_3hA2S_24t595M1EzzI6uXgS_M4&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3319640181597789/?__cft__[0]=AZUyE82M6KjunD53J1wd2E5shPzsONbnSJ62rdaQgFYycAIZOMzlab1o6q4B4yk4kIShctEXWVYBMTFDY_5Hhs7wfvMO4BLmXOJGvSolyCTCHY6k0sLhDn_1DKk4C_3hA2S_24t595M1EzzI6uXgS_M4&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10690701-27-5-2022.mp3" length="7159674" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10690701</guid>
    <pubDate>Fri, 27 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>593</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-5-2022</itunes:title>
    <title>26-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10678877-26-5-2022.mp3" length="7610443" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10678877</guid>
    <pubDate>Wed, 25 May 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>631</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-5-2022</itunes:title>
    <title>25-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10678870-25-5-2022.mp3" length="8253995" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10678870</guid>
    <pubDate>Wed, 25 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>684</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-5-2022</itunes:title>
    <title>24-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10664699-24-5-2022.mp3" length="3871380" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10664699</guid>
    <pubDate>Mon, 23 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>319</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-5-2022</itunes:title>
    <title>23-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10664698-23-5-2022.mp3" length="5809875" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10664698</guid>
    <pubDate>Mon, 23 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>481</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-5-2022</itunes:title>
    <title>20-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10637667-20-5-2022.mp3" length="5351269" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10637667</guid>
    <pubDate>Wed, 18 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>443</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-5-2022</itunes:title>
    <title>19-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10637663-19-5-2022.mp3" length="5497032" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10637663</guid>
    <pubDate>Wed, 18 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>455</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-5-2022</itunes:title>
    <title>18-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10637660-18-5-2022.mp3" length="11061427" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10637660</guid>
    <pubDate>Wed, 18 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>918</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-5-2022</itunes:title>
    <title>17-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10610457-17-5-2022.mp3" length="4795174" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10610457</guid>
    <pubDate>Fri, 13 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>396</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-5-2022</itunes:title>
    <title>16-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3308522609376213/?__cft__[0]=AZVlrd0bzWFC3_i_hJhfEHkkED_0FQpmMLiErOhz8nNy2EcXeu9gERKgVVVedD6FDmayx-B-CQzHwirzBOnKUwcVcAszWo0IpKjOyAKRoaajeS7p_sAqxzA2jqwIG4AE3xpMe_xcYjOo3B_S55WkOxNO&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3308522609376213/?__cft__[0]=AZVlrd0bzWFC3_i_hJhfEHkkED_0FQpmMLiErOhz8nNy2EcXeu9gERKgVVVedD6FDmayx-B-CQzHwirzBOnKUwcVcAszWo0IpKjOyAKRoaajeS7p_sAqxzA2jqwIG4AE3xpMe_xcYjOo3B_S55WkOxNO&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10610456-16-5-2022.mp3" length="3218110" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10610456</guid>
    <pubDate>Fri, 13 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>265</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-5-2022</itunes:title>
    <title>13-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10610445-13-5-2022.mp3" length="7180676" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10610445</guid>
    <pubDate>Fri, 13 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>595</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-5-2022</itunes:title>
    <title>12-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10597226-12-5-2022.mp3" length="6507657" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10597226</guid>
    <pubDate>Wed, 11 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>539</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-5-2022</itunes:title>
    <title>11-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10597222-11-5-2022.mp3" length="5651886" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10597222</guid>
    <pubDate>Wed, 11 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>468</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-5-2022</itunes:title>
    <title>9-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10562485-9-5-2022.mp3" length="4956609" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10562485</guid>
    <pubDate>Thu, 05 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>410</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-5-2022</itunes:title>
    <title>6-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10562482-6-5-2022.mp3" length="11683035" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10562482</guid>
    <pubDate>Thu, 05 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>970</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-5-2022</itunes:title>
    <title>5-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10555070-5-5-2022.mp3" length="8411355" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10555070</guid>
    <pubDate>Wed, 04 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>698</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-5-2022</itunes:title>
    <title>4-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10555069-4-5-2022.mp3" length="6550914" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10555069</guid>
    <pubDate>Wed, 04 May 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>543</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-5-2022</itunes:title>
    <title>3-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10535159-3-5-2022.mp3" length="8776547" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10535159</guid>
    <pubDate>Sun, 01 May 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>728</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-5-2022</itunes:title>
    <title>2-5-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10535110-2-5-2022.mp3" length="9874003" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10535110</guid>
    <pubDate>Sun, 01 May 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>819</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-4-2022</itunes:title>
    <title>29-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10524638-29-4-2022.mp3" length="9148010" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10524638</guid>
    <pubDate>Fri, 29 Apr 2022 08:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>759</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-4-2022</itunes:title>
    <title>28-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3299174833644324/?__cft__[0]=AZU_lVjM9O6VYgLrwPbB41cOtzHUNZBjxUdG7hKZ5Lv9sFzwtP43FWlPiT0vSDRkwUMvGfjClKPAyPUW-uG8aHimNH4KevDezccgaN4Z9Jlwt1IV23nRamN0lsvIHk5qS490nm6-6YdYFDNYL3xa_wyg&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3299174833644324/?__cft__[0]=AZU_lVjM9O6VYgLrwPbB41cOtzHUNZBjxUdG7hKZ5Lv9sFzwtP43FWlPiT0vSDRkwUMvGfjClKPAyPUW-uG8aHimNH4KevDezccgaN4Z9Jlwt1IV23nRamN0lsvIHk5qS490nm6-6YdYFDNYL3xa_wyg&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10512823-28-4-2022.mp3" length="4957238" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10512823</guid>
    <pubDate>Wed, 27 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>410</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-4-2022</itunes:title>
    <title>27-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10504692-27-4-2022.mp3" length="7304183" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10504692</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Apr 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>605</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-4-2022</itunes:title>
    <title>26-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10504690-26-4-2022.mp3" length="8920745" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10504690</guid>
    <pubDate>Tue, 26 Apr 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>740</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-4-2022</itunes:title>
    <title>25-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10477446-25-4-2022.mp3" length="6973786" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10477446</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Apr 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>578</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-4-2022</itunes:title>
    <title>22-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10477374-22-4-2022.mp3" length="8155893" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10477374</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>676</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-4-2022</itunes:title>
    <title>21-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10477372-21-4-2022.mp3" length="6715801" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10477372</guid>
    <pubDate>Thu, 21 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>556</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-4-2022</itunes:title>
    <title>20-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10463711-20-4-2022.mp3" length="4463837" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10463711</guid>
    <pubDate>Tue, 19 Apr 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>369</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-4-2022</itunes:title>
    <title>19-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10451712-19-4-2022.mp3" length="10113182" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10451712</guid>
    <pubDate>Sun, 17 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>839</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-4-2022</itunes:title>
    <title>18-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10451260-18-4-2022.mp3" length="12207785" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10451260</guid>
    <pubDate>Sun, 17 Apr 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1014</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-4-2022</itunes:title>
    <title>15-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3286913261537148/?__cft__[0]=AZVS5adr9xhPV7sDkge3I7kkQ6lBuZbfpEThTSLsGrIzRez9bYT03oqlBvPCVWw3yAGB2wGSrkH1yDMwWPF2TpSr19TBrOQcQyhfc95i_6fevNCE-3GSTyscFVlbTOrDCcXM5e1tQ3HFrYmDzdUm2FjJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3286913261537148/?__cft__[0]=AZVS5adr9xhPV7sDkge3I7kkQ6lBuZbfpEThTSLsGrIzRez9bYT03oqlBvPCVWw3yAGB2wGSrkH1yDMwWPF2TpSr19TBrOQcQyhfc95i_6fevNCE-3GSTyscFVlbTOrDCcXM5e1tQ3HFrYmDzdUm2FjJ&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10436351-15-4-2022.mp3" length="7143060" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10436351</guid>
    <pubDate>Thu, 14 Apr 2022 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>592</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-4-2022</itunes:title>
    <title>14-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10429291-14-4-2022.mp3" length="7062185" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10429291</guid>
    <pubDate>Wed, 13 Apr 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>585</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-4-2022</itunes:title>
    <title>13-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10423028-13-4-2022.mp3" length="4551608" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10423028</guid>
    <pubDate>Tue, 12 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>376</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-4-2022</itunes:title>
    <title>12-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3284266708468470/?__cft__[0]=AZXgnB7W7xn8sGcBfYXQ-vVsHbjX2YrkluGyAO0GomFyo5aR6PJjsPP8tFarP9wWhQsNgcl870aPZOfemFuyWSkc36Bf67KA1anbT5oLT1hWsUvJ9yqgqLQvTid6KieRpHpYlZfNSpSNfutlgVodOhnE&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3284266708468470/?__cft__[0]=AZXgnB7W7xn8sGcBfYXQ-vVsHbjX2YrkluGyAO0GomFyo5aR6PJjsPP8tFarP9wWhQsNgcl870aPZOfemFuyWSkc36Bf67KA1anbT5oLT1hWsUvJ9yqgqLQvTid6KieRpHpYlZfNSpSNfutlgVodOhnE&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10415788-12-4-2022.mp3" length="5116480" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10415788</guid>
    <pubDate>Mon, 11 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>423</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-4-2022</itunes:title>
    <title>11-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10409907-11-4-2022.mp3" length="4213688" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10409907</guid>
    <pubDate>Sun, 10 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>348</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-4-2022</itunes:title>
    <title>8-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10395277-8-4-2022.mp3" length="8495992" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10395277</guid>
    <pubDate>Thu, 07 Apr 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>705</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-4-2022</itunes:title>
    <title>7-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10388190-7-4-2022.mp3" length="3064821" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10388190</guid>
    <pubDate>Wed, 06 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>252</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-4-2022</itunes:title>
    <title>6-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10380896-6-4-2022.mp3" length="8643009" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10380896</guid>
    <pubDate>Tue, 05 Apr 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>717</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-4-2022</itunes:title>
    <title>5-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10373545-5-4-2022.mp3" length="9118542" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10373545</guid>
    <pubDate>Mon, 04 Apr 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>756</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-4-2022</itunes:title>
    <title>4-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10359016-4-4-2022.mp3" length="8261517" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10359016</guid>
    <pubDate>Fri, 01 Apr 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>685</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-4-2022</itunes:title>
    <title>1-4-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10352199-1-4-2022.mp3" length="8707270" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10352199</guid>
    <pubDate>Thu, 31 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>722</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-3-2022</itunes:title>
    <title>31-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10344381-31-3-2022.mp3" length="5526185" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10344381</guid>
    <pubDate>Wed, 30 Mar 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>457</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-3-2022</itunes:title>
    <title>30-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10337673-30-3-2022.mp3" length="5490136" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10337673</guid>
    <pubDate>Tue, 29 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>454</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-3-2022</itunes:title>
    <title>29-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10329985-29-3-2022.mp3" length="5129959" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10329985</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>424</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-3-2022</itunes:title>
    <title>28-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10320851-28-3-2022.mp3" length="6801065" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10320851</guid>
    <pubDate>Sat, 26 Mar 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>563</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-3-2022</itunes:title>
    <title>25-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10309239-25-3-2022.mp3" length="8369666" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10309239</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Mar 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>694</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-3-2022</itunes:title>
    <title>24-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3275228076039000/?__cft__[0]=AZXG6oED7OCx9I2Zl6jcBf0FAm1-tEEK5ZcISQJPzZL9r6UdJ5_wkM0GHBu6myG7w-cjvfXj7xlongvzIVkETMlbej9dg5sLRRunc0I7qh7dXeB5UFcF6KZlsD2iazlYe6h1qEY_9uZH11U6basw7t3s&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3275228076039000/?__cft__[0]=AZXG6oED7OCx9I2Zl6jcBf0FAm1-tEEK5ZcISQJPzZL9r6UdJ5_wkM0GHBu6myG7w-cjvfXj7xlongvzIVkETMlbej9dg5sLRRunc0I7qh7dXeB5UFcF6KZlsD2iazlYe6h1qEY_9uZH11U6basw7t3s&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10300488-24-3-2022.mp3" length="6628030" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10300488</guid>
    <pubDate>Wed, 23 Mar 2022 08:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>549</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-3-2022</itunes:title>
    <title>23-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10294953-23-3-2022.mp3" length="4674175" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10294953</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>386</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-3-2022</itunes:title>
    <title>22-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10287205-22-3-2022.mp3" length="4437819" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10287205</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>366</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-3-2022</itunes:title>
    <title>21-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10281312-21-3-2022.mp3" length="3700539" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10281312</guid>
    <pubDate>Sun, 20 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>305</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-3-2022</itunes:title>
    <title>18-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3268956149999526/?__cft__[0]=AZUVhEFXE6T7nXTvDyFOgcXS5wfC4AJlRChVF2YL2h9_4-gdosTlqfkBsI6gl7saPF3MfK2M2vHRFV2A5NV7i4NzX3ptFD0x4Q1NFlz9H4kostkpwEP16phkDV8SS8ADFPXk69OSbUtm-8m4oI_Hp0IV&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3268956149999526/?__cft__[0]=AZUVhEFXE6T7nXTvDyFOgcXS5wfC4AJlRChVF2YL2h9_4-gdosTlqfkBsI6gl7saPF3MfK2M2vHRFV2A5NV7i4NzX3ptFD0x4Q1NFlz9H4kostkpwEP16phkDV8SS8ADFPXk69OSbUtm-8m4oI_Hp0IV&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10271752-18-3-2022.mp3" length="6060337" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10271752</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Mar 2022 09:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>502</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-3-2022</itunes:title>
    <title>17-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10259828-17-3-2022.mp3" length="6623014" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10259828</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Mar 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>549</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-3-2022</itunes:title>
    <title>15-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10245144-15-3-2022.mp3" length="6376000" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10245144</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Mar 2022 16:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>528</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-3-2022</itunes:title>
    <title>11-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10223393-11-3-2022.mp3" length="3227827" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10223393</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Mar 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>266</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-3-2022</itunes:title>
    <title>10-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10208507-10-3-2022.mp3" length="5518661" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10208507</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Mar 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>457</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-3-2022</itunes:title>
    <title>9-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10200943-9-3-2022.mp3" length="5678842" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10200943</guid>
    <pubDate>Mon, 07 Mar 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>470</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-3-2022</itunes:title>
    <title>8-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10195456-8-3-2022.mp3" length="4960371" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10195456</guid>
    <pubDate>Sun, 06 Mar 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>410</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-3-2022</itunes:title>
    <title>7-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10191897-7-3-2022.mp3" length="6731473" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10191897</guid>
    <pubDate>Sat, 05 Mar 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>558</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-3-2022</itunes:title>
    <title>4-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10179769-4-3-2022.mp3" length="5032155" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10179769</guid>
    <pubDate>Thu, 03 Mar 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>416</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-3-2022</itunes:title>
    <title>3-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10171347-3-3-2022.mp3" length="4774797" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10171347</guid>
    <pubDate>Wed, 02 Mar 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>395</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-3-2022</itunes:title>
    <title>2-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10156444-2-3-2022.mp3" length="4387975" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10156444</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>362</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>1-3-2022</itunes:title>
    <title>1-3-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10156395-1-3-2022.mp3" length="9499407" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10156395</guid>
    <pubDate>Mon, 28 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>788</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-2-2022</itunes:title>
    <title>28-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10141114-28-2-2022.mp3" length="6354371" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10141114</guid>
    <pubDate>Fri, 25 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>526</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-2-2022</itunes:title>
    <title>25-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10134993-25-2-2022.mp3" length="10736673" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10134993</guid>
    <pubDate>Thu, 24 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>891</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-2-2022</itunes:title>
    <title>24-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10120012-24-2-2022.mp3" length="7502296" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10120012</guid>
    <pubDate>Tue, 22 Feb 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>622</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-2-2022</itunes:title>
    <title>23-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail Nội dung: ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3249758095252665/?__cft__[0]=AZW1u1raNGrjeSa1Ug_fVg2xGG6PDRo5_Ca2YvffXALAJR2yDh6fltMH-g2k3Da8ekn0lE0qa5BAlmIAz6yKwRl4tPlIDbDE-LZ25I6kY4ihmJVSsD1KvrylFyfux0EBBh8zFJ2uymXuWpz7oZhAG3w9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p><p><a href='https://www.facebook.com/groups/web5ngay.group/posts/3249758095252665/?__cft__[0]=AZW1u1raNGrjeSa1Ug_fVg2xGG6PDRo5_Ca2YvffXALAJR2yDh6fltMH-g2k3Da8ekn0lE0qa5BAlmIAz6yKwRl4tPlIDbDE-LZ25I6kY4ihmJVSsD1KvrylFyfux0EBBh8zFJ2uymXuWpz7oZhAG3w9&amp;__tn__=%2CO%2CP-R'>Nội dung:</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10113334-23-2-2022.mp3" length="8141773" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10113334</guid>
    <pubDate>Mon, 21 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>675</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-2-2022</itunes:title>
    <title>22-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10104199-22-2-2022.mp3" length="8038955" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10104199</guid>
    <pubDate>Sat, 19 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>667</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-2-2022</itunes:title>
    <title>21-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10098892-21-2-2022.mp3" length="10269290" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10098892</guid>
    <pubDate>Fri, 18 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>852</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-2-2022</itunes:title>
    <title>18-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10091399-18-2-2022.mp3" length="4123409" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10091399</guid>
    <pubDate>Thu, 17 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>340</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-2-2022</itunes:title>
    <title>17-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10084894-17-2-2022.mp3" length="5653140" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10084894</guid>
    <pubDate>Wed, 16 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>468</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-2-2022</itunes:title>
    <title>16-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10077753-16-2-2022.mp3" length="3763860" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10077753</guid>
    <pubDate>Tue, 15 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>310</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-2-2022</itunes:title>
    <title>15-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10069934-15-2-2022.mp3" length="7055915" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10069934</guid>
    <pubDate>Mon, 14 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>585</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-2-2022</itunes:title>
    <title>14-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10054936-14-2-2022.mp3" length="8007295" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10054936</guid>
    <pubDate>Fri, 11 Feb 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>664</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-2-2022</itunes:title>
    <title>11-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10048025-11-2-2022.mp3" length="7820467" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10048025</guid>
    <pubDate>Thu, 10 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>648</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-2-2022</itunes:title>
    <title>10-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10040154-10-2-2022.mp3" length="6171618" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10040154</guid>
    <pubDate>Wed, 09 Feb 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>511</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-2-2022</itunes:title>
    <title>9-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10033402-9-2-2022.mp3" length="11767045" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10033402</guid>
    <pubDate>Tue, 08 Feb 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>977</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8-2-2022</itunes:title>
    <title>8-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10019258-8-2-2022.mp3" length="5537468" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10019258</guid>
    <pubDate>Sun, 06 Feb 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>458</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-2-2022</itunes:title>
    <title>7-2-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/10015396-7-2-2022.mp3" length="8070300" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-10015396</guid>
    <pubDate>Sat, 05 Feb 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>669</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-1-2022</itunes:title>
    <title>28-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9961513-28-1-2022.mp3" length="6637120" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9961513</guid>
    <pubDate>Thu, 27 Jan 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>550</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27-1-2022</itunes:title>
    <title>27-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9954576-27-1-2022.mp3" length="6187919" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9954576</guid>
    <pubDate>Wed, 26 Jan 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>512</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-1-2022</itunes:title>
    <title>26-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9939445-26-1-2022.mp3" length="9240170" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9939445</guid>
    <pubDate>Mon, 24 Jan 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>767</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-1-2022</itunes:title>
    <title>25-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9925619-25-1-2022.mp3" length="8048359" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9925619</guid>
    <pubDate>Fri, 21 Jan 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>667</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-1-2022</itunes:title>
    <title>24-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9918933-24-1-2022.mp3" length="5653140" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9918933</guid>
    <pubDate>Thu, 20 Jan 2022 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>468</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-1-2022</itunes:title>
    <title>21-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9912149-21-1-2022.mp3" length="4992660" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9912149</guid>
    <pubDate>Wed, 19 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>413</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-1-2022</itunes:title>
    <title>20-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9905613-20-1-2022.mp3" length="9011964" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9905613</guid>
    <pubDate>Tue, 18 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>748</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>19-1-2022</itunes:title>
    <title>19-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9898510-19-1-2022.mp3" length="6934603" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9898510</guid>
    <pubDate>Mon, 17 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>574</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>18-1-2022</itunes:title>
    <title>18-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9889845-18-1-2022.mp3" length="3159804" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9889845</guid>
    <pubDate>Sat, 15 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>260</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-1-2022</itunes:title>
    <title>14-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9872051-14-1-2022.mp3" length="1090906" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9872051</guid>
    <pubDate>Wed, 12 Jan 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>88</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13-1-2022</itunes:title>
    <title>13-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9865892-13-1-2022.mp3" length="4433744" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9865892</guid>
    <pubDate>Tue, 11 Jan 2022 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>366</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>12-1-2022</itunes:title>
    <title>12-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9858671-12-1-2022.mp3" length="6611416" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9858671</guid>
    <pubDate>Mon, 10 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>548</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>11-1-2022</itunes:title>
    <title>11-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9853340-11-1-2022.mp3" length="7015478" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9853340</guid>
    <pubDate>Sun, 09 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>581</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10-1-2022</itunes:title>
    <title>10-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9850197-10-1-2022.mp3" length="3840973" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9850197</guid>
    <pubDate>Sat, 08 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>317</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-1-2022</itunes:title>
    <title>7-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9845006-7-1-2022.mp3" length="4701131" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9845006</guid>
    <pubDate>Fri, 07 Jan 2022 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>388</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-1-2022</itunes:title>
    <title>6-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9833218-6-1-2022.mp3" length="5054725" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9833218</guid>
    <pubDate>Wed, 05 Jan 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>418</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>5-1-2022 - Bạo hành gia đình, trẻ em - Cầu cứu</itunes:title>
    <title>5-1-2022 - Bạo hành gia đình, trẻ em - Cầu cứu</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9827299-5-1-2022-b-o-hanh-gia-dinh-tr-em-c-u-c-u.mp3" length="4010321" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9827299</guid>
    <pubDate>Tue, 04 Jan 2022 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>331</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>4-1-2022</itunes:title>
    <title>4-1-2022</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9822064-4-1-2022.mp3" length="10054562" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9822064</guid>
    <pubDate>Mon, 03 Jan 2022 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>834</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-1-2022 - Trả lời các câu hỏi?</itunes:title>
    <title>3-1-2022 - Trả lời các câu hỏi?</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9810009-3-1-2022-tr-l-i-cac-cau-h-i.mp3" length="7872547" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9810009</guid>
    <pubDate>Fri, 31 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>653</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>31-12-2021</itunes:title>
    <title>31-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9805677-31-12-2021.mp3" length="8663388" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9805677</guid>
    <pubDate>Thu, 30 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>719</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-12-2021</itunes:title>
    <title>30-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9800984-30-12-2021.mp3" length="9171836" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9800984</guid>
    <pubDate>Wed, 29 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>761</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-12-2021 - Giỏi -Giàu</itunes:title>
    <title>29-12-2021 - Giỏi -Giàu</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9791218-29-12-2021-gi-i-giau.mp3" length="6679467" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9791218</guid>
    <pubDate>Mon, 27 Dec 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>553</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>28-12-2021 - Sự trả giá trong cuộc sống</itunes:title>
    <title>28-12-2021 - Sự trả giá trong cuộc sống</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9788194-28-12-2021-s-tr-gia-trong-cu-c-s-ng.mp3" length="7721784" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9788194</guid>
    <pubDate>Sun, 26 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>640</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>27/12/2021</itunes:title>
    <title>27/12/2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9786544-27-12-2021.mp3" length="1569890" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9786544</guid>
    <pubDate>Sat, 25 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>127</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24-12-2021</itunes:title>
    <title>24-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9778786-24-12-2021.mp3" length="3418105" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9778786</guid>
    <pubDate>Thu, 23 Dec 2021 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>281</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>23-12-2021 - Ra quyết định khó khăn</itunes:title>
    <title>23-12-2021 - Ra quyết định khó khăn</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9772899-23-12-2021-ra-quy-t-d-nh-kho-khan.mp3" length="3631314" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9772899</guid>
    <pubDate>Wed, 22 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>299</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>22-12-2021</itunes:title>
    <title>22-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9759580-22-12-2021.mp3" length="10829462" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9759580</guid>
    <pubDate>Tue, 21 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>899</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>21-12-2021 - Bạn Tèo 18+</itunes:title>
    <title>21-12-2021 - Bạn Tèo 18+</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9752202-21-12-2021-b-n-teo-18.mp3" length="2731949" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9752202</guid>
    <pubDate>Mon, 20 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>224</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>20-12-2021 - Xác định ranh giới </itunes:title>
    <title>20-12-2021 - Xác định ranh giới </title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9746692-20-12-2021-xac-d-nh-ranh-gi-i.mp3" length="8910133" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9746692</guid>
    <pubDate>Sun, 19 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>739</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>17-12-2021</itunes:title>
    <title>17-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9729934-17-12-2021.mp3" length="6332430" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9729934</guid>
    <pubDate>Thu, 16 Dec 2021 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>524</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>16-12-2021</itunes:title>
    <title>16-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9722863-16-12-2021.mp3" length="1844175" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9722863</guid>
    <pubDate>Wed, 15 Dec 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>150</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>15-12-2021 - Trân trọng hiện tại - Cuộc đời vô thường</itunes:title>
    <title>15-12-2021 - Trân trọng hiện tại - Cuộc đời vô thường</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9717020-15-12-2021-tran-tr-ng-hi-n-t-i-cu-c-d-i-vo-th-ng.mp3" length="2364307" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9717020</guid>
    <pubDate>Tue, 14 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>194</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>14-12-2021 - Bạn Nhện - Bạn phải là bạn của chính mình</itunes:title>
    <title>14-12-2021 - Bạn Nhện - Bạn phải là bạn của chính mình</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9709292-14-12-2021-b-n-nh-n-b-n-ph-i-la-b-n-c-a-chinh-minh.mp3" length="13984933" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9709292</guid>
    <pubDate>Mon, 13 Dec 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>1162</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>13/12/2021 - Chuyện tình yêu - quy luật giữa đường.</itunes:title>
    <title>13/12/2021 - Chuyện tình yêu - quy luật giữa đường.</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9695363-13-12-2021-chuy-n-tinh-yeu-quy-lu-t-gi-a-d-ng.mp3" length="10900701" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9695363</guid>
    <pubDate>Fri, 10 Dec 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>905</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>10/12/2021</itunes:title>
    <title>10/12/2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9689212-10-12-2021.mp3" length="3837527" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9689212</guid>
    <pubDate>Thu, 09 Dec 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>316</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>9-12-2021</itunes:title>
    <title>9-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9683777-9-12-2021.mp3" length="5735896" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9683777</guid>
    <pubDate>Wed, 08 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>475</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>8/12/2021 - Bạo lực gia đình, nợ nần.</itunes:title>
    <title>8/12/2021 - Bạo lực gia đình, nợ nần.</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9677338-8-12-2021-b-o-l-c-gia-dinh-n-n-n.mp3" length="8897291" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9677338</guid>
    <pubDate>Tue, 07 Dec 2021 15:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>738</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>7-12-2021 - PiPi -Yêu và ghét</itunes:title>
    <title>7-12-2021 - PiPi -Yêu và ghét</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9670107-7-12-2021-pipi-yeu-va-ghet.mp3" length="6847812" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9670107</guid>
    <pubDate>Mon, 06 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>567</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>6-12-2021 - Bạn nhỏ thất bại đầu đời.</itunes:title>
    <title>6-12-2021 - Bạn nhỏ thất bại đầu đời.</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9654708-6-12-2021-b-n-nh-th-t-b-i-d-u-d-i.mp3" length="11688422" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9654708</guid>
    <pubDate>Fri, 03 Dec 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>971</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>3-12-2021 - Bạn Tam An - Giáo viên</itunes:title>
    <title>3-12-2021 - Bạn Tam An - Giáo viên</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9648824-3-12-2021-b-n-tam-an-giao-vien.mp3" length="11171818" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9648824</guid>
    <pubDate>Thu, 02 Dec 2021 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>928</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>2-12-2021</itunes:title>
    <title>2-12-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9642680-2-12-2021.mp3" length="8063719" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9642680</guid>
    <pubDate>Wed, 01 Dec 2021 14:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>669</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>Bạn Linh - 1/12/2021</itunes:title>
    <title>Bạn Linh - 1/12/2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9634696-b-n-linh-1-12-2021.mp3" length="7987882" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9634696</guid>
    <pubDate>Tue, 30 Nov 2021 10:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>662</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>30-11-2021 - Ngọc Như 20 tuổi</itunes:title>
    <title>30-11-2021 - Ngọc Như 20 tuổi</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9615409-30-11-2021-ng-c-nh-20-tu-i.mp3" length="4398048" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9615409</guid>
    <pubDate>Fri, 26 Nov 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>363</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>29-11-2021</itunes:title>
    <title>29-11-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9611063-29-11-2021.mp3" length="4402724" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9611063</guid>
    <pubDate>Thu, 25 Nov 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>364</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>26-11-2021</itunes:title>
    <title>26-11-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9604765-26-11-2021.mp3" length="9005383" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9604765</guid>
    <pubDate>Wed, 24 Nov 2021 12:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>747</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>25-11-2021</itunes:title>
    <title>25-11-2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9598253-25-11-2021.mp3" length="9700032" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9598253</guid>
    <pubDate>Tue, 23 Nov 2021 13:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>805</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
  <item>
    <itunes:title>24/11/2021</itunes:title>
    <title>24/11/2021</title>
    <itunes:summary><![CDATA[Send us Fan Mail ]]></itunes:summary>
    <description><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></description>
    <content:encoded><![CDATA[<p><a target="_blank" href="https://www.buzzsprout.com/1891921/fan_mail/new">Send us Fan Mail</a></p>]]></content:encoded>
    <enclosure url="https://www.buzzsprout.com/1891921/episodes/9590055-24-11-2021.mp3" length="5938399" type="audio/mpeg" />
    <itunes:author>web5ngay</itunes:author>
    <guid isPermaLink="false">Buzzsprout-9590055</guid>
    <pubDate>Mon, 22 Nov 2021 11:00:00 +0700</pubDate>
    <itunes:duration>491</itunes:duration>
    <itunes:keywords></itunes:keywords>
    <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
    <itunes:explicit>false</itunes:explicit>
  </item>
</channel>
</rss>
